Teal Swan Transcripts 697
Mối liên hệ ẩn giấu giữa sự tức giận và sự
bảo vệ bản thân
17-02-2024
Giận dữ là một
trong những thứ rất khó để điều chỉnh. Khi bạn gặp khó khăn với cơn giận, bạn sẽ
cảm thấy như mình không thể kiểm soát phản ứng của bản thân. Nhưng một trong những
lý do chính khiến điều này xảy ra là phần lớn mọi người không hiểu được giận dữ
là gì và nó đóng vai trò gì. Nếu chúng ta không hiểu giận dữ và vai trò của nó,
thì chúng ta không thể nào làm đúng điều cần làm khi cơn giận bùng phát.
Trong video này,
tôi sẽ đưa bạn đi sâu hơn vào sự thật về cơn giận, để phơi bày một mô thức khiến
một người bị mắc kẹt trong giận dữ, cho dù họ cố gắng kiểm soát giận dữ nhiều đến
mức nào. Và tôi sẽ chỉ cho bạn cách phá vỡ mô thức đó.
Giận dữ là một
“người bảo vệ” cho phần dễ tổn thương bên trong chúng ta. Nó là dấu hiệu của một
sự tách rời nội tâm, được hình thành khi một người học được - thường là từ thời
thơ ấu - rằng những người xung quanh không bị lay động bởi nỗi đau hay niềm vui
của họ. Người sử dụng chiến lược tự bảo vệ bằng giận dữ không tìm được cách nào
ổn định để khiến bản thân được người khác hoặc môi trường xung quanh đón nhận,
nhằm đảm bảo sự an toàn và hạnh phúc của chính mình.
Thường thì ở mức
độ tiềm thức, họ đã học được rằng một hoặc một số, hoặc tất cả những người
trong môi trường của họ đều là “đối thủ”. Khi còn là một đứa trẻ, họ không thể
bỏ đi hoặc chạy trốn. Họ cũng không thể “xoa dịu” người khác để sinh tồn. Và vì
vậy, họ học được rằng họ chỉ có một lựa chọn để tự bảo vệ: đó là chiến đấu.
Khi một người đã
trải qua cả cuộc đời với bài học rằng nỗi đau, nỗi sợ và sự dễ tổn thương của họ
sẽ không bao giờ được đáp lại một cách yêu thương, thì họ sẽ thấy chẳng có lý
do gì để thể hiện nó ra, hoặc thậm chí cho phép bản thân nhận thức rõ về nó. Vì
thế, tất cả sự dễ tổn thương ấy, tất cả nỗi sợ, cảm giác bất lực và nỗi đau đều
bị giấu sau cơn giận - cơn giận đến để bảo vệ phần yếu mềm đó.
Nếu bạn muốn tìm
hiểu thêm về điều này, tôi muốn bạn xem video tôi đã làm có tựa: Mối
liên kết giữa giận dữ và sự dễ tổn thương.
Nhưng có một mô
thức chính khiến một người bị kẹt trong giận dữ, cho dù họ có làm việc với cơn
giận hay đào sâu phần dễ tổn thương bên dưới nó nhiều đến đâu. Và mô thức đó
chính là sử dụng giận dữ như một hình thức bảo vệ bản thân.
Khi ở mức độ tiềm
thức, chúng ta xem giận dữ như một cách thể hiện sự bảo vệ bản thân, chúng ta
dùng giận dữ để bảo vệ ranh giới và quyền lợi của mình trong một thế giới mà ta
tin rằng chẳng ai quan tâm đến ranh giới hoặc lợi ích của ta cả.
Khi ở mức độ tiềm
thức, chúng ta xem giận dữ như một hình thức bảo vệ bản thân, chúng ta dùng giận
dữ để thể hiện sự trung kiên với chính mình trong một thế giới mà ta cảm nhận
là đầy rẫy những con người không thể tin tưởng.
Mô thức này hình
thành khi một người lớn lên trong các hệ thống xã hội rối loạn, đặc biệt là những
hệ thống đầy rẫy sự phản bội - nơi mà sự bảo vệ lẽ ra phải có trong một hệ thống
xã hội lại trở nên thất thường hoặc thậm chí hoàn toàn không tồn tại.
Khi một người gắn
giận dữ với sự bảo vệ bản thân, không nổi giận sẽ giống như tự phản bội chính
mình. Và vì phản bội là một dạng tổn thương quá sâu đối với họ, họ thà đối mặt
với bất kỳ hệ quả nào từ cơn giận còn hơn là: trở thành kẻ phản bội chính bản
thân, hoặc trải nghiệm sự phản bội thêm một lần nữa - đặc biệt là từ chính tay
mình.
Họ cảm thấy như
mình bị chính bản thân làm tổn thương lần nữa khi họ không nổi giận.
Không chỉ vậy:
Khi một người gắn giận dữ với sự bảo vệ, không nổi giận khiến họ cảm giác như
người kia đang được “cho qua” - như thể đối phương có đèn xanh để tiếp tục làm
tổn thương họ.
Khi một người có
mô thức này, họ không muốn đối xử tốt với người đã làm tổn thương mình, bởi vì
làm như vậy giống như “hôn lên bàn chân vừa đá bạn” - một cảm giác cực kỳ lạm dụng
và cực kỳ phản bội chính bản thân họ.
Thường thì, người
có mô thức gắn giận dữ với sự bảo vệ bản thân đã từng trải qua chấn thương bị
phản bội, trong đó có ai đó trong cuộc đời họ đứng nhìn mà không bảo vệ, hoặc
thậm chí tiếp tay để họ bị tổn hại. Vết thương này sâu đến mức họ thà chịu bất
kỳ hậu quả nào do cơn giận gây ra còn hơn là đứng nhìn ai đó làm hại mình, hoặc
tệ hơn là vô tình tiếp tay cho điều đó xảy ra.
Nếu một người có
mô thức này, thì làm việc với cơn giận của chính họ lại khiến họ cảm thấy như
đang tự lạm dụng và tự phản bội bản thân. Tại sao? Bởi vì nó giống như đang biến
họ thành “con dê tế thần”. Họ cảm thấy như thế giới đang xem họ là vấn đề vì họ
nổi giận, thay vì xem hành vi gây hại của người khác là nguyên nhân thực sự tạo
ra nỗi đau - và chính nỗi đau đó kích hoạt cơn giận của họ. Vì vậy, khi làm việc
với cơn giận của mình, họ cảm giác như đang đồng ý và chấp nhận việc biến họ
thành kẻ có lỗi.
Để hiểu rõ hơn
điều này, bạn có thể xem video của tôi có tựa: Trò
chơi bệnh hoạn nhất bạn có thể chơi
Tóm lại: Khi giận
dữ gắn với sự bảo vệ bản thân, thì việc không nổi giận, không chiến đấu, không
phản ứng gay gắt, thậm chí không dùng đến bạo lực… lại giống như hành vi tự phản
bội. Và khi đối mặt với tình huống “hoàn toàn thua thiệt” - mà thật lòng thì
khi nói đến nổi giận hay không nổi giận, chúng ta thường rơi vào tình thế này -
họ sẽ chọn những hậu quả của việc nổi giận.
Vậy làm sao để
phá vỡ mô thức này?
#1. Bắt đầu bằng
một liều cảm thông lớn.
Hãy thật sự thừa
nhận rằng nếu ai đó có mô thức gắn giận dữ với sự bảo vệ bản thân, thì họ đã từng
bị đối xử tệ hại - và bởi chính những người mà họ đáng lẽ phải có thể tin tưởng,
những người lẽ ra phải đứng về phía họ. Dù cuộc sống của họ có trông “ổn” đến mức
nào bên ngoài, thì đó chỉ là một hình thức gaslight (thao túng). Sự thật sâu xa
là họ đã phải tự xoay sở một mình, không được hỗ trợ và không có ai thực sự đồng
hành, bất kể có bao nhiêu người sống cùng họ dưới một mái nhà.
Điều này có
nghĩa là thế giới của họ trước đây - và có thể ngay cả bây giờ - không hề an
toàn. Nó đã từng và có thể vẫn còn nguy hiểm. Và tất cả điều này là một trải
nghiệm đau đớn đến mức không từ nào diễn tả nổi - một trải nghiệm mà không sinh
linh nào đáng phải chịu đựng. Sự đối xử tệ hại đó cần phải được nhìn nhận và thừa
nhận - chứ không được hợp lý hóa, không được giảm nhẹ, không được biện minh và
không được phủ nhận.
#2. Phải nhìn thấy,
công nhận và chăm sóc nỗi đau nằm bên dưới cơn giận.
Giận dữ che phủ
và bảo vệ phần dễ tổn thương. Và tất cả những chiến lược nhắm vào xử lý cơn giận
ở ngay tầng giận dữ đều sẽ thất bại.
Khi bạn nhận thấy
cơn giận trỗi dậy - và nó trỗi dậy rất nhanh - bạn cần giảm tốc thật nhiều và
hướng sự chú ý vào phần dễ tổn thương, nỗi đau, nỗi sợ và cảm giác bất lực bên
dưới, tức những gì mà cơn giận đang cố gắng bảo vệ. Bạn cần chăm sóc nó.
Hãy tìm cách trực
tiếp giải quyết nỗi sợ bị đau, nỗi bất lực và sự dễ tổn thương đó. Đây thực ra
là hành động “bảo vệ bản thân” lớn hơn rất nhiều so với việc phản kích khi bạn
bị làm tổn thương, bởi vì nó không kéo theo những hậu quả kinh khủng mà cơn giận
thường gây ra cho bạn.
Bạn có thể hình
dung điều này giống như lập tức chạy đến xem một đứa trẻ khi nó bắt đầu khóc,
tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó cần gì, rồi hành động có ý thức để giải
quyết đúng điều đó.
Vậy điều gì sẽ xảy
ra nếu việc chăm sóc nỗi đau bên dưới cơn giận trở thành cách mới để bạn bảo vệ
chính mình?
#3. Thay đổi góc
nhìn để làm yếu đi liên kết giữa giận dữ và sự bảo vệ bản thân.
Những phần “người
bảo vệ” trong tâm thức sử dụng chiến lược giận dữ và chiến đấu thường rơi vào
nhóm “tự phá hoại bản thân”. Nghĩa là: một phần bên trong bạn bảo vệ bạn theo một
cách, nhưng lại làm bạn bị tổn thương theo một cách khác. Chúng hoạt động trong
bối cảnh của một lựa chọn “hoàn toàn thua thiệt”.
Để hiểu rõ hơn,
bạn có thể xem video của tôi: Không
có thứ gọi là tự phá hoại
Bởi vì chúng làm
bạn tổn hại theo một cách nào đó, thực tế là chúng vừa trung thành theo một mặt,
vừa phản bội theo mặt khác - bởi vì chúng hành động vì lợi ích của bạn ở một
khía cạnh, nhưng lại chống lại lợi ích của bạn ở khía cạnh khác.
Ví dụ, cơn giận
có thể ngăn một đồng nghiệp lợi dụng bạn, nhưng nó cũng có thể khiến bạn bị sa
thải.
#4. Nhận ra rằng
có rất nhiều chiến lược khác để thể hiện sự bảo vệ bản thân, và hãy tìm ra một
cách trực tiếp, hiệu quả hơn để bảo vệ chính mình trong bất kỳ tình huống nào
khiến cơn giận trỗi dậy. Nổi giận với ai đó như một cách tự vệ chỉ là một hình
thức thể hiện sự đứng về phía chính mình. Và thường thì - đặc biệt trong một xã
hội mà cơn giận của bạn rất dễ bị quay ngược lại chống lại bạn - tiếc thay, vào
thời điểm này, đó lại không phải là cách hiệu quả để bảo vệ chính mình.
Để cho bạn vài
ví dụ về những cách bạn có thể bảo vệ bản thân:
- Bạn có thể cam
kết nói “không” trong một tình huống và không đổi ý.
- Bạn có thể
dành thời gian cho bản thân để thật sự hiện diện với cảm xúc và suy nghĩ, từ đó
xác định sự thật nội tâm liên quan đến điều bạn thật sự muốn, điều gì thật sự
là “đúng”, điều gì thật sự là “sai” đối với bạn.
- Bạn có thể nhờ
người khác bảo vệ và hỗ trợ bạn.
- Bạn có thể giải
quyết sự chia rẽ nội tâm giữa một phần đang hành động đúng theo điều bạn muốn
và một phần khác thì bạn cảm thấy đang đi ngược lại điều bạn muốn.
- Bạn có thể xác
định nhu cầu nào của mình đang chưa được đáp ứng, và trực tiếp đáp ứng nhu cầu
đó theo cách phù hợp nhất.
- Bạn có thể thực
hành sự chính trực trong một tình huống.
- Bạn có thể đặt
ra một hậu quả cụ thể cho điều người khác làm, thay vì chỉ nổi giận.
- Bạn có thể trở
thành điều mà bạn muốn thấy trong thế giới này, hoặc điều mà bạn muốn trải nghiệm.
- Bạn có thể chọn
điều đúng đắn cho bản thân và hành động theo nó, thay vì tự hy sinh mình.
- Bạn có thể tìm
một cách để trao quyền cho bản thân trong điều mà bạn cảm thấy bất lực.
- Bạn có thể viết
thư cho ai đó, ví dụ về việc họ không thể hợp tác trong một tình huống, và cho
họ biết vị trí bất lực mà họ đã đặt bạn vào.
- Bạn có thể tôn
trọng một linh cảm của mình.
- Bạn có thể
thuê một chuyên gia trị liệu để giúp bạn giữ sự liên kết với bản thân và sự bảo
vệ chính mình.
- Bạn có thể nói
thật trong một tình huống mà bình thường bạn sẽ không nói thật.
Và danh sách đó
còn dài nữa.
Sự bảo vệ bản
thân thực chất là xác định điều gì thật sự vì lợi ích cao nhất cho bạn trong bất
kỳ tình huống nào - và hành động theo nó. Cách hiệu quả nhất để bảo vệ bản thân
trong một tình huống sẽ khác nhau tùy theo tình huống thực tế.
Ví dụ: Nếu bạn bị
cuốn trôi xuống một dòng sông, thì tự bơi vào bờ là cách thể hiện sự bảo vệ bản
thân hiệu quả hơn rất nhiều so với việc nhắm mắt lại và chỉ ngồi cảm nhận cảm
xúc của mình về chuyện bị cuốn trôi.
Vì vậy, một phần
của việc “giảm tốc” và nhìn vào sự dễ tổn thương, nỗi đau, nỗi sợ và cảm giác bất
lực dưới cơn giận là để giúp bạn nhận diện - dựa trên bản chất cụ thể của sự việc
- đâu là cách thể sự bảo vệ bản thân hiệu quả nhất.
Nếu bạn có sự
liên kết giữa giận dữ và lòng trung thành với bản thân, thì điều bạn thiếu nhất
chính là trải nghiệm về lòng trung thành và sự tự nâng đỡ. Vì vậy, bạn cần thực
hành việc này một cách có ý thức và trực tiếp, trong từng tình huống mà bạn cảm
thấy cơn giận trỗi lên. Hãy tự hỏi:
“Cách tốt nhất
và hiệu quả nhất để tôi trung thành với bản thân trong tình huống này là gì?”
Hãy nhớ: thực
hành sự bảo vệ bản thân là một quá trình. Bạn sẽ giỏi hơn theo thời gian - và
khi đó phản ứng giận dữ của bạn sẽ giảm xuống.
Bây giờ tôi sẽ
đưa bạn một ví dụ:
Jaden lớn lên
trong một gia đình mà cha anh ấy luôn bạo hành cả về thể xác lẫn cảm xúc. Thỉnh
thoảng, cha anh đưa anh đi làm mộc hoặc chơi bóng chày. Nhưng ngay lập tức, ông
có thể trở mặt và mắng hoặc đánh Jaden. Khi Jaden đến tuổi thiếu niên, mối quan
hệ giữa hai cha con đã biến thành một cuộc cạnh tranh thực sự. Jaden trở thành
“con dê tế thần” của gia đình.
Cha của Jaden sẽ
nói với bạn rằng ông yêu con mình. Nhưng thực tế là Jaden cảm thấy như đang sống
với một người cha không thể tin tưởng. Nhưng anh cũng không thể tin mẹ mình. Bà
sợ chồng và không dám bảo vệ Jaden. Thay vì đứng ra ngăn cản hoặc gọi người
thân nam trong gia đình hoặc gọi cảnh sát - bất kỳ ai - bà chỉ ngồi khóc và tự
hỏi tại sao Jaden không thể chịu đựng để khỏi làm cha mình giận. Jaden nhớ mẹ
mình từng lấy thịt sống đặt lên vết bầm trên mắt anh khi cha đánh anh - thay vì
đứng ra bảo vệ anh.
Vì vậy, anh
không thể tin mẹ mình. Bà đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu và tin rằng
bà không thể sống một mình nếu không có chồng, nên bà chọn làm hài lòng ông - kể
cả khi điều đó khiến con trai mình bị tổn thương.
Jaden cũng không
lớn lên trong một cộng đồng an toàn hoặc hỗ trợ. Thẳng thắn mà nói, thế giới của
anh khá “kẻ mạnh hiếp kẻ yếu”. Và giờ đây anh mang một vấn đề giận dữ nghiêm trọng.
Anh nổi giận cực nhanh và cảm thấy không thể kiểm soát cơn thịnh nộ của mình.
Anh từng bị tòa yêu cầu tham gia các khóa quản lý cơn giận, nhưng chẳng có bài
tập thở, đếm số hay tập thể dục nào giúp được.
Jaden đã có một
nhận thức cực kỳ lớn: cơn giận của anh đang cố bảo vệ anh - như một người bạn
phòng thủ sống bên trong anh - và bên dưới cơn giận đó chính là nỗi sợ và nỗi
đau.
Tất cả những điều
Jaden từng không được phép thừa nhận - trong một môi trường mà anh được kỳ vọng
phải mạnh mẽ và cứng rắn - giờ đây bắt đầu hiện lên. Anh cũng nhận ra lý do khiến
mọi nỗ lực kiểm soát cơn giận của mình trước đây đều vô hiệu là vì việc cố gắng
làm việc với cơn giận khiến anh cảm thấy như đang tự phản bội chính mình. Và
không nổi giận cũng khiến anh cảm thấy như đang tự phản bội bản thân.
Nhưng Jaden đã
quá mệt mỏi với cảm giác không thể kiểm soát được bản thân về mặt cảm xúc. Anh
cũng quá mệt mỏi với những hậu quả mà cơn giận gây ra trong các mối quan hệ của
mình. Và anh không muốn trở nên giống cha mình - người cũng hoàn toàn không thể
kiểm soát cơn giận.
Vì vậy, anh quyết
định thử một điều khác.
Một ngày nọ,
Jaden đang làm việc trên giàn khoan dầu và một đồng nghiệp của anh mắc lỗi suýt
khiến Jaden bị cuốn mất mấy ngón tay. Đây là tình huống mà bình thường Jaden sẽ
mất kiểm soát, hét vào mặt người kia, quăng đồ, thậm chí có thể dùng bạo lực.
Nhưng lần này,
Jaden nhận ra “phát súng lệnh” của cơn thịnh nộ đang trỗi dậy - dấu hiệu “người
bảo vệ” trong anh đang được kích hoạt. Anh quyết định tìm hiểu xem điều gì nằm
bên dưới lớp bảo vệ đó. Anh muốn biết phần dễ tổn thương, nỗi sợ và nỗi đau nào
đã bị chạm tới trong tình huống này.
Gần như ngay lập
tức, anh nói với mọi người rằng anh cần nghỉ một chút và bước ra ngoài ngồi
trong xe tải. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào cảm giác nóng bỏng
như lửa trong ngực và cổ. Nhưng anh bắt đầu tự hỏi bên trong: “Bạn đang bảo vệ
điều gì? Bạn đang che giấu điều gì?”
Không lâu sau, một
cảm giác tuyệt vọng trào lên khiến mắt anh ứa lệ như sắp khóc. Anh giữ sự chú ý
trên cảm giác tuyệt vọng đó, và rồi những nhận thức và hình ảnh bắt đầu xuất hiện.
Những nhận thức như: Anh thật sự sợ con người, vì họ dường như không quan tâm đến
tác động mà họ gây ra cho nhau.
Sự vô tâm đó có
thể phá hủy cuộc đời của một ai đó - và khi nó xảy ra thì không còn cách nào để
sửa chữa.
Rồi anh thấy
hình ảnh chiếc xe kéo của bà nội - thứ mà bà đã mất khi một người giàu mua lại
công viên nhà di động và tăng giá thuê, buộc bà phải dọn đến nhà của cô ruột
anh - một người phụ nữ độc ác. Jaden rất thương bà và tin rằng đó là lý do
chính khiến bà lâm bệnh và qua đời.
Jaden nhận ra rằng
sự dễ tổn thương được kích hoạt chính là cảm giác anh đang gặp nguy hiểm, vì
không ai quan tâm đến tác động mà họ gây ra lên người khác.
Anh dành thời
gian tập trung hoàn toàn vào cảm giác đáng sợ và đau đớn đó.
Jaden nhớ rằng
anh muốn thể hiện sự bảo vệ bản thân, và anh nhận ra rằng cách thường thấy nhất
mà anh thể hiện điều đó là nổi giận với đồng nghiệp - như một cách để ngăn người
kia lặp lại hành vi vô tâm. Nhưng Jaden thấy rõ rằng chiến lược này không hiệu
quả, vì nó khiến đối phương nhìn anh như kẻ thù và tìm cơ hội chống lại anh sau
đó. Anh thấy rằng chiến lược “đe dọa” này chỉ khiến anh phải sống trong cảnh
luôn phải đề phòng.
Vì vậy, Jaden bắt
đầu suy nghĩ về một chiến lược khác để bảo vệ chính mình.
Jaden nhận ra rằng
anh đã thể hiện sự bảo vệ bản thân khi chăm sóc nỗi sợ và nỗi đau của mình - điều
mà cha mẹ anh chưa bao giờ làm cho anh, dù họ luôn thể hiện sự phản bội bằng việc
bỏ mặc anh.
Và anh quyết định
rằng chiến lược hiệu quả nhất để thể hiện sự bảo vệ bản thân trong tình huống
này là khẳng định với nhóm làm việc về tầm quan trọng của việc quan tâm đến tác
động của mỗi người - đặc biệt là đối với anh.
Vậy Jaden làm
gì?
Anh quyết định
làm một điều hoàn toàn táo bạo và đáng sợ: anh rủ các anh em cùng nhóm nghỉ giải
lao với mình. Trong lúc nghỉ, thay vì trút giận lên đồng nghiệp, anh kể cho mọi
người nghe một câu chuyện về tuổi thơ và cuộc đời mình - về việc anh luôn cảm
thấy như không ai quan tâm đến tác động mà họ gây ra lên người khác, và cảm
giác sống trong một thế giới như vậy đáng sợ và cô đơn ra sao.
Anh nói với họ rằng
khi đi làm, nỗi sợ lớn nhất của anh là: “Chỉ cần một người trong chúng ta sơ suất
thôi là có thể khiến người khác bị thương hoặc bị giết.”
Và anh nói rằng
anh muốn tất cả họ đều có thể tin tưởng rằng họ sẽ bảo vệ lẫn nhau.
Jaden đề xuất rằng
nếu ai trong họ cảm thấy mình có thể trở thành gánh nặng vì bất kỳ lý do gì,
người đó nên nói ra để cả nhóm cùng quyết định cách giải quyết, thay vì để bất
kỳ ai phải đơn độc chịu rủi ro - đặc biệt là những rủi ro mà họ không chọn.
Những người đàn
ông khác đều im lặng vì sốc trước sự bộc lộ dễ tổn thương đột ngột đó. Rốt cuộc,
họ cũng không quen với sự dễ tổn thương - và chính điều đó là thứ Jaden đã đánh
thức trong họ. Nhưng họ phản ứng rất tốt. Jaden đã khơi dậy trong họ nhu cầu
nam tính mạnh mẽ về tình anh em và sự gắn kết.
Dù người đồng
nghiệp suýt khiến anh bị thương không thể mở lời xin lỗi, Jaden vẫn cảm nhận được
sự hối hận và thấy anh ta cẩn thận hơn hẳn sau cuộc trò chuyện.
Jaden quyết định
rằng anh sẽ “dạy” người đồng nghiệp này cách quan tâm đến tác động bằng chính
hành động của anh - đặc biệt là hành động quan tâm đến tác động lên người đó.
Cuối ngày, Jaden
còn chủ động bảo vệ người đồng nghiệp này khỏi một quyết định nhóm có thể khiến
anh ta không được đi nhờ xe về nhà.
Jaden quyết định
rằng cách bảo vệ bản thân của anh là dẫn dắt những người đàn ông xung quanh tập
thực hành việc quan tâm đến tác động và tránh gây ảnh hưởng tiêu cực lên nhau.
Anh cũng tự hứa
rằng nếu hành vi cẩu thả với thiết bị nặng vẫn tiếp diễn, anh sẽ báo cáo lên sếp,
thậm chí nghỉ việc nếu cần. May mắn là điều đó không xảy ra. Ngược lại, vì các
anh em cảm thấy được Jaden quan tâm và “che chở”, như họ nói, nên khi sếp định
chuyển anh sang một giàn khoan mới mở, họ đồng loạt phản đối.
Trước sự thể hiện
lòng trung thành mạnh mẽ này, sếp nhận ra rằng ông đang có một người lãnh đạo
thực thụ - và bất ngờ thăng chức cho Jaden.
Giận dữ là một
“người bảo vệ” đầy sức mạnh, đang cố hết sức để bảo vệ lợi ích của bạn trong một
thế giới mà nó cảm thấy thiếu vắng sự quan tâm, xem xét và sự bảo vệ. Và bởi vì
những thiệt hại phụ mà nó tạo ra, nó trở thành một “người bảo vệ ngược”.
Nhưng giống như
mọi phần bảo vệ trong tâm thức, nếu bạn chỉ cho nó một cách hiệu quả hơn để đạt
được mục tiêu bảo vệ và trung thành, nó sẽ buông bỏ chiến lược cũ và chọn chiến
lược mới.
Và tất cả bắt đầu
từ đây: Việc tôi nổi giận vì tôi bị đối xử tệ không phải là vấn đề. Nhưng có lẽ
có những cách tốt hơn, hiệu quả hơn và trực tiếp hơn để thể hiện sự bảo vệ bản
thân thay vì nổi giận.
Chúc bạn một tuần
thật tốt đẹp.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=ehkhdfWf5B0
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html