Swaruu Transcripts 2023 - 🚀🌕🛰️❓Chúng ta chưa từng lên Mặt Trăng như người ta nói: trả lời câu hỏi

phân tích các nghi vấn xoay quanh sứ mệnh Artemis 2 và việc con người lên Mặt Trăng, đặt câu hỏi về tính xác thực của hình ảnh, dữ liệu, truyền thông
Khiêm

 

Swaruu Transcripts 2023 


Chúng ta chưa từng lên Mặt Trăng như người ta nói: trả lời câu hỏi

 

05-04-2026





 

Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Chủ đề hôm nay, tôi sẽ trả lời các câu hỏi từ khán giả. Tôi đã chọn ra một vài câu hỏi mà các bạn để lại trong phần bình luận, và dựa trên thông tin Swaruunian - Taygetan, tôi đã lấy từng mảnh nhỏ rồi ghép lại thành nội dung để trả lời cho các bạn.

 

Rồi, giờ thì vào phần giới thiệu.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây. Buổi phát trực tiếp này tôi đã chia sẻ trên Telegram - Despejando Enigmas

 

Và nhớ là trên Telegram tôi có tạo một nhóm tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Tôi cũng chia sẻ trên X. Mạng đang rất nóng với chủ đề Artemis 2, nào là hình ảnh giả, các hình đang lan truyền. Tôi phải nói là, mấy người của NASA không hề ngu, rõ ràng họ biết rằng khi họ đăng một tấm hình lên thì cả thế giới sẽ phân tích nó, giống như tôi đã làm.

 

Ví dụ như bức ảnh này, để xem, nó đâu rồi. Bức ảnh nổi tiếng này.



Bức ảnh này được chụp bởi một trong các phi hành gia, tôi không nhớ. Nói chung là một người, một trong hai người da trắng, tôi nghĩ vậy. Các bạn biết rồi, có một phụ nữ, một người da đen và hai người da trắng. Một trong hai người da trắng, có vẻ như đã dùng một cái máy tính bảng để chụp bức ảnh này, và đây là bức ảnh tôi sẽ chia sẻ cho các bạn.

 

Rồi, như mọi người, tôi đã đưa nó vào Photoshop để phân tích. Và tôi phát hiện ra một điều bất ngờ là nó được làm hoàn hảo đến mức không có bất kỳ lỗi nào, quá hoàn hảo. Bạn hỏi trí tuệ nhân tạo, nó cũng nói là hình này là thật.

 

Vậy nên, không cần phải quá thông minh để nhận ra, vì có người nói rằng: “Ừ nhưng thiếu một nửa… tức là thiếu… để xem, giờ các bạn sẽ thấy.” Có người nói là thiếu châu Âu và châu Phi, và khu vực Mexico là một sự đối xứng làm sai. Nhưng bức ảnh này làm rất tốt, và tôi sẽ nói cho các bạn thấy rằng cái đang hiện ra là châu Phi và Tây Ban Nha. Để xem, để xem tôi làm được không.

 

Chúng ta phải xoay Trái Đất. Để xem, chuyển đổi. Các bạn thấy không? Nếu xoay hình lại, ta sẽ thấy Tây Ban Nha. Tây Ban Nha ở đây, không biết các bạn có thấy không, phía trên bên phải, và châu Phi. Và nếu zoom gần hơn, ta sẽ thấy quần đảo Canary. Vậy nên ta thấy một phản chiếu ở giữa bức ảnh, đó là của người đã chụp ảnh.

 

Còn phần này sẽ là châu Mỹ. Không biết, trông có hơi lạ không? Hơi kỳ kỳ.

 

Tóm lại, những gì tôi thấy là ở phía có ánh sáng Mặt Trời, thực ra còn thấy cả cực quang. Nhìn xem, nó được làm kỹ đến mức đó. Bức ảnh này làm rất tốt. Đó là lý do tôi nói nó quá hoàn hảo. Không phải chất lượng siêu cao vì theo lý thuyết nó được chụp bằng máy tính bảng từ ngoài không gian, nhưng vẫn thấy được cực quang. Trong tầng khí quyển có cực quang.

 

Một chi tiết thú vị và mang tính giai thoại là không thấy một vệt chemtrail nào cả. Điều đó thật đáng kinh ngạc. Không có chemtrail. Và, ừm, Tây Ban Nha trông khá xanh, và đây là khu vực châu Mỹ.

 

Ở quỹ đạo thấp, thứ người ta thường thấy của Trái Đất sẽ chỉ là một phần nhỏ như thế này, các bạn thấy không, chỉ một đoạn như vậy.

 

Nhưng bức ảnh này không phải từ quỹ đạo thấp, nó ở xa Trái Đất hơn.  Vậy nên, người ta nói rằng ở phía có ánh sáng Mặt Trời thì không thể thấy toàn bộ Trái Đất được chiếu sáng. Đó là điều họ nói. Nhưng về mặt cấu trúc hình ảnh, tôi không thấy bất kỳ lỗi nào.

 

Tôi nhắc lại, công nghệ hiện nay rất nhiều, nhưng chúng ta không thấy gì cả, không có tia lóe, không có vệ tinh nào, không có gì hết. Nhưng lại thấy những ngôi sao nhỏ ở phía sau.  Và không phải như những gì các phi hành gia nói là họ thấy một bóng tối.

 

Một trong những điều họ nói, vì họ nói nhiều thứ có thật rồi lại bịa ra những câu chuyện, là họ bị mất cảm giác về thời gian, tức là họ gặp khó khăn trong việc biết hôm nay là ngày nào.

 

Và điều đó xảy ra vì khi bạn rời khỏi ma trận Trái Đất, nếu họ thật sự đã rời đi, mà tôi thì có nghi ngờ, nhưng nếu họ thực sự đã rời đi, thì họ ở ngoài ma trận Trái Đất và sẽ cảm nhận thời gian theo một cách khác, khác hẳn.

 

Bentkm: “Chào Robert và mọi người! Đã lâu rồi tôi chưa ở đây cùng bạn. Việc có được thông tin thật về Artemis II rất khó, nhưng tôi tin bạn. Cảm ơn vì những gì bạn làm! Gửi cái ôm đến bạn và tất cả mọi người.”

 

À, Ben, người bạn của chúng ta từ Na Uy. Bạn khỏe không?

 

Tôi phải nói là có vài người từ Na Uy đã mời tôi đến thăm Na Uy khi thời tiết thích hợp. Một người là phụ nữ, tôi có liên lạc với cô ấy, một người phụ nữ lớn tuổi hiện đang ở Tây Ban Nha.

 

Nhưng có một người khác, một người đàn ông sống gần các đường trượt tuyết ở khu vực giống như Thụy Sĩ của Na Uy, và tôi đã mất liên lạc với anh ấy. Tôi phải tìm lại email xem có tìm được không, vì anh ấy đã mời tôi: “Tôi muốn bạn đến đây, tôi muốn bạn đến Na Uy, thật tiếc là khu vực này chưa được khai thác đúng mức. Bạn có thể đến và ở trong nhà khách nếu bạn muốn.”

 

Tôi sẽ đến Na Uy.

 

Cảm ơn bạn rất nhiều, Ben. Gửi đến bạn một cái ôm thật lớn. Tôi phải nói là chủ đề Artemis cực kỳ thú vị. Đây không phải là chuyện mới. Thực ra, để tôi nhìn vào camera… có một video khi chúng tôi nói chuyện với Swaruu, trong đó chúng tôi có nhắc đến Artemis, video đó đã được đăng lên mạng rồi.

 

Chúng tôi đã nói chuyện với cô ấy và video đó đã được đăng rồi. Vậy nên thông tin cũng không thay đổi nhiều.

 

 

À, có một điều rất thú vị mà tôi đã đăng trên Telegram của tôi, tên là Despejando Enigmas: Artemis, thật kỳ lạ, đã phóng vào ngày 1 tháng 4, và ngày 1 tháng 4 là ngày Cá tháng Tư trong thế giới nói tiếng Anh. Tôi nghĩ nó có tên khác, nhưng đó là ngày mà người ta nói dối, bày trò.

 

Vì vậy trong buổi phát trực tiếp của Nacho, tôi đã nói với anh ấy: “Nacho, tất cả các tin tức ngày 1 thì phải xem xét rất cẩn thận.” Tôi đã nói điều đó trong buổi phát trực tiếp, nhưng tôi không biết anh ấy có đưa vào chương trình hay không.

 

Và đúng vậy, ngày 1 tháng 4 là lúc nhiệm vụ Artemis được phóng. Rất lạ. Tôi không muốn trở thành người tin thuyết âm mưu, nhưng điều đó thật sự rất kỳ lạ. Ai lại nghĩ ra việc làm một chuyện nghiêm túc như vậy vào ngày 1 tháng 4? Ai lại làm vậy?

 

Rồi, chúng ta đi vào câu hỏi đầu tiên mà tôi đã chọn từ vài câu mà các bạn để lại, chắc khoảng bốn hoặc năm câu.

 

Câu đầu tiên như sau: “Casa Neptunno: không gian không phải là chân không, mà là nước.”

 

Đây không phải là câu hỏi, mà giống như một nhận định, một bình luận của người này.

 

Đúng vậy, người Taygetan nói rằng không gian là nước trong một trạng thái tần số khác, nhưng tôi nghĩ đó là một phép ẩn dụ.

 

Câu chuyện là thế này. Trong thông tin Swaruunian - Taygetan, không gian không được mô tả là chân không, mà hoàn toàn ngược lại. Người ta nhấn mạnh nhiều lần trong toàn bộ thông tin rằng không gian là một chất lỏng.

 

Chương trình không gian bí mật thuộc về hải quân, như một chi tiết thú vị, không phải không quân, mà là hải quân. Vì vậy mới gọi là “tàu”, tàu vũ trụ.

 

Không gian là một chất lỏng, một môi trường đầy năng lượng tiềm năng, và thậm chí còn nói trực tiếp rằng đó là nước trong một trạng thái rung động khác, không phải nước như bạn hiểu ở đây, không phải H2O dạng lỏng, không phải nước lỏng.

 

Đó là một phép so sánh từ chính hệ quy chiếu này: một môi trường chất lỏng nơi sóng lan truyền, nơi có đỉnh và đáy, có giao thoa và bội điều hòa (sóng hài), giống như trong một cái ao.

 

Nhưng bây giờ, khi tôi đang nói về điều này, tại sao tôi lại nghi ngờ nhiệm vụ Artemis?

 

Có những hình ảnh khi họ ở bên trong, vì đã có hình và video, người phụ nữ đó buộc tóc lại thành đuôi ngựa. Nhưng khi cô ấy không buộc tóc, các bạn để ý kỹ, tóc lại dựng lên như thế này.

 

Và họ nói với tôi: “Không, Robert, tóc trong môi trường phản trọng lực không như vậy. Nó giống như khi bạn ở trong biển, ở trong nước, nó sẽ như thế này.”

 

Tóc sẽ như vậy, không phải dựng đứng lên một cách phóng đại như thế, không phải vậy. Nó mềm như trong nước.

 

Và thực tế, các bạn có thể xem các chuyến bay của Bezos, khi Katy Perry bay cùng, các bạn sẽ thấy trong video, có lúc họ ở trong trạng thái không trọng lực và bắt đầu trôi nổi, tóc của họ không dựng đứng mà giống như đang ở trong nước. Đây là những chi tiết nhỏ nhưng rất quan trọng. Tóc dựng đứng kiểu đó không giống trong nước.

 

Và trong các video, tôi sẽ làm một video riêng về điều này, yên tâm nhé các bạn. Giờ tôi chưa thể chia sẻ, nhưng tôi sẽ làm một video so sánh hình ảnh người phụ nữ này với hình ảnh những phụ nữ trong các chuyến bay ngoài quỹ đạo thấp của Bezos, và các bạn sẽ thấy tóc hoàn toàn khác nhau.

 

Một điểm khác cũng rất đáng chú ý là, ví dụ, các vận động viên nhảy dù có thể quay toàn bộ hành trình một cách bình thường.

 

Các bạn còn nhớ lần đó, tôi không nhớ là của Virgin hay không, có một người bay lên rất cao rồi nhảy dù xuống. Làm sao mà một người nhảy dù có thể quay toàn bộ hành trình, còn NASA thì không thể? Video của họ cứ bị cắt liên tục. Rất nhiều người đang bình luận về những điều này.

 

Và sẽ rất thú vị khi xem các phi hành gia khi họ trở về Trái Đất, nếu thực sự ở cấp độ tâm linh họ đã thay đổi hay chưa. Nếu họ vẫn như cũ, thì đó là giả. Rõ ràng là vậy.

 

Rồi, quay lại, như tôi đã nói, ý tưởng rằng không gian là một chất lỏng xuất hiện lặp đi lặp lại nhiều lần. Không gian như một chất lỏng năng lượng, các sóng lan truyền trong 3D, hình cầu, các sóng dạng cầu, không phải các vòng tròn phẳng. Điều này rất quan trọng: dạng cầu, không phải 2D.

 

Có giao thoa tăng cường và triệt tiêu, hình thành các nút, sóng dừng. Những gì bạn cảm nhận là vật chất. Và ở đây khớp với câu then chốt: chất lỏng đó là “nước” ở trạng thái rung động rất cao. Từ góc nhìn đó, mọi thứ thay đổi.

 

Một Mặt Trời không còn là một quả cầu khí, mà là một đỉnh sóng trong chất lỏng đó. Một lỗ đen không còn là một cái phễu, mà là một điểm lõm, một xoáy. Chân không không tồn tại. Luôn có môi trường. Luôn có cái gì đó. Chỉ là với công nghệ và khoa học hiện tại, chúng ta có cảm giác nó trống rỗng. Nhưng nó không hề trống rỗng.

 

Vì vậy mới nói đến việc di chuyển như trong nước, có xoáy, có dòng chảy, có những vùng cần tránh như “ổ gà” hấp dẫn. Tất cả đều xuất phát từ cùng một nền tảng: bạn không ở trong chân không, bạn ở trong một môi trường động.

 

Vậy nên, trong thông tin Swaruunian - Taygetan, ý tưởng đó là có thật: không gian không phải là chân không, mà là một chất lỏng. Và chất lỏng đó được so sánh trực tiếp với nước ở một trạng thái tần số khác.

 

Trong thông tin Swaruunian - Taygetan, có nhiều tài liệu mô tả không gian như một chất lỏng tương tự nước nhưng ở trạng thái rung động khác. Điều này đặc biệt xuất hiện khi nói về lỗ đen, Mặt Trời và sự lan truyền năng lượng.

 

Ví dụ, Yazhi giải thích rằng không gian hoạt động giống như nước ở cấp độ rung động, với đỉnh và đáy sóng, và năng lượng lan truyền như sóng trong ao. Nhưng nhớ là trong 3D, không phải 2D.

 

Lỗ đen được mô tả như các vùng lõm hoặc xoáy trong chất lỏng đó, giống như xoáy nước nhưng ba chiều: trục X, Y, Z, không chỉ trên bề mặt.

 

Người ta nói rằng Mặt Trời và vật chất là những nhiễu động trong chất lỏng năng lượng này, tạo ra các cấu trúc hình xuyến và sóng dừng, là nền tảng của sự biểu hiện vật chất.

 

Tóm lại, phép so sánh này không phải là nghĩa đen: không gian không phải là nước, mà nó chia sẻ các đặc tính động của một chất lỏng với sóng, xoáy và sự tập trung năng lượng, giúp hình dung cách năng lượng và ý thức biểu hiện thành thực tại.

 

Đây là câu trả lời. Nói ngắn gọn là vậy, nhưng tôi đã bổ sung thêm vài điểm.

 

Ví dụ, tôi có thêm: du hành trong không gian “trống rỗng” là điều không thể, vì không có chân không. Những gì các con tàu làm là nhảy trong ether, thay đổi tần số, đồng bộ bội điều hòa (sóng hài), và từ đó xuất hiện tại điểm đến. Tức là họ bỏ qua toàn bộ thời gian và khoảng cách, và xuất hiện trực tiếp tại nơi cần đến.

 

Không có sự di chuyển theo kiểu truyền thống, không có gia tốc trên một nền tảng nào, không có đường cong. Tất cả là dòng chảy, sự tương thích năng lượng, điều chỉnh tần số. Tất cả đều mang tính hình xuyến.

 

Tất cả những điều này đều có trong thông tin trên trang web Swaruu.org.

 

Mọi thứ hoạt động giống nhau: cây cối, chim ruồi, Mặt Trời, thiên hà. Mỗi ý thức là một nút, một điểm chú ý giữ và thay đổi năng lượng xung quanh nó.

 

Đó là điều các starseed làm: họ thay đổi năng lượng xung quanh họ.

 

Mọi thứ bạn thấy là kết quả của sự tập trung chú ý. Mọi thứ bạn bỏ qua sẽ dần tan rã. Khi bạn không chú ý đến điều gì, nó sẽ dần phân rã. Vì vậy mọi thứ cần được sử dụng.

 

Khoa học Trái Đất không thấy điều này vì nó bị mắc kẹt trong 3D và tin rằng có thể đo lường bằng những phương pháp chỉ hoạt động trong các mô phỏng mật độ thấp.

 

Ánh sáng bạn thấy, các ngôi sao, lỗ đen, Mặt Trời, chỉ là những biểu hiện 3D của những hệ thống lớn hơn nhiều, những dòng chảy mà bạn không cảm nhận được, những tần số mà bạn không thể đo, và càng không thể đo bằng khoa học Trái Đất.

 

Tất cả những thứ còn lại tồn tại trong ether, kết nối, sống động, có ý thức.

 

Hãy nhớ điều rất quan trọng mà NASA không nói với bạn: cơ thể là một bộ lọc. Bạn không thể nhìn thấy thực tại, bạn chỉ thấy khoảng 3% để trải nghiệm thực tại này, chứ không phải toàn bộ những gì tồn tại ngoài Trái Đất.

 

Vì vậy họ nói rằng không gian là chân không… nhưng họ hoàn toàn không hiểu gì cả. Và điều đó, thì tất cả các kỹ sư đều nói với bạn như vậy, bởi vì dĩ nhiên họ là người theo chủ nghĩa duy vật.

 

Điều gì sẽ xảy ra nếu nhân loại nhìn nhận thế giới tâm linh?

 

Thì họ sẽ cảm nhận những thứ hoàn toàn khác. Công nghệ của họ sẽ nhận thức được tất cả những điều này, và sẽ khác, hoàn toàn khác.

 

Vì vậy họ nói rằng với công nghệ của họ, họ có thể nhìn thấy các vành đai năng lượng Van Allen, và nó giống như một dạng đám mây. Họ có thể nhìn thấy nó. Chúng ta thì không. Chúng ta không thể nhìn thấy năng lượng đó vì chúng ta không có công nghệ phù hợp, và công nghệ chúng ta có chỉ phù hợp với nền khoa học của chúng ta. Bạn hiểu tôi đang nói gì không. Điều này rất quan trọng.

 

Để tôi nói ở đây: trạng thái tinh thần của phi hành đoàn là rất quan trọng, nó quan trọng ngang với động cơ của con tàu để có được trải nghiệm mà bạn mong muốn. Nếu trạng thái tần số của bạn thấp, thì bạn sẽ không thể… nếu bạn thực sự rời khỏi Trái Đất, mà tôi thì nghi ngờ, nhưng nếu bạn thực sự rời đi, thì bạn sẽ tận hưởng trải nghiệm đó rất nhiều, rất nhiều.

 

Nhưng nếu trạng thái tần số của bạn vẫn là Ma Trận, thì bạn sẽ quay trở lại Trái Đất y như lúc bạn rời đi. Và điều đó chúng ta sẽ thấy trong vài ngày tới, 7 ngày, 8 ngày hay 9 ngày gì đó. Khi họ trở về, chúng ta sẽ xem họ trông như thế nào, họ nói chuyện ra sao, họ cư xử thế nào. Nếu họ vẫn y chang như lúc rời đi, thì họ là những người rất “Ma Trận”, và rõ ràng là họ chưa từng rời khỏi Trái Đất. Điều này là quá rõ.

 

Ở đây nói rằng nếu bạn chấp nhận rằng không gian không phải là chân không, rằng vật chất phát sinh từ ý thức tập trung, rằng mọi thứ là một dòng chảy liên tục của năng lượng dưới dạng hình xuyến, thì bạn sẽ bắt đầu hiểu rằng vũ trụ thật sự không phải là một hình ảnh tĩnh, không phải là những hạt rời rạc, không phải là chân không hay hỗn loạn.

 

Mọi thứ là chuyển động, là ý định, là sự chú ý. Và chính trong chất lỏng đó tồn tại toàn bộ sức mạnh để biểu hiện, để du hành, để tồn tại.

 

Và như đã nói trước đó, đó là “nước” trong một trạng thái rung động khác, một chất lỏng năng lượng tiềm năng nơi mỗi con tàu, mỗi thành viên phi hành đoàn, mỗi nguyên tử là một nhiễu động trong đại dương tần số.

 

Mọi thứ vật chất chỉ là biểu hiện của những mô thức sâu hơn mà bạn không nhìn thấy. Ý thức của phi hành đoàn, tôi nhắc lại, ý thức của phi hành đoàn.

 

Nhân tiện, để tôi nói thêm: tất cả những gì tôi đang nói ở đây, bạn sẽ không thấy trên những kênh nói về chiêm tinh học hay những nơi nói rằng bạn có thể vượt qua các vành đai Van Allen mà không sao cả. “Cứ vượt qua đi, không có vấn đề gì đâu.”

 

Rồi, giờ tôi sẽ đưa cho các bạn một ví dụ. Trời ơi… mọi người cần hiểu rằng những người viết kịch bản của Artemis 2 chính là những người đã viết kịch bản cho các “bộ phim bom tấn” mà chúng ta đã trải qua 5 năm trước.

 

Ví dụ, những “tác phẩm nổi bật”: “người cầm cờ”, “ống thổi phi tiêu vàng”, “tiệm bánh không bao giờ kết thúc”, “lễ hội chạy bò San Fermín quanh năm”… nói chung là những thứ đó (đại dịch – vắc xin). Họ là cùng một nhóm.

 

Chúng ta cần phải tỉnh táo hơn, bởi vì chuyện giống như trước đây có thể sẽ lặp lại. Và nhiều người sẽ lại mắc bẫy.

 

Tôi nhắc lại: ý thức của phi hành đoàn quan trọng không kém gì bất kỳ động cơ nào. Bỏ qua điều đó không làm tên lửa dừng lại, dĩ nhiên là không, nhưng nó giới hạn những gì có thể được nhận thức và trải nghiệm.

 

Như tôi đã nói trước đó, điều mà câu chuyện chính thức không nói là: thực tại có thể biến đổi, như Jacobo Grinberg đã nói - người đã biến mất. Khoảng cách và thời gian phụ thuộc vào nhận thức, như bạn đã biết, là nhận thức.

 

Vì vậy họ nói rằng họ đã mất cảm giác về thời gian. Họ đang nói điều đó. Đây là một chi tiết rất quan trọng. Cảm nhận thời gian của họ đang thay đổi. Nó không giống như của chúng ta.

 

Và sự kiểm soát không nằm ở hệ thống cơ khí, mà nằm ở tần số của những người đang du hành.  Đồng hồ bấm giờ, máy quay, báo cáo… tất cả chỉ là phụ trợ. Điệu nhảy năng lượng cho phép vượt qua không gian thì bị che giấu.

 

Thực tại phản hồi theo tần số, không phải theo nút bấm.

 

Và đây là câu trả lời của tôi cho bình luận “không gian không phải là chân không, mà là nước”. Khá dài, khá chi tiết. Hy vọng điều này đã trả lời cho bạn.

 

Rồi, nói về các vành đai Van Allen.

 

Giờ tôi sẽ hỏi Gork, trí tuệ nhân tạo của X. Artemis 2 mất bao lâu để đi qua các vành đai Van Allen. Các bạn sẽ thấy, và tôi sẽ đưa một ví dụ, vì nếu không có ví dụ trực quan thì người ta sẽ không hiểu.

 

Nó nói rằng Artemis mất khoảng từ một giờ đến một giờ bảy phút để vượt qua hai vành đai bức xạ Van Allen. Có hai vành đai.

 

Rồi, mất một giờ bảy phút để đi qua, và một giờ bảy phút để quay lại.

 

Bây giờ, câu hỏi một triệu đô dành cho các bạn: Hãy tưởng tượng bạn có một lò vi sóng ở nhà, lớn bằng cả căn phòng của bạn.  Bạn đặt chiếc xe của mình vào trong đó, bạn ngồi vào xe, đóng kín cửa sổ, thậm chí bọc nhôm xung quanh, và bạn bước vào bên trong với bộ đồ phi hành gia có phần bảo vệ bạn. Bạn có máy quay, thiết bị ghi hình, thẻ nhớ… tất cả đều ở trong đó, bên trong “lò vi sóng”. Và người ta nói rằng bạn có thể ở trong đó một giờ mà không sao.

 

Tôi thì không đời nào bước vào đó. Không đời nào.

 

“Nhưng tên lửa được bảo vệ rất tốt.” - Không đời nào. Đừng kể chuyện nữa. Tôi không bao giờ bước vào đó.

 

Và rồi người ta nói rằng camera, máy tính bảng, thiết bị công nghệ không hề bị ảnh hưởng gì. Con tàu cách ly họ hoàn toàn khỏi những hiện tượng đó. Nhất là khi biết rằng những con tàu này không có lá chắn năng lượng. Họ đi xuyên qua như không có gì.

 

Rất đơn giản: đặt tay bạn vào lò vi sóng một giờ… à thôi, một phút thôi. Xem tay bạn sẽ ra sao. Tôi không chịu trách nhiệm nhé. Nhưng hãy thử đặt camera GoPro, Insta360, máy ảnh, ổ cứng hay laptop của bạn vào lò vi sóng, bọc nhôm lại, rồi sau một giờ bạn xem nó còn hoạt động không, còn xem được hình không.

 

“Bạn đang phóng đại.” - Không hẳn đâu. Nó gần như vậy đó.

 

Còn nếu bạn không muốn thấy, không muốn hiểu, không muốn chấp nhận, thì tùy bạn. Nhưng thực tế là như vậy.

 

Rồi, xem khán giả nói gì.

 

francescxaviermunoziaviles1240: “Chiếc xe được bọc nhôm sẽ gây ra một vụ nổ, và bộ đồ phi hành gia sẽ bị cháy.”

 

Đúng rồi, mọi thứ sẽ nổ tung. Tất cả sẽ nổ tung.

 

Và rồi họ sẽ quay về như không có gì. Tóc vẫn nguyên, không có bức xạ gì. Chúng ta cứ chờ xem.

 

Rồi, đến câu hỏi tiếp theo.

 

Câu hỏi của John Jairo Tobón:Tại sao họ thực hiện những lần phóng này nếu không làm đúng những gì họ nói? Họ đang làm gì với điều này?”

 

Tôi nhắc lại, thông tin này bạn có thể thấy trên trang Swaruu.org.

 

Những lần phóng mà bạn thấy từ NASA và các cơ quan công khai khác chưa bao giờ thực sự là để đi đến Mặt Trăng, Sao Hỏa hay bất kỳ nơi nào như họ nói. Đó là một màn kịch: tên lửa, khoang tàu, xe tự hành… tất cả là một sự dàn dựng để bạn tin rằng con người bị giới hạn trong những gì họ muốn bạn thấy.

 

Điều này rất quan trọng: tất cả là một sự dàn dựng để bạn tin rằng con người bị giới hạn trong những gì họ cho phép bạn thấy.

 

Vì vậy, bạn nhìn thấy những giới hạn đó, và với những gì đang xảy ra, bạn sẽ nghĩ rằng không có hệ thống đẩy nào khác, không có công nghệ nào khác, rằng mọi thứ đều phụ thuộc vào nhiên liệu mà họ gọi là “tái tạo”, không phải hóa thạch, dầu mỏ…

 

Chúng ta đã nói rồi: dầu mỏ không đến từ rừng hóa thạch hay những câu chuyện như vậy. Nhưng ai lại tin những điều đó? Ai thực sự tin? Nếu tin thì đúng là chịu.

 

Không có gì lạ khi những người tin vào những điều đó lại tiếp tục rơi vào những “kịch bản” mới giống như trước đây.

 

Và tôi tự hỏi: tất cả những người làm nội dung kia đã ở đâu cách đây 5 năm? Tôi không thấy họ đâu cả. Và bây giờ họ có hàng ngàn, hàng ngàn, hàng ngàn lượt xem.

 

Tôi thì đã chấp nhận rằng vì tôi đang ở Phần Lan nên không phải nội dung của tôi tệ, mà là do thuật toán phân phối video ở Phần Lan. Mà ở Phần Lan thì thứ nhất, rất ít người nói tiếng Tây Ban Nha, và thứ hai, trong số ít người nói tiếng Tây Ban Nha đó, cũng rất ít người quan tâm đến nội dung này.

 

Vậy nên video gần như không đến được nơi mà nó cần đến. Vì thế người ta mới nói bạn phải chia sẻ, đăng ký và đủ thứ như vậy.

 

Rồi, chúng ta trả lời câu hỏi này.

 

Tôi đang nói đến đâu rồi nhỉ… tất cả chỉ là một màn dàn dựng để bạn tin rằng con người bị giới hạn trong những gì họ muốn cho bạn thấy. Đây không phải là khám phá, mà là thao túng. Mỗi lần phóng đều được thiết kế để duy trì ảo tưởng về sự tiến bộ tuyến tính và có thể kiểm soát.

 

Trong khi đó, những người có quyền truy cập vào công nghệ thật… phải xem các video… có hai nền khoa học: một cho chúng ta và một cho họ.

 

Họ thì thực sự có thể đi đến Mặt Trăng. Thực tế là… bức ảnh mà tôi đã chia sẻ, cái này… ai dám chắc nó không phải là thật? Chúng ta không biết. Và có thể nó được chụp bởi những người có khả năng rời khỏi Trái Đất. Tôi không biết. Tôi không muốn suy đoán.

 

Một điều lạ mà tôi thấy là Trái Đất trong ảnh này rất tròn. Hoàn toàn tròn. Trong khi không chỉ chúng ta mà cả khoa học cũng nói rằng nó có dạng địa cầu không hoàn hảo. Nhưng đúng là nhìn chung nó có vẻ hình cầu, phần lớn là vậy. Từ “phần lớn” rất quan trọng, vì sẽ có những vùng không hoàn toàn tròn, nhưng ở đây thì nó là một hình cầu hoàn hảo, hoàn hảo tuyệt đối.

 

Dĩ nhiên, những hình ảnh bạn thấy về Trái Đất dạng méo mó kia thì bị phóng đại để người ta dễ hiểu.

 

Và điều rất thú vị là đã có các nhà khoa học từ năm 1962 - tôi sẽ đưa vào video sau - nói rằng Mặt Trăng là plasma dựa trên những gì quan sát từ Trái Đất. Nhưng sau đó lý thuyết này bị bác bỏ hoàn toàn, vì người ta tin rằng con người đã thực sự lên Mặt Trăng. Điều đó đã làm sụp đổ các giả thuyết về Mặt Trăng là plasma. Đây là thật, tôi không bịa.

 

Nhưng “plasma” ở đây là vì họ đang quan sát một dạng hình chiếu che giấu con tàu sinh quyển Andromeda phía sau. Tôi không bịa, thông tin đó có sẵn. Và các nhà khoa học đó bị mất uy tín vì một lời nói dối đã che lấp một sự thật. Một sự thật trong ngoặc kép, vì họ đang đi đúng hướng.

 

Một lời nói dối đã che lấp sự thật, và đó là lời nói dối được chấp nhận từ các phương tiện truyền thông chính thống và chính phủ.

 

Còn bức ảnh này có phải là CGI không? Nếu là CGI thì nó được làm quá tốt. Nhưng tôi thấy lạ là một chiếc máy tính bảng lại có thể chụp được cả các ngôi sao phía sau. Nó quá hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Cực quang, mọi thứ… quá hoàn hảo.

 

Một điều rất quan trọng là trí tuệ nhân tạo mà chúng ta đang dùng hiện nay - như ChatGPT, Grok, và các công cụ khác - thực ra là công nghệ cũ. Nó được chia sẻ cho chúng ta vì đã lỗi thời và nằm trong kiểm soát, còn họ thì có công nghệ vượt trội hơn.

 

Có thể họ thậm chí chưa hề rời khỏi Trái Đất, mà chỉ đơn giản dựng lên một màn kịch, và những người khác sẽ đảm nhận việc nói rằng hình ảnh này là thật. Điều đó cũng có thể xảy ra.

 

Rồi, tiếp tục.

 

Tôi nhắc lại: tất cả được thiết kế để duy trì ảo tưởng về sự tiến bộ tuyến tính và có thể kiểm soát. Trong khi đó, những người có công nghệ thật không sử dụng tên lửa. Họ không dùng tên lửa. Họ không phụ thuộc vào thời gian di chuyển hay nhiên liệu hóa học.

 

Họ di chuyển bằng tần số. Như tôi đã nói trước đó: qua ether, qua siêu không gian, họ nhảy từ điểm này sang điểm khác mà không cần đi qua khoảng cách vật lý như bạn tưởng tượng.

 

Apollo chưa bao giờ đến Mặt Trăng. Không thể nào với công nghệ của những năm 60–70 mà vượt qua các vành đai Van Allen. Những gì họ cho thấy chỉ là quỹ đạo thấp, hình ảnh dàn dựng và mô phỏng.

 

Các xe tự hành trên Sao Hỏa, như bạn đã biết, thực ra ở trên Trái Đất, tại đảo Devon, Canada, như một bãi thử. NASA và các nhóm quyền lực đưa ra dữ liệu được lọc, như thể đến từ Sao Hỏa, như thể là thành tựu khoa học, nhưng không phải.

 

Đó là một sân khấu để chuẩn hóa nhận thức của bạn và giữ bạn trong giới hạn. Đây là điều quan trọng nhất: chuẩn hóa nhận thức và giữ bạn bị giới hạn.

 

Mỗi thất bại, mỗi lần mất tín hiệu, mỗi bức ảnh lỗi… đều củng cố ý tưởng rằng du hành không gian sâu là điều không thể đối với bạn. Không có gì là ngẫu nhiên.

 

Tất cả là một phần của câu chuyện: thiết lập giới hạn tâm trí, bảo vệ thông tin, kiểm soát nhận thức.

 

Những con tàu thật sử dụng lực đẩy tiên tiến, điều chỉnh tần số, thao túng trọng lực, truy cập ether. Họ di chuyển không cần tên lửa, không cần thời gian tuyến tính, đi qua các “lỗ sâu” nội tại, đi vào qua lỗ đen và đi ra qua các Mặt Trời.

 

Những gì bạn thấy trong các lần phóng chỉ là sân khấu để đánh lạc hướng bạn. Điều này không phải để phủ nhận sự tồn tại của tên lửa. Tên lửa có tồn tại và bạn thấy chúng, nhưng chúng chỉ là mồi nhử. Chức năng của chúng là khiến bạn tin rằng cái thật là không thể, không thể đạt tới, quá xa vời.

 

Trong khi bạn đang nhìn vào vụ phóng, các hoạt động thật sự vẫn diễn ra trong bí mật, di chuyển qua những tuyến đường mà bạn không thể nhận thức.

 

Tại sao bạn không thể nhận thức? Có nhiều lý do.

 

Một là do mức độ ý thức của bạn, cơ thể bạn như một bộ lọc nên bạn không thể cảm nhận. Hai là vì bạn chưa được dạy để nhận biết những tần số đó, vì nền khoa học này bị che giấu.  Vậy nên bạn chỉ đứng đó, không biết gì.

 

Những hoạt động này diễn ra qua những con đường mà bạn không thể nhận thức, sử dụng năng lượng và tần số mà khoa học chính thống - cái khoa học mà tất cả chúng ta biết - không công nhận.

 

Sự thật là khác. Công nghệ cho phép di chuyển nhanh hơn ánh sáng, đi qua không gian mà không cần di chuyển vật lý, thao túng tần số và vật chất… nó tồn tại và hoạt động. Tất cả những gì họ cho bạn thấy chỉ nhằm giữ nhận thức của bạn trong ma trận 3D.

 

Rồi, xem khán giả nói gì.

 

francescxaviermunoziaviles1240: “Như Antonio Machado đã nói: “Người lữ hành ơi, không có con đường, con đường được tạo ra khi bạn bước đi.””

 

Đúng vậy.

 

Nếu NASA thực sự đã đến Mặt Trăng thì họ đã không còn nói rằng họ liên lạc bằng sóng vô tuyến, vì sóng vô tuyến trong không gian bị mất và phản xạ.”

 

Đúng, đúng.

 

GABRIELMAVERICK: “Tên lửa đã lỗi thời.”

 

Đúng, đúng. Nhưng họ phải duy trì hình ảnh đó để hợp thức hóa những thứ khác, như các xung đột.

 

Người ta phải thấy rằng NASA vẫn dùng tên lửa, không có phản trọng lực, không có gì khác.

 

Và trong khi “không có gì”, thì các nhà nghiên cứu, nhà khoa học, quân nhân lại biến mất… biến mất như những giọt nước mắt trong mưa.

 

Tôi khuyên các bạn xem video của Nacho trên kênh Verdad Oculta, nơi anh ấy nói về Epstein. Anh ấy liên kết lại và đặt câu hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả những người đã biến mất đó được tập hợp lại ở một nơi, được cung cấp tài nguyên để phát triển kiến thức?

 

Kết quả sẽ là một cường quốc ngay lập tức.

 

Vậy nên họ bị loại bỏ, để tránh việc ai đó tập hợp họ lại và kết nối tất cả các mảnh ghép, vì mọi thứ đều bị phân mảnh.

 

Trong các trường đại học cũng vậy: người này là nhà tâm lý học, người kia là kiến trúc sư, người khác là kỹ sư điện… tất cả đều tách biệt để không ai có cái nhìn toàn diện.

 

Trong y học cũng vậy: người chuyên tim, người chuyên thận, người chuyên cái này cái kia…

 

Trong khi thực ra bạn phải hiểu toàn bộ, vì cơ thể là một thể thống nhất, không phải thứ bị cắt ra như sushi. Đó là một cách tiếp cận không hiểu gì cả. Thật sự là không hiểu gì.

 

JMV: “Nếu nhìn vào góc chiếu sáng trong ảnh, ánh sáng Mặt Trời chiếu từ dưới bên phải, thì phía trên bên trái phải có bóng.”

 

Đúng, đó là điều các chuyên gia ánh sáng đang nói.

 

Tôi chỉ nói rằng đây là hình gốc, còn tôi đã xoay nó. Đây là hình gốc như bạn thấy trên mạng. Tôi xoay lại thì thấy rõ Tây Ban Nha.




Đây, Tây Ban Nha và châu Phi. Nhưng hầu như không thấy Hoa Kỳ. Không thấy Brazil, không thấy Nam Cực… gần như không thấy gì.

 

 

 

--------

 

 

 

 

Một câu hỏi khác. Câu hỏi là: “Họ đã đi đâu?”

 

Tôi đoán là đang hỏi Artemis 2 đã đi đâu.

 

Rồi, nếu theo những gì mà chúng ta đang nói, thì sẽ như sau: nếu họ không vượt qua các vành đai Van Allen, thì chắc chắn không thể đến Mặt Trăng. Điều đó là rõ ràng.

 

Vậy họ đi đâu?

 

Trong khuôn khổ kiến thức này: họ không đi đến Mặt Trăng như họ nói. Họ bay lên, thực hiện quỹ đạo được kiểm soát, rồi cuối cùng được thu hồi hoặc rơi xuống các khu vực đã định sẵn.

 

Biển là nơi hợp lý trong hệ thống này: khu vực hạn chế, khó tiếp cận, kiểm soát hoàn toàn.

 

Nếu không có chuyến đi thật, không có điểm đến, nếu mọi thứ trong quỹ đạo thấp đều là giả, thì kết thúc luôn phải là trên Trái Đất. Và đó là lý do khớp với ý tưởng thu hồi trên đại dương hoặc rơi có kiểm soát, không phải tai nạn mà là một phần của quy trình.

 

Điểm mấu chốt không nằm ở lúc va chạm, mà là hiểu rằng chuyến đi đó chưa bao giờ tồn tại như họ nói. Tên lửa không thất bại, nó thực hiện đúng những gì nó được thiết kế trong câu chuyện đó.

 

Và ở đây, khi nói về các nhiệm vụ Apollo: họ chưa bao giờ rời khỏi quỹ đạo thấp của Trái Đất, không thể vượt qua các vành đai Van Allen với công nghệ đó, mọi thứ được trình bày như hành trình lên Mặt Trăng chỉ là sân khấu, bối cảnh, câu chuyện được dựng lên, và những gì công chúng thấy không tương ứng với các hoạt động thật.

 

Những gì gọi là Artemis 2 và tất cả các lần phóng của NASA… chỉ là sân khấu thuần túy. Tất cả chỉ là biểu diễn.

 

Như tôi đã nói trước đó: để bạn tin rằng nhân loại bị giới hạn, bị giới hạn trong quỹ đạo thấp. Điều này rất quan trọng.

 

Có hai nền khoa học: một cho chúng ta và một cho họ. Của họ thì không bị giới hạn trong quỹ đạo thấp. Của chúng ta thì bị giới hạn.

 

Khi vượt qua vành đai Van Allen thì đó đã là quỹ đạo cao. Còn Mặt Trăng thì nằm ngoài quỹ đạo.

 

Tên lửa phóng lên, khoang tàu bay quanh, khói, lửa và các góc quay được sắp đặt. Tất cả không cho bạn thấy sự thật. Những gì thật xảy ra ở những quỹ đạo và tuyến đường mà bạn không thể nhận thức, ngoài phổ 3D của bạn.

 

Sử dụng lỗ sâu. Như tôi đã nói trước đó: nhảy trong ether.

 

Một điểm quan trọng nữa: mỗi lần phóng đều có mục tiêu cụ thể - lập trình tâm trí của bạn.

 

Vậy tại sao họ làm vậy? Để lập trình bạn.

 

Để bạn tin rằng nếu không có NASA hoặc chính phủ thì không có gì là có thể. Rằng khoa học chính thống là thứ quyết định mọi thứ.

 

Trong khi bạn tập trung vào các video, các con tàu thật đã di chuyển bằng tần số, điều chỉnh hình xuyến, đi qua lỗ đen và đi ra từ các Mặt Trời mà không cần lực đẩy hóa học hay ion. Những gì bạn được cho thấy chỉ là một phần nhỏ, được thiết kế để giữ bạn trong ảo tưởng về tiến bộ tuyến tính.

 

Đó là kiểm soát tâm trí, lập trình nhận thức trong khi mọi người đang nhìn vào đó. Vậy nên, mục đích là để lập trình bạn.

 

Rồi, xem khán giả nói gì.

 

“Đó là sân khấu.”

 

Đúng vậy. Nhưng dĩ nhiên, sân khấu ngày càng tinh vi hơn. Vì sao? Vì con người ngày càng thông minh hơn, tỉnh thức hơn, công nghệ nhiều hơn.

 

Mọi người biết rằng với công nghệ hiện nay có thể làm giả rất nhiều thứ. Cũng có những người có rất nhiều thời gian rảnh, tạo ra các nội dung giả rất tinh vi. Tôi hiểu điều đó, nhất là mấy bạn trẻ 14–15 tuổi, rảnh rỗi ở nhà, sáng tạo, giỏi công cụ, làm ra những thứ rất thật rồi xem phản ứng của các YouTuber.

 

Cộng thêm việc truyền thông chính thống cũng liên tục tung ra thông tin sai lệch, khiến cuối cùng bạn không biết điều gì là thật.

 

terra-projects: “Chào bạn; tôi đã biết từ nhiều năm trước rằng Neil Armstrong, Michael Collins và Buzz Aldrin (Apollo) đều là hội viên hội kín… Vậy còn các thành viên phi hành đoàn hiện tại của Artemis II thì sao? Hãy tìm hiểu đi…!!!”

 

Tôi sẽ làm một video với hình ảnh của Aldrin và những người đó, những biểu cảm khuôn mặt rất lạ.




Khi bạn nhìn vào những hình ảnh đó, bạn thấy sự ngây thơ, sự háo hức khi họ “đi lên Mặt Trăng”. Nhưng tại sao?

 

Rất đơn giản: vì thông tin bị phân mảnh. Ngay cả họ cũng không biết họ đang đi đâu.

 

Tôi nhắc lại: thông tin bị phân mảnh.

 

Và một điều rất quan trọng, tin độc quyền cấp thế giới - như các bạn biết, trong điện ảnh, đây là kênh tiếng Tây Ban Nha đầu tiên nói điều này.

 

Như các bạn biết, điện ảnh nói sự thật. Và bạn biết không? Tôi nghĩ ngày 1 tháng 4 có một bộ phim ra mắt mà ít ai để ý, nói về UFO học.

 

Và nội dung là gì? Theo những gì tôi hiểu, chúng ta đang sống trong một cái lồng, và trong phim có các phi hành gia. Tôi sẽ tìm tên phim cho các bạn. Chờ một chút. Nhân tiện tôi tìm luôn hình ảnh kia. Các bạn cứ bình luận trong lúc tôi tìm.

 

Để xem… tìm phim.  Đây, tôi chia sẻ một hình khác, của một người bạn của kênh.

 

Người này tôi thấy khá dễ thương. Có lẽ vì ông ấy lớn tuổi rồi…




Nhìn xem. Không thể nói là không dễ thương. Bạn nghĩ điều này là bình thường ở độ tuổi đó sao? Nhìn bao nhiêu miếng dán trên người ông ấy.

 

Rồi, trong lúc các bạn xem hình này, cho tôi tìm tiếp.

 

Quay lại ý về Mặt Trời mà JMV nói, tôi sẽ chia sẻ ngay. Có quá nhiều thông tin… nhưng vì kênh bị hạn chế nên tôi không thể chia sẻ hết, vì cũng chẳng mấy ai xem.

 

Đây, một hình khác.




Phía trên là hình NASA cung cấp, phía dưới là một người dùng đèn pin để minh họa Mặt Trời. Khi đó sẽ có một phần nằm trong bóng tối.

 

Rồi, quay lại tìm phim.

 

À, các bạn nhớ người nhảy dù từ độ cao rất lớn không? Người của Red Bull. Anh ta nhảy từ gần quỹ đạo thấp, và có thể thấy độ cong của Trái Đất. Tôi không thể chiếu video vì sẽ bị bản quyền.

 

Có rất nhiều thứ. Đây, một hình nữa. Nhớ nhé, độc quyền cho các bạn. Hãy đăng ký, chia sẻ và bình luận - tôi nói nghiêm túc, vì việc này tốn rất nhiều thời gian và công sức. Mọi người không hiểu điều đó.

 

Đây, nhìn này.




Tôi đang cố tìm tên bộ phim đó.

 

Đây, tôi đang xem video của Katy Perry, vì toàn là phụ nữ bay vào không gian, và rõ ràng… tôi đã hiểu rồi… Để xem có thể chia sẻ không.

 

Chờ chút. Tôi mở quá nhiều cửa sổ. Tôi mở rất nhiều, vì để làm buổi phát hôm nay, tôi phải mở trang Swaruu.org và đọc hết các bản phiên âm. Những thứ này không thể làm trong một sớm một chiều.

 

Vậy để các bạn thấy rõ là tóc trong không gian không dựng đứng như vậy, như các bạn sẽ thấy trong Artemis, mà nó sẽ như kiểu ở trong nước.

 

Rồi, để tôi đọc cho các bạn một bài đăng. Tôi mở hình xem có chia sẻ được không. Không, không chia sẻ được. Được rồi, tôi sẽ đọc cho các bạn một bài đăng:

 

“Các cấu trúc chưa được khám phá dưới kim tự tháp. Các lần nhìn thấy vật thể bay không xác định trên toàn thế giới. Những người tố giác đang xuất hiện khắp nơi. Bomblazar trở lại tâm điểm với mùa 4. Bộ phim của Spielberg sắp ra mắt, Disclosure Day. Có tin đồn về một sự tiết lộ sắp xảy ra liên quan đến nguồn gốc ngoài Trái Đất. Không có sự trùng hợp nào cả, các bạn. Họ đang chuẩn bị cho một điều gì đó.”

 

À, đây rồi. Tôi sẽ chia sẻ cái mà không ai nói cho bạn biết. Nhưng trước hết tôi muốn dịch nó cho đúng, để tránh hiểu sai. Đợi chút, tôi sẽ dịch như một người chuyên nghiệp trước khi chia sẻ thông tin độc quyền này cho các bạn.

 

Được rồi, bản dịch: Tên dự án là Ave María.

 

“Ave María” là cách dịch đúng trong bối cảnh tôn giáo, là lời cầu nguyện Công giáo.




Các bạn nhìn này: bộ phim có tên Project Salvation. Spielberg tập trung rất nhiều vào chủ đề tôn giáo. Họ đang dẫn dắt nhận thức của chúng ta.

 

Để làm gì? Để chia thế giới thành hai phía: những người theo Kitô giáo và những người còn lại, rồi dẫn đến một dạng xung đột.

 

Nhìn kỹ nhé: Ave María. “Belief” là niềm tin.

 

Dịch toàn bộ tiêu đề: “Dự án Ave María, quay cho IMAX, chỉ chiếu rạp từ 20/05/2026.”

 

Tên phim: Project Salvation.

 

Nội dung: Một giáo viên khoa học trung học, Ryan Grace (Ryan Gosling), tỉnh dậy một mình trên một con tàu vũ trụ, cách xa Trái Đất, không nhớ mình là ai hay đến đó bằng cách nào.

 

Khi ký ức dần quay lại, anh phát hiện nhân loại đã gửi mình vào một nhiệm vụ tuyệt vọng: giải mã một chất bí ẩn đang làm Mặt Trời chết dần và đe dọa xóa sổ toàn bộ sự sống trên Trái Đất trong vài thập kỷ tới. Grace phải sử dụng kiến thức khoa học, sự sáng tạo và những ý tưởng phi truyền thống để cứu hành tinh.

 

Nhưng một tình bạn bất ngờ với một sinh vật ngoài Trái Đất có thể giúp anh không phải làm điều đó một mình.

 

Đây là bản chuyển thể từ tiểu thuyết nổi tiếng của Andy Weir, tác giả của “The Martian”. Tôi cũng không rõ lắm câu chuyện này muốn nói gì.

 

Rồi, xem tiếp.

 

Có rất nhiều người nói về Artemis, nhiều người cho rằng đây là giả, có người nói không ai nhắc đến bức xạ.

 

Hình này rất quan trọng.

 



Đây, nhìn hình này và cho tôi biết: điều này có bình thường không?

 

Đây là trợ lý của phi hành gia Artemis 2. Nhìn cánh tay của người này. Chúng ta có phải là những người duy nhất đang nói về điều này không?

 

Hình xăm này là gì vậy? Có ai biết không? Hãy để lại trong bình luận.

 

Đây là cái gì? Tôi thật sự không hiểu nữa. Có phải tôi đang tưởng tượng không? Hay là ảo giác?

 

Các bạn xem kỹ hơn rồi cho tôi biết: điều này có bình thường không? Đây là ảnh tổng thể. Đây là ai? Có người nói là Beelzebub. Có người nói là Moloch.

 

francescxaviermunoziaviles1240: “Vâng, tôi thấy, và tôi đã xem một video của Rosalía mà mang màu sắc rất “satan”.”

 

Tôi nói thật: nếu tôi là phi hành gia, tôi sẽ không để người như vậy chạm vào mình.

 

Rồi, xem còn gì nữa. Có những video tự làm ở nhà để giả vờ như đang ở ngoài không gian - con người rất sáng tạo, thật sự đáng kinh ngạc.

 

Rồi, xem hình này. Rất thú vị.

 



Tôi nhớ đã nói về điều này với Aneeka, nhưng không tìm lại được đoạn đó. Không phải tất cả thông tin đều có trên trang web.

 

Các bạn nhìn hình này: nó có ý nghĩa gì không?




Nhìn kỹ đi. Cái này là gì vậy? Tôi bắt đầu thấy hơi sợ rồi.

 

Tôi nhớ họ đã từng giải thích về biểu tượng con rắn tự ăn đuôi mình.

 

Rồi, xem tiếp. Các bạn có biết NASA có một lực lượng cảnh sát riêng không?

 

Đây, các bạn sẽ thấy. Một đơn vị kiểu như đặc nhiệm. Nhìn cái mũ này. NASA Security Police. Và vũ khí họ mang theo.

 




Rồi, một thông tin khác: “Mặt Trăng được tạo từ plasma, không phải đá, và không ai có thể hạ cánh lên đó.” - R. Foster, 1965.

 

Tôi đưa tên để các bạn tự tìm hiểu. Người này sau đó đã bị chỉ trích nặng nề khi câu chuyện “đổ bộ Mặt Trăng” được chấp nhận rộng rãi. Các bạn có thể tự tìm thông tin về ông ấy. Có cả video luôn.

 

Rồi, còn gì nữa? Có rất nhiều thứ. Ở đây có hai hình. Để xem. Thực ra có rất nhiều thông tin.

 

Nhìn kỹ nhé. Đó là lý do tôi nói người này, Aldrin, dù sao thì tôi cũng thấy ông ấy khá ổn, vì tôi không biết là ông ấy giờ không còn biết nên nói gì nữa, không biết nói sao cho đúng.

 

Để tôi tìm hình.

 



Tôi nghĩ là đã đến một lúc ông ấy không còn biết nói gì nữa. Nhìn xem người này nói gì. Người này đã được phỏng vấn trên truyền hình. Và thật sự, tôi không biết nữa, tôi không biết là ông ấy quá ngây thơ hay đang dần trở lại như một đứa trẻ về mặt tinh thần. Thực ra tôi sẽ làm một video riêng về điều này.

 

Nhìn xem người phỏng vấn nói gì. Gọi ông ấy là Conan đi. Đoạn này dài khoảng 45 giây, tôi sẽ dịch nguyên văn vì có nhiều người hay phóng đại.

 

Người phỏng vấn là Conan O’Brien.

 

Conan nói: “Chúng ta hãy nói về điều này, vì nó thật sự hấp dẫn. Tôi nhớ rất rõ, và tôi nghĩ bất kỳ ai còn sống vào thời điểm đó cũng vậy, bố mẹ tôi đã đánh thức tôi dậy và chúng tôi xuống xem các ông hạ cánh lên Mặt Trăng.”

 

Buzz Aldrin trả lời: “Không, chúng tôi không làm vậy.”

 

Conan: “Cái gì?”

 

Aldrin: “Tại sao? Vì không có truyền hình.”

 

Conan: “Khi các ông đã chụp hình xong, những gì mọi người thấy là hoạt hình.”

 

Aldrin tiếp tục: “Tôi có một ký ức rất mơ hồ…”

 

Nhìn kỹ nhé - “tôi có một ký ức rất mơ hồ”… như thể ông ấy đã bị tác động gì đó. Người ta sẽ nói tôi là kẻ thuyết âm mưu, nhưng chính ông ấy nói là “tôi có ký ức rất mơ hồ”.

 

Ông ấy nói tiếp: “Nhưng tất cả chúng tôi tụ tập quanh radio, nghe và nói về việc chúng tôi đã đi được bao nhiêu bước sang trái hay phải. Sau đó tôi nói: ‘chạm đất nhẹ, động cơ tắt.’ Rồi có vài điều khác, và Neil nói: ‘Houston, Tranquility Base. Đại bàng đã hạ cánh.’”

 

Conan nói: “Thật sự rất ấn tượng.”

 

Bây giờ là phần bối cảnh của đoạn clip: Aldrin giải thích rằng không ai xem trực tiếp khoảnh khắc hạ cánh trên truyền hình vì lúc đó không có camera truyền hình từ Mặt Trăng. Những gì mọi người thấy là hoạt hình và mô phỏng, trong khi nghe âm thanh thật qua radio. Video thật của quá trình hạ cánh được quay sau đó và phát lại sau.

 

Đây là những gì trí tuệ nhân tạo giải thích - tức là đang “chỉnh lại” lời của Aldrin. Vì ông ấy đã nói quá nhiều. Ông ấy nói rõ: “chúng tôi không làm điều đó.” Không phải nói mất tín hiệu, mà là “không làm”.

 

Người kia hỏi “cái gì?”, ông ấy nói “vì không có truyền hình”. Khi đã chụp hình xong, mọi người chỉ thấy hoạt hình.

 

Tôi nghĩ họ đã cố chỉnh sửa và làm sạch câu chuyện này.

 

Rồi, chuyển sang câu hỏi tiếp theo.

 

Boutique hỏi: “Trên Mặt Trăng có ngày và đêm không? Tin tức nói có, nhưng tôi không tin.”

 

Đúng là từ Trái Đất, chúng ta thấy các pha Mặt Trăng, thấy có sáng và tối. Nhưng chu kỳ này kéo dài khác, khoảng 14–15 ngày.

 

Tuy nhiên, theo thông tin Swaruunian - Taygetan, Mặt Trăng không được xem là một thiên thể tự nhiên. Khoa học Trái Đất nói đó là vệ tinh tự nhiên, có ngày và đêm. Nhưng người Taygetan không xem Mặt Trăng là tự nhiên, và cũng không coi nó có chu kỳ đơn giản như Trái Đất.

 

Thay vào đó, họ mô tả nó như một thứ hoàn toàn khác: Một vật thể chức năng. Nhưng khi nhìn từ Trái Đất, bạn vẫn thấy các vùng sáng và tối, và gọi đó là ngày và đêm. Nhưng đó chỉ là bề mặt, lớp vỏ ngoài.

 

Theo thông tin đó, điều quan trọng không phải là ánh sáng, mà là tần số. Trăng tròn tương ứng với hoạt động mạnh nhất của Ma Trận. Có thể ngày 1 tháng 4 là trăng tròn hoặc gần trăng tròn.

 

Trăng non tương ứng với mức matrix thấp nhất.

 

Đây không chỉ là chu kỳ ánh sáng, mà là chu kỳ phát xạ năng lượng. Vậy nên, đúng là bạn có thể nói có ngày và đêm theo cách nhìn từ Trái Đất, nhưng điều đó không giải thích bản chất thật.

 

Nó không giải thích tại sao Mặt Trăng ảnh hưởng đến thủy triều, nhận thức, trạng thái nội tâm, thậm chí cả cách các vật như tinh thể phản ứng. Swaruu từng nói không nên “nạp năng lượng” cho tinh thể dưới ánh trăng.

 

Tại sao?

 

Vì Mặt Trăng truyền tần số của Ma Trận, và tinh thể hấp thụ tần số đó. Vậy nên nếu chỉ nói “ngày và đêm” thì là đang đơn giản hóa một hệ thống phức tạp hơn nhiều. Theo cách nhìn này, Mặt Trăng là một nút truyền trong một hệ thống lớn hơn.

 

Rồi, có người nói: “Mỗi ngày trên Mặt Trăng kéo dài 14 ngày Trái Đất, và mỗi đêm cũng vậy.”

 

Rồi, Elizabeth hỏi: “Nếu họ không thể vượt qua vành đai Van Allen, thì họ chỉ bay quanh Trái Đất 10 ngày? Có thể người dùng kính thiên văn sẽ thấy gì đó.”

 

Câu trả lời: nếu không vượt qua được bức xạ đó, thì không thể đi đến Mặt Trăng với công nghệ thông thường. Vậy họ đi đâu?

 

Mọi thứ cho thấy họ quay về đại dương, khu vực quân sự, nơi kiểm soát chặt chẽ. Họ bay lên, điều chỉnh quỹ đạo, rồi hạ xuống. Bạn thấy đường bay đó, là bạn có thể đoán được nơi họ sẽ đến. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn.

 

Trong khi đó, câu chuyện vẫn tiếp diễn phía “trên kia”: hình ảnh, liên lạc, quỹ đạo… tất cả được dàn dựng để không ai nghi ngờ. Nếu họ không rời đi thật, thì mọi thứ chỉ là sân khấu. Ngay cả khi ai đó dùng kính thiên văn, họ cũng chỉ thấy những gì được cho phép thấy.

 

Rồi, câu hỏi khác: “Trong Artemis có thấy các phi hành gia chơi đùa với trạng thái không trọng lực. Họ làm thế nào?

 

Theo những gì tôi thấy - dù tôi chưa thể chia sẻ - có bốn phi hành gia: một người hói, hai người tóc ngắn và một phụ nữ tóc dài. Người phụ nữ này buộc tóc lại, và phần đuôi tóc hơi bay lên. Nhưng khi thả tóc ra, tóc dựng lên rất mạnh, kiểu như thế này.

 

Nhưng họ nói với tôi rằng không phải như vậy. Trong trạng thái không trọng lực, tóc sẽ chuyển động giống như trong nước. Trong nước, tóc không dựng đứng như vậy, mà mềm và trôi như thế này.

 

Nếu bạn xem video của Katy Perry trong môi trường không trọng lực, bạn sẽ thấy rõ điều đó. Tôi sẽ tìm video đó và chia sẻ. Trên X thì nó dạng video ngắn.

 

Để tôi tìm: Katy Perry trong không gian.


 


Tôi chia sẻ ở đây. Nhưng mà họ cũng không rời khỏi quỹ đạo. Thôi, lúc nào cũng sẽ có người tìm ra cái gì đó để tranh luận. Tôi không thể ngồi đây tranh cãi cả ngày được.

 

Rồi, chúng ta đã gần 2 tiếng phát trực tiếp rồi. Giờ xem tiếp hay kết thúc buổi này tại đây. Các bạn đang trong dịp Tuần Thánh, hãy tận hưởng thời gian với gia đình.

 

Trong khi các bạn xem video, tôi sẽ tiếp tục. Tôi nghĩ đây là câu hỏi cuối cùng.

 

Ramón hỏi về “các công trình trên Mặt Trăng và việc bị cấm bởi các trí tuệ khác”. Để tôi đọc lại cho đúng: các công trình trên Mặt Trăng và sự cấm đoán từ các trí tuệ khác. Có đúng không?

 

Theo những gì họ nói, thì bên trong Mặt Trăng có các cấu trúc vật lý. Có hành lang, khu vực bên trong, những phần bị bỏ hoang. Nó không phải là một tảng đá rỗng, nhưng cũng không phải là một nơi sạch sẽ hay đã được khám phá như người ta nói. Nó bị xuống cấp, nguy hiểm, và có sự hiện diện của các thực thể.

 

Mặt Trăng gắn liền với việc thiết lập Ma Trận 3D khoảng 12.500 năm trước, không phải như một biểu tượng mà là một cơ sở hạ tầng. Nó là một phần của hệ thống giới hạn nhận thức con người và duy trì môi trường bị kiểm soát.

 

Ở đây cũng liên quan đến các vành đai Van Allen. Chúng không chỉ là bức xạ, mà còn hoạt động như một rào chắn, một giới hạn vận hành thực sự. Không thể vượt qua một cách tự do. Việc tiếp cận không phải là mở. Bạn không thể cứ đến, hạ cánh và khám phá như sa mạc. Nó không hoạt động như vậy.

 

Bản thân hệ thống không cho phép. Mọi thứ đều bị kiểm soát, điều chỉnh. Có cấu trúc, có sự hiện diện, có giới hạn thực sự về việc tiếp cận. Tất cả là một phần của cùng một cơ chế.

 

Mặt Trăng không ở đó để được khám phá. Nó ở đó để thực hiện một chức năng trong hệ thống giữ nhân loại ở vị trí hiện tại.

 

Vậy thôi, các bạn. Hy vọng buổi phát trực tiếp này mang lại giá trị cho các bạn. Nếu thấy hay thì hãy nhấn thích, đăng ký, chia sẻ và bình luận.

 

Chúng ta sẽ tiếp tục nói về chủ đề này, vì tôi rất đam mê Mặt Trăng. Còn nhiều hình ảnh tôi chưa thể chia sẻ vì chương trình không cho phép, nên tôi sẽ làm một video riêng trên kênh Despejando.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia, đã ủng hộ, những người đăng ký mới, những người chia sẻ video - tôi thật sự rất trân trọng.

 

Và vậy thôi, chúng ta tiếp tục hành trình này.

 

Một cái ôm thật lớn đến các bạn. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.

 

Cảm ơn. Chào các bạn.

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=Tptiq2Kp5AA

 

https://swaruu.org/transcripts/

 


 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

 

- Chúng ta chưa bao giờ lên mặt trăng – dải Van Allen

- Chúng ta chưa bao giờ lên mặt trăng phần 3

- MA TRẬN 3D - 3 cách để hiểu ma trận (Công nghệ mặt trăng)

- Con tàu đó là mặt trăng

- Con tàu vũ trụ giả làm mặt trăng - nó như thế nào và sản xuất gì

- Mặt trăng - trạm vũ trụ nhân tạo và ma trận 3D

- Sóng Mặt trời, Sóng Thiên hà - Chúng có quan trọng không?

- Các sứ mệnh lên Mặt Trăng của chương trình Apollo - Giả hay Thật? PHẦN 1

- Sứ mệnh Apollo lên Mặt trăng: giả hay thật? PHẦN 2

- Năng Lượng Tự Do (Điểm Không): Cơ Chế Của Sự Biểu Hiện

- Điều hướng sao (Du hành thời gian, Bản đồ sao và HƠN THẾ NỮA)

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 

Đăng nhận xét