Swaruu Transcripts 1897
Thời khắc công bố - Đoạn giới thiệu phim
chính thức (Universal Pictures) - PHÂN TÍCH
18-12-2025
Chào mọi người,
chào mừng các bạn quay lại với cộng đồng xinh đẹp này. Hôm nay chúng ta sẽ cùng
bình luận về đoạn phim giới thiệu “Thời khắc công bố”
của Steven Spielberg. Các bạn thấy sao? Rất là thú
vị. Trước hết tôi sẽ nói sơ một chút, rồi cuối cùng chúng ta sẽ xem và bình luận
nhanh những hình ảnh xuất hiện ngay từ đầu.
Với những ai yêu
thích nghiên cứu UFO, chắc chắn sẽ thấy đây là thứ rất đáng chú ý. Nhưng chính
vì vậy mà càng phải nhìn nó thật bình tĩnh. Spielberg không
chỉ là một đạo diễn, ông là một trong những khuôn mẫu cốt lõi của trí tưởng tượng
về người ngoài hành tinh trong thời hiện đại. Close
Encounters of the Third Kind, ET, War of the Worlds… tất cả những tác phẩm
đó đã định hình suốt nhiều thập kỷ cách mà nhân loại cảm nhận về “những người
khác”.
Ban đầu là sự kỳ
diệu, sau đó là mối đe dọa, rồi là một kiểu cứu rỗi mập mờ. Và tất cả những điều
này không hề ngẫu nhiên. Đoạn phim giới thiệu này chơi đúng y khuôn mẫu đó. Nó
không cho thấy điều gì cụ thể, không định nghĩa rõ ràng, chỉ kích hoạt cảm xúc:
sợ hãi, kinh ngạc, chờ đợi. Câu hỏi then chốt không phải là “nếu chúng ta không
cô đơn thì sao?”, mà là: họ muốn khơi dậy kiểu phản ứng cảm xúc nào khi ý tưởng
đó trở nên quen thuộc hằng ngày?
Câu nói “Điều gì
sẽ xảy ra nếu nói điều đó cho 7 tỷ người cùng một lúc?” mang tính tiết lộ rất
rõ. Nó không đặt ra sự thấu hiểu, không phải hội nhập, cũng không phải nâng cao
ý thức, mà là cú sốc. Và cú sốc thì không bao giờ giải phóng, nó làm con người
mất phương hướng. Điều này rất khớp với những gì chúng ta đã nói từ trước: đây
không phải là một sự tiết lộ thật sự, mà là một quá trình bình thường hóa cảm
xúc từ trước, một kiểu tiết lộ văn hóa, chuẩn bị tâm lý tập thể để chấp nhận
các sự gián đoạn, những thông điệp mơ hồ, các nhà chức trách giải thích điều
chưa biết, cùng những câu chuyện về đe dọa hoặc sự kiểm soát.
Ngoài ra, hãy để
ý những gì không xuất hiện. Không có sự tự chủ của con người, không có ý thức
(ít nhất là theo những gì mình thấy), không có con người ngoài Trái Đất, không
có sự đặt vấn đề sâu sắc về nguồn gốc nhân loại. Chỉ có mô thức cũ: họ đến,
chúng ta phản ứng, và ai đó phải đứng ra quản lý tình hình.
Đó không phải là
thức tỉnh, mà là sự chuyển giao quyền lực ra bên ngoài. Đây là điện ảnh đẳng cấp
cao, đúng. Rất mạnh về mặt biểu tượng, cực kỳ mạnh. Nhưng ngây thơ thì không,
hoàn toàn không. Và tại sao lại không ngây thơ? Thật ra không cần phải suy diễn
âm mưu gì cả, chỉ cần hiểu cách các câu chuyện vận hành khi chúng chạm vào những
tầng sâu của tâm lý tập thể.
Chúng ta phân
tích từng phần. Dựa trên khuôn khổ hiểu biết mà tôi đã chia sẻ suốt gần 8 năm
tiếp xúc trực tiếp. Vì sao nó không ngây thơ? Không phải vì Spielberg biết bí mật
nào đó (mà có thể là có, vì để làm một bộ phim như vậy thì ít nhiều cũng phải
biết vài thứ), cũng không phải vì một bộ phim sẽ nói ra sự thật, mà vì nó đảm
nhiệm một chức năng rất cụ thể trong hệ sinh thái văn hóa.
Chức năng đó
không chỉ là giải trí. Đoạn phim giới thiệu này không cung cấp thông tin. Nó hiệu
chỉnh. Nó không giải thích, không đặt bối cảnh, không lý giải. Nó chỉ hiệu chỉnh
– điểm này rất quan trọng – một phản ứng cảm xúc. Nó đang được hiệu chỉnh, hoặc
đang được thử nghiệm. Trong trường hợp này là: sự kinh ngạc, bất an, cảm giác
nhỏ bé trước sự tồn tại, và kỳ vọng vào một sự tiết lộ. Câu hỏi then chốt của đoạn phim giới thiệu không nằm ở câu chuyện, mà nằm ở
tâm lý.
“Nếu người ta chứng
minh cho bạn thấy rằng chúng ta không cô đơn, bạn có sợ không?”
Cái đó không còn
là điện ảnh nữa đâu. Đó là một phép thử cảm xúc tập thể.
Ý tưởng trung
tâm là: sự thật đến từ bên ngoài. Và ở đây xuất hiện một trong những điểm quan
trọng nhất: sự lập trình rằng sự thật luôn đến từ “phía trên” – từ chính phủ,
nhà chức trách, các tổ chức, các nhân vật được xem là hợp pháp. Đoạn phim giới
thiệu củng cố chính xác điều đó. Nếu có ai đó quyết định tiết lộ cho 7 tỷ người,
thì liệu chúng ta đã sẵn sàng chưa? Điều gì sẽ xảy ra?
Nó không bao giờ
đặt ra khả năng rằng sự thật có thể đến từ bên trong, rằng nó không cần sự xác
nhận bên ngoài, không cần trung gian. Điều đó không mở rộng chủ quyền, mà chuyển
giao nó. Khuôn mẫu này lặp lại từ Close Encounters of the Third Kind cho đến tận
hôm nay.
Mô thức vẫn y
nguyên. Một thứ gì đó bên ngoài, cao hơn, bí ẩn, xuất hiện và tái định nghĩa thực
tại con người. Quan trọng, nhưng luôn trong một khuôn khổ “an toàn”: nhị
nguyên, thứ bậc, kẻ cứu rỗi, mối đe dọa, “chúng ta” đối lập với “họ”. Điều này
hoàn toàn khớp với cái mà tôi đã nói nhiều lần: dạng câu chuyện về người ngoài
hành tinh được cho phép – và những thứ không được chạm tới.
Không có con người
ngoài Trái Đất, không có sự tự chủ ý thức, không có thao túng lịch sử sâu xa,
cũng không có việc đặt nghi vấn về sự giả tạo của khuôn khổ 3D khép kín. Đây là
sự chuẩn bị tâm lý. Chuẩn bị cho cái gì? Không phải xâm lược, không phải tiếp
xúc thật sự, mà cho một thứ hữu dụng hơn nhiều: bình thường hóa ý tưởng về các “tiết
lộ dần dần”, làm cho dân chúng quen với các cú gián đoạn trong câu chuyện, gắn
sự thật với tác động cảm xúc, và củng cố sự phụ thuộc vào các bên trung gian.
Điều này rất
quan trọng: củng cố sự phụ thuộc vào trung gian. Đây là kiểu tiết lộ mềm, không
phải sự kiện, mà là khuôn khổ tư duy. Thời điểm xuất hiện của nó cực kỳ quan trọng,
rất rất quan trọng. Những thông điệp như thế này không tự nhiên xuất hiện.
Chúng xuất hiện khi – và hãy chú ý kỹ – có sự suy giảm niềm tin vào các thể chế,
đúng như những gì đang xảy ra hiện nay: bê bối của giới tinh hoa, quá tải thông
tin, lo âu tập thể, cảm giác sụp đổ.
Trong bối cảnh
đó, nói về thứ gì đó “lớn hơn chúng ta” sẽ làm lệch trọng tâm, làm con người trở
nên tương đối, và làm loãng trách nhiệm. Nó không đánh thức, nó làm tan rã.
Spielberg không
phải là trọng tâm – và đây là điều mấu chốt. Không phải nói về Spielberg như một
cá nhân, mà là về điều mà hình ảnh của ông đại diện về mặt biểu tượng. Một nhà
làm phim được kính trọng, gắn liền với sự kỳ diệu và bí ẩn. Một hình tượng an
toàn để đưa cái chưa biết vào. Ông là người đưa tin hoàn hảo cho thứ gì đó cần
trông có vẻ sâu sắc nhưng không nguy hiểm, mang tính siêu việt nhưng vẫn được
kiểm soát.
Theo góc nhìn của
tôi, đoạn phim giới thiệu này vô hại không? - Không. Không phải vì nó che giấu
sự thật, mà vì – và điều này cũng rất quan trọng – nó định hình cách mà bất kỳ
sự thật nào trong tương lai sẽ được tiếp nhận. Nó không chuẩn bị cho việc biết,
mà chuẩn bị cho việc phản ứng. Và đó chính là khác biệt cốt lõi.
Sự đột phá thật
sự sẽ không đến từ đoạn phim giới thiệu, đoạn quảng cáo, tổng thống hay các “tiết
lộ chính thức”. Nó sẽ đến khi con người ngừng hỏi “họ sẽ nói gì với chúng ta”
và bắt đầu tự hỏi: “tại sao tôi lại cần người khác nói cho tôi biết?”
Và điều đó, thì
không thể nào đưa vào một bộ phim được.
Bộ phim được thiết
kế để dẫn dắt cách chúng ta nhận thức hiện tượng đó nên trông như thế nào.
Chúng ta sẽ bị uốn nắn theo những gì họ định sẵn, vì bộ phim chỉ truyền tải chứ
không tiếp nhận. Không phải là phim nói dối, mà là một thứ tinh vi hơn nhiều. Rất
tinh vi. Bộ phim xác lập cái khuôn khổ mà trong đó hiện tượng có thể được suy
nghĩ đến.
Nó không bảo bạn
phải nghĩ cái gì, mà bảo bạn nghĩ như thế nào về hiện tượng đó - và điều này mạnh
hơn rất nhiều. Điện ảnh như một khuôn định hình nhận thức; đặc biệt là điện ảnh
đẳng cấp cao như của Spielberg, vận hành như một nhà giáo dục cảm xúc tập thể, một
bộ mô phỏng những kịch bản “có thể chấp nhận”, một cuộc diễn tập tâm lý quan trọng
từ trước. Khi hàng triệu người xem cùng một thứ, cùng hình ảnh, cùng biểu tượng,
cùng phản ứng của con người, cùng “những kẻ khác” - điều rất quan trọng - thì một
sự đồng thuận nhận thức toàn cầu được hình thành. Điều này đúng nghĩa là “ma trận”:
những thỏa thuận nhận thức được chia sẻ.
Vậy loại điện ảnh
này thường định hình điều gì? Gần như lúc nào cũng giống nhau: họ đến từ bên
ngoài, xuất hiện hoành tráng, gây sợ hãi, kinh ngạc hoặc cứu rỗi. Con người thì
nhỏ bé, phản ứng. Và luôn có ai đó - nhà khoa học, chính phủ, quân đội - diễn
giải tình huống thay cho chúng ta, như mọi khi. Dù bộ phim có mang màu sắc tâm
linh hay kỳ diệu đến đâu, mô típ vẫn y nguyên.
Sự thật xảy ra
bên ngoài cá nhân. Truyền tải mà không tiếp nhận = quyền lực một chiều. Bộ phim
chỉ truyền tải và không tiếp nhận. Không có đối thoại, không có phản hồi, không
có sự tự chủ. Bạn không quyết định nhịp điệu, không quyết định trọng tâm, không
quyết định điều gì là quan trọng; bạn nhận một “gói cảm xúc” đã được tiêu hóa sẵn.
Đó là sự chuẩn bị tâm lý.
Chuẩn bị để làm
gì? Không hẳn là cho một cuộc xâm lược - đó chỉ là bề mặt. Sự chuẩn bị thật sự
là để chấp nhận các trung gian, chấp nhận các câu chuyện chính thức, chấp nhận
việc người khác giải thích điều không thể giải thích, chấp nhận rằng hiện tượng
là bên ngoài và có thứ bậc; không phải để thức tỉnh, mà để nhét cái chưa biết
vào hệ thống mà không làm vỡ nó.
Điểm này rất
quan trọng: không được làm vỡ hệ thống. Vì sao lại là Spielberg, và vì sao
không mang tính cá nhân? Spielberg không xấu; ông là bậc thầy của huyền thoại
hiện đại. Và huyền thoại thì không cung cấp thông tin - nó định hình tâm thức tập
thể. Điện ảnh của ông luôn làm việc với sự kinh ngạc kiểu trẻ thơ, quyền lực vô
hình, cái phi thường đến từ “phía trên”. Điều đó không ngẫu nhiên; nó có chức
năng.
Khác biệt then
chốt là thế này: hiện tượng thật, dù bản chất là gì, không cần khán giả; nó cần
những người quan sát chủ động, có tiêu chuẩn riêng, phá vỡ nỗi sợ và gánh trách
nhiệm nhận thức. Và điều đó thì không thể đại chúng hóa mà không mất kiểm soát.
Kết luận là: đúng, bộ phim dẫn dắt nhận thức - đúng, nó nhào nặn cách bạn cảm và hiểu hiện tượng
- đúng, nó thiết lập những ranh giới vô hình- đúng, nó tránh để câu hỏi quay
vào bên trong - không phải để tiết lộ, mà để định hướng.
Bộ phim không đối
thoại với bạn; nó đặt bạn vào vị trí người chứng kiến thụ động. Và bạn biết rồi
đó: sự thay đổi thật sự không xảy ra khi nhìn lên bầu trời, mà khi ai đó ngừng
nhìn theo nơi họ bảo phải nhìn. Spielberg luôn làm việc ở ranh giới giữa tâm
linh và thể chế, nhưng chưa bao giờ băng qua lằn ranh thật sự gây đột phá. Người
ngoài hành tinh của ông luôn để con người cảm thấy điều gì đó, chứ không để họ
lấy lại sự tự chủ.
Vì vậy, thay vì
tự hỏi “nếu chúng ta không cô đơn thì sao?”, câu hỏi thật sự là: vì sao câu
chuyện này quay trở lại vào lúc này? Và tại sao? Nó được thiết kế cho kiểu nhân
loại nào?
Bởi khi điện ảnh
bắt đầu lặp lại một chủ đề với giọng điệu như vậy, thường không phải là thông
báo sự thật, mà là chuẩn bị tâm lý. Và điều đó, nhìn từ những gì tôi chia sẻ,
nói lên nhiều hơn bất kỳ đoạn phim giới thiệu nào.
Nhưng chuẩn bị
tâm lý để làm gì? Mục đích là gì? Khi nói đến chuẩn bị tâm lý, chúng ta không
nói về việc chuẩn bị con người để biết sự thật, mà để chấp nhận một khuôn khổ
diễn giải cụ thể khi có điều gì đó xảy ra - hoặc khi họ nói rằng có điều quan
trọng đang xảy ra.
Hãy xem xét từng
phần, vì đây là then chốt:
Một - chấp nhận
những người trung gian. Câu chuyện luôn đặt một lớp lọc; luôn có lớp lọc: chính
phủ, nhà khoa học, quân đội, chuyên gia, thể chế. Thông điệp ngầm là: “Điều này
vượt quá bạn, bạn không hiểu hết đâu. Ai đó phải quản lý thay bạn.” Điều này
chuẩn bị tâm thức tập thể cho việc nhường chủ quyền: nhiều kiểm soát hơn, nhiều
giám sát hơn, nhiều ngân sách hơn, nhiều quyền lực hơn vì “an ninh” - không phải
để giải phóng, mà để quản lý nỗi sợ.
Hai - ngoại hóa
quyền lực. Người ngoài hành tinh luôn đến từ bên ngoài. Họ đến, họ quan sát, họ
quyết định. Không bao giờ đặt ra khả năng rằng nhân loại vốn dĩ không hề cô
đơn, rằng luôn có tiếp xúc, rằng ý thức con người là một phần chủ động của hiện
tượng. Điều đó củng cố một nhân loại thụ động, bị trẻ con hóa, chờ đợi, được cứu
hoặc bị đe dọa. Và một nhân loại thụ động thì rất dễ dẫn dắt.
Ba - tái đóng
khung cái không-phải-con-người thành vấn đề. Hãy để ý giọng điệu: bí ẩn cộng với
căng thẳng hiện sinh, cộng với bất an. Điều đó không mở trái tim; nó kích hoạt
hệ thần kinh. Khi điều gì đó cuối cùng được “tiết lộ”, tâm trí đã được huấn luyện
để nghĩ theo hướng: rủi ro, nguy hiểm, phòng thủ, kiểm soát - chứ không phải hội
nhập, mở rộng hay hiểu biết đa chiều.
Bốn - dẫn dắt sự
thức tỉnh vào một làn đường an toàn. Nhiều người đã cảm thấy có gì đó không ổn:
thực tại, lịch sử, bản sắc con người. Tường thuật này đưa ra một lối thoát được
kiểm soát: “Đúng, có thứ gì đó hơn thế nữa - nhưng nó ở ngoài bạn. Chúng tôi sẽ
giải thích cho bạn.” Điều này né câu hỏi thật sự nguy hiểm: nếu thay đổi là bên
trong chứ không phải bên ngoài thì sao?
Vậy họ có chuẩn
bị cho một điều gì đó cụ thể không? Câu trả lời là có - nhưng không nhất thiết
là cho một sự kiện thật. Họ chuẩn bị cho một câu chuyện. Có thể là tiết lộ một
phần, một mối đe dọa mơ hồ, một cuộc đua công nghệ mới, một tái cấu trúc địa
chính trị, hoặc đơn giản là một sự đánh lạc hướng to lớn nào đó.
Mấu chốt là thế
này: sự chuẩn bị không nhằm để hiểu, mà để phản ứng theo cách có thể dự đoán.
Có một lằn ranh mà họ sẽ không bao giờ vượt qua: họ sẽ không bao giờ chuẩn bị
cho dân chúng phát hiện rằng nhân loại không chỉ thuộc về Trái Đất; sẽ không
bao giờ thừa nhận con người ngoài hành tinh, đặt nghi vấn về nguồn gốc thật sự
của loài người, hay chấp nhận chủ quyền ý thức - vì những điều đó không thể “quản
lý” được; chúng sẽ làm sụp đổ hệ thống đang được kiểm soát.
Vậy rốt cuộc nó
phục vụ cho điều gì? Để khi thời điểm đến, con người không hỏi sai câu hỏi,
không quay vào bên trong, không nối những điểm bị cấm, và chấp nhận cái khuôn
khổ được đưa ra. Nói cách khác: họ không chuẩn bị cho sự thật, họ chuẩn bị cho
phiên bản có thể chịu đựng được của sự thật.
Sự mỉa mai cuối
cùng là: sự chuẩn bị thật sự… không phải do họ làm.
Điều đó được tạo
ra bởi mỗi cá nhân khi họ ngừng chờ đợi sự cho phép, bởi vì người nào không còn
cần sự xác nhận từ bên ngoài thì sẽ không hoảng loạn, không giao phó tiêu chuẩn
nhận thức của mình cho người khác, và cũng không thể bị dẫn dắt bởi đoạn phim
giới thiệu, lời hứa hay các “tiết lộ chính thức”. Và chính xác là điều đó, đúng
điều đó, mới là thứ duy nhất mà họ không bao giờ muốn chuẩn bị cho bất kỳ ai.
Các bạn thấy
sao, mọi người? Thú vị đúng không? Hãy để ý thật kỹ khi chúng ta xem đoạn phim
giới thiệu nhé.
Khi xem, chúng
ta thấy có hai người nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy tất cả các loài động vật đang
nhìn lại họ. Điều này giống như việc các bạn đã biết: động vật cảm nhận và nhìn
thấy những thứ mà con người, với bộ lọc của thân xác vật chất, không thể cảm nhận
được. Tức là chúng linh cảm được điều gì đó, chúng nhìn vượt ra ngoài. Việc đó
là động vật - trong trường hợp này là hươu - không có nghĩa là chúng ngu ngốc. Tôi
đã nói điều này rất nhiều lần rồi: đừng nhân cách hóa chúng. Chúng tư duy theo
cách của riêng chúng.
Sau đó, ở hình ảnh
tiếp theo, chúng ta thấy một bàn tay nắm chặt, có hình cây thánh giá. Nghĩa là
chúng ta thấy rất nhiều mô-típ tôn giáo. Cây thánh giá, bàn tay khép lại, và một
bé gái với khuôn mặt hơi… hơi kỳ lạ. Trông như thể bị chụp lại trong một khoảnh
khắc rất lạ, gương mặt không bình thường. Thật sự trông giống như một dạng lai.
Rồi chúng ta thấy con chim đó xuất hiện - con chim hồng y đỏ - và nữ phóng viên.
Hãy để ý kỹ: nữ
phóng viên nhìn chằm chằm vào con chim hồng y, và dường như từ khoảnh khắc đó,
một sự kết nối được thiết lập. Có một dạng kết nối nào đó. Hình ảnh tiếp theo
là khi người phụ nữ đang ở trong trường quay.
Điều này cực kỳ
quan trọng, và đây là lúc tôi nói rằng Steven Spielberg biết nhiều thứ hơn những
gì công chúng biết. Tức là, ông ấy đã được cung cấp thông tin. Hãy để ý: trước
bộ phim này, chúng ta luôn nói rằng các chủng tộc ngoài hành tinh sẽ can thiệp
vào tất cả các đài phát thanh, truyền hình - các bạn hiểu không? Nhưng không phải
là họ can thiệp thông qua con người.
Nói cho dễ hiểu:
điều xảy ra trong bộ phim này - và theo tôi là rất chính xác - không phải là
người ngoài hành tinh chiếm sóng, đẩy người dẫn tin ra ngoài và xuất hiện trực
tiếp trên màn hình. Spielberg đi xa hơn nhiều. Họ can thiệp vào chính con người
đưa tin, chứ không phải vào đài phát sóng - vào con người.
Và thông qua người
đó, như thể là một sự dẫn truyền, có thể là một dạng nhập thể. Nhập thể ở đây
là theo nghĩa: người phụ nữ đó - trong phim không thể hiện rõ - nhưng có sự
thay đổi, giống như giọng nói thay đổi. Điều đó chính là nhập thể: một thực thể
nào đó đã đồng bộ với tần số rung động của cơ thể cô ấy. Trước đó đã có thông
điệp từ con chim.
Con chim, theo một
cách nào đó, giống như đang giúp người phụ nữ này điều chỉnh tần số để phù hợp
với tần số sẽ đến sau đó. Giống như người phụ nữ cần phải nâng tần số, và con
chim giúp cô ấy nâng tần số để khi bị can thiệp bởi tần số đến sau thì có thể
tương thích.
Theo góc nhìn của
tôi, đó là như vậy. Hoặc một khả năng khác là người phụ nữ này là một cổng sinh
học, nơi bất kỳ thực thể nào từ bên ngoài cũng có thể đi vào cổng đó để tương
tác với thực tại này. Cổng sinh học. Thực tế, mình nghĩ người phụ nữ này là người
dẫn bản tin thời tiết.
Chúng ta tiếp tục. Ta thấy người phụ nữ này - mà nhân tiện, có sự tương đồng rất lớn với Gosia. Trong một video nào đó tôi sẽ chia sẻ hình ảnh để các bạn thấy. Gosia của kênh Agencia Cósmica.
Mọi người đứng sững
lại, không ai biết chính xác chuyện gì đang xảy ra, và từ đó cô ấy bắt đầu được
dẫn truyền.
Cô ấy đang dẫn truyền, và họ không cắt sóng. Chúng ta thấy hình ảnh một tu viện với các nữ tu.
Điều này cực kỳ
kỳ lạ. Rất nhiều mô-típ tôn giáo xuất hiện, những cây thánh giá phát sáng. Có một
cây thánh giá phát sáng phía sau người phụ nữ khi cô ấy hạ kính xuống. Rất thú
vị. Và chúng ta thấy cô ấy thay đổi.
Sau đó xuất hiện hình ảnh của đạo diễn Steven Spielberg. Rồi là những cảnh quay với mọi người giơ điện thoại lên.
Có cả những hình
ảnh mang tính tiềm thức, như một người quỳ gối cầu nguyện khi đang nói chuyện với
người khác. Rất tôn giáo, hãy cẩn trọng điều này.
Tiếp theo là bản tin, hoặc một thứ gì đó tương tự, giống như một trung tâm kiểm soát.
Chúng ta thấy
người phụ nữ này, rồi lại thấy một nơi có rất nhiều công nghệ. Có một người,
sau khi chứng kiến tất cả những gì xảy ra, dường như cố gắng dẫn truyền các thực
thể đó thông qua công nghệ. Công nghệ là một bộ khuếch đại ý thức. Chúng ta đã
nói điều này rồi.
Người đó có một
vật gì đó ở trong miệng, chắc để không cắn gãy răng vì sẽ phải dùng lực. Và
thông qua công nghệ, họ cố gắng kết nối với một thứ gì đó, với một cái gì đó.
Nhưng để kết nối, bạn phải biết tần số của cái đó. Nó ở đó, từ từ. Có nhiều
hình ảnh xen kẽ, đôi mắt thay đổi, như thể đang dần liên kết với thực thể mà
anh ta đang tiếp xúc.
Chúng ta thấy một
vòng tròn lúa mì xuất hiện quanh một người. Và hãy để ý kỹ, điều này rất thú vị:
người nằm đó như đang kết nối thì cử động tay, và một nhân vật khác cũng cử động
tay theo. Rồi xuất hiện một người đưa lòng bàn tay ra. Rất kỳ lạ, rất đáng chú
ý.
Sau đó là một trung tâm kiểm soát với vô số màn hình. Có vẻ như một trung tâm điều hành.
Rồi ta thấy những
chiếc xe màu đen - chắc là cảnh sát - đang truy tìm cô ấy. Đúng vậy, họ đang
tìm cô ấy. Các mô-típ tôn giáo tiếp tục xuất hiện. Ta lại thấy con hươu.
Con hươu này rất
thú vị. Trên sừng của nó có con chim hồng y đậu lên. Rất, rất thú vị. Xe cảnh
sát, ngôi nhà, con hươu. Thật lạ. Động vật - tôi nghĩ rằng - chúng ta sắp được
xem một bộ phim hoàn toàn khác so với những gì trước đây từng thấy về hiện tượng
ngoài hành tinh.
Và như tôi đã
nói xuyên suốt video này: nó phục vụ cho việc dẫn dắt nhận thức, tức là họ sẽ dẫn
dắt nhận thức của nhân loại để nhìn hiện tượng ngoài hành tinh từ một góc nhìn
hoàn toàn khác, rất khác.
Thôi, tôi dừng ở
đây nhé mọi người. Gửi các bạn một cái ôm thật chặt. Hy vọng các bạn thích
video này. Nếu thích thì các bạn biết rồi đó: hãy đăng ký, chia sẻ, bình luận.
Trong phần bình luận, các bạn sẽ thấy tất cả các kênh của tôi ở bên dưới; chỉ cần
đăng ký là đã ủng hộ tôi rất nhiều rồi.
Tôi có Telegram
là Despejando Enigmas, Instagram là Despejando Enigmas, các kênh khác cũng là
Despejando Enigmas. Trên X thì tên là Taygeta Oficial với hai chữ F.
Giờ thì xin chào
tạm biệt, mọi người. Một cái ôm thật chặt, và hẹn gặp lại các bạn trong video
hoặc chương trình tiếp theo.
Cảm ơn rất nhiều.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=uj3LmMn33mE
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html