Swaruu Transcripts 1924 - 🌌🌀⚡Ý thức tạo ra vật chất: Bí mật của vũ trụ – Swaruu

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1924


Ý thức tạo ra vật chất: Bí mật của vũ trụ – Swaruu

 

08-01-2026




Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng xinh đẹp này mang tên Revelación Cósmica và Semillas Estelares.

 

Không biết sóng có ổn không, à, bây giờ thì tín hiệu tốt rồi. Sao rồi các bạn, mọi người khỏe không? Ừm, có hơi trễ một chút.

 

Trời ơi, vậy là lại thứ Năm nữa rồi. Chủ đề hôm nay rất thú vị, nhưng mà, nhưng mà cực kỳ thú vị luôn.

 

Ok, vậy thì không chần chừ nữa, chúng ta bắt đầu luôn, vào phần giới thiệu.

 

Ờ, nếu bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác so với đa số, bạn có thể ghé qua trang web Swaruu.org. Tôi khuyến khích các bạn, nếu chưa làm, hãy đăng ký không chỉ kênh này mà cả tất cả các kênh mà các bạn sẽ thấy trong phần bình luận bên dưới. Rồi, buổi trực tiếp này tôi chỉ chia sẻ ở rất ít nơi thôi. Để coi, hình như tôi đã chia sẻ, hình như vậy, ờ… tôi đã chia sẻ trên Telegram.

 

Được rồi, tôi đã chia sẻ trên Telegram với tên Despejando Enigmas và, ờ, và… tôi có một nhóm trên Telegram tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Rồi, nhưng tôi chỉ chia sẻ trong Despejando Enigmas thôi. Trong nhóm Despejando Enigmas, mặc dù sau đó có người đã chia sẻ lại ở đó. Được rồi, tôi cũng đã chia sẻ liên kết trên Instagram và sau đó chia sẻ trong tất cả các cộng đồng YouTube của tôi, ngoài việc chia sẻ trên X, với tên Taygetan Oficial.

 

Nói đến đây, chúng ta bắt đầu luôn, không chần chừ nữa.

 

Tiêu đề gốc là… À, dĩ nhiên, cái video này Gosia đã làm từ trước, và tôi cũng từng làm rồi, nhưng tôi đã lấy bản ghi chép của Gosia.

 

Đây là một chủ đề rất thú vị, và như tôi đang nói lúc nãy, cái, cái, cái tiêu đề gốc sẽ là: Những giảng dạy của Swaruu de Erra về trường ether, tiếp xúc ngoài hành tinh.

 

Hãy để ý kỹ điều cô ấy nói nha… Trí tuệ. Nó là cái gì?

 

Cô ấy nói: “Trí tuệ có rất nhiều định nghĩa. Người ta nói một con gà thì kém thông minh hơn con chó, hay một con chim thì kém hơn con mèo, nhưng thực tế là để làm một con chim, nó đã có đủ toàn bộ trí tuệ mà nó cần rồi. Con mèo cũng vậy, con gà hay con chó cũng vậy.”

 

Ví dụ nè, người ta nói: không, Einstein thông minh hơn bạn. Không. Einstein có trí tuệ của ông ấy, bộ não của ông ấy, hay bất cứ thứ gì ông ấy có, để vận hành như Einstein, chứ không phải để vận hành, ví dụ, như, như tôi – như Robert. Bạn hiểu ý tôi không? Ông ấy không thể sống cuộc đời với thân xác của tôi và với cách suy nghĩ của tôi được.

 

Nghĩa là, bạn để Einstein một mình trong rừng, trong một khu rừng, một tháng, và để một con gà cũng một mình trong rừng một tháng, không có thú săn mồi, thì rất có khả năng Einstein sẽ… không tồn tại vì hít phải gì đó, còn con gà thì vẫn sống, vẫn cục tác và nhảy nhót khắp nơi. Bạn hiểu không? Mỗi sinh thể đều có ký ức hay bộ não mà nó cần để sống trải nghiệm của riêng nó..

 

Swaruu tiếp tục nói: “Họ không cần phải hiểu vật lý lượng tử để được xem là thông minh, cả chó lẫn mèo đều vậy. Bởi vì lý thuyết dây chẳng có ích gì cho một con chim ruồi cả, nhưng bản thân việc tích lũy kiến thức và tích hợp nó vào ý thức, ờ, tích hợp nó vào ý thức, thì trí tuệ sẽ phát triển. Hai thứ này đi song song với nhau, cái này không thể có mà thiếu cái kia.”

 

Chúng ta có thể mô tả chúng như âm nhạc, bởi vì thực chất chúng chính là như vậy. Đó là một chuỗi có khung thời gian giữa mỗi xung năng lượng. Mỗi xung đến cùng một điểm trước khi điểm đó sụp đổ. Vì vậy, một điểm tập trung năng lượng được duy trì và không quay trở lại trạng thái chỉ là tiềm năng nữa.”

 

Swaruu đang từ từ nói cho bạn biết vật chất được hình thành như thế nào.

 

Swaruu tiếp tục: “Nếu điểm đó là một hạt vật chất cứng, thì khi chúng ta gom nhiều hạt giống nhau lại, chúng kết hợp để tạo thành các phân tử phức tạp hơn, và từ đó tạo ra các vật thể, rồi đến các hành tinh và các mặt trời.”

 

 “Một vật thể, ví dụ như một cây viết chì, có hình dạng đó bởi vì nó có một hệ thống phức tạp, một điệu nhảy hay một nhóm các bội điều hòa (sóng hài) của một tần số duy trì nó như một vật thể. Một chiếc xe hơi sẽ có các bội điều hòa phức tạp hơn với hàng tỷ tỷ biến số hay xung năng lượng, giữ toàn bộ các phân tử tại đúng điểm đó để tạo thành chiếc xe. Nhưng thực chất, và điều này rất quan trọng cần hiểu, thì bản thân không hề có vật chất, nó không tồn tại, nó chỉ là một dạng khác phát sinh hay phát xạ từ các sóng đứng bên trong ether.”

 

Vì người ta sẽ nói: “Ừ, ừ, không có vật chất, nhưng nếu tôi đấm bạn một cú, bạn sẽ cảm thấy mà.”

 

Đúng, dĩ nhiên là tôi sẽ cảm thấy, nhưng cô ấy sẽ giải thích tại sao, không phải bằng ví dụ cú đấm này, mà bằng một ví dụ khác, nhưng cô ấy sẽ giải thích vì sao.

 

Swaruu tiếp tục nói: “Số lượng phép tính là khổng lồ. Mọi thứ đều được tạo ra một cách nhân tạo bằng các xung và vi xung năng lượng điện từ. Ví dụ, bên trong một máy tính hay bộ xử lý dạng thẻ, thay vì các chip silicon truyền thống, vi xử lý hay transistor, thì có một chuỗi gồm hàng triệu máy gia tốc hạt nano, mà bản thân chúng tác động lên trường tạo ra các giai điệu hay chuỗi các xung bội điều hòa (sóng hài), quyết định các điểm hình thành của sóng đứng để tạo ra vật thể. Các máy tính ở đó không chỉ làm các phép toán, mà chủ yếu là trích xuất hay sử dụng các xác suất bên trong một trường lượng tử.”

 

Rồi, coi nè, tất cả những điều này với nhiều người mới nghe thì giống như tiếng lảm nhảm vậy đó. Nếu bạn đang nghe tôi, bạn có thể thấy nó như tiếng lảm nhảm và nghĩ là chẳng có ích gì, nhưng không, nó có ích đó, và nó không hề mâu thuẫn. Nếu bạn xem lại video lần nữa, nó không mâu thuẫn ở bất kỳ điểm nào trong những gì cô ấy nói. Và nhớ một điều rất quan trọng: khi họ viết các chủ đề, rất quan trọng nha, các chủ đề đó được viết liền mạch, không tách rời, và khi bạn đặt câu hỏi, câu trả lời luôn nhất quán với các chủ đề đó. Và điều tôi đang nói đây là rất quan trọng. Chính vì vậy, theo một cách nào đó, việc đưa ra các chủ đề đã bảo đảm rằng sự tiếp xúc này, theo một nghĩa nào đó, là có thật.

 

Đây là những suy nghĩ chợt đến với tôi hôm nay, kiểu như đang suy ngẫm vậy đó. Kỳ lạ là sau này người ta không còn đưa ra các chủ đề nữa, hoặc là ít chủ đề hơn, vì những người khi đó… thì… họ không còn là họ nữa sao? Họ không còn có kiến thức đó nữa sao? Hay là có ai đó đã mạo danh họ vào một thời điểm nào đó? Đó là những điều chợt lóe lên trong đầu tôi khi đang xem lại mấy nội dung này. Bạn hiểu ý tôi không? Nhưng rõ ràng là hồi đó họ trả lời ngay lập tức. Còn về sau, nhất là giai đoạn cuối của sự tiếp xúc, thì hoàn toàn không còn như vậy nữa, và càng không phải là CIC nha, càng không phải là Tic, hoàn toàn không. Những gì chúng ta vẫn chưa biết về các kẻ xâm nhập, về những trò bẩn thỉu mà họ đã làm, chúng ta vẫn chưa biết hết. Nếu mà biết được thì chắc không ít người sẽ phải ôm đầu mà sốc. Nhưng thôi, tôi không muốn đi lạc đề, các bạn.

 

Rồi, để ý kỹ nè, coi cô ấy nói gì: “Và cái kiểm soát các bội điều hòa (sóng hài) của một tần số, nếu là nhân tạo, thì đó là các vi gia tốc lượng tử; còn một cách tự nhiên, thì chính là suy nghĩ của một thực thể có ý thức, thứ quyết định trật tự và chuỗi của các bội điều hòa, từ đó hình thành nên luật gương hay luật hấp dẫn.”

 

Cô ấy đang nói về luật hấp dẫn đó, nha, về việc biểu hiện mọi thứ trong thực tại của bạn, nhưng phải nghe kỹ điều tôi nói, nếu không thì…

 

Rồi tiếp: “Ý thức, ký ức của bạn, tâm trí, linh hồn, ký ức, tất cả những gì bạn là, chính là ether. Nó không nằm trong thân xác; thân xác chỉ là một bộ phiên dịch của chính bạn. À đúng hơn, chỉ là một bộ phiên dịch mà chính bạn đã tự phát triển nên. Bạn là một con sóng có đỉnh và đáy, giống như ngoài biển. Biển chính là ether.”

 

Cái này thú vị lắm đó, nha. Để ý kỹ nè. Biển là ether, nha. Và rất nhiều lần họ đã nói rằng… không gian chính là nước ở một trạng thái tần số khác, nghĩa là… là… một đại dương. Không gian là một đại dương, nha. Tức là họ không hề tự mâu thuẫn với nhau. Bởi vậy mới cần phải lắng nghe thật kỹ những gì họ nói. Rồi bạn sẽ nhận ra liền khi có ai đó muốn mạo danh người khác, chỉ cần nghe cái kiểu nói “bộ ba”, là biết liền. [cười]

 

Rồi, tiếp nè: “Biển là ether, nơi mọi thứ phát sinh. Những con sóng khác, với đỉnh và đáy của chúng, chính là những con người khác. Bạn là một phần của cùng một tổng thể, nhưng vẫn giữ được tính cá nhân của mình.”

 

Bạn sinh ra, lớn lên, sống và chết, nhưng bạn vẫn ở đó. Bạn sẽ tạo thành một con sóng khác, rồi lại một con sóng khác nữa. Thứ duy nhất tồn tại là ether, mọi thứ khác chỉ là ý niệm, là một giấc mơ được tạo ra trong đại tâm trí, tức là Toàn thể. Nhịp điệu của những con sóng đó, vị trí giữa chúng, tần số và khoảng cách giữa chúng, chính là các bội điều hòa (sóng hài), và tất cả cùng nhau tạo nên đại dương. Và một thực tại trông có vẻ rắn chắc

 

Đoạn này cũng cực kỳ quan trọng đó, tôi nói thiệt nha: “Và một thực tại trông có vẻ rắn chắc, nhưng chỉ là bề ngoài. Bạn là ether đang mơ rằng mình là một con người không thể bị hủy diệt và không bị thời gian chi phối, vĩnh cửu, không có khởi đầu cũng không có kết thúc.”

 

Rồi, bây giờ cô ấy sẽ tiếp tục nói thêm ở đây. Để coi khán giả nói gì nào.

 

francescxavier: “Một con muỗi còn thông minh hơn Einstein.”

 

Ờ thì… đúng là câu chuyện này, như các bạn biết rồi đó, mọi thứ đều là thao túng nhận thức. Người ta nói rằng người thông minh thật sự là phụ nữ, còn ông ấy thì… ừm… không hẳn là quá, quá, quá thông minh như người ta vẫn nghĩ. Nhưng thôi, tôi cũng không biết. Trước công chúng thì ông ấy vẫn là một bậc vĩ nhân.

 

Cô ấy nói tiếp: “Cái bàn của bạn chỉ có vẻ rắn chắc thôi, nha, chỉ có vẻ rắn chắc, bởi vì các điện tích từ tính phân tử cấu thành nó đang đẩy lùi điện tích của tay bạn.”

 

Nghĩa là khi bạn đặt tay lên bàn, các điện tích đó đẩy nhau ra. Điện tích điện từ đẩy nhau, giống như hai nam châm vậy.

 

Nhưng thực chất, nó chỉ là năng lượng trong một điệu nhảy vĩnh cửu, chỉ là năng lượng trong một điệu nhảy vĩnh cửu, tuân theo điều mà ý thức tối cao - tức chính bạn - quy định.”

 

Nói cách khác, cô ấy đang nói rằng chính bạn là người tạo ra thực tại của mình. Chính bạn là người tạo ra thực tại của mình, như một con sóng trong đại dương ether bao la. Nghĩa là, khi bạn hiểu rõ tất cả những điều này, nhưng phải hiểu cho thật rõ đó. Tôi thì… tôi hiểu rồi, nhưng thú thật là tôi vẫn thấy khó tập trung để… để biểu hiện, để tập trung vào một số thứ nhất định, bạn biết đó. Nhưng mà tôi thì cả ngày, cả ngày luôn. Chỉ là các bạn không thấy tôi thôi, vì các bạn không nhìn thấy tôi. Tôi đang biểu hiện, biểu hiện, biểu hiện, suốt ngày. Tập trung cực độ, cả ngày, cả ngày, cả ngày. Chỉ là tôi nhắc lại lần nữa, các bạn không thấy thôi.

 

Rồi người ta sẽ hỏi: “Ủa, vậy bạn đang biểu hiện cái gì?”

 

Ờ, thì bạn biết rồi đó, chừng nào chưa biểu hiện xong thì không thể nói ra được. Nhưng là những điều tuyệt vời, những điều đẹp đẽ, những điều sẽ mang lại cho tôi hạnh phúc, những điều thật sự tuyệt diệu. Nhưng không thể nói trước được, bạn hiểu ý tôi không? [cười]

 

Nhưng mà rõ ràng là như vậy đó, bạn là người sáng tạo. Tôi đang nói cho bạn nghe đó. Mọi thứ đều là ảo ảnh, mọi thứ đều là một giấc mơ, giống như một giấc mơ, và bạn là người tạo ra nó. Chỉ khác nhau ở mức độ ý thức và nhận thức của bạn mà thôi. Bạn tạo ra thực tại của mình. Vấn đề là… có những kẻ khác… Ừ, nghe thì có vẻ giống thuyết tất định, nhưng thật ra không phải, bởi vì nếu bạn chịu trách nhiệm cho những gì bạn làm và những gì bạn tiếp nhận, thì những gì người khác làm chẳng đáng bận tâm. Nhưng vẫn có những kẻ cố tình dẫn dắt nhận thức và sự chú ý của bạn để bạn đi biểu hiện thực tại của họ, chứ không phải thực tại của bạn.

 

Vấn đề là những kẻ muốn bạn, đi biểu hiện thực tại của họ chính là những kẻ nắm giữ toàn bộ các phương tiện truyền thông, và họ đang dẫn dắt nhận thức của bạn để bạn biểu hiện nỗi sợ đó. Bởi vì tin tức, chính trị gia, chỉ toàn tạo ra sợ hãi, bất an - không có lấy một người! Không có luôn! Ngay cả… ngay cả cái ông tổ trưởng cầu thang nhà bạn cũng không biểu hiện được điều gì tích cực nữa là. Không. Đó là những con người, ừm, nói thẳng ra là bệnh hoạn.

 

Hồi tôi còn sống ở Barcelona, có một ông, thật sự là bị rối loạn tâm thần, theo đúng nghĩa đen luôn, vì ông ta tin rằng mình là chủ của cả tòa nhà đó. Ông ta nghĩ mình là chủ tòa nhà. Có lần tôi đi trình báo với cảnh sát đô thị, họ nói là không thể làm gì được. Nghe mà không tin nổi. Đó là những con người bệnh hoạn, bệnh hoạn thật sự. Và tôi nhắc lại lần nữa, chính trị gia - những kẻ nắm truyền thông - chỉ nói dối, nói dối, nói dối. Thật sự là quá phi lý.

 

Rồi, mình tiếp tục. Có một điều rất quan trọng, để ý kỹ nè. Đây mới là chỗ quan trọng. Tất cả đều là năng lượng tiềm năng. Tất cả, tất cả đều là năng lượng tiềm năng. Tiềm năng, có năng lực, là năng lượng tiềm năng. Khi bạn tập trung vào một thứ gì đó, thì năng lượng tiềm năng đang hiện hữu ở đó - bởi vì mọi thứ đều đang ở đó - sẽ trở thành năng lượng sáng tạo, và chính lúc đó, mọi thứ bắt đầu được tạo ra. Nhân vật, tình huống, bất cứ thứ gì bạn muốn. Bất cứ thứ gì bạn muốn.

 

Để ý kỹ điều này nè: “Thứ gì không nhận được sự chú ý mang tính sáng tạo thì sẽ quay trở lại thành năng lượng tiềm năng. Nghĩa là nó tan rã, nó trở về trạng thái năng lượng tiềm năng, nơi nó xuất phát. Một chiếc xe bị bỏ hoang, một căn nhà bị bỏ hoang, sẽ dần dần hư hại và trở thành thứ hữu ích theo góc nhìn của các ý thức sáng tạo ở gần đó, những ý thức có thể sử dụng nguồn năng lượng tiềm năng ấy. Nếu bạn không còn cần căn nhà đó nữa, thì mối mọt sẽ ăn nó, và khu rừng sẽ giành lại vùng đất đó. Chỉ những thứ bền chắc nhất mới còn tồn tại lâu hơn, hay đúng hơn là chúng mất nhiều thời gian hơn để quay về trạng thái năng lượng tiềm năng, bởi vì ban đầu chúng đã nhận được nhiều năng lượng sáng tạo hơn. Những bức tường đá vẫn còn đứng vững, bởi vì bản thân chúng cũng chứa ý thức và sự hiện diện của khoáng chất - mà khoáng chất cũng là ý thức, đó. Nhưng cuối cùng thì mọi thứ sẽ quay trở lại thành năng lượng tiềm năng khi mất đi sự chú ý của người đã tạo ra nó.”

 

Và từ đây, chúng ta có thể đưa ra một ví dụ tiếp theo: khi bạn rời khỏi thân xác này, cái… bộ đồ sinh học này, khi bạn rời nó, bạn không còn điểm chú ý đặt lên Trái Đất - nơi mà cái “vỏ chứa” này đang hiện hữu nữa. Và nó sẽ bắt đầu phân rã. Đúng y như vậy đó. Bởi vì không còn sự chú ý mang tính sáng tạo. Nó tan rã, và tất cả các sinh thể và mọi thứ xung quanh sẽ tận dụng nó. Họ nhìn thân xác như năng lượng tiềm năng và sử dụng nó, và năng lượng sáng tạo của họ sẽ biến đổi nó theo nhu cầu của… của giun dế hay bất cứ sinh vật nào.

 

Và điều này cũng xảy ra với mọi thứ khác. Nếu bạn không sử dụng đồ vật, chúng sẽ xuống cấp. Đúng vậy đó, sẽ xuống cấp. Cũng giống như các mối quan hệ. Bạn có một người bạn đời, một mối quan hệ. Nếu bạn không dành sự chú ý cho người đó, thì mối quan hệ sẽ dần dần suy thoái, vì không có sự chú ý. Không từ phía bạn, cũng không từ phía người kia. Vì vậy, bạn phải đặt sự chú ý vào mọi thứ, nếu không thì mọi thứ sẽ tan biến như nước mắt trong mưa.

 

Còn điều này nữa: “Càng nhận được nhiều sự chú ý, thì một vật thể càng mất nhiều thời gian hơn để năng lượng của nó tan rã - nhưng sớm hay muộn thì nó cũng sẽ tan. Sớm hay muộn thôi, nếu không còn ai chú ý đến nó nữa.”

 

Bội điều hòa (sóng hài) là một tần số. Các xung tư tưởng được sắp xếp có trật tự chính là một ý thức sáng tạo, với độ chính xác toán học tuyệt đối, vì mỗi vật thể có đến hàng nghìn tỷ tỷ con số liên quan. Nhưng tất cả những điều này diễn ra một cách tự động.”

 

Bạn không cần phải tính toán gì hết. Mọi thứ đều tự vận hành.

 

Điều quan trọng nè: “Bạn đã tạo ra thế giới của mình, dù bạn có hiểu hay không.”

 

Hiểu hay không hiểu, thì bạn vẫn đã tạo ra thế giới của mình. Rõ ràng là vậy. Dù bạn thích hay không thích, bạn vẫn là người đã tạo ra thế giới của mình.

 

“Nhưng mà tôi đâu có muốn… tôi đâu có…”

 

Thích hay không thích, bạn vẫn đã tạo ra thế giới của mình.

 

“Nhưng mà tôi muốn cao hơn mà!”

 

Bạn đã tạo ra thế giới của mình. Chấm hết. [cười] Nó là vậy đó.

 

Giờ để ý một điều rất quan trọng, đặc biệt dành cho những người lúc nào cũng quá nghiêm trọng hóa cuộc sống. Nghe kỹ điều này nè: “Không có gì phải lo lắng cả. Đừng bao giờ lo lắng. Không có gì để lo lắng. Bạn chỉ đang mơ thôi.”

 

Dĩ nhiên sẽ có người nói: “Trời ơi, cái ông này nói cái gì vậy? [cười] Bao nhiêu vấn đề như vậy mà bảo không lo? Ngày mai ngân hàng tịch thu nhà tôi rồi, ngày mai chính quyền Barcelona niêm phong tài sản tôi rồi, ngân hàng đang trừ tiền tôi đủ thứ, với từng đó vấn đề mà bảo tôi không lo à?”

 

Thì chính bạn là vấn đề của bạn đó. [cười] Bạn là những vấn đề của bạn. Bạn biết bạn đang làm gì mà. Hiểu ý tôi không?

 

Cũng giống như trên kênh Robert Finlandia của tôi - kênh phiêu lưu đó - tôi lúc nào cũng đăng mấy video phiêu lưu. Có người nói với tôi: “Ước gì tôi cũng sống được như mấy người phiêu lưu.” Ý họ là kiểu: “Thằng này chắc cả ngày chẳng làm gì.” [cười]

 

Tôi trả lời họ: “Vậy cái gì đang ngăn cản bạn không sống như một nhà phiêu lưu?”

 

“Không, là vì tôi có trách nhiệm, tôi có nghĩa vụ…”

 

Ủa, rồi sao? Ai mà không có nghĩa vụ? Tôi cũng có nghĩa vụ của tôi, chỉ là không phải nghĩa vụ của bạn. Nghĩa vụ của bạn đã trói bạn lại. Nghĩa vụ của tôi thì khác. Không ai cấm bạn cả. Chính bạn đang tự xây cho mình một nhà tù trong đầu. Hiểu không?

 

Không ai cấm bạn hết. Bạn muốn, ngày mai bạn có thể đi Colombia, lang thang một vòng, rồi qua Curaçao, rồi ban đêm lấy ống nhòm ra ngồi ngắm trực thăng bay qua bay lại, rồi bạn lại đi El Salvador hay đâu đó. Bạn hiểu ý tôi không? Ai cấm bạn? Ai cấm bạn làm điều đó?

 

Nếu bạn lấy một cuốn sổ, viết xuống: “Tôi muốn sống như một nhà phiêu lưu, nhưng tôi không thể vì…”

Thì đầu tiên, tại sao bạn không thể? Vì cái này, cái kia, cái nọ… Hết. Vậy thôi. Đúng là như vậy đó.

 

Một điều rất quan trọng nữa: mỗi người có con đường riêng. Công thức của tôi không dùng được cho bạn. Cách của tôi chỉ hợp với tôi. Tôi có trí tuệ của tôi, thân xác của tôi, để làm nhà phiêu lưu theo cách của tôi. Bạn sẽ có thân xác và con đường riêng để làm cuộc phiêu lưu của bạn ở nơi khác

 

Chúng ta đã nói điều này ngay từ đầu rồi: con gà có bộ não để làm con gà, chứ không phải để làm giáo sư đại học. Mỗi người là như vậy đó, rất đơn giản. Nhưng điều đó không hề ngăn cản bạn biểu hiện những gì bạn thật sự muốn. Bạn có thể đi rất xa. Rất xa đó. Tôi đang nói với bạn là bạn có thể đi rất xa.

 

Nếu những người xung quanh bạn nói: “Trời ơi, tuổi này rồi mà còn làm cái đó hả? Tuổi này rồi mà còn tập luyện hả? Tuổi này rồi mà còn ra ngoài trời âm hai mươi độ hả?”

 

Thì đừng chơi với mấy người đó. Bạn phải ở bên những người ủng hộ ý tưởng của bạn. [cười] Không thì bạn sẽ chẳng bao giờ làm được gì hết.

 

Được rồi. Swaruu tiếp tục nói: “Các bội điều hòa (sóng hài), từ góc nhìn khoa học, chỉ là các xung điện từ được sắp xếp theo trật tự toán học hoàn hảo, tuân theo…”

 

Đoạn này rất quan trọng nha các bạn, chút nữa các bạn sẽ thấy… lý do vì sao Trái Đất không thể là phẳng.

 

Bây giờ, ở đây, Swaruu sẽ giải thích vì sao Trái Đất không thể là phẳng. Thật ra là rất logic thôi, làm sao mà… [cười] làm sao có thể là một Trái Đất phẳng được? Trừ khi bạn sống trong một thứ gì đó nhân tạo, hoàn toàn nhân tạo, đúng không? Nhưng mà một thứ nhân tạo, phẳng, tồn tại trong không gian…

 

Để ý kỹ điều cô ấy nói nè: “Các bội điều hòa, từ góc nhìn khoa học, chỉ là các xung điện từ trong trật tự toán học hoàn hảo, tuân theo các công thức hình xuyến. Mọi thứ đều là hình xuyến. Toàn bộ vật chất phát sinh từ hình xuyến. Toàn bộ vật chất đều phát sinh từ hình xuyến. Từ một nguyên tử, phân tử, quả táo, chiếc xe hơi, bàn chải đánh răng của bạn, cho đến Trái Đất, Mặt Trời và cả thiên hà. Tất cả đều dựa trên cùng những nguyên lý toán học chính xác và thậm chí có thể dự đoán được, một khi đã hiểu rõ.”

 

Nếu bạn không hiểu điều này, thì bạn sẽ nói rằng Trái Đất là phẳng, bởi vì bạn không hiểu.

 

Đó, vì vậy Trái Đất không thể là phẳng. Đơn giản là nếu phẳng thì nó không thể được biểu hiện, không thể tồn tại.”

 

Và ở đây… theo quan điểm của tôi thôi, bạn thử tưởng tượng mà xem, bắt đầu từ một Trái Đất phẳng… với siêu hình học thì coi như bạn phá hủy hết mọi thứ. Ở đó không còn gì nữa, không còn gì hết. Không có gì. Là điều không thể. Bạn phá hủy toàn bộ các chòm sao, toàn bộ các thiên thể. Phá sạch. Tất cả. Bạn phá hủy cả ether, phá hủy lực hấp dẫn, phá hủy… bạn biết họ đã phá hủy cái gì không? Ý thức. Ý thức. Tôi nhấn mạnh lại: ý thức.

 

Thôi, mình tiếp tục, vì đây là một chủ đề khác, mình không đi lạc sang đó.

 

Một máy tính lượng tử toàn ảnh thực chất là mô phỏng hay sao chép một bộ não, chính xác là như vậy. Bộ não cũng tính toán các xác suất bên trong một trường lượng tử, nằm giữa thế giới có vẻ như vật chất và phía ether - nơi mà bạn thật sự đang hiện hữu.”

 

Tôi nhắc lại nha: phía ether, nơi mà bạn thật sự đang hiện hữu. Bạn không sống ở đây. Không phải ở đây. Bạn nhiều hơn thế này rất nhiều. Nơi mà bạn thật sự cư trú, nơi mà bản chất của bạn tồn tại.

 

Máy tính chỉ sao chép điều đó và biểu hiện nó với cường độ điện từ lớn hơn - về điện áp, cường độ dòng điện, joule, erg và các đơn vị khác - qua đó tăng tốc quá trình biểu hiện. Điều tương tự cũng xảy ra với một con tàu đang bay chết độ siêu sáng. Hình xuyến năng lượng cao của nó, với các tần số được kiểm soát bằng độ chính xác và chuẩn xác cực độ khiến nó trở nên không tương thích về mặt năng lượng, và về các bội điều hòa duy trì sự tồn tại của nó, với nơi xuất phát ban đầu.”

 

Nó “nhảy” vào ether bằng cách này, trở thành năng lượng tiềm năng, được chứa trong một bong bóng nhân tạo - chính là bên trong hình xuyến đó - nơi vẫn giữ toàn bộ thông tin của các bội điều hòa tần số của nó. Nghĩa là con tàu tạo ra một hình xuyến xung quanh nó, giống như một cái bong bóng, chứa toàn bộ thông tin, nhưng đồng thời nó đi vào ether.”

 

Điều này rất quan trọng, tôi nhắc lại lần nữa, bởi vì đoạn này đang giải thích cho bạn cách một con tàu đi từ nơi này sang nơi khác. Trong cái “tách” - gọi là tách cho dễ hiểu thôi, thực ra là tự động - trong khoảnh khắc đó, con tàu ở trong ether, bên trong một bong bóng, nói cho dễ hình dung, và dĩ nhiên là ở dạng hình xuyến.

 

Rồi, mình tiếp tục nha. Chắc cũng sắp xong rồi, giờ là hai giờ mười phút sáng. Tôi đã chia nội dung này làm hai phần. Trời ơi, mới ngày mùng tám mà đã vậy rồi đó. Mùng tám mà thế giới đã ra nông nỗi này rồi đó. Trời đất ơi.

 

À, coi nè, có nhắc đến Einstein. Nhưng đoạn đó để ngày mai mình coi.

 

Rồi, tôi đang ở đâu rồi? À, đây.

 

Để ý kỹ nè, cái này rất thú vị.

 

Điều tương tự cũng xảy ra với một con tàu bay siêu ánh sáng. Hình xuyến của nó - tức là con tàu tạo ra một hình xuyến năng lượng cao với các tần số được kiểm soát chính xác tuyệt đối - khiến nó trở nên không tương thích về mặt năng lượng và về các bội điều hòa duy trì sự tồn tại của nó với nơi xuất phát. Nó trở nên không tương thích với nơi đang tồn tại, rồi nhảy vào ether, và con tàu trở thành năng lượng tiềm năng, được giữ trong một bong bóng nhân tạo, bởi vì con tàu nằm bên trong hình xuyến đó. Bên trong hình xuyến, nó vẫn giữ toàn bộ thông tin của các bội điều hòa tần số - chính là những thứ biểu hiện và duy trì năng lượng của con tàu cùng với các thành viên bên trong.”

 

Sau đó, bằng cách thay đổi lại các bội điều hòa và tần số một cách nhân tạo, nó trở nên tương thích với nơi đến. Nguồn - ether - điểm đến. Và nó vẫn giữ nguyên các thuộc tính của mình bên trong hình xuyến. Không hề có sự di chuyển nào trong không gian cả. Không có sự di chuyển trong không gian, bởi vì ether là tất cả.”

 

Bạn hiểu không? Bạn đang ở trong Toàn thể, bởi vì mọi thứ đều là một ảo ảnh. Không có chuyện di chuyển trong không gian.

 

Tôi nhắc lại: giống như mọi thứ đều ở cùng một chỗ. Nó chỉ trở nên không tương thích với nơi này để tương thích với nơi khác. Nhưng nếu gọi tên cho dễ hiểu, thì trong khoảnh khắc “tách” đó, nó ở trong ether, trong toàn thể - nơi là năng lượng tiềm năng. Nhưng vì nó nằm trong một cái kén năng lượng, nên nó giữ được toàn bộ đặc tính của mình, tất cả các bội điều hòa của con tàu và của toàn bộ phi hành đoàn, của mọi thứ nằm trong cái kén năng lượng đó, trong hình xuyến đó, rồi trở nên tương thích với nơi đến - giống như là một thực tại khác vậy.

 

Cũng giống như bây giờ tôi đang ở đây, và thông qua một cổng - hay tôi tạo ra một cổng, một bong bóng - tôi biến mất khỏi Phần Lan và xuất hiện ở Quảng trường Catalunya, Barcelona. Nhưng là như vậy đó, tách, không cần di chuyển gì hết, không cần phải đi đâu cả, vẫn nguyên áo quần như cũ.

 

Rồi, sau đó các bạn có thể xem các video về Điều hướng sao, nơi họ giải thích thời gian SIT và tất cả những thứ đó. Về cơ bản, đó là thay đổi các mã tần số.

 

Bạn thay đổi tần số của mình, bạn làm cho mình không còn tương thích với nơi này nữa, để đạt đúng tần số của nơi kia.” - Và thế là bạn đã ở đó rồi. Mọi thứ là tần số.

 

Chỉ cần biết chính xác tần số của Quảng trường Catalunya và vị trí cụ thể mà bạn muốn xuất hiện. Vì trong trung tâm đó có rất nhiều điểm khác nhau, góc này góc kia, nên phải rất chính xác. Mọi thứ đều được lập trình, hoặc con tàu sẽ tự động lập trình thông qua giao diện. Bạn chỉ cần giao tiếp với con tàu bằng ý thức, là xong. Tất cả đều tự động. Gọn gàng. Tự động hết.

 

Các bạn biết rồi đó: công nghệ là bộ khuếch đại của ý thức. Nó không phải là ý thức. Nó chỉ khuếch đại mà thôi. Khuếch đại không có nghĩa là nó có ý thức. Cẩn thận nha. Nó chỉ khuếch đại thôi.

 

Được rồi. Tôi tiếp tục nha.

 

Không hề có bất kỳ chuyển động nào xuyên qua không gian, không có sự dịch chuyển, cũng không có khoảng cách nào cần phải vượt qua. Bởi vì từ ether, mọi thứ đều là, và tất cả những gì tồn tại - toàn bộ vũ trụ - đều được chứa bên trong ether theo dạng chồng lớp lên nhau, tất cả những gì tồn tại đều đang chiếm cùng một không gian, đan xen với nhau như một tấm lưới. Mọi thứ đều ở cùng một chỗ.”

 

Chỉ có điều là… thật ra không hề có khoảng cách. Không có khoảng cách. Nhưng dĩ nhiên bạn sẽ nói với tôi: “Ừ, nhưng mà nếu tôi đi thăm mẹ tôi thì tôi phải lái xe, và có khoảng cách mà.”

 

Ừ, đúng rồi, nhìn theo cách đó thì đúng. Nhưng trên thực tế thì không có khoảng cách nào cả. Đó hoàn toàn là một ảo tưởng mà bạn tự tạo ra - rằng bạn đang lái xe đi từ chỗ này sang chỗ khác. Thật ra, đó chỉ là một ảo giác.

 

Giống như mấy con tàu này nè. Có rất nhiều người, nhiều người tiếp xúc, nhiều người từng bị bắt cóc, nhiều người nói rằng họ đã ở bên trong một con tàu. Có những con tàu, ví dụ, đường kính chỉ khoảng hai mươi mét thôi. Hai mươi mét. Nhưng khi họ bước vào bên trong, thì người đã tạo ra con tàu đó dĩ nhiên biết cách thao túng nhận thức của những người bước vào. Và những người đó, khi ở bên trong, lại có cảm giác rằng con tàu lớn hơn rất nhiều, như thể họ bước vào một căn phòng dài cả trăm hay hai trăm mét, dài đến mức gần như không thấy được chân trời. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Nhưng khi họ bước ra ngoài, thì đó vẫn chỉ là một con tàu dài hai mươi mét mà thôi. Đó là nhận thức của bạn. Mọi thứ đều là ảo ảnh, và họ biết cách thao túng bạn. Bạn biết không, chuyện này từng xuất hiện trong Hồ sơ X. Tôi nhớ có những tập mà người ta bước vào tàu, bên trong giống như một mê cung, cực kỳ rộng lớn, nhưng khi bước ra thì con tàu lại rất nhỏ. Chính là vậy đó - họ bằng cách nào đó dẫn dắt nhận thức của bạn ở mức độ nhận thức học. Nó rất kỳ lạ.

 

Chính vì vậy mà hiện tượng UFO vượt xa thế giới vật chất rất nhiều. Nó không chỉ là một con tàu vật chất, mà còn hơn thế nữa. Bạn chỉ đang dừng lại ở những gì giác quan của bạn cảm nhận được, thông qua cái bộ lọc là thân xác của bạn. Thân xác bạn đóng vai trò như một bộ lọc, và nó không cho bạn thấy gì hơn về UFO hay con tàu ngoài hành tinh đó. Thực tế thì nó phức tạp hơn rất nhiều.

 

Rồi, Swaruu tiếp tục nói, điều này quan trọng nè: “Bạn chỉ thay đổi nơi mà bạn tương thích. Bạn trở nên không còn tương thích với nơi xuất phát và trở nên tương thích với nơi đến, dựa trên các bội điều hòa của bạn - mà thực chất là các tần số và rung động. Và nơi nào bạn tương thích, thì đó là nơi bạn đang ở.”

 

Ví dụ như tôi bây giờ, tôi đang tương thích để ở đây, ở đây, và tôi không tương thích để ở Barcelona. Không. Ngay lúc này tôi không tương thích. Vì vậy tôi đang ở Phần Lan. Bởi vì tôi tương thích với nơi này. Nếu tôi bắt máy bay, ngày mai tôi xuất hiện ở Barcelona, thì lúc đó tôi sẽ tương thích với Barcelona. Nhưng hiện tại thì không, không, không, không, không - trạng thái tần số của tôi không tương thích.

 

Ví dụ khác nè… Maduro, cái người mà họ đã đưa ra khỏi Venezuela đó… Nếu họ đưa ông ta sang Hoa Kỳ và nhốt vào một nhà tù thì sao? Để ý kỹ nha. Ông ta và vợ ông ta. Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là ở mức độ rung động và tần số, người đó không còn tương thích với việc ở Venezuela, mà lại tương thích với việc bị giam giữ trong một nhà tù an ninh tối đa - nơi mà rung động cực kỳ thấp. Chúng ta đã nói rồi đó, rung động ở đó rất thấp, nơi các nhà tù bị cai trị bởi Arcontes. Tôi không biết ông ta có chung phòng giam với Didi hay không - cái… cái con quái vật đó. Bạn thử tưởng tượng coi… [cười] sự tương thích tần số kiểu đó, trời ơi, thật sự là không thể tin nổi.

 

Cho nên, mỗi người đều tương thích với một trạng thái nào đó. Bạn hiểu ý tôi không? Nếu hiểu thì để lại bình luận nha.

 

Giờ là hai giờ hai mươi sáng rồi. Để coi chúng ta đã trực tiếp bao lâu. Bốn mươi ba phút. Hoàn hảo.

 

Tôi tiếp tục nha.

 

Boutiqueveggie: “Mình nghĩ là Maduro đang ở chung với El Chapo… ở đúng chỗ đó.”

 

Ừ, ừ, ông ta ở tù với người đó, nhưng hình như - tôi nói là hình như thôi nha - hình như ông ta ở chung phòng với cái ông… nhà tổ chức âm nhạc, DJ gì đó, bạn biết rồi đó. Cái người từng tổ chức mấy bữa tiệc… toàn mặc đồ trắng. Toàn đồ trắng đó. Trời ơi… Trời ơi… Thế giới này sao mà loạn vậy, các bạn. Sao mà loạn vậy.

 

Rồi, ở đây Gosia hỏi: “Vậy tại sao các phân tử của tay lại đẩy các phân tử của cái bàn? Điều đó từ đâu mà ra? Có phải chúng ta đã lập trình điều đó từ những tầng cao hơn, để có thể tương tác với chính mình, với cái bàn, và ‘chơi đùa’ theo cách này không?”

 

Và câu trả lời là: “Đúng vậy. Điều này rất quan trọng. Bởi vì chúng có các bội điều hòa tần số khác nhau, và một cái trở nên mang tính xâm lấn đối với cái kia. Hiệu ứng đẩy này chính là thứ tạo ra luật vật chất - luật nói rằng hai vật thể có khối lượng không thể chiếm cùng một vị trí.”

 

Vì vậy, nếu ai đó đánh bạn, thì dĩ nhiên là bạn sẽ đau, bởi vì hai vật thể không thể ở cùng một chỗ.

 

Nếu bạn thay đổi mật độ, thì điều đó lại xảy ra. Và điều này giải thích vì sao một số sinh thể hoặc một số công nghệ - như chùm tia kéo - có thể xuyên qua tường.”

 

Tôi nhắc lại: nếu bạn thay đổi mật độ, thì điều đó có thể xảy ra. Đó là lý do tại sao một số sinh thể hay công nghệ như chùm tia kéo có thể đi xuyên qua tường.

 

Ví dụ nha, ngay lúc này… có thể có một con tàu ngoài hành tinh ở ngay phía trên đây, và với chùm tia kéo, họ có thể chiếu xuống và phụt - kéo tôi ra ngoài. Không phải kéo qua cửa sổ đâu nha, mà kéo thẳng qua mái nhà.

 

Rồi Gosia hỏi tiếp: “Nhưng tại sao các bội điều hòa của một tần số lại khác nhau? Sự khác biệt đó đến từ đâu?

 

Và câu trả lời là: “Ngay từ đầu, bởi vì một bội điều hòa hay một nhóm bội điều hòa định nghĩa hình dạng của năng lượng tiềm năng - ví dụ như tay của bạn. Tức là các bội điều hòa này định nghĩa năng lượng tiềm năng thành một bàn tay. Một nhóm khác, với các bội điều hòa khác, thì định nghĩa năng lượng tiềm năng thành cái bàn. Sự khác biệt đó làm cho các phân tử đẩy nhau ra, và điều này nó tạo ra ảo giác rằng tay bạn không thể xuyên qua cái bàn vì cái bàn là rắn chắc. Nhưng đó là ảo giác.”

 

Nó tạo ra ảo giác rằng tay bạn không thể xuyên qua bàn vì nó “cứng”.

 

Ví dụ nè, tôi nhớ hồi tôi tập võ. Khi bạn phải đập vỡ một tấm ván bằng tay hay bằng chân. Hồi đó tôi từng đi thi đấu, bây giờ thì không nữa. Giờ thì, như mấy nhà văn hay nói, “tóc tôi đã điểm bạc” rồi, dù thật ra tôi cũng không có nhiều tóc bạc đâu. Tôi nhớ rất rõ, khi ở phòng tập, lúc bạn chuẩn bị đập vỡ tấm ván - người ta giữ tấm ván như vầy nè - bạn phải đá hay đấm cho gãy.

 

Điều quan trọng là: khi bạn ra đòn, đừng nghĩ là dừng lại ở tấm ván. Bạn hiểu không? Khi ra đòn, nếu trong đầu bạn “dừng” ở đây, thì không được. Muốn bẻ gãy tấm ván, bạn phải đi xuyên qua nó trong tâm trí. Phải dừng ở phía sau nó. Nếu không, bạn sẽ không bao giờ phá được. Tất cả là ở tâm trí.

 

Tôi nhớ rất rõ, khi đi thi đấu, lúc đối mặt với đối thủ - mà lúc đó là thi đấu thật, không phải ngồi bàn triết học đâu - thì tôi biết điều này. Khi ra đòn với đối thủ, bạn không dừng lại ở bề mặt, mà phải đi sâu vào bên trong, như thể xuyên qua người ta vậy. Giống như là… như thể họ là bơ mềm vậy. Bạn hiểu ý tôi không? Đó là kỹ thuật võ thuật.

 

Và tôi còn nhớ một điều nữa: trước khi trận đấu bắt đầu, tôi đứng đối diện đối thủ, nhìn thẳng vào mặt họ. Tôi nhớ rất rõ. Tôi nhìn thẳng, nhưng cảm giác như tôi nhìn vượt xa con người đang đứng trước mặt. Và cái “vượt xa” đó chính là nhìn ra những điểm yếu mà người đó có thể có trong lúc thi đấu. Khi bạn thi đấu, bạn không chỉ nhìn thân thể. Bạn phải nhìn xa hơn rất nhiều. Nếu không, bạn sẽ bị đánh tơi tả ngay.

 

Không, bạn đập gãy nó, đập gãy được. Nếu không đập gãy được thì… Để coi nè, khi người ta đặt một tấm ván trước mặt bạn, là vì bạn có thể đập gãy nó. Nếu bạn không đập gãy được thì… [cười] thì bạn sẽ gãy khớp ngón tay đó. Thật sự là vậy. Khi người ta đặt tấm ván trước mặt bạn, nghĩa là bạn có khả năng đập gãy nó. Nếu không thì thôi, không sao cả. Nhưng nếu không đập gãy được thì… ngón tay lãnh đủ.

 

Rồi, Swaruu tiếp tục nói: “Thực chất, còn một điểm then chốt khác nữa, rất khó giải thích nhưng cực kỳ quan trọng, đó là: từ ether thì không có khoảng cách, không có thời gian, và tất cả những gì tồn tại - toàn bộ vũ trụ, dưới góc nhìn vật chất, dù ở mật độ hay tầng nào - đều được chứa trong ether, không có bất kỳ khoảng cách nào giữa chúng. Tất cả đều ở đó, chồng lớp lên nhau. Mọi thứ đều chồng lên nhau. Và chỉ có thể nhìn thấy một nơi hay một vị trí trong thời gian của một nơi nào đó, thông qua tần số hoặc dải tần nhận thức mà người quan sát đang có. Luôn luôn là người quan sát. Ether chính là ý thức tối thượng sáng tạo nên toàn thể, là Nguồn nguyên thủy, là tổng hòa của tất cả các ý thức cá nhân - tưởng như là tách biệt bên ngoài.”

 

Tôi nhấn mạnh chữ tưởng như tách biệt bên ngoài, nghĩa là: bạn vẫn là bạn. Không phải là “tất cả chúng ta là một” theo kiểu xóa bỏ cá nhân. Sự tách biệt đó chỉ là bề ngoài thôi. Thực ra, tất cả đều là một.

 

Nguồn nguyên thủy, tổng hòa của tất cả các ý thức cá nhân tưởng như tách biệt, dưới dạng các mảnh toàn ảnh của toàn thể, chứa đựng toàn bộ thông tin.”

 

Rồi tiếp: “Những mảnh đó chứa toàn bộ hình dạng, phẩm chất và đặc tính của bản thể gốc. Trí tuệ đó, theo quyền tự nhiên, chính là bạn và là tất cả mọi người. Với tư cách là những thực thể tưởng như tách biệt, chúng ta thực chất chỉ là một và cùng một thứ.”

 

Rồi, tới đây thôi. Chúng ta sẽ kết thúc phần một ở đây. Tôi sẽ đặt một dấu mốc tại đây.

 

Để coi khán giả nói gì nào. Chờ chút nha.

 

Rồi, coi khán giả nói gì:

 

Francesc: “Không tin là ông ta ở trong một phòng giam.”

 

Ờ, người ta nói là ông ta ở trong phòng giam đó. Phòng giam thì… ừm… chắc chắn không phải khách sạn Ritz rồi. Nghe nói là một cái giường bê tông với nệm dày khoảng bốn phân. Với một người trung bình thì nệm bốn phân chắc cũng ngủ được. Nệm bốn phân vẫn ngủ được. Vấn đề là khi bạn cao hơn một mét chín, nặng cả trăm ký, thì bốn phân đó… bạn sẽ cảm thấy xương sườn ở đây, rồi chỗ kia, rồi chân thì thò ra ngoài giường. [cười] Chân thò ra ngoài, vì bạn quá dài, chân cứ lòi ra khỏi… khỏi giường.

 

Rồi tôi cũng không biết là có chăn mền hay không nữa. Thật sự tôi không biết. Không biết. Nhưng người ta cũng đã nói là ông ta ăn gì mỗi ngày. Ừ thì… vẫn còn phải cảm ơn đời, vì có những người không có gì để ăn. Ông ta thì ăn ba cây xúc xích, cơm luộc, một ít rau luộc. Nghĩa là ông ta ăn còn khá hơn nhiều người đang ở trong mấy nhà tù bên El Salvador, đúng không? Tôi đoán là vậy. Nhưng lại có rất nhiều người ở Venezuela không có gì để ăn. Và ở Tây Ban Nha cũng có người không có tiền ăn.

 

Để coi mọi người nói gì nữa.

 

francescxavier: “Họ không cần mở cửa hay cửa sổ; họ có thể đưa bạn ra ngoài xuyên qua kính hoặc qua mái nhà.”

 

Thích làm học trò của Athena.”

 

Ờ, Athena hả? Ừm… thông tin video hôm nay là từ Swaruu, nhưng thôi, cũng được.

 

davidcobomartinez: “Bạn phải tập trung vào một điểm ở phía sau tấm ván.”

 

Chính xác.

 

JMV: “Những thỏa thuận về nhận thức khiến ở các tầng mật độ thấp hơn, chính mật độ đó làm cho chúng trở nên không tương thích với nhau và đẩy nhau ra, tùy theo sự khác biệt giữa các bội điều hòa (sóng hài) của chúng.”

 

Rõ ràng là: ý thức càng cao, nhận thức càng rộng, và khả năng biểu hiện thực tại càng mạnh. Bạn sẽ có thể biểu hiện thực tại của mình.

 

Hiện tại, ở tầm thế giới, tôi thật sự không biết tình hình thế nào, vì tôi không có TV ở đây. Mỗi quốc gia lại khác.

 

Ví dụ, tôi có một người bạn ở Na Uy, tôi hỏi: “Ở đó có nói gì về Venezuela không?”

Cô ấy nói: “Không, ở đây người ta sống kiểu riêng lẻ, không quan tâm.”

 

Nghĩa là có những tin tức không hề tới được một số quốc gia.

 

Tôi hỏi tiếp: “Thế còn chuyện Bắc Cực, tàu phá băng của Nga các thứ?” - “Không, không nói gì cả.” Tôi mới nói: “Ủa, Na Uy có cả một phần lớn Bắc Cực mà.”

 

Phần Lan thì không có biển Bắc Cực, vì phía trên bị Nga và Na Uy chặn lại. Nói chung, về địa chính trị toàn cầu, tôi không biết tình hình ra sao. Có người nói là có thể có xung đột ở Iran, tôi cũng không rõ. Không biết. Mỗi người đang biểu hiện thực tại của riêng mình. Và như đã nói, mọi thứ chồng lớp lên nhau. Bạn có thể sống trong một thực tại hoàn toàn khác với phần lớn mọi người. Ý tôi là vậy đó. Có rất nhiều thực tại. Rất, rất nhiều.

 

Để coi thời gian. Chúng ta nói thêm ba phút nữa thôi, rồi kết thúc.

 

Maryanneroberts: “Tất cả chúng ta đều có trí tuệ riêng của mình.”

 

Đúng vậy. Mỗi người có trí tuệ mà họ cần để sống cuộc đời này. Nếu bạn thông minh hơn một chút, có thể bạn đang làm một việc hoàn toàn khác. Nếu bạn kém hơn một chút, bạn cũng sẽ làm một việc khác. Mỗi người có thân xác mà họ cần để thực hiện kế hoạch sống của mình. Nếu không phải vậy, bạn đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác rồi.

 

Nhiệt độ ở đó thấp lắm hả?”

 

Ừ, ở đây đang âm hai mươi độ. Trời nhiều mây. Không có tuyết, chỉ có sương giá. Rất nhiều sương giá nên nhìn giống tuyết, nhưng là sương giá. Biển đang đóng băng. Âm hai mươi độ thì băng cứng lắm rồi, có thể đi bộ trên mặt biển. Tháng sau là tụi tôi bắt đầu tập võ trên mặt biển.

 

evacarolinavargas: “Trong võ thuật, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự tập trung, tốc độ, kỹ thuật và biết tận dụng sức mạnh, năng lượng của đối thủ theo hướng có lợi cho mình.”

 

Đúng vậy. Võ thuật không phải là sức mạnh. Nhưng tất nhiên, một tay quyền anh nặng trăm ký đấm bạn một cú thì… bạn nát người.

 

Francisco Almendra: “Một nữ sư phụ võ thuật thật sự xinh đẹp.”

 

À, Athena hả? Ừ.

 

Robert từng thi đấu môn gì?”

 

Taekwondo. Tôi từng thi đấu ở một sân vận động trên Montjuïc. Không nhớ tên nữa. Rất lớn. Hồi đó đông người thi lắm. Hình như có ba tatami… hay sáu, tôi không nhớ. Lâu lắm rồi. Chắc là ba.

 

Nhưng giờ thì tôi mất nhiều độ dẻo rồi.

 

Boxing thì đánh nhiều tay. Boxing cũng hay mà.

 

Thôi, vậy là đủ rồi các bạn.

Nguồn gốc từ nguyên của từ “trí tuệ” là “đọc từ bên trong”. Đúng vậy. Giống như thần giao cách cảm, là ngôn ngữ của ý thức.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã ở đây. Một cái ôm thật chặt.

 

À mà, đúng là… nếu các bạn để ý thì sẽ thấy là tôi chẳng có giờ giấc cố định gì cả. Tôi làm trực tiếp lúc nào cũng được. Nhưng ngày mai thì tôi có lịch sẵn lúc 11 giờ, vì Gosia nói: “Ngày mai bạn làm trực tiếp lúc mấy giờ?” Tôi nói: “11 giờ”, vì cô ấy sẽ đăng một video.

 

Ờ, nhưng mà rõ ràng là tôi làm trực tiếp lúc hai giờ sáng hay một giờ sáng. Và điều này khá thú vị, bởi vì tôi nhớ rất rõ là họ từng nói điều này, khi chúng tôi còn đang cộng tác với Gaia, Gaia TV, bằng tiếng Anh. Cuối cùng thì chương trình đó không được làm bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi không biết có phải là vì… để ý kỹ nè… những người từng tiếp xúc trước đây - gọi là ex-contactados - đã gửi đủ thứ về địa chỉ của chương trình hay không. Và rồi bên kia, họ… rõ ràng là họ không biết phải xử lý thế nào, và cuối cùng thì bằng cách nào đó, mọi thứ bị cắt đứt.

 

Điều thú vị là: tất cả các vấn đề trong việc phổ biến những thông tin này đều đến từ các “ex-contactados”, lúc nào cũng vậy. Ngoại trừ hiện tại - mà thực ra không phải ngoại trừ - cho tới bây giờ, vấn đề đã trở nên rất nghiêm trọng. Gọi họ là ex-contactados, bởi vì chắc chắn họ không còn tiếp xúc gì nữa; họ đã bị xâm nhập… và họ đã phá hủy mọi thứ, phá sạch hết, tất cả.

 

Rồi, quay lại chuyện đó. Họ muốn làm mọi thứ như thể chúng tôi có một lịch trình cố định, giờ giấc rõ ràng. Nhưng họ từng nói rằng: đã không phải là người Trái Đất thì không thể có giờ giấc như vậy được, họ không vận hành theo cách đó. Và dĩ nhiên, điều đó hoàn toàn khác với cách của chúng ta.

 

Thôi, vậy là đủ rồi các bạn. Một cái ôm thật chặt. Cảm ơn tất cả mọi người đã ở đây.

 

Chúng ta vẫn giữ liên lạc nha. Hãy chia sẻ, đăng ký kênh, để lại bình luận, và hẹn gặp lại ngày mai với phần hai, cũng rất thú vị.

 

Cảm ơn sự đồng hành và năng lượng của các bạn.

 

Tạm biệt , hẹn gặp lại ngày mai.

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=9Z_O1BToggM

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét