Teal Swan Transcripts 828 - 💰 🔍 🪞 ⚖️ 🧩Tiền bạc, vật tế thần vĩ đại

Tiền có thực sự là vấn đề? Khám phá những nguyên nhân sâu xa khiến chúng ta đau khổ về tài chính và biến tiền thành vật tế thần.

 

Teal Swan Transcripts 828


Tiền bạc, vật tế thần vĩ đại

 

15-08-2026





👉 Tóm tắt nội dung:  Tiền bạc thường bị xem là nguyên nhân của những đau khổ, xung đột và bất ổn trong cuộc sống. Nhưng liệu tiền có thực sự là vấn đề? Qua những câu chuyện về Sam, Matthew, Sarah Lee, Josiah và Renee, bài viết chỉ ra cách chúng ta biến tiền thành “vật tế thần” để né tránh những vấn đề sâu xa hơn như thiếu thốn tình cảm, giá trị bản thân thấp, nỗi sợ thất bại, xung đột về giá trị sống, lòng tham, sự thiếu đồng cảm và những thất bại mang tính hệ thống. Khi nhìn tiền như một công cụ trung lập, chúng ta có thể bắt đầu nhận diện nguyên nhân thực sự và thay đổi điều đang cản trở sự an ổn tài chính.

 

 

---------

 

 

Không thể phủ nhận rằng tiền bạc đóng một vai trò rất lớn trong cuộc sống của chúng ta. Thực tế, nếu chỉ nhìn vào bề mặt, dường như tiền bạc chi phối cuộc sống của chúng ta. Dường như tiền có khả năng đáp ứng những nhu cầu cơ bản của chúng ta, giữ cho chúng ta an toàn, mang lại tự do, giúp chúng ta có được những gì mình muốn, đảm bảo địa vị xã hội, khiến các mối quan hệ của chúng ta vận hành thuận lợi, và còn nhiều điều khác nữa.

 

Nhưng khoan đã. Nếu đúng là như vậy, thì tiền cũng có khả năng tước đi những nhu cầu cơ bản của chúng ta, khiến chúng ta mất đi cảm giác an toàn, giam hãm chúng ta, ngăn cản chúng ta có được những gì mình muốn, đẩy chúng ta xuống đáy của bậc thang xã hội, cùng tất cả những trải nghiệm bất lợi kéo theo điều đó, và phá hỏng các mối quan hệ. Chính vì vậy, khi mọi chuyện trở nên tồi tệ và tiền bạc có liên quan, tiền thường là thứ bị đổ lỗi.

 

Nhưng nếu tiền thực sự chỉ là vật tế thần thì sao? Và nếu việc biến tiền thành vật tế thần đang khiến chúng ta ngăn cản chính sự sung túc tài chính của mình, cũng như sự thức tỉnh của mình thì sao?

 

“Vật tế thần” là một thứ bị đổ lỗi cho những sai lầm, hành vi sai trái hoặc thất bại của người khác. Đây là một thuật ngữ thường hàm ý rằng bên bị buộc tội thực ra vô tội, và đang bị sử dụng như một cách thuận tiện để người khác né tránh trách nhiệm hoặc tránh phải gánh chịu hậu quả. Điều đó liên quan đến việc chuyển gánh nặng tội lỗi từ người thực sự gây ra sai phạm sang một đối tượng khác, hoặc chỉ ra một người hay một thứ nào đó như là vấn đề, trong khi đó không phải là vấn đề thực sự.

 

Thuật ngữ này bắt nguồn từ một nghi lễ cổ xưa của người Do Thái, trong đó một thầy tế lễ thượng phẩm sẽ tượng trưng đặt tất cả tội lỗi và sự vi phạm của dân Israel lên một con dê. Sau đó, con dê tế thần này bị xua đuổi vào vùng hoang dã, tượng trưng cho việc loại bỏ tội lỗi và những hành vi sai trái của cả cộng đồng.

 

Vậy tiền bạc có thể trở thành vật tế thần như thế nào?

 

Bởi vì bản thân tiền bạc đơn giản chỉ là một công cụ trung lập, không mang tính đạo đức hay phi đạo đức, được sử dụng để trao đổi và đo lường giá trị. Nhận ra điều này có thể thay đổi hoàn toàn cuộc chơi. Có rất nhiều người cảm thấy bị tiền bạc làm tổn thương, và khi chúng ta cảm thấy bị tiền bạc làm tổn thương, trong tiềm thức, chúng ta nhìn tiền như một vấn đề và như một mối đe dọa.

 

Khi nhìn một thứ gì đó như một mối đe dọa, tâm trí tiềm thức của chúng ta sẽ bắt đầu hoạt động để cố gắng bảo vệ chúng ta khỏi nó. Chúng ta bước vào trạng thái chống đối tiền bạc, rồi những suy nghĩ, lựa chọn, hành vi và hành động của chúng ta cũng đi theo hướng đó, khiến chúng ta tự phá hoại tình hình tài chính của chính mình. Hơn nữa, khi chúng ta xem tiền là vấn đề, chúng ta không còn nhìn nhận thực tại đúng như nó vốn có.

 

Chúng ta đang đổ lỗi cho tiền bạc, và bằng cách làm như vậy, chúng ta không nhìn thấy vấn đề thực sự. Nếu không xác định được vấn đề thực sự, chúng ta không có khả năng tạo ra một giải pháp thực sự hiệu quả. Sự thật là, bản thân tiền bạc không phải và chưa bao giờ là vấn đề. Và sự thật là, bạn chưa bao giờ bị tiền bạc làm tổn thương. Bạn bị tổn thương bởi một thứ khác.

 

Câu hỏi là, đó là thứ gì?

 

Để bạn hiểu được điều tôi muốn nói, tôi sẽ đưa ra một vài ví dụ. Sam lớn lên trong một gia đình giàu có. Cha mẹ, ông bà, cùng tất cả bạn bè và những người có quan hệ với gia đình cậu đều hoàn toàn ám ảnh với việc gia tăng tiền bạc và địa vị của họ. Sam có mọi thứ mà cậu có thể cần hoặc mong muốn, cùng đủ loại cơ hội đáng kinh ngạc mà những người khác có thể khao khát đến chết.

 

Nhưng Sam nhận thấy mình ngày càng căm ghét tiền bạc. Theo thời gian, cậu nhìn tiền như nguồn gốc của cái ác. Cha mẹ cậu mua cho cậu những món đồ đắt tiền thay vì dành thời gian chất lượng cho cậu. Vì vậy, Sam học được rằng những đồ vật được dùng để thay thế những thứ như những cái ôm, những cuộc trò chuyện và những món quà. Họ thuê bảo mẫu và gia sư để nuôi dạy cậu và em gái.

 

Công việc yêu thương được giao cho người khác làm thay, và việc họ phải trả tiền cho một người nào đó để làm điều đó khiến cậu có cảm giác rằng mình không đáng được yêu đến mức người khác cần phải nhận phần thưởng bên ngoài thì mới chịu làm việc đó. Gia đình đặc biệt quan tâm đến việc tạo ra một hình ảnh hoàn hảo trước thế giới bên ngoài, vì vậy họ chi rất nhiều tiền để đưa Sam vào những ngôi trường tốt nhất và cho cậu học với những huấn luyện viên giỏi nhất, để cậu có thể đạt được nhiều nhất trong khả năng của một con người.

 

Kết quả là, cậu cảm thấy mình chỉ được coi trọng như một kiểu “chiếc cúp sống và biết thở”. Gia đình rất nghi ngờ những người bên ngoài. Sam và em gái thường xuyên được cảnh báo rằng người khác chỉ muốn tiếp cận họ vì tiền. Vì vậy, Sam không thể tin tưởng bạn bè hay hình thành những mối gắn kết sâu sắc. Có mọi thứ vật chất mà cậu từng có thể mong muốn, Sam nhanh chóng nhận ra rằng sở hữu tất cả những thứ này không khiến cậu hạnh phúc.

 

Tiền bạc là thứ mà gia đình cậu tập trung vào nhiều nhất để có được tất cả những thứ đó, vậy mà cậu vẫn cảm thấy trống rỗng. Nói ngắn gọn, Sam nhìn tiền như một lực lượng tha hóa tối thượng. Cậu xem tiền như con quái vật đã đánh cắp trái tim của gia đình mình, và trên hết, như chính thứ đang đứng giữa cậu và sự kết nối chân thật giữa con người với con người.

 

Sam nhìn tiền bạc như nguyên nhân gây ra nỗi đau cảm xúc của mình, nhưng Sam đang biến tiền thành vật tế thần. Tiền không phải thứ gây ra nỗi đau cảm xúc của Sam. Vấn đề thực sự là cha mẹ thiếu trưởng thành về mặt cảm xúc, không biết cách xử lý những cảm xúc sâu sắc, sự dễ tổn thương, tình cảm và các mối quan hệ nói chung. Tiền bạc được sử dụng như một tấm khiên để che giấu sự trống rỗng cảm xúc của chính họ.

 

Vấn đề thực sự là một nền văn hóa cốt lõi của sự hời hợt. Vấn đề thực sự nằm ở các giá trị. Vấn đề thực sự là sự bỏ bê sâu sắc. Việc giao phó sự gắn kết tình cảm cho người khác, cùng với sự vắng mặt cả về thể chất lẫn cảm xúc, mới là vấn đề. Vấn đề thực sự còn là chứng hoang tưởng. Còn việc thiếu một mục đích sống cao cả hơn thì sao? Sự giàu có đơn giản chỉ trao cho cha mẹ Sam những công cụ để tài trợ và che giấu sự bỏ bê đó.

 

Đúng vậy, xét về mặt tâm lý và cảm xúc, việc nhìn tiền như vấn đề sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc đối diện với vấn đề thực sự. Nhưng vấn đề của Sam là vấn đề về các mối quan hệ, chứ không phải vấn đề tài chính. Có những gia đình giàu có mà con cái của họ không trải qua những điều giống như Sam đã trải qua. Tiền, vốn chỉ là một công cụ trung lập, đã được sử dụng theo cách gây tổn hại, nhưng đó không phải lỗi của tiền.

 

Việc biến tiền thành vật tế thần này hoàn toàn có thể khiến Sam không cần thiết phải đi vào một con đường khó khăn về tài chính.

 

Ví dụ tiếp theo, Matthew 35 tuổi. Anh đang chìm trong khoản nợ học tập và dường như không thể bước vào một nghề nghiệp ổn định. Anh đã làm rất nhiều công việc tạm thời vì phải đáp ứng những nhu cầu cơ bản của mình. Anh cần phải nhận bất cứ công việc nào có sẵn.

 

Anh nhận việc chỉ vì một lý do: công việc đó trả được các hóa đơn. Vì Matthew phải thanh toán những hóa đơn trước mắt, anh không bao giờ có đủ khả năng để nhận một vị trí thực tập lương thấp, quay lại trường học hoặc dành thời gian xây dựng các mối quan hệ nghề nghiệp để phát triển một sự nghiệp thực sự. Sự thất vọng của anh về tiền bạc cứ tăng lên, tăng lên và tăng lên vì nguồn căng thẳng thường trực này. Chủ nhà liên tục tăng tiền thuê.

 

Chiếc xe lại cần sửa. Thực phẩm dường như ngày càng đắt hơn mỗi ngày. Tháng trước, anh đi khám bác sĩ và phải gánh một hóa đơn lên tới 2.000 đô la. Anh cảm thấy mình sắp không chịu đựng nổi nữa. Matthew căm ghét tiền bạc. Ngày càng nhiều, anh mơ về một xã hội không có tiền. Anh nghĩ tiền khiến anh mắc kẹt trong lao động cưỡng bức và buộc anh phải sống mãi trong chế độ sinh tồn.

 

Anh nghĩ tiền là một mối đe dọa đối với những nhu cầu cơ bản của mình. Nó biến mọi vấn đề bình thường của con người thành một tình trạng khẩn cấp tài chính đáng sợ. Matthew nhìn tiền như một nguồn đau đớn không bao giờ chấm dứt. Dù anh làm gì đi nữa, tiền chưa bao giờ là phần thưởng đối với anh. Nó chỉ là một bảng điểm cho thấy anh đang mất đi bao nhiêu. Đối với Matthew, tiền là kẻ xấu, nhưng Matthew đang biến tiền thành vật tế thần.

 

Vấn đề thực sự của Matthew không phải là tiền. Đó là những thất bại mang tính cấu trúc sâu sắc hơn và những cái bẫy cá nhân đang đè bẹp anh. Vấn đề thực sự là các khoản nợ mang tính bóc lột, một hệ thống buộc những người trẻ phải gánh những khoản nợ tài chính khổng lồ, không thể trả nổi, chỉ để có được một nền giáo dục, mà không đảm bảo cho họ một con đường dẫn tới một công việc ổn định. Vấn đề thực sự là chi phí sinh hoạt bị thổi phồng quá mức, một môi trường kinh tế trong đó giá của những nhu cầu cơ bản của con người như chỗ ở, tức tiền thuê nhà, hay thực phẩm, tức tiền mua thực phẩm, tăng nhanh hơn rất nhiều so với tiền lương của một người lao động bình thường. Vấn đề thực sự là một thị trường việc làm đầy bất lợi. Vấn đề thực sự là một hệ thống chăm sóc sức khỏe có thể tính một người 2.000 đô la chỉ để đi khám bác sĩ khi họ bị bệnh, trong khi bảo hiểm lại không chi trả.

 

Bên dưới mỗi vấn đề mang tính hệ thống này, vấn đề thực sự là con người đặt việc tích lũy tiền bạc lên ưu tiên cao hơn phúc lợi của con người nói chung hoặc sự chính trực.

 

Vấn đề cốt lõi thực sự là lòng tham, sự ích kỷ, nỗi ám ảnh với quyền lực và sự thiếu đồng cảm. Những nhà làm luật giàu có và các lãnh đạo doanh nghiệp có xu hướng sống trong một thế giới tách biệt. Họ không biết cảm giác phải lựa chọn giữa thức ăn và thuốc men là như thế nào. Vì họ không thể cảm nhận được nỗi đau của Matthew, họ không nhìn thấy nhu cầu cấp thiết phải sửa chữa hệ thống. Vấn đề cốt lõi thực sự là khao khát vô độ đối với ngày càng nhiều quyền lực, bởi quyền lực cho phép một người định hình lại thế giới theo mong muốn của chính mình.

 

Và đó là tấm khiên tối thượng chống lại nỗi sợ hãi, nỗi đau và cảm giác bất lực. Nó xoay quanh khả năng định hình thế giới thành thứ khiến chúng ta cảm thấy dễ chịu và tránh xa những gì khiến chúng ta cảm thấy tồi tệ. Nó xuất phát từ khao khát tuyệt vọng muốn kiểm soát trải nghiệm sống của chính mình. Những thứ như ám ảnh quyền lực, lòng tham, sự ích kỷ và thiếu đồng cảm là những đặc điểm của con người.

 

Chúng không phải là những đặc điểm tài chính. Một vấn đề thực sự khác là thiếu mạng lưới an sinh xã hội. Matthew không có một cộng đồng làm lớp đệm hỗ trợ. Cũng không có hình thức hỗ trợ nào từ chính phủ để ngăn anh rơi vào cảnh vô gia cư khi những trải nghiệm bình thường của cuộc sống con người bất ngờ biến thành vận rủi. Những chuyện như xe bị hư hoặc bệnh tật. Một vấn đề khác là thiếu khoảng thời gian và nguồn lực cần thiết để chuyển từ những công việc tạm thời sang một nghề nghiệp có ý nghĩa.

 

Matthew đang phải đối mặt với cuộc sống hoàn toàn một mình. Vấn đề thực sự là thiếu một hệ thống hỗ trợ vững chắc. Dù đó là gia đình hoặc bạn bè có thể giúp anh hấp thụ cú sốc khi có chuyện xảy ra, hay một cộng đồng cùng chia sẻ nguồn lực. Tất cả những điều này đều đúng. Và đồng thời, còn có một tầng vấn đề thứ hai đang ẩn bên dưới vật tế thần mang tên tiền bạc.

 

Matthew vô cùng sợ thất bại, và vì vậy anh tự phá hoại tình hình tài chính của mình. Làm những công việc tạm thời rất mệt mỏi, nhưng nó đòi hỏi rất ít rủi ro về mặt cảm xúc. Matthew né tránh việc ứng tuyển vào những vị trí nghề nghiệp thực sự bởi anh sợ bị từ chối, đồng thời cũng sợ thất bại ở một cấp độ cao hơn, nơi thực sự quan trọng đối với anh.

 

Trên hết, bằng cách chỉ ra tiền là vấn đề, Matthew có một cái cớ hoàn hảo để giải thích tại sao anh chưa cập nhật sơ yếu lý lịch, tại sao anh đã dành cả đêm để uống rượu thay vì làm việc, và tại sao anh lại dành cả ngày chơi trò chơi điện tử thay vì làm việc. Có lẽ trong những ngày đó, anh đã có thể xây dựng một hồ sơ năng lực. Tiền bạc, cụ thể là sự căng thẳng tài chính mà anh đang trải qua, trở thành một tấm khiên giúp anh né tránh việc cố gắng.

 

Một số người bạn của anh, có bằng cấp tương tự, đang tìm được những công việc đáng mong muốn. Một trong những lý do chính khiến họ có được những công việc đó là họ thực sự nỗ lực theo đuổi những vị trí ấy, và họ có kỹ năng xã hội tốt hơn Matthew rất nhiều. Khi Matthew đi phỏng vấn, anh rơi vào kiểu ngôn ngữ cơ thể và cách giao tiếp mang tính xa cách, khó gần.

 

Anh tránh giao tiếp bằng mắt, khom người, bồn chồn, không tham gia vào cuộc trò chuyện qua lại mà chỉ ngồi im lặng và trả lời bằng những câu cụt ngủn. Anh có vẻ thờ ơ và không hứng thú, khiến người khác cảm thấy không thoải mái. Anh cũng không tìm hiểu gì về công ty đang tuyển dụng và nhanh chóng nói xấu những người chủ trước đây, qua đó phát tín hiệu rằng anh có thể là một người gây rắc rối và có lẽ khó làm việc cùng.

 

Ngoài ra, vì cảm thấy khổ sở, Matthew tiêu những đồng tiền cuối cùng của mình vào những thú vui nhỏ để giải khuây, nhưng những khoản này cộng dồn lại thành một gánh nặng đáng kể về mặt tài chính. Những thứ như các dịch vụ phát trực tuyến, đồ ăn nhanh và bia. Bằng cách biến tiền thành vật tế thần, Matthew không phải đối diện và dành năng lượng để cố gắng thay đổi những vấn đề lớn mang tính hệ thống mà anh cảm thấy quá lớn, vượt quá khả năng của mình để có thể làm bất cứ điều gì.

 

Và anh cũng không phải đối diện với nỗi sợ mình không đủ năng lực và nỗi sợ thất bại. Anh cũng không phải đối diện và thay đổi những hành vi đang tự phá hoại tiến bộ và thành công của chính mình.

 

Ví dụ tiếp theo, Sarah Lee 28 tuổi. Cô làm việc với tư cách một nhà thiết kế đồ họa độc lập. Cô có thu nhập khá ổn, nhưng lúc nào cũng cảm thấy mình đang ở bên bờ vực sụp đổ tài chính.

 

Cô ám ảnh về tài khoản ngân hàng của mình và từ chối mua những thứ tốt đẹp cho bản thân. Sarah Lee cảm thấy tiền bạc đang hủy hoại cuộc đời mình, nhưng thực tế tiền không làm gì Sarah cả. Tiền chỉ là vật tế thần. Vấn đề thực sự của cô là ý nghĩa vô thức mà cô gắn vào tiền bạc. Mẹ cô nuôi dạy cô với quan niệm rằng những điều tồi tệ có thể xảy ra bất cứ lúc nào và tiền là lớp đệm duy nhất giúp bạn chống đỡ trước những điều đó.

 

Ngoài ra, trong suốt cuộc đời mình, cô cũng học được rằng số tiền đứng tên một người tương đương với giá trị của chính người đó. Vấn đề thực sự của Sarah Lee không phải là tiền. Đó là cảm giác rằng vũ trụ đang chống lại cô và luôn chờ đợi điều tồi tệ nhất xảy ra. Vấn đề thực sự của Sarah Lee không phải là tiền. Đó là sự thiếu giá trị bản thân. Vấn đề nằm ở chỗ cô nghĩ giá trị của mình với tư cách một con người tăng lên hay giảm xuống theo số dư tài khoản ngân hàng.

 

Ý nghĩa mà Sarah Lee gán cho tiền bạc là một ý nghĩa đầy đau đớn.

 

Ví dụ tiếp theo. Josiah và Renee đã kết hôn và sống cùng nhau được 2 năm. Họ không thể ngừng cãi nhau về tiền bạc, các hóa đơn, cũng như những thứ nên và không nên mua. Lấy tối thứ Ba tuần trước làm ví dụ. Renee xem lại các khoản chi tiêu của họ và bị sốc khi thấy con số cao đến mức nào, đặc biệt là khi phần lớn số tiền đó đến từ những thứ mà cô coi là hàng xa xỉ.

 

Những thứ như các món đồ lặt vặt mua ở cửa hàng tạp hóa, vé xem một trận khúc côn cầu trên băng và một chiếc súng mát-xa. Quá bực bội, cô đi đến chỗ Josiah và nói rằng họ cần cắt giảm ngân sách mua thực phẩm để tiết kiệm thêm 200 mỗi tháng và ngừng mua những thứ không cần thiết.

 

Thế là chuyện này lập tức biến thành một cuộc cãi vã. Josiah không hề muốn sống cả đời trong tình trạng phải tự tước đoạt những điều mình thích.

 

Anh thậm chí còn đang dự định sớm thực hiện một chuyến đi nghỉ cuối tuần, và chuyến đi đó sẽ tốn tiền. Khi họ đi gặp chuyên gia tư vấn, điều mà cả hai đều làm, cả hai đều nói rằng vấn đề lớn nhất trong mối quan hệ của họ là tiền bạc. Họ muốn biết làm thế nào để tiền ngừng hủy hoại cuộc hôn nhân của họ. Nhưng một lần nữa, tiền lại trở thành vật tế thần trong mối quan hệ của họ.

 

Renee cảm thấy Josiah đang hành động liều lĩnh và bất cẩn với sự an toàn cũng như tương lai của cả hai. Josiah cảm thấy Renee đang bóp nghẹt niềm vui trong cuộc sống hiện tại của họ. Vấn đề thực sự ở đây thực ra là xung đột về các giá trị. Renee và Josiah có những hệ giá trị khác nhau. Và xung đột về giá trị này đang biểu hiện thông qua cách họ nhìn nhận và sử dụng tiền bạc.

 

Renee coi trọng sự an toàn và ổn định. Josiah coi trọng niềm vui và những trải nghiệm. Cả hai đều xem tiền như một công cụ phục vụ cho giá trị mà mình coi trọng. Nhưng khi mỗi người sử dụng tiền để phục vụ giá trị của mình, điều đó lại đi ngược với điều mà người kia coi trọng.

 

Thực ra họ không tranh cãi về tiền như họ vẫn nghĩ. Họ đang tranh cãi về điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống.

 

Tiền chỉ là công cụ khiến những khác biệt vô hình giữa họ trở nên hữu hình.

 

Một nhận thức có thể quan trọng đối với bạn, bởi nó đúng với rất nhiều người, là nếu bạn nhìn vào những đau khổ hoặc thậm chí những sang chấn liên quan đến tiền bạc của mình, thì thường không phải tiền đã làm tổn thương bạn. Chính sự thiếu thốn đã làm tổn thương bạn.

 

Đúng vậy, chính sự thiếu tiền chứ không phải bản thân tiền đã làm tổn thương bạn, nhưng thậm chí còn sâu hơn thế, đó có thể là sự thiếu thốn một thứ khác, chẳng hạn như thiếu sự quan tâm đến người khác, thiếu sự chăm sóc, thiếu sự tôn trọng, thiếu các mối quan hệ và cộng đồng, thiếu sự đồng cảm, thiếu giáo dục, thiếu góc nhìn, thiếu tư duy hướng đến sự phát triển cá nhân, thiếu cảm giác an toàn, thiếu ranh giới, hoặc thiếu sự hỗ trợ từ hệ thống, v.v.

 

Việc xác định cụ thể loại thiếu thốn nào thực sự đang gây tổn thương cho bạn có thể là một bài tập rất hữu ích. Để ngừng biến tiền thành vật tế thần, bạn nên thực hiện một bài tập về mặt tinh thần.

 

Hãy tự hỏi mình câu hỏi này: Nếu tiền không phải là vấn đề, bởi tiền chỉ là một công cụ, thì vấn đề thực sự là gì?

 

Và với bất kỳ câu trả lời nào xuất hiện, hãy cố gắng đào sâu xuống tận gốc của vấn đề nằm bên dưới mỗi câu trả lời đó. Khi ấy, bạn sẽ đối diện trực tiếp với điều thực sự cần được giải quyết.

 

Chúc bạn một ngày tốt lành.

 

 


 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=edeX7QbMdXg

 

https://tealswan.com/

 

 

 

Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài sau:

 

- Làm thế nào để biểu hiện tiền (Biểu hiện tiền và tạo ra sự giàu có)

- Tiền bạc có phải là gốc rễ của mọi tội lỗi?

- Điều cản trở lớn nhất đến sự sung túc về tài chính của bạn

- Vì sao theo đuổi đam mê vừa có thể, vừa không thể mang lại sự thịnh vượng tài chính

- Vì sao việc mong muốn trúng xổ số lại là một tư duy tài chính tồi tệ

- “Sự tắc nghẽn tài chính” mà hầu như không ai nhắc đến - Mối quan hệ của bạn với những gì bạn muốn

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

Xem toàn bộ thư viện bài viết

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 


Đăng nhận xét