Teal Swan Transcripts 617 - 🧭💬✨Công cụ tự nhận thức bị đánh giá thấp

 

Teal Swan Transcripts 617


Công cụ tự nhận thức bị đánh giá thấp

 

30-08-2022





Có một số công cụ mà tôi nghĩ rằng ngay cả với một người bình thường, không thật sự quan tâm hay đi sâu vào mấy chuyện này, nhưng chỉ cần có một công cụ thôi thì tôi thích nhất là họ học cách kết nối với cảm xúc của chính họ. Tôi biết nghe vậy thì có vẻ rất bình thường, nhưng tôi phải nói thật với bạn: phần lớn mọi người đang sống mà chẳng thật sự kết nối với cảm xúc của mình, trong khi cảm xúc chính là “người vận chuyển” sự thật cá nhân.

 

Nếu chúng ta rèn luyện khả năng nhận ra phản ứng trong cơ thể khi một cảm xúc trỗi dậy, rồi dồn toàn bộ sự chú ý vào cảm xúc đó để trở nên thân mật với nó - và “thân mật” ý tôi là thấy nó, cảm nó, nghe nó, hiểu nó - thì điều sẽ xảy ra là sự thật cá nhân sẽ tự trồi lên trong nhận thức có ý thức, giống như một cái bong bóng nổ tung.

 

Và bạn sẽ kiểu như: “À, tôi hiểu rồi. Ừ, chuyện đó đã xảy ra. Nó khiến tôi cảm thấy như vậy. Đây là sự thật cá nhân của tôi về tình huống này. Vậy giờ tôi sẽ làm gì với sự thật đó từ một góc nhìn khách quan?”

 

Bạn có thể làm bất cứ điều gì với nó. Nó có thể đang cho bạn biết rằng bạn cần giao tiếp điều đó với ai đó. Nó có thể đang cho bạn biết rằng bạn cần thay đổi cách bạn suy nghĩ về chuyện này. Có vô số thứ chúng ta có thể làm ở cấp độ tinh thần, cảm xúc, thậm chí thể chất để đáp lại sự thật cá nhân đó. Đó thật sự là điều dễ dàng đạt được khi nói đến công việc với bóng tối. Chỉ cần chú ý xem cảm xúc của bạn đang nói gì.

 

Quy trình đúng nghĩa nên bắt đầu bằng việc chỉ dành một đến hai tuần để đơn giản nhận biết các cảm giác trong cơ thể bạn. Tức là quay trở lại kết nối với cơ thể, vì một cảm xúc luôn luôn xuất hiện dưới dạng cảm giác. Và thường thì chúng ta không nói về điều này vì chúng ta chỉ dán nhãn cảm xúc. Ví dụ như giận dữ có thể xuất hiện dưới dạng nóng bừng, thắt lại, hay cảm giác rung rung. Và chính những kiểu trải nghiệm cảm giác đó là thứ chúng ta cần học cách nhận ra lại.

 

Nên quy trình mà tôi thường đưa cho những người gặp khó khăn với chuyện này là: tôi bảo họ mang theo một cuốn sổ nhỏ. Đây là “sổ cảm xúc”. Và trong một hoặc hai tuần (tùy vào khả năng cam kết của mỗi người), cứ mỗi lần họ đặt hẹn giờ - có thể là mỗi 10 phút, hoặc mỗi giờ nếu họ bận rộn - khi báo thức vang lên, họ thực hiện một lần “kiểm tra nhanh”. Gần như là một bài quét cơ thể rất ngắn: “Tôi đang cảm những cảm giác gì trong cơ thể mình?” Rồi họ ghi những cảm giác đó xuống. Và dĩ nhiên bất cứ lúc nào họ biết rõ mình đang có cảm giác nào đó, ví dụ bị kích hoạt chẳng hạn, thì cũng làm vậy: ghi xuống. Trong hai tuần đầu, họ chỉ ghi lại cảm giác.

 

Sau đó, hai tuần tiếp theo, chúng ta nâng cấp. Lúc này họ bắt đầu hòa điệu lại với cảm xúc trong cơ thể khi nó xuất hiện. Bước tiếp theo là thêm câu hỏi: “Cảm xúc này có thể là gì?” Thường tôi sẽ in sẵn một danh sách cảm xúc cho họ, hoặc bảo họ tự in, để họ nhìn vào và đối chiếu: “Ồ, cảm giác rung, thắt lại. Từ phù hợp với cảm giác này là ‘bực bội’.” Thế là họ ghi xuống “bực bội”. Và chỉ vậy trong tuần hoặc hai tuần tiếp theo.

 

Rồi chúng ta lại thêm một tầng nữa. Như bạn thấy đó, chúng ta đang khiến họ giỏi dần lên để rồi có thể thêm yếu tố mới mà không bị rối tung. Tầng tiếp theo chúng ta thêm là câu hỏi: “Tại sao? Tại sao tôi lại cảm thấy như vậy?” Lúc đó họ sẽ nhìn lại xem cảm xúc này bắt đầu xuất hiện lúc nào. Có điều gì đó đã xảy ra trong môi trường của họ không? Rồi họ ghi xuống: “Đây là lý do tôi cảm như vậy.” Và đây là một thực hành cực kỳ mạnh mẽ, bởi vì rất nhiều người thậm chí không nhận ra rằng có điều gì đó trong cuộc sống đã tác động đến họ theo cách đó.

 

Nó cũng giúp giải quyết mô thức mà bạn sẽ thấy ở rất nhiều người: liên tục tự làm mình vô hiệu cảm xúc. Bước này giúp họ nhận ra: “Khoan đã, có lý do để tôi cảm xúc. Nó đâu có xuất hiện từ hư không.” Và rồi quy trình tiếp tục như vậy.

 

Tầng cuối cùng là: “Vậy sự thật cá nhân ở đây là gì? Sự thật cá nhân của tôi về tình huống này là gì?”

 

Bạn biết đó, nó có thể là một điều kiểu như: “Tôi không thích bị thiếu tôn trọng.”

 

Rồi, thú vị đó. Vậy thì có vô số hướng để bạn khám phá xoay quanh chuyện bị thiếu tôn trọng này. Từ điểm đó, bạn có thể quyết định rất nhiều thứ. Có rất nhiều “điểm chọn lựa”.

 

Ví dụ, từ chỗ “Tôi không thích bị thiếu tôn trọng”, bạn có thể chọn quay lại thời thơ ấu.

“Khi nào tôi từng cảm thấy bị thiếu tôn trọng trong đời mình?”

“Khoan… chuyện này lặp đi lặp lại mà. Tôi luôn cảm thấy bị thiếu tôn trọng.”

“Rồi lần đầu tiên là khi nào?”

 

Và từ việc truy lại như vậy, bạn có thể bắt đầu một tiến trình chữa lành xoay quanh trải nghiệm gốc ban đầu đó. Ngay cả điều này cũng sẽ đưa bạn đến gần hơn với sự thật cá nhân của mình, với ranh giới và giới hạn của bạn - mà về bản chất chính là sự thật cá nhân thật rõ ràng về bạn sẽ chấp nhận điều gì và sẽ không chấp nhận điều gì, bạn sẽ ở gần kiểu người nào hoặc không.

 

Một hướng khác nữa, không phải lúc nào cũng là hướng bạn nên đi, nhưng bạn có thể xem xét: “Mình có thật sự bị thiếu tôn trọng không?”

 

Bạn có thể nhìn mọi thứ từ một góc độ khách quan hơn, bằng cách thay đổi cách bạn nghĩ về tình huống.

Mình có thật sự bị thiếu tôn trọng không?

Hay sự thật của tình huống là gì?

Có phải người kia chỉ đang có một ngày tồi tệ khủng khiếp và chuyện đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến mình?

 

Như vậy, bạn đang trở nên nhận thức rõ hơn về thực tế thật sự của tình huống. Và thông qua quá trình khám phá này, bạn sẽ tìm ra hành động cần làm, nếu có. Đôi khi “hành động” chỉ đơn giản là thay đổi cách bạn suy nghĩ về tình huống. Những lúc khác, đó có thể là một cuộc trò chuyện mà bạn cần thực hiện.

 

Nhưng khi đã làm rõ được cảm xúc và sự thật cá nhân rồi, bạn sẽ bước vào cuộc trò chuyện đó từ một trạng thái hoàn toàn khác - không phải kiểu “biến đi ông nội”, mà từ một trạng thái rất khách quan, nơi bạn đang đặt xuống sự thật của chính mình trong mối quan hệ đó.

 

Một khả năng khác nữa là bạn thực hiện một hành động mà chúng ta thường gọi đúng nghĩa là “hành động”, chứ không phải một cuộc trò chuyện hay thay đổi suy nghĩ. Ví dụ, bạn cảm thấy bị thiếu tôn trọng. Nó vượt ra ngoài chuyện có thể giải quyết bằng nói chuyện. Và bạn thật sự bước ra khỏi cửa mà đi.

 

Có cả triệu hành động bạn có thể làm. Điều quan trọng là bạn trở nên đủ nhận thức và đủ khách quan để bạn có thể thật sự chọn đúng thứ phù hợp với mình. Đúng vậy. Cho chính bạn.

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=0pR0_pw9ZvA

 

https://tealswan.com/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.