Swaruu Transcripts 1899 - 🛸👁️‍🗨️🌌🎬🔍🌀Đang diễn ra! 3I/ATLAS đạt đến điểm tiếp cận gần nhất ngay lúc này

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1899


Đang diễn ra! 3I/ATLAS đạt đến điểm tiếp cận gần nhất ngay lúc này

 

19-12-2025




Nacho: Xin chào tất cả mọi người và chào mừng quay trở lại kênh Verdad Oculta một lần nữa. Hôm nay là thứ Sáu và là một ngày tuyệt vời, vì chúng ta sẽ tận hưởng nó với hàng loạt chủ đề mà chương trình mang đến.

 

Bắt đầu luôn nhé: 3I/ATLAS. Ngày 19 tháng 12, tức là hôm nay, hôm nay chính là ngày tiếp cận - nói trong ngoặc kép - và nó sẽ rất hoành tráng. Cuối cùng chúng ta sẽ hé lộ những chìa khóa của cái gọi là “3I/ATLAS”. Chờ đã. NASA vừa mới phóng, vừa mới phóng xong luôn, các UFO. Đúng vậy, để làm tiêu đề video thì nghe khó tin, nhưng họ đã phóng UFO. Ba chiếc. Các bạn đã biết rồi, và tôi cũng đã nói trong video trước, rằng nhà khoa học kiêm giáo sư Nuno Loureiro đã bị ám sát. Chúng ta đang nói về một giáo sư của MIT, người đang phát triển các công nghệ thay thế hoặc không giới hạn. Điều mà có thể các bạn chưa biết là công ty truyền thông mang tên DJT của Trump đã liên kết với một công ty công nghệ đúng thuộc lĩnh vực này, cụ thể là nhiệt hạch. Và một cách đầy bí ẩn, sau cái chết đó, vào ngày 18, sự hợp nhất này được thực hiện và giá cổ phiếu của liên minh này đã tăng vọt trên thị trường chứng khoán.

 

Được rồi, chuyện này phức tạp đến mức chúng tôi sẽ mời một chuyên gia - chính là anh trai tôi - lên Rojo Podcast. Rojo Podcast đó, mọi người. Chúng ta sẽ nói về những gì đang diễn ra. Rất quan trọng nha, thưa quý vị. Chúng tôi có một video rất hay, nơi tôi giải thích toàn bộ câu chuyện, nhưng thực tế là hiện tại chúng ta đã bắt đầu nhìn thấy “chiếc bánh” rồi.

 

Thêm nữa, The Age Of Disclosure, tôi đã làm một chương trình mà các bạn rất thích. Tôi rất vui vì các bạn thích nó, nhưng ngoài ra Robert cũng đã mang đến thêm thông tin này.

 

Như tất cả mọi người đều biết, hôm nay là thứ Sáu, hôm nay có Robert. Với tôi, podcast của Robert là một trong những thứ hay nhất trong lĩnh vực UFO và huyền bí. Mong là các bạn sẽ thưởng thức. Ở bên dưới có nút thich, bấm vào không mất gì cả, hoàn toàn miễn phí, tụi tôi không được gì đâu, nhưng các bạn giúp tôi. Tôi sẽ nhắc lại lần nữa: bình luận tích cực, và tuyệt đối không độc hại.

 

Được rồi, là thứ Sáu và chúng ta có Robert. Robert, anh thế nào rồi?

 

Robert: Chào Nacho. Rất vui được ở đây với bạn trong một ngày thứ Sáu nữa cùng với toàn bộ cộng đồng của bạn và…

 

Nacho: Và với toàn bộ cộng đồng.

 

Robert: Và với toàn bộ cộng đồng, đúng vậy. Và cùng tận hưởng podcast này với bạn, vì thật sự là quá choáng ngợp. Ừ, ừ. Ở đây chúng ta nhìn mọi thứ từ một góc độ hoàn toàn khác so với đa số, tức là chẳng liên quan gì hết. Và mọi người có quyền nhìn sự việc từ một góc nhìn khác, bởi vì, Nacho à, họ đang nhào nặn nhận thức của chúng ta để chúng ta không đặt ra những câu hỏi “không phù hợp”, những câu hỏi có thể phá vỡ câu chuyện chính thống. Tức là họ đang âm thầm uốn nắn chúng ta theo một lối suy nghĩ duy nhất.

 

Nacho:Và anh có biết không, Robert, rằng ngày càng có nhiều người thức tỉnh? Mọi người đã bắt đầu nhìn thấy “tai sói” rồi. Chỉ cần nối các mảnh lại với nhau thôi, không cần phải làm thuyết âm mưu gì cả. Chỉ là lẽ thường, lẽ thường thôi. Mùi đã rất thối rồi, rất thối. Robert, có anh ở đây là một niềm vinh hạnh. Anh biết là anh được rất nhiều người yêu quý không?

 

Robert: Tôi biết, tôi biết, tôi biết chứ, các bạn. Nhưng cái này thì tôi đã nói với anh nhiều lần rồi, Nacho, và nó cũng liên quan đến bộ phim của Spielberg mà tôi đã nhắc. Thà bị ghét hoặc được yêu còn hơn là bị lờ đi như một nhân vật nền, để rồi bị bất kỳ thực thể nào sử dụng - không chỉ là các thực thể ngoài Trái Đất, mà cả các thực thể con người - như chúng ta đã thấy trong bộ phim đó, đúng không?

 

À thì, trong đoạn phim giới thiệu, cái kẻ đeo cái thiết bị đó lên, mấy cái… nói sao ta… thông qua công nghệ và tần số, nó đi vào cơ thể của một nhân vật nền chẳng là ai cả, đúng không? Một người phụ nữ. Cũng thú vị đó.

 

Nacho: Chắc chắn, một trăm phần trăm. Thật ra tôi còn rất muốn đưa thêm nội dung nữa, vì chúng ta có hàng loạt chủ đề cực kỳ điên rồ. Kính James Webb, ai cũng biết cái kính viễn vọng không gian khổng lồ này, đỉnh cao của đỉnh cao, chụp được những hình ảnh không tưởng. Nhưng đối với 3I/ATLAS thì lại chẳng được bao nhiêu.

 

Nó đã phát hiện ra một thứ giống như lỗ sâu đang di chuyển, tức là những thứ kiểu vậy… Và ai cũng tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra với công nghệ vậy?” Tôi rất muốn đào sâu chuyện đó, nhưng nếu anh thấy ổn, thì với tư cách là mũi nhọn của chương trình, chúng ta hãy nói về 3I/ATLAS trước đi, Robert.

 

Hôm nay là ngày 19 tháng 12, đúng không? Và chuyện này, thưa quý vị, là một thứ mà chúng ta đã khắc ghi như một ngày mang tính ma thuật, một ngày mà họ đã liên tục nhồi nhét vào đầu chúng ta như thể đó là ngày của sự tiết lộ vĩ đại. Và điều đang xảy ra là, đúng thật, 3I/ATLAS đang di chuyển trên quỹ đạo hyperbol, hướng về phía Sao Mộc, và hiện tại Trái Đất đã tiến gần hơn đến quỹ đạo đó. Tức là chúng ta đang ở điểm gần nhất. Trong khoảng hôm qua, hôm kia, ngày mai và ngày mốt, chúng ta đều ở loanh quanh khu vực này. Nghĩa là nó không phải chỉ có một ngày duy nhất, đặc biệt nhất để quan sát. Không phải vậy. Mọi người quan sát nó mỗi ngày, mỗi ngày. Nhưng ngày 19 là ngày trọng đại, là cái mốc.

 

Vậy thì, chúng ta đang ở thời điểm tiếp cận tối đa. Điều đó có nghĩa là gì? Là chúng ta đang sượt qua à? Câu trả lời là không, hoàn toàn không. Chúng ta cách nó khoảng 270 triệu km. Xa lắm, xa lắm. Chuyện này không hề gần. Để dễ hình dung, khoảng cách từ Trái Đất đến Mặt Trời là bao nhiêu, thì cái này cỡ gấp đôi, xấp xỉ vậy. Nó có sượt qua chúng ta không? Không. Nó có gần không? Không. Đây có phải là thời điểm chúng ta ở gần nhất không? Có. Nhưng nó vẫn cực kỳ xa.

 

Vậy nên, tôi thấy chi tiết này ít nhất cũng rất đáng chú ý. Hôm nay là ngày trọng đại, Robert. Hôm nay là ngày trọng đại để nhìn lại 3I/ATLAS từ một góc khác. Anh nghĩ sao? Nói sơ sơ trước đi, trong lúc tôi chuẩn bị, anh thấy sao?

 

Robert: Thì, ý kiến của tôi là thế này - à, nói theo quan điểm cá nhân của tôi thôi nha - với tôi thì đây là một hiện tượng tự nhiên, và con người đang gán cho nó những cách giải thích rất “con người”, tức là dựa trên kiến thức mà họ có. Nhưng vấn đề là nhân loại không có toàn bộ kiến thức. Vậy nên, hầu hết mọi người đang nói dựa trên một nền tảng kiến thức khoa học đã được định sẵn, thứ mà người ta đưa cho bạn để nhào nặn - uốn nắn đầu óc bạn.

 

Vậy nên, theo góc nhìn của tôi - (cười) mà bản thân tôi cũng đã bị nhào nặn rồi - thì tôi thấy đây là một thứ tự nhiên. Nhưng rõ ràng, việc chúng ta không hiểu hết mọi thứ không có nghĩa là nó không phải là thứ không thuộc về con người, điều đó tôi cũng không loại trừ. Nhưng ban đầu, tôi sẽ nói rằng đây là một thứ tự nhiên, bình thường. Và thực tế là, thực tế là, tôi không hề thấy có cuộc tấn công nào của tàu vũ trụ tiến gần Trái Đất hay gì hết, như người ta đồn thổi ngoài kia.

 

Vậy nên, cứ chờ xem. Mặc dù, Nacho à, cũng khá thú vị là hôm qua NASA đã phóng bốn vật thể đó. ôm qua, ngày 18.

 

Nacho: Đúng rồi, đúng rồi, chính xác là vậy. Tôi nhắc lại: chúng ta đang ở thời điểm tiếp cận tối đa, nói tới khoảng hai trăm, hai trăm bảy mươi triệu ki-lô-mét. Hàng triệu ki-lô-mét.

 

Được rồi, điều quan trọng ở đây - và tôi sẽ chia sẻ màn hình với mọi người một chút. Robert vừa mới bắt đầu bằng việc nói rằng quả thật đang có một nỗ lực liên tục nhằm nhào nặn nhận thức của chúng ta, khiến chúng ta phải nhìn về một hướng nào đó. Như các bạn có thể thấy, Avi Loeb không ngừng đăng bài: mười bốn giờ trước, hai mươi mốt giờ trước, một ngày trước, một ngày trước nữa, hai ngày trước, hai ngày trước nữa, ba ngày trước… Tức là như thể ông ta đang… rảnh rỗi vậy đó, hiểu không?




Còn tôi thì lúc nào cũng làm việc dựa trên các sao chổi - từ góc nhìn vật lý thiên văn, thiên văn học - và các nhà chụp ảnh thiên văn, những người làm công việc cực kỳ xuất sắc. Hôm nay tôi mang đến cho các bạn Dan Bartlett, được không? Dan Bartlett… các bạn có thể thấy ở đây là anh ấy đã chụp được những hình ảnh không thể tin nổi, và vì vậy tôi muốn chia sẻ màn hình.




Tức là, chúng ta đang quan sát 3I/ATLAS với chất lượng hình ảnh cực kỳ cao, nơi ta thấy rõ vị trí của nó: nó đang di chuyển sang phải, phía bắc ở phía trên, Mặt Trời ở bên trái, và ở đây chúng ta thấy một cái “đuôi ngược” khổng lồ vì nó đang bị lực hấp dẫn của Mặt Trời kéo. Được không? Và sau đó, ở đây chúng ta có cái gọi là cái đuôi chính. Tôi nghĩ nhìn kiểu này sẽ thấy rõ hơn một chút.




Vấn đề là chúng ta có thể quan sát - và điều quan trọng nhất, cực kỳ quan trọng - là thông qua trang cá nhân của ông này, ông ấy có rất nhiều ảnh chụp thiên văn. Bức đầu tiên: sao chổi 240P NEAT. Như các bạn thấy, nó rất đẹp, màu trắng nhạt do thành phần cấu tạo. Ở đây chúng ta có Sao chổi Liên sao 3I/ATLAS, cái mà tôi vừa cho các bạn xem. Rất đẹp, đúng không? Hãy chú ý để chúng ta định hình được kích thước, màu sắc, hình dạng.




Và bây giờ tôi muốn các bạn nhìn sang cái này, chẳng hạn. Đây là Sao chổi C2025 A6 Lemon, cũng rất nổi tiếng.



Các bạn thấy không, thưa quý vị, giữa các bạn, tôi và Robert thôi nha - rất giống nhau, giống như anh em họ vậy đó. Sao chổi thì mỗi cái đều khác nhau, tùy theo chúng đến từ đâu, rõ ràng rồi, nhất là nếu chúng là liên sao, và quan trọng nhất là thành phần cấu tạo của chúng. Nhưng chúng ta không hề thấy động cơ, cánh quạt hay bất kỳ thứ gì kỳ quặc, đúng không? Chúng ta liên tục thấy những mô thức giống nhau.

 

Vậy nên điều này rất quan trọng. Mặc dù cái này cực kỳ ngoạn mục, như trong phim vậy, chúng ta lại đang nhìn Lemon một lần nữa - quá đỉnh. Nếu bạn thích nhiếp ảnh thiên văn, thì coi hoài không chán đâu. Các bạn thấy không?

 

Vậy thì, 3I/ATLAS là gì? Điều rõ ràng là nó là một vật thể liên sao. Tất cả các nhà thiên văn trên thế giới, trừ một số ít tụt hậu, đều cho rằng nó là một sao chổi - một sao chổi khác biệt, bởi vì tất cả sao chổi đều khác nhau. Con người thì đều là con người, nhưng mỗi người lại khác nhau: tính cách, đặc điểm, ngoại hình, mọi thứ đều khác. Và chính ở đây thì “phép màu” bắt đầu xuất hiện.

 

Ngoại trừ Avi Loeb - người đang “bụp bụp bụp”, gần như là băm nát chủ đề này theo nghĩa đen.

 

Vậy thì - và tôi nói là vậy thì - có những điều quan trọng, rất quan trọng. Hôm nay, hôm nay ngày 19, sẽ có một buổi phát sóng trực tiếp thông qua một kênh YouTube có tên là Dự Án Kính Viễn Vọng Ảo. Đó chỉ là bản dịch thôi, còn tên gốc bằng tiếng Anh là The Virtual Telescope Project. Tức là nói về các kính viễn vọng ảo - nghĩa là có thể truy cập thông qua các IP - và họ sẽ quan sát 3I/ATLAS theo thời gian thực ngay hôm nay.

 

Điều thú vị của buổi phát trực tiếp hoành tráng này là đã có 559 người chờ sẵn để xem, và nó sẽ phát lúc bốn giờ UTC. Kiểu như hàng xịn nhất luôn đó. Cuối cùng thì chúng ta cũng sẽ theo dõi nó ở thời điểm tiếp cận này.

 

Có những nền tảng - các bạn không thể tưởng tượng đâu - chuyện này không phải của ESA. Mà là… tôi đã tìm hết thông tin cho các bạn rồi. Đây là một nhóm, một tổ chức. Trong trường hợp này, trang web là virtualtelescope.eu, được tài trợ hay thúc đẩy bởi các nhà vật lý thiên văn người Ý, những người sẽ cho cả thế giới thấy điều mà chúng ta muốn: đó là một buổi quan sát trực tiếp liên tục. Tức là có “chuyện”, có “chuyện” đó, nhưng cũng chỉ tới mức đó thôi.

 

Tôi hy vọng mình đã giải thích rõ ràng. Điều tôi muốn nói là: 3I/ATLAS rất “đã”, rất rất đã, nhưng chúng ta đang quan sát các ảnh chụp thiên văn, mà về cơ bản là thứ gần nhất với ảnh phơi sáng dài và tập hợp nhiều ảnh lại - và mô thức của nó rất giống với mọi thứ khác ngoài kia.

 

Bây giờ, nó có những thứ lạ không? Dĩ nhiên là có, có chứ. Nhưng cũng chỉ tới đó thôi. Điều đáng nói là nó đã và vẫn đang thu hút sự chú ý để chúng ta nhìn 3I/ATLAS như thể nó là một con tàu có động cơ, theo cách mà chúng ta hình dung về thực tại đó - và chính ở đây là chỗ mà tất cả chúng ta đã… trượt vỏ chuối. Không thể nào được. Một thứ được cho là đã tồn tại bảy tỷ năm, thì nó có nhất thiết phải dùng công nghệ mà chúng ta đang dùng, hay thậm chí là công nghệ mà một trăm năm nữa chúng ta sẽ dùng không? Câu trả lời là không.

 

Vậy nó có phải là một “kẻ mang sự sống” không? Cá nhân tôi, tôi tin vào thuyết tha sinh. Tôi tin rằng đó là một sự thật: thành phần cấu tạo của vật thể đó, dù nó là cái gì đi nữa… Thành thật mà nói, tôi không nghĩ nó có động cơ - nó không có - nhưng nó đang giải phóng cái mà ta có thể gọi là “nồi súp nguyên thủy” cho sự sống. Nó đang tắm cả hệ Mặt Trời của chúng ta trong một thành phần mà chúng ta hiểu rằng có chứa các phân tử có thể coi là nền tảng cho sự hình thành sự sống.

 

Vậy nên, nó có đặc biệt không? Không còn nghi ngờ gì nữa. Nó có động cơ như Avi Loeb nói - hay muốn tin - hay không? Tùy các bạn. Tôi chỉ nói cho các bạn biết rằng người ta đang bảo chúng ta: nhìn qua kia đi, nhìn qua kia đi, nhìn qua kia đi, trong khi những chuyện khác đang xảy ra.

 

Anh có muốn bổ sung gì thêm về 3I/ATLAS không?

 

Robert: Những gì bạn nói rất thú vị. Vâng, nó có thể là một kẻ gieo mầm sự sống. Một kẻ gieo mầm sự sống khi nó va chạm vào nơi mà nó phải va chạm, tôi đoán là vậy. Chính ở đó thì sự sống sẽ được gieo xuống. Tôi thích hướng suy nghĩ đó hơn - rằng nó là một kẻ gieo mầm sự sống - hơn là một con tàu đầy những… những… những… sinh thể đến để xâm chiếm Trái Đất.

 

Nacho: Nhưng người ta rất muốn bán, bán, bán, bán và bán nữa. Và bán thêm nữa. Và chuyện đó có mặt trên mọi phương tiện truyền thông, đủ thứ cả. Vấn đề là, thưa quý vị, nó là một thứ đặc biệt, người ta cố gắng phân tích thành phần của nó, và chắc chắn là có rất nhiều sự che giấu. Không hề có thông tin liên tục 24/7. Điều đó là sự thật. Tại sao ư? Các bạn sẽ hỏi. À, bởi vì rất nhiều thứ đang bị che giấu, thưa quý vị, rất nhiều thứ đang bị che giấu.

 

Robert, nếu anh thấy ổn, thì chúng ta khép lại chủ đề 3I/ATLAS ở đây nhé. Chúng ta sẽ chờ những thông tin mới. Đừng hoảng, sẽ còn rất nhiều chủ đề cực kỳ nặng đô nữa, nhưng hôm nay hãy chú ý đến thời điểm tiếp cận tối đa này. Vậy thôi. Và nó sẽ đi về phía Sao Mộc đó. 3I/ATLAS sẽ rời xa chúng ta. Sẽ còn những cái khác đến, đừng lo.

 

Được rồi, Robert. Nào, chúng ta chuyển sang NASA, cái NASA chết tiệt đó.

 

Robert: NASA.

 

Nacho: Hiện tại họ đang phóng - đúng nghĩa đen là đang phóng - các… đĩa bay, đĩa bay lên trên đầu chúng ta.

 

Robert: Đĩa à? Ừ, ừ, ừ, ừ. Tôi đọc hay là… hay sao?

 

Nacho: Anh đọc đi. Đó là DiskSat.



Robert: Nhìn nè, cái này… Ừ, đây là một dự án của NASA tên là DiskSat. Nó đang được chuẩn bị để phóng lên quỹ đạo Trái Đất tầm thấp. Tức là chúng ta có thể nhìn thấy được. Nhưng chuyện này diễn ra vào ngày 18 tháng 12. Nghĩa là hôm qua. Thông tin ghi rằng: bốn tàu vũ trụ có hình dạng giống như cái đĩa sẽ trình diễn một công nghệ mới cho các tàu vũ trụ cỡ nhỏ, với mục tiêu giảm chi phí cho các sứ mệnh và mở rộng khả năng tiếp cận không gian. Cửa sổ phóng mở vào ngày 18 tháng 12 lúc 0 giờ theo giờ ET. Việc phát sóng trực tiếp từ Rocket Lab bắt đầu khoảng hai mươi phút trước khi phóng, và họ chia sẻ một đoạn video cho thấy bốn tàu bay theo đội hình, nhìn từ bên dưới lên, có hình dạng đĩa. Tức là bốn cái đĩa. Dĩ nhiên, chúng ta chỉ nhìn từ dưới lên, nên sẽ thấy bốn cái đĩa bay theo đội hình.

 

Vậy thì chuyện này là gì? À, tôi nói trước nha, không phải là tôi muốn làm thuyết âm mưu gì đâu. Chỉ là thế này: người ta sẽ nhìn thấy một thứ gì đó, và cái thứ mà họ nhìn thấy - thứ mà họ không hiểu nó là gì - thì nó đã có sẵn một lời giải thích rồi. Trong trường hợp này, đó chính là dự án của NASA này. DiskSat, DiskSat - tôi đoán “disk” là viết tắt của “đĩa”. “Sat” là vệ tinh. Tức là bạn sẽ thấy những thứ kỳ lạ, nhưng từ góc nhìn của tôi, đã có sẵn một lời giải thích rồi. Tôi nhìn nó theo cách đó. NASA có thể phóng thứ gì đó không? Có thể chứ. Nhưng bạn sẽ luôn có một lời giải thích sẵn.

 

Giống như mấy vụ của Elon Musk vậy đó, Starlink. Ta thấy các vệ tinh bay theo đội hình, và hễ bạn thấy thứ gì mà bạn không hiểu, thì người ta bảo: “À, Starlink đó.” Bạn hiểu ý tôi không? Có thể là Starlink, cũng có thể thật. Nhưng vấn đề là: tất cả những gì bạn không hiểu - mà càng ngày chúng ta càng thấy nhiều thứ không hiểu - đều được gắn cho một cái tên, một sự biện minh. Đó là điều mà tôi thấy.

 

Và nó rất lạ, rất kỳ quặc ở chỗ: tôi nói rằng 3I/ATLAS là một thứ tự nhiên, nhưng thật tò mò là đúng vào lúc nó ở gần Trái Đất hơn, thì hôm qua người ta lại phóng bốn vệ tinh. Kỳ ha? Thôi thì, tôi cũng sẽ nói là có thể chẳng liên quan gì với nhau đâu. Nhưng mà… vẫn thấy lạ.

 

Nacho: Được rồi. Về cơ bản, điểm quan trọng ở đây là NASA tự gắn cho mình cái “huy hiệu” - theo nghĩa đen luôn - rằng họ sẽ phóng một loại vệ tinh mới ở độ cao khoảng 300 ki-lô-mét. Đại khái là thấp hơn ISS một chút, nhưng cũng quanh quanh đó.

 

Vấn đề ở đây là dường như ai nấy đều đập đầu cái “cốp” một cái vào bàn rồi quyết định: “À, giờ ta sẽ tạo ra một khái niệm vệ tinh hoàn toàn khác”, trong khi trước đó đã có vệ tinh chi phí thấp rồi, gọi là CubeSat - mấy cái hình vuông đó. CubeSat đó. Thậm chí người ta còn từng phóng vệ tinh bằng gỗ lên không gian rồi. Bằng gỗ đó, thưa quý vị. Và bây giờ họ lại nói: “Không, ta sẽ làm tốt hơn, ta sẽ tiết kiệm hơn và làm chúng thành hình cái đĩa.”

 

Cái này là cái gì vậy, Robert? Cái này là cái gì vậy? Bây giờ họ mới nhận ra là làm một cái đĩa thì dễ hơn hay rẻ hơn làm một cái hình vuông sao? Đây là trò đùa à? Họ đang kể cho chúng ta nghe cái gì vậy? Không, không, nói thật, họ đang kể cho tôi nghe cái gì vậy? Năm 2025 rồi đó. Giờ họ mới nói: “Trời ơi, chúng ta đã thiết kế vệ tinh sai hết rồi.” Điên thật sự. Điên… Robert, tôi phát bệnh luôn đó, thiệt.

 

Robert: Và còn bốn cái nữa…lại còn bay theo đội hình nữa. Bay theo đội hình. Không phải là họ phóng một cái đâu, mà phải phóng bốn cái cùng lúc. Và phóng một cái rụp là bốn cái liền.

 

Nacho: Không, người ta sẽ thấy đủ thứ, sẽ thấy đủ thứ, tôi cũng không biết họ sẽ thấy cái gì, vì thật ra nếu nó là một cái đĩa thì hiển nhiên là phía trên phải có thứ gì đó để thu năng lượng mặt trời, để nó có thể tồn tại lâu hơn. Chứ không thì các bạn thử tưởng tượng xem. Chúng ta sẽ thấy gì? Một thứ gì đó tối, một phản xạ ánh sáng, rồi sẽ biết thôi. Tôi cũng không biết chính xác sẽ thấy cái gì. Nhưng vấn đề là: bây giờ họ phóng các cái đĩa.

 

Điều làm tôi thấy như phim điện ảnh là thế này. Chúng ta có Villarroel đó, thưa quý vị. Tôi đã liên hệ với một người rất thân cận với Villarroel rồi. Hôm qua họ nói với tôi rằng hiện tại bà ấy không thể nhận lời phỏng vấn, không có thời gian, rất bận. Tạm thời chúng ta sẽ để đó, chờ thêm. Tôi thấy rất tiếc, vì tôi rất muốn bà ấy giải thích chính xác về chủ đề các vật thể thoáng qua.

 

Chúng ta đều biết rằng vào thập niên 1950, người ta đã quan sát được hơn ba mươi ngàn vật thể trên bầu trời, những thứ mà họ không biết là gì - không thể giải thích bằng một hiện tượng không gian thông thường. Không. Đó là những vật thể vật lý, di chuyển được và phản xạ ánh sáng. Rồi sau đó là kỷ nguyên Sputnik, rồi tiếp theo là cả một mớ thứ mà Elon Musk đã nhồi vào đầu chúng ta với hàng đống vệ tinh hiện tại, và còn nhiều cái nữa sẽ tới. Nhưng trước đó, đã có những thứ khác rồi.

 

Vậy nên, quá rõ ràng, rõ ràng đến mức khỏi cần kèn clarinet, rằng thực sự họ muốn phóng thêm vệ tinh vì có một thứ gọi là “ái vật tinh thần” - người ta rất thích phóng vệ tinh, thích lắm. Để làm gì? Để lập bản đồ, theo nghĩa là cho chúng ta thấy mọi hoạt động… Không, không phải vậy, vì thông tin thì họ giữ cho họ, còn cho chúng ta xem thì rất ít. Công cụ thì rất ít, đúng không?

 

Trong trường hợp này, bản đồ của Google Earth thì có đó, cả “Narnia” cũng có luôn. Nhưng thay vì cho chúng ta xem mọi thứ như trên bề mặt Trái Đất, thì không, họ để lại mấy khoảng trống. “Không, cái này là cho việc nội bộ của tụi tôi, như là viễn thông…” - Trả tiền. GPS, trả tiền. Ảnh vệ tinh, trả tiền. Cứ trả tiền, trả tiền. Rồi họ nói: “Vì nhân loại.”

 

Thế nên, vì NASA chẳng có gì hay hơn để làm, nên họ phóng thêm vệ tinh. Thôi, tôi nghĩ là nên khép lại chủ đề này. Nếu các bạn thấy đĩa bay, thì giờ họ sẽ nói đó chính là mấy DiskSat mới. Robert, anh nói đi.

 

Robert: Nacho à, điều mà tôi muốn hỏi bà Beatriz Villarroel là: những bức ảnh mà bà ấy phân tích từ thập niên 1950, nơi xuất hiện rất nhiều vật thể như vậy - với công nghệ ngày nay, liệu chúng ta có còn nhìn thấy tất cả những vật thể đó không, hay là chúng đã bị dọn đi rồi, người ta đã lo liệu để loại bỏ chúng hết rồi? Bạn hiểu ý tôi muốn nói không?

 

Nacho: Chính xác, chính xác luôn. Ờ, tôi nghĩ là chúng ta đã nói chuyện này trong podcast trước rồi, Robert, và nó rất hợp lý. Nghĩa là, hơn nữa, sáng nay tôi còn có một cuộc trò chuyện khá sâu, kiểu sáng sớm với ly cà phê, với một thành viên trong cộng đồng. Tình cờ gặp nhau và tụi tôi nói về chuyện này.

 

Tức là, điều gì đang xảy ra với “phép màu” của công nghệ? Công nghệ đó. Thì rõ ràng là con người chúng ta là những nghệ sĩ, chúng ta là những nghệ sĩ, và đã tiến bộ rất nhiều. Nhưng đã có một bước nhảy công nghệ cực kỳ đột ngột. Ta có thể quy nó cho việc thu hồi các vật thể ngoài Trái Đất, đến từ những nơi khác với công nghệ vượt xa chúng ta một ngàn năm, hai ngàn năm, thậm chí hàng triệu năm tiến hóa - và ta thu hồi được vì chúng… rơi xuống. Nghe thì hơi siêu thực.

 

Hoặc lựa chọn khác là: trên Trái Đất này đã từng tồn tại một nền văn minh có trình độ công nghệ vượt xa mức hiện tại của chúng ta, hoặc là rất nguyên thủy nhưng cực kỳ phát triển. Họ đã phóng lên, đã sở hữu công nghệ tiên tiến. Vậy chuyện gì đã xảy ra? Họ đâu rồi? Sẽ hợp lý hơn nếu cho rằng họ đã tự hủy diệt, giống như cách mà chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa đó, hơn là chuyện người ngoài hành tinh đến đây rồi bỏ lại tàu vũ trụ.

 

Vậy nên, rất có thể tất cả những gì tồn tại trên bầu trời và bên dưới các căn cứ ngầm - ta có thể nói là những tổ hợp nằm dưới cao nguyên Giza chẳng hạn - mà các bạn hỏi tôi rất nhiều: “Nacho, chuyện đó thì sao? Chuyện đó là sao?” Thì câu trả lời là: nó đã bị làm cho im lặng, vậy thôi, và người ta không quan tâm.

 

Còn bạn thì sao? Cứ nhìn 3I/ATLAS đi, đó mới là thứ quan trọng nhất. Đi mua một cái kính viễn vọng giá sáu trăm năm mươi euro - giá còn hơn một cái máy ảnh - loại “rẻ rẻ” đó, rồi ngồi ngắm 3I/ATLAS đi, bạn sẽ thích lắm. Nó chỉ cách có hai trăm bảy mươi… triệu ki-lô-mét thôi mà, ngay đó đó, gần lắm. Còn những thứ ở ngay trên đầu chúng ta thì thôi, để đó đi, đúng không?

 

Thế là họ che giấu nó và bảo bạn: “Nè, nhận thức của bạn đi theo hướng này nè. Nè, nè, nhìn cái váy đỏ kìa, nhìn cái váy đỏ kìa.” Đúng nghĩa đen luôn.

 

Vậy nên, thưa quý vị, tôi tin rằng ở đây đã từng tồn tại một nền công nghệ tiên tiến. Tôi tin rằng nó đã được tìm thấy. Tôi tin rằng chúng ta đã biết cách áp dụng nó. Và như Robert đang ám chỉ, chúng ta đã - đã từng có công nghệ như cánh tay Canadarm nổi tiếng của Canada trên ISS, các sứ mệnh STS, các tàu con thoi bay qua bay lại để làm gì? Để… trồng cây ở độ cao hai trăm ki-lô-mét. Hoặc là để thu hồi những công nghệ đã lỗi thời đang trôi nổi đâu đó ngoài kia.

 

Robert: Chính xác. Nhìn nè, Nacho, tôi nghĩ rằng tất cả những thứ từng ở trên bầu trời, những thứ mà Beatriz Villarroel nhìn thấy trong các bức ảnh của thập niên 1950 đó, tôi tin rằng tất cả đã bị dọn sạch rồi. Tại sao? Và tôi nghĩ là người Mỹ đã làm chuyện đó. Tại sao ư? Vì sợ cạnh tranh. Sợ rằng Trung Quốc, Ấn Độ, Brazil, hay một số quốc gia khác sẽ thu hồi được công nghệ đó. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Tức là, đó là một cuộc chiến… ờ… thôi, có lẽ không nên gọi như vậy. Đó là một cuộc đua để loại bỏ mọi thứ ở trên cao, để người khác không có được chúng. Bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ? Với tôi thì họ đã… hốt sạch hết rồi. Không phải là họ mang xuống đâu, mà là họ bắn cho vài phát tên lửa, phá hủy nó, và khi nó đi vào quỹ đạo thì tự tan rã. Tôi nghĩ là họ đã làm như vậy.

 

Nacho: Đúng rồi, đây chính là vấn đề. Vì nhiều người bắt đầu để ý, bởi vì nó giống như… Các bạn còn nhớ mấy cái âm thanh va chạm mà ban đêm người ta nghe thấy ở khắp các quốc gia không? Kiểu như những tiếng kèn tận thế ấy. Các bạn còn nhớ không? Cái hiện tượng nổi tiếng đó, người ta còn đặt cho nó một cái tên - mà giờ tôi cũng không nhớ nổi tên nữa. Lúc đó chúng ta bảo: “Wow, hay ghê”, nghe như tiếng kèn vậy… Robert, anh muốn nói gì không?

 

Robert: Không, không, vì nó liên quan trực tiếp tới những gì bạn đang nói đó, Nacho. Cái âm thanh mà không ai hiểu đó, ai dám chắc với bạn - bây giờ khi cộng đồng này đã ở một mức nhận thức khác - rằng đó không phải là vũ khí vô hướng, hoạt động bằng tần số? Và chính tần số đó phát ra âm thanh khiến bạn có cảm giác như nó phát ra từ mặt đất, hoặc như thể có một con tàu ở trên đầu bạn mà bạn không nhìn thấy. Và cái tần số đó làm nhiệm vụ đánh sập mọi thứ ở trên cao trong một dải tần nhất định, và… thế là xong, bạn không còn thấy gì nữa, nó bị nghiền nát hoàn toàn. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Nacho: Hoàn toàn đúng, Robert. Nhìn nè, tất cả những gì chúng ta quan sát bằng các giác quan của mình - trong trường hợp này là thị giác - chỉ là sản phẩm phụ của một thứ gì đó, chứ không phải là thực tại. Ý tôi là thế này: khi chúng ta thấy một ánh sáng trên bầu trời, đúng không, và có thể đó là một phương tiện ngoài Trái Đất, thì cái chúng ta đang thấy là sản phẩm phụ của thứ mà nó đang thực hiện, của quá trình mà nó đang vận hành. Có thể là phát sáng, là ánh sáng, ta thấy ánh sáng, nhưng thực chất đó chỉ là sản phẩm phụ của hoạt động bên trong.

 

Do tần số, do hệ thống đẩy mà nó sử dụng, bạn thấy ánh sáng, nhưng thực ra nó đang làm chuyện khác. Tôi nói vậy anh hiểu không? Tất cả đều là sản phẩm phụ. Nếu người ta đang cố gắng bắn hạ thứ gì đó bằng các loại vũ khí vô hướng như vậy, thì sản phẩm phụ có thể chính là một tiếng ù ù. Tôi không biết, chúng ta đang suy đoán thôi.

 

Nhưng điều tôi muốn nói là: cái âm thanh nổi tiếng đó, cái tiếng mà khiến nhiều người hoảng sợ, nhất là những người lớn tuổi, họ nói: “Kỳ quá, kỳ quá, tôi bốn mươi năm, năm mươi năm rồi mà chưa bao giờ nghe thấy tiếng này.” Vậy mà năm đó nó lại bắt đầu xuất hiện. Và rồi người ta nói: “À, đó là hai khối không khí va chạm với nhau, với lại vì đang trong giai đoạn ‘đình trệ’ nên âm thanh nghe rõ hơn.” Và bạn bảo: “À, hoàn hảo, cảm ơn vì lời giải thích.” Rồi họ còn được trả tiền để giải thích cho bạn như vậy nữa, đúng không? Để đưa ra cái giả thuyết đó.

 

Thế rồi những thứ xuất hiện, và sau đó không bao giờ lặp lại nữa. Không lặp lại nữa, vì khối không khí va chạm đó không còn nữa. Một hiện tượng mà lẽ ra phải xảy ra liên tục thì lại không hề. Vậy là… không có.

 

Vậy nên, điều hợp lý nhất là… Và để ý nè, dù chúng ta có rất nhiều sứ mệnh, Artemis, muốn quay lại Mặt Trăng, rồi đi Sao Hỏa, các bạn thấy đó, lúc thì nói năm 2030, rồi 2035, rồi sau đó lại là 2050, đúng không? Nhưng công nghệ vẫn tiến lên, công nghệ vẫn tiến lên.

 

Và như một chi tiết quan trọng - tôi muốn cài nó vô đây một chút - tất cả các bạn đều biết là chúng ta đang có một xung đột lớn ở châu Âu. Vâng, ai cũng biết. Các bạn cũng biết là có những tài sản tài chính bị đóng băng - của Nga hoặc của các tài phiệt Nga - đang bị châu Âu giữ lại. Và bây giờ người ta đang bàn xem sẽ làm gì với số tiền đó, khoảng hai trăm tỷ. Bơm sang Ukraine hay trả lại cho Nga, đúng không? Rõ ràng chuyện này sẽ là… chiến tranh.

 

Thế thì đúng ngay lúc Brussels - nơi đang thao túng mọi thứ - thì trên bầu trời Brussels lại xuất hiện những chiếc máy bay không người lái bí ẩn. Và chúng ta nói: “Ủa, nhìn như được sắp đặt sẵn vậy.” Không quan trọng nó là cái gì, nhưng những vật thể đó xuất hiện đúng ở nơi có ai đó đang siết chặt.

 

Cũng giống như khi tổng thống của chúng ta - rất “can đảm” với một số vấn đề - thì lại xảy ra vụ mất điện. Tôi không nói là có liên quan, nhưng cảm giác là: một chuyện là mù quáng, một chuyện là thuyết âm mưu, và một chuyện khác là lẽ thường. Rất nhiều chuyện xảy ra, họ bán cho chúng ta một lời giải thích mơ hồ, còn họ thì cứ làm, làm và làm, và chúng ta thì “nhìn thấy trước” chuyện đó, như người ta hay nói.

 

Vậy nên, hãy suy nghĩ về điều đó. Nói chung lại, hợp lý hơn nhiều nếu cho rằng chúng ta đã và đang thu hồi một công nghệ tiên tiến vốn đã tồn tại. Đó chính là khái niệm UFO hay UAP nổi tiếng. Đó là công nghệ quân sự tiên tiến mà họ sử dụng cho bất cứ thứ gì họ muốn.

 

Còn một chuyện hoàn toàn khác là hiện tượng ngoài Trái Đất. Một chuyện khác nữa là các thực thể từ bên trong Trái Đất. Và một chuyện khác hẳn nữa là hiện tượng liên chiều không gian. Vì nó rất phức tạp, vì chúng ta đã chạm tới nhiều mảng, nên ai muốn nói về chuyện này thường sẽ gom hết vào một rọ: UFO, đĩa bay, người ngoài hành tinh. Không, không phải vậy.

 

Ngay cả những gì chúng ta thấy trên bầu trời, hay những gì các nhà thiên văn với bằng cấp và kiến thức của họ quan sát được, họ cũng gán nó vào những thứ mà họ có thể giải thích, như sao chổi. Nhưng nó phải là một sao chổi “truyền thống” giống những thứ chúng ta đã quen. Không. Vì nó đến từ bên ngoài, nó là một thứ khác.

 

Anh có muốn bổ sung gì thêm không, Robert?

 

Robert: Không, không, hoàn toàn chính xác. Và tất cả những gì bạn nói đó không nhất thiết có nghĩa là mọi thứ đều dùng cùng một công nghệ. Các thực thể từ bên trong Trái Đất hay những nền văn minh bất đồng tồn tại bằng một dạng năng lượng ngoài Trái Đất theo cách riêng của họ. Những gì các nền văn minh cổ xưa để lại như một di sản sau những lần “thiết lập lại” không có nghĩa là nó giống hệt nhau - có thể tương tự, nhưng không phải là một. Và, và, và, đúng là có rất nhiều hiện tượng mà người ta muốn giải thích gộp chung thành một thứ, trong khi thực chất chúng ta đang nói về những thứ rất khác nhau.

 

Và việc bạn thấy một ánh sáng rồi lập tức kết luận đó là tiểu hành tinh hay sao chổi - không, không hẳn vậy - nó có thể là rất nhiều thứ khác. Cho nên, ừ, ừ, tôi đồng ý với bạn. Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn, Nacho.

 

Nacho: Và Robert, nãy giờ tôi nói lan man quá, xin lỗi nha. Có nhiều người lại thích lúc tôi nói lan man như vậy, khi tôi bị “trôi”. Vấn đề là điều tôi muốn nói với mọi người là: chúng ta bắt đầu sống trong một giai đoạn mà số lượng các vật thể trên trời rơi xuống ngày càng tăng. Vật thể rơi xuống, và ta nói: “Wow”. Và người ta bảo: “Đó là thiên thạch.” Nhưng rồi bạn thấy nó không phải thiên thạch, vì nó rơi chậm - nói trong ngoặc kép - đó là rác không gian.

 

Và chúng ta bắt đầu trải nghiệm điều này, có thể nói là… khá trùng hợp với thời điểm SpaceX bắt đầu phóng hàng ngàn…vệ tinh. Nhưng vấn đề là những thứ rơi xuống đó là rác, vì khi chúng đi vào khí quyển - dù bạn có thích hay không - thì đó là rác. Rác của cái gì? Thì họ sẽ nói với bạn: “Không, đó là bình nhiên liệu của một sứ mệnh phóng cách đây ba năm, vì nó vẫn đang lơ lửng ngoài đó.” Bạn hiểu ý tôi không?

 

Robert: Ừ, ừ, ừ.

 

Nacho: Họ sẽ bán cho bạn bất cứ câu chuyện nào họ muốn, nhưng cũng có thể là họ đang bắn hạ thứ gì đó, và sự thật là như vậy.

 

Robert: Chính xác. Chính xác. Và là những thứ lớn, không thể giấu khỏi mắt bất kỳ ai. Vậy nên họ phải nhanh chóng đưa ra một câu trả lời trước khi người ta bắt đầu suy nghĩ, đúng không?

 

Nacho: Đúng là vậy, Robert.

 

Vị tướng Braco của Không quân Tây Ban Nha - người phụ trách mảng không gian, một nhánh được thành lập chỉ vài năm trước - đã nói rõ: “Trong không gian, chúng ta có đối thủ, và có năng lực vệ tinh đủ để ‘chiên’ các vệ tinh khác.” Xung điện từ. Bùm! Chiên luôn và rơi xuống. Rơi đó. Rơi thật.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Nacho: Rơi đó, thưa quý vị. Cho nên chính một vị tướng của đất nước tôi, của Tây Ban Nha, đã nói điều đó. Không phải là tôi tự bịa ra, dù tôi cũng nói vậy. Thế nên nếu ngay cả một vị tướng đã nói: “Nè, có chuyện đó,” thì ai biết còn những thứ gì khác ngoài kia nữa, đúng không?

 

Tôi nói điều này vì: không gian phải làm chúng ta kinh ngạc. Thiên văn học, khoa học phải khiến chúng ta kinh ngạc - chứ không phải là sự điên rồ. Tôi nói vậy vì có rất nhiều người đang làm việc cực kỳ nghiêm túc với những thứ này, với các khám phá mới. Và cho phép tôi chỉ đọc cho các bạn một báo cáo ngắn, tôi sẽ cho các bạn xem vài hình ảnh. Tôi đã tìm nghiên cứu khoa học rồi - chuyện này không phải là “ai đó nói” hay tin đồn, và nó đã được xác nhận.

 

Đó là: các nhà thiên văn đã có một khám phá thực sự đáng kinh ngạc nhờ kính James Webb - tức kính viễn vọng không gian. Một lỗ đen. Một lỗ… một lỗ đen mất kiểm soát, lớn gấp mười triệu lần Mặt Trời. Gấp mười triệu lần Mặt Trời, đang di chuyển trong không gian với tốc độ đáng kinh ngạc là hai phẩy hai triệu dặm. Hàng triệu dặm - tức là khoảng một ngàn ki-lô-mét mỗi giây.

 

Nghĩa là một “lỗ sâu” khổng lồ đang cuốn theo mọi thứ, di chuyển với tốc độ một ngàn ki-lô-mét mỗi giây. Để chúng ta hình dung cho rõ: trong khi 3I/ATLAS - mà ta đang coi như là thứ quan trọng nhất trên đời - di chuyển với tốc độ khoảng sáu mươi ki-lô-mét mỗi giây, vốn đã là quá kinh khủng rồi, gấp đôi một sao chổi truyền thống. Các vệ tinh của chúng ta, những thứ chúng ta phóng lên, thì chỉ khoảng hai hoặc ba ki-lô-mét mỗi giây.

 

Còn cái “thứ” này - cái lỗ đen mà họ gọi là lỗ đen vì họ muốn gọi nó là lỗ đen - thì lại di chuyển với tốc độ một ngàn ki-lô-mét mỗi giây. Để chúng ta hiểu được mức độ và sự thiếu hiểu biết của mình. Và rồi họ sẽ nói, họ sẽ lý thuyết hóa, vì họ cũng không chắc đó có thực sự là lỗ đen hay không, nhưng họ gọi nó là “thiên hà vô hạn”. Đó là cái tên, nếu các bạn muốn tìm thông tin.

 

Vấn đề là: người ta nhìn thấy những thứ đó, và dĩ nhiên, chúng ta muốn giải thích. Và họ nói: “À, là do nhiều lỗ đen va chạm với nhau…” hay đại loại vậy. Bạn nghe xong thì bảo: “Ừ, được thôi.” Vì bạn còn biết nói gì nữa?

 

Chuyện là có những thứ quá lớn, mọi thứ quá phức tạp, đến mức cố gắng đơn giản hóa nó, theo tôi, là một sai lầm. Vậy nên việc James Webb đang quan sát những thứ này, tôi thấy thật sự rất thú vị. Với tôi là vậy. Còn việc không có nhiều thông tin thì… thôi, để xem sao. Tới đây là hết. Anh có muốn bổ sung gì thêm không, Robert?

 

Robert: Có chứ. Vấn đề mà tôi thấy ở đây, Nacho, là các nhà khoa học, nhà thiên văn, cả những người nghiệp dư - tất cả những người đó - chỉ nhìn thấy những gì họ nhận ra dựa trên những gì họ đã được dạy. Và thế là chúng ta lại quay về chuyện cũ: có hai loại khoa học - một cho người dân bình thường, và một cho những kẻ đang nắm quyền.

 

Và đối với người dân bình thường, thì cần - hoặc đúng hơn là họ muốn - họ phải luôn thiếu hiểu biết. Tôi không nói điều này như một sự xúc phạm, mà là họ muốn làm cho người ta mù mờ, rối trí, để thực sự không biết gì cả. Người ta nói với họ: “Đó là lỗ đen,” trong khi họ chẳng có một ý niệm rõ ràng nào về lỗ đen là gì. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Nacho: Nó hút hết, hút mọi thứ. Hút hết, hút tất cả. Xong. Và ta bảo: “À, được rồi.” Và bạn có thể gọi nó là Thượng Đế, hay là một vị thần nhỏ viết thường, gọi sao cũng được. Vấn đề là: đừng để nó sượt qua chúng ta, Robert, đừng để nó sượt qua.

 

Robert: Ừ, ừ, không, nó sẽ không sượt qua đâu. Giờ chỉ còn thiếu mỗi tin tức là nó đang tiến thẳng về phía Trái Đất thôi - mà tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu họ nói vậy - nhưng thôi.

 

Nacho: Ừ, thôi, để Abi ngồi đó mà đang tính toán bài viết mới rồi. “Một lỗ đen…”

 

Robert: Sau khi chủ đề 3I/ATLAS kết thúc - thứ mà ông ta đang đập cho nát bét. Và mà này, người này có lợi ích gì mà cứ đâm đầu vào chuyện đó mãi như vậy? Bạn hiểu ý tôi không? Ông ta có động cơ gì chứ? Thật sự là quá choáng.

 

Nacho: Thật ra thì tôi rất thích cách ông ấy hiểu vấn đề, cách ông ấy đặt câu hỏi, cách ông ấy làm việc. Tôi thích, tôi thích thật. Cái gì của César thì trả về cho César. Nhưng cái gì của Chúa thì là của Chúa. Ý tôi là vậy. Công việc mà ông ấy đang làm rất tuyệt vời, ông ấy là người có năng lực, không phải bàn. Nhưng việc ông ấy đang “phê” thứ gì đó cỡ bự thì đừng nghi ngờ. Vì sao? Vì động cơ.

 

Anh nghĩ sao, Robert? Theo anh, vì sao người ta làm việc?

 

Robert: Ờ, thì… có người làm việc vì họ thích, như một sở thích. Có người thì có động lực thật sự. Và cũng có người làm vì tiền. Có người thì đơn giản là đi theo một kịch bản đã được áp đặt cho họ - bị áp đặt. “Anh phải nói về cái này, anh phải nói về cái kia.” Và rồi họ được trả tiền phía sau để chỉ nói về mấy thứ đó, chứ không nói chuyện khác.

 

Có đủ loại người. Vấn đề là họ không muốn chúng ta biết sự thật. Và họ muốn, Nacho à, rằng niềm tin của chúng ta phải phụ thuộc vào một thứ bên ngoài chính mình - tức là vào một “thẩm quyền” nào đó. Và thế là chúng ta cứ ở trong tình trạng này. Rằng những gì Abi nói thì được tin vì ông ta là nhà khoa học.

 

Nacho: Chúng ta đang “thấy trước” mọi thứ đang tới, cứ như đang chờ con mèo bật nhảy vậy.

 

Robert: Ừ, lúc nào cũng trong trạng thái thấy trước như vậy. À mà này, tôi không biết là bạn định nói bây giờ hay để sau về cái đoạn phim giới thiệu của Steven Spielberg. Cái cuối cùng, cuối cùng tôi muốn nói chỉ là một chuyện thôi… Chỉ cần xem đoạn phim giới thiệu và nghe những gì họ đã nói - bởi vì tất nhiên, sau đó bạn tự đi tìm thêm thông tin.

 

Nacho: Ý tôi là không. Anh trai tôi cũng nói y như vậy, nhưng tôi không thích để người khác làm nhiễu mình. Tôi thú nhận là tôi có xem video của anh đó, Robert. Tôi có xem một chút video của anh, tôi thích lắm.

 

 

 

 

-----------------

 

 

 

Robert: Câu chuyện là thế này… và chuyển sang chủ đề tiếp theo luôn: khi bạn xem đoạn phim giới thiệu của Steven Spielberg và so với những gì người ta nói trong Quốc hội Mỹ về chủ đề UFO, thì bạn thấy mấy “nhà UFO học” được tung hô rầm rộ đó bắt đầu tụt lại phía sau. Tụt lại phía sau theo nghĩa là: với họ, hiện tượng chỉ còn là UFO, ánh sáng, và hết. Còn Steven Spielberg thì đi xa hơn nhiều, xa hơn nữa.

 

Nacho: Robert, một trăm phần trăm luôn. Nhìn nè, tôi thật sự mong và hy vọng mọi người xem cái đó. Khi họ xem Robert, họ sẽ thấy một người có tư duy cởi mở, có thể có quan điểm riêng, nhưng là một người nhìn đời bằng một lăng kính rất rộng. Tôi nhìn thấy điều đó. Tôi cũng tự xem mình như vậy, một lăng kính rất mở. Nhưng mà… có những người thì không. Có rất nhiều người tự cho mình là “thẩm quyền” trong lĩnh vực này, nhưng đầu óc thì… đóng chặt ở đây nè, như vầy nè, anh hiểu không? Và thành thật mà nói, tôi thì không.

 

Tôi vừa làm một cuộc phỏng vấn gần đây - tôi sẽ giới thiệu cho các bạn sau - với một nhà nghiên cứu UFO rất quan trọng ở Chile. Tạm thời tôi để đó như một chút “gợi ý” thôi. Có thể nói là một trong những người quan trọng nhất ở Mỹ Latinh, và cách nhìn của ông ấy rất giống với tụi mình, Robert. Đó là một người cực kỳ rộng mở về tư duy. Nhưng không phải ai cũng như vậy.

 

Dù sao thì, những người theo dõi chúng ta - tôi thật lòng nghĩ - là những người thích nhìn mọi thứ với tầm nhìn rộng. Vậy nên chuyện đó ta để cuối chương trình, được không? Để cuối, nhưng tôi nghĩ đó là những thứ rất quan trọng, cần phải đào sâu và thông tin cho mọi người, vì đó là những chuyện nặng đô.

 

Giờ thì, thưa quý vị, chúng ta nói về… tôi muốn dùng từ nhẹ nhàng một chút. Nuno Loureiro. Vị giáo sư này. Ông ấy là một giáo sư làm việc cho MIT - Viện Công nghệ Massachusetts - và rõ ràng là… họ đã thủ tiêu ông ấy. Thủ tiêu. Tôi đã làm một chương trình giải thích sơ qua câu chuyện này.

 

Chuyện là ông ấy đang phát triển - cùng với MIT - một thiết bị, cùng với khoảng hai trăm năm mươi người khác: kỹ sư, nhà khoa học, sinh viên, nhằm đạt tới việc phát triển một thiết bị có thể cung cấp năng lượng vô hạn. Vô hạn, sạch, và đỉnh của đỉnh. Đó chính là phản ứng nhiệt hạch - không phải phân hạch, mà là nhiệt hạch - tức là về cơ bản là hợp nhất hai hạt nhân nguyên tử, chẳng hạn. Và khi chúng hợp lại, chúng giải phóng một lượng năng lượng dư thừa rất lớn. Cách Mặt Trời hoạt động cũng tương tự như vậy.

 

Vấn đề cốt lõi, bỏ qua thuật ngữ kỹ thuật, là: năng lượng dùng để tạo ra quá trình đó phải ít hơn năng lượng thu được. Nghĩa là phải có lời. Nếu không thì làm để làm gì, đúng không? Cơ bản như bảng chữ cái vậy. Và chúng ta đang ở ngay ngưỡng cửa của tình huống đó.

 

Ông này còn là một nhà lý thuyết, giống như Avi vậy - suy nghĩ, giải quyết vấn đề, đưa ra rất nhiều giải pháp liên quan đến dao động, v.v. Không chỉ là người xây dựng, mà là một nhân vật cực kỳ quan trọng. Là người đứng đầu. Và thế là họ “xử” ông ấy.

 

Chúng ta đang nói về thứ mà ai cũng mơ ước: năng lượng vô hạn, miễn phí, miễn phí, không phải chui qua cái vòng “trả tiền, trả tiền, trả tiền” đó. Và thế là ông ấy bị loại bỏ.

 

Robert, vậy ở đây tôi hỏi anh: anh nghĩ sao? Họ muốn cướp ví ông ấy à? Hay là ông ấy đã đứng sai chỗ, ở nơi không nên ở? Nói tôi nghe đi.

 

Robert: Thì theo tôi nghĩ… người này đang làm việc trên hai dự án cực kỳ nặng đô.

 

Nacho: Dự án Spark. Dự án Spark, tức là lò phản ứng nhiệt hạch kiểu Tokamak - dạng hình xuyến.

 

Robert: Đúng rồi, chính xác.

 

Nacho: Robert, Mặt Trời đó, một “mặt trời mini”.

 

Robert: Chính xác, đúng vậy. Tôi có xem video của bạn, nơi họ nói rằng nó tạo ra năng lượng gần như vô hạn, và dĩ nhiên là với chi phí rất thấp. Nhưng vấn đề ở đây là: nếu thứ năng lượng đó ra đời… thì bạn phá nát ngành than, phá nát ngành dầu mỏ, tức là phá nát toàn bộ cấu trúc kinh tế thế giới. Chúng ta đang nói về một sự thay đổi mang tính văn minh, toàn bộ nền văn minh.

 

Rồi dự án thứ hai mà ông ấy làm, Nacho, cũng mang tính cách mạng không kém: máy tính lượng tử. Ai cũng nói “lượng tử, lượng tử, máy tính lượng tử”. Chỉ riêng nó thôi cũng đã làm lu mờ toàn bộ máy tính, điện thoại, trí tuệ nhân tạo hiện nay. Tức là đây là một thay đổi địa chính trị ở cấp độ toàn cầu - là thay đổi cả nền văn minh Trái Đất.

 

Chỉ cần một trong hai dự án đó thành công thôi - một trong hai - là nhân loại đã thay đổi rồi. Câu hỏi là: có ai muốn nhân loại thay đổi không? Tôi thấy là không. Vậy nên… họ đã loại ông ấy ra. Vì nó phá vỡ tất cả. Phá vỡ hết.

 

Nacho: Robert, tôi hiểu điều anh muốn nói và những nỗi sợ đằng sau đó. Giống như chuyện “tiết lộ lớn” về người ngoài hành tinh mà ta sẽ nói sau. Nhưng vấn đề là: đâu cần phải từ số không lên một trăm liền, anh hiểu không?

 

Lò phản ứng ARC - thứ mà họ định làm tiếp theo - thực ra, cái họ đang xây dựng ở MIT về cơ bản là một lò phản ứng đã hoàn thành khoảng 75%, đó là thông tin công khai. Năm 2026 họ bắt đầu tạo plasma - từ khí sang plasma - mà cuối cùng chính plasma đó giải phóng năng lượng, chủ yếu là nhiệt và điện. Năm 2027, nếu tôi nhớ không lầm, họ đã bắt đầu thu được nhiều năng lượng hơn so với năng lượng đưa vào. Và đến năm 2030, họ muốn bắt đầu thử đưa nó vào lưới điện của chúng ta, nói theo cách đơn giản.

 

Không cần phải phá sạch mọi thứ, không cần để những người vừa lắp hệ thống gas trong nhà phải la lên: “Chết rồi!” Hay mấy tấm pin mặt trời, hay điện gió. Không phải là “đập nát” tất cả. Mà là từng bước đi theo một hướng thông minh hơn so với việc xây thêm các nhà máy điện hạt nhân kiểu cũ như những gì - ví dụ - ông bạn Bill Gates đang đẩy mạnh. Này, làm ơn, có những phương án khác, hãy làm việc với những phương án đó. Dù là đến năm 2050 cũng được, tôi không quan tâm. Nếu chúng ta còn sống, thì ít nhất các thế hệ sau được hưởng đặc quyền này.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Nhưng hãy làm theo hướng đó, phải không?

 

Robert: Đúng, đúng.

 

Nacho: Không phải kiểu: “Này, Nga, hết gas rồi nha.” “Hết dầu rồi nha.” Ước gì được vậy, nhưng phải từ từ, có đầu óc. Không phải kiểu: “Giờ xe điện.” Thế là cả thế giới lao vào xe điện. Rồi câu hỏi: “Làm sao chịu nổi tải điện?” - “Ừm, để tính sau, rồi gắn trạm sạc sau.” Rồi… “Ủa, mấy ông có đang làm việc không vậy?” Cần có logic chứ.

 

Nỗi hoảng loạn kiểu: năm 2024 là không được chạy xe xăng nữa. Tôi ngồi nghĩ: “Chết mẹ, giờ làm sao? Mua xe khác à?” Rồi mấy cái nhãn dán, rồi sau đó lại đổi luật vì không thể loại bỏ toàn bộ xe dịch vụ công cộng, v.v. Tôi nghĩ: “Mấy ông có đang làm việc nghiêm túc không hay chỉ đang phá cho vui?” Bao nhiêu người đã phải đổi xe một cách bắt buộc chỉ vì các khu đô thị cấm vào do ô nhiễm.

 

Trong khi thứ gây ô nhiễm nhiều nhất là tàu biển dùng cho vận tải. Gây ô nhiễm là máy bay, chứ không phải xe hơi hay xe máy - nếu so tỷ lệ. Nhưng rồi lại có cảm giác như… tôi không biết nữa. Có lúc thấy sự ngu dốt nhiều quá, tôi nghĩ: có khi những gì chúng ta đang có là thứ chúng ta “xứng đáng” nhận lấy. Vì tôi thật sự không hiểu nổi. Lý lẽ kiểu gì vậy? Điên thật, Robert. Điên thật.

 

Nói đi, xin lỗi, anh nói đi.

 

Robert: Nhưng mà vấn đề là thế này: người này rõ ràng là sẽ làm thay đổi mọi thứ. Tức là, câu chuyện là - theo quan điểm của tôi - mọi thứ sẽ tiến rất nhanh. Nhanh, rất nhanh. Bởi vì bạn phải hiểu rằng với những khám phá của ông ấy, với hai dự án đó, ông ấy chạm tới rất nhiều lĩnh vực: năng lượng, công nghệ… Tức là khi chúng ta nói về…

 

Nacho: Không, tôi nói là ông ấy là một bộ óc đặc biệt. Là một người đang đóng góp thật sự, ông ấy đang đóng góp cho thế giới đó chứ.

 

Robert: Nhưng chuyện này không chỉ là về một mình ông ấy. Nó còn là cả đội ngũ của ông ấy nữa. Cả đội ngũ đó. Bởi vì nếu đã như vậy thì họ phải “xử” hết tất cả, đúng không? Vì họ nắm kiến thức. Và vấn đề là kiến thức - khi nó được chia sẻ - thì kiến thức tốt sẽ lan ra khắp thế giới, và rồi mọi quốc gia đều có thể nhanh chóng sao chép, tái tạo nó.

 

Bạn nhìn xem họ đã áp đặt mấy thứ này nhanh cỡ nào - ví dụ như xe điện ở châu Âu đó. Nhanh kinh khủng.

 

Nacho: Trạm sạc. Siêu trạm sạc.

 

Robert: Trong mười năm. Mười năm, mười năm… Nhìn mốc 2030 đi. Nhưng vấn đề là: họ không muốn. Họ muốn nhân loại phải phụ thuộc.

 

Câu chuyện là thế này, Nacho: với sự xuất hiện bây giờ của trí tuệ nhân tạo, của tất cả những sinh thể hình người dạng robot sẽ dần chiếm lấy các công việc như thợ xây, thợ mộc, lính cứu hỏa… Trước đây bạn còn nói: “Không, AI sẽ không đụng tới công việc của tôi đâu, vì tôi là thợ xây, tôi là thợ mộc.” Nhưng bây giờ thì không. Bây giờ robot đã được lập trình sẵn để làm đủ thứ việc, đặt gạch, xây dựng, đủ kiểu…

 

Vậy thì con người sẽ ra sao? Con người sẽ đi về đâu? Họ không muốn bạn độc lập về mặt công nghệ. Họ không muốn bạn tiến bộ. Họ không muốn gì hết. Và cuối cùng thì, có vẻ như họ… không cần bạn nữa, vì họ đã có máy móc rồi.

 

Vấn đề không nằm ở công nghệ, mà nằm ở những kẻ đặt ra luật chơi.

 

Nacho: Và nằm ở cách người ta sử dụng công nghệ, rõ ràng là vậy. Nhìn đơn giản thôi. Lấy mấy con robot tự động đó - mấy con robot siêu đẳng làm việc như cuốc đất, xây dựng thật sự luôn. Cho tụi nó lên một… (cười) tôi suýt nói là tàu con thoi - một con tàu vũ trụ, mang lên Sao Hỏa, để tụi nó làm việc, bắt đầu xây dựng mọi thứ cần thiết cho tương lai của chúng ta.

 

Nhưng không. Họ sẽ làm gì? Họ đem tụi nó nhét vào doanh nghiệp. Và rồi những người làm các công việc khác sẽ bị ảnh hưởng. Mà thật ra, ngay cả công việc làm nội dung, làm hình ảnh của chúng ta cũng đang bị AI “đập nát” rồi - tôi phải nói vậy.

 

Nói chung, tất cả chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng. Tốt hay xấu thì… đó là thực tế, thưa quý vị. Tôi không thể ngăn nó lại, và đó là những quyết định đã được đưa ra. Quyết định. Chính xác là quyết định.

 

Quên mấy thuật toán đi. Giờ là AI rồi. Hết. Tất cả mọi thứ: âm nhạc, video, điện ảnh, cuộc gọi, hiểu thông tin bạn nhận được, quảng cáo - tất cả. Giờ chỉ còn thiếu mỗi việc con robot nó… đấm bạn thôi. Và cái đó cũng sắp tới rồi.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng vậy. Ở Trung Quốc đã có rồi đó, Nacho. Robot làm việc 24/24, và khi gặp sự cố thì nó tự sửa chính nó luôn. Thật sự là choáng váng.

 

Nacho: Robert, thôi đừng làm mình thêm u ám nữa. Vậy thôi. Thực tế là vậy. Thưa quý vị, rồi chúng ta sẽ “thấy nó tới”. Rồi chúng ta sẽ tiến hóa.

 

Vậy thì điều quan trọng ở đây - và tôi nhắc lại - là chúng tôi sẽ làm một podcast với anh trai tôi trên Rojo Podcast. Nếu các bạn không tìm thấy tôi, rất có thể là do thuật toán cần chút thời gian với AI. Hãy gõ: Rojo Podcast Long More. Ở đó, tụi tôi sẽ đào sâu vấn đề này. Tôi tin là anh ấy sẽ cung cấp cho tôi - và cho các bạn - rất nhiều thông tin hơn nữa.

 

Nhưng quay lại câu chuyện chính: sau sự im lặng hoàn toàn xoay quanh cái chết của Nuno - và tôi đã nhắc tới trong chương trình trước - thì cũng có thêm hai cái chết nữa, tôi sẽ nói thẳng là hai vụ giết người, xảy ra trong bán kính khoảng năm mươi dặm quanh MIT, tức là gần Đại học Brown. Theo những gì tôi biết, FBI và cảnh sát tin rằng có mối liên hệ giữa các cái chết này. Chỉ vậy thôi cũng đủ làm đầu óc mình nổ tung rồi.

 

Chưa hết. Để tăng thêm phần bí ẩn, người ta còn nói rằng kẻ sát nhân đã được phát hiện… trong tình trạng đã chết. Tức là câu chuyện bắt đầu giống như phim trinh thám, phim dài tập vậy. Bạn tự hỏi: “Ủa, mấy ông đang kể cho tôi nghe cái gì vậy?” Lý do “cướp ví” thì giờ chúng ta cũng nên gạt sang một bên rồi.

 

Và để làm tình hình còn “ly kỳ” hơn nữa: tôi có nói chuyện này với Jordi. Một trong các công ty của Donald Trump - cụ thể là Trump Media, hay DJT - một cách rất “tình cờ”, vào ngày 18 (Jordi, nếu tôi nhớ không lầm), đã thực hiện một liên minh, một kết nối, và về cơ bản là sáp nhập với một công ty khác.

 

Công ty đó lại chính là công ty về nhiệt hạch, không phải phân hạch - nhiệt hạch - đúng đúng cái lĩnh vực mà Nuno đang nghiên cứu. Và bạn sẽ nói: “Ủa, lạ ha?” Công ty đó tên là TAE Technologies - công nghệ nhiệt hạch.

 

Điều mà anh trai tôi nói với tôi - và tôi nghĩ là anh sẽ giải thích rõ hơn - là cổ phiếu của Trump Media lúc đó đang rớt thê thảm, khoảng bảy mươi phần trăm. Và bây giờ thì các bạn thử làm bài tập này đi: lên Google, gõ TAE Technologies stock. Cẩn thận gõ đúng nha. Rồi xem giá cổ phiếu thị trường của các công ty này - cả Trump Media lẫn TAE Technologies - và các bạn sẽ thấy nó tăng vọt như thế nào. Tăng dữ dội luôn.

 

Lúc đó anh trai tôi sẽ vào phân tích kỹ hơn. Bởi vì có một câu nói cũ mà người ta vẫn hay nhắc: “Mua theo tin đồn, bán theo tin chính thức.” Tôi biết là đã có một chiến dịch truyền thông, đã có thông tin được tung ra, và cuối cùng thì mọi người bảo: “Mua đi, cái này sẽ bùng nổ.”

 

Nhưng cá nhân tôi thì tôi liên kết chuyện này nhiều hơn với công ty đó và với việc dự án ở MIT bị dừng lại. Tôi thì nghĩ vậy. Còn mấy công ty khác thì… thôi. Nhưng ít nhất, việc những thông tin cùng một kiểu như vậy lại trùng lên nhau, theo tôi, cũng đủ để chúng ta suy nghĩ lại một vòng.

 

Anh có muốn bổ sung gì thêm không, Robert?

 

Robert: Không, chỉ là… quá nhiều sự trùng hợp. Và khi anh thấy tất cả chúng xuất hiện cùng lúc, thì nó không còn là trùng hợp nữa. Ở đó có cái gì đó. Và rõ ràng là họ không muốn nhân loại tiến lên, cũng không muốn nhân loại độc lập về năng lượng.

 

Nacho: Hoặc là muốn kiểm soát, Robert. Hoặc là kiểm soát xem ai là người được kiếm tiền từ việc quản lý nó. Tức là ai là người nắm quyền. Giống như ông trùm về nguyên liệu đồng vậy: “Tôi muốn điện phải đi qua dây cáp, vì tôi làm về đồng, và tôi muốn nó đi qua đó.” Tôi muốn kiểm soát cái này.

 

Có thể là họ muốn kìm hãm công nghệ một chút, “thấy trước” nó, chờ thêm vài năm, thêm một thập kỷ nữa vì các thỏa thuận, vì các nhóm lợi ích, vì các ngành công nghiệp. Nhưng cũng có thể là do chuyện ai sẽ nắm quyền kiểm soát công nghệ và ai sẽ vắt sữa con bò đó cho tới giọt cuối cùng.

 

Thôi, để đó cũng được. Chúng ta không biết. Có thể vài năm nữa họ sẽ nói: “Chúng tôi có các lò phản ứng đặc biệt này nọ” và rồi điện miễn phí cho tất cả. Ước gì. Tôi rất muốn được sống tới ngày đó.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, ừ, ừ.

 

Nacho: Rồi, nếu anh không muốn nói thêm gì nữa, thì chúng ta chuyển sang chủ đề cuối cùng - và tôi nghĩ là chủ đề hay nhất. Một trong những chủ đề hay nhất.

 

Robert: Rồi, mình chuyển sang chủ đề đó đi.

 

Nacho: Disclosure Day (Thời khắc công bố). Câu hỏi đầu tiên, Robert: khi anh xem đoạn phim giới thiệu đó, anh cảm thấy gì?

 

Robert: Cảm giác của tôi là: chúng ta đã ở một cấp độ khác rồi, một cấp độ hoàn toàn khác. Và… theo những gì tôi thấy, rõ ràng là chúng ta đã bước sang một tầng nhận thức khác, và đạo diễn Steven Spielberg biết nhiều hơn những gì ông ấy kể ra - biết nhiều hơn rất nhiều.

 

Và tôi sẽ nói thế này: trong cùng một hệ thống các kịch bản kể chuyện đó, đây là một cách nhìn khác về hiện tượng UFO. Vấn đề là bộ phim này nhắm tới ai. Tôi cho rằng nó sẽ giống như một dạng phim tài liệu - bởi vì họ sẽ cho chúng ta thấy “sự thật”, trong ngoặc kép thôi, một sự thật đã được điều chỉnh, đã bị thao túng.

 

Bởi vì phim ảnh chỉ truyền một chiều: họ phát, bạn nhận, nhưng không có sự phản hồi. Họ đưa cho bạn mọi thứ đã được đóng gói sẵn. Vậy nên mục đích của nó, theo tôi, là để nhào nặn nhận thức - đặc biệt là của giới trẻ - về hiện tượng ngoài Trái Đất, để họ nhìn nó từ một góc khác.

 

Nhưng điều tôi thấy là: đã bắt đầu xuất hiện những “walk-in” - tôi đoán có thể là step-downs, tức là những thực thể ngoài Trái Đất đã xuống Trái Đất và có hình dạng con người. Và tôi nghĩ bộ phim này không phải ai cũng hiểu được. Nó giống như Blade Runner vậy. Khi bộ phim đó mới ra đời, rất ít người hiểu. Phải nhiều năm sau người ta mới bắt đầu thấm được nó.

 

Tôi không biết Steven Spielberg sẽ triển khai câu chuyện thế nào, nhưng chúng ta thấy rõ rằng thông qua công nghệ và tần số, con người có thể đi vào một dạng cổng hữu cơ. Những nhân vật nền đó - tức là tôi thấy rất nhiều thông tin được cài vào. Nhưng đồng thời, họ cũng sẽ tiếp tục nhào nặn nhận thức của người xem.

 

Bởi vì tôi thấy rất nhiều mô-típ tôn giáo - quá nhiều mô-típ tôn giáo. Cây thánh giá, cảnh người đàn ông quỳ trước cô bé… rất nhiều biểu tượng. Con hươu, con chim đỏ - chim hồng y đỏ. Rồi cả hiện tượng tâm linh: khi con chim xuất hiện trước người phụ nữ và bay vào qua cửa sổ.

 

Sau đó là cảnh trong phòng, có thứ gì đó xoay tròn như vòng quay, đầy những con chim hồng y đỏ bằng giấy quay vòng vòng. Những người đàn ông áo đen - có sự kiểm soát. Nghĩa là họ đang nói rằng tồn tại một thực tại và một hệ thống kiểm soát, có ai đó đang kiểm soát tất cả.

 

Chúng ta thấy trung tâm điều khiển đó, đầy màn hình, đầy hình ảnh con người. Có một công nghệ vượt trội hơn chúng ta rất xa. Đến mức, Nacho à, có một nhân vật chui vào một người khác - và để khán giả hiểu chuyện gì đang xảy ra, họ cho thấy cảnh anh ta siết nắm tay, rồi vỗ tay, và người phụ nữ kia cũng vỗ tay, để khán giả liên hệ rằng: “À, hắn đang chui vào thân thể người khác.” Nếu không thì công chúng chẳng hiểu gì hết - ngoại trừ cộng đồng của bạn và cộng đồng của tôi, những người đang theo dõi chúng ta và đã quen với những chủ đề này.

 

Một hình ảnh khác khiến tôi đứng khựng lại là cảnh người đàn ông - kẻ đang nắm quyền kiểm soát - nói chuyện với một người phụ nữ. Phía sau có người đi qua với tai nghe. Phải để ý kỹ chỗ này. Máy quay lướt qua và ta thấy hình ảnh mờ của một người phụ nữ lớn tuổi trông rất giống nhân vật chính của bộ phim - người có khả năng nhìn thấy thời gian.

 

Và đúng như bạn đã nói trong video của mình: khi người này bắt đầu bị dẫn kênh hay bị “chiếm hữu” – bạn dùng từ đó rất chuẩn: chiếm hữu - thì trên màn hình phía sau, thời gian trôi cực nhanh, khí hậu biến đổi. Nghĩa là một tần số cực mạnh, mạnh đến mức có thể làm biến đổi cả thời tiết lẫn thời gian.

 

Rồi ta thấy một người khác cầm điện thoại xem tin tức, với cái điện thoại có anten, và mọi thứ bắt đầu… hình thành. Nói chung là cực kỳ nhiều thông tin. Và tôi nghĩ người ta sẽ xem bộ phim đó ra sao, đặc biệt là ở mức độ vô thức - vì họ sẽ nhét tất cả những thứ này vào tầng vô thức của người xem.

 

Đó là những gì tôi thấy. Rất thú vị. Rất thú vị. Ngày 26 đó, các bạn biết rồi ha.

 

Nacho: (cười) Tôi thích lắm- để rồi các bạn đừng nói là tôi không cho Robert nói nha!

 

Robert: Và điều thú vị nữa là ở cuối phim có cảnh cô bé đi bộ, con hươu đi theo, rồi thêm hai con vật nữa, và họ đi về phía một căn nhà giữa rừng.

 

Nhưng Nacho à, điều làm tôi thấy tò mò nhất là tôi thấy rất nhiều điểm tương đồng - và chắc còn nhiều nữa - với những gì chúng ta đang chia sẻ. Ví dụ, Gosia khi xem đoạn clip đã thốt lên: “Trời ơi!” Vì có cảnh đặt tay giống hệt như Gosia, với bộ đồ đỏ - cùng một bộ đồ đỏ.

 

Dĩ nhiên, nhiều người có thể mặc đồ đỏ để chụp hình. Nhưng ở đây là: tay áo xẻ, bộ đồ đỏ, cách truyền tải hình ảnh. Và rồi, nếu các bạn để ý, trên kênh của tôi, tôi cũng có cảnh đi trong rừng cùng ba con vật hoang dã. Thật kỳ lạ, đúng không?

 

Cô bé trong phim thì không biết là đi cùng mèo, chó hay con gì đó, rồi có cả con hươu. Tôi không biết ý nghĩa của tất cả những điều này là gì, nhưng nó thật sự rất đáng chú ý.

 

Nacho: Vậy thì bây giờ tất cả chúng ta đều có chung một câu hỏi: anh có nghĩ Steven Spielberg đang… “sao chép” tụi mình không?

 

Robert: Tôi nghĩ thế này, Nacho, chuyện này rất thú vị. Trước đây từng có một quảng cáo của Opel, dùng nhạc nền giống hệt nhạc mà Gosia dùng trong Cosmic Agency, và chiếc xe Opel xuất hiện cùng một UFO.

 

Nghĩa là có rất nhiều người đang theo dõi chúng ta, chỉ là con số không phản ánh điều đó. Các Taygetan từng nói với chúng ta rằng chúng ta được biết đến ở những cấp độ quyền lực đó. Và bằng cách nào đó, chắc chắn là họ đang quan sát chúng ta.

 

Điều thú vị là: bạn và tôi từng nói về “walk-in” - những thực thể có thể xâm nhập, chiếm hữu - nhưng thường là thông qua tai nạn, chứ không mạnh mẽ như trong đoạn phim giới thiệu này. Trong đoạn phim giới thiệu thì nó rất bạo lực: xâm nhập trực diện vào thân thể người khác, đó là chiếm hữu.

 

Và vì vậy tôi nghĩ họ sẽ liên kết nó với yếu tố tôn giáo, với chủ đề bị quỷ ám, thực thể này nọ. Nhưng chiếm hữu không phải là điều tích cực - nó mang tính xâm lấn.

 

Dù vậy, đúng là rất kỳ lạ. Và tôi tin là: có, họ đang theo dõi chúng ta. Rất chắc chắn.

 

Nacho: Rồi, tới đây thì… tấn công luôn đi. Thật sự là tôi rất muốn đào sâu chủ đề này với anh. Và chúng ta sẽ bắt đầu từ đầu, được không? Dù anh đã “mổ xẻ” nó gần như toàn bộ rồi đó.

 

Robert: Của đoạn phim giới thiệu, đúng rồi, đúng rồi. Đừng coi phim rồi mới nói, không là bạn kể hết phim luôn đó. Coi chừng!

 

Nacho: Chi tiết quá mức luôn. Tuyệt vời thật sự, Robert.

 

Robert: Và còn nhiều chi tiết nữa. Nhớ đoạn cặp đôi đó bước vào ngôi nhà, nơi có rất nhiều động vật, và đặc biệt là nhấn mạnh vào con hươu - con hươu đực đó. Để ý kỹ đi: họ đặt vào một con hươu, là hươu, chứ không phải một con dê với cặp sừng kiểu kia đâu, không, không, không. Họ chọn hươu như một yếu tố mang tính… tôi suýt nói là mang tính tinh thần, đúng không? Rất mang tính tâm linh.

 

Giống như con chim hồng y đỏ vậy. Đó cũng là một loài chim mang tính tâm linh, và họ đang nhét điều đó vào phim, đưa nó vào phim. Nhưng nói đi, nói đi Nacho, còn nhiều-

 

Nacho: Bắt đầu tấn công. Tấn công luôn, thưa quý vị. Thật ra tôi cũng bị cuốn hút, tôi cũng cảm nhận được nhiều thứ. Tức là bạn rơi vào một trạng thái cảm xúc kiểu: “Mình sẽ coi bộ phim này, chắc chắn nó sẽ bùng nổ.”

 

Điểm thứ nhất: nó sẽ rất đỉnh. Steven Spielberg là một đạo diễn lớn, kịch bản cũng đi kèm rất tốt, nguồn lực đầy đủ và thời điểm cũng quá chuẩn. Điều rõ ràng là trong đoạn phim giới thiệu, chúng ta không thấy tàu vũ trụ. Không thấy tàu vũ trụ.

 

Và điều đầu tiên, quan trọng nhất, Robert: tại sao ngay từ đầu họ lại nhấn mạnh vào việc các loài động vật bị thu hút về một địa điểm? Khi chúng ta biết rằng có một nhân vật - xuyên suốt đoạn phim giới thiệu - mang theo một cái ba lô, đúng không? Khi bạn mang ba lô là vì bạn đang chứa thứ gì đó trong đó, nếu không thì mang làm gì.

 

Mỗi chi tiết trong bộ phim đều được tính toán kỹ. Có thứ gì đó trong cái ba lô đó. Một thiết bị nào đó mà người đàn ông - một trong các nhân vật chính - mang theo, chính là thứ khiến các loài động vật bị thu hút về phía họ. Điều này có hợp lý với anh không? Vì trong văn hóa dân gian, trong nhiều tác phẩm và nhiều bộ phim khác nhau, rõ ràng là…khi có một dạng tiếp xúc ngoài Trái Đất, thường hình thành một trường nào đó, một dạng từ trường hay lực hút khiến động vật bị thu hút.

 

Robert: Đúng. Ừ, ừ, ừ… Động vật nhận ra, chúng nhận ra một thứ gì đó. Và ở đây có một điểm rất quan trọng, Nacho. Mèo - tôi nói về mèo, hoặc những loài động vật khác - cảm nhận được những thứ mà con người không cảm nhận được.

 

Con người chúng ta có năm hay sáu giác quan, nhưng mèo thì… nó cảm nhận được nhiều thứ hơn. Nó cảm nhận được những thực thể mà chúng ta không hề hay biết. Chúng ta đã nói rồi: đây là một bộ lọc, và thực sự có rất nhiều thứ khác tồn tại ngoài kia.

 

Vậy nên những con vật đó đang cảm nhận nhiều hơn, chúng cảm nhận được nhiều thứ trong cái thân xác này. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Tức là con vật nhìn thấy và cảm nhận được những thứ mà bạn không thể thấy.

 

Và điều này rất quan trọng: khi một thực thể chui vào trong một cơ thể con người, nó sẽ giữ lại cái trí óc của người mà nó đã nhập vào.

 

Nacho: Đúng rồi, đúng rồi, đang đi tới chỗ đó đó.

 

Robert: Nhưng con vật thì không. Con vật không giữ lấy cái trí óc đó. Con vật… nó đang nhìn thấy chính thực thể đã chui vào trong thân xác đó.

 

Nacho: À, tôi thích điểm này. Tôi rất thích điểm này. Nghĩa là động vật đang cảm nhận được một thứ gì đó, chứ không phải là một phản ứng máy móc…

 

Robert: Chúng cảm nhận được thực thể đã nhập vào, đúng vậy.

 

Nacho: Ừm. Tôi thích góc nhìn đó. Tiếp tục nha.

 

Họ cũng nhấn mạnh rất mạnh vào cây thánh giá, vào những gì Kitô giáo đại diện, vào sự đóng đinh, vào Thượng Đế, vào Chúa Jesus…

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Tôi biết là có nhiều người sẽ cảm thấy dè dặt. Cá nhân tôi thì tôi tự xem mình là người có đức tin, có đức tin thật sự - còn mỗi người thì tự do nghĩ sao cũng được. Các bạn nghĩ gì cũng được, các bạn hoàn toàn tự do.

 

Chỉ có điều này thôi: khi chúng ta không còn ở đây nữa và đi sang một nơi khác, thì một trong hai bên sẽ đúng.

 

Robert: (cười) Ừ.

 

Nacho: Dù sao thì, họ nhấn mạnh rất nhiều. Theo tôi, trong bối cảnh hiện nay - à xin lỗi, tôi muốn nói là trong bối cảnh ngoài Trái Đất - và cách nó đang dần đi vào thực tại của chúng ta, với hàng loạt phim tài liệu, các buổi điều trần, thì yếu tố tâm linh / tôn giáo bắt đầu xuất hiện rõ hơn. Và tôi đoán là họ nghiêng nhiều về Kitô giáo vì thiên thần, ác quỷ…

 

Đây cũng chính là điều mà Ana Paulina Luna đã nói: thiên thần - những sứ giả - những gì chúng đại diện. Và tôi nghĩ rằng cuối cùng chúng ta cũng sẽ phải hấp thụ điều này.

 

Tôi không tin rằng khi sự thật ngoài Trái Đất ở cấp độ lớn được công bố, thì các tôn giáo sẽ sụp đổ hoàn toàn. Tôi không nghĩ nó sẽ như vậy. Tôi nghĩ nó sẽ mang tính bổ sung. Bổ sung cho nhau. Mà bổ sung thì tốt, vì khoa học tiến lên thì chúng ta bổ sung bằng tri thức.

 

Cuối cùng thì tâm linh bổ sung cho Kitô giáo. Nó không phá hủy Kitô giáo, hoàn toàn không. Nó tôn trọng, chấp nhận, đi theo - nhưng nó bổ sung. Và đó là lúc chúng ta đi vào linh hồn, vào cái tinh tế bên trong con người - cái tinh tế tạo nên sự khác biệt giữa luân hồi và phục sinh.

 

Cuối cùng thì đó chỉ là từ ngữ, là khái niệm khác nhau. Nhưng thành thật đi, giữa tôi với các bạn: trong cả Kinh Thánh lẫn các bản văn Do Thái, cụ thể là Torah, có những đoạn cho thấy rất rõ yếu tố luân hồi. Đây là điểm quan trọng.

 

Chúa Jesus hỏi các tông đồ: “Các ngươi nói ta là ai?”

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Và họ trả lời: “Có người nói Ngài là Ê-li-a.” Ê-li-a là một vị ngôn sứ đã chết từ rất lâu trước đó. Có người khác nói Thầy là Gioan Tẩy Giả (Gioan Baotixita).

 

Mà nếu Jesus là Jesus, thì làm sao lại có thể là Gioan Tẩy Giả? Làm sao lại là Ê-li-a, hay Giê-rê-mi-a, hay vị ngôn sứ của Sách Ai Ca? Vì đó là những ngôn sứ khác.

 

Ở đây chúng ta đang nói về linh hồn, về cái tinh tế - và đó chính là thứ mà đoạn phim giới thiệu này liên tục cố gắng đưa vào. Và các bạn có thể nói: “Không, chỉ là phim thôi.” Ừ, đúng, là phim. Nhưng hướng tiết lộ mà người ta đang chuẩn bị không đi theo hướng “đĩa bay”. Đĩa bay có tồn tại, nhưng không phải trọng tâm. Trọng tâm là linh hồn, là ý nghĩa của linh hồn.

 

Rồi, Robert… à, anh có muốn nói gì thêm không?

 

Robert: Có. Điều mà mọi người cần hiểu rõ là: chúng ta là vĩnh cửu. Vĩnh cửu. Và dĩ nhiên, bạn có thể tái sinh trên Trái Đất nếu bạn muốn tái sinh ở đây. Bạn có thể tái sinh ở bất cứ đâu. Nhưng điều đó là thật - bạn là vĩnh cửu.

 

Bạn không phải là cái thân xác này. Bạn là nhiều hơn cái thân xác này. Và trong bộ phim đó, điều này sẽ được phản chiếu rất rõ. Người xem sẽ bắt đầu tự hỏi rất nhiều thứ.

 

Nhưng vấn đề là: Steven Spielberg là một người cực kỳ thông minh. Ông ấy sẽ làm ra một bộ phim khiến bạn đặt ra những câu hỏi nhất định - chứ không phải tất cả mọi câu hỏi. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Và trong những câu hỏi đó sẽ có câu: làm sao có thể… Và điều này rất thú vị, Nacho. Bộ phim này hình như ra mắt chỉ một ngày trước Avatar. Tôi không chắc lắm, không dám khẳng định. Nhưng trong Avatar cũng có điều tương tự: con người nằm trong một buồng, trong một khoang, và ý thức - hay gọi thế nào cũng được - được chuyển sang một thân thể khác trên một hành tinh khác.

 

Trong bộ phim này, để khán giả dễ hiểu, ta thấy một người nằm trong một thiết bị - tôi hình dung nó như một cái giường điện tử siêu tinh vi, đầy điện cực gắn khắp nơi - để bắt tần số và cho phép… chui vào.

 

Và như chúng ta đã nói: trong mười người thì chỉ có một hay hai người là “thật” - tức là có khả năng đó. Họ có công nghệ để biết ai là thật, ai không. Và họ đi tìm người đã từng… người phụ nữ đã từng…

 

Nacho: Emily. Emily.

 

Robert: Emily - chúng ta tạm nói là cô ấy đang bị một thực thể từ bên ngoài can thiệp, được không? Họ tìm cô ấy, và tìm quanh cô ấy nơi có một cổng, một cổng hữu cơ - mà cổng đó lại chính là một người khác, nhưng bên trong thì… không có ai. Chỉ có tiềm thức tập thể vận hành người đó, và từ đó nó bắt sóng rồi chui vào.

 

Không quan trọng đó là đàn ông hay phụ nữ. Vì như tụi mình vẫn nói, linh hồn thì có “sở thích” riêng: thích làm đàn ông hay phụ nữ. Trong trường hợp của bạn, Nacho, sở thích của linh hồn bạn là làm đàn ông; của tôi cũng vậy. Còn với một người phụ nữ như Emily thì sở thích là làm phụ nữ.

 

Vấn đề là ở chỗ đó. Và điều rất thú vị là: chúng ta không thấy UFO, không thấy người ngoài hành tinh - chỉ là gợi ý thôi. Có cảnh cô bé xuất hiện, mà tôi không biết có phải là con mắt của cô bé hiện ra không, nhưng gương mặt rất kỳ lạ, như thể là một dạng lai.

 

Và còn một chi tiết nữa rất, rất, rất thú vị - và tôi không lạc đề đâu nha, tôi vẫn đang nói về đoạn phim giới thiệu. Để mọi người thấy rằng chúng ta đang đi xa hơn rất nhiều so với thế giới UFO kiểu cũ trong điện ảnh. Trước đây người ta nghĩ rằng: “Nếu người ngoài hành tinh can thiệp, họ sẽ cắt toàn bộ thông tin liên lạc, rồi mặt của họ sẽ hiện ra đồng loạt trên tất cả các phương tiện truyền thông, cùng một lúc, và nói họ đến từ đâu.”

 

Không. Ở đây còn mạnh hơn nữa. Họ không can thiệp vào phương tiện truyền thông, mà can thiệp trực tiếp vào con người. Can thiệp thẳng vào con người. Và điều đó, thật sự là… cực kỳ thú vị.

 

Nacho: Vâng, nó cho thấy rằng rõ ràng là người ngoài hành tinh có thể can thiệp vào con người - và chúng ta sẽ nói về điều này dưới góc độ linh hồn hay ý thức - nhưng đồng thời, loài người cũng đã có công nghệ này. Đoạn phim giới thiệu gợi ý điều đó.

 

Chúng ta sẽ còn phải xem quá trình đó vận hành ra sao. Có thể trường hợp của Jacobo Grinberg - khi ông ấy biến mất - cũng liên quan đến việc làm việc trong các dự án mật. Và từ đó người ta phát triển những lý thuyết như ALETIIS, nhận thức ngoài giác quan, du hành từ xa, MKUltra, tất cả những thứ khiến ta vừa choáng vừa tò mò về CIA.

 

Nên… nói chung là rất “đã”. Robert, một điểm quan trọng: theo tôi thấy, ở đây có yếu tố chiếm hữu, đúng không? Chiếm hữu là khi bạn bị điều khiển trái với ý chí của mình.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Đây là một điểm rất quan trọng.

 

Robert: Đúng vậy. Vì thế tôi mới nói là chuyện này rất mạnh mẽ. Chiếm hữu thì không còn là thứ gì đó mang tính thiện lành nữa.

 

Giả sử Emily không phải là một cổng hữu cơ, mà là một người bình thường, đang làm công việc phát sóng của mình - rồi có thứ gì đó chui vào trong cô ấy. Như vậy là chiếm hữu rồi. Vì cô ấy bắt đầu phát ra những âm thanh kiểu…. Bạn nghe xong là phải nói: “Trời đất ơi.”

 

Điều đó tạo ra cảm giác chờ đợi, sợ hãi - và bạn tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Đó là chiếm hữu, Nacho. Đúng là chiếm hữu.

 

Nacho: Robert, nhưng cũng có khả năng là - cho tới khi xem trọn bộ phim thì ta chưa thể chắc chắn, đúng không? Nhưng thử nghĩ xem: khi cô ấy bắt đầu phát ra những âm thanh đó, rõ ràng là mọi người đều đang theo dõi cô ấy. Tất cả đều đang xem.

 

Tức là nó giống như việc ai cũng đang chờ xem dự báo thời tiết của Kansas City vậy.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Điều đó không hợp lý nếu chỉ đơn thuần là “bị nhập” rồi mọi người tình cờ bật TV xem. Nghĩa là phải có một bối cảnh từ trước. Không biết là chuyện đã xảy ra, đang xảy ra, hay chính bản thân cô ấy có gì đó đặc biệt. Nhưng rõ ràng là mọi người đã chờ sẵn: người ngoài đường với máy quay, các nữ tu xem qua TV, thậm chí từ trên máy bay cũng đang theo dõi.

 

Tức là đã có chuyện gì đó rồi. Không phải kiểu “thôi giờ nhập vào cô này cho vui rồi thiên hạ tự bắt sóng”.

 

Điều chắc chắn là ta thấy chuyển động ở hậu cảnh - chính là dữ liệu nhiệt độ, dữ liệu khí hậu. Ta thấy một sự thay đổi đột ngột, rõ ràng là không tự nhiên. Như thể có thứ gì đó hạ xuống, hoặc thực tại bị can thiệp, hoặc có một sự dịch chuyển nào đó.

 

Điều này xảy ra đồng thời với lúc cô ấy phát ra những âm thanh đó - có thể chính là cùng một dạng năng lượng.

 

Ta hiểu rằng sự tích tụ mây bắt đầu từ Phoenix, Albuquerque và chỉ tới Kansas City sau khi di chuyển. Còn người phụ nữ thì đang phát sóng trên Kênh 4, với bối cảnh phía sau cho thấy rõ là các khu vực xung quanh - tức là nhiều khả năng họ đang ở Kansas City, chứ không phải quay ở Memphis hay nơi khác.

 

Vậy nên, đã có chuyện xảy ra.

 

Và điều quan trọng nhất - vì thời gian không còn nhiều - là câu nói của một nhân vật chính, người mang thiết bị trong ba lô: rằng có bảy tỷ linh hồn, hay đúng hơn là bảy tỷ người, cần phải biết sự thật.

 

Khoan đã. Bảy tỷ là sao, Robert? Chúng ta đông hơn nhiều mà. Đây là một điểm tôi rất muốn đào sâu cùng anh. Tôi đưa ra vài kịch bản nhé.

 

Thứ nhất: đã xảy ra một thảm họa, và một tỷ người đã “bay màu”.

 

Thứ hai: họ biết rằng trong khoảng tám tỷ hai trăm năm mươi triệu người hiện nay, thì chỉ có bảy tỷ là “người” thực sự.

 

Vậy một tỷ còn lại là cái gì? Là ai?

 

Robert: Ở đó.

 

Nacho: Một tỷ đó là gì, hay là ai?

 

Robert: Đúng chỗ đó. Nhìn nè, Nacho. Trong video tôi đăng về chủ đề này, có một cô gái bình luận: “Robert, chúng ta có tám tỷ người.” Và tôi trả lời: “Thật ra thì chúng ta ít hơn nhiều.”

 

Cái chi tiết mà bạn vừa nói đó - nó thật sự điên rồ. Và để ý kỹ nhé: khi mọi người đều cầm điện thoại lên quay, thì họ đang ở đâu? Ở Mỹ, rất nhiều nơi đưa tin tức có mặt kính lớn nhìn ra đường. Nghĩa là từ ngoài đường người ta cũng có thể thấy người phụ nữ đó đang phát sóng.

 

Nhưng có một chi tiết rất lạ, Nacho. Trên một trong những chiếc điện thoại, có con số bảy ở phía sau.

 

Nacho: Tôi cũng để ý khá nhiều tới con số bảy, nhưng lúc đó chưa gán cho nó nhiều ý nghĩa. Bây giờ thì tôi không tìm lại được ngay. À, đúng rồi - khi người đàn ông đứng ở cánh đồng trồng trọt, đúng không? Thời gian hiển thị là bảy giờ mấy. Tôi để ý vì muốn biết đang là ngày nào, giờ nào. Nó xuất hiện ngay từ đầu đoạn phim giới thiệu.

 

Đúng rồi, số bảy xuất hiện rất nhiều, Robert. Rất nhiều. Và tôi không nghĩ đó là ngẫu nhiên.

 

Robert: Nhưng Nacho à, điều mà bạn vừa nói lúc nãy thật sự rất thú vị, bởi vì ai nghe cũng sẽ tự hỏi giống nhau: “Ủa, chẳng phải chúng ta là hơn tám tỷ người sao?” Và chính điều đó giúp người ta hiểu được điều mà tụi mình đã nói từ lâu - không chỉ trên kênh của bạn mà cả trên các kênh của tôi nữa - rằng thực ra Trái Đất không có nhiều người như chúng ta tưởng. Người thật sự, người “thật”, thì không nhiều.

 

Ở đây họ nói là bảy tỷ, để người ta khỏi hoảng. Nhưng thực tế, theo tôi, không có tới bảy tỷ đâu. Tôi tin rằng chỉ khoảng một tỷ người là người thật sự trên Trái Đất. Một tỷ thôi. Còn lại chỉ là những “nhân vật nền”. Và chính những kẻ mà bạn nói lúc nãy - những kẻ nắm công nghệ - họ chui vào chính trị gia, chui vào những người đang nắm quyền để điều khiển tất cả, điều khiển toàn bộ hệ thống.

 

Nghe thì điên rồ thật. Bạn mà kể chuyện này cho ai, họ sẽ nghĩ bạn bị khùng. Nhưng Spielberg đang nói với bạn đó. Không phải là ông ấy nói dối trong phim. Không. Ông ấy chỉ đang nhào nặn nhận thức của bạn, nhưng trong rất nhiều tầng thực tại khác nhau. Theo tôi, đó đúng là một dạng phim tài liệu.

 

Và điều này rất thú vị, bởi vì nó ngầm cho thấy rằng có rất nhiều người mà họ có thể “chui vào”, bởi vì… bên trong trống rỗng, không có ai cả. Và ở đây chúng ta bắt đầu chạm tới khái niệm tiềm thức tập thể. Bởi vì rồi người ta sẽ hỏi: “Ủa, vậy những người đó sinh ra như thế nào? Họ tồn tại ra sao?” Thì chính bạn - với tư cách là người sáng tạo - đã tạo ra tất cả những điều đó: con người và hoàn cảnh.

 

Nacho: Khoan đã, Robert, cho tôi xin ngắt một chút… nhiều thông tin quá. Xin lỗi mọi người. Đúng, đúng, đúng. Quả thật là có rất nhiều con số bảy, và điều đó phần nào trả lời cho câu hỏi đó.

 

Và anh vừa nói một điều rất quan trọng mà tôi muốn quay lại. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể nghĩ, không sa vào thuyết âm mưu, thì cũng có khả năng là kịch bản bộ phim - vốn được viết từ rất lâu rồi - dựa trên một tác phẩm nào đó, nơi người ta nói đến bảy tỷ, và giờ nó được giữ nguyên như vậy. Chuyện đó thì để xem sau.

 

Nhưng bây giờ quay lại chuyện linh hồn. Robert từng nói với tôi điều này, và thật lòng mà nói, tôi rất quý Robert, nhưng khi anh ấy nói: “Nacho, thật ra số người có linh hồn trọn vẹn trên thế giới ít hơn nhiều”, lúc đó tôi nghe thì nghe vậy thôi, cũng không để tâm lắm. Thậm chí tôi phải thừa nhận là tôi có cảm giác kháng cự nhẹ với ý đó. Tôi nghĩ: “Ủa, ông đang nói cái gì vậy?”

 

Khi anh bắt đầu nói về NPC, về những “nhân vật nền”, về “người chơi phụ”, tôi kiểu… “Ừ thì thôi”. Nhưng rồi theo thời gian, tôi bắt đầu nghiền ngẫm lại ý đó. Và rồi bạn nhìn xung quanh và thấy: “Ủa, sao nhiều người kỳ kỳ vậy?” Như thể họ không có cái “gì đó” bên trong.

 

Nhưng cái mấu chốt thật sự là khi tôi đọc các tài liệu về thuyết linh hồn. Ở đó, người ta nói rõ rằng trong dân số thế giới, chỉ khoảng 30% là con người hoàn chỉnh. Điều này đã được nói tới từ thế kỷ XIX rồi.

 

Điều khiến tôi thấy thú vị hơn nữa là trong tất cả các tác phẩm tâm linh - hơn bảy mươi tác phẩm mà tôi đã đọc - người ta khẳng định rất rõ rằng: từ góc nhìn tâm linh, không tồn tại việc linh hồn bị lấy ra khỏi thân xác rồi một thứ khác chui vào thay thế. Điều đó không xảy ra.

 

Tuy nhiên, sự chiếm quyền điều khiển, hay người trung gian thì có - kiểu điều khiển, chi phối. Mọi thứ hơi nhập nhằng một chút, nhưng hãy nhớ nó như một chi tiết nhỏ thôi. Theo tâm linh, không thể có chuyện “rút linh hồn ra rồi thế vào”. Dù theo thông tin của Robert thì có thể là có - tôi không biết đâu là phiên bản chính xác nhất hay cập nhật nhất.

 

Nhưng dựa trên những gì anh vừa nói, tôi tự hỏi: nếu cách duy nhất để kiểm soát tâm trí là nhắm vào những người không có linh hồn thì sao? Nghe thì điên thật, Robert, nhưng biết đâu chừng? Còn những người “đầy đủ” thì không thể bị kiểm soát tới mức đó. Tôi chỉ nghĩ ra ý này thôi.

 

Robert: Ừm, có thể đủ thứ trường hợp. Nhưng theo những gì tôi thấy trong phim, họ làm như sau: khi cái gã kiểm soát tất cả ngồi trên cái ghế đó, với điện cực gắn khắp nơi, cả ở miệng, thì những người khác - ở cấp độ tần số - sẽ bắt được một đối tượng, gọi là đối tượng cho tiện, không quan trọng nam hay nữ, nhưng là một người có tần số tương thích với kẻ sắp nhập vào.

 

Và để tương tác với người đó mà không để họ nhận ra, chúng ta thấy cảnh người phụ nữ siết nắm tay, hình ảnh quay từ dưới lên, cô ấy làm động tác đó - và anh ta cũng làm y hệt.

 

Nacho: Chúng ta không biết cô ấy thuộc “đội được chọn”, hay là người có lai ghép, hay từng tiếp xúc, hay chỉ là một đặc vụ áo đen. Chúng ta không biết bối cảnh.

 

Robert: Không, ý tôi là họ có công nghệ đó, Nacho. Có thật.

 

Nacho: Vấn đề là sự thay đổi màu mắt con ngươi, đúng không? Có vẻ như một dạng công nghệ thì hiện màu này, còn những người được tiếp xúc thì hiện màu khác. Dĩ nhiên chúng ta không thể biết chắc, vì không có bối cảnh thật phía sau sự kiểm soát đó.

 

Nhưng điều rõ ràng là nền tảng thật sự nằm ở chỗ: chúng ta là một ý thức bầy đàn. Cả động vật lẫn con người đều vậy. Điều này cũng được nói tới trong các tài liệu tâm linh.

 

Một số loài, như chim chẳng hạn, bay theo đàn - đó là dạng ý thức bầy đàn còn rõ rệt hơn, như một phân nhóm. Điều tôi muốn nói là: nếu tất cả chúng ta đều kết nối vào một mạng lưới lớn, thì việc xâm nhập mạng lưới đó là điều hợp lý. Ai đã kết nối thì đều có thể bị xâm nhập. Tôi cũng để đó như một chi tiết.

 

Robert: Đúng vậy, Nacho. Đó chính là thứ họ nhắm tới: một tâm trí duy nhất cho một ý thức duy nhất.

 

Nacho: Và vâng, Robert, tôi nghĩ đây là một chương trình rất đầy đủ. Một tiếng hai mươi mốt phút. Thật sự là vậy. Tôi rất muốn xem bộ phim này, chắc chắn sẽ là một bộ phim cực kỳ hoành tráng.

 

Nhưng như một ghi chú cuối cùng: tôi nghĩ hiện tượng này cần được nhìn nhận theo hướng rằng có nhiều thứ hơn rất nhiều so với những gì chúng ta cảm nhận. Và quan trọng nhất là phải tách bạch: thực tại ngoài Trái Đất mang tính liên chiều, thực tại nội Trái Đất hay công nghệ cổ xưa, và thực tại của công nghệ ngoại lai mà các chính phủ đang nắm giữ nhưng không chia sẻ.

 

Nếu chúng ta bắt đầu tách riêng các lớp này ra, ta sẽ hiểu rằng mọi thứ cực kỳ phức tạp - nhưng đồng thời cũng rất đẹp. Robert, anh có muốn nói gì thêm không?

 

Robert: Chỉ là tôi muốn mọi người hiểu rõ: bộ phim này được tạo ra để định hình nhận thức. Hãy thưởng thức, hãy học hỏi, nhưng đừng để bị mắc kẹt. Nó giống như một mạng nhện vậy. Bạn xem, bạn thích, nhưng đừng để mình bị dính chặt trong đó. Hãy tỉnh táo. Xem nó như một sự giải trí - nhưng nó sẽ cho bạn một góc nhìn khác về hiện tượng này.

 

Và rất thú vị ở chỗ: chúng ta không biết liệu trong phim có xuất hiện UFO hay người ngoài hành tinh không. Có thể họ sẽ trình bày nó như một hiện tượng liên chiều. Chưa biết. Nhưng chắc chắn là họ sẽ cài vào đó.

 

Nacho: Vâng, chưa xong đâu. Sẽ còn đoạn phim giới thiệu mới, và chúng ta sẽ thấy thêm thông tin. Tôi nghĩ là vậy. Chứ nếu không thì… trời ơi, một bộ phim về UFO mà không có gì thì kỳ lắm. Rồi xem nó phát triển thế nào.

 

Robert: Hoàn toàn đồng ý.

 

Nacho: Rồi, thưa các bạn, hy vọng các bạn đã thưởng thức chương trình này. Và điều Robert vừa nói rất quan trọng: dù chúng ta thấy gì, cảm gì, nghĩ gì, thì mỗi người có một mức độ, một tầng nhận thức riêng, tùy vào điều mình sẵn sàng thay đổi hay tiếp nhận.

 

Chúng ta không tạo ra cuồng tín, không tạo giáo điều, không tạo tôn giáo. Tự do tư tưởng, miễn là có văn hóa. Tôi mong nhận được những bình luận tích cực và những cú bấm thích thật nhiều. Robert, thật sự là một niềm vui lớn. Anh có thể nhắc lại cho mọi người biết họ có thể tìm anh ở đâu không?

 

Robert: Vâng, mọi người có thể tìm tôi trên kênh Despejando Enigmas, kênh Revelación Cósmica Semillas Estelares. Trên Twitter - à, trên X - là Taygeta Oficial, có hai chữ f. Và bạn tôi, Gosia, ở kênh Agencia Cósmica và Space Academy – Sector Tierra. Rồi mọi người sẽ thấy, mọi thứ tụi tôi làm rất giống với bộ phim này.

 

Xin gửi một cái ôm thật chặt tới bạn và toàn bộ cộng đồng của bạn.

 

Nacho: Cảm ơn rất nhiều, Robert, vì đã tham gia.

 

Và thưa các bạn, đó thật sự là một niềm vui lớn. Hy vọng các bạn đã thích chương trình này. Xin cảm ơn và tôi xin chào tạm biệt.

 

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=j6k-WBlzkNY

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét