Swaruu Transcripts 1821 - 🎙️🌕🚀👨‍🚀🌍Chương trình AJ Roberts - Mặt trăng và các vì sao không như bạn nghĩ - Với cựu kỹ sư NASA Dale Harder

 

Swaruu Transcripts 1821


Chương trình AJ Roberts - Mặt trăng và các vì sao không như bạn nghĩ - Với cựu kỹ sư NASA Dale Harder

 

12-10-2023




AJ Roberts: Xin chào các bạn, chào mừng quay lại với chương trình AJ Roberts Show. Hôm nay, chúng ta rất vui mừng được chào đón một vị khách tuyệt vời nữa từ bên kia đại dương – ông Dale Harder, cựu kỹ sư của NASA. Ông đến với chúng ta hôm nay để chia sẻ về trải nghiệm của mình - không chỉ với tư cách là kỹ sư NASA, mà còn là một Taygetan Pleiadian uyên bác. Ông sẽ kể cho chúng ta nghe về hành trình nhận ra bản chất thật của chính mình, vai trò của ông, và những sự thật đã được hé lộ từ đó.

 

Chào mừng ông đến với chương trình, Dale!

 

Dale Harder: Cảm ơn AJ, thật là một niềm vinh hạnh khi được ở đây cùng anh.

 

AJ Roberts: Mọi người ơi, tôi đã có dịp xem những buổi phỏng vấn của Dale với Gosia, người mà nhiều bạn chắc còn nhớ - tôi từng làm vài podcast với cô ấy, nơi chúng tôi nói về những người bạn ngoài hành tinh, về Trái Đất, và cả Mặt Trăng, v.v... Nhưng Dale, với tư cách là cựu kỹ sư NASA, rõ ràng là anh có trải nghiệm và góc nhìn riêng. Vậy để khán giả hiểu rõ hơn, anh có thể chia sẻ đôi chút về lý lịch và hành trình nghề nghiệp của mình không?

 

Dale Harder: Ồ, được thôi. Tôi sẽ bắt đầu một chút... Trước hết, tôi muốn làm rõ vài điều về công việc của tôi tại NASA và Honeywell Aerospace. Quãng thời gian đó kéo dài khoảng 22 năm trong đời tôi. Thực ra, tôi không được NASA tuyển dụng trực tiếp với chức danh “kỹ sư”. Ban đầu, vào năm 1980, tôi được nhận vào làm kỹ thuật viên điện tử. Dù có kỹ năng kỹ sư, tôi cũng có nền tảng về điện tử và công việc kỹ thuật, nên họ thuê tôi ở vị trí đó.

 

Tôi đã làm qua nhiều cấp bậc kỹ thuật viên điện tử để trở thành kỹ thuật viên cấp cao nhất. Sau đó tôi chuyển sang metrology - tức là khoa học về đo lường, cân nặng, và tiêu chuẩn cho thiết bị điện tử mà NASA sử dụng. Tôi trở thành một trong hai người phụ trách cao cấp trong bộ phận đó, rồi dần tiến vào vị trí quản lý trung cấp.

 

Vì vậy, thật ra tôi không hoàn toàn được giao tất cả các công việc kỹ sư, mặc dù tôi có tham gia. Họ từng cử tôi đến Trung tâm Kennedy, tôi làm việc với Tàu con thoi không gian, hướng dẫn người khác cách thực hiện các thử nghiệm, rồi tôi cũng từng đến Houston, v.v... Nhưng để nói rằng tôi được tuyển thẳng vào vị trí kỹ sư thì không đúng.

 

Nhiều người nói: “Ồ, ông đâu có vẻ là kỹ sư thực thụ,” nên tôi muốn nói rõ điều đó ngay từ đầu. Tôi đã vượt qua tất cả cấp bậc và chứng chỉ cần thiết. Sau khi rời NASA, tôi làm việc cho Honeywell Aerospace, nơi tôi tham gia phát triển hệ thống radar cho máy bay quân sự, và cũng là thành viên cao cấp trong đội metrology gồm hai người. Tôi làm ở đó 7 năm.

 

Tóm lại, tôi là kỹ sư, và ngoài ra tôi còn sở hữu hai công ty riêng, điều tôi vẫn làm song song trong thời gian còn làm việc cho NASA và Honeywell. Mọi người thường hỏi cách liên hệ với tôi qua email, thì họ có thể liên hệ qua tên các công ty đó - tôi sẽ nói ở cuối chương trình.

 

Về phần chuyên môn thì đại khái vậy thôi. Tôi có nền tảng khá rộng, nhiều sở thích và học vị khác nhau. Tôi hay đùa rằng “tôi có nhiều bằng cấp hơn cả cái nhiệt kế,” và ai nghe cũng bật cười.

 

Còn về xuất thân của tôi trên hành tinh này, tôi là cái mà người ta gọi là một avatar (hóa thân). Tôi hợp tác khá chặt chẽ với Gosia, cô ấy giống như người cộng tác thân thiết của tôi. Thỉnh thoảng tôi có xuất hiện trong vài video với cô ấy, nhưng nhìn chung tôi thường “ở phía sau hậu trường”.

 

Tôi là một avatar trong buồng nhập thể (immersion pod), và nếu bạn từng xem bộ phim Avatar, thì đó gần như là cách mà chúng tôi hoạt động. Chúng tôi bước vào một buồng nhập thể trên tàu hoặc ở hành tinh nào đó, rồi “kết nối” với một cơ thể con người vật chất. Tôi đã trải qua quá trình sinh nở để trở thành một con người thật trên Trái Đất - tất cả đều được lên kế hoạch sẵn.

 

Trong trường hợp của tôi thì hơi khác thường, vì tôi đến đây với nhận thức trọn vẹn - nghĩa là ngay từ khoảnh khắc tôi nhập vào cơ thể này, tôi đã biết hết tất cả những gì tôi biết bây giờ.

 

AJ Roberts: Wow...

 

Dale Harder: Vấn đề là ở chỗ đó. Tôi nhớ rõ nhất toàn bộ quá trình ấy - sau khi được huấn luyện và chuẩn bị để xuống Trái Đất, đảm nhận vai trò của mình - tôi là một phần của nhóm tiên phong được gửi đến để giúp nhân loại chuẩn bị cho giai đoạn mà chúng ta đang trải qua hiện nay.

 

Ngay khoảnh khắc sắp rời con tàu, tôi bắt đầu thấy chùn bước. Tôi nói: “Khoan đã, tôi không muốn đi nữa.” Nhưng họ nói: “Đến lúc rồi, anh phải đi ngay bây giờ.” Tôi cứ năn nỉ “Không, tôi đổi ý rồi,” trong khi họ gần như đẩy tôi ra cửa! (cười) Và thế là, cuối cùng tôi nhập thể vào một thân xác con người.

 

Tôi được sinh ra, và bị bỏ lại trước cửa nhà người ta khi mới 3 tháng tuổi. Bên cạnh tôi chỉ có một tờ giấy ghi rằng: “Không được cho bú sữa bò, chỉ được dùng sữa dê vì đó là thứ duy nhất có thể tiêu hóa được.” Không có họ tên gì, chỉ có tên “David Larry”. Và như vậy, tôi đến thế giới này - với nhận thức đầy đủ.

 

Bạn thử tưởng tượng xem - một đứa bé không thể nói, không thể cử động như người lớn, nhưng lại biết rõ tất cả. Ngay khi tôi có thể nói và hành động, tôi đã nhớ mọi thứ - tôi biết tôi đến từ đâu, đến đây làm gì, và nắm hết thông tin kỹ thuật trong đầu.

 

Điều duy nhất mà tôi không mang theo, theo lời của gia đình tôi trên tàu Toleka, là ký ức về việc tôi có vợ hay con hay không. Tôi chủ động không đem theo phần đó, vì nó có thể khiến tôi vướng bận, nhớ nhung, và ảnh hưởng đến sứ mệnh.

 

Còn tất cả kiến thức kỹ thuật, tôi mang theo hết. Bạn tưởng tượng một đứa bé 5 tuổi chơi với cuộn Tesla cao 8 foot, chế tạo tên lửa nhiên liệu lỏng, làm nổ tung tầng hầm nhà cha mẹ, rồi sửa đồ điện cho cả xóm. (cười) Tôi còn nói với cha mẹ những điều kỳ lạ như: “Con biết nếu con thay đổi tần số của mình trùng với tần số của Alpha Centauri, thì con sẽ ngay lập tức ở đó, vì không có hai vật nào có cùng tần số mà lại không ở cùng một chỗ - đó là cách vũ trụ vận hành.”

 

Cha mẹ tôi chỉ xoa đầu tôi, nói: “Ừ, được rồi con trai, được rồi,” (cười) kiểu như “Chúng ta có đứa con gì đây thế này?” Cuộc đời tôi đúng là kỳ lạ từ thuở nhỏ.

 

AJ Roberts: Thế lúc còn đi học, anh cảm thấy sao? Nhất là trong các tiết học khoa học chẳng hạn - có khi nào anh ngồi đó nghĩ rằng...

 

Dale Harder: Ồ, có chứ.

 

AJ Roberts: ... “Mình còn có thể dạy cả lớp này nữa!”

 

Dale Harder: (cười) Ừ, đúng vậy, đúng vậy.

 

Dale Harder: Tôi rất thích đi học, anh biết không. Mấy đứa trẻ khác thì ghét tôi vì tôi thích đi học, tôi thích thầy cô, kiểu như “con cưng của giáo viên” vậy đó (cười). Bởi vì tôi thật sự muốn học - tôi đến trường để học, để hấp thụ mọi thứ. Tôi như một miếng bọt biển vậy. Nên đúng là tôi luôn bị chọn sau cùng trong mấy trò thể thao, bị chọc ghẹo hoài, nhưng tôi chẳng bận tâm.

 

Sau này, vì bị chọc nhiều quá do không giỏi thể thao, tôi quyết định ra sân thử xem sao. Tôi tham gia bóng bầu dục và chạy điền kinh, và cuối cùng lại trở thành một trong những người giỏi nhất và được trao thưởng nhiều nhất trong mấy môn đó. Rồi sau khi đạt được rồi, tôi nói: “Được rồi, vậy là đủ. Giờ tôi quay lại làm mọt sách đây, để yên cho tôi.” (cười) Đó là cách tôi đối phó.

 

Tôi có lòng thấu cảm cực kỳ mạnh, khả năng ngoại cảm cũng rất cao - tôi cảm nhận được người khác đang nghĩ và cảm thấy gì. Vì vậy, nhiều người tránh xa tôi, họ sợ tôi.

 

AJ Roberts: Ừ, tôi hiểu.

 

Dale Harder: Điều đó khiến tôi cảm thấy cô đơn. Nhưng tôi thoải mái khi ở một mình. Tôi có thể giao tiếp với động vật, với Trái Đất, với cây cối. Tôi vẫn cảm nhận được sự kết nối đó, dù đôi khi tôi cũng khao khát có một người bạn thật sự.

 

Và rồi tôi có một người bạn như vậy - một con chó chăn cừu Đức mà tôi nuôi từ khi khoảng 6 hay 7 tuổi. Nó là chó cái, được huấn luyện như chó cảnh sát, và nó là người bạn thân nhất của tôi trên đời.

 

AJ Roberts: Tuyệt vời quá.

 

Dale Harder: Nó không bao giờ rời khỏi tôi. Khi tôi đi học, nó nằm ngay chỗ xe buýt đón tôi, và khi tôi về, nó vẫn nằm đó chờ tôi. Chúng tôi ở bên nhau mọi lúc, không rời nửa bước. Nó thật sự là người bạn thân nhất của tôi.

 

AJ Roberts: Wow.

 

Dale Harder: Ừ, cuộc đời tôi đúng là kỳ lạ. Từ nhỏ tôi đã luôn nhìn lên bầu trời tìm tàu vũ trụ, nói về những điều đó, và tôi thấy họ - từ khi còn rất bé cho đến bây giờ. Nhưng thật ra, tôi chưa từng thực sự đảm nhận vai trò chủ động cho đến khoảng 56 tuổi.

 

Bởi vì dù tôi ở đâu trên thế giới, người ta cũng đến gần, nhìn tôi và nói: “Ông không phải người ở đây.” Tôi đáp: “À, tôi đến từ Mỹ, từ Ohio mà.” Nhưng họ lắc đầu: “Không, ông không phải từ đây đâu.” Tôi chỉ cười trừ, cho qua. Nhưng rồi đến lúc tôi nhận ra: đã đến lúc phải làm gì đó.

 

Thế là tôi bắt đầu đi khắp nơi giảng dạy, chia sẻ, và trong hành trình đó, nhờ Gosia, tôi gặp lại gia đình thật sự của mình.

 

AJ Roberts: Tuyệt vời quá.

 

Dale Harder: Ừ, và chính họ đã mang lại cho tôi hy vọng.

 

AJ Roberts: Làm sao mà chuyện đó xảy ra vậy - giữa anh và Gosia ấy? Tôi hỏi vì bản thân tôi cũng đang kết nối rất nhanh với nhiều người, và trong ba năm gần đây, tôi có cảm giác là tôi đang gặp đúng những người cần gặp, nhất là sau tất cả những gì đang diễn ra trên thế giới. Tôi thấy điều đó như đánh thức rất nhiều người. Có phải chuyện của anh và Gosia cũng tương tự vậy không?

 

Dale Harder: Đúng vậy. Câu chuyện là thế này - Gosia bắt đầu đăng tải những thông tin mà cô ấy nhận trực tiếp từ gia đình tôi, không phải qua kênh trung gian hay “dẫn kênh” gì cả. Cô ấy trò chuyện trực tiếp với con tàu, với Swaruu, Aneeka, anh trai tôi – Dhor Káal’el, và vài người khác.

 

Và ngay khi nghe cô ấy nói, tôi biết chắc rằng mọi thứ là thật. Tôi cảm nhận được điều đó ngay lập tức, không chút nghi ngờ. Tôi theo dõi tất cả các video, ghi chú từng chi tiết, từng lời nói. Bởi vì tôi chưa bao giờ gặp điều gì chạm sâu đến tôi như thế.

 

Cho đến một ngày, tôi cảm thấy đã đến lúc phải liên hệ. Tôi viết cho cô ấy một email ngắn, không nghĩ rằng cô ấy sẽ trả lời. Tôi chỉ viết: “Cô và tôi có nhiều điểm chung. Chúng ta cần nói chuyện. Cô hãy tin tôi và liên hệ với tôi nhé.”

 

Vì bạn biết đó, Gosia nhận hàng ngàn email mỗi ngày, rất bận rộn, và cô ấy cũng là người khá kín tiếng, hiếm khi kết nối riêng với ai. Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đọc được email của tôi, và cô nói: “Tôi biết ngay là mình phải liên lạc với anh.”

 

Thế là cô ấy liên hệ thật. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, thân nhau rất nhanh, và chẳng bao lâu sau, cô ấy nói: “Tôi muốn giới thiệu anh với những người trên tàu.”

 

Và tôi đã gặp họ, trò chuyện với họ. Sau một thời gian ngắn, họ nói cho tôi biết sự thật về tôi là ai, xác nhận tất cả những gì tôi đã biết từ trước.

 

AJ Roberts: Ồ, tôi hiểu.

 

Dale Harder: Vâng. Tôi biết tên con tàu của mình, số hiệu, hồ sơ, và tên của các thành viên. Họ còn ngạc nhiên vì tôi nhớ được nhiều đến vậy.

 

AJ Roberts: Wow.

 

Dale Harder: Vâng, và tôi nói rằng, đó là trải nghiệm tuyệt vời nhất đời - được gặp lại chính gia đình của mình, được kết nối lại. Từ đó, tôi và Gosia cộng tác cùng nhau, làm cầu nối để truyền tải thông tin mà họ chia sẻ.

 

Chúng tôi chưa bao giờ bị yêu cầu làm gì cả. Mọi thứ đều tự nguyện. Gosia từng hỏi: “Tôi có thể chia sẻ những thông tin này ra thế giới được không?” Và họ đáp: “Cứ làm đi, nếu cô muốn.”

 

Thế là cô ấy tự làm hết mọi việc, dựng video, biên tập, còn tôi tham gia các hội nghị quốc tế cùng cô ấy - như World Congress ở Tây Ban Nha, rồi hội nghị UFO lớn ở Laughlin, Nevada, v.v... Chúng tôi bắt đầu xuất hiện cùng nhau, chia sẻ thông điệp, và mọi thứ cứ thế phát triển.

 

Trong khi đó, cả đời tôi vốn đã gắn bó với cộng đồng UFO học, nên tôi quen biết hầu hết các nhà nghiên cứu UFO nổi tiếng trên thế giới. Vì vậy, tôi cũng đã có sẵn nền tảng đó để tiếp tục công việc này.

 

Chúng tôi vẫn tiếp tục hoạt động như một nhóm, cùng nhau giúp thế giới hiểu rõ hơn.

 

Điều duy nhất là - chúng tôi không viết sách, không làm CD, không bán bất cứ thứ gì. Nhiều người nghĩ: “Ồ, chắc Gosia kiếm tiền từ kênh của cô ấy.” Nhưng không hề. Thật ra, tôi nghĩ họ còn chẳng kiếm đủ để trả tiền thuê nhà, chứ đừng nói gì khác.

 

AJ Roberts: Ừ, ừ, tôi hiểu.

 

Dale Harder: Và khi chúng tôi tham dự các sự kiện, nếu có ai tặng tiền hay trả thù lao, tôi luôn trả lại hoặc quyên góp từ thiện. Tôi tin rằng những điều chúng tôi chia sẻ là miễn phí - dành cho bất kỳ ai muốn lắng nghe. Nếu nó cộng hưởng với bạn, thì tốt. Còn nếu không, cũng không sao cả.

 

AJ Roberts: Ừ, chính xác.

 

Dale Harder: Chúng tôi không có ý định áp đặt điều đó đâu, bạn biết đấy. Chúng tôi chỉ chia sẻ lại những gì họ nói với mình, thế thôi, và không thay đổi bất cứ điều gì. Từng chữ một, y nguyên như vậy.

 

AJ Roberts: Ừ, đúng vậy, hoàn toàn đồng ý.

 

Tôi cũng vậy thôi. Khi tôi chia sẻ những điều này, tôi không có nhà tài trợ hay gì cả. Chỉ đơn giản là tôi thấy cần phải đưa những người như ông ra trước công chúng, để những thông điệp phi thường này được lan tỏa. Dù mọi người có đồng cảm hoàn toàn với những gì anh nói hay không, thì cốt lõi vẫn là giúp mọi người nhớ lại họ thật sự là ai, và mở lòng ra trước khả năng rằng từ khi sinh ra, họ đã bị kìm nén bản thân rất nhiều. Có quá nhiều chương trình cài đặt vào mỗi người - từ cha mẹ, rồi ông bà, và cứ thế qua nhiều thế hệ. Vì vậy mà bây giờ, nhờ có Internet, podcast và các nền tảng như thế này, việc đưa những thông tin như vậy ra ngoài thế giới là điều vô cùng quan trọng. Bởi vì trước đây, mấy thứ như thế này chẳng bao giờ được đăng ở cuối tạp chí cả. Chính vì vậy mà những chương trình như thế này mới thực sự cần thiết. Nhưng mà, nói về tất cả những gì anh từng tiếp xúc ở NASA, hay những gì NASA làm hoặc “không làm”, thì điều đó đã khiến anh mở rộng tầm mắt ra như thế nào khi so sánh giữa những gì anh thấy và những gì anh biết ở bên trong mình?

 

Dale Harder: Ừ, anh biết đó, tôi thật sự rất thích làm việc ở NASA. Tôi từng làm ở NASA - lúc đó là Trung tâm Nghiên cứu Lewis ở Cleveland, và trong thời gian tôi ở đó, nó được đổi tên thành NASA Glenn, theo tên của John Glenn. Tôi rất yêu thích công việc của mình, thích những dự án và con người mà tôi được hợp tác cùng. Tôi đã được cấp quyền truy cập an ninh tối mật của Bộ Quốc phòng vì có những thứ tôi phải làm liên quan đến lĩnh vực đó. Nhưng tôi cũng hoàn toàn ý thức được tính “hai mặt” của NASA.

 

Ở NASA có một “bàn tay phải” và một “bàn tay trái”, và hai bên đó không bao giờ gặp nhau. Bên này không biết bên kia làm gì. Có một phần bí mật và một phần công khai. Và chính phần bí mật đó mới là điều khiến tôi khó chịu. Tôi đã thấy nhiều thứ khác nhau, nhưng thậm chí bản thân tôi cũng không nhận thức hết được mức độ của sự bí mật đó lớn đến mức nào. Mọi người thường hay đùa rằng NASA có nghĩa là “Never A Straight Answer” (Không bao giờ trả lời thẳng thắn), và thật sự đôi khi điều đó đúng. Bởi vì hình ảnh thường bị chỉnh sửa, xóa bỏ những thứ “nhạy cảm”, hoặc máy quay trên trạm vũ trụ đột nhiên “hỏng” đúng lúc... Có rất nhiều điều như vậy.

 

Tôi nghĩ công chúng chỉ được thấy phần bề mặt - những đoạn video lan truyền khắp TikTok, cho thấy “công việc” trên trạm không gian, nhưng thật ra được quay trong hồ bơi. Và dĩ nhiên, hiệu ứng đặc biệt mà họ dùng thì tệ đến mức... như thể vẫn ở thập niên 60 vậy.

 

AJ Roberts: Ừ, đúng vậy.

 

Dale Harder: Và rõ ràng là họ gần như muốn mọi người tự nhận ra điều đó. Không nói thẳng “đây là thật” hay “đây là giả”, mà kiểu như: “Đây, bạn tự xem mà hiểu đi.”

 

AJ Roberts: Đúng vậy, như thể họ để đó để bạn tự nhận ra.

 

Dale Harder: Có lẽ điều khó khăn nhất với tôi trong tất cả chuyện này là sau những cuộc trò chuyện rất dài với Swaruu, Swaruu 9 - người mà giờ đã qua đời. Cô ấy đã hy sinh cùng Aneeka trong lúc làm nhiệm vụ trên tàu. Tôi nhớ họ vô cùng. Nhưng có lẽ cú sốc lớn nhất mà tôi từng trải qua là khi cô ấy cho tôi biết một sự thật: rằng con người chưa bao giờ thật sự đặt chân lên Mặt trăng như mọi người vẫn nghĩ.

 

Bạn biết đó, chuyện này gây tranh cãi dữ dội, nhưng khi tôi ghép mọi thứ lại với nhau, AJ à, cảm giác như bị ai đó đập vào đầu bằng gậy bóng chày vậy. Tôi choáng váng. Tôi tổn thương sâu sắc khi nhận ra rằng chúng ta đã tin vào điều đó đến mức nào. Và rồi khi xem xét lại, mọi thứ thật sự không khớp chút nào.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Thật sự không khớp. Dù họ có thể có công nghệ để làm điều đó ngày nay, thậm chí có công nghệ vượt xa những gì chúng ta được biết suốt 70 năm qua - bao gồm cả du hành sao - nhưng cái màn trình diễn công khai mà họ dựng lên, khi Swaruu cho tôi thấy rằng điều đó không có thật… rằng họ thật sự đã đến Mặt trăng và không thấy bất cứ thứ gì giống như những gì được chiếu cho nhân loại xem... điều đó khiến tôi đau lòng. Không phải vì tôi bị lừa - 400.000 người làm trong dự án đó cũng bị lừa y như vậy - mà vì tôi buồn, buồn vì đã từng hy vọng rằng nhân loại ít nhất đã đạt được thành tựu đó. Nhưng có vẻ như không phải vậy.

 

AJ Roberts: Vậy anh nghĩ mục đích chính của việc khiến mọi người tin rằng ta đã lên Mặt trăng là gì? Có phải nó là một phần của chương trình thao túng sâu hơn không?

 

Dale Harder: Một phần là như vậy. Một phần khác là để khiến mọi người cảm thấy tốt, để “gắn kết” cả thế giới lại với nhau, vì đó có lẽ là chương trình được con người trên toàn cầu xem nhiều nhất trong lịch sử.

 

Và nó cũng là một phần của cái gọi là Chiến tranh Lạnh cùng những sự kiện chính trị khác - mà theo tôi thì đều là chuyện hư cấu. Vì theo những gì tôi thấy, toàn bộ nhân loại đều như nhau, các quốc gia đều như nhau, và thực ra các chính phủ đều hợp tác với nhau cả.

 

Tôi từng đi khắp thế giới, và tôi may mắn được gặp nhiều người ở mọi tầng lớp. Tôi nhận ra rằng con người, dù ở đâu, cũng giống nhau - họ ăn, ngủ, yêu thương, khóc lóc... Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối ở bất cứ nơi nào. Tôi sống cùng người dân địa phương, không ở khách sạn sang trọng. Tôi từng ở châu Âu vào thời điểm bức tường Berlin sụp đổ - tôi đã ở Nga, Lithuania, Ba Lan, Ý, và nhiều nơi khác. Đó là thời kỳ buồn nhưng cũng là lúc giải phóng. Và tôi chưa bao giờ gặp khó khăn khi giao tiếp, dù khác ngôn ngữ, vì tôi không nghe bằng tai - tôi nghe bằng trái tim.

 

Người ta bảo “nghe bằng trái tim” nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng nếu bạn thật sự làm như vậy, bạn có thể giao tiếp với bất kỳ ai, và bạn sẽ tìm ra cách. Điều đó là thật. Vợ tôi là người Trung Quốc. Khi chúng tôi gặp nhau, yêu và cưới, cả hai đều không nói được tiếng của nhau. Nhưng rồi chúng tôi học. Tôi học nói tiếng Quan thoại và tiếng Quảng Đông, còn cô ấy học tiếng Anh. Cô ấy nói được năm thứ tiếng, có bằng đại học, nhưng lại tự nhận mình “ngu ngốc” (cười). Vậy nên, chuyện đó hoàn toàn có thể làm được - chỉ cần mở tâm trí, mở lòng ra, và chấp nhận phần còn lại của thế giới.

 

AJ Roberts: Vâng.

 

Dale Harder: Theo tôi, lẽ ra chúng ta nên gom hết mấy kẻ “tinh hoa” ở tầng trên cùng - cùng với bọn tiêu cực - nhốt hết vào một căn phòng, để chúng tự đánh nhau cho đã, rồi để yên cho phần còn lại của nhân loại sống trong hòa bình.

 

AJ Roberts: (cười) Ừ, đúng vậy.

 

Dale Harder: Bởi vì, bạn biết đó, con người ở đâu cũng là con người, và phần lớn họ đều rất tuyệt vời. Trong mỗi con người đều có thiện tâm và khả năng hướng thiện. Chúng ta không chỉ toàn là loài man rợ như cách người ta hay nghĩ. Dĩ nhiên, đôi khi chúng ta có thể trở nên tệ bạc, ích kỷ, nhưng... ngay cả trong gia đình tôi và những người khác, vẫn có tranh cãi, vẫn có bất đồng. Chúng tôi không phải là một đám “chúng sinh ánh sáng” có cánh bay lượn trên trời như những gì người ta thường kể. Chúng tôi cũng là những sinh thể, giống như nhân loại vậy thôi.

 

Chúng tôi cũng có vấn đề của mình, nhưng bản chất rung động của chúng tôi ở tần số cao hơn. Và, ờ... trong trường hợp của người Taygetan, thì chúng tôi tiến hóa hơn nhân loại khoảng 850.000 năm.

 

Về mặt công nghệ, mọi thứ có vẻ giống như ma thuật. Thật ra nó chính là ma thuật, nhưng anh hiểu ý tôi rồi đó.

 

AJ Roberts: Vậy, ở Pleiades – Taygeta, các bạn đang xài iPhone đời thứ mấy rồi? (cười)

 

Dale Harder: Tôi hả? iPhone á? Không đâu.

 

AJ Roberts: (cười)

 

Dale Harder: Tôi thậm chí không có iPhone. Tôi cũng không dùng điện thoại di động.

 

AJ Roberts: (cười) Ừ, tôi hiểu mà, tôi cũng không trách anh được.

 

Dale Harder: Tôi không thích điện thoại di động. Tôi không muốn mang mấy cái thứ đó bên người, cũng chẳng muốn có sóng 5G quanh mình. Dù vậy, ngay đây trong văn phòng của tôi, tôi có hai máy tính bàn lớn, hai màn hình phẳng 17 inch, hai bàn phím - tôi làm việc bằng cả hai tay suốt ngày. Chung quanh tôi là đủ thứ thiết bị ngoại vi. Tôi có tới sáu máy tính rồi, không cần thêm cái nào nữa hết.

 

AJ Roberts: Ừ, tôi hiểu ý anh rồi đó.

 

Dale Harder: Nhưng mà, anh thấy đó, bây giờ người ta cứ đi loanh quanh cả ngày với cái tay giơ lên như vầy nè. Ngay cả khi không cầm điện thoại, tay họ vẫn cong lại như thể đang nắm nó (cười).

 

AJ Roberts: (cười) Ừ, đúng rồi.

 

Dale Harder: Mấy cái đó hơi quá rồi.

 

AJ Roberts: Ừ, bởi vậy mới gọi là “cell phone” - điện thoại “cell” - vì nó giữ bạn trong một cái “cell”, tức là... một cái “tế bào”, hay nói đúng hơn là một cái “nhà tù”.

 

Dale Harder: (cười) Ờ, tôi thích cách anh nói đó. Rất đúng.

 

AJ Roberts: Đúng vậy, nhà tù của tâm trí. Nhưng nói về Mặt trăng, rõ ràng là từ xa xưa, chúng ta đã ngước lên bầu trời và thấy vật thể phát sáng đó. Rồi khi đến trường, người ta dạy về không gian, về việc con người lên Mặt trăng, về mọi thứ từ khi ta mới bốn, năm tuổi. Tôi nghĩ một phần là để bạn không có cơ hội suy luận ngược lại, vì đâu có ai học toán và vật lý trước để tự tính ra đâu. Vậy nên, với kinh nghiệm và hiểu biết của ông về Mặt trăng - tôi cũng nghe điều này từ vài nguồn khác - anh có thể mô tả cho người xem và người nghe hiểu rõ hơn, Mặt trăng thật sự là gì không?

 

Dale Harder: Theo hiểu biết của tôi, cả từ góc nhìn cá nhân lẫn gia đình tôi, thì Mặt trăng là một vệ tinh nhân tạo. Thật ra, nó là một dạng tàu sinh quyển - nhìn bề ngoài thì giống một hành tinh, nhưng bên trong là rỗng. Nó là một tàu sinh quyển của người Andromedan, từng được sử dụng trong Cuộc Chiến Tiamat, và bị hư hại nặng nề. Sau đó, họ quyết định - vì trước đây Mặt trăng không hề quay quanh Trái đất - nên khi nó bị hư, họ kéo nó vào một quỹ đạo tròn hoàn hảo quanh Trái đất và dùng nó như một “tấm ngụy trang”.

 

Mặt trăng có nhiều mục đích khác nhau, và khi nó được đưa vào quỹ đạo, nó đã ảnh hưởng mạnh đến trọng lực, nước và mọi thứ trên Trái đất. Nhưng có ghi chép cổ xưa (tôi quên chính xác năm nào) cho biết rằng từng có thời điểm con người nhìn lên bầu trời ban đêm mà không hề thấy Mặt trăng.

 

Và nó được đặt vào vị trí đó với độ chính xác cực cao - đến mức chỉ cần lệch một dặm là nhật thực sẽ không xảy ra như hiện nay. Vậy nên, để có được nhật thực hoàn hảo như thế, quỹ đạo đó phải được tính toán cực kỳ chính xác.

 

Khi xem xét mặt vật lý của hiện tượng này, không có cách nào để Mặt trăng “tình cờ” bay ngang và bị Trái đất “bắt giữ” bằng lực hấp dẫn cả - điều đó vô lý. Nó cũng là vệ tinh có quỹ đạo tròn hoàn hảo nhất trong Hệ Mặt trời, điều này cực kỳ bất thường. Có quá nhiều yếu tố chính xác đến mức rõ ràng rằng nó được “đặt vào” một cách có chủ ý.

 

Đường kính của Mặt trăng, tốc độ quay, việc nó luôn quay cùng một mặt về phía Trái đất - tất cả đều cho thấy điều đó không phải ngẫu nhiên. Rồi khi anh nhìn kỹ vào bề mặt Mặt trăng, anh sẽ thấy vô số miệng hố va chạm, nhưng dù lớn hay nhỏ thì độ sâu của chúng lại gần như y hệt nhau. Và đặc biệt, khi bị va đập, Mặt trăng “vang lên” như một tiếng chuông. Những dữ kiện kỹ thuật này đều chỉ ra rằng nó là một vật thể nhân tạo.

 

Vì từng là một con tàu, nên nó rỗng bên trong. Từ đó, người ta tạo ra một dạng “trường chiếu nhân tạo” - nơi phát ra ma trận năng lượng chiếu xuống Trái đất, giúp duy trì Trái đất trong một tầng rung động thấp.

 

AJ Roberts: Ừ, trong mức 3D.

 

Dale Harder: Đúng, không phải “chiều” theo nghĩa không gian, mà là “mật độ thứ ba” - tức tần số rất thấp.

 

Và có những sinh thể từ khắp nơi trong vũ trụ đến đây để trải nghiệm sự tồn tại trong tần số thấp đó. Nó giống như trong phim Ma Trận - chính xác là điều mà họ đang cố nói đến. Đó chính là bản chất thật của Mặt trăng. Nó là một “tấm ngụy trang”, và ở mặt khuất của nó có nhiều căn cứ - của nhiều chủng tộc ET khác nhau, cả con người nữa - đã tồn tại ở đó từ lâu rồi. Họ quan sát mọi thứ từ khoảng 260.000 dặm, chênh lệch vài nghìn dặm thôi.

 

AJ Roberts: Ừ, vậy là, nói cách khác, chúng ta đang sống trong một phiên bản The Truman Show - giống như trong phim, nơi những kẻ điều khiển ở trên bề mặt “giống như Mặt trăng” đó, quan sát toàn bộ ma trận mà họ tạo ra.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Vậy nghĩa là chúng ta đang sống trong sự kết hợp của Avatar, The Truman Show và Ma Trận - ba bộ phim đó hợp lại.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Và nếu tính thêm thì có thể kể cả mấy phần Transformers nữa, nhất là Dark Side of the Moon -

 

Dale Harder: (cười lớn) Ừ, đúng rồi.

 

AJ Roberts: ... nơi họ cũng tiết lộ nhiều điều ẩn ý lắm. Giờ tôi hiểu vì sao từ nhỏ tôi lại mê Transformers đến vậy rồi.

 

Dale Harder: (cười)

 

AJ Roberts: Cho thời điểm này thôi.

 

Dale Harder: Cái đó là dành cho thế hệ trẻ hơn, nhưng mà… anh biết đó, AJ, như anh cũng biết, để tránh các quy luật nghiệp báo và tránh việc những hậu quả đó dội ngược lại lên giới tinh hoa và những kẻ “thoái hóa” cao hơn giới tinh hoa, thì điều họ làm – và buộc phải làm – là phải tiết lộ toàn bộ thông tin về những gì họ đang thực hiện cho nhân loại trước khi họ thực sự làm. Bởi vì nếu họ làm mà không nói ra, thì phản ứng nghiệp quả sẽ đánh thẳng vào họ, và họ không muốn điều đó. Cho nên họ nhét hết tất cả vào phim ảnh và truyền thông, và nói kiểu như: “Đây nè, tụi tao đang làm vậy đó,” rồi mọi người ngồi xem, cười cười: “Ồ, giải trí quá, vui ghê ha.” Kiểu vậy đó. Và đó là cách mà chúng ta nhìn nhận phim ảnh.

 

Nhưng thật ra, nếu anh chịu nhìn bằng đôi mắt mở và một tâm trí mở, anh sẽ thấy đó mới chính là sự thật.

 

Ví dụ, người ta thường hỏi tôi về med bed – hay buồng chữa lành – thì nếu bạn muốn thấy chúng hoạt động thế nào, có hai loại: buồng khô và buồng ướt. Nếu muốn xem buồng khô, hãy xem phim Elysium hoặc Passengers, hai phim đó sẽ cho bạn thấy kiểu med bed khô và công nghệ trong đó. Còn nếu bạn muốn thấy buồng ướt, hãy xem Star Wars, lúc Luke Skywalker bị thương rồi được treo lơ lửng trong một chất lỏng, có cái ống trong miệng đó – chính là med pod ướt, buồng chữa lành dạng ướt. Công nghệ đó có thật, và ngay cả tôi cũng từng thiết kế một phần công nghệ tương tự. Nhưng Swaruu, mới là người đóng vai trò quan trọng trong việc mang loại thiết bị này vào vũ trụ – vì cô ấy phát triển vượt xa đến mức đó.

 

Tôi và cô ấy đã có rất nhiều cuộc nói chuyện về chủ đề này, và tôi nhớ rất rõ nhiều chi tiết. Nhưng tất cả cuối cùng đều quay lại một điều: mọi thứ đều vận hành bằng năng lượng và tần số, vì đó là tất cả những gì tồn tại.

 

AJ Roberts: Ừ, đúng vậy.

 

Dale Harder: Tất cả chỉ là năng lượng. Và tần số chính là ánh sáng, hoặc là ánh sáng đang nghỉ, hoặc ánh sáng đang chuyển động. Và tần số là thứ chi phối mọi thứ - mọi thứ.

 

AJ Roberts: Chính xác. Và, ờ, về cái mặt trăng như chúng ta thấy hiện giờ, nó có đang được sử dụng như một kiểu trung tâm điều khiển hay trạm chỉ huy gì đó không?

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Vậy các sinh vật di chuyển giữa Trái Đất và Mặt Trăng như thế nào, nếu họ không dùng tên lửa? Họ đi qua cổng dịch chuyển, hay bằng tàu, hay bằng cách nào khác?

 

Dale Harder: Ờ, loài người hiện nay thực ra có nhiều loại phi thuyền và tàu sao khác nhau.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Họ có thể dùng kết hợp giữa động cơ tần số hoặc phản trọng lực. Phản trọng lực thì tốt cho việc nâng vật lên khỏi mặt đất, nhưng khi bạn muốn di chuyển hoặc nhảy tới một nơi khác, thì công nghệ tần số mới là cách chúng tôi dùng cho phi thuyền của mình. Mọi thứ đều dựa trên việc điều chỉnh tần số của phi thuyền và người trên đó cho khớp với tần số của nơi bạn muốn đến. Điều này đòi hỏi phải định vị và lập bản đồ toàn bộ trường ether hay vũ trụ, vì mọi hạt trong ether đều có tần số riêng. Biết cách làm điều đó chính là chìa khóa của việc du hành vũ trụ.

 

Nói đơn giản, ta chỉ cần nhập dữ liệu vào phi thuyền. Nhưng hầu hết các giống loài khác, hay gọi là ETs đi, không có công nghệ đó. Nó cực kỳ khó, và chỉ cần một sai số nhỏ thôi là… tiêu đời. Nhưng trong trường hợp của loài người và các giống loài hiện đang ở đây, họ có một số phi thuyền có thể làm được điều đó. Họ cũng có cái gọi là jump room – phòng nhảy, giống như cổng không gian (Stargate) trong phim SG-1, hoặc người Ai Cập gọi là Choppa-eye.

 

Họ bước qua hố giun đó và lập tức được dịch chuyển đến Mặt Trăng. Theo hiểu biết của tôi, hiện tại họ chỉ còn được phép sử dụng hai cổng: một cổng đến Mặt Trăng, và một cổng đến Sao Hỏa.

 

AJ Roberts: Ồ, mấy cổng đó nằm ở vị trí cố định, hay chúng xuất hiện khi cần?

 

Dale Harder: Chính xác - chúng chỉ mở ra khi cần.

 

AJ Roberts: Ừ, ra là vậy.

 

Dale Harder: Họ đã có công nghệ đó từ lâu rồi. Và ngoài ra, trước đây có ba hạm đội hoạt động ngoài không gian: Solar Warden, Dark Fleet, và một đội nữa… để tôi nhớ xem… quên mất tên rồi. Nhưng ba hạm đội đó từng tồn tại, và Dark Fleet là đáng sợ nhất – do loài người vận hành.

 

Một người tên Gary McKinnon – người Anh – từng hack vào các tệp mật và tìm thấy tài liệu về những hạm đội này. Anh biết ông ấy chứ?

 

AJ Roberts: Không.

 

Dale Harder: À.

 

AJ Roberts: Tôi có đọc cuốn Dark Fleet của Len Kasten, nói về chương trình không gian bí mật hậu Đức Quốc Xã.

 

Dale Harder: Đúng rồi, Dark Fleet là những kẻ chịu trách nhiệm buôn bán con người, cả trẻ em lẫn người lớn - dùng làm thức ăn, nô lệ tình dục, và lao động. Họ buôn bán chính đồng loại của mình. Ba hạm đội đó có khả năng du hành tới các vì sao, và tôi nhớ lần đó tôi và Gosia đang làm chương trình Coast to Coast trực tiếp. Gia đình chúng tôi lúc đó trên tàu vẫn luôn nghe khi chúng tôi lên sóng.

 

Tôi từng nói trong chương trình rằng một trong các hạm đội của chúng tôi đã chinh phục một hành tinh khác và biến cư dân nơi đó thành nô lệ. Ngay lập tức Swaruu, xen vào giữa chương trình và đính chính tôi, nói rằng vừa tuần trước, vì chúng tôi chưa được thông báo, một số đội ET khác đã rất phẫn nộ trước hành động đó, nên họ đã đến đó, bắt giữ toàn bộ con người và tịch thu hạm đội đó. Họ tuyên bố rằng loài người chưa đủ trưởng thành để có đặc quyền du hành giữa các vì sao, vì đó là hành vi man rợ.

 

AJ Roberts: Ồ, wow.

 

Dale Harder: Tôi đã chỉnh lại lời nói của mình ngay trên sóng, theo như cô ấy truyền đạt, vì chuyện đó xảy ra trực tiếp. Chương trình đó do George Noory dẫn trên Coast to Coast.

 

AJ Roberts: Wow.

 

Dale Harder: Đó có lẽ là chương trình cuối cùng mà tôi và Gosia cùng thực hiện. Lúc đó Gosia hình như vẫn còn ở Barcelona, hoặc đã chuyển sang Phần Lan, tầm trước COVID, chắc khoảng 2017 gì đó. Nếu bạn nghe lại tập đó, anh sẽ thấy tôi đổi cách nói giữa chừng, vì chính tôi lúc ấy cũng chưa nhận được thông tin mới.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Họ luôn theo dõi chúng tôi rất sát sao. Khi chúng tôi đang nói trong chương trình, họ ở trên tàu, nghe trực tiếp, và trò chuyện với chúng tôi cùng lúc. Rất ấn tượng, thật sự là như vậy đó.

 

 

 

 

 

----------------------

 

 

 

 

 

AJ Roberts: Với tư cách là bản thân trong “avatar” của mình, điều đó có nghĩa là tất cả những gì anh làm hằng ngày đều là một sự phản chiếu của chính anh thông qua hình dạng avatar đó, đúng không? Tức là, những gì anh đang trải nghiệm.

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Giống như tôi, hay như mọi người khác, đúng chứ?

 

Dale Harder: Đúng rồi.

 

AJ Roberts: Vậy thì, về mặt lý thuyết - và dạo gần đây tôi cũng nói về điều này khá nhiều - Trái Đất thật ra là một sự phản chiếu của chính chúng ta. Nó về cơ bản là một cấu trúc thông tin mà chúng ta tạo dựng nên qua cuộc sống tỉnh thức của mình như con người. Khi ta đi qua từng trải nghiệm, ta “vẽ bản đồ” cho chính mình, và đó là lý do vì sao ta biết mình đang đi đâu - vì ta đã thấy nó trước đó rồi, anh hiểu không? Ta đang phản ứng hoặc tái diễn lại trải nghiệm đó. Nói cách khác, ta đang tự xây dựng cấu trúc bản đồ cho chính mình, trong hình dạng một hóa thân.

 

Nhưng nếu nói một cách “khách quan” rằng - và theo hiểu biết của tôi - mô hình quả cầu NASA là giả, còn mô hình Trái Đất phẳng cũng là một chiến dịch tâm lý khác do CIA hoặc các cơ quan tương tự tạo ra để đánh lạc hướng cả hai phe, giữ cho càng nhiều người càng xa khỏi Mẹ Gaia thật sự càng tốt - thì anh có cho rằng, nếu xét về bản chất khách quan, Trái Đất đúng hơn là hình cầu dẹt, vì mọi thứ đều là trường năng lượng hình xuyến? Trái tim ta tạo ra trường năng lượng hình xuyến, đầu ta cũng thế, mọi thứ đều tạo ra trường năng lượng hình xuyến, đúng không? Vậy anh có cho rằng Trái Đất cũng kiểu như một quả cầu hơi dẹp?

 

Dale Harder: Theo hiểu biết của tôi, Trái Đất là một khối cầu - một trường năng lượng hình xuyến. Dòng năng lượng chảy từ cực này sang cực kia theo hướng của dòng chảy hình xuyến. Gia đình tôi, ở trên con tàu trong quỹ đạo hiện nay ở độ cao khoảng 307 dặm, vẫn bay vòng quanh Trái Đất mỗi ngày. Và thật ra sáng nay tôi vừa nhận được thông tin từ Mari Swaruu rằng: “Chúng tôi đang trong quỹ đạo, và Trái Đất hoàn toàn tròn.” Vậy nên cái thuyết Trái Đất phẳng là hoàn toàn vô nghĩa, chỉ được tạo ra để khiến con người rối trí.

 

AJ Roberts: Đúng, vì trước năm 2020 gần như chẳng ai bàn luận về chuyện đó, đúng không?

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Năm 2020 chính là thời điểm bắt đầu của đợt thức tỉnh lớn. Toàn bộ đại dịch đó được tạo ra để đánh thức hàng loạt con người.

 

Dale Harder: Tôi cũng tin như vậy.

 

AJ Roberts: Và đúng là, chẳng ai nói về Trái Đất phẳng trước thời điểm đó. Khi bạn ở trong trạng thái rung động đó, rồi đột nhiên các “sự thật” ập đến từ mọi hướng - bạn đang phải đối mặt với nỗi sợ, với cái gọi là “virus chết người” - rồi khi bạn phát hiện ra rằng họ nói dối bạn liên tục, bạn bắt đầu phản ứng theo bản năng, quay ngược lại, tìm về hướng đối lập hoàn toàn so với những gì từng được dạy. Vì vậy, nếu trước đây ta được dạy rằng Trái Đất là một quả cầu CGI do NASA mô phỏng, thì tự nhiên khi vỡ lẽ, ta sẽ ghét NASA, ghét chính phủ, và tìm tới hướng đối nghịch - chính là mô hình Trái Đất phẳng. Nhiều người ngay lập tức tin và bám vào đó. Nhưng thật ra, tất cả những điều đó chỉ để đánh lạc hướng, khiến con người càng xa hơn với Mẹ Gaia thật sự - với thế giới nội tâm bên trong, nơi mọi câu trả lời đều tồn tại.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Nơi mà trường năng lượng hình xuyến tự tạo ra chính nó - đó mới là chân lý thật sự. Và toàn bộ hệ thống này được dựng lên để giữ càng nhiều người càng xa sự thật đó càng tốt, để chia rẽ họ thêm nữa, giữa vô số những sự chia rẽ khác.

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Và rõ ràng, đó chính là điều chúng ta đang chứng kiến, đúng không? Và nếu nói theo cấu trúc trường năng lượng hình xuyến của Trái Đất, thì điều đó cũng giải thích cho khái niệm “vòm trời” trong các bản kinh cổ, đúng không? Vì nó vừa khớp với mô hình Trái Đất phẳng, vừa ăn khớp với các ghi chép cổ xưa.

 

Dale Harder: Chúng ta là những trường năng lượng hình xuyến, và Trái Đất cũng là một trường năng lượng hình xuyến.

 

AJ Roberts: Vâng.

 

Dale Harder: Trái Đất nguyên thủy thật ra thuộc mật độ thứ năm. Khi nói “mật độ”, tôi dùng khái niệm đó cho dễ hiểu, vì thật ra nó nói về mức độ tần số và dao động, chứ không phải “chiều không gian”. Vậy nên đừng nhầm nó với khái niệm “chiều thứ ba”, “chiều thứ tư” nhé. Mật độ nghĩa là mức rung động.

 

Trái Đất nguyên thủy là ở mật độ thứ năm, nghĩa là rung động cao hơn nhiều. Gần như toàn bộ vũ trụ đều tồn tại ở mật độ năm hoặc cao hơn. Nhưng do “sự phóng chiếu” của ma trận từ Mặt Trăng xuống Trái Đất, trường năng lượng đó đã bị hạ thấp xuống mật độ ba. Và đó là lý do vì sao nơi đây lại đầy hỗn loạn và nặng nề như vậy. Trái Đất chính là một lớp học, nơi các linh hồn đến để trải nghiệm ở tần số thấp. Chúng ta là hình xuyến, Trái Đất cũng là hình xuyến, và chúng ta cộng hưởng với trường năng lượng hình xuyến của Trái Đất.

 

Tuy nhiên, họ nói rằng “Trái Đất có tám tỷ người,” nhưng điều đó không hoàn toàn đúng. Bởi vì không chỉ có con người ở đây - còn có các chủng ET khác, những sinh vật lai, những thực thể dạng người máy, những sinh thể được phóng chiếu, và tất nhiên là cả người thật. Có rất nhiều tầng lớp sinh thể khác nhau cùng tồn tại ở đây, không phải tất cả đều mang thân thể vật chất - dù nhìn bề ngoài thì có vẻ như vậy. Có thể là bò sát, hoặc bất kỳ chủng nào khác, họ có thể dùng áo choàng ảnh ba chiếu để ngụy trang, hoặc trong trường hợp của người Taygetan, họ có hình dạng rất giống con người, nên có thể hòa nhập mà không ai phát hiện.

 

Gia đình của tôi trên tàu cũng vậy - họ có thể xuống đây, đi lại giữa chúng ta mà anh sẽ không hề biết họ không phải là người Trái Đất. Lý do mà người Taygetan và các chủng khác quan tâm đến Trái Đất và con người là vì chúng ta có mối liên hệ di truyền - chúng ta chia sẻ một lượng lớn gen chung. Họ muốn quan sát, bảo vệ và giúp nhân loại vượt qua những áp đặt đang bị ép lên họ bởi nhóm “người kiểm soát.”

 

Nhóm đó đang dùng niềm tin của chính chúng ta chống lại chúng ta, khai thác các “khe hở” trong hệ thống niềm tin đó để thúc đẩy nghị trình của họ, khiến ta nghĩ rằng mình đang tự do lựa chọn - trong khi thực tế không phải vậy.

 

AJ Roberts: Đúng, đúng rồi.

 

Dale Harder: Và đó là lý do một số chủng tộc như Urmah hay Taygetan có mặt ở đây, nói rằng “Không, chuyện này không đúng,” và họ muốn chống lại điều đó. Tuy nhiên, gia đình tôi vẫn cố gắng tuân theo Chỉ thị Chính. Còn Urmah thì không. Tôi rất quý họ, nhưng họ không theo nguyên tắc này. Gần đây họ bắt đầu lên tiếng mạnh mẽ, nói rằng “Chúng tôi đã quá mệt mỏi khi chỉ ngồi nhìn nạn diệt chủng hàng loạt này diễn ra.”

 

Vì vậy, họ bắt đầu hành động, can thiệp một cách kín đáo, không tuyên bố công khai rằng “Chúng tôi ở đây”, nhưng họ đang thực sự giúp đỡ. Họ nói thẳng rằng “Chúng tôi không đồng ý với những gì đang diễn ra ở Trái Đất.”

 

Nhiều lúc tôi tức giận mà nói: “Trời ơi, sao các anh không mặc kệ đi, cứ ra tay giúp đỡ đi?” Bởi vì rõ ràng nhân loại không hề biết chuyện gì đang xảy ra, họ sẽ không kịp tỉnh thức. Và rồi hoặc là chúng ta ngồi nhìn họ sụp đổ, hoặc là phải đứng lên giúp.

 

Vì thế, Gosia và tôi cố gắng chia sẻ thông tin này hết sức có thể, cũng như anh và những người đã thức tỉnh khác. Chúng tôi không thể ép ai tin, chỉ có thể nói: “Làm ơn, hãy xem xét điều này. Nếu nó khiến bạn cảm thấy đúng, hãy hành động. Nếu không, cũng không sao. Chúng ta sẽ tiếp tục, và nếu người khác sẵn sàng, ta lại chia sẻ với họ.” Mục tiêu duy nhất là để con người tự mình nhận thức vấn đề.

 

AJ Roberts: Vâng, đúng vậy.

 

Dale Harder: Dân số thật của hành tinh này hoàn toàn không như những gì họ nói với chúng ta. Và hầu hết mọi thứ đang diễn ra - thật ra không phải như vẻ bề ngoài của nó.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Luôn có một kế hoạch ẩn phía sau mọi thứ.

 

AJ Roberts: Ừ, lần trước khi tôi làm podcast với Gosia, tụi tôi cũng nói về chuyện đó - rằng có rất nhiều sinh thể khác nhau tồn tại, đến từ nhiều nơi khác nhau trong vũ trụ. Tụi tôi có nói đến khái niệm “NPC cổ điển” - những nhân vật không có người điều khiển - và cách mà...phần lớn trong “thực tại” của mỗi người - thật ra có một số lượng lớn những thực thể kiểu đó, vì họ cần thiết để duy trì tất cả những cấu trúc giả tạo của ma trận. Như là hệ thống ngân hàng, ngành dược, Big Pharma, công nghệ lớn, vân vân...

 

Dale Harder: Ồ, đúng rồi.

 

AJ Roberts: Mấy hệ thống đó sẽ không thể tồn tại nếu không có những “con người” đó - những người mỗi ngày thức dậy, làm đi làm lại cùng một việc, chạy mãi trên cái bánh xe hamster đó. Không có họ, thì những kẻ kiểm soát cũng không thể vận hành được gì cả.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Vậy anh có thể nói rõ hơn một chút không - theo hiểu biết của anh, thì người ta có thể “thấy” điều đó bằng mắt thường như thế nào?

 

Dale Harder: Theo quan điểm của tôi, đơn giản thôi. Trái Đất này có thể trở thành một xã hội toàn diện nếu chúng ta loại bỏ được hai thứ. Thứ nhất là, nếu chúng ta đưa công nghệ năng lượng tự do vào, thì toàn bộ ngành công nghiệp than, năng lượng hạt nhân, và các lĩnh vực tương tự sẽ không còn cần thiết. Thứ hai là, nếu chúng ta áp dụng công nghệ med bed - dù là loại khô hay ướt - thì toàn bộ ngành dược, bệnh viện, bác sĩ... đều sẽ không còn lý do để tồn tại.

 

Hai lĩnh vực đó hiện nay là những “động cơ kinh tế khổng lồ”, tạo ra lợi nhuận cho giới tinh hoa và các nhóm thế lực tiêu cực để họ duy trì quyền lực. Nếu chỉ cần đưa hai công nghệ kia vào thôi - năng lượng tự do và med bed - thì thế giới này có thể thay đổi chỉ sau một đêm.

 

Nhưng những ai phát hiện hoặc cố tiết lộ các công nghệ này thì thường gặp “kết cục sớm”. Họ biến mất, hoặc gặp chuyện chẳng lành. Nên chuyện đó không còn xa lạ gì. Chỉ cần nhìn quanh là anh sẽ thấy - mọi thứ đang được sắp đặt ra sao.

 

Ví dụ, tôi rất bực mình khi xem truyền hình vệ tinh. Tôi vừa cãi nhau với họ cách đây hai ngày - hóa đơn bị tăng lên tới 125 đô mỗi tháng, trong khi tôi vẫn xem những chương trình y như hồi năm 1994, lúc đó chỉ trả có 20 đô. Tôi nói, “Thật vô lý.” Giờ thì truyền hình trở thành như thế này: 5 phút chương trình, rồi 5 phút quảng cáo. Quảng cáo chen kín đến mức bạn còn chẳng nhớ nổi mình đang xem cái gì.

 

Vì vậy, tôi ngồi đó với tờ giấy ghi chú, và hiện giờ tôi có thể nói rằng - họ đang quảng cáo ít nhất 123 loại thuốc khác nhau mỗi ngày, suốt ngày lẫn đêm. Điều đó cho thấy điều gì? Rằng xã hội này đã trở thành một xã hội bị ám ảnh bởi thuốc men. Ngoài thuốc, quảng cáo nhiều nhất còn là điện thoại, xe hơi và bảo hiểm. Tất cả những lĩnh vực đó là nguồn lợi nhuận khổng lồ. Tôi ghi lại hết rồi - có hàng tá công ty cạnh tranh nhau để giành sự chú ý của bạn. Nhưng riêng mảng dược thì thật sự khiến tôi choáng.

 

Rồi tôi gọi cho “người quản lý”, kiểu như người có thẩm quyền, và nói: “Các người đang kiếm tiền khủng từ quảng cáo thuốc, mà lại còn bắt tôi trả tiền để xem mấy quảng cáo đó? Ai đang thắng ở đây? Ai đang thua?” (cười) Cuối cùng thì họ cũng giảm hóa đơn cho tôi xuống còn 72 đô một tháng chỉ sau một cuộc gọi.

 

AJ Roberts: Ừ, hay đó.

 

Dale Harder: Tất nhiên, cách tốt nhất là đừng dùng truyền hình vệ tinh hay DirecTV hay cáp nữa - mà dùng streaming. Nhưng giờ mấy dịch vụ đó cũng đang trở nên y như nhau thôi.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Tất cả chỉ là một cách để tạo ra tiền, vận hành cái guồng máy khổng lồ này, giữ cho con người bị mắc kẹt và không nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

 

AJ Roberts: Ừ, mà tiền thì... tiền vốn chỉ là ảo giác thôi. Loại “tiền tệ” thật sự là năng lượng của chúng ta, đúng không?

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Nơi nào ta đặt sự chú ý, nơi đó ta đặt năng lượng.

 

Dale Harder: Chuẩn luôn.

 

AJ Roberts: Nên mục tiêu của họ là hướng ánh nhìn của ta về một nơi hoàn toàn vô ích, nơi chẳng hề phục vụ cho bản thân ta chút nào.

 

Dale Harder: Đúng y như vậy. Họ đã làm điều đó với cái “sự kiện” bắt đầu vào khoảng năm 2017–2018, thứ đã cuốn cả thế giới vào. Tôi sẽ không nói rõ ra, nhưng chắc ai nghe cũng biết tôi đang ám chỉ gì.

 

Sự kiện đó được thiết kế để giữ sự chú ý của nhân loại tập trung vào một thứ, trong khi ở phía sau họ lại thực hiện vô số việc khác. Trong số đó, có vài thứ được cho là “tốt đẹp” như việc giải cứu trẻ em và người lớn bị giam giữ trong các căn cứ ngầm (DUMBs), và bắt giữ những người có tầm ảnh hưởng dính líu đến nạn buôn người, lạm dụng trẻ em, hay chất adrenochrome. Có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng mục tiêu thật sự là giữ cho nhân loại bận rộn và bị chi phối.

 

Rồi khi sự kiện đó dần nguội đi, họ lại tung ra “một vấn đề mới” để ta tiếp tục lao vào. Cứ liên tục như thế, hết chuyện này đến chuyện khác, để mọi người không bao giờ có thời gian nhìn lại bản thân hay làm điều cần làm.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Và tôi cũng không ngoại lệ - họ vẫn làm như vậy với tôi. Năm nay là năm tệ nhất tôi từng trải qua trên hành tinh này. Hết nhà, xe, bão tố, thiệt hại… ngày nào cũng có một thử thách mới. Không một phút nào trôi qua mà tôi không bị thử thách.

 

Và vậy thì chuyện đó dẫn tới điều gì? Nó khiến tôi bị xao nhãng, không thể trò chuyện với những người như anh, không thể giảng dạy hay chia sẻ những thông tin mà con người thật sự cần biết.

 

Và đó chính là toàn bộ mục đích của nó. Anh phải thật sự chiến đấu dữ dội để không bị cuốn vào. Giờ thì, cái hệ thống thứ hai chính là y tế.

 

À, trong trường hợp của tôi, vì tôi là một sinh thể ngoài hành tinh, và tôi mắc phải “hội chứng bất hòa tần số”. Có nghĩa là, bản thể bên trong tôi mang tần số và năng lượng quá cao, đến mức nó gần như đang thiêu đốt cơ thể vật chất này từ trong ra ngoài.

 

Hợp đồng của tôi khi đến đây chỉ kéo dài khoảng 40 năm. Và khi đến lúc phải trở về, tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Họ nói, “Đã đến lúc trở lại.” Nhưng tôi đáp, “Tôi yêu hành tinh này mất rồi, tôi yêu con người ở đây, tôi muốn ở lại để phụng sự.” Và họ nói, “Được thôi, nhưng anh sẽ trở nên cực kỳ bệnh tật, và anh sẽ phải chịu đựng hội chứng bất hòa tần số này.” Tôi đồng ý, nhưng lúc đó tôi không hề biết nó là gì. Tôi đang khỏe mạnh, cơ thể cường tráng, chưa từng ốm đau bao giờ, nên tôi nghĩ chẳng có gì đáng lo.

 

Nhưng rồi khi vừa bước sang tuổi 50, tôi đột nhiên bệnh nặng, yếu dần, và mọi thứ tuột dốc từ đó. Tôi buộc phải nghỉ hưu sớm, trải qua đủ thứ khó khăn. Tất cả là vì sự bất hòa tần số này. Và điều đó khiến tôi phải đi bác sĩ. Họ cho tôi một đống thuốc, rồi lại thêm một đống thuốc khác để chống lại tác dụng phụ của những thuốc đầu tiên. Và thế là bạn bị cuốn vào một vòng luẩn quẩn. Bởi vì ngành y không kiếm tiền từ việc chữa lành, mà họ kiếm tiền từ người bệnh.

 

AJ Roberts: Chính xác.

 

Dale Harder: Đó là toàn bộ mục tiêu của họ.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Tất cả những thứ đó sẽ biến mất nếu chúng ta được phép sử dụng med beds.

 

AJ Roberts: Ừ, hoàn toàn đồng ý.

 

Dale Harder: Anh thấy đó, chỉ cần như vậy thôi-

 

AJ Roberts: Là cả hệ thống sụp đổ liền, đúng không?

 

Dale Harder: Đúng vậy. Và đó là điều mọi người cần phải nhận ra.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Khi anh đi siêu thị hay nhà thuốc, mua mấy loại thuốc không kê toa, tôi không nghĩ có bất kỳ loại nào trong đó thật sự có tác dụng - ngoài việc làm ví anh mỏng đi.

 

Nó chỉ để hút tiền anh thôi, chẳng có hiệu quả gì cả. Thật ra, anh còn khỏe hơn nếu dùng những mẹo dân gian xưa mà ông bà mình truyền lại - như dùng chanh, baking soda, hay mấy thứ đơn giản vậy đó. Trong hầu hết các trường hợp, mấy cách đó còn hiệu quả hơn đống thuốc rác rưởi mà họ bán.

 

AJ Roberts: Ừ, hoàn toàn đúng. Ông nội tôi lúc nào cũng tin vào rượu whiskey pha gừng. Ổng nói, “Nếu cảm thấy sắp bị cảm, hãy uống một ly whiskey gừng, tới khi bắt đầu thấy hơi chếnh choáng một chút, rồi đi ngủ, sáng mai dậy là khỏe như thường.”

 

Dale Harder: (cười) Đúng rồi, chính xác luôn.

 

AJ Roberts: Tôi cũng rất hiếm khi bị bệnh. Và nếu có, thường là do tần số hay năng lượng, như lần tôi mất vị giác và khứu giác vào năm 2021. Vợ tôi cũng bị, hàng xóm cũng vậy, tôi chỉ nghĩ, “Ồ, thú vị nhỉ.”

 

Nhưng thật ra, chỉ cần bỏ đi cái “thuyết vi trùng” thôi là toàn bộ hệ thống y tế sẽ sụp đổ. Vì nếu A, virus không tồn tại, và B, chúng ta không thể truyền chúng cho nhau - thì toàn bộ ngành giáo dục, đào tạo bác sĩ, y tá, v.v... sẽ không còn cơ sở tồn tại.

 

Dale Harder: Đúng rồi.

 

AJ Roberts: Và nhiều người trong ngành y thật ra họ có thiện chí.

 

Dale Harder: Chính xác, họ là những người tốt, chỉ là họ bị kẹt trong hệ thống đó.

 

Điều mà phần lớn nhân loại đã quên mất là, bệnh tật - trừ trường hợp của tôi do bất hòa tần số - thật ra bắt đầu từ tầng năng lượng cao hơn, từ thể năng lượng, rồi mới đi xuống thể vật chất. Nghĩa là tất cả đều liên quan đến tần số và năng lượng. Những “vi trùng”, “mầm bệnh” kia phần lớn là do con người tạo ra - do niềm tin, do nhận thức, do hệ thống dạy dỗ. Chúng tồn tại vì chúng ta tạo ra chúng, chứ bản thân chúng không tự tồn tại độc lập.

 

Khi anh bắt đầu chữa lành ở tầng năng lượng, ở tần số cao hơn, thì mọi thứ sẽ thay đổi. Đó là cách mà “med beds” hoạt động - chúng sử dụng tần số, năng lượng và âm thanh.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Khi các tần số âm thanh hoặc năng lượng ánh sáng được đưa vào cơ thể, chúng tự động loại bỏ các năng lượng xấu. Ví dụ, trong một loại med bed mà tôi từng thiết kế, bạn dùng laser và ảnh ba chiều (hologram) của một cơ quan khỏe mạnh - như tim hay gan - rồi chiếu nó vào đúng vị trí cơ quan đó trong cơ thể. Mỗi cơ quan có tần số riêng của nó. Khi bạn chiếu tần số của một cơ quan khỏe mạnh, cơ quan thật trong cơ thể bắt đầu đồng bộ và cộng hưởng với tần số đó, nhờ hiện tượng “tần số trội”. Và như vậy, nó loại bỏ các tần số bệnh, rồi tự điều chỉnh, tự chữa lành.

 

Tất cả chúng ta đều có khả năng đó. Anh không cần thuốc - vì thuốc chỉ làm tình hình tệ hơn thôi. Đó là hướng mà nhân loại cần hướng tới.

 

Nhưng họ (những người kiểm soát) luôn làm mọi cách để bạn không bao giờ nhận ra điều đó. Nên khi con người mắc ung thư, hầu như xem như bị kết án rồi, vì họ sẽ cho hóa trị - mà hóa trị thì giết bạn dù theo cách nào đi nữa. Và con người bị lừa tin rằng, “Đây là cách duy nhất, đây là cách duy nhất để sống sót.” Nhưng không phải vậy. Đó không phải là cách mà thế giới này vận hành, cũng không phải là cách cơ thể thật sự hoạt động.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Con người cần được nói sự thật, và có lẽ khi đó mọi thứ mới có thể thay đổi.

 

Tôi đã từng muốn thực hiện điều này - được tài trợ và thật sự chế tạo một med bed chất lượng cao, loại thực sự có tác dụng, chứ không phải mấy cái “nam châm dưới giường”, “tinh thể cầu nguyện” hay mấy thứ vớ vẩn đó. Tôi đang nói về một thiết bị cực kỳ tinh vi, hoàn toàn khả thi, và giá thành thật ra không đắt - chưa đến 100.000 đô là có thể chế tạo được. Các linh kiện đều có sẵn trên thị trường hiện nay.

 

Vấn đề là: liệu có ai đủ năng lượng, đủ thời gian, đủ khả năng để làm điều đó và phổ biến nó ra ngoài, trước khi bị “xóa sổ” - trước khi công trình được hoàn thành. Nhiều người đã thử, và rất nhiều người trong số họ đã biến mất.

 

AJ Roberts: Ừ. Tôi có thể tưởng tượng được, nhất là khi họ ban hành “Đạo luật Ung thư” vào khoảng năm 1923, ngay sau khi Big Pharma bắt đầu trỗi dậy, và không lâu sau khi Coca-Cola xuất hiện. Tất cả những tập đoàn đó đều liên kết với nhau. Cổ đông của công ty này cũng sở hữu cổ phần ở công ty kia, vì họ cùng tạo ra khách hàng quay lại cho nhau.

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Và tôi nghĩ, bây giờ con người bắt đầu tỉnh táo hơn. Tôi cho rằng toàn bộ đại dịch vừa qua được thiết kế chính là để đánh thức nhân loại - để họ thôi phụ thuộc vào bác sĩ, thuốc men và hóa chất. Thật ra, một trong những trò lừa lớn nhất trong lịch sử là khiến chúng ta tin rằng bản thân mình không thể tự chữa lành, rằng ta cần đến hóa chất để “sửa chữa” cơ thể.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Đúng chứ?

 

Dale Harder: Hoàn toàn đúng. Bạn nói đúng đấy.

 

AJ Roberts: Và giờ thì nhiều người đã bắt đầu hiểu ra điều đó.

 

Dale Harder: Đó chính là điều họ cần biết. Đó cũng là một phần sứ mệnh của anh và của tôi. Nhưng nói thật, rất khó để những người lớn tuổi, như thế hệ của tôi, chấp nhận được điều này. Khi anh nói ra, họ chỉ nhìn anh như thể, “Ờ, ông bị gì vậy?”

 

AJ Roberts: “Bằng tiến sĩ của ông đâu?”

 

Dale Harder: (cười) Đúng rồi. Và kể cả khi anh có hàng loạt bằng tiến sĩ, điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì.

 

AJ Roberts: Chuẩn luôn.

 

Dale Harder: Như tôi nói đó, dù tôi có bao nhiêu bằng cấp hay từng làm ở đâu, thật ra tôi hiếm khi nói với ai rằng mình có bằng đại học hay học vị gì, vì thật ra ai cũng có thể có nếu họ muốn.

 

Tôi dành cả đời để học, làm việc, lắng nghe, nghiên cứu… nhưng điều quan trọng là bạn phải có động lực, có mục đích đằng sau. Nhưng rốt cuộc, nó có nghĩa gì không? Tôi thường đùa, tôi nói với người ta rằng, “Tôi từng là kỹ sư tên lửa ở NASA đó.” Họ tròn mắt: “Thật hả?” Tôi nói, “Ừ, và bạn biết tấm danh hiệu đó có giá trị gì không? Nó và thêm bốn đô thì may ra mua được một ly cà phê.” (cười) Hoặc nếu tôi dính vào chuyện chính trị hay gì đó, tôi có thể nói, “Tôi là kỹ sư tên lửa mà còn không hiểu nổi chuyện này.” Nó chỉ có ích để gây cười thôi.

 

AJ Roberts: (cười).

 

Dale Harder: Nó chẳng khiến tôi giỏi hơn ai cả. Nó chỉ có nghĩa là tôi đã làm điều này, anh đã làm điều kia. Khi đến một độ tuổi nhất định như tôi, ai cũng có câu chuyện của riêng mình, và anh không bao giờ biết người kế tiếp anh gặp sẽ là ai.

 

AJ Roberts: Chính xác. Tôi nghĩ bây giờ hơn bao giờ hết, con người đang kết nối khắp nơi trên thế giới. Bản thân tôi mỗi ngày đều gặp và trò chuyện với những người cùng tần số.

 

Dale Harder: Chắc chắn rồi.

 

AJ Roberts: Và tất cả điều đó đều có lý do, đều được thiết kế cho thời điểm này. Mọi thứ mà chúng ta từng trải qua đều được sắp đặt sẵn - vì bản thể cao hơn của chúng ta, phần “avatar” của chúng ta, vốn hướng về tương lai. Tất cả đều nằm trong kế hoạch thần thánh, từng chi tiết nhỏ cũng được tính trước.

 

Dale Harder: Ừ.

 

AJ Roberts: Tất cả đều là một phần trong kế hoạch thiêng liêng của chúng ta khi trải nghiệm kiếp sống 3D này. Và đó là lý do vì sao những người như tôi có nhiệm vụ giúp người khác nhận ra họ mạnh mẽ và phi thường như thế nào.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Giúp họ mở ra sức mạnh bên trong, để họ có thể trải nghiệm cuộc đời này theo cách tuyệt vời nhất. Đó chính là sứ mệnh của tôi, lý do vì sao các buổi nói chuyện của tôi đều mang tên “Sứ mệnh của Ý Thức”

 

Dale Harder: À.

 

AJ Roberts: Vì tất cả đều hướng đến việc nâng cao nhận thức, giúp con người hiểu họ là ai, đến từ đâu, và thật sự họ có khả năng gì. Bởi không ai trong số chúng ta sinh ra chỉ để đi làm, trả nợ, vật lộn trong vòng xoáy nợ nần, uống đầy thuốc giảm đau chỉ để chịu đựng những căng thẳng do tiền bạc và thời gian tạo ra. Đó không phải là mục đích của trải nghiệm này. Và đó chính là điều mà ma trận giả đã cố tình tạo ra - do giới tinh hoa kiểm soát.

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Họ - giới tinh hoa, toàn cầu hóa, hay gọi thế nào cũng được - chính là những kẻ điều khiển. Nhưng hiện nay, nhân loại đang dần thức tỉnh, nhờ những người như chúng ta chia sẻ thông tin, để mọi người tự tìm ra sự thật nào phù hợp với họ. Tôi tin rằng, trong thời gian rất ngắn tới đây, sẽ có ngày càng nhiều người bắt đầu chú ý hơn đến những gì đang diễn ra xung quanh. Bởi vì hiện tại, chúng ta đang sống trong giai đoạn đen tối, với những biến cố như ở Israel… tất cả sự hỗn loạn và bóng tối đang bị phơi bày ra ánh sáng.

 

Dale Harder: Đúng vậy.

 

AJ Roberts: Vậy nên, nhân dịp này, anh có lời nhắn cuối nào dành cho khán giả và người nghe - về tình hình hiện tại và hướng đi của nhân loại trong tương lai không?

 

Dale Harder: Tôi luôn nói với mọi người rằng: hãy tự mình tìm hiểu. Bạn không cần phải hoài nghi mọi thứ, cũng không cần tin rằng tất cả đều là “thuyết âm mưu”. Nhưng sự thật là - đôi khi âm mưu là có thật. Điều bạn cần làm là nhìn mọi việc đúng như bản chất của nó, đừng cố bóp méo hay biến nó thành thứ khác. Hãy nhớ rằng, có những thế lực không hề muốn điều tốt cho bạn - và cũng có những thế lực thật sự muốn giúp bạn.

 

Có rất nhiều chủng tộc ngoài hành tinh đang hiện diện ở đây, hàng trăm loài đang ghé thăm Trái đất để học hỏi. Mỗi loài, kể cả giống loài của tôi, đều có chương trình riêng. Nhưng có những nhóm thật sự quan tâm đến nhân loại, và cũng có những nhóm thì không. Những nhóm không thiện chí đó phần lớn đều bị giám sát, bị hạn chế không cho can thiệp quá sâu. Con người đã tự gây ra đủ thiệt hại rồi, nên giờ là giai đoạn “kiểm soát thiệt hại”.

 

Điều khiến tôi lo nhất là: liệu chúng ta có đủ người thức tỉnh kịp thời hay không? Tôi nói chuyện, diễn thuyết, trả lời phỏng vấn, nhận câu hỏi từ các nhóm, và tôi thấy có nhiều người đang dần nhận ra - nhưng vẫn chưa đủ. Nếu ngay lúc này, chỉ cần 62% nhân loại cùng tin vào điều mà anh và tôi đang nói, cùng đứng dậy và nói, “Xin hãy giúp chúng tôi,” thì họ (các nhóm thiện chí) có thể can thiệp được. Nhưng cho đến khi chúng ta thật sự tỉnh thức và đồng lòng yêu cầu sự giúp đỡ, họ không thể làm gì, vì đó là quy luật của quyền tự do lựa chọn. Họ sẽ không vi phạm luật đó, trừ khi chúng ta chủ động kêu gọi.

 

Vì vậy, điều quan trọng nhất bây giờ là giúp nhân loại hiểu rằng - chúng ta có quyền lựa chọn. Chúng ta không cần ngồi đây chịu khổ. Tôi không yêu cầu ai bắn tên lửa hạt nhân, cũng không yêu cầu chiến tranh ở Israel hay Hamas. Tôi và anh đều không muốn điều đó. Nên 99% nhân loại hoàn toàn vô tội.

 

AJ Roberts: Đúng vậy.

 

Dale Harder: Mọi chuyện này đều đang bị ép buộc lên chúng ta. Vậy khi nào chúng ta mới cùng nhau đứng lên và nói, “Này, đủ rồi đó!” - “Hãy loại bỏ những kẻ tự xưng là lãnh đạo, những kẻ thuộc phe cabal, những kẻ đang kiểm soát và thao túng - dẹp bỏ hết đi.” Thông điệp của tôi gửi đến mọi người là: hãy tỉnh dậy, bắt đầu lên tiếng cho điều mình muốn. Bạn không thích phải trả 8 đô một gallon xăng ở Mỹ à? Vậy thì, trời ạ, hãy đứng lên và nói, “Đủ rồi, tôi chịu hết nổi rồi.” Nhưng họ không làm. Họ sợ. Ai cũng sợ, bạn biết đó.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Chi phí sinh hoạt giờ đã tăng gấp ba lần so với chỉ vài năm trước.

 

AJ Roberts: Đúng vậy.

 

Dale Harder: Vậy chừng nào chúng ta mới nói “đủ rồi”, thay vì cứ để người ta tiếp tục đập vào đầu mình? Phải bị đánh bao nhiêu lần nữa mới chịu tỉnh dậy đây, đúng không?

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Hoặc là không bao giờ tỉnh.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Nên đó là thông điệp tôi muốn gửi đến nhân loại: hãy tỉnh dậy, nhìn quanh, đứng lên, và cất tiếng nói. Đừng lo là bạn sẽ bị bịt miệng, vì khi có số đông, bạn sẽ an toàn. Thật sự là vậy.

 

AJ Roberts: Đúng, rất nhiều người như vậy.

 

Dale Harder: Ừ.

 

AJ Roberts: Ừ, hoàn toàn đồng ý.

 

Dale Harder: Nên đó là công việc của chúng ta - của anh và của tôi. Nhiệm vụ của chúng ta là kể cho mọi người biết những gì chúng ta đã thấy, đã nghe, và đã biết. Chúng ta không cần phải vẽ ra một bức tranh hoàn hảo. Chỉ cần nói, “Đây là sự thật. Đây là bằng chứng.”

 

Thật ra, trong buổi thuyết trình gần nhất của tôi cách đây khoảng hai tuần, chủ đề chính là “bằng chứng”. Buổi nói chuyện kéo dài hai tiếng, và nó khá suôn sẻ. Nhưng điểm mấu chốt là: có nhiều bằng chứng về sự tồn tại của người ngoài hành tinh và UFO hơn là bằng chứng phủ nhận chúng. Thế mà mọi người vẫn nói, “Ờ thì, tôi không biết nữa.”

 

Ví dụ nhé, nếu tối nay gia đình tôi đáp xuống sân sau nhà anh, gõ cửa, anh mời họ vào ăn tối, rồi ngồi nói chuyện hàng giờ, họ chia sẻ với anh mọi bí mật của vũ trụ, sau đó lên tàu rời đi - thì anh đã có bằng chứng của mình rồi, đúng không? Và anh sẽ vô cùng phấn khích. Nhưng câu hỏi của tôi là: anh sẽ kể cho ai nghe?

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Không ai sẽ nghe đâu. Không ai tin anh hết. Thế nên đến mức này rồi, Gosia và tôi khi đi thuyết giảng, đến cuối buổi, chúng tôi nói, “Đây là con người thật của chúng tôi.” Và mọi người lại hỏi, “Vậy chứng minh đi.” Nên giờ tôi lật ngược lại, tôi nói, “Thay vì tôi phải chứng minh tôi là ai, sao bạn không thử chứng minh rằng tôi không phải là người như vậy?” - và điều đó thay đổi hoàn toàn cách nhìn.

 

AJ Roberts: Tuyệt đối chính xác.

 

Dale Harder: Đó, đó là thông điệp của tôi: mọi người hãy tỉnh dậy. Tôi chỉ hy vọng là chưa quá muộn, nhưng hiện tại, đây là nơi chúng ta đang ở.

 

AJ Roberts: Ừ, hoàn toàn đồng ý với mọi điều anh nói. Giờ đây, mọi người chỉ cần bắt đầu làm việc trên tầng nhận thức mới mà họ đang đạt tới.

 

Không quan trọng là bạn từng tin gì vào năm 2020 hay 2021, tất cả những điều đó đều là bài học dành cho bạn. Dù bạn chọn con đường nào, chúng ta đều đang cùng nhau trong chuyện này. Tất cả chúng ta đều hiểu rằng mọi thứ từ trước đến nay đều xoay quanh việc nô dịch và kiểm soát, nhằm giữ cho nhân loại bị tách rời khỏi sức mạnh thiêng liêng bẩm sinh của mình - năng lực và quyền năng thật sự của con người. Từ khoảnh khắc chúng ta được sinh ra cho đến tận bây giờ, họ vẫn luôn cố giữ chúng ta bị bóp nghẹt.

 

Dale Harder: Chính xác.

 

AJ Roberts: Khi bạn hiểu được điều đó, câu hỏi tiếp theo là: “Giờ tôi có thể làm gì với thông tin mới này? Tôi có thể làm gì với sự nhận biết sâu bên trong rằng mình thật sự mạnh mẽ và có khả năng như thế nào?” - đó chính là điều bạn cần xây dựng.

 

Dale Harder: Và ngay cả khi không nhắc đến chuyện được người ngoài hành tinh hỗ trợ, tôi muốn để lại một suy nghĩ cuối cùng: hãy nhìn theo cách này - từ khi chúng ta được sinh ra trên hành tinh này, ta đã được dạy phải cạnh tranh với anh chị em, với gia đình, với bạn bè, với mọi người xung quanh. Cạnh tranh trong mọi lĩnh vực - thể thao, học tập, công việc. Tất cả đều là cạnh tranh. Nhưng nếu, kể từ hôm nay, mỗi đứa trẻ sinh ra đều được dạy rằng không cần cạnh tranh với người khác, mà là hỗ trợ họ thì sao?

 

Nếu ai cũng được dạy rằng “hãy nâng đỡ bạn bè, gia đình, và tất cả mọi người xung quanh”, thay vì để sự cạnh tranh gieo rắc năng lượng tiêu cực, thì chuyện gì sẽ xảy ra với thế giới này trong vòng mười năm tới, hoặc còn sớm hơn?

 

AJ Roberts: Nó sẽ trở nên diệu kỳ.

 

Dale Harder: Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi thật sự tin rằng thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Bởi vì như Jordan Maxwell từng nói, chúng ta đang sống trong một hệ thống ma thuật Babylon xoay quanh tiền bạc - ăn, ngủ, làm việc, và cạnh tranh không ngừng. Khi chúng ta ngừng cạnh tranh, và bắt đầu hỗ trợ lẫn nhau - như một cộng đồng, một giống loài, một hành tinh - thì mọi thứ sẽ thay đổi chỉ sau một đêm. Và nó sẽ thay đổi. Nhưng họ cứ tiếp tục nhồi nhét cho chúng ta những thứ rác rưởi, và ai cũng tin vào nó. Chính điều đó sinh ra năng lượng tiêu cực, rồi nó cứ lan ra mãi, mãi không dứt.

 

AJ Roberts: Ừ.

 

Dale Harder: Vậy đó, đó là câu chuyện, là thông điệp, và có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo chúng ta.

 

AJ Roberts: Ừ, hoàn toàn đồng ý. Này Dale, tôi thật sự không biết phải cảm ơn sao cho đủ vì anh đã dành thời gian trong lịch trình của mình để tham gia cùng chúng tôi, cùng tôi trong chương trình này, và chia sẻ câu chuyện tuyệt vời, kiến thức cũng như trí tuệ của anh với mọi người ngoài kia.

 

Và các bạn thân mến, tôi chắc rằng các bạn đã rất thích tập hôm nay và nhận được nhiều điều quý giá từ nó. Hãy chia sẻ tập này với càng nhiều người càng tốt, vì chúng ta cần lan tỏa loại thông tin như thế này đến thật nhiều người ngoài kia. Bạn biết đó, tôi và Dale vẫn thường “đặt đầu mình lên đĩa” theo nghĩa bóng - nghĩa là lên sóng và nói về rất nhiều chủ đề như thế này, rồi mời những vị khách khác nhau đến để cùng bàn luận - chính là vì lý do này. Vậy nên, xin các bạn hãy giúp chúng tôi bằng cách chia sẻ tập này nhé. Hãy tag bạn bè và người thân của bạn, điều đó thật sự rất quan trọng.

 

Và nói một cách khác, nếu bạn vẫn chưa bắt đầu hành trình này - thì hãy bắt đầu đi - hành trình tìm hiểu xem bạn thật sự là ai, bởi vì bạn không phải là người mà bạn từng nghĩ mình là. Và theo nghĩa tốt đẹp - bạn mạnh mẽ vượt xa mọi thước đo có thể tưởng tượng. Mục tiêu của tôi là giúp càng nhiều người càng tốt, trên khắp đất nước và thế giới, nhận ra điều đó, thấm nhuần điều đó, và mang nó theo trong cuộc sống hằng ngày của họ. Vậy nên xin hãy gặp chúng tôi nửa đường - hãy bắt đầu hành trình này đi, vì đây là hành trình vĩ đại nhất mà bạn có thể tưởng tượng ra, và khi đã bước vào rồi, bạn sẽ chẳng muốn làm điều gì khác nữa.

 

Dale Harder: Đúng vậy. Tôi hoàn toàn đồng ý.

 

AJ Roberts: Còn bây giờ, thay mặt tôi và Dale, xin hãy chăm sóc bản thân thật tốt, và hẹn gặp lại các bạn sớm thôi trong chương trình The AJ Roberts Show. Tạm biệt.

 

Dale Harder: Cảm ơn AJ.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://rumble.com/v3oqehg-the-moon-and-the-stars-are-not-what-you-think-with-former-nasa-engineer-dal.html?e9s=src_v1_cbl%2Csrc_v1_ucp_a

 

https://swaruu.org/transcripts

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.