Swaruu Transcripts 2131 - 🌀👁️🔮🌍Bạn đang sống trong một giấc mơ - Yazhi Swaruu

Yazhi Swaruu giải thích ký ức được cấy ghép, thực tại là giấc mơ, walk-in, Ma trận và cách linh hồn tạo trải nghiệm.

 

Swaruu Transcripts 2131 


Bạn đang sống trong một giấc mơ - Yazhi Swaruu

 

26-07-2026





👉 Tóm tắt nội dung: Trong cuộc đối thoại giữa Yazhi Swaruu và Gosia, chủ đề về ký ức được cấy ghép, thực tại như một giấc mơ, vai trò của linh hồn trước khi nhập thể và cách ý thức tạo ra trải nghiệm được phân tích sâu sắc. Video cũng đề cập đến khái niệm walk-in, Ma trận Trái Đất, tần số ý thức và việc con người là người kiến tạo thực tại của chính mình.

 

 

 

---------

 

 

 

Xin chào các bạn. Chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Hôm nay chúng ta có một chủ đề thú vị mà tôi đặt tên là: “Bạn có đang sống trong một giấc mơ không?” Đúng vậy, bạn đang sống trong một giấc mơ và chính bạn là người tạo ra giấc mơ đó.

 

 

 

Được rồi, chúng ta bắt đầu với phần giới thiệu. Nếu các bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác với đa số mọi người, khác đến mức gần như không có gì giống nhau, thì các bạn có thể ghé thăm trang Swaruu.org, tôi sẽ để trong khung bình luận.

 

Buổi phát trực tiếp này tôi cũng đã chia sẻ trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Tôi khuyến khích các bạn đăng ký theo dõi. Ngoài ra còn có một nhóm tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares, tôi cũng mong những bạn mới tham gia đăng ký vào đó. Tôi cũng đã chia sẻ buổi phát trực tiếp này trên Instagram.

 

Hãy nhớ rằng nếu các bạn muốn tham gia kênh của tôi có tên Nous Noble, thì hãy nhắn tin cho tôi qua Instagram. Có một người đã nhắn cho tôi, tôi vẫn phải trả lời. Thật ra có rất nhiều người nhắn, nhưng tôi thực sự không có thời gian. Tuy nhiên tôi nhớ có một người muốn trao đổi về sức mạnh của tâm trí hoặc điều gì đó tương tự.

 

Tôi cũng đã chia sẻ trên Facebook. Tôi biết có nhiều người cũng đã chia sẻ lại trên Facebook. Xin cảm ơn rất nhiều. Ngoài ra tôi còn chia sẻ buổi phát trực tiếp này trong một số cộng đồng YouTube của mình.

 

Các bạn cứ để lại câu hỏi trong khung bình luận nhé.

 

Được rồi, bắt đầu nào.

 

Đây là cuộc trò chuyện giữa người bạn Gosia của kênh Agencia Cósmica và Yazhi Swaruu, người mà chúng ta đều rất ngưỡng mộ và yêu quý.

 

À, nhân tiện, hình như Gosia... để tôi xem... nếu cô ấy chưa đăng thì chắc cũng sắp đăng một video về một lần cô ấy nhận được thông điệp trong lúc đang đi đến Pháp.

 

Hình như cô ấy đã chia sẻ trong mục cộng đồng.

 

Video có tên là: “Yazhi đâu rồi? Athena đâu rồi? Và Mari đâu rồi? Tóm tắt dành cho những ai đang thắc mắc.”

 

Các bạn sẽ thấy phần mở đầu khá mạnh.

 

Yazhi nói như sau: “Trái Đất là một mô phỏng. Trải nghiệm thì không phải. Còn mọi thứ khác thì... không có gì thực sự tồn tại, trừ khi bạn muốn nó là thật. Theo góc nhìn từ phía bên kia, thì nó không có thật. Thực tại là tương đối.”

 

Sau đó, người bạn Gosia đặt câu hỏi: “Bạn muốn nói 'không có gì' là sao? Chúng ta từng nói rằng thiên nhiên trên Trái Đất, chẳng hạn, là có tồn tại mà.”

 

Và Yazhi trả lời: “Không phải Trái Đất, không phải Temmer, không phải Erra, không phải Cyndriel, không phải Avalon. Tất cả chỉ là một ý niệm. Vật chất hoàn toàn không tồn tại. Chỉ có tâm trí và ý thức. Bạn đang sống trong một giấc mơ.”

 

Đó cũng chính là tiêu đề của buổi phát trực tiếp này: “Bạn đang sống trong một giấc mơ.”

 

 

Như họ đã nói rất nhiều lần, không tồn tại thế giới vật chất cũng không tồn tại cõi trung giới. Tất cả đều là cõi trung giới. Mọi thứ đều là tâm trí.

 

Mọi thứ đều là tâm trí và bạn chính là người tạo ra nó. Nó giống như một giấc mơ.

 

Ngay từ đầu cô ấy đã nói điều này. Cô ấy mở đầu bằng câu: “Trái Đất là một mô phỏng.”

 

Rồi sau đó cô ấy nói: “Bạn đang sống trong một giấc mơ.”

 

Hãy tưởng tượng sức mạnh của điều đó. Nếu bạn từng mơ hoặc từng có một giấc mơ sáng suốt, nơi bạn biết mình là người tạo ra giấc mơ, thì bạn có thể làm bất cứ điều gì. Không ai ngăn cản bạn cả. Bạn có thể đi xuyên qua tường. Bạn có thể bay. Bạn có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Yazhi hiểu điều này rất rõ.

 

Tôi hình dung rằng, đối với cô ấy, mọi thứ giống như một giấc mơ sáng suốt, trong đó cô ấy hoàn toàn nhận thức được rằng mình là người tạo ra thực tại của chính mình. Hãy tưởng tượng sức mạnh đó. Sức mạnh của việc trở thành người tạo ra toàn bộ thực tại của chính mình.

 

Hơn nữa, chính cô ấy cũng từng nói rằng cô ấy đã biểu hiện vào một cơ thể của một bé gái một cách có chủ đích. Chính cô ấy đã nói điều đó trong các video.

 

Sau đó họ cũng làm một video nói rằng đã xuất hiện một chủng tộc mới gọi là chủng tộc Swaruunian, và trong đó họ giải thích toàn bộ lý do vì sao chủng tộc Swaruunian ra đời, cũng như vì sao họ hoàn toàn khác với người Taygetan. Mặc dù bề ngoài họ trông giống người Taygeta.

 

Cũng giống như khi bạn nhìn thấy một người Taygetan ngoài đường, bạn sẽ nghĩ họ là con người. Nhưng thực tế thì hoàn toàn khác. Họ không tương thích với con người, không thể sinh sản với nhau.

 

Sau đó Gosia nói: “À, bạn đang nói đến cấp độ đó. Bạn đang nói đến cấp độ ấy. Đừng trộn lẫn mọi thứ. Chúng ta đang nói về một mô phỏng nhân tạo, chứ không phải mô phỏng của tâm trí.”

 

Yazhi trả lời: “Đối với tôi, đó là cùng một thứ.”

 

Nghĩa là cô ấy nhìn tất cả đều như nhau. Cô ấy không hề trộn lẫn hai khái niệm, mà xem chúng là một.

 

Sau đó cô ấy nói: “Chỉ là một cấp độ khác. Tôi nhìn Trái Đất và mọi thứ trên đó đều giả tạo chẳng khác gì Erra hay Cyndriel. Nhưng con người lại tập trung và lạc vào những chi tiết không đáng kể như Ma trận Mặt Trăng và những thứ thực sự không quan trọng.”

 

Tất cả những điều đó là góc nhìn của người Taygetan và nó hoàn toàn hợp lệ, nhưng không hề hợp lệ hơn góc nhìn của bất kỳ ai khác.”

 

Tất cả đều là tâm trí và đều là một phần của cùng một trò chơi mô phỏng. Đây là một mô phỏng quan trọng cần hiểu đúng: một mô phỏng được tạo ra bằng tâm trí, chứ không phải bằng máy móc. Ma trận Mặt Trăng và những máy tính toàn ảnh dựng nên các tòa nhà ở đó chỉ là một phần cực kỳ nhỏ bé, hoàn toàn không đáng kể.”

 

Nói cách khác, điều tôi đang nói với các bạn là: Tất cả đều là tâm trí.

 

Đến đây Gosia đặt một câu hỏi: “Nhưng nếu không có một thực tại khách quan và mọi thứ đều ở trong tâm trí tôi, thì tại sao vẫn tồn tại những quy luật mà tôi không tạo ra, chẳng hạn như việc chúng ta không thể xuống gặp nhau?”

 

Các bạn hãy nhớ một điều rất quan trọng. Vào thời điểm Yazhi trò chuyện với Gosia, hai người trao đổi bằng cách nhắn tin qua lại. Không phải kiểu nhắn một câu rồi nói: “Đợi một chút để tôi đi mua một ổ bánh mì đã.”

 

Không, hoàn toàn không. Cô ấy trả lời ngay lập tức vì mọi thứ đều có sẵn trong tâm trí. Khi nói chuyện với tôi cũng vậy. Hỏi là trả lời ngay.

 

Ngoài ra, họ cũng không muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi nhớ nhiều lần họ nói rằng không còn thời gian nữa.

 

“Hết thời gian rồi, mai chúng ta nói tiếp nhé. Nếu muốn thì bạn cứ để lại câu hỏi, mai tôi trả lời.”

 

Họ trả lời: “Không.”

 

Và trả lời ngay lập tức. Khác hẳn với những tài khoản sau này tự nhận là người Swaruunian.

 

Họ thường nói: “Ôi, các bạn làm chúng tôi căng thẳng quá.”

 

Rồi mỗi khi chúng tôi hỏi điều gì, họ mất hai hoặc ba phút mới trả lời, vì rõ ràng họ phải họp bàn với nhau để thống nhất xem nên trả lời Gosia và Robert thế nào cho khỏi mâu thuẫn.

 

Đó là lý do vì sao tôi luôn nói, và gần như buổi phát trực tiếp nào cũng nhắc lại: Sự tiếp xúc mà Gosia và tôi từng có là thật. Còn những gì xuất hiện sau đó thì tôi không dám khẳng định.

 

Tại sao?

 

Bởi vì Yazhi trả lời ngay lập tức. Mọi thứ đều cực kỳ rõ ràng. Không có bất kỳ điểm nào mâu thuẫn. Bất kể chủ đề nào cũng vậy. Hết chủ đề này sang chủ đề khác. Chủ đề nào cũng như thế.

 

Chúng ta tiếp tục.

 

Yazhi nói một điều rất quan trọng: “Các quy luật tồn tại để duy trì trải nghiệm mà mỗi linh hồn mong muốn. Để duy trì bài học của cuộc đời. Những quy luật đó xuất phát từ chính bạn. Nếu không thì bạn đã không ở đó.

 

Đến đây Gosia nói: “Vâng, tôi nghĩ trực giác của tôi cũng cảm nhận như vậy, rằng cuối cùng thì tất cả đều là tâm trí. Là một mô phỏng. Không có điều gì mang tính khách quan bên ngoài tâm trí sáng tạo tối thượng ấy. Nhưng ở cấp độ của những mô phỏng đã được tạo ra thì vẫn có các quy luật để duy trì trò chơi đúng với bản chất của nó. Có đúng không?”

 

Đây là một điểm rất quan trọng, và cũng rất thú vị. Nếu các bạn từng tìm hiểu hoặc nghe qua, thì hiện nay các nhà khoa học cũng đang nói rằng không tồn tại một thế giới vật chất. Mọi thứ giống như một ảo ảnh. Nhưng dù chỉ là một ảo ảnh thì đối với bạn, nó vẫn mang cảm giác hoàn toàn là thật.

 

Vì thế Gosia nói: “Vậy là vẫn có các quy luật.”

 

Yazhi trả lời: “Đúng vậy, chính xác. Ở các cấp độ thấp hơn thì có. Nhưng nếu tâm trí của bạn phát triển đủ lớn, đủ mở rộng, thì bạn sẽ trở thành một phần của một hệ thống khác, hoặc vượt lên trên hệ thống hiện tại. Khi đó bạn có thể bắt đầu tương tác theo một cách khác với những gì bạn gọi là các mật độ khác và những người đang ở trong đó.”

 

Bạn muốn người Taygetan đến thăm bạn sao? Nhưng điều đó cũng giống như một cầu thủ bóng đá muốn chơi bóng bằng tay thay vì bằng chân, tức là gian lận.”

 

Đến đây Gosia nói: “Đúng vậy. Có vẻ như chừng nào tôi còn nhận thức từ tầng thấp hơn của trò chơi thì tôi vẫn chưa thể thay đổi một số quy luật. Đó chính là bản chất của trò chơi, đúng không?”

 

Và đây là câu trả lời: “Trò chơi là để bạn học hỏi từ trải nghiệm.”

 

Tôi có thể khẳng định rằng chúng ta học được rất nhiều điều. Ít nhất với tôi, mỗi ngày tôi đều học được một điều gì đó. Dù rất nhỏ.

 

Và tất cả mọi người cũng vậy. Ai cũng học được điều gì đó.

 

Để xem khán giả nói gì.

 

Enriqueq.h: “Tôi đã theo dõi anh từ những ngày đầu. Nhưng trong những tháng vừa qua, kể từ sau sự việc không mấy dễ chịu đó cho đến hôm nay, tôi đã tạm ngừng theo dõi một thời gian. Xin gửi lời chào đến anh, Robert, từ vùng VRAEM (Thung lũng sông Apurímac và Mantaro, thuộc rừng Amazon của Peru).

 

Thật thú vị. Ở đó hẳn phải có rất nhiều di tích khảo cổ và những nơi đáng để khám phá.

 

Entantoencuanto: “Hãy tăng thêm lượt thích nào.”

 

Xin cảm ơn.

 

Francesc: “Mọi thứ tôi nhìn thấy và nghe thấy đều là sự phóng chiếu.”

 

Chính xác. Bạn là người tạo ra thực tại của chính mình.

 

Điều mà chúng ta từng nói là có nhiều người vẫn chưa thật sự tin điều đó. Hoặc họ thấy rất khó để biểu hiện một số điều nhưng lại không hiểu vì sao. Chính vì vậy chúng ta đã nói đến làm việc với phần bóng tối của bản thân. Cần phải làm việc với phần bóng tối ấy.

 

Gosia nói: “Đúng vậy. Nhưng nói về ví dụ cầu thủ bóng đá, ai là người nghĩ ra cầu thủ ấy và các quy luật của trò chơi? Là tôi sao?”

 

Rồi cô ấy tiếp tục: “Nếu là tâm trí của tôi tạo ra, thì lẽ ra tôi phải có thể thay đổi những quy luật đó. Việc tôi không làm được có nghĩa là trò chơi này được thiết kế quá hoàn hảo, đến mức nó khiến tôi có cảm giác rằng thực tại khách quan thực sự tồn tại.”

 

Yazhi trả lời: “Bạn cần phải bước ra khỏi trò chơi thì mới thay đổi được các quy luật, hoặc học cách điều khiển mọi thứ từ bên trong.”

 

Đúng vậy. Bởi vì bên trong bạn chính là điều đang phản chiếu ra bên ngoài.

 

Cô ấy nói tiếp: “Và đúng vậy, tôi biết nó rất thuyết phục, cực kỳ chi tiết, đến cả hạt bụi nhỏ nhất trên con đường hay từng hạt giống của cây bồ công anh. Nhưng đúng là bạn có thể thay đổi các quy luật của mình.”


Thực ra, nếu các bạn chịu ngẫm kỹ thì cuối cùng các bạn sẽ nhìn cuộc sống theo một cách hoàn toàn khác. Để làm gì mà phải lo lắng nhiều đến vậy? Nếu chính bạn là người tạo ra thực tại của mình, thì chẳng có gì có thể thực sự xảy ra với bạn.

 

Vấn đề duy nhất là con người quá bám chấp vào cơ thể. Họ bám chấp vào sự hủy diệt của cái tôi. Thế nên họ chìm đắm trong thực tại phản chiếu từ chính nội tâm mình. Họ bám víu. Bám víu mãi. Và cuối cùng, nói một cách khái quát, cuộc sống của họ chỉ xoay quanh đau khổ. Đau khổ và sợ hãi.

 

Nhưng điều đó là do thiết kế. Những người nắm quyền lực luôn tìm cách gieo thêm nỗi sợ. Hết nỗi sợ này đến nỗi sợ khác.

 

Tôi biết rằng nếu tôi nói với các bạn rằng chính các bạn là người tạo ra thực tại của mình thì mọi chuyện nghe có vẻ rất phức tạp.

 

Nhưng điều đó không làm thay đổi điều tôi vừa nói: Bạn là người tạo ra thực tại của mình.

 

Và thực sự, bạn không có lý do gì để phải sợ hãi. Bởi vì một khi bạn rời khỏi cơ thể này...Thứ vốn chỉ là một bộ lọc...Nó tồn tại để bạn không thể trải nghiệm nhiều hơn những gì được phép trong trải nghiệm này. Bạn có một bộ lọc. Và khi bước vào bộ lọc ấy, bạn còn tạo ra một bản sắc riêng khiến bạn tách biệt khỏi toàn thể.

 

Nói cách khác, sau khi vào đây, bạn nghĩ: “Tôi là người này, tôi không phải người kia.”

 

Nhưng khi ý thức của bạn mở rộng...Khi bạn rời khỏi đây...Hoặc khi bạn tiếp tục mở rộng nhiều hơn nữa...Thì bạn sẽ hợp nhất tất cả.

 

Tuy nhiên, tôi nhớ, và tôi gần như chắc chắn rằng điều này cũng xảy ra với rất nhiều người sau khi qua đời, rằng họ vẫn còn giữ khái niệm về bản thể của mình, mặc dù không còn cơ thể vật lý nữa.

 

Điều đó rất thú vị. Dường như vẫn còn một điều gì đó. Phải có một điều gì đó. Một điều gì đó. Có một điều gì đó ở đó.

 

Điều quan trọng là bạn nhìn cuộc sống như thế nào. Thực sự thì chẳng có điều gì có thể xảy ra với bạn cả.

 

Tất nhiên, mỗi người nên tiếp nhận thông tin này một cách trưởng thành.

 

Ví dụ nhé. Để các bạn thấy rằng một số ý niệm có thể ảnh hưởng đến bạn mạnh mẽ đến mức nào.

 

Hôm nay, hoàn toàn tình cờ, tôi xem được một đoạn video ngắn trích từ một bộ phim, hoặc có lẽ là một bộ phim truyền hình, tôi cũng không rõ. Tên tiếng Anh của nó là... Bộ phim đó có tên là Sons of Anarchy.

 

Tôi chưa xem, nhưng có cảm giác đó là một bộ phim tâm lý. Bộ phim, hay đúng hơn là bộ phim truyền hình này, có tên là Sons of Anarchy, nghĩa là Những đứa con của Tình trạng Vô chính phủ.

 

Tôi cũng không biết nội dung của nó là gì. Tôi chỉ thấy một người đàn ông lái một chiếc Harley, bị xe cảnh sát truy đuổi. Anh ta dang hai tay ra khi đang lái chiếc Harley, rồi hình như lao thẳng vào một chiếc xe đầu kéo.

 

À, nhưng họ nói đây là một bộ phim dựa trên các sự kiện có thật. Dù sao thì đó vẫn là một bộ phim.

 

Và rõ ràng, tùy vào cách bộ phim được xây dựng mà nó sẽ tác động đến người đang xem.

 

Sau đó tôi đọc phần bình luận và thấy một người viết: “Sau khi xem bộ phim này, tôi không còn biết phải làm gì với cuộc đời mình nữa.”

 

Trời ơi.

 

Nhưng mà này. Bạn đâu phải là nhân vật lái chiếc Harley đó. Bạn có cuộc sống của chính mình. Bạn có cuộc sống của riêng mình.

 

Vì vậy, cần phải hết sức cẩn thận với những ảnh hưởng mà con người tiếp nhận.

 

Để xem khán giả nói gì.

 

Morlock: “Đó là một bộ phim truyền hình hành động và bạo lực.”

 

À, đúng rồi. Đúng là có rất nhiều cảnh bạo lực. Tôi cũng thấy rất nhiều cảnh bạo lực.

 

Nhưng điều khiến tôi buồn cười là khi đọc bình luận, có người nói: “Tôi cứ khóc mãi. Từ khi xem xong bộ phim đó...Giờ tôi không còn biết phải làm gì với cuộc đời mình.”

 

 

Cho nên, các bạn phải hết sức cẩn thận trong cách quản lý những thông tin mà mình tiếp nhận và tiêu thụ.

 

Francesc: “Mỗi người đều đang sống trong bộ phim của chính mình.”

 

Chính xác. Và bạn chính là đạo diễn. Là nhà sản xuất. Chính là bạn. Bạn là người tạo ra thực tại của mình.

 

Điều đó thật khó. Không phải khó để tin, mà là nếu bạn có thể tập trung... Nếu bạn có thời gian để tập trung... Thì vấn đề là thực tại này được thiết kế theo cách khiến bạn không thể tập trung. Bạn luôn bị phân tán. Thế là bạn không thể tập trung.

 

Ví dụ như hiện giờ, trong trường hợp của tôi, tôi cũng đang hơi bị phân tâm. Vài ngày trước tôi vừa từ chỗ người bạn Gosia trở về. Chuyến đi lúc đi rất hoàn hảo. Chuyến về cũng hoàn hảo. Ngoài ra tôi cũng rất thích lái xe nhà di động.

 

Mọi thứ đều ổn.  Nhưng mà chuyện này đúng là khó tin. Khoảng 30 km trước khi đến đích, tôi nhìn thấy từ xa một chiếc xe tải. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Đó là một chiếc xe đầu kéo màu cam, chở một loại cần cẩu ở phía sau. Chiếc xe chạy ngang qua tôi. Có lẽ từ bánh xe của nó bắn ra một hòn đá rất lớn. Một hòn đá bay như một viên đạn. Đùa thôi, nhưng đại khái là một hòn đá như vậy bắn ra từ chiếc xe tải.

 

Lúc đó tôi lái xe nhà di động, chắc khoảng 90 km/h hoặc chậm hơn. Có khi chỉ khoảng 60 km/h vì phía trước có một vòng xuyến nên phải giảm tốc. Thế là hòn đá ấy đập thẳng vào kính chắn gió phía trước với lực mạnh như một viên đạn. Tôi còn tưởng nó đã xuyên vào bên trong xe. Tôi lập tức sờ lên mặt kính. May là nó không xuyên qua.

 

Nhưng nó để lại một vết lõm. Không hẳn là một cái lỗ, nhưng là một vết hư hỏng đường kính khoảng 4 cm. Mà 4 cm thì không thể sửa được. Phải thay toàn bộ kính chắn gió. Thế là bây giờ tôi cũng bị phân tâm bởi chuyện này. Bởi vì tôi không thể lái xe nhà di động đi đâu được. Nếu cứ lái, xe rung lên thì từ vết đó có thể nứt lan ra.

 

Bây giờ lại phải làm việc với công ty bảo hiểm. Có vẻ như bảo hiểm sẽ chi trả. Nhưng trước tiên tôi phải xin báo giá từ công ty thay kính. Sau đó gửi báo giá cho bảo hiểm. Đợi họ phê duyệt.

 

Rồi tôi đoán là mình sẽ phải tự trả trước, sau đó họ mới hoàn tiền lại. Nếu cuối cùng họ không hoàn tiền cho tôi thì đừng lo. Các bạn sẽ biết ngay trên kênh du lịch Robert Finlandia của tôi.

 

Nhớ nhé. Gosia có một kênh, các bạn sẽ thấy trong phần bình luận, My Odyssey. Còn tôi là Robert Finlandia.

 

Rất có thể ngày mai tôi sẽ đăng một video.

 

Và rồi bạn lại bị phân tâm. Nhưng có những người thì hết vấn đề này đến vấn đề khác. Có thể họ không gặp chuyện như chiếc xe nhà di động của tôi.

 

Điều cốt lõi là bạn phải tập trung để tạo ra thực tại của mình. Và sau đó phải thật sự tin vào điều đó. Tin rất nhiều.

 

Hãy nhớ rằng: Trong khi bạn đang tìm kiếm điều gì, bạn cũng đang tạo ra chính điều mình đang tìm kiếm.

 

Ví dụ, tôi đã từng nghĩ thế này: “Chuyến đi này dài như vậy, cả đi lẫn về, mà chẳng có chuyện gì xảy ra.”

 

Có thể trong tiềm thức đã xuất hiện một ý nghĩ kiểu như: “Thế nào cũng sẽ có một viên đá nhỏ bắn vào kính xe.”

 

Có thể lắm. Có thể thật. Nhưng đúng là khó tin. May mà chỉ là một hòn đá chứ không phải một con nai sừng tấm.

 

Thật trùng hợp, trong video mà tôi sẽ cố gắng đăng vào ngày mai, chúng tôi đã gặp một con nai sừng tấm. Thật đáng kinh ngạc.

 

Lúc đó khoảng 3 giờ 40 sáng. Con nai sừng tấm từ bên đường lao ra. Ban đầu nó băng qua đường rất nhanh, sau đó lại đi chậm.

 

Máy quay không thể hiện đúng những gì mắt người nhìn thấy. Tôi cũng không hiểu công nghệ có vấn đề gì. Khi lái xe, bạn nhìn thấy rất rõ. Nhưng máy quay thì không. Thậm chí tôi còn phải phóng to hình ảnh thì các bạn mới nhận ra đó là một con nai sừng tấm. Trong video tôi còn lỡ nói đó là tuần lộc hay hươu.

 

Không. Không phải. Đó là nai sừng tấm. Nó lớn hơn cả một con ngựa. Là một con vật cực kỳ to lớn. Ở đây người ta gọi nó là moose.

 

Sau đó chúng tôi dừng lại ở một trạm nghỉ cách nơi con nai xuất hiện khoảng 400 mét. Nếu lúc đó tôi bước xuống xe và cầm máy quay đi tìm thì chắc đã gặp lại nó.

 

Các bạn sẽ thấy nó trong video ngày mai. May mắn là lúc đó camera vẫn đang ghi hình. Bình thường tôi không bật camera liên tục.

 

Ngay trước khi hòn đá đập vào kính chắn gió, tôi vừa mới tắt camera. Tôi đang ghi hình, rồi tắt đi. Ngay sau đó là một tiếng rầm như tiếng súng nổ.

 

Tôi không hề phóng đại đâu. Kích thước của nó lớn gần gấp đôi một con tuần lộc. Nó rất cao. Là một loài động vật cực kỳ cao lớn. Để tôi chia sẻ hình ảnh cho các bạn xem nai sừng tấm trông như thế nào.

 

Đó là lý do vì sao khi trên đường có biển cảnh báo nai sừng tấm thì thật sự là có nai sừng tấm. Nhiều người lại nghĩ đó chỉ là trò đùa.

 

Đây chính là con vật tôi đã gặp. Đây là một con nai sừng tấm. Chính nó xuất hiện trước mặt tôi.



Đây không phải hươu, cũng không phải tuần lộc. Là đúng con vật này. Dĩ nhiên trong video các bạn sẽ chỉ thấy nó từ rất xa.

 

JMV: “Thế giới là một sân khấu nhỏ, nơi tất cả chúng ta đều là nhân vật chính. Và khi vở diễn bắt đầu, chính bạn là người viết nên vai diễn mà mình sẽ thể hiện.”

 

Chính xác.

 

À, nhân tiện, chúng tôi cũng đã đến Hanko. Đó là điểm cực nam của Phần Lan.

 

Nhân tiện thì nơi đó rất đẹp. Tôi khuyên những ai có xe nhà di động và thích phiêu lưu nên ghé qua.

 

Đúng vậy, con vật đó rất lớn. Ở Canada có rất nhiều. Ở Thụy Điển cũng có. Ở Na Uy cũng vậy.

 

Đến đây Gosia nói: “Điều đó rất thuyết phục, đặc biệt là khi nói đến những quy luật dường như chẳng liên quan gì đến tôi, chẳng hạn như các quy luật khiến bạn không thể đến thăm tôi. Điều đó thực sự khiến người ta tin rằng có một thực tại khách quan, ít nhất là khi nhìn từ cấp độ thấp hơn, nơi mọi thứ đều rất phức tạp.”

 

Yazhi trả lời: “Nhưng chúng có liên quan rất nhiều đến bạn.”

 

Gosia nói tiếp: “Tôi biết. Tôi dùng từ 'dường như chẳng liên quan đến tôi'. Ý tôi là tôi không tạo ra những quy luật đó, ít nhất là từ cấp độ thấp hơn.”

 

Yazhi đáp: “Bạn đã chấp nhận chúng từ cấp độ cao hơn.”

 

Gosia tiếp tục: “Đúng vậy, từ cấp độ cao hơn. Nhưng từ đây, ở cấp độ thấp này, mọi thứ đều khiến người ta tin rằng có một thực tại khách quan. Đó là điều tôi muốn nói. Ở cấp độ thấp hơn tôi không có sự lựa chọn. Còn ở cấp độ cao hơn, tôi có thể khiến tất cả biến mất vào ngày mai hoặc làm bất cứ điều gì mình muốn. Tôi biết điều đó.”

 

Yazhi nói: “Nếu điều đó giúp ích thì tôi không nhìn thấy bất kỳ thực tại khách quan nào.”

 

Và bây giờ cô ấy sẽ nói một điều rất thú vị.

 

Nhưng trước đó, Gosia nói: “Điều đó dễ với bạn hơn. Bạn có thể đi xuyên qua tường, nhìn xuyên qua các ảo ảnh, bạn nhớ được mọi thứ.”

 

Đúng vậy. Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ và bạn hoàn toàn ý thức được điều đó thì hẳn sẽ vô cùng kỳ diệu.

 

Yazhi trả lời: “Không hề có những bức tường. Tất cả chỉ là một giấc mơ.”

 

Có thể thấy cô ấy vô cùng chắc chắn về điều đó.

 

Ngoài ra, hãy nhớ rằng chúng ta ở đây trên Trái Đất đang chìm trong một Ma trận. Ma trận này được hình thành và duy trì bởi tiềm thức tập thể của toàn nhân loại.

 

Ngay khi rời khỏi Trái Đất, chẳng hạn như lên Mặt Trăng...Dĩ nhiên, “lên Mặt Trăng” ở đây để trong ngoặc kép. Thì lúc đó bạn đã ra khỏi Ma trận của Trái Đất. Bạn không còn ở trong Ma trận Trái Đất nữa. Tuy nhiên, ở đó có thể vẫn tồn tại một dạng Ma trận khác, có thể gọi là Ma trận 5D.

 

Theo tôi hiểu thì Yazhi và có lẽ toàn bộ người Swaruunian đều được sinh ra trong cái gọi là không gian sâu, nơi không tồn tại bất kỳ Ma trận nào có thể điều kiện hóa họ. Đó là một trong những đặc điểm của người Swaruunian.

 

Trong khi đó, theo tôi biết, hầu hết người Taygetan đều sinh ra tại Taygeta, vì thế họ mới được gọi là người Taygetan. Ngôi sao Taygeta.

 

Vì vậy, một trong những đặc điểm của người Swaruunian là họ không bị điều kiện hóa bởi Ma trận, trong trường hợp này là Ma trận của Taygetan. Họ hoạt động ở một cấp độ khác.

 

Ví dụ như người Alpha Centauri. Về mặt di truyền, họ là con người 100%. Họ cũng sống trong một Ma trận. Theo lý thuyết thì đó là Ma trận của Alpha Centauri. Nhưng nếu họ từng được đưa từ Trái Đất đến đó thì họ vẫn mang theo một Ma trận có tính chất rất giống Ma trận Trái Đất.

 

Bởi vì bạn mang theo nỗi sợ của mình và phóng chiếu nó sang nơi mới. Có lẽ mọi thứ rất giống nhau.

 

Tuy nhiên, tôi hình dung rằng nhờ có kiến thức và vì sống trong một thực tại ít đặc hơn, nên cách suy nghĩ của họ sẽ khác. Có lẽ họ có thể phóng chiếu thực tại của mình nhanh hơn.

 

Gosia nói: “Tôi vẫn liên tục va phải những bức tường vốn không hề tồn tại đó. Tôi thậm chí còn không nhớ ngôi nhà của mình ở Taygeta. Hoàn toàn không nhớ gì cả. Điều duy nhất tôi còn giữ được là bản thể của mình. Tôi cảm nhận được điều đó và biết rằng nó là vô hạn.”

 

Đó là điều rất thú vị. Khi bước vào Trái Đất, nói chung là bạn sẽ quên mất mình là ai. Nếu bạn là một thực thể vĩnh cửu thì lẽ ra bạn phải nhớ được những kiếp sống trước của mình, ít nhất là một vài kiếp. Nhưng khi vào đây thì bạn quên hết.

 

Đối với nhiều người, điều này nghe giống như một lời biện minh. Nhưng tôi chỉ có thể nói từ chính trải nghiệm của mình.

 

Trải nghiệm của tôi là: Bạn bước vào đây và bạn quên.

 

Mặc dù đôi khi vẫn nhớ được một vài điều. Còn bản thân tôi thì không nhớ các kiếp trước. Điều tôi nhớ là trải nghiệm với thực thể đã làm động tác như thế này bằng tay. Tôi không nhớ mình đến từ đâu. Không nhớ mình là ai. Điều duy nhất tôi còn nhớ là hình dạng bên ngoài cơ thể này. Ít nhất là hình dạng của cơ thể đã xuất hiện trước mặt tôi. Điều đó thì tôi vẫn còn nhớ rất rõ như một chi tiết thú vị và đáng nhớ.

 

JateiCapitan: “Chúng ta là người Trái Đất hay con người?”

 

Đây là một cách chơi chữ. Chúng ta thuộc chủng Lyrian. Có nguồn gốc Lyrian. Nhưng đang sống trên Trái Đất thì tôi sẽ nói là người Trái Đất hoặc con người.

 

“Người Trái Đất” là cách gọi một sinh vật sống trên Trái Đất. Còn “con người” là cách gọi phổ biến ở Trái Đất. Hai từ này gần như cùng một ý, chỉ khác cách diễn đạt.

 

Con người thì là Lyrian. Nhưng người Taygetan cũng là Lyrian. Cho nên tôi sẽ dùng từ con người.

 

Bởi vì “người Trái Đất” thì một con bò sát cũng là người Trái Đất, vì bò sát cũng sống trên Trái Đất. Nó cũng có thể được gọi là sinh vật Trái Đất. Một con khỉ đột cũng là sinh vật Trái Đất. Nhưng nó không phải là con người.

 

Vấn đề còn sâu xa hơn thế. Thế nào mới được gọi là con người?

 

Có lẽ là cách bạn sống. Là trải nghiệm sống của bạn. Bởi vì trên Trái Đất có những con người nhưng lại không sống như con người, mặc dù bề ngoài họ vẫn là con người. Họ có một trải nghiệm sống hoàn toàn khác.

 

Ví dụ như người Agartha. Mặc dù người Agartha cũng hơi khác. Nhưng theo tôi, họ vẫn thuộc về con người. Chỉ là họ có đôi chút khác biệt. Họ vẫn là con người vì họ sống trên Trái Đất.

 

Cũng giống như người Nhật. Họ là người Nhật và đồng thời cũng là con người vì họ sống trên Trái Đất.

 

Yazhi nói: “Đúng vậy. Và đó là điều duy nhất thực sự quan trọng mà bạn cần biết.”

 

Gosia trả lời: “Đó là lý do tại sao cuối cùng tôi cũng không còn quá bận tâm đến việc mình không nhớ được nữa.

 

Chính xác. Có rất nhiều người lo lắng vì họ không nhớ được điều gì. Nhưng điều quan trọng là hãy sống trọn vẹn trải nghiệm cuộc đời của mình, hãy hạnh phúc, vậy là đủ. Cuộc sống trôi qua rất nhanh.

 

Yazhi tiếp tục: “Đó là một trong những điều quan trọng nhất mà tôi luôn cố gắng giải thích. Bạn từng là ai không quan trọng. Và tất cả những gì thực sự quan trọng từ con người trước đây của bạn thì bạn vẫn đang là như vậy. Điều quan trọng là bạn là ai và bạn sẽ trở thành ai. Vì vậy, không cần phải đi tìm danh tính thật của bất kỳ ai. Không hề tồn tại một danh tính thật. Việc một người từng là ai là điều không đáng quan tâm.”

 

Điều không hề vô nghĩa chính là họ đang là ai, họ muốn trở thành ai và sau này họ sẽ là ai. Danh tính của bạn trên Trái Đất với tên Gosia cũng hư ảo và không thật chẳng khác gì danh tính starseed của bạn.”

 

Đến đây Gosia nói: “Tôi hiểu. Tuy nhiên, như bạn từng nói trước đây, linh hồn được hình thành và phát triển thông qua các trải nghiệm. Vì vậy, nếu hiểu được một phần những trải nghiệm trước kia thì cũng sẽ rất hữu ích. Điều đó giúp bạn hiểu rõ hơn về chính mình và vì sao bạn lại là con người như hiện tại.”

 

Điều mà việc tìm hiểu về danh tính của tôi ở Taygeta mang lại là tôi hiểu rõ hơn vì sao mình lại như vậy, nhờ hiểu những trải nghiệm và “cội nguồn” của mình, có thể nói như thế, từ trước đây. Mặc dù thực ra đó cũng không phải là cội nguồn của tôi, mà chỉ là những trải nghiệm của tôi.”

 

Yazhi nói: “Điều khiến mọi chuyện còn phức tạp hơn nữa là rất nhiều trải nghiệm và ký ức...”

 

Và điều cô ấy sắp nói, tôi gần như chắc chắn rằng, may mắn thay, có lẽ chúng ta sẽ không phải chứng kiến, nhưng rồi họ sẽ bắt đầu cấy ghép ký ức cho những đứa trẻ được sinh ra. Tôi gần như chắc chắn. Dĩ nhiên là những ký ức giả.

 

Yazhi nói: “Điều khiến mọi chuyện còn phức tạp hơn nữa là rất nhiều trải nghiệm và ký ức đã được cấy ghép, và bạn chưa bao giờ thật sự trải qua chúng.”

 

Bạn chưa bao giờ trải qua chúng. Bạn đang sống trong một giấc mơ. Những ký ức đó đã được cấy ghép.

 

Thật không thể tin nổi. Điều này thật sự quá kinh ngạc. Đủ khiến người ta phát điên.

 

Và điều thú vị là sẽ có người nói: “Này, anh đang nói cái gì vậy?”

 

Không. Tôi chỉ đang nhắc lại điều Yazhi nói. Không phải vì cô ấy nói nên tôi tin.

 

Không. Không phải như vậy. Mà bởi vì điều cô ấy nói là đúng.

 

Tại sao?

 

Điều quan trọng là cô ấy nói: “Rất nhiều ký ức của bạn đã được cấy ghép và rất nhiều ký ức của bạn là những điều bạn chưa từng trải qua.”

 

Nếu nhìn từ chính trải nghiệm cá nhân của tôi, với tư cách là một walk-in, thì...

 

Dĩ nhiên sẽ có người hỏi: “Thế anh có bằng chứng gì không, đồ ba hoa?”


Đúng. Tôi không có bằng chứng nào cả. Tôi có một chứng minh nhân dân ghi rằng tôi sinh ra ở Barcelona. Tôi có hộ chiếu ghi tôi là người Tây Ban Nha. Tôi không có bất kỳ giấy tờ nào nói rằng tôi là một walk-in hay là một starseed. Đó là sự thật.

 

Nhưng từ trải nghiệm của bản thân tôi thì người từng ở trong cơ thể này đã rời đi, một người khác bước vào, và người bước vào ấy tiếp nhận toàn bộ ký ức cùng những hồi ức của người đã rời đi. Nói cách khác, tôi có những ký ức về những điều mà chính tôi chưa từng sống qua. Chúng trở thành một phần của thực tại của tôi, mặc dù trên thực tế tôi chưa từng trải nghiệm chúng. Giống như thể chúng đã được cấy ghép.

 

Nhưng tất cả những điều đó tồn tại để tôi có thể sống trong thực tại này, trong trải nghiệm này.

 

Vậy thì ai dám nói rằng trong tương lai, khi trẻ em được sinh ra, để có thể sống trong thực tại mà chúng sẽ bước vào, người ta sẽ không cấy ghép cho chúng một số ký ức?

 

Bởi vì nếu không có những ký ức đó, chúng sẽ không thể sống trong thực tại đang chờ đợi mình. Mà thực tại đó sẽ là gì thì chẳng ai biết.

 

Vì thế mới có câu: “Thực tế còn vượt xa cả hư cấu.”

 

Và rồi họ sẽ cấy ghép ký ức. Không phải cho chúng ta. Mà cho những thế hệ sắp tới. Cũng giống như cách họ đã bán cho bạn “ống thổi màu vàng” và “mũi tiêm màu bạc”. Theo đúng cách đó. Họ sẽ bán nó cho bạn dưới danh nghĩa vì sự an toàn của bạn.

 

May mà, nếu may mắn, những người đang ở đây lúc này có lẽ khi đó đã trở về các hành tinh của mình và chỉ quan sát mọi chuyện từ xa. Hoặc tốt hơn nữa là đừng phải chứng kiến.

 

Nhưng hãy nhớ một điều. Không ai biết được tương lai. Và thông thường, nếu bạn nhìn thấy một tương lai tiêu cực thì đó là vì bạn đang phóng chiếu những nỗi sợ của mình. Còn tôi thì nhìn thấy một tương lai tốt đẹp. Chỉ là tôi thấy có một số điều rất kỳ lạ. Nhưng tương lai không nhất thiết phải xấu.

 

Vấn đề là người ta liên tục dồn dập bạn. Liên tục gieo nỗi sợ. Không ngừng nhồi nhét nỗi sợ.

 

Để xem nào. Mở YouTube xem sao. Để xem có gì. Đôi khi xuất hiện những tiêu đề mà nhìn xong chỉ muốn tắt luôn.

 

Có một tiêu đề: “Giờ đây chẳng còn điều gì khiến tôi thấy cuộc sống đáng mong đợi nữa.”

 

Trời ơi. Người này thật bi quan.

 

Để xem tiếp. Không biết nữa. Thực ra gần đây tôi không thấy nhiều nội dung tiêu cực lắm. Tôi không thấy tin xấu. Nhưng đôi khi vẫn xuất hiện vài tiêu đề kỳ lạ.

 

Lúc này thì tôi không tìm thấy.

 

Wallmart: “Chào Robert. Điều đã xảy ra với anh cũng từng xảy ra với một diễn viên người Argentina tên Carlos Perciavalle.”

 

À, vậy sao? Để xem Carlos Perciavalle là ai.

 

Wallmart: “Robert, hãy tìm Carlos Perciavalle, ông ấy từng kể rằng sau khi gặp một vụ tai nạn, con người trước đó của ông đã được thay thế bởi một linh hồn khác.”

 

Tìm thử nhé. À, đây rồi.

 

Thật ra chuyện này xảy ra với rất nhiều người. Chỉ có điều họ không nhớ mà thôi.

 

Yazhi từng nói rằng điều này thường xảy ra khi một người trải qua một biến cố dữ dội trong cuộc sống, chẳng hạn như một vụ tai nạn. Và dường như chính lúc đó sự thay đổi diễn ra.

 

Nhưng trường hợp của tôi thì cực kỳ kỳ lạ. Tôi sẽ kể thật ngắn gọn. Lúc đó tôi đang ở nhà tại Barcelona. Tôi đi ra phòng khách. Theo tôi nhớ thì chắc là mùa hè, vào khoảng cuối tháng Tám hoặc tháng Chín. Trời khá nóng.

 

Tôi nhớ trong căn hộ ở Barcelona có một chiếc ghế sofa rất lớn. Màu trắng. Làm thủ công. Hồi đó tôi kiếm được rất nhiều tiền. Chiếc ghế được làm thủ công.

 

Vì thế, mỗi khi muốn ngủ trưa mà không phải dọn giường thì tôi thường nằm luôn trên ghế sofa. Lúc đó khoảng buổi chiều. Tôi nằm dài trên chiếc ghế sofa trong nhà.

 

Nhưng hôm ấy thì khác. Tôi đi ra phòng khách. Hình như tôi ngồi xuống.

 

Và ngay lập tức, có một điều gì đó... Tôi cũng không biết đó là gì. Đó là lý do tôi nói rằng đó không phải là một giấc mơ. Cũng không phải một trạng thái siêu sáng suốt. Nó không phải là mơ.

 

Có một điều gì đó khiến tôi đứng dậy và đi về phòng ngủ. Thực ra là một trong số các phòng ngủ của tôi, vì lúc đó tôi sống trong một căn hộ thông tầng. Như tôi đã nói, hồi đó tôi kiếm được rất nhiều tiền.

 

Tôi đi vào một phòng ngủ. Rồi bước đến chiếc giường. Tôi nhớ khi ngồi xuống mép giường, tôi tháo giày ra. Đặt hai chiếc giày cạnh nhau rất ngay ngắn. Rồi tôi nằm xuống. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.

 

Nhưng điều kỳ lạ là tôi có cảm giác như có một thứ gì đó đang dẫn dắt cơ thể mình. Tuy nhiên tôi hoàn toàn không chống lại. Giống như có một điều gì đó đã tiếp quản cơ thể tôi. Nó dẫn tôi đi về phía chiếc giường.

 

Và ngay khi tôi nằm xuống...Ngay lập tức...Tôi xuất hiện trên bầu trời. Chỉ có bầu trời. Toàn bộ đều là bầu trời.

 

Và chính lúc đó mọi chuyện xảy ra. Người từng ở trong cơ thể này rời đi, rồi một người khác bước vào. Nhưng tất cả diễn ra rất nhẹ nhàng. Rất nhẹ nhàng.

 

Câu chuyện thì rất dài. Nhưng mọi việc đúng là đã diễn ra như vậy.

 

Gabubegueri: “Tôi từng nhìn thấy một thực thể xuất hiện ngay giữa lúc đang xem kịch, rồi một con tàu khổng lồ hạ xuống.”

 

Còn điều xảy ra với tôi là tôi rời khỏi cơ thể và một thực thể xuất hiện trước mặt. Đó là một người khổng lồ. Rất lớn.

 

Điều khiến tôi không nhận ra ngay lúc đó là... Tôi không còn cơ thể nữa. Tôi hoàn toàn không có cơ thể. Thế nên khi nhìn thấy cảnh tượng ấy... Thật không thể tin nổi. Đó là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất cuộc đời tôi.

 

Khi nhìn thấy điều đó, tôi không hề sợ hãi. Hoàn toàn không. Bởi vì thực thể ấy xuất hiện rất chậm. Trên bầu trời lúc đó có những đám mây. Và chính những đám mây ấy dần dần tạo thành hình dáng của một thực thể.

 

Tôi đứng chết lặng.

 

Tôi nghĩ: “Trời ơi...”

 

Khi hình dáng ấy hiện ra rõ ràng, đó là một thực thể hoàn hảo. Hoàn hảo đến kinh ngạc. Tôi chỉ biết đứng nhìn.

 

Và tự hỏi: “Đó là cái gì vậy?”

 

Đó thực sự là sự hoàn hảo. Một thực thể hoàn hảo. Người ấy chỉ mặc một chiếc áo choàng dài. Khi nhìn kỹ, tôi thấy làn da có màu xanh lam. Nhưng cơ thể thì hoàn toàn giống con người. Thuộc chủng Lyrian.

 

Họ từng nói rằng ngoài Trái Đất có tồn tại chủng Lyrian như vậy. Họ còn nói rằng ngoài Trái Đất có hai chủng Lyrian không tồn tại trên Trái Đất. Một là những người có làn da màu cam. Họ không có trên Trái Đất, nhưng tồn tại ngoài Trái Đất. Và nhóm còn lại là những người có làn da màu xanh lam. Họ cũng không có trên Trái Đất.

 

Khi tôi nhìn thấy người ấy... Người ấy thật sự rất lớn. Mọi chuyện cứ thế diễn ra.

 

Điều duy nhất tôi hỏi là: “Tôi chết rồi sao?”

 

Lúc đó tôi nghĩ mình đã chết. Nhưng người ấy không trả lời. Không nói gì cả.

 

Rồi tôi hình dung rằng... Người ấy giơ tay chào tôi. Sau đó hạ tay xuống. Rồi bắt đầu biến đổi. Và chính lúc đó sự chuyển đổi diễn ra.

 

Tôi nghĩ rằng khi người ấy biến mất thì thực thể mới đã bước vào cơ thể này, còn người trước đó thì đã rời đi. Một hiện tượng walk-in rất kỳ lạ. Thật sự rất kỳ lạ.

 

Nhưng họ nói điều này xảy ra với rất nhiều người.

 

Khi chuyện ấy xảy ra với tôi, tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin. Và tôi gặp thêm hai người nữa từng trải qua điều tương tự. Một phụ nữ ở Madrid. Và một người khác cũng ở Tây Ban Nha. Hình như ở vùng Castilla hay Extremadura gì đó.

 

Trong lúc trò chuyện, người đó kể cho tôi rất nhiều chi tiết mà trước đó tôi chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai.

 

Tôi nghe xong và nghĩ: “Đúng rồi. Chính là như vậy.”

 

Sau đó tôi kể câu chuyện của mình cho một người khác. Người này là đàn ông. Và còn có một người phụ nữ nữa.

 

Khi nghe tôi kể, cô ấy nói rằng mình cũng từng trải qua điều tương tự. Cũng với chính thực thể đó. Cô ấy mô tả hoàn toàn giống. Và thời điểm xảy ra cũng gần như giống nhau. Thật đáng kinh ngạc.

 

Beto: “Khi tôi ngủ và thức dậy tôi nhìn thấy một sinh vật khổng lồ màu xanh.”

 

Fernando: “Những người da xanh từng xuất hiện trên Trái Đất.”

 

Tôi không biết. Thật sự tôi không biết. Sau này tôi đã vẽ lại hình ảnh đó. Rồi nhờ trí tuệ nhân tạo hoàn thiện thêm.

 

Để xem tôi còn giữ không. Đợi một chút.Để mọi người có thể hình dung. Rất giống hình này.



Rất giống thực thể này.

 

Đó gần như là hình dạng của tôi trước khi đến Trái Đất.

 

Jogarz: “Có tài liệu nào nói về hiện tượng này không?”

 

Theo tôi nhớ thì họ từng nói về walk-in. Đó là một trong những cách để đi vào trải nghiệm trên Trái Đất.

 

Chúng ta tiếp tục. Sắp kết thúc buổi phát trực tiếp rồi.

 

Gosia hỏi: “Nhưng những ký ức đó được cấy ghép ở thực tại 3D này đúng không? Chứ không phải ngoài Trái Đất?”

 

Tôi nhắc đến chuyện này vì Yazhi vừa nói về các ký ức được cấy ghép.

 

Yazhi trả lời: “Dù được cấy ở đâu thì chúng vẫn đã được cấy.”

 

Gosia nói tiếp: “Tôi đang nói về việc cấy ghép nhân tạo, giống như trường hợp các starseed khi tham gia trải nghiệm nhập vai.”

 

Yazhi trả lời: “Điều quan trọng là trải nghiệm.”

 

Nói cách khác, việc người ta đã cấy ghép điều gì không quan trọng. Điều quan trọng là trải nghiệm.

 

Trải nghiệm mới là điều có thật. Và dù sao thì hầu như mọi thứ đều được cấy ghép. Ở cả Trái Đất lẫn thực tại 5D. Tôi đang cố gắng làm giảm tầm quan trọng của những ký ức được cấy ghép một cách nhân tạo. Bản thân thực tại vốn đã là nhân tạo. Vậy thì khác biệt nằm ở đâu?”

 

Gosia hỏi: “Làm thế nào để cấy ghép ký ức trong 5D? Và tại sao bạn nói rằng bạn đã đạt đến cấp độ mà từ đó bạn hiểu rằng toàn bộ thực tại vật lý đều được cấy ghép bởi một kiến trúc sư tối thượng? Một cấp độ vượt ra ngoài 5D?”

 

Yazhi trả lời: “Việc đó chỉ được thực hiện thông qua ý thức của chính người sử dụng. Mỗi linh hồn, ở cấp độ cõi trung giới trước khi nhập thể, đều tự làm điều đó. Đồng thời còn thông qua sự tương tác với những phiên bản khác của chính mình, giống như sự tương tác với bản ngã cao hơn của mình khi ở trên Trái Đất. Sau đó, quá trình ấy bị can thiệp bởi các cỗ máy tần số và những máy tính toàn ảnh. Nhưng một lần nữa, điều tương tự cũng có thể xảy ra trong 5D.”

 

Trong 5D, bạn biết rằng tồn tại những trò chơi nhập vai hoàn chỉnh, không thể phân biệt với thực tại. Điều gì khiến bạn  nghĩ rằng chúng chỉ được dùng để huấn luyện?”

 

Nói cách khác, theo quan điểm này, trải nghiệm nhập vai đang được sử dụng như một thực tại thật sự.

 

Gosia đáp: “Tôi không biết. Có lẽ chúng còn được dùng cho những mục đích khác nữa. Nhưng còn những ký ức được cấy ghép ở cấp độ cõi trung giới trước khi nhập thể thì sao? Chúng ta cấy ghép ký ức để làm gì?”

 

Yazhi trả lời: “Để có một khung kiến thức nền tảng, nhằm có thể trải nghiệm điều mà linh hồn mong muốn.

 

Đó chính là điều tôi vừa nói trước đó. Có lẽ trong tương lai trên Trái Đất cũng sẽ xảy ra điều tương tự. Không phải với chúng ta. Mà với những thế hệ sẽ được sinh ra sau này. Người ta sẽ cấy ghép một số điều cho họ.

 

Để có một khung kiến thức nền tảng, nhằm có thể có được trải nghiệm mong muốn. Ví dụ, nếu một linh hồn lần đầu tiên trải nghiệm làm con người, thì họ cần đến cơ thể và ký ức của những người đã từng sống trên Trái Đất trước đó, để biết cách diễn giải mọi sự việc, biết cách phản ứng và những điều tương tự. Hãy xem đó như một hệ thống giàn giáo dùng để nâng đỡ những trải nghiệm mà mỗi linh hồn mong muốn có được.”

 

Gosia hỏi: “Nhưng bạn muốn nói gì khi bảo rằng nó được cấy ghép ở cấp độ cõi trung giới giữa các lần nhập thể? Làm sao tôi có thể tự cấy ghép điều đó vào chính mình mà không cần đến máy tính?”

 

Yazhi trả lời: “Bằng ý định. Bằng trí tưởng tượng.” Bằng cách trở nên tương thích về mặt năng lượng và tần số với những trải nghiệm cơ bản đó.”

 

Đây là một điểm rất quan trọng. Bạn cần có tần số tương thích để có thể trải nghiệm những trải nghiệm cơ bản đó.

 

Yazhi tiếp tục: “Ví dụ, hãy tưởng tượng rằng bạn là Napoleon, nếu điều đó có liên quan, rồi tìm hiểu mọi thứ về ông ấy, để những ký ức tưởng tượng cơ bản đó trở thành khuôn khổ cho những ký ức mà sau này bạn sẽ có.”

 

Gosia nói: “Vì thế mới có rất nhiều Napoleon như một trải nghiệm của tiền kiếp. Một linh hồn ái kỷ đã tự cấy ghép điều đó vào chính mình.”

 

Đến đây là kết thúc phần đầu của buổi phát trực tiếp thú vị mà tôi muốn chia sẻ với tất cả các bạn.

 

Đúng vậy. Con người là những người tạo ra thực tại của mình.

 

Victor: “Từ khi còn nhỏ tôi đã có thể hiểu được rất nhiều điều mà với nhiều người là rất khó hiểu.”

 

Các bạn, cảm ơn tất cả mọi người. Hãy để lại câu hỏi trong phần bình luận.

 

Cảm ơn tất cả các quản trị viên. Cảm ơn tất cả những người đang tham gia trò chuyện. Cảm ơn tất cả những ai đang ủng hộ. Hãy nhớ rằng, nếu các bạn muốn ủng hộ thêm, tôi có nút PayPal và Patreon.

 

Xin gửi đến tất cả các bạn một cái ôm thật lớn.

 

Hẹn gặp lại vào ngày mai.

 

 


Link gốc của bài viết

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=Gb6NAiFg2Wc

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

- Làm việc với cái bóng của chính mình

- Lặn sâu (Công việc với Bóng tối)

- Công Việc Với Bóng Tối Là Gì?

- Lợi Ích Của Việc Thực Hành “Shadow Work”

- Vô thức tập thể quyết định thực tại của bạn - ma trận

- Bản chất của thực tại

- Cách tôi quản lý thực tại của mình

- Người tạo ra thực tại

- Những giấc mơ và chúng là gì

- Những giấc mơ và những chuyến viếng thăm vào ban đêm của các thực thể bóng tối từ Cõi Trung Giới

- GIẤC MƠ (Giấc mơ là gì và Làm sao để hiểu chúng)

- Cấy ghép ký ức từ trường Etheric, Kế hoạch cuộc sống, Ý chí tự do

- Ma trận 3D: Mô phỏng hay Thực tế? Phá vỡ giới hạn 3D

- Trò chơi mô phỏng ba chiều trên quỹ đạo

- Tất cả chỉ là mô phỏng: Lão hóa là một phần của Ma trận ngay từ đầu

- Phá vỡ mô phỏng: Chúng ta có đang sống trong một mô phỏng không?

- Cấy ghép ký ức - Quản lý Ma trận 3D bởi Liên đoàn

- Cấy ghép ký ức 3D-5D và Etheric

- Ký ức cấy ghép, Những người Bước vào và Thao túng tâm lý cực đoan

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét