Swaruu Transcripts 2109 - 🌍📖🧘‍♂️🎯💎🌱Cách hiện thực hóa những điều bạn thực sự mong muốn - Yazhi Swaruu

Yazhi Swaruu giải thích cách biểu hiện thực tại, mở rộng ý thức, thay đổi niềm tin và tạo dựng cuộc sống theo điều bạn mong muốn.

 

Swaruu Transcripts 2109


Cách hiện thực hóa những điều bạn thực sự mong muốn - Yazhi Swaruu

 

03-07-2026





👉 Tóm tắt nội dung: Yazhi Swaruu giải thích cách biểu hiện điều bạn thực sự mong muốn thông qua sự mở rộng ý thức, thay đổi nhận thức và tập trung vào năng lượng sáng tạo. Bài viết phân tích mối liên hệ giữa thực tại cá nhân, các dòng thời gian, mật độ ý thức, quyền tự quyết, vai trò của niềm tin, xã hội, chính phủ và cách mỗi người tự tạo nên thực tại của chính mình.

 

 

---------

 

 

Chào các bạn. Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares. Chúc mọi người một ngày thứ Năm vui vẻ, mặc dù chỗ tôi thì đã là thứ Sáu rồi. Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục chủ đề cuối cùng, và tôi đặt tiêu đề cho buổi phát trực tiếp hôm nay là: “Cách biểu hiện điều mà chúng ta thực sự mong muốn.”

 

Thực ra tôi phải nói rằng buổi phát trực tiếp này sẽ gồm ba phần. Đây sẽ là phần thứ hai, còn phần thứ ba sẽ là phần trả lời câu hỏi. Nếu các bạn có câu hỏi thì hãy để dành cho phần thứ ba nhé.

 

Trước hết, tôi muốn nói rằng buổi phát trực tiếp này tôi chỉ chia sẻ ở một vài nơi. Tôi đã chia sẻ trên X với tên Taygeta Oficial. Tôi cũng chia sẻ trên Telegram với tên Despejando Enigmas, và các bạn nhớ là tôi đã tạo một nhóm trên Telegram có tên Despejando Enigmas Semillas Estelares.

 

Ngoài ra, tôi cũng chia sẻ trong một số cộng đồng YouTube của mình, trên Instagram và Facebook. Tôi biết cũng có nhiều người đang chia sẻ trên Facebook. Xin cảm ơn tất cả các bạn.

 

Tôi sẽ đọc lại một chút những gì tôi đã nói trong buổi phát trực tiếp trước, nếu không thì các bạn sẽ khó theo kịp mạch nội dung.

 

Yazhi đã nói đại ý như sau: “Nhưng mọi thứ còn trở nên phức tạp hơn nữa, bởi vì những gì được mô tả ở trên vẫn còn mang tính tuyến tính. Mặc dù đó là cách mà ý thức ấy được diễn đạt, nhưng ở mức cao hơn, mọi thứ còn phức tạp hơn rất nhiều, bởi vì các sự kiện không chỉ được nhận thức theo một trình tự tuyến tính riêng, đối lập với 3D và 5D, mà ý thức còn liên tục nhảy từ dòng thời gian này sang dòng thời gian khác, từ vũ trụ song song này sang vũ trụ song song khác, thậm chí theo chiều ngược lại hoặc không theo bất kỳ trình tự nào.

 

Chính điều đó không chỉ tạo ra logic riêng của các sự kiện về cái gọi là thực tại, mà từ góc nhìn của ý thức đang trải nghiệm điều đó, mọi thứ trong trạng thái ấy lại có ý nghĩa hơn rất nhiều so với góc nhìn quan sát tuyến tính. Từ đó cũng hình thành nên những sự đồng thuận và cách nhìn riêng về thực tại, tức là thực tại của chính nó, vũ trụ của chính nó, với những quy luật hoàn toàn không tương thích và không thể hiểu được đối với một ý thức đang ở trạng thái thấp hơn hay ở các mật độ thấp hơn, nếu dùng một thuật ngữ dễ hiểu.”

 

Được rồi. Và bây giờ chúng ta bắt đầu buổi phát trực tiếp hôm nay.

 

Yazhi nói như sau: “Dù vậy, tất cả vẫn luôn dựa trên cùng một nguyên lý. Chỉ khác ở cách xử lý điều được hiểu là nhận thức.”

 

Như các bạn đã biết, điều quan trọng ở đây là dẫn dắt nhận thức của bạn, dẫn dắt cách bạn nhận thức. Một thế lực có thẩm quyền sẽ áp đặt cho bạn điều gì là thật, điều gì không thật, điều gì bạn có thể làm và điều gì bạn không thể làm. Họ áp đặt tất cả những điều đó, rồi từ đó dần dần nhào nặn nhận thức của bạn cũng như khả năng để bạn biểu hiện điều mà mình thực sự mong muốn.

 

 Điều được hiểu là nhận thức, là sự kiện và là những sự đồng thuận, nhưng ở bên trong, chứ không phải bằng cách quan sát những gì xảy ra bên ngoài bản thân.”

 

Bởi vì, Yazhi nói: “Không có gì tồn tại bên ngoài chính bản thân, mà chỉ có ý nghĩa mà chính ý thức đó gán cho những ý niệm mà nó giữ lấy cho mình.”

 

Điểm này rất quan trọng.

 

Chỉ có ý nghĩa mà chính ý thức đó gán cho những ý niệm mà nó giữ lấy cho mình, những giá trị của nó và cách nó áp dụng chúng vào sự tồn tại của chính mình.”

 

Điều này rất thú vị. Bởi vì khi Yazhi nói rằng không có gì ở bên ngoài chính bản thân. Nhưng theo tôi, điều Yazhi cũng đang muốn nói ở đây là không hề có thế giới vật chất và cũng không hề có cõi trung giới tách biệt. Mà tất cả đều là cõi trung giới. Và tùy theo mức độ ý thức của bạn, bạn sẽ chuyển hóa năng lượng tiềm năng thành năng lượng sáng tạo theo đúng mức độ ý thức của mình.

 

Vấn đề là, nhìn chung, con người sẽ không thể biểu hiện được nguồn năng lượng tiềm năng đang ở ngay trước mắt họ, bởi vì từ nhỏ họ đã được dạy rằng: cái này bạn không được làm, cái kia cũng không được, cái này thì được, cái khác thì không. Nói cách khác, chính bạn tự đặt ra những giới hạn của mình trong việc tạo ra thực tại mà bạn thực sự mong muốn.

 

Yazhi tiếp tục: “Việc duy trì một trạng thái ý thức mà trong đó người ta giao quyền quyết định điều gì là thật hay không thật cho một người khác hoặc cho một thế lực có thẩm quyền là dấu hiệu cho thấy họ vẫn còn ở một mật độ thấp. Nhưng thật ra không hề có các mật độ. Đó lại một lần nữa chỉ là những sự đồng thuận về nhận thức.

 

Như chúng ta đã nói trước đây, và đây là điều cực kỳ quan trọng: Có một mật độ tồn tại tương ứng với mỗi ý thức đang hiện hữu.

 

Mọi thứ chỉ được quyết định bởi phạm vi những gì mà ý thức đó có thể nhận thức được. Nói cách khác, có những người nhận thức được nhiều hơn người khác.  Nhưng điều này chỉ đúng nếu nhìn từ góc độ của một mật độ cao hơn mật độ của ví dụ đó. Từ góc nhìn cá nhân của mỗi người, chỉ có mật độ của chính họ là tồn tại. Những gì nằm ngoài nhận thức và sự hiểu biết của họ thì đơn giản là không tồn tại.”

 

Đương nhiên, điều gì không tồn tại đối với người đó thì họ sẽ không thể biểu hiện nó, bởi vì đối với họ nó vốn không tồn tại. Đơn giản là không tồn tại.

 

Yazhi tiếp tục: “Bất cứ điều gì nằm ngoài nhận thức và sự hiểu biết của họ có thật sự tồn tại hay không cũng không còn quan trọng nữa. Đối với ý thức của người đó, nó thật sự không tồn tại và cũng không thể tồn tại, bởi vì nó nằm ngoài phạm vi nhận thức của họ.”

 

Khán giả đang nói gì đây?

 

Bronikita: “Được rồi, tôi sẽ chỉ tập trung vào những gì Robert đang nói.”

 

Cảm ơn bạn rất nhiều. Nhân tiện, tôi muốn nói thêm rằng trong cuộc trò chuyện này có Gosia, Yazhi và tôi.

 

Tôi đã nói điều này rất nhiều lần rồi. Đối với tôi, sự tiếp xúc đó luôn là thật. Ngoại trừ những gì xảy ra sau này. Bởi vì thật sự, càng suy nghĩ về những gì đã xảy ra sau đó thì càng khiến người ta phát điên. Đúng là phát điên với những gì đã diễn ra sau này.

 

Nhưng riêng sự tiếp xúc mà Gosia đã có thì đối với tôi, đó là hoàn toàn có thật.

 

Trước khi đi vào phần tiếp theo, Yazhi sẽ đưa ra một số ý rất thú vị. Tôi sẽ bình luận từng ý, các bạn sẽ thấy.

 

Đến đây tôi hỏi: “Tức là, những người có thể biểu hiện mọi thứ nhanh hơn sẽ ở một mật độ cao hơn, đúng không?”

 

Và câu trả lời của Yazhí là: “Còn tùy họ biểu hiện điều gì. Bởi vì con người rất giỏi và rất nhanh trong việc biểu hiện mọi thứ. Điều đáng tiếc là phần lớn những gì họ biểu hiện lại là những cơn ác mộng. Vì vậy, tốc độ biểu hiện không phải là yếu tố quyết định, mà điều quan trọng là bạn đang biểu hiện điều gì.”

 

Theo câu hỏi về điều gì là điều người ta mong muốn và điều gì là điều người ta không mong muốn, thì bạn sẽ hiểu được một điều rất quan trọng mà trước đây tôi đã giải thích trong một bối cảnh khác: Khả năng tạo ra vật chất từ năng lượng.”

 

Mọi thứ đều là năng lượng. Mọi thứ ở trước mặt bạn đều là năng lượng tiềm năng. Tất cả những gì đang ở trước mắt bạn đều là năng lượng tiềm năng, cho dù bạn không thể nhìn thấy điều đó thì nó vẫn là năng lượng. Vì vậy, bạn phải có khả năng chuyển hóa nguồn năng lượng ấy, hay nói cách khác là tập trung vào năng lượng tiềm năng. Khi bạn tập trung vào nó, nó sẽ trở thành năng lượng sáng tạo. Và từ đó, bạn bắt đầu sáng tạo.

 

Yazhi nói rằng đây chính là điều mà các chủng tộc phi nhân loại thực hiện: thông qua năng lượng, họ tạo ra vật chất. Còn trên Trái Đất thì mọi thứ hoàn toàn ngược lại.

 

Chúng ta đang sống trong một thế giới hoàn toàn đảo ngược. Ví dụ, từ vật chất như những khúc gỗ, bạn đốt chúng lên để tạo ra nhiệt năng.

 

Trên Trái Đất, từ vật chất người ta tạo ra năng lượng. Còn ngoài Trái Đất, từ năng lượng người ta tạo ra vật chất.

 

Đương nhiên, bạn cũng có thể tạo ra năng lượng từ vật chất.

 

Yazhi tiếp tục: “Hay nói đúng hơn, đó là khả năng vật chất hóa những suy nghĩ của bạn theo ý muốn, chứ không phải để những suy nghĩ của bạn tự vật chất hóa thế giới thay cho bạn, như vẫn xảy ra đối với những ý thức đang ở trạng thái thấp.”

 

Tức là: “Không phải để những suy nghĩ của bạn tự động vật chất hóa thế giới thay cho bạn.”

 

Đến đây tôi lại hỏi: “Nhưng trong dải các mật độ này, vì đây là một dải liên tục, những người có khả năng biểu hiện điều họ mong muốn và sống hạnh phúc thì có phải vì vậy mà họ có tần số cao hơn không?

 

Yazhi trả lời: “Có thể diễn giải nó như một dải liên tục, bởi vì không còn cách nào khác để giải thích, nhưng bản thân nó không nhất thiết phải là một dải như vậy. Một lần nữa, đó chỉ là một khái niệm.”

 

Nếu một người có thể vật chất hóa những điều tốt đẹp cho chính mình, thì người đó sẽ ở trong điều mà chúng ta diễn giải là một mật độ cao hơn, bởi vì điều họ mong muốn cũng chính là điều đến với họ.”

 

Trên Trái Đất có rất nhiều người đang sống trong những mật độ rất cao. Chúng ta đã nói điều này rất nhiều lần. Vấn đề là những người sống trong các trạng thái tần số cao ấy không có một hệ quy chiếu để so sánh, nên họ không biết điều đó. Họ không biết. Bạn có thể cảm nhận được điều đó, nhưng bạn không thật sự biết.

 

Bạn hạnh phúc. Bạn tạo ra điều mình mong muốn nhanh hơn những người khác. Khi bạn tạo ra điều mình mong muốn thay vì tạo ra những cơn ác mộng, thì trạng thái tần số của bạn là cao. Điều duy nhất là bạn không biết nó cao, vì bạn không có một hệ quy chiếu để so sánh.

 

Yazhi tiếp tục: “Và điều đó định nghĩa ý nghĩa của việc không sống trong một thế giới ngẫu nhiên mang tính tất định, mà sống trong một giấc mơ tiến triển theo ý chí, chỉ với những điều mà bạn mong muốn, không cần đến bi kịch hay bất kỳ điều gì tương tự.”

 

Đến đây Gosia nói: “Cảm ơn Yazhi vì phần giải thích tuyệt vời của bạn về chủ đề này.

 

Bây giờ tôi có một câu hỏi: Làm thế nào để thật sự phát triển được trạng thái ý thức vượt ra ngoài mọi giới hạn, mọi sự đồng thuận và phá vỡ các quy tắc của thực tại? Làm thế nào để phát triển tiềm năng của chúng ta đến mức tối đa? Làm thế nào để biểu hiện gần như toàn bộ những năng lực vẫn còn đang ngủ yên bên trong chúng ta?

 

Và bây giờ Yazhi sẽ nói một điều rất thú vị. Đó cũng chính là điều tôi đã nói trước đó. Ở đây các bạn sẽ thấy sự khác biệt giữa điều mà đối với tôi là sự tiếp xúc thật sự và những gì sau này chúng ta gọi là “những kẻ đột biến”.

 

Từ “những kẻ đột biến” ở đây không phải là một lời xúc phạm. Tôi gọi họ như vậy vì họ cứ liên tục thay đổi, dùng nhiều tài khoản khác nhau.

 

Hãy chú ý điều Yazhi nói. Điều này cực kỳ quan trọng. Đó là câu trả lời dành cho câu hỏi của Gosia về việc phá vỡ các quy tắc của thực tại, phát triển tiềm năng tối đa và biểu hiện tất cả những năng lực đang ngủ yên.

 

Câu trả lời rất hợp lý. Nhưng điều lạ là chỉ khi ai đó nói ra thì người ta mới thấy nó hợp lý. Còn nếu không ai nói thì họ thậm chí còn không nghĩ đến.

 

Yazhi nói: “Bằng cách mở rộng kiến thức và sự thấu hiểu của bạn. Về những góc nhìn khác với góc nhìn của chính bạn. Quan sát và thấu hiểu mà không phán xét những góc nhìn, những thế giới và những sự đồng thuận của điều mà bạn gọi là những người khác. Hiểu rằng việc thấu hiểu những người có quan điểm khác mình chỉ khiến bạn trở nên vĩ đại hơn.”

 

Không cần phải xúc phạm họ. Không cần phải hạ thấp hay phủ nhận họ. Điều đó chỉ làm cho bạn trưởng thành hơn. Ở mọi góc nhìn, nó đều giúp bạn mở rộng bản thân. Nó giúp bạn hiểu mọi thứ nhiều hơn. Nó mở rộng ý thức của bạn.

 

Đừng giữ những quan điểm cố định. Hãy luôn không ngừng tiến hóa. Sẵn sàng buông bỏ những ý tưởng cũ để đón nhận những ý tưởng mới.

 

Điều quan trọng là: Không hạ thấp những ý tưởng trước đây, mà giữ chúng lại như những khả năng thay thế.”

 

Hãy giữ chúng như những phương án thay thế. Làm mọi thứ mà không bám chấp vào điều gì, ngoại trừ sự gắn bó với chính việc thay đổi, tiến hóa và sẵn sàng buông bỏ mọi thứ. Nhưng điều đó không có nghĩa là phải từ bỏ những gì vẫn còn hữu ích với bạn. Bạn không cần phải sống như một nhà sư Phật giáo, không có gì cả, chỉ ở trong một căn phòng trống. Thay vào đó, hãy tận hưởng những gì bạn đang có, dù đó là vật chất, con người hay các ý tưởng.

 

Nhưng hãy luôn ghi nhớ một điều rất quan trọng: Cuộc sống bên ngoài bạn càng trở nên phức tạp, xét từ góc nhìn của một mật độ thấp, thì bạn sẽ càng có ít thời gian hơn để hướng vào bên trong chính mình.”

 

Điều này cực kỳ quan trọng. Bạn cần có thời gian để tự chiêm nghiệm.

 

Và hãy chú ý điều Yazhi nói tiếp: “Bởi vì nếu bạn có quá nhiều thứ, quá nhiều bạn bè và quá nhiều trách nhiệm, tất cả những điều đó sẽ lấn át bạn và bạn sẽ luôn sống trong một trạng thái mang tính tất định. Nếu bạn có quá nhiều thứ, thì đến một lúc nào đó bạn sẽ không còn thật sự sở hữu chúng nữa, bởi vì bạn không còn tận hưởng được chúng. Chúng mất đi giá trị đối với bạn. Và rồi chính những thứ đó sẽ sở hữu bạn, thông qua những trách nhiệm mà chúng kéo theo.

 

Đó là cả một quá trình lâu dài để sống theo cách ấy, luôn không ngừng mở rộng, luôn tự đặt câu hỏi cho chính mình, không bám chấp vào điều gì, luôn xem sự thay đổi là hằng số duy nhất.”

 

Khán giả đang nói gì đây?

 

Francesc: “Tôi thấy thương những kẻ đột biến, vì họ vẫn chưa hiểu rằng họ đã bị lợi dụng.”

 

Đúng vậy. Hơn nữa, họ còn sử dụng rất nhiều tài khoản khác nhau. Họ có rất nhiều tài khoản.

 

Được rồi, chúng ta tiếp tục.

 

Đến đây tôi hỏi: “Nhưng khi chúng ta bước vào đây, vào thế giới 3D này, liệu chúng ta đã trao quyền lực của mình đi từ trước hay chỉ sau khi vào đây, thông qua sự kiểm soát nhận thức về mọi thứ, chúng ta mới trao quyền lực ấy? Và trong thế giới 3D này, chúng ta đã trao quyền biểu hiện của mình cho ai? Đó là Cabal, Liên đoàn hay chính chúng ta từ những bình diện cao hơn?”

 

Yazhi trả lời như sau: “Từ góc nhìn nơi đây, quyền lực đã được trao cho tất cả những đối tượng mà bạn vừa liệt kê, mỗi bên ở một mức độ nào đó. Ngoài ra còn có một yếu tố quan trọng khác là các kế hoạch cuộc đời đã được thiết lập trước khi nhập thể. Nhưng dù vậy, tất cả vẫn chỉ là một ý niệm. Ý niệm rằng những tổ chức ấy đang giới hạn bạn.”

 

Ý niệm rằng những tổ chức đó giới hạn bạn. Ý niệm rằng chính bạn đã tự giới hạn mình. Ý niệm rằng bạn đã tự giới hạn mình từ trước khi nhập thể. Tất cả những điều đó cũng chỉ là một hệ thống niềm tin khác mà thôi.”

 

 Một đứa trẻ khi bước vào thế giới này hoàn toàn trong sạch. Nó chỉ là tiềm năng để trở thành bất cứ điều gì.”

 

Tức là, khi một đứa trẻ được sinh ra trên Trái Đất, nó có tiềm năng để trở thành bất cứ điều gì. À, tất nhiên là vì nó nhập thể vào Trái Đất. Nhưng cũng phải nhớ rằng một đứa trẻ không hoàn toàn “trong sạch”, bởi nó vẫn mang theo những trải nghiệm từ các kiếp sống trước. Tuy nhiên, cứ tạm xem như nó bước vào với trạng thái trong sạch. Đồng thời cũng đừng quên rằng đứa trẻ có tấm màn lãng quên. Dù vậy, hãy cứ coi như nó đến đây trong trạng thái hoàn toàn trong sạch.

 

Yazhi tiếp tục: “Nó chỉ là tiềm năng, chỉ là tiềm năng để trở thành bất cứ điều gì. Chính xã hội mà nó đang sống sẽ dần dần kìm hãm nó, áp đặt lên nó những hệ thống giá trị, và chính những hệ thống giá trị ấy sẽ quyết định các sự đồng thuận về nhận thức, những điều mà sau này nó sẽ dùng để sống suốt phần đời còn lại.”

 

Chính xã hội.

 

Vậy chúng ta phải làm gì với một đứa trẻ?

 

Chính xã hội là thứ tạo nên điều đó.

 

Vì vậy, chúng ta sẽ phải mang đến cho trẻ một nền giáo dục hoàn toàn khác với hiện nay. Nói cách khác, phải đảo ngược hoàn toàn hệ thống hiện tại. Để đứa trẻ có thể phát huy toàn bộ tiềm năng của mình.

 

Điều duy nhất nó cần làm là học. Học những gì cần phải học. Nhưng hoàn toàn tách biệt khỏi ảnh hưởng của những người khác. Đứa trẻ cần được học trong một môi trường hoàn toàn riêng biệt.

 

Sau đó, dĩ nhiên, nó vẫn phải giao tiếp với những đứa trẻ cùng trang lứa. Nó cần được giao tiếp xã hội, chẳng hạn khi đi chơi. Nhưng việc học thì có lẽ nên được tách riêng.

 

Và tất nhiên, người thầy của nó sẽ không nói:

 

“Con không thể làm điều này.”

“Đừng bao giờ nghĩ đến điều đó.”

 

Bởi vì nếu ngay từ đầu bạn đã liên tục kìm hãm nó thì... Ở cấp độ vô thức, điều này sẽ để lại ảnh hưởng rất lớn.

 

Muốn làm được điều đó thì những người dạy trẻ phải được chuẩn bị rất kỹ. Bởi vì vấn đề còn nằm ở môi trường sống. Gia đình cũng sẽ kìm hãm đứa trẻ. Nếu cha của đứa trẻ là một người hoàn toàn thuộc về Ma Trận, thì các bạn cứ thử tưởng tượng xem. Chính môi trường ấy sẽ dần dần kìm hãm nó.

 

Mọi thứ được thiết kế như vậy ngay từ đầu. Chính xác là để đứa trẻ không thể thoát ra. Để nó bị kìm hãm hoàn toàn.

 

Vấn đề ở đây là ngay từ đầu người ta đã bắt đầu kìm hãm bạn. Tôi nhớ khi còn nhỏ, tôi rất thích chơi với nam châm. Tôi thích quan sát cách nam châm hoạt động. Tôi rất thích điện tử. Sau này thì sở thích của tôi thay đổi. Nhưng nếu bây giờ tôi phải đi học một ngành nào đó...thì chắc đó sẽ là một ngành thuộc về Ma Trận.


Tôi thích tâm lý học để nghiên cứu tâm trí con người. Sau đó là triết học. Mặc dù ngành đó chẳng có tương lai gì cả.

 

Bởi vì những ngành còn lại, theo tôi, chỉ là học những thứ vô nghĩa, xin lỗi vì cách nói thẳng này, nhưng tôi thấy chúng không có nhiều ý nghĩa. Cuối cùng thì bạn vẫn phải tự học. Và với tốc độ thế giới đang thay đổi nhanh như bây giờ thì các bạn cũng biết rồi đấy. Bạn học đơn giản chỉ vì bạn thích học. Không phải vì muốn hành nghề đó. Chỉ đơn giản là vì bạn thích học.

 

Trước đây tôi cũng rất thích kiến trúc. Tôi cũng rất yêu thích âm nhạc.

 

Chúng ta tiếp tục.

 

Gosia nói: “Bạn đã nói rằng để đạt đến trạng thái có thể thay đổi các quy tắc của thực tại của mình thì đó là cả một chặng đường dài. Tôi đoán rằng bạn không hề thực hành một kỹ thuật thiền định cụ thể nào, mặc dù trước đây bạn có nhắc đến một số bài tập về đồng hồ. Có điều gì mang tính thực hành để mọi người có thể đạt được trạng thái ấy không?”

 

Yazhi trả lời: “Tôi cứ nghĩ rằng những gì đã viết ở trên chính là phần thực hành rồi. Điều mà mọi người mong muốn là ngay ngày mai họ đã có được những năng lực đặc biệt. Nhưng điều đó rất khó. Họ cần phải thật sự hòa mình vào trạng thái ý thức ấy, chấp nhận mọi thứ và tích hợp tất cả vào chính bản thể của mình.”

 

Đúng vậy, chẳng hạn tôi có các bài tập về phân mảnh thời gian. Nhưng chúng sẽ chẳng mang lại nhiều ích lợi nếu người ta vẫn giữ cùng một tư duy mang tính tất định. Bởi vì những sự đồng thuận của họ sẽ mạnh hơn nhiều so với việc chỉ thực hiện vài bài tập đơn giản.

 

 'Điều đó là không thể' - chính suy nghĩ ấy mới là thứ đang cản trở họ.

 

Trước tiên phải loại bỏ lối tư duy đó, và cách thực hiện chính là như những gì đã mô tả ở phía trên.”

 

Đúng vậy. Theo tôi thì Yazhi nói rất đúng. Điều gì bạn thật sự quyết tâm thì bạn sẽ tạo ra được. Bạn sẽ tạo ra nó.

 

Lúc nào cũng sẽ có ai đó nói: “Ừ, nhưng chính anh đâu phải là ví dụ.”

 

Không. Tôi ở đây là vì tôi muốn như vậy. Tôi sống theo cách hiện tại là vì tôi muốn. Nếu không, tôi đã không có trải nghiệm cuộc sống này. Tôi sẽ có một trải nghiệm khác. Điều này chúng ta đã nói nhiều lần rồi.

 

Cũng giống như những con tàu của họ. Mọi thứ đều được tự động hóa. Nhưng bên cạnh hệ thống tự động, họ vẫn có hệ thống điều khiển bằng tay. Thỉnh thoảng họ vẫn muốn tận hưởng cảm giác tự mình lái con tàu. Muốn cảm nhận lực hấp dẫn khi tăng tốc và toàn bộ trải nghiệm đó. Vì vậy, nếu tôi thật sự biểu hiện ra một thực tại hoàn toàn khác, thì tôi đã không còn ở đây nữa.

 

Và rõ ràng là tôi không làm tất cả những điều này vì tiền. Tôi làm điều này vì tôi muốn. Đơn giản là vì tôi muốn.

 

Ngay lúc này, ngay bên ngoài trước mặt tôi đang có một chiếc xe nhà di động. Tôi hoàn toàn có thể lái chiếc xe nhà di động đi khắp Phần Lan, Thụy Điển, Na Uy, Đan Mạch, làm video, tạo ra những nội dung khác ít bị YouTube kiểm duyệt hơn. Nhưng tôi lại thích ngồi ở đây hơn, vào lúc 1 giờ 10 phút sáng để phát trực tiếp.

 

Hiện tại mọi chuyện là như vậy.

 

Vậy nên, liệu bạn có thể biểu hiện điều mình thực sự mong muốn không?

 

Có.

 

Thực tế là cả ngày tôi đều đang hình dung và kiến tạo mọi thứ. Cả ngày tôi đều kiến tạo. Hiện tại tôi vẫn chưa vật chất hóa được chúng. Nhưng tôi chắc chắn 100% rằng mình sẽ vật chất hóa được. Không chỉ ba hay bốn điều. Mà là tất cả những gì đang có trong tâm trí tôi.

 

Tôi sẽ vật chất hóa tất cả. Tôi chắc chắn. Chắc chắn tuyệt đối.

 

Vì vậy, chính các bạn mới là những người có thể sử dụng những thông tin này để biểu hiện bất cứ điều gì mình mong muốn. Còn nếu không làm thì cũng đừng phàn nàn. Nếu bạn hài lòng với cuộc sống hiện tại thì cũng không có gì phải phàn nàn.

 

Nếu bạn đang sống tốt thì tôi mừng cho bạn. Nhưng nếu bạn thật sự muốn thay đổi thực tại của mình, hãy biểu hiện, hãy tập trung, rồi bạn sẽ làm được. Bạn sẽ làm được.

 

Lúc này tôi hỏi: “Vậy ai là người trao quyền cho một thế lực có thẩm quyền quyết định điều gì là thật và điều gì không thật? Chính chúng ta, tập thể, những người còn vô thức hay một ai đó ở những tầng cao hơn?”

 

Yazhi trả lời: “Đúng vậy. Bởi vì hãy chú ý điều này. Đổi lấy một sự bảo vệ giả tạo mà nhà nước ban cho cá nhân, cá nhân ấy trao đi quyền tự quyết của chính mình.”

 

Chính xác. Thật ra nhà nước không cho bạn bất cứ điều gì. Nhà nước vận hành bằng sự cưỡng chế. Nếu bạn không làm theo những gì nhà nước yêu cầu...Nói thẳng ra... Họ có thể bỏ tù bạn. Có thể lấy đi mọi thứ bạn sở hữu nếu bạn không làm điều họ muốn.

 

Nếu các bạn đào sâu hơn thì sẽ thấy rằng mình là một nô lệ của hệ thống.

 

Ví dụ như ở Tây Ban Nha. Tất cả những người đang sống ở Tây Ban Nha đều là nô lệ của hệ thống.

 

Liệu có thể thay đổi hệ thống không?

 

Đương nhiên là có thể. Nhưng vấn đề là không có một chính trị gia nào thật sự đứng về phía người dân. Không một ai. Không có lấy một người. Đây là một chủ đề có thể bàn luận rất lâu. Chỉ có điều đây không phải là một kênh nói về chính trị.

 

Nhưng một lát nữa Yazhi sẽ nói đến một điều liên quan đến chính trị.

 

Một lần nữa:  Đổi lấy một sự bảo vệ giả tạo mà nhà nước ban cho cá nhân, cá nhân ấy trao đi quyền tự quyết của chính mình. Nếu các bạn cho phép, tôi muốn nói một điều. Trong một thời gian dài, tôi đã thúc đẩy quan điểm rằng mọi thứ đều là giả tạo; rằng các bạn đang sống trong một mô phỏng; rằng 3D không phải là một thế giới vật chất chân thật; rằng các bạn đang sống bên trong Ma Trận; rằng người ta áp đặt lên các bạn những điều không phải là sự thật; rằng lịch sử là giả tạo vì lịch sử thật đã bị che giấu. Theo góc nhìn của tôi, hoặc của rất nhiều người ở những mức độ khác nhau, điều đó vẫn hoàn toàn đúng.”

 

Nhưng tôi cũng đã nói rằng mỗi người đều nhìn thấy điều họ muốn nhìn thấy và trải nghiệm điều họ muốn trải nghiệm.”

 

Đúng vậy. Mỗi người đều nhìn thấy điều mình muốn nhìn thấy. Mỗi người đều trải nghiệm điều mình muốn trải nghiệm.

 

Yazhi tiếp tục: “Và từ lâu tôi cũng đã nhấn mạnh đến sự cần thiết phải phát triển ý thức trách nhiệm đối với chính bản thân mình, đối với danh tính của mình, cũng như đối với những điều mà chúng ta có thể hoặc lựa chọn xem là sự thật.”

 

Đúng vậy. Mỗi người phải chịu trách nhiệm. Đó cũng là điều chúng ta đã nói từ rất lâu rồi.

 

Yazhi tiếp tục: “Vì vậy, từ góc nhìn cá nhân của mỗi người, bất kể họ là ai, hiểu biết đến đâu hay thức tỉnh đến mức nào, thì điều mà mỗi cá nhân nhìn nhận là thực tại, theo định nghĩa, chính là thực tại của người đó. Và từ góc nhìn, điểm tập trung hay ý thức của họ, đó chính là thực tại. Không có thực tại nào khác.”

 

Đúng vậy. Mỗi người đều đang sống trong thực tại của riêng mình. Và đó chính là thực tại của họ.

 

Yazhi tiếp tục: “Vì vậy, nói rằng một thực tại nào đó chân thật hơn thực tại khác, hoặc cho rằng thực tại này là giả còn thực tại kia là thật, thì điều đó chỉ có thể đúng khi nhìn từ một góc nhìn khác, chứ tuyệt đối không đúng từ chính góc nhìn của người mà thực tại của họ đang bị nghi ngờ.”

 

Và bây giờ hãy chú ý điều Yazhi nói về các chính phủ.

 

Chính tại đây mà các chính phủ áp đặt thực tại của một số ít người lên toàn bộ một quần chúng đã trao đi quyền lực của mình.”

 

 Đó chính là định nghĩa của một chính phủ. Đồng thời, chính phủ ấy cũng là sự phản chiếu của bản thân người dân và các giá trị của họ. Nhưng theo định nghĩa, những giá trị được chuyển giao cho chính phủ sẽ là những giá trị phù hợp với nhu cầu kiểm soát, nhu cầu thống trị, sự thất vọng và cảm giác bất lực của chính người dân. Kết quả là chính phủ trở thành sự phản chiếu những phẩm chất tồi tệ nhất của dân chúng mà nó cai trị.”

 

Nói cách khác, các chính trị gia chính là phần tồi tệ nhất trong xã hội mà họ đại diện.  Không có lấy một người nào là ngoại lệ. Không một ai.

 

Để có thể đạt được một vị trí quyền lực trong một chính phủ như vậy, người ta cần sở hữu những phẩm chất tồi tệ nhất của xã hội, và điều đó diễn ra theo từng cấp độ, đòi hỏi mức độ tâm lý bệnh hoạn ngày càng cao.”

 

Thực tế, chúng ta đang chứng kiến chính phủ Tây Ban Nha, nơi nhiều người trong số họ hiện đã sắp phải ra tòa. Chưa kể đến cựu Thủ tướng Tây Ban Nha tên là Zapatero, với đủ loại nhẫn, kim cương và trang sức.

 

Xem thử có đưa ông ấy sang Hoa Kỳ không. Có vẻ như ở đó hệ thống tư pháp nghiêm khắc hơn.

 

Quay trở lại với câu hỏi: Thực tại là gì?”

 

Yazhi nói: “Định nghĩa đơn giản nhất mà tôi có thể đưa ra về một đơn vị thực tại chính là hệ thống các giá trị, niềm tin và góc nhìn, cùng với những phối cảnh và bối cảnh riêng biệt của từng điểm tập trung ý thức.”

 

Mỗi người đều có thực tại của riêng mình. Và đó chính là thực tại. Nó có giá trị ngang bằng với thực tại của bất kỳ điểm tập trung ý thức cá nhân nào khác.”

 

Vấn đề ở đây là con người sống trong xã hội. Họ có xu hướng rất mạnh hướng đến tâm thức bầy đàn. Trong đó họ trao quyền quyết định mọi thứ cho người khác, đúng như chúng ta đã nói ở trên. Điều đó tạo ra một loạt các sự đồng thuận tập thể được giám sát và áp đặt bởi một chính phủ vốn xuất phát từ chính họ, nhưng lại là sự phản chiếu những phẩm chất tồi tệ nhất của họ.”

 

Tôi nhắc lại: Là sự phản chiếu những phẩm chất tồi tệ nhất của họ.

 

Và để kết thúc phần này, tôi sẽ đọc đoạn cuối, vì phần còn lại sẽ để dành cho ngày mai.

 

Yazhi nói: “Chính trong tư duy của con người tồn tại sự bất lực trong việc suy luận và tự quyết định điều gì là sự thật. Họ trao quyền đó cho một hệ thống quyền lực vốn đã bệnh hoạn ngay từ bản chất, và vì thế hệ thống ấy chỉ phục vụ lợi ích của chính nó.”

 

Điều đó khiến cho một nền văn minh dần dần suy yếu,” - như trường hợp của Tây Ban Nha – “do mức độ tâm lý bệnh hoạn ngày càng gia tăng ở những người cầm quyền, cho đến khi cuối cùng dẫn đến sự sụp đổ không thể tránh khỏi.

 

Yazhi tiếp tục: “Áp dụng điều này chỉ để trả lời câu hỏi: 'Thực tại là gì?'“

 

Thực tại mang tính tương đối đối với từng người, từng linh hồn, tùy theo mức độ tiến hóa và khả năng thấu hiểu của họ. Chỉ có thể tồn tại một thực tại tập thể khi có sự đồng thuận hoặc khi nhiều người cùng quan sát những sự đồng thuận giữa các thực tại cá nhân. Nhưng thực tại tập thể đó cũng chỉ là một tập hợp các sự đồng thuận và sẽ không bao giờ được nhìn nhận hay diễn giải giống hệt nhau. Mỗi cá nhân tạo nên thực tại tập thể ấy đều nhìn nhận và diễn giải nó theo cách riêng của mình.”

 

Đúng vậy. Ngay lúc này, nếu ở đây có 150 người, thì mỗi người sẽ diễn giải những gì tôi vừa nói theo một cách khác nhau. Mỗi người sẽ nhìn thực tại theo một cách khác với những người còn lại, mặc dù tất cả đều đang nghe cùng một nội dung.

 

Để xem khán giả nói gì.

 

Nancy: “Có người đang kiếm tiền từ rác của chúng ta. Đó không phải là tái chế thật sự.”

 

Đúng vậy.

 

Hôm nay tôi vừa xem một đoạn video của một phụ nữ nói về Tây Ban Nha. Bà ấy hiểu biết rất sâu về chính trị. Bà từng có mặt tại Nghị viện Châu Âu, nơi bà phát biểu về NATO và nhiều chủ đề khác. Bà ấy nói rằng rất nhiều chính trị gia châu Âu có kiến thức cực kỳ kém, đặc biệt là về lịch sử.

 

Theo lời bà kể, có lần bà bước vào một phòng họp. Ở đó có một chính trị gia người Anh đang nói rằng ông ta không hiểu vì sao Ceuta và Melilla lại thuộc về Tây Ban Nha. Ông ta hoàn toàn không hiểu tại sao người Tây Ban Nha lại sở hữu Ceuta và Melilla.

 

Lúc đó người phụ nữ bước vào.

 

Bà nói: “Xin lỗi ông.”

 

Bà ấy nói được tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha và có lẽ còn nhiều ngôn ngữ khác.

 

Rồi bà nói: “Có một điều ông cần biết. Ceuta và Melilla đã tồn tại với tư cách là các thành phố của Tây Ban Nha từ trước khi Vương quốc Morocco được thành lập.”

 

Nói cách khác, đó là hai thành phố của Tây Ban Nha đã tồn tại trước cả khi Morocco ra đời.

 

Nghe xong, vị chính trị gia người Anh không còn gì để nói. Ông ta hoàn toàn không biết. Hoàn toàn không biết gì cả.

 

Người ta cũng có thể hỏi ngược lại: “Vậy người Anh đang làm gì ở Gibraltar?”

 

Đó cũng là cùng một câu chuyện.

 

Người Anh đang làm gì ở Gibraltar?

 

Người Tây Ban Nha đã hiện diện ở Ceuta và Melilla từ trước khi Morocco tồn tại. Thế mà họ lại không biết điều đó. Điều này cho thấy chính trị đang vận hành như thế nào.

 

Sau đó bà ấy còn nói đến rất nhiều vấn đề khác. Ví dụ như nông nghiệp ở Tây Ban Nha. Các sản phẩm nông nghiệp của Tây Ban Nha thuộc loại tốt nhất châu Âu. Thế nhưng bà ấy không hiểu tại sao lại nhập khẩu nhiều sản phẩm từ châu Phi. Bà thật sự không hiểu. Cũng như rất nhiều mặt hàng khác được nhập từ bên ngoài.

 

Theo bà, đó là vì bộ máy chính quyền châu Âu cũng đang đi đến giai đoạn sụp đổ.

 

Nhưng tại sao?

 

Bởi vì hẳn phải có một ai đó sở hữu rất nhiều tiền và có lợi ích khi châu Âu rơi vào khủng hoảng.

 

Dù sao thì tình hình hiện nay là như vậy.

 

Đúng vậy, chủ đề này vẫn còn tiếp tục.


Yazhi nói: “Nhưng bản thân thực tại là điều mang tính riêng biệt đối với từng người, bởi vì mỗi người cũng là một dòng thời gian theo đúng quyền tự nhiên của mình. Điều mà mỗi người quyết định là thực tại của mình thì chính là thực tại đối với người đó. Ngay khi quyền được tự quyết định đâu là thực tại của mỗi cá nhân không còn được tôn trọng, thì các vấn đề bắt đầu xuất hiện.”

 

Sự thiếu tôn trọng sẽ nảy sinh. Con người sẽ mất khả năng hợp tác với nhau để xây dựng một thực tại tập thể có thể nuôi dưỡng tất cả các thành viên trong cộng đồng. Điều này phụ thuộc vào mức độ phát triển ý thức, sự phát triển về trí tuệ, đạo đức và phẩm hạnh của mỗi người, và tất cả những điều đó sẽ được phản ánh trong chính phủ của họ, theo logic.”

 

Trong trường hợp này, và dựa trên toàn bộ những lập luận vừa nêu, mọi thứ đều là thật. Mọi điều bạn có thể nghĩ đến đều là thật. Mọi điều bạn tưởng tượng cũng đều là thật. Bởi vì trí tưởng tượng chính là điểm khởi đầu để vật chất hóa bất kỳ điều gì.

 

Như chúng ta đã nói trước đó: Mọi thứ từng có lúc chỉ là trí tưởng tượng.

 

Có thể xem đó là điểm khởi đầu của quá trình tạo ra một thực tại mới, hoặc một thành phần mới của thực tại. Đó là một tiến trình sáng tạo. Nhưng theo tôi, nó xuất phát từ một dòng thời gian khác, nơi điều đó đã tồn tại rồi, bất kể ý tưởng ấy có điên rồ đến mức nào.

 

Và nó được chuyển sang dòng thời gian hiện tại dưới dạng một khái niệm, được tiếp nhận bởi một người có sự tương thích về tần số tâm trí hoặc mức độ ý thức để đọc được thành phần năng lượng đó.”

 

Đúng như tôi đã nói trước đây. Bạn đọc được thành phần năng lượng ấy. Rồi bạn biểu hiện nó. Sau đó, bạn diễn giải nó như thể đó là một ý tưởng vừa mới xuất hiện trong tâm trí mình.

 

Yazhi nói: “Từ các mật độ và chiều không gian cao hơn thì không tồn tại thời gian. Và cũng không có khoảng cách. Bởi vì mọi thứ đều ở đây, mọi thứ đều là ngay bây giờ. Điều duy nhất là bạn chưa có được nó vì bạn chưa tương thích với điều đó. Bạn phải trở nên tương thích với điều mà mình mong muốn.”

 

Cho nên, mọi thứ đã hiện hữu sẵn.

 

Không có gì được tạo ra, bởi vì mọi thứ vốn đã tồn tại. Không có gì bị hủy diệt. Chỉ có sự chuyển giao thông tin từ dòng thời gian này sang dòng thời gian khác, từ một mật độ đang duy trì khái niệm đó sang nơi mà nó được hình dung dưới dạng các bội điều hòa (sóng hài) của một tần số, rồi chuyển đến một điểm khác, nơi điều đó vẫn chưa được nhận thức bởi mức độ ý thức của những người đang sống tại đó.”

 

Nói cách khác, mọi thứ đều đã tồn tại. Điều duy nhất là với mức độ ý thức hiện tại, bạn vẫn chưa tương thích với chúng.

 

Bạn muốn trở nên giàu có sao?

 

Thực ra bạn đã giàu rồi.

 

Điều duy nhất là hiện tại bạn chưa tương thích với thực tại đó. Bạn chưa tương thích. Nhưng hãy nhớ là chưa tương thích ở thời điểm này. Có thể sau này bạn sẽ tương thích.

 

Bạn phải tập trung. Bạn phải tập trung.

 

Yazhi còn nói: “Mọi thứ chỉ được làm cho sống động bằng một dòng thời gian tiến triển, có vẻ như tuyến tính, đối với ý thức hữu hạn của những người đang sống trong các mật độ thấp ấy. Điều này dựa trên quan điểm rằng thời gian không gì khác hơn là một sự mô phỏng của tâm trí. Xuất phát từ khả năng của một linh hồn hay một điểm tập trung ý thức trong việc biết rằng mình đang tồn tại. Thời gian phụ thuộc vào ý thức.”

 

Nói ngắn gọn, Yazhi tiếp tục: “Mỗi người đều có quyền và cũng có trách nhiệm tự tạo ra thực tại của chính mình.” Nhưng không ai có quyền áp đặt thực tại của mình lên người khác. Điều đó phụ thuộc vào mức độ đạo đức và sự phát triển của linh hồn nói chung, tức là mật độ mà mỗi người đang ở. Hãy hiểu rằng không bao giờ có thể đạt đến sự thấu hiểu hoàn toàn về mọi thứ.”

 

Yazhi nói tiếp: “Từ các mật độ thấp, hay thật ra từ bất kỳ mật độ nào, người ta cũng không có khả năng hiểu được mọi thứ. Do đó, nếu xét đến bản chất của một linh hồn với nhu cầu mở rộng không ngừng - cũng chính là lý do tồn tại của linh hồn - thì thái độ đúng đắn duy nhất là chấp nhận rằng chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được tất cả. Và chúng ta luôn cần có khả năng thay thế một khái niệm hoặc một sự thật cũ bằng một khái niệm hoặc sự thật mới khi điều mới hợp lý hơn điều cũ.”

 

Không bám chấp vào bất kỳ điều gì. Hiểu rằng cuối cùng rồi cũng phải buông bỏ mọi thứ để nhường chỗ cho điều rộng lớn hơn.”

 

Bởi vì đó chính là điều mà các linh hồn làm. Chúng mở rộng mãi mãi. Đừng bám chấp vào bất cứ điều gì, đặc biệt đừng bám chấp vào các ý tưởng và khái niệm, bởi vì chúng luôn luôn hữu hạn. Hãy hiểu rằng mỗi người đều có mức độ thấu hiểu riêng và họ có thể hiểu hoặc không hiểu điều bạn hiểu. Bạn có thể trao cho họ một cách hiểu khác, nhưng bạn không bao giờ có thể ép buộc họ thay đổi hay phải chấp nhận quan điểm của mình.”

 

Yazhi tiếp tục: “Mở rộng bản thân. Đó là điều duy nhất mà một linh hồn mong muốn. Việc bám chấp vào các ý tưởng sẽ kìm hãm sự phát triển. Điều này đặc biệt rõ ràng khi một thế lực có thẩm quyền áp đặt một sự thật lên một cá nhân hoặc một dân tộc. Bởi vì họ không làm điều đó với mục đích chia sẻ tri thức, mà nhằm áp đặt để thu lợi cho riêng mình. Không phải vì lợi ích của tất cả mọi người, mà vì lợi ích của chính họ. Điều đó xuất phát từ mức độ phát triển thấp về đạo đức, tâm linh và phẩm hạnh vốn có của họ.”

 

Như chúng ta đã nói trước đó, các chính trị gia là phần tồi tệ nhất của xã hội. Vì vậy, họ có mức phát triển thấp về đạo đức, tâm linh và phẩm hạnh.

 

Yazhi kết luận:  Hãy phát triển thực tại của chính các bạn.”

 

Điều này rất quan trọng.

 

Hãy tự chịu trách nhiệm về bản thân và về những gì các bạn quyết định là thực tại đối với mỗi người. Hãy luôn sống hài hòa với thực tại của những người xung quanh. Hãy nuôi dưỡng lẫn nhau bằng thông tin, đồng thời luôn ý thức rằng mọi sự thấu hiểu đều hữu hạn và luôn phụ thuộc vào góc nhìn cá nhân. Hãy sống trong bình an.”

 

Đó là toàn bộ chủ đề của Yazhi.

 

Santiago: “Các điểm tập trung ý thức đến từ đâu?”

 

Chính bạn là người tạo ra điểm tập trung ý thức.

 

Ví dụ nhé. Điểm tập trung ý thức là gì?

 

Giả sử bây giờ bạn muốn có một căn nhà. Hay một căn nhà khác chẳng hạn. Ví dụ một căn nhà bên bờ biển. Vậy thì bạn đặt điểm tập trung ý thức của mình vào điều mà bạn muốn biểu hiện. Hãy đặt điểm tập trung ý thức vào đó. Rồi nó sẽ đến theo cách mà nó cần phải đến.

 

Bạn không cần phải lo. Bạn chỉ cần biểu hiện điều mình mong muốn. Nhưng bạn phải tập trung. Đó chính là một điểm tập trung ý thức. Đó là năng lượng tiềm năng. Khi bạn đặt điểm tập trung ý thức vào nó, nguồn năng lượng tiềm năng ấy bắt đầu trở thành năng lượng sáng tạo. Bạn đang hình dung nó.

 

Ví dụ như chúng ta vừa nói, bạn muốn có một căn nhà bên bờ biển. Điều mà nhiều người sẽ làm là bắt đầu tìm kiếm những căn nhà ven biển. Và trong lúc tìm kiếm, họ đang tạo dựng căn nhà ấy trong ý thức của mình. Biết đâu nó sẽ xuất hiện trong danh sách rao bán với một mức giá mà bạn không thể nào tưởng tượng nổi.

 

Ví dụ như tôi. Tôi vẫn luôn xem đủ mọi thứ. Tôi đã nói rồi. Tôi luôn luôn đang biểu hiện. Luôn luôn quan sát. Rồi bạn sẽ bắt gặp những thứ. Chẳng hạn những căn nhà mà nếu nhìn thấy, bạn sẽ kinh ngạc vì giá cả, vì vị trí và vì vẻ đẹp của chúng. Thật sự sẽ rất kinh ngạc.

 

Đó chính là một điểm tập trung ý thức. Bạn tập trung vào điều gì thì sẽ biểu hiện điều đó. Dù đó là bất cứ điều gì. Bạn tập trung thì bạn sẽ tạo ra nó. Nếu thật sự tập trung. Còn nếu không thật sự tập trung thì...

 

Ví dụ như tôi. Các bạn xem này. Bạn đi tìm một căn nhà. Bạn tìm mãi.

 

Rồi bạn thấy một căn và nghĩ: “Căn này mình rất thích.”

 

Vài ngày sau, bạn thấy căn nhà biến mất khỏi danh sách. Có vẻ như đã được bán. Nó không còn xuất hiện nữa.

 

Bạn nghĩ: “Tiếc thật. Giá rất tốt mà đã có người mua mất rồi.”

 

Nhưng bạn vẫn tiếp tục tìm. Tiếp tục tìm. Và trong tiềm thức bạn vẫn luôn nghĩ đến căn nhà ấy. Đến khoảng một năm sau, căn nhà đó lại xuất hiện trong danh sách rao bán. Nhiều khi người ta chỉ tạm gỡ tin rao để căn nhà không bị “cũ” trên thị trường. Sau một thời gian, họ lại đăng bán trở lại. Có nghĩa là bạn vẫn đang tiếp tục biểu hiện nó.

 

Việc nó không còn xuất hiện không có nghĩa là nó đã được bán. Có thể họ chỉ tạm thời gỡ tin mà thôi. Nhưng rồi sẽ lại có những lựa chọn khác xuất hiện.

 

Annelie: “Nhiều năm trước tôi đã biểu hiện một chiếc xe tải cỡ vừa để chở toàn bộ đồ đạc của mình đi quãng đường 1.000 km. Tôi chỉ đơn giản nói: 'Tôi đã có rồi.' Ba ngày sau, có người đến gặp tôi và chở tôi bằng chính chiếc xe tải của họ.”

 

Đúng vậy. Bạn tập trung vào điều gì thì bạn sẽ biểu hiện điều đó. Chính là điều mà Yazhi đã nói lúc đầu. Con người biểu hiện mọi thứ rất nhanh. Chỉ có điều phần lớn lại biểu hiện những cơn ác mộng. Vì vậy, điều bạn cần làm là cố gắng đừng biểu hiện những cơn ác mộng.

 

Vì vậy, điều bạn tiếp nhận mỗi ngày cũng rất quan trọng, tức là bạn tiêu thụ những gì và bạn xem những gì. Bạn có thể xem đủ loại nội dung khác nhau. Nhưng điều quan trọng là bạn đang xem cái gì.

 

Ví dụ, chiếc máy tính ở đây của tôi là một chiếc máy tính chẳng có gì đặc biệt. Nó chỉ đủ để xem vài video. Đừng đòi hỏi gì hơn ở nó vì nó hầu như không còn bộ nhớ nữa. Đó là một chiếc máy tính cũ.

 

Thỉnh thoảng trên đó hiện lên những video của một số người với những tiêu đề mà bạn chỉ biết thốt lên:

 

“Trời ơi.”

“Nào là chiến tranh sắp xảy ra.”

 

Lúc nào cũng là chiến tranh. Lúc nào cũng nói sắp có chiến tranh. Nhưng rồi chẳng có gì xảy ra cả. Lúc nào cũng là chiến tranh.

 

Điều duy nhất họ đang làm là khiến những người xem những nội dung đó sẽ sống trong một cuộc chiến trong chính thực tại của họ.

 

Hãy nhớ rằng, mặc dù ngay lúc này tất cả chúng ta đều đang ở đây cùng xem buổi phát trực tiếp này, nhưng sau khi chương trình kết thúc thì mỗi người sẽ tiếp tục sống cuộc đời của riêng mình. Điều đó là hiển nhiên. Ai cũng sẽ tiếp tục sống cuộc đời của chính mình. Và rồi mọi thứ sẽ thay đổi. Nó luôn thay đổi.

 

Chúng ta cũng đã nói điều này rồi.

 

Mọi thứ đều đã tồn tại. Mọi thứ đều đã hiện hữu. Không có gì bị xóa bỏ. Không có gì biến mất. Mọi thứ đều đã tồn tại.

 

Chỉ giống như chúng chuyển sang một phía khác mà thôi. Nhưng tất cả đều đã ở đó. Điều duy nhất là bạn chưa có được chúng vì bạn chưa tương thích với chúng. Đơn giản là bạn cần trở nên tương thích với sự kiện đó.

 

Sẽ có nhiều người ở đây cuối cùng sẽ trở nên tương thích với một thực tại có chiến tranh. Nhưng cũng sẽ có những người không. Bởi vì họ không tương thích với chiến tranh. Họ tương thích với một câu chuyện khác. Bởi vì họ chịu trách nhiệm đối với thực tại của chính mình.

 

Mọi thứ thay đổi theo cách như vậy. Chúng ta có cảm giác rằng tất cả đều đang sống cùng một thực tại. Nhưng thật ra không phải vậy. Nếu tất cả chúng ta ngồi nói chuyện hàng giờ về cuộc sống của mình, chúng ta sẽ nhận ra rằng mỗi người đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác nhau.

 

Ví dụ, trong thực tại của tôi, có những nhân vật vẫn còn sống hoặc vẫn còn hiện diện. Nhưng trong thực tại của những người khác...Tất nhiên chúng ta không biết, vì chúng ta không hỏi nhau. Có thể chúng ta sẽ phát hiện rằng đối với họ, những người ấy đã không còn tồn tại nữa. Trong khi ngay lúc này tất cả chúng ta vẫn đang ở đây.

 

Được rồi, các bạn.

 

Chúng ta sẽ kết thúc buổi phát trực tiếp tuyệt vời này tại đây. Các bạn đều biết tôi thường dậy rất sớm. Ngày mai chúng ta sẽ nói về một chủ đề khác, vì chủ đề hôm nay đã kết thúc. Nếu các bạn có câu hỏi thì hãy để lại trong phần bình luận. Tôi sẽ trả lời.

 

Vậy thôi, các bạn.

 

Xin gửi đến tất cả mọi người một cái ôm thật chặt.

 

Cảm ơn tất cả các bạn đã có mặt ở đây. Cảm ơn các quản trị viên, tất cả những người đã tham gia trò chuyện trong phần chat và những người mới đăng ký theo dõi kênh.

 

Xin gửi đến tất cả các bạn một cái ôm thật chặt.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=NbYM6Wu8_8I

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

- Thực tại

- Bản chất của thực tại

- Cách tôi quản lý thực tại của mình

- Người tạo ra thực tại

- Cảm xúc là gì? - THAY ĐỔI THỰC TẠI CỦA BẠN

- Thư gửi tất cả mọi người – Bài thiền truyền cảm hứng dành cho cộng đồng của chúng ta và hơn thế nữa

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét