Jaume Su Transcripts 032
BÍ ẨN CỦA NHẬT
THỰC – Jaume Su & Francesc
27-08-2026
👉 Tóm
tắt nội dung: Cuộc trò chuyện giữa Francesc và Jaume Su tiếp tục khám phá những góc
nhìn gây tranh luận về nhật thực và nguyệt thực, tác động của ánh sáng, âm
thanh và âm nhạc đối với nhận thức con người. Hai người cũng bàn về biểu tượng
trong kiến trúc nhà thờ, những truyền thuyết cổ xưa, ý nghĩa huyền môn bị biến
đổi qua thời gian và cách các câu chuyện truyền thống được diễn giải lại.
---------
Francesc: Được rồi, xin chào tất cả mọi người. Hôm nay
chúng ta sẽ nói về chủ đề các lần nhật thực và nguyệt thực, bí ẩn của những lần
nhật thực và nguyệt thực.
Jaume
Su:
Xin chào.
Francesc: Xin
chào, bạn khỏe không?
Jaume
Su:
Xin chào, bạn khỏe không? Francesc, bạn thế nào?
Francesc: Tôi
ở đây, như bạn thấy đấy, trong con tàu này.
Jaume
Su:
Thấy rồi. Đúng là một cái chuồng. [cười]
Francesc: [cười]
Tôi mất bao công sức mới xây được nó đấy nhé? [cười] Đừng tưởng dễ. Được rồi,
tôi nghĩ chủ đề mà... mà bạn muốn nói...
Jaume
Su:
Không phải chủ đề tôi muốn nói, mà là bạn đề xuất, tôi chỉ nói là được.
Francesc:
Đúng, bởi vì đã lâu rồi tôi theo đuổi chủ đề này. Và bởi vì có rất nhiều người
quan tâm. Không chỉ riêng cá nhân tôi, mà thực sự là có rất nhiều người quan
tâm, và tôi muốn nói một chút về chuyện nhật thực và nguyệt thực. Nhưng tôi
nghĩ bạn có một góc nhìn khá đặc biệt về chủ đề này. Bạn có thể giải thích cho
chúng tôi những điều mà chúng tôi hơi mù mờ một chút.
Jaume
Su:
cứ xem sao.
Francesc: Vậy
thì... được rồi, khi nào bạn muốn tôi đưa hình ảnh lên và tất cả những thứ này
thì cứ nói, tôi sẽ lần lượt chia sẻ hình ảnh.
Jaume
Su:
Bạn cũng đã thấy rồi đấy, hình ảnh rất ít, và hầu hết đều là những mẩu báo, bởi
vì tôi muốn làm một phần, có thể nói là một phần trong đó chúng ta nói về sự
quan tâm của các nhà chức trách đối với việc trình bày chủ đề này, cũng như
cách họ trình bày nó. Bạn cũng đã thấy những dòng tít báo rồi đấy, nào là thôi
miên và bị ma ám, bị bỏ bùa, bị mê hoặc, rồi đủ thứ như vậy. Chắc hẳn họ phải
có lý do nào đó để sử dụng cái kiểu ngôn ngữ đó.
Francesc: Đúng,
tôi nghĩ bản thân hiện tượng nhật thực và nguyệt thực vốn đã mang rất nhiều bí ẩn.
Ờ, phải nghĩ rằng, tôi đoán bạn cũng biết, ngày xưa người ta nói rằng những lần
nhật thực và nguyệt thực mang đến vận xui, đúng không? Rằng đó là dấu hiệu cho
thấy một chuyện xấu nào đó sắp xảy ra.
Còn bây giờ, tôi
nghĩ mọi người hiểu nó theo một cách khác rồi.
Jaume
Su:
Âm thanh bên bạn đang bị dội rất mạnh.
Francesc: Đúng,
tại tôi đang mở một màn hình khác, giờ tôi đóng nó rồi. Và nó nghe hơi...
Jaume
Su:
Bạn đang bật quạt phải không?
Francesc: Đúng,
đúng.
Jaume
Su:
Vì tôi thấy tóc bạn [cười] đang bay trên phông nền kìa.
Francesc: Được
rồi, tôi sẽ tắt nó vì bây giờ cũng không còn nóng lắm nữa. Tại tôi cho bữa tối
vào lò nướng, nên chỗ này nóng lên rất nhiều. Nhưng giờ tôi có thể tắt quạt rồi.
Jaume
Su:
Không, không, với tôi thì bạn cứ để cũng được nhé.
Francesc: Không,
không, vì bản thân tôi cũng thấy khó chịu. Tôi bật nó vì nóng, nhưng giờ thì ổn
rồi.
Jaume
Su:
Bạn sống ở đâu vậy?
Francesc: Giờ
thì ổn rồi. À, tôi sống ở Aviñó. Bạn biết nó ở đâu không?
Jaume
Su:
Ở Pháp à?
Francesc: Đúng
rồi. Đấy là điều mà mọi người đều nói.
[cười] Không, đó
là một tỉnh thuộc Barcelona. Ở khu vực phía trong đất liền, về phía Manresa,
quanh đó. Có điều tên của nó, đúng là trong tiếng Catalunya thì gọi là Aviñó. Nếu
chuyển sang tiếng Pháp thì hơi khác một chút. Nhưng nghe rất giống nhau.
Vì nó rất giống
nhau. Tôi cũng từng đến đó, ở Aviñó bên Pháp. À, nhân tiện, một lần tôi nói
chuyện với ông thị trưởng ở đây, tôi bảo ông ấy: “Này, ngôi làng này tuyệt thật
đấy, đúng không? Nó còn có cả một bài hát chính thức nữa.”
Ông ấy hỏi:
“Ngôi làng này có bài hát chính thức à?”
Tôi nói: “Có chứ,
ông không biết sao? Suge por Aviñó.” [cười]
Đấy, bạn cứ tưởng
tượng xem. Tôi thích nhìn cuộc sống theo cách như vậy.
Vui vẻ thôi mà.
Tôi không biết mọi người ngoài kia đang mua gì nữa. Thật sự là tôi không biết.
Được rồi, xem chúng ta có thể phát trực tiếp hôm nay được không.
Jaume
Su:
tôi sẽ không làm quá dài.
Francesc: Được,
tùy bạn. Với tôi thì không vấn đề gì đâu.
Jaume
Su:
Tối đa bốn mươi lăm phút.
Francesc: Tùy
bạn.
Jaume
Su:
Được, cũng tùy bạn.
Francesc: Bạn
thấy thế nào thì cứ thế.
Jaume
Su:
Vì không có nhiều trang trình chiếu, nếu bạn mời tôi nói chuyện, tức là nếu
chúng ta xây dựng buổi phát trực tiếp này theo kiểu đối thoại, thì buổi phát trực
tiếp sẽ tự nhiên và trôi chảy hơn rất nhiều.
Francesc: Ừ,
đúng, đó cũng đại khái là ý của tôi. Vậy nếu bạn muốn thì chúng ta có thể bắt đầu
luôn.
Jaume
Su:
Được.
Francesc: Nhân
tiện, chúng ta chào tất cả mọi người đang tham gia kênh hôm nay. Chào mừng tất
cả các bạn. Và như các bạn thấy đấy, vị khách mời hôm nay của chúng ta không cần
phải giới thiệu nữa. Đặc biệt, hôm nay trên kênh Planeta Erra, chúng ta có người
bạn Jaume Su, người mà chắc các bạn đều đã biết. Và như các bạn đã thấy, chúng
ta sẽ nói về chuyện đó, về bí ẩn của những lần nhật thực và nguyệt thực.
Được rồi, Jaume,
tôi có một vài câu hỏi muốn hỏi bạn. Bạn thực sự có nghĩ rằng một lần nhật thực
hay nguyệt thực có thể mang lại may mắn hoặc xui xẻo không?
Jaume
Su:
Này nhé, tôi đã chuẩn bị sẵn một vài hình ảnh ở đây. Tôi sẽ cho các bạn xem.
Đây là những hình ảnh từ Tarot de Marseille, bộ Tarot de Marseille cổ xưa.
Ở đây chúng ta
có hình ảnh của một lần nhật thực hay nguyệt thực, đây là lá Mặt Trăng. Và ở
đây chúng ta có những con chó đang sủa, có thể nói là có một dạng xáo trộn nào
đó.
Đây là một lá
bài rất đặc biệt trong bộ tarot, ở chỗ nó không có nhân vật con người. Tất cả
các nhân vật đều là động vật. Không có quá nhiều lá bài có đặc điểm này.
Ở đây chúng ta lại
có một trường hợp khác trong Tarot de Marseille về một lần nhật thực hay nguyệt
thực, có thể nói là vị thiên thần đang che Mặt Trời, hoặc một ngôi sao, hoặc một
nguồn sáng nào đó ở phía sau.
Lá thiên thần là
một lá bài dùng để cảnh báo. Đó là một thiên thần truyền tin. Vì vậy nó mới cầm
cây kèn. Chẳng hạn, khi chúng ta đọc sách Khải Huyền của Thánh Gioan thành
Patmos, sách nói với chúng ta rằng các vị thần truyền đi thông điệp của họ bằng
một giọng kim loại giống như tiếng kèn. Đó là trong sách Khải Huyền.
Hãy nhìn này, đây là một hình ảnh khác của Tarot de Marseille, lá Người Tình.
Và chúng ta cũng
có Mặt Trời này bị vị thiên thần che khuất. Nhưng vị thiên thần này, ở một cấp
độ nhất định của hệ thống mật mã biểu tượng, lại đại diện cho thần Apollo. Và
thần Apollo, trong số những phẩm tính khác, là vị thần của cái chết tức thời, vị
thần có thể giáng cho bạn một đòn chết ngay lập tức.
Vậy nên, trong
những hình ảnh cổ xưa này - tarot vốn rất cổ xưa, và có thể nói những hình vẽ
này tạo thành một phần của một truyền thống, vừa mang tính dân gian vừa mang
tính huyền môn - chúng phản ánh cả một loạt những điều xảy ra khi một thiên thể,
có thể nói là, đi vào sự tương tác với một thiên thể khác.
Thực tế, bản
thân hiện tượng nhật thực hay nguyệt thực là khi Mặt Trời, Trái Đất và Mặt
Trăng nằm trên cùng một đường. Chúng thẳng hàng với nhau. Và nguồn lực đó...
các thiên thể phát ra những, có thể nói là, những dạng sóng. Vì vậy, khi chúng
thẳng hàng với nhau, hiệu ứng đó được tăng cường.
Và đối với những
ai chưa biết tôi, có thể nói chuyên môn của tôi là biểu tượng học, mà điều đó
bao hàm việc nghiên cứu rất nhiều lĩnh vực, trong đó có các tôn giáo cổ đại, kiến
trúc, nghệ thuật, cùng rất nhiều lĩnh vực khác, và tất nhiên là cả các bộ môn
huyền môn.
Francesc: Được
rồi, giờ bạn nói đến nghệ thuật thì ở đây bạn có hẳn một nghệ sĩ đấy. Cá nhân
tôi rất quan tâm đến mọi thứ liên quan đến văn hóa, văn hóa nói chung. Vậy nên,
tôi cũng đã bước một chút vào thế giới văn học. Tôi đang tập tành viết lách, thử
sức một chút ở đó. Nhưng tôi cũng thấy khá thú vị với những điều mà đôi khi bạn
giải thích về tarot.
Ờ, tôi phải nói
với bạn một điều, hy vọng bạn không giận. Tôi không thực sự tin lắm vào tarot,
cũng không tin vào tử vi hay những thứ kiểu như vậy. Ờ, tại sao ư? Để tôi giải
thích.
Đôi khi... trước
đây tôi rất thích xem tử vi. Và rồi tôi ngồi xem tử vi, mà thật sự chẳng thấy
khớp với tôi chút nào, chẳng khớp chút nào cả. Tôi chưa bao giờ thấy nó đoán
đúng được cho tôi dù chỉ một lần.
Jaume
Su:
Nhưng chuyện này bình thường thôi. Chẳng hạn, tôi từng phát hiện ra từ lâu rằng
có hai tờ báo đăng những dự đoán lặp đi lặp lại, bởi vì tôi nhớ được các dự
đoán đó. Vậy nên họ có một danh sách rồi cứ thế lặp lại.
Vì vậy, những lá
số tử vi này không phải do các nhà chiêm tinh lập ra, mà do các nhà báo làm, và
chúng thuộc về thế giới giải trí. Việc chúng không khớp với bạn là hoàn toàn
bình thường.
Francesc: Đúng,
chính là chuyện đó. Và đặc biệt nếu bạn xem những tạp chí về giới nghệ sĩ, giới
nổi tiếng, thì bạn sẽ thấy... đúng là chuyện hoàn toàn bịa đặt.
Jaume
Su:
Ngay cả trên chính các tờ báo cũng vậy. Nhưng tử vi được đặt ở đâu? Trong mục
giải trí.
Francesc: Đúng,
nó được coi như một trò giải trí.
Jaume
Su:
Và đồng thời, đó cũng là một công cụ để... có thể nói là phá bỏ hoặc làm mất uy
tín của chiêm tinh học, trong khi chiêm tinh học đã hoạt động theo cách đó từ
xa xưa.
Chúng ta có thể
nhìn và hiểu các thiên thể giống như một tập hợp những chiếc kim, những bánh
răng nhỏ nằm bên trong một chiếc đồng hồ. Theo một cách nào đó, chúng chỉ thời
gian và tác động đến chúng ta. Khi một người được sinh ra, người đó chịu ảnh hưởng
bởi vị trí mà những bánh răng ấy đang ở trên bầu trời vào thời điểm đó.
Francesc: Ừ,
đúng vậy. Điều mà những người làm những thứ này một cách tệ hại như thế đạt được,
chính là khiến mọi người dần mất niềm tin vào loại chuyện này. Bởi vì tarot
cũng vậy, rất nhiều người tự bịa ra đủ thứ, đúng không? Có những người bịa ra rất
nhiều câu chuyện trong tarot.
Jaume
Su:
Không, đợi đã. Tôi... tôi sẽ là người đầu tiên nói với bạn rằng phần lớn những
người đọc bài không hề biết họ đang làm gì.
Điều đó xảy ra bởi
vì họ đã đọc những cuốn sách sai thay vì nghiên cứu tarot, vốn là một công cụ cổ
xưa. Tôi nghiên cứu nó như một cổ vật, chứ không xem nó như một công cụ bói toán.
Nhưng xét ở phương diện bói toán thì nó vẫn hoạt động.
Tuy nhiên, một vấn
đề khác xảy ra với tarot là những người đọc tarot thực ra không phải là những
người hành nghề tarot, mà là các nhà đồng cốt, và họ sử dụng tarot cho những việc
mà tôi không hiểu.
Hoặc đơn giản là
họ đang dẫn kênh. Và khi bạn đã phụ thuộc vào một thứ khác, vào người... người
cung cấp cho bạn... truyền cho bạn thông tin, thì rất có khả năng bạn đang nói
chuyện với một thực thể thuộc cõi trung giới thấp, một chấp chính thể hoặc bất
cứ thứ gì tương tự.
Thường thì nó diễn
ra như vậy. Và điều đó không có nghĩa là họ không đoán đúng. Nhưng với những
người hành nghề tarot kiểu này, tôi cũng chẳng gặp may mắn gì.
Còn tôi thì
không sử dụng tarot theo cách đó. Tôi chỉ đơn giản sử dụng tính biểu tượng. Tôi
đọc các biểu tượng, và nó hoạt động. Nó hoạt động chính xác một trăm phần trăm.
Francesc: Ừ,
cách bạn làm thật sự rất thú vị, cái... phương pháp mà bạn sử dụng ấy. Rất thú
vị. Tôi chưa từng thấy cách đó trước đây.
Jaume
Su:
Đúng, nhưng tôi chỉ đơn giản là đọc các biểu tượng. Tuy nhiên, bạn phải hiểu
chúng thật rõ, bạn phải nghiên cứu các tôn giáo cổ đại thì mới có thể làm được
điều đó.
Francesc: Ờ,
nói về tarot. Tôi thì... chuyện này tôi làm chỉ để giải trí, để giết thời gian
thôi. Tôi vào một trang Internet, ở đó người ta đưa ra ba lá bài, rồi bạn phải
nhấp vào các lá bài và xem mình rút được lá nào. Tôi đã thử rút bài vài lần. Ờ,
điều thú vị là trong phần lớn các lần rút, tôi thường nhận được những lá như...
chẳng hạn như lá Cái Chết. Lá Cái Chết xuất hiện trong phần lớn các lần rút của
tôi. [cười] Bạn cứ tưởng tượng xem.
Tôi cũng thường
nhận được lá... lá Xe Ngựa, tôi nghĩ là vậy. Và tôi không biết có phải là lá nữ
thần hay...Và có hai hoặc ba lá bài cứ xuất hiện với tôi rất nhiều lần, bạn cứ
tưởng tượng xem.
Jaume
Su:
Tôi sẽ không đưa ra ý kiến về chuyện đó. Bạn biết rồi đấy, bạn là người hiểu
phương pháp của tôi và đã từng thấy tôi làm việc, nên bạn biết cách của tôi
hoàn toàn khác. Tôi đọc các biểu tượng và giải thích những gì đang nằm trên
bàn. Bất kỳ ai cũng có thể hiểu rằng tôi không bịa ra câu chuyện, mà tôi đang đọc
một câu chuyện có thể đúng hoặc không đúng.
Francesc: Tôi
cũng từng thấy những người tự gọi mình là người đọc tarot, nhưng thực sự thì...
tôi không thấy họ... Và điều họ làm là, họ đưa rất nhiều năng lượng của mình, rất
nhiều tính cách của chính họ vào việc bói toán. Vậy nên không phải là họ đang
bói cho bạn, về những điều thuộc về bạn, mà thực ra họ đang giải thích những điều
thuộc về chính họ.
Jaume
Su:
Đúng, đúng. Đây là một hiện tượng mà trong tâm lý học gọi là sự phóng chiếu, tức
là khi bạn trút những thứ của mình lên người khác. Xin lỗi vì cách nói này hơi
thô. Tôi biết những người đọc tarot hoạt động theo cách đó.
Điều tôi định
nói với bạn là đây là một sự phóng chiếu tâm lý. Trong tâm lý học, nó được gọi
là sự phóng chiếu. Đó là khi bạn trút những thứ thuộc về mình lên người khác, rồi
quy chúng cho người đó, nhưng thực ra bạn đang giải phóng những thứ của chính
mình. Đây là một cách giải thích khá thô và không được tinh tế cho lắm, nhưng về
cơ bản là như vậy.
Francesc: Đúng,
chính là như vậy. Được rồi, chúng ta đã mở đầu một chút bằng chủ đề tarot, và
chúng ta có thể, như bạn nói, sử dụng một chút tarot và việc bói toán cùng tất
cả những thứ đó, nhưng hướng nó vào chủ đề nhật thực và nguyệt thực, đúng
không?
Jaume
Su:
Tôi chỉ muốn cho các bạn xem ba hình ảnh này, bởi vì đây là ba hình ảnh về nhật
thực và nguyệt thực trong tarot. Vậy nên chúng cho chúng ta biết rằng, có vẻ
như đó là những lời cảnh báo, hoặc có thể sẽ có những chuyện xảy ra. Cũng có thể
có những sự xáo trộn.
Ở đây, chúng ta thấy nói về sức mạnh giáng đòn chết tức thời của Apollo.
Ở đây, chúng ta thấy lời cảnh báo của các vị thần.
Tự nhiên bị xáo
trộn bởi vì có một sự bất thường xảy ra khi Mặt Trăng đi ngang qua phía trước Mặt
Trời.
Này, tôi cũng muốn
nói thêm rằng, vì chúng ta sắp nói về những chuyện này, nhật thực và nguyệt thực
chỉ hoạt động trong một mô hình Trái Đất hình cầu. Nếu Trái Đất là một quả cầu
thì điều đó hoạt động được. Trong mô hình Trái Đất phẳng thì mô hình nhật thực
và nguyệt thực không hoạt động được.
Đó là một vấn đề
mà những người tin rằng Trái Đất phẳng không thể giải quyết, vì vậy họ sẽ phải
xem xét lại điều này.
Còn về phần tôi,
tôi không tin Trái Đất là một quả cầu. Tôi cho rằng nó là một phần của một đường
tròn, một nửa của một đường tròn, xin lỗi, của một hình cầu, một nửa của một quả
cầu, của một khối cầu đã được hóa rắn.
Và tôi lấy điều
đó từ đâu? Từ chương đầu tiên của sách Sáng Thế. Nếu đọc kỹ, ánh sáng - fiat
lux - là một công nghệ mà các vị thần sử dụng để tạo ra Trái Đất.
Thực ra, Trái Đất
đã tồn tại rồi, nó rung động ở một tần số khác, và điều họ làm là thu giữ nó.
Có thể nói là họ thu giữ một nửa hành tinh và làm cho nó trở nên rắn chắc.
Và từ đây, có thể
nói, thế giới vật chất được hình thành.
Vậy nên một
trong những cách biểu diễn Trái Đất tốt nhất mà chúng ta có, trong số những
cách khác, sẽ là bản đồ của Liên Hợp Quốc, nơi chúng ta nhìn thấy Trái Đất từ
phía trên, nhưng có một phần không nhìn thấy được, bởi vì Trái Đất kết thúc ở
đó và có hình dạng, có thể nói là giống một cái giỏ, hoặc... hoặc một hình bán
nguyệt, đại loại như vậy.
Francesc: Tức
là Trái Đất vật chất kết thúc ở đó.
Jaume
Su:
Chính xác.
Francesc: Sau
đó có, có thể nói là, phần Trái Đất không còn... không còn là vật chất nữa, tức
là sẽ là phần còn lại, đúng không?
Jaume
Su:
Đúng, đó sẽ là một phần mà vì không mang tính vật chất nên về mặt vật lý nó
không tồn tại. Vì vậy, nó không thể chạm vào được, không thể nhìn thấy hay sờ
thấy. Nhưng tất nhiên, khi bạn đi đến rìa đó, nơi Nam Cực nằm, chúng ta có thể
đi vào bên trong Trái Đất, và đó sẽ là một vùng đất lộn ngược.
Nếu quy luật hấp
dẫn hoạt động đúng như nó phải hoạt động, nước cũng sẽ bị Trái Đất hút theo
cách tương tự. Vì vậy, sẽ có nước ở cả bên trong lẫn bên ngoài.
Và ở trung tâm sẽ
có một Mặt Trời. Ở trung tâm của hình bán nguyệt này sẽ có một Mặt Trời. Nhưng
đây là lý thuyết của tôi.
Nhưng điều tôi
muốn nói, về cơ bản, là trong một mô hình Trái Đất phẳng, các hiện tượng nhật
thực và nguyệt thực đơn giản là không thể xảy ra. Mọi thứ sụp đổ, không có cách
nào tính toán được chúng.
Francesc: Chi
tiết mà bạn vừa nói về Mặt Trời bên trong Trái Đất đã xuất hiện trong một cuốn
sách của Jules Verne rồi. Trong “Du hành vào tâm Trái Đất”. Trong đó có nói đến
Mặt Trời.
Jaume
Su:
Và còn có những truyền thống cổ xưa khác nữa, có cả những truyền thống cổ xưa với
hình vẽ của họ. Mặc dù Trái Đất được vẽ hình tròn, nhưng người ta vẽ nó rỗng
bên trong, với một Mặt Trời ở trung tâm.
Francesc: Rồi
chúng ta còn có chuyện ở khu vực Nam Cực, có một lối vào nơi người ta gọi là
Trái Đất Rỗng. Có người đã đi vào đó, đô đốc Byrd, tôi không biết các bạn có biết
câu chuyện này không. Ông ấy đã từng ở đó.
Jaume
Su:
Khoan, tôi muốn chen vào một chút. Tôi nghĩ ở đây chúng ta đã bị người ta lừa.
đô đốc Byrd đi đến Bắc Cực và đi đến Nam Cực. Ở Bắc Cực, ông ấy có thể đi vào
qua một cái lỗ, nhưng ở phía Nam thì không. Nếu Trái Đất là một quả cầu thì
đúng, nhưng nếu không phải thì ông ấy sẽ gặp một thứ khác.
Francesc: Người
ta kể rằng ông ấy đã ở đó. Ông ấy có một cuốn nhật ký, mặc dù có người nói rằng
không, rằng cuốn nhật ký đó không tồn tại. Nhưng ông ấy đã viết nhật ký cá nhân
của mình, và trong đó ông ấy giải thích rằng ông đã đi vào Trái Đất Rỗng và
phát hiện ở đó một nền văn minh, đó là người Agartha.
Ông ấy cũng nói,
và chính vì vậy tôi mới chen vào chuyện này, về Mặt Trời bên trong Trái Đất. Có
một Mặt Trời bên trong, và những bức tường dường như được tạo thành từ đá,
nhưng là loại đá giống như đã kết tinh và phản chiếu ánh sáng Mặt Trời. Có những
chuyện như thế.
Jaume
Su:
Tôi biết câu chuyện này, và còn có những câu chuyện khác nữa. Cũng có câu chuyện
về một người đi vào bên trong Trái Đất qua... qua Bắc Cực, và cuốn sách có tên “Vị
Thần Bốc Khói”.
“Vị Thần Bốc
Khói”, nếu các bạn tìm thì đó là một câu chuyện cực kỳ thú vị về một chuyến
hành trình đi vào bên trong Trái Đất qua Bắc Cực.
Và nó có những
điểm tương đồng với những gì đô đốc Byrd kể lại, tất nhiên là với giả định rằng
chuyện đó thực sự có thật.
Francesc: Này,
chắc hẳn phải có một phần nào đó là sự thật, bởi vì một câu chuyện như vậy rất
khó để bịa ra. Được rồi, tất nhiên sẽ có những chi tiết là thật và những chi tiết
được thêm vào vì... như người ta vẫn luôn làm, bởi vì sự thật thường được đưa
cho chúng ta giống như một chiếc bánh sandwich. Họ đưa sự thật vào giữa những lớp
dối trá.
Vậy thì, được rồi,
chúng ta đang nói đến đâu nhỉ? À đúng, chuyện này... chỉ là tôi muốn chen vào một
chút về Mặt Trời bên trong, Mặt Trời ở bên trong.
Bây giờ, còn điều
gì bạn định nói với chúng ta về...
Jaume
Su:
Này, nếu bạn muốn thì chúng ta có thể chuyển sang các trang trình chiếu. Chúng
ta hãy xem những hình ảnh mà tôi đã chụp, và xem các tờ báo nói gì.
Được rồi, bức ảnh
mà các bạn đang nhìn thấy bây giờ thực ra được chụp bằng chế độ toàn quang phổ,
với một chiếc máy ảnh đặc biệt, có khả năng thu nhận tia hồng ngoại.
Phần mà các bạn
thấy ở chính giữa, các bạn sẽ thấy Mặt Trời bị che mất một phần. Và sau đó các
bạn sẽ thấy ở phía trên có một hình bán nguyệt.
Hình bán nguyệt
đó là một phản chiếu của hệ thống quang học. Thực ra các bạn đang nhìn thấy nó
dưới dạng ảnh gương, tức là phải lật ngược Mặt Trăng lại, có thể nói là như vậy.
Đó là một hình ảnh phản chiếu, nhưng nó cho phép chúng ta nhìn thấy rõ hơn rất
nhiều phần vốn đang bị che khuất.
Sau đó, về màu sắc,
khi bạn chụp một bức ảnh hồng ngoại, nó sẽ có màu hơi hồng. Vì vậy, điều tôi đã
làm là... tôi khôi phục lại màu sắc cho nó.
Điều tôi muốn thực
hiện với thí nghiệm này là xem liệu chiếc máy ảnh có thể ghi nhận thêm điều gì
đó trong thời gian, chẳng hạn như một lần nhật thực hay nguyệt thực, ví dụ như
vật thể bay không xác định hay không, hoặc bất cứ thứ gì tương tự. Những thứ vô
hình hoặc chỉ có thể nhìn thấy trong... trong quang phổ hồng ngoại.
Được rồi, chúng
ta hãy xem hình ảnh tiếp theo, về cơ bản cũng giống như vậy.
Khi di chuyển
máy ảnh, hình ảnh phản chiếu cũng di chuyển. Cái hình bán nguyệt đó là một hình
ảnh phản chiếu, và ngoài ra nó còn phải được diễn giải dưới dạng ảnh gương.
Đây là Mặt Trời,
đúng như những gì chúng ta nhìn thấy bằng mắt thường, không cần kính hay bất cứ
thứ gì. Nhưng hình ảnh phản chiếu cho phép chúng ta nhìn thấy phần, có thể nói
là, đang bị che khuất.
Và tôi cũng muốn
nói về những gì các tờ báo đã nói với chúng ta, chuyện đó sẽ nằm ở trang trình
chiếu tiếp theo.
Francesc: Trước
khi chuyển sang hình tiếp theo, tôi muốn nói thêm một chút ở đây, vì tôi thấy
có một điều khá thú vị. Hình ảnh này đang cho chúng ta thấy, nếu bạn để ý,
chính là một khóa Sol. Bất kỳ ai biết âm nhạc, biết xướng âm đều có thể dễ dàng
nhận ra.
Jaume
Su:
Đúng.
Jaume
Su:
Được rồi. Nhưng tôi phải nói rằng khi di chuyển máy ảnh, tôi có thể làm hình ảnh
thay đổi, bởi vì hình phản chiếu được chiếu sang một vị trí khác trên ống kính.
Không có thủ thuật gì hơn thế. Những bức ảnh này do chính tôi chụp vào ngày xảy
ra nhật thực. Nhân tiện, lúc đó tôi đang ở Girona. Chúng tôi có mây, và khi nhật
thực đạt đến toàn phần thì chúng tôi không thể nhìn thấy nó. Mọi thứ tối sầm lại,
nhưng thực sự chúng tôi không nhìn thấy Mặt Trời vì nó nằm phía sau những đám
mây.
Francesc: Vậy
thì, đây là hình tiếp theo.
Jaume
Su:
Này, một trong những điều tôi muốn đề cập và muốn tập trung vào trong buổi phát
trực tiếp này là hiện tượng xã hội học và tất cả những điều mà rất, rất nhiều
người đã nói. Ý tôi là, tất cả chúng ta đều đã đưa ra ý kiến của mình.
Và, chúng ta hãy
xem... đây là những tờ báo ở đây, được phát hành vào ngày hôm sau sau nhật thực.
“El País” nói với chúng ta: “Nhật thực thôi miên Tây Ban Nha”. Tờ “El Mundo”
thì nói: “Bóng tối đầy mê hoặc”.
Chúng ta sang
hình tiếp theo.
“Một lần nhật thực
đi vào lịch sử.”
Được rồi, đây là
dòng tít mà tôi thấy hợp lý nhất. Nếu các bạn muốn, nó ít giàu tính tưởng tượng
hơn nhưng hợp lý hơn, bởi vì lần nhật thực này sẽ không lặp lại cho đến khoảng
một trăm năm nữa. Vì vậy, tôi thấy hợp lý khi mọi người muốn được chứng kiến một
hiện tượng vốn không thường xuyên xảy ra ở khu vực này của hành tinh, trong khi
lại xảy ra ở những nơi khác, chẳng hạn như Mexico. Ở đó những lần nhật thực như
thế này xảy ra thường xuyên hơn nhiều, còn ở đây thì hiếm khi xảy ra.
Vì vậy, đúng,
đây là một lần nhật thực đi vào lịch sử. Tôi thấy dòng tít này hoàn toàn có cơ
sở.
“Quà tặng của Mặt
Trăng” của “La Vanguardia” thì tôi thấy rất thơ mộng. Được rồi, một món quà từ
Mặt Trăng. Chúng ta sẽ xem món quà đó là gì.
Francesc: Tức
là điều tôi hiểu ở đây là mỗi năm đều có nhật thực và nguyệt thực, đúng không?
Nhưng chúng không giống nhau.
Jaume
Su:
Không phải lúc nào cũng là nhật thực toàn phần.
Francesc: Luôn
có một sự khác biệt nào đó. Ý là như vậy, đúng không? Để một lần như thế này lặp
lại thì phải mất khoảng một trăm năm. Đại loại vậy.
Jaume
Su:
À, còn tùy, tùy vào vị trí địa lý của từng quốc gia, tức là tùy quốc gia nào nằm
trong vùng xảy ra hiện tượng. Vì lý do nào đó, có những quốc gia được chứng kiến
nhiều lần nhật thực hơn. Ví dụ như Mexico, họ có nhiều lần nhật thực hơn.
Sau đó chúng ta có
ba loại nhật thực: một phần, toàn phần và tôi nghĩ gọi là nhật thực hình
khuyên. Đó là khi Mặt Trăng ở xa Trái Đất hơn, nên còn lại một vòng ánh sáng.
Còn nhật thực toàn phần là khi, có thể nói là Mặt Trăng thực sự trùng khớp với
kích thước biểu kiến của Mặt Trời, và khi đó Mặt Trời trở nên đen, bầu trời trở
nên tối đen và chúng ta có thể nhìn thấy các vì sao giữa ban ngày, giống như
ban đêm. Điều đó đã không xảy ra vào ngày hôm đó.
Nếu bạn muốn,
chúng ta chuyển sang hình tiếp theo.
Bởi vì tôi cũng thấy
toàn bộ chuyện ồn ào này hơi đáng ngờ, trong khi thực tế, nếu chúng ta nhìn vào
hình ảnh Tây Ban Nha, thì nhật thực không đi qua toàn bộ Tây Ban Nha, mà chỉ đi
qua một khu vực nhỏ. Trong đó, đường chấm trắng mà chúng ta đang thấy chính là
khu vực nơi nhật thực sẽ diễn ra toàn phần.
Vì vậy, tôi nghĩ
chính phủ và toàn bộ hệ thống của họ đã tạo ra quá nhiều quảng bá cho một hiện
tượng đúng là độc nhất, nhưng có thể nói là không thể được nhìn thấy hoàn toàn
trên khắp Tây Ban Nha.
Tôi đã xem những
bức ảnh mà người ta gửi cho tôi, nhưng vì tôi gặp một chút vấn đề nên... mặc dù
đã xem, tôi không thể tải chúng xuống.
Chẳng hạn, ở
Madrid, người ta cũng nhìn thấy nhật thực ngay cả khi ở ngoài khu vực đó. Tôi
thấy điều đó rất thú vị. Tôi rất muốn có thể cho các bạn xem bức ảnh, bởi vì
hơn nữa nó được chụp bởi một người mà tôi quen.
Được rồi, chúng
ta sang trang trình chiếu tiếp theo.
Và chúng ta tiếp
tục với: “Nhật thực mê hoặc Tây Ban Nha bằng một phút bóng tối kỳ diệu”.
Việc sử dụng quá
nhiều từ “mê hoặc” và “kỳ diệu” khiến tôi thấy hơi quá mức. Có lẽ đằng sau chuyện
này còn có điều gì đó, bởi vì các phương tiện truyền thông cũng đồng thời là
phương tiện thao túng. Ai mà biết được đằng sau tất cả chuyện này còn có gì nữa.
Và như vậy chúng
ta sẽ sang hình tiếp theo, cũng là hình cuối cùng. Một trang nhất khác của tờ
báo: “Bị mê hoặc”.
Đây là những
trang nhất của các tờ báo mà tôi có thể tiếp cận vào ngày hôm sau sau nhật thực.
Tôi thấy ngôn ngữ được sử dụng rất đáng ngờ, tất cả mọi thứ đều như vậy. Tôi tự
hỏi liệu nó có phải là một phần của một thí nghiệm xã hội học, một dạng thôi
miên tập thể, hay là gì đó.
Francesc: Ừ,
chắc chắn phải có gì đó như vậy, bởi vì “bị mê hoặc”, rồi “kỳ diệu”, tất cả những
câu chuyện kiểu này... chẳng có ý nghĩa gì cả. Chắc chắn phải có một thứ gì đó
trong chuyện này, một thí nghiệm xã hội học nào đó, một câu chuyện kiểu như vậy.
Jaume
Su:
Mặc dù, một số người không tin vào chiêm tinh học, nhưng những người điều hành
thế giới và những người dính líu đến huyền thuật thì họ lại tin. Và họ biết nhiều
hơn rất nhiều về... thực sự những hiện tượng này là gì.
Đó là lý do tôi
cho các bạn xem những lá bài Tarot de Marseille đó, bởi vì những người tạo ra
Tarot de Marseille cũng biết. Tarot de Marseille bao hàm một truyền thống huyền
thuật rất lớn, có thể nói là như vậy, và tất nhiên chiêm tinh học cùng thiên
văn học cũng là một trong những lĩnh vực mà nó đề cập đến.
Và đến đây bạn
có thể tắt các trang trình chiếu đi, vì không còn gì nữa.
Francesc: Được
rồi. Tôi còn có một bức ảnh ở đâu đó. Nếu tìm được thì tôi sẽ cho bạn xem.
Được rồi, nhưng
trong lúc đó chúng ta có thể nói chuyện, nếu bạn muốn, về nhật thực.
Jaume
Su:
Được. Nếu bạn muốn, này, tôi sẽ giải thích cho mọi người biết tôi đã quan sát lần
nhật thực này như thế nào.
Trước hết, tôi
phải nói với các bạn rằng tôi là người thực hành nhìn Mặt Trời. “Nhìn Mặt Trời”
là gì? Đó là những người... một thực hành mà một số người thực hiện, trong đó họ
nhìn vào Mặt Trời.
Có thể nói đây
là một thực hành rất cổ xưa, nhưng trong thời hiện đại, có một người Ấn Độ đã
thiết lập một số quy trình để chúng ta có thể, làm quen với việc nhìn Mặt Trời,
theo cách mà điều này tạo ra một loạt lợi ích, đặc biệt đối với tuyến tùng, mặc
dù ông ấy không mô tả nó theo cách đó.
Vậy nên, khi tôi
đi trên con đường trong làng để đến một cánh đồng, đặt máy ảnh xuống và quan
sát nhật thực, Mặt Trời lúc đó vẫn còn rất, rất mạnh. Đó là một thời điểm an
toàn, bởi vì những người thực hành nhìn Mặt Trời như chúng tôi, có thể nhìn khi
Mặt Trời ở độ cao từ ba mươi độ trở xuống. Từ đó trở lên thì nguy hiểm.
Dù vậy, nó vẫn
nguy hiểm nếu mắt bạn chưa quen. Hơn nữa, tổn thương võng mạc không thể phục hồi.
Vậy nên, để nhìn
Mặt Trời khi Mặt Trăng mới bắt đầu đi vào che khuất và Mặt Trời vẫn rất mạnh,
không thể nhìn trực tiếp mà chỉ thấy một thứ sáng chói giống như thứ tôi đã cho
các bạn xem qua máy ảnh, tôi đã làm như sau với mắt.
Một thứ khác mà
tôi sử dụng, và thứ này rất, rất rẻ. Đây là một loại kính dạng lưới, tôi sẽ đưa
nó lại gần. Nếu các bạn để ý thì nó có những lỗ nhỏ. Khi bạn nhìn qua loại kính
này, bạn có thể nhìn thấy vật đó khá rõ mà không cần bộ lọc, bởi vì lượng ánh
sáng đi vào mắt chỉ đi qua một điểm và rất ít.
Dù vậy, để làm
điều này, bạn cần thực hiện vào thời điểm Mặt Trời ở một độ cao có thể nói là
an toàn, tức là ba mươi độ so với đường chân trời hoặc thấp hơn. Và đừng nhìn
liên tục suốt thời gian đó. Bạn phải có thị lực đã được chuẩn bị và làm quen.
Tôi đã thực hiện
toàn bộ quy trình, và những người thực hiện đầy đủ quy trình có thể nhìn trực
tiếp vào Mặt Trời trong một lần, hoặc chia thành hai lần trong ngày, tổng cộng
bốn mươi lăm phút.
Nhưng để làm được
điều đó, bạn phải luyện tập, có thể nói là, định kỳ, trong một quá trình thường
kéo dài hơn một năm. Điều đó còn tùy vào tần suất bạn thực hiện việc này.
Tôi không khuyên
các bạn thực hành nhìn Mặt Trời nếu các bạn không có những quy trình hướng dẫn.
Phải thực hiện theo đúng cách. Và có những người không thể thực hiện. Không thể
làm việc này nếu bạn đang đeo kính, bạn phải tháo kính ra. Và những người có, vấn
đề về khả năng đông máu cũng không thể thực hiện. Những người này cũng không thể
làm được.
Và đó là cách
tôi đã quan sát nhật thực.
Tôi không gặp bất
kỳ vấn đề nào về bỏng mắt. Người ta đã cảnh báo chúng tôi rất nhiều, nhưng được
rồi.
Ở Toledo người
ta cũng có thể nhìn thấy. Điều đó là có thể. Trong trang trình chiếu mà chúng
ta vừa xem, khu vực đó nằm ngay trong dải đường đi của nhật thực.
Nhưng điều kỳ lạ
là bức ảnh được gửi cho tôi lại từ Madrid, và Mặt Trăng nằm chính xác ở trung
tâm. Vì vậy, ở đây có một điều không khớp với tôi.
Sau đó, một
trong những chủ đề khác mà tôi muốn đưa ra là Cơ quan Vũ trụ châu Âu đã có khả
năng tạo ra những lần nhật thực nhân tạo, và họ nói rằng họ sẽ thực hiện việc
đó, có thể nói là để nghiên cứu, để nghiên cứu khoa học.
Câu hỏi tôi đặt
ra là: che Mặt Trời thì có lợi ích gì? Khi đó chỉ là một thứ rất nhỏ. Việc che
Mặt Trời sẽ mang lại lợi ích gì?
Francesc: Ở
đây chúng ta phải xem xét hai chuyện. Một là, ông Guillermo
Puertas, tức Bill Gates, đã từng nói rằng ông ta muốn làm một thứ gì đó để
che Mặt Trời. Để bảo vệ Trái Đất khỏi Mặt Trời. Tức là họ muốn làm một thứ gì
đó theo hướng này. Bây giờ họ lại nói rằng họ sẽ tạo ra nhật thực nhân tạo.
Điều tôi nhìn thấy
ở đây là họ rõ ràng đang theo đuổi một chương trình nghị sự, theo đó họ muốn lập
trình con người thông qua đôi mắt. Họ muốn lập trình chúng ta theo một cách nào
đó thông qua đôi mắt.
Hãy nghĩ xem tất
cả những chuyện xảy ra vài năm trước, khi người ta bắt bạn phải... đưa những thứ
đó vào người bạn, là để làm gì. Vậy thì chuyện này, cộng thêm những lần nhật thực
nhân tạo và việc mọi người ngốc nghếch nhìn qua những chiếc kính nhựa. Rõ ràng
là lập trình thông qua đôi mắt.
Jaume
Su:
Được rồi, này, đây là hai chủ đề mà tôi muốn đề cập.
Đầu tiên, chuyện
che Mặt Trời mà ông Puertas nói đến, điều này đã xuất hiện trong một tập của bộ
phim “Gia đình Simpson”, mà chắc tất cả chúng ta đều nhớ. Trong đó, ông Burns,
có thể nói là, chế tạo một loại ô để che Mặt Trời, và sau đó người ta thấy điều
đó ảnh hưởng đến dân chúng như thế nào, gây ra bệnh còi xương và những thứ
tương tự.
Tôi nhớ rằng vào
ngày xảy ra nhật thực, những chiếc máy bay để lại những vệt trắng trên trời đã
không bay qua, nhưng ngày hôm trước thì có. Cả bầu trời đầy những vệt trắng, và
ngày hôm sau cũng vậy.
Nhưng vào ngày
nhật thực thì không. Khi mọi người nhìn lên bầu trời, bầu trời phải sạch sẽ, kẻo
người ta bắt đầu suy luận và suy nghĩ về những chuyện khác.
Và điểm thứ hai
mà bạn nói, cũng vậy. Có một bộ phim mà chắc tất cả các bạn cũng biết, đó là “Họ
Sống”.
Bộ phim đó, cái
bộ phim có cặp kính ấy. Và... trong, trong bộ phim này, có một lúc, có một cảnh
họ đứng trước một cái bảng, cái bảng được nhìn thấy ở phía sau, và họ cho chúng
ta thấy cách người ta lập trình con người thông qua truyền hình. Trong hình vẽ,
người ta thấy nó tác động đến hai bán cầu não như thế nào, như thể muốn nói với
chúng ta rằng truyền hình, việc phát sóng, nói cách khác, việc xem truyền hình,
thực chất là để lập trình lại bộ não.
Và thực tế là có
cả đống bằng sáng chế. Tôi đã làm một video cách đây vài năm, trong đó tôi giải
thích những bằng sáng chế đó và cách chúng hoạt động. Trong đó, thông qua truyền
hình, người ta có thể gây ra những trạng thái cảm xúc, thậm chí tạo ra những phản
ứng sinh lý, như buồn ngủ hoặc nôn mửa.
Nếu chúng ta xem
bộ phim Gia Đình Siêu Nhân 2, ở đó lại xuất hiện hình vẽ trong bộ phim mà tôi vừa
nhắc đến lúc nãy. Phim “Họ Sống” thì chi tiết hơn rất nhiều và giải thích cho
chúng ta cách bộ não hoạt động, cách người ta tác động đến chúng ta thông qua bộ
não.
Và kẻ xấu trong
bộ phim có tất cả những thứ đó là ai? Chính là cái màn hình. Bởi vì thông qua
màn hình điện thoại, bạn có thể lập trình con người. Bằng xung nhịp, bằng bức xạ,
bằng loại ánh sáng, bằng loại công nghệ màn hình mà bạn đang sử dụng. Có thể
làm theo rất nhiều cách.
Trên thực tế, tất
cả mọi thứ, tất cả những gì nằm trong tầm tay chúng ta, xét từ góc độ của giới
tinh hoa, đều phải có tính độc hại đối với chúng ta, để họ giành được quyền kiểm
soát dân chúng.
Francesc: À
giờ anh nói đến chuyện truyền hình và tất cả những thứ này, thì tôi có cộng tác
trong một chương trình phát thanh nhỏ. Và tôi nhận ra một chi tiết, đó là âm
thanh cũng có tác dụng lập trình con người.
Jaume
Su:
Đúng.
Francesc: Thực
tế là sau một buổi phát thanh, tôi đã bắt gặp một số người đi lại như những
thây ma. Tôi không đùa đâu nhé.
Tùy vào thứ anh
cho họ nghe, họ sẽ phản ứng hơi giống kiểu thây ma.
Jaume
Su:
Ừ, trong cái video mà tôi vừa nói, cái video trong đó tôi nói về những công nghệ
này, tôi cũng nói về những công nghệ âm thanh có tác dụng tạo ra, làm thay đổi
ý thức của con người.
Và một số thứ
đơn giản chỉ là những chương trình máy tính, nói một cách khái quát, chúng điều
biến, chẳng hạn như âm thanh của một bài hát theo một cách nào đó, bằng cách
đưa vào những tần số nhất định, và như vậy là mọi thứ đã được đóng gói sẵn cho
bạn rồi.
Cho nên từ rất
nhiều năm nay, việc nghe nhạc đã không còn an toàn nữa. Và bây giờ khi mọi thứ
đều là điện tử, và mọi thứ đều được lọc, nghe nhạc đã không còn an toàn nữa.
Francesc: Tôi
thích nhạc ngày xưa. Nhạc bây giờ tôi thấy khá đáng ngờ.
Jaume
Su:
Nhạc bây giờ là một thứ âm nhạc rất thiếu tính sáng tạo, để chúng ta dần quen với
thế giới tương lai, một thế giới do máy móc và những cảm xúc trống rỗng chi phối.
Francesc: Đúng,
nó là một thứ âm nhạc đã hơi... thực ra nó không phải âm nhạc. Không phải, như
tôi vẫn nói, nó là âm thanh để lập trình bạn. Bản thân nó không phải âm nhạc.
Jaume
Su:
Thực tế là tôi từng là một nhạc sĩ chuyên nghiệp và tôi biết thế giới âm nhạc vận
hành như thế nào ở một mức độ nhất định.
Nhưng một trong
những điều bạn nhận ra là có rất nhiều nhạc sĩ, chúng ta đều là nhạc sĩ, có cả
đống nhạc sĩ. Vì vậy, những người kiểm soát ngành công nghiệp âm nhạc, việc họ
làm là quảng bá các nghệ sĩ. Và bây giờ hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử
âm nhạc, họ sẽ, nói thế này, bạn quảng bá cho nghệ sĩ sẽ nói lên thông điệp của
bạn, qua đó bạn là người chỉ huy, còn anh ta làm nghệ sĩ và được bán, để đổi lấy
một mức sống trong vài năm. Thường là nó vận hành như vậy.
Francesc: Đúng,
đúng. Ở cấp độ chuyên nghiệp thì đúng là như vậy. Nó giống như, một phát thanh
viên chuyên nghiệp. Không phải trường hợp của tôi, nhưng những người làm chuyên
nghiệp thì đúng là vậy. Người ta đưa cho họ một tờ giấy: “Này, anh phải đọc cái
này.” Người ta đưa sẵn cho họ. Đây là thông điệp mà tôi muốn truyền tải, vậy
thì cầm lấy, đọc đi.
Ý tôi là trường
hợp của tôi thì không. Tôi tự viết kịch bản, tự chuẩn bị mọi thứ, và, và nó
khác. Nhưng trong môi trường chuyên nghiệp thì mọi thứ đều như vậy.
Jaume
Su:
Ví dụ như trong các video của tôi, vì tôi là nhạc sĩ nên tôi tự làm nhạc cho
video của mình, bởi vì như vậy tôi đảm bảo rằng, sự thao túng nhận thức duy nhất
có thể có, bởi vì âm nhạc luôn là một dạng thao túng, dù không hề có ý đồ xấu
trong đó. Nhưng chỉ cần nó tạo ra một cảm xúc cho bạn, thì bạn đã bước vào, vào
trò chơi của sự thao túng rồi, dù nó không phải, nói thế nào nhỉ, một sự thao
túng có chủ ý, đúng không?
Đó là thứ mặc
nhiên xảy ra. Bạn nghe một nhịp điệu và ngay lập tức, bạn tự động chuyển động
theo nó. Nó là một phần của, của sự kiểm soát đó.
Nhưng nói chung,
tôi thích tự làm nhạc cho mình, bởi vì như vậy tôi biết mình sẽ không gặp vấn đề
với nền tảng mà tôi đang phát video. Và trên hết, tôi biết nó không bị pha tạp.
Tôi có thể thêm hiệu ứng, nhưng những hiệu ứng đó chỉ là hiệu ứng âm thanh,
không phải, nói thế nào nhỉ, để đưa vào hoặc tác động quá mức đến người xem.
George Lucas từng
nói rằng Chiến tranh giữa các vì sao, toàn bộ loạt phim, phải có thể được xem
chỉ bằng hình ảnh và âm nhạc. Và vai trò của âm nhạc là dẫn dắt cảm xúc của người
xem. Đó là điều George Lucas nói.
Francesc: Vậy
thì ông ấy nói đúng, bởi vì bạn có thể làm được những thứ bằng sự kết hợp giữa
âm nhạc và hình ảnh. Bạn có thể tạo ra những thứ thực sự tuyệt vời, hoặc bạn
cũng có thể tạo ra những thứ ma quỷ. Tùy vào ý định của bạn.
Jaume
Su:
Bạn có thể làm, bạn có thể làm hoàn toàn ngược lại, chính xác là như vậy.
Francesc: Này,
tôi muốn chia sẻ với anh một hình ảnh, vì anh thích tất cả những thứ liên quan
đến biểu tượng học, các nhà thờ lớn và tất cả những thứ này. Tôi sẽ chia sẻ
hình ảnh này với anh, xem anh thấy thế nào.
Jaume
Su:
Được. Tôi thấy một kiểu nhà thờ hoặc nhà thờ lớn.
Francesc: Đúng,
là một nhà thờ. Và có một vài chi tiết. Để tôi giải thích.
Hình ảnh hơi nhỏ,
nhưng ở hai bên những cây cột, ở phía dưới này, phần bên dưới, hai bên các cây
cột, có hai hình tượng rất kỳ lạ. Cụ thể là hai con rồng, hai con rồng màu đỏ.
Sau đó, ở đây
chúng ta có cánh cửa vào nhà thờ. Đó là một cánh cửa lớn, gồm hai cánh mở ra. Theo
một cách nào đó, về mặt biểu tượng, nó cho chúng ta lối vào thế giới của tính
nhị nguyên, đúng không? Sau đó chúng ta có, như anh nói, cánh cửa của thiên đường.
Jaume
Su:
Đúng, đúng. Đó là cái vỏ sò ở phía trên. Có một hốc tường với một cái vỏ sò,
bên trong có một cây thánh giá, tượng trưng cho thế giới của, tượng trưng cho
thế giới của sự phục sinh ở Sirius.
Francesc: Chính
xác. Đó là thứ tôi muốn cho anh xem.
Jaume
Su:
Nhìn vào hình dáng của nó, có vẻ như đây là một nhà thờ khá hiện đại. Và thật
tình cờ, cách đây hai ngày tôi vừa chụp ảnh một cánh cửa của một nhà thờ đang
được trưng bày trong một bảo tàng. Đó là một cánh cửa, tôi nghĩ là từ thế kỷ
XVI hoặc XVII, và trên đó xuất hiện những biểu tượng của rồng, có thiên thần,
có những con quái vật.
Ngày mai tôi sẽ
đăng bức ảnh đó lên diễn đàn Telegram của tôi.
Francesc: Cái
này, nó nằm ở Caravaca de la Cruz, thuộc vùng Murcia. Và không phải là một nhà
thờ hiện đại đâu. Tôi rất tiếc vì phải phản bác anh ở điểm này. Đây là một nhà
thờ có lịch sử nhiều thế kỷ.
Jaume
Su:
Dù sao đi nữa, nó trông giống một nhà thờ đã được chỉnh sửa rất nhiều. Nhưng dù
thế nào đi nữa, cho đến khi tôi có thể, tôi cũng chưa thể phóng to hình ảnh được.
Nếu sau đó anh muốn gửi riêng cho tôi, tôi có thể nghiên cứu kỹ hơn và có thể
nói thêm nhiều điều.
Francesc: Được,
tôi có thể gửi cho anh.
Jaume
Su:
Tôi đặt màn hình cách khoảng ba mét, đại khái là vậy. Vì thế, tôi không nhìn thấy
bức ảnh với đầy đủ chi tiết, nhưng mà thôi.
Francesc: Tôi
không biết ở đây tôi còn có hình nào khác không... Để xem tôi có hình nào rõ
hơn không, nhưng không, thôi được, đây là hình chúng ta đang có. Để xem nào.
Hình này chắc sẽ rõ hơn một chút.
Jaume
Su:
Dù sao đi nữa, diện mạo của nhà thờ này đã được tu sửa rất, rất nhiều. Ý tôi
là, thông thường các nhà thờ được xây bằng đá và những thứ tương tự. Còn ở đây
tôi thấy rất nhiều lớp vữa trát trên tường và những thứ như vậy. Họ đã làm cho
nó trở nên…đúng là nó rất đẹp, nhưng khi tôi nghiên cứu một nhà thờ thì như vậy
sẽ làm mất đi thông tin.
Tôi quan tâm đến
việc nhìn thấy phần đá cũ, bởi vì tôi có thể nhìn ra những thay đổi mà người ta
đã thực hiện. Tôi có thể thấy những phần nào của nhà thờ lâu đời hơn, phần nào
mới hơn, và bằng cách đó tôi có thể, nói thế nào nhỉ, xây dựng được một câu
chuyện chính xác hơn về nhà thờ đó.
Francesc: Ừ, tôi
đã từng ở đây, đã vào bên trong nhà thờ và tất cả những thứ đó. Tôi đã đến thăm
nơi này. Trước đây đá đã khá xuống cấp, còn những gì họ làm gần đây thì đúng là
họ đã tu sửa lại, làm cho nó đẹp đẽ hơn một chút, trang trí thêm một chút,
nhưng về cơ bản vẫn tôn trọng phong cách vốn có. Vì thế anh mới thấy nó giống một
nhà thờ hiện đại. Nhưng chúng ta còn một hình khác.
Jaume
Su:
Nó đúng là đã được trang hoàng lại khá nhiều. Nếu sau đó anh gửi riêng cho tôi
thì tôi có thể nghiên cứu.
Francesc: Nếu
tôi tìm được một hình khác lớn hơn, chi tiết hơn thì tôi cũng sẽ gửi cho anh.
Không vấn đề gì. Với những ai quan tâm, nơi này nằm tại Hoàng cung – Thánh địa
Thánh Giá và Thánh Giá Đích Thực ở Caravaca.
Dành cho những
ai quan tâm, nếu một ngày nào đó muốn đi nghỉ mát. Đây cũng là một nơi rất đẹp
để tham quan, và thị trấn đó cũng rất đẹp. Có những thứ tuyệt vời ở đó.
Thực ra trước
đây tôi thường xuyên đến đó nghỉ mát vì tôi có người nhà ở khu vực đó, nên tôi
biết những thứ này. Và thật thú vị khi tìm thấy, với anh là người thích tất cả
những thứ liên quan đến biểu tượng học, những thứ như vậy, những hiện vật như
thế.
Jaume
Su:
Đúng. Thực tế là gần đây tôi đang đi thăm rất nhiều nhà thờ và chụp ảnh rất nhiều
nhà thờ. Chẳng hạn hôm nọ, tôi tìm thấy một nhà thờ có những đầu cột rất cổ,
trên đó có một số, một số sinh vật, một kiểu người lùn đang vén váy lên như thể
muốn người khác đánh vào phía sau. Và điều đó khiến tôi, khiến tôi thấy rất kỳ
lạ, nhưng nó liên quan đến những nghi lễ của Sirius.
Nhưng tôi thấy rất
thú vị, bởi vì có rất nhiều yếu tố gợi dục, trong những đầu cột cổ của các nhà
thờ. Đến một lúc nào đó tôi sẽ thực hiện một buổi phát trực tiếp nói về chủ đề
này, nhưng tôi muốn thu thập thêm thông tin.
Ngoài ra, những
cảnh mang tính khiêu dâm trong kiểu địa điểm này luôn, nói thế nào nhỉ, nằm ở
phần thiên đường của nhà thờ. Chúng nằm ở những vị trí cao, chứ không nằm ở,
chưa bao giờ nằm ở những phần thấp. Chúng luôn nằm ở một nơi, nói thế nào nhỉ,
chạm tới bầu trời hoặc hình ảnh tượng trưng cho bầu trời bên trong một nhà thờ.
Francesc: Đúng.
Được rồi, giờ tôi không tìm thấy hình đó. Nhưng thôi, cũng chẳng sao. Và tôi
cũng không chuẩn bị trước vì chúng ta vốn không định nói về chủ đề này, nhưng
thôi. Không sao. Tôi giải thích cho anh thì đúng hơn.
Anh nghe này,
nhà thờ mà tôi vừa cho anh xem nằm bên trong một lâu đài. Ban đầu, lâu đài này
là một lâu đài Ả Rập. Một lâu đài Ả Rập, và nơi hiện giờ là nhà thờ này, thực
ra trước kia là phòng ngai vàng của một vị vua Ả Rập.
Sau đó có một
truyền thuyết được truyền từ đời cha sang đời con về sự xuất hiện của Thánh
Giá. Thôi, tôi không giải thích ở đây để khỏi kéo dài, nhưng về cơ bản, có một
thời điểm cây thánh giá được hai thiên thần, hai Seraphim, tức là những thiên
thần nhỏ, đưa xuống ngay trước mặt vị vua Hồi giáo.
Nhà thờ, phòng
ngai vàng vào thời đó vẫn chưa có mái, bởi vì tất cả vẫn còn đang được xây dựng.
Và có một buổi lễ để vị vua Hồi giáo nhìn xem đó là cái gì. Và chính lúc ấy,
hai thiên thần nhỏ đưa cây thánh giá xuống. Và vị vua Hồi giáo, theo truyền
thuyết kể lại, cuối cùng đã cải đạo sang Cơ Đốc giáo.
Truyền thuyết
thôi.
Jaume
Su:
Được, tôi muốn nói rằng kiểu truyền thuyết này rất phổ biến, và thông thường đó
là những truyền thuyết, những câu chuyện mang tính khai tâm. Khi người ta hiểu
được các biểu tượng, người ta sẽ hiểu được điều mà thực sự họ muốn truyền đạt
cho bạn.
Nhưng bạn luôn
phải tìm phiên bản cổ xưa nhất, với càng nhiều chi tiết càng tốt, bởi vì nếu
câu chuyện bị biến dạng quá nhiều, thì thông điệp sẽ hoàn toàn bị mất.
Francesc:
Đúng, lúc đó nó không còn mang cùng ý nghĩa nữa.
Jaume
Su:
Chính xác. Nó giống như Bạch Tuyết của Walt Disney, chẳng liên quan gì đến bản
gốc mà, nói thế nào nhỉ, anh em nhà Grimm đã sưu tầm được.
Anh em nhà Grimm
đã làm việc là sưu tầm, trong nhiều năm, những câu chuyện cổ, và họ tìm được cả
những câu chuyện có từ năm 1000. Vì vậy họ luôn tìm kiếm, nếu có thể, nhiều
phiên bản của cùng một câu chuyện được kể ở những ngôi làng khác nhau hoặc bởi
những người khác nhau.
Đôi khi họ có một
phiên bản trung thực với câu chuyện, và đôi khi họ có một phiên bản mà họ phải,
nói thế nào nhỉ, tái dựng lại, bởi vì ở một phần, người ta cung cấp cho họ một
chi tiết, còn ở phần khác, họ lại quên mất điều gì đó. Và khi ấy họ phải, nói
thế nào nhỉ, tạo ra một phiên bản bao quát tất cả những chi tiết xác thực mà họ
có được.
Rồi sau đó ông
Walt Disney xuất hiện và đảo ngược tất cả.
Francesc: Ông
Walt Disney xuất hiện và chiếm lấy, nói thế nào nhỉ, lịch sử đó, rồi làm bất cứ
điều gì ông ta muốn. Chuyện đó xảy ra rất nhiều.
Jaume
Su:
Ừ, không hoàn toàn như vậy. Điều ông ta làm là biến đổi điều huyền bí.
Walt Disney có lẽ
là một người theo chủ nghĩa che giấu tri thức. Chắc chắn, không còn nghi ngờ gì
nữa, ông ta là một người theo chủ nghĩa che giấu tri thức.
Và điều ông ta
làm là loại bỏ, nói thế nào nhỉ, ý nghĩa huyền môn thực sự của những câu chuyện
này, để những câu chuyện đó không còn được hiểu đúng nữa, rồi thay vào đó đưa
vào thông điệp phù hợp với lợi ích của ông ta.
Francesc: Đúng.
Người Mỹ dường như làm chuyện đó rất nhiều. Bởi vì chẳng hạn như Thomas Alva
Edison chẳng phát minh ra thứ gì cả. Ông ta chiếm dụng những phát minh của người
khác rồi nhận chúng là của mình. Họ có thói quen chiếm dụng mọi thứ.
Jaume
Su:
Không, ông ấy có phát minh ra những thứ. Ông ấy phát minh ra nhiều thứ, nhưng
sau đó, vì ông ấy cũng là một người theo chủ nghĩa che giấu tri thức, hoặc ít
nhất được cho là như vậy, nên điều ông ấy làm là hưởng lợi quá mức từ những thứ
đó.
Tôi lấy một ví dụ.
Cuộn phim, loại phim dùng để quay, phim điện ảnh, những bộ phim đầu tiên, không
phải do ông ấy phát minh. Nhưng vì không có thứ gì giữ cho cuộn phim cố định một
cách tốt, nên phim không, nói thế nào nhỉ, chuyển động, nhịp chuyển động thay đổi
quá nhiều, chưa kể những chiếc máy đó còn phải quay bằng tay quay.
Ông ấy phát
minh, ông ấy phát minh ra dải phim đục lỗ, nhờ vậy, bộ phim được giữ ổn định
bên trong máy quay và chuyển động quay không còn bị nhận thấy quá nhiều. Tất
nhiên còn tùy vào người quay, quay cái tay quay đó nhanh hay chậm.
Vậy ông ấy làm
gì? Bằng cách đó, ông ấy giành quyền kiểm soát, ở một mức độ nhất định, đối với
ngành công nghiệp điện ảnh.
Tại sao? Bởi vì
ông ấy có bằng sáng chế. Và từ đó trở đi, phim sẽ được làm theo định dạng phim
35 mm mà ông ấy phát minh ra với dải phim đục lỗ này, và bất kỳ ai không đi qua
con đường này sẽ không thể bước vào ngành công nghiệp điện ảnh. Đó là một cách
khác để chiếm lĩnh, nhưng phát minh đó là của ông ấy.
Francesc: Đây
chính là thứ chúng ta thấy trong Cinema Paradiso, trong bộ phim ấy. Cái bộ phim
đó, như anh nói, hồi đó là như vậy, và kết quả thì tốt. Có một lúc, khi đang
xem phim thì nó bắt lửa, cả rạp chiếu phim bốc cháy. Những bộ phim khi ấy rất...
Jaume
Su:
Ừ, những bộ phim đầu tiên không có dải phim đục lỗ và vì thế chúng không ổn định,
chúng chuyển động bên trong máy quay. Sau đó, những bộ phim đầu tiên được làm bằng
xenluloit và vật liệu này tồn tại trong một thời gian rất dài.
Vấn đề của
xenluloit là nó rất dễ cháy. Và đó là vấn đề từng xảy ra với, với các máy chiếu
phim, bởi vì bóng đèn nóng lên rất mạnh, và nếu một cuộn phim bị dừng ở đó rồi
nóng lên, cả cuộn phim sẽ bắt lửa.
Francesc: Đúng.
Thôi được, còn gì nữa? Anh còn phải giải thích gì thêm về, về nhật thực và nguyệt
thực không?
Jaume
Su:
Tôi không còn gì để nói thêm. Cuối cùng thì tôi đang tự hỏi, rốt cuộc tại sao lại
có tất cả những chuyện này.
Và sau đó người
ta nói: “Ừ, đừng nhìn nhật thực, hãy nhìn nhật thực.” Tôi muốn nhìn nó vì đó là
một hiện tượng độc nhất vô nhị, nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng trong điều
kiện riêng của tôi, với tư cách là một người thực hành nhìn Mặt Trời, tôi đã
quen với việc nhìn Mặt Trời. Vì vậy, nói thế nào nhỉ, tôi cũng khá hiểu nó, tôi
trở thành bạn với Mặt Trời.
Sau đó, cho dù bạn
không nhìn nhật thực, nhật thực vẫn sẽ tác động đến bạn. Nó vẫn sẽ tác động đến
bạn, bởi vì đó là ba thiên thể nằm thẳng hàng và tạo ra, một dạng lực hoặc ảnh
hưởng nào đó.
Bây giờ, nó sẽ
không đi vào thông qua dây thần kinh thị giác của bạn. Ừ, điều đó đúng. Nhưng
chẳng hạn như tôi không nghĩ việc nhìn nhật thực đã ảnh hưởng đến theo bất kỳ
cách nào. Nhưng đúng là có khả năng một số người đã để, công nghệ được đưa vào
cơ thể họ. Chẳng hạn, từ năm 2020, anh biết rồi đấy, chắc chắn công chúng cũng
biết, hơn cả chắc chắn nữa.
Và như vậy, điều
đó có thể liên quan đến chuyện ánh sáng, có thể được sử dụng để lập trình bộ
não.
Nói cách khác,
đôi mắt là các đầu tận của hai dây thần kinh duy nhất mà cơ thể con người có và
chúng đi ra bên ngoài. Vì vậy, đó là những con đường tốt nhất để lập trình bộ
não.
Ngoài ra, mỗi
cái trong số đó, mỗi cái trong số chúng đều đi đến một bán cầu não. Vì vậy, tùy
vào con mắt mà bạn kiểm soát, bạn sẽ kiểm soát một bán cầu não này hoặc, hoặc
bán cầu não kia. Hai mắt, hơn nữa, không nhìn giống nhau, chúng không có cùng
thị lực cũng như cùng mức độ, cùng tính phân cực.
Francesc: Tôi
bỏ lỡ lần nhật thực này, bởi vì, ở nơi tôi sống thì không nhìn thấy được. Nhưng
kể cả có nhìn thấy thì tôi cũng không định nhìn. Bởi vì như anh nói, phải chuẩn
bị thật kỹ cho, cho việc đó.
Người ta bảo anh
rằng, anh không được đeo kính râm, rằng như thế là có hại, nhưng lại có thể đeo
loại kính bằng nhựa mà họ bán. Đấy, chuyện là như vậy.
Jaume
Su:
Nhưng này, tôi, tôi đâu phải lần đầu tiên nhìn nhật thực. Tôi nhớ cách đây rất
nhiều năm, ít nhất là hơn bốn mươi năm, tôi đang ở Menorca và tôi đã nhìn thấy
một, một lần nhật thực, đó là nhật thực một phần.
Tôi nhớ nhiệt độ
giảm xuống rất nhanh. Lúc đó chúng tôi đang ở đảo Menorca và tôi đã nhìn nó.
Tôi có một số mắt kính, mấy miếng kính mắt, tôi chồng cái này lên cái kia và
dùng chúng như một bộ lọc kính hàn.
Và cứ nhìn qua
đó là có thể thấy được. Đó là một lần nhật thực, rất ngắn, và tôi vẫn ở đây, chẳng
có chuyện gì xảy ra với tôi cả.
Ý tôi là, tại
sao lại không nhìn nhật thực?
Francesc: Ừ,
nhưng mà cũng phải có biện pháp phòng ngừa, bởi vì nếu nhìn trực tiếp thì có thể
gây tổn thương.
Jaume
Su:
Giác mạc hoặc thứ gì đó.
Lần nhật thực ở
Menorca mà tôi đang nói với anh, lần nhật thực đó đúng là có một vấn đề: Mặt Trời
ở rất cao, và nếu nhìn trực tiếp thì nó sẽ làm tổn thương mắt. Lần đó thì đúng.
Francesc:
Đúng, đúng. Có những lần nhật thực và nói về tất cả những chuyện này, bây giờ
vào ngày 28 chúng ta sẽ có nguyệt thực. Chúng ta đã có nhật thực, và bây giờ sẽ
có một lần nguyệt thực.
Jaume
Su:
Những lần như thế này thì tôi đã xem rất nhiều.
Francesc: Người
ta nói với tôi rằng năm sau cũng sẽ có cả nhật thực lẫn nguyệt thực. Nhưng sẽ
không, lần nhật thực đó sẽ không giống như lần của năm nay. Tôi không biết liệu
nó sẽ mang tính một phần nhiều hơn hay...
Jaume
Su:
Nó sẽ là nhật thực một phần, bởi vì một lần nhật thực như chúng ta vừa chứng kiến
lần này, hình như ở khu vực này sẽ không lặp lại cho đến khoảng một trăm năm nữa.
Vì vậy, đây là một
dịp để, để xem nó. Tôi nghĩ ở một mức độ nào đó, theo một cách nào đó, việc một
số cửa hàng đóng cửa sớm chẳng hạn là hoàn toàn có lý. Ví dụ, ở thị trấn nơi
tôi sống, siêu thị đã đóng cửa sớm để, để mọi người, những người lao động, có
thể xem nhật thực.
Hơn nữa, chẳng
có ý nghĩa gì khi mở siêu thị trong lúc khách hàng không mua sắm ở siêu thị mà
lại ra ngoài xem nhật thực. Chẳng có ý nghĩa gì cả.
Francesc: Đúng.
Fernando nói với chúng ta rằng hồi nhỏ anh ấy xem nhật thực bằng những miếng
kính hun khói.
Jaume
Su:
Đúng, đúng. Đó là cách làm, và đó cũng là cách tôi đã xem lần nhật thực ở
Menorca.
Thực tế là tôi lấy
vài miếng kính mắt, đã được hun khói. Và lúc đó bạn mới có thể nhìn thấy nó, bởi
vì khi ấy Mặt Trời ở rất cao. Lúc đó là khoảng mười một giờ sáng hoặc mười hai
giờ trưa, tôi nghĩ vậy.
Và thôi, tôi
không còn gì để nói thêm về nhật thực nữa.
Francesc: Rất
tốt. Vậy nếu anh muốn thì chúng ta dừng ở đây.
Jaume
Su:
Cảm ơn Francesc đã mời tôi. Cảm ơn anh rất nhiều.
Francesc: Cảm
ơn anh vì đã cho chúng tôi một góc nhìn mà rất nhiều người không, không biết về,
về nhật thực.
Jaume
Su:
Hoặc là họ biết rồi, tôi cũng không biết nữa. Và xin gửi lời chào đến tất cả
khán giả.
Francesc: Đúng
vậy. Những cái ôm gửi đến tất cả mọi người. cảm ơn mọi người đã chú ý theo dõi,
theo dõi video rất thú vị này.
Và Jaume Su, tôi
không biết sau này nếu anh có một chủ đề nào đó như thế này mà anh muốn chia sẻ
với chúng tôi, thì chúng ta có thể hẹn nhau và làm một buổi phát trực tiếp, nếu
anh thấy được.
Jaume
Su:
Được chứ, tất nhiên rồi.
Francesc: À,
tôi tiếc là Robert không có mặt ở đây, bởi vì anh ấy chắc cũng muốn đóng góp ý
kiến của mình.
Jaume
Su:
Như vậy thì hay lắm.
Francesc: Tôi
thấy anh ấy cũng có một, một video trên kênh của mình. Và vì thế anh ấy không
thể tham gia cùng chúng ta.
Được rồi, vậy
thôi.
Jaume
Su:
Cảm ơn anh rất nhiều.
Francesc: Cảm
ơn, cảm ơn anh rất nhiều vì tất cả những điều này và chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau.
Bây giờ tôi sẽ, sẽ kết thúc buổi phát sóng tại đây.
Cảm ơn tất cả mọi
người. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau và tôi sẽ báo cho các bạn biết.
Trên kênh Gran Consejo De Alcyone của tôi, tôi đang chuẩn bị một video
mà tôi nghĩ các bạn sẽ thích chủ đề này. Đó là về một nền văn minh cổ đại. Tôi
không biết các bạn có biết người Hopi da đỏ hay không.
Và tôi sẽ kể về
một điều gì đó, một thông điệp nào đó mà họ đã mang đến cho chúng ta. Tôi sẽ giải
thích nó.
Được rồi, và nói
đến đây thì chúng ta thực sự phải chào tạm biệt. Hẹn sớm gặp lại nhé.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=r2mGOZHXWT0
https://www.youtube.com/@elmundodelojo/videos
https://www.youtube.com/@TAROTySIMBOLOS
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
- CHIÊM
TINH HỌC VÀ TRÁI ĐẤT PHẲNG
- Điều
gì xảy ra trong một hiện tượng Nhật thực?
- Trái
Đất rỗng: Truyền thuyết hay sự thật?
- TRUY
CẬP VÀO BÊN TRONG TRÁI ĐẤT TỪ BẮC CỰC
- Trái
đất phẳng không có ý nghĩa về mặt vũ trụ học hay siêu hình học
- Các
hang động đặc biệt trong lòng đất – Agartha
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html