Swaruu Transcripts 068 - 🕰️🚀🌌 ♾️ 🧠💭 🔮 🛤️Du hành thời gian, thời gian và dòng thời gian - (Thông điệp ngoài Trái đất - Swaruu - Pleyades)

Tìm hiểu cách ý thức, tần số và cảm xúc định hình thực tại, ảnh hưởng đến các lựa chọn và những bước nhảy giữa các dòng thời gian khác nhau.

 

Swaruu Transcripts 068


Du hành thời gian, thời gian và dòng thời gian - (Thông điệp ngoài Trái đất - Swaruu - Pleyades)

 

20-01-2020




👉 Tóm tắt nội dung: Bài viết trình bày góc nhìn của Swaruu về bản chất của thời gian, dòng thời gian và du hành thời gian. Theo đó, thời gian không phải là một thực thể khách quan bên ngoài mà là sản phẩm của ý thức và nhận thức. Mỗi cá nhân trải nghiệm một dòng thời gian riêng, được hình thành từ tần số rung động, nhận thức và các lựa chọn của chính họ.

 

Swaruu giải thích rằng mọi khả năng quá khứ, hiện tại và tương lai đều đã tồn tại như những "khung hình" cố định trong một trường thực tại vô hạn. Con người liên tục "nhảy" giữa các dòng thời gian thông qua suy nghĩ, cảm xúc, nhận thức và quyết định hằng ngày. Những cảm xúc tích cực và tần số cao sẽ dẫn đến các dòng thời gian thuận lợi hơn, trong khi tần số thấp sẽ thu hút các trải nghiệm tương ứng.

 

Bài viết cũng đề cập đến cách các phi thuyền sử dụng bản đồ tần số để định vị và du hành trong không-thời gian, đồng thời khẳng định rằng ý thức và tâm trí mới là công cụ mạnh mẽ nhất để thay đổi thực tại. Theo Swaruu, việc yêu thương bản thân, nâng cao nhận thức và làm chủ cảm xúc chính là chìa khóa để lựa chọn dòng thời gian mong muốn và thoát khỏi những giới hạn của Ma Trận nhận thức.

 

 

---------

 

 

Thời gian. Bản thân nó là một chủ đề mà tôi đã muốn trình bày từ khi chúng tôi bắt đầu gần hai năm trước. Đây là một trong những điều khó giải thích nhất bằng các khái niệm của con người.

 

Thời gian là một phần, hay là sản phẩm phụ, của ý thức. Nó là một dạng tự nhận thức, nhưng không phải về một điều gì đó bên ngoài, mà là cách một ý thức nhận thức chính mình, và cách nó làm cho những gì nó nhận thức được trở nên sống động như một chuỗi sự kiện. Thời gian là kết quả của ý thức của người quan sát, vì nó làm cho các khái niệm và ý tưởng của họ trở nên sống động bằng cách trao cho chúng một trình tự, mang lại cho chúng ý nghĩa và logic. Bạn không thể thoát khỏi Thời Gian vì nó là một phần của chính con người bạn. Nếu không có nó, bạn sẽ không thể nhận biết được sự tồn tại của chính mình. Ít nhất không phải với tư cách là một mảnh ý thức có vẻ tách biệt khỏi những mảnh khác hay những con người khác. Khi đó, mọi thứ chỉ có thể được nhận thức như là Toàn Thể, như Nguồn – Ether. Nhưng ngay cả như vậy... vẫn tồn tại khái niệm về sự tương phản... giữa cái toàn thể và cái bị phân mảnh.

 

Khi có sự tương phản, thời gian bắt đầu nhận ra (chính Nguồn nhận ra) rằng có điều gì đó khác với chính Nguồn. Khi đó, thời gian trở thành một dạng nhận thức... là sự phản chiếu từ nội tâm của bạn ra bên ngoài. Cũng giống như thế giới bên ngoài bạn là sự phản chiếu của ý thức bạn.

 

Cụ thể hơn, nó gắn liền với quá trình nhận thức và xử lý dữ liệu. Nói chung, một ý thức còn nguyên sơ hoặc chỉ xử lý được một số ít "ý tưởng" sẽ trải nghiệm sự tiến triển của thời gian rất chậm. Bởi vì nó rất tập trung vào bản thân và tự hấp thụ. Nó dành rất nhiều sự chú ý cho chính mình. Vì vậy, nó không nhận thức được nhiều điều đang diễn ra xung quanh mình.

 

Điều này được biểu hiện bằng một mức độ kiên nhẫn nhất định khi ở trong trạng thái bình an... nhưng đồng thời lại vô cùng thiếu kiên nhẫn khi mọi việc không xảy ra ngay lập tức. Bởi vì ý niệm về việc chờ đợi được cảm nhận như một điều gì đó vĩnh cửu, không thể với tới. Một điều gì đó chưa tồn tại vì nó nằm trong tương lai. Thiếu kinh nghiệm... thiếu dữ liệu hoặc ký ức để có thể ước tính mọi việc mất bao lâu. Đó là trạng thái ý thức của một đứa trẻ... thiếu kiên nhẫn... nhưng đồng thời lại quá tập trung vào bản thân... đến mức mọi thứ dường như kéo dài vô tận... mặc dù nghịch lý thay, điều này cũng mang lại cho đứa trẻ rất nhiều bình an nội tâm. Một cảm giác rằng phía trước còn cả sự vĩnh hằng.

 

Nhưng một người trưởng thành có rất nhiều sự tương phản trong cuộc sống và phải xử lý rất nhiều thông tin để tồn tại... rất nhiều chi tiết, phải để tâm đến mọi thứ, phải đảm nhận nhiều chức năng khác nhau mà nhiều khi chẳng liên quan gì đến nhau. Công việc, học tập, vấn đề gia đình, vấn đề công việc, bạn bè, các mối quan hệ, sự thất vọng, nỗi sợ hãi, tài chính. Tất cả cùng một lúc... tạo ra sự tương phản và một điểm tham chiếu để so sánh chuỗi sự kiện... từ đó hình thành nhận thức về lượng "thời gian" trôi qua giữa sự kiện này với sự kiện khác.

 

Không còn đủ tâm trí cho tất cả những điều đó... tâm trí bị ép phải xử lý mọi thứ. Vì thế không còn nhiều tâm trí hơn nữa, cũng không còn nhiều thời gian hơn nữa. Thời gian và cảm nhận về nó bắt đầu tăng tốc.

 

Việc nhìn nhận một dòng thời gian chỉ có thể tồn tại thông qua các thỏa thuận nhận thức, nơi hai hoặc nhiều người đồng ý cùng cảm nhận và chia sẻ một khoảng thời gian nhất định, bởi vì phần lớn họ chia sẻ những ý tưởng giống nhau. Các thỏa thuận nhận thức ở Taygeta khác với các thỏa thuận nhận thức trên Trái Đất. Cuộc sống ở Taygeta chậm rãi và thư thái hơn. Vì vậy, như một thỏa thuận chung trong dân cư... thời gian ở đó trôi chậm. Một ngày dường như có đủ thời gian hơn... Có nhiều bình an hơn... Tâm trí giống trẻ em hơn, không có sự khẩn cấp hay tuyệt vọng đối với những điều họ mong muốn. Không có sự thiếu kiên nhẫn. Tuy nhiên, sự trưởng thành này lại mang đến cho họ cảm giác về một mức độ tiến hóa cao hơn.

 

Điều tôi sắp trình bày tiếp theo không phải là lý thuyết mà được áp dụng trực tiếp vào hệ thống điều hướng của các phi thuyền, và các kết quả đều mang tính thực nghiệm, có thể quan sát và lặp lại được.

 

Tôi đã giải thích về bản đồ tần số như thể đó là một thứ cố định, giống như một con số được gán cho mỗi địa điểm hoặc điểm không gian. Nếu lấy một con số cố định, nó sẽ tương ứng với một địa điểm cố định, giống như ví dụ trước đây mà chúng tôi đã công bố... Tháp Eiffel. Nếu chúng ta gán cho nó một con số, chỉ để làm ví dụ (không phải con số thật), là 5600, thì việc gán số 5600 sẽ luôn đưa chúng ta không chỉ đến một điểm cụ thể trên Trái Đất và trong không gian, mà còn đến một thời điểm cụ thể nữa. 5600 là một tần số cố định. Vì vậy địa điểm cũng cố định.

 

Bản thân thời gian, từ góc nhìn có thể quan sát được từ một con tàu, giống như khi chúng ta làm cho một cuộn phim điện ảnh trở nên sống động. Đó chỉ là những bức ảnh tĩnh, chỉ được làm cho chuyển động (được trao linh hồn) bằng cách chiếu chúng lên một màn hình trắng thông qua máy chiếu với tốc độ 24 khung hình mỗi giây. Nhưng bản thân chúng không chuyển động... chúng chỉ là những bức ảnh tĩnh, mỗi bức chỉ khác bức trước đó một chút. Không có linh hồn nào trong đó cả, những gì bạn nhìn thấy chỉ là ảo giác về chuyển động. Nhưng điều đó xảy ra → trong bộ não của người quan sát. Chính chúng ta là những người diễn giải chuỗi ảnh tĩnh đó thành một chuỗi thời gian. Chính người quan sát làm điều đó.

 

Điều tương tự xảy ra trong không gian và trong "thế giới" thực. Đó là một Ma Trận năng lượng vô cùng phức tạp, giống như một cuộn phim đa chiều tiên tiến, mở rộng không nhất thiết theo đường thẳng hay chỉ theo một dòng chảy duy nhất.

 

Vì vậy... 5600 → Tháp Eiffel là một bức ảnh tĩnh trên cuộn phim. Nó là địa chỉ cụ thể của bức ảnh cụ thể đó... Điều còn thiếu chính là yếu tố tạo chuyển động.

 

Mặc dù có hàng nghìn tỷ biến số... nhưng để đơn giản hóa, chúng ta có thể nói rằng trong mô hình dòng chảy thời gian được đa số các nhận thức bên trong Ma Trận chấp nhận, nó được biểu diễn bằng một tốc độ nhận thức dữ liệu nhất định diễn ra trong một khung thời gian được chấp nhận chung (thời gian trên Trái Đất).

 

Vì vậy trên Trái Đất, con số 5600 mỗi nano giây lại thay đổi thành số tiếp theo là 5601 → 5602 → 5603... Đó là chuỗi tiến triển theo thời gian mà máy tính trên phi thuyền cần phải tính toán để xác định bằng toán học xem con số nào trong chuỗi đó tương ứng với khoảnh khắc được gọi là hiện tại, hay tương ứng với thời điểm thích hợp để một con tàu đến nơi.

 

Do đó, khi rời Trái Đất và quay về Taygeta, máy tính của phi thuyền phải thực hiện những phép tính khổng lồ để hiểu chính xác thời điểm nó sẽ đến Taygeta dựa trên các tham số toán học của sự tiến triển các con số tần số... cũng như các tham số của Trái Đất để quay trở lại đúng điểm tương ứng. Vì vậy, máy tính điều hướng không chỉ có thể được cung cấp thông tin về nơi đến, mà còn cả thời điểm mà họ muốn đến điểm đó trong không-thời gian.

 

Gosia: Xin lỗi, nhưng tại sao con số đó lại thay đổi... từ 5600 sang 5601 và tiếp tục như vậy?

 

Swaruu: Con số thay đổi vì nó đại diện cho tần số dao động độc nhất của địa điểm hoặc điểm không-thời gian đó. 5600 đại diện cho tần số của nơi đó, riêng biệt cho nơi đó. Nhưng vấn đề là tần số này không cố định. Xe cộ sẽ chạy ngang qua Tháp Eiffel, con người sẽ di chuyển... "thời gian" tiếp tục trôi đi theo cách được cảm nhận trên Trái Đất. Điều đó có nghĩa là tần số 5600 (trên bản đồ dựa theo tần số chứ không phải theo tọa độ X, Y, Z) sẽ không cố định mà sẽ dịch chuyển. Tần số đặc trưng của nơi đó sẽ thay đổi theo tiến trình của thời gian như được cảm nhận trên Trái Đất tại điểm đó.

 

Tốc độ nhận thức sự tiến triển của thời gian là mức trung bình của nhận thức của các cư dân. Và nhận thức của họ phụ thuộc vào mức độ ý thức của họ, còn mức độ ý thức lại phụ thuộc vào lượng dữ liệu mà họ có thể xử lý.

 

Việc nội tâm hóa, tức là có thể xử lý nhiều dữ liệu hơn trong mỗi đơn vị thời gian, chính là việc tích hợp dữ liệu đó vào bản thân mình như một phần của chính mình, để nó trở thành điều vô thức và tiềm thức... Kết quả cuối cùng lại là điều ngược lại nếu nhìn từ điểm xuất phát trước đây của một người (ví dụ từ 3D chuyển sang 5D).

 

Khi đã tích hợp được điều đó, người ta cảm nhận được sự thanh thản lớn hơn. Từ góc nhìn của chính người đó, họ đã tăng mật độ hiện sinh của mình. Nhưng từ nhận thức của họ, điều đó không được cảm nhận như một sự tăng tốc của thời gian, bởi vì họ không có một hệ quy chiếu bên ngoài để so sánh. Chỉ khi bạn đem cuộc sống ở 5D so sánh với cuộc sống ở 3D thì bạn mới có thể nhận ra sự khác biệt.

 

Gosia: Một câu hỏi rất quan trọng. Đối với một đứa trẻ, thời gian trôi chậm hơn nhưng khả năng xử lý dữ liệu phức tạp của nó lại thấp hơn. Có vẻ như càng xử lý nhiều dữ liệu thì thời gian càng trôi nhanh, đúng không? Nhưng nếu vậy, tại sao ở Taygeta, nơi các bạn xử lý rất nhiều dữ liệu rất nhanh, thời gian lại trôi chậm hơn?

 

Swaruu: Đó chính là điều tôi đang cố giải thích. Khi khả năng xử lý dữ liệu đi vào tầng vô thức, từ đó thực tại được phóng chiếu ra như bạn vẫn biết. Điều đó không giống với căng thẳng. Và chính sự căng thẳng là thứ được cảm nhận khi một người bị áp lực phải xử lý quá nhiều dữ liệu cùng một lúc. Giống như giao thông, các vấn đề gia đình và công việc. Khi các sự kiện được phân tích và xử lý một cách tự động mà không cần sự chú ý có ý thức của người quan sát, thời gian sẽ chậm lại. Trong khi đó, nếu những điều tương tự được nhận thức một cách có ý thức dưới dạng căng thẳng, chúng sẽ làm cho thời gian tăng tốc.

 

Nhưng không chỉ có các sự kiện cần được nhận thức... như những điều xảy ra xung quanh. Còn có rất nhiều dữ liệu cảm giác nữa... điều này cũng xảy ra trong một khu rừng yên tĩnh và thanh bình. Một người có mức độ nhận thức cao hơn sẽ nhìn thấy nhiều thứ hơn trong cùng khu rừng đó so với một người có mức độ nhận thức thấp hơn.

 

Gosia: Có phải điều này cũng liên quan đến việc ở 5D, như bạn đã nói, sự kết nối giữa ý thức và tiềm thức gần gũi hơn, nên dữ liệu được xử lý sẽ nhanh chóng chuyển vào tiềm thức và được tích hợp thành một phần của bản thân? Khi đó lượng dữ liệu mới cần xử lý sẽ ít hơn. Bộ não không còn bị quá tải nữa. Đó có phải cũng là một nguyên nhân không?

 

Swaruu: Chính xác, Gosia... chìa khóa là bộ não không bị quá tải ← đúng như bạn vừa nói.

 

Gosia: Đối với tôi và Robert, thời gian đang trôi rất nhanh. Vậy việc thời gian đang tăng tốc đối với chúng tôi không phải là một dấu hiệu tốt. Điều đó có nghĩa là chúng tôi không xử lý đủ nhanh, không tích hợp được dữ liệu mới. Chúng tôi đang bị quá tải.

 

Swaruu: Đúng vậy, nhưng không phải chỉ vì có nhiều dữ liệu hơn. Bạn bị quá tải bởi vì đó là cùng một loại dữ liệu, chỉ là nó đến dồn dập và dưới áp lực, khiến nó trở nên mệt mỏi vì thực chất bạn đã hiểu nó rồi. Gosia, đó không hẳn là một dấu hiệu tốt, nhưng điều đó cũng xảy ra ở 5D. Chúng tôi cũng có thể bị quá tải bởi áp lực phải làm nhiều việc cùng lúc. Tuy nhiên, hiện tượng này, nếu muốn gọi tên nó như vậy, không chỉ đơn giản là việc xử lý dữ liệu theo cách đó... nếu không thì con người sẽ trở thành một dạng máy tính hiệu suất cao. Điều tôi đang nói đến là sự thấu hiểu những gì đã được học ở cấp độ linh hồn.

 

Trong trường hợp của một hành tinh, bất kỳ hành tinh nào, tần số trung bình của dân cư trên đó là thứ chi phối một vị khách từ bên ngoài, theo nguyên lý quen thuộc về tần số chiếm ưu thế. Đó là lý do tại sao một người ngoài hành tinh khi nhận thức và làm việc trong môi trường 3D từ bên ngoài sẽ bước vào trạng thái nhận thức thời gian tương đương với mức trung bình của con người. Nhưng cơ thể của họ thì không, nó vẫn tiếp tục hoạt động ở 5D. Điều xảy ra là một trạng thái "lệch múi giờ" cực độ giữa những gì nhận thức tinh thần cảm nhận và các tần số đang chi phối cơ thể vật lý.

 

Một ví dụ khác... Một người chưa thức tỉnh chỉ nhìn thấy trong một bộ phim những gì xã hội chấp nhận. Người đó xem nó như giải trí và không hơn gì nữa. Nhưng cũng chính người đó, sau khi thức tỉnh và mở rộng ý thức, sẽ xem lại bộ phim ấy... lần này họ sẽ nhìn thấy toàn bộ biểu tượng được giấu bên trong, những chương trình nghị sự ẩn, họ sẽ hiểu những chi tiết thứ cấp mà trước đây không nhận ra. Trong số đó có những điều quan trọng như lý do tại sao một nhân vật lại hành xử theo cách đó dưới góc độ tâm lý, và ý đồ của đạo diễn khi thể hiện điều đó trong cảnh phim được kết nối với cảnh trước đó nơi (...) điều này ngụ ý rằng điều ông ấy muốn truyền tải đến khán giả là người anh hùng thực chất là... (...)

 

Bộ phim (hay thực tại) vẫn là một... những điều đó luôn ở đó... cố định. Nhưng nhận thức của người quan sát giờ đây có thể xử lý nhiều thông tin hơn vì họ có nhiều ý thức hơn trước. Do đó, 4D và 5D luôn hiện diện giữa loài người... Nhưng họ không nhìn thấy vì họ chưa sẵn sàng → trong ý thức của mình.

 

Gosia: Giải thích rất rõ, cảm ơn bạn. Và tôi có một câu hỏi khác: Tại sao bạn lại sử dụng khái niệm gọi là THỜI GIAN khi thực ra nó không tồn tại, và trong 5D nó được hiểu theo một cách khác?

 

Swaruu: Xin lỗi Gosia, tôi chưa hiểu rõ ý bạn.

 

Gosia: Được rồi, tôi sẽ diễn đạt lại. Tại sao bạn lại dùng chính xác từ THỜI GIAN? Nếu nó không tồn tại? Và nếu ở đây trên Trái Đất người ta hiểu nó theo cách khác... như một thứ tuyến tính?

 

Swaruu: Bởi vì đó là một thuật ngữ của con người mà tôi phải sử dụng nếu muốn mọi người hiểu tôi. Ở đây cũng vậy, "Thời Gian" vẫn được cảm nhận, nhưng theo một cách linh hoạt hơn, ít đặc hơn và ít cố định hơn. Bởi vì đúng là tôi cũng nhận thấy có một sự tiến triển của các sự kiện kể từ lúc chúng ta kết nối với nhau hôm nay cho đến bây giờ, chẳng hạn. Đó chính là "Thời Gian". Nhưng bản thân Vũ Trụ không hiểu thời gian tuyến tính hay trình tự các sự kiện. Nó chỉ đơn thuần tồn tại như vậy. Đó cũng là lý do, trong số nhiều lý do khác, tại sao bằng chứng khoa học cho rằng Vũ Trụ đang giãn nở là không chính xác và chỉ phản ánh nhận thức tuyến tính của con người.

 

Gosia: Đúng vậy. Bây giờ tôi hiểu rồi. Và trong ngôn ngữ của các bạn, các bạn gọi Thời Gian là gì?

 

Swaruu: Một khái niệm gần giống như "dòng chảy của ý thức". Nhưng nó vẫn được hiểu là "thời gian". Và với tư cách là một dạng nhận thức, nó thực sự tồn tại. Nhưng nó không phải là thứ hữu hình tồn tại tách biệt khỏi ý thức. Nó là một phần của chính ý thức đó, nó là một ý niệm. Không phải là điều gì đó nằm bên ngoài ý thức. Nó không tác động đến ý thức theo cách tất định. Nó là sự nối tiếp của các sự kiện. Một chuỗi diễn ra trong tâm trí do tần số và do nhận thức của ý thức quan sát tạo ra. Từ chỉ thời gian trong tiếng Taygetan là: "Na'alkid", và theo những gì tôi thấy thì trong tiếng Navajo cũng có từ tương tự như vậy.

 

Chúng ta tiếp tục nhé.

 

Chúng ta đã thấy thời gian có thể được biểu diễn như một quá trình thay đổi trong các yếu tố tần số của một địa điểm cụ thể, và các yếu tố đó được thể hiện bằng các giá trị số. Các giá trị này, khi được đưa vào máy tính điều hướng, có thể được dự đoán với độ chính xác đủ để làm cơ sở xác định đại khái nơi nào và thời điểm nào sẽ đến đích. Không cần phải xác định chính xác đến từng giây của thời điểm đến.

 

Không tồn tại nghịch lý nào cả.... Ai cho rằng mọi việc chỉ có thể xảy ra một lần duy nhất thì quan điểm đó vẫn có giá trị trong hệ quy chiếu của họ.

 

Bạn có một dòng thời gian riêng cho mỗi ý thức... được vận hành theo nhịp độ riêng của chính bạn... Nó chỉ được cảm nhận như thể là cùng một dòng thời gian với người khác (mặc dù thực ra không phải) thông qua các thỏa thuận nhận thức với họ để cùng nhìn nhận mọi thứ theo một cách giống nhau. Nhưng một thỏa thuận ở đây không phải là một tờ giấy được ký kết giữa các bên.

 

Không. Đó đơn giản là vì hai hoặc nhiều người, trong cách suy nghĩ của họ... trong tâm trí họ, trong các giá trị của họ, diễn giải những gì họ phóng chiếu ra ngoài từ chính mình thành cái gọi là "thế giới thực". Hãy nhớ rằng thế giới thực không phải là thứ gì đó nằm bên ngoài con người... mà là sự phản chiếu mang tính diễn giải của các mô thức năng lượng tồn tại trong và của một môi trường năng lượng tiềm năng. Nhưng việc diễn giải thế giới năng lượng tiềm năng đó thành một thế giới bên ngoài lại phụ thuộc vào chính con người.

 

Nếu hai hay nhiều người nhìn nhận thế giới bên ngoài của họ theo cùng một cách thì người ta nói rằng họ "đồng thuận"... trong cách nhìn nhận sự vật và thực tại. Thực chất, đó cũng là lý do tại sao họ ở cùng nhau, bởi vì tần số của họ giống nhau... và vì thế họ cũng giống nhau theo các quy luật tần số nói chung, trong đó khi bạn khớp với một tần số khác... bạn sẽ trở thành nhiều hơn của chính tần số đó. Như người ta thường nói: "Tần số của bạn sẽ thu hút những người cùng tần số."

 

Nguyên lý này của việc "khi bạn khớp với một tần số, bạn sẽ trở thành nhiều hơn của chính tần số đó" cũng được áp dụng vào việc điều hướng phi thuyền... Các động cơ sẽ khớp với tần số của điểm đến với độ chính xác đủ cao để trở thành một phần của điểm đến đó, điều cũng đồng nghĩa với việc con tàu trở thành một phần của điểm đến... và do đó... đến... được... nơi cần đến.

 

Theo cách mà thời gian, thực tại hoặc sự tồn tại được hiểu bởi các nền văn minh liên sao tiên tiến, thì nó được mô tả như sau:

 

Như chúng ta đã nói trước đây, mọi thứ giống như một cuộn phim. Những "bức ảnh" cố định của mọi sự kiện tại mọi thời điểm đã tồn tại sẵn từ đầu thời gian (cách diễn đạt của con người) cho đến tương lai xa nhất. Chính khái niệm về việc thời gian bắt đầu từ quá khứ, đi qua hiện tại rồi tiến đến tương lai chỉ tồn tại do nhận thức của từng ý thức riêng lẻ và các thỏa thuận nhận thức với những ý thức khác. Nó không phải là điều gì đó nằm bên ngoài. Như chúng ta đã nói trước đó.←

 

Vì vậy, mọi khoảnh khắc của hiện tại, tương lai và quá khứ đều đã tồn tại sẵn và luôn luôn tồn tại. Không có điểm khởi đầu cũng không có điểm kết thúc. Những khái niệm đó chỉ là các khái niệm hữu hạn được tạo ra từ sự diễn giải của một thực thể hữu hạn bị giới hạn trong các ý tưởng 3D về chủ nghĩa vật chất và tính tất định.

 

Gosia: Tôi có thể hỏi nhanh một điều không?

 

Swaruu: Vâng, được chứ.

 

Gosia: Cảm ơn. Điều này theo một nghĩa nào đó cũng "hủy bỏ" khái niệm về sự "tiến hóa / phát triển / mở rộng" của linh hồn, đúng không? Nếu mọi thứ đã tồn tại sẵn và chỉ là những bức ảnh cố định. Khi đó chỉ còn là vấn đề nhận thức bức ảnh tương ứng với "trạng thái" nhận thức hiện tại của chúng ta thôi, đúng không? Nhưng chúng ta đã tồn tại ở trạng thái mở rộng nhất rồi. KHÔNG PHẢI là chúng ta thật sự đang phát triển để đạt tới nó? Chúng ta đã tiến hóa ở một điểm nào đó trong vũ trụ rồi. Chỉ là hiện tại chúng ta đang tập trung vào bức ảnh hiện tại của mình thôi?

 

Swaruu: Chính xác, nhưng cả hai cách nhìn đều đúng, cách này không loại trừ cách kia. Bạn vốn đã là Nguồn, trọn vẹn và hoàn chỉnh... không phải bạn đang "khiếm khuyết" do thiếu kết nối hay thiếu tiến hóa... nhưng Nguồn là tất cả và bao gồm tất cả, kể cả khái niệm hay những điểm chú ý vẫn còn cần được hoàn thiện, hoặc những phần phân mảnh còn chưa hoàn chỉnh... bởi vì chính khái niệm hoàn chỉnh cũng phụ thuộc vào sự tương phản của nó... là chưa hoàn chỉnh, là phân mảnh. Khái niệm đã tiến hóa và đạt đến đỉnh cao... cũng cần sự tương phản là chưa tiến hóa. Đồng thời, nó cũng bao gồm trạng thái không cần bất cứ điều gì, chỉ đơn giản là hiện hữu như chính nó.

 

Điều đó có giải đáp được câu hỏi của bạn không?

 

Gosia: Có, cảm ơn bạn. Tôi hiểu rồi. Xin hãy tiếp tục.

 

Swaruu: Mỗi bức ảnh trong thời gian... đều có tần số riêng của nó. Bạn chỉ cần biết tần số đó để đồng bộ nó với động cơ của phi thuyền, và khi các tần số được cân bằng với nhau thì con tàu cùng mọi thứ bên trong nó sẽ trở thành một phần của tần số mục tiêu đó. Khái niệm du hành đến quá khứ hoặc tương lai chỉ tồn tại trong tâm trí con người, chứ không tồn tại trong vũ trụ. Việc quay về 10.000 năm trước cũng giống hệt như quay trở lại buổi sáng hôm nay.

 

Nó chỉ đơn giản là một tần số cần được khớp... giống như khi bạn xoay núm chỉnh của một chiếc radio để dò đúng một đài phát thanh cụ thể. Sự chú ý của bạn đang ở trên đài đó và trên những gì đang diễn ra tại đó... các đài khác không được nhận thức... nhưng chúng vẫn ở đó, cùng chia sẻ một không gian. Chỉ là bạn không đặt sự chú ý của mình vào các đài khác, nhưng chúng vẫn tồn tại. Phi thuyền chính là bộ dò tần số đó.

 

Điều này hàm ý rằng điểm đến đã tồn tại sẵn... cố định. Và đúng là như vậy... đã được "viết sẵn". Nhưng... nếu có vô số khả năng tương lai đã được viết sẵn... thì chẳng phải điều đó cũng giống như việc bạn có thể lựa chọn tương lai sao? Tức là ý chí tự do?

 

Dù vậy, không phải mọi khả năng đều có thể tiếp cận được...

 

Từ vị trí của các tần số cá nhân, con người tự giới hạn mình trong một phạm vi khả năng tương đối nhỏ để lựa chọn. Điều này không chỉ áp dụng cho từng cá nhân mà còn áp dụng cho cả một tập thể cùng chia sẻ một nhận thức chung... thông qua các thỏa thuận nhận thức đã mô tả ở trên.

 

Do đó, nếu các xu hướng lặp lại được biết trước... bằng các thuật toán giống như trong ngôn ngữ lập trình BASIC kiểu ASCII hoặc DOS — Nếu → Thì → Hoặc ngược lại... cùng với các thuật toán có thể quan sát sự tiến triển của các biến số trong một trường năng lượng lượng tử, thì tương lai có thể được dự đoán với độ tin cậy khá cao.

 

Vì vậy, để du hành bằng phi thuyền qua không-thời gian, bạn chỉ cần có dữ liệu trước đó để tạo ra một bản đồ tần số... từ đó bạn có thể nhảy tới bất kỳ điểm nào của điểm đến, ở bất kỳ thời điểm nào.

 

Về mặt lý thuyết, một con tàu lớn có thể rời đi đến Temmer vào ngày 17 tháng 9 lúc 18 giờ 55 phút chiều... thủy thủ đoàn dành hai tháng trên các bãi biển của Temmer... rồi quay trở lại Trái Đất cũng vào ngày 17 tháng 9 lúc 18 giờ 56 phút chiều, chỉ một phút sau đó... Điều này hoàn toàn có thể thực hiện được và thực tế đã từng được thực hiện.

 

Vấn đề là các yếu tố thời gian thay thế sẽ bắt đầu xuất hiện, hoặc các sự dịch chuyển và mất đồng bộ về thời gian... bởi vì thao tác này tạo ra sự thay đổi hoặc bước nhảy sang một dòng thời gian khác. Những thay đổi có thể trông rất nhỏ... nhưng đôi khi lại vô cùng lớn. Nó giống như chơi trò cò quay Nga. Bởi vì trong nhận thức tuyến tính, chỉ một sự kiện rất nhỏ xảy ra đúng nơi, đúng lúc cũng có thể làm thay đổi dòng thời gian một cách sâu sắc.

 

Tôn trọng sự nhận thức về thời gian của các thỏa thuận tập thể và những khác biệt của chúng chính là cách duy trì hoặc củng cố tính toàn vẹn của một dòng thời gian. Việc tôn trọng sự khác biệt giữa cách thời gian được nhận thức tập thể ở Taygeta và trên Trái Đất sẽ bảo đảm tính liên tục thời gian một cách đáng tin cậy.

 

Robert: Vậy thì "Tương Lai" chỉ có thể được dự đoán bằng những máy tính lớn thực hiện tất cả các phép tính đó, chứ không phải bằng một nhà tiên tri, người xem bài tarot hay nhà chiêm tinh học?

 

Swaruu: Chỉ bằng tâm trí thôi cũng có thể dự đoán tương lai... chỉ có điều có một xu hướng rất mạnh là người tiên tri đó chỉ nhìn thấy tương lai của chính họ... chứ không phải tương lai tập thể. Họ chỉ nhìn thấy tương lai theo cách mà chính họ nhận thức nó.

 

Gosia: Swaruu, tôi muốn hiểu thật rõ một điều. Người ta nói rất nhiều về khái niệm dòng thời gian. Dòng thời gian này, dòng thời gian kia. Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần định nghĩa rõ hơn nó là gì. Ví dụ... tôi hiểu rằng nếu có ai đó đến từ tương lai, thì đó vẫn là dòng thời gian của chúng ta nhưng ở tương lai. Tương lai trong trường hợp đó không phải là một dòng thời gian khác. Nó chỉ đơn giản là tương lai của cùng một dòng thời gian. Một dòng thời gian khác, theo cách tôi hiểu trước đây, sẽ là một phiên bản khác của tôi. Nó có thể diễn ra cùng lúc, không nhất thiết phải ở tương lai. Chỉ đơn giản là một tôi khác. Mặt khác... người ta cũng nói rằng mỗi ý thức CHÍNH LÀ một dòng thời gian riêng. Vậy rốt cuộc DÒNG THỜI GIAN thực sự là gì?

 

Swaruu: Đối với những người đến từ "tương lai" hoặc "quá khứ", đúng là tất cả đều thuộc cùng một dòng thời gian. Dù bạn nhảy từ đâu đi nữa, từ góc nhìn của họ vẫn có một quá khứ đang tiến về phía tương lai. Mặc dù đôi khi họ có thể gặp chính mình nhiều hơn một lần. Hai hoặc thậm chí ba phiên bản của chính họ. Điều này chỉ xảy ra khi sử dụng phi thuyền. Nó không xảy ra một cách tự nhiên. Và mỗi phiên bản sau đó sẽ tiếp tục con đường riêng của mình... thay đổi dòng thời gian mà họ đang sống chỉ bằng cách tiếp cận thông tin từ các phiên bản khác.

 

Gosia: Tôi hiểu. Vậy bạn sẽ định nghĩa chính xác dòng thời gian như thế nào?

 

Swaruu: Thực ra không có thứ gì như vậy cả. Chúng tôi chỉ định nghĩa dòng thời gian là chuỗi các sự kiện mà một ý thức đã trải nghiệm. Nhưng nó không phải là thứ gì đó tồn tại bên ngoài ý thức đó.

 

Gosia: Vậy chúng giống như những thế giới song song sao? Với mỗi nhận thức hoặc quyết định mới thì lại có một thế giới khác được tạo ra?

 

Swaruu: Đúng vậy. Tuy nhiên, dựa trên nơi mà một người xuất phát và những gì đã xảy ra ở đó, người ta vẫn có thể dự đoán ở một mức độ nhất định điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

 

Gosia: Vậy khi người ta nói rằng đã có sự thay đổi dòng thời gian, họ có ý gì? Nếu dòng thời gian là thứ mang tính cá nhân. Làm sao người ta có thể thay đổi nó từ bên ngoài?

 

Swaruu: Đó là vì, ví dụ như một dòng thời gian tập thể. Điều mà người ta gọi là "dòng thời gian này" thực chất chỉ là một nhóm các thỏa thuận nhận thức mà hai hay nhiều người đã "đồng ý" cùng nhìn nhận và cùng trải nghiệm. Một phần vì họ có tần số ý thức tương đồng. Nhưng đó không phải là một đường thẳng duy nhất, mà là rất nhiều đường khác nhau, một đường cho mỗi ý thức-cá nhân cùng đồng ý nhìn mọi thứ theo cách tương tự. Tuy nhiên nó sẽ không bao giờ hoàn toàn giống với của những người khác trong nhóm. Cách duy nhất để tác động hoặc thay đổi một dòng thời gian tập thể là thông qua việc kiểm soát nhận thức tinh thần. ←

 

Gosia: Chính xác. Chỉ bằng cách tác động lên những gì mà nhóm người đó nhận thức. Và một điều nữa... vậy khi người ta nói rằng chúng ta nhảy sang một dòng thời gian khác, điều đó xảy ra với bất kỳ quyết định hoặc nhận thức mới nào phải không?

 

Swaruu: Đúng vậy. Và bạn sẽ nhảy mạnh hơn khi đối mặt với những thay đổi lớn. Mỗi hoàn cảnh mà bạn trải nghiệm đều là một tần số, là kết quả của toàn bộ động lực năng lượng bao quanh bạn và được bộ não của bạn diễn giải thành thực tại bên ngoài. Việc nhảy dòng thời gian chỉ đơn giản là ép buộc sự thay đổi từ một "bản đồ" tần số của hoàn cảnh này sang một "bản đồ" tần số khác. Nhưng thực chất điều đó luôn diễn ra liên tục thông qua tâm trí. Chỉ là với phi thuyền, nhờ sức mạnh "biểu hiện hóa" rất lớn của nó, những thay đổi trở nên cực kỳ rõ rệt trong cái mà bạn nhận thức là dòng thời gian của mình. Và trên thực tế, khi nhảy dòng thời gian, bạn chỉ đang nhảy DÒNG THỜI GIAN CỦA CHÍNH MÌNH mà thôi. Đây là một điểm rất quan trọng mà tôi sẽ giải thích kỹ hơn sau.

 

Do trí tuệ nhân tạo của phi thuyền có ý thức, nên sau một thời gian nó trở thành một phần của bạn. Giao diện kết nối giữa tâm trí và máy tính hoạt động bằng thần giao cách cảm rất hiệu quả, vì vậy máy tính của phi thuyền trở thành giống như một nhánh mở rộng của bộ não bạn. Nó khuếch đại khả năng biểu hiện hóa của bạn.

 

Tuy nhiên, tôi không truy cập dữ liệu máy tính trực tiếp bằng tâm trí... Tôi vẫn nói chuyện với nó, và nó vẫn cung cấp thông tin cho tôi theo cách mà tôi cảm nhận là bên ngoài tâm trí mình. Điều này là vì nếu giao tiếp thần giao cách cảm trực tiếp từ máy tính vào tâm trí tôi... nó sẽ gây tổn hại và mang tính xâm lấn. Điều đó hoàn toàn có thể thực hiện được. Nhưng giới hạn được đặt ra từ phía con người, không phải từ phía máy tính. Về mặt tâm lý, sẽ lành mạnh hơn nếu xem máy tính như một thứ gì đó bên ngoài để hỏi đáp, thay vì xem nó như một phần gắn liền hoặc như một trí tuệ nhân tạo được cấy ghép nhằm nâng cao năng lực não bộ của bạn.

 

Gosia: Dữ liệu này rất thú vị, cảm ơn bạn. Nhưng có một điều tôi vẫn chưa hiểu rõ: Việc đi tới tương lai hoặc quá khứ của các bạn cũng là nhảy dòng thời gian sao? Hay đó vẫn là cùng một dòng thời gian, chỉ khác là "tương lai / quá khứ"?

 

Swaruu: Đúng, đó cũng là nhảy dòng thời gian. Nhưng từ góc nhìn của người trực tiếp trải nghiệm điều đó, nó vẫn chỉ là một phần trong dòng thời gian của họ. Nó chỉ được cảm nhận như một sự thay đổi lớn hoặc một điểm nút quan trọng.

 

Điều này sẽ dễ hiểu hơn nếu có biểu đồ. Nhưng tôi sẽ giải thích. Hãy tưởng tượng có một loạt các đường thẳng song song. Rất nhiều, không thể đếm được... Chúng xuất phát từ vô cực và kéo dài về phía trước rồi biến mất vào vô cực. Chúng đại diện cho các dòng thời gian cố định. Mỗi dòng là một câu chuyện, một cuộn phim... những gì đã xảy ra và những gì sẽ xảy ra đều đã cố định. Nhưng mỗi dòng lại khác nhau.

 

Bây giờ... hãy tưởng tượng bạn đang đứng trên một trong những đường đó... Hãy quay lại và nhìn những đường khác ở bên trái và bên phải. Tất cả đều là tần số. ←

 

Bạn đang đi theo một trong những đường đó, một trong những cuộn phim gồm các hình ảnh tĩnh. Bạn bước đi trên một trong chúng, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh của "bộ phim", bạn quyết định đưa ra một lựa chọn giữa điều bạn thấy trong hình ảnh nơi bạn đang đứng với hình ảnh ở đường bên trái hoặc bên phải. Đó chính là những quyết định trong cuộc sống. Bạn nhảy sang đường bên cạnh... và đó là một dòng thời gian khác... rồi từ đó bạn có thể nhảy trở lại dòng đầu tiên hoặc tiếp tục lệch sang những dòng khác.

 

Ở bên trái là các dòng thời gian có tần số ngày càng thấp, còn bên phải là các dòng thời gian có tần số ngày càng cao. Những quyết định này được thực hiện thông qua tần số của một người... cả ý thức lẫn vô thức. Nếu bạn có tần số thấp... bạn sẽ tương thích với các dòng thời gian và các bước nhảy dòng thời gian chứa những sự kiện mang tính thảm họa... Nếu bạn có tần số cao hơn... bạn sẽ tương thích... hoặc sẽ nhảy đến những sự kiện tích cực hơn.

 

Mỗi ngày bạn đều thực hiện những bước nhảy rất nhỏ giữa các dòng thời gian của mình thông qua những thay đổi tự nhiên trong tần số và tâm trạng. Bạn cảm nhận nó như cùng một dòng thời gian, bởi vì theo một nghĩa nào đó đúng là như vậy, vì nó là một quỹ đạo liên tục nhảy từ đường này sang đường khác giống như bạn đang chuyển từ đường ray này sang đường ray khác của tàu hỏa.

 

Các dòng thời gian đã được viết sẵn, nhưng có vô số biến thể. Tuy nhiên chỉ có bạn mới trao ý nghĩa cho chúng bằng cách tự do nhảy giữa chúng. Bạn làm cho chúng trở nên sống động. Bạn quyết định mình sẽ sống dòng nào, trải nghiệm điều gì và không trải nghiệm điều gì. Bạn thực hiện điều đó bằng cách thay đổi ý thức và tần số của mình. Những bước nhảy này thường rất nhỏ, nên bạn cảm nhận chúng như một dòng thời gian duy nhất, như dòng thời gian của riêng bạn, bởi vì đó là tổng quỹ đạo của bạn xuyên qua tất cả những đường đó.

 

Và khi bạn thực hiện được một bước nhảy lớn đến mức sự khác biệt trở nên rất rõ ràng, giống như bỏ qua nhiều đường cùng lúc thay vì đi theo trình tự, thì điều đó được gọi là "bước nhảy lượng tử". Tên gọi này xuất phát từ vật lý, nơi một electron đôi khi nhảy từ quỹ đạo này sang quỹ đạo khác trong nguyên tử... (một phần của khoa học Ma Trận vốn tự mâu thuẫn với chính nó, bởi vì với lý thuyết bước nhảy lượng tử của electron, họ lại bỏ qua Nguyên Lý Bất Định Heisenberg). Chúng ta phải duy trì tần số cao để lựa chọn những quyết định tốt nhất.

 

Vậy dòng thời gian là gì?... Điều mà mọi người nhìn nhận và cảm nhận như tính tuyến tính của thời gian, như một chuỗi sự kiện không thể tránh khỏi, thực chất chỉ là việc đi theo các bước nhảy giữa những dòng thời gian đã được cố định sẵn. Nó trông như một đường thẳng duy nhất, nhưng thực chất đó là những bước nhảy liên tục giữa các dòng thời gian cố định, lựa chọn các khả năng khi chúng xuất hiện... Điều này có nghĩa là đúng, số phận đã được khắc sẵn, nhưng đồng thời vì có vô số dòng thời gian để lựa chọn nên bạn cũng có ý chí tự do.

 

Điều mà một phi thuyền làm là trở thành tần số của điểm đến trong đại dương các dòng thời gian đó. Nó nhảy tới khoảnh khắc đó một cách nhân tạo, giống như khi nhảy tới một điểm đến trong không gian... một điểm đến như một địa điểm cụ thể.

 

Thực ra... những đường thẳng đó không tồn tại. Chúng chỉ là một cách giải thích. Thay vì các đường thẳng, thứ tồn tại là một chuỗi toán học các sự kiện với các bội điều hòa (sóng hài) của một tần số. Nó giống như một đường thẳng... tùy thuộc vào cách bạn nhìn nhận.

 

Robert: Điều gì khiến chúng ta có vô số dòng thời gian? Ý thức của chúng ta hay Nguồn mà chúng ta vốn hiện hữu?

 

Swaruu: Đúng vậy.

 

Robert: Và điều gì khiến chúng ta chọn dòng thời gian này thay vì dòng thời gian khác?

 

Swaruu: Điều khiến bạn lựa chọn chính là cảm xúc và cảm nhận. Những gì dễ chịu và tích cực sẽ hướng về các tần số cao và các dòng thời gian cao. Đó là lý do tại sao những người kiểm soát không xem cảm xúc là điều tốt. Bởi vì cảm xúc là định hướng, là la bàn giúp thoát khỏi hỗn loạn, thoát khỏi Ma Trận. Con đường hay chiến lược để đạt được giác ngộ, để thăng lên và làm chủ cuộc sống của bạn là: Hãy học cách tôn trọng và yêu thương chính mình. Mỗi ngày hãy tự hỏi liệu những điều bạn đang làm có phải là điều mà một người yêu thương chính mình sẽ làm hay không. Điều này không giống với việc trở thành một người tự ái ích kỷ... không phải vậy. Nếu bạn không biết yêu thương và tôn trọng chính mình... bạn cũng không thể yêu thương và tôn trọng người khác.

 

Thời gian chính là bạn và bạn chính là thời gian. Bạn không thể nhận thức được sự tồn tại của mình; "Tôi tư duy nên tôi tồn tại"... nếu không có thời gian. Nhưng thời gian không phải là một thứ gì đó tách biệt, nó chỉ là chính quá trình nhận thức. Bạn là Thời Gian. Thời gian không phải kẻ thù của bạn. Nó không chống lại bạn. Đó chỉ là nhận thức của bạn về việc tự xem mình như kẻ thù của chính mình! Nếu bạn có nhận thức thì bạn chính là thời gian. Bạn không thể có nhận thức mà không có thời gian, bởi vì chúng là một.

 

Bạn đang ở trong một không gian không có thời gian, phi định vị. Một nơi tĩnh lặng trống rỗng. Ether... Nhưng bạn vẫn có nhận thức.

 

Nhưng lúc đó bạn đang kiểm soát thời gian. Đang làm nó dừng lại trong tâm trí mình. Thực chất bạn chỉ đang quản lý chính bản thân mình, quản lý những gì bạn có, làm lắng dịu các nhận thức của mình. Nhưng nếu bạn làm được điều đó... bạn có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Không cần phi thuyền. Chỉ cần duy trì nhận thức tỉnh thức, thao tác với khoảng không vô tận mà bạn đang ở trong sự bình an của thiền định. Bạn có thể tạo ra một cánh cổng bằng tâm trí và bước xuyên qua nó.

 

Thực tại là gì? Là một ý niệm. Hãy thay đổi ý niệm của bạn, và bạn sẽ thay đổi những gì mình nhìn thấy. Một ý niệm chính là một tần số. Thay đổi nó và bạn sẽ có một cánh cổng. Một cánh cổng, một trạng thái trước và sau. Một nơi ở đây và một nơi "ở kia". Tâm trí của bạn có thể mạnh mẽ đến như vậy. Nhưng rồi bạn lại để nó quay về vùng an toàn. Quay về điều quen thuộc. Quay về những gì bạn nghĩ là có thể. Một phi thuyền chỉ là một công cụ xa xỉ giúp khuếch đại khả năng vốn có đó của bạn. Nhưng bạn hoàn toàn có thể làm điều đó bằng tâm trí mình.

 

Tất cả những gì cần thiết là một niềm tin thật sự vào chính bản thân bạn và hiểu rằng bạn là tất cả. Hãy luôn suy nghĩ vượt ra ngoài mọi giới hạn, vì thật sự không có giới hạn nào cả. Bạn nghĩ điều gì, điều đó sẽ hiện hữu. Đây là một sự thật! Lý do nó không hiệu quả đối với bạn là vì bạn chưa tin vào điều đó đủ mạnh. Tâm trí bạn và sức mạnh của tâm trí bạn đang bị phân tán bởi vô số những câu hỏi kiểu "nếu như". Hãy tập trung. Bạn làm được!

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=o2NK2o9FMEE

 

https://swaruu.org/transcripts/time-travel-time-and-timelines-extraterrestrial-message-swaruu-pleyades

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

- Năng Lượng Tự Do (Điểm Không): Cơ Chế Của Sự Biểu Hiện

- Điều Hướng Sao 1 (Du Hành Thời Gian Ngoài Hành Tinh, Bản Đồ Sao và nhiều hơn nữa)

- Cơ chế biểu hiện 2 - Giới thiệu về Điều hướng ngoài Trái đất

- Điều hướng sao 2 - Phần 2

- Điều hướng sao 2 - Phần 3

- Điều hướng sao 2 - Phần 4

- Di chuyển qua Ether - Điều hướng sao 2 - PHẦN 6 (Công nghệ ngoài Trái đất)

- Bản đồ tần số - Vùng không gian không xác định (Điều hướng sao phần 7)

- ETHER - Những chia sẻ của Swaruu de Erra

- Tích hợp hóa dữ liệu và tăng tốc thời gian

- Thời gian và dòng thời gian 2

- Du hành thời gian: Thao túng thời gian (Thay đổi quá khứ để thay đổi tương lai)

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html




Đăng nhận xét