Swaruu Transcripts 1996
Khám phá BẢN CHẤT của bạn vượt xa những
gì bạn tự cho là mình - Yazhi Swaruu
13-03-2026
👉 Tóm
tắt nội dung:
Nội
dung các bài xoay quanh việc bạn là người tạo ra thực tại của chính mình thông
qua ý thức, niềm tin và “ý niệm”. Thực tại không cố định mà thay đổi tùy theo mức
độ nhận thức và tần số của mỗi người.
Việc
giúp đỡ người khác không phải nghĩa vụ mà là lựa chọn cá nhân; chỉ cần bạn sống
đúng với bản thân, theo đuổi hạnh phúc và nâng cao tần số, bạn đã tự nhiên giúp
người khác rồi.
Các
cuộc thảo luận cũng đi sâu vào bản chất của “cái tôi”, cho thấy bạn chính là ý
niệm về bản thân mình, và ở mức cao hơn, mọi thứ hợp nhất thành một, không còn
cái tôi riêng biệt.
Ngoài
ra, bài còn đề cập đến sự biểu hiện, nỗi sợ, sự thao túng thông qua ngôn ngữ,
trải nghiệm cận tử, UFO, và xã hội hiện tại, nhấn mạnh rằng tất cả đều là trải
nghiệm phục vụ cho sự mở rộng của ý thức.
-----------
Chào các bạn, mọi
người thế nào rồi? Chào mừng các bạn quay trở lại với cộng đồng tuyệt vời này
mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.
Tôi phải nói là
buổi livestream này tôi chỉ chia sẻ ở rất ít nơi. Tôi đăng trên Instagram với
tên Despejando Enigmas. Tôi đăng trên Telegram cũng với tên đó. Nhớ là tôi có tạo
một nhóm Telegram tên là Despejando Enigma Semillas Estelares.
Còn chỗ nào nữa?
Tôi đăng trên X với tên Taygeta oficial. Tôi cũng đăng trên Facebook, nhưng tôi
không đăng trong các cộng đồng YouTube của tôi. Làm vậy để mọi người chịu khó
theo dõi tôi trên Telegram, vì ở đó tôi thường chia sẻ tất cả những gì tôi làm.
Nói xong phần
đó, rồi, mọi người sao rồi? Mọi thứ ổn chứ? Có gì mới không? Tôi đang đọc bình
luận đây.
Rồi, vậy mình tiếp
tục cuộc trò chuyện mà tôi đã có với Gosia, Yazhi và tôi. Lúc đó tụi tôi đang
nói về việc có nên giúp đỡ hay không, có cần giúp người khác hay không.
Bạn để lại bình
luận cho tôi biết bạn nghĩ gì. Có nên giúp người khác không? Có cần thiết
không?
Rồi, ở đây tôi hỏi:
“Theo góc nhìn của bạn, bạn có nghĩ là có
thể can thiệp để loại bỏ tất cả những egregore (trường năng lượng tập thể) đã
được tạo ra dưới sự kiểm soát tâm trí không?”
À mà, không thể
học bằng cách bị đánh đập đâu nha, để tôi đừng quên nói cái này.
Rồi, tôi phải
nói là hôm nay khi tôi lái xe nhà di động đến đây, bầu trời đẹp không tưởng. Ở
đây nhìn thấy hết các vì sao, thấy rõ tất cả. Tôi nhìn lên trời và thấy một tia
sáng lóe lên rồi đứng yên, sau đó biến mất. Ý tôi là nếu bạn quan sát bầu trời,
bạn sẽ thấy những thứ lạ. Thực sự có cái gì đó ở trên đó. Là cái gì thì tôi
không biết. Sau đó tôi tìm thông tin thì có vẻ đang có một làn sóng, không biết
là UFO hay máy bay không người lái, ở khu vực gần đây.
À không, không
phải Phần Lan, nhưng hình như đâu đó ở châu Âu, mà hướng đó thì cũng gần Phần Lan.
Rồi, thông tin thú vị là hiện tại đang có một làn sóng UFO ở khu vực này.
Rồi, quay lại
câu hỏi. Theo góc nhìn của bạn, bạn có nghĩ là có thể can thiệp để loại bỏ tất
cả những egregore được tạo ra từ kiểm soát tâm trí không?
Hãy nhớ là chúng
ta là người tạo ra thực tại của mình. Và vì con người không chịu trách nhiệm
cho những gì họ làm, vì họ luôn tin vào truyền thông chính thống và chính phủ,
nên thay vì biểu hiện thực tại của riêng họ, họ lại đang biểu hiện thực tại của
người khác.
Và ở đây tôi nói:
“Không thể học bằng cách bị đánh đập.”
Và cô ấy trả lời:
“Để làm gì? Việc học vốn đã nằm ngay
trong đó rồi. Việc trải nghiệm những điều họ không mong muốn cũng đang giúp họ
làm rõ những gì họ thực sự muốn. Và nhờ đó, chính họ sẽ tự giải tán những egregore
của mình.”
Hiểu không? Tức
là nhờ trải nghiệm sống này, bạn sẽ biết rõ bạn không muốn trải nghiệm điều gì.
Và khi mọi người đều biết rõ điều họ không muốn, thì những thứ chúng ta không
thích sẽ tự tan biến. Hiểu không?
Nhưng chừng nào
vẫn còn người trên Trái Đất thích trải nghiệm những điều đó vì những bài học mà
nó mang lại, thì chúng ta vẫn còn gặp khó khăn.
Điểm quan trọng,
rất quan trọng, Yazhi nói: “Họ không hề bất
lực. Họ chỉ cảm nhận rằng họ cần sự giúp đỡ trực tiếp từ Liên đoàn. Nhưng dân số
loài người, những người bình thường, người dân, mới là những người quan trọng,
và họ đã có sẵn tất cả những gì cần để tự tiến lên.”
Hiểu không?
Không hề có mâu thuẫn gì ở đây cả. Cô ấy, không chỉ riêng cô ấy mà tất cả họ, đều
rất rõ rằng chúng ta là người tạo ra thực tại của mình.
Bạn là người tạo
ra thực tại của bạn. Nhưng nếu bạn bị phân tâm, bị cuốn vào những ồn ào của Ma
Trận, thì bạn sẽ không còn biểu hiện thực tại của mình nữa, mà sẽ biểu hiện thực
tại của người khác. Điều này chúng ta đang thấy rõ ngay bây giờ, với những gì
đang diễn ra trên thế giới. Bạn không thể tập trung được.
Còn tôi thì… tôi
dành cả ngày để thiền, à không, cũng không hẳn, nhưng tôi đang chủ động tạo ra
thực tại của mình, cái đó thì đúng. Chỉ là khi tôi bật máy tính lên để xem có
gì mới… thì lại…
Tôi có chuẩn bị
hai video ngắn cho kênh Despejando Enigmas. Những video kiểu tôi thường làm,
bình luận nội dung.
Hai video này rất
thú vị. Một cái nói về nỗi sợ - về việc họ đang gieo nỗi sợ vào chúng ta từ mọi
phía, đặc biệt là ở châu Âu. Và bạn biết đó, thứ bạn chống lại chính là thứ bạn
sẽ biểu hiện. Bạn sẽ tạo ra nhiều nỗi sợ hơn. Vậy nên tôi sẽ nói về hai thứ
quan trọng: nỗi sợ và lời nói.
Hãy nhớ rằng những
người ở trên đỉnh kim tự tháp thì vượt trội hơn chúng ta về trí tuệ và công nghệ.
Hãy nhớ điều đó.
Nhân loại có khả
năng thần giao cách cảm. Chúng ta là loài có thần giao cách cảm. Nhưng họ đã
nói cho chúng ta biết cái gì là có thể, cái gì là không thể. Và một trong những
thứ “không thể tồn tại” đó chính là thần giao cách cảm.
Nhưng chúng ta
là sinh vật có thần giao cách cảm. Nếu chúng ta sử dụng khả năng đó, họ sẽ
không thể thao túng chúng ta bằng ngôn ngữ như cách họ đang làm. Nhưng đó lại
là một chủ đề khác.
Nói chung là họ
thao túng chúng ta từ mọi phía. Họ đang thao túng chúng ta. Ngay cả ngôn ngữ
cũng là một công cụ thao túng.
Và thông qua
ngôn ngữ, một cách vô thức, chúng ta nhìn thấy những thứ không phải là thực tại.
Nhưng thôi, đó là một chủ đề khác. Bạn sẽ hiểu khi tôi nói về nó. Rất rất ngắn
thôi. Khoảng 8 phút, thậm chí chưa tới 8 phút nữa.
Rồi, xem khán giả
đang nói gì đây.
Bạn là người tạo
ra thực tại của mình, cái này tụi tôi đã nói rồi. Có thể sẽ có người trải nghiệm…
à không ai muốn đâu… một cuộc chiến tranh thế giới thứ ba. Nhưng vẫn có người
trải nghiệm điều đó. Tại sao? Vì mọi thứ đã có sẵn rồi, tất cả những “lá bài”
đã nằm trong cõi trung giới rồi, mọi thứ đều đã tồn tại. Chỉ là tùy vào mức độ
ý thức, mức độ hoàn thiện và cách bạn nhận thức mà bạn sẽ tập trung vào thực tại
này hay thực tại khác.
Hiện tại, tất cả
chúng ta đang tập trung vào một trạng thái gọi là sự bất định. Bạn không biết
điều gì sẽ xảy ra. Nhưng tùy theo mức độ ý thức và cách bạn nhận thức, bạn sẽ
bước vào một thực tại nơi bạn thấy thế giới đang hướng đến một nền văn minh
mang tính toàn diện, hài hòa. Nhưng cũng sẽ có những người, tùy theo mức độ ý
thức của họ, sẽ đi trải nghiệm một hướng khác.
Không cần phải sợ.
Họ sẽ trải nghiệm chiến tranh thế giới như một trải nghiệm. Để lần sau họ biết
rõ điều gì là thứ họ không muốn trải nghiệm. Hiểu không?
lorenavallejo1598: “Đúng vậy, một người luôn đang biểu hiện liên
tục, bất chấp những sự nhiễu loạn, và tập trung vào bản chất mở rộng của chính
mình.”
Thì… bạn có thể ở
bất kỳ đâu, không quan trọng bạn ở đâu, nếu bạn thực sự tập trung vào điều bạn
muốn, bạn sẽ đi về phía đó. Không quan trọng bạn đang ở đâu.
Chỉ là… theo hiểu
biết của tôi, có những nơi sẽ hỗ trợ thực tại bạn muốn tốt hơn những nơi khác,
nhưng đó là góc nhìn cá nhân. Còn bạn thì có thể biểu hiện bất cứ điều gì ở bất
cứ đâu.
Nhưng ở đây có một
điều rất thú vị: những gì bạn thấy trong thực tại của mình chính là thứ bạn sẽ
tiếp tục biểu hiện. Nếu bạn ở một nơi chỉ có nghèo đói, bạn sẽ tiếp tục biểu hiện
nghèo đói. Nếu bạn ở một nơi đầy sự phong phú, bạn sẽ tiếp tục trải nghiệm sự
phong phú. Bạn sẽ biểu hiện sự phong phú, phong phú và luôn là phong phú. Và sự
phong phú sẽ đến với bạn.
Bạn quyết định tất
cả. Bạn quyết định mọi thứ. Có những người mong muốn một cuộc sống đơn giản,
thoải mái, và họ có được điều đó. Có những người thì không, họ chỉ có đau khổ
và khổ đau, rồi họ luôn tự hỏi: tại sao tôi lại khổ như vậy? Thì bạn tự biết
câu trả lời rồi đó.
Gosia nói: “Tôi có một câu hỏi, Yazhi. Tôi chợt nghĩ ra
điều này. Nếu bạn nói rằng tất cả đều là sự phản chiếu nội tâm mang tính tập thể,
thì bạn có nghĩ rằng chúng tôi – tất cả những người đang làm việc để giúp đỡ,
những người hướng dẫn, thiên thần, hay bất cứ vai trò nào – cũng cần phải vượt
qua và buông bỏ nhu cầu định nghĩa bản thân mình theo cách đó không? Và khi làm
vậy, liệu những thế giới cần được giúp đỡ cũng sẽ tan biến không? Ý tôi là, có
phải chúng tôi đang duy trì những thế giới như thế này bằng chính sự tập trung
của mình không?”
Ý Gosia là gì?
Là khi bạn đi tìm để giúp, thì chính việc tìm kiếm đó cũng đang tạo ra thứ bạn
tìm. Bạn hiểu không?
Và đó là điều chu1ng
ta đã nói trong các buổi trước. Nếu bạn thấy một người cần giúp, hãy giúp họ.
Nhưng đừng đi tìm người cần giúp, vì bạn sẽ luôn tìm thấy. Và rồi đến một lúc
nào đó, tất cả những người đó sẽ hút cạn năng lượng của bạn.
Vậy nên câu hỏi
là: chúng ta có đang duy trì những thế giới này bằng sự tập trung của mình
không? Và nếu chúng ta buông bỏ nhu cầu giúp đỡ, thì những thế giới đau khổ đó
có biến mất không?
Tức là nếu bạn
chuyển sự chú ý sang nơi khác, thì thực tại này sẽ tan biến.
Yazhi trả lời bằng
một câu hỏi: “Tại sao bạn không đi giúp ở
trại cứu hộ động vật? Bạn có thể làm tình nguyện để giúp những chú chó, mèo
không nhà đó. Trước khi tôi nói, có thể bạn chưa từng nghĩ đến điều đó. Nhưng
nó vẫn tồn tại ở đó.
Các
trại cứu hộ giúp đỡ theo cách họ làm vì đó là điều họ đã chọn. Bạn chọn giúp
nhân loại theo cách mà bạn có thể. Đó là lựa chọn của bạn. Và bạn chọn như vậy
vì đó là điều bạn làm tốt nhất. Nhiều người có thể đi dọn chuồng, nhưng họ
không thể mang đến điều mà bạn đang mang đến.
Bạn
làm điều đó vì đó là con người bạn. Nó định nghĩa bạn. Tần số của bạn quyết định
điều đó và khiến bạn tương thích với cách giúp này chứ không phải cách khác.”
Chính xác. Ví dụ
như tôi, tôi rất yêu động vật, nhưng tần số của tôi dẫn tôi đến việc ở đây thay
vì ở một trại chó mèo nào đó… ví dụ như ở Phần Lan.
Bạn hiểu ý tôi
không? Đó là điều định nghĩa bạn ở mức tần số. Hãy nhớ, chúng ta là tổng hợp của
những gì chúng ta nghĩ, những gì chúng ta làm, những gì chúng ta tie61p nha65n
và những người chúng ta ở cùng. Tất cả những điều đó tạo nên tần số của bạn.
Nếu bạn đang ở một
nơi… ví dụ như giữa một cuộc chiến, thì bạn ở đó vì tần số của bạn phù hợp với
điều đó. Bạn có thể là một người rất thức tỉnh về tâm linh, nhưng bạn vẫn đang ở
giữa một cuộc xung đột vũ trang, với tất cả những gì nó kéo theo – chứng kiến sự
hủy diệt và tất cả những điều liên quan.
Bạn tương thích
với sự kiện đó ở mức tần số. Không phải là bạn không thức tỉnh. Nhưng bạn ở đó
vì bạn phù hợp với điều đó về mặt tần số.
Có nhiều cách để
giúp đỡ. Tất nhiên là có. Rất nhiều cách. Chỉ cần bạn tồn tại thôi, nếu bạn là
một người luôn vui vẻ, thì bạn đã đang nâng tần số rồi. Vì tất cả đều là tần số.
Và khi bạn mang tần số của niềm vui, bạn lan tỏa nó ra xung quanh.
Và Yazhi tiếp tục,
cái này rất hay. Cô ấy nói: “Tại sao bạn
không đến một viện dưỡng lão để đọc sách cho người già nghe? Đó cũng là giúp đỡ.
Nhưng bạn chọn giúp theo cách phù hợp với con người bạn.”
Điều quan trọng
là: bạn chọn giúp theo cách phù hợp với chính bạn.
Tôi có một người
bạn ở Barcelona. Anh ấy có điều kiện tài chính tốt. Nhưng không biết bao nhiêu
lần mỗi tuần, anh ấy đi phát đồ ăn cho người vô gia cư. Anh ấy giúp theo cách
mà anh ấy có thể. Anh ấy đi giúp mọi người, nhưng người này thì… nói thật là
anh ấy không cần phải làm vậy. Không phải kiểu “ôi, tôi giúp vì biết đâu sau
này tôi…” không, không phải. Anh ấy là người đã đầy đủ về tài chính, không thiếu
thứ gì, và anh ấy chọn giúp. Và điều đó làm anh ấy cảm thấy rất tốt. Anh ấy đi quanh khu Raval và những nơi như vậy.
Gosia nói: “Nhưng ý tôi là vậy. Vậy thì khi chúng ta vượt
qua tần số của việc tin rằng mình là người giúp đỡ, thì những thế giới mà chúng
ta sẽ giúp có tan biến không? Hay chúng vẫn tồn tại, chỉ là chúng ta không còn ở
đó nữa, giống như các ví dụ bạn đưa ra phía trên?”
Yazhi trả lời: “Chúng sẽ không tan biến, dù có thể lập luận
rằng từ góc nhìn của họ thì có, dựa trên cùng lập luận về góc nhìn tâm linh của
những con người giả. Nhưng ít nhất họ sẽ hiểu rằng việc giúp đỡ là một quyết định
cá nhân. Giúp đỡ là một lựa chọn cá nhân. Nó không tốt cũng không xấu. Và việc
tiếp tục con đường riêng của bạn cũng hoàn toàn hợp lệ.”
Tức là bạn làm
gì cũng đều tốt. Bạn muốn giúp – tốt. Bạn không muốn giúp – cũng tốt. Bạn muốn
đi theo con đường của riêng bạn – cũng tốt. Tất cả đều tốt.
“Người ta nghĩ rằng phải sống để phục vụ người
khác, nhưng có một điều còn tốt hơn – đó là không đặt bản thân mình sang một
bên. Trở thành một thực thể mà khi bạn làm điều bạn thích, nuôi dưỡng những mối
quan tâm của riêng mình, thì đồng thời, một cách đan xen và tự nhiên, điều đó
cũng mang lại lợi ích cho tập thể. Bạn chỉ đơn giản là chính bạn, và chỉ cần tồn
tại thôi, bạn đã giúp rất nhiều rồi.”
Như tôi đã nói
trước đó, chỉ cần tồn tại thôi là bạn đã giúp rất nhiều. Dĩ nhiên là hiểu theo
nghĩa bạn không phải là người đi làm hại người khác, không phải kiểu đi trộm cắp
hay phá hoại. Chỉ cần bạn tồn tại, nâng cao tần số của mình, thì bản thân điều
đó đã là sự giúp đỡ rồi.
“Bạn chỉ cần theo đuổi hạnh phúc và lợi ích của
chính mình. Và bằng cách đó, bạn kéo theo và giúp tất cả những người xung quanh
bạn.”
Tôi nhắc lại: bạn
chỉ cần theo đuổi hạnh phúc và lợi ích của chính mình, và bằng cách đó bạn sẽ
kéo theo và giúp những người xung quanh.
Rất đơn giản. Thật
ra không hề phức tạp. Không có gì phức tạp cả.
Xem mọi người
nói gì nào.
francescxaviermunoziaviles1240: “Những gì tôi làm trên radio, có người đã cảm
ơn tôi vì tôi đã giúp họ vui lên trong những lúc khó khăn.”
À, vậy là rất tốt
đó, Francés. Rất tốt.
Gosia nói: “Đó chính là nền tảng của một xã hội toàn diện,
đúng không? Mỗi người thể hiện những gì họ đang có, và bằng cách đó họ đóng góp
cho xã hội.”
Yazhi trả lời: “Đó chính là nền tảng, đúng. Bạn chỉ là chính
bạn, không cần đặt câu hỏi, chỉ cần theo đuổi những gì bạn quan tâm và hạnh
phúc của riêng bạn mà không cảm thấy tội lỗi.”
Bạn phải hạnh
phúc. Đó là điều nhiều người không hiểu. Điều đầu tiên là bạn. Bạn phải là ưu
tiên đầu tiên. Bạn phải hạnh phúc trước. Sống trong sự phong phú trước. Có sức
khỏe tốt trước.
Và khi bạn đã ổn,
đã hạnh phúc, đã sống trong sự phong phú, thì nếu bạn muốn giúp người khác, cứ
giúp. Không có vấn đề gì cả. Nhưng nếu bạn giúp mà sau đó lại hối hận, thì đừng
giúp. Nếu bạn sẽ hối hận, thì đừng giúp.
Và luôn giúp từ
một vị thế mạnh mẽ, từ một vị thế bạn thực sự có khả năng giúp.
Không phải kiểu:
“Tôi rất muốn giúp người khác, nhưng tôi chẳng có gì cả.” Vậy thì đừng giúp, cứ
lo sống hạnh phúc đi, đừng làm vướng thêm. Hiểu không?
Có người nói:
“Tôi rất muốn giúp nhưng không thể.” Ừ, tôi cũng rất muốn chấm dứt chiến tranh
trên thế giới, nhưng tôi đâu làm được gì. Bạn muốn tôi làm gì?
Những giới hạn
duy nhất là những giới hạn bạn tự đặt ra. Nhưng thật ra tôi cũng không làm gì để
chấm dứt chiến tranh. Sự thật là vậy. Tôi không làm gì, vì như tôi đã nói, có
những người muốn trải nghiệm điều đó, dù bạn thích hay không, họ vẫn muốn trải
nghiệm.
GABRIELMAVERICK: “Tôi làm việc mỗi ngày với mọi người để giúp
họ thức tỉnh ý thức.”
Rất tốt. Gabriel
Maverik.
Boutiqueveggie: “Giúp mang lại hạnh phúc” – đúng rồi.
Rồi, tiếp tục. “Và hạnh phúc của bạn, không có cảm giác tội
lỗi. Chính việc bạn là chính bạn đã truyền cảm hứng và giúp đỡ người khác.”
Gosia nói: “Có một điều nữa. Bạn nói chúng tôi là những
người truyền tải thông điệp. Nhưng thực sự chúng tôi là như vậy, hay chỉ là một
ý niệm của chúng tôi?”
Gosia tiếp tục:
“Tôi không biết tại sao, nhưng tôi không
muốn chỉ là một ý niệm của chính mình. Nếu bạn nói rằng những gì tôi nghĩ mình
là chỉ là một ý niệm, thì ngay lập tức tôi muốn vượt qua nó và tìm kiếm điều gì
đó nhiều hơn. Nếu việc là người giúp đỡ chỉ là một ý niệm chứ không phải bản chất
của tôi, thì tôi muốn biết bản chất thật của mình là gì, cái tôi thực sự, vượt
ra ngoài các ý niệm.”
Yazhi trả lời: “Nhưng bạn luôn là ý niệm mà bạn có về chính
mình. Khái niệm bạn có về bản thân là thứ định nghĩa thực tại của bạn.”
Đúng vậy. Bạn
chính là một ý niệm.
Xem mọi người
nói gì.
Boutiqueveggie: “Cái tôi rất phức tạp. Giúp là giúp, nhưng
tôi không thích kiểu khoe khoang.”
Đúng, có rất nhiều
người giúp đỡ trong im lặng. Họ không muốn được công nhận, không muốn gì cả, họ
chỉ giúp thôi. Có rất nhiều người như vậy.
Gosia hỏi: “Nhưng khái niệm đó là do mình tự đặt ra. Vậy
phía sau nó là gì? Cái tôi vượt ra ngoài là Nguồn – là tất cả. Và không có gì
ngoài những ý niệm. Trời ơi, cuộc sống này đúng là một vòng lặp.”
Và tôi hỏi: “Ý niệm có phải là ảo ảnh không?” Câu hỏi
này Yazhi sẽ trả lời sau.
Gosia nói: “Đó là ý tôi. Ý niệm giống như ảo ảnh. Dù
chúng có vẻ rất mạnh mẽ về bản thân bạn, thì tôi vẫn muốn vượt ra khỏi chúng.”
Và Yazhi nói một
điều rất thú vị: “Bạn không thể tìm thấy
cái tôi tuyệt đối, cái tôi cuối cùng của mình, và vì vậy bạn tìm kiếm nó, trong
khi bạn vốn đã là nó rồi, vì không thể là gì khác ngoài chính cái mà bạn luôn
luôn có.
Bạn
tìm kiếm vì bạn không hiểu nó, bạn không nhìn thấy nó. Và điều đó xảy ra vì, giống
như một con mắt không thể tự nhìn thấy chính nó, hay một con dao không thể tự cắt
chính nó, bạn cũng không thể hiểu hoàn toàn bạn là ai.”
Và tôi nói thêm:
“Một mặt của đồng xu cũng không thể nhìn
thấy mặt còn lại của nó.”
Mà nói thật,
trong căn nhà này tôi thấy có gì đó kỳ lạ. Có gì đó rất lạ. Lúc nãy tôi nghe thấy
tiếng bước chân của một con chó nhỏ, hoặc mèo nhỏ, nhưng tôi nghĩ là chó. Tôi
nghe rõ tiếng bước chân ở đây. Đó là lý do tôi quay đầu lại, vì tôi nghe thấy
tiếng đó.
Và khi tôi đang
ăn trong phòng khách, tôi cảm thấy có gì đó chạm vào chân mình. Nhiều lần tôi
nghĩ là con mèo, vì ở đây có hai con mèo, nhưng tôi thấy chúng đang ở chỗ khác,
mà vẫn có cái gì đó chạm vào chân tôi.
Phía sau tôi là
nhà bếp, và nhiều khi tôi ngồi làm việc đến 3 giờ sáng, tôi nghe rõ tiếng bước
chân của một con chó trong bếp. Nghe rất rõ. Tức là trong căn nhà này có một
con chó nhỏ. Có một “linh hồn” của một con chó nhỏ. Thú vị đúng không?
Trời ơi, đúng là
điên thật. Điên thật.
Để tôi đọc bình
luận.
imeldahernande: “Có gương không?”
Không, nhà này rất
ít gương. Phòng này không có, phòng bên cạnh cũng không có. Chỉ có một cái ở lối
vào.
Bạn thấy không?
Tôi lại nghe thấy tiếng bước chân của con chó ở đây. Nó đang ở quanh đây. Là một
con chó nhỏ. Nó đi lại rồi dừng. Tôi có một con chó “vô hình”. Đúng vậy.
Gosia nói: “Tôi hiểu, nhưng như vậy thì bạn vẫn đang ở
trong một hành trình khám phá vô tận.”
Rồi, và ở đây Yazhi
trả lời câu hỏi của tôi, câu hỏi là: “Ý
niệm có phải là ảo tưởng không?”
Cô ấy nói: “Robert hỏi liệu ý niệm có phải là ảo tưởng
không. Điều đó còn tùy vào định nghĩa của bạn về “ảo tưởng”. Tôi có thể lập luận
rằng ý niệm chính là thứ duy nhất là thật. Bởi vì từ đó mọi thứ được vật chất
hóa. Nó là nền tảng của mọi sự sáng tạo. Có thể đó là lời giải thích cho việc
vì sao linh hồn luôn tìm cách mở rộng – đơn giản là vì bản chất của nó không thể
tự hiểu chính nó.”
Mọi thứ đều là ý
niệm. Tôi nhớ có lần tôi nói chuyện với Aneeka về giấc mơ, về thực tại và tất cả
những thứ này. Và cô ấy nói với tôi: “Cái gì thật hơn? Giấc mơ? Vậy thì đâu mới
là thực tại? Thứ bạn đang mơ, hay thứ mà bạn cảm thấy như đang sống này?” Nghe
cũng thú vị đúng không?
Nếu xét theo góc
nhìn rằng không có thế giới vật chất, rằng mọi thứ đều là ảo ảnh, thì… đúng là
rất mạnh. Đây là những cuộc trò chuyện khá sâu rồi.
Để tôi đọc bình
luận.
Có người nói: “Đặt
một chén nước đi.”
Có người khác
nói: “Có thể nó luôn ở đó rồi, Robert.”
Không, tôi biết ở
đây đã từng có gì đó. Tôi biết. Nhưng tôi chưa từng nghe thấy “linh hồn” của một
con chó. Tôi nghĩ đó là chó, không phải mèo. Cách nó di chuyển giống chó hơn.
Rồi, tiếp tục.
Gosia nói: “Đúng, nếu nhìn như vậy thì ý
niệm là thứ duy nhất là thật, vì không có gì khác tạo ra thực tại. Nhưng vậy
thì không có gì khác ngoài ý niệm sao? Tức là chỉ tồn tại ý niệm. Trong trường
hợp này, việc tôi có ý niệm về bản thân không phải là thứ tôi cần chống lại để
phá vỡ hay vượt qua, chỉ vì nó là một ý niệm. Tôi có thể tích hợp nó vào trong
mình như một điều mà tôi đã chọn để trở thành.”
Yazhi nói: “Đúng vậy. Và đó cũng là lý do tại sao việc bảo
vệ những ý niệm cố định là vô ích, chỉ cần ngừng kháng cự với chúng.”
Gosia nói: “Vậy thì ý niệm mà chúng ta có về bản thân
như là chiến binh, người giúp đỡ, thiên thần, người truyền thông điệp… không phải
là thứ chúng ta cần chống lại, chỉ vì nó là thứ tự áp đặt. Chúng ta chỉ cần hiểu
rằng đó là ý niệm, và chúng ta có thể chọn hành động theo nó hoặc không.”
Yazhi nói: “Đúng vậy. Nếu bạn thích điều đó, cứ làm. Đó
là quyết định của bạn. Nó hoàn toàn hợp lệ. Tất cả các lựa chọn đều hợp lệ.
Không có lựa chọn nào là xấu, không có lựa chọn nào là tốt. Nhưng có những lựa
chọn thuận lợi hơn những lựa chọn khác.”
Hiểu không? Có
những lựa chọn thuận lợi hơn.
Đó giống như điều
tôi đã nói trong một buổi trước: nếu bạn thấy ai đó cần giúp, hãy giúp. Nhưng đừng
đi tìm người cần giúp, vì bạn sẽ không bao giờ dừng lại được. Hãy nhớ: khi bạn
tìm kiếm, bạn đang tạo ra thứ bạn tìm.
lorenavallejo1598: “Tất cả hành động sáng tạo của tôi đều bắt đầu
từ ý niệm. Tôi là nghệ sĩ, nhà thơ. Tôi tạo ra dự án. Tôi đang tạo ra những quy
trình để cải thiện một chính quyền nhỏ và tạo kết nối. Và tôi tiếp tục xây dựng
ngôi nhà và tổ ấm của mình.”
Rất tốt. Tôi
cũng vậy.
Thật sự là rất
đáng kinh ngạc. Khi bạn có được nhận thức này… nhưng đúng là chúng tôi đã nói rồi,
có nhiều thứ… Tôi có rất nhiều thứ trong đầu cho tương lai gần, không phải
tương lai xa, mà là tương lai gần. Và trong tương lai đó, tôi không hề thấy có
chiến tranh hay xung đột trong thực tại của mình. Tôi đang biểu hiện những điều…
thật sự rất đáng kinh ngạc.
Nhưng tôi không
thể nói ra tôi đang tập trung vào cái gì, vì có thể có người khác sẽ phá hoại.
Dù trong trường hợp của tôi, tôi nghĩ là không ai có thể phá hoại, vì nó gần
như đã được vật chất hóa rồi và chắc chắn sẽ xảy ra.
Thực tại của bạn,
kết quả của sự sáng tạo từ những ý niệm của bạn – chính là bạn. Bạn là ý niệm của
mình. Vì vậy, nếu tất cả những gì xung quanh bạn không cho bạn tập trung vào điều
gì khác ngoài những gì họ áp đặt, thì đó sẽ là thực tại của bạn.
GABRIELMAVERICK: “Robert, trong nhà bạn có gì đó à?”
Không, tôi đang
biểu hiện nhiều thứ, chỉ là tôi không thể nói ra. Tôi không thể nói cho đến khi
nó đã hoàn toàn biểu hiện, rồi nếu muốn chia sẻ với mọi người thì mới chia sẻ.
Đó là cách nó vận hành.
--------------
Có người nói: “Nhưng tôi không có tiền, tôi không thể biểu
hiện những thứ nhất định.”
Tôi cũng từng tự
hỏi câu đó. Nhưng hãy nhớ một điều: bạn là người đặt ra giới hạn cho chính
mình. Và tiền sẽ xuất hiện theo cách bạn không ngờ tới, nếu thứ bạn cần thực sự
cần tiền.
Ví dụ như một
ngôi nhà, một chiếc xe – những thứ đó cần tiền. Nhưng biểu hiện “nửa kia” của bạn
thì không cần tiền. Bạn chỉ cần biểu hiện nó. Bạn cũng có thể biểu hiện các sự
kiện, hoàn cảnh, người bạn đời, “tâm hồn đồng điệu” của mình. Những thứ đó
không cần tiền.
Sức khỏe cũng vậy
– không cần tiền để biểu hiện. Hạnh phúc cũng không cần tiền.
Nhưng có nhiều
người chỉ muốn biểu hiện những thứ vật chất, và họ lấy lý do là không có tiền.
Có người sẽ hỏi:
“Vậy tại sao bạn ở đây?”
Tôi đã nói hơn một
triệu lần rồi. Tôi ở đây vì tôi muốn ở đây. Khó hiểu lắm sao? Tôi ở đây vì tôi
chọn như vậy.
Theo góc nhìn của
tôi, mỗi người có cơ thể mà họ có là để trải nghiệm thực tại mà họ sẽ sống. Nếu
bạn là người rất hấp dẫn về ngoại hình, bạn sẽ trải nghiệm một thực tại hoàn
toàn khác với người khác, vì đó là cơ thể bạn cần để trải nghiệm cuộc sống đó.
Ví dụ, nếu bạn từ
bên ngoài Trái Đất mà muốn trải nghiệm làm một cầu thủ bóng rổ NBA, thì bạn phải
có chiều cao phù hợp. Bạn sẽ biểu hiện mình là người cao. Hoặc nếu bạn muốn trở
thành người mẫu, bạn sẽ có cơ thể của một người mẫu. Đơn giản vậy thôi.
Tôi đã nói nhiều
lần rồi: nếu tôi cao hơn một chút, nếu tôi có ngoại hình khác đi, thì tôi đã
không ở đây. Tôi đã sống một cuộc đời khác rồi, có thể đã kết hôn, chìm hoàn
toàn trong “ma trận”, và không ở đây như bây giờ.
Tôi có cơ thể
này để ở đây, với những đặc điểm của mình để sống thực tại này. Nếu không, tôi
đã không ở đây.
Rất đơn giản. Bạn
là người tạo ra thực tại của mình. Những giới hạn duy nhất là những giới hạn bạn
tự đặt ra. Tôi thuộc lòng điều này rồi.
Gosia hỏi: “Nhưng có một điều nữa mà tôi chưa hiểu rõ. Sự
khác biệt giữa cái tôi là gì và ý niệm về cái tôi là gì? Hay là không có sự
khác biệt?”
Yazhi trả lời bằng
một câu hỏi: “Còn ai có thể định nghĩa bạn
nếu không phải chính bạn? Nó là như
nhau.”
Gosia nói: “Tôi hỏi vì tôi muốn vận hành từ chính bản
thân thật của mình, chứ không phải chỉ từ một ý niệm. Tôi cảm thấy việc chỉ hoạt
động từ mức ý niệm là thấp hơn.”
Yasí nói: “Nhưng bạn chính là ý niệm. Bạn là ý niệm, và
ý niệm chính là bạn. Ý niệm tạo nên bạn. Ý niệm không phải là ảo tưởng.”
Gosia nói: “Đúng, chỉ là trước đây tôi nghĩ nó là ảo tưởng,
nên tôi không thích nghĩ rằng tôi làm những gì tôi làm chỉ vì một ý niệm tự tạo.
Giờ tôi hiểu là không có một cái tôi tuyệt đối. Chúng ta là cõi vô hình, và
chúng ta là chính mình. Và chính chúng ta tự trao cho mình sự tồn tại và định
nghĩa thông qua những ý niệm mà chúng ta tạo ra. Chúng ta kích hoạt sự tồn tại
và trải nghiệm của mình thông qua những ý niệm đó.”
Chính xác. Chúng
ta mở rộng, chúng ta hình thành và chúng ta sáng tạo. Đây là một chủ đề… không
hẳn là phức tạp, nhưng có phần khó nắm bắt.
Marthaherrera: “Chúa
phù hộ cho bạn, Robert.Bạn sẽ đạt được những gì bạn biểu hiện.”
Martha Herrera,
cảm ơn bạn rất nhiều. Nhưng thật ra tôi hiểu điều bạn nói, để thực sự biểu hiện
điều bạn muốn thì chính bạn là yếu tố quyết định. Chính bạn. Nội tâm của bạn phản
chiếu ra bên ngoài, đúng như vậy. Hãy tập trung. Khi bạn làm chủ được tất cả điều
này, mọi thứ sẽ tự đến, tự đến với bạn.
Hôm nay tôi cũng
đang nghĩ về điều đó. Mọi thứ đến đúng thời điểm của nó, và tất cả phụ thuộc
vào mức độ ý thức của bạn. Tức là, ít nhiều thì tất cả chúng ta – những người
đang ở đây, dù tôi không biết có bao nhiêu người – tất cả chúng ta đều đã trải
qua những điều tương tự.
Không phải hoàn
toàn giống nhau, vì có những trải nghiệm mà, ví dụ như một người phụ nữ có thể
trải qua, mà một người đàn ông khó có thể trải qua. Nhưng nhìn chung, phần lớn
chúng ta đều đã trải qua những điều tương tự ở mức độ nào đó.
Chỉ khác là tùy
theo mức độ ý thức mà có người trải nghiệm lâu hơn, sâu hơn, hoặc mãnh liệt
hơn. Ví dụ, có người đã từng sống trong sự phong phú cực kỳ lớn. Và mức độ
phong phú đó, có thể kéo dài lâu hơn hoặc ngắn hơn, mạnh hơn hoặc nhẹ hơn, tùy
theo mức độ ý thức của họ.
Rồi sau đó, họ
cũng đã trải nghiệm việc chạm đáy, ở mức độ khác nhau, thời gian khác nhau.
Nhưng họ đã trải nghiệm. Và thời gian bạn ở trong trạng thái đó – dài hay ngắn
– cũng phụ thuộc vào mức độ ý thức của bạn. Nhưng điều quan trọng là: bạn đã trải
nghiệm rồi. Hiểu không?
Và mục tiêu ở
đây là giữ tần số của bạn ở một mức ổn định – có sức khỏe, có hạnh phúc, có sự
phong phú. Đúng, là phong phú. Không phải bạn phải sống như một người ẩn tu hay
như Dalai Lama.
Tôi cũng không
biết Dalai Lama sống như thế nào, nhưng chắc chắn là ông ấy sống trong sự phong
phú. Bạn không cần phải ngồi dưới một gốc cây mà không có gì cả. Không. Hãy sống
trong sự phong phú. Bạn hiểu không?
Tất nhiên mỗi
người sẽ khác nhau.
francescxaviermunoziaviles1240: “Đúng vậy, trong xã hội này có tiền thì bạn đạt
được mọi thứ dễ dàng hơn, nhưng không phải tất cả đều là tiền, hãy nhớ rằng mọi
thứ đều là tần số.”
Chúng ta là người
sáng tạo, vì chúng ta là chính thực thể mà chúng ta đã tạo ra. Chính xác.
imeldahernandez: “Bạn là ai khi không có vai diễn?”
elviasamuel: “Giống như Dalai Lama?”
Tôi không biết.
Ví dụ như Giáo hoàng ở Rome – rõ ràng ông ấy không thiếu gì, ông ấy sống trong
sự phong phú.
Thật ra ông ấy
làm gì thì chúng ta cũng không biết rõ. Nhưng ông ấy sống trong sự phong phú.
Và ai muốn sống như một nhà truyền giáo thì cũng được. Sẽ luôn có đủ mọi kiểu.
Gosia nói: “Để rồi chúng ta biết mình là ai và không phải
là ai, dựa trên những gì chúng ta khám phá – hay đúng hơn là những gì chúng ta
chọn trở thành, vì chúng ta là tất cả.”
Yazhi nói: “Còn tùy bạn muốn trải nghiệm cái gì. Đó là
lý do tôi luôn nói rằng việc giúp hay không là quyết định của bạn. Nó không
quan trọng – nhưng không phải là không quan trọng đối với bạn.”
“Tức là, giúp hay không giúp thì cũng không
sao, nhưng với từng người thì điều đó lại có ý nghĩa khác nhau. Và chỉ có bạn mới
biết việc giúp đỡ có mang lại giá trị cho trải nghiệm của bạn hay không. Vì tất
cả đều là trải nghiệm.”
Đó là lý do tôi
nói thế giới hiện tại đúng là như nó phải như vậy. Thế giới đang hỗn loạn?
Đúng, vì nó phải như vậy. Đó là điều được quyết định bởi tần số. Nếu bạn không
thích, hãy tập trung vào nơi khác. Tập trung vào thực tại khác, và có thể bạn sẽ
sống trong một xã hội toàn diện, hài hòa. Vì tất cả đều đã tồn tại rồi.
Gosia nói: “Tôi muốn đi đến tận cùng của mọi thứ, để hiểu
vì sao lại có mong muốn giúp đỡ. Tôi biết chúng ta đã nói điều này rất nhiều lần
rồi.”
Yazhi nói: “Vì đó là trải nghiệm mà bạn muốn trải nghiệm.
‘Tôi’ và ‘họ’. Tôi giúp họ – điều đó nuôi dưỡng cái tôi của tôi theo nghĩa tích
cực. Nó khiến tôi cảm thấy tốt về bản thân.”
Gosia hỏi tiếp:
“Nhưng tại sao? Tại sao chúng ta lại muốn
trải nghiệm điều đó? Tôi muốn tháo lập trình. Cảm giác tốt đó đến từ đâu? Tôi cảm
thấy nó là một dạng lập trình sẵn, và tôi muốn ‘reset’ để nhìn thấy bản thân
mình ở trạng thái nguyên bản.”
Yazhi trả lời: “Điều đó phụ thuộc vào từng cá nhân. Chỉ bạn
mới biết lý do tại sao. Nhưng lý do cơ bản thì luôn giống nhau – đó là mong muốn
biết điều gì sẽ xảy ra, và mong muốn không ngừng mở rộng. Tất cả đều là sự mở rộng.”
Trời ơi, đã gần
một tiếng rồi. Thật không thể tin được thời gian trôi nhanh như vậy.
maribel52lareki: “Vậy tại sao khi còn nhỏ chúng ta cần được
giúp đỡ?”
Ừ, một đứa trẻ
thì luôn cần sự giúp đỡ ở một mức độ nào đó. Tôi không có con, nhưng tôi nghĩ
là đến một độ tuổi nhất định, trẻ em luôn cần được hỗ trợ. Nhưng cũng phải có
lúc bạn cần dừng lại, nếu không thì đứa trẻ sẽ quen với việc mọi thứ đều được
làm sẵn cho nó.
Có lẽ cũng nên để
chúng tự lập. 18 tuổi thì ra ngoài trải nghiệm thế giới, rồi quay lại kể cho
tôi nghe. Chứ ở nhà đến 40 tuổi thì… không ổn.
Đó là điều đang
xảy ra ở Tây Ban Nha, do cách xã hội được thiết kế. Ở đây, có người 17 tuổi đã
sống độc lập rồi. 17 tuổi, ra ngoài ở riêng.
Ví dụ như nơi
tôi từng sống, sau khi tôi rời đi, có hai chị em đến ở, một người 17 tuổi, một
người 18 tuổi – họ đã tự lập. Trong cùng tòa nhà, có một cặp đôi, anh khoảng 18
tuổi, còn cô ấy thì chưa đủ tuổi, khoảng 16 hoặc 17 – họ sống cùng nhau.
Ở Tây Ban Nha
thì chuyện này gần như không thể. Nhưng ở đó, họ trưởng thành hơn sớm hơn.
Gabubegueri: “Ở Argentina cũng vậy, 18 tuổi là ra ở riêng.”
Còn tôi thì 18
tuổi cũng đã sống một mình. Thực ra là bố mẹ tôi chuyển đi nơi khác, còn tôi ở
lại một mình trong căn nhà ở Barcelona. Tôi nhớ rất rõ, lúc đó tôi đang đi
nghĩa vụ quân sự. Từ 18 tuổi là tôi sống một mình. À, tất nhiên là cũng có bạn
bè, bạn gái này nọ, nhưng cơ bản là sống độc lập.
Có người nói: “Ở
Tây Ban Nha cũng không dễ để tự lập.” Đúng, không dễ.
Bạn biết điều gì
đang xảy ra ở Tây Ban Nha không? Người già bây giờ phải ở ghép với nhau vì
không đủ tiền thuê nhà. Rất nghiêm trọng. Họ phải gom 3–4 người cùng tuổi lại để
thuê một căn hộ, vì không đủ khả năng chi trả. Người trẻ không đủ tiền, mà người
già cũng không đủ tiền.
Ở Barcelona, chỉ
trong 4 năm, giá nhà tăng 100.000 euro. Tức là mỗi năm tăng 25.000 euro.
Bạn nghĩ lương
người lao động có tăng 25.000 euro mỗi năm không? Tôi nghĩ là không. Nếu tăng
như vậy thì một người phải kiếm 150.000 euro mỗi năm – điều này không xảy ra. Mức
thu nhập trung bình ở Tây Ban Nha không phải như vậy. Vậy thì rõ ràng có gì đó
không hợp lý.
Kết quả là gì?
Người ta không sinh con nữa. Vì họ chỉ đang cố gắng tồn tại. Không đủ điều kiện
để có con. Mọi thứ được thiết kế như vậy để thay đổi xã hội.
Fernandocaballerojimenez: “Tôi thì chuyển sang sống ở một căn nhà thứ
hai của gia đình. Đó là tài sản thừa kế duy nhất của tôi.”
Đúng, nhưng bây
giờ có rất nhiều bậc cha mẹ sẽ không thể để lại bất kỳ tài sản thừa kế nào.
quenoseapaguelallama: “Họ rời đi vì chán.”
Ai rời đi vì
chán? Không, không. Tôi không bị đuổi khỏi nhà. Không phải vậy. Chính bố mẹ tôi
rời đi. Họ rời đi. Họ đi hết. Thế là tôi tự hỏi: tôi đi theo họ hay ở lại thành
phố? Và tôi đã ở lại. Kệ luôn.
Nhưng đúng là
tôi sống độc lập 100%. 18 tuổi, vừa đi nghĩa vụ quân sự, vừa làm việc, vừa học.
Tôi nhắc lại: 18 tuổi, vừa làm việc, vừa học, vừa đi nghĩa vụ.
Tại sao tôi làm
được tất cả những điều đó? Bạn biết tại sao không? Thực ra lúc đó đã có máy
tính rồi, tôi nhớ rất rõ. Nhưng… tôi cũng không biết tại sao mình làm được,
nhưng tôi đã làm được. À, và còn có nhiều bạn gái nữa. Tôi nhớ rõ lắm. Đó là cuộc
sống.
Hãy nhớ: bạn là
người tạo ra thực tại của mình.
Gosia nói: “Tôi muốn biết cái gì nằm vượt ra ngoài bản
thân tôi, khi không còn ham muốn, khi không còn những ý niệm tự áp đặt. Ở đó có
gì?”
Yazhi nói – và bạn
hãy chú ý kỹ: “Nếu bạn loại bỏ những ý niệm
tự áp đặt, thì sẽ không còn Gosia nữa. Bạn chỉ còn là một phần của tập thể lớn ở
các tầng mật độ cao. Bạn chỉ là Gosia vì bạn vẫn còn giữ sự gắn bó với những ý
niệm đã định hình bạn và xác định bạn là ai.”
Câu trả lời này
rất thú vị.
Gosia nói: “Có lẽ đó là nơi tôi khao khát được ở. Tôi cảm
nhận mình ở đó. Ở đây, tôi thấy những ý niệm này bám vào tôi như quần áo, nhưng
chúng không phải là tôi. Tôi ở một trạng thái vượt xa hơn.”
Yazhi trả lời: “Ngay cả ở nơi bạn cảm nhận như vậy, vẫn còn
những ý niệm, vì bạn vẫn đang nói ‘tôi cảm nhận’. Vẫn còn có một ‘tôi’. Đó chỉ
là một lớp khác, nhưng vẫn còn những tầng cao hơn nữa.”
Thú vị thật.
Vì trong trường
hợp của tôi, khi tôi từng có trải nghiệm mà tôi nghĩ là mình đã chết, tôi không
có cơ thể. Nhưng điều lạ là tôi vẫn cảm nhận mình là “tôi”. Tức là dù không có
thân xác, tôi vẫn có cái tôi.
Tôi là tôi, đối
diện với một thực thể khác xuất hiện trước mặt tôi. Có mây, và tôi nói: “Mấy
cái đó không phải tôi. Tôi là tôi.”
Tôi vẫn có một dạng
ý thức, có tâm trí. Tôi không có cơ thể, nhưng vẫn có cái tôi. Điều đó rất kỳ lạ.
Tôi không cảm thấy
mình bị giới hạn hay bị nén lại. Không có cơ thể, nhưng cũng không phải là một
trạng thái bị ép. Rất khó diễn tả. Một trạng thái rất lạ. Nhưng đó là bản chất
của tôi, và tôi vẫn phân biệt được: cái đó không phải tôi, mây cũng không phải
tôi. Trời thì xanh, nhưng tôi không biết mình có màu gì. Rất thú vị.
francescxaviermunoziaviles: “Tôi cảm nhận rằng mình không thực sự có quá
khứ. Ký ức của tôi giống như được mượn. Tôi thấy nhẹ hơn.”
Đúng, điều đó rất
sâu sắc.
Marthaherrera: “Bạn rất thông minh.”
Không, không,
không. Tôi không nghĩ vậy.
Nhưng đúng là
tôi đã làm nhiều thứ cùng lúc. Và dù tôi sống trong nhà của bố mẹ, tôi tự trả mọi
chi phí – thức ăn, sinh hoạt, tất cả. Không phải kiểu ở nhà mà phụ thuộc như ký
sinh. Không. Tôi đã đi làm từ lúc đó rồi. 18 tuổi, tôi đã có xe riêng.
Gosia nói: “Ở nơi tôi cảm nhận, tôi thấy mình hoạt động
với một loại ý niệm khác. Nó không rõ ràng như ở đây. Đó là một dạng ‘tôi’ khác
mà tôi không trải nghiệm từ đây.”
Yazhi nói: “Ở mức cao nhất, bạn không trải nghiệm nữa –
bạn là tất cả. Bạn chỉ có thể trải nghiệm khi, từ trạng thái toàn giác đó, bạn
tập trung vào một phần nhỏ của chính mình, trong toàn thể.
Phần
nhỏ đó chính là thứ định nghĩa một lần nhập thể ở các mật độ thấp hoặc bất kỳ mức
nào. Bạn là tất cả. Và vì vậy bạn chọn chỉ nhìn một phần nhỏ của mình để trải
nghiệm cái “tôi”.
Ở
tầng cao hơn, bạn là tất cả. Không có cái tôi. Chỉ có tập thể vĩnh cửu. Không
có trải nghiệm. Và không có trải nghiệm bởi vì mọi thứ đã được hợp nhất, nằm
ngoài thời gian. Và khi không có nhận thức về chuỗi sự kiện, thì không có trải
nghiệm.”
Điều này rất
quan trọng: nếu không có trình tự sự kiện, thì không có trải nghiệm. Bởi vì ý
thức cần thời gian để trải nghiệm. Rất thú vị.
Tôi sẽ nói thêm
về điều này sau.
Ở đây họ nói về
3D, 5D, 6D, 7D – nhưng sau đó họ giải thích rằng đó chỉ là cách nói để dễ hiểu.
Gosia nói: “Vậy có những cấp độ giữa việc là tất cả và
là Gosia, đúng không? Ở trạng thái tôi cảm nhận, tôi chưa phải là tất cả. Tôi vẫn
là, nhưng ý niệm về ‘tôi’ khác đi, không rõ ràng như ở đây.”
Yazhi nói: “Đúng, có các cấp độ. Đó là lý do có 3D, 5D,
6D, 7D… Đây chỉ là cách diễn đạt để bạn hiểu.”
Có người có tần
số tương đương với cái gọi là 3D, người khác 5D, 6D…
“Nếu bạn cảm thấy mình hòa nhập với toàn thể
nhưng vẫn còn một khái niệm “tôi” như một phần của tất cả, thì đó tương đương với
mức hiểu như 7D hoặc 8D – nơi cái tôi vẫn còn tồn tại như một khái niệm. Ở 9D,
chỉ còn lại một ý niệm rằng có thể hình thành một điều gì đó ở phía dưới – một
ý định. Cái tôi gần như hoàn toàn tan biến trong tập thể ý thức.”
Những mật độ này
chỉ là ví dụ để dễ hiểu. Thực ra là một phổ liên tục, và có bao nhiêu ý thức
thì có bấy nhiêu “mật độ”.
Ví dụ, ngay
trong buổi livestream này, mỗi người xem đều có một “mật độ” riêng, tùy theo mức
độ ý thức của họ. Nhưng tất cả chúng ta vẫn đang nằm trong một dải tần chung.
lauradass: “Tôi đang dần khám phá bản thân.”
Beto_Arg: “Màu nền trên màn hình nhìn đẹp quá.”
Có người khen
màu nền đẹp. Thực ra màu này không phải xanh, mà là tím. Nhưng lên màn hình lại
thành xanh. Ở ngoài thì tôi thấy nó là tím, hơi hồng. Nhưng trên màn hình lại
hiện xanh.
Được rồi, tiếp tục.
Gosia nói: “Đúng, vì vậy tôi nghĩ nơi tôi cảm nhận không
phải là Nguồn, không phải là trạng thái giác ngộ hoàn toàn. Vẫn còn tồn tại một dạng tự quan sát cái
tôi, nhưng nó mang tính tập thể hơn, mở rộng hơn, không còn những ý niệm kiểu
như giúp hay không giúp. Đó là một dạng tồn tại khác. Ở đó mới là “nhà” của
tôi. Thậm chí không phải Taygetan hay bất kỳ thứ vật chất nào.”
Và Yazhi nói: “Hãy lưu ý rằng ở trạng thái của Nguồn, sự hợp
nhất của tất cả, trạng thái giác ngộ hoàn hảo, không tồn tại cái tôi, không tồn
tại trải nghiệm. Vì vậy nó tương đương với hư vô, với khoảng không… thậm chí
còn không phải vậy. Không thể định nghĩa được, bởi vì nếu bạn định nghĩa nó,
thì nó không còn là nó nữa. Vậy nên giác ngộ hoàn toàn tương đương với việc
“không tổn tại”, và đó là lý do bạn chọn sống trong những mật độ nơi vẫn còn có
khái niệm về sự tồn tại, về cái tôi.”
Ở đây có một đoạn
hội thoại khác, vì bản chép này tôi lấy từ một trong các buổi của Gosia, và ở
đây có nói về Swaruu. Tôi không có mặt trong đoạn này, nhưng bạn sẽ thấy mức độ
tin tưởng giữa Gosia với Swaruu và Yazhi. Nhiều người từng nói rằng tụi tôi
“bóc lột” họ – không phải vậy, bạn hãy tự nhìn.
Yazhi nói: “Tôi có thể cảm nhận rằng bạn vẫn cảm thấy
mình đang mất đi người bạn Swaruu. Tôi vẫn ở đây.”
Gosia trả lời: “Tôi biết bạn vẫn ở đây, điều đó tôi biết.
Nhưng bạn tự do hơn rồi. Trước đây bạn mệt mỏi hơn, giống như tôi, có phần u sầu,
và bạn có thể kết nối với tôi theo cách đó. Còn bạn bây giờ đã vượt qua sự u sầu.”
Yazhi nói: “Bạn sẽ đến một điểm mà gánh nặng quá lớn đến
mức nó vỡ ra. Người bình thường sẽ bị đau tim.”
Gosia nói: “Và tôi rất vui cho bạn. Bạn không tưởng tượng
được đâu. Vì bạn đã tự do, vì bạn đã hiểu cách vượt qua những trải nghiệm của
Swaruu 9. Bạn xứng đáng với điều đó. Bạn đã gánh vác quá nhiều, nên tôi thật sự
rất vui cho bạn. Thật sự. Và cũng bởi vì ở đâu đó, tôi cũng đang ở cấp độ đó.
Tôi đoán là tôi vừa là bạn vừa là cô ấy.”
Yazhi nói: “Giờ tôi còn mang nhiều hơn trên vai – ký ức
và “nghiệp” của 12 Swaruu.”
Tức là cô ấy là
phiên bản thứ 12, và mang theo tất cả ký ức của các phiên bản trước.
“Nhưng tôi biết cách xử lý điều đó, và tôi muốn
nói với mọi người cách để hạnh phúc ngay cả khi mang theo tất cả những điều đó.”
Gosia nói: “Bạn nhẹ nhàng hơn, tự do hơn, giải thoát hơn
– và bạn xứng đáng với điều đó, sau tất cả những gì bạn đã trải qua. Bạn đã ra
khỏi vòng lặp. Bạn đang ở trạng thái cao nhất, cuối cùng đã tự do.”
Yazhi nói: “Tôi không thể tự do nếu người khác không cảm
thấy tự do. Vì vậy tôi có nhu cầu rất lớn phải dạy cách để tự do, cách giải
phóng nghiệp, cách buông bỏ.”
Gosia nói: “Nhưng ít nhất bạn cũng tự do cho chính bạn.
Bạn đã vượt qua rất nhiều nghiệp rồi. Giờ thì có vẻ bạn vẫn bị ràng buộc bởi ý
niệm rằng bạn không thể tự do nếu người khác chưa tự do. Tại sao lại như vậy?
Chẳng phải chúng ta chỉ cần chỉ đường, làm phần của mình, rồi phần còn lại
không còn là trách nhiệm của chúng ta nữa sao?”
Yazhi trả lời: “Bởi vì ở cấp độ mà tôi đang ở, tôi cảm nhận
và nhận thức rằng tất cả chúng ta là một.”
Hãy chú ý điều
này.
“Tôi biết rằng những gì người khác cảm nhận
cũng chính là điều tôi cảm nhận. Vì vậy tôi vẫn chưa hoàn toàn tự do. Tôi vẫn
còn việc phải làm. Tôi cần một cơ thể mới, trẻ hơn, mạnh hơn để tiếp tục. Đây
là trách nhiệm của tôi, cũng như trách nhiệm của bất kỳ ai có mức độ ý thức cao
hơn – đó là giáo dục và dẫn dắt những người có ý thức thấp hơn. Bạn và tôi là
những người dẫn đường. Đó là con người chúng ta.”
Gosia nói: “Tôi hiểu rồi. Tôi nghĩ rằng bạn đã không còn
nhu cầu đó nữa, rằng bạn không cần phải giải phóng ai, không cần phải cứu ai nữa.
Tôi nghĩ bạn đã đến để giải phóng chúng tôi và cả người Taygetan khỏi nhu cầu
phải đóng vai người giải cứu.”
Yazhi trả lời: “Điều đó cũng đúng. Nhưng không còn là một
nhu cầu như trước đây của Swaruu 9 nữa. Điều duy nhất tôi cần là là chính mình,
và mọi thứ sẽ tự chảy theo cách cần thiết. Cũng giống như bạn.”
“Điều duy nhất bạn cần là theo đuổi hạnh phúc
của chính bạn, và việc giúp đỡ người khác sẽ tự nhiên xảy ra. Bạn không cần phải
hy sinh nhu cầu của mình. Điều này rất quan trọng: bạn không cần phải hy sinh
nhu cầu hay mong muốn cá nhân vì một ‘sứ mệnh’.”
“Không phải là “bạn hoặc người khác”. Suy
nghĩ đó tạo ra sự tách biệt. Chỉ cần là chính mình, và bạn sẽ tự nhiên giúp đỡ.”
Và đến đây là kết
thúc buổi livestream về chủ đề này – có nên giúp hay không giúp. Tôi hy vọng bạn
thích. Chúng ta đã nói hơn 1 tiếng 20 phút rồi.
Boutiqueveggie741: “Chúng ta không thể nhìn thấy những người ở
5D dù họ ở quanh đây sao? Thực thể đã đi vào cơ thể của bạn, Robert, thuộc mật
độ nào vậy?”
Tôi nghĩ là bạn
có thể thấy. Tôi nghĩ là có thể thấy. Nếu bạn thấy họ, thì có thể là tần số của
bạn đã nâng lên, hoặc họ hạ xuống, và hai bên gặp nhau. Nếu họ bước vào 3D, thì
bạn sẽ thấy họ. Trừ khi họ là những thực thể liên chiều.
Ví dụ như người
Taygetan, hay Swaruunian, khi họ xuống đây, con người vẫn thấy họ, vẫn tương
tác được với họ.
Còn thực thể mà
tôi từng thấy thì hơi trong suốt. Tôi đã nói rồi – khoảng 20% là trong suốt.
Không phải do bộ đồ, vì bộ đồ của họ trắng hoàn toàn. Nhưng làn da thì hơi xanh
và có độ trong. Khi tôi nói “trong suốt”, không phải kiểu thấy mạch máu, mà là
như thể họ thuộc về một thực tại ít đặc hơn. Nhưng trong thực tại của họ, có lẽ
họ vẫn “đặc” như bình thường.
Tức là, cái thực
thể mà tôi thấy ở đây – người từng ở đây rồi rời đi – tôi thấy nó thuộc về một
dạng… tôi đoán là mật độ cao hơn, vì nó ít đặc hơn. Vậy nên tôi không biết nó
thuộc về đâu. Tôi không biết. Nhưng tôi thì không có cơ thể, và chính trải nghiệm
đó khiến tôi hiểu rất rõ, 100% chắc chắn với những gì họ nói: chúng ta là bất tử,
chúng ta không phải là cơ thể này, chúng ta đã có một cơ thể khác.
Ở đâu? Dưới dạng
nào? Tôi không biết. Nhưng chúng ta là bất tử. Đúng như vậy.
Beto_Arg: “Nếu một ngày nào đó tôi thấy người Taygeta
ngay trước mặt mình, tôi sẽ là người hạnh phúc nhất vũ trụ.”
Tôi không biết.
Điều đó còn tùy mỗi người.
elviasamuel: “Giống như một bức tượng băng?”
Ừ, có thể giống
vậy. Như một bức tượng băng, nhưng không có độ phản chiếu hay ẩm như nước.
Nhưng đúng, có thể so sánh như vậy. Trong suốt giống như tượng băng, nhưng rõ
ràng không phải là một bức tượng thật.
Rồi, vậy thôi mọi
người. Ở đây đã là 1 giờ sáng bên Phần Lan. Tôi có chuẩn bị hai video ngắn: một
cái nói về “lời nói”, một cái nói về “nỗi sợ”. Chúng ngắn thôi, bạn sẽ thích.
Giờ thì xem có
tin tức gì mới trên thế giới không. Muốn xem tin thì bạn theo dõi tôi trên X với
tên Taygeta oficial” (viết hai chữ F).
Để tôi xem…
David Icke thì
lúc nào cũng ở trên X. Cả ngày.
Ông ấy viết: “Có
lẽ lời khuyên tốt nhất là hãy tỉnh khỏi trạng thái thôi miên mà bạn đang bị áp
đặt, trước khi quá muộn.”
Ông ấy đang phản
hồi một bài đăng của một người nào đó – có vẻ là người theo tôn giáo, tôi không
rõ. Người này nói: “Thời gian sắp hết. Hãy quay về với Chúa trước khi quá muộn.”
(Joel 2:12)
“Vì vậy, Chúa
phán: Hãy quay về với Ta ngay bây giờ, khi vẫn còn thời gian. Hãy dâng trái tim
của bạn cho Ta. Hãy đến với sự ăn chay, nước mắt và đau buồn.”
Trời ơi… lại là
nỗi sợ. Lúc nào cũng là nỗi sợ. Gieo nỗi sợ. “Hãy đến với nước mắt, đau buồn…”
Vậy còn bạn thì cho lại cái gì? Thật sự là…
Tôi sẽ lưu lại để
đọc kỹ sau.
Rồi, có một vụ
cháy. Nhiều tòa nhà ở Los Angeles có chứa amiăng – một chất gây ung thư. Có vẻ
đã có những vụ cháy lớn thiêu rụi nhiều căn nhà.
Để tôi xem có
tin gì mới nữa không…
Có một tin về một
bác sĩ phẫu thuật thần kinh từ Harvard – Eben Alexander. Ông ấy nói rằng trong
lúc hôn mê, khi não ngừng hoạt động, ông đã trải nghiệm một “cõi thiên đường thật
sự”. Điều này trái với khoa học, vì khoa học cho rằng ý thức đến từ não. Nhưng
thực ra là ngược lại – ý thức tạo ra não. Não chỉ là một giao diện.
Còn tin về một vị
tướng – McCasland. Những thông tin mới nhất: Điện thoại, kính và các thiết bị
cá nhân của ông được tìm thấy trong nhà. Những thứ còn thiếu gồm: giày leo núi,
ví và một khẩu súng lục cỡ 38. Một chiếc áo hoodie của Không quân Mỹ được tìm
thấy cách nhà khoảng 2 km vào ngày 7 tháng 3. Không có dấu vết máu, đang tiếp tục
phân tích.
Có một người phụ
nữ cũng mất tích. Một phụ nữ có độ tuổi tương đương, làm việc cùng ông ấy. Tôi
cần xem lại ngày tháng, không biết họ mất tích cùng ngày hay cách nhau một
ngày. Nhưng điều này rất đáng nghi – cả hai cùng biến mất. Cần phải theo dõi
thêm.
Rồi, vậy thôi mọi
người. Một cái ôm thật chặt. Cảm ơn tất cả những ai đã tham gia, đóng góp. Hẹn
gặp lại vào ngày mai.
Có người nói:
“Chúa là bò sát.” Tôi có thể sẽ nói về điều đó trong video sau.
Nhưng giờ thì
tôi đi tập thể dục đây, vì tôi tập gần như mỗi ngày.
Chúc mọi người
ngủ ngon. Hoặc chào buổi sáng, tùy nơi bạn đang ở.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=wixwKdQCAWA
https://swaruu.org/transcripts/
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
- Tại
sao chúng ta giúp? Chúng ta có cần phải làm thế không?
- Thần
giao cách cảm - Làm cách nào để kích hoạt nó trong thực tế "3D"?
- Trường
thần giao cách cảm & Egregors và nỗi sợ hãi của bạn
- Chúng
ta đang sống trong Ma trận 3D
- Swaruu
và Yazhi - Họ là ai? Câu chuyện chưa bao giờ được chia sẻ
- Swaruu
và Yazhi - Sự khác biệt của họ
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html