Swaruu Transcripts 020
Thông điệp ngoài Trái đất của người Pleiadian: Gia đình và thế giới bên kia (Swaruu deErra)
25-01-2019
Gosia: Chào Swaruu thân mến! Bạn khỏe không?
Hôm nay mình nói về chủ đề gia đình nhé. Cùng xem câu chuyện sẽ đi tới đâu. Trước
tiên, mình muốn biết: với tư cách là linh hồn, vì sao và bằng cách nào chúng ta
chọn gia đình mà mình sinh ra?
Swaruu (9): Chào Gosia! Người ta nói rằng tất cả
chúng ta đều chọn gia đình của mình, bởi vì chính sự tương phản mà gia đình đó
mang lại sẽ tạo nên toàn bộ trải nghiệm sống của chúng ta, trên Trái Đất và ở
những nơi khác. Ví dụ, bạn sinh ra trong một gia đình rất sùng đạo, để rồi từ
đó có sự tương phản cần thiết giúp bạn trở thành con người của hiện tại. Tuy vậy,
lý do chính yếu và đơn giản nhất là sự tương hợp về tần số với trạng thái mà bạn
đang có ngay trước khi đầu thai.
Tần
số cũng có thể được hiểu là điểm chú ý của bạn, là nơi hay cấp độ mà ý thức của
bạn đang ở: tiêu điểm, mối quan tâm, sự chú ý của bạn. Vì vậy, cũng như rất nhiều
điều khác, lý do cốt lõi chỉ là sự tương hợp tần số. Nhưng vì sao lại có sự
tương hợp tần số đó thì lại là phần phức tạp. Nó là kết quả của vị trí mà bạn
đang đứng trong ý thức, được hình thành từ tất cả những trải nghiệm của các kiếp
sống trước đó.
Tuy
nhiên, cách nhìn này vẫn còn mang tính tuyến tính, bởi thực ra tất cả các trải
nghiệm của mọi kiếp sống đều đang diễn ra đồng thời. Nhưng tổng thể vẫn được tạo
nên từ những phần riêng lẻ, và đó chính là những trải nghiệm cá nhân. Đó là sự
tương hợp.
Ngoài
ra, còn một tầng khác nữa: đó là những thỏa thuận mà mỗi người đã lập với nhóm
linh hồn của mình. Cùng nhau bước vào thế giới vật chất để đóng những vai nhất
định, vì họ đã quen biết nhau từ rất lâu trước khi đầu thai, và cùng nhau đi
qua hết kiếp này đến kiếp khác. Tuy nhiên, đôi khi - và thực tế là khá thường
xuyên - một mảnh linh hồn sẽ tách ra khỏi phần còn lại, bởi nó nhớ rằng mình đến
từ một quá khứ hay nền tảng khác, và nhóm linh hồn mà nó đang ở không còn phục
vụ cho sự mở rộng của nó nữa. Mà sự mở rộng ý thức chính là điều duy nhất mà một
linh hồn thực sự khao khát. Khi đó, nó sẽ rời đi và chuyển sang một nhóm khác
có tần số ý thức phù hợp hơn. Ở một thời điểm nào đó trên hành trình mở rộng của
linh hồn bạn, bạn hoàn toàn phù hợp với gia đình của mình - đó là lý do vì sao
bạn đã đến đó.
Gosia: Tôi
hiểu rồi. Quay lại điểm ban đầu: sự tương phản là một trong những lý do chúng
ta chọn gia đình để sinh ra. Nhưng nếu có sự tương phản, thì vẫn có sự tương hợp
tần số sao? Có thể nào “tương hợp” ngay trong chính sự tương phản đó không?
Swaruu
(9):
Có chứ, bởi vì nó tương hợp với ý định của bạn - dù là ở thời điểm đó hay ở một
giai đoạn nào đó về sau trong trải nghiệm sống của bạn.
Gosia: Vậy
thì điều này cũng có thể giải thích vì sao chúng ta bước vào những mối quan hệ
với những người rất khác mình, đúng không? Như trường hợp người yêu cũ của tôi
chẳng hạn.
Swaruu
(9):
Đúng vậy, nhưng còn những yếu tố khác nữa, ví dụ như bạn đã tự thay đổi bản
thân sau khi mối quan hệ đó bắt đầu.
Gosia: Ok.
Vậy có phải chúng ta luôn chọn lại những thành viên gia đình cũ qua hết kiếp
này tới kiếp khác không? Chúng ta có luôn đi theo họ không, hay mỗi lần lại là
những người mới?
Swaruu
(9):
Điều đó tùy thuộc - chỉ khi họ còn tương hợp với bạn. Con người, linh hồn, đều
thay đổi. Và họ chỉ ở gần nhau khi còn có mối quan tâm chung. Mối quan tâm
chung đó đôi khi đơn giản chỉ là tình yêu và sự gắn bó.
Gosia: Rồi,
còn một điều nữa. Có niềm tin cho rằng sau khi chết, chúng ta sẽ được đoàn tụ lại
với gia đình mình. Điều đó đúng tới mức nào? Chúng ta có gặp lại họ không? Hay
là xong ở đây rồi thì thôi?
Swaruu
(9):
Có, bạn có thể gặp họ. Nhưng mọi thứ phức tạp hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Một
mặt, như tôi đã nói, bạn thay đổi, và rồi bạn không còn muốn ở gần những người
mà trước đây bạn từng gắn bó nữa. Mặt khác, cuộc sống chỉ là một vở diễn, đầu
thai cũng chỉ là một vở diễn - 3D hay 5D thì cũng vậy.
Vì thế, ở thế giới
bên kia, những người từng đối đầu gay gắt với nhau khi còn sống có thể lại trở
thành bạn tốt, bởi vì các giá trị đã thay đổi rất nhiều giữa tâm trí tiềm thức
bị lập trình trong đời sống vật chất và những giá trị cốt lõi của bạn với tư
cách là một linh hồn ở thế giới bên kia. Trải nghiệm
trong thân xác là thật, và điều đó có nghĩa là linh hồn thật sự thay đổi, có những
ưu tiên và góc nhìn khác đi, như là kết quả của lần đầu thai gần nhất.
Khi ở thế giới
bên kia, bạn là chính mình ở trạng thái thuần khiết nhất. Đó là con người thật
của bạn, không còn tâm trí tiềm thức vật chất với tất cả hành trang nặng nề -
thứ mà khi còn sống chúng ta luôn phải vật lộn và xung đột cùng nó. Vì vậy, các
linh hồn cũng dần tách xa nhau, giống như con người khi còn sống vậy.
Gosia: Khi
bạn nói “thế giới bên kia”, bạn đang nói tới kiếp sống tiếp theo hay là một
giai đoạn nào đó ở giữa?
Swaruu
(9):
Tôi nói tới giai đoạn ở giữa.
Gosia:
Nhưng khi gặp nhau ở đó, chúng ta có nhận ra nhau không? Và nếu họ đã đầu thai
sang một kiếp sống khác rồi thì sao - lúc đó mình sẽ không gặp họ nữa à, hay là
tôi đang suy nghĩ quá tuyến tính?
Swaruu
(9):
Có, các bạn nhận ra nhau ở bên kia, và thậm chí còn cùng nhau nói về những gì
đã xảy ra trong lần đầu thai đó. Bạn có đời sống xã hội ở thế giới bên kia, giữa
các lần đầu thai.
Gosia: Gì
cơ? Trong thân thể nào? Hơi lạc đề khỏi chuyện gia đình rồi, nhưng thật sự rất
hấp dẫn. Kể thêm về giai đoạn ở thế giới bên kia đi, và… ở đó có pizza không?
Swaruu
(9):
Không.
Gosia: Hụt
hẫng ghê.
Swaruu
(9):
Lý do bạn đầu thai là để có thể ăn pizza.
Gosia: Vậy
ở thế giới bên kia thì sao, chỉ là một linh hồn trôi nổi thôi à? Chúng ta ở
trong thân thể nào?
Swaruu
(9):
Đó là sự biểu hiện tức thì của bất cứ thứ gì có trong tâm trí tần số của bạn -
kể cả pizza, đúng vậy, nhưng nó không có vị đúng. Khi ở những cõi cao hơn, bạn
biểu hiện mọi thứ ngay lập tức: bạn nghĩ gì thì nó thành ra cái đó. Bạn hạnh
phúc nằm trên bãi biển, tận hưởng gió và biển. Rồi bạn chán và nghĩ muốn ở
trong rừng, thế là bạn ở đó. Rồi bạn nghĩ tới tiệm pizza, và ngay lập tức, bạn
có mặt ở đó. Những linh hồn quan tâm tới bãi biển, khu rừng hay pizza sẽ ở cùng
bạn; còn những ai thích những thứ khác thì sẽ không.
Gosia: Đó
là mật độ nào?
Swaruu
(9):
Trái với những gì người ta vẫn nói trên Trái Đất qua vô số kênh và bài viết, bạn
không ở trong một mật độ này hay mật độ khác. Bạn ở trong tất cả, cùng lúc.
Chính bạn là người đang vận hành mọi thứ, kiểm soát mọi thứ. Đó không phải là mật
độ, mà là một trạng thái tự do tuyệt đối. Bạn ở khắp nơi, bạn là mọi thứ bạn
thích, chỉ bằng cách dịch chuyển điểm chú ý của mình.
Gosia: Vậy
là quay trở về Nguồn?
Swaruu
(9):
Đúng vậy, đây chính là Nguồn. Bạn muốn là một bông hoa, bạn là hoa. Một ngôi
sao, bạn là sao. Không có ngôn từ nào đủ để mô tả trạng thái đó. Bạn có thể là
một sinh vật nhỏ bé trên một hành tinh xa xôi, và đồng thời, bạn vẫn ý thức được
mọi thứ.
Gosia: Vậy
thì tại sao bạn lại rời khỏi trạng thái đó lần nữa? Chẳng phải mục đích của tất
cả là quay về Nguồn sao? Thế tại sao chúng ta lại đầu thai trở lại?
Swaruu
(9):
Bởi vì khi bạn là tất cả mọi thứ, cuối cùng bạn sẽ chán - đơn giản vậy thôi. Bạn
cần cảm xúc, bạn cần cảm giác bị giới hạn, cần tập trung vào một điểm chú ý tại
một thời điểm để thật sự có thể tận hưởng, cảm nhận trải nghiệm, và trưởng
thành từ đó, từ sự tương phản. Vì thế, trong một khoảng thời gian rất ngắn -
nhìn từ góc độ của Nguồn - bạn trở thành sinh vật nhỏ bé đó trên hành tinh xa
xôi kia, và điểm chú ý của bạn bị khóa chặt trong sinh vật ấy cho tới khi thời
gian của nó kết thúc. Với tư cách là Nguồn, bạn là tất cả, bao gồm cả việc bị
khóa trong ý thức của sinh vật nhỏ đang lần đường trong khu rừng. Bạn là Nguồn.
Bạn vừa tự do là tất cả, vừa đồng thời bị “mắc kẹt” trong sinh vật đó.
Khi ở ở thế giới
bên kia và trong ý thức của Nguồn, bạn nhảy điểm chú ý của mình tới bất cứ đâu
bạn muốn. Bạn có thể là sinh vật nhỏ đó và cũng có thể là bất kỳ sinh vật nào
khác. Bởi vì bạn là tất cả các sinh thể có ý thức cùng một lúc - tất cả đều là
bạn. Bạn cũng có thể là một con người trên Trái Đất trong một lúc, rồi chuyển sự
chú ý sang người khác. Tất cả đều là bạn.
Gosia:
Wow, chuyện này khá là rối, và rối bởi vì tôi không hiểu việc “trở thành một
con người trong một lúc” hay “trở thành một con vật trong một lúc” nghĩa là gì.
Tôi nhớ trước đây bạn từng nói rằng khi đã trải qua kinh nghiệm làm động vật rồi
thì chúng ta không quay lại nữa, vì nó không còn mang lại sự mở rộng mới cho
mình - hay là tôi lại đang nghĩ theo kiểu tuyến tính? Và “một lúc” ở đây là đầu
thai trọn vẹn cả một kiếp sống à?
Swaruu
(9):
Bạn có thể là bất kỳ con người nào trong một lúc, hoặc cho cả một kiếp sống. Đó
chính là ý nghĩa của việc đầu thai. Và đúng vậy, chúng ta không quay lại làm động
vật nữa - tại sao phải muốn chứ? Nhưng nói vậy rồi thì… tại sao không làm một
con sóc trong một giờ? Bạn có thể. Còn cho cả một đời thì thôi, cảm ơn.
Gosia:
Nhưng bằng cách nào trong một giờ được? Bạn nhập vào linh hồn của con sóc đó,
hòa vào nó sao?
Swaruu
(9):
Từ điểm chú ý của Nguồn, đó chỉ là một sự dịch chuyển. Từ điểm chú ý của con vật,
đó là cả một đời.
Gosia: Ok.
Có lẽ mình nên quay lại chủ đề gia đình ở thế giới bên kia. Điều tôi chưa hiểu
là: khi các thành viên gia đình của mình chết, rồi họ lại đi đầu thai ở nơi
khác, thì làm sao mình có thể gặp họ ở đó được?
Swaruu
(9):
Không có thời gian, nên bạn có thể và thực sự có nói chuyện với họ ở thế giới
bên kia, kể cả khi họ vẫn còn đang sống. Điều này là vì họ đi tới đó khi họ ngủ.
Khi bạn thấy một người thân đã mất trong giấc mơ, thì bạn thật sự đang ở cùng họ.
Gosia: Vậy
nếu mình đã chết đối với ai đó - tức là mình chết rồi còn họ thì vẫn sống - và
họ đang ngủ, thì họ có thể nói chuyện với mình trong giấc ngủ, trong khi mình
đã là một lần đầu thai khác rồi sao?
Swaruu
(9):
Tất cả những điều đó đều đúng. Chỉ là sự dịch chuyển của ý thức, của điểm chú
ý. Bạn luôn vừa chết vừa sống. Hay nói đúng hơn, bạn luôn là linh hồn, là Nguồn,
và mọi thứ vật chất như một lần đầu thai chỉ là một biểu hiện, một ý tưởng mà bạn
- với tư cách là Nguồn - đã tạo ra.
Gosia: Trước
giờ tôi chưa bao giờ hiểu được làm sao một người có thể cố gắng liên lạc với
người thân đã mất, nếu người thân đó đã đầu thai sang một nơi khác rồi. Giờ thì
tôi hiểu rồi.
Swaruu
(9):
Đó là vì ở bên kia không có thời gian. Thời gian chỉ là tương đối và chỉ được cảm
nhận theo cách tuyến tính từ góc nhìn bên trong một lần đầu thai. Bạn luôn là
Nguồn. Như tôi vẫn luôn nói: thứ duy nhất giới hạn bạn chính là ý nghĩ rằng bạn
bị giới hạn.
Gosia: Ok,
vậy khi đã ở ở thế giới bên kia rồi, có phải lúc nào chúng ta cũng nói chuyện với
các thành viên gia đình ở đó không? Ý tôi là, ví dụ như tôi có nói chuyện với
David - người yêu cũ của tôi - ở đó không, hay là chuyện đó không phải lúc nào
cũng xảy ra? Tôi thật sự rất muốn nói với anh ấy: “Em đã nói rồi mà, có sự sống
sau cái chết.”
Swaruu
(9):
Không phải là một quy luật. Điều đó chỉ phụ thuộc vào hai bạn thôi. Mỗi mối
quan hệ đều khác nhau, cũng giống như khi bạn còn đang đầu thai vậy. Và bạn có
thể nói với anh ấy điều đó nếu bạn tìm thấy anh ấy.
Ảnh thậm chí còn
không biết là có sự sống sau cái chết à?
Gosia:
Không, anh ấy không tin. Anh ấy tin rằng chết là hết, chẳng còn gì cả.
Swaruu
(9):
Nhưng bằng chứng thì ở khắp nơi, điều đó quá căn bản rồi.
Gosia: Ảnh
không biết có bằng chứng, mà cũng không quan tâm. Dù sao thì… vậy là chúng ta
có thể gặp lại người thân ở đó và nói chuyện với họ, đúng không?
Swaruu
(9):
Đúng, những người bạn yêu thương. Nhưng không nhất thiết lúc nào cũng vậy… còn
tùy từng hoàn cảnh. Cả hai phải cùng muốn gặp lại nhau, giống như ở bất kỳ đâu
khác. Hai bạn tìm nhau bằng năng lượng, và vì thế hai bạn biểu hiện sự hiện diện
cho nhau. Gọi là “biểu hiện”, vì nó xảy ra ngay lập tức. Không có chuyện phải
di chuyển để gặp họ, trừ khi bạn muốn.
Gosia: Vậy
là không phải kiểu phải đi tìm nhau giữa một đại dương linh hồn ở đó.
Swaruu
(9):
Không. Bạn chỉ đơn giản là ở đúng khoảnh khắc mà bạn muốn trải nghiệm, và từ đó
bạn mới cảm nhận thời gian như một chuỗi sự kiện tuyến tính - nhưng chỉ ở đó
thôi. Tất cả những gì hai bạn cần làm là muốn tìm ai đó, và bạn sẽ ở đó. Nó vận
hành như vậy. Nhưng nếu điều bạn muốn là lang thang trong “đại dương linh hồn”,
thì đó chính là trải nghiệm bạn sẽ có. Đó là lý do vì sao việc kiểm soát điều bạn
thật sự muốn là vô cùng quan trọng, luôn phải rõ ràng với chính mình. Và đó
cũng là lý do vì sao nhiều người trên Trái Đất chưa sẵn sàng quay về Nguồn, bởi
họ sẽ tự biểu hiện ra những tình huống kinh khủng cho chính mình - giống như
cách họ vẫn đang làm suốt thời gian qua. Và từ đó sinh ra toàn bộ khổ đau của
những con người thật sự trên Trái Đất.
Gosia: Vậy
chúng ta giao tiếp với người thân ở đó bằng cách nào nếu không có thân thể? Hay
là chúng ta biểu hiện bất kỳ thân thể nào mình muốn? Hay chỉ là giao tiếp bằng
thần giao cách cảm?
Swaruu
(9):
Bạn có ảo giác rằng mình có một thân thể, nếu đó là điều bạn muốn. Cảm giác sẽ
y hệt như khi bạn có thân thể thật, bởi vì thực ra đó chính xác là tình trạng
mà bạn, tôi và tất cả những người khác đang ở ngay lúc này - kể cả những người
không tin. Khác biệt duy nhất là ở đó bạn biết rõ chuyện gì đang diễn ra, nên bạn
có thể kiểm soát nó. Ở đó, bạn giao tiếp bằng thần giao cách cảm, nhưng nếu bạn
thích nói chuyện bằng lời, bạn vẫn có thể nói.
Gosia: Thật
sự rất thú vị, cảm ơn bạn đã giải thích. Vậy, khi đã ở ở thế giới bên kia, nếu
bạn quyết định đầu thai trở lại, bạn sẽ chọn một gia đình mới, đúng không?
Swaruu
(9):
Đúng vậy. Và bạn biết trước điều gì sẽ xảy ra trong cuộc đời đó, nhưng rồi bạn
chọn quên đi cốt truyện, nếu không thì chẳng còn ý nghĩa gì để sống trải nghiệm
đó nữa.
Gosia: Ok.
Và từ những gì bạn từng nói với mình về các chu kỳ luân hồi, tôi hiểu rằng cha
của bạn, chẳng hạn, có thể đã từng là chị gái của bạn trong một kiếp nào đó trước
đây.
Swaruu
(9):
Đúng vậy, đó là chuyện rất thường xuyên. Cha bạn từng là chị gái bạn, rồi là mẹ
bạn, rồi là bạn, v.v. Thông thường, trên Trái Đất, điểm chú ý của một linh hồn
sẽ chờ khoảng hai thế hệ trước khi quay lại nhập thể. Vì vậy, có thể nói khá chắc
rằng một người nào đó chính là ông cố của chính mình. Đó là một mô thức mà linh
hồn thường theo, nhưng nó linh hoạt, không phải là một luật cứng nhắc.
Gosia: Giống
như một dạng vòng lặp?
Swaruu
(9):
Đúng vậy, vòng lặp là một cách khác để mô tả động lực này. Các vòng lặp xảy ra
khi linh hồn bị ám ảnh bởi việc cố gắng làm cho “đúng hơn” ở lần sau, chẳng hạn.
Điều này đặc biệt dễ thấy ở những người tự tử. Họ hối hận và quay lại nhập thể
hết lần này đến lần khác cho tới khi họ hiểu rằng họ phải học cách buông bỏ.
Gosia: Tôi
hiểu rồi. Bây giờ chúng ta hãy quay trở lại từ thế giới bên kia để trở về Trái
đất. Theo bạn thì mối quan hệ gia đình khi còn ở đây quan trọng tới mức nào,
hay nó chỉ đơn thuần là phương tiện để chúng ta xuất hiện ở đây, rồi sau đó
buông bỏ cũng được?
Swaruu
(9):
Nó chỉ quan trọng tới mức bạn muốn nó quan trọng. Nếu một thành viên trong gia
đình - kể cả cha hay mẹ - cản trở hạnh phúc và sự phát triển cá nhân của bạn, bạn
hoàn toàn có thể cắt họ ra khỏi cuộc sống của mình mà không mang cảm giác tội lỗi
nào, ngoại trừ những gì bạn tự đặt lên mình. Nhiều gia đình chỉ là sự gắn kết
di truyền và những thỏa thuận xã hội bị ép buộc, nhưng không thật sự có điểm
chung nào, nên họ mới liên tục cãi vã. Điều này rất phổ biến khi một người thức
tỉnh. Và rồi những tình huống kiểu “hoặc là tôi, hoặc là họ” sẽ xuất hiện. Hoặc
tôi cư xử theo cách gia đình mong đợi, hoặc tôi đi chệch hướng và đi con đường
của riêng mình.
Gosia: Vậy chúng ta nên đối diện với gia đình
như thế nào khi mình đã thức tỉnh mà họ thì chưa? Khi mình tin vào những điều
nhất định còn họ thì không?
Swaruu (9): Trước hết, bạn phải hiểu mỗi thành viên
trong gia đình đang ở đâu trên hành trình thức tỉnh tâm linh của họ. Bạn có thể
gợi mở các chủ đề trò chuyện, nhưng đó là tất cả những gì bạn nên làm. Bạn chỉ
nên đào sâu thêm khi người kia chủ động hỏi. Tôi biết những người thức tỉnh thường
trải qua vài giai đoạn, và một trong số đó là muốn kể cho mọi người nghe những
gì họ đang trải nghiệm. Họ cũng có thể muốn đánh thức tất cả mọi người về những
gì họ khám phá ra, về mọi thứ đang sai lệch trong thế giới, những thứ mà khi
còn “ngủ” thì không ai thấy được. Nhưng trừ khi những người đó sẵn sàng và chuẩn
bị để thức tỉnh, còn không thì bạn chẳng thể làm gì được. Và việc cứ cố nói với
họ về các chủ đề liên quan tới thức tỉnh, thuyết âm mưu, người ngoài hành tinh,
ma quỷ, tinh thể, bài tarot, quái vật hồ Loch Ness… chỉ khiến bạn trở thành một
kẻ phiền toái trong mắt họ mà thôi.
Tôi
nhấn mạnh rằng: đây chỉ là một giai đoạn. Về sau, người thức tỉnh sẽ hiểu rằng
họ không thể làm gì cho người khác. Đưa ra một góc nhìn khác thì được, nhưng chỉ
vậy thôi. Cuối cùng, điều họ nên làm là giữ những điều đó cho riêng mình và
không chia sẻ với gia đình nếu biết rằng họ không cởi mở tiếp nhận - với bạn bè
cũng vậy. Những người bạn không còn cùng tần số, không còn chung mối quan tâm với
người thức tỉnh, sẽ tự nhiên trôi xa, người yêu hay chồng vợ cũng thế. Nhưng
cha mẹ, anh chị em thì lại là vấn đề lớn, không dễ gì cắt bỏ, kể cả khi bạn muốn.
Vấn
đề đầu tiên là bạn phải tự quyết định xem mình có thật sự muốn cắt hay không.
Nhưng họ còn có thể là vấn đề lớn hơn nữa nếu bạn còn đủ trẻ để phải phụ thuộc
vào họ, sống dưới mái nhà của họ. Bởi vì khi đó họ cảm thấy mình có quyền can
thiệp vào cuộc sống của bạn, vì dù sao họ cũng là cha mẹ, anh chị em của bạn.
Vì vậy, bạn phải mạnh mẽ và tự hiểu rằng bạn không có trách nhiệm phải thức tỉnh
cha mẹ hay gia đình mình, và rằng vì lợi ích của chính bạn, tốt nhất là giữ mọi
thứ cho riêng mình càng nhiều càng tốt. Tôi nói “càng nhiều càng tốt” vì thật
ra rất khó để giấu hoàn toàn những gì đang diễn ra bên trong bạn. Và trong trường
hợp của anh chị em, họ cũng có thể gây rắc rối ngay cả khi không sống chung
nhà, bởi như người ta vẫn nói, họ luôn biết cách bấm đúng “nút” của bạn.
Lời
khuyên của tôi là: nếu bạn thấy vấn đề phát sinh từ gia đình, hãy giữ sự thức tỉnh
cho riêng mình. Đó không phải trách nhiệm của bạn là phải đánh thức họ. Trách
nhiệm duy nhất thật sự của bạn là với chính bạn - và chỉ với chính bạn mà thôi.
Nếu bạn thật sự muốn lên tiếng, thì hãy nói. Nhưng hãy thông minh trong những
gì bạn nói.
Gosia: Đôi khi tôi cảm thấy mình nên chia sẻ
nhiều hơn, cố gắng mở ra cho người khác một chút, bởi vì nếu họ không được cho
thấy một lựa chọn khác, thì họ thậm chí còn không biết là nó tồn tại. Nhưng tôi
không làm vậy, vì tôi không muốn lao vào những cuộc tranh luận và những kiểu đối
thoại như: “Người ngoài hành tinh là thật hả? Làm sao bạn biết?” Trời ơi, biết
bắt đầu từ đâu đây! Thế nên thôi, tốt nhất là tôi không nói gì cả.
Swaruu (9): Ok, đúng vậy, bạn có thể đưa ra cho họ
một lựa chọn khác. Nhưng điều tôi muốn nhấn mạnh ở trên là cách đối diện với những
thành viên gia đình mà bạn đã tự chứng minh cho mình thấy rằng họ không hề cởi
mở tiếp nhận.
Gosia: Vậy thì có ổn không nếu tiếp tục sống
chung với chồng, vợ hay người yêu mà không ủng hộ những góc nhìn mang tính vũ
trụ của bạn? Điều đó có cản trở sự phát triển của bạn không? Bạn nghĩ rằng ở
bên một người không quan tâm tới các chủ đề về người ngoài hành tinh và tâm
linh thì có làm chậm quá trình chuyển hóa của bạn không, hay là điều đó không
quan trọng?
Swaruu
(9):
Một lần nữa, điều này còn tùy vào từng hoàn cảnh cụ thể. Nhưng với chồng hay bạn
trai thì việc tiếp tục ở bên nhau sẽ rất khó nếu không cùng tần số. Điều đó có
thể làm bạn chậm lại, hoặc thậm chí có thể chặn đứng hoàn toàn sự tiến hóa của
bạn. Tuy nhiên, như thường lệ, mọi thứ vẫn phụ thuộc vào từng tình huống riêng.
Gosia: Còn khi bạn là cha mẹ, mà con cái bạn
lại không tin vào bất cứ điều gì thì sao? Chỉ để chúng tự phát triển theo cách
của chúng, rồi thỉnh thoảng gợi mở lại thôi à?
Swaruu (9): Thì bạn gọi chúng là không nghe lời rồi
cho đi ngủ mà không ăn tối… không, tôi đùa thôi. Đúng vậy, chỉ cần gợi mở lại.
Chúng cũng chỉ là những con người khác mà thôi. Nếu chúng còn rất nhỏ thì nhìn
chung, càng nhỏ càng dễ tiếp nhận hơn. Nhưng khi bạn là cha mẹ của những đứa
con ở độ tuổi thiếu niên hoặc thanh niên trẻ, vẫn còn sống chung với bạn, thì
hãy nhớ - hay ít nhất là cân nhắc - rằng chúng đang ở giai đoạn mà điều chúng
khao khát nhất là được hòa nhập. Vì vậy, các chủ đề về người ngoài hành tinh
hay tâm linh sẽ chỉ khiến chúng cảm thấy mình lạc lõng trong xã hội, ngượng
ngùng, trong khi điều chúng muốn là được bạn bè chấp nhận.
Đây
là một chủ đề rất khó, bởi vì nó phụ thuộc vào từng trường hợp cụ thể. Đó là một
sự cân bằng rất tinh tế giữa việc mở ra cho chúng những góc nhìn khác và việc tôn
trọng quan điểm sống của chúng. Ví dụ, một chàng trai trẻ suốt ngày chỉ nói về
người ngoài hành tinh và các thuyết âm mưu sẽ rất khó tìm được bạn gái - tất
nhiên, còn tùy vào hoàn cảnh.
Gosia: Tôi
hiểu rồi. Vậy “gia đình linh hồn” là gì, họ là ai?
Swaruu
(9):
Gia đình linh hồn là cách gọi một nhóm linh hồn có xu hướng đầu thai cùng nhau,
dù là ở đâu, và cũng là nhóm mà một linh hồn đã gắn bó trong phần lớn quá trình
tiến hóa của mình.
Gosia: Vì
sao họ lại ở cùng nhau? Và họ có đầu thai cùng một lúc không?
Swaruu
(9):
Thường là vì họ đã quen biết nhau và có cùng mối quan tâm, hoặc vì họ là những
mảnh của cùng một linh hồn, hoặc thậm chí là cùng một linh hồn.
Gosia: Họ
có đầu thai ở cùng một nơi, đủ gần để có thể tìm thấy nhau không?
Swaruu
(9):
Có cho cả hai câu hỏi. Hoặc là để có những trải nghiệm chung nhằm tiếp tục đi
cùng nhau.
Gosia: Một
nhóm như vậy có thể có bao nhiêu linh hồn?
Swaruu
(9):
Không giới hạn. Phần lớn họ nằm trong cùng một vòng xoắn linh hồn như tôi đã mô
tả trước đây. Họ đều là những mảnh của cùng một tổng thể, đó là lý do vì sao họ
luôn tìm nhau.
Gosia: Và
họ trải qua cùng những trải nghiệm hay có thể khác nhau?
Swaruu
(9):
Cả hai.
Gosia:
Nhưng nếu có hàng triệu linh hồn trong một nhóm thì làm sao mà tất cả đều có
cùng trải nghiệm được, đúng không?
Swaruu
(9):
Đừng suy nghĩ theo kiểu tuyến tính. Điều đó hoàn toàn có thể. Có vô hạn dòng thời
gian, tất cả đều liên kết với nhau và rất giống nhau - vô hạn.
Gosia: Ok,
cảm ơn Swaruu một lần nữa vì thời gian của bạn. Tôi tin rằng những gì chúng ta
nói hôm nay sẽ giúp được rất nhiều người, vì rất nhiều người trong chúng ta gặp
khó khăn với gia đình và bạn bè không chia sẻ niềm đam mê với những chủ đề này.
Swaruu (9): Hãy tôn trọng tất cả họ trên hành trình
riêng của họ - bởi họ cũng chính là bạn.
Link
gốc của bài viết
Theo dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.