Teal Swan Transcripts 734
Bạn có thể nhận ra một “nhân diện tâm
linh” không?
02-11-2024
Con đường thức tỉnh
tâm linh đầy rẫy những cạm bẫy, đặc biệt là những cạm bẫy nơi mà thực tại của sự
việc lại hoàn toàn trái ngược với những gì nó biểu hiện ra bên ngoài. Ví dụ,
trong nỗ lực giải phóng bản thân khỏi cái tôi, người ta có thể bị mắc kẹt vào
chính cái tôi xoay quanh việc “không có cái tôi”. Trong tập ngày hôm nay, chúng
ta sẽ nói về một trong những cạm bẫy như vậy: cạm bẫy của “nhân diện tâm linh”.
Mục đích là để bạn có thể nhận ra nó và tránh rơi vào.
Có một sự khác
biệt rất lớn giữa một sự thức tỉnh chân thật và việc tạo ra (và đồng nhất quá mức
với) một nhân diện tâm linh. Vậy nên hãy cùng tìm hiểu sự khác nhau giữa hai điều
này.
Khi thật sự thức
tỉnh, một người bắt đầu “không đồng nhất” với cái bản ngã tạm thời của mình -
điều mà người ta thường gọi là “ego” (bản ngã). Khi làm vậy, bạn bắt đầu nhận
ra được phần phi vật chất của bản thân và vì vậy nhận ra rằng bạn đang đồng thời
tồn tại từ hai điểm nhìn. Có rất nhiều cách gọi cho phần phi vật chất này: linh
hồn, hạt giống ý thức, bản thể vĩnh cửu, ý thức chứng kiến, v.v. Đây là phần của
bạn đang tạo ra hình tướng vật chất tạm thời mà bạn gọi bằng chính tên mình.
Bạn trở thành một
thực thể tâm linh có ý thức trong sự thức tỉnh này bởi vì bạn bất ngờ nhận biết
được “bạn” - phần vượt ngoài thể chất. Bạn sống cuộc đời từ hai điểm nhìn này
cùng lúc, mỗi ngày. Từ đây, bạn tiếp nhận một cách tích cực bản ngã tạm thời -
“cái tôi” của bạn. Bạn nhận ra rằng bạn vừa là người mà bạn gọi bằng tên mình,
nhưng đồng thời bạn cũng không chỉ là vậy. Khi bạn sống từ nơi này, góc nhìn của
bạn thay đổi hoàn toàn. Điều này khiến nhiều thứ ở bạn thay đổi theo. Bạn cũng
tiếp cận được nhiều thông tin hơn rất nhiều. Bạn nhận ra mọi tiềm năng vốn có
bên trong bản thân và bắt đầu chủ động làm việc với những tiềm năng đó, chọn
cái gì cần được bộc lộ, khi nào và nhằm mục đích gì.
Cốt lõi của sự
thức tỉnh là một sự mở rộng nhận thức mạnh mẽ về mọi thứ đang hiện hữu. Và nhân
tiện, sự mở rộng nhận thức đó không chỉ là cảm giác “dễ chịu”.
Vấn đề nằm ở chỗ:
qua lịch sử, con người đã quan sát những cá nhân trải qua thức tỉnh thật sự. Và
cho dù họ đúng hay sai khi tin rằng các hành vi nào đó xuất phát từ sự thức tỉnh
của người kia, họ đã gán những tính cách và hành vi nhất định cho các cá nhân
được xem là "đã thức tỉnh". Thế là người ta bắt đầu bắt chước họ. Việc
bắt chước này thật ra là một phần của quá trình hình thành một bản sắc mới,
thêm một phần mới vào cấu trúc bản ngã. Sau đó họ chỉ đồng nhất với phần này và
thuyết phục bản thân, cũng như mọi người xung quanh, rằng đây là “con người mới”
của họ. Hơn nữa, họ còn nói rằng điều đó là nhờ họ đã “thức tỉnh” - trong khi
thực tế họ chỉ nghĩ là mình đã thức tỉnh, vì họ không biết thế nào là thức tỉnh
thật sự, khác với một trải nghiệm tâm linh hay một tình huống nào đó khiến họ
tăng nhận thức đôi chút.
Bản ngã con người
không hề thống nhất. Nó bị phân mảnh. Dù chúng ta có một cơ thể, bên trong cơ
thể đó lại có vô số “cái tôi nhỏ”. Cách dễ hình dung nhất là tưởng tượng rằng
bên trong bạn có một nhóm các cặp song sinh dính liền. Về kỹ thuật, chúng dính
liền vì chung một cơ thể, nhưng mỗi cái tôi nhỏ lại có bản sắc riêng, nhu cầu
riêng, góc nhìn riêng, điểm mạnh riêng, điểm yếu riêng, thậm chí là một “diện mạo”
riêng. Phần lớn các mảnh vỡ này xuất hiện từ những cú tách trong ý thức khi ta
trải qua đau khổ. Sự tách này thường diễn ra giữa một phần dễ tổn thương và một
phần khác sinh ra để đối phó nhằm bảo vệ bản thân. Bạn có thể gọi phần đó là
“người bảo vệ”.
Nếu bạn muốn tìm
hiểu thêm, bạn có thể xem video: Sự
phân mảnh (Căn bệnh toàn cầu).
Tất cả những phần
này tạo thành “bạn” - cái bạn mà bạn gọi bằng tên của mình. Nhưng đồng thời, bởi
vì ý thức của bạn tồn tại tách biệt khỏi bản ngã, cũng đúng khi nói rằng không
phần nào trong số đó thực sự là “bạn”.
Vấn đề là: việc
tạo ra một nhân diện tâm linh chính là sự tạo ra một
cú tách mới trong bản ngã.
Đó chính là sự tạo
ra một phần “người bảo vệ”. Nó là một cơ chế đối phó, nhưng lại khoác lên bộ dạng
của một người đã thức tỉnh tâm linh. Và những người có “người bảo vệ tâm linh”
này hoàn toàn tin rằng điều vốn chỉ là một phần bảo vệ trong bản ngã của họ lại
chính là con người thật của họ - cái tôi thật, cái tôi vĩnh cửu. Kết quả là những
cá nhân ấy trở thành một dạng “gaslight (thao túng) biết đi và biết thở”. Họ tự
gaslight chính mình và gaslight cả người khác.
Nó là sự đồng nhất
quá mức nhưng lại giả vờ là không đồng nhất.
Nó là sự tách rời
nhưng lại trông như một sự kết nối sâu sắc.
Nó là sự né
tránh sự thật cá nhân nhưng lại trông như siêu việt tâm linh.
Nó là sự đè nén
cảm xúc, phủ nhận và thoái thác trách nhiệm nhưng lại khoác lên vẻ ngoài không
phản ứng, bình thản.
Trên hết, đó là
một trò chơi giả vờ kéo dài 24/7, mà chính người đang giả vờ cũng không nhận ra
đó là một trò giả vờ. Nó là ảo tưởng về bản thân và là sự đánh lừa.
Để bạn hiểu điều
này rõ hơn, hãy xem ví dụ về Teresa.
Teresa lớn lên ở
Anh trong một gia đình trung lưu khá giả. Khi còn nhỏ, cô chịu áp lực rất lớn
phải làm mọi thứ để được xem trọng và đạt được địa vị xã hội. Anh trai cô mắc hội
chứng Down, điều khiến gia đình bị xem thường, nên cô càng phải cố gắng gấp đôi
để bù đắp.
Cô khao khát sự
tôn trọng xã hội đến mức tự thuyết phục bản thân rằng mình là bất kỳ điều gì có
thể mang lại điều đó, và rằng mình muốn bất kỳ điều gì giúp cô đạt được điều
đó. Điều này rất đau đớn ở tầng sâu hơn, vì cô phải chối bỏ và đè nén quá nhiều
điều thật sự đúng với bản thân mình, đúng với gia đình mình, đúng với mọi thứ.
Khi lớn lên,
Teresa theo học những trường danh tiếng nhất, chơi trong đội bóng rổ, sau đó trở
thành người mẫu, và từ chối hẹn hò với bất kỳ ai không đạt “chuẩn” - cho đến
khi cô gặp một chàng trai trẻ đến từ một gia đình quý tộc. Một gia đình
"đúng chuẩn".
Nhưng cuộc sống
hoàn hảo và đầy uy tín ấy lại che giấu sự tự ti và đi kèm với áp lực nặng nề của
việc phải duy trì giả vờ.
Chàng trai cô hẹn
hò thì vô cùng thiếu kết nối cảm xúc, nói một cách nhẹ nhàng. Điều này khiến cả
hai thường xuyên hiểu lầm và dần mất niềm tin vào mối quan hệ. Teresa cô đơn và
cảm thấy hoàn toàn không được hỗ trợ - điều này trở thành một vấn đề cực kỳ
nghiêm trọng khi cô phát hiện mình mang thai.
Việc này, dĩ
nhiên, hoàn toàn không phù hợp với hình ảnh cuộc sống “hoàn hảo” mà cô đang giữ.
Bạn trai cô thì gây áp lực dữ dội, yêu cầu cô phải phá thai bí mật để hình ảnh
hoàn hảo của anh ta không bị ảnh hưởng.
Khi Teresa quyết
định phá thai, cuộc đời cô sụp đổ hoàn toàn.
Cô chia tay bạn
trai, vì anh ta gần như chẳng bao giờ xuất hiện để hỗ trợ cô trong bất kỳ khó
khăn nào, kể cả biến cố thay đổi cuộc đời này. Cô không thể tiếp tục đè nén
dòng cảm xúc tiêu cực đang tràn ngập - bao gồm tội lỗi sâu sắc về việc phá
thai. Việc giả vờ “ổn” trở nên quá đau đớn. Cô suy sụp thần kinh và bắt đầu tìm
kiếm sự giúp đỡ trên internet.
Đây là lúc
Teresa tình cờ biết đến thế giới tâm linh. Cô bắt đầu đọc và xem mọi thứ mà cô
tìm thấy.
Những người thầy
tâm linh ấy đều là những thứ cô cảm thấy mình không thể trở thành:
– Đức hạnh
– Vững vàng
– Bình thản
– Không cảm xúc
– An yên
– Kiên định
– Đầy sức mạnh
– Và họ biết con
đường thoát khỏi đau khổ.
Teresa nhận việc
tại một cửa hàng bán bát tụng âm thanh pha lê, nơi chủ tiệm là một phụ nữ lớn
tuổi với 30 năm kinh nghiệm yoga và trải nghiệm tâm linh.
Cô trải qua một
hành trình dùng nấm thức thần, trong đó cô cảm thấy cơ thể và bản sắc của mình
tan biến, chỉ còn lại sự kết nối sâu sắc với tất cả, là sự bình an tuyệt đối.
Cô nghĩ: “Đây
chính là thức tỉnh.”
Và rằng cô sẽ
không bao giờ còn như trước nữa.
Ở tầng tiềm thức,
Teresa xem cách tồn tại này như lối thoát mới khỏi đau khổ - một cách để thật sự
cảm thấy tốt hơn trong cuộc sống và tránh xa nỗi đau. Vậy là cô bắt đầu tạo ra
một nhân diện mới, phản ánh con người “mới” của cô. Tất nhiên, cô sẽ nói rằng
đó là con người thật, con người cô luôn muốn trở thành, và con người mà cô cảm
thấy sâu bên trong rằng mình thật sự là như thế.
Vì vậy cô cảm thấy
tên “Teresa” không còn phù hợp nữa. Cô quyết định đổi tên thành Shanti, vì nó
nghĩa là “bình an”.
Teresa đồng nhất
hoàn toàn với phần mới này của bản ngã. Tất nhiên, cô chắc chắn rằng đó không
phải bản ngã, mà là cái tôi vĩnh cửu chân thật mà cô “đã tìm thấy” và đang cho
phép nó bộc lộ ra ngoài.
Cô bắt đầu tự
nhào nặn bản thân theo hình ảnh của một người được xem là đã thức tỉnh tâm
linh, dựa trên những gì cô tưởng tượng hoặc được người khác nói. Cô bắt chước
các thầy tâm linh khác và những người giống như bà chủ cửa hàng, như thể cô
đang đóng một vai diễn - 24/7.
Cô bắt đầu cư xử
theo cách mà suy nghĩ, lời nói và hành động của mình khớp với hình tượng mà cô
tin rằng một người đã thức tỉnh tâm linh nên có. Cô mua toàn bộ quần áo mới -
những bộ khiến cô trông “tâm linh” hơn, giống các yogi
(những người thực hành yoga) hơn. Cô lặp lại những “chân lý” mà cô nghe các
bậc thầy thức tỉnh khác giảng dạy. Thậm chí, cô quyết định rằng mình cần phải
giúp người khác thức tỉnh, và rằng mình cũng phải được công nhận như một giáo
viên và người chữa lành.
Vì thế, cô bắt đầu
hành trình trở thành một người có sức ảnh hưởng tâm linh trên Instagram. Cô
thay đổi giọng nói của mình để nghe “nữ tính thần thánh” hơn. Cô tham dự mọi sự
kiện tâm linh có thể, để lấy càng nhiều chứng nhận càng tốt nhằm nâng tầm vị thế
của mình trong cộng đồng tâm linh. Cô sống như một người cuồng tín theo bất kỳ
hệ tư tưởng tâm linh nào khiến cô cảm thấy “cộng hưởng”.
Teresa cảm thấy
an toàn trong chuyến hành trình quyền lực ngầm được che giấu bởi lớp vỏ tâm
linh mới này. Sự tự cho mình vượt trội so với “người thường” và những người
“kém thức tỉnh hơn” giúp cô tránh xa nỗi đau và sự tổn thương mà cô từng cảm thấy
trước đây. Dĩ nhiên, nếu bạn hỏi cô, cô sẽ nói ngược lại: “Chúng ta đều hoàn hảo,
từng người trong chúng ta.”
Thế nhưng, giờ
đây Teresa còn cách xa sự thức tỉnh thật sự hơn cả lúc cô rơi vào khủng hoảng
tinh thần. Vấn đề là: cô và cả những người xung quanh cô đều tin điều ngược lại.
Cô hoàn toàn lạc trong bản ngã tâm linh. Cô đồng nhất với nó hơn bao giờ hết.
Và bất kỳ ai không cư xử đúng theo những gì cô đã mặc định rằng một người thức
tỉnh thật sự “phải” làm, thì trong mắt cô - người đó không thức tỉnh.
Teresa lạc vào ảo
tưởng. Cô đang chơi một trò giả vờ mới, và một lần nữa tự lừa dối mình rằng nó
là thật.
Dưới đây là những
dấu hiệu cho thấy một người đang đồng nhất với “nhân diện tâm linh”
#1. Nếu bạn nhạy
cảm, bạn sẽ cảm thấy họ đang giả vờ.
Bạn sẽ cảm nhận
được lớp mặt nạ, vì những gì họ thể hiện ra không khớp với những gì nằm bên dưới.
Hai thứ đó không hòa hợp.
#2. Bạn sẽ cảm
thấy mình bị hạ thấp, bởi vì họ đang trong một “chuyến du hành quyền lực dựa
trên đức hạnh”.
Lời khuyên họ
đưa ra hoặc những thứ họ làm đều nhằm khiến bạn cảm thấy thấp hơn để họ cảm thấy
cao hơn.
Hãy cẩn thận: những
chuyến “lên mặt tâm linh” này thường được ngụy trang thành hành động tốt:
– “chữa lành” mà
họ cho rằng bạn cần,
– cầu nguyện,
– dẫn kênh từ
“hướng dẫn linh hồn” của bạn,
– giới thiệu bạn
với người mà họ nghĩ bạn cần học hỏi,
– chia sẻ “tôi từng
giống bạn ngày trước”,
– hoặc gửi “năng
lượng tích cực” cho bạn.
#3. Tính cách của
họ sẽ rất một chiều.
Vì họ bị kẹt
trong một phần duy nhất của bản thân, thay vì thật sự sở hữu toàn bộ sự đa dạng
và đa chiều của bản ngã con người.
Và bạn nên biết:
những người thực sự thức tỉnh thường rất phức tạp, chứ không phải trở nên đơn
điệu.
#4. Họ gặp vấn đề
nghiêm trọng với cảm xúc và phản ứng cảm xúc. Họ dùng phần “người bảo vệ” này để
trốn tránh cảm xúc tiêu cực. Vì vậy nhân diện của họ được thiết kế để không có
cảm xúc tiêu cực, và từ chối khi người khác có chúng.
“Không phản ứng”
trở thành điều răn bắt buộc.
Họ sẽ phủ nhận,
bác bỏ, né tránh, “thăng hoa hóa”, hoặc diễn giải lại cảm xúc tiêu cực - của
chính họ và của người khác.
#5. Họ sẽ tách rời
khỏi người khác ở một mức độ nhất định, đặc biệt là bất kỳ điều gì “kém hoàn hảo”,
“kém tinh tế”, hay quá… “con người”.
Họ chỉ muốn kết
nối với “phần cao cả” của người khác - cái mà họ gọi là “bản ngã cao hơn”.
Hoặc họ chỉ muốn
mối quan hệ nơi họ ở trên, ví dụ:
– họ là người chữa
lành bạn,
– họ là giáo
viên của bạn.
Cơ chế đối phó
này thường xuất hiện ở những người từng chịu tổn thương trong các mối quan hệ. Thế
nên họ chọn có mối quan hệ với tiềm năng của người khác, hoặc với vũ trụ/Thượng
đế, hơn là với con người thật ngoài đời.
Họ cố đáp ứng mọi
nhu cầu từ bên trong chính mình, và không muốn dính tới sự lộn xộn của con người
và các mối quan hệ giữa người với người.
Nhân tiện, bạn
có thể thấy: Đó chính là một trạng thái của sự kháng cự.
#6. Vì họ bất lực
trước nỗi đau, đặc biệt là trong các mối quan hệ, họ tạo ra nhân diện này để có
quyền lực vượt lên trên nỗi đau. Điều này khiến khái niệm nạn nhân trở nên quá
đe dọa đối với họ. Vì vậy, họ không tin vào sự tồn tại của nạn nhân và sẽ không
thừa nhận điều gì ngoài sức mạnh cá nhân hoặc phúc lành ẩn bên trong mọi tình
huống.
#7. Họ giữ một
giáo điều cực kỳ nghiêm ngặt. Bạn sẽ bắt đầu cảm thấy khi ở cạnh họ giống như cảm
giác khi ở trong một môi trường tôn giáo khắt khe. Bạn sẽ cảm thấy chỉ có một
vài điều được xem là tốt, đúng và có thể chấp nhận. Và bạn phải che giấu mọi thứ
không thuộc những nhóm đó, nếu không bạn sẽ bị đánh giá là “kém thức tỉnh”. Bạn
sẽ không muốn bị đánh giá tiêu cực, và rồi bạn bắt đầu cảm thấy bất an về bản
thân, đặc biệt là về “đức hạnh” của mình. Bạn sẽ cảm thấy mình phải giấu tất cả
những gì không phù hợp với tiêu chuẩn “đúng – tốt – thức tỉnh” của họ.
#8. Họ gặp khó
khăn với bất kỳ câu hỏi nào hướng họ tới sự tổn thương hoặc những sự thật về bản
thân hay về thế giới khiến họ cảm thấy:
– kém giác ngộ,
– không thoải
mái,
– cảm xúc tiêu cực,
– mất sức mạnh,
– quá “con người”,
– mất ổn định,
– yếu đuối,
– không có câu
trả lời,
– bế tắc hoặc thấp
kém.
Họ dùng nhân diện
tâm linh để né tránh tất cả những điều này.
Họ không bao giờ
tự chất vấn bản thân theo những hướng dẫn họ đến sự thật khó chịu đó. Và nếu bạn
chất vấn họ theo cách như vậy, họ sẽ phản ứng như thể bạn vừa phạm vào một điều
răn cấm kỵ.
Họ không quan
tâm đến việc tìm hiểu cái gì là thật, cũng không cam kết với việc liên tục khám
phá sự thật trong mọi tình huống. Thay vào đó, họ cố phủ nhận một phần thực tại
bằng cách dùng một phần thực tại khác để khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn - chẳng
hạn phủ nhận đau khổ bằng cách nói rằng: “Con người tự chọn trải nghiệm cuộc đời
của họ vì họ biết nó mang lại ích lợi nào đó.” - Bạn thấy đó, đó là một sự phủ
nhận.
#9. Một người thực
sự thức tỉnh sẽ không bao giờ muốn bạn chối bỏ, phủ nhận hay tách rời bất kỳ phần
nào của bản thân bạn, dù phần đó có “khó coi” hay “kém cao đẹp” đến đâu.
Nhưng một người
mang nhân diện tâm linh sẽ khiến bạn làm điều ngược lại - bằng lời nói hoặc
hành vi - bởi vì chính họ cũng đang làm vậy với bản thân mình.
#10. Tâm linh của
họ cực kỳ mang tính trình diễn.
Bạn có thể xem
người mang nhân diện tâm linh như một diễn viên phương pháp. Đây là một vai diễn
mà họ nhầm lẫn với con người thật của mình.
Họ phải trở
thành nhân vật đó. Vì vậy họ phải “đi đứng như thế, nói năng như thế, ăn mặc
như thế” - theo cách rất cực đoan - và đặt nó trước mặt bạn như một lời khẳng định
rằng: “Đây là con người thật của tôi.”
Nhưng không có
gì ở họ là nguyên bản cả. Nhân diện của họ được chép lại từ những người tâm
linh đi trước và các trào lưu tâm linh hiện đại - và tin tôi đi, họ sẽ bám rất
sát theo những trào lưu đó.
Nhân diện tâm
linh có lẽ là một trong những hiện tượng khó chịu và rối trí nhất mà bạn có thể
gặp trong cộng đồng tâm linh. Và bạn sẽ gặp nó, nếu bạn chưa gặp. Nó là một rào
cản đối với sự thức tỉnh thật sự và thậm chí là đối với sự kết nối tâm linh
chân thật. Nó chắc chắn là một rào chắn đối với nhận thức.
Tuy nhiên, càng
nhiều người nhận ra sự tồn tại của “nhân diện tâm linh” như một cạm bẫy trên
con đường tu tập, thì nhân diện này càng khó tiếp tục đóng vai trò như một kiểu
gaslight hay một hình ảnh giả dối về sự thức tỉnh trong thế giới tâm linh.
Vậy… bạn có nhận
ra một nhân diện tâm linh không?
Chúc bạn một tuần
tốt lành.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=pyjiUpz3ZCQ
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.