Swaruu Transcripts 1918 - 🏛️❄️🔥🛢️Chúng ta đã sẵn sàng cho một cuộc tiếp xúc chính thức với người ngoài hành tinh chưa? – Phần 4

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1918


Chúng ta đã sẵn sàng cho một cuộc tiếp xúc chính thức với người ngoài hành tinh chưa? – Phần 4

 

04-01-2026




Xin chào. Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời này. Tôi thì đang là Chủ nhật, còn các bạn là thứ Bảy. Chúc mọi người một ngày thứ Bảy vui vẻ. Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục chủ đề “liệu chúng ta đã sẵn sàng cho việc tiếp xúc ngoài hành tinh hay chưa”, phần hai. Nói vậy rồi thì mình bắt đầu với phần giới thiệu nha.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây.

 

Nếu các bạn muốn nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác so với đa số, thì có thể ghé qua trang web Swaruu.org. Tôi khuyến khích bạn, nếu chưa làm, thì hãy đăng ký không chỉ kênh này mà còn tất cả các kênh mà bạn sẽ thấy trong phần bình luận.

 

Buổi phát trực tiếp này tôi cũng đã chia sẻ rồi. Như các bạn biết, tôi có một kênh Telegram tên là Despejando Enigmas, các bạn có thể theo dõi tôi ở đó. Để xem nào… Trời ơi… không biết là tôi đã chia sẻ chưa nữa. Tôi nghĩ là rồi. Giờ tôi không xem được, điện thoại dạo này tệ lắm, rất tệ. Nhưng rồi, đúng, tôi đã chia sẻ trên Telegram với tên Despejando Enigmas rồi.

 

Tôi cũng tạo một nhóm tên là Despejando Enigma Semillas Estelares. Và buổi trực tiếp này tôi cũng đã chia sẻ trên Instagram, chia sẻ trong tất cả các cộng đồng YouTube của tôi, và các bạn cũng có thể theo dõi tôi ở Taygeta Oficial trên X.

 

Hôm nay, trước khi bắt đầu, tôi thấy một chuyện khá thú vị: hai vệt chemtrail đầu tiên của năm. Kinh khủng thiệt, đúng không? Nhất là khi tính tới chuyện đó là hai chiếc máy bay, và chúng bay từ phía bắc, tức là từ Bắc Cực xuống. Điều này hoàn toàn vô lý. Và theo hướng bay thì có vẻ như chúng đến từ đâu đó ở Na Uy.

 

Nhưng nếu bạn lên Google Earth tìm xem có căn cứ quân sự nào không, thì hoàn toàn không có gì cả. Vậy thì tôi không biết hai chiếc máy bay bay hướng Helsinki đó xuất phát từ đâu ra. Thôi, coi như một chi tiết lạ lùng, mang tính giai thoại vậy. Không biết có ai ở đây thấy chemtrail không? Với tôi thì đây là hai vệt đầu tiên tôi thấy trong cả năm nay. Hai vệt đầu tiên. Mong là sẽ không bao giờ thấy nữa. Vấn đề là khu vực này hoàn toàn không có sân bay. Đó mới là vấn đề.

 

Thôi, không vòng vo nữa, mình bắt đầu nha.

 

Tiếp tục với điều cuối cùng mà Swaruu đã nói, đó là thế này.

 

Swaruu nói: “Có một vấn đề khác ở đây mà chưa được nói ra, và nó có liên quan. Đó là tại sao người ta không cho thấy các chủng tộc sao nhiều hơn, dưới dạng tổng quát. Tại sao lại không cho thấy nhiều hơn? Một lý do nữa, là không có một ranh giới rõ ràng giữa chỗ nào là kết thúc của nhân loại và chỗ nào là bắt đầu của các chủng tộc sao.”

 

Chúng đan xen với nhau, lồng vào nhau, và điều này lại càng gây thêm khó khăn trong việc hiểu những gì đang xảy ra đối với tư duy trung bình của con người trên Trái Đất. Ngoài hành tinh và con người đang đan xen với nhau.”

 

Chúng tôi là những người duy nhất đang nói điều này.

 

Các chủng tộc Trái Đất và không phải Trái Đất đang đan xen với nhau. Và điều này Swaruu có nói tới, và tôi sẽ giải thích thêm theo quan điểm của tôi.

 

Chúng đan xen, lồng vào nhau, và điều này tạo thêm rất nhiều khó khăn cho việc hiểu những gì đang xảy ra đối với tư duy trung bình của con người Trái Đất.”

 

Điều này cũng có nghĩa, và theo logic, rằng những vấn đề do con người tạo ra, vốn tạo điều kiện thích hợp cho các chủng tộc thoái hóa mang tính cơ hội, cũng bắt nguồn từ những vấn đề của các chủng tộc sao khác, mà chính những starseed đó đã mang vào Trái Đất. Nói cách khác, chính các chủng tộc ngoài hành tinh bước vào những thân xác này đã mang theo những vấn đề, những vấn đề có gốc rễ từ các chủng tộc sao khác, mà các hạt giống ấy đã mang tới Trái Đất, tạo nên một “nồi súp” khổng lồ của sự hỗn loạn và tâm thần phân liệt tập thể, phản chiếu thành một xã hội cũng hỗn loạn và phân liệt y như vậy.”

 

Thì đúng mà, cô ấy nói đúng. Bởi vì thật ra, để vào Trái Đất đầu thai, theo quan điểm của tôi, về mặt tinh thần bạn không cần phải quá tiến hóa. Nhất là khi trong vũ trụ có vô số hành tinh khác. Vậy mà vẫn đến Trái Đất. Nhưng rồi các bạn sẽ thấy, người ta đến Trái Đất bằng rất nhiều cách.

 

Cách phổ biến nhất, bình thường nhất, là do sự tương thích với hành tinh này. Swaruu cũng sẽ nói tới điều đó. Cô ấy nói rằng có những người Trái Đất mang tính nguyên thủy, tức là những con người đã có rất nhiều kiếp đầu thai trên Trái Đất. Những người đã trải qua nhiều lần đầu thai như vậy mới là những người mà ta có thể gọi là “con người” theo đúng nghĩa.

 

Theo quan điểm của tôi, những người cứ hết kiếp này đến kiếp khác ở đây là do sự tương thích về mặt linh hồn. Và họ thường là những người mang rất nhiều chấn thương tâm lý, những sang chấn rất lớn. Và hôm nay điều này cũng sẽ được giải thích ở đây.

 

Rồi, sau đó là nhóm khác: những người sao, những người đến từ các hành tinh khác, từ những nơi khác, những người không mang những sang chấn đó. Cho nên, nói thật là… ờ… nói về bản thân tôi hoài thì cũng không hay. Nói hoài “tôi, tôi, tôi” thì không tốt. Không hay chút nào.

 

Vậy nên tôi chỉ dùng bản thân làm ví dụ để mọi người dễ hiểu hơn thôi. Tôi coi mình là một ví dụ trong số rất nhiều người khác cũng gặp tình trạng giống tôi. Tôi không hiểu. Thật sự là tôi không hiểu. Và rất nhiều người cũng vậy, họ cũng không hiểu.

 

Tôi nghĩ rất nhiều lần rồi. Tôi không hiểu tại sao bạn phải trả tiền để uống nước, tại sao bạn phải trả tiền để được sống trong một căn nhà, tại sao bạn phải trả tiền để có điện. Tôi không hiểu. Tôi không hiểu. Tôi vẫn trả tiền chứ, dĩ nhiên rồi, nếu không thì bị đuổi ra đường. Nhưng trong sâu thẳm bên trong, tôi không hiểu. Tôi không hiểu.

 

Có rất nhiều thứ tôi không hiểu. Tôi không hiểu những chính trị gia tham nhũng. Có quá nhiều thứ tôi không hiểu. Tôi thật sự không hiểu. Và tôi nghĩ rằng sẽ có người nói: “Ờ, tôi hiểu những gì người này nói”, nhưng tôi nghĩ mức độ sâu mà tôi cảm nhận được thì họ chưa chắc đã hiểu. Bởi vì tôi thật sự không hiểu. Tôi thấy nó quá bất thường, cực kỳ bất thường.

 

Thật ra là nhiều khi tôi ra đường, tôi ra mà không mang tiền. Tôi đi tay không, không mang tiền theo. Tất nhiên là tôi không vào siêu thị mà không có tiền rồi bắt đầu lấy đồ, hiểu ý tôi chứ. Nhưng khi tôi đi ngoài đường, nếu tôi biết là mình sẽ không mua gì, thì tôi thường không mang tiền theo.

 

Rồi, vậy thì chúng ta tiếp tục nha.

 

Và Gosia nói: “Ồ, cái này tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Vậy thì tình huống ở đây là vấn đề chung của tất cả mọi người.

 

Và để ý kỹ điều Swaruu nói nha, rất quan trọng. Để ý cho kỹ. Ờ, cô ấy đang nói về người ngoài hành tinh và con người. Cô ấy nói: “Không có một ranh giới hay biên giới rõ ràng nào cả.”

 

Chúng tôi là những người duy nhất nói điều này. Không có nhà nghiên cứu UFO nào nói điều đó, không một ai. Không có ranh giới hay biên giới rõ ràng giữa các loài.

 

Mọi thứ đều đan xen với nhau. Chính vì vậy con người không dễ dàng hiểu được cùng một khái niệm. Tức là, mọi người không hiểu được cùng một khái niệm về chuyện thế nào là không phải hay là ngoài hành tinh.”

 

Họ không hiểu, họ không hiểu khái niệm đó, bởi vì đa số mọi người hiểu rằng: nếu bạn sinh ra trên Trái Đất thì bạn là người Trái Đất, nếu bạn không sinh ra trên Trái Đất thì bạn là ngoài hành tinh. Nhưng vấn đề là, mọi thứ còn vượt xa hơn thế rất nhiều. Bạn không phải là thân xác này. Khi người ta nói: “Không, bạn là người Trái Đất vì bạn sinh ra trên Trái Đất”, thì họ đang giới hạn mọi thứ vào một lần sinh ra, tức là hoàn toàn mang tính vật chất.

 

Cái việc nói như vậy, cái việc phán xét đó – bởi vì đó là một sự phán xét – khi nói: “Không, bạn là người Trái Đất vì bạn sinh ra ở đây”, nó cho thấy rằng người nói ra điều đó không tin vào sự bất tử. Tất cả chúng ta đều là bất tử, tất cả đều có một quá khứ, và quá khứ đó đã tồn tại trước khi bạn đầu thai vào đây.

 

Các bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Có rất nhiều người lần đầu tiên đến Trái Đất.

 

Tôi nói: “Nè, đây là lần đầu tôi tới đây.”

“Thôi đi, đừng có kể chuyện tào lao.”

“Không, bạn là con người.”

“Khoan đã, tôi không phải là thân xác này, tôi vừa mới tới đây thôi. Bạn đang nói cái gì vậy?”

“Không, bạn là con người vì bạn có chứng minh nhân dân, có hộ chiếu, có gia đình, có vợ, có con, có đủ thứ.”

 

Có đủ mọi thứ, trừ nỗi sợ.

 

Bạn hiểu tôi nói gì không? Vậy thì bạn là con người, thích hay không thích cũng vậy. Thôi thì ta làm con người trong vài năm vậy, chỉ vài năm thôi. Nhưng sự thật không phải như thế. Không phải vậy đâu. Mọi thứ mang tính siêu hình nhiều hơn, vượt xa hơn rất nhiều.

 

Để ý xem Swaruu nói gì nè. “Tôi đã ở đó trong những thời đại cổ xưa, và ở đó cũng có những linh hồn mà bây giờ đang sống ở những nơi khác hoặc trên Trái Đất. Mọi thứ đều đan xen với nhau. Những vấn đề của họ trên Trái Đất cũng là vấn đề của chúng tôi.”

 

Cô ấy tiếp tục nói: “Nếu vô số chủng tộc sao bước vào để trải nghiệm” – điều này rất quan trọng, tôi nhắc lại – “nếu vô số chủng tộc sao bước vào để trải nghiệm việc trở thành con người, trải nghiệm việc sống như một con người trên Trái Đất, thì dĩ nhiên kết quả sẽ là một mớ hỗn độn hoàn toàn rối rắm.”

 

Và Swaruu tiếp tục nói: “Tức là, ở ngoài kia, bên ngoài Trái Đất, ở Taygeta hay trên tàu, thì ít nhất chúng tôi biết ai là ai.”

 

Tức là: bạn là người Taygetan. Còn ở Trái Đất thì: bạn là Umitas, bạn là Urmah, bạn là bò sát, bạn là côn trùng, bạn là Taygetan, bạn là Antarian, bạn là Grey. Bạn là con người Trái Đất.

 

Để ý kỹ điều này nha. “Ở đây ít nhất chúng tôi biết ai là ai và chúng tôi tôn trọng nhau. Còn ở dưới đó thì họ không biết ai là ai và ai cũng muốn áp đặt lập luận và giá trị của mình.” Đúng không? Chính vì vậy mà nhân loại sẽ không bao giờ có thể đoàn kết được, bởi vì ai cũng kéo theo lập luận riêng, kế hoạch riêng, thứ có lợi cho riêng mình.

 

Nhân loại không thể đoàn kết được. Và những kẻ đang nắm quyền biết điều đó. Họ biết rằng con người sẽ không bao giờ đoàn kết, bởi vì ở đây là một mớ hỗn độn khổng lồ của các chủng tộc sao, mỗi chủng tộc mang theo lợi ích riêng. Điều đó ăn sâu vào tiềm thức, nên bạn không thể nào đạt được sự đồng thuận.

 

Tất nhiên, điều xảy ra là mọi người đều nghĩ rằng: “Chúng ta đều là con người mà. Cha tôi sinh ra ở đây, ở đâu đó…. Ví dụ sinh ra ở Tây Ban Nha. Mẹ tôi sinh ra ở Pháp.” Chỉ là ví dụ thôi nha. Bạn hiểu ý tôi không? Chúng ta không phải là vĩnh cửu trong thân phận này, bạn còn vượt xa hơn rất nhiều. Bạn chỉ đang ghé qua đây thôi, chỉ là ghé qua.

 

Có thể ở nơi bạn đến từ đó, bạn đã đầu thai hàng triệu lần tại cùng một nơi. Đơn giản là bạn đến Trái Đất này, như cô ấy nói, để trải nghiệm cảm giác trở thành một con người trên Trái Đất, hay sống trong một thân xác dạng Lyrian trên Trái Đất. Nhưng bạn không phải là từ đây. Điều khác biệt là, cô ấy nói có những người giống như con người nguyên thủy, những người đã ở Trái Đất này từ rất, rất lâu rồi.

 

Và họ vẫn tiếp tục như vậy. Vấn đề là… tôi không biết là tôi có từng gặp một người như vậy chưa. Có thể những người tôi từng gặp thì bên trong thân xác họ là một Urmah, một Antarian, một Solatian, một Taygetan, một Umitas. Tôi không biết bên trong mỗi thân xác là gì. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Có khi một ngày nào đó tôi gặp một người thật sự là người Trái Đất, và tôi thấy họ bị sang chấn nặng. Tôi nói: “Trời, người này rối loạn bị lưỡng cực hay sao mà chấn thương nặng vậy?” Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Và rồi còn có cả một dàn nhân vật phía sau, một kiểu điện Pantheon, những nhân vật nền, những nhân vật không thể điều khiển, chỉ ở đó để kích hoạt phản ứng của bạn, hoặc là những cổng hữu cơ, nơi các thực thể mà chúng ta không thể nhận biết bằng những thân xác này đi vào các cổng đó để, như Nacho nói, quấy phá nhân loại. Họ ở đó để gây rối, để làm phiền. Bạn hiểu ý tôi không? Thật sự là một sự điên loạn hoàn toàn.

 

Rồi, ta tiếp tục nha, rồi các bạn sẽ thấy.

 

Gosia nói tiếp: “Vâng, vì bức màn quên lãng cũng được áp đặt lên họ.”

 

Tôi thì cho rằng đúng, điều đó là chính xác. Không ai biết ai là ai. Điều đó góp phần tạo thêm sự hỗn loạn. Đúng. Con người là những sinh thể dũng cảm và họ làm những gì họ có thể với sự hiểu biết ít ỏi mà họ có, bởi vì phần còn lại đã bị lấy đi. Tôi nghĩ là đúng như vậy.

 

Và ở đây Swaruu nói: “Lý do tại sao con người lại như hiện tại không chỉ đơn thuần là do các giá trị hỗn loạn hay mớ hỗn hợp của các chủng tộc ở dưới đó.”

 

Và cô ấy tiếp tục nói rằng: “Điều này cũng là do đa số con người nguyên thủy, những người đã làm con người trong thời gian rất dài, đã phải chịu hết chấn thương này đến chấn thương khác ở mức độ khủng khiếp, từ các trận đại hồng thủy cho đến những lần đảo cực của Trái Đất.

 

Một trận đại hồng thủy thì theo thời gian vẫn có thể vượt qua được, nhưng một lần đảo cực của hành tinh có nghĩa là những tảng đá to bằng cả ngọn núi bay tung khắp nơi. Điều này đã gây ra một trạng thái phân liệt trong tâm trí con người. Và từ đó, tôi ủng hộ một khái niệm rất quan trọng: bản ngã là kết quả của một chấn thương cực lớn, dẫn tới sự phá hủy hoặc sự tan rã của cái tôi.”

 

Và vì vậy, con người dành cả cuộc đời để đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, đi tìm nửa còn lại của chính mình.”

 

Swaruu tiếp tục nói rằng: “Bởi vì con người đã bị phân mảnh thành hai phần: một bên là bản ngã, một bên là tiềm thức. Và chỉ khi hai phần này được kết nối hoặc hòa trộn lại với nhau thì mới có thể bước vào, tạo ra, hoặc khôi phục lại cái tôi thật sự.”

 

Tôi nói thêm chút cho dễ hiểu rồi đọc nguyên văn cho các bạn nghe. Cô ấy còn nói một điều rất quan trọng nữa: “Con người sẽ làm mọi cách, kể cả những điều không tưởng, để tránh phải đối mặt với chính những “bóng tối” của mình. Đó chính là những cái bóng của họ. Lý do vì sao xã hội này không tiến lên được là bởi sự phủ nhận nội tâm của từng cá nhân khi phải đối diện với tiềm thức của chính mình. Đó là điều tôi thấy, và tôi đến đây để nói ra điều tôi thấy, chứ không phải để làm cho mọi người thích tôi.”

 

Rồi, bây giờ cô ấy đưa ra một ví dụ. Cô ấy nói: “Ví dụ, nếu một người tự cho rằng mình đã “thức tỉnh” trước những gì đang xảy ra trên thế giới – các chương trình giảm dân số, chủ nghĩa siêu nhân loại, kiểm soát quần chúng và kỹ thuật hóa dân số.”

 

Tôi nhắc lại lời cô ấy, và đúng là như vậy: “Đúng là có rất nhiều người tự cho rằng mình đã thức tỉnh trước những gì đang diễn ra trên thế giới – các chương trình giảm dân số, siêu nhân loại, kiểm soát quần chúng và kỹ thuật hóa dân số. Vậy tại sao đa số họ vẫn đi ra cửa hàng, mua Doritos nachos biến đổi gen, mua Coca-Cola, rồi ngồi lướt Facebook trên chiếc điện thoại 5G phóng xạ mới của họ?”

 

Cô ấy hỏi như vậy đó. “Tại sao họ làm thế nếu họ cho rằng mình đã thức tỉnh? Chính con người mới là những kẻ nắm quyền kiểm soát những gì họ làm. Đừng chỉ đổ lỗi cho bọn bò sát. Chính họ là bạo chúa của bản thân mình.

 

Rồi, để xem khán giả ở đây nói gì nha.

 

TheKAMUS33: “Có biết chuyện Venezuela không?”

 

Thật ra thì đây không phải là chủ đề hôm nay, nhưng thôi, cứ xem câu chuyện sẽ diễn biến thế nào. Vì hình như Delta Force đã… ờ, tôi cũng không rõ tin tức lắm. Nhưng trong một chiến dịch, họ đã bắt được người đang nắm quyền cùng với vợ của ông ta.

 

Và hình như tới thời điểm này họ đã ở New York rồi, đã hạ cánh, và ngày mai chúng ta sẽ thấy hình ảnh. Họ đã hạ cánh, có hình ảnh ông ta bị còng tay, cầm một chai nước. Nhưng vấn đề là, không ai biết chính phủ chuyển tiếp sẽ là ai. Không ai biết. Không biết. Có thể lại vẫn là như cũ, chỉ là “nhẹ” hơn một chút. Không ai biết.

 

Nhớ một điều rất thú vị mà họ từng nói: dù bạn có lật đổ một tên bạo chúa khỏi ghế tổng thống, mà kẻ đó chỉ là tấm gương phản chiếu của xã hội, thì xã hội đó rồi cũng sẽ tạo ra y hệt như vậy lần nữa, bởi vì xã hội vốn đã như thế. Vậy nên, hãy xem điều gì sẽ xảy ra. Dù chuyện gì xảy ra, thích hay không thích, thì đó cũng là sự phản chiếu của xã hội. Rất đơn giản. Kết quả như thế nào thì cũng là phản chiếu của xã hội.

 

Nhưng có vẻ như vẫn còn những người thuộc phe của người từng cai trị đất nước đó. Bạn hiểu tôi nói gì không? Vậy nên tôi không biết, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hiện tại, theo quan điểm của tôi, tôi nghĩ là rất nhiều mạng sống đã được cứu, nhờ vào chiến dịch diễn ra cực kỳ nhanh, mà thật sự là rất lạ, rất lạ luôn.

 

Hoặc là một trong hai: hoặc họ có vũ khí cực kỳ tinh vi – tôi không muốn lạc đề – hoặc họ có những loại vũ khí rất tinh vi có thể vô hiệu hóa tần số gì đó, bởi vì trực thăng bay qua bay lại như chỗ không người. Đúng là có vẻ như có chạm tới một chiếc máy bay, nhưng chiếc máy bay đó vẫn tiếp tục bay được. Tôi thấy trực thăng ở đó mà không ai làm gì cả. Họ bắn, tức là kiểm soát hoàn toàn, kiểm soát tối đa.

 

Thôi thì… quyền lực luôn nằm trong tay người dân. Quyền lực luôn nằm trong tay người dân. Ví dụ, ta thấy chuyện cái “đèn hiệu” đó, đúng không? Cái đèn hiệu vô dụng mà họ muốn áp đặt ở Tây Ban Nha. Nó chẳng có tác dụng gì, đến treo làm đồ trang trí Giáng Sinh còn không đáng.

 

Người dân, mạng xã hội đã nói là không. Họ nói không. Và vì không bán đủ số lượng ở Tây Ban Nha, nên hiện tại họ chưa phạt, ngoại trừ – như thường lệ – ở Catalonia. Ở Catalonia, nếu không mang cái đèn hiệu vô dụng đó thì bị phạt liền. Tại sao? Vì những người đó là kiểu cứng đầu, một chiều, và chỉ nhằm thu tiền.

 

Đó là lý do tôi sống cách đó 4.000 km. Và đúng là tôi có một cái, vì lúc mua xe nhà di động tôi đã mua một cái. Tôi không biết. Nhưng cái tôi mua thì đã bị loại bỏ rồi, tức là hoàn toàn vô dụng. Và dĩ nhiên là tôi sẽ không mua cái khác, vì nó vô dụng. Vô dụng hoàn toàn.

 

Tôi dán cái thứ rác rưởi đó vào đâu bây giờ? Tôi mang theo nam châm, mà xe nhà di động thì làm bằng nhựa sợi thủy tinh hay sợi gì đó, thì dán vào đâu? Vô dụng hoàn toàn. Thật sự là một sự điên rồ.

 

Ý tôi muốn nói là: đa số người dân ở Tây Ban Nha đang nói không, không, và cuối cùng thì chuyện đó cũng sẽ không được triển khai. Vậy nên, nếu người dân Venezuela cùng nhau yêu cầu điều gì đó, thì họ sẽ đạt được điều đó. Nếu họ không làm, thì người ta sẽ nhét vào họ bất cứ thứ gì.

 

Nội tâm phản chiếu ra bên ngoài. Rất đơn giản.

 

Nhưng thôi, đây không phải là chủ đề hôm nay.

 

loboazul3632: “Dịch chuyển tức thời thì họ đã có rồi. Họ đã làm xong hết rồi. Giờ chỉ là diễn kịch thôi.”

(Ý nói là quân đội Mỹ vào bắt tổng thống Venezuela đi bằng phương tiện dịch chuyển tức thời)

 

Ừ, có liên quan chút. Swaruu thì không nói thẳng như vậy, nhưng cô ấy có nói rằng: cách đây 130 năm, phương tiện di chuyển phổ biến là ngựa, còn bây giờ thì… ờ… từ khi phương tiện giao thông thông thường được phát minh ra… cô ấy có nhắc tới một cái tên gì đó mà tôi không nhớ rõ.

 

Thì đó, từ lúc phát minh ra xe hơi cho tới bây giờ, thật ra những thay đổi là rất ít. Và cô ấy nói rằng xe đời cũ còn tốt hơn xe bây giờ, vì xe bây giờ thậm chí bạn còn không tự sửa được. Đúng là điên rồ thật. Và tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó.

 

Ví dụ như chiếc xe nhà di động này nè, nếu bạn muốn thay dung dịch làm mát thì bạn không thể tự thay được. Tôi không thể thay được vì tôi không có dụng cụ. Chỉ có ở xưởng sửa xe họ mới có một cái máy đặc biệt để bơm dung dịch vào, rồi đủ thứ quy trình, chứ bạn không thể tự làm. Đúng là có một cái nắp giống như nắp xả, nhưng người ta đã nói với tôi là đừng tự làm, phải đem vào xưởng.

 

Tôi chỉ có thể tự thay nước rửa kính chắn gió và…cùng lắm là thay dầu máy. Ngoài ra không thay được gì khác hết. Và nó thật sự là đồ rác, bởi vì vào năm 2025 rồi mà chỉ cần bấm một cái nút thì cái thang tự động phải hạ xuống, mà hễ trời -20 độ là nó không hoạt động gì được hết. Không chạy. Hoàn toàn vô dụng. Đúng là đồ rác thật sự.

 

Vào năm 2025 mà chúng ta sống như thời đồ đá vậy. Tôi thì thích một cái thang cơ học hơn, một cái thang tay có chốt chặn đàng hoàng, chứ không phải đồ điện. Tôi không muốn thấy mấy thứ chạy điện, nhìn cũng không muốn nhìn. Mà ở Phần Lan nữa chứ, đồ điện, có điên không vậy? Ai cũng biết pin trong lạnh là cạn rất nhanh.

 

Tecamus: “Họ đã thương lượng việc rút lui một cách đáng ngờ.”

 

Ừ, tôi cũng nghĩ vậy. Tôi cũng nghĩ thế. Tôi có cảm giác là người ta đã dựng lên một màn kịch hoàn chỉnh cho công chúng, để trấn an mọi người. Và tôi nghĩ chuyện này có mùi dàn dựng. Bị sắp xếp hết rồi. Nhìn là thấy vậy. Nhưng thôi, tôi không biết chắc. Có thể Delta Force quá giỏi, cũng không chừng. Cứ chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

 

Chuyện này sẽ diễn ra nhanh thôi. Tin tức sẽ dồn dập. Nhưng về lý thuyết thì có vài khả năng. Thứ nhất là họ sẽ bắt người đó “mở miệng”, tức là có thể họ đã hứa hẹn điều gì đó. Vì đây là chiến tranh mà. Tôi có thể hứa với bạn rất nhiều thứ, nhưng vì đang trong xung đột, chuyện khác là tôi có giữ lời hay không.

 

Tức là người ta có thể nói: “Ừ, tôi đã hứa với anh đủ thứ”, nhưng rồi chẳng thực hiện gì cả. Chính trị là vậy đó.

 

Maryanneroberts: “Họ sản xuất xe chỉ dùng một lần rồi bỏ.”

 

Đúng vậy, đúng vậy. Marian nói đúng, họ làm xe dùng một lần rồi bỏ.

 

TheKAMUS33: “Để ý mà xem, vòng tròn thân cận của họ đang ở đây thương lượng với Hoa Kỳ.”

 

Thật ra tôi cũng không biết vòng thân cận của ông ta là ai.

 

Boutiqueveggie: “Khi nào tới lượt dọn dẹp bằng cà rốt ở Mexico.”

 

Tôi cũng muốn thấy cảnh đó. Nhưng không chỉ Mexico đâu, cả Tây Ban Nha nữa.

 

Ở Tây Ban Nha cũng vậy đó. Vì ở đây đầy tham nhũng, đầy bọn trộm cắp. Chuyện này giống như khi bạn nhổ một củ cà rốt vậy, kéo một củ cà rốt lên thì cả đống rễ kéo theo, rồi cả cây bật lên hết. Tất cả sẽ lộ ra, tất cả chính trị gia tham nhũng. Thật sự là kinh khủng. Không thể tin nổi.

 

AgenteGatunoOviedo: “Ở Cuba thì xe cũ vẫn còn chạy tốt.”

 

Đúng, đúng, đúng. Điều đó là thật. Và có rất nhiều xe, tôi không biết họ có cho bán không, nhưng có rất nhiều người muốn mua mấy chiếc xe đó. Chúng rất bền, chỉ cần sửa lại vỏ ngoài, kính, vài thứ nhỏ nhỏ là chạy tiếp được.

 

TheKAMUS: “Họ đã thương lượng việc rút lui.”

“Maduro đã nhiều lần nói rằng mọi thứ đều theo kế hoạch.”

 

Tôi không biết. Cứ chờ xem. Tôi nhắc lại lần nữa: đây là chiến tranh. Tôi không tin vào bất cứ điều gì cả. Đúng là những người đã tạo điều kiện để tiếp cận người đó sẽ nhận được 50 triệu tiền thưởng. Chắc chắn họ sẽ nhận được. Cái đó thì có.

 

Nhưng cũng phải rất cẩn thận với lượng tin tức lan truyền ngoài kia, vì chắc chắn có rất nhiều tin giả. Ví dụ, tôi có nghe nói – không biết có đúng không – là ông ta nghe thấy tiếng động nên chạy vào một căn phòng. Và tôi nghe nói trong căn phòng đó đầy vàng, đầy vàng luôn. Ông ta muốn đóng cửa lại nhưng không kịp, và chính lúc đó họ xông vào bắt được.

 

Dù sao thì người ta cũng nói rằng, ngay cả nếu ông ta đóng được cửa, thì Delta Force cũng sẽ phá cửa vào thôi. Còn chuyện có vàng hay không thì tôi không biết, nhưng tôi đoán là có.

 

 “Không trả tiền cho kẻ phản bội.”

 

Đúng, đúng vậy. Họ không trả cho kẻ phản bội.

 

À, nhưng nếu là tiền thưởng 50 triệu thì tôi nghĩ họ vẫn trả. Cái đó là tiền thưởng, chắc chắn sẽ trả. Nhưng nếu ai đó hứa hẹn điều gì với bạn khi bạn là tổng thống hay người đứng đầu một quốc gia, thì quên đi. Đừng tin. Họ chỉ muốn bắt sống người đó thôi, vì họ biết người đó sống thì giá trị hơn là chết.

 

Và bây giờ họ sẽ bắt người đó “hát” hết mọi thứ. Hát bằng mọi ngôn ngữ luôn. Đổi lại, và chỗ này tôi không nghĩ họ nói dối, là giảm án. Vì người này có hàng triệu, hàng triệu đô la rải khắp thế giới: Thổ Nhĩ Kỳ, Nga, mấy nước châu Phi, khắp nơi. Mà bạn có cả gia tài đó nhưng không được hưởng, vì bạn bị nhốt trong tù.

 

Mà các bạn biết nhà tù ở Mỹ rồi đó. Theo mấy gì tôi thấy trong phim thì họ sẽ xích bạn ở tay, ở chân, rồi bắt đi nhặt đầu lọc thuốc lá dưới trời nóng, giữa bãi đất trống. Lao động khổ sai. Trời ơi, đúng là một cú đổi đời kinh hoàng. Và đó chính là cái giá của lòng tham.

 

Ông ta hoàn toàn có thể rút lui, rút lui trong yên ổn.

 

Thôi, để người khác làm tổng thống, không cần bầu cử nữa, tôi mang theo hết vàng bạc, núi vàng, nhà cửa ở Cộng hòa Dominica, tôi có đủ hết. Nhưng lòng tham thì rất xấu, rất xấu.

 

Chuyện này giống như vẽ tranh vậy. Khi bạn vẽ, bạn phải biết lúc nào nên dừng. Đừng động thêm nữa. Nếu bạn tiếp tục, bạn sẽ phá hỏng bức tranh. Khi bạn thấy bức tranh đã ổn rồi, đã đẹp rồi, thì dừng lại. Cuộc sống cũng vậy đó, các bạn, cuộc sống là như vậy.

 

Nhưng tôi thì chẳng biết gì về chính trị đâu. Không biết gì hết. Nhưng tôi biết một điều: nếu người đó chịu “hát”, thì rất nhiều chính trị gia ở Tây Ban Nha sẽ rớt đài. Rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều. Ngoài kia có rất nhiều bọn tham nhũng. Có một người tôi nghĩ là đã có lệnh bắt rồi. Nhưng thôi, đời là vậy đó, các bạn. Có qua có lại thôi.

 

Nói cho đúng thì chính trị gia phải làm việc cho người dân, vì họ nhận lương từ người dân mà ra. Thật là ghê tởm. Dù là ở Mexico, ở Mỹ hay ở khu vực Vịnh Mexico.

 

Ở Cuba thì người dân tự chế tạo linh kiện xe.”

 

Chính xác. Bạn thử tưởng tượng xem, toàn là xe Nga đời cũ, mà lại không có phụ tùng thay thế. Mà thật ra tôi đã thấy rất nhiều xe Mỹ ở đó rồi. Từ thời Cuba còn là một nơi… nói thẳng ra là một thiên đường. Hồi đó Cuba đúng là thiên đường.

 

 

 

 

----------------

 

 

 

Rồi, mình tiếp tục nha các bạn. Ờ, tôi đang nói tới đâu rồi? À, ở đây.

 

Vậy thì tôi đặt ra câu hỏi thế này. Tôi nghĩ vấn đề nằm ở chỗ: “Cái “ma trận” này, hay cái sự kiểm soát tinh thần này, không cho họ đưa ra những quyết định đúng đắn hơn, khiến họ ngày càng lún sâu xuống đáy giếng.”

 

Tức là, rõ ràng là trong thực tại này, khi bạn chỉ nhìn thấy toàn là tai họa, thì bạn không thể suy nghĩ cho đàng hoàng được. Và thế là, xét về mặt trí tuệ lẫn tâm linh, bạn cứ trượt dốc xuống mãi, xuống mãi.

 

Và Swaruu nói ở đây: “Một vòng luẩn quẩn.”

 

Rồi Gosia đặt thêm một câu hỏi, hoặc là một nhận xét.

 

Gosia nói: “Chính vì vậy không thể phủi tay rồi chỉ đổ lỗi cho con người.”

 

Ở đây đang nói về Liên đoàn, tôi nghĩ vậy.

 

Gosia nói: “Tôi không nói là các bạn đang làm như vậy. Nếu đúng thế thì chúng ta đã không ngồi đây nói chuyện. Họ không phải là những kẻ đồng lõa duy nhất. Đó là ý của tôi. Một chuyện là tiếp xúc hàng loạt, chuyện hoàn toàn khác là tiếp tục giúp đỡ bằng những cách khác và theo dõi tình hình.”


Rồi bây giờ Swaruu nói một điều rất thú vị. Để tôi đọc cho mọi người nghe. Swaruu nói: “Tôi không nói rằng họ là những kẻ duy nhất có lỗi, nhưng như tôi đã nói, mọi thứ đều đan xen với các chủng tộc khác. Con người là các chủng tộc sao và các chủng tộc sao là con người.

 

Họ thiết kế cuộc đời của mình trước khi bước vào, vì vậy thảm họa này là thứ họ phải tự dọn dẹp, bởi vì họ công khai nói và thể hiện rằng chính thảm họa đó là điều họ muốn trải nghiệm. Những ai đã mệt mỏi với mớ hỗn loạn đó thì không quay lại nữa. Đó là quyết định cá nhân.”

 

Tức là có những người không muốn quay lại đây thì họ không quay lại. Đó là điều cô ấy nói. Vấn đề là có rất nhiều người, nhất là những người đã ở Trái Đất này rất, rất nhiều lần. Và rồi có người nói: “Ủa, tôi không hiểu, tôi không muốn ở đây mà.”

 

Khoan, khoan, để ý nè. Ngay lúc này bạn đang có một cách nhìn thực tại. Bạn có một góc nhìn và những quan điểm sống nhất định. Bạn nhìn mọi thứ theo một cách nào đó là nhờ cái bộ lọc mà thân xác này áp lên bạn. Khi bạn rời khỏi thân xác này – cái thân xác bị giới hạn bởi năm hay sáu giác quan – bạn thoát ra ngoài, và khi đó ý thức của bạn được mở rộng.

 

Và chính từ trạng thái ý thức mở rộng đó, với một góc nhìn hoàn toàn khác so với hiện tại, bạn mới quyết định bước vào Trái Đất để trải nghiệm cái mớ “bầy nhầy” này. Lưu ý nha, “bầy nhầy” ở đây là nói chung, vì có những người sống một cuộc đời rất tuyệt vời, rất sung sướng, rất màu hồng, và những người đó đang ở một trạng thái tần số cao.

 

Tôi thì không than phiền gì cả. Tôi đang sống rất ổn, rất yên bình. Hôm nay tôi biết là có nhiều người ở Barcelona đang nghe tôi nói. Hôm nay tôi có thấy mấy vé máy bay, hình như là hết hạn hôm nay. Không biết là mua hôm nay hay là đã hết rồi. Trên một trang mà Gosia gửi cho tôi, có vé máy bay đi Barcelona khá rẻ.

 

Tôi nghĩ bụng: “Mình đi Barcelona không? Đi Barcelona thăm bạn bè không?”

Rồi cuối cùng tôi nghĩ: “Thật sự là mình không có hứng.”

Tôi không có hứng đi Barcelona. Không có hứng. Vì nó tốn thời gian, rắc rối đủ thứ. Cuối cùng tôi nói: “Thôi kệ, không đi nữa.” Tôi ở đây là ổn rồi. Ở đây tôi thấy rất tốt, rất yên tĩnh, với tuyết và nhiệt độ -20 độ. Vậy là tôi quyết định ở lại đây.

 

Nhưng đúng là có những người sống một cuộc đời thật sự là thảm họa. Nhưng vấn đề của những người đó là: họ đi tới đâu cũng vậy. Vấn đề không nằm ở quốc gia, mà nằm ở chính họ, ở người đó.

 

Ví dụ, có thể có rất nhiều người ở Venezuela sống rất khổ – tôi không biết, tôi chưa từng ở Venezuela. Nhưng chắc chắn cũng có những người ở Venezuela sống rất tốt. Đối với họ thì… bạn hiểu ý tôi chứ. Và ý tôi là thế này: nếu bạn là một người sống rất khổ ở Venezuela, rồi bạn sang Tây Ban Nha mà vẫn sống khổ như vậy, thì rõ ràng là có vấn đề.

 

Vấn đề nằm ở bạn, không phải ở quốc gia bạn đến. Vì bạn có đi sang Anh thì cũng sẽ y như vậy thôi. Bạn hiểu tôi nói gì không? Là bạn và những vấn đề của bạn. Không phải là… bạn cứ kéo theo vấn đề của mình đi khắp nơi: vấn đề với ngân hàng, vấn đề với hàng xóm, đủ thứ chuyện.

 

Còn tôi thì không có vấn đề gì hết. Tôi ở đây rất yên bình, với mấy con vịt, mấy con sóc. Tôi sống rất bình thản. Có người thì suốt ngày: “Trời ơi, tôi nhận được lá thư này”, “luật sư thế này”, “rồi cái đèn hiệu vớ vẩn kia”… bạn hiểu tôi nói gì không. Mỗi người ở một tần số khác nhau, xa tít luôn.

 

Để xem mọi người nói gì nào.

 

Gustavorivera: “Tất cả chỉ là các trạng thái tần số của mỗi người.”

 

Chính xác.

 

JMV: “Thực tại của bạn là sự phản chiếu của những ý tưởng của bạn.”

 

Đúng, đúng.

 

Vậy nên cũng vậy thôi, thử nhìn xem người dân Venezuela đang phản chiếu điều gì lên một chính trị gia. Ngay từ đầu tôi nghĩ là người phụ nữ tên Corina hay gì đó – tôi không nhớ rõ – Corina Machado, người từng được trao giải Nobel ở Na Uy. Tôi nghĩ là bà ấy đã bị loại rồi, thì phải.

 

Tôi nghĩ là bà ấy đã bị gạt sang một bên, không thể đại diện cho ai cả. Và người mà họ nói là thắng cử về mặt bầu cử thì hiện đang ở Tây Ban Nha. Tôi không biết có phải người đó sẽ là người đứng đầu giai đoạn chuyển tiếp hay không. Tôi không biết. Tôi thật sự không biết họ đang nghĩ gì, sẽ đưa ai lên. Tôi không có ý tưởng gì hết.

 

Nhưng có một điều rõ ràng: bất cứ ai lên, kết quả cuối cùng vẫn là sự phản chiếu của xã hội. Thích hay không thích, đó vẫn là sự phản chiếu của xã hội. Còn xã hội ở đó hiện tại như thế nào thì tôi không rõ, thật sự là vậy.

 

Betotigrethor: “Rất nhiều người Venezuela đã sang Argentina.”

 

Và tôi cũng biết là rất nhiều người đã sang Peru, rồi chưa kể Tây Ban Nha. Ở Tây Ban Nha thì người Venezuela sang rất nhiều, rất nhiều, cực kỳ nhiều. Nhưng nói thật, ở Tây Ban Nha tôi chỉ từng quen đúng một người thôi.

 

Tôi chỉ quen đúng một người thôi, và quen trong một dịp rất tình cờ. Một ngày nọ tôi đi mua đại cái gì đó, hình như là đồ ăn đường phố ở Barcelona. Tôi bước vào vì thấy món ăn nhìn khá hấp dẫn. Tôi ăn một ổ bánh mì kẹp gì đó, không nhớ rõ là gì, hình như là đồ chay hay sao đó.

 

Rồi tôi hỏi cậu thanh niên bán hàng: “Ủa, bạn không phải người ở đây hả?”

Cậu ấy nói: “Không, tôi là người Venezuela.”

 

À, đó là người duy nhất mà tôi từng nói chuyện, ít nhất là theo như tôi nhớ. Nói thẳng là, theo trí nhớ của tôi, ở Barcelona tôi chỉ gặp đúng một người Venezuela mặt đối mặt, trực tiếp. Nên tôi cũng không biết nữa. Theo những gì tôi nhớ thì là vậy.

 

AgenteGatunoOviedo: “Tôi thì chẳng tin bất kỳ chính phủ nào hết.”

 

Người Venezuela sang Argentina rất nhiều. Có lẽ Mexico cũng vậy. Ở Mexico cũng có. Cái này thì tôi không biết trước đó. Người ta nói họ được chào đón. Ở Tây Ban Nha thì người Venezuela đến rất đông, rất đông. Tôi đoán là họ cũng được chào đón, chắc là vậy. Nhưng mà, mình đang nói tới Tây Ban Nha, một đất nước rất… rất… kỳ cục. Nơi mà họ chủ yếu đi tới Madrid, hình như là vậy, chủ yếu là Madrid.

 

CarlosalbertoGomez: “Một nhân vật có ích cho Mỹ.”

 

Ừ, dĩ nhiên rồi, họ sẽ dùng người đó. Rõ ràng.

 

À, thắng Nobel. Không, hình như là chưa trao. À, tôi tưởng là đã trao rồi chứ. À, người ta nói là giải Nobel Hòa bình, và bà ấy đã dành nó cho Trump.

 

Ở nhiều nơi khác cũng có người Venezuela. Ở Colombia thì có rất nhiều. Ở Brazil hình như cũng vậy. Ở Chile cũng có nhiều.

 

Bởi vì từ Venezuela sang Tây Ban Nha thì tốn tiền lắm. Mà khi tới Tây Ban Nha thì nhà cửa đắt đỏ kinh khủng. Nhà ở thì mắc khủng khiếp. Chưa cần nói tới Barcelona nữa. Thật sự là choáng luôn. Ở Tây Ban Nha và Argentina thì có. Nhưng tôi nghĩ Argentina là một đất nước đa văn hóa hơn Tây Ban Nha. Tôi nghĩ vậy.

 

Tây Ban Nha thì… không biết nữa. Khoảng 20 năm trước, hay từ năm 1992 trở đi thì mới bắt đầu từ từ. Mà giờ là năm 2026 rồi, mọi thứ diễn ra nhanh thật. Nhưng tôi nhớ rất rõ, năm 1992, ở Barcelona hầu như không có người da đen. Không có. Người Trung Quốc thì còn ít hơn nữa. Rất rất ít. Tất cả đều là người Tây Ban Nha, không có gì khác.

 

Tôi nhớ rất rõ điều này và tôi biết mình đang nói gì, vì năm 1992 tôi đang quen một cô gái da đen. Và lúc đó ai cũng nhìn cô ấy chằm chằm, vì đơn giản là… không có ai như vậy cả. Tôi đang quen một cô gái da đen. Tôi nhớ rất rõ.

 

Hồi đó không có. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu gần đây thôi. Khoảng 20 năm trước thì không có. Vì vậy tôi mới nói Argentina là một quốc gia có lịch sử nhập cư lâu dài. Còn ở đây thì không. Dù rằng từ những năm 80 đã có người Cuba ở Tây Ban Nha rồi, nhưng Cuba thì vốn dĩ đã là một nơi rất pha trộn.

 

Thật ra thì tôi cũng không biết chính xác hồi đó có những ai. Nhưng cá nhân tôi thì không thấy. Ở Barcelona thì… tôi đang nói về năm 1992 nha. Có thì cũng rất ít. Và những người ít ỏi đó thì hình như làm trong ngành giải trí. Nhưng nói chung là không có. Tôi sống cả đời ở Barcelona, trong thành phố Barcelona thì không có. Hoặc có thể có, nhưng trong những khu vực tôi đi lại thì không thấy. Nhưng nói chung là không có.

 

Ở các bãi biển du lịch thì khác. Ở đó, người ta thấy toàn là dân châu Âu: Thụy Điển, Đức, Ý. Người Ý thì rất rất nhiều, cái đó thì đúng. Rất nhiều người Ý. Ở Sitges và Madrid thì đúng, chủ yếu là làm trong ngành giải trí. Nhưng tôi đang nói là chuyện này chỉ mới khoảng 20 năm trở lại đây thôi. Trước năm 92 thì không có.

 

Mà này, tôi từng làm việc ở toàn bộ khu Làng Olympic, và đó là trước năm 1992, vì năm 92 là năm diễn ra Thế vận hội Olympic Barcelona. Trong ngành xây dựng lúc đó, toàn bộ đều là người Tây Ban Nha. Tôi không nhớ là đã từng thấy người châu Phi nào, không có, không có gì hết. Tất cả đều là người Tây Ban Nha. Tôi không nhớ thấy ai khác. Điều đó chỉ xảy ra sau năm 92, khi làn sóng nhập cư bắt đầu dần dần, và tăng mạnh nhất là khoảng năm 2019–2020. Bạn tưởng tượng đi. Hồi đó thì không có. Còn bây giờ thì có.

 

Khi tôi ở Barcelona, thì dĩ nhiên là có lúc tôi nói: “Trời, đi ăn nhà hàng Pakistan đi.” Vì ngày nào cũng ăn đồ Tây Ban Nha. Rồi có lúc đi ăn đồ Trung Quốc, hay đồ gì đó khác.

 

Nhưng bây giờ tôi đang sống ngoài Tây Ban Nha. Khi tôi về Tây Ban Nha mà có ai nói: “Ê, đi ăn đồ Pakistan không?” thì tôi nói: “Không, không.” Tôi đi ăn nhà hàng Galicia, Valencia, Catalonia, hay La Mancha. Bạn hiểu tôi nói gì không? Và bạn sẽ thấy là bây giờ ở Barcelona rất khó tìm được những quán kiểu đó, những quán truyền thống. Bởi vì bây giờ mọi thứ đều là đồ ăn quốc tế.

 

Ở Barcelona, mỗi góc đường là một quán ăn quốc tế. Quán ăn Tây Ban Nha đúng nghĩa thì giờ rất hiếm, cực kỳ hiếm. Trong khi hồi xưa thì ăn ngon lắm.

 

Tôi đang nói là hồi đó chỉ có rất ít người Cuba hay châu Phi. Tôi không phải người Cuba, nhưng thực tế là như vậy. Chỉ rất ít người Cuba. Cuba là một chuyện, châu Phi là chuyện khác. Tôi nhớ có một người tên là Xavier Cugat, người từng chỉ huy dàn nhạc ở Cuba và ở Mỹ, rồi quay về Barcelona. Nhưng ông ấy là người Catalan. Ngoài ra thì tôi nhớ có vài phụ nữ làm trong ngành giải trí, vài người rất nổi tiếng, có cả người Brazil. Cái đó thì tôi nhớ. Nhưng lúc đó tôi còn nhỏ.

 

Và tôi nhớ là tôi đi với cô gái da đen đó.

Rồi tôi có nói với cô ấy: “Để anh hỏi cái này.”

Tôi hỏi: “Em muốn được gọi là gì? Da đen, mulata hay gì?”

 

Nhưng cô ấy không phải mulata, cô ấy là da đen.

 

Tôi hỏi: “Em thích người ta gọi em là da đen hay da ngăm?”

Cô ấy nói: “Không, em là da đen.”

Tôi nói: “Rồi, vậy thì là da đen.”

 

Nhưng dĩ nhiên là tôi gọi cô ấy bằng tên. Và rồi tới một lúc nào đó, khi bạn ở bên người đó đủ lâu, bạn không còn nhìn họ như là người da đen nữa. Tôi không thấy cô ấy là da đen. Người khác mới thấy. Tôi thì quên luôn chuyện đó. Điều này rất lạ. Bạn không còn “nhìn” màu da nữa. Bạn hiểu tôi nói gì không? Nó giống như… một cảm giác rất kỳ lạ vậy đó.

 

Tức là, tôi chỉ nhận ra cô ấy khác biệt bởi vì… người khác nhìn vào thì thấy rõ. Nhưng ý tôi muốn nói là: tới một lúc nào đó, bạn không còn ý thức rằng mình đang ở bên cạnh một người có màu da khác nữa, bởi vì bạn không nghĩ về chuyện đó. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Nhưng mà cô ấy rất vui tính.

 

Hồi đó, hồi đó thật sự là không có phân biệt chủng tộc. Chuyện đó là sau này mới có. Sau này mới xuất hiện. Giờ thì… tôi cũng không biết nữa, có hay không thì còn tùy. Tùy bạn sống ở đâu, đi đâu. Tùy môi trường.

 

Giờ thì tôi cũng không quen ai da đen cả, vì nói thẳng là màu da đen. Tôi không quen ai bây giờ. Cô gái mà tôi từng quen sau này đã sang sống ở Hoa Kỳ. Cô ấy chuyển sang Mỹ. Cô ấy là người Cameroon. Tôi nhớ rất rõ.

 

Cô ấy có một người chị em gái nữa, cũng da đen – da đen thật sự – cũng là người Cameroon. Và cô ấy còn có một người chị em khác là mulatto*, vì người cha là nhà hóa học, sang châu Phi làm việc rồi quen người phụ nữ đó khi hai đứa nhỏ còn bé. Khi quen rồi, ông ấy đưa họ về Barcelona, vì cô gái da đen đó nói được tiếng Catalan.

 

* Mulatto là một thuật ngữ lịch sử để chỉ người có cha hoặc mẹ là người da trắng và người còn lại là da đen, hay nói cách khác là người lai giữa hai chủng tộc này, có nguồn gốc từ châu Phi và châu Âu.

 

Ông ấy đưa họ về Barcelona và sau đó có thêm một cô con gái mulatto. Cô đó cũng rất xinh. Người da đen là da đen. Nhưng tôi có hỏi thẳng cô ấy.

 

Tôi nói: “Nè, em nghĩ người ta nên gọi em là gì? Da đen?”

Cô ấy nói: “Không, em là da đen.”

 

Và cô ấy rất tự hào về việc mình là người da đen. Rất tự hào. Đương nhiên rồi.

 

Vấn đề là: với nhiều người, từ “đen” mang một sắc thái nào đó, và tôi không muốn lạc đề, nhưng chuyện này xảy ra trong ngôn ngữ. Ví dụ, ở đây nói “đen” có thể nghe hơi thô, hơi gắt, nhưng sự thật là cô ấy là người da đen. Nhưng nếu bạn nói từ đó ở nơi khác, ngoài Tây Ban Nha, thì nó lại mang nghĩa khác. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Tôi không biết nữa, nó tùy hoàn cảnh, tùy nơi chốn. Không phải mulatto, là đen. Đen thật sự. Tắt đèn chỉ thấy mỗi đôi mắt. Không phải đùa đâu. [cười] Không đùa đâu. Cô ấy rất vui tính. Rất vui tính. Đen, đen luôn.

 

Tôi quen cô ấy khá lâu.

 

Bởi vì khi bạn ở bên một người, bạn không còn chú ý tới màu da của họ nữa. Tôi không thấy cô ấy là da đen. Tôi không thấy.

 

Hơn nữa, cô ấy rất dễ thương, rất thân thiện. Cô ấy nói tiếng Catalan, lớn lên từ nhỏ ở Catalonia. Tôi không còn thấy cô ấy là da đen nữa. Cô ấy rất tuyệt vời. Thật sự là vậy.

 

Giống như khi ai đó gọi bạn là “thằng trắng”, “thằng trắng trẻo” vậy. Bạn đâu có thấy bị xúc phạm. Mỗi người là như vậy thôi. Tôi không phải là người phân biệt chủng tộc.

 

Cô ấy rất vui tính. Ở Mexico, người ta hay nói “người có màu” cho lịch sự. Nhưng tôi từng thấy trên TV, khi phỏng vấn những người da đen châu Phi, người ta hỏi họ: “Anh muốn được gọi là gì? Da đen hay da ngăm?” Và họ trả lời: “Da đen. ‘Da ngăm’ nghe còn mang tính phân biệt chủng tộc.”

 

Tôi đã nghe chính họ nói như vậy. “Chúng tôi là người da đen.” Và tôi cũng hỏi trực tiếp cô gái đó: “Em muốn được gọi là gì?” Dĩ nhiên là gọi bằng tên thì tốt nhất, nhưng nếu người ta phải nói thì sao? Cô ấy nói: “Da đen.” Theo sắc thái, theo ngữ cảnh. Đúng vậy.

 

Nếu người ta thay đổi ý nghĩa của từ ngữ để chia rẽ chúng ta, thì đó cũng là một chuyện khác.

 

Có một lần có một gã tiến lại gần và nói gì đó, nhưng thật ra là vì cô ấy ăn mặc khá gợi cảm. Cô ấy ăn mặc rất sexy.

 

Nhưng để rõ ràng nha, tôi không gọi cô ấy là “đen” đâu. Không hề. Không có mấy cái kiểu “con đen của anh” hay gì đó. Không. Tôi gọi cô ấy bằng tên. Luôn gọi bằng tên.

 

Rồi, quay lại chủ đề. Tôi nhắc lại: “Ở Trái Đất, đó là những gì họ muốn trải nghiệm. Những ai đã mệt mỏi với mớ hỗn loạn đó thì không quay lại. Đó là quyết định cá nhân.”

 

Swaruu nói tiếp: “Không có chuyện archon cầm đinh ba ép buộc tái sinh.”

 

Theo những gì Swaruu nói, điều này rất hợp lý với tôi: bạn ở đâu là do rung động của bạn. Không có archon cầm đinh ba ép bạn phải tái sinh. Vấn đề là: “Bạn chính là những ý nghĩ của mình. Và nếu bạn không có trách nhiệm với chính mình, nếu bạn để người khác nhồi nhét đủ thứ ý tưởng vào đầu, thì chính những ý tưởng đó sẽ khiến bạn quay lại Trái Đất.

 

Khi bạn có trách nhiệm với những gì bạn làm, bạn không trao quyền lực của mình cho bất kỳ thẩm quyền nào. Khi bạn rời khỏi Trái Đất, và ngay cả khi còn ở đây bạn đã bắt đầu nhìn mọi thứ từ một khung nhận thức khác, thì khi rời đi bạn sẽ có một sự mở rộng ý thức mạnh mẽ hơn nữa. Và lúc đó, không ai có thể ngăn bạn. Bạn thậm chí còn không thấy họ, không gặp họ.

 

Với trải nghiệm mà tôi từng có – quay lại chuyện màu sắc – thực thể mà tôi thấy có màu xanh. Xanh lam. Thực thể tôi thấy là màu xanh. Tôi không thấy archon gì hết, không thấy những thứ đó. Tôi không thấy gì như vậy cả. Và hơn nữa, cái cảm giác quên hết mọi thứ… có lẽ những thứ đó được lưu lại trong ADN, trong tiềm thức hay gì đó, nhưng tôi không thấy nó quan trọng.

 

Lúc đó chỉ là tiếp tục đi tới. Tôi nhớ rất rõ, cảm giác giống như là đang tìm một thân xác. Nghe thì hơi kỳ, tôi biết. Giống như đang tìm nơi để sinh ra. Kiểu như: “Giờ mình sẽ sinh ra ở đâu?” Tôi thật sự không muốn sinh ra trên Trái Đất nữa.

 

Nhưng rồi xảy ra sự thay đổi của “walk-in” (hoán đổi linh hồn), và đó là lúc tôi bước vào Trái Đất. Nhưng tôi đã là một người khác rồi. Người từng ở trong thân xác này trước đó đã đi tái sinh ở nơi khác, hay đi đâu đó, tôi không biết. Tôi thật sự không biết người đó đi đâu. Nhưng chuyện này rất thú vị.

 

Và Swaruu nói lại: không có archon cầm đinh ba ép tái sinh ở đây. Mọi thứ đều được tạo ra trong đầu họ. Tất cả chỉ là kiểm soát tinh thần.

 

Chính họ là những người muốn quay lại tái sinh. Kiểu như: “Để xem lần này có mua được chiếc Ferrari màu đỏ mà kiếp trước chưa mua được không.” Tức là, giống như có những thứ đã được gieo vào đầu bạn để bạn bước vào đây và có thể hiện thực hóa chúng.”

 

Cô ấy tiếp tục nói: “Tôi không nói rằng nhân loại không có những điều tốt đẹp, bởi vì đúng là có, vì họ là sự pha trộn hoàn toàn của vô số chủng tộc. Nhưng ở đây tôi không nói về những điều tốt đẹp đó, tôi chỉ tập trung vào vấn đề.”

 

Và cô ấy tiếp tục: “Và bức màn quên lãng.”

 

Đúng, thì ở chỗ này là nơi tôi bắt đầu có chút khác biệt trong quan điểm của mình về “bức màn quên lãng”. Đây là chỗ tôi hơi khác. Nghe kỹ xem cô ấy nói gì. Rồi các bạn sẽ thấy là cô ấy nói đúng. Cô ấy đúng, nhưng tôi vẫn khác một chút. Cô ấy đúng, nhưng tôi nghĩ tôi cũng có lý của mình.

 

Để ý kỹ điều cô ấy nói: “Bức màn quên lãng là do sự vận hành hay những động lực cơ bản của các định luật tần số từ tính, chứ không phải do công nghệ nào hay do bất kỳ chương trình nghị sự nào. Đơn giản là vì tần số cao không tương thích với tần số thấp của 3D.”

 

Cơ chế của bức màn quên lãng này chính xác là cơ chế khiến bạn quên giấc mơ khi ngủ dậy.”

 

Nhưng khoan đã. Nếu phân tích kỹ điều này, thì nhân loại cũng không hoàn toàn có lỗi. Để ý kỹ nha. Điều cô ấy nói là đúng, nhưng nếu phân tích sâu thì nhân loại cũng không phải là bên chịu hoàn toàn trách nhiệm.

 

Cô ấy nói: “Bức màn quên lãng là do động lực cơ bản của các định luật tần số từ tính.” - Đúng.

 

“Không phải do công nghệ.” Ừ, nhưng khoan đã. Ai là người đặt những tần số từ tính đó lên Trái Đất? Trước đây Trái Đất không có những tần số như vậy. Trái Đất từng tồn tại trong một trạng thái tần số 5D, sống trong sự hài hòa ở 5D.

 

Cô ấy nói không có công nghệ. Nhưng theo tôi thì đó là công nghệ, vì Mặt Trăng là một cấu trúc công nghệ, và chính từ đó các tần số được phát ra.

 

“Không có chương trình nghị sự nào.” Đúng là không có chương trình nghị sự theo nghĩa trực tiếp, nhưng có một chủng tộc đã lợi dụng các tần số thấp của 3D để thao túng nhân loại. Và chính ở đó, ma trận bị xâm nhập.

 

Vậy nhân loại có lỗi gì? Nhân loại có lỗi gì khi bị đặt vào một thế giới có bò sát, rồi lại còn bị Liên đoàn đưa xuống tần số thấp 3D?

 

Cô ấy tiếp tục: “Chỉ đơn giản là tần số cao không tương thích với tần số thấp của 3D.”

 

Đúng. Nhưng câu hỏi triệu đô là: ai đã đặt tần số thấp 3D đó lên Trái Đất? Bởi vì trước kia chúng ta ở cùng một tần số cao như mọi nơi khác.

 

Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Những gì cô ấy nói không sai, nhưng nếu phân tích kỹ thì sẽ thấy: “Khoan đã, ở đây có vẻ như đang đổ một phần trách nhiệm lên nhân loại, trong khi không phải con người là người mang Mặt Trăng và các tần số của nó vào đây.”

 

Cô ấy nói tiếp: “Cơ chế của bức màn quên lãng giống hệt cơ chế khiến các bạn quên giấc mơ khi ngủ.”

 

Đúng. Khi một người không biết mình là ai, không biết mình đến từ đâu, thì đó là một người dễ bị thao túng.

 

Dễ bị thao túng, vì đó là người không có bản sắc. Là người nghĩ rằng mình thật sự là thân xác này. Là người nghĩ rằng tất cả đều là người Trái Đất vì đều sinh ra trong thân xác này, và đồng nhất mình với thân xác này, trong khi thực ra chúng ta không phải là thân xác này.

 

Thế là mọi thứ trở thành một mớ hỗn độn. Và mớ hỗn độn này rõ ràng có thể được biện hộ từ rất nhiều góc nhìn khác nhau. Vì vậy tôi nói: điều cô ấy nói không sai, nhưng vẫn tồn tại một góc nhìn khác, và đó là góc nhìn tôi đang chia sẻ.

 

Tôi hiểu cả hai phía. Nhưng nếu đi sâu vào vấn đề – và tôi nghĩ lát nữa Gosia sẽ nói tới – thì sẽ nói rằng con người trước đây không như bây giờ, họ sống trong một trạng thái tần số cao.

 

Để ý kỹ xem bây giờ cô ấy nói gì.

 

Cô ấy nói: “Bạn không cần nhớ mình đã là gì trước đây. Chỉ cần biết hôm nay bạn muốn gì cho bản thân là đủ để hành động.”

 

Ừ, điều đó cũng đúng. Nhưng khoan đã. Một điều nữa: chính họ nhớ họ là ai, họ nhớ rất nhiều kiếp sống của mình. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Còn khi bạn không nhớ gì cả, bạn trở nên dễ tổn thương. Vì bạn không biết mình là ai. Đối với rất nhiều người, vì có bức màn quên lãng, thế giới tâm linh không tồn tại, sự hiện hữu vĩnh cửu không tồn tại, ý thức không tồn tại. Rất nhiều thứ “không tồn tại”.

 

Điều đó làm thay đổi hoàn toàn vũ trụ quan của họ, bởi vì họ đã trao quyền lực của mình cho các thẩm quyền bên ngoài, những thứ nói cho họ biết cái gì là có thể và cái gì là không thể.

 

Cô ấy nói: “Bạn không cần nhớ.”

Ừ, không cần, nhưng khoan đã. Sinh học được thiết kế như vậy chính là để bạn nhớ mình đã là ai, để không lặp lại những sai lầm cũ. Đúng, là ở mức tiềm thức.

 

Tôi không nói là điều cô ấy nói sai. Nhưng tôi nói rằng: nếu nhiều người thật sự biết họ là ai và đến từ đâu, họ sẽ nhìn thế giới theo một cách hoàn toàn khác. Họ sẽ sống với một góc nhìn khác hẳn.

 

Cô ấy nói tiếp: “Con người có xu hướng trì trệ.”

Thì cũng không lạ, khi họ có bức màn quên lãng.

 

Chỉ mới khoảng 130 năm trước, phương tiện giao thông chính vẫn là ngựa. Ngày nay, họ vẫn mắc kẹt với động cơ pít-tông đốt trong.”

Đúng, đó chính là điều tôi muốn nói: động cơ đốt trong.

 

Cô ấy nói: “Họ bám vào sự tiện lợi và vì thế mà cho phép các lợi ích tiêu cực, cho phép việc áp đặt công nghệ.”

 

Ở đây tôi cũng không hoàn toàn đồng ý. Cô ấy đang nói theo kiểu khái quát. Khi bạn nói “bên trong phản chiếu ra bên ngoài”, thì đúng là xã hội đã phản chiếu ra những chính trị gia chỉ làm trì trệ mọi thứ. Nhưng thực tế là nhân loại đang phát minh ra những thứ cực kỳ đáng kinh ngạc.

 

Chỉ có điều là: bất cứ thứ gì nhân loại phát minh ra, khi bạn mang đi đăng ký, thì hoặc là họ lấy bằng sáng chế rồi giấu đi, hoặc họ đe dọa bạn. Kiểu “mạng sống hay là chì”. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Nhân loại muốn tiến lên. Vấn đề là không cho phép họ tiến lên. Không cho phép.

Cô ấy nói họ bám vào sự tiện lợi – thì đúng là có người như vậy – và vì thế cho phép các lợi ích tiêu cực và sự áp đặt công nghệ.

 

Cô ấy tiếp tục: “Không phải vì cảm thấy mình là nạn nhân – dù tôi không nghi ngờ điều đó – mà có nghĩa là họ phải phụ thuộc vào các chủng tộc khác để được cứu.”

 

Tôi không nói rằng các chủng tộc khác phải đến cứu chúng ta. Điều tôi nói là: nếu nhân loại không tiến lên, không phải vì họ không muốn, mà vì không cho phép họ tiến lên.

 

Ví dụ, nếu bạn hỏi từng người dân Venezuela rằng họ muốn sống trong một xã hội – tôi chưa nói tới xã hội toàn diện – chỉ cần một nền dân chủ, hay một chính phủ như ở các nước châu Âu, Hoa Kỳ, Canada… hay họ muốn sống trong một chế độ độc tài.

 

Tôi tin rằng đa số sẽ nói: “Tôi muốn sống trong dồi dào và hạnh phúc.”

Không ai nói: “Tôi muốn sống trong thảm họa.”

 

Vậy nếu ai cũng muốn sống trong dồi dào và hạnh phúc, thì tại sao những chính trị gia được bầu bởi chính những người đó lại không mang đến điều họ mong muốn?

 

Và rồi họ lại bắt đầu nói tới chỉ số này, nợ kia…

 

Vấn đề là họ đang đối xử với người dân như thể họ là những kẻ thiểu năng, trong khi thực tế người dân không hề thiểu năng. Chính các chính trị gia mới là những kẻ ký sinh thật sự, là thứ tệ hại nhất trong xã hội. Đó là điều tôi muốn nói.

 

Đó là trách nhiệm của bạn. Hãy làm gì đó đi. Đừng ngồi chờ những cuộc thăng thiên tập thể. Đừng chờ những vụ bắt giữ hàng loạt các chính trị gia tham nhũng. Đừng ngồi chờ.” - Họ sẽ không… À, thôi, cứ xem câu chuyện diễn biến thế nào đã. Hãy làm gì đó ngay hôm nay. Mỗi người trong các bạn.

 

Không có hành động nhỏ nào là không quan trọng. Mọi hành động, dù nhỏ tới đâu, cũng tạo ra thay đổi lớn.”

 

Đúng. Hoàn toàn đúng.

 

Để xem mọi người nói gì nào. Chúng ta đã phát trực tiếp được một tiếng rồi.

Boutique: “Sự thay đổi bắt đầu từ bên trong.” - Chính xác.

 

Dồi dào không nhất thiết đi cùng với hạnh phúc.”

 

Ừ, đúng. Hạnh phúc tinh thần.

 

Muốn cảm nhận được hơi ấm của lửa thì phải từng trải qua cái lạnh.” - Đúng.

 

Cho nên tôi mới luôn nói thế này: tôi luôn chúc mọi người đầu tiên là sức khỏe. Với tôi, sức khỏe là quan trọng nhất. Dù cuộc sống của bạn có tệ hại hay tuyệt vời cỡ nào, sức khỏe là trên hết. Phải có sức khỏe thật tốt.

 

Điều thứ hai tôi luôn nói là hạnh phúc. Hạnh phúc. Nếu bạn có sức khỏe và hạnh phúc, bạn đã có tất cả rồi. Bởi vì về lý thuyết, nếu bạn hạnh phúc và có sức khỏe, bạn không cần quá nhiều thứ nữa, vì bạn đã hạnh phúc với chính sức khỏe của mình rồi.

 

Và điều thứ ba tôi nói là: sức khỏe, hạnh phúc và dồi dào. Nếu bạn có dồi dào, có sức khỏe và hạnh phúc, trời ơi, đó đã là một trạng thái tần số 5D rồi.

 

Có thể hạnh phúc mà không có dồi dào không? - Có, dĩ nhiên.

Có thể hạnh phúc mà không có sức khỏe không? - Tôi nghĩ là cũng có. Nhưng tốt nhất vẫn là có sức khỏe để tận hưởng trọn vẹn hạnh phúc đó.

 

Bạn hiểu tôi nói gì không?

Bạn có thể có sức khỏe và dồi dào mà vẫn không hạnh phúc. Có chứ. Có đầy đủ mọi thứ nhưng vẫn cảm thấy thiếu thốn, trống rỗng.

 

Cho nên tôi vẫn ưu tiên sức khỏe và hạnh phúc. Vì nếu bạn hạnh phúc mà không có sức khỏe, bạn cũng khó mà tận hưởng được trạng thái hạnh phúc đó lâu dài. Hạnh phúc là một trạng thái tần số, là một trạng thái tồn tại. Và sức khỏe đi kèm với nó. Khi sức khỏe bắt đầu suy giảm, tôi nghĩ hạnh phúc cũng sẽ giảm theo. Có thể tôi sai, cũng có thể không, nhưng theo tôi thì đó là một trạng thái tinh thần.

 

Tôi hạnh phúc với những người bạn lông xù của mình.”

 

Ừ, điều đó mang lại năng lượng rất tốt. Mèo và chó. Đúng, năng lượng rất tốt.

 

Không phải người có nhiều nhất là người hạnh phúc nhất, mà là người cần ít nhất.”

 

Chính xác. Hoàn toàn chính xác.

 

Tự tin vào bản thân.”

 

Ừ, nhưng mà nếu bạn tự tin mà không có sức khỏe, không có hạnh phúc, không có dồi dào, thì cũng khó. Tôi nghĩ là cần có một chút của tất cả. Cá nhân tôi nghĩ vậy.

 

Các bạn thử để lại trong phần bình luận xem thứ tự ưu tiên của các bạn là gì. Với tôi là: sức khỏe – hạnh phúc – dồi dào.

 

Vì nếu tôi đặt hạnh phúc lên trước mà không có sức khỏe, thì tôi sẽ phải dùng toàn bộ sự dồi dào để chữa bệnh chỉ để có thể tiếp tục hạnh phúc. Như vậy thì không hợp lý lắm.

 

Khi mất sức khỏe thì mọi thứ khác không còn quan trọng.”

 

Đúng. Hoàn toàn đúng. Khi mất sức khỏe, rất nhiều thứ trở nên vô nghĩa. Sức khỏe là nền tảng.

 

Nếu bạn có sức khỏe, bạn sẽ dễ hạnh phúc hơn, vì bạn không bị những vấn đề về thể chất hay tinh thần kéo xuống.

 

Elizabeth: “Dồi dào tinh thần.”

 

Ừ, đúng. Nhưng mỗi người có thể chọn dạng dồi dào khiến họ hạnh phúc nhất.

 

Cái gì khiến bạn hạnh phúc?

Muốn nhiều hạnh phúc hơn thì dồi dào hạnh phúc.

Hạnh phúc với đời sống tâm linh thì dồi dào tâm linh.

Đơn giản vậy thôi.

 

Rồi, mình tiếp tục nha.

 

Gosia nói: “Tôi nghĩ là trong 100 năm qua chúng ta đã thay đổi rất nhiều về mặt công nghệ.”

 

Và bây giờ đến một ý rất hay.

 

Theo quan điểm của tôi thì họ không tiến bộ bao nhiêu.

 

Cô ấy nói: “Không tiến bộ nhiều đâu, Gosia, chỉ là vấn đề so sánh góc nhìn. Tôi không thấy khác biệt lớn giữa một chiếc Ford Model T năm 1922 và một chiếc Ford Edge năm 2019. Thậm chí ở nhiều mặt, Model T còn tốt hơn.”

 

Ford Model T so với Ford Edge 2019. Và cô ấy hỏi – và ở đây tôi hoàn toàn đồng ý: “Tại sao lại cần tăng độ phức tạp của một chiếc xe tới mức mà người ta không còn có thể tự sửa chữa được nữa?”

 

Hoàn toàn đúng.

 

Bạn vẫn dùng radio và lò vi sóng.”

 

Đúng. Hoàn toàn đúng.

 

Rồi. Chúng ta đã trực tiếp được bao lâu rồi? 1 tiếng 20 phút. Ở đây gần 2 giờ sáng rồi các bạn. Mình sẽ đọc thêm vài câu hỏi nữa của khán giả, khoảng 8 phút nữa để tròn 2 tiếng nha.

 

 “Yêu thương là hệ quả của hạnh phúc.” - Đúng.

“Tình yêu đến từ việc nhìn thấy sự an yên, hạnh phúc, niềm vui của mình, bất chấp hoàn cảnh.” - Đúng.

 

Có người bảo: “Live thêm 1 tiếng nữa.” Nhưng ở đây gần 2 giờ sáng rồi. Nếu thêm 1 tiếng nữa là 3 giờ sáng. Mà như các bạn biết, dù lạnh hay nóng, tôi vẫn ra ngoài tập luyện. Muốn có sức khỏe thì phải vận động.

 

Ngồi yên không vận động chỉ làm cơ thể suy thoái. Cho nên, phải tập thể dục. Phải tập thể dục nha. Phải biết chăm sóc bản thân. Tôi không có mập đâu nha, chẳng qua là mặc nhiều đồ thôi. Dù giờ ở đây cũng hơi ấm hơn chút, nhưng tôi vẫn mặc nhiều vì đang là -20 độ.

 

Để coi nào, bây giờ là bao nhiêu? Không thấy ghi ở đâu hết. -20 độ. Mọi người có biết -20 độ là như thế nào không? Để lại trong phần bình luận cho tôi biết nha. Âm 20 độ C.

 

Ở nhiệt độ đó, chỉ trong một phút thôi, tay bạn sẽ bắt đầu đông cứng dù có đeo găng. Cảm giác như tay biến thành gỗ vậy, chỉ trong một phút. Nên đó là cái tệ nhất trong những cái tệ. Một phút là đủ.

 

Vì vậy bạn phải đeo găng, rồi bên ngoài phải mang bao tay nữa, loại bao tay liền ngón. Tốt nhất là loại xịn. Bao tay của tôi thì không xịn lắm, nhưng với găng mỏng bên trong bằng vải nỉ rồi thêm bao tay bên ngoài thì tôi chịu được -20 độ. Không có vấn đề gì. Nhưng nếu chỉ đeo găng thường thôi thì ngón tay sẽ bị đông cứng. Cho nên, ở phương Bắc thì bao tay luôn tốt hơn găng.

 

Hiện giờ trong nhà thì… để coi. Tôi không có nhiệt kế trong phòng này. Nhưng bây giờ nhiệt độ trong nhà chắc khoảng 7–8 độ C. Hơi lạnh ha? Nhưng là số dương đó nha. Lạnh kiểu Bắc Cực. Đúng, lạnh Bắc Cực.

 

Vấn đề là khi lạnh dữ như vậy thì không có tuyết rơi. Nó không tuyết đâu. Nó chỉ đóng băng hết mọi thứ. Không phải tuyết, mà là sương giá. Trắng xóa như tuyết nhưng không phải tuyết. Mọi thứ bị phủ trắng do sương đóng băng.  Cái lạnh này đang đóng băng cả biển, ít nhất là một phần biển. Tôi nghĩ là tới cuối tháng này, có khi chạy bộ trên mặt biển luôn. Chạy trên mặt biển đó.

 

Hệ thống sưởi ở đây thì… trong chung cư thì rẻ, nhưng tôi ở nhà riêng nên tiền sưởi đắt hơn. Tôi không biết họ tính theo kiểu gì, nhưng đắt hơn. Dù vậy vẫn không đắt như ở Tây Ban Nha. Ở Tây Ban Nha, ít nhất là ở Catalonia, tiền sưởi đắt kinh khủng.

 

Ở Chile thì đang nóng. Santiago 35 độ. Vùng xung quanh 23 độ. Francisco Almendra nói 35 độ.”

 

Trời ơi, tôi mấy năm rồi không gặp 35 độ. Ở Phần Lan, cao nhất chắc chỉ 30 độ, mà chỉ có một ngày thôi, rồi lại tụt xuống 18–20 độ, 18–20–22 độ. Mùa hè ở đây chỉ cỡ đó và kéo dài rất ngắn.

 

Có người nói: “Ở quê tôi, mùa đông cũng có ngày nhiệt độ như vậy.”

 

Ở tỉnh Santiago del Estero, Argentina, hôm qua 48 độ.”

 

Trời đất ơi. 48 độ. Tôi nghĩ là với 48 độ, bạn đặt cái trứng lên đá phiến là có thể chiên trứng luôn. Nóng khủng khiếp. 48 độ, 45 độ…

 

Ở Córdoba, Argentina, 38 độ.” - Trời ơi.

 

Ở đây thì một chiếc xe bình thường – tôi nói xe ở Tây Ban Nha đó – dù là xe điện hay xe thường, tôi tin rằng -16 độ là không nổ máy được. Tôi biết điều này vì năm ngoái tôi có quay lại. Lúc đó -16 độ, chiếc xe nhà di động không nổ máy. Và đây là lời khuyên cho tất cả những ai chạy xe nhà di động đang xem tôi. Vấn đề khi xe ở -16 độ: Phanh tay bị đóng băng. Nếu bạn kéo phanh tay, coi như xong. Nó đông cứng. Nếu cố kéo mạnh thì có khi gãy.

 

Tôi đã thử, kéo rất mạnh mới nhúc nhích được. Có lần thì không hạ xuống được, thế là không đi xe luôn.

 

Dầu máy: khi mọi thứ đông cứng, xe báo không có dầu. Tôi hoảng hồn: “Sao lại không có dầu?” Tôi chui xuống gầm coi có rò rỉ không. Không có. Tôi thay loại dầu chịu lạnh thì lỗi đó giảm hẳn. Đèn báo dầu lúc thì tụt xuống nửa, lúc thì lên lại. Rất kỳ.

 

Nước làm mát thì có vẻ chịu lạnh tốt. Nước rửa kính thì chịu không nổi. Ở -16 đến -20 độ là đông cứng hết.

 

Trước khi vào mùa đông, tôi xả hết nước trong xe, thay toàn bộ dung dịch, đặc biệt là dầu phanh. Trước mùa đông tôi cũng thay pin. Và bây giờ tôi thấy rõ hiệu quả: Phanh tay không còn bị đóng băng. Xe nổ máy ngon lành ở -18, -19 độ. Hôm nay tôi nổ máy ở -19 độ, chạy bình thường

 

Nếu không thay dung dịch thì không thể nổ máy. Dùng kẹp kích điện thì có thể nổ, nhưng như vậy là ép máy, lâu dài sẽ hỏng động cơ.

 

Và hôm nay tôi nghĩ là cái bậc thang điện của xe đã hỏng. Bình thường tôi bấm nút, bậc thang hạ xuống để bước vào xe. Bấm lần nữa thì thang thu lại. Nhưng hôm nay bấm thì không chạy nữa. Có thể là cầu chì hay gì đó, bị lạnh phá hỏng. Thế là xong. Đây là cái lạnh ở Bắc Âu.

 

Chiếc xe này được thiết kế cho -40 độ. Pin nổ máy không vấn đề gì. Pin là pin thường, không phải pin lithium. Là loại pin người Phần Lan dùng. Tôi không biết cấu tạo ra sao, nhưng chạy được tới -40 độ. Đúng vậy, hoạt động tới -40 độ, nếu tôi nhớ không lầm.

 

Và còn một điều rất quan trọng nữa: dầu diesel cũng bị đông lại. Không biết các bạn có biết chuyện này không. Ở đây, toàn bộ nhiên liệu đều được pha chất chống đông. Nó có pha chất chống đông, giống như cái thứ gọi là AdBlue đó, cái thứ mà họ đã bán cho chúng ta đủ thứ câu chuyện. AdBlue không bị đông. Với tôi thì nó chưa từng bị đông. Tôi nghĩ là nó chịu được -30 đến -40 độ một cách hoàn hảo. Mọi thứ là như vậy đó.

 

Vậy nhiệt độ lý tưởng cho cơ thể con người là bao nhiêu?”

 

Tôi không phải chuyên gia, nhưng theo tôi tính toán thì khoảng 20 độ. 20 độ là bạn có thể mặc áo ngắn tay thoải mái rồi. Bạn hiểu tôi nói gì không? Ở đây, nhiệt độ trong nhà thường dao động từ 20 đến 23 độ, và người ta mặc áo ngắn tay trong khoảng nhiệt độ đó.

 

Còn nhà tôi thì vì lý do tiết kiệm tiền, nên nhiệt độ thấp hơn. Tôi phải kiểm tra lại, nhưng căn phòng này khá lớn, nên nhiệt độ hiện tại khoảng 7 độ. Hơi lạnh, nhưng vẫn chịu được. Hơi se lạnh thôi.

 

Lý do là vì ở Phần Lan, khi vượt quá 20 độ, mức tiêu thụ năng lượng tăng vọt. Khi bạn chỉnh lên 21, 22, 23 độ là tiền sưởi tăng rất mạnh. Tôi nghĩ là vậy. Cũng giống như chuyện tắm nước nóng: nếu bạn tắm quá 10 phút, mức tiêu thụ tăng lên rất nhiều. Nhưng nếu bạn tắm 9 phút, thì hoàn hảo. Nghe cũng lạ đúng không?

 

20 độ, chính xác. Thế thôi, không có gì thêm nữa đâu các bạn.

 

Vậy là chúng ta kết thúc buổi trực tiếp tuyệt vời này mà tôi rất muốn chia sẻ với tất cả các bạn. Các bạn đã biết tôi ở đâu trên các mạng xã hội rồi, tất cả đều có trong phần bình luận. Và các bạn cũng sẽ thấy kênh của người bạn chúng ta là Gosia ở đó.

 

Một cái ôm thật chặt. Chúc mọi người tận hưởng thứ Bảy, Chủ nhật thật vui và hẹn gặp lại ngày mai. Tôi vẫn đang làm video đó, đừng lo nha.

 

Ở đây bây giờ là 2 giờ 07 phút sáng tại Phần Lan. Cảm ơn tất cả các bạn, cảm ơn các điều phối viên, cảm ơn tất cả mọi người đã ở đây. Ngày mai gặp lại.

 

Ôm một cái thật chặt nha các bạn.

 

À, và chúng ta hãy cùng xem chuyện Venezuela sẽ diễn biến ra sao. Xem thử liệu người dân Venezuela có thật sự có được chính phủ mà họ mong muốn hay là sẽ bị áp đặt một chính phủ nào đó. Bởi vì, nói thẳng ra, không ai làm gì miễn phí cả.

 

Không phải là “nhờ Donald Trump”. Ừ, đúng, nhờ Donald Trump. Nhưng rõ ràng là Venezuela giàu tài nguyên, rất nhiều tài nguyên thô. Thì dĩ nhiên sẽ có những ưu tiên nhất định, đúng không? Dầu mỏ, vân vân.

 

Chưa kể đây là một nước đi rất nhanh, vì trước đó Trung Quốc đã ở phía sau rồi. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Đây là chuyện chiến lược.

 

Nhưng ông ta cũng nói rằng nếu trong trường hợp họ ở lại đó, hay đúng hơn là “quản lý” thì cũng không hẳn là quản lý, mà là khai thác dầu, thì điều đó sẽ tác động tích cực tới Venezuela. Dầu mỏ sẽ mang lại lợi ích cho Venezuela, theo đúng như ông ta nói, giống như dầu mỏ đã mang lại lợi ích cho Ả Rập Xê Út, nơi họ đã xây dựng cả những thành phố giữa sa mạc.

 

Tức là về mặt lý thuyết, Venezuela lẽ ra phải tốt hơn trước. Về lý thuyết là vậy. Và nếu còn có thêm một giai đoạn chuyển tiếp nữa thì lại càng tốt hơn.

 

Vấn đề ở đây là vị trí chiến lược của Venezuela. Không giống như – nói với tất cả sự tôn trọng – Libya, Algeria hay Afghanistan. Không giống. Bởi vì Venezuela nằm ở châu Mỹ, và khoảng cách địa lý rất quan trọng. Luôn luôn thuận lợi hơn nếu hàng xóm “ổn”, để không có một thế lực khác từ bên ngoài nhảy vào thiết lập ở đó. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Thôi, tôi không nói thêm nữa. Giờ thì đúng là chào tạm biệt thật rồi. Chúng ta cùng xem mọi chuyện sẽ đi tới đâu.

 

Cảm ơn tất cả các điều phối viên và cảm ơn mọi người đã để lại câu hỏi trong phần bình luận.

 

Estelarous: “Vàng đen

 

Chính xác, vàng đen. À mà tiện nói luôn, tôi không biết là tôi đã chia sẻ trên X chưa. Mọi người nhớ theo dõi tôi trên X nha, các bạn sẽ thích lắm.

 

Tôi muốn nói thêm một điều mà các Taygetan từng nói. Tôi thấy vẫn còn rất nhiều người ngoài kia cứ khăng khăng nói rằng dầu mỏ là nhiên liệu hóa thạch. Không phải đâu. Không phải nhiên liệu hóa thạch. Họ đã nói rõ điều đó rồi.

 

Và bây giờ tôi thấy một tin rất thú vị. Để tôi đọc cho các bạn nghe. Tôi sẽ chia sẻ cái này. Không phải về Venezuela đâu, mà là từ một podcast đang nói về Jeremy Corbell. Tin mới, mới tinh.

 

Để tôi vào trang của tôi xem có chia sẻ chuyện dầu mỏ này chưa. Mọi người nhớ theo dõi tôi nha.

 

Đúng y như những gì các Taygetan, Swaruu nói. Người này viết như sau:

 

“Cách mà gia tộc Rockefeller đã mở rộng quyền kiểm soát để kiếm tiền và độc quyền ngành công nghiệp dầu mỏ vào năm 1892, và đã lừa cả thế giới tin rằng đó là nhiên liệu hóa thạch.

Hãy để ý kỹ: dầu mỏ là vô tận.

Họ khiến thế giới tin rằng đó là nhiên liệu hóa thạch để tạo ra nỗi sợ khan hiếm, từ đó đẩy giá lên cao.”

 

Người này nói tiếp – đây là một tài liệu cũ – rằng đây là một trong những phân tích logic nhất mà họ từng thấy, mô tả một chiến dịch tâm lý đã lan tỏa cực kỳ hiệu quả tới từng người, khiến mọi người tin rằng dầu mỏ đến từ xác khủng long chết.

 

Tôi nói thật với các bạn: đó là một chiến dịch tâm lý để khiến người ta tin rằng dầu mỏ đến từ khủng long chết, trong khi đó là một nguồn năng lượng vô tận.

 

Hay là bạn nghĩ những giàn khoan dầu ở Texas khi cạn thì người ta bán đi? Tôi nghĩ là không. Họ không bán vì họ biết giếng sẽ lại đầy. Chỉ là với công chúng thì họ nói là “không còn gì nữa”.

 

Họ bán cho bạn một cái bánh vẽ, nói rằng đó là xác voi ma mút hay con dê nào đó bị hóa thạch. Sai hoàn toàn.

 

Tôi sẽ xem lại video đó. Trong đó nói rất rõ: dầu mỏ không phải nhiên liệu hóa thạch, mà là máu của Trái Đất, là nguồn năng lượng vô tận.

 

Thôi, vậy là đủ rồi các bạn.

Giờ thì tôi thật sự chào tạm biệt.

 

Cảm ơn tất cả các bạn đã theo dõi tới tận cuối.

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=zlP8af8ai14

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét