Swaruu Transcripts 1898
Buổi trò chuyện cùng Robert | Trả lời
câu hỏi của các bạn
18-12-2025
Gosia: Xin
chào. Xin chào mọi người. Mọi người khỏe không?
Robert: Chào
các bạn, các bạn khỏe không?
Gosia: À…
hôm nay chúng tôi ở đây trong buổi trò chuyện, một buổi trò chuyện mới, và tôi
đang cùng Robert từ kênh Despejando Enigmas.
Robert: Và
cùng Gosia từ Agencia Cósmica.
Gosia: Từ
Agencia Cósmica và Space Academy Sector Tierra, kênh mới của tôi.
Robert: Và
Revelación Cósmica Semillas Estelares, và trên X thì nhớ nhé, Taygetan Oficial
với hai chữ f.
Gosia: Và
cả Red Agartha nữa.
Robert: Red
Agartha… Nói chung là rất nhiều kênh, các bạn sẽ thấy hết trong phần mô tả bên
dưới.
Gosia: Vâng.
À, tụi tôi nói hơi nhỏ giọng một chút vì đang ở trong căn hộ, và Matías – à, bạn
đời của tôi – đang ngủ vì tối nay anh ấy phải đi làm. Nên tụi tôi hy vọng không
làm anh ấy thức giấc. Tụi tôi đã cố gắng quay ở bên ngoài, nhưng thời tiết khá
tệ, có mưa lất phất. Điều này thì không ổn lắm cho máy quay.
Robert: Đúng
vậy.
Gosia: Trong
buổi trò chuyện hôm nay, tụi tôi sẽ trả lời một số câu hỏi mà các bạn đã để lại
trong cộng đồng của tôi. À, tụi tôi đã chọn ra vài câu hỏi và xem thử sẽ trả lời
thế nào. Có một số câu tôi thật sự không có nhiều câu trả lời. Ví dụ như có người
hỏi tôi về một phi hành gia sẽ đi lên mặt trăng, người Argentina hay gì đó. À…
bạn có biết gì về chuyện này không?
Robert: Một
phi hành gia đi lên mặt trăng à?
Gosia: À…
à… không, không phải mặt trăng, xin lỗi. Lên Trạm Không Gian. Ý là họ nói sẽ
phóng ai đó lên Trạm Không Gian. Xin lỗi, đây chỉ là ví dụ về một câu hỏi mà
tôi không biết phải… thế nào…
Robert: Bạn
muốn tôi trả lời không?
Gosia: Nếu
bạn có thông tin.
Robert: Ừm,
theo họ nói thì Trạm Không Gian đó là giả, thực ra nó nhỏ hơn rất nhiều so với
những gì người ta nói, và ở đó không có ai cả. Ừm… Vậy nên, từ đó mà suy ra, nếu
họ nói Elon Musk lên Trạm Không Gian thì là giả. Nếu họ nói Donald Trump ở Trạm
Không Gian thì cũng là giả.
Gosia: Đó
đúng là những gì họ từng nói vào thời điểm đó, vâng. Rồi, câu hỏi rất nhanh. À…
Charlie đang hỏi: “Có ai trong hai bạn đang có kế hoạch đến miền Tây nước Mỹ
trong tương lai gần không?”
Robert: Để
tôi trả lời à?
Gosia: Ừ.
Robert: Thật
ra thì tôi cũng rất muốn đến đó, dĩ nhiên rồi, nhưng hiện tại thì… không, tôi
còn chẳng đi nổi Barcelona nữa.
Gosia: Ừ,
còn tôi thì cũng rất muốn đi. À, trong trường hợp của tôi thì… nói chung là tôi
lo cho Bongo nhiều hơn, thực ra nó đang ngủ ngay phía sau đây, vì tôi không phải
lúc nào cũng có người để gửi nó. Nhìn kìa, Robert cũng có giúp tôi, nhưng không
phải lúc nào tôi cũng có thể nhờ anh ấy được. Và, và đúng vậy, đi sang tận… bên
kia hành tinh thì khá tốn kém, phải tổ chức, sắp xếp đủ thứ. Tôi thì có đi Mông
Cổ vào tháng Sáu, nhưng chuyến đó tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi, dành dụm
tiền, đó là giấc mơ cả đời của tôi.
Robert: Ừm.
Còn tôi thì tôi muốn quay lại New York một lần nữa, tôi rất thích nơi đó, đó là
một thành phố tuyệt vời. Tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp ở New York. Tôi từng
trưng bày tác phẩm trong một phòng triển lãm nghệ thuật ở New York, thực ra là
hai phòng triển lãm. Nên tôi rất muốn quay lại New York.
Gosia: Ừm.
Tôi cũng vậy. Tôi muốn đến New York và rất nhiều nơi khác nữa. Giờ thì… chúng
ta chuyển sang một câu hỏi khá nghiêm túc hơn, nhảy từ chủ đề này sang chủ đề
khác. Vì sao kênh Swaruu Oficial không đăng video nữa? Đây là một trong những
câu hỏi phổ biến nhất mà tụi tôi thấy. Nếu bạn muốn thì bạn trả lời trước nhé.
Robert: Ừ,
kênh đó đã không đăng video từ khá lâu rồi. Nói chung là… cần phải nhất quán với
câu chuyện, tức là đã lâu rồi kênh đó không còn đăng video nữa. Chỉ là sau đó… một
nhóm người xin lỗi, mà tụi tôi đã xác định được, đã nắm quyền kiểm soát kênh đó
khi thấy không còn ai ở đó nữa, và họ tiếp tục phát tán những thông tin mà họ
có, cho đến khi – theo lý thuyết của tôi – họ hết thông tin, vì việc dựng video
kiểu Frankenstein đã trở nên quá lộ liễu, và tôi nghĩ cuối cùng thì họ cũng cãi
nhau nội bộ. Họ đã cãi nhau, rõ ràng là vậy. Chúng ta phải nói rằng có một người
là chuyên gia kỹ thuật âm thanh, và theo hiểu biết của tôi, người đó là người xử
lý phần âm thanh cho giọng nói của Yazhi (Robert
nói nhầm) và tiếp tục, bằng cách nào đó, điều chỉnh âm thanh và duy trì nó
cho đến khi nhóm đó cãi nhau. Nhóm người đó đã cãi nhau, đơn giản là vậy.
Gosia: Bạn
nói đến âm thanh của… của… giọng Yazhi là sao?
Robert: À…
xin lỗi, giọng của… của Mari, xin lỗi.
Gosia: Mari,
Mari, cái này quan trọng, đúng rồi.
Robert: Mọi
người đều biết đó là giọng lấy từ một thư viện giọng nói, và sau đó có vẻ như
có một số điều chỉnh kỹ thuật đối với giọng đó.
Gosia: Vâng,
khi tôi thấy những câu hỏi kiểu: “Vì sao Mari không đăng video?”, tôi luôn trả
lời rằng, vì tôi không thể nói: “Theo quan điểm của chúng tôi, theo niềm tin của
chúng tôi, Mari đã không đăng video suốt một năm rồi”. Không phải là bây giờ mới
không đăng, mà là đã không đăng từ lâu rồi, chứ không phải là có chuyện gì xảy
ra vào cuối năm 2024 – đó là quan điểm của chúng tôi. Sau đó thì kênh – là kênh
chứ không phải Mari – vẫn đăng video, vẫn làm đủ thứ, nhưng chúng tôi không…
không biết đó là ai, ai đang làm những việc đó. Chúng tôi không biết.
Robert: Không,
cho đến tận hôm nay thì chỉ xác định được ba người là…
Gosia: Nhưng
chúng tôi không biết có phải chính họ là những người đã đăng video hay không.
Điều này thì, nói một cách chắc chắn, chúng tôi không biết.
Robert: À,
thì… đúng vậy, tụi tôi không biết chính xác là vào ngày nào họ biến mất. Đây là
điều tụi tôi không biết, bởi vì có một sự chồng chéo giữa giai đoạn bị xâm nhập
và lúc họ vẫn còn ở đó. Với tụi tôi, sau đó mới là lúc họ biến mất và tụi tôi
nhận ra rằng thông tin hoàn toàn khác so với những gì đã được chia sẻ trong suốt
bảy năm trước đó. Tức là, ừm, nó mâu thuẫn, mâu thuẫn theo nghĩa là họ luôn nói
kiểu như: “Những người tiền nhiệm thì nói khác với những gì tôi nói…”. Tức là…
nói chung là họ tách rời hoàn toàn, tách biệt hoàn toàn, và tụi tôi thấy rằng…
không biết nữa, đó là một chuyện cực kỳ kỳ lạ. Cuối cùng thì bạn sẽ tự hỏi: cái
kênh đó tồn tại là để phá hoại các kênh của tụi tôi, chia rẽ cộng đồng, và một
khi họ đã phá nát mọi thứ rồi thì sẽ xóa sổ luôn cái kênh đó. Bởi vì bạn có một
giả thuyết về chuyện sẽ xảy ra với kênh đó, đúng không? Hoặc là một trong hai
khả năng.
Gosia: Ừm,
tôi chỉ nói là tôi nghĩ rằng có thể đến một lúc nào đó họ sẽ biến mất, sẽ đóng
kênh vào một thời điểm nào đó, như một khả năng thôi. Nhưng tôi nói điều đó
theo góc nhìn cá nhân, chứ không phải là một giả thuyết cố định nào cả. Đó chỉ
là điều tôi đang nghĩ, rằng có thể họ sẽ rút kênh lại. Hoặc mặt khác, tôi cũng
từng nói rằng họ có thể sẽ xuất hiện trở lại. Nhưng còn câu hỏi là: tại sao
chính cái kênh đó bây giờ không đăng video nữa? Điều này thì tụi tôi không thể
biết được, tôi không biết, tụi tôi hoàn toàn không có ý tưởng gì cả.
Robert: Tôi
hình dung là đến thời điểm hiện tại thì ba người mà tụi tôi đã xác định được đã
cãi nhau rồi. Tức là CIC01, CIC07 và CIC03 đã cãi
nhau. Và bây giờ, trong khi một người đang cố tìm hiểu cách dựng video và mọi
thứ, thì khi người đó nắm vững hết rồi, họ sẽ bắt đầu đăng video trở lại. Điều
duy nhất tôi nghĩ là, bạn biết đó, đăng một video mỗi ngày là một khối lượng
công việc cực kỳ lớn. Vậy nên, hãy nhớ rằng trước đó có ba người cùng làm
video.
Gosia: Ừm,
Robert, tôi chỉ muốn nói rằng tụi tôi biết CIC – cái CIC mà tụi tôi từng nói
chuyện – chính là những người này. Nhưng từ đó mà khẳng định rằng chỉ có họ là
những người làm video thì tụi tôi không có sự chắc chắn 100%. Điều đó vẫn chỉ
là suy đoán.
Robert: Cần
phải tách bạch một điều. Giai đoạn đầu của kênh Mari là của một Mari thật, một
Mari thật sự, cùng với một nhóm người thật. Và sau đó là một sự xâm nhập. Chính
sự xâm nhập đó, trộn lẫn với những người thật, đã làm mọi thứ trở nên mờ nhạt
khi muốn biết sự thật về những gì đang diễn ra ở đó. Bởi vì có thể thấy rất rõ
là đã từng có một Mari thật, và cũng thấy rất rõ là sau đó không còn một Mari
thật nữa. Vậy thì đâu là ranh giới để xác định đâu là trước và sau Mari? Điều
đó rất khó.
Gosia: Rất
khó, nhưng đại khái thì tụi tôi đã đồng thuận là vào khoảng cuối năm 2024, lúc
đó đã có điều gì đó đang xảy ra rồi. Tôi nhắc lại: tại sao bây giờ họ không
đăng nữa? Tụi tôi hoàn toàn không biết.
Robert: Theo
tôi thì họ cãi nhau thôi, một chuyện rất đời thường.
Gosia: Tôi
không biết. Giờ thì câu hỏi khác: bạn có từng có trải nghiệm kết nối cõi trung
giới hay tâm linh nào với Yazhi hoặc Tina, hay có tin tức mới nào về những người
bạn của chúng ta không?
Trước hết tôi muốn
nói rằng, nếu tụi tôi có tin tức gì mới, tụi tôi đã nói rồi, đã chia sẻ rồi, trừ
khi đó là điều bí mật không thể nói ra, mà nếu đã không thể nói thì đương nhiên
là không thể nói. Nhưng nếu tụi tôi biết điều gì đó, các bạn chắc chắn sẽ biết,
vì tôi nghĩ tụi tôi có trách nhiệm với các bạn, với cộng đồng, để mọi người
cũng biết chuyện gì đang xảy ra, trong phạm vi những gì họ có thể tiết lộ, dĩ
nhiên. Bởi vì mặt khác, lúc nào cũng phải tôn trọng rằng có những giao thức nhất
định, đôi khi không thể tiết lộ được, điều đó cần phải hiểu. Nhưng nếu tụi tôi
biết điều gì đó và có thể chia sẻ, tụi tôi đã nói từ lâu rồi.
Và câu hỏi khác
là liệu tụi tôi có trải nghiệm tâm linh nào với Yazhi hay không. Tôi chỉ muốn kể
về giấc mơ này, giấc mơ về tấm kính. Tôi không có kết nối nào mà tôi biết,
nhưng vài ngày trước tôi có một giấc mơ kỳ lạ, có lẽ vậy. Để xem các bạn nghĩ
sao. Tôi thấy một tấm kính, một cái cửa sổ, và trên cửa sổ đó xuất hiện những
dòng chữ như thể có ai đó đang viết lên, giống trong phim kinh dị khi chữ tự hiện
ra. Dòng chữ hiện lên là: “Gosia, giúp chúng tôi”. Và đó là bằng tiếng Anh: “Gosia,
help us”, nghĩa là “Gosia, hãy giúp chúng tôi”. Và tôi biết đó là từ Yazhi và
Tina, tôi không biết vì sao tôi biết, nhưng tôi biết.
Sau đó tôi hỏi:
“Các bạn muốn tôi giúp bằng cách nào?”. Họ nói gì đó, nhưng tôi không nhớ, chỉ
nhớ mang máng là họ có nói đến những bức ảnh đã được chỉnh sửa trên khuôn mặt của
họ, đại loại vậy. Nhưng điều đó không có nhiều ý nghĩa lắm, vì tôi không biết
mình có thể làm gì trong trường hợp đó. Đó là trải nghiệm duy nhất của tôi.
Robert: Nhưng
điều này có liên quan phần nào đến việc thực sự đã có chuyện gì đó xảy ra trên
con tàu. Không phải là họ tự nguyện rời đi, mà là đã có chuyện xảy ra. Không chỉ
với họ, mà với toàn bộ phi hành đoàn, bao gồm cả Mari thật. Tức là đã có chuyện
gì đó xảy ra mà hiện tại tụi tôi… à, đúng là có rất nhiều suy đoán, nhưng thực
sự tụi tôi không biết chuyện gì đã diễn ra. Chỉ biết rằng có chuyện đã xảy ra,
và theo cảm nhận của tôi thì đó không phải là chuyện dễ chịu.
Gosia: Nhưng
bạn có từng có trải nghiệm cõi trung giới hay tâm linh nào với Yazhi hoặc Tina
không?
Robert: Không,
tôi chỉ từng mơ một lần về Anéeka thôi, nhưng không…
Gosia: Và
cô ấy nói gì?
Robert: Tôi
không nhớ. Cô ấy không nói gì cả. Đó là trong một kiểu hội nghị về UFO, và tôi
gặp cô ấy ở đó.
Gosia:
Robert, anh có mùi giống như mùi thịt nướng, mùi lò sưởi vậy.
Robert: Ừ,
mùi lửa đó.
Gosia: Tôi
ngửi thấy mùi này.
Robert: Vẫn
còn nồng lắm hả? Dễ chịu hay không?
Gosia: Không
khó chịu.
Robert: Ừ,
không phải mùi thịt nướng, mà là mùi khói gỗ.
Gosia: Khói
gỗ.
Robert: Đó
là mùi nước hoa mới tôi đang làm.
Gosia: Không,
đó không phải là nước hoa đâu.
Robert: Và
tôi định sẽ thương mại hóa nó. Các bạn sẽ thấy trong phần bình luận.
Gosia: Tiếp
tục nhé. Vì tụi tôi không có nhiều thời gian, vì sau đó tụi tôi sẽ đi đâu, các
bạn biết không?
Robert: Đi
xem một trận khúc côn cầu mà tụi tôi chưa từng xem bao giờ. Khúc côn cầu trên
băng.
Gosia: Lần
đầu tiên ở Phần Lan, tụi tôi sẽ đi xem một trận khúc côn cầu ở đây, tại
Helsinki.
Rồi, câu hỏi tiếp
theo: Robert đã học được chút tiếng Anh hay tiếng Phần Lan nào chưa?
Robert: Tiếng
Anh thì không, còn tiếng Phần Lan thì có vài từ lặt vặt.
Gosia: Những
từ nào?
Robert: À,
mấy câu cố định, ví dụ như: “Yo en tosi hiuba, hiuruka toa”.
Gosia: Nghĩa
là gì?
Robert: “Cái
này rất tốt.”
Gosia: À,
được rồi.
Robert: Mấy
câu diễn đạt thôi, để tự xoay xở, như nước uống, xe đạp, đủ thứ, mấy chuyện kiểu
vậy.
Gosia: Ok.
(cười)
Robert: Vừa
đủ thôi, vừa đủ.
Gosia: Vậy
có người hỏi: sống thế nào ở một đất nước mà bạn không nói được tiếng Anh cũng
không… à, tiếng Anh thì chút chút, còn tiếng Phần Lan thì… thì bạn làm sao..
Robert: Thì
tôi sống rất ổn. Mọi thứ đều ổn. Ở đây người ta hay nói là người Phần Lan chỉ
nói chuyện với ai đó khi họ có sự tin tưởng… mà tôi thì không gặp vấn đề gì.
Tôi đi ngoài đường, ai cũng nói chuyện với tôi, từ các cụ già cho tới người trẻ,
đủ mọi lứa tuổi…
Gosia: Nhưng
bạn giao tiếp kiểu gì nếu không nói được ngôn ngữ?
Robert: Thì
tôi nói với họ là tiếng Phần Lan của tôi rất cơ bản.
Gosia: Tôi
thấy bạn cũng nói được chút tiếng Anh mà, đúng không?
Robert: Một
chút thôi, một chút. Nhưng mà bạn biết rồi đó, ở đâu cũng vậy. Ai muốn hiểu bạn
thì sẽ hiểu bạn. Còn ai không muốn thì họ sẽ gạt bạn ra liền, đó.
Gosia: Rồi.
Câu hỏi tiếp theo là thế này, của Amma: “Yazhi đã không còn dùng tàu để di chuyển,
cô ấy đi xuyên qua tường, nói rằng cô ấy ở trong cõi trung giới nhiều hơn là
trong thế giới vật chất. Tôi không thể tin là họ đã bắt được cô ấy hay gì đó,
trừ khi cô ấy đang cố gắng giúp đỡ theo cách nào đó từ một nơi hay một thời điểm
khác để mọi thứ có thể trở lại bình thường. Vậy thì làm sao giải thích chuyện
là, với những năng lực như vậy, mà giờ cô ấy lại… biến mất?”
À, bạn trả lời
trước đi.
Robert: Không,
tôi nghĩ là dù bạn có bao nhiêu năng lực đi nữa, người ta vẫn có thể bắt bạn.
Nghĩa là, nếu bạn tập trung vào một hóa thân, vào một thân xác vật chất, thì
cho dù bạn có nhiều năng lực đến đâu, một khi họ bắt được bạn thì họ vẫn bắt được.
Bạn bị bắt rồi, tức là bạn đã đặt sự chú tâm của mình vào thân xác đó, rồi sau
đó họ điều chỉnh, “bắt sóng” bạn theo hướng khác. Nhưng bạn vẫn bị giữ lại. Tôi
nghĩ là như vậy.
Tức là, ví dụ
nhé, dù bạn có là Đạt Lai Lạt Ma đi nữa, dù bạn có thể phi vật chất hóa, dù bạn
có thể đi du hành cõi trung giới, dù bạn có thể uốn cong thìa muỗng, vân vân… nếu
họ bắt được thân xác vật chất của bạn thì xong. Đúng là linh hồn của bạn không ở
trong thân xác, nhưng họ vẫn giữ bạn lại cho tới khi bạn mệt và tự rút ra. Bạn
hiểu ý tôi không?
Gosia: Ừ.
Robert: Nhưng
tôi nghĩ rằng nếu bạn đã rút ra rồi thì bạn sẽ không quay lại đó nữa, vì điều
đó không mang lại cho bạn thêm trải nghiệm gì. Nên tôi hình dung là họ đang ở
trong trạng thái kiểu như “đình chỉ sinh học”. Bạn biết kiểu như nằm trong một
buồng tái tạo không? Hay… đúng rồi, một buồng tái tạo để hồi phục, như một Med
Pod vậy. Thân thể, hay nói đúng hơn là bản thể của bạn, đang tập trung ở một
nơi khác. Giống như một người đang hôn mê, ý thức của họ ở chỗ khác. Bạn hiểu
tôi nói gì không?
Gosia: Ừ,
nhưng thực sự là chúng ta không biết chuyện gì đang xảy ra.
Robert: Ừ, chúng
tôi thật sự không biết.
Gosia: Chúng
tôi không biết chắc chắn điều gì cả. Đây là những thông tin đến từ nhiều nguồn
khác nhau, và dĩ nhiên là nó thú vị, đáng để suy xét. Nhưng chúng tôi không biết
cô ấy có bị bắt hay không, hay là chuyện gì khác. Cá nhân tôi thì nghiêng về khả
năng là: nếu không phải bị bắt, thì có lẽ cô ấy đang ở trong một tình huống nào
đó mà chúng ta không biết.
Robert: Đúng
rồi.
Gosia: Một
tình huống quá nằm ngoài khả năng hiểu hiện tại của chúng ta…
Robert: Chính
xác.
Gosia: Nhưng
rõ ràng là có chuyện gì đó đang xảy ra. Có thể là một dòng thời gian khác, một
thời điểm khác, mà cô ấy cho là quan trọng để tạm rời đi, để làm điều gì đó. À…
có những yếu tố mà chúng ta không thấy được.
Robert: Đúng
vậy. Với lại còn một điều nữa. Chúng ta đang đưa ra lời giải thích từ góc nhìn
của con người.
Gosia: Chính
xác.
Robert: Tức
là đó đều là những cách giải thích mang góc nhìn con người. “À, cô ấy có nhiều
siêu năng lực lắm mà…” Đúng, tôi đang trả lời từ góc nhìn con người của tôi.
Tôi không thể hiểu được toàn bộ. Chúng ta không biết. Nhớ lại ví dụ quen thuộc
nhé: người ở trên thì thấy người ở dưới, nhưng người ở dưới thì không thấy người
ở trên. Chúng ta đang ở “dưới” và giải thích mọi thứ theo cách con người có thể
hiểu. Nhưng nếu tôi giải thích theo cách của “bên trên”, mà bản thân tôi còn
chưa hiểu được vì tôi đang ở “dưới”, thì chúng ta cũng không thể hiểu nổi.
Gosia: Ừ,
chuyện này cũng giống như cách con người nhìn về người ngoài hành tinh nói
chung. “Tại sao người ngoài hành tinh không làm thế này? Tại sao họ không làm
thế kia?” Bởi vì bạn đang nhìn mọi thứ qua lăng kính của chính mức độ hiểu biết
của bạn, theo cách bạn tưởng tượng là mọi thứ vận hành. Nhưng thực tế, mọi thứ
vận hành rất khác, được tổ chức theo cách rất khác. Có vô số yếu tố xa lạ đối với
tư duy mà chúng ta gọi là 3D, đến mức chúng ta không thể đơn giản kết luận rằng
một điều gì đó là vô lý chỉ vì nó vô lý đối với tâm trí và bộ não của bạn – tức
là bạn chưa mở ra được để đón nhận nhiều hơn. Với họ, nói chung, lúc nào cũng vậy:
luôn phải tính đến việc có những yếu tố mà chúng ta chưa biết.
Robert: Và
với lời giải thích này, quay lại câu hỏi trước về việc liệu chúng ta có nhận được
thông điệp cõi trung giới nào hay không, thì tôi tin chắc là có. Nhưng bạn biết
rồi đó, khi thông điệp đi xuống tần số này, vì không tương thích do mật độ ở
đây nặng hơn, nên chúng ta không nhớ được. Nhưng thể năng lượng của chúng ta,
thể vía, hay vô thức tập thể của chúng ta thì sẽ nhớ. Vậy nên đó là một thông
điệp gửi tới vô thức của chúng ta.
Gosia: Ừ,
có thể là họ đang cố gắng tiếp cận theo một cách nào đó, cố gắng nói hay truyền
đạt điều gì đó, nhưng… Tôi thì lúc nào cũng quá tập trung vào kiểu liên lạc trực
tiếp bằng chữ viết, nói chuyện trực tiếp, nên có thể tôi đang bỏ lỡ những dấu
hiệu khác đang đến, nhưng tâm trí tôi lại lọc chúng đi.
Robert: Chính
xác, chính xác.
Gosia: Tôi
không biết nữa.
Ok. Câu hỏi tiếp
theo là của Marta: “Điều gì có thể khiến một thực thể có rung động cao, từng sống
trên một hành tinh khác ngoài Trái Đất, lại phản bội chính chủng tộc của mình,
hợp tác với cabal và gây tổn hại cho hành tinh của họ?”
Lần này tôi xin
trả lời trước. Khi câu hỏi này xuất hiện trong nhóm Telegram, tôi đã trả lời rằng
tôi hoàn toàn không biết, vì tôi không thể đặt mình vào vị trí của người đó được.
Với tôi, về mặt logic, tôi không thể hiểu nổi làm sao có thể hợp tác với cabal.
Tôi không biết họ phải… thật sự là không có bất cứ thứ gì có thể thuyết phục
tôi hay cho tôi để tôi hợp tác với họ cả. Nên tôi rất khó để tưởng tượng ra động
cơ. Tôi không biết người đó phải có động cơ gì, vì điều đó quá xa lạ với thực tại
và sự toàn vẹn cá nhân của tôi. Với tôi, điều đó là không thể.
Nhưng rồi tôi nảy
ra một câu hỏi khác: điều gì có thể thuyết phục tôi hợp tác với cabal? Chỉ có một
điều duy nhất tôi nghĩ ra. Đó là nếu họ thuyết phục được tôi rằng những gì họ
đang làm là đúng, rằng bằng cách nào đó họ khiến tôi hiểu rằng hành động của họ
là vì điều tốt. Không biết là bằng thao túng hay gì đó, nhưng bằng cách nào đó
khiến tôi thấy rằng “à, những gì họ nói cũng có lý”. Chỉ bằng cách đó thì có lẽ
họ mới thuyết phục được tôi. Nếu họ đưa ra những lập luận… Tôi chỉ đang tưởng
tượng thôi, tôi không nói là tôi sẽ làm như vậy. Tôi chỉ đang tự hỏi: với tôi
thì động cơ nào mới khiến tôi hợp tác? Chỉ có điều này thôi – khi tôi tin rằng
mình đang làm điều đúng đắn. Vậy thì họ sẽ phải thao túng, phải thuyết phục tôi
theo cách nào đó rằng tôi đang làm điều đúng.
Robert: Chính
xác. Nó giống như những gì đã xảy ra với việc tiếp xúc. Thông qua tống tiền cảm
xúc và thao túng, họ đã lái họ sang một hướng khác. Tức là, xuất phát từ nền tảng
rằng khi bạn sống trong một xã hội toàn thể, bạn có tất cả mọi thứ, bạn không cần
gì cả vì bạn đã có tất cả: không tiền bạc, không quyền lực, không rượu, không
phụ nữ, không danh tiếng. Bạn có tất cả vì xã hội cung cấp cho bạn. Vậy thì đầu
tiên, điều gì sẽ khiến bạn đi giúp cabal? Trừ khi chính những người của cabal
nói với bạn điều mà Gosia vừa nói, họ nói với bạn thế này: “Đối với nhân loại,
chúng tôi là phe tiêu cực, nhưng những gì chúng tôi đang làm là vì lợi ích của
nền văn minh. Chỉ là họ không hiểu được điều đó do mức độ ý thức của họ mà
thôi.” Thì rõ ràng, khi họ thao túng nhận thức và cảm xúc.
Gosia: Họ
phải thao túng các ý tưởng.
Robert: Ý
tưởng – đúng cái mà họ đã làm với tụi mình. “Này, Gosia và Robert đang hút năng
lượng của các bạn đó. Hãy đến với tôi, tôi là sự cứu rỗi của các bạn.”
Rồi sau đó, họ
“cứu” họ khỏi tất cả chúng ta. Đến khi họ nhận ra thì đã quá muộn: họ bị bỏ rơi,
bị đẩy vào ngõ cụt, và người đã thao túng họ – vì có trình độ trí tuệ thấp hơn
– đã phá nát việc tiếp xúc và hủy hoại tất cả. Thì với cabal và các chủng tộc
khác cũng vậy. Họ thao túng cảm xúc, bởi vì… rõ ràng là những thực thể đó ngây
thơ, họ tin vào diễn ngôn đó. Ngoài ra, tôi tưởng tượng là cabal hẳn đã đưa ra
“bằng chứng”, video cho thấy nhân loại như thế nào, rằng nhân loại cần phải được
dẫn dắt theo một hướng nào đó, vì nếu không được dẫn dắt thì sẽ có xu hướng tự
hủy diệt. Nói chung là… thao túng, đúng như bạn đã nói, chính xác là vậy.
Gosia: Đúng
y như vậy. Không phải bằng quyền lực, cũng không phải bằng tiền bạc.
Robert: Họ
đã có tất cả rồi. Họ có tất cả.
Gosia: Bằng
cách bán cho tôi một kiểu diễn ngôn nào đó, thao túng các ý tưởng của tôi. Đó là
cách duy nhất mà tôi thấy có thể xảy ra.
Robert: Chính
xác. Đó là tống tiền cảm xúc. Cảm xúc. Và họ thực hiện kiểu tống tiền cảm xúc bằng
cách nói: “Hãy giúp chúng tôi, vì chúng tôi đang giúp nhân loại. Và rốt cuộc
thì các bạn cũng muốn giúp nhân loại mà. Thông qua chúng tôi, các bạn sẽ giúp
được họ.”
Gosia: Ừ.
Robert: Nói
tóm lại, đại khái là như vậy.
Gosia: Ừ, ừ,
ừ. À, nhưng cũng phải nói thêm rằng, với một số người thì tiền bạc và quyền lực
đúng là động cơ. Chỉ là với tụi mình thì không.
Robert: Nhưng
với một xã hội toàn thể thì tiền để làm gì? Khi bạn đã có tất cả. Bạn sống
trong sự sung túc, không thiếu thốn. Bạn có tất cả, tất cả. Thế giới của bạn, nội
tâm của bạn phản chiếu ra bên ngoài. Tất cả, tất cả, tất cả. Vậy thì bạn chẳng
còn hiểu nổi những thứ đó nữa.
Gosia: Được
rồi. Quay lại câu hỏi này thì hơi khó. Về việc người Taygetan quay trở lại, làm
sao họ có thể chứng minh rằng họ là bản gốc, và làm sao họ nghĩ họ sẽ liên lạc
lại với tụi mình? Họ nghĩ sẽ dùng phương tiện gì? Câu này là của X-Men33. Bạn
trả lời trước đi.
Robert: Khó
lắm, vì nhớ một điều này. Nhóm người đã xâm nhập vào kênh đó đã đóng giả người
Taygetan trong một máy chủ cụ thể suốt một thời gian dài. Và ở đó, ba người này
đã giả làm người Taygetan trước mặt Gosia và tôi. Không hề có ai thật đứng ra
nói: “Này, mọi người, nhìn này…” Không có ai cả. Nên phải nhớ rằng, theo thời
gian, nhóm này còn chiếm luôn tài khoản của Dhor Káal’el. Họ nói: “Không, bây
giờ chúng ta sẽ nói từ tài khoản này…” – họ đã chiếm tài khoản của Dhor Káal’el.
Và sau đó, có vẻ như – à không, rõ ràng là – họ còn vào được tài khoản của Yazhi.
Nên nếu bây giờ họ xuất hiện lại, thì chúng ta cũng không thể biết được đâu là
thật, bởi vì những kẻ xâm nhập này đã có đủ thời gian để học hết các cách diễn
đạt, toàn bộ cách nói chuyện mà Taygetan từng dùng. Và để dẫn dắt lại nhận thức
của chúng ta theo hướng khác thì rất khó. Nó phải là một cách khác. Và tôi rất
tiếc khi phải nói rằng, tôi nghĩ nó sẽ phải là thứ gì đó trực tiếp hơn một
chút. Bạn nghĩ sao?
Gosia: Tôi
cũng nghĩ vậy, sẽ rất khó, vì… bây giờ tụi mình đã quá nghi ngờ rồi.
Robert: Đúng
vậy.
Gosia: Nên…
ừ, sẽ rất khó. Hoặc là phải là một người khác, một tài khoản khác, một tài khoản
hoàn toàn mới với tên khác. Tôi không nói là như vậy thì đã đáng tin ngay,
nhưng ít nhất là có ai đó đứng ra nói: “Này mọi người, tụi tôi sẽ giải thích
tình hình. Đây là những gì đã xảy ra.” Tôi không nói là tụi mình sẽ tin ngay lập
tức, nhưng tôi nghĩ là tụi mình sẽ lắng nghe.
Robert: Ừ,
chắc chắn là sẽ lắng nghe.
Gosia: Và
rồi xem… xem mọi thứ tiến triển thế nào, xem họ muốn nói gì. À… vậy nên… tôi
không - tôi không thấy… tôi không thấy có cách nào khác. Ừ, có thể là một cách
khác, trực tiếp hơn. Nhưng khi biết những chỉ thị và hạn chế của họ, biết tất cả
những điều đó, thì tụi mình cũng hiểu và chấp nhận rằng việc họ tiếp cận trực
tiếp là rất khó. Nên… ừ, không biết, cứ chờ xem thôi. Nếu - nếu họ quan tâm đến
tụi mình thật sự, nếu họ là những người bạn thật sự, thì… tôi nghĩ là… và nếu họ
có khả năng làm vậy, vì cũng có thể là họ đang không ở trong tình huống cho
phép. Nhưng nếu - nếu họ thật sự quan tâm đến tụi mình, thì họ sẽ tìm ra cách
nào đó. Tôi không nói là nhất định phải như vậy, vì còn tùy vào hoàn cảnh họ
đang ở.
Robert: Chính
xác. Vì tụi mình chưa bao giờ tống tiền cảm xúc họ, cũng chưa bao giờ thao túng
họ về mặt cảm xúc. Chưa từng.
Gosia: Ừ,
đúng vậy. Vì nếu nói kiểu: “Nếu là bạn thật thì sẽ…” thì nghe hơi không ổn. Ý
tôi là: tụi mình hiểu rằng có những tình huống khác nhau, và họ cũng phải tôn
trọng bối cảnh mà họ đang ở. Điều đó thì tụi mình hiểu. Nhưng tôi chỉ muốn nói
rằng, nếu bối cảnh cho phép, nếu họ có khả năng, nếu họ sẵn sàng, nếu có cách,
thì tôi nghĩ họ sẽ tìm ra cách nào đó. Tôi không biết khi nào, không biết bằng
cách nào, nhưng tôi hy vọng là như vậy.
Robert: Ừ.
Rồi. Tiếp theo.
À, Gosia, bạn cảm thấy thế nào khi biết rằng khi thức tỉnh khỏi trạng thái nhập
vai sẽ có một thảm họa lớn cần phải dọn dẹp, và rằng bạn có thể quay trở lại một
xã hội Taygeta với bộ não đã bị “tẩy”? Bạn có nghĩ về điều đó chưa? Câu này là của
Ro2778.
Gosia: Tôi
trả lời nhanh thôi. Ừ, tôi không biết. Tôi không - tôi không nghĩ đó là chuyện
gì quá lớn đối với tôi, vì hiện tại tôi đã đang sống trong một xã hội với bộ
não bị “tẩy” rồi. Vậy nên đơn giản chỉ là chuyển từ chỗ này sang chỗ khác, và
chấp nhận rằng ở đó cũng có thể có những ý tưởng đã phần nào bị nhiễm bẩn. Ừm…
tôi chưa nghĩ nhiều về chuyện này. Và… rồi tôi sẽ tìm cách để vận hành, để làm
gì đó ở đó, tìm một công việc nào đó để làm, có lẽ là để giúp đỡ với tình hình ở
Taygeta. Tôi không biết nữa.
Ừ, tiếp theo, vì
câu này chỉ dành cho tôi thôi. À, Wendy Ya hỏi: “Bạn có tin rằng…” Câu này tụi
mình đã trả lời rồi. “Bạn có tin rằng phi hành đoàn thật sẽ liên lạc lại một lần
nữa không?”
Tôi trả lời
nhanh: tôi tin là sẽ có chuyện gì đó xảy ra vào một lúc nào đó. Tôi có cảm giác
như vậy, là có. Tôi không biết khi nào. Ngày mai, mười năm nữa, hay hai mươi
năm nữa. Tôi không biết.
Robert: Mười
năm, hai mươi năm nữa thì có khi phi hành đoàn của tôi cũng đã quay về rồi.
Gosia: Tôi
không biết, nhưng tôi thật sự có cảm giác là sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Robert: Ừ,
có thể sẽ có chuyện gì đó. Đúng vậy. Thường là khi bạn ít ngờ tới nhất đó, khi
bạn không còn nghĩ tới nó nữa, thì nó lại xuất hiện. Nên cứ chờ xem thôi.
Gosia: Ok.
Giờ Angelina hỏi: “Hai bạn xoay xở với cái lạnh ở Bắc Âu như thế nào?” Bạn trả
lời trước đi.
Robert: Xoay
xở thế nào à? Bằng quần áo tốt. Quần áo tốt là được. Thật ra không phải là trời
lạnh, mà là do mặc đồ không phù hợp thôi. Tôi thật sự là không nghĩ nhiều tới
cái lạnh. Cũng giống như khi tôi còn ở Tây Ban Nha vậy. Khi trời rất nóng thì
tôi xoay xở thế nào? Cũng vậy thôi, bạn không nghĩ tới nó nữa. Ít nhất là tôi
thì không nghĩ.
Gosia: Với
tôi thì cái lạnh cũng không phải là vấn đề lớn lắm, vì như Robert nói, chỉ cần
mặc thêm áo là xong. Cái làm tôi khó chịu hơn là những ngày rất u ám, rất ít
ánh sáng, tối nhiều, rồi cảnh vật thì xám xịt, không có gì xanh cả. Cái đó thì
xấu thật, và nó làm tôi khó chịu hơn cả cái lạnh.
-------------------
Ok, tiếp theo.
Cũng của Angelina. Angelina hỏi: “Tôi tò mò muốn biết những lời khuyên nào từ
các Taygetan mà hai bạn vẫn còn áp dụng đến ngày hôm nay. Ăn uống, thể chất,
nghi lễ tâm linh, v.v.”
Robert: Ừm,
về ăn uống. Hãy ăn những gì cơ thể bạn yêu cầu, miễn là nó không phải đồ chế biến
sẵn hay bị biến đổi gen, v.v. Cơ thể bạn đòi gì thì ăn cái đó. Trải nghiệm của
bạn đang ở đây, trên Trái Đất này.
Gosia: Ừm,
trong trường hợp của tôi thì tôi cũng có suy nghĩ về chuyện này. Nhưng thật ra
tôi không tìm ra nhiều điều, vì thành thật mà nói, với họ thì chưa bao giờ là
kiểu họ đưa ra lời khuyên như…
Robert: Họ
có nói về thiền. Thiền định.
Gosia: Đúng,
nhưng không phải kiểu họ nói: “Robert và Gosia, các bạn phải làm cái này, phải
làm cái kia.” Trong mối quan hệ giữa tụi tôi thì không phải như vậy. Hơn nữa, họ
không thích áp đặt. Kiểu như: “Bạn cứ làm điều bạn muốn làm, bạn tự chọn, và bạn
phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.” Họ có thể đưa ra ý kiến về chuyện
này chuyện kia, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy đó là lời khuyên, trừ khi mình
hỏi.
Ví dụ, tôi nhớ rất
rõ một lần tôi bị nhiễm trùng đường tiểu. Có thể là hơi nhiều thông tin, nhưng
kệ. Chuyện này khá phổ biến, đặc biệt là với phụ nữ. Tôi hỏi Aneeka xem cô ấy
có lời khuyên gì không. Tôi nói: “Bên các bạn làm thế nào? Tôi có thể làm gì?”
Vì lúc đó tôi không thể đi bác sĩ, nên phải tự xoay xở.
Và cô ấy khuyên
tôi nên nhịn ăn ít nhất hai ngày. Trước hết là không ăn gì cả, vì đó là lúc cơ
thể tự làm sạch nhiễm trùng, vi khuẩn, viêm nhiễm, v.v. Cô ấy nói: “Hai ngày
không ăn gì.” Sau đó còn bảo tôi uống trà hoa cúc, nhưng không chỉ là uống. Điều
thú vị là phải mở túi trà ra, ăn luôn cả mấy bông hoa và thảo mộc bên trong sau
khi đã đun nước sôi. Tôi làm theo, và đúng là bắt đầu thấy đỡ hơn. Nhưng vấn đề
là… sau hai ngày tôi ăn lại, thì sau đó các triệu chứng quay trở lại. Cuối cùng
tôi đi bác sĩ và giải quyết xong.
Vậy đó là một lời
khuyên tôi còn nhớ. Còn về ăn uống thì, trước đây tôi là người ăn chay. Khi có
thông tin nói rằng nên ăn theo nhu cầu của cơ thể, rằng đôi khi cần ăn thịt,
thì tôi bắt đầu ăn thịt lại. Tôi không ăn nhiều, nhưng có ăn.
Còn gì nữa
không? Rồi, tiếp tục, vì tụi mình phải đi trong nửa tiếng nữa.
Ok, giờ là câu hỏi
của Daniel, anh ấy gửi bằng audio. Câu này khá khó trả lời. Tôi có ghi lại ở
đây, phần tóm tắt.
“Chúng ta nghĩ
tương lai mình sẽ sống như thế nào?
Một: theo tần số
mà mỗi người tự biểu hiện.
Hai: theo những
gì đã được lên kế hoạch trước khi đầu thai.
Ba: hay là kết
quả của những quyết định và chương trình nghị sự bên ngoài chúng ta, như Cabal,
Liên đoàn và các nhóm quyền lực trên Trái Đất.”
Bạn trả lời trước
đi.
Robert: Không,
sau khi nghe kỹ thì tôi chọn phương án một. Bạn sẽ sống đúng theo tần số của bạn,
y như vậy. Không có gì khác.
“là tôi đã lập
trình cuộc đời mình từ giai đoạn giữa các kiếp sống…” – bạn muốn nói gì cũng được.
Nhưng trong khi bạn còn ở Trái Đất và bạn rung động ở tần số nào, thì bạn sẽ sống
theo đúng tần số đó. Nhớ kỹ điều này. Bạn không sống theo điều bạn muốn, mà
theo điều bạn đang có. Và bạn chính là tần số và suy nghĩ của bạn. Từ đó mọi thứ
hình thành. Nội tâm của bạn phản chiếu ra bên ngoài. Cabal ở đây chẳng có vai
trò gì cả, vì chính bạn đang chiếu và biểu hiện mọi thứ theo cách nó đang có.
Tôi đã nói điều này hơn một nghìn ba trăm lần rồi.
Chúng ta đang ở
đây, nhiều người, và dù đang cùng tồn tại trong cùng một khoảnh khắc “bây giờ”,
mỗi người lại sống trong một cuộc đời hoàn toàn khác, một thực tại hoàn toàn
khác. Và mỗi người sẽ sống một thực tại tương ứng với những gì họ tiếp nhận và
những người họ giao du. Đúng y như vậy. Nội tâm phản chiếu ra bên ngoài. Dù bạn
có thích hay không, thì nó vẫn là như vậy.
Gosia: Ừ,
tôi cũng nghĩ tương tự, nhưng với tôi thì nó phức tạp hơn một chút. Phức tạp
hơn, vì ví dụ như: tại sao các Swaruunian lại biểu hiện Cabal trong cuộc sống của
họ, hay những tình huống khó khăn? Tôi nghĩ là chuyện này phức tạp hơn, và là sự
cộng gộp của cả ba yếu tố. Trước hết, đúng là luôn luôn là tần số và ý định của
bạn. Dĩ nhiên rồi. Nhưng ví dụ, bạn có thể đã lên kế hoạch trước khi đầu thai rằng
bạn sẽ ở trong một hoàn cảnh có Cabal hiện diện, để bạn có thể giúp đỡ trong
tình huống đó. Vậy thì ý định trước khi nhập thể cũng ảnh hưởng đến những gì bạn
sẽ trải nghiệm sau này.
Tôi nghĩ có những
sự kiện lớn mà có thể bạn đã lên kế hoạch từ trước. Athena từng nói với tôi điều
này khi tụi tôi bàn về tự do ý chí. Cô ấy nói rằng có thể có một vài điểm mốc
quan trọng được “cố định” cho linh hồn, được thiết kế trước khi đầu thai. Nhưng
sau đó thì có rất nhiều không gian để thay đổi, vì bạn thay đổi mỗi ngày thông
qua tần số, suy nghĩ, ý định của mình. Nó rất linh động.
Nhưng tôi nghĩ
đây là sự tổng hợp của rất nhiều yếu tố. Khi tôi đến Trái Đất này, chẳng hạn,
tôi không nghĩ là tôi đến đây chỉ để sống trong thiên đường vì tần số của tôi
cao và tôi sẽ phản chiếu thiên đường. Nếu vậy thì tôi có thể ở một hành tinh
khác. Tôi đến đây là để làm điều gì đó. Vậy nên việc tôi có tần số cao không có
nghĩa là tôi sẽ chỉ ở trong một thế giới yên bình, không vấn đề. Ở một tầng nào
đó của linh hồn tôi, tôi muốn ở trong cuộc đấu tranh này, muốn giúp đỡ. Mà nếu
tôi chỉ biểu hiện một thực tại hoàn hảo, không vấn đề, thì tôi giúp bằng cách
nào? Tôi nghĩ ở một tầng sâu nào đó, chính tần số cao đó cũng muốn giúp. Và để
giúp thì phải ở trong một hoàn cảnh có chút khó khăn, có thử thách.
Vậy nên tôi nghĩ
là có rất nhiều yếu tố cộng lại, và chủ đề này đủ để làm hẳn một video riêng.
Thật ra tôi cũng đang nghĩ đến việc làm một video về chuyện này.
Robert: Nhưng
mà này… có rất nhiều loại vấn đề và nhiều mức độ vấn đề khác nhau. Xuất phát từ
việc là mọi thứ đã tồn tại trong ether rồi, mọi thứ đã là rồi. Và như tôi nói
trước đó, bạn không sống theo điều bạn muốn, mà theo điều bạn đang có. Rõ ràng
là dù bạn có tần số rất cao, nếu bạn muốn giúp đỡ, thì bạn cũng sẽ không tìm đến
những vấn đề cực đoan, vì tần số của bạn hoàn toàn không tương thích với những
vấn đề quá khủng khiếp.
Vậy nên, theo một
cách nào đó – bạn hiểu tôi đang nói gì mà – bạn sẽ tìm đến những vấn đề, nhưng
vì tần số cao, nên đó không thể là những vấn đề kiểu tận thế, bom nổ khắp nơi,
hủy diệt hàng loạt. Không.
Đó là chuyện
khác. Một câu chuyện khác hẳn. Bởi vì bạn không thể xuống thấp hơn nữa.
Gosia: Bạn
cảm thấy mình có tần số đủ cao để biết rằng mình có thể đối mặt với tình huống
đó, đưa bản chất của mình vào đó, và thực sự giúp đỡ…
Robert: Bạn
sẽ không bao giờ gặp những vấn đề thật sự nghiêm trọng, nghiêm trọng kiểu đó, bởi
vì để có một vấn đề nghiêm trọng như vậy thì phải có một sự trùng hợp nhất định.
Mà sự trùng hợp đó không xảy ra, vì bạn rung động ở tần số cao. Ừm, và ở đây tụi
mình đang nói đến những vấn đề mà thật ra… không liên quan trực tiếp đến bạn
hay tôi. Đó là những vấn đề của vô thức tập thể. Và điều tụi mình đang làm ở
đây là thay đổi vô thức tập thể, bởi vì tụi mình không biết mỗi người đang sống
trải nghiệm gì. Đúng không? Và vì mọi thứ đều dựa trên các thỏa thuận nhận thức,
nên điều tụi mình làm là tung ra thông tin, và chỉ riêng việc đó thôi đã là
giúp đỡ rồi.
Tụi mình không đến
đây để giải quyết vấn đề của một người đang nợ ngân hàng, cũng không đến để can
thiệp vào chuyện một người đang xung đột với một quốc gia khác. Không, không,
không. Chỉ là đưa ra thông tin để tất cả những người đó sau này có thể phản chiếu
nội tâm của họ theo một cách khác. Tụi mình không đến để cứu thế giới, không.
Chỉ đơn giản là chia sẻ kiến thức để con người phản chiếu ra một thế giới tốt đẹp
hơn. Đó là quan điểm của tôi. Có thể tôi sai.
Gosia:
Vâng.
Tôi chỉ muốn nói
rằng, ví dụ, nếu trước đây tôi đang ở đâu đó, hay ở một trạng thái hành động
nào đó rất “đầy đủ”, và tôi nghĩ từ tần số cao của mình: “Mạnh lắm, mạnh lắm!
Tôi cảm thấy mình có thể giúp!”, thì tôi sẽ đi đâu? Tôi phải đến nơi cần sự
giúp đỡ của tôi. Vậy nên - không phải là tôi biểu hiện ra thế giới có vấn đề vì
tôi có tần số thấp, mà là vì tôi muốn đóng góp, từ tần số cao của mình, cho những
thế giới vẫn chưa ở trong tần số cao đó.
Robert: Ừ.
Gosia: Bạn
hiểu không? Vậy nên không thể đơn giản nói rằng: “Bạn có tần số cao thì bạn biểu
hiện ra một thế giới tốt đẹp.” Tôi nghĩ rằng những thực thể có tần số cao cũng
có thể xuất hiện trong những thế giới có vấn đề, vì những lý do khác, vì có những
ý định mà chúng ta không hiểu.
Robert: Nhưng
bạn sẽ giải quyết những vấn đề đó phù hợp với mức tần số của bạn. Không có lúc
nào bạn lại ở trên một hòn đảo bị bao quanh bởi những kẻ ăn thịt người, rồi lần
lượt bị ăn từng người một đâu.
Gosia: Điều
đó còn tùy vào ý định của linh hồn. Tôi nghĩ là tùy vào ý định của linh hồn và
mức độ thử thách mà bạn muốn trải nghiệm. Tôi tin rằng có những linh hồn thật sự
muốn trải nghiệm những thử thách khó khăn, và không phải vì họ có tần số thấp.
Robert: Khoan
- nhắc lại ý cuối cùng đó. Có những linh hồn muốn cái gì?
Gosia: Muốn
trải nghiệm những thử thách khó khăn nhất định. Và điều đó không phải vì tần số
thấp.
Robert: Vậy
thì chúng ta đến để giúp làm gì? Nếu họ muốn trải nghiệm đau khổ và khổ đau,
thì chúng ta đến làm gì?
Gosia: Bởi
vì những người khác… Ừm, là vì có những người khác thì không, họ đang mắc kẹt
trong những vòng lặp và không thể tự thoát ra khỏi sự tự kiến tạo của chính họ.
Robert: Vấn
đề là có những người thật sự muốn sống trong một thế giới hỗn loạn, thảm họa.
Nhưng cũng có những người, như Gosia nói, đang mắc kẹt trong vòng lặp đó, và
chính những người trong vòng lặp đó là …
Gosia: …những
người mà chúng ta đang giúp.
Robert: Còn
những người khác, cứ để họ tiếp tục biểu hiện chiến tranh, xung đột và vấn đề.
Tụi mình không quan tâm. Điều tụi mình quan tâm là những người muốn được sống tốt.
Và chính ở đây cabal xuất hiện. Cabal trao cho con người đúng những gì họ biểu
hiện: chiến tranh, nạn đói và hỗn loạn. Đúng không? Từ góc nhìn này, bạn thậm
chí có thể thao túng họ bằng cách nói rằng bạn đang cung cấp cho họ thứ mà công
chúng muốn. Và rồi có những linh hồn khác, với tần số cao hơn, chỉ tập trung
giúp đỡ những người đang mắc kẹt trong vòng lặp. Còn những người kia thì “cho họ
ăn dồi đi” – họ muốn cái gì, họ sẽ có cái đó. Và nếu chúng tôi có thể giúp các
bạn có nhiều hơn thứ đó, thì chúng tôi sẽ cho các bạn.
Tôi nói như một
ví dụ thôi. Giờ thì mọi thứ khớp lại rồi. Tất cả các điểm gộp thành một.
Gosia: Ừ,
tất cả các điểm gộp lại thành một. Và giờ quay lại câu hỏi gốc: vậy thì chúng
ta nhìn thấy tương lai của mình như thế nào? Tôi sẽ nói rằng, khoảng một tháng
trước, hình như tôi đã nói điều này với bạn, và với Matías - khoảng hai tháng
trước thì phải - tôi có một cảm giác rất, rất sâu sắc về một điều gì đó tuyệt vời,
tuyệt vời trong tương lai. Một điều gì đó siêu dồi dào, nhưng không chỉ là dồi
dào về kinh tế, không. Mà là một điều gì đó cực kỳ tích cực. Tôi thấy - tôi có
một kiểu “thị kiến” về một trạng thái an lạc rất lớn, rất nhiều sự an lành cho
chính tôi - nhưng cũng cho môi trường xung quanh.
Robert: Ừ.
Gosia: Đó
là điều tôi cảm nhận được. Nó đến từ tần số của tôi - một điều gì đó mà tôi
đang nhìn thấy, đang bắt được, như thể nó đã và đang bắt đầu biểu hiện rồi. Tôi
không biết nữa, nhưng đó là cảm giác về thứ đang đến. Và tôi đã nói điều này với
Matías, và cũng nói với bạn, rằng sẽ có điều gì đó đang đến.
Robert: Ờ,
mấy ngày gần đây có những đợt bùng phát năng lượng Mặt Trời lớn, và khi chúng
chạm đến Trái Đất thì chúng tác động và nâng tần số lên. Những người theo dõi
các chủ đề này thì tận dụng chúng để biểu hiện. Còn những người khác thì cứ tiếp
tục sống trong thế giới của họ. Cũng phải tôn trọng họ thôi. Vậy nên, theo câu
hỏi, bạn thấy tương lai thế nào? Tôi thấy là tốt.
Gosia: Tôi
chỉ muốn nói thêm về thị kiến đó, cảm giác nội tâm về một mức độ an lành rất lớn,
nhưng là một mức an lành mà tôi chưa từng trải nghiệm trong đời. Tôi đang cảm
nhận được nó như một điều gì đó, như một hạt giống đang được gieo và đang dần nảy
mầm. Một mức độ an lành mà tôi chưa từng trải nghiệm trước đây.
Robert: Nhưng
ở cấp độ cá nhân.
Gosia: Không
chỉ vậy.
Robert: …
và tôi hiểu là cả môi trường xung quanh nữa.
Gosia: Có
một “bong bóng” nào đó mà tôi thấy xung quanh mình, nhưng tôi không biết nó lan
rộng tới đâu.
Robert: Ừ,
tôi cũng đại khái thấy tương lai là tốt. Bất chấp những tin tức về trí tuệ nhân
tạo, bất chấp - những chính trị gia tham nhũng ở Tây Ban Nha, là đất nước tôi
biết. Tất cả đều là một đám tham nhũng. Bất chấp tất cả những điều đó, tôi vẫn
thấy tương lai là tốt.
Gosia: Ok,
mình tiếp tục nhé vì tụi mình còn phải trả lời thêm vài câu hỏi nữa. Và bây giờ
là câu hỏi cuối cùng, tôi để dành đến cuối cùng, đó là: chúng tôi cảm thấy thế
nào khi đã không còn liên lạc suốt một năm rồi? Tôi trả lời trước nhé.
Ok, câu hỏi này
không… không dễ trả lời như các bạn tưởng đâu, vì rất nhiều người nói: “Chắc là
hai bạn nhớ lắm đúng không?”.
Ừm, trả lời sao
đây? Dĩ nhiên là có nhớ tình bạn, nhớ những cuộc trò chuyện - những cuộc trò
chuyện sâu sắc, kiểu tâm linh, siêu hình, và sự gần gũi với họ, dĩ nhiên là có.
Nhưng… tôi phải giải thích rõ bản chất con người tôi nói chung. Nói chung thì,
bạn biết đó, tôi không phải là người hay “nhớ nhung”. Tôi cũng không biết tại
sao tôi lại như vậy.
Khi tôi chuyển
sang một quốc gia khác, rời xa gia đình và bạn bè, hay khi tôi đi du lịch, tôi
chưa bao giờ thật sự nhớ ai cả. Bạn nhớ không, lúc nào bạn cũng nói với tôi: “Gosia,
bạn có nhớ tôi không?”. Khi tôi rời đi, lúc tụi mình còn sống chung, rồi tôi đi
nơi khác. Và tôi nói: “Không, không, tôi không nhớ.” Nhưng điều đó không có
nghĩa là tôi không thương hay không quan tâm. Nó là một cảm giác khác, kiểu
như… tôi ổn, rất ổn, và không cần phải luôn bám vào sự kết nối đó với bất kỳ
ai.
Ngay cả khi tôi
đi du lịch một mình mà không có Matías, nhiều người sẽ nghĩ là tôi đang nhớ
Matías. Nhưng không, tôi không nhớ ai cả. Nó rất lạ.
Quay lại câu hỏi,
trước hết là vậy. Tôi vẫn ổn, bởi vì tôi phải cẩn thận khi nói điều này, vì các
bạn biết rồi đó, họ là như vậy - cả “họ” lẫn “bên kia” - như tôi đã nói trong
những video hậu trường của mình.
Robert: Và
xin lỗi, không chỉ là họ đâu. Mấy kẻ xâm nhập sẽ dùng bất cứ thứ gì bạn nói để
quay lại chống lại bạn.
Gosia: Đúng
vậy.
Robert: Họ
sẽ nói: “Thấy chưa? Họ đâu có nhớ các bạn.”
Gosia: Không
phải vậy.
Robert: “Thấy
chưa? Họ đang cố thao túng tinh thần chúng ta.” Tôi chỉ muốn nói với những người
thật sự, những người nguyên bản, rằng hãy đá cho cái thực thể bò sát đó một cú
vào mông cùng đám đồng lõa của nó.
Gosia: Ý
tôi muốn nói là, các bạn biết họ như thế nào rồi đó. Ví dụ như lần trước họ biến
mất năm tháng, rồi bạn và Robert vẫn tiếp tục đăng video với tần suất cao, sau
đó Kila nói rằng trông có vẻ như tụi tôi không quan tâm đến họ. Không, không,
không phải vậy.
Chỉ là tụi tôi
cũng rất neo chặt vào lõi của chính mình, và tụi tôi luôn biết rằng bất cứ điều
gì cũng có thể xảy ra. Tụi tôi luôn nói điều này: tụi tôi luôn sẵn sàng cho mọi
khả năng. Đây không phải là một dạng lệ thuộc kiểu… kiểu “wow”, rồi rơi vào trầm
cảm nếu có chuyện gì xảy ra.
Robert: Đúng
vậy.
Gosia: Nên,
theo nghĩa đó, đúng là tụi tôi có nhớ họ, nhưng tụi tôi vẫn ổn. Tôi còn nhiều
điều muốn nói, nhưng tạm thời tôi để phần còn lại cho bạn.
Robert: Đúng
rồi. Tức là… có nhớ không? Có chứ. Nhớ những cuộc trò chuyện với những con người
siêu thông minh. Nhớ những khoảng thời gian dễ chịu. Bởi vì ngoài việc họ là những
cá nhân đặc biệt, họ còn là bạn bè. Những cuộc trò chuyện đó, nói thật là, về mặt
trí tuệ, về mọi thứ, nó ở một đẳng cấp tinh tế, tuyệt vời mà bạn không thể có
được với người bình thường.
Vậy nên, có nhớ
không? Có, dĩ nhiên là có. Nhưng… nói riêng về tôi, thì kỳ vọng của tôi chưa
bao giờ bị sụp đổ. Tụi tôi là những người được tiếp xúc nhưng không phải là fan
cuồng. Fan cuồng thì sẽ lao vào, làm mọi thứ một cách mù quáng. Còn tụi tôi là
những con người bình thường. Như Anéeka -à không, như Athena từng nói: các bạn
luôn phải sống cuộc sống của mình, và khi có chuyện gì xảy ra thì nó xảy ra,
nhưng các bạn phải tiếp tục sống, không được xây dựng ảo tưởng hay kỳ vọng gì cả.
Và đó chính xác là điều tụi tôi đang làm: sống.
Có muốn họ quay
lại không? Cá nhân tôi thì, dĩ nhiên là có. Nhưng nếu họ không quay lại, thì
cũng là vậy thôi. Điều đó không có nghĩa là tụi tôi không yêu thương họ.
Gosia: Đúng
vậy.
Robert: Còn
với những người đang dùng mọi quyết định và lời nói của tụi tôi để thao túng cảm
xúc họ, thì tôi chỉ muốn nói với họ rằng hãy nhìn xem những kẻ bẩn thỉu đó đã
làm gì. Cứ để người ta sống cuộc đời của họ. Họ quay lại? Tuyệt vời, chào đón từ
tận đáy lòng, và tụi tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ trong bất cứ điều gì cần thiết.
Còn tụi tôi, với
cam kết đối với việc chia sẻ thông tin này, tụi tôi sẽ tiếp tục chia sẻ, dù có
chuyện gì xảy ra và bất chấp có ai khó chịu vì điều đó.
Gosia: Đúng
vậy, mình phải rất ổn định, và điều này tụi mình luôn luôn nói. Vậy nên, có tiếp
xúc hay không có tiếp xúc, tụi mình vẫn rất vững vàng.
Robert: Ừ.
Gosia: Tụi
mình không lung lay, nói chung là tụi mình rất ổn định về mặt tinh thần.
Robert: Ừ.
Gosia: Dù
có chuyện gì xảy ra.
Robert: Ừ.
Gosia: À,
còn một điều nữa tôi muốn nói trước khi tụi mình đi. Dù tôi nhớ họ, dĩ nhiên là
có, nhưng hiện tại tôi rất bình an. Tôi sẽ nói thật. Tôi rất bình an. Và tại
sao? Bởi vì như tụi mình đã nói, mọi thứ này là thật.
Phần đầu của năm
nay là khoảng thời gian tệ nhất trong đời tôi, vì rất nhiều lý do, không chỉ
riêng chuyện CIC như bạn vẫn hay nói. Chủ yếu là vì trách nhiệm mà tôi cảm thấy
- không biết phải hành động thế nào trước cộng đồng, không biết chuyện gì đang
xảy ra với đội của các bạn, chỉ cảm thấy có gì đó rất lạ đang diễn ra, rồi tự hỏi:
“Chuyện gì đang xảy ra? Mình phải làm sao?”.
Mặc dù vậy,
chính trong những tháng đó tôi đã mở Space Academy. Dù đó là giai đoạn tệ nhất
trong đời tôi, tôi vẫn tiếp tục làm việc với Space Academy. Tôi làm điều đó với
một sức mạnh rất lớn… Tôi buộc phải tiếp tục, dù không có sự hỗ trợ - và không
chỉ là không có sự hỗ trợ từ bất kỳ Taygetan nào, mà còn gặp sự phản đối.
Robert: Hoàn
toàn đúng.
Gosia: Sự
từ chối hoàn toàn. Từ CIC. Dù đó là ai đi nữa - ai là người đứng sau.
Robert: Có
vẻ như khi bạn nói với họ rằng bạn đã mở Space Academy thì họ hoàn toàn không
thích chút nào.
Gosia: Không
hề thích.
Robert: Bởi
vì họ muốn chấm dứt việc chia sẻ thông tin và chấm dứt các kênh của tụi mình.
Nhớ không, Gosia, họ có chúc mừng bạn khi bạn đạt một trăm ngàn người theo dõi ở
thế giới nói tiếng Anh không?
Gosia: (cười)
Có à? À không, không hề. Nhưng rồi… khi tụi mình đã thông báo vào tháng Bảy và
bắt đầu hồi phục lại một chút, thì đối với tôi, tôi bước vào một giai đoạn khá
là bình an. Bởi vì bây giờ tôi có thể tập trung vào công việc mà không còn cái
năng lượng độc hại mà tụi mình đã phải chịu đựng trong nửa đầu năm nay. Điều đó
thật sự - thật sự là kinh khủng.
Vậy nên bây giờ
tôi không ở gần cái năng lượng đó. Không gần những con người đó, hay cái “ai
đó” tự xưng là CIC, hay mấy “Taygetan người Trái Đất” kia…
Robert: Ba
người đó, tức là CIC01 - mọi người biết tên rồi đó - CIC03 - mọi người cũng biết
- và CIC07 - mọi người cũng biết luôn. Một phụ nữ người Argentina và hai người
Tây Ban Nha, một nam một nữ.
Gosia: Cho
nên tôi mới nói, bây giờ tôi rất bình an. Tôi cảm thấy rất ổn, vì không còn cái
năng lượng đó tác động tới tôi nữa, không còn làm tôi nhiễu loạn, ô nhiễm, luôn
phải suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây. Một thứ gì đó rất u tối,
rất khó hiểu.
Robert: Bọn
họ xấu lắm, xấu thật sự, rất xấu.
Đó là một mức độ
lệch lạc ở phía sau mà bạn phải tự hỏi: “Sao lại có thể có những con người xấu
đến như vậy?”
Gosia: Và
không chỉ là vậy, mà còn cả những bình luận xuất hiện dưới các video của Mari nữa,
những bình luận mà… nhắm vào cả tụi mình, mà không hiểu nổi là tại sao, tụi
mình đã làm gì sai?
Robert: Cực
kỳ khó chịu.
Gosia: Nhưng
giờ thì tôi bình an rồi.
Robert: Ừ, ừ,
ừ. Tôi định nói thế này: hãy xem những video của Mari nói về việc sống trong 5D
là như thế nào. Xem những video đó đi - “sống trong 5D”. Rồi sau đó xem video
nói về… mấy người ái kỷ, và những video khác. Các bạn sẽ thấy rằng ở đó không hề
có một thực thể nào thuộc chiều thứ năm cả. Ở đó chỉ có ba con bò sát tung
hoành mà thôi.
Gosia: Vậy
nên, tôi cảm thấy thế nào? Tôi nhớ họ, dĩ nhiên là có. Nhưng tôi cũng rất bình
an, bởi vì xung quanh tôi không còn cái năng lượng độc hại mà tụi mình đã trải
qua trong năm vừa rồi nữa.
Robert: Ừ.
Gosia: À…
còn bạn thì sao? Bạn cảm thấy thế nào khi không còn liên lạc nữa?
Robert: Ờ,
thì… để xem… Ừm… Phải phân biệt rõ một điều: năm vừa rồi là năm của ba “con bò
sát” giả làm Taygetan, còn trước đó thì dĩ nhiên là tôi đã có những khoảng thời
gian rất vui với họ. Không hề tạo ra bất kỳ kỳ vọng nào, nhé. Không tạo kỳ vọng.
Nhưng vì sao tôi thấy vui? Vì những cuộc trò chuyện rất dễ chịu, thông tin - những
thông tin mà tôi có thể chia sẻ lại với tất cả các bạn. Đó là một điều rất tốt,
rất tốt.
Vậy nên dĩ nhiên
là nhớ những điều đó, vì tụi mình đã dành rất nhiều thời gian với họ.
Gosia: Đúng
vậy, còn là cảm giác nhớ việc được là một phần của một nhóm - một nhóm mà mình
cảm thấy rất, rất thân mật, như một đội ngũ vậy. Họ luôn khiến tụi mình cảm thấy
mình như gia đình. Các bạn thấy rồi đó trong video, ngay từ ngày đầu họ đã luôn
nói: “Gosia, bạn là một trong số chúng tôi, bạn là đồng đội, bạn là gia đình”,
và bạn cũng vậy. Và điều đó thì đúng là đáng nhớ, cảm giác được là một phần của
ai đó, của một nhóm, của một lõi kết nối với đồng đội sao này, và cùng nhau làm
một điều gì đó có ý nghĩa, làm công việc đó cho mọi người. Bây giờ tụi mình ở một
mình. Tụi mình đang làm mọi thứ một mình, và sẽ tiếp tục làm như vậy, vì tụi
mình ổn, tụi mình rất vững vàng. Nhưng đúng là có nhớ cảm giác được “thuộc về”
một điều gì đó, phải không?
Robert: Ừ.
Gosia: …của
nhóm mở rộng đó.
Robert: Ừ.
Tôi định nói thêm là: nếu họ quay lại, nếu họ quay lại, thì đừng sợ ba “con bò
sát” đó, sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi đang nói đến người phụ nữ
Argentina đó và cặp đôi người Tây Ban Nha kia. Không có - không có gì phải lo.
Không có chuyện gì đâu. Tụi tôi lúc nào cũng sẽ bảo vệ họ, và những gì cần nói
với công chúng về nhóm người đó thì sẽ nói rõ ràng. Ở đây tụi tôi không giấu giếm
gì hết.
Gosia: Ừm.
Thật ra thì tụi mình còn có thể nói thêm nhiều nữa, nhưng thành thật mà nói thì
chỉ còn hai phút nữa là tụi mình phải đi rồi…Bongo, trong điện thoại của tôi.
Robert: Nó
đang nằm nghỉ ở đây, tội nghiệp ghê. Nó đang nghỉ ở đó.
Gosia: Ừ,
nó ở phía sau. À, vậy thì cảm ơn mọi người rất nhiều đã xem buổi trò chuyện
này. Ờ… còn gì nữa không nhỉ? À, cũng cảm ơn bạn rất nhiều, Robert, vì đã tham
gia buổi trò chuyện này.
Robert: Cảm
ơn bạn, cảm ơn bạn.
Gosia: Chắc
tụi mình sẽ chụp vài tấm hình chứ, ở trận khúc côn cầu đó?
Robert: Ừ,
và quay lại một chút luôn. Dĩ nhiên rồi.
Gosia: Tụi
mình sẽ đăng vài tấm hình cho các bạn xem.
Robert: Ừ, ừ,
nếu tụi mình ở đó thì hoàn hảo.
Gosia: Và…
tụi mình vẫn tiếp tục làm việc. À… vẫn tiếp tục làm việc.
Robert: Ừ, ừ,
ừ, ừ.
Gosia: Làm
mấy việc nho nhỏ.
Robert: Làm
điều tụi mình thích, đó là chia sẻ thông tin.
Gosia: Ừ.
Vậy nên, các bạn hãy ghé thăm kênh của tôi nhé - tôi nói điều này với những người
theo dõi Robert - đó là Agencia Cósmica và Space Academy Sector Tierra, nơi tôi
đang thu thập toàn bộ tài liệu này và chia sẻ lại theo một định dạng mới, từ đầu,
từ đầu luôn, dành cho những người mới.
Robert: Chính
xác.
Gosia: Và
còn Robert thì, Despejando…
Robert: Ừ,
Despejando Enigmas, à… Revelación Cósmica Semillas Estelares, Red Agartha, tất
cả các kênh của tôi các bạn sẽ thấy trong phần mô tả bên dưới. Và này, đăng ký
kênh thì có tốn gì đâu, hoàn toàn miễn phí.
Gosia: Đúng
vậy. Robert, cảm ơn bạn rất nhiều.
Robert: Cảm
ơn bạn, Gosia, cảm ơn bạn. Thôi nhé mọi người, hẹn gặp lại sớm.
Gosia: Hẹn
gặp lại sớm.
Robert:
Chào nhé. Cảm ơn.
Gosia: Tạm
biệt.
Robert: Nhớ
chia sẻ và bấm thích nhé, hoàn toàn miễn phí. Hẹn gặp lại.
Gosia: Rồi,
mình đi thôi.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=2tSrxz_CBL8
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html