Swaruu Transcripts 1939 - 💀🔥😨➡️🕯️😌Nỗi Sợ Cái Chết (và Cách Thoát Khỏi Ma Trận) - Những câu hỏi, Phần 2 – Swaruu de Erra

 

Swaruu Transcripts 1939


Nỗi Sợ Cái Chết (và Cách Thoát Khỏi Ma Trận) - Những câu hỏi, Phần 2 – Swaruu de Erra

 

22-01-2026




Chào mừng mọi người quay trở lại với cộng đồng xinh đẹp này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares. Hôm nay, như mọi người đã biết, chúng ta có một chủ đề rất quan trọng: phần tiếp theo của buổi phát trực tiếp gần nhất mà tôi đã làm trên kênh này, có tên là Nỗi sợ cái chết, và trong trường hợp này là cách thoát khỏi ma trận.  Ờ, đây là tiêu đề tôi đặt, coi như là phần hai.

 

Rất rất cảm ơn mọi người đã có mặt. Cảm ơn vì đã chia sẻ buổi phát trực tiếp, bấm thích, và chào mừng các bạn đăng ký mới. Cảm ơn rất nhiều.

 

Rồi, vậy mình bắt đầu nha. Tôi sẽ đọc lại khoảng bốn dòng từ chỗ lần trước mình dừng lại, rồi từ đó mình tiếp tục. Đó là các câu hỏi từ khán giả, có một vài câu của Gosia và một vài câu của tôi, và được Swaruu de Erra trả lời. Ở đây, cô ấy đã nói thế này - đây là những gì chúng ta đã nói ở cuối buổi phát trực tiếp trước: việc cho ai đó được trợ tử có thể làm gián đoạn một phần kế hoạch nhập thể của họ.

 

Theo quan điểm của tôi, và áp dụng hiểu biết của tôi về các dòng thời gian, tôi thấy lập luận ở trên là có độ xác thực thấp. Đối với tôi, cá nhân mỗi người và việc ngăn chặn đau khổ là điều tối thượng. Cũng hãy nhớ rằng thực ra không hề có cái chết, và mỗi cá nhân sẽ có những cơ hội khác.

 

À, tôi quên mất một điều quan trọng. Như mọi người đã biết, mình làm phần giới thiệu một chút. Nếu bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác với đa số, bạn có thể ghé trang web swaruu.org, liên kết nằm trong phần mô tả. Bạn cũng có thể theo dõi tôi trên tất cả các kênh mà bạn sẽ thấy trong phần mô tả, và cả người bạn của chúng ta là Gosia, từ kênh Agencia Cósmica và Space Academy – khu vực Trái Đất. Các liên kết cũng đều nằm trong phần mô tả.

 

Buổi phát trực tiếp này, như mọi người biết, tôi đã chia sẻ trong nhóm Telegram hoàn toàn miễn phí của tôi tên là Despejando Enigmas. Ngoài ra tôi còn tạo một nhóm khác tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares trên Telegram. Tôi cũng đã chia sẻ liên kết buổi phát trực tiếp trên Instagram với tên Despejando Enigmas. Và nhớ nha, nếu bạn muốn tham gia kênh Nuos Noble, một kênh khác của tôi, thì bạn phải nhắn cho tôi trên Instagram, kiểu như: “Tôi tên là Elizabeth, và tôi muốn tham gia kênh Nous Noble”, rồi bạn nói thêm là bạn muốn nói về chủ đề gì, vậy thôi.

 

Buổi phát trực tiếp này cũng đã được chia sẻ - nhớ nha - trên X với tên Taygeta oficial có hai chữ F, và ở đó bạn sẽ thấy rất nhiều bài đăng thú vị về những gì đang xảy ra hiện nay, với toàn bộ câu chuyện này, với tất cả những gì đang diễn ra. Rồi, còn gì nữa không? Tôi cũng đã chia sẻ nó trong tất cả các cộng đồng YouTube của tôi và trên Facebook. Tôi biết có người đã chia sẻ trên Facebook rồi. Rất tốt, cảm ơn nhiều.

 

Câu hỏi: “Tại sao linh hồn của một số người đã chết lại bám vào, kiểu ký sinh vào những người còn sống, thay vì đơn giản là tự đầu thai. Tại sao họ lại bám vào người khác mà không đầu thai?”

 

Câu trả lời rất thú vị, thật sự rất thú vị.

 

Trước khi đọc câu trả lời, hãy nhớ rằng không hề có thế giới vật chất. Tất cả chỉ là một ảo tưởng. Đây là một ảo tưởng. Và chính bạn là người tạo ra ảo tưởng này. Tất cả là ảo tưởng.

 

Nếu tôi đấm bạn một cú thì lúc nào cũng sẽ có người nói: “Tôi sẽ đấm bạn”, và bạn sẽ cảm nhận được. Đúng, bạn sẽ cảm nhận, nhưng nó vẫn là một ảo tưởng. Không có vật chất, và chúng ta luôn luôn bị ảnh hưởng bởi những thứ mà chúng ta không nhìn thấy. Hơn nữa, chúng ta còn bị ảnh hưởng bởi chính bản thân mình thông qua những thứ mà chúng ta không thấy. Chúng đang ảnh hưởng tới chúng ta liên tục. Vì vậy chúng ta mới có khả năng thần giao cách cảm. Chỉ là đa số mọi người không chú ý tới, không nhận ra. Nhưng chúng ta có thần giao cách cảm.

 

Swaruu nói thế này: “Tôi đã nghe rằng một số linh hồn con người có thể bám vào một người còn sống vì họ có một mối quan tâm chung, đặc biệt là khi người đó sử dụng ma túy, uống rượu hoặc hút thuốc. Và bây giờ tới phần thú vị nè: nhưng họ cũng có thể bám vào vì chia sẻ cùng một mối quan tâm chung.”

 

Câu trả lời rất thú vị. Tôi chưa từng nghe điều này ở bất kỳ kênh nào khác đâu, mọi người.

 

Tôi nhắc lại: “Vì họ chia sẻ một mối quan tâm chung, như kiến trúc, âm nhạc hay hội họa, nơi mà thứ được gọi là ‘cảm hứng’ thực ra là thứ đến từ các linh hồn, thì thầm ý tưởng vào tai các nghệ sĩ. Thì việc có ai đó bám theo bạn không nhất thiết là điều xấu.”

 

Và tại sao họ lại ở đó thay vì đầu thai? Mọi người sẽ thấy, rất thú vị.

 

Bởi vì họ không biết là họ có thể, hoặc họ không muốn.”

 

Tôi nhắc lại: bởi vì họ không biết là họ có thể, hoặc họ không muốn.

 

Swaruu tiếp tục nói, và hãy nhớ điều này rất quan trọng: “Mật độ càng cao thì ý niệm càng biểu hiện nhanh. Đó là lý do vì sao nhiều linh hồn được cảm nhận như thể họ vẫn còn một cơ thể, như thể chẳng có gì xảy ra cả, bởi vì họ quá bám chặt vào ý niệm rằng họ tồn tại là nhờ có một cơ thể.”

 

Nếu không có cơ thể thì họ không tồn tại. Họ bám vào ý niệm rằng họ tồn tại vì có thân xác.

 

Xin lỗi nếu tôi có lặp lại như… nấu đi nấu lại món canh, nhưng tôi nhớ lại trải nghiệm của chính tôi: tôi không có cơ thể. Tức là, tôi không hề có sự bám víu vào thân xác. Nó là như vậy đó. Không cần phải bám chấp vào cơ thể. Bạn không phải là cái này. Bạn còn hơn thế rất nhiều. Bạn… bạn là tất cả.

 

Gosia nói ở đây: “Bạn đã nói rằng một số người ở lại đó và không thể rời đi. Họ tạo thành các nhóm, các ‘gia tộc’.

 

Mọi người phải xem lại các buổi phát trực tiếp trước đó. À, nhân tiện, tôi định đăng một video hôm nay, tôi đã chia nó thành hai phần, nhưng máy xử lý quá lâu. Video sẽ được đăng vào ngày mai, vì nếu không thì hôm nay tôi không thể làm trực tiếp được.

 

Gosia tiếp tục: “Bạn nói rằng một số người ở lại đó và không thể ra ngoài, họ hình thành các nhóm, v.v. Nhưng đồng thời, họ cũng đã có hàng ngàn lần đầu thai trước đó rồi, đúng không? Và họ cũng sẽ còn có sau này nữa.”

 

Vậy thì, theo cách nào mà họ lại ‘ở lại đó’, nếu về mặt lý thuyết họ có rất nhiều kiếp sống?

 

Không chỉ có trường hợp đó đâu. Rồi, và ở đây Swaruu nói như sau: “Tại sao họ lại ở lại đó? Đơn giản thôi. Vì họ muốn. Và họ muốn như vậy bởi vì đó là thứ duy nhất họ biết.”

 

Chỉ có vậy thôi. Họ không biết gì khác ngoài điều đó.

 

Hãy tưởng tượng đi, mọi người. Khi tôi xem lại đoạn này, tôi nghĩ: “Trời ơi, xin lỗi vì nói thô một chút.” Tôi tự hỏi, vậy những người không tin vào các hành tinh khác, không tin vào sự sống ngoài Trái Đất, thì chuyện gì sẽ xảy ra với họ? Thì họ sẽ đầu thai trở lại vào thứ duy nhất tồn tại đối với họ - Trái Đất - Gaia. Và họ lại quay về đây để tiếp tục trải qua đau khổ. Họ sẽ trải qua bất cứ điều gì.

 

Có những người sống trên Trái Đất rất ổn, có một cuộc sống rất tuyệt vời. Nhưng cũng có những người sống một cuộc đời đầy bất định. Và nhất là nếu bạn tin rằng không có hành tinh nào khác và không có sự sống ngoài Trái Đất, thì bạn lại quay về Trái Đất. Bởi vì khi bạn rời khỏi thân xác, đối với bạn không hề có “bên kia”, không có gì khác cả.

 

Và bạn lại quay về Trái Đất, nơi sẽ “dang rộng vòng tay đón bạn”. Nhưng không phải Trái Đất như vốn có, mà là tất cả những kẻ muốn bạn ở lại đây để có thể vắt kiệt năng lượng của bạn. Nhờ vậy, họ cung cấp năng lượng cho những thực thể đang giữ họ bị mắc kẹt theo chu kỳ trên Trái Đất.

 

Rồi, mình tiếp tục, nếu không thì không bao giờ xong được.

 

Và Gosia nói: “Nhưng họ đã có các kiếp sống trước đó rồi, họ biết những lựa chọn khác mà.” - Câu hỏi hay đó.

 

Và Swaruu trả lời: “Đúng vậy, nhưng vì họ vẫn đang ở bên trong ma trận 3D, ngay cả khi đã chết, họ vẫn chỉ nhớ những gì họ nhớ khi còn sống. Một số thì rời đi, nhưng đa số có những sự bám chấp rất lớn, và chính những bám chấp đó neo họ lại ở đó. Họ bị neo lại và tiếp tục ở trong 3D.”

 

Rồi. Gosia nói: “Vậy là trí nhớ của họ không được kích hoạt. Họ đang ở trong ma trận, trí nhớ của họ không được kích hoạt vì họ vẫn chưa ra tới 5D. Tôi hiểu rồi.”

 

Đúng vậy. Swaruu sẽ nói rõ hơn ở phần sau. Swaruu sẽ nói rằng có tấm màn quên lãng. Bạn vẫn còn ở dưới tấm màn quên lãng đó, nên không nhớ gì cả. Đúng, vẫn là tấm màn quên lãng. Nhưng khi bạn rời khỏi thân xác, bạn chính là những ý niệm của bạn. Bạn là những ý niệm của chính mình. Nếu bạn khép kín, thì bạn khép kín. Không nhớ gì hết.

 

Ví dụ, tôi nhớ Aneeka từng nói rằng điều duy nhất cô ấy nhớ là mình là người Taygetan… nhưng cô ấy không nhớ những gì đã trải qua. Cô ấy chỉ nhớ rằng mình là Taygetan, chỉ có điều đó trong đầu, chứ không nhớ thêm gì nữa, theo như tôi nhớ. Trong khi những người khác thì nhớ được rất nhiều kiếp sống hơn.

 

Và cũng đã nói rồi: việc bạn nhớ được kiếp sống trước ở đây không có nghĩa là bạn có ý thức cao hơn người khác. Không phải vậy. Ý thức không được đo bằng ký ức. Nó không vận hành theo cách đó. Mọi người phải xem lại các buổi trực tiếp trước.

 

Rồi, câu hỏi của khán giả: “Vậy tại sao, thay vì nhập thể lại vào 3D, vào một người sống khác, thì những người biết rằng mình đã chết lại ở lại đó?” Bởi vì có những người biết rõ là mình đã chết. Ví dụ, họ hút năng lượng của trẻ em. Bạn đã nói vậy. “Để làm gì? Tại sao không đơn giản là đầu thai trở lại?”

 

Và Swaruu trả lời như sau. Giờ tôi đọc cho mọi người nghe. Câu trả lời là: “Vì họ quá bám chấp và không muốn rút lui về trạng thái giữa các kiếp sống để nghỉ ngơi. Họ không muốn. Họ chỉ muốn ở lại đó. Việc tồn tại như vậy - không thân xác, ký sinh - làm họ cảm thấy thỏa mãn.” - Nghe cho rõ nha, nó làm họ cảm thấy thỏa mãn.

 

Và Gosia lại hỏi: “Nhưng rồi ở một thời điểm nào đó họ cũng sẽ đầu thai trở lại, vì tất cả chúng ta đều có nhiều kiếp sống, đúng không?”

 

Ừ, tất cả chúng ta đều có nhiều kiếp sống. Rồi đến một lúc nào đó họ cũng sẽ đầu thai. Và câu trả lời là: “Đúng vậy, đến một lúc nào đó họ sẽ đầu thai.”

 

Rồi, một câu hỏi khác của Gosia: “Vậy các bạn làm gì với người chết?”

 

Và Swaruu nói: “Họ được quấn bằng vải lanh hoặc bông, bằng dây hữu cơ, và được chôn sâu xuống đất, trong tự nhiên.”

 

Và ở đây tôi đặt ra một câu hỏi rất thú vị - câu này là của tôi: “Khi chúng ta đầu thai, chúng ta có giữ lại đặc điểm thể chất nào của cơ thể trước đó không?”

 

Bởi vì không có nghĩa là khi bạn đầu thai, bạn luôn luôn có cùng một cơ thể. Không phải vậy. Hôm nay bạn sinh ra ở châu Âu, ngày mai bạn có thể sinh ra ở châu Phi, châu Mỹ, châu Á, hoặc thậm chí ngoài hành tinh. Bạn có thể nhập thể ở bất cứ đâu bạn tương thích. Tức là bạn sẽ không có cùng một thân xác.

 

Và Swaruu trả lời như sau. Nghe rất thú vị đó, mọi người. Có ai trong số các bạn có vết bớt trên người không? Một nốt ruồi, một vết đen lớn, một hình dạng lạ trên da? Hay gì đó trên đầu? Nếu có, để lại trong phần bình luận, tôi sẽ đọc.

 

Nghe Swaruu nói nè: “Điều đó xảy ra là do sự bám chấp và do những ý niệm còn sót lại. Vì vậy, nhiều người đầu thai với vết thương đã giết chết họ trong kiếp sống trước, có thể là một vùng da lạ, một vùng mất màu, một vết bớt, hoặc một dị dạng ở hộp sọ, những thứ như vậy.”

 

Nhưng đó là ý niệm, là ký ức được phản chiếu. Vì trong những khoảnh khắc cuối cùng, sự chú tâm dồn rất mạnh vào vết thương chí mạng, nên khi đầu thai, người đó mang theo ý niệm muốn “giữ lại” hay “xử lý” thứ chưa được chữa lành vì nó đã gây ra cái chết. Và thế là nó biểu hiện ra trên cơ thể mới.”

 

Hãy tưởng tượng đi: chính bạn là người tạo ra điều đó trên cơ thể mới. Ví dụ, giả sử có ai đó đâm bạn từ phía sau bằng một cây giáo - vì có rất nhiều người phản bội - bạn bị đâm sau lưng và rời khỏi thân xác. Thì nếu bạn sinh ra lại ở châu Âu chẳng hạn, bạn có thể có một vết bớt ở phía sau lưng. Hiểu ý tôi không? Sinh ra ở châu Mỹ cũng vậy thôi.

 

Để coi khán giả nói gì.

 

À, Francés nói là có vết bớt. Rồi. Còn tôi thì không có vết bớt nào cả, cũng không có dị tật gì, không có gì hết. Không, không có gì cả.

 

Có phải điều quan trọng là giây phút cuối cùng không?

 

Thì không hẳn là giây cuối cùng. Điều quan trọng là nơi bạn đặt sự chú tâm của mình trong giây cuối cùng. Bạn có thể sắp rời khỏi thân xác ở bất cứ đâu. Ví dụ, các cơ quan bắt đầu suy yếu do tuổi già, cơ thể xuống cấp, và thế thôi. Không có gì cả. Không phải cứ gan, phổi hay tim đau là bạn sẽ sinh ra với dị dạng. Tôi không tin vậy. Tôi nghĩ phải là một điều gì đó mang tính bạo lực. Và tất nhiên, còn phải xem đó là loại bạo lực nào.

 

Ví dụ, nếu ai đó chết vì bị treo cổ và họ đặt toàn bộ sự chú tâm vào đó, thì có thể họ sẽ có dấu vết ở vùng cổ. Bởi vì chết treo cổ không phải là một cái chết “bình thường”.

 

Rồi, câu hỏi: “Trong trường hợp của song sinh…” Có ai là song sinh ở đây không? Nếu có, để lại trong phần bình luận nha.

 

Tôi có một người bạn là song sinh, à không, là cặp song sinh. Không biết có đang xem tôi ở đây không nữa. Họ là song sinh giống hệt nhau. Thật ra, mỗi khi họ đi làm thủ tục hành chính ở Generalitat de Catalunya (Chính quyền vùng Catalonia), mà tôi nói thật là nếu là tôi thì tôi cũng làm vậy, thì một người có thể giả làm người kia.

 

Ví dụ: “Hôm nay tôi không đi được, bạn đi thay tôi nha”, thế là xong. Không sao hết. Người ta không nhận ra đâu, không nhận ra thật, và họ làm thủ tục, thi cử, giấy tờ… người này đi thay người kia, hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi nói thật, tôi mà trong trường hợp đó thì tôi cũng là người đầu tiên làm như vậy.

 

Hai người đó sống chung một nhà, sống cùng nhau, giống như là một ý thức duy nhất vậy, rất là đặc biệt. Nó có tên gọi gì đó cho kiểu song sinh này, tôi không nhớ rõ. Tức là có song sinh bình thường, rồi có loại song sinh y hệt nhau hoàn toàn, rất khó phân biệt ai là ai. Cùng chiều cao, cùng đôi mắt, cùng mọi thứ. Trong trường hợp này, hai người đều tóc vàng, mắt xanh, rất đẹp. Mà với độ tuổi hiện tại của họ, thân thể vẫn như thiếu nữ mười mấy tuổi vậy. Và họ là song sinh giống hệt tuyệt đối. Đúng là chuyện đời kỳ lạ thiệt, mọi người ha.

 

Và câu hỏi được đặt ra là: “Trong trường hợp của song sinh, khi họ đi qua quá trình chuyển tiếp của cõi trung giới, liệu mỗi người vẫn giữ được cá tính riêng, hay họ sẽ trở thành một ý thức duy nhất?”

 

Swaruu sẽ trả lời ở đây, và câu trả lời rất thú vị. Cô ấy nói: “Tùy từng trường hợp. Mọi thứ diễn ra dựa trên mức độ bám chấp giữa hai người song sinh trong lúc còn sống, tức là mức độ gắn bó của họ với nhau.” - Vì vậy tôi mới nói lúc nãy là hai người này sống chung.

 

Swaruu nói: “Nếu họ tách rời nhau nhiều, thì họ sẽ là hai linh hồn riêng biệt. Ví dụ, một người sống ở châu Âu, người kia sống ở châu Mỹ, cách xa nhau rất nhiều, thì họ sẽ là hai linh hồn, hai ý thức chị em. Nhưng nếu họ rất bám chấp vào nhau, lúc nào cũng tìm nhau, không rời nhau, có sự gắn bó rất mạnh, thì khi rời khỏi thân xác, họ sẽ hợp lại thành một linh hồn duy nhất. Nếu lúc nào cũng ở bên nhau, thì khi ra ngoài, họ sẽ trở thành một linh hồn.”

 

Và nghe kỹ nè, điều này rất hay. Điều này cũng xảy ra với ai nữa, mọi người biết không? – “Nó cũng xảy ra với những người yêu nhau.” -  “Nửa kia” đó. Hai nửa ghép lại thành một. Mọi người biết cái đó gọi là gì không? Những người yêu nhau, “nửa kia” đó. Nó có tên gọi hẳn hoi, không chỉ là “nửa kia” đâu. Khi bạn nhìn thấy một người nào đó, có một sự kết nối liền, rồi dính luôn. Từ đó gọi là gì nhỉ? Tôi quên mất từ đó rồi.

 

À, có người nói rồi. Linh hồn song sinh. Đúng rồi. Linh hồn song sinh. Chính xác. Cuối cùng thì linh hồn song sinh sẽ trở thành một linh hồn duy nhất, rất thú vị. Khi bạn gặp người đó, bạn nói: “Trời ơi, từ đây là không quay đầu lại nữa.” Linh hồn song sinh đó.

 

Để lại trong phần bình luận nha, nếu bạn đã tìm thấy linh hồn song sinh của mình rồi. Tham gia cho vui. Hoặc nói là: “Chưa, tôi chưa tìm thấy.” Còn ai tìm thấy rồi thì nói là đã tìm thấy. Linh hồn song sinh.

 

Rồi, câu hỏi quan trọng: “Tại sao chúng ta lại sợ cái chết?”

 

Câu hỏi này rất hay. Tại sao chúng ta sợ cái chết?

 

Giáo hội Công giáo hay Cơ Đốc giáo trước đây từng chấp nhận đầu thai. Họ chấp nhận cho tới tận thời Trung Cổ, khoảng năm 800. Chính vào thời điểm đó, giới giáo sĩ cấp cao, Vatican, đã quyết định thay đổi các khái niệm xoay quanh đầu thai.”

 

Tại sao? Bởi vì khi họ bóc lột người dân một cách cực kỳ tàn nhẫn, trên mọi phương diện, thì người dân bình thường bắt đầu tự sát với số lượng rất lớn. Thế là họ đưa ra khái niệm không có đầu thai.”

 

Mọi người thấy họ ác cỡ nào chưa?

 

Và họ còn áp đặt hình phạt cực đoan cho những ai làm điều đó.”

 

Tôi nhắc lại: “Hình phạt cực đoan, coi đó là tội trọng, không thể cứu rỗi, và họ sẽ đi đâu? Đi thẳng xuống địa ngục.”

 

Điều đó có nghĩa là gì? Thời đó, những gì họ nói ra đều như lời thánh. Nếu bạn không nghe theo, bạn xuống địa ngục. Mà lúc đó, dân chúng thì nói chung là không có nhiều học vấn, nên tin răm rắp những gì đến từ các phương tiện chính thức và chính quyền - rất giống với những gì đang xảy ra ngày nay.

 

Họ nói: “Nếu mày không nghe tao, mày xuống địa ngục.” Mọi người tưởng tượng được quyền lực của họ lúc đó lớn cỡ nào không? Và dân thì tin. Thành ra lúc đó đủ thứ chuyện xảy ra. Với cái trò: “Nếu mày không làm theo ý tao, mày xuống địa ngục.” Tưởng tượng ra đủ mọi thứ luôn.

 

Swaruu tiếp tục nói: “Như bạn có thể tưởng tượng, việc khiến con người tin rằng chỉ có một kiếp sống duy nhất sẽ đẩy họ vào trạng thái căng thẳng và sợ hãi khủng khiếp.  Và đó chính là điều họ muốn. Thật ra chuyện này mình nói hoài rồi. Tất cả những người đó, kể cả chính trị gia, chỉ gieo rắc nỗi sợ: sợ, sợ, sợ, và thêm sợ.”

 

Lấy ví dụ ở Tây Ban Nha hiện nay, cái vụ… tôi không nhớ tên, cái vụ đèn hiệu hay gì đó, mà ông kia nói sẽ cấm người dân vào thành phố, kể cả bằng xe điện. Chính miệng ổng nói đó. Nghe cho kỹ nè. Ổng nói: “Các người sẽ phải đi tàu, xe công cộng, taxi…” rồi không biết có những lợi ích mờ ám gì đằng sau đó, nhắc tới mấy cái tên công ty rất mờ ám.

 

Ổng bảo là phải dùng phương tiện công cộng, nếu không là coi như xong. Trong khi đó, sắp tới còn có đình công của lái tàu, vì trong tháng này đã có hai người - hay nhiều hơn, tôi không chắc - lái tàu đã tử vong. Chưa kể những người chết khác vì tham nhũng. Nhìn từ bên ngoài Tây Ban Nha, mọi thứ thật sự thảm họa.

 

Ở đây, người ta hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra ở Tây Ban Nha với hệ thống tàu hỏa vậy?”

 

Nhưng họ không biết rằng thứ đang diễn ra ở đó là tham nhũng, hoàn toàn không vì người dân. Có cái gọi là “ăn phần trăm”, hay ở Mỹ Latinh gọi là “mordida”. Không biết ở Mexico hay khắp châu Mỹ có không. “Mordida” nghĩa là sao? Là thế này: bạn muốn xây một con đường cao tốc, thì chính trị gia nói: “Được thôi, anh xây đi, nhưng vì cái mặt dày như chì của tôi đây, tôi sẽ lấy… như ông chủ tịch cũ của Catalonia từng nói đó, 7%.”

 

Và nghe cho rõ nè: 7% cộng thêm thuế VAT. Trời ơi, cái mặt dày cỡ nào. 7% cộng thêm VAT. Và không có chuyện gì xảy ra hết. Thậm chí ổng còn chưa từng bị xét xử. Nhưng bạn thử vi phạm một lỗi nhỏ coi, là họ xử bạn tơi bời.

 

Thật sự là kinh khủng những gì đang xảy ra. Kinh khủng. Và người dân thì cứ chấp nhận, chấp nhận. Cho tới một ngày nào đó, nó sẽ nổ tung. Người ta nói là không. Thôi, tôi không nói thêm. Tôi chỉ nói những gì người ta đang bàn ở đây, ở Phần Lan, về chuyện đang xảy ra. Tôi không biết. Tôi không có TV. Nhưng nghe thôi cũng đã thấy điên rồ rồi.

 

Và nhìn cho kỹ nè: họ đẩy con người vào căng thẳng và nỗi sợ khủng khiếp, y như những gì họ luôn muốn. Hiện giờ cũng vậy. Người ta sợ hãi và căng thẳng chỉ vì chuyện tàu xe. Phương tiện công cộng, ví dụ như ở Catalonia, tôi nghĩ là hệ thống Rodalies đã gần như đóng cửa rồi, không còn tàu chạy vì đường ray xuống cấp trầm trọng. Thật sự là khó tin.

 

Trời ơi, đúng là không thể tin nổi. Họ nhét vào đầu con người sự căng thẳng và nỗi sợ, và đó luôn luôn là thứ họ khao khát.

 

Chúng ta cũng có thể lần theo bối cảnh lịch sử của nỗi sợ cái chết thông qua sự ra đời của chủ nghĩa duy vật. Mặc dù nó có gốc rễ từ Hy Lạp cổ đại, nhưng nó thực sự hình thành mạnh mẽ trong thời kỳ cơ học Newton.”

 

Và mọi người chú ý kỹ nha, đoạn này rất quan trọng, vì đây chính là điều đang xảy ra cho tới ngày hôm nay. Người ta thường tỏ ra sốc khi suốt 8 năm nay chúng tôi nói rằng tâm trí là sản phẩm của ý thức, chứ ý thức không phải là sản phẩm của tâm trí.

 

Như mọi người đã biết, thế giới này đang bị đảo ngược hoàn toàn, mọi thứ đều ngược đời. Vậy thì trên Trái Đất, chuyện gì đang xảy ra? Đây, để tôi nói rõ cho mọi người thấy.

 

Dù có gốc rễ từ Hy Lạp cổ đại, nhưng chủ nghĩa này thực sự bùng nổ trong thời kỳ cơ học Newton, nơi mà vũ trụ bị đồng nhất với vật chất. Nó có ba đặc điểm cốt lõi:

 

Thứ nhất: chủ nghĩa duy vật.

Thứ hai: chủ nghĩa giản lược.

Thứ ba: chủ nghĩa tất định.”

 

Chủ nghĩa duy vật có nghĩa là không tồn tại thế giới tinh thần. Tất cả đều là vật chất. Vật chất, đai ốc, ốc vít, thứ gì tôi nhìn thấy được thì mới tin. Cái câu “không thấy thì không tin” chính là câu cửa miệng của chủ nghĩa duy vật.

 

Tiếp theo là chủ nghĩa giản lược: để hiểu một thứ gì đó, họ phải phân tích nó bằng cách chia nhỏ thành các bộ phận. Ví dụ, để hiểu một con ếch sống như thế nào, họ phải mổ xẻ con ếch ra: chỗ này, chỗ kia, chỗ nọ. Nhưng bằng cách đó, họ sẽ không bao giờ biết được con ếch đã kêu như thế nào, đã tương tác ra sao. Bạn hiểu ý tôi không? Đó chính là giản lược.

 

Và cuối cùng là chủ nghĩa định mệnh: mọi thứ đều do nguyên nhân bên ngoài bạn gây ra. Tức là lỗi luôn là của người khác. Không phải lỗi của tôi. Là lỗi của người khác. Nhưng không - bạn là người tạo ra thực tại của mình, mọi thứ đều bắt nguồn từ bạn. Không phải do một thế lực hay một nguyên nhân bên ngoài nào cả.

 

Với những khái niệm này, tâm trí và ý thức được xem là kết quả của vật chất, cụ thể là kết quả của các quá trình thần kinh. Nghĩa là thông qua vật chất, thông qua các quá trình hóa học và điện học của não bộ, thì ý thức và tâm trí được “sản sinh”.

 

Và từ đó, những thực tại khác bị loại bỏ hoàn toàn. Vấn đề lớn ở đây là: bất cứ thứ gì không nằm trong khuôn khổ của chủ nghĩa duy vật Newton - thì đều bị loại bỏ vì không thể kiểm chứng bằng phương pháp khoa học. Nghĩa là tất cả những gì nằm ngoài ba thứ vớ vẩn đó - như ý thức, tâm trí, và toàn bộ phần còn lại - đều bị xem là không tồn tại.”

 

Chính vì vậy, khoa học trên Trái Đất, theo quan điểm của chúng tôi và của nhiều chủng loài khác, được xem như một tôn giáo nữa, bởi vì nó mang tính giáo điều.”

 

Swaruu tiếp tục nói: “Vấn đề của tôn giáo khoa học mang tính giáo điều không chỉ dừng lại ở việc không thể kiểm chứng những gì không nằm trong 3D, mà còn ở chỗ nó chấp nhận những lý thuyết vốn dĩ cũng không hề có giá trị khoa học, ngay cả khi xét theo chính các quy tắc kiểm chứng và chấp nhận của khoa học Trái Đất.

 

Ví dụ điển hình là thuyết Darwin, thuyết tiến hóa của các loài, hoặc thuyết tương đối của Einstein. Cả hai lý thuyết này đều là nền tảng của xã hội ma trận, nhưng không cái nào đáp ứng được các tiêu chuẩn mà chính khoa học Trái Đất đặt ra. Do đó, chúng là những lý thuyết chưa được chứng minh, nhưng lại được coi như những quy luật bất biến.”

 

Thành ra, mọi người nhìn đi, đây chính là lời giải thích cho vì sao chúng ta sợ cái chết.

 

Sau phần dẫn nhập khá dài này, ta thấy rằng nỗi sợ cái chết - và niềm tin rằng sau khi chết thì không còn gì cả, rằng ta quay về hư vô, bóng tối, vô thức, sự hủy diệt của bản ngã - chỉ là một niềm tin, không hề có bất kỳ giá trị khoa học nào.”

 

Swaruu tiếp tục: “Nỗi sợ cái chết cũng xuất phát một cách logic từ sự quên lãng, tức là tấm màn quên lãng. Và điều này rất quan trọng, mọi người nhớ ghi lại: tấm màn quên lãng chỉ tồn tại trên Trái Đất.”

 

Đúng như Baru đã nói: chỉ riêng Trái Đất mới có tấm màn quên lãng.

 

Thật ra, nếu giả sử địa ngục có tồn tại, thì trong toàn bộ vũ trụ này, thứ giống địa ngục nhất chính là hành tinh Trái Đất. Nó là nơi giống địa ngục nhất. Đúng là sẽ có những người không trải nghiệm một số thứ, hiểu ý tôi không? Nhưng cũng có rất nhiều người, qua những gì tôi thấy trên tin tức, đang sống trong những địa ngục thật sự.

 

Và điều này chỉ có thể được trải nghiệm trên Trái Đất.

 

Tôi nhắc lại: tấm màn quên lãng chỉ tồn tại trên Trái Đất. Và hãy chú ý kỹ điều này: “Các thực thể mang xu hướng tiêu cực đã lợi dụng đặc tính này của 3D để tạo ra nhiều nỗi sợ hơn.

 

Đối với các chủng loài khác, và nhiều chủng loài như Centauri - những chủng loài giống con người Trái Đất 100% về mặt di truyền - thì không thể nào phủ nhận được sự tồn tại của đầu thai, cũng như sự sống hay sự tồn tại của ý thức trong cõi giữa các kiếp sống.”

 

Một lần nữa, mọi người chú ý kỹ nha, đoạn này rất thú vị.

 

Thực ra, đối với tầng 3D thì gần như không thể kiểm chứng trực tiếp được những điều này. Và đó là việc của mỗi người, của từng người trong các bạn - tự mình tìm kiếm và ghép tất cả các mảnh lại với nhau. Điều quan trọng là tự mình gánh lấy trách nhiệm quyết định xem mình sẽ tin vào điều gì.

 

Các bạn phải tự quyết định. Chính bạn là người quyết định bạn sẽ tin cái gì. Bạn tin vào mớ lý thuyết của Newton, Darwin, rồi cả cái đám ở Davos bây giờ chỉ suốt ngày lừa người ta hay sao? Giờ thì họ không thèm giấu nữa, không giấu gì nữa đâu. Họ công khai nói luôn là người ta không còn nghe lời họ nữa, nên họ sẽ phải “áp dụng những biện pháp khác”, phải xem xét lại cách mà giới tinh hoa sẽ đối xử với nhân loại, vì bây giờ chẳng còn ai nghe họ nữa cả. Trời ơi, tình hình đúng là loạn thật.

 

Nghe kỹ điều này nha, rất nặng đô.

 

Con người trong 3D - rất nhiều, nếu không muốn nói là đa số - vẫn đang vận hành bằng những ý niệm mang đậm trạng thái 2D, chứ không phải 4D hay 5D gì hết, mà là 2D. Đó là trạng thái tâm trí.

 

Đặc trưng chính của 2D là tính nhị nguyên. Những người đang ở trạng thái tiến hóa linh hồn còn khá nguyên thủy chỉ nghĩ tới ba thứ. Nhớ cho kỹ nha:

 

Cái đó có ăn được không?

 

Cái đó có ăn thịt tôi không?

 

Tôi có thể giao phối với cái đó không?”

 

Nghe mà sốc đúng không? Đó chính là tư duy 2D.

 

Và điều quan trọng là: chính kiểu tư duy này giữ cho phần lớn con người trong 3D ở trạng thái báo động liên tục, trong sợ hãi, luôn cảm thấy mọi thứ đều đang tấn công mình và mình phải sống sót, phải sống sót để truyền gen cho thế hệ sau, tức là phải sinh sản để để lại gen cho đời sau.”

 

Một lần nữa: việc tin vào điều gì là trách nhiệm của mỗi người. Nhưng có một sự đồng thuận hoàn toàn ở các tầng 4D, 5D và cao hơn nữa rằng: Cái chết không tồn tại. Chỉ có cái chết của cơ thể.”

 

Bạn không phải là cơ thể này. Bạn còn hơn thế rất nhiều.

 

Swaruu tiếp tục nói rằng: “Việc rời khỏi cơ thể là rất dễ. Người ta nói nó giống như bước ra khỏi một chiếc xe, ngay cả trong những vụ tai nạn rất nghiêm trọng. Khi mức độ đau vượt qua một ngưỡng nhất định - ngưỡng này đã được chính bản thể đó thiết lập trước khi nhập thể - thì ý thức sẽ rời khỏi cơ thể, và người đó chỉ nhìn thấy vụ tai nạn kinh hoàng từ bên ngoài, như một khán giả.”

 

Trước khi nhập thể, ngưỡng đó đã được định sẵn. Khi vượt ngưỡng, ý thức thoát ra, và chỉ quan sát cảnh tai nạn từ bên ngoài.

 

Thực tế là có rất nhiều người khi gặp tai nạn và thoát ra khỏi cơ thể thì không nhận ra mình. Họ thấy có một thân xác nằm đó, nhưng không nhận ra đó là mình. Rồi sau đó mới thốt lên: “Ủa, chuyện gì đang xảy ra vậy? Trời, đó là tôi sao?”

 

 

---------

 

 

Cảm ơn mọi người đã ở đây. Xin mọi người đặt câu hỏi viết hoa cho dễ đọc nha.

 

Boutiqueveggie: “Những ‘cấy ghép’ về việc kết hôn và lập gia đình….”

 

Cái đó thì tôi không biết chắc, nhưng đúng là trong một video khác - à không, trong một chương trình khác - chúng ta sẽ nói về các cấy ghép ở cõi trung giới.

 

Thật ra thì, để tôi nói nè. Tất cả bạn bè của tôi ở Barcelona, trừ một người, đều đã kết hôn. Tất cả đều có con. Chỉ trừ một người. Người đó thì sống với bạn đời của mình - bạn gái từ hồi nào tới giờ - hình như cuối cùng cũng cưới rồi, tôi nghĩ là vậy. Nhưng không có con. Không, họ không muốn có con.

 

Những người khác thì có ba con, có người có một con. Và tôi nhớ có lần một người - tôi không nói là ai - nói với tôi: “Trời ơi, biết vậy thì tao đã không sinh con.”

Tôi hỏi: “Ủa, có ai ép mày đâu?”

Ảnh nói: “Ừ, nhưng ai cũng làm vậy mà.”

 

Đó. Không ai ép bạn phải sinh con, nhưng xã hội cứ ngầm nói rằng: tới độ tuổi đó thì phải cưới, tới độ tuổi kia thì phải sinh con, rồi trước đó thì phải gánh nợ mua nhà, không biết làm sao cho nổi. Tức là bạn bước vào Ma Trận.

 

Rồi tới một lúc, bạn bị đặt lên “đường ray” luôn. Vì bạn có cái gì ta? Không hẳn là “nghĩa vụ”, nhưng gần giống vậy. Thôi thì gọi là nghĩa vụ cho dễ hiểu.

 

Bạn có nghĩa vụ trả nợ nhà. Có thể con bạn đã lớn, nhưng cũng có người con chưa lớn. Và rồi bạn không còn sống cuộc đời của mình nữa, mà đang sống cuộc đời của người khác. Bạn không còn thời gian cho bản thân.

 

Tôi thì có rất nhiều thời gian cho tôi. Rất nhiều. Và đôi khi tôi nghĩ: “Trời, nếu giờ mình có một người yêu ở Phần Lan thì sao?”

 

Thì nó sẽ lấy của tôi cái gì? Thời gian. Rất nhiều thời gian.

Bởi vì nếu người ta thấy bạn suốt ngày dán mắt vào máy tính, thì họ sẽ… cho bạn đi chỗ khác liền. Trừ khi bạn gặp được những người phụ nữ rất tự do, mà ở đây có đó, có thật. Những người rất rõ ràng.

 

Kiểu như: “Ừ, được. Hôm nay sao? À, tôi ghé nhà anh chút rồi tôi về. Gọn lẹ thôi.” Không ràng buộc gì hết. Mỗi người sống cuộc đời của mình. Ở đây có những mối quan hệ như vậy thật. Và họ nói thẳng: “Tôi không muốn gì nghiêm túc.”

 

Vậy là xong. Bạn sống đời bạn, tôi sống đời tôi. Một kiểu quan hệ mở hơn, nhẹ hơn, không bị trói buộc. Bạn hiểu ý tôi không?

 

francesc: “Tôi chọn trải nghiệm hôn nhân, nhưng không cần con cái.”

Ừ, không sao hết. Tôi không nói là ai phải làm gì. Mỗi người làm điều họ muốn. Tôi chỉ đang nói về bản thân tôi thôi.

 

Và nhân tiện, tôi nói thêm nè: tôi không có một người bạn nào đã ly hôn. Không một ai.

 

Ờ thì, tất cả họ đều khá là “cổ điển”, nói vậy cho dễ hiểu. Không một người bạn nào của tôi bị ly hôn. Tất cả đều ở với cùng một người phụ nữ mà họ đã quen. Tất nhiên không phải là mối quan hệ đầu tiên, vì ai cũng từng quen nhiều cô khác, nhưng tới một thời điểm nào đó thì họ chọn một người và dừng lại ở đó, vậy thôi. Và họ sống ổn. Sống rất ổn.

 

Bây giờ thì tôi đoán là có rất nhiều người ly hôn. Và khi chuyện đó xảy ra thì sao? Nếu bạn có con và đã ly hôn, tùy vào độ tuổi của mấy đứa nhỏ, thì nếu bạn là người có trách nhiệm, nào là phải trả tiền nuôi con, chia đôi đủ thứ, rồi đủ loại “chuyện trên trời dưới đất”. Nghe thì nói vậy thôi. Nhưng thử tưởng tượng coi: bạn có một căn nhà, rồi bị lấy mất nhà, mất đủ thứ, xin lỗi vì nói thẳng, quay lưng lại là một mình trơ trọi. Mọi người hiểu ý tôi không?

 

Chuyện đời thì đủ kiểu. Tôi cũng không đi soi mói đời tư của người khác. Nhưng trong số bạn bè của tôi, không có ai ly hôn hết. Không một ai.

 

Mọi chuyện là vậy đó, mọi người. Còn chuyện hôn nhân có phải là nô lệ hay không? Tôi nghĩ là… cũng có thể. Thử tưởng tượng đi. Lúc đó cuộc đời không còn là của bạn nữa. Nhất là nếu bạn có ba đứa con. Ba đứa nha. Mà nếu còn sống trong một căn nhà nhỏ nữa thì… thôi, tôi không tưởng tượng nổi. Tôi không thấy mình trong hoàn cảnh đó. Không, không, không.

 

Rồi khi có con, bạn phải đi chơi với con, phải lo đủ thứ, phải đi với vợ, phải “hoàn thành trách nhiệm với vợ”, mọi người hiểu tôi nói gì rồi đó. Người ta nói 50% của một mối quan hệ là chuyện đó, 50% còn lại là chung sống. Nếu một trong hai phần trục trặc, thì mối quan hệ sớm muộn cũng tan vỡ.

 

Có phải tôi kỳ quặc không? - Không, tôi không kỳ quặc.

 

Và còn một điều rất quan trọng nữa: có nhiều người không biết sống một mình. Đó là chuyện khác nữa. Người ta hay nói: “Rồi già đi, ai chăm sóc cho mày?”

Ai chăm sóc tôi? Bạn nghĩ tôi là đồ ngốc hay sao?

 

Tôi thuộc kiểu người nghĩ rằng: “Nếu bệnh thì bệnh, nếu tới lúc chết thì chết, tôi không vấn đề gì.”

 

À, tiện nói luôn, ở Thụy Điển - nói vui thôi - có rất nhiều người rời khỏi thân xác một mình trong nhà vì tuổi già. Có bình thường không? Tôi không biết. Đó là cách xã hội được tổ chức như vậy. Nhiều người chết một mình, rồi người ta nói “trời ơi, tội nghiệp quá”. Nhưng biết đâu ở một mình còn hơn là ở chung với người không phù hợp, đúng không? Tôi nghĩ vậy. Ở một mình, vậy thôi.

 

Tôi nói thật, tôi luôn cảm thấy mình như đến từ một hành tinh khác. Hoàn toàn khác. Hành tinh nào thì tôi không biết. Nhưng là một nơi khác. Một xã hội mang tính toàn thể, hài hòa.

 

Dĩ nhiên, cũng có những chương trình nghị sự - vì mọi thứ đều là chương trình nghị sự, và đa phần đều chống lại nhân loại - có những chương trình đang cổ vũ đàn ông sống một mình. Nhưng với tôi thì không cần ai cổ vũ hết. Tôi sống một mình vì tôi muốn. À, hiện tại thì tôi sống chung nhà với chị tôi, mỗi người một đầu nhà, nhưng tôi thích sống một mình. Một mình thật sự. Sáng dậy không ai nói gì. Mọi người có biết cảm giác đó không?

 

Không phải là phóng đại đâu. Bạn dậy lúc nào bạn muốn, ngủ lúc nào bạn muốn, ăn lúc nào bạn muốn, làm gì cũng theo nhịp của bạn. Người ta nói phải theo giờ giấc. Giờ giấc là của Ma Trận, nên mới có đồng hồ. Tôi thì không đeo đồng hồ, không đeo nhẫn, không gì hết.

 

Ở đây người ta hay nói: “Giờ này là giờ ăn.” Không, không, không. Tôi không có giờ giấc. Tất nhiên bây giờ tôi sống chung với chị tôi thì có sinh hoạt chung, nhưng khi sống một mình thì tôi không theo bất kỳ lịch nào. Không thích nghe ai nói gì hết.

 

francesc: “Sống chung với hai người phụ nữ thì sao?”

Ừ, chắc cũng không tệ. Nhưng thôi, quay lại chủ đề. Một mối quan hệ, nhớ kỹ nha, 50% là chuyện kia, cái mà không tiện nói thẳng vì có thể có người nhỏ tuổi đang nghe, và 50% còn lại là chung sống. Một trong hai không ổn là mối quan hệ gãy liền.

 

Bây giờ tưởng tượng sống với hai người phụ nữ đi. Bạn phải lo cho cả hai, rồi còn chuyện ghen tuông giữa họ nữa. Hiểu không? Nhưng thôi, ai muốn sao thì làm vậy. Ở với hai người, mười người, cũng không phải chuyện của tôi. Tôi thì thích một người thôi, nhưng là một người cho đàng hoàng. Vì ôm đồm quá thì chẳng giữ được gì - câu này là tục ngữ rồi.

 

Rồi, câu hỏi: “Nếu vì lý do nào đó tôi không thể thăng lên khi còn trong thân xác này, thì sau khi chết, tôi có thể thuyết phục những người thân đã mất của tôi đi theo tôi và giải phóng họ hoàn toàn không?”

 

Trả lời của Swaruu: “Bạn không thể thuyết phục ai cả. Bạn chỉ có thể chia sẻ thông tin hoặc góc nhìn của bạn. Còn họ có lắng nghe hay không, hay họ tự hình thành quan điểm riêng của họ dựa một phần vào những gì bạn đưa ra, thì đó là việc của họ. Mặt khác, tôi thấy việc thăng lên là điều không thể tránh khỏi, nếu một người thực sự có ý định thăng lên. Điều này rất quan trọng. Thăng lên là điều không thể tránh, nếu bạn thật sự có ý định đó.”

 

Và nhớ kỹ nha: đây không phải là một kỳ thi. Không phải. Không phải. Và không có ai quyết định thay bạn. Không ai chấm điểm bạn hết. Chỉ có bạn. Và chính bạn là người khắt khe nhất với bản thân mình.

 

Không có ai quyết định bạn đã thăng hay chưa. Chỉ bạn quyết định. Không ai có thể nói: “Tôi thăng rồi, còn bạn thì chưa.” Chỉ cần nói như vậy thôi là đã rơi vào tư duy 2D – nhị nguyên rồi. Tôi không nghĩ theo kiểu đó.

 

Tôi nhắc lại: “Chỉ mỗi cá nhân tự quyết định cho chính mình. Vì vậy, từ góc nhìn cá nhân, lúc nào cũng thăng.”

 

Câu hỏi tiếp theo - câu này là của tôi, Robert: “Vậy còn các dải Van Allen thì sao? Sau khi chết thì vượt qua chúng bằng cách nào?”

 

Bằng cách thăng lên.

Và chú ý kỹ nha, vì điều này rất thú vị. Cái mà chúng ta từng nói là không vượt qua được dải Van Allen khi còn sống cũng như khi đã chết, theo một nghĩa nào đó, là đúng. Nhưng đồng thời, bạn cũng có thể nói: “Đúng, bạn sẽ đi tới nơi mà bạn rung động.” Chính xác. Bạn đi tới nơi bạn rung động.

 

Vấn đề là họ đã nhét vào đầu bạn đủ thứ để bạn rung động ở tần số thấp.

 

Sắp kết thúc rồi nha, mọi người.

 

INA-rd2jz: “Robert, nên hỏa táng hay chôn cất?”

Câu này đã được trả lời trong buổi trực tiếp trước. Tốt nhất là chôn, trả thân xác về cho Trái Đất. Theo cách nào? Theo lời họ nói: bọc cơ thể bằng vải lanh hoặc bông, dùng dây hữu cơ có thể phân hủy, chôn khá sâu, lấp đất lại, và xong. Vậy là đủ.

 

Điều duy nhất là ở Tây Ban Nha, ví dụ tôi nói về Tây Ban Nha thôi, nhưng tôi đoán là ở khắp nơi trên thế giới cũng vậy, thì hỏa táng thi thể rẻ hơn so với chôn cất. Bạn hiểu ý tôi không? Mọi thứ nó đang như vậy đó.

 

Còn cá nhân tôi thì… nói thật là tôi không quan tâm lắm, chuyện gì xảy ra thì xảy ra. Nhưng có một điều chắc chắn: tôi sẽ không hiến xác cho bất kỳ tổ chức nào để họ làm cái này cái kia. Không, không, không. Không có chuyện đó.

 

Nếu buộc phải chọn, thì tôi muốn được chôn ở một nơi không ai biết. Trong rừng, trên núi, ở đâu đó trong rừng. Hỏa táng thì không, tôi thích chôn hơn. Nhưng mà nói cho cùng, khi bạn chết rồi thì bạn đâu còn ở trong cái thân xác này nữa, đúng không? Không quan tài, không gì hết. Như cô ấy nói đó: bọc bằng bông hoặc vải, đào một cái hố, chôn xuống đất ở một nơi không ai biết, không dấu hiệu, không bia mộ, không thánh giá, không gì cả. Thánh giá thì càng không. Không gì hết. Chôn xong là xong.

 

Như vậy thì rất tiết kiệm, nhất là cho gia đình hay cho người còn lại. Người ta nói là việc đó bị cấm. Ừ thì bị cấm. Nhưng nếu không ai biết, thì… mọi người biết rồi đó, tôi thì quy định này nọ tôi cũng… thôi bỏ đi. Nếu không ai biết thì vậy thôi.

 

Không nên có bám chấp, đúng không? Có người nói là linh hồn mất thời gian để rời khỏi cơ thể. Tôi không biết. Không biết.

 

Tôi nhắc lại câu hỏi: “Nhưng Swaruu, còn các dải Van Allen thì sao? Sau khi chết thì vượt qua bằng cách nào?”

→ Bằng cách thăng lên.

 

Đây là câu trả lời. Tất cả là vấn đề tần số. Mọi người chú ý kỹ nha.

Nếu bạn tương hợp với cái gì, thì bạn sẽ có cái đó. Khi bạn thật sự hiểu được điều này, thì bạn vượt qua và siêu vượt nó.”

 

Với thân xác vật lý, các dải Van Allen chỉ có thể vượt qua bằng tàu vũ trụ, và là loại tàu có khả năng điều khiển và điều chỉnh tần số nội tại để trở nên không bị ảnh hưởng.” Nghe cho rõ nha: tần số nội tại của con tàu.

 

Và điều này thì nhiệm vụ Artemis 2 không có, theo như tôi biết. Vì Artemis 2 không hề điều chỉnh tần số nội tại. Thật ra là họ còn không biết tần số là cái gì. Tại sao? Vì họ là duy vật, giản lược và định mệnh luận. Các sứ mệnh Apollo trước đây cũng vậy, không hề có lá chắn năng lượng để chống lại những cơn bão bức xạ ngoài không gian.

 

Tóm lại, tàu vũ trụ chỉ vượt qua được khi nó điều chỉnh được tần số nội tại để không bị ảnh hưởng bởi tần số bức xạ đó.

Còn một linh hồn, nếu không nâng tần số, thì cũng không vượt qua được. Nghe cho rõ nha, Swaruu nói rất rõ: một linh hồn cũng phải nâng tần số của mình đủ cao để thoát ra.

 

Nói thẳng ra là vậy: nếu bạn không nâng tần số, bạn không ra khỏi đây được, bạn sẽ bị kẹt lại. Đúng là người ta hay nói “bạn sẽ đi tới nơi bạn rung động”, đúng, nhưng… bạn không sống với điều bạn muốn, mà sống đúng cái bạn đang có. Nếu bạn đang ở tần số thấp, thì dù bạn muốn thế nào đi nữa, bạn vẫn là cái bạn đang là.

 

Và thế là bạn ở lại Trái Đất, Gaia, hay gọi sao cũng được, với tôi thì gọi sao cũng vậy thôi - là Trái Đất.

 

Một lần nữa: “linh hồn phải nâng tần số đủ cao để thoát ra, để siêu vượt nhị nguyên và ý niệm tách biệt, buông bỏ bản ngã và ôm trọn cái “tôi” – Nguồn.”

 

Tuy vậy, hãy nhớ kỹ điều này: linh hồn không nằm bên trong cơ thể. Không phải vậy. Cái bị “kẹt” thật ra là điểm chú tâm của bạn. Điểm chú tâm đó bị kẹt vì nó rung động ở đó, nó tập trung vào đó.

 

Linh hồn thì là tất cả. Nhưng điểm chú tâm thì bị dính vào một tần số nào đó. Khi nào bạn chán, bạn sẽ tự rời ra.

 

Nó giống như một đài radio bạn rất thích, bạn cứ vặn đúng kênh đó hoài. Hoặc giống như một kênh YouTube mà bạn dán mắt vào. Cũng y như vậy thôi.

 

Linh hồn không ở trong cơ thể, mà hoạt động thông qua cơ thể, giống như người điều khiển một chiếc máy bay không người lái. Thực ra, bạn luôn luôn ở các tầng cao hơn, và bạn luôn luôn tự do. Chỉ là bạn đang có ảo tưởng rằng mình bị mắc kẹt trong chính sự sáng tạo của mình.”

 

Nghe cho kỹ nè: “Bạn luôn luôn tự do. Chỉ là bạn tự tạo ra ảo tưởng rằng mình bị kẹt. Bạn là người tạo ra thực tại của mình, và bạn đang “kẹt” trong chính thực tại đó.”

 

Vì vậy, bạn phải vượt qua nỗi sợ cái chết, bởi vì chỉ khi đó bạn mới “lên cấp”. Không có gì ở đó cả. Và cũng không đau đến vậy đâu. Thật sự là như vậy. Chỉ có một ngưỡng đau nhất định, khi vượt qua ngưỡng đó thì ý thức rời khỏi cơ thể. Không hề có cái chết theo đúng nghĩa.”

 

Chỉ đơn giản là bạn vượt qua giới hạn của một dải tần rất nhỏ, cái mà bạn gọi là kiếp nhập thể hiện tại, trong khi bạn được kết nối với vô số dải tần khác, ở rất nhiều nơi. Từ góc nhìn mở rộng, thì kiếp sống này nhỏ và hạn chế vô cùng.”

 

Và tới đây là hết. Cảm ơn mọi người, buổi trực tiếp này dài khoảng 1 tiếng 10 phút.

 

Để coi mọi người nói gì trước khi kết thúc.

 

francesc: “Tôi đã nhiều lần đối mặt với cái chết.”

 

entantoencuanto45: “Còn 21 gram đó thì sao??”

 

Còn chuyện 21 gram đó hả? Tôi không biết. Có người nói đó là hơi thở cuối cùng khi thở ra. Có thể. Tôi không chắc. Nhưng chắc chắn là có cái gì đó. Tuy nhiên, linh hồn là tất cả.

 

Có người đùa là sẽ làm một tấm hình thờ cho gia đình. Có người nói nhận sô-cô-la lúc còn sống. Còn chuyện không gian, bão Mặt Trời, những đợt bùng phát mạnh gần đây, người ta nói là có thể sẽ trì hoãn mấy kế hoạch nào đó. Tôi chỉ nghe người ta nói vậy thôi.

 

hectorangeluzzz3570: “Robert, chào anh. Tôi có một câu hỏi: anh có biết gì về sự cạnh tranh giữa các Bò sát và Grey vì lãnh thổ Greenland không?”

 

Cái đó thì tôi không biết. Có nhiều người nói là vì có những chủng loài ngoài Trái Đất đòi hỏi khu vực đó. Tôi không rõ. Chúng tôi chỉ nói rằng ở đó, ngoài dầu mỏ ra, thì còn rất nhiều thứ khác nữa.

 

Ở đó thì có đủ thứ hết, đúng không? Ờ, rõ ràng là vậy. Nếu bạn lấy một cái bản đồ ra - à không, phải nhìn thế giới từ một góc nhìn khác. Đợi chút, để tôi lấy quả địa cầu. Đây, có quả địa cầu đây rồi.

 

Khi bạn nhìn trên quả địa cầu, bạn thấy Greenland nằm ở đâu, đúng không? Nếu bạn nhìn theo góc này, theo cách này, thì mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Bởi vì toàn bộ eo biển và khu vực này, cái vùng mà ta có thể gọi là tuyến thương mại thuận lợi, là tuyến đi phía trên Na Uy, mọi người thấy không? Nga, Na Uy, đây chính là khu vực thương mại quan trọng.

 

Và khu vực đó hiện nay do châu Âu kiểm soát. Toàn bộ tuyến thương mại này là của châu Âu. Nó giống như việc eo biển Gibraltar do Tây Ban Nha kiểm soát vậy. Chính vì thế mới có Gibraltar ở đó như một thuộc địa của Anh. Mọi người hiểu ý tôi không?

 

Thế nên hiện giờ, khu vực này do châu Âu kiểm soát. Và có một bên muốn đặt chân vào đây, bởi vì ở đây hầu như không có người sống, dân cư rất thưa thớt. Và chuyện gì đang xảy ra? Ngoài tất cả những điều đó ra, còn có bốn hoặc năm tỷ phú muốn xây dựng một thành phố mà luật lệ và nền kinh tế hoàn toàn tách biệt khỏi phần còn lại của nhân loại.

 

Tức là họ muốn vận hành theo những luật khác, xây dựng một thành phố công nghệ, và thêm nữa là vấn đề trí tuệ nhân tạo - mà mọi người biết rồi đó - cần rất nhiều lạnh. Tất cả những thứ đó cần nhiệt độ cực thấp, và Greenland thì là một nơi cực kỳ lạnh, còn lạnh hơn cả miền nam Chile và Argentina.

 

Vậy câu chuyện này sẽ kết thúc ra sao? Tôi không biết. Thật ra, cá nhân tôi thì chẳng quan tâm ai sẽ chiếm Greenland. Vì tôi không được lợi gì hết. Mọi người hiểu ý tôi không? Tôi được lợi gì? Hiện tại tôi có được lợi gì từ Greenland không? Không có gì cả.

 

Mà nói thật, tôi cũng chẳng được lợi gì từ châu Âu. Không được gì hết. Mọi thứ là như vậy đó.

 

Còn chuyện có xảy ra gì hay không? Tôi không nghĩ là sẽ có chuyện gì lớn. Nhưng cái mà họ đang làm là tạo ra sự bất định, sự bất an. Tôi nghĩ tất cả chỉ là màn khói che mắt, và theo tôi, người đang chơi bài rất khéo hiện giờ là Tổng thống Hoa Kỳ.

 

Tại sao? Vì tôi đã nói rồi: ở châu Âu, những người cầm quyền là một chính quyền mang tính toàn cầu hóa, và họ chẳng quan tâm gì tới người dân. Thậm chí Donald Trump - mọi người đã thấy rồi đó - công khai chia sẻ cả những cuộc nói chuyện riêng tư với các nguyên thủ khác. Ông ta không kiêng nể gì hết. Và tình hình thì… đúng là căng thật.

 

Ông ta thấy rất rõ rằng ở châu Âu, tham nhũng ở mức độ rất cao. Và theo một cách nào đó, ông ta đã nắm thế chủ động - không phải với châu Âu, mà là với những kẻ ở trên cao đang kiểm soát châu Âu, chứ không phải với người dân châu Âu. Mọi người hiểu không?

 

Ở châu Âu có rất nhiều thứ không thể hiểu nổi. Và dĩ nhiên, mỗi quốc gia đều muốn điều tốt nhất cho mình, và ông ta muốn điều tốt nhất cho nước Mỹ. Nhưng ở châu Âu thì không có ai muốn điều tốt nhất cho châu Âu cả.

 

Ví dụ như đảo Diego Garcia, một vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng. Anh Quốc nói là sẽ “trả lại”, trong khi trước giờ - theo tôi biết - nó vốn thuộc Anh. Họ nói sẽ trao cho một nước nào đó gần hơn, vì đó là một hòn đảo xa tít mù. Và Donald Trump nói thẳng: “Đó là một chuyện ngu ngốc.”

 

Thế nên tôi cũng không biết nữa. Cảm giác như những người đang cầm quyền ở châu Âu không đứng về phía người dân châu Âu. Mọi người có thể thấy rõ: việc áp đặt xe điện chỉ xảy ra ở châu Âu, rồi chuyện “biến đổi khí hậu”, tua-bin gió, trang trại điện mặt trời, toàn bộ mớ đó… tất cả những thứ đó đã kéo châu Âu đi xuống.

 

Mọi người hiểu ý tôi không?

 

Boutiqueveggie: “Đúng vậy, nhưng cái lạnh của Greenland thì rất tuyệt vời, vì năng lượng của nước ở đó được nén lại, trở thành một dạng năng lượng rất cao.”

 

Tôi không biết. Thực tế là, theo những gì tôi thấy, Greenland bị bỏ mặc hoàn toàn, nói nôm na là “bị bỏ rơi”. Thật sự là vậy. Thậm chí không có cả công ty bất động sản. Ai muốn mua nhà thì truyền miệng với nhau. Mọi thứ rất hỗn loạn. Muốn mua một mảnh đất hay lô đất thì cực kỳ phức tạp.

 

Thế nên tôi thấy là… không biết nữa. Vì mọi thứ ở đó quá lộn xộn, nên Hoa Kỳ muốn chen chân vào, nhưng là vì lợi ích riêng của họ, còn cụ thể là gì thì tôi cũng chưa rõ. Rồi còn chuyện có căn cứ quân sự, nhiều vụ nhìn thấy UFO, v.v.

 

Và còn một điều rất thú vị nữa. Khi bạn nhìn Greenland trên bản đồ, bạn sẽ thấy nó trông có vẻ rất lớn, đúng không? Nhưng thực ra nó không lớn như vậy. Đó là do sự biến dạng của bản đồ phẳng khi chiếu lên hình cầu. Thực tế thì nó vẫn lớn, nhưng không lớn tới mức đó.

 

Nói chung là, tôi không phải kiểu người sẽ lao vào mấy trò kích động. Không hề. Đây chỉ là thao túng dân chúng mà thôi. Kiểu như: “Ê, mấy người là dân châu Âu, họ đang cướp hết của mấy người đó!” Không, tôi chẳng bị ai cướp gì cả. Ngược lại, họ sắp tăng giá điện, tăng đủ thứ.

 

Theo góc nhìn của tôi thì mọi thứ đang như vậy đó. Mỗi người có cách nghĩ riêng.

 

Đúng, ở Greenland có rất nhiều thứ. Tôi không nói là không. Nhưng những thứ đó không phải do các bạn sử dụng. Giống như ví dụ Venezuela vậy. Rất nhiều dầu mỏ. Cực kỳ nhiều. Nhưng suốt bao nhiêu năm qua, việc khai thác dầu đó có mang lại lợi ích cho người dân Venezuela không? Tôi nghĩ là không. Thậm chí có khi còn gây hại cho họ, ít nhất là cho tới hiện tại.

 

Tương lai thì sao? Có thể dầu mỏ đó sẽ mang lại lợi ích. Nhưng trong suốt 26 năm qua, nó không hề mang lại lợi ích cho người dân.

 

Greenland cũng vậy. Nó chẳng ảnh hưởng gì tới tôi cả.

 

Giống như ở Catalonia trước đây, khi họ thay Vệ binh Dân sự bằng Mossos d’Esquadra, người dân nghĩ rằng sẽ không còn bị phạt nữa. Nhưng kết quả là gì? Nhiều phạt hơn, nhiều kiểm soát hơn, nhiều chế tài hơn.

 

Cũng y như vậy thôi.

 

Thế nên tôi nói thật: tôi chẳng quan tâm ai lấy Greenland. Ai lấy thì lấy. Tôi được gì? Tôi không được cũng chẳng mất gì. Không phải tôi ngu. Mà là vì tôi không lời cũng không lỗ.

 

Không biết mọi người có hiểu góc nhìn này không. Không phải là “phải đi bảo vệ cái này cái kia”. Không phải vậy. Mọi thứ không vận hành theo kiểu đó. Đây chỉ là kích động thông qua truyền thông, tạo ra đối đầu, xung đột.

 

Và còn một điều nữa, mọi người chú ý kỹ nha…Ờ, thì rõ ràng là như vầy nè. Thực ra ở đây đang xảy ra hai chuyện.

 

Thứ nhất, theo những gì tôi nghe được, thì chính phủ Hoa Kỳ có một bộ phận nào đó - tôi không rõ là bộ nào, cũng không rõ họ vận hành ra sao - nhưng đại khái là bạn không thể tự tiện làm bất cứ chuyện gì ở đó nếu chưa thông qua một bộ phận khác trong chính phủ. Và có vẻ như bộ phận đó không muốn mọi chuyện diễn ra theo cách này, họ không đồng ý.

 

Rồi bây giờ lại có một chính trị gia Nga nói rằng Greenland không thuộc về người Đan Mạch. Mọi người hiểu ý tôi không? Nhưng mà nói thật, tôi cũng không biết nữa, vì tôi không có đủ thông tin. Và thật lòng mà nói, tôi không nghĩ là chúng ta sẽ biết chính xác chuyện gì đang xảy ra ở đó.

 

Còn chuyện nói rằng ở đó có “grey” thì… tôi không biết. Thực tế là có người ngoài hành tinh trên Trái Đất, dĩ nhiên là có, ở trong các căn cứ. Nhưng mà nói chung, một thực thể ngoài hành tinh an toàn hơn rất nhiều khi ở ngoài Trái Đất, chứ không phải ở trên Trái Đất. Nếu muốn xuống Trái Đất thì xuống một lúc rồi đi, chứ ở lâu thì… không biết, hiểu ý tôi không?

 

Greenland có các căn cứ của Liên đoàn hay không? Có thể có, đúng vậy. Giống như ở Nam Cực.

 

Có người nói Greenland là tiền đồn cho sao Hỏa. Greenland là một hòn đảo lớn, là lãnh thổ lớn, nhưng không lớn như người ta tưởng. Có nhiều video chồng bản đồ lên nhau rồi. Video tôi từng xem cho thấy Greenland có thể nằm gọn bên trong châu Âu. Để mọi người hình dung cho dễ.

 

Vậy thử tưởng tượng coi, bao nhiêu Greenland mới bằng Argentina? Rất nhiều. Mà Greenland thì rất ít người sống. Rất rất ít. Chỉ có một lượng dân cư cực kỳ nhỏ.

 

Vấn đề - mà cũng không hẳn là vấn đề - là ở đó có người bản địa sống từ rất lâu rồi, gọi là người Inuit hay gì đó. Nhưng theo tôi biết thì họ không được phép sở hữu đất đai. Tôi nghĩ là vậy. Vì tất cả đất đai đều thuộc về chính phủ.

 

Thế nên nếu có ai đó tới đó, ví dụ người Mỹ tới, thì thật ra họ không lấy gì của người bản địa cả, bởi vì người bản địa vốn không sở hữu gì hết. Mọi người hiểu ý tôi không? Họ không có gì cả. Họ chỉ sống ở đó thôi.

 

Nếu chính phủ Đan Mạch trước đây cho phép người bản địa mua bán đất, thì câu chuyện đã khác. Nhưng ở đó, đất đai bị tuyết phủ phần lớn thời gian trong năm, không biết là mấy tháng liền. Thành ra mọi thứ rất kỳ lạ.

 

Greenland là một câu chuyện rất lạ. Một “quốc gia” rất lạ. Dĩ nhiên, không ai có thể nói trước ngày mai mình sẽ ở đâu, nhưng cá nhân tôi thì không bao giờ thấy mình sẽ sống ở Greenland. Không bao giờ. Tôi không có chút ý niệm nào về chuyện đó.

 

Người ta nói diện tích Greenland gấp ba lần Tây Ban Nha. Ừ, có thể lắm. Chính vì vậy tôi mới nói lúc nãy là nó có thể nằm trong châu Âu. Và vậy mà chỉ có khoảng 50.000 dân. Ba lần Tây Ban Nha mà chỉ có 50.000 người sống. Gần như trống rỗng. Và phần lớn dân cư tập trung ở phía nam. Thật sự là khó tin.

 

Thôi, tới đây là hết nha mọi người. Tôi sẽ xử lý video để đăng ngày mai. Ngày mai là thứ Năm - à, tôi đang ở thứ Năm rồi - nên chút nữa là gặp lại mọi người.

 

Một cái ôm thật chặt. Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia, đã ủng hộ, đã chia sẻ. Cứ để lại bình luận, câu hỏi trong phần bình luận. Và hẹn gặp lại ngày mai.

 

 


 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=EltyumsVeVo

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.