Swaruu Transcripts 061
Sự sống
sau cái chết: chúng ta sẻ đi đâu sau khi chết? (Swaruu Người Pleiadian Giải
Thích)
14-12-2019
👉 Tóm tắt nội dung: Bài viết trình bày quan điểm của Swaruu về sự sống sau cái chết, cho rằng
mỗi linh hồn là một phần của Nguồn và sẽ trải nghiệm thực tại tương ứng với tần
số, niềm tin và nhận thức của chính mình. Theo đó, sau khi chết, con người
không bị phán xét hay ép buộc tái sinh bởi một thế lực bên ngoài, mà sẽ gặp những
gì họ mong đợi hoặc tin tưởng, như thiên đường, các nhân vật tôn giáo hay những
thế giới được tạo ra từ chính ý thức của họ.
Nội dung cũng
giải thích cách cõi trung giới được hình thành bởi các linh hồn còn bám chấp
vào cuộc sống vật chất, những vòng lặp tâm lý sau khi chết, khả năng giao tiếp
với người đã khuất, ý nghĩa của việc cầu nguyện, cũng như khái niệm tái sinh và
tiến hóa tâm thức. Thông điệp cốt lõi của bài viết là mỗi cá nhân đều là người
sáng tạo thực tại của chính mình, cả khi còn sống lẫn sau khi chết, và sự tự do
đạt được thông qua nhận thức rằng bản thân chính là một phần không thể tách rời
của Nguồn vô hạn.
---------
Swaruu
(9):
Nền tảng của mọi thứ là Luật Gương hay Luật Hấp Dẫn. Bạn là và bạn nhìn thấy những
gì tần số của bạn quyết định, và bạn chính là tần số đó, bạn không sở hữu một tần
số, mà bạn chính là nó.
Khi bạn chết đi,
thứ còn lại chỉ là tần số của bạn, không còn phần biểu hiện vật chất rắn chắc
mà chúng ta gọi là cơ thể. Vì vậy, khi chết đi, bạn sẽ thấy những gì bạn muốn
thấy. Bởi vì ở các cõi cao hơn, mọi thứ biểu hiện nhanh hơn. Nhanh dần theo từng
cấp độ. Nhưng trong thế giới sau khi chết hay trong cõi trung giới cao, nơi người
ta nói rằng các linh hồn đến để nghỉ ngơi, mọi thứ biểu hiện ngay lập tức, bởi
vì đó là Nguồn. Bạn là một với Nguồn, bạn là Nguồn. Bạn đang ở trong Nguồn.
Nhưng khái niệm
đi về Nguồn nghe như thể có sự dịch chuyển, như thể đi từ nơi này sang nơi
khác. Nguồn hiện diện ở khắp mọi nơi, mọi thứ đều là Nguồn và như đã được nói
trước đây, mỗi người, mỗi ý thức hay linh hồn chỉ nhìn thấy những gì họ nhận thức
được, những gì tồn tại trong ý thức của họ, trong sự nhận thức của họ, mà điều
đó được quyết định bởi tần số độc nhất của họ. Tần số đó lại là kết quả của những
gì họ đã nhìn thấy, nơi họ đã đặt sự chú ý của mình. Những trải nghiệm của họ
và những tương tác với người khác, mà thực chất chỉ là sự phản chiếu của chính
họ một lần nữa. Vì vậy, mỗi linh hồn đều là Nguồn. Theo đúng bản chất của mình.
Khi một người chết,
họ sẽ nhìn thấy và trải nghiệm chính xác những gì họ mong đợi sẽ thấy. Họ sẽ gặp
đúng điều đó. Như đã được nói và đã được biết ở nhiều nơi khác, nếu ai đó tin
vào Jesus, họ sẽ gặp Jesus. Nếu họ tin vào Allah, họ sẽ gặp Allah. Nếu họ tin
vào Vishnu, họ sẽ gặp Vishnu. Nếu bạn tin vào Mèo Vũ Trụ, bạn sẽ gặp con mèo
đó.
Vì vậy, không thể
có những cái bẫy Archon đang chờ để ép buộc các linh hồn tái sinh. Điều đó chỉ
xuất hiện vì đó là điều người ta mong đợi sẽ thấy. Thiên đường hay địa ngục là
kết quả của cảm giác tội lỗi hoặc những gì một người tin chắc rằng mình xứng
đáng nhận được. Và chính người đó là người tạo ra điều đó. Vì vậy, tất cả đều
phụ thuộc vào sự kiểm soát tinh thần hoặc nhận thức mà mỗi linh hồn có. Nhưng
điều này có thể dễ dàng vượt qua bằng sự hiểu biết rằng bạn đang đi đến nơi mà
bạn có quyền thuộc về. Chính ý niệm về tội lỗi, về nghiệp báo, mà thực chất chỉ
là một niềm tin mang tính tôn giáo, mới là thứ ép buộc các linh hồn quay trở lại.
Bạn không thể bị
tách rời khỏi Nguồn vì bạn là Nguồn và Nguồn ở khắp mọi nơi.
Thực chất, toàn
bộ thế giới bên ngoài bạn chỉ là ảo ảnh. Mọi thứ đều ở bên trong bạn. Mọi điều
bạn muốn nhìn thấy, muốn trải nghiệm, thực tại của bạn, các định luật vũ trụ,
các định luật khoa học, tất cả đều là một ảo ảnh khổng lồ. Điều bạn tìm kiếm, bạn
sẽ tìm thấy. Vì vậy, việc tranh cãi xem vị thần nào là thật, tranh cãi xem có
thần hay không, thần là như thế nào, hạt cơ bản nào là quan trọng nhất, hạt
nguyên thủy là gì, đều không có ý nghĩa. Mọi thứ đều là nhận thức, nên mọi thứ
đều là sự thật. Hoặc mọi thứ đều là dối trá ngoại trừ một điều. Đó là người
quan sát, chính bạn. Linh hồn của bạn, thứ duy nhất có thật một cách không thể
nghi ngờ. Hãy giải phóng tâm trí mình và bạn sẽ giải phóng bản thân khỏi mọi Ma
Trận.
Gosia: Tuyệt
vời. Quá hay, Swaruu. Tôi hiểu rồi. Tôi có một câu hỏi. Bạn nói rằng sau khi chết
chúng ta sẽ đi về Nguồn, nhưng cũng nói đó là một cõi trung giới cao. Vậy rốt
cuộc nó là gì? Hay chúng là một? Vì cõi trung giới giống như tầng 4D. Nhưng Nguồn
là Nguồn. Nó vượt lên trên mọi thứ, đúng không?
Swaruu
(9):
Tôi chỉ sử dụng những từ quen thuộc, nhưng đây là điều tôi cần làm rõ.
Nơi đó không phải
là một tần số nào cả, nó là tất cả. Nó là mọi tần số cùng một lúc, khi bạn tiếp
cận được toàn thể, khi bạn có thể là mọi thứ. Trở thành mọi thứ, nhận biết và ý
thức được mọi thứ đang tồn tại và đã từng tồn tại, tất cả đều dễ dàng tiếp cận
như nhau. Quá khứ, hiện tại và tương lai hòa lẫn với nhau, hội tụ thành một. Đó
là Nguồn Gốc Nguyên Thủy. Bạn ở đó và bạn trở về đó khi chết.
Không giống như
những người khác, tôi có ký ức hoàn chỉnh về “nơi” đó. Nó là tất cả. Bất cứ điều
gì bạn muốn, bạn chính là điều đó. Bất cứ điều gì bạn nghĩ tới, bạn biểu hiện
nó ngay lập tức. Bạn là tất cả mọi thứ. Mọi thứ đều nằm trong tầm tay bạn. Theo
nghĩa đen, bạn là một thực thể toàn năng. Tại đó, bạn hiểu rằng chính bạn và chỉ
có bạn đã tạo ra mọi thứ. Và tôi muốn nói đến toàn bộ vô hạn trong sự sáng tạo,
vô hạn trong không gian và vô hạn trong thời gian.
Mặc dù bạn không
muốn hoặc không bao giờ muốn rời khỏi nơi đó, điều đó cũng được đáp ứng, bởi vì
thật ra bạn chưa từng rời khỏi nơi đó. Bạn chỉ đơn giản chọn trải nghiệm một phần
rất nhỏ tại một thời điểm. Một cuộc đời, một lần nhập thể với vẻ ngoài của sự
tuyến tính, nơi các sự kiện diễn ra nối tiếp nhau trên một đường thẳng. Bởi vì
từ Nguồn, mọi thứ đều tồn tại cùng lúc, không có thời gian. Và trạng thái
“không thời gian”, bởi vì là tất cả, cũng bao gồm cả tính tuyến tính.
Đó là một cảm
giác yêu thương và hợp nhất vô hạn, trọn vẹn, bao bọc bạn như một tấm chăn ấm
áp giữa mùa đông. Một sự nhận thức hoàn toàn rằng chính bạn là người đã làm ra
tất cả, rằng bạn là sự hợp nhất và tình yêu. Không có thiện, không có ác... mọi
thứ đều là bạn... chỉ là những sự tương phản không quan trọng, chỉ có giá trị từ
những góc nhìn giới hạn trong những trải nghiệm nhất định mà từ đó bạn hiểu được...
rồi vượt qua, rồi tiến xa hơn. Tìm kiếm nhiều hơn nữa. Bạn luôn tìm kiếm nhiều
hơn nữa. Bạn hiểu vào khoảnh khắc đó rằng bạn là tất cả. Và điều đó hoàn toàn ổn...
rằng theo định nghĩa, bạn chính là Nguồn Sáng Tạo, vì vậy bạn không thể bị hủy
diệt.
Và đó là lý do tại
sao bạn dám nhập thể một lần nữa. Bởi vì bạn biết mình không thể bị lạc mất. Tất
cả chỉ là trò chơi của chính bạn. Và những điều mà người khác trải nghiệm, khái
niệm về những người khác, chẳng hạn như những cuộc đời đầy sóng gió, những vụ
hành quyết, đau khổ, tra tấn, là những điều mà bạn không trực tiếp trải nghiệm,
vì vậy từ góc nhìn đó chúng chỉ là những khái niệm.
Mặc dù điều này
có vẻ như bạn đang phớt lờ nỗi đau của người khác, nhưng điều đó chỉ đúng khi
nhìn từ góc độ giới hạn của 3D hoặc phần lớn là 5D. Tôi nhắc lại, việc quan tâm
đến ý niệm về “người khác”, ngăn chặn đau khổ và khổ đau của họ là điều hoàn
toàn hợp lệ. Nhưng ở đây tôi đang nói từ góc nhìn mở rộng nhất có thể.
Đừng biểu hiện
những điều đó. Nhưng để biết điều gì không nên biểu hiện, bạn phải biết điều gì
nên biểu hiện và ngược lại. Đó là lý do tồn tại khái niệm đau đớn và khổ đau.
Nhưng từ phía trên cao hơn, chúng không còn cần thiết nữa. Bởi vì bạn bao gồm tất
cả và bạn hiểu tất cả.
Tất cả chúng ta
theo đúng nghĩa đen đều là Nguồn. Tất cả chúng ta đều là cùng một người đang trải
nghiệm vô số lần nhập thể đồng thời bên ngoài thời gian. Mọi thứ chỉ có vẻ tuyến
tính khi được nhận thức từ bên trong một lần nhập thể. Không có quá khứ, không
có tương lai. Mọi thứ đều đang hiện hữu hoặc tất cả chỉ là những ý tưởng của bạn.
Bạn nhập thể thành một con khủng long hay một người ngoài hành tinh màu xám
trong tương lai, và bạn đã từng như vậy, đang là như vậy, đang nhập thể như vậy
và còn hơn thế nữa... vô hạn hơn thế nữa cùng một lúc. Tất cả là một đại dương
ý thức, và đại dương đó chính là bạn.
Từ góc nhìn đó,
và để minh họa bằng một chút giới hạn có chủ đích nhằm giúp giải thích rõ
hơn... bạn muốn có thử thách, đó là lý do bạn nhập thể. Là Nguồn Gốc Nguyên Thủy
chính là đỉnh cao tuyệt đối, theo đúng nghĩa đen và vô hạn là đỉnh cao tuyệt đối.
Đó chính là khái niệm về THƯỢNG ĐẾ. Nhưng bạn muốn một thử thách, và bạn quay
trở lại nơi bạn muốn đến. Bạn lập kế hoạch của mình; bạn bắt đầu suy nghĩ xem
điều gì đáng để trải nghiệm. Giống như lập trình một trò chơi điện tử. Bạn tạo
ra “bản đồ” cuộc đời mình, các nhân vật, những gì sẽ xảy ra, kết cục. Tất cả mọi
thứ... và từ đó bạn quyết định rằng thông qua tần số, bạn sẽ quên đi. Từ quên
hoàn toàn cho đến chỉ quên một phần nhỏ, như người Taygetan nhớ được rất nhiều
nhưng vẫn quên. Và bạn bước vào trò chơi của chính mình, vào lần nhập thể của
mình, rồi sống những gì bạn đã thiết kế.
Nhưng chỉ có
chính bạn làm điều đó. Từ góc nhìn này, thậm chí không hề có sự kiểm soát tâm
trí từ phía Archon, bò sát hay những con sên không gian. Bởi vì chính bạn cũng
đã biểu hiện ra họ và bạn cũng chính là họ. Vì vậy, khi bước vào, mỗi linh hồn
đều biết mình đang làm gì. Từ Nguồn Gốc Nguyên Thủy, bởi vì họ chính là Nguồn Gốc
Nguyên Thủy. Do đó, tất cả chỉ là một phần của trò chơi. Con người theo đúng
nghĩa đen đang biểu hiện ra người Bò Sát, người Pleiades, ác quỷ, tiên, Cabal,
Rothschild, Rockefeller, các nữ hoàng, những kẻ ăn thịt trẻ em, nạn ấu dâm, kem
sô-cô-la.
Đó là lý do từ
góc nhìn bên trên không có nạn nhân. Nhưng từ góc nhìn bên dưới thì có. Mọi thứ
đều được bao gồm. Mọi thứ đều là thật và đồng thời không có gì là thật. Chỉ có
bạn. Khi chết đi, bạn sẽ thấy những gì bạn muốn thấy. Vì vậy mới có ma quỷ, những
thực thể không thân xác, những thực thể hút năng lượng bám vào hào quang của bạn.
Tất cả đều tồn tại.
Khi ai đó chết với
sự bám chấp quá lớn vào cơ thể, đặc biệt là trong những cái chết bạo lực, họ
không biết rằng mình đã chết. Và vì từ Nguồn Gốc Nguyên Thủy, mọi thứ đều biểu
hiện... nên một cơ thể giống như cơ thể lúc còn sống sẽ được biểu hiện ra (được
gọi là thể vía). Sau đó họ đi lang thang trên những con đường trong thành phố
nơi mình từng sống chẳng hạn, mà không nhận ra mình đã chết. Họ nhận thức bản
thân vẫn mặc quần áo, đi giày dép, mọi thứ như cũ. Và vì họ có những ám ảnh
riêng, họ thường trải nghiệm lặp đi lặp lại cùng một tình huống.
Đó là lý do những
người đã chết bắt đầu hình thành các liên minh và cả một thế giới phụ trong cõi
trung giới khi họ nhận ra mình đã chết. Họ sống đi sống lại cùng một tình huống
đau thương bởi vì từ cõi đó, tất cả họ đều đang biểu hiện nó. Kết quả là xuất
hiện một thế giới cõi trung giới thấp, nơi thế giới vật chất được sao chép gần
như hoàn hảo. Chỉ khác là nó được biểu hiện với những thay đổi hoặc biến dạng kỳ
lạ do ký ức của người đã chết đang tạo ra chúng. Ví dụ như cánh cửa phòng tắm
quá nhỏ để đi qua khi họ cần vào đó, và họ cứ tiếp tục như vậy hết lần này đến
lần khác. Đó là một thế giới biếm họa của thế giới vật chất 3D, tôi đang nói đến
4D.
Nhưng thực chất,
như chúng tôi đã nói với bạn, thậm chí không có sự phân tầng mật độ nào cả. Mọi
thứ đều giống nhau, chỉ được phân biệt bởi nhận thức của từng “mảnh” của Nguồn
Gốc Nguyên Thủy hay từng linh hồn. Đó là lý do các tầng bậc không thực sự phù hợp
với khái niệm 3D, 4D, 5D hay 6D. Không có các tầng bậc. Mọi thứ là một tổng thể.
MỌI THỨ đều là Nguồn. Và chỉ tồn tại những điểm nhận thức khác nhau của mỗi
linh hồn - ý thức.
Cách các thế giới
cõi trung giới thấp được tạo ra, với những hồn ma lảng vảng quanh nghĩa trang
và những ngôi nhà bị ám, phụ thuộc vào từng linh hồn. Và những thế giới hạnh
phúc cũng được tạo ra như vậy, những “Thiên Đường”, Valhalla, Voltavor... hay bất
kỳ tên gọi nào khác. Chúng được tạo ra.
Robert:
Nhưng điều đó vẫn đúng chứ, rằng để tiếp cận nơi đó thì cần phải có tần số cao?
Hay chỉ cần ở đó rồi thì tự nhiên đã có tần số cao?
Swaruu
(9):
Đó là một phần giúp bạn tập trung vào điều bạn muốn, bỏ lại phía sau những gì bạn
không muốn. Nhưng điều quan trọng là ý định của bạn. Sự tập trung của bạn. Đừng
chỉ nghĩ xem tần số nào cao hơn tần số nào. Bản thân nó không phải là một “đài
phát thanh”, mặc dù như một ví dụ ban đầu thì cách so sánh đó hữu ích.
Gosia: Cảm
ơn bạn. Tôi rất thích những gì bạn nói ở trên, đặc biệt là phần giải thích cách
thế giới cõi trung giới được tạo ra cùng với những người đã chết ở đó. Thật sự
quá rõ ràng. Tôi có 4 câu hỏi. Quay lại phần đầu. Bạn nói rằng tần số là kết quả
của nơi mà sự chú ý được hướng tới. Nhưng nơi mà sự chú ý không hướng tới cũng
được quyết định bởi tần số của bạn phải không? Nó giống như câu hỏi con gà có
trước hay quả trứng có trước.
Swaruu
(9):
Bạn là tất cả. Tần số và điểm chú ý. Điều được quan sát và người quan sát. Bạn
vừa là con gà vừa là quả trứng. Đồng thời. Không có gì ngoài bạn, bao gồm cả bọ
chét trên con chó và những gì con chó đã làm trên vỉa hè.
Gosia:
Chính xác! Tôi hiểu điều này rõ hơn theo cách đó. Tôi không thấy có sự tách biệt.
Swaruu
(9):
Đó chính là điều tôi muốn nói ở đây. Không có sự tách biệt. Chỉ có bạn. Bạn
không thể làm hại ai mà không làm hại chính mình. Dù vậy, bạn vẫn phải tự vệ
như một phần của trò chơi hoặc như một phần của điểm chú ý ở tầng bên dưới.
Gosia: Vậy
thì không phải là thứ gì đó “quyết định” thứ khác. Bởi vì điều này đã được nói ở
phần đầu. “Nhận thức của bạn là kết quả của điều này... rồi điều đó quyết định
điều tiếp theo...” Mọi thứ đơn giản chỉ đang hiện hữu cùng một lúc. Đúng không?
Swaruu
(9):
Đúng vậy. Vì thế, từ phía trên cao, từ điểm nhìn của sự hợp nhất, không tồn tại
sự kiểm soát tâm trí. Nó chỉ là một phần của trải nghiệm. Giống như chó có đuôi
cong vậy.
Gosia: Được
rồi. Cảm ơn bạn. Bạn nói rằng khi ai đó tin vào điều gì, họ sẽ thấy điều đó khi
chết. Jesus, Mèo Vũ Trụ, Allah. Họ sẽ thấy điều đó trong bao lâu? Trước đây có
lần bạn nói rằng khi chết đi, chúng ta sẽ biểu hiện các niềm tin của mình nhưng
rồi chúng sẽ dần tan biến.
Swaruu
(9):
Đây không phải là vấn đề thời gian vì thời gian không còn quan trọng nữa. Nhận
thức về chuỗi sự kiện tuyến tính mà bạn gọi là thời gian khác đi trong cõi
trung giới. Điều đó phụ thuộc vào những sự bám chấp của từng mảnh của chính bạn
mà bạn gọi là linh hồn. Đôi khi điều đó có thể “mất” (theo thời gian Trái Đất)
vài lần nhập thể. Bạn bước vào một cuộc đời tin vào Jesus, rồi chết đi, gặp
Jesus, người nói với bạn rằng bạn phải quay xuống để trả nghiệp, và bạn lại
quay trở lại. Hàng trăm lần, có thể hàng ngàn lần, cho đến khi chính bạn, linh
hồn đó, mảnh ý thức đó, hiểu rằng chính nó là người đang tạo ra tất cả mọi thứ.
Gosia:
Nhưng có điều gì đó sẽ “giải thoát” linh hồn đó khỏi việc tiếp tục nhìn thấy
Jesus không? Hay linh hồn đó sẽ ở cùng Jesus mãi mãi, có thể nói như vậy? Và yếu
tố nào sẽ giúp linh hồn cuối cùng từ bỏ sự bám chấp vào khái niệm đó? Nó tự làm
điều đó sao? Trong thế giới sau khi chết, linh hồn vẫn tiếp tục mở rộng về mặt
tâm linh và suy ngẫm về sự tồn tại chứ? Linh hồn có thể tự đi đến kết luận đó từ
bên kia mà không cần nhập thể không? Hay bắt buộc phải quay lại nhập thể?
Swaruu
(9):
Từ góc nhìn mở rộng nhất, ngay khi bạn giữ khái niệm rằng có một linh hồn vẫn
đang mắc kẹt trong một niềm tin tôn giáo hay bất kỳ niềm tin nào khác, thì đó
trở thành một khái niệm vĩnh cửu. Từ góc nhìn rộng lớn hơn đó, linh hồn ấy sẽ bị
mắc kẹt trong đó mãi mãi. Vĩnh viễn.
Nhưng ngay cả
như vậy, nếu đi theo dòng sự kiện tại điểm chú ý của linh hồn đó, ví dụ như một
nữ tu, thì khi tái sinh, cô ấy không còn là nữ tu nữa. Giờ cô ấy là một người
sùng đạo. Sau đó là một phụ nữ đi nhà thờ vào Chủ Nhật. Sau đó là một tín đồ. Rồi
là người chỉ tin một ít. Rồi là người hoài nghi. Sau đó là người theo thuyết bất
khả tri. Rồi là người vô thần. Sau đó là người tìm thấy tâm linh. Và cuối cùng
là người được giải phóng.
Nhưng đây là từ
góc nhìn tuyến tính của trải nghiệm của nữ tu đó. Các lần nhập thể khác nhau của
cô ấy. Tuy nhiên, nếu chúng ta tập trung điểm chú ý vào biến thể khác của linh
hồn đó, người vô thần, thì nữ tu, người sùng đạo và tất cả các phiên bản khác vẫn
đang tồn tại. Đó là lý do tôi nói rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi như vậy.
Gosia:
Nhưng liệu nó có thể được giải thoát ngay từ cấp độ của Nguồn không? Đạt tới một
trải nghiệm huyền nhiệm từ đó để giải phóng chính mình? Mà không cần phải nhập
thể?
Swaruu
(9):
Nó sẽ phải thực hiện một bước nhảy lượng tử từ nữ tu sang người tâm linh. Có thể.
Khó nhưng có thể, và điều đó đã từng xảy ra rồi. Hãy chú ý rằng trên Trái Đất
người ta tin tâm linh và tôn giáo là một, trong khi ở đây tôi xem chúng như hai
cực đối lập.
Gosia: Điều
đó dẫn tôi tới một câu hỏi khác. Ở đây những người Công giáo thường “cầu nguyện”
cho các linh hồn đã chết. Điều đó có tác dụng gì không? Có giúp giải thoát các
linh hồn đó không? Ý định của chúng ta có đến được với họ không?
Swaruu
(9):
Người đã chết vẫn ở đó. Điều người ta nói rằng họ tham dự chính đám tang của
mình là đúng. Bởi vì đó là điểm tập trung chú ý lớn nhất của ý thức vừa rời khỏi
cơ thể đó. Vì vậy, đúng, họ nghe được những lời cầu nguyện và tiếng khóc của
gia đình.
Nhưng từ góc
nhìn nhận thức của người vừa qua đời hoặc vừa rời khỏi thân xác, những lời cầu
nguyện đó chỉ càng củng cố thêm nhận thức mà họ có khi chết. Ví dụ, khiến họ
tin chắc hơn rằng họ cần tìm hoặc gặp Jesus. Vì thế, nếu người đã chết còn đang
nghi ngờ, thì những lời cầu nguyện đó giống như đang “chỉ đường” cho họ. Nhưng
đó là con đường phù hợp với các giáo hội. Những tổ chức muốn kiểm soát các linh
hồn.
Tuy nhiên, nếu một
người có đời sống tâm linh mạnh mẽ, biết rõ mình là ai và kiểm soát vững chắc
điều mình tin tưởng, và điều đó là sự tự do, thì họ vẫn sẽ nghe thấy những lời
cầu nguyện... và vẫn sẽ ở bên gia đình. Nhưng họ sẽ đi đến nơi họ cần đến một
cách tự do. Họ sẽ thấy điều họ muốn thấy và bỏ qua những lời cầu nguyện đó.
Đó là lý do các
lời cầu nguyện trong tang lễ thường được lặp đi lặp lại như những câu thần chú,
bởi vì đúng là chúng như vậy. Chúng nhằm gieo ý tưởng vào “đầu” của người chết
(mặc dù họ không còn cái đầu nào nữa). Chúng là những câu thần chú. Nhưng tôi
nhấn mạnh rằng một người có ý thức tự do sẽ miễn nhiễm với điều này, ngay cả
khi người thân của họ đang cầu nguyện.
Robert: Nói
cách khác, việc cầu nguyện cho người chết thậm chí còn có thể tệ hơn, vì người
chết đang bối rối và mất phương hướng. Tôi hiểu rồi. Nếu có kiến thức, bạn sẽ bỏ
qua những lời cầu nguyện đó.
Swaruu
(9):
Nếu người đã chết đang bối rối, như thường xảy ra, thì việc cầu nguyện sẽ giúp
họ tìm được đường đi. ĐÚNG. Bởi vì họ nghe được. Nhưng vấn đề là người sống
đang giúp họ đi đến nơi mà người sống muốn họ đến hoặc muốn họ nhìn thấy.
Đó là lý do điều
này nguy hiểm. Những người không được dẫn dắt sẽ mắc kẹt trong các vòng lặp vô
tận của riêng họ, nơi họ không biết phải làm gì và sẽ tiếp tục ám ảnh bởi bất cứ
điều gì đang chiếm giữ sự chú ý của họ.
Gosia: Bạn
nói rằng họ đi đến chính đám tang của mình. Những người còn bám chấp nhiều vào
3D thôi phải không? Bởi vì nếu không thì họ đang ở trong Nguồn và trải nghiệm
những điều khác.
Swaruu
(9):
Cũng có thể họ không đến đám tang của chính mình, mặc dù thông thường là như vậy.
Robert: Và
thay vì cầu nguyện thì các thành viên gia đình nên làm gì? Nếu họ có thể làm điều
gì đó?
Swaruu
(9):
Hãy nói chuyện với người đã khuất. Hãy nói với họ rằng họ được tự do và được
tha thứ cho bất cứ điều gì họ đã làm, cho những thất bại trong cuộc đời họ. Đây
chính là cách giải phóng nghiệp.
Gosia: Bạn
có thể “cầu nguyện” theo cách không mang tính tôn giáo mà mang tính tâm linh. Dẫn
họ đi theo con đường mà họ muốn đến. Đi xa hơn. Ánh sáng, Nguồn, bất cứ điều
gì. Không có các nhân vật tôn giáo, đúng không?
Swaruu
(9):
Chắc chắn rồi! Đó là một ý tưởng hay. Vì vậy, hãy nói chuyện với người đã khuất
vì họ lắng nghe. Thực tế là bạn luôn ở giữa những người đã rời khỏi thân xác mọi
lúc. Họ đi trên cùng những con đường. Một số biết mình đã chết, một số thì
không.
Gosia: Và
phải nói thành tiếng sao? Hay họ nghe được bằng tâm trí?
Swaruu
(9):
Cả hai. Nhưng để nghe bằng tâm trí thì cần những người đã thức tỉnh. Và phần lớn
những người đã chết không có mức độ ý thức quá cao, bởi vì họ vẫn là chính những
con người đó khi còn sống. Vì vậy, chính họ tự biểu hiện ra việc không thể nghe
bạn bằng thần giao cách cảm. Nói chuyện với họ thành tiếng sẽ hiệu quả hơn đối
với những linh hồn ở mức cơ bản này.
Gosia: Tôi
đoán với động vật cũng như vậy phải không?
Swaruu
(9):
Động vật hay không thì cũng vậy. Là một con chó, con mèo hay con bọ chét đều là
cùng một bản thể. Đó chỉ là một phần của trải nghiệm. Giống như làm đàn ông hay
đàn bà. Tất cả đều đang diễn ra cùng một lúc.
Gosia:
Chúng ta có nên đến nghĩa trang không? Để nói chuyện với họ thành tiếng? Có cần
thiết không?
Swaruu
(9):
Có, bởi vì mặc dù các linh hồn có thể nghe từ bất cứ đâu, nhưng ở nghĩa trang
có nhiều linh hồn hơn vì những lý do riêng của họ. Họ biểu hiện bản thân ở đó.
Tuy nhiên, một người rất gắn bó với người thân của mình sẽ ở gần họ. Vì vậy,
nói chuyện với họ từ bất kỳ đâu cũng đủ. Đặc biệt là với những người mới qua đời.
Gosia: Làm
sao biết họ vẫn còn ở đây hay không, và liệu có cần nói chuyện với họ không?
Swaruu
(9):
Bạn sẽ cảm nhận được. Cảm nhận được nhu cầu đó. Nhưng đây cũng là điều được thực
hiện cho chính bản thân bạn. Không chỉ dành cho người đã khuất. Bạn kết nối với
chính mình và điều đó sẽ đến với người thân đã mất của bạn.
Robert: Người
đã chết có thần giao cách cảm với những người đang nhập thể không?
Swaruu
(9):
Một số có, một số không. Đó là vấn đề. Không phải vì họ “không có” khả năng đó,
bởi vì tất cả chúng ta đều có thần giao cách cảm. Nhưng do những niềm tin của
chính họ nên họ không có nó. Đó là lý do cần phải nói chuyện với họ thành tiếng.
Gosia: Và
nếu họ không còn ở đó nữa thì sao? Họ sẽ không nghe thấy, đúng không? Nếu tôi
chết, tôi không muốn lãng phí thời gian ở mộ của mình hay nghe người khác nói
chuyện.
Swaruu
(9):
Đúng vậy. Nhưng vì không có thời gian, nên một phần hoặc một “tiếng vọng” của bạn
vẫn sẽ tồn tại trong 3D. Bởi vì mọi thứ đã từng tồn tại thì vẫn đang tồn tại, từ
góc nhìn của tầng ether, từ góc nhìn của Nguồn. Nhưng bạn sẽ không còn giữ điểm
chú ý đó nữa, giống như nữ tu đã tiến hóa thành người có nhận thức tâm linh. Mặc
dù nữ tu đó vẫn tồn tại. Tất cả những gì tồn tại chỉ là tiếng vọng của chúng
ta.
Gosia: Thật
hấp dẫn. Và tôi có câu hỏi này. Cuối cùng thì những linh hồn không biết mình đã
chết sẽ được giải thoát như thế nào? Họ không nhập thể nữa đúng không? Họ cứ ở
đó sao?
Swaruu
(9):
Họ cũng tiến hóa giống như nữ tu đó. Có hoặc không có cơ thể vật lý. Và đồng thời,
họ vẫn ở đó, đúng vậy. Mọi thứ đều hiện hữu. Không có gì ngừng tồn tại, không
có gì bị hủy diệt, không có gì được tạo ra, mọi thứ vốn đã hiện hữu rồi. Chỉ là
bạn muốn nhìn thấy điều gì và theo trình tự nào mà thôi. Sự tiến hóa tồn tại ở
khắp nơi, miễn là bạn nhận thức và điều khiển bằng ý định của mình để có trải
nghiệm về các sự kiện tuyến tính tiến triển mà chúng ta gọi là thời gian.
Trong trường hợp
của hồn ma đêm nào cũng kéo lê xiềng xích qua cùng một hành lang của một ngôi
nhà cũ bỏ hoang... nó sẽ tiếp tục như vậy mãi mãi. Tuy nhiên, từ góc nhìn của
chính nó, điều gì đó đáng lẽ phải thay đổi và nó không nên tiếp tục cùng một nỗi
ám ảnh đó. Nhưng điều này xảy ra khi những trải nghiệm chấn thương quá mạnh. Ví
dụ như chết trong ngục tối sau khi bị tra tấn. Sự chú ý bị dồn vào đó quá nhiều
đến mức nó được lặp lại vĩnh viễn, với linh hồn mãi mãi chịu đau khổ.
Cũng tồn tại những
khái niệm cực đoan hơn về nhiều cái chết cho cùng một linh hồn, đó là giết một
người từ từ, nhưng trước khi họ chết thì chuyển linh hồn họ sang một bản sao vô
tính, rồi lại tra tấn đến chết, sau đó chuyển sang bản sao tiếp theo. Rồi lại
tra tấn tiếp. Họ làm điều đó trong các nghi lễ, và ngay trên Trái Đất. Họ áp dụng
hình phạt này với những người làm thất bại kế hoạch của Cabal ngầm. Họ gọi đó
là “Siêu Cái Chết”. Người bị kết án sẽ phải chịu 5, 8 hoặc số lần chết do tra tấn
mà những kẻ xét xử quyết định.
Gosia: Ôi
không! Không chỉ linh hồn đó đã chịu tra tấn mà bây giờ sau khi chết còn phải
chịu đựng mãi mãi trong trạng thái mắc kẹt sao? Tội nghiệp linh hồn đó quá! Và
một câu hỏi: Bạn có thể giải thích phần này không: “Sự tiến hóa tồn tại ở khắp
nơi miễn là bạn nhận thức và điều khiển bằng ý định của mình để có trải nghiệm
về các sự kiện tuyến tính tiến triển mà chúng ta gọi là thời gian.” Tôi cảm nhận
được ý đó nhưng vẫn muốn xác nhận trực giác của mình.
Swaruu
(9):
Đúng là như vậy, Gosia. Mọi sự tiến hóa đều bao hàm khái niệm rằng một điều gì
đó đang tồn tại và tiến tới một điều gì khác. Mở rộng hơn, lớn hơn hoặc bất kỳ
hình thức nào tương tự. Thông thường thông qua việc tích lũy kiến thức và nhận
thức. Đó là lý do nó gắn liền với sự tiến triển theo thời gian.
Nhưng “thời
gian” này chỉ tồn tại từ góc nhìn của người hoặc linh hồn đang trải nghiệm nó.
Tương tự như thời gian SIT của một con tàu, đây là thời gian SIT của một linh hồn.
Gosia: Và ở
nơi những người đã chết đang ở, họ không có khái niệm và trải nghiệm này sao? Họ
không tiến hóa sao? Họ thiếu khái niệm đó à? Tại sao họ không thể tự giải thoát
khỏi đó?
Swaruu
(9):
Họ đang ở bất cứ nơi nào họ nghĩ đến để biểu hiện ra bất cứ điều gì họ muốn cho
chính mình. Từ góc nhìn mở rộng nhất, nhiều linh hồn đang bị mắc kẹt. Nhưng từ
góc nhìn của chính các linh hồn đó, họ chỉ đang trải nghiệm sự tiến hóa hoặc sự
tiến triển của thời gian SIT cá nhân của mình. Vì vậy, từ góc nhìn đó, không ai
bị lạc mất và cũng không ai thực sự bị mắc kẹt.
Gosia: Được
rồi. Có thể đến nghĩa trang và nói chuyện với những người đã chết theo nhóm để
giải thoát họ hàng loạt không?
Swaruu
(9):
Có chứ. Nhưng hãy nhớ rằng người chết không có nghĩa là họ sẽ tiếp nhận những
gì bạn nói. Điều đó cũng giống như nói rằng tôi đi đến quảng trường trung tâm
thành phố, đứng trên một cái thùng và dùng loa phóng thanh để nói chuyện với những
người đi ngang qua nhằm giải thoát họ. Họ cũng khép kín như những người còn sống
vậy. Bởi vì họ vẫn là con người. Vẫn chính là những con người đó.
Robert:
Nhưng những người đã chết có hạnh phúc trong cõi trung giới đó không? Họ có
quen với việc sống ở đó không?
Swaruu
(9):
Có, một số sống ở đó. Họ tồn tại ở đó vì họ chọn như vậy. Những người khác thì
vô cùng bất hạnh. Họ hình thành các thị tộc, các nhóm, các liên minh, các gia
đình. Giống như người sống vậy. Đúng thế, bạn thậm chí có thể lập một kênh
YouTube cho người chết... cũng không sao cả. Tôi nói nghiêm túc đấy. Điều đó sẽ
tiếp cận được nhiều người đã chết hơn là việc bạn chỉ đứng trên một cái thùng ở
quảng trường và dùng loa phóng thanh.
Robert: Vậy
bằng cách nào đó họ nhận thức được rằng họ đang sống trong một thực tại song
song.
Swaruu
(9):
Có vô số thực tại song song, nhưng cứ cho rằng thực tại đó là thực tại liên kết
mạnh nhất với điều được nhận thức như thế giới vật chất 3D hay thế giới thực.
Thời gian sắp hết rồi. Chúng ta phải kết thúc thôi.
Gosia:
Thêm một câu hỏi nữa! Những người đã chết có nhìn thấy nhau không? Có ăn uống
không? Có thể chạm vào nhau không?
Swaruu
(9):
Có. Như tôi đã nói ở trên, họ hình thành các liên minh, thị tộc và mọi thứ
khác. Nhưng cũng như mọi thứ khác, họ chỉ có thể nhìn thấy những gì nằm trong
phạm vi tần số - nhận thức của họ.
Gosia: Họ
có ăn không?
Swaruu
(9):
Trong nhận thức của một số người thì có, một số khác thì không.
Gosia: Họ
có thể được đưa ra khỏi đó không? Họ có nói chuyện với người ngoài hành tinh
không?
Swaruu
(9):
Ở đó họ biểu hiện ra bất cứ điều gì họ có thể nghĩ tới. Mọi thứ.
Gosia: Các
bạn đã từng đưa ai ra khỏi đó chưa?
Swaruu
(9):
Không phải theo những gì tôi biết.
Gosia: TÔI
KHÔNG muốn đến đó! Đến thế giới đó.
Swaruu
(9):
Vậy thì bạn sẽ không đến đó. Có vấn đề gì đâu? Biết được điều này sẽ giải phóng
bạn vì bạn đã biết mình KHÔNG nên làm gì.
Gosia: Và
nếu bạn không tin vào tái sinh mà chỉ tin vào thiên đường thì sao? Bạn sẽ không
bao giờ tái sinh nữa à?
Swaruu
(9):
Bạn sẽ tìm thấy thiên đường, phù hợp với những gì bạn tin tưởng. Nhưng đúng vậy,
bạn vẫn sẽ tái sinh, bởi vì từ thiên đường đó, theo định nghĩa, cũng sẽ mở ra
nhiều khả năng hơn cho nhận thức. Đó là một phần của sự biểu hiện tập thể của
Công giáo. Họ phải đi theo con đường của họ. Và bạn đi theo con đường của bạn.
Gosia:
Đúng vậy. Và ít nhất điều quan trọng là mọi người biết rằng chính họ là người sở
hữu sức mạnh sáng tạo. Tôi nghĩ đó là thông điệp quan trọng nhất ở đây. Bạn tin
điều gì thì cứ tin điều đó, nhưng ít nhất bạn biết rằng chính BẠN đang tạo ra
nó và chính BẠN chọn con đường của mình. Kể cả sau khi chết. Có lẽ sắp tới tôi
sẽ đến nghĩa trang. Tôi thật sự muốn như vậy. Tôi sẽ nói chuyện với những người
đã khuất.
Swaruu
(9):
Được thôi, nhưng khi rời đi hãy bảo họ đừng đi theo bạn. Vì họ có làm như vậy.
Và tuyệt đối không đưa trẻ em đến nghĩa trang. Không bao giờ. Chúng rất dễ bị ảnh
hưởng. Trường năng lượng của chúng vẫn chưa phát triển hoàn chỉnh. Những người
đã chết bám theo chúng vì ghen tị với sức sống và sinh lực của chúng. Nhiều người
trong số họ biết mình đã chết. Họ rất ghen tị và oán giận trẻ em vì nguồn sinh
lực của trẻ đang ở trạng thái tràn đầy.
Gosia: Được
rồi, Swaruu. Chủ đề này thật sự rất thú vị và rất quan trọng. Nói chuyện với bạn
sau nhé! Và cảm ơn.
Swaruu
(9):
Cảm ơn bạn. Hẹn gặp lại vào ngày mai.
https://www.youtube.com/watch?v=_nSQQEODsyU
Nếu
bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc
thêm các bài sau:
- Gia đình và thế giới bên kia
-
Nghiệp : TỰ DO CHO CHÍNH BẠN
-
Tái sinh
-
Linh hồn
-
Thế giới bên kia của động vật : Điều gì
sẽ xảy ra khi vật nuôi của chúng ta chết?
-
Chiến tranh giữa các thực thể ở cõi
trung giới
-
Loại bỏ thực thể ký sinh từ cõi trung giới
-
Các vấn đề của Starseed, phần 3, Địa điểm
và các Tòa nhà / Thực thể vũ trụ, Rượu và hơn thế nữa
-
Những chấp trước và sự phá hoại của các
thực thể cõi trung giới
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem
toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html