Jaume Su Transcripts 033
SỰ CHIẾN THẮNG
CỦA CÁI CHẾT
31-08-2026
👉 Tóm
tắt nội dung: Jaume Su và Robert tiếp tục giải
mã những biểu tượng ẩn trong Khu vườn lạc thú của Bosch, Tarot Marseille và các
tác phẩm điện ảnh như The Truman Show, Titanic. Cuộc trò chuyện đề cập đến ý
nghĩa của cái lưỡi, hình tam giác, con quỷ, thiên thần, Archon và Ma trận, cùng
quan niệm về tần số, rung động và sự dẫn dắt nhận thức. Jaume cũng chia sẻ hành
trình tự học hội họa, biểu tượng học và cách ông nghiên cứu hàng nghìn tác phẩm
để tìm ra những tầng ý nghĩa mà người xem thông thường có thể bỏ qua.
---------
Robert: Chào
mọi người! Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên
Nous Noble. Và hôm nay tôi có một vị khách đặc biệt. Tôi phải nói rằng buổi
phát trực tiếp này chúng tôi đã phát trên X với tên gọi Despejando Enigmas, và
Nous Noble trên YouTube. Bây giờ chúng ta hãy chào đón vị khách hôm nay, người
mang đến cho chúng ta một chủ đề khá thú vị, đó là chiến thắng của cái chết.
Jaume, thế nào rồi,
bạn khỏe không?
Jaume
Su:
Xin chào buổi tối tất cả mọi người. Robert, chào buổi tối. Cảm ơn bạn đã lại mời
tôi. Xin chào tất cả khán giả, xin chào các, các quản trị viên. Hãy chia sẻ
video này nhé. Và hôm nay chúng ta có một cái tựa quá hay: sự chiến thắng của
cái chết.
Robert: nhân
tiện Jaume, có một chuyện này. Mọi người hãy chia sẻ buổi phát trực tiếp nhé, bởi
vì những thông tin mà người bạn Jaume của chúng ta luôn đưa ra, luôn mang đến
cho chúng ta, thực sự rất thú vị. Đúng vậy, và có lẽ các bạn chưa bao giờ thấy
những thông tin này ở nơi nào khác, đúng không?
Jaume
Su:
Không, chắc chắn là không. Những nội dung tôi thực hiện đều là kết quả từ quá
trình nghiên cứu của tôi, dựa trên kiến thức của tôi về biểu tượng học, mà điều
đó cũng đòi hỏi phải nghiên cứu lịch sử của các tôn giáo cổ đại và cả vô số những
thứ khác nữa. Thực sự để hiểu được các biểu tượng, gần như bạn phải có vài bằng
đại học. Trong khi tôi thậm chí còn không có bằng tốt nghiệp phổ thông cơ sở, tức
gần như chứng chỉ học vấn tối thiểu. Nhưng cuối cùng thì thằng ngốc của lớp [cười]
lại xuất hiện trên truyền hình.
Robert: Nhưng
điều đó có nghĩa là bạn ít bị Ma trận hơn những người khác, bởi vì càng nhiều bằng
cấp, càng nhiều bằng thạc sĩ, bạn càng bị nhốt sâu hơn trong chiếc hộp của mình
và không thể nhìn thấy thực tại. Nghĩa là bạn được chuẩn bị để sống trong Ma trận,
đúng theo nghĩa đen. Và bạn sẽ bảo vệ đến chết những khái niệm mà bạn đã phải bỏ
ra biết bao công sức trong suốt cuộc đời để có được. Đúng là “đến chết” theo
đúng nghĩa đen.
Jaume
Su:
Đúng vậy. Vì bất cứ lý do gì, từ khi còn nhỏ tôi đã từ chối, những thứ mà người
ta đang truyền đạt cho tôi. Một cách trực giác, dù khi đó tôi không nhận thức
được điều đó, tôi đang từ chối một nền giáo dục giả tạo, một nền giáo dục dựa
trên việc học những điều vô nghĩa, trống rỗng về nội dung. Nhưng thôi, cuối
cùng, cuối cùng linh hồn vẫn đi theo con đường của nó, đúng không?
Robert: Chính
xác.
Jaume
Su:
Và điều đó có nghĩa lnếu một người đi theo con đường của linh hồn, thì có lẽ họ
sẽ đến được một nơi nào đó. Tôi không biết đó sẽ là nơi nào, nhưng họ sẽ đến được
một nơi nào đó.
Robert: Chính
xác. Được rồi, tôi đã xem qua một chút về chủ đề mà bạn sắp trình bày. Tôi
không biết về nó, nhưng tôi đã thấy những hình ảnh và khán giả chắc chắn sẽ bị
cuốn vào đấy.
Jaume
Su:
Hôm nay chúng ta có một chủ đề cực kỳ hay, gần như giống như đang xem một bộ
phim vậy, bởi vì thứ chúng ta sẽ xem là một bức tranh. Tôi đã cắt nó thành từng
mảnh nhỏ, chính là những trang trình chiếu mà các bạn sẽ thấy, và tôi sẽ lần lượt
giải thích cho các bạn. Một số hình ảnh tôi sẽ lướt qua rất nhanh, bởi vì các bạn
có thể tải bức tranh này từ Wikipedia xuống. Các bạn tìm “Chiến thắng của cái
chết”, tải bức tranh về, rồi nghiên cứu thật kỹ trên máy tính của mình. Còn với
những hình ảnh khác, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn một chút, bởi vì chúng cần
được chú ý kỹ hơn.
Tôi cần phải đặt
nó vào một bối cảnh và giải thích tại sao những hình ảnh đó lại được vẽ ở đấy.
Nhưng chúng ta sẽ xem nó như một bộ phim, bởi vì thực tế bức tranh được cấu
trúc giống như một bộ phim vậy. Những bức tranh, thuộc loại này, đặc biệt là
trong trường phái hội họa Flemish, được cấu trúc như một câu chuyện mà người
xem lần lượt đọc qua.
Khi trong hội họa
cổ điển, bạn rời khỏi, có thể nói là phạm vi của hình ảnh tôn giáo, chúng ta bắt
gặp những nội dung rất thú vị. Và chúng ta có một cái tựa quá sức ấn tượng: Chiến
thắng của cái chết.
Đây là một bức
tranh thuộc về, có thể nói ltrường phái hội họa Flemish. Felipe II đã dành thời
gian, từ nhiều thế kỷ trước, để sưu tập, có thể nói như những chiến lợi phẩm
chiến tranh hoặc không, cả một loạt những bức tranh quan trọng trong nền hội họa
mà ngày nay chúng ta biết đến. Và bức tranh này hiện được trưng bày tại Bảo
tàng Prado.
Đây là một bức
tranh có kích thước hơn một mét chiều rộng và hơn một mét rưỡi chiều cao. Nói
cách khác, nó không phải là một bức tranh quá lớn, cũng không quá nhỏ. Và nó thực
sự gây ấn tượng khi bạn nhìn thấy nó. Đây là một trong những bức tranh mà người
ta có thể ngồi xuống và dành thời gian quan sát từng chi tiết.
Nó đòi hỏi rất
nhiều công sức, bởi vì có rất nhiều nhân vật. Vì vậy, mỗi nhân vật, mà trong bức
tranh xuất hiện vô số nhân vật, đều phải được vẽ từng người một. Và kỹ thuật hội
họa, bằng sơn dầu đòi hỏi một cách, có thể nói là hình dung và xây dựng hình ảnh
rất đặc biệt.
Đáng tiếc là tôi
không có đủ thời gian để nói về hội họa, nên chúng ta sẽ tập trung vào nội dung
của bức tranh.
Và cái tên Chiến
thắng của cái chết, tôi rất thích. Nghe giống như “Sự trả thù của người Sith” vậy.
Đó là một bộ phim mà phe xấu giành chiến thắng, nhưng vẫn còn hy vọng, bởi vì
trong tất cả những nhân vật mà chúng ta nhìn thấy trong bức tranh, có hai người,
hai người sẽ... họ sẽ có kết cục tốt đẹp hơn.
Robert: Được
rồi, và bạn sẽ giải thích cho chúng tôi tại sao họ lại có kết cục tốt đẹp hơn.
Và còn một chuyện nữa, Jaume. Tên của bức tranh là Chiến thắng của cái chết,
đúng không?
Jaume
Su:
Đúng, đúng. Đó là bức tranh, đó là tên của nó.
Thông thường đôi
khi tôi phải vắt óc rất nhiều mới tìm được một cái tựa cho buổi phát trực tiếp
sao cho phù hợp với nội dung mà tôi sẽ trình bày. Tôi không thích tạo một cái tựa
giật gân chỉ để thu hút sự chú ý, nhưng sau đó lại không tương ứng với những gì
cung cấp cho khán giả. Và đôi khi tôi phải suy nghĩ khá nhiều, nhưng trong trường
hợp này thì quá dễ. Chiều nay chúng tôi đã nói chuyện trong phòng trò chuyện về
cái tựa, Chiến thắng của cái chết. Bởi vì thực sự nó giống cả một bộ phim.
Vậy chúng ta hãy
nói về họa sĩ. Họa sĩ này là một họa sĩ thế kỷ XVI. Ông ấy được sinh ra, không
rõ chính xác ông sinh năm nào, khoảng năm 1530, đại khái là vậy, cũng không rõ.
Và theo những gì chúng ta biết, cũng không còn lưu giữ hình ảnh nào về họa sĩ
này. Hình ảnh của họa sĩ mà các bạn tìm thấy trên Wikipedia có thể là hình ảnh
của ông, nhưng không ai biết chắc.
Và điều này khá
thú vị, bởi chẳng hạn như về Bosch, chúng ta cũng hầu như không có hình ảnh
minh họa nào về ông ấy. Điều này cũng xảy ra với một số họa sĩ khác, tức là
không có, không có những bức chân dung tự họa, điều khá bất thường đối với các
họa sĩ. Bởi vì tôi từng là họa sĩ vẽ hình, và khi bạn học vẽ, việc bạn làm là đặt
một cái gương trước mặt rồi dùng chính mình làm mẫu.
Không phải vì
cái tôi hay tự đề cao bản thân, mà bởi vì còn mẫu nào tốt hơn một người có thể
ngồi yên, đúng không? Bạn có thể chiếu sáng cho người đó theo bất kỳ cách nào
mình muốn, có thể đặt người đó ở góc nghiêng, rồi bạn dùng hai cái gương và có
thể tự vẽ chân dung mình ở góc nghiêng.
Thế nhưng thật
thú vị là chúng ta có những tác phẩm của các họa sĩ này, nhưng đôi khi lại
không có, chân dung của họ, hoặc số lượng chân dung của họ rất ít. Và thôi, nếu
mọi người thấy được thì chúng ta đi vào nội dung. Chúng ta sẽ cho mọi người xem
bức tranh và tôi sẽ giải thích một chút tại sao bức tranh này được vẽ.
Bức tranh này
nói về đại dịch hạch. Các bạn thấy đấy, trong những thế kỷ trước, khoảng mỗi thế
kỷ lại xảy ra một lần, có một trận dịch hạch, và điều đó gây ra một số lượng
người chết rất lớn. Vì vậy, kéo theo tất cả những hệ quả khi con người chết đi:
có sự chuyển giao, có thể nói là quyền lực, tài sản và mọi thứ khác.
Chẳng hạn, Bosch
chết trong một trận dịch hạch như thế. Ông ấy qua đời ở độ tuổi ngoài sáu mươi.
Chúng ta cho rằng ông khoảng ngoài sáu mươi khi Bosch qua đời, và ông chết
trong một trong những trận dịch như vậy.
Vậy thì, điều mà
Brueghel Già được cho là muốn thể hiện trong bức
tranh này chính là bệnh dịch hạch trông như thế nào đối với những người không
trực tiếp trải qua nó.
Dù vậy, trận dịch
hạch đáng chú ý nhất là đại dịch hạch thế kỷ XIV, khi số người chết quá lớn đến
mức cuối cùng, dù không biết chắc chắn, khoảng từ một phần ba đến hai phần ba tổng
dân số châu Âu đã chết, và đó là một con số khủng khiếp. Đó là những đợt thanh
lọc, xảy ra như vậy.
Một số trận dịch
hạch có thể đã được gây ra có chủ đích. Có sự gợi ý trước về điều này, chẳng hạn
trong bộ phim “Batman Begins”. Các bạn có thể thấy một sự gợi ý về điều đó,
trong đó, người ta ám chỉ rằng một trong những trận dịch hạch này đã được gây
ra bằng cách đưa chuột đến. Đưa những con tàu chở chuột đến nơi khác. Khi chúng
cập cảng, những con chuột được thả xuống, và rồi chúng, có thể nói là phát tán
bệnh dịch. Bản thân chúng đã mang mầm bệnh bên trong.
Và trước đó, điều
người ta thường làm trước khi những chuyện như vậy xảy ra, và hãy chú ý đến chi
tiết này, là tiêu diệt mèo, tức là tiêu diệt những loài săn mồi có thể kiểm
soát chuột. Đó là một điều khá kỳ lạ.
Điều này có đúng
hay không? Tôi không biết. Nhưng nó sẽ khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.
Vậy thì, ở đây
chúng ta có bức tranh ấn tượng này, hiện được trưng bày tại Bảo tàng Prado, và
chúng ta sẽ xem nó được cấu trúc như thế nào. Chúng ta sẽ xem xét hình học của
nó, cách họa sĩ xây dựng bố cục về mặt hình học để hướng, ánh nhìn của người
xem đến những vị trí nhất định trên bức tranh, đồng thời phân chia những khu vực
thông tin khác nhau, hoặc, giống như một truyện tranh, sự nối tiếp khác nhau của
các sự kiện.
Vậy chúng ta sẽ
chuyển sang trang trình chiếu tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có hình ảnh bức tranh được chia thành năm phần, trong đó phần trung tâm là một
cỗ máy. Sau tôi sẽ nói về cỗ máy này.
Đó là Chúa với
ngọn lửa thanh tẩy, ngọn lửa vĩnh hằng. Tôi diễn giải nó như vậy, đây là cách
diễn giải của tôi, đây là lời của tôi.
Phần phía trên của
bức tranh, thứ chúng ta nhìn thấy là diễn biến, có thể nói là khi ngày phán xét
cuối cùng đến.
Ở phần, trong
hình tam giác mà các bạn thấy bên trái, đó là thời điểm những tiếng kèn của cái
chết vang lên để báo hiệu toàn bộ vấn đề đó.
Còn diễn biến,
có thể nói là được nhìn cận cảnh hơn, nằm ở phần bên dưới. Và phần kết luận
chúng ta sẽ thấy trong hình tam giác ở bên phải.
Từ đây chúng ta
sẽ chuyển sang hình tiếp theo, nơi chúng ta tập trung vào yếu tố trung tâm.
Hãy nhớ lại
Tolkien. Thực ra đây là Chúa, đang chỉ huy một, một cỗ máy.
Hãy nhớ điều mà
tôi đã nói rất nhiều lần: các linh hồn được thu hoạch để nuôi dưỡng những ngôi
sao. Liệu thứ này có thể biểu thị điều đó không? Nó có liên quan đến ngọn lửa
vĩnh hằng không? - Có.
Hãy nhìn xem,
hoa huệ tây được thể hiện trong những chiếc gai dạng này, nằm, có thể nói lở phần
trên của cỗ máy.
Cỗ máy được thể
hiện như một sinh vật. Vì vậy, người ta vẽ cho nó hai con mắt, và cả cái dạng cửa
sổ này, đại diện cho, đôi tai.
Vvà điều đó cũng
khiến tôi nhớ đến Tolkien, khi ông nói trong “Hai tòa tháp”, lúc Saruman nói rằng,
ông ta cần, có thể nói là đốt những khu rừng của Isengard để khởi động ngành
công nghiệp, rèn sắt và chế tạo vũ khí, những thứ mà ông ta sẽ dùng để đưa lũ
Orc ra chiến tranh chống lại con người, theo mệnh lệnh của Saruman.
Và ông ta nói rằng
những khu rừng trên thế giới sẽ chết trong ngọn lửa của ngành công nghiệp.
Hãy nghĩ xem,
khi có chiến tranh, và điều này đã xảy ra trong mọi thời đại, kể từ Thời đại Đồ
sắt, người ta cần một lượng sắt khổng lồ để chế tạo vũ khí, chế tạo, áo giáp và
những thứ tương tự.
Vậy thì sắt cần
rất nhiều gỗ, và do đó, lửa được gắn với chiến tranh và với sắt. Chúng không thể
tách rời nhau, và vì vậy cũng gắn với máu. Tất cả đều đi cùng nhau.
Được rồi, như
các bạn thấy, ở đó có một kỵ sĩ với một lưỡi hái, lát nữa tôi sẽ giới thiệu. Bốn
kỵ sĩ của ngày tận thế xuất hiện trong bức tranh này.
Và sau đó chúng
ta sẽ tiếp tục xem hình ảnh này một cách chi tiết hơn.
Chúng ta chuyển
sang trang trình chiếu tiếp theo, nơi chúng ta sẽ xem một cấu trúc khác của bức
tranh.
Được rồi, ở đây
bức tranh được chia, chia thành nhiều phần hơn. Và bức tranh, có thể nói là bắt
đầu ở phía trên bên trái và kết thúc ở phía dưới bên phải.
Đây là cách
chúng ta sẽ lần lượt xem bức tranh.
Vậy thì, với
cách phân chia này, chúng ta chuyển sang trang trình chiếu tiếp theo để xem phần
phía trên bên phải, nơi câu chuyện bắt đầu.
Những tiếng
chuông đang vang lên.
Cái cây này đại
diện cho một cái cây được trồng vào buổi đầu của thế giới. Nó đại diện cho sự
thờ phụng, có thể nói là đối với Chúa. Nó đại diện cho cái cây mà Chúa đã trồng
và tồn tại chừng nào nhân loại còn tồn tại.
Hãy nhìn xem, ở
phía sau chúng ta có những bộ xương đang đốn tất cả cây cối, và toàn bộ phong cảnh
được chiếu sáng bởi lửa.
Chúng ta sang
hình ảnh tiếp theo.
Ở phần bên dưới
cái cây này, chúng ta đang nhìn thấy, có thể nói là phần liên quan đến bộ rễ.
Hãy nhìn xem, ở
đây xuất hiện một khoảng mở hình tam giác. Chúng ta thấy những bộ xương đang
rung chuông, và chúng ta thấy, qua vị trí của các nhân vật, tôi nghĩ, họ đang
đào những ngôi mộ lên. Tôi có cảm giác rằng họ đang lấy một xác chết ra, hoặc
có thể họ đang, đặt một xác chết vào đó, tôi không biết.
Tôi cũng muốn
các bạn chú ý rằng ở đó có một thứ giống như một cái bình. Có thứ gì đó cắm vào
nó.
Hãy chú ý đến độ
nghiêng của nó, bởi vì nó đang biểu thị một chuyến du hành xuyên chiều không
gian. Một điều mà tôi đã nói rất nhiều lần.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì cái cây với hình tam giác xuất hiện
hai, hai lần trong tác phẩm này. Nó xuất hiện hai lần.
Và nó khiến
chúng ta nhớ đến hình ảnh của Bosch nằm ở trung tâm bức tranh “Khu vườn lạc thú”,
chính xác là cùng một biểu tượng.
Đó là một cái
cây có hình dạng giống biểu tượng Ai Cập của Sirius, khiến chúng ta nhớ đến
hình minh họa mang tính kinh điển trong các từ điển Ai Cập học.
Đó là cùng một hệ
thống biểu tượng, cùng một ý nghĩa, và đây đều là những họa sĩ thuộc trường
phái Flemish.
Được rồi, sau
này chúng ta sẽ xem những hình ảnh này chi tiết hơn. Và chúng ta sẽ tiếp tục
theo dõi câu chuyện, bởi vì cái cây này được trồng ở một khu vực, và bên dưới
nó có một tòa tháp.
Từ đó chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì trong tòa tháp đó có một hội đồng, và họ
đang, có thể nói là...
Tôi sẽ gọi những
nhóm bộ xương này là cái chết. Tôi sẽ gọi chúng là cái chết, bởi vì tôi không
biết phải gọi chúng, theo cách nào khác.
Có ba người đang
thổi kèn. Họ đang thổi những chiếc kèn ám chỉ đến “Sách Khải Huyền của Thánh
John”.
Khi các vị thần
gọi trong “Sách Khải Huyền của Thánh John”, họ có một giọng nói bằng kim loại
khiến người ta liên tưởng đến tiếng kèn. Vì vậy, họ đang báo hiệu điều đó.
Tôi muốn các bạn
chú ý đến nhân vật, là con người, mặc trang phục màu hồng, hai tay bị trói và
có một vật nặng đặt trên đầu.
Ở đây, nó đang
nói với chúng ta rằng họ sẽ ném người này xuống nước, sẽ nhấn chìm người này, người
này sẽ đi xuống vực sâu.
Và ở đây cũng có
biểu tượng của hình phạt.
Từ đó chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Ngay bên cạnh thứ
chúng ta vừa xem, chúng ta đang nhìn thấy, có thể nói là những người thuộc giới
tu sĩ đã không thực hiện việc thờ phụng đúng cách và đang cố gắng, có thể nói là
trốn thoát.
Nhưng những người
tu sĩ cũng không thể trốn thoát.
Trong biểu tượng
học, cây cầu luôn đại diện cho một nơi kết nối, có thể nói là hai vùng đất. Vì
vậy, người ta đi từ bên này sang bên kia.
Các bạn sẽ thấy
biểu tượng này trên đồng peso Mexico, ở mặt sau của đồng peso Mexico, ở mặt sau
của những tờ tiền euro và trên những loại tiền giấy khác.
Cây cầu có ý
nghĩa như vậy.
Và giáo hoàng,
giáo hoàng của Giáo hội Công giáo, có liên quan rất nhiều đến điều này, bởi vì
ông là một giáo hoàng cầu nối, và một giáo hoàng cầu nối là người xây dựng những
cây cầu, những cây cầu giữa thế giới này và thế giới, có thể nói là tâm linh.
Được rồi, tôi muốn
các bạn chú ý đến cây thánh giá và những con cá ở phía sau. Chúng ta sẽ xem
chúng được phóng to trong hình ảnh tiếp theo.
Con cá là một,
là một ám chỉ rất rõ ràng. Con cá tượng trưng cho sự thờ phụng của tôn giáo con
cá.
Hãy nhớ rằng bộ
tộc Dogon đã được những người-cá đến thăm, và đó không gì khác ngoài vị thần
Oannes.
Và trong bức
tranh “Khu vườn lạc thú”, được Bosch vẽ vào thế kỷ XV, ông đã thể hiện chính
người-cá đó như một người ngoài Trái Đất đến từ Sirius bằng một thủ pháp hội họa.
Hoặc cũng có thể nhìn thấy điều đó bằng mắt thường khi bạn lật ngược bức tranh.
Lật ngược bức
tranh có nghĩa là làm điều đúng thành điều sai, tức là điều đó xấu.
Vì vậy, tôn giáo
con cá ở đây rất quan trọng. Những người không đi theo tôn giáo con cá sẽ phải
chịu hình phạt.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
thấy cấu trúc của bức tranh. Chúng ta đã xem phần bên trái, phần phía trên, phần
giữa, và bây giờ chúng ta sẽ đi đến phần trung tâm phía trên, nơi có khung cảnh
bị tàn phá.
Robert: Hình
tiếp theo.
Jaume
Su:
Đúng. Được rồi, chúng ta có một khung cảnh... một khung cảnh vô cùng ảm đạm.
Khi những con tàu bị chìm, điều đó có nghĩa là những người trên tàu, những thủy
thủ, những người du hành và những người khác, bước vào một chiều không gian
khác.
Đây là một biểu
tượng mà tôi đã mất rất nhiều thời gian mới hiểu được. Tôi không hiểu tại sao
trong những bức tranh của Bosch lại xuất hiện những con tàu đang bốc cháy rồi chìm
xuống. Và đúng vậy, thực tế điều đó có nghĩa là nghi lễ đang phát huy tác dụng,
và những người bước lên con tàu đó, thực hiện nghi lễ - nghi lễ được biểu thị bằng
lửa và ngọn lửa, thứ cũng có hình dạng tam giác - sẽ bước vào một chiều không
gian khác, bước vào thế giới ngầm của các vị thần.
Hãy chú ý đến phần
phía dưới bên trái, nơi chúng ta thấy những con người đang chiến đấu chống lại
các bộ xương. Ở đây chúng ta có nhóm ngựa đầu tiên, tất nhiên tượng trưng cho
những con ngựa và các kỵ sĩ của Ngày Tận thế. Đó là chiến tranh, là những con
người cuối cùng đang chiến đấu chống lại đội quân của cái chết.
Và hãy chú ý rằng
ở phần trung tâm chúng ta cũng có một nhà thờ được bao quanh bởi một bức tường,
và những bộ xương này đã chiếm chính nhà thờ đó làm thành trì.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Được rồi, ở đây
chúng ta đang, có thể nói là di chuyển sang bên phải của bức tranh, bắt đầu từ
nhà thờ, nơi giờ đây đã bị các bộ xương, có thể nói là chiếm đóng. Xuất hiện
thêm nhiều đội quân bộ xương sẽ đối đầu với con người.
Đó là trận chiến
cuối cùng của con người chống lại cái chết, chống lại thế giới.
Ở phía sau chúng
ta có, những con tàu bốc cháy đang chìm xuống. Chúng ta có những cảnh treo cổ.
Trong biểu tượng
học, việc treo cổ cũng thường được dùng để tượng trưng cho sự chuyển đổi sang một
bình diện khác.
Và chúng ta cũng
có những bánh xe hành hình này. Người ta treo người lên những bánh xe này rồi để
mặc họ chết dưới ánh nắng mặt trời thiêu đốt.
Và bên cạnh đó
có một cái cây, trên đó treo một người đàn ông. Lát nữa chúng ta sẽ xem cái cây
đó.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta lại
có, thêm những bánh xe hành hình. Chúng ta có bộ xương này chuẩn bị hành quyết
một người đàn ông.
Hãy chú ý đến
góc nghiêng của, của thanh kiếm: 23 độ. Đó là một sự hiến tế.
Hãy chú ý đến
góc nghiêng của những chiếc thang dẫn lên, lên cái bục hành hình này, lên giá
treo cổ này: 23 độ.
Tất cả những điều
này đều là một sự hiến tế. Nghĩa là nó đã được lên kế hoạch. Đây không phải là
một chuyện xảy ra ngẫu nhiên, không phải một tai nạn. Không, không, mọi thứ đều
được lên kế hoạch hoàn toàn.
Chúng ta có một
hình ảnh chi tiết ở hình tiếp theo, nơi tất cả những gì tôi vừa nói được củng cố
thêm.
Và từ đây chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Như các bạn thấy,
tôi đang đi khá nhanh bởi vì tôi không muốn làm các bạn quá ngợp, với tất cả những
thứ này.
Được rồi, vậy
thì đội quân của cái chết xuất hiện chính từ khu vực đã bị chúng chiếm đóng.
Chúng đã sử dụng nhà thờ như một cây cầu để bước vào thế giới của chúng ta, và
con người phải đối mặt với trận chiến cuối cùng trong tình thế hoàn toàn bất lợi.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta sẽ thấy những con người đang chiến đấu ở
đây. Chúng ta có một góc nhìn cận cảnh.
Hãy chú ý rằng,
người chết đang đứng dậy, những cây thánh giá xuất hiện ở khắp nơi.
Cây thánh giá có
hình tam giác đó các bạn sẽ thấy trên đỉnh của rất nhiều ngọn núi. Khi các bạn
leo lên một đỉnh núi, ít nhất là ở đây, tại châu Âu, chúng ta thường bắt gặp loại
thánh giá này. Thực tế, nó đại diện cho con đường lên thiên đường.
Trong nhà thờ
San Pedro, ở, thị trấn La Scala, rất gần nhà tôi, và tôi đã có một video về nơi
này trên kênh của mình, có một con thuyền cũng trưng bày chính biểu tượng này.
Bởi vì đó là một
con thuyền đi lên thiên đường. Nó không phải là một con thuyền, một con thuyền
để đi trên biển, mà là một con thuyền, để đi trên bầu trời, đưa người ta sang
thế giới bên kia.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, nơi bên cạnh những người này xuất hiện con
ngựa thứ hai.
Nó tượng trưng
cho nạn đói.
Họa sĩ đã rất cẩn
thận trong việc kết hợp thông qua biểu tượng học và hình ảnh trực quan của, của
cảnh tượng chiến tranh, kết hợp những yếu tố tôn giáo có liên quan đến các văn
bản như, chẳng hạn, “Sách Khải Huyền”.
Và những con chó
đang ở đó ăn thịt.
Ở một mức độ nhất
định của hệ thống mật mã, chúng là những con chó của Sirius, Chó Lớn và Chó Nhỏ.
Nhưng đây sẽ là
một cách diễn giải, có thể nói là tự do hơn. Có thể là như vậy, hoặc cũng có thể
không phải như vậy.
Điều này dẫn
chúng ta đến hình ảnh tiếp theo.
Ở xa hơn về phía
bên phải của bức tranh, ở đây chúng ta thấy một người đàn ông đang cố gắng, có
thể nói là trốn thoát bằng cách trèo lên tảng đá này, nhưng không ai có thể
thoát được. Dù bạn đi đâu cũng không có nơi nào để trú ẩn. Cho dù bạn chạy lên
tận đỉnh núi, cái chết vẫn sẽ tìm đến nơi bạn đi. Không ai thoát khỏi thời khắc
cuối cùng.
Tất cả chúng ta
đều có cuộc hẹn này với cái chết, với cái chết thể xác, tất nhiên, và với những
gì nó mang theo, và những gì đến sau đó.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
thấy cái cây mà chúng ta đã nói đến.
Được rồi, theo
cách diễn giải của tôi, ở đây chúng ta có một người đang cố gắng gia nhập giáo
phái Sirius, gia nhập, gia nhập tôn giáo của những chiếc sừng vào phút cuối,
nhưng đã quá muộn rồi.
Vì vậy, sự cứu rỗi
không còn dành cho người đó nữa.
Và việc mũi tên,
nằm ở phía sau có nghĩa là sự phản bội. Người đó không hề biết trước, không còn
đủ thời gian, đã bị phản bội và sẽ trở thành thức ăn cho cái chết, giống như tất
cả những người khác.
Và như vậy,
chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, để xem phần trung tâm của bức tranh,
nơi có cỗ máy đó.
Bây giờ chúng ta
sẽ thực sự nói về nó, và chúng ta sẽ xem nó trong trang trình chiếu tiếp theo.
Vậy thì, tôi đã
giải thích rồi: ngọn lửa thanh tẩy, ngọn lửa nuôi dưỡng các vì sao và tạo ra sự
bất tử.
Chúa ở bên trong
nó.
Việc cỗ máy này
cũng có hình dáng con người, có khuôn mặt, có nghĩa là có một thực thể đang điều
khiển nó. Và hình dạng vuông của nó, cũng là biểu tượng của Sao Thổ, kẻ nuốt chửng
những đứa con của mình.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta sẽ xem chi tiết nhân vật đang điều khiển
cỗ máy.
Đây là hình ảnh
đại diện cho Chúa.
Tôi muốn các bạn
chú ý đến việc nhân vật này đội mũ trùm đầu. Bộ trang phục này là trang phục
nghi lễ dành cho người thực hành tôn giáo của những chiếc sừng. Ở đây họ không
bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Và tất nhiên, những
con chim là những linh hồn đang trốn thoát. Các bạn đã thấy điều này rất nhiều
trong những bức tranh của Bosch.
Khi một người
đàn ông, chẳng hạn, bị Horus nuốt chửng, bởi vị vua có đầu chim ngồi trên ngai
vàng, và từ phía sau ông ta, xuất hiện những luồng khí đó dưới dạng những con
chim, đó là linh hồn đang trốn thoát. Đó là linh hồn của những người bị nuốt chửng
trong nghi lễ này, trong sự hiến tế mang tính nghi lễ này.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì ở đây Bruegel Già đã dành một sự tri ân nho nhỏ
cho người đồng nghiệp của mình là Bosch.
Hãy chú ý đến
sinh vật được, có thể nói là vẽ ở đó, xuất hiện với bàn tay ở tư thế này. Đó là
kiểu sinh vật mà Bosch thường vẽ. Nó đang nói với chúng ta về những thực thể ma
quỷ.
Hãy chú ý đến những
sinh vật có cánh này. Bosch cũng từng vẽ chúng. Hãy chú ý đến một sinh vật đứng
phía sau bộ xương, trông giống như một dạng, cóc-thằn lằn. Đây chính là kiểu,
kiểu, kiểu thực thể mà Bosch thường vẽ.
Tôi hiểu rằng
Bruegel Già đã nghiên cứu hội họa của Bosch, đã nghiên cứu một số bức tranh, và
ở đây ông đang thể hiện sự tri ân đối với Bosch, bởi vì không ai vẽ những con
quỷ giỏi hơn Bosch.
Có một chi tiết
quan trọng khác. Hãy chú ý rằng có một cái bình được treo trên một sợi dây. Ở một
cấp độ nhất định của hệ thống mật mã, cái bình này được dùng để đại diện cho những
người thực hiện việc tiếp nhận thông tin từ các thực thể khác. Nhưng cái bình
này, khi xuất hiện như vậy mà không có thứ gì bên trong, thường chứa dầu hoặc
sáp.
Đó là một lễ vật.
Mục đích của dầu
hoặc sáp chứa trong chiếc bình là tri thức, thứ tri thức làm ngọn lửa vĩnh hằng
bùng cháy, cũng là biểu tượng của những người theo chủ nghĩa huyền bí.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo và quay trở lại một hình ảnh toàn cảnh của bức
tranh.
Và bây giờ chúng
ta sẽ đi đến phần phía dưới bên trái của bức tranh. Chúng ta sẽ xem phần đó
trong trang trình chiếu tiếp theo.
Trong trang
trình chiếu này, thứ chúng ta đang thấy là một chiếc xe. Một chiếc xe chở vô số
bộ xương.
Hãy chú ý xem nó
chạy qua phía trên những con người như thế nào. Nó không có bất kỳ sự thương
xót nào.
Bộ xương đang
chơi đàn viola bánh xe. Đàn viola bánh xe là một nhạc cụ thời Trung cổ tạo ra
âm thanh liên tục. Các bạn sẽ thấy nó trong rất nhiều bức tranh, đặc biệt là
tranh của Bosch, bởi vì đây là một nhạc cụ dường như, người ta từng sử dụng nó
trong các nghi lễ.
Tại sao?
Bởi vì nó tạo ra
một nốt nhạc liên tục.
Vậy thì, để bước
vào, một trong những điều người ta thực hiện nhằm, tiếp xúc trong nghi lễ giữa
một chiều không gian này với một chiều không gian khác là điều chỉnh theo nốt
nhạc mà chiều không gian này đang rung động, rồi sau đó chuyển sang nốt tiếp
theo, là nốt mà chiều không gian kia, rung động. Bởi vì đó là những chiều không
gian nằm sát cạnh nhau, như hai bức tường chung một vách.
Vì vậy, bạn tạo
ra một âm thanh liên tục tượng trưng cho chúng và theo một cách nào đó thu hút
chúng thông qua sự cộng hưởng.
Được rồi, ở đây
chúng ta có con ngựa còn lại. Con ngựa này, tất nhiên là cái chết, là kỵ sĩ còn
lại của Ngày Tận thế.
Và ở hình ảnh tiếp theo, chúng ta sẽ xem một góc cận cảnh, nơi chúng ta thấy bộ xương đang thổi - đang rung một chiếc chuông.
Đã đến lúc rồi.
Khi tiếng chuông vang lên, ở đây họ đang rung chuông báo tử. Chúng ta không
nghe thấy âm thanh, nhưng có thể tưởng tượng ra nó.
Nhân vật này còn
có một chiếc đồng hồ cát. Báo hiệu rằng thời gian đã hết.
Và con chim, con
chim đen, con quạ, trong biểu tượng học cổ điển là sứ giả của các vị thần.
Từ đó chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Lại một lần nữa
là hình ảnh chiếc đồng hồ cát. Ở đây bộ xương đang nói với nhà vua rằng thời
gian trị vì của ông ta, đã kết thúc.
Thực ra, điều
này ám chỉ bất kỳ ai. Khi ở đây, chúng ta có quyền lực, nhưng khi cái chết đến,
thời gian của chúng ta kết thúc, chiếc đồng hồ cát cũng cạn. Đây là một ví dụ,
rất dễ hiểu và rất rõ ràng để diễn đạt khái niệm đó.
Vì vậy, các vị
vua cũng kết thúc thời gian trị vì của mình.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì độ nghiêng của chân nhà vua và cây quyền trượng
đã được tính toán rất kỹ: 23 độ.
Ông ta bị hiến tế.
Việc là một vị
vua, bộ giáp, vương miện của ông ta, chẳng giúp ích gì cả. Tất cả chúng ta đều
có cuộc gặp với cái chết.
Bên cạnh đó
chúng ta có một bộ xương đã chiếm lấy, bộ giáp, như thể muốn nói: “Bây giờ bộ
giáp là của ta, bây giờ ta tận hưởng những gì ngươi từng có.”
Và ai hưởng lợi
từ tất cả những gì chúng ta làm trong thế giới này?
Các thực thể ở
thế giới bên kia. Khi chúng ta chết, họ thu lợi từ thành quả của những gì chúng
ta làm ở đây.
Từ đó chúng ta
đi, sang bên phải một chút, và chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có hình ảnh này -một hình ảnh cận cảnh cho thấy chính xác của cải sẽ đi về đâu.
Của cải ở đây không chỉ là vật chất, mà ám chỉ đến bất cứ thứ gì. Bất cứ thứ gì
mà cái chết có thể xem là của cải thì đều thuộc về nó. Thành quả từ những gì
chúng ta làm trong thế giới này sẽ bị cái chết lấy đi.
Hãy nhớ rằng, ít
nhất theo quan điểm của tôi và theo quan điểm huyền bí học, chúng ta đang ở
trong một trang trại, chúng ta bị giam giữ, và những gì chúng ta làm là sản xuất
của cải cho những người sở hữu trang trại. Đó chính là điều mà hình vẽ này muốn
thể hiện.
Từ đây chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta có một bộ xương khác.
Hãy chú ý rằng
nó đội một chiếc mũ của hồng y. Ngay cả các giáo hoàng của Giáo hội cũng không
thoát được. Họ cũng, không thoát khỏi cái chết.
Hãy chú ý rằng ở
đó cũng có một khúc xương được vẽ, trông giống như sự kết hợp giữa một khúc
xương và một mũi tên. Nó nghiêng 45 độ để biểu thị chuyến du hành xuyên chiều
không gian dẫn đến sự chuyển đổi sang một bình diện khác.
Chúng ta tiếp tục
với một chi tiết khác của bức tranh này, bởi vì ngay bên cạnh đó, chúng ta chuyển
sang trang trình chiếu tiếp theo.
Ở đây người phụ
nữ này đã ngã xuống chết, trên tay vẫn ôm một đứa trẻ, và con chó đói khát đã bắt
đầu liếm mép, chuẩn bị nuốt chửng đứa con của cô. Họa sĩ đã thể hiện cô như một
người kéo sợi. Cô ấy cầm một cuộn sợi để kéo len. Đó là tương lai mà cô đã dệt
nên trong cuộc đời mình và cho con trai mình. Nhưng khi thời khắc cuối cùng đến,
cái chết cướp nó khỏi cô.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Được rồi, những
người đàn ông bị săn bắt bằng lưới, bằng lưới.
Hãy chú ý một
chi tiết nhỏ ở đây. Những người trùm đầu mặc áo choàng và áo dài. Điều này gợi
nhớ đến những người gia nhập các hội kín.
Họ cũng sẽ không
thể trốn thoát khỏi những hội kín đó trong nỗ lực đạt được sự bất tử thông qua
con đường tôn giáo của những chiếc sừng. Các hội kín là những chiếc lưới dùng để
bắt con người. Và người nào không đạt đến đỉnh cũng không thoát khỏi cái chết,
bởi vì họ không đạt được phần thưởng của sự bất tử. Đó là phần thưởng dành cho
những người leo lên vị trí cao nhất trong tôn giáo của những chiếc sừng.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Trong hình ảnh
này chúng ta có hai người vẫn còn sống. Bản thân họ đang chờ đợi cái chết và đã
tự nằm vào trong quan tài. Họ tin rằng nếu tôi không làm gì cả thì sẽ không có
chuyện gì xảy ra với tôi.
Hãy chú ý rằng
hai cơ thể được đặt ở góc 90 độ để biểu thị sự chuyển đổi sang một bình diện
khác. Họ cũng sẽ không thoát được.
Và những bộ
xương mà chúng ta vừa thấy, những bộ xương trùm đầu và mặc những chiếc áo dài
đó, sẽ mang họ đi.
Từ đây chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Tôi muốn các bạn
chú ý đến độ nghiêng của cổ con ngựa, độ nghiêng so với những chiếc quan tài. Nó
biểu thị rằng tất cả mọi người đều sẽ bị hiến tế.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có một người đàn ông đang bị cắt cổ. Người đàn ông này là một người hành hương.
Chúng ta nhận ra điều đó qua trang phục của ông ta. Áo choàng của ông ấy nằm
bên cạnh, có đôi ủng đi bộ, túi hành hương, cây gậy, quả bầu của người hành
hương và thứ còn lại thì ngay lúc này tôi không nhìn chính xác ra đó là gì.
Nhưng thôi, người
hành hương thực hiện hành trình Santiago, cũng chính là con đường Assyria. Người
hành hương, người đi tìm, có thể nói là sự tha thứ bằng cách thực hiện hành
trình đó, đi đến cuối con đường...
Cái chết đã bắt
gặp ông ta khi ông ta mới đi được nửa đường, và ông ta cũng sẽ không thoát được.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì hãy chú ý rằng họa sĩ đã thể hiện rất nhiều
thông qua chủ đề các góc: 45 độ.
Tất nhiên rồi, để
biểu thị sự chuyển đổi sang một bình diện khác. Ông ta cũng sẽ không thoát khỏi
cái chết.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, nơi ở đây chúng ta có một cảnh với những hiệp
sĩ.
Những hiệp sĩ được
tuyển chọn, họ là những người có dòng máu hoàng gia và có thể được tuyển nhập
vào giáo phái. Hãy chú ý rằng những người này đang chiến đấu. Chúng ta không biết
kết cục của họ thế nào, nhưng ít nhất họ đang chiến đấu. Có khả năng nếu họ đã
leo đủ cao trong hệ thống thứ bậc, họ sẽ đạt được sự bất tử đó và thoát khỏi
cái chết. Chúng ta không biết.
Nhưng chúng ta sẽ
chuyển sang một góc cận cảnh ở hình ảnh tiếp theo của những hiệp sĩ này.
Và tôi muốn các
bạn chú ý đến vị trí của những cây gậy.
Tôi muốn các bạn
chú ý đến vị trí của những cây gậy, bởi vì trong hình ảnh tiếp theo, thông qua
bí mật của các góc, lại một lần nữa là 45 độ, vị trí của cánh tay với thanh kiếm,
lại là 90 độ.
Du hành xuyên
chiều không gian. Chuyển đổi sang một bình diện khác. Bức tranh thể hiện điều
này rất rõ ràng.
Tôi muốn nói với
các bạn rằng tất cả những gì tôi đang nói với các bạn đây đều lý kiến của riêng
tôi.
Những cuốn sách
mà các bạn thấy giải thích về những bức tranh này, những bộ phim tài liệu, và đặc
biệt là khi các chuyên gia lên tiếng, họ sẽ không bao giờ nói với các bạn những
điều tôi đang nói, hoặc bởi vì họ không biết, hoặc bởi vì họ không thể nói, hoặc
đơn giản là vì nó nằm ngoài, có thể nói là phạm vi chuyên môn của họ, ngoài
lĩnh vực mà họ giảng dạy. Nhưng những điều này không được dạy trong các trường
hội họa.
Và chẳng hạn,
khi tôi cố gắng liên hệ với những người có các kênh về hội họa, họ từ chối tôi
bởi vì họ không biết phải làm gì với tôi. Họ không biết phải làm gì với tôi bởi
vì thực ra họ thậm chí còn không biết tôi đang nói về điều gì. Chúng ta đang
nói về những người có bằng cấp về Mỹ thuật.
Đó là một trong
những vấn đề, những vấn đề mà tôi gặp phải khi, khi cố gắng giao tiếp và tiếp cận
công chúng: các chuyên gia thậm chí còn không thực sự là chuyên gia về điều
này.
Đó chính là chuyện
xảy ra. Bởi vì tôi đang ở một cấp độ mã hóa khác, một thứ nằm ngoài phạm vi học
thuật.
Robert: Đúng
là vậy, JaumEstrella Year: xin lỗi vì đã
ngắt lời bạn. Chỉ là những người này đang bị nhốt trong chiếc hộp của họ, còn bạn
thì đã bước ra khỏi chiếc hộp đó.
Jaume
Su:
Đúng, đúng. Bởi vì tôi đã tìm hiểu vượt ra ngoài những gì mà chủ nghĩa hàn lâm,
cung cấp cho tôi.
Tôi đọc những cuốn
sách học thuật. Nhưng, chúng cung cấp cho tôi những chi tiết quan trọng, giúp
tôi hiểu các biểu tượng, giúp tôi hiểu nhiều thứ, giúp tôi hiểu cảnh tượng,
giúp tôi đặt nó vào đúng bối cảnh lịch sử.
Nhưng thông điệp
thực sự của bức tranh, thứ mà các vị vua và những người thực hành dòng dõi, của
tôn giáo, của những bức tranh, của những chiếc sừng, họ, nhìn thấy một cách
hoàn toàn rõ ràng và chính xác, thì cấp độ đó lại không được giải thích, có thể
nói lở cấp độ học thuật.
Và điều tương tự
cũng xảy ra với huy hiệu học.
Huy hiệu học, tức
là những huy hiệu hoàng gia của các gia đình và tất cả những thứ đó. Những người
nghiên cứu lĩnh vực này thực ra cũng chẳng biết mình đang đối mặt với điều gì,
và ở đó tôi cũng không được chào đón, bởi vì họ cũng không biết tôi đang nói về
điều gì. Huy hiệu học cho chúng ta biết vô số điều.
Tôi có những bộ
bách khoa toàn thư về huy hiệu học và chưa bao giờ tìm thấy những lời giải
thích kiểu này. Và khi tôi diễn giải một huy hiệu, nó không bao giờ có liên
quan gì đến những gì chuyên gia nói với tôi. Không bao giờ.
Điều đó không có
nghĩa là cách diễn giải của họ không đúng, mà đơn giản là họ không đi được lên
tận đỉnh của kim tự tháp, đúng theo nghĩa đen.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Chúng ta đã xem
những góc cận cảnh này. Ở đây chúng ta thấy cỗ máy và chúng ta thấy kỵ sĩ cuối
cùng mà chúng ta còn thiếu. Đó là dịch bệnh.
Dịch bệnh với lưỡi
hái của nó đang đẩy mọi người đi, và bây giờ các bạn sẽ thấy nó đang đẩy họ về
đâu.
Đây là cảnh kịch
tính nhất của bức tranh, khi mọi người chen chúc, tất cả mọi người đều bị dồn
thành một đám. Đó là lúc, có thể nói là cái phễu thu hẹp lại. Và dịch bệnh đại
diện cho bệnh tật, đại diện cho đại dịch mà theo các chuyên gia, Bosch đang cố
gắng giải thích.
Hãy nghĩ xem,
cách đây không lâu chúng ta đã trải qua một đại dịch được cho là đã đẩy con người
vào một con đường cụt. Bây giờ chúng ta sẽ xem tất cả chuyện này nói về điều
gì, nhưng cảnh tượng này thực sự rất kỳ lạ. Đó là một cảnh tượng tuyệt vọng.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Tất nhiên, lưỡi
hái nghiêng khoảng 23 độ. Tất cả những điều này đều là một sự hiến tế. Dịch bệnh
là một công cụ của sự hiến tế đó.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có một cảnh tượng kịch tính khác. Thực sự không có lời nào để diễn tả. Mọi người
chen chúc lên nhau, người người chạy loạn, không ai biết phải đi đâu. Họ bị mắc
kẹt.
Con ngựa, kỵ sĩ
và lưỡi hái đang đẩy họ theo một hướng rất cụ thể.
Hình tiếp theo.
Robert: Trời
ơi.
Jaume
Su:
Bây giờ chúng ta đã đến cao trào hành động của bộ phim, đúng không?
Hãy xem chuyện
này kết thúc thế nào.
Được rồi, hãy
chú ý, mọi người đang bị đẩy đi. Chúng ta vẫn chưa thấy họ bị đẩy đi đâu. Tôi
chưa cho các bạn xem phần đó trong đoạn cắt của bức tranh này. Nhưng các bạn thấy
đấy, không có, không có lối thoát.
Tôi muốn các bạn
chú ý rằng ở phần dưới có một bộ xương mặc áo choàng trắng và cầm một cái chai.
Nó đang đưa, có lẽ là rượu.
Nó đang nói: “Lại
đây, lại đây với ta.” Nó đang bằng cách nào đó thu hút họ.
Tôi diễn giải nó
như vậy. Tôi không biết cách diễn giải này có đúng hay không, nhưng tôi hiểu nó
theo cách đó.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có một hình ảnh khác, đầy tuyệt vọng. Hãy chú ý xem áp lực khủng khiếp đến mức
nào. Mỗi lúc lại càng có nhiều người hơn.
Người phụ nữ xuất
hiện ở đây đang khỏa thân. Không ai quan tâm cả, bạn mặc quần áo hay khỏa thân,
cái chết cũng sẽ tóm được bạn. Hình ảnh người phụ nữ khỏa thân này cũng đại diện
cho ham muốn. Những ham muốn cũng vậy, tất cả đều bị đưa vào trong chiếc hộp.
Hãy chú ý những
bộ xương này đang, đang dùng những tấm nắp quan tài làm khiên. Đó là một cảnh
tượng không thể tin được.
Hãy chú ý đến độ
nghiêng của thanh kiếm mà bộ xương đang vung. Lại một lần nữa, 23 độ. Bộ xương
kia cũng vậy, 23 độ. Tất cả những điều này đều là một sự hiến tế.
Nhưng họ đang bị
đưa đi đâu?
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Trong bức tranh
xuất hiện hai nhân vật dường như gần như lạc lõng khỏi toàn bộ cảnh tượng. Các
chuyên gia nói với chúng ta rằng, họ là hai người yêu nhau. Thực tế đúng là như
vậy.
Họ chìm đắm đến
mức hoàn toàn tập trung vào việc mình đang làm và vào tình yêu của mình, đến nỗi
không nhận ra thế giới xung quanh đang sụp đổ. Đó là cách giải thích chính thức.
Cách giải thích học thuật.
Nhưng lát nữa
tôi sẽ đưa cho các bạn một lời giải thích cụ thể hơn nhiều, hoặc có thể nói
lmang tính cá nhân hơn nhiều.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, bởi vì chúng ta lại quay về sơ đồ của bức tranh.
Và bây giờ chúng
ta đi sang phần bên phải của bức tranh. Chúng ta đang ở trong, trong hình tam
giác bên phải.
Và hình tiếp
theo.
Ở đây, bức tranh
cũng có những điểm hài hước. Hãy chú ý người đàn ông đang mang theo một cái ghế
dài. Ông ta mang theo một cái ghế dài bởi vì dù có phải đi đâu, ông ta cũng muốn
có chiếc ghế của mình, muốn được ngồi. Dù đi đến đâu, ông ta cũng muốn được thoải
mái. Điều này, điều này gần như là một trò đùa.
Hãy chú ý bộ
xương đang đuổi theo người phụ nữ kia, đại diện cho một phụ nữ thuộc tầng lớp
tư sản. Tầng lớp tư sản cũng sẽ không được cứu. Hãy chú ý rằng nó, rằng nó đang
sờ ngực cô ấy. Đúng là họa sĩ thậm chí còn tìm ra được những khoảnh khắc hài hước
để thể hiện một cảnh tượng bi thảm đến như vậy.
Và hãy chú ý vẻ
ngoài thực sự ấn tượng của những bộ xương đang bảo vệ nhau bằng những chiếc
khiên, tạo thành một hàng rào không thể xuyên thủng, nơi không có lối thoát nào
trong bức tranh này.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Robert: Đó
có phải là một, một chú hề Harlequin không? Một Harlequin, đúng không?
Jaume
Su:
Đúng, đúng, đó là một chú hề Harlequin. Các bạn hãy chú ý, chú hề Harlequin này
đặt một chân lên một bàn cờ backgammon, một trò chơi.
Hãy chú ý những
lá bài rải rác trên sàn. Hãy chú ý chiếc ghế dài mà ông ta đang ngồi, có thể
nói là mang hình dạng tam giác, tượng trưng cho kim tự tháp.
Khi những lá bài
đang trong ván chơi, trong biểu tượng học cổ điển - và các bạn sẽ thấy điều này
trên bức “Bàn thờ địa ngục” trong “Khu vườn lạc thú” do Bosch vẽ - nó tượng
trưng cho kết thúc trò chơi.
Chú hề Harlequin
này đại diện cho những người theo chủ nghĩa huyền bí. Khi thời khắc cuối cùng đến,
cái chết cũng sẽ tìm đến họ.
Và họ làm gì? Họ
cũng không có lối thoát và trốn xuống dưới gầm bàn. Nhưng trong khoảng thời
gian còn có thể, ông ta đã chơi và đã ở trên đỉnh kim tự tháp.
Bây giờ ông ta
đã rơi khỏi ghế. Những lá bài nằm trên sàn, bàn cờ vẫn đang trong ván chơi.
Trò chơi kết
thúc. Hãy trốn ở bất cứ đâu bạn có thể, nhưng ngay cả dưới gầm bàn, cái chết
cũng sẽ tìm đến bạn.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, nơi ở đây chúng ta có một trong những nhân vật
chính sẽ không có kết cục quá tệ.
Hãy chú ý rằng
khuôn mặt của nhân vật này khác biệt. Nó rõ ràng đang tượng trưng cho một thực
thể, mang tính tôn giáo.
Tôi không nghĩ họa
sĩ đội cho nhân vật này một chiếc mũ của giám mục, bởi vì như vậy gần như sẽ là
một hành động thiếu lịch sự. Nhưng khi chúng ta nhìn giáo hoàng ở Roma, thông
thường các bạn cũng không thấy ông ấy đội thứ này. Ông ấy đội một loại mũ che,
có thể nói là phần phía sau hộp sọ.
Và như vậy, bức
tranh đang nói với chúng ta rằng cái chết sẽ đến cùng với họ. Họ biết khi nào
thời khắc đó sẽ đến. Họ đã biết điều đó từ thuở ban đầu.
Hãy chú ý rằng
nhân vật này có một cái bồn tắm, và trong cái bồn tắm đó có những cái chai. Đây
là những chai rượu. Nhưng trong rượu, khi rượu đổ xuống thì nó trở thành nước.
Thực tế, họ đã
nhấn chìm chúng ta trong một tần số.
Nước được dùng để
tượng trưng cho tần số, và họ đã đổ tần số đó ra khắp thế giới ngay từ đầu, họ
đã biết điều đó. Họ kiểm soát trò chơi ở một mức độ vượt xa những người theo chủ
nghĩa huyền bí trong các hội kín.
Từ đó chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo.
Như vậy, điều
này giải thích tại sao cổng vào mà chúng ta đã thấy trước đó ở phần trên của bức
tranh lại là nơi đầu tiên bị chinh phục.
Bởi vì thông qua
họ và thông qua tất cả những điểm này, những điểm đại diện cho, các nhà thờ - những
nơi, có thể nói là những điểm ngưỡng giới quan trọng, nơi diễn ra sự dẫn truyền,
nơi có sự kết nối giữa, đất và trời - đã trở thành điểm bị chinh phục, những bến
neo đậu cho các quân đoàn, các đội quân của cái chết.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Bởi vì bây giờ
chúng ta đã lùi ra xa một chút khỏi, khỏi, khỏi góc nhìn cận cảnh, và tôi muốn
các bạn quan sát thứ nằm bên phải của nhà thờ đã bị chiếm đóng này, bởi vì
chúng ta sẽ phóng to hình ảnh đó trong trang trình chiếu tiếp theo.
Ở đó các bạn có
bốn người trùm đầu, tượng trưng cho những người thực hành tôn giáo của những
chiếc sừng, tôn giáo có sự kết nối với chiều không gian thứ tư. Có vẻ như họ
đang mang kho báu đi và tất nhiên, họ chính là những người thực hành tôn giáo
đó. Chính họ là những người đã giúp đội quân này xâm nhập vào đây.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Ở đây chúng ta
có thêm những hình ảnh của sự tuyệt vọng. Nếu các bạn chú ý, ở đó có một bộ
xương cũng cầm lưỡi hái đang nghiêng, tượng trưng cho sự hiến tế.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo.
Và bây giờ chúng
ta bắt đầu thấy tất cả chuyện này sẽ kết thúc ở đâu.
Tất cả những con
người này, con ngựa đại diện cho dịch bệnh, đang đưa họ đến một cái hộp có hình
dạng giống như một chiếc quan tài.
Nó được sơn màu
xanh lá cây bởi vì màu này tượng trưng cho sự bất tử. Nhưng thực tế, ở một cấp
độ diễn giải khác, ý nghĩa là khi bạn bước vào cái hộp này thì đó là mãi mãi.
Có cây thánh giá
bởi vì những người đã đi theo tôn giáo đó và bị lừa dối. Họ sẽ bị kết án, bởi
vì họ đã chấp nhận - họ đã hướng năng lượng của mình vào người đàn ông bị đóng
đinh trên cây thánh giá đang chịu đau đớn, và đã hướng cuộc đời mình theo hướng
đó.
Và chuyện gì sẽ
xảy ra khi cánh cửa của chiếc quan tài này đóng lại?
Khi tất cả mọi
người đã ở bên trong, nắp sẽ đóng xuống và họ sẽ không thể bước ra nữa. Đây
chính là bài học của bức tranh.
Đó là khoảnh khắc
kịch tính nhất của toàn bộ bức tranh.
Chúng ta hãy xem
xét kỹ hơn, bởi vì chúng ta sẽ thấy nó cũng có hình dạng hơi giống một con cá sấu.
Đó là một con cá sấu đang nuốt chửng nhân loại, nói cách khác, loài bò sát,
sinh vật có vảy.
Hình tiếp theo.
Phần phía trên
đang giữ nhịp, do một bộ xương điều khiển. Chính cái chết đang giữ nhịp.
Mọi thứ đều được
phối hợp hoàn hảo, được lên kế hoạch hoàn hảo, được cấu trúc hoàn hảo ngay từ
khi nhân loại được gieo xuống.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta thấy những bộ xương đang mở nắp.
Và khi chúng
buông tay, khi tất cả mọi người đã ở bên trong, chúng sẽ thả nắp xuống và không
ai có thể bước ra nữa.
Chúng ta chuyển
sang hình ảnh tiếp theo, nơi cuối cùng chúng ta có hai người yêu nhau này, hoàn
toàn không nhận ra, có thể nói là bất cứ chuyện gì đang xảy ra.
Tôi muốn các bạn
chú ý rằng họ đang chơi âm nhạc của riêng mình. Họ có bản nhạc của mình và đang
phớt lờ bộ xương phía sau đang chơi đàn vĩ cầm. Họ quay lưng lại với nó, phớt lờ
nó. Họ tạo ra âm nhạc của riêng mình.
Họ cũng, thông
qua trò chơi của những cây sáo trong, trong một chiếc bao ở đó và một cây sáo ở
bên ngoài, sẽ thực hiện sự chuyển đổi sang một bình diện khác, nhưng để đi đến
nơi mà họ muốn.
Và sau đó chúng
ta có cây gậy mà chúng ta thấy ở đó. Nó cũng nghiêng 45 độ, bởi vì họ sẽ đi đến
nơi họ muốn. Họ là những nhân vật duy nhất sẽ thoát khỏi bức tranh. Họ sẽ không
bước vào chiếc hộp. Họ tạo ra thực tại của riêng mình.
Họ biết bản chất
của thực tại và biết rằng tất cả chuyện này là một trò hề, và họ sẽ không rung
động trong nỗi hoảng loạn mà tất cả những nhân vật còn lại trong bức tranh đang
bị nhấn chìm, bao gồm cả những người theo chủ nghĩa huyền bí, được đại diện bởi
chú hề Harlequin, giới quý tộc, hoàng gia, các vị vua, tất cả những người đang
ngã xuống.
Từ đây chúng ta
chuyển sang hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta thấy họ phớt lờ. Âm nhạc vang lên
trong cái chết đang tới. Họ phớt lờ nó. Họ tạo ra thực tại của riêng mình.
Họ biết rằng họ
phải tự dẫn đường cho chính mình, bằng chính bản thân họ, bằng chính số phận mà
một con người tự tạo ra. Họ không để bản thân bị đẩy đi bởi thứ âm nhạc mà những
bộ xương chúng ta vừa thấy đang chơi ở phía trên chiếc quan tài.
Và từ đây chúng
ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo, và đó là hình cuối cùng.
Ở đây chúng ta
thấy phần kết luận về cách không gian đã được phân chia trong bức tranh, và chúng
ta thấy nó bắt đầu ở phía trên bên trái, khi những tiếng chuông của cái chết
vang lên.
Ở phía trên bên
phải, chúng ta thấy hình phạt, sự kết án và việc không ai có lối thoát.
Ở phía dưới bên
trái, chúng ta thấy các vị vua cũng không thể trốn thoát. Của cải bị những kẻ
canh tác trang trại, được đại diện bởi cái chết, thu về. Tất cả những gì thuộc
về chúng ta rồi sẽ thuộc về họ.
Và ở phía dưới
bên phải, chúng ta thấy những người đã tìm được cách thoát ra.
Còn ở trung tâm
bức tranh là Chúa đang điều khiển cỗ máy này, thứ thực chất không gì khác ngoài
một hệ thống.
Chúng ta đang sống
trong một Ma trận.
Và Morpheus đã
nói gì với chúng ta? Ma trận là một hệ thống, và nhân loại sẽ không bao giờ được
tự do chừng nào hệ thống đó còn tồn tại.
Và với tất cả những
điều đó, tôi xin kết thúc chủ đề về “Chiến thắng của cái chết.”
Tôi hy vọng các
bạn đã rất thích bộ phim này.
Cảm ơn Robert đã
mời tôi.
Robert: Thực
sự là tôi, tôi rất thích. Và tôi thích cặp đôi đó, bởi vì cuối cùng, theo quan
điểm của tôi, họ đã chịu trách nhiệm về những gì họ làm, về những gì họ tiếp nhận
và về những người mà họ ở cùng.
Điều này rất
quan trọng: họ ở cùng với ai.
Có một người ở
phía sau đang chơi đàn vĩ cầm, còn họ thì, có thể nói là tự chịu trách nhiệm về
những gì họ tiếp nhận, bỏ mặc người phía sau và chỉ có hai người ở bên nhau. Nói
cách khác, họ chịu trách nhiệm về thực tại của chính mình.
Jaume
Su:
Chính xác.
Robert: Bất
kể những niềm tin do chính phủ đưa ra hay những thứ tương tự, họ sống trong thực
tại của riêng mình.
Còn những người
khác, thứ mà người ta gọi đâu đó là bầy cừu trong Ma trận, các vị vua, hầu tước,
tất cả những thứ kiểu đó, những người thậm chí không thoát khỏi Chúa, thì nhìn
kìa, họ đi vào cái phễu đó và ở luôn trong đó.
Jaume
Su:
Này, nếu chúng ta quay lại hai hình ảnh trước đó, tôi muốn các bạn nhìn xem họ
ăn mặc như thế nào.
Robert: Hình
này à?
Jaume
Su:
Họ không nghèo. Đó là sự giàu có của tâm hồn.
Robert: Tình
yêu, đúng không? Kiểu họ giống như đang yêu nhau, tình yêu.
Jaume
Su:
Cũng tượng trưng cho tình yêu, nhưng trên hết là tình yêu dành cho chính mình.
Một người không
tuyệt vọng vì chuyện sinh tồn mà hiểu được bản chất của thực tại và từ đó tạo
ra thực tại của riêng mình. Đó là lý do tại sao họ không ăn mặc nghèo khổ.
Ngược lại, những
nhân vật khác đại diện cho giới quý tộc, hãy nhìn xem, họ chẳng có kết cục tốt
đẹp, chẳng tốt đẹp chút nào.
Người phụ nữ mà
họ đang sờ ngực cũng ăn mặc rất sang trọng nhưng cô ấy để bản thân bị cuốn theo
sự hoảng loạn, để bản thân, có thể nói là nhảy theo nhịp trống.
Trong hội họa,
trống thường, đại diện cho nhịp điệu do các thực thể, do Đấng Tạo Hóa, đặt ra.
Đó cũng là âm nhạc của chiến tranh.
Bởi vì, nói cách
khác, các nhạc cụ quân sự luôn là nhạc cụ hơi. Hãy nhớ những tiếng kèn trong “Sách
Khải Huyền”. Và chúng cũng là nhạc cụ gõ, tiếng trống dồn để đánh dấu nhịp bước.
Nếu chúng ta hiểu
các nhạc cụ, chức năng của chúng trong âm nhạc, ai sử dụng loại nhạc cụ nào và
những thứ tương tự, thì chúng ta có thể hiểu rằng những người này không sử dụng,
cả nhạc cụ gõ lẫn kèn, mà họ chơi sáo.
Khi các bạn xem
loạt phim của tôi, Giải mã Khu vườn lạc thú, các bạn sẽ thấy sáo chỉ xuất hiện
trong một cảnh duy nhất.
Tôi sáng tác nhạc
cho loạt phim đó. Tôi tự sáng tác và biểu diễn phần âm nhạc cho loạt phim của
mình, nhưng cây sáo chỉ được nghe một lần. Chúng ta nghe nó vào thời điểm chân
lý được công bố.
Và trong bức
tranh có ba nhân vật, và tôi đang nói về “Khu vườn lạc thú”. Có ba nhân vật là
ba nhân vật tích cực duy nhất trong toàn bộ bức tranh. Đó là lý do tôi cho cây
sáo vang lên vào đúng thời điểm đó, bởi vì trong các video của tôi, nó là âm
thanh công bố chân lý.
Robert: Cực
kỳ thú vị, Jaume. Tôi cũng rất thích nhạc cụ kia, thứ tạo ra âm thanh đó. Nó
tên là gì nhỉ? Cái mà bộ xương đang mang ấy.
Jaume
Su:
Đàn viola, đàn viola bánh xe.
Robert: Và
tôi rất thích điều bạn nói về việc nó phát ra một tần số, theo một cách nào đó
khiến những thực thể đó tương thích với bình diện này. Nhờ tần số, nó phải phát
ra tần số đó.
Jaume
Su:
Các bạn sẽ thấy điều này trong rất nhiều bức tranh của Bosch, và các bạn cũng sẽ
thấy nó trong những tác phẩm cổ điển khác. Các bạn thấy điều này bởi vì đây là
những nhạc cụ. Đàn viola bánh xe được quay bằng một tay quay, còn tay kia giữ một
nốt cố định hoặc chơi giai điệu. Vì vậy, nó tạo ra một nốt ngân kéo dài không
bao giờ kết thúc.
Các bạn cũng sẽ
thấy điều này với những nhạc cụ khác có khả năng tạo nốt ngân kéo dài, chẳng hạn
trong “Khu vườn lạc thú” và những bức tranh khác của Bosch, được thể hiện bằng
kèn túi.
Bởi vì kèn túi
có một túi chứa khí, cho phép người biểu diễn lấy hơi và tiếp tục chơi trong
khi dùng nách ép túi khí, khiến nhạc cụ tiếp tục phát ra âm thanh không ngừng.
Có vẻ như điều
này rất quan trọng, ít nhất là vào thời Trung cổ, trong các nghi lễ. Nhưng hiện
nay nó vẫn còn quan trọng.
Chúng ta đã thấy
điều này trong bộ phim cuối cùng của... Bây giờ tôi không nhớ tên đạo diễn, chết
thật, người làm bộ phim “2001” ấy.
Robert: Ờ,
Kubrick. Stanley Kubrick.
Jaume
Su:
Của Kubrick. Trong bộ phim cuối cùng của Stanley Kubrick, bộ phim nói về chủ đề
các nghi lễ, có một nghệ sĩ dương cầm đóng vai trò không thể thiếu trong các
nghi thức.
Bởi vì những nốt
nhạc đó là một trong, có thể nói lnhững yếu tố cần thiết để kết nối một chiều
không gian với chiều không gian kia. Các bạn sẽ thấy điều này trong vô số tác
phẩm nghệ thuật.
Robert: Này,
Jaume, tôi muốn kể cho bạn nghe một trải nghiệm mà tôi từng có, khi một lần tôi
cùng Gosia đến Montseny để thiền vào ban đêm. Và chúng tôi mang theo chiếc bát.
Rồi chúng tôi dùng chiếc bát để phát ra âm thanh.
Bạn nghe thấy một
tần số, và bên trong bản chất của mình, tôi biết rằng, và tôi nghĩ Gosia cũng vậy,
khi tạo ra âm thanh đó, môi trường xung quanh -bởi vì tất cả đều là tần số - giống
như chúng tôi đang thay đổi tần số của môi trường.
Jaume
Su:
Giống như thể bạn làm cho nó thấm đẫm vậy.
Robert: Chính
xác. Nó giống như bạn đang điều chỉnh tần số của mình cho bằng với một thứ mà bạn
không cảm nhận được.
Và cuối cùng,
tóm lại, chúng tôi đã có một kiểu phóng điện, nhưng đó là một sự phóng điện, bởi
vì tôi cảm nhận được từ đầu đến chân rằng có thứ gì đó đang đi lên, giống như một
quá trình quét. Gosia cũng cảm nhận được như vậy, sau đó chúng tôi đã nói với
nhau về chuyện đó. Nó giống như năng lượng vậy.
Và sau đó, từ
đây, khi nhắm mắt lại, chúng tôi nhìn thấy năng lượng, có năng lượng, có hình học,
kiểu như hình học thiêng liêng, và các khối đa diện Plato đang xoay. Và tất cả
chuyện đó xảy ra bởi vì chúng tôi đã ngồi hàng giờ liền gõ chiếc bát.
Tôi thay phiên với
cô ấy. Cô ấy gõ, tôi tập trung với những viên thạch anh, sau đó đến lượt cô ấy
làm tương tự. Chúng tôi thay phiên nhau và có cả nhang ở đó. [cười]
Và dù chuyện đó
thực sự là gì đi nữa, chúng tôi đã truyền năng lượng cho nhau dưới dạng khối đa
diện Plato. Tôi hình dung đó hẳn là một điều tích cực. Chuyện về tần số của những
viên thạch anh ấy. Thú vị thật.
Jaume
Su:
Chính xác. Đó là một cách sử dụng âm nhạc theo hướng tích cực. Và bát Tây Tạng
hoặc bát thạch anh cũng là một nhạc cụ tạo ra nốt ngân liên tục khi bạn chà cây
gõ lên nó và tăng tốc.
Bây giờ bạn có
thể bỏ hình ảnh đó đi, đưa tôi trở lại màn hình máy quay. Tôi rất tò mò muốn biết
mọi người đang nói gì ở đó.
Robert: Được,
để xem nào. Bởi vì khi tôi đang mở cái này thì, tôi không thể xem phần bình luận.
Được rồi, chúng
ta xem bình luận đầu tiên ở đây nói gì.
“Vì vậy hãy cẩn
thận với bát và trống, những tần số xấu đối với trái tim.”
Jaume
Su:
Điều đó đúng. Tôi đồng ý, nhưng thôi, nó cũng phụ thuộc vào nốt mà bạn phát ra.
Bởi vì một chiếc bát có thể khiến bạn bệnh, nhưng nó cũng có thể chữa lành cho
bạn nếu bạn làm đúng cách. Nó được dùng để đồng bộ hóa một nốt.
Tôi nhớ có một lần
tôi đang ở trong một cửa hàng và ở đó có một chiếc bát thạch anh khổng lồ. Tôi
hỏi chủ cửa hàng xem bà ấy có cho tôi gõ thử không. Và khi tôi gõ vào nó, nó
tác động mạnh vào ngực tôi, khiến tôi có cảm giác như được đưa đi đâu đó. Nhưng,
nhưng theo hướng tốt. Tôi không ngờ nó lại tác động đến tôi theo cách như vậy.
Ngoài ra, tôi là
một người chơi nhạc cụ gõ. Với tư cách một nhạc công, mặc dù tôi chơi cả nhạc cụ
hơi lẫn nhạc cụ dây, nhưng chuyên môn của tôi là bộ gõ. Vì vậy tôi hiểu rất rõ,
hiệu ứng mà bộ gõ tạo ra đối với khán giả.
Nhưng tất nhiên,
âm nhạc tác động đến cảm xúc và tình cảm của con người. Và một nhạc công phải
biết nên chơi gì để làm khán giả vui, hoặc khiến họ nhảy múa, hoặc khiến họ buồn,
hoặc tạo cho họ một cảm giác trang nghiêm trong một buổi lễ.
Robert: Và
còn một chuyện nữa, tôi có vài người bạn ở Barcelona có những chiếc bát thạch
anh mà trông giống như những chậu cây, rồi thứ họ có là một cái cồng, cái cồng ấy.
Tôi đã đứng trước nó.
Jaume
Su:
Một loại khác - một nhạc cụ thú vị khác cũng có thể hoạt động như một nhạc cụ tạo
nốt ngân liên tục nếu bạn chà cây dùi lên nó. Ngoài ra, nó còn tạo ra cả một
chuỗi sóng hài. Vì nó rất lớn, tùy vào vị trí bạn đánh vào, bạn sẽ chọn được một
sóng hài khác nhau. Vì vậy, chỉ trong một chiếc đĩa duy nhất, bạn có thể có nhiều
nốt khác nhau.
Robert: Những
người này sử dụng nó để chữa lành một thứ gì đó. Tôi đứng ở đó, họ đánh vào nó
và trời ạ, bạn cảm nhận được một sự rung động, giống như nó xuyên qua toàn bộ
cơ thể bạn vậy.
Ở đây có người
nói “zampoña”. Zampoña.
Đó có phải là một
nhạc cụ không, zampoña ấy?
Jaume
Su:
Tôi không nhận ra cái tên đó. Tôi nghe giống “zam-zampo...” Tôi biết zampoña là
một loại sáo Pan, nhưng có những ống rất dài và âm thanh trầm. Đó là một nhạc cụ
Nam Mỹ, nhưng tôi không biết người này có đang nói đến nó hay không, vì họ
không cung cấp thêm thông tin.
Robert: Không,
tôi cũng không biết.
Paloma nói: “Có
những người không chịu được chúng, những chiếc bát thạch anh.”
Jaume
Su:
Khi bạn không chịu được một chiếc bát thạch anh, hoặc một nhạc cụ khác, hoặc một
nốt nhạc, đó là bởi vì bạn không rung động ở nốt đó và không chấp nhận nó. Bạn
chưa sẵn sàng để tiếp nhận nó.
Cách đây nhiều
năm, khi tôi đang, có thể nói lở trong quá trình nhập môn, đang nghiên cứu tất
cả những vấn đề tâm linh này, tôi bắt đầu, chọn màu trắng để mặc. Và khi tôi mặc
quần áo màu trắng, tôi cảm thấy cực kỳ khó chịu, không thể chịu nổi.
Bây giờ tôi
không còn vấn đề gì nữa, tôi cảm thấy hoàn toàn thoải mái, nhưng lúc đầu tôi thậm
chí còn thấy ngại khi bước ra đường mặc đồ trắng, bởi vì tôi chưa sẵn sàng để,
để chịu đựng tần số đó.
Khi người ta thực
hiện các nghi thức thanh tẩy năng lượng, chẳng hạn trong tín ngưỡng Santería
Cuba, khi thực hiện một nghi thức thanh tẩy năng lượng, đôi khi người ta yêu cầu
mọi người trong một khoảng thời gian nhất định, có khi rất dài, mặc hoàn toàn
màu trắng trong suốt thời gian đó để những thứ khác không bám vào bạn.
Màu trắng chứa tất
cả các màu.
Tôi sẽ lại lấy một
ví dụ từ “Chúa tể những chiếc nhẫn”.
Saruman, trong
tiểu thuyết “Chúa tể những chiếc nhẫn”, là Saruman Trắng.
Nhưng khi ông ta
phản bội Gandalf, trong phim chúng ta không thấy điều đó như vậy, nhưng trong
sách thì có. Ông ta mặc một chiếc áo choàng không còn màu trắng nữa, mà có nhiều
màu. Khi ông ta chuyển động chiếc áo choàng, có thể nói lnó tạo thành cầu vồng,
như thể muốn biểu thị rằng ông ta đã bẻ gãy ánh sáng. Và Gandalf trách mắng ông
ta rằng kẻ nào bẻ gãy ánh sáng là một kẻ điên.
Robert: Thú
vị, thú vị. Được rồi, ở đây họ đang nói về những quả cầu Trung Hoa.
Francesc: “Buổi phát trực tiếp thật tuyệt vời, cảm
ơn Jaumesu!”
Jaume
Su:
À. Xin chào Francesc.
Robert: Này,
bạn từng phát trực tiếp với Francesc.
Jaume
Su:
Đúng, đúng.
Chúng có một âm
thanh rất thú vị và thư giãn. Âm thanh của kim loại, ngoài ra, có đặc điểm là
kéo dài. Và nếu chúng được làm từ các hợp kim kim loại, chúng rất thú vị. Những
âm thanh thuần khiết nhất, trong kim loại có được nhờ những hợp kim rất đặc biệt,
có thể chứa các kim loại như vàng và bạc. Điều đó khiến sản phẩm đắt hơn rất
nhiều.
Ngoài ra, đây
còn là những công thức bí mật, bởi vì ngay cả khi bạn biết phải cho những kim
loại nào vào, bạn cũng phải biết chính xác tỷ lệ của chúng.
Robert: Đó
là lý do, những chiếc bát Tây Tạng được làm từ, tôi không biết, mười hai loại
kim loại hay bao nhiêu loại. Tất cả được trộn với nhau. Chiếc mà tôi sử dụng
cũng được làm từ không biết bao nhiêu loại kim loại.
Jaume
Su:
Hoặc những chiếc đĩa trống, những chiếc đĩa trống đắt tiền của hãng Fidjan, những
thương hiệu đó, thông thường được sản xuất ở Thổ Nhĩ Kỳ, bởi vì ở đó họ vẫn duy
trì kiểu rèn, có thể nói là truyền thống.
Đó là một kiểu
công nghiệp khác và họ phải làm việc với hỗn hợp kim loại để tạo ra những chất
lượng và âm thanh khác nhau. Và những chiếc đĩa rẻ tiền hơn thì ít công đoạn
gia công hơn và có ít hợp kim hơn, hoặc sử dụng những kim loại rẻ tiền hơn.
Robert: Này,
zampoña là đàn viola bánh xe.
Nó là một nhạc cụ
dây, dây được cọ xát, hoạt động giống như một cây vĩ cầm cơ học cầm tay. Các
dây phát ra âm thanh khi được cọ xát bằng bánh xe gỗ có tay quay, trong khi người
chơi nhấn các phím.
Jaume
Su:
Chính xác. Đó chính là thứ chúng ta đã thấy trong bức tranh. Tôi không biết nó
được gọi bằng cái tên đó. Ở đây, chúng tôi gọi nó là viola bánh xe, hoặc ở
Catalonia, viola da roda.
Robert: Đàn
viola.
Jaume
Su:
Tôi không biết nó được gọi bằng cái tên đó. Cảm ơn bạn rất nhiều.
Robert: Đàn
viola.
Có người nói rằng
ở Peru có rất nhiều nhạc cụ cổ.
Jaume
Su:
Ở Mỹ Latinh có một nền âm nhạc vô cùng phong phú. Đó là một lục địa sản sinh
ra, những nhạc công vĩ đại, và âm nhạc được tôn trọng rất nhiều.
Âm nhạc là
thiêng liêng. Nếu bạn không biết chơi, hoặc không, không đủ chú tâm vào âm nhạc,
thì tốt hơn hết là đừng dây vào các nhạc công. Họ sẽ đá bạn ra ngoài.
Robert: Được
rồi, ở đây có người hỏi: “Sự khác biệt giữa một chiếc bát dùng cho bộ gõ lành mạnh
với những loại khác là gì?” - Sự khác biệt nằm ở chiếc bát và kim loại, đúng
không? Ở cách nó được chế tạo, đúng không?
Jaume
Su:
Chúng ta có loại bằng kim loại và bây giờ có loại bằng thạch anh nóng chảy.
Tôi sẽ nói với bạn
thế này: nếu bạn có thể đến một cửa hàng mà ở đó bạn được phép gõ thử một trong
những chiếc bát này, hoặc vài chiếc bát, và họ cho bạn thử, thì hãy thử đi và
xem nó tạo cho bạn cảm giác, cảm nhận gì. Vì bản thân nó đã là âm nhạc và âm
thanh, nên nó sẽ tạo cho bạn một cảm nhận nào đó, nhưng đây là thứ rất khó mô tả.
Bạn cũng sẽ nhận ra rằng có một số thứ phù hợp với bạn hơn.
Khi tôi gõ vào
chiếc bát thạch anh khổng lồ đó, âm thanh của nó tác động mạnh đến ngực tôi đến
mức tôi sững cả người, nhưng nó lại rất tốt cho tôi. Thế nhưng cũng chính nốt
đó, đối với một người khác, có thể lại không tốt như vậy, bởi vì bạn chưa sẵn
sàng, bởi vì bạn không cộng hưởng với nốt đó.
Sau đó, mỗi luân
xa, đều, có thể nói là được đồng bộ với một nốt. Cũng giống như mỗi màu sắc đều
được đồng bộ với một nốt.
Những chiếc đàn xylophone mà người ta bán ấy, đó là một nhạc cụ gọi
là đàn lia. Nó giống như một chiếc hộp nhỏ có thể mở ra. Bên trong có một bàn
phím bộ gõ và các phím được sơn màu. Những màu đó tương ứng với các nốt nhạc. Những
người bán và chế tạo các nhạc cụ đó đều có kiến thức về điều này.
Robert: Để
xem nào, tôi xem thử ở đây còn bình luận nào nữa không.
“Chiếc bát làm
hài hòa tần số của tôi.”
Âm thoa cũng rất
hấp dẫn.
Jaume
Su:
Đúng. Âm thoa là một nhạc cụ có hình chữ I, được chứ?
Nó có hình chữ
I. Và về cơ bản nó chỉ gồm hai miếng kim loại được nối, được hàn vào cán. Khi bạn
gõ vào một bên, cả hai bên đều rung lên, và khi đó nốt nhạc được kéo dài. Nếu đặt
nó lên trên một hộp, chiếc hộp sẽ đóng vai trò như một bộ khuếch đại và phân
tán lại âm thanh.
Robert: Và ở
đây Enid nói: “Cây đàn charanguito, đó là một cây đàn guitar được làm từ mai của
một con vật nhỏ mà bây giờ tôi không nhớ tên”
Jaume
Su:
Tôi nghĩ nó được làm từ một con tatu, tức là từ cái mai của một con tatu, tôi
nghĩ vậy. Và đó là một nhạc cụ rất đặc biệt vì nó có rất nhiều dây. Nhưng nhạc
cụ này nhỏ đến mức nó thiên về bộ gõ hơn. Nó nghe giống một nhạc cụ bộ gõ hơn
là một nhạc cụ giai điệu.
Robert: Này,
đây, có một câu hỏi: “Xin chào Robert, Jaume Su, bài phân tích tuyệt vời! Tôi
muốn hỏi: để thoát khỏi Archon, có phải cần đạt được sự rung động ở một tần số
đối nghịch với những gì Ma trận này cung cấp không?”
Jaume
Su:
Để thoát khỏi Archon, điều bạn cần là một trạng thái cảm xúc phẳng, có thể nói
như vậy. Không quá phấn khích theo hướng đi lên, cũng không quá chìm xuống theo
hướng đi xuống.
Nói cách khác,
việc cảm thấy sợ hãi và tạo ra một tần số thấp của sự tuyệt vọng cũng tệ như việc
ở trên sân bóng đá và hét lên vì đội của bạn đang thắng. Archon nuôi dưỡng bằng
cả hai tần số đó.
Nếu bạn sống ở một
tần số phẳng, không có cảm xúc, hoặc với một cảm xúc phẳng, như cách tôi gọi
nó, một dạng thờ ơ, chứ không phải vô thức, thì Archon không thể ăn năng lượng
của bạn, bởi vì nó sống nhờ cảm xúc mà bạn tạo ra.
Vì vậy, thế giới
này được tạo ra để khiến bạn lên rồi xuống, và trong khi chúng ta lên xuống như
vậy, chúng ta tạo ra năng lượng.
Vấn đề là khi bạn
đứng yên. Khi đó chúng không thể ăn được. Và đó là điều tôi, đã nói với bạn
cách đây hơn một năm, trong một buổi phát trực tiếp với bạn, Robert, khi tôi
nói về Archon mà bạn mang theo bên mình, thứ đã gắn với bạn từ khi sinh ra.
Và vì tôi không
ăn, không có nhu cầu ăn, nên Archon bị đói, và tôi cứ liên tục cảm nhận được nó
ở đây, trên xương bả vai, đang đi lên rồi đi xuống. Tôi không thoát được khỏi
nó, nhưng giờ thì nó đã biết tôi là ai.
Robert: Tức
là tất cả chúng ta đều có một Archon bám ở đó và hút năng lượng.
Jaume
Su:
Đúng.
Robert: Và
nó là cùng một Archon suốt đời sao? Hay nó thay đổi?
Jaume
Su:
Nó đi kèm từ đầu.
Robert:
Romero Fonseca hỏi:
“Bạn nghĩ gì về việc lên dây ở tần số 440 và 432? 432 có tốt hơn không, tức là
432 Hz?”
Jaume
Su:
Đúng. Ngày xưa, các nhạc cụ được lên dây theo một cách khác. Sau đó, người ta
áp dụng âm thanh đó, với lý do, trong số những lý do khác, rằng vì thính giác của
chúng ta đã suy giảm, chúng ta không còn nghe tốt như trước nữa, nên cần phải
nâng cao, có thể nói là cao độ.
Thực tế, tôi từng
có một cây mộc cầm được lên dây ở 442 Hz.
Nhưng một trong
những điều tôi quan sát được trong quá trình nghiên cứu âm nhạc của mình là chẳng
hạn, ở Burkina Faso, nơi nhạc cụ quốc gia là đàn balafon. Balafon là một loại xylophone
khổng lồ.
Mỗi dân tộc lại
lên dây cho nó theo cách riêng, họ không lên dây chính xác giống như chúng ta. Một
số loại sử dụng thang âm ngũ cung, tức là các thang âm có năm nốt; những loại
khác sử dụng thang âm thất cung, tức là các thang âm có bảy nốt.
Nhưng, cách lên
dây có liên quan đến tiếng hát, bởi vì tiếng hát là nhạc cụ đầu tiên. Và mỗi
người hát ở, có thể nói là nốt, ở cao độ hoặc thang âm phù hợp với cơ thể mình
và với môi trường xung quanh, với dân tộc của mình.
Tôi thấy điều đó
rất thú vị. Họ có vô số, những khác biệt về cao độ, có thể nói vậy, từ dân tộc
này sang dân tộc khác, nhưng không phải vì, họ lên dây không đúng, mà bởi vì
truyền thống và cách tồn tại riêng của họ buộc họ phải lên dây theo cách đó.
Hãy nhớ rằng nhạc
cụ đầu tiên chính là giọng nói, và từ giọng nói, bạn tạo ra các nhạc cụ rồi lên
dây chúng sao cho phù hợp với mình. Đó sẽ là trình tự.
Tôi khuyên bạn
nên tìm hiểu về chủ đề đàn balafon ở Burkina Faso. Điều đó có thể giúp bạn, hiểu
được ý tưởng mà tôi đang nói đến.
Bạn sẽ thấy rằng
mỗi nhóm dân tộc, dù họ đều chơi cùng một loại nhạc cụ, nhưng vì nó được lên
dây khác nhau và các nốt nằm ở những cao độ khác nhau, nên nó sẽ tạo ra cho bạn
một cảm xúc khác nhau.
Với một số nhóm,
bạn sẽ thấy âm thanh thật kỳ lạ; còn với những nhóm khác, bạn sẽ dễ dàng tiếp
nhận hơn. Chính bạn sẽ nhận ra điều đó.
Robert: Thú
vị.
Này, Jaume, câu
hỏi này này.
Amore Divino
nói: “Tôi không biết Jaume đã xem một cảnh trong loạt phim mới “Phỏng vấn ma cà
rồng” chưa. Có một cảnh nói về “Khu vườn lạc thú”, rồi sau đó họ hút máu con
người.”
Jaume
Su:
Tôi chưa xem “Phỏng vấn ma cà rồng”, nên tôi không thể trả lời chuyện này.
Nhưng hôm qua
tôi đã xem lại “The Truman Show”, và biểu tượng trong “The Truman Show” có liên
quan rất nhiều đến “Khu vườn lạc thú”.
Thực ra, Robert,
tôi đang nghĩ đến việc thực hiện một buổi phát trực tiếp để phân tích một số phần
của bộ phim đó và so sánh chúng với bức tranh, bởi vì có đủ những yếu tố tương
đồng để làm một buổi phát trực tiếp không quá dài.
Robert: Ừ,
thú vị.
Jaume
Su:
“The Truman Show”, và bạn sẽ thấy những hình ảnh giống hệt nhau trong bức tranh
của Bosch, “Khu vườn lạc thú”.
Đạo diễn biết rất
rõ mình đang làm gì, và mỗi khuôn hình trong bộ phim đó cũng giống như trong “Ma
trận”. Mỗi khuôn hình đều được tính toán hoàn hảo.
Họ không phải kiểu
cầm máy quay lên, đặt nó ở đây rồi bắt đầu quay. Mọi thứ đều được tính toán, và
vì vậy họ phải có cả một loạt bản vẽ phác thảo để hình dung trước, rồi khi đến
trường quay, họ mới có thể tạo ra chính xác những gì đạo diễn muốn.
Robert: Hôm
nọ, Jaume, tôi nghe một phát biểu của nam diễn viên, anh ấy tên gì nhỉ? Tôi
không nhớ, nam diễn viên ấy.
Nghe nói người
này, sau khi quay bộ phim đó xong, đã thay đổi, thay đổi rất nhiều. Anh ấy đã
thay đổi.
Jaume
Su:
Tôi đã xem nó, tôi đã xem hôm qua và nghĩ chính xác điều tương tự. Không thể
nào anh ấy lại không nhận ra được bao nhiêu thứ như vậy.
Chẳng hạn, có những
khuôn hình thực sự rất tệ. Tức là xét về mặt điện ảnh, bạn sẽ phải nói: “Sao lại,
sao lại giới thiệu một diễn viên theo cách như thế này?”
Robert: Jim
Carrey, chính xác.
Jaume
Su:
Làm sao bạn lại giới thiệu một diễn viên trong một tư thế tệ đến như vậy?
Nhưng tất nhiên,
vấn đề là nhân vật đó đang tượng trưng cho một nhân vật trong “Khu vườn lạc thú”.
Đó là lý do tại sao trong một số cảnh, Jim Carrey lại bị lấy nét tệ đến vậy,
trông xấu đến vậy.
Và họ chơi với
tiềm thức.
Bạn đã từng xem “Khu
vườn lạc thú”, rồi sau đó bạn không còn nhớ nữa. Sau đó họ đưa thông tin đó vào
trong bộ phim, nhưng vì bạn không nhớ và không biết ý nghĩa của những biểu tượng
đó, bạn không thiết lập được mối liên hệ. Và bằng cách đó, họ khiến bạn ngủ mê
đi.
Robert: Đúng,
đúng.
Ừ, có người nói
rằng sau khi bộ phim này kết thúc, anh ấy đã thay đổi.
Vì thế có vẻ như
anh ấy là một người đã thức tỉnh, đi khắp các trường quay, tố cáo các nhà báo và
những người kiểu đó. Làm những ký hiệu kỳ lạ, thè lưỡi ra rồi đủ thứ chuyện.
Jaume
Su:
Đúng, đúng, tôi đã thấy. Tôi đã thấy chuyện đó, bởi vì, những người theo chủ
nghĩa huyền bí không thích lắm việc anh ấy làm điều này trong một chương trình
phát trực tiếp được hàng triệu người xem, mà lại còn là chương trình phát trực
tiếp nữa.
Robert: Và
Jaume, điều này chính xác là... bạn có biết nó có nghĩa là gì không?
Jaume
Su:
Cái lưỡi, cái lưỡi ấy chính là cái lưỡi.
Robert: Thè
lưỡi ra như thế.
Jaume
Su:
Bạn để ý nhé, trong bộ bài Tarot Marseille, con quỷ thè lưỡi ra.
Robert: Có
nghĩa là con quỷ đang chế giễu.
Jaume
Su:
Ở một mức độ nào đó - ở cấp độ mã hóa thì đúng, nhưng ở những cấp độ khác thì
không. Con quỷ được thể hiện với cái lưỡi.
Biểu tượng cái
lưỡi của Rolling Stones là cái lưỡi của Mick Jagger, nhưng nó cũng là cái lưỡi
của con quỷ.
Hãy để ý nhé,
trong một cảnh của bộ phim “Titanic”, ở đầu bộ phim, họ đang dùng robot dưới nước
để nghiên cứu con tàu, có một người điều khiển robot dưới nước và đeo kính. Hãy
để ý xem trên kính của anh ta viết gì, và hãy để ý rằng đúng vào lúc đó người
này thè lưỡi ra.
Điều đó là do đạo
diễn nói với anh ta: “Ở đây anh phải thè lưỡi ra cho tôi.”
Và nhân tiện, thứ
được viết trên kính là “camera indiscreta”.
Robert: “Camera indiscreta.” (Máy ảnh thiếu tế nhị)
Jaume
Su:
Các bạn có thể xem ngay ở phần đầu bộ phim “Titanic”.
Và tôi sẽ cho bạn
xem cái lưỡi của con quỷ. Tôi có một bộ Tarot khổng lồ ở đây và này.
Robert: Ôi
trời, thè lưỡi ra.
Jaume
Su:
Tất nhiên, đó là hình tượng của con quỷ.
Và còn một nhân
vật khác cũng thè lưỡi trong bộ Tarot. Ít nhất còn một nhân vật khác, ý tôi là
vậy. Để xem tôi có tìm thấy ở đây không.
Robert: Ở
đây có người nói: “Nếu bạn bật nhạc “The Dark Side of the Moon” của Pink Floyd
cùng với bộ phim “The Wizard of Oz”, nhưng tắt tiếng phim đi, thì chúng đồng bộ
với nhau một cách hoàn hảo.”
Jaume
Su:
Tôi đã nghe chuyện này rất nhiều lần rồi, nhưng chưa bao giờ có ai nói cho tôi
biết phải bắt đầu đồng bộ từ phút thứ mấy. Bởi vì đĩa nhạc không dài bằng bộ
phim, nên tôi đang nóng lòng chờ các bạn nói cho tôi biết.
Robert: Và ở
đây, Eric nói: “Đúng, nhưng bây giờ tôi nghĩ họ đã thay anh ấy bằng một bản
sao, bởi vì anh ấy hoàn toàn khác so với hình ảnh trước đây.”
Ừ, tôi nghĩ anh ấy
đã phẫu thuật thẩm mỹ. Hoặc cũng có thể họ thực sự đã thay anh ấy.
Jaume
Su:
Đúng, đã có một cuộc tranh cãi về chuyện này, nhưng tôi chưa có thời gian, chưa
có thời gian xem xét. Vì vậy, tôi sẽ không đưa ra ý kiến, bởi vì tôi không có ý
kiến gì.
Các bạn hãy nhìn
lá Người Treo trong bộ Tarot.
Vì vậy, trong những
bộ Tarot cổ hơn, ví dụ, nhân vật tượng trưng cho người bị hiến tế.
Và sau đó chúng
ta còn một cái lưỡi khác trong Tarot Marseille, đó là thiên thần lừa dối của lá
Phán xét, cũng chính là chủ đề của bức tranh mà hôm nay chúng ta đã xem.
Các bạn đang
nhìn thấy cái lưỡi ở đây. Và có một thủ pháp hội họa, trong đó con quỷ được chồng
lên ở đây, nằm phía sau thiên thần.
Và thiên thần, và
vị thiên thần gọi bạn khi bạn chết, khi bạn rời khỏi bình diện vật chất và đi
vào đường hầm ánh sáng, thực ra thứ nằm phía sau trong thủ pháp hội họa này lại
là con quỷ, kẻ đã cải trang thành một thiên thần. Đó là một thủ pháp hội họa
trong Tarot.
Robert: Rất
nhiều diễn viên, nữ diễn viên, vận động viên thè lưỡi ra, đưa lưỡi ra.
Jaume
Su:
Michael Zerious hay Zarius gì đó, cô ca sĩ ấy tên gì nhỉ? Cô ca sĩ cứ thè lưỡi
ra rất nhiều ấy. Cô ấy cũng vậy.
Cái lưỡi, cũng
là một ám chỉ đến phẩm chất X.
Robert: Đến
tính nhị nguyên X.
Jaume
Su:
Đến tính gợi dục X.
Chúng ta lấy từ
“tính gợi dục” rồi đặt một chữ X vào đó.
Nó cũng là một
ám chỉ đến điều đó, tức là nói một cách khái quát, đó là thứ cần thiết để kích
thích dương vật của Osiris, vốn là một - về mặt biểu tượng, đó là một trạng
thái rung động.
Trong nghi thức
cho phép phá vỡ Ma trận, phá vỡ cấu trúc mà Ma trận được tạo thành từ đó, nó
cho phép dẫn truyền con quỷ và để linh hồn của người thực hiện nghi thức đi ra
cùng với người bị hiến tế.
Robert: Điều
khiến tôi kinh ngạc, Jaume, là... nhờ có bạn và những người hơi nhanh nhạy một
chút, họ có thể nhận ra những chuyện này. Nhưng phần lớn mọi người, lại không
nhận ra tất cả những điều này. Tức là họ đang phô ngay trước mặt họ những gì họ
làm thông qua các biểu tượng - mà họ hoàn toàn phớt lờ.
Và điều này làm
tôi nhớ đến bức tranh mà hôm nay chúng ta đã nói tới, rằng tất cả họ đều đi đến
đó. Họ sẽ bị nhét vào cái hộp đó, đúng không?
Tại sao?
Bởi vì giống
như, người ta đặt sự chú ý của họ vào đó, như thể đó là một kênh truyền hình. Tất
cả họ sẽ đi đến đó, họ bị đưa đến đó bằng vũ lực. Bởi vì theo cách tôi hiểu,
toàn bộ sự lập trình này, toàn bộ việc dẫn dắt bạn đến một cách cảm nhận nào
đó, được thực hiện một cách cưỡng ép, trái với ý muốn của bạn.
Nhưng vì bạn
không chịu trách nhiệm về những gì mình làm, giống như người đang chơi nhạc, có
cái đàn nằm ở đó, rồi hai người yêu nhau này. Họ rung động. Tức là họ chịu
trách nhiệm về những gì họ làm và những gì họ tiêu thụ, và họ hoàn toàn tách biệt
khỏi thảm họa đang diễn ra ở đó, nơi tất cả mọi người đều đi đến.
Vâng, tóm lại là
họ đang bị dẫn dắt nhận thức một cách cưỡng ép mà không hề nhận ra. Chỉ là
trong bức tranh, mọi thứ được thể hiện thô bạo hơn một chút, nhưng trong đời thực,
trong đời thực mà chúng ta đang sống ở đây, tất cả những chuyện này tinh vi
hơn. Tức là tất cả họ đều bị đưa đến cái buồng đó.
Jaume
Su:
Cái quan tài đó.
Robert:
Chính xác. Họ bị đưa tất cả đến đó. Nói cách khác, họ là những người chết khi
còn sống. Cái mà người ta gọi là “chết khi còn sống”.
Bạn có thể đang
sống, và chiếc quan tài chỉ là một thứ mang tính tinh thần, nhưng bạn đã trở
thành một người chết khi còn sống, và từ đó bạn không thể thoát ra.
Jaume
Su:
Điều này sẽ là một cấp độ diễn giải. Còn trong bức tranh, nó đại diện cho cái kết,
cái kết của thế giới.
Robert: Kết
thúc, kết thúc.
Jaume
Su:
Tôi muốn nói rằng đối với tôi, phải mất cả đời tôi mới có thể hiểu được tất cả
những biểu tượng này.
Robert: Tôi
có thể hình dung được.
Jaume
Su:
Và tất cả những điều này, tôi chưa từng có một giáo viên nào dạy cho tôi, vì vậy
tôi phải đọc rất nhiều sách và quan sát rất nhiều.
Tôi muốn cho các
bạn xem một trong những cuốn sách. Cuốn này người ta tặng tôi. Đây là một cuốn,
nếu bạn làm rơi nó vào chân thì nó có thể làm chân bạn nát bét.
Có cả một đống
tác phẩm hội họa mà tôi phải phân tích để trong các video. Sau khi phân tích
hàng nghìn bức tranh này. Tôi sẽ chọn ra một số ít để trình bày cho các bạn dưới
dạng tóm tắt. Và chúng chứa rất nhiều thông tin. Nhưng để đạt đến trình độ kiến
thức đó, tôi phải ngốn hết đống này và nghiên cứu.
Cuốn danh mục
này giúp tôi tham khảo để biết Bảo tàng Prado có những bức tranh nào, rồi tôi
có thể tìm chúng. Việc đó mất nhiều năm, mất cả nhiều thập kỷ.
Robert: Và
phải có kiến thức.
Jaume
Su:
Kiến thức xuất phát từ đó, xuất phát từ đó.
Robert:
Chính xác. Không phải từ việc đi học đại học, đúng không? Ý tôi là Jaume, bạn
là người tự học.
Jaume
Su:
Nếu bạn muốn đi học đại học, tại sao không? Tức là mỗi người có con đường
riêng, mỗi người có con đường riêng. Còn con đường của tôi thì không - con đường
của tôi là sự tò mò. Vì vậy tôi trở thành người tự học.
Để tôi giải
thích cho các bạn điều này có nghĩa là gì khi tôi thè lưỡi ra. Hình tam giác tượng
trưng cho hình học đầu tiên. Nếu chúng ta có hai điểm, chúng ta có một đường thẳng.
Nhưng nếu chúng ta có ba điểm cách đều nhau, chúng ta có hình hình học đầu
tiên.
Vì vậy, hình tượng
đầu tiên của Thượng đế là hình tam giác. Do đó, cái lưỡi là một hình tượng của
con quỷ. Khi bạn thè lưỡi ra xuyên qua hình tam giác, bạn đang tiết lộ rằng Thượng
đế chính là con quỷ. Vị Thượng đế của các tôn giáo chính là con quỷ. Đó là ý
nghĩa của nó.
Robert: Mọi
người ơi, hãy chia sẻ buổi phát trực tiếp này nhé, hoàn toàn miễn phí đấy. Và
những kiến thức của Jaume thì các bạn sẽ không tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác
đâu.
Jaume
Su:
Tôi muốn biết liệu các bạn có thích, và Robert, liệu bạn có muốn tôi, chẳng hạn,
phân tích thêm những bức tranh khác vào những dịp khác không.
Ví dụ, tôi nóng
lòng muốn kể cho các bạn về “Chiếc xe chở cỏ khô”.
Robert: “Chiếc
xe chở cỏ khô”?
Jaume
Su:
“Chiếc xe chở cỏ khô”, do Bosch vẽ. Bức tranh này cũng ở Bảo tàng Prado. Hơn nữa,
nó còn có hai lần, có hai phiên bản.
Robert: Nhưng
mà này, Jaume, tôi đã từng đến Bảo tàng Prado, và tôi nghĩ tôi đã đến hai lần. Mà
chuyện đó cũng cách đây nhiều năm rồi, nên tôi không nhớ được nhiều thứ lắm. Nhưng
tôi nhớ là tôi đã nhìn thấy những bức tranh này. Bức của Bosch thì chắc chắn.
Jaume
Su:
Bức của Bosch thì chắc chắn rồi, bởi vì nó nằm ở phòng số một.
Robert: Nhưng
chuyện đó đã cách đây rất nhiều năm rồi.
Jaume
Su:
Robert, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã mời tôi.
Xin gửi lời chào
đến toàn thể khán giả. Cảm ơn các bạn nếu đã theo dõi đến tận đây. Còn nếu các
bạn chưa theo dõi đến đây, thì dù các bạn đã xem đến đâu, tôi cũng xin cảm ơn
các bạn ở đó. Cảm ơn các bạn điều hành.
Và hẹn gặp lại
các bạn vào dịp tới, với một chủ đề thú vị khác.
Robert: Jaume,
mọi người có thể tìm thấy bạn ở đâu?
Jaume
Su:
Mọi người có thể tìm thấy tôi trên YouTube, có thể tìm thấy tôi ở “El mundo del
ojo”. Ở đó tôi cũng nói về hội họa.
Hơn nữa, vì tôi
tự làm các video, nên tôi có thể cho các bạn xem các tác phẩm rất rõ, tôi có thể
cho các bạn xem những thủ pháp hội họa.
Ngoài ra, tôi tự
thêm nhạc vào để các bạn để các bạn cảm nhận, để cho các bạn thêm những manh mối
về trạng thái rung động, về những gì đang diễn ra trong hình ảnh.
Hình ảnh cần được
khoác thêm một chút âm thanh, bởi nếu không, khán giả sẽ không tiếp nhận, sẽ
không tiếp nhận được video này.
Các bạn sẽ tìm
thấy tôi trên YouTube, “El mundo del ojo”, rồi trên kênh khác của tôi là “TAROT
Y SIMBOLOS JAUMESU”. Và đó không phải là một kênh mà tôi thực hiện nhiều lượt
xem Tarot. Tôi chủ yếu nói về biểu tượng học và các thủ pháp hội họa.
Robert: Vậy
thì bạn phải đưa cho tôi đường dẫn để tôi đặt nó vào phần bình luận nhé, vì tôi
lúc nào cũng để “El mundo del ojo” ở đó.
Jaume
Su:
Tôi sẽ đưa cho bạn ngay bây giờ. Tôi sẽ đưa cho bạn khi kết thúc buổi phát trực
tiếp.
Robert: Được,
bạn đưa cho tôi, rồi tôi sẽ đặt nó ở đây trong phần bình luận.
Và, mọi người,
hoàn toàn miễn phí nhé. Mọi người hãy đăng ký kênh.
Nghe thì khó
tin, nhưng việc đó là một sự giúp đỡ cho người sáng tạo nội dung. Bởi vì như vậy,
cái thuật toán chẳng có tác dụng gì ấy, theo một cách nào đó, khi nó thấy mọi
người đã đăng ký, mọi người xem video và mọi người chia sẻ video, thì nó sẽ đưa
nội dung đến với những khán giả khác, những người có thể rất quan tâm đến tất cả
những chuyện này.
Thôi, vậy là hết
rồi, mọi người.
Xin gửi đến tất
cả các bạn một cái ôm thật chặt. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã có mặt ở đây,
đã kiên nhẫn theo dõi. Cảm ơn tất cả những người điều hành, và cảm ơn tất cả những
người đã tham gia, đã đóng góp.
Và một cái ôm thật
chặt dành cho bạn, Jaume.
Cảm ơn bạn rất
nhiều.
Và tôi rất vui
vì các video của bạn sẽ có thêm một chút lượt xem.
Cảm ơn mọi người.
Tạm biệt.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=G8N086bTGqU
https://www.youtube.com/@elmundodelojo/videos
https://www.youtube.com/@TAROTySIMBOLOS
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
- Những
MẬT MÃ BÍ MẬT trong Khu Vườn Lạc Thú. Bosch, bậc thầy về biểu tượng
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html