Swaruu Transcripts 1879 - 👁️🛡️🔮💫Dòng chảy vô hình – Trò chuyện trên kênh Nous Noble 📌

 

Swaruu Transcripts 1879


Dòng chảy vô hình – Trò chuyện trên kênh Nous Noble 📌

 

01-12-2025





Robert: Chào mọi người, các bạn khỏe không? Chào mừng các bạn quay lại với cộng đồng tuyệt vời này, nơi tất cả các bạn đều có thể tham gia, miễn là nhắn cho tôi trên Instagram và cho tôi biết các bạn muốn nói về chủ đề gì. Hôm nay chúng ta có bốn người và sẽ nói về dòng chảy vô hình. Xem thử cuộc trò chuyện giữa năm người sẽ đi tới đâu nhé.

 

Ờ… tôi có một cái máy tính ở đây. Giờ thì mời mọi người tự giới thiệu một chút nhé, vì đã có vài người rồi… À, có một người tôi mới nói chuyện đúng một lần thôi, đó là Lisi. Chúng ta có Rafa, Estrella và Jaume - những người các bạn đã quen rồi. Rafa thì các bạn cũng biết, Estrella cũng vậy. Còn Lisi, bạn có muốn tự giới thiệu không, muốn nói gì không?

 

Lissette Aranguren: À… rất vui được gặp mọi người. Cảm ơn vì đã đón tiếp tôi ở đây trong chương trình này. Đây là lần đầu tiên tôi lên YouTube, nên…mong mọi người thông cảm một chút.

 

À… tôi quen Robert qua những buổi gặp mặt mà chúng tôi từng tổ chức, và tôi cũng là bạn rất thân của Estrella - cũng nhờ quá trình chia sẻ, phổ biến thông tin. Từ khi việc chia sẻ đó bắt đầu, chúng tôi đã cùng nhau làm việc. Và hôm nay tôi ở đây với mọi người để chia sẻ một chút những gì tôi có thể - từ trái tim, từ hiểu biết của tôi - bất cứ điều gì tôi có thể đóng góp.

 

Robert: Chào mừng bạn, chào mừng bạn.

 

Lissette Aranguren: Cảm ơn nhiều.

 

Robert: Ờ… Rafa, trước khi bắt đầu bạn có muốn nói gì không?

 

Rafael: Thì cũng không có gì nhiều - xin chào tất cả mọi người đang xem và sẽ xem chương trình. Tôi thấy sau này cũng có rất nhiều người xem lại. Và thôi, chúng tôi ở đây, sẵn sàng đón nhận mọi thứ.

 

Robert: Còn Estrella, bạn có muốn nói gì không?

 

Estrella Yera: Trước hết là lời cảm ơn sâu sắc vì Jaume đã mời tôi tham gia chương trình của bạn - chương trình gần nhất tôi có cùng bạn. Và quan trọng nhất là… chúng ta sẽ cùng xem những quan điểm khác nhau của mình, và xem liệu cuộc trò chuyện có thú vị và được khán giả của bạn yêu thích hay không.

 

Robert: Tôi cũng hy vọng vậy, vì ý tưởng cho buổi gặp gỡ này là của Jaume. Jaume, thế nào rồi? Bạn khỏe không? Sao rồi, Jaume?

 

Jaume Su: Chào mọi người, tối nay thế nào? Xin gửi lời chào tới cộng đồng tuyệt vời này, chào bạn, Robert. Chào tất cả các vị khách mời - trong đó có tôi, cũng đang ở “trong chuồng gà”, nói vui vậy.

 

Và ý tưởng thật ra không phải của tôi; ý tưởng là của Estrella. Đúng vậy, là của cô ấy. Cô ấy muốn gặp lại - vâng - muốn gặp lại cô ấy, nên tôi đưa cô ấy đến đây. Các bạn muốn gặp lại Robert thì có Robert, muốn gặp Rafa thì có Rafa. Và ngoài ra, Estrella còn đi cùng Lisi, người mà lát nữa sẽ giới thiệu kỹ hơn.

 

Những người có mặt ở đây hôm nay có vài điểm chung - ít nhất là ba.

 

Thứ nhất, chúng tôi đều là những nhà nghiên cứu. Chúng tôi tìm kiếm một dạng sự thật nào đó, một dạng thực tại nào đó, và dành thời gian để nghiên cứu.

 

Thứ hai, tất cả chúng tôi đều là những người thực hành phép thuật - mỗi người theo cách riêng của mình. Riêng tôi thì hiện tại khá thụ động trong mảng này vì tập trung vào nghiên cứu; nhưng để biết, tôi đã phải trải qua rất nhiều thứ. Năm mười một tuổi, tôi từng là nạn nhân của hắc thuật, và điều đó khiến bạn tin vào - và nhìn thấy - và trải nghiệm những thứ mà bình thường người ta không trải nghiệm.

 

Thứ ba, chúng tôi biết rằng có một dòng chảy vô hình, có những dạng năng lượng, và chúng có thể được phát hiện theo nhiều cách. Một trong những cách đó là xạ cảm, còn gọi là radomancia. Và đó chính là điều chúng ta sẽ nói hôm nay: việc sử dụng radomancia mà chúng tôi thực hành - cách chúng tôi phát hiện những dòng chảy vô hình này. Có cả máy móc để phát hiện chúng; lát nữa tôi sẽ cho các bạn xem một cái.

 

Để bắt đầu buổi phát trực tiếp, tôi thấy hợp lý khi chuẩn bị một bản PowerPoint, trong đó chúng ta sẽ xem một khu vực rất đặc biệt của Tây Ban Nha - nằm giữa Burgos và Soria - đó là hẻm núi Villa Lobos. Chúng ta sẽ lướt qua các slide rất nhanh, chỉ để nhập đề. Sau đó không nhất thiết phải nói tiếp về hẻm núi Villa Lobos; nó chỉ là cách để định vị chủ đề: xạ cảm, các năng lực mang tính ma thuật, việc sử dụng thần số học, hình học và tất cả những câu chuyện liên quan.

 

Đồng thời cũng giúp khán giả định vị mình trong thế giới mang tính phép thuật này - một thế giới có thể được phát hiện, bằng những phương tiện như cảm xạ, hoặc bằng các phương tiện điện tử.

 

Và với phần này, nếu bạn muốn, chúng ta chuyển sang PowerPoint nhé. Sẽ đi rất nhanh thôi.

 

Robert: Được rồi. Để tôi thêm nó lên màn hình nhé?



Jaume Su: Tuyệt vời. Rồi, bây giờ chúng ta sẽ xem một công trình nghiên cứu của Trường Đại học Bách khoa Madrid. Đây là một… là một luận án tiến sĩ của một người tên là - để tôi xem - để tôi đọc ở đây đã. Ờ… tôi không… không thấy tên ông ấy trên slide này, xin lỗi nhé, mong mọi người thông cảm.

 

Robert: Rafael? Để xem - có phải là… tên là Rafael không?

 

Estrella Year: Rafael Segovia Solare.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Jaume Su: Cảm ơn. Nếu mọi người nhìn rõ hơn thì - vị này đã thực hiện một luận án tiến sĩ… tôi đã gửi cho mọi người xem riêng rồi - nó khoảng - gần năm trăm trang - và ông ấy giải thích chi tiết về quy hoạch thủy văn của khu vực đó.

 

Vậy nên chúng ta sẽ bắt đầu từ các dữ liệu mang tính khoa học. Mời chuyển sang hình tiếp theo.



Rồi, đây là một khu vực ở Soria, đó là hẻm núi Villa Lobos. Ở trung tâm hình ảnh, chúng ta thấy một nhà nguyện - đó là một nhà nguyện của Dòng Hiệp sĩ Đền Thánh (Templar), được xây dựng ở một nơi gần như “không thuộc về ai cả”. Tức là, các Templar đã quyết định xây hẳn một con đường chỉ để đi tới khu vực này và xây dựng nhà nguyện đó, cụ thể là như vậy.

 

Không gian này là một không gian mang tính ma thuật, rất đặc biệt, và có các dòng nước ngầm. Lát nữa chúng ta sẽ nói về những dòng nước này. Các Templar quan tâm tới nơi này vì rất nhiều lý do. Đây thực sự là một nơi rất đẹp và cực kỳ độc đáo.

 

Điều này dẫn chúng ta tới hình ảnh tiếp theo.



Ở đây chúng ta nhìn thấy khu vực này từ bên trong một hang động. Có nhiều hang động khác nhau, có nhiều hõm nước - giống như những giếng ngầm. Tức là bạn đến một cái hồ, nhưng thực ra cái hồ đó lại giống như một dạng ống dẫn ăn sâu xuống lòng đất, đôi khi sâu hơn cả trăm mét.

 

Đây là một nơi rất đặc biệt, và các Templar đã quyết định xây dựng tại đây. Ở đây cũng có các công trình cự thạch: có megalith, có menhir, v.v. Nghĩa là từ thời tiền sử, tổ tiên của chúng ta đã lựa chọn nơi này để dựng nên những công trình cự thạch.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Rồi, ở đây chúng ta thấy một hõm nước; đây là mặt bằng của mặt đất, và sau đó ta có thể thấy bên dưới là cả một - có thể nói là - một thế giới dưới lòng đất ở đó. Có rất nhiều cấu trúc như vậy.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Cái này sâu khoảng 115 mét và cũng tương tự như những gì đã nói. Toàn bộ khu vực này ngập tràn nước, với các lối vào và lối ra của nước xuất hiện khắp mọi nơi.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Có nhiều hang động khác nhau; ở đây chúng ta đang thấy hai hang động khác nhau, để mọi người hình dung được cảnh quan bên trong lòng đất trông như thế nào.

 

Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.



Rồi, đây là một hố sụt / hố hút nước. Con sông, vào một thời điểm nào đó, chui vào bên trong một cái lỗ và chảy tới một nơi khác. Vì vậy người ta tiến hành các thử nghiệm khoa học để xác định xem dòng nước đó đi về đâu.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Để làm việc đó, những kỹ thuật được xem là ít xâm lấn nhất, là đưa vào một chất đánh dấu huỳnh quang có thể được phát hiện dưới ánh sáng tia cực tím. Bằng cách đổ chất này vào một đoạn của lòng sông, người ta có thể quan sát xem mất bao lâu nó xuất hiện ở phía bên kia - và nó thoát ra ở lối nào - bởi vì số lượng suối, hồ, hõm nước… trong khu vực này thực sự là không thể tin nổi.

 

Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.



Rồi, và đây chính là nhà nguyện. Mọi người để ý nhé: họ đã chọn một địa hình nghiêng gần như 23 độ. Cá nhân tôi thì đã chọn một chỗ bằng phẳng, nhưng họ lại chọn chính xác điểm này để xây dựng một ngôi đền.

 

Ờ, nếu các bạn chưa biết thì tôi nói luôn: bàn thờ - tức là vị trí đặt bàn thờ, nằm ở tâm của cây thánh giá (các nhà thờ đều có hình thánh giá) - thì bắt buộc phải có một điểm giao nhau của các dòng nước ngầm bên dưới. Theo cách đó, năng lượng sẽ lan tỏa ra theo một dạng dòng chảy - dòng chảy năng lượng chạy bên dưới lòng đất. Nó là nước, nhưng không chỉ đơn thuần là nước.

 

Rồi, bây giờ chúng ta sẽ tiến lại gần - có thể nói là - khu gian chính mà ta thấy ở phía bên trái, và chúng ta sẽ thấy rõ hơn ở hình tiếp theo. Mọi người nhìn xem: ở đây chúng ta có một cái cây, tạo thành hình thánh giá đảo ngược.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Chúng ta có một bản chụp chi tiết. Và như mọi người thấy, công trình này đã tồn tại hàng thế kỷ rồi - nó thuộc về thời kỳ của các Hiệp sĩ Đền Thánh (Templar). Vì vậy, nó cũng thuộc về thời kỳ xây dựng các nhà thờ lớn - tức là vào khoảng sau năm 1100, hoặc muộn hơn một chút.



Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo. Ở hình này thì không có gì cả, nên chuyển tiếp sang hình kế tiếp.



Ờ, toàn bộ nhà nguyện này ngập tràn các biểu tượng… nó giống như một tấm bản đồ, là một kho báu đối với những ai biết cách đọc hiểu các ký hiệu. Đây chỉ đơn giản là một trong những chi tiết trang trí mang tính biểu tượng ở đó: bốn thực thể nhìn về bốn hướng khác nhau, nhưng tất cả đều hướng về trung tâm.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Rồi, ở đây chúng ta thấy các biểu tượng Kitô giáo, và đồng thời cũng có hình ảnh ác quỷ ngồi trên ngai, phía trên một người đang nằm dài ở đây. Có thể đó là một người đã chết trong một nghi lễ, hoặc sắp trở thành như vậy - ai mà biết được chính xác là gì.

 

Rồi, chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Rồi, đây là những thứ cũng xuất hiện ngay trên nền nhà. Có rất nhiều hình học thiêng, rất nhiều thần số học.

 

Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.



Mọi người để ý ánh sáng mang tính Templar này nhé. Và ở một số chỗ trên bức tường, có những bản đồ năng lượng được vẽ ra. Nếu bỏ lớp hình ảnh được tô màu đi, chúng ta vẫn sẽ thấy cùng một cấu trúc, chỉ là ít chi tiết hơn. Nhưng thực chất, đây chính là những bản đồ - bản đồ của các điểm nước, các dòng chảy năng lượng, v.v.



Hình ảnh tiếp theo, nơi chúng ta sẽ thấy nhiều điều tương tự hơn. Những thứ này được vẽ trực tiếp trên tường. Nếu bỏ lớp lưới này đi, thì thứ các bạn sẽ thấy chính là những gì đang hiện ra màu vàng ở đây.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.



Rồi, ở đây chúng ta có các đầu cột (capitel). Những đầu cột này kể một câu chuyện, mọi người nhé. Ở đây lại xuất hiện thần số học, lại có hình học, lại có các biểu tượng.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.




Chúng ta sẽ xem một đầu cột khác. Mọi người để ý nhé: ở đây có một dạng - một dạng bản đồ dùng để thăng lên, ờ, lên cõi trời. Và dĩ nhiên, ở đây có dấu ấn của các Hiệp sĩ Đền Thánh (Templar).

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.




 Rồi, và ở đây chúng ta có bản vẽ sơ đồ thủy văn của khu vực này. Mọi người có thể thấy rằng ở phần phía dưới, có một vùng luôn luôn bão hòa nước. Nghĩa là có những khu vực thì lượng nước nhiều hay ít tùy vào mùa hè hay mùa đông, nhưng phần phía dưới thì là một hồ nước, cùng với các dòng chảy ngầm bên dưới.

 

Rồi, chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.



Ở đây chúng ta có một góc nhìn cắt ngang. Nó cho thấy một hõm nước, cho thấy một hang động - mặc dù thực tế thì có rất nhiều hang như vậy. Ở chính giữa, chúng ta thấy nhà nguyện này - chính là nhà nguyện mà ta đã thấy trong bức ảnh trước. Và phần được tô màu xanh cho thấy toàn bộ khu vực bị ngập nước.

 

Bên dưới đây là một hồ nước ngầm. Đó chính là một phần lý do khiến các Hiệp sĩ Đền Thánh (Templar) đặc biệt quan tâm tới khu vực này.

 

Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.



Rồi, Atienza, trong một trong những cuốn sách của ông - Mục tiêu bí mật của các Hiệp sĩ Đền Thánh - đã nhận ra rằng, ờ, từ phía Đông sang phía Tây, có thể nói là tồn tại một đường thẳng bao phủ Con đường hành hương Santiago; và ngay chính giữa đường đó là nhà nguyện này, Ucero. Nó nằm đúng ở trung tâm.

 

Chúng ta chuyển sang hình ảnh tiếp theo nhé.


 


Theo cách này, chúng ta có thể vạch ra một chữ T năng lượng. Ờ, Rafa, bạn và tôi thực ra đang sống ngay trên mạng lưới năng lượng đó. Với tôi thì - ngôi làng được vẽ ở phía bên trái, trên cùng, là Castelló d’Empúries - nó cách nhà tôi khoảng 18 km. Và chúng tôi đang sống trong một khu vực - trên một đường ley.

 

Và tôi muốn nói với các bạn rằng: những nhà nguyện và đền thờ được xây dựng dọc theo đây không hề được định hướng hoàn toàn về phía Tây. Các bạn có thể kiểm chứng điều này bằng Google Maps, Google Earth, v.v. Chúng hơi lệch hướng và thực chất là chỉ thẳng về nhà nguyện Ucero này.

 

Đường này kéo dài tới Finisterre, và từ điểm đó nó cũng kéo xuống phía Nam Tây Ban Nha, nơi chúng ta sẽ tìm thấy nhiều đền thờ khác.

 

Xin mời chuyển sang hình ảnh tiếp theo.

 


Rồi, Atienza cũng cho chúng ta thấy rằng có thể vẽ được cây thánh giá Templar này, và từ đó nhiều đền thờ được định vị - một trong số đó nằm ở Bồ Đào Nha, những cái khác thì ở các khu vực khác, ngoài ra còn có nhiều công trình kỷ niệm nữa. Tất cả những điều này dường như tuân theo một kế hoạch, trong đó nước ngầm chính là yếu tố nền tảng, có thể nói như vậy, để tạo ra một ma trận bên trong ma trận vốn đã được thiết lập sẵn. Vì thế, năng lượng có thể được điều chỉnh, và người ta có thể thiết lập các mặt phẳng, có thể nói là phục vụ cho mục đích của mình.

 

Khi đã trình bày rằng trong các thế kỷ trước, người xưa đã biết tất cả những điều này.

 

Bây giờ có thể tắt các slide đi.

 

Robert: Vậy là hết rồi hả? Hết slide rồi hả?

 

Jaume Su: Ừ, không còn nữa. Rồi, bạn có thể tắt đi.

 

Rafael: Nhưng tôi có - có - một câu hỏi, Jaume. Ở slide cuối, cái điểm đó là Cap de Creus, đúng không? Khu vực đó?

 

Jaume Su: Đúng. Đúng, đúng, đúng.

 

Rafael: Tức là nó đi vào từ Cap de Creus và đi ra ở Finisterre, đúng không? Đó là đầu kia, phải không?

 

Jaume Su: Chính xác. Và nó cũng đi qua Compostela, qua Campo Santo, tức là Cánh đồng của các vì sao.

 

Rafael: À.

 

Jaume Su: Ừm, ở đây chúng ta thấy chữ T. Ờ, chữ T này cũng là một phần của biểu tượng Ankh. Và còn thiếu phần phía trên, đó là vòng tròn, tượng trưng cho sự sống bất tử và lối vào thế giới của các vị thần. Tất cả những điều này đã được Juan García Atienza nhận ra và trình bày trong cuốn sách Mục tiêu bí mật của các Hiệp sĩ Đền Thánh, và chính từ đây tôi đã lấy các bức ảnh. Đây là một cuốn sách rất hay, cũng như hầu hết các cuốn sách mà Atienza đã viết.




Rồi, năng lượng có thể được phát hiện, nhưng vào thời đó, người ta đã phát hiện chúng bằng cách nào?

 

Rồi, bây giờ chúng ta sẽ nói về thế giới của - của các zahorí. Zahorí là gì? Một zahorí… là một người có khả năng phát hiện các dòng chảy ngầm dưới lòng đất. Họ làm điều đó thông qua việc sử dụng các thanh dò - đây là thanh xạ cảm - thông qua con lắc. Ở đây tôi sẽ lấy ra một con lắc; đây là cái tôi thường dùng.

 

Và ngoài ra còn có những kỹ thuật khác, bao gồm sử dụng bàn tay, động mạch đùi, hoặc nhịp mạch của một người mà bạn đang “quét năng lượng”. “Quét” ở đây là khi chúng tôi đưa tay như thế này và có thể nói là điều khiển năng lượng.

 

Rồi, đặt nền tảng như vậy xong, chúng ta sẽ nói về những dạng năng lượng tinh tế này, về cách phát hiện chúng, về cảm xạ. Và bây giờ tôi xin nhường lời cho Estrella, vì chính bạn là người đã nảy ra ý tưởng cho buổi phát trực tiếp này. Đến lượt bạn.

 

Estrella Yera: Trời ơi… áp lực ghê. Để xem nào… (cười) đúng là áp lực thật.

Ờ, có lẽ - chắc chắn là tất cả các bạn ở đây đều đã từng đến - tôi nghĩ là các bạn đều đã từng đến - một trong những điểm mà Jaume vừa chỉ ra. Anh ấy đã trình bày một slide rất trực quan. Và nếu các bạn từng ở khu vực Barcelona hoặc Cataluña, thì chắc chắn là đã từng đặt chân tới những nơi như vậy.

 

Còn tôi thì vì gần hơn nên đã đi nhiều ở vùng Soria, Guadalajara. Tôi đã đến hẻm núi sông Lobos - không phải Villalobos, mà là Río Lobos - ít nhất là năm lần. Và tôi thực sự có thể cảm nhận được những dạng năng lượng đó, những dòng chảy đó.

 

Đối với nghi lễ và năng lượng, việc tiếp xúc với Trái Đất quan trọng không kém gì khi bạn thực hiện một công việc năng lượng. Tôi giải thích nhé. Khi bạn bắt đầu làm việc với năng lượng, với dòng chảy vô hạn, bạn cần phải hiểu rõ rằng: ngoài bản thân bạn - là một dòng chảy - bạn còn phải kết nối với dòng chảy chủ đạo, tức là dòng có tính chi phối.

 

Và đó chính là điều mà đa số những người sử dụng loại năng lượng này đều làm. Chúng tôi neo mình xuống đất, và cũng có thể nói là neo lên trời. Từ đó trở đi, chúng tôi bắt đầu điều phối năng lượng đó và làm việc với nó.

 

Việc này có thể dùng cho tìm kiếm, có thể dùng cho chữa lành, có thể dùng cho thanh lọc, hoặc cho nhiều mục đích khác nhau. Nhưng đúng như bạn nói, Jaume - khu vực đó thực sự rất đặc biệt. Và không chỉ riêng nó đâu: tất cả, tuyệt đối tất cả các khu vực đặc biệt - các điểm năng lượng, lại còn là những điểm được đặt ở vị trí chiến lược - thật trùng hợp là các điểm năng lượng đó cũng tạo thành những hình vẽ như vậy. Nó trông như một mô thức được tạo ra hay thiết kế bởi một thứ gì đó cao hơn, có thể nói như vậy.

 

Ờ… tất cả những điểm đó đều liên kết với nước. Các kim tự tháp thì liên kết với nước. Tất cả các kim tự tháp đều liên kết với nước. Và điều đó là cần thiết để - có thể nói - phóng chiếu năng lượng tự do.

 

Có ai muốn nói gì không, Rafa? Lisi, có gì không?

 

Rafael: Ừ, các kim tự tháp - về nguyên bản - thì… sông Nile từng chảy bên dưới. Sau này dòng chảy đó bị chuyển hướng, nhưng điều này cũng đã được biết tới. Và đúng vậy, dĩ nhiên rồi, chúng là các trung tâm năng lượng. Hoàn toàn không phải là lăng mộ, không hề.

 

Tôi đã đo đạc những nơi như đền thờ, nhà nguyện, v.v., và nước luôn luôn chảy đúng qua chỗ… gọi là gì nhỉ? Chỗ mà - chỗ diễn ra…

 

Jaume Su: Bàn thờ.

 

Rafael: Đúng, bàn thờ.

 

Estrella Yera: Bàn thờ.

 

Rafael: Và tôi nhận ra rằng họ sử dụng chính nguồn năng lượng đó, bởi vì nếu bạn để ý thì bàn thờ lúc nào cũng trống. Chỉ có những thời điểm nhất định - khi đang làm lễ - thì mới có người đứng đó. Còn bình thường, bạn bước vào một nhà thờ thì chẳng có ai cả.

Thế nên đó là một cách để họ, để họ… nói sao nhỉ - thu nhận năng lượng từ các tín đồ. Nghĩa là không chỉ để chữa lành, mà còn để làm suy yếu, bào mòn dân chúng. Và… mọi thứ đều đã được thiết kế sẵn, đúng không?

 

Những người bước vào các ngôi đền đó đi vào trạng thái thôi miên nhẹ, tức là - âm thanh ấy… Nếu các bạn để ý, ví dụ như về âm thanh, thì không có chỗ nào là nghe rõ ràng cả. Bạn chỉ nghe thấy tiếng vang dội rồi phải tự hỏi: “Ủa, ổng đang nói cái gì vậy?”

 

Thật khó tin là ngày nay - thế kỷ XXI rồi - mà vẫn nghe không rõ những gì người ta nói, với tất cả những tiếng vọng đó. Trong khi lẽ ra đây là những nơi không cần loa phóng thanh, vì bản thân chúng đã được thiết kế để giọng nói lan tỏa rồi. Nhưng như vậy thì họ kiểm soát chúng ta tốt hơn một chút, vậy thôi.

 

Estrella Yera: Đúng vậy.

 

Robert: Và còn mùi nữa, đúng không? Mùi hương - mùi - mùi nhang, mùi đó.

 

Rafael: Đúng, mùi hương. Và - và thêm nữa, bạn để ý xem ở lối vào của bất kỳ nhà nguyện hay nhà thờ nào cũng có gì? - Nước.

 

Robert: Nước, đúng rồi, đúng rồi. Các đền thờ hướng về phía nào?

 

Jaume Su: Một nhà thờ, nếu được xây đúng chuẩn, thì cửa chính luôn hướng về phía Tây, về thế giới của người chết. Còn các tín đồ - những người ngồi trên ghế - thì nhìn về phía Đông, về nơi mặt trời mọc.

 

Nhưng người cử hành nghi lễ - tức là giám mục, linh mục, hay bất kỳ ai - dẫn hướng năng lượng của mọi người đi đâu? Về phía Tây, về thế giới của người chết. Đó cũng chính là hướng của, ví dụ, lăng mộ Tutankhamun, khi chúng ta xem xét quan tài và toàn bộ các ngôi mộ khác.

 

Rafael: Nhưng ngày xưa thì không phải vậy. Ngày xưa, người cử hành nghi lễ làm lễ - quay lưng lại với mọi người.

 

Estrella Yera: Đúng rồi, quay lưng lại.

 

Jaume Su: Chính xác.

 

Rafael: Cái này là từ khoảng giữa thế kỷ XX trở đi, đúng không?

 

Estrella Yera: Ờ, tôi xin nói rõ thêm về chuyện mùi hương mà các bạn vừa nhắc tới. Là thế này: ngày xưa, nhà thờ chính là nghĩa địa. Người chết được chôn ngay bên trong nhà thờ. Nếu các bạn tới các nhà thờ lớn, thậm chí từ thời trung cổ, bạn sẽ thấy mình đi bộ trên những tấm bia mộ.

 

Vì vậy, mùi lúc đó là mùi phân hủy. Họ buộc phải dùng nhang để làm dịu bớt mùi đó. Và điều này cũng tạo ra một loạt hiện tượng mang tính siêu nhiên: mọi thứ liên quan tới lĩnh vực của Giáo hội. Rồi nếu các nhà thờ đó lại còn được đặt ở những vị trí năng lượng cực kỳ chiến lược, thì bạn thử tưởng tượng xem. Nó trở thành một mớ hỗn độn mà - rất nhanh thôi - bạn sẽ thấy đủ thứ, không chỉ là các thánh, mà cả Đức Mẹ và bất cứ hình ảnh nào bạn có thể tưởng tượng ra. Hoặc là những gì bạn đã được lập trình để nhìn thấy.

 

Jaume Su: Chính xác. Ví dụ, tôi đã làm - tôi có một video trên kênh của tôi, El Mundo del Ojo, nơi tôi nói về cách xây dựng các nhà thờ lớn. Tôi cho thấy nhiều nhà thờ và nhà thờ chính tòa, và có một nhà thờ cụ thể - nhà thờ San Pedro, ở thị trấn La Escala. Ở đó, tôi đã đếm được mười tám ngôi mộ. Có 18 ngôi mộ ngay trên nền nhà, chỗ đặt các hàng ghế - nơi mọi người ngồi để nghe lễ. Vâng, đúng y như bạn nói vậy. Đó chính là nghĩa địa.

 

Rafael: Tôi từng sống ngay cạnh nhà thờ ở đây, ở Torruella. Nhà tôi ở… ngay đối diện luôn. Tức là tôi bước ra ban công là thấy ngay bức tường của nhà thờ trước mặt. Và… họ từng làm sửa chữa, vì lắp máy lạnh, bởi vì vào mùa hè ở đây có tổ chức hòa nhạc, các buổi nhạc cổ điển. Và người ta dùng nhà thờ - đúng như tôi nói lúc nãy - vì độ cộng hưởng âm thanh của nó, nên từng được dùng làm nơi biểu diễn opera và các buổi hòa nhạc. Thế là họ làm công trình để lắp máy lạnh. Và dĩ nhiên, khi đào lên toàn bộ nền móng của nhà thờ, thì lộ ra rất nhiều thi thể và xương cốt.

 

Nhưng cái hay là… tôi có một bà cụ sống chung trong nhà, à không - một linh hồn sống trong nhà tôi. Tôi thường thấy bà ấy bằng khóe mắt. Lúc nào tôi cũng thấy bà ấy lướt qua, như thể đi rất thấp và rất nhanh. Và lúc nào cũng biến mất ngay nơi khóe mắt.

 

Nhưng với con gái tôi thì bà ấy hiện ra ban đêm, ngay trên giường, trong phòng ngủ. Và… có một hôm thì bà ấy làm con bé hoảng hồn thật sự, vì nó gặp bà ấy ngay ngoài hành lang.

 

Thế là tôi phải tự mình làm một “việc nhỏ”, kiểu nói rằng: “Nè, trong căn nhà này có luật. Ai không trả tiền thuê nhà thì không được ở đây.”

 

Và thế là tôi nâng bà ấy lên, tiễn bà ấy về với ánh sáng, và bà ấy đi. Nhưng chúng tôi đã sống với họ nhiều năm trời.

 

Con gái tôi - mãi tới bây giờ - khi đã lớn rồi, giờ nó 36 tuổi, thì mới kể lại cho chúng tôi. Vì nó nói: “Hồi đó con mà nói thì chắc ba mẹ tưởng con bị điên.”

 

Còn vợ tôi với tôi thì lại bảo nhau: “Thì tụi mình lúc đó cũng nói chuyện nhỏ xíu thôi, sợ con sợ.”

 

Nhưng thực sự là ban đêm, bà ấy hiện ra ngay trên giường, con bé mở mắt ra là thấy một người phụ nữ đang nhìn chằm chằm vào mình. Thật sự là… một cảnh tượng rất khó tả.

 

Và dĩ nhiên - ngoài những người chết được chôn bên trong đó - còn có cả những vụ xử bắn trong thời nội chiến, vì những chuyện đó cũng từng diễn ra ở đó.

 

Estrella Year: Ừ, mọi thứ khớp với nhau hết. Và thật ra, chuyện này phổ biến hơn mọi người tưởng nhiều. Nó không phải là mấy câu chuyện hoang đường đâu.

 

Bạn có thể hỏi ở bất kỳ ngôi làng nào, người dân địa phương đều có thể kể cho bạn đủ loại câu chuyện kiểu này. Bởi vì cái thế giới mà chúng ta tưởng là không thấy được đó, thật ra còn thật hơn những gì người ta kể cho mình nghe. Nó là một phần rất đời thường.

 

Và nhất là ở những nơi - mọi người thử tưởng tượng - có những làng vẫn chưa có quá nhiều ánh sáng nhân tạo, không quá nhiều điện, không quá nhiều ăng-ten, không quá nhiều thứ làm con người mất đi cảm nhận tự nhiên. Ở những nơi như vậy, bạn dễ kết nối hơn. Nói chung, ở những nơi ít dân cư, bạn sẽ có sự tiếp xúc với năng lượng và cảm nhận sâu sắc hơn nhiều so với những thành phố lớn - nơi đầy ăng-ten và đủ thứ nhiễu loạn - đúng không, Lisi?

 

Lissette Aranguren: Ừ, tôi thì nghĩ là điều đó còn phụ thuộc rất nhiều vào từng người, bởi vì ở các thành phố lớn cũng có rất nhiều thứ. Ở cõi trung giới, đó.

 

Có thể ở các làng nhỏ thì nhiều hơn về truyền thuyết, về dân gian, về tín ngưỡng địa phương, những thứ kiểu vậy. Và ở làng quê thì việc có nhận thức siêu linh - có thể nói như vậy - được chấp nhận dễ dàng hơn so với trong thành phố. Nhưng cá nhân tôi thì lại nhìn thấy nhiều thứ hơn trong thành phố so với ở làng quê. Ở làng thì thường là nhiều hơn về kết nối với thiên nhiên.

 

Ờ…thỉnh thoảng bạn có thể gặp - ta gọi là - những “cư dân” của cõi trung giới, kiểu như các sinh thể giống tiên, hay những dạng tương tự. Những thứ đó bạn sẽ gặp ở làng, không gặp trong thành phố.

 

Còn trong thành phố thì sao? Các linh hồn đã rời khỏi thân xác - bao nhiêu cũng có. Trong nhà thờ thì - bao nhiêu cũng có luôn (cười) - không chỉ riêng những người được chôn trong nhà thờ.

 

Vì con người khi chết đi - ta có thể nói là - trong một khoảng thời gian, khi họ còn đang trải qua quá trình tiến hóa của chính mình (vì chúng ta vẫn tiếp tục tiến hóa ở phía bên kia, trong cõi trung giới), thì tùy vào mức tần số, mức độ hiểu biết, niềm tin của mỗi người… Bởi vì mỗi người, mỗi cái đầu là một thế giới, và thế giới đó vẫn tiếp tục được tạo ra sau khi họ qua đời.

 

Khi con người sang cõi trung giới, tùy theo hệ niềm tin và mức độ tiến hóa, họ vẫn tiếp tục tạo ra toàn bộ “vũ trụ” của riêng mình ở phía bên kia. Có những người không hề nhận ra rằng mình đã chết. Có những người thì biết là mình chết rồi, nhưng lại bị lạc trong cõi trung giới, vì họ bị mắc kẹt trong chính niềm tin của mình.

 

Thế nên nếu mọi thứ ở phía bên kia không diễn ra đúng như những gì họ tin khi còn sống trên Trái Đất, thì bạn sẽ gặp rất nhiều linh hồn như vậy. Estrella biết rõ chuyện này, vì tôi đã cùng cô ấy làm rất nhiều công việc kiểu đó.

 

Có những linh hồn nói: “Trời ơi, hồi sống tôi sống không tốt. Nếu tôi đi về ánh sáng chắc tôi sẽ xuống địa ngục” (cười). Thế là họ ở lại đây, lẩn quẩn quanh quẩn. Và mỗi khi thấy một người có ánh sáng, người mà họ có thể bám vào - người có khả năng cảm nhận họ - thì họ bám theo sau.

 

Họ bám theo, họ hút năng lượng, bởi vì ở một mức nào đó, họ cần năng lượng đó để tồn tại. Họ bị lạc, họ bị hoang mang. Thế nên, thật sự là có một khối lượng công việc rất lớn cần làm với tất cả những linh hồn đã rời khỏi thân xác - những linh hồn đang lang thang ở đây, trong cõi trung giới. Ở thành phố thì - ôi thôi - nhiều lắm (cười).

 

Jaume Su: Rafa, chắc bạn còn nhớ tôi từng kể là có một người chết ở trong nhà, đúng không? Hay là tôi chưa bao giờ kể cho bạn?

 

Rafael: Không, giờ thì… ờ… tôi cũng không biết nữa. Chúng ta nói chuyện với nhau nhiều quá nên giờ… Bạn nhắc lại cho tôi đi.

 

Jaume Su: Rồi, để tôi kể cho mọi người nghe. Ờ… khi tôi chuyển tới sống ở ngôi làng hiện tại, tôi nhìn thấy một người đàn ông. Ông ta ở đó tám năm, và tôi thấy ông ta thường xuyên. Lúc đó tôi có bạn gái, và tôi nói với cô ấy: “Nè, ở đây có một ông đứng ở góc kia kìa.” Bên cạnh đó là cái TV, bởi vì ông ta hút năng lượng từ những gì phát ra từ ống tia cathode - hồi đó TV chưa phải màn hình phẳng.

 

Rồi tôi bắt đầu bị bệnh và không hồi phục. Một người bạn của tôi - một nhà xạ cảm - nhận ra rằng có thứ gì đó đang ảnh hưởng tới tôi. Một trong số đó là ăng-ten chảo, và thứ còn lại chính là người đã khuất này.

 

Cô ấy chưa từng tới nhà tôi trước đó. Khi tới thăm, tôi đón cô ấy, dẫn đi xem nhà, và cô ấy nói: “Bạn đã thấy cái mà bạn có ở đây chưa?”

 

Tôi nói: “Nói tôi nghe xem.”

 

Cô ấy bảo: “Ở đây có một người đàn ông.”

 

Tôi nói: “Mô tả cho tôi đi.”

 

Và cô ấy mô tả chính xác người đàn ông mà tôi vẫn thấy.

 

Thế là chúng tôi làm một nghi thức nhỏ và tiễn ông ta ra ngoài. Thực ra ông ta là người đầu tiên thuê căn nhà này, bởi vì tôi đang sống trong ngôi trường cũ của làng. Nên ở đây chưa từng có ai chết.

 

Ông ta là người đầu tiên thuê nhà, rồi chết vì ung thư ở Barcelona, trong bệnh viện. Nhưng trong cõi trung giới, ông ta lại về sống trong nhà tôi, hút năng lượng từ TV và từ ăng-ten chảo. Đó là lý do vì sao ông ta đứng ở chỗ đó - đó là một góc nhà, tức là mặt phẳng giao giữa hai bức tường.

 

Sau đó tôi xuống nói chuyện với anh người bán thịt ở cửa hàng phía dưới và hỏi: “Này, tôi gặp chuyện này, tôi thấy một người chết, trông như thế này.” Tôi mô tả cho anh ta nghe.

 

Anh ta nói: “À, đó là ông Fulanito.”

 

Và thế là câu chuyện được khép lại.

 

Đó là một phần những gì xảy ra trong thế giới linh hồn. Chúng ta bị bao quanh bởi những thứ này. Ở trong làng, tôi còn gặp người đã khuất ngoài đường nữa. Chỉ là tôi chuyển tần số nhận thức đi, vì nhìn thấy mấy thứ đó hoài thì… mệt lắm.

 

Rafael: Cái tôi nói với Lisi là vậy đó. Tôi làm các ca thanh lọc năng lượng, và… thật sự là ai cũng mang theo hai, ba cái - bám vào trường năng lượng của họ - là các linh hồn. Chưa kể tới các thực thể khác, nhưng mấy người này thì… là kiểu bị lạc. Bởi vì thật ra chúng ta đáng lẽ phải được dạy cách chết.

 

Jaume Su: Và cách sống nữa.

 

Rafael: Đúng. Nhưng vấn đề là, khi bạn học cách chết, bạn cũng học được cách sống - hai thứ đó đi cùng nhau.

 

Estrella Yera: Nhưng để khán giả đừng nghĩ là chỉ có người đã khuất thôi đâu - thật ra còn có cả một đống sinh vật, đúng kiểu một cái vườn thú mà mọi người không thể tưởng tượng nổi. Bình thường các bạn không cảm nhận được, nhưng khi đã bắt đầu cảm nhận, thậm chí bằng xúc giác, thì bạn sẽ gặp những thứ cực kỳ… choáng. Sứa, ấu trùng, giun, đủ thứ sinh vật mà bạn có thể tưởng tượng - bám vào người bạn, hút và rút năng lượng.

 

Rồi thì bạn phải làm thanh lọc. Bạn có thể tự làm sạch mình, có thể tắm với các loại thảo mộc mảnh, nói vậy cho dễ hiểu, để tẩy ký sinh bớt và có một cuộc sống dễ chịu hơn.

 

Bởi vì nhiều khi bạn nói: “Trời ơi, sao mình mệt quá, chắc tại công việc.” Nhưng thực ra là bạn đang có một con sứa bám ở đây, một con sinh vật ở kia, một con cua ở thận, và một người đã khuất đang hút năng lượng ở mắt cá chân.

 

Thế thì bảo sao không mệt - “Do đó, kéo lê vậy sao mà không kiệt sức chứ!”

 

Robert: Estrella, cho tôi hỏi một câu: bạn có nhìn thấy được những thứ này không? Những thực thể ký sinh này? Vì bạn cũng làm thanh lọc năng lượng, đúng không?

 

Estrella Yera: Không, cuộc sống của tôi thì hoàn toàn bình thường. Chỉ là tôi tò mò, như Jaume nói đó. Tôi luôn muốn biết và hiểu, ít nhất là không mù mờ trước thế giới xung quanh mình. Và lúc đó thì Lisi xuất hiện. Lisi mới là người làm việc trực tiếp với mảng này.

 

Robert: À, Lisi.

 

Estrella Yera: Ừ. Chúng tôi hợp tác với nhau. Tôi thì cảm nhận và nhìn thấy. Trường quan sát của tôi khá rộng. Tôi chỉ cần nhắm mắt lại, và nói: “Xem thử trong căn phòng này có gì.” Và tôi thấy được những gì đang ở trong đó.

 

Robert: Và cho tôi hỏi thêm, Estrella, từ bao nhiêu tuổi thì bạn bắt đầu cảm nhận được những thứ này?

 

Estrella Yera: Tôi… không nhớ nữa.

 

Robert: Vì thường sẽ có một thời điểm, một độ tuổi nào đó, kiểu như: “Trời, mười hai tuổi, và từ đó mình bắt đầu cảm nhận mọi thứ.” Trước đó thì không rõ ràng. Ý tôi là, từ lúc đó trở đi thì cường độ mạnh hơn, và rồi suốt cả cuộc đời bạn đều cảm nhận những điều này. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Estrella Yera: Thì… ờ… chuyện này không thể nói gọn trong một khuôn được. Để tôi nói rõ hơn nhé. Tôi luôn nói chuyện theo kiểu khá mở, vì tôi tôn trọng việc mỗi người có những biên độ rất khác nhau, những phổ nhận thức rất rộng. Có người thì sau một tai nạn - tức là gặp tai nạn xong - đột nhiên một thứ gì đó thức tỉnh bên trong họ, và họ bắt đầu nhìn thấy đủ thứ. Có người thì trong nhà có người mất, và từ đó bắt đầu thấy linh hồn, thấy những thứ mà trước đó họ hoàn toàn không hề biết tới. Và cũng có những người thì sinh ra đã có sẵn khả năng đó rồi. Riêng tôi thì - ví dụ - tôi mang nó từ trước, không phải mới phát sinh trong đời này.

 

Rafael: Tôi nghĩ là vấn đề nằm ở chỗ ý thức được nó, tức là trở nên có ý thức về điều đó.

 

Estrella Yera: Đúng rồi.

 

Rafael: Không phải là bạn bắt đầu phát triển nó từ con số không, mà là bạn bắt đầu nhận ra nó trong chính mình.

 

Estrella Yera: Đúng, chính xác.

 

Robert: Nhưng có phải theo một cách nào đó là vì bạn có khuynh hướng muốn thấy những thứ đó không? Ý tôi là - trong tiềm thức - có phải bạn muốn thấy nên mới thấy không?

 

Estrella Yera: Không.

 

Robert: Ý tôi là… tiềm thức ấy?

 

Estrella Yera: Không, không phải vậy. Để tôi giải thích cho rõ. Một chuyện là bạn chủ động đi học một lĩnh vực nào đó. Ví dụ bạn nói: “Tôi muốn hiểu sâu hơn về chuyện này.” Thế là bạn đi thư viện, bạn học hỏi, nghiên cứu, và dần dần bạn đạt tới một mức hiểu biết vì bạn đã được đào tạo.

 

Còn một chuyện khác là có người nói: “À, tôi làm một cái thuyền đây.” Và họ làm được, dù chưa từng học qua. Hai chuyện đó khác nhau hoàn toàn. Một bên là kiến thức học được, còn một bên là năng lực bẩm sinh.

 

Trong một đời sống, có thể tồn tại rất nhiều ký ức tiềm ẩn. Có cái bạn nhớ, có cái bạn không nhớ. Ví dụ, tôi biết có những người nhìn thấy trực tiếp các thực thể đó. Còn tôi thì không nhìn theo cách đó. Tôi phải nhắm mắt lại và cảm nhận. Tôi thực hiện một dạng dịch chuyển nhận thức - tôi “đi” tới nơi đó - và từ đó tôi nói cho bạn biết ở đó có gì. Và chính vì vậy mà tôi có thể làm công việc cùng với Lisi, chẳng hạn như:

“Rồi, Estrella, xem thử người này đi.”

 

Thế là chúng tôi xem năng lượng của người đó, xem đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại xảy ra, kiểu tư duy nào khiến họ cứ lặp lại những hành vi đó. Tức là bạn phải nghiên cứu mô thức tư duy - người đó nghĩ như thế nào và họ đang biểu hiện điều gì trong thế giới của họ.

 

Và rồi - thì cũng phải nói thật - còn có cả một “vườn thú khổng lồ” nữa: những thực thể đã rời khỏi thân xác và đủ loại sinh vật khác. Chưa kể tới chủ đề ngoài Trái Đất, mà cái đó thì là một đề tài cực kỳ rộng, rất rất rộng.

 

Robert: Vì với cá nhân tôi thì - tôi nói từ trải nghiệm của mình - đến một độ tuổi nhất định, tôi có cảm giác như là có cái gì đó đưa ra cho bạn hai lựa chọn. Và điều được đưa ra cho tôi là: “Bạn muốn gì?”

 

Một là thế giới của người đã rời khỏi thân xác - nghe thì hơi kỳ khi nói như vậy .

 

Estrella Yera: Không, không kỳ đâu.

 

Robert: Ờ, nghe thì hơi lạ một chút. Hoặc là kết nối với những thực thể không thuộc về Trái Đất. Và tôi đã chọn: “Những thực thể không thuộc về Trái Đất.” Tôi không muốn dính dáng tới mấy thứ ở đây. Cảm giác như tôi chủ động ngắt kết nối với mảng kia.

 

Mà tôi cũng đã thấy những thứ rất kỳ lạ, nhé. Ví dụ, tôi từng thấy một người ở trong nhà tôi - giống như một bóng người bằng kim tuyến, lấp lánh, nhấp nháy. Kiểu như khi bạn bật TV mà không có sóng, màn hình cứ rè rè rè, nhưng lại có hình dạng con người.

 

Tôi thấy nó đi về phía tôi, dừng lại, xuyên qua tường, đi xuyên qua tường luôn. Và tôi nói: “Không, tôi không muốn dính tới cái này.” Thế là nó biến mất.

 

Rồi - tôi nói thật - tôi cũng có rất nhiều trải nghiệm về vật thể bay, nhưng là có nhân chứng, chứ không phải một mình tôi. Kiểu như muốn dừng xe lại thì người đi cùng nói: “Đừng dừng, tôi không phải sợ, mà là hoảng loạn.” (cười)

 

Và cuối cùng thì tôi nghiêng hẳn sang hướng ngoài Trái Đất, chứ không phải cái thế giới mà chúng ta không thể cảm nhận bằng thân thể vật chất.

 

Estrella Yera: Thật ra thì hai cái đó không hề tách rời nhau đâu. Đừng nghĩ là ta bỏ nó vào mấy cái hộp riêng biệt - hộp đỏ, bi vàng, tam giác xanh. Không phải vậy. Mọi thứ là một sự pha trộn. Cuối cùng bạn sẽ nhận ra rằng chúng không phải là những hiện tượng tách biệt, mà chúng liên kết với nhau. Có những chuyện xảy ra đồng thời. Và nhiều khi bạn không thể tách rời một hiện tượng siêu linh với một hiện tượng ngoài Trái Đất. Chúng có mối liên hệ mật thiết với nhau.

 

Robert: Ừ, đúng.

 

Estrella Yera: Không thể tách ra được. Và nhiều khi, nó đúng là như vậy.

 

Rafael: Và thêm nữa, với đa số mọi người, chuyện này làm cuộc sống trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Những người mang các “món quà” này - hoặc là nhận ra và làm việc với chúng, như Lisi hay Estrella chẳng hạn - thì… Tôi đã phải giải quyết xung đột cho rất nhiều người chỉ bằng cách nói với họ: “Hãy đặt giờ làm việc.”

 

Kiểu như: “Mở cửa từ chín giờ đến mười giờ, sau mười giờ thì tôi không tiếp thêm… người chết nào nữa.”

 

Bởi vì họ than rằng: “Trời ơi, lúc nào cũng vậy - đang nấu ăn thì bụp, đang…” (cười) “…đang quan hệ thì bụp, lại xuất hiện cái gì đó.”

 

Vì cảm giác như chúng gọi nhau vậy: “Ê, ở đây thấy được nè, ở đây - ở đây có người phục vụ được nè.”

 

Và thế là… Tôi đã bảo không ít người: “Nè, đặt giờ đi.”

 

Và ngoài ra… vì tôi cũng hiểu rằng đó là một món quà.


Estrella Yera: Tôi phải nói rõ thêm một chút ở đây… Hãy tưởng tượng bạn đang ở với người yêu, người hoàn toàn không liên quan gì tới thế giới này - thế giới mang tính “ma thuật”, có thể nói vậy - vì họ đóng kín hoàn toàn. Còn bạn thì biết rõ rằng bên cạnh mình đang có ai đó nhìn chằm chằm, và bạn nghĩ: “Chết tiệt thật, giờ mình phải làm sao đây?” (cười lớn)

Nó rất là… kỳ cục, thật sự (cười).

 

Jaume Su: Tôi cũng vậy… Tôi cũng từng gặp chuyện này. Thực ra tôi đã kể trong một buổi trực tiếp nào đó rồi, không nhớ ở đâu nữa.

 

Đang làm tình với một cô gái, cô ấy hỏi tôi: “Sao anh dừng lại?” (cười)

Và tôi nói: “Vì vừa có một người ngồi xuống ngay bên cạnh.” (cười)

 

Cô ấy quay sang và nhìn thấy luôn. Rất là khó xử, cực kỳ khó xử (cười). Những chuyện này có xảy ra.

 

Lissette Aranguren: Không, chuyện đó thì tôi chưa bao giờ cho phép xảy ra (cười). Trước hết là tất cả ra ngoài hết (cười). Kể cả con mèo của tôi (cười).

 

Rafael: Đúng, bạn có quyền không cho phép điều đó, nhưng khi bạn không biết rằng mình có thể làm vậy, thì tình huống sẽ điều khiển ngược lại bạn, và điều đó khiến cuộc sống rất rất khổ sở, thật sự. Tôi đã có người tới tư vấn chỉ vì vấn đề này.

 

Estrella Yera:Vì nó tác động rất mạnh.

 

Rafael: Đúng, đúng (cười).

 

Estrella Yera: À, để trả lời cho bạn vừa mới viết bình luận kia. Bạn nói: “Vâng, lúc nào cũng có người quan sát chúng ta.”

 

Nhưng người quan sát đầu tiên chính là bạn. Bạn tự quan sát chính mình. Đó cũng là một cách kết nối với ‘bên kia’. Khi bạn đặt ý thức vào mọi việc mình làm, bạn là người đầu tiên quan sát chính mình. Nhưng đúng - rõ ràng là - có rất nhiều thứ đang lảng vảng xung quanh. Bạn đi ngoài đường, họ quan sát bạn - chuyện đó là bình thường. Bạn đi chợ, họ cũng nhìn bạn.

 

Robert: Ừ, đúng rồi (cười).

 

Lissette Aranguren: Tôi muốn mở rộng thêm câu hỏi mà Robert vừa nêu. Thật ra, tất cả những điều này còn liên quan tới kế hoạch của linh hồn.

 

Ví dụ như trong trường hợp của tôi: tôi là nhà xạ cảm và nhà thôi miên trị liệu, nhưng nếu nói theo nghĩa chuyên nghiệp, thì tôi mới bắt đầu vài năm gần đây thôi. Không phải là tôi làm từ rất lâu. Thế nhưng, về mặt nhận biết - tôi không biết tên gọi là “xạ cảm”, nhưng tôi biết và dùng nó từ khi khoảng sáu, bảy tuổi. Nó đến rất tự nhiên.

 

Hồi nhỏ tôi chơi may quần áo cho búp bê bằng chỉ và kim, và đơn giản là sợi chỉ và cây kim phản hồi lại tôi. Thế là tôi bắt đầu dùng nó như một con lắc. Các thanh dò cũng vậy - đến một cách tình cờ, khi còn nhỏ chơi thôi, nhưng chúng phản hồi. Tức là đó là thứ tôi đã mang theo sẵn, từ khi sinh ra.

 

Từ nhỏ tôi đã có những cảm nhận ngoại cảm. Tôi không phải kiểu người nhìn thấy bằng mắt vật lý, nhưng tôi cảm nhận được. Ví dụ, tôi từng cảm thấy một linh hồn đã rời khỏi thân xác vuốt ve đầu tôi, đặt tay lên đây…Tôi có thể nhận biết họ theo cách đó. Có lúc tôi còn nghe được thông điệp, nhưng tôi không nhìn thấy trực diện.

 

Bù lại, từ bé tới giờ tôi luôn có giấc mơ báo trước, giấc mơ tỉnh, thậm chí ác mộng tỉnh. Tôi đã trải qua đủ thứ.

 

Và tất cả những điều này - có thể nói - liên quan tới những thỏa thuận ở cấp độ linh hồn. Tùy theo những thỏa thuận mà linh hồn bạn đã đặt ra, tùy theo linh hồn quyết định muốn trải nghiệm điều gì ở cõi này - phù hợp với sứ mệnh sống hay sứ mệnh linh hồn - thì bạn sẽ gặp chuyện này hay chuyện kia, có nhận thức này hay không có.

 

Có người nói: “Không, tôi không hiểu sao, tôi có một trải nghiệm cận tử, và từ đó tôi bắt đầu nhìn thấy.”

 

Có những trường hợp mà linh hồn đã lên kế hoạch sẵn rằng tại một thời điểm nào đó, con người ấy sẽ kích hoạt nhận thức này. Bởi vì chúng ta là con người, sống trong thế giới vật chất này, nên chúng ta dần lạc mất chính mình. Chúng ta mang theo lập trình ban đầu từ cha mẹ (qua gen), rồi đến giáo dục, trường lớp, gia đình - rất nhiều thứ đóng khung chúng ta trong một thế giới niềm tin giới hạn.

 

Tất cả những điều đó dần dần đóng lại các giác quan nhận thức, đặc biệt là sau bảy tuổi, khi thế giới cảm nhận này gần như bắt đầu khép lại. Và linh hồn có thể dùng một trải nghiệm cận tử để đưa bạn quay lại đúng lộ trình sống.

 

Cuối cùng thì, rất nhiều khi chính linh hồn là bên quyết định mọi thứ. Dù đúng là chúng ta tạo ra trải nghiệm của mình dựa trên nơi ta đặt điểm quan sát - ta quan sát cái gì thì cái đó định hình thế giới của ta - nhưng linh hồn luôn có một kế hoạch dẫn dắt. Nó giống như dắt bạn đi từng bước, như dắt một chú cừu con vậy.

 

Linh hồn quyết định: “Tôi sẽ sinh ra trong gia đình này, với điều kiện này, với nhóm bạn này; tôi sẽ gặp những hoàn cảnh này để những gì tôi cần - những gì tôi muốn phát triển ở cấp độ linh hồn - có thể nở hoa.”

 

Rafael: Nhưng… khoan đã. Ở đây cũng có một cái bẫy, nhé. Bởi vì thực tế là trước khi tái sinh, linh hồn bị các archon đánh lừa. Và chúng ta đến đây với những bản hợp đồng không được ký từ ý chí tự do, phần lớn là vậy.

 

Lissette Aranguren: Ngoài ra, chuyện này là một tầng khác nữa. Đó là một tầng bổ sung. Nhưng còn tùy - cũng tùy mức độ của linh hồn nữa. Bởi vì tôi - tôi đã thấy cả hai trường hợp. Có những linh hồn rất tiến hóa, họ đến từ - từ những không gian khác, và… Ý anh đang nói là những người rơi vào cái mà người ta gọi là “bẫy archon”, đúng không? Tức là những người mà - trong quá trình tiến hóa của họ, trong phạm vi Trái Đất này, trong cõi vật chất này - quay lại chuyện lúc nãy: những người có tần số rung động thấp, mang theo nhiều hệ niềm tin, nhiều gánh nặng; hoặc nếu họ sống rất tệ trong đời này và sang cõi kia với hối hận, dằn vặt, thì chính ở đó - bạn có thể rơi vào cái bẫy đó, cái bẫy mang tính lượng tử đó.

 

Rafael: Không, không, không phải. Để tôi giải thích. Và chuyện này - nếu bạn làm thôi miên - tôi nghĩ bạn cũng từng gặp rồi, vì tôi gặp nhiều lần đến mức phải nói: “Đây là một mô thức.” Nó không phải ngẫu nhiên, cũng không phải ẩn dụ.

 

Lissette Aranguren: Nhưng chính là ở đó bạn đặt điểm chú ý, nên bạn mới liên tục gặp như vậy.

 

Rafael: Không, không, không. Vì tôi giữ sự trung lập. Trong công việc của tôi, tính trung lập là bắt buộc, nếu không thì tôi không thể giúp ai được. Bởi vì tôi biết suy nghĩ của tôi cũng đang tạo ra thực tại.

 

Robert: Chính xác.

 

Rafael: Cho nên, khi tôi bước vào trị liệu - tôi đã nói tuần trước rồi - tôi chuyển sang chế độ Rafa – nhà trị liệu. Những điều mà trong đời sống bình thường có thể tôi sẽ phán xét, thì ở đó tôi không phán xét. Tôi giữ sự trung lập, trung tính, bởi vì nếu không, một người đang ở trạng thái thôi miên rất dễ bị dẫn dắt để “thấy” những thứ không nên thấy.

 

Lissette Aranguren: Đúng.

 

Rafael: Tôi đã gặp nhiều lần cùng một cảnh như thế này. Người ta kể cho tôi - để tôi nói lại nhé: Tôi là một linh hồn. Tôi sắp đi đầu thai, nhưng tôi vẫn chưa có thân thể. Tôi không rõ mình đang ở đâu, chỉ biết là tôi đang ở giữa một “hội đồng”. Và trong hội đồng đó, tôi đã không còn ký ức. Tấm màn quên lãng đã được phủ lên rồi. Xung quanh họ - có lần họ nói là các sinh thể, có lần nói là ánh sáng, năng lượng, v.v. Và có một dạng năng lượng tiến tới người đó, rồi giải thích cho linh hồn nghe rằng trong những kiếp trước họ đã làm gì.

 

Và linh hồn - vì muốn tiến hóa - nên chấp nhận điều đó như một sự thật, bởi vì khi bạn không biết, thì… Này nhé, đường hầm ánh sáng nổi tiếng cũng y hệt như vậy, chỉ là ở chiều ngược lại. Khi bạn rời khỏi thân xác, bạn sẽ gặp:

 

– Bạn là người Công giáo? - Bạn gặp Chúa Kitô.

– Bạn là Phật tử? - Bạn gặp Đức Phật.

– Bạn là người Hồi giáo? - Bạn gặp Muhammad.

 

Bởi vì những gì hiện ra đều dựa trên hệ niềm tin của bạn.

 

Cho nên tôi mới nói: phải học cách chết, phải học cách rời khỏi thân xác, vì đối với linh hồn thì chuyện này chỉ như một cái chớp mắt.

 

Tôi hay nói: “Một đời người dài bao lâu?” Với một thực thể vĩnh cửu, thì chỉ bằng một cái chớp mắt. Chẳng là gì cả. Nhưng thực tế là chúng ta sẽ ở các cõi kia lâu hơn rất nhiều so với thời gian ở trong cõi nhập thể này.

 

Và cũng giống như cách họ níu giữ bạn khi bạn rời khỏi thân xác, thì họ cũng níu giữ bạn khi bạn chuẩn bị quay lại đây. Vì vậy, bạn - là một linh hồn muốn tiến hóa - sẽ chấp nhận luật luân hồi.

 

Ví dụ: “Kiếp trước, ngươi là đàn ông, là bạo chúa, đối xử rất tệ với phụ nữ. Kiếp này, ngươi sẽ làm phụ nữ để bị đối xử tệ, để trải nghiệm và hiểu những gì mình đã gây ra.”

 

Và vì bạn nghĩ đó là tiến hóa, nên bạn nói: “Được, tôi chấp nhận.”

 

Tôi nói điều này vì rất nhiều người - cuối cùng - tôi đã nói thẳng với họ: “Đây là một bản hợp đồng. Bạn có muốn tiếp tục giữ hợp đồng này không? Bạn có quyền tự do. Nhưng nếu bạn không muốn giữ, thì đây.”

 

Rồi tôi đưa cho họ một tờ giấy và nói: “Nhìn này, đây là hợp đồng của bạn, ký vào đi.”

 

Nhưng nếu không muốn giữ hợp đồng thì - đây. (cười)

 

Tôi lại đưa tờ giấy và nói: “Đây là hợp đồng của bạn, ký vào đi.” (cười)

 

Lissette Aranguren: Để cho mọi người đều hiểu rõ, với tiếng vang và lặp lại luôn (cười).

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Lissette Aranguren: Để cho mọi người hiểu thật rõ, có vang tiếng và lặp lại luôn (cười).

 

Estrella Yera: Hình như có mic nào đó bị lặp âm. Có cái mic nào đang gây tiếng vang.

 

Jaume Su: Robert, anh động vào cái gì vậy? Anh động vào cái gì rồi, Robert?

 

Robert: À à, là tôi. Xin lỗi nhé, xong rồi, xong rồi (cười).

 

Estrella Yera: Này Rafa, nhân chuyện đó tôi xin giới thiệu vài cuốn sách rất hay của Michael Newton. Ông ấy là một bác sĩ chuyên làm thôi miên cho rất nhiều bệnh nhân và đã ghi chép lại toàn bộ các ca thôi miên đó. Và đúng như anh nói: hội đồng, những thực thể hướng dẫn… tất cả đều giống hệt vậy.

 

Cũng giống như - mấy bạn nhớ Javier không? Cách anh ấy mô tả toàn bộ cái thế giới đó. Nhưng thú thật, tôi thậm chí còn nghĩ rằng đó cũng là một dạng dàn dựng. Tôi cũng cho rằng nó có thể là một cấu trúc giả tạo. Mọi thứ dường như được tạo ra để bạn không thể thoát ra, để bạn luôn phải quay trong vòng luân hồi nhập thể, không có lối ra, không tiến cũng chẳng lùi. Nhưng chuyện này thì phải nghiên cứu rất kỹ.

 

Lissette Aranguren: Ừ, cõi này là một cõi bẫy. Rất khó. Đúng vậy, tôi đồng ý với bạn. Thực ra, tôi chuyên sâu về loại thôi miên của Michael Newton. Tôi đã học và được chứng nhận theo trường phái của ông ấy. Michael Newton có hơn ba mươi năm - à, giờ ông ấy đã mất rồi - nhưng đó là hơn ba mươi năm với vô số ca nghiên cứu… mà ông ấy còn là bác sĩ tâm thần nữa. Tức là có hàng ngàn, hàng ngàn trường hợp được ghi nhận, và ông ấy mô tả rất chi tiết những gì xảy ra ở cõi giữa các kiếp sống.

 

 

Để trả lời một phần câu hỏi của người vừa hỏi: Điều gì xảy ra nếu một người quyết định không mang “tấm màn quên lãng”?

 

Thì - vì đó là một thỏa thuận ở cấp độ linh hồn - nếu bạn quyết định không có màn quên lãng, thực tế là hiện nay có rất nhiều đứa trẻ nói thẳng: “Trong kiếp trước con là thế này, con là thế kia.” Tức là bây giờ đang có rất nhiều đứa trẻ sinh ra mà gần như không có màn quên lãng. Tôi cũng từng thấy những trường hợp khác: họ có trải nghiệm cận tử, và sau đó nhớ lại toàn bộ ký ức của kiếp trước.

 

Ờ… cũng có rất nhiều cái bẫy. Nghĩa là có những cách để thực sự thoát khỏi trò chơi này.

 

Ví dụ, thiền định là một trong những cách để thoát khỏi trò chơi đó. Hoặc như Estrella làm - xuất hồn. Đó là những “lối thoát” giúp bạn phục hồi ký ức theo một cách nào đó. Ngay cả các chất hướng thần - dù cá nhân tôi không đồng ý lắm - nhưng cũng có người dùng chúng cho mục đích này.

 

Rafael: Nhưng bạn phải luôn luôn giữ vững chủ quyền của mình. Bởi vì trong xuất hồn, rất dễ rơi vào bẫy của các “hướng dẫn”. Trời ơi, nghe nói về hướng dẫn, thầy này thầy kia mãi rồi. Hướng dẫn, thầy thăng thiên, Saint Germain, đủ thứ… Thật ra toàn là một đám giống nhau cả.

 

Estrella Yera: (cười) Tôi chịu không nổi họ, thật sự chịu không nổi.

 

Rafael: Rồi còn tổng lãnh thiên thần, hết tổng lãnh thiên thần này tới tổng lãnh thiên thần kia…

 

Lissette Aranguren: Nào là tổng lãnh thiên thần này, tổng lãnh thiên thần nọ. Và tôi thì nghĩ: “Nếu thật sự là một tổng lãnh thiên thần xuất hiện trước mặt bạn, thì bạn đã bốc cháy rồi.” (cười)

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Lissette Aranguren: Vì đó là mức rung động ánh sáng quá cao. Hãy tưởng tượng xem: chúng ta đang ở cõi 3D, là cõi đặc nhất trong toàn vũ trụ này. Mà bạn lại đứng mặt đối mặt với một thực thể có tần số ánh sáng cực cao - bạn không thể chịu nổi tần số đó.

 

Rafael: Đúng, và còn một điểm nữa. Nếu bạn mạnh mẽ như vậy, sao bạn không tự đi nhập thể? Tại sao lại phải dùng tôi - một người đang nhập thể - để truyền thông điệp của bạn? Nó rất vô lý, đúng không?

 

Estrella Yera: Vì không có gan đó. Phải rất mạnh hoặc rất ngu mới dám xuống đây (cười).

 

Rafael: Nhưng mà - nhưng mà - cái mức độ ý thức đó, như tôi nói lúc nãy, nếu chúng ta học được cách sống và cách chết, thì rất có thể ở lần sau chúng ta sẽ nói: “Khoan đã, khoan đã… để xem nào. Mình sẽ đi đâu đây?” (cười) “Mình sẽ nhập thể ở đâu?”

 

Vì có rất nhiều cõi khác, rất nhiều nơi khác - đâu nhất thiết phải là chỗ này.

 

Estrella Yera: Chính xác. Ngoài kia còn quá nhiều thứ nữa.

 

Rafael: Nếu xét cho cùng thì… về cơ bản nơi này cũng rất đẹp. Tôi nghĩ là đúng vậy, ít nhất thì ảo ảnh cũng tạo cho ta cảm giác đó, đúng không?

 

Tôi thấy buồn cười là một trong những thứ của cuộc đời này mà tôi thích nhất chính là bầu trời xanh. Rồi sau đó bạn lại nói: “Nhưng thật ra nó đâu có xanh”.

 

Chúng ta chỉ nhìn thấy nó là xanh thôi - một bầu trời trong suốt. Nhưng cái màu xanh đó… với tôi… Nói thật, một trong những điều khiến tôi tiếc nếu phải rời bỏ thân xác này là không còn được nhìn thấy những sắc xanh đó nữa. Tôi rất yêu những màu sắc ấy. Không biết là ở cõi khác - ở cõi bên kia - liệu người ta còn thấy màu sắc hay không, hay thậm chí còn đẹp hơn.

 

Lissette Aranguren: Ở những cõi khác vẫn thấy màu sắc.

 

Estrella Yera: Và còn nhiều màu hơn nữa - đẹp hơn rất nhiều. Thật ra, thứ hay ho của Trái Đất là nó có sự đa dạng cực lớn, rất phong phú.

 

Cứ tưởng tượng thế này nhé: bạn có một trường đại học, với rất nhiều phòng học khác nhau. Thì đây chính là như vậy - một siêu đại học với vô số “lớp học”.

 

Bạn muốn trải nghiệm một thế giới băng giá? Thì bạn sinh ra ở một nước Bắc Âu.

Bạn muốn trải nghiệm cuộc sống ở Congo? Thì bạn sinh ra ở Congo.

 

Mọi thứ ở đây rất dân gian, rất pha trộn, rất đa sắc. Và ở một mức độ nào đó, nó cũng rất thú vị - cho tới khi bạn chán và nói: “Tôi muốn thứ khác. Tôi muốn lấy lại chủ quyền của chính mình.”

 

Bạn cũng có thể tự chủ ngay khi còn ở đây, nhưng lúc đó thì… bạn không còn “khớp” nữa. Giống như bạn tháo ra một mảnh ghép và lắp vào một mảnh khác - mảnh cũ không còn dùng được. Bạn bắt đầu nhìn mọi thứ từ một góc nhìn khác.

 

Rafael: Nhưng Estrella, điều tôi muốn nói là: chủ quyền là thứ phải học ở đây.

 

Estrella Yera: Vâng, đúng rồi, chắc chắn.

 

Rafael: Và chính vì thế mà chúng ta đến đây (cười). Tôi nghĩ là chúng ta đầu thai với một mục tiêu, chỉ có điều là vì chúng ta quên mất, nên mục tiêu đó là kết nối lại với tính thiêng liêng bên trong mình. Và khi đã nhận ra mình là một thực thể thiêng liêng, thì sau đó bạn muốn làm gì cũng được. Tất cả những gì bạn học được ở đây - ở khía cạnh đó - bạn mang theo hết.

 

Estrella Yera: Đúng vậy.

 

Rafael: Và khi đó thì không còn sự lừa dối nữa, bởi vì bạn đã biết rồi. Bạn sẽ không đi bám víu hay đánh nhau với ai cả khi bạn biết mình là một thực thể thiêng liêng. Bạn sẽ bắt đầu triệu gọi, kiến tạo trật tự trong vũ trụ đó - gọi nó là cõi trung giới hay gọi thế nào cũng được. Nhưng điều đó phải học ở đây. Đây là một cơ hội. Có những năng lượng khác sẵn sàng đánh nhau chỉ để được trải nghiệm sự nhị nguyên này.

 

Estrella Yera: Đúng, nhưng có một điều mà chúng ta thường không tính tới. Nó giống như khi chúng ta đi ngủ. Khi bạn ngủ, cuối cùng bạn mất đi bản sắc của mình. Bạn biết mình là ai - cho tới khi bạn ngủ.

 

Rafael: Ờ, nhưng khi làm việc thì không hẳn. Vì bạn là người xuất hồn. Trong chuyến xuất hồn đó, bạn biết Estrella là ai.

 

Estrella Yera: Đúng, tôi đang nói theo quy luật chung thôi.

 

Rafael: Ừ.

 

Estrella Yera: Theo quy luật chung là như vậy. Nhưng khi bạn tự rèn luyện, khi bạn đã có chủ quyền, bạn bắt đầu nhìn thấy toàn bộ thế giới rộng lớn đó. Khi đó, bạn không còn mất ý thức nữa - ý thức đi cùng với bạn. Thậm chí còn tích hợp thêm những phần ý thức mà trước đó bạn đã quên. Nó rộng hơn rất nhiều.

 

Rafael: Ừ. Tốt hơn nhiều.

 

Lissette Aranguren: Đó chính là mục đích của trò chơi này. Việc chúng ta bị che màn, bị nhốt trong một cái bong bóng, bị lập trình, với vô số rào cản và giới hạn - để rồi nhận ra rằng mình là một thực thể thiêng liêng, rằng không hề có giới hạn, rằng tất cả những thứ đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.

 

Jaume Su: Theo cảm nhận của tôi thì… chúng ta đơn giản là đang bị nhốt. Có ai đó đã biết cách nhốt Thượng Đế lại, bỏ Thượng Đế vào một cái chai, và giờ thì trò chơi là làm cho vị Thượng Đế đó trở nên ngu ngốc.

 

Robert: (cười)

 

Jaume Su: Và đó chính là trò chơi. Trò chơi là làm cho chúng ta chấp nhận những thứ như - những gì các bạn đang nói - nào là hội đồng, phán xét người chết, v.v. Và lúc nào cũng lặp đi lặp lại như vậy. Sau một thời gian - sau nhiều lần nhập thể - sẽ đến lúc chúng ta bắt đầu nhận ra lại. Nhưng đúng vào lúc đó thì thời điểm thu hoạch cũng đang đến. Đó là cách tôi nhìn nhận vấn đề.

 

Vậy thì trong số những người thức tỉnh, có bao nhiêu người có thể vẽ được một tấm bản đồ để thoát ra khỏi đây? Đó mới là hệ quả tiếp theo.

 

Tôi không đến đây để học điều gì, cũng không đến để cứu ai, tôi đảm bảo điều đó. Tôi chỉ đặt câu hỏi, vì tôi đã bị bắt giữ. Và giờ tôi bắt đầu suy luận rằng tất cả những điều này hoàn toàn không giống như những gì nó thể hiện ra.

 

Rafael: Vấn đề là thế này - thật ra tất cả xoay quanh nỗi sợ. Tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện đã xảy ra với tôi ở Mallorca.

 

Chuyện là thế này: có một năm, mùa hè đó vợ tôi với tôi không có kế hoạch gì, nên cô ấy nói: “Hay là mình đi Barcelona du lịch văn hóa đi.” Và rồi không hiểu sao cô ấy lại nảy ra ý tưởng mua vé đi xem ballet. Cô ấy mua vé qua mạng vì lúc đó là lần đầu cô ấy làm mấy chuyện này… À không, hồi đó là mua vé qua ngân hàng, qua máy ATM ấy.

 

Cô ấy nói: “Em mua vé xem ở một nhà hát trên đường Mallorca.”

 

Rồi, vấn đề là thế này: chúng tôi đi vào đường Mallorca, nhưng hóa ra không phải Mallorca ở Barcelona, mà là Palma de Mallorca. Cuối cùng thì chúng tôi phải ra đảo để xem…

 

Robert: Vở ballet. Buổi biểu diễn.

 

Rafael: Đúng vậy. Giữa tháng Tám, mọi người tưởng tượng đi. Chúng tôi bắt tàu, và rồi phát hiện ra là không có tàu quay về cho tới tận cuối tuần sau, vì mọi thứ đã kín chỗ hết. Khi tới Mallorca, chúng tôi định đi cắm trại, nhưng hóa ra Mallorca không có (cười).

 

Thế là chúng tôi vào ở một căn nhà của hướng đạo sinh. Đó là một ngôi nhà thế kỷ XVII, nằm giữa núi rừng.

 

Ban đầu thì tuyệt vời lắm, chúng tôi nói: “Trời ơi, quá đã, núi non, yên tĩnh, chỉ có mình mình.” Gần biển đấy, nhưng vẫn rất biệt lập.

 

Nhưng ngay đêm đầu tiên đã bắt đầu có chuyện. Máy phát điện cháy ngay trong đêm đầu. Tôi không kể lan man nữa - ngôi nhà đó bị ám, mà là bị ám thật sự (cười).

 

Estrella Yera: (cười)

 

Lissette Aranguren: Ngay từ lúc anh bắt đầu kể là tôi đã biết rồi (cười).

 

Rafael: Chúng tôi thấy một đám mây trắng, một làn sương trắng.

 

Estrella Yera: Không hiểu sao tôi đã ngửi thấy mùi rồi (cười).

 

Rafael: Đúng vậy, nhà đó bị ám. Vợ tôi cùng con gái tôi và cháu gái tôi - lúc đó còn nhỏ - bắt đầu dọn dẹp nhà, nhất là dọn bếp. Và chuyện đó dường như làm cho “chủ nhà bên kia” nổi giận. Mọi chuyện ngày càng tệ hơn. Ban đêm thì thôi rồi: tiếng động khắp nơi, những đám mây trắng di chuyển.

 

Rồi có chuyện xảy ra với tôi. Tôi bị kéo ra khỏi nhà. Một ngày kia tôi tỉnh dậy ngoài đường, giữa rừng. Vợ tôi kể rằng lúc đó chúng tôi ngủ dưới đất, và tôi bật dậy thẳng đơ như một tấm ván, rồi như thể bị nhấc bổng lên, đi thẳng ra cửa nhà. Khi tôi mở mắt ra, tôi đã ở ngoài nhà rồi.

 

Vì có hai đứa nhỏ nên chúng tôi không nói gì để tránh làm các bé sợ. Cho tới khi cháu gái tôi nhìn thấy cái gì đó - không biết là gì - nhưng nó hoảng loạn kinh khủng. Thế là chúng tôi ra ngủ ngoài rừng, vì có mang theo lều.

 

Lúc đó tôi đã biết cách xử lý thực thể, tôi thậm chí có thể làm một nghi thức ở đó. Nhưng vợ tôi nói: “Thôi, đừng làm gì cả. Cái ở đây rất mạnh, lỡ làm lớn chuyện thì nguy hiểm.”

 

Với hai đứa nhỏ, giữa rừng… mà tôi thì thường dùng cồn đốt để làm nghi thức nâng - thôi, không nói sâu nữa.

 

Tóm lại là chúng tôi bị đuổi khỏi nhà. Chúng tôi luôn có cảm giác bị nhìn chằm chằm qua khe cửa, qua cửa sổ - như thể có một con mắt đang dõi theo. Mỗi lần nhìn ra cửa hay cửa sổ là thấy một cái bóng né đi.

 

Nhưng chuyện mấu chốt là: tôi đã bị nắm lấy và kéo thẳng ra ngoài.

 

Và lúc đó bạn mới hiểu: nỗi sợ có thể xâm chiếm bạn, có thể khóa cứng bạn lại. Trong khi lẽ ra tôi có thể đứng đó mà nói: “Rồi, mỗi bên ở chỗ của mình. Tôi ở đây vài ngày nữa rồi tôi đi, trả lại nhà cho anh.” Giống như chúng tôi đã làm với bà cụ trước đó.

 

Chúng tôi ngủ ngoài nhà, và mọi hiện tượng biến mất hoàn toàn. Chúng tôi chỉ cách cửa nhà khoảng 20 mét thôi, không phải là chạy đi đâu xa. Chỉ cần ra khỏi nhà, là mọi thứ chấm dứt. Cuối cùng thì vì không có nước, không có động cơ bơm nước từ giếng, nên chúng tôi buộc phải rời đi.

 

Nhưng điều tôi muốn nói là: ngay cả khi bạn biết chuyện, nỗi sợ vẫn len lỏi, xâm chiếm, và điều khiển bạn.

 

Estrella Yera: Đúng vậy.

 

Rafael: Khi cháu gái tôi nhìn thấy cái gì đó… phải ba mươi năm sau nó mới dám thừa nhận là nó đã thấy thứ gì.

 

Estrella Yera: Đúng, nỗi sợ làm tê liệt hoàn toàn.

 

Và đúng vậy - nó rất tê liệt, Rafael.

 

Tôi có một trường hợp - không nêu tên - một bé gái bị tấn công rất mạnh bởi một thực thể. Nó thậm chí còn bị nhấc lên khỏi mặt đất, bị tấn công trực tiếp. Chúng tôi có thể giúp bằng các nghi thức, nhưng quan trọng nhất là chính đứa bé phải học cách tự bảo vệ mình. Và nó đã học rất tốt.

 

Bây giờ thì… (cười) Xem Stranger Things mà tôi chỉ thấy buồn cười.

 

Hiện giờ, cô bé đó điều khiển được những năng lượng từng tấn công mình. Nó đã trở nên cực kỳ mạnh, gần như bất khả xâm phạm.

 

Từ chỗ sợ hãi tột độ, giờ nó nói: “Tới đây đi.” Rồi làm động tác kiểu Bruce Lee (cười).

 

Rafael: Ừ (cười).

 

Lissette Aranguren: Thực ra là chúng tôi có hai trường hợp, Estrella.

 

Estrella Yera: Đúng vậy, hai trường hợp rất, rất quan trọng.

 

Lissette Aranguren: Và là trẻ em, là trẻ con. Vì với người lớn thì có rất nhiều trường hợp rồi, nhưng trẻ em thì không phổ biến như vậy.

 

Rafael: Đúng rồi, vì nếu một đứa trẻ nói: “Con thấy cái này, con gặp chuyện kia”, thì - nếu may mắn gặp được hai bạn thì còn đỡ. Nhưng chỉ cần người mẹ nói: “Khoan đã, để mẹ đưa con đi bác sĩ xem sao”. Thế là gọi bác sĩ tâm thần, cho uống thuốc, rồi là bắt đầu có vấn đề.

 

Robert: Ừ, đúng, nhưng tôi nghĩ năng lượng mà trẻ em phát ra khác với năng lượng của người lớn, đúng không? Ý tôi là vậy đó.

 

Jaume Su: Đúng vậy, đúng vậy.

 

Lissette Aranguren: Ừ, thường thì mạnh hơn, và đó là cách mô tả chính xác nhất. Nghĩa là tần số rung động càng cao, thì càng ít thứ dám lại gần bạn…

 

Estrella Yera: Này, tôi cho bạn một dữ kiện, Robert. Khi tôi - ví dụ như tôi - hình dung một đứa trẻ, một bệnh nhân chẳng hạn, so với khi hình dung một người đã lớn tuổi, thì hoàn toàn khác nhau. Năng lượng của trẻ con thì… gần như chói lòa. Năng lượng của một đứa trẻ là chói sáng.

 

Robert: Đúng rồi.

 

Estrella Yera: Rất mạnh. Nó giống như một ngôi sao. Một ngôi sao đang ở dạng tiềm năng. Trong khi đó, một người trưởng thành – miễn là người vẫn còn nhiều ánh sáng - nhưng đã lớn tuổi, thì năng lượng bị suy giảm rất nhiều. Nhìn là thấy ngay - nó bị bào mòn bởi nhiều thứ: bởi cách nghĩ, cách sống, những gì họ ăn, chế độ ăn uống. Tất cả những thứ đó đều làm hao mòn, tạo ra những vết rạn trong thể vía, thể ether, thể tâm trí và thể cảm xúc. Nó cứ mòn dần đi.

 

Còn trẻ con thì không - trẻ con đến đây với toàn bộ sức mạnh, đến với - phù! - rất phi thường.

 

Jaume Su: Thực ra, hai bạn - Lisi và Estrella - đang nói tới một trường hợp cực đoan. Những trường hợp này không thể nói chi tiết. Nhưng đó là những chuyện thực sự rất nặng, và có pháp sư hắc thuật can dự vào, thật sự rất kinh khủng. Đó là những trường hợp ngoại lệ.

 

Vì thế, mức độ của những hiện tượng gây sốc, những thứ nằm trong lĩnh vực huyền thuật và phi thường, thì gần như giống - hoặc còn hơn - những gì ta thấy trong Hollywood.

 

Còn về lý do vì sao họ nhắm tới trẻ nhỏ: khi bạn cầm một cây thì là, bạn sẽ hái phần đã già hay phần non nhất?

 

Estrella Yera: Phần non.

 

Jaume Su: Đúng, Cái non hơn thì đậm đà hơn, hương vị cũng nồng hơn nhiều. Cấu trúc của nó chưa hoàn toàn mở ra - nó đã được hình thành, nhưng chưa bung hết. Và họ làm y như vậy.

 

Cho nên, khi nói tới hiến tế con người - thì không bao giờ lấy người trên mười hai tuổi. Đó là giới hạn, vì lý do thần số học. Điều này cũng được thể hiện trong Tarot Marseille, ở lá bài Người Treo Ngược. Phải là dưới ngưỡng đó, bởi vì khi biến đổi hormone xảy ra, chúng ta mất đi sự ngây thơ. Và chính sự ngây thơ cùng tính dễ tổn thương của trẻ em là thứ họ nhắm tới.

 

Estrella Yera: Chính xác.

 

Jaume Su: Cái chồi non đó.

 

Estrella Yera: Đúng vậy. Và có một người dùng hỏi: “Vậy phải nói gì với một bé trai hay bé gái khi có những thực thể đang quấy phá mà mình không thể làm gì?”

 

Thì hãy nói với bé rằng: bé mạnh hơn chúng.

 

Bé có thể chưa hiểu theo cách đó, nên bạn phải nói bằng ngôn ngữ của trẻ con.

Ví dụ: “Nếu con đi học, có một đứa bắt nạt tới đánh con, mà con đang cầm một quyển sách, thì con sẽ làm gì?”

Bé nói: “Con sẽ lấy sách đánh nó.”

 

Thì đó chính là điều con phải làm: tự vệ, đối mặt với nó.

 

Hãy tưởng tượng mọi thứ có thể làm nó đau, rồi xông lên. Và bạn sẽ thấy - nó hiệu quả. Và thực tế là nó đã hiệu quả.

 

Robert: Và xin lỗi, còn chuyện biến thành một quả cầu ánh sáng thì sao? Cái ánh sáng đó là…

 

Estrella Yera: À, chuyện biến thành một quả cầu ánh sáng… (cười) Để xem nhé - bạn có thể “biến thành”…

 

Lissette Aranguren: Biến đổi, hay đúng hơn là bao bọc mình trong một quả cầu ánh sáng.

 

Estrella Yera: Chính xác. Không phải là… không… bạn vẫn là bạn. Vấn đề là bạn phóng chiếu. Tâm trí của bạn, vốn rất thiêng liêng, rất mạnh, rất có khả năng tạo hiện, thì bạn phóng chiếu điều bạn muốn.

 

Vậy nên cái chuyện quả cầu ánh sáng, hay chui vào một quả cầu ánh sáng, là để tự bảo vệ. Giống như khi bạn mặc áo khoác để giữ ấm vậy - bạn đang tự bảo vệ mình. Thì ở đây cũng vậy: bạn tạo ra một quả cầu ánh sáng để bảo vệ mình.

 

Nhưng không chỉ vậy đâu - mỗi quả cầu còn có thể mang những thuộc tính rất khác nhau.

 

Ví dụ: “Tôi muốn quả cầu này có các tia điện, để bất cứ thứ gì chạm vào đều bị giật cháy.”

Hoặc: “Tôi muốn quả cầu này giống như một tấm gương, khiến tôi trở nên vô hình.”

Hoặc: “Tôi muốn quả cầu này có nhiều màu sắc đến mức ai nhìn vào cũng bị lóa, bị đứng hình.”

 

Tức là bạn có thể gán những đặc tính rất cụ thể cho lớp bảo vệ của mình. Và trẻ con làm chuyện này rất giỏi. Là trẻ con, chúng tạo ra hoàn hảo.

 

Jaume Su: Ừ, đúng vậy.

 

Rafael: Nhưng đó là một mô thức. Đó là mô thức của đối kháng, bởi vì cũng có thể là mô thức của tình yêu. Vì sức mạnh của ánh sáng, của tình yêu - chúng ta đang nói về năng lượng tích cực.

 

Robert: Ừ, đúng rồi. Năng lượng tích cực.

 

Lissette Aranguren: Điều quan trọng là đứa trẻ hiểu được rằng mình là một thực thể thiêng liêng, và với tư cách là một thực thể thiêng liêng, thì nó có tiềm năng ngang bằng hoặc còn lớn hơn bất cứ thứ gì hay bất cứ thực thể nào đến tấn công nó.

 

Riêng tôi thì - tôi đã bị tấn công từ rất sớm, lúc bốn hay năm tuổi. Những cuộc tấn công rất, rất mạnh. Và tôi phải tự học cách tự vệ một mình, vì bạn tưởng tượng xem - tôi thậm chí không thể kể với ba mẹ. Tôi không có ai, không có ai cả để có thể nói chuyện hay nhờ giúp đỡ. Tôi buộc phải tự học một mình.

 

Và tôi nghĩ điều đã cứu tôi là vì tôi có giấc mơ sáng suốt. Tôi hiểu từ rất sớm rằng tôi có thể điều khiển giấc mơ theo ý mình. Vậy nên khi những cuộc tấn công xảy ra, tôi làm - có thể nói - đúng như Estrella mô tả, nhưng tôi làm theo bản năng. Tôi tự nói với mình… -rằng mình sẽ làm thế này, thế kia, theo cách đó.

 

Estrella Yera: Đây chính là ma thuật tâm linh.

 

Rafael: Nhưng tôi hỏi các bạn một câu nhé. Nếu trong giấc mơ sáng suốt, bạn chủ động đi tìm họ, bắt đầu quan sát họ, thậm chí dồn ép họ chỉ bằng ánh nhìn - không chạm vào, không làm gì cả - chỉ cần quan sát thôi là đủ làm họ sụp đổ, trời ơi. Thế là họ bỏ chạy (cười).

 

Estrella Yera: Chỉ tưởng tượng thôi là tôi đã không muốn gặp rồi.

 

Lissette Aranguren: Tôi thì chưa bao giờ đi dồn ép họ, nhưng họ tự xuất hiện. Và khi họ xuất hiện, thì… hơn nữa là trong giấc mơ, tôi nhớ được những giấc mơ của các đêm trước. Thế là tôi nghĩ: “À, trong giấc mơ trước chuyện này xảy ra thế này thế kia, vậy lần này mình sẽ làm thế này, thế này, thế này.”

 

Rafael: Cho tôi hỏi - khi họ xuất hiện, họ thường hiện ra như thế nào? Thường là xấu xí, đúng không? Một con quái vật chứ gì? Họ biến hình thành thứ gì đó, chứ đâu nhất thiết phải…

 

Estrella Yera: Ừ, tùy theo mục đích của họ. Khi họ muốn đạt được điều gì, họ sẽ ngụy trang thành thứ rất đẹp.

 

Robert: Đúng, đúng, chỗ đó đó.

 

Rafael: Đó, như tôi nói - họ có thể xuất hiện như một vị thầy thăng thiên, hoặc cũng có thể xuất hiện như con quái vật kinh khủng nhất.

 

Estrella Yera: Kinh dị lắm (cười).

 

Rafael: Này, tôi nói cho mà nghe. Trước đó tôi muốn trả lời Robert về chuyện người ngoài hành tinh và linh hồn.

 

Lấy ví dụ con tôm đi. Con tôm là gì? Là người ngoài hành tinh à?

 

Bây giờ tưởng tượng có một con tôm cao hai mét (cười) đứng trước mặt bạn xem - trời ơi, kỳ dị chưa. Hoặc một con tôm hùm, hay bất kỳ sinh vật nào sống ở đáy đại dương. Toàn là những thứ trông chẳng khác gì người ngoài hành tinh hay quái vật cả.

 

Robert: Ừ, ừ, đó là hệ sinh vật, hệ sinh vật cõi trung giới. Tức là hệ sinh vật của cõi trung giới. Và đúng là cũng có những người ngoài hành tinh trông như hệ sinh vật vậy (cười).

 

Mình có mấy chủng dạng côn trùng, đúng không? Nhưng đúng là tồn tại một hệ sinh vật cõi trung giới gồm sứa, đủ loại sinh vật, một hệ sinh vật đúng nghĩa. Không nhất thiết đó phải là những người đã qua đời rồi tái sinh gì cả.

 

Estrella Yera: Có đủ thứ, có đủ thứ hết.

 

Rafael: Đúng, có đủ thứ. Nhưng vấn đề là chúng giả dạng thành những thứ mà - nếu bạn không biết - thì bạn sẽ sợ. Và khi chúng giành quyền kiểm soát, còn bạn thì mất quyền lực, thì lúc đó là rắc rối.

 

Robert: Và cho tôi hỏi cái này - không biết các bạn có từng gặp chưa. Tôi thì gặp một lần. Có incubus và succubus, mấy thực thể đó - như mình nói - chúng có thể biến thành phụ nữ, đúng không? Và thứ chúng làm là rút năng lượng của bạn. Với đàn ông thì chúng xuất hiện dưới dạng phụ nữ - người ta nói vậy - còn với phụ nữ thì chúng xuất hiện dưới dạng đàn ông. Kiểu như đè lên người bạn vậy.

 

Trường hợp của tôi là - trong hình dạng một người phụ nữ mà tôi quen, tôi quen thật - nó xuất hiện ngay đây - và tôi nói: “Ủa, chuyện gì vậy? Nó đang rút cạn tôi.”

 

Và tôi phải đuổi nó ra. Ừ, đúng là - trời ơi - một trải nghiệm kinh khủng (cười).

 

Estrella Yera: Không… chuyện đó thì - ai cũng có trải nghiệm với incubus, succubus, và cả “dòng họ nhà chúng nó” nữa. Có chứ (cười).

 

Jaume Su: Nè… Trường hợp này thì tôi chưa từng gặp, nhưng tôi muốn kể cho các bạn một câu chuyện, và tôi muốn các bạn kiểm tra giúp tôi - Estrella, Lisi, Rafa, hay tất cả cùng lúc cũng được.

 

Một ngày nọ tôi đang ở nhà thì nghe một tiếng “rắc”, kiểu như một cú va vào tường. Tôi biết đó là gì rồi. Đó là lúc chuyển chiều không gian, lúc họ đi vào cõi này, thường là qua góc giao giữa trần và tường. Rồi tôi thấy - giờ các bạn sẽ sốc đây (cười) - một cái váy ngủ đính kim tuyến đang lơ lửng trong không khí, tiến về phía tôi và chui thẳng vào ngực tôi.

 

Tôi muốn các bạn nói cho tôi biết đó là cái gì. Tôi muốn biết đó là cái gì. Lấy con lắc ra đi. Lấy con lắc đi.

 

Lissette Aranguren: (cười)

 

Estrella Yera: Không, giờ tôi không có con lắc. Nhưng tôi sẽ kiểm tra cho anh sau, đừng lo.

 

Jaume Su: Trời! Trực tiếp luôn mà không kiểm tra.

 

Estrella Yera: Thôi nào. Lisi, bạn có con lắc mà, bạn làm được đó, làm đi.

 

Lissette Aranguren: Ừ, vì tôi cũng có thể kiểm tra trực tiếp bằng cơ thể.

 

Estrella Yera: Rồi, nói đi.

 

Lissette Aranguren: Để xem… Không, không phải succubus…

 

Jaume Su: Không, tôi cũng không cảm thấy nó tiêu cực, nhưng thật sự tôi không có chút ý niệm nào nó là cái gì.

 

Lissette Aranguren: Một linh hồn đã rời khỏi thân xác?

 

Estrella Yera: Một thực thể đã rời thân xác.

 

Jaume Su: Với hình dạng một cái váy ngủ đính kim tuyến sao?

 

Lissette Aranguren: Bạn chỉ cảm nhận được cái váy ngủ đính kim tuyến thôi sao?

 

Estrella Yera: Bạn không cảm nhận được những gì ở bên trong cái váy ngủ đính kim tuyến đó à?

 

Robert: (cười)

 

Jaume Su: Tôi - tôi cảm nhận nó như một thực thể có hình dạng đó. Không phải là tôi thấy cái váy, mà là thực thể mang hình dạng đó. Nghe thì buồn cười thật, nhưng nó là chuyện có thật.

 

Estrella Yera: Không, không hề buồn cười (cười).

 

Robert: Nhưng lúc đó anh đang ngủ mà, đúng không, Jaume? Ý tôi là - anh đang nằm trên giường…

 

Jaume Su: Không, không, không. Tôi đang ngồi trên ghế sofa. Bỗng nghe tiếng va vào tường, tôi quay đầu lại và thấy cái váy ngủ đính kim tuyến tiến về phía tôi rồi chui thẳng vào ngực tôi.

 

Lissette Aranguren: Nhưng mà nghe cũng buồn cười thật (cười).

 

Jaume Su: Nghe thì đúng là ngớ ngẩn.

 

Estrella Yera: Không, nhưng - ít nhất anh còn có khiếu hài hước. Trời ơi, anh may mắn đó (cười).

 

Jaume Su: Ờ… các bạn phải hiểu rằng cái gọi là “váy ngủ đính kim tuyến” chỉ là cách tôi diễn tả những gì tôi đã thấy. Có lẽ nó không hề là váy ngủ đính kim tuyến, tôi chắc chắn là không phải.

 

Và câu hỏi của tôi là: vậy thứ đó rốt cuộc là gì? Vì thế tôi mới hỏi Lisi xem cô ấy có thể kiểm tra được không.

 

Lissette Aranguren: Thật ra thì bộ não giống như một bộ giải mã vậy. Nghĩa là tất cả những gì chúng ta cảm nhận trong thế giới này - tất cả. Ví dụ cái điện thoại này: chúng ta nhận thức nó là điện thoại vì chúng ta được lập trình để nhận thức nó như vậy. Nhưng thực sự thì nó là gì?

Đây là ảo ảnh, là hình học, là mã, chứ nó không “là” điện thoại theo nghĩa tuyệt đối. Chúng ta cảm nhận nó như vậy là do những thỏa thuận nhận thức mà chúng ta mang theo…

 

Robert: Chính xác.

 

Lissette Aranguren: …từ trước khi sinh ra, được mã hóa trong ADN tổ tiên, vì chúng ta thừa hưởng tất cả những khái niệm đó. Chính những thỏa thuận ấy khiến chúng ta nhận thức sự vật theo cách này.

 

Vậy bộ não làm gì? Nó lấy mã thông tin đó - giả sử một cấu trúc hình học “bay” tới - bộ não bạn nhận, giải mã và chuyển hóa nó thành thông tin mà bạn có thể hiểu được. Vì thế nên mỗi người cảm nhận khác nhau, đặc biệt là khi nói về cõi trung giới. Không ai cảm nhận giống ai cả. Tùy thuộc vào cách bộ não giải mã thông tin mà nó đang tiếp nhận.

 

Jaume Su: Nhưng bạn đã kiểm tra rồi và bạn nói đó là một thực thể đã rời khỏi thân xác.

 

Lissette Aranguren: Đúng.

 

Jaume Su: Vì tôi thắc mắc: tại sao nó lại chui vào ngực tôi? Hơn nữa, tôi còn la lên: “Mày không có quyền vào đây!”

 

Lúc đó là 12 giờ đêm, tôi nghĩ chắc hàng xóm dưới nhà tưởng tôi điên mất rồi (cười).

 

Estrella Yera: Thì thường là vậy đó, đó là cách mọi chuyện hay xảy ra.

 

Tôi đã kể với anh rồi mà - lúc tôi còn rất trẻ, khoảng 17 tuổi, tôi đang lật mấy tạp chí của ba mẹ, loại có hai hình thoi ấy. Ngay lúc đó, tôi nghe thấy ai đó thở gấp bên tai, và toàn bộ lông tóc dựng đứng lên…

 

Tôi nói: “Trời ơi, đi đi, làm ơn, để tôi yên.”

 

Những chuyện như vậy vẫn xảy ra.

 

Jaume Su: Rồi, hiểu rồi.

 

Lissette Aranguren: Tôi nghĩ là họ đang kiểm tra bạn đó. Kiểu như: “À, người này nhìn thấy được.” Rồi họ thử tiếp cận. Vì đa phần các thực thể đã rời thân đang lang thang ở cõi này là những người còn vướng mắc, còn đủ thứ chưa giải quyết xong. Có người thì hay đùa, có người thì đủ kiểu…

 

Estrella Yera:  …và rất nhiều thói xấu nữa.

 

Lissette Aranguren: Đúng vậy, toàn là người có thói quen, nghiện ngập, vướng mắc. Chứ đâu phải ai cũng là thiên thần mà đi loanh quanh ở đây.

 

Estrella Yera: Chúng còn trộm thuốc lá nữa chứ…

 

Rafael: Hoặc kiểu như: bà kia đang “cao trào” thì lăn ra chết giữa chừng, còn dang dở, thế là bảo: “Tôi phải hoàn tất trải nghiệm này với ai đó.” - Thế là gặp ngay ông này (cười).

 

Jaume Su: Tôi nói thật - (cười) - tôi không cảm thấy gì cả, ngoài sự bực bội. Đó là cảm giác duy nhất.

Khi nó vào, tôi không cảm thấy gì, hoàn toàn không có cảm giác gì hết.

 

Lissette Aranguren: Nhân nói về chuyện đó… Ví dụ như tôi, khi khoảng 11 tuổi, tôi từng có một khủng hoảng hiện sinh nho nhỏ. Mọi người nhìn tôi như một đứa kỳ quặc, nói mấy chuyện lạ, không giống ai (cười).

 

Rồi tôi tự nghĩ: “Chắc mình xấu xí, chắc mình thế này thế kia…” - rất nhiều vấn đề về tự ti.

 

Và lúc đó có một thứ “bám” theo tôi - tôi không biết đó là thực thể đã rời thân hay cái gì khác. Có thể là một dạng thực thể trung giới. Nó nói với tôi rằng tôi rất đẹp và nó muốn làm bạn trai của tôi (cười).

 

Tôi nói: “Nhưng anh không thể làm bạn trai tôi được.”

Nó hỏi: “Tại sao?”

Tôi đáp: “Vì anh chết rồi.” (cười)

 

Nhưng nó theo tôi hàng tháng trời (cười), cứ nói rằng tôi đẹp và nó muốn làm bạn trai tôi.

 

Estrella Yera: Còn với tôi, chuyện incubus thì thường xảy ra khi tôi đang ngủ. Tôi phát hiện ra trong mơ: nó tới, quyến rũ, tiếp cận.

 

Khi nó đã tiến sát lắm rồi, tôi nói: “Khoan đã, anh nghĩ anh là ai mà vào đây không xin phép gì hết?”

“Xin lỗi nha.” Và tôi đuổi thẳng.

Chúng đứng đơ ra kiểu: “Bị phát hiện rồi!”

Tôi nói: “Đi đi.” Và chúng đi. Thế là xong.

 

Chúng luôn tận dụng mọi cơ hội để rút năng lượng, nhưng nếu bạn không cho phép, thì thôi.

Bạn quen rồi, bạn nhận ra ngay: “Tôi thấy anh rồi nhé.” (cười)

 

Rafael: Ừ, nhưng cũng còn tùy… nếu lúc đó bạn đang đói năng lượng, thì có khi bạn lại tham gia cuộc chơi… Nếu bạn cho phép thì nó hoạt động thật đó.

 

Robert: Nhưng Rafa, nếu mình “vào cuộc” thì chuyện gì xảy ra?

 

Estrella Yera: Bị hút năng lượng. Bạn thức dậy mệt rã rời, như cái giẻ lau vậy.

 

Lissette Aranguren: …chúng bám vào luân xa gốc và…

 

Rafael: Hôm trước có người hỏi tôi: “Mấy thứ đó bám vào bằng cách nào?”

Với tôi thì - tôi luôn nói - chúng ta cho phép. Ví dụ như xem phim khiêu dâm cũng là một cách mở cửa cho những thứ đó.

 

Estrella Yera: Dĩ nhiên rồi.

 

Rafael: Và chuyện này thì rất nhiều người có thể tiếp cận được. Giờ vấn đề là nó đang ở trong tầm với của cả trẻ em, đúng không? Nhưng bạn có nghĩ đây là chuyện liên quan tới tình dục không? Thật ra thì không hẳn. Bởi vì… ờ… cái đó thậm chí không phải là tình dục. Nó là… gần như là một hành vi… gọi sao ta…

 

Lissette Aranguren: Thể xác.

 

Rafael: Hả?

 

Estrella Yera: Thể xác, sinh học…

 

Rafael: Không, không, ý tôi là… nó làm mất đi phẩm giá, đúng không? Ví dụ như với phụ nữ. Tức là… nó hạ thấp phẩm giá của cái gọi là làm tình, của sự kết nối thiêng liêng đó.

 

Estrella Yera: Đúng vậy, vì trong đó không hề có cảm xúc. Thứ duy nhất họ tìm kiếm là sự thỏa mãn tình dục tuyệt đối, để bạn rơi vào trạng thái kích thích cực độ và giải phóng ra rất nhiều năng lượng. Và chính vì thế mà bạn trở thành…

 

Robert: Ừ, nhưng với tôi thì, Estrella, cái cô gái trẻ xuất hiện đó - mà tôi biết rõ ngoài đời…

 

Estrella Yera: Nó sẽ không bao giờ xuất hiện dưới hình dạng không quyến rũ bạn, hiểu không? Nó sẽ hiện ra đúng cái hình dạng mà bạn thấy hấp dẫn.

 

Robert: Nhưng… nó đang siết cổ tôi, bạn hiểu ý tôi không? Nó đang bóp cổ tôi.

 

Estrella Yera: Ở trên người bạn à? Ở trên?

 

Robert: Ừ, ở trên, không mặc gì hết, thật sự là… kinh khủng. Và nó không giống giấc mơ, vì tôi nhìn thấy rất rõ. Cô ấy tóc dài, và tôi thấy rõ ánh mắt cô ấy cười, tóc xõa thế này nè… rồi hai tay siết cổ tôi.

 

Và tôi hét lên: “Cút đi!” (cười). Trời ơi… Rồi tôi tỉnh dậy.

Tôi kể chuyện này cho Aneeka, và cô ấy nói: “Nó sẽ quay lại.” Tôi chờ mãi mà nó không bao giờ quay lại nữa. Nhưng lúc đó tôi phải quát thẳng: “Cút đi!” và nó biến mất.

 

Estrella Yera: Ừm… tôi nghĩ là…

 

Lissette Aranguren: Cái đó thì đúng là succubus rồi.

 

Robert: Một succubus.

 

Estrella Yera: Đúng, đó là succubus.

 

Lissette Aranguren: Chính xác, là succubus.

 

Robert: Ừ, vâng.

 

Estrella Yera: Và tụi này rất hung hãn… chúng có thể dùng bạo lực. Nhưng thôi, không sao đâu. Có một công thức rất đơn giản: ngày càng có ý thức hơn. Lúc đầu có thể bạn bị chúng lừa một lần, nhưng sau đó bạn sẽ nói: “Ê, không nha!”

 

Rồi khi đang trong mơ, bạn đặt ranh giới - nó đứng đơ ra như cây nến luôn, kiểu: “Ủa?” (cười). Rồi bạn giơ thước lên: “Đưa tay đây, tôi cho mày ăn đòn.”

 

Robert: (cười)

 

Rafael: Vì nếu nó có xu hướng khổ dâm, thì coi như… còn rắc rối hơn nữa. Vì nhìn kỹ thì mấy cái đó cũng mang tính bạo dâm – khổ dâm, như bóp cổ, bị bóp cổ…

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Estrella Yera: Thì đúng là… nó có đủ thứ hết.

 

Robert: Và rồi nó biến mất. Biến mất hẳn.

 

Jaume Su: Này, về cái chuyện phim khiêu dâm mà mọi người đang nói… Tôi thì… lúc chưa từng có internet, nên tôi không phải kiểu youtuber nhờ internet. Tôi đã là kiểu youtuber trước cả khi có internet. Mẹ tôi dọn về sống chung ở đây. Vậy là tôi ở đây hơn ba năm rồi, kiểu như bị quản thúc tại gia, nên tôi có xem phim khiêu dâm.

 

Và khi xem, tôi để ý rất kỹ. Tôi nhận ra rằng luôn luôn có một hệ thống biểu tượng và màu sắc lặp đi lặp lại. Ví dụ: trắng, đỏ và đen - lúc nào cũng thấy.

 

Con số ba được thể hiện dưới nhiều hình thức, như ba chữ X.

 

Cái miệng với cái lưỡi - lưỡi quỷ - cũng giống như trong Tarot. Vì cái lưỡi, khi hôn, dường như kích hoạt một kết nối năng lượng với người kia, tạo ra một sự liên kết. Những biểu tượng này luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn có mặt.

 

Estrella Yera: Ừ, đúng vậy, nó cũng là một hình thức… kiểu như “lập trình” tiêu cực. Họ không nói cho bạn biết bạn đang làm gì, nhưng đó là thứ đang rút cạn năng lượng của bạn.

 

Jaume Su: Tôi thì nhìn nó như một dạng hợp đồng. Nếu bạn xuất tinh trong lúc xem video của kênh có cái logo đó, thì năng lượng sẽ đi về thực thể được đại diện bởi logo ấy. Kiểu vậy.

 

Estrella Yera: Có thể lắm, đúng là một chủ đề đáng để nghiên cứu. Cần phải thật sự xem xét chuyện gì xảy ra khi… xem những dạng nội dung kiểu này.

 

Lissette Aranguren: Vâng, đúng là như anh ấy nói đó. Đúng y như anh ấy nói.

 

Estrella Yera: Bạn đã kiểm chứng rồi, đúng không?

 

Lissette Aranguren: Thì họ… sử dụng… Năng lượng tình dục là một trong những dạng năng lượng mạnh nhất tồn tại. Nó là năng lượng sáng tạo, và cũng là dạng năng lượng mà người ta tìm cách “vắt kiệt”.

 

Estrella Yera: Ồ, được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Ở đây ai cũng ghi danh hết.

 

Lissette Aranguren: Bởi vậy chúng ta mới sống trong một thế giới bị tình dục hóa quá mức.

 

Rafael: Trừ khi chính bạn là người điều hướng nó.

 

Estrella Yera: Đúng vậy, rõ ràng là thế.

 

Rafael: Bạn hoàn toàn có thể sử dụng yếu tố đó, công cụ đó như một công cụ, và khi bạn xuất tinh, bạn có thể điều hướng năng lượng đó đến nơi bạn muốn.

 

Jaume Su: Và còn một điều nữa, Rafa, là ban ngày hay ban đêm cũng khác nhau. Không giống nhau đâu  - khi mặt trời còn chiếu sáng thì khác hẳn so với ban đêm. Từ… khoảng thời gian giữa lúc mặt trời lặn và lúc mặt trời mọc, đó mới là lúc các thực thể “ăn” thật sự, vì đó là tần số của chúng. Còn với năng lượng ban ngày thì không xảy ra như vậy.

 

Lissette Aranguren: Mặt trời, theo một cách nào đó, giống như là… nó làm lu mờ đi, à… đó là một dạng năng lượng rung động cao. Ánh sáng, theo một cách nào đó, giống như nó chặn lại… con đường. Vì vậy mà thông thường khi người ta làm những công việc…

 

Estrella Yera: … liên quan đến năng lượng, thì ban ngày tốt hơn ban đêm.

 

Lissette Aranguren: Đúng, các công việc năng lượng thường được làm vào ban ngày. Người ta cố gắng làm ban ngày để nó hỗ trợ, bởi vì ban đêm thì… các thực thể (cười) dễ “làm trò” hơn. Bởi vậy mà tất cả ma quỷ đều xuất hiện vào ban đêm.

 

Rafael: Hôm nọ tôi nghe… Alejandro Zaleta - không biết mấy bạn có từng nghe tới người này chưa, cũng rất thú vị - và anh ta nói về chuyện đó. Anh ta nói rằng nếu bạn để ý thiên nhiên, thì động vật ban ngày không ra ngoài, mà ban đêm cũng không hẳn. Ý là… ờ, có những loài thì có, nhưng có những… có những khung giờ - lúc bình minh và hoàng hôn - là lúc sự sống ra ngoài để… hấp thụ, để nuôi dưỡng.

 

Robert: Ừ, cái này tôi cũng từng nghe nói rồi.

 

Rafael: Rồi anh ta nói là trong những thời điểm đó, người ta đi vào một trạng thái… Tức là ban ngày thì có một mức năng lượng - kiểu như hàng ngàn watt, anh ta giải thích đại khái như vậy. Còn ban đêm thì ngược lại, cũng là mấy ngàn watt nhưng ở dạng âm, và điểm nặng nhất là… khoảng ba giờ sáng. Bởi vậy mà nhiều người hay tỉnh giấc lúc ba giờ sáng để đi vệ sinh.

 

Estrella Yera: Cái đó thì có những cách giải thích khác. Để tôi nói nè. Chúng ta… là động vật, đúng không? Nhưng chúng ta có các chu kỳ. Những chu kỳ đó có khung giờ cụ thể. Cái này người Trung Quốc nghiên cứu rất kỹ, họ giỏi lắm, và họ chỉ ra mỗi chu kỳ, mỗi khung giờ trong… trong… cái phổ thời gian của một ngày thì chức năng nào trong cơ thể được kích hoạt. Ví dụ như - từ một giờ đến ba giờ là một chức năng tái tạo trong cơ thể. Nếu bạn không ngủ trong khoảng giờ đó, thì quá trình tái tạo đó, trong những… những… trường năng lượng tương ứng với giờ đó, sẽ không diễn ra. Ví dụ như phổi là từ bốn giờ đến năm giờ sáng. Cố mà ngủ vào giờ đó. À… gan, túi mật, tất cả những thứ đó đều có chương trình tái tạo riêng của chúng.

 

Rafael: Cả năm yếu tố luôn.

 

Rafael: Cái này có liên quan một chút tới các bộ Veda, tới Ayurveda. Nói chung là người Ấn và người Trung Quốc, vì họ đều có những hệ triết lý rất giống nhau… Nhưng mà ông ấy thì đang nói về một khái niệm khác, ở cấp độ… về sức mạnh, về năng lực. Vì ông ấy cũng nói rằng các hành tinh thực ra không tồn tại, mặt trời cũng không tồn tại, rằng tất cả chỉ là một sự phóng chiếu do… một người theo thuyết Trái Đất phẳng tạo ra, và đó là một sự phóng chiếu mà chúng ta đang cảm nhận.

 

Estrella Yera: Và liên quan tới chuyện lúc nãy chúng ta đang nói, có người hỏi chúng ta rằng: những thứ xảy ra với tụi mình, như succubus, hiện tượng liệt khi ngủ, có phải là do incubus hay succubus gây ra không?

 

Thì không, không phải là họ làm bạn bị liệt. Bạn phải nhớ rằng chúng ta cũng là sinh học. Cũng cần xem xét, à, đóng góp từ khoa học nữa. Và khoa học nói rằng khi bạn bị liệt khi ngủ, là do có sự lệch pha giữa chu kỳ não bộ và chu kỳ cơ thể. Bởi vì bạn bạn đã tỉnh rồi, nhưng cơ thể bạn thì vẫn chưa - chưa tỉnh hẳn. Và chính ở đó thì hiện tượng liệt khi ngủ xuất hiện. Không phải cái gì cũng có lời giải thích mang tính siêu hình hay huyền bí. Cũng có nhiều thứ mà khoa học có thể giải thích cho bạn về hiện tượng liệt khi ngủ là gì.

 

Và trên hết, cần phải nghiên cứu rất kỹ các chu kỳ giấc ngủ, cách chúng vận hành. Chúng ta có một chu kỳ ngủ khoảng một tiếng bốn mươi lăm phút, hoặc một tiếng rưỡi. Bạn tỉnh dậy rồi lại ngủ tiếp. Và cứ như vậy suốt cả đêm. Bạn không hề có một giấc ngủ liền mạch và sâu hoàn toàn. Không, điều đó là không đúng. Bạn có các chu kỳ ngủ, trong đó bạn đi vào những chu kỳ của… à, tâm trí bắt đầu có các chu kỳ và bạn đi vào REM, vào alpha, vào beta, vào gamma. Đó đều là các giai đoạn.

 

Robert: Và, và có một điều này, Estrella, nói về chủ đề giấc ngủ. Tức là, cái khung giờ, lịch sinh hoạt, vì chúng ta đang tuân theo một lịch trình do Ma Trận áp đặt. Điều này bắt đầu được định hình từ thời Cách mạng Công nghiệp. Nghĩa là, trước kia con người ngủ theo một cách hoàn toàn khác.

 

Estrella Yera: Chính xác. Nè, khi bạn, à, nghỉ hưu chẳng hạn, không biết trong số các bạn có ai đã nghỉ hưu chưa, mong là có.

 

Robert: (cười)

 

Rafael: Không, không, không. (cười)

 

Estrella Yera: Thì tôi biết điều này qua cha tôi, và qua rất nhiều người xung quanh tôi đã nghỉ hưu rồi: chu kỳ giấc ngủ của bạn sẽ thay đổi. Nó thay đổi hoàn toàn. Đúng là có một giai đoạn bạn vẫn thức dậy vào đúng giờ mà trước đây đồng hồ báo thức gọi bạn dậy, đúng không? Cái chương trình sinh hoạt cũ của bạn. Nhưng điều này không xảy ra với những người có lịch sinh hoạt khác nhau. Tất cả chuyện này, à, thực ra là vấn đề nghiên cứu khoa học nhiều hơn là chuyện gì khác. Nhưng đúng là nếu bạn có một kỳ nghỉ rất dài, rất dài - mà thường thì chúng ta chỉ có những kỳ nghỉ nửa vời thôi - nhưng nếu bạn đi và nghỉ, ví dụ ba tháng, bốn tháng, thì chu kỳ giấc ngủ của bạn sẽ tự điều chỉnh hoàn hảo theo tự nhiên. Bạn thức dậy khi mặt trời mọc và buồn ngủ khi mặt trời chuẩn bị lặn.

 

Lissette Aranguren: Thật ra thì ở Venezuela, nơi mà vẫn còn tồn tại những cộng đồng thổ dân sống trong rừng. Và những cộng đồng thổ dân này, họ đi ngủ, ok, khi mặt trời lặn. Nhưng họ lại thức dậy vào lúc nửa đêm, và vào nửa đêm họ trò chuyện với nhau, tức là họ sinh hoạt, họ sống cuộc sống của mình, chỉ là… à, vào ban đêm. Sau đó họ lại đi ngủ tiếp vào khoảng ba, bốn giờ sáng.

 

Rafael: Khoảng bốn giờ sáng, bốn giờ sáng, là một giờ rất - một giờ rất tốt. Các nhà sư ngày xưa thức dậy để thiền vào giờ đó, và những người hành thiền, những người biết mình đang nói gì, cũng dậy vào những giờ như vậy, vì đó là những giờ có tần số rất thấp - rất thấp. Nhưng mà, riêng tôi thì - như Estrella vừa nói - tôi có may mắn là từng có một năm nghỉ phép. Lúc đó tôi mười tám tuổi, nha. Và cuối cùng thì tôi… sống về đêm.

 

Đúng vậy, đúng vậy, mọi thứ đảo ngược hoàn toàn. Tức là tôi sống ban đêm và ngủ ban ngày. Nhưng ban đêm lại là lúc tôi có cảm hứng nhất: tôi có thể vẽ tranh, ngồi vẽ tranh, đọc sách, và… rồi có người tới nhà chơi. Tụi tôi không có TV, có một thời gian thậm chí còn không - không có cả radio. Và thế là những cuộc trò chuyện mang tính rất sâu sắc được hình thành, những thứ mà không thể nào có được vào mười hai giờ trưa, trời ơi, vì mười hai giờ trưa là tụi tôi đi uống vermouth rồi (cười).

 

Estrella Yera: Nhưng cái đó thì khác.

 

Rafael: Một, hai giờ sáng, tự nhiên bắt đầu hình thành một, một, một… một nguồn năng lượng trong nhà tôi, và thế là mọi thứ xoay chuyển. Tôi ngủ ban ngày và sống ban đêm.

 

Estrella Yera: Cái đó thì khác. Đúng là cơ thể tạo ra một loạt các quá trình hóa học, và đúng là vào đúng ba giờ sáng, tôi không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nếu bạn thức dậy vào giờ đó mà không ngủ lại, thì bạn tạo ra một mức hoạt động gần như siêu phàm. Tức là bạn có thể bắt đầu học một ngành học nào đó là học đâu ra đó. Và vẽ tranh, làm bất cứ thứ gì bạn muốn, đúng như bạn nói. Nhưng nói chung thì không phải lúc nào cũng vậy. Nói chung, nếu bạn đi theo một chu kỳ, và bạn sống trọn chu kỳ đó cùng với mặt trời và kể cả khi trời mưa. Mọi người không hiểu rằng khi trời mưa, khi áp suất thấp, thì chu kỳ của bạn cũng thay đổi hoàn toàn.

 

Rafael: Ừ, có thể lúc đó tôi sống rất - rất mất phương hướng thật, nhưng mà thôi, đó là năm nghỉ phép của tôi mà.

 

Estrella Yera: Năm nghỉ phép của thời kỳ… đỉnh cao. Có khi bạn chính là một minh chứng sống cho thấy điều gì xảy ra nếu chúng ta thực sự ngừng làm việc. À, không phải là không làm việc, mà là không phải đi làm trong một công việc có quy tắc, có giờ giấc, có… Thì có lẽ các chu kỳ tiến hóa - các chu kỳ sáng tạo của chúng ta sẽ thay đổi hoàn toàn. Và điều đó là một phần của năng lượng vi tế.

 

Rafael: Nhưng tôi cũng phải nói thêm là ban ngày tôi sống ở trung tâm Barcelona, xe cộ thì ồn ào, tiếng động thì đủ kiểu, rất nhiều… Còn những giờ đó là những giờ yên tĩnh, vì có sự im lặng. Và tôi rất trân trọng sự im lặng đó, vì tôi sống ở một con phố mà, trời ơi, lúc nào cũng ồn ào liên tục.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, ừ.

 

Lissette Aranguren: Thật ra tôi cũng vậy. Tôi luôn là người học bài lúc bốn giờ sáng. Tức là… tôi cũng thấy nó hợp với mình. Giống như là ban đêm não bộ hoạt động khác đi vậy. Bạn hiểu mọi thứ tốt hơn, có cảm hứng hơn, lúc viết thì viết cũng tốt hơn. Không có nhiều thứ gây xao nhãng như ban ngày.

 

Rafael: Có một người nào đó có viết một cuốn sách tên là “Câu lạc bộ 5 giờ sáng”. Trong đó người ta dậy, làm việc, kích hoạt bản thân, tập thể dục một chút, thiền, và sau khi thiền xong các kiểu, thì họ lại ngủ tiếp cho tới giờ phải thức dậy hẳn. Nhưng họ tận dụng những giờ đó như là những giờ rất mạnh. Và có người thì tận dụng luôn, thành ra tới chín giờ sáng là họ đã làm xong - đã sản xuất ra cả một sản phẩm cực kỳ xịn cho ngày hôm đó rồi. Còn tôi thì là người thích ngủ, tôi thích ngủ lắm, không ngủ đủ tám tiếng là…

 

Estrella Yera: Có lẽ ví dụ lịch sử nổi bật nhất là Tesla, đúng không? Người mà chỉ ngủ có mười phút hay mười lăm phút rồi thức dậy làm việc tiếp.

 

Lissette Aranguren: Nhưng vấn đề là ông ấy ngủ nhiều giấc ngắn, chứ không phải là chỉ ngủ có nửa tiếng thôi. Thời đó các chu kỳ sinh học cũng khác bây giờ. À, con người ngủ theo hai ca ban đêm, tức là ngủ bốn tiếng rồi bốn tiếng. Tôi thậm chí còn thấy trong sách lịch sử ghi lại rằng người ta còn -  nửa đêm còn đi thăm nhau (cười).

 

Và từ đó mới có những câu chuyện liên quan tới - dĩ nhiên là vào thời đó, các con đường - những con đường mòn, những lối đi - có những chỗ rất nguy hiểm này kia. Thế nên, à, từ đó mới xuất hiện - có thể coi như là lực lượng cảnh sát đầu tiên, theo một nghĩa nào đó. Đó là những người đứng ở các lối đi, để những ai đi ban đêm thăm người thân hay gì đó, thì trả phí cho họ để đổi lấy sự bảo vệ, để không bị cướp hay gì đại loại vậy. Thế nên, rõ ràng là vào thời đó, người ta thậm chí còn ra ngoài đi thăm nhau lúc nửa đêm.

 

Rafael: Tôi nói thiệt nha, cái này tôi nghĩ là tôi cũng đã giải thích rồi hôm trước. Ban đêm, tôi đã có rất, rất nhiều… Khi tôi còn nhỏ, tôi thường có cảm giác là trong phòng có sự hiện diện nào đó. Tức là tôi không nhìn thấy gì, nhưng tôi cảm thấy có ai đó đang quan sát mình, và điều đó làm tôi không ngủ được. Cho nên, đối với tôi, ban đêm giống như một thứ gì đó mang tính thù địch, nhưng là thù địch kiểu… kiểu từ hư không, không rõ ràng. Nhưng nó làm tôi căng thẳng, lo lắng. Ban ngày thì tôi lại thấy bình tĩnh hơn, nhẹ nhàng hơn. Giống như là tất cả những sự hiện diện mà tôi cảm nhận được vào ban đêm thì ban ngày tôi không còn cảm nhận nữa.

 

Và tôi thì lúc nào cũng thích… à, ánh nắng mặt trời không làm tôi khó chịu khi ngủ đâu, nhưng có thể đó là do bản thân tôi, bạn hiểu không? Đó là chuyện khác. Nên tôi mới nói là có khi trong những giai đoạn mà mình căng thẳng hơn, nếu mình cho phép điều đó diễn ra - qua các cuộc trò chuyện này kia - thì sau đó, ban ngày tôi nghỉ ngơi dễ hơn, ngủ dễ hơn.

 

Robert: Rafa nói cũng khá hợp với những gì bạn đang nói đó. Ở Phần Lan, có một thời điểm trong năm mà… không có ban đêm luôn, tức là 24 tiếng đều là ban ngày. Bạn có thể ra ngoài, thậm chí lúc ba giờ sáng, vẫn phải đeo kính râm. Nghĩa là vẫn là ban ngày, hoàn toàn là ban ngày. Và đối với tôi, đó là giai đoạn tệ nhất, vì nó làm tôi rối loạn hoàn toàn, theo nghĩa là… là tôi không thể ngủ cho đàng hoàng được. Tôi thì thật sự cần ban đêm…

 

Rafael: Bóng tối.

 

Robert: Đúng, bóng tối. Và thật ra là bạn sẽ… bạn sẽ thấy thiếu nó. Kỳ lạ lắm. Bạn sẽ thấy thiếu bóng tối. Vì bạn không nhìn thấy sao, không thấy gì hết. Lúc nào cũng là ban ngày.

 

Và tôi cứ tự hỏi: “Vậy động vật thì sao? Chúng làm gì?” Chắc là tụi nó vẫn (cười) tuân theo một nhịp sinh học nào đó, vì chúng nó sống rất bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra. Tôi đoán là tới một giờ nào đó thì chúng nó nghỉ ngơi. Bạn hiểu ý tôi không? Nhưng mà vấn đề là… ba giờ sáng, bốn giờ sáng, hai giờ khuya, mà vẫn là ban ngày, vẫn là sáng trưng.

 

Và cái này là thứ tôi ghét nhất, thật sự. Vì có kéo rèm lại thì ánh sáng vẫn lọt vào. Trời ơi! Tôi chịu không nổi. Tôi không thích đeo bịt mắt khi ngủ, bạn hiểu ý tôi chứ? Nó quá là kinh khủng. Rốt cuộc là chỉ ngủ vì quá mệt thôi…

 

Lissette Aranguren: Thì tốt nhất là dùng bịt mắt ngủ. Nhưng mà riêng tôi thì - ít nhất là tôi - tôi cũng giống Rafael, tôi không có vấn đề gì với việc ngủ ban ngày. Đối với tôi, ngủ ban ngày rất tuyệt, còn ngủ ngon hơn cả ban đêm. Ban đêm tôi thức dậy cả chục lần.

 

Hơn nữa là tôi vốn quen vậy rồi. Không biết có phải vì nhiều năm liền tôi thức dậy lúc bốn giờ sáng để học không, nhưng học giờ đó rất hiệu quả. Cho nên bây giờ, khoảng ba, bốn giờ sáng là tôi tỉnh dậy, tỉnh queo như cú mèo vậy. Không ngủ lại được, là tôi phải làm gì đó, hoặc nhiều khi tôi ngồi thiền. Thường thì tôi chọn thiền để không… vì nếu tôi bắt đầu làm việc gì đó thì càng khó ngủ lại hơn. Và khoảng bảy giờ sáng, khi tôi thấy mặt trời bắt đầu lên, thì lúc đó tôi mới buồn ngủ lại.

 

Jaume Su: Ừm.

 

Rafael: Mỗi người mỗi kiểu vậy thôi. Có người từ sao Kim, người từ sao Hỏa, người từ Pleiades, người từ Orion (cười). Mỗi người một kiểu. Thật ra thì, ờ, mình đang ở cùng một hành tinh, nhưng…

 

Rafael: À, đó là sự khác biệt, khác biệt giữa các chủng tộc, theo tôi nghĩ, đúng không?

 

Robert: Nhưng Rafa, sống trên một hành tinh có ban đêm là tốt đó, nha. Tốt lắm. Vì bạn sẽ… sẽ thấy nhớ những vì sao. Bạn sẽ thấy nhớ thật sự.

 

Rafael: À, đúng rồi, đúng rồi, tất nhiên là vậy.

 

Robert: Lúc nào cũng ban ngày mà không thấy sao, tôi thấy thiếu lắm.

 

Jaume Su: Ừ, ừ, đúng vậy.

 

Rafael: Ừ, nhưng mà như có ai đó vừa nói lúc nãy đó, bây giờ thì là ban đêm rồi, đúng không?

 

Robert: Ừ, ở đây thì - ở đây đại khái là… khoảng một giờ là đã tối rồi, và trời sáng lại khoảng chín giờ, chín giờ sáng. Khoảng chín giờ sáng thì đã coi như là ban ngày rồi. Tôi ngày nào cũng ra ngoài tập luyện, và nếu bạn ra đường lúc tám giờ sáng thì phải mang theo đèn. Phải có đèn để xe không tông trúng bạn hay… bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Rafael: Ừ, đúng rồi.

 

Robert: Và khoảng mười hai, mười hai hay một giờ trưa, thì lại tối sầm rồi, và ở đây người ta bật rất nhiều đèn. Với người ở các nước khác nhìn vào thì chắc tưởng là đèn Giáng Sinh, nhưng thực ra đó là những đèn LED nhỏ thôi.

 

Estrella Yera: Ừ.

 

Robert: Tất cả các con đường, các ngôi nhà đều đầy đèn LED, để người ta… không cảm thấy chán khi đi ngoài đường (cười).

 

Estrella Yera: Cũng hay mà, vui mà (cười).

 

Rafael: Với lại ở đó còn có cực quang phương Bắc nữa, đúng không?

 

Robert: Và cả cực quang phương Bắc nữa. Tức là ngay lúc này đây cũng đang có cực quang ở đây, chỉ là bầu trời bị mây che kín (cười), nên không thấy gì thôi. Nhưng vẫn có cực quang.

 

Estrella Yera: Đẹp ghê.

 

Lissette Aranguren: Chắc là đẹp lắm.

 

Estrella Yera: Ừ, chắc là tuyệt đẹp.

 

Robert: Nhìn thấy cực quang phương … Nè, ngay lúc này, ngay lúc này luôn, tôi đang ở trong vùng có cực quang. Nghĩa là nếu tôi bước ra ngoài mà trời quang mây tạnh, là có thể thấy cực quang liền. Cực quang là một trải nghiệm mang tính huyền nhiệm, hoàn toàn huyền nhiệm. Khi bạn thấy nó, và khi nó ở ngay phía trên đầu bạn, đó là một thứ gì đó siêu huyền bí, choáng ngợp. Thật sự là vậy. Là một thứ rất đáng để tận mắt chứng kiến. Ít nhất là nếu trong đời bạn có thể đi xem một lần thì quá tốt. Giống như đi khinh khí cầu vậy đó, kiểu như trong đời bạn cũng nên lên khinh khí cầu một lần.

 

Rafael: Ừ, đúng rồi.

 

Lissette Aranguren: Vậy rốt cuộc anh đã thấy cực quang bao nhiêu lần rồi, Robert?

 

Robert: Nhiều lần lắm, nhiều lần, rất nhiều lần. Lần gần nhất nè… nó xuất hiện ngay trước khu vườn nhà tôi, thấy rõ mồn một. Chỉ có điều là tôi đã nói rồi, khi chụp hình hay quay bằng máy thì không bao giờ giống như lúc bạn nhìn bằng mắt thường. Nhưng đó là một trải nghiệm choáng ngợp. Tôi thậm chí còn thấy nó giống như một cái mái vòm, một cái mái vòm, và xung quanh mái vòm đó giống như có nước đang chảy xuống. Trải nghiệm đó thật sự không thể tin nổi, rất kỳ lạ. Và tôi nói với em gái tôi rằng: “Cái này giống như là… giống như trung tâm của cực quang đang đi ngang ngay trên đầu mình vậy”. Và đúng là choáng ngợp. Đó là một trải nghiệm mang tính huyền nhiệm - thật sự là… không biết diễn tả sao, không có từ ngữ nào diễn tả được. Tôi có quay lại, giờ phải xem thử nếu chỉnh lại màu sắc, gamma, chroma hay gì đó thì có thể thấy rõ hơn không, rồi xem có thể chia sẻ với… với tất cả các bạn hay không.

 

Estrella Yera: Trời ơi, đẹp quá, mong là một ngày nào đó anh có thể chia sẻ.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ. Đẹp lắm.

 

Jaume Su: Thôi, may là chúng ta hẹn nhau nói về cảm xạ, là chủ đề duy nhất mà tối nay chúng ta chưa đụng tới.

 

Robert: Không, không, chúng ta nói đủ thứ rồi, mà đó là một chủ đề rất thú vị đó. Rất thú vị. Và cái đoạn các bạn nói là những đường năng lượng giao nhau ở các bàn thờ ấy, nghe mà nổi da gà luôn. Thật sự là choáng ngợp. Vì tôi tưởng tượng là… mà còn chưa biết người ta làm gì trong mấy cái bàn thờ đó nữa chứ. Cái đó là mở ra cả một “hố giun” khác rồi, đúng không?

 

Lissette Aranguren: Đúng rồi.

 

Robert: Nghĩa là trước mặt công chúng thì bạn thấy một thứ, nhưng sau cánh cửa đóng kín thì…

 

Robert: Nhiều năng lượng lắm hả?

 

Estrella Yera: Tôi có thể nói cho anh biết về mặt năng lượng thì một nơi như vậy làm gì.

 

Robert: Vậy là sao?

 

Estrella Yera: Tôi nói cho anh biết được. Nó rút cạn năng lượng của anh.

 

Robert: Rút cạn, rút cạn đúng không?

 

Estrella Yera: Nó rút cạn, nó làm vậy nè. Nó hút… Tức là anh sẽ thấy mình như… bắt đầu cảm thấy thiếu, đúng không? Cảm thấy thiếu hụt, rồi anh nói: “Tôi phải ra khỏi đây, tôi phải ra khỏi đây, vì… tôi đang cạn dần sinh lực”.

 

Robert: Và cái bàn thờ đó được đặt chính xác ngay điểm năng lượng, đúng không?

 

Estrella Yera: Đúng.

 

Robert: Chính xác. Nhưng thôi, để xem - một chuyện nữa….

 

Jaume Su: Và không chỉ vậy đâu, nó còn phải có hình dạng và hình học rất cụ thể. Tức là một bàn thờ thì không bao giờ cao quá một trăm mười một centimet. Và thường thì nó có dạng hình vuông đôi hoặc vuông ba, tức là hai hình vuông hoặc ba hình vuông. Mọi thứ đều được tính toán rất kỹ, và điều này có liên quan tới Hòm Giao Ước, vân vân và vân vân.

 

Estrella Yera: Giống như một cái điện thoại di động vậy đó, gần như có cùng tỷ lệ.

 

Jaume Su: Ừ.

 

Rafael: Có một… trong địa sinh học, thường sử dụng cái gọi là các đường Hartmann, các đường Curry.

 

Robert: Đúng thật.

 

Rafael: Nhưng còn có những đường khác mà giờ tôi không - tôi ngồi đây một lúc rồi mà chưa nhớ ra.

 

Robert: Các đường Ley hả?

 

Rafael: Đúng mấy đường đó.

 

Robert: Đường Ley.

 

Rafael: Mấy cái này tạo ra một… À, nó là một trường năng lượng nằm ở khoảng tầm một mét… Ý tôi là, ví dụ như một đường Hartmann có thể cao tới hai cây số, và ở độ cao hai cây số đó bạn vẫn có thể cảm nhận được.

 

Estrella Yera: Phát hiện được, đúng.

 

Rafael: Phát hiện được. Nhưng cái này thì nó nằm khoảng một mét, một mét rưỡi.

 

Estrella Yera: Ừ, chắc là một…

 

Rafael: Mà đúng ngay chỗ người ta ngồi đó.

 

Robert: Nghĩ mà xem. Vậy thì tuyến tùng hay… chắc chắn là có tác động gì đó rồi, đúng không?

 

Rafael: Đúng vậy. Rồi bạn thử nghĩ coi, ngoài cái bàn thờ ra - như tôi nói đó - ngày xưa, bài giảng không phải do ông linh mục đứng ở bàn thờ giảng.

 

Rafael: Ừ, vị linh mục không đứng ở bàn thờ. Ông ta đứng ở… trời ơi, mấy cái tên này, tôi quên sạch rồi. Ở bục giảng phía trên.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Rafael: Mà thường thì bục đó nằm - nằm bên trái.

 

Estrella Yera: Đúng.

 

Rafael: Ở một độ cao nhất định. Thế là họ đặt bạn vào một vị trí - họ đặt bạn vào một trạng thái mà - não của bạn bắt đầu “bịa ra”. Bởi vì khi bạn bịa ra hay tưởng tượng điều gì đó, thì thường - nếu bạn thuận tay phải; tôi thì thuận tay trái nên với tôi nó có vẻ hơi ngược lại - nhưng nhìn vào hướng mắt của một người là bạn biết họ đang nhớ lại hay đang bịa ra. Và thế là ông linh mục đứng đó giảng…ở độ cao đó, lại còn có tiếng vang nữa. Nghĩa là mọi thứ đều là một quá trình thôi miên hoàn hảo, được thiết kế để đưa bạn vào trạng thái xuất thần, và mọi thứ họ nói với bạn sẽ được khắc sâu vào tiềm thức theo một cách cực kỳ mạnh mẽ.

 

Robert: Còn hiệu quả hơn cả ngủ.

 

Jaume Su: Chưa hết đâu. Ờ… bạn nói chuyện này nằm ở các nhà thờ, ở phía bên trái, đúng là vậy. Nhưng mà khoảnh khắc bạn xoay người chín mươi độ để nghe bài giảng, thì bạn đang biểu trưng cho sự chuyển đổi mặt phẳng. Tất cả đều được tính toán rất kỹ.

 

Estrella Yera: Đúng rồi, đó là một nghi lễ được che giấu.

 

Jaume Su: Giống như là tiếng nói của Chúa đến với bạn, và nó đến đúng vào khoảnh khắc chuyển mặt phẳng đó: bạn xoay người chín mươi độ, lại còn đến từ phía trên. Mọi thứ đều được tính toán rất kỹ.

 

Rafael: Tôi muốn được giải thích cái này…

 

Robert: Và còn một chuyện nữa: vậy thì lúc họ cho bạn rước bánh thánh thì sao? Và khi rước bánh thánh, về mặt lý thuyết là bạn phải không còn tội lỗi. Vậy chuyện này có ý nghĩa gì? Có liên quan tới một dạng…? Cái này là gì nhỉ?

 

Rafael: Với tôi thì… đây là một nghi lễ ăn thịt người.

 

Estrella Yera: Hoàn toàn đúng.

 

Rafael: Nghĩa là thịt và máu. Thịt của Chúa Kitô và máu của Chúa Kitô.

 

Lissette Aranguren: Họ nói thẳng ra luôn mà. Với lại, Chúa Kitô chính là con chiên.

 

Rafael: Con chiên.

 

Lissette Aranguren: Con chiên bị hiến tế trên thập giá.

 

Estrella Yera: Con chiên hiến tế, hoàn toàn đúng. Nghĩa là họ nói thẳng vào mặt bạn luôn đó.

 

Jaume Su: Cái này phức tạp hơn nhiều, nha. Phức tạp hơn. Nghi lễ Thánh Thể, tức là nơi người ta rước bánh thánh, là nghi lễ - có thể nói là - thiêng liêng nhất của Kitô giáo. Khi đó xảy ra “phép màu” biến tấm bánh không men thành thân thể Chúa Kitô, và biến rượu thành máu Chúa Kitô - hay là rượu được biến thành máu Chúa Kitô.

 

Thực ra, đây là một nghi lễ giả, bởi vì Kitô giáo - hay những gì được cử hành trong nhà thờ - là một dạng thờ phụng kép. Có một nghi lễ dành cho đại chúng, được cử hành ban ngày. Nhưng rồi ban đêm, thậm chí ngay trong cùng một ngôi đền đó, họ cũng làm điều tương tự, nhưng lúc đó thì là làm thật. Ở đó, người ta ăn thịt của lễ hiến tế con người, của con chiên của Chúa. Và rồi còn có một “con chiên của Chúa” khác, là kẻ dẫn truyền, là kẻ ăn phần thịt đó.

 

Vậy nên, thực sự là, thông qua việc ăn thịt của con chiên đó, bạn biến đổi, bạn dẫn truyền và bạn trở thành Thượng Đế, và khi đó xuất hiện cái gọi là “thực thể có vảy”. Dĩ nhiên, chúng ta nhìn nó như một câu chuyện tưởng tượng, nhưng trong bối cảnh của các nghi lễ thì nó chính xác là như vậy - nhưng là thật.

 

Đây là một cách để cân bằng cán cân. Toàn bộ năng lượng mà họ - nói cách khác - sử dụng vào ban đêm, thì tương đương với lượng năng lượng mà chúng ta cung cấp ban ngày khi đi nhà thờ, nói nôm na là vậy. Bằng cách đó sẽ không có sự mất cân bằng. Và chuyện này thì vẫn như cũ thôi: một hình thức thờ phụng dành cho những người sống dưới ánh mặt trời và vì vậy bị định sẵn là phải chết, và một hình thức khác dành cho những kẻ thực hành nghi lễ ban đêm, những kẻ tự quyết định số phận của mình và trở nên bất tử.

 

Estrella Yera: Nè, Robert, chuyện này rất khó tin, cực kỳ khó tin, bởi vì nếu mọi người thật sự tin điều này, thì họ đã không đi nữa, đã không tham gia nữa. Nhưng sự thật là vậy. Và khi bạn đã thấy rồi - khi bạn đã có những nghiên cứu rất cẩn trọng - tụi tôi có những nghiên cứu được thực hiện rất, rất, rất kỹ lưỡng về việc chuyện này có xảy ra hay không, và tụi tôi còn có cả những người có thể làm chứng rằng đúng là như vậy. Thật sự là - phần còn lại của mọi người, nếu biết được, thì họ sẽ phải bỏ chạy khỏi đó, chúng ta sẽ phải chạy khỏi những nghi lễ đó và những thứ đó… Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục sống trong sự phóng chiếu đó, trong cái sự khắc ghi trong đầu đó, và không có cách nào gỡ nó ra được.

 

Robert: Dạo gần đây - mà thật ra là đã nhiều năm rồi tôi không quay lại Barcelona - nhưng hồi đó, mỗi lần tôi đi thăm nhà thờ chính tòa, vì tôi cũng đã ghé thăm vài lần rồi…

 

Estrella Yera: Nhà thờ cũ đó hả? Cái đang….

 

Robert: Nhà thờ chính tòa Barcelona đó, cái nằm trong khu phố cổ, chỗ gần đường Via Laietana… Bạn biết chỗ đó không?

 

Estrella Yera: Ừ, ừ, tôi biết, tôi biết chỗ đó.

 

Robert: Không, ý tôi là phía sau còn có một ngôi đền nữa, cái đền La Mã ở đó, với mấy cái cột La Mã cổ. Mỗi lần tôi bước vào nhà thờ chính tòa là tôi cảm thấy một nguồn năng lượng rất nặng, rất nặng. Tức là tôi cảm nhận được một năng lượng cứ kéo tôi lùi lại, theo nghĩa đen luôn, kiểu như không cho tôi bước vào.

 

Estrella Yera: Là vì anh chưa thấy mấy con quỷ đá bay đó thôi (cười).

 

Robert: Không, tôi thì có thấy mấy con đó ở góc đó rồi, nhưng bay như thật, ý bạn là vậy hả?

 

Estrella Yera: Ừ.

 

Robert: Không, cái đó thì tôi chưa thấy, chưa thấy thật.

 

Lissette Aranguren: Kể đi, Estrella.

 

Rafael: Nghe nè, Robert.

 

Lissette Aranguren: Đảm bảo là mọi người sẽ muốn nghe đó.

 

Rafael: Bạn để ý nè, là vì khi mình nghe những gì họ nói - thật ra là mình không có nghe, không có để ý - nhưng nó vẫn đi vào. Và rồi họ nói bạn là kẻ có tội. Nghĩa là bạn có tội vì suy nghĩ, vì hành động, và vì cả những gì bạn không làm. Tức là bạn không có đường nào thoát hết. Nói thử coi - nói cho tôi nghe coi -  vì sao.

 

Robert: Không có cách nào thoát (cười).

 

Rafael: Thấy chưa, rồi họ làm gì? Họ bắt bạn nói: “Vì lỗi của tôi - vì lỗi của tôi”… tôi đang làm cái gì vậy?

 

Estrella Yera: Mà lại còn đặt tay lên tim nữa.

 

Rafael: Đúng, bạn đang đập thẳng vào luân xa tim của tôi luôn. “Vì lỗi của tôi, vì lỗi của tôi, vì lỗi rất lớn của tôi.”

 

Robert: Ừ, ừ, ừ.

 

Rafael: Cho nên rõ ràng là nó rất phản tự nhiên, bạn hiểu không?

 

Robert: Vâng, hoàn toàn.

 

Rafael: Họ rút năng lượng của bạn từng chút một, cứ rút dần. Và có người làm chuyện đó mỗi ngày.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, ừ.

 

Rafael: Mà khi làm vậy, có cảm xúc mạnh lắm nha. Nghĩa là có đam mê, có cảm xúc trong cái câu chuyện đó.

 

Estrella Yera: Còn tệ hơn nữa. Bạn đang biểu hiện hóa nó luôn.

 

Robert: Cảm xúc chính là nhiên liệu.

 

Rafael: Vậy mấy thứ đó - mấy thực thể đó - chúng chui vào bằng đường nào? Trời đất, ngay chỗ đó luôn là một điểm xâm nhập rồi. Nghĩ mà xem.

 

Robert: Đúng rồi, vì bạn đã cho phép chúng vào. Ừ, ừ, ừ, đúng vậy.

 

Rafael: Và như Jaume nói, tụi mình chưa nói về cảm xạ, nhưng mà với cảm xạ thì bạn đo được mọi thứ, bạn nhận ra được hết những chuyện đó. Vì dù bạn không nắm bắt nó một cách có ý thức, thì cái “máy tính” của bạn, tức là bộ não của bạn, cái ăng-ten của bạn, nó vẫn cảm nhận được.

 

Cho nên chỉ cần bạn hỏi một câu đơn giản thôi: “Cái này làm tôi mạnh lên hay làm tôi yếu đi?”, là bạn sẽ thấy rất rõ, chỗ nào làm bạn được trao quyền, chỗ nào làm bạn suy yếu.

 

Estrella Yera: Với lại, nếu là người mới bắt đầu thì đó là những bài tập rất dễ, bạn có thể thử ngay ở nhà, hoặc khi ra chợ. Ví dụ như tụi tôi có quen anh Josemi, một người bạn rất thân. Ảnh đi chợ là biết liền cá có tươi hay không. Rồi nhìn trái cây là biết có tốt hay không, có thuốc trừ sâu hay không. Ảnh không dùng con lắc, nhưng dùng một kỹ thuật kiểu - duỗi ngón tay ra rồi hỏi: “Từ một đến mười, mức độ là bao nhiêu…?”

 

Rồi khi bạn buông ra - đúng vậy, khi bạn buông ra - là bạn kiểm tra được liền. Nhưng việc kiểm tra, việc kiểm tra và cảm xạ - tức là bạn có thể áp dụng nó vào mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Thậm chí là: “Thằng này có lừa tôi không?” Và nó biết đó.

 

Robert: Ồ, vậy hả?

 

Estrella Yera: Ừ, đúng vậy.

 

Robert: Nghĩa là cũng giống như trường hợp của tôi, ví dụ tôi thấy một cô gái mà tôi thích, rồi tôi làm cái bài kiểm tra mà hôm bữa tụi mình làm, rồi tôi tự hỏi, tự trả lời luôn?

 

Estrella Yera: Chính xác.

 

Robert: Ồ, thú vị đó.

 

Estrella Yera: Ừ, vì bạn có thể áp dụng nó cho bất cứ chuyện gì.

 

Lissette Aranguren: Điều quan trọng nhất là bạn đang kết nối với ai để nhận câu trả lời. Nghĩa là bạn phải kết nối với bản ngã cao hơn của chính mình. Nếu không thì - nếu bạn vớ đại một thực thể lang thang nào đó rồi bắt đầu hỏi (cười)… thì thôi rồi, để tôi kể cho bạn nghe tiếp sau.

 

Rafael: Đúng rồi. Và bạn phải đặt mình ở trạng thái trung tính. Bởi vậy tôi mới nói là khi tôi làm các công việc này, tôi luôn đặt mình ở trạng thái trung tính, vì nếu không thì mọi thứ sẽ thành ra… là do tôi - tôi đang tạo ra hết.

 

Nè, hôm bữa tôi có tranh luận với mấy người làm địa sinh học về chuyện nước ngầm. Có một người đang giải thích cho tôi một câu chuyện, anh ấy nói: “Ờ, đúng rồi, vì tôi đi khảo sát và tôi nói cho họ biết chỗ nào có một mạch nước ngầm, tôi nói luôn độ sâu, rồi nói cả số lít nước chảy ra mỗi phút”. Rồi có mấy người khác tới, họ lại nói những con số khác, chuyện này chuyện kia.

 

Cuối cùng, bạn biết tôi nói gì với anh ấy không? Cái này làm bể luôn cái khuôn tư duy của anh ấy. Tôi nói: “Ai cũng đúng hết” (cười). Ai cũng đúng. Đúng vậy.

 

Nè, giống như con mèo của Schrödinger đó, bạn biết không? Cái cái thí nghiệm đó. Ông đó còn được giải thưởng gì đó, không biết có phải Nobel hay không, cho mấy lý thuyết vật lý lượng tử đó. Câu chuyện là vầy: người ta bỏ một con mèo vào trong hộp, rồi đặt thuốc độc vào. Câu hỏi là: con mèo đó còn sống hay đã chết? (cười).

 

Câu trả lời là: tùy vào bạn tin cái gì. Nếu bạn tin là con mèo đã ăn thuốc độc, thì nó chết. Nếu bạn tin là nó còn sống, thì nó sống. Nghĩa là người quan sát đang tạo ra kết quả.

 

Vậy nên, tới lúc người ta đào để lấy nước, nếu họ nghe theo người nói là ở đó có 150 lít, thì sẽ ra đúng 150 lít, bởi vì họ đang tạo ra cái tiềm năng đó. Và anh ấy thì nghi ngờ kiểu: “Trời, chuyện này không thể nào được”, vì cái tôi của anh ấy nói rằng: “Tôi mới là người đo đúng, còn mấy người kia đo sai”.

 

Nhưng tôi thì nghĩ là không phải vậy. Tôi nghĩ rằng nếu mình làm nhiều cuộc khảo sát khác nhau, thì lượng nước sẽ ra đúng theo con số của từng người nói… bởi vì mỗi người đang tạo ra một thực tại song song. Và tất cả những thực tại đó đều đang tồn tại cùng lúc (cười). Nhưng đúng là, đó là những thực tại song song.

 

Lissette Aranguren: Đúng rồi, vì bạn chính là chủ nhân của vũ trụ của mình. Bạn tạo ra nó theo đúng nơi bạn đặt sự chú ý vào. Nếu bạn thật sự tin rằng nước sẽ chảy ra ở độ sâu 500 mét, thì đó chính là thứ bạn sẽ gặp. Vì bạn đang tạo ra vũ trụ của riêng bạn.

 

Cho nên giống như bạn nói đó, ai cũng đúng, vì mỗi người, trong vũ trụ của chính họ, đã tạo ra một thế giới nơi họ cho là đúng.

 

Rafael: Đúng vậy. Và rốt cuộc thì chỉ có chủ mảnh đất đó là người đặt sự chú ý vào câu: “Ờ, vậy tôi sẽ làm theo lời anh nói”.

 

Estrella Yera: Ừm. Đúng rồi. Với lại tôi không khuyên ai mua đất mà chưa làm khảo sát trước. Phải có thầy cảm xạ, có chuyên gia. Vì nó rất quan trọng. Đó là nơi bạn ngủ, nơi bạn nghỉ ngơi, nơi năng lượng của bạn trú ngụ. Việc biết rõ bạn đang nghỉ ở đâu, đang ở chỗ nào, bạn làm việc tốt nhất ở vị trí nào… là cực kỳ quan trọng.

 

Robert: Xin lỗi chen ngang chút, Estrella, vậy thì khi mua nhà cũng vậy đúng không?

 

Estrella Yera: Đúng vậy.

 

Robert: Vì bạn đâu có biết trước đó ai từng sống ở đó, nhất là nhà mua lại. Hay là trước đó trên mảnh đất đó từng có cái gì.

 

Estrella Yera: Ừ.

 

Robert: Đúng không?

 

Estrella Yera: Với lại làm mấy khảo sát đó còn giúp bạn tiết kiệm rất nhiều tiền, và tránh được rất nhiều phiền phức sau này.

 

Rafael: Người Romania ngày xưa họ làm vầy nè: họ thả cừu ra ăn cỏ trên khu đất đó. Sau vài tháng hoặc một năm, họ đem cừu đi giết và xem nội tạng bên trong thế nào.

 

Estrella Yera: Nội tạng (cười).

 

Rafael: Ừ, nội tạng. Nếu nội tạng khỏe mạnh thì họ mới xây làng ở đó. Còn nếu không thì họ bỏ qua chỗ đó.

 

Nhưng cái tôi nói hôm bữa là: mọi thứ đều có thể thay đổi. Ngay cả chuyện đó cũng thay đổi được. Trước đây tôi không thể tưởng tượng ra, nhưng thật sự - tôi làm địa sinh học. Tôi đi xử lý nhà cửa. Và không phải chỉ một nơi, mà ở nhiều nơi.

 

Robert: Ừm.

 

Rafael: Tôi từng tới một căn nhà - nè, chỗ tôi sống có một vùng tên là Begur, nằm trên núi. Tôi tới một căn nhà mà bức tường phía sau chính là sườn núi luôn. Họ có một cái hầm rượu, và trong hầm đó họ làm một cái rãnh thoát nước.

 

Bà chủ nhà nói với tôi: “Không phải do mưa đâu, mà là núi ‘đổ mồ hôi’ nhiều quá, nên tụi tôi phải làm rãnh cho nước chảy ra”.

 

Vậy mà sau khi tôi làm khảo sát và thực hiện các thay đổi, thì xong hết. Sau đó, bà ấy nói với tôi: “Giờ nước không còn chảy ra nữa”. Nghĩa là bức tường khô hoàn toàn. Và chuyện này không phải chỉ kéo dài một năm, mà là nhiều năm, và nó vẫn duy trì tới bây giờ.

 

Mỗi lần có ai mua nhà, bà ấy đều nói: “Gọi ông này đi”. Bà ấy là một trong những người quảng bá cho tôi nhiều nhất. Vì bà ấy thật sự quá sốc với những gì xảy ra trong nhà mình.

 

Và đúng như tôi nói đó, lúc đầu tôi nghĩ là tôi chỉ đang điều chỉnh năng lượng thôi. Nhưng không - không chỉ vậy. Cuối cùng thì năng lượng được chuyển hóa, tức là nó biểu hiện ra thành sự kiện thực tế. Và riêng chuyện nước thì đúng là không thể tin nổi.

 

Estrella Yera: Nước rất “dẻo”, rất dễ uốn nắn.

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Estrella Yera: Nó có thể được thao tác, điều khiển rất nhiều.

 

Rafael: Đúng, đúng.

 

Estrella Yera: Bởi vậy nên đó chính là thứ mà những người kia sử dụng. Với nước, họ có thể dẫn hướng, có thể khiến cho những mong muốn tốt đẹp nhất của họ - hoặc những cơn ác mộng tồi tệ nhất của chúng ta - trở thành hiện thực. Đúng không?

 

Rafael: Ừ, ừ, đúng vậy.

 

Lissette Aranguren: Đúng rồi, đó là một yếu tố được dùng trong mọi thứ, trong phép thuật, trong tất cả. Người ta dùng nước. Và bổ sung thêm cho điều Rafael đang nói, là thực sự tồn tại nhiều dòng thời gian bao nhiêu thì trí tưởng tượng của chúng ta có thể hình dung ra bấy nhiêu.

 

Vậy nên với cảm xạ - Estrella cũng có thể xác nhận chuyện này - rất nhiều lần tôi làm các ca “làm sạch”, à, những vấn đề mà người ta gặp phải, thì các dòng thời gian được thay đổi. Điều này thật sự đáng kinh ngạc, bởi vì có những chuyện trong quá khứ, một người có sang chấn nào đó, bạn làm một lần làm sạch bằng cảm xạ, rồi sau đó người đó đi nói chuyện với gia đình, thì tự nhiên mọi người lại nhớ một câu chuyện khác hẳn so với ký ức ban đầu của người đó. Nghĩa là thực tại đã bị thay đổi.

 

Rafael: Ừ, ừ. Hiệu ứng Mandela đó, người ta gọi vậy.

 

Estrella Yera: Ừ.

 

Rafael: Tôi thì tôi đã học cách sử dụng con lắc Hebrew, nha. Và con lắc Hebrew được dùng để làm các lời cầu nguyện. Mà đó cũng chính là cảm xạ (cười).

 

Estrella Yera: Ừ, đúng vậy. Thật ra tôi đang có một dự án, và trước khi thực hiện bất kỳ động thái nào -  à -  liên quan tới tài chính, ngân hàng, tôi cầm con lắc lên và nói: “Ở đây tôi phải chắc chắn một trăm phần trăm.” Và tôi đã làm vậy. À, gần đây tôi còn mua vé số bằng phương pháp đó nữa, mọi người cứ tưởng tượng đi.

 

Robert: Vậy trúng gì chưa? Có trúng không…?

 

Estrella Yera: Tôi chưa biết. Tôi sẽ nói với anh sau khi chương trình bốc thăm trúng thưởng cho trẻ em kết thúc (cười).

 

Robert: (cười) Ừ, ừ.

 

Jaume Su: Người mù với cây gậy sẽ trúng bạn đó (cười).

 

Estrella Yera: Thôi đi (cười).

 

Robert: Nhưng mà chuyện này thú vị thật. Nghĩa là bằng phương pháp này, bạn có thể biết một căn nhà có đang bị ảnh hưởng bởi một dạng bức xạ nào đó hay không.

 

Estrella Yera: À, có chứ. Rõ ràng luôn. Một trăm phần trăm.

 

Robert: Ừ.

 

Estrella Yera: Chính xác một trăm phần trăm.

 

Robert: Kiểu như bạn nói: “Nè, trong căn phòng này, có thiết bị nào đó bên ngoài tạo ra… bức xạ.” Nghĩa là xác định được đúng không?

 

Estrella Yera: Ừ, ừ.

 

Lissette Aranguren: Bức xạ, các đường Ley, các đường Curry, tất cả.

 

Rafael: Đúng rồi. Một đường Hartmann có một đặc tính là thế này: dù bạn có một ăng-ten cao thế cách nhà bạn nửa cây số, nhưng nếu nó giao cắt với một đường Hartmann, thì bạn vẫn có thể “kéo” nó vào trong nhà. Nửa cây số đó, nha.

 

Estrella Yera: Cách khoảng nửa cây số, phải không?

 

Rafael: Vậy nên bạn tưởng tượng đi… bạn đã từng làm thử thí nghiệm này chưa: tới gần một đường điện cao thế và cầm một bóng đèn huỳnh quang lên?

 

Robert: Chưa.

 

Rafael: Thử đi, bạn sẽ thấy …

 

Estrella Yera: Làm thử đi, làm thử đi (cười).

 

Robert: Rồi sẽ xảy ra chuyện gì? Cái thử nghiệm tôi từng làm là cho máy bay không người lái bay gần mấy cái tháp - tháp phát sóng điện thoại đó. Và…

 

Rafael: Nhưng cái đó là chuyện khác.

 

Robert: Và tôi thấy là bộ điều khiển máy bay không người lái bị đứng luôn, bị khóa lại. Máy bay không người lái thậm chí còn không - tức là máy bay không người lái đứng yên tại chỗ, và bạn phải chờ cho pin gần cạn thì nó mới tự hạ xuống. Nhưng mà ở gần mấy cái tháp đó thì, bạn tưởng tượng coi tần số nó mạnh cỡ nào.

 

Rafael: Ừ, ừ.

 

Robert: Nó không hoạt động được. Tôi nói: “Ủa, máy bay không người lái bị gì vậy?” Nó không chạy, đứng trơ ra đó.

 

Rafael: Nhưng tôi nói cho bạn nghe nè, ở gần đường điện cao thế, bạn hướng một bóng đèn huỳnh quang vào - loại cũ đó nha, không phải loại bây giờ - loại cũ.

 

Robert: Và nó sẽ sáng lên.

 

Rafael: Nó sẽ - nó sẽ phát sáng. Tất nhiên là không sáng như đèn trong bếp nhà bạn, nhưng nó bắt đầu phát sáng. Thế nên, rõ ràng là chuyện này…

 

Estrella Yera: Tôi có một trường hợp thế này: tôi có một cái tháp phát sóng điện thoại gần nhà, và tôi có không biết bao nhiêu con mèo, năm con, sáu con, bao nhiêu con cũng được.

 

Rafael: Không, giờ là năm con rồi, ít nhất là vậy.

 

Estrella Yera: Ừ, là năm con. Và chuyện xảy ra với tôi là thế này: hễ tôi bước ra khỏi vùng ảnh hưởng của tín hiệu đó, thì tôi lập tức cảm nhận tốt hơn, nhìn rõ hơn, à, ngủ cũng ngon hơn… Nghĩa là nó ảnh hưởng một trăm phần trăm, không nghi ngờ gì hết. Nhưng mà - khi bạn có độ nhạy cảm nhất định - thì bạn nhận ra liền.

 

Jaume Su: Nè, tôi sẽ cho mọi người xem một cách thực tế. Điện thoại di động, được chưa? Tôi sẽ gửi cho mình một tin nhắn, cho mọi người xem cái máy nhỏ này. Được không? Giờ mình thấy có một đèn ở đây đang sáng. Tôi… được chưa? Mọi người thấy không? Và bây giờ tôi sẽ gửi tin nhắn.




Nè, bây giờ điện thoại đang gửi tin nhắn. Mọi người thấy không? Các gói dữ liệu đó. Đây là những gì điện thoại làm khi nó nhìn - khi nó gửi tin nhắn. Toàn bộ năng lượng này, tất cả những thứ này, à… đều ảnh hưởng tới chúng ta. Tôi tách nó ra, mọi người thấy không? Cái máy lập tức không còn làm gì nữa. Tôi đưa lại gần thì nó dừng lại, tức là nó đã gửi xong rồi. Tất cả những thứ này đều ảnh hưởng tới chúng ta.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Estrella Yera: Tôi khuyên là đừng nên ngủ chung với điện thoại. Đúng vậy, đúng vậy.

 

Jaume Su: Tôi muốn cho mọi người xem cái thiết bị này và làm thêm vài thứ nữa. Lẽ ra hôm nay tụi mình nói về xạ cảm ứng nhiều hơn, nhưng rốt cuộc thì tới cuối mới nói, thôi để dịp khác vậy. Cái tôi vừa cho mọi người xem đó là một cái “máy bắt ma”, cái máy nhỏ này đó.

 

Robert: Ồ, vậy hả?

 

Jaume Su: Ừ, ừ. Nhưng mà, à… bạn bật nó lên, nếu có một trường từ bất thường được tạo ra, thì nó sẽ phát hiện. Tức là một thực thể biểu hiện dưới dạng từ trường. Nhưng tôi phải thừa nhận là nó chưa bao giờ hoạt động đúng theo nghĩa đó với tôi, nên tôi dùng nó cho những việc khác, để hiểu xem các trường từ vận hành như thế nào.

 

Hôm nọ chẳng hạn, tôi đưa cái này lại gần màn hình máy tính, cách khoảng nửa mét thôi, là tất cả các đèn đều chuyển sang màu đỏ. Để xem camera nè, nếu tôi đưa lại gần… Nè, với camera thì nó không bị ảnh hưởng, nhưng với màn hình này thì có. Thấy không? Giờ thử đưa điện thoại lại gần. Thấy không? Giờ nó không phát hiện gì hết. Tôi bấm nút điện thoại, bật đèn lên. Để xem, để xem… ở đâu ta? Đây. Thấy không? Không có gì, nó không phát hiện gì. Nhưng nếu tôi gửi tin nhắn hoặc bắt đầu…gửi dữ liệu…

 

Robert: Tôi gửi cho anh một tin nhắn, gửi - gửi một tin nhắn qua Telegram coi sao.

 

Jaume Su: Giờ, giờ, giờ tôi đang gửi một tin nhắn qua Telegram.

 

Robert: Để tôi gửi cho anh một …

 

Jaume Su: Ok, gửi đi, gửi đi, gửi đi.

 

Robert: Tôi gửi anh một - tôi gửi anh một tin nhắn. Tôi sẽ… à, để xem, để xem, ừ, ừ, nó… Cái này chậm hơn cả con ngựa của thằng xấu trong phim. À, hình như máy tôi bị…

 

Jaume Su: Gõ chữ đi rồi gửi, gõ một dấu chấm rồi gửi.

 

Robert: Có mấy chữ lạ… Rồi, xong. Trời ơi. Để gửi thêm cái nữa.

 

Jaume Su: Nè, nè.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, ừ, ừ, ừ. Trời đất ơi.

 

Estrella Yera: Cái này có nghĩa là: một cái thiết bị có thể cho bạn thấy điều đó, và một người - một người có khả năng, biết cách kiểm tra tất cả những thứ này - cũng có thể cho bạn thấy y như vậy.

 

Robert: Chính xác, chính xác. Nghĩa là chúng ta không nói cho vui đâu, không phải nói bừa.

 

Estrella Yera: Không, không, không. Thật ra là chúng ta đang nói về những thứ rất, rất, rất thật, rất cụ thể, rất “cho thấy được”. Mọi thứ đều là để cho thấy.

 

Jaume Su: Thật ra, những người làm cảm xạ chuyên nghiệp, rồi phải xuất hóa đơn, phải khai thuế, thì họ mua một cái máy lớn hơn cái này một chút. Cái này giá khoảng năm mươi euro, là hàng gốc chứ không phải bản sao. Nhưng nếu mua cái máy chuyên dụng, có thể phát hiện các dòng khí, dòng nước dưới lòng đất và các trường từ mà chúng tạo ra, thì với giấy chứng nhận của máy đó, họ mới có thể xuất hóa đơn các kiểu. Nhưng vấn đề là cái máy đó giá tới bảy ngàn euro. Thành ra bạn không thể sống bằng nghề cảm xạ nếu còn phải khai thuế.

 

Lissette Aranguren: Ở Pháp thì tôi vẫn làm được, tôi vẫn xuất hóa đơn, tôi ghi là dịch vụ trị liệu.

 

Jaume Su: Ừ, nhưng ở Tây Ban Nha thì không làm vậy được. Ghi là dịch vụ trị liệu thì - trị liệu hay gì đó - không biết họ sẽ nói sao. Nhưng nếu bạn làm địa sinh học hay mấy thứ này và phải khai báo như một dịch vụ, thì nếu không có máy móc đi kèm, thì tất cả những thứ này đều không được chấp nhận.

 

Estrella Yera: Ừ, ừ.

 

Rafael: Nhưng trước đây thì được. Tôi có một người bạn đã làm việc này ba mươi năm rồi. Anh ấy là người đầu tiên chỉ đường cho tôi, là người tôi bắt đầu tranh luận về cách dịch chuyển năng lượng. Anh ấy sống rất gần chỗ bạn ở. Anh ấy có máy móc đầy đủ vì anh ấy làm báo cáo cho - cho bác sĩ, bạn biết không?

 

Jaume Su: Đúng rồi. Khi cần bằng chứng, thì cần máy móc.

 

Rafael: Bác sĩ cần - ý tôi là, bác sĩ thì… Nhưng tôi đảm bảo với bạn là cái cách “kiểm tra” mà anh ấy làm còn hiệu quả hơn cả cái máy đó.

 

Jaume Su: Đúng rồi, đúng rồi. Với lại cái máy thì chậm lắm. Thật ra tụi mình còn chính xác hơn. Bao nhiêu mét? Lưu lượng bao nhiêu lít? Mùa đông là bao nhiêu? Mùa hè thì bao nhiêu? Vì sao? Vì bạn có thể khoan một cái giếng, đúng không? Rồi bạn nói: “Ok, tôi đã kiểm tra cái giếng này rất kỹ rồi”. Nhưng rồi tới mùa hè thì giếng khô queo. Tại sao? Vì bạn không hỏi tới chuyện đó.

 

Rafael: Ừ, đúng rồi.

 

Jaume Su: Cho nên tụi mình mới làm chuyện đó. Cái máy sẽ không nói với bạn rằng: “Nè, tới mùa hè thì cái giếng này không có nước đâu”. Máy không nói được. Tụi mình mới là người nói.

 

Estrella Yera: Đúng vậy.

 

Rafael: Cái Estrella vừa nói đó. Không biết tôi vừa định nói gì nữa (cười), tự nhiên quên mất tiêu, nhưng ý là nó cũng xoay quanh chuyện đó. Nghĩa là bạn cũng có thể thấy được các yếu tố theo thời gian. Anh ấy làm một nghiên cứu cho toàn bộ cả năm.

 

Estrella Yera: Nè, có một trường hợp như vầy. Tụi tôi đang xem một mảnh đất, chuẩn bị mua một mảnh đất. Thế là gọi một người tới - một người mà còn là thành viên của một hiệp hội nữa. Ở Tây Ban Nha có một hiệp hội chuyên làm mấy chuyện này, và mỗi tỉnh đều có những người phụ trách, họ tới khảo sát và họ thu phí riêng theo dịch vụ họ làm. Ừ, hiệp hội GEA đó.

 

Rafael: GEA.

 

Estrella Yera: Rồi một người trong hiệp hội đó tới - một người mà lúc đó, theo tôi nhớ, chưa giỏi như bây giờ. Người đó tới và xác định cho tôi tất cả các dòng nước ngầm trong khu đất đó, tất cả các đường năng lượng - Hartmann, Ley - tất cả các đường luôn. Chỗ nào trong khu đất có thể xây, chỗ nào không thể xây. Nếu xây phòng ở vị trí này thì có thể gặp những chuyện gì.

 

Và rõ ràng là có một khu vực có một dòng chảy rất mạnh - mạnh kinh khủng - đó là một con sông ngầm, chứ không phải mạch nước nhỏ hay suối đâu, mà là một con sông thật sự. Thế là người đó nói: “Nè, vì mảnh đất này có khúc cong, nên hãy tận dụng chỗ này làm garage đi, làm ơn đó. Ít nhất thì nó không phá hủy một con người, vì ở đây năng lượng của mấy bạn sẽ bị rút cạn hoàn toàn”.

 

Bạn tưởng tượng coi, nếu bạn xây nhà ngay đó và ngủ trong căn phòng đó, có khi hai năm sau bạn bị ung thư -  tức là bị “con cua” bám chặt luôn đó.

 

Robert: Trời đất ơi.

 

Rafael: Nhưng tôi nói lại lần nữa, với người này - người này là một ông chú gần bảy mươi tuổi rồi, và đã làm việc này ba mươi năm. Tôi đã chứng minh cho ổng thấy là tất cả những thứ đó đều có thể thay đổi, bởi vì nước là sự sống, và cái gì làm bạn bệnh thì cũng có thể chữa lành cho bạn.

 

Estrella Yera: Chính xác. Đúng là như vậy.

 

Rafael: Nhưng dĩ nhiên, bạn phải đặt sự chú ý và ý định vào đó.

 

Estrella Yera: Rồi còn một chuyện nữa… Có một chuyện rất thú vị mà hầu như không ai nói tới, nhưng hoàn toàn có thể làm được. Đó là khi bạn muốn triệt tiêu ảnh hưởng của một cái tháp phát sóng. Có thể làm chuyện đó bằng thạch anh. Bạn đặt - đúng không? Tôi đã tận mắt thấy cách người ta làm, và nó rất là ghê gớm luôn. Mọi người cứ tưởng tượng…

 

Rafael: Tôi thì dùng đá tự nhiên ngoài đồng. Một menhir. Tụi tôi đã làm hẳn một cột menhir.

 

Estrella Yera: Đúng rồi. Kỹ thuật cổ xưa của các menhir - thứ mà bây giờ đã bị thất truyền hoàn toàn - dùng để chuyển hướng các đường năng lượng đó, hoặc để khiến các đường lực đó có lợi cho mình. Người ta có thể dùng nó để đối phó với mấy cái tháp, mấy “con mèo” kia và tất cả những thứ đang ảnh hưởng tới mình.

 

Bạn đặt những viên thạch anh nhất định, rồi xoay chúng, kiểm tra liên tục từng lần xoay để xem chúng căn chỉnh thế nào, cho tới khi bạn tạo ra được một khu vực hoàn toàn sạch và không còn bị ảnh hưởng nữa.

 

Rafael: Nè Jaume là nhân chứng đó. Tôi không phải nói chuyện cho vui đâu, anh ấy biết mà. Trước đây tôi sống trong một khu dân cư, có ba cây ô-liu. Và trên một cây ô-liu, tụi tôi tạo ra một trường năng lượng. Nó đạt tới 150.000 đơn vị Bovis.

 

Estrella Yera: Trời, dữ vậy!

 

Rafael: Cẩn thận nha, là tôi mở và đóng nó. Tôi không để nó mở suốt. Khi tôi mở trường năng lượng đó, là tôi ra ngoài đường luôn, vì đo tới đâu cũng còn năng lượng - phải tới năm trăm mét vẫn còn đo được Bovis. Hơn năm trăm mét.

 

Vấn đề là cây ô-liu đó - tôi dùng trường năng lượng đó như một cái bàn thờ, rõ ràng là vậy, để làm việc từ đó. Tôi chỉ mở khi tụi tôi làm nghi lễ, xong rồi tôi đóng lại. Jaume đã thấy tận mắt vì anh ấy từng tới nhà tôi. Và cái cây ô-liu đó đã tăng gấp đôi…

 

Estrella Yera: Sản lượng.

 

Rafael:  …sản lượng ô-liu. Tụi tôi so với hai cây bên cạnh, thì đúng là không thể tin nổi. Nghĩa là cây đó, trong cả cuộc đời của nó, chưa bao giờ năng suất tới mức đó. Mà lưu ý là tôi vẫn để trường năng lượng đó ở trạng thái đóng.

 

Estrella Yera: Ừ. Ừ, đúng vậy.

 

Jaume Su: Ừ, ừ. Tôi nhớ lúc bạn còn sống ở đó. Ừ, ừ, tôi nhớ rồi.

 

Estrella Yera: Đúng vậy. Cũng có thể làm cho một khu vườn để tăng năng suất. Thật ra thì - nó có thể được sử dụng, là một công cụ rất hữu ích, điều mà người xưa đã biết, nhiều nền văn hóa đã biết. Nhưng rồi vì một lý do nào đó, nó biến mất, và người ta nói là: “À, cái đó không còn dùng được nữa”.

 

Rafael: Nè, và tôi đã làm chuyện này đúng như bạn nói, trong một khu vườn đó. Và bạn biết chuyện gì xảy ra không? Năm đó có một đợt dịch…

 

Estrella Yera: Châu chấu hay…?

 

Rafael: Chuột chũi.

 

Estrella Yera: À, chuột chũi.

 

Rafael: Chuột chũi. Một trận dịch khắp cả tỉnh luôn đó. Nghĩa là - tôi làm chuyện này ở Pháp, ở vùng Aurillac. Bạn sống ở Pháp chắc cũng biết khu đó, gần Clermont-Ferrand, tầm đó, xuống chút nữa. Thôi kệ, Aurillac. Người ta gọi là vùng Cantal.

 

Trời ơi, một cuộc xâm lăng của chuột chũi luôn. Nhưng mà ở mảnh đất đó thì không hề có con chuột chũi nào. Tụi tôi tạo ra một vòng năng lượng, và con rể tôi - người trực tiếp trồng trọt - nói với tôi: “Trời ơi, chú ơi, đúng là…”. Những chỗ khác thì tụi tôi không đánh giá hết được vì ở xa, nhưng riêng chuyện chuột chũi thì nó sốc luôn. Nó nói: “Chuột chũi ở khắp nơi, thấy rõ luôn vì đầy lỗ, mà trong ruộng của mình thì không có con nào”.

 

Mà mấy thứ như cà rốt, khoai tây - nói chung là cây có củ, có rễ - là chuột chũi ăn hết.

 

Estrella Yera: Đúng rồi. Đúng rồi.

 

Lissette Aranguren: Ừ, thật ra là vậy. Tôi thì ở Venezuela, trước nhà tôi có một cây xoài bị bệnh. Nó không ra trái suốt khoảng mười năm. Khi tôi tới ở, dọn tới đó, việc đầu tiên tôi làm là làm sạch cho nó, này kia. Ngay năm đó nó ra trái một đợt - mà trời ơi, xoài nhiều không tưởng. Xoài, xoài, xoài, xoài, nhiều tới mức rụng, thối, ruồi bu đầy vì quá nhiều xoài. Và từ năm đó trở đi, năm nào nó cũng ra trái rất nhiều. Nhưng năm đầu tiên là nhiều nhất, giống như là nó dồn lại mười năm không ra trái trước đó vậy (cười).

 

Estrella Yera: Ừ.

 

Jaume Su: Nè mọi người, chắc là tôi sẽ kết thúc buổi trực tiếp ở đây. Thứ nhất là tụi mình nói lâu quá rồi, thứ hai là tụi mình đang “bổ quả dưa” (ý là mở quá nhiều chủ đề) mà lẽ ra phải mở từ đầu. Giờ thì tôi không còn hứng để nói về cảm xạ nữa.

 

Lissette Aranguren: (cười)

 

Jaume Su: Để hôm khác nói tiếp. Hôm nay thì coi như tụi mình chỉ… trò chuyện thôi.

 

Robert: Với lại ở Phần Lan bây giờ là một giờ rưỡi sáng rồi.

 

Estrella Yera: Oh.

 

Robert: Ừ, ừ.

 

Estrella Yera: Vậy thôi. Tôi nghĩ là cũng được rồi ha?

 

Robert: Vậy thì -  Lizi, trước khi chào tạm biệt, bạn muốn nói gì với khán giả không? Người ta có thể tìm bạn ở đâu, v.v.?

 

Lissette Aranguren: Ờ, để coi, tìm tôi ở đâu… Tôi có một trang web, nhưng hiện tại đang chỉnh sửa lại vì trước đây tôi có một quỹ ở Venezuela. Giờ thì nó chưa hoạt động ổn định. Vậy nên tôi nghĩ là tốt nhất tôi để lại email luôn. Email là somoselholos, “holos” có chữ h, tức là somoselholos@gmail.com

 

Ờ… Tôi cũng có một nhóm WhatsApp, nhưng ở đây tôi không biết gửi kiểu gì… Thôi thì mọi người cứ nhắn WhatsApp cho tôi. Tôi không nghe điện thoại vì thật sự ở đây người ta gọi cả ngày lẫn đêm (cười), toàn quảng cáo, mà nếu không quen số thì tôi không bắt máy. Với lại thường là tôi đang làm việc, đang trị liệu. Nhưng nhắn WhatsApp thì được, lúc nào rảnh tôi sẽ trả lời.

 

Số điện thoại là +33 vì tôi ở Pháp, 781 50 37 22.

 

Robert: Ok. Còn gì nữa không?

 

Lissette Aranguren: Tôi cũng có một kênh YouTube, thỉnh thoảng có đăng mấy khóa học về cảm xạ. Không có nhiều nội dung lắm. Trước đây tôi có một kênh khác liên quan tới quỹ ở Venezuela - quỹ về tự xây dựng sinh thái, âm nhạc trị liệu và mấy thứ khác - nhưng tôi đã gỡ hết rồi.

 

Kênh YouTube hiện tại tên là El Holos. Thật ra thì trong đó chỉ có khoảng ba khóa học cảm xạ thôi. Không phải là kênh cập nhật thường xuyên, nhưng nếu ai muốn xem một lớp cảm xạ miễn phí thì có thể vào đó.

 

Jaume Su: Rafa, bạn có muốn nói gì không?

 

Rafael: Có chứ. Hôm trước tôi thấy nhiều người hỏi thông tin liên hệ. Tôi cũng để lại email giống như Lizi. Email của tôi là rafaelroj (roj có chữ j), rafaelroj@yahoo.es

 

WhatsApp thì giống như cô ấy, tôi không nghe cuộc gọi, nhưng có trả lời tin nhắn: +34 677 327 645. Tôi cũng có một kênh YouTube tên là Hipnosis Rafael Rojas. Trên đó thì không có quá nhiều nội dung, nhưng có nhiều lời chứng thực của những người đã bỏ thuốc lá nhờ trị liệu, và một vài buổi thôi miên mang tính cá nhân. Có người từng có trải nghiệm cận tử, có người khám phá ra tài năng của mình… Đại khái vậy.

 

Vậy nên: YouTube là Hipnosis Rafael Rojas, WhatsApp là +34 677 327 645, và email thì… à, cái kia là rafaelroj@yahoo.es

 

Robert: Rất tốt, cảm ơn bạn. Còn Estrella thì sao?

 

Estrella Yera: Nếu ai muốn liên hệ với tôi thì cứ thông qua Lizi. Tôi có hỗ trợ làm việc này việc kia, nhưng chỉ vậy thôi, vì tôi sống khá ẩn danh. Tôi luôn ở phía sau, lúc nào cũng có mặt, nhưng tôi không tìm kiếm gì khác ngoài việc giúp đỡ mọi người, vậy thôi.

 

Robert: Ok. Còn Jaume?

 

Jaume Su: Thì tôi mời mọi người lên YouTube, tìm kênh El mundo del ojo, và xem loạt phim “Khu vườn lạc thú”. Rất nhiều câu hỏi mọi người hay hỏi tôi đều đã có câu trả lời trong loạt phim đó rồi. Mọi người cứ chọn đại một tập - tôi nói về tôn giáo, về đủ thứ - và mấy câu kiểu “Vậy chuyện này là sao?”, “Tại sao lại thế kia?”… đều có hết trong đó. Xem đi, rất đáng xem.

 

Estrella Yera: Trời, đáng xem thiệt đó.

 

Robert: Vậy thôi nha mọi người. Cảm ơn tất cả đã tham gia. Lizi, Jaume, Rafa, Estrella, cảm ơn mọi người rất nhiều.

 

Estrella Yera: Cảm ơn bạn, Robert.

 

Robert: Lisi nói gì vậy?

 

Estrella Yera: Cảm ơn bạn (cười).

 

Robert: À, không, không, tôi phải cảm ơn mọi người mới đúng. Rồi bữa khác mình sẽ nói về cảm xạ nha? (cười)

 

Estrella Yera: Hoặc là về thôi miên cũng được, thôi miên cũng rất thú vị.

 

Robert: Cũng liên quan với nhau mà, đúng không?

 

Estrella Yera: Ừ, mọi thứ đều có chỗ chồng lấn lên nhau (cười).

 

Jaume Su: Mình có thể kết hợp lại thành… đi tìm nước trong lúc đang ngủ (cười).

 

Estrella Yera: Cũng được mà, sao không.

 

Jaume Su: Thôi, chào mọi người.

 

Robert: Chào và chúc mọi người ngủ ngon. Tạm biệt. Cảm ơn nhiều lắm.

 

Estrella Yera: Tạm biệt.

 

Robert: Hẹn gặp lại.. Kết thúc nha!

 

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=ISBPhIAFjaU

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 


 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.