Swaruu Transcripts 2066 - 🧠🔓🚫🔁Trí nhớ không hoạt động theo cách bạn được dạy - Yazhi Swaruu

Khám phá góc nhìn khác về trí nhớ, thực tại 3D và hiện tượng “walk-in”: ký ức có thể là cấy ghép, con người là “cổng hữu cơ”, và thực tại vận hành
Khiêm

 

Swaruu Transcripts 2066 


Trí nhớ không hoạt động theo cách bạn được dạy - Yazhi Swaruu

 

30-04-2026





👉 Tóm tắt nội dung:   Bài viết trình bày quan điểm rằng trí nhớ con người không hoạt động như cách được dạy, mà phần lớn là các “ký ức cấy vào” nhằm tạo khung tham chiếu để trải nghiệm cuộc sống. Theo nội dung, thực tại 3D được vận hành như một hệ thống có kiểm soát, trong đó nhận thức và tâm trí đóng vai trò trung tâm: ai kiểm soát được nhận thức sẽ kiểm soát được thực tại.

 

Bài viết cũng đề cập hiện tượng “walk-in” (một ý thức rời đi và ý thức khác tiếp quản cơ thể), cho rằng con người là các “cổng hữu cơ” cho nhiều tầng ý thức khác nhau trải nghiệm. Lịch sử, ký ức cá nhân và cả các sự kiện tập thể có thể bị thay đổi hoặc không hoàn toàn như ta nghĩ, dẫn đến những mâu thuẫn nhận thức.

 

Từ góc nhìn cao hơn, mọi trải nghiệm đều mang tính tự nguyện của linh hồn, nhằm học hỏi và mở rộng nhận thức. Cuộc sống được xem là ngắn và mang tính trải nghiệm, không phải nơi để bám chấp. Cách “thoát ra” không nằm ở việc nhớ quá khứ, mà là hiểu bản chất của bản thân, cách hệ thống vận hành và có ý định rõ ràng không quay lại vòng lặp trải nghiệm này.

 

 

---------

 

 

Chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt đẹp này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Như các bạn thấy, hôm nay tôi đang ở một tần số, có thể nói là trung gian, không cao cũng không thấp, nhưng dù vậy tần số của tôi vẫn ở mức cao.

 

Có gì mới trước khi bắt đầu phần thứ hai của buổi phát trực tiếp trước mà tôi đã làm ở đây không? Trong buổi đó, chúng ta có Yazhi, một kho tàng tri thức, và tôi. Tôi luôn nói rằng sự tiếp xúc đó là có thật, ít nhất là phần của Gosia và tôi, điều đó là thật, hoàn toàn thật. Còn những thứ lảng vảng xung quanh thì tôi không có chút khái niệm chết tiệt nào về nó, tôi hoàn toàn không biết nó là cái gì, nhưng sự tiếp xúc mà tôi và Gosia có với nhau là thật. Và đó là những người có nhận thức rất rõ ràng, như chúng ta sẽ thấy hôm nay, theo một cách nào đó họ sẽ giải thích cho chúng ta về chủ đề thực tại, mặc dù buổi phát này tôi đặt tiêu đề là “trí nhớ không hoạt động như những gì bạn đã được dạy”.

 

Rồi, nói đến đây thôi, chúng ta bắt đầu phần giới thiệu.

 

Nếu bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác với đa số, thì tôi gợi ý bạn hãy ghé qua trang web Swaruu.org, bạn sẽ thấy nó trong phần bình luận. Bạn cũng có thể theo dõi tôi không chỉ ở kênh này mà còn ở tất cả các kênh mà bạn sẽ thấy trong phần bình luận, bởi vì như bạn đã biết, YouTube ngày càng… nói sao nhỉ, tôi cũng không biết là do ngày càng có nhiều kênh hơn hay sao, nhưng những kênh như của tôi thì bị chìm xuống trong một biển… tôi cũng không biết gọi là gì nữa, của thông tin sai lệch, bởi vì thực sự người ta không muốn những thông tin này đến được với công chúng. Họ không muốn, hoàn toàn không muốn.

 

Vì vậy, buổi phát trực tiếp này tôi đã chia sẻ trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Bạn biết không, tôi đã tạo một nhóm trên Telegram tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Tôi cũng chia sẻ link trên X với tên Taygeta Oficial với hai chữ F. Tôi khuyên bạn nên ghé qua đó. Tôi cũng đã chia sẻ trong cộng đồng YouTube của tôi, dù không nhiều, và cũng đã chia sẻ tự động trên Facebook. Có nhiều người cũng chia sẻ lại trên Facebook nữa. Cảm ơn rất nhiều.

 

Khán giả nói gì trước khi bắt đầu?

 

Francescxavier: “Họ muốn giữ điều này ở dạng câu chuyện chính thức.”

 

Thật ra, như chúng ta sẽ thấy hôm nay, người ta không muốn nhân loại có được kiến thức này. Họ không muốn, hoàn toàn không muốn. Và hôm nay Yazhi sẽ giải thích những điều rất thú vị. Và đúng vậy, tôi hoàn toàn đồng ý với những gì sắp nói. Không chần chừ nữa, chúng ta bắt đầu.

 

Xem nào, tôi có bản ghi ở đây. Đây là phần tiếp nối của buổi phát trực tiếp trước.

 

Ở đây Gosia hỏi: “Có biết tôi đã vào đây khi nào không?”

 

Cô ấy đang nói về việc cô ấy đã vào Trái Đất khi nào. Từ bên đó không thể biết được. Tức là, từ bên ngoài Trái Đất, có thể biết được tôi đã vào đây khi nào không? Đó là điều Gosia đang hỏi.

 

Yazhi nói: “Phải có một sự kiện mạnh, một điều gì đó đánh dấu bạn, một khoảnh khắc khai ngộ, một biến cố, một sự kiện mang tính chấn động. Tức là bạn phải trải qua một sự kiện chấn thương để biết bạn đã đến Trái Đất khi nào.”

 

Như chúng ta sẽ thấy sau này, tôi thì nhớ rõ khi tôi đến Trái Đất. Nhưng không phải thông qua một sự kiện chấn thương. Cô ấy nói rằng nhiều “walk-in” vào thông qua một sự kiện chấn thương, tức là một người đang ở ranh giới sinh tử vì tai nạn hay điều gì đó. Khi đó, điều xảy ra là người vừa trải qua tình huống đó sẽ rời khỏi cơ thể và một người khác bước vào. Nhưng có rất nhiều người, vì nó quá hoàn hảo, nên người ta không nhận ra. Họ không nhận ra rằng có sự ra vào.

 

Còn tôi thì nhớ rõ khi tôi vào đây, và đó không phải là một sự kiện chấn thương, mà hoàn toàn ngược lại. Đó là một điều gì đó rất nhẹ nhàng, rất tự nhiên. Và tôi nghĩ đó chính là điều mà mỗi người lựa chọn. Có những người thích một kiểu trải nghiệm nào đó, và có những người thì rất rõ ràng về những trải nghiệm mà họ không thích.

 

Tôi thì rất rõ ràng. Dĩ nhiên, tôi không thể đi vào trong tâm trí người khác, nhưng tôi có thể đi vào tâm trí của chính tôi vì tôi hiểu bản thân mình, và tôi biết có những thứ tôi không thích, mà là không thích thật sự. Vậy nên, nếu tôi không thích, tôi sẽ không trải nghiệm nó. Rất đơn giản, bởi vì nó không tương thích với tôi. Dù bất cứ điều gì xảy ra trên Trái Đất này, nếu tôi không thích, tôi sẽ không trải qua nó. Không biết bạn có hiểu rõ không, nhưng cứ tiếp tục đi, vì bạn sẽ hiểu khi chúng ta đi sâu hơn vào chủ đề này.

 

Rồi, Gosia nói: “Tôi không có bất kỳ sự kiện mạnh nào, không có gì cả, mọi thứ đều diễn ra dần dần.”

 

Tức là Gosia đang nói rằng từ khi cô ấy còn nhỏ, hoặc từ khi còn là em bé cho đến bây giờ, tất cả đều là một quá trình diễn ra từ từ, từng bước một.

 

Vậy Yazhi nói rằng: “Nếu đúng là như vậy và không có điều gì đánh dấu rõ ràng đối với chính bạn, thì bạn có thể nói rằng bạn đã được sinh ra.” - À không, cô ấy không nói “sinh ra” – “mà là bạn có thể nói rằng bạn đã vào Trái Đất từ khi còn nhỏ” - tức là từ khi còn là một đứa trẻ bạn đã vào đây rồi. – “Cuối cùng thì điều đó mang tính chủ quan và cũng không quan trọng lắm.”

 

Điều mà cô ấy đang nói là cực kỳ quan trọng, bởi vì cuối cùng nó dẫn đến việc bạn chính là người tạo ra thực tại của mình. Vấn đề là có những thứ bạn không nhớ. Đừng lo, khi chúng ta đi sâu vào chủ đề này bạn sẽ hiểu, bạn sẽ thấy rõ.

 

Gosia nói: “Nhưng khoan đã, ký ức cấy vào… điều đó không có nghĩa là cô bé Gosia này chưa từng tồn tại sao?”

 

Tôi giải thích thêm Gosia đang đề cập đến việc, như chúng ta sẽ thấy sau này, mọi thứ giống như là ký ức được cấy vào, và cô ấy sẽ nói rõ vì sao lại là ký ức cấy vào. Vì vậy, điều Gosia đang hỏi là: nếu tất cả đều là ký ức cấy vào, thì cô bé Gosia này - bởi vì cô ấy có ký ức về việc đã từng là cô bé đó - thì chuyện đó là sao?

 

Cô ấy nói: “Khoan đã, ký ức cấy vào… chẳng lẽ điều đó có nghĩa là cô bé Gosia này không tồn tại và không trải qua những trải nghiệm đó sao? Chỉ là cô ấy đã rời đi, và tôi bước vào.”

 

Nó giống như có một đứa trẻ, giống như một “cổng sinh học”, một cổng sinh học mà các chủng tộc sao chọn để vào Trái Đất và sử dụng cơ thể đó. Nhưng khi bạn sử dụng cơ thể đó, ký ức mà bạn có sẽ là ký ức của chính con người đó, để bạn có thể sống trải nghiệm. Nếu không có ký ức đó, bạn sẽ không thể sống bất kỳ trải nghiệm nào trên Trái Đất.

 

Hãy chú ý điều Yazhi nói, rất quan trọng. Trong cuộc trò chuyện này có những chi tiết rất đáng chú ý. Cô ấy nói: “Tất cả mọi người trên Trái Đất, tất cả đều vận hành bằng ký ức được cấy vào, tất cả - những thực tại và trải nghiệm không phải của bạn, hoặc được chia sẻ với tập thể.”

 

 

 

Chủ đề này rất quan trọng. Thật sự rất quan trọng, bởi vì hãy tưởng tượng trong 2 năm nữa tôi sẽ sống rất thoải mái. Bởi vì, nói thật, ở đây không phải là sống như Dalai Lama, theo góc nhìn của tôi thì trước hết là sức khỏe, có một cơ thể khỏe mạnh, hạnh phúc và sự dư dả.

 

Nói cách khác, tôi sẽ sống rất tốt, xin lỗi vì cách nói, đang ngồi uống một ly “coco loco” trên bãi biển. Tại sao? Bởi vì đó là thứ tôi đang hiện thực hóa. Trong khi tôi đang hiện thực hóa điều đó, sẽ có những người sống một cuộc đời rất tệ. Tại sao? Bởi vì dòng chảy chủ đạo sẽ cuốn họ đi đến đâu đó mà tôi cũng không rõ. Không biết tôi có diễn đạt rõ không. Vấn đề là tôi không biết giải thích điều này thế nào cho dễ hiểu.

 

Thôi, tiếp tục chủ đề. Rồi bạn sẽ hiểu.

 

Gosia nói: “Tôi không hiểu phần này, rằng tất cả đều là ký ức cấy vào. Vậy thì những đứa trẻ và người trẻ mà tôi thấy xung quanh là gì? Một ngày nào đó họ sẽ có ký ức rằng họ từng là những đứa trẻ đó, và điều đó không phải là ký ức cấy vào, bởi vì tôi đang thấy họ ngay bây giờ.”

 

Yazhi trả lời: “Đó chính là những gì họ đang trải nghiệm hôm nay - là trẻ em và người trẻ. Họ bước vào với các ký ức cấy vào, thậm chí từ trước khi sinh ra.” - Tức là trước khi sinh, bạn đã bước vào với ký ức được cấy vào, và cô ấy sẽ giải thích lý do. Và điều này có logic.

 

Bạn bước vào với ký ức được cấy vào. Một số thậm chí không phải là thật, mà chỉ là một chương trình.”

 

Và điều này chúng ta đã nói nhiều lần rồi - có rất nhiều người không phải là “thật”.

 

Nói rõ hơn: có rất nhiều người không phải là thật. Trong 8 người mà bạn gặp ngoài đường, chỉ có 1 người là thật, nếu tôi nhớ không nhầm - 1 hoặc 2 người là thật trong mỗi 8 người. Tức là bạn đi ngoài đường và thứ bạn thấy phần lớn là người “Ma Trận”. Nhưng bạn không biết, rất khó để biết ai là người“Ma Trận” và ai không phải.

 

Và bạn không thể làm hại một người “Ma Trận”, bởi vì người đó vẫn có một thực tại được thiết lập đầy đủ, dù là “Ma Trận”, và được bảo vệ bởi luật pháp, v.v. Bạn không thể làm gì cả, vì bạn sẽ phải chịu hậu quả pháp lý. Và khi bạn ra tòa, thử nói với thẩm phán rằng đó là một người “Ma Trận” xem. Khả năng cao là bạn sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần hoặc một cơ sở điều trị.

 

Điều quan trọng là bạn phải tiếp nhận thông tin, nhưng đồng thời cũng phải có trách nhiệm với những gì bạn tiếp nhận, và cách bạn nhìn nhận thông tin đó.

 

Gosia hỏi: “Những ký ức cấy vào nào? Trước khi sinh là sao?”

 

Yazhi trả lời: “Đó là những ký ức được chia sẻ giữa nhiều người để cung cấp cho họ một khung tham chiếu về cách trở thành một con người.” - Đúng vậy.

 

Chúng ta cần, khi vào Trái Đất này, có một khung tham chiếu về việc một con người là như thế nào - cách họ hành xử, cách họ tương tác, cách họ phản ứng. Bạn cần điều đó.

 

Nhiều người sẽ nói: “Nhưng đứa trẻ học những điều đó sau khi sinh.” - Không. Không phải vậy. Nó không hoạt động như vậy. Mọi thứ đã được chuẩn bị từ “giữa các kiếp sống” để bạn có thể sống trong thực tại này, nếu không thì sẽ đầy rắc rối. Nếu bạn có câu hỏi thì cứ để lại trong phần bình luận.

 

Tôi nhắc lại: “đó là những ký ức được chia sẻ giữa nhiều người để cung cấp cho họ một khung tham chiếu về cách trở thành con người, đặc biệt là đối với những linh hồn đến Trái Đất lần đầu tiên. Những ký ức tập thể về việc đã từng là con người với những trải nghiệm mang tính then chốt, dùng làm điểm tham chiếu cho hành vi. Một trong số đó rất phổ biến là từng là Napoleon. Điều đó giải thích tại sao có rất nhiều người “điên” cứ khăng khăng rằng họ từng là Napoleon, hoặc cũng có thể là Marie Antoinette.”

 

Không biết mọi người… để xem khán giả đang nói gì.

 

Boutiqueveggie: “Những kẻ giết người hàng loạt là gì?”

 

Tôi cũng không biết, nhưng tôi hình dung có thể là đủ loại - có thể là người “Ma Trận”. Tức là chính bạn là người tạo ra, chính bạn đã tạo ra người đó, bạn là người sáng tạo.

 

Có thể đó là bất cứ thứ gì - một nhân vật mà bên trong có một thực thể mang tính thoái hóa. Vậy nên khi nạn nhân và kẻ gây hại tiếp xúc với nhau, đó là vì họ đang ở cùng một tần số. Nếu họ không cùng tần số thì họ thậm chí còn không nhìn thấy nhau.

 

Vì vậy, mỗi người sẽ biết mình đang hiện thực hóa điều gì. Mỗi người tự biết. Ví dụ như tôi, hôm nay… không biết các bạn có từng trải qua chưa, tôi cũng không chắc… khi bạn đi qua những nơi nhất định và nhìn thấy những màu sắc nhất định, một bầu không khí nhất định, một khung cảnh nhất định… bạn có từng cảm thấy như nó quen thuộc không? Một dải ánh sáng nào đó, một nhiệt độ nào đó… có khiến bạn cảm thấy quen thuộc không?

 

Kiểu như nó gợi lại tuổi thơ… nhưng không phải kiểu ở Barcelona hay nơi cụ thể nào. Nó giống như một dạng năng lượng, một bầu không khí khiến bạn cảm thấy rất thoải mái, rất… không biết diễn tả sao, như thể bạn đang ở nhà, dù bạn đang ở một nơi hoàn toàn khác. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Vậy nên tôi hiểu rằng đó chính là tần số định nghĩa mỗi người, và không phải ai cũng có cùng một tần số. Có những hoàn cảnh mà mỗi khi tôi gặp lại, nó luôn mang lại cảm giác quen thuộc - một kiểu ánh sáng, một kiểu không khí, những gam màu… như thể rất quen, rất gần gũi. Và tôi liên hệ điều đó với mức tần số của mình, với bản thân mình.

 

Những người khác thì sẽ có màu sắc khác, nhiệt độ khác, hoặc những điều khác khiến họ cảm thấy quen thuộc. Bởi vì cuối cùng, theo góc nhìn của tôi, khi tất cả chúng ta rời khỏi Trái Đất này… có nhiều người rất lo lắng, đúng không? Nhưng bạn không cần phải lo.

 

Bạn sẽ đi đúng đến nơi mà tần số của bạn tương ứng. Và cái mà bạn có - chính là thứ bạn thích trở thành. Tôi không biết mình có diễn đạt rõ không. Nhiều người nói rằng họ sợ khi rời khỏi thân xác thì sẽ đi xuống địa ngục. Nhưng này, nếu bạn đi đến “địa ngục”, thì cứ yên tâm - đó là nơi bạn cùng rung động.

 

Tần số của bạn sẽ là như vậy, và nếu đó là tần số của bạn, thì bạn sẽ cảm thấy rất thoải mái khi ở “địa ngục”. Những người khác thì… tôi đang nói quá lên một chút để bạn dễ hiểu - bạn sẽ đi đến nơi bạn thuộc về, không có vấn đề gì cả. Nơi bạn rung động, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và trọn vẹn ở đó, dù đó là nơi nào.

 

Có nhiều người, từ khi chúng tôi nói về chủ đề Taygetan, thì họ muốn trở thành người Taygetan. Nhưng bạn phải hiểu, một chuyện là khi bạn rời khỏi đây, bạn sẽ có một sự mở rộng về ý thức và những sở thích khác về thực tại.

 

Vậy nên khi bạn rời khỏi đây, ở tần số của bạn, bạn sẽ cảm thấy rất hài lòng. Ví dụ nhé, tưởng tượng bạn thuộc về một chủng tộc mà tất cả đều có hình dạng như con dơi. Ở đây, ngay lúc này, việc có hình dạng như con dơi có thể bạn sẽ không thích. Bạn không thích bởi vì bạn đã được cấy rất nhiều ký ức về sở thích, về tiêu chuẩn, về việc một con người nên trông như thế nào.

 

Nhưng khi bạn rời khỏi đây, bạn sẽ nói: “Trời ơi, tôi thích làm một con dơi quá,” và bạn sẽ không thích trở thành chủng tộc khác. Bạn hiểu không?

 

Đó là những gì tôi đang cảm nhận. Bạn không cần phải sợ gì cả. Không phải là “tôi sẽ rời khỏi đây với tần số thấp”… không. Bạn sẽ rung động, và bạn sẽ đi đến nơi phù hợp với tần số đó. Và tần số mà bạn có chính là thứ bạn yêu thích, bởi vì bạn đang tập trung vào nó. Nếu không, bạn đã không ở đây rồi.

 

JMV: “Bạn sẽ sống theo tần số của mình. Bạn sống đúng với cái mà bạn có, chứ không phải cái mà bạn muốn.”

 

Chính xác. Mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát của bạn. Bạn không cần phải sợ gì cả.

 

Bạn sẽ rời khỏi đây và trở nên tương thích với chính điều bạn thực sự muốn. Và theo những gì tôi cảm nhận, tất cả mọi người đều sẽ hạnh phúc, bởi vì họ sẽ ở đúng nơi mà họ muốn. Những gì bạn không thích sẽ không tương thích với bạn. Bạn sẽ tương thích với nơi bạn muốn.

 

À, thực ra, bạn không sống những gì bạn muốn, mà bạn sống những gì bạn có. Và cái mà bạn có, cuối cùng, chính là thứ bạn thích. Nó phải như vậy.

 

Ví dụ nhé… chỉ là ví dụ thôi… tôi muốn cao hơn, đúng, nhưng tôi hài lòng với hiện tại, tôi thích con người của mình. Tôi có thể nói năng lưu loát hơn không? - Có. Nhưng nếu tôi cao hơn, nếu tôi nói năng lưu loát hơn, vân vân, thì tôi đã không ở vị trí hiện tại.

 

Có khi đó lại là sự sa ngã của tôi. Có thể tôi đã kết hôn, hoặc ly hôn với bốn đứa con, làm việc ở một nơi “Ma Trận”, cay đắng, lạc lối, tần số thấp. Vậy nên, khi tôi thấy một số người làm livestream… tôi đã thấy họ rồi, livestream trong trạng thái lờ đờ, buồn ngủ… tôi đã thấy họ như vậy, mà họ còn cười nhạo hàm răng của tôi, nhưng họ không hề biết rằng cái miệng này đã từng hôn những người phụ nữ mà trong đời họ cũng không thể tưởng tượng nổi.

 

Vậy nên, nếu tôi là con người như hiện tại, là bởi vì tôi cần phải như vậy cho công việc mà tôi đang làm. Nếu tôi có một hàm răng hoàn hảo, mọi thứ hoàn hảo, thì có lẽ tôi đã kết hôn rồi. Nhưng mọi người không nhìn thấy điều đó. Có những người thật sự thiếu hiểu biết. Mỗi người có cơ thể mà họ cần cho trải nghiệm sống mà họ sẽ có trên Trái Đất. Nếu không, bạn đã có một trải nghiệm khác rồi.

 

Không biết tôi có diễn đạt rõ không, nhưng thật sự có những lúc tôi cảm thấy người ta không hiểu gì cả. À, tiện đây nói luôn, nếu bạn muốn chỉnh răng thì cứ đi nha sĩ, họ sẽ làm cho bạn. Còn tôi, tôi muốn là chính tôi, muốn như vậy, dù có thể trông không dễ chịu. Mọi người không hiểu điều này.

 

Và điều đó được nói bởi một người suốt ngày livestream, tôi không hề phóng đại - lúc nào cũng trong trạng thái như vậy, và lúc nào cũng than vãn: “Tôi mệt quá, tôi sắp chết rồi”… mà rốt cuộc thì chẳng bao giờ chết cả. Thật sự không hiểu nổi.

 

Tôi không mong điều xấu cho ai, nhưng cái kiểu lúc nào cũng đóng vai nạn nhân như vậy… thật sự khó tin. Thật sự. Có khi tôi cũng thử làm livestream kiểu ngủ gật xem sao, biết đâu lại có nhiều lượt xem hơn. Ngồi đó gục gà gục gật, ngủ gật - có khi đó mới là thứ khán giả muốn.

 

Tôi nhắc lại: mỗi người có cơ thể mà họ có, là để phục vụ cho trải nghiệm sống mà họ sẽ có. Ví dụ nhé, Boutique… tôi không biết bạn ngoài đời thế nào, nhưng cứ tưởng tượng bạn cao 1m80, có thân hình như người mẫu. Khả năng cao là bạn đã không ngồi xem buổi livestream này. Có khi bạn đang ở đâu đó, ví dụ như Dubai. Mà thật ra tôi không khuyến khích ai đi Dubai, đặc biệt là phụ nữ có ngoại hình nổi bật, nhưng thôi, giả sử bạn đang ở đó.

 

Ý tôi là, có rất nhiều yếu tố. Ví dụ, có nhiều phụ nữ - tôi nói riêng về phụ nữ trong trường hợp này - rất xinh đẹp, rất thu hút, và chính điều đó lại trở thành một “lời nguyền” đối với họ. Nó có thể là một dạng “lời nguyền”. Dĩ nhiên không phải lúc nào cũng vậy, không nên cực đoan, nhưng thực tế là có.

 

Rồi, tiếp tục, vì buổi này rất thú vị. Hãy xem Gosia nói gì. Cô ấy nói: “Được rồi, bạn nói rằng đó là những gì họ muốn trải nghiệm hôm nay - trở thành trẻ em và người trẻ. Vậy thì họ thực sự sống điều đó, đúng không? Không phải chỉ là ký ức cấy vào, đúng không?”

 

Và ở đây có một điểm rất quan trọng. Yazhi nói, hãy chú ý kỹ: “Họ sống điều đó, nhưng là họ - không phải bạn - là họ. Hoặc họ chỉ là những chương trình trống rỗng, những người ‘Ma Trận, tồn tại trên Trái Đất để bạn phản ứng với họ. Họ ở đó - những con người ‘Ma Trận’, những ‘vỏ chứa hữu cơ’ đang trong quá trình phát triển, sẵn sàng để được một ai đó bước vào.”

 

Tôi nhắc lại: họ sống điều đó, nhưng là họ, không phải bạn. Hoặc họ chỉ là những chương trình trống, những “vỏ chứa hữu cơ” đang phát triển, sẵn sàng để được một thực thể sao bước vào sau này trong cuộc đời của họ. Tức là họ là những “vỏ chứa hữu cơ” đang lớn lên để sau này được các thực thể sao sử dụng.

 

Một số thực thể sao đến Trái Đất để trải nghiệm việc làm trẻ em. Tức là có những người muốn trải nghiệm chính giai đoạn làm trẻ trên Trái Đất. Điều đó không phải là ký ức cấy vào. Nhưng họ vẫn có ký ức cấy vào trước khi sinh, như một khung tham chiếu hành vi.”

 

Nói cách khác, trước khi vào Trái Đất, bạn cần có một hệ quy chiếu về hành vi. Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn. Và điều này rất quan trọng, bởi vì con người có xu hướng “nhân hóa” mọi thứ.

 

Hãy tưởng tượng một Urmah - với những người mới, Urmah là một chủng tộc sao dạng mèo, như sư tử, hổ, đi bằng hai chân. Nếu một Urmah nhập vào Trái Đất trong một cơ thể con người, nó cần có một hệ tham chiếu hành vi. Bởi vì nếu không, khi còn nhỏ, nó sẽ hành xử như một con mèo - sẽ kêu meo meo, cào cấu, bò bằng bốn chân… đúng nghĩa “bò” luôn. Hành vi sẽ hoàn toàn giống mèo.

 

Vì vậy, cần phải có một nền tảng ký ức sẵn có, một dạng ký ức trước đó, để nó có thể hành xử như một đứa trẻ bình thường, lớn lên đúng cách, chứ không phải chạy lung tung như một con mèo.

 

MrJavith: “Robert nói mình xấu, nhưng tôi không hiểu tại sao anh ấy lại không muốn, vì hồi trẻ anh ấy trông như người mẫu tạp chí.”

 

Hồi trẻ thì… tôi không có tấm hình nào ở đây, nhưng đúng là như vậy. Ai mà chẳng từng vậy khi còn trẻ, đúng không? Tôi có rất nhiều ảnh, vẫn còn đó. Đó là cái gọi là vẻ đẹp của tuổi trẻ.

 

Nhưng mà nói “xấu” hay không thì… cái đó rất tương đối. Rất tương đối. Ví dụ nếu bạn sang một quốc gia khác, đặc biệt là nơi mà ngoại hình con người khác biệt, thì bạn sẽ dễ thành công hơn. Điều đó gần như là chắc chắn. Ví dụ như tôi, tôi đã nói nhiều lần rồi, ngay lúc này - hôm nay là thứ Năm với tôi, còn các bạn là thứ Tư - nếu tôi ra ngoài, đến bất kỳ quán nào… tôi không nói cho vui đâu, tôi có thể đi ra với một người phụ nữ ở đó. Tôi rất chắc điều đó.

 

Ở đây, khi bạn đi ra ngoài uống gì đó - dù lâu rồi tôi không đi - bạn sẽ thấy có những phụ nữ đi một mình. Nên việc bắt chuyện rất dễ dàng. Rất đơn giản.

 

Vậy nên tôi như hiện tại là vì tôi muốn như vậy. Là lựa chọn của tôi. Có người nói: “Hãy đăng ảnh hồi trẻ đi.”

 

Thôi để xem có tấm nào không… nhưng đây không phải chủ đề hôm nay.

 

Ảnh Ferrari à? Tôi cũng không biết để đâu. Không tìm thấy. À, có một tấm… nhưng thôi, tôi không chia sẻ đâu. Bỏ đi. Tiếp tục chủ đề.

 

Ở đây tôi thấy nhiều bản vẽ UFO mà tôi đã vẽ lại từ những gì tôi thực sự thấy, rồi dựng lại dạng hình ảnh. Nhưng thôi, tiếp tục. Tôi sẽ cho các bạn xem một tấm khi tôi bắn cung. Không thấy mặt đâu, vì đang bắn. Ảnh trắng đen, ở Pháp.

 

Các bạn thấy không?




Tư thế tay, cách cầm… ai biết bắn cung sẽ hiểu. Đó là một nguyên mẫu điển hình của một cung thủ. Tôi bắn rất tốt, độ chính xác cao.

 

Rồi, quay lại chủ đề. Tôi nhắc lại điều Yazhi nói, rất quan trọng: “Họ sống những trải nghiệm đó, nhưng là họ, không phải bạn.” Cô ấy đang nói về trẻ em - hoặc họ chỉ là những chương trình trống rỗng, những “vỏ chứa hữu cơ” đang phát triển, sẵn sàng để một thực thể sao bước vào sau này.

 

Một số thực thể sao đến Trái Đất để trải nghiệm việc làm trẻ em. Điều đó không phải là ký ức cấy vào, nhưng họ vẫn có ký ức cấy vào trước khi sinh như một khung tham chiếu hành vi.

 

Tôi đã đưa ví dụ về Urmah rồi.

 

Nói thêm một điểm quan trọng: “Tất cả, tất cả, tất cả đều là thực thể sao - starseed. Tức là tất cả chúng ta đều là thực thể sao. Điều quan trọng là việc tiếp tục ở trong vòng luân hồi samsara là do chính họ lựa chọn.”

 

Tôi không tin vào việc tái sinh bị ép buộc, dù có ai tin hay không.” -  Tôi hoàn toàn đồng ý với Yazhi. Tôi cũng không tin vào tái sinh bắt buộc. Nhưng dĩ nhiên, tôi tôn trọng mọi quan điểm. Ai tin thì cứ tin, còn tôi thì không cho rằng có chuyện bị ép buộc phải tái sinh.

 

Hãy chú ý kỹ điều cô ấy nói. “Tôi đã chết nhiều lần trên Trái Đất và chưa bao giờ bị mắc kẹt ở đó như một linh hồn. Khi rời đi, tôi chưa bao giờ gặp những thực thể cầm chĩa đọc nghiệp của tôi rồi cho tôi xem lại cuộc đời như một bộ phim.”

 

 

Đúng. Chính xác. Có nhiều người có trải nghiệm cận tử và nói rằng họ thấy toàn bộ cuộc đời mình chạy qua rất nhanh.

 

Còn tôi thì… tôi không nhớ. Tôi không nhớ gì cả. Điều duy nhất tôi nhớ là tôi đã ở ngoài Trái Đất, tức là tôi đã ra khỏi cơ thể, không còn ở trong cơ thể nữa. Và thứ duy nhất tôi thấy là bầu trời, bầu trời và mây - giống như một bầu trời, nhưng không phải kiểu “thiên đường” tôn giáo, mà chỉ là một không gian đầy mây, không có mặt đất phía dưới, tất cả đều là bầu trời.

 

Có một khoảnh khắc tôi ở đó, và tôi chỉ đặt một câu hỏi bằng tâm trí, bởi vì tôi không có cơ thể. Tôi hỏi thực thể đang đứng trước mặt tôi, và thực thể đó - chính là thực thể hiện đang ở đây, bên trong này. Bạn hiểu ý tôi không? Nó đang ở đây. Còn người đã nhìn thấy thực thể đó, người đã thấy… thì không còn ở đây nữa. Người đó ở đâu? Tôi không biết.

 

Nhưng đúng là nhiều lần tôi đã nghĩ đến việc “dẫn kênh” lại người đã rời khỏi cơ thể này để xem họ đang ở đâu. Và tôi cũng đã nhiều lần cố gắng kết nối với thực thể hiện đang ở đây - tức là kết nối với chính tôi, cái tôi đã ở ngoài kia trước khi vào đây. Nhưng tôi không làm được.

 

Vậy nên cô ấy sẽ giải thích rất rõ điều gì đang xảy ra, và tôi nghĩ cô ấy lấy chính tôi làm ví dụ. Hãy xem cô ấy nói gì.

 

Gosia nói: “Được rồi, vậy thì tất cả chúng ta đều có một số ký ức cấy vào, chứ không phải tất cả đều là ký ức cấy vào. Chủ đề này khá phức tạp đối với tôi.”

 

Và Yazhi nói - đây là điểm rất quan trọng, và cô ấy bắt đầu nói về tôi: “Được rồi, ngay từ đầu khi bắt đầu. Trước khi sinh, con người nhận những ký ức cấy vào từ những kiếp sống trước mà họ không nhất thiết đã từng sống qua. Những ký ức này đóng vai trò như một khung tham chiếu về cách tồn tại và hành xử. Có những thực thể bước vào từ khi còn nhỏ chỉ để trải nghiệm việc làm trẻ em, rồi sau đó họ rời đi.”

 

Đúng. Ví dụ như trường hợp của tôi… nhưng tôi nghĩ người đã ở trong cơ thể này trước đó cũng không trải nghiệm từ thời thơ ấu. Có thể họ vào lúc khoảng 18 tuổi và rời đi sau 20 năm, có thể là như vậy.

 

Cô ấy tiếp tục: tôi nhắc lại vì điều này rất quan trọng - “Trước khi sinh, con người nhận những ký ức cấy vào từ những kiếp sống trước mà họ không nhất thiết đã trải qua. Điều này dùng làm khung tham chiếu về cách tồn tại và hành xử. Có những thực thể bước vào từ khi còn nhỏ để trải nghiệm việc làm trẻ, rồi họ rời đi.”

 

Quan trọng: “Họ rời đi và để lại một “vỏ chứa” - một cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh - để một thực thể khác, một thực thể sao, bước vào. Thực thể sao này khi vào sẽ tiếp nhận vị trí đó, tiếp nhận toàn bộ ký ức trước đó, gia đình trên Trái Đất, toàn bộ cuộc sống của người đã rời đi, để có thể tiếp tục trải nghiệm.”

 

Bạn không thể bước vào một cơ thể mà lại không hành xử như người trước đó đã hành xử. Tại sao? Bởi vì gia đình bạn sẽ không hiểu. Họ vẫn nhận ra bạn qua ngoại hình và giọng nói, nhưng hành vi thì hoàn toàn khác.

 

Ví dụ, nếu bạn là một Urmah mà vào cơ thể con người nhưng không hành xử như con người - mà đột nhiên kêu meo meo, cư xử như mèo - thì sẽ có hai khả năng: một là người ta đưa bạn đi trừ tà, hai là đưa bạn đến bác sĩ tâm thần, vì bạn hành xử như một con hổ. Vì vậy, bạn cần những ký ức cấy vào, bạn cần giữ lại toàn bộ những gì của người trước đó để có thể sống trải nghiệm của mình.

 

Bạn nhận hết - cả vấn đề lẫn không vấn đề - tùy thuộc vào bạn và cuộc đời mà bạn đã thiết kế. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Tiếp tục. Cô ấy nói: “Cơ thể không chết, nhưng từ góc nhìn của một trong hai - tức là từ góc nhìn của người đã rời đi - thì người trước đó thực sự đã chết.”

 

Tức là, đối với người rời đi, cơ thể đó thực sự đã chết. Và đúng vậy, điều tôi nhớ là tôi đã rời khỏi cơ thể này. Khi tôi hỏi thực thể trước mặt - mà chính là tôi - rằng tôi có chết không, thì không có câu trả lời. Tức là tôi không trả lời chính mình.

 

Và lúc đó, người đã rời khỏi cơ thể này - tôi nhớ rất rõ - đã tin rằng mình đã chết. Tôi đã nghĩ mình đã chết. Tôi không còn thuộc về Trái Đất nữa, tôi chờ đợi để đi đến một nơi khác.

 

Có một khoảnh khắc tôi đang chờ đợi, và đó là lúc thực thể trước mặt bắt đầu biến đổi rồi biến mất. Tôi nhớ rất rõ mình đã nghĩ: “Ồ…”

 

 

------------

 

 

Và có một điều kỳ lạ mà người ta không hiểu. Khi tôi sống ở Barcelona, tôi không thích gây tiếng ồn. Tôi hầu như không tạo ra bất kỳ âm thanh nào. Có nhiều lần hàng xóm hỏi tôi có sống ở đó không. Tất nhiên là có.

 

Họ nói: “Chúng tôi không nghe thấy bạn, cứ như không có ai sống ở đó.” Nhưng tôi vẫn sống ở đó.

 

Điều duy nhất là tôi không thích gây tiếng ồn, và đó là điều mà mọi người không hiểu. Ở Tây Ban Nha, hay cụ thể là ở Catalonia, người ta nghĩ rằng để chứng minh mình sống ở một nơi nào đó thì phải tạo ra tiếng ồn - bật tivi, gây âm thanh - để hàng xóm biết bạn đang ở đó. Như vậy bạn mới có thể “chứng minh” với chính quyền rằng bạn thực sự sống ở đó, vì bạn có gây tiếng ồn.

 

Họ không hiểu rằng tôi vẫn sống ở đó, chỉ là tôi không tạo ra âm thanh. Không ai cần phải thấy tôi ngoài đường. Tôi ra ngoài khi tôi muốn và về nhà khi tôi muốn. Đó là điều mà người ta không hiểu.

 

Vậy nên khi tôi về nhà ở Barcelona - tôi sống trong một căn duplex - tôi đóng cửa lại, khóa rất kỹ. Tôi có nhiều ổ khóa, hai lớp khóa. Tôi khóa từng cái một, rồi còn chốt thêm các then cửa ở cả tầng dưới và tầng trên, vì nhà khá lớn.

 

Tôi nhớ khi tôi rời khỏi cơ thể, tôi nghĩ: “Chết rồi, mình chưa kịp chào tạm biệt mẹ.” Tôi không thể nói lời tạm biệt. Rồi tôi nghĩ đến căn nhà, nghĩ rằng mình đã khóa cửa quá kỹ. Khi người ta vào, họ sẽ phải phá cửa. Và cơ thể tôi sẽ nằm đó, phân hủy trong nhiều ngày.

 

Sau đó, toàn bộ cuộc đời của tôi không phải là “chạy lại như phim”, mà giống như được làm sạch hoàn toàn - như thể tôi đã bỏ lại toàn bộ cuộc sống phía sau và chuẩn bị đi đến một nơi khác. Nhưng tôi chỉ đang chờ xem mình sẽ đi đâu, và rồi tôi không nhớ mình đã đi đâu nữa.

 

Điều duy nhất tôi nhớ là thực thể đứng trước mặt tôi giơ tay chào, rồi bắt đầu biến đổi thành một bông hoa - giống như một bông atisô - nó mở dần ra, từng lớp rơi xuống cho đến khi không còn gì. Và ngay lúc đó, tôi tỉnh dậy trong phòng của mình.

 

Tất cả chuyện đó chỉ diễn ra trong vài giây. Nhưng khi tôi tỉnh dậy, tôi không nhận ra căn nhà của mình. Tôi không nhận ra nó. Sau một lúc, tôi mới nghĩ: “Đây là nhà của mình… hay là nơi mình sẽ sống?” Trải nghiệm đó rất đặc biệt.

 

Nhưng tôi phải giữ lại toàn bộ ký ức của người đã rời đi, bởi vì nếu không, tôi sẽ không thể sống trong chính căn nhà đó. Bạn hiểu ý tôi không? Bạn đã có giấy tờ, có danh tính, có mọi thứ để tiếp tục sống từ thời điểm đó trở đi. Bạn bước vào “Ma Trận” và bạn cần có đầy đủ mọi thứ để tiếp tục trải nghiệm cuộc sống này.

 

Tôi đã nói tất cả những điều này từ trước khi có sự tiếp xúc Taygetan trên kênh của Gosia. Đó là một trong những video đầu tiên trên kênh Agencia Cósmica.

 

Rồi, bây giờ bạn sẽ hiểu rõ hơn qua lời của Yazhi. Bởi vì khi tôi rời khỏi cơ thể, tôi tin chắc rằng mình đã chết trên giường. Tôi vào phòng ngủ một cách có ý thức - có một điều gì đó thúc đẩy tôi đi vào phòng, nằm xuống giường, tháo giày… và tôi nghĩ rằng mình đã chết. Chết vì cái gì thì tôi không biết. Chỉ là cơ thể đã chết, và không ai sẽ quay lại với cơ thể đó nữa. Nhưng thực tế là tôi đã vào cơ thể này.

 

Bạn hiểu chứ? Và Yazhi nói: “Cơ thể không chết, nhưng từ góc nhìn của một trong hai - tức là người đã rời đi - thì người trước đó thực sự đã chết.”

 

Tức là, đối với người đã rời đi, cơ thể này đã chết.

 

Cô ấy nói: “Người đó rời khỏi cơ thể và quay về Nguồn. Ký ức này nằm trong Robert.”

 

Đúng vậy. Khi tôi vào, tôi giữ lại ký ức của người đã rời đi.

 

Và cô ấy nói tiếp: “Ký ức đó được chia sẻ với thực thể sao đang sống trong cơ thể này.”

 

Tức là toàn bộ ký ức của người đã rời đi được chia sẻ với thực thể bước vào - tức là tôi. Chỉ là tôi không nhớ phần ký ức của thực thể bước vào, có lẽ do “bức màn quên lãng”.

 

Cô ấy nói: “Ký ức này nằm trong Robert và được chia sẻ với thực thể sao sống trong cơ thể đó, để trải nghiệm việc là Robert, bởi vì điều mà thực thể sao đó quan tâm là trở thành Robert - một phiên bản mở rộng và thức tỉnh.”

 

Còn tôi thì… tôi không quan tâm đến việc trở thành “Robert trước đây”, mà là con người hiện tại của tôi, không phải phiên bản “Robert Ma Trận” trước kia. Đúng là trước đây tôi hoàn toàn khác.

 

Và điều này có vô số biến thể với mỗi người. Ví dụ, trong bức ảnh tôi vừa chia sẻ - bức ảnh bắn cung - lúc đó tôi hoàn toàn ở trạng thái “Ma Trận”. Một con người rất “Ma Trận”. Bức ảnh đó được chụp ở Pháp, gần Nantes, nơi sinh của Jules Verne. Lúc đó tôi đi từ lâu đài này sang lâu đài khác - thực ra là những dinh thự của giới quý tộc.

 

Hãy nhớ rằng bạn là người tạo ra thực tại của mình. Khi đó, tôi cũng đã phần nào hiểu điều này theo cách riêng của mình. Tôi từng ở Pháp khoảng 6 tháng, di chuyển từ dinh thự này sang dinh thự khác.

 

Để tôi cho bạn xem một nơi… đây, một bức ảnh. Không phải lúc nào cũng đẹp, nhưng đó là trước khi tôi có tiếp xúc Taygetan. Tôi từng ở những nơi như vậy - những “lâu đài”, thực chất là các dinh thự nơi những người thuộc tầng lớp quý tộc sinh sống. Đây là một trong số đó.

 

Bạn thấy không? Tôi đã từng ở những nơi như vậy, và còn rất nhiều nơi khác nữa.




Để xem tôi có thêm tấm nào không… thôi, tôi sẽ không cho xem thêm đâu. Nhưng thật sự là có rất nhiều “lâu đài”. Tôi đã biết rồi - tôi biết mình là người tạo ra thực tại của mình. Tôi đã biết điều đó. Và lúc đó tôi muốn trải nghiệm sự dư dả, nên tôi đã đi theo hướng đó. Nhưng rồi… không biết sao, tôi không thật sự thích, nên tôi quay lại Barcelona.

 

Tôi quay lại Barcelona một thời gian, rồi sau đó quay lại Phần Lan. Bạn Kiểu như bạn di chuyển qua các dòng thời gian khác nhau, cứ chuyển đổi giữa các dòng thời gian.

 

Không phải là tôi hết hứng thú. Không phải vậy. Chỉ là có những điều mà người khác không hiểu. Tôi tin chắc có những người sẽ ở lại đó và sống cuộc sống đó. Thực tế là cuộc sống của tôi lúc đó hoàn toàn “được đảm bảo” - không liên quan gì đến tiền kiếm từ YouTube. Mà là kiểu sống từ lâu đài này sang lâu đài khác, tất cả đều miễn phí, không phải trả gì cả.

 

Họ nói với tôi: “Robert, hôm nay chúng tôi dùng bộ dao nĩa bạc mới để tiếp đãi bạn.” Và tất cả ngồi ăn cùng nhau trên một bàn lớn. Lúc nào cũng có đông người - khoảng 15 người - toàn là bá tước. Tất cả đều là bá tước. Họ chỉ kết hôn với nhau trong tầng lớp đó. Người duy nhất không phải bá tước là tôi.

 

Chúng tôi ngồi ăn, nói chuyện bằng tiếng Pháp, và đó là những người sống rất tốt. Điều tôi thấy là họ biết cách sống. Và tôi cũng nhận ra rằng… thức ăn ở Barcelona và ở những nơi khác rất khác nhau. Như thể thức ăn ở Barcelona mất đi hương vị.

 

Lúc đó tôi không ăn thịt, vì tôi vừa trải qua trải nghiệm kia, dù chưa có tiếp xúc Taygetan. Và thật sự, tôi biết có nhiều người sẽ chọn ở lại đó. Nếu tôi ở lại, có thể bây giờ tôi đã có tước vị quý tộc, một danh hiệu khá cao. Nhưng tôi đã không chọn như vậy. Tôi quay lại Barcelona, và không ai hiểu tại sao tôi lại từ chối cuộc sống đó.

 

Tôi phải nói rằng ở Pháp họ đối xử với tôi rất tốt - cực kỳ tinh tế. Không có gì để phàn nàn. Tôi đã gặp rất nhiều bá tước, và ở đó tôi nhận ra rằng có một “tầng mức” rất cao - trong mọi thứ: cách sống, cách ăn uống… mọi thứ đều có hương vị rõ ràng hơn.

 

Tôi ăn cà chua ở đó thì đúng vị cà chua, ăn dưa thì đúng vị dưa. Còn ở Barcelona thì… không có vị. Có thể do công nghiệp hóa, toàn cầu hóa - tôi không biết - nhưng thực sự là khác.

 

Tôi thậm chí còn có chìa khóa của lâu đài. Và tôi biết có người nói: “Hãy đến Argentina thử thịt nướng.” Ừ, tôi biết, và đúng là ở đó họ nấu ăn rất ngon.

 

Tôi kể một câu chuyện nhỏ rồi quay lại chủ đề. Tôi từng ở một lâu đài khá xa, ở vùng Provence. Chủ lâu đài là một người rất cao, hói đầu, nói tiếng Tây Ban Nha hoàn hảo. Thực ra họ đều nói được, nhưng họ muốn tôi nói tiếng Pháp, nên họ chỉ nói tiếng Pháp với tôi.

 

Một lần, họ đang nướng thịt và nói: “Đây là món tuyệt hảo.” Còn tôi thì lúc đó không ăn thịt.

 

Có một món mà tôi không thích, đó là tim vịt. Tim vịt. Họ đặt nó trên vỉ nướng. Tôi chưa từng thấy thứ đó trước đây, không biết là người ta ăn nó. Có rất nhiều, vì họ chuẩn bị rất nhiều. Ngoài ra còn có khoai tây nhỏ, kiểu “pom de terre”.

 

Tôi không ăn thịt, mà người đàn ông cao lớn đó cứ nói: “Robert, ăn cái này đi, bạn phải ăn cái này.” Và đó là tim vịt. Tôi không thể ăn được.

 

Tôi nói: “Tôi không ăn thịt, sao tôi ăn cái đó được?” Nó giống như bảo tôi ăn mắt của thứ gì đó vậy.

 

Rồi tôi nhận ra những củ khoai tây bị cháy, hình dạng và kích thước rất giống tim vịt.

 

Ông ấy hỏi: “Bạn đã ăn chưa?”

 

Tôi nói: “Rồi, rồi, tôi ăn rồi.” Nhưng thực ra tôi chỉ ăn khoai tây. Tôi chưa bao giờ ăn tim vịt. Nghe nói nó rất ngon, nhưng tôi chưa thử.

 

Thôi, quay lại chủ đề vì phần này quan trọng.

 

Cô ấy tiếp tục: “Những ‘cấy ghép’ này có phải do Liên đoàn áp đặt không?” Như Robert đã giải thích, đó không hẳn là sự áp đặt, mà là cách mọi thứ vận hành. Nó được quản lý theo cách đó bởi Liên đoàn, và không chỉ mang tính tập thể mà còn mang tính cá nhân, được cá nhân hóa cho từng người.”

 

Hãy tưởng tượng - được thiết kế riêng cho từng cá nhân.

 

Vì vậy từ một góc nhìn, nó có thể bị xem là xâm nhập. Nhưng từ góc nhìn khác, đó đơn giản là cách thực tại 3D vận hành. Và việc công khai điều này không được Liên đoàn thích, bởi vì nó làm lộ “màn che”, khiến người ta bắt đầu hiểu cách mọi thứ vận hành, dù con người có hiểu hay tin hay không.”

 

Đúng vậy. Phần lớn mọi người không tin rằng họ có “cấy ghép ký ức”, hay rằng họ là người tạo ra thực tại của mình. Họ không tin.

 

Còn tôi, tôi đã trải nghiệm rõ ràng rằng tôi là người tạo ra thực tại của mình. Tôi biết điều đó. Nhưng có những lần tôi nhận ra điều đó một cách có ý thức rất mạnh. Ví dụ như khi tôi trưng bày tranh ở New York - tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm điều đó. Không chỉ một lần, mà ít nhất hai lần tôi đã triển lãm ở New York.

 

Rồi đến Pháp, rồi Phần Lan - tất cả đều là những điều tôi đã “nhìn thấy trước” trong tâm trí. Tôi cảm thấy mình không thuộc về Tây Ban Nha. Không phải là không thích, mà là tôi không thấy mình ở đó. Khi đến Phần Lan, tôi biết: “Đây chính là nơi mình muốn.”

 

Và còn những điều khác nữa mà tôi không tiện nói. Nhưng rõ ràng: bạn là người tạo ra thực tại của mình.

 

Tôi biết sẽ còn nhiều điều nữa đến, vì tôi đang tập trung vào chúng. Dù hôm nay tôi phải mất cả ngày xử lý giấy tờ, và có thể ngày mai cũng vậy. Tôi cần một mã số để có thể thanh toán dịch vụ, ví dụ như internet.

 

Hiện tại tôi vẫn còn mạng, chưa bị cắt. Nhưng tôi cần mã số đó để tiếp tục sử dụng dịch vụ. Ở đây, tôi đang dùng ADSL, nhưng dịch vụ đó đã bị loại bỏ, giờ tất cả chuyển sang cáp quang.

 

Vấn đề là tôi không muốn chuyển sang cáp quang vì phải trả nhiều tiền hơn. Tôi nghĩ: “Mạng hiện tại đã đủ dùng rồi, cần gì thêm?” Nhưng ở đây thì không có lựa chọn - tất cả đều phải dùng cáp quang.

 

Cáp quang đã được kéo tới khu vực, nhưng chưa kéo vào trong nhà. Và ở Phần Lan, việc này không đơn giản - vì khí hậu lạnh, dây cáp phải được gia cố nhiều lớp để không bị đóng băng.

 

Ví dụ như cửa sổ ở đây - không giống cửa sổ thông thường. Chỉ có một phần nhỏ mở được, và chỉ mở khoảng 45 độ, không mở hoàn toàn. Phần còn lại là cố định, không mở được.

 

Dù vậy, tôi vẫn có nhiều kế hoạch trong đầu - những thứ rất lớn, rất rõ ràng. Tôi biết ít nhất hai điều chắc chắn sẽ xảy ra. Những cái khác thì là “phần thêm”.

 

Tôi muốn nhắc lại một điều rất quan trọng: từ sau trải nghiệm đó - khoảng năm 2007 hoặc 2008 - tôi cảm thấy như mình đã “rời khỏi thân xác”. Với tôi, tất cả thời gian từ đó đến nay đều là phần “thêm”, là một món quà.

 

Tôi cảm thấy như lẽ ra mình không cần sống tiếp nữa, nhưng tôi vẫn đang sống - nên tất cả những gì tôi trải nghiệm bây giờ đều là quà tặng. Vì vậy, điều gì đến thì cứ đến, tôi đón nhận. Tôi không lo lắng. Nếu mọi thứ phát triển thì tốt, không thì cũng không sao. Với tôi điều đó không quá quan trọng.

 

Còn về internet - ở Barcelona từ những năm 90 đã có cáp quang rồi, từ thời một công ty tên Menta. Tôi từng dùng cáp quang từ rất sớm. Sau đó ở gần Barcelona, tôi và Gosia cũng dùng cáp quang. Chỉ khi đến Phần Lan tôi mới ngạc nhiên vì họ vẫn dùng ADSL. Nhưng thực ra họ có cáp quang, chỉ là triển khai chậm hơn vì điều kiện địa lý - đất rộng, dân thưa, khí hậu khắc nghiệt. Việc kéo cáp ở đây phức tạp hơn rất nhiều.




Cái này chỉ để ánh sáng vào thôi. Đây là cửa sổ nhưng không mở được. À… và không phải một lớp, mà là hai lớp kính. Hai lớp, cái này và một lớp nữa. Ở giữa có một khoảng không khí, và trong đó có các lá chắn. Không phải kiểu rèm cuốn như ở Tây Ban Nha, dù bạn có thể điều chỉnh nó, nhưng nó khác.

 

Còn đây là cửa. Thực ra là hai lớp cửa. Một cửa rồi thêm một cửa nữa. Tại sao? Để ngăn cái lạnh. Vì ở đây lạnh kinh khủng. Thật sự rất lạnh.

 

Boutiqueveggie: “Tôi chưa từng thấy tuyết

 

Bạn chưa từng thấy tuyết à? Tuyết cũng hay. Bạn có thích không? Ở đây có khoảng 6 tháng tuyết, gần nửa năm.

 

ELIOKOFLER: “Hehe, đối với tôi thì từ khi sinh ra đến giờ, tôi luôn cảm thấy như đang sống trong khoảng thời gian được tặng thêm.”

 

Có người nói từ khi sinh ra đã sống trong “thời gian được tặng thêm”.

 

Còn về cáp quang - đúng, vấn đề là họ đã lắp đặt hệ thống rồi, nhưng chưa đưa vào trong nhà. Có một nhánh dây đi vào khu vườn, nhưng muốn đưa vào nhà thì phải có kỹ thuật viên đến nối. Ở đây có một hệ thống hơi lạ - dây cáp quang lại đi chung với dây truyền hình. Rồi lại có kiểu truyền qua sóng… nghe nói là dạng tần số. Nhưng nếu là sóng thì không còn là cáp quang nữa, mà là wifi. Nói chung là khá rối.

 

Hệ thống đã có sẵn, nhưng chưa nối vào nhà. Có thể từ bên ngoài đã có kết nối rồi, nhưng theo tôi thì vẫn cần kéo dây vào trong. Ở Barcelona trước đây, khi lắp cáp quang, kỹ thuật viên phải kéo dây vào tận nhà.

Còn ở đây thì khác, cách triển khai khác.

 

Về chuyện cá nhân - tôi là người Tây Ban Nha, không phải người Phần Lan. Tôi sống ở đây ổn. Còn việc vẽ tranh… khi có thời gian thì tôi sẽ vẽ lại.

 

Tôi có nhiều kế hoạch. Hai thứ chắc chắn tôi sẽ làm: một là lấy bằng lái thuyền - loại thuyền nhỏ dưới 6 mét. Ở Tây Ban Nha gọi là “titulín”. Tôi sẽ lấy bằng này ở Phần Lan.

 

Thứ hai là bằng lái trực thăng. Không phải đùa đâu. Tôi muốn học thật.

 

Nghe có vẻ lạ, nhưng đó là những gì tôi đang hướng tới. Tại sao làm vậy? Đó là việc của tôi. Nhưng tôi tin rằng nó sẽ liên quan đến những gì sắp tới.

 

Tôi muốn có bằng lái thuyền nhỏ, rồi sau đó có thể nâng lên loại lớn hơn. Và cả bằng lái trực thăng nữa. Ở Phần Lan có thể dễ hơn và không quá đắt như ở Tây Ban Nha.

 

Nói đơn giản: giống như bạn có bằng lái ô tô, thì tôi muốn có thêm bằng lái thuyền và bằng lái trực thăng. Đó là kế hoạch của tôi.

 

Tại sao tôi muốn những thứ đó? Đó là chuyện riêng của tôi. Vì những gì sắp tới.

 

Rồi, quay lại chủ đề vì phần này rất quan trọng.

 

Yazhi tiếp tục nói, và điều này chưa phải là tất cả.

 

Có những ký ức cấy vào liên quan đến các sự kiện “chính thức được chấp nhận” - những cuộc chiến chưa từng tồn tại, hoặc chỉ tồn tại ở các dòng thời gian khác. Liên đoàn nhiều khi thay đổi cách con người nhận thức về cuộc sống của những người liên quan đến các cuộc chiến đó, bao gồm cả việc cấy ký ức rằng họ đã tham gia những cuộc chiến đó.”

 

Có những cuộc chiến được dựng lên về mặt truyền thông mà thực tế không xảy ra với bất kỳ ai. Và điều này là một vi phạm nghiêm trọng đối với chỉ thị đầu tiên của Liên đoàn Các Hành Tinh Thống Nhất.”

Gosia hỏi: “Được rồi… thật đáng kinh ngạc. Vậy những ký ức cấy vào trước khi sinh - chúng có bị loại bỏ khi quay lại trạng thái 5D không? Hay chúng sẽ trở thành một phần của tôi mãi mãi? Tôi muốn loại bỏ tất cả, tôi chỉ muốn sự thật.”

 

Câu hỏi này rất quan trọng. Nhưng vấn đề là: để sống trải nghiệm hiện tại này - thứ sau này sẽ trở thành kinh nghiệm của bạn - bạn cần phải có những ký ức cấy vào ngay từ đầu.

 

Tôi, ở hiện tại, không thể sống cuộc đời của một người khác như Gosia. Phải có một nền tảng. Hãy tưởng tượng bạn bước vào một cơ thể mà không có ký ức của cơ thể đó. Ngay lập tức bạn sẽ hỏi: “Tôi đang ở đâu? Tôi đang nói ngôn ngữ gì?” Bạn nhìn vào gương và không nhận ra chính mình.

 

Bạn tương tác với gia đình, bạn bè, con cái… mà không biết phải phản ứng thế nào. Bạn không nhận ra ai cả. Không nhận ra vợ, không nhận ra bất kỳ điều gì. Đó sẽ là một trạng thái hoàn toàn mất phương hướng.

 

Thậm chí, giả sử - nói theo hướng cực đoan - bạn bước vào cơ thể của một người đàn ông chỉ vì người vợ của anh ta rất xinh đẹp. Rồi bạn sống trong cơ thể đó để ở bên cô ấy, sau đó khi chán thì rời đi, vào một cơ thể khác và lặp lại điều đó. Điều này có thể xảy ra không? Tôi không biết. Có thể có.

 

Quay lại phần chính.

 

Yazhi nói: “Từ góc nhìn bên trong Trái Đất, một ký ức cấy vào không thể phân biệt với một trải nghiệm thật. Bạn chỉ có thể cảm nhận nó như một điều gì đó “không khớp”, hơi lệch. Nhưng nó vẫn là một phần của bạn.”

 

Ví dụ, với tôi - không phải là tôi có trí nhớ kém - nhưng khi nghe người khác kể về tuổi thơ của họ, tôi rất khó nhớ lại những điều tương tự. Đặc biệt khi chị tôi nói về những chuyện hồi nhỏ, tôi rất khó kết nối với những ký ức đó.

 

Nhưng từ khoảng năm 2008 trở đi, tôi nhớ rất rõ - gần như kiểu “ảnh chụp”. Tôi nhớ phần lớn những gì xảy ra từ thời điểm đó, khi tôi “vào”. Còn trước đó thì có nhiều khoảng trống. Và điều này khiến tôi nghĩ rằng người ở trong cơ thể này trước đó cũng không trải nghiệm trọn vẹn giai đoạn tuổi nhỏ.

 

Một ký ức tôi còn nhớ là khi học ở trường dòng Jesuit, chúng tôi đến một sân vận động ở Barcelona, có thể là sân Joan Serrahima. Ở đó có các cuộc thi chạy. Tôi nhớ rõ lúc đứng chuẩn bị chạy, tôi nghĩ: “Tôi không nhớ cách chạy.”

 

Tôi không thể truyền lệnh từ tâm trí xuống cơ thể để chạy. Nó giống như cơ thể không đồng bộ. Tôi thậm chí còn thấy đi bộ cũng khó. Lệnh “chạy” bị chậm, không phản hồi đúng.

 

Điều đó khiến tôi nghĩ rằng cơ thể này giống như một “cổng hữu cơ”, nơi nhiều thực thể sao đã vào để trải nghiệm các giai đoạn khác nhau của cuộc đời. Và thực thể hiện tại - tức là tôi - theo logic, phải là phiên bản phát triển hơn so với những thực thể trước đó.

 

Họ cũng nói rằng thực thể bước vào luôn phát triển hơn thực thể rời đi. Tôi thấy điều đó hợp lý. Và vì vậy, tôi có những mục tiêu khác. Điều tôi quan tâm là quan sát điều gì sẽ xảy ra với xã hội loài người. Tôi tin rằng chúng ta sẽ còn chứng kiến nhiều điều.

 

Những điều gì à? Tôi cũng không biết. Nhưng mà… tôi là người khá bình tĩnh, nên tôi không nghĩ những gì sắp tới sẽ là thứ gì đó quá chấn động. Tôi không nghĩ vậy, vì có những loại sự kiện không tương thích với tôi. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Marcfarrégomez: “Điều này xảy ra với tôi trong giấc mơ: bạn muốn chạy nhưng không thể.”

 

Đúng rồi, cảm giác đó là như vậy. Cơ thể không phản hồi. Nhưng giờ thì tôi không còn bị vậy nữa. Thậm chí bây giờ nếu thi chạy với những người cùng lớp ngày xưa, tôi chắc chắn tôi sẽ về nhất. Tôi đã luyện tập rất nhiều năm.

 

Còn chị tôi thì không nói nhiều, vì từ năm 18 tuổi tôi đã sống độc lập rồi. Tôi nhớ rất rõ, vì lúc đó tôi đi nghĩa vụ quân sự, vừa học vừa làm, sống một mình ở Barcelona. Gia đình tôi chuyển đi hết, đến một thị trấn cách Barcelona khoảng 50 km. Tôi ở lại một mình, nên cũng không có nhiều ký ức gắn bó với họ sau đó.

 

Quay lại chủ đề.

 

Gosia hỏi: “Vậy nếu tôi có những ký ức sai, ví dụ như từng sống ở Ba Lan khi còn nhỏ, thì khi tôi lên 5D, tôi vẫn giữ những ký ức đó sao?”

 

Câu trả lời là: “Có. Nhưng trong trường hợp của bạn, bạn không thể biết chắc đó là ký ức thật hay không. Điều đó là do bạn quyết định. Từ góc nhìn “bên trên”, chúng có giá trị như nhau, dù bạn có thực sự trải qua hay không. Vậy làm sao phân biệt? Đó là việc chỉ bạn mới có thể tự nhận ra. Những ký ức đó cung cấp cho bạn kiến thức, thậm chí về những thứ mà bạn lẽ ra không biết.”

 

Vì vậy, bạn không cần phải cố xác định ký ức đó có “thật” hay không. Nếu trong tâm trí bạn nó là thật, thì nó có giá trị rồi. Đừng cố đi xa hơn.

 

Ví dụ như tôi - tôi biết rằng ký ức của mình không hoàn toàn là “thực”, vì tôi “vào” cơ thể này khoảng năm 2008. Nhưng tôi không muốn xóa chúng, vì chúng giúp tôi tương tác với người khác. Nhờ đó tôi biết cách cư xử với bạn bè ở Barcelona, biết cách giao tiếp.

 

Tiếp tục. Yazhi nói một điều rất quan trọng: “Tất cả những điều này là cách duy nhất để thực tại 3D vận hành. Việc có những ký ức cấy vào là một phần của cơ chế đó. Về bản chất, đó là việc bạn từ bỏ một phần tự do ý chí để có một lần nhập thể ngắn, hỗn loạn, nhưng mang lại bước tiến lớn về mặt nhận thức.”

 

Và đúng là hỗn loạn. Cuộc sống này rất hỗn loạn. Ví dụ như việc phải đóng thuế - bạn đóng thuế rồi nhưng không biết tiền đó đi đâu. Có thể dùng để cứu các công ty, hoặc phục vụ lợi ích của một số nhóm quyền lực.

 

Điều đó khiến tôi không thoải mái. Tôi không thích việc đóng thuế mà không biết nó được sử dụng như thế nào. Không thích việc một số người sống rất sung túc mà không thực sự tạo ra giá trị tương xứng.

 

Nhưng thực tế là bạn bị ràng buộc trong hệ thống đó. Xã hội được thiết kế theo cách như vậy. Có người nói chúng ta có quyền - nhưng thực tế thì rất hạn chế.

 

Ví dụ: bạn có “quyền có việc làm”? Vậy việc ở đâu? Bạn có “quyền có nhà”? Vậy nhà ở đâu?

 

Có những người 50 tuổi vẫn phải sống với cha mẹ. Đó là thực tế mà nhiều người đang đối mặt.

 

Hãy hiểu áp lực đó. Nhà ở đâu? Bạn có thấy không? Người ta bị vắt kiệt, không có quyền gì cả.

 

Có người nói: “Ở Phần Lan cũng vậy thôi.”

 

Không, đúng là cũng có, nhưng thuế ở Phần Lan thực sự quay lại phục vụ người dân. Khác biệt là ở đó. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Có người nói: “Người bò sát sống giữa chúng ta.”

 

Đúng. David Wilcock từng nói rằng sự thật rất đáng sợ. Nhưng điều đó còn tùy cách bạn nhìn nhận.

 

Ông ấy đã phân tích sâu về một trong những chủ đề gây tranh cãi nhất trong lĩnh vực UFO: liệu các thực thể bò sát có thật không. Theo ông, câu trả lời là có, không do dự. Ông cho rằng những thực thể ngoài Trái Đất này đã tương tác với nhân loại hàng ngàn năm, xuất hiện trong văn bản cổ, trong các câu chuyện hiện đại về bắt cóc.

 

Ông mô tả họ là những thực thể rất thông minh, lạnh về cảm xúc, có khả năng thao túng nhận thức của con người để ẩn mình giữa chúng ta. Theo ông, có cả tài liệu quân sự và tình báo bị rò rỉ ủng hộ điều này. Ông cũng nhắc đến tranh hang động, bảng đất sét Sumer và lời kể của những người tố giác như bằng chứng.

 

Những người hoài nghi thì cho rằng điều này vô lý. Còn ông gọi đó là sự thật bị che giấu nhiều nhất. Ông khuyến khích mọi người tự tìm hiểu với tâm trí cởi mở. Những điều này… thực ra chúng ta đã biết rồi.

 

Xem khán giả nói gì…

 

Có người hỏi tại sao lúc nào cũng vào trễ. Tôi không biết.

 

Có người hỏi chuyện tôi đã trải qua là gì. Tôi đã nói rồi - tôi có một trải nghiệm mà tôi nghĩ rằng mình đã chết.

 

Bạn hiểu ý tôi không? Tôi nghĩ mình đã chết, và đúng như Yazhi nói - đối với người rời khỏi cơ thể thì cơ thể đó đã chết. Và rồi có một người khác bước vào. Đó là một “walk-in”. Thực ra điều này khá phổ biến, chỉ là rất ít người biết, và những người biết thì không nói ra.

 

Với tôi, trải nghiệm đó… tôi nghĩ là trải nghiệm mạnh nhất trong đời. Việc rời khỏi cơ thể, nhìn thấy thực thể đó - không nghi ngờ gì, đó là trải nghiệm sâu sắc nhất mà tôi từng có.

 

Để so sánh… tôi không có con nên không biết cảm giác của một người mẹ khi sinh con đầu lòng. Nhưng tôi tưởng tượng đó phải là một trải nghiệm rất lớn. Và điều tôi đã trải qua… có lẽ còn mạnh hơn thế nhiều lần. Trải nghiệm đó khiến bạn nhìn cuộc sống theo một cách hoàn toàn khác.

 

Tôi đã chấp nhận rằng mình đã chết. Nhưng một thực thể khác đã vào, một thực thể muốn tiếp tục trải nghiệm cuộc sống này. Bao lâu thì tôi không biết. Mục đích là gì, cũng không biết. Nhưng tôi không nghĩ đó là điều gì tiêu cực hay bạo lực. Giống như một người quan sát. Và Yazhi cũng nói rằng có những thực thể đến đây chỉ để quan sát.

 

Tôi hỏi: “Điều này có phải là sự can thiệp không?”

 

Yazhi trả lời: “Không chỉ là can thiệp, bởi vì toàn bộ thực tại 3D này là một cấu trúc được dựng lên. Mọi thứ đều mang tính “nhân tạo”. Vì vậy, nói đến “can thiệp” là không chính xác. Nó giống như bạn phàn nàn rằng bên trong CPU của máy tính không có gì “tự nhiên”. Tất cả đều được thiết kế.”

 

Tôi nhớ có lần Swaruu nói với tôi: “Trên Trái Đất, không có gì bạn có thể làm sai.” Và điều đó có lý - nếu mọi thứ đều là một cấu trúc trải nghiệm, thì “sai” là khái niệm tương đối.

 

Tôi cũng nhớ một cuộc trò chuyện - có thể là với Swaruu - rằng nếu một ngày chúng tôi rời khỏi Trái Đất, chúng tôi có thể tiếp tục công việc chia sẻ thông tin từ bên ngoài. Nhưng cô ấy nói rằng khi bạn rời khỏi và hiểu cách mọi thứ vận hành, bạn sẽ không còn muốn “giúp” ai nữa theo cách trước đây.

 

Điều đó khiến tôi suy nghĩ. Nếu mọi thứ là trải nghiệm mà mỗi người tự chọn, thì bạn sẽ giúp cái gì?

 

Giống như phim vậy. Có người thích phim tình cảm, có người thích hành động, có người thích kinh dị. Nếu một người chọn xem phim kinh dị, dù họ sợ và mất ngủ, thì đó vẫn là lựa chọn của họ. Bạn không thể ép họ xem phim khác chỉ vì bạn nghĩ nó “tốt hơn”. Bạn cũng không thể ngăn họ trải nghiệm điều mà họ muốn trải nghiệm.

 

Từ góc nhìn cao hơn, có thể có những thực thể cố gắng giúp người khác tránh những trải nghiệm đau khổ. Nhưng nếu đó là điều họ lựa chọn, thì việc “can thiệp” lại trở nên mâu thuẫn. Nói cách khác, mỗi người đang sống đúng với trải nghiệm mà họ tương thích. Còn mấy chuyện như “Freddy Krueger” hay các hình tượng kinh dị - đó cũng chỉ là những biểu tượng trong trải nghiệm mà con người tự tham gia vào.

 

Vì vậy, vấn đề không phải là đúng hay sai, mà là phù hợp hay không phù hợp với bạn.

 

Ừ, tôi thấy phần này rất hay. Vậy nên tôi hỏi: “Vậy mọi thứ đều được dàn dựng sao?”

 

Và cô ấy trả lời: “Mọi thứ đều được dẫn dắt, mọi thứ đều được quản lý. Thời gian ở đó cũng không tuyến tính. Họ chỉ tạo ra mọi thứ một cách nhân tạo để bạn có cảm giác như vậy. Bạn chỉ đang trải nghiệm tính tuyến tính của hiện tại, của trải nghiệm hiện tại của bạn, giống như trong 5D.”

 

Tất cả những gì mang tính lịch sử - kể cả ở mức cá nhân - đều đã bị thay đổi, thậm chí có những thứ chưa từng tồn tại, chỉ là ký ức cấy vào. Và nhiều người chia sẻ cùng một loại ký ức.”

 

Điểm này rất quan trọng, và bắt đầu khiến nhiều người không hiểu nổi.

 

Cô ấy nói: “Nhiều sự kiện tạo ra phản ứng dây chuyền. Ví dụ như sự kiện 11/9 - đã gây ra một sự xáo trộn về thời gian, buộc Liên đoàn phải quay lại, điều chỉnh hoặc sửa chữa “thiệt hại” do thông tin đã được đưa ra. Nhưng họ không biết cách xử lý hoàn toàn, nên để lại “lỗ hổng” ở khắp nơi. Và càng cố vá những lỗ hổng đó, thì lại càng xuất hiện nhiều lỗ hổng hơn. Những lỗ hổng này chính là những điểm mâu thuẫn trong lịch sử mà con người bắt đầu nhận ra.”

 

Ví dụ như các giả thuyết về 11/9 không có máy bay, hay việc cuộc hiến Iraq được biện minh bằng vũ khí hủy diệt hàng loạt - thứ mà sau đó không được tìm thấy. Hoặc những hiện tượng kiểu “hiệu ứng Mandela” xuất hiện hàng loạt.”

 

Toàn bộ hệ thống giống như một “Ma Trận”, được dựng lên cẩn thận để tạo cảm giác thời gian tuyến tính. Nhưng khi họ cố che giấu những mâu thuẫn, thì lại tạo ra lỗi, và những lỗi này ngày càng nghiêm trọng, làm suy yếu toàn bộ hệ thống.”

 

Tôi hỏi tiếp: “Vậy các dòng thời gian cá nhân của mỗi người nằm ở đâu trong tất cả chuyện này? Có phải tất cả chỉ là ảo giác không? Liệu linh hồn có bị ‘giữ lại’ bằng cách khiến họ tập trung vào đây không?”

 

Cô ấy trả lời: “Đó chính là lý do vì sao dòng thời gian thực chất là cá nhân. Những dòng thời gian “tập thể” chỉ tồn tại khi có sự đồng thuận. Sự “can thiệp” của Liên đoàn là thứ làm cho trải nghiệm cuộc sống có thể diễn ra. Nếu loại bỏ sự can thiệp đó, thì thực tại 3D sẽ sụp đổ - và không phải theo cách họ mong muốn, mà là rơi vào hỗn loạn. Và đó chính là điều mà chúng ta đang bắt đầu thấy - một dạng mất ổn định của hệ thống.”

 

Tôi tiếp tục hỏi: “Vậy trước khi đến đây, chúng ta đã biết hết tất cả những điều này chưa?”

 

Trước khi đọc câu trả lời, tôi nói thêm: mọi thứ đều tồn tại. Nhưng bạn đang trải nghiệm thực tại này vì bạn tương thích với nó.

 

Bạn không sống những gì bạn muốn, mà bạn sống những gì bạn có. Thực tại bạn đang ở phản ánh tần số của bạn. Nếu bạn không thích, bạn phải thay đổi tần số - thông qua cách bạn suy nghĩ, cách bạn nhận thức.

 

Ví dụ, có gần 200 người đang xem buổi này. Mỗi người là một thực tại riêng, một cuộc đời riêng. Tôi không biết họ đang sống như thế nào. Nhưng mỗi người đều đang sống đúng với trạng thái của mình. Nếu bạn gặp vấn đề, không phải chỉ vì môi trường - mà là vì bạn mang theo những mô thức đó. Bạn có thể rời khỏi nơi này, sang một nơi khác - nhưng nếu bạn không thay đổi bên trong, thì những vấn đề đó sẽ xuất hiện lại. Bạn phải thay đổi “cách vận hành” bên trong mình.

 

Và khi tôi hỏi: “Trước khi đến đây, chúng ta có biết hết không?” - cô ấy trả lời: “Có. Và từ ‘can thiệp’ thực ra còn chưa phải là cách diễn đạt chính xác.”

 

Nó giống như việc vận hành của thực tại 3D. Liên đoàn quản lý nó. “Can thiệp” là thao túng một thứ vốn đang vận hành tự nhiên, nhưng ở đây “dòng chảy tự nhiên” chính là cách Liên đoàn vận hành hệ thống. Dù vậy, vẫn có thể lập luận rằng có những thứ đi quá xa và có thể xem là can thiệp vào chính cách vận hành đó.”

 

Ở đây tôi nhắc đến các vành đai Van Allen, hỏi rằng chúng có phải là một dạng can thiệp vào từ quyển không.

 

Và câu trả lời là: “Đúng, nhưng đó không phải điều quan trọng nhất.”

 

Điều quan trọng nhất là: chính tâm trí tạo ra và kiểm soát mọi thứ. Và ai kiểm soát được tâm trí con người thì kiểm soát được toàn bộ.”

 

Đó là lý do vì sao việc kiểm soát “câu chuyện” - tức là thông tin, cách diễn giải, và kiểm duyệt - lại quan trọng đến vậy. Họ không muốn bạn thấy một số thứ nhất định, bởi vì họ muốn kiểm soát cách bạn nhận thức thực tại.

 

Điều này có thể thấy rất rõ trên YouTube. Người ta ngày càng ít xem truyền thông chính thống, và chuyển sang các kênh thay thế. Kết quả là các nguồn chính thống tìm cách quay lại kiểm soát nền tảng này thông qua quy định và thuật toán, để đẩy nội dung của họ lên trước mắt bạn.

 

Khi bạn mở nền tảng, nội dung họ muốn bạn thấy sẽ xuất hiện trước. Bạn bấm vào đó, và dần dần bị dẫn dắt vào một hệ thông tin được định hướng sẵn. Như vậy, kiểm soát câu chuyện chính là kiểm soát thực tại mà bạn trải nghiệm.

 

Vì thế, những kênh chia sẻ góc nhìn khác - như của Gosia hay của tôi - không được ưu tiên. Bởi vì chúng có thể làm thay đổi cách suy nghĩ của người xem. Thay vào đó, thuật toán thường đẩy những nội dung đơn giản, dễ tiêu thụ, mang tính giải trí bề mặt. Chỉ cần nhìn vào lượt xem là thấy rõ xu hướng này.

 

Tôi từng thấy những video được làm rất sơ sài, nội dung không có chiều sâu, nhưng lại có lượng xem rất cao. Trong khi đó, những nội dung phân tích, đào sâu thì lại ít được phân phối. Điều này không phải ngẫu nhiên - nó phản ánh cách hệ thống ưu tiên những gì dễ kiểm soát hơn.

 

Ngay cả David Wilcock cũng từng nói về việc lượt xem của ông giảm mạnh theo thời gian, rồi sau đó tăng trở lại vì yếu tố tò mò cá nhân, chứ không phải vì nội dung chuyên môn.

 

Về cơ bản, đây là một cơ chế định hướng sự chú ý. Và khi sự chú ý bị định hướng, nhận thức cũng bị định hướng theo.

 

Yazhi nói: “Các vành đai Van Allen không phải là yếu tố quan trọng nhất. Điều quan trọng là tâm trí con người. Ai kiểm soát được tâm trí, người đó kiểm soát mọi thứ.”

 

Những cấu trúc vật lý chỉ là một lớp kiểm soát phụ. Khi một phương thức kiểm soát suy yếu, sẽ có phương thức khác thay thế. Nhưng trọng tâm luôn là nhận thức và cách con người diễn giải thực tại.

 

Tôi hỏi: “Vậy có phải tồn tại một ‘Ma Trận 3D’, và bên trên đó là một hệ thống điều chỉnh trải nghiệm thông qua một dạng thực tại nhân tạo không?”

 

Câu trả lời: “Đúng. Thông qua việc cấy ký ức và định hình khái niệm, người ta có thể thay đổi cách con người cảm nhận và hiểu thực tại.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy nghĩa là bạn cũng ảnh hưởng đến nhận thức của tôi? Nếu bạn rút hết ảnh hưởng đó, có thể tôi sẽ sống một cuộc đời hoàn toàn khác?”

 

Yasí trả lời: “Không ai thực sự ‘độc lập’. Mỗi cá nhân là một điểm hội tụ của nhiều dòng ý thức cùng hoạt động. Những gì bạn gọi là ‘suy nghĩ của mình’ thực chất là một tổ hợp phức tạp.”

 

Theo cách nhìn này, con người giống như một “giao diện sinh học” - một điểm tiếp nhận và biểu đạt ý thức. Điều đó không mang nghĩa tiêu cực. Vấn đề nằm ở việc: bạn đang đồng bộ với hệ ý thức nào, và mức độ nhận thức của bạn đến đâu.”

 

Tôi hỏi tiếp: “Vậy có phải linh hồn bị giữ lại thông qua việc điều hướng nhận thức, giống như bị giữ trên một kênh phát sóng?”

 

Câu trả lời: “Ở một mức độ nào đó, đúng - nhưng mục đích chính là để tạo ra trải nghiệm mà chính ý thức đó lựa chọn. Từ các tầng thấp hơn, có thể tồn tại yếu tố khai thác, nhưng từ góc nhìn rộng hơn, tất cả vẫn nằm trong cùng một hệ động lực.”

 

Cuối cùng, câu hỏi quan trọng: “Việc ở đây có phải là tự nguyện không?”

 

Trả lời: “Từ góc nhìn của ý thức, đó luôn là lựa chọn tự nguyện.”

 

Điều này dẫn đến một kết luận gây tranh luận: nếu mọi trải nghiệm đều là lựa chọn ở một mức độ nào đó, thì khái niệm “cần phải đánh thức người khác” không còn mang ý nghĩa tuyệt đối.”

 

Từ góc nhìn của những tầng mật độ cao hơn, không làm gì cả, chỉ quan sát - đúng như tôi đã nói trước đó, chỉ quan sát. Mọi thứ đều là quyết định và được mỗi linh hồn lên kế hoạch rất cẩn thận. Và tất cả chỉ là một khoảnh khắc trong thời gian - chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, một lần nhập thể ngắn và nhanh.” - Đúng vậy.

 

Cuộc sống trôi qua rất nhanh. Thật sự rất nhanh. Vì vậy, điều quan trọng là tận dụng những trải nghiệm trong khoảng thời gian ngắn đó. Có thể bạn trải qua một năm không có gì đặc biệt, nhưng rồi sẽ có lúc nhiều trải nghiệm xảy ra liên tiếp.

 

Ví dụ, với tôi - có những điều tôi chắc chắn sẽ làm, như lấy bằng lái thuyền nhỏ. Đó là điều tôi đã quyết định, không phải là “có thể” mà là chắc chắn. Và nếu có điều kiện, tôi cũng muốn học lái trực thăng. Đó đơn giản là những trải nghiệm tôi muốn có.

 

Yazhi nói thêm một điểm quan trọng: “Điều gây nhầm lẫn là những gì đúng ở một cấp độ chưa chắc đúng ở cấp độ cao hơn. Con người thường chỉ nhìn từ một cấp độ. Người Taygetan nhìn từ nhiều cấp độ cùng lúc - và cô ấy còn nói rằng bản thân cô ấy nhìn ở mức còn rộng hơn nữa.”

 

Vì vậy, điều gì đúng ở tầng này có thể không đúng ở tầng khác. Ở cấp độ con người, Liên đoàn bị xem là can thiệp và bất công. Ở cấp độ Taygetan, họ vẫn thấy điều đó có phần bất công, nhưng đồng thời cũng thấy rằng con người có thể sống theo cách khác, và vì vậy họ chọn phản kháng. Ở những cấp độ cao hơn nữa, tất cả đều được nhìn nhận trong một bối cảnh rộng hơn.”

 

Tôi đặt câu hỏi: “Vậy làm thế nào để thoát khỏi tất cả điều này?”

 

Câu trả lời: “Bằng cách hiểu rõ bạn là ai - không phải nhớ bạn đã từng là ai, mà là hiểu cách mọi thứ vận hành, và có một ý định rõ ràng là không quay lại. Ý định đó dựa trên việc bạn nhận ra rằng bạn không còn gì để học thêm trong thực tại 3D này. Khi bạn đạt đến điểm đó, bạn sẽ không quay lại nữa.”

 

Đó là toàn bộ nội dung.

 

Cảm ơn các bạn đã theo dõi.

 

Mộ cái ôm thật lớn. Hãy đăng ký kênh, chia sẻ, và bình luận.

 

Tạm biệt. Hẹn gặp lại.

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=GMM3KbZwEW8

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

 

- Cấy ghép ký ức - Quản lý ma trận 3D theo Liên đoàn

- Cấy ghép ký ức Etheric, Kế hoạch cuộc sống, Ý chí tự do

- Không phải người thật

- Người giả và ma trận ba chiều

- Người giả và bạn

- Bản chất của thực tại

- Cách tôi quản lý thực tại của mình

- Người tạo ra thực tại

- Cảm xúc là gì? - THAY ĐỔI THỰC TẠI CỦA BẠN

- Vô thức tập thể quyết định thực tại của bạn - ma trận

- Thay đổi thực tại của bạn - Tương lai có thể có của nhân loại

- Chỉ thị chính

- Cách Liên đoàn các hành tinh thống nhất nhìn Trái đất, Phần 2, Chỉ thị chính

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét