Swaruu Transcripts 2065
Sự thật ẩn giấu đằng sau những liên lạc
và Thông điệp từ các Chủng tộc khác - GOSIA - từ Cosmic Agency
29-04-2026
👉 Tóm
tắt nội dung: Nội dung xoay quanh hành trình cá nhân của
Gosia từ một người lớn lên trong môi trường Công giáo truyền thống tại Ba Lan đến
khi mở rộng nhận thức về tâm linh và sự sống ngoài Trái Đất. Cô chia sẻ cách
mình tiếp cận các chủ đề này một cách tự nhiên, không dựa trên “dẫn kênh” mà
thông qua giao tiếp bằng văn bản với nhóm Taygetan trong quỹ đạo Trái Đất.
Gosia nhấn mạnh việc “bình thường hóa” người ngoài Trái Đất như những con người
sinh học, có đời sống và cảm xúc, thay vì thần thánh hóa hay xem họ như thực thể
huyền bí.
Bài cũng đề cập
đến góc nhìn về tôn giáo như một công cụ kiểm soát nhận thức, đồng thời khuyến
khích giữ lại kết nối tâm linh với “Nguồn” nhưng loại bỏ các cấu trúc tổ chức
áp đặt. Khái niệm thiên đường – địa ngục được giải thích theo tần số rung động
và trạng thái ý thức, không phải nơi chốn cố định. Ngoài ra, nội dung phân tích
sự “thức tỉnh” của nhân loại năm 2026, cảnh báo về việc thông tin bị dẫn dắt bởi
các nguồn chính thống, và nhấn mạnh vai trò của mỗi cá nhân, đặc biệt là
starseed, trong việc ảnh hưởng đến trường năng lượng tập thể.
---------
Niky: Gosia,
thật vui khi có bạn ở đây, đây là kênh của bạn và bạn được chào đón. Bạn thấy
thế nào?
Gosia: Cảm
ơn. Tôi chỉ muốn làm rõ một chút, phòng khi anh ấy có nghe, dù anh ấy không nói
- không, không, anh ấy không nói tiếng Tây Ban Nha. Không phải là anh ấy nói
tôi không làm gì, mà là khi tôi làm việc, tôi làm việc từ ghế sofa của mình.
Nên tôi ở đó trong trạng thái - trông có vẻ thư giãn, nhưng thực ra là tôi đang
làm việc.
Niky: Đúng
rồi.
Gosia: Vậy
nên anh ấy đến và nói chuyện với tôi về bất cứ thứ gì, vì anh ấy nghĩ là tôi
đang không làm gì quan trọng, vì tôi đang ngồi trên ghế sofa. Nhưng tôi luôn
nói với anh ấy: “Đừng nói chuyện với em lúc này vì em đang làm việc.”
Là vì nếu tôi
không - bạn nói tôi làm được nhiều việc cùng lúc, đúng, nhưng đồng thời tôi
cũng không thật sự làm được nhiều việc cùng lúc lắm. Ý tôi là khi có ai đó nói
chuyện với tôi, tôi bị mất tập trung rất nhiều. Và tôi phải nói điều đó với anh
ấy rất nhiều lần, vì chúng tôi sống chung. Rõ ràng là tôi không có phòng làm việc
riêng, tôi làm việc từ ghế sofa. Nên cứ mỗi lần anh ấy đi ngang qua phòng là lại
muốn nói gì đó với tôi, nhưng nó làm tôi mất tập trung. [cười]
Vậy nên đôi khi
tôi nói: “Nhìn nè, em làm dấu hiệu này có nghĩa là em đã đóng văn phòng của
mình lại rồi, được chưa? Nếu anh cần gì thì hãy gõ cửa vô hình, để em biết là anh
muốn nói chuyện, nếu không thì em sẽ bị mất tập trung.” Nhưng thôi, đó chỉ là một
câu chuyện nhỏ bên lề.
Niky: Đúng
rồi, nhưng cô ấy vẫn là - bạn biết đó - một người làm được nhiều việc cùng lúc.
Cô ấy vẫn như vậy, vì cô ấy làm rất nhiều thứ. Từ khi tôi theo dõi cô ấy, tôi
đã thấy cách cô ấy chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Tây Ban Nha, đó là điều đầu
tiên. Và thứ hai là cô ấy luôn làm ra những video rất đẹp và cô ấy… cô ấy đúng
là làm được nhiều việc cùng lúc. Ở một mức độ nào đó - đó là một “tinh thần đa
nhiệm”, vì cô ấy còn giao tiếp với những thực thể khác nữa. Nhưng đúng vậy,
chúng ta sẽ đi vào câu chuyện của cô ấy.
Gosia: Cảm
ơn bạn rất nhiều.
Niky: Chúng
ta đến với cô ấy vì cô ấy cần kể cho chúng ta từ khi cô ấy còn nhỏ, bởi vì mỗi
người đều có một trải nghiệm, Gosia.
Gosia: Đúng
rồi. Trước tiên tôi muốn hỏi bạn, bạn đã theo dõi chúng tôi từ khi nào?
Niky: Mười
bốn năm. Tôi nhớ là trước khi bạn bắt đầu, khoảng mười bốn, mười sáu năm trước
tôi đã bắt đầu với Robert, tôi viết cho anh ấy trên Facebook, rồi sau đó bạn
tham gia cùng với Robert, và sau đó tôi thấy hai bạn làm những hội nghị này ở -
tôi nghĩ là ở Madrid hay Barcelona.
Gosia: Barcelona.
Niky: Đúng,
tại Hội nghị UFO. Và từ đó trở đi, tôi thực sự bị cuốn hút vào những gì hai bạn
làm. Tôi đã rất phấn khích, bởi vì nhìn thấy hai bạn giống như là một sự phản
chiếu của rất nhiều người trong chúng tôi - những người muốn nói với mọi người
rằng: “Này, điều đó cộng hưởng. Những gì họ nói cộng hưởng, bởi vì tôi cũng vậy,
tôi cũng trải nghiệm điều đó, tôi cũng nghe thấy, tôi cũng đến từ đó.” Vậy nên…
Gosia: À,
cảm ơn bạn rất nhiều. Thì, cũng khoảng tám năm làm công việc này, nhưng đúng là
hội nghị đầu tiên - một trong số ít những hội nghị mà chúng tôi - vì thật ra
chúng tôi không di chuyển nhiều để tham gia hội nghị - nhưng đúng, đó là ở
Barcelona. Vậy nên bạn muốn hỏi tôi về thời thơ ấu, cụ thể là gì? Bởi vì tôi
không biết là có nhiều điều để nói về phần đó không.
Niky: Thời
thơ ấu của bạn như thế nào? Từ đó bạn bắt đầu nhận ra rằng bạn không còn thuộc
về nhóm “bình thường” và “đang ngủ” này nữa - mà điều gì đã dẫn bạn đến sự thay
đổi đó?
Gosia: Được
rồi, ok. Vậy thì tuổi thơ của tôi, ừm, không phải là quá kỳ lạ hay quá đặc biệt.
Từ góc nhìn của tôi, nó khá bình thường. Tôi lớn lên ở Ba Lan, trong một gia
đình Công giáo. Ừm, tôi có cha mẹ, có một người em trai - tôi có một người em
trai nhỏ hơn tôi một tuổi. Và nhìn chung, chúng tôi luôn sống một cuộc sống khá
giản dị.
Cả cha và mẹ tôi
đều là giáo viên - à, trước đây là vậy, cha tôi giờ không còn nữa, ừm, nhưng mẹ
tôi thì vẫn còn với chúng tôi. Ừm, họ đều là giáo viên. Mẹ tôi dạy tiếng Pháp
và cha tôi dạy lịch sử. Vậy nên, chúng tôi có một cuộc sống khá khiêm tốn và giản
dị. Và thật ra, tôi rất biết ơn điều này. Tôi sẽ bắt đầu từ đó.
Tôi hiếm khi nói
về khía cạnh này trong cuộc đời mình, nhưng đúng vậy, vì nó đã giúp tôi, ừm, biết
trân trọng mọi thứ từ một mức độ khác. Ví dụ, tôi không phải là người thiên về
vật chất. Ừm, như tôi đã nói, chúng tôi luôn sống rất giản dị. Vậy nên điều này
giúp tôi biết trân trọng bất cứ điều gì, bất cứ chi tiết nào trong cuộc sống mà
tôi có. Tôi không tìm kiếm việc lấp đầy bản thân theo kiểu vật chất.
Lúc nào tôi cũng
cảm thấy rằng sự tập trung của mình nằm ở những thứ vượt xa hơn, ngay từ khi
còn nhỏ, bởi vì tôi luôn đọc, ví dụ như truyện cổ tích, những thế giới phép thuật.
Ừm, tôi có những cuốn sách như vậy và tôi tập trung vào chúng trong một thời
gian dài, thậm chí đến tận khi tôi là thiếu niên. Có một điều tôi nhớ là mẹ tôi
không hiểu: tại sao một đứa con gái đã khoảng mười sáu tuổi thì đáng ra phải đi
tìm bạn trai hay gì đó - mà lại ngồi đó đọc những cuốn sách truyện cổ tích, thế
giới phép thuật, ma thuật. [cười] Nhưng đúng là như vậy.
À, đó là một phần.
Sau đó, ừm, còn gì nữa?
Chúng tôi lớn
lên trong thời kỳ cộng sản, điều mà thật ra tôi cũng biết ơn, vì nó cho tôi một
góc nhìn khác. Tôi đã sống trong hai thế giới: một thế giới khiêm tốn, giản dị
này, và ừm, tôi đã có thể chứng kiến sự thay đổi đó. Gia đình tôi, thật ra -
gia đình tôi - rất dấn thân. Tôi nghĩ điều này rất quan trọng đối với những gì
tôi đang làm bây giờ. Tôi đã chọn gia đình này bởi vì - cha mẹ tôi, và đặc biệt
là cha tôi, rất dấn thân vào cuộc đấu tranh chống lại hệ thống, trong thời kỳ
đó, chống lại chủ nghĩa cộng sản. Họ rất dũng cảm, một gia đình rất trung thực,
rất chiến đấu, luôn muốn chống lại hệ thống đó. Và họ tham gia vào những hoạt động
mang tính ngầm như vậy. Với rất nhiều can đảm, họ đi theo con đường tạo ra thay
đổi, họ muốn thay đổi hệ thống. Và đó là một phong trào rất lớn ở Ba Lan vào thời
điểm đó.
Và tôi nghĩ rằng
tôi đã chọn gia đình này, bởi vì chúng ta luôn chọn gia đình dựa trên tần số, dựa
trên những gì nó có thể mang lại cho chúng ta, hoặc cách chúng ta có thể hòa
vào trong gia đình đó vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng tôi nghĩ rằng tôi đã lớn
lên trong gia đình này, đặc biệt là để - trong nhiều lý do - vì tôi phù hợp với
tần số của sự kháng cự, của sự độc lập, của việc chiến đấu, của việc trở thành
một chiến binh, của việc chống lại hệ thống, trở thành một “người phá vỡ hệ thống”,
như tôi luôn nói. [cười]
Vậy nên, ừm, tôi
được sinh ra - à, gia đình tôi là Công giáo, nên về mặt này thì không có nhiều
thử thách về mặt tâm linh. Không có nhiều thứ để khám phá, vì chúng tôi đi nhà
thờ và thế là xong. Họ là những người rất tốt, như tôi đã nói - rất chiến đấu,
rất trung thực, rất khiêm tốn, rất tốt về mọi mặt - nhưng cũng rất Công giáo.
Vậy nên điều đó
không cho tôi nhiều không gian để tìm kiếm những thứ khác. Tôi phải tự mình tìm
kiếm, và tôi bắt đầu nhìn ra ngoài Công giáo khi tôi khoảng mười sáu, mười bảy
tuổi. Tôi bắt đầu nhìn xa hơn một chút, đọc những cuốn sách sâu hơn về một số
chủ đề như vô thức, tôi nhớ là thế giới tiềm thức, vô thức, tất cả những thứ
đó, tâm lý học.
Nhưng lúc đó tôi
hoàn toàn chưa quan tâm gì đến người ngoài Trái Đất, ví dụ vậy, hay thực tại
ngoài Trái Đất. Điều đó đối với tôi còn xa lạ. Tôi vẫn đi nhà thờ cho đến năm
hai mươi tuổi. Khi hai mươi tuổi tôi vẫn đi mỗi Chủ nhật. Và chỉ khi tôi rời Ba
Lan, lúc đó là khi tôi hai mươi hai tuổi, và tôi sang Hoa Kỳ để tham gia chương
trình chăm sóc trẻ em. Và từ đó tôi bắt đầu mở lòng hơn với những góc nhìn
khác.
Vậy nên tôi bắt
đầu tham gia những hội thảo khác nhau, ví dụ như các hội thảo kiểu New Age, bạn
biết đó - ở Hoa Kỳ có rất nhiều những sự kiện như vậy, những hội chợ mang tính
tâm linh. Vậy nên tôi cũng bắt đầu từ đó, ừm, tôi cũng tìm hiểu những tôn giáo
khác, nhưng vẫn trong phạm vi Cơ Đốc giáo. Ví dụ như tôi tìm hiểu một chút về
Nhân chứng Giê-hô-va, về Mormon, những thứ như vậy, bởi vì tôi đang ngày càng mở
rộng bản thân ra khỏi tôn giáo Công giáo, và điều đó đưa tôi đi ngày càng xa
hơn.
Niky: Vậy
thì, tôi sẽ quay lại một chút để nói rằng - một cô gái ở trong Công giáo, một
tôn giáo ăn sâu như vậy, phức tạp như vậy, nơi mà chúng ta đã bị đặt vào trong
những mô thức lập trình. Rồi sau đó, sống trong thế giới cộng sản, chứng kiến sự
sụp đổ và toàn bộ khủng hoảng tài chính vào thời điểm đó, cũng giống như bây giờ.
Nhưng tôi muốn hỏi - bạn đến từ đâu mà - à, tôi rất thích Ba Lan. Trước hết,
tôi rất thích đất nước đó, nó rất đẹp và con người thì rất, rất tâm linh, rất
tâm linh. À, tuy vậy, bạn học tiếng Tây Ban Nha giỏi như vậy từ đâu và nói cũng
rất tốt?
Gosia: Ừm,
tôi nghĩ điều này là một thứ tự nhiên mà tôi có - tôi có khả năng học ngôn ngữ
khá tốt. Điều này đến từ mẹ tôi. Có thể cũng vì mẹ tôi là giáo viên dạy tiếng
Pháp. Vậy nên điều này đã có sẵn trong tôi - việc học ngôn ngữ. Tôi học tiếng
Anh trước, rồi sau đó, ừm, tôi học tiếng Tây Ban Nha. Thật ra tôi đã sống ở
Costa Rica năm năm, nhưng ở đó tôi không học được nhiều tiếng Tây Ban Nha, vì
ai cũng nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh. Ai cũng nói tiếng Anh rất tốt.
Sau đó khi tôi đến
Tây Ban Nha, thì hầu như không ai nói tiếng Anh với tôi. Họ không có nhiều khả
năng về ngôn ngữ - xin lỗi, đó là quan sát của tôi. Tôi sống ở Barcelona chín
năm, và tôi thấy việc giao tiếp bằng tiếng Anh rất khó. Vậy nên chính điều đó
đã giúp tôi học tiếng Tây Ban Nha. Mặt khác, tôi lại không có khả năng về các
môn khoa học, ví dụ như vậy. Tôi không nắm tốt toán học hay vật lý, vậy nên
ngôn ngữ là thứ đến với tôi, còn khoa học thì tôi không nắm được. [cười]
Niky: Hay
thật, đúng không? Bạn vừa nói một điều mà có lẽ nhiều người nên nhận ra - rằng
đôi khi người ta cảm thấy như mình đang bị “trừng phạt” khi phải đến một đất nước
khác, nhưng có thể đó cũng chính là điều bạn vừa nói - nếu bạn không đến Tây
Ban Nha, thì tiếng Tây Ban Nha của bạn sẽ không phát triển như vậy.
Gosia: Đúng
rồi. Đó là quyết định của riêng tôi khi đến Tây Ban Nha. Mỗi bước trong cuộc đời
tôi, tôi, tôi thực sự rất biết ơn - thật ra là biết ơn chính mình, biết ơn hướng
đi trong cuộc đời của tôi - rằng từ khi tôi rời Ba Lan, nói chung là, ừm, gần
như mọi thứ đều là do quyết định của tôi. Tôi nói “gần như” bởi vì - à không,
thật ra không hẳn. Một nửa, một nửa thôi. Không phải tất cả đều là do tôi quyết
định, nhưng việc đến Tây Ban Nha thì đúng là do tôi chọn, vì tôi muốn rời Costa
Rica và tôi chọn Barcelona để được gần gia đình hơn và quay trở lại châu Âu. Và
nhờ việc ở đó mọi người không nói tiếng Anh nhiều, tôi đã có thể học được tiếng
Tây Ban Nha, và điều đó đã giúp tôi mở kênh của mình và giao tiếp với cộng đồng
bằng tiếng Tây Ban Nha như bây giờ.
Niky: Đúng
rồi. Bạn có trải nghiệm nào ở Hoa Kỳ mà bạn thấy đặc biệt không - dù là tốt hay
xấu? Góc nhìn của bạn khi bạn đến đó là gì?
Gosia: Được
rồi, tôi ở đó hai năm. Tôi sống phần lớn thời gian ở Pittsburgh, bang
Pennsylvania. Ừm, tôi rất thích đi du lịch qua Nevada, Arizona, những khu vực
đó. Nếu bạn hỏi về trải nghiệm - ý bạn là về mặt tâm linh, siêu hình à?
Niky: Nói
chung đi.
Gosia: Ừm, có, tôi có những trải nghiệm, nhưng điều
đó thuộc về mức độ cá nhân hơn. Tôi có bạn trai ở đó. Đó là những cuộc phiêu
lưu, nhưng đó là một phần khác trong cuộc đời tôi, giờ nhìn lại thì như một cuộc
đời song song đã qua rồi. Nhưng chính ở Hoa Kỳ là lần đầu tiên tôi bắt đầu mở
lòng ra, như tôi đã nói, với những chủ đề mang tính tâm linh hơn. Vẫn chưa phải
là về người ngoài Trái Đất. Điều đó đến sau này, ở Úc - khi tôi sang Úc để học.
Và chính ở Úc là lúc tôi lần đầu tiên khám phá ra sự tồn tại của người ngoài
Trái Đất. Và bạn biết điều đó xảy ra như thế nào không? Là nhờ một người bạn xuất
hiện trong cuộc đời tôi, anh ấy là một người theo Raël. Bạn có biết họ là ai
không?
Niky: Không,
không. Hãy giải thích cho tôi.
Gosia: Trời
ơi. Người Raël - đó giống như một tôn giáo, nhưng
mang tính UFO. Có thể không hẳn là tôn giáo, nhưng là một nhóm nghiên cứu UFO,
và [đó là một nhóm hoạt động trên toàn thế giới. Đó là một tổ chức tâm linh
liên quan đến UFO, và nó dựa trên trải nghiệm của Raël, một người đàn ông Pháp.
Ông ấy đã có trải nghiệm với những sinh vật, với những người đến từ bên ngoài,
gọi là Elohim. Và từ đó ông bắt đầu con đường chia sẻ những lời dạy của những
Elohim này. Bạn muốn nói gì không?
Niky: Không, tôi chỉ nhớ đến Ra-El, nhưng không biết
họ được gọi là gì như một nhóm. Hay quá.
Gosia: Raël
- Raelianos, ra-e-li-a-nos, Ra-El. Và người bạn này, từ Costa Rica, anh ấy thuộc
nhóm đó và đưa cho tôi một cuốn sách, rồi nói với tôi: “Gosia, ừm, có sự sống
ngoài Trái Đất,” và bắt đầu giải thích cho tôi. Và tôi nói thật với bạn, tôi thề,
tôi tin ngay lập tức. Với tôi nó quá hiển nhiên. Tất nhiên rồi, tất nhiên là có
sự sống ngoài Trái Đất. Tôi không nói là tôi tin tất cả những gì anh ấy nói về
tổ chức đó, vì có những điều không hợp lý với tôi, nhưng riêng chuyện người
ngoài Trái Đất thì đối với tôi là hoàn toàn tự nhiên. Tôi không nghi ngờ gì cả,
nó giống như: “À, đúng rồi, hiển nhiên.”
Vậy là được, tôi
bắt đầu mở rộng thế giới quan của mình với sự tồn tại của người ngoài Trái Đất.
Không có vấn đề gì, nó không phải là điều khiến tôi phải hoài nghi hay đi tìm bằng
chứng. Nó đơn giản là… nó hòa vào hành trình tìm kiếm tâm linh của tôi một cách
hoàn hảo. Nó khớp hoàn toàn. Và từ thời điểm đó - lúc đó tôi khoảng hai mươi
sáu tuổi - tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến những chủ đề liên quan đến người
ngoài Trái Đất. Hiện tại thì tôi không còn đồng nhất với triết lý Raël nữa,
nhưng tôi rất biết ơn người bạn đó, bởi vì nhờ anh ấy mà tôi đã mở ra bước đầu
tiên để nhận ra sự tồn tại của sự sống ngoài Trái Đất. Và từ đó tôi bắt đầu đi
sâu hơn, đào sâu hơn vào chủ đề này.
Niky: Bạn
cảm thấy mình thuộc về đâu? Bạn có cảm giác thường trực rằng mình đến từ một
hành tinh cụ thể, một chủng tộc cụ thể, hay một nơi nào đó - bên ngoài hay bên
trong không? Bởi vì có rất nhiều chủng tộc cả trên hành tinh này và bên ngoài,
vậy bạn đã cảm nhận điều đó như thế nào?
Gosia: Ừm,
thật ra khi tôi còn sống ở Hoa Kỳ, lúc đó tôi vẫn đang học một chút với Nhân chứng
Giê-hô-va - bạn biết họ có những buổi học tại nhà. Vậy nên tôi đăng ký tham
gia. “Được rồi, cùng học Kinh Thánh nào.” [cười] Nhưng lúc đó tôi đã cảm nhận -
và tôi có ghi lại trong nhật ký của mình lúc đó - rằng có một nhóm người ở bên
ngoài Trái Đất, và trong nhóm đó tồn tại những sinh thể. Tôi không biết họ là
gì, nhưng họ gọi tôi, họ nói rằng tôi thuộc về họ chứ không phải những gì đang
có trên Trái Đất.
Nhưng vào thời
điểm đó tôi vẫn chưa biết gì về người ngoài Trái Đất hay các sinh thể ở những tầng
thực tại khác. Tôi đang học với Nhân chứng Giê-hô-va, nhưng tôi đã ghi trong nhật
ký rằng đó là một cảm giác - rằng tôi không thuộc về nơi này, mà thuộc về một
nhóm sinh thể ở bên ngoài, như ở một nhóm khác nào đó. Tôi đã nghĩ về nhóm người
bên ngoài Trái Đất. Và sau đó, khi tôi bắt đầu tìm hiểu về người ngoài Trái Đất,
về các chủng tộc, về starseed, thì mọi thứ bắt đầu khớp lại. Tôi nhận ra rằng cảm
giác mà tôi đã có từ rất lâu trước đó chính là vì điều đó - bởi vì tôi đã biết
bên trong mình rằng bản thể của tôi, linh hồn của tôi, ý thức - tần số của tôi
- gắn kết nhiều hơn với những gì ở bên ngoài Trái Đất.
Niky: Đúng
rồi.
Gosia: Không
phải ở đây.
Niky: Vâng.
Gosia: Được
rồi, vì tôi có thể nói mãi, nên tôi dừng lại để xem bạn có muốn hỏi gì thêm
không. [cười]
Niky: Đừng
lo, nếu cần thì tôi sẽ ra hiệu để ngắt lời bạn. Nhưng tôi muốn hỏi bạn một câu
khá thú vị liên quan đến chủ đề bạn đang nói: bạn có từng có những giấc mơ về
việc nhìn thấy những sinh thể không thực sự là con người không? Hoặc bạn có từng
trải nghiệm điều mà người ta gọi là xuất hồn, đi vào cõi trung giới không?
Gosia: Có,
tôi có một chút… Đúng, tôi đã từng có trải nghiệm rời khỏi cơ thể, tồn tại như
ý thức. Điều này đã xảy ra khi tôi khoảng mười bảy tuổi, ở nhà, khi tôi rời khỏi
cơ thể mình và đột nhiên thấy mình lơ lửng trong không gian tối vào ban đêm,
còn cơ thể tôi thì nằm đó ngủ, và tôi giống như chỉ là ý thức thuần túy. Điều
đó tôi vẫn nhớ đến bây giờ. Nhưng chuyện đó không xảy ra nhiều, không thường
xuyên.
Tôi không có những
giấc mơ quá rõ nét, cũng không đi vào cõi trung giới với sự tỉnh thức hoàn
toàn. Tôi cũng không luyện tập nhiều, phải thừa nhận là vậy, vì có những kỹ thuật
để cải thiện khả năng này, nhưng tôi không có nhiều thời gian. Thật lòng mà
nói, tôi không có nhiều thời gian để thiền, để tập trung vào bản thân mình. Tôi
chỉ làm video, làm video để chia sẻ tất cả những điều này cho con người, vậy
thôi.
Còn về việc mơ
thấy các chủng tộc khác thì không, chưa từng. Tôi cũng chưa từng có trải nghiệm
nhìn thấy một UFO rõ ràng như nhiều người kể về các lần nhìn thấy UFO. Chưa,
chưa bao giờ. Tôi chưa từng có điều gì kiểu như là bằng chứng xác nhận, rằng những
gì tôi cảm nhận là thật. Tôi chỉ đơn giản là cảm thấy nó là như vậy, và vậy
thôi. Nhưng chưa bao giờ có bằng chứng đến với tôi theo bất kỳ cách nào. Ví dụ
như nhiều người không tin vào UFO cho đến khi họ nhìn thấy một điều gì đó kỳ lạ
- kiểu như: “Ồ, tôi đã thấy gì đó, nên tôi biết là có thật.” Còn tôi thì biết
là có mà không cần phải nhìn thấy. [cười]
Niky: Đúng
rồi. Khi bạn có dạng ý thức như vậy - kiểu như bạn đã biết mình đến để làm gì,
bạn đã có sẵn trước mặt con đường mình sẽ đi - bởi vì dường như không có gì ở
đây là mới đối với bạn. Điều đó đã xảy ra với rất nhiều người chia sẻ thông
tin. Bạn nghĩ như thế nào về tất cả những người đã phải hy sinh rất nhiều như bạn?
Rất nhiều người đã không tin bạn, rất nhiều người nói rằng những gì bạn nói là
điên rồ. Nhưng hiện tại thì mọi thứ đã thay đổi.
Bây giờ thì việc
tin một người nhìn thấy phi thuyền đã trở nên dễ hơn, việc tin một người nói rằng
họ có khả năng giao tiếp bằng thần giao cách cảm cũng trở nên dễ hơn.
Gosia: Ừm,
khi tôi bắt đầu làm điều này - mà thật ra, chỉ để nói rõ cho cộng đồng của bạn,
phòng khi họ chưa biết tôi làm gì - thì từ năm 2018, chúng tôi bắt đầu chia sẻ
những thông tin mà chúng tôi có, đến từ sự tương tác của chúng tôi với đội
Taygeta Pleiades, những người đang - hoặc vẫn đang - ở quỹ đạo Trái Đất.
Vậy nên chúng
tôi bắt đầu nói chuyện với họ và chia sẻ những thông tin này trên các kênh của
mình - Robert bằng tiếng Tây Ban Nha, còn tôi thì bằng tiếng Tây Ban Nha và cả
tiếng Anh trên kênh Agencia Cósmica, Cosmic Agency bằng tiếng Anh. Nhưng khi
tôi bắt đầu, tôi không biết rằng - vì bạn nói là tôi đã biết mình đến để làm gì
- tôi thì lúc đó không biết mình sẽ làm gì, chuyện này sẽ đi đến đâu, điều gì sẽ
xảy ra, tất cả là gì. Đối với tôi, nó cực kỳ khó tin. Tôi không có ký ức cụ thể,
rõ ràng rằng tôi đã đến từ một hành tinh khác, chẳng hạn. Bởi vì người ta cũng
đã nói với tôi - không biết bạn có biết không - rằng tôi đang trong trạng thái
“nhập vai” Taygetan, tức là dạng nhập vai.
Vậy nên cơ thể
thật của tôi, cái “tôi” Taygetan của tôi, đang ở đó trong một khoang ngủ đông,
còn tôi ở đây sử dụng “hóa thân” Gosia, hòa vào với Gosia, tôi giống như chính
là Gosia. Nhưng tôi không có ký ức về điều đó - đó là những gì họ, những người
Taygetan, đã nói với tôi. Nhưng tôi không biết khi chúng tôi bắt đầu thì mọi thứ
sẽ đi về đâu, hay tại sao tôi đến đây. Thực ra cho đến bây giờ tôi vẫn không chắc
liệu đây có chính xác là lý do tôi đến hay không. Tôi nghĩ là có, có thể là một
dạng thỏa thuận nào đó để thực hiện điều này, bởi vì họ nói với tôi rằng tôi đến
trong trạng thái nhập vai vào năm 2017, ngay trước khi tôi gặp họ.
Vậy nên hẳn phải
có một dạng thỏa thuận nào đó. Với Robert cũng phải có một dạng thỏa thuận nào
đó, dù cho đến hôm nay chúng tôi vẫn không biết Robert phù hợp vào câu chuyện
này như thế nào. Thậm chí chính họ cũng không biết rõ về câu chuyện của Robert
- anh ấy là ai và đến từ đâu. Còn tôi thì họ nói rằng tôi đến từ Taygeta. Mặc
dù tôi không nhớ điều đó, như tôi đã nói. Vậy nên quay lại câu hỏi của bạn một
cách cụ thể hơn - đúng là trước đây việc nói về những chủ đề này và khiến người
khác tin là khó hơn. Và đến hôm nay thì đó vẫn là một thử thách. Không phải ai
cũng cởi mở với những chủ đề này, rõ ràng là vậy. Ờ, xin lỗi, tôi hơi lan man.
Vậy câu hỏi là về những người nghiên cứu này đúng không?
Niky: Có
rất nhiều người nói rằng họ nghe được bằng thần giao cách cảm, họ truyền đạt bằng
thần giao cách cảm. Đối với họ, điều đó không hề lạ. Nhưng có những người lần đầu
trải nghiệm thì bị sốc rất mạnh. Tôi muốn hỏi bạn điều đó: bạn đã cảm thấy như
thế nào vào khoảnh khắc đầu tiên - khi bạn vẫn chưa từng nghe trước đó - khi bạn
bắt đầu truyền đạt và giao tiếp với người Taygetan… Bạn đã cảm thấy gì lần đầu
tiên khi bạn - về mặt thần giao cách cảm - cảm nhận rằng họ đang nói chuyện với
bạn? Hay là bạn làm điều đó là thông qua viết, đó là điều tôi muốn hỏi.
Gosia: Là
thông qua viết, không phải thần giao cách cảm. Không có gì mang tính thần giao
cách cảm cả, nó không phải là dạng “dẫn kênh”, vậy nên tôi không cảm thấy gì
theo kiểu đó.
Niky: Hiểu
rồi, hiểu rồi. Vậy là - tất cả đều thông qua chữ viết?
Gosia: Đúng,
đúng, đúng. Mọi thứ bắt đầu bằng việc viết và tiếp tục cũng là viết, nhưng
trong lúc chúng tôi trò chuyện, ừm, cũng có những khoảnh khắc mang tính thần
giao cách cảm - chúng tôi hiểu nhau hoàn toàn, hoặc biết người kia sẽ nói gì, sẽ
phản ứng ra sao. Và cả ngoài những cuộc trò chuyện đó nữa. Tôi nhiều lần có thể
cảm nhận được những gì một trong số họ đang cảm nhận, nhận được cùng một cảm
xúc, hoặc hiểu một vấn đề theo đúng cách mà họ hiểu. Và dĩ nhiên, có thể là vì
tư duy của chúng tôi đã được “điều chỉnh” rất gần nhau, bạn hiểu không - do
luôn ở trong sự hiện diện của nhau. Nhưng tôi cũng nghĩ có yếu tố thần giao
cách cảm ở đó, nơi mà ý thức của chúng tôi gần như hòa vào nhau, tập trung vào
nhau.
Và khi đó bạn nhận
được nhiều hơn - giống như khi bạn luôn ở bên người bạn đời của mình, thì sự hiện
diện, sự gần gũi và sự thân mật đó giúp hai người hiểu nhau theo kiểu thần giao
cách cảm. Và bạn sẽ tự hỏi: đó có phải là thần giao cách cảm không, hay chỉ đơn
giản là vì bạn hiểu người kia? Nó là cả hai, và bạn không thể phân biệt rõ ràng
nữa - liệu bạn biết họ sẽ nói gì vì bạn hiểu họ, hay vì bạn đang nhận được điều
đó một cách thần giao cách cảm. Với chúng tôi cũng là như vậy. Nó không phải là
kiểu thần giao cách cảm rõ ràng kiểu: “À, đây không phải là suy nghĩ của tôi.”
Không, nó giống như một sự hòa trộn suy nghĩ giữa chúng tôi, và nó luôn được cảm
nhận như là của chính mình. Nhưng nói chung thì, ừm… tất cả vẫn luôn là thông
qua việc viết.
Niky: Khi
bạn bắt đầu giao tiếp với những sinh thể này - với nhóm này - làm thế nào bạn
nhận ra rằng họ chính là những sinh thể mà bạn đã thể hiện trong các video của
mình? Bạn thường cho thấy những người rất trẻ, với những đường nét gần như hoàn
hảo. Hãy kể thêm về họ.
Gosia: Khi
chúng tôi bắt đầu nói chuyện với họ - với những người này - thì lúc đầu đối với
tôi cũng là một sự bất ngờ khi họ có vẻ, hoặc thể hiện bản thân theo cách rất gần
gũi, rất giống chúng ta. Bởi vì như tôi thường nói trong các buổi phỏng vấn,
trước đây tôi có một hình dung - một kiểu “lập trình Thời Đại Mới” - rằng người
ngoài Trái Đất là những thứ rất bí ẩn, không giao tiếp bằng lời nói như chúng
ta, mà phải là một thứ gì đó hoàn toàn khác - kiểu như truyền tải bằng mã mà
không ai hiểu, hoặc là những sinh thể từ chiều không gian khác… hoặc họ chỉ nói
những điều kiểu Thời Đại Mới như “các bạn là tình yêu, chúng tôi gửi đến các bạn
sự bình an”.
Nhưng không -
đây là một cuộc trò chuyện rất bình thường. Đó là cuộc trò chuyện với Swaruu de
Erra - lần đầu tiên tôi nói chuyện với cô ấy. Và tôi còn nhớ, giữa cuộc trò
chuyện, có một khoảnh khắc mà đến giờ tôi vẫn nghĩ là cô ấy đang “kiểm tra”
tôi.
Chúng tôi đang
nói chuyện thì cô ấy nói: “Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” - Và đi thật.
Lúc đó tôi kiểu:
“Wow, cô ấy… đi vệ sinh.”
Điều đó lại khiến
tôi sốc, vì tôi có cái hình dung rằng - bạn biết đó - người ngoài Trái Đất thì…
họ đi vệ sinh kiểu gì? Tôi không biết, [cười] tôi đã có một trí tưởng tượng
hoàn toàn khác - rằng họ không có những nhu cầu cơ thể như vậy, thậm chí không
có cơ thể, rằng họ chỉ “hiện ra”… kiểu những ý tưởng Thời Đại Mới hoàn toàn phi
thực tế.
Tất nhiên, những
dạng sinh thể như vậy có tồn tại, nhưng ở những mật độ cao hơn. Còn những sinh
thể vật lý đang ở ngoài Trái Đất - những chủng tộc ngoài Trái Đất này - thì họ
là sinh học, họ đi vệ sinh. Nhưng tôi nghĩ cô ấy đang kiểm tra tôi, muốn xem phản
ứng của tôi, xem tôi đã sẵn sàng để tiếp nhận họ như những con người hay chưa,
hoặc tôi sẽ phản ứng ra sao. Tôi không nhớ chính xác mình đã phản ứng như thế
nào, có nói gì không, nhưng tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc đó.
Tôi có thể nói rất
nhiều về họ, rất rất nhiều, nhưng nói ngắn gọn thì họ là những sinh thể vật chất,
có ngoại hình kiểu Bắc Âu - giữa người Scandinavia và Đông Âu. Ừm, họ trông trẻ,
nhưng không phải tất cả đều trẻ - chỉ là cơ thể họ được duy trì như vậy. Nhiều
người trong số họ - không phải những cô gái mà chúng tôi trò chuyện, vì họ cũng
khá trẻ - nhưng có những người khác có thể đã một trăm tuổi, nhưng vẫn giữ được
vẻ ngoài trẻ trung, vì họ có công nghệ để trẻ hóa.
Niky: Trẻ
hóa.
Gosia: Đúng,
đó. Và lối sống của họ cũng hoàn toàn khác - họ không bị phơi nhiễm với các loại
hóa chất và độc tố như chúng ta trên Trái Đất, những thứ làm hạ tần số của
chúng ta và gây ô nhiễm cơ thể ở nhiều cấp độ. Vậy nên môi trường và lối sống của
họ trong sạch hơn, giúp họ dễ duy trì trạng thái khỏe mạnh và trẻ trung hơn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là họ miễn nhiễm hoàn toàn. Đây là điều cần hiểu -
họ vẫn có thể bị bệnh, vẫn có bệnh tật. Dĩ nhiên họ có những buồng y tế và công
nghệ tiên tiến, nhưng công nghệ đó không chữa được tất cả.
Nó có thể chữa
lành cơ thể bạn, bạn bước ra với trạng thái hoàn hảo, nhưng nếu căn bệnh đó xuất
phát từ sự mất cân bằng - từ sự thiếu hài hòa về năng lượng - mà thật ra phần lớn
bệnh tật đều như vậy, trừ những trường hợp cơ học như bị đứt tay - thì nếu bạn
biểu hiện bệnh từ bên trong, rất nhiều trong số đó đến từ sự mất cân bằng năng
lượng và tinh thần, từ các vấn đề tâm lý, trầm cảm - mà họ cũng có - và điều đó
gây ra bệnh. Vậy nên nếu bạn vào buồng đó, bạn sẽ được chữa lành, nhưng sau đó
bạn có thể quay lại trạng thái cũ, bởi vì bạn cần chữa lành tâm trí trước. Còn
buồng đó không chữa được tâm trí - nó chỉ chữa tế bào, tái tạo cơ thể.
Niky: Khi
mà vào thời điểm đó mọi người bắt đầu chỉ trích bạn - những người không hiểu -
thì bạn đã cảm thấy như thế nào?
Gosia: Tôi
đang suy nghĩ, bởi vì có nhiều giai đoạn khác nhau. Không phải lúc nào người ta
cũng phản ứng giống nhau trước mọi thứ. Và cũng có nhiều mức độ chỉ trích và phản
ứng từ phía mọi người. Nếu chỉ là vài người “quấy rối” linh tinh ở đây đó thì… ừm,
thật ra tôi - tôi luôn nói rằng trọng tâm của tôi đơn giản là làm việc. Nhiệm vụ
của tôi chỉ là làm những gì tôi cần làm. Và thành thật mà nói, tôi không để tâm
nhiều đến những lời chỉ trích hay việc người ta có tin tôi hay không.
Thực ra, khi biết
rằng phần lớn xã hội là những người thuộc “Ma Trận”, thì tôi cũng không cố gắng
thuyết phục làm gì. Tôi tôn trọng tất cả mọi người, phải tôn trọng tất cả.
Nhưng rõ ràng là có những tác nhân của nhóm kiểm soát, có những… thật ra cũng
không biết ai là ai. Vậy nên tôi không chú ý nhiều đến điều đó, vì nhiệm vụ của
tôi đơn giản là tập trung vào những gì tôi cần làm. Và tất cả những nỗ lực, những
cuộc tấn công, những lời chỉ trích - chúng sẽ luôn tồn tại, và tôi không thể kiểm
soát điều đó. Điều tôi có thể kiểm soát là những gì tôi làm. Và tôi cần cảm thấy
hài lòng, cảm thấy an tâm với việc tôi đang thực hiện. Còn sau đó nó đi đến với
mọi người như thế nào, có đến được hay không, họ hiểu ra sao - đó không còn là
trách nhiệm của tôi nữa, mà là ở họ.
Vậy nên tôi vẫn ổn.
Những lời chỉ trích bản thân nó chưa bao giờ ảnh hưởng đến tôi quá nhiều. Thực
ra, tôi còn xem đó như một sự xác nhận rằng chúng tôi đang làm rung chuyển hệ
thống, bởi vì “Ma Trận” phản ứng theo cách nào đó - nó phải phản ứng. Vậy nên
khi thấy những người chỉ trích mình hoặc muốn mình biến mất, tôi lại càng mạnh
mẽ hơn. Và tôi cũng khá cứng đầu, như tôi đã nói trong video gần đây. Điều đó
giống như cho tôi thêm động lực - nó không kéo tôi xuống, mà đẩy tôi lên cao
hơn, kiểu như: “À, vậy để tôi cho bạn thấy tôi có gì.” Vậy nên với tôi, tôi ổn.
Tất nhiên, mặt
khác, tôi không nói là tôi hoàn toàn miễn nhiễm. Chúng tôi cũng là con người,
cũng có cảm xúc. Khi bạn bỏ ra rất nhiều nỗ lực, thực sự muốn điều tốt nhất cho
nhân loại, và những gì bạn chia sẻ là thật - đó là những gì đã xảy ra với chúng
tôi, không phải chúng tôi bịa ra hay nói dối - mà khi người ta vẫn cáo buộc bạn
nói dối hay gì đó, thì đôi khi… đôi khi nó cũng chạm vào bạn một chút. Tôi
không nói là chúng tôi không có cảm xúc. Nhưng nó không đủ để làm tôi mất cân bằng.
Nó giống như một điều thoáng qua. Có thể ở đâu đó trong tôi vẫn tích tụ một
chút áp lực, nhưng tôi cố gắng tập trung vào những gì tôi cần làm và giữ sự
bình an với chính công việc của mình. Tôi biết mình cần làm gì, và đó là nơi
nhiệm vụ của tôi kết thúc. Còn phần còn lại của thế giới thì là chuyện của thế
giới. Nhưng tôi thì an tâm với những gì mình làm.
Niky: Hay
quá. Tôi nghĩ đó mới chính là câu hỏi quan trọng. Bạn thấy gì ở hiện tại -
trong năm 2026 này? Bạn có thấy rằng con người đang thức tỉnh không? Họ đã thực
sự bước vào trạng thái thức tỉnh chưa? Bạn có nghĩ rằng có nhiều cấp độ khác nhau,
nhiều dạng sinh thể khác nhau đang sống giữa chúng ta không? Bạn nhìn nhận điều
đó như thế nào?
Gosia: Ừm,
đúng, có nhiều dạng sinh thể khác nhau - nếu bạn đang nói đến người ngoài Trái
Đất - thì rõ ràng là họ đang sống giữa chúng ta. Điều đó đối với tôi là điều
bình thường. Tôi nói “người” bởi vì - bạn biết đó - như vậy chúng ta cũng phá vỡ
được một phần những mô thức kiểu Thời Đại Mới về những “sinh thể bí ẩn” ở đâu
đó xa xôi. Dĩ nhiên, tất cả chúng ta đều là sinh thể ở một mức độ nào đó. Nhưng
tôi dùng từ “người” để bình thường hóa những sinh thể ngoài Trái Đất này, bởi
vì nhiều người vẫn nhìn họ như một cái gì đó xa cách. Dù là hiện tại mô thức
đang dần thay đổi, như bạn nói - ngày càng có nhiều thông tin được hé lộ -
nhưng vẫn còn sự phân tách này, rằng người ngoài Trái Đất là thứ gì đó xa xôi.
Vậy nên tôi gọi họ là “người” để đưa chủ đề này trở nên gần gũi hơn. Họ là con
người.
Niky: Để
tôi nói với bạn là tôi hoàn toàn đồng ý với bạn. Bởi vì mỗi khi tôi nói từ “người
ngoài Trái Đất”, hay “alien”, hay bất cứ thứ gì, tôi luôn cảm thấy có một khoảng
cách - như thể tôi đang nói về một thứ gì đó rất xa, trong khi thực ra nó lại rất
gần.
Gosia: Chính
xác, chính xác. Và tôi không nói là không có những sinh thể hay những “người” ở
xa hơn, ở những tầng thực tại khác. Tất nhiên là có - có hàng ngàn, hàng ngàn
chủng tộc trong vũ trụ. Không phải tất cả đều gần với con người, không phải tất
cả đều ở trên Trái Đất hay gần Trái Đất, nhiều nhóm ở rất xa, ở những mật độ
khác. Nhưng tôi đang nói về nhóm cụ thể này và những nhóm gần với Trái Đất hơn.
Và họ là “người”.
Nhóm mà chúng
tôi tiếp xúc là những người có ngoại hình kiểu Bắc Âu, họ trông giống bạn và
tôi. Nếu bạn thấy họ ngoài đường, nhiều khi bạn sẽ không nhận ra họ khác biệt.
Họ không có tai nhọn như yêu tinh hay gì cả. Tôi đang nói cụ thể về chủng tộc
Taygeta.
Tôi nói vậy vì,
tất nhiên, có những sinh thể ở xa hơn - tôi không phủ nhận những người nói về
các sinh thể ở những mật độ khác, tất cả những điều đó đều tồn tại. Có cả một
phổ rất rộng của sự sống ngoài Trái Đất. Điều đó là không thể phủ nhận. Nhưng
khi chúng ta nói về những “người” đang ở trong quỹ đạo Trái Đất - không chỉ có
Taygetan, mà còn có Andromedan - thì họ vẫn là “người”, chỉ là trông khác hơn.
Ví dụ như họ có thể có màu xanh. Ừm, đó đã là một khác biệt rồi, đúng không?
Nhưng họ vẫn là “người”. Họ vẫn đi vệ sinh, vẫn có nhu cầu vật lý, có quần áo,
có các mối quan hệ với nhau.
Vậy nên nếu
chúng ta thực sự muốn có sự công bố thông tin, hay muốn có sự gần gũi hơn với đời
sống liên sao, thì chúng ta phải bắt đầu nhìn nhận những chủ đề này như điều
bình thường. Cần phải bình thường hóa nó, không nhìn nó như thứ gì đó huyền bí
quá mức. Cần phá vỡ những huyền thoại xung quanh họ. Và đó là điều chúng tôi đã
cố gắng làm trên các kênh của mình suốt bảy, tám năm - truyền tải kiến thức về
họ, nhưng luôn trình bày họ như những con người. Bởi vì họ không muốn bị nhìn
như thiên thần hay thần thánh. Nếu chúng ta cứ tiếp tục đặt họ vào những hình mẫu
hoàn hảo, lý tưởng hóa, thì điều đó không đúng. Họ không phải như vậy. Họ là
con người, nên họ cũng có những vấn đề giống chúng ta.
Chỉ khi chấp nhận
chủ đề này từ góc nhìn đó, tôi nghĩ rằng chúng ta mới có thể đưa việc công bố
thông tin này hòa nhập vào xã hội của mình.
Còn về năm 2026
- thật tiếc là tôi vẫn thấy còn rất nhiều việc phải làm. Dù đúng là các ranh giới
đang dần bị phá vỡ và con người ngày càng cởi mở hơn. Nhưng họ đang mở theo
cách nào? Rất nhiều người nói rằng đó là “quỷ”. Điều này hiện tại rất phổ biến.
Nhiều người cho rằng người ngoài Trái Đất là quỷ. Điều này thậm chí còn xuất
phát từ một phát biểu của một quan chức cấp cao ở Hoa Kỳ - tôi không theo dõi
chính trị nhiều, nhưng tôi có nghe rằng họ nói những sinh thể đó là quỷ hay gì
đó tương tự. Và rất nhiều người đang tin theo hướng đó.
Tôi sẽ làm một
video về chủ đề này trên kênh của mình - thật ra tôi có một kênh khác tên là
Space Academy Sector Tierra. Bạn nên xem thử, đó là kênh mới của tôi, nơi tôi bắt
đầu giải thích tất cả những chủ đề này từ đầu theo cách rất sinh động - tôi ở
trên một con tàu, như một lớp học, và tôi đóng vai như một giáo viên để giải
thích các chủ đề này. Hiện tại tôi mới có khoảng mười hai, mười ba tập. Một
trong những tập sắp tới tôi sẽ nói về Mặt Trăng - Mặt Trăng thực sự là gì. Sau
đó là chủ đề người ngoài Trái Đất bị xem như quỷ - chúng tôi nhìn nhận điều đó
như thế nào. Rồi còn có cuộc tranh luận rằng họ là sinh thể liên chiều hay
không - có rất nhiều quan điểm khác nhau.
Vậy nên tôi cũng
không biết mọi thứ sẽ phát triển theo hướng nào. Nhiều người rất hy vọng. Còn
tôi thì thận trọng hơn. Trước hết, chúng tôi không tin vào bất cứ điều gì đến từ
các nguồn chính phủ. Với chúng tôi, việc tin hoàn toàn vào những gì họ nói là
điều không thể chấp nhận, bởi vì luôn có một chương trình phía sau, và họ sẽ
không nói toàn bộ sự thật. Họ sẽ nói những điều nhằm dẫn dắt nhận thức của
chúng ta - như Robert thường nói - họ “dẫn hướng nhận thức”. Và điều đó là thật.
Họ đang làm điều đó.
Họ biết rằng
ngày càng nhiều người mở ra với những chủ đề này. Không thể tránh được nữa.
Nhưng vì vậy, họ cần dẫn dắt những người đang mở ra này theo một hướng nhất định.
Và tôi không chắc hướng đó sẽ đi về đâu. Họ sẽ dẫn chúng ta tới đâu? Tôi không
biết. Vậy nên nhiều người có rất nhiều hy vọng. Còn tôi thì đang quan sát.
Còn bạn thì sao?
Bạn nghĩ thế nào?
Niky: Tôi…
đúng như bạn nói. Có người đã nói vài ngày trước rằng: “Vấn đề của con người là
dễ bị thuyết phục rằng nếu một sinh thể - như bạn nói - những sinh thể trông gần
giống con người, thậm chí chúng ta còn có nguồn gốc từ họ - thì tất cả người
ngoài Trái Đất đều xấu và đến để làm hại chúng ta.” Và thật ra, đó là một dạng
lập trình ngay tại đây, trong hệ thống này.
Bạn nghĩ thế nào
về cái gọi là “tôn giáo”? Đối với bạn, nó có ý nghĩa gì?
Gosia: Tôn
giáo? Bạn đang hỏi về tôn giáo?
Niky: Đúng.
Theo bạn, “thiên đường” và “địa ngục” là gì?
Gosia: Tôn
giáo… bạn đang hỏi về tôn giáo - kiểu như Công giáo và tất cả những thứ đó?
Niky: Đúng,
chính xác.
Gosia: Ừm,
đó là một trong những công cụ chính để kiểm soát dân số loài người. Và điều này
đã được thiết kế từ hàng ngàn năm trước. Vì vậy, bên trong con người luôn tồn tại
một cảm nhận nhất định - một cảm nhận tâm linh - rằng chúng ta còn nhiều hơn thế,
đúng không? Tất cả chúng ta đều biết rằng có “một cái gì đó hơn nữa”, đặc biệt
là những người theo tôn giáo - tôi không nói về người vô thần.
Vậy nên điều đã
xảy ra là: những kẻ kiểm soát, nhóm Cabal hay bất cứ ai, biết rằng bên trong
chúng ta có cảm nhận đó, thì họ phải định hướng nó, khai thác nó theo những hướng
nhất định. Và từ đó, họ thiết kế ra các tôn giáo và các nhóm khác nhau, rồi đặt
chúng đối đầu với nhau - cái này đúng, cái kia sai.
Nhưng tôi không
nói rằng cảm nhận cốt lõi đó trong những người có niềm tin tôn giáo là sai.
Không. Họ biết rằng có một điều gì đó lớn hơn. Có một điều gì đó mang tính tâm
linh, mang tính thiêng liêng - một Nguồn tối cao, một nguồn gốc. Nhưng cảm nhận
đó - bởi vì con người đã bị tách rời khỏi Nguồn - điều này liên quan đến lịch sử
rất sâu xa về việc sự tách rời đó đã xảy ra như thế nào… nhưng thôi, tôi sẽ
không đi sâu vào phần đó. Điều tôi muốn nói là: con người từ rất lâu rồi đã cảm
thấy bị tách rời khỏi nguồn. Họ biết có điều gì đó, nhưng không hiểu rõ nó là
gì và ở đâu.
Vì vậy, các “vị
thần” và tôn giáo đã được tạo ra để định hướng và kiểm soát cảm nhận đó, biến cảm
nhận tự nhiên bên trong chúng ta - rằng có điều gì đó hơn nữa - thành những hệ
thống mang tính tổ chức. Từ đó hình thành các thiết chế dựa trên chính cảm nhận
tâm linh tự nhiên đó.
Vậy nên, điều
tôi muốn nói với những người theo tôn giáo là: không phải là bạn phải loại bỏ kết
nối của mình với những tầng thực tại thiêng liêng, hay với cái mà bạn gọi là
Thượng đế - tôi thì gọi đơn giản là “Nguồn”. Mà là hãy loại bỏ những cơ chế
mang tính tổ chức đã được thiết kế để kiểm soát - để “đóng khung” tâm trí và
tinh thần con người - như các nghi thức, các quy tắc, những thứ kiểu “bạn phải
làm thế này, phải cầu nguyện thế kia”. Tất cả những điều đó - tôi sẽ loại bỏ.
Nhưng đừng loại bỏ cảm nhận đó - sự kết nối của bạn với tầng thực tại huyền nhiệm
- bởi vì điều đó vẫn là thật.
Niky: Còn
thiên đường, địa ngục?
Gosia: À,
thiên đường và địa ngục. Ở đây tôi cũng có thể nói rất nhiều. Ví dụ, tôi tin
vào sự tồn tại của cõi trung giới - nơi có những sinh thể ở tầng thấp, những
sinh thể có tần số thấp, có cả những thực thể mà bạn có thể gọi là “quỷ”. Những
sinh thể này tồn tại ở tầng thấp của cõi trung giới và lợi dụng những cảm xúc
như sợ hãi, và những trạng thái rung động rất rất thấp.
Thực tế, tôi
nghĩ hành tinh của chúng ta giống như một “ổ” cho rất nhiều dạng sinh thể ký
sinh như vậy - những thực thể tận dụng các cảm xúc được tạo ra trên Trái Đất,
đôi khi là có chủ đích, để “nuôi dưỡng” chúng. Vậy nên tôi tin rằng những sinh
thể này tồn tại. Không biết có thể gọi đó là “địa ngục” hay không - tôi không
chắc. Nhưng không phải theo kiểu là sau khi bạn chết, nếu bạn là người xấu, có
nhiều tội lỗi, thì bạn sẽ bị gửi đến đó với những “con quỷ” đó.
Không phải vậy.
Bạn sẽ đi đến nơi mà tần số của bạn dẫn bạn đến - nơi tương ứng với rung động của
bạn. Bởi vì chúng ta luôn tồn tại ở nơi phù hợp với tần số của mình, phản chiếu
những gì bên trong mình. Vậy nên sau khi chết, bạn cũng sẽ trải nghiệm một thế
giới phản ánh chính nội tâm của bạn.
Nếu bạn là một
người thực sự tiêu cực, luôn mang năng lượng xấu, mong điều xấu cho người khác,
thì bạn sẽ phản chiếu một “cõi” tương ứng, nơi bạn gặp những sinh thể phản ánh
chính trạng thái của bạn. Bạn có thể gọi đó là “địa ngục” nếu muốn. Và tương tự,
điều đó cũng áp dụng cho “thiên đường”.
Bạn không “đi” đến
đó theo nghĩa di chuyển - bạn không di chuyển qua không gian - mà bạn “hiện ra”
ở một tầng thực tại tương ứng với bản chất và tần số của bạn. Và đó là lý do tại
sao việc chăm sóc tần số, cảm xúc và trạng thái rung động của mình là rất quan
trọng. Luôn cố gắng trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình trong cuộc sống
này, để sau khi rời khỏi thân xác, bạn “trồi lên” ở nơi phù hợp với bạn - bạn
có thể gọi đó là “thiên đường”, nếu muốn.
Niky: Gosia,
đây thật là một sự giảng dạy, một nguồn tri thức. Thế giới của bạn rất rộng mở,
một dạng ý thức rất sâu. Thật tuyệt. Và tôi đồng ý với bạn - sự kết nối là với
Nguồn, với Đấng Sáng Tạo - làm điều tốt thì kết quả tốt, làm điều xấu thì kết
quả xấu. Hiện tại bạn đang làm gì? Hãy nói cho mọi người biết - bạn vừa nhắc đến
kênh của mình - hãy chia sẻ cho mọi người bạn đang có gì.
Gosia: Ừm,
tôi muốn mời bạn đến với kênh Agencia Cósmica của tôi - đó là kênh chính, nơi
đã có khoảng sáu trăm video được thực hiện, với tất cả những kiến thức mà chúng
tôi đã chia sẻ trong suốt nhiều năm. Những nội dung đó là lời của họ - chứ
không phải là diễn giải của chúng tôi, điều này rất quan trọng. Chúng tôi không
“dẫn kênh” hay tự tạo ra nội dung - à, có những video chúng tôi chia sẻ quan điểm
cá nhân, nhưng khi đó chúng tôi sẽ nói rõ đó là ý kiến của mình. Còn phần lớn
video là lời của họ - của những “người” từ Taygeta, chủ yếu là phụ nữ, nhưng
cũng có cả nam giới chia sẻ. Đó là Agencia Cósmica.
Còn với Space
Academy Sector Tierra, tôi bắt đầu từ những điều cơ bản - dành cho những người
mới với các chủ đề này. Bởi vì một điều tôi nhận thấy là: có thể con người đang
thức tỉnh, đúng, nhưng khi họ bước vào những kênh như của chúng tôi, họ gặp rất
nhiều sự rối rắm - quá nhiều thông tin, quá nhiều quan điểm, quá nhiều khác biệt.
Và đó lại là một chủ đề khác - tại sao lại có nhiều khác biệt trong góc nhìn
như vậy.
Tóm lại, vì sao
có nhiều góc nhìn khác nhau? Bởi vì bên ngoài cũng vậy. Như Robert đã nói trong
buổi phỏng vấn của bạn - tôi có xem - bên trong mỗi người có những loại linh hồn
khác nhau. Mỗi người đến từ những “cõi” khác nhau, từ những hành tinh khác
nhau, những nền văn minh khác nhau, hoặc ít nhất là mang theo sự đồng nhất với
những nơi đó. Bởi vì thực ra tất cả chúng ta đều đến từ Nguồn, nhưng trong hành
trình, chúng ta đã đi qua những tầng, những nền văn minh khác nhau, và điều đó
được lưu lại trong tiềm thức, trong tần số của chúng ta.
Chính vì vậy mà
có rất nhiều khác biệt - bởi vì bên ngoài cũng có rất nhiều chủng tộc với những
góc nhìn khác nhau, và họ không đồng ý với nhau về mọi thứ. Có rất nhiều bất đồng,
rất nhiều lợi ích, rất nhiều yếu tố chính trị - đặc biệt là gần Trái Đất, với
chủ đề Liên đoàn và tất cả những điều liên quan.
Vậy nên khi con
người bước vào “thế giới thay thế” này và thấy quá nhiều sự khác biệt, nhiều
quan điểm, thậm chí mâu thuẫn, họ sẽ bị choáng. Và đó là lý do tôi mở Space
Academy Sector Tierra - nơi tôi sắp xếp tất cả những chủ đề này theo cách có hệ
thống hơn, như một “học viện không gian”. Tôi ở trên con tàu, như một lớp học,
và trình bày mọi thứ theo cách có cấu trúc - dĩ nhiên là từ góc nhìn của chúng
tôi, không phải là góc nhìn duy nhất. Đó là dự án mới của tôi - đó là những gì
tôi đang làm.
Ừm, tất nhiên
tôi có thể quay lại nhiều lần hơn, nhưng không phải ngay lập tức. Vì sao? Có lý
do. Không phải vì bạn, mà vì trong khoảng một tháng nữa, tôi được mời đến một hội
nghị ở Pháp và tôi sẽ tham gia. Trước khi đi, tôi cần hoàn thành khá nhiều
video, vì khi ở đó tôi sẽ không thể làm việc nhiều như ở đây. Tôi đang có kế hoạch
hoàn thành một số video trước khi đi. Vậy nên chúng ta sẽ xem khi nào có thể gặp
lại - còn tùy vào tiến độ của tôi.
Niky: Chắc chắn rồi,
Gosia. Thật sự là một niềm vinh dự lớn. Mọi người, để cô ấy quay lại, chúng ta
dành thật nhiều sự biết ơn vì thời gian và cuộc trò chuyện rất sâu sắc, rất
giàu kiến thức này. Bạn đã mở ra một tầng nhận thức mà…Chúng tôi cần nhiều người
như bạn hơn - những con người như vậy, đúng như bạn nói.
Gosia: Và
cả những người như bạn nữa - bởi vì đây là sự hợp tác, là sự tương tác giữa những
“hạt giống” khác nhau đang ở đây để lan tỏa và thực hiện điều này. Tất cả chúng
ta đều làm những gì mình có thể, từ góc nhìn riêng, từ phần nhỏ của mình. Và tất
cả đều xứng đáng có vị trí của mình, tất cả đều quan trọng.
Xin lỗi, tôi
đang nhìn biểu cảm của bạn và… [cười] À, không, là vì tôi cảm thấy như mình muốn
nói thêm điều gì đó, rồi lại bị chặn lại. Nhưng thôi, ừm… tất cả chúng ta đều xứng
đáng có vị trí của mình, và chúng ta đang ở đúng nơi mình cần ở.
Vậy nên cảm ơn bạn
rất nhiều. Những gì chúng tôi làm chỉ là một phần nhỏ, nhưng tất cả chúng ta đều
đang cùng nhau đóng góp phần của mình. Ai cũng quan trọng. Vậy nên cảm ơn bạn.
Bạn rất quan trọng.
Bởi vì mỗi “starseed” - à, đó lại là một chủ đề khác - mỗi starseed mang một
trách nhiệm năng lượng và rung động rất lớn. Bởi vì họ đã nói với chúng tôi rằng
họ đã thực hiện một nghiên cứu khoa học và nhận thấy rằng một người đã thức tỉnh,
một người đã được “kích hoạt” với ý thức mở rộng - một starseed - có ảnh hưởng
mạnh mẽ hơn lên trường năng lượng nơi họ sống so với một người “bình thường”
trong Ma Trận.
Ngay cả khi bạn
buồn hay đang trầm cảm, bạn vẫn có ảnh hưởng lên trường lượng tử tập thể xung
quanh mình.
Niky: Cảm
ơn.
Gosia: Nó
đã được “bao phủ” rồi.
Niky: Cảm
ơn, Gosia. Rất vui được gặp bạn. Chúng tôi mong bạn quay lại.
Gosia: Chào
tạm biệt mọi người. Hẹn gặp lại.
Link
gốc của bài viết
https://www.youtube.com/watch?v=ZjagDh2LLkA
https://swaruu.org/transcripts/
Nếu
bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc
thêm các bài sau:
-
Chuyến đi Mông Cổ mà tôi hằng mong ước –
Trực tiếp cùng Gosia
-
Med Pod - để học tập hoặc giải trí
-
Họ đang ngăn chặn TRUMP – “Người ngoài
hành tinh” thực chất là mang tính quỷ tính?
-
Chúa Jesus tồn tại ? - Sự gắn bó tôn
giáo và tâm lý con người
-
Chúa Jesus người Nazaret có thực sự tồn
tại không? Chiêm tinh học - Chúa có tồn tại không?
-
Chúa Jesus - Ông ấy là ai? Ông ấy có tồn
tại không? Titus và Vespasian
-
Sinh vật ánh sáng, Ác quỷ, Phần 4, Tôn
giáo, Sự chiếm hữu và Starseed
-
Chúa Jesús (phần 3) Chiêm tinh học, Giáo
phái Mặt trời, Ai Cập
-
Loại bỏ thực thể ký sinh từ Astral
-
Những chấp trước và sự phá hoại, Phần 2,
Ký sinh trùng trong cõi trung giới và cách loại bỏ chúng
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html