Swaruu Transcripts 1943
Vì sao thời gian bây giờ trôi nhanh –
Swaruu de Erra
24-01-2026
Chào mọi người,
cuối tuần vui vẻ nha. Các bạn khỏe không? Tôi hy vọng là mọi người ổn.
Chào mừng mọi
người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời này mang tên Revelación Cósmica
Semillas Estelares. Và tôi phải nói rằng buổi livestream này tôi chỉ chia sẻ ở
rất ít nơi, nên việc mọi người theo dõi tôi trên Telegram là rất quan trọng, với
tên Despejando Enigmas.
Ở đó tôi thường
đăng tất cả mọi thứ, vì với tôi nó dễ hơn, nhanh hơn. Nhớ nha, Telegram có tên
Despejando Enigmas, và tôi cũng đã tạo một nhóm tên là Despejando Enigmas
Semillas Estelares. Buổi livestream này tôi đã chia sẻ ở… nói chung là tôi nghĩ
là tôi đã chia sẻ rồi, tôi nghĩ vậy, thật ra giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi nữa, vì
thời gian trôi với tôi nhanh quá, và bây giờ chúng ta sẽ nói về chuyện đó.
Chủ đề hôm nay, ờ,
tôi đã chia sẻ trên Instagram với tên Despejando Enigmas, nhớ nha, Instagram. Nếu
bạn nào muốn tham gia kênh Nous Noble, thì cứ nhắn cho tôi ở đó, nhắn cho tôi
kiểu: “Nè Robert, tôi có một trải nghiệm, tôi có chuyện này chuyện kia”, thì nhắn
cho tôi qua Instagram Despejando Enigmas.
Tôi còn chia sẻ ở
đâu nữa? Để coi. Telegram, Instagram, trên X, nhớ nha, Taygeta Oficial X, ở đó
tôi đang chia sẻ rất nhiều thông tin, trong các cộng đồng YouTube của tôi, tôi
đã nói rồi, và không ở nơi nào khác nữa. Nhưng tôi biết là có người đã chia sẻ
lại trên Facebook. Cảm ơn rất nhiều.
Thì như tôi nói,
thời gian đối với tôi trôi cực kỳ nhanh, cực kỳ nhanh. Nó không làm tôi sụp đổ
về mặt tinh thần, nhưng thời gian thì đúng là trôi vèo vèo. Tôi vừa đặt một
chân xuống đất là ngay lập tức phải đặt lại chân lên giường, vì đã trễ lắm rồi.
Tức là thời gian trôi nhanh khủng khiếp.
Và đây là điều
tôi đã từng nói chuyện với Gosia của kênh Agencia Cósmica và Space Academy, và
cô ấy nói y như vậy. “Thời gian với tôi trôi nhanh kinh khủng.” Và Matías, là bạn
đời của cô ấy, cũng nói y như vậy: thời gian trôi quá nhanh. Nghĩa là bạn không
kịp làm gì hết, vì thời gian trôi quá nhanh.
Và dĩ nhiên tôi
mới nói: vậy là do tần số của tôi thấp hay là vì sao? Hay là ngược lại, là vì tần
số cao? Là cái gì đây? Là cái gì vậy, mọi người? Hãy để lại trong phần bình luận
cho tôi biết.
Rồi, vậy thì
chúng ta sẽ nói về chuyện này, xem mọi người thấy sao. Và đây là một cuộc trò
chuyện ngắn mà Swaruu de Erra đã có vào thời điểm đó với người bạn của chúng ta
là Gosia.
Tiêu đề gốc là: “Gia
tốc thời gian và sự nội tâm hóa – tầm quan trọng của việc nội tâm hóa dữ liệu.”
Rồi, nội dung
như sau.
Gosia nói: “Tôi nhận ra rằng thông tin của bạn thực sự mở
rộng ý thức của chúng tôi, và cùng với đó chúng tôi tăng tần số của mình.”
Hoàn toàn chính
xác. Tất cả những điều này đều có liên quan với nhau.
“Vậy thì, việc chúng ta có cảm giác rằng thời
gian ngày càng trôi nhanh hơn có liên quan gì không?” - Câu hỏi là vậy đó.
Nó có liên quan gì đến cảm giác rằng thời gian ngày càng trôi nhanh hơn không?
Mọi người nghĩ sao? Để lại bình luận cho tôi đọc nha.
Swaruu nói: “Câu hỏi hay đó. Tôi nhận ra rằng tôi chưa
làm rõ, hoặc tôi chưa có cơ hội làm rõ điểm này, và điều này rất quan trọng.”
Và cái mà cô ấy
sắp nói là rất quan trọng, bởi vì có người nói với tôi: “Ừ thì, để coi, điều
tôi đang nói là một trong những bằng chứng cho thấy lần tiếp xúc ban đầu giữa
tôi và Gosia là có thật, chính là thông tin.”
Khi chúng tôi
nói chuyện với họ, họ trả lời ngay lập tức. Không có kiểu “Nè, đợi chút, bạn
làm tôi căng thẳng quá.” Không, không, không. Mọi thứ là tức thì, với sự yêu
thương và không làm ai bị căng thẳng. Bạn hiểu ý tôi không? Rõ ràng là chỉ những
người đã có tiếp xúc trực tiếp với họ thì mới biết được nó có thật hay không.
Hãy để ý câu trả
lời sắp tới. Để ý kỹ nha. Với tôi, đây chính là mấu chốt. Những câu trả lời này
không hề hời hợt, không hề vô nghĩa hay ngớ ngẩn. Nghe kỹ nè.
Cô ấy nói: “Câu hỏi hay. Tôi nhận ra rằng tôi chưa làm
rõ, hoặc chưa có cơ hội làm rõ điểm rất quan trọng này. Mặc dù từ vị trí của một
người quan sát trong một mật độ như 3D của Trái Đất, việc xử lý ngày càng nhiều
dữ liệu dẫn đến cảm nhận rằng thời
gian đang tăng tốc, so với cách một đứa trẻ cảm nhận thời gian. Tức là, càng xử lý nhiều dữ liệu thì bạn
càng cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn.”
Và cô ấy đưa ra
ví dụ về cách một đứa trẻ cảm nhận thời gian: “khoảng thời gian mà trẻ cảm nhận được là “dài” hơn, bởi vì trẻ xử lý ít
dữ liệu hơn so với người lớn – những người đã bị “bão hòa” thông tin. Nói cách
khác, đối với trẻ em, thời gian dường như trôi chậm và có nhiều “khoảng không”
hơn.”
Cô ấy tiếp tục
nói rằng: “khi một người có thể đưa những
dữ liệu đó vào trong ý thức của mình, thông qua một quá trình chấp nhận gắn liền
với ý định phát triển, trong đó bao gồm việc học cách kiểm soát lượng thông tin
dư thừa đó – tức là bạn kiểm soát nó, xử lý nó – thì sẽ xảy ra điều sau.”
Ví dụ, cô ấy
nói: “Thông qua thiền định, khi bạn có thể
làm dịu tâm trí, đưa nó về trạng thái trống rỗng – điều này rất quan trọng –
thì nó sẽ tạo ra thứ mà con người cảm nhận là việc nâng cao tần số, và cùng với
đó là nâng cao mật độ.”
“Bạn tăng tần số và mật độ, bởi vì lúc này
chính tốc độ của quá trình tâm trí hóa dữ liệu được chuyển xuống vô thức, để
cho tâm trí ý thức được giải phóng, tiếp tục xử lý thêm nhiều dữ liệu hơn nữa.
Tức là, đó là lý do vì sao thời gian trôi nhanh với bạn – bởi vì trạng thái tần
số của bạn cao, nên bạn cảm nhận thời gian nhanh hơn những người khác.”
“Điểm quan trọng ở đây là vô thức. Vô thức mới
là thứ đang biểu hiện hầu hết mọi thứ. Là vô thức – không phải tiềm thức – mà
là vô thức, như chúng ta đã giải thích rồi. Vì vậy, thế giới bên ngoài của chủ
thể sẽ trở nên tăng tốc.”
Đúng vậy, bạn sẽ
sống một cuộc đời nhanh hơn, mọi thứ đều nhanh hơn, tất cả đều nhanh hơn.
Dĩ nhiên, người
bên ngoài sẽ không nhìn thấy điều đó, nhưng bên trong bạn, bạn cảm nhận mọi thứ
đang diễn ra nhanh hơn, mọi thứ được xử lý nhanh hơn, tất cả đang tăng tốc, bởi
vì bạn đang rung động nhanh hơn những thứ xung quanh.
“Do đó, thế giới bên ngoài của chủ thể sẽ được
tăng tốc về mặt chuyển động, về chuyển động phân tử và hạ nguyên tử, tức là nhịp
điệu trên mỗi đơn vị thời gian mà một bội điều hòa (sóng hài) của một tần số
duy trì các nút mà nó tạo ra.”
Điều này khiến
cho mật độ hiện sinh của chủ thể được gia tốc.
“Mật độ hiện sinh của chủ thể được tăng tốc,
trong khi tâm trí – tức trạng thái tinh thần – vẫn tiếp tục không bị quá tải.”
Nghĩa là, thời
gian trôi với tôi cực kỳ nhanh, nhưng tôi không hề cảm thấy bị choáng ngợp. Đơn
giản chỉ là thời gian trôi rất nhanh. Tôi không kịp làm gì hết vì thời gian
trôi quá nhanh, nhưng nó cũng không làm tôi bị áp lực hay quá tải.
“Ngược lại, nếu việc xử lý lượng dữ liệu lớn
chỉ diễn ra ở mức tâm trí, như với phần lớn cư dân Trái Đất, thì điều đó sẽ gây
ra sự sụp đổ về mặt tinh thần và thần kinh, dẫn đến những vấn đề mà xã hội hiện
đại đã quá quen thuộc, như chứng loạn thần kinh, tâm thần phân liệt, và rối loạn
stress sau sang chấn, chỉ kể một vài ví dụ.”
Giờ thì bạn sẽ
hiểu vì sao người ngoài hành tinh mang cái “đai” khi họ ở trên Trái Đất – một
cái đai có thể được giấu dưới lớp quần áo.
“Khi đó, khả năng xử lý lượng dữ liệu lớn sẽ
được tích lũy, và những dữ liệu này sẽ được chuyển xuống tiềm thức. Từ vô thức,
bạn chuyển nó sang tiềm thức, giống như khi bạn học lái xe hay đi xe đạp. Bạn
không cần phải nghĩ nữa, nó trở thành tự động. Bạn nghĩ một lần rồi đưa nó vào
chế độ tự động. Nhờ vậy, bạn giải phóng tâm trí để học thêm, và những gì đã được
xử lý xong thì bạn đưa nó vào chế độ tự động – tiềm thức – vô thức.”
Và lúc này Gosia
nói: “Thật là một lời giải thích quá hay
cho một điều mà tôi cảm nhận bằng trực giác, nhưng chưa bao giờ có thể diễn đạt
thành lời.”
Và Swaruu trả lời:
“Cảm ơn bạn. Từ một góc nhìn nào đó, các
bội điều hòa (sóng hài) của một tần số vẫn giữ nguyên. Giả sử rằng, đối với một người quan sát – chủ thể – vốn ở 3D nhưng đã
nâng lên 5D, thì nhịp điệu của bội điều hòa đó” – cô ấy đưa ra ví dụ bằng
các con số như – “1-2-3-4, 1-2-4-5,
1-2-1-5 – vẫn là như nhau đối với người đó, dù họ đang ở 3D hay 5D. Nhưng đối với
một người quan sát khác vẫn ở 3D, dù nhịp điệu đó vẫn là 1-2-3-4, 1-2-4-5,
1-2-1-5, thì nó lại trông như thể đã bị tăng tốc.”
“Điều này giống hệt như một bản ghi âm giọng
nói được tua nhanh dần. Bản ghi âm vẫn ở đó, nhưng từ góc nhìn bên ngoài, nó bắt
đầu nghe ngày càng nhanh, đi qua giai đoạn giọng “sóc chuột”, cho đến khi chỉ
còn là một tiếng tách thoáng qua, rồi biến mất hoàn toàn, mặc dù bản ghi âm vẫn
còn tồn tại.”
Và tôi nói thiệt,
điều này chỉ có thể được giải thích bởi một người đang thực sự sống trong trạng
thái đó. Và nó diễn ra ngay trong khoảnh khắc, viết ra ngay lúc đó. Không có
chuyện “đợi chút, đợi chút, bạn hỏi nhiều quá làm tôi căng thẳng rồi đó, Gosia,
Robert”. Không có. Mọi thứ diễn ra tức thì, trôi chảy, và thật sự là… choáng ngợp.
Cô ấy tiếp tục
nói rằng: “Về bản chất, nếu không có một
yếu tố công nghệ xen vào” – ở đây cô ấy đang nói tới công nghệ – “thì các bạn sẽ không thể nhìn thấy tôi, cũng
không thể nói chuyện với tôi, bởi vì tôi sẽ đang di chuyển quá nhanh.”
“Chính vì vậy mới có sự trượt lệch thời gian.”
Chúng ta đã nói
rồi: một ngày ở Temmer hay Erra tương đương – tôi không nhớ chính xác – khoảng
bốn hay năm ngày trên Trái Đất, và vẫn là cùng một cuộc sống. Tức là, bạn có thể
nói: “Trời ơi, ở đây thời gian trôi nhanh quá.” Nhưng thực ra, trong một ngày bạn
sống ở đây, thì trên Trái Đất đã trôi qua năm ngày.
Nhưng hãy để ý kỹ
nha: năm ngày đó lại mang cảm giác rất chậm, còn một ngày ở đây thì lại cảm
giác bình thường. Đó chính là lý do của sự trượt lệch thời gian được cảm nhận
giữa các hành tinh, dù trình tự các sự kiện vẫn giống nhau. Ví dụ, ở Temmer tôi
uống một ly nước, còn trên Trái Đất thì bạn đã uống năm ly nước rồi.
Và đó là lý do
vì sao tôi luôn cảm thấy không kịp thời gian, như thể tôi đang sống trong một
thực tại khác. Ở Temmer tôi uống một ly nước, trên Trái Đất tôi cũng uống một
ly nước, nhưng với một người khác thì lại giống như họ đã uống tới năm ly rồi.
Không biết tôi có giải thích rõ không.
Đó là lý do vì
sao tôi đã nói trước đó rằng cảm giác của tôi là vừa đặt một chân xuống đất là
phải đặt lại lên giường, vì một ngày đã trôi qua mất rồi. Trong khi những người
khác ngoài đường thì có vẻ như một ngày của họ trôi qua rất “được việc”, rất đủ
đầy. Bạn hiểu ý tôi không?
Không có mâu thuẫn
nào ở đây hết.
“Chính vì sự trượt lệch thời gian giữa các
hành tinh, dù trình tự sự kiện đối với tôi – trong nhận thức của tôi – vẫn giống
như đối với các bạn. Chúng ta có thể nói chuyện với nhau, nhưng về bản chất, sự
khác biệt đó vẫn là rất lớn và rất nhanh.”
“Về cách dữ liệu được nội tâm hóa, thì không
phải là lặp lại mọi thứ như con vẹt, bởi vì nếu làm vậy thì tâm trí sẽ sụp đổ.
Đó là lý do vì sao đa số mọi người không hiểu được những điều này: nói chung là
vì họ không đồng hóa thông tin đó như một phần của chính họ, tức là họ không tiếp
nhận thông tin như là một phần con người mình. Và nếu cơ thể không được điều chỉnh
để thích nghi với một tần số khác, thì sẽ xảy ra sự bất hòa giữa tần số của cơ
thể và của tâm trí, và điều đó có thể gây chết người” - đây chính là cái gọi
là “bệnh của người ngoài hành tinh”. Nghĩa là tâm trí đi một hướng, còn cơ thể
đi một hướng khác.
Ví dụ, cả Gosia
lẫn tôi đều đã nội tâm hóa toàn bộ thông tin này, tức là chúng tôi đưa nó vào
thực hành trong đời sống. Cả ngày tôi - trong một ngày trôi qua cực kỳ nhanh -
tôi đang liên tục kiến tạo tương lai. Tôi muốn tương lai của mình như thế nào?
Cả ngày. Suốt cả ngày. Không ngừng, không ngừng. Suốt ngày, suốt ngày.
Dĩ nhiên, tôi
không thể nói ra mình đang kiến tạo điều gì cho tới khi nó thực sự được biểu hiện,
bởi vì mọi người biết rồi đó: có tulpas*, egregore**, các thực thể lang thang,
đủ loại thực thể ký sinh, và điều duy nhất chúng muốn làm là phá hoại các dự án
của bạn. Vì vậy, tốt nhất là đừng nói gì cả. Khi nào làm xong rồi thì hãy nói.
*Tulpa
là một khái niệm trong Thông thiên học, thần bí học và huyền bí, về một vật thể
hoặc bản thể được tạo ra thông qua sức mạnh tâm linh hoặc tinh thần. Một Tulpa
giống như một tập thể.
**Egregore là một khái niệm huyền bí đại diện cho một
thực thể phi vật chất phát sinh từ suy nghĩ tập thể của một nhóm người riêng biệt.
Một Egregor giống như một thực thể.
Cô ấy tiếp tục
nói: “Swaruu, điều này còn rõ rệt hơn nữa
khi một người từ 5D hạ xuống 3D, dù là về mặt nhận thức hay về mặt vật lý. Bởi
vì 3D - thực tại 3D này có xu hướng làm quá tải vật chất của cơ thể thông qua
nguyên lý tần số chi phối.”
Để ý kỹ: làm quá
tải vật chất của cơ thể thông qua nguyên lý tần số chi phối.
Dĩ nhiên rồi, tần
số chi phối của Trái Đất là 3D, nên người nào hạ xuống sẽ cảm thấy bị choáng ngợp.
Tôi nói thiệt đó. Trong trường hợp này, tần số 3D sẽ làm quá tải vật chất của
cơ thể thông qua nguyên lý tần số chi phối.
“Vì vậy, tâm trí 5D của người đó - tức là tâm
trí của người ngoài hành tinh - có một nhịp điệu, một mức điện thế, trong khi
cơ thể lại có một nhịp khác. Nghĩa là cơ thể đi theo một nhịp, tâm trí đi theo
một nhịp khác, gây ra sự quá tải thần kinh – nơron, được gọi là hội chứng bất
hòa tần số hay “bệnh của người ngoài hành tinh”.”
Chính vì vậy mà,
ví dụ như khi tôi nghe những câu chuyện nói rằng một phi thuyền ngoài hành tinh
bị bắn hạ và bên trong có các phi hành đoàn, thì hãy tưởng tượng đi - việc họ rời
khỏi thân xác và tử vong là điều hoàn toàn bình thường, bởi vì khi ra khỏi phi
thuyền sẽ xảy ra sự bất hòa tần số. Có sự bất hòa đó. Cơ thể đi một hướng, tâm
trí đi một hướng khác.
Và rồi các nhà
khoa học, bác sĩ, nhà nghiên cứu UFO lại nói: “Ồ, phải cho họ ăn, phải cho họ
ăn.” Không, cho ăn chẳng giải quyết được gì cả, bởi vì đây là sự bất hòa tần số.
Họ vẫn sẽ rời khỏi thân xác, vì cơ thể đi một hướng và tâm trí đi hướng khác. Họ
sẽ rời khỏi thân xác.
Có người nói:
“Nhưng người này đã ở đây làm việc với chúng tôi cả một năm rồi.” Xin lỗi,
nhưng tôi không tin. Việc họ nói năng, trình bày, diễn giải thì có thể xảy ra,
có thể. Nhưng chuyện họ biết tất cả những gì tôi đang nói ở đây, và nhờ đó mà
kéo dài sự tồn tại để hợp tác về công nghệ hay gì đó… thì có thể, cũng có thể.
Tôi không biết chắc, bởi vì công nghệ trên Trái Đất thực sự đã rất, rất phát
triển.
Nếu con người
chúng ta thật sự nhìn thấy mức độ công nghệ mà nhân loại đang sở hữu, thứ vượt
trên mọi thứ, thì chúng ta sẽ choáng váng, sẽ không thể tin nổi, và sẽ nghĩ rằng
đó là công nghệ ngoài hành tinh. Điều này không phủ nhận việc người ngoài hành
tinh thật sự tồn tại.
Có một lượng
công nghệ khổng lồ. Những gì họ đang chia sẻ bây giờ - robot hình người, làm việc
như vậy, thân người xoay 360 độ, chân thì quay về phía trước, thân xoay tròn, đầu
cũng bắt đầu xoay - mọi người có thấy chưa? Nó xoay luôn. Chuyển động cực kỳ kỳ
quái.
Rồi máy bay
không người lái, không biết mọi người có thấy chưa, trông giống như con giun,
nhưng là máy bay không người lái. Chúng uốn lượn, chui qua giữa các cành cây,
xoay người, rồi có cánh tay, giống như móng vuốt vậy. Thật sự là… choáng ngợp.
Tôi thì chỉ biết choáng, choáng, choáng trước công nghệ mà họ có, và họ không
muốn chia sẻ.
Đó là một thực tại
khác hẳn. Những bộ phim khoa học viễn tưởng mà chúng ta đang xem còn thua xa thực
tế. Không liên quan gì hết. Người ngoài hành tinh có tồn tại. Dĩ nhiên là có.
Trên thực tế, chúng tôi đã liên lạc với chủng tộc Taygetan, và với tôi, sự tiếp
xúc đó là có thật.
Nhưng cũng đúng
là - và điều này Aneeka từng nói với tôi - “Trên Trái Đất có quá nhiều công nghệ
đến mức họ không thể quản lý hết được.” Nhiều đến vậy đó. Thật sự là choáng ngợp.
Chỉ là chúng ta sống ở đây trong một thời đại mà… tôi cũng không biết gọi là thời
đại gì, nhưng mọi thứ đều bị che giấu. Tất cả, tất cả đều bị giấu kín.
Và bây giờ thì họ
công khai nói về việc thao túng toàn bộ nhân loại thông qua nước, họ nói thẳng
ra luôn, trên các diễn đàn dữ liệu. Thông qua nước. Tình hình là như vậy đó. Có
lẽ rồi chúng ta sẽ phải đi tìm nước ở các mạch suối tự nhiên. Ở Phần Lan thì có
rất nhiều, nên tôi không lo. Nhưng những người sống ở những nơi không có suối,
phải uống nước thối từ vòi, thì thật sự là… chuyện này không còn chỉ là nước
vòi nữa, mà là nước đóng chai họ bán trong các siêu thị lớn - vì đã có loại nước
bị bán kèm clo rồi. Chính họ nói luôn mà: “Nước có clo.” Đây, uống đi.
Rồi, tiếp tục
nha.
“Nói cách khác, não bộ, hệ thần kinh và toàn
bộ cơ thể 3D của một người ngoài hành tinh - người ngoài hành tinh làm việc
theo cơ chế step-down (bước xuống trực tiếp) - giờ đây cơ thể đang ở trên Trái
Đất 3D, và cơ thể đó bị ép buộc bởi nguyên lý tần số chi phối. Nó bị quá tải
nghiêm trọng bởi lượng dữ liệu và điện thế phát sinh từ nhận thức tăng tốc của
một người 5D. Bởi vì tần số 3D không tác động trực tiếp lên tâm trí, lên cái
tôi, vì - như mọi người đều biết - cái đó không nằm trong cơ thể.”
“Do đó, dây thần kinh và hệ thần kinh bị quá
tải, giống y như việc cho dòng điện 110V chạy qua dây điện 12V của xe hơi. Dây
sẽ cháy ngay.”
“Khi bước xuống theo cơ chế step-down tần số
thời gian có thể được duy trì bằng công nghệ, thông qua một thiết bị ngâm hình
xuyến nằm trong thắt lưng.”
Họ mang một cái
thắt lưng nhỏ - “đôi khi giấu dưới quần
áo con người. Bất tiện, nhưng có tác dụng.” Ngoài ra còn có những phương
pháp khác, nhưng trong những trường hợp đó, người ta sử dụng các cổng hữu cơ,
có thể giống hoặc không giống với những cổng họ có ở bên trên. Tôi nhắc lại:
các cổng hữu cơ có thể giống hoặc không giống.
Nghĩa là, cơ thể
mà bạn có ở bên trên, bạn có thể có một cổng hữu cơ dưới Trái Đất, giống với cơ
thể bên trên, để đi vào. Nhưng ở đây thì tôi không chắc là cô ấy đang nói giống
về mặt tần số để có thể nhập vào, hay là giống cả về mặt vật lý lẫn tần số.
“Về bản chất, dù ký ức là đầy đủ, thì nhịp xử
lý dữ liệu tinh thần đã được làm chậm lại bằng công nghệ. Tức là, tâm trí của bạn
được làm chậm lại, để bạn có thể giao tiếp thông qua phương tiện công nghệ. Cô ấy
tiếp tục nói rằng ngâm toàn phần, chẳng hạn - nhưng không chỉ vậy - giống như
cách các máy tính ở đây đang cân bằng tốc độ xử lý dữ liệu giữa 5D và 3D, và đó
là lý do vì sao chúng ta có thể nói chuyện với nhau.”
Rồi, vậy là buổi
livestream hôm nay của người bạn Swaruu de Erra đến đây là hết. Để coi mọi người
nói gì nè.
Để coi, tôi vừa làm
mới màn hình thì thấy hiện lên một quảng cáo mà… trời ơi, đúng là quảng cáo để
hạ tần số luôn. Toàn là những quảng cáo được thiết kế để làm bạn tụt tần số và
cảm thấy tội lỗi, nên mình sẽ bỏ qua quảng cáo này. Dĩ nhiên là không phải ai
cũng thấy cùng một quảng cáo.
Để coi mọi người
nói gì nè.
@TheKAMUS33: “Công nghệ là để kiểm soát dân chúng, chứ
không phải để giải phóng.”
Đúng vậy. Thật
ra thì rất là thú vị, bởi vì trong diễn đàn Davos thì người ta nói rất nhiều về
các tiến bộ. Nhưng ở cấp độ công nghệ, kiểu như robot sẽ còn làm bác sĩ.
Nhưng mà khoan
đã, khi nói về y học, thì vấn đề thật sự rất đơn giản: thôi bỏ mấy câu chuyện
vòng vo đi, hãy đưa các pod y tế ra dùng. Thật ra không phải là tạo ra, mà là
chia sẻ các pod y tế. Một pod y tế, xét về mặt kinh tế, rẻ hơn rất nhiều - để ý
kỹ nha - rẻ hơn nhiều so với giá bán của mấy con robot làm việc nhà, mà theo
tôi biết thì cuối năm 2025 mấy robot đó sẽ được bán ra.
Điều này sẽ xóa
sổ rất nhiều việc làm. Ví dụ, hôm nay tôi đi ngoài đường, và ở Phần Lan thì khi
người Phần Lan thấy ai đó băng qua vạch sang đường, họ dừng lại. Họ dừng. Ở Tây
Ban Nha cũng vậy, ít nhất là chỗ tôi từng sống. Nhưng ở đây họ dừng từ rất xa,
vì băng tuyết trên đường. Họ phanh từ từ, không phanh gấp.
Trong lúc tôi
đang băng qua đường thì có một chiếc xe buýt không dừng lại ở vạch sang đường.
Tôi nhìn xem tài xế là ai, và rõ ràng tài xế đó không phải người Phần Lan.
Không phải. Anh ta lái xe y hệt như cách lái xe ở châu Phi, y chang.
Lúc đó tôi nghĩ:
“Ờ, người này chắc cũng không còn làm được bao lâu nữa.” Bởi vì sắp tới đây -
mà thật ra không cần robot - giao thông công cộng sẽ được tự động hóa hoàn
toàn. Sẽ không còn tài xế trên xe buýt nữa. Vậy thì những người này sẽ làm gì để
sống? Làm gì? Tất cả sẽ bị cho nghỉ việc. Tất cả.
Tôi nhớ hồi còn ở
Barcelona, một thành phố đa văn hóa - nhưng chuyện đa văn hóa này là mới đây
thôi. Vì ở đây bạn lại thấy một chuyện khác. Elon Musk đang nói rằng dân số da
trắng ở châu Âu đang bị thay thế. Nhưng David thì nói: “Ừ, nhưng thật ra cái
anh đang làm là thay thế toàn bộ dân số - bất kể da trắng hay màu gì - bằng
robot thật sự.”
Họ đang nói rằng
chỉ trong 5 năm nữa, mọi người à, 5 năm thôi. Để bạn có mốc thời gian mà so
sánh: 5 năm trước chúng ta còn đang phong tỏa - và 5 năm trôi qua cái vèo. Và họ
nói rằng trong 5 năm tới sẽ có nhiều robot hơn con người.
Điều này đang diễn
ra ngay bây giờ. Và rồi họ nói rằng xã hội chắc chắn sẽ thay đổi. Xã hội sẽ
thay đổi, nhưng cảm giác là họ muốn thay thế con người bằng robot. Bạn hiểu ý
tôi không?
Vậy thì câu chuyện
ở đây là: chúng ta sẽ có một xã hội như thế nào? Một xã hội bị kiểm soát cực kỳ
chặt chẽ.
Không biết mọi
người có biết không, chứ ở đây tôi không có tivi. Trong nhà này không có tivi.
Nhưng cũng đúng là đôi lúc tôi nghĩ: có một cái tivi thì cũng hay, chủ yếu là
vì tai của bạn sẽ quen dần với ngữ âm tiếng Phần Lan, dù chỉ là mấy bản tin thời
sự lải nhải đó. Bạn nghe riết rồi quen cách họ nói, cách chào hỏi, cách tạm biệt,
rồi từ từ bắt được từ vựng. Để học ngôn ngữ thì cũng hay.
Thì người ta nói
rằng có những loại tivi - nhất là ở Mỹ, không biết hãng nào - mà 24/24 đều theo
dõi bạn, chúng không bao giờ tắt hoàn toàn. Những cái tivi này biết chính xác
khi nào bạn bật tivi, khi nào bạn tắt, bạn xem chương trình bao lâu, đó là
chương trình gì, bạn có đổi kênh hay không. Nghĩa là chúng thu thập đủ mọi loại
dữ liệu, 24 giờ mỗi ngày, từ tất cả những ai có những mẫu tivi đó.
Và rõ ràng, người
ta nói đúng: khi bạn mua tivi, họ phải nói cho bạn biết chuyện này. Đặc biệt là
tivi Trung Quốc, hoạt động theo cách đó. Họ phải nói rõ.
Và điều sắp tới
là sự lệ thuộc hoàn toàn. Ví dụ nha, tôi có thể sống không cần điện thoại di động.
Thật sự là được. Không điện thoại, không máy tính cũng được. Vấn đề là để truyền
tải thông tin, tôi cần máy tính, và đôi khi cần điện thoại để xác minh truy cập,
email, v.v. Họ gửi mã xác nhận qua điện thoại.
Nhưng nếu tôi sống
một cuộc đời khác, thì thật sự tôi không cần. Không mạng xã hội, không gì hết.
Không ở đâu hết. Không phải vì tôi ghét công nghệ, mà là nó làm tôi chán. Bạn
hiểu ý tôi không?
Tôi không chán
việc livestream, nhưng nếu tôi có một công việc Ma Trận - mà tôi không muốn,
tôi đang rất ổn như bây giờ nên mới ở đây - thì sau khi tan làm, điều cuối cùng
tôi làm là ngồi xem tivi, vì đó là lập trình tâm trí. Tôi sẽ làm những việc
khác. Hoặc nếu có, thì tôi sẽ tìm nội dung giúp mở rộng ý thức.
Tôi không cần
nhiều công nghệ đến vậy. Nhưng vấn đề là họ sắp tung ra những con robot tạo ra
sự lệ thuộc. Lệ thuộc vào đủ thứ. Vì chúng sẽ làm mọi thứ, và chúng sẽ có
chương trình lập sẵn.
Người ta nói rằng
những robot này sẽ được kết nối với toàn bộ hệ thống. Để ý kỹ nha: họ nói rằng
trong 3–4 năm nữa, thậm chí có người nói cuối năm 2026, đầu 2027, trí tuệ nhân
tạo sẽ thông minh hơn một con người. Và đến cuối năm 2030–2031, hãy để ý kỹ:
trí tuệ nhân tạo sẽ thông minh hơn toàn bộ nhân loại cộng lại.
Chuyện này đang ở
ngay trước mắt thôi. Vậy nên mọi người thử tưởng tượng đi: họ sẽ bán nó cho bạn
theo cách này. Bạn tưởng tượng nha… Ví dụ như tôi, tôi thích sống một mình. Thật
sự là tôi thích. Không phải tôi là người kỳ quặc, cay đời, chán đời hay gì đâu,
không phải. Đơn giản là tôi thích vậy.
Tôi không thích
kiểu ở dưới gốc nho ngồi chờ đợi gì đó. Không, không. Tôi không thích như vậy.
Tôi cũng không biết tại sao, nhưng tôi thích sống một mình. Cũng giống như có
người thích uống horchata vậy, tôi thích horchata, còn tôi thì thích ở một
mình. Đơn giản là tôi thích, vậy thôi.
Giờ bạn tưởng tượng
nha, nếu bạn có một con robot như vậy, thì điều chắc chắn nó sẽ tạo ra là sự mất
kết nối giữa con người với nhau - con người sẽ ít giao tiếp hơn. Bạn có robot rồi
thì… và rõ ràng là sau đó dân số sẽ giảm, giảm rất mạnh, tụt dốc luôn. Dân số sẽ
giảm.
Và đây là điều
tôi đã nói rất nhiều lần rồi: cái mà họ chưa làm, chỉ vì họ chưa dám, có lẽ vì
một chút đạo đức nào đó. Bây giờ chúng ta thấy robot, nhưng họ chưa gắn cho
chúng một lớp da giống như da người, kiểu khi chạm vào thì cảm giác như da thật,
rồi nó nói chuyện, và khiến bạn có cảm giác đó là một con người thật.
Không chỉ vậy,
mà nó còn là con người đúng theo kiểu bạn chọn. Bạn hiểu ý tôi không? Cũng giống
như bây giờ bạn lên YouTube, và YouTube đưa cho bạn đúng loại nội dung mà trước
đó nó thấy bạn hay xem. Nghĩa là YouTube hiểu bạn còn hơn bạn tưởng.
Và không chỉ
YouTube, mà còn là tất cả mấy cái cookie quảng cáo nó bám theo bạn khắp nơi. Vậy
giờ bạn thử tưởng tượng một con robot kết nối với đám mây, nó hiểu bạn còn hơn
cả mẹ bạn, và thêm nữa là bạn còn lập trình cho nó theo ý mình. Bạn nói: “Tôi
muốn nó như thế này.”
Họ nói là nó sẽ
gần như miễn phí, nhưng tôi đoán ban đầu bạn vẫn phải trả tiền. Ví dụ:
– Bạn muốn nó biết
về y học? Trả từng này cho gói đó.
– Muốn nó biết
cơ khí? Trả thêm.
– Muốn nó nấu
ăn? Trả thêm.
– Muốn nó biết
cái này cái kia? Trả thêm.
– Muốn nó mạnh,
có thể nâng 4 tấn rưỡi? Trả thêm.
– Muốn nó nâng
được 2 tấn? Trả mức khác.
Dĩ nhiên sẽ có
những mẫu không bán cho công chúng. Bạn thử tưởng tượng một con robot có thể
nâng 4 tấn đi. Không, không thể. Chắc chắn sẽ có giới hạn. Nhưng cuối cùng, bạn
vẫn sẽ có con robot của riêng mình.
Và họ nói rằng một
trong những điều tốt đẹp là: bạn sẽ có nhiều thời gian rảnh hơn cho bản thân,
nhiều thời gian hơn cho gia đình, rất nhiều thời gian rảnh. Nhưng vấn đề là:
nhân loại sẽ làm gì với lượng thời gian rảnh đó?
Xây dựng một xã
hội mang tính toàn diện? Bạn hiểu ý tôi không? Hay là nhân loại sẽ chỉ sống
chìm trong các thực tại ảo, không phát triển gì cả, bị mắc kẹt trong đó? Nhân
loại sẽ làm gì? Đó mới là vấn đề.
Chúng ta đang thấy
trẻ em - tôi thì chưa tận mắt thấy, nhưng nghe người ta nói - là dán mắt hàng
giờ liền vào TikTok, hoặc vào mấy nền tảng nào đó, bị cuốn vào đó luôn. Vậy bạn
thử tưởng tượng những kiểu người mà công nghệ vượt quá khả năng của họ, mà lại
suốt ngày dán vào công nghệ, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Thật sự là tôi không biết
mọi người sẽ đón nhận chuyện này như thế nào nữa.
Vì vậy, công nghệ
phải có chừng mực. Ví dụ như tôi - tôi hay lấy chính mình làm ví dụ, vì đó là
người tôi hiểu rõ nhất. Tôi tưởng tượng mình đang ở trong nhà, và dĩ nhiên sẽ
có các cấp độ khác nhau. Tôi đang nghĩ tới chuyện sẽ có người cấy chip vào đầu.
Họ sẽ cấy chip vào đầu để kết nối tâm trí trực tiếp với robot.
Nghĩa là bạn
đang ở phòng ăn, và bằng suy nghĩ, bạn nói với robot: “Hôm nay chúng ta ăn gì?”
Rồi còn tiến xa hơn nữa. Một con robot mà… để coi, nếu hỏi tôi muốn robot như
thế nào, thì thật ra tôi muốn nó là nữ. Ờ, rõ ràng rồi. Nhưng khoan, khoan,
quay lại cái tôi nói lúc đầu nha: bạn được chọn. Chọn là một người phụ nữ hấp dẫn.
Còn chuyện cấy chip
đó thì tôi không làm. Không, tôi sẽ không làm. Không bao giờ. Nhưng thôi, mình
đang giả định mà. Bạn tưởng tượng nha: bạn đang làm việc, ví dụ như đang làm
livestream. Khi bạn kết thúc livestream, bạn bước vào phòng ăn, và mọi thứ đã sẵn
sàng đúng y như bạn thích.
Món này để đây,
món kia để đó, đồ uống, tất cả đều hoàn hảo, không thiếu gì hết. Nghĩ kỹ thì nó
đáng sợ lắm đó. Thật sự là đáng sợ.
Và bạn còn có thể
trò chuyện với thực thể đó, trò chuyện về siêu hình học, hay bất cứ thứ gì bạn
muốn. Nhưng nhớ kỹ một điều: những thực thể này không có ý thức. Chúng chỉ lặp
lại những gì được lập trình. Chúng không thể vượt ra ngoài. Dù họ có nói với bạn
thế nào đi nữa: “Không, không, nó có ý thức.” Không đâu.
Nó sẽ khiến bạn
có cảm giác như nó có ý thức, bạn hiểu ý tôi không? Và dĩ nhiên, nó chuẩn bị đồ
ăn cho bạn, làm mọi thứ cho bạn.
Rồi sẽ tới một
lúc - tôi không biết chuyện này sẽ tiến nhanh tới mức nào - nhưng sẽ có lúc
chúng ta không còn phân biệt được đâu là người, đâu là người máy, trừ khi bạn
nhìn rất kỹ, rất gần, giống như trong phim Blade Runner. Chúng ta đang đi theo
hướng đó đó, mọi người. Đúng hướng đó.
Và rồi bạn còn
nói: “À, tôi cũng trả thêm để nó có bộ cơ khí.” Nghĩa là nó biết về cơ khí. Và
về mặt cấu trúc, dù bạn không thấy, nhưng bên trong nó có một bộ khung xương
ngoài, mà bạn không nhìn thấy, và nó có thể nâng được cả một tấn.
Tức là bên ngoài
là thân thể của một người phụ nữ trông rất mỏng manh, nhưng có thể nâng cả một
tấn trọng lượng. Một tay có thể nhấc bổng cả chiếc xe nhà di động, tay kia thì
cầm bánh xe, lắp vào, rồi xoay người kiểu như nghệ sĩ uốn dẻo vậy. Trời ơi, nếu
mà cha tôi thấy cảnh này chắc ông sẽ nói: “Trời đất ơi, cái gì vậy?”
Rồi bạn tưởng tượng
nha, bạn đi phà, đi đâu đó, và như mọi khi, lên phà là họ bắt đầu nói tiếng Phần
Lan, bạn chẳng hiểu gì hết, rồi bạn hỏi: “Ủa, họ đang nói gì vậy?” Thì nó nói:
“Họ bảo bạn đi làn số hai, vị trí số năm, chữ A, màu vàng.” Trời ơi. Và bạn cứ
thế mà đi, rất bình thản.
Vấn đề là, với tốc
độ như thế này, chẳng mấy chốc bạn cũng sẽ không còn tự lái xe nữa, mà là máy
móc lái thay. Nhưng nhớ lại điều mà người Taygetan từng nói - tôi muốn nói rõ để
không ai hiểu lầm. Cái cảm giác mà tôi muốn là tự mình lái xe, tự cảm nhận được
động cơ rung lên, ngửi thấy mùi xăng, thấy khói phía sau.
Tôi muốn trải
nghiệm đó. Và trải nghiệm mà tôi muốn, dĩ nhiên, không phải là - ví dụ như bây
giờ đã khuya - đi ngủ với một con robot, bạn hiểu không? Mà là một người phụ nữ
thật, bằng xương bằng thịt, thật sự, không phải robot. Dù nó có tiên tiến đến
đâu thì vẫn là không.
Ừ thì, tôi cũng
thích nấu nướng, thích mấy thứ đó, nhưng nếu không còn thời gian, vì thời gian
trôi vèo vèo, thì bạn hiểu tôi muốn nói gì rồi đó. Và chúng ta đang đi theo hướng
đó. Đúng hướng đó.
Tôi còn có thể
nói gì nữa đây, mọi người? Thật sự là quá choáng ngợp. Và vấn đề nữa mà người
ta nói tới là: những con robot này thuộc về chính phủ. Kiểu như họ cho bạn mượn,
chứ không hẳn là của bạn. Và hãy nhớ kỹ một điều: mọi thông tin mà robot đó thu
được sẽ được truyền đi đâu đó, cho ai đó.
Bạn tưởng tượng
nha, một ngày nọ, bạn đang ngủ, cảnh sát gõ cửa. Và bạn phát hiện ra rằng con
robot mà bạn tin tưởng tuyệt đối đã khóa toàn bộ căn phòng, khóa hết mọi thứ, để
cảnh sát đến bắt bạn. Và lúc đó, cảnh sát không còn là con người nữa, mà là
robot. Nếu robot của bạn có thể nâng một tấn, thì mấy con đó nâng được năm, sáu
tấn. Chúng không cần phá cửa đâu. Chúng nhấc nguyên cái cửa, đặt sang một bên.
Rồi có thể còn là những con robot cao to hơn nữa. Thật sự là… choáng. Quá
choáng.
Nhưng như mọi
người đã biết, chính bạn là người kiến tạo thực tại của mình.
Để coi khán giả
nói gì nè.
“Tương lai đang đến đó, mọi người.”
Ừ, tương lai
đang đến.
À, Elon Musk
cũng từng nói về chuyện này.
@betotigrethor: “Tôi không muốn robot.”
Ừ, nhưng đó là
thứ đang đến. Đó chính là thứ đang đến. Để ý kỹ nha: Elon Musk đang phủ đầy
Trái Đất bằng vệ tinh, vệ tinh siêu nhỏ. Trung Quốc cũng vậy. Tất cả những vi vệ
tinh đó là để toàn bộ hệ thống robot này có thể hoạt động.
Và không chỉ là
robot. Cái mà họ đang dự tính là con người sẽ cấy thứ gì đó vào đầu. Và sẽ có rất
nhiều người tự nguyện cấy nó, rất vui vẻ là khác, với câu chuyện kiểu “kết nối
với nguồn” hay mấy thứ nghe rất hay ho. Nhưng xin lỗi nha, không phải “nguồn”,
mà là đám mây. Những người thật sự kết nối với Nguồn là những người không cần cấy
gì hết.
@gabubegueri: “Bạn nói cái gì là cái gì vậy?”
Tôi đang nói về
những gì đang đến, và những gì đã ở đây rồi. Đúng vậy, đã ở đây rồi.
@claudiaandrea4304: “Robert, bạn nghĩ sao về thông điệp mà Javier
Wolcoff đang chia sẻ về “trò chơi” đó?”
Thật ra thì tôi
không biết. Tôi đã nói rồi, tôi không xem, tôi không theo dõi gì cả. Tôi không
biết người đó nói gì.
Javier W. à? Tôi
không biết. Thật sự là không biết. Để coi thử người này là ai. Ổng nói gì?
“Chỉ những ai hiểu
điều này mới sống sót đến năm 2026.”
Đăng cách đây 8
ngày. “Cần phải học cách chơi trò chơi mô phỏng này.” Không, tôi không biết ổng
đang nói gì.
Tôi không biết.
Nhưng mà coi nè, lượt xem rất nhiều. Và thật sự là tôi cũng không biết ông này
là ai. Xin lỗi nha, tôi không biết. “Hướng dẫn chơi trò chơi này.” Để coi, tôi
thử làm một thí nghiệm. Có một video rất ngắn ở đây, rất ngắn. Tôi thử chuyển
thành chữ coi sao.
Ở đây ổng nói
cái gì đó như là: “Hack trò chơi, tỉnh thức, thoát khỏi chế độ lái tự động, và
nhớ rằng bạn là người chơi.” Để ý câu này nha: “Nhớ rằng bạn là người chơi.”
Nhưng cái mà chúng ta nói ở đây là: bạn không chỉ là người chơi, mà bạn là đạo
diễn, là lập trình viên, là người kiến tạo, bạn là tất cả. Bởi vì chính bạn
đang tạo ra thực tại đó, tùy theo mức độ ý thức của bạn.
Chính bạn tạo ra
thực tại, không phải ai khác, mà là bạn. Elon Musk nói rằng hồi nhỏ ông ta bị
ám ảnh bởi khoa học viễn tưởng và muốn tạo ra tất cả những gì mình từng tưởng
tượng. Nhưng từ một góc nhìn mở rộng hơn, bạn mới là người tạo ra thực tại của
mình.
Và ở đây có một
điều rất thú vị: không phải ai cũng sống trong cùng một thực tại. Có những người
sẽ sống trong thực tại đó. Và cũng có những người sẽ không sống trong thực tại
đó - trong năng lượng của tình thương.
Rồi, ông ấy còn
nói: “Nếu cuộc sống không chỉ là cuộc sống, mà là một trò chơi của ý thức thì
sao?” Trong tập này, kiểu tài liệu hoành tráng, họ đi vào trái tim của trò
chơi. “Hệ thống vận hành thế nào? Sợ hãi, tội lỗi, xao nhãng.” Đúng vậy.
“Nó lập trình bạn
ra sao - thói quen, suy nghĩ tự động, cảm xúc phản xạ - và làm sao để giành lại
quyền điều khiển.” Thật ra thì tôi không biết chính xác ông ấy muốn nói gì,
nhưng rõ ràng là mọi thứ có thể được nhìn từ rất nhiều góc độ khác nhau.
Ừ, bạn là người
kiến tạo thực tại của mình, điều này thì không thể bàn cãi. Vấn đề là trong thực
tại này cũng có những người kiến tạo khác. Cuối cùng thì chúng ta là một, đúng
vậy, nhưng vẫn có nhiều người, nhiều điểm chú ý khác nhau. Tất cả những điểm
chú ý đó đều là những mảnh của Nguồn, và mỗi điểm chú ý đều muốn quan sát những
điều khác nhau, bởi vì mọi thứ đều ở trong Nguồn, nên chúng cần được trải nghiệm
dưới những góc nhìn khác nhau.
Câu chuyện là ở
đây, trên Trái Đất, có rất nhiều điểm chú ý như vậy, và vì tần số của Trái Đất
không cao, đang ở 3D, nên họ sẽ biểu hiện ra những thứ mà… nhiều người thật ra
không hề muốn biểu hiện. Nhưng tôi nhắc lại: bạn vẫn là người kiến tạo thực tại
của mình, bạn có thể thoát ra khỏi tất cả những điều đó. Nghĩa là tôi không hề
mâu thuẫn với chính mình.
Vấn đề nằm ở tư
duy: khi nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, bạn hiểu được tất cả các góc độ đó. Bạn
hiểu tôi muốn nói gì không? Nghe thì có thể phát điên luôn đó. Nhớ nha: người ở
phía trên thì hiểu được tất cả các góc nhìn của những người ở phía dưới. Nhưng
người ở phía dưới thì không thể hiểu được góc nhìn của người ở phía trên. Người
đang ở 3D thì chỉ hiểu được những gì từ 3D trở xuống. Còn người ở 5D, lấy làm
ví dụ, thì hiểu được tất cả những gì nằm dưới 5D.
Người này có rất
nhiều lượt xem, cái này thì tôi có thấy. Thật sự là rất nhiều lượt xem. Người
đó nói:
“Tôi là kẻ quan
sát mà không phán xét.
Tôi là kẻ cảm nhận
mà không chạy trốn.
Tôi là kẻ ghi nhớ
ngay cả trong lãng quên.
Tôi là kẻ yêu
thương vô điều kiện.
Tôi chấp nhận
trong tôi mọi chiếc mặt nạ.”
Rồi ông ấy nói
tiếp:
“Nhà vua, kẻ ăn
mày, kẻ phản bội, thánh nhân, người được khai mở, kẻ đang ngủ mê, tôi ôm trọn tất
cả bằng một cảm nhận duy nhất, và tôi là cội nguồn trong thân xác sống.”
Ở đây, điều tôi
hiểu là ông ấy đang nói về sự tích hợp toàn bộ, và đó cũng chính là điều chúng
ta vẫn nói. Nghĩa là sức mạnh lớn nhất không phải là tình yêu phổ quát, không,
không phải. Sức mạnh lớn nhất là sự tích hợp - tích hợp tất cả mọi thứ. Và khi
bạn đã tích hợp tất cả rồi, thì bạn chọn mình muốn là ai: vua, kẻ ăn mày, hay
anh chàng chạy xe máy… nhưng cuối cùng thì bạn vẫn là tất cả những vai đó. Bạn
hiểu ý tôi không? Đó chính là sự tích hợp.
Nhưng thôi, tôi
cũng không biết. Tôi không rõ ông ấy thực sự đang nói gì. “Hack trò chơi” hay
gì đó. Để coi còn gì nữa không. Điều lạ là rất nhiều lượt xem nhưng lại có rất
ít người theo dõi.
Rồi, khán giả
nói gì nè?
Carlos
Alberto:
“3D đang tan rã. Chúng ta đã bắt đầu bước
đi.”
Nhưng đúng là họ
đã từng nói với tôi: khi có những người nói về các chủ đề tâm linh như vậy, họ
bảo tôi: “Đừng đụng vào họ, vì nơi bạn không thể tới thì người khác có thể tới.”
Và đúng là như vậy.
Ý tôi là thế này:
nếu bạn thấy ai đó tạo nội dung, và nội dung đó không xấu, thì thôi. Cái xấu thật
sự là mấy cái video mèo làm bằng trí tuệ nhân tạo. Tôi đã nói rồi, đó là sự
lãng phí thời gian. Tôi từng bị lừa, vì thấy mấy video mèo nhìn rất hay. Tôi
nghĩ: “Ủa sao lúc nào cũng là cùng một kiểu mèo, cùng một câu chuyện, gặp mèo
trong rừng, có con mèo nhìn như linh miêu.” Cho tới khi tôi nhận ra đó là giả
hoàn toàn, tôi nói: “Không, tôi không muốn xem loại nội dung này nữa.”
Boutiqueveggie741: “Phần lớn đều là bot của hệ thống… tôi không
để tâm đến số lượt xem…”
Ừ, đúng rồi.
claudiaandrea4304: “Cảm ơn Robert, có lúc tôi đã nghĩ rằng anh ấy
có thể đang tiếp nhận thông tin từ các nguồn tiết lộ, bởi vì khoảng chừng 2 năm
trước anh ấy đã thay đổi những giáo lý của Kabbalah, vì họ gửi cho anh ấy thông
tin theo dạng trung gian tâm linh.”
Tôi không biết.
Thật sự là tôi không biết. Những gì tôi đọc thì không hoàn toàn giống những gì
chúng tôi nói, mà là nói bằng cách khác.
Chúng tôi thì
nói về sự tích hợp. Bạn tích hợp tất cả, rồi từ đó bạn biết mình muốn gì, nhưng
trước hết bạn phải trải nghiệm tất cả. Đó là lý do vì sao họ từng nói rằng có
những người có tần số rất cao đã đến Trái Đất chỉ để ở đây, để nâng tần số, để
hạnh phúc. Những người đó đã trải qua tất cả những thứ này rồi, trong những trải
nghiệm trước kia, nên họ không cần phải trải qua lại những điều đang diễn ra
trên Trái Đất.
Và rồi, khi họ đến
Trái Đất để hạnh phúc và nâng tần số, họ mới nhận ra rằng tần số chi phối của
Trái Đất rất dày đặc, và con người đang biểu hiện ra những thứ mà những người đến
từ trạng thái tần số rất cao không hề cần phải sống qua. Dù bạn có tần số rất
cao, thì bạn vẫn nhìn thấy những điều đó - qua tivi, máy tính, qua thông tin -
trừ khi có những người không nhận ra gì cả, hoàn toàn không nhận ra.
Điều này có thể
xảy ra. Có những người sống trong thành phố hoặc gần thành phố mà sống trong những
thực tại hoàn toàn khác nhau. Họ rất hạnh phúc, rất hài hòa, họ đi phương tiện
công cộng, sống bình thường, và chưa từng thấy điều gì kỳ lạ. Bạn hiểu ý tôi
không? Nghĩa là mỗi người đang sống trong một thực tại hoàn toàn khác.
gracielachecmapoccobarrien: “Làm sao tích hợp nếu bạn không là tình yêu?”
Nếu bạn không là
tình yêu, thì bạn phải biết thế nào là tình yêu. Bạn hiểu tôi muốn nói gì
không? Bạn không thể là ‘không yêu’ nếu chưa từng biết yêu, vì điều đó vô lý. Bạn
bắt buộc phải biết yêu là gì, rồi bạn mới có thể chọn ở trong trạng thái không
yêu và suy ngẫm về nó. Bạn phải biết nó, không có cách nào khác. Bởi vì chúng
ta đang sống trong một thế giới đầy tính nhị nguyên.
Tức là, bạn bắt
buộc phải biết, phải trải nghiệm nó. Quay lại chỗ bị nhảy đoạn nè: “Làm sao bạn
tích hợp nếu bạn không là tình yêu?” - bạn phải tích hợp tất cả. Bạn tích hợp mọi
thứ ở tầng vô thức. Nhưng vấn đề là sau đó bạn chọn. Bạn chọn tình yêu, hoặc bạn
chọn không là tình yêu. Bạn cũng có thể chọn cái ác - đúng vậy, bạn tự chọn cái
ác.
Vấn đề của những
người chọn không là tình yêu, không tích hợp tình yêu, là họ chắc chắn sẽ phải
sống thêm một hoặc nhiều kiếp nữa ở Trái Đất, bởi vì họ hoàn toàn tương thích với
Trái Đất, cho tới khi họ học được cách tích hợp tình yêu. Tôi biết nghe có vẻ
hơi “màu mè”, và vài năm trước tôi cũng là người sẽ không bao giờ nói ra những
lời như vậy. Nhưng cuối cùng thì bạn sẽ hiểu, và khi bạn hiểu rồi thì bạn vượt
qua được.
Bạn hiểu tôi muốn
nói gì không? Bởi vì nếu bạn không hiểu, thì một người không tích hợp tình yêu
làm sao thoát khỏi Trái Đất được? Làm sao đi ra khỏi Trái Đất được? Vì khi bạn
rời khỏi thân xác, bạn chính là các ý niệm của mình, và ý niệm là thứ định
nghĩa bạn. Vậy thì một người không tin vào tình yêu, không tin vào sự tích hợp,
không tin vào việc làm điều thiện, thì khi rời khỏi thân xác, bạn sẽ biểu hiện
ra cái gì?
Ác mộng. Quỷ dữ.
Kinh hoàng. Trời ơi. Và rồi bạn quay lại Trái Đất.
Còn những người
đã tích hợp tất cả, những người thường bị gán mác là “Peter Flowers”
(sự hào nhoáng giả tạo), “thế giới màu hồng” đó - những người đó sẽ vượt thoát.
Vì họ không có ác ý. Bạn hiểu tôi không? Không có ác ý ở đó. Họ không biết cách
phóng chiếu cái ác, vì họ không có nó, và họ sẽ thăng lên những thực tại hiện
sinh khác tốt đẹp hơn rất nhiều.
Và khi bạn ra khỏi
Trái Đất, rời khỏi thân xác này - một mật độ ít đặc hơn - thì mọi thứ bạn biểu
hiện ra sẽ nhanh hơn rất nhiều. Nếu bạn không tin vào tình yêu, mà tin vào
không-tình-yêu, vào thù hận, vào tất cả những thứ đó, thì trời ơi, cái đang chờ
bạn chính là những gì bạn đang tự biểu hiện.
Còn những người
kia thì không. Tình yêu là năng lượng mở rộng, là năng lượng tích cực. Còn năng
lượng của không-tình-yêu là năng lượng tự hủy, nên nó không thể mở rộng. Nó là
một dạng năng lượng tự phá hủy chính nó. Trong khi năng lượng kia cứ mở rộng, mở
rộng, mở rộng, và trong quá trình mở rộng đó, nó tích hợp. Nó chọn là tình yêu,
nên nó tiếp tục mở rộng.
Chính vì vậy mới
có những nền văn minh nhân loại ngoài Trái Đất với mức độ ý thức cực kỳ cao,
công nghệ rất phát triển, vì họ đã biết cách tích hợp mọi thứ vào xã hội. Và
cũng có những nền văn minh như Trái Đất, nơi rồi sẽ đến một lúc sụp đổ, bởi vì
không còn tình yêu, không còn đạo đức, chỉ còn robot, người máy, làm cho con
người phát điên theo mọi cách, và rồi không còn gì nữa. Ở đó sẽ xảy ra sự hủy
diệt.
Và chúng ta đã
nói rồi: nền văn minh này không phải là nền văn minh duy nhất từng tồn tại trên
Trái Đất. Trước đây đã có những nền văn minh khác, để lại dấu tích khảo cổ mà
cho tới ngày nay không thể tái tạo được. Ví dụ rõ nhất mà ai cũng biết: kim tự
tháp.
Ngày nay, Elon
Musk, Jeff Bezos, hay “đội quân thứ bảy” gì đó - kiểu phim của Tom Cruise -
không ai có thể xây được một kim tự tháp. Họ có thể chế tạo máy bay khổng lồ,
máy bay tàng hình, đủ thứ “kể chuyện”, nhưng không thể xây nổi một kim tự tháp.
Quá khó tin, đúng không?
Thôi nha mọi người.
Bây giờ là 2 giờ sáng ở Phần Lan. Chúng ta đã ở đây hơn một tiếng rồi. Tôi gửi
đến mọi người một cái ôm thật chặt. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ở đây. Hẹn
gặp lại ngày mai.
Câu hỏi thì để lại
trong phần bình luận nha. Mọi người biết rồi đó, tôi dậy rất sớm, vì còn phải tập
thể dục, mà thời gian thì trôi vèo vèo, mọi người biết mà. Ngày mai, nếu được,
tôi sẽ đăng phần hai của video về cái chết, mọi người sẽ thích đó. Video đã
xong rồi, khoảng 15 phút.
Rồi coi thử tôi
có đăng thêm video tin tức nào từ X không - mọi người có thể theo dõi tôi ở đó
để xem có gì mới. Dạo này người ta nói rất nhiều về diễn đàn Davos.
À, đây là David.
Thì David… nói chung là phản đối gần như mọi thứ. Ổng nói: “Anh ta không biết
ai hay cái gì đứng sau Ma Trận.” - đang nói về một người bình luận về Ma Trận.
Và nhớ nha, David Icke là một trong những người đầu tiên - không phải người đầu
tiên, vì tôi nghĩ người đầu tiên dùng khái niệm Ma Trận là Carl Gustav Jung -
nhưng David Icke là người viết rất nhiều về Ma Trận.
David nói: “Anh
ta không biết ai hay cái gì đứng sau Ma Trận. Đó là vấn đề của anh ta. Thôi bỏ
mấy chuyện tào lao đi, bạn ơi. Hãy nói điều bạn thật sự muốn biết, và bỏ mấy thứ
vô nghĩa đó đi. Nỗi sợ - kể cả nỗi sợ ảo tưởng - không có chỗ đứng trong việc
giải quyết tình trạng khó khăn của nhân loại.”
Để ý kỹ nha:
“tình trạng khó khăn của nhân loại”. Gan thật sự. Không cần cái tôi phình to,
không cần mấy trò vớ vẩn.
Tôi nói thiệt với
mọi người: David Icke là người không có cái tôi lớn. Tôi tin chắc luôn, nếu tôi
nói tiếng Anh giỏi và hỏi ông ấy: “Ông có muốn tham gia kênh của tôi không?” -
ông ấy sẽ đồng ý. Tôi chắc luôn. Trong khi bạn hỏi mấy người khác có danh tiếng
thì họ sẽ bảo bạn: “Biến đi.”
David còn đang
nói về… để coi… người này là ai nhỉ? À, Andrew Tate. David nói rằng Andrew Tate
khẳng định rằng nếu anh ta tiết lộ ai đứng sau Ma Trận thì anh ta sẽ bị “cho rời
khỏi thân xác”. Tôi nói thẳng: chính Andrew Tate cũng không tin nổi điều đó. Ở
điểm này tôi đồng ý với David.
Andrew Tate nói
kiểu: “Tôi sẽ cho bạn thấy phần đầu thôi. Nếu tôi cho bạn thấy hết, tôi sẽ chết
và không thể cho ai thấy nữa.” Tôi không tin. Thật sự là không tin. Ở đây tôi đứng
về phía David. Tôi bấm tim cho bài đăng của David và chia sẻ nó.
Tôi cũng tò mò
không biết Andrew Tate thật sự nghĩ gì về chuyện này, nhưng tôi nhắc lại: bạn
không thể biết ai đứng sau Ma Trận. Không thể biết.
Những người
Taygetan nói rằng: đằng sau tất cả những chuyện này - từng bước một - là Liên
đoàn, là những người anh lớn của chúng ta, những người quản lý Trái Đất, Gaia.
Nhưng Ma Trận là vô thức tập thể, và vô thức tập thể chính là do từng người
trong chúng ta tạo ra.
Bên trong bạn thế
nào, bạn chiếu nó ra bên ngoài. Tôi từng nói chuyện với họ về bộ phim Ma Trận,
và họ nói với tôi: “Robert, Ma Trận là một bộ phim mang tính tất định.” Nghĩa
là mọi thứ xảy ra trong Ma Trận là do một thứ gì đó bên ngoài quyết định. Nhân
vật bị gắn vào mấy cái “kén”, bị hút năng lượng. Đó là tất định - có một thế lực
bên ngoài điều khiển.
Còn Trái Đất thì
khác. Ở Trái Đất, bạn là người kiến tạo thực tại của mình, tùy theo mức độ bạn
chịu trách nhiệm với các ý niệm của chính mình. Và rồi, khi bạn rời khỏi Trái Đất,
vẫn có Ma Trận - nhưng Ma Trận đó chính là bạn và các ý niệm của bạn.
Vậy thì, từ đây
chúng ta cần phải xem xem đó là ai, và với mục đích gì mà họ đang đưa những
khái niệm nhất định vào tâm trí nhân loại, để nhân loại tạo ra thực tại này.
Thông qua các phương tiện chính thống và chính phủ, họ định hướng nhận thức của
bạn qua trường học, đại học, rồi tới cha mẹ, gia đình… Tất cả đều là những người
cực kỳ thông minh, đó.
Vậy thì họ là
ai? Rõ ràng là vậy. Tôi tưởng tượng rằng người này đang nói như thể anh ta biết
ai là kẻ đứng trên Musk, trên Bezos, trên Larry Fink - hình như là CEO của
BlackRock, đại loại vậy. Nhưng tôi không tin rằng người này - xin lỗi vì cách
nói - một tay vô danh như vậy, không, không, không, hoàn toàn không. Không có cửa.
Tôi nói thẳng luôn: anh ta còn không bước nổi qua cửa của một cuộc họp kiểu đó.
Tôi thì cũng
không, tất nhiên rồi. Nhưng kiểu người này thì càng không. Không phải tôi phân
biệt giai cấp hay gì đâu, nhưng nó không vận hành như vậy. Không hề vận hành
như vậy. Làm sao mà bạn có thể ngồi họp với những người có mọi thứ trong tay? Bạn
có gì để đưa cho họ?
Có những người
thật sự có tất cả. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Nếu bạn không có đủ trí tưởng
tượng để hình dung cách những người đó sống và vận hành ra sao, thì bạn chỉ bám
vào mỗi từ “Ma Trận”, vì đó chỉ là một cái nhãn, một từ ngữ mà thôi. Không,
không phải vậy đâu. Rồi bạn lên màn hình nói: “Tôi biết rất nhiều, nhưng tôi
không thể nói vì…” Không, không, tôi không tin. Thật sự là không tin.
Và vì vậy tôi thả
tim cho David Icke và chia sẻ bài viết của ông ấy trong cộng đồng của tôi. Như
mọi người biết rồi đó, mọi người có thể theo dõi tôi trên X và đăng ký, bởi vì
trên X đang xảy ra một chuyện khác. Nếu bạn chưa biết thì tôi nói luôn.
Elon Musk - mọi
người cứ tự tìm mà xem - đang nói rằng ông ấy muốn cạnh tranh trực tiếp với
YouTube. Ông ấy nói: “Vấn đề hiện tại là YouTube trả tiền cho người sáng tạo nội
dung.” Còn chúng tôi thì trả rất ít. À, với tôi thì chẳng ai trả gì cả. YouTube
thì cũng gần như không đáng kể, còn X thì là con số không. Nhưng ông ấy đang
nói rằng muốn cạnh tranh thật sự với YouTube, thì cách duy nhất là khuyến khích
người sáng tạo nội dung.
Ví dụ như tôi,
trên X bây giờ đã có thể đăng video, có thể livestream tới 4 tiếng - bốn tiếng
livestream liên tục. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Và nếu bạn ở đó, rồi bắt đầu
có tương tác, mà lại không bị kiểm duyệt, thì quá tốt rồi. Trên YouTube, bạn
không thể nói mọi thứ bạn muốn nói.
Vậy thôi, không
còn gì nữa đâu, mọi người. Tôi xin chào tạm biệt. Một cái ôm thật chặt gửi đến
tất cả.
Cảm ơn mọi người
đã nghe tôi “giảng đạo”, và cả buổi livestream trước đó nữa - thật sự rất
choáng, về chủ đề thời gian: vì sao thời gian trôi nhanh như vậy, vì sao chúng
ta lại có cảm giác thời gian chạy nhanh đến thế.
Vậy nên hãy đăng
ký, chia sẻ và để lại bình luận nha.
Một cái ôm thật
chặt, mọi người, và hẹn gặp lại ngày mai.
Cảm ơn. Chúc mọi
người cuối tuần vui vẻ.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=gubfg_br7u8
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html