Swaruu Transcripts 1980 - 🌍⚖️🔥Trò chuyện cùng cộng đồng thức tỉnh tuyệt vời này – Robert

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1980


Trò chuyện cùng cộng đồng thức tỉnh tuyệt vời này – Robert

 

01-03-2026





👉 Tóm tắt nội dung: Bài nói xoay quanh góc nhìn phản biện về xã hội, chính trị và thế giới tâm linh, cho rằng nhiều hệ thống đang kiểm soát nhận thức và tạo ra xung đột, trong khi người dân là bên chịu hậu quả. Đồng thời, nội dung nhấn mạnh việc giữ “tần số cao”, tránh bị cuốn vào nỗi sợ và thông tin tiêu cực, sống có ý thức, kết nối với thiên nhiên và tự tạo ra thực tại mà mình mong muốn.

 

 

-----------

 

Chào mọi người, mọi người sao rồi?

 

Chào mừng mọi người quay trở lại với cộng đồng tuyệt vời này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Buổi phát trực tiếp hôm nay là trò chuyện cùng cộng đồng thức tỉnh này.

 

Rồi, xin chào tất cả mọi người. Bắt đầu phần giới thiệu nhé.

 

Nếu bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác với số đông, bạn có thể ghé trang web Swaruu.org hoặc theo dõi tôi trên tất cả các kênh mà bạn thấy bên dưới phần bình luận. Buổi trực tiếp này tôi đã chia sẻ trong tất cả các cộng đồng YouTube của tôi. Tôi cũng đã đăng liên kết trên Instagram với tên Despejando Enigmas. Nhớ là nếu bạn muốn tham gia vào kênh Nous Noble, thì trước hết bạn cần biết mình sẽ nói về điều gì, có kết nối internet tốt, âm thanh rõ ràng không bị lỗi, và bạn cần nhắn cho tôi qua Instagram.

 

Ngày mai, nếu mọi thứ ổn, tôi sẽ có một người bạn tên là Albert, và chúng tôi sẽ xem thử sẽ nói về chủ đề gì. Đây là một người biết rất nhiều thứ.

 

Tôi cũng đã chia sẻ buổi trực tiếp này trên Telegram với tên Despejando Enigmas. Nhớ là tôi đã tạo một nhóm tên là Despejando Cósmica Semillas Estelares. Và cũng hãy theo dõi tôi, vì tôi hoạt động rất tích cực, dù hôm nay thì không được nhiều lắm.

 

Hôm nay tôi nghĩ tôi chỉ trả lời một câu hỏi, mà là của một người làm ở NASA, tội nghiệp, họ chỉ có thể biết tới mức đó thôi.

 

Và còn gì nữa?

 

À, tên tài khoản là Taygetan Oficial.

 

Tôi còn chia sẻ ở đâu nữa nhỉ?

 

À, Instagram tự động chia sẻ sang Facebook, và tôi biết có nhiều người ở đây cũng chia sẻ lại trên Facebook. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Ngoài ra thì không chia sẻ ở đâu khác nữa.

 

Rồi, tôi có xem lại, tôi đã đăng một video trên kênh Despejando Enigmas về chủ đề med pod, một video ngắn khoảng 9 phút. Tôi có xem thử có câu hỏi nào không, nhưng tôi không thấy câu hỏi nào cả. Không ai hỏi gì về med pod hết.

 

Rồi, mọi người sao rồi? Để xem mọi người nói gì ở đây. Mọi người thế nào? Mọi thứ ổn chứ?

 

davidcobomartinez: “Robert, bạn phải treo lên tường một bức ảnh y tá đang ra hiệu giữ im lặng. Haha!”

 

Không, tôi biết tôi sẽ đặt gì ở đây rồi. Tôi sẽ dán giấy tường, chọn một tông màu nào đó. Tôi có rất nhiều ý tưởng trong đầu. Hoặc là tôi sẽ làm kiểu bảng gỗ, nhưng không phải kiểu phổ biến mà ai cũng làm, mấy thanh gỗ dọc đó, người ta gắn khắp nơi, cứ như được phát miễn phí vậy. Không, tôi muốn mấy tấm gỗ kiểu cổ điển, loại gỗ cổ điển có viền trang trí ấy. Hoặc tôi sẽ dán tường bằng giấy có họa tiết hoa, nhưng không quá nổi bật, kiểu có gu một chút.

 

Và ở cửa, tôi có một ý tưởng là dán giấy có hình cửa sổ, kiểu tạo cảm giác như có gì đó phía sau, nhưng thật ra thì không có gì cả. Thực ra phía sau là phòng xông hơi, nhưng nhìn sẽ giống như có một cửa sổ hướng ra khu vườn. Ở đây tôi có một cái kệ, không hẳn là tủ sách, nhưng tôi sẽ không đặt nhiều sách, hoặc có thể vài cuốn sách hội họa tôi mang theo, một vài cuốn của Salvador Freixedo, một vài cuốn của David. Tôi để lại khá nhiều sách ở Barcelona. Và có vài bức tranh nữa.

 

Tôi có một bức tranh rất đẹp của một họa sĩ Cuba, giờ tôi không nhớ tên, hình như là Valdés gì đó. Ông ấy là người Cuba nhưng hình như sống ở Thụy Sĩ. Tôi còn có cả sách về tranh của ông ấy. Tôi sẽ treo nó ở đây. Và còn nhiều thứ khác tôi mua ở các cửa hàng đồ cũ ở Phần Lan, nó tạo cho không gian một cảm giác… không biết nói sao, một chút cổ điển.

 

Đúng, một chút cổ điển. Một phong cách cổ điển, dù tôi thì thích hiện đại hơn, nhưng lần này tôi muốn kiểu cổ điển. Và cái bàn tôi sẽ kéo ra phía trước hơn một chút để thấy được khung cảnh phía sau. Như tôi đã nói hôm qua, ở đây có một cái lò sưởi, nhưng tôi không thích, mà đã không thích thì thôi.

 

Và ở đây có một bức tường, một bức tường trắng kiểu xây thô lộ ra, nhưng mà tôi cũng không thích. Còn ở đây thì có một cái cửa sổ rất đẹp, nhưng hiện tại khung cảnh bên ngoài là ban đêm. Có thể sau này, bạn biết rồi đó, ở Phần Lan có một thời điểm trong năm mà 24 tiếng đều là ban ngày. Là ban ngày hết. Và có khi tôi sẽ xoay cái bàn lại để bạn thấy rằng khi ở đây là 1 giờ sáng thì vẫn là ban ngày, không phải ban đêm, mà là ban ngày.

 

Nhưng thôi, vậy cũng được. Còn phía sau này bạn không thấy được đâu. Ở đó là hai cái ghế sofa… à không, xin lỗi, hai cái ghế bành. Bạn không thấy được, nhưng có hai cái ghế ở đó. À mà một cái còn đang treo áo khoác ở đây. Hai cái ghế ở đó.

 

Thế giới dạo này sao rồi? Hơi hỗn loạn đúng không.

 

Mấy bức tranh thì ở đầu bên kia của căn nhà, tôi không mang hết qua đây. Không mang hết. Mà thật ra tôi có mấy bức tranh mà không thể mang qua đây được, cỡ 2 mét x 2 mét. Rất ấn tượng.

 

Boutiqueveggie: “Câu hỏi về Med Pod: Một người từng bị tai nạn và bị tàn tật, liệu có thể đi lại được trở lại không?

 

À, bạn nói là đã đặt câu hỏi về med pod à. Nhưng lúc tôi vào xem thì…Khi tôi xem video lúc nãy, tôi không thấy câu hỏi nào cả. Tôi nói vậy là vì tôi thường chuẩn bị câu trả lời, chứ không trả lời theo kiểu nhớ gì nói đó. Để xem, video, giường y tế… không có câu hỏi nào. Có vẻ YouTube đã xóa câu hỏi rồi. Không có câu hỏi nào trong video đăng trên kênh Despejando Enigmas. Để tôi kiểm tra kênh này. Có thể bạn đăng ở kênh Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Không, không có câu hỏi nào.

 

Để xem tôi có câu hỏi nào trong buổi trực tiếp trước không. Buổi trực tiếp hôm qua. Để xem nào.

 

Một người nói là: “Tôi có cách suy nghĩ rất khác so với những người bạn cùng tuổi.”

 

Đúng rồi, đúng rồi. Hôm qua chúng ta nói về chuyện tuổi tác và việc phải giữ tâm trí trẻ trung. Phải giữ tâm trí trẻ trung.

 

Ví dụ như tôi từng xem một video của một người nói về thế giới xe nhà di động. Người này trẻ hơn tôi, nhưng lại không tập thể dục. Và vì không tập thể dục, lại thích ăn uống, nên dần dần tăng cân.

 

Rồi mọi người hỏi: “Sao bạn không tập thể dục? Sao không đi chạy bộ?”

 

Thì người đó trả lời: “Ở tuổi của tôi thì tôi không còn đi chạy bộ nữa.”

 

Và tôi nghĩ: “Ủa, bạn còn trẻ hơn tôi mà?”

 

Tôi không hiểu sao lại nói vậy. Rồi người đó cứ nghĩ rằng mình nên sống theo kiểu của độ tuổi đó, và cứ thế mà già đi, già đi.

 

Còn tôi thì… nếu nói đến chuyện đi bác sĩ, tôi gần như không bao giờ đi. Thật sự là không bao giờ. Những lần tôi đi khám bác sĩ chắc có thể đếm trên một bàn tay, có lẽ chỉ hai lần. Chỉ hai lần thôi. Một lần là ở Barcelona, ở khu tôi sống có rất nhiều cây gọi là platanero, nhưng không phải cây chuối đâu. Nó chỉ là tên gọi vậy thôi, chứ không có trái chuối. Đó là loại cây có lá lớn, chủ yếu tạo bóng mát, rất cao và cho nhiều bóng râm.

 

Nhưng vào mùa xuân, nó tạo ra những cái bông giống như quả cầu chứa rất nhiều bụi, gây dị ứng cực kỳ nặng. Rất rất nhiều người bị dị ứng. Thật sự là kinh khủng. Tôi từng nghe nói họ muốn chặt bỏ, nhưng cây này mọc khắp nơi, đầy các con đường. Lúc đó tôi bị dị ứng nặng nên đi khám, hỏi có thuốc gì không, nhưng cuối cùng họ cũng không giúp được gì, không có giải pháp nào cả.

 

Tôi nhớ chuyện này là khoảng năm 2018–2019, thời điểm bắt đầu có những đợt phong tỏa. Nhưng lúc đó tôi đã rời đi rồi. Đó là khoảng thời gian có thể đi lại, lúc thì siết chặt, lúc thì nới lỏng. Khi tôi quay lại Barcelona, tôi lại bị dị ứng đó, rất khó chịu, vì người khác nghĩ tôi bị bệnh gì đó, nhưng thực ra chỉ là dị ứng thôi.

 

Lần thứ hai tôi đi bác sĩ là khi chơi với một con chó, không phải chó của tôi. Tôi kéo một vật mà con chó đang ngậm, dùng lực kéo mạnh về phía sau, và khi chống chân xuống, tôi cảm thấy như có cái gì đó bị rách ở bắp chân. Tôi dùng lực quá mạnh để giật lại vật đó, và ngay lúc đó cảm giác như có gì đó bị đứt ra. Thế là tôi đi khám ở một phòng khám tư. Tôi nhớ rất rõ, đó là bắp chân. Tôi đi cùng một người bạn. Chúng tôi đến một phòng khám, hình như tên là “Mutua del Pilar”, nằm trên đường Valmes, gần Plaza Molina.

 

Những ai ở Barcelona thì sẽ biết chỗ đó. Một phòng khám nằm trên đường Valmes, đi xuống một đoạn, bên tay phải.

 

Rồi, khi tôi tới đó, tôi nói: “Tôi không đi được.”

Tôi nói với ông đó: “Tôi không đi được, không đi được. Tôi rất… tôi không đi được.”

 

Và ông ấy hỏi: “Bạn bị sao?”

 

Tôi nói: “Là… để ý kỹ nhé, là bắp chân. Bắp chân đó.”  - Tôi tới đó và nói… hình như người khám là một phụ nữ.

 

Tôi nói: “Chơi với con chó, tôi bị rách cái gì đó ở mông.”

 

Tôi nói là mông, chứ không phải bắp chân. Tôi cứ tưởng mình đang nói bắp chân. Nhưng “bắp chân” là một thứ, còn “mông” là một thứ khác.

 

Và cô ấy hỏi lại: “Mông à?”

 

Tôi nói: “Đúng, đúng.”

 

Chơi với con chó rồi bị rách cái gì đó ở mông. Cô ấy đứng khựng lại, kiểu rất lạ.

 

Rồi sau đó họ đưa tôi đi kiểm tra, và ở đó thì họ quấn băng các kiểu vào bắp chân. Ừ, đúng là bắp chân. Nhưng mà tôi thì thật sự là không bao giờ đi bác sĩ, không bao giờ, không bao giờ. Đó là vấn đề về tư duy của con người.

 

Rồi, để xem mọi người nói gì ở đây. Tôi không thấy câu hỏi nào cả. À, tôi đang tìm câu hỏi trong phần bình luận.

 

Có người nói: “Chủ đề med pod bị bão hòa rồi.”

 

Có vẻ như họ chán nghe tôi nói về med pod. Tôi thì thấy đó là chủ đề hay. Rồi, tôi không thấy câu hỏi của bạn. Có thể bạn đăng ở chỗ khác. Tôi không thấy, không thấy thật.

 

Bạn ngứa cổ à?”

 

Đúng rồi, đúng rồi.

 

Nhưng hồi nhỏ bạn có đi bác sĩ không?”

 

Không, tôi không bao giờ đi bác sĩ. Không bao giờ, từ nhỏ tới lớn luôn. Có một lần khác tôi đi, nhưng không phải vì bị đau gì, mà là vì công việc. Tôi nhớ rất rõ, lúc đó tôi không phải nhân viên chính thức. Họ đề nghị tôi làm chính thức, kiểu gần giống công chức, nhưng tôi không chấp nhận, vì tôi không thấy mình sẽ làm ở đó cả đời.

 

Ở đó, những người là nhân viên chính thức sẽ phải khám sức khỏe, và trong lần khám đó họ sẽ tiêm một mũi. Lúc đó vẫn chưa phải thời kỳ phong tỏa hay gì, nhưng họ vẫn tiêm kiểu theo mùa, chưa phải loại “cao cấp” như sau này, mà là loại khác.

 

Họ nói với tôi: “Sao bạn không tiêm? Miễn phí mà.”

 

Tôi nói: “Không, cứ để tôi như vậy.” Tôi không thích mấy cái đó.

 

Rồi lúc đó tôi làm ở một văn phòng kiến trúc, và một trong những kiến trúc sư nói với tôi: “Mọi người đều phải làm xét nghiệm máu, để kiểm tra xem bạn có ổn không. Tất cả đều phải làm.”

 

Tôi nghe vậy thì thấy hơi quá: “Xét nghiệm máu luôn à?”

 

Ông ấy nói: “Ừ, ai cũng phải làm.”

 

Nhưng họ cũng không ép tôi nhiều. Tôi nghĩ thôi thì đi làm thử xem sao, xem huyết áp thế nào, sức khỏe ra sao.

 

Tôi đi làm xét nghiệm máu trên đường Montaner, tôi nhớ rất rõ, đoạn gần Travesera de Gracia, giữa Diagonal và Travesera. Tôi đi làm xét nghiệm, họ lấy rất nhiều máu, thật sự là rất nhiều, tôi không hiểu nổi.

 

Và tôi nhớ khi họ lấy máu xong, ông kia hỏi tôi: “Bạn có hút thuốc không?”

 

Tôi nói: “Không, tôi không hút.”

 

Nhưng tôi cứ thấy câu hỏi đó lạ. Có vẻ như người hút thuốc thì máu sẽ khác, có thể màu sậm hơn và đặc hơn. Nhưng ông ấy hỏi vậy làm tôi thấy có gì đó không ổn.

 

Rồi ông ấy nói: “Tuần sau hoặc hai tuần nữa quay lại, sẽ có kết quả.”

 

Thời đó, cách đây nhiều năm, vẫn còn rộ lên chuyện về HIV, bạn nhớ không? Bệnh đó, thời của Freddy Mercury và những thứ như vậy. Lúc đó tôi còn trẻ, và tôi đã nói rồi, tôi không phải là tu sĩ. Tôi đã từng quen rất nhiều cô gái, rất nhiều. Khi còn trẻ thì phải sống, phải trải nghiệm. Sau này lớn hơn thì bình tĩnh hơn, như tôi bây giờ thì cũng đã khác. Nhưng lúc đó tôi đã từng như vậy, nên tôi nghĩ: “Không biết mình có bị lây gì không.”

 

Tôi nhớ khi quay lại lấy kết quả, họ bảo: “Vào đi, ngồi đây, bác sĩ sẽ ra giải thích.”

 

Tôi ngồi chờ, chờ mãi, nghĩ “Sao ông này chưa ra?” Cuối cùng bác sĩ ra, cầm một xấp giấy, kiểu như một cuốn sổ, tôi không biết giờ nó ở đâu nữa. Tôi chưa bao giờ nộp lại cho công ty, vì cuối cùng họ cũng không yêu cầu, nên tôi giữ luôn.

 

Và bác sĩ nói với tôi: “À, anh muốn biết tình trạng của mình đúng không?”

 

Tôi hỏi: “Tôi có vấn đề gì không?”

 

Ông ấy nói: “Không, không có gì cả. Anh còn khỏe hơn cả tôi.”

 

Rồi ông ấy nói: “Điều thú vị là trong máu của anh, có một thứ mà hầu hết mọi người đều có, nhưng anh thì không có.”

 

Và dĩ nhiên, như bạn đã biết, khi có thứ gì đó trong máu không ổn, thì nó sẽ phản ánh ra một cơ quan khác trong cơ thể. Bạn hiểu tôi nói gì không? Nó sẽ phản ánh ra ngoài.

 

Và người đó nói với tôi: “Không, mọi thứ đều ổn, đều ổn hết, nhưng trong máu của anh có một thành phần mà anh không có, trong khi…”, ông ấy nói vậy đó, “…trong khi ai cũng có.”

 

Tôi nghe xong mà kiểu: “Trời ơi. Trời ơi.” Nhưng thôi, kệ, rồi tôi đi về.

 

Như một dữ kiện thú vị thôi. Nhớ nhé, không có “người ngoài hành tinh” nào đáng sợ hơn chính người mà bạn nhìn thấy trong gương. Cuộc đời đúng là vậy đó mọi người.

 

Rồi… chưa đâu, chưa đâu. Cái lần gặp sinh thể mà tôi tưởng là đã chết, rồi nó làm ký hiệu này với tôi, là sau đó rất lâu. Nhiều năm sau nữa. Còn chuyện sinh thể đó là khoảng năm 2008. Còn vụ xét nghiệm máu này thì chắc là khoảng năm 2005 gì đó.

 

À, có người nói kiểu tóc của tôi nhìn hợp. Đây là kiểu tóc cổ điển. Làm rất đơn giản. Bạn lấy tóc, buộc ra phía sau bằng hai dây thun, rồi cắt một đường là xong. Là ra kiểu tóc cổ điển. Rất đơn giản, chỉ cần hai dây thun là được.

 

À, eloisealcyona ở đây rồi. Chào bạn, bạn khỏe không? Bạn biết là bạn có thể tham gia kênh Nous Noble bất cứ lúc nào mà. Nếu bạn có gì thú vị thì cứ tham gia.

 

Nhiệt độ ở đây đã tăng lên rất nhiều. Hai ngày trước thì bình thường là -20, -23 độ, còn bây giờ thì khoảng -2, -3, -5. Tức là chênh lệch gần 20 độ chỉ trong một ngày. Và điều đó cảm nhận rất rõ. Bạn bè tôi ở Barcelona có nhắn tin cho tôi, cả bạn nam lẫn bạn nữ.

 

Và nói sang chuyện khác một chút, về hồ sơ Epstein. Bạn biết rồi đó, trong cái gọi là thế giới tâm linh, thật sự có rất nhiều kẻ cơ hội, những người lợi dụng người khác. Và trong số đó có một người mà khi tôi biết tin này… thật ra tôi đã biết từ vài ngày trước. Vì tôi dùng X, và đa số mọi người cũng ở đó, bạn có thể tương tác trực tiếp với họ. Ví dụ như tôi đã viết cho Robert Kennedy, trùng tên với tôi luôn, nói về những gì xảy ra 5 năm trước, nhưng ông ấy không trả lời. Có thể ông ấy có thư ký, hoặc có khi vài năm nữa mới trả lời cũng nên.

 

Người mà tôi cũng từng tương tác nhiều là David, nhưng ông ấy im lặng, không nói gì. Tôi có thấy ông ấy từng nhắc đến Taygetan, nhưng không phải là tôi, mà là một người khác có hơn 100.000 người theo dõi, kiểu thiên về Thời Đại Mới.

 

Tôi có vào đó và nghĩ: “Này, bạn có đọc những bình luận của tôi không? Tôi viết rất rõ ràng, có cấu trúc, mang tính khoa học, tất cả đều dựa trên thông tin từ Taygetan, không có mấy thứ linh tinh như ‘ánh sáng tím’, ‘tia xanh’ hay những thứ vớ vẩn kiểu đó. Mọi thứ đều nghiêm túc hơn, kỹ thuật hơn, có lập luận rõ ràng.” Nhưng tôi nghĩ có lẽ ông ấy cũng nhận ra rồi, rằng Taygetan đi một hướng, còn người kia đi một hướng khác.

 

Rồi, quay lại, người mà tôi đang nói đến không phải là người từ Taygetan, mà là một người trong giới tâm linh. Tôi đã muốn nói gì đó với ông ta, nhưng ông ta tắt hết bình luận. Bài đăng gần nhất của ông ta là: “Tôi không liên quan gì đến Epstein,” đại loại vậy, và nói rằng ông ta rất tiếc cho những cô gái đó. Ông ta nói vậy.

 

Nhưng chính ông ta mới là kẻ giả tạo. Một kẻ giả tạo. Chắc bạn cũng biết ông ta rồi - Deepak Chopra, hình như là người Ấn Độ. Một kẻ thao túng. Hôm nay tôi thấy một video nói về ông ta, về cách ông ta thao túng một người khác, dù không thấy rõ nhưng rõ ràng là có sự thao túng.

 

Và rồi chính ông ta lại viết thư cho Epstein, kiểu như: “Này, đến Ấn Độ đi, mang theo vài cô gái, đảm bảo bạn sẽ vui lắm.” Đó, kiểu trơ trẽn như vậy đó.

 

Thật sự, bạn tưởng tượng đi, cái kiểu người như vậy. Giờ thì lại đóng vai thánh nhân. “Tôi không làm gì hết.” Nhưng thực ra thì dính líu rất sâu. Một người trong giới tâm linh mà lại như vậy. Những người này mới là nguy hiểm nhất. Tôi nhắc lại tên: Deepak Chopra. Và thật ra tôi cũng không biết rõ ông ta nói về cái gì, nên tôi muốn tìm hiểu thêm xem nội dung ông ta đăng là gì, nói về điều gì, để xem có hợp lý hay không.

 

Có vẻ như ông ta nói rất nhiều về tâm linh. Deepak Chopra, sinh ở New Delhi năm 1946, tức là không còn trẻ nữa rồi. Ông ta là một nhà văn và diễn giả người Ấn Độ, theo chủ đề Thời Đại Mới, và là người quảng bá các liệu pháp mang tính giả khoa học. Ngoài ra, ông ta còn được biết đến vì có mối quan hệ gần gũi với Jeffrey Epstein, người đã tài trợ tài chính cho các nghiên cứu của ông ta về những liệu pháp không truyền thống.

 

Tức là… để tôi hiểu cho đúng: ông ta nhận tài trợ để nghiên cứu các liệu pháp không truyền thống. Nhưng những liệu pháp gì mà lại cần tiền? Nếu bạn ở trong thế giới tâm linh, thì theo lý thuyết, cơ thể bạn phải được chữa lành bằng tâm trí, vì mọi thứ đều là ý niệm. Hay đây chỉ là một vỏ bọc để rửa tiền? Ông ta rất nổi tiếng.

 

Có người nói ông ta là người Mỹ. Không, không phải. Ông ta là người Ấn Độ. Người Ấn Độ, từ New Delhi. Tôi không biết bạn hiểu “người Mỹ” theo nghĩa gì, nhưng ông ta là người Ấn Độ. Deepak Chopra bảo vệ y học thay thế Ayurveda và kết hợp với các khái niệm vật lý lượng tử. Trong một số bài nói và bài viết, ông ta thừa nhận rằng ông ta không biết chính xác “chữa lành lượng tử” là gì. Tức là ông ta không biết nó là gì, nhưng vẫn nói về nó.

 

Và ông ta nói rằng vì khoa học chưa hiểu rõ cơ chế của vật lý lượng tử, nên không thể chứng minh rằng các lý thuyết của ông ta là sai. Rồi có một phát biểu gây tranh cãi - bạn nghe cho kỹ - ông ta nói rằng cái virus… bạn biết tôi đang nói về cái mà Freddy Mercury đã mất vì nó, đúng không… ông ta nói rằng nó phát ra một âm thanh khiến ADN tự hủy.

 

Không, không, không, chuyện đó không đúng.

 

Aneeka từng nói với tôi rằng có rất nhiều kiểm duyệt, không thể nói hết được, và rằng cái virus đó… theo cô ấy nói… là không tồn tại. Có người nói là có hình ảnh, nhưng cô ấy nói: “Không có gì cả, nó không tồn tại. Đó chỉ là một câu chuyện được dựng lên.” Cô ấy có giải thích cho tôi, nhưng tôi không có bằng chứng trong tay.

 

Nên với tôi, ông này chỉ là một kẻ bán ảo tưởng, thích kiếm lợi từ đó.

 

Bạn thấy không? Tôi nhớ rất rõ có một người ở Argentina, một kiểu “guru”, lúc nào cũng mặc đồ trắng. Và tôi nhớ có người hỏi ông ta về thông tin từ Taygeta, thì ông ta nói đó là giả. Vài ngày sau, chính cái “guru” đó bị cảnh sát bắt và đưa vào tù. Bạn biết vì sao không? Vì lạm dụng.

 

Đó, bạn thấy chưa? Những kẻ như vậy.

 

Tôi nhớ rất rõ chuyện đó. Ông ta là người Argentina. Tôi không nhớ tên, nhưng là một người kiểu như vậy. Đó là lý do vì sao nhiều người không hiểu tôi, nhưng tôi thì biết rất rõ: trong thế giới tâm linh có rất nhiều kẻ sống bám, bán ảo tưởng, và số lượng thì rất nhiều. Và tôi luôn chống lại những điều đó.

 

Vì vậy mà mấy “guru” kiểu đó không ưa tôi, không chịu nổi tôi, vì tôi đứng về phía ngược lại hoàn toàn. Tôi chống lại tất cả những nhóm người sống dựa vào người khác như vậy. Và tệ hơn nữa, họ còn nghĩ rằng họ nắm giữ chân lý. Thật sự là không biết gì cả.

 

Để xem mọi người nói gì. Hình như chat bị đứng rồi.

 

cracksdeprimera9118: “Đó là DR AMOR

 

Để xem có phải người đó không. Không, tôi không nhớ cái tên đó. Tôi tìm thử nhưng không thấy quen. Mà ông ta cũng không phải bác sĩ. Là một người kiểu Thời Đại Mới, ăn nói rất giỏi, rất có sức thuyết phục.

 

Thường những người như vậy có xu hướng tự cao rất mạnh. Nhưng tôi cũng không quen ai trong số đó, chỉ biết là ông ta mặc đồ trắng, đi với một nhóm người cũng mặc trắng. Còn lại thì tôi không rõ.

 

Mà nói thật, nhiều người thích màu trắng, điều đó không sao cả. Tôi thì thích màu đen. Nhưng thích màu đen không có nghĩa là tôi là người “tối tăm”. Tôi thấy màu đen rất thanh lịch, rất đẹp.

 

Vì vậy mà trong ảnh bìa video tôi đặt một người mặc giáp đen, cưỡi ngựa đen, vì tôi rất thích màu đó. Tôi nhớ có lần Aneeka kể với tôi rằng họ đã đi đâu đó, cô ấy đi cùng Swaruu. Hai người mặc đồ đen. Bối cảnh giống như trong một con tàu, kiểu như trong Star Wars vậy.

 

Cô ấy nói Swaruu mặc một bộ giáp đen, có áo choàng đen, còn Aneeka thì cũng mặc đồ đen, với chiều cao của cô ấy nhìn rất nổi bật. Tôi không nhớ rõ họ đi làm gì, và cũng không nhớ có Shinonim đi phía sau hay không. Tôi có ghi lại ở đâu đó.

 

Hôm nay có người nói với tôi: “Bạn nên viết sách.”

 

Thật ra tôi và Gosia cũng đã nghĩ đến chuyện đó. Chúng tôi có dự định viết một cuốn sách. Khi nào thì chưa biết, vì hiện tại cả hai đều rất bận, đặc biệt là Gosia đang rất bận với trang web mới mà cô ấy vừa mở.

 

Cô ấy đã mở một trang web mới về chủ đề Space Academy. Một trang web rất đẹp. Cô ấy đang rất tập trung vào dự án này. Các video thì rất chất lượng và tốn rất nhiều công sức. Và dĩ nhiên, làm một cuốn sách cũng vậy. Mọi người cứ nghĩ rằng vì tôi đang lặp lại các video về med pod, lặp lại một số nội dung, nên tưởng là không còn thông tin nữa. Nhưng thực ra vẫn còn rất nhiều thông tin.

 

Tôi có rất nhiều cuộc trò chuyện mà đến giờ vẫn chưa được công bố. Chủ yếu là những cuộc trò chuyện cũ với các Taygetan, đặc biệt là với Swaruu, Aneeka, rồi sau đó là một số với Yazhi và một chút với Athena. Nhưng vấn đề là phải lấy thông tin đó ra, sắp xếp lại cho rõ ràng, và việc này tốn rất nhiều công sức. Rồi bạn nhận ra là bạn đang làm việc cực kỳ vất vả.

 

Tôi đăng một video về med pod, mà khi tôi xem thì chưa tới 500 lượt xem. Một video tôi đã bỏ rất nhiều công sức. Lúc đó bạn sẽ nghĩ: “Mình làm video tốn công như vậy để chỉ có 500 người xem sao?” Và rồi bạn bắt đầu chuyển sang hướng thực tế hơn: hoặc là làm livestream, hoặc là làm video nhanh trong 10 phút, miễn là có nội dung gì đó thú vị, rồi thôi.

 

Điều quan trọng, như Salvador Freixedo từng nói với tôi: “Tôi thấy bạn đọc lại cũng được, điều quan trọng là thông tin được lan ra.”

 

Và tôi nói: “Đúng, đó là điều tôi đang làm, để thông tin được lan ra.”

 

Có người nói với tôi: “Có khi thông tin bạn đưa ra bị lỗi thời rồi.”

 

Tôi nói: “Không, không hề lỗi thời. Hoàn toàn không.”

 

Ví dụ nhé, có một người tên là Jared Isaacman, người này nói rằng không tồn tại hồ sơ ngoài hành tinh. Ông ta là quản trị viên của NASA và nói rằng không có tài liệu bí mật về người ngoài hành tinh, và ông ta không biết bất kỳ thông tin nào đáng quan tâm với công chúng. Đó là điều ông ta nói.

 

Và dựa trên thông tin từ các Taygetan, tôi trả lời như sau. Thực ra tôi đã trả lời trực tiếp cho ông ta. Tôi nói: vấn đề không phải là ông ta nói không có thông tin, mà là ai đang nói điều đó, và quan trọng hơn, ông ta nói từ vị trí nào trong hệ thống. Ông ta là một quản trị viên của NASA.

 

Như các cô ấy từng nói, NASA là một tổ chức công khai, nhưng mục đích thể hiện ra bên ngoài không trùng với chức năng thật. Chức năng thật của NASA không phải là khám phá không gian - thực tế NASA không hề khám phá không gian - mà là quản lý “câu chuyện”.

 

Và khi tôi nói “quản lý câu chuyện”, tôi không chỉ nói đến việc nói dối trong họp báo. Tôi đang nói đến một thứ sâu hơn nhiều: giới hạn những gì con người có thể nghĩ tới, đặt ra ranh giới của điều được xem là đáng tin, và thiết kế khung nhận thức mà qua đó con người diễn giải thực tại.

 

Đây chính là điều mà các cô ấy đã nói. Và điều này cũng áp dụng cho những gì Donald Trump nói về người ngoài hành tinh. Họ đang định hình cách thực tại “phải” như thế nào. Họ đang vẽ ra khuôn mẫu cho thực tại.

 

Vì vậy, khi Jared Isaacman nói rằng không có hồ sơ bí mật về người ngoài hành tinh, ông ta có thể đang nói thật - nhưng là sự thật trong “phạm vi” của ông ta. Và đây là điểm mấu chốt: sự phân tầng thông tin.

 

Mọi thông tin đều bị phân tầng. Người này đang nói thật, vì ông ta không có gì - bởi vì ông ta không được tiếp cận. Muốn biết thật sự, phải hỏi những người ở cấp cao hơn ông ta. Còn ông ta, nói thẳng ra, chỉ là một mắt xích nhỏ.

 

Và ở đây, chúng ta không chỉ nói về việc che giấu thông tin. Chúng ta đang nói về một “sân khấu công nghệ”, nơi mỗi cấp độ chỉ được cung cấp một phần thông tin phù hợp với vai trò của họ.

 

Và đây mới là vấn đề thực sự. Như các cô ấy đã nói, câu hỏi không phải là NASA có hay không có tài liệu về người ngoài hành tinh. Mà là phải hiểu vai trò của NASA trong toàn bộ hệ thống.

 

Theo thông tin từ Taygetan, NASA không chỉ nói dối, mà chức năng thật của nó là làm bình phong. Tôi nghĩ Aneeka từng nói điều này - mà thật ra tất cả họ đều nói vậy, cả Athena, Yazhi - rằng NASA tồn tại như một lớp vỏ che đậy cho những chương trình không gian không dành cho công chúng.

 

Nếu bạn chấp nhận khả năng tồn tại của một chương trình không gian bí mật, với rất nhiều dấu hiệu gián tiếp cho thấy nó có thật, thì bạn cần một lớp vỏ dân sự, cần một tổ chức đứng ra kiểm soát câu chuyện, độc quyền phiên bản chính thức về không gian, đặt ra giới hạn của những gì được chấp nhận - và đó chính là NASA.

 

Nhưng điều tương tự cũng đang xảy ra với Donald Trump. Và bài viết đó vẫn còn tiếp tục. Tôi sẽ làm một video ngắn về chuyện này, không tốn gì cả. Chỉ cần bật màn hình lên, có thể thêm nền xanh phía sau. Cuối cùng thì tôi chỉ cần xoay lại màn hình thôi, vì vấn đề là… như bạn biết đó, tôi và Nacho mỗi tuần quay hai lần. Hai lần.

 

Vậy tôi phải làm gì? Tôi phải xoay máy tính, xoay camera, tháo micro… mà nếu làm việc đó mỗi ngày thì các cổng USB sẽ nhanh chóng hỏng hết. Bạn hiểu ý tôi không? Nên tốt nhất là hạn chế đụng vào dây cáp càng nhiều càng tốt. Càng ít đụng dây thì càng tốt.

 

À, quảng cáo hiện lên rồi. “Cha tôi bắt đầu tập Thái Cực Quyền từ ngày mai.” Một ông cơ bắp hiện lên, rồi bán khóa học Thái Cực Quyền cho đàn ông trên 40 tuổi mới bắt đầu, nói là tốt hơn đi gym. Để xem mọi người nói gì.

 

Francescxaviermunoziaviles: “FBI có những hồ sơ mà họ không công bố ra công chúng, và phía Nga cũng vậy.”

 

Francescxaviermunoziaviles: “dự án SETI không phải là gửi tín hiệu radio, mà là công nghệ kiểm soát khí hậu

 

Ừ, cũng có thể.

 

Có người nói: “Hãy tìm trong tài liệu của FBI.”

 

Rồi, vụ Epstein này có một lượng thông tin khổng lồ. Nhưng những người liên quan thật sự là những kẻ biến thái. Tôi không hiểu nổi làm sao con người có thể đi tới mức bệnh hoạn như vậy. Thật sự là không thể tin được. Những người có quá nhiều tiền… đó là một sự suy đồi hoàn toàn. Một sự điên loạn thật sự.

 

Và ông ta, người đó, chỉ là một phần rất nhỏ trong cả một hệ thống lớn. Tức là cái hệ thống đó vẫn đang tiếp tục hoạt động, vẫn tiếp tục cung cấp… bạn hiểu rồi đó. Nó vẫn tiếp diễn. Thật sự là khó tin.

 

Và phía sau tất cả là những chính trị gia, những người chỉ khiến người dân xung đột với nhau. Ví dụ như bây giờ, tôi không rõ là Iran… hình như hôm nay Anh tuyên bố tham gia chiến tranh, tôi có thấy đâu đó. Mà cũng không biết có phải trí tuệ nhân tạo tạo ra không, vì giờ mọi thứ đều có thể bị thao túng.

 

Những người đứng sau tất cả những chuyện này có thể đẩy mọi thứ thành xung đột toàn cầu, chỉ để những chuyện kia không bị phơi bày. Và người chịu thiệt luôn là dân thường, không phải họ.

 

Trong khi người dân đang đấu đá với nhau, thì họ lại sống hưởng thụ. Ví dụ như ở Tây Ban Nha, họ đóng cửa các nhà chứa trong thời kỳ phong tỏa - đó là điều người ta nói. Rất là nặng nề. Rất là nghiêm trọng. Bạn thử tưởng tượng xem những người đang điều hành các quốc gia là ai. Thật sự là điên rồ.

 

Rồi, trong thế giới nói tiếng Anh… để tôi dịch thử cái này. “Một ngày thú vị: vụ nhìn thấy UFO tập thể nổi tiếng nhất ở Úc…” Không rõ báo cáo gì đây. Có vẻ thú vị. Để xem.

 

“Cựu sĩ quan tình báo cấp cao phát hiện một UAP gần một boong-ke quốc phòng ở Colorado. Tầm nhìn thực tế…” Tôi không hiểu “tầm nhìn thực tế” nghĩa là gì. Rồi, để xem.

 

cesarulloquequevedo6168: “ở đây chúng ta chia sẻ những thông tin mà không ai nói tới.”

 

Nhưng xã hội có rất nhiều thứ bẩn thỉu. Vấn đề là mọi người cần nhìn thấy điều đó.

 

Chính trị gia không bảo vệ người dân. Tôi đang nói về Tây Ban Nha. Còn Mexico hay Argentina thì tôi không biết rõ. Ở Tây Ban Nha, người dân đóng thuế rất nhiều. Có lẽ là một trong những nước ở châu Âu đóng thuế cao nhất.

 

Tôi mới xem về vấn đề người làm tự do, và thật sự là… mức thuế họ phải trả là một gánh nặng khủng khiếp. Tôi luôn nói rằng một quốc gia được tạo nên bởi người dân, không phải bởi chính trị gia.

 

Chính trị gia không tạo ra đất nước. Người dân mới là những người tạo ra giá trị. Nhưng trong trường hợp Tây Ban Nha, chính trị gia lại làm cho những người có sáng kiến bị bóp nghẹt.

 

Và họ làm điều đó như thế nào? Bằng cách khiến việc lập công ty trở nên cực kỳ khó khăn, và khiến việc làm tự do trở thành một gánh nặng không thể chịu nổi.

 

Vậy nên, rõ ràng là những người đó không thể chịu nổi. Rồi họ đưa ra so sánh về mức phí mà người lao động tự do phải trả ở các nước châu Âu khác, và thật sự là quá đáng. Thật sự là quá đáng. Có nơi chỉ 17€, có nơi nói rằng nếu bạn kiếm dưới 1700€ mỗi tháng thì không phải trả gì cả, nơi khác thì 24€. Thật sự là điên rồ.

 

Còn ở Tây Ban Nha thì khoảng 340€ gì đó. Một con số quá khủng khiếp. Xin lỗi, phải nói là một sự điên rồ. Có người nói Pháp cũng vậy, nhưng không, ở Tây Ban Nha mới là nơi đóng thuế nhiều nhất. Tôi nghĩ là Tây Ban Nha. Và trong Tây Ban Nha, nơi đóng nhiều nhất là Catalonia.

 

Nếu bạn xui xẻo mà được thừa kế tài sản từ cha mẹ, chính quyền Catalonia sẽ làm mọi cách để lấy nó khỏi tay bạn. Đúng vậy. Họ sẽ đánh thuế cao đến mức bạn buộc phải từ bỏ tài sản thừa kế. Và nếu bạn không muốn bị họ “lấy mất”, thì bạn không được đụng vào tài sản đó trong vòng 5 năm. Nếu bạn đụng vào, họ sẽ “đánh” bạn đủ đường. Một lũ thật sự… rồi họ còn nói là không có tiền.

 

 

 

-------------

 

 

 

Mà khoan đã… để xem. Có ai ở đây từ Catalonia hoặc Tây Ban Nha không? Có thể cho tôi biết là đường cao tốc giờ còn phải trả phí không? Tôi không biết nữa, vì đã 5–6 năm rồi tôi không lái xe ở Tây Ban Nha. Tôi không biết đường còn thu phí không.

 

Tôi nhớ lần cuối cùng tôi lái xe là bằng xe nhà di động khi rời khỏi Tây Ban Nha, và tôi không nhớ có gặp trạm thu phí nào. Tôi đi đường cao tốc mà không nhớ có thu phí. Nhưng trước đây họ nói rằng đường cao tốc phải thu phí vì cần bảo trì.

 

Lúc đó tôi nghĩ, “Ừ, có lẽ đúng, phải bảo trì mà.” Nhưng rồi bạn để ý xem. Bạn đến Đức - tôi đã đi khắp châu Âu rồi - và với tôi, Đức là một mức hoàn toàn khác. Tôi nói thật, Tây Ban Nha là một đất nước rất giàu, rất giàu. Người dân có thể không thấy, nhưng nhà nước thì có rất nhiều tiền. Bạn nhìn vào nhà cửa, thành phố là thấy.

 

Người dân có thể không có tiền, nhưng nhà nước thì có rất nhiều. Rồi họ nói cần tiền để làm đường cao tốc. Nhưng bạn nhìn sang Đức - nếu Tây Ban Nha đã là giàu, thì Đức là cấp độ cao hơn hẳn. Một cấp độ top luôn.

 

Mà tôi đã đi nhiều nơi ở châu Âu, và cả ở Mỹ nữa. Để xem, tôi đã từng ở những bang nào… Massachusetts, Rhode Island, Connecticut, New Jersey, Delaware (một thời gian ngắn), Maryland và Pennsylvania. Tôi đã ở tất cả những nơi đó.

 

Nhưng tôi thấy Đức vẫn ở một đẳng cấp cao hơn hẳn so với tất cả những nơi đó. Và tôi nói điều này vì tôi đã lái xe xuyên nước Đức hai lần, và không phải trả một đồng phí đường nào. Không một trạm thu phí nào.

 

Trong khi đó họ vẫn đang sửa chữa, bảo trì đường. Đường thì giống như cao tốc, mà hoàn toàn miễn phí. Vậy tại sao Đức làm được, còn Tây Ban Nha thì không? Và Pháp thì cũng thu phí. Còn khi tôi đi qua Đan Mạch, ngoại trừ hai cái cầu hoặc đường hầm đặc biệt, còn lại thì hoàn toàn miễn phí.

 

Tôi đi xuyên suốt Thụy Điển, hoàn toàn miễn phí. Đi hết Phần Lan từ Bắc xuống Nam, hoàn toàn miễn phí. Vậy thì hiểu sao đây? Tại sao những nước đó miễn phí, còn ở Tây Ban Nha thì phải trả tiền? Người dân ở Tây Ban Nha không thấy là họ đang bị “lấy tiền” trắng trợn sao? Không thấy à? Nếu không thấy thì… đến một ngày nào đó, khi họ ít ngờ nhất, một tổng thống nào đó sẽ đẩy họ vào một cuộc xung đột quân sự khủng khiếp. Sẽ là một chuyện kinh khủng, vì những người đó không có đầu óc. Tôi không nói người dân, tôi nói các chính trị gia, họ không có đầu óc.

 

Ở đây thì đường xá hoàn toàn miễn phí. Và tôi có thể đảm bảo là đường được bảo trì rất tốt. Ví dụ như hôm nay, à hôm qua tuyết rơi, khoảng 20 cm tuyết. Đủ để xe bình thường rất khó di chuyển. Tôi ra ngoài tập luyện, và tôi không nói quá đâu, có cả xe trượt tuyết chạy, và tôi thấy khoảng 7–8 chiếc máy xúc đang dọn tuyết. Bảy, tám chiếc. Và tất cả đều miễn phí. Tại sao? Vì ở đây bạn thấy rõ thuế được dùng vào đâu.

 

Dù vậy, ở đây cũng có tranh cãi. Người ta nói Phần Lan đang có nguy cơ phá sản. Và tại sao? Theo những gì tôi đọc được từ một người Phần Lan, thì phần lớn tiền đang được chi cho chính sách nhập cư. Có rất nhiều người nhập cư vào Phần Lan, và nhà nước phải chi trả. Họ nói đất nước đang gần như phá sản. Và không chỉ vậy, một phần lớn tiền còn được gửi sang Ukraine cho chiến tranh. Đó là những gì người ta nói.

 

Tôi thì không trực tiếp nói chuyện với nhiều người nên không xác nhận được, nhưng đó là những gì tôi đọc được về Phần Lan. Và rồi hãy nhìn Tây Ban Nha. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Mọi người nói gì ở đây?

 

Ezravazquez: “Hãy nâng cao tần số lên nhé, làm ơn. Tôi đã học được rất nhiều từ các bạn, hãy tiếp tục như vậy. Tình yêu vô hạn.”

 

Tần số, tần số. Ai cũng có tần số của riêng mình. Tần số của tôi thì khá cao. Tôi còn nói với Gosia nhiều lần: “Không biết chuyện gì xảy ra, tần số của tôi rất cao.” Tôi còn đi tìm xem có bùng phát bão Mặt Trời hay không, nhưng không có gì cả.

 

Ở đây, thứ duy nhất tôi thấy “độc hại” là mạng xã hội. Chỉ có mạng xã hội là độc hại với tôi. Bạn hiểu không? Vì bạn bước vào đó và biết đủ thứ. Nhưng tệ nhất là bạn biết mà không cần tìm. Tôi không hề tìm kiếm mấy thứ đó. Chính trị thì tôi không quan tâm, nhưng nó cứ tự hiện ra.

 

Có người nói: “Chính trị tồn tại để hút năng lượng của bạn.”

 

Ai nói điều đó? Ai nói vậy? Về Phần Lan à? Là một người Phần Lan trả lời một bài đăng của cựu tổng thống Phần Lan, hình như là từ 2009 đến 2023, tên là gì đó như Marisa… không nhớ rõ. Một người phụ nữ rất đẹp, hơi gầy, kiểu phụ nữ Phần Lan, nhưng tóc đen.

 

Mà tiện nói luôn, tôi đọc được là Phần Lan là quốc gia có nhiều người tóc vàng nhất thế giới. Nghe cũng thú vị đúng không? Và đúng là có rất nhiều người tóc vàng.

 

Có người nói tôi sống ở chiều thứ năm. Tôi không biết mình đang ở trạng thái tần số nào, nhưng đúng là… như chúng ta đã nói, trên Trái Đất này có người sống ở tần số rất cao, và có người ở tần số rất thấp. Bạn chỉ cần nhìn vào những gì đang xảy ra. Có người nhận giải thưởng, có người thì bị bom rơi xuống đầu.

 

Bạn hiểu không? Những thực tại hoàn toàn khác nhau. Và những thực tại đó được quyết định bởi ý thức hoặc tần số chi phối nơi đó. Đến một lúc bạn sẽ nhận ra: tần số trung bình trong một thành phố thường có xu hướng giảm xuống, còn trong rừng, vì là tự nhiên, nên có xu hướng cao hơn.

 

Còn tôi thì… điều tôi thích là được đi đến những nơi như Lapland. Tôi rất thích vùng đó. Rất đẹp. Nhưng bạn phải thích thiên nhiên và sự yên tĩnh. Với tôi, càng ít người càng tốt. Nhiều người làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Nên Lapland là nơi lý tưởng. Một nơi xa xôi, tách biệt.

 

Ở đó bạn sống trong một thực tại hoàn toàn khác. Thật sự là vậy.

 

Rồi, quay lại chủ đề.

 

LUISGUILLERMO: “Họ từng nói Trump là người tốt, nhưng đã nhầm.”

 

À, có người phụ nữ ở Venezuela, tên là Marina Corina hay gì đó. Bà ấy được trao giải Nobel Hòa Bình. Và tất nhiên, bà ấy cảm ơn vì những gì bà ấy đã làm ở Venezuela. Nhưng rồi, được trao giải Nobel Hòa Bình xong, thì lại xảy ra xung đột với Iran.

 

Thật ra tôi không theo dõi kỹ cuộc xung đột này. Nhưng cuối cùng, người chịu khổ vẫn là người dân, chứ không phải chính trị gia. Chính trị gia thì vẫn ăn trứng cá muối, thịt heo quay, những món cao cấp, uống rượu ngon, dự tiệc sang trọng. Còn người dân thì mất nhà, mất người thân. Bạn nhìn thực tại đi. Những người tạo ra xung đột không phải là người mất mát, mà là những người đang nắm quyền lực.

 

Ở châu Âu, người dân đã bắt đầu mệt mỏi với những gì đang xảy ra, đặc biệt là vấn đề nhập cư. Nó đã vượt quá mức. Trong vòng 5–6 năm, châu Âu đã thay đổi rất nhiều, rất nhanh. Và người dân thì đã quá chán nản. Nhiều người muốn rời khỏi Liên minh châu Âu, muốn thoát ra khỏi cộng đồng kinh tế này, vì họ cảm thấy nó đang phá hủy bản sắc của họ.

 

Có những điều mà nếu bạn sống trong đó lâu, bạn sẽ không nhận ra. Ví dụ, khi tôi đến Barcelona, tôi muốn ăn đồ Tây Ban Nha. Nhưng người ở đó thì thấy bình thường, họ thích đi ăn nhà hàng Trung Quốc, Pakistan, Ấn Độ… Nhưng với tôi thì khác. Nếu tôi ở một nơi, tôi muốn trải nghiệm văn hóa của nơi đó.

 

Nếu tôi đến Mexico, đừng dẫn tôi đi ăn đồ Nhật. Điều đó vô lý. Tôi đến Mexico là để ăn đồ Mexico. Đi Peru thì ăn đồ Peru, đi Argentina thì ăn đồ Argentina, đi Ý thì ăn đồ Ý, đi Trung Quốc thì ăn đồ Trung Quốc. Rất đơn giản.

 

Điều tôi thích là cảm nhận bản chất của từng nơi. Nhưng bây giờ bạn đến Phần Lan, bạn thấy các tòa nhà giống hệt như ở Tây Ban Nha. Cái đó là gì? Nó làm mất đi bản sắc. Đó là cái người ta gọi là toàn cầu hóa.

 

Bạn đi London, bạn thấy các siêu thị giống hệt như ở Tây Ban Nha, Phần Lan, Pháp hay Đức. Vậy thì còn gì là đặc trưng nữa? Nó mất đi cái “hồn” của nơi đó. Tôi không biết bạn có hiểu ý tôi không.

 

francescxaviermunoziaviles: “Ngày mai tôi sẽ đi ăn ở nhà hàng ngon nhất thế giới - đó là nhà tôi đó haha.

 

Ừ, chúc ngon miệng.

 

Có người nói: “Những gì đang xảy ra là hiện tượng “tái thiết lập Tartaria”.”

 

Có thể vậy.

 

Thật ra tôi cũng không biết chính xác họ muốn áp đặt điều gì. Nhưng rõ ràng, như chúng ta đã nói, đối với tầng lớp tinh hoa, thì dân số là dư thừa. Nếu họ nghĩ dân số là dư thừa, nếu vợ cũ của Elon Musk nói rằng ông ta từng nói hoặc cô ấy nghe rằng sẽ có một sự kiện lớn trên Trái Đất khiến rất nhiều người biến mất…mà lại có người nói rằng “phe mũ trắng” sẽ mang med pod ra để kéo dài tuổi thọ cho con người - thì điều đó không hợp lý. Nếu họ cho rằng dân số là dư thừa, thì tại sao lại đưa ra công nghệ giúp con người sống lâu hơn? Điều đó không hợp lý.

 

Và có một “chương trình” đang diễn ra, ít nhất là ở Tây Ban Nha - tôi nói về nơi tôi biết. Có nhiều chương trình, và nếu ai không muốn thấy thì thôi. Nhưng rõ ràng là có một sự thay thế dân số. Những người Tây Ban Nha truyền thống đang dần bị thay thế.

 

Và họ làm điều đó như thế nào? Rất đơn giản. Họ tác động vào trẻ em, đưa vào đầu chúng những thứ khiến chúng không còn biết mình là gì nữa. Không biết mình là người, hay là con mèo, con chó, hay bất cứ thứ gì. Chúng mất đi nhận thức về chính mình.

 

Vậy nên khi bạn không biết mình là gì, thì bạn không thể sinh sản. Tức là đây là những “chương trình” đã được nghiên cứu rất kỹ. Và bây giờ tôi nghĩ họ sắp đưa ra một luật ở Tây Ban Nha, nói rằng phá thai sẽ là một quyền. Một quyền, nghĩa là bạn có thể làm bất cứ điều gì liên quan đến phá thai. Mọi thứ đang đi theo hướng đó.

 

Bạn có hiểu không? Hiểu hay không thì tùy mỗi người. Còn tôi thì… vì tôi thấy rất rõ đây không phải là hành tinh của tôi, nên tôi sẽ rời đi, đi đâu đó xa thật xa. Tôi chỉ nói vậy thôi. Dân số thì bị xem là dư thừa.

 

LUISGUILLERMO36: “Đó có phải là thần giao cách cảm nhân tạo không?”

 

Có thể. Có rất nhiều loại vũ khí mà con người không hề biết đến, những vũ khí cực kỳ tinh vi. Và chính những thứ trông như khoa học viễn tưởng đó lại là nguy hiểm nhất.

 

Tất cả những thứ đó có một cái tên: “kỹ thuật địa – xã hội”, hay nói đơn giản là kỹ thuật xã hội. Người ta thấy việc mua thực phẩm đầy chất phụ gia là bình thường. Bạn nhìn vào thành phần đi, đầy những thứ… độc hại. Nhưng người ta nói: “Không phải độc, đó là chất bảo quản, nếu không có thì thực phẩm không để được lâu.” Toàn là lý do, lý do và lý do.

 

Và dần dần, con người bị mất trí nhớ, không còn nhớ gì nữa. Nó là một sự sụp đổ. Nhưng thôi, quan trọng là phải giữ tần số cao. Bạn biết rồi đó, phải giữ tần số cao, thiền, suy ngẫm. Tôi làm điều đó rất nhiều, đặc biệt là suy ngẫm.

 

Tôi thích ở trong im lặng. Tôi chỉ nói khi lên đây thôi, còn bình thường tôi thích im lặng. Tôi suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ liên tục, và rồi tôi “chiếu” ra, tôi “hiện thực hóa” thực tại mà tôi muốn sống. Và khi tôi làm vậy, tôi thật sự cảm thấy mình ở trong đó. Nếu bạn muốn sống ở “5D”, thì hãy sống như thể bạn đã ở đó rồi. Đừng chờ đợi, bạn phải sống nó.

 

Có người nói là tẩy não. Đúng, có tẩy não, có thần giao cách cảm nhân tạo, có đủ thứ. Có người nói họ bỏ dùng bột ngọt (glutamate) rồi, giờ ăn gì cũng thấy vị cà rốt. Người ta nói glutamate là chất tăng vị, và nó gây nghiện.

 

Nghe nói ở nhiều nhà hàng, đặc biệt là nhà hàng Trung Quốc hay Pakistan, họ dùng những chất đó để tạo sự nghiện, để bạn quay lại ăn lần nữa - mấy món như chả giò, gà Bắc Kinh… Bạn hiểu ý tôi không? Vì nó gây nghiện.

 

Người ta không biết điều đó. Có mấy loại snack, hình như tên là Spring gì đó, quảng cáo kiểu “ăn một cái là không dừng được”. Tất nhiên rồi, vì nó có chất phụ gia gây nghiện. Bạn ăn một cái là dính luôn, giống như ma túy vậy. Chính họ còn nói thẳng trong quảng cáo: ăn một cái là không dừng được. Thật sự là điên rồ.

 

Ở đây có đủ thứ - tẩy não, công nghệ, vũ khí… Nhưng nếu bạn hỏi người dân bình thường, bất kể ở quốc gia nào, họ chỉ muốn sống yên bình và hạnh phúc. Nhưng chính trị gia thì nói rằng họ làm mọi thứ vì lợi ích của bạn. Thật ra họ không biết gì cả.

 

Tôi nhớ vụ ở Tây Ban Nha về cái đèn khẩn cấp. Họ tạo ra một sản phẩm từ trên trời rơi xuống, một cái đèn nhỏ không có tác dụng gì. Tôi không hiểu sao người ta không phản đối. Một cái đèn chỉ dùng ở Tây Ban Nha, không dùng được ở nơi khác. Và giờ Liên minh châu Âu đang xem xét chuyện đó.

 

Họ nói là để bạn không cần xuống xe, nhưng thực tế là cái đèn đó chẳng ai nhìn thấy. Một thứ vô nghĩa. Mà lại còn không rẻ. Và họ còn phạt nếu bạn không có nó.

 

Thật sự là khó tin. Ví dụ như xe nhà di động của tôi sắp phải đi kiểm định. Tôi sẽ làm ở Phần Lan. Ít rắc rối hơn. Ở Tây Ban Nha thì quá nhiều rắc rối.

 

Như tôi đang nói, ở Tây Ban Nha có quá nhiều vấn đề, nên tôi sẽ kiểm định xe ở Phần Lan. Đơn giản vậy thôi.

 

Có người hỏi tôi có mua cái đèn đó chưa. Tôi có mua rồi, nhưng có lẽ không đúng loại quy định. Khi tôi mua, thật ra tôi không phải kiểu chống đối, nhưng khi tôi thấy thứ gì vô nghĩa thì tôi thấy nó rất phi lý. Tôi mua ở một cửa hàng trên đường Valmes, gần Diputación hoặc Consejo de Ciento, kiểu góc đường, nơi bán đồ xe hơi.

 

Và tôi mua gì ở đó?

 

À, tôi mua một tấm bảng để gắn sau xe nhà di động, kiểu có sọc, dùng khi chở xe đạp phía sau. Khi bạn chở xe đạp thì phải có một cái biển báo.

 

Rồi ông bán hàng hỏi tôi: “Bạn đã có cái đèn nhỏ chưa?”

 

Tôi nói: “Đèn nào?”

 

Ông ấy nói: “Cái này là bắt buộc.”

 

Tôi kiểu: “Trời ơi, đừng giỡn chứ.”

 

Ông ấy nói: “Đúng vậy.”

 

Thế là tôi nói: “Thôi được, đưa tôi cái đèn đó đi.”

 

Nhưng sau đó thì hình như cái tôi mua lại không đạt chuẩn. Và tôi nói luôn, tôi sẽ không mua thêm cái đèn nào nữa. Không mua nữa.

 

Rồi vấn đề là nếu bây giờ bạn về Tây Ban Nha, họ có thể phạt bạn. Nhưng tôi thì đơn giản thôi. Tôi đang ở Phần Lan. Tôi có thể làm biển số xe thành biển số Phần Lan. Vậy là tôi lái xe ở Tây Ban Nha với biển số Phần Lan, và nếu họ dừng tôi lại hỏi cái đèn đó, tôi chỉ cần nói: “Xe này là xe Phần Lan.” Ở Phần Lan không có cái đèn đó. Thế là xong. Kệ luôn.

 

Trời ơi, quá nhiều kẻ trục lợi mà dân thì ít.

 

Tôi thường đọc hết bình luận, nhưng nếu viết chữ in hoa thì dễ thấy hơn.

 

Tôi đang nói tới đâu rồi? À đúng rồi, nếu bạn muốn tham gia kênh Nous Noble thì nhắn cho tôi qua Instagram. Ngày mai tôi có khách mời, tôi sẽ liên hệ lại. Có nhiều tin nhắn quá. Nhớ nhé, luôn giữ tần số cao.

 

Eloís nói: “Hy vọng sớm gặp bạn.”

 

Câu “quá nhiều chorizo cho quá ít bánh mì” nghĩa là người dân là “bánh mì”, còn chính trị gia là “chorizo” - quá nhiều chính trị gia so với số dân. Và họ đang hút hết tiền bạc, năng lượng, tất cả.

 

Rồi tiền đi đâu? Ví dụ nhé, tôi nói ví dụ thôi: Tây Ban Nha gửi 3000 triệu euro cho một bộ lạc ở Congo để… không biết làm gì, kiểu như nói về giới tính, nam, nữ, phi nhị nguyên… Rồi khi người ta kiểm tra, gọi sang đó thì họ nói: “Chúng tôi không nhận được gì cả.” Tức là tiền biến mất.

 

Hoặc ví dụ khác: gửi 300 triệu euro cho cảnh sát ở Cộng hòa Dominica. Gọi sang hỏi: “Các bạn có nhận được tiền không?” - “Không.” Vậy là tiền lại “bốc hơi”.

 

Đó, tiền cứ thế mà đi. Tôi nói nhiều quá nên khát nước rồi. Đợi chút. Tôi rất “nói nhiều” mà. Để tôi đọc tiếp.

 

Eloís nói có thông tin mới, tôi sẽ liên hệ lại. Chủ nhật tôi bận, có thể thứ Ba tôi sẽ có buổi trực tiếp với Jaume Su, nhưng nếu bạn rảnh trong tuần thì có thể tham gia.

 

Có người hỏi tôi nghĩ gì về chuyện đang xảy ra ở Dubai.

 

Tôi không rõ. Để tôi xem tin trên X.

 

Đây, tin mới: Trump xác nhận lãnh đạo tối cao Iran, Ali Khamenei, đã chết trong cuộc tấn công với Israel. Việc ám sát giáo chủ này làm suy yếu chế độ nhưng chưa kết thúc hoàn toàn.

 

Tây Ban Nha có gần 1000 binh sĩ ở các nhiệm vụ gần Iran. Hơn 200 người đã thiệt mạng. Iran đóng eo biển Hormuz, nơi vận chuyển 20% dầu mỏ thế giới. Bạn biết điều đó nghĩa là gì không? Giá xăng sẽ tăng.

 

Đúng là lãnh đạo Iran đã chết.

 

Để xem tin khác. Người làm tôi thấy lo là tổng thống Tây Ban Nha. Thật sự là đáng lo. Mọi người chưa nhận ra, nhưng rất đáng lo.

 

Ở Tây Ban Nha đang trao giải Goya, trong khi đó ở Iran có hơn 200 người chết. Đó là thực tại. Có những người sống trong những thực tại hoàn toàn khác nhau, và bạn sống trong thực tại nào là tùy theo tần số của bạn.

 

Những người nhận giải thưởng thì đang ở trong một môi trường “tần số cao”, nhưng cũng phải nói rằng phần lớn những người trong ngành điện ảnh đang thao túng nhận thức của công chúng. Họ định hình cách mọi người nhìn nhận thực tế.

 

Và bạn sẽ thấy họ thường xuyên đưa ra phát ngôn đứng về phía này hay phía kia, tùy theo chính quyền lúc đó. Ví dụ như tại lễ Goya, họ lên tiếng chống lại “diệt chủng ở Gaza” và chống lại “sự hung hăng của Donald Trump”.

 

Tức là họ đứng về một phe chính trị. Nhưng theo tôi, nếu bạn là diễn viên, thì bạn chỉ cần diễn thôi, không cần phải nói về chính trị.

 

Đừng nói về chính trị, nhất là khi bạn đang nhận giải thưởng. Đừng nói về chính trị. Tôi thì không nói về chính trị, tôi chỉ đang đưa ra một vài nhận xét thôi. Tôi không đứng về phe nào cả. Với tôi thì mọi thứ… nói sao nhỉ, không quan trọng theo kiểu đó. Tôi chỉ ủng hộ hòa bình.

 

Tôi không nói ai đúng ai sai, không đứng về bên nào. Tôi muốn một thế giới hạnh phúc, nơi tất cả đều vui vẻ, ai cũng hạnh phúc - ăn gì cũng được, ai ăn thịt thì ăn, ai ăn chay thì ăn rau, miễn là bình yên.

 

Có người nói họ sống trong tần số cao. Đúng rồi, phải sống ở tần số cao.

 

Có người nhắc đến tổng thống Tây Ban Nha và Pháp. Tôi thấy họ có cùng một kiểu “mô thức”. Không chỉ Tây Ban Nha, Pháp mà cả Phần Lan nữa, nhiều người ở vị trí đó đều theo cùng một kiểu.

 

Và có một chuyện khá thú vị: bạn có thấy mấy cái mặt nạ rất mỏng không? Loại mà bạn đeo vào là biến thành người khác hoàn toàn. Không quan trọng bạn là nam hay nữ, có râu hay không, đeo vào là thành người khác. Nó ôm sát mắt, miệng, nhìn như thật.

 

Trên X đang lan truyền chuyện là có những chính trị gia dùng loại mặt nạ đó - tức là có người đóng giả họ. Những mặt nạ này có một dấu vết nhỏ ở đây (trên mặt), và người ta nói là khi tháo ra thì lộ ra một người hoàn toàn khác.

 

Có người nói diễn viên mà không đứng về chính trị thì không thể nổi tiếng.

 

Có thể vậy.

 

Có người nói họ chỉ cần ăn đậu lăng là hạnh phúc. Đúng, mỗi người một cách sống.

 

Nhưng thực tế là họ đang tạo ra sự bất ổn, sự bất định. Nếu thật sự muốn lật đổ một chính quyền như Iran chẳng hạn, thì tại sao không dùng những phương pháp khác như đã từng dùng với Maduro? Sao lại phải dùng bom, gây ra nhiều cái chết như vậy? Nếu có mục tiêu thì nhắm thẳng vào mục tiêu, vậy thôi.

 

Tôi cũng không biết rõ chuyện gì đang xảy ra ở Iran. Tôi không biết nguyên nhân cụ thể của cuộc xung đột. Tôi không rõ Iran đã làm gì. Tôi không biết.

 

Để tôi tìm xem… tại sao lại có xung đột này.

 

Có người nói một chuyện lạ là vợ của các chính trị gia này thực ra là đàn ông. Tôi không biết điều đó đúng hay không.

 

Ở Phần Lan thì tôi cũng không biết vợ của họ ra sao, thậm chí không biết họ có vợ không. Người đứng đầu ở đây nhìn khá vui vẻ, nhưng tôi không biết nhiều.

 

Để xem nguyên nhân xung đột…

 

Theo thông tin tôi đang đọc, tính đến ngày 1/3/2026, đây là một cuộc leo thang quân sự nghiêm trọng giữa Mỹ, Israel và Iran, bắt đầu bằng các cuộc tấn công phối hợp vào ngày 28/2/2026, nhắm vào các mục tiêu quân sự, hạt nhân và lãnh đạo của Iran.

 

Nguyên nhân chính được đưa ra là chương trình hạt nhân của Iran. Mỹ và Israel cáo buộc Iran đang tiến gần đến khả năng chế tạo vũ khí hạt nhân, dù Iran nói chỉ phục vụ mục đích dân sự. Sau khi thỏa thuận hạt nhân năm 2015 sụp đổ, Iran đã tăng cường làm giàu uranium.

 

Chiến dịch này có tên là “Furia Épica” (Cơn thịnh nộ sử thi) ở Mỹ và “Tiếng gầm của sư tử” ở Israel.

 

Trump tuyên bố lãnh đạo Iran đã chết, nhưng phía Iran phủ nhận. Có hơn 200 người chết, bao gồm cả dân thường trong một trường học. Các cuộc đàm phán thất bại, và tình hình có thể leo thang toàn cầu.

 

Điều này có nghĩa là tất cả chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng - giá dầu, trả đũa, thậm chí chiến tranh lan rộng.

 

Tình hình vẫn đang thay đổi rất nhanh. Rõ ràng là họ đang tạo ra nỗi sợ.

 

Còn theo quan điểm của tôi, nếu một quốc gia có vũ khí hạt nhân, thì không phải cứ thế mà sử dụng nó. Điều đó rất vô lý. Và hơn nữa, người ta còn nói có những loại vũ khí “scalar” (dạng sóng vô hướng), thì việc dùng bom kiểu cũ lại càng trở nên lạc hậu.

 

Tôi thấy mọi thứ rất lỗi thời, rất vô lý. Nhưng thôi, thực tế vẫn đang diễn ra như vậy. Thật sự là một sự điên rồ.

 

Ừ, người ta nói vậy đó. Hôm nay tôi thấy trên X một bức ảnh trắng đen của người được cho là vợ của Macron. Và thật sự, nhìn vào thì tôi thấy giống một người đàn ông. Nhưng cũng có thể đó là ảnh dựng bằng trí tuệ nhân tạo, tôi không biết chắc.

 

Họ nói đó là đàn ông. Mà bạn biết cách để phân biệt một người là nam hay nữ không? Rất đơn giản. Chỉ cần nhìn từ đây trở lên - từ cổ trở lên thôi, không cần nhìn phần khác. Bạn có biết cách không?

 

Đúng rồi, là nhìn vào “trái cổ” (yết hầu). Phụ nữ thì không có, đàn ông thì có. Vậy nên nếu vợ của tổng thống Tây Ban Nha hay Pháp mà có yết hầu, thì là đàn ông. Nếu không có thì là phụ nữ. Đó là tự nhiên, là quy luật tự nhiên.

 

Trời ơi, giờ là mấy giờ rồi. Thôi thêm 10 phút nữa cho đủ 2 tiếng. Tôi thì mỗi sáng đều đi tập. Tôi đi chạy, thường là 12 đến 16 km, tối thiểu là 12 km mỗi ngày. Một tuần thì khoảng 5 ngày chạy, 1–2 ngày nghỉ. Nhưng ngày nào tôi cũng vận động.

 

Phải tập thể dục, phải giữ cơ thể ở trạng thái tốt, lúc nào cũng sẵn sàng. Tôi rất thích kỹ năng sinh tồn. Ở đây tuyết nhiều đến mức tôi định làm một cái igloo (lều tuyết). Không biết có làm không, hơi lười, nhưng tôi đang gom tuyết lại để làm.

 

Tôi cũng rất muốn thử đi ngủ ngoài rừng. Mang theo ba lô, túi ngủ, túi bivouac, bếp nhỏ, chút đồ ăn… rồi ngủ ngoài trời, không cần lều. Chỉ cần nằm trong túi ngủ, rất thư giãn.

 

Bây giờ nhiệt độ không quá thấp, khoảng -3°C, ban đêm xuống -9°C, vẫn chịu được. Và cái hay là không có côn trùng. Không có muỗi, không có ve, không có kiến, không có nhện.

 

Chỉ có thể có vài loài gặm nhấm nhỏ, như chuột chù, nhưng không nguy hiểm. Có thể có cáo, hươu, đôi khi là sói, nhưng chúng cũng không làm gì bạn. Nguy hiểm nhất vẫn là con người.

 

Tôi chưa thấy rắn, dù Gosia có nói cô ấy thấy rồi. Nhưng với tuyết như vậy thì cũng khó gặp. Bạn tưởng tượng xem, nằm giữa rừng, yên tĩnh, nghe tiếng thiên nhiên, nằm trong túi ngủ ấm áp… cảm giác đó rất tuyệt.

 

Tôi còn mua một túi bivouac của quân đội Đức, bằng Gore-Tex, màu trắng để ngụy trang. Vì ở đây có nhiều người thích đi ngắm chim bằng ống nhòm, nên tôi muốn “ẩn mình”.

 

Đó là một trải nghiệm tuyệt vời. Và nếu có cực quang nữa thì càng tuyệt. Nhưng hôm nay trời nhiều mây, có vẻ sắp có tuyết nên không thấy được, dù thực ra vẫn có cực quang.

 

Tôi kiểm tra ứng dụng thì thấy đúng là đang có cực quang, chỉ là không nhìn thấy được. Trải nghiệm này thật sự không gì sánh được. Ngồi uống đồ nóng giữa thiên nhiên… quá tuyệt.

 

Chỉ có một điều là nếu bạn ngụy trang quá kỹ, có khi xe trượt tuyết chạy qua mà không thấy bạn. Hôm nay lúc tập tôi nghĩ đến chuyện đó. Xe trượt tuyết có phần bánh xích phía sau, giống như xe tăng, và phía trước là ván trượt. Nếu nó chạy qua bạn thì rất nguy hiểm. Nên bạn phải chọn vị trí kỹ, tránh những nơi dễ có xe đi qua, và cũng phải chú ý cây cối, gió… vì ở đây cây có thể đổ rất dễ.

 

Rồi, nhưng mà thôi, ổn, ổn, ổn. Tôi thích, tôi thích lắm. Sô-cô-la nóng. Đúng rồi, uống nóng trong ly. Có người nói nguy hiểm. Không, không, thật ra rất yên bình.

 

Cái igloo thì tôi làm trong vườn. Vườn có rào lại. Nhưng phía trước nhà thì có nhiều tuyết hơn. Ở đây, khu tôi sống là khu bình thường thôi, nhưng khác Tây Ban Nha. Nhà ở đây có vườn phía trước, nhưng không có hàng rào. Tức là vườn là của bạn, nhưng không có ranh giới rõ ràng bằng hàng rào. Khi xe xúc tuyết đi qua, họ đẩy tuyết hết vào phần vườn phía trước của bạn.

 

Vậy nên phía trước có rất nhiều tuyết. Rất nhiều. Và khi bạn dọn lối vào cho xe, bạn phải đẩy tuyết vào phần vườn của mình, không thể đẩy sang nhà hàng xóm. Nên tuyết chất đống rất nhiều, có thể cao tới nửa mét. Rất nhiều.

 

Ở đó thì làm igloo thoải mái. Còn ở khu này thì ít tuyết hơn. Nhiều nhất là trên mái nhà, tuyết chất rất dày. Thật sự là rất nhiều.

 

Để xem… còn 3 phút nữa là kết thúc. Ở đây không có tiếng biển đâu. Biển bị đóng băng rồi. Thứ bạn nghe giống như tiếng sấm là tiếng băng nứt ra, các tảng băng va vào nhau, nghe như tiếng nổ. Hiện tại mặt biển đóng băng dày khoảng 40 cm hoặc hơn. Có thể tới 50–60 cm. Rất dày.

 

Có người hỏi tôi đang ở đâu. Tôi không thể nói chính xác. Nhưng ở đây rất lạnh. Rất lạnh. Dù hiện tại nhiệt độ đã tăng lên một chút.

 

Ví dụ như xe nhà di động của tôi, có phần nhựa trên mái đang bị nứt ra vì lạnh. Nên gần như ngày nào tôi cũng phải dọn tuyết trên mái. Sáng nay khi dọn thì có cả một lớp băng dày phía trên. Ở đây lạnh thật, dù không phải là nơi lạnh nhất, nhưng vẫn rất lạnh.

 

Ừ, cái lạnh thì vẫn chịu được. Ví dụ như -3°C thì tôi không cần đeo găng tay nữa. Ở Tây Ban Nha thì có thể sẽ cần, nhưng ở đây cảm giác lạnh khác. Khi tôi đi tập, giờ tôi mặc ít đồ hơn vì không còn lạnh như trước. Ở đây mọi thứ đều phụ thuộc vào nhiệt độ. Có loại găng tay cho nhiệt độ này, loại khác cho nhiệt độ khác. Mũ cũng vậy, quần áo cũng vậy.

 

Bạn không thể mặc một kiểu cho mọi thời tiết. Vì chênh lệch có thể tới 20 độ. Nếu bạn mặc sai, bạn sẽ đổ mồ hôi hoặc bị lạnh.

 

Ví dụ, nếu tăng lên 20 độ, thì bạn phải mặc áo ngắn tay ngay. Không thể mặc đồ như cũ được. Còn trong nhà, chắc khoảng 14°C, vì tôi không bật sưởi quá cao. Có máy sưởi ở đây, nên nhiệt độ tầm đó.

 

Giày dép cũng vậy, phải chọn loại phù hợp. Đế phải sâu hơn để không bị trượt. Nếu chạy bộ, thì nên dùng giày có đinh để bám tốt hơn. Giày chạy có đinh ở dưới. Nếu bạn muốn chạy an toàn, thì phải dùng loại đó. Nếu không thì bạn dễ bị ngã, đập đầu. Đúng vậy, mọi thứ ở đây đều có cách riêng của nó.

 

Ví dụ như buổi sáng, chỉ riêng việc mặc đồ để đi chạy cũng mất nửa tiếng. Ít nhất với tôi là vậy, phải mất khoảng 30 phút để chuẩn bị.

 

Có người nói ở Ibiza 10 độ là lạnh. Không, ở đây 10 độ thì người ta mặc áo ngắn tay. Thật đó.

 

Có nơi xuống tới -15°C. Mà -10°C đã là rất lạnh rồi. Ở mức đó, bạn có thể mất cả ngón tay nếu không cẩn thận. -15°C thì còn nặng hơn nữa.

 

Ví dụ như hôm trước tôi đi sang Thụy Điển bằng xe nhà di động. Vấn đề là xe dùng bình gas, mà giờ chúng tôi dùng loại bình gas của Phần Lan, nhưng có gì đó bị tắc nên bếp không hoạt động, sưởi cũng không chạy. Tôi phải mang đi sửa lại.

 

Chúng tôi rời Phần Lan lúc -7°C, sang Thụy Điển cũng -7°C. Đến đêm, xe có hai giường, một cho em gái tôi, một cho tôi. Vì tôi đã quen ngủ ngoài trời nên biết cách giữ ấm.

 

Tôi dùng túi ngủ chịu được -20°C, rồi chui thêm vào một túi nữa. Có người nói là ngủ trong túi ngủ thì không nên mặc quần áo, phải để cơ thể tiếp xúc trực tiếp. Nhưng tôi nói thẳng: tôi sống ở đây, tôi biết mình cần làm gì.

 

Phải mặc ấm. Tôi đội mũ dày, đeo găng tay, bao tay, mặc nhiều lớp quần áo. Đó là cách duy nhất nếu không có sưởi. Và sàn xe cũng phải cách nhiệt tốt.

 

Sáng hôm sau tôi thức dậy. Tôi đã tháo bao tay vì nó bó quá. Khi đưa tay ra ngoài, tôi cảm thấy tay bắt đầu bị đông cứng. Tôi nghĩ: “Lạ vậy, chắc không phải -7°C nữa.”

 

Tôi bật xe lên để máy làm ấm bên trong. Và tôi biết rất rõ, vì đã kiểm tra nhiều lần, nếu bên ngoài là -14°C thì bên trong xe cũng là -14°C. Tôi đã đo bằng nhiệt kế.

 

Khi bật xe lên, tôi thấy đúng là -14°C. Lúc đó tôi hiểu ngay. -14°C ngoài trời, -14°C trong xe. Không lạ gì khi tay bạn bắt đầu đóng băng chỉ trong vài phút.

 

Điều thú vị là nếu tay bạn bị đông cứng, bạn không thể dùng điện thoại. Cảm ứng không hoạt động. Rất kỳ lạ. Ngón tay vẫn là ngón tay đó, nhưng không có phản hồi.

 

Sau đó xe ấm lên thì mọi thứ ổn lại.

 

Tôi cũng thấy có người nói: “Nếu rơi xuống nước thì phải tháo giày ngay.” Nhưng phải hiểu là mỗi nơi khác nhau. Phần Lan không giống Tây Ban Nha. Nếu bạn rơi xuống nước ở đây và tháo giày, thì giày sẽ chìm. Giả sử bạn lên được bờ, thì sao? Bạn sẽ đứng đó với đôi chân ướt trong nhiệt độ -20°C. Bạn sẽ mất chân.

 

Tôi đã từng rơi xuống nước hai lần, và không lần nào tôi tháo giày cả. Không lần nào. Điều đó là vô lý. Tôi sẽ không tháo giày.

 

Vậy nên có rất nhiều người nói mà không có chút hiểu biết nào. Ví dụ, tôi đã xem video của quân đội Phần Lan khi họ rơi xuống nước. Họ rơi xuống nước khi đang mang ván trượt tuyết. Và dĩ nhiên, khi bạn mang ván trượt thì bạn có giày chuyên dụng, đâu có đi chân trần. Nhưng tôi không thấy họ tháo ván hay tháo giày ra. Không hề. Họ vẫn bình tĩnh di chuyển với ván trượt và giày như vậy.

 

Vậy mà có mấy người chỉ biết nói cho có, chỉ để kiếm lượt xem trên Instagram hay YouTube, lại đi dạy tôi phải làm gì, trong khi tôi đã sống ở đây nhiều năm rồi.

 

Thôi, vậy thôi mọi người. Cảm ơn tất cả đã ở đây. Một cái ôm thật lớn.

 

Bây giờ là 2 giờ 30 sáng, và lát nữa tôi còn ra ngoài tập luyện.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia, đã đóng góp, cảm ơn các bạn quản trị. Ngày mai lại tiếp tục.

 

Hãy tận hưởng cuộc sống, hãy hình dung một thế giới hạnh phúc - và đó là điều bạn sẽ có, điều bạn hình dung.

 

Đừng đồng điệu với nỗi sợ hay sự bất định, mà hãy biểu hiện điều bạn thật sự muốn.

 

Vậy thôi, mọi người. Một cái ôm lớn, hẹn gặp lại ngày mai.

 

Chào tạm biệt mọi người.

 

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=o--WcehHcXk

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

 

🛏️✨🧬 Med Pod 1

🛏️⚡🔬 Med Pod 2

🛏️🧠🌌 Med Pod 3

🛸🕵️‍♂️🌐🎭👽 Liên đoàn thiên hà, CIA kiểm soát cộng đồng UFO, Cuộc xâm lược giả mạo của người ngoài hành tinh

🌌👽❓📡🔍 Liên đoàn Thiên hà - Thực tế về ET được hiểu sai trong cộng đồng nghiên cứu UFO

🌕🚀🔒🧩 Bí mật của NASA về Mặt trăng

🚀🌕⚙️🤯 NASA - Sứ mệnh Artemis - Con người có thể lên Mặt trăng bằng công nghệ này là điều không thể tin được

🏛️🤥🕳️🧠 NASA lời nói dối nối tiếp lời nói dối – Nhà nước ngầm là gì?

🛰️🌌🧲🔐 Chương trình không gian bí mật - vũ trụ học – vành đai Van Allen

👤❌🤖 Không phải người thật

 



Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét