Swaruu Transcripts 117
Cấy ghép ký ức từ trường Etheric, Kế hoạch cuộc sống, Ý chí tự do - Giao tiếp ngoài Trái đất (Yazhi)
23-07-2020
👉 Tóm tắt nội dung: Trong cuộc trò chuyện với Gosia, Yazhi
giải thích về ký ức được cấy ghép ở cấp độ thể vía, kế hoạch cuộc đời trước khi
nhập thể, ý chí tự do, bản ngã cao hơn, sự biểu hiện của ý thức và bản chất của
thực tại. Bài viết phân tích vì sao trải nghiệm và ký ức có thể tương đương
nhau, cách linh hồn xây dựng chính mình, cũng như mối liên hệ giữa mô phỏng, Ma
Trận và quá trình tiến hóa của ý thức.
---------
Cuộc
trò chuyện thứ nhất
Yazhi:
Trái Đất là một mô phỏng.
Gosia:
Nhưng đâu phải mọi thứ đều là mô phỏng đúng không?
Yazhi: Trải
nghiệm thì không. Còn mọi thứ khác thì đều là mô phỏng. Không có gì thực sự tồn
tại. Chỉ khi bạn muốn nó là thật thì nó mới là thật. Từ đây, từ phía bên kia,
nó không hề là thật. Thực tại là tương đối.
Gosia: Ý bạn
là không có gì tồn tại sao? Chúng ta từng nói rằng thiên nhiên hoang dã trên
Trái Đất vẫn tồn tại mà, chẳng hạn.
Yazhi:
Không có Trái Đất, không có Temmer, không có Erra, không có Cyndriel, không có
Avalon. Tất cả chỉ là những ý niệm trong tâm trí. Vật chất hoàn toàn không tồn
tại. Chỉ có tâm trí và ý thức. Bạn đang sống trong một giấc mơ.
Gosia:
À... bạn đang nói ở CẤP ĐỘ đó. Đừng trộn lẫn hai chuyện chứ, haha! Chúng ta
đang nói về mô phỏng nhân tạo, chứ không phải mô phỏng do tâm trí.
Yazhi: Với
tôi thì chúng là một, chỉ khác nhau ở cấp độ. Tôi thấy Trái Đất và mọi thứ
trong đó cũng hư ảo như Erra hay Cyndriel. Nhưng con người lại sa vào và lạc lối
trong những chi tiết không đáng kể như ma trận Mặt Trăng và những thứ thật ra
chẳng có ý nghĩa gì.
Đó là quan điểm
của người Taygetan, và nó hoàn toàn hợp lệ, nhưng cũng không đúng hơn quan điểm
của bất kỳ ai khác!
Mọi thứ đều là
tâm trí và đều là một phần của cùng một trò chơi mô phỏng, một mô phỏng được tạo
ra bằng tâm trí chứ không phải bằng máy móc. Ma trận Mặt Trăng và các máy tính
toàn ảnh dựng nên những tòa nhà ở đó chỉ là một phần rất nhỏ, không đáng kể
trong toàn bộ bức tranh.
Gosia:
Nhưng nếu không có thực tại khách quan và tất cả chỉ là tâm trí của tôi, thì tại
sao lại có những quy tắc mà rõ ràng tôi không hề đặt ra? Ví dụ như việc các bạn
không thể xuống đây gặp chúng tôi.
Yazhi: Những
quy tắc đó tồn tại để bảo toàn trải nghiệm mà mỗi linh hồn mong muốn, để giữ
gìn bài học của cuộc sống. Chính bạn đã tạo ra những quy tắc đó, nếu không thì
bạn đã chẳng ở đây.
Gosia:
Đúng vậy, tôi nghĩ trực giác của tôi cũng cảm nhận như thế... rằng rốt cuộc thì
tất cả đều là TÂM TRÍ, đều là mô phỏng, không có bất kỳ thực tại khách quan nào
nằm ngoài Tâm Trí Sáng Tạo Tối Hậu đó. Nhưng rồi... ở những "cấp độ"
của các mô phỏng đã được tạo ra, lại có những "quy tắc" để giữ cho
trò chơi vẫn là một trò chơi. Đúng không?
Yazhi:
Đúng vậy, chính xác là như thế, ở những cấp độ thấp hơn. Nhưng nếu tâm trí của
bạn phát triển đủ mạnh, mở rộng đủ nhiều, thì bạn sẽ trở thành một phần của một
hệ thống khác, hoặc vượt lên trên hệ thống đó. Khi ấy bạn có thể bắt đầu tương
tác theo một cách khác với những gì bạn gọi là các mật độ khác và những con người
trong đó.
Bạn muốn người
Taygetan xuống gặp bạn, nhưng điều đó chẳng khác nào một cầu thủ bóng đá lại muốn
dùng tay để chơi bóng thay vì chỉ dùng chân. Đó là gian lận!
Gosia:
Đúng vậy, có vẻ như chừng nào tôi vẫn còn "nhận thức từ trạng thái thấp
hơn của trò chơi"... thì tôi vẫn chưa thể thay đổi một số quy tắc nhất định.
Vì thế, từ phần thấp hơn của trò chơi mà tôi đang ở... tôi ĐANG chơi trò chơi của
ảo giác về thực tại khách quan. Đó chính là mục đích của trò chơi, đúng không?
Yazhi: Trò
chơi là để bạn học được điều gì từ trải nghiệm.
Gosia:
Đúng vậy. Còn về ví dụ cầu thủ bóng đá, ai đã đặt ra quy tắc đó? CHÍNH TÔI. TÂM
TRÍ. Vậy thì tôi phải có khả năng thay đổi quy tắc ấy chứ. Việc tôi không thể
thay đổi chỉ chứng tỏ trò chơi này được thiết kế quá hoàn hảo, đến mức nó khiến
tôi thực sự có ảo giác rằng có một thực tại khách quan.
Yazhi: Bạn
cần bước ra khỏi trò chơi thì mới thay đổi được các quy tắc. Hoặc học cách điều
khiển mọi thứ ngay từ bên trong trò chơi. Và đúng vậy, tôi biết nó rất thuyết
phục, chi tiết đến từng hạt bụi nhỏ trên con đường hay từng hạt giống bồ công
anh! Nhưng đúng là bạn có thể thay đổi các quy tắc của mình.
Gosia: Nó
thật sự rất thuyết phục! Đặc biệt là khi nói đến những "quy tắc" dường
như chẳng liên quan gì đến tôi, như quy định về việc các bạn không được xuống
thăm chúng tôi. Điều đó thật sự khiến người ta tin rằng CÓ một thực tại khách
quan, ít nhất là khi nhìn từ cấp độ thấp hơn. Thật phức tạp.
Yazhi:
Nhưng những quy tắc đó lại có liên quan rất nhiều đến bạn.
Gosia: Đúng, tôi
biết. Tôi đã dùng từ "dường như" chẳng liên quan gì đến tôi. Ý tôi
là, tôi không hề tạo ra những quy tắc đó, ít nhất là từ góc nhìn của cấp độ thấp
hơn.
Yazhi:
Nhưng bạn đã chấp nhận chúng.
Gosia: Từ
cấp độ cao hơn thì đúng. Nhưng từ dưới này nhìn lên, mọi thứ đều khiến người ta
tin rằng CÓ một thực tại khách quan. Đó mới là ý tôi muốn nói. Tôi không có lựa
chọn nào cả. Từ cấp độ thấp hơn. Còn từ cấp độ cao hơn, tôi biết rằng ngày mai
tôi có thể khiến tất cả các bạn biến mất hoặc làm bất cứ điều gì tôi muốn,
haha!
Yazhi: Nếu
điều này giúp ích cho bạn... thì tôi không còn nhìn thấy bất kỳ thực tại khách
quan nào nữa.
Gosia: Điều
đó dễ với bạn hơn. Bạn có thể đi xuyên qua tường. Nhìn xuyên qua các ảo ảnh.
Ghi nhớ mọi thứ.
Yazhi:
Không hề có những bức tường. Mọi thứ đều chỉ là một "giấc mơ".
Gosia: Thế
nhưng tôi vẫn cứ đâm vào những bức tường không tồn tại đó. Tôi thậm chí còn
không nhớ nổi ngôi nhà của mình ở Taygeta. Không nhớ bất cứ điều gì. Tất cả những
gì tôi có chỉ là bản chất cốt lõi của mình. Điều đó thì tôi cảm nhận được. Và
tôi biết nó là vô hạn.
Yazhi:
Đúng vậy. Đó là điều duy nhất thực sự quan trọng cần biết.
Gosia:
Đúng. Vì thế mà cuối cùng tôi cũng không còn bận tâm nữa. Ví dụ như chuyện
không nhớ.
Yazhi: Đó
là một trong những điều quan trọng nhất mà tôi luôn cố gắng giải thích. Việc
trước đây bạn là ai không quan trọng. Và tất cả những gì quan trọng trong con
người trước đây của bạn thì bạn vẫn đang là nó. Điều quan trọng là bạn hiện là
ai và bạn sẽ trở thành ai. Vì vậy không cần phải đi tìm danh tính thật của bất
kỳ ai cả, bởi chẳng có cái gọi là danh tính thật, và việc trước đây ai đã từng
là ai đều không còn ý nghĩa.
Điều không hề vô
nghĩa là họ hiện là ai, họ muốn trở thành ai và họ sẽ trở thành ai. Danh tính của
bạn trên Trái Đất với tư cách Gosia cũng hư ảo và không thật chẳng khác gì danh
tính starseed của bạn.
Gosia: Tôi
hiểu. Nhưng như bạn từng nói trước đây, linh hồn được xây dựng, và nó được xây
dựng từ các trải nghiệm. Vì vậy, hiểu được một vài trải nghiệm "trước
đây" đó cũng rất hay... nó giúp bạn hiểu bản thân mình nhiều hơn và hiểu
vì sao mình lại là con người như hiện nay.
Đó chắc chắn là
điều mà việc tìm hiểu về danh tính Taygetan của tôi đã mang lại. Tôi hiểu rõ
hơn vì sao tôi lại như thế, thông qua việc hiểu những trải nghiệm và "gốc
rễ", có thể nói như vậy, mà trước đây tôi từng có. Mặc dù thật ra đó cũng
không phải gốc rễ của tôi. Chỉ là thêm nhiều trải nghiệm mà thôi.
Yazhi: Điều
khiến mọi chuyện còn phức tạp hơn là rất nhiều trải nghiệm và ký ức thực ra được
cấy ghép, và bạn chưa bao giờ thực sự sống qua chúng.
Gosia:
Đúng, nhưng những ký ức đó được cấy ghép ở đây trong thực tại 3D thôi đúng
không? Ngoài Trái Đất thì không, đúng chứ?
Yazhi: Ở bất
cứ đâu.
Gosia: Tôi
đang nói về việc cấy ghép nhân tạo. Ví dụ như ở các starseed nhập vai hoàn
toàn.
Yazhi: Điều
quan trọng là trải nghiệm. Đó mới là thứ có thật. Và dù sao thì gần như mọi thứ
đều được cấy ghép. Cả ở đây lẫn trong thực tại 5D. Tôi đang cố làm giảm tầm
quan trọng của những cấy ghép nhân tạo, vì bản thân thực tại cũng là nhân tạo rồi,
vậy thì khác nhau ở chỗ nào?
Gosia: Làm
sao có thể cấy ghép ký ức trong 5D? Và tại sao phải làm vậy? Ý bạn là bạn đã đạt
đến cấp độ mà từ đó bạn hiểu rằng TOÀN BỘ thực tại vật chất đều được cấy ghép bởi
một Đấng Kiến Tạo Tối Hậu nào đó, chính là chúng ta từ bên ngoài cấp độ 5D sao?
Tôi BIẾT mà, haha.
Yazhi: Điều
đó được thực hiện hoàn toàn bằng ý thức, bởi chính người sử dụng, tức mỗi linh
hồn, ở cấp độ thể vía trước khi nhập thể. Và còn thông qua sự tương tác với các
phiên bản khác của mỗi người hay mỗi linh hồn, giống như sự tương tác với bản
ngã cao hơn của họ. Trên Trái Đất cũng vậy. Sau đó, quá trình đó lại bị các cỗ
máy tần số và máy tính toàn ảnh can thiệp. Nhưng rồi, trong 5D họ cũng có thể
làm điều tương tự. Bạn biết rằng trong 5D có những trò chơi nhập vai hoàn toàn,
không thể phân biệt với "thực tại". Điều gì khiến bạn nghĩ rằng chúng
chỉ được dùng để giải trí?
Gosia:
Không, tôi biết chúng còn được dùng cho nhiều mục đích khác nữa. Nhưng cấy ghép
ở cấp độ etheric sao? Chúng ta tự cấy ký ức cho mình từ cấp độ etheric trước
khi nhập thể? Để làm gì?
Yazhi: Để
có một khung kiến thức nền tảng giúp bạn có thể trải nghiệm điều mình mong muốn.
Ví dụ, một người lần đầu tiên làm con người sẽ cần có ký ức của những người
khác từng sống trên Trái Đất trước đó, để biết cách diễn giải sự việc, cách phản
ứng và nhiều điều khác nữa. Hãy xem đó như một bộ giàn giáo dùng để nâng đỡ những
trải nghiệm mà mỗi linh hồn mong muốn có.
Gosia:
Nhưng ý bạn là việc đó được cấy ghép ở CẤP ĐỘ ETHERIC? Giữa các lần nhập thể?
Làm sao tôi có thể tự cấy những điều đó vào chính mình mà không cần máy tính?
Yazhi: Bằng
ý định, bằng trí tưởng tượng, bằng việc trở nên tương thích về năng lượng và tần
số với những trải nghiệm nền tảng đó.
Gosia: Trời
đất ơi. Tôi biết là mình vẫn chưa biết gì cả!
Yazhi: Ví
dụ, bạn tưởng tượng mình là Napoleon, nếu điều đó có liên quan, rồi nghiên cứu
mọi thứ về ông ấy. Khi đó những ký ức tưởng tượng cơ bản đó sẽ đóng vai trò là
khung nền cho những ký ức mà sau này bạn sẽ có.
Gosia: Thảo
nào lại có nhiều người nhớ tiền kiếp mình là Napoleon đến thế, haha. Đúng là một
linh hồn khá ái kỷ khi tự cấy điều đó vào chính mình!
Yazhi:
Ngoài ra, những ký ức được cấy ghép đó cũng không hoàn toàn là giả, bởi vì khi
bạn tương thích về ý định và tần số (có thể là sự quan tâm), thì bạn đang kết nối
với chính những trải nghiệm của Napoleon, hoặc bất kỳ ai khác, bởi vì mọi thứ đều
đang diễn ra đồng thời, do không hề có thời gian.
Điều đó có nghĩa
là nếu với tư cách một linh hồn, bạn tương thích về tần số với Napoleon, thì bạn
chính là Napoleon.
Và nếu một linh
hồn khác cũng tương thích với Napoleon, thì người đó cũng sẽ là Napoleon, cùng
chia sẻ điều đó với bạn! Vì thế, ở những cõi cao hơn, mọi thứ đều kết nối với
nhau, mọi thứ hòa quyện thành một, không còn ranh giới rõ ràng giữa cái gì là
cái gì và ai là ai nữa. Thật sự thì tất cả chúng ta đều là một.
Gosia: Điều
đó có giống với Hồ sơ Akashic không?
Yazhi:
Theo một cách nào đó thì có, nhưng tôi chưa bao giờ hoàn toàn tin vào khái niệm
Hồ sơ Akashic. Tôi nghĩ đó chỉ là một cách diễn đạt hoặc một cách hiểu còn hạn
chế về một điều gì đó phức tạp hơn rất nhiều. Đúng hơn là đơn giản kết nối với
cái gọi là "trường". Nơi bạn tiếp nhận mọi thứ tương thích với mình,
và chính bạn lựa chọn điều đó bằng cách chủ động điều chỉnh tần số của mình.
Gosia:
Nhưng nếu ký ức có thể tồn tại và có thể tương đương với trải nghiệm, vậy thì tại
sao chúng ta còn phải trải nghiệm nữa? Chỉ cần tải xuống và cấy ghép mọi thứ
vào chính mình là xong thôi chứ? Ký ức về trải nghiệm có thật sự tương đương với
trải nghiệm không?
Yazhi: Có.
Gosia: Vậy
thì tại sao còn phải trải nghiệm?
Yazhi: Bởi
vì chính những trải nghiệm đó sẽ tạo ra các ký ức, rồi sau này những ký ức ấy lại
được cấy ghép vào các linh hồn khác. Nhưng từ "cấy ghép" chỉ là một
cách diễn đạt còn rất hạn chế về điều này.
-----------
Cuộc
trò chuyện thứ hai
Gosia:
Quay lại chủ đề về ký ức được cấy ghép. Điều mà hôm qua chúng ta đã dừng lại.
Cuối buổi bạn đã nói một điều rất thú vị. Tôi hỏi: "Vậy thì khác gì giữa
việc ngồi trên ghế sofa và tự cấy ký ức vào bản thân... với việc thật sự trải
nghiệm?"
Và bạn nói rằng
điều đó là cần thiết để tiếp tục lấp đầy "ngân hàng trải nghiệm"
(cách tôi gọi) để các linh hồn khác sau này có thể sử dụng và tự cấy vào mình.
Tôi muốn bạn giải thích cho tôi sự khác biệt giữa một trải nghiệm thật và một
trải nghiệm được cấy ghép.
Yazhi:
Không có sự khác biệt nào nếu những ký ức bạn cấy đủ phức tạp và đủ ý nghĩa. Đối
với người trải nghiệm, không có khác biệt.
Gosia:
Nhưng bạn từng nói rằng linh hồn phát triển thông qua trải nghiệm. Vậy nó cũng
phát triển nhờ những trải nghiệm giả sao? Những ký ức được cấy ghép?
Yazhi:
Ngoài lời giải thích đơn giản rằng một người đã thực sự sống qua điều gì đó còn
người kia thì không, tôi không thấy có sự khác biệt nào. NHƯNG... vấn đề nằm ở
chỗ, ngay trong quá trình bạn cấy một điều gì đó, một chuỗi sự kiện, thì chính
quá trình cấy đó cũng sẽ tương đương với việc bạn đã sống qua điều ấy. Bởi vì bản
thân quá trình đó cũng có một chuỗi sự kiện diễn ra theo thời gian được cảm nhận.
Và điều đó tự nó đã tương đương với... việc sống qua một điều gì đó rồi!
Đó là lý do tôi
nói rằng tôi không thấy có sự khác biệt. Đó là một trải nghiệm mà ai đó đang sở
hữu. Và chính điều đó mới là điều đáng tính đến. Nếu có ai đó đang ngồi trên ghế
sofa, và bạn dùng bất kỳ phương tiện nào để cấy một ký ức vào họ, thì quá trình
đó cũng cần có một chuỗi diễn tiến theo thời gian. Và đối với người đang ngồi
trên ghế, điều đó hoàn toàn giống với việc họ thật sự sống qua trải nghiệm ấy.
Vì vậy, đối với người trải nghiệm, cấy một ký ức hay thật sự sống qua nó đều là
như nhau.
Gosia: Được
rồi, vậy tại sao tất cả người ngoài Trái Đất lại không làm như vậy? Chỉ ngồi
trên ghế rồi dùng máy cấy ký ức? Tôi nói người ngoài Trái Đất vì ở đây chúng
tôi không có công nghệ đó (và hiện tại tôi chưa nói đến việc cấy ghép etheric
giữa các lần nhập thể). Thế thì tại sao còn phải sống cuộc đời làm gì?
Yazhi: Họ
vẫn làm như vậy! Và làm rất nhiều! Họ chơi các trò nhập vai hoàn toàn suốt.
Gosia:
Nhưng như vậy vẫn không giống. Vì khi biết đó không phải là thật thì nó không
còn là một trải nghiệm thật nữa. Bạn vẫn nhìn thấy cánh cửa thoát hiểm trong
căn phòng trên tàu của mình, con mèo của bạn vẫn đang nhìn bạn ngủ... Điều đó
không giống một trải nghiệm thật. À... khoan, giờ tôi hiểu rồi! Đó là lý do phải
có trải nghiệm nhập vai 3D mà không có ký ức!
Yazhi:
Đúng vậy, và bạn hiện đang ở ngay giữa nó! Tuy nhiên, ngay cả những trải nghiệm
mà bạn biết mình đang nhập vai cũng vậy. Bạn có ký ức về việc chơi đàn guitar
trong trò chơi điện tử. Đó vẫn là một ký ức. Việc bạn có được nó bằng cách nào
không quan trọng. Cấy những điều mà người trải nghiệm tiếp nhận như thật thì
hoàn toàn tương đương với việc họ đã thật sự sống qua sự kiện đó.
Vì thế, về bản
chất, cách bạn có được ký ức không quan trọng. Điều quan trọng là bạn có ký ức
đó!
Ví dụ, nếu người
ta cấy vào bạn ký ức rằng bạn từng cướp một ngân hàng, hoặc bạn thật sự đã sống
qua chính sự kiện đó trong quá khứ, tại một điểm chú ý không còn quan sát được
của hiện tại... Và bạn không biết ký ức nào được cấy, ký ức nào bạn thật sự sống
qua. Đối với bạn, với tư cách người trải nghiệm, hai điều đó hoàn toàn giống
nhau.
Gosia: Tôi
hiểu. Nhưng câu hỏi của tôi vẫn còn đó: Tại sao phải sống cuộc đời? Tại sao
không chỉ ngồi đó với chiếc máy cấy ký ức?
Yazhi:
Nhưng ngay lúc này bạn đang ở trong chiếc máy cấy ký ức đó! Đó chính là Buồng
Nhập Vai số 1007 của bạn. Tòa nhà đặt buồng nhập vai của bạn ở khá gần bãi biển
đấy, chỉ nói vậy thôi!
Và dù có dùng
công nghệ hay không, bạn lúc nào cũng đang sống trong các ký ức được cấy ghép.
Không hề tồn tại một thực tại sống thực sự. Thứ đó không tồn tại theo cách bạn
nghĩ. Và đó CHÍNH LÀ thực tại. Được cấy bằng một cỗ máy trên Temmer, hoặc bằng
sự can thiệp của "linh hồn cao hơn" vượt ngoài thời gian của bạn, khi
nó thiết kế cuộc đời bạn trước khi bạn nhập thể. Đồng thời, nó cũng tiếp tục
lên kế hoạch khi cuộc đời diễn ra, vì bạn luôn có nhiều lựa chọn tương tác. Có
ý chí tự do, mà cũng không có. Cuối cùng hãy nhìn mọi thứ thật đơn giản. Ký ức
thì vẫn là ký ức, và ai quan tâm bạn có được nó bằng cách nào?
---------
Cuộc
trò chuyện thứ
Yazhi: Vậy
bạn đã biết về việc cấy ghép bằng công nghệ từ 5D xuống 3D rồi, mà thật ra việc
đó rất dễ. Còn từ những cõi cao hơn thì sao? Thậm chí còn dễ hơn. Đặc điểm cơ bản
của những cõi cao hơn là gì? Điều gì ngày càng trở nên dễ dàng hơn khi bạn đi
lên các cấp độ cao hơn? Chính là sự biểu hiện.
Vì vậy, để tạo
ra một sự cấy ghép từ những cõi cao hơn vào... bất kỳ ai và bất kỳ điều gì,
đúng là bất kỳ ai và bất kỳ điều gì, bạn chỉ cần nghĩ đến nó. Bạn chỉ cần mong
muốn nó. Thế là bạn lập kế hoạch... "Hôm nay... trong giai đoạn này...
mình muốn mọi chuyện diễn ra theo cách này! Lần này hãy làm khó hơn một chút...
Hãy để hình đại diện của mình, bản ngã thấp hơn của mình, không có tiền, nhưng
lại có tình yêu! Điều đó sẽ khiến cô ấy tiếp tục tiến lên. Và cô ấy sẽ phải đối
mặt với một cuộc khủng hoảng sức khỏe! Loại khủng hoảng nào thì hay nhỉ? Một đại
dịch. Không! Tốt hơn là một đại dịch giả, như vậy sẽ thú vị hơn nữa vì cô ấy đã
thức tỉnh và sẽ phải thuyết phục người khác trong hoàn cảnh vô cùng khó
khăn."
Và... mọi thứ
đơn giản là tồn tại bởi vì bạn nghĩ đến chúng. Đó chính là sự cấy ghép của bạn.
Bạn có thể trao
cho bản ngã thấp hơn của mình một bối cảnh. Có lẽ cô ấy rất giỏi violin... một
thiên tài bẩm sinh. Vì vậy bạn cấy cho cô ấy những ký ức rằng trong tiền kiếp
giả được cấy ghép của mình, cô ấy từng là một nghệ sĩ violin trưởng dàn nhạc. Tất
nhiên trong kiếp này cô ấy chỉ có một cây đàn violin Trung Quốc trị giá 100 đô
la khá tệ, nhưng cô ấy chỉ dùng nó để xoa dịu những nỗi khổ của mình! Và thế là
xong. Mọi thứ là như vậy. Chỉ vì bạn nói như vậy! Bởi vì ở những cõi cao hơn, bạn
hiểu biết đến mức có thể hình thành vật chất và điều khiển thời gian chỉ bằng ý
chí thuần túy.
Vì vậy, những cỗ
máy cấy ghép, buồng nhập vai và máy tính toàn ảnh chỉ là... những thiết bị của
các mật độ thấp hơn, vô dụng và đã lỗi thời! Ý thức là tất cả, và đúng là như vậy.
Ý thức tạo ra dòng năng lượng, bởi vì đó chính là bản chất của bạn! Bạn là năng
lượng thuần khiết có tần số rất cao. Bất cứ nơi nào bạn hướng sự chú ý đến,
dòng năng lượng của bạn sẽ chảy tới đó, và bạn diễn giải mọi thứ theo cách mình
muốn... còn hướng đi của sự chú ý cùng với bất cứ điều gì bạn đang tưởng tượng
chính là lực hấp dẫn.
Những suy nghĩ của
bạn có hình dạng, một hình dạng động và chính xác. Điều đó có nghĩa là ở một
nơi sẽ có ít năng lượng hơn và ở nơi khác sẽ có nhiều năng lượng hơn, ngay cả để
tạo thành một chiếc bàn đơn giản... Bạn tập trung nhiều năng lượng hơn ở mặt
bàn và các chân bàn, còn ít năng lượng hơn ở khoảng trống giữa các chân bàn, vì
nó cần có hình vuông. Tại sao nó phải có hình vuông? Bởi vì bạn muốn như vậy!
Và chuỗi suy
nghĩ được sắp xếp có trật tự đó hoàn hảo đến mức tạo ra một dòng chảy trong trường.
Mà trường đó chính là bạn. Và dòng chảy lực hấp dẫn của sự chú ý, hay hướng
dòng chảy đến nơi bạn đang nhìn. Nghĩ về "chiếc bàn". Chuỗi đó chính
là các bội điều hòa (sóng hài) của một tần số mà chúng ta đã nói đến suốt nhiều
năm qua.
Vì thế, bạn
chính là trường, bạn là tất cả, bạn là năng lượng, là nguồn năng lượng mà từ đó
mọi thứ được sinh ra. Cảm xúc và cảm nhận của bạn, điều bạn thích hay không
thích, điều thúc đẩy bạn tạo ra thứ này thay vì thứ khác. Tại sao lần này bạn
muốn một chiếc bàn vuông chứ không phải bàn bầu dục. Bởi vì bạn cảm thấy vui
khi đặt nó ở góc đó trong căn nhà tưởng tượng mà bạn đang xây dựng trong tâm
trí mình, và căn nhà ấy sẽ trở thành thật vì bạn muốn nó là thật. Điều đó sẽ phản
chiếu xuống các cõi thấp hơn. Bạn in ra thực tại theo cách đó. Bởi vì bạn muốn!
Bởi vì điều đó khiến bạn mỉm cười.
Gosia: Thật
tuyệt vời. Cảm ơn bạn. Nhưng tôi có một câu hỏi. Nếu vậy thì tại sao khi xuống
đây, bước vào chính thực tại mà mình tạo ra, có những người lại không còn mỉm
cười nữa? Có phải chính họ cũng đã thiết kế trải nghiệm không mỉm cười đó,
trong khi bản ngã cao hơn của họ vẫn đang mỉm cười nhìn từ phía trên?
Yazhi: Chỉ
đơn giản vì cách này chưa từng được thực hiện trước đây... mặc dù thật ra cũng
đã từng rồi, nhưng cứ coi như là chưa. Thế nên biến thể này trở nên thú vị. Vậy
thì tại sao không? Đó là lý do nó là một trò chơi. Bạn quyết định và bạn tạo ra
nó. Từ các cõi cao hơn thì mọi thứ đã được thiết lập xong, số phận đã được viết
sẵn. Còn từ cõi thấp hơn thì bạn tạo ra mọi thứ khi đang tiến bước. Vì vậy, bạn
vừa không có ý chí tự do, vừa có ý chí tự do cùng một lúc. Và bất cứ điều gì
hình đại diện của bạn muốn hay làm khi tiến về phía trước đều là ý chí tự do.
Nhưng từ phía trên, bạn đã tính đến mọi khả năng mà nó có thể thực hiện ở từng
thời điểm. Bạn đã thiết kế tất cả chúng, vì bạn có thể xử lý khối lượng dữ liệu
khổng lồ đó!
Gosia: Có
bao nhiêu phần thật sự được chuẩn bị trước, và bao nhiêu phần chúng ta đang định
hình từ phía dưới khi cuộc sống diễn ra? Mức độ tự do sáng tạo từ PHÍA DƯỚI vẫn
còn bao nhiêu?
Yazhi: Từ
một cõi cao hơn, bạn vốn đã can thiệp rất nhiều, đến mức hoàn toàn kiểm soát
hình đại diện thấp hơn của mình. Nhưng đồng thời, từ góc nhìn của hình đại diện
ở mật độ thấp hơn, nơi mọi thứ đơn giản hơn và có ít thông tin hơn, tạo nên những
mật độ đơn giản như 3D hoặc 5D, thì bản ngã thấp hơn của bạn lại có ý chí tự do
hoàn toàn.
Nhưng mặc dù như
vậy, vì tồn tại vô số khả năng khác nhau để lựa chọn... bản ngã thấp hơn vẫn phải
tuân theo những quy tắc của vai diễn mà chính bạn đã áp đặt cho nó. Do đó, dù về
lý thuyết nó có vô hạn khả năng lựa chọn hướng hành động... thì nó vẫn bị giới
hạn bởi các thỏa thuận trước đó mà nó phải sống theo... tùy thuộc vào mật độ,
như lực hấp dẫn, phải dùng cửa để đi lại, không dịch chuyển tức thời, không đi
trên mặt nước, v.v.
Gosia: Vậy
thì việc bản ngã thấp hơn tin rằng mình có ý chí tự do chỉ là một ảo giác thôi
sao? Bởi vì nó có "ít thông tin hơn". Nó không biết rằng mọi thứ đã
được sắp đặt từ trước.
Yazhi: Nếu
không đi sâu vào một cuộc thảo luận rất cần thiết để chúng ta có cùng một hệ
quy chiếu... thì thực tại là gì? Điều gì là thật? Từ góc nhìn của bản ngã thấp
hơn, cô ấy đang sống trong thực tại của mình, với những giới hạn của mình. Còn
từ góc nhìn mở rộng hơn... đó chỉ là một trò chơi. Một trò chơi mà bạn có thể
thay đổi bất cứ lúc nào.
Và đối với bạn ở
cõi cao hơn, nó có thể là thật... hoặc không. Tùy theo ý muốn. Điều đó không có
nghĩa là bạn bị bệnh khi để cho bản ngã thấp hơn của mình "chịu đau khổ".
Ở đây xuất hiện sự xung đột lợi ích do khác biệt về góc nhìn giữa các mật độ.
Nhưng từ phía trên, điều đó không thật sự đang xảy ra. Nó không hề xảy ra, bởi
vì không có thời gian. Nó chỉ là một khái niệm. Nó chỉ đang xảy ra từ góc nhìn
của hình đại diện của bạn.
Gosia: Với
góc nhìn cao hơn thì đó chỉ là một khái niệm, nhưng với góc nhìn thấp hơn thì
đó là một trải nghiệm. Bản ngã cao hơn không thể ngây thơ đến mức không biết điều
đó, không nhận ra việc bị bỏng đau đến mức nào.
Yazhi: Nó
không hề ngây thơ. Nhưng chỉ cần bản thân khái niệm đó tồn tại thì điều đó cũng
đủ để nó xảy ra rồi. Khi bạn tạo ra khái niệm rằng điều đó không công bằng và
không nên xảy ra, thì chính bạn đã tạo ra việc nó đã xảy ra.
Điều đó có nghĩa
là mặc dù từ phía trên bạn hoàn toàn kiểm soát được mọi thứ... và quyết định
nơi mình đặt sự chú ý... thì trách nhiệm đối với hành động vẫn thuộc về bản ngã
thấp hơn đang trực tiếp sống trải nghiệm đó. Ngay cả khi bạn nói: "Điều đó
chưa từng xảy ra", thì ở một nơi nào đó nó vẫn đã xảy ra. Không có cái gọi
là "chưa từng". Chỉ có sự quy chiếu sang một hệ quy chiếu hoặc bối cảnh
khác mà thôi.
Gosia: Được
rồi, tôi hiểu. Quay lại chuyện ký ức. Bạn vừa nói về kế hoạch cuộc đời được cấy
ghép và sự thiết kế, nhưng điều đó liên quan thế nào đến ký ức được cấy ghép?
Chính xác thì tại sao phải cấy những ký ức đó? Mục đích cụ thể là gì?
Yazhi: Để
có thể trải nghiệm bất cứ điều gì, bạn cần có khả năng diễn giải sự việc theo một
cách nhất định. Để có được cuộc đời mà bạn, từ góc nhìn của bản ngã cao hơn, đã
thiết kế cho chính mình. Bởi vì chính bạn, với tư cách bản ngã cao hơn, là người
thiết kế cuộc đời đó. Vì vậy, để có được hệ quy chiếu giúp bạn diễn giải mọi thứ
theo cách này hay cách khác, bạn cần cấy những hệ quy chiếu ấy. Và đó chính là
các ký ức được cấy ghép, có thể là về một tiền kiếp, hoặc về một điều gì đó
trong cuộc đời hiện tại mà thật ra chưa từng xảy ra.
Gosia: Tại
sao không thể cứ học dần khi sống?
Yazhi: Bạn
vẫn học dần khi sống. Đó mới chính là toàn bộ ý nghĩa. Nhưng nếu không có nền tảng
diễn giải cơ bản thì bạn sẽ không thể sống đúng theo kế hoạch đã định. Làm sao
bạn biết một hòn đá là hòn đá, một con ốc sên là con ốc sên, nếu bạn không có hệ
quy chiếu để nhìn nhận năng lượng tiềm năng đó theo cách ấy?
Gosia: Vậy
những ký ức về tiền kiếp mà người ở 5D có (vì ở đây đa số mọi người không
có)... phần lớn đều là ký ức được cấy ghép hay là sự pha trộn với những điều
"thật"? (Và đừng nói với tôi rằng cả hai đều giống nhau.)
Yazhi: Một
lần nữa... điều gì là thật và điều gì không thật?
Gosia: Tôi
biết ngay bạn sẽ nói vậy. Và tại sao phải cần một hệ quy chiếu? Sao không hoàn
toàn bước vào điều chưa biết? Bản ngã cao hơn nhát gan thế sao, haha?
Yazhi: Tại
sao bạn nhìn một chiếc ghế như một vật hữu ích, chứ không nhìn nó như một ngọn
núi giống cách một con kiến nhìn? Bởi vì bạn đã có những kiếp sống, hoặc ít nhất
bạn có một hệ quy chiếu rằng vật chất mà bạn gọi là chiếc ghế dùng để ngồi. Ít
nhất cũng vì ai đó đã nói cho bạn biết nó dùng để làm gì. Cũng giống như với
chiếc ghế, bạn cần hệ quy chiếu đó cho mọi thứ sẽ tồn tại trong kiếp sống cụ thể
ấy, nếu không bạn sẽ chẳng biết bất kỳ thứ gì là gì.
Gosia: Tại
sao lại cần biết hòn đá là hòn đá và con ốc sên là con ốc sên? Quá nhiều quy tắc,
haha. Việc phải có hệ quy chiếu cũng chỉ là một quy tắc khác thôi. Không nhất
thiết phải như vậy. Chỉ là một ý tưởng khác. Nhưng đúng, tôi đoán vậy. Nếu
không thì có lẽ bạn sẽ dùng cái chén trong bếp để ngồi. Nhưng tôi vẫn nghĩ trẻ
con học điều đó một cách tự nhiên khi lớn lên. Đâu cần phải cấy ghép trước.
Yazhi:
Đúng, bạn học dần khi lớn lên, như các nhà tâm lý học trên Trái Đất nói. Nhưng
như vậy là hoàn toàn không đủ để sống đúng kế hoạch cuộc đời mà bạn đã thiết kế
trước khi nhập thể. Giống như ví dụ về cây đàn violin ở trên. Bạn vẫn học,
nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian mới học được những điều mình cần.
Gosia: Ồ...
được rồi. Thật bất ngờ. Tôi chưa từng biết điều này. Rằng trước khi đến đây
chúng ta đã nạp sẵn nhiều thứ.
Yazhi: Và
rất nhiều người thật sự chỉ sống bằng những gì họ học được trong một đời người
theo chuẩn mực xã hội trên Trái Đất. Nhưng đó là những con người giả, những
nhân vật nền, những người đơn giản với cuộc sống tẻ nhạt, chỉ sống hết ngày này
sang ngày khác mà trong đầu chẳng có điều gì đáng kể, ví dụ như không có tài
năng sáng tạo.
Và đúng vậy, bạn
nạp sẵn mọi thứ trước khi đến đây. Đó là mục đích của các tiền kiếp. Một linh hồn
không thể từ một con ốc sên trong vườn nhảy ngay thành một nghệ sĩ violin bậc
thầy! Đó là lý do tôi nói rằng bạn xây dựng linh hồn của mình trong suốt hành
trình! Ít nhất là từ góc nhìn của một lần nhập thể ở mật độ thấp.
Gosia:
Đúng, bạn nói là XÂY DỰNG, chính xác, nhưng giờ tôi lại phát hiện ra rằng chúng
ta cũng đang TẢI XUỐNG nó nữa! Đúng là một linh hồn lười biếng!
Yazhi:
Cũng như rất nhiều điều tôi đã chia sẻ, cả hai góc nhìn đều đúng đồng thời. Từ
một góc nhìn, bạn xây dựng linh hồn của mình từng bước một. Từ góc nhìn khác, bạn
cấy ghép. Và bạn cũng có phần... gian lận, bằng cách cấy một số điều vào bản
ngã thấp hơn của mình để bỏ qua vài bước, không cần thật sự phải trở thành một
nghệ sĩ violin trưởng dàn nhạc trước khi bước vào lần nhập thể mà bạn thật sự
mong muốn, nơi bạn chỉ cần tài năng violin để xoa dịu nỗi cô đơn của mình.
Từ góc nhìn của
bản ngã thấp hơn, đó là các tiền kiếp giúp bạn xây dựng linh hồn, cũng như những
trải nghiệm trong đời hiện tại. Còn từ góc nhìn của bản ngã cao hơn, đó là các
ký ức được cấy ghép, và bạn thiết kế cả cuộc đời chỉ bằng suy nghĩ.
Hãy nhớ rằng tôi
đang cố truyền tải thông tin có nhiều tầng ý nghĩa. Ít nhất ở đây có ba tầng.
Gosia:
Vâng, tôi biết. Hiện tại tôi chủ yếu quan tâm đến tầng cao hơn. Hãy quên tầng
thấp đi.
Yazhi: Cuối
cùng thì chẳng có gì là thật, và bạn cũng chưa từng trải nghiệm điều gì cả. Tất
cả chỉ là một ý tưởng trong tâm trí của bản ngã cao hơn của bạn! Một sự tưởng
tượng, một cuốn tiểu thuyết được tạo ra chỉ vì muốn vậy.
Gosia: Vậy
làm sao bạn biết những ký ức của mình với tư cách Swaruu thật sự là của bạn, chứ
không phải bạn chỉ tải chúng từ trường etheric? Hay việc tải chúng từ trường etheric
ĐỒNG NGHĨA với việc bạn chính là người đó và đã từng là người đó?
Yazhi: Bởi
vì tôi biết rằng từ góc nhìn cao hơn thì dù sao mọi thứ cũng đều là giả. Nhưng
đối với những người đang trực tiếp sống trải nghiệm ấy thì không phải vậy!
Gosia: Nếu
việc thiết lập "trò chơi" này, các hình đại diện này... là điều chúng
ta tự thiết kế từ phía trên để có trải nghiệm, thì tại sao lại phải thức tỉnh
khỏi nó? Tại sao bây giờ chúng ta lại nên biết tất cả những điều này? Chẳng phải
như vậy là đi ngược lại kế hoạch của chính mình sao? Hay đây cũng là một phần
trong kế hoạch của bản ngã cao hơn, để Gosia nhỏ bé nhận ra mọi thứ và bản ngã
thấp hơn lẫn bản ngã cao hơn hợp nhất thành một?
Yazhi: Đó
chỉ là một biến thể khác của thực tại. Nhưng nếu bạn là người bảo thủ và muốn
Ma Trận tiếp tục như cũ, thì đúng vậy, đó là một sự xâm nhập. Mọi thứ nên giữ
nguyên như trước. Không có tiếp xúc với người ngoài Trái Đất, không biết những
điều mà bạn không nên biết.
Nhưng từ góc
nhìn của các cõi thấp hơn, con người cũng đang mắc kẹt trong chính sự sáng tạo
của mình. Tuy nhiên, như tôi đã nói ở trên, chính những người đang sống trong
đó phải tự tìm ra lối thoát khỏi các vấn đề của mình.
Nếu bạn vẫn còn
thấy bối rối, hãy nhìn theo cách đơn giản này: Không có gì là thật. Tất cả chỉ
là sự biểu hiện của tâm trí bạn!
Gosia: Điều
đó chẳng làm mọi chuyện dễ hiểu hơn chút nào. Ví dụ bạn nói tôi từng ở trên
Trái Đất. Vậy AI đã ở đó? Chẳng lẽ tôi chỉ LẤY ký ức đó từ trường etheric thôi
sao?
Yazhi:
Ngay cả những điều mà bạn quả quyết mình đã sống qua, chẳng hạn như chuyến đi
Laughlin ở Nevada vào tháng Hai, thì đến hôm nay bạn cũng chỉ giữ lại một số ký
ức và quên đi những ký ức khác về chuyến đi đó. Những gì bạn quên là vì chúng
không còn quan trọng. Còn những gì bạn vẫn nhớ thì có thể gọi là những ký ức được
cấy ghép.
Bạn tin chắc rằng
cả hai chuyến đi gần đây của mình, đến Nevada và Svalbard chẳng hạn, đều là thật.
Thậm chí bạn còn nghĩ tôi điên nếu gợi ý rằng có thể chúng không thật. Nhưng nếu
tôi nói với bạn rằng một trong hai chuyến đi là giả còn chuyến kia là thật, thì
bạn sẽ không thể phân biệt được. Nhưng điều đó không quan trọng ở đây, bởi vì từ
góc nhìn của bạn với tư cách Gosia, cả hai đều là thật. Nhưng từ góc nhìn của
Gosia ở phía trên... thì không đâu. Tôi nghiêm túc đấy.
Gosia: Đây
chỉ là một ví dụ thôi đúng không?
Yazhi: Chỉ
là một ví dụ thôi, đừng nghĩ quá nhiều về nó. Điều tôi đang cố nói là từ một
góc nhìn thì mọi thứ đều là thật, còn từ một góc nhìn khác thì tất cả đều là những
ký ức được cấy ghép. Đó là hai thái cực... các Mật Độ cao hơn và thực tại 3D thấp
hơn. Điều này rất khó truyền đạt vì cùng một sự việc lại có nhiều góc nhìn khác
nhau.
Từ góc nhìn của
bạn với tư cách Gosia, cô gái loài người, mọi điều bạn đã trải qua đều là thật.
Từ một góc nhìn khác, có điều là thật, có điều là ký ức được cấy ghép... Và từ
một góc nhìn khác nữa, thì không có gì là thật cả. Ba cấp độ.
Và cuối cùng, việc
quyết định điều gì là thật hay không thật không phải là nhiệm vụ của tôi. Đó là
nhiệm vụ của chính bạn.
https://www.youtube.com/watch?v=1VC7QyAO8To
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
-
Cấy ghép ký ức - Quản lý Ma trận 3D bởi
Liên đoàn
-
Cấy ghép ký ức 3D-5D và Etheric
-
Nhớ lại kiếp trước, Ký ức cấy ghép, Những
người Bước vào và Thao túng tâm lý cực đoan
-
Thực tại
-
Sự thật khách quan (Chúng ta có tự tạo
ra thực tại của riêng mình không?)
-
Cách tôi quản lý thực tại của mình
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html