Swaruu Transcripts 1890 - 🛸🏛️📢👁️‍🗨️Steven Spielberg - KHÔNG THỂ PHỦ NHẬN! - Verdad Oculta

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1890


Steven Spielberg - KHÔNG THỂ PHỦ NHẬN! - Verdad Oculta

 

13-12-2025




Nacho: Chào tất cả mọi người và chào mừng mọi người quay trở lại kênh Verdad Oculta một lần nữa. Hôm nay là thứ Sáu và chúng ta có chính Robert ở đây. Robert, bạn khỏe không?

 

Robert: Rất vui được ở đây cùng bạn và toàn bộ cộng đồng của bạn. Cùng nhau trải qua một ngày thứ Sáu thật tuyệt vời bằng cách… nhìn mọi thứ từ một góc nhìn hoàn toàn khác với đa số, và để điều đó trở nên thật tuyệt vời. Chỉ vậy thôi.

 

Nacho: Đúng rồi đó, Robert. Tôi phải nói với anh hai điều quan trọng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về tất cả những gì chúng ta làm vào mỗi thứ Sáu và tôi tin rằng đây là podcast hay nhất về UFO, về những bí ẩn của lịch sử, của chính lịch sử. Nói thật, tôi rất thích giá trị gia tăng mà chúng ta mang lại cho mọi thứ, rất thích sự tương tác của khán giả.

 

Làm ơn, hãy để lại bình luận cho chúng tôi. Không có bình luận độc hại nhé. Năng lượng tích cực thôi. Hãy để mình trôi theo những “lão làng” này - theo đúng nghĩa đen - của lĩnh vực UFO. Chúng ta đã ở đây nhiều năm rồi, đúng không Robert? Nhiều năm lắm đó. Vượt qua đủ thứ sóng gió.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Và rồi cuối cùng thì thời gian cũng chứng minh ai đúng, đúng không? Thời gian sẽ trả lời. Vậy nên, Robert, để bắt đầu, điều quan trọng nhất: anh biết là mình vừa được rất nhiều người yêu quý, mà cũng bị rất nhiều người ghét, đúng không?

 

Robert: Ừ, tôi biết, tôi biết, tôi biết chứ. Nhưng mà như tôi đã nói với bạn nhiều lần rồi: điều đó có nghĩa là bạn là một sinh thể sống, một sinh thể có ý thức, một sinh thể có năng lượng, chứ không phải là một nhân vật nền. Bởi vì bạn không thể ghét một nhân vật nền được - kiểu những nhân vật… như chúng ta đã thấy rồi đó. Những “người chơi” đứng phía sau thực tại này.

 

Và mỗi ngày, Nacho à… xin lỗi, mỗi ngày con người càng ý thức rõ hơn rằng trong thực tại mà chúng ta đang sống này - và bạn biết đó - cái chuyện liên chiều không gian và tất cả những điều đó… cuối cùng thì chính chúng ta mới là những người sẽ ở trong thế giới đa chiều. Tức là, có những người chơi đứng phía sau. Cho nên - nếu bạn là một người chơi thực sự, thì bạn phải vừa bị ghét vừa được yêu. Đơn giản là vậy.

 

Nacho: Ai cũng biết rằng có những “người chơi phía sau”, đó là một thực tế. Chúng ta gặp nhau, đi dạo ngoài đường, nói chuyện với rất nhiều người và thấy rằng có những người khá là trống rỗng. Và tôi không nói là họ không cùng tư tưởng với bạn, mà là thật sự cái “động cơ” vận hành họ nó giống như kiểu… “đồ ngốc”. Ai rồi cũng từng trải nghiệm điều đó ít nhất một lần trong đời. Những bữa ăn, những bữa tối, những mối quan hệ bạn bè… Và rồi cuối cùng ta nhận ra - một câu nói rất hay: chúng ta đến một mình và ra đi một mình. Điều xảy ra là trên con đường đó, chúng ta gặp gỡ đủ loại người khác nhau, nhưng rốt cuộc thì đó vẫn là một hành trình, nơi chúng ta tích lũy trải nghiệm. Và cuối cùng, lúc nào cũng phải biết phân biệt đâu là hạt lúa, đâu là trấu.

 

Robert: Nhưng Nacho, bạn vừa nói ra một điều rất thú vị.

 

Nacho: Rất sâu sắc. Mọi thứ tôi nói đều sâu sắc mà. (cười)

 

Robert: (cười) Ừ, đúng rồi. Nhưng có một điều mà có lẽ nhiều người chưa ý thức được, bởi vì điều bạn vừa nói là thế này - rất quan trọng: chúng ta đến một mình và ra đi một mình. Vậy chẳng phải điều đó có nghĩa là chúng ta chính là đạo diễn của thực tại mình hay sao?

 

Nacho: Chính xác.

 

Robert: Nhà sản xuất, người thiết kế bối cảnh… chúng ta là tất cả.

 

Nacho: Tất cả, Robert.

 

Robert: Nếu ghép tất cả những điều đó lại… thì rõ ràng là khi chúng ta ra đi, bộ phim mà chúng ta đã chiếu ra từ bên trong mình cũng kết thúc. Như những gì ta nói lúc nãy: bên trong phản chiếu ra bên ngoài, cái ở trên thì cũng là cái ở dưới. Tất cả chỉ là một sự phản chiếu.

 

Nacho: Chúng ta sẽ “đánh mạnh” vào tất cả những chủ đề này đó, thưa quý vị. Như tôi đã nói, điều này rất quan trọng, nên chúng tôi sẽ làm một kênh YouTube mới tên là Rojo Podcast. Hôm nay tôi sẽ cố gắng làm một tập podcast, nên hãy theo dõi tôi, ghé qua bên đó nhé. Cùng hy vọng là thuật toán sẽ… ừm… giúp đỡ một chút, đúng không? Và chúng ta sẽ nói về một chủ đề rất hay, rất hay, rất phức tạp, và dĩ nhiên người dẫn dắt sẽ là anh trai tôi, Jordi Rojo - vì vậy mới gọi là Rojo Podcast - và chúng ta sẽ nói về chứng nghiện. Khó nhằn lắm đó. Trên kênh của tôi, tôi không dám nói về chuyện này, nhưng ở đó thì… phó mặc cho số phận vậy. Về những gì nó đại diện, bởi vì cuối cùng chúng ta luôn có xu hướng rơi về những năng lượng tiêu cực, những khái niệm và những điểm yếu mà ai cũng có, đúng không? Sẽ là một điều rất đẹp.

 

Robert, điều quan trọng nhất trên đời. Tôi chia sẻ hình ảnh nhé, được chứ? Chúng ta đang nhìn thấy không ai khác ngoài vị đạo diễn điện ảnh, biên kịch Steven Spielberg. Ông vừa khiến cả thế giới bất ngờ với thông báo về một bộ phim mới.



Robert: Không chỉ vậy đâu, mà là ông ấy vừa khiến cả thế giới bất ngờ với… à, với phần bìa của bộ phim, đúng không? Với hình ảnh này đó.


 


Nó có nhiều cách diễn giải. Nếu bạn muốn, tôi có thể đưa ra một cách đọc mà hình ảnh này gợi cho tôi. Nhưng tất nhiên, khi tôi nói thì cần phải đặt hình ảnh lên để mọi người có thể nhìn thấy. Rõ ràng là tôi không phải chuyên gia về việc “gieo mầm tiềm thức” hay những thứ kiểu đó - thực ra tôi sẽ không nói về chuyện này. Tôi chỉ muốn nhìn mọi thứ từ một góc khác, bởi vì bộ phim sắp ra này, theo tôi, sẽ có hai tầng ý nghĩa. Một tầng dành cho những người chỉ nhìn thấy bề mặt, và một tầng dành cho những người nhìn xa hơn một chút. Điều đó rất quan trọng: nhìn xa hơn những gì người ta cho phép chúng ta thấy. Hãy nhớ kỹ điều này - rất quan trọng - rằng chính nhận thức của chúng ta được dẫn dắt để không nhìn thấy thực tại. Chúng ta nhìn thấy một thực tại khác và rồi… và rồi chúng ta biểu hiện ra một thực tại không phải của mình. Vậy nên, điều tôi muốn nói với bạn là thế này… Nếu bạn cho phép, tôi bắt đầu nói luôn nhé, được không?

 

Nacho: Cứ nói đi, cứ nói đi. Coi như đang ở nhà mình vậy.

 

Robert: Sự thật - điều quan trọng - không thể được hé lộ nếu ta vẫn nhìn bằng cùng một đôi mắt như trước giờ, đúng không? Vì vậy, bức hình này cần được xoay ngược lại. Khi hình ảnh bị lật ngược, nó không còn là một con mắt nhìn ra thế giới nữa, mà trở thành một con mắt nhìn vào bên trong. Thay vì nhìn ra ngoài, bạn nhìn vào trong, nhìn về cội nguồn, về - có thể nói - một chiều không gian khác. Điều này tượng trưng cho việc: cách nhận thức quen thuộc, cách nhìn sự việc thông thường, cách chúng ta diễn giải thực tại bằng tư duy tuyến tính, không đủ để nắm bắt điều thật sự quan trọng.

 

Quan trọng là thế này: cái thực sự quan trọng thì chúng ta lại không xem trọng, còn cái không thật sự quan trọng thì lại được coi là quan trọng. Đó là một thế giới bị đảo ngược. Chúng ta cần thay đổi cách nhìn của mình. Cần đảo ngược ánh nhìn, đổi góc nhìn, phá vỡ góc nhìn quen thuộc. Vì vậy, tôi hiểu bức hình này theo cách bị lật ngược. Việc đảo ngược hình ảnh một cách trực diện chính là một ẩn dụ nghe – nhìn cho những gì đang diễn ra ở cấp độ nhận thức và ý thức.

 

Chỉ khi chúng ta xoay hình ảnh, đặt nó ngược lại, thay đổi góc nhìn, hay nhìn từ một góc độ khác, thì chúng ta mới có thể thấy được điều bị che giấu - những thứ vốn bị phủ lấp bởi cách nhìn thông thường. Và rồi, khi xoay bức hình này, nhiều người - một số người - sẽ thấy được bóng dáng của một con người. Trong bối cảnh ý thức và UFO, điều này được hiểu là sự mở lòng - rất quan trọng - mở lòng với những cách nhận thức mới vượt ra ngoài cái vật chất hay tuyến tính.

 

Đó chính xác là điều mà chúng ta đang cố gắng làm vào mỗi thứ Sáu ở đây, trong những buổi phát trực tiếp này. Khi bạn thực hiện một cú xoay vừa mang tính trực tiếp vừa mang tính biểu tượng, mọi thứ bắt đầu trở nên có ý nghĩa. Khi thay đổi hướng của hình ảnh, từ chỗ chỉ là một mớ hỗn loạn của các biểu tượng hay yếu tố phi thực, nó bắt đầu truyền tải một thông điệp rõ ràng và trực diện. Sự hé lộ đang ở rất gần.

 

Ngoài ra, phần chữ tiếng Anh xuất hiện trong hình cũng là một lời nhắc rằng: để hiểu sâu, cần có một sự thay đổi bên trong. Không chỉ là nhìn khác đi, mà - rất quan trọng - là nhận thức khác đi. Hình ảnh trở thành một lời cảnh báo về sự chuyển hóa, đứng ngay trước ngưỡng cửa của một sự thức tỉnh nhận thức.

 

Tôi nói tiếp nhé. Bối cảnh con mắt và quầng hào quang giống như một cổng không gian - bởi vì có cảm giác như một cánh cổng - tượng trưng cho ý thức đang trỗi dậy trước khi mang hình hài, khoảnh khắc ngay trước khi thức tỉnh. Bức hình như đang nói với chúng ta rằng: có điều gì đó sắp được hé lộ, nhưng chỉ những ai sẵn sàng đảo ngược ánh nhìn và phá vỡ cách nhận thức quen thuộc của mình mới có thể thấy được. Phần này là như vậy, bởi vì hình ảnh đảo ngược và quầng cổng kia không chỉ là hiệu ứng thị giác, mà là một thông điệp mang tính biểu tượng về sự thay đổi nhận thức, sự chuyển hóa nội tâm và sự hé lộ - điều chỉ xảy ra, rất quan trọng - khi chúng ta bỏ lại cách nhìn thông thường và mở lòng để… xin lỗi - mở lòng để nhìn từ một góc độ khác.

 

Bạn thấy sao, Nacho?

 

Nacho: Thật tuyệt vời. Tôi muốn nói với anh hai… không, không, không - hai điều anh nói cực kỳ hay và rất quan trọng, nhưng cần phải nhấn mạnh thêm. Một trăm phần trăm là con người ý thức được rằng hiện tượng này phải được tiếp cận theo cách khác thì mới hiểu được. Nhiều người chỉ dừng lại ở mấy đốm sáng, người khác thì chỉ thấy mấy chiếc phi thuyền, người khác nữa thì chỉ nói về người ngoài hành tinh, người thì nói về ký sinh, người thì nói về các thực thể tiêu cực, người thì gán vào tôn giáo - nhưng cuối cùng tất cả đều hội tụ về một điểm: chúng ta sẵn sàng thay đổi đến mức nào, đúng không?

Rõ ràng, những gì chúng ta sắp nói hôm nay liên quan đến bìa giới thiệu hoành tráng của bộ phim mới này là cực kỳ mạnh. Nhưng không chỉ có vậy, chúng ta còn có cả những tuyên bố của Elon Musk, và còn có cả những yếu tố đi kèm bộ phim mới này - để rồi có người sẽ nói: “À, chỉ là một bộ phim thôi mà.” Không, không chỉ là một bộ phim. Đây là một đạo diễn tầm cỡ, người đã khắc sâu vào tuổi thơ của tất cả chúng ta qua những tác phẩm ông ấy đã làm. Và chúng ta sẽ cộng thêm vào đó những tiết lộ về việc mọi thứ đang hội tụ về đâu.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Chúng ta không nói về những lời dối trá. Nhiều người nói: “Toàn là bịa đặt.” Không - có rất nhiều sự thật, và tôi thật lòng nghĩ rằng ngay cả chính họ - ý tôi là giới tinh hoa - cũng không hiểu hết toàn bộ bức tranh lớn, toàn cảnh của tình hình này, đúng không?

 

Vậy nên, Robert, giờ khi chúng ta đã đào sâu chuyện cần có “con mắt tinh tường” đó, tôi tin rằng những người theo dõi Verdad Oculta đã có phần nào… tôi định nói là “chai lì” rồi, mà thôi tôi cứ nói thẳng ra vậy.

 

Robert: (cười)

 

Nacho: Chúng ta không dừng lại ở việc gieo sợ hãi, kiểu người ngoài hành tinh muốn ăn thịt con người, trang trại nuôi người… không. Chúng tôi luôn tìm kiếm cái tổng thể, và những người có hiểu biết, có chút tỉnh thức, đều hiểu rằng không thể giản lược mọi thứ chỉ vào những gì tôi sẵn sàng hiểu.

 

Vậy nên, chắc chắn là Ana Paulina Luna đã lên tiếng. Tim Burchett đang gây áp lực. David Grusch, sự tiết lộ chính thức, Donald Trump, các vật thể trên bầu trời. Tất cả những điều này đang hội tụ về đâu, hay đang gặp nhau ở điểm nào, Robert?

 

Robert: Nhìn này, Nacho. Ana Paulina Luna nói rằng: một nữ dân biểu khẳng định có bằng chứng về trí tuệ phi nhân loại. Nữ dân biểu Mỹ Ana Paulina Luna cho biết cô ấy đã được cho xem thông tin bên trong một SCIF, tức là một cơ sở dành cho thông tin nhạy cảm được phân khoanh. Toàn bộ thông tin, Nacho à, tất cả đều bị phân khoanh. Nghĩa là, như bạn nói lúc nãy, chính những người này cũng không biết toàn bộ sự thật, bởi vì mọi thông tin đều bị chia cắt.

 

Nacho: Một người không thể hiểu được tất cả. Nếu không thì họ đã không còn là con người nữa. Chúng ta sẽ không còn ở trong thân thể con người này, trong những logic con người này, và trong cái “nhà tù” của nhận thức mà chúng ta đang có. Bởi vì cuối cùng chúng ta đều bị điều kiện hóa.

 

Robert: Chính xác. Và Nacho, tất cả những gì chúng ta đang nói đây đều đang được giải thích từ bên trong một thân thể giới hạn, nên chúng ta cũng không thể… bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Vậy nên, điều duy nhất chúng ta có thể làm ở đây là giúp mọi người thay đổi góc nhìn. Đó chính là điều mà Steven Spielberg đang nói với bạn: hãy thay đổi góc nhìn. Nữ dân biểu tiếp tục nói rằng cô ấy đã ở bên trong một căn phòng, trong một cơ sở nơi chia sẻ loại thông tin này - một căn phòng an ninh cao, không có điện thoại, không có ghi âm, nơi người ta xem xét các tài liệu tuyệt mật của chính phủ. Cô ấy gợi ý rằng có những sinh thể - rất quan trọng - mang tính liên chiều, những thứ mà… đang hiện diện ở đó. Rồi chúng ta sẽ nói tiếp về chuyện này.

 

Nacho: Liên chiều không gian.

 

Robert: Ừ, đúng rồi, đúng rồi. Cô ấy nói rằng: những sinh thể liên chiều mà cô ấy được biết tới thậm chí còn có thể kết nối - đúng như điều bạn vẫn hay nói nhiều lần - với các văn bản cổ. Và điều này là do Ana Paulina Luna nói ra, nhé, và thực ra bạn đã nói điều này từ lâu rồi. Cô ấy nói rằng các sinh thể đó thậm chí có thể liên hệ với những văn bản cổ được trích xuất từ Kinh Thánh, như Sách Enoch, nơi nói về những thực thể phi nhân loại đã trao cho con người kiến thức tiên tiến.

 

Luna khẳng định rằng những sinh thể này là có thật và cô ấy không thể nói thêm nếu không muốn vi phạm các quy định an ninh. Tức là, cô ấy biết nhiều hơn, nhưng buộc phải im lặng. Đây đã là thành viên Quốc hội thứ hai khẳng định đã tận mắt thấy những bằng chứng không thể chối cãi về trí tuệ phi nhân loại. Nghĩa là họ có bằng chứng. Người đầu tiên là dân biểu Cộng hòa bang Tennessee, Tim Burchett, người mà chúng ta cũng đã nói tới trong chương trình của bạn rồi. Về cơ bản là như vậy đó, Nacho. Bạn thấy sao?

 

Nacho: Ừ thì, chúng ta hãy tập trung lại lần nữa. Hãy để ý xem họ đã thay đổi cách dùng từ như thế nào - từ OVNI, tức là “vật thể bay”, sang UAP, tức là “hiện tượng”. Hãy nghĩ về điều đó: từ một thứ cụ thể, “cộc cộc cộc cộc”, chuyển sang một hiện tượng - mà hiện tượng thì rất rộng. Từ “người ngoài hành tinh” chuyển thành “trí tuệ phi nhân loại”.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Toàn bộ nhận thức trong quá trình công bố / giải mật đang dần hướng tới một thứ gì đó tinh tế hơn, nằm đâu đó ngoài kia - chưa kể tới các năng lực tâm linh, khả năng giao tiếp với thế giới tâm linh, và đặc biệt là cuốn Kinh Thánh vĩ đại, mà dù Sách Enoch không được chính thống hóa… thì rốt cuộc, đó vẫn là lịch sử bị che giấu. Chúng ta đang nói về điều đó, thưa quý vị: mở rộng tâm trí và hiểu xem cái “tinh tế” đó là gì.

 

Tim Burchett thì cứ nhấn mạnh mãi vào các căn cứ dưới nước, đúng không? Vậy thì toàn bộ cái cơ sở của hệ thống hạ tầng trong lòng đất hay dưới đáy đại dương sẽ dẫn chúng ta tới đâu? Là công nghệ tiên tiến của con người?

 

Một điểm rất đáng suy nghĩ. Hay là công nghệ ngoài hành tinh, hoặc thậm chí cổ xưa hơn cả chúng ta? Một lần phát sinh sự sống đầu tiên? Cứ để đó đã. Nhưng khi chúng ta gom tất cả lại - toàn bộ khái niệm về trí tuệ phi nhân loại / ngoài hành tinh - thì chúng ta buộc phải mở rộng tâm trí và, dĩ nhiên, lắng nghe và thấu hiểu toàn bộ câu chuyên dân gian, mọi câu chuyện, mọi trải nghiệm mà con người đã trải qua.

 

Thực tế là chúng ta đang nhận thức một thực tại, nhìn thấy hoặc nhớ lại những thứ mà mình gán nhãn: phi thuyền, người ngoài hành tinh dạng xám, những con cú theo dõi bạn, các sinh thể bóng tối bí ẩn, những sinh thể bóng tối biến đổi và đổi hình thành bất cứ thứ gì… Chúng ta đang cố gắng hiểu, từ góc nhìn 3D, một thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của mình. Điều này cực kỳ quan trọng. Có sự thật trong tất cả mọi thứ, nhưng phải hiểu toàn bộ bức tranh.

 

Người ngoài hành tinh sống trên các hành tinh khác thì tồn tại - chắc chắn rồi. Sẽ là điều vô lý nhất nếu nghĩ rằng họ không tồn tại. Những nền nhân loại khác, hoặc các nền văn minh cổ xưa hơn cả tiến hóa của chính chúng ta, ngay trên Trái Đất này, cũng vậy. Các sinh thể liên chiều - và đây chính là điểm làm cho việc công bố bị chia đôi, bởi vì họ không thể nói thẳng ra điều đó. Tức là, chúng ta là những cánh cổng, và thông qua suy nghĩ, trạng thái, trải nghiệm và đời sống hằng ngày của mình, chúng ta thu hút những thực thể này. Điều này đã được nhắc tới trong tất cả các tôn giáo, đúng không?

 

Vậy nên, khi đã hiểu được bức tranh lớn, chúng ta bắt đầu đi thẳng vào vấn đề. Tôi nghĩ chúng ta đã có một màn mở đầu rất mạnh, Robert. Và tôi muốn quay lại - một lần nữa - với hình ảnh này để bạn thấy, để mọi người thấy. Tôi thấy nó cực kỳ ấn tượng. Bạn đã làm tôi kinh ngạc khi chỉ cho tôi thấy điều này, bởi vì rõ ràng là - chúng ta lại quay về tấm áp-phích ra mắt bộ phim này, nơi có dòng chữ, hãy nhớ nhé: “Mọi thứ sẽ được hé lộ”. Tất cả.



Và khi tôi nhìn thấy điều này, tôi đã nghĩ: “Ở đây chắc là nhiều trí tuệ nhân tạo lắm”. Nhưng không - không nhiều trí tuệ nhân tạo đến vậy đâu. Thật sự điều này làm tôi kinh ngạc, Robert. Bởi vì nếu chúng ta quan sát kỹ bức hình này - cái hình “bình thường”, được chưa - rồi tăng tương phản và cố gắng hiểu thông điệp ẩn mà họ đang cho thấy, thì chúng ta sẽ đi tới điều này.

 

Và nếu nhìn kỹ ở đây, dù trong hình này chưa rõ lắm, nhưng với một bộ lọc thì có thể thấy rõ rằng phần cổ và đặc biệt là cái miệng của người ngoài hành tinh - dạng Grey điển hình - bắt đầu hiện ra, đúng không Robert?

 

Và tôi tự nhủ: bây giờ khi có anh ở đây, và dựa trên tất cả những gì tôi đã biết, dựa trên các tiết lộ của những người từng làm việc trong các căn cứ bí mật và khẳng định đã nhìn thấy người ngoài hành tinh - cho dù mấy giọt nước mắt này, đôi mắt trông “dễ thương” kiểu Paul có làm ta bất ngờ đến đâu - bởi vì bộ phim Paul cũng có đôi mắt như vậy, một người ngoài hành tinh dạng Grey từng ở Area 51 - thì nếu để ý kỹ, điều này đã được xác định rất rõ.

 

Tất nhiên, còn tùy vào từng phân loài, từng loại thực thể sinh học được tạo dựng. Nhưng nói chung, người ngoài hành tinh dạng Grey sẽ rất giống với hình ảnh mà các bạn đang thấy ở đây. Chỉ thiếu một thứ: thấu kính, cái thấu kính tối. Trong một số tiết lộ mà tôi từng nói, khuôn mặt của người ngoài hành tinh rất, rất giống với những gì các bạn đang thấy. Hãy tưởng tượng rằng thấu kính đó bao phủ phần mà các bạn thấy giống như gò má - thứ thực ra chính là vùng lông mày - nó sẽ kéo từ đây sang hai bên và lên trên, gần như bao trùm toàn bộ hộp sọ.

 

Cái hình ảnh người ngoài hành tinh nhỏ xíu mà chúng ta hay thấy - không, đó là khoa học viễn tưởng, đó là Hollywood. Những người thực sự đã quan sát người ngoài hành tinh nói rằng con mắt dạng thấu kính kéo dài từ gần mũi lên tận đỉnh sọ, giống như một lớp bảo vệ. Đại khái là vậy. Cái miệng, dù chỉ là tái dựng, sẽ rất nhỏ. Phần cơ mặt, để hỗ trợ cho một đôi mắt to như vậy, thì hoàn toàn hợp lý. Gò má rất mảnh.

 

Tất cả những điều này khá trùng khớp với lời kể của những người từng làm trong các dự án bí mật và đã thấy những sinh thể này. Điều này rất quan trọng.

 

Vậy nên, từ cái này sang cái kia, tôi biết các bạn sẽ nói: “Nacho, không, anh sai rồi.”

 

Tôi đã đọc hết bình luận của các bạn - có người nói đó là khuôn mặt của một đứa trẻ, có người nói là do bị lật ngược, có người nói đó là bên phải chứ không phải bên trái. Tôi đồng ý với các bạn. Tôi đồng ý với các bạn. Và các bạn có lý. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể đi theo hướng kia mà không cần dùng quá nhiều trí tuệ nhân tạo. Chỉ cần ghép lại, bù phần trên, dựng nhẹ khuôn mặt và cái cổ là nó khớp hoàn hảo.

 

Rồi chúng ta quay lại với sự đơn giản này. Hãy nhớ rằng một bộ phim tốn hàng triệu - tôi không biết ngân sách là bao nhiêu, nhưng chắc chắn là cực lớn - tất cả những gì Hollywood đại diện, một siêu phẩm, một chiến dịch tiếp thị khổng lồ… Một ngôi sao - một ngôi sao sẽ không làm đại khái ở nhà bằng trí tuệ nhân tạo, bạn hiểu tôi nói gì không? Ở đây có lao động trí tuệ, có sự phát triển, có chủ ý trong việc đưa ra các thông điệp tiềm thức. Robert, mọi chuyện là như vậy đó.

 

Robert: Ừ, đúng rồi, đúng rồi. Nhưng không chỉ có vậy đâu, Nacho. Có rất nhiều người đang làm việc cho cái bìa này đó, nhé? Từ các nhà tâm lý học, những người am hiểu về biểu tượng học… Có rất, rất nhiều thông điệp được cài vào đây. Hãy nhớ rằng chuyện này không còn là tiền bạc nữa, mà là việc: hàng triệu người sẽ đi xem bộ phim này, và sau đó nhận thức của họ về hiện tượng sẽ thay đổi. Điều này cực kỳ quan trọng - thay đổi cách nhìn về hiện tượng. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Nhưng mà… ừm… cái khuôn mặt người ngoài hành tinh mà chúng ta vừa thấy - cái này - nhìn rất rõ là một sinh thể ngoài hành tinh. Nhưng rồi lại có một phiên bản khác, khi xoay hình ảnh lại, thì nó trông giống như một con người hơn, đúng không? Ở đây ta thấy rõ một người ngoài hành tinh, còn ở kia thì lại giống như một kiểu… một con người nào đó.

 

Nhưng Nacho, bạn lưu ý một điều: con chim - vì có một con chim xuất hiện ở đây - khi ta lật hình ảnh lại, thì chính con chim đó lại làm xao lãng rất nhiều, khiến ta không tập trung được vào thứ thực sự đang hiện ra. Bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên, có nhiều thứ diễn ra cùng lúc: con chim, khuôn mặt, và con mắt trông như bị lật ngược; rồi còn có phiên bản người ngoài hành tinh mà ta vừa thấy lúc nãy. Mọi thứ giống như đều bị che giấu vậy. Cộng thêm cái này nữa, trông giống như một cánh cổng, đúng không? Cái đường viền mà ta thấy ở đây.

 

Không có thứ gì được đặt vào chỉ để cho đẹp. Không. Mọi thứ đều có ý nghĩa của nó. Bạn hiểu tôi nói gì chứ?

 

Nacho: Hoàn toàn đúng, Robert. Tôi hoàn toàn đồng ý với anh. Đúng là như vậy. Cái vòng, cái quầng - cái hào quang ánh sáng đó… Thật sự là tôi thích nhiếp ảnh, không dám nói là chuyên nghiệp, nhưng tôi thích thế giới nghe–nhìn, thích hiểu các khái niệm, cách chúng được xây dựng. Và khi tôi nhìn thấy cái hào quang đó, tôi nghĩ ngay: nó chắc chắn phải mang một ý nghĩa nào đó.

 

Ngay cả những chấm sáng trong con mắt nữa. Rõ ràng đó là sự phản chiếu của một nguồn sáng nào đó. Có thể là vậy, dù rằng cái hào quang đó không hoàn toàn khớp với các điểm phản chiếu ánh sáng - mà nếu muốn, họ hoàn toàn có thể xóa đi rất dễ dàng. Nhưng họ đã giữ lại. Điều đó có ý nghĩa. Có thể là một chòm sao, tôi không biết. Nhưng rõ ràng là mọi thứ ở đây đều được làm rất tỉ mỉ, để truyền tải một thông điệp nào đó.

 

Và cái hào quang này thì rõ ràng, rất rõ ràng, nó giống như một cánh cổng, hay một lối vào.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Nacho: Còn ánh nhìn thì sao? Đó là một ánh nhìn được dàn dựng, được biểu đạt thông qua một con mắt duy nhất - giống như con mắt của Horus, con mắt nhìn thấy tất cả. Trong các hình khắc hay tranh vẽ về Thiên Chúa và Ba Ngôi, người ta thường vẽ một con mắt lớn nằm trong một tam giác - từ đó mà có hình tượng con mắt, kim tự tháp. Nghĩa là, mọi thứ đều có ý nghĩa của nó.

 

Nhiều người nói với tôi: “Nacho, tôi chỉ thấy một con chim gõ kiến chứ không phải cú.” Bạn có thể đi theo rất nhiều giả thuyết. Nhưng điều rõ ràng là: con cú tượng trưng cho tri thức. Nó gắn liền với Athena, nữ thần Hy Lạp, và trong rất nhiều hội kín… nếu bạn để ý thì trên tờ đô-la còn có con cú nhỏ được giấu kín. Nó luôn được liên hệ với các vị thần khác nhau. Nghĩa là, ở đây có rất nhiều lớp ý nghĩa.

 

Nếu ai nói: “Không, Nacho, đó là chim gõ kiến”, thì cứ chờ xem trong phim có phải chim gõ kiến hay không. Dù sao thì tôi nhớ mình đã xem một bộ phim từ rất lâu rồi, không nhớ tên, nhưng khá thú vị liên quan đến các vụ bắt cóc của người ngoài hành tinh. Wikipedia sẽ hiện tên ra cho tôi thôi. Đại khái là ở những nơi có hiện tượng UFO, người ngoài hành tinh, thì sẽ xuất hiện các dị thường từ trường. Và chim chóc sẽ bay về phía đó, rồi rơi xuống, va chạm vào ngôi nhà đó.

Cho nên, rõ ràng là chúng ta đang nói về các dạng năng lượng, về điện từ, về những trường năng lượng đó.

 

Robert: Nhưng mà… để ý một điều này nhé: nếu đó là chim gõ kiến - tôi biết vì tôi đã thấy chúng ở chỗ tôi - thì mỏ của nó phải dài hơn nhiều. Để gõ mà. Một cái mỏ nhỏ như vậy… Cái này trông giống như… có thể là một loài chim thuộc họ quạ, nhưng rõ ràng là có mỏ.

 

Nhưng cốt lõi của tất cả chuyện này là: khi bạn xoay hình ảnh lại, thì toàn bộ khái niệm thay đổi hoàn toàn. Tức là, nếu bạn có hình ảnh đó và xoay nó, bạn sẽ thấy mọi thứ bắt đầu trở nên hợp lý hơn. Đó là lý do vì sao tôi nói rằng cần phải thay đổi… thay đổi…

 

Nacho: Góc nhìn.

 

Robert: Góc nhìn. Và điều này cực kỳ quan trọng để có thể hiểu được bộ phim mà họ sắp chiếu. Tôi tin rằng nó sẽ không phải kiểu như Close Encounters of the Third Kind hay gì đó. Nghĩa là, nó sẽ sâu hơn. Sâu sắc hơn nhiều.

 

 

 

 

 

 

----------------

 

 

 

 

 

 

Nacho: Tôi sẽ đặt hình ảnh lên cho anh xem, nếu anh thấy ổn.

 

Robert: Ừ, ừ. Tôi nghĩ nó sẽ giống kiểu Blade Runner - tức là một bộ phim khi mới ra mắt, người ta sẽ không hiểu ngay, mà phải sau vài năm mới thấm. Bạn hiểu tôi nói gì không? Chính xác là vậy.

 

Nếu ta lật hình ảnh lại, thì lúc đầu chúng ta chỉ thấy một thứ trừu tượng, không có ý nghĩa gì, chỉ thấy một con chim. Ừ, hình như đã lật rồi đó, đúng không?

 

Nacho: Đây rồi.



Robert: Giờ thì, khi lật lại, ở đây ta thấy rất rõ một con mắt của ai đó, và nó trông giống con mắt của một người trẻ. Tôi không biết vì sao, nhưng giống như khi bạn nói có người thấy khuôn mặt một đứa trẻ - đúng là trông giống như khuôn mặt, hay đúng hơn là con mắt của một người trẻ. Và như thể có thứ gì đó đang được kéo ra để lộ khuôn mặt, và chính trong cái thứ được kéo ra đó, ta lại thấy hiện lên bóng dáng của một con chim.

 

Nacho: Chính xác một trăm phần trăm. Một cánh cổng. Tôi thật sự tin - tin chắc - rằng hình ảnh mà chúng ta đang quan sát có những nét nữ tính, và tôi nghĩ đây sẽ là nhân vật chính, nữ chính của bộ phim. Sẽ có một bối cảnh xoay quanh các thực thể, quanh an ninh, quanh các cánh cổng, quanh ý nghĩa của sự kết nối với “bên kia”, với những người được chọn. Như trong bộ phim về lũ quạ mà tôi đã kể cho bạn, những người được chọn sẽ xuất hiện.

 

Vậy nên có thể hình ảnh này mang vài nét giống trẻ con, điều đó cũng có thể, nhưng là vì yếu tố trẻ trung và đồng thời có chút nữ tính. Nhưng tôi không thấy đó là một người đàn ông.

 

Robert: Tôi cũng không thấy ánh nhìn của một người đàn ông, không, không, không. Nhưng đồng thời nó cũng giống như một con mắt - bất kể màu nâu - trông giống mắt của người châu Á, dù ta thấy nó rất tròn, nhưng hình dạng thì thường là như vậy. Tôi không biết nữa, nó rất lạ. Và khi xoay như thế này, thì hình ảnh thay đổi hoàn toàn. Ở đây thì… không phải đàn ông, đúng không?

 

Tôi không biết trong này có bao nhiêu phần là do trí tuệ nhân tạo tạo ra.

 

Nacho: Không, không. Tôi đã kiểm tra rồi. Nếu mọi người muốn, tôi sẽ chụp nhanh màn hình phần công việc tôi đã làm để mọi người cùng xem.

 

Robert: Ừ, ừ, nghe thú vị đó.

 

Nacho: Tôi đã làm một phần xử lý, tôi tưởng là mình đã xóa rồi, nhưng không, vẫn còn.

 

Tôi sẽ chụp màn hình cái này một chút rồi cho mọi người xem, sau đó tôi sẽ lấy hai lớp hình và hạ xuống để mọi người thấy rõ công việc ghép nối. Rồi, mọi người, đây nhé, tôi đã chuẩn bị sẵn cho các bạn.




Đây là cái mà ta có thể nói: Ừ, ở đây đã có khá nhiều thứ rồi. Mọi người đang thấy phần tôi làm, đơn giản chỉ là ghép các lớp hình lại với nhau. Và các bạn thấy đó, thực chất chỉ có phần phía trên được hoàn thiện thêm. Nếu để ý kỹ - tôi hy vọng mọi người nhìn rõ - ở chỗ miệng của hai phần ghép này, ta thấy rõ cái miệng được dựng lên, rất điển hình của người ngoài hành tinh: chỉ là một đường nhỏ xíu, rất nhỏ.

 

Điều này thật sự làm tôi “nổi da gà”. Ngay cả hình dạng của cái cổ cũng vậy. Và ở đây các bạn thấy tôi chồng các hình lên nhau và giảm độ mờ xuống một chút. Nghĩa là đừng nghĩ đây là tưởng tượng linh tinh của ai đó, mà rõ ràng là nó được làm rất khéo. Và chúng ta thấy rõ cái hộp sọ dài, dạng dolichocephalic, điển hình của chủng Grey.

 

Vậy nên từ thân thể, đến hình ảnh đứa trẻ, cho tới chỉ riêng cái hào quang - nói thật - tôi nghĩ ở đây có một công việc được định hướng rất rõ theo hướng phát triển này. “Sự thật sẽ được hé lộ.” Sự thật gì? Thật sự là tôi thấy nó quá xuất sắc. Robert, anh còn muốn bình luận thêm gì không?

 

Robert: Không, không. Điều thú vị là một hình ảnh có thể mang lại rất nhiều góc nhìn khác nhau. Và tất cả những điều này đều được thiết kế có chủ ý. Bạn nghĩ sao, khi họ làm ra hình ảnh này mà lại không biết trước rằng người ta sẽ xoay nó, rằng người ta sẽ…? Dĩ nhiên là họ biết, dĩ nhiên là họ biết. Có khi họ muốn đúng điều đó: để mọi người…

 

Nacho: Đúng vậy, họ muốn như thế, họ muốn quảng bá, quảng bá miễn phí, muốn mọi người tự thêm giá trị cho nó. Rõ ràng là marketing, là tiếp thị. Nhưng vấn đề không còn nằm ở bộ phim nữa, mà là ở thông điệp.

 

Robert: Chính xác. Thông điệp và cách mà bộ phim này sẽ thay đổi cách con người nhìn nhận về người ngoài hành tinh. Đặc biệt là - dù đây không phải là một bộ phim dành cho trẻ em, và có những từ ngữ không thể nói thẳng - tôi tin rằng sẽ có rất nhiều người trẻ đi xem. Và điều quan trọng là thay đổi nhận thức của họ, không phải của người lớn, mà là của thế hệ trẻ, nhất là khi mọi thứ luôn được chuẩn bị trước nhiều năm. Cần phải thay đổi cách nhìn.

 

Và điều quan trọng nữa, như bạn đã biết: Steven Spielberg, khi ra mắt bộ phim đầu tiên của ông - tôi không nhớ chính xác, nhưng hình như là Close Encounters of the Third Kind - họ đã chiếu bộ phim đó trong một rạp có mặt Ronald Reagan, một trong những tổng thống Mỹ có tầm ảnh hưởng lớn nhất thời đó.

 

Khi bộ phim kết thúc, Ronald Reagan đã nói với Steven Spielberg rằng: “Ông có biết là có rất nhiều người ở đây có thể nói với ông rằng những gì ông vừa đưa vào bộ phim là thật không?”

 

Và câu chuyện bây giờ lại được nhắc lại: Donald Trump sẽ đi xem bộ phim này cùng Steven Spielberg trong một rạp chiếu. Vậy Donald Trump sẽ nói gì với Steven Spielberg? Rằng những gì ông đang nói là thật sao?

 

Và một điều nữa: bộ phim này sẽ rất khác so với Close Encounters of the Third Kind. Khác ở chỗ nào? Ở cách thể hiện người ngoài hành tinh. Bạn đã tập trung vào một khuôn mặt rõ ràng, trong khi ở Close Encounters of the Third Kind, gương mặt của họ không được nhìn thấy rõ - toàn là ngược sáng, mờ ảo, không thấy chi tiết. Còn lần này thì khác, chi tiết hơn rất nhiều. Chú ý điều đó.

 

Vậy nên, hãy xem xem thông điệp mà họ muốn gửi gắm là gì. Một điểm quan trọng: Tổng thống Hoa Kỳ sẽ được nhắc tới sau những gì Beatriz Villarroel đã nói, sau tất cả những gì đang được bàn luận quanh Disclosure Project, và sau tất cả những điều này, đúng như chúng ta đã nói, sẽ có người đứng ra tuyên bố rằng: “Họ là có thật, nhưng chúng tôi không biết họ là ai.”

 

Điều đó rất quan trọng. Họ không biết họ đến từ đâu.

 

Nacho: Quá nhiều ý tưởng, và quá quan trọng. Nhìn này, điều quan trọng nhất - ít nhất là với tôi - là bộ phim này không thể được làm trong một ngày. Nó cũng không được làm trong sáu tháng, và tôi rất nghi ngờ chuyện nó được hoàn thành chỉ trong một năm, dù đôi khi đúng là có những dự án bị thúc ép làm cực nhanh. Nhưng trường hợp này thì không.

 

Ở đây có một mối liên kết trực tiếp với Dan Farah, vì chúng ta đã nói về điều này trong một chương trình khác rồi - họ có hợp tác với nhau. Về cơ bản, Dan Farah đã học hỏi từ Spielberg. Và giờ, với những tranh cãi đã và đang diễn ra xoay quanh Marco Rubio, liên quan đến bộ phim tài liệu The Age of Disclosure - mà bây giờ ông ta lại rút lời, bị ép phải nói rằng: “Không, không, tôi không có ý như vậy.”

 

Điều quan trọng là thế này: bộ phim tài liệu The Age of Disclosure đã được quay từ ba năm trước. Ba năm. Nghĩa là ba năm trước, ý tưởng này đã được ấp ủ rồi - mà về bản chất, đó chính là phiên điều trần UFO đầu tiên. Và bây giờ chúng ta đang thấy kết quả: nó khớp với một câu chuyện lớn, với một hệ thống khái niệm.

 

Vậy thì Steven Spielberg đã mất bao lâu, và mối liên hệ giữa ông ấy với những gì Dan Farah nói trong phim tài liệu, với toàn bộ câu chuyện được xây dựng đó là gì? Tức là, mọi thứ đều đang được xếp lại rất chặt chẽ. Đây không phải là kiểu: “À, tôi cũng muốn làm một bộ phim dạng này cho vui.” Không phải vậy. Không phải vậy đâu.

 

Họ đã làm dự án này suốt nhiều năm: ngân sách, các hạng mục chi, và cả câu chuyện mà họ sẽ “bán” cho công chúng. Và chính vì thế tôi mới nói: hiểu những gì Ana Paulina Luna và Tim Burchett nói là cực kỳ quan trọng. Cực kỳ quan trọng. Đừng nghĩ đơn giản là: “À, tôi làm một bộ phim thôi.” Không phải vậy đâu, thưa quý vị.

 

Vì vậy mới có cái “giá trị gia tăng” ở đây.

 

Rồi, còn nữa, còn nữa. Chúng ta khép lại chương nói về cái bìa phim, về buổi ra mắt, về công sức đã bỏ ra…

 

Elon Musk, Robert. Tôi nghĩ đây là một chủ đề rất quan trọng cần bàn. Elon Musk. Và xin lỗi nếu tôi nói quá thẳng, quá…quyết liệt trong nhận xét này.

 

Tôi vừa đọc một bình luận trên YouTube của mình, nói thế này: “Elon Musk chỉ là một thằng nhóc nhà giàu muốn làm gì thì làm, một đứa trẻ hư hỏng.”

 

Và tôi - à không, một thành viên khác trong cộng đồng - đã trả lời người đó rằng: “Nghe cho kỹ đi, bằng tiếng Anh đó.”

 

“Nhóc nhà giàu hư hỏng” là sao? Những người này đã ở trên cả đúng–sai rồi. Họ thông minh hơn rất nhiều, và bằng chứng nằm ở lượng tiền, quyền lực, thông tin và địa vị mà họ nắm giữ. Mọi thứ họ làm - dù bạn nghĩ chỉ là “À, đăng một cái tweet vu vơ thôi mà” - thưa quý vị, nó trị giá hàng triệu đô la. Hàng triệu đô la. Mỗi lần nhắc tên, mỗi hành động tưởng như nhỏ nhặt - phía sau đều có cả một đội ngũ con người. Có thể hơi “điên điên” một chút, đúng, nhưng mọi thứ những người này làm đều tạo ra tác động.

 

Rơi vào sự tầm thường kiểu: “À, tôi ngồi ở nhà mà tôi thấy tôi thông minh hơn người đó” - thì thật sự là có vấn đề lớn đó. Bạn có vấn đề nghiêm trọng nếu bạn nghĩ mình thông minh hơn một người có trong tay mọi thứ.

 

Hãy đặt mọi thứ vào đúng bối cảnh. Tôi không nói là tôi đứng về phía những người này. Ta có thể bàn về ý nghĩa của tiền bạc - nó chỉ là một nguồn lực - và về những phương tiện mà chính các tỷ phú có trong tay để tiến xa hơn, để vượt thoát về đâu đó. Hãy nhớ điều Jesus đã nói: lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Trời. Đó là một minh chứng rất lớn.

 

Ý tôi muốn nói ở đây, quay lại với Elon Musk: dù ông ta có “hơi điên” hay không, thì trong cuộc phỏng vấn mới này, ông ta đã làm ra những cú rất nặng. Một trong số đó là câu hỏi: “Còn thuyết âm mưu nào đến giờ vẫn chưa thành hiện thực?”

 

Và nhiều người nghe xong thì nói: “À, ông này điên.” Không. Bỏ chuyện đó đi. Ông ta đang nói từ vị trí của mình, với những gì ông ta biết - mà nó vượt rất xa những gì bạn và tôi cả đời này có thể mong tới - rằng về cơ bản, gần như tất cả các thuyết âm mưu đều đã thành hiện thực. Đó là một điểm cực kỳ quan trọng.

 

Và rồi, Robert, chúng ta nói tới Mặt Trăng, được không? Một chủ đề mà anh mê mệt, đã nói tới chán chê rồi, với đủ thứ góc nhìn trước đây. Rồi tự nhiên ông này xuất hiện và nói: “Tôi đã chơi golf trên Mặt Trăng.” Chúng ta trước đó đã từng đùa giỡn, nhắc lại lịch sử năm 1971.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Nhưng ông ta nói thẳng: “Tôi đã chơi golf.” Và cô phỏng vấn viên thì… Thật ra ai cũng nên xem cuộc phỏng vấn đó, vì bạn sẽ thấy cái nét mặt kiểu: “Ủa, ông nói thiệt hả?”

 

Robert: Ông ta còn làm cả cử chỉ minh họa nữa.

 

Nacho: Đúng. Và ông ta muốn làm cho điều đó thật rõ ràng. Bạn nghe mà phải hỏi: “Thiệt luôn hả?” Và câu trả lời là: “Ừ, thiệt.” Ông ta đã nói như vậy.

Rồi trên báo chí thì bạn sẽ thấy: “Không, ông ta không nói vậy.” Nhưng điều quan trọng là Mặt Trăng.

 

Robert: Ừ, đúng.

 

Nacho: Rốt cuộc thì họ đã lên đó bằng cách nào? Trong khi cho tới giờ, chúng ta vẫn chưa quay lại đó lần nào. Đúng không?

 

Robert: Ừ, ừ, chính xác, chính xác. Bởi vì lần cuối cùng con người đến Mặt Trăng thì Elon Musk vẫn còn là một đứa trẻ. Vậy mà bây giờ ông ấy đang nói rằng mình đã quay lại Mặt Trăng.

 

Nhưng Nacho à, trước khi nói điều tôi nghĩ về toàn bộ chuyện này, tôi muốn nói một chút về Elon Musk. Tôi không biết ông ấy có xuất thân từ gia đình giàu có hay không. Điều duy nhất tôi biết là mẹ ông ấy hình như từng là người mẫu, cha thì có tiền. Nhưng cha có tiền không có nghĩa là con cái lúc nào cũng được hưởng tiền đó. Tôi nghĩ hồi trẻ ông ấy sang Canada với rất ít tiền, có lúc gần như trắng tay, và từ đó, từng chút một, từ con số không, ông ấy đã xây dựng nên cả một đế chế để rồi trở thành người giàu nhất thế giới.

 

Giờ quay lại chủ đề Mặt Trăng. Cái này tôi thấy trong video của bạn đó, không phải ở nơi khác. Chính trong video của bạn, nơi bạn dịch lại cuộc phỏng vấn. Người ta hỏi ông ấy có từng đến Mặt Trăng hay không, và ông ấy trả lời rằng ông ấy đã đến Mặt Trăng và đã chơi golf ở đó. Và bạn nói rằng bạn tin điều đó.

 

Nếu họ hỏi tôi, tôi sẽ nói gì? Tôi cũng nói y như vậy: tôi tin. Tôi tin. Nhưng ở đây có rất nhiều sắc thái. Ông ấy có nói dối không? Tôi sẽ nói là không. Vấn đề là người phỏng vấn không đặt đúng câu hỏi. Ví dụ: “Ông có thể đến Mặt Trăng không?” - Có. “Ông có thể chơi golf ở đâu?” Theo góc nhìn của tôi, ông ấy có thể chơi golf ở bên trong Mặt Trăng.

 

Ông ấy chưa bao giờ nói rằng mình đã ở trên bề mặt. Ít nhất là theo những gì tôi thấy - tôi không xem toàn bộ cuộc phỏng vấn - ông ấy không nói rằng ông ấy ở trên bề mặt. Ông ấy chỉ nói rằng ông ấy đã đến Mặt Trăng và chơi golf. Mà bạn hoàn toàn có thể chơi golf ở bên trong Mặt Trăng.

 

Hãy tưởng tượng chơi golf là gì: bạn đánh quả bóng, rồi đi tìm chỗ nó rơi để đánh tiếp và đưa nó vào lỗ. Nhưng nếu bạn chơi golf trên bề mặt Mặt Trăng thì quả bóng sẽ bay… (cười) đi mất tiêu luôn. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Rồi còn chuyện oxy nữa. Họ nói bạn phải mang theo oxy. Hãy tưởng tượng bạn cần bao nhiêu bình oxy để ở ngoài đó một tiếng đồng hồ trên “sân golf”. Nếu bạn từng lặn biển thì bạn biết, để ở dưới nước một tiếng có khi bạn cần bốn bình oxy to như vầy. Hãy tưởng tượng chơi golf với bốn bình oxy trên lưng.

 

Thôi, tôi không lan man nữa. Chơi golf được không? Có, trong lòng Trái Đất. À không, trong lòng Mặt Trăng. Chơi golf trên bề mặt được không? Cũng có thể, nhưng lúc đó nó không còn là golf nữa, mà chỉ là ném bóng thôi.

 

Nhưng ông ấy không hề mô tả Mặt Trăng như thế nào. Ông ấy chỉ nói rằng mình đã ở đó. Vậy thôi. Và tôi tin điều đó.

 

Tại sao tôi tin? Rất quan trọng đây, Nacho, chờ chút. Để kết nối các dấu chấm cho rõ ràng. Chúng ta đang nói về người giàu nhất thế giới. Một con người như vậy hoàn toàn có thể được sử dụng để thay đổi nhận thức của toàn nhân loại, nhất là khi:

 

– Phần lớn xe điện hiện nay là Tesla, do ông ấy sản xuất, đặc biệt ở châu Âu và Bắc Âu - như Phần Lan, Thụy Điển, Na Uy. Ở đây gần như toàn là Tesla.

– Rồi đến Starlink - cũng là của ông ấy.

– Các tên lửa phóng Starlink - cũng là của ông ấy.

 

Ông ấy là người giàu nhất thế giới.

 

Và chúng ta phải thừa nhận một điều: những người ở trên cả Elon Musk thì chúng ta sẽ không bao giờ biết đến. Và họ hoàn toàn có thể nói với ông ấy: “Nghe này, nếu anh làm những gì chúng tôi muốn - chia sẻ công nghệ, v.v. - thì chúng tôi sẽ đưa anh lên Mặt Trăng.”

 

Ông ấy chắc sẽ choáng váng lắm. Và rất có thể họ đã thật sự đưa ông ấy lên đó. Bằng cách nào? Tôi không biết. Có rất nhiều công nghệ đang bị giấu kín. Có thể là qua một cổng không gian - giống như hình ảnh mà chúng ta thấy trên áp phích phim của Steven Spielberg, mà chúng ta đang diễn giải là một cánh cổng - hoặc cũng có thể là bằng một con tàu.

 

Bằng cách nào đi nữa thì đó cũng là một dạng tiến hóa khác. Và họ đã “thiết kế” cho ông ấy trải nghiệm đó.

 

Vậy theo bạn, Nacho, bạn nghĩ sao?

 

Nacho: Một trăm phần trăm là đúng như anh nói. Điều quan trọng nhất chính là các câu hỏi - những cuộc phỏng vấn quá tệ mà người ta đặt ra cho họ.

 

Robert: “Chuyện vớ vẩn, đúng không? Như bạn nói ấy. (cười)

 

Nacho: Đúng thật. Mọi chuyện là như vậy.

 

Người ta nói: “Tôi đã chơi golf trên Mặt Trăng.”

Và đáng lẽ phải nói: “Khoan, khoan, khoan. Dừng lại. Có cả đống câu hỏi mà chưa hỏi.”

 

Rồi vo cái tờ giấy lại, quăng đi và nói: “Giải thích cho tôi chuyện Mặt Trăng này.”

Rồi tiếp theo phải hỏi: “Ông đã đi lên Mặt Trăng bằng cách nào?”

 

Đó mới là câu hỏi kế tiếp. Nhưng không ai hỏi.

 

Elon Musk còn nói: “Không có ai trong đội ngũ cấp cao của SpaceX - tức là tầng lãnh đạo cao nhất - có bằng chứng về người ngoài hành tinh.”

 

Hãy để ý cách dùng từ. Và lẽ ra người phỏng vấn phải hỏi tiếp: “Thế còn ông thì sao? Ông thì sao? Vì ông ở trên cả ban lãnh đạo của SpaceX, và còn trên cả NASA, ESA, và cả Tổng thống Hoa Kỳ nữa.”

 

Nhưng không. Ông ấy đang sử dụng một “dải thực tại” nơi ông ấy không nói dối, nhưng cũng không tiết lộ thông tin. Và phải phân biệt rõ: nói dối không giống với việc che giấu thông tin. Nhiều người sẽ nói: “Như nhau mà.” Không, không giống nhau. Trông thì giống, nhưng bản chất thì khác.

 

Chủ đề thứ hai. Ông ấy nói: “Vâng, có những thứ kỳ lạ trong không gian. Chúng tôi gọi chúng là những điểm trắng.” Rồi ông ấy nói tiếp: “Tôi nghĩ đó là…”, để ý nhé, “tôi nghĩ đó là công nghệ tiên tiến.”

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Công nghệ tiên tiến - chúng ta đã có rồi, được chưa? Chúng ta có rồi. Để xoay thêm một vòng nữa cho toàn bộ câu chuyện này, và đây không phải là suy diễn vu vơ, các bạn hãy đi xem những email bị rò rỉ của John Podesta. Cứ lên Google tìm xem John Podesta là ai - liên quan thế nào tới tổng thống, tới nay vẫn còn dính tới chính trường - rồi tôi đọc cho các bạn đoạn này, nếu không thì các bạn sẽ thấy chán.

Liên hệ với Vatican, với IEA, vân vân và vân vân. Nhìn này, trong email tôi đang xem của John Podesta - email gửi cho John Podesta từ Erin Seeb, trợ lý của phi hành gia Apollo 14, Edgar Mitchell - chỉ riêng đoạn cuối đã nói thế này:

 

“Edgar đã thông báo với truyền thông Thụy Sĩ ý định quay trở lại Mặt Trăng, bằng một con tàu vũ trụ sử dụng năng lượng điểm không, ở tuổi một trăm.”

 

Edgar Mitchell qua đời năm 2016. Nhưng đây là email bị rò rỉ. Là các cuộc trao đổi giữa Podesta - người từng nói về các vật thể xuất hiện từ Tam giác Bermuda - và Erin Seeb. Người phụ nữ này có liên hệ trực tiếp với Edgar Mitchell và Quantrec. Các bạn hãy tìm Quantrec đi, sẽ rất khó tìm, nhưng đó là một tổ chức do chính Edgar Mitchell - Apollo 14 - thành lập. Tôi đang nói với các bạn đây: người thứ sáu đặt chân lên Mặt Trăng.

 

Vậy nên, thông tin nằm ngay ở đó. Năng lượng tự do, năng lượng đẩy, tức là những gì chúng ta đang quan sát với máy bay không người lái hiện nay, về cơ bản là vậy. Và có khả năng Elon Musk hay SpaceX không nắm được loại công nghệ này - hoàn toàn có thể. Nhưng mấu chốt là ở đó: đi hay không đi, bằng cách nào.

 

Rồi sẽ có người nói: “Ờ, nhưng bây giờ Mặt Trăng không còn như trước nữa…” Không. Nghe tôi nói này. Điều quan trọng nhất để hiểu tất cả những chuyện này là: trong vô số các tiết lộ, người ta chỉ chạm được vào những mảnh nhỏ của thực tại, tùy theo từng mốc thời gian.

 

Sự vĩ đại của các nhà thiên văn học là họ cố gắng hiểu sự sáng tạo, vũ trụ học theo thang đo hàng nghìn năm, hàng tỷ năm - chứ không phải như cách bạn và tôi nhìn cuộc đời, rất ngắn và rất giới hạn.

 

Từ việc hình thành hệ Mặt Trời - tức là điểm khởi đầu của thực tại này - cho tới việc Mặt Trăng đến đây như thế nào. Từ tiến hóa, thuyết tha sinh hay sự can thiệp, cho tới “nồi súp nguyên thủy” và những dạng sống đầu tiên, cho tới lúc có linh hồn và có một thân thể như chúng ta bây giờ. Đó là vô số giai đoạn, vô số thông tin của hàng triệu năm.

 

Đừng đòi hỏi kiểu: “Không, tôi muốn hiểu ngay bây giờ.” Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Robert: Ừ, đúng, đúng.

 

Nacho: Tất cả đều hội tụ lại, thưa quý vị, tất cả đều hội tụ. Và nó hội tụ ở đây - và đây mới là điều quan trọng. Khi chúng ta cố gắng liên hệ hoặc hiểu câu chuyện về các “Thiên thần sa ngã” trong Sách Enoch, thứ khiến chúng ta kinh ngạc… Nếu bạn vẫn còn tưởng tượng một con chim có cánh bay xuống Trái Đất, đậu lên đây rồi bị một ông Thượng Đế ngồi trên ngai vàng trừng phạt và nói: “Ngươi không được rời Trái Đất”, thì bạn chưa hiểu gì cả.

 

Chúng ta đang nói về nguyên lý gốc rễ: linh hồn. Linh hồn đi vào các “vật chứa” tồn tại trên Trái Đất này. Khi đó có gì? Có các dân tộc được chọn. Có nhiều thần linh. Có nhiều tôn giáo. Cuối cùng thì đó vẫn là linh hồn - tái sinh, tái sinh, và tái sinh.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Tôi thấy điều này cực kỳ quan trọng và cần phải nhấn mạnh, nhưng rõ ràng đây là một vấn đề lớn về khả năng hiểu. Nó phức tạp, rất phức tạp.

 

Robert: Đúng vậy, Nacho. Thông tin quá nhiều. Để hiểu được bối cảnh của một thứ gì đó, bạn cần một nền tảng trước đó. Mà cái nền tảng cần có lại quá lớn, nên việc giải thích chuyện gì đang xảy ra trở nên rất khó, vì trước hết bạn phải giải thích toàn bộ bối cảnh trước đã.

 

Với những người mới bắt đầu tiếp cận chủ đề này, vì họ thiếu toàn bộ phần nền đó, nên sẽ rất khó để họ nhìn ra vấn đề. Và khi chúng ta nói về những gì được nói trong quá khứ, cần nhớ rằng tất cả những điều đó đã được nói trong một bối cảnh để người của thời đó hiểu. Còn bây giờ, chúng ta đang ở một thời đại khác. Mọi thứ phải được nói từ một góc nhìn hoàn toàn khác, vì chúng ta đang ở trong một thực tại khác.

 

Nacho: Chính xác. Vậy nên, sau khi bạn nhắc tới Villarroel, tôi thật sự “nổ não” với chuyện đó. Thật ra, tôi đã liên hệ với một giáo sư - à, tôi không chắc là giáo sư hay giáo sư đầu ngành, nhưng là một người cực kỳ giỏi - có nghiên cứu về vũ trụ học và mối liên hệ giữa khoa học và tôn giáo. Ông ấy là một nhà thiên văn học.

 

Các bạn thấy tôi đang muốn đi tới đâu rồi đó. Tôi nói với ông ấy: “Tôi muốn phỏng vấn anh.” Và ông ấy nói rằng có thể sẽ sắp xếp được một buổi phỏng vấn nếu Beatriz Villarroel đồng ý. Nghĩa là thông điệp đã tới được Villarroel rồi. Không biết bà ấy sẽ đồng ý hay từ chối, nhưng mục tiêu là để bà ấy giải thích thật rõ, thật kỹ.

 

Tất cả chuyện này là nhờ Marta - tôi nhớ tên bạn - người đã giúp chúng tôi kết nối. Cảm ơn Marta. Và cảm ơn tất cả những ai đã cố gắng, cả Abril và anh nữa, Robert. Hy vọng chúng ta sẽ chạm được tới đó.

 

Nhưng khung cảnh quan trọng ở đây là thế này, thưa quý vị: vào những năm 1950, các vật thể thoáng qua xuất hiện nhan nhản - và bây giờ vẫn vậy. Và tôi không tin rằng Elon Musk lại nói: “Tôi không thấy gì cả. Tôi mù, tôi mù.” Anh ta đang nói gì vậy? Nếu Villarroel đã phát hiện ra điều đó từ những năm 1950 rồi, từ chính những bức ảnh của thời đó.

 

Vậy mà Elon Musk lại là người “mù”? Không thể nào. Vậy thì hoặc là Villarroel nói dối trong một tài liệu - mà điều đó thì rất khó xảy ra - hoặc là ở đây có thứ gì đó chúng ta chưa hiểu.

 

Và nếu không ai nói dối thì sao? Nếu Elon Musk đang nói: “Không, đó là người ngoài hành tinh, là công nghệ tiên tiến” thì sao? Ok. Vậy những thứ không phải công nghệ tiên tiến thì là gì? À, thì là những thứ đã tồn tại ở đó từ trời biết bao lâu rồi.

 

Khi người ta nói: “Chúng không phải là người ngoài hành tinh”, thì rất có thể chúng là… Trái Đất. Có thể đây không phải là công nghệ của một nền văn minh sống trong lòng đất, mà là một lần phát sinh sự sống thứ hai - chính chúng ta - một lần tái khởi động đầu tiên.

 

Bạn sẽ nói: “Nghe xa lạ quá, Nacho. Nhân loại chỉ có mười lăm nghìn năm thôi mà.”

 

Tôi sẽ nói: “Vậy thì hãy đọc các văn bản Ấn Độ giáo, nơi mô tả các trận chiến trong Mahabharata, những cuộc chiến và những vũ khí họ có.” Không phải là họ ngồi hút xì gà rồi tưởng tượng đâu.

 

Và nếu tất cả là sự thật thì sao, thưa quý vị? Nếu vấn đề là những gì đã từng xảy ra trên Trái Đất - một sự tự hủy diệt, một lần tái khởi động thì sao? Nếu bí mật nằm ở đó thì sao?

 

Để kết lại, Robert - tôi biết anh nghĩ rằng Mặt Trăng không hẳn là Mặt Trăng như chúng ta hiểu, rằng có thể tồn tại một trường nào đó tương tự - nhưng khi tôi nhìn Mặt Trăng, nhìn số lượng hố va chạm khổng lồ trên đó, và tôi đã nói điều này với anh hôm nay rồi, Robert: tôi nhìn Mặt Trăng, nhìn những hình ảnh, và nếu anh bảo tôi: “Nacho, mua một cái kính thiên văn đi.” Cái Pierce S50 giá khoảng 150 euro, rất tuyệt. Anh nhìn thấy rõ các hố.

Vậy những hố đó là va chạm thật sự, hay là các vụ nổ hạt nhân? Bởi vì nếu ta nhìn sang sa mạc Nevada và xem các hố ở đó…

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Tôi nói thế này: Nếu đã từng có một trận đại chiến lớn ngay tại Trái Đất thì sao? Và nếu nó không chỉ xảy ra ở Trái Đất, mà còn ở các hành tinh khác thì sao? Vậy thì mọi chuyện đã đi xa tới mức nào? Cái dễ nhất luôn là nói: “Họ lừa tôi. Ai cũng lừa tôi. Chỉ có Manolo ở kênh kia là nói sự thật với tôi thôi…”

 

Robert: Chính xác. (cười) Nacho, chúng ta thì đi xa hơn thế. Và trong lúc bạn đang nói về những thứ mà Beatriz Villarroel đã ghi nhận qua các bức ảnh đó - cô ấy nói, theo tôi nhớ, là khoảng ba mươi nghìn ở bán cầu Bắc và thêm ba mươi nghìn hoặc hơn ở bán cầu Nam. Theo những gì tôi đọc, cô ấy ước tính tổng cộng khoảng bảy mươi nghìn vật thể. Bảy mươi nghìn.

 

Nacho: Được phát hiện, dĩ nhiên.

 

Robert: Chính xác. Vậy thì - trong lúc bạn nói - trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ thế này: Nếu công nghệ này thuộc về những nền nhân loại cổ xưa từng tồn tại trên Trái Đất, bởi vì mọi dấu hiệu đều cho thấy đúng là như vậy - những con người cổ đại đã tạo ra nó bằng kiến thức họ có - thì tôi tự hỏi: Ai dám chắc rằng những kẻ đang nắm quyền hiện nay không biết rõ cách vận hành của các “vệ tinh” đó, và đang tận dụng, đang sử dụng chúng? Và rồi họ bán cho chúng ta công nghệ đó như thể nó là do Elon Musk tạo ra, trong khi thực tế, công nghệ ấy đã được tạo ra bởi một ai đó mà chúng ta hoàn toàn không biết tới.

 

Và quan trọng hơn, thay vì coi đó là di sản của những nền nhân loại khác dành cho toàn nhân loại - miễn phí, phục vụ chung - thì không, tất cả chúng ta phải trả tiền, bởi vì “đó là của Elon Musk”, vì họ nói vậy. Và bạn buộc phải tin, bởi vì đó là câu chuyện duy nhất mà bạn được nghe: rằng tên lửa được phóng lên, rằng mọi thứ đều do họ làm ra.

 

Trong khi đó, Beatriz Villarroel lại đang nói rằng có vô số vật thể ngoài kia, chúng ta không biết chúng là gì, nhưng chúng đang ở trên đó. Và rồi người “chủ sở hữu” mà họ bán cho bạn bây giờ chính là Elon Musk. Thế thôi. Đừng hỏi nữa.

 

Họ không thể làm vậy với Mặt Trăng, bởi vì họ không thể nói: “Này, Mặt Trăng là của Mỹ.” Không, không thể. Mặt Trăng, theo câu chuyện chính thức, là một vệ tinh tự nhiên.

 

Vậy nên, Nacho à, khi bạn nhìn qua ống nhòm hay kính thiên văn, bạn sẽ thấy các hố va chạm. Bởi vì điều mà các Taygetan nói với tôi là: họ đang che giấu mọi thứ bằng hình ảnh mô phỏng. Bạn sẽ không bao giờ biết thực sự đó là cái gì.

 

Lúc nào họ cũng nói: “Sứ mệnh Trung Quốc…”, rồi Nga, rồi Trung Quốc, rồi Brazil. Nhưng tất cả đều là cùng một hệ thống kiểm soát để dẫn dắt nhận thức của nhân loại. Rõ ràng là như vậy. Bất kể màu da hay quốc tịch, chúng ta đều là nhân loại.

 

Nacho: Tôi đồng ý với anh. Tôi rất thích những gì anh vừa nói, và đúng là như vậy, Robert. Thật ra tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Bởi vì khi tôi dùng kính nhìn đêm - và các bạn đã thấy trực tiếp rồi, không hề có chỉnh sửa hay làm trò gì cả - chúng ta thấy các vật thể chuyển tiếp, đúng không? Rốt cuộc thì chúng chỉ là như vậy.

 

Và sâu trong lòng, đôi lúc tôi cũng tự hỏi: “Hay là vệ tinh?” Nhưng khi tôi thấy chúng phản hồi, thay đổi, chuyển sang những kiểu chuyển động khác… thì tôi nói: “Không, đó không phải là vệ tinh.”

 

Có vệ tinh không? Tất nhiên là có. Nhưng cũng có rất nhiều thứ khác. Vậy thì chúng ta có đang quan sát các vật thể chuyển tiếp kiểu Villarroel bằng kính nhìn đêm không?

 

Robert: Đúng.

 

Nacho: Đó mới là vấn đề. Và bạn phải tự hỏi: Tại sao chúng lại di chuyển theo quỹ đạo tuyến tính giống vệ tinh? Bởi vì chúng không dừng lại đột ngột - dù có một vài đoạn ghi hình cho thấy điều đó - chúng không phanh gấp rồi lao thẳng về phía nhà bạn, bạn hiểu tôi nói gì không? Chúng có quỹ đạo, quỹ đạo, quỹ đạo.

 

Phải có một mục đích cho công nghệ này. Tôi nghĩ thế. Nếu vấn đề từ trước tới nay luôn là vũ khí hạt nhân - bởi vì dường như kể từ khi có vũ khí hạt nhân thì người ngoài hành tinh mới “thức tỉnh” và kiểu như nói: “Này, dừng lại đi” - thì hoặc là vì chuyện đó đã từng xảy ra rồi, hoặc là vì họ nhận ra: “À, loài này đã phát hiện ra cách hoạt động của nguyên tử.”

 

Và nếu đã có tiền lệ thì sao? Và từ đó mới có sự can thiệp vào các hầm chứa tên lửa.

 

Robert: Đúng.

 

Nacho: Tôi nghĩ thế này: nếu những vật thể đó đang thực hiện một chức năng - không chỉ là bay vòng vòng - mà là…ghi nhận, quan sát, theo dõi, đo nhiệt độ, độ ẩm, bức xạ… có trời mới biết chúng còn làm những gì nữa. Và khi có xung đột, hay có sự phát tán nào đó - trong trường hợp này là phóng xạ, hạt nhân - thì chúng hạ xuống, và thứ hạ xuống là những “quả cầu”.

 

Và khi người ta thử nghiệm hạt nhân ở các đảo san hô, trong những lần thử nghiệm khác nhau, những quả cầu đó đã xuất hiện như thế nào?

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Có thể chúng chính là những thứ đã luôn tồn tại ở đây từ trước tới nay, rồi sau đó người ta khiến chúng hạ xuống, khiến chúng hạ xuống. Bởi vì, Robert à, với tôi thì vẫn rất khó để chấp nhận rằng thật sự có một chủng tộc nào đó từ Zeta Reticuli hay từ Pleiades đến đây, rồi lại bị chúng ta bắn hạ - mà là cách đây năm mươi năm đó. Không phải bây giờ, với đủ thứ vũ khí kinh khủng hiện nay, mà là năm mươi năm trước.

 

Thưa quý vị, hãy nghĩ lại Thế chiến thứ nhất xem chúng ta chiến đấu như thế nào. Lúc đó vẫn còn cưỡi ngựa ra trận đó.

 

Robert: Chính xác. Và có người còn mặc giáp nữa. Không đùa đâu, là thật đó.

 

Nacho: Vậy mà chúng ta lại nghĩ mình là đỉnh nhất thế giới. Nó giống như… anh hiểu không? Tôi nghĩ là thế này - nghe tôi nói đây. Anh đang cố hiểu một thứ đến từ bên ngoài bằng chính cách con người vận hành. Không động cơ, không cần vậy đâu! Sự xuất hiện, dịch chuyển, hiện ra trong những trạng thái mơ màng, mọi thứ xoay chuyển và di chuyển ở tốc độ ánh sáng. Thôi đi, đừng tìm rotor, động cơ hay plasma nữa. Anh hiểu tôi nói không?

 

Vấn đề là: chúng ta sẵn sàng mở rộng tâm trí của mình tới đâu?

 

Robert: Chính xác. Và điều này nối thẳng lại với phần mở đầu chương trình. Hãy lật ngược hình ảnh lại, bạn sẽ thấy mọi thứ từ một góc nhìn khác. Đừng cố tập trung theo lối cũ và đừng có xu hướng “nhân hoá” mọi thứ.

 

Và đúng vậy, Nacho, những thứ đang ở trên kia - những “vệ tinh” kiểu đó - khi bạn chiếu laser hay tương tác gì đó, chúng phản hồi. Một vệ tinh bình thường thì sẽ không làm vậy. Chúng ta lại quay về câu chuyện cũ.

 

Tôi tin rằng đã từng có ít nhất sáu nền văn minh trước chúng ta, và nhiều trong số đó là các nền văn minh công nghệ. Những thứ đó đang ở trên kia. Có thể có một số người đã học được cách vận hành chúng và đang sử dụng chúng, nhưng chúng ta không thật sự biết mục đích cuối cùng của tất cả những thứ đó là gì.

 

Có thể đúng là chúng đang kiểm soát các vụ nổ hạt nhân, bởi vì chúng ta đã nói rồi: những thứ đó ảnh hưởng tới các thực tại khác - theo kiểu đa tầng - những thực tại mà chúng ta không nhìn thấy.

 

Và quay lại câu hỏi ban nãy, Nacho: rốt cuộc ai mới là sinh thể liên chiều? Là họ - những thứ ở ngoài kia - hay là chính chúng ta? Hay chính chúng ta mới là những sinh thể liên chiều?

 

Nacho: Điều anh nói rất sâu sắc. Để dành cho một video khác nha.

 

Dù sao thì, Robert, tôi cũng muốn nhắc tới các nhiệm vụ STS, khi các tàu con thoi còn hoạt động ở quỹ đạo thấp hay trung bình. Họ làm gì ở đó? Thử nghiệm. “Thử trồng cây xem chúng có lớn không.” Tôi tin chắc họ đã thu thập thứ gì đó từ trên đó.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Chắc không? Chắc không, Robert?

 

Robert: Chắc chắn. Vậy bạn thử nghĩ xem: họ đã thu hồi các “vệ tinh” đó bao nhiêu năm rồi? Vì chúng đâu có lớn lắm. Thu hồi xong, rồi bây giờ họ nói là chẳng có cái nào cả. Trong khi Beatriz Villarroel có bằng chứng về hơn ba mươi nghìn - hay thậm chí bảy mươi nghìn vật thể. Và bây giờ họ nói là không có cái nào, vì họ đã thu gom hết rồi…

 

Nacho: Có thể là vậy, hoặc đã bị phá huỷ. Và họ cũng không phải là những người “tỉnh thức”. Giống như tướng Braco ở Tây Ban Nha, thuộc lực lượng không gian, từng nói: “Có những thứ ngoài không gian thật sự không thể tin nổi.”

Chúng ta có khả năng tạo ra các xung điện từ - thứ mà chúng ta vẫn hay nói tới - để “làm cháy” các hệ thống vệ tinh khác. Nhưng đó là lời của một vị tướng Tây Ban Nha. Vậy thì để làm gì? Để làm cháy vệ tinh của kẻ thù? Hay để làm cháy những thứ đã có sẵn ở đó? Đó mới là câu hỏi.

 

Điều rõ ràng là, thưa quý vị, hoặc là chúng ta thay đổi cách nhìn, thay đổi nhận thức của mình, hoặc là chúng ta sẽ lại chết đi, rồi thêm tám mươi hay chín mươi năm nữa vẫn chỉ ngồi nhìn những chiếc đĩa bay tiến hóa mà thôi. Bạn hiểu tôi nói không?

 

Có công nghệ tiên tiến. Chúng ta có. Có một lực lượng không gian bí mật đã đến Sao Hỏa nhiều hơn một lần - tôi có thể đảm bảo với các bạn điều đó. Chúng ta rõ ràng có khả năng liên lạc với “bên kia”.

 

Và để dành cho chương trình sau, Robert - tôi rất thích câu hỏi này - rốt cuộc ai mới là sinh thể liên chiều: họ hay là chúng ta? Đó mới là mấu chốt.

 

Robert: Chính xác, chính xác.

 

Xin phép nói một thông điệp gửi tới tất cả những người nghiên cứu UFO. Steven Spielberg đang nói với các bạn điều này - và ông ấy không phải là một kẻ vô danh: hãy nhìn mọi thứ từ một góc độ khác nếu muốn hiểu hiện tượng này. Nếu không, các bạn sẽ không bao giờ hiểu được, dù có cố thế nào đi nữa.

 

Nacho: Vì vậy mà tôi tách mình ra khỏi tất cả những chuyện đó. Tôi có thể lắng nghe, nhưng rốt cuộc thì Robert đã nói từ lâu rồi: vấn đề của UFO, của thế giới tâm linh hay bất cứ lĩnh vực nào, là con người tự tạo ra những nhóm nhỏ dựa trên nhận thức riêng của mình. Rồi họ công kích lẫn nhau, thay vì nói: “Này, hãy mở rộng tâm trí đi, hãy có khả năng mở rộng tâm trí và bao quát mọi thứ.”

 

Vì vậy, Robert à, tôi luôn đánh giá rất cao những podcast này và chính anh, bởi vì anh là người có một cái đầu cực kỳ cởi mở.

 

Anh có thể nói cho mọi người biết họ có thể tìm bạn ở đâu không?

 

Robert: Có chứ. Mọi người có thể tìm tôi trên kênh Despejando Enigmas, kênh Revelación Cósmica Semillas Estelares, trên X của tôi là Taygeta Oficial với hai chữ f, và cả kênh của người bạn chúng ta là Gosia - Agencia Cósmica và Space Academy - nơi cô ấy làm những video cực kỳ ấn tượng, dạy cho mọi người những điều rất đáng kinh ngạc.

 

Chỉ vậy thôi, Nacho. Rất vinh dự được ở đây cùng bạn và cộng đồng tuyệt vời của bạn.

 

Nacho: Cảm ơn Robert. Rất vui khi anh có mặt ở đây. Anh biết không, mỗi ngày anh càng được yêu mến hơn, và thật sự những cuộc trò chuyện như thế này là rất, rất đáng giá. Anh biết rồi đó, sau này những chủ đề này sẽ xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau, đúng không?

 

Robert: Đúng vậy. Nhưng Nacho, không chỉ ở các kênh nói tiếng Tây Ban Nha đâu. Bạn đang tiếp cận cả những kênh và nhà nghiên cứu trong thế giới nói tiếng Anh. Có thể bạn không để ý, nhưng…

 

Nacho: Tôi biết chứ, vì tôi thấy mà.

 

Robert: Bạn thấy rồi, đúng không? Họ còn dịch lại video của bạn, và tôi không biết họ làm cách nào, nhưng nội dung của bạn đang lan ra cả thế giới nói tiếng Anh.

 

Nacho: Chúng ta làm việc vì sự thật, Robert. Đó là mục tiêu của chúng ta - không phải để chinh phục thế giới, vì thế giới đã bị chinh phục rồi. Chúng ta làm việc vì sự thật, vì khả năng phân định.

 

Cảm ơn anh, người anh em. Hẹn gặp lại trong chương trình tiếp theo. Tôi xin chào.

 

Robert: Tạm biệt.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=OLWjUBKz5-E

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 


Đăng nhận xét