Swaruu Transcripts 1852 - ☢️⚠️❌Chương trình hạt nhân được tái kích hoạt - Robert và Nacho

 

Swaruu Transcripts 1852


Chương trình hạt nhân được tái kích hoạt

 

01-11-2025




Nacho: Chào tất cả mọi người và chào mừng quay trở lại với kênh Verdad Oculta. Donald Trump muốn kích hoạt vũ khí hạt nhân và bắt đầu tiến hành các thử nghiệm hạt nhân. Cả thế giới đang khá là hoang mang, lo sợ.

 

Nhưng này các bạn, hôm nay là thứ Sáu. Một ngày thứ Sáu tuyệt vời. Chúng ta có Robert ở đây. Hôm nay chúng ta sẽ nói đủ thứ chuyện. Mong là mọi người sẽ thích. Và không nói nhiều nữa, Robert, anh khỏe không?

 

Robert: Rất vui khi được ở đây với cộng đồng của bạn và với bạn, cùng nhau tận hưởng buổi trò chuyện hôm nay. Nhưng điều bạn vừa nói về Donald Trump thì thú vị đó, vì tôi biết chuyện đó kéo theo cái gì. Tôi biết nó dẫn tới điều gì.

 

Nacho: Hôm nay Robert và tôi thật ra không bàn trước gì cả. À, nói cho đúng thì cũng có nói một chút xíu thôi, cho công bằng, nhưng tôi nói: “Robert, không, tôi muốn mọi ý tưởng và mọi thứ diễn ra trực tiếp luôn, để mọi người thấy dòng chảy ‘ma thuật’ nó tuôn ra như thế nào.” Hôm nay tôi sẽ để anh nói thật nhiều, Robert, và nếu tôi không giữ lời thì xin lỗi mọi người nhé. Nhưng hôm nay là để anh tỏa sáng, là khoảnh khắc của anh, là ngày của anh, mọi người yêu mến anh lắm.

Và tôi nói thật nha Robert, anh biết là anh vừa được yêu mến rất nhiều mà cũng bị ghét rất nhiều, đúng không?

 

Robert: Tôi biết, tôi biết, tôi biết. Nhưng tôi nghĩ là tôi được yêu mến nhiều hơn, đúng vậy.

 

Nacho: Đúng rồi, anh được yêu nhiều hơn. Rồi, Robert, cảm ơn anh đã có mặt ở đây. Tụi tôi rất thích có anh trong ngày thứ Sáu này. Mọi người kết nối kênh cũng chỉ vì anh thôi. Anh là một con người tuyệt vời, anh biết mà. Thôi, không dài dòng nữa, vào việc nhé!

 

Chúng ta bắt đầu, vì hôm nay sẽ nói về Villarroel. À, tiện nói luôn, có mấy video mới xuất hiện trên mạng, đúng những gì tôi với anh đã nói cuối tuần trước, về việc nghiên cứu của bà ấy ở arXiv bị hủy thế nào, vân vân. Mọi cập nhật đều ở đây hết, thưa quý vị, tất cả những gì mới nhất, cách chúng ta xâu chuỗi toàn bộ thông tin.

 

Giờ thì Donald Trump. Trước hết là Donald Trump. Hôm qua, ngày 30, ông ấy đăng trên mạng xã hội của mình – hình như tên là Trust – và nói rằng sẽ tái kích hoạt chương trình hạt nhân. Nghe này mọi người, khi chúng ta nói về mấy chuyện này thì nó rất là nghiêm trọng, bởi vì hôm bữa tôi đi tập gym, Robert, ở phòng tập đó, có hai huấn luyện viên lúc nào cũng ở đó, quen biết nhau, họ hỏi tôi: “Nacho, rồi chuyện gì sẽ xảy ra?” Nghĩa là thế giới… thế giới đang hoảng thật sự rồi, đúng không? Robert, anh giải thích giúp tôi một chút, anh nghĩ sao về tất cả chuyện này.

 

Robert: Ừm, vũ khí hạt nhân, bạn biết đó, là loại vũ khí dạng… vũ khí “vô hướng”, nó không chỉ ảnh hưởng tới thực tại của chúng ta, mà còn ảnh hưởng tới những thứ mà cơ thể con người không cảm nhận được. Và như bạn cũng biết, có rất nhiều thực thể ngoài hành tinh mà thực tại của họ có thể bị ảnh hưởng bởi chuyện này. Vì vậy, họ thường xuất hiện để quan sát xem điều gì đang xảy ra mỗi khi có các vụ nổ. Cứ mỗi lần có một vụ nổ kiểu này là lại có hiện tượng UFO được nhìn thấy. Không biết bạn có muốn đi theo hướng đó không.

 

Nacho: Vâng, chính xác luôn, 100%. Nghiên cứu của Villarroel – Beatriz Villarroel, nhà vật lý thiên văn, hiện giờ đang rất nổi tiếng. Robert có nói với tôi là cô ấy đã trò chuyện với cựu đại tá Carnell. Chút nữa chúng ta sẽ nói hết mấy chuyện đó. Sol Foundation nằm ở đâu trong chuyện này, cái gọi là “câu chuyện được kiểm soát” nằm ở đâu, rồi mốc 2026 là sao – nói thẳng, nói hết, không né tránh.

 

Nhưng điều rõ ràng là Villarroel, đã nêu trong nghiên cứu khoa học được các đồng nghiệp đánh giá, đã nói rằng có một mối tương quan giữa các vật thể dạng hành tinh. Những vật thể ở ngay trên đầu chúng ta, hơn một trăm ngàn. Một trăm ngàn đó, thưa quý vị. Khi Robert từng nói với chúng ta, mọi người còn nhớ không? Robert nói: “Svaruu nói với tôi là có rất nhiều tàu, rất nhiều tàu ở phía trên chúng ta, nhiều tới mức họ thậm chí còn không chụp ảnh Trái Đất nữa, vì có quá nhiều tàu…”

 

Những ai theo dõi Verdad Oculta đều biết là NASA chỉnh sửa đủ thứ và dĩ nhiên là các phông nền, bạn không thể nhìn thấy các ngôi sao, vì họ đang che giấu thực tại. Và Villarroel nói rằng, từ thập niên 50, “có cả trăm ngàn tàu, thưa quý vị”. Vậy đó, Robert, tôi không biết anh lấy thông tin từ đâu, nhưng rõ ràng là thời gian đang chứng minh anh nói đúng.

 

Robert: Vâng, đúng, thời gian… chính xác là thời gian đang đứng về phía chúng ta, Nacho. Villarroel nói là cô ấy ước tính khoảng ba mươi ngàn ở bán cầu Bắc cộng ba mươi ngàn ở bán cầu Nam. Cô ấy nói khoảng bảy mươi ngàn, nhưng thực tế còn nhiều hơn. Và phía Taygetan thì nói với tôi là còn nhiều hơn rất nhiều nữa, nhưng riêng những con tàu dài hàng kilômét, tức là dài khoảng một kilômét, thì ít nhất hồi đó đã có khoảng một ngàn, tầm từ chín trăm tới một ngàn chiếc.

 

Nhưng chưa hết đâu. Một câu chuyện khác mà họ nói với tôi là điều có thể đang xảy ra ở đây là, bằng một dạng công nghệ nào đó mà chúng ta không hề biết, ờ…Mà thôi, vì trước khi bắt đầu buổi trực tiếp này chúng ta cũng không bàn gì cả, nên tôi giải thích luôn một điều mà chắc bạn cũng biết rồi. Có một loại công nghệ vượt xa chúng ta rất nhiều về mặt thời gian, và nó lạ lẫm đối với chúng ta, vì chúng ta không biết tới nó. Và trong những video gần đây, họ nói rằng thông qua một dạng mô phỏng hay thứ gì đó tương tự, họ đang che giấu thực tại của những gì chúng ta thật sự có thể thấy trên bầu trời.

 

Nacho: Ừ, tôi thích điều này. Tôi nói vậy là vì tôi cũng muốn nối thông tin anh vừa nói với một nhà nghiên cứu, từng là nhà khoa học của Hải quân Hoa Kỳ. Để tôi tìm thông tin một chút, tôi có đây rồi, xin lỗi mọi người. Một nhà nghiên cứu UFO, và là cựu vật lý gia của Hải quân, đã nói rằng người ngoài hành tinh đang “chơi trò” với chúng ta. Nghĩa là cái mà chúng ta đang chờ đợi như một sự “kết thúc lớn” của việc tiếp xúc – kiểu như trong phim Arrival hay mấy thứ tương tự – thì chúng ta hiểu rằng nó sẽ không diễn ra theo cách đó, và càng nghiên cứu UFO thì càng thấy là nó không đi theo hướng đó. Họ đang chơi với chúng ta.

 

“Chơi” ở đây nghĩa là gì? Chúng ta sẽ đào sâu tất cả những chủ đề này. Nói tiếp đi, Robert, xin lỗi đã cắt lời.

 

Robert: Ừ, cái tôi đang nói là thế này. Giám đốc của Lockheed Martin, Ben Rich, từng nói: “Chúng tôi có những thứ đang bay trên sa mạc Nevada, vượt xa sự hiểu biết của bạn tới 50 năm. Nếu bạn đã thấy nó trong Star Wars hay Star Trek thì hoặc là chúng tôi đã thấy rồi, đã làm rồi, hoặc là đã quyết định rằng nó không đáng để làm.” - Câu này là chính giám đốc Lockheed Martin nói đó.

 

Và vì vậy, phía Taygetan nói rằng có một dạng công nghệ nào đó, bằng cách nào đó, đang ngăn cản chúng ta nhìn thấy thực tại. Và dĩ nhiên, tất cả những thứ này có thể đang được chiếu ra từ Trái Đất, hoặc từ bên ngoài Trái Đất. Nghĩa là chúng ta đang bị cô lập hoàn toàn, hoàn toàn bị cô lập.

 

Nacho: Robert, anh cảm thấy thế nào khi anh mới bắt đầu công việc phổ biến thông tin này? Tôi có xem một video khác của anh, một buổi trực tiếp từ năm 2019. Nghĩa là những thông tin anh có từ năm 2019, khi anh nói về vũ khí dạng vô hướng, và gần đây tôi với anh cũng vừa bàn lại chủ đề này.

 

Anh cảm thấy thế nào khi đã nhận quá nhiều công kích – nào là bị nói là kẻ lừa đảo, nào là bị lừa, vân vân – trong khi tất cả thông tin mà anh đã đưa ra từ năm 2019 giờ đang dần dần trở thành sự thật, với những gì chúng ta đang thấy ở cấp độ vật lý luôn? Nói tôi nghe đi, anh cảm thấy gì?

 

Robert: Ừm, họ… họ đã cảnh báo chúng tôi từ trước rồi. Họ nói: “Ma Trận hoạt động giống như trong phim Ma Trận, nó có xu hướng cân bằng mọi thứ. Bất cứ thứ gì nổi lên, vượt trội lên, thì ngay lập tức sẽ bị chính Ma Trận tấn công để kéo xuống cho bằng.”

 

Vì vậy, họ cố vô hiệu hóa bạn, làm mất uy tín của bạn, đẩy bạn ra rìa xã hội. Nhưng cả Gosia và tôi đều đã chịu đựng được, và chúng tôi thấy rằng những gì họ nói là đúng sự thật. Thực tế là, một trong những điều gần đây được nhắc tới trên một kênh mà tôi gọi là kênh của “những kẻ xâm nhập”, tôi không chắc lắm, nhưng họ nói rằng cái gọi là 3I/ATLAS có thể là một dạng gì đó… tôi không biết, vì tôi không xem video đó. Nhưng theo một người theo dõi tôi nói lại, thì nó có thể là một dạng mô phỏng.

 

Và điều thú vị là tôi cũng đang thấy những “người trong cuộc” khác ngoài kia – hoặc là họ đang xem thông tin mà chúng tôi chia sẻ, hoặc là họ lấy từ nguồn khác, tôi không biết – cũng nói điều tương tự, rằng nó có thể là mô phỏng. Thậm chí còn có chuyện này nữa, là NASA có nhiệm vụ Rover (xe tự hành), chỉ là tôi… không biết mình có hiểu đúng không. Và từ khi… Bạn có nghe gì về chuyện các xe tự hành của NASA trên sao Hỏa có thể chụp được 3I/ATLAS không?

 

Nacho: Đúng, nhưng mà cũng không hẳn. Ý tôi là các xe tự hành thì không có camera đủ tốt để chụp bầu trời cho rõ ràng, chi tiết, và dĩ nhiên là 3I/ATLAS đã đi khá gần Sao Hỏa - xét theo góc độ thiên văn - vào một vài thời điểm nhất định. Thứ mà xe tự hành ghi lại được là Phobos, một trong những mặt trăng của Sao Hỏa, và… thôi thì mình không bàn tới chuyện Sao Hỏa có nhân tạo hay không, nhé!

 

Và đúng lúc đó có một bạn để lại bình luận dưới video trước của tôi, nói: “Nacho, anh là một trong số rất ít, thậm chí là người duy nhất, đã bảo vệ quan điểm rằng bức ảnh đó là Phobos”, và thậm chí còn…

 

Robert: Và thêm nữa, cô ấy đã chứng minh rằng tất cả những điều này xảy ra trước cả thời đại vệ tinh, trước rất nhiều thứ khác. Nghĩa là đây là những bằng chứng không thể chối cãi, và lại còn được thông qua khoa học chính thống của loài người. Thế thì bây giờ mọi người nói gì? Họ thậm chí còn không tự hỏi: “Vậy rốt cuộc chúng đến từ đâu?” Không, không gì cả.

 

Nacho: Không, không, không gì hết. Kiểu như: “Google, xin chào, thuật toán.” Không có gì, không có gì hết. Và tôi nghĩ: Không thể tin nổi. Đây chính là cú đánh mạnh mà chúng ta cần. Không phải là 3I/ATLAS - cái đó thì giờ đang rời đi rồi, đang đi xa rồi - mà là chuyện chúng đang ở ngay trên đầu chúng ta, các bạn ạ. Thật sự là điên rồ. Điên rồ luôn.

 

Rồi, Robert, để làm cho chương trình có một mốc thời gian rõ ràng, vì giữa tôi với anh thì kiểu gì cũng lại bắt đầu lan man, nhảy từ chuyện này sang chuyện khác như chúng ta hay làm, và khán giả thì dễ bị lạc, rồi lại nói: “Nghe xong mà chóng mặt.” Thôi, tập trung lại nhé.

 

Trump tuyên bố sẽ ngay lập tức tiến hành thử nghiệm vũ khí hạt nhân, rõ ràng như vậy. Vài giờ trước đó, tổng thống Nga - trong trường hợp này là Putin - nói rằng Moscow đã thử nghiệm một máy bay không người lái chạy bằng năng lượng hạt nhân, bất chấp các cảnh báo từ Washington. Chuyện này xảy ra vào ngày 29. Và sau đó Donald Trump, thông qua mạng xã hội của ông ấy - hình như gọi là Social Truth - nói: “Thưa quý vị, chúng ta sẽ bắt đầu làm và tái kích hoạt chương trình hạt nhân của chúng ta.”

 

Robert, câu hỏi đầu tiên tôi muốn hỏi anh là: Cả phía Nga lẫn phía Mỹ - anh có thấy khả năng nào là “những thế lực ở trên kia” sẽ cho phép chúng ta quay lại làm việc với vũ khí hạt nhân hay không?

 

Robert: Không, không, không. Ở đây, để tôi nói rõ. Ở đây có chuyện đang diễn ra. Trước công chúng thì họ nói sẽ làm việc với vũ khí hạt nhân. Trước công chúng thôi. Chủ yếu là để tạo ra nỗi sợ và sự bất an, vì đó chính là thứ mà những thực thể mà chúng ta không nhìn thấy nuôi sống bản thân chúng. Và hiện giờ, người duy nhất đang nói thẳng về điều này là David Icke, trên các bài đăng X của ông ấy.

 

Nacho: Vâng, tôi rất muốn bàn với anh sâu về điểm đó. Nếu anh muốn thì để lại phần đó cho cuối chương trình, toàn bộ câu chuyện mà anh vừa nói, đúng không? Cái gọi là “thức ăn của các vị thần” ấy…

 

Robert: Ừ, ừ, để cuối. Nhưng mà này, những chủng tộc ngoài hành tinh đó… Thật ra, nếu có những vụ nổ như vậy thì họ sẽ phá hủy cả hành tinh. Nhân loại thì, đối với họ, có thể thay thế được, không vấn đề gì. Nhưng vấn đề là Trái Đất, là chính Trái Đất. Bởi vì nếu bạn phá hủy Trái Đất, thì không chỉ phá hủy mỗi Trái Đất, mà còn phá hủy toàn bộ sự vận hành của hệ Mặt Trời, nó giống như một bánh răng trong bộ máy đồng hồ vậy. Chỉ cần thiếu một hành tinh là các hành tinh khác sẽ thay đổi quỹ đạo và không còn khả năng duy trì sự sống.

 

Bạn biết chuyện gì đã xảy ra với Trái Đất và sự neo giữ của Mặt Trăng không? Đó là sau sự hủy diệt của Tiamat. Vì vậy, họ sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.

 

Nacho: Thật sự là không thể tin nổi.

 

Dựa trên những gì anh nghĩ, thì đây là một màn thao túng nhằm gieo thêm nỗi sợ cho thế giới, tạo thêm căng thẳng và mọi thứ xoay quanh điều đó. Cá nhân tôi, từ đây, thật lòng mong rằng chuyện đó sẽ không xảy ra, rằng họ sẽ không bắt đầu lại các thí nghiệm. Ban đầu là đã có các hiệp ước rồi, mọi người còn nhớ không? Giờ thì tất cả các hiệp ước đó đang dần bị phá bỏ.

 

Thưa quý vị, tôi đồng quan điểm với Robert, tôi tin rằng có một thế lực nào đó ở trên cao sẽ không cho phép điều này xảy ra. Tuy nhiên, tôi cũng biết là có thể anh không mấy đồng tình với tất cả những gì liên quan đến Chico Xavier, đến chủ nghĩa duy tâm, hay một số vấn đề nhất định, vì ở đó chúng ta cũng chạm tới khái niệm “câu chuyện được kiểm soát”, và đặc biệt là ý nghĩa của việc gửi một thông điệp tới nhân loại. Thông điệp đó có thể mang tính cảnh báo, và bạn có thể tiếp nhận nó theo cách giúp mình thoát khỏi khủng hoảng - đó chính là tinh thần tích cực mà chúng ta luôn cố gắng lan tỏa.

 

Một chuyện là thông tin, còn một chuyện khác là: “Thưa quý vị, hãy tỉnh táo, được không? Hãy suy nghĩ tích cực và xây dựng theo hướng tích cực.” Nhưng Chico Xavier đã nói rất rõ trong một trong những “lời tiên đoán” của ông ấy - dù không phải kiểu tiên đoán được viết thành văn bản, mà là thông qua các cuộc trò chuyện. Ông nói rằng chúng ta sẽ trải qua một giai đoạn vô cùng phức tạp, và rõ ràng đó chính là hiện tại, không còn nghi ngờ gì nữa. Và rằng, nếu vũ khí hạt nhân được sử dụng, thì kẻ cuối cùng “lên tiếng” sẽ là Trái Đất.

 

Đó chính là điều anh đã nói về việc “thiết lập lại”, bởi với Trái Đất thì chuyện đó rất dễ. Trái Đất đã “thiết lập lại” nhân loại nhiều lần rồi - và hơn nữa, đó còn là một quá trình mang tính chu kỳ. Chúng ta không biết liệu mình có phải là thế hệ sẽ trải qua chuyện đó hay không, hay là vài thế hệ sau.

 

Vì vậy, điều ông ấy nói là thế này: hoặc là chúng ta dừng lại và giải quyết tình hình này trong khoảng thời gian ân hạn năm mươi năm đã được trao cho nhân loại - mà, tiện nói luôn, nó đã kết thúc vào năm 2019 - nếu không thì thế giới sẽ nổ tung ngay lập tức. Khi đó, theo các dự ngôn, bán cầu Bắc sẽ bị xóa sổ hoàn toàn, hoàn toàn bị quét sạch. Chỉ còn lại bán cầu Nam là hoạt động. Và vì thế người ta nói rằng Argentina, Brazil, và trong trường hợp này là cả châu Phi, sẽ đóng một vai trò rất lớn đối với nhân loại. Từ đó mới có tất cả những sứ mệnh tâm linh, rằng những quốc gia này vẫn còn phải phát triển, gắn với ý nghĩa mà chúng mang theo.

Hãy nhớ rằng diện tích lãnh thổ của Argentina, xét về đất đai, về không gian sinh sống, nói theo cách nào đó, là khổng lồ, cực kỳ khổng lồ. Toàn bộ nhân loại có thể dịch chuyển xuống phía Nam và vẫn sẽ có hòa bình.

 

Tất cả những điều này là tiên tri và dự đoán. Nhưng mà, nói thật, tôi không nghĩ nó sẽ xảy ra. Tôi không tin là họ sẽ cho phép điều đó, và tôi không tin là khả năng đó sẽ được chấp nhận. Cho dù có một kẻ điên nào đó phát rồ, muốn nhấn nút đỏ, thì cũng sẽ có một thứ gì đó - gọi là giám sát hay kiểm soát - can thiệp và không cho phép.

 

Và nếu anh thấy ổn, nếu anh không muốn bổ sung gì thêm, thì mình chuyển sang Villarroel nhé. Vì cuối cùng thì các vật thể thoáng hiện, cùng với các lần nhìn thấy UFO, lại trùng khớp đúng vào những thời điểm thử nghiệm hạt nhân.

 

Robert: Điều tôi muốn nói là… thôi, đổi chủ đề một chút nhé. Tôi đang ở phía bắc châu Âu, và tôi thấy rằng mọi thứ đang được chuẩn bị, nhưng là để… để hướng tới tương lai. Tức là không phải để ngày mai hay vài ngày nữa là có chuyện xảy ra, anh hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Nacho: Ừ, hiểu.

 

Robert: Ở đây có rất nhiều trẻ em, đây là một đất nước có tiềm năng phát triển rất lớn nơi tôi đang sống. Cho nên tôi không nghĩ tất cả những chuyện này là để phá nát mọi thứ chỉ trong vài ngày.

 

Nhưng điều tôi muốn nói là thế này: hôm qua, ngày 30 tháng 10, tròn tám mươi bảy năm kể từ buổi phát sóng trực tiếp trên đài CBS Radio vở “Cuộc chiến giữa các thế giới” của Orson Welles. Họ đã chơi một trò đùa cách đây 87 năm, rằng người ngoài hành tinh đang đến xâm lược chúng ta. Người ta nói rằng mức độ chân thực của chương trình đã gây ra cơn hoảng loạn khắp cả nước, thính giả làm nghẽn các đường dây điện thoại, bỏ chạy khỏi các thành phố và tin rằng Trái Đất đang bị tấn công. Điều này thú vị ở chỗ là chúng ta đang tiến rất gần tới Halloween.

 

Nacho: Halloween.

 

Robert: Halloween. Và tôi nối chuyện này với 3I/ATLAS. Thật ra nó giống hệt nhau, đúng không? Có những người nói rằng có thứ gì đó đang tiến lại gần, rằng người ngoài hành tinh sắp đến, rằng họ sẽ xâm lược chúng ta. Tất cả chỉ là để gieo rắc nỗi sợ. Y như 87 năm trước vậy. Chỉ khác là ngày xưa thì qua radio, còn bây giờ là qua mạng xã hội.

 

Và tôi tin rằng đây cũng là một dạng thí nghiệm nào đó, được thực hiện ở cấp độ tâm lý - để xem con người phản ứng ra sao. Mặc dù tôi cũng phải nói là tác động của 3I/ATLAS thì, theo tôi thấy, chỉ nằm trong phạm vi mạng xã hội và nhắm vào một nhóm công chúng nhất định thôi, chứ không phải ai cũng thấy, ai cũng biết.

 

Nacho: Thuật toán ấy mà, nó muốn bạn nói về 3I/ATLAS, thế thôi.

 

Robert: Vâng.

 

Nacho: Càng giật gân, càng to chuyện thì càng tốt. Không có bộ lọc gì hết.

 

Rồi thì có mấy ông “nhà tiên tri” thấy nào là bò sát sắp kéo tới… Tôi mới nói: “Ông từ đâu chui ra vậy trời? Từ đâu chui ra?” Không biết từ cái hang nào, nhưng đại khái tình hình nó đang là vậy đó.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Xin lỗi Robert, anh nói tiếp đi.

 

Robert: Nói về tiến sĩ Beatriz Villarroel, người phụ nữ hiện đang được rất nhiều người săn đón đó, tôi có nói với cô ấy rằng, nếu có thể thì đến tham gia chương trình của bạn. Tôi chưa nhận được phản hồi, nhưng cô ấy có thả tim một trong những bài đăng của tôi, và bấm thích một bài khác của tôi khi tôi nói về cô ấy.Điều tôi biết chắc là hiện tại cô ấy rất bận, vì cô ấy đã làm một cuộc phỏng vấn với Avi Loeb, và cũng đã làm một cuộc phỏng vấn khác với vị quân nhân đó.

 

Nacho: Carnell.

 

Robert: Đúng rồi, chính xác. Và vị quân nhân này, Nacho, như chúng ta sẽ nói kỹ hơn ở phần sau, nói rằng việc công bố sự hiện diện của người ngoài hành tinh phải diễn ra trước năm 2030, nếu không thì nó có thể trở thành một điều gì đó mang tính thảm họa đối với nhân loại, đại khái là như vậy.

 

Nacho: Ừ, để tôi giải thích cho anh và cho mọi người rõ hơn điều tôi muốn nói. Carnell là một cựu đại tá. Ông này có liên quan tới Sol Foundation. Tôi không biết giờ họ có loại ông ấy ra hay không, nhưng rồi chúng ta sẽ thấy. Và bây giờ, cùng với Robert, chúng ta sẽ hiểu được nhiều cái tên và nhiều mảnh ghép đang dần được đặt đúng chỗ, được không?

 

Nhưng công việc tuyệt nhất mà Carnell làm, ngoài việc ông ấy bảo vệ hiện tượng UFO - thậm chí ông ấy còn gọi nó là “trí tuệ”, “trí tuệ phi nhân loại”, tức NHI nổi tiếng - là ông ấy đã cho chúng ta thấy một lộ trình làm việc, tức là con đường mà chúng ta phải đi tới, hướng tới việc công bố chính thức.

 

Trong lộ trình đó, nếu tôi nhớ không lầm, thì 2025–2026 là giai đoạn chấp nhận học thuật. Chấp nhận học thuật nghĩa là gì? Nghĩa là khi tất cả chuyện này bắt đầu, tôi nghĩ là vào khoảng 2024, chúng ta nói: “Ờ, năm sau với năm kế nữa sẽ là chấp nhận học thuật.” Lúc đó chúng ta chưa hiểu rõ, nhưng bây giờ, khi nhìn các khái niệm cùng với Avi Loeb, 3I/ATLAS, Villarroel, với dự án của Vasco, chúng ta đang thấy rõ là đã có sự chấp nhận ở cấp độ học thuật rồi, được không?

 

Không biết họ sẽ còn can dự sâu tới mức nào nữa, nhưng hiện tại là như vậy. Sau đó là 2027, nếu tôi không nhớ nhầm, rồi đến 2030… Tôi có cả lộ trình đó, tôi có lộ trình. Nhưng tôi biết chắc rằng năm 2030 là chấp nhận công khai. Điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là cuối cùng thì chuyện này sẽ không còn là kiểu “ờ, tôi tin” hay “tôi nghĩ là vậy” nữa. Không. Mà sẽ có sự chấp nhận công khai, rõ ràng.

 

Trước đó nữa, tôi nghĩ là năm 2025, là giai đoạn chính trị, khi chúng ta bắt đầu thấy các đạo luật được đưa ra, thay đổi ra sao, UAPDA các kiểu, rồi các quốc hội, các buổi điều trần về UFO, rồi đến học thuật, và sau đó, tôi nghĩ là đến giai đoạn dân sự, Robert.

 

Nếu các mốc này không được thực hiện đúng, thì theo họ lo ngại, điều có thể xảy ra là cái gọi là “công bố mang tính thảm họa”, đúng không? Đó là điều họ sợ. Tức là có ai đó lên tiếng không đúng lúc, không đúng cách. Anh hiểu ý tôi không? Một thứ mà họ không thể kiểm soát được.

 

Robert: Vâng.

 

Nacho: Làm thế giới chao đảo.

 

Robert: Thú vị ở chỗ là bây giờ chúng ta đang ở giai đoạn học thuật. Các môi trường học thuật, thông qua tiến sĩ Beatriz Villarroel, đã chấp nhận - mặc cho rất nhiều phản đối - rằng điều này là có thật, rằng có các con tàu không thuộc Trái Đất đang bay vòng quanh Trái Đất, và đó là sự thật.

 

Nacho: Đó là đỉnh cao luôn. Và họ không thể bác bỏ nó được. Tức là có các vật thể… Vấn đề là Villarroel sẽ không nói, kiểu như, đĩa bay đâu. Cô ấy sẽ không nói “đĩa bay”.

 

Robert: Không, không. Cô ấy không nói đĩa bay.

 

Này, năm năm nữa là nó ngay bên cạnh chúng ta đó.

 

Nacho: Ừ, đúng rồi, vậy đó. Nhưng thời gian trôi nhanh lắm, Robert ơi. Mọi người hay nói: “Chúng ta sẽ không bao giờ đến được thời điểm đó”, nhưng thật ra là chúng ta đang tới rồi đó. Chúng ta đang ở ngay chặng cuối, thưa quý vị, chúng ta đang ở chặng cuối.

 

Robert, vậy thì anh có nói với tôi là cô ấy đã làm một buổi hội thảo hay một cuộc trò chuyện với Avi Loeb rồi, đúng không? Cái đó có thể rất là hoành tráng, chắc cô ấy sẽ kể lại trên Instagram.

 

Robert: Ừ, đúng rồi, đã làm rồi, đã làm rồi. Họ nói về cái gì… thì tôi đoán là về những khám phá của cô ấy. Còn việc cô ấy có nói tới 3I/ATLAS hay không thì… tôi không biết.

 

Nacho: Tôi cũng không biết, vì mới đây có một cuộc phỏng vấn mới được đăng trên một kênh truyền thông Tây Ban Nha, không rõ là Presea TV hay Negocios TV hay gì đó. Họ đã phỏng vấn được Avi Loeb, và đó là một cuộc phỏng vấn khá hay, hỏi ông ấy khoảng bốn hay năm câu rất thú vị. Và lời của Avi Loeb thì rất rõ ràng trong buổi phỏng vấn đó.

 

Ông ấy nói rằng, dù thế nào đi nữa, thì ông ấy thấy 3I/ATLAS là một hiện tượng bình thường, tự nhiên. Chính ông ấy nói như vậy. Và ông ấy cũng nói thẳng rằng ông ấy không đồng tình với việc cộng đồng thiên văn học, hay các đồng nghiệp của ông ấy - như cách ông ấy gọi - cứ luôn gạt bỏ khả năng người ngoài hành tinh. Từ trước tới nay họ luôn loại bỏ khả năng đó, và theo ông ấy thì như vậy là không đúng.  Ông ấy nói rằng, chỉ cần có một phần trăm khả năng thôi, thì cũng đáng để không loại bỏ giả thuyết đó.

 

Ở điểm này thì tôi đồng ý với ông ấy, tôi thấy đó là một góc nhìn hợp lý. Nhưng đồng thời, ông ấy cũng đang ngầm cho thấy rằng mọi thứ đều chỉ ra rằng 3I/ATLAS khá là… bình thường. Cuộc phỏng vấn này mới được đăng cách đây vài giờ thôi, khoảng mười sáu tiếng trước. Và còn một điểm then chốt nữa mà ông ấy nhắc tới, đó là khoản ngân sách dường như đang được yêu cầu…

 

Robert: Đúng rồi.

 

Nacho: Một ngàn tỷ đô la cho một thứ gì đó. Phòng thủ hành tinh, phát hiện các vật thể… Nói chung, việc công nhận 3I/ATLAS là một điều tốt. Thứ nhất, vì sẽ có một khoản ngân sách và tiền bạc được đổ vào đó. Thứ hai, nó sẽ thúc đẩy việc nghiên cứu, bởi vì cuối cùng thì các nhà khoa học - tôi hình dung các nhà vật lý thiên văn đó - họ đang làm việc, đang quan sát, so sánh dữ liệu, phân tích đủ thứ, nhưng họ giống như bị tách ra một góc vậy. Ừ thì, họ thấy những thứ trên bầu trời, rồi sao nữa? Cần phải có một động cơ kinh tế để họ có thể phát hiện ra nhiều thứ hơn.

 

Nói cho đúng, 3I/ATLAS không phải là vật thể liên sao thứ ba, mà là vật thể liên sao thứ ba được phát hiện. Được phát hiện thôi. Chứ ngoài kia thì đầy rẫy, thưa quý vị. Và ngay cả khi nó không phải là một tàu mẹ, thì nó vẫn có thể mang một giá trị lịch sử nào đó, hoặc bất cứ thứ gì mà họ muốn gán cho nó.

 

Cho nên, xét như một nhánh khoa học thì tôi thấy cũng ổn, Robert à. Giống như có người thích nghiên cứu nhện vậy, anh hiểu tôi nói gì không? Mỗi người có một mối quan tâm riêng, rồi rắn rết các kiểu, đúng không?

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Cái gì mà vì lợi ích của nhân loại thì đều tốt.

 

Robert: Đúng. Vấn đề là thế này… Với tôi thì chuyện đó là tự nhiên, bởi vì một con tàu không thể di chuyển theo cách mà… Ý tôi là thế này, người ta sẽ nói với tôi: “Ừ, nhưng mà… vậy bạn mong đợi một con tàu sẽ di chuyển như thế nào?” Rõ ràng là nó sẽ không di chuyển theo kiểu của con người, theo kiểu “nhân hóa”, đúng không?

 

Cách mà họ làm, như tôi từng nói rồi, là cân bằng tần số. Là điểm khởi hành và điểm đến, tức là… nếu di chuyển như vậy, thì nó vẫn di chuyển với tốc độ rất lớn. Nó giống như những hình xuyến plasma lao đi với vận tốc cực cao. Chứ còn kiểu lúc thì rẽ, lúc thì ngoặt thế này thế kia… thì không phải cách nó hoạt động.

 

Nacho: Tôi hiểu. Nghĩa là điều anh muốn nói là hệ thống đẩy của 3I/ATLAS dường như rất tiên tiến so với công nghệ mà người ta nói là chúng ta đang có - thứ công nghệ đó thực ra rất thô sơ nếu so với một con tàu ngoài hành tinh.

 

Robert: Chính xác, chính xác.

 

Nacho: Đó là ý tôi. Tôi đồng ý với anh, và cũng có nhiều người thắc mắc, chuyện họ không đến ngay lập tức là điều bình thường, đúng không? Vì họ đang tận dụng quỹ đạo của nó quanh Mặt Trời. Và tôi nghĩ… Nó giống như là họ đi trước chúng ta cả trăm năm vậy.

 

Đừng quên là khi tôi ăn trưa với đại diện của Eric Burlison, và tụi tôi nói về toàn bộ thông tin lúc đó mới bắt đầu lộ ra, ông ấy đã nói rất rõ. Ông ấy nói rằng ông ấy có thông tin trực tiếp từ Lầu Năm Góc, hoặc từ David Grusch, rằng có bốn chủng tộc rất mạnh, và rằng chúng ta - loài người - chỉ kém các chủng Bắc Âu khoảng một trăm năm thôi. Đó là lời ông ấy nói.

Cho nên ý tôi là, chúng ta không phải tay trắng. Không phải là không có gì trong tay. Chút nữa chúng ta sẽ nói về công nghệ mới, về những gì Robert đã nhắc tới liên quan tới Skunk Works, tới tic-tac và mấy thứ đó. Tôi nói thật, tôi tin chắc luôn là chúng ta có công nghệ đủ để phá hủy 3I/ATLAS nếu họ muốn.

 

Robert: Vâng, dĩ nhiên là có.

 

Nacho: Và quên cái Nhiệm vụ Bóng tối đi, cái mà ESP từng nói đó, rằng chúng ta có Nhiệm vụ Bóng tối. Thưa quý vị, thôi bỏ qua chuyện đó. Hãy tập trung vào Hải quân, vào những gì đang diễn ra ngoài khơi bờ Tây nước Mỹ: những vật thể trồi lên từ mặt nước rồi bay vọt lên.

 

Dù bây giờ họ có nói: “Chúng ta có thể giải thích điều đó với Bộ Tư pháp và những thứ khác”, thì những phi công lái F-18 đã nói thẳng: “Cái này là cái gì vậy?” Vật thể đó làm như thế này, xong. Từ đó trở đi, mọi người muốn bẻ lái câu chuyện theo hướng nào thì tùy.

 

Robert, anh có muốn bổ sung gì thêm không?

 

Robert: Không, không. Tôi đang tìm một số thứ, những thông tin từng xuất hiện, khá là khớp với những gì bạn đang nói bây giờ, nhưng mà lúc này thì… giờ thì tôi chưa tìm được…

 

Nacho: Không sao đâu. Nếu mình tập trung vào khả năng là Hoa Kỳ, thay vì tái kích hoạt chương trình hạt nhân, thì chúng ta hiểu rằng Villarroel đã tìm ra những điểm tương đồng giữa UFO, các vụ quan sát trong lịch sử, các vật thể thoáng hiện ở trên đầu chúng ta trong những quỹ đạo trung bình - nói theo cách nào đó - và các thí nghiệm hay thử nghiệm hạt nhân.

 

Nếu giả sử Donald Trump nhấn cái nút đỏ nhỏ xíu ở Arizona hay Nevada - bùm! - thì ngay lập tức sẽ có sự gia tăng các vụ nhìn thấy UFO. Có phải đó là thứ họ muốn đạt được hay không? Đó là một câu hỏi lớn. Một câu hỏi rất lớn. Có thể họ đã và đang làm như vậy rồi, và sự chú ý được hướng theo kiểu đó.

 

Vì vậy, Robert, tôi muốn bàn với anh về mối liên hệ kỳ lạ với tiến sĩ Menzel. Ông này từng dính dáng tới MJ-12. Khoảng thập niên 60, Donald Menzel - và người ta tin rằng ông ấy thuộc MJ-12, dù chính thức thì không có nhiều tài liệu về MJ-12, chỉ có các tài liệu rò rỉ và những thứ tương tự - được cho là thuộc về nhóm quân đội và các nhà khoa học thật sự nắm quyền kiểm soát hiện tượng UFO. Rồi sau đó là Dự án Blue Book và tất cả những thứ đó.

 

Điều mà ông này đã làm là loại bỏ, vì họ đã biết từ lâu về rất nhiều hình ảnh mà tiến sĩ Villarroel đang sử dụng bây giờ. Đã từng có một nỗ lực nhằm che giấu thực tại này, và Villarroel đã xoay xở để tiếp cận được khá nhiều thông tin. Ngoài kia còn rất nhiều nữa, trên khắp thế giới, nhưng rõ ràng là đã từng có một ý đồ và một lợi ích rất cụ thể nhằm che giấu thực tại này khỏi chúng ta.

 

Robert: Ừ, ừ. Đúng vậy, đúng vậy. Cô ấy nói rằng NASA đang xóa sạch tất cả các bằng chứng. Hiện tại họ đang xóa hết, chính cô ấy nói như vậy, là họ đang xóa. Tức là để người ta không thể điều tra nữa. Nghĩa là… họ đang xóa hết tất cả.

 

Mà NASA thì lại nói rằng họ không phải là quân đội, đúng không? Tôi thì… tôi lại cho là có đấy, nhưng thôi. À mà tiện thể, bạn cũng sẽ nói với tôi về mấy vụ tên lửa nữa chứ?

 

 

 

---------------------

 

 

 

 

Nacho: Ừ, lát nữa chúng ta nói về Dự án Orion. Nhưng để tôi nói thêm một chút, Robert, kẻo sót mất: tiến sĩ Menzel từng được bổ nhiệm làm giám đốc Đài quan sát của Harvard College. Và nếu để ý kỹ, chúng ta sẽ thấy ở đây bắt đầu xuất hiện Harvard, Smithsonian, Harvard College… như những mảnh ghép đang nối lại với nhau, xoay quanh những công việc rất mờ ám liên quan đến hiện tượng UFO.

 

Vì vậy, khi mọi người không tin Avi Loeb, thì thực ra Avi Loeb chỉ là một người phát ngôn. Một người phát ngôn hợp lệ - cái gì của Caesar thì trả cho Caesar - nhưng ông ấy là một người phát ngôn đang dẫn dắt chúng ta theo một câu chuyện nhất định, phải không?


Cho nên tôi nhắc lại: người ngoài hành tinh, UFO, luôn luôn đã ở đây rồi. Vấn đề là có thể chúng ta vẫn chưa hiểu được khái niệm đó vận hành như thế nào. Và dù Robert có giải thích nó bằng những thuật ngữ rất hiện đại - như Ma Trận, mô phỏng, ảnh ba chiều, Pleiadian, vũ khí vô hướng, liên chiều - thì thật ra đây là những thứ cổ xưa nhất trong sách vở. Từ thời chủ nghĩa duy tâm, thế kỷ 18, thế kỷ 19, người ta đã nói về cùng một chuyện rồi: rằng những dạng năng lượng này đang ở giữa chúng ta, và luôn luôn đã ở đây.

 

Robert: Ừ,. Thú vị thật, đúng vậy.

 

Nacho: Điều tôi muốn hỏi anh, Robert, là thế này: liệu có khả năng Donald Trump đã cắt khoản tài trợ này, cái kiểu “ngừng cấp vốn” ấy, đối với NASA - giờ thì họ im thin thít, đã sa thải hơn mười lăm ngàn người hay gì đó - bởi vì thật sự là không còn tiền mặt nữa? Và nếu ông ấy muốn tái kích hoạt, có thể nói là, chương trình hạt nhân, thì liệu họ có thể khôi phục, hay quay lại nắm lấy Dự án Orion hay không?

 

Về cơ bản, Dự án Orion là một dạng hệ thống đẩy cho tàu vũ trụ, sử dụng các xung nổ hạt nhân - rất giống UFO, thưa quý vị - nhưng với một loại công nghệ hạt nhân khác. Thông tin thì có rồi đó. Chúng ta đang nói tới thập niên 60–70, cụ thể là khoảng năm 1963. Anh nghĩ sao, Robert?

 

Robert: Ừm, câu chuyện là thế này… Để tôi hỏi cho rõ: ý bạn là Donald Trump có thể cấp lại tài trợ cho NASA để họ tiếp tục các dự án của mình sao? Tôi không biết, thật sự không biết. Vì cấp tiền cho NASA thì bạn biết điều đó có nghĩa là gì không? Là quay lại Mặt Trăng. Quay lại Mặt Trăng, bởi vì họ đang… trì hoãn chuyện đó.

 

Nacho: Đúng vậy.

 

Robert: Gần đây họ nói là sẽ quay lại Mặt Trăng, tôi nghĩ là vào năm 2026, nhưng rồi họ lại nói là không đi nữa vì bị cắt tài trợ. Tức là bây giờ họ sẽ bắt đầu đưa ra đủ loại lý do.

 

Còn về chuyện tên lửa thì thế này: ở Đức, khoảng năm 1937 đến 1942, họ đã có Haunebu rồi. Những con tàu này, về mặt hình dáng, trông giống UFO phản trọng lực. Và theo như một trong số họ từng nói với tôi, thì những con tàu đó thậm chí đã từng đối đầu, từng giao chiến với máy bay trong Thế chiến II. Chỉ là sau đó người ta rút chúng lại. Công nghệ đó họ đã có rồi, đã có sẵn rồi.

 

Vấn đề muôn thuở là thế này: có hai, thậm chí ba cấp độ công nghệ. Một là công nghệ dành cho giới tinh hoa. Hai là công nghệ dành cho quân đội, tiên tiến hơn rất nhiều so với thứ chúng ta có. Và rồi mới tới công nghệ dành cho chúng ta.

 

Nhìn này, Dale Harder - Dale Harder cũng là một người tiếp xúc với người ngoài hành tinh giống như chúng tôi, với các Taygetan - và ông ấy từng là kỹ sư NASA, chuyên gia thực thụ về laser và tên lửa. Chính ông ấy nói rằng: việc lên Mặt Trăng bằng các tên lửa của chương trình Apollo là không thể, hoặc đã từng là không thể.

 

Vì vậy, rõ ràng là người ta sẽ “bán” cho chúng ta một loại tên lửa nào đó - tôi nghĩ là mấy tên lửa đó to khủng khiếp. Tôi không tin. Tôi nghĩ họ chỉ kéo dài thời gian thôi.

 

Và ở đây còn một chuyện nữa. Tiền thì hoặc là: một là bây giờ đổ vào vũ khí hạt nhân… hoặc nếu không phải cho vũ khí hạt nhân, thì sẽ là cho các sứ mệnh kiểu đó. Nhưng chính họ đã nói rõ là tiền sẽ dành cho vũ khí hạt nhân. Nghĩa là NASA sẽ chẳng còn lại gì cả. Toàn là nói, nói, nói, và cho chúng ta cảm giác là họ đang làm gì đó, trong khi thực tế là họ chẳng làm gì cả.

 

Thậm chí 3I/ATLAS - tắt máy chủ. Xong phim. Bạn hiểu ý tôi không? Đó là quan điểm của tôi.

 

Nacho: Vâng, không chỉ là quan điểm của anh đâu, Robert, mà là của cả thế giới rồi. Mọi người đã nhận ra hết rồi. Tôi nghĩ NASA đã bắt đầu suy tàn từ mười năm trước, trong cái cách mà công chúng còn tin vào những gì họ nói, vào các “khám phá”, và cách họ tham gia vào dự án công bố UFO. Thật sự là tệ đến mức không chịu nổi.

 

Và hiện tại, khi mọi người thấy rằng đúng vào lúc cần họ nhất, cần nguồn lực nhất, thì lại là “không có tiền”, im lặng tuyệt đối… Tôi thì không biết nữa, Robert, nhưng cá nhân tôi, theo trực giác của mình, tôi nghĩ sẽ có một cú đảo chiều thông tin. Rõ ràng là khi 3I/ATLAS đã đi xa, đã vượt qua Sao Mộc rồi, sẽ có kiểu như: “Nhìn xem, đây là thứ đã có, và chúng tôi đã đối chiếu…” Sẽ có cái gì đó. Không biết, đó là trực giác của tôi thôi. Nhưng rồi nó cũng sẽ qua đi.

 

Robert: Ừ, Jeremy Corbell thì nói rằng khi ông ấy nói “sẽ có thứ gì đó đến”, thì ông ấy nói rõ: “Tôi không nói về 3I/ATLAS.” Nghĩa là vẫn còn phải có thứ gì đó khác đến, mà chưa ai bắt được. Phải có cái gì đó. Là cái gì thì tôi không biết. Nhưng phải có cái gì đó.

 

Như bạn nói, bây giờ chúng ta đang ở giai đoạn công bố học thuật, tức là đã được phương pháp khoa học chấp nhận rằng có tàu vũ trụ, có tàu thật. Của ai thì chưa biết. Trong lúc đó, NASA vẫn tiếp tục xóa mọi thứ mà họ có thể tìm thấy, trên giấy tờ.

 

Cho nên bây giờ phải có thứ gì đó nữa. Là cái gì thì không ai biết. Nhưng không phải là thứ để làm người ta sợ đâu. Không… Kiểu như họ nói, ừ, sẽ có cái gì đó. Chúng ta sẽ thấy cái gì đó. Là cái gì thì chưa biết. Họ đang làm từ từ để những người chưa sẵn sàng với mấy chuyện này không bị sốc.

 

Nacho: Tôi sẽ tải hình ảnh này lên đây… để mọi người thấy, và anh cũng thấy luôn.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Chờ một chút nhé.

 

Robert: Ừ. Trong lúc đó, để tôi đọc cho bạn nghe một bài đăng của Jeremy Corbell. Ông ấy viết: “Sẽ có sự phản kháng. Tôi nghi ngờ rằng sự phản kháng này sẽ tìm cách gây ảnh hưởng tới Quốc hội bằng thông tin sai lệch và dối trá.”

 

Nghĩa là bây giờ sắp tới sẽ là một cơn lũ dối trá. Ông ấy nói: “Jeremy Corbell nghi ngờ rằng sẽ có người tìm cách đánh lạc hướng Quốc hội sau thành công của phiên điều trần UFO gần đây.” Tức là bây giờ sẽ có một giai đoạn đầy thông tin sai lệch, để chuẩn bị cho một điều gì đó sắp tới. Nhưng trước hết họ phải tung hỏa mù đã.

 

Nacho: Lúc nào họ cũng thế, cho một chút ngọt, rồi một chút đắng, rồi lại ngọt, rồi lại đắng, cuối cùng là người ta mất hết hứng thú. Và rõ ràng là ngành UFO đã bị làm cho méo mó tới mức… giờ thì nhiều người cũng chẳng còn quan tâm nữa. Kiểu như: Giờ mà có xâm lược thật thì chắc cũng mặc kệ. Tới mức đó rồi.

 

Robert: Ừ, nhưng bây giờ, Nacho, không ai còn có thể nói là không có bằng chứng không thể chối cãi nữa. Bởi vì tiến sĩ Beatriz Villarroel đã chứng minh điều đó, và về mặt khoa học thì nó đã được chấp nhận rồi. Nghĩa là không ai có thể nói rằng… rằng không có bằng chứng cho một điều gì đó.

 

Nacho: Mọi người nhìn này, ở đây các bạn đang thấy… Đây là lộ trình - hay đúng hơn là bản lộ trình mà tôi đã dịch lại - của Carnell, được ông ấy trình bày vào khoảng năm 2024.




Nếu để ý kỹ, dù hình không thật sự rõ lắm, thì giai đoạn 0 nằm ở phía bên trái, nơi tôi và Robert đang đứng, nơi có các chương trình - gọi là “công khai” trong ngoặc kép - về nghiên cứu UFO, đúng không? Ở đó các bạn thấy USWAP và AATIP. Chúng ta đang nói về thời của Luis Elizondo và tất cả những chuyện liên quan, Ranch Skinwalker và đủ thứ.

 

Sau đó là giai đoạn 1: chứng minh sự tồn tại. Giai đoạn 2, 3, 4 và 5. Và nếu các bạn nhìn xuống mốc tháng 1 năm 2024, ta thấy mọi thứ đi dần xuống: khu vực công, chính phủ, chính trị, pháp luật, an ninh quốc gia, trí tuệ nhân tạo… rồi tiếp tục đi xuống, đi xuống, và xuất hiện khái niệm: tiếp cận phản ứng.

 

Tiếp theo là các lựa chọn như hình thành giả thuyết. Năm 2024 đó. Giai đoạn này đã qua rồi. Người ta bắt đầu đưa ra các giả thuyết về khả năng: người ngoài hành tinh là gì, và từ đó xuất hiện các thuật ngữ như trí tuệ phi nhân loại, liên chiều, vật thể dưới nước… Dù thật ra chúng ta đã biết hết mấy thông tin này rồi, vì chúng ta làm trong lĩnh vực này mà.

 

Rồi tới giai đoạn 1 thì ghi là chấp nhận, nhưng tôi nghĩ nó nghiêng nhiều hơn về mặt chính trị - tức là các buổi điều trần, khi nào bắt đầu điều trần.

 

Sang giai đoạn 2 thì là tiếp cận liên tục, rồi có một dạng phân tích pháp y, tức là làm việc trực tiếp với bằng chứng. Và ở đó ghi rõ: chấp nhận học thuật. Mọi người thấy không? Đây là tháng 1 năm 2026. Tức là chỉ còn ba tháng nữa thôi, và chúng ta đã… thực tế là đã ở trong giai đoạn chấp nhận học thuật rồi.

 

Các tài liệu của Villarroel đã được chấp nhận và phản biện đồng cấp rồi. Mọi người thấy không? Và đợt tiếp theo là cuối năm. Giống như chuyện thuế khóa vậy - những vấn đề hiện tại của NASA thực chất là vấn đề tài khóa, kỹ thuật mà nói, việc này luôn được thực hiện chậm một năm.

 

Rồi đến 2030, mốc thời gian lớn - từ Diễn đàn Kinh tế Thế giới, Đại Tái Thiết, cho tới việc tích hợp trí tuệ nhân tạo, các vụ mất điện lớn, toàn bộ sự bất định này đều xoay quanh 2030. Nó nói lên điều gì? Chấp nhận công khai hiện tượng UFO.

 

Điều này là do Carnell nói - cựu đại tá, người hiện đang làm việc cùng Villarroel trong Sol Foundation. Việc Villarroel tiếp cận Avi Loeb là điều không thể tránh khỏi, nhưng họ không nói cùng một thứ. Avi Loeb thì nói: “Có những thứ ngoài kia, chúng ta không biết là gì, và nó xứng đáng được chú ý, được cấp tiền, được nghiên cứu.”

 

Còn Villarroel thì nói: “Này, tôi đã đối chiếu dữ liệu rồi, có các vật thể thật sự tồn tại. Cho tôi thêm dữ liệu, thêm nguồn lực, để nghiên cứu chúng.” Và tôi nghĩ rằng thứ gì đó đang ở ngay gần đây, chúng ta biết là nó đang ở đó, thì đáng nghiên cứu hơn là thứ còn đang ‘đi tới, đi tới…’

 

Robert: Chính xác. Chính xác, chính xác. Cá nhân tôi thì tôi tin thông tin từ Beatriz hơn là từ Avi Loeb, vì Avi Loeb nói rất nhiều mà cuối cùng lại không nói ra được điều gì cụ thể. Bao nhiêu triệu đô, mà không có một bằng chứng không thể chối cãi nào.

 

Còn cô này thì bị gạt ra ngoài lề rất lâu - không ai chấp nhận các luận điểm, luận án của cô ấy, không chấp nhận gì hết - cho tới tận cuối cùng. Cô ấy đã phải trả giá rất nhiều. Thực tế, cô ấy còn có một bài viết giải thích toàn bộ quá trình đó…

 

Nacho: Đúng vậy. Không phải kiểu “à, tôi phát hiện ra cái gì đó rồi, giờ tôi công bố”. Không. Người phụ nữ này đã làm việc trong dự án đó suốt nhiều năm. Và vì vậy tôi tin chắc rằng Carnell, khi ông ấy xây dựng cái bản lộ trình về những gì sắp tới, là ông ấy có thông tin nội bộ, ông ấy biết rõ chuyện gì đang diễn ra.

 

Các nghiên cứu của Villarroel không phải là chuyện làm trong một cái phòng kín rồi không ai hay biết. Không. Người ta đã biết trước là cái gì sẽ đến. Tất cả những thứ này đều là chương trình nghị sự, thưa quý vị. Chúng ta đang sống trong một tiến trình công bố, trong những nghị trình. Và mỗi nhân vật mà các bạn thấy trong lĩnh vực công bố thông tin đều có vai trò của họ. Chúng ta không biết vai trò đó là gì, không biết là tốt hay xấu - nhưng họ có vai trò.

 

Robert: Nacho, điều tôi thắc mắc là tại sao Carnell lại nói thế này: “Nó có thể mang tính thảm họa đối với nhân loại”. Tại sao? Ý là, nếu hiện tượng này không được công bố trước thì nó có thể trở thành thảm họa.

 

Có lẽ như bạn đã nói lúc trước, họ muốn dẫn dắt câu chuyện, kiểm soát câu chuyện. Hoặc là sẽ có chuyện gì đó xảy ra, có điều gì đó mà nhiều người sẽ nhìn thấy. Một điều thì rõ ràng: có người đang tiếp xúc với họ, chắc chắn rồi. Có người tiếp xúc. Nhưng thông tin cụ thể là gì, ở thời điểm hiện tại, thì tôi không biết. Tôi thật sự không biết. Tôi chỉ muốn nói vậy thôi.

 

Nacho: Tôi nghĩ là chúng ta cũng gần tới đoạn cuối rồi. Mình nói cũng đã gần bốn mươi bảy phút rồi. Nếu anh muốn thì mình có thể nói thêm chút nữa, rồi bắt đầu… thả lỏng, Robert, để cho “phép màu” tự chảy, những ngày thứ Sáu điên rồ.

 

Robert: Ok.

 

Nacho: Thứ Sáu điên rồ.

 

Thú thật với anh, ngày nào tôi cũng ngập trong suy nghĩ, xây dựng, tái cấu trúc, định hướng, giải quyết, nhìn nhận, hình dung… về việc chúng ta đang đi đâu. Càng ngày tôi càng thấy rõ hơn. Đôi lúc tôi nghĩ: Ước gì mình sai. Nhưng tôi không nghĩ sẽ có một khoảnh khắc “người ngoài hành tinh đáp xuống” hoành tráng như trong phim đâu, thưa quý vị.

 

Hiện tượng mà chúng ta đang chứng kiến - những con người như các bạn, những người có trải nghiệm - là dành cho chính họ, cho cá nhân họ. Tôi tin rằng giới tinh hoa biết rất rõ thực tại này, và họ biết rằng có những thời điểm họ không thể kiểm soát được tình hình.

 

Các vật thể xuất hiện - mà gọi là “vật thể” thật ra là chưa đúng. Tôi nghĩ thuật ngữ phù hợp hơn là trí tuệ phi nhân loại, bởi vì rốt cuộc, chúng có thể vật chất hóa, có thể xuất hiện, có thể di chuyển qua các chuyến đi thời gian, tức là các bước nhảy liên chiều và xuyên thời gian.

 

Tất cả quá lớn và quá phức tạp, tới mức không có một nhánh nào có thể “bảo vệ” chúng ta khỏi thực tại này. Vì vậy, họ buông dần, từng chút một. Nhưng luôn phải có trật tự, phải có logic, logic, logic. Phải có một thứ gì đó giữ trật tự, bởi nếu không thì chỉ còn hỗn loạn.

 

Nhưng hỗn loạn thuần túy thì không tồn tại. Trong tự nhiên không có hỗn loạn kiểu đó. Quỹ đạo không hỗn loạn, các giới tự nhiên không hỗn loạn. Chỉ có những mục đích mà chúng ta chưa hiểu. Và rồi theo thời gian, chúng ta mới hiểu ra.

 

Vì vậy, Robert, tôi tin rằng hiện tượng này - và những người tiếp xúc - đều có những mục đích riêng biệt.

 

Robert: Vâng.

 

Nacho: Họ đang dần dần “đánh những nét cọ” lên nhân loại, để con người từ từ chạm tới, đạt tới những cảm nhận nhất định về sự tồn tại. Để chúng ta không còn cảm thấy mình chỉ là một hạt bụi lạc lõng trong một không gian mênh mông vô nghĩa nữa, mà hiểu rằng mọi thứ đều có trật tự và có logic.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Nếu anh thấy ổn, anh hãy nói xem theo bạn trật tự đó, logic đó là gì, rồi tôi sẽ nói tiếp phần của mình.

 

Robert: Về cơ bản, thông điệp - cái thông điệp mà họ truyền đạt - thì một trong những nền tảng cốt lõi là: nhân loại không hề cô đơn. Đây là điểm then chốt. Chúng ta không đơn độc.

 

Trong khi NASA và những tổ chức khác thì luôn nói rằng chúng ta cô độc, rằng không có ai cả, rằng nếu có sự sống thì cũng chỉ là vi khuẩn hay hóa thạch. NASA nói như vậy. Còn họ thì nói rằng không phải, chúng ta không hề cô đơn, và nhân loại không có nguồn gốc từ Trái Đất. Có rất nhiều nhân loại ngoài kia. Điều này thật sự khó tin. Họ nói rằng chỉ riêng trong khu vực này của thiên hà thôi đã có những con người giống hệt bạn, nếu đi ngang qua bạn ngoài đời thì bạn cũng chẳng phân biệt được, con số lên tới hơn 400.000 - khoảng từ bốn trăm tới 450.000.

 

Và họ nói rằng có những người “ngoại lai” về mặt hình dạng bên ngoài - tất nhiên, bên trong họ giống bạn - nhưng cũng có những người trông giống bạn bên ngoài, nhưng bên trong lại khác.

 

Nacho: Ừ, giống như người Sao Kim có tim to hơn hay phổi khác hơn gì đó, đúng không?

 

Robert: Chủng tộc Taygetan và nhiều chủng tộc ngoài Trái Đất khác không phải là thiếu nửa bộ não đâu. Họ có một… một bán cầu - à không, một hệ thống - được tích hợp hoàn toàn.

 

Và điều này tạo ra trạng thái không nhị nguyên. Còn chúng ta - điều này rất quan trọng - vì thực tại là sự phản chiếu của ý thức chúng ta, và vì chúng ta sống trong một thế giới nhị nguyên, nên bộ não của chúng ta cũng bị chia thành hai bán cầu. Chính vì vậy mà chúng ta trải nghiệm nhị nguyên.

 

Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là: chúng ta không hề cô đơn. Chúng ta không cô đơn. Và chúng ta đang sống bên trong… tức là đang sống trong một Ma Trận nằm bên trong một Ma Trận khác. Đó là điều họ nói với tôi.

 

Bên ngoài Trái Đất tồn tại Ma Trận nguyên bản, Ma Trận gốc. Còn chúng ta thì sống trong một Ma Trận nằm bên trong Ma Trận đó. Nghĩa là, có những người nghĩ rằng họ đã “thức tỉnh”, nhưng thật ra họ chỉ thức tỉnh trong một Ma Trận, và vẫn đang ở bên trong một Ma Trận khác. Mọi thứ phức tạp khủng khiếp.

 

Nacho: Tôi muốn làm một sự so sánh với những gì anh vừa nói, với phong trào tâm linh và toàn bộ hành trình tìm kiếm không ngừng nghỉ những logic của sự tồn tại. Thật trùng hợp là tôi đang đọc một tài liệu - khi nào có dịp tôi sẽ tóm tắt lại cho mọi người - nói rằng khi chúng ta ngủ, chúng ta thật sự đi tới một nơi khác, thực hiện những bài tập, sống những cuộc đời khác, tiếp xúc với các thực thể khác và hoàn thành những nhiệm vụ bên ngoài Ma Trận này, như cách Robert đang nói.

 

Dù Robert chưa giải thích chi tiết, nên tôi cũng muốn nghe thêm. Nhưng về cơ bản là như vậy: ở trong Ma Trận này, rồi bạn “ra” khỏi Ma Trận. Nó đúng là như vậy.

 

Chúng ta đang nói về các tác phẩm văn học từ thế kỷ 18, 19, thưa quý vị, nơi người ta đã giải thích rằng giấc ngủ là trạng thái gần với cái chết nhất, và rằng khi chúng ta không còn ở đây nữa thì vẫn còn sự sống khác. Và cái thực tại khác đó - để gắn một cái nhãn cho dễ nói - thì ta gọi là 5D. Chỉ là nhãn thôi.

 

Robert: Ừ, gắn nhãn cho tiện nói thôi.

 

Nacho: Để các bạn dễ hình dung. Nhưng đó là một thực tại, và rất có thể đó mới là thực tại thật sự, chứ không phải cái thực tại mà chúng ta đang trải nghiệm ở đây với một mục đích nhất định. Và nếu chúng ta đã bắt đầu hiểu rằng mình nhiều hơn rất nhiều so với cái thân xác vật chất này - và nếu có người không tin thì cũng không sao cả, tôi luôn nói vậy - thì cứ đợi ba mươi, bốn mươi năm nữa, cả bạn lẫn tôi, khi chúng ta không còn ở đây nữa và gặp nhau ở “trên đó”, rồi xem ai đúng.

 

Và nếu tôi không nhầm, chúng ta sẽ ở đó cùng nhau, làm những gì cần làm, rồi hỏi: “Giờ thì sao?” (cười). Sẽ rất hoành tráng. Chúng ta sẽ nhìn thấy tất cả.

 

Còn nếu chẳng thấy gì cả thì cũng không sao - lúc đó ta chỉ có đôi mắt đen thui và chẳng có gì hết.

 

Robert: Không, không, có đó, có đó, Nacho, có thật. Mà này, tôi không muốn tiết lộ trước đâu, nhưng tôi biết - vì tôi có xem một video của bạn - bạn nói rằng bạn sẽ làm một video về việc động vật có linh hồn hay không, đúng không?

 

Nacho: Đúng.

 

Robert: Vậy để tôi nói một điều mà họ đã nói với tôi, và tôi chưa từng nghe ở bất kỳ nơi nào khác nói về động vật. Họ nói rằng động vật - tôi đang nói tới thú cưng nhé - những người từng mất một con thú cưng, ví dụ như mèo hay chó, thì có xác suất rất cao là nếu sau này bạn nuôi lại một con mèo hay con chó khác, thì con vật trước đó sẽ tái sinh vào con thú cưng mới mà bạn có.

 

Điều này rất thú vị. Bởi vì thế nên người ta mới nói: “Trời ơi, con mèo này cư xử y hệt con mèo trước kia của mình.” Hoặc: “Con chó này làm tôi nhớ y chang con chó cũ.”

 

Và điều này càng thú vị hơn, vì hôm trước tôi xem một video - mọi thứ đều liên quan với nhau - về một anh chàng hay đi thám hiểm trong sa mạc. Gần một bãi rác, anh ta gặp một con chó nhỏ.

 

Tôi kể nhanh thôi nhé. Hóa ra ai đó đã bỏ rơi con chó đó ở đó, trong khu vực đầy chó sói đồng cỏ. Và anh chàng kia nói: “Con chó này giống hệt con chó trước kia của tôi.” Rồi anh ta cho xem bức ảnh con chó cũ, con đã mất vì bị rắn cắn, và so với con chó mà anh ta vừa gặp. Gần như y hệt.

 

Và thực ra là bạn đang “gọi” nó quay lại, theo một cách nào đó. Nó quay lại ở cấp độ tần số. Dù bạn ở đâu - trên Trái Đất hay ở nơi khác - thì tần số đó sẽ quay về với bạn. Con thú cưng đó sẽ theo bạn. Chỉ muốn nói với bạn điều này thôi: những con vật đó sẽ quay lại với bạn, một lần nữa.

 

Nacho: Thì tôi nói thật với nha nha, Robert, một trăm phần trăm những gì anh vừa nói là đúng, hoàn toàn đúng. Anh không sai chút nào. Vấn đề là phải tổng hợp được toàn bộ thông tin, chứ không phải chỉ đọc một cuốn sách là xong. Tôi cho anh một ví dụ.

 

Trong tác phẩm mà tôi đang đọc - xin lỗi mọi người - có nhắc tới một chuyện… nghe hơi điên một chút, vì lượng thông tin rất lớn. Để mọi người dễ hình dung: nhân vật chính là một bác sĩ thú y, nhưng kiểu không tin vào mấy chuyện tâm linh, gần như chỉ là một “đồ tể” đúng nghĩa. Tôi vẫn hay nói đùa là nhiều bác sĩ giống đồ tể lắm, chỉ khác là một số người có “linh hồn”, theo nghĩa là họ còn cảm nhận được.

 

“Đồ tể” ở đây là kiểu: cắt, mổ, khâu, đóng lại, búng búng… toàn là con số, bao nhiêu ký, bao nhiêu liều. Kiểu đó làm mình muốn nổ đầu luôn.

 

Thì người này hồi trẻ từng mất một con chó. Anh ta chưa bao giờ hiểu hay chấp nhận được chuyện đã xảy ra với con chó đó, nhưng lại thương nó vô cùng, cực kỳ thương.

 

Robert: Ừm.

 

Nacho: Và rồi, trong một giấc mơ - khi người này ngủ - anh ta đi tới, như tôi đã nói lúc nãy, đi tới thế giới kia, tới cõi trung giới. Nó giống như… tôi không nhớ chính xác tên gọi, nhưng kiểu như một trang trại rất lớn, nơi có rất nhiều động vật.

 

Anh ta bước vào cõi trung giới đó - thôi, nói tới đây thôi Robert - mà tôi rất muốn đào sâu chủ đề này, vì mọi người sẽ thấy được sự tương đồng với tác phẩm Nuestro Hogar (Ngôi Nhà Của Chúng Ta), nơi có tường thành bao quanh. Nghe thì lạ đúng không? “Sao cõi trung giới lại có tường thành?”

 

Nhưng là vì thật sự có xung đột giữa các thực thể, giữa năng lượng ánh sáng và năng lượng tiêu cực. Và những bức tường đó - trong bộ phim Nuestro Hogar chẳng hạn - khi mở cổng thì không phải là cửa mở ra, mà là tan rã, như thể phân rã vật chất, rồi cho phép đi qua, sau đó lại tái tạo.

 

Tôi thấy sự tương đồng này rất thú vị, vì cái gọi là thiện – ác, những dòng năng lượng, những linh hồn đó, nó vận hành y như vậy. Trong thế giới linh hồn cũng thế. Cũng giống như khi Robert nói về cõi trung giới, về các chủng tộc, về Grey, Pleiadian… chỉ là khác tên gọi, nhưng bản chất là một.

 

Thì người này đi vào đó, và rồi có một ông lão tiến lại gần. Một ông rất già. Khi anh ta nhận ra thì đó chính là cha của mình, người đã qua đời trong đời sống bình thường.

 

Người cha trông rất tàn tạ, xuống cấp nặng nề, bởi vì ông ta chưa bao giờ vượt qua được một chuyện… Ông ở đó, chăm sóc động vật, vì trong cõi trung giới có những “thành phố” khác nhau, mỗi nơi có nhiệm vụ riêng, và động vật cũng có nhiệm vụ của chúng - giống như ở đây vậy. Có con sinh ra để bị ăn thịt, có con là chó, có con là thế này thế kia. Chúng ta không hiểu vì sao có kẻ may mắn, có kẻ thì khổ. Con người cũng vậy thôi. Có người sống một đời cực kỳ khắc nghiệt mà không hiểu vì sao, có người thì sống như ông hoàng. Động vật cũng vậy.

 

Thì ông lão đó chính là người cha. Và trong cuộc gặp đó, người cha cầu xin con trai tha thứ. Mọi người tưởng tượng được cảm xúc lúc đó không?

 

Bởi vì chính người cha này đã giết con chó - con chó đầu tiên của cậu bé hồi nhỏ. Ông ta đốt nó, theo đúng nghĩa đen. Một sự điên rồ.

 

Bạn nghe tới đó là sốc liền, vì lý do thì rất tầm thường: con chó làm phiền, tè bậy, lúc nào cũng chạy nhảy. Những chuyện rất “đời thường”. Tôi tin là nhiều người trong chúng ta cũng có những ký ức trong quá khứ mà không muốn nhớ lại, hoặc muốn xóa bỏ.

 

Trong câu chuyện có giải thích rằng, thông qua hành động sai trái đó, con chó bị tổn thương nặng tới mức… mắt nó bị hỏng, bị nổ ra.

 

Cuối cùng, người con - giờ đã là bác sĩ thú y - tha thứ cho cha mình. Và khi sự tha thứ đó xảy ra, người cha bắt đầu thay đổi tần số, dần dần trẻ lại, trở về một trạng thái mà ta có thể gọi là thuần khiết về mặt linh hồn.

 

Và điều mà tác phẩm để người đọc tự hiểu ra là: con chó mà bác sĩ thú y đang nuôi hiện tại - một con chó bị mù vì những lý do khác, bị bỏ rơi ngoài đường, bị nhiễm trùng mắt, đóng ghèn, và anh ta cứu được - chính là con chó hồi thơ ấu đó.

 

Robert: Thấy chưa, thấy chưa? Đúng rồi, đúng rồi. Rất thú vị.

 

Nacho: Thú vị, rất thú vị. Cho nên mọi thứ đều có trật tự, logic và quá trình. Câu hỏi chúng ta cần tự hỏi là: “Ừ thì khoa học viễn tưởng, tôi không tin. Mai tôi đi làm, tôi muốn mua cái xe này, cuối tuần tôi đi xem hòa nhạc.” - Bạn có thể sống như vậy nếu muốn.

 

Nhưng nếu chúng ta cố gắng hiểu các quá trình, hiểu năng lượng, hiểu ý nghĩa của nó, thì có thể điều đó sẽ cho ta thông tin, và ta có thể sống cùng nó, đối diện với những gì xảy ra trong đời. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Bạn có thể nghĩ: “Cuộc đời tôi lúc nào cũng nát bét.” Nhưng có thể bạn chưa ý thức được điều gì đang thực sự diễn ra.

 

Khi bạn hiểu những tác phẩm, những khái niệm về sự sống sau cái chết, về giữa các kiếp sống, về những gì thật sự đang vận hành, thì bạn sẽ hiểu vì sao đời bạn khổ sở, vì sao có người cực kỳ may mắn, vì sao có người cái gì cũng thuận lợi còn có người thì không.

 

Thậm chí - tôi không muốn nói quá sớm - nhưng là… nói sao cho đúng đây… có những cuộc tấn công. Có những thực thể tiêu cực tấn công con người đang sống bình thường, và chúng khoái chuyện đó.

Khi ai đó làm một hành động xấu, ví dụ như ăn cắp, thì có những thực thể đang xúi giục, thúc đẩy hành động đó. Đồng thời, cũng có phía tích cực, đang chữa lành, đang cân bằng tình huống.

 

Hãy tưởng tượng những gì bộ phim Constantine muốn nói: cái thiện và cái ác ảnh hưởng như thế nào tới quyết định của con người.

 

Và một điều tôi rất thích - cũng là điểm tôi thấy điểm tương đồng với rất nhiều tác phẩm tâm linh, không chỉ của Chico Xavier - là thế này…Mọi người có để ý không: trong y khoa, trong phẫu thuật, có những “mô thức” rất rõ ràng. Người này bao nhiêu ký thì dùng bao nhiêu thuốc, bao nhiêu liều. Theo thống kê thì hai người giống nhau về cân nặng, tuổi tác, sinh lý… đáng lẽ phản ứng phải giống nhau. Nhưng thực tế thì không phải. Một người vượt qua được, người kia thì không. Một người phạm sai lầm, người kia thì không.

 

Những thực thể mà ta có thể gọi là linh giới đó, họ đang liên tục hỗ trợ, chữa lành, chiến đấu để chúng ta vượt qua các bài học. Nhưng có những thời điểm mà ngay cả họ cũng không can thiệp được. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Robert, cái này sâu lắm, thật sự rất sâu. Tôi mê chủ đề này lắm.  Không biết tôi nói có rõ không nha. Khi anh buồn, không phải buồn bình thường, không chỉ buồn mà còn hoàn toàn rối bời.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Nacho: Hãy tưởng tượng rằng bạn có những người thân ở cấp độ linh hồn - bạn có thể gọi họ là Pleiadian, Arcturian hay bất cứ tên gì bạn muốn. Họ ở bên bạn, luôn ở bên bạn, đang chữa lành cho bạn và giúp đỡ bạn. Bạn hiểu ý tôi không? Ở cấp độ cảm xúc, ở cấp độ thể chất. Và tôi nghĩ rằng ít nhất thì điều này cũng xứng đáng để chúng ta dành sự chú ý, để hiểu và để chiêm nghiệm, đúng không? Vì vậy, không, chúng ta không hề cô đơn đâu, Robert, hoàn toàn không.

 

Robert: Vâng, chúng ta không cô đơn, không cô đơn. Nhưng điều bạn vừa nói rất thú vị, về việc người đàn ông kia ở phía bên kia trông tiều tụy, và khi được con trai tha thứ thì ông ấy bắt đầu trẻ lại. Nghĩa là, trong lúc trẻ lại đó, ông ấy đang nâng tần số của mình lên, và rồi - dù bạn chưa nói rõ - cuối cùng ông ấy sẽ rời khỏi nơi đó để đi tới nơi mà ông ấy cần phải tới. Đúng không? Rồi ông ấy sẽ đi.

 

Nacho: À, còn một điểm nữa tôi muốn nói, vì anh cũng đã nhắc trong video trước rồi, đúng không? Đó là chuyện có những người thức dậy mà cảm giác như vừa bị ai đánh cho một trận tơi bời, Robert. Thức dậy mà… Và đúng là có những ngày tôi thức dậy thấy mình khỏe re. Nhưng cũng có những ngày tôi nói: “Trời ơi, mình nát bét luôn.”

 

Robert: Chính xác, chính xác. Vì - như tôi đã nói, hay đúng hơn là họ nói - những quyết định lớn của cuộc đời, những quyết định lớn, chiến tranh, xung đột, những chuyện to tát nhất, diễn ra trước hết ở cõi trung giới, rồi sau đó chúng ta mới thấy hậu quả ở đây.

 

Điều gì xảy ra? Rất nhiều người khi ngủ bước vào một trạng thái khác và đi vào cõi trung giới. Họ làm những gì họ cần làm: chiến đấu, cười đùa, bất cứ điều gì, rồi họ quay lại đây. Nhưng do sự không tương thích về tần số, trong nhiều trường hợp họ không mang được những trải nghiệm đó về đây. Nhưng điều đó không có nghĩa là những trải nghiệm đó bị xóa.

 

Nacho: Và còn một chi tiết kỹ thuật nữa, chính trong tác phẩm này cũng nói tới, nên mới thấy là phải đọc nhiều tác phẩm, nhiều tác giả thì mới hiểu được.

 

Anh biết không? Họ giải thích rằng: di chuyển nhanh hơn tốc độ ánh sáng - ở tốc độ của suy nghĩ. Nghe quen không? Chúng ta đã nói chuyện này nhiều lần rồi.

 

Thì các linh hồn, hay những “người đã rời khỏi thân xác” - mà khi nói vậy thì đừng tưởng tượng kiểu ma quỷ gì, mà hãy hiểu là các thực thể, các chủng loài từ những thế giới khác - ở chiều không gian đó, họ có thể di chuyển với tốc độ của suy nghĩ.

 

Nhưng dường như con người, khi ngủ và đi tới những nơi nhất định - cái gọi là dây bạc đó - và không chỉ có một dây ở đây mà còn ở đầu, tức là có nhiều “liên kết” nối bạn lại - thì nếu không có một dạng huấn luyện nào đó, bạn không thể di chuyển nhanh như tốc độ của suy nghĩ.

 

Họ nói rằng bạn có thể làm được, nhưng sẽ phải trả giá, có thể xảy ra sai lệch. Anh hiểu ý tôi không? Trong khi các thực thể ở chiều khác, không ở Trái Đất, thì làm được điều đó rất tự nhiên, với tốc độ của suy nghĩ.

 

Và cái dạng “trang trại” - nói cho dễ hình dung - nơi có tất cả những loài động vật đó, họ nói rằng nó rộng lớn tương đương cả bang Colorado. Anh hiểu không? Không–thời gian ở cõi trung giới đó không vận hành theo cách mà chúng ta hiểu ở đây.

 

Đó là những chi tiết nhỏ mà khi nghe từ những người tiết lộ, những người liên hệ, rồi so với phong trào tâm linh, bạn sẽ thấy mô thức lặp lại ở khắp nơi. Điều đó làm tôi thật sự choáng váng.

 

À, còn điều này nữa, kẻo quên: khi bạn ngủ và thức dậy mà cảm thấy rã rời, nát bươm, thì là vì bạn đã làm một nhiệm vụ. Đúng nghĩa luôn. Khi người ta gặp ác mộng, thấy xâm lược hay những cảnh tượng khủng khiếp… thưa quý vị, họ cũng đang sống trong thực tại đó. Điều duy nhất khác giữa thực tại mộng đó và thực tại mà bạn đang sống là: khi quay lại đây, bạn “tắt” cái kia đi và chỉ giữ lại cái này.

 

Robert: Đúng rồi. Đó chính là điều họ nói với tôi: thế nào mới là thực tại? Ở đây, hay là khi bạn ở bên ngoài? Thực tại là gì?

 

Chỉ là bạn không nhớ, vì khi quay lại đây có sự không tương thích về tần số, nên trong nhiều trường hợp bạn không nhớ được mình đã trải nghiệm gì ở bên ngoài.

 

Nacho: Tôi nghĩ cuộc trò chuyện này thật sự rất thú vị. Chúng ta đã nói dài hơn để mọi người cùng thưởng thức. Nói đủ thứ chuyện, nhưng quay lại các điểm chính, Robert: anh luôn khẳng định rằng người ngoài hành tinh sẽ không cho phép con người sử dụng vũ khí hạt nhân, đúng không?

 

Robert: Để tôi nói rõ. Một chuyện là Hiroshima và Nagasaki, nhưng ở cấp độ toàn cầu, một cuộc hủy diệt lớn - không, điều đó họ sẽ không cho phép. Những xung đột nhỏ, cục bộ, như chuyện đang xảy ra giữa Ukraine và các nước láng giềng, thì có thể. Nhưng ở quy mô lớn thì không.

 

Chuyện này làm tôi nhớ tới cái gọi là bức màn sắt. Bạn biết không? Đó là nỗi sợ. Tạo ra nỗi sợ và sự bất định, đặc biệt là sự bất định. Bạn không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Và khi không biết điều gì sẽ xảy ra, bạn không dám lập kế hoạch cho tương lai, trong khi đó mới là những thứ thực sự quan trọng. Thế là bạn bị kẹt lại, bị đứng yên.

 

Nacho: Daniel Sheehan cũng cho rằng không đời nào người ngoài hành tinh lại để cho chuyện đó xảy ra…

 

Robert: Không. Vì ngoài ra, họ còn là gia đình sao của chúng ta. Chúng ta đã nói chuyện này nhiều lần rồi.

 

Bên trong những thân xác này có đủ loại chủng tộc. Có thể trong cơ thể bạn có một Antarian, còn trong người khác là một chủng khác - tức là các thực thể ngoài hành tinh - và các gia đình thì ở bên ngoài.

 

Vấn đề là có những nhóm tương tác, có nhóm thì không. Và họ nói với tôi điều này: một trong những lý do khiến nhân loại sẽ không bao giờ thật sự hợp nhất, dù người ta có bán cho bạn câu chuyện gì đi nữa - một chuyện là sự thống nhất bị ép buộc ở cấp độ toàn cầu, một chính phủ - là vì bên trong những thân xác này có đủ loại thực thể, mỗi loại có lợi ích riêng, và rất nhiều lợi ích trong số đó xung đột với nhau. Vì vậy, điều đó cực kỳ khó.

 

Công nghệ để biết bên trong mỗi người là ai thì có tồn tại. Có, họ có công nghệ đó. Nhưng dĩ nhiên nó không bao giờ được công khai, vì nếu không thì người ta sẽ mang máy ra ngoài đường và nói: “À, người này là Antarian, người kia là Urmah, người này là bò sát”, hiểu không?

 

Khi đó sẽ xảy ra sự phân biệt - không phải dựa trên cái vỏ ngoài, mà dựa trên thực thể bên trong.

 

Cho nên, công nghệ đó có tồn tại. Có thật.

 

Nacho: Tuyệt vời, Robert. Để kết thúc buổi podcast ngày thứ Sáu này, tôi muốn nói rằng cả trong các tác phẩm tâm linh, đặc biệt là của Chico Xavier, có một điều rất rõ: khi chúng ta có những ý nghĩ, khi ta chợt có một ý tưởng, một lời giải cho vấn đề, hay cái cảm giác “À, ra là vậy!”, thì rất nhiều lần thông tin đó không phải của chúng ta. Nó đến từ bên ngoài.

 

Bạn có thể gọi đó là gia đình sao, gia đình linh hồn, Chúa Thánh Thần trong Kinh Thánh, hay các linh hồn không còn thân xác - gọi thế nào cũng được. Nhưng sự thật là chúng ta không hề đơn độc. Chúng ta luôn được đồng hành và bị ảnh hưởng bởi các luồng tư tưởng.

 

Nếu chúng ta tỏa sáng, thì phía tích cực sẽ ở bên. Nếu không tỏa sáng, thì phía tiêu cực sẽ kéo tới.

 

Robert, cảm ơn anh rất nhiều vì thời gian của anh. Anh có thể nói cho mọi người biết họ có thể tìm bạn ở đâu không? Và buổi phát trực tiếp gần đây nhất của anh - tôi rất thích.

 

Robert: Mọi người có thể tìm tôi ở Despejando Enigmas, Revelación Cósmica Semillas Estelares, Gosia thì ở Agencia Cósmica và Space Academy Sector Tierra. Ngoài ra còn có thể theo dõi tôi trên X và Telegram. Vậy thôi, cảm ơn rất nhiều.

 

Nacho: Cảm ơn anh rất nhiều, Robert, vì thời gian của anh. Thật sự là một niềm vui lớn. Hẹn gặp lại ở tập tiếp theo.

 

Robert: Chào nhé. Tạm biệt!

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=-38UOvSPh3Q

 

https://swaruu.org/transcripts

 

 


 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.