Swaruu Transcripts 1855 - 🌿🏡♻️Xã hội Pleiadian (Taygeta) - Swaruu de Erra

 

Swaruu Transcripts 1855


Xã hội Pleiadian (Taygeta) - Swaruu de Erra

 

05-11-2025





Các bạn sao rồi? Khỏe không? Thứ Ba nữa rồi. Hôm nay mình sẽ làm một buổi trò chuyện nữa trong số những cuộc đối thoại mà Gosia đã có với Swaruu de Erra, và mình sẽ nói về xã hội Pleyadi… à xin lỗi, xã hội Tajetian (Taygeta). Như các bạn đã biết, Tigeta nằm trong cụm sao Pleiadian, nhưng họ không thích bị gọi là Pleiadian, chủ yếu là vì cái bối cảnh “new age” gắn liền với cái tên đó.

 

Rồi, mình bắt đầu với phần giới thiệu.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây. Buổi trực tiếp này tôi không chia sẻ ở nhiều nơi, nên chắc sẽ không có quá đông người xem. Để xem tôi đã chia sẻ buổi trực tiếp này ở đâu. Tôi có chia sẻ trên Telegram, để xem trên Telegram có chạy không. À, có, trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Tôi cũng tạo một nhóm gọi là “Despejando enigmas semillas estelares”. Tôi có chia sẻ, tôi nghĩ là… tôi nghĩ vậy, không chắc lắm, trong cộng đồng YouTube của tôi. Tôi biết có người đã chia sẻ nó lên Facebook, rất cảm ơn. Và nếu bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn khác, tôi gợi ý bạn ghé trang web Swaruu.org. Và nếu bạn muốn tham gia kênh Nous Noble, thì bạn cần nhắn tin cho tôi qua Instagram. Instagram là Despejando Enigmas.

 

 

 

Rồi, được rồi. Mình bắt đầu nha.

 

Tiêu đề gốc là: “Xã hội Pleiadian, phần một”.

 

Và cuộc trò chuyện bắt đầu như sau:

 

Gosia: “Chào buổi chiều, Swaruu. Bạn biết bây giờ tôi muốn nói về điều gì không? Tôi muốn nói về cuộc sống của bạn ở Taygeta, về xã hội của bạn và cách các bạn làm mọi thứ. Tôi nghĩ việc tìm hiểu thêm về đời sống hằng ngày của bạn sẽ vừa thú vị vừa quan trọng. Khi đến thời điểm chúng ta mở xã hội của mình ra để cùng tồn tại liên hành tinh, chúng ta sẽ chuẩn bị tốt hơn và biết mình nên mong đợi điều gì.”

 

Rồi, “chúng ta sẽ biết mình nên mong đợi điều gì”. Và tôi đang nghĩ thế này: thật ra vấn đề không phải là việc người ngoài hành tinh công khai xuất hiện hay không, mà vấn đề nằm ở xã hội loài người trên Trái Đất. Đó mới là vấn đề. Bởi vì nhìn vào tình trạng xã hội hiện nay, trong lúc tôi đang đọc đoạn này cho các bạn nghe, tôi chợt nghĩ tới chuyện: rồi con người sẽ làm gì?

 

Hãy tưởng tượng là người Taygetan - tôi đang nói về người Taygetan, vì đó là chủng tộc mà tôi biết - hãy tưởng tượng là họ đến Trái Đất và công khai xuất hiện. Thì sẽ có rất rất nhiều người, vì đủ thứ lý do mà tôi không thể biết hết được, bởi như các bạn biết rồi đó, mỗi người là một thế giới, sẽ muốn rời khỏi Trái Đất và đi tới ngôi sao Taygeta. Tại sao ư? Vì họ sống trong một xã hội toàn diện, vì họ sống trong sự sung túc, vì họ có mọi thứ. Nhưng vấn đề là, nếu con người Trái Đất đi tới những hành tinh đó, họ sẽ mang theo Ma Trận của mình, mang theo những ý niệm, nỗi sợ, và tất cả những thứ lằng nhằng đó.

 

Về chủ đề này, tôi nhớ là tôi đã từng nói chuyện với Aneeka, và Aneeka nói với tôi: “Đúng vậy, nếu họ đến thì chúng tôi sẽ phải rời đi. Chúng tôi sẽ phải đi nơi khác, không biết là đi đâu, nhưng sẽ là một nơi khác.” - Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Vấn đề của Trái Đất là nhân loại. Nói chung là vậy. Tôi biết là các bạn đang nghe tôi đây thì khác, nhưng nói chung là vậy. Vấn đề là con người. Tôi không nói đến chủng tộc Lyrian, tôi đang nói đến con người Trái Đất. Con người Trái Đất chính là vấn đề.

 

Tại sao? Vì họ không chịu trách nhiệm cho những gì họ tiếp nhận, và họ mang theo vấn đề của mình. Họ mang theo vấn đề của họ. Không phải là “tôi không có vấn đề”, mà là họ mang theo vấn đề của họ. Còn tôi thì không có vấn đề gì hết. Tôi không có vấn đề. Tôi sống tách biệt. Tôi thì có vấn đề gì đâu? Vấn đề là những người đến và mang theo vấn đề của họ, và họ làm ô nhiễm mọi thứ, họ phá hủy mọi thứ.

 

Rồi có người sẽ nói: “Nhưng Robert, vấn đề của người khác thì đâu có ảnh hưởng tới anh, vì đó là vấn đề của họ mà, đúng không?”

 

Ảnh hưởng chứ, tất nhiên là ảnh hưởng. Bởi vì nếu bạn đến đây với những vấn đề của bạn, bạn sẽ làm giảm rung động của khu vực đó. Và rồi một ngày nào đó tôi sẽ phải nói chuyện với bạn, và vì rung động của bạn đang thấp - vì bạn bị phạt tiền, hay vì chính quyền địa phương áp thêm một loại thuế mới nào đó - thì tôi sẽ phải gánh hết. Và tôi không muốn gánh bất cứ thứ gì của ai hết.

 

Hãy để lại ý kiến của bạn trong phần bình luận xem bạn nghĩ sao. Tôi đang nói theo kiểu khái quát. Chỉ cần nhìn vào thế giới hiện nay là đủ thấy. Con người sẽ muốn trốn khỏi Trái Đất, trốn đi vì họ có quá nhiều vấn đề. Nhưng vấn đề là, vấn đề của bạn thì bạn sẽ mang theo cùng với mình. Hiểu không?

 

Ví dụ như, những ai đã xem buổi live mà chúng tôi làm cùng Lorena Martín từ kênh “Resonando con tu esencia” và Jaume Su từ kênh “El mundo del Ojo”, chúng tôi đã nói về điện ảnh, và một trong những bộ phim đó là… đại loại là Trái Đất không còn thực vật nữa, không còn hệ sinh thái nữa, và điều mà nhân loại quyết định làm là đặt mọi thứ lên những con tàu, và trên những con tàu đó họ mang theo thiên nhiên để bảo vệ nó theo một cách nào đó. Rồi có một mệnh lệnh từ Trái Đất nói rằng họ cần những con tàu đó, và họ không thể tiếp tục gánh vác toàn bộ mớ hỗn độn đó nữa.

 

Và lúc đó nảy sinh một tình huống tiến thoái lưỡng nan: bạn sẽ làm gì, bạn đi cùng thiên nhiên hay bạn ở lại với nhân loại?

 

Với tôi thì rất rõ ràng. Tôi đi cùng thiên nhiên, tôi bỏ lại nhân loại. Tại sao? Bởi vì đó là một nhân loại mà, như Jaume Su đã nói, không có gì chung với bạn, họ trống rỗng, không có gì… nghĩa là, bạn quay lại Trái Đất và bạn sẽ phải nuốt trọn toàn bộ vấn đề của nhân loại. Cái ống thổi bắn phi tiêu (vắc xin), cờ phướn “xanh” (biến đổi khí hậu), lễ đấu bò tót (đại dịch), bạn sẽ phải nuốt hết tất cả. Các bạn hiểu tôi đang muốn nói gì không?

 

Vậy nên tôi đã quyết định sống tách biệt, ở trong “bong bóng thực tại” của riêng mình, dù có không gặp ai đi nữa, bởi vì thật ra tôi có quay về Trái Đất thì cũng chẳng có ai ở đó cả.

 

Lúc nào cũng ôm hy vọng là sẽ có người ngoài hành tinh xuất hiện. Có người thì nói: “Cứ chờ tiếp đi.” Không, không, không. Tôi là người tạo ra thực tại của chính mình. Điều đó thì tôi rất rõ.

 

Xem mọi người ở đây nói gì nào.

 

José Luis Martínez hỏi: “Vậy còn chuyện xã hội ảnh hưởng đến hành vi của con người thì sao?”

 

Đó chính là điều chúng ta đang nói tới đó. Xã hội Trái Đất đang ảnh hưởng đến con người. Và đó cũng là điều chúng ta từng nói: vấn đề là người ta không xem video. Đó mới là vấn đề. Trong mấy video đó có nói rất nhiều điều rất hay. Chúng tôi từng nói về một bộ phim kia, có một người nằm trên giường, rồi có một thực thể xuất hiện bên cạnh. Và người đó nói rằng, nhiều năm trước, khi con người xem những hình ảnh như vậy, họ phản ứng rất mạnh, họ phản ứng dữ dội. Thế thì bằng cách nào đó, thông qua điện ảnh, thông qua xã hội, thông qua các kênh truyền thông chính thống, người ta đang “nhào nặn” nhân loại để họ có thể chấp nhận mọi vấn đề. Chấp nhận hết.

 

Rõ ràng là họ thay đổi tư duy của xã hội từng chút một, thông qua phim ảnh, thông qua bất cứ thứ gì. Vậy nên để con người chấp nhận thì phải thông qua điện ảnh, truyền hình - mà truyền hình thì là thứ tệ hại nhất - xem toàn bộ đống rác rưởi trên TV. Một chuyện là bạn có cái TV trong nhà như một cái gương, như một bức tranh trang trí, hãy dán băng keo kín cái camera đang “nhìn trộm” bạn là xong.

 

Chính là xã hội đang thao túng bạn. Nhưng khoan, khoan đã - lỗi là ở người dân, vì họ không chịu chịu trách nhiệm. Họ cái gì cũng gật đầu “vâng”, nuốt hết, nuốt hết. Ví dụ nhé, để các bạn thấy rõ: ở Barcelona, tôi cần hai bình gas cho xe nhà di động. Hai bình gas. Tôi đã cầm chúng bằng tay mình rồi. Bằng chính tay tôi. Tôi chuẩn bị mang đi. Hai bình gas nằm ngay trong tay tôi. Thế mà ông nhân viên ở cây xăng nói với tôi: “Bao bì.” Tôi hỏi: “Bao bì gì?” “Bao bì rỗng.” Tôi nói: “Bao bì gì cơ?” “Bao bì rỗng để tôi đổi cho anh.” Tôi nói: “Tôi không có.” “Vậy thì tôi không bán cho anh được.” Tôi hỏi: “Ủa, tại sao không bán cho tôi, tôi trả tiền mà?” “Không, không, không được. Anh phải gọi chỗ này, chỗ kia, làm thủ tục này nọ.”

 

Tóm lại là, dù tôi đã cầm bình gas trong tay, tôi vẫn phải đi 90 km chỉ để kiếm được hai bình. Các bạn biết tôi làm gì không? Tôi quyết định trải qua cả mùa đông không có gas - mà là ở Phần Lan đó. Tôi tới Phần Lan, vào một cửa hàng kim khí, nói: “Cho tôi một bình gas.” Và họ nói: “Không vấn đề gì.” Xong, cái rụp. Không có vấn đề gì hết. Vấn đề duy nhất là tôi phải chỉnh lại đầu ra của ống gas.

 

Nhưng vì con người cứ nuốt hết, nuốt hết, nuốt hết, nên chính bạn là người chịu trách nhiệm cho xã hội của mình. Tôi thì tôi rất rõ điều đó. Tôi không hợp với Barcelona chút nào. Tôi không chịu nổi từng đó lừa đảo, từng đó kẻ trục lợi. Không chịu nổi. Vậy tôi làm gì? Tôi đi. Tôi đi xa 4.000 km. Đi 4.000 km cho khuất mắt, bởi vì tôi không đồng ý với cái xã hội theo hướng hậu nhân loại đó - thứ tệ hại nhất. Hiểu tôi muốn nói gì không? Tôi thậm chí còn không tìm ra đủ từ để miêu tả. Tệ nhất của tệ nhất. Thứ duy nhất tốt là đồ ăn và bãi biển. Hết. Chỉ có vậy thôi.

 

Vậy nên, vấn đề trước hết là ở con người. Bởi vì bên trong bạn như thế nào thì bạn phản chiếu ra bên ngoài như thế đó. Và chính cái bên trong đó, khi được phản chiếu ra ngoài, sẽ tạo ra xã hội mà bạn đang sống. Dù bạn có thích hay không. Chính trị gia tham nhũng? Là do bạn tạo ra. Chính bạn tạo ra. Hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Để xem khán giả nói gì thêm nào. Buổi này bắt đầu sôi động rồi đó. Đây là cái hay của mấy buổi trực tiếp.

 

miguelgavideapena: “Chào mọi người. Hãy nghĩ rằng Trái Đất vận hành dựa trên lợi ích, bất kể đó là lợi ích gì.

 

Đúng rồi, dĩ nhiên Trái Đất vận hành theo lợi ích. Nhưng ai là người tiếp sức cho những kẻ đó? Là dân chúng. Là người dân. Người dân phải chịu trách nhiệm. Người dân phải chịu trách nhiệm cho những gì mình làm, những gì mình xem, và những gì mình tiêu thụ. Nếu không thì không có gì thay đổi hết.

 

Quay lại chủ đề tôi đang nói lúc nãy.

 

Swaruu nói: “Chào Gosia, tôi đồng ý. Bạn muốn hỏi gì thì cứ hỏi. Tôi ở đây vì bạn.”

 

Gosia nói: “Tuyệt vời, cảm ơn bạn rất nhiều. Vậy chúng ta bắt đầu với các hành tinh của bạn nhé. Ở Taygeta có tổng cộng bao nhiêu hành tinh?”

 

Swaruu trả lời: “Có bốn hành tinh, ba hành tinh loại M và một hành tinh loại P.”

 

Gosia: “Vậy hành tinh loại M và loại P là gì?”

 

Swaruu: “Nhiệt độ trung bình của hành tinh loại M là từ 0°C đến 50°C. Còn hành tinh loại P thì trung bình từ -50°C đến 0°C.”

 

Nói thật nhé, 50 độ là nóng kinh khủng luôn đó. Tôi nhớ hồi ở Pháp, có một đợt nắng nóng khủng khiếp ở châu Âu, nhiệt độ lên tới 40 độ. Tôi nhớ rất rõ, tôi bước ra khỏi xe, lúc đó đang đi cùng một cô gái, cô ấy nhìn tôi chằm chằm rồi nói: “Trời ơi!”

 

Tôi hỏi: “Gì vậy?”

 

Cô ấy nói: “Anh đang bốc hơi kìa!”

 

Tôi bắt đầu toát hơi nước thật, mồ hôi bốc lên vì nóng. Thật sự rất kinh khủng. Vậy thử tưởng tượng 50 độ coi. Còn -50 độ thì cũng vậy thôi. Tôi không biết cái nào tệ hơn: lạnh -50 hay nóng 50 độ. Tôi thật sự không biết.

 

Người sống ở xứ nóng thì nói nóng là tệ nhất. Người sống ở xứ lạnh thì nói lạnh là tệ nhất. Cá nhân tôi thì nghĩ rằng, nếu nói về việc ở ngoài trời, thì cái lạnh khó chịu hơn. Tại sao? Vì bạn không thể tháo găng tay, không thể để mặt trần, không làm được gì hết. Quần áo thì không hiểu sao lại rách ra như giấy. Thật sự là điên rồ. Còn nóng thì bạn ra bóng râm là thấy đỡ hơn chút, đúng không? Tôi nghĩ vậy.

 

Khí hậu Venezuela thì đúng là tuyệt vời. Ở Tây Ban Nha cũng vậy, cũng rất tốt. Nhưng thử tưởng tượng một tuần liền 40–50 độ mà không có một giọt nước mưa xem, thì sẽ ra sao.

 

Mọi người ở đây nói gì nào? Tôi đang đọc bình luận.

 

annelie: “Người dân đã bị nhồi sọ đến mức không còn thấy rằng tất cả những điều này hoàn toàn không bình thường!.”

 

Đúng vậy. Họ không còn thấy rằng tất cả những thứ này là không bình thường. Họ coi mọi thứ như là “đương nhiên phải vậy”. Nhưng không, mọi thứ không nhất thiết phải như vậy. Họ thấy nó hợp lý. Họ thấy nó hợp lý, và đó mới là điều điên rồ thật sự.

 

Rồi, mình tiếp tục nhé. Rồi các bạn sẽ thấy.

 

Gosia nói: “Được rồi. Vậy thì có hành tinh Temmer, Erra. Còn hành tinh nào nữa không? Còn những hành tinh nào khác, và hành tinh loại P là hành tinh nào?”

 

Swaruu trả lời: “Có một hành tinh tên là Dakote, xa mặt trời Taygeta nhất. Thuộc loại P, lạnh. Toàn bộ là dạng lãnh nguyên Bắc Cực, nhưng lại tràn đầy sự sống và có cư dân sinh sống.”

 

Họ đang nói về hành tinh Dakote. Vâng, thì về cơ bản nó giống như vùng Bắc Cực vậy.

 

Rồi Gosia nói: “Thật hấp dẫn. Vậy hành tinh thứ tư là gì? Temmer, Erra, Dakote và…?”

 

Swaruu trả lời: “Tên của nó gây tranh cãi. Hành tinh đó tên là Procyon. Gây tranh cãi vì nó nghe giống như ngôi sao Proceon. Nhưng không hề liên quan gì đến Proceon cả. Điều này cần phải nói cho rõ. Điều này mọi người cũng cần phải hiểu cho rõ. Nó nghe giống thôi, chứ hoàn toàn không liên quan gì đến hành tinh của chúng tôi.”

 

Swaruu tiếp tục nói: “Cần nhớ rằng tất cả những cái tên này - Erra, Temmer, v.v. - chỉ là những từ gần đúng nhất để diễn tả bản chất của chúng khi chuyển sang ngôn ngữ Taygetan. Có người nói rằng “Temmer” trong tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là “sợ hãi”. Đúng là trong tiếng Tây Ban Nha, “temmer” có nghĩa là sợ. Nhưng điều đó là vô lý. Tôi nhớ rất rõ, vì cuộc trò chuyện này đã khá lâu rồi, từng có một gã nào đó - một tay phá đám - nói rằng “Temmer” nghĩa là “sợ”.”

 

Đó là một trong những chiêu trò của những kẻ tung tin sai lệch: chơi chữ. “Temer” là “sợ”, còn “Temmer” lại là một chuyện khác. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Tôi rất muốn xem cái ông “miệng to” đó sống ở Phần Lan này thì sao, nơi mà một từ có thể mang bốn hay năm nghĩa khác nhau. Bạn hiểu không? Giờ tôi đang cố nhớ một từ… nhưng không nhớ ra. Có những từ mà bạn có thể nói chuyện cả buổi chỉ xoay quanh nó, vì nó có quá nhiều nghĩa. Thật sự là điên rồ. Hoàn toàn điên rồ.

 

Swaruu nói tiếp: “Điều đó thật vô lý. Trong tiếng Pháp, nó cũng có nghĩa là ‘sợ’. Trong ngôn ngữ của Taygetan nó có nghĩa là vùng đất của biển, nó sẽ mang một ý nghĩa khác. Ở những ngôn ngữ khác, nó lại mang những ý nghĩa khác nữa.”

 

Và Gosia nói: “Ồ, rõ ràng rồi. Vậy Erra thực sự giống như một hành tinh song sinh của Trái Đất phải không? Tôi nghĩ bạn đã nói vậy trước đây.”

 

Swaruu trả lời: “Rất giống. Erra rất giống Trái Đất, nhưng không có sa mạc và lạnh hơn Trái Đất.”

 

Gosia nói: “Ồ, tiếc thật, vì tôi lại thích sa mạc.”

 

Rồi Swaruu nói: “Ngược lại, Temmer có rất nhiều sa mạc. Nó giống một hành tinh thiên đường đại dương hơn. Erra thì chủ yếu là rừng, còn Temmer thì không có mùa đông - chỉ có xuân, hè, thu, rồi lại xuân trở lại. Tức là không có mùa đông.”

 

Thú vị đúng không? Không có mùa đông. Giống như ở Tây Ban Nha vậy. Ở Tây Ban Nha, tôi nghĩ là bây giờ người ta vẫn mặc áo tay ngắn, đúng không? Tôi cũng không chắc nữa. Nhìn tôi nè. Cái này gọi là “braga” trong tiếng Tây Ban Nha, một cái khăn ống. Tôi mặc thế này là vì chưa bật sưởi thôi. Ngoài trời thì lạnh rồi. Ở đây người ta đã bắt đầu mang xe nhà di động, xe tải, xe cắm trại đi kiểm tra để chuẩn bị cho mùa đông, vì nếu không là dễ bị kẹt giữa đường lắm. Bây giờ người ta hay nói: “Nếu bạn thấy lạnh là vì bạn mặc đồ không đúng.”

 

Xem mọi người nói gì nào. Tôi đang đọc bình luận.

 

Francesc: “Ở đây đã lạnh rồi. Tôi rất thích mùa thu.”

 

Ừ, tôi cũng rất thích mùa thu. Màu sắc của nó thật sự rất đẹp. Cây cối đổi màu nhìn đã lắm. Nhưng nếu bạn để ý kỹ, thiên nhiên rất thông minh. Ở đây, hầu hết cây đã rụng lá hết rồi. Tại sao? Vì sắp có một trận tuyết rất lớn. Cây đã rụng lá hết, trừ mấy cây thông và đại loại vậy. Thật sự là rất ấn tượng.

 

Gosia hỏi một điều thú vị: “Vậy là không có tuyết sao?”

 

Swaruu trả lời: “Tuyết trên Temmer à? Không, không bao giờ. Erra thì có. Nhiệt độ có thể xuống tới -40, -50 độ, có nơi tới -80 độ. Có tuyết rất nhiều. Nhưng vào mùa xuân và mùa hè thì rất dễ chịu, xanh tươi khắp nơi. Khoảng 80% là rừng.”

 

Khi nói về tuyết, tôi đoán là họ nói về tuyết rơi. Dĩ nhiên, nếu có núi cao thì vẫn sẽ có tuyết, chuyện đó là hiển nhiên. Giống như ở Tây Ban Nha, lên dãy Pyrenees thì có thể thấy tuyết quanh năm, nhưng chỉ ở trên cao thôi.

 

Xem khán giả nói gì nào.

 

Bronikita: “Ở Cádiz thì nóng, và ngày mai có mưa.”

 

Có vẻ như cái lạnh cũng sắp tới rồi. Ừ, cũng tới lúc rồi.

 

Gosia hỏi tiếp: “Các hành tinh của bạn lớn cỡ nào? Có giống Trái Đất không?”

 

Swaruu trả lời: “Erra nhỏ hơn Trái Đất khoảng 10%. Temmer nhỏ hơn khoảng 8%, gần như tương đương, và trọng lực chỉ khoảng 0,8 so với Trái Đất.”

 

Gosia hỏi: “Vậy thì đi lại sẽ nhẹ hơn?”

 

Và Swaruu trả lời: “Đúng vậy, nhẹ hơn nhiều. Đi lại trên những hành tinh đó dễ hơn trên Trái Đất. Với chúng tôi thì điều đó là bình thường. Bạn chỉ nhận ra sự khác biệt khi đi trên Trái Đất. Bạn cảm thấy nặng nề, giống như vừa bước ra khỏi một cái hồ sau khi bơi lâu vậy. Trọng lực trên các con tàu cũng được điều chỉnh ở mức 0,8 so với Trái Đất. Với chúng tôi, đó đơn giản là mức phù hợp.”

 

Nếu bạn còn nhớ, khi tôi chia sẻ cuộc trò chuyện với Rashell de Temmer, cô ấy cũng nói điều tương tự, chỉ là dùng từ khác. Cô ấy nói rằng khi ở Trái Đất, mọi thứ có cảm giác rất “đặc”, rất nặng, đến mức đi lại cũng khó. Đó là vì trọng lực khác. Và cô ấy còn nói rằng họ cảm nhận được mật độ của Trái Đất - tức là mật độ 3D, tần số của toàn bộ nhân loại. Họ cảm nhận được điều đó, và nó khiến họ nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực. Họ chỉ có thể ở lại khoảng hai tuần là phải rời đi. Hãy tưởng tượng xem.

 

Còn chúng ta thì đã quen với tất cả những suy nghĩ tiêu cực đó rồi. Chúng ta đã bình thường hóa nó. Việc sống và đi lại dưới trọng lực này cũng đã được bình thường hóa. Mọi thứ đều đã trở thành “bình thường”.

 

Mọi người ở đây nói gì nào?

 

JMV: “Trên Trái Đất, bạn nặng hơn khoảng 20%.”

 

Jorge Tania nói: “Chào, bạn khỏe không? Tôi sống gần bờ biển ở Argentina, nhiệt độ khoảng 18 độ.”

 

18 độ thì ổn quá rồi.

 

Eva nói: “Mùa thu là mùa tôi thích nhất.”

 

Ừ, đúng rồi, mùa thu là mùa rất dễ chịu, vì không quá lạnh, mà màu sắc thì… nếu bạn ở giữa thiên nhiên thì đúng là tuyệt vời luôn. Màu sắc đẹp không tả nổi.

 

Còn nếu không may - tôi nói là “không may” - vì sẽ có người cho rằng sống trong thành phố là may mắn, thì lại là chuyện khác. Tôi nói vậy vì tôi đã sống ở Barcelona rất nhiều năm, rất rất nhiều năm. Và ở đó, thứ tôi thấy không phải là màu xanh của thiên nhiên. Đúng là cũng có nhiều cây trên đường phố, ít nhất là những khu tôi hay đi thì có nhiều cây, nhưng nó không thể so với màu sắc bạn thấy ở những nơi như ở đây. Không, không hề giống. Có những loại cây gọi là “cây plane” (Cây Huyền Linh, họ cây phong), chỉ toàn gây dị ứng, và người ta còn muốn chặt bỏ hết. Tôi nhớ rất rõ chuyện đó.

 

annelie: “Bây giờ ngoài trời là 13 độ, nhưng vài ngày trước chỉ có 3 độ.”

 

Ổn mà. Ở chỗ tôi bây giờ là 8 độ, đang mưa. 8 độ và mưa.

 

Gosia hỏi: “Trên những hành tinh đó có thành phố không?”

 

Swaruu trả lời: “Erra ban ngày trông rất giống Trái Đất. Erra, Terra - như một hành tinh song sinh. Và vâng, chúng tôi có thành phố. Thành phố lớn nhất nằm trên đảo Toleka City (thuộc Temmer), nhưng phần lớn là những thành phố nhỏ rải rác khắp nơi. Chúng tôi không có quá nhiều dân.”

 

Tổng dân số - nghe cho kỹ nè: “Tổng dân số là 38 triệu người trên bốn hành tinh. Có một vài thành phố lớn, nhưng không phổ biến. Tổng cộng chưa tới 10 thành phố lớn trên tất cả các hành tinh.”

 

Nghe vậy làm tôi nhớ ngay tới Phần Lan, Thụy Điển và Na Uy, để mọi người dễ hình dung. Ví dụ với người Tây Ban Nha cho dễ hiểu nhé. Tây Ban Nha hiện có khoảng 50 triệu dân. Hãy tưởng tượng toàn bộ bán đảo Iberia, cộng thêm quần đảo Canary và Balearic, mà chỉ có khoảng 9 triệu dân thay vì 50 triệu. Và trong số 9 triệu đó, giả sử khoảng 5 triệu tập trung ở Andalusia và Murcia. Thì phần phía bắc Tây Ban Nha sẽ gần như trống rỗng.

 

Đó chính là Phần Lan. Phần Lan giống như “vùng trống” của Tây Ban Nha vậy. Na Uy cũng vậy, Thụy Điển cũng vậy. Phần lớn dân số tập trung ở phía nam, phía bắc thì gần như không có gì. Không có gì hết. Nếu có làng thì cũng rất nhỏ, nhỏ xíu. Không có gì cả.

 

Vậy thì hãy tưởng tượng Temmer hay Erra. Tưởng tượng toàn bộ Tây Ban Nha, Balearic và Canary, mà chỉ có, ví dụ, 2 triệu người sống rải rác khắp nơi. Nhà cửa sẽ cực kỳ thưa thớt, rất cách xa nhau. Vì vậy, như chúng ta sẽ thấy sau này, bạn có thể xây nhà ở bất cứ đâu, miễn là không làm phiền đến động vật hoang dã hay thực vật. Bạn muốn xây nhà ở đâu cũng được, không vấn đề gì. Không vấn đề gì cả. Vì sao? Vì người thì ít mà đất thì nhiều.

 

Không giống như nơi tôi từng sống. Tôi không biết các vùng khác của Tây Ban Nha thế nào, tôi không rõ. Tôi chỉ biết khá rõ vùng Catalonia. Ở đó có sự đầu cơ đất đai do chính các chính quyền địa phương tạo ra, khiến nhà ở trở nên cực kỳ đắt đỏ. Nhưng tất cả những điều đó đều là “thiết kế có chủ đích”. Tại sao? Chính xác là để dân số không phát triển. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Mọi thứ đều được thiết kế sẵn. Những người này rất thông minh. Họ đẩy giá nhà lên, họ biết rằng người trẻ sẽ không thể tự lập cho đến rất nhiều năm sau, và gần như chỉ có thể sinh tối đa một đứa con, may lắm thì hai. Và họ liên tục tạo ra vấn đề để người ta không muốn sinh con. Và bây giờ thì chúng ta đang thấy kết quả rồi đó. Tất cả đều là thiết kế.

 

Ở Phần Lan thì không có kiểu đầu cơ như ở Tây Ban Nha. À, xin lỗi, tôi chỉ biết Tây Ban Nha qua Catalonia thôi, các vùng khác có giống vậy không thì tôi không chắc.

 

Có người nói: “Tôi yêu cái lạnh.”

 

Còn tôi thì tôi thích tuyết. Tôi rất thích tuyết. Ừ. Mặc đồ kiểu củ hành: mặc vào rồi cởi ra.

 

Có người nói: “Lẽ ra tôi nên sinh ra ở Hà Lan.”

 

Hà Lan rất đẹp, đúng là rất đẹp. Nhưng cá nhân tôi thì tôi thích Đức hơn. Đức. Không phải Anh, mà là Đức. Đức thì không phải bàn. Tôi đã đi hầu hết các nước châu Âu, trừ Thụy Sĩ. À không, tôi cũng chưa đi Ba Lan và vài nước Baltic. Tôi có đi Estonia, Hungary. Tôi chưa đi Romania, Albania. Cũng chưa đi Hy Lạp. Nhưng chừng đó là đủ để tôi nói rằng, với tôi, quốc gia phát triển nhất, cường quốc số một, nhìn là thấy ngay - Đức. Đức. Đức, không cần bàn cãi.

 

Bạn nhìn là thấy liền. Đức. Không phải nói nhiều. Có người nhắc tới Rừng Đen. Tôi chưa từng đi Thụy Sĩ.

 

Và một nơi tôi cũng rất thích là Amsterdam. Thật sự là rất đẹp, rất đẹp, rất đẹp.

 

Rồi, mình tiếp tục nha.

 

Swaruu nói: “Thành phố thủ đô Toleka là thành phố lớn nhất, với khoảng 700.000 cư dân.”

 

Nhiều đó chứ.

 

Thành phố này nằm trên hòn đảo chính là Toleka, thuộc hành tinh Temmer. Thành phố Toleka rất rộng, không giống các thành phố trên Trái Đất. Điều đó có nghĩa là giữa các tòa nhà có rất nhiều khu vực hoang dã, rất nhiều không gian mở, và không bao giờ xảy ra tình trạng ùn tắc.”

 

Giống như Phần Lan vậy. Ở đây, nhà cửa xung quanh hòa quyện với thiên nhiên một cách… hòa quyện thật sự. Bạn bước ra là gặp rừng, có thể thấy hươu, thấy cáo. Còn sóc và thỏ thì khỏi phải nói, nhiều vô kể. Rồi đủ loại chim: chim gõ kiến, đủ thứ chim khác nhau. Thật sự là choáng ngợp với số lượng và sự đa dạng của các loài chim ở đây. Ngoài ra còn có rất nhiều quạ đen, và một loại quạ rất lớn, màu đen pha xám, to cỡ như… lớn hơn cả con gà. Gần chỗ tôi ở, chúng từng làm tổ. Tôi nhớ rất rõ, hồi đó có một con còn nhỏ, hay bay vào vườn. Bây giờ nó vẫn ở đây, vẫn quanh quẩn trên mấy tán cây. Ở đây cũng có rất nhiều chim diệc. Tôi còn có một trải nghiệm mang tính huyền bí với một con hươu nữa.

 

Còn tôi thì nói thật, tôi thích một hòn đảo hơn - kiểu như Mauritius hay Maldives.

 

Mình quay lại chủ đề chính.

 

À, nhân tiện nói luôn: trên Temmer có rất nhiều đảo. Nhưng nơi có vô số đảo thì chính là Phần Lan này - rất rất nhiều đảo. Tôi muốn đi thăm một cái hồ khổng lồ, to như một vùng biển. Bên trong hồ đó có các hòn đảo. Nghĩ tới việc sống trên một hòn đảo nằm trong một cái hồ lớn như vậy, tôi thấy cũng không tệ. Không tệ chút nào. Vì rất khó để kiểm soát bạn. Rất khó. Thật sự rất khó, bởi vì có quá nhiều đảo, không thể kiểm soát hết được.

 

Còn nếu bạn sống trên một hòn đảo lớn hơn, như Ibiza hay Mallorca chẳng hạn, thì khác. Ở đó là bạn bị kiểm soát rồi. Không có đường thoát. Không thể trốn đi đâu được. Và đó là điều tôi không thích: không có lối thoát. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Ví dụ ở Phần Lan, vấn đề là đất nước rất rộng, nhưng cũng bị kiểm soát ở một mức độ nào đó. Điều này cũng đúng với Na Uy và Thụy Điển. Bởi vì để ra lục địa, bạn chỉ có hai cách: hoặc qua cầu, hoặc đi phà. Và ở đó thì luôn có kiểm soát. Bạn buộc phải đi qua đó, không có lựa chọn nào khác. Còn như ở Tây Ban Nha thì khác. Bạn cứ thế chạy xe lên Pyrenees, sang Pháp, đi tiếp… không vấn đề gì. Rất rộng, rất thoáng.

 

Ở đây thì khác. Tôi nói chỉ là giả định thôi, không nhất thiết là sẽ xảy ra, nhưng ở đây bạn có thể đi thẳng sang Nga. Nhưng vào Nga thì họ sẽ hỏi bạn có visa không, không thì họ có thể coi bạn là gián điệp. Nhưng dù sao thì Phần Lan, Na Uy và Thụy Điển vẫn rất rộng, cực kỳ rộng. Biên giới gần như không tồn tại. Rộng tới mức bạn có thể đi vào từ bất cứ đâu. Thật sự rất choáng.

 

Có người nói: “Nhiều cơn bão lớn thường đổ vào các hòn đảo.”

 

Có người khác nói: “Mọi thứ rất giống với Ushuaia, miền nam Argentina.”

 

Đúng vậy. Bắc Âu rất giống miền nam Argentina và miền nam Chile. Rất giống, cực kỳ giống.

 

Swaruu tiếp tục nói: “Temmer là nơi tập trung nghệ thuật, âm nhạc và phần lớn đời sống xã hội. Nó nằm sát biển, là một cảng cho tàu vũ trụ và tàu biển, vì Temmer là một hành tinh đại dương, chỉ có các hòn đảo và không có lục địa.”

 

Hòn đảo lớn nhất là Toleka, và nó có diện tích tương đương New Zealand.”

 

Thú vị không? Đảo lớn nhất là Toleka, bằng New Zealand.

 

Và để ý kỹ nhé: Erra giống Trái Đất, còn Temmer thì giống Sao Kim. Vấn đề là Sao Kim đã bị che giấu với chúng ta.

 

Có người sẽ nói: “Ông này phóng đại quá.” Không, không phải vậy. Họ muốn bạn nghĩ rằng tôi đang phóng đại.

 

Chỉ cần suy nghĩ một chút thôi, cho não hoạt động một chút, là bạn sẽ thấy: điều đang xảy ra với Sao Kim cũng giống hệt như với Nam Cực. Người ta nói rằng ở Nam Cực có các căn cứ, có đủ thứ, có cả cảng không gian. Nhưng người ta lại tin vào phiên bản chính thống rằng ở đó chẳng có gì cả. Và Sao Kim cũng bị đối xử y hệt như vậy.

 

Tôi nói điều này cho những ai theo dõi tôi trên Red Agartha hay ở nơi khác: tôi sẽ nói sâu hơn về chuyện này trên X. À, tiện đây nhắc luôn, các bạn có thể theo dõi tôi trên X. Tôi không chia sẻ buổi trực tiếp này trên X, nhưng vẫn có thể theo dõi tôi ở đó.

 

Tôi đã chia sẻ một điều rất thú vị. Tôi muốn nghiên cứu kỹ chuyện này. Chắc chắn là có thứ gì đó ở Nam Cực. Tất nhiên, người Taygetan đã nói rất rõ về Nam Cực rồi: cái hốc rỗng ở trung tâm, các căn cứ, nơi Liên đoàn đưa ra mệnh lệnh cho con người Trái Đất. Tất cả những điều đó chúng ta đã nói rồi.

 

Nhưng giờ hãy nhìn thêm điều này. Chắc chắn có thứ gì đó ở Nam Cực. Và tôi sẽ trích dẫn lời của một người mà các bạn đều biết:

 

“Chúng tôi đã phát hiện ra những thứ mà lẽ ra không nên phát hiện. Chúng tôi đã thấy gương mặt của cái ác, và tất cả chúng ta - bạn, tôi, tất cả - đều đang gặp nguy hiểm.” - Buzz Aldrin.

 

Các bạn thấy sao? “Tất cả chúng ta đều đang gặp nguy hiểm.” “Chúng tôi đã thấy gương mặt của cái ác.” Buzz Aldrin nói đó.

 

Vậy thì rõ ràng là có chuyện khác đang diễn ra. Tại sao người ta lại tin chính trị gia? Các bạn không thấy những chính trị gia bán mình cho kẻ trả giá cao nhất hành xử thế nào sao? Một người đã bán mình vì tiền thì họ sẽ làm mọi thứ được yêu cầu, áp đặt lên chính công dân của họ.

 

Nếu họ bắt buộc dạy trong trường học rằng Sao Kim là một hành tinh toàn axit sulfuric, bạn sẽ tin điều đó. Rồi khi bạn lớn lên, có một kênh YouTube khoa học, bạn sẽ lặp lại y như con vẹt: “Sao Kim là hành tinh axit.” Trong khi tàu thăm dò, hình ảnh, dữ liệu… tất cả đều đã bị làm giả. Tất cả đều bị làm giả. Và con người thì không thấy, không thấy, không thấy.

 

Chúng ta đã thấy điều đó rồi, vào thời “mấy mũi tiêm sinh thái”. Thật sự là choáng. Bây giờ đúng là có nhiều người đang tỉnh ra hơn, nhưng vẫn phải cẩn thận.

 

Vậy đó, Temmer giống hệt Sao Kim. Sao Kim toàn là đảo. Đó chính là điểm tôi muốn nói. Sao Kim là một hành tinh của những hòn đảo.

 

Francés: “Tôi ý thức được những gì xung quanh mình và tôi không sợ.”

 

Anelí: “Các nhà khoa học nói rằng trên Sao Kim mưa axit. Khi nghe như vậy, con người chỉ có thể tin rằng ở đó không có sự sống.”

 

Chính xác. Và điều tương tự cũng xảy ra với Sao Hỏa. Hoàn toàn giống nhau. Chính họ đã nói rồi: trên Sao Hỏa có các chủng loài bò sát, có con người, và có cả các mô thức tôn giáo.

 

Nghĩa là, sự sống trong vũ trụ là điều luôn luôn tồn tại, chứ không phải là ngoại lệ. Nó là điều bình thường, đúng không?

 

Và còn chuyện này nữa: Beatriz Villarroel đã phát hiện - và đưa ra bằng phương pháp khoa học - rằng thông qua các bức ảnh được chụp trước cả khi Trái Đất có vệ tinh, trước toàn bộ chương trình không gian và mấy thứ sau này. Hình như là vào khoảng những năm 1950 gì đó. Người ta chụp ảnh và cô ấy nói rằng: từ Bắc bán cầu, cô đã nhìn thấy hơn 30.000 vật thể không xác định, nhưng là nhân tạo. Nhân tạo, bởi vì cách chúng di chuyển là kiểu nhân tạo. 30.000. Và rồi cô ấy còn nói thêm là 30.000 nữa ở Nam bán cầu  .

 

Vậy thì tất cả những thứ đó từ đâu ra? Mấy vệ tinh đó, toàn bộ hệ thống đó là của ai? Là của ai hết vậy? Và tại sao chúng ta không nhìn thấy chúng, hoặc chỉ thấy được những thứ rất nhỏ? Tại sao? Bởi vì chắc chắn họ có một dạng công nghệ nào đó mà chúng ta không biết, có khả năng che giấu thực tại theo cách nào đó. Che giấu. Che giấu. Thật sự là một điều điên rồ. Cách họ lừa dối nhân loại… thật sự là không thể tin nổi. Không thể tin nổi.

 

Nam Cực giống như thư viện Vatican - “chỉ dành cho nội bộ giới tinh hoa”.

 

Ở phía Nam thì đầy thảm thực vật, phía Bắc thì sa mạc và tuyết. Ở cực Nam thì… kiểu như đưa bạn đi nghỉ mát ở Siberia vậy. Nhưng mà lạnh thì lạnh thật. Ở vùng Siberia đó, theo những gì người ta nói, nhiệt độ còn thấp hơn cả Phần Lan nhiều. Tôi chưa từng tới đó, nhưng qua mấy video tôi xem thì đúng là vậy.

 

Ở đây, khi mùa đông tới và nhiệt độ xuống -20 độ, tôi muốn làm cái trò với cái ly nước. Bạn đổ đầy một ly nước, hất nó lên không trung, và khi rơi xuống thì… nó rơi thành tuyết. Tuyết luôn. Nhưng mà các bạn không thấy được vì camera tôi cố định ở đây. Nhưng ví dụ tôi lấy một lon nước, bất kỳ lon nào, để ngoài vườn… chừng hai phút là nổ lon. Nổ luôn. Đông cứng. Hai phút hoặc ít hơn là đông cứng hoàn toàn.

 

Còn tay thì sao? Bạn tháo găng tay ra, các ngón tay sẽ cứng như gỗ, trước khi bạn kịp nhận ra là mình sắp… mất ngón tay. Nên lúc nào cũng phải giữ tay ấm cho kỹ.

 

 

 

 

-----------------------

 

 

 

 Rồi Swaruu tiếp tục nói: “Hòn đảo Toleka cũng là nơi đặt các tổ hợp công nghiệp và nhà máy lớn nhất, tất cả đều nằm dưới lòng đất, và 100% sinh thái, chỉ sử dụng năng lượng tự do. Một phần của các ngành công nghiệp không nằm dưới lòng đất là việc chế tạo tàu vũ trụ, cả lớn lẫn nhỏ. Con người làm việc ở đó vì họ thích, vì họ có tính sáng tạo, họ xem công việc của mình như nghệ thuật, và thông qua đó họ cũng đang giúp đỡ toàn xã hội.”

 

Nhớ là ở đó không có tiền.

 

Ngay cả những con tàu lớn cũng được xây dựng ở đó rồi sau đó đưa lên quỹ đạo bằng cách nổi lên. Ở đó có một tổ hợp cảng không gian rất lớn, với các cơ sở để tiếp nhận, neo đậu tàu vũ trụ dài tới 1 km, sửa chữa chúng và xây dựng chúng.”

 

Người Taygetan sống trong những cộng đồng nhỏ, rải rác khắp các hành tinh.”

 

Điều này cũng rất thú vị - những cộng đồng nhỏ.

 

Ở Phần Lan này cũng vậy. Ngoài chuyện là có quy chuẩn khác, có quy định xây dựng khác, cả trong thiết kế lẫn phân bố nhà ở. Tôi nghĩ quy chuẩn xây dựng ở Phần Lan ít cứng nhắc hơn ở Tây Ban Nha. À không, xin lỗi, tôi nói cụ thể là Catalunya, vì mỗi cộng đồng tự trị ở Tây Ban Nha có quy chuẩn khác nhau. Tôi chỉ biết rõ Catalunya; Madrid, Valencia thì tôi không rõ, nhưng chắc cũng tương tự.

 

Ở đây, cách bố trí không gian bên trong nhà rất khác. Khác hẳn. Nó chức năng hơn, và điều đó phản ánh xã hội. Nó là tấm gương của xã hội.

 

Ví dụ, quy chuẩn ở Catalunya phản ánh xã hội của họ. Có người nghe xong sẽ nói tôi “ghét”, nhưng không phải. Đó là một xã hội khép kín, và điều đó thể hiện rõ trong nhà ở: nhà kín, ít ánh sáng, hành lang hẹp, không gian bị chia cắt vụn vặt. Dạo gần đây thì có khá hơn một chút, nhưng nhìn chung vẫn vậy.

 

Còn ở đây thì gần như toàn bộ là không gian mở. Đúng nghĩa là mở. Có vài thứ trong đầu tôi thấy chưa hợp lý lắm, nhưng tổng thể thì tôi thích kiểu này hơn. Riêng về tỷ lệ và kích thước, ở Catalunya lại có vẻ cân đối hơn. Có lẽ là do khí hậu lạnh nên ở đây họ thiết kế khác.

 

Một điều khác biệt nữa: ở đây có rất nhiều cửa sổ cố định, không mở được. Chức năng duy nhất của nó là đón ánh sáng. Chỉ để lấy ánh sáng thôi. Ở Na Uy tôi cũng thấy, ở Thụy Điển cũng vậy. Rất nhiều cửa sổ chỉ để lấy sáng, không mở.

 

Thế nên khi bạn thấy những khác biệt trong xây dựng như vậy, hãy tưởng tượng trên một hành tinh không có tiền, không có khái niệm ngân sách, thì cách nhìn về nhà ở sẽ khác đến mức nào. Mọi thứ sẽ hoàn toàn khác.

 

Ở Phần Lan, các quy chuẩn này còn làm cho việc xây nhà rẻ hơn, vì đơn giản là ít vách ngăn hơn. Không phải kiểu: “Phải có cái tường này để đứng ở chỗ kia không bị thấy.” Ủa, ai sống trong nhà này? Tôi hay là bạn?

 

Rồi nào là phải có lan can ở đây vì cao 90 cm, đủ thứ quy định vô lý. Rồi còn cái chứng chỉ xanh bắt buộc khi bán nhà ở Catalunya - một kiểu lừa đảo. Ở đây thì không bắt buộc. Họ nói thẳng: không bắt buộc. Muốn có thì có, không thì thôi. Hết.

 

Đó là một hệ thống khác. Một cách vận hành khác. Một câu chuyện khác hoàn toàn.

 

Vậy thì hãy tưởng tượng ở Taygeta, ở Temmer hay ở Erra. Một hệ thống khác nữa.

 

Ở Phần Lan, một khác biệt lớn so với Tây Ban Nha là: vì mọi thứ được tổ chức khác, nên thanh niên 17–18 tuổi đã có thể tự lập. Bạn thấy họ dọn ra ngoài sống rất sớm. Và vì xã hội được thiết kế như vậy, họ có con rất sớm.

 

Còn ở Tây Ban Nha - tôi lại nói Catalunya - thì người ta tự lập rất muộn, sinh con muộn, nếu có sinh. Nhiều người thì… “lỡ thời”. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Ở đây thì khác hẳn. Hoàn toàn khác. Một kiểu xã hội khác. Và điều đó cuối cùng cũng phản chiếu lên chính trị gia.

 

Đúng vậy, điều đó được phản chiếu rất rõ qua giới chính trị gia. Và ở đây tôi nhận ra một điều: lời nói có giá trị hơn rất nhiều. Có những chuyện được xem là hiển nhiên, không cần giấy tờ gì cả.

 

Ngược lại, khi còn ở Barcelona, vì mức độ thiếu tin tưởng quá cao, nên cái gì cũng phải giấy tờ: giấy này, giấy kia, biên nhận, hóa đơn… Cũng đúng thôi, vì có quá nhiều kẻ lừa đảo, nên bạn buộc phải tự bảo vệ mình bằng đống giấy tờ đó. Nhưng sự khác biệt thật sự là… choáng ngợp.

 

Vậy hãy tưởng tượng ở Taygeta thì sao: không giấy tờ, không mớ thủ tục đó.

 

Swaruu tiếp tục nói: “Có rất nhiều ngôi nhà nhỏ, cách nhau hàng trăm kilomet. Thậm chí không chỉ hàng trăm, mà hàng nghìn kilomet.” - Nghe mà choáng luôn.

 

Thì điều này tôi đã thấy tận mắt ở miền Bắc rồi. Có những khu vực - và lưu ý là không ai cảnh báo bạn trước đâu - bạn bắt buộc phải đi với bình xăng đầy tuyệt đối, đầy tới mức tối đa, bởi vì có thể bạn sẽ gặp 200–300 km không hề có một trạm xăng nào. Không có gì hết. Không người, không nhà, không dịch vụ. Hoàn toàn cô lập.

 

Ở Lapland thì chẳng có gì ngoài tuần lộc và vài loài động vật khác. Không có gì cả. Và nếu xui xẻo xe bạn chết máy ở đó, thì xe cứu hộ phải chạy từ 300–400 km tới. Cho nên xe buộc phải luôn trong tình trạng hoàn hảo. Nhưng dù vậy thì vẫn rất khắc nghiệt. Tôi tin là ở Na Uy hay Thụy Điển cũng tương tự như vậy.

 

Swaruu nói tiếp: “Điều này là vì giao thông không phải là vấn đề, và các thành phố được đặt ở những nơi tác động tối thiểu đến thiên nhiên. Đây là yếu tố chính khi quyết định vị trí của mỗi thị trấn.”

 

Các thị trấn hiếm khi vượt quá 5.000 người, và chúng được kết nối với nhau bằng tàu MAGLEV, tức là tàu từ tính. Là loại tàu chạy trên đường ray đơn, không bánh xe, và nâng cao khỏi mặt đất để không làm gián đoạn đời sống hoang dã.”

 

Xe cộ thì thường trong suốt ở phần trên, để bạn có thể nhìn ra ngoài toàn cảnh.” -  Cái này thì tôi thích nè - kiểu như xe mui trần hoàn toàn. - “Và chúng được trang bị rất nhiều cảm biến, cùng với một hệ thống phát tán phía trước để xua đuổi động vật hoang dã khi tàu tiến tới, nhằm giảm thiểu tai nạn.”

 

Nghe rất thú vị, đúng không?

 

Mọi người ở đây nói gì nào?

 

Quenoseapaguelallama: “Nhiều xe điện và không có ổ cắm.”

 

Ừ, đây lại là một câu chuyện khác nữa.

 

Ví dụ như ở Na Uy. Tôi từng tới một thành phố tên là Tromsø, rất đẹp, tôi khuyên thật lòng nếu có dịp thì nên đi. Thành phố nhỏ, chủ yếu bằng gỗ, rất dễ thương. Ở đó, đa số là xe điện. Ở Phần Lan cũng vậy.

 

Nhưng điều tôi không hiểu là thế này: như các bạn biết, pin trong mùa đông sẽ mất điện nhanh hơn. Lạnh làm pin tụt dung lượng. Có loại pin mất tới 20%, hoặc tiêu hao nhanh hơn vì lạnh.

 

Thế mà ở Phần Lan, tôi phát hiện ra có những loại pin chịu được -40°C, và họ đảm bảo bạn khởi động xe 100%. Nghĩa là ở -20, -30°C, bạn vẫn đề máy bình thường.

 

Còn chiếc xe nhà di động của tôi thì sao? Ở -16°C là không nổ máy. Tôi thử rồi. -15 thì được, -16 là chịu. Pin phần sinh hoạt của xe thì… chết hẳn. Không dùng được nữa.

 

Thế nên bạn buộc phải tìm các hệ thống để pin không bị đóng băng, hoặc ít nhất là chịu được nhiệt độ thấp hơn, kiểu -30 hay -40°C.

 

Một điều thú vị nữa: dầu diesel (và có lẽ cả xăng) ở đây được pha phụ gia để chịu được -20°C. Nghe thì khó tin, nhưng là thật. Nếu không thì ở đây không thứ gì hoạt động được.

 

Nói chính xác hơn: vẫn chạy, nhưng nếu bạn không muốn phá nát động cơ thì bạn buộc phải thay đổi mọi thứ cho phù hợp với quốc gia bạn đang sống.

 

 “Thời tiết cực đoan làm pin tụt nhanh.” - đúng rồi.

 

Chúng ta đã nói rồi: dầu mỏ là năng lượng tái tạo, nó không cạn kiệt, không phải là nhiên liệu hóa thạch như người ta nói. Đó là một câu chuyện bịa khác nữa.

 

Rồi mình tiếp tục nhé, đoạn này hay lắm.

 

Gosia hỏi: “Vậy là mọi người di chuyển bằng tàu hỏa à? Tôi tưởng ai cũng có tàu vũ trụ riêng. Bạn từng nói với tôi điều đó rồi mà.”

 

Swaruu trả lời: “Đúng, bằng tàu hỏa và bằng tàu vũ trụ. Mọi người đều có tàu riêng, giống như xe hơi đối với bạn vậy. Nhưng trong giao thông công cộng, tàu hỏa là phương tiện được dùng nhiều nhất. Chúng tôi cũng có xe bánh cho quãng đường ngắn, chủ yếu là xe giao hàng. Ngoài ra còn có mô tô và xe gắn máy, tất cả đều là xe điện, và chúng lấy năng lượng điện trực tiếp từ không khí, nên không bao giờ hết năng lượng.”

 

Nghe giống như điện dạng wifi vậy. Xe chạy là tự sạc. Giống kiểu mấy xe điện ngày xưa có cái cần chạm vào dây điện phía trên, nhưng ở đây thì lấy trực tiếp từ không khí. Thật sự là choáng.

 

Và toàn bộ công nghệ này đã tồn tại trên Trái Đất rồi. Chỉ là không được công bố, vì họ không muốn nhân loại độc lập về năng lượng. Họ muốn giữ cái vòng siết quanh cổ bạn.

 

Hãy tưởng tượng nhé: mỗi tháng bạn kiếm được một khoản tiền, rồi bạn trả tiền nhà, tiền xe, tiền học cho con, tiền phòng gym, tiền đủ thứ… tới cuối tháng chỉ còn dư 20 euro. Rất nhiều người sống như vậy. Kiếm không ít, nhưng vì sống trong hệ thống đó nên luôn vừa đủ, luôn căng thẳng.

 

Và chính cái bất an thường trực đó khiến bạn luôn lo sợ: chỉ cần một sự cố, một tai nạn, là bạn sụp.

 

Họ biết điều đó. Và vì họ biết đa số mọi người luôn sát vạch, nên họ chỉ cần siết thêm một chút nữa thôi…

 

Và rồi bạn nói: “Chết rồi, tôi không chịu nổi, không chịu nổi, không chịu nổi.”

 

Còn họ thì cười, vì họ đúng là những kẻ tâm thần thật sự. “À, thêm chút nữa thôi.” Thế là bạn không trụ nổi nữa, và rồi bạn phải đi vay tiền, và từ đó bạn bị trói chặt. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Họ biết hết mọi thứ. Toàn là những kẻ tâm thần thực sự. Thật sự là như vậy. Quá điên rồ. Điên rồ thật sự.

 

Gosia hỏi: “Vậy các bạn có xe đạp không?”

 

Swaruu trả lời: “Có, nhưng không giống như bạn tưởng. Các bánh xe dùng đệm từ tính, nên không có ma sát, bên trong cũng không có động cơ theo kiểu thông thường, nên chúng bền rất lâu. Nhưng đó không hẳn là xe đạp, mà là một thứ khác.”

 

Gosia nói tiếp: “Hiện giờ tôi đang tìm chỗ để thuê. Bạn nghĩ tôi có thể thuê nhà ở Erra không?”

 

Swaruu trả lời: “Ở Erra không cần tiền.”

 

Gosia hỏi: “Vậy là tôi không cần phải làm gì để có được một căn hộ sao?”

 

Swaruu nói: “Đúng vậy. Nhưng còn hơn thế nữa: bạn tự xây căn nhà đúng như bạn muốn, và miễn phí hoàn toàn, chỉ đơn giản là vậy thôi. Bạn muốn có nhà ở đó, thì nhà sẽ được xây cho bạn, miễn phí.”

 

Gosia nói: “Chỉ vì thích thôi mà được vậy sao? Tôi thích điều đó.”

 

Swaruu trả lời: “Đúng vậy. Bạn chỉ cần chọn một nơi không làm phiền ai, không làm phiền động vật hay cây cối.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy ai sẽ xây nhà cho tôi? Tôi đâu biết xây dựng.”

 

Swaruu trả lời: “Cộng đồng sẽ đến và xây nhà cho bạn theo đúng những gì bạn mong muốn, kể cả khi bạn không phải là kiến trúc sư.”

 

Chú ý chỗ này nha. Không cần là kiến trúc sư, không cần là kỹ sư, không cần bằng cấp. Cộng đồng sẽ đến và xây căn nhà đúng như bạn muốn, không có quy hoạch, không có nghị định, không có luật lệ cứng nhắc.

 

Dĩ nhiên, nếu bạn nói: “Tôi muốn cửa cao 1 mét rưỡi”, thì người ta sẽ nói: “Ờ thì được, nhưng cao vậy bạn sẽ đụng đầu đó.” Thế thì họ sẽ góp ý: “Làm cao hơn chút cho hợp lý.” Tôi nghĩ là vẫn có sự tư vấn, chứ không phải muốn gì cũng làm bừa. Nhưng nói chung, chiều cao, không gian, mọi thứ đều không có vấn đề gì.

 

Không có chuyện chính quyền tới kiểm tra vì bạn làm cái hồ bơi sau vườn - như những gì các chính quyền đang làm ở Catalunya, là nơi tôi biết rõ. Họ bay máy bay không người lái. Bay suốt ngày. Gần như đó là công việc duy nhất của họ. Bay chụp hình.

 

Có người thì dùng súng hơi bắn máy bay không người lái, hoặc chế mấy thiết bị gây nhiễu tần số để làm máy bay không người lái rớt xuống. Nhưng chính quyền thì cứ bay, chụp ảnh, rồi soi ảnh Google. “À, kiểm tra. Tăng thuế.” Và người dân thì cứ nuốt, tuân thủ, chấp nhận, không nói gì hết. Thật sự là quá điên rồ.

 

Súng hơi hả? Ừ, tôi bắn rất giỏi đó. Rất rất giỏi. Nhưng tôi không có đi bắn máy bay không người lái đâu, nhất là máy bay không người lái của người khác. Không, không. Nhưng mà có lúc cũng… muốn lắm chứ. Đứng xa xa, coi như bắn bia, bắn vịt vậy.

 

annelie: “Ở đây tôi vừa là nông dân, kiến trúc sư, kỹ sư, giáo viên, thợ xây, y tá.”

 

Ừ, rất tốt, rất tốt.

 

Swaruu tiếp tục: “Họ làm như vậy vì đó là cách mọi thứ vận hành, và vì chính họ cũng đã từng được cộng đồng xây nhà cho họ.” -  Đó chính là xã hội toàn diện.

 

Gosia hỏi: “Nhưng rồi tôi có phải làm gì đó để đáp lại không? Và nếu có ai không muốn làm gì thì sao? Tôi chỉ hỏi để hiểu cách nó vận hành thôi.”

 

Swaruu giải thích: “Ở giai đoạn đầu của nền văn minh, mọi thứ được làm theo kiểu trao đổi. Tôi làm cái này cho bạn, bạn làm cái kia cho tôi. Nhưng giờ thì không còn vậy nữa. Bạn cho đi vì bạn muốn cho đi.”

 

Điều này cho thấy rất rõ: đó là một kiểu nhân loại khác, làm mọi thứ không cần điều kiện, không cần trao đổi. Tôi làm vì tôi muốn, vì tôi muốn giúp bạn.

 

Tôi đã gặp điều này ở Phần Lan. Ở Catalunya - nơi tôi sống trước đây - thì tôi không nhớ là có ai làm gì hoàn toàn không điều kiện. Ở đây thì có. Bạn hỏi ý kiến chuyên môn, hỏi một người làm nghề gì đó, rồi bạn hỏi: “Bao nhiêu tiền?” Họ trả lời: “Không có.” Không có gì hết.

 

Có khi bạn đi ngoài đường, gặp mấy quầy phát đồ ăn: hamburger, nước uống, miễn phí, muốn lấy bao nhiêu cũng được. Dĩ nhiên, nếu họ thấy bạn quay lại quá nhiều lần thì họ sẽ mời bạn đi chỗ khác, vì cũng phải công bằng. Nhưng chuyện cho đi miễn phí là có thật.

 

Tôi nghĩ là vì họ biết rằng rồi bạn cũng sẽ làm điều tương tự. Còn tôi, nếu tôi giúp được ai cái gì, tôi giúp không điều kiện. Nếu tôi giúp được. Thì tôi giúp.

 

Chính từ những hành động như vậy mà xã hội toàn diện được hình thành - một cách tự nhiên, không ép buộc. Bạn cho đi vì bạn muốn cho đi, và vì bạn có cái để cho.

 

Ý niệm về thiếu thốn, khan hiếm là một trong những lập trình quan trọng nhất của Trái Đất. Ở Temmer và Erra thì có sự sung túc hoàn toàn. Ai cũng có thứ mình cần hoặc muốn. Không ai tranh giành. Tranh làm gì?

 

Những công việc mà không ai thích làm, như đổ rác chẳng hạn, thì được tự động hóa, do máy móc làm hết.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Nhưng nếu có ai đó không muốn đóng góp thì sao? Chỉ nằm dài trên bãi biển cả ngày, không làm gì hết. Vậy thì hệ thống vận hành thế nào?”

 

Swaruu trả lời: “Tôi không biết trả lời sao, vì tôi chưa từng thấy chuyện đó xảy ra. Mọi người đều đóng góp bằng cách làm điều họ thích làm. Việc nằm trên bãi biển cả ngày được xem là một giai đoạn tạm thời, là điều mà người đó đang cần.”

 

Nghĩa là: nếu bạn nằm đó, thì chắc là vì bạn cần vậy. Nhưng rồi sẽ tới lúc, sau 30 năm nằm dưới gốc cây trên bãi biển, uống caipirinha mỗi ngày, bạn tự hỏi: “Ủa, mình đang làm cái gì vậy? 30 năm trôi qua rồi, mình chẳng làm gì cho cộng đồng mình đang sống cả.”

 

Vậy thì câu hỏi là: tại sao bạn lại đầu thai vào một xã hội như vậy? Có lẽ bạn sẽ phù hợp hơn nếu tái sinh ở một nơi khác - hoặc ở một trạng thái tần số cao hơn, hoặc thấp hơn. Nếu bạn không thích làm gì cả, thì bạn có thể xuống 2D, tái sinh làm một khoáng vật, một hòn đá, một tinh thể thạch anh chẳng hạn. Đó là suy nghĩ của tôi thôi.

 

Swaruu nói tiếp: “Không ai là như vậy mãi mãi, và đôi lúc ai đó cũng như vậy. Điều đó vẫn được tôn trọng. Sớm hay muộn, người đó cũng sẽ muốn làm điều gì đó khác. Dù chúng ta có thích hay không, họ rồi cũng sẽ đóng góp. Không có nhiều thứ để lo, vì mọi thứ đều được quản lý, tài nguyên thì dư dả hoàn toàn, và có rất nhiều không gian cho tất cả mọi người.”

 

Nói ngắn gọn: có sự sung túc trọn vẹn.

 

Vậy nên, ai cũng đang ở đúng nơi mà họ muốn ở, và đang làm đúng điều mà họ muốn làm. Và khi làm như vậy, họ đồng thời cũng giúp đỡ và đóng góp cho toàn xã hội. Còn những việc mà không ai muốn làm, như đổ rác chẳng hạn, thì tất cả đều được tự động hóa. Robot và các hệ thống máy tính tự động lo hết những việc đó. Việc phân phối hàng hóa và dịch vụ cũng vậy.”

 

Các nông trại thì nhiều nơi được tự động hóa, nhưng phần lớn vẫn là kiểu nông trại truyền thống, nơi con người trực tiếp làm việc trên đồng ruộng. Nghĩa là vẫn có người làm nông nghiệp, vì họ thích, và vì họ cảm thấy mình đang phục vụ xã hội theo cách đó.”

 

Và bạn cần hiểu rằng, khi sống ở một nơi như Taygeta, người ta có tâm thế giúp đỡ người khác.”

 

Đúng vậy. Và để ý điều này nè: những giá trị đạo đức cao hơn. Bạn đang so sánh, hay mang tư duy của Trái Đất vào đó - như tôi đã nói trước đó - nhưng ở đó không vận hành theo kiểu đó.

 

Nếu bạn mang tâm lý kiểu: “Ờ, mình không cần làm gì hết, vì mình có đủ mọi thứ rồi, cứ nằm dài trong bóng mát trước nhà hay chơi game cả ngày,” thì đó không phải là tâm thức của họ. Bởi vì những ai đầu thai vào những hành tinh đó có một hệ giá trị hoàn toàn khác. Và tôi đoán là những người chỉ muốn nằm không cả ngày thì… chắc phù hợp hơn nếu tái sinh thành một khoáng vật nào đó - một hòn đá, một tinh thể, hay đại loại vậy. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Quay lại chủ đề nhé.

 

Một xã hội toàn diện không dựa trên một hệ thống chính trị áp đặt lên con người. Nó là tâm thức cá nhân của từng người đang sống trong xã hội đó. Ví dụ, không ai có tư duy khan hiếm. Ở đó có sự sung túc. Con người không trộm cắp, vì họ đã có mọi thứ mình cần và muốn.”

 

Khi bạn có đủ rồi thì trộm để làm gì? Vì vậy không có tội phạm. Hoàn toàn khác với Trái Đất.

 

Gosia hỏi: “Vậy nếu ai đó muốn lấy 5 thùng chuối thay vì một thùng thì sao? Có phải là kiểu cộng sản, ai cũng chỉ được một lượng như nhau không?”

 

Swaruu trả lời: “Bạn có thể lấy, nhưng bạn sẽ làm gì với 5 thùng chuối? Chúng sẽ thối hết và bạn còn phải đau đầu xử lý chúng. Bạn chỉ cần lấy đúng thứ mình cần, vì bạn không thể bán lại, và chuối thì lúc nào cũng có sẵn.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy nếu ai đó muốn 10 cái váy thay vì 2 cái, vì họ thích thay đồ hai lần mỗi ngày thì sao?

 

Swaruu trả lời: “Bạn cứ lấy, không vấn đề gì cả. Không có sự khan hiếm.”

 

Gosia nói: “Wow, tuyệt quá. Nghe như một giấc mơ vậy. Giờ đổi chủ đề chút nha. Nhà cửa của các bạn trông như thế nào? Có giống của chúng tôi không?”

 

Trong ảnh bìa buổi live, tôi đã để một hình minh họa đại khái về một ngôi nhà Taygetan.

 

Swaruu nói: “Tôi thấy căn hộ và nhà ở của các bạn thường rất vuông vức và khá nhỏ, nhưng tôi hiểu - vì tiền bạc giới hạn mọi thứ.”

 

Ở đó, mọi thứ đều tròn và rộng. Chỉ riêng bên trong tàu vũ trụ thì các phòng mới có xu hướng vuông hơn, vì lý do kỹ thuật và bố trí không gian, kể cả trên những con tàu lớn.”

 

Gosia nói: “Wow, không gian tròn và rộng. Tôi thích lắm. Tôi mê kiến trúc tròn.”

 

Swaruu nói: “Tôi tìm trên internet của các bạn thì hầu như không có gì giống nội thất của nhà Taygetan, có lẽ chỉ có một vài hình ảnh như thế này.”

 

Gosia chia sẻ một hình ảnh.

 




Gosia nói: “Đây đúng là kiểu thiết kế trong mơ của tôi.”

 

Swaruu trả lời: “Nó rất giống một ngôi nhà điển hình của Taygeta, đặc biệt là trên Temmer, chỉ có điều nhà của chúng tôi lớn hơn nhiều và còn tròn hơn nữa.”

 

Đúng kiểu ngôi nhà mà tôi đã chia sẻ ở ảnh bìa đó.

 

Gosia nói: “Thật sự ấn tượng. Đây là những thiết kế tôi thích nhất. Tôi luôn nói với mọi người: tại sao cứ phải thiết kế nhà hình vuông? Vừa vô lý vừa chán.”

 

Và để kết lại - vì tôi đã chia nội dung này thành hai phần, chưa biết ngày mai có tiếp tục phần này hay chuyển sang chủ đề khác - Swaruu nói: “Nhà ở Taygeta có không gian bên trong rất lớn, đến mức có thể có nhiều tầng và thiên nhiên ngay trong nhà. Ví dụ như vườn trong nhà với thác nước. Bạn cần thác nước để lọc không khí, ion hóa không khí. Bạn đi qua những cây cầu nhỏ, bên dưới là dòng nước chảy, trên đường đi vào bếp.”

 

Và lưu ý nè: nước luôn luôn chảy. Không có khái niệm “nước máy” như ở Trái Đất. Nghĩa là không có vòi nước đứng yên - nước lúc nào cũng là nước sống, nước đang chảy.

 

Nghĩa là, sẽ có một hệ thống nào đó luôn luôn luân chuyển nước, nước chảy liên tục. Bạn tắm trong một hồ nhỏ ngay trong phòng tắm của mình. Thật sự là choáng ngợp. Choáng thật sự.

 

Và khi nhìn vào sự khác biệt ở Trái Đất này, ta thấy rằng có những thứ căn bản nhất, như nhà ở, thì ở Tây Ban Nha lại trở thành một thứ xa xỉ. Một thứ xa xỉ thật sự. Bạn không thể có được nó. Nếu không thừa kế thì cả đời bạn sẽ phải trả tiền cho một căn nhà. Một căn nhà. Thật sự là điên rồ. Cách mà mọi thứ được sắp đặt ở đó… điên rồ thật sự.

 

Và tôi nhắc lại: vấn đề nằm ở chính quyền địa phương, là những người đẩy giá đất lên, chứ không phải ở nhà đầu cơ bất động sản. Bởi vì nếu chính quyền không cho phép, thì sẽ không có đầu cơ. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Thật sự là quá điên rồ.

 

Tôi đang đọc bình luận ở đây.

 

sofy4613: “Tôi rất thích các công trình của Gaudí.”

 

Ừ, đúng rồi. Rất nhiều đường cong. Không có góc cạnh. Rất hay. Có cả hồ bơi ở trung tâm ngôi nhà.

 

À, hành lang 90 cm. Vâng, 90 cm là mức tối thiểu. Theo quy chuẩn mà tôi còn nhớ, hành lang phải rộng tối thiểu 90 cm. Tại sao? Vì nếu bạn đi xe lăn thì bề ngang xe gần bằng 90 cm. Nên đó là mức tối thiểu. Nhưng đúng là chỉ vừa đủ. 90 cm là vừa đủ. Còn không gian thì… đúng là để tối ưu thôi.

 

Faniam nói: “Các thiết kế hình vuông có phải là một phần của biểu tượng Cabal không, như bàn cờ hay các khối vuông nơi người ta xây nhà?”

 

Có vẻ là vậy. Tôi nhớ là ở đâu đó họ có nói tới chuyện này, kiểu liên quan đến Bò sát hay gì đó.

 

Còn cá nhân tôi, ở đây thì hầu như tất cả các ngôi nhà đều là hình vuông. Tôi chưa thấy cửa sổ tròn hay gì cả, vì đơn giản là xây hình vuông rẻ hơn. Đường thẳng, góc vuông là rẻ nhất để xây. Rẻ nhất.

 

Ở khu vực tôi đang sống, gần như tất cả nhà đều bằng gỗ. Nhà gỗ hoàn toàn. Rất ít nhà xây bằng gạch hay bê tông. Tôi chưa thấy một căn nhà bê tông nào ở khu này. Có lẽ là vì khí hậu: bê tông bị xuống cấp nhanh trong lạnh và ẩm, còn gỗ thì chịu mưa, chịu lạnh tốt hơn vì được xử lý bằng sơn hoặc lớp bảo vệ. Gỗ bền hơn.

 

Vậy nên hầu hết là nhà gỗ. Và tôi thích nhà vuông. Tại sao? Vì thiết kế tròn thì rất đẹp, nhưng xây rất tốn kém. Còn ở đây thì nhiều kính, rất nhiều ánh sáng, và gỗ. Gỗ. Tôi thích kiểu đó.

 

Và rồi có bến tàu nhỏ riêng nữa. Tôi rất thích điều đó. Tôi thì chưa có thuyền đâu, nhưng tôi muốn có một chiếc. Tôi muốn thi bằng lái thuyền nhỏ ở Phần Lan. Với thuyền dài khoảng 5 mét thôi - cỡ một chiếc xe hơi. Quá hoàn hảo. Lớn hơn thì cần bằng khác nghiêm túc hơn.

 

Nhân tiện nói luôn, nếu buổi trực tiếp này kết thúc thì cũng là lúc tất cả thuyền ở đây đã được đưa lên bờ hết rồi. Ở đây có rất nhiều thuyền, rất nhiều bến cảng nhỏ. Nhưng tất cả thuyền đều đã được kéo lên. Tại sao? Vì chỉ khoảng 10 ngày nữa là nhiệt độ sẽ giảm mạnh. Sang tháng 12 thì chắc chắn lạnh sâu. Mọi thứ bắt đầu đóng băng. Bạn không thể để thuyền trong băng được. Băng sẽ làm vỡ thuyền. Hoàn toàn điên rồ.

 

Ván lướt sóng thì thôi. Tôi thích chèo kayak hơn. Tôi chưa có kayak, nhưng rồi sẽ có. Tôi thích chèo kayak lắm.

 

sofy4613: “Các đường cong mềm mại và uốn lượn, rất dễ chịu về mặt thẩm mỹ.” - đúng vậy.

 

annelie: “Cha tôi hay gọi mấy tòa nhà chung cư là “hộp tủ” cho công nhân.” - Ừ, đúng thật.

 

Ở đây nơi tôi đang ở là nhà riêng, không phải căn hộ. Nếu bạn nhìn giá thuê, có những căn nhà rẻ hơn cả căn hộ, chỉ vì căn hộ ở trung tâm nên giá cao hơn. Tôi thì thích nhà riêng, không ở trung tâm, để có thể làm trực tiếp lúc 1–2 giờ sáng như bây giờ. Ở chung cư thì không làm được, vì cả cầu thang đều nghe thấy.

 

Ở Phần Lan, khi tôi từng sống trong căn hộ, tôi chưa từng gặp vấn đề với hàng xóm. Chưa bao giờ. Nhưng ở Barcelona thì có. Có một gã - không phải trẻ con đâu - mà thích ăn trộm thư của mọi người. Hắn lấy thư ngân hàng, lấy thư của tất cả mọi người. Một người có vấn đề tâm lý, lại làm trong ngành y tế. Điều đó rất nguy hiểm. Rất nguy hiểm.

 

Tôi đã đi báo cảnh sát. Mà tôi không phải người thích đi tố cáo đâu, nhưng tôi phải làm vì hắn xé nát thư của tôi. Tôi bắt gặp hắn nhiều lần, hỏi: “Anh đang làm gì vậy?” Tôi báo cảnh sát, nhưng họ không làm gì cả. Không làm gì hết.

 

Vậy thì tôi báo ở đâu? Thư từ mà bị lấy và phá thì rõ ràng là hành vi phạm pháp. Nếu đó là thư chính thức từ chính quyền thì sao? Nhưng họ chỉ nói: “Chúng tôi không thể làm gì.” Thế là xong.

 

fernandocaballerojimenez: “Tôi nhớ những buổi livestream của bạn với mấy ánh đèn đủ màu.”

 

Không, tôi không định gắn đèn màu ở đây. Nếu có thì tôi muốn một thư viện đẹp, chứ không phải một thư viện bình thường.

 

Buổi trực tiếp cũng gần kết thúc rồi. Tôi sẽ bật lại cái đèn xem có hiện ra thư viện không. Có người nói tôi có đặt hình ảnh. Không, tôi không đặt hình ảnh gì cả. Nếu đặt thì phải là hình đẹp.

 

Giờ thử bật đèn xem sao nhé. Nhìn kỹ nè. Đây là cái đèn này. Số 66. Trời ơi…. Thôi, mình thử nhé. Xem có hiện thư viện không.

 



Để xem nào. Rồi. Không thấy gì cả. Các bạn thấy không? Chỉ thấy phông xanh thôi. Để xem có thấy thư viện không. Để xem thử nha, mọi người. Lần trước có hiện ra một cái thư viện ở đây đó. Tôi không biết mình đã làm kiểu gì nữa. Thấy không? Đây chỉ là phông xanh thôi. Không, không, không thấy gì cả.

 

Nhưng lần trước thì thấy rất rõ, thấy cả sách nữa. Còn bây giờ thì không thấy gì hết. Tôi đang làm y chang trò với cái đèn như lần trước. Không thấy gì cả. Không thấy gì hết. Và mọi thứ đều liên quan tới tần số.

 

Tôi đã hỏi trí tuệ nhân tạo xem chuyện đó có thể là gì. Nó đưa ra một lý do… nhưng không thuyết phục lắm, vì rõ ràng lúc đó đã có cái gì đó xuất hiện ở đây. Tôi hỏi Grok - trí tuệ nhân tạo của X đó. Các bạn thấy không? Không có gì hiện ra cả. Không có gì hết.

 

Thử hạ xuống chút coi sao. Không có thư viện gì hết. Lần trước có hiện đó nha. Không, không có gì cả. À, có cái gì đó hơi lạ ở đây. Các bạn thấy không? Có cái gì đó như là… nhưng chắc là không phải micro. Có thể chỉ là bóng. Chỉ là bóng thôi. Nhưng lần trước thì thư viện hiện ra rõ ràng luôn mà.

 

Thôi, không có gì hết. Để vậy cũng không thấy. Tôi di chuyển chút cũng không thấy gì. Thôi, tắt đi vậy.

 

Vậy là hết rồi nha, mọi người. Tôi cứ tưởng lần này sẽ thấy lại thư viện.

 

Thôi, cảm ơn tất cả mọi người đã xem video tới đây. Hy vọng các bạn thích nội dung này. Nhớ đăng ký kênh, chia sẻ và để lại bình luận nha. Ngày mai mình sẽ tiếp tục với một chủ đề khác.

 

Tôi cũng đang làm một video cho kênh Despejando Enigmas. Rồi có thể tôi sẽ làm một buổi trực tiếp trên Red Agartha, và thêm một buổi trực tiếp nữa cho nhóm nhỏ đã theo dõi tôi trong kênh - chỉ có vài người thôi, có hai người à - nhưng không sao.

 

Trước khi kết thúc, tôi muốn để lại câu nói này của Buzz Aldrin. Các bạn theo dõi tôi trên X thì sẽ thấy. Và để kết lại nhé:

 

“Chúng ta đã phát hiện ra những thứ mà lẽ ra không nên phát hiện. Chúng ta đã thấy những khuôn mặt của cái ác - số nhiều - và tất cả chúng ta đều đang gặp nguy hiểm.” - Buzz Aldrin

 

Theo tôi nhớ thì đây là một cuộc phỏng vấn mà Linda Moulton Howe đã thực hiện với Buzz Aldrin.

 

Khoan, khoan, để tôi làm thêm một chút nữa. Thật sự là… choáng ngợp. Choáng thật sự, các bạn ơi. Nhớ đăng ký nha.

 

Đợi chút, để tôi đóng bớt mấy cửa sổ này. Rồi. Đóng cái này, đóng cái kia… Đợi chút nha. Những ai kiên nhẫn thì sẽ thấy. Ai không kiên nhẫn thì cũng không sao. Tôi phải xóa một thứ ở đây. À thôi, đóng hết cho rồi.

 

Rồi, bây giờ tôi sẽ vào X của tôi, nơi các bạn có thể theo dõi tôi. Để xem làm sao đây. Đầu tiên là đóng cái này. Đợi chút nha mọi người.

 

Rồi, vào đây. Ok. Tôi thu nhỏ lại chút, đứng ở đây, và mình vào X. Các bạn thấy không? Đây là bài đăng đó:

 

“Chúng ta đã phát hiện ra những thứ mà lẽ ra không nên phát hiện. Chúng ta đã thấy những khuôn mặt của cái ác và tất cả chúng ta đều đang gặp nguy hiểm.”




Và đây là video. Các bạn thấy không? Nhưng câu hỏi triệu đô là: Họ đã phát hiện ra cái gì?

 

Thú vị ghê, đúng không? Xem đi, xem đi.

 

Nam Cực. Và chuyện tương tự cũng xảy ra với Sao Kim. Cùng một câu chuyện. Y hệt. Họ đang che giấu những gì thật sự đang diễn ra ở những nơi này.

 

Thôi, phần này mình để lại ở đây. Tôi khuyến khích các bạn theo dõi tôi, vì chúng ta sẽ dùng nội dung này làm tư liệu cho một buổi trực tiếp trên kênh Red Agartha. Các bạn thấy sao?

 

Vậy thôi nha mọi người. Một cái ôm thật chặt. Cảm ơn rất nhiều vì đã theo tới đây. Gần 2 giờ sáng rồi. Chút nữa là tôi phải dậy và đi chạy bộ như zombie luôn. Sáng nay tôi đạp 20 km - không nhiều lắm đâu - 20 km bằng xe đạp. Lâu rồi tôi không đạp xe, nhưng thấy ổn.

 

Thôi, một cái ôm lớn gửi tới tất cả. Cảm ơn mọi người. Nhớ đăng ký nha, hoàn toàn miễn phí. Không chỉ kênh này mà tất cả các kênh các bạn thấy trong phần bình luận.

 

Theo dõi tôi trên Telegram: Despejando Enigmas, theo dõi tôi trên X, và nhớ là tôi đã tạo một nhóm Telegram tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Theo dõi tôi trên Red Agartha và trên tất cả các kênh khác nữa.

 

Các kênh của Gosia cũng có trong phần bình luận. Một cái ôm lớn nha mọi người. Hẹn ngày mai. Chúc ngủ ngon hay chào buổi sáng, tùy bạn đang xem tôi ở đâu.

 

Tạm biệt.

 

Và cảm ơn những người đã đóng góp. Một cái ôm thật chặt.

 

Chào mọi người. Cảm ơn tất cả các bạn mod nữa.

 

 

 

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=kFzl09jNySs

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.