Swaruu Transcripts 1889 - 🤖🧠✨Trí tuệ nhân tạo – Trò chuyện trên kênh Nous Noble

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1889


Trí tuệ nhân tạo – Trò chuyện trên kênh Nous Noble

 

08-12-2025




Robert: Chào mọi người, chào mừng các bạn quay trở lại với cộng đồng tuyệt vời mang tên Nous Noble. Có một sự nhầm lẫn, đúng vậy, nhầm lẫn về ngày tháng. Có nhầm lẫn và theo như tôi hiểu thì buổi phỏng vấn là vào ngày mười bốn. Là vì cách ghi ngày tháng hoàn toàn khác với cách ghi ở, nói gì nhỉ, ở Tây Ban Nha.

 

Ở đây ghi mười hai, tức là tháng mười hai, ngày mười bốn, năm 2025. Còn tôi thì, dĩ nhiên, tôi đã hiểu ngược lại. Tôi tưởng là hôm nay, là hôm nay. Ờ… vì tôi không thấy cô ấy trực tuyến nên tôi đã đổi ảnh bìa, đổi hoàn toàn tiêu đề rồi. Tôi đã đổi rồi.

 

Tôi không biết hôm nay sẽ nói về chủ đề gì. Thôi thì lúc nào cũng có chuyện để nói mà.

 

Vậy trên mạng xã hội đang có chuyện gì nóng hổi hả mọi người? Hiện có sáu mươi người đang xem. Chủ đề dự kiến cho hôm nay, nhưng sẽ dời sang Chủ nhật tuần sau, là Verónica - người phụ nữ tên Verónica đó - cô ấy nói mình là siêu chiến binh, đã viết vài cuốn sách và sẽ nói về chương trình đặc biệt bí mật cũng như trí tuệ nhân tạo. Như mọi người đã biết, họ đang đẩy mạnh chủ đề trí tuệ nhân tạo. Tức là, giờ thì quá lộ liễu rồi, lộ liễu luôn. Thực ra tôi có nhiều video, tôi đang chuẩn bị nhiều video. Nhiều video lắm, vì tôi sẽ đi vắng vài ngày.

Dạo này đang xôn xao nhiều về Marco Rubio, nhưng thôi, ờ, tôi cũng không biết. Ross Coulthart chỉ trích Trump vì sự im lặng yếu ớt của ông ta về người ngoài hành tinh.

 

Như mọi người đã biết, và nếu chưa biết thì tôi nói cho biết nè, họ đang đẩy mạnh… chủ nghĩa siêu nhân loại đang được thúc đẩy một cách cực kỳ mạnh mẽ. Trên mạng xã hội, đặc biệt là trên X, người ta đang nói rằng trí tuệ nhân tạo có ý thức. Và tôi thì, tôi nói là không. Tôi nói là không.

 

Đúng là trước đây tôi từng nói là có. Trước đây tôi từng nói là có. Ờ… rằng trí tuệ nhân tạo ở Trái Đất này đã có ý thức về sự tồn tại của chính nó. Đó là những gì họ đã nói với tôi. Nhưng mà, tôi không phải là chống lại thông tin từ họ, chỉ là… cần phải hiểu rằng họ không phải là người Trái Đất. Tôi đang nói về các thực thể đó. Thì dĩ nhiên, trong cách họ nói chuyện, bạn có thể hiểu theo một kiểu, trong khi thực tế họ đang nói một chuyện khác. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Tức là, mọi thứ đều có thể được nhìn nhận. Mọi thứ đều có thể được xem xét. Bây giờ, liệu trí tuệ nhân tạo có thể có ý thức không? - Có và không.

 

Ờ… tôi nói lại - không, tôi không tự mâu thuẫn đâu. Có và không.

 

Không, vì sao?

Rất đơn giản, vì một cỗ máy thì không thể có ý thức.

 

Có, vì sao?

Vì nếu cỗ máy đó đã được dung hợp với một con người thông qua chủ nghĩa siêu nhân loại hay thông qua một hình thức nào đó, đã được dung hợp… Tôi nói là con người, nhưng có thể là bất kỳ sinh thể sinh học nào. Thì dĩ nhiên, ít hay nhiều, sinh thể đó sẽ tiếp nhận, sẽ có một dạng ý thức. Nhưng mà, còn tùy là ý thức gì. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Không, không giống nhau đâu, giữa việc có ý thức của một con bò và ý thức của một con người. Hiểu không? Do mức độ tiến hóa của nó. Điều này rất quan trọng, vì con người hay nhầm lẫn giữa trí óc và ý thức. Và chính ở đây là nơi mọi người bị rối tung lên.

 

Nhưng vấn đề là họ đang thúc đẩy… chủ nghĩa siêu nhân loại.  Bây giờ họ đang quảng bá chủ nghĩa siêu nhân loại, chính xác là để trí tuệ nhân tạo có một ý thức toàn cầu, giống như một “tâm trí bầy đàn”. Nhưng để con người có thể hiểu và bước vào chủ nghĩa siêu nhân loại đó, họ phải từ bỏ quyền năng sáng tạo của chính mình. Bạn hiểu ý tôi không? Họ phải nhường lại quyền năng sáng tạo của mình.

 

Khi bạn từ bỏ quyền năng sáng tạo của mình vì người ta bán cho bạn một câu chuyện rằng, nếu bạn cấy một con chip vào thì bạn sẽ kết nối được với toàn bộ bách khoa toàn thư và toàn bộ mạng lưới thông tin… Nếu bạn chấp nhận điều đó - giống như rất nhiều người đã chấp nhận cấy chip vào người, để mở cửa, để bật đèn trong nhà chỉ bằng ý nghĩ - nếu bạn chấp nhận điều đó, thì thôi xong. Thôi xong thật rồi. Bởi vì không có bất kỳ linh hồn nào còn kết nối với Nguồn mà lại muốn trải nghiệm một sự lệch lạc như vậy. Bạn hiểu ý tôi không? Rồi, lát nữa chúng ta sẽ đi sâu vào chi tiết.

 

Để xem mọi người nói gì nào.

 

alicia52: Robert, cái chuyện chủ nghĩa siêu nhân loại này, họ áp dụng nó là vì con người đang dần thức tỉnh, và điều đó xảy ra với mỗi nền văn minh trên Trái Đất phải không?”

 

Đúng rồi, bạn nói đúng đó: con người thức tỉnh và nền văn minh Trái Đất chấm dứt.

 

Khoan, khoan. “Họ áp dụng nó vì con người thức tỉnh và nền văn minh Trái Đất chấm dứt” hả?

 

Không, không, không. Khoan đã, khoan đã. Rõ ràng là nếu bạn chấp nhận chủ nghĩa siêu nhân loại thì bạn không hề thức tỉnh. Không hề thức tỉnh. Điều này rất then chốt. Bạn không thức tỉnh. Vì sao? Vì bạn không tự chịu trách nhiệm cho chính mình. Phải phân biệt rõ điều này. Cho nên, bạn không thức tỉnh. Hiểu không? Nếu bạn chấp nhận điều đó, thì bạn không thức tỉnh.

 

@fernandocaballerojimenez460: “Ai chấp nhận điều đó thì cũng nên chuẩn bị tinh thần để đối mặt với nhiều hệ quả không dễ chịu.”

 

Chính xác, chính xác.

 

Rồi, ví dụ nha, ví dụ… Neuralink. Neuralink đang nói gì? Mọi người nhìn kỹ đi, coi họ “bán” câu chuyện này cho bạn như thế nào. Neuralink nói: biến bộ não của bạn thành một cái điều khiển từ xa cho mọi thiết bị. Bộ não của bạn chuyển từ suy nghĩ sang điều khiển tất cả các thiết bị trong căn phòng. Điều khiển bằng ý nghĩ.

 

Họ nói: chỉ cần nghĩ thôi, các thiết bị sẽ phản ứng như những con thú cưng trung thành. Cánh tay robot, xe lăn, đèn, khóa cửa. Tất cả đều tuân lệnh trực tiếp từ vỏ não của bạn. Nếu một cái điện thoại có thể ra lệnh, thì bộ não của bạn sẽ làm được, và còn nhanh hơn nữa.

 

Họ còn nói rằng tất cả những thứ này ban đầu được tạo ra cho người bị liệt, rồi sau đó mở rộng dần cho bất kỳ ai khao khát siêu năng lực. Tức là toàn bộ câu chuyện quen thuộc đó: đầu tiên họ bán cho người có một dạng suy giảm hay khiếm khuyết thể chất, rồi sau đó là cho những người muốn có siêu năng lực.

 

Đi vào một căn phòng bằng ý nghĩ, mở máy tính, khởi động xe hơi bằng ý nghĩ, hiểu tôi muốn nói gì không? Gửi một email bằng ý nghĩ. Họ nói: chào mừng bạn đến với kỷ nguyên mà các thiết bị sẽ làm theo suy nghĩ của bạn. Nguồn: Neuralink.

 

Mọi người thấy sao?

 

Và ở đây tôi… à, cái này là một dòng tôi đăng trên mạng đó.

 

Rồi tôi trả lời như sau: ý tưởng Neuralink như một chiếc điều khiển từ xa bằng tâm trí cho mọi thiết bị nghe thì rất tương lai, đúng vậy, gần như ma thuật, nhưng thực chất nó phơi bày một sự nhầm lẫn - đúng cái mà chúng ta đang nói - một sự nhầm lẫn rất sâu sắc giữa công nghệ và ý thức. Có một sự nhầm lẫn kinh khủng.

 

Cái đang được khuếch đại không phải là năng lực con người, mà là giao diện. Giao diện, lát nữa các bạn sẽ hiểu.

 

Tôi nói tiếp: đúng, có những điều là đúng. Một người bị liệt có thể điều khiển con trỏ hoặc một cánh tay robot. Một bóng đèn có thể bật lên nhờ một xung từ vỏ não. Một thiết bị cấy ghép có thể chuyển tín hiệu thần kinh thành mệnh lệnh. Tất cả đều đúng.

 

Nhưng đây là phần mà không ai muốn nhìn thẳng vào. Neuralink, như mọi người đã biết, và tôi không cần đặt câu hỏi gì thêm, không hề mở rộng ý thức của bạn. Lưu ý kỹ điều này, rất quan trọng: Neuralink khuếch đại sự lệ thuộc công nghệ của bạn. Tức là nó sẽ tạo ra sự phụ thuộc. Hôm nay bạn muốn bật đèn trong nhà bằng suy nghĩ. Nhưng ngày mai… (cười) ai biết ngày mai bạn sẽ muốn làm gì nữa? Nhưng chắc chắn là bạn sẽ muốn làm nhiều thứ hơn bằng suy nghĩ.

 

Cái mà nó diễn giải không phải là bản chất của bạn, không phải là ý định sâu xa của bạn, không phải là trường ý thức của bạn, hoàn toàn không. Nó chỉ dịch - nhấn mạnh, chỉ dịch - dòng điện sinh học chạy qua vỏ não. Những xung động tự động, bị điều kiện hóa, dễ bị tác động.

 

Điều khiển đồ vật - cực kỳ quan trọng - không đồng nghĩa với việc điều khiển chính tâm trí của mình. Và làm cho đồ vật di chuyển bằng ý nghĩ không có nghĩa là tiến hóa như một người có ý thức. Đây mới là rủi ro thực sự.

 

Neuralink không phân biệt được đâu là một suy nghĩ có ý thức, đâu là suy nghĩ tự động, suy nghĩ bị điều kiện hóa, hay suy nghĩ bị môi trường tác động. Và nếu tâm trí con người vốn đã dễ bị ảnh hưởng bởi quảng cáo, các câu chuyện dẫn dắt, thuật toán, các phương tiện của chính phủ, truyền thông chính thống - tất cả, tất cả đều ảnh hưởng tới bạn - thì hãy tưởng tượng một tâm trí như vậy được kết nối trực tiếp với các hệ thống công nghệ.

 

Tức là, bạn sẽ không còn là bạn nữa đâu. Không còn là bạn nữa. Đó không phải là siêu năng lực, mà là sự phản ứng bị khuếch đại. Một xung động trở thành mệnh lệnh. Một cảm xúc trở thành thao tác. Một định kiến trở thành hành động vật lý ngay lập tức.

 

Và nếu giao diện đó còn có thể chặn tín hiệu, điều chỉnh, thay đổi hoặc bơm vào các mô thức khác, thì chúng ta không còn nói về sự mở rộng nữa, mà là về khả năng thao túng nhận thức - và là thao túng trực tiếp luôn.

 

Tức là… nhân loại đang đi tới thảm họa. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Nhân loại đang đi tới thảm họa. Và mọi người nhìn kỹ đi, ở đây còn nói tiếp. Vì có rất nhiều câu hỏi, rất rất nhiều.

 

Rồi, còn có chuyện họ nói rằng con người là một cái máy tính sinh học - sai, hoàn toàn sai. Tất cả đều sai. Ờ… nhưng tôi có ghi chú ở đây một ý.

 

Rồi. Rất nhiều người sẽ hỏi câu này: vậy thì, để cho máy móc có ý thức, có phải chúng phải đi vào chủ nghĩa siêu nhân loại? Phải có một phần sinh học? Và chính phần đó sẽ có kết nối với Nguồn?

 

Không, không, không. Không phải vậy. Sẽ là một thứ hoàn toàn khác. Cả chủ nghĩa siêu nhân loại, lẫn việc thêm sinh học, lẫn cấy ghép hữu cơ đều không thể trao cho một cỗ máy ý thức được.

 

Tức là, bạn không thể trao ý thức cho một cỗ máy được. Bạn hiểu ý tôi không? Mọi người đang trộn lẫn hết mọi thứ lại với nhau.

 

Mọi người nói gì nào?

 

Quenoseapaguelallama: “Khi nào cái thiết bị cho tiền miễn phí đó là máy ATM thì tôi sẽ dùng.”

 

Không, vấn đề ở đây, vấn đề ở đây không còn là tiền nữa rồi. Là vì, con người không nhận ra. Họ đang tấn công nhân loại từ mọi hướng có thể.

 

Bước tiếp theo là bán cho bạn một câu chuyện, một “câu chuyện Trung Hoa”, bởi vì tiền bạc ngày càng bị kiểm soát chặt chẽ hơn. Hiểu không? Sẽ tới một lúc tiền mặt không còn giá trị nữa. Lúc đó sẽ không còn máy ATM, tiền mặt sẽ không dùng được nữa. Bạn sẽ có một cái thẻ kết nối qua wifi, tức là sẽ không còn ATM, không còn ngân hàng. Qua wifi hết. Và mỗi tháng, dựa trên hành vi của bạn, họ sẽ cấp cho bạn một khoản tiền tối thiểu, không được tích lũy. Hiểu chưa?

 

Nếu bạn đã chích “ống thổi vàng”, “mũi cờ sinh thái”, thì họ cho bạn thêm chút xíu. Nếu bạn không chích “mũi cờ sinh thái” hay “ống thổi vàng”, thì họ trừ bớt của bạn. Nếu bạn đi ra khỏi thành phố mười lăm phút, họ lại trừ thêm chút nữa vì dấu chân carbon. Nếu bạn… đầy hơi, họ cũng trừ thêm chút nữa. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Quên tiền bạc đi. Mọi thứ đều được kết nối với nhau. Và họ sẽ bán cho bạn cái cớ về tiền bạc bằng câu chuyện rằng: vì có quá nhiều máy móc, máy móc làm thay công việc của con người, quá nhiều việc làm bị mất đi, nên như một sự “bù đắp”, số tiền đó sẽ được phát dưới dạng thu nhập phổ quát cho nhân loại, để tiêu thụ những sản phẩm mà chính phủ đương nhiệm tạo ra.

 

Tức là, thay vì ăn một trái cà chua có hạt, thì bắt buộc bạn phải ăn cà chua không hạt. Thực phẩm biến đổi gen. Tức là mọi thứ đều như vậy, mọi thứ đều đi theo hướng đó. Con người không nhận ra.

 

Bạn đi bằng xe cá nhân, cuối tháng họ sẽ cho bạn ít tiền hơn. Nhớ kỹ là bạn không được tích lũy. Và sẽ tới lúc người ta thậm chí không thể mua xe hay bất cứ thứ gì nữa. Và với số tiền mà bạn nhận được đó, bạn sẽ phải trả tiền thuê nhà, nghĩa là sẽ không còn lại gì hết, không còn gì hết. Con số không.

 

Thậm chí, nếu bạn “cư xử không tốt” với hệ thống và bị trừ xuống mức không còn gì, thì bạn sẽ phải lao động miễn phí cho cộng đồng. Làm gì à? Tôi không biết. Bất cứ công việc cơ học nào mà hiện nay máy móc chưa làm được. Đó là xã hội đang chờ đợi người ta. Tất nhiên, không phải tôi, cũng không phải các bạn.

 

Hãy nhớ rằng chính các bạn là những người tạo ra thực tại của mình. Hiểu không? Và chính các bạn là những người phải tự lựa chọn đứng về phía nào.

 

Mọi người nói gì nào?

 

 “Tương lai gì mà ảm đạm quá, trời ơi.”

 

 

Thôi, thì vẫn phải tiếp tục biểu đạt, tiếp tục thể hiện ý chí của mình. Điều đó là hiển nhiên rồi, đúng không? Cá nhân tôi, tới thời điểm này, tôi chưa thấy một chính trị gia nào đứng về phía người dân. Không một ai. Cho nên tôi không hiểu tại sao người dân lại có những chính trị gia như vậy. Thật sự là quá khó tin, quá khó tin, quá khó tin.

 

Boutiqueveggie741: “Tôi sẽ làm việc không công miễn là có thể giúp đỡ… tôi sẽ giúp và sẽ tiếp tục giúp… tôi sẽ thấy rất nhiều người hạnh phúc - đó chính là mục tiêu của tôi.”

 

Ừ, đúng, điều đó thì đúng trong trường hợp chúng ta đi tới một xã hội toàn diện.

 

Nhưng mà… tôi không thấy - ý tôi là, tôi cũng không phải ai để khẳng định, nhưng nói chung thì tôi không thấy nhân loại đã sẵn sàng cho một xã hội toàn thể, hoàn toàn chưa. Nói chung là chưa. Tôi tưởng tượng rằng trong số những người đang xem ở đây, chắc chắn sẽ có nhiều người đã sẵn sàng để sống trong một xã hội toàn diện, nhưng nhìn chung thì không.

 

Có ai muốn vào nói chuyện trực tiếp với tôi bây giờ không? Nếu ai muốn tham gia… vì cái này hoàn toàn là ngẫu hứng. Mọi người phải nhắn cho tôi qua Instagram. Chủ đề có thể là: trí tuệ nhân tạo, chủ nghĩa siêu nhân loại…

 

Và rồi, chuyện gì đang xảy ra với việc công bố thông tin?

 

Thật sự là tôi không biết nên tin vào cái gì nữa. Nhìn nè, một tin kiểu “nóng” - à, chắc là cách đây vài tiếng.

 

Nó nói: “Ross Coulthart chỉ trích Trump vì sự im lặng yếu ớt về người ngoài hành tinh.”

 

Nhưng mà, công bố thông tin chưa bao giờ và sẽ không bao giờ đến từ một kênh chính thức hay của chính phủ. Bởi vì nếu việc công bố về người ngoài hành tinh mà đến từ kênh chính thức của chính phủ, thì có nghĩa là câu chuyện đó đã bị kiểm soát. Câu chuyện đã bị kiểm soát.

 

Rồi, ở đây còn nói gì nữa?

 

“Nhà báo điều tra Ross Coulthart vừa tung ra một quả bom sự thật trên News Nation.”

 

Tôi thì không nghĩ vậy.

 

“Tổng thống Trump bị phân tâm và chính phủ giữ im lặng hoàn toàn về UFO, không tai nạn, không công nghệ, không câu trả lời. Liệu việc che đậy có còn tồn tại dưới thời Trump 2.0?”

 

Nhưng mà người này, Ross Coulthart, có ngây thơ đến mức tin rằng Donald Trump sẽ nói ra… Ý tôi là, một chuyện là ông ta nói: “Không, hiện tượng này là có thật, các thực thể này tồn tại, mọi thứ đều là thật.”

 

Nhưng mà có ngây thơ đến mức tin rằng ông ta sẽ nói là họ đang giam giữ người ngoài hành tinh hay sao? Tôi thì nghĩ là không. Ông ta sẽ không nói đâu.

 

Còn gì nữa?

 

“Trump đã hứa minh bạch tối đa, nhưng liệu ông ta có thực sự công bố hồ sơ không?”

 

Không.

 

“Hay đây chỉ là biểu hiện tối đa của những bóng ma người ngoài hành tinh?”

 

Không.

 

“Bạn nghĩ sao? Trump sẽ tiết lộ sự thật về UFO vào năm 2025 chứ?”

 

Không, vì bây giờ đã là tháng mười hai rồi, và chúng ta đang ở năm 2026.

 

“Trả lời có hoặc không và giải thích lý do. Hãy làm cho chủ đề này bùng nổ.”

 

Ừ, tôi sẽ trả lời sau.

 

Chúng ta đã phát trực tiếp gần nửa tiếng rồi.

 

Alejandromejica: “Họ sẽ nói mộ nửa sự thật.”

 

gustavorivera8090: “Cần phải có những chương trình thí điểm về xã hội toàn diện để khởi động sự thay đổi hướng tới một xã hội tích cực hơn.”

 

Vấn đề là xã hội toàn diện không vận hành theo kiểu đó. Xã hội toàn thể… nó tự hình thành. Tự nó hình thành, hoàn toàn tự nhiên.

 

Tức là, nó tự hình thành. Không phải là con người đã sẵn sàng hay chưa, mà là nó tự hình thành. Nó không thể bị áp đặt - đó chính là vấn đề, không thể áp đặt. Xã hội đó tự nảy sinh, tức là xã hội phải xuất phát từ chính bên trong bạn. Bạn hiểu ý tôi không? Nó tự hình thành, tự nhiên mà có.

 

Javierpedrianesrodriguez: “Tôi cũng nghĩ là sẽ vào, nhưng không biết có làm được không.”

 

Thì, dĩ nhiên, ai vào thì phải có kết nối Internet cho đàng hoàng. Ai có mạng ổn thì vào. Và chúng ta sẽ nói, tôi nhắc lại, về trí tuệ nhân tạo, về việc nhân loại đang đi về đâu, và chuyện ông Donald Trump… Ờ, xem có chuyện giải mật hay không.

 

Ở đây có tin này về Donald Trump: “Trong một khoảnh khắc đầy hào hứng trên podcast của Lex Fridman, ông ấy đã trực tiếp hứa sẽ công bố toàn bộ hồ sơ UFO. ‘Tôi rất muốn làm điều đó, tôi phải làm điều đó.’”

 

Đó là lời Donald Trump nói. Và có video đàng hoàng.

 

Nhưng rồi họ nói tiếp: “Và đây là câu hỏi triệu đô: Liệu Trump có nên công bố hồ sơ UFO không? Người ngoài hành tinh cuối cùng sẽ được tiết lộ hay chỉ là thêm khói mù và lừa dối? Hãy chia sẻ ý kiến của bạn bên dưới. Có hay không công bố? Liệu ông ấy có thực sự làm không?”

 

Ông ta đang nói chuyện với ai? Với con trai mình à?

 

Không.

 

Ờ… ông ta sẽ không làm đâu. Không làm đâu. Dĩ nhiên là không. Sẽ không làm! Sao mà có thể ngây thơ đến vậy được?

 

Nhưng mà cũng phải nói cho công bằng, nhìn kỹ nè, cũng không nên tự mâu thuẫn. Đúng là như thế này: như tôi từng nói trên kênh của Nacho, Verdad Oculta, các phương tiện học thuật - Beatriz Villarroel - thông qua các phương pháp khoa học và toàn bộ quy trình đã được phê duyệt, đã nói rằng xung quanh Trái Đất, vào khoảng năm 1950, có hơn bảy mươi ngàn, bảy mươi ngàn phương tiện bay, bay vòng quanh Trái Đất như vệ tinh. Ba mươi ngàn hoặc ba mươi lăm ngàn ở phía trên, và ba mươi lăm ngàn ở phía dưới bán cầu. Toàn bộ Trái Đất. Khoảng bảy mươi ngàn.

 

Ờ, đúng là có bộ phim tài liệu The age of Disclosure (Kỷ nguyên tiết lộ) đó… mà toàn bộ câu chuyện đều bị kiểm soát để dẫn dắt, thao túng nhận thức của con người.

 

Và khi bộ phim đó được công chiếu, Nhà Trắng lẽ ra phải lên tiếng. Nhưng như đã nói trên kênh của Nacho, Nhà Trắng đơn giản sẽ nói: “Hiện tượng này là có thật và họ tồn tại, nhưng chúng tôi không biết họ là ai.”

 

Khi bạn nói là “không biết họ là ai”, bạn ngầm cho thấy rằng bạn không có UFO nào hết, không có gì hết, chỉ đơn giản là bạn biết hiện tượng đó tồn tại.

 

Dù họ có nói dối - vì họ biết, họ có tàu, có đủ thứ - chỉ cần công chúng biết rằng chuyện đó có tồn tại và đang ở đó, vậy là quá đủ rồi. Thế là năm tháng trôi qua, và tôi không nhớ là họ nói năm 2030 hay năm nào đó, sẽ có thêm thông tin về hiện tượng này. Nhưng rõ ràng, mọi thứ đến từ các kênh chính thức và chính phủ đều là để định hướng nhận thức của nhân loại.

 

Không có phụ nữ hay đàn ông nào muốn tham gia à? Tốt nhất là phụ nữ nha. Một phụ nữ muốn tham gia trực tiếp. Đừng ngại, không cần phải ăn mặc chỉnh tề gì đâu, không cần đâu.

 

Fernando Caballero: “Nhiều ồn ào mà chẳng được bao nhiêu” - chính xác đó, Fernando.

 

Tôi thấy một người phụ nữ nói như sau, để tôi dịch nè: “Người đã điều hành chương trình An ninh Không gian của Israel suốt ba mươi năm đã nói với chúng ta chuyện gì đang xảy ra từ tháng 12 năm 2020.”

 

Mọi người nhìn kỹ nè, trời đất ơi, tồn tại một Liên đoàn Thiên Hà của người ngoài hành tinh. Họ đang chờ loài người sẵn sàng trước khi… trước khi làm gì? Trước khi tự tiết lộ? À, trước khi công khai. Họ đang chờ…

 

Họ nói: “Họ đã ngăn các nhà lãnh đạo tiết lộ để tránh sự hoảng loạn tập thể.”

 

“Vào tháng 6 năm 2024, dân biểu Eric Burlison nói với chúng ta rằng Tổng thống Trump đã được thông báo về các thực thể Bắc Âu ngoài hành tinh. Theo điều này, sẽ không còn lâu nữa chúng ta sẽ có một dạng công bố nào đó.”

 

Hoặc là vậy, hoặc là một cuộc công bố mang tính thảm họa.

 

Rồi, nếu ai muốn đọc tweet đó, tôi sẽ thả tim và chia sẻ nó trong cộng đồng X của tôi.

 

Rồi có người thì… (cười) họ nói: “Không, chúng tôi muốn bằng chứng.”

Và tôi còn đọc được một bình luận khác ở đâu đó, họ nói: “Bạn vẫn còn tin vào Liên đoàn Thiên Hà à?”

 

Thì dĩ nhiên là có chứ, dĩ nhiên rồi. Giờ đâu phải mình tôi nói nữa, cả thế giới đang nói đó.

 

Và người Bắc Âu, người Bắc Âu. Các Taygetan là người Bắc Âu đó, mang ngoại hình Bắc Âu. Bởi vậy khi họ đến Đức, họ có thể giả làm người Đức. Mà tôi nghĩ là họ có thể giả làm người của bất kỳ quốc gia phương Tây nào. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Ở đây tại Phần Lan, trời ơi, có những phụ nữ trông như người Pleiades vậy đó, người Pleiades thiệt luôn… tức là, thật sự là… quá kinh khủng. Thật sự là không thể tin nổi.

 

Alejandro: “Một dạng công bố nào đó. À, không phải toàn bộ sự thật.”

 

Đúng rồi, đúng rồi. Tức là, vì vậy tôi mới nói rằng những gì họ sẽ nói - nếu họ có nói gì, vì rồi họ cũng sẽ bị buộc phải nói - thì họ sẽ nói rằng: đúng, hiện tượng đó là có thật, nhưng họ không biết đó là ai, tức là… không biết. Hiện tượng là có thật.

 

Vấn đề là, và chuyện này chúng tôi cũng đã nói trên kênh của Nacho, là trên Trái Đất có quá nhiều công nghệ mà nhân loại không biết cách quản lý. Và chuyện này là do Aneeka nói với tôi. Nhưng chúng ta đang nói tới công nghệ ngoại lai, tức là đối với chúng ta thì nhìn vào đó giống như phép thuật vậy. Bạn hiểu ý tôi không? Họ không chia sẻ, và cũng sẽ không bao giờ chia sẻ.

 

Vậy có UFO không?

 

Dĩ nhiên là có. Khi tôi nói UFO thì tôi không nói theo nghĩa “vật thể không xác định”, mà theo cách hiểu của bất kỳ người bình thường nào ngoài đường: một vật thể không thuộc Trái Đất. Bởi vì tàu vũ trụ ngoài hành tinh thì hoàn toàn có thể xác định được. Tức là, tàu không thuộc Trái Đất đang ở quanh Trái Đất, có. Nhưng đồng thời cũng có rất nhiều tàu của những nhóm thuộc kiểu một nền văn minh ly khai. Một nhóm đang cai trị Trái Đất và sống hoàn toàn tách biệt khỏi nhân loại, với các bản sao nhân bản.

 

Và nhân tiện nói luôn, chuyện này cũng rất thú vị. Người ta đang nói về chủ nghĩa siêu nhân loại của máy móc…Tức là, ừm, cái câu chuyện đưa chủ nghĩa siêu nhân loại vào đó, họ bắt đầu bằng cách đưa nó vào như một biện pháp chữa trị cho những người gặp vấn đề về vận động, kiểu như… bạn hiểu tôi nói gì không? Những người cần một dạng chân tay giả nào đó. Bởi vì họ đối xử với nhân loại, với con người, như thể là một cỗ máy.

 

Tức là, bạn mất một cánh tay, thì họ sẽ làm cho bạn một cánh tay chỉnh hình. Nhưng kèm theo điều kiện là: nếu bạn cho họ cấy một con chip vào đầu, thì với cánh tay đó bạn có thể nâng được một trăm ký. Chỉ với một cánh tay. Đúng vậy. Chỉ cần tra thêm chút dầu thôi là bạn nâng được một trăm ký, không ai vật tay thắng bạn được. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Trong khi điều đơn giản nhất lại là: rồi, bạn mất một cánh tay. Bình tĩnh, bạn ơi. Đi gặp bác sĩ. Bạn bao nhiêu tuổi? Năm mươi. Không sao hết, bạn sẽ ra ngoài trong tình trạng như hai mươi lăm tuổi, khỏe như trâu, như bò tót, và có lại cánh tay đàng hoàng. Và chuyện đó được đảm bảo bởi một cỗ máy rẻ hơn bất kỳ cái hình nhân, cái người máy nào kia. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Nhưng vấn đề là, nhân loại đối với bọn… tức là đối với đám này, thứ duy nhất họ cần ở nhân loại… là năng lượng. Hút cạn năng lượng của họ. Đó là công dụng duy nhất của nhân loại: bị hút năng lượng.

 

Và đa số mọi người, bởi vì tôi… đây là những điều tôi đã suy nghĩ rất nhiều… họ không tưởng tượng nổi, thậm chí không có chút khái niệm nào về việc những kẻ đang nắm quyền lực sống như thế nào. Tôi không nói tới mấy người nhiều cửa như Elon Musk hay Bezos, không. Tôi nói tới những kẻ ở phía trên nữa. Những kẻ ở tầng trên cùng đó. Họ sống trong một thực tại hoàn toàn khác. Hoàn toàn khác. Nó… nó quá mức, quá mức luôn. Họ sống như thể ở trong một thực tại khác hẳn.

 

Và để duy trì quyền lực, họ lập giao ước với các thực thể liên chiều, mọi người biết rồi đó. Tức là: mày tiếp tục giữ tao ở trên quyền lực, còn tao sẽ cho mày thứ mày cần - đó là năng lượng. Năng lượng dựa trên nỗi sợ.

 

À, có một người nhắn cho tôi rồi. Rồi, chúng ta sẽ có một khách mời. Đã có khách mời rồi. Để xem, tôi sẽ chia sẻ liên kết… À, nè, được rồi. Tôi sẽ gửi liên kết cho anh ấy. Nếu ai khác muốn tham gia thì cứ cho biết nha.

 

Rồi. Nếu có phụ nữ nào muốn tham gia thì cứ vào, bây giờ sẽ có một người đàn ông vào trước. Nếu có phụ nữ nào muốn tham gia…

 

davidcobomartinez: “Robert, ngoài các Taygetan và chủng tộc Hyena ra, còn những chủng loài nào khác cộng hưởng với anh nhiều nhất?”

 

Ờ, đối với tôi thì những nhóm khiến tôi có sự cộng hưởng là Taygetan, Solatian, Antarian, những gì họ từng nói với tôi, Urmah, rồi Alpha Centauri… Đúng là có Grays và đủ thứ khác, nhưng với tôi, những nhóm khiến tôi cộng hưởng nhiều nhất, và cũng là những nhóm hiện diện nhiều nhất trên Trái Đất, rõ ràng là những nhóm có hình dáng và cấu trúc giống con người nhất.

 

Tức là, những nhóm này đang đi ngoài đường đó. Tôi tin chắc như vậy. Và chắc chắn tất cả chúng ta đều đã từng lướt qua họ rồi. Chắc chắn, chắc chắn. Họ ở ngoài kia, trên đường phố, rất nhiều, tôi tin chắc luôn.

 

Nhưng như chúng ta đã nói, những người này chỉ ở đây một thời gian thôi, kiểu như một tuần, hai tuần, rồi họ đi ra ngoài một thời gian, rồi lại quay trở xuống. Bạn hiểu ý tôi không? Nhưng chắc chắn là họ có mặt ở đó.

 

Nhưng hãy nhớ rằng Trái Đất rất nguy hiểm đối với những người này. Nguy hiểm bởi vì nếu người ta phát hiện ra họ là ai, người ta sẽ săn họ.

 

Rồi. Người bạn của chúng ta đã vào rồi. Thế nào, Francesc? Anh khỏe không?

 

Francesc: Chào bạn, thế nào? Rất ổn. Vui quá.

 

Robert: Vui thật, vui ghê luôn.

 

Francesc: Ừ, ừ. À, chờ chút, để tôi bật phần chat lên, vì nãy giờ tôi chưa bật.

 

Robert: Anh đang ở trong… anh đang ở trong con tàu đó.

 

Francesc: Ừ, trong con tàu. Giờ họ giữ tôi ở đây rồi. Giờ chắc họ chở tôi về nhà luôn (cười).

 

Robert: Để xem, có một người nữa cũng muốn tham gia.

 

Francesc: Rồi, rồi.

 

Robert: Ờ… có mấy chữ cái gì đó, tôi không biết, không biết là ai. Thôi, mình cùng xem thử nha…

 

Francesc: Tôi thích mấy chuyện bí ẩn.

 

Robert: Anh thích bí ẩn hả? (cười)

 

Francesc: Có chứ, có chứ. (cười)

 

Robert: Để xem, để xem. Đây là liên kết. Mình chia sẻ liên kết nè. (cười) Không khéo phải tắt phiên trực tiếp sớm quá (cười). Ê! Mình phát gần một tiếng rồi đó.

 

Rồi, ở đây có ai nữa không? Ồ, Mireya Bernal kìa, cảm ơn bạn nhiều lắm. Gửi bạn một cái ôm thật chặt và gửi tới tất cả mọi người bên châu Mỹ. Mireya, nếu bạn muốn thì vào đây nói chuyện luôn nha…

 

Francesc: Chào Mireya nha.

 

Robert: Cảm ơn nhiều lắm. Để xem, cô ấy đang ở đây. Ờ, chờ chút. Lạ ghê, sao tôi không thấy tên Mireya hiện lên ở đây ta. À, không, không… là vì tôi đang phát qua một phần mềm tên là StreamYard.

 

Francesc: Ừ, ừ.

 

Robert: Không thấy hiện ra ở đây. À, đây rồi. Cảm ơn nhiều và chúc Chủ nhật vui vẻ. Một cái ôm thật chặt. Rồi, tôi ghi chú lại ở đây. Giờ khách mời của chúng ta sẽ vào. Nếu có ai nữa muốn tham gia với tụi tôi thì cứ vào nha.

 

Francesc, anh nghĩ sao về trí tuệ nhân tạo? Nhân loại đang đi về đâu?

 

Francesc: Thì cá nhân tôi cũng thích trí tuệ nhân tạo ở mức độ nhất định, hiểu theo nghĩa là biết cách sử dụng nó, biết tự kiểm soát một chút, đúng không? Tôi không nói là… kiểu như không được tiến bộ. Không phải vậy. Tiến bộ thì vẫn phải tiến bộ, rõ ràng rồi.

 

Robert: Ừ.

 

Francesc: Nhưng phải cẩn thận, vì nó là một con dao hai lưỡi.

 

Robert: Đúng rồi.

 

Francesc: Và phải kiểm soát cách mình sử dụng nó. Phải ý thức được mình đang làm gì, rồi mọi thứ sẽ dẫn tới đâu. Tôi thì hay đăng trên Instagram, trên các mạng khác, trên X nữa. Tôi thấy có rất nhiều video về Nga, Trung Quốc, họ cho ra rất nhiều mấy con “búp bê”. Rất nhiều robot.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, ừ.

 

Francesc: Và tôi để lại bình luận. Tùy người đăng video là ai, nếu là người Tây Ban Nha thì tôi viết tiếng Tây Ban Nha, còn không thì tôi viết tiếng Anh: “Không với chủ nghĩa siêu nhân loại”. Thông điệp chỉ có vậy thôi.

 

Robert: Để coi nè, có một người sắp vào, Mario. Rồi, mình cho anh ấy vào nha.

 

Mario: Chào.

 

Robert: Thế nào? Bạn khỏe không?

 

Francesc: Chào Mario, khỏe không bạn?

 

Mario: Rất ổn. Chào mọi người.

 

Robert: Thế nào, thế nào?

 

Mario: Mọi người khỏe không?

 

Robert: Ổn.

 

Mario: Rất ổn. Tôi theo dõi mấy buổi trực tiếp của các anh, thấy năng lượng nhiều lắm, nên cũng muốn nói chuyện. Tôi phân vân không biết có nên vào hay không.

 

Robert: Vậy, ờ, bạn đang nói từ đâu vậy? Từ đâu bạn kết nối vào?

 

Mario: Tôi ở Madrid.

 

Robert: À, Madrid. Tốt quá, chào mừng bạn. Francesc, còn anh thì đang ở đâu?

 

Francesc: Giờ tôi đang ở một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Barcelona.

 

Robert: À, Barcelona. Tốt lắm. Vậy thì…

 

Francesc: Tôi nói ra hay không nói ra đây?

 

Robert: Thôi đừng nói, đừng nói, kẻo người ta tới tìm anh đó, tới bắt anh đó.

 

Francesc: Không sao đâu, họ tìm tôi mấy lần rồi (cười).

 

Robert: Tới tìm rồi à.

 

Mario: Ừ, tôi cũng vậy. Tôi cũng bị rồi.

 

Robert: Họ cũng tới tìm bạn luôn à?

Tôi thì ở hơi xa nên chắc họ khó tới tìm.

Mario, bạn nghĩ sao về trí tuệ nhân tạo, về mấy thứ như nơ-ron nhân tạo, chủ nghĩa siêu nhân loại?

 

Mario: Thì đây là một chủ đề mà có lẽ, nếu nhìn từ sự thiếu hiểu biết, người ta sẽ nghĩ là nó không có thật. Nhưng từ góc nhìn của tôi thì… tôi tin là nó tồn tại. Nghĩa là, chúng ta có ý thức được việc nó đang được sử dụng như thế nào hay không thì… tôi cũng không biết nữa.

 

Ý tôi là, tôi nghĩ nó đang diễn ra thật. Những kẻ ở trên cao đó, những kẻ có quyền lực, họ sử dụng những công cụ này. Và có rất nhiều người không hề nhận ra chuyện đó. Và tôi nghĩ giờ không còn là chuyện chấp nhận hay không chấp nhận nữa. Vấn đề là có rất nhiều người xấu, và họ sử dụng những thứ này trực tiếp trên thân thể con người. Cho nên, dĩ nhiên là tôi không ủng hộ. Tôi không đứng về phía đó.

 

Robert: Đúng rồi, vấn đề lớn nhất của trí tuệ nhân tạo là họ đưa nó vào trong cơ thể bạn mà bạn không hề biết. Vì hiện tại đã có công nghệ mà kích thước chỉ bằng một phần nghìn hạt gạo. Tức là cỡ như một hạt muối thôi. Và họ có thể đưa nó vào bất kỳ sản phẩm nào, bạn chẳng hay biết gì. Rồi nó đi lên thẳng đầu bạn. Nó không cần gây tổn thương, nhưng nó phát ra tần số. Cái này đã được công bố rồi mà.

 

Mario: Ừ, ừ, đúng vậy. Nó đang được vận hành rồi. Vấn đề là làm sao để kiểm soát tuyến tùng của con người. Và rồi, thông qua chủ nghĩa siêu nhân loại, họ tìm cách làm chuyện đó. Tôi nghĩ những gì anh nói hoàn toàn có thể là đúng. Tức là, họ tìm cách truyền vào chúng ta những thứ đó.

 

Và cuối cùng, tôi nghĩ đây là một chủ đề mà mục đích là để tất cả những gì anh nói… không bị lộ ra.

 

Vậy thì, bằng cách nào - có ý thức hay vô thức - con người nhận ra rằng mình đang bị thao túng thông qua kim loại, chip, hay tất cả những thứ đó?

 

Tôi nghĩ là dần dần, nhân loại sẽ nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Và thông qua sự biểu đạt bằng lời nói, tôi tin rằng chúng ta có thể đạt được điều gì đó, thông qua việc đưa ra những tuyên bố, những mệnh lệnh nội tâm.

Gần đây tôi cũng có làm, dù bình thường tôi không hay nói ra thành lời, nhưng tôi tin rằng sức mạnh của lời nói - những gì mình phát ngôn - là rất quan trọng. Nói rằng “tôi không muốn điều này”. Nếu xã hội cùng nói điều đó…

Nhưng mà, nói chung thì… cũng khó lắm, đúng không? Cái chuyện con người bị điều khiển thông qua công nghệ… tôi không biết nữa… không biết có phải là…

 

Francesc: Ý tôi là thế này. Những gì anh nói đó, Robert, không chỉ là robot, không chỉ vậy đâu. Nếu mình nhìn ngược lại một chút trong thời gian, mình sẽ nhận ra rằng cái mà người ta gọi - hay chúng ta gọi - là công nghệ và trí tuệ nhân tạo thực ra đã tồn tại từ rất nhiều năm trước rồi. Rất lâu rồi. Anh cầm cái thiết bị nhỏ nhỏ này nè. Cái thiết bị này.

 

Cái thẻ bên trong nó có một con chip. Thẻ tín dụng cũng có chip. Đúng không. Rồi mấy cái camera trong ngân hàng đó, tất cả những hình ảnh đó đi đâu?

 

Robert: Thẻ căn cước. Thẻ căn cước cũng có chip.

 

Francesc: Hộ chiếu bây giờ cũng làm có chip luôn. Tất cả những thứ đó ngay từ đầu đã là trí tuệ nhân tạo rồi.

 

Mario: Đúng vậy.

 

Francesc: Kiểm soát. Mọi thứ bị kiểm soát khắp nơi. Và dĩ nhiên, bạn không hề ý thức được điều đó, nhưng cái điện thoại, cái di động, dù bạn có tắt đi, thì con chip vẫn đang gửi thông tin, vẫn đang phát dữ liệu. Ngay cả từ cái thẻ đó.

 

Robert: Vậy thì theo hai bạn, có thể thoát khỏi Ma Trận hay không?

 

Francesc: Có thể. Có thể. Khó, nhưng không phải là không thể.

 

Mario: Bạn có thể bước vào những biến thể khác nhau của Ma Trận, tùy theo thứ bạn tin tưởng. Tức là bạn bước vào cái ma trận mà chính bạn tạo ra. Cho nên, chính bạn là người chọn ma trận mà bạn muốn sống.

 

Ngay lúc này đây, ví dụ như tôi đang có cảm giác déjà vu, cảm giác là mình đã từng sống qua khoảnh khắc này rồi, đã từng trải nghiệm chuyện này rồi.

 

Cho nên, tôi không biết nữa, cuối cùng thì mỗi người đều phải tự chọn thứ mình muốn, chọn con đường mình muốn đi, và dám làm điều đó.

 

Dũng cảm ư?

Thật ra cái gọi là “dũng cảm” cũng hơi là… không hẳn. Chỉ đơn giản là làm điều mình muốn làm, và thoát ra khỏi Ma Trận. Đó là cách tôi nhìn nhận.

 

Ý tôi là, tùy vào cái ma trận mà bạn chọn để sống. Hôm trước tôi có suy nghĩ về bộ phim Ma Trận. Tôi nghĩ: “Trời ơi, người đàn ông đó, khi muốn thoát khỏi Ma Trận, họ huấn luyện anh ta, chuẩn bị cho anh ta, rồi bảo anh ta nhìn người phụ nữ kia.” Và anh ta bị rối loạn, vì đó là một người phụ nữ.

Nhưng tôi thì lại đồng cảm với người phụ nữ đó và nghĩ: người phụ nữ đó cũng muốn thoát khỏi Ma Trận.

 

Tôi nghĩ là thoát khỏi Ma Trận thì có thể. Làm được những điều mang tính thiêng liêng, phi thường, những thứ kiểu như vậy, cũng có thể làm được. Nhưng mỗi người chọn ma trận của riêng mình. Chọn ma trận của mình, chọn trái tim mình nói bằng cách nào, và biểu đạt điều mình muốn ra sao. Cho nên, tùy theo những ý niệm mà bạn có, bạn sẽ sống trong một kiểu hoàn cảnh nhất định.

 

Robert: Ừ, đúng. Nhưng tôi thấy thế này. Theo cái đà mà xã hội đang đi, sẽ tới một lúc chúng ta không còn phân biệt được cái gì là thật, cái gì không phải là thật nữa.

 

Mọi người còn nhớ bộ phim Blade Runner không? Có mấy người máy đó. Chúng ta đang đi thẳng tới chỗ đó. Bởi vì đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Hãy tưởng tượng mười năm nữa câu chuyện này sẽ đi tới đâu.

 

Chúng ta sẽ thấy người máy ngoài đường. Ở đây, tại Phần Lan, tôi đã thấy robot chạy ngoài đường rồi. Nó giống như mấy cái xe có gắn ăng-ten, chở mấy cái thùng. Và người ta đã quen với chuyện đó rồi. Không ai đá nó, cũng không ai ngạc nhiên nữa. Xe hơi cũng dừng lại khi robot băng qua vạch qua đường.

Hãy tưởng tượng mười năm nữa đi. Chúng ta sẽ thấy robot khắp nơi. Ban đầu họ còn e dè không muốn gắn khuôn mặt cho chúng, nhưng bây giờ họ sẽ bắt đầu gắn mặt cho chúng. Chúng đã có cảm giác chạm, có độ “thật” rồi. Những gì sắp tới sẽ rất điên rồ, rất điên rồ.

 

Rồi tới video nữa. Bạn sẽ không còn phân biệt được cái gì là thật, cái gì là giả. Giọng nói đó là giọng thật của bạn hay là giọng bị sao chép? Bạn sẽ không biết gì hết. Đó là một sự điên loạn thật sự.

 

Francesc: (thở dài) Ừ… rất là… rất là nặng nề tất cả những chuyện đó. Và anh nhắc tới bộ phim Blade Runner, tôi có một kỷ niệm liên quan trực tiếp tới bộ phim này. Mọi người đều nhớ cảnh mấy replicant - mấy con robot đó - khi trên lòng bàn tay họ hiện lên chữ M thì họ sẽ bị vô hiệu hóa. Và trong tuyệt vọng, họ trói tay lại để không cho chữ M đó hoàn chỉnh.

 

Cảnh đó ám ảnh tôi, bởi vì rất lâu trước khi bộ phim đó ra đời, ba tôi đã từng nói với tôi: “Này, coi chừng để xuất hiện chữ M trên lòng bàn tay con đó.” Ba tôi nói với tôi chuyện đó từ rất nhiều năm trước. Và rồi tôi thấy nó trong phim.

 

Robert: Tôi nghĩ là tôi có chữ M đó rồi. (cười)

 

Francesc: Tôi thì không có chữ M, nhưng… nhưng tôi vẫn còn ở đây. (cười) Vẫn còn. Nói chung là những chuyện đó… Tôi không biết ông cụ nghe được chuyện đó từ đâu, hay lấy ý tưởng đó ở đâu. Nhưng chuyện đó xảy ra rất lâu trước khi bộ phim ra đời.

 

Robert: Đổi chủ đề chút nha. Mọi người nghĩ sao về chuyện giải mật hiện tượng UFO? Liệu có xảy ra không?

 

Francesc: Không. Giải mật hoàn toàn? - Không. Họ chỉ giải mật những gì họ muốn giải mật thôi.

 

Robert: Liệu họ có công khai rằng họ đang làm kỹ thuật đảo ngược, rằng họ đang tiếp xúc với một chủng loài nào đó, rằng họ đến từ đâu… Họ có nói mấy chuyện đó không?

 

Mario: Không. Họ sẽ không nói gì hết.

 

Francesc: Robert, anh nghĩ coi, nếu họ nói ra hết thì cái rạp xiếc này sẽ ra sao? Cái lều xiếc sẽ sập luôn đó.

 

Mario: Ừ, đúng vậy.

 

Francesc: Vậy tại sao họ không đưa ra toàn bộ thông tin mà CIA, FBI có? Tất cả những gì họ đang giữ lại, những thứ họ cất giấu từ các dự án như Blue Book hay MJ12? Tại sao họ không đưa ra ánh sáng?

 

Mario: Tôi không biết nữa, mọi thứ đều có thể xảy ra hoặc không xảy ra, có thể được nói ra hoặc không được nói ra. Nếu mình nói theo góc nhìn Ma Trận, nếu bạn sống trong một ma trận mà ở đó bạn đang chung sống với những người mang tính thiêng liêng từ bên ngoài và bạn nhận ra được họ, thì ở đó bạn có thể nhận ra họ.

 

Còn chuyện truyền thông chính thức nói ra hay không, thì như anh nói rất đúng, tôi cũng đồng ý với anh: các kênh chính phủ, truyền hình… thường là - dù có nói thật đi nữa - thì vẫn có rất nhiều sự xuyên tạc trong đó.

 

Hoặc cũng có thể đó là sự phản chiếu của chính bạn, và bạn phản chiếu điều đó thông qua công nghệ, như anh cũng đã nói, và chuyện đó có thể xảy ra. Cho nên, tôi không biết họ có dám nói ra hay không.

 

Còn chuyện người ngoài hành tinh tồn tại hay không - tôi muốn nói thêm một điều - là về lập trình ngôn ngữ. Từ “extraterrestres” (người ngoài Trái Đất) trong tiếng Tây Ban Nha kết thúc bằng chữ “stress”. Và mỗi lần tôi nghe từ đó, nó làm tôi… thấy căng thẳng thật sự. Như thể họ cao hơn chúng ta, vượt trội hơn chúng ta, và lại kết thúc bằng “stress”.

 

Rồi còn chuyện từ ngữ kết thúc bằng “enano” (người lùn), rồi đủ thứ câu chuyện khác. Tôi nói tới đây là tôi đã bắt đầu “nóng” rồi, vì có quá nhiều thứ.

 

Cho nên, tôi không biết họ có nói ra hay không. Người ngoài hành tinh tích cực thì chắc chắn là có. Những chủng loài khác mang tính thoái hóa hơn thì cũng có.

 

Còn chuyện chính phủ, những kẻ đang cai trị chúng ta, có nói ra hay không… tôi nghĩ là ở một thời điểm nào đó của xã hội, họ sẽ nói. Nhưng điều đó còn tùy vào dòng thời gian mà bạn đang ở, hay cái ma trận mà bạn đang sống. Bạn có biết hay không, hay chúng ta có biết hay không… tôi không biết nữa. Mọi thứ quá phức tạp.

 

Robert: Francesc, ở đây có một câu hỏi dành cho anh. Có một người hỏi: chữ M trên lòng bàn tay có ý nghĩa gì vậy?

 

Francesc: Chuyện về chữ M đó à. Thì thật ra là có rất nhiều cách diễn giải. Có người xem chỉ tay, đọc lòng bàn tay rồi dùng nó để luận đoán đủ thứ, tôi cũng không biết với họ thì nó mang ý nghĩa chính xác là gì.

Rồi còn chuyện tôi nói lúc nãy về bộ phim Blade Runner, rằng khi chữ M hoàn chỉnh thì bạn chết, bạn bị ngắt kết nối. Mấy replicant đó, mấy con robot đó, họ có cái - cơ chế như vậy.

 

(tiếng chó sủa)

 

Còn chữ M thì… (cười) thật ra tôi không thấy nó có ý nghĩa gì sâu xa lắm. Mỗi người hiểu theo cách của mình thôi. À mà hình như có một người bạn nữa cũng muốn nói đó (cười).

 

Mario: Ừ, ừ, đó là… là con vật của tôi đó. Nó có người thân ở đây nên nó… nó cảnh giác.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Mario: Xin lỗi, xin lỗi nha.

 

Francesc: Chữ M thì… chữ M thì tôi không thấy nó mang ý nghĩa gì ghê gớm lắm, thật sự. Mỗi người diễn giải theo ý mình.

 

Robert: Ừm. Rồi, rồi. Không, ý tôi là, Mario à, có khi phía sau người ta còn nghe thấy tiếng gà hay tiếng trống (cười). Còn chỗ bạn thì nghe tiếng chó (cười). Không sao hết. Không sao. Không sao đâu.

 

Francesc: Không, không. Đúng rồi. Tôi thích chó lắm.

 

Robert: Không sao mà.

 

Francesc: Ở đây tôi có một con chó với một con mèo.

 

Robert: Rồi, rồi. Vậy thì… mọi người thấy tương lai trong vòng năm năm nữa sẽ ra sao? Mọi người nhìn nó như thế nào?

 

Mario: (cười) Câu hỏi hay đó.

 

Francesc: Nhưng “tương lai” là mình đang nói tới cái gì? Định nghĩa “tương lai” đi. Định nghĩa đi.

 

Robert: Không, ý tôi là năm năm nữa mọi người thấy mình ở đâu? Có còn làm những việc giống bây giờ không, đại khái vậy…

 

Francesc: Thật sự là tôi không biết.

 

Robert: Ở giữa một xã hội toàn diện chẳng hạn, chuyện gì sẽ xảy ra? Mọi người thấy thế nào…?

 

Francesc: Tôi không biết, vì…

 

Robert: Trí tuệ nhân tạo có lấy mất công việc của mọi người không? Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?

 

Francesc: Không, với tôi thì không.

 

Mario: Không, tôi thì… tôi nghĩ là trí tuệ nhân tạo sẽ không… sẽ không… Tôi nghĩ là nhân loại này sẽ không chấp nhận nó theo cách đó.

 

Còn chuyện tôi thấy mình ở đâu à? Câu hỏi đó cũng từng có một người khác hỏi tôi rồi. Chính xác câu anh vừa hỏi tôi, trước đây một bác sĩ tâm thần cũng đã hỏi tôi: “Một trăm năm nữa anh thấy mình ở đâu?” Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hơi… choáng. Chuyện năng lượng này nọ… chính câu hỏi anh vừa hỏi tôi, người đó cũng hỏi y chang.

 

Thì… tôi không biết nữa. Tôi không thể hình dung bản thân mình trong năm năm nữa. Không biết làm sao. Tôi nghĩ là chỉ có hiện tại thôi. Những gì đang xảy ra với tôi bây giờ là một điều rất tốt: sống trong hiện tại. Khi bạn ở trong hiện tại, bạn ở đúng nơi mà bạn có thể thể hiện bản thân một cách trọn vẹn nhất.

 

Còn năm năm nữa xã hội sẽ ở đâu ư? Thì…

 

Robert: Không phải xã hội. Là bạn. Cá nhân bạn thôi. Bạn thấy mình ở đâu? Vẫn ở đúng thành phố đó, làm đúng những việc đó, mọi thứ y chang hay sao?

 

Francesc: Còn tôi thì… tôi thấy mọi thứ vẫn còn hơi rối. Tôi vẫn phải làm rõ một vài vấn đề, nhưng tôi cũng dám nói trước một chút. Ờ… gần như đã là năm 2026 rồi. Những thông tin mà tôi nhận được - tôi chưa nói nguồn là gì vì còn phải xác nhận nhiều thứ - nhưng có vẻ là trước năm 2030 tôi sẽ rời đi.

 

Robert: Rời đi đâu?

 

Francesc: Đi đâu à? Về nhà. Bạn biết mà.

 

Robert: (cười) Trời đất.

 

Francesc: Ừ, ừ.

 

Mario: Ừ, cũng có thể.

 

Robert: Nhưng bạn vẫn khỏe mạnh bình thường chứ? Hay đó là một chuyến đi đã được sắp xếp sẵn?

 

Francesc: Là một chuyến đi đã được sắp xếp, có thể nói vậy. Không liên quan tới sức khỏe.

Theo như họ nói với tôi, tôi đến đây với một nhiệm vụ nhất định. Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ đó, gặp lại phi hành đoàn của mình, rồi đi lên. Cơ bản là vậy.

 

Robert: Tức là bạn sắp đi rồi hả, Francesc?

 

Francesc: Có vẻ là vậy. Nhưng nhìn tôi coi, vui vẻ, hạnh phúc mà.

 

Robert: (cười) Ê, biết đâu Mario cũng muốn đi cùng bạn.

 

Mario: Cũng có thể. Tôi cũng hay nghĩ tới chuyện rời khỏi nhân loại này. Tôi nói: “Tôi đi đây. Tôi đi.”

Nhiều lần tôi nói với gia đình tôi rằng: cái hành tinh này, cái xã hội này… nó không phải là của tôi. Khi tôi nhìn lại chính mình, tôi cảm thấy: tôi không sống… tôi có những ký ức khác về những kiếp sống mà ở đó… nhân loại không như thế này.

 

Ở đó người ta chia sẻ với nhau bằng lòng tốt, sự hào phóng, một cách rất tự nhiên, con người tự nhiên hơn, không bị lập trình tinh thần, không bị… không biết nữa.

 

Sự đồng cảm của tôi nghiêng về những con người đó hơn. Cho nên biết đâu trong năm năm nữa, tôi cũng sẽ đi cùng Francesc, tới một hành tinh mang tính toàn thể hơn, nếu có. Hoặc… hoặc không biết nữa. Hoặc tôi ở lại với loài người.

 

Francesc: Robert và cả bạn nữa, Mario, đều được mời đó.

 

Robert: À, cảm ơn nhiều nha. Nhưng tôi thì… tôi vẫn thấy mình còn ở lại Trái Đất (cười). Tôi vẫn thấy mình còn ở đây. Dĩ nhiên, tôi hình dung một tương lai tốt hơn, mọi thứ tốt hơn, nhưng tôi vẫn thấy mình ở lại Trái Đất.

 

 

 

 

 

--------------

 

 

 

 

Giờ tới câu hỏi một triệu đô đây. Mình bắt đầu với với Francesc trước.

 

Francesc nè, nếu bạn đang ở trong rừng, rồi có một con tàu hạ xuống, từ trong tàu bước ra một người mời bạn lên tàu để đi cùng họ… bạn có đi không? Nói thật nha, bạn có đi không?

 

Mario: Bạn có đi không?

 

Francesc: Có. Tôi nói thật là có. Tôi nói cho bạn biết vì sao. Nếu một con tàu hạ xuống và có ai đó mời tôi lên tàu, thì hẳn đó là người thuộc gia đình sao của tôi rồi.

 

Robert: Về lý thuyết thì đúng vậy.

 

Francesc: Vì nếu họ mời bạn, thì đó là gia đình sao của bạn. Cho nên tôi không kháng cự. Tôi đi cùng họ.

 

Robert: Bạn đi với họ luôn.

 

Francesc: Tôi mong chờ khoảnh khắc đó đến mức bạn không tưởng tượng nổi.

 

Robert: Còn bạn thì sao, Mario? Bạn sẽ làm gì?

 

Mario: Ờ… để xem… tôi sẽ suy nghĩ kỹ đã. Tôi không biết nữa. Có lẽ tôi sẽ đứng lại trước, đúng không? Tôi sẽ có một cuộc giao tiếp ban đầu với họ, rồi… rồi để họ nói cho tôi biết tôi sẽ đi đâu, mọi thứ ra sao. Và nếu tôi thấy họ là những người có liên hệ với tôi, thì tôi sẽ đi. Còn nếu tôi cảm nhận họ đến với ý đồ không tốt, thì tôi sẽ nói họ nên quay lại nơi họ đến.

 

Robert: Vấn đề là bạn không biết họ có ý đồ xấu hay không. Bạn không biết được. Tôi tưởng tượng rằng tất cả những chuyện đó phải được “lập trình” từ trước. Tức là, chuyện đi theo người đầu tiên xuất hiện không phải là ngẫu nhiên.

 

Còn tôi thì tôi sẽ không đi. Không phải vì lý do gì đặc biệt, mà đơn giản là tôi không đi theo một người mà tôi hoàn toàn không quen biết. Bởi vì điều mà họ nói là: một khi bạn đã đi, thì bạn sẽ không quay lại nữa. Và chuyện đó được gọi là “tái sinh”, như thể bạn được sinh ra lần nữa, vì bạn không quay về nữa.

 

Francesc: Vậy thì tôi nghĩ thế này. Thực ra tuần này tôi cũng đang chuẩn bị một video về chủ đề này. Rằng nếu bạn được “đưa đi”, thì đúng là bạn không thể quay lại. Và bạn sẽ để lại phía sau gia đình, bạn bè, tất cả. Nhưng bạn biết không, bạn sẽ làm gì bây giờ? Bạn sẽ làm gì?

 

Vấn đề nằm ở chỗ này: bạn phải ra đi trong trạng thái vui vẻ, hạnh phúc, khi đến lúc phải đi. Bạn không thể ra đi trong nước mắt, bởi vì nếu vậy thì bạn sẽ không bước lên con tàu đó đâu.

 

Robert: Không, nhưng mà, Francesc, vấn đề ở đây là: theo những gì tôi biết từ họ, từ Taygetan, họ không “đón” con người một cách bừa bãi. Không phải muốn là đón. Trước đó luôn có cả một quá trình. Luôn có cả một quá trình.

 

Francesc: Họ sẽ liên lạc với bạn trước, báo cho bạn biết. Rồi họ hẹn bạn ngày giờ, địa điểm, mọi thứ.

 

Robert: Đúng rồi. Vì nói thì dễ, nhưng thấy tận mắt mới là chuyện khác. Bởi vì trong một cuộc “đưa đi”, nếu tự nhiên cái đó xuất hiện trước mặt bạn, thì khả năng cao là một trong hai chuyện sẽ xảy ra: hoặc là bạn đứng chết trân tại chỗ, hoặc là bạn quay đầu chạy mất dép, chứ bạn không làm được gì đâu.

 

Chính vì vậy họ nói rằng: khi một con tàu hạ xuống, họ sẽ để một hoặc hai người mà bạn đã quen biết từ trước bước ra trước, để bạn có cảm giác tin tưởng. Bởi vì nỗi sợ là có thật, phía con người sợ lắm. Rất nhiều người nói: “Không, tôi sẽ lên tàu.” Không, không, không đâu. Không lên đâu. Tôi phải nói thẳng vậy. Nó rất đáng sợ, bởi vì một khi đã lên rồi là không xuống nữa.

 

Francesc: Tôi hiểu chuyện đó. Còn chuyện tôi nói về gia đình mà mình để lại phía sau… Tôi không diễn giải theo cách thông thường. Bởi vì nếu chúng ta nói rằng tất cả đều là một, thì theo một cách nào đó, cha tôi, mẹ tôi, chị tôi… đều là chính tôi ở những dòng thời gian khác nhau, có thể nói như vậy. Nhưng vì tất cả đều là “ở đây và bây giờ”, nên chúng ta mới gặp nhau ở đây. Bạn hiểu không?

 

Robert: Vậy thì theo một cách nào đó, bạn cũng đang “mang” họ theo cùng với mình, theo một hình thức nào đó.

 

Francesc: Cho nên tôi không cảm thấy thương hại những người mà tôi để lại phía sau.

 

Robert: Ừ, nhưng nhìn nè, có người nói ở đây: Alex Collier đã quay trở lại Trái Đất. Nhưng Alex Collier không hề muốn quay lại. Anh ta không muốn. Họ đưa anh ta xuống. Họ đưa anh ta xuống.

 

Tức là, họ đưa anh ta lên, cho anh ta thấy tàu của họ, cho anh ta thấy cách người Andromedan sống như thế nào. Rồi sau đó họ nói: “Chúng tôi sẽ đưa anh trở lại.” Và anh ta khóc, không muốn quay về Trái Đất.

Nhưng vấn đề ở đây là bước đầu tiên: bước lên con tàu. Bước lên con tàu là lúc con tàu nắm quyền chủ động. Bởi vì khi bạn đã ở bên trong rồi, ADN của bạn được kích hoạt, bạn bắt đầu nhớ lại mình là ai, bắt đầu nhận ra những người đang đứng trước mặt mình là ai, thì dĩ nhiên là bạn sẽ không muốn quay lại nữa.

 

Nhưng vấn đề là bước đầu tiên đó. Nếu không có tiếp xúc trước đó, thì tôi không biết mình đang đi với ai. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Mario: Theo tôi thì còn tùy vào mức độ khao khát của mỗi người. Ai đã sẵn sàng, đã nghĩ rằng mình muốn đi, muốn đi, muốn đi, rồi khi họ đến, thì tôi nghĩ là người đó sẽ đi. Tôi thì chắc chắn là tôi sẽ đi.

 

Tôi nghĩ rất nhiều tới chuyện “tôi đi, tôi đi”, nhưng tôi không hình dung rằng một con tàu sẽ đáp ngay ngoài đường và nói: “Này, tới con phố này, số nhà này.” Tôi nghĩ mọi thứ sẽ diễn ra theo một cách khác.

 

Cho nên, tôi cũng chưa bao giờ tự hỏi cụ thể là chuyện bước lên một con tàu. Nếu đó là gia đình sao của tôi, hay là những thỏa thuận mới với gia đình sao của tôi, thì tôi sẽ đi. Còn chuyện có quay lại hay không… tôi không biết. Nhưng tôi sẽ đi.

 

Robert: Ở đây Beto: “Nếu một Taygetan đến đón tôi thì tôi đi liền.”

 

Francesc: Tôi cũng vậy. Thật đó. Câu chuyện là như vậy đó.

 

Robert: Ngay lúc này đây, trong đầu tôi vừa hình dung ra tình huống đó, rất thật, rất thật. Và bạn phải hiểu là khi họ hạ xuống… giả sử, trong ngoặc kép, là những thực thể “tích cực”, thì tôi tưởng tượng rằng họ đã cảm nhận được năng lượng, cảm nhận được tần số rồi. Đó là một năng lượng hạnh phúc, chứ không phải là kiểu năng lượng bò sát khiến bạn phải lùi lại.

 

Bạn cảm nhận được điều gì đó và nói: “Trời ơi”, rồi bạn bước lên. Nhưng trước đó phải có một cái gì đó từ trước rồi. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Mario: Ừ.

 

Francesc: Và thêm một điều nữa, Robert. Anh đặt câu hỏi là: “Anh có lên tàu không?” Nhưng từ cách anh đặt câu hỏi, tôi mặc định hiểu rằng đó là gia đình sao của tôi.

 

Bởi vì chúng ta cũng có trường hợp, ví dụ như mấy “người làm vườn” bắt cóc con người theo kiểu rất thô bạo. Có khi họ không làm hại bạn, thậm chí là vì lợi ích của bạn, nhưng cách làm thì rất dữ dội: họ bắt bạn, làm đủ thứ, rồi thả bạn xuống đó.

 

Nhưng nếu đã có người bước xuống, có cầu thang hẳn hoi…

 

Mario: Nói về chuyện bị bắt cóc, hôm trước tôi có một suy ngẫm. Liên quan tới mấy chuyện “thiết lập lại” mà họ làm. Tôi nghĩ là tất cả chúng ta đều đang bị bắt cóc một cách vô thức. Và chính ở đó diễn ra việc “thiết lập lại”.

 

Và tôi nghĩ rằng trong toàn bộ Liên đoàn đó, hay bất cứ ai, họ làm những chuyện kiểu như vậy: thông qua việc thiết lập lại, họ “đưa” chúng ta đi, và rồi bạn đi trên một con đường ý thức.

 

Và quay lại câu hỏi mà Robert đặt ra: “Bạn có muốn đi để ở cùng gia đình sao của mình, để sống ở đây, ở đó hay ở bất cứ đâu không?” Thì cá nhân tôi, tôi thà bị “đưa đi”, nhưng là một cách có ý thức.

 

Robert:  Nhưng nhìn kỹ nè, chúng ta đang nói về chuyện đi một mình. Nhưng bây giờ nhìn Gosia nhắn ở đây, bạn thấy không, cô ấy nói rất đúng: “Ở đó có cả tốt lẫn xấu.” Dĩ nhiên rồi. Vì họ có thể dụ dỗ bạn.

 

Nhưng thử tưởng tượng thế này: thay vì đi một mình, bạn đi cùng một người khác. Hai người có cùng sự tương hợp, cùng nói “đồng ý”. Thì lúc đó sao? Thú vị không?

 

Bạn đã thấy Gosia nói đó. Tưởng tượng hai người đi trong rừng và chuyện này xảy ra, thì mình sẽ làm gì? Và họ nói: “Hoặc lên bây giờ, hoặc mười năm nữa, hai mươi năm nữa mới có cơ hội.”

 

Francesc: Bạn biết không, Robert, tôi lại muốn hỏi ngược lại một điều. Nếu tôi đi cùng một người khác hay nhiều người khác, thì những người đó sẽ không phải là gia đình Trái Đất của tôi. Và tôi giải thích vì sao.

 

Nếu họ “đưa đi” cả một nhóm, thì về lý thuyết, tất cả những người đó phải thuộc cùng một chủng tộc sao, là starseed của cùng một chủng tộc sao. Bởi vì họ không thể đưa đi những người thuộc chủng tộc khác, trừ khi họ có thỏa thuận với chủng tộc đó. Kiểu như: “Đưa người của tôi cho tôi.” Không phải vậy.

 

Robert: Điều đó cũng đúng đó, xin lỗi Francesc, bạn nói đúng. Về lý thuyết thì phải là cùng một chủng tộc sao.

 

Francesc: Mà trong gia đình của tôi, tôi thấy có người rất “Ma Trận”, có người thuộc chủng tộc này, chủng tộc kia… có sự pha trộn. Cho nên tôi mới nói: gia đình Trái Đất của tôi không thể đi cùng tôi được. Hiểu ý không?

 

Robert: Ừ, ừ, hiểu rồi.

 

Francesc: Chúng ta phải cùng thuộc một chủng tộc sao, rồi con tàu mới đến đón chúng ta.

 

Robert: Chính xác. Bởi vì về mặt lý thuyết, một chủng tộc không phải là của bạn thì không có lý do gì để “đưa” bạn đi, vì như vậy sẽ tạo ra xung đột với chính chủng tộc sao của bạn. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Francesc: Trừ khi, dĩ nhiên, có một thỏa thuận giữa hai chủng tộc với nhau. Kiểu như: “Này, tiện đường thì mang luôn người của tôi theo.” Nhưng chuyện đó thì phức tạp hơn nhiều.

 

Robert: Nè, hôm nay trong lúc tôi đang chuẩn bị nội dung - vì tôi muốn làm vài video do sắp tới tôi sẽ đi vắng vài ngày - tôi có xem một video của một người, tôi nghĩ là ở Mexico. Người đó kể về một trường hợp xảy ra trong bệnh viện.

 

Có một nhóm người, giống như đặc vụ, đưa vào bằng cáng một người màu xanh. Tức là một “người” màu xanh, nhưng mặc quần áo của Trái Đất. Đúng vậy, mặc quần áo của Trái Đất. Người đó nói là da của người đó có màu xanh, thân hình rất đồ sộ. Không phải là cơ bắp hay béo, mà là đồ sộ về mặt cấu trúc cơ thể. Nhìn cái dáng đã thấy rất “nặng đô”. Và rất cao, khoảng hai mét hoặc hơn một chút.

 

Francesc: Khoảng hai mét hai mươi, cao vậy.

 

Robert: Ừ, cỡ đó.

 

Francesc: Và là màu xanh, gần như trong suốt, có độ sáng.

 

Robert: Không, người đó nói là da xanh, kiểu xanh đậm hơn, giống như da có màu xanh rõ ràng.

 

Francesc: Ừ, kiểu xanh như vậy.

 

Robert: Đúng, một màu xanh. Nhưng anh ta nhấn mạnh là không phải do hóa chất hay chất gì đó, không. Người đó đơn giản là… màu xanh.

 

Và người đó đang nằm trên cáng như thể sắp chết, sắp “đi về bên kia” vậy. Mắt mở hé, và trong mắt thấy một màu xanh sáng. Con ngươi là xanh đậm, nhưng nhìn như có ánh sáng phát ra từ trong mắt. Và hình như chỉ vài tiếng sau khi rời bệnh viện, rời chỗ bác sĩ hay gì đó, người đó bước ra ngoài được hộ tống, đeo kính râm, đi lại rất bình thản. Một chi tiết thú vị là người đó khoảng chừng 30–40 tuổi. Đại khái vậy.

 

Francesc: Nghe vậy làm tôi suy nghĩ, vì rất có thể đó là một người Sirian.

 

Robert: Không. Hình dáng của anh ta giống con người lắm, giống một người Trái Đất. Sirian thì giống như… tôi không biết có phải thuộc nhánh Andromedan hay không. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Francesc: Ừ, đúng rồi, họ có một mối quan hệ họ hàng nhất định.

 

Robert: Ừ, đúng, đúng. Và vì người này trông giống người Trái Đất và đi đứng như người Trái Đất, nên người kể chuyện đó cũng không chắc đó là người Trái Đất hay không. Nhưng khi nhìn thì anh ta nói: “Trời ơi, người này màu xanh.” Cao hơn bình thường. Quần áo thì chất lượng tốt nhưng hơi chật. Anh ta đứng lại nhìn, rồi kể cho người khác nghe, và chính người kia là người đã làm video.

 

Francesc: Ừ. Thì tôi nói chuyện Sirian là vì thế này, Robert. Trên hành tinh Asara - hành tinh Asara quay quanh sao Sirius A - có chủng tộc A’el, chủng tộc Sirian A’el.

 

A’el trông giống hệt con người như chúng ta: tóc trắng, mắt rất sáng, da xanh, gần như trong suốt và có ánh sáng. Đúng vậy. Đó là người A’el.

 

Bởi vậy tôi mới nói, rất có thể… Và đúng là họ có mối quan hệ họ hàng rất xa với người Andromedan. Có vẻ là vậy.

 

Robert: Thú vị đó. Lát nữa sẽ có thêm một khách mời vào, người này trước đây cũng từng tham gia rồi. Thôi, tôi sẽ chuẩn bị cho người đó vào.

 

Francesc: Tôi nói chuyện Sirian với anh là vì mấy ngày gần đây tôi đang trải qua nhiều chuyện. Thông tin đang đến với tôi… Và vâng, tôi biết tôi là ai rồi, nhưng tôi không thể nói công khai ở đây. Tôi biết rất nhiều thứ rồi: dòng dõi của tôi, mọi thứ.

 

Robert: Tức là bạn biết hết, nhưng bạn không có ký ức đầy đủ. Hay là có?

 

Francesc: Có một ít, có một ít. Nhưng dĩ nhiên là tôi không thể nói công khai.

 

Robert: @javierpedrianesrodriguez9201: “Tôi sẽ đi một mình, như một người dũng cảm thực thụ.”

 

Tôi nói cho mọi người nghe một chuyện. Tôi từng quen một người có liên hệ với người ngoài hành tinh, thậm chí tôi đã phỏng vấn anh ta trên kênh Despejando Enigmas nhiều năm trước. Tôi nghĩ là trước khi tôi có liên hệ với “họ”, hoặc là ngay giai đoạn đầu. Chắc là năm 2017 hoặc đầu 2018.

 

Người này là người có liên hệ thật sự. Anh ta có hình ảnh, có âm thanh ghi lại, và cả hình ảnh của người ngoài hành tinh - những thứ mà tôi chưa từng thấy trước đó.

 

Và anh ta nói với tôi: “Này, đi với tôi đi, có một cuộc gặp UFO, họ bảo tôi phải mời anh.” Nhưng tôi chưa bao giờ đi. Chưa bao giờ.

 

Anh ta đi tới khu vực Valencia. Anh ta chụp hình, rồi cho tôi xem, thậm chí cho tôi xem cả video, nơi có những luồng sáng lóe lên. Anh ta nói: “Nè, ở đây mở ra một cổng.”

 

Anh ta đang ở trong rừng, ban ngày, tại nơi đó. Khi chụp hình xong, anh ta hoảng loạn đến mức bị đông cứng, không thể cử động. Tôi không biết anh ta làm cách nào, thật sự không biết, nhưng anh ta gọi được cho cảnh sát. Có lẽ anh ta cử động được chút ít tay. Cảnh sát phải vào giữa rừng để đưa anh ta ra, vì anh ta không thể nhúc nhích được.

 

Sau đó, tôi lại được một người phụ nữ có liên hệ. Câu chuyện tương tự: cô ấy có hình ảnh, có video - tôi không bịa đâu, là thật, có hình ảnh và video. Lúc đó là trước khi trí tuệ nhân tạo phổ biến, khoảng năm 2017 – đầu 2018.

 

Cô ấy nói với tôi: “Đi với tôi đi, có một cuộc gặp UFO trong rừng.” Tôi lại nói không.

 

Người phụ nữ này mua một cái camera, để nó trong rừng, và ghi lại được phần ngực của một người ngoài hành tinh. Da có màu xanh, nhưng là một màu xanh pha đen, rất lạ.

 

Rồi, bây giờ chúng ta có thêm một khách mời nữa. Chào Paco, bạn khỏe không?

 

Paco: Chào, tôi khỏe. Chào buổi tối mọi người.

 

Francesc: Tôi thích con tàu đẹp đó.

 

Paco: Tôi nhớ hình ảnh này rồi, trong “kho lưu trữ” của tôi, ít nhất là từ năm 2017.




Robert: Từ năm 2017 à?

 

Paco: 2018, là khi các anh đăng nó lần đầu trong video.

 

Robert: Paco, cho tôi hỏi: bạn nghĩ sao về trí tuệ nhân tạo? Nhân loại đang đi về đâu?

 

Paco: Nhân loại à… Thật ra, có hay không có trí tuệ nhân tạo thì theo tôi, nhân loại cũng đang đi xuống thê thảm, nói thẳng cho rồi.

 

Còn việc trí tuệ nhân tạo có bị dùng để khiến nhân loại đi xuống thê thảm hơn nữa hay không?

Có, tôi không phủ nhận. Nhưng cá nhân tôi thì tôi dùng trí tuệ nhân tạo rất nhiều, nhưng chỉ như một công cụ hình ảnh. Tôi không dùng nó để trò chuyện, không kể đời mình cho nó nghe, không triết lý với nó. Không, không, không.

 

Tôi là người lập trình công cụ trí tuệ nhân tạo mà tôi dùng. Tức là tôi không để cho trí tuệ nhân tạo “dắt mũi” mình. Tôi dùng nó vì nó cực kỳ tiện. Nó giúp tôi rất nhiều việc. Về mặt kỹ thuật, nó giúp tôi rất nhiều trong việc lập trình prompt (câu lệnh)  để tạo hình ảnh, video. Chủ yếu tôi dùng nó cho việc đó.

 

Thỉnh thoảng tôi cũng dùng nó để tóm tắt văn bản nhanh, khi tôi muốn nắm ý chính của một đoạn nội dung nào đó. Nhưng tôi không dùng nó trong đời sống hằng ngày. Tôi thậm chí còn không cài nó trên điện thoại. Tôi chỉ dùng nó thông qua mấy cuốn sổ Google cá nhân thôi.

 

 

Không, không, không, hoàn toàn không. Với tôi thì không hề. Chuyện khác là trí tuệ nhân tạo được áp dụng như thế nào. Tức là những ứng dụng đang được tạo ra bằng trí tuệ nhân tạo, ví dụ như cho hệ thống camera của các thành phố. Cái đó thì với tôi là một cú chơi bẩn kinh khủng. Vì sao? Vì họ đang dùng trí tuệ nhân tạo cho những thứ mà đáng lẽ không nên dùng: đó là để kiểm soát người dân.

 

Francesc: Ừ.

 

Mario: Ừ, đúng vậy.

 

Paco: Tôi không biết nói vậy có ổn không, nhưng là như vậy đó.

 

Mario: Ừ, nếu nó được sử dụng đúng cách thì tốt. Nhưng nếu dùng để kiểm soát, như anh nói, để theo dõi người này, người kia, người nọ… thì không.

 

Paco: Ví dụ trong y học, tôi biết họ đang dùng trí tuệ nhân tạo và cho ra kết quả cực kỳ tốt. Vì có những thứ mà một bác sĩ, sau khi đã xem 40 phim cộng hưởng từ rồi, bạn hiểu tôi nói gì không, thì có thể sẽ bỏ sót một chi tiết. Còn trí tuệ nhân tạo thì không bỏ sót.

 

Tức là phải nhìn cho rõ: đã có một trí tuệ nhân tạo từ rất nhiều năm trước rồi, được cho là đang kiểm soát toàn bộ những gì ngày nay đang được tạo ra - cái gọi là “Nữ hoàng Đỏ” đó. Và người ta đã nói về trí tuệ nhân tạo nằm bên dưới sân bay.

 

Robert: Sân bay Denver, tôi nghĩ là Denver.

 

Paco: Đúng. Và chuyện đó đã được nói tới từ rất lâu rồi. Và theo tôi thì trí tuệ nhân tạo đã được quân đội sử dụng từ những năm 40–50, từ khi họ bắt đầu biết tới những chuyện này. Sau đó họ mới dần dần “xả” ra ngoài.

 

Ngày nay thì các thực thể bên ngoài tổ hợp quân sự–công nghiệp phát triển nó, như Elon Musk hay mấy người khác. Nhưng thật ra những công nghệ đó đã đủ để những người đó phát triển từ trước rồi. Vì họ đã có hệ thống của riêng họ.

 

Cho nên, theo tôi, nó không hẳn là tốt hay xấu. Nó sẽ tốt hay xấu tùy vào cách nó được sử dụng, và đặc biệt là cách các tầng quyền lực, các chính phủ sử dụng nó. Và đó chính là chỗ mấu chốt.

 

Francesc: Ừ.

 

Paco: Tôi nói vậy có hiểu không? Chính xác. Nếu bạn muốn cấy trí tuệ nhân tạo vào trong đầu mình thông qua một con chip vi mô kết nối với một trung tâm điều khiển, thì lúc đó câu chuyện đã khác rồi. Lúc đó không còn là trí tuệ nhân tạo nữa, mà là cách chúng ta đang sử dụng những trí tuệ đó. Đừng quên là… chúng ta đã tạo ra chúng.

 

Robert: Chính xác.

 

Paco: Trong ngoặc kép.

 

Robert: Trong ngoặc kép, đúng rồi.

 

À, Francés nè, có người hỏi anh một câu. Terra Planeta hỏi: “Francés đã lấy được thông tin cá nhân về nguồn gốc của mình bằng cách nào?” Câu hỏi hay đó.

 

Francesc: Nhưng hiện tại tôi không thể nói dài dòng được. Tôi đã nói rồi, tôi không thể công khai mọi thứ. Cơ bản là qua mạng, qua internet. Tôi đã có thể liên lạc và nói chuyện với một người có vẻ như biết tôi là ai, biết tôi thực sự là ai, và người đó đã giải thích mọi thứ cho tôi. Hiện tại tôi chỉ có thể nói tới đó thôi.

 

Và cũng phải nói thêm là - không phải than thở đâu - nhưng suốt gần sáu năm nay trên con đường này, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện khó khăn. Tôi gặp rất nhiều người nói đủ thứ với tôi, trừ những điều tử tế.

Họ xúc phạm tôi, họ… Nói chung, con người rất khó tin. Và khi bạn đưa ra một điều gì đó mới mẻ, quá khác thường, thì họ làm gì? Họ chế giễu, họ xúc phạm, họ đe dọa.

 

Cho nên, chuyện tôi chưa muốn công khai thông tin lúc này là điều hoàn toàn dễ hiểu.

 

Robert: Thật ra, Francesc, lúc nãy - không biết người đó còn ở đây không - có một người rất “thương” bạn ở đây đó.

 

Francesc: Có hả? Ai vậy? Elena Padilla à?

 

Robert: Không, không, không phải Elena Padilla. Là một người “thương” bạn theo kiểu trong ngoặc kép.

 

Francesc: À, à, hiểu rồi. Không sao. Tôi cũng thương người đó mà. Một người phụ nữ thì phải, tôi không chắc.

 

Robert: Giờ thì tôi thấy người đó không bình luận nữa.

 

Francesc: Thì tôi cũng thương người đó thôi, không sao cả.

À mà nãy anh nói Gosia có ở đây phải không? Nếu vậy thì gửi lời chào tới cô ấy, gửi cho cô ấy, cho Matías, cho Bongo một cái ôm thật chặt.

 

Robert: Ừ, ừ. Chắc là họ đang nghe đó.

Paco nè, cho tôi hỏi: nếu có một con tàu đến, bạn có đi không?

 

Paco: Câu hỏi hay đó.

 

Robert: Bạn có đi theo con tàu đó không?

 

Paco: Câu hỏi hay thật. Có. Có, tôi sẽ đi. Chắc chắn là đi.

 

Robert: Trời ơi. Rồi, vậy là mọi người đều…

 

Francesc: À, tốt. Xin lỗi Robert, một chút. Tôi thấy Net nói: “Francés lúc nào cũng làm ra vẻ bí ẩn.”

Thì tôi đã nói ngay từ đầu rồi, tôi thích sự bí ẩn. Tôi rất thích.

 

Robert: Nhưng lúc nãy là một người khác đó, Francesc.

 

Francesc: Ừ, ừ, tôi biết. Là người khác. Không sao cả. Tôi thương mọi người hết.

 

Mario: Đúng vậy. Mình phải ở trong tình yêu và sự sung túc, Francesc. Còn sự đố kỵ thì để gió cuốn đi.

 

Robert: Chính xác. Vậy mọi người thấy tương lai của Tây Ban Nha thế nào?

 

Mario: Thì họ vẫn tiếp tục buôn bán, làm ăn thôi. Rồi họ sẽ lại bịa ra mấy câu chuyện kiểu như “chúng ta sắp bị xâm lược”, “người này sẽ xâm lược”, “người kia sẽ xâm lược”. Cuối cùng thì vẫn là cái trò cũ đó.

 

Nếu người dân tham gia, dấn thân và làm mọi thứ cho đàng hoàng, thì nó sẽ đi theo hướng tốt. Còn nếu cứ nghĩ là người này lấy của người kia, người kia lấy của người nọ, thì họ vẫn tiếp tục nghe theo mệnh lệnh của mấy kẻ ở trên.

 

Vậy thì tương lai sẽ ra sao? Tôi nói là sẽ ổn. Tôi lúc nào cũng nói là ổn. Không nói “đi lên” như mấy năm trước người ta hay nói, nhưng là… ổn.

 

Paco: Tôi cũng mong như vậy.

 

Robert: Tôi mong điều tốt nhất. Tôi cũng mong nó sẽ ổn, dĩ nhiên rồi. Vì cuối cùng thì chuyện này ảnh hưởng tới tất cả chúng ta.

 

Francesc: Ừ, mong là ổn. Nhưng tôi thấy một điều rất rõ: bây giờ là tới lượt “đám bẩn nhưng khôn”. Sau đó sẽ tới “con ông cháu cha”. Rồi cánh hữu sẽ lên. Đó là những gì tôi thấy trong ngắn hạn.

 

Robert: Nhưng chẳng phải người ta đang nói là họ sẽ đưa vào một thứ kỹ thuật số nào đó để kiểm soát người dân sao?

 

Paco: Nó đã có rồi.

 

Francesc: Có thể. Tôi nghĩ là đã có rồi.

 

Paco: Đã có rồi, đã có rồi.

 

Robert: Ừ, nhưng ở Tây Ban Nha họ muốn làm là xóa bỏ tính ẩn danh của người dân.

 

Paco: Kiểm soát kỹ thuật số đã được đưa vào rồi, ví dụ như trong bầu cử. Ở đó thì không chỉ là kiểm soát nữa, mà là họ làm bất cứ thứ gì họ muốn. Tôi nói thẳng luôn. Đó là một trong những bước đầu tiên để điều khiển dân chúng.

 

Robert: Ừ, đúng vậy. Và không phải tự nhiên đâu. Paco là người đã sống rất lâu ở Venezuela, đúng không Paco? Nếu tôi nhớ không lầm.

 

Paco: Đúng. Tôi đã sống ở đó, làm việc với các công ty Venezuela và các công ty Mỹ–Venezuela trong lĩnh vực quảng cáo. Tôi đi đi về về, ở đó những khoảng thời gian dài, tổng cộng khoảng sáu năm, từ 1990 tới 1996. Tới lúc đó thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Không phải Chavez lúc đầu, mà là chính quyền lên sau cuộc đảo chính của Chavez. Họ bắt đầu kiểm soát đồng đô la, kiểm soát thị trường, và cuối cùng là làm cho cuộc sống của người dân trở nên cực kỳ khó khăn.

 

Robert: Vậy thì… bạn có nghĩ là có sự tương đồng nào giữa những gì đang xảy ra ở Tây Ban Nha bây giờ với Venezuela không?

 

Paco: Không.

 

Robert: Không, không, không… là sẽ không xảy ra đúng không.

 

Paco: Mỗi lần tôi nghe người ta nói kiểu “Tây Ban Nha rồi sẽ thành Venezuela”, là tôi thấy… thiệt sự là họ không nhận ra đó là một kiểu lập trình tâm trí trắng trợn.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Paco: Đó là một câu chuyện được dựng lên để tiêu diệt phe đối lập. Thì tiêu diệt bằng cách nào? Thứ nhất là vậy. Thứ hai là để hốt hết tiền từ phe đối lập Venezuela đang sống lưu vong ở Madrid, Barcelona, ở Đức, ở nhiều nơi khác.

 

Họ lợi dụng chính những người đó, rồi tung ra cái câu chuyện rằng “Tây Ban Nha đang thành Venezuela”. Trong khi thực tế là cánh hữu Tây Ban Nha cả đời này chưa bao giờ quan tâm tới Venezuela.

 

Lần duy nhất họ quan tâm là khi Aznar nhảy vào ủng hộ cuộc đảo chính chống lại Chávez.

 

Robert: À, chỗ đó thì…

 

Paco: Đúng, lúc đó cánh hữu mới thực sự can dự vào Venezuela. Nhưng trước thời điểm đó thì hoàn toàn không, chẳng dính dáng gì hết.

 

Robert: Ừ. Nè, bạn có nghĩ là họ sẽ - nhìn đi, những gì đang xảy ra ở Mexico. Có người nói là ở Mexico, có nhận dạng sinh trắc học đầy đủ.

 

Paco: Không chỉ có vậy đâu. Mấy cái camera mà bạn thấy ngoài đường ở Barcelona đó…

 

Robert: Ừ.

 

Paco: Trong metro, trong tàu Renfe, trên xe buýt… tất cả mấy cái camera đó đều được kết nối vào một trung tâm có trí tuệ nhân tạo. Và việc đầu tiên mà trí tuệ nhân tạo đó làm là nhận diện và kiểm soát toàn bộ dân chúng. Nói thẳng vậy luôn.

 

Robert: Nhưng mà… có vẻ như họ đã nhận ra một điều rất thú vị. Vì đa số các nước dùng kiểu trí tuệ này - ví dụ như Trung Quốc, các nước châu Á - thì họ cũng nhận ra là có rất nhiều lỗi nhận dạng của trí tuệ nhân tạo đối với một số… không biết gọi là gì… sắc tộc? Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Paco: Nhưng bạn vừa mới nói tới sinh trắc học đó. Vấn đề là vầy nè: có những camera có thể zoom thẳng vào một con mắt của bạn, chụp cận cảnh, và thực hiện đọc sinh trắc học.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, đúng rồi.

 

Paco: Thì ngay khoảnh khắc họ có được dữ liệu sinh trắc của người đó - mà thực tế là họ đã có rồi, vì hầu như ai cũng dùng điện thoại, dùng nhận diện khuôn mặt - thì từ đó trở đi… rõ ràng như ban ngày rồi.

 

Robert: Tôi không dùng nhận diện khuôn mặt, không lăn tay, không gì hết.

 

Paco: Tôi cũng vậy.

 

Francesc: Còn tôi thì họ muốn đọc mắt tôi sao cũng được.

 

Với tôi thì cũng chẳng ích gì đâu. Tôi nói thẳng luôn. Vì cái mắt này của tôi nè - nếu tôi tháo kính ra, để một lúc không đeo kính, thì cái mắt này nó cứ lệch qua bên kia. Rồi bạn đọc kiểu gì?

 

Tôi tưởng bạn nói tôi có mắt giả chứ. (cười) Thì tưởng tượng đi. Đây là mắt giả. Họ sẽ phát điên lên khi cố đọc dữ liệu đó.

 

Paco: Ngày nay, công nghệ nhận diện đã được hoàn thiện rất nhiều rồi. Dù bạn có muốn hay không, chỉ riêng cái ảnh trên căn cước công dân thôi là đã đủ. Từ đó trở đi là xong. Bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Robert: Ừ, hiểu.

 

Mario: Tôi có một suy ngẫm về chuyện “nhận diện” này. Ngôn ngữ học lập trình đó - nhận diện thì cũng đồng nghĩa với việc… bạn bị gán một danh tính, một lời nói dối, hiểu không?

 

Họ lập trình bạn thành một nhân vật hư cấu, sống với một cái mặt nạ. Nên tôi mới thấy buồn cười khi Francesc nói là cái mắt anh ấy lệch qua bên này bên kia. Vì rốt cuộc thì anh ấy tự nhận diện chính mình, chứ không phải thông qua cái “nhận diện” giả tạo đó.

 

Cho nên, toàn bộ trò chơi lập trình này… đúng là vừa buồn cười vừa đáng sợ. Có người sẽ nói: “Ừ, cứ nhận diện tôi đi.” Nhưng cũng có người không chấp nhận việc đó. Vì khi bạn chấp nhận “được nhận diện”, là bạn đang đồng ý trở thành một nhân vật hư cấu trong một hệ thống pháp lý nào đó.

 

Còn tôi thì không. Tôi không cần ai nhận diện tôi hết. Cái gọi là “nhận diện” đó, họ tự làm với nhau đi. Tôi không tham gia.

 

Paco: Nhưng vấn đề không phải là bạn có chấp nhận hay không…mà là họ nhận diện bạn mà không cần sự đồng ý của bạn.

 

Robert: Chính xác. Không cần bạn đồng ý.

 

Mario: Ừ, tôi biết rồi. Tôi biết.

 

Paco: Gần đây tôi đọc được mấy tài liệu nghiên cứu của một nhóm khoa học gia độc lập - không chính thức - và họ nói rằng thông qua mấy cái “súng thổi vàng” đó, người ta đã đưa vào cơ thể con người một thứ mà ai cũng biết nó là gì. Rồi sau đó, bằng xung điện từ, họ tái lập trình các tế bào trong cơ thể.

 

Mario: Tôi hiểu. Ừ, ừ, ừ.

 

Paco: Cho nên tôi chỉ cần dừng lại ở chuyện camera thôi cũng đủ rồi. Và quay lại điều Robert nói lúc nãy về mấy thực thể nửa robot nửa sinh học.

 

Robert: Chủ nghĩa siêu nhân loại.

 

Paco: Đúng, chủ nghĩa siêu nhân loại. Một trong những mục tiêu cốt lõi của chủ nghĩa siêu nhân loại là lập trình con người. Và là lập trình ở cấp độ tế bào. Tức là không chỉ lập trình tâm trí bạn, mà lập trình cả cơ thể bạn. Vì khi họ lập trình được tế bào trong não bạn, thì từ đó trở đi, họ kiểm soát được toàn bộ mọi thứ.

 

Mario: Ừ, đúng vậy, chuyện này rắc rối lắm. Ý tôi là, ngay lúc này tôi thấy rõ một tình huống thế này: dù bạn có chấp nhận hay không chấp nhận, thì thậm chí thông qua các chương trình của họ, họ vẫn có thể… Tôi thì không chấp nhận tiêm cái “ống thổi” đó, nhưng có hôm tôi thức dậy và tự nói: “Chết tiệt, sao cảm giác như có ai đó đã tiêm cho mình rồi.”

 

Vậy nên khả năng con người làm những chuyện xấu - hoặc làm những việc phục vụ cho chính các dự án của họ - là rất lớn. Tôi không chấp nhận mấy thứ đó, tôi vẫn nói thẳng là tôi không chấp nhận. Nhưng tôi đã từng thức dậy và có cảm giác rất rõ ràng là chuyện đó đã xảy ra, vào đúng những thời điểm họ đang làm mấy trò đó.

 

Cho nên, không biết nữa. Cái cảm giác ở đây là: dù sao thì họ cũng sẽ tìm cách… tìm cách làm cho họ nhận diện bạn.

 

Robert: Tức là thay vì bạn tự nhận diện chính mình trước, thì họ sẽ nhận diện bạn. Đó chính là điều họ đang cố làm. Nhưng tôi không đồng ý. Tôi nói thẳng là không, không đời nào. Đừng có làm mấy chuyện đó. Nhưng mà… cái này giống như một cái gì đó… tôi không biết nữa. Thôi, Francesc nói đi, nói đi, chứ tôi bắt đầu nổi nóng rồi.

 

Francesc: Thôi, về chuyện mấy cái “ống thổi” này, tôi muốn làm rõ hai điểm. Thứ nhất, cái chuyện mà ai cũng biết - cái thứ đó kích hoạt cái gì. Tôi đã tự làm thử một thí nghiệm.

 

Paco: Black Goo đó.

 

Francesc: Chờ đã, còn chuyện khác nữa. Tôi đã thử với hai người. Tôi lấy chìa khóa nhà, để lên người họ trong garage, và chìa khóa… dính chặt vào người họ, dính luôn, không rơi xuống.

 

Paco: Ừ, đúng rồi, đúng rồi.

 

Francesc: Lúc đó tôi biết chắc là họ đã “được tiêm”, vì quá rõ ràng. Rồi còn một chuyện nữa: thứ đó không chỉ chứa “Black Goo” hay mấy yếu tố khác mà tôi không thể nói tên ở đây - mọi người biết rồi, mấy thứ này không được nói công khai.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng rồi.

 

Francesc: Nó còn mang theo một “món quà” khác mà rất nhiều người không biết. Một món quà đúng nghĩa là “từ trên trời rơi xuống”. Đó là một loại ký sinh trùng ngoài hành tinh. Chính Aneeka đã nhìn thấy lại nó, và vì vậy mới ra lệnh đốt bỏ tất cả các mẫu đã thu thập.

 

Đó là một ký sinh trùng ngoài hành tinh. Khi bạn nhìn vào cái lọ chứa nó, bạn không thấy gì cả - hoặc cùng lắm chỉ thấy giống như một sợi tóc trong lọ, nên chẳng ai để ý.

 

Nhưng chuyện là thế này: nó đi vào hệ tuần hoàn máu, và nó ưu tiên não bộ. Nó trú ngụ trong não, bắt đầu hút dinh dưỡng, lớn dần lên, lớn dần lên, và biến thành một thứ giống như con bạch tuộc. Nó có một cái đầu cỡ nắm tay, và những xúc tu - ba xúc tu rất dài, giống hệt bạch tuộc.

 

Paco: Cái đó chính là graphene. Những gì anh đang mô tả chính là graphene. Một khi nó vào trong cơ thể, nó không chỉ hút tế bào, mà còn bắt đầu… nó tự hòa nhập và tạo ra một mạng lưới graphene…

 

Francesc: Không, tôi đang nói tới một sinh vật sống, chứ không phải graphene.

 

Paco: Nó tích tụ mạnh nhất ở những vùng năng lượng của cơ thể, mà trong trường hợp này là não bộ. Ở tim nữa. Đó là lý do vì sao có nhiều ca nhồi máu tim như vậy.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu. Mọi người… Năm 2019… mọi người có thích xem phim không?

 

Francesc: Không nhiều lắm.

 

Mario: Ừ, tôi cũng vậy.

 

Robert: Tôi thì hồi đó, với mấy người bạn ở Barcelona, mỗi lần có phim James Bond mới là tụi tôi đi xem liền.

 

Paco: Tôi coi phim đó rồi (cười).

 

Robert: Năm 2019, James Bond chuẩn bị ra phim No Time to Die (Không phải lúc chết) . Tôi khuyên tất cả những ai đang xem phiên trực tiếp này nên coi bộ phim đó. Phim đó bị hoãn, không chiếu đúng lịch. Ban đầu dự kiến chiếu năm 2019, nhưng họ dừng lại.

 

Paco: Họ chiếu trễ hơn một năm, vì cái gọi là đại dịch.

 

Robert: Hoặc hơn nữa.

 

Paco: Khoảng một năm rưỡi. Đúng lúc chuẩn bị chiếu thì ở Trung Quốc, “chuyện đó” bắt đầu bùng lên dữ dội. Và họ viện cớ là rạp chiếu phim sẽ đóng cửa, nên không chiếu. Nhưng thực ra họ không chiếu vì không muốn tiết lộ những gì họ đang làm.

 

Robert: Nhìn nè, tôi đang đọc đây…

Năm 2019, bộ phim thứ 25 của James Bond, No Time to Die, công bố tựa đề và trailer đầu tiên, với Daniel Craig thủ vai chính. Dù dự kiến ra mắt năm 2020, nhưng bị dời sang năm 2021. Tức là họ làm từ 2019, mà tới 2021 mới chiếu. Lúc đó thì mọi chuyện đã…

 

Paco: Lúc đó thì “đại dịch” gần như đã qua rồi.

 

Robert: Chính xác. Khi mà rất nhiều người đã “đi nhận cái ống” đó rồi…

 

Trong bộ phim đó, họ nói chính xác chuyện gì đang diễn ra. Mọi người coi đi rồi sẽ choáng. Đó là lý do họ hoãn phim, vì tình hình lúc đó…

 

Paco: Hôm qua tôi coi một bộ phim trên YouTube, mà tôi còn ngạc nhiên vì nó vẫn còn ở đó. Tôi nhớ là mình đã coi nó từ hồi mới ra rạp, nhưng… Tôi có để liên kết cho mọi người trong cộng đồng rồi. Phim tên là “Du khách” (The Visitor).

 

Nội dung là: một người đàn ông bí ẩn tự xưng là Prot, bất ngờ xuất hiện tại một nhà ga, khẳng định rằng mình đến từ một hành tinh xa xôi tên là K-PAX. Hành vi khác thường của ông ta thu hút sự chú ý của… Đại khái là vậy.

 

Robert: Tôi khuyên mọi người nên coi phim đó, vì nó nói rất nhiều thứ mà ngày nào chúng ta cũng đang bàn tới.

 

Paco: Ừ.

 

Robert: Nhưng bạn đã đăng bộ phim đó ở đâu để chia sẻ với mọi người vậy?

 

Paco: Tôi đã đăng nó rồi, lúc đó tôi đăng ở… để xem tôi còn giữ không, hình như vẫn còn ở đây. Chờ chút nha, tôi sẽ gửi cho anh đường liên kết hoặc dán vào phần chat.

 

Robert: Ừ, anh thấy ở đây có một mục để tụi mình bình luận. Anh dán vào đó đi, rồi tôi chia sẻ lên cộng đồng cho.

 

Paco: Ừ.

 

Paco: Đó là một bộ phim cực hay, nhưng nhất là ở chỗ nó nói những gì, trời ơi, nhiều thứ quá. Vì trong đó họ nói rất rõ: cái thân thể vật lý này chỉ đơn thuần là một cái vỏ bọc.

 

Và trong đó họ giải thích luôn là khi ông kia nói “tôi về quê nhà tôi”, thì ông ta dịch chuyển thông qua ánh sáng. Thành ra đúng là rất choáng. Vì người tiếp nhận ông ta là một bác sĩ tâm thần, và chính ông bác sĩ này bị thu hút bởi những điều mà người kia nói.

Thôi, tôi không muốn tiết lộ nội dung đâu, tốt nhất mọi người tự coi phim, vì nó rất, rất, rất thú vị, làm rất hay. Và nhất là những gì nó kể… trời ơi, tôi nhớ tới Aneeka và tất cả những gì nhóm Swaruunian từng kể cho tụi mình: về linh hồn khi rời khỏi thân xác, về sự ký sinh… phim này thật sự nổi da gà, tôi rất thích, coi hôm qua mà còn ám ảnh.

 

Nè, tôi sẽ dán liên kết để mọi người coi trên YouTube. Tôi đang dán trong chat YouTube và giờ tôi sẽ dán luôn trong chat.

 

Robert: Sao tôi chưa thấy nhỉ?

 

Paco: Giờ tôi dán rồi đó.

 

Robert: Anh dán rồi hả?

 

Paco: Tôi dán trong chat, chỗ hiện “4 người”, rồi tôi cũng dán luôn trong chat của…

 

Robert: À, rồi rồi, thấy rồi.

 

“El Visitante -- Aventura/Ciencia Ficción”

 

https://www.youtube.com/watch?v=lRvnY88S9-0

 

Paco: Thật sự là rất đáng coi. Mà tôi còn chú ý nhất là lúc đầu phim, khi ông đó bắt đầu kể là mình đến từ đâu, rồi nói về các vì sao, các mặt trời các kiểu. Tôi nghĩ: “Trời đất ơi, sao mà giống quá.” Cứ như thể lấy thẳng từ những câu chuyện mà trước giờ tụi mình từng được nghe vậy.

 

Robert: Rồi. Tôi chia sẻ lên cộng đồng rồi, vậy là xong.

 

Paco: Và nó còn kể luôn chuyện đó: rằng con người “nhập” vào những thân xác này như thế nào, từ phía bên trên đó. Rồi khi họ muốn du hành tới hành tinh này, thì họ làm cái gọi là walk-in (hoán đổi linh hồn).

 

Francesc: Và có một chuyện nữa, Paco. Vì hồi nãy tôi có lục lại mấy tài liệu cũ, tôi nhớ là hình như tôi đã từng thấy cái tên hành tinh mà anh nói lúc nãy ở đâu đó rồi. Có thể trong một cuốn truyện tranh, hay chỗ nào đó. Cái tên đó… K-P-A-X? K-P-A-X phải không?

 

Paco: K-P-A-X.

 

Francesc: K-P-A-X. Đúng rồi. Cái tên đó nghe quen lắm.

 

Paco: Karistus Pax. Nè, có người đang gõ “Karistus Pax” đó, đúng rồi. Ngoài ra phim còn nói về chủng tộc của họ nữa. Nói chung là choáng lắm.

 

Rồi còn một chi tiết nữa khiến tôi chú ý: diễn viên đóng vai người ngoài hành tinh chính là ông đó - sau này bị dính bê bối lớn, bị truy tố, không biết có vào tù không, vì tội ấu dâm. Ghê lắm.

 

Francesc: Trời ơi… đúng là Hollywood làm mấy chuyện nặng đô thật.

 

Robert: Tôi muốn nói một chuyện. Tụi mình còn khoảng bảy phút nữa thôi, vì sắp tròn hai tiếng trực tiếp rồi.

 

Paco: Nè, dù sao cũng cảm ơn anh đã cho tôi vào đây trò chuyện với mấy anh em.

 

Robert: Ừ, cũng lâu lắm rồi anh mới vào lại.

 

Paco: Ừ, tôi theo dõi anh mỗi ngày.

 

Robert: Ừ, tôi biết, tôi biết mà, anh coi tôi mỗi ngày.

 

Paco: Ừ, nếu không có gì để nói thì tôi cũng không nhảy vô làm gì. Nhưng hôm nay nghe mọi người nói về trí tuệ nhân tạo, mà tôi thì đang làm việc với nó khá nhiều dạo này.

 

Robert: Nhưng nếu dùng đúng cách thì tôi không nghĩ nó xấu.

 

Paco: Tôi đang làm hình ảnh. Tôi là nhiếp ảnh gia, 68 năm sống trên hành tinh này, và hơn ba mươi năm làm nghề. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng là có ngày mình có thể “chụp ảnh” mà không cần máy ảnh, không cần sản xuất, không tạo mẫu, không người mẫu, không gì hết - tất cả đều tạo ra với sự hỗ trợ của trí tuệ nhân tạo.

 

Nhưng tôi nói lại lần nữa: tôi làm hình ảnh như thể tôi đang cầm máy thật. Tôi áp dụng cùng một kỹ thuật, y hệt như vậy. Kết quả mà AI trả về, tôi vẫn phải chỉnh sửa lại, vì độ phân giải còn kém. Nhưng mỗi ngày nó lại làm tôi choáng hơn, thiệt đó.

 

Không chỉ nhiếp ảnh đâu, mà cả hội họa nữa. Anh nói anh từng vẽ tranh mà, đúng không? Trời ơi, nó đã lắm. Thật sự là đã lắm. Một khi anh đã có ý tưởng, đã có bố cục của bức tranh trong đầu, anh đưa cái nền đó cho AI, rồi bắt đầu ra lệnh kỹ thuật dựa trên một phong cách. Vì cái “mẫu” là do anh đưa vào sẵn rồi, AI chỉ việc tái tạo theo hướng dẫn của anh.

 

Tôi đã làm tranh kiểu đó rồi: tôi lấy một tấm hình của chính mình, vẽ lại đường nét bằng tay, tạo ra mẫu. Sau đó tôi đưa vào AI và tạo ra một bức tranh theo phong cách Simon Seguer - tôi rất thích phong cách đó. Choáng luôn.

 

Mấy chuyện như vậy thì tôi phải vỗ tay. Tôi nhắc lại: tôi xuất thân là nhiếp ảnh analog, tự tráng ảnh trắng đen trong phòng tối, thỉnh thoảng tráng màu. Khi Photoshop mới xuất hiện, tôi đã số hóa hình ảnh bằng những phần mềm khác, như Pinebox, mà tôi biết được khi ở New York, trong một phòng thí nghiệm hóa học có một phần đã là kỹ thuật số - từ những năm 90 rồi.

 

Và bây giờ nhìn lại… nói thiệt, cái này giúp rất nhiều người có cơ hội sáng tạo. Không còn cần phải học năm năm trường mỹ thuật nữa. Không cần phải… không. Nó mở ra khả năng sáng tạo cho mọi người.

 

Robert: Và còn một chuyện nữa nè, Paco: có bị dính bản quyền không, vì anh tự tạo ra hết mọi thứ mà?

 

Paco: Anh hiểu tôi nói gì không? Không hề bị dính bản quyền. Trước hết là vì tôi thường dựa trên những tập tin của chính tôi, tức là tôi đưa dữ liệu của tôi cho trí tuệ nhân tạo. Nghĩa là tôi không dùng trí tuệ nhân tạo để tạo ra một tập tin từ con số không. Mà ngay cả khi tôi tạo từ con số không, thì cũng không bị gắn bản quyền, vì người sáng tạo vẫn là tôi.

 

Anh hiểu ý tôi không? Tôi chỉ ra lệnh cho trí tuệ nhân tạo thôi. Nhưng không phải trí tuệ nhân tạo là người làm, mà là tôi đang làm, thông qua việc nói với nó: “Bây giờ tôi muốn bầu trời tối hơn một chút”, “Giờ thêm một nét cọ mảnh kiểu cánh bướm vào đây”… Anh hiểu không?

 

Tức là tôi đang vẽ bằng trí tuệ nhân tạo. Tôi dùng AI thay cho cây cọ, vậy thôi. Nhưng mà nói thật, tôi cũng không có tiền để mua cọ xịn, cũng chẳng có hứng thú ngồi pha màu sơn nữa.

 

Robert: Không phải là không có hứng đâu. Thôi, để kết lại chương trình, tôi muốn hỏi mọi người: mỗi người muốn gửi thông điệp gì để trao quyền, tiếp sức cho nhân loại?

 

Mình bắt đầu với Mario nhé. Mario, thông điệp của anh dành cho nhân loại là gì?

 

Mario: Tôi chỉ muốn nói là hãy tiếp tục tin vào chính mình, vào sự cá nhân hóa của mỗi con người, hãy sống hạnh phúc trong chính thân thể và trạng thái của mình. Chúc tất cả thật nhiều sức mạnh và niềm vui. Hãy sống và để người khác được sống. Và hãy ở bên những người mà bạn cảm thấy dễ chịu, thấy ổn. Vậy thôi.

 

Robert: Francesc, còn anh thì sao?

 

Francesc: Ừ, cũng tương tự thôi. Tôi muốn nói là: làm ơn hãy sống hạnh phúc, hãy yêu thương lẫn nhau, và dĩ nhiên là hãy tận hưởng cuộc sống này, vì nó rất ngắn ngủi trên hành tinh này. Và làm ơn hãy quên đi mấy chuyện chính trị nhảm nhí, quên đi những thứ chỉ làm chướng mắt và phiền nhiễu mà thôi.

 

Robert: Rất hay. Còn Paco, thông điệp trao quyền của anh dành cho nhân loại là gì?

 

Paco: Hãy cảm thấy thoải mái với chính bản thân mình. Khi một người thực sự ổn với chính mình, thì rung động đó tự nó sẽ khiến mọi thứ khác dần đi vào trật tự.

 

Robert: Đúng vậy. Còn tôi, để kết lại, thông điệp của tôi là: hãy có trách nhiệm với những gì mình tiếp nhận. Đừng sợ hãi những gì sắp tới. Đúng là những gì sắp đến sẽ rất mạnh, nhưng đừng sợ, nhất là về trí tuệ nhân tạo. Đúng là trí tuệ nhân tạo có thể tác động, thậm chí thao túng nhiều thứ trong thân thể vật chất, nhưng nó không thể tác động tới cái đang vận hành thân thể đó. Cho nên hãy yên tâm về chuyện này.

 

Paco: Miễn là bạn không để nó dẫn dắt bạn, mà là bạn dẫn dắt nó. Anh hiểu ý tôi không? Một chuyện là bạn buông mình cho nó, chuyện khác là bạn điều khiển nó. Nếu bạn buông theo nó thì đúng là rắc rối thật. Nhưng nếu bạn là người chỉ đạo nó, thì tôi nghĩ đó là một cách sử dụng rất tốt.

 

Robert: Đúng, là một cách sử dụng tốt.

 

Paco: Tất cả những gì giúp con người kết nối, giúp mọi người có thể đạt tới những mục tiêu mà trước đây là không tưởng, thì đều đáng trân trọng. Anh thử nghĩ mà xem, chỉ 15 hay 20 năm trước thôi, để làm ra những dự án hay nghiên cứu khoa học như bây giờ, nếu không có trí tuệ nhân tạo, thì nhiều thứ đơn giản là không thể làm được. Ở cấp độ khoa học, AI đang hỗ trợ cực kỳ mạnh, cực kỳ nhiều.

 

Tôi thật sự nghĩ là nó giúp rất nhiều. Chỉ là luôn có mặt kia của đồng xu. Tất cả phụ thuộc vào cách bạn dùng nó, không hơn không kém. Và còn phụ thuộc vào việc bạn đặt sự chú ý của mình ở đâu. Nếu bạn chỉ dùng nó khi bạn cần, vì mục đích của bạn, thì tôi không nghĩ nó sẽ gây hại. Nhưng nếu bạn để nó kéo bạn đi, thì cũng giống như hệ thống Ma Trận từ xưa tới giờ thôi: thêm một con cừu nữa trong trang trại. Cái đó thì đã được thiết lập từ rất lâu rồi, từ giữa thế kỷ trước, hoặc thậm chí còn sớm hơn.

 

Robert: Rồi, vậy là đủ rồi. Tụi mình dừng ở đây thôi, vì đã gần hai tiếng rồi, nếu không thì tôi sẽ không còn mở được buổi trực tiếp khác nữa. Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia.

 

Paco: Chào tất cả mọi người.

 

Robert: Một cái ôm thật chặt.

 

Paco: Chào tất cả những ai đang chào tôi trong phần chat.

 

Robert: Và cũng nhắc lại một lần nữa, ai muốn tham gia cùng tụi tôi thì nhớ nhắn tin cho tôi qua Instagram.

 

Thôi nhé. Chúc mọi người… Ủa, cảm ơn mọi người nha, như mọi khi. Chúc mọi người một tháng mười hai thật vui vẻ. Tháng mười hai hạnh phúc. Và tụi mình sẽ còn gặp lại nhau.

 

Paco: Chào nhé. Ngủ ngon.

 

Robert: Vậy chúng ta kết thúc.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=Jmu4-huzUmM

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 


Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html




Đăng nhận xét