Swaruu Transcripts 1856
Điều hướng sao: Phần 1 - Taygeta - Swaruu
de Erra
06-11-2025
Chào mọi người, các
bạn khỏe không? Chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang
tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.
Chúc mọi người một
ngày thứ Năm vui vẻ.
Chủ đề hôm nay
là một chủ đề kinh điển. Với tôi, đây là một trong những chủ đề hay nhất từng
được chia sẻ trong suốt 7 năm phổ biến kiến thức Taygetan: Điều hướng sao và cơ
chế của sự biểu hiện. Với tôi, đó là hai chủ đề đỉnh cao nhất. Và hôm nay chúng
ta sẽ nói về Điều hướng sao. Thật sự là quá đỉnh.
Tôi đã chia nội
dung này thành nhiều phần cho rõ ràng. Như các bạn đã biết, công nghệ là một bộ
khuếch đại của ý thức. Chúng tôi là những người duy nhất nói điều này suốt 7
năm qua. Bản phiên âm này, nếu tôi nhớ không lầm, là từ năm 2018. Lưu ý nhé,
2018. Và vào thời điểm đó, khi Swaruu viết, không có chuyện đợi ngày mai hay gì
cả. Viết là viết ngay. Các bạn sẽ thấy liền. Chỉ có một người thực sự hiểu rất
rõ mọi thứ và có khả năng tổng hợp thông tin cực kỳ cao thì mới có thể trả lời
theo cách như vậy. Các bạn sẽ thấy, đơn giản là choáng ngợp.
Và khi người ta
hỏi tôi: “Bằng chứng của tiếp xúc là gì?”, tôi luôn nói rằng: tiếp xúc là có thật,
và bằng chứng chính là thông tin. Thông tin. Như các bạn đã biết, và chính họ
cũng sẽ nói điều này: không hề có thế giới vật chất, tất cả chỉ là một ảo ảnh. Cho
nên, nếu với bạn, bằng chứng phải là thứ gì đó vật chất, không chạm đến nội tâm
bạn, chỉ khiến bạn ngạc nhiên nhất thời, thì thôi, tắt máy đi và tiếp tục sống
trong Ma Trận, trong bánh xe luân hồi của bạn.
Nhưng nếu bạn là
người mà chính thông tin đang làm thay đổi thực tại của bạn, thì chào mừng bạn
đến với tiếp xúc ngoại hành tinh. Đơn giản vậy thôi. Các bạn sẽ hiểu, đừng lo
nhé.
Nhưng trước hết,
cho phép tôi giới thiệu một chút. Nếu các bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn
hoàn toàn khác, khác hẳn số đông – mà là khác hoàn toàn – thì hãy ghé qua trang
web Swaruu.org. Tôi thật sự khuyến khích các bạn, hoàn toàn miễn phí, và các bạn
cũng đang giúp chúng tôi rất, rất nhiều, bởi vì thuật toán YouTube – mà nói thật,
tôi nghĩ YouTube chắc cũng không còn tồn tại được bao lâu nữa đâu – đang phải đối
mặt với rất nhiều đối thủ cạnh tranh. Một trong số đó là X (Twitter), nơi mà dạo
gần đây tôi hoạt động khá nhiều và sắp tới sẽ còn hoạt động nhiều hơn nữa. Các
bạn có thể theo dõi tôi ở đó.
Các bạn cũng có
thể đăng ký không chỉ kênh này, mà tất cả các kênh khác mà các bạn sẽ thấy
trong phần mô tả. Ngày mai, Gosia sẽ đăng một video cực kỳ xuất sắc, và tôi thì
đang làm một video khác cho kênh Despejando Enigmas. Ngoài ra, buổi trực tiếp
này tôi cũng đã chia sẻ trên các mạng xã hội của mình: Instagram – với tên Despejando
Enigmas.
Chủ nhật này,
chúng ta cũng sẽ có khách mời là Jaume Su và Estrella. Vì vậy, những ai muốn
tham gia một buổi trực tiếp khác thì hãy nhắn tin cho tôi qua Instagram. Cứ
nói: “Rober ơi, tôi là ai đó, tôi muốn tham gia. Chủ nhật thì tôi không được,
mình làm vào thứ Ba được không?” Thì mình làm thứ Ba. “Mấy giờ?” – “10 giờ tối
thì hơi gấp, làm 8 hay 9 giờ được không?” – Quá ổn, không vấn đề gì. Muộn hơn
thì không, vì các bạn nhìn xem, bây giờ ở Phần Lan là 1 giờ sáng rồi. Mà tôi
thì đang làm rất nhiều thứ.
Các bạn cũng có
thể theo dõi tôi trong tất cả các cộng đồng YouTube, tôi đã chia sẻ buổi trực
tiếp này trên Telegram – với tên Despejando Enigmas. Và nhớ là tôi đã tạo một
nhóm Telegram tên Despejando Enigmas Semillas Estelares, nơi mọi người có thể
trò chuyện, trao đổi với nhau. Cũng khá thú vị. Ngoài ra tôi còn chia sẻ trên
Facebook, và tôi biết có nhiều người cũng đang tiếp tục chia sẻ trên Facebook
và các mạng xã hội khác. Rất cảm ơn mọi người.
Và bây giờ,
không chần chừ thêm nữa, chúng ta bắt đầu. Các bạn sẽ thấy, nội dung này thật sự
là quá choáng ngợp. Và tôi xin nhắc lại: khi bạn nói chuyện với Swaruu, họ trả
lời ngay lập tức, không phải ngày mai, không phải đợi 5 phút rồi quay lại chỉnh
sửa câu trả lời. Không hề. Hoàn toàn không.
Tiêu đề gốc là: “Điều
hướng sao – Pleiadian – Taygetan.”
Lời mở đầu, rất
quan trọng, chính là điều chúng ta nói từ đầu:
“Không có vật chất.”
Họ sẽ giải thích
để các bạn hiểu. Nếu các bạn chưa hiểu được điều này thì cũng không sao, cứ để
lại bình luận.
“Không có vật chất, chỉ có tâm trí. Cái gọi
là vật chất rắn chỉ là một ảo ảnh được tạo ra từ sự biểu hiện của một ý định, của
một ý thức sáng tạo.”
Nói cách khác,
chính chúng ta là những người tạo ra thực tại. Nếu bạn tin rằng mình không tạo
ra thực tại, thì bạn có thể chuyển sang xem một kênh nào đó nói về cách hái nấm
vào mùa thu cũng được, nhưng không phải ở đây, vì bạn sẽ không hiểu đâu.
Tôi sẽ đọc liền
mạch, không ngắt quãng, vì điều này cực kỳ quan trọng.
Các bạn sẽ thấy,
thông tin này thật sự mang tính khải hoàn. Điều quan trọng là điều này phải được
khắc sâu vào tâm trí:
“Không có vật chất, chỉ có tâm trí. Cái gọi
là vật chất rắn chỉ là một ảo ảnh, được tạo ra bởi sự biểu hiện của một ý định
từ một ý thức sáng tạo.
Mọi
hạt hạ nguyên tử nguyên thủy – rồi từ đó hình thành nên những cấu trúc ngày
càng phức tạp – thực chất chỉ là một nút giao của một sóng đứng, phát sinh từ sóng
hài của một tần số. Sóng hài đó được tạo ra bởi sự chú ý, hay điểm tập trung của
sự chú ý của ý thức, từ cái nhỏ bé và đơn giản nhất cho đến cái vĩ đại và phức
tạp nhất.
Tất
cả đều là sản phẩm của một ý thức vĩ đại, được phân mảnh theo kiểu toàn ảnh, để
có thể đặt điểm chú ý ở khắp mọi nơi.”
Chúng ta chính
là Nguồn được phân mảnh, và chúng ta đang quan sát mọi thứ.
Một điểm cực kỳ
quan trọng khác để hiểu về Điều hướng sao: không hề có thời gian.
“Không có thời gian. Mọi thứ đang hiện hữu,
và mọi thứ xảy ra đồng thời. Nó chỉ đơn giản là sự tiến triển của điểm chú ý của
một ý thức mà thôi – chính sự tiến triển đó làm cho cái tĩnh trở nên “sống”, và
tạo ra một ảo giác về thời gian trôi qua.”
Đó là một ảo ảnh.
Cực kỳ quan trọng.
“Và tương tự như vậy, không chỉ thời gian là ảo
ảnh, mà khoảng cách và sự xa cách cũng là ảo ảnh.”
Nếu không hiểu
rõ những điều căn bản này, thì nhân loại sẽ không bao giờ có thể di chuyển như
các chủng tộc ngoài Trái Đất – tức là di chuyển thông qua tần số.
Không có thời
gian, cũng không có khoảng cách. Hoàn toàn ngược lại với những gì khoa học nhân
loại đang nói.
Một điểm quan trọng
nữa: “Không có “ở đây”, không có “ở kia”.
Chỉ có ý niệm về một điểm chú ý bị tách rời, và chính ý niệm đó tạo ra ảo giác
về sự phân ly.”
Mọi thứ đều là ảo
ảnh, điều này cực kỳ quan trọng. Vì vậy, cái gọi là ảo giác về khoảng cách –
trong khi thực tế không hề có khoảng cách – cũng chỉ là một ảo ảnh mà thôi.
Khi bạn hiểu mọi
thứ rõ ràng đến mức đó, thì bạn có thể đồng bộ tần số. Còn nếu bạn chẳng hiểu
gì về chuyện này, thì bạn sẽ vẫn tiếp tục nói rằng tàu ngoài hành tinh di chuyển
kiểu… để lại vệt khói phía sau, như thể là một chiếc phản lực vậy. Không phải vậy.
Họ đồng bộ tần số, bởi vì họ hiểu mọi thứ cực kỳ rõ ràng. Trong khi đó, nhân loại
thì vẫn còn đang mơ hồ, đầu óc lẫn lộn: nào là ở New York vừa bầu lên một thị
trưởng thuộc tôn giáo gì đó, rồi chuyện này chuyện kia…
Và rồi một điều
rất thú vị xảy ra: nhân loại không tiến hóa. Hãy chú ý kỹ thêm một điểm cực kỳ
quan trọng mà khoa học nhân loại bỏ qua: “Không
tồn tại vật chất như một thực thể độc lập. Chỉ có sự nhận thức của một ý thức tạo
ra nó mà thôi. Cái gọi là độ “rắn chắc” của vật chất chỉ là một ảo ảnh, và nó
chỉ được cảm nhận như vậy từ một điểm chú ý nhất định, chứ không phải từ một điểm
chú ý khác.”
“Từ một tần số trong tâm trí nào đó, thì một
thứ có vẻ rắn chắc. Nhưng từ một tần số trong tâm trí khác, thì nó không hề rắn.
Một tần số trong tâm trí thực chất không là gì khác ngoài một cõi tồn tại, mà
cõi tồn tại thì chính là một ý niệm. Và ý niệm chính là tần số. Ý tưởng là tần
số.”
Tùy theo những ý
niệm của bạn là gì – và chính chúng định nghĩa bạn – thì bạn sẽ sống trong thực
tại này hay thực tại khác.
Tất cả đều là ý
niệm, và ý niệm đó chính là trạng thái rung động của bạn. Nếu bạn rung động thấp,
vì lúc nào cũng nghĩ tiêu cực, nghĩ xấu về người này người kia, thì tần số của
bạn sẽ hạ xuống, hạ xuống nữa. Vì vậy, giữ tần số cao là điều cực kỳ quan trọng.
“Toàn bộ vũ trụ là một ma trận ảo tưởng khổng
lồ, một ý niệm vĩ đại được tưởng tượng ra cả ở cấp độ cá nhân lẫn tập thể, bởi
vô số hàng tỷ mảnh toàn ảnh của cái toàn thể – của ý thức vĩ đại tối thượng, đại
ý thức tổng thể vĩ đại, cái mà người ta gọi là Nguồn. Vũ trụ là một ý niệm được
tưởng bởi Nguồn.”
Thật sự là
choáng váng. Đơn giản là choáng váng.
Mọi người ở đây
nói gì nào? Mấy bạn có theo kịp tôi không?
Mastín_Leal: “Làm sao nhân loại có thể tiến hóa được nếu
suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy “người nhỏ bé sao Hỏa”?”
Cẩn thận nha,
nghĩ tới “người nhỏ bé” không phải là xấu. Cái xấu
là ý niệm mà người ta đã nhét vào đầu bạn về việc mấy “người nhỏ bé” đó trông
như thế nào, hành xử ra sao. Họ đang nhào nặn tư duy của bạn, để rồi khi có ai
đó đưa ra thông tin như thế này, thì lập tức bị đẩy ra ngoài lề xã hội, bị cô lập,
hiểu ý tôi không?
Người ta sẽ vứt
bỏ thông tin này, trong khi đây thực sự là tinh hoa của tinh hoa. Nhưng nó chỉ
dành cho một số ít, cho những người rung động cùng tần số với thông tin này.
Còn những người khác thì không tới được, không thể tới được. Đơn giản vậy thôi,
họ sẽ không bao giờ tới được.
Aneli nói: “Đúng vậy, từ một cõi tồn tại khác thì mọi thứ
đều là ảo ảnh, phục vụ cho việc học hỏi – cho sự học hỏi của Nguồn.”
evacarolina: “Một linh hồn – một điểm chú ý – chính là thời
gian, và nó trải nghiệm thời gian tùy theo nhận thức, ý niệm và các thỏa thuận
của nó. Nó làm vậy để trải nghiệm việc có một thân thể vật chất, để trải nghiệm
thế giới vật chất.”
Đúng rồi, chính
xác. Không phải từ đây, cũng không phải từ kia.
Rồi, chúng ta tiếp
tục nhé.
Swaruu tiếp tục
nói – và tôi nhắc lại – khi họ chia sẻ chủ đề này, họ không hề nói kiểu “để
mai”. Không hề. Thỉnh thoảng thì vì thiếu thời gian nên có để lại câu hỏi, rồi
sau đó mới trả lời, nhưng nhiều khi bạn đang nói chuyện với họ, thì họ vừa nói
vừa trả lời luôn. Thật sự là choáng váng.
Rồi tiếp nhé.
Swaruu nói: “Một vật thể là một nút, hay một điểm, và mỗi
điểm hay nút đó là một tần số trong một trường năng lượng tiềm năng. Năng lượng
tiềm năng, tức là mọi thứ đều là năng lượng tiềm năng. Khi bạn đặt sự chú ý vào
một thứ gì đó, bạn biểu hiện và tạo ra nó. Và khi đã tạo ra rồi, thì đó là năng
lượng sáng tạo.”
Ở đây họ đang
nói về “nút”, nhưng thực chất là cùng một ý.
Và trường năng
lượng đó, tôi và các bạn – thông qua các thỏa thuận nhận thức – diễn giải nó
thành, ví dụ, một cái điện thoại.
Swaruu nói: “Nó được duy trì bởi chính sóng hài tần số của
nó, mà sóng hài đó không gì khác hơn chính là sự chú ý.”
Sự chú ý. Tất cả
chúng ta nhìn thấy cùng một năng lượng và diễn giải nó giống nhau, bởi vì chúng
ta có những thỏa thuận nhận thức chung về nó.
Tiếp tục: “Một vật thể là một nút hay một điểm, và mỗi
điểm hay nút là một tần số trong một trường năng lượng tiềm năng. Nó được duy
trì bởi sóng hài tần số riêng của nó, mà sóng hài
đó chính là sự chú ý được đặt lên vị trí hay điểm đó.”
“Ý thức sáng tạo, dù là cá nhân hay tập thể –
mà thực ra thì không bao giờ có một ý thức hoàn toàn cá nhân – bởi vì nó luôn
là kết quả của sự cộng gộp từ nhiều ý thức khác.”
Chính vì vậy mà
việc bạn ở gần những người cùng tần số là cực kỳ quan trọng. Những người ủng hộ
bạn. Ví dụ, bạn có một dự án, bạn muốn làm một điều gì đó, và bạn vây quanh
mình bằng những người ủng hộ dự án đó, thì bạn sẽ làm được. Điều này đơn giản,
rõ ràng, hiển nhiên – vậy mà nhiều người không làm.
Ngược lại, họ lại
vây quanh mình bằng những người ái kỷ, lúc nào cũng chống lại ý tưởng của bạn,
chống lại điều bạn muốn làm. Và khi những người đó luôn đi ngược lại mong muốn
thực sự của bạn, thì họ đang cùng bạn biểu hiện thực tại, theo cách họ ảnh hưởng
lên bạn. Chính điều này Swaruu đang nói ở đây.
Swaruu
tiếp
tục: “Ngay cả cái mà chúng ta gọi là ý thức
cá nhân, khái niệm về “tôi”, khái niệm về “bản ngã”, cũng được tạo thành từ nhiều
mảnh ý thức và điểm chú ý của chính chúng ta – và quan trọng hơn – từ những ý
niệm mà các ý thức khác có về chúng ta” - tức là từ môi trường xung quanh bạn.
“Nó cũng là kết quả của tập hợp các ý thức ở
những cõi hiện sinh khác với cõi của chúng ta.”
Điều này rất thú
vị. Nói cách khác, cõi trung giới mà bạn không nhìn thấy, thực ra đang ảnh hưởng
đến bạn. Nhưng vì bạn không thấy nó, và khoa học nhân loại cùng môi trường xung
quanh cứ nói rằng nó không tồn tại, nên bạn không nhận ra rằng chính ở phía bên
kia đó, các quyết định lớn của đời bạn được đưa ra.
Hãy để ý Swaruu
nói gì: “Nó cũng là kết quả của tập hợp
các ý thức ở những cõi khác với cõi của chúng ta – tức là từ những cõi cao hơn,
nơi mà chúng ta chỉ là cái bóng của một thứ gì đó lớn hơn, phức tạp hơn, được
diễn giải trong một cõi tồn tại đơn giản hơn. Đồng thời, chúng ta cũng là kết
quả của sự hội tụ các ý thức cá nhân từ những cõi thấp hơn.
Chúng
ta thậm chí có thể hiểu điều này theo cách: chúng ta là tổng hòa của vô số ý thức
vi mô, xuất phát từ nhận thức của từng tế bào riêng lẻ trong cơ thể, bởi vì
chúng ảnh hưởng đến cách chúng ta cảm nhận và cách chúng ta diễn giải cái mà ta
gọi là thế giới bên ngoài.”
Rồi, tới đoạn
này nhé.
“Chính những ý niệm của bạn là sóng hài tần số
sẽ định hình và tạo ra thực tại của bạn, đúng theo cách mà ý thức của bạn tập
trung vào điều mà bạn tin là bạn đang tin và đang tạo ra. Bạn chính là những ý
niệm của bạn.” - Rõ ràng vậy đó.
Nói cách khác,
công nghệ là một bộ khuếch đại của ý thức, và ở đây họ đang giải thích cách mà
chúng ta làm điều đó mà không cần công nghệ. Và bây giờ, vấn đề đặt ra là: khi
đã hiểu cách chúng ta biểu hiện thực tại, thì hãy áp dụng điều đó vào công nghệ,
theo cách công nghệ, nhưng ở mức độ cực mạnh. Và khi đó, công nghệ sẽ trở thành
bộ khuếch đại ý thức. Bạn hiểu ý tôi không? Bởi vì công nghệ của họ được xây dựng
dựa trên ý thức, dựa trên cách họ diễn giải thực tại.
Thế giới của
hình thái học thì lại tách rời cái tinh thần – tức là phần này, phần siêu hình
– ra khỏi cái vật chất, và vì vậy họ chẳng hiểu được gì hết. Giống như một
tweet mà tôi vừa phản hồi gần đây. Tôi đọc được một bình luận nói rằng: “Không,
nhờ vụ tai nạn Roswell mà chúng ta có teflon, velcro, rồi sợi quang học.”
Và tôi mới nói:
“Thế còn ý thức thì sao?” Không có gì về ý thức cả, chỉ có vài thứ vật chất lặt
vặt, chẳng có gì về ý thức hết. Vậy thì bạn là nhà truyền bá cái gì? Nếu bạn chỉ
là một con rối, một thằng hề, một con bù nhìn của mấy thực thể đang thao túng
thực tại. Vậy mà ông này còn đi tổ chức hội thảo khắp nơi, trong khi chẳng hiểu
cái quái gì cả.
Điều này rất
quan trọng. Từ vụ Roswell, thực ra chúng ta chẳng học được gì hết. Không,
không, không. Không phải là siêu hình thì là cái gì? Bởi vì không có siêu hình
thì không thể làm được gì cả. Không thể nào bật được ánh sáng của một con tàu.
Không thể. “Tôi là kỹ sư.” Ừ thì sao? Ngay cả Bob Lazar cũng từng nói rằng ý thức
quan trọng đến mức nào trong các con tàu, rằng nếu bạn không có phần hiểu biết
về ý thức, về thế giới linh hồn, thì bạn chẳng có giá trị gì hết. Bạn thậm chí
còn không đủ tư cách đứng đó với tư cách một kỹ sư. “Tôi rất giỏi nối dây.” Vô
nghĩa. Hoàn toàn vô nghĩa. Bạn không phù hợp. Phải là người hiểu được thế giới linh
hồn, giống như Nikola Tesla, thì mới đủ tư cách.
Chính những con
người đó mới phù hợp để nghiên cứu và làm kỹ thuật đảo ngược. Nếu không thì
chúng ta đi sai đường hết.
Mọi người ở đây
nói gì nào?
Gustavo: “Phải tích hợp mọi thứ.”
Chính xác. Khi bạn có một dự án hoặc muốn đạt được điều
gì đó, mà có người trong môi trường của bạn ghen tị, thì một tần số phá hoại sẽ
được tạo ra. Và điều này thường sẽ làm đứt gãy những gì bạn đang cố biểu hiện.
Bởi vậy họ mới
nói rằng: nếu bạn có một dự án cho tương lai, nếu bạn muốn làm một điều gì đó,
thì hãy im lặng cho tới khi bạn làm xong. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Nếu
không, người ta sẽ phá hoại dự án của bạn, phá hoại tất cả. Không chỉ là người
trong môi trường của bạn, mà còn là các thực thể ở cõi trung giới. Vì vậy, bạn
phải im lặng. Bạn cứ âm thầm triển khai, làm việc của mình. Khi mọi thứ đã xong
rồi thì hãy nói, chứ đừng nói trước. Luôn luôn là sau, không phải trước.
Rồi, Swaruu tiếp
tục nói – và tất cả những điều này mới chỉ là phần mở đầu thôi.
Swaruu nói tiếp:
“Điều này xảy ra theo những cách rất phức
tạp, nhưng ví dụ đơn giản nhất là chúng ta cảm thấy dễ chịu khi cơ thể chúng ta
khỏe mạnh.”
Quan trọng:
chúng ta cảm thấy tốt khi cơ thể chúng ta tốt. Bởi vậy họ mới nói rằng, để thiền
định thì sức khỏe rất quan trọng. Bạn phải khỏe. Bởi vì khi bạn thiền hay khi bạn
tập trung vào một điều gì đó, bạn không thể vừa tập trung vừa nghĩ: “Trời ơi, cổ
tôi đau quá, tôi bị vẹo cổ.” Không được. Bạn phải khỏe, khỏe hẳn.
Swaruu nói tiếp:
“Ví dụ đơn giản nhất là nếu chúng ta cảm
thấy tốt thì cơ thể chúng ta đang ổn. Nhưng nếu có một nhóm tế bào nào đó không
ổn, vì bất cứ lý do gì, thì chúng ta cũng sẽ không cảm thấy ổn.”
Rồi Swaruu nói
tiếp: “Các tế bào ảnh hưởng đến nhận thức
của chúng ta về thế giới bên ngoài – cái thế giới “bên ngoài” chỉ là ảo ảnh.”
Tức là, đúng vậy,
mọi thứ đều ảnh hưởng đến bạn. Điều này thật sự là choáng váng, bởi vì người ta
hay nói với tôi: “Ông hút cái gì vậy? Sao ông tưởng tượng ghê vậy? Sao có trí
tưởng tượng phong phú quá!” Tôi chỉ có thể nói: cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn vì đã
nói rằng tôi có trí tưởng tượng và sự bay bổng. Cảm ơn. Tôi xin tặng mọi người
lọ, hũ, chai, hộp vaseline bạc hà – mấy thứ này các bạn sẽ cần đấy. Và cảm ơn
vì đã nói rằng tôi có trí tưởng tượng và sự bay bổng. Rồi tôi còn tặng thêm kẹo
mút nữa.
Rồi, nhìn xem Swaruu
nói gì này: “Mỗi khi chúng ta có một ý tưởng,
một điều được tưởng tượng ra, thì đó chính là một sự phóng chiếu về tương lai.
Chính ý niệm được tưởng tượng đó dẫn dắt chúng ta tới điều mà chúng ta muốn tiếp
theo. Không có trí tưởng tượng thì sẽ không có tương lai.”
Một điểm quan trọng
nữa: “Trí tưởng tượng chính là cách để tiếp
cận những cõi hiện sinh cao hơn, nơi mà cái chúng ta tưởng tượng đã tồn tại sẵn
rồi, cho dù ban đầu nó có vẻ phức tạp hay bất khả thi đến mức nào. Mọi thứ bạn
có thể tưởng tượng ra đều đã tồn tại.”
Cũng cần nói rõ:
“Không thể sống trọn vẹn trong “hiện tại”
theo nghĩa tuyệt đối, như nhiều thầy tâm linh vẫn hay nói. Bởi vì cái “hiện tại”
mà ý thức chúng ta nhận biết được luôn luôn là kết quả của một thứ đã thuộc về
quá khứ. Thực sự sống trong hiện tại sẽ có nghĩa là sống trong trạng thái alpha
– trạng thái sáng tạo của ý thức.”
“Việc có một ý thức tưởng tượng rõ ràng về một
kế hoạch cho tương lai là quan trọng, nhưng chưa quan trọng bằng việc có thể sống
trong trạng thái sáng tạo giàu trí tưởng tượng, ở Alpha đó. Tức là, thiết lập ý
thức của chúng ta sao cho nó chỉ hoạt động trước hiện tại một vài khoảnh khắc
so với cái mà chúng ta đang trải nghiệm như “bây giờ”.”
Nhìn kỹ nhé.
“Nói cách khác, sống trong trạng thái ý thức
alpha cũng có thể được hiểu là sống một cách trực giác.” - Thật sự là quá choáng váng.
Và bây giờ chúng
ta chính thức bước vào Điều hướng sao – phần một.
Để xem mọi người
nói gì nào. Chúng ta nói được bao lâu rồi? Nửa tiếng. Buổi trực tiếp này sẽ
không quá dài đâu.
Evacarolinavargas: “Swaruu nói: Trí tưởng tượng không phải là ảo
tưởng trống rỗng”
Điều hướng sao
sao - sau khi đã nói hết tất cả những điều vừa rồi, bây giờ các bạn sẽ hiểu rõ
hơn một chút về Điều hướng sao là gì. Các bạn sẽ hiểu.
Vì vậy, khi bạn
nghe một nhà nghiên cứu UFO nói về những thứ nhất định, nếu bạn muốn cẩn trọng
thì tốt nhất là đừng nói gì cả, bởi vì dù bạn có kể ra thì họ cũng không hiểu
đâu, cho nên im lặng vẫn hơn. Nhưng thôi, quay lại chủ đề chính: “Điều hướng
sao – phần một, Swaruu de Erra.”
Điều quan trọng
là thế này: “Mặc dù nhận thức của chúng
ta về thực tại – với tư cách là những cá thể có thân thể “vật chất” chỉ mang
tính ảo ảnh – cho chúng ta trải nghiệm mang tính thực nghiệm rằng có một “ở
đây” và một “ở đó”, thì điều này chỉ có thể áp dụng cho Điều hướng sao của một
con tàu trong chế độ bay dưới tốc độ ánh sáng.”
Tức là, khái niệm
“ở đây” và “ở kia” chỉ áp dụng khi con tàu bay dưới tốc
độ ánh sáng, tức là chế độ subluminal – thấp hơn tốc độ ánh sáng. Ví dụ
nhé: một con tàu Taygeta rời khỏi Temmer hướng về Trái Đất bằng cách đồng bộ tần
số. Nếu đó là một con tàu dài hàng cây số, thì nó sẽ không xuất hiện ngay ở quỹ
đạo thấp của Trái Đất. Không. Nó sẽ xuất hiện ở đâu đó trong Hệ Mặt Trời, tôi
đoán là ở một khu vực trong hệ này nơi không có nhiều “giao thông”, nơi bạn biết
chắc là không có gì cả.
Trước đó, bạn sẽ
liên lạc với những con tàu đang ở gần, kiểm tra vị trí của họ, rồi bạn đồng bộ
tần số và xuất hiện thẳng trong Hệ Mặt Trời bằng cách đó. Từ khoảng cách 440
năm ánh sáng, bạn đến được Hệ Mặt Trời Sol-13 – tức là hệ này – chỉ trong chớp
mắt. Nhưng sau đó thì còn yếu tố “thời gian” – cái này chúng ta sẽ nói ở video
sau.
Khi đã xuất hiện
trong Hệ Mặt Trời rồi, bạn có thể di chuyển ở chế độ bay dưới tốc độ ánh sáng.
Và dù là dưới tốc độ ánh sáng, thì nó vẫn nhanh khủng khiếp. Nhanh đến mức bạn
có thể tiếp cận Trái Đất chỉ trong nháy mắt. Điều này thật sự rất thú vị.
Tôi nhớ hồi trước,
khi còn ở Barcelona, mỗi cuối tuần tôi hay về nhà cha mẹ. Tôi thường nằm dài
ngoài vườn – vườn nhà tôi khá lớn – và ngắm bầu trời, ngắm các vì sao. Tôi nhớ
rất rõ một đêm nọ, tôi thấy một tia lóe, một tia lóe rất nhanh. Và trong đầu
tôi – dù thực ra không có âm thanh – lại cảm nhận như có một tiếng “vút” rất nhẹ.
Họ từng nói với tôi rằng, khi những con tàu này đến Hệ Mặt Trời bằng cách đồng
bộ tần số, một dấu hiệu nhận biết là một tia lóe như vậy. Một tia lóe rất ngắn,
cực kỳ ngắn. Bạn phải nhìn bầu trời suốt thì mới thấy được: lóe lên một cái rồi
tắt. Và đó chính là khoảnh khắc con tàu đã ở đây, bắt đầu đi vào hệ Mặt trời.
Và tôi đã thấy
điều đó một lần. Tôi đã có may mắn thấy được một lần.
Vâng, tôi nhớ rất
rõ là tôi đã thấy một thứ gì đó, một “cái gì đó”. Tôi đoán đó là một con tàu.
Nhưng đúng là bạn phải quan sát rất kỹ.
Rồi, chú ý kỹ điều
này nhé. Swaruu nói: “Trong chế độ bay Sub-Luminar, tức là dưới tốc độ ánh sáng, thì trong
hình thức Điều hướng hay di chuyển xuyên qua không gian giữa các địa điểm, người
ta có thể sử dụng bản đồ sao truyền thống. Trên đó có các chòm sao, các ngôi
sao và các hành tinh, cùng với khoảng cách giữa chúng.”
Tôi dừng lại một
chút ở đây. Khi nói đến “bản đồ sao”, đừng tưởng tượng là bản đồ giấy nhé. Ở
đây là màn hình toàn ảnh, màn hình ba chiều. Bạn có thể sử dụng chúng như Aneeka
từng nói: tương tác bằng tâm trí, hoặc bằng tay, bằng ngón tay, chạm vào và di
chuyển, bởi vì đó là ảnh ba chiều có cảm ứng, có “độ đặc”, bạn có thể thao tác
được. Và cũng có thể tương tác bằng ý thức.
Những bản đồ này
không còn “truyền thống” theo kiểu cũ nữa. Các bạn đã thấy trong những bộ phim
như Prometheus hay Interstellar, nơi có một bản đồ ba chiều rất lớn và con tàu
di chuyển bên trong một không gian ba chiều. Làm rất tốt. Ngoài ra còn có bản đồ
tần số. Bản đồ tần số là thứ cho phép bạn đồng bộ tần số và đi từ điểm này sang
điểm khác – ví dụ từ Trái Đất đến sao Mộc – bằng cách đồng bộ tần số.
Tiếp tực nhé.
“Trong Sub-Luminar – tức là dưới tốc độ ánh
sáng – trong hình thức Điều hướng sao hay di chuyển xuyên qua không gian giữa
hai nơi, người ta có thể sử dụng bản đồ sao truyền thống, nơi hiển thị các chòm
sao, các ngôi sao, các hành tinh, cùng với khoảng cách giữa chúng, được đo theo
cách mà loài người quen dùng, như đơn vị thiên văn (AU) – tức là khoảng cách
trung bình giữa Trái Đất và Mặt Trời. Và đối với những khoảng cách lớn hơn, thì
dùng năm ánh sáng, tức là quãng đường ánh sáng đi được trong một năm.”
“Tuy nhiên, những hình thức dẫn đường và cách
tính khoảng cách này chỉ là một khái niệm mang tính diễn giải, từ góc nhìn của
chiều không gian thứ ba, nơi Trái Đất đang ở hiện nay. Nói cách khác, chúng ta
dùng những bản đồ kiểu này, đo khoảng cách bằng AU hay năm ánh sáng – ví dụ từ
Trái Đất đến Taygeta là khoảng 440 năm ánh sáng.”
“Nhưng dù vậy, đơn vị thiên văn không hữu ích
cho khoảng cách ngắn, và năm ánh sáng cũng không hữu ích, bởi vì nó phụ thuộc
vào một yếu tố biến thiên, đó là thời gian. Đối với những khoảng cách rất lớn
giữa các vì sao, AU trở nên vô dụng vì nó là một đơn vị quá nhỏ.”
Swaruu nói tiếp:
“Vì tốc độ ánh sáng là một yếu tố biến đổi,
nên kết quả tính toán khoảng cách chỉ mang tính tương đối, phụ thuộc vào địa điểm,
hoàn cảnh và ý thức – dù là ý thức cá nhân hay tập thể – đang thực hiện việc đo
lường đó.”
Chú ý nhé. Vậy
thì các bạn hiểu điều này có nghĩa là gì không?
Các bạn chú ý kỹ
nhé. Họ nói rằng từ Taygeta đến Trái Đất, hay từ Erra, hay từ Temmer đến Trái Đất
là 440 năm ánh sáng. Nhưng với chúng ta – theo cách mà chúng ta hiểu về thời
gian – thì đối với họ, đơn vị đo thời gian đó, theo tôi suy luận, còn tùy thuộc
vào mức độ ý thức của họ và cách họ diễn giải thời gian. Thay vì là 440 năm ánh
sáng, nếu chúng ta dùng cùng thước đo đó, thì với họ có khi chỉ tương đương 100
năm ánh sáng chẳng hạn. Bạn hiểu ý tôi không? Bởi vì ý thức của họ khác, nhưng
họ không di chuyển theo cách đó. Thứ họ làm là đồng bộ tần số.
Bạn không thể mất
100 năm – dù có sống 1.000 năm đi nữa – chỉ để bay tới một nơi. Mặc dù tôi hình
dung, như họ từng nói, rằng họ là những nhà thám hiểm thực thụ, nên sẽ có những
nhóm Taygetan… sẽ có những nhóm đi rất xa. Họ từng nói rằng có rất nhiều người
mất tích trong không gian. Có những nhóm đi thám hiểm, và có thể họ mất 100 năm
mới quay về, bởi vì họ đi rất xa, rất xa, với những con tàu để lập bản đồ toàn
bộ không gian, rồi sau đó mới quay trở lại. Nghĩ thôi đã thấy choáng ngợp rồi.
Thật sự là choáng ngợp.
Swaruu tiếp tục
nói: “Ngay cả khi các phép tính được thực
hiện hoàn toàn tự động, thì kết quả vẫn luôn thay đổi. Việc đo các khoảng cách
lớn bằng năm ánh sáng chỉ mang tính tham chiếu, nhưng cách đó còn rất xa mới là
hoàn hảo.”
Chính xác. Và
các bạn để ý kỹ nhé, vì tôi nhớ rằng có lúc họ nói là 440 năm ánh sáng, nhưng
tôi cũng nhớ rằng đã có lần họ nói là 420 năm ánh sáng. Tức là nó không hoàn
toàn cố định, không có một con số tuyệt đối, chính xác tuyệt đối. Và tôi đoán
đây chính là lý do. Không phải là mâu thuẫn hay bất nhất gì cả. Mà là thời gian
bị co giãn, nó không vận hành theo kiểu mà người ta đã nhồi vào đầu chúng ta.
Không phải lúc
nào 1 phút cũng là 60 giây. Với bạn, có thể 1 phút là 60 giây, nhưng với tôi, 1
phút có khi chỉ là 15 giây thôi. Tôi chỉ ví dụ. Bạn đang ngồi trong lớp toán,
hôm đó bạn không học bài, vì bạn chẳng hiểu gì cả và bạn ghét toán. Bạn thích
chơi bóng bàn hơn, hay thích bơi lội hơn, và bạn không học toán. Thầy giáo thì
gọi từng học sinh lên trả bài, từng người một, và bạn biết chắc là sắp tới lượt
mình. Khoảng thời gian chờ đợi đó dài kinh khủng. Một tiết học có một tiếng mà
bạn cảm giác như ba ngày trôi qua rồi. Lớp học trở nên bất tận. Bạn còn toát cả
mồ hôi.
Trong khi đó, bạn
đi bơi hoặc chơi bóng bàn, 5 tiếng trôi qua cái vèo. Thời gian bay mất lúc nào
không hay. Nghĩa là thời gian hoàn toàn tương đối.
Hay là bạn đang ở
bên những người bạn thích. Tôi đã từng trải nghiệm điều đó rất nhiều lần ở
Barcelona. Tôi gặp ai đó, rồi người ta nói: “Trời ơi, thời gian trôi nhanh
quá.” Đúng vậy, vì bạn đang vui. Thời gian bay đi. Còn khi bạn chán, thời gian
thì dài lê thê, mệt mỏi vô cùng. Thời gian là hoàn toàn tương đối.
Tiếp theo: “Chúng ta chỉ có thể đo được tốc độ ánh sáng
trong những điều kiện và thông số quen thuộc với chúng ta, trong môi trường
xung quanh gần nhất. Chúng ta không biết được giá trị thực sự của nó ở những
nơi khác hoặc trong những hoàn cảnh khác. Do đó, chúng ta chỉ có thể ước lượng
hoặc tính toán xấp xỉ cách mà ánh sáng sẽ vận hành, dựa trên khung tham chiếu của
kinh nghiệm trước đó, khi nó đi qua những khu vực đó.”
Và tôi nhắc lại:
khi Swaruu chia sẻ chủ đề này, cô ấy không hề nói kiểu “đợi chút”, “đợi 5
phút”. Có đôi lần thì có nói “đợi tôi làm xong việc này”, nhưng phần lớn là cô ấy
viết liên tục, viết liên tục, viết liên tục. Bạn hỏi, cô ấy trả lời ngay và vẫn
tiếp tục viết. Những câu hỏi bạn đặt ra, hoặc là đã được trả lời luôn trong nội
dung, hoặc là không cần hỏi nữa vì chính những gì cô ấy nói đã tạo thành một mạch
thông tin rất mạch lạc. Hiểu ý tôi không? Đó là khoảnh khắc đó. Đúng thời điểm
đó. Và điều đó thật sự choáng ngợp. Nhưng nhiều người không hiểu được.
Bởi vậy khi ở những
kênh khác, người ta nói kiểu: “Không, đây là tiếp xúc trực tiếp thông qua
video, và tất cả các bạn đang xem video này đều đang có tiếp xúc trực tiếp.”
Không. Không giống nhau. Không giống chút nào. Hiểu chứ? Tiếp xúc trực tiếp là
khi bạn đang nói chuyện trực tiếp, qua lại ngay lúc đó, và bạn nhận được câu trả
lời tức thì. Khi đó bạn mới thật sự thấy được rằng tiếp xúc là có thật. Còn một
video được dựng sẵn thì không phải. Không phải vậy đâu. Đừng để bị lừa. Chuyện
đó không vận hành theo cách đó.
Việc trao đổi gần
như là tức thì, vì cô ấy viết và bạn thấy chữ hiện ra ngay lúc đó. Không phải
kiểu “đợi tí”, không phải kiểu soạn sẵn. Tôi nhớ rất rõ. Rất rõ. Và rồi còn có
những trải nghiệm thần giao cách cảm. Những trải nghiệm đó thật sự là… không thể
tin nổi.
Eva: ““thời gian” phụ thuộc vào nhận thức của ý thức
người quan sát”
Đúng vậy đó,
Eva. Có những lúc họ còn trả lời trước khi bạn kịp đặt câu hỏi. Câu trả lời xuất
hiện trước cả câu hỏi. Thật sự là choáng ngợp.
Có người sẽ nói:
“Không, đó là máy tính lượng tử.”
Không, không,
không. Không phải máy tính lượng tử đâu, bởi vì hạ tầng hiện tại không hề được
chuẩn bị cho loại máy tính đó. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Không phải vậy.
Hoàn toàn không. Chúng ta đang nói về năm 2018. Năm 2018.
Rồi, Swaruu tiếp
tục nói: “Điều này dẫn đến nhu cầu phải tạo
ra một bản đồ hay ké hoạch xấp xỉ các giá trị của tốc độ ánh sáng, tùy theo từng
khu vực, thường được chia theo từng góc phần tư hay từng nhóm chòm sao thường
xuyên được lui tới. Nhưng dù cho các thiết bị đo lường có chính xác đến đâu,
thì đó vẫn chỉ là sự xấp xỉ. Vì tốc độ ánh sáng là biến thiên, nên nó không
đáng tin cậy để mô tả những khoảng cách lớn.”
Và như tôi đã
nói trước đó, nó chỉ được dùng ở đây làm tham chiếu để các bạn hiểu, chứ không
phải để họ hiểu. Là để các bạn hiểu.
“Tôi sẽ dùng các thuật ngữ Sub-Luminar – tức
là tốc độ thấp hơn ánh sáng – và Supra-Luminar – tức là nhanh
hơn ánh sáng. Như một cách gọi khác cho bay nhanh hơn ánh sáng, sau này tôi
cũng sẽ dùng thuật ngữ warp, trong đó một warp sẽ tương đương với một hệ số ánh
sáng.”
Nhưng lưu ý quan
trọng: tất cả những thuật ngữ này chỉ là cách gọi đã được “nhân loại hóa” mà
thôi.
Được rồi, chúng
ta sắp kết thúc buổi Teal Swan rồi. Chỉ còn một chút nữa thôi. Tôi sẽ đọc thêm
một đoạn ngắn và rồi chúng ta kết thúc buổi trực tiếp tuyệt vời này – một trong
những nội dung quan trọng nhất mà Swaruu de Erra từng chia sẻ. Thật sự là
choáng ngợp.
Swaruu nói: “Để các bạn dễ hiểu hơn, bởi vì các bạn đã
quen với những thuật ngữ này thông qua phim khoa học viễn tưởng, chứ không phải
vì đó là cách gọi quen thuộc của chủng tộc tôi.”
Nghĩa là cô ấy
dùng những từ này cho chúng ta, không phải cho họ.
“Các tàu sao của chủng tộc Taygeta, cũng như
của bất kỳ chủng tộc tương tự nào khác, không đo khoảng cách bằng tốc độ ánh
sáng, vì những lý do đã giải thích ở trên.”
Với chúng ta là
440 năm ánh sáng, nhưng với họ thì không. Với họ là một cách đo hoàn toàn khác.
Cho nên khi họ nói là 440 năm ánh sáng, đó là nói cho chúng ta, không phải cho
họ.
Hãy tưởng tượng
một ví dụ nhé. Giả sử trên Trái Đất, chúng ta có một công nghệ cho phép du hành
ở tốc độ ánh sáng. Và ở Taygeta, họ cũng có chính công nghệ đó, cho phép họ du
hành ở tốc độ ánh sáng. Hai chủng tộc có cùng công nghệ, nhưng nhận thức về thời
gian hoàn toàn khác nhau. Chúng ta – với công nghệ đó, với đạo đức, với tâm
linh hiện tại của mình – sẽ mất 440 năm ánh sáng để đi từ Trái Đất đến Temer.
Còn họ, với cùng con tàu và cùng công nghệ, nhưng với ý thức cao hơn và một
cách diễn giải thực tại hoàn toàn khác, thì họ có thể đến Trái Đất chỉ trong,
giả sử, 200 năm ánh sáng.
Vậy thì điều đó
hiểu như thế nào? Vì sao chúng ta mất 440 năm mà họ chỉ mất 200? Bởi vì nhận thức
về thời gian hoàn toàn khác nhau. Và điều gì xảy ra? Sẽ có những chủng tộc có
thể đi xa hơn chúng ta rất nhiều, đơn giản chỉ vì trạng thái tần số của họ cao
hơn.
Ví dụ, giả sử
chúng ta làm kỹ thuật đảo ngược trên Trái Đất. Rồi chúng ta lấy một con tàu và
cố gắng bay về hành tinh gốc của chủng tộc mà chúng ta từng bắn hạ. Thì cũng vẫn
như vậy thôi: chúng ta có thể mất 800 năm ánh sáng để tới đó, trong khi chính
sinh thể đã tới Trái Đất kia – nhờ mức độ ý thức và cách họ nhận thức – có thể
chỉ mất vài ngày, hoặc thậm chí họ đồng bộ tần số và tới ngay lập tức.
Tôi có thể đang
phóng đại một chút để mọi người dễ hiểu, nhưng ý là như vậy: hai chuyện này
hoàn toàn không giống nhau. Hoàn toàn không liên quan.
Ở Trái Đất,
chúng ta tương đối giống nhau trong cách cảm nhận thời gian. Vì sao? Vì đồng hồ.
Bạn lên xe cũng có đồng hồ. Rồi có vô thức tập thể, nơi mọi người đều đồng ý rằng
“một phút là 60 giây”. Tất cả bị buộc vào cùng một khuôn. Nhưng ra khỏi Trái Đất
thì mọi thứ thay đổi. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Tôi nghĩ là hiểu.
Đây là cách tôi
diễn giải điều này. Mong là mọi người hiểu cho rõ.
Swaruu nói tiếp:
“Thứ chúng tôi sử dụng là các hệ số muon, hay tốc độ truyền của một sóng năng lượng trong
các tần số lepton muon – thứ mà trên Trái Đất được biết đến với tên neutrino, từ
tiếng Hy Lạp leptos, nghĩa là nhỏ, mảnh, tinh tế.”
Và tôi xin nhắc
lại: khi Swaruu viết, cô ấy viết như thế này đó. Đây là một người có kiến thức
khổng lồ, thật sự khổng lồ. Một kẻ bịp bợm, một kẻ xâm nhập không thể nào trả lời
được như vậy – vừa trả lời câu hỏi của Gosia, vừa trả lời câu hỏi của tôi, mà vẫn
giữ được sự nhất quán tuyệt đối với những gì đã nói trước đó. Chỉ cần lệch một
chút thôi là bản phiên âm sẽ lộ ra ngay: “Ê, cái này không khớp với cái nói ở
trên.” Nhưng không. Mọi thứ đều hoàn hảo, cực kỳ mạch lạc.
Chính vì vậy mà
Gosia và tôi đã sớm nhận ra rằng: “Cái này không giống như trước nữa. Ở đây
đang có chuyện gì đó.” Nhưng nhiều người không hiểu. Vì sao? Vì thiếu ngữ cảnh.
Ngữ cảnh, ngữ cảnh, ngữ cảnh. Người ta chỉ thấy những gì xuất hiện trên màn
hình, nhưng không thấy được toàn bộ bối cảnh phía sau. Và thế là họ không hiểu.
Rồi Swaruu tiếp
tục: “Mặc dù khái niệm Muon khác nhau khá
nhiều giữa khoa học nhân loại và khoa học Taygetan – trong đó định nghĩa của
nhân loại gắn với khối lượng, còn định nghĩa Taygetan gắn với tiềm năng ether –
thì cả hai đều quan sát rằng muon có xu hướng tồn tại ở ranh giới giữa cái mà
ta gọi là thế giới vật chất và thế giới ether, và vì thế nó tương tự như photon.”
“Muon, theo cách được hiểu ở Taygeta, vừa là
sóng vừa là hạt đồng thời. Nói cách khác, muon là bán-ether, và chúng ảnh hưởng
cả thế giới vật chất lẫn thế giới ether.”
Chính vì vậy,
khi họ gửi một tín hiệu từ Trái Đất đến Erra hay Temmer, họ không nói chuyện bằng
sóng radio theo kiểu chúng ta hiểu.
Hãy tưởng tượng
nhé: bạn nói “Xin chào” qua sóng radio. Nếu tín hiệu đó đi với tốc độ ánh sáng,
thì nó sẽ tới nơi sau 440 năm. Khi đó bạn không chỉ chết rồi, mà chết từ lâu rồi.
Hiểu không? Nhưng với tần số muon, tín hiệu đi gần như tức thì, không có độ trễ.
Không có độ trễ
như khi gửi tín hiệu lên Mặt Trăng mất 2 giây. Không. Tần số muon là tức thời.
Họ không giao tiếp bằng sóng radio. Vì vậy tôi mới thấy buồn cười khi nhìn SETI
với mấy cái chảo vệ tinh, ngồi chờ người ngoài hành tinh gọi điện bằng sóng radio.
Nhưng họ không dùng sóng radio để giao tiếp. SETI, hội nghị, sách vở, quảng bá…
tất cả đều dựa trên một sự hiểu sai.
Và cứ thế mà chúng
ta tiếp tục – phá vỡ khuôn mẫu, phá vỡ định kiến, và rồi bị đẩy ra ngoài lề xã
hội. Thông tin sẽ đến với người cần nhận nó.
Chú ý kỹ điều
này nhé.
“Muon di chuyển với các hệ số tương đương
hàng ngàn lần tốc độ ánh sáng, và đối với khoa học Taygetan, chúng giống hạt
tachyon hơn là photon. Và sự truyền dẫn của chúng là gần như tức thời” –
chú ý chữ “gần như”.
“Và chính độ trễ rất nhỏ đó – cái “gần như” –
lại hữu ích cho họ trong việc đo tốc độ và khoảng cách, bởi vì nó chính xác
hơn, dù chưa bao giờ là hoàn hảo tuyệt đối.”
“Dù vậy, tốc độ của nó vẫn thay đổi tùy theo
hoàn cảnh, nhưng vẫn đủ chính xác và đáng tin để được sử dụng trong Điều hướng
sao. Việc dùng hệ số muon để đo tốc độ hay khoảng cách cũng giúp tránh phải
dùng quá nhiều số 0 hay số thập phân, như khi buộc phải dùng các hệ số ánh sáng.”
Các bạn để ý kỹ
nhé: họ di chuyển tới những khoảng cách mà nếu diễn đạt bằng năm ánh sáng, thì
con số sẽ có vô số số 0, nhiều đến mức bạn không biết phải đọc hay gọi tên nó
như thế nào cho đúng. Vì vậy họ dùng một hệ đo khác, như tôi vừa nói, để đơn giản
hóa các con số đó. Điều này cho bạn hình dung được rằng họ đã đi xa đến mức
nào. Thật sự là choáng ngợp.
“Cũng cần nhắc ở đây rằng: việc truyền dữ liệu
bằng mã muon là hình thức truyền thông và liên lạc trực tiếp – thời gian thực
giữa các nền văn minh thân thiện, ngay cả khi cách nhau nhiều chòm sao. Điều
này cho phép hai người có thể trò chuyện thời gian thực, dù họ đang ở hai hành
tinh khác nhau, cách nhau hàng trăm hay hàng ngàn năm ánh sáng, hoặc giữa một
con tàu sao và hành tinh gốc của nó, ngay cả khi con tàu đang di chuyển ở chế độ
Supra-Luminar (nhanh hơn ánh sáng).”
“Điều này xảy ra là vì muon không di chuyển
trong không gian đo được của thế giới vật chất, mà di chuyển trong thế giới
ether, nơi mà khoảng cách không thật sự tồn tại như chúng ta vẫn nghĩ. Việc mã
hóa muon được thực hiện bằng cách luân phiên các đặc tính Tau và anti-Tau của
tín hiệu truyền. Tức là muon (hay neutrino) loại tau và các đối ứng của nó mang
điện tích ngược hoặc mang đặc tính phản vật chất – gọi là mã hóa tau/anti-tau.”
Thật sự là quá
choáng ngợp. Tôi xin nhắc lại: một kẻ bịp bợm không thể nào viết được như vậy,
vì sẽ rối tung lên, tự mâu thuẫn và thậm chí không biết phải diễn đạt thế nào
cho đúng. Điều này thật sự không thể giả được.
Rồi, chúng ta tiếp
tục nhé. Tôi sẽ không dừng lại nhiều nữa. Buổi Teal Swan đã kéo dài một tiếng rồi,
mọi người ơi, và ở đây đã gần 2 giờ sáng.
Giờ đến phần
quan trọng: các loại động cơ của tàu vũ trụ.
Swaruu nói: “Tôi sẽ không định nghĩa tất cả các loại động
cơ tàu vũ trụ đang tồn tại. Tôi chỉ nói về những loại mà Taygetan thường sử dụng.
Đối với các chuyến bay Sub-Luminar, thường dùng hai loại: động cơ thao tác trọng
lực và động cơ phản lực plasma.”
Động cơ plasma
này có tua-bin, giống như máy bay, để phóng plasma ra ngoài.
“Loại động cơ này chỉ hữu ích cho các khoảng
cách ngắn, hoặc cho những thao tác chính xác khi ra vào bầu khí quyển của một
hành tinh. Chúng cũng được dùng để di chuyển giữa các hành tinh, nhưng không
bao giờ được dùng cho các khoảng cách liên sao lớn.”
“Đối với bay
liên sao, chúng tôi sử dụng động cơ ngâm toàn phần dạng hình xuyến, là một dạng
biến thể của động cơ phản lực plasma điện từ, vận hành ở chế độ đảo nghịch hình
xuyến toàn phần.”
Và để kết thúc,
Swaruu nói: “Tôi sẽ mô tả chi tiết cách vận
hành của chúng trong phần hai của bài viết này.”
Phần đó thì
chúng ta sẽ nói vào ngày mai.
Vậy là xong rồi,
mọi người. Chúng ta kết thúc buổi trực tiếp tuyệt đẹp này. Ở đây đã rất muộn rồi.
Gần 2 giờ sáng ở Phần Lan. Ở Tây Ban Nha thì gần 1 giờ sáng.
Mọi người trong
chat đang chào hỏi nhau. Tôi thì hơi rối một chút vì thông tin quá nhiều, nhưng
thật sự là đáng giá.
JMV-el: “Trên Trái Đất, thời gian được đo bằng khoảng
thời gian hành tinh tự quay quanh trục của nó và thời gian nó quay một vòng
quanh Mặt Trời - tức là chuyển động tự quay và chuyển động quỹ đạo. Một hành
tinh khác không mất cùng khoảng thời gian như vậy, nên cách đo này sẽ không còn
phù hợp.”
Có người nói rất
đúng: trên Trái Đất, thời gian được đo bằng chu kỳ tự quay của hành tinh và chu
kỳ quay quanh Mặt Trời – tức là tự quay và chuyển động quỹ đạo. Nhưng mỗi hành
tinh lại có chu kỳ khác nhau, nên cách đo đó không thể áp dụng chung. Chính
xác.
Có người hỏi: “Vì sao có những lúc chỉ cần nghĩ đến một người
là ngay lập tức họ liên lạc với mình? Đó là do mình phát ra, hay do mình nhận,
hay là cả hai?”
Tôi trả lời luôn
rồi kết thúc nhé: Đó là thần giao cách cảm. Chúng ta có thần giao cách cảm.
Không phải trùng hợp ngẫu nhiên đâu. Không phải déjà vu. Bạn nghĩ đến ai đó, và
điện thoại reo – đó là thần giao cách cảm. Và nó là cả hai chiều: vừa phát, vừa
nhận.
Điều này xảy ra
thường xuyên lắm. Bạn nghĩ đến ai đó, và tin nhắn đến ngay. Vậy thôi.
Giờ thì chúng ta
kết thúc nhé. Cảm ơn tất cả mọi người đã ở đây. Nếu có câu hỏi, hãy để lại
trong phần bình luận, những gì chưa hiểu tôi sẽ trả lời. Một cái ôm thật chặt gửi
đến tất cả mọi người. Cảm ơn những ai đã tham gia, hỗ trợ, các bạn điều hành,
và tất cả những người đã bình luận trong chat cũng như sẽ bình luận sau này.
Cảm ơn tất cả những
ai đã đăng ký kênh – không chỉ kênh này mà tất cả các kênh được để trong phần
mô tả. Hoàn toàn miễn phí thôi.
Cảm ơn những ai
đang tham gia Telegram: Despejando Enigmas và nhóm Despejando Enigmas Semillas Estelares. Cảm ơn những ai nhắn tin
cho tôi qua Instagram để muốn tham gia các buổi trực tiếp của kênh.
Và tôi cũng rất
cảm ơn vì tôi thấy rất nhiều tiềm năng trong mạng xã hội X. Dần dần, nhiều người
đã bắt đầu làm trực tiếp ở đó, đăng video dài. Tôi thì chưa làm, nhưng thấy rất
thú vị. Ví dụ như David Icke – ông ấy đang làm trực tiếp gần như mỗi ngày, chỉ
nói chuyện bằng giọng nói. Điều này trên YouTube thì tôi chưa thấy nhiều.
Thôi nhé, mọi
người. Một cái ôm thật chặt. Tôi xin chào và hẹn gặp lại ngày mai.
https://www.youtube.com/watch?v=yEHPUhKdhbc
https://swaruu.org/transcripts/
Theo dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.