Swaruu Transcripts 1853 - 🌌🧬♾️Tái sinh

 

Swaruu Transcripts 1853


Tái sinh

 

02-11-2025




Chào mọi người, các bạn khỏe không? Chào mừng các bạn quay trở lại với cộng đồng xinh đẹp này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares. Chào các starseed. Mọi người thế nào rồi? Chúc thứ Bảy vui vẻ.

 

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ở đây. Chúc mừng tháng Mười Một. Trời ơi… chắc vài ngày nữa là khu vực phía bắc châu Âu này sẽ có tuyết thôi.

 

Chủ đề hôm nay rất thú vị, đó là tái sinh, và tôi chia nó thành hai phần. Hôm nay chúng ta sẽ nói phần một. Nhưng trước hết, tôi giới thiệu một chút đã, mọi người thấy sao? Nếu các bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác so với đa số, các bạn có thể ghé qua trang web Swaruu.org. Tôi khuyến khích bạn, nếu chưa làm, hãy đăng ký không chỉ kênh này mà cả tất cả các kênh bạn sẽ thấy trong phần bình luận. Buổi livestream này tôi cũng đã chia sẻ, để coi nào, trên tất cả các cộng đồng YouTube của tôi, trên Telegram nữa. Nhớ là các bạn có thể theo dõi tôi trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Đúng rồi, tôi đã chia sẻ ở đó. Ờ, trên Telegram là Despejando Enigmas, và tôi cũng tạo một nhóm tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Như các bạn biết rồi đó, nhóm này đóng vào Chủ nhật, và họ đã đặt hình một con thỏ, một chú thỏ nhỏ.

 

Còn gì nữa không? Tôi cũng đã chia sẻ liên kết trên Instagram, đúng rồi, Instagram là Despejando Enigmas. Và nhớ là nếu bạn muốn tham gia vào cuối tuần hay trong tuần trên kênh Nous Noble, thì bạn phải nhắn cho tôi qua Instagram. À, nói luôn là ngày mai, nếu mọi chuyện không trục trặc, sẽ có Jaume Su và Lorena Martín từ kênh Resonando Con Tu Esencia tham gia. Tôi nghĩ buổi livestream đó có tiêu đề kiểu như “tiêu đề điện ảnh”.

 

Rồi, nói vậy thôi. À, tôi cũng đã chia sẻ nó trên tất cả các cộng đồng YouTube của mình. Tôi biết có người đã chia sẻ trên Facebook nữa, cảm ơn rất nhiều. Và trên Facebook cũng có.

 

Tiêu đề gốc là “Tái sinh – Thông điệp ngoài hành tinh Pleiadian”.

 

Đây là một cuộc trò chuyện đã diễn ra trước đây giữa Gosia và Swaruu, với chủ đề tái sinh.

 

Gosia: “New Age trình bày tái sinh như một điều cần thiết. Đó là điều mà New Age nói. Những bài học chúng ta cần học, v.v… như một thứ bắt buộc: luân hồi, bạn tái sinh lại đây, rồi lại nữa, rồi lại nữa, rồi lại nữa.”

 

Đặc biệt là những người tin vào luân hồi thì hay tái sinh. Chúng ta đã nói rồi, đó giống như tấm vé trong trò chơi Tỷ phú vậy đó. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Rõ ràng là mọi thứ đều có nguyên nhân và hệ quả, điều đó thì hiển nhiên. Nhưng không phải theo kiểu nghiệp quả như người ta nói. Ví dụ như… để coi… ờ… tôi không biết nên lấy ví dụ nào. Thôi kệ, mình nói tiếp. Vì tôi đâu có phải trả nghiệp quả gì, nên tôi cũng không thể đưa ví dụ được.

 

Rồi Swaruu nói: “Đúng, có những bài học cần học. Không phải mọi thứ trong New Age đều sai. Nhưng vấn đề là nó bị bóp méo theo hướng có lợi cho những kẻ kiểm soát, ví dụ như khái niệm nghiệp quả – nó bị bóp méo để phục vụ cho những kẻ kiểm soát. Bạn luôn tự do. Ngay cả những thực thể tiêu cực cũng biết rằng họ không thể xâm phạm tự do ý chí, nên thay vào đó họ kiểm soát tâm trí.”

 

Tức là vì họ không thể xâm phạm tự do ý chí của bạn, nên họ sẽ dẫn dắt nhận thức của bạn.

 

Ví dụ, vì họ không thể ép buộc bạn, họ không thể… không thể ép bạn, như chuyện ống thổi phi tiêu vàng đó, các bạn nhớ không? Có người còn bắn tới ba mũi. Vì họ không thể ép bạn, nên họ dẫn dắt nhận thức của bạn. Và họ dẫn dắt nhận thức bằng cách nào? Thông qua các công cụ của họ: truyền thông đại chúng, tivi, radio, giờ là YouTube. Họ dẫn dắt nhận thức của bạn bằng cách bán cho bạn những câu chuyện, những câu chuyện phù hợp với những chương trình nghị sự bẩn thỉu của họ, và thế là họ định hướng nhận thức của bạn.

 

Rồi khi họ đã tẩy não bạn rồi - cái chút não còn sót lại đó - do ăn uống kém, hít thở không khí kém, do tần số và đủ thứ khác nữa, thì bạn trở nên rất dễ bị dẫn dắt. Rất dễ bị dẫn dắt. Và khi bạn đã dễ bị dẫn dắt rồi, thì chính bạn, như chúng ta đã thấy, sẽ tự yêu cầu người ta bắn phi tiêu vào bạn, thổi ống thổi, thả bạn vào đấu trường bò tót ở San Fermín, đủ thứ hết. Chính bạn sẽ tự yêu cầu. Nó vận hành như vậy đó. Chính bạn quay lại tái sinh trên Pachamama (Mẹ Trái Đất) vì bạn tin rằng mình có nghiệp quả phải trả, bởi vì người ta đã nhét điều đó vô đầu bạn.

 

Tôi đã nói chuyện này nhiều lần rồi: trong khi những người đó đang bận trả nghiệp quả của họ, thì tôi - cái tệ nhất của cái tệ nhất - tôi sẽ nằm dài trên bãi biển, được mát-xa bằng lá cọ hay cái gì đó, vừa uống một trái dừa, vừa cầm máy tính bảng coi xem dưới Trái Đất đang có chuyện gì xảy ra. Bạn hiểu tôi nói gì không? Tôi không đùa đâu. Không đùa chút nào.

 

Gosia: “Chính xác, đó cũng là cách tôi cảm nhận. Chúng ta phải giữ quyền tự do trong việc quyết định có tái sinh hay không. Đó là một sự lựa chọn tự do. Nhưng nếu người ta khiến bạn tin rằng bạn phải tiếp tục trả lỗi lầm của mình và lặp lại các trải nghiệm để học bài học, thì bạn sẽ có xu hướng muốn quay lại. Đó chính là cái bẫy.”

 

Vì như đã nói, họ không thể ép bạn, nên họ gieo ý tưởng vào đầu bạn, bạn nhận nó làm của mình, và rồi bạn lại quay về đây. Quay về đây một lần nữa.

 

À, bữa trước có một phụ nữ bị bệnh bình luận rằng…6 cái ống thổi hay gì đó. À, họ phát hamburger. Trời ơi. Phải đói dữ lắm mới chấp nhận bị cắm phi tiêu rồi sau đó ăn một cái hamburger. Phải đói dữ lắm.

 

Swaruu nói: “Con người muốn quay lại. Đây là điểm quan trọng: họ tự nguyện tái sinh vào những cuộc đời đầy đau khổ vì họ không biết rằng còn có lựa chọn nào khác.”

 

Điều này cực kỳ quan trọng, nhất là đối với những người theo thuyết Trái Đất phẳng, những người nghĩ rằng Trái Đất là cái rốn của vũ trụ và không có gì khác ngoài nó, rằng mọi thứ đều chỉ là liên chiều không gian. Quan trọng lắm, chú ý kỹ nha. Chúng ta đã nói rồi đó: họ sẽ dẫn dắt nhận thức của bạn bằng mọi cách, họ sẽ định hướng nhận thức của bạn. Điều quan trọng đối với họ là bạn quay lại đây, quay lại Gaia.

 

Con người muốn quay lại. Họ tự nguyện tái sinh vào những cuộc đời đầy đau khổ vì họ không biết rằng còn có lựa chọn nào khác. Nhu cầu của một số ít người muốn biến Trái Đất thành một nơi tốt đẹp hơn để sống là điều hợp lý, nhưng điều đó cũng xuất phát từ việc họ lầm tưởng rằng Trái Đất là nơi duy nhất tồn tại sự sống, hay đúng hơn là nơi duy nhất để đầu thai làm con người, để có một trải nghiệm. Trái Đất chỉ là một nơi trong vô số hành tinh và nền văn minh, đầy những con người mà về mặt kỹ thuật cũng là “con người” như vậy. Trái Đất được định sẵn là chính xác như nó vốn có.

 

Bạn không thích Trái Đất như hiện tại? Bạn không thích nó? Đó chính là ý nghĩa của việc bạn đã đầu thai ở đó. Giờ thì bạn biết, với tư cách là một linh hồn, rằng bạn không muốn kiểu trải nghiệm như vậy nữa, và vì thế, trong lần đầu thai tiếp theo, bạn gần như, gần như có thể đảm bảo rằng bạn sẽ không phải trải qua một cuộc đời như vậy nữa. Và bạn sẽ có khả năng nhận thức để trân trọng lần đầu thai khác đó, bởi vì bạn đã biết mình muốn gì và bạn có sự đối chiếu giữa một hành tinh khó khăn như Trái Đất và cuộc sống tươi đẹp hiện tại của bạn ở Taygeta hay ở bất kỳ nơi nào khác.”

 

Mọi người nói gì nào?

 

Isseadan: “Người ta không biết đến lựa chọn nào khác vì những niềm tin bị áp đặt.”

 

Chính xác. Chính xác luôn. Họ áp đặt những niềm tin đó lên con người.

 

Họ làm cách nào? Rất đơn giản. NASA nói rằng không có sự sống, và nếu có thì chỉ là vi mô và hóa thạch. NASA nói vậy đó, không phải tôi bịa ra. Rằng sự sống là vi mô và hóa thạch. Trong khi mới đây chúng ta có tiến sĩ Beatriz Villarroel, người đã thực hiện một nghiên cứu được khoa học Trái Đất xác nhận, trong đó bà ấy, thông qua các tấm kính ảnh hay ảnh chụp, đã xác nhận sự tồn tại - không phải một, không phải hai, không phải ba, cũng không phải 1.000 - mà là hàng ngàn tàu vũ trụ đang bay quanh Trái Đất, và không phải của con người, bởi vì những bức ảnh đó được chụp trước năm 1950, hay gì đó tương tự, tức là trước khi những vệ tinh đầu tiên được phóng lên.

 

Có hàng ngàn, hàng ngàn, hàng ngàn, 70.000, 100.000… là của ai? Không ai nói gì cả. Đó là một tin tức mà… người ta nghe xong rồi vẫn dửng dưng như cũ. Vẫn vậy. Cũng cần nhắc lại rằng còn có những “vệ tinh” - các chương trình không gian bí mật có người lái - họ gọi là vệ tinh có người hoặc có thực thể bên trong. Nghĩa là trong số 100.000 cái gì đó kia, rõ ràng là có phi hành đoàn. Thế mà không, đối với khoa học chính thống thì không tồn tại, không có sự sống.

 

Vậy nên, trong tiềm thức của con người - cái tiềm thức nhỏ bé mà họ có - họ quay lại Trái Đất vì họ nghĩ không còn lựa chọn nào khác. Không còn lựa chọn nào khác.

 

Ví dụ, tôi kể cho các bạn nghe một chuyện đã xảy ra với tôi. Tôi không hay gặp ác mộng đâu nha. Tôi không hay gặp ác mộng. Nhưng lần ác mộng gần nhất, tôi nhớ rất rõ là tôi nói: “Chết rồi, đây là ác mộng, mình phải tỉnh dậy.” Và tôi đã tỉnh dậy thật. Tôi tỉnh dậy được khỏi cơn ác mộng đó. Nhưng khi đã tỉnh rồi, tôi lại nghĩ: “Khoan đã, mình vừa tỉnh dậy khỏi một cơn ác mộng, vậy tại sao mình không thể tỉnh dậy khỏi thực tại này?” Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Tức là, tại sao tôi không thể tỉnh dậy khỏi thực tại này để ở một nơi khác, thay vì ở Trái Đất?

 

Đó là suy nghĩ đã xuất hiện trong đầu tôi. Nhưng rồi, những ai theo dõi các buổi chia sẻ trước đây đều biết, chúng ta đã nói rằng Trái Đất nằm trong một ma trận bên trong một ma trận khác. Nghĩa là Trái Đất ở trong một ma trận nhân tạo, nằm trong một ma trận tự nhiên. Chúng ta giống như đang ở trong một giấc mơ bên trong một giấc mơ.

 

Cho nên, điều mà Swaruu đang nói là: “Bạn đang ở trong thế giới này, đúng như nó vốn có, hỗn loạn, bởi vì bạn tương thích về mặt tần số; nhưng đồng thời, bạn cũng có thể ở đây chính xác là để giúp người khác, chỉ bằng sự hiện diện của bạn, bằng cách nâng cao tần số.” - Cũng thú vị đó chứ, đúng không?

 

Mọi người nói gì nữa không?

 

Davidcobomartinez: “Nếu tính toán một chút, bằng logic toán học lẫn trực giác, thì rõ ràng là phải có rất nhiều sự sống.”

 

Đúng rồi. Tất nhiên là có sự sống. Có rất nhiều sự sống. Rất, rất nhiều sự sống.

 

À, tôi đang nghĩ coi cái ống nhòm của tôi để đâu rồi. Tôi có cái ống nhòm Celestron để ngắm các thiên thể. Hồi còn ở Barcelona, từ khu vực xung quanh Barcelona, nơi không có ô nhiễm ánh sáng, tôi lấy ống nhòm ra và thấy được các vệ tinh của Sao Mộc luôn. Thấy rất rõ. Và Mặt Trăng thì… à, cái ảnh ba chiều mô phỏng Mặt Trăng đó, nhìn thì thôi rồi, đẹp lộng lẫy, choáng ngợp luôn.

 

Rồi, mọi người nói gì nữa không?

 

JordiColomer: “Cách duy nhất để không quay lại là đã tiến hóa rất cao rồi.”

 

Ừ, đúng rồi, đúng rồi. Bạn phải tiến hóa, và không có dính mắc. Đừng có dính mắc. Và điều quan trọng là chịu trách nhiệm với những gì bạn tiếp nhận và với những ai bạn đồng hành, đặc biệt là những gì bạn tiếp nhận.

 

Được rồi. Và Gosia nói: “Trái Đất được định sẵn là đúng y như nó vốn có, với toàn bộ tầng 3D bị áp đặt, còn chúng ta thì đang cố gắng thoát ra. Câu hỏi đặt ra là: điều này khớp với tuyên bố đó như thế nào? Ai nói rằng nó “chính xác là như nó vốn có”? Và ai là người muốn nó như vậy? Những người Lyran bị mắc kẹt cách đây 12.500 năm đâu có muốn điều đó, đúng không? Và lẽ ra thì cái khóa 3D đó chỉ là tạm thời.”

 

Những gì họ nói là đúng: cái sự phong tỏa này, Trái Đất như hiện tại, bị ép ở trong một 3D cưỡng bức, ờ… thì với chúng ta, vì đã quen rồi, nên còn chịu được. Nhưng với người ngoài hành tinh, khi họ hạ xuống đây, thì nghe nói là tần số bị kéo xuống, đi lại thấy nặng nề, bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ tiêu cực. Rõ ràng là vì bạn đang bị ngâm trong vô thức tập thể. Họ chỉ chịu được tối đa hai tuần trên Trái Đất thôi, sau đó là phải đi ra, quay về, rồi lại ra, lại về. Đó là điều họ đã nói. Và họ còn nói là mùi rất khó chịu nữa. Ờ, tôi đoán là họ đang nói tới các thành phố.

 

Chứ trong thiên nhiên thì đâu có mùi khó chịu. Trong thiên nhiên thì mùi kiểu như rêu, cát ẩm, không khí trong lành, một thứ không khí rất mạnh, ít nhất là ở chỗ tôi đang sống. Bạn nghe chim hót, thấy sóc, thấy mấy con… gọi là gì ta… thỏ rừng, hay mấy con giống như tuần lộc, đủ loại chim chóc. Mấy thứ đó đâu có gây buồn nôn, đúng không? Nhưng mà nếu bạn đi vào một số khu ở Barcelona, nơi mà đường phố bốc mùi kinh khủng, thì dĩ nhiên là khác. Ý tôi là vậy đó. Tôi lấy Barcelona làm ví dụ vì đó là thành phố tôi biết. Buenos Aires cũng vậy. Tôi không biết Mexico hay Santiago, hay bên Trung Quốc thì tôi không rành.

 

francescxaviermunoziaviles1240: “Không phải cần thay đổi Trái Đất, mà là cần thay đổi tần số của nhân loại.”

 

Có người nói rằng trước năm 2030 sẽ có một dạng tiết lộ nào đó, và hiện giờ chúng ta đang ở giai đoạn gọi là tiết lộ học thuật, nơi người ta chấp nhận - thông qua các kênh học thuật - rằng có người ngoài hành tinh, hoặc rằng có cái gì đó rõ ràng là nhân tạo mà họ không biết nó là gì. Và trong vòng 5 năm tới sẽ có một đợt giải mật.

 

Vấn đề là, nếu sự giải mật đó đến từ các kênh chính thức và chính phủ, thì nó cũng chỉ là để dẫn dắt nhận thức của bạn thôi. Tức là họ sẽ lại dắt mũi chúng ta thêm lần nữa, với chút tỉnh táo ít ỏi còn sót lại. Bạn hiểu tôi nói gì không? Nhất là khi biết rằng có rất nhiều người ngoài hành tinh khác giống như chúng ta, thì không biết ai sẽ xuất hiện.

 

Hoàn toàn có thể họ cho xuất hiện một bản sao, một người nhân bản - các bạn biết rồi đó, họ có thể tạo ra người nhân bản của những người không hề tồn tại. Tức là họ có thể tạo ra bằng công nghệ di truyền một thực thể bằng xương bằng thịt, cao khoảng 2m10, to lớn, khỏe mạnh, và được vận hành bằng trí tuệ nhân tạo. Và bạn sẽ không nhận ra gì hết. Bạn nghe nó nói chuyện, sờ vào thì thấy đúng là thịt da thật, mà nó còn làm được những thứ bạn không làm được, vì nó có công nghệ vượt xa chúng ta không biết bao nhiêu năm. Thế là họ lại cười thẳng vào mặt chúng ta. Lúc đó, chúng ta sẽ không còn biết cái gì là thật, cái gì là không thật nữa. Và cũng không thể biết được, trừ khi họ đưa bạn ra khỏi Trái Đất.

 

Khi đó thì mới kiểu: “Nè, bạn thấy chưa? Tôi đưa bạn tới hành tinh của tôi đây. Thấy không? Đây là hành tinh của tôi. Thấy mọi người đi ngoài đường không? Thấy không? Đi dạo ở đây một lúc đi.”

 

Rồi sau đó lại quay về Trái Đất trong một cái “nháy mắt”. Các bạn biết “nháy mắt” là gì rồi đó - đồng bộ tần số. Rồi bạn nói với tôi: “Ờ, đúng là cần thời gian cho mấy thứ này.”

 

Điều hướng sao, một chủ đề cực kỳ choáng ngợp.

 

Ừ, muốn nói sao cũng được. “Ok, mình làm thử một khoảng thời gian đi, hai hay ba tiếng.” Ừ, thì đúng là tới mức này rồi, mọi thứ trở nên khó tin luôn.

 

Mọi người nói gì nữa không?

 

Giờ họ nói là có hai Mặt Trăng.”

 

Ờ, cái vấn đề là khi NASA nói có hai Mặt Trăng, thì người ta tưởng là cái Mặt Trăng thứ hai cũng to cỡ Mặt Trăng này. Nhưng không, đó chỉ là một tảng đá, cỡ bằng một chiếc xe buýt thôi. Mà mấy cái đó thì đầy ngoài kia. Tôi nghĩ là Trái Đất có tới bảy ‘mặt trăng’ kiểu vậy - tức là những khối đá lớn quay quanh, thỉnh thoảng lại đi ngang Trái Đất. Để coi tôi có tìm được thông tin này ở đâu không. Để coi… cái này tôi đọc ở đâu đó, không nhớ rõ.

 

À, không phải là mặt trăng thật. Đó là các tiểu hành tinh gần Trái Đất. Gọi là mini-moon, tức là những “mặt trăng mini” tạm thời. Một số tiểu hành tinh bị Trái Đất bắt giữ trong thời gian ngắn, vài ngày hoặc vài tháng. À, nhưng chúng không được tính là mặt trăng vĩnh viễn. Trái Đất chỉ có một Mặt Trăng thôi.

 

Mọi người còn nói gì không? Rồi, được rồi, tôi đóng cửa sổ này lại. Chút nữa mình nói tiếp. À đúng rồi, nhớ là tôi đã chia sẻ buổi livestream này trên Twitter. Theo dõi tôi trên Twitter nha, tôi đăng nhiều nội dung và trả lời ở đó. Và tiện nói luôn, ai biết tiếng Anh thì hôm nay David Icke có làm một dạng livestream, nhưng tắt camera, chỉ nói trực tiếp thôi. Lúc tôi vào coi thì có khoảng 3.000 người đang xem trực tiếp.

 

Được rồi. Ngày mai tôi sẽ đăng video lên kênh Despejando Enigmas nha.

 

Rồi, Swaruu nói như sau: “Trái Đất ở đó, khi nhìn từ một góc nhìn rộng hơn, là nơi duy nhất trong vũ trụ mà bạn có thể bước vào và trải nghiệm bất cứ điều gì mà bạn trải nghiệm ở đó. Việc bạn nhìn thấy - ngay cả trong 3D – archon, những loài bò sát, lạm dụng những con người nghèo khổ, không có khả năng tự vệ, và bạn cho điều đó là sai trái, bởi vì nó phù hợp với hệ thống niềm tin cá nhân của bạn về cái gì là đúng và cái gì là sai.”

 

Tức là, những gì chúng ta quan sát được, theo một cách nào đó, là vì chúng ta tương thích với nó về mặt tần số. Đúng là sau đó sẽ có những người khác, đó chính là các starseed đang ở đây. Nhưng mà, nếu bạn đang ở đây, thì rõ ràng là có một mức độ tương thích tần số nào đó, chỉ là họ ở đây để nâng tần số của hành tinh.

 

 “Đúng và sai chỉ là những góc nhìn. Nếu bạn không thích sống trong 3D, bạn phải hiểu rằng đó là quyết định của chính bạn khi đầu thai vào đó hoặc bước vào đó. Đó là quyết định của bạn. Tôi biết là nhiều người không đồng ý, nhưng những người nghĩ theo cách đó chưa phát triển đủ mức độ ý thức để hiểu rằng mọi thứ là như vậy. Không có nạn nhân nào cả. Bạn đang sống cuộc đời của mình. Quan trọng: bạn đang sống cuộc đời của mình và chính bạn đã tạo ra nó. Archon, bò sát, ngân hàng và thế chấp - tất cả đều do bạn tạo ra, dù bạn thích hay không thích.”

 

Từ kinh nghiệm cá nhân của tôi - vì đó là trải nghiệm của tôi - có người ngoài kia chế giễu rằng: “À, giờ họ dùng con lắc, sử dụng thuật gọi hồn, dùng đủ thứ cho cái mớ đó”, các bạn biết rồi đó, cái mớ của cái kênh kia ấy.

 

Tôi nói: “Không, không phải mấy thứ đó. Tôi đã nói rồi. Tôi là walk-in (linh hồn bước vào) vì tôi đã có trải nghiệm đó trước khi có tiếp xúc ngoài hành tinh.”

 

Và nếu tôi tập trung đủ mạnh, tôi có thần giao cách cảm. Nếu tôi cố gắng, có mục đích rõ ràng, và nhờ vào thần giao cách cảm, dù bọn xâm nhập có thích hay không, thì tôi đã nhận diện rõ ràng về mặt sinh lý được ba người. Mọi chuyện là vậy đó. Không con lắc, không đồng hồ cát, không bóng phân tử gì hết. Thần giao cách cảm thuần túy, trọn vẹn. Và thêm một điều nữa - chính họ đã nói - tất cả chúng ta đều có thần giao cách cảm, chỉ là bạn có kích hoạt nó hay không mà thôi. Đó là sự tập trung, thiền định, nhiều ngày thiền định… và ‘”phù!”, nó hiện ra. Rõ ràng như ban ngày.

 

Vậy nên tôi nhắc lại: những người nghĩ theo cách kia chưa phát triển đủ ý thức để hiểu điều này. Không có nạn nhân. Bạn đang sống cuộc đời của mình và bạn đã tạo ra nó. Archon, bò sát, ngân hàng và thế chấp - đúng như vậy.

 

Tôi nói tất cả những điều này bởi vì tôi đã thấy hình dạng của chính mình. Tôi rời ra, lúc đó tôi tưởng là mình đã chết, tôi đi ra ngoài rồi sau đó quay lại đây như một walk-in. Và điều tôi thấy - cả cái người rời đi lẫn người quay lại - là tôi không hề thấy ai ép buộc người rời đi phải rời đi. Không, không hề. Và cũng không có ai ép buộc người đó phải quay lại. Và người quay lại - chính là tôi - tôi không thấy có ai xung quanh ép tôi phải quay về Trái Đất và chui vào một cơ thể con người. Không. Tôi chỉ thấy được tới mức tôi thấy được thôi.

 

Và điều tôi thấy là: bạn thật sự đến đây một cách tự nguyện. Bạn đến Trái Đất một cách tự nguyện, dù bạn thích hay không thích. Và chú ý nha, ở đây cô ấy còn nói một điều rất thú vị nữa. Cho nên mọi người nhớ ở lại tới hết phần một của buổi livestream này, vì tôi sẽ nói nhiều điều rất đáng chú ý.

 

Rồi Gosia nói: “Nhưng bạn cũng cảm nhận điều đó là sai trái, đúng không? Đó là lý do vì sao bạn đang giúp đỡ.” - Tức là cô ấy đang nói rằng họ cũng nhìn nhận tình trạng của Trái Đất là sai trái.

 

Và Swaruu nói: “Đúng vậy, với tư cách là một tập thể, chúng tôi nhìn những gì đang xảy ra trên Trái Đất là sai trái. Chúng tôi đồng ý với bạn và với những con người bị bóc lột. Chính vì thế tôi mới nói rằng ngay cả ở đây cũng có những người không hiểu rằng Trái Đất chính xác là như nó vốn có.”

 

Cô ấy nói tiếp: “Nhưng hãy nhớ rằng những gì tôi nói là từ một góc nhìn còn rộng hơn nữa, và như chúng ta đã nói trước đây, bạn phải bước vào một trạng thái tâm trí kiểu ‘phân mảnh’.” Hiểu rằng hai góc nhìn mâu thuẫn nhau vẫn có thể đồng thời đều đúng.”

 

Ví dụ, quan điểm của những người sống trên Trái Đất nói rằng đây là một thế giới đầy đau khổ - nói như vậy là hoàn toàn hợp lý. Và góc nhìn còn lại là: Trái Đất đúng là một nơi mà bạn tự nguyện đầu thai vào. Chính điều đó là thứ người ta không hiểu được.

 

Làm sao mà bạn lại tự nguyện đầu thai vào một nơi, để rồi khi ở trong đó thì nó lại trở thành địa ngục chứ? Nghe như mâu thuẫn vậy, đúng không? Nhưng thực ra cả hai góc nhìn đều đúng. Tại sao? Bởi vì khi bạn ở trên Trái Đất, bạn không suy nghĩ giống như khi bạn ở ngoài Trái Đất. Chúng ta đã nói rồi. Đó là hai cách nhìn thực tại hoàn toàn khác nhau.

 

Khi bạn ở Trái Đất, vì bạn không nhớ gì cả, nên bạn sống và trải nghiệm - và có những người, không phải tất cả - sống trong đau khổ, trong bất định. Và bạn không hiểu. Bạn không hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra, tại sao thế này thế kia. Nhưng từ bên ngoài thì bạn lại hiểu rất rõ, bởi vì chính bạn đã chọn sống theo cách đó. Từ bên ngoài, bạn có thể thay đổi mọi thứ. Đúng, bạn có thể thay đổi, miễn là bạn ý thức được rằng mình có thể thay đổi. Nhưng “người ở trên”, người ở phía trên đó, đã biết trước rằng bạn sẽ thay đổi.

 

Tức là, “bạn ở phía trên” biết toàn bộ cuộc đời bạn sẽ như thế nào, bạn sẽ rời khỏi đây ra sao, chuyện gì sẽ xảy ra trong đời bạn. Bạn đã biết hết rồi, nhưng khi ở đây, trên bề mặt Trái Đất, bạn không biết, bởi vì nếu bạn biết thì việc bạn bước vào Trái Đất này sẽ không còn ý nghĩa nữa. Nếu bạn đã biết trước nội dung bộ phim thì coi làm gì nữa, nó không còn lý do tồn tại. Và lát nữa đây, cô ấy sẽ giải thích vì sao.

 

Mọi người nói gì không?

 

motociclista1119: “Robert, rời khỏi cơ thể tôi có phải là rời khỏi Ma trận không? Có thể làm điều đó thông qua thiền định không?”

 

Đúng, đúng rồi. Để tôi giải thích cho bạn nghe tại sao. Có thể là thông qua thiền định, đúng. Bạn thoát khỏi Ma Trận nhân tạo, nhưng bạn sẽ bước vào một Ma Trận khác. Bạn chỉ thật sự thoát khỏi Ma Trận khi bạn ở Nguồn, ở một bình diện mở rộng hơn.

 

Để tôi nói cho bạn dễ hiểu nè: hiện giờ bạn đang ở một Ma Trận nằm trong một Ma Trận khác. Khi bạn rời khỏi cơ thể - bằng cách nào cũng được - bạn sẽ thoát khỏi Ma Trận này và bước vào một Ma Trận khác. Và trong Ma Trận kia, các quy luật của Ma Trận đó - cái gì là thật, cái gì không thật, bạn có thể làm gì và không thể làm gì - sẽ hoàn toàn khác với ở đây.

 

Ví dụ đơn giản nè. Bạn tưởng tượng mình đang mơ đi. Trong mơ, bạn có thể bay, đúng không? Bạn từ từ nhấc lên, lơ lửng rồi bay. Bạn tưởng tượng được điều đó. Vậy thì trong cái thực tại mà bạn đang tưởng tượng đó, bạn đang ở một Ma Trận khác, không phải Ma Trận này. Bây giờ hãy nghĩ về nơi bạn đang ở, đa phần là không làm được. Tại sao? Vì trong thực tại này, người ta nói là bạn không thể làm vậy.

 

Giờ nghĩ tới cái nơi mà bạn có thể xuyên qua tường, đúng không? Ở đó, bạn đang ở một Ma Trận khác, có thể là một Ma Trận tự nhiên, nhưng vẫn là một Ma Trận khác, một thực tại ít đặc hơn. Ở đây thì nói chung là không xuyên tường được - không phải vì bạn không làm được, mà vì người ta đã nói với bạn là không được. Nhưng ở Ma Trận kia thì bạn làm được.

 

Và không chỉ vậy. Ở Ma Trận kia, bạn biết cái ly là gì, biết cây viết là gì, vì bạn vẫn mang theo nền tảng từ Ma Trận gốc. Hoặc bạn đang ở một Ma Trận khác nhưng vẫn còn liên hệ với cái gốc. Còn nếu bạn ở một nơi mà bạn không biết cái ly là gì, không biết cây viết là gì, thì không phải vì bạn ngu hay thiếu hiểu biết, mà là vì bạn đang diễn giải năng lượng theo một cách hoàn toàn khác so với chúng ta. Tôi nhìn cái này và thấy nó là viết bút, nhưng bạn có thể nhìn nó và thấy một thứ hoàn toàn khác - nếu bạn còn nhìn thấy nó - bởi vì có thể vật thể này không tương thích với thực tại của bạn, nên bạn thậm chí không thể hình dung ra sự tồn tại của nó.

 

Nghe điên rồ không? Nghe điên thật. Nhưng đúng là như vậy. Trong thiền định, trong du hành cõi trung giới, trong giấc mơ, bạn đang ở ngoài thực tại này. Nhưng nhớ một điều: rất nhiều người mang theo chính những ý niệm của mình vào cõi trung giới,, vào thế giới mơ. Tức là bạn mang theo Ma Trận của mình. Và trong cái Ma Trận đó, những chuyện xảy ra y như khi bạn mang Ma Trận Trái Đất vào giấc mơ, bởi vì đó là những ý niệm của bạn.

 

Ví dụ, trong mơ bạn bị cướp, bị giật đồ. Và thay vì phản kháng, bạn lại bỏ chạy. Trong khi thực ra, trong giấc mơ đó - vì bạn là người tạo ra thực tại và đang ở một mật độ nhẹ hơn - bạn có thể là Bruce Lee, có thể quật ngã hết bọn đó, đập tụi nó vô tường, vì bạn là người tạo ra thực tại của chính mình. Bạn hiểu tôi nói gì không? Nhưng bạn sẽ không làm được, bởi vì bạn chính là những ý niệm của bạn, và bạn mang theo cái “tôi có thể” và “tôi không thể” vào đó.

 

Ví dụ, bạn hoàn toàn có thể biến thành một quả cầu ánh sáng và thiêu rụi hết tụi nó. Nếu bạn tưởng tượng được điều đó ở đây, thì trong giấc mơ còn dễ hơn nữa. Nhưng vì bạn mang theo cái thế giới quan của mình, nên chuyện vẫn xảy ra y như vậy. Bạn hiểu không?

 

Ờ… bạn thiêu rụi hết, hết luôn - mấy chính trị gia chẳng hạn - thiêu rụi hết. Nhưng trước đó thì cho họ nếm mùi một chút, chứ không thì mất vui, đúng không? Ờ… thôi, tôi không muốn nói cho giống kiểu tâm thần. Nhưng bạn biết tôi đang nói tới ai rồi đó.

 

Có người hỏi: “Những cái giường có phải là nơi đặt các cơ thể thật của chúng ta không? Vì tôi duy trì ý thức đồng thời trong nhiều cơ thể, nhưng còn cái giường đó thì sao?”

 

À, bạn đang nói tới mấy cái… ờ… buồng / khoang nhập thể (Med Pod). Để bạn dễ hình dung, giống như trong phim Avatar vậy đó. Bạn có thể đang ở trên một hành tinh. Khoảng cách không quan trọng, vì thật ra không có khái niệm khoảng cách. Thứ họ làm là đồng bộ tần số. Đồng bộ tần số.

 

Hoặc tưởng tượng thế này cho dễ hiểu hơn: bạn đang ở trong một con tàu, ở quỹ đạo thấp, giống như trong phim Avatar, và từ bên trong con tàu đó… Nhớ nha, trong điện ảnh người ta bán cho chúng ta sự thật. Cái này đã từng được một trong những CEO của Lockheed Martin nói rồi. Ông ta nói đại ý là: “Tất cả những gì bạn đã thấy trong Star Trek, Star Wars và các bộ phim khác, chúng tôi đã làm được hết rồi. Và nếu có cái gì chưa làm thì đơn giản là vì chúng tôi không muốn làm.” - Nhưng họ có tất cả rồi.

 

Vậy nên, những gì bạn thấy trong phim Avatar, họ hoàn toàn có thể làm được. Họ đi vào khoang đó, và thông qua tần số, họ tạo ra một avatar trên Trái Đất, bất kể là dạng gì, y như trong phim Avatar. Và họ đưa bạn vào đó, bạn tương tác với một cơ thể giống như con người Trái Đất, tương tác với người ở đây. Và nếu bạn bị làm hại hay chuyện gì xảy ra, thì cái cơ thể bạn đang sử dụng đó, dĩ nhiên, bạn bỏ nó lại, và bạn thức dậy trong buồng nhập thể của mình.

 

Nhưng mà tôi không biết ai đang ở trong buồng nhập thể. Tôi không biết. Tôi không biết. Thật sự là không biết. Bạn hiểu tôi nói gì không? Đây là một trò xổ số đó. Có thể có người không ở trong buồng nhập thể nào hết. Tôi không biết. Tôi không biết. Họ thì biết - những kẻ đang nắm quyền lực. Tôi thì nghĩ là họ biết thật, vì họ có những cái máy phát tần số, và mỗi tần số cho biết thực thể bên trong thuộc chủng tộc nào. Nghe nói là nó đo hào quang, hay đo cái gì đó, rồi thông qua tần số họ nói: “À, cái này là Urmah, cái này là Antarian, cái này là Taygetan, cái này là Engan,” hay cái gì đó tương tự.

 

David Cobo: “Hồi nhỏ và lúc thiếu niên tôi hay mơ thấy mình bay. Giờ thì không.”

 

Ừ, tôi cũng vậy. Giờ thì không, không, không. Thật ra thì… mơ thì ai cũng mơ. Vấn đề là bạn có lập trình giấc mơ của mình để nhớ lại hay không. Tôi thì không. Nhưng tôi nghĩ là tôi vẫn có thể nhớ giấc mơ nếu muốn. Chỉ là có khi giấc mơ đó lại trở nên nặng nề quá, đúng không? Kiểu như vừa chui vào giường là… đã tới giờ dậy rồi. Tôi nói: “Trời, nhanh vậy sao?”

 

Mariela: “Không, Robert, tôi không phải guru.”

 

Không, không, tôi cũng không phải guru. Tôi cũng không phải pháp sư. Tôi đã nói rồi. Khi tôi vào đây, tôi nghĩ là khoảng ba tháng sau, vì chuyện đó tôi không muốn kể cho ai nghe. Nó đẹp lắm, đẹp đến mức tôi muốn giữ cho riêng mình. Đó là một trải nghiệm mà tôi không muốn chia sẻ với ai hết. Cuối cùng thì tôi có viết một cuốn sách, tôi đã nói rồi, và nó vẫn nằm trong một cái laptop rất cũ, rất chậm. Chỉ còn một bản duy nhất dạng kỹ thuật số ở đó. Toàn bộ bản giấy thì đã bị mất hết.

 

Eva: “Cảm thấy mình là con người không phải là điều tiêu cực, đúng không?”.

 

Không, cảm thấy mình là con người không phải là điều tiêu cực. Nhưng bạn cũng không nên bám chấp vào cái thân xác này. Những gì họ nói với tôi là: “Giờ thì bạn đang là con người. Vậy thì ở đây, bạn phải chăm sóc cơ thể này, phải chăm sóc nó. Nhưng bạn đã có một cơ thể khác rồi.” Họ nói với tôi điều đó rất nhiều lần: “Bạn đã có một cơ thể rồi, nhưng cái thân xác bạn đang dùng ở đây thì hãy chăm sóc nó.”

 

Có thể bạn có gia đình ngoài Trái Đất, đúng. Nhưng họ cũng nói: “Đừng vì thế mà ngừng tìm kiếm, ví dụ như, nửa kia của bạn.” Bạn hiểu tôi nói gì không? Tức là, dù bạn có gia đình ở ngoài kia hay gì đi nữa, thì đừng ngừng tìm kiếm, vì đó là những trải nghiệm mà bạn mang theo từ Trái Đất này.

 

Ờ, tôi đang đọc tiếp đây. Ok.


Quenoseapaguelallama: “Dựa vào tần số thì họ biết bạn thuộc chủng tộc sao nào?”

 

Đúng.

 

Mariela: “Tại sao walk-in lại nhớ những gì đã xảy ra trong cuộc đời bạn trước khi nó bước vào cơ thể bạn?

 

Không. Chuyện ở đây là thế này: khi bạn đi vào cơ thể, tức là khi bạn ở ngoài và bước vào cơ thể này, thì do sự không tương thích tần số, bởi vì cơ thể là một bộ lọc. Khi bạn vào đây, nó giống như một cái rây. Bạn bỏ mấy viên đá to vô thì nó không lọt qua được. Hãy xem mấy viên đá đó như là ký ức của bạn. Cái rây sẽ không cho lọt xuống, và bạn thì ở bên dưới, trong thực tại này.

 

Cơ thể là một bộ lọc. Nhưng bạn vẫn sẽ nhớ được một vài thứ nhỏ nhỏ. Đó chính là điều đã xảy ra với tôi. Tôi nhớ được vài thứ, tôi thấy được vài thứ, và tôi nhớ rất rõ: tôi nhìn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy. Chuyện đó kéo dài trong những tuần đầu, rồi sau đó tôi mất hết. Có lẽ trong khoảng một tháng, tôi có thể làm những thứ hơi lạ, rồi sau đó tất cả biến mất. Vì lúc đó tôi đã hoàn toàn nhập vào cơ thể này, và tôi chỉ còn lại tâm trí để có thể sống trải nghiệm này như nó vốn có. Nếu không thì tôi không thể sống được.

 

Về mặt pháp lý, tôi là công dân Tây Ban Nha. Rõ ràng. Không ai có thể nói ngược lại. Tôi có giấy tờ. Tôi có hồ sơ. Tôi có lịch sử. Và điều tệ nhất - hay tốt nhất - là tôi không nhớ mình đến từ đâu. Tôi chỉ biết là tôi đã bước vào, nhưng không nhớ gì hết, hoàn toàn không nhớ gì cả. Đúng là tôi từng làm một buổi hồi quy, một người bạn Nga ở Barcelona đã làm cho tôi, nhưng đó là ở mức độ cá nhân thôi, và cũng không đào sâu được nhiều.

 

Để coi còn câu hỏi nào nữa không. Tôi thấy còn vài câu.

 

Mari Oficial, hả?

 

Tôi thì… cái duy nhất tôi biết về chuyện đó là… họ là ai. Tôi không biết thêm gì nữa.

 

 

 

 

-------------------------

 

 

 

 

Pantera69: “Luân hồi, nhìn từ góc độ Taygetan, giống và khác như thế nào so với Phật giáo Tây Tạng? Vì tôi thấy có rất nhiều điểm tương đồng. Cảm ơn.”

 

Được rồi. Ờ, bây giờ họ sẽ nói, sẽ nói, sẽ nói về chuyện này - tôi nghĩ là đang nói tới đó rồi. Để coi nào, giờ họ sẽ nói tới. Ừm, có một phần nói về tái sinh trở lại Taygeta, nhưng trước hết mình kết thúc đoạn này đã.

 

Gosia nói: “Nhưng ý tôi là sự áp đặt 3D. Những người Lyrian bị nhốt lại đâu có muốn chuyện này xảy ra, để Trái Đất bị giam trong 3D. Hay ý bạn là, ở cấp độ siêu hình, ngay cả họ cũng đã mong muốn điều đó?

 

Tức là, Gosia đang nói ở đây rằng: đúng là nhân loại bị mắc kẹt, bị giam lại trên hành tinh Trái Đất. Nhưng vấn đề là, ở cấp độ siêu hình, họ vẫn tiếp tục quay lại Trái Đất. Vậy thì rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra ở đây?

 

Và Swaruu nói: “Từ góc nhìn của các cõi cao hơn, nơi mà từng cá thể, từng người trong chúng ta đều đến từ đó - thì chính xác đây là trải nghiệm mà họ đã muốn sống. Tức là, những gì chúng ta đang trải nghiệm ở đây đúng là điều mà chúng ta đã chủ định, và đồng thời, vai trò của chúng tôi với tư cách là những lực lượng tích cực lại là chống lại điều đó.”

 

Nghĩa là, chúng ta đã muốn bước vào Trái Đất này, nhưng họ - với tư cách là các lực lượng tích cực - phản đối tình trạng này, theo nghĩa là họ không chấp nhận việc có rất nhiều người bước vào đây vì bị tẩy não, và từ đó sinh ra đau khổ. Và họ phản đối sự đau khổ đó, bởi vì có quá nhiều người đang chịu khổ.

 

Còn tôi, từ góc độ của tôi thì… tôi không than phiền. Thật sự là tôi không than phiền. Nhưng những gì tôi thấy trên mạng xã hội thì đúng là có nhiều thứ để than phiền, bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Để coi mọi người nói gì nào.

 

Arter: “Làm sao để kiểm chứng rằng linh hồn tồn tại?”

 

Trời ơi, là vì chúng ta là vĩnh cửu. Cái này chúng tôi đã nói rồi. Chúng ta là vĩnh cửu. Vậy làm sao bạn kiểm chứng? Rất đơn giản. Bạn có mơ không? Bạn có nhớ mình từng mơ cái gì đó không? Nếu bạn mơ, thì đó chính là một bằng chứng, đúng không? Rằng có cái gì đó hơn thế nữa. Vì khi bạn ngủ, cơ thể bạn nằm ở đây, còn khi bạn mơ thì bạn đang ở một nơi khác, một nơi khác. Nói theo cách cho dễ hiểu, bạn đang ở một thực tại khác. Có một ý thức ở đó. Chúng ta là vĩnh cửu. Hoàn toàn vĩnh cửu.

 

Rồi, mình tiếp tục nha, lát nữa hãy qua phần hỏi đáp, không là dài lắm.

 

Swaruu nói: “Từ góc nhìn của các cõi cao hơn - nơi mà từng cá thể đều đến từ đó - thì đây chính xác là điều mà họ đã muốn trải nghiệm. Và đồng thời, vai trò của chúng tôi với tư cách là các lực lượng tích cực là chống lại tình trạng hiện tại của Trái Đất. Làm việc vì sự giải phóng Trái Đất.”

 

Đó là điều họ đã làm: làm việc để giải phóng Trái Đất, vì họ không đồng ý với hiện trạng này. Họ luôn nói vậy. Đó là lý do vì sao họ chống lại Liên đoàn, bởi vì Liên đoàn thì muốn giữ Trái Đất nguyên trạng như bây giờ, còn họ - cùng với các chủng tộc khác - thì muốn không như vậy.

 

Nó giống như việc tạo ra hai điểm chú ý: một điểm ở đây trên Trái Đất, và một điểm ở bên ngoài, hoàn toàn khác nhau, bởi vì một bên thì chọn cách này, bên kia thì chọn cách khác.

 

Rồi Gosia nói: “Nếu họ có ý định sống trong một sự giam giữ 3D - tôi đang nói tới những người Lyrian vào thời điểm bị phong tỏa - thì điều đó có nghĩa là linh hồn của họ phải biết trước rằng điều này sẽ xảy ra, thì họ mới mong muốn nó.”

 

Vì đây là một cuộc trò chuyện cũ, nên ở đây Gosia đang nói tới các đợt phong tỏa. Tôi nhắc lại câu hỏi: nếu họ có ý định sống trong một sự giam giữ 3D - tức là những người Lyrian, tức là loài người vào thời điểm bị phong tỏa - thì điều đó có nghĩa là linh hồn của họ biết trước những gì sẽ xảy ra trong cuộc đời này. Linh hồn biết hết.

 

Và Swaruu nói: “Đúng vậy. Họ biết những gì họ đã làm.”

 

Và bây giờ cô ấy sẽ giải thích.

 

Gosia hỏi liên tiếp ba bốn câu, và Swaruu sẽ đưa ra một câu trả lời rất thú vị.

 

Gosia nói: “Nhưng làm sao? Tại sao? Linh hồn của họ cũng nằm trong một vòng lặp tuần hoàn, và đã từng sống trải nghiệm này trước đây sao? Làm sao mà linh hồn biết được những gì sẽ xảy ra với họ? Là vì họ đã sống qua nó rồi hay tại sao?”

 

Và Swaruu trả lời: “Linh hồn của họ - đúng, linh hồn ở trong một vòng lặp. Nhưng lý do vì sao họ biết là vì ở bên ngoài nơi này không có thời gian. Khi bạn rời khỏi đây, không còn thời gian nữa. Và từ những cõi cao hơn, nơi mà nhận thức về thời gian còn linh hoạt hơn nữa, họ có thể biết trước những gì mình sẽ trải nghiệm.”

 

Tức là, tất cả chúng ta đều biết mình sẽ trải nghiệm những gì.

 

Và hãy nhớ một điều cực kỳ quan trọng: “Mọi thứ bạn sống và trải nghiệm đều là một tấm gương phản chiếu chính nhận thức của bạn.”

 

Bây giờ, khi tôi nghĩ lại những gì đã xảy ra với tôi - cái người mà tôi thấy bước vào cơ thể này, chính là tôi - mà nói thật, người đó đó trông rất nghiêm, rất nghiêm luôn. Điều đó là thật. Cái người bước vào này biết rõ tôi sẽ rời khỏi Trái Đất này bằng cách nào. Nghĩ tới thôi là tôi đã nổi da gà rồi. Tức là, người bước vào thì biết cách mình sẽ bước ra, và không chỉ biết về tôi, mà còn biết hết mọi thứ về những người xung quanh tôi.

 

Nhưng rõ ràng là người bước vào cũng biết rằng một khi đã nhập vào đây rồi, thì mọi thứ mình biết sẽ không còn nhớ nữa. Cái này cũng thực sự rất dữ dội. Tức là, tất cả những gì mình biết đều sẽ bị quên sạch, bởi vì đó giống như một thỏa thuận vậy. Hoặc cũng không hẳn là thỏa thuận, mà đơn giản là bạn bước vào một cơ thể mà bạn biết rõ nó là một bộ lọc, và nó sẽ ngăn bạn tiếp cận trực tiếp với tầng nhận thức đó.

 

Và không chỉ có vậy. Người đó còn biết rằng chúng ta đang sống trong một thực tại mà về mặt tần số – mật độ – đang bị ép xuống thấp một cách nhân tạo. Chúng tôi đã nói chuyện này rất nhiều lần rồi. Nó giống như một cái nút bần cố nổi lên trên mặt nước, còn bạn thì dùng tay đè nó xuống để nó không trồi lên.

 

Bởi vì, thật sự là tôi không biết mình sẽ kết thúc ở đây như thế nào, bằng cách nào, tôi không biết, không biết, hoàn toàn không biết. Nhưng người đó thì biết hết. Biết tất cả. Điều này rất thú vị.

 

Tôi còn nói thêm rằng: khi ông ấy bước vào đây, tôi đã có rất nhiều đêm cố gắng “kết nối” với người đó, tức là cố gắng kết nối với bản thể cao hơn, chính là người đó. Tức là tôi muốn kết nối với người đang ở bên ngoài điều khiển ván chơi này, nhưng không thể, không thể, không thể, hoàn toàn không thể. Dù tôi có hình ảnh của người đó, có cảm được một chút năng lượng của người đó, tôi vẫn không thể liên lạc. Có lẽ là chưa tới lúc. Rất thú vị. Thật sự rất thú vị.

 

Và chưa hết đâu. Chú ý nè, để mọi người thấy chuyện này đi xa tới mức nào. Tôi còn cố liên lạc với người đã rời đi nữa - tức là người mà những người xung quanh trước đó từng quen biết. Tôi cố liên lạc với người bước vào và người bước ra. Không có gì hết. Không phản hồi. Không một câu trả lời. Không có gì. Ít nhất thì người đã rời đi cũng có thể cho tôi biết là ông ấy đang ở đâu. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Điều đó có nghĩa là người đã rời đi cũng biết trước toàn bộ cuộc đời tôi ở đây. Biết hết. Có thể vì vậy mà ông ấy rút lui. Thật sự là điên rồ luôn. Hoàn toàn điên rồ.

 

Để tôi nhắc lại đoạn này, vì nó quá quan trọng. “Hãy nhớ rằng tất cả những gì bạn sống và trải nghiệm đều là tấm gương phản chiếu chính nhận thức của bạn.”

 

Tôi nhắc lại lần nữa, vì nhiều người không hiểu, nhưng rồi các bạn sẽ hiểu thôi. Tất cả những gì bạn sống và trải nghiệm đều là sự phản chiếu của chính nhận thức của bạn. Và nhận thức của bạn dựa trực tiếp trên tần số của bạn. Dựa trên chính tần số của bạn.

 

Cô ấy còn sẽ nói về luân hồi của động vật nữa đó.

 

Nhận thức của bạn dựa trực tiếp trên tần số của bạn. Điều này rất quan trọng. Có nghĩa là bạn chỉ có thể trải nghiệm, chỉ có thể nhìn thấy những gì phù hợp với rung động của bạn.” -  Những gì không phù hợp với rung động của bạn thì bạn sẽ không thể nhìn thấy - ví dụ như một cây viết.

 

Và điều này cực kỳ quan trọng, vì nó liên quan trực tiếp đến trải nghiệm của tôi. Rồi các bạn sẽ hiểu. “Nhận thức của bạn dựa trực tiếp trên tần số của bạn.”

 

Ngay lúc này, tôi đang ở tần số của Trái Đất, có thể cao hơn một chút - tôi không nghĩ là thấp hơn - mà là cao hơn. Nhưng chuyện này rất thú vị.

 

Chú ý nha, vì cái này siêu quan trọng, và các bạn sẽ hiểu - các bạn sẽ hiểu vì sao tôi không thể, hay đúng hơn là không thể, liên lạc với người đã rời đi hoặc người đã bước vào. Tôi nói điều này ở đây để mọi người hiểu. Và rất nhiều người trong các bạn cũng giống như vậy: không thể liên lạc với bản ngã cao hơn của mình hay với bất cứ thứ gì tương tự. Sẽ có người làm được, đúng, sẽ có người làm được, nhưng cũng có rất nhiều người không làm được. Trong trường hợp của tôi, tôi không thể. Và bây giờ cô ấy sẽ nói vì sao.

 

Nhận thức của bạn dựa trực tiếp trên tần số của bạn, vì vậy bạn chỉ có thể trải nghiệm, chỉ có thể nhìn thấy những gì phù hợp với rung động của bạn. Đó là nền tảng cho lập luận của tôi rằng Trái Đất chính xác là như nó vốn có. Bạn không muốn nó. Vậy thì nó không còn khớp với tần số của bạn nữa.”

 

Bạn không thích Trái Đất như hiện tại? Vậy thì hãy khiến tần số của bạn không còn trùng với tần số của Trái Đất này nữa.

 

Tại sao tôi không thể liên lạc với những thực thể đó? Bởi vì tần số, rung động của tôi không còn tương thích với họ. Không khớp. Tôi sẽ phải nâng tần số, nâng rung động, thì mới có thể, theo cách nào đó, kết nối với họ. Và điều này đang được nói rất rõ: bạn chỉ có thể thấy những gì phù hợp với rung động của bạn, nếu không thì không có gì cả.

 

Vậy nên, bạn phải nâng tần số thông qua thiền định. Đúng, thiền định. Khi bạn nâng được tần số, bạn sẽ có thể kết nối với những gì bạn thật sự mong muốn.

 

Và những gì không nằm trong tần số hay thực tại của bạn, thì bạn thậm chí còn không biết là nó tồn tại. Mà đã không biết nó tồn tại, thì bạn cũng sẽ không bao giờ đi tìm nó.

 

Ờ, nhớ cho kỹ một điều rất quan trọng nè. Trong lúc bạn đang tìm kiếm, thì bạn cũng đang tạo ra. Bạn hiểu tôi sắp nói gì không? Tìm kiếm là đang tạo ra.

 

Và nhớ thêm một điều cực kỳ quan trọng nữa: chúng ta tạo ra các tình huống. Chúng ta tạo ra đủ thứ - vật thể, hoàn cảnh - nhưng tình huống là phần rất quan trọng. Ví dụ nha, đối với vũ trụ, tôi đã nói nhiều lần rồi, xin một chiếc Ferrari hay xin một chiếc xe trượt  - có hay không có điện - là như nhau. Vậy bạn chọn cái nào? Tôi thì chọn xe trượt. Tại sao? Vì tôi không thể có Ferrari. Đúng không?

 

Nhưng ai nói với bạn rằng bạn không thể có Ferrari? Đó chính là chỗ của công việc bóng tối đó. Câu chuyện là: khi bạn có Ferrari rồi, bạn phải nuôi nổi cái Ferrari đó. Bạn hiểu tôi nói gì không? Nếu không thì bạn chỉ chạy một vòng rồi phải bán lại, vì bạn không nuôi nổi.

 

Ý tôi là: bạn có thể tạo ra các sự kiện. Bạn không có Ferrari, không có tiền mua Ferrari - ok. Nhưng nó có thể đến bằng nhiều cách khác nhau. Ví dụ thôi nha, tôi cũng không biết nó đến bằng cách nào. Có thể có người tổ chức bốc thăm trúng thưởng một chiếc Ferrari và bạn trúng. Hoặc bạn có thể tạo ra một sự kiện: có ai đó xuất hiện trong đời bạn và mua chiếc xe đó cho bạn. Có thể vì bạn làm họ thấy vui, thấy quý, trân trọng công việc của bạn, hay không biết cảm ơn bạn kiểu gì. Có rất nhiều cách. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Ví dụ như tôi bây giờ, tôi nói rồi đó. Tôi đã được mời đi Hawaii, gần như là được mời - không phải trọn gói hết một tháng đâu, nhưng tôi có thể đi khi nào tôi muốn. Tôi có đi không? Chưa biết. Hiện tại thì chưa, vì Hawaii xa quá. Xa thật sự. Nhưng tôi sẽ đi Na Uy. Có hai người khác nhau, không quen biết nhau, đều mời tôi sang Na Uy. Na Uy thì ok, vì ở ngay bên cạnh chỗ tôi đang ở. Rồi tôi sẽ đi Tây Ban Nha. Tôi được mời về Tây Ban Nha. Tôi sẽ đi. Nhưng Tây Ban Nha thì xa so với chỗ tôi đang ở. Tôi thì đi được Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Estonia, Ba Lan, Đức… chứ xa hơn nữa là ra khỏi bán kính rồi. Anh Quốc thì không, Anh xa quá. Hawaii thì lại càng xa. Nhưng thôi, tôi không loại trừ đâu.

 

Để coi mọi người nói gì nè.

 

evacarolinavargas: “Từ một góc nhìn rộng hơn thì số phận đã được định sẵn; còn từ một góc nhìn hẹp hơn thì bạn có tự do ý chí. Bạn không nhớ rằng chính mình đã chọn những gì sẽ trải nghiệm, bởi nếu nhớ thì trải nghiệm đó sẽ không còn ý nghĩa.”

 

Chính xác.

 

Luisimaxpro: “Nhưng nếu đã có một kịch bản sẵn về cách tôi sống và cách tôi kết thúc ở đây, thì làm sao các bạn có thể khẳng định rằng những gì tôi sống là phản chiếu tần số của tôi?”

 

Để tôi nói cho rõ nè: những gì bạn sống chính là phản chiếu của bạn. Nếu không, bạn sẽ không trải nghiệm nó. Không thể khác được, vì mọi thứ đều vận hành theo tần số. Đơn giản vậy thôi.

 

Vậy tại sao nó “được viết sẵn”? Vì bạn đang ở bên ngoài. Từ bên ngoài, bạn đã thiết kế thực tại của mình. Bạn có thể thay đổi nó từ đây, từ Trái Đất này. Nhưng dĩ nhiên, bản thể ở phía trên biết rằng bạn sẽ thay đổi. Họ biết. Bởi vì nếu không, thì cơ thể này đã trống rỗng, không có ai ở trong đó cả. Vì bạn không ở trong cơ thể. Tôi nghĩ đó chính là điều mà nhiều người không hiểu.

 

Bạn không ở trong cơ thể. Ở đây chỉ có một điểm chú ý, một điểm chú ý được neo vào ADN. Chính vì vậy mà tất cả các chủng tộc sao của bạn đều nằm trong ADN. Từ đó, bạn mới có ý niệm và ảo tưởng rằng mình là một cái gì đó riêng lẻ, chứ không phải là toàn thể. Nhưng bạn là toàn thể. Bạn là toàn thể.

 

Tôi nghĩ đó là chỗ mà nhiều người không hiểu. Người ta nghĩ rằng bạn ở trong cơ thể. Không. Bạn không ở trong cơ thể. Bạn là toàn thể. Nếu nghĩ ngược lại, thì tức là bạn đang nghĩ rằng linh hồn có thể bị nhốt trong một cái hộp. Không phải vậy. Bạn là toàn thể. Bạn hiểu ý tôi nói không? Bạn là toàn thể. Và mọi thứ đã được thiết kế.

 

Có người nói: “Ảo tưởng về quyền kiểm soát đối với một cuộc đời bị kiểm soát.”

 

Không phải là người ta đang kiểm soát cuộc đời bạn. Chuyện ở đây giống như một cái núm vặn TV vậy. Từ bên ngoài, bạn… bạn đã dừng lại ở kênh này, vì bạn thích chương trình này. Không phải chương trình TV, mà là Trái Đất. Bạn đã tập trung vào Trái Đất vì bạn thích ở đây. Và chương trình này gây nghiện. Bạn ở lại đây, và họ còn cho bạn đúng những thứ mà bạn nghĩ là mình thích. Nhưng vì họ áp đặt, nên bạn tưởng rằng đó là thứ đẹp đẽ. Âm nhạc, cách ăn mặc, đủ thứ - mọi ý niệm được nhét vào đầu bạn, và bạn nhận nó làm của mình.

 

Bạn ở lại đây cho tới khi bạn chán. Rồi sẽ tới lúc bạn chán thật sự. Khi đó, bạn sẽ đổi góc nhìn, đổi điểm chú ý sang nơi khác. Họ không thể giữ bạn lại. Họ không thể giữ bạn trên Trái Đất trái với ý muốn của bạn. Cách duy nhất để giữ bạn ở lại Trái Đất là làm cho bạn tương thích với Trái Đất.

 

Ờ, thông qua những thứ người ta nhét vào đầu, họ làm cho con người trở nên tương thích với Trái Đất, tương thích về mặt ý niệm. Không, không, tôi không nói là họ làm bạn tương thích đâu, tôi đang nói một cách tổng quát. Tức là họ làm cho con người nói chung trở nên tương thích với Trái Đất thông qua các ý tưởng.

 

Nhưng thôi, cũng không sao. Thật ra thì có những người thực sự muốn vào Trái Đất, họ muốn vào đây thật. Vấn đề là: khi vào đây, bạn sẽ có một cuộc đời… mà nói sao ta… có đủ kiểu cuộc đời. Có đủ loại. Có người sống rất tốt trên Trái Đất, rất hạnh phúc, sống vài chục năm vui vẻ - chuyện đó là đáng tôn trọng. Và cũng có những người phải sống một địa ngục thật sự. Tôi biết nói sao đây… bạn hiểu tôi muốn nói gì rồi đó.

 

Thôi, mình tiếp tục rồi chuyển sang phần hỏi đáp.

 

Tiếp tục nha.

 

Gosia nói: “Đúng vậy, Swaruu. Tôi đang dần hiểu về thực tế của tất cả những điều này, và tôi nghĩ là nhiều người khác cũng sẽ hiểu, nhưng tôi tin rằng rất nhiều người thì sẽ không. Ngay cả ở thế giới của bạn, bạn cũng đã nói rằng có những người không hiểu hoàn toàn, vậy thì tưởng tượng ở đây đi.”

Tức là, Trái Đất - việc nhìn thấy những điều này ở Trái Đất - khó hơn gấp mười lần.

 

Đúng vậy. Bởi vì trên Trái Đất, vấn đề là: “những gì bạn nhìn thấy sẽ lớn hơn nhiều so với những gì bạn thực sự có. Cái bẫy ở đây rất sâu, rất dính, và nó kéo con người ra khỏi sự hiểu biết này.”

 

Gosia nói tiếp: “Vậy nên tôi hy vọng rằng người của bạn có thể có sự thấu hiểu với người của tôi trên Trái Đất và có được sự đồng cảm. Và tôi nghĩ vai trò của tôi cũng là, theo một cách nào đó, kết nối hai nền văn minh lại với nhau - làm chiếc cầu của sự thấu hiểu từ bên này sang bên kia. Có thể tôi sai, cũng có thể tôi chẳng có vai trò gì cả, có khi tôi chỉ đến đây để nghỉ mát.”

 

Rồi, và bây giờ cô ấy sẽ nói một điều thật sự rất quan trọng, rất quan trọng luôn.

 

Cô ấy nói: “Hãy nhìn theo cách này. Trái Đất dù sao cũng sẽ thăng lên.”

 

Tức là Trái Đất sẽ thăng lên. Đúng. Nhớ rằng cuộc trò chuyện này đã diễn ra từ lâu. Sau này, trong các cuộc trò chuyện khác, người ta cũng nói rằng Trái Đất đang thăng lên. Nhưng hãy nhớ: Trái Đất đang bị giữ lại một cách nhân tạo trong 3D, và họ đã phát hiện ra rằng…

 

Tôi biết, tôi biết, nghe như khoa học viễn tưởng. Nhưng theo tôi thì không phải viễn tưởng. Những gì họ nói là thật, là thật. Đây không phải chuyện bịa. Không phải “chuyện hoang đường”, vì rất nhiều người khác cũng đang nói điều tương tự, và ngày càng nhiều người nói như vậy.

 

Có người nói về các máy tính trên Mặt Trăng, có người nói là ở Sao Thổ. Còn họ thì nói là có những hệ thống ở Mặt Trăng, và công nghệ của những “máy tính” đó giống hệt công nghệ chúng ta đang có bây giờ. Tức là họ đã thay đổi nó để giống như công nghệ hiện tại của chúng ta. Điều đó có nghĩa là gì? Họ từng nói - tôi không nhớ chính xác là vào những năm 60 hay 70 - rằng có ai đó đã lên Mặt Trăng. Và làm sao lên được? Không nhất thiết phải bằng tàu, mà có thể thông qua các cổng không gian. Họ tiếp cận Mặt Trăng, và từ đó, thông qua các hệ thống đó, họ tăng cường độ - tăng cường độ để ép Trái Đất xuống thấp hơn về tần số, một cách nhân tạo.

 

Tức là: Trái Đất đang đi lên, thì họ phải kéo nó xuống. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Ví dụ như thế này: khi có thứ gì đó vượt ra khỏi tần số cho phép, Ma Trận sẽ phải cân bằng lại. Cái này các bạn biết rồi đó. Điều này đang xảy ra ở châu Âu, ở Tây Ban Nha - những quốc gia đa văn hóa trong thời gian gần đây.

 

Tây Ban Nha là đa văn hóa chỉ mới không lâu. Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người da đen. Tôi nhớ rõ lắm. Tôi đứng khựng lại luôn. Chú ý nha, lúc đó tôi còn nhỏ. Tôi nhớ lúc đó tôi khoảng 10 tuổi. Người đó đi phát tờ rơi quảng cáo. Tôi cũng nhớ lần đầu tiên tôi thấy một người mà tôi nghĩ là người Peru - da ngăm, thấp, tóc rất dài, mặc đồ trắng. Tôi nhớ rất rõ. Người đó sống trong khu tôi ở, ai cũng biết, vì hồi đó gần như không có ai khác như vậy.

 

Rồi tôi nhớ khi tôi khoảng 15–16 tuổi, tôi bắt đầu thấy những người khác biệt hơn. Lúc đó tôi không hiểu. Có người sẽ nói: “Mày dốt à?” Không. Tôi học một trong những trường tốt nhất ở Barcelona. Không phải là dốt. Vấn đề là thế hệ của tôi được dạy lịch sử Tây Ban Nha rất hạn chế, rất bị che giấu.

 

Tôi nhớ có lần đi ngang một khách sạn, thấy những người thuộc nhiều chủng tộc, nhiều màu da khác nhau, nói tiếng Tây Ban Nha với những giọng khác nhau. Lúc đó, sau này tôi mới biết rằng ở châu Mỹ có rất nhiều nơi nói tiếng Tây Ban Nha. Hồi đó tôi không biết. Bạn sẽ nói tôi dốt hả? Không. Tôi chỉ đơn giản là không biết. Nghe điên đúng không? Nhưng là sự thật.

 

Thôi, mình tiếp tục. T

 

Baru nói - và đây là điều cực kỳ quan trọng: “Hãy nhìn theo cách này: Trái Đất dù sao cũng sẽ thăng lên, và mỗi người sẽ thăng lên khi họ sẵn sàng, Không sớm thì muộn. Những người chưa thức tỉnh thì chưa sẵn sàng để bị đánh thức, nhưng họ sẽ thức tỉnh đúng vào thời điểm của họ. Bạn không thể thay đổi người khác. Họ chỉ có thể nhận thức và hiểu những gì đang được nói nếu - và đây là một điều rất lớn - họ có đủ mức ý thức và tần số để tiếp nhận điều đó.”

 

Thôi, nói thêm một chút ngoài lề: tôi nghĩ đoạn này bị dịch chưa chuẩn. Cuộc trò chuyện này ban đầu là bằng tiếng Anh, và tôi nghĩ bản dịch này có vấn đề, vì đọc lên cũng thấy khó hiểu.

 

Ờ, cô ấy nói: “Những người chưa thức tỉnh thì chưa sẵn sàng để được đánh thức, nhưng họ sẽ thức tỉnh đúng vào thời điểm của họ. Bạn không thể thay đổi người khác; họ chỉ có thể nhận thức và hiểu những gì bạn đang nói, những gì bạn đang truyền đạt với họ, nếu (và đó là một điều lớn ) họ trùng khớp về tần suất với những gì bạn đang nói.”

 

Tức là, phải có sự trùng khớp về tần số.

 

Cô ấy nói tiếp: “Nếu không có sự trùng khớp đó, họ sẽ vứt bỏ những gì bạn nói như rác, coi đó là dối trá, hoặc thậm chí không nhìn thấy gì cả - dù bạn đang nói ra trí huệ tiên tiến nhất. Và nhiều người đang ở đây chỉ để nghỉ mát thôi. Hãy nói cho tôi biết bạn đang làm gì ở dưới đó. Tôi nghĩ vai trò của tôi cũng là đánh thức nhiều người vẫn còn mắc kẹt trong những niềm tin cũ. Nhưng giống như trường hợp của bạn, tất cả những gì tôi có thể làm là đưa ra một góc nhìn khác. Và bất cứ ai có một góc nhìn rất khác so với đa số là vì họ đã từng sống ở các cõi tồn tại cao hơn, nên họ đang truyền tần số cá nhân của mình cho người khác.”

 

Đúng vậy, họ đang truyền tần số cá nhân của mình cho người khác. “Bạn, cũng như những người khác, đang cho người khác cơ hội nhìn thấy một chút 5D và hơn thế nữa, chỉ bằng việc hiện diện ở dưới đó.”

 

Đây là podcast nha. Tôi coi thử mọi người nói gì… không biết còn nghe rõ không. Hình như hình ảnh bị đứng rồi. Có ai cho tôi biết hình có bị đứng không? Trời ơi… chồng tôi ngủ luôn rồi.)

 

Rồi, giờ tới phần hay nè: tái sinh trở lại Taygeta.

 

Gosia hỏi: “Nếu các bạn không chết vì lão hóa, vẫn tái tạo được, thì tại sao các bạn lại chết và tái sinh?”

 

Swaruu trả lời: “Bởi vì đến lúc bạn không còn thấy cần thiết phải tiếp tục là chính mình như một cá nhân cụ thể nữa. Đó là lý do họ sinh và chết trong cùng một nơi, vì bạn đã sử dụng hết mọi khả năng của hóa thân hiện tại, nên bạn cần một hóa thân khác. Bạn muốn một khởi đầu mới. Bạn có thể có - thậm chí ngay trong cùng một xã hội. Nhưng, giả sử 950 năm làm một người thì… “có thể trở nên nhàm chán.” Bạn muốn điều gì đó khác.”

 

Người Taygeta trung bình sống khoảng 950 năm.

 

Gosia hỏi tiếp: “Nhưng nếu tái sinh thì vẫn là Taygetan, vậy không đa dạng lắm. Tôi sẽ hiểu nếu bạn trở thành Arcturian hay gì đó. Tại sao cứ là cùng một xã hội? Không chán sao?”

 

Swaruu đáp: “Bạn có thể làm bất cứ điều gì, không có giới hạn. Tất cả mọi người đều đã từng là những người khác.

 

Đoạn này rất quan trọng: “Người ta nói con người mang ADN của ít nhất 12 chủng loài ngoài hành tinh. Lý do là ADN chứa thông tin như một ổ cứng; và con người có những ADN đó vì họ đã từng là thành viên của tất cả những chủng loài ấy (hoặc hơn). Mặt khác, tái sinh trong một xã hội mà bạn quen và thích thì rất tiện. Thêm nữa, linh hồn không có giới tính hay chủng loài, nhưng linh hồn thích ở trong một loài nhất định và thường thích một giới tính này hơn giới tính kia.”

 

Nhắc lại: không có giới tính/chủng tộc, nhưng có sở thích.

 

Gosia nói: “Như vậy thì không phải tinh thần khám phá - ở mãi trong vùng thoải mái.”

 

Swaruu đáp: “Chúng tôi, người Taygetan, là một chủng tộc thám hiểm. Nếu bạn thích khám phá, thì làm Taygetan rất hợp. Ở đây chúng tôi là những cô gái tinh nghịch, lúc nào cũng bày trò.”

 

Rồi tới phần cuối: tái sinh vào động vật.

 

Gosia hỏi: “Bạn nói động vật là ‘người’ à? Chúng ta có đầu thai làm động vật không? Và động vật có đầu thai làm người không?”

 

Swaruu trả lời: “Một con vật có một tập hợp trải nghiệm, một tần số mà nói chung có thể gọi là 2D. Cuối cùng, chúng sẽ tích lũy đủ ý thức để tiến hóa lên những dạng phức tạp hơn. Nhưng điều này phụ thuộc vào từng loài, không thể khái quát rằng chúng ở ‘thấp hơn’ bạn hay chúng tôi. Ví dụ như cá heo.”

 

Động vật chỉ là những ‘người’ khác. Họ ở trong thân xác động vật vì tương thích với sự mở rộng của chính họ, với những gì họ muốn trải nghiệm. Nhưng với một thực thể đã phát triển như bạn, không có sự tiến bộ ý thức khi đầu thai làm, ví dụ, một con sóc. Bạn đã từng là vậy từ rất lâu rồi; nói chung, bạn đã từng là tất cả bọn họ - tất cả (hoặc gần như tất cả) các loài động vật - bạn đã qua lớp học đó rồi.”

 

Gosia kết luận: “Vậy nói chung, một người đang ở trong thân xác người không đầu thai sang thân xác động vật, đúng không?”

 

Swaruu đáp: “Đúng, nói chung là vậy. Nhưng hãy nhớ: nhiều loài động vật còn phát triển hơn con người, và cái tên ‘động vật’ chỉ là một khái niệm của Trái Đất.”

 

Hãy nhìn Urmah đi. Họ là mèo - những con mèo rất phát triển, với một nền văn hóa phức tạp và một nền văn minh liên sao. Rồi nhìn Alpha Draco kìa - cũng là những chủng loài liên sao, rất phát triển. Họ là thằn lằn rồng. Rồi nhìn Arcturian Dieslientiplex - trông rất lạ, giống lưỡng cư. Từ góc nhìn của con người, tất cả họ đều là động vật.”

 

Thôi, các bạn ơi, cảm ơn rất nhiều vì đã ở đây. Tôi khuyến khích các bạn đăng ký không chỉ kênh này, mà cả tất cả các kênh mà các bạn thấy trong phần bình luận. Hẹn gặp lại ngày mai. Ngày mai tôi sẽ đăng video mới trên kênh Despejando Enigmas, chủ đề là các mật độ. Các bạn sẽ thích đó.

 

Một cái ôm thật chặt, và ngày mai tiếp.

 

DJ Jomari: “Gửi PDF của một cuộc hội thoại cho bạn ở đâu?”

 

Các bạn phải gửi cho tôi qua Instagram nếu muốn tham gia kênh Nous Noble, cũng qua Instagram.

 

Rồi, không còn gì nữa. Cảm ơn các bạn rất nhiều. Một cái ôm thật chặt. Chúc tháng Mười Một vui vẻ. Và tận hưởng nha, tận hưởng, cuộc sống ngắn ngủi, và một ngày đã trôi qua rồi.

 

Chào nhé. Cảm ơn. Chúc ngủ ngon.

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=QXVGOp64J9I

 

https://swaruu.org/transcripts

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.