Teal Swan Transcripts 609
Bạn xây dựng mối quan hệ dựa trên sự thỏa
hiệp hay sự tương hợp?
09-07-2022
Trong thế giới
ngày nay, con người vận hành theo hai mô thức khác nhau khi nói đến các mối
quan hệ. Hoặc họ xây dựng mối quan hệ dựa trên nền tảng của sự thỏa hiệp, hoặc
họ xây dựng mối quan hệ dựa trên nền tảng của sự tương hợp.
Thỏa hiệp nghĩa
là dàn xếp một bất đồng hoặc xung đột, hoặc đạt được sự đồng thuận hay sự hòa hợp
bằng cách đôi bên đều nhượng bộ. Hãy nhớ rằng “nhượng bộ” nghĩa là từ bỏ, buông
ra hoặc cho đi một điều gì đó mà bạn xem là có giá trị. Theo định nghĩa, thỏa
hiệp nghĩa là chấp nhận một điều gì đó thấp hơn mức mà bạn mong muốn.
Trong bất kỳ mối
quan hệ nào, cũng sẽ có những lúc bạn nói: “ồ tôi muốn ăn đồ Mexico”, còn người
kia thì nói: “tôi muốn ăn đồ Trung Quốc”, và bạn kiểu: “Ok, vậy mình đi ăn đồ
Trung Quốc đi”. Đây không phải là sự thỏa hiệp thực sự. Lý do là vì trong khoảnh
khắc đó, bạn không thật sự từ bỏ điều gì có giá trị, bạn không chấp nhận điều
gì kém mong muốn, và vì vậy bạn cũng không cảm thấy đau. Bạn không cảm thấy đau
vì lúc đó bạn thật sự quyết định rằng điều quan trọng hơn đối với bạn là người
kia cảm thấy vui, hoặc đơn giản là bạn đang rất đói và ăn ở đâu cũng được.
Những kiểu nhường
nhịn hằng ngày như vậy không nằm trong phạm vi tôi muốn nói khi đề cập đến việc
xây dựng mối quan hệ dựa trên “thỏa hiệp”.
Khi chúng ta xây
dựng nền tảng mối quan hệ bằng thỏa hiệp, chúng ta tin vào sự thỏa hiệp liên
quan đến những điều lớn. Những điều mà chúng ta thật sự phải từ bỏ cái gì đó
giá trị. Những nơi mà chúng ta thực sự nhượng bộ theo cách khiến mình cảm thấy
tổn thương hoặc đau.
Nhưng vấn đề ở
đây là: khi bạn cảm thấy nỗi đau từ việc thỏa hiệp, bạn sẽ không xem nó là điều
tồi tệ. Bạn sẽ xem đó như bằng chứng cho việc bạn yêu người kia đến mức nào. Và
nếu bạn thấy người kia đau vì đã thỏa hiệp vì bạn, bạn sẽ cảm thấy được yêu. Bạn
sẽ xem nỗi đau đó như bằng chứng rằng họ quan tâm đến bạn.
Thường thì, nếu
một người đặc biệt sợ xung đột, họ sẽ liên tục nhường nhịn và mong người khác
cũng làm như vậy để giữ hòa khí trong mối quan hệ.
Khi bạn xây dựng
một mối quan hệ dựa trên niềm tin vào sự thỏa hiệp, bạn tin rằng mặc dù sự
tương hợp là tuyệt vời, thì tình yêu và ý chí vẫn có thể khiến hầu hết các mối
quan hệ vận hành được. Điều này có nghĩa là khi nói đến những vấn đề lớn - những
điều người khác có thể xem là “không tương hợp nghiêm trọng” - bạn thật sự tin
rằng nếu một người yêu bạn, thì để họ được xem là đúng và tốt, họ phải nhượng bộ
phần nào đó và chịu một chút đau vì mối quan hệ và vì hạnh phúc của bạn. Và bạn
cũng kỳ vọng điều tương tự ở bản thân theo chiều ngược lại.
Trong mối quan hệ
của bạn, có rất nhiều sự “cho và nhận”. Bạn tin vào việc gặp nhau ở giữa, và bạn
thật sự tin rằng thỏa hiệp là điều cần thiết cho một mối quan hệ lành mạnh. Bạn
không đặt hạnh phúc riêng của mình lên hàng đầu một cách tuyệt đối - bạn tin
vào sự hy sinh đôi bên.
Tương hợp, ngược
lại, là khi hai điều có thể cùng tồn tại trong trạng thái hòa hợp. Chúng có thể
ở cùng một không gian mà không gây đau đớn cho nhau. Thậm chí, chúng có thể làm
tăng lợi ích của nhau đúng như bản chất của chúng.
Sự không tương hợp,
dĩ nhiên, là khi hai điều không thể cùng tồn tại mà sự chung sống đó lại gây tổn
hại cho một hoặc cả hai.
Bạn cần nhớ rằng
tương hợp không phải là “giống nhau”. Đây là hiểu lầm mà nhiều người mắc phải.
Sự giống nhau có thể hàm ý tương hợp, nhưng cũng dễ dàng hàm ý không tương hợp.
Cốt lõi của sự tương hợp là triết lý về việc tìm đúng cách sắp xếp những con
người trong cuộc sống của bạn, hoặc đặt họ vào đúng vị trí trong cuộc sống của
bạn theo ranh giới cá nhân của họ.
Hãy nhớ rằng
ranh giới cá nhân là tất cả những gì định nghĩa một con người: cảm xúc, nhu cầu,
mong muốn… tính cách, hành vi, sự thật cá nhân, v.v… Còn ranh giới của bạn là sự
thật cá nhân của bạn, nhu cầu, mong muốn, tính cách, hành vi, sự thật cá nhân của
bạn.
Với hai điều đó -
hai hệ ranh giới - chúng ta sắp xếp chúng thế nào? Ta đặt hai con người vào dạng
quan hệ nào để nó trở thành một mối quan hệ hài hòa thay vì gây tổn hại?
Tương hợp là việc
đạt được sự đồng thuận và hòa hợp bằng cách tìm ra một kịch bản đôi bên cùng có
lợi, nơi không ai phải cho đi điều gì giá trị, hoặc chịu đau vì người kia.
Khi bạn tin vào
sự tương hợp, bạn không tin vào việc cho đi thứ gì đó khiến bạn đau hoặc khiến
bạn oán trách ai. Điều này về bản chất có nghĩa là bạn không tin vào sự hy sinh
đôi bên. Bạn không tin rằng sự cân bằng trong mối quan hệ là gặp nhau ở giữa.
Thay vào đó, bạn tin rằng yêu một người nghĩa là đảm bảo họ không bị đau. Và việc
họ yêu bạn cũng có nghĩa là đảm bảo bạn không bị đau - kể cả khi điều đó đồng
nghĩa rằng bạn không thể ở trong một dạng mối quan hệ nào đó với người ấy.
Vì vậy, bạn cũng
không đặt hạnh phúc riêng lẻ của mình lên hàng đầu, nhưng bạn cũng không tin
vào việc hy sinh hạnh phúc riêng của mình chỉ để người khác hạnh phúc.
Nếu bạn xây dựng
mối quan hệ dựa trên nền tảng của sự tương hợp, bạn tin vào sự cộng sinh - chứ
không phải khái niệm “cho và nhận”.
Và bạn tin rằng
để trở nên tốt và đúng trong mối quan hệ, bạn phải sẵn sàng nhìn thẳng vào những
điểm không tương hợp và tìm cách sắp xếp khác sao cho cả hai bên đều có lợi và
không phải hy sinh điều gì giá trị.
Khi hai người
xây dựng nền tảng mối quan hệ của mình dựa trên hai mô thức khác nhau này - một
người dựa trên thỏa hiệp, người kia dựa trên tương hợp - thì đó là công thức dẫn
đến thảm họa trong mọi loại quan hệ. Tôi muốn nói là thảm họa giữa hai người
yêu nhau, thảm họa giữa hai anh chị em, thảm họa giữa các thành viên gia đình,
giữa đồng nghiệp, bạn bè... bất kỳ dạng quan hệ nào.
Và đây là chỗ nó
trở nên khá thú vị - thú vị theo kiểu “vui mà không vui”. Khi hai người xây dựng
mối quan hệ của họ dựa trên hai mô thức trái ngược, họ sẽ rơi vào một mô thức lặp
lại rất quen thuộc. Nghĩa là, bất kể hoàn cảnh nào, nếu hai người đặt nền tảng
mối quan hệ của họ trên hai mô thức này, thì cảm xúc của họ trông sẽ giống y
như nhau.
Và đây là cách
nó sẽ diễn ra: Một người sẽ cảm thấy giống như họ đang ở trong một mối quan hệ
với người chỉ biết quan tâm đến bản thân. Lý do là người kia mong họ phải chiều
theo, phải hy sinh, phải chịu đau, và phải đi ngược lại lợi ích tốt nhất của
chính họ vì người kia. Và người còn lại cũng sẽ cảm thấy như họ đang ở trong một
mối quan hệ với người chỉ quan tâm đến bản thân. Vì người đó hoàn toàn không chịu
nhượng bộ, không chịu gặp nhau ở giữa, lúc nào cũng phải “theo ý họ”, và sẵn
sàng kết thúc mối quan hệ thay vì nhường một chút.
Để bạn hiểu rõ
hơn, tôi sẽ đưa ra một ví dụ cụ thể: Tom và Melissa hẹn hò được ba tháng và đã
quyết định tiến tới một mối quan hệ cam kết. Vấn đề là Melissa và Tom đặt nền tảng
mối quan hệ của họ theo hai mô thức hoàn toàn khác nhau. Melissa dựa trên thỏa
hiệp, còn Tom dựa trên tương hợp - và vì vậy “thiên đường” bắt đầu có sóng gió.
Melissa và Tom gặp
vấn đề vì Tom là người rất thích tán tỉnh và có một đời sống xã hội cực kỳ sôi
động. Bất cứ khi nào có cơ hội, anh đều hẹn gặp bạn bè và tham dự các sự kiện
xã hội. Mỗi khi bước vào phòng, anh trở thành tâm điểm. Anh cười, nói chuyện với
mọi người, vui vẻ hết mức - kiểu “chế độ giải trí bật tối đa”. Melissa thì cảm
giác như cô chẳng khác gì vô hình.
Melissa là người
hướng nội hơn rất nhiều. Cô muốn một người bạn đời lúc nào cũng ở bên cô ấy. Cô
không muốn Tom nhìn - nói chi đến việc trò chuyện - với những phụ nữ khác. Cô hạnh
phúc nhất khi Tom ở nhà với cô, với chú chó của cô, chỉ yên tĩnh và thân mật.
Vì điều này, sự
khó chịu và bực bội giữa họ ngày càng tăng.
Tom xem chuyện
này là một sự không tương hợp nghiêm trọng. Vì vậy, anh chân thành cố gắng tìm
ra một giải pháp đôi bên cùng có lợi. Anh đề xuất kiểu như: có hai buổi mỗi tuần
anh sẽ ở nhà với Melissa - vì thật ra anh cũng thích như vậy. Nhưng hơn hai buổi
thì anh bắt đầu cảm thấy bị gò ép, và sẽ sinh ra oán. Vì vậy anh không sẵn lòng
làm hơn mức đó. Cô từ chối.
Anh nghĩ đến
chuyện mua cho cô một khóa học trực tuyến giúp cô vượt qua nỗi lo khi hòa nhập
xã hội, anh đã nghĩ đến mọi cách có thể để khiến trải nghiệm của cô khi đi xã
giao cùng anh trở nên dễ chịu hơn. Tất nhiên, không có gì hiệu quả.
Anh tuyệt vọng đến
mức còn nghĩ đến phương án: “Hay là mình nên có một quan hệ mở? Em có thể có một
anh bạn trai hướng nội, thích ở nhà với em, để tụi mình vẫn có thể duy trì quan
hệ tình cảm - quan hệ tình dục và cùng có lợi với nhau. Nhưng anh sẽ không phải
ở nhà quá nhiều, và em cũng không phải ra ngoài với anh.”
Dĩ nhiên,
Melissa kiểu: “Không. Em sẽ chia tay anh và ở với người kia luôn.”
Đến lúc này, Tom
quyết định nói với Melissa rằng anh không chắc họ có tương hợp hay không, và có
lẽ họ không phù hợp để trở thành bạn đời theo kiểu lãng mạn.
Tom cảm thấy như
Melissa muốn anh chứng minh tình yêu bằng cách từ bỏ những điều khiến anh hạnh
phúc, để đổi lấy thứ khiến cô hạnh phúc. Việc cô cảm thấy vui khi anh phải từ bỏ
điều quan trọng đối với anh khiến Tom mất niềm tin, đặt câu hỏi liệu cô có phải
là một người tử tế hay cô là người có thể gây nguy hiểm về mặt cảm xúc.
Melissa thì
không thể tin vào những gì cô đang nghe. Cô gần như chắc chắn rằng mình đang nhận
ra sự thật rằng cô đang yêu phải một kẻ ái kỷ. Vì theo cô, anh quá cứng nhắc,
hoàn toàn không chịu thỏa hiệp. Anh sống kiểu “theo ý anh thì được, không thì
thôi”. Và cô chắc chắn rằng kiểu người như anh sẽ chẳng bao giờ có được một mối
quan hệ thực sự.
Melissa không hiểu
tại sao Tom lại thấy khó đến vậy khi chỉ cần… gặp nhau ở giữa. Trong suy nghĩ của
cô, nửa tuần anh có thể đi chơi miễn là anh không tán tỉnh hay nói chuyện với
phụ nữ khác, và nửa tuần còn lại anh ở nhà với cô. Với cô, đó là cách để “gặp
nhau ở giữa” và có một mối quan hệ tốt - chí ít là một mối quan hệ ổn.
V Và
bạn biết gì không? Điều khiến Melissa vô cùng tức giận là, không giống như Tom,
cô ấy đã có những nhượng bộ kiểu này trong suốt quá trình mối quan hệ của họ.
Ví dụ: cô để chó ở nhà và theo anh đi chơi dù cô rất ghét, cô nấu ăn cho anh
nhiều lần dù cô không hứng thú, chỉ để anh vui. Cô thậm chí không về thăm gia
đình dịp Giáng sinh vì nhường theo anh về nhà ba mẹ anh. Với cô, đây giống như
một mối quan hệ một chiều, nơi vũ trụ xoay quanh Tom và mọi người phải nhường
nhịn - còn anh thì chẳng bao giờ chịu làm vậy.
Ngoài ra,
Melissa tin chắc rằng một người đàn ông tử tế thì không nói chuyện với phụ nữ
khác khi đi dự tiệc, càng không tán tỉnh, và chắc chắn không bỏ mặc bạn gái khi
ra ngoài. Vì vậy, cô tin rằng Tom cần phải “chữa lành” khỏi kiểu hành vi đó.
Tom và Melissa
đang vận hành từ hai mô thức quan hệ hoàn toàn khác nhau. Tom thực sự không biết
rằng Melissa đã phải thỏa hiệp nhiều đến vậy. Anh đặt niềm tin rằng nếu cô nói
“được”, thì nghĩa là cô cảm thấy ổn, và anh không phải làm gì thêm. Anh nghĩ rằng
đó là đôi bên cùng có lợi - nhưng thật ra hoàn toàn không phải.
Nếu Tom biết sự
thật, anh sẽ không chấp nhận. Vì đó không phải điều anh muốn trong mối quan hệ.
Và đoán xem? Vì
Melissa tin rằng “để mối quan hệ vận hành thì phải thỏa hiệp” là điều quá hiển
nhiên, cô hoàn toàn không biết rằng Tom… không hề tin vào thỏa hiệp. Cô không
biết rằng anh đã quyết định sống theo cách không bao giờ từ bỏ điều quan trọng
với mình và không nhượng bộ khi điều đó gây đau cho anh. Vì vậy cô sẽ còn tiếp
tục trải nghiệm chuyện này với anh.
Nếu cô biết rằng
anh không tin vào thỏa hiệp, có lẽ cô đã suy nghĩ lại toàn bộ mối quan hệ.
Một điều chắc chắn
là: việc tranh cãi về những chi tiết nhỏ trong vấn đề đời sống xã hội của họ
hoàn toàn vô ích - vì vấn đề thật sự nằm ở chỗ họ không vận hành cùng một mô thức
quan hệ. Vì vậy, họ tìm lời giải theo hai hướng hoàn toàn khác nhau. Tom đang
tìm một cách sắp xếp mà anh vẫn được là chính mình, cô vẫn được là chính cô, và
vẫn tương hợp. Melissa thì đang tìm một giải pháp thỏa hiệp.
Trong những xung
đột bắt nguồn từ mô thức này - một người dựa vào thỏa hiệp, người kia dựa vào
tương hợp - thì người dựa vào thỏa hiệp thường trông giống như “phụ thuộc cảm
xúc”, còn người dựa vào tương hợp thì thường bị xem là giống “ái kỷ”.
Tuy nhiên, điều
quan trọng là phải tách bạch hai kiểu vận hành quan hệ này - mà ta hay gọi là sự
phụ thuộc cảm xúc và ái kỷ - khỏi mô thức nền tảng về mối quan hệ được xây dựng
dựa trên thỏa hiệp hoặc tương hợp. Vì đây là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Một trong những
lý do lớn khiến chúng ta cần tách bạch những điều này ra, là vì trong các mô thức
quan hệ như thế này - khi mọi thứ trở nên thật sự khó khăn - rất dễ để kết luận
rằng ai đó đang “phụ thuộc cảm xúc” hoặc ai đó đang “ái kỷ”. Nhưng thực ra
không phải vậy. Đơn giản là họ đang vận hành dựa trên mô thức niềm tin mà họ ôm
giữ về các mối quan hệ. Họ có thể có hoặc không mang kiểu tính cách phụ thuộc cảm
xúc hoặc ái kỷ.
Nói cách khác, một
người hoàn toàn có thể phù hợp với kiểu “phụ thuộc cảm xúc” trong phong cách
quan hệ của họ, hoặc phù hợp với kiểu “ái kỷ” trong phong cách quan hệ, và họ vẫn
có thể rơi vào bất kỳ mô thức nào trong hai mô thức thỏa hiệp hoặc tương hợp.
Nhưng cũng có thể một người không thuộc kiểu nào cả, nhưng họ vẫn vận hành theo
một trong hai mô thức này.
Nếu bạn tò mò muốn
biết tôi nghĩ gì về thỏa hiệp và tương hợp trong các mối quan hệ, bạn có thể
xem hai video của tôi: video thứ nhất có tên: Tại
Sao Bạn Không Bao Giờ Nên Thỏa Hiệp Trong Một Mối Quan Hệ, và video thứ hai
có tên: Sự
Không Tương Hợp - Một Thực Tế Khắc Nghiệt
Trong Các Mối Quan Hệ.
Nếu bạn cảm thấy
mình đang ở trong một mối quan hệ - đặc biệt là trong một cuộc xung đột - nơi
người kia đang xây dựng mối quan hệ theo một mô thức hoàn toàn khác bạn, thì điều
quan trọng nhất là dừng cuộc nói chuyện xoay quanh các chi tiết cụ thể của xung
đột, và chuyển sự tập trung, sự chú ý, và cuộc trò chuyện sang việc nhận ra rằng
hai người đang tiếp cận mối quan hệ từ hai mô thức hoàn toàn khác nhau.
Một người tin
vào thỏa hiệp, người kia thì không. Và vì vậy hai bạn đang kéo về hai hướng
hoàn toàn khác nhau để tìm giải pháp. Điều này chỉ khiến cảm giác “không thể
hòa giải được” tăng lên ở cả hai phía.
Khi điều này xuất
hiện, đã đến lúc xem xét và chất vấn mô thức quan hệ của chính bạn, cũng như mô
thức của người kia, để từ đó có thể đi tới một mô thức quan hệ mà cả hai có thể
cùng đứng chung - và lý tưởng nhất là cùng nhau.
Việc hai người
cùng bước vào chung một mô thức quan hệ là cực kỳ quan trọng. Nếu điều này
không xảy ra, tất cả những cuộc trò chuyện của bạn, tất cả những xung đột ấy rồi
cũng trở nên vô nghĩa. Vì cuối cùng, hai bạn có hai ý niệm hoàn toàn khác nhau
về mục tiêu mà mình đang hướng đến. Hai bạn đang tìm lời giải trong hai hướng
hoàn toàn khác biệt - thậm chí là đối lập nhau. Điều đó sẽ chẳng dẫn đến đâu cả.
Một số bạn đã
quá quen với nỗi đau trong một mối quan hệ mà hai người vô thức chiến đấu vì
hai kết quả hoàn toàn khác nhau. Vì lý do đó, điều vô cùng quan trọng là phải
nhận ra người kia đang vận hành theo mô thức quan hệ nào khi xung đột xảy ra.
Nói như vậy, bạn
có nhận ra mình đang thuộc mô thức quan hệ nào không?
Chúc bạn một tuần
tốt lành.
Nếu bạn thích
video này, hãy nhấn nút thích 👍,
đăng ký kênh của tôi và chia sẻ video này với bạn bè. Bạn cũng có thể nhấn vào
biểu tượng 🔔 để được thông
báo khi tôi đăng video mới.
Tôi muốn gửi lời
cảm ơn chân thành đến bạn vì sự dũng cảm khi bước vào hành trình nhận thức của
chính mình.
Hẹn gặp bạn
trong video kế tiếp.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=7VSwx-B8HPw
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.