Swaruu Transcripts 2107
Thực tại
là gì? Yazhi Swaruu
01-07-2026
👉 Tóm tắt nội dung: Bài viết trình bày quan điểm của Yazhi
Swaruu về bản chất của thực tại, cho rằng không tồn tại một thực tại khách quan
tuyệt đối mà mọi thực tại đều được hình thành từ nhận thức và sự đồng thuận giữa
các ý thức. Theo Yazhi, các thế lực có thẩm quyền trên Trái Đất định hình cách
con người nhìn nhận thế giới bằng cách áp đặt những giới hạn về điều gì là
"có thể" hay "không thể", khiến con người đánh mất khả năng
biểu hiện hóa điều mình thực sự mong muốn.
Nội dung cũng giải
thích mối liên hệ giữa ý thức, trí tưởng tượng, giấc mơ, biểu hiện hóa, UFO,
các mật độ tồn tại, dòng thời gian, và trải nghiệm sau khi chết. Theo đó, những
gì một người tin tưởng, tập trung và mang trong tâm trí sẽ trở thành thực tại
mà họ trải nghiệm. Bài viết khuyến khích mỗi người chịu trách nhiệm về thực tại
của chính mình, vượt qua những niềm tin bị áp đặt và phát triển nhận thức để chủ
động tạo nên cuộc sống mà mình mong muốn.
---------
Chào các bạn.
Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên Revelación
Cósmica Semillas Estelares.
Bây giờ đã rất
khuya rồi, ở đây, phía bắc châu Âu đã là 1 giờ sáng. Chủ đề hôm nay là một chủ
đề rất thú vị, tôi tin các bạn sẽ thích. Cá nhân tôi rất thích nói về những chủ
đề như thế này.
Đây là thông tin
từ Yazhi Swaruu. Trước tiên, tôi muốn nói rằng buổi phát trực tiếp này chỉ được
chia sẻ ở rất ít nơi: trong cộng đồng YouTube của Revelación Cósmica Semillas
Estelares, trên các cộng đồng YouTube khác của tôi, trên X với tên Taygeta
Oficial, và trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Nhân tiện, tôi cũng đã tạo
một nhóm Telegram tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Tôi chỉ có hai
nhóm thôi: Despejando Enigmas trên Telegram và Despejando Enigmas Semillas
Estelares.
Được rồi, sau
khi nói xong điều đó, chúng ta đi vào chủ đề hôm nay. Đây là một chủ đề rất thú
vị. Tiêu đề gốc là: “Thực tại là gì? Có tồn tại thực tại khách quan hay không?”
Đây là thông tin từ Yazhi Swaruu.
Đây là một chủ đề
rất quan trọng, bởi vì nó giải thích rằng người quyết định thực tại thực sự
chính là kẻ đang nắm quyền lực. Chính họ là những người quyết định thực tại của
bạn, chứ không phải điều bạn muốn trải nghiệm. Họ quyết định cách mà bạn sẽ sống
trong thực tại của mình.
Trước hết, cảm
ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây. Xin gửi lời chào đến tất cả các bạn. Cảm
ơn rất nhiều.
Được rồi, chúng
ta bắt đầu nhé. Đây là thông tin từ Yazhi Swaruu. Hãy chú ý kỹ, bởi vì điều này
cực kỳ thú vị. Tôi phải nói rằng buổi phát trực tiếp này được chia thành hai phần.
Hãy xem cô ấy
nói gì.
“Tại sao một điều gì đó lại được xem là thực
tại?”
“Thực tại tạo ra mặt đối lập của nó là dối
trá và tưởng tượng. Vậy sự khác biệt giữa tưởng tượng và dối trá là gì? Chỉ có
một điểm khác biệt: tưởng tượng chấp nhận rằng nó không phải là thực tại, còn dối
trá thì áp đặt một điều tưởng tượng như thể đó là thực tại. Tưởng tượng chấp nhận rằng nó không phải là
thực tại, còn dối trá thì áp đặt một điều sai sự thật thành thực tại.”
Từ đây, toàn bộ
chủ đề sẽ được triển khai, và nó thực sự đáng kinh ngạc.
Cô ấy tiếp tục: “Bản thân thực tại chỉ có thể tồn tại như một
chuỗi những sự đồng thuận giữa hai hay nhiều ý thức. Muốn tất cả chúng ta cùng
trải nghiệm một thực tại thì phải có những sự đồng thuận giữa hai hay nhiều ý
thức.
Một
câu hỏi rất quan trọng được đặt ra: Ai là người quyết định điều gì là thực tại
và điều gì không phải là thực tại? Đó chính là những người kiểm soát các sự đồng
thuận ấy.”
Những người kiểm
soát các sự đồng thuận đó sẽ quyết định điều gì là thực tại đối với bạn. Dù bạn
thích hay không thích. Dù bạn chấp nhận hay không chấp nhận. Chính họ sẽ quyết
định thực tại của bạn.
Tôi biết nghe
thì có vẻ rất đơn giản. Nhưng hãy chú ý điều tôi đang nói. Hay đúng hơn là điều
Yazhi đang nói.
“Ví dụ như Cabal. Cabal là một ví dụ về kẻ tạo
nên thực tại của bạn. Do đó, thực tại chỉ có thể mang tính khách quan, bởi vì các
ý thức, nếu chưa phải là Toàn Thể, là Nguồn, thì chỉ có một khả năng nhận thức
giới hạn. Vì vậy, mọi thứ nằm ngoài khả năng nhận thức giới hạn đó sẽ trở thành
tưởng tượng hoặc viễn vông.”
Tất cả những gì
nằm ngoài phạm vi nhận thức giới hạn mà họ áp đặt lên bạn sẽ biến tâm trí bạn
thành một nhà tù. Chính tâm trí là nhà tù của bạn. Tất nhiên, bạn không nhận ra
điều đó.
Họ đã áp đặt vào
cuộc sống rất nhiều điều vô lý, thực sự vô lý. Ví dụ như bắt bạn phải trả tiền
để được uống một thứ cơ bản như nước. Bắt bạn phải trả tiền cho một nhu cầu cơ
bản như nhà ở. Bắt bạn phải trả tiền cho một nhu cầu cơ bản như năng lượng. Họ
áp đặt tất cả những điều đó như thể đó là điều bình thường, tự nhiên, như thể
con người vốn phải sống như vậy. Toàn là những câu chuyện bịa đặt. Thế nhưng
trong thực tại của mình, bạn đã chấp nhận chúng.
Sẽ còn nhiều thứ
nữa được áp đặt. Ngày càng nhiều hơn. Và bạn tiếp nhận chúng ở cấp độ vô thức.
Tôi cũng muốn
nói rằng toàn bộ những thông tin này đều được tôi diễn giải theo góc nhìn của
riêng mình. Mỗi người sẽ hiểu theo cách riêng của họ. Điều đó là hoàn toàn bình
thường. Sẽ là bất thường nếu tất cả mọi người đều hiểu thông tin theo đúng cùng
một cách. Điều đó mới là bất thường. Không có lý do gì lại như vậy.
Theo logic và
cũng là quyền của mỗi người, ai cũng sẽ hiểu thông tin theo cách riêng của
mình, tùy theo mức độ ý thức và trải nghiệm mà việc biết những điều này mang lại.
Tùy họ có hiểu hay không. Điều thực sự bất thường, cực kỳ bất thường, là tất cả
mọi người đều đồng thanh nói “vâng” với cùng một điều. Điều đó mới bất thường.
“Vậy thì, tất cả những gì nằm ngoài khả năng
nhận thức giới hạn ấy sẽ bị xem là tưởng tượng hoặc viễn vông. Trừ khi có một
thực thể có thẩm quyền tạo ra các sự đồng thuận xuất hiện và áp đặt rằng điều
trước đây không thể quan sát được, nên bị xem là nằm ngoài thực tại của các ý
thức, giờ đây trở thành một phần của thực tại. Ví dụ như sóng vô tuyến hay sóng
vi ba. Trước đây chúng không được xem là thực tế. Ngày nay thì có. Nhưng ai đã
áp đặt điều đó? Một thế lực có thẩm quyền, dưới cái cớ rằng đây là một khám phá
mới.”
Từng chút một,
các thế lực có thẩm quyền đang tạo nên thực tại của bạn. Ví dụ như trong chiến
dịch công bố hiện tượng UFO mà Nhà Trắng, Lầu Năm Góc và toàn bộ hệ thống đó
đang tiến hành. Hiện nay họ đang áp đặt điều này. Họ đang áp đặt nó thông qua
các thế lực có thẩm quyền, các đại diện chính trị, giới khoa học, phe đối lập
được kiểm soát như Avi Loeb và tất cả những người đó. Họ đang cố tình nhồi nhét
khái niệm liên chiều không gian thay cho người ngoài hành tinh.
Tại sao?
Bởi vì điều đó
có lợi cho họ. Họ đã loại bỏ khái niệm người ngoài hành tinh, loại bỏ du hành
giữa các vì sao. Họ loại bỏ tất cả những điều đó và ép buộc bạn phải chấp nhận
khái niệm liên chiều không gian. Trong khi điều đó hoàn toàn không liên quan đến
ma quỷ hay thiên thần. Chỉ là họ đang cố tình liên hệ khái niệm liên chiều
không gian với ma quỷ và thiên thần.
Không ai biết
trong đầu họ đang tính toán điều gì. Đó lại là một chủ đề khác.
Khán giả đang
nói gì nhỉ?
Francesc: “Não bộ tạo ra hình ảnh và chiếu nó ra bên
ngoài.”
Theo tôi thì não
bộ chỉ là giao diện. Nó chỉ là giao diện. Thứ tạo ra hình ảnh thật sự nằm bên
ngoài, đó là ý thức. Não bộ chỉ có nhiệm vụ phiên dịch. Nó là giao diện. Nó là
bộ phận phiên dịch. Vấn đề là khi người khác nhét các ý tưởng vào đầu bạn và bạn
lại xem chúng là của chính mình, trong khi thực ra chúng không phải.
Về cơ bản, điều
Yazhi đang nói ở đây là bạn phải chịu trách nhiệm về thực tại của chính mình. Chính
bạn mới là người phải quyết định điều gì là thật và điều gì không phải là thật.
Điều mà người khác xem là tưởng tượng, với bạn có thể lại là thực tại. Đó mới
là điều quan trọng.
Đối với bạn, đó
là tưởng tượng hay là thực tại?
“Nó là thực tại
đối với tôi, nhưng với người khác thì chỉ là tưởng tượng.”
Vậy thì đó là vấn
đề của họ. Nếu họ xem đó là tưởng tượng thì đó là chuyện của họ.
Tôi nhớ trước
đây nhiều người từng nói tôi quá viển vông. Tôi chẳng quan tâm. Tôi tập trung. Tập
trung. Ngày nào tôi cũng tập trung. Thực ra tôi tập trung vào nhiều thứ, nhưng
tôi không để bản thân bị phân tán. Tôi luôn giữ sự tập trung. Bởi vì mọi thứ đều
nối tiếp nhau.
Cuối cùng thì
tôi hiểu rất rõ. Nếu không có chuyện gì xảy ra, ý tôi là nếu tôi không rời khỏi
Trái Đất, thì tôi sẽ tạo ra đúng điều mà hiện giờ tôi đang biểu hiện ra. Tôi
hoàn toàn chắc chắn về điều đó.
Nhưng điều quan
trọng là phải giữ được sự tập trung. Và đó chính là nội dung của buổi phát trực
tiếp ngày hôm nay.
Bạn phải luôn giữ
sự tập trung.
Đây không hẳn là
một buổi phát trực tiếp nói về cách biểu hiện hóa mọi thứ. Nhưng nó có liên
quan đến điều đó, nghĩa là chủ đề này gắn liền với sức mạnh của việc biểu hiện
hóa.
Được rồi, Yazhi
tiếp tục: “Nhưng vì chính quyền lực là
bên quyết định, nên họ cũng sẽ quyết định những khám phá mới nào có lợi cho họ
sẽ trở thành thực tại, và những khám phá nào thì không.”
Nói cách khác,
các thế lực có thẩm quyền sẽ quyết định điều gì có lợi cho họ và điều gì không.
Chính họ là những người biết vì sao những điều đó lại có lợi cho họ, chứ không
phải bạn.
“Vậy là chúng ta đi đến một ý tưởng rằng có
những thứ đang tồn tại, nhưng con người không thể nhận biết được chúng. Chúng vẫn
ở đó, nhưng vì con người không thể nhận biết nên họ không xem chúng là thực tại.
Ví dụ như ma, UFO. Có những người muốn áp đặt rằng những điều đó là có thật, bởi
vì đó là thực tại của họ, vì bất kỳ lý do gì. Họ sẽ nói với người khác rằng hãy
thức tỉnh để nhìn thấy những điều đó, thức tỉnh để nhận ra ma, UFO và những hiện
tượng tương tự.
Nhưng
điều họ muốn chứng minh lại nằm ngoài khả năng nhận thức của người khác. Khả
năng nhận thức ở đây không chỉ là những gì có thể nhìn thấy hay cảm nhận bằng
phương pháp thực nghiệm, mà còn là nhận thức về cách thế giới vận hành, theo
quan niệm rằng mọi thứ đều phải được một thế lực có thẩm quyền xác nhận.”
Đó chính là vấn
đề. Vấn đề nằm ở chỗ mọi thứ đều phải được một thế lực có thẩm quyền xác nhận. Bạn
có thể nhìn thấy rất nhiều điều và chia sẻ chúng. Nhưng nếu một thế lực có thẩm
quyền xuất hiện và nói rằng điều đó là giả, thì cho dù bạn đã tận mắt nhìn thấy,
tận tay chạm vào, nó vẫn sẽ bị xem là giả, bởi vì thế lực có thẩm quyền nói rằng
nó là giả. Bởi vì họ sẽ không xác nhận điều đó cho bạn.
Tại sao ư?
Bởi vì lợi ích của
họ đi ngược lại lợi ích của bạn.
Yazhi tiếp tục: “Nhưng xét một cách khách quan, liệu những thứ
không thể nhìn thấy hay kiểm chứng bằng bất kỳ cách nào từ góc nhìn của một cá
nhân cụ thể có thực sự tồn tại hay không?”
“Từ góc nhìn của chính người đó. Ví dụ, một
người bình thường, có thể hoàn toàn tin rằng UFO không tồn tại. Một người bình
thường nói chung sẽ nghĩ như vậy vì họ chưa từng nhìn thấy UFO. Họ biết rằng
các cơ quan có thẩm quyền không thừa nhận sự tồn tại của UFO. Họ biết rằng khoa
học, vốn được xem là nguồn tri thức cao nhất, cho rằng việc một vật thể có thể
di chuyển qua những khoảng cách liên sao rộng lớn như vậy là cực kỳ khó xảy ra,
gần như không thể.
Họ
biết rằng video trên YouTube có thể bị chỉnh sửa. Họ biết rằng ảnh trên các tạp
chí đã bị làm giả từ rất lâu trước khi Internet ra đời. Vì vậy, đối với người đó,
UFO không tồn tại. Tất cả đều là giả. Tất cả đều là dàn dựng.”
Yazhi nói tiếp: “Tôi biết một trường hợp, trong đó hai anh em
đã dùng một máy ảnh tốc độ cao để chụp ảnh một chiếc nắp lọ. Họ chụp rất nhiều
bức ảnh bằng cách ném chiếc nắp lọ như một chiếc đĩa Frisbee. Sau đó họ in các
bức ảnh và gửi chúng cho một nhà nghiên cứu UFO ở nước họ. Người này tin rằng
đó là ảnh UFO thật. Ông ta nghiên cứu rất kỹ các bức ảnh và kết luận rằng chúng
không có dây treo hay dấu hiệu giả mạo nào cả. Ông ta cho rằng các bức ảnh hoàn
toàn chân thực. Sau đó, ông ta in hàng chục tạp chí với hình chiếc nắp lọ trên
trang bìa.
Hai
anh em đó biết rõ rằng UFO không tồn tại. Bởi vì nếu chỉ với một chiếc nắp lọ
đơn giản mà họ có thể tạo ra một vụ ồn ào lớn như vậy, thì chắc chắn những người
khác cũng có thể làm điều tương tự theo cách của họ. Do đó, đối với họ, UFO
không tồn tại. Bởi vì lúc nào cũng có một lời giải thích. Họ dựa trên kinh nghiệm
thực nghiệm của chính mình.”
Yazhi tiếp tục: “Điều họ làm chỉ nhằm mục đích mua vui. Họ
không thể và cũng sẽ không bao giờ tin điều ngược lại, trừ khi một thế lực có
thẩm quyền xác nhận điều đó. Lúc nào cũng phải có một thế lực có thẩm quyền xác
nhận. Vì vậy, đối với hai anh em đó, UFO không tồn tại. Đó chính là thực tại của
họ.”
Yazhi tiếp tục: “Nhưng từ góc nhìn của tôi, ngay lúc này tôi
đang ngồi bên trong một chiếc UFO. Đối với tôi, việc tưởng tượng rằng UFO không
tồn tại là điều hoàn toàn không thể. Tôi không thấy chúng kỳ lạ hay khác thường.
Tôi hiểu rất rõ về chúng. Mặc dù ai đó có thể lập luận rằng đó chỉ là một loại
máy bay tiên tiến hơn rất nhiều so với những gì các bạn đang có, nhưng suy cho
cùng thì vẫn chỉ là máy bay. Thực tại của tôi không trùng khớp với thực tại của
họ. Từ góc nhìn của tôi, họ mới là những người sai. Họ chỉ là những người thiếu
hiểu biết. Còn từ góc nhìn của họ, tôi không hề tồn tại. Tôi chỉ là sản phẩm tưởng
tượng của hai YouTuber điên rồ, những người làm tất cả chuyện này để kiếm tiền
và thu hút sự chú ý.”
Tôi đoán khi
Yazhi nói đến “hai YouTuber điên rồ”, cô ấy đang nhắc đến Gosia và tôi, những
người bị cho là làm điều này chỉ vì tiền và để gây chú ý.
Lời giải thích
đơn giản nhất thường được xem là lời giải thích đúng nhất.
Trong lúc đọc đoạn
này, tôi chợt nhớ đến một chuyện. Hôm trước tôi đang đi trên một con đường nào
đó, tôi không nhớ là con đường nào, ở đây tại Phần Lan. Tôi nhìn thấy một công
trình rất kỳ lạ. Một công trình vươn cao lên trời. Và trên đó có một chiếc UFO
hình tròn.
Đúng vậy. Có một
chiếc UFO ở trên. Cái trụ đỡ bên dưới gần như không thể nhìn thấy. Thực ra vẫn
nhìn thấy, nhưng rất khó nhận ra. Nghĩa là nếu bạn chụp một bức ảnh rồi chỉnh sửa
nhẹ bằng Photoshop thì nó sẽ trông giống hệt một chiếc UFO.
Nó ở ngay đó, hiện
hữu bằng vật chất. Khi nhìn nó, tôi bất giác nghĩ đến cảm giác như mình từng sống
ở một nơi mà những con tàu như thế này là chuyện hết sức bình thường. Cảm giác
đó thật kỳ lạ.
Tôi đứng lặng
người.
Tôi nghĩ: “Trời ạ.”
Rồi lại nghĩ: “Nhưng
cái này là nhân tạo, không phải thật. Nó chỉ là một công trình nhân tạo được đặt
ở độ cao vài mét.”
Đó chỉ là một
công trình kiến trúc. Tôi không nhớ mình có quay video lại hay không. Nhưng nó
thực sự rất thú vị.
Khán giả đang
nói gì?
TheKAMUS33: “Cách đây nhiều năm, có một phụ nữ kể với tôi
rằng bà ấy nhìn thấy một con tàu ngay giữa trung tâm Cuba. Chỉ có bà ấy và một
người bán hàng nhìn thấy nó. Những người khác chỉ nghe thấy tiếng động, nhưng
không ai nhìn thấy. Chỉ có bà ấy và người bán hàng.”
Đúng vậy. Đúng
là như thế. Bởi vì không phải ai cũng có thể nhìn thấy cùng một thứ. Cho dù nó ở
ngay trước mặt bạn. Thứ đó tồn tại dưới dạng năng lượng tiềm năng. Và tùy theo
mức độ ý thức của mỗi người, họ sẽ diễn giải năng lượng tiềm năng đó theo những
cách khác nhau. Trong trường hợp này, hai người đó diễn giải nguồn năng lượng ấy
thành một con tàu, và thực sự đó chính là điều đang hiện diện ở đó. Điều đang
hiện diện ở đó.
Vậy bây giờ điều
gì sẽ xảy ra nếu một người dùng máy ảnh chụp chiếc UFO đó?
Hãy tưởng tượng
có năm người đứng cùng nhau. Chỉ một người nhìn thấy UFO. Bốn người còn lại không
thấy gì. Một trong số họ quyết định chụp thử một bức ảnh xem có ghi lại được gì
không. Thực tế là khi họ giơ điện thoại lên để nhìn qua màn hình, họ vẫn không
thấy gì cả.
Vậy bức ảnh sẽ
hiện ra thế nào?
Rất có thể sẽ
không có gì xuất hiện trong ảnh.
Tại sao?
Bởi vì máy ảnh,
hay chính xác hơn là công nghệ của chiếc máy ảnh... Tôi biết nhiều người sẽ cho
rằng đây là một lời biện minh rất thuận tiện. Nhưng theo tôi thì đúng là như vậy.
Công nghệ này được tạo ra phù hợp với mức độ ý thức của người đã chế tạo ra nó.
Nếu người tạo ra
công nghệ này không tin vào những vật thể đó, không tin vào bất kỳ điều gì thuộc
loại này, thì điều đó sẽ được phản ánh trong chính công nghệ mà họ tạo ra. Nếu
công nghệ này được chế tạo với sự tham gia của ý thức, thì rất có thể bạn sẽ
không nhìn thấy gì bằng mắt thường, nhưng khi đưa máy ảnh lên, bạn sẽ nhìn thấy
vật thể trên màn hình, bấm chụp và nó sẽ được ghi lại. Nhưng vì công nghệ hiện
nay không có sự tham gia của ý thức, hoàn toàn không có, nên bạn sẽ không ghi lại
được gì.
Tuy nhiên, cũng
có những trường hợp khác. Tôi từng quen một phụ nữ ở khu vực Barcelona. Thực ra
là một cô gái. Cô ấy kể với tôi rằng cô ấy thường xuyên nhìn thấy UFO. Mỗi khi
ra ngoài, cô ấy đều chụp được ảnh của chúng.
Cô ấy nói với
tôi: “Trên đường có rất nhiều người, nhưng dường như chẳng ai nhìn thấy chúng.
Trong khi chúng vẫn ở ngay đó. Tôi nhìn thấy.”
Và cô ấy dùng
máy ảnh chụp lại. Cô ấy đã cho tôi xem những bức ảnh.
Tôi hỏi: “Những
người khác có nhìn thấy không?”
Cô ấy trả lời: “Không.
Không ai nhìn thấy. Chỉ có tôi.”
Đó là một chi tiết
rất thú vị.
Và đúng là như vậy.
Có những người đi trên cùng một con đường nhưng không hề nhìn thấy. Đây là điều
chúng ta đã nói đến rất nhiều lần. Có thể có năm người cùng đi trên một con phố,
nhưng mỗi người sẽ nhìn thấy những điều khác nhau. Không bao giờ có hai người
nhìn thấy hoàn toàn giống nhau. Điều này cũng đúng đối với thông tin. Mọi người
cần phải hiểu điều đó. Đối với những thông tin của người Swaruu cũng vậy.
Không phải ai
cũng sẽ diễn giải giống nhau. Đó là điều hoàn toàn hợp lý, bởi vì mỗi người có
một mức độ ý thức khác nhau, nên mỗi người sẽ hiểu theo một cách khác nhau. Bạn
không thể ép buộc tất cả mọi người phải hiểu một bài viết theo cùng một cách, bởi
vì đơn giản là họ sẽ không hiểu giống nhau. Dù bạn có tìm được một nhà truyền
bá kiến thức giỏi đến đâu, cũng sẽ không ai hiểu mọi thứ chính xác như người đã
viết ra nó.
Francesc: “giống như khách sạn Esperia có một chiếc UFO
ở trên mái vậy.”
Đúng rồi, tôi biết
khách sạn đó. Nhưng cái mà tôi nhìn thấy thì khác. Nó giống như một thân cây
vươn lên cao, phía trên là một chiếc UFO đúng hình dáng UFO. Nếu tôi nhớ không
nhầm thì nó màu trắng, có một mái vòm màu đen và có các ô cửa sổ. Một chiếc UFO
đúng nghĩa. Thực sự nhìn nó tạo cảm giác rất đặc biệt khi nó đứng ngay bên cạnh
con đường.
Có một đêm tôi
đã quay được một con tàu. Đúng, giống như khách sạn đó. Tôi nghĩ nếu một người
Neanderthal sống lại... nhưng thực ra chẳng cần một người Neanderthal quay trở
lại làm gì. Ví dụ như điều tôi từng chứng kiến ở thành phố Barcelona. Nếu hôm
nay có một người từng sống ở Barcelona vào những năm 1960 quay trở lại thành phố,
họ sẽ thấy nơi đó đã trở thành một thảm họa. Một thảm họa hoàn toàn. Thành phố
đang bị suy thoái.
Hôm nay tôi đã
đăng một video trên kênh Despejando Enigmas, trong đó tôi nói về việc những nền
văn hóa như Tartaria đã bị xóa sổ và những nền văn hóa khác cũng đang dần bị
san bằng. Khi tôi nói “san bằng”, ý tôi là họ san bằng để xóa sạch. Để xóa bỏ. Và
đây là một quá trình diễn ra từ từ.
Ví dụ như những
công trình cổ sẽ lần lượt bị thiêu hủy, chẳng hạn như các nhà thờ lớn hoặc những
công trình tương tự. Chúng bị đốt cháy. Sau đó người ta không còn phục dựng lại
nữa. Hoặc nếu có phục dựng thì cũng được xây dựng theo một hình thức hoàn toàn
khác với nguyên bản. Dần dần, họ loại bỏ các chi tiết, các tấm biển ghi năm
tháng, mọi dấu vết lịch sử. Tất cả đều bị san bằng từng chút một.
Cho đến khi bản
chất vốn có của thành phố đó bị xóa sạch. Cho đến khi không còn ai biết vì sao
thành phố ấy được xây dựng ở chính nơi đó. Tất cả đều bị phá hủy.
Nhưng điều này
được thực hiện theo một kế hoạch. Tôi không biết chính xác chúng ta đang tiến đến
kiểu nền văn minh nào. Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy mình xa lạ với tất cả
những gì đang diễn ra.
Để xem tôi có diễn
đạt được không.
Chúng ta đang hiện
diện trên Trái Đất vì, theo một cách nào đó, bạn không sống với điều mình muốn,
mà sống đúng với con người thật của mình. Theo một cách nào đó, chúng ta đã hướng
bản thân đến việc trải nghiệm cuộc sống trên Trái Đất vì điều đó có ý nghĩa đối
với chúng ta, và vì chúng ta rung động cùng tần số với Trái Đất.
Nhưng tôi chắc
chắn rằng trong lần tái sinh tiếp theo của mình, tôi hoàn toàn không còn hứng
thú đầu thai trở lại một hành tinh như Trái Đất nữa. Hoàn toàn không.
Đối với tôi, điều
đó chẳng còn ý nghĩa gì. Theo tôi, nơi này đang tiến dần đến sự suy thoái toàn
diện. Thật sự tôi không còn hứng thú. Không còn hứng thú chút nào.
Tôi đã học được
rất nhiều điều. Và tôi không muốn quay trở lại đây nữa. Ít nhất là đối với tôi.
Có thể những người khác thì khác. Nhưng với tôi thì không.
Bởi vì thực sự
nơi này quá tệ. Xã hội đã hoàn toàn mất đi tính nhân văn. Tất nhiên tôi đang
nói theo nghĩa khái quát. Vẫn còn rất nhiều người tốt. Điều đó thì chắc chắn. Nhưng
nhìn chung, mọi thứ đều đang mất dần tính nhân văn.
Và đó là một sự
suy thoái khiến bạn có cảm giác như có ai đó, hay một thế lực nào đó, đang muốn
mọi thứ xuống cấp.
Silvana: “Tôi cũng nghĩ như vậy, Robert.”
Được rồi, chúng
ta tiếp tục.
Đến đoạn này,
Yazhi nói:“Qua tất cả những điều vừa
trình bày, thực tại chỉ có thể mang tính tương đối, phụ thuộc vào từng góc
nhìn. Bạn không thể nói với hai người đã tạo ra vụ giả mạo chiếc nắp lọ bay như
đĩa Frisbee rằng họ sai. Bạn không thể nói việc họ làm là sai. Bởi vì như vậy tức
là bạn đang áp đặt góc nhìn của mình lên họ. Và điều đó sẽ khiến bạn trở thành
một người tệ hại chẳng khác gì những người như Stalin, Joseph Goebbels hay Mao
Trạch Đông, những người áp đặt quan điểm của mình lên người khác. Vì vậy, không
nên áp đặt bất cứ điều gì. Chỉ nên chia sẻ. Chỉ nên đưa ra để người khác tự lựa
chọn. Và cũng không nên chỉ trích những người không muốn tiếp nhận điều đó.”
Bạn không thể
phê phán họ. Như vậy, mỗi ý thức sẽ có một thực tại riêng. Mỗi ý thức có một thực
tại riêng. Lát nữa Yazhi sẽ đưa ra một ví dụ.
Cô ấy nói: “Tôi nhắc lại, mỗi ý thức đều có một thực tại
riêng, và thực tại đó cũng hợp lệ như thực tại của bất kỳ ai khác. Đó là trải
nghiệm của chính họ. Và ý tưởng cho rằng càng ở mật độ cao thì càng hiểu được
nhiều điều nhìn chung là đúng. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ cao cấp hơn. Nó
chỉ có nghĩa là đó là cách bạn đã thiết kế cuộc đời mình để có được những trải
nghiệm nhất định. Nói cách khác, mỗi người trước khi bước vào Trái Đất đều tự
thiết kế cuộc đời mình dựa trên những trải nghiệm mà họ muốn có.”
Mỗi người đều tự
thiết kế cuộc đời mình theo trải nghiệm mà mình sẽ sống. Có những người sẽ
không thích trải nghiệm của mình. Nhưng chính họ đã thiết kế nó như vậy. Cũng
có những người thiết kế cuộc đời mình theo một cách thật đáng kinh ngạc.
Ví dụ như gần
đây. Có một bản tin cứ liên tục hiện lên trên máy tính của tôi. Đó là phiên tòa
đang diễn ra ở Tây Ban Nha liên quan đến vụ sát hại một người đàn ông. Người bị
đưa ra xét xử là con trai của nạn nhân. Người ta nghi ngờ rằng người con đã giết
cha mình vì tiền. Mà là một số tiền khổng lồ. Tôi đang nói theo trí nhớ nên có
thể không hoàn toàn chính xác.
Người đàn ông đó
đã rơi xuống một vực sâu. Ông ấy có quan hệ với một phụ nữ. Theo tôi nhớ thì họ
chưa kết hôn. Họ sống cùng nhau khoảng sáu năm. Nghe nói người phụ nữ này được
bồi thường khoảng 24 triệu euro. Các bạn có hình dung được 24 triệu euro là nhiều
đến mức nào không? Tôi nghĩ cả đời cũng không tiêu hết số tiền đó.
Vậy người phụ nữ
đó sẽ làm gì với 24 triệu euro?
Đó là một khoản
tiền khổng lồ. Nhưng tất nhiên, vì người đàn ông này quá giàu. Ông ấy là người
giàu thứ tư ở Tây Ban Nha và giàu nhất vùng Catalonia. Với khối tài sản của ông
ấy thì 24 triệu euro chẳng đáng là bao. Nhưng đối với một người bình thường, 24
triệu euro là một số tiền khổng lồ.
Đó là điều tôi
muốn nói. Thế giới đang được phân phối một cách rất bất công. Có những người
nghèo đến cùng cực. Trong khi cũng có những người giàu đến mức không bao giờ
tiêu hết tài sản của mình. Đó là hai trải nghiệm cuộc sống hoàn toàn khác nhau.
Một bên là nghèo
khó. Một bên là siêu tỷ phú.
Nhưng về cơ bản,
cả hai đều đang sống những trải nghiệm mà chính họ đã lựa chọn.
Cả hai sẽ trải
nghiệm những điều giống nhau ở cấp độ trải nghiệm. Nghĩa là cả hai đều sẽ biết
cái chết là gì, đều sẽ biết hạnh phúc là gì, và cả hai đều sẽ cảm nhận những điều
đó với mức độ như nhau. Chỉ khác là thông qua những hoàn cảnh khác nhau, nhưng mức
độ trải nghiệm thì như nhau, dù bề ngoài có vẻ không phải vậy.
Đúng, nhưng có
người sẽ nói: “Đâu có giống nhau. Một người đang ở trên du thuyền cơ mà.”
Không hẳn. Có thể
người kia chỉ cần ngắm một điều gì đó cũng đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Vì vậy,
điều đó hoàn toàn không liên quan. Mọi thứ đều mang tính tương đối.
Bây giờ, câu chuyện
là làm thế nào mà một người lại tạo ra được sự sung túc lớn đến vậy, còn người
kia thì không.
Chúng ta cũng sẽ
nói đến điều này. Hôm nay chúng ta sẽ nói rõ.
Guille: “Giá mà cô ấy tặng chúng ta vài triệu euro.”
Tôi cứ nghĩ đến
tất cả những thứ mà bạn có thể sở hữu với số tiền đó. Tôi nghĩ rằng nếu có 24
triệu euro thì đúng là bạn có thể thoát khỏi Ma Trận. Vấn đề với những người có
nhiều triệu euro như vậy thì... Thực ra rất đơn giản.
Người phụ nữ đó
sẽ làm gì?
Rất đơn giản. Tất
nhiên, với 24 triệu euro thì đây gần như là quy mô của một doanh nghiệp lớn rồi.
Bạn sẽ cần có người quản lý, có nhân viên... Nhưng tất cả điều này cũng rất
tương đối. Điều xảy ra là các bạn cũng biết rồi, càng có nhiều thì càng tiêu
nhiều.
Ví dụ, thay vì
mua một căn hộ bình thường ở Barcelona với giá khoảng nửa triệu euro, thì những
người này sẽ mua một căn hộ lớn hơn một chút. Thực ra không chỉ một chút. Có thể
lớn gấp hai hoặc gấp ba. Và họ sẵn sàng chi 7 hay 8 triệu euro cho một căn hộ. Sau
đó lại bỏ thêm 3 hoặc 4 triệu để mua một chiếc du thuyền.
Đó là cách họ sống.
Đó là một quy mô khác. Bạn có bao nhiêu thì sẽ tiêu bấy nhiêu.
Với 24 triệu
euro, bạn có thể mua một chiếc du thuyền để đi từ Síp, mà vẫn còn dư hàng triệu
euro. Tôi nghĩ nhiều người chưa thật sự ý thức được 24 triệu euro là con số lớn
đến mức nào. Đó chỉ là cảm giác của tôi thôi. Nhưng thực sự là rất nhiều tiền. Đầu
óc tôi cứ quay cuồng nghĩ đến tất cả những thứ mà bạn có thể có. Bạn sẽ không
bao giờ phải đi làm nữa. Suốt phần đời còn lại.
Bây giờ câu chuyện
là thế này. Tôi sẽ lấy chính bản thân mình làm ví dụ.
Nếu tôi có 24
triệu euro, liệu tôi có tiếp tục làm video không? Liệu tôi có tiếp tục phát trực
tiếp không? Liệu tôi có còn phát trực tiếp khi đã có 24 triệu euro không?
Tôi nghĩ là có. Tôi
thật sự nghĩ là có. Tôi vẫn sẽ tiếp tục phát trực tiếp.
Và điều này trả
lời luôn câu hỏi mà người ta vẫn thường đặt ra khi nói về việc biểu hiện hóa thực
tại: “Nếu bạn thật sự có thể biểu hiện hóa thực tại của mình thì tại sao bạn
không có một chiếc Ferrari?”
Khoan đã. Nếu
tôi có một chiếc Ferrari thì để làm gì? Tôi cần Ferrari để làm gì?
Điều đó chẳng có
ý nghĩa gì với tôi. Tôi làm những việc này vì tôi muốn. Không phải vì tiền. Có
tiền thì tốt. Nhưng tôi làm vì tôi muốn. Vì chính tôi muốn làm. Không phải vì
tiền.
Đó là lý do tôi
nói rằng nếu có 24 triệu euro thì tôi vẫn sẽ làm video. Có thể không với tần suất
như hiện nay. Không phải là không còn tận tâm. Ý tôi là sẽ không làm nhiều như
bây giờ. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục chia sẻ thông tin. Chắc chắn là như vậy.
TheKAMUS33: “Ở đây vài triệu đô la cũng đã là rất nhiều rồi.”
Hãy tưởng tượng,
euro còn có giá trị cao hơn đô la.
Yazhi tiếp tục: “Không tồn tại một thực tại khách quan, hữu
hình và tuyệt đối. Mọi thứ đều mang tính tương đối. Điều duy nhất có thể tiến gần
đến một thực tại như vậy chính là Nguồn, là Toàn Thể. Nhưng ngay cả từ vị trí vốn
vẫn còn giới hạn của chúng ta, điều mà chúng ta định nghĩa là Nguồn hay Toàn Thể
cũng chưa chắc đã thực sự là như vậy. Và mọi lời giải thích về điều đó cuối
cùng đều chỉ là những cách diễn giải mang tính giản lược.”
Yazhi tiếp tục: “Đổi sang một góc nhìn khác. Mật độ càng cao
thì việc biểu hiện hóa càng dễ.”
Ví dụ, khi bạn
đang mơ, bạn có thể mơ bất cứ điều gì mình muốn, bởi vì lúc đó bạn đang ở trong
một mật độ ít đặc hơn.
Cô ấy nói: “Bởi vì bạn là năng lượng ở trạng thái được ý
thức đó cảm nhận như một dòng chảy. Trong một mật độ thấp hơn và đơn giản hơn,
mọi thứ được biểu hiện chậm hơn.”
Ví dụ như ở đây
trên Trái Đất. Mọi thứ đặc hơn. Cho nên những gì bạn muốn biểu hiện sẽ xuất hiện
chậm hơn. Nhưng đúng là có những người hiện thực hóa rất nhanh.
Yazhi tiếp tục: “Chậm. Đó là từ khóa. Tại sao lại chậm? Bởi
vì để biểu hiện một điều gì đó, để khiến một điều gì đó tồn tại, bạn phải duy
trì nó như một ý tưởng liên tục. Tập trung. Không để bản thân bị phân tán.”
Điều này rất
quan trọng. Khi bạn muốn tạo ra hay biểu hiện một điều gì đó, bạn phải giữ điều
mình muốn như một ý tưởng bền vững. Hãy kiên định. Hãy tập trung. Đừng để những
thứ khác kéo bạn đi.
TheKAMUS33: “Với số tiền đó thì nhận thức của bạn chắc chắn
sẽ thay đổi hoàn toàn.”
Đúng. Một phần
thực tại của bạn sẽ thay đổi.
Nhưng hãy nghĩ
xem. Bạn hoàn toàn có thể có rất nhiều tiền mà vẫn là chính con người mình. Điều
đó còn phụ thuộc vào lý do bạn làm những gì mình đang làm. Nếu bạn làm mọi thứ
chỉ vì tiền, thì dĩ nhiên khi đã có 24 triệu euro, bạn sẽ không còn làm việc đó
nữa. Bạn đã có số tiền mình cần rồi. Bạn sẽ chuyển sang việc khác. Nhưng nếu bạn
làm vì thực sự yêu thích nó, thì khác.
Giả sử bạn có 24
triệu euro. Vậy bạn có thể làm gì?
Bạn có thể nâng
cấp toàn bộ thiết bị. Máy quay. Micro. Hệ thống đèn. Phông nền. Hiện tại đây chỉ
là phông xanh. Bạn có thể xây dựng một bối cảnh thật. Có thể chuyển sang một
ngôi nhà khác. Một môi trường khác. Nhưng vẫn làm đúng công việc ấy.
Về cơ bản, tôi vẫn
sẽ làm như vậy.
Chỉ là với 24
triệu euro, bạn có thể có thêm người hỗ trợ.
Bởi vì sau đó sẽ
có một vấn đề khác. 24 triệu euro đó phải luôn được vận hành. Không nên chỉ để
trong ngân hàng.
Trong ngân hàng
sao?
Tôi hoàn toàn
không khuyên các bạn để tiền trong ngân hàng. Hoàn toàn không. Hãy để tiền luôn
vận động. Hãy đặt nó ở những nơi tạo ra thêm giá trị. Tôi không nói đến thị trường
chứng khoán đâu.
Cẩn thận nhé. Mỗi
người tự quyết định. Nhưng hãy đặt tiền vào những nơi có thể tạo ra nhiều tiền
hơn.
Hãy tưởng tượng
bạn đang ở nhà. Ví dụ, lúc đó bạn chợt muốn ăn một chiếc bánh ngọt. Bạn chỉ cần
bấm chuông. Ngay lập tức sẽ có một người đang làm việc tại nhà bạn, là một
chuyên gia về làm bánh, về nghệ thuật làm bánh ngọt, bánh mì, nấu ăn... Nói
chung là bất cứ món gì bạn muốn. Và vì bạn trả lương rất tốt, người đó sẽ lập tức
làm chiếc bánh cho bạn.
Bạn có tất cả. Mọi
thứ.
Hoặc bạn nói: “Ngày
mai tôi muốn ăn những món đặc sản của Tây Ban Nha, nhưng không cần rời khỏi Phần
Lan.”
Bạn có máy bay
riêng. Bạn cử một người bay sang Tây Ban Nha mua thực phẩm. Đến trưa người đó
quay về. Và bạn ăn đồ tươi ngay tại Phần Lan. Nghĩa là bạn có mọi thứ. Đó là một
cách nhìn hoàn toàn khác về thực tại.
Được rồi, chúng
ta tiếp tục.
Yazhi nói: “Bởi vì mật độ càng cao thì bạn càng xử lý được
nhiều dữ liệu cùng một lúc. Mật độ càng thấp thì bạn càng xử lý ít dữ liệu hơn,
bởi vì nhận thức của bạn về thực tại đơn giản hơn, thu hẹp hơn. Do đó, bạn
không hiểu được cách năng lượng vận hành.”
“Điều quan trọng là: Mọi thứ đều là năng lượng.
Bạn
đã đồng ý nhìn nó như một thứ ngẫu nhiên và cố định, thứ mà người ta gọi là thế
giới vật chất, chứ không nhìn nó như một ý tưởng, một tư tưởng.”
“Ở những mật độ thấp, như hoàn cảnh của chúng
ta nói chung, các ý tưởng có xu hướng rất cố định và được áp đặt bởi các thế lực
có thẩm quyền. Những thế lực có thẩm quyền bảo bạn phải suy nghĩ như thế nào ở
cấp độ vô thức. Nói cách khác, họ đang nói cho bạn biết phải nghĩ như thế nào.
Do
đó, những sự đồng thuận dựa trên các ý tưởng ấy cũng hình thành theo. Vì vậy,
các ý thức không còn tập trung vào điều mình thực sự mong muốn.
Bởi
vì người ta đã nói với bạn:
“Điều
này bạn không thể làm.”
“Điều
kia bạn không thể làm.”
“Điều
đó là không thể.”
Thế
nên bạn không còn tập trung vào điều mình thật sự mong muốn. Bởi vì thông qua
các sự đồng thuận, mọi người đều nhìn nhận mọi thứ là không thể.”
Do các sự đồng
thuận về nhận thức mà bạn thấy mọi thứ đều là không thể. Bạn không còn tập
trung nữa. Nếu mọi người chịu ngồi thiền, suy ngẫm, suy ngẫm và suy ngẫm, rồi tập
trung vào điều mình muốn, thì bạn sẽ đạt được điều đó. Nhưng bạn phải thật sự tập
trung.
Tôi nhắc lại, điều
này rất quan trọng.
“Ở những mật độ thấp, các ý tưởng có xu hướng
rất cố định, bị áp đặt bởi các thế lực có thẩm quyền. Do đó, những sự đồng thuận
dựa trên các ý tưởng đó cũng trở nên cố định. Vì thế, các ý thức không còn tập
trung vào điều mình mong muốn, bởi vì theo các sự đồng thuận ấy, mọi thứ đều là
không thể. Người ta đã nói với họ rằng họ không thể biểu hiện hóa một ngăn kéo
đầy tiền.
Người
ta đã nói với họ rằng họ không thể biểu hiện hóa một ngăn kéo đầy tiền, bởi vì
điều đó là không thể. Họ có thể tưởng tượng ra nó, nhưng chỉ dừng ở tưởng tượng.
Nó không trở thành hiện thực.”
Bạn cứ tưởng tượng,
tưởng tượng, tưởng tượng, hình dung về một ngăn kéo đầy tiền.
Nhưng trong vô
thức của bạn luôn tồn tại suy nghĩ:
“Điều này là
không thể.”
“Điều này là
không thể.”
Bởi vì cả thế giới
đều nói với bạn rằng điều đó là không thể.
Tôi nhớ có một lần
ở Barcelona. Hình như tôi từng kể chuyện này rồi. Một hôm tôi ra ngoài chạy bộ
vào lúc rạng sáng.
Ngay từ khi bước
ra khỏi nhà, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ: “Hôm nay mình phải tìm thấy tiền.”
Tôi cứ giữ suy
nghĩ đó. Khi đã chạy được khoảng 15 hay 20 phút, tôi nhìn thấy dưới đất có một
vật gì đó được gấp lại. Được gấp làm đôi. Theo góc nhìn của tôi, đó là một tờ
50 euro, nếu tôi nhớ không nhầm.
Việc đầu tiên
tôi nghĩ là: “Ồ, đây là tiền.”
Đầu óc tôi lập tức
xử lý tình huống.
Tôi nghĩ: “Chắc
ai đó vừa về đến nhà, lấy chìa khóa trong túi ra thì làm rơi tiền. Họ đã đi vào
cầu thang rồi, còn tiền vẫn nằm ở đây.”
Tôi nhìn quanh. Không
có ai cả.
Lúc đó tôi tự hỏi:
“Mình làm gì đây?”
Tôi nhặt lên. Nó
được gấp lại. Hình như còn nhiều hơn 50 euro. Tôi không còn nhớ rõ. Có lẽ là
100 euro được gấp lại. Tôi nhặt lấy. Rồi tiếp tục chạy hết quãng đường của mình
vào khoảng 3 giờ sáng. Khi về đến nhà, tôi vui vô cùng.
Điều tôi muốn
nói là nếu bạn thật sự tập trung thì bạn sẽ biểu hiện được điều đó.
Tại sao lại
không thể?
Tại sao bạn
không thể đi ngoài đường rồi nhặt được một chiếc nhẫn vàng?
Tại sao bạn
không thể đi ngoài đường rồi nhặt được một xấp tiền?
Tại sao lại
không?
Ai nói điều đó
là không thể?
Hoặc một chiếc
ví. Đương nhiên, nếu bạn nhặt được quá nhiều tiền thì nên mang đến đồn cảnh
sát.
Nói: “Tôi vừa nhặt
được cái này.”
Nếu trong đó có
địa chỉ của người đánh mất thì...Ít nhất ở Tây Ban Nha, theo quy định pháp luật,
nếu bạn nhặt được tiền và có thể xác định được chủ sở hữu, thì người đánh mất
phải thưởng cho bạn một khoản nhất định. Tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu. Nhưng
luật quy định như vậy. Nếu bạn muốn nhận thì nhận. Không muốn cũng không sao.
Điều tôi muốn
nói là nếu bạn thật sự tập trung thì tại sao lại không thể?
Tất nhiên sẽ
luôn có người nói: “Thế sao anh không tập trung để kiếm thật nhiều tiền đi?”
Tôi lại phải nhắc
lần nữa. Tôi không làm điều này vì tiền. Tôi làm vì tôi muốn.
Lúc nào cũng có
người hỏi: “Thế còn anh thì sao?”
Không. Hãy nhìn
vào chính bạn. Hãy nhìn bản thân mình. Còn tôi thì cứ để tôi yên.
Annelie: “Tôi cảm thấy rất may mắn vì đã được tham dự
sự kiện.”
À đúng rồi, Annelie.
Tôi nhớ. Có một
người đã tặng tôi một hũ mật ong. Sau đó có một người khác tặng tôi một thanh
sô-cô-la.
Yazhi tiếp tục: “Họ xem trí tưởng tượng đối lập với thực tại
vật chất.”
Nghĩa là họ xem
trí tưởng tượng và thực tại vật chất là hai thứ đối nghịch nhau.
“Trong khi chính họ cũng có thể nhận ra rằng
mọi thứ mà họ gọi là thực tại vật chất đều từng là trí tưởng tượng.”
Đúng vậy. Trước
tiên bạn phải tưởng tượng. Sau đó bạn mới tạo ra nó.
Yazhi: “Nó ở ngay trước mắt họ, nhưng họ lại không
nhìn thấy. Toàn bộ thế giới vật chất, khi được nhìn từ những mật độ cao hơn,
chính là trí tưởng tượng. Điều duy nhất phân tách các mật độ cao với các mật độ
thấp chính là các sự đồng thuận về nhận thức. Một lần nữa, điều duy nhất giới hạn
họ chính là ý tưởng rằng họ bị giới hạn.”
Tôi nhắc lại. Điều
duy nhất giới hạn họ chính là ý tưởng rằng họ bị giới hạn. Mọi thứ được nhìn thấy.
Mọi thứ được cảm nhận như thế giới bên ngoài. Đều là kết quả của vô số các sự đồng
thuận về nhận thức. Và ngoài những sự đồng thuận về nhận thức ấy thì không còn
gì khác.
“Những gì bạn có thể làm trong thế giới vật
chất phụ thuộc hoàn toàn vào tâm trí của bạn. Vào trạng thái tinh thần của bạn.”
Francesc: “Tôi từng nhặt được một chiếc áo khoác có ví
bên trong và đã mang đến đúng địa chỉ ghi trên thẻ căn cước.”
Silvanalima: “Tôi rất thích sô-cô-la.”
Đúng rồi. Bạn là
người tặng mật ong.
Tôi rất thích. Thực
ra tôi đã ăn rồi. Buổi sáng tôi thường lấy một cái bát, cho vào đó một loại sữa
chua thực vật, thêm các loại hạt, các loại quả mọng như việt quất và những loại
tương tự. Sau đó tôi trộn với ngũ cốc. Rồi cho mật ong mà bạn tặng vào. Thêm dừa
nạo. Rất ngon.
À, tôi còn rắc
thêm một ít bột sô-cô-la lên trên nữa. Rất ngon. Thật sự rất ngon.
Cảm ơn bạn rất
nhiều.
Hãy chú ý đoạn
này.
Yazhi nói: “Người ta đã chứng minh rằng nếu bạn đưa hai
người đến một thành phố xa lạ...”
Đây là một ví dụ
rất quan trọng. Và theo tôi thì điều này hoàn toàn có thật. Nếu bạn tự làm thử
thì sẽ thấy.
“Người ta đã chứng minh rằng nếu bạn đưa hai
người đến một thành phố cách nơi họ sống hàng nghìn kilomet, trong cùng một
hoàn cảnh. Bạn cho mỗi người hai bộ quần áo. Một đôi giày. Một chiếc ba lô. Và
10 đô la. Sau đó bỏ họ xuống một góc phố ở một thành phố xa lạ. Một người xuất
thân từ tầng lớp nghèo hoặc trung lưu. Người kia là một doanh nhân triệu phú.
Sau vài tháng. Một người vẫn nghèo. Người kia đã xây dựng được một doanh nghiệp.
Sau sáu tháng. Một người ít nhất cũng có được một công việc. Còn người kia đã
có nhà riêng và hai chiếc ô tô.
Điều
quyết định tất cả chính là trạng thái tinh thần của họ. Là cách họ nhận thức thế
giới vận hành như thế nào. Đó là điều quyết định thực tại của mỗi người.”
Đúng vậy. Hoàn
toàn đúng. Đó chính là con người bạn. Đó là lý do vì sao bạn chính là hoàn cảnh
của mình. Bạn chính là những vấn đề của mình.
Tôi nhớ khi
Gosia và tôi sang Phần Lan. Ban đầu chúng tôi chỉ định ở một tháng. Chúng tôi
chỉ mua vé một chiều từ Barcelona sang Phần Lan. Chỉ mua vé một chiều. Bởi vì
chúng tôi không biết chính xác khi nào sẽ quay lại.
Ý tưởng đó là của
Gosia.
Cô ấy hỏi tôi: “Hay
là chúng ta chỉ mua vé một chiều thôi?”
Tôi trả lời: “Được,
vậy chúng ta chỉ mua vé một chiều.”
Các bạn hiểu ý
tôi chứ? Chúng tôi quyết định chỉ mua vé một chiều.
Lúc đó có nhiều
thành phố để lựa chọn. Sau khi bàn bạc, cả hai quyết định chọn một trong số đó.
Hành lý của chúng tôi rất ít. Chỉ có máy tính xách tay, micro, webcam, hình như
có mang theo một cái đèn hay không thì tôi cũng không nhớ nữa. Và vài bộ quần
áo. Chỉ có vậy.
Đến khi sắp hết
một tháng, lúc chúng tôi chuẩn bị quay về Barcelona và định mua vé máy bay trở
lại, thì đúng một ngày trước đó có thông báo rằng tất cả các biên giới sẽ bị
đóng cửa. Toàn bộ biên giới đều bị đóng.
Thế là hai chúng
tôi nhìn nhau hỏi: “Giờ làm sao đây? Có ở lại không?”
Và tôi nói: “Ở lại.
Chúng ta ở lại đây.”
Người quản lý
căn hộ nơi chúng tôi thuê lúc đó... Đó là loại căn hộ cho thuê kiểu Airbnb. Nghĩa
là bạn thuê từ ngày này đến ngày kia rồi phải trả phòng vì sẽ có khách khác đến.
Nhưng cậu ấy nói
với chúng tôi: “Các bạn cứ ở lại đi. Mọi lịch đặt đều bị hủy rồi. Các bạn cứ ở
đây bao lâu cũng được.”
Thế là chúng tôi
ở lại thêm một thời gian.
Rồi các bạn xem
cuộc đời thú vị thế nào. Một người theo dõi Gosia nói tiếng Anh ở Phần Lan hẹn
gặp chúng tôi. Người đó nói rằng mình có một căn hộ đang cho thuê. Thế là chúng
tôi chuyển đến căn hộ của người đó. Thật thú vị.
Thời gian trôi
nhanh như chớp mắt. Đã sáu năm kể từ ngày chúng tôi đến Phần Lan. Thật khó tin.
Francesc: “Điều anh nói tôi đã tự mình kiểm chứng trong
những chuyến du lịch khắp châu Âu.”
Chúng ta tiếp tục.
Hãy chú ý điều Yazhi nói.
“Từ những mật độ cao, một ý tưởng chính là thực
tại. Bất cứ điều gì bạn nghĩ đến cũng vậy. Không cần phải nghi ngờ. Ở những mật
độ trung bình đến cao, bạn vẫn trải nghiệm các sự kiện xảy ra với mình. Bạn có
thể tập trung vào ký ức về cách mọi thứ từng vận hành khi bạn còn ở những mật độ
thấp hơn, chẳng hạn như cái mà người ta thường gọi là 3D và 5D, dù tôi không
thích cách gọi đó.
Nhưng
đồng thời bạn cũng tiếp tục mơ. Và bạn dần buông bỏ mọi sự đồng thuận. Bạn biết
cách tập trung vào điều mình mong muốn. Và tất cả sẽ biến đổi ngay trước mắt bạn.
Mọi người đều trải nghiệm điều đó. Người ta gọi đó là giấc mơ. Những gì bạn có
trong tâm trí chính là điều bạn sẽ mơ thấy.”
“Những gì bạn có trong tâm trí sẽ trở thành nội
dung giấc mơ của bạn. Nếu bạn chỉ mơ những điều rất đời thường thì đơn giản vì
trong đầu bạn chỉ có những điều đó. Nhưng trong giấc mơ...Mọi thứ đều có thật. Thậm
chí còn chân thật hơn cái mà bạn gọi là thế giới khách quan khi đang thức. Khi
bạn chết, bạn chỉ đơn giản trở thành chính điều mà bạn đang mơ.”
“Những gì có trong tâm trí bạn sẽ là điều bạn
nhìn thấy.”
Bạn chính là những
ý tưởng của mình. Những gì đã được đưa vào tâm trí bạn sẽ là điều bạn nhìn thấy
sau khi chết.
“Tâm trí bạn. Các giá trị của bạn. Các ý tưởng
của bạn. Các sự đồng thuận của bạn. Hoặc việc lựa chọn không tham gia vào các sự
đồng thuận. Đó chính là thực tại của bạn. Và đó cũng là điều bạn nhìn thấy.
Không
có thực tại khách quan. Mọi thứ đều là giấc mơ. Hoặc chỉ có thực tại khách quan
nếu chính bạn mong muốn như vậy. Nhưng điều mà người này xem là giấc mơ thì đối
với người khác lại là thực tại khách quan của họ. Và không ai có quyền hay thẩm
quyền áp đặt thực tại của mình lên người khác.”
Đúng vậy. Bạn
không thể áp đặt thực tại của mình lên người khác.
“Khi còn ở trong một mật độ thấp, chẳng hạn
như 3D hoặc 5D theo cách gọi quy ước” - Yazhi nói rằng cô ấy ghét những con
số này – “ thì bạn rất chú ý đến trình tự
mà mọi việc diễn ra trong nhận thức của mình. Đó là lý do bạn cảm nhận thời gian như một đường thẳng. Trong khi ở
trong giấc mơ thì không như vậy.”
“Trong giấc mơ, thời gian không tuyến tính. Hoặc
nếu có thì cũng chỉ trong những đoạn rất ngắn của một chuỗi sự kiện. Sau đó sự
chú ý của bạn sẽ nhảy sang một điều khác. Mật độ càng cao, ý thức càng mở rộng
thì thời gian càng trở nên linh hoạt. Bởi vì bạn không còn nhìn mọi thứ theo
cách đơn giản và tuyến tính nữa. Bạn bắt đầu kết nối mọi thứ mà mình nhận thức
là thực tại với vô số điều khác. Bạn nhìn thấy nhiều mối liên hệ hơn giữa mọi sự
vật. Giữa các sự kiện. Giữa các ý tưởng. Bạn không còn nhìn chúng như một chuỗi
cố định. Hoặc bạn bắt đầu hiểu rằng còn tồn tại những kiểu trình tự khác.”
Yazhi tiếp tục: “Những sự kiện mà từ góc nhìn 3D hay 5D được
xem như một chuỗi nối tiếp nhau, thì từ góc nhìn cao hơn lại chỉ là những mối
liên kết khác. Nếu bạn cố ép chúng vào khuôn khổ của 3D hay 5D thì trình tự sẽ
liên tục nhảy từ một điểm trong thời gian sang một điểm khác ở quá khứ. Rồi lại
nhảy tới tương lai. Rồi quay ngược về quá khứ. Hoàn toàn vượt ra ngoài thời
gian tuyến tính. Từ đó hình thành một chuỗi thời gian riêng của chính ý thức
đang quan sát. Một chuỗi tiến triển của các sự kiện không hề liên quan đến đồng
hồ, lịch hay câu hỏi sự kiện nào xảy ra trước hoặc sau theo năm tháng. Nói cách
khác. Bạn tự tạo nên chuỗi sự kiện của riêng mình.”
“Nhưng mọi thứ còn phức tạp hơn nữa. Bởi vì
điều vừa mô tả ở trên vẫn còn mang tính tuyến tính, dù là theo cách của ý thức
đó. Ở những mật độ cao hơn nữa, mọi thứ còn phức tạp hơn. Lúc đó bạn không chỉ
nhận thức các sự kiện theo một trình tự riêng khác với 3D và 5D. Bạn còn liên tục
chuyển từ dòng thời gian này sang dòng thời gian khác. Từ vũ trụ song song này
sang vũ trụ song song khác. Có khi tiến. Có khi lùi. Hoặc hoàn toàn không theo
bất kỳ trình tự nào.”
“Ngay cả điều đó cũng chỉ tạo ra hệ logic
riêng của nó. Đó là thực tại của chính nó. Nhưng từ góc nhìn của ý thức đang trải
nghiệm trạng thái ấy, mọi thứ lại có ý nghĩa hơn rất nhiều so với góc nhìn tuyến
tính. Từ đó, ý thức ấy lại tạo ra các sự đồng thuận riêng. Cách nhìn riêng về
thực tại. Thực tại của riêng mình. Vũ trụ của riêng mình. Với những quy luật
riêng hoàn toàn không tương thích. Và cũng hoàn toàn không thể hiểu nổi đối với
một ý thức đang ở trạng thái thấp hơn hay ở những mật độ thấp hơn, nếu dùng
cách diễn đạt dễ hiểu.”
Được rồi. Đoạn
này còn rất dài. Nhưng về cơ bản, điều Yazhi muốn nói là chúng ta đang sống
trong một thực tại được hình thành từ các sự đồng thuận về nhận thức giữa hai
hay nhiều người. Vấn đề trên Trái Đất là những sự đồng thuận về nhận thức đó lại
do các thế lực có thẩm quyền quyết định. Và vì bạn tin tất cả những gì các thế
lực đó nói, nên bạn chấp nhận chúng.
Kết quả là bạn
đang chấp nhận một thực tại vốn không phải là thực tại mà bạn thật sự muốn sống.
Bạn không sống thực tại của chính mình. Bạn đang sống thực tại mà người khác áp
đặt cho bạn. Đó mới là vấn đề.
Vì vậy, những ai
không chịu nhận trách nhiệm về chính trải nghiệm cuộc sống của mình... Khi rời
khỏi Trái Đất này...Yazhi đã nói trước đó rồi. Bạn sẽ biểu hiện đúng với điều
mà bạn đang tương hợp tại thời điểm ấy. Nếu bạn tương hợp với những ý tưởng đã
bị người khác cài đặt vào tâm trí mình, thì đó sẽ là điều bạn nhìn thấy khi rời
khỏi cơ thể này.
Khán giả đang
nói gì nào?
Francesc: “Đúng vậy, như thế mỗi người sẽ trải nghiệm
thời gian của riêng mình.”
Eva: “Tôi cảm thấy tri thức là vô hạn.”
Đúng. Tri thức
là vô hạn.
Được rồi, vậy
thôi các bạn.
Bây giờ đã gần 2
giờ 10 sáng. Ở Phần Lan là 2 giờ 07 phút. Ngày mai tôi lại phải dậy sớm như mọi
khi. Tôi chỉ mong các bạn thích buổi chia sẻ hôm nay.
Đây là phần đầu
tiên. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục với phần thứ hai.
Các bạn nhớ để lại
bình luận, đăng ký kênh và những việc quen thuộc khác nhé.
Xin gửi đến tất
cả các bạn một cái ôm thật chặt.
Cảm ơn rất nhiều.
Hẹn gặp lại vào
ngày mai.
Tạm biệt.
https://www.youtube.com/watch?v=oDAt6t84j4I
https://swaruu.org/transcripts/
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
-
Thực tại
-
Sự thật khách quan (Chúng ta có tự tạo
ra thực tại của riêng mình không?)
-
Cách tôi quản lý thực tại của mình
-
Cảm xúc là gì? - THAY ĐỔI THỰC TẠI CỦA BẠN
-
VÔ THỨC TẬP THỂ QUYẾT ĐỊNH THỰC TẠI CỦA
BẠN
-
Nâng cao ý thức - Dòng thời gian
-
Dòng thời gian-không gian - Vũ trụ song
song
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html