Swaruu Transcripts 1944 - 😨 → ❤️✨Nỗi sợ là người bạn tốt nhất của bạn (điều mà không ai nói) – Swaruu de Erra

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1944


Nỗi sợ là người bạn tốt nhất của bạn (điều mà không ai nói) – Swaruu de Erra

 

25-01-2026




Chào mọi người, các bạn khỏe không? Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares. Hôm nay tôi mang đến một chủ đề khá thú vị, hy vọng là mọi người sẽ thích.

 

Tôi vừa được báo là tôi có một video đang để ở chế độ ẩn. Sao lại có chuyện đó được ta? Kỳ ghê.

 

Đợi chút nha mọi người, đợi chút. Chúng ta đang phát trực tiếp hoàn toàn. Lạ thiệt, vì tôi có đăng một video. Kỳ ghê ha? Thôi, để lát tôi coi lại. Cảm ơn mọi người. Không phải là hai ngày trước đâu, mà trời ơi, mấy hôm trước tôi có đăng một video, rồi tất nhiên là tôi đăng video lên…

 

Tôi đăng video đó với ý nghĩ là đang để công khai, mà hóa ra nó lại ở chế độ ẩn. Và giờ Gosia báo cho tôi biết là video đó đang bị ẩn trên kênh Despejando Enigmas. Không sao hết, ngày mai tôi sẽ chuyển sang công khai để tất cả khán giả đều xem được.

 

Buổi live này tôi chia sẻ ở vài chỗ thôi, tôi có chia sẻ trên Telegram. Hình như là có chia sẻ trên Telegram rồi, như mọi người biết đó, Despejando Enigmas, và trên Telegram tôi có tạo một nhóm tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Tôi cũng chia sẻ liên kết buổi trực tiếp này trên Instagram với tên Despejando Enigmas. Và mọi người biết rồi đó, nếu muốn tham gia kênh Nous Noble thì cứ nhắn tin cho tôi qua đó.

 

Rất đơn giản thôi, bạn chỉ cần viết cho tôi biết bạn muốn nói về chủ đề gì là được. Tôi còn chia sẻ ở đâu nữa không ta? À, trên X, mọi người biết rồi đó, Taygeta Oficial với hai chữ F. Theo dõi tôi ở đó đi, vì đó là mạng xã hội duy nhất trong tương lai có thể cạnh tranh trực tiếp với YouTube. Còn ở đâu nữa? Tôi nghĩ là tôi cũng đã chia sẻ buổi trực tiếp này trong tất cả các cộng đồng YouTube của mình rồi.

 

Tôi biết là có người đã chia sẻ lên Facebook, cảm ơn rất nhiều nha. Riêng tôi thì không chia sẻ trên Facebook.

 

Chúc mọi người thứ Bảy vui vẻ.

 

Tiêu đề của buổi trực tiếp hôm nay là… à, tiêu đề tôi đặt là: “Nỗi sợ là người bạn tốt nhất của bạn – điều mà không ai nói”.

 

Swaruu cho biết đây là một cuộc trò chuyện giữa Swaruu, Gosia, và tôi nghĩ là có một chút nội dung của Nai'Shara nữa.

 

À, hiện tại video đang để ở chế độ ẩn, không phải riêng tư, mà là ẩn. Nhưng tôi muốn kiểm tra xem thực sự video đó… ừm, nó đang được đăng, chính là cái video đã đăng rồi. Chỉ là câu chuyện hơi dài dòng chút thôi. Mọi người biết rồi đó, mấy chuyện rắc rối của YouTube nhiều khi mệt thiệt.

 

Thôi, không nói nữa. Vậy thì mình bắt đầu luôn nha. Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây, cảm ơn tất cả các bạn điều phối viên.

 

Tôi có bản phiêm âm ở đây. Đây là một cuộc trò chuyện. Tiêu đề gốc thì khá dài. Bản phiên âm này cũng khá dài, nên tôi nghĩ là tôi sẽ chia ra làm ba phần. Tiêu đề gốc đại khái là… là về nỗi sợ. Có một từ không thể nói ra vì bị kiểm duyệt. Tình hình toàn cầu, hãy tập trung. Thông điệp ngoài Trái Đất từ Pleiades.

 

Và ở đây Swaruu nói… tức là cuộc trò chuyện bắt đầu như thế này. Bình luận của Dhor Káal’el, dành cho những ai chưa biết Dhor Káal’el là ai thì phải coi hết các buổi trực tiếp trước đó, nếu không thì sẽ không hiểu.

 

Dhor Káal’el  có một bình luận mà tôi rất thích và tôi muốn dùng làm phần mở đầu. “Nỗi sợ khiến bạn chạy trốn.”

 

Rồi, lát nữa mọi người sẽ hiểu. Nỗi sợ khiến bạn chạy trốn. Nghĩa là nỗi sợ làm bạn phản ứng, khiến bạn hành động.

 

Tất nhiên là có người thì bị nỗi sợ làm cho tê liệt, có người thì nỗi sợ khiến họ phản ứng theo kiểu hung hăng, và có người thì nỗi sợ khiến họ “chạy trốn” đúng nghĩa. Thực tế là đa số các bằng sáng chế và phát minh đều xuất hiện sau các cuộc xung đột chiến tranh, mặc dù nhiều thứ đã được giữ lại từ trước rồi sau đó mới dùng để làm đủ thứ tàn bạo.

 

Nỗi sợ là gì? Nó là gì? Nó là điều đối lập với tình yêu. Tình yêu là khi bạn đưa một điều gì đó trở thành một phần của chính bạn. Còn nỗi sợ thì đẩy ra xa, nó là điều bạn không mong muốn.”

 

Nỗi sợ là thứ bạn không muốn, nên bạn xua đuổi nó. Nhưng nỗi sợ lúc nào cũng bị xem là một điều xấu. Lúc nào cũng vậy, ai cũng tìm mọi cách để tránh nỗi sợ, tránh cảm giác sợ hãi bằng mọi giá. Có lẽ không có thứ gì mà một sinh thể sống lại né tránh nhiều hơn nỗi sợ.”

 

Nói cách khác, không có thứ gì mà bạn chạy trốn nhiều hơn nỗi sợ. Và tại sao? Vì nó là cơ chế bảo vệ căn bản cho sự sống còn của cái tôi (ego). Nó chính là cơ chế bảo vệ nền tảng cho sự tồn tại của cái tôi.”

 

Nhưng rồi người ta lại tấn công cái tôi, đặc biệt là trong các cộng đồng tâm linh. Người ta nói rằng phải vượt qua nỗi sợ, phải vượt qua cái tôi. Đó là điều mà họ hay nói. Gần đây tôi vừa xem một video nói đúng về chuyện này, về việc vượt qua nỗi sợ, vượt qua cái tôi.

 

Swaruu nói rằng: “Các bạn sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cái tôi hay nỗi sợ, nhưng cả hai đều không phải là điều xấu. Nguyên lý đối nghịch của vũ trụ này nói rằng: bạn không thể biết một điều gì nếu bạn không biết điều đối lập của nó.”

 

Muốn biết tình yêu là gì thì bạn phải biết nỗi sợ là gì. Nguyên lý này nói rằng bạn không thể nhận thức một điều nếu không biết cái đối lập của nó. Vì vậy, nỗi sợ là một công cụ giúp chúng ta hiểu chính bản thân mình.”

 

Không có nỗi sợ thì bạn sẽ không thể biết tình yêu là gì, vì hai thứ này là đối lập và gắn liền với nhau, không thể tách rời. Khi bạn trải nghiệm nỗi sợ, bạn mới trân trọng tình yêu hơn, cảm nhận nó sâu hơn và biết được giá trị thật sự của nó.”

 

Nỗi sợ là sự bảo vệ của cái tôi. Không có nỗi sợ thì sẽ không có cái tôi, bởi vì nếu không có nỗi sợ thì sinh thể sẽ không thể sống lâu được.”

 

Swaruu nói rằng: “nếu không có nỗi sợ thì nhiều sinh thể đã không thể tồn tại. Mà không có sự sống thì sẽ không có sự mở rộng.”

 

Sự mở rộng chính là điều mà mọi sinh thể, mọi thực thể có linh hồn đều tìm kiếm: quay trở về Nguồn, sự hòa nhập. Hòa nhập chính là tình yêu. Còn phân mảnh chính là nỗi sợ.

 

Việc có một trải nghiệm bản thân đã là nỗi sợ. Và rồi là sự thỏa mãn khi bạn đã đối diện với những nỗi sợ của chính mình, từ những nỗi sợ nhỏ nhất cho tới những nỗi sợ lớn nhất. Bạn sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi nỗi sợ khi còn sống. Chừng nào bạn còn sống, thì chừng đó bạn không thể thoát khỏi nỗi sợ.”

 

Hơn nữa, nỗi sợ còn tạo cảm giác như nó luôn bám theo bạn, cho tới tận những ngày cuối đời. Chỉ là có người thì ý thức rõ về nỗi sợ, còn có người thì ít ý thức hơn, đến mức cảm giác như chưa từng có nỗi sợ nào tồn tại.”

 

Nỗi sợ là một phần của sự sống, là một phần không thể tách rời của trải nghiệm ba chiều, và cả ở những mật độ khác nữa. Càng xa Nguồn bao nhiêu thì càng có nhiều nỗi sợ bấy nhiêu, vì mức độ tách rời lớn hơn. Đó chính là điều đang xảy ra trên Trái Đất.”

 

Trên Trái Đất có vô số nỗi sợ, bởi vì chúng ta đang sống trong một trạng thái tần số tương đương với ba chiều, được tạo ra một cách nhân tạo. Vì vậy, đa số con người sống trong sợ hãi: sợ, sợ, sợ không đủ tiền sống tới cuối tháng, sợ đủ thứ. Và đó là một dạng nỗi sợ mang tính nhân tạo, do lối sống mà hệ thống này áp đặt lên con người.

 

Sợ, sợ, sợ… sợ cả những hội nghị kia, nơi họ nói toàn những điều vớ vẩn, kiểu như bây giờ họ muốn… theo cách họ nói thì đa số người dân không “chích vắc xin”. Thế là vì đa số không đeo, nên để bằng cách nào đó khiến đa số “chích vắc xin”, họ sẽ cho tất cả những thứ đó vào nước uống. Những điều này họ nói công khai đó, tôi không bịa ra đâu.

 

Rồi bạn thấy đó, kiểu người như vậy thì mình sẽ đi về đâu? Toàn là gieo nỗi sợ, nỗi sợ và thêm nỗi sợ. Đó chính là tin tức, mọi người hiểu tôi muốn nói gì không?

 

rosaameliabenalcazar8246: “Trời ơi, Robert, vậy thì tôi đang rất gần với Nguồn.”

 

Ừ, cũng có thể lắm. Đúng vậy, đúng vậy. Bạn và rất nhiều người khác cũng vậy.

 

Thật ra là ở kênh này, đa số những người xem những nội dung như thế này, không phải vì họ xem nội dung này mà giác ngộ, mà là vì mức độ ý thức của họ vốn đã khá cao rồi. Ở đây tôi đang nói tới những người không xem những nội dung kiểu này, những người thậm chí còn không biết chúng tồn tại. Những người đó mới là những người sống trong sợ hãi liên tục: sợ, sợ, sợ, rất nhiều người như vậy.

 

Còn chúng ta thì là một câu chuyện khác. Vì sao? Vì chúng ta rung động ở một tần số khác, thời gian vận hành với chúng ta theo một cách hoàn toàn khác. Nó là như vậy đó.

 

Ví dụ như hôm nay, nhiệt độ giảm rất mạnh. Không phải giảm chút đâu, mà xuống tới âm mười ba độ. Với nhiều người đang xem buổi phát trực tiếp này, có thể cả đời họ chưa từng trải qua âm mười độ. Nhiệt độ xuống âm mười ba, mà trong lúc đó thì hai cái đèn của chiếc xe nhà di động của tôi bị cháy, một cái phía sau và một cái phía trước.

 

Tôi nghĩ ngay: không thể lái xe nhà di động như vậy được, phải có chút hiểu biết chứ. Trời tối rất nhanh, không có đèn thì đi đâu? Thế là tôi phải đi lấy một gói hàng, chạy tổng cộng mười sáu cây số, tám cây đi và tám cây về.

 

Trên đường đi thì, dĩ nhiên, khi ý thức cao hơn, bạn quan sát được nhiều thứ hơn. Bạn thấy nhiều hơn. Tôi đã thấy trong rừng một con vật gì đó trông giống như một con sóc màu trắng. Tôi chưa từng thấy nó bao giờ. Nó nhảy từ cành này sang cành khác, mà tôi thấy tận hai con lận. Không biết đó là con gì nữa, rất kỳ lạ.

 

Hai bóng đèn bị cháy, nhưng chuyện đó không làm tôi tụt tần số đâu, [cười] ngược lại, mọi thứ sẽ còn tốt hơn. Vì tôi vốn đang cần mua vài món đồ, tiện thể mua luôn bóng đèn, học cách thay chúng là xong.

 

Mọi thứ đều là học hỏi. Tôi không có tự nhiên bực bội hay khó chịu chỉ vì một cái bóng đèn bị cháy. Cắm một cái máy vô rồi cháy thêm một bóng nữa? Không, không có chuyện đó. Tôi sẽ học cách thay bóng đèn, mà nói thật là mấy bóng này cũng rẻ, chưa tới ba euro một cái.

 

betotigrethor: “Diễn đàn Davos và Câu lạc bộ Bilderberg là những nơi nơi các chương trình nghị sự mang tính thoái hóa được lên kế hoạch.”

 

Đúng rồi, đúng rồi.

 

Rồi, mình tiếp tục nha. Vì thật ra là mấy nơi đó tồn tại là để làm gì? Để tạo ra nỗi sợ và sự bất an. Nhưng mọi người biết rồi đó, cùng một sự kiện, nhưng kết quả tác động lên mỗi người lại khác nhau. Không phải ai cũng bị ảnh hưởng giống nhau.

 

Ngay lúc này, nếu xảy ra một chuyện giống như chuyện đã xảy ra cách đây năm năm, thì những người bị ảnh hưởng nặng nề nhất, điều này rất logic, chính là những người sống trong thành phố. Đúng y như vậy. Những người sống ngoài thành phố thì trải nghiệm một thực tại khác, hơi khác một chút.

 

Và nếu bạn sống ở một quốc gia khác, không liên quan gì tới chuyện đó, thì lại càng khác nữa. Cuộc sống là như vậy đó. Bạn trải qua những tình huống khác nhau.

 

Tôi nhắc lại: “càng gần Nguồn bao nhiêu thì càng ít nỗi sợ bấy nhiêu, vì có nhiều sự hòa nhập hơn. Mà hòa nhập thì là tình yêu.”

 

Các bạn cần có nỗi sợ, nếu không thì sẽ không có tình yêu, trừ khi các bạn đã hoàn toàn hòa nhập vào Nguồn. Khi đó, bạn chính là Nguồn, là tất cả. Nhưng khi đã là tất cả rồi thì không còn sự mở rộng nữa.

 

Không có sự mở rộng thì chỉ còn trạng thái tĩnh, bất động, không có trải nghiệm, bởi vì mọi trải nghiệm đều cần có sự đối nghịch.”

 

Điều này rất hợp lý. Tôi không nói bậy đâu. Mọi trải nghiệm đều cần có sự tương phản.

 

Ví dụ như bạn chơi trượt dây trên không, bạn sẽ thốt lên: “Trời ơi, đã thiệt.” Nhưng để thấy nó đã, bạn cần có sự đối lập giữa vui và chán. Mọi thứ đều như vậy. Để biết mình đang sống trong an toàn, bạn cần biết trước thế nào là không an toàn.

 

Bạn cần trải nghiệm tất cả. Chỉ là mỗi người sẽ cần bao lâu để trải nghiệm một loại trải nghiệm nào đó mà thôi. Dĩ nhiên, bạn không thể sống mãi trong nỗi sợ liên tục được. Nếu sống mãi trong nỗi sợ thì… bạn cần có tình yêu để tiếp tục “thưởng thức” nỗi sợ – mà thật ra là có nhiều người rất thích điều đó.

 

Ví dụ, có rất nhiều video nói về xung đột, chiến tranh, đủ thứ. Thì những người suốt ngày nói về chiến tranh, xung đột đó, họ cần phải biết thế nào là hòa bình.

 

Vậy nên, câu chuyện ở đây là: mỗi người cần bao lâu để nếm trải hòa bình, và cần bao lâu để nếm trải nỗi sợ. Riêng tôi thì, tôi đã quá đủ với chỉ một chút nỗi sợ rồi. Chỉ cần chút đó thôi là tôi có thể sống cả đời trong tình yêu.

 

Nỗi sợ thì tôi đã trải qua rồi, ví dụ như ở Barcelona, trong trường hợp của tôi. Cho nên bây giờ, tôi chọn sống trong tình yêu.

 

Nỗi sợ thì tôi đã trải qua rồi, khi còn sống ở Barcelona. Giờ tôi muốn sống ở đây trong tình yêu cho tới tận cuối cùng của sự tồn tại của tôi trên Trái Đất. Vậy thì rõ ràng là, tôi nghĩ mọi thứ đều phụ thuộc vào khoảng thời gian đó, tùy theo mức độ ý thức của mỗi người.

 

francescxaviermunoziaviles: “Đúng vậy, hệ thống đèn rất quan trọng. Hôm nay tôi đã trải qua một tình huống, may mà tôi có đèn tốt và cả đèn chống sương mù.”

 

Đúng vậy, đèn rất quan trọng. Rất quan trọng.

 

Vấn đề của tôi bây giờ là thời tiết. Không giống nhau chút nào giữa việc thay một bóng đèn ở nhiệt độ dương mười hai độ và thay một bóng đèn ở âm mười ba độ. Hoàn toàn không giống. Trước hết là ổ khóa bị đóng băng, chìa khóa không tra vào được. Cái tua vít hay dụng cụ gì để vặn ốc cũng không thể dùng lực mạnh, vì làm vậy là gãy hết.

 

Chỉ cần dùng lực một chút là mọi thứ vỡ hết. Mọi người hiểu tôi muốn nói gì không? Thành ra là dù có đủ dụng cụ, tôi cũng không thể thay được, vì xe nhà di động đang để ngoài trời, không nằm trong garage. Nếu ở trong garage thì còn có nhiệt độ môi trường phù hợp để làm việc, còn thế này thì không thể, không thể làm gì được, mọi thứ đều dễ gãy.

 

Thật sự là rất kinh khủng. Cho nên vấn đề của tôi là khí hậu. Đây đúng là một vấn đề.

 

Được rồi, mình tiếp tục. Mọi người sẽ thấy, vì mọi trải nghiệm đều cần có sự đối nghịch.

 

Bạn cần có đối nghịch, và cần có một yếu tố gây bối rối, mà điều đó có thể được diễn đạt thành nỗi sợ. Cho nên, không có nỗi sợ thì không có sự sống. Nỗi sợ là cần thiết. Nỗi sợ là cần thiết để bạn biết thế nào là sự sống.”

 

Theo kinh nghiệm của tôi, đúng vậy, tôi thấy rằng tất cả chúng ta, ai cũng vậy, đều trải qua những trải nghiệm giống nhau, y hệt nhau. Chỉ khác là có người trải nghiệm chúng với mức độ mạnh hơn người khác, và điều đó phụ thuộc vào mức độ ý thức của mỗi người.

 

Ví dụ, có những người rất sợ cô đơn, một nỗi sợ kinh khủng, cực kỳ lớn. Có thể là cả đời họ chưa từng biết thế nào là cô đơn, cho tới một lúc nào đó họ phải trải nghiệm điều đó. Vậy thì câu hỏi là: những người không chịu nổi việc ở một mình đó, khi rơi vào hoàn cảnh cô đơn, họ sẽ phải trải nghiệm tình trạng đó bao lâu để rồi lại biết thế nào là không cô đơn?

 

Mọi người hiểu tôi đang nói gì không? Có rất nhiều ví dụ như vậy. Cho nên, tất cả phụ thuộc vào mỗi người, vào mức độ ý thức của họ, họ sẽ trải nghiệm những điều đó như thế nào.

 

Cũng giống vậy với nghèo đói và sung túc. Để đi tới sung túc, bạn cần phải đi qua nghèo đói. Khi bạn từng nghèo mà sau đó có được sự dư dả, bạn sẽ thưởng thức sự dư dả đó sâu sắc hơn, chứ không phải nghèo đói. Bạn hiểu ý tôi không? Tức là bạn phải đi qua nó.

 

Ví dụ, nói về người kia ở Venezuela, người từng sống như một ông hoàng, sống như vua chúa, ăn toàn cao lương mỹ vị. Trước công chúng thì nói là ăn uống đạm bạc thôi, nhưng trong đời sống riêng thì ăn uống những thứ tốt nhất, ngon nhất. Người đó đã từng tận hưởng sự sung túc.

 

Vậy để biết thế nào là sung túc, bây giờ người đó lại sống hoàn toàn ngược lại: thiếu thốn. Bạn hiểu tôi nói gì không? Và câu chuyện bây giờ là: người đó sẽ sống trong thiếu thốn bao lâu, trong khi trước đây từng có tất cả?

 

Điều đó lại tùy thuộc vào mức độ ý thức của họ. Có thể, tùy vào mức độ ý thức, họ sẽ quay lại sống trong sung túc nhờ những thứ họ còn giấu đâu đó, nếu họ ra được khỏi nơi họ đang ở. Còn nếu không ra được, thì họ sẽ phải sống với trải nghiệm đó. Mọi người hiểu không? Họ sẽ phải sống với nó.

 

Vậy nên, người ta cần phải nhìn nhận điều đó, dùng nó để phân tích tại sao mình cảm thấy như vậy, tự hỏi bản thân mình đang sợ điều gì, và vì sao.” - Mọi người cần tự hỏi: mình đang sợ cái gì, và tại sao. Đây giống như một dạng làm việc với bóng tối bên trong.

 

Không ai có thể sống mà không có nỗi sợ. Nỗi sợ sẽ theo họ mãi mãi. Không còn cách nào khác ngoài việc đối diện với nó. Bạn phải đối diện với nó. Bạn phải đối diện với nỗi sợ.”

 

Rồi Swaruu nói tiếp: “Họ chạy trốn nó bằng mọi giá, chỉ để rồi lại gặp nó ở ngay góc đường tiếp theo, buộc họ phải đối diện. Cuối cùng thì nỗi sợ sẽ tìm tới bạn, và bạn buộc phải đối diện với nó.”

 

Đối diện với nó chính là đối diện với những cái bóng của mình, với những lý do bên trong khiến mình sợ những điều mình không mong muốn. Có rất nhiều người chạy trốn nỗi sợ, nhưng tôi nghĩ điều tốt nhất là đối diện với nó. Đối diện bằng tất cả sức mạnh của bạn. Bạn đối diện với nó.”

 

Bạn phải đối diện, không sợ bất cứ thứ gì. Cuối cùng thì chính bạn là người tạo ra toàn bộ câu chuyện này, bạn đang tạo ra nó.”

 

Nỗi sợ sẽ buộc bạn phải đối diện với chính mình, bởi vì chính từ bạn mà nỗi sợ đó sinh ra. Nỗi sợ đến từ bạn, không phải từ thứ gì khác, bởi vì mọi thứ đều xuất phát từ chính bạn. Không có gì ở bên ngoài cả, tất cả đều là ý thức.”

 

Nó định nghĩa bạn, và bạn sẽ phải đối diện với nó như là cách duy nhất để hòa tan nó. Bởi vì chạy trốn thì không hiệu quả. Đúng vậy, chạy trốn không có tác dụng, vì bạn không thể chạy trốn khỏi chính mình. Khi đối diện rồi, bạn sẽ nhận ra rằng nỗi sợ chỉ là một ảo ảnh, bởi vì tình yêu và sự hòa nhập mới là sự thật. Nỗi sợ là ảo ảnh.”

 

Đúng vậy, đúng vậy. Một chuyện khác nữa, nếu bạn chạy trốn khỏi nỗi sợ, có thể là kiểu như… quên nó đi, bỏ nó qua một bên. Nhưng rồi lại phải xem là bạn đang chạy trốn khỏi cái gì. Tùy vào vấn đề là gì.

 

Ví dụ, bạn có một vấn đề nào đó và bạn nói: “Thôi, tôi không muốn biết tới nó nữa”, rồi để nó tự tan đi cùng với tất cả hệ quả của nó, vì bạn biết là nó cũng không thể đi xa hơn được. Mỗi người là một thế giới khác nhau.

 

Tôi cũng không biết bạn có thể sợ cái gì. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Mỗi người đều có những vấn đề của riêng mình.

 

Và hãy chú ý điều này: nỗi sợ là sự phản chiếu của những gì bạn dự đoán sẽ xảy ra. Chính xác. Mọi người nhìn kỹ chỗ này nha.

 

Nỗi sợ là sự phản chiếu của những gì bạn dự đoán sẽ xảy ra.”

 

Chính xác.

 

Bạn sợ một điều gì đó sẽ xảy ra, trong khi có thể nó sẽ chẳng bao giờ xảy ra cả. Nhưng bạn vẫn sợ.”

 

Vấn đề là khi bạn tập trung quá nhiều vào điều đó, bạn sợ nó sẽ xảy ra, thì cuối cùng bạn lại đang tự tạo ra nó, bởi vì bạn đang dồn sự chú ý vào một điều và bạn đang tạo ra điều đó.”

 

Swaruu nói: “Bởi vì nỗi sợ là sự phản chiếu của những gì họ dự đoán sẽ xảy ra, thứ mà theo họ là sẽ xảy ra, nhưng không nhất thiết phải xảy ra.”

 

Đó là sự nghi ngờ, là sự bất an về khả năng đối diện với vấn đề của chính mình. Sự hòa nhập và tình yêu mới là sự thật và là thực tại. Nỗi sợ là lời dối trá, là ảo ảnh.”

 

Vì vậy, nỗi sợ đang buộc con người phải đối diện với chính mình, chứ không phải với bất cứ điều gì khác. Không có gì khác cả. Làm việc với bóng tối bị ép buộc, Swaruu nói vậy. Đúng rồi, con người buộc phải làm công việc đối diện với bóng tối bên trong.

 

Swaruu nói tiếp: “Khi bị buộc phải đối diện với nó, họ sẽ nhận ra rằng nó chỉ là một ảo ảnh, và nhờ đó họ hòa nhập mọi thứ nhiều hơn, trở nên can đảm, không còn sợ hãi. Và khi họ có thể đối diện với tất cả những cái bóng của mình, họ sẽ đã hòa nhập toàn bộ những gì cần học trong kiếp sống đó.”

 

Đoạn này rất quan trọng. Bởi vì từ đây Gosia đặt ra một câu hỏi. “Họ sẽ đã hòa nhập toàn bộ những gì cần học trong kiếp sống đó. Nhưng chính đó là khoảnh khắc chính xác mà họ nhận ra rằng họ đã chết.”

 

Tôi nhắc lại nha. Swaruu nói: “Họ sẽ đã hòa nhập toàn bộ những gì cần học trong kiếp sống đó, nhưng đó chính là khoảnh khắc họ nhận ra rằng họ đã chết.”

 

Tức là bạn nhận ra rằng bạn đã học xong tất cả những gì cần học trong lần nhập thể đó. Mọi người hiểu không?

 

Khán giả nói gì nào?

 

Estela Rose: “Robert, vậy thì phải đối diện bằng cách nhận ra cái bóng nào đã kích hoạt nó, và lúc đó nó sẽ tan rã.”

 

Ừ, đúng rồi, đúng rồi.

 

Nhưng vấn đề là tôi không biết mỗi người đang có vấn đề gì. Tôi đoán là ở đây đa phần là những vấn đề… kiểu nhẹ thôi, tôi cũng không biết chính xác là vấn đề gì. Nhưng cốt lõi là phải đối diện, chứ không phải trốn tránh. Không phải giấu nó đi.

 

Mọi người hiểu tôi muốn nói gì không? Ví dụ nha, có nhiều người vướng vào chuyện vay thế chấp với ngân hàng, rồi không trả được thì họ gọi điện liên tục. Nhưng mà rồi bạn nói gì bây giờ? Bạn nói gì được? Vấn đề là vì bạn đã đi vay thế chấp. Còn tôi thì không có vấn đề đó, nên tôi cũng không biết lấy ví dụ kiểu gì.

 

Tôi thật sự không biết người ta có thể gặp những vấn đề gì. Tôi không biết. Tôi không biết. Nên tôi không thể đưa ra ví dụ cụ thể. Đó là sự thật.

 

Còn vấn đề của tôi bây giờ là gì? Vấn đề duy nhất của tôi lúc này là thay bóng đèn xe. Thật sự chỉ có vậy thôi. Tôi không tự tìm rắc rối cho mình. Đó là câu chuyện. Tôi không tìm rắc rối, tôi không có vấn đề gì cả.

 

Nếu bạn sống một mình, không ai làm phiền, thì bạn có thể có vấn đề gì chứ? Nghe nó vô lý lắm. Tôi sống hoàn toàn tách khỏi Barcelona. Tôi không muốn dính dáng gì tới đó hết, vì mọi vấn đề đều đến từ đó.

 

Nên không có vấn đề gì hết. Thật sự là không.

 

Có người nói: “Không dễ đâu, Robert.” Ừ, tôi biết, có thể với người khác thì không dễ.

 

Tôi đoán là vấn đề lớn nhất của nhiều người là tiền bạc. Nhưng rồi câu hỏi là: bạn đã đi tới vấn đề tiền bạc đó bằng cách nào? Làm sao bạn đi tới đó?

 

Rất nhiều lần, cuộc sống giống như là nó sắp đặt mọi thứ sẵn rồi vậy. Dường như một vấn đề sắp tới, nhưng khi vấn đề tới thì giải pháp cũng tới theo. Điều này còn tùy thuộc vào cách mỗi người đã tái định nghĩa lại sự tồn tại của mình như thế nào.

 

Một vấn đề có thể là một công việc nơi bạn bị đối xử như nô lệ. Nhưng điều đó cũng phụ thuộc vào việc bạn có chấp nhận công việc đó hay không. Có phải trên Trái Đất này chỉ có đúng một công việc đó thôi không? Hay là còn công việc khác?

 

Tôi thì không hiểu vì sao người ta lại chấp nhận những thứ như vậy. Tôi đã làm nhiều công việc, nhưng tôi chỉ làm những công việc mà tôi thích. Tôi thích công việc đó. Không phải là làm không công nha, nhưng tôi làm việc mà tôi thích, và còn được trả tiền nữa, vậy là quá tốt rồi.

 

Thật sự là tôi không hiểu người ta tự đặt mình vào những tình huống đó bằng cách nào.

 

Rồi quay lại câu nói ban đầu, câu bình luận của Dhor Káal’el mà tôi rất thích và muốn dùng làm mở đầu: “Nỗi sợ làm bạn chạy trốn.”

 

Và điều tôi hiểu ở đây là thế này: khi bạn rơi vào một tình huống giới hạn, bạn phải hành động rất nhanh. Bạn không thể chần chừ, không thể đứng đó chờ mọi thứ ập tới. Thời gian sẽ chống lại bạn khi bạn ở trong tình huống giới hạn.

 

Bạn phải di chuyển rất nhanh, suy nghĩ rất nhanh, ra quyết định rất nhanh. Đừng đứng yên chờ đợi. Có khi bạn phải rời khỏi thành phố, đi vào rừng, và ở đó đưa ra những quyết định giúp bạn nhìn thực tại theo một cách hoàn toàn khác.

 

Tôi không biết. Tôi thật sự không biết. Nhưng tôi không hiểu chuyện làm việc trong những môi trường bóc lột như vậy. Bạn phải chấp nhận nó thì nó mới tồn tại. Còn tôi, những công việc tôi từng làm đều là những công việc tôi thích. Tôi thích ở đó. Tôi thích công việc đó. Làm việc mà còn được trả tiền nữa, thì quá đã rồi.

 

Giờ thì tôi cũng không biết người ta đang gặp những vấn đề gì. Nhưng đúng là có rất nhiều người đang có vấn đề, chuyện đó thì không sai.

 

Gosia nói: “Cảm ơn. Một câu hỏi làm rõ nhanh thôi. Khi bạn nói ‘đó là khoảnh khắc họ nhận ra rằng họ đã chết’, bạn đang nói tới điều gì? Là sau khi chết hả?”

 

Và Swaruu trả lời: “Đúng vậy. Sau khi chết, bạn hòa nhập toàn bộ. Trong lần nhập thể đó, không còn sự trải nghiệm nào nữa.”

 

Rất rõ ràng: tức là bạn đã rời khỏi cuộc sống này rồi, thì toàn bộ những gì đã học được sẽ được hòa nhập, không còn gì nữa cả. Nghĩa là bạn không thể quay lại nhập thể lần đó nữa, xong rồi, mọi thứ được hòa nhập.

 

Bạn đã học xong toàn bộ những gì cần học trong lần nhập thể đó, nhưng cách duy nhất để đạt tới trạng thái đó là bạn đã chết.”

 

Nói cách khác, bạn phải chết thì mới biết mình đã học được những gì. Muốn biết mục đích sống của mình là gì, bạn phải sang “bên kia”. Nếu không, bạn sẽ không bao giờ biết được. Và một khi đã rời khỏi đây, bạn sẽ biết mục đích sống của mình là gì, và rất nhiều sở thích, ưu tiên trong cuộc sống khi còn sống của bạn sẽ thay đổi hoàn toàn.

 

Nếu Nguồn được biểu hiện như tình yêu, thì cái không phải là Nguồn sẽ được biểu hiện như nỗi sợ. Nếu muốn biết Nguồn là gì, thì cần phải biết cái đối lập với Nguồn là gì, và đó chính là nỗi sợ.”

 

Điều quan trọng là: “Chúng ta chỉ có thể biết mình là ai khi biết mình không phải là gì.”

 

Trong cuộc trò chuyện này, Nai’Shara tham gia và cô ấy nói: “Rất quan trọng là phải nội tâm hóa điều này, giống như câu nói quen thuộc ‘hãy tự biết mình’, bởi vì khi bạn đi sâu vào bên trong chính mình, nói theo cách đó, bạn sẽ chạm tới điểm thật sự của nỗi sợ. Nhưng bạn chỉ có thể làm được điều đó nếu bạn thật sự biết chính mình.”

 

Đôi khi bạn tự hỏi: vì sao mình luôn phản ứng như vậy trước nỗi sợ này hay nỗi sợ kia? Đơn giản là vì bạn chưa nhìn sâu vào bên trong chính mình.”

 

Tôi nhớ cuộc trò chuyện này. Tôi nhớ rất rõ, vì lúc đó tôi rất tò mò. Bởi vì đa phần các cuộc trò chuyện thường là với một trong số họ, nhưng khi có thêm một người khác tham gia thì tôi rất tò mò muốn biết họ nói với nhau những gì, họ trao đổi những gì về những chủ đề này. Trong trường hợp này, tôi nhớ là có Swaruu, có Nai'Shara, họ nói chuyện với nhau, rồi có lúc cả Aneeka nữa, và họ đối thoại qua lại với nhau, còn mình thì giống như đang lắng nghe xem họ đang nói gì. Tôi có sự tò mò đó.

 

Khán giả nói gì nào?

 

francescxavier: “Những người mặc đồ đen không làm tôi sợ.”

 

JMV-el: “Nỗi sợ hãi và các vấn đề là phần kết quả được tạo ra từ suy nghĩ và ý tưởng của bạn… nếu bạn nghĩ như vậy, thì chính bạn sẽ tạo ra chúng…”

 

Đúng vậy. Bạn nghĩ thế nào thì bạn tạo ra như vậy.

 

gabubegueri3751: “Bạn có thể biết mục đích sống của mình mà không cần phải chết.”

 

Ừm… lại quay về chuyện cũ. Khi bạn rời khỏi thân xác, bạn có sự mở rộng ý thức vì bạn không còn bộ lọc nữa. Lúc đó bạn suy nghĩ hoàn toàn khác. Và từ trạng thái đó, bạn biết mục đích sống của mình là gì.

 

Còn khi đang ở Trái Đất, tôi nghĩ là bạn tin rằng mình biết mục đích sống của mình. Bạn tin là mình biết, và có thể bạn cũng không sai. Nghĩa là những gì bạn đang làm chính là mục đích sống của bạn. Có thể lắm. Tôi không nói là không.

 

Swaruu nói tiếp: “cuộc sống được thiết kế như vậy để sự mở rộng chỉ có thể xảy ra khi bạn dần dần loại bỏ nỗi sợ. Việc gỡ bỏ nỗi sợ khỏi cuộc sống của bạn cũng chính là sự hòa nhập. Nhiều tình yêu hơn, ít nỗi sợ hơn. Nhưng bạn lại không muốn đối diện với chính mình, với kẻ tạo ra nỗi sợ đó.”

 

Nai’Shara nói thêm: “Bạn có thể đang lặp đi lặp lại những sai lầm hay những hành vi mà thật ra bạn không hề mong muốn ở bản thân. Nhưng điều gì đang thật sự xảy ra? Là nhiều khi, ở mức độ vô thức, chính bạn lại mong muốn, lại kêu gọi những điều đó. Và vì vậy, bên trong bạn chỉ còn lại sự xung đột nội tâm – sự mâu thuẫn bên trong chính bạn.”

 

Tôi sắp kết thúc rồi. Ở đây Swaruu nói: “Dù vậy, bạn vẫn có sự kháng cự với chúng, với việc đối diện với chúng, với việc cho phép chúng tồn tại. Nhưng cách duy nhất để đối diện với chúng, và do đó dẫn tới sự mở rộng, là ngừng kháng cự, bởi vì thứ gì bạn chống lại thì sẽ còn tồn tại.”

 

Chính xác. Thứ gì bạn chống lại thì sẽ tiếp tục tồn tại.

 

Bởi vậy tôi mới nói: tùy bạn đang ở đâu, nếu bạn có một vấn đề nào đó, thì hãy quên nó đi. Cứ để cho mọi thứ với vấn đề đó diễn ra như nó sẽ diễn ra, ở bất cứ đâu, hãy quên nó đi. Bởi vì nếu bạn cứ nghĩ về nó hoài, bạn sẽ biểu hiện nó ra.

 

Ví dụ trong trường hợp của tôi, nếu tôi có vấn đề gì ở Barcelona, tôi quên luôn. Mặc kệ chính quyền thành phố, chính quyền vùng, rồi đủ thứ ban ngành khác. Mặc kệ hết. Tôi không muốn biết gì về cái đám cơ hội đó. Thế là tôi hòa tan tất cả như nước mắt tan trong mưa. Toàn bộ đám tham nhũng, ăn cắp, sâu mọt đó. Tôi không muốn biết gì hết. Đi chỗ khác chơi đi.

 

Tôi đã bị vả cho tỉnh rồi. [cười] Thôi đi. Cái đèn, cái còi, đủ thứ rác rưởi họ quăng lên đầu người dân. Toàn là những thứ chỉ làm cho đầu óc người dân rối tung lên, khiến họ quay sang đối đầu với nhau bằng những thứ bị nhồi vào đầu. Thật không thể tin nổi.

 

Nhưng trên Trái Đất, mục đích sống của bạn là điều khiến bạn hạnh phúc. Đúng vậy, đúng vậy. Nếu bạn cảm thấy hạnh phúc, thì đúng rồi.

 

Tôi nhớ có lần, hình như là Swaruu nói: “Không có một cuộc đời nào trên Trái Đất là vô ích cả. Không có một cuộc đời nào là lãng phí. Tất cả đều có giá trị cho trải nghiệm mà lần nhập thể đó mang lại.”

 

Fernando Caballero: “Trước đây họ cũng từng nói rằng việc rời khỏi thân xác không giải quyết được vấn đề nếu bạn mang theo cả ma trận của mình.”

 

Đúng rồi. Vấn đề ở đây là học xong rồi thì rời đi. Rời đi.

 

Nếu bạn quay lại Trái Đất thêm lần nữa, thì có nghĩa là bạn học chưa đủ. Chưa đủ, vì bạn chưa chịu trách nhiệm cho thực tại của mình. Bạn chưa học được rằng bạn là người tạo ra thực tại của chính mình, rằng bạn phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, và rằng bạn không tạo thực tại cho người khác, mà là tạo thực tại của riêng bạn.

 

Nếu không, bạn sẽ cứ tiếp tục quay lại đây, quay lại đây mãi, rồi cũng sẽ có lúc bạn thức tỉnh thôi, vì bạn là vĩnh cửu.

 

Các lần nhập thể không diễn ra theo tuyến tính.

 

Có người nghĩ: “À, mình rời khỏi thân xác năm 2026 thì chắc sẽ nhập thể lại tiếp tục từ 2026 trở đi.” Không phải vậy. Bạn có thể nhập thể vào thời Trung Cổ, hoặc nhảy thẳng tới một ngàn năm sau, ai biết được sẽ có gì. Không ai biết. Mọi thứ luôn tương ứng với mức độ ý thức của bạn.

 

Có thể bạn nhập thể lại vào chính cuộc đời bạn đã sống trước đây, chỉ khác là thay vì sinh ra ở châu Âu, thì lần này bạn sinh ra ở châu Á, ví dụ như ở Đài Loan. Chỉ là ví dụ thôi. Tôi không biết chính xác nó vận hành ra sao. Tất cả đều phụ thuộc vào mức độ ý thức của mỗi người.

 

Swaruu nói tiếp: “Đó là lý do vì sao họ cứ mắc kẹt trong việc lặp đi lặp lại cùng một thứ. Cách duy nhất để biết chính mình là làm công việc với bóng tối, mà thực chất không gì khác hơn là đối diện với nỗi sợ của bạn.”

 

Bạn phải đối diện với nỗi sợ của mình, bởi vì thứ bạn đè nén và biến thành cái bóng chính là thứ bạn sợ. Vì vậy bạn không nhìn thấy nó. Và vì vậy bạn mới đè nén nó ngay từ đầu.”

 

Làm việc với bóng tối là đối diện với nỗi sợ, giải phóng sự kháng cự, cho phép chúng tồn tại.”

 

Và để kết thúc phần đầu tiên này, Nai’Shara nói: “Hãy đi thẳng vào nỗi sợ. Nghĩa là: không có gì nằm ngoài sự kiểm soát của tôi. Tôi kiểm soát. Tôi biết rằng không có gì có thể vượt qua tôi nếu tôi không cho phép.”

 

Đó là việc nắm quyền kiểm soát tuyệt đối và thật sự đối với chính mình.”

 

Vấn đề là ở chỗ đó. Hãy nắm quyền kiểm soát. Nếu bạn không nắm quyền kiểm soát, bạn sẽ quay lại Trái Đất thêm lần nữa.

 

Vậy thì họ muốn gì? Họ nói về việc giảm dân số toàn cầu, nhưng thực tế là rất nhiều người rồi sẽ quay trở lại Trái Đất một lần nữa.

 

Tức là họ muốn con người ở trong trạng thái đầu óc trống rỗng. Họ muốn mọi người trống rỗng để có thể làm với họ bất cứ điều gì họ muốn. Mọi người biết rồi đó, không có nô lệ nào tệ hơn nô lệ tin rằng mình đang tự do.

 

Chúng ta đã chịu đựng quá nhiều chương trình của Ma Trận rồi. Nhưng mà này, khi bạn rời khỏi đây và sang một hành tinh khác, bạn vẫn sẽ ở trong một ma trận khác thôi - có thể không nặng như cái này, tôi đoán vậy - nhưng vẫn là một ma trận khác.

 

rosaameliabenalcazar: “Tôi đang cố gắng học cho thật kỹ mọi thứ; tôi không muốn quay trở lại đây nữa, dù cho tôi không nhớ rằng chính mình đã quyết định điều đó.”

 

Rồi, chúng ta trực tiếp được bao lâu rồi? 50 phút. Mình dành thêm 10 phút nữa coi khán giả nói gì. 10 phút thôi.

 

Ờ… phần trực tiếp này lẽ ra là kết thúc rồi, mà tôi cũng không hiểu sao nữa. Video này sẽ được công chiếu vào ngày mai lúc 3 giờ chiều.

 

Rồi, để coi có tin gì mới trên X không. Có gì không? Có gì không? Nhớ nha, mọi người có thể theo dõi tôi trên X với tên Taygeta Oficial, hai chữ F.

 

Để coi nào… chậm quá trời. Trời ơi. Không có gì mới cả.

 

À, coi nè. Có chuyện này. Binh sĩ Mỹ đang huấn luyện ở Phần Lan, họ cho thấy một cái lều mà lớp ngụy trang tuyết thì quá nhỏ. Chỉ cần chạm vào tấm bạt là mái lều sụp xuống. Trạm chỉ huy này chỉ hai ngày nữa là thành một cái thác nước, và dưới ảnh nhiệt thì nó sẽ sáng như mặt trời.

 

Thật ra là như thế này, mọi người biết rồi đó: mỗi người khi vào mạng xã hội X thì sẽ thấy nội dung phù hợp với quốc gia họ đang ở. Tôi đang ở Phần Lan, nên ở đây người ta nói rất nhiều về chuyện quân đội Mỹ đang tập trận tại Phần Lan, và thực tế là họ không có cửa nếu so với binh sĩ Phần Lan, thậm chí là cả lực lượng dự bị.

 

Có một nhóm người là quân dự bị, họ đóng vai “kẻ địch”, và nghe nói là chỉ huy Mỹ phải nói: “Này, chậm lại chút đi”, vì tinh thần của binh sĩ Mỹ đang tụt dốc. Tinh thần xuống rõ rệt.

 

Dĩ nhiên rồi, điều kiện khí hậu ở đây rất khắc nghiệt. Rất khắc nghiệt. Còn người dân ở đây thì quen rồi. Trẻ con còn chạy ngoài đường trong thời tiết lạnh. Họ lớn lên trong điều kiện đó. Nên đây là một câu chuyện hoàn toàn khác.

 

Và chuyện gì xảy ra? Quân đội Mỹ không quen, không chuẩn bị cho điều đó. Sự thật là vậy. Không chuẩn bị gì hết. [cười] Có video luôn, và họ không sẵn sàng chút nào.

 

Giờ thì nghe nói họ sẽ sang Alaska. Ờ, để coi tin về Alaska. Ở đây nói rằng binh sĩ Mỹ ở Alaska - những người chuyên về tác chiến Bắc Cực - đang được huấn luyện ở Phần Lan, nhưng vẫn bị đánh giá là “không có cửa”.

 

Và rồi người ta tự hỏi: liệu có phải họ đang chuẩn bị cho Greenland không? Nhưng mà theo những gì tôi nghe được, Tổng thống Mỹ đã đạt một dạng thỏa thuận nào đó với Đan Mạch, theo đó các căn cứ quân sự Mỹ hiện có ở Greenland sẽ có chủ quyền của Mỹ. Họ đã đồng ý, nhưng chỉ là các căn cứ thôi. Không biết, tôi chỉ nghe vậy thôi.

 

Rồi mấy chuyện khác thì sao? Canada -55 độ. Không có gì mới. Tin tức chẳng có gì.

 

Ở đây có một tin: “Làm sao một nhà điều tra có thể phát hiện ra cả một mạng lưới bóc lột chỉ từ một bức ảnh do Tom Hanks đăng trên Instagram.” Nghe thôi đã thấy rùng mình. Tôi không muốn coi. Ghê quá. Mấy thứ đó chỉ làm tụt tần số thôi.

 

Trên mạng còn đầy tin giả: năng lượng miễn phí, wifi, dịch chuyển tức thời con người - “đã có sẵn bây giờ”. Toàn là sự đàn áp và kiểm soát có chủ đích. Tôi sẽ chia sẻ lại trên X để khỏi quên, chứ không phải vì tôi quan tâm. Thật sự là tôi không quan tâm chút nào.

 

Khán giả nói gì nữa không?

 

À, có chuyện này. Có một người phụ nữ… bởi vì trên mạng xã hội thì bạn không biết đó là nam hay nữ. Tôi thấy một bình luận về ý thức, tôi nghĩ là của một người phụ nữ ở Thụy Điển. Cô ấy nói đúng y như những gì chúng ta đang nói.

 

Tôi viết một bình luận khác, rồi có một người phụ nữ trả lời và gắn thẻ tôi. Tôi trả lời lại, rồi cô ấy lại trả lời tiếp. Cuối cùng tôi nói: “Tôi không biết hết mọi thứ. Tôi chỉ trả lời theo mức độ ý thức của tôi và theo cách tôi hiểu. Tôi không phải người biết hết.”

 

Rồi cô ấy nói: “Không, bình luận đó không nhắm vào anh đâu. Nó nhắm vào người kia. Anh với tôi cùng một phe.” Lúc đó tôi mới hiểu. Vì có nhiều người trên mạng tỏ ra như thể họ biết hết mọi thứ.

 

Cô ấy đặt ra những câu hỏi rất thú vị. Ví dụ như chuyện cái cây ngã trong rừng. Nếu bạn không nhìn thấy nó ngã nhưng bạn nghe thấy âm thanh, thì cái cây có ngã không? Đại khái là như vậy. Hình như ví dụ này chính Swaruu từng nói tới. Nếu bạn nghe thấy tiếng cây ngã thì cái cây đã ngã. Những kiểu ví dụ như vậy.

 

Khán giả nói gì nữa nào? Giờ là 2 giờ rưỡi sáng rồi. Thêm chút nữa thôi. Ba phút nữa.

 

Paco Rubio: “Xin chào, tới trễ quá.”

 

Không sao đâu, tụi mình sắp kết thúc rồi. Thứ Bảy mà, 2 giờ rưỡi sáng rồi.

 

Có người nói: “Chỉ nghĩ tới việc quay lại ma trận này thôi là đã thấy buồn nôn rồi.”

 

Ừ, đúng vậy.

 

Thôi, coi lại X lần nữa. Tôi thả tim cho người phụ nữ đó. Quan sát cùng một lúc thì chỉ có một kết quả thôi. Nhưng mà nói thiệt, trả lời hoài, trả lời hoài, mà câu hỏi thì tôi chẳng hiểu gì hết. Tôi không hiểu người ta đang hỏi cái gì luôn.

 

À, coi nè. Giờ lại là trí tuệ nhân tạo tạo video. Ở đây có một video nói nhiều về một người ngoài hành tinh. Nghe kỹ nè:

 

“Theo mô tả của bác sĩ phẫu thuật thần kinh Dr. Íttalo Venturelli, sinh thể đó có làn da đỏ, đôi mắt to, và có mùi amoniac rất khó chịu. Điều này trùng khớp với lời kể của các nhân chứng trực tiếp trong sự kiện Brazil năm 1996, cũng như với buổi họp báo gần đây của James Fox tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia ở Washington DC, nơi ông tiết lộ thêm thông tin về việc thu hồi sinh thể ngoài Trái Đất.”

 

“Liệu cuối cùng việc công bố toàn diện có diễn ra vào năm 2026 hay không?”

 

Và có một video về một người ngoài hành tinh, nhưng mà… ừm, nó được làm rất công phu. Nhưng là thật hay giả thì không ai biết, không ai biết cả. Tôi sẽ chia sẻ cái tweet đó ở đây. Tôi sẽ chia sẻ cho mọi người, nếu ai muốn xem thì nó đang ở trên X. Ừm… thôi thì tôi thả tim cho nó vậy.

 

Tôi thích bài đăng này. Làm rất tốt. Khả năng cao là do máy tính dựng lên. Ừ, tôi sẽ chia sẻ. Rồi, retweet. Kệ nó đi.

 

Họ cũng nói về một vụ bùng phát năng lượng Mặt Trời, nhưng mà vấn đề là… bây giờ thật sự không biết cái gì là thật, cái gì là giả nữa. Thôi, tôi thả tim rồi cũng chia sẻ luôn. Ngày mai nếu có thời gian thì tôi sẽ bình luận sau. Nội dung nói về Mặt Trời.

 

Còn cái này thì sao? “Đây là một phản hồi xuất sắc về trí tuệ nhân tạo. Nó có thể thay đổi thế giới. Còn quá sớm để biết chắc, nhưng nó có thể trở thành công nghệ mạnh nhất từng được tạo ra.”

 

Trí tuệ nhân tạo, đúng vậy.

 

“Thế nên có lẽ chúng ta nên dành nhiều thời gian hơn để lo về những hệ quả của nó, và bớt lo hơn về môi trường đầu tư.”

 

Ừ, câu này nói đúng. Trí tuệ nhân tạo là một cuộc cách mạng sẽ thay đổi toàn bộ nền văn minh trên Trái Đất. Và chúng ta đang ở giai đoạn đầu, mới thấy những bước khởi đầu thôi, nhưng tốc độ của nó thì cực kỳ nhanh, và nó sẽ thay đổi mọi thứ.

 

Và tôi còn chưa nói tới chuyện robot hình người. Tôi nghĩ rằng thay đổi lớn cuối cùng mà chúng ta từng trải qua chính là điện thoại di động. Đó là cú chuyển đổi lớn. Còn xe điện thì thật ra đã có từ nhiều năm trước rồi. Nhưng bây giờ thứ sắp tới là robot.

 

Và đúng như những gì tụi mình nói hôm qua: sẽ có một thời điểm mà số lượng robot còn nhiều hơn con người, và mỗi người trong chúng ta đều sẽ có một con. Mà nó không còn là robot nữa, mà là hình người. Tức là họ sẽ gắn da cho nó.

 

Vấn đề là, theo những gì tôi đọc được, họ đang rất dè dặt, rất e ngại chuyện gắn da cho robot. Không phải là kiểu da giả bằng cao su hay nhựa, mà là một loại vật liệu khi chạm vào sẽ cảm giác giống hệt da người. Và họ đang nghiên cứu cái đó.

 

Thật sự, những gì sắp tới sẽ rất choáng ngợp. Và điều buồn cười nhất là: chúng ta sẽ được tận mắt chứng kiến. Chúng ta sẽ thấy hết. Những gì sắp tới, chúng ta sẽ thấy.

 

Nghe nói là tới cuối năm 2027, những robot này sẽ được bán ra. Nhưng là bán cho ai? Cho các cơ quan chính thức, cho chính phủ, hay cho công chúng? Chuyện đó thì chưa rõ.

 

Ở chỗ tôi đang sống, bạn thấy những “robot” - thật ra là những xe tự hành chở hàng - chúng chạy trong rừng, mang theo các gói hàng. Nếu bạn thấy một cái đang bị kẹt, bị trượt bánh hay đứng yên, mà bạn giúp nó, thì nó sẽ nói “cảm ơn bạn”. Nó cảm ơn bạn vì đã giúp nó. Và người dân ở đây đã quen với chuyện đó rồi.

 

Bước tiếp theo, tôi đoán, sẽ là các robot hình người đi giao hàng. Robot hình người. Và vì mọi người đã quen với việc nhìn thấy chúng rồi, nên cũng không thấy gì lạ.

 

Nhưng mà nói thật, tôi không thể tưởng tượng nổi những robot mà tôi đang thấy ở Phần Lan lại có thể tồn tại ở Barcelona. Không thể nào. Chắc chắn là sẽ bị đá cho lật ngửa, bánh xe chổng lên trời. Tôi dám chắc, chắc chắn luôn.

 

Ở đây thì không, vì tư duy khác. Tôi biết mình đang nói gì.

 

Có một lần, khi tôi ở Helsinki, tôi đứng gần bờ biển thì thấy một chiếc máy bay không người lái rất lớn bay qua, bay cực nhanh, ở tầm thấp, gần như lướt qua ngọn cây, bay dọc theo bờ biển. Nhưng rồi nó không quay lại nữa.

 

Tôi không biết nó bay từ đâu tới. Nó không phải là mấy loại máy bay không người lái dân dụng hay máy bay không người lái Trung Quốc thông thường. Nó lớn hơn một chút, vẫn có tiếng vo ve như máy bay không người lái, nhưng to hơn chút xíu thôi. Cỡ như thế này. Và nó bay rất nhanh. Tôi đứng đợi xem nó có quay lại không, nhưng không thấy nữa.

 

Pin thì cũng chỉ có giới hạn thôi, tôi đứng đó khá lâu mà không thấy nó quay lại. Không biết nó bay đi đâu. Thật sự là rất khó tin.

 

Thôi, vậy là đủ rồi, mọi người. Để coi còn tin gì nữa không. Nhưng mà với tôi thì không có tin tức gì hiện lên, vì tôi không quan tâm tới tin tức, nên nó chỉ hiện mấy thứ liên quan tới máy tính, linh tinh, chẳng có gì.

 

À, coi cái này. Họ nói sẽ xây dựng một đường ống khí giữa Đức, Ba Lan, Lithuania, Latvia, Estonia và Phần Lan. Kệ đi. Chẳng có gì đáng nói.

 

Ví dụ nha, với tôi thì không hiện ra một tin nào về Tây Ban Nha hết, không có lấy một tin. Không có gì cả.

 

Ồ, cái này thì đáng chú ý nè. Tổng thống Trump được cho là đã tiết lộ một loại vũ khí năng lượng định hướng tuyệt mật của quân đội Mỹ, được gọi là “Desconcentrador” – tạm gọi là “thiết bị làm mất tập trung”.

 

Theo bài viết, đây là vũ khí đã được sử dụng trong một chiến dịch tại Venezuela để bắt Maduro. Vũ khí này đã xuyên thủng và vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống phòng thủ của Venezuela, bao gồm tên lửa, thông tin liên lạc và các thiết bị của Nga và Trung Quốc.

 

Vũ khí này có tên là Desconcentrador. Trump nói: “Tôi không được phép nói về nó.” Ông nói vậy trong một cuộc phỏng vấn độc quyền tại Phòng Bầu Dục. “Tôi rất muốn nói,” ông nói thêm, trước khi xác nhận rằng nó đã được sử dụng trong chiến dịch bí mật đó.

 

“Không có một quả tên lửa nào cất cánh. Họ có tên lửa của Nga và Trung Quốc. Không một quả nào cất cánh cả,” ông nói. “Chúng tôi đến, họ bấm nút, và không có gì hoạt động. Họ đã sẵn sàng cho chúng tôi, nhưng mọi thứ đều vô hiệu.”

 

Tổng thống Donald Trump còn bình luận về loại vũ khí này khi được hỏi về các báo cáo cho rằng chính quyền Biden đã mua một loại vũ khí năng lượng xung bị nghi là nguyên nhân gây ra “hội chứng Havana”.

 

Đây được mô tả là một loại vũ khí cực kỳ tinh vi, có khả năng kiểm soát và kích hoạt hành vi cũng như cảm xúc, đưa âm thanh trực tiếp vào bên trong hộp sọ, và thậm chí đọc và ghi các tín hiệu sóng não.

 

Tức là những suy nghĩ của bạn theo thời gian thực. Cái này còn vượt xa những thứ đơn giản như laser rất nhiều. Thưa quý vị, người ta nói rằng hiện vẫn chưa biết nhiều về loại vũ khí này, nhưng những báo cáo đó đã xuất hiện sau các lời kể trực tiếp từ thực địa ở Venezuela, mô tả cảnh các tay sai của Maduro bị quật ngã quỳ xuống, chảy máu mũi và thậm chí nôn ra máu.

 

Đúng là đã từng xuất hiện những hình ảnh cho thấy trực thăng bay vào mà không ai làm gì cả, và các phương tiện truyền thông thì nói: “Không có gì đâu, tất cả đều bị mua chuộc rồi. Quân đội đã bị mua chuộc.” Không phải vậy. Đơn giản là loại vũ khí đó đã vô hiệu hóa toàn bộ. Trực thăng bay vào rất ung dung, mọi người có thấy trong hình ảnh không? Thật sự là khó tin.

 

Hãy chú ý điều này. Một thành viên trong đội cận vệ của nhà độc tài sau đó kể lại rằng: “Đột nhiên toàn bộ hệ thống radar của chúng tôi đều tắt ngúm. Đột ngột, không có bất kỳ lời giải thích nào.”

 

Hãy bắt đầu chú ý và tự tìm hiểu về các loại vũ khí điện từ sử dụng sóng vô tuyến tần số cực thấp, cùng nhiều loại vũ khí tiên tiến khác, cả sát thương lẫn không sát thương, và cả laser nữa.

 

Đây chính là điểm mà khoa học viễn tưởng chạm vào thực tại. Và chỉ vậy thôi.

 

Tôi sẽ chia sẻ nó vào cộng đồng của mình.

 

Vậy là đủ rồi, mọi người. Giờ thì tôi xin phép nghỉ. Trễ quá rồi. Rất rất trễ. Gần 3 giờ sáng rồi, khoảng 3 giờ 20, gần 3 giờ rưỡi.

 

Gửi tới mọi người một cái ôm thật chặt. Cảm ơn rất nhiều tất cả những ai đã tham gia, đã đóng góp, cảm ơn tất cả các bạn điều phối viên đã ở đây. Chúc mọi người một ngày thứ Bảy vui vẻ. Cảm ơn mọi người đang tham gia trong khung chat, cảm ơn các bạn đăng ký mới, cảm ơn những ai đã nhấn thích, cảm ơn những ai đã chia sẻ.

 

Một cái ôm thật chặt cho tất cả mọi người. Và ngày mai mình lại tiếp tục. Để xem tôi có đăng video này hay bấm công khai không, rồi tính sau.

 

Cảm ơn rất nhiều.

 

 


 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=aa_EaVOBkTs

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 


 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét