Teal Swan Transcripts 749
Mô thức “Con khỉ nhảy múa” trong các mối
quan hệ
15-02-2025
Trong quá khứ,
khỉ được những người chủ huấn luyện để biểu diễn - chẳng hạn như nhảy múa cho
người xem để đổi lấy tiền, hoặc trong trường hợp của con khỉ, là nhảy múa để đổi
lấy thức ăn. Vì điều này, cụm từ “con khỉ nhảy múa”
ngày nay được dùng để mô tả một người liên tục biểu diễn, cố gắng hết sức để đạt
được điều họ vô cùng mong muốn hoặc tránh điều họ vô cùng sợ hãi. Trong các mối
quan hệ, con người có thể rơi vào mô thức biểu diễn đầy tuyệt vọng chỉ để được
yêu và để tránh bị trừng phạt. Và mô thức đó chính là mô thức “con khỉ nhảy
múa” trong các mối quan hệ.
Là những sinh
linh còn sống, chúng ta cần cảm thấy mình có khả năng xoay sở để có được những
điều mình muốn và cần, cũng như tránh những điều đau đớn và không mong muốn.
Nhưng điều này trở nên phức tạp khi bước vào thế giới của các mối quan hệ.
Chúng ta phụ thuộc vào người khác theo rất nhiều cách, bất kể là khi còn nhỏ
hay đã trưởng thành. Có vô số nhu cầu của chúng ta gắn liền với những người
khác. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về điều này, bạn có thể xem video của tôi có tựa
đề: Nhu
cầu phụ thuộc - điều mà chẳng ai chịu thừa nhận rằng mình có.
Các mối quan hệ
nằm ở trung tâm của sự tồn tại của con người. Nhưng điều đó không có nghĩa là
người khác dễ dàng đáp ứng những gì chúng ta muốn và cần trong mối quan hệ với
họ. Cuối cùng, chúng ta không thể kiểm soát việc người khác có chọn làm điều đó
hay không. Chúng ta không thể kiểm soát việc ai đó có yêu chúng ta và hành xử
như thể họ yêu chúng ta hay không. Chúng ta cũng hoàn toàn không thể kiểm soát
chuyện một người có sẽ bỏ rơi chúng ta hay không.
Nhưng khi chúng
ta tha thiết muốn và cần được yêu - vì tình yêu là trải nghiệm hạnh phúc nhất
mà một người có thể có trong một mối quan hệ, thậm chí trong cả cuộc đời. Và khi
chúng ta tha thiết muốn tránh bị bỏ rơi - vì sự bỏ rơi là điều đau đớn nhất mà
một người có thể trải qua trong một mối quan hệ, thậm chí trong cả cuộc đời.
Lúc đó, cảm giác bất lực trở nên quá sức chịu đựng. Nó quá giày vò để chấp nhận
rằng mình không có quyền lực trong những chuyện này.
Vậy nên, chúng
ta cố giành lấy một cảm giác có kiểm soát nào đó trong các mối quan hệ. Cách
chúng ta làm điều đó - khi thật ra có rất nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát vì
nó liên quan đến ý chí tự do của người khác - là nhận lấy 100% trách nhiệm cho
mối quan hệ và tự thuyết phục mình rằng mình có thể kiểm soát việc liệu mình có
được yêu và có bị bỏ rơi hay không. Rằng chúng ta có thể làm điều đó bằng cách
trở thành con người mà họ sẽ bị thu hút, sẽ yêu thương và sẽ ở lại.
Chính tại thời
điểm đó, chúng ta bước vào “bài biểu diễn con khỉ nhảy múa” trong các mối quan
hệ. Chúng ta biểu diễn một cách tuyệt vọng, làm bất kỳ và mọi thứ có thể để được
yêu, và làm bất kỳ và mọi thứ có thể để tránh bị bỏ rơi.
Để tôi cho bạn
vài ví dụ. Chúng ta làm những việc như:
- Bỏ hết sở
thích và mối quan tâm của bản thân.
- Kìm nén ý kiến
của mình.
- Tiếp nhận sở
thích, quan điểm của họ như của mình.
- Đổ năng lượng
vào việc khiến bản thân hấp dẫn nhất có thể.
- Phô diễn tài
năng của mình.
- Cố kiểm soát họ,
thao túng họ.
- Ám ảnh với việc
“sửa chữa bản thân”.
- Cảnh báo người
khác về chính mình để thử xem người đó có bỏ rơi hay không.
- Tìm hiểu mong
muốn của họ rồi cố gắng hết mức để trở thành điều họ ao ước.
- Tuyệt vọng
đánh giá mức độ “phù hợp” giữa hai người.
- Giả vờ dễ chịu,
dễ chiều.
- Che giấu nhu cầu
của mình.
- Lao vào những
cuộc trò chuyện kéo dài hàng giờ để cố tạo cảm giác an toàn.
- Tặng thật nhiều
yêu thương, lời khẳng định, quà tặng, sự chăm sóc, thời gian chất lượng… để họ
yêu mình và không rời bỏ mình.
- Cố đảm bảo
mình luôn ở gần họ.
- Làm “công việc
bóng tối” về họ.
- Tử tế bất kể
mình bị đối xử như thế nào.
- Buông bỏ ranh
giới của mình.
- Giúp họ mọi thứ
có thể.
- Làm bản thân
thật thú vị, thật giải trí.
- Làm họ cười.
- Cực kỳ tử tế,
cực kỳ dễ thương.
- Liên tục công
nhận họ.
- Kìm nén, phủ
nhận và chối bỏ những phần con người của chính mình.
- Hỏi họ rất nhiều
câu hỏi về họ.
- Tham gia vào
những động lực kiểm soát kiểu “nạn nhân”.
Và danh sách này
còn kéo dài mãi, không có điểm dừng.
Không phải lúc
nào việc làm một số điều trên trong một mối quan hệ cũng là sai.
Ví dụ, không có
gì sai khi bạn thể hiện tình cảm với một người bằng sự âu yếm về mặt thể chất.
Vấn đề nằm ở chỗ động cơ của chúng ta khi làm điều đó là một nỗ lực tuyệt vọng
để được yêu và để tránh bị bỏ rơi. Về bản chất, chúng ta đang làm việc này giống
như một “con khỉ nhảy múa tuyệt vọng” chỉ để được yêu và để không bị bỏ rơi. Và
đó là một vấn đề cực kỳ lớn. Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về lý do tại sao đó lại
là một vấn đề lớn như vậy, bạn có thể xem video của tôi có tựa đề: Nếu
bạn muốn hạnh phúc, đừng làm điều này.
Rất nhiều hành
vi thuộc mô thức “con khỉ nhảy múa” thực chất là những hành vi tự bỏ rơi chính
mình. Chúng là những hành vi mà chúng ta chối bỏ, kìm nén, phủ nhận, từ bỏ và
không chăm sóc những phần trong con người mình mà ta tin rằng sẽ khiến người
khác không yêu mình hoặc sẽ bỏ rơi mình. Kết quả là, chúng ta không còn yêu
thương chính mình nữa. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về điều này, bạn có thể xem
video của tôi có tựa đề: Bạn
có đang tự bỏ rơi chính mình chỉ để không bị người khác bỏ rơi không?
Khi còn nhỏ, một
số người trong chúng ta đã bước vào những gia đình mà người chăm sóc không hề
quan tâm và can thiệp vào mối quan hệ của chúng ta. Những gia đình nơi chúng ta
bị từ chối, bị bỏ bê, bị quay lưng lại và bị ỏ rơi về mặt cảm xúc, nếu không muốn nói là cả
về thể chất. Những gia đình mà chúng ta không cảm thấy mình được trân trọng, được
mong muốn hay được yêu thương. Để có được cảm giác kiểm soát trong một hoàn cảnh
mà vốn dĩ chúng ta hoàn toàn bất lực, chúng ta đã nhận lỗi về mình. Chúng ta biến
mọi thứ thành do bản thân mình và rơi vào ảo tưởng rằng mình có thể thay đổi
tình huống khủng khiếp đó bằng cách trở nên “đủ tốt”, bằng cách trở thành điều
mà họ muốn và trân quý, bằng cách cố gắng loại bỏ và bỏ rơi những phần trong
con người mình mà ta tin rằng đã khiến họ từ chối, bỏ bê, quay lưng và bỏ rơi
ta.
Chúng ta mang
thái độ làm việc cật lực để được yêu và không bị bỏ rơi này bước vào tuổi trưởng
thành. Chúng ta sống các mối quan hệ khi đã lớn cũng theo cách y như vậy. Nhưng
rồi, chúng ta chỉ thấy rằng chẳng có gì hiệu quả cả. Chúng ta nhận ra rằng người
khác vẫn bỏ rơi mình. Và điều đó thường khiến chúng ta trở thành một “con khỉ
nhảy múa” còn cực kỳ nỗ lực hơn nữa.
Cuối cùng, điều
sẽ xảy ra là chúng ta sẽ đến một điểm mà cảm thấy rằng không có điều gì mà
chúng ta có, hay điều gì mà chúng ta làm, sẽ bao giờ đủ để khiến người khác muốn
mình, trân trọng mình và không bỏ rơi mình. Chúng ta sẽ nghĩ rằng phải có điều
gì đó thật sự sai ở bên trong con người mình - một điều mà chúng ta không nhìn
thấy - khiến họ làm như vậy.
Điều mà chúng ta
không nhận ra và không chịu chấp nhận là: có rất nhiều người không hề đáp ứng
các tiêu chuẩn mà chúng ta nghĩ một người cần phải có để được yêu, được trân trọng
và không bị bỏ rơi - vậy mà họ vẫn không bị bỏ rơi.
Vì lợi ích của
cuộc trò chuyện này, tôi sẽ không nói cho “lịch sự” hay “đúng mực chính trị” nữa,
bởi điều quan trọng là bạn phải nhìn điều này dưới góc nhìn của một người đang ở
trong mô thức “con khỉ nhảy múa”.
Sẵn sàng chưa?
Tôi nói trực tiếp với bạn - nếu bạn đang ở trong mô thức đó:
- Có những người
có tính cách tệ hại.
- Có những người
đã già.
- Có những người
cực kỳ, cực kỳ cần được chăm sóc.
- Có những người
xấu xí.
- Có những người
khuyết tật.
- Có những người
đánh đập vợ mình.
- Có những người
nghiện ngập.
- Có những người
đang ở trong tù vì phạm tội.
- Có những người
bệnh tâm lý.
- Có những người
bệnh mãn tính, hoặc bệnh nan y.
- Có những người
không quan tâm đến người khác.
- Có những người
cực kỳ ái kỷ.
- Có những người
không thể điều tiết cảm xúc.
- Có những người
dành cả đời cho sự nghiệp và không quan tâm đến bạn đời.
Vậy mà, những
người trong cuộc sống của họ - ví dụ như bạn đời - không bỏ rơi họ.
Tại sao lại như
vậy?
Bởi vì bị bỏ rơi
hay không hoàn toàn không phải là vì bạn tuyệt vời thế nào hay tệ hại thế nào
khi ở trong mối quan hệ. Sự thật là bạn không có nhiều quyền lực như vậy.
Nó liên quan đến
việc người kia chọn trở thành người bỏ rơi, vì bất kỳ lý do gì. Họ có thể có đủ
loại lý do, thậm chí là những lý do “có vẻ chính đáng”, để biện minh cho lựa chọn
đó.
Cuộc trò chuyện
mà chúng ta đang có lúc này không phải để bàn xem việc một người rời bỏ ai đó
là đúng hay sai theo tiêu chuẩn khách quan.
Đây là một cuộc
trò chuyện mà bạn cần nhận ra rằng: có những người ở trong chính hoàn cảnh y hệt
bạn, thậm chí tệ hơn rất nhiều, nhưng họ vẫn không chọn việc bỏ rơi người khác.
Vậy nên, cách bạn xuất hiện trong một mối quan hệ là chuyện thuộc về bạn. Nhưng
việc người kia chọn bỏ rơi hay không lại là chuyện thuộc về họ. Và không ổn
chút nào khi bạn lại gánh trách nhiệm cho cả hai - vừa trách nhiệm cho cách bạn
hành xử trong mối quan hệ, vừa gánh thêm trách nhiệm cho cách họ hành xử.
Rất nhiều người
bỏ rơi trong các mối quan hệ thực chất về căn bản là không có khả năng duy trì
một mối quan hệ, bởi vì họ luôn rút lui khỏi nó. Đó là phản ứng mặc định của họ,
và phản ứng đó không thể hoạt động trong một mối quan hệ. Nó là một hành vi chống
lại mối quan hệ.
Khi chúng ta tuyệt
vọng biểu diễn để được yêu và để tránh bị bỏ rơi, chúng ta không thể nào thu
hút được một người thật sự trân trọng, mong muốn và yêu thương mình. Lý do là:
người ở phía bên kia chỉ yêu màn biểu diễn đó. Điều này có nghĩa là bạn không
bao giờ được phép ngừng biểu diễn. Và phần lớn trong bạn sẽ không cảm thấy được
yêu khi bạn luôn trong trạng thái căng thẳng, phải làm việc cật lực để giữ người
đó hứng thú và để họ không rời xa mình.
Rất nhiều điều
chúng ta làm trong mô thức này là cố gắng phóng đại những phần trong con người
mình mà ta cho rằng người khác sẽ thấy hấp dẫn. Ví dụ, có thể đúng là bạn rất
xinh đẹp, và bạn sẽ phóng đại vẻ ngoài của mình và xem đó như điều có giá trị
nhất của bạn trong mối quan hệ. Hoặc bạn cảm thấy mình rất thông minh, nên bạn
thể hiện trí tuệ quá mức trong các mối quan hệ.
Toàn bộ tiến
trình đó đòi hỏi rất nhiều nỗ lực. Đồng thời, chúng ta còn cố gắng thay đổi bản
thân để trở nên “đáng mong muốn” hơn. Nhưng chúng ta cũng không thể duy trì được
màn diễn đó mãi mãi.
Ẩn sau nỗ lực
phóng đại vài đặc điểm và cố gắng thay đổi bản thân ấy là cảm giác rằng chúng
ta không đáng được yêu. Vì vậy, chúng ta không đưa những điều thật sự của bản
thân lên bề mặt để người khác nhìn thấy. Vậy làm sao một người có thể yêu
thương ta - thậm chí yêu cả những phần đó - có thể nhìn thấy được ta, để rồi bước
về phía mình và yêu mình? Làm sao chúng ta có thể tìm được một người thật sự
phù hợp?
Dưới đây là một
số câu hỏi mà tôi muốn bạn tự hỏi nếu bạn nhận ra mình đang ở trong mô thức
“con khỉ nhảy múa” này:
- Bạn làm gì
trong một mối quan hệ để được người khác trân trọng, yêu thương và mong muốn?
- Bạn làm gì
trong một mối quan hệ để cố đảm bảo rằng bạn sẽ không bị bỏ rơi?
- Những hành vi
mang tính “biểu diễn” đó có phải là điều mà bạn muốn sự trao đổi trong mối quan
hệ hướng đến không?
- Chúng có thật
không? Có là chính bạn không?
- Chúng có gây
đau đớn không?
- Đó có phải là
những điều bạn muốn được trân trọng và yêu thương vì chúng?
- Bạn có định tiếp
tục những điều đó không?
- Bạn có sẵn
lòng biểu diễn kiểu này suốt đời trong mối quan hệ không?
Việc phải duy
trì ________[hành vi điền vào chỗ trống] này có khiến bạn cảm thấy không được
yêu hoặc cảm thấy bất an hơn về bản thân và mối quan hệ không?
Điều cốt lõi là:
bạn phải chấp nhận rằng bạn không có kiểm soát đối với việc ai đó có yêu bạn
hay không, và bạn cũng không có kiểm soát đối với việc ai đó có bỏ rơi bạn hay
không. Điều này cực kỳ khó để chấp nhận.
Bạn cần ngừng
duy trì ảo tưởng rằng nếu bạn chứng minh đủ giá trị, trở thành điều họ muốn, và
cho đi đủ nhiều… thì họ sẽ trân trọng, yêu bạn và sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn.
Khi bạn chấp nhận
điều này - dù đau đớn - bạn sẽ ngừng gánh trách nhiệm cho toàn bộ cách người
khác đối xử với bạn trong một mối quan hệ. Bạn sẽ nhận ra rằng nếu một người
quyết định trở thành “người bỏ rơi” trong mối quan hệ, thì đó là rối loạn của họ.
Họ hoàn toàn có thể chọn không làm như vậy, bất kể bạn làm gì.
Bạn sẽ nhận ra rằng
sự chân thật là cách duy nhất để nhận được tình yêu thật sự từ một người trân
trọng bạn và sẽ không bỏ rơi bạn.
Như một phần của
sự chân thật đó, bạn sẽ quyết định bạn muốn xuất hiện như thế nào trong một mối
quan hệ. Bạn sẽ quyết định lý do bạn làm những điều trong mối quan hệ - chẳng hạn
như vì sao bạn muốn trông đẹp, vì sao bạn nấu ăn cho họ, vì sao bạn thức cả đêm
để giải quyết xung đột thay vì đi ngủ trong giận dữ.
Theo cách này,
những điều bạn làm trong mối quan hệ không còn là một “để mà…” - không còn là để
được yêu hoặc để tránh bị bỏ rơi. Và bằng cách này, bạn đang nhận trách nhiệm
cho phần của bạn trong mối quan hệ - đó là trở thành kiểu người mà bạn muốn trở
thành trong tình yêu.
Cách bạn hiện diện
trong mối quan hệ sẽ không còn là một màn biểu diễn tuyệt vọng. Bạn sẽ không
còn kẹt trong nỗi kinh hoàng kiệt quệ, hút cạn sự sống - cái vòng lặp đáng sợ của
việc trở thành “con khỉ nhảy múa” chỉ để có được tình yêu và để tránh bị bỏ
rơi.
Chúc bạn một tuần
tốt lành.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=JXEGst7IGZk
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.