Swaruu Transcripts 1925 - 🌌🐾🕊️🐈Hành Trình Của Linh Hồn Thú Cưng Của Bạn – Swaruu – Dhor Káal'el

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1925


Hành Trình Của Linh Hồn Thú Cưng Của Bạn – Swaruu – Dhor Káal'el

 

10-01-2026




Chào mọi người, chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng xinh đẹp này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares. Cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều vì đã có mặt ở đây.

 

Với các bạn thì hôm nay là thứ Sáu, còn với tôi là thứ Bảy. Trời ơi, tôi đã sang thứ Bảy rồi. Thời gian trôi nhanh thiệt.

 

Chủ đề hôm nay rất thú vị. Hành trình của linh hồn. À, tôi đặt tiêu đề là Hành trình của linh hồn thú cưng của bạn, đúng không? Nhưng tiêu đề gốc là Giữa các kiếp sống đối với động vật. Thú cưng của chúng ta đi đâu sau khi chết? Chúng đi đâu? Và đây là một cuộc trò chuyện mà Gosia đã có từ trước đây.

 

Giống như là có hai cuộc trò chuyện, một với Swaruu de Erra và một với Dhor Káal’el . Cuộc trò chuyện bắt đầu vì Gosia đã phải cho một trong những thú cưng của cô ra đi, vì nó đã rất tệ rồi, có thể nói là nó đã ở bên kia rồi, nên cô buộc phải làm vậy. Từ cuộc trò chuyện này, rất nhiều điều thú vị được hé lộ.

 

Rồi, nói vậy xong thì mình giới thiệu một chút. Nếu các bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác so với đa số, vì nó thực sự rất khác, các bạn sẽ thấy, thì có thể ghé trang web Swaruu.org hoặc đăng ký theo dõi, hoàn toàn miễn phí. Đăng ký là miễn phí, không chỉ cho kênh này mà cho tất cả các kênh mà các bạn sẽ thấy trong phần mô tả.

 

Buổi phát trực tiếp này tôi đã chia sẻ, như các bạn đã biết, tôi có một nhóm Telegram tên là Despejando Enigmas, nơi tôi thường thông báo khi đăng video, khi gỡ video, v.v. Ngoài ra, tôi cũng lập một nhóm Telegram khác tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares.

 

Tôi đã chia sẻ trên Instagram với tên Despejando Enigmas, chỉ là đường liên kết, và tôi nghĩ là tôi cũng đã chia sẻ trên Facebook. Tôi biết có người cũng đang chia sẻ trên Facebook. Cảm ơn rất nhiều. Và trên tất cả các cộng đồng YouTube của tôi, vì tôi có vài kênh.

 

Rồi, vậy thôi. Sao rồi mọi người? Mọi người khỏe không? Tôi hy vọng cuối tuần này sẽ diễn ra thật suôn sẻ với tất cả các bạn.

 

Rồi, mình bắt đầu nhé. Tôi chia nội dung ra làm hai phần. À, hôm nay tôi chỉ nói một phần thôi, phần còn lại sẽ được đăng thành video.

 

Gosia nói: “Vậy động vật cũng biết là chúng sẽ bước vào 3D khi đến đây sao? Chúng có làm điều đó một cách có ý thức, biết rằng chúng sẽ phải chịu khổ không?”

 

Swaruu nói: “Câu hỏi hay đó. Đã lâu rồi tôi không còn là một con vật. Chúng ta chỉ có thể giả định là cũng giống như vậy, vì chúng là những cá nhân.”

 

Và ở đây tôi phải nói là chúng ta cần phải đặt mọi thứ vào đúng bối cảnh cho những gì sẽ đến sau đó. Tôi sẽ nói ngắn thôi, nhưng rất mạnh. Và đó là lúc Dhor Káal’el bước vào cuộc trò chuyện.

 

Gosia nói: “Nếu chúng là những cá nhân như bạn nói, thì chúng hẳn phải biết một điều gì đó.”

 

Và câu trả lời là: “Đúng vậy, họ biết một phần nào đó. Giống như là chúng biết mình sẽ đến đây để làm gì.”

 

Rồi Gosia nói: “Bạn biết không, suốt cả cuộc đời tôi, tôi luôn biết rằng tuổi già và những căn bệnh như vậy không phải là điều bình thường. Tôi chưa bao giờ có vấn đề gì với cái chết, nhưng lại có vấn đề với những thứ kiểu đó, như thể tôi biết rằng không nhất thiết phải sống như vậy, rằng người ta có thể sống theo một cách khác, như xuất phát từ một ký ức khác. Và bây giờ, khi biết đến các bạn, tôi hiểu rằng đó đúng là ký ức tiềm thức của tôi, dù tôi biết là ở đó cũng có những chuyện xảy ra.”

 

Đúng vậy. Với những người mới, điều này cũng sẽ được nhắc tới. Swaruu từng nói tuổi già là một căn bệnh thoái hóa và nó có thể chữa được.

 

Tuổi già có thể chữa được. Nó là một căn bệnh khiến cơ thể bạn suy thoái dần, làm thân thể bạn xuống cấp, lão hóa. Nhưng điều đó có thể đảo ngược được. Vấn đề là, như các bạn đã biết, dù họ có nói gì đi nữa, chúng ta sẽ không bao giờ có được những tiến bộ y học đó. Quên chuyện đó đi, dù họ có hứa hẹn gì chăng nữa, vì họ không có lợi ích gì trong chuyện đó.

 

Và có người sẽ hỏi: “Robert, sao anh lại nói như vậy? Anh dựa vào đâu?”

 

Rất đơn giản thôi, vì chúng ta chỉ thấy chiến tranh khắp nơi, thấy vắc xin, các bạn biết tôi đang nói gì rồi đó, và chúng ta thấy rõ là người ta không muốn nhân loại đạt tới một trạng thái hạnh phúc nơi mà công nghệ có thể đảo ngược quá trình lão hóa.

 

Bởi vì rõ ràng là công nghệ này có thể đảo ngược quá trình lão hóa, nhưng nó không thay đổi cách bạn suy nghĩ, bạn vẫn sẽ suy nghĩ y như vậy. Chỉ là rồi sẽ đến một lúc, bạn 500 tuổi và bạn tích lũy toàn bộ trí tuệ của 500 năm đó trong một thân thể 20 tuổi. Mà một người 20 tuổi thì tràn đầy sinh lực, sức sống và sức mạnh. Cho nên, chuyện này rõ ràng là không có lợi cho họ.

 

Làm ơn đừng để người ta vẽ chuyện cho các bạn nghe nào là “mũ trắng” này nọ. Không, không, không. Chuyện rất đơn giản thôi: họ sẽ không chia sẻ công nghệ hậu y học đâu. Và thực tế là chúng ta thấy tất cả những kẻ đầu sỏ, những người đang nắm quyền lực kia, ta đều thấy, đều cảm nhận được, rằng họ cũng đang già đi. Họ lão hóa. Họ già đi.

 

Vậy điều gì xảy ra với họ trước khi họ rời khỏi thân xác? Chúng ta không biết. Chúng ta chỉ đơn giản thấy họ già đi, nhăn nheo dần, rồi bỗng nhiên xuất hiện một bản tin nói rằng người này người kia đã qua đời lúc 3 giờ sáng ở đâu đó. Nhưng sự thật thì bạn đâu có biết được, đúng không?

 

Tức là mọi người nên quên mấy chuyện “hậu y học” đó đi. Tại sao ư? Có thể là ở một dòng thời gian khác, một nhánh thời gian khác thì có công nghệ hậu y học. Ừ, tôi đâu có nói là không. Điều duy nhất là bạn không sống theo cái bạn muốn, mà sống theo cái bạn đang có. Và hiện tại bạn đang tập trung ở đây. Ở nhánh thời gian này, tôi chắc chắn luôn là sẽ không có hậu y học đâu, hoàn toàn không có.

 

Bởi vì chúng ta đang thấy rõ là công nghệ đang bị che giấu. Nghĩ coi, bạn làm sao lừa được một người 500 tuổi, vì họ đã quá rõ câu chuyện này vận hành ra sao rồi. Hơn nữa, họ sẽ có một sự mở rộng về ý thức, đúng không? Hãy nhìn cho kỹ: cách bạn suy nghĩ khi 5 tuổi không thể nào giống lúc 10 tuổi. Cách bạn suy nghĩ lúc 10 tuổi không thể nào giống lúc 20 tuổi. Điều đó là hiển nhiên mà.

 

Tôi không phải đang nói chuyện tào lao đâu. Chứ nếu mà 20 tuổi mà suy nghĩ y như hồi 10 tuổi thì thôi, chịu luôn. Vậy nên, một người 20 tuổi không thể có cùng cách nghĩ với người 40 tuổi. Không giống. Không hề giống. Cũng như vậy, cách một người 40 tuổi nhìn nhận cuộc sống và thực tại không giống với người 60 tuổi. Không giống. Có thể là có những điểm tương thích, ừ, có thể có sự tương thích, nhưng đó là những cách nhìn đời hoàn toàn khác nhau, vì người 60 tuổi sẽ đưa ra những quyết định mà người 40 tuổi sẽ không đưa ra. Người 40 tuổi thì sẽ đưa ra những quyết định khác.

 

Vậy nên, một người 60 tuổi không giống một người 80 tuổi, và cứ thế cho tới 500 tuổi, rồi tiếp tục lên tới 1000 tuổi. Cứ tiếp tục như vậy. Cho nên, hãy tưởng tượng mức độ ý thức và trí tuệ của một người 500 tuổi trong thân thể 20 tuổi. Điều đó họ sẽ không cho phép xảy ra, bởi vì ở đây mục tiêu là phải liên tục “thiết lập lại”.

 

Như vậy thì họ mới kiểm soát được con người, rồi dần dần nhồi vào đầu mọi người một vô thức tập thể mới: cái gì là có thể, cái gì là không thể, bạn được phép làm gì, không được phép làm gì, bạn phải ăn gì, phải mặc thế nào. Đúng vậy đó, họ dẫn dắt luôn cả cách bạn ăn mặc và suy nghĩ.

 

Rồi Gosia nói rằng, với cô ấy, tuổi già là một thứ gì đó… cô ấy không nhìn nó như vậy, mà nhìn theo một cách hoàn toàn khác.

 

Và Swaruu nói: “Đúng vậy, ở đây mọi thứ vận hành khác hẳn, kể cả với động vật.”

 

Rồi Gosia hỏi: “Vậy thì, ví dụ như mèo ở đó sống được bao lâu?”

 

Và Swaruu trả lời rằng: “Một lần nữa, điều đó gần như không thể xác định chính xác, nhưng chúng sống lâu hơn rất nhiều. Trung bình thì mèo có tuổi thọ cao hơn. Và với động vật, cũng như với mọi thứ khác, thời gian là tương đối.”

 

Thời gian là tương đối, thời gian tương đối với từng cá nhân.

 

Ví dụ như hôm nay tôi có nói chuyện với Gosia, tôi bảo: “Trời ơi, thời gian trôi nhanh khủng khiếp.”

 

Sáng nay tôi làm đủ thứ việc, tôi còn thu chương trình với Nacho, chương trình Sự thật bị che giấu, tôi khuyến khích các bạn coi thử, mà thời gian trôi vèo một cái, tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra luôn. Và Gosia nói: “Tôi cũng vậy, thời gian trôi nhanh lắm.” Matías cũng vậy, thời gian trôi nhanh. Nói chung là thời gian bay vèo vèo.

 

Rồi trước khi vô đây hôm nay, tôi còn nói chuyện với một người bạn, cũng y như vậy. Tôi hỏi: “Ủa, thời gian với bạn có trôi nhanh không?”

Cô ấy nói: “Có, thời gian trôi nhanh ghê.”

 

Thành ra có cảm giác là một ngày thật sự không còn 24 tiếng nữa. Đó là cảm nhận. Tôi không biết có phải ai cũng vậy không. Có thể có người cảm thấy một ngày rất dài, thậm chí dư thời gian. Còn tôi thì… vừa đặt một chân ra khỏi giường là đã tối rồi. Đã là ban đêm luôn. Thật sự là điên rồ.

 

Rồi Swaruu nói tiếp: “Với các bạn, 10 năm với thú cưng của Gosia” -  tên nó là Ringo - “Vậy nên với các bạn, 10 năm bên Ringo, con chó của Gosia, là khoảng thời gian ngắn, nhưng từ góc nhìn của nó, đó là trọn vẹn một kiếp sống. Chu kỳ thì nhỏ theo góc nhìn của bạn, chứ không phải theo góc nhìn của chúng.”

 

Tức là, với thú cưng, 10 năm không hề là ít, mà là rất nhiều năm. Rồi Swaruu nói tiếp: “Cũng giống như từ góc nhìn của tôi, các bạn sống những chu kỳ rất ngắn. Mọi thứ đều là tương đối.

 

Chính xác. Chúng ta chỉ sống bằng một phần mười so với họ.

 

Nếu tuổi thọ trung bình của nhân loại, ví dụ cho cao đi, là 100 năm, dù thực tế không phải vậy, nhưng cứ giả sử là 100 năm, thì với người Taygetan, tuổi thọ trung bình là 1000 năm. Một ngàn năm. Và lưu ý là 1000 năm trong hình dáng khoảng 20, 25 tuổi. Đúng là có nói rằng có một số người thích già đi, có những người chọn cách lão hóa, nhưng bên ngoài Trái Đất, quá trình lão hóa diễn ra chậm hơn rất nhiều, vì nhiều lý do khác nhau mà giờ không tiện nói tới, nhưng nói chung là lão hóa chậm hơn rất nhiều.

 

À, như một chi tiết thú vị, và cũng là một điều khiến tôi nhớ mãi vì Aneeka từng nói với tôi một lần. Cô ấy nói: “Vậy thì các chủng tộc không gian bên ngoài Trái Đất sẽ giao thương kiểu gì, sẽ làm ăn kinh doanh kiểu gì với một chủng tộc chỉ sống có bằng một phần mười thời gian của họ?”

 

Không thể nào có giao thương được, các bạn hiểu không? Làm sao mà buôn bán, hợp tác với một chủng tộc sống ngắn ngủi như vậy?

 

Vấn đề không phải là chúng ta sống ít năm, mà là người ta che giấu công nghệ có thể đảo ngược tuổi già như một căn bệnh. Tuổi già là một căn bệnh có thể đảo ngược, có thể chữa khỏi, tuổi già có thuốc chữa, nhưng họ không muốn.

 

Hãy để ý kỹ nhé, họ thà chế tạo chip để cấy vào đầu bạn khi bạn bị Alzheimer, hay nếu bạn bị mất một cánh tay trong tai nạn thì họ gắn cho bạn một bộ phận cơ khí. Tức là họ muốn đẩy bạn vào con đường siêu nhân loại. Và vì họ là những kẻ duy vật, không hiểu gì về thế giới tâm linh, họ nhìn cơ thể con người như một vật thể thuần vật chất, giống như một cái xe, một cỗ máy. Nhưng không phải vậy. Con người vốn đã hoàn chỉnh như hiện tại rồi, chỉ là chúng ta không có công nghệ - à không, thật ra là có, nhưng bị che giấu - để đảo ngược quá trình lão hóa.

 

Công nghệ đó, theo họ nói, là các buồng y học, chỉ cần cắm vào nguồn điện bình thường như trong nhà bạn, cắm ổ điện là xong. Bạn bước vào trong đó, và sau ba tháng bạn bước ra là đã được tái tạo hoàn toàn. Nhưng vấn đề là họ không muốn. Không có lợi cho họ. Bạn sẽ bước ra trong trạng thái tái sinh hoàn toàn, cả bạn lẫn thú cưng, bất cứ thứ gì, các bạn hiểu ý tôi chứ? Bước ra như mới. Hoàn hảo. Phụ nữ thì bước ra như mới tinh, các bạn hiểu tôi nói gì rồi đó. Mọi thứ đều hoàn hảo.

 

Rồi Swaruu nói tiếp: “Với sự hỗ trợ của các con tàu, nhảy dòng thời gian, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu có những con mèo ở đó sống hơn 1.000 năm.”

 

Những con mèo hơn 1.000 tuổi. Tôi nhắc lại, với sự hỗ trợ của các con tàu nhảy, sẽ không lạ gì nếu có những con mèo sống hơn 1.000 năm.

 

Gosia tiếp lời và hỏi: “Vậy thì động vật ở đó chết vì điều gì, nếu bệnh tật đều được chữa khỏi?”

 

Chết vì cái gì? Và câu trả lời là: “Chúng quyết định chết, giống như các bạn.”

 

Khi Gosia nói “quyết định chết như các bạn”, ý là sẽ có một thời điểm, khi công nghệ cứ kéo dài sự sống, kéo dài, kéo dài mãi. Nhưng rồi đến lúc, con người tích lũy quá nhiều hiểu biết, đến mức họ không còn muốn ở lại nữa, họ chọn siêu thoát.

 

Khi đó, họ chủ động rời đi thông qua thiền định và những phương thức tương tự. Họ tự quyết định đặt điểm chú ý của mình ở đâu. Họ ngắt kết nối khỏi nơi này và kết nối sang nơi khác. Bạn hiểu ý tôi chứ? Không có gì bạo lực hay chuyện hoang đường gì cả. Không phải vậy. Có người sống tới 1.000 năm rồi thì thôi. Cũng có những trường hợp do tai nạn, vì tai nạn vẫn xảy ra.

 

Buồng y học chữa được gần như mọi thứ, miễn là còn tương thích với sự sống. Ví dụ, nếu bạn chỉ còn một cơ thể không có đầu thì buồng y học cũng không làm được gì. Có thể nó sẽ tái tạo ra một cái đầu, nhưng đó chỉ là một cái xác, hoặc một bản sao. Một bản sao, nhưng không còn là con người ban đầu nữa. Bạn sẽ có một bản sao, nhưng không phải là người đã tồn tại trước đó.

 

Có người nói: “Nhưng nếu chúng ta sao chép cách hành xử của họ thì sao?”

 

Quên chuyện đó đi. Không thể sao chép não bộ, vì ký ức không nằm trong não. Không nằm trong não. Thứ họ sẽ làm là đánh lừa bạn, nói rằng vì họ có giọng nói được ghi lại, ví dụ tưởng tượng là năm 1226 chẳng hạn, họ sẽ nói: “Vì chúng tôi có toàn bộ dữ liệu về cuộc đời người này từ nhỏ, nên chúng tôi suy ra được cách họ sẽ cư xử và phát triển.” Rồi họ lấy chương trình đó cấy vào bản sao, và bản sao sẽ phản ứng giống người đó.

 

Nhưng không phải vậy. Ý thức không thể sao chép, tâm trí cũng không thể sao chép. Họ chỉ gắn vào một chương trình, và nó có thể gợi nhớ, có thể giống, nhưng điều đó không có nghĩa là người đã rời khỏi thân xác sẽ hành xử như bản sao kia. Không phải vậy.

 

Rồi tiếp tục. Các bạn sẽ thấy. Ở đây, câu hỏi được nhắc lại: “Vậy rốt cuộc, động vật ở đó chết vì điều gì? Nếu bệnh tật được chữa khỏi, thì họ chết như thế nào? Họ quyết định chết trong giấc mơ hay gì đó, ngoài tai nạn?

 

Và câu trả lời là: “Điều xảy ra ở đó không phải là cơ thể bị hỏng hóc như trên Trái Đất. Trên Trái Đất, cơ thể suy yếu dần, tiến tới suy tàn. Đó là tuổi già. Bạn mất dần năng lực, xuống cấp cho đến khi chết, như cách mọi thứ diễn ra trên Trái Đất.”

 

Còn ở đó, vấn đề mang tính năng lượng nhiều hơn. Một sự mệt mỏi nội tại, sự chán nản với cuộc sống, với sự lặp lại, với việc không còn thấy lý do để tiếp tục. Điều đó dần bào mòn con người.

 

Nhiều người hiểu biết về cái chết, như Dolores Cannon, sẽ nói rằng không nên cho an tử. Bà ấy nói rằng không nên an tử, vì một cá nhân - trong trường hợp này là một con chó - đến đây để trải nghiệm điều đó cho sự phát triển của mình, và việc thúc đẩy cái chết của họ chỉ can thiệp vào kế hoạch sống của họ, thậm chí có thể khiến họ phải tái sinh để trải nghiệm lại điều đó.

 

Tuy vậy, Swaruu nói: “Tôi không ủng hộ việc để ai đó phải chịu đau đớn như vậy trong đời sống tự nhiên.”

 

Chúng ta nói từng phần nhé. Tôi nhớ rất rõ, tôi đã đi cùng Gosia tới phòng thú y. Con vật đó đau đớn, rất đau đớn, đau đớn liên tục. Dĩ nhiên, bạn không thể hoàn toàn đặt mình vào vị trí của con chó, nhưng tôi tin chắc là nó đang chịu đau đớn rất nhiều.

 

Tôi nghĩ rằng, một con người cũng không thể ở trong trạng thái như vậy được. Cá nhân tôi cho rằng, nếu một người tự quyết định - không phải vì trầm cảm - mà vì đã bệnh nặng, đã tới giai đoạn cuối, mất trí nhớ, không còn gì có thể làm được, thì việc ra đi cũng không có gì sai cả. Bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ? Sẽ có nhiều quan điểm khác nhau. Nhưng khi con người đã đi tới mức mà bạn thấy rõ là không còn gì để làm nữa, thì kéo dài làm gì?

 

Hãy chú ý điều này. Dolores Cannon nói rằng việc can thiệp như vậy có thể khiến họ phải tái sinh để sống lại trải nghiệm đó. Đó là quan điểm của bà ấy. Nhưng Swaruu vẫn nói rõ: không ủng hộ việc để ai đó chịu đau đớn.

 

Nếu một người đang đau khổ, bạn nghĩ có nên kéo dài điều đó không? Nếu chính người đó quyết định rằng họ không muốn tiếp tục nữa thì sao? Tôi nhớ có một bộ phim Tây Ban Nha, dựa trên một câu chuyện có thật, về một người ở Galicia, khi còn trẻ đã nhảy xuống hồ, đập đầu và bị liệt suốt đời. Anh ta chỉ có thể nhìn cuộc sống từ cửa sổ nhà mình. Đến một lúc, anh ta quyết định rằng cuộc sống không còn đáng sống nữa. Anh ta thuyết phục người phụ nữ chăm sóc mình giúp anh ta ra đi. Tôi không nhớ chính xác là bằng cách nào.

 

Đó chính là an tử. Ban đầu tôi phản đối, nhưng là vì tôi chưa đặt mình vào hoàn cảnh của người trong cuộc. Khi bạn thực sự đặt mình vào vị trí của họ, thấy rằng không còn chữa được, không còn lối thoát, thì câu hỏi là: chúng ta còn làm gì ở đây? Ngồi thiền cả ngày sao?

 

Bạn biết tôi sẽ làm gì không?

 

INA-rd2jz: “Mar adentro là tên bộ phim đó.”

 

Đúng rồi, bộ phim tên là Mar adentro.

 

Vậy thì bạn sẽ làm gì? Rõ ràng là rất dễ để nói: “Không, không, không, không,” nhưng này, hãy thử đặt mình vào vị trí của người đó đi chứ.  Rõ ràng là mọi người phải đặt mình vào hoàn cảnh của người đó.

 

Nếu bạn không đặt mình vào vị trí của họ… Ý tôi là, bạn thật sự phải nhập vai, phải đặt mình vào hoàn cảnh của người đó. Đúng vậy.

 

Nhìn này, hôm nọ tôi đọc được một bài trên X, có một nhà khoa học nói về chuyện này. Nhớ là buổi trực tiếp này tôi cũng đã chia sẻ trên X, trên Taygeta Oficial. Để xem nào… có một bác sĩ nói rằng việc nhân bản một con người là rất dễ. Ông ta nói: “Ngay bây giờ đã có thể làm được. Nhân bản một con người là chuyện đơn giản.” Tôi không nhớ ông ta nói là chỉ cần một sợi tóc hay sao đó, chỉ với một sợi tóc là có thể nhân bản rồi. Sau đó ông ta nói: “Nhưng tôi sẽ không làm, vì lý do đạo đức và vì họ không cho phép làm.”

 

Nhưng chuyện đó là có thể, đó là điều chắc chắn. Khi một bác sĩ nói rằng chuyện đó đơn giản, thì bạn thử nghĩ xem trong các phòng thí nghiệm, đặc biệt là phòng thí nghiệm quân sự, người ta đang làm những gì. Rõ ràng là người ta đang nhân bản con người, có buồng y học, có đủ thứ, có đủ hết. Nhưng họ không muốn công khai. Không có lợi cho họ.

 

Hãy để ý kỹ: khi nói tới nhân bản, là nói tới việc tạo ra một con người y hệt bạn. Đó là một bản sao. Vậy thì nó có thể được dùng vào việc gì? Tôi không nói tới việc tạo ra một bản sao hoàn chỉnh, mà ví dụ như một người cần thận. Chỉ cần lấy một sợi tóc, tạo ra hai quả thận dành riêng cho người đó, hoàn toàn tương thích, không có phản ứng đào thải. Như thể đó vốn là thận của họ. Như vậy thì không cần phải có chuyện một đứa trẻ nào đó ở Ấn Độ phải bán thận để sống. Bạn hiểu ý tôi không? Nhưng chuyện đó không có lợi cho họ.

 

Hoặc ví dụ khác, tôi thấy một nữ vận động viên Phần Lan, một phụ nữ lớn tuổi, phải cắt bỏ một lá phổi hay gì đó, tôi không nhớ chính xác. Thì cũng vậy thôi, chỉ cần nhân bản một phần, chỉ một phần thôi, không phải toàn bộ cơ thể. Nhân bản riêng lá phổi đó cho người này, tương thích 100%. Nhưng không, họ không muốn. Không có lợi cho họ.

 

Họ thà gắn cho bạn một trái tim lai giữa tim heo và tim người, một thứ lai rất phức tạp, rồi cấy vào cơ thể con người. Nhưng làm vậy để làm gì? Thật vô lý. Sao không làm theo cách đơn giản và thực tế hơn? Không, họ thích dây dợ chằng chịt, dây này dây kia. Thật sự là khó tin. Quá khó tin.

 

Bây giờ tôi đang nghĩ thế này: nếu tâm trí và ý thức không nằm trong cơ thể, nếu một người gặp tai nạn, vẫn còn sống nhưng mất một phần mô não - chuyện này nghe hơi kỳ quặc, đúng không? Điều này thường xảy ra với một số người đi xe máy. Vậy thì hãy tưởng tượng bạn tái tạo một bản sao của não hoặc một phần não. Có lẽ phải là toàn bộ não. Bạn kết nối lại, tín hiệu sẽ tiếp tục truyền đi. Chúng ta biết là tín hiệu được nhận bởi toàn bộ cơ thể, không chỉ riêng não. Não chỉ là một bộ phận giao diện, một cái “interface”.

 

Có những người mất một nửa não mà vẫn sống và hoạt động gần như bình thường. Nhưng hãy tưởng tượng nếu bạn mất hết não, mà vẫn còn sống - nghe rất điên rồ, đúng không? Tôi chắc chắn là tất cả những thí nghiệm đó họ đã làm rồi, vì có những trường hợp con người thật sự rất tệ, rất tệ, cực kỳ tệ. Thật sự là điên rồ.

 

Tôi không muốn trở nên tương thích về mặt tần số với những suy nghĩ như vậy. Thật sự là một sự điên loạn. Nhưng nếu bạn tương thích, thì mọi thứ đều ở đó. Mọi thứ đều ở đó. Mọi thứ đều có sẵn.

 

Rồi tiếp tục nhé. Chút nữa tôi sẽ đọc bình luận kỹ hơn, vì bây giờ sắp tới một đoạn rất thú vị.

 

Swaruu nói: “Tôi không ủng hộ việc để ai đó phải chịu đau đớn như vậy. Trong đời sống tự nhiên, trong trạng thái hoang dã, chúng không bao giờ đi tới mức suy kiệt như vậy. Động vật trong trạng thái tự nhiên không đi tới mức đó.”

 

Và cô ấy nói tiếp: “Có bàn tay con người ở đó.”

 

Rõ ràng rồi. Nếu thú cưng sống được lâu như vậy là vì có sự can thiệp của con người.

 

Tôi nhớ rằng mèo hoang, mèo đường phố, trung bình không sống lâu bằng mèo nuôi trong nhà, không ra ngoài. Dù đúng là tôi từng có những con mèo hoang rất lanh lợi, sống được rất lâu, cực kỳ lâu. Chúng biết tìm thức ăn ở nhiều nhà khác nhau, biết săn mồi, là những tay săn giỏi. Nhưng cũng có nhiều con khác thì rõ ràng là qua đời vì tai nạn. Phần lớn cái chết của mèo là do bị xe tông. Bị tông. Mèo băng qua đường và bị xe tông. Vì có những người lái xe rất nhanh, tôi thật sự không hiểu nổi.

 

Dù vậy, cũng có lần tôi thấy một con mèo, xe chạy rất chậm, mà nó vẫn lao ra và bị tông. Tôi không biết sau đó nó ra sao, nhưng thật sự là khó tin.

 

Không, ý thức không thể cấy ghép được. Không thể cấy ghép ý thức. Không, không, không.

 

Rồi, mình tiếp tục nhé. Chúng ta sẽ tới một điểm rất thú vị. Đây là phần bối cảnh.

 

Và Gosia hỏi: “Bạn nghĩ Dolores Cannon có thể đúng không?”

 

Và câu trả lời là: “Có, bạn nói đúng đó, Gosia, tôi không nghi ngờ điều đó. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là việc giúp ai đó không phải chịu đau đớn là sai.”

 

Đúng là trong trạng thái hoang dã, động vật không đi tới mức như vậy. Nhưng thực tế là nó là thú nuôi, và nó đến đây để trải nghiệm cuộc sống của một con chó được nuôi trong gia đình. Nó đến để trải nghiệm điều đó. Và cũng có khả năng là, vì là thú nuôi, nên kế hoạch sống của nó chính là để kết thúc cuộc đời mình trong tay những người yêu thương nó, chứ không phải do chính nó quyết định.”

 

Những gì Dolores nói hoàn toàn có giá trị, nhưng điều ngược lại cũng không có nghĩa là không đúng.

 

Và ở đây, tôi đoán là cuộc trò chuyện này diễn ra vào một ngày khác. Dhor Káal’el xuất hiện trong cuộc trò chuyện. Rồi lát nữa tôi sẽ đọc tiếp cho các bạn, vì bây giờ sắp tới một đoạn rất quan trọng.

 

Dhor Káal’el hỏi: “Ringo thế nào rồi?” - Con chó nhỏ của Gosia.

 

Gosia trả lời: “Tôi hy vọng là ổn. Cảm ơn vì đã hỏi.”

 

Dhor Káal’el nói: “Vậy thì chuyện đã xảy ra rồi. Tôi rất tiếc, nhưng đó là điều tốt nhất cho nó.”

 

Và Gosia nói: “Tôi vừa phải cho nó ra đi cách đây hai tiếng.”

 

Tôi có mặt ở đó. Và khi đọc câu “tôi vừa cho nó ra đi cách đây hai tiếng” thì nghe rất lạnh lùng. Nghe rất lạnh. Nhưng thực tế thì hoàn toàn không lạnh lùng chút nào. Tôi ở đó. Tôi chứng kiến toàn bộ quá trình. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là thủ tục đó, nhưng hơn hết là khoảnh khắc… bạn đang có trước mặt mình một sinh linh còn sống, thật sự còn sống. Và rồi, sau khi mũi tiêm được tiêm vào, thì… không còn gì nữa. Bạn thấy rõ là nó không còn phản ứng nữa.

 

Vậy nên, bất kỳ ai có chút suy nghĩ, bất kỳ bác sĩ nào cũng biết rằng ở đó còn có thứ gì khác. Tức là, trong cơ thể đó đã từng có một thứ gì đó. Thứ đó chính là ý thức, là linh hồn, hay bạn muốn gọi thế nào cũng được, nhưng rõ ràng là có một cái gì đó. Và tôi nhớ cách đây rất nhiều năm, rất rất nhiều năm, trên một kênh truyền hình có một bác sĩ pháp y, đồng thời cũng là bác sĩ tâm thần, ông ấy nói rằng ông không tin vào sự sống sau cái chết.

 

Ông ấy nói: “Không, tôi đã thấy rất nhiều xác chết rồi,” và ông ấy bảo rằng ông không tin có sự sống sau khi chết. Nhưng này, ngay cả tôi, người chẳng biết gì nhiều, tôi cũng thấy rõ: trước đó là một sinh linh còn sống, sau đó thì không còn nữa, và tôi biết chắc rằng trước đó có một thứ gì đó ở đó. Tôi nói thẳng luôn: ở đó có một thứ gì đó rất đặc biệt.

 

Rồi Dhor Káal’el nói: “Thật không may, chuyện đó vừa mới xảy ra, vào lúc khuya.”

 

Gosia nói: “Tôi đã đi cùng Robert tới bệnh viện thú y và tình trạng của nó rất tệ. Nó không đi được, gần như không mở mắt ra nổi, run rẩy và phát ra những âm thanh.”

 

Dhor Káal’el hỏi: “Nó còn nhận ra bạn không?”

 

Và Gosia nói: “Tôi muốn tin rằng một phần linh hồn của nó vẫn nhận ra tôi ở một mức độ nào đó.”

 

Dhor Káal’el nói: “Nếu tôi ở trong vị trí của nó, tôi cũng sẽ muốn bạn giải thoát cho tôi.”

 

Nói thật, tôi cũng vậy. Tôi cũng vậy.

 

Thật sự là bạn phải đặt mình vào hoàn cảnh đó. Nếu không đặt mình vào hoàn cảnh đó, thì bạn sẽ nói: “Không, không, không, nhưng mà…” Vấn đề là vì bạn không đồng cảm với nỗi đau của con vật, nên bạn không cảm được. Nhưng sự thật là con vật đó đang đau đớn. Nó đang chịu đau đớn. Không còn gì nữa. Không còn gì cả.

 

Gosia nói tiếp: “Tôi ở bên nó, giữ đầu nó trong tay, và cố gắng nói với nó bằng thần giao cách cảm rằng hãy buông bỏ nhiều nhất có thể, hãy rời xa cõi 3D nhiều nhất có thể trong lúc ra đi.”

 

Dhor Káal’el nói: “Trong trạng thái đó, sự sống không còn quan trọng nữa, bạn muốn và bạn cần phải ra đi.”

 

Đúng vậy, đúng vậy.

 

Khi ở trong trạng thái đó, tôi nghĩ là khi một người đã ở cuối đời, bị tuổi già làm cho suy sụp hoàn toàn, thì sẽ có lúc họ nói: “Thôi, tôi muốn rời khỏi đây rồi. Đừng kéo dài sự sống của tôi một cách nhân tạo nữa.” Và có những người thật sự chọn ra đi.

 

Rồi Dhor Káal’el nói: “Động vật không nhìn cái chết theo cách bi thảm như con người hay loài người nói chung. Tất cả những gì chúng biết là chúng đang đau đớn và chúng muốn thoát khỏi điều đó.”

 

Khi Dhor Káal’el nói rằng “động vật không nhìn cái chết bi thảm như con người”, là bởi vì nhân loại bị gieo vào đầu nỗi sợ để dễ kiểm soát: sợ chết, sợ cái chưa biết, sợ rằng nếu làm điều xấu thì xuống địa ngục, nếu làm điều tốt thì lên thiên đường. Không có tái sinh. Chỉ có thiên đường hay địa ngục. Chấm hết. À, còn luyện ngục nữa. Tất cả đều là nỗi sợ.

 

Người ta gieo vào bạn nỗi sợ: sắp chết rồi, quỷ dữ sẽ tới. Sợ hãi. Còn động vật thì không thể bị gieo nỗi sợ đó, nên chúng không sợ cái chết. Chúng chỉ sợ đau đớn, chứ không sợ chết. Hai chuyện đó hoàn toàn khác nhau.

 

Gosia nói: “Tôi rất mừng vì bạn nói điều đó.”

 

Dhor Káal’el đáp: “Đó là điều đúng đắn.”

 

Gosia nói: “Tôi biết, nhưng vẫn là một trải nghiệm khủng khiếp.”

 

Đúng vậy, thật sự là một trải nghiệm rất khủng khiếp. Và với bác sĩ thú y, người phải đối diện với những khoảnh khắc đó, cũng là điều rất nặng nề.

 

Dhor Káal’el nói: “Tôi biết là như vậy. Tôi không xa lạ gì với cái chết. Bạn sẽ mang điều này theo suốt cuộc đời mình, nhưng nó cũng là một phần tạo nên con người bạn.”

 

Gosia nói tiếp: “Tôi cảm thấy như mình đã hấp thụ trải nghiệm này vào bên trong. Nó trở thành một phần của tôi, được tích hợp vào tôi. Tất cả những điều này thật kỳ lạ: sự sống, cái chết; sự sống, cái chết.”

Dhor Káal’el nói: “Sự sống và cái chết, sự sống và cái chết. Chúng ta cứ xoay vòng như vậy. Đúng. Nhưng nó vẫn luôn đau đớn với những người ở lại phía sau.”

 

Rồi anh ấy nói: “Hãy để nó ra đi, nhưng đừng giằng co nếu bạn không thể. Bạn sẽ yêu một con chó khác nữa.

 

Đúng vậy. Rồi thời gian trôi qua. Trước Ringo và Crockett, Gosia từng có Shanti, cũng trải qua chuyện tương tự. Bây giờ cô ấy có Bongo, và cũng rất yêu nó. Đó là cuộc sống. Bạn phải vượt qua. Đừng bám víu vào bất cứ thứ gì. Nghe có thể lạnh lùng, nhưng đó là cuộc sống. Nếu không thì sẽ không có tiến hóa.

 

Và từ đây câu chuyện bắt đầu trở nên rất thú vị. Gosia hỏi: “Bạn nghĩ bây giờ nó đã đi đâu? Về với Nguồn sao? Làm sao tôi biết nó không bị kẹt lại ở đâu đó trong cõi trung giới?”

 

Dhor Káal’el trả lời điều này, và cá nhân tôi thì hoàn toàn đồng ý với Dhor Káal’el.

 

Tôi nói thẳng luôn: tôi gần như đồng ý với hầu hết những gì Swaruu và các Taygetan nói, đó là lý do tôi làm buổi trực tiếp này. Chỉ có một thứ trước đây tôi không đồng ý, vì nghe rất viển vông, đó là mấy cái gọi là Tin tức không gian. Cái đó thì tôi thấy rất kỳ. Nhưng rồi, theo thời gian, khi ý thức của chúng ta mở rộng, chúng ta sẽ nhận ra đâu là những câu chuyện bịa.

 

Hãy chú ý kỹ điều Dhor Káal’el nói: “Toàn bộ khái niệm “bẫy trong cõi trung giới” là sai. Swaruu đã cố gắng hết sức để truyền đạt thông điệp đó.”

 

Gosia nói: “Tôi biết. Nhưng cô ấy cũng nói rằng nhiều linh hồn ở lại trong cõi trung giới. Một số thậm chí không biết là mình đã chết.”

 

Gosia nói thêm: “Tôi không có ý nói là bị mắc bẫy bởi các archon, mà là bị mắc kẹt bởi chính những ý niệm của họ.”

 

Dhor Káal’el nói: “Nhưng đó là những linh hồn chọn ở lại trong cõi trung giới vì họ còn bám víu vào cuộc sống, chủ yếu là những nạn nhân của cái chết bạo lực.”

 

Điều quan trọng là chỗ này: không phải vì có thứ gì bên ngoài ngăn cản họ quay về với Nguồn. Không có gì bên ngoài bạn ngăn cản bạn trở về với Nguồn cả. Chính những ý niệm của bạn mới là thứ giữ bạn lại.

 

Và Dhor Káal’el nói tiếp: “Ringo thì rõ ràng là muốn về nhà.” Con chó nhỏ đó muốn về nhà rồi.

 

Gosia hỏi: “Bạn nghĩ vậy sao? Nó không có sang chấn gì trong những năm cuối, không có bạo lực, chỉ toàn là yêu thương.”

 

Hai con chó của Gosia đều được nhận nuôi từ trại chó ở Ba Lan. Chúng từng là chó đường phố.

 

Dhor Káal’el nói: “Tôi tin rằng động vật không bị vướng vào những khái niệm ‘bẫy linh hồn’ đó.”

 

Vì những khái niệm đó là của con người. Động vật không có những ý niệm như vậy.

 

Anh ấy nói: “Đó là khái niệm của loài người. Không ai khác ở đây vận hành theo khái niệm đó cả.”

 

Khi nói là “con người”, thì ở đây là đang nói tới con người Trái Đất. Ở bên ngoài thì không vận hành theo khái niệm đó. Chính vì vậy mà linh hồn sẽ đi về Nguồn, hoặc đang ở trong Nguồn. Nhưng chuyện này sẽ được làm rõ ngay bây giờ, rồi bạn sẽ hiểu.

 

Đó là lý do vì sao linh hồn sẽ đi về Nguồn hoặc đang ở trong Nguồn, bởi vì tình yêu chính là tất cả những gì bạn mang theo. Họ vẫn là những cá nhân, chỉ là trong một cái “vỏ” khác. Một cái vỏ khác. Họ vẫn là những cá nhân, chỉ khác cái vỏ.

 

Rồi, bây giờ mới bắt đầu tới đoạn thú vị. Bắt đầu rồi đây. Đoạn này ngắn thôi, nhưng rất hay, và có thể đào sâu thêm rất nhiều.

 

Gosia nói: “Điều đó thật tuyệt. Tôi đang nói chuyện này với Robert. Nếu cõi trung giới cũng đầy động vật. Bạn biết tôi ước gì không? Tôi ước có một công nghệ để định vị các linh hồn đã chết.” - Hãy để ý điều này nhé.

 

Chuyện này trở nên thú vị vì thật ra từ nhiều năm trước tôi cũng từng nghĩ tới một cỗ máy như vậy, hoặc hiểu theo kiểu đó. Nhưng rồi bạn sẽ thấy là không, là không thể. Và bạn sẽ hiểu tại sao, dù công nghệ có phát triển tới đâu thì những cỗ máy như vậy cũng không thể tồn tại.

 

Gosia nói rằng cô ấy muốn có một công nghệ để định vị các linh hồn đã chết. Bạn hiểu ý rồi đó, những thực thể đã rời khỏi thân xác, họ đi đâu, họ đang ở đâu. Cô ấy muốn biết họ đang ở đâu. Kiểu như một cỗ máy có thể lần theo tín hiệu, trong trường hợp này là của Ringo, để biết nó đang ở đâu. Cô ấy biết là điều đó không tồn tại, nhưng sẽ rất tuyệt nếu có. Đồng thời, cô ấy cũng hiểu rằng không có thời gian và mọi thứ không vận hành theo tuyến tính, nên từ góc nhìn của Nguồn thì điều đó là bất khả thi.

 

Và bây giờ, hãy chú ý câu trả lời của Dhor Káal’el. Anh ấy rất rõ ràng. Hãy nghe kỹ nhé. Anh ấy nói rằng: “Một cỗ máy như vậy là không thể, vì linh hồn ở khắp mọi nơi. Khi bạn rời khỏi thân xác, bạn ở khắp mọi nơi.”

 

Vậy thì làm sao mà định vị được? Làm sao mà định vị một linh hồn? Nó ở khắp nơi. Nó là toàn thể. Nó là một mảnh toàn ảnh của Nguồn. Làm sao mà định vị được linh hồn? Không thể. Không thể được. Điều đó là bất khả thi.

 

Hãy để ý kỹ điều này. Một linh hồn không “ở” trong cõi này. Vì vậy, khái niệm “phi địa phương” áp dụng cho linh hồn. Tức là, nó không ở đây hay ở kia. Nó ở khắp nơi. Anh ấy sẽ giải thích rõ hơn.

 

Và điều này cũng áp dụng cho tất cả những ai cho rằng linh hồn có thể bị “bắt giữ”. Tôi không có ý đối đầu với ai, nhưng anh ấy sẽ giải thích rõ. Hãy giữ tâm trí cởi mở nhé, làm ơn, vì nếu không thì bạn sẽ không hiểu được.

 

Điều duy nhất có thể làm được là dẫn dắt nhận thức của bạn. Dẫn dắt nhận thức thông qua các ý niệm được cài vào khi bạn đang ở trong cõi vật chất này. Họ gieo vào bạn những ý tưởng sao cho bạn tương thích với nơi mà những người gieo ý tưởng đó muốn bạn đi tới. Và vì hầu hết mọi người đều quay trở lại Trái Đất, nên mỗi người phải có trách nhiệm với những gì mình tiếp nhận.

 

Gosia nói: “Tôi hiểu, nhưng có lẽ tín hiệu của nó đã đang nhập thể ở một nơi khác rồi. Tôi không biết. Sẽ thật tốt nếu biết được.

 

Dhor Káal’el trả lời, và đây là đoạn quan trọng nhất:

 

Không có thời gian, và nó không vận hành theo tuyến tính. Vậy thì làm sao mà tìm được? Việc thú cưng của bạn rời khỏi thân xác đã xảy ra rồi từ góc nhìn của bạn. Nếu nó đã xảy ra, thì điều đó có nghĩa là nó đang ở đâu đó rồi. Và trong trường hợp này, khái niệm phi địa phương lại được áp dụng. Nhưng lúc đó, bạn sẽ cần một cỗ máy có thể truy tìm một thứ có bản chất độc nhất.”

 

Bạn nghĩ ra một cỗ máy có thể đo được tần số của linh hồn, vì linh hồn phát ra ánh sáng, gọi là hào quang. Rồi bạn sẽ kết thúc với một loại quang phổ kế giống như những gì bạn biết. Nhưng rồi bạn sẽ phát hiện ra rằng, vì thời gian không tuyến tính, nên Ringo sẽ đồng thời đang sống vào lúc nó chết.”

 

Tôi nhắc lại: Ringo đồng thời đang sống khi nó chết.

 

Và từ đó xuất hiện khái niệm “gương”. Chúng ta có thể đào sâu chủ đề này vào lúc khác.”

 

Gosia nói: “Ồ, để tôi đọc lại đoạn này đã.” Và cô ấy nói thêm: “Chúng ta từng nói về chủ đề gương trước đây, nhưng tôi hiểu rằng chúng sẽ trông giống nhau. Vậy trong trường hợp của Ringo, có thể định vị được một con vật khác, nhưng nó sẽ không giống Ringo, đúng không?”

 

Tức là, Ringo không phải là cơ thể đó. Nó có thể đang ở nơi khác, trong một thân thể khác.

 

Tôi nhắc lại đoạn quan trọng này: “Không có thời gian và nó không tuyến tính. Điều này đã xảy ra từ góc nhìn của bạn. Nếu đã xảy ra, thì nó đang ở đâu đó rồi.” Nhưng khi bạn hiểu rằng thời gian không tuyến tính, thì Ringo vừa sống vừa chết đồng thời. Và từ đó sinh ra khái niệm “gương”.

 

Dhor Káal’el nói tiếp: “Có đủ loại gương. Có thể có hai người trong hai dòng thời gian trông giống hệt nhau, nhưng bên trong họ không phải là cùng một người, cũng không phải cùng một linh hồn. Và cũng có những trường hợp phổ biến hơn, là những người trông hoàn toàn khác nhau nhưng lại là cùng một linh hồn. Thậm chí có thể là nam hay nữ.”

 

Ringo có thể vẫn là Ringo, có thể trẻ hơn, hoặc cũng có thể là một con vật hoàn toàn khác, rất có thể vẫn là chó, hoặc thậm chí là một con chó cảnh của một bà nhà giàu nào đó. Vậy thì nó đang ở đâu? Bạn sẽ không biết được đâu. Nó sẽ ở trong một thân thể khác. Hoặc nếu là cùng thân thể, thì có thể bây giờ nó trẻ hơn.

 

Gosia hỏi câu cuối cùng: “Vậy tình yêu của tôi có đi theo nó không? Tình yêu của tôi có làm giàu thêm linh hồn của nó không? Nó có trở thành một phần của nó theo cách nào đó không?”

 

Dhor Káal’el trả lời: “Tình yêu của bạn là một phần trong trải nghiệm nhập thể của nó. Vì vậy, tình yêu của bạn là một phần linh hồn của nó, là một phần của chính con người nó. Nó được tạo nên từ tình yêu của bạn.”

 

Gosia nói tiếp: “Vậy thì tất cả chúng ta đều được tạo nên từ những tình yêu khác nhau mà chúng ta nhận được qua các kiếp sống?”

 

Và Swaruu - đoạn này là từ một cuộc trò chuyện khác - nói: “Tình yêu vẫn là tình yêu, chỉ khác nhau vì bạn nhìn nó từ những điểm chú ý khác nhau. Nhưng tất cả chúng ta đều được tạo nên từ tình yêu và sự hòa nhập.

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy còn nỗi đau thì sao? Nếu chúng ta nhận lấy đau khổ, thì nó cũng trở thành một phần của chúng ta, đúng không? Tôi đoán là vậy.”

 

Và ở đây Dhor Káal’el nói: “Điều đó khiến bạn trân trọng tình yêu hơn nữa trong suốt một kiếp nhập thể. Tình yêu và nỗi sợ là hai thái cực đối lập. Không phải tình yêu đối lập với đau khổ, cũng không phải tình yêu đối lập với thù hận.”

 

Rồi, vậy là tới đây kết thúc phần đầu tiên. Tôi không biết có phần thứ hai hay không, vì phần còn lại rất ít, và tôi cũng không muốn kéo dài quá. Giờ thì mình xem cộng đồng nói gì nhé.

 

Tôi sẽ đọc câu hỏi. Để xem mọi người đang nói gì ở đây. Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt.

 

Rồi, tôi đọc câu hỏi nhé. Để làm mới màn hình nào. Ờ, vâng, đây là thông tin rất hay.

 

Tóm lại, nói ngắn gọn thì: chúng ta là bất tử. Chúng ta hoàn toàn bất tử.

 

Nỗi sợ được dùng để kiểm soát, để kiểm soát dân chúng. Như tôi đã nói trong vài video trước, trong quá khứ, Công giáo từng tin vào luân hồi, từng có. Và theo những gì tôi nhớ, họ từng nói với tôi rằng đã có một thời kỳ, hình như là vào thời Trung Cổ, khi nông dân phải chịu rất nhiều khổ cực, thuế má nặng nề, và vì họ biết rằng mình sẽ tái sinh, hoặc trên Trái Đất hoặc ở nơi khác, nên nhiều người đã chọn rời khỏi thân xác.

 

Thế là người ta nói: “Nhưng nếu bạn tự nguyện rời khỏi thân xác thì bạn sẽ quay lại Trái Đất, mà còn dữ dội hơn nữa.” Vậy nên, khi Công giáo thấy có quá nhiều người chọn rời đi, họ liền tuyên bố rằng không có luân hồi, chỉ có thiên đường hoặc địa ngục. Và vì chỉ có thiên đường hoặc địa ngục, nên bạn phải làm theo những gì tôi nói. Tôi nói bạn phải đóng thuế, phải làm việc, cứ làm việc thôi.

 

Thế là con người, vì sợ hãi, bắt đầu sợ chết, sợ tất cả những thứ đó. Bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ?

 

Tecamus33: “Điều đó có nghĩa là chúng ta đang “nhân đôi” ở đâu đó, vẫn luôn là chính mình nhưng với những ý tưởng và góc nhìn khác nhau?”

 

Đúng vậy, luôn luôn vẫn là chính mình. Và người ta hiểu rằng với một mức độ ý thức cao hơn, vì mỗi lần chúng ta đều tiến hóa. Bạn có thể quay lại Trái Đất, nhưng bạn vẫn luôn là bạn. Bản sắc của bạn vẫn ở đó. Và bạn lại bắt đầu với những ý tưởng và khái niệm mới.

 

Người ta hiểu rằng để rời khỏi Trái Đất, và nếu bạn rời khỏi Trái Đất, thì bạn sẽ ở một nơi khác và tiếp tục mở rộng. Tôi nghĩ là chúng ta ở đây trên Trái Đất để học hỏi, để trải nghiệm. Như họ nói, là để biết cảm giác sống trên Trái Đất trong một cơ thể con người là như thế nào. Vậy thôi.

 

Một điều khác họ cũng nói là để xem bạn có thể sáng tạo và biểu hiện được tới mức nào khi mang “tấm màn lãng quên”, khi không nhớ mình là ai. Nó giống như một thử thách. Bạn không nhớ mình là ai, và từ đó bạn phải tạo ra thực tại của mình. Tự bạn tạo ra thực tại của mình, từ điểm xuất phát là không nhớ mình là ai, vì có tấm màn lãng quên.

 

Rồi khi rời khỏi đây, bạn sẽ nói: “Trời ơi, lẽ ra mình có thể tạo ra một thực tại tốt hơn.” Hoặc ít nhất là không tạo ra một thực tại tệ hơn. Cho nên, đó là để biết giới hạn năng lực của bạn tới đâu. Chắc chắn phải có rất nhiều lý do khác nhau vì sao một người đến Trái Đất, nhưng đại khái là vậy.

 

Có người hỏi: “Vậy điều gì mang lại sự sống cho một bản sao?”

 

Vấn đề với các bản sao là: đúng là chúng có một kết nối rất nhỏ với Nguồn. Nhưng trải nghiệm của bản sao sẽ rất hạn chế, vì kết nối đó quá yếu.

 

Giờ tôi nói vì sao nhé. Bản sao về cơ bản chỉ nhận lệnh, giống như một chương trình, thông qua các mạng viễn thông. Nó nhận chỉ thị về hành vi. Nhưng nếu nó có kết nối với Nguồn, thì sẽ có một mức ý thức, và sẽ đến lúc bản sao đó tự hỏi: “Ủa, tôi là ai? Tôi đang làm gì ở đây?”

 

Điều đó cũng còn tùy. Có những bản sao chỉ tồn tại một tuần, có bản sao chỉ ba tháng, có bản sao có thể tồn tại cả đời. Những bản sao tồn tại lâu dài có thể là những trường hợp mà ở một thời điểm nào đó, kết nối nhỏ bé với Nguồn xuất hiện, và lúc đó ý thức nảy sinh.

 

Rồi còn phải xem là người sở hữu bản sao đó có nói cho nó biết rằng nó là bản sao hay không. Vì cho bản sao, người ta sẽ cấy vào ký ức từ lúc còn trẻ, tức là cấy vào cả một cuộc đời. Hãy để ý nhé, họ cấy vào cả một cuộc đời.

 

Ví dụ, bạn tạo ra một bản sao khi nó “20 tuổi”. Rồi theo thời gian, bản sao đó “60 tuổi”. Bạn có để nó lang thang ngoài đường không? Hay bạn sai nó đi làm việc này việc kia? Hãy nhớ rằng bản sao luôn được điều khiển từ xa, kiểu như qua các mạng viễn thông.

 

Nếu một lúc nào đó nó thức tỉnh và quyết định không quay lại thì sao? Nhưng vì nó có những ý niệm được cấy vào bằng kiểu “thần giao cách cảm nhân tạo”, mà nó tin là suy nghĩ của chính mình, nên nó tin rằng mình có gia đình, có lịch sử cá nhân. Nhưng rồi nó sẽ tự hỏi: “Ủa, gia đình mình đâu?” Lúc đó, có thể họ sẽ phát ra một loại tần số nào đó để nó không kết nối được với Nguồn, không đạt tới trạng thái ý thức đó. Tôi nghĩ là vậy.

 

Thật ra, tôi tin là chúng ta đã từng thấy bản sao ngoài đường rồi. Chắc chắn là đã thấy. Nhưng vì chúng ta không biết phân biệt, nên chỉ thấy họ như những “nhân vật nền”. Nhân vật nền. Bạn thấy họ đi ngoài đường đó, nhưng không nhận ra.

 

Có người nói: “Tôi đến với nhân loại Trái Đất vì tôi lên nhầm tàu.”

 

Beto: “Tôi nhớ điều đó. Tôi nhớ hồi nhỏ, ban đêm tôi hay ra vườn, lúc đó còn nhỏ lắm. Ngày xưa người ta còn để cửa nhà mở. Tôi ra vườn, nằm dài trên đất, nhìn lên bầu trời đầy sao, và tôi luôn phát đi một cảm giác, một thông điệp rằng tôi bị lạc, rằng tôi đã đến một nơi không phải là nơi của mình. Điều đó đã có từ khi tôi còn rất nhỏ.”

 

Và phải nói rằng, khi còn là một đứa trẻ thì dĩ nhiên là khác. Một đứa trẻ không có những vấn đề như người lớn. Lúc đó tôi chỉ đơn giản là nghĩ rằng mình đã nhầm chỗ, rằng mình bị lạc, rằng ai đó hãy đưa tôi ra khỏi đây, đưa tôi ra khỏi đây, đưa tôi ra khỏi đây. Tôi luôn nhớ rất rõ là mình cứ lặp đi lặp lại điều đó. Tôi luôn nhớ là mình cứ nói vậy, rằng tôi đã bước vào một nơi mà lẽ ra tôi không nên bước vào. Đó là điều tôi nhớ rất rõ.

 

Bây giờ, theo thời gian, sau khi có trải nghiệm mà tôi gọi là “walk-in”, thì rõ ràng là: nếu tôi ở đây, là vì tôi muốn ở đây. Nếu tôi ở đây, là vì tôi muốn, đúng không? Vậy thì thôi, cứ xem cuộc đời này sẽ diễn ra như thế nào.

 

Tôi từng thấy một cyborg, da của nó là da tổng hợp. Thật ra, khi tôi thấy Michio Kaku ở Barcelona, tôi không biết mình có phát âm đúng tên ông ấy không, Michio Kaku hay gì đó, một kỹ sư người Nhật hay người Mỹ, tôi cũng không rõ. Nhưng khi tôi nhìn ông ấy, ông ấy trông như bằng nhựa vậy. Đầu rất to, và tôi thấy ông ấy giống như một con búp bê. Đó là cảm giác của tôi. Da thì rất vàng, vàng một cách bệnh hoạn, một màu vàng rất lạ. Có thể người khác nhìn ông ấy theo cách khác.

 

Graciela: “Có chỗ cho cái bên ngoài không?”

 

Tôi không hiểu rõ câu hỏi đó lắm. “Có chỗ cho cái bên ngoài” là sao? Tôi không hiểu. Ý bạn là gì khi nói “không gian cho cái bên ngoài”? Nếu bạn đang nói về bản sao, thì thực tại của bạn là do chính bạn quyết định. Bạn là người quyết định thực tại của mình sẽ như thế nào. Còn cái bên ngoài… thật sự tôi không hiểu rõ câu hỏi của bạn.

 

Juan: “Thành phố của tôi rất buồn chán.”

 

Không, tôi không phải là giảng viên đại học đâu. Không, không. Khi tôi còn ở Barcelona, tôi nhớ rất rõ là tôi đã tận hưởng cuộc sống lắm. Tôi thích đi dạo trong thành phố, thích ăn uống ngon lành. Ở đây, ở Phần Lan, người ta ăn khác, không phải là ăn dở, mà là ăn khác.

 

Tôi nhớ lần cuối cùng tôi về Barcelona, tôi ăn rất nhiều, vì tôi nghĩ: “Thôi, mình ăn cho đã những thứ mình thích, ăn tới khi chán thì thôi.” Tôi muốn làm vậy, ăn những món mình thích tới mức chán ghét luôn. Và đúng là khi ở Barcelona, tôi ăn nhiều đến mức chán luôn. Rồi khi quay lại Phần Lan, tôi không muốn ăn mấy thứ đó nữa. Nhưng sau một thời gian, tự nhiên lại thấy thèm trở lại. Rồi tôi nghĩ: “Thật là vô lý, vì mình biết là ăn rồi cũng sẽ chán, vậy thì ăn lại làm gì?” Những chuyện rất lạ.

 

Nhưng dù sao thì tôi sống ở Phần Lan rất ổn, rất ổn, rất ổn. À, hình như có gì đó bay vô mắt tôi.

 

Tecamus: “Thật tốt khi biết rằng lúc nhỏ tôi không phải là người duy nhất nghĩ rằng mình không thuộc về nơi này.”

 

Không, không, không. Chắc chắn là bạn không phải người duy nhất đâu, Tecamus. Chắc chắn là không.

 

Tôi nhớ những bữa nướng.”

Ừ, đúng rồi. Thức ăn đánh động tất cả các giác quan của bạn: vị giác, thị giác, khứu giác, thậm chí cả thính giác nếu bạn ăn thứ gì đó giòn. Rất thú vị. Rất thú vị.

 

Mikyoku: “Thức tỉnh lượng tử.”

 

Đúng rồi, đúng rồi. Tôi thấy ông ấy rất vàng. Ông ấy đi ngang qua tôi. Sau đó tôi thấy có một hàng dài người đứng chờ ông ấy ký tên. Nhưng màu da đó là vàng bệnh hoạn, rất bệnh. Màu của người bệnh. Rất lạ.

 

Thành phố của tôi rất buồn chán, Robert.”

Tôi 13 tuổi và tôi khóc một mình, giữa ban ngày, vì tôi không cảm thấy mình thuộc về Trái Đất. Tôi chắc chắn muốn rời khỏi đây.”

 

Đúng vậy. Tôi thì không khóc, nhưng tôi tập trung. Tôi tập trung vào ban đêm và nói: “Tôi không thuộc về nơi này, không thuộc về nơi này.” Và tôi nghĩ rằng mình đã đến đây do nhầm lẫn. Và tôi còn rất nhỏ. Tôi nhấn mạnh là rất nhỏ, vì lúc đó đâu có vấn đề gì trong cuộc sống. Không phải như khi trưởng thành, khi có đủ thứ áp lực, rồi bạn nói: “Thôi đủ rồi, tôi muốn đi khỏi đây.”

 

Không phải vậy. Lúc đó tôi là một đứa trẻ. Trẻ con thì có vấn đề gì đâu? Cuộc sống được lo hết rồi, chẳng phải lo nghĩ gì. Những suy nghĩ như vậy thường đến khi bạn đã là người lớn. Nhưng tôi tin chắc rằng có rất nhiều người ở đây là “walk-in” mà chính họ cũng không biết. Một người khác đã bước vào, người trước đó đã rời đi, và họ không hề biết. Nhưng điều đó cũng không xấu.

 

Tôi đến với nhân loại Trái Đất vì tôi là một starseed.”

 

Robert, làm sao biết được một con tàu màu đồng, hình hai cái đĩa úp vào nhau?”

 

Không biết được đâu. Không thể biết một con tàu đến từ đâu. Không thể biết. Họ từng nói rằng tàu của chủng loài bò sát thì phía sau giống như một bông atiso. Tôi không biết tàu của Ethortan trông như thế nào. Giờ thì bạn cũng không biết đâu là công nghệ ngoài Trái Đất, đâu là công nghệ của con người, vì công nghệ bị che giấu ngày càng nhiều, và cũng ngày càng nhiều thứ không thể che giấu nữa.

 

Vì vậy tôi chắc chắn rằng ngày càng nhiều người sẽ thấy UFO, các vật thể bay không xác định. Tôi chắc chắn là ngày càng nhiều người sẽ thấy các con tàu hình tam giác, hình đĩa. Chúng ta sẽ thấy, vì sẽ đến lúc họ không thể che giấu công nghệ đó nữa. Sẽ có lúc họ không còn che giấu.

 

Vấn đề là khi nhân loại bắt đầu “bình thường hóa” những vật thể đó trên bầu trời, không biết chúng là gì, nhưng lại coi đó là chuyện bình thường, thì lúc đó coi như xong. Có thể đó chính là cách họ tiến hành “công bố thông tin”, tức là khi không còn che giấu được nữa, thì họ làm cho nó trở nên bình thường.

 

Tức là: có những con tàu mà chúng ta không biết đến từ đâu, không thể làm gì vì công nghệ của chúng vượt trội. Thế là chỉ còn cách đứng nhìn. Cho tới một ngày, một con tàu gặp tai nạn, rơi xuống một nơi nào đó, và việc thu hồi mất nhiều thời gian, để người dân kịp tới gần và nhìn thấy bên trong có gì. Lúc đó thì mọi thứ sẽ bị phơi bày.

 

Rồi, để xem chuyện gì sẽ xảy ra. Thôi nhé mọi người, bây giờ ở Phần Lan là gần 2:15 sáng, buổi trực tiếp kéo dài 1 giờ 11 phút. Cảm ơn tất cả mọi người đã ở đây.

 

Thật ra tôi sẽ làm một video riêng về chủ đề này. Còn lại rất ít, chỉ khoảng một trang nữa thôi, và phần đó sẽ lên video. Các bạn sẽ thích. Nhưng tôi nghĩ phần thú vị nhất chính là những gì Dhor Káal’el nói gần cuối buổi trực tiếp.

 

Thôi, vậy nhé mọi người. Cảm ơn rất nhiều. Chúc cuối tuần vui vẻ. Ở đây nhiệt độ rất thấp, -27 độ. À không, -29 độ. Để tôi chụp màn hình lại. -29 độ vào ban đêm. Sẽ rất thú vị nếu ra ngoài, lấy một ly nước, hắt lên trời, và toàn bộ sẽ biến thành tuyết, thành băng ngay lập tức, nước bị “hóa đá”.

 

Thôi nhé mọi người, một cái ôm thật chặt. Hẹn gặp lại ngày mai, thứ Bảy. Nhớ là nếu bạn muốn tham gia kênh Nous Noble, thì hãy nhắn cho tôi qua Instagram. Chỉ cần nói: “Robert, tôi rảnh tham gia vào Chủ nhật.” Rồi mình hẹn giờ và nói chuyện về công nghệ, UFO, tâm linh, hay những trải nghiệm của bạn, nếu bạn là người tiếp xúc, hay bạn đã thấy gì đó.

 

Một cái ôm lớn gửi tới tất cả mọi người. Cảm ơn tất cả. Cảm ơn các bạn quản trị kênh: Saori, JMV, Eva, Gustavo.

 

Hẹn gặp lại ngày mai. Nhớ đăng ký, chia sẻ và bình luận nhé.

 

 

 


 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=uxBDBtpdC_Y

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 


 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 


Đăng nhận xét