Swaruu Transcripts 1936 - 🌌🔭👀Hiện tượng UFO – Robert & Paty

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1936


Hiện tượng UFO – Robert & Paty

 

19-01-2026




Robert: Chào mọi người, các bạn thế nào rồi? Chào mừng mọi người một lần nữa đến với kênh Nous Noble. Cảm ơn tất cả vì đã có mặt ở đây. Hôm nay chúng tôi có một người rất đam mê chủ đề UFO, và tôi nghĩ là mọi người sẽ thích lắm. Chúng tôi mời bạn ấy đến đây. Ok, đây là bạn của chúng tôi, Paty. Paty, bạn khỏe không, dạo này thế nào?

 

Paty: Chào, bạn khỏe không?

 

Robert: Hơi lo lắng phải không?

 

Paty: Vâng. [cười] Tôi đang ngồi ngoài sân thượng, vì bạn trai tôi hơi sợ mấy chủ đề này, và anh ấy nói: “Em đúng là phiền ghê”, anh ấy nói: “Em nói hoài mệt quá”. Thế là tôi nói: “Thôi để em ra ngoài sân thượng, để em ngồi một mình”.

 

Robert: Kết nối tốt đó chứ, nghe khá rõ luôn, dù bạn đang ở ngoài.

 

Paty: Ừ, vâng, router (bộ định tuyến) để gần đây.

 

Robert: À. Vậy tức là bạn rất đam mê chủ đề UFO đúng không?

 

Paty: Ừ, đúng rồi. Từ hồi nhỏ lận.

 

Robert: Từ nhỏ luôn. Và, có một chuyện, Paty, cho tôi hỏi nha, chỉ hỏi thôi - bạn đã từng có lần nào, kiểu như… gặp gỡ gì đó, hay thấy thứ gì chưa?

 

Paty: Rồi.

 

Robert: Có cảm giác rờn rợn gì không?

 

Paty: Có. Mà cái này thì tôi không bao giờ quên được, là vào đúng ngày tôi làm lễ rước lễ lần đầu, buổi tối hôm đó. Vâng, [cười] đúng là không quên nổi. Lúc đó chúng tôi về đây, đúng chỗ tôi đang sống bây giờ luôn. Mà rồi bạn sẽ hiểu tại sao, vì đêm đầu tiên tôi sống ở đây tôi đã nói: “Trời ơi, sao mà thấy sợ ghê”. Nhưng mà… lúc đó chúng tôi ở đây, tôi với ông anh họ ra ngoài, hai đứa ngồi ăn hạt dẻ cười, là nguyên một bịch một ký hạt dẻ cười đó, mà hai đứa còn nhỏ xíu à.

 

Xong rồi anh họ tôi đi vào. Còn tôi thì đang đi, và cái kiểu rất quen là khi bạn thấy cái gì đó bằng khóe mắt. Thì tôi thấy cái gì đó bằng khóe mắt, tôi quay lại và thấy chính xác là một - nó không hẳn là hình tam giác hoàn toàn, hai cạnh thì dài hơn cạnh còn lại.

 

Nó sáng giống như sao Kim vậy đó, kiểu như một ngôi sao có hình tam giác. Và khi tôi nhìn thì đúng ngay khoanh ấy khắc đó, nếu trước đó nó đang di chuyển rất chậm, thì đúng lúc tôi nhìn thấy, nó đứng khựng lại ngay lập tức. Và liền sau đó, từ tốc độ chậm chuyển sang nhanh khủng khiếp, kiểu như từ một lên mười tỷ. Rồi đúng lúc đó thì nó bị che khuất bởi ngọn thông, có một cây thông ở đó. Tôi hoảng quá chạy liền và nói: “Không thể nào là máy bay được”. Cái đó thì tôi chắc chắn luôn, dù lúc đó tôi mới có mười một tuổi. Tôi nói: “Cái đó không phải máy bay, máy bay không thể nào làm vậy được. Nếu là máy bay thì nó phải ở đây, hoặc ở kia, hoặc ở kia, vì chỗ này là cánh đồng trống”. Nói chung là không thể nào. Nó có ánh sáng, có sự chuyển động đột ngột…

 

Robert: Nhưng cho tôi hỏi một câu, Paty. Nghe lạ ha, vì bạn nói là bạn vừa quay lại nhìn thì nó dừng lại đúng không?

 

Paty: Đúng, đúng luôn. Nó đang di chuyển, mà đúng lúc tôi nhìn thì bụp!

 

Robert: Nó dừng lại.

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Nghe lạ thiệt, vì mấy con tàu này, hay mấy thứ này, có vẻ như khi chúng cảm nhận được là bạn đang nhìn thấy chúng, thì có hai khả năng: hoặc là chúng phản chiếu ánh sáng, hoặc là chúng dừng lại. Mà nghĩ cũng ghê thật, không biết là công nghệ kiểu gì nữa.

 

Paty: Mấy năm sau này tôi cũng hay nghĩ lại chuyện đó, kiểu như: “Trời, sao mà trùng hợp dữ vậy, đúng lúc mình nhìn thì nó dừng lại”. Rồi còn kích thước nữa, vì nó chắc là ở tầm cao của… một chuyến bay thương mại, không phải loại bay quốc tế, có thể thấp hơn chút, nhưng vẫn là độ cao của máy bay. Mà tôi nhìn rất rõ hình tam giác luôn, nghĩa là nó phải to lắm. Nên tôi cũng không biết nữa.

 

Robert: Vậy là chỉ có vậy thôi hả, chỉ có trải nghiệm đó thôi?

 

Paty: Ừ, thì - nói chung là cũng có vài chuyện lạ khác xảy ra. Nhưng mà, hiện tại thì - à, trong mấy năm gần đây, khoảng ba năm trở lại đây hay gì đó, tôi hay ra ngoài nhiều hơn, vì rõ ràng là chủ đề UFO giờ đang rất sôi động. Tôi nói: “À, thôi thì ra ngoài nhìn thử coi sao”. Vì từ nhỏ tới giờ, không hiểu sao tôi rất thích nhìn trời. Hồi nhỏ mỗi lần đi biển, lên Benicàssim, tôi hay nằm dài trên bãi biển, ngước lên nhìn bầu trời, trong khi ba mẹ tôi thì đang vui chơi tiệc tùng, còn tôi thì ra biển, nằm đó và có khi ngồi hàng giờ chỉ để nhìn trời. Thế là tôi nói: “À, thôi, ra ngoài coi thử”. Và từ khi tôi hay ra ngoài dạo này, tôi thấy nhiều thứ lạ lắm.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu nhé, bạn là người Valencia hả?

 

Paty: Không, tôi là người Zaragoza. Chỉ là hồi nhỏ tôi chuyển sang sống ở Thụy Sĩ thôi.

 

Robert: Ủa, vậy hả? À, tại vì tôi nghe bạn có chút xíu giọng giống người Valencia.

 

Paty: Trời đất ơi, đúng là hết nói nổi. [cười] Không, không, không, tôi nghĩ là - nói chung tôi cũng không có giọng nặng lắm đâu, nhưng không, tôi là người Zaragoza, Zaragoza thiệt.

 

Robert: Thú vị đó, thú vị đó. Mà ở Zaragoza thì - xin lỗi cho tôi hỏi - có phong trào, kiểu nhóm nghiên cứu UFO hay mấy nhóm UFO gì không?

 

Paty: Có chứ. Tôi quen một anh, anh ấy còn chuyên đi thu thập lời kể nhân chứng và quen rất nhiều người. Ngoài ra còn có một nhóm nữa… tôi biết tới là vì tôi vào YouTube. Trên YouTube có một kênh, hình như tên là La Señal. Họ có một nhóm WhatsApp, kiểu: “Vào nhóm WhatsApp của chúng tôi đi”.

 

Tôi mới nghĩ: “À, thôi vô thử coi họ gửi gì”.

Thế là tôi chào: “Chào mọi người, tôi ở Zaragoza, Tây Ban Nha”.

Cái có người trong chat nói liền: “Đừng giỡn nha!”

Rồi có một người khác nhảy vô nói: “Tôi cũng ở Zaragoza nè”.

Tôi mới nói: “Trời ơi!”. Trong khi đó là một nhóm mà gần như toàn người Venezuela, tức là Nam Mỹ không đó.

Tôi mới nghĩ: “Trời, trùng hợp ghê!”.

Tôi vẫn chưa gặp ngoài đời người đó, nhưng chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều qua WhatsApp. Mà anh đó có rất nhiều câu chuyện lắm nha.

Anh ấy còn nói với tôi: “Gần chỗ bạn sống đó, có mấy chuyện lạ đã xảy ra rồi đó”.

 

Robert: Ở đâu, ở đâu?

 

Paty: Ở vùng Aragón nói chung. Với lại là thế này, chỗ tôi ở đây - gần căn cứ quân sự lắm. Tôi sống gần sân bay, rồi có căn cứ quân sự, rồi còn có căn cứ của NASA nữa - đó là nơi mà trong trường hợp khẩn cấp của bất kỳ vụ phóng nào ở Mỹ, đường băng dài nhất châu Âu và thuận tiện nhất để hạ cánh chính là ở Zaragoza.

 

Robert: À mà bạn biết không, sắp tới họ chuẩn bị phóng tên lửa Artemis II đó. Nhiệm vụ Artemis II.

 

Paty: Tôi đăng ký cho họ chở tôi đi rồi. [cười lớn] Cho tôi đi chung trong cái USB đó. [cười]

 

Robert: Không, ý tôi là, lỡ đâu có hạ cánh khẩn cấp thì…

 

Paty: Ờ, nghĩ cũng căng đó chứ. Mà tôi còn sống ngay đây nữa. Trời ơi! Lỡ một ngày nào đó máy bay có sự cố thì có khi rớt trúng đầu tôi luôn. [cười]

 

Robert: Nghe ghê thiệt, ghê thiệt.

 

Paty: Ừ, đúng rồi, tôi đăng ký tham gia cái Artemis đó rồi. [cười] Họ còn gửi cho tôi vé ảo nữa, kiểu như - giống như là - vì họ sẽ gửi một cái USB có tên những người “đi cùng” phi hành đoàn. Tôi mới nói: “Trời, hay ghê!”.

 

Robert: Một cái USB hả?

 

Paty: Một cái USB chứa thông tin của những người đã đăng ký bay cùng các phi hành gia. Họ gửi cho tôi một mã QR nữa. Mà tôi cũng không biết mã đó để làm gì, hay là - điều hay nhất là nếu với mã QR đó, đúng lúc phóng tên lửa, tôi có thể xem toàn bộ nhiệm vụ Artemis. Chứ nếu không thì thật sự tôi không biết mã QR đó để làm gì luôn.

 

Robert: Bạn biết không, nhiệm vụ Artemis - Artemis hay Artemisa - Artemis II - thì không hạ cánh xuống Mặt Trăng. Họ nói là sẽ làm cái này nè…

 

Paty: …Bay vòng quanh.

 

Robert: Đúng rồi, bay vòng quanh, bay vòng quanh. Và câu hỏi trị giá một triệu đô là: bạn có nghĩ là tụi mình sẽ thấy con tàu rời xa Trái Đất không? Để cho mấy người tin Trái Đất phẳng thấy Trái Đất hình cầu, tụi mình có thấy toàn bộ quả địa cầu không, hay chỉ thấy một phần thôi, như mọi khi, kiểu quỹ đạo thấp? Có điều gì bạn muốn nói thêm không?

 

Paty: Chủ đề này đúng là một “quả dưa” to đó nha. Nhưng mà tôi có một thắc mắc. Khi họ nói Trái Đất phẳng, là họ muốn nói cái gì vậy? Ý tôi là - mặt đất thì phẳng như vầy, rồi phía trên là một cái mái vòm kỳ lạ, kiểu như mình sống trong mấy cái quả cầu đồ chơi hay sao đó? Tôi không hiểu nổi. Vì bạn đi máy bay là thấy rõ độ cong của Trái Đất mà, tức là nó hiện ra dần dần đó.

 

Robert: Thì đó!

 

Paty: Cho nên tôi không hiểu lắm. Mà tôi cũng nói luôn nha, nếu tôi không tận mắt thấy, thì tôi sẽ không bao giờ nói là tôi chắc chắn 100%. Lúc nào cũng sẽ có 1%, vì tôi đâu có biết hết mọi thứ.

 

Robert: Nè, tôi nói theo quan sát thôi nha, xin lỗi - theo quan sát của tôi. Giờ ở đây tôi không có quả địa cầu - nhưng theo quan sát, hồi tôi sống ở Barcelona - 12 giờ trưa, cũng giống như ở Zaragoza, 12 giờ trưa là mặt trời ở ngay trên đầu, thẳng đứng luôn. Còn 12 giờ trưa ở Phần Lan thì mặt trời…

 

Paty: Ở lệch một bên.

 

Robert: Ừ, lệch một bên, khoảng hai mươi hay hai mươi lăm độ thôi, không hơn.

 

Paty: Giống như ở đây lúc 8 giờ sáng vậy đó.

 

Robert: Và nó luôn đi theo cái quỹ đó, luôn ở khoảng hai mươi mấy độ…

 

Paty: Rồi còn vệ tinh nữa, vệ tinh các kiểu. Nói chung là không thể nào…

 

Robert: Cho nên đó, có rất nhiều thứ chỉ cần quan sát đơn giản thôi là với tôi, Trái Đất là hình cầu.

 

Paty: Thì đúng rồi.

 

Robert: Có người nói là lên khinh khí cầu vẫn thấy phẳng.

 

Paty: [cười] Ủa, biết đâu mây làm bằng sô-cô-la mà mình không biết thì sao? [cười]

 

Nè, có những người mà dù bạn có để sự thật ngay trước mặt họ, họ cũng không tin đâu. Tôi biết có người mà dù có hạ hẳn một con tàu xuống ngay trước mặt họ, họ vẫn sẽ nói: “Cái này là dàn dựng thôi”. Nghĩa là, dù nó hạ ngay trước mặt họ luôn. Có những người cả đời này sẽ không bao giờ chấp nhận đâu.

 

Robert: Nó phá vỡ hết mọi khuôn mẫu luôn… phá nát thế giới quan của họ, phá sạch luôn.

 

Paty: Không biết có phải vì nếu họ thừa nhận thì mọi thứ trong đầu họ sẽ sụp đổ hay không, nhưng mà trời ơi, cũng đâu có khó hiểu tới vậy. Ý tôi là… tụi mình đâu phải là cái rốn của vũ trụ. Kiểu gì cũng phải còn cái gì đó khác chứ, chuyện đó là hiển nhiên, là toán học thuần túy rồi.

 

Robert: Ừ thì đúng, nhưng mà vấn đề bây giờ, vấn đề hiện tại đó Paty, là với trí tuệ nhân tạo, tất cả mấy chương trình đang xuất hiện bây giờ, thật ra chỉ đang gây hại thôi. Nghĩa là hình anh ấy trông như thật luôn. Nè, tôi nói cho bạn nghe, lúc nãy, trước khi vào livestream, trước khi vô sóng, tôi coi một cái short. Trong cái short đó là một ông đang lái xe, rồi có hai con sói đang tấn công một con chó labrador. Tôi mới nghĩ liền: “Ủa, ủa, ủa, cái gì vậy trời.”

 

Paty: Nhiều cái coi cũng khá là ám anh ấy đó.

 

Robert: Rất ám anh ấy luôn. Xong rồi ông đó bước xuống xe, đuổi hai con sói đi. Rồi tự nhiên thấy từ dưới con chó labrador chui ra… một con mèo con. Tôi nói: “Thôi đi ông ơi, ông làm cái trò gì vậy?”. Tự nhiên lòi ra con mèo con. Trời ơi, đúng là bị trêu luôn!

 

Paty: Tôi thì phát mệt luôn với trí tuệ nhân tạo với mấy thứ linh tinh này rồi, vì trước kia đã khó phân biệt đâu là thật đâu là giả rồi, mà tôi thì cũng chỉ là người bình thường thôi. Nghĩa là tôi không biết cách điều tra, không biết kiểm chứng xem cái gì là thật hay không. Tôi chỉ tin vào con mắt của mình thôi.

 

Robert: Tôi cũng vậy.

 

Paty: Thì đúng là trí tuệ nhân tạo có mấy chi tiết, nếu để ý kỹ thì sẽ nhận ra được, sẽ bắt được lỗi.

 

Robert: Ừ, đúng rồi.

 

Paty: Nhưng mà có nhiều cái làm rất, rất là giống thật. Thành ra giữa cả đống thứ như vậy… tôi tin chắc là không phải chỉ một hay hai video là thật đâu, nhưng vì mấy thứ này mà người ta không tin nữa.

 

Robert: Chính xác. Người ta sẽ nói: “À, cái này là giả, cái này là fake…” Đúng luôn, đúng luôn.

 

Paty: Đúng vậy đó. Nghĩa là họ làm quá tốt luôn rồi.

 

Robert: Không, ý tôi nói vậy là vì - để tôi nói quan điểm của tôi cho bạn nghe. Theo góc nhìn của tôi thì - giả sử nha, nếu bạn phóng một cái tàu thăm dò, thì đúng là nó có thể bay xuyên qua vành đai Van Allen. Nhưng còn một phi hành đoàn thì khác, tức là con người, khi tàu rời Trái Đất bay về phía Mặt Trăng đó, thì điều có thể xảy ra, mà không phải “có thể” nữa, mà gần như chắc chắn xảy ra, là có một vùng rất rộng, cực kỳ rộng, hàng trăm, hàng ngàn kilomet gì đó, toàn là bức xạ, là bức xạ ion hóa ngay lập tức.

 

Paty: Đúng rồi.

 

Robert: Bạn phải mang theo - hoặc là con tàu, hoặc là bản thân bạn - một cái áo chì dày cỡ một mét rưỡi, bạn hiểu không? Để bức xạ không anh ấy hưởng tới bạn.

 

Paty: Nhưng vậy thì trạm không gian với mấy thứ đó, họ chịu bức xạ kiểu gì?

 

Robert: Ừ, là vì họ nói - họ nói rằng có một trạm không gian, nhưng nó không lớn như cái mà người ta vẫn nói với chúng ta. Đó là điều người ta nói. Rồi còn mấy chuyện phông xanh, dây cáp các kiểu nữa, bạn biết rồi đó. Cũng có nghiên cứu về mấy chuyện này.

 

Vấn đề, Paty, là thế này: đúng, NASA có nói dối. Nhưng NASA nói dối không có nghĩa là Trái Đất phẳng.

 

Paty: Đúng rồi. Dĩ nhiên là không. Mọi thứ đều dựa trên sự ích kỷ, cái tôi của con người.

 

Robert: Đúng. Vấn đề là thế này, tưởng tượng đi, tưởng tượng nha, con tàu tách ra, Trái Đất hiện ra rõ ràng, thì người ta sẽ nói: “Ờ, cái đó là trí tuệ nhân tạo thôi”.

 

Paty: Kiểu như họ sẽ nói là người ta treo một tấm hình trước cửa sổ vậy đó. Họ sẽ không tin đâu. Vì nếu không thì họ còn gì để mà bàn tán nữa.

 

Robert: Ừ, nhưng thôi, cứ chờ coi chuyện gì sẽ xảy ra. Hình như là ngày 26 tháng này thì phải, là họ phóng - tôi nhớ mang máng thôi nha.

 

Paty: Ngày 26 tháng 1 hả?

 

Robert: Không, không.

 

Paty: Tháng 2.

 

Robert: Ừ, tháng 2.

 

Paty: Tôi nghĩ là tháng 2, mà không nhớ rõ ngày.

 

Robert: Giờ tôi nói theo trí nhớ thôi. Nhưng mà nói chung là rất thú vị. Nè, còn một tin nữa - một tin tôi đang phân tích, và giờ nói luôn đây. Rồi xong tôi để bạn nói tiếp, vì bạn có ghi chú sẵn rồi, nhưng mà bạn nghe kỹ nè. Tin này đang ở trên X, tôi có retweet trên tài khoản X của tôi, tên là Taygeta Oficial.

 

Tôi khuyến khích mọi người theo dõi, nhớ là viết hai chữ “f”. Và tin đó là thế này - cái này chúng ta đã nói mấy lần rồi, nhưng hôm nay nó lại xuất hiện nữa. Nghe kỹ nha. Elon Musk nói: “Tôi là người ngoài hành tinh, và tôi vẫn luôn cố gắng nói với mọi người rằng tôi là người ngoài hành tinh, nhưng không ai tin. Tôi chỉ đang cố quay về hành tinh quê hương của mình thôi”. Vậy theo bạn, Paty, câu này nên hiểu như thế nào?

 

Paty: Nacho cũng nói cái này hôm trước.

 

Robert: Đúng rồi, anh ấy nói hôm trước. Nhưng mà để ý nha, là anh ấy vừa lặp lại câu đó trong một chương trình khác nữa. Nghĩa là anh ấy nói trong một chương trình, cách đây khoảng mười bảy hay mười tám tiếng rồi lại nói trong một chương trình khác, trong chương trình của ông Rogan thì phải.

 

Paty: À, đúng rồi.

 

Robert: Và cũng lạ nữa, Raptor Engine. Ừ thì, cái đó là - cái in trên áo của anh ấy. Theo bạn thì sao? Có khả năng không?

 

Paty: Lạ thì đúng là lạ thiệt đó.

 

Robert: Lạ thì đúng là lạ một cách… rất là lạ luôn. Mà anh ấy cũng có một tầm nhìn rất là tương lai về mọi thứ, đúng không?

 

Paty: Anh ấy có rất nhiều ý tưởng hay, nhưng mà - là thiên tài không có nghĩa là đến từ bên ngoài Trái Đất. Vì làm sao bạn chứng minh được cho tôi? Nói thì nói gì cũng được, nhưng bạn cũng từng nói là bạn nghiện ketamine nữa mà… nên tôi đâu biết đó là bạn tưởng tượng ra hay là chuyện gì. Nói suông thì dễ lắm. Cái đó phải chứng minh chứ. [cười]

 

Robert: Nhưng mà chứng minh kiểu gì bây giờ? Bạn phải tính tới chuyện là…

 

Paty: Làm xét nghiệm máu.

 

Robert: Bạn phải nhớ là ngoài Trái Đất còn có nhân loại khác nữa mà, hiểu ý tôi không?

 

Paty: Ừ, nhưng chắc chắn là họ sẽ có biến đổi di truyền nào đó rồi. Họ không thể giống y hệt mình được.

 

Robert: Cách duy nhất để biết được chuyện đó là…

 

Paty: Qua bộ gen.

 

Robert: …theo tôi thì cách duy nhất để biết một người có phải là người ngoài hành tinh hay không là thông qua quét não. Quét não đó, cho những ai chưa biết là những người sinh ra ngoài hành tinh Trái Đất thì có một tuyến, tôi không nhớ tên,  một tuyến nào đó, lớn hơn so với người Trái Đất.

 

Paty: Tuyến tùng?

 

Robert: Ờ, tôi nghĩ, là tuyến tùng, cái tuyến ở phía trước trán đó hả? Tuyến tùng đúng không?

 

Paty: Không, tuyến ở trán thì không, hình như nó nằm khoảng chỗ này.

 

Robert: Ở đây có một tuyến mà, đúng không? Ừ, đúng rồi, cái tuyến bạn nói đó. Nó phát triển mạnh hơn nhiều.

 

Paty: À.

 

Robert: Nói như một chi tiết bên lề cho vui vậy thôi. Rồi… bạn còn định nói gì nữa không?

 

Paty: Nếu chuyện đó là thật thì chắc là mình đã không thấy mặt anh ấy ngoài đời rồi. Anh ấy đã bị nhốt trong một căn cứ nào đó rồi, giam suốt đời luôn, cho dù có là Elon Musk đi nữa.

 

Robert: Ờ, thì để xeFrancesc:  hình như trong một cuộc nói chuyện khác, anh ấy có nói là chính phủ Mỹ có bằng chứng rằng anh ấy là người ngoài hành tinh.

 

Paty: Bạn nghĩ là họ sẽ để cho anh ấy nói toạc ra như vậy sao?

 

Robert: Vấn đề là thế này, Paty, bạn nói gì cũng được, nhưng chẳng ai tin bạn đâu. Người ta sẽ nghĩ là bạn nói cho vui, nói mỉa thôi. Mà thật ra thì tôi cũng chưa coi hết buổi phỏng vấn đó, nên tôi không biết anh ấy nói với giọng đùa hay nghiêm túc. Vì anh ấy cũng từng nói, trong một cuộc phỏng vấn gần đây với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ rằng không hề có sự sống ngoài Trái Đất. Anh ấy nói kiểu: “Chúng tôi sẽ bay bằng tàu SpaceX ra ngoài để xem có tìm được sự sống ngoài Trái Đất hay không”. Thành ra người này tự mâu thuẫn với chính mình, chuyện này nói kiểu này, chuyện khác lại nói kiểu khác, bạn hiểu không?

 

Paty: Hoặc là có khi anh ấy chỉ đang nói tới việc tìm kiếm sự sống trong phạm vi mà con người có thể tiếp cận được, vì mình bị giới hạn mà. Tối đa chắc cũng chỉ tới được Sao Hỏa, rồi thôi, nếu mọi thứ suôn sẻ.

 

Robert: Không, anh ấy rất là lạ.

 

Paty: Rất lạ, nói một kiểu, rồi lại kiểu khác.

 

Robert: Anh ấy rất lạ. Nhưng mà tôi nói thêm nè, Elon Musk không phải là kiểu người nhiều chuyện đâu. Anh ấy từng kết hôn với một người phụ nữ tên là Grimes hay gì đó. Một người phụ nữ theo phong cách gothic, chắc là gothic - kiểu ăn mặc gothic đó. Mắt thì trang điểm đen sì, nhìn rất lạ. Và tôi không biết là anh ấy có bao nhiêu đứa con với người phụ nữ đó, nhưng hình như là rất nhiều con.

 

Paty: Ừ, mấy cái tên mà anh ấy đặt cho tụi nhỏ đó.

 

Robert: Ủa, tôi nhớ có đứa tên là - không biết là Jordi hay Xavier gì đó.

 

Paty: Trời, vậy chắc là đứa duy nhất có cái tên bình thường. [cười]

 

Robert: Cô đó nói rằng, Elon Musk từng nói với cô là trong thời gian không xa nữa, sẽ có một sự kiện trên Trái Đất khiến cho một phần lớn dân số loài người biến mất. Nghe ghê không?

 

Paty: JJ Benítez cũng nói vậy đó.

 

Robert: Ổng nói y chang vậy hả?

 

Paty: Ừ, nói là năm 2027, có một thiên thạch.

 

Robert: Còn cô này thì hình như nói là vì chuyện khác. Cụ thể là cái gì thì tôi không nhớ rõ.

 

Paty: Chiến tranh thế giới thứ ba?

 

Robert: Không, không, không. Kiểu như là - cái gì đó sẽ tới, một thứ gì đó khác, kiểu “lò bánh mì khác”, bạn biết “lò bánh mì” (đại dịch) là gì không?

 

Thật ra gần đây tôi cũng thấy một người khác nói là sẽ có chuyện gì đó xảy ra, kiểu như đã được dự báo là Trái Đất sẽ có biến cố. Nhưng mà theo tôi thì mấy cái đó chỉ là để gieo sợ hãi cho người ta thôi, bạn hiểu không? Gieo sợ hãi, gieo sợ hãi, rồi con người trong nỗi sợ đó lại tự tạo ra và tự biểu hiện nó. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Paty: Ừ, nói thật thì tôi tin JJ Benítez hơn là tin Elon Musk đó. Vì lúc nào họ cũng giật tít kiểu gây sợ hãi, nào là cái này cái kia, nào là thiên thạch nọ, trời ơi, xác suất có 0,02 thôi. Rồi bạn nói: “Ủa, khoan đã”. Nghe nè, nếu thật sự nó sắp va chạm, thì tôi đã chẳng nói gì cả. Nói để làm gì? Để những khoanh ấy khắc cuối cùng trên Trái Đất biến thành hỗn loạn hả?

 

Vô lý lắm, rất vô lý. Bạn sẽ không nói gì hết, cứ để vậy thôi. Rồi nếu có chuyện xảy ra thì - ai có tiền thì trốn đi chỗ khác, còn ai không có thì thôi.

 

Robert: Tôi nghĩ là tất cả những thứ đó chỉ để gieo sợ hãi cho người ta.

 

Paty: Đúng vậy. Bằng nỗi sợ - chính nỗi sợ là cách người ta kiểm soát dân chúng. Thực ra thì tôn giáo cũng vậy thôi. Mọi thứ đều dựa trên nỗi sợ. Phạm tội thì xuống địa ngục. Làm cái này cái kia thì xuống địa ngục. Tất cả đều là gieo sợ hãi. Và bằng cách đó thì họ kiểm soát được con người.

 

Robert: Là nỗi sợ. Mà nè, tiện nói tới chuyện này, trước khi bắt đầu livestream, tôi còn coi một video nói về Phần Lan. Phần Lan - tôi cũng không để ý - nhưng có vẻ như nước này đang gặp một dạng khủng hoảng kinh tế nào đó sau khi họ đóng cửa biên giới với Nga. Trước đó có vẻ là thương mại tự do ở đây rất lớn - tức là Phần Lan và Nga có giao thương rất mạnh, mạnh hơn cả Đức hay mấy nước khác. Thậm chí, tôi nghĩ là nếu bạn là người Phần Lan, bạn có thể đi tàu hỏa sang khu vực Nga mà không cần visa.

 

Paty: Đúng rồi.

 

Robert: Tức là tôi mà muốn đi Nga thì phải xin visa, còn người Nga thì có thể qua đây. Thực tế là ở khu vực biên giới với Nga - mà biên giới đó thì dài lắm - khi bạn lái xe qua, bạn sẽ thấy cả bảng chỉ dẫn bằng tiếng Nga nữa.

 

Để ý nè, còn một chuyện nữa. Bạn đi siêu thị, mà đôi khi bạn có biết mấy quầy tính tiền họ nói chuyện với bạn bằng ngôn ngữ gì không?

 

Họ nói bằng tiếng Phần Lan, tiếng Thụy Điển và cả tiếng Nga nữa.

 

Paty: Đúng rồi, nó giống như - ừ, giống vậy đó. Ví dụ như ở Thụy Sĩ thì cũng y chang. Nếu bạn ở một bang nói tiếng Pháp hay tiếng Đức - tôi thì ở đúng ngay ranh giới, kiểu như ở giữa. Đường phố thì có bảng bằng tiếng Đức và tiếng Pháp.

 

Chỗ này chỗ kia đều ghi bằng tiếng Đức và tiếng Pháp, tức là mọi thứ đều song ngữ, vì bạn không hẳn là đang ở hẳn bên nào cả.

 

Robert: Ừ, đúng rồi. Tôi nói mấy chuyện này là vì người ta đã gieo sợ hãi cho dân chúng. Rồi còn ngành công nghiệp gỗ nữa - mà đó là ngành chủ lực ở Phần Lan - thì chuyện cắt đứt quan hệ với Nga là một quyết định làm ăn cực kỳ tệ. Tôi không nói là tách ra hoàn toàn, tôi nói là về mặt thương mại.

 

Trước kia có xe lửa qua lại, rồi rất nhiều du lịch Nga sang đây, rồi ngược lại - người Phần Lan cũng qua đó. Và bây giờ ở Phần Lan người ta đang bắt đầu suy nghĩ lại, xem có nên nối lại đàm phán hay không. Tôi nói vậy thôi, ý là, cuối cùng thì cũng chỉ vì tiền cả thôi. Đúng là đời mà, phải không?

 

Paty: Thì đúng là vậy đó. Nghe buồn thiệt.

 

Robert: Ừ. Mà bạn có ghi chú gì ở đó không? Bạn định nói về chuyện gì?

 

Paty: À! Ừ, là vầy nè, ví dụ như, về truyền hình nha.

 

Robert: Ừ.

 

Paty: Những gì bạn có thể thấy trên TV, thì cái mà tôi thấy có rất nhiều điểm trùng hợp và làm khá tốt, đó là chương trình UFO Witness của Ben Hansen. Anh ấy từng làm công việc phân tích hành vi cho FBI, rồi anh ấy cũng gặp một trải nghiệm giống như tôi, và từ đó anh ấy chuyên tâm làm mảng này. Điều trùng hợp là trong loạt phim đó, anh ấy nói chuyện với cha mình và phát hiện ra là ông nội anh ấy từng làm về mảng bảo tồn - những nguyên lý ban đầu của kỹ thuật đông lạnh học, đại loại vậy.

 

Rồi khi nói chuyện với cha, anh ấy nhận ra rằng ông nội, khi còn làm việc cho chính phủ với tư cách là nhà thầu, thường xuyên gửi thư về nhà. Và khi xem lại ngày tháng của những lá thư đó, thì phát hiện ra ông nội đã có liên quan tới hầu hết những sự kiện UFO quan trọng nhất của nước Mỹ. Tức là ông ấy phải ở rất sâu trong “lõi” của mọi chuyện. Và tất cả những vấn đề mà UFO Witness đưa ra, tôi nghĩ là cũng không xa sự thật.

 

Ví dụ như: nếu bạn sống gần căn cứ quân sự, bạn sẽ thấy nhiều hiện tượng hơn hẳn. Rồi chuyện nhóm máu RH âm tính nữa. Người ta nói rằng khoảng 70% những người từng bị bắt cóc đều có RH âm. Thế là bạn tự hỏi: “Ủa, vậy mình có gì đặc biệt?” Thì đó có thể là một trong những lý do. Rồi còn có mấy thí nghiệm khác nữa…

 

Robert: À, cho tôi hỏi chút - xin lỗi nha - bạn là RH âm tính hả?

 

Paty: Tôi không biết mình là nhóm máu gì nữa.

 

Robert: Bạn không biết luôn hả?

 

Paty: Không biết thật. Ngại ghê, mà đúng là tôi không biết mình thuộc nhóm máu nào. Nhưng tôi muốn - tôi muốn đi kiểm tra, chắc chắn là tôi sẽ đi kiểm tra. Rồi còn chuyện tần số hertz nữa. Họ làm một thí nghiệm ở mức 200 hertz, phát ra âm thanh, và mỗi lần họ bật cái tablet với tần số 200 hertz đó lên là các quả cầu ánh sáng bắt đầu xuất hiện ngay tại chỗ.

 

Robert: Trời đất ơi!

 

Paty: Mà cái đó có trong chương trình luôn đó. Ừ, ừ, là vì họ tới một căn nhà nơi có một người phụ nữ rất khổ sở, vì bà nói là bà bị chạm vào người, bị quấy rối, và họ không biết có phải là một dạng cổng không gian hay không. Vì người phụ nữ đó nói: “Tôi không biết đây là hiện tượng siêu nhiên hay gì, nhưng chúng tôi luôn có cảm giác bị theo dõi, bị chạm vào người, bị giật tóc, và chúng tôi từng nghe thấy…” Một hôm, họ nghe một giọng phụ nữ nói: “Cổng… mở rồi”, kiểu vậy đó. Nhưng họ không thấy gì cả. Rồi họ ghi hình tại đó, bắt đầu thử nghiệm với tần số hertz, và thì mấy thứ đó bắt đầu xuất hiện. Tôi thấy chuyện này khá là thú vị.

 

Robert: Nghe hấp dẫn thiệt.

 

Paty: Mấy loạt phim mà Ben Hansen làm, tôi thấy rất là hay.

 

Robert: Nhưng mấy cái đó là họ làm trên truyền hình hả? Trên TV luôn hả?

 

Paty: Ừ, trong chương trình đó luôn. Họ thử mấy thí nghiệm này, rồi tự nhiên thấy camera rung lên, rồi họ nói: “Bạn có thấy cái đó không?”. Một trong mấy người sản xuất đi cùng nói: “Nhìn nè, nhìn nè”, rồi họ quay được hai quả cầu: một cái đứng yên, còn một cái thì rơi xuống từ trên trời. Rồi họ tiếp tục điều tra, vì đó là một thị trấn hay thành phố nhỏ ở Mỹ, nơi mà số lần nhìn thấy UFO còn nhiều hơn cả số người đang sống ở đó. Bạn tưởng tượng đi. Là nơi có nhiều nhất, nhưng mà tôi không nhớ tên chỗ đó.

 

Robert: Ở Tây Ban Nha cũng có một khu vực được NASA công nhận luôn. Có một vùng ở Tây Ban Nha, hình như là ở Extremadura, là khu vực có rất nhiều hiện tượng siêu nhiên. Giống như Vùng Im Lặng ở Mexico vậy đó. Nhưng nó nằm ở khu vực phía trên, kiểu phía bắc Extremadura.

 

Paty: Nghe nói là cũng có một căn cứ, ở Monte Perdido có một căn cứ.

 

Robert: À, Monte Perdido. Tôi từng tới Monte Perdido rồi.

 

Paty: Người ta nói là có một căn cứ trong núi đó.

 

Robert: Ừ. Chúng tôi từng tới Monte Perdido với Goya, và có một người, không biết tên là Ricardo Muñoz hay gì đó, tôi không nhớ rõ hình như là người Chile. Mỗi năm anh ấy đều tới Monte Perdido, tụ tập với mọi người và cùng thiền định, đại loại vậy.

 

Và năm đó chúng tôi còn đi cùng một nhà nghiên cứu UFO tên là Paula Harris, bà ấy cũng có mặt ở đó. Chúng tôi tới đó và họ làm một buổi thiền. Trời ơi, ban đêm luôn, mà chắc phải - tôi không biết - khoảng một trăm, một trăm rưỡi người. Rất đông.

 

Paty: Wow!

 

Robert: Một vòng tròn rất lớn. Sau buổi thiền thì thấy những tia sáng lóe lên - tia sáng, bóng tối, đủ thứ hiện tượng lạ. Rất nhiều thứ kỳ lạ xuất hiện.

 

Tức là người đó dẫn thiền, kiểu: bây giờ thế này, thế kia… Và đúng là có cái gì đó ở đó, có sự hiện diện.

 

Paty: Ừ, tôi cũng từng xem tài liệu về một anh kia bị chữa khỏi điếc bẩm sinh. Anh ấy đi thiền, giống như bạn nói đó, khoảng hai mươi người gì đó. Rồi sáng hôm sau, anh ấy thức dậy trong khách sạn và đột nhiên - tức là - lần đầu tiên trong đời anh ấy nghe được âm thanh. Anh đó bị điếc bẩm sinh luôn. Vì họ đã thấy nhiều thứ, họ thiền, họ thấy một quả cầu ánh sáng hạ xuống, rồi thấy một thực thể chạm vào lưng anh đó - nhưng anh không thấy - và đến ngày hôm sau thì anh nghe được. Tôi không biết mức độ thật giả ra sao, nhưng mà rất nhiều, rất nhiều.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng rồi, mấy chuyện đó xảy ra thật mà…

 

Paty: Cả tốt lẫn xấu đó nha, coi chừng.

 

Robert: Tốt lẫn xấu. Thì cũng tùy vào tần số mà mình mang theo thôi, đúng không?

 

Nhưng mà đúng là - có chuyện xảy ra thật, có, có.

 

Paty: Tôi lúc nào cũng nói vậy đó. Tôi nói: “Nếu họ có tới gặp tôi thì tôi chỉ có hai điều kiện thôi. Một là đừng làm tôi đau. Tức là, muốn làm gì thì làm, nhưng làm ơn đừng làm tôi đau. Và điều thứ hai là xuất hiện ngay trong phòng ngủ thì tôi không khoái chút nào đâu.” [cười] … vì cái chuyện đó - thì cũng dễ hiểu là người ta sợ.  Nhưng mà thôi, cũng có người nói là họ thậm chí còn nói chuyện được với họ nữa.

 

Thật ra tôi nghĩ là có nhiều loại “grey” khác nhau. Có mấy con nhỏ nhỏ, tôi nghĩ là kiểu tay sai, tức là mấy đứa lính quèn. Rồi còn mấy con cao lớn, là kiểu - nói sao ta - kiểu mấy ông thông thái hay là mấy kẻ cầm đầu đó. Và có một cô gái kể là một trong số đó nói với cô ấy: “Cô sợ cái gì?” Mà lúc đó cô này còn đang mang thai nữa.

 

Cô ấy trả lời: “Thì sợ chứ, tại anh xấu quá.”

 

Rồi nó nói: “Không sao đâu, tôi không làm hại cô đâu. Vì chúng tôi - nói sao ta - chúng tôi là tương lai của các cô.”

 

Thì tôi hiểu câu đó theo nghĩa là họ chính là chúng ta trong tương lai, là con người đã tiến hóa thành hình dạng như vậy.

 

Robert: Cái đó - cái đó là bạn của bạn kể lại cho bạn hả?

 

Paty: Không, không, không. Cái đó tôi thấy trong một bộ phim tài liệu.

 

Robert: À, phim tài liệu.

 

Paty: Ừ, trong mấy phim của ông Strieber đó, người viết cuốn Comunión. Đó là lời kể của một trong những người phụ nữ từng tới nhà ông ta.

 

Robert: Ờ, nè, tôi kể cho bạn nghe cái mà họ nói với tôi - mấy cô Taygetan đó - họ nói thế này: “Grays thì đúng là grays đó, nhưng trong grays có rất nhiều chủng loài, rất nhiều giống khác nhau.” Và trong đó có cái gọi là “những người làm vườn”. Họ là những kẻ thực hiện phần lớn các vụ bắt cóc trên Trái Đất. Những “người làm vườn” đó về mặt sinh học thì là thực vật. Tức là họ giống như sinh vật thực vật, thay vì có máu thì họ có nhựa cây, họ là sinh vật dạng thực vật.

 

Paty: Vậy thì họ không ăn à? Hay là không cần ăn?

 

Robert: Tôi không biết họ ăn cái gì. Có nhiều loại khác nhau. Tôi đang nói riêng về nhóm này thôi. Nhóm này thường làm việc cho - nói nôm na là kiểu lính đánh thuê, tức là họ làm cho đủ mọi bên. Cho nên mới có chuyện nhiều con tàu khác nhau - ở đây xảy ra rất nhiều thứ khác nhau đó.

 

Paty: À.

 

Robert: Rồi còn có loại là robot sinh học nữa.

 

Paty: Ờ, hiểu rồi.

 

Robert: Robot sinh học, rồi là mấy loại kia. Mà nói chung thì họ nhìn cũng khá giống nhau hết.

 

Paty: Giờ thì tôi hiểu một chuyện rồi, để tôi nói cho bạn nghe.

 

Robert: Ừ, nói đi. Rồi còn có nhóm Maitré nữa, mấy nhóm đó thì - ôi thôi - dữ dằn lắm, là grays cao lớn. Có đủ loại hết.

 

Và khi bạn nói rằng họ là tương lai của con người, thì họ nói với tôi là không phải vậy, chuyện đó không vận hành theo kiểu đó. Con người - vì nếu vậy thì nó là thuyết Darwin - họ nói: “Con người sẽ trôi qua hàng triệu, hàng triệu, hàng triệu năm nữa, nhưng hình dạng vật lý vẫn sẽ giống nhau.” Và bạn biết tại sao luôn giống nhau không? Vì sự kết nối của chúng ta với Nguồn, với tư cách là một loài. Ý là thế này - để tôi nói sao cho dễ hiểu - bạn sẽ luôn luôn là bạn. Ví dụ như trên Trái Đất, với cách mà Trái Đất đang vận hành bây giờ cho dù có trôi qua một triệu năm, nếu mọi thứ vẫn tiếp diễn như hiện tại, thì điều gì sẽ xảy ra?

 

Paty: Đồng nhất hóa.

 

Robert: Đúng rồi, đồng nhất hóa.  Tức là sẽ dần dần hình thành một kiểu chủng người duy nhất về màu da, bạn hiểu ý tôi không?

 

Paty: Ừ, nhưng mà cũng có thể mình sẽ mất bớt vài ngón tay, vì ví dụ như hai ngón này mình đâu có dùng tới mấy đâu.

 

Robert: Không, không, không.

 

Paty: Không hả?

 

Robert: Họ nói với tôi là không. Điều xảy ra là nếu trôi qua rất, rất, rất nhiều thời gian, thì loài người - cái “nhân loại” đó - sẽ trở nên đồng nhất hơn thôi.

 

Paty: Ừm.

 

Robert: Nhưng để ý nè, và đây là chỗ tôi nói thêm ý của mình. Nếu bạn mang một số người đó ra khỏi Trái Đất và đưa họ tới một nơi khác, thì dần dần họ sẽ lại bắt đầu xuất hiện khác biệt. Rồi họ sẽ nói: “Ủa, tự nhiên ở giữa đám này lại xuất hiện một người da đen, rồi một người da trắng, rồi lại xuất hiện một người châu Á.” Nhưng họ vẫn sẽ là con người.

 

Paty: À, vì ký ức di truyền, đúng không?

 

Robert: Ừ, đúng rồi, đó là điều họ nói với tôi. Họ là người Lyrian, là con người. Còn grays là một loài khác, hoàn toàn khác, là một loài khác hẳn. Đúng là con người có thể cao hơn hay thấp hơn chút xíu, nhưng luôn luôn vẫn có cái “giá trị nền tảng”.

 

Paty: Ừ, nền tảng là giống nhau.

 

Robert: Nền tảng là giống nhau.

 

Paty: Chỉ khác nhau chút ít thôi.

 

Robert: Ừ, khác nhau rất ít. Nhưng vẫn có cùng số ngón tay, cùng cấu trúc, rất ít biến đổi. Vậy thì - bạn định nói gì với tôi về mấy người ngoài hành tinh đó, về grays, về mấy “người làm vườn” đó?

 

Paty: À không, là khi bạn nói họ giống như lính đánh thuê thì tôi chợt nhớ tới câu chuyện của một anh chàng. Tôi không nhớ tên anh ta, vì tôi coi nhiều thứ quá rồi nên không nhớ. Là một anh lính cứu hỏa làm việc trong một vụ cháy lớn - không biết là ở Brazil hay ở đâu đó. Có một vụ cháy rất lớn và họ lập ra mấy trạm kiểu sơ cứu, để nếu ai bị thương hay bị bỏng thì có chỗ chữa trị. Anh này làm việc ở một trong những trạm đó và anh ấy đi ra ngoài hút thuốc thì gặp một một người cao lớn, da trắng - không, một người Bắc Âu.

 

Robert: Một người Bắc Âu.

 

Paty: Nhưng mà người Bắc Âu đó mặc một bộ đồ liền thân màu xanh, bó sát, nhìn rất lạ. Trên tay có một vết thương cực kỳ lớn, nhưng trên bộ đồ thì không có một giọt máu nào, tức là không có máu. Nhưng vết thương thì mở toang luôn.

 

Anh lính cứu hỏa mới hỏi: “Anh bị sao vậy?”

Thì người đó nói là: “Một con thú con - kiểu như puma hay gì đó - tôi cố cứu nó thì nó cắn tôi, hay nó làm tôi bị thương.”

 

Nhưng mà anh lính cứu hỏa nhận ra rằng người đó không nói bằng miệng, mà đang nói thẳng vào trong đầu anh ta. Và ngay lúc đó, anh lính cứu hỏa hoảng loạn hoàn toàn.

 

Anh ấy kiểu: “Trời ơi, vâng, vâng!”

Và trong đầu thì nghĩ: “Mình đừng nghĩ bậy, đừng nghĩ bậy, lỡ đâu hắn biết mình đang nghĩ gì thì sao.” Rồi anh ta chữa trị cho người đó, giữ lại mấy miếng gạc, người kia nói: “À, cảm ơn nhiều.” Rất đàng hoàng, xong rồi đi luôn. Và khi anh ta rời đi, thì có một grays và một con tàu bay đi cùng anh ta - không phải mấy con nhỏ đâu. Và thực tế là J. J. Benítez đã gửi mấy mẫu đó đi phân tích, và ông ấy đã có kết quả rồi.

 

Robert: Vậy… vậy là ông ấy có nói kết quả ra sao không?

 

Paty: Có. Là có cái gì đó không khớp. Và không chỉ ở một nơi đâu, mà là ở nhiều phòng thí nghiệm khác nhau nữa. Có cái gì đó cho thấy…

 

Robert: Có cái gì đó không ổn? Ông ấy nói thẳng vậy luôn hả, là có cái gì đó không khớp?

 

Paty: Ừ, ừ. Nghĩa là - máu đó không phải là máu người. Tức là, không phải, không phải. Nhưng tôi không biết khi nào họ mới công bố. Mẫu xét nghiệm thì ông ấy giữ rồi. Chỉ có điều là - theo ông ấy nói - họ đã từng tìm cách thủ tiêu ông ấy, nên cũng dễ hiểu là ông ấy không dám nói gì.

 

Robert: Ừ, nè, ở đây - Gabo Bagheri nói: “Tôi đã nghe bác sĩ đó kể rồi, Paty.” Ổng nghe đúng câu chuyện đó luôn.

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Nghe cũng thú vị thiệt, vì bạn nghĩ: “Trời, có cả thần giao cách cảm.” Chuyện là thế này, Paty, theo những gì họ nói - mấy cô Taygetan đó - thì toàn bộ nhân loại đều có khả năng thần giao cách cảm. Chỉ là người ta đã làm cho chúng ta tin rằng mình không có thôi. Nhưng thật ra, thần giao cách cảm luôn hoạt động liên tục, ở mức độ vô thức.

 

Paty: Chỉ cần mình dùng có mười phần trăm bộ não thôi là tôi tin mình đã làm được rất nhiều thứ rồi. Nhưng mà nó giống như đang bị ngủ quên vậy đó. Có người thì đánh thức được nó, và họ có thể thần giao cách cảm, thậm chí là điều khiển vật thể bằng ý nghĩ.

 

Robert: Tôi thì nghĩ là người ta đang làm cho tụi mình bị teo đi đó. Thông qua đồ ăn, qua không khí, qua đủ thứ. Nè, rất là logic nha Paty, bạn vô siêu thị mà coi, nhìn xem trong mỗi sản phẩm có gì - toàn là rác, rác không.

 

E này E kia, E một trăm hai mươi - cái đó là từ côn trùng đó. Nghĩa là y chang nhau hết.

 

Paty: Tất cả mấy cái ký hiệu E đó đều gây ung thư hết. Nhưng nghe nè, là vì trên hành tinh này có quá nhiều người rồi. Nên kiểu gì cũng phải làm một dạng “điều tiết” nào đó. Ở Miami người ta làm vậy với cá sấu đó. Nhưng mà bạn không thể nói to ra, vì nói ra là người ta gọi bạn là kẻ diệt chủng liền.  Bạn hiểu ý tôi nói không? [cười]

 

Robert: Ừ, hiểu.

 

Paty: Người quá đông rồi, nên phải bớt dần. Vì vậy mới có mấy “dịch bệnh có số seri” này nọ đó.

 

Robert: Nhưng mà số lượng chất độc với rác rưởi nhiều tới mức - quá đáng luôn. Thật sự là quá đáng. Và bây giờ còn có mấy luật mới ra nữa, nói rằng rất nhiều thứ rác đó, dù cực kỳ có hại cho cơ thể, thì theo luật họ cũng không cần phải ghi rõ nữa. Tức là theo luật, họ không còn phải công bố sản phẩm đó có gì bên trong. Trời đất ơi, cái kiểu gì vậy?

 

Paty: Thì nếu bạn không muốn ăn mấy thứ họ sản xuất ra, thì tự trồng tự nuôi ở nhà đi. Nhưng khi bạn làm vậy thì họ sẽ tới và nói, phạt, phạt tiền, vì bạn không được nuôi gà, không được nuôi gia súc, không được làm gì hết. Nhất là ở Tây Ban Nha.

 

Robert: Đúng vậy. Tôi nghĩ là từ một số lượng nào đó trở lên là bạn phải đăng ký. Tức là, ví dụ bạn nuôi sáu con gà đẻ trứng thôi mà - trời ơi – chúng ta đã đi tới mức nào rồi?

 

Paty: Hít thở cũng phải xin phép, hoặc là phải trả tiền.

 

Robert: Xin phép, rồi trả tiền cho từng con gà, rồi trả tiền cho từng quả trứng mà con gà đó đẻ ra. Đúng là ăn cướp trắng trợn. Thiệt sự là khó tin nổi.

 

Paty: Giống như hồi xưa không cho lắp pin năng lượng mặt trời riêng lẻ đó. Vì sao? Vì họ sẽ mất tiền chứ sao. Cho nên bắt buộc bạn phải có hợp đồng.

 

Robert: Đúng là xấu hổ.

 

Paty: Cha mẹ tôi làm việc cả đời để để lại chút gì đó cho tôi và em gái tôi, mà bạn cũng không giữ được. Cũng không được, vì họ rút máu bạn.

 

Robert: Chính xác. Đó là chuyện đã xảy ra với cha mẹ tôi cũng để lại chút gì đó cho con cái, cho chị tôi, cho anh tôi. Mà bạn biết không, cái đám chính trị gia Catalan đó lấy bao nhiêu tiền thuế không? Một đám ăn cướp, một lũ tham nhũng.

 

Paty: Ở Aragón cũng vậy thôi, ghê lắm đó. Ở Aragón cũng dữ lắm.

 

Robert: Ừ, nhưng tôi nghĩ là ở Catalonia còn nặng hơn. Ở đó là cướp bóc công dân Catalan một cách trắng trợn, thật sự là không tưởng nổi.

 

Paty: Lộ liễu luôn.

 

Robert: Đúng là rút cạn máu người dân.

 

Paty: Mà theo lý thuyết thì - từ xưa tới giờ - mẹ cho tiền con cái là chuyện bình thường. Vì đó là tiền của tôi, tôi muốn làm gì với tiền của tôi là quyền của tôi. Nhưng không, trên lý thuyết thì bạn cũng không được.

 

Robert: Không làm được gì hết.

 

Paty: Bạn phải khai báo, rồi phải nộp cho cơ quan thuế. Nộp thuế cho cái gì? Cho việc cho con mình tiền hay cho con mình một căn nhà?

 

Robert: Chính xác. Nghĩa là ba mẹ cho bạn một căn nhà, là phải trả tiền thuế. Đúng là xấu hổ.

 

Paty: Mà nếu không có tiền thì sao? Thì Nhà nước lấy luôn. Nghĩ tới là tôi tự thiêu còn hơn.

 

Robert: Chính xác.

 

Paty: Thiệt sự là chịu hết nổi rồi đó.

 

 

 

 

---------------

 

 

 

 

 

Robert: Rồi bạn nhìn - thôi, mình không nói về chính trị nữa, nhưng có một chính trị gia ở Catalonia mà mỗi lần tôi thấy là tôi - trước sau gì tôi cũng nói cho bạn biết là ai - tôi thấy buồn nôn, thấy ghê tởm.

 

Một ông tên là Rufián đó, cái mặt - cái mặt heo đó - nhìn mà chịu không nổi. Bạn biết ông đó làm gì không? Chải tóc banh ấy bao, lãnh khoảng một trăm ngàn euro một năm mà chẳng làm được cái trò trống gì.

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Ông đó từ đâu ra vậy?

 

Paty: Rồi tới lúc nghỉ hưu, ổng vẫn lãnh y chang vậy. Đó mới là cái hay nhất.

 

Robert: Nghỉ hưu mà - chỉ có hai năm nữa thôi.

 

Paty: Hoặc là có đi làm việc khác thì ổng vẫn lãnh y chang. Tại sao? - Vì ổng là chính trị gia.

 

Không thể chấp nhận được.

 

Robert: Chính trị gia là để phục vụ người dân. Nghĩa là tôi đi ngoài đường, chính trị gia phải quỳ xuống lau đường cho dân đi. Đó mới là chính trị gia đúng nghĩa.

 

Paty: Đúng vậy, đúng vậy.

 

Robert: Họ ăn cướp không chừa thứ gì.

 

Paty: Cái họ muốn gieo cho người ta là sự tuyệt vọng.

 

Robert: Chính xác.

 

Paty: Bạn nghĩ xem, con người có thể làm được bao nhiêu thứ tốt đẹp, vậy mà họ lại dùng nó cho điều ngược lại.

 

Thật sự là nó làm tôi tuyệt vọng. Tôi nhớ có một người Tây Ban Nha đã đăng ký một bằng sáng chế để làm cho nước trở nên uống được.

 

Robert: Động cơ nước. Nè, đúng là có thần giao cách cảm đó nha. Tôi cũng đang nghĩ y chang vậy luôn, tôi định nói.

 

Paty: Để lọc nước uống được, và ông ấy đã tặng luôn bằng sáng chế đó cho người dân châu Phi.

 

Robert: Cho Nhà nước, cho Nhà nước.

 

Paty: Cho Nhà nước, để người châu Phi - ví dụ như những nơi không có nước - thì có nước dùng. Mà cái máy đó lại cực kỳ đơn giản, nó lấy nước biển rồi lọc thành nước uống được. Vậy mà cuối cùng thì sao? Mấy công ty nước đóng chai phải nhảy vô liền. Nhưng bạn nghĩ coi, ở châu Phi thì người ta có mua nước đóng chai đâu? Thì thôi, để phần còn lại của thế giới mua của tụi bây đi. Trời ơi lúc đó tôi thấy buồn kinh khủng, một nỗi buồn và một cảm giác…thất vọng thiệt sự luôn.

 

Robert: Họ không muốn nhân loại tiến hóa đâu. Nè, hôm bữa tôi đang lướt Instagram thì người ta gửi cho tôi mấy cái short.

 

Và có mấy cái - tôi không kể chi tiết đâu - nhưng mà là mấy thứ rất kinh tởm. Tôi nói: “Trời ơi!” Và mấy cái đó là ở châu Phi. Nhưng mà - trời ơi - nhìn mà chịu không nổi.

 

Paty: Bạn biết ai là người duy nhất thật sự làm gì đó cho người châu Phi mà cuối cùng lại bị chửi te tua không? Cái ông YouTuber người Mỹ đó, Mr. Beast. Ổng qua châu Phi và xây ba trăm cái giếng nước - hay hai ngàn, rất là nhiều. Rồi còn xây nhà nữa. Vậy mà người ta vẫn chỉ trích ổng. Tôi nói thiệt nha - Quỹ châu Âu, mấy người suốt ngày nói là giúp châu Phi, mấy cái giếng đó đâu rồi? Đừng có chỉ trích một người có tiền mà đang làm thật sự, trong khi mấy người thì bao nhiêu năm nay nhận tiền để giúp mà không đào nổi một cái giếng cho ra hồn.

 

Robert: Nhưng mà - xin lỗi nha - để tôi quay lại ý chính.

 

Tôi nghĩ thế này - nói riêng về châu Phi đó. Về mấy bộ tộc châu Phi và tất cả câu chuyện này. Tôi tin rằng tất cả đều là do sắp đặt. Nghĩa là từ góc nhìn của tôi, tôi không tin là tổ tiên xa xưa của những người đang sống như thời đồ đá đó - tôi không tin là họ từng sống như vậy. Tôi tin rằng họ từng là những con người cực kỳ phát triển. Nhưng vì một lý do nào đó, có người thấy có lợi khi để họ sống trong điều kiện như thời đồ đá, để rồi có thể nói rằng loài người bắt nguồn từ châu Phi và con người tiến hóa từ khỉ.

 

Paty: Ừm.

 

Robert: Tôi thì không tin vậy. Tôi nghĩ rằng họ từng là những con người cực kỳ tiến hóa, giống như tất cả mọi người.

 

Toàn bộ Trái Đất, toàn bộ hành tinh này, từng là những con người mang nguồn gốc sao, rất phát triển. Rồi có một thảm họa lớn xảy ra, và sau thảm họa đó, có vẻ như có ai đó - vì lợi ích của mình - đã khiến cho một số nhóm tiến hóa nhanh hơn, còn những nhóm khác thì bề ngoài có vẻ như…

 

Paty: Bạn đang nói tới thảm họa cách đây mười ngàn năm hả? Thảm họa khoảng mười ngàn năm trước?

 

Robert: 12500.

 

Paty: Cái thảm họa đã làm Atlantis biến mất đó hả?

 

Robert: Atlantis, Lemuria.

 

Paty: Mà tiện nói luôn, Atlantis là tiếng Tây Ban Nha đó. Atlantis là người Tây Ban Nha.

 

Robert: Người Tây Ban Nha hả?

 

Paty: Ừ. Có một anh chàng làm phim tài liệu - tôi vẫn chưa tìm được - là một người Mỹ sống ở Cádiz.

 

Robert: Thì, nói chung là - theo những gì người ta nói - Atlantis, về cơ bản, là một nền văn minh. Và nó tồn tại ở nhiều nơi.

 

Paty: Có tám thành phố.

 

Robert: Đúng rồi. Người ta nói một trong số đó có thể nằm ở khu vực Cádiz.

 

Paty: Đó là thủ đô.

 

Robert: Người ta nói còn một cái khác - nằm ở khu vực Tam giác Bermuda. Ở dưới đó người ta đã tìm thấy kim tự tháp, tìm thấy nhiều dấu tích, và có vẻ như vì chúng đang ở dưới nước nên những kim tự tháp đó vẫn còn hoạt động. Cho nên cứ mỗi một khoảng thời gian nào đó, lại có một sự phóng thích năng lượng - tạo ra các hiện tượng năng lượng.

 

Paty: Ừ, tất cả những gì xảy ra.

 

Ở Alaska cũng có một điểm như vậy, cái gọi là Tam giác Đen của Alaska. Người ta nói ở đó có một kim tự tháp đen. Ở đó cũng xảy ra rất nhiều chuyện, rất nhiều hiện tượng.

 

Robert: Ở đây nè, Carlos Alberto Gómez nói: “Quỹ châu Âu nhận bảy tỷ mỗi năm, còn Mr. Beast với ít hơn nhiều…ông ấy đã làm một trăm cái giếng nước.”

 

Tôi biết mà, là ổng đã làm rất nhiều giếng nước, rồi còn để lại đồ đạc cho họ nữa. Thiệt là không thể hiểu nổi.

 

Robert: Không phải là không thể, mà là họ không muốn.

 

Paty: Đúng vậy. Vì người châu Âu tới và nói: “Nè, tôi mang tiền tới cho anh. Với số tiền đó anh có thể mua thứ mình muốn. Đổi lại, chúng tôi sẽ khai thác những thứ chúng tôi quan tâm.” Vì đúng là ở đó có đất hiếm, có những vật liệu mà họ cần. Chấm hết. Cho nên họ cần người ta tiếp tục sống trong bẩn thỉu, nghèo đói. Không có lý do nào khác.

 

Robert: Chính xác.

 

Paty: Đúng vậy. Ví dụ như - khỉ đột đó. Chắc là họ phát hiện dầu mỏ ở chỗ khỉ đột sống rồi, mà khu đó thì rất nhỏ.

 

Robert: Vậy họ định làm gì? Khai thác khu đó hả?

 

Paty: Ừm, tôi không biết. Nhưng người ta đang cố - có một bộ phim tài liệu, ai mà có dạ dày yếu thì… nhưng mà không có hình ghê rợn đâu, chỉ là rất nặng nề. Phim tên là Virunga. Cuối phim thì họ xuất hiện với xe tăng các kiểu. Một trong những người bảo vệ khỉ đột không chịu rời đi, vì có một con đang bị thương nặng. Và bạn nghe thấy tiếng đạn pháo của xe tăng… để ép họ rời khỏi đó. Vì họ tìm thấy dầu mỏ. Nhưng tôi hỏi thật nha - cả thế giới này không đủ dầu hay sao, mà phải đi phá cho bằng được chỗ sống của mấy con thú đó?

 

Robert: Nè, Paty, để tôi nói cho bạn một chuyện. Tôi không biết là tin này đã bị che giấu chưa. Người ta đã tìm thấy các mỏ dầu - mà còn lớn hơn cả ở Ả Rập Xê Út. Bạn biết là ở đâu không? - Ở khu vực Tarragona.

 

Paty: Thiệt hả?

 

Robert: Ở Địa Trung Hải.

 

Paty: Ủa, thiệt hả.

 

Robert: Và người ta nói là không thể khai thác được, vì nếu khai thác thì sẽ anh ấy hưởng tới hệ sinh thái biển - không biết là có cá heo hay mấy thứ gì đó ở đó - nên họ để yên, không đụng tới. Thế là tôi mới nghĩ: gorilla, cá heo, các kiểu… nhưng mà rốt cuộc thì ai tin hết mấy chuyện đó?

 

Paty: Thật ra là tụi nó còn trụ được là nhờ một ông hoàng tử Thụy Điển hay ai đó - đang ở đó và kiên quyết là không được làm. Nếu không có ông đó thì…

 

Robert: Có thể là hoàng tử Na Uy. Người vợ của một ông hoàng tử nào đó ở Na Uy thì phải.

 

Paty: Ừ, có thể là hoàng tử Na Uy. Và nhờ ông đó mà tới giờ chúng vẫn còn tồn tại. Nếu không thì chắc là biến mất từ lâu rồi.

 

Robert: Nè Paty, nói thiệt thì chuyện này đơn giản lắm. Bạn lấy hết trẻ em, trong vòng hai mươi năm cho tụi nó một nền giáo dục tử tế - tôi không nói là giáo dục cao siêu gì, chỉ cần giáo dục đàng hoàng thôi - là bạn sẽ có kỹ sư, có người giỏi chuyên môn, là đất nước thay đổi liền. Nhưng mà họ không muốn, không muốn chút nào.

 

Paty: Không, nhất là ở Tây Ban Nha. Ở Tây Ban Nha, hễ thanh niên nào nổi trội là phải ra nước ngoài.

 

Mấy người phát minh ra xe đạp điện là người Tây Ban Nha đó, mà ở đây không ai cho họ vốn để phát triển, nên họ phải đi…. Tại sao? Vì ở đây không cho cơ hội. Làm kiến trúc sư cũng không, làm cái gì cũng không. Tại sao? Vì người Tây Ban Nha không được ưu tiên ngay trên đất Tây Ban Nha. Buồn thiệt.

 

Robert: Nè, cách đây mấy tháng tôi có qua Na Uy, tới một thành phố ở tận cùng thế giới - là thành phố lớn nhất ở Bắc Âu, tên là Tromsø, ở Na Uy. Và ở đó tôi đứng hình luôn vì thấy rất, rất nhiều người nước ngoài. Tôi nói: “Trời đất ơi, cả châu Âu giờ giống nhau hết rồi”.

 

Paty: Người Na Uy đâu hết rồi?

 

Robert: Ừ, đúng rồi. Ở Tromsø đó, tôi có nói chuyện với hai người lao động, mà hai người đó còn không quen nhau. Một là một cô gái đến từ Valencia, tầm hai mươi mấy tuổi, chưa tới ba mươi. Và người kia là một chàng trai đến từ Mallorca. Tôi đang nói tới Tromsø đó - một thành phố thực sự hỗn loạn.

 

Paty: Ừ, đúng rồi.

 

Robert: Cô gái Valencia đó cao ráo, xinh đẹp. Thật ra lúc đầu tôi còn tưởng cô ấy là người Na Uy. Không biết sao Gosia đứng đó lại nói: “Ủa, anh ấy đang nói tiếng Tây Ban Nha với cô kia kìa”.

 

Thế là chúng tôi lại hỏi: “Bạn từ đâu tới?”

Cô ấy nói: “Em là người Valencia”.

Tôi mới hỏi: “Vậy sao em ở đây?”

Cô ấy nói: “Em muốn đổi cuộc sống”.

Cô ấy có bằng đại học đàng hoàng, học hành tử tế - tôi không nhớ ngành gì - nhưng có học vấn.

Và cô ấy nói: “Em ở lại đây luôn”.

Tôi nói: “Ủa, ở lại luôn hả? Không về Tây Ban Nha sao?”

Cô ấy nói: “Không, không, không, em ở đây”.

Mới hai mươi mấy tuổi thôi đó.

 

Sau đó tôi gặp một anh chàng từ Mallorca, anh ấy nói: “Tôi là kỹ sư môi trường”.

Anh ấy nói: “Tôi từng ở Phần Lan, giờ đang ở Na Uy”.

Tôi hỏi: “Anh có về Tây Ban Nha không?”

Anh ấy nói: “Không, tôi ở lại Na Uy”.

Nghe nặng lòng thiệt. Người giỏi của Tây Ban Nha đang rời đi mỗi năm.

 

Paty: Vì họ không cho cơ hội.

 

Robert: Bạn có biết mỗi năm có bao nhiêu người rời Tây Ban Nha không? Nửa triệu người, đủ mọi độ tuổi. Tôi không bịa đâu.

 

Paty: Tôi thì - tôi không đi vì còn gia đình - chứ không thì… [cười]

 

Robert: Nửa triệu người mỗi năm đó. Bạn có biết nửa triệu người là con số cỡ nào không?

 

Paty: Có vẻ như đó chính là thứ họ muốn.

 

Robert: Rồi lại có thêm nửa triệu người từ nơi khác tới. Bạn hiểu ý tôi không? Tức là họ đang thay đổi dân số.

 

Paty: Ở đây có cái gì đó rất mờ ám, tôi nói thiệt.

 

Robert: Đúng rồi. Người bản địa thì không tìm được việc làm.

 

Họ nói: “Tụi mày lười biếng”, nhưng mà khoan - Kỹ sư, các ngành các kiểu, nhưng mà…

 

Paty: Tôi từng thấy một tin tuyển dụng làm lái xe nâng mà yêu cầu có bằng đại học. Tôi nói: “Ủa, gì vậy?”

 

Robert: Có bằng đại học, rồi phải nói tiếng Anh, tiếng Trung…

 

Paty: Tôi nói: “Ủa, một người bỏ tiền học đại học mà đi làm xe nâng hả?” Rồi còn phải làm gì nữa? Lắp ráp tên lửa luôn hay sao? Tôi không hiểu nổi. Ở đây có những chuyện vô lý tới mức … Thiệt sự là quá lố, quá lố luôn.

 

Robert: Nên họ mới đi Na Uy.

 

Nè, mấy năm trước tôi từng tới một hòn đảo ở Na Uy với Gosia. Ở đó có một nhà máy cá hồi. Và người nhập cư trên đảo đó chủ yếu là từ Thụy Điển, Anh… hình như là vậy. Tôi có hỏi mấy phụ nữ Thụy Điển - có một cô người Thụy Điển - cô ấy nói: “Tôi làm dọn dẹp”. Còn mấy người khác thì làm trong nhà máy cá hồi. Tại sao? Vì họ kiếm được tiền. Nhưng tôi có một người bạn là người Na Uy, bạn ấy nói với tôi: “Ừ, nhưng mà nhiều người nghĩ ở Na Uy kiếm được nhiều tiền, thật ra cũng không hẳn là nhiều lắm”.

 

Paty: Ừ, vì mức sống cao hơn, vậy là coi như huề.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Paty: Giống như hồi tôi - nói hơi khác chút - tôi sang Thụy Sĩ là vì cha tôi là giáo viên và ông thi để được đi dạy ở bất kỳ nước nào ông muốn.

 

Điều kiện duy nhất là phải biết ngôn ngữ chính của nước đó. Rồi tôi nói: “Thụy Sĩ đi, tuyết nhiều.” Thế là qua Thụy Sĩ. Lương thì được trả theo mức sống của quốc gia đó, và còn tính thêm theo khoảng cách với Tây Ban Nha nữa, vì người ta hiểu là bạn phải về thăm gia đình.

 

Robert: Ừ, đúng rồi.

 

Paty: Nhưng mà tất nhiên rồi, căn nhà chúng tôi ở lúc đó tiền thuê hình như là ba ngàn euro một tháng, hoặc gần ba ngàn. Nhưng mà cha tôi thì kiếm được khoảng bảy ngàn. Nên vẫn để dành được chút tiền, nhưng là vì chúng tôi không sống ở đó suốt đời, mà chỉ ở trong một khoảng thời gian nhất định thôi.

 

Ba năm, nếu thích thì sáu năm. Xong sáu năm là quay về Tây Ban Nha, rồi nếu muốn đi nữa thì phải thi lại từ đầu. Nhưng mà như vậy là hợp lý. Người ta nói: “Ừ, họ kiếm được bốn ngàn.” Nhưng mà chi phí sinh hoạt là bao nhiêu?

 

Còn ở Tây Ban Nha thì ngược lại. Lương vẫn vậy, mà bạn đi mua có bốn chai Coca-Cola thôi, nguyên lốc hai mươi euro, bạn nói: “Ủa, tôi vừa tiêu gần trăm euro mà chẳng mua được gì”.

 

Robert: Nói tới nhà ở đi.

 

Paty: Thì còn tùy. Nếu muốn mua cái ổ chuột ở Madrid thì giá trên trời. Ở Zaragoza thì cũng tùy độ “khôn” của người bán… Vấn đề nữa là có người trả giá đó thật.

 

Robert: Đúng rồi, người có tiền thì sẽ trả.

 

Paty: Giống như mọi thứ thôi, không có cầu thì không có cung.

 

Robert: Chính xác.

 

Paty: Điện thoại mỗi năm mỗi đắt, trời ơi. Thì đừng có mua cái điện thoại giá một ngàn hai trăm euro nữa. Vì cái sau họ sẽ bán một ngàn rưỡi, và họ biết là người ta vẫn mua. Cái mà người dân cần làm là nói: đủ rồi.

 

Robert: Chính xác.

 

Paty: Bạn sẽ thấy giá xuống rất nhanh.

 

Robert: Nhưng bạn có biết không, như vậy là bạn tự trói mình cả đời? Bạn bị cột chặt cả đời vô đó.

 

Paty: Nhưng mà dù sao thì bạn cũng phải mua cái gì đó trong khả năng của mình.

 

Robert: Ừ.

 

Paty: Có người không biết tính toán. “À, tôi mua căn nhà bốn mươi triệu.” Nhưng trong bao nhiêu năm? Và nếu bạn không có công việc ổn định. Cha mẹ tôi thì - để tôi nói cho đúng - họ là công chức, tức là đã thi tuyển nhà nước, nên rất khó bị sa thải. Rất khó. Cha tôi là giáo viên, mẹ tôi làm ở ủy ban thành phố, nên gần như chắc chắn - trừ khi bạn làm điều gì quá khủng khiếp - là không bao giờ bị đuổi việc. Khi đó thì bạn mới dám mua nhà.

 

Robert: Ừ, đúng rồi.

 

Paty: Nhưng có nhiều người thì, người làm tự do thì mua cái gì được?

 

Paty: Đúng vậy. Mà bây giờ thì còn tệ hơn. Bạn vô nhà máy, họ cho bạn hợp đồng sáu tháng, nhiều lắm là một năm. Và vì tới một năm là họ phải cho bạn hợp đồng ổn định, nên họ nói: “Không, chúng tôi cho bạn nghỉ, sáu tháng sau thuê lại.” Để làm gì?

 

Để khỏi phải cho bạn hợp đồng dài hạn.

 

Robert: Chính xác. Nhưng bạn có biết có bao nhiêu người trẻ mua được nhà ở Tây Ban Nha không?

 

Paty: Ít lắm.

 

Robert: Họ phải đem thế chấp nhà của cha mẹ, cả ông bà. Rồi không trả nổi, bị tịch thu nhà, mất luôn tài sản của cha mẹ và ông bà.

 

Paty: Đúng rồi.

 

Robert: Ngân hàng thì không bao giờ thua. Và mấy chính phủ “cộng sản” ở Tây Ban Nha đã chấp nhận chuyện đó. Rất nặng nề đó.

 

Paty: Cuối cùng rồi chúng ta sẽ giống như Nhật Bản thôi, nơi mà một khoản thế chấp sẽ truyền từ ông bà, cha mẹ, rồi tới cháu chắt. [cười]

 

Robert: Rồi chúng ta sẽ sống trong mấy cái khoang nhỏ xíu, kiểu như cái quan tài vậy. Mọi thứ đều điện tử, bấm nút là đi thẳng đứng xuống - ra đường làm việc trong mấy khu công nghiệp được kiểm soát, để kiếm…

 

Paty: Hoặc là trả tiền thuê nhà trên trời, vì mấy tay khôn lỏi của các quỹ đầu cơ đã mua hết nhà cửa trong thành phố rồi. Rồi cho thuê giá bao nhiêu họ muốn. Bao nhiêu cũng được.

 

Robert: Đó chính xác là những gì đang xảy ra ở Madrid. Các công ty Mỹ đang mua phần lớn nhà cửa, căn hộ, làm cho người dân ở đó không thể mua nhà, buộc phải dạt đi nơi khác.

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Thật sự là khó tin nổi.

 

Paty: Thiệt tình là tôi nghĩ tới thôi là thấy trầm cảm rồi. Tôi nói thiệt. Nó làm người ta nản lòng, và tôi nghĩ đó chính là điều họ muốn.

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Paty: Họ muốn bạn trầm cảm, buồn bã và sợ hãi.

 

Robert: Không, không, nhất là cái điều thứ hai bạn vừa nói đó. Họ muốn bạn luôn sống trong trạng thái bất an.

 

Paty: Đúng rồi.

 

Robert: Để tạo ra một loại năng lượng nuôi dưỡng mấy thực thể ký sinh đó, những thứ giữ cho tầng lớp cầm quyền tồn tại thông qua - bạn biết rồi đó - nghi lễ, chuyện nhảm nhí, đủ thứ. Thật sự là điên rồ.

 

Paty: Điều rõ ràng là nếu mình muốn, thì mình có thể làm được bất cứ điều gì.

 

Robert: Đúng vậy. Đa số - người dân - mới là người có quyền lực, vì họ là số đông. Ví dụ như khi cái ông quê mùa kia - chẳng biết gì  - cái ông nói về cái “đèn hiệu” đó - “đèn hiệu nè!” - “Tôi sẽ cấm xe hơi.”

 

Paty: Tôi từ chối, tôi không muốn nói về cái đèn hiệu đó nữa, và cái ông ngốc đang phụ trách giao thông đó. Làm ơn đi. Giờ ổng còn nói là muốn đi trong thành phố thì đi xe buýt. Trời ơi - việc bạn không thích xe hơi thì kệ bạn, tôi không thích cái mặt của bạn, vậy tôi có loại bạn ra không? Không. Vậy làm ơn đừng nói mấy chuyện tào lao.

 

Robert: Không, nhưng mà chuyện này cho thấy - để ý đi - cái ông đó nói toàn mấy chuyện nhảm. Mỗi lần ổng mở miệng là giá bánh mì lại tăng.

 

Paty: Trời ơi.

 

Robert: Thành phố thì đã - tôi nói riêng về Barcelona - quá tải rồi. Dịch vụ gì cũng quá tải. Tàu điện ngầm đông nghẹt, móc túi, trộm cắp đầy rẫy. Vậy mà còn bắt người ta dùng phương tiện công cộng, đứng xếp hàng chen chúc: “Ê, tới xe buýt của tôi rồi - trời ơi!”

 

Paty: À, vậy thì thêm hai trăm xe buýt nữa đi. Cho chạy hết luôn.

 

Robert: Nè, tôi nói cho bạn nghe. Tôi từng ở Estonia một thời gian - khá lâu đó. Và từ tám giờ tối trở đi, phương tiện công cộng là miễn phí. Tám giờ tối. Nếu cái ông vô liêm sỉ đó - mà đúng là vô liêm sỉ - nói: “Hãy dùng phương tiện công cộng”, thì ok, làm cho nó miễn phí đi.

 

Paty: Trời ơi, bạn nói gì vậy! Họ moi tiền chúng ta mà, moi tiền - quên đi. Quên luôn đi. Ở Aragón, mỗi năm họ tăng thêm năm xu đó.

 

Robert: Thật sự là một sự xấu hổ.

 

Paty: Thuốc lá đó: đã nói là đừng hút, vậy thì đừng bán nữa chứ.

 

Robert: Bán, cứ bán.

 

Paty: Tôi nghiện là vì sao? Vì các người bán nó chứ sao nữa?

 

Robert: Đúng rồi.

 

Paty: Nếu thật sự quan tâm tới sức khỏe của người dân thì đã không bán rồi. Nhưng các người lấy tới tám mươi phần trăm giá của mỗi bao thuốc.

 

Robert: Giống hệt như rượu, y chang rượu.

 

Paty: Nghe nè, cái ngành kinh doanh lớn nhất trên đời này là gì? Là ma túy. Nghĩa là đó là ngành sinh lời nhất trong lịch sử.

 

Tại sao nó không bao giờ biến mất? Vì… nghe nè, các tiểu bang kiếm được bao nhiêu tiền từ chuyện đó… Thì thôi, đừng nói với tôi là làm vì sức khỏe của tôi rồi lại cấm tôi hút thuốc ngoài đường. Thôi đi. Ok, gần trường học thì được, tôi hiểu, để không làm gương xấu cho tụi nhỏ, ok. Nhưng nếu về nhà thì cả hai vợ chồng đều hút… thôi, đó là chuyện của họ. Nhưng gần trường học, gần bệnh viện thì được. Còn cấm tôi vừa đi ngoài đường vừa hút thuốc thì… Một chuyện khác là vứt tàn thuốc bừa bãi và sống bẩn, vì tôi thì mang theo một cái hộp nhỏ để bỏ tàn thuốc, không có vấn đề gì hết. Trời ơi - ý thức công cộng. Nghĩa là nếu các người đã làm tôi nghiện thuốc rồi, thì giờ đừng có…

 

Robert: Ừ.

 

Paty: Với rượu cũng vậy, với mấy thứ kia cũng vậy, cái gì cũng y chang nhau. Hễ chỗ nào hút được máu bạn là họ hút. Và vì mình cho phép, nên chuyện này sẽ còn tệ hơn nữa.

 

Robert: Đúng, đúng, đúng.

 

Paty: Buồn là buồn vậy đó. Những người đáng lẽ phải làm gương thì lại không làm. Vậy thì tại sao tôi phải làm?

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Paty: Bạn hiểu ý tôi không?

 

Robert: Ừ, ừ, hiểu. Nè, có người nói: “Hút thuốc thì sao, nếu ngày nào cũng bị phun hóa chất từ trên trời xuống?”

 

Paty: Cái đó thì nói riêng nha. Mấy vụ chemtrail, các kiểu.

 

Robert: Ừ, ừ. Ở chỗ bạn - Zaragoza - có nhiều không?

 

Paty: Thật ra tôi không biết nữa. Tôi cũng không để ý nhiều, cho chắc. Nhưng tôi biết là người Mỹ đã từng thử mấy vụ chemtrail đó ở Nam Mỹ, thử trực tiếp trên dân ở đó luôn. Kiểu: “Xem coi chuyện gì xảy ra.” Tôi nói: “Trời ơi, đúng là trơ trẽn thật!”

 

Robert: Không, nhưng mà - tôi nhớ ở Barcelona là đầy luôn đó. Và tôi còn nhớ rất rõ lúc thấy mấy chiếc máy bay phun ra thứ gì đó giống như bột phấn rôm vậy.

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Tôi chạy về nhà như điên luôn. Mọi người nhìn: “Thằng này chạy đi đâu vậy?” Tôi chạy thẳng về nhà, đóng kín hết cửa sổ lại. [cười]

 

Paty: Chứ đâu phải là nó không lơ lửng trong không khí đâu. Có khi nó bám vô người mình - không biết nữa.

 

Robert: Ừm.

 

Paty: Rồi còn mưa xuống mấy thứ kỳ lạ nữa, giống như một loại gel trong suốt. Không biết là cái gì luôn. Trời ơi, có quá trời chuyện…

 

Robert: Toàn chuyện rùng rợn, đúng vậy.

 

Paty: Đúng là mấy câu chuyện không ngủ được. Nếu mà bạn ngồi nhìn hết những gì họ làm với chúng ta thì đúng là không ngủ nổi.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Paty: Nhưng vì chúng ta hiền quá, thành ra ngu.

 

Robert: Tôi thì nghĩ là mấy thứ đó làm cho người ta trở nên ngoan ngoãn.

 

Paty: Tôi nghĩ là nó làm người ta dễ cáu hơn, căng thẳng hơn -

 

Robert: Có thể căng thẳng hơn, bồn chồn hơn, nhưng cũng gây ra một kiểu mất trí nhớ nhẹ.

 

Paty: Ừ, kiểu như bị đần đần ra.

 

Robert: Đần ra và hung hăng - còn tệ hơn nữa.

 

Paty: Cái đó còn tệ hơn.

 

Robert: Và hung hăng.

 

Paty: Ừ, vì những gì đang xảy ra ở Mỹ cũng vậy, trời ơi, bạn thấy đủ thứ chuyện.

 

Robert: Ừ, mà giờ tôi cũng không coi tin tức nhiều. Có chuyện gì vậy?

 

Paty: Không, là vụ fentanyl, rồi mấy video kiểu “The Sims” hay sao đó, bạn nhìn người ta mà nghĩ: “Trời ơi, họ điên rồi, họ giết nhau chỉ vì mấy cái cánh gà.” Trời ơi, làm ơn đi. Nhưng nói chung là - con người bây giờ giống như cái nồi áp suất vậy - cứ bị nén hoài, và chỉ cần một chút thôi là bụp! - nổ tung. Và như vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

 

Robert: Tôi nghĩ là - thôi thì mong là không, nhưng khi người ta cứ nói là “sắp có chuyện gì đó xảy ra”, thì bạn thấy xã hội này mong manh tới mức nào. Nhất là dân sống trong thành phố - mong manh kinh khủng. Chỉ cần một chút thôi là đủ để người ta tràn ra đường. Ví dụ như mấy kẻ - vì họ đúng là bệnh hoạn - bắt đầu chặn đường, làm cho trong thành phố không có - tôi có nên nói không đây?

 

Paty: Ừm.

 

Robert: Thực phẩm với mấy thứ này nọ, rồi phong tỏa thành phố, giống như họ đã làm cách đây năm năm. Nghĩa là họ đã phong tỏa thành phố.

 

Paty: Biểu tình không có tác dụng gì hết.

 

Robert: Không có tác dụng.

 

Paty: Chẳng có tác dụng gì, ngoài việc đi làm trò hề một buổi chiều. Vì điều quan trọng thật sự - là mấy quyết định trong Quốc hội hay mấy nơi như vậy - thì họ có quan tâm gì tới bạn đâu. Bạn biểu tình thì sao? Bạn lên TV một ngày, rồi thôi. Một tuần sau chẳng ai nhớ tới nữa.

 

Robert: Ừm.

 

Paty: Ý là - cái cần làm thì… thôi, tôi xin giữ lại ý kiến của mình. Chứ cá nhân tôi là không có chính phủ theo kiểu hiện nay, kiểu đảng phái này nọ. Tôi sẽ đặt các chuyên gia cho từng lĩnh vực trong một quốc gia: nước, rác thải, vân vân… tất cả các mảng cần để vận hành một đất nước. Xong. Khi cần làm việc với quốc gia khác thì có một người phát ngôn đại diện, nhưng những vấn đề quan trọng thì để dân bầu. Nghĩa là thôi đi, bỏ hết PSOE, PP với mấy thứ linh tinh đó đi, vì không được gì hết. Họ quen được nuông chiều rồi, như mấy đứa trẻ ngốc nghếch vậy đó.  Cho họ đủ thứ mà chẳng làm cái gì ra hồn.

 

Robert: Không làm gì hết. Nè Paty, tôi vừa đọc được một bình luận này, họ nói: “Chemtrail ở Barcelona thì đầy. Có lúc nhìn lên trời như bàn cờ vua vậy.” Nè, tôi nhớ rất rõ, mà còn nhớ rất rõ là tôi đã quay lại nữa. Tôi quay rất nhiều video về chemtrail hồi còn dùng máy quay băng. Tôi nhớ y nguyên là từ hư không - à, không hẳn là từ hư không - từ đường chân trời, có bốn hay năm chiếc máy bay bay tới, nhưng bay kiểu thế này nè - theo hàng.

 

Paty: Tức là lúc nào cũng có vài chiếc bay song song với nhau.

 

Robert: Bay nối đuôi nhau, cứ thế mà rải - rải thẳng luôn.

 

Paty: À, vậy thì ở đây tôi chưa thấy. Tôi thấy nhiều thứ lạ lắm, nhưng cái đó thì chưa.

 

Robert: Nhưng nhìn là thấy rõ họ đang rải - rải toàn rác rưởi.

 

Paty: À, anh có biết là có loại vệ tinh nào mà ánh sáng nó màu xanh không? Có loại vệ tinh nào phát ánh sáng xanh không?

 

Robert: Ừm, không, dạo này tôi cũng không nhìn bầu trời ban đêm nhiều nữa - vì ở đây bây giờ bị che hết rồi -

 

Paty: Tại vì tôi không biết đó là loại vệ tinh gì, nhưng mà kiểu như khi bạn thấy vệ tinh bình thường thì nó màu trắng, còn ở đây tôi thấy có những cái màu xanh.

 

Robert: Trời, nghe thú vị ghê.

 

Paty: Nên tôi không biết đó là loại vệ tinh gì. Rồi còn có mấy quả cầu giống như pháo sáng, nhưng không rơi từ trên xuống, mà bay ngang, xuất hiện từ từ rồi biến mất. Mấy cái đó thì ở đây - đầy luôn.

 

Nhưng mà nhiều lắm. Và cái kỳ lạ nhất là - năm ngoái thì phải - có một chòm sao nào đó, có ba ngôi sao rất rõ, thì… nó di chuyển.

 

Robert: Trời!

 

Paty: Rồi - tôi không biết - à, là kiểu như - có ba ngôi sao, nhưng tôi không nhớ là chòm sao gì. Tôi đang ngồi nhìn trời vậy đó, thì thấy nó di chuyển. Tôi nói: “Trời ơi, để tôi gọi bạn trai ra coi.” Nhưng tới lúc tôi quay lại thì nó đã về đúng vị trí cũ. Tôi nói: “Chắc là mình nhìn lầm thôi.”

 

Robert: Kỳ lạ thật đó.

 

Paty: Nên tôi mới nói, càng ngày tôi càng ra ngoài nhiều thì càng thấy nhiều thứ kiểu vậy. Và lúc nào cũng là mấy quả cầu màu cam. Có một lần nó chuyển sang màu đỏ, mà đỏ như lửa luôn. Nghĩa là ban đầu màu cam, rồi đổi sang đỏ, rồi biến mất. Mà lúc nào cũng ở cùng một điểm trên bầu trời. Cho nên tôi cũng không biết nữa. Tôi đang coi rất nhiều phim tài liệu, rất nhiều câu chuyện, và tôi nghĩ: “Không biết có ai thấy giống mình không.” Vì đa số mọi người hay thấy cái kiểu tàu hình tam giác, các cạnh đều nhau, mỗi góc một đèn và một đèn ở giữa - cái đó thì ai cũng thấy. Nhưng cái tôi thấy thì không phải - cái tam giác tôi thấy nó không giống vậy - nó khác.

 

Robert: Nè, xin lỗi hỏi một chút, ngay chỗ bạn đang ở bây giờ, bầu trời có nhiều sao không? Ý tôi là có quang mây gì không?

 

Paty: Không, bây giờ thì có mây, có mây nhiều. Cũng thấy được chút xíu thôi, nhưng không - nói chung là trời đang nhiều mây. Nhưng mà ở đây thì có ô nhiễm ánh sáng, nhưng mà… để tôi nói cho rõ - phía sau nhà tôi là thấy được núi Montcayo, nghĩa là không có gì che hết.

 

Robert: À.

 

Paty: Còn thành phố thì ở phía sau lưng tôi. Có ô nhiễm ánh sáng, nhưng mà ban đêm tôi tắt hết đèn bên ngoài nhà, rồi tôi nằm trên cái võng, nhưng mà cũng có lúc tôi thấy không thoải mái. Vì bắt đầu nghe mấy tiếng động lạ lạ, rồi tôi nói: “Thôi, vô nhà cho rồi. Không ở ngoài lâu nữa.”

 

Robert: Nhưng mà Paty, bây giờ bạn đang ở đâu? Trong vườn hay….

 

Paty: Bây giờ tôi đang ở ngoài sân thượng. Tôi sống trong một căn nhà riêng, kiểu nhà biệt thự đó.

 

Robert: À, vậy thì ngon rồi. Thế là bạn nghe được đủ thứ âm thanh…

 

Paty: Ừ, ừ.

 

Paty: Của ông bà, cuối tuần họ hay qua đây. Tôi mới nói: “Thôi thì không ai tới, vậy mình lấy ra dùng luôn.”

 

Chứ để nằm đó không dùng thì còn có nguy cơ bị mấy người chiếm nhà vô ở luôn đó.

 

Robert: Đó là chuyện khác nữa.

 

Paty: Với lại, tôi ở đây một mình cũng được, chứ thật sự thì tôi thấy vô lý nếu phải đi kiếm nhà khác trong khi ở đây đã có chỗ cho tôi rồi. Nên là vậy đó, tôi ở đây thấy rất ổn. Với lại, do hồi nhỏ tôi từng thấy cái đó, nên đêm đầu tiên ở đây tôi có kiểu: “Ủa!” Nhưng hồi nhỏ thì nó không làm tôi sợ. Ngược lại, tôi còn thấy thích và muốn tiếp tục nhìn nữa, nhưng rồi nó biến mất và sau đó thì không thấy lại nữa…

 

Robert: Được rồi, Paty, nè, tụi mình nói chuyện cũng hơn một tiếng - một tiếng mười hai phút rồi đó. Ở ngoài vậy có lạnh không? Không chừng bị lạnh đó.

 

Paty: Không, tôi thấy rất ổn mà. [cười]

 

Robert: Ở đây bây giờ là mười hai giờ mười lăm phút rồi. Ừm… chắc mình kết thúc buổi trực tiếp ở đây ha?

 

Paty: Ừ.

 

Robert: Trước khi kết thúc, bạn có muốn nói gì với mọi người không?… Về chủ đề UFO, kiểu như khuyến khích mọi người quan tâm, ra ngoài quan sát…

 

Paty: Theo tôi thì cứ nhìn lên bầu trời là được, kiểu gì cũng thấy gì đó. Bạn có thể kiểm tra bằng Flight Radar, dù là mỗi lần tôi mở ra thì cái gì đó đã trôi qua mất rồi, nhưng thôi cứ coi thử, kiểu gì cũng có lúc thấy.

 

Robert: Khoan, cho tôi chen ngang chút. Nói tới Flight Radar, bạn có biết là có ứng dụng cho biết luôn cả mấy vệ tinh đang bay qua không?

 

Paty: Tôi coi bằng cái ứng dụng ngắm sao đó, cái bản đồ sao ấy, nó hiện luôn vệ tinh.

 

Robert: À, đúng rồi - hình như là cái đó. Bạn chĩa điện thoại lên là nó nói: “Đây là cái này. Giờ có một vệ tinh đang bay qua, là vệ tinh này.”

 

Paty: Đúng rồi, bạn nhìn bản đồ là thấy: vệ tinh màu xanh, cái này cái kia, nó còn ghi cả tên luôn. Rồi tôi cũng muốn anh coi cái kênh tôi gửi cho anh đó, cái kênh Alien Hunter. Kênh đó làm tôi mê luôn.

 

Robert: Kênh đó nói tiếng Anh hả? Hình như là kênh tiếng Anh.

 

Paty: Ừ, nhưng là một ông không ghi tên gì hết, trong video chỉ có mấy con số thôi. Ông ấy có video về tất cả các nhiệm vụ từng diễn ra.

 

Robert: Tôi cũng coi vài cái rồi.

 

Paty: Và nếu mà là giả thì làm quá đỉnh luôn. Nhất là mấy hình anh ấy về mặt tối của Mặt Trăng. Trời ơi, không tin nổi. Tôi mới nhắn cho Nacho, nói: “Khi nào rảnh ấy thì coi thử kênh đó đi,” vì tôi thật sự rất tò mò không biết mấy video đó là thật hay là họ đang lừa mình, nhưng mà nói gì thì nói, làm rất công phu. Tôi còn thấy cả - kiểu như nhà cửa, tức là cấu trúc trên Mặt Trăng đó. Kiểu như bạn có một căn nhà, bỏ cửa sổ, bỏ cửa ra, có mấy bức tường sập xuống, thì còn lại cái gì? Mấy cái lỗ của cửa sổ, cửa ra vô. Cái đó có trên Mặt Trăng. Tôi coi mà đứng hình luôn.

 

Robert: Paty, hỏi thêm một câu nữa nha… Không biết là - có lẽ bạn không muốn người ta tìm bạn hay gì đó, đúng không?

 

Paty: Trời ơi, mạng xã hội hả - không luôn. WhatsApp thì gần như là bắt buộc.

 

Robert: Ừ.

 

Paty: Tôi dùng rất ít, rất ít. Có đăng TikTok chút xíu, nhưng toàn là về con chó của tôi với tôi thôi, không có gì khác.

 

Robert: Vậy thì tốt rồi. Vậy ai muốn tham gia kênh Nous Noble thì cứ nhắn cho tôi qua Instagram nha. Thôi, vậy là xong. Gửi tới mọi người một cái ôm thật chặt. Paty, cảm ơn bạn rất nhiều đã tham gia. Thấy chưa, trôi qua nhanh lắm, đâu có gì phải căng thẳng.

 

Paty: Nếu mà anh cho tôi nói nữa thì…

 

Robert: Tôithấy là tụi mình nói thêm một tiếng nữa cũng được luôn đó. [cười] Vấn đề là cái phần mềm tôi dùng để phát sóng là bản miễn phí và nó có giới hạn số giờ.

 

Paty: À, hiểu rồi.

 

Robert: Giới hạn theo năm - à không, theo tháng. Nên nếu tôi dùng quá nhiều thì…

 

Paty: …thì mấy video khác coi như xong luôn.

 

Robert: Đúng vậy. Thôi, gửi tới mọi người một cái ôm lớn. Cảm ơn tất cả mọi người đang xem. Và nhớ nha, ai muốn tham gia thì nhắn cho tôi qua Instagram, kênh Despejando Enigmas. Theo dõi tôi ở Taygeta Oficial trên X, và tất cả mạng xã hội khác – liên kết đều ở phần mô tả. Và cũng nhớ coi kênh của bạn Gosia, Agencia Cósmica.

 

Một cái ôm lớn cho mọi người, cảm ơn rất nhiều.

 

Paty: Tạm biệt.

 

Robert: Cảm ơn nhiều nha, Paty.

 

 


 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=Wdv8XRXnFuQ

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 

Đăng nhận xét