Swaruu Transcripts 2033
CHÚNG TA BIẾT CÁCH NHÌN THẤY UFO: Chúng
đang ở ĐÂY, nhưng mắt bạn không nhìn thấy chúng - Robert & Nacho
11-04-2026
👉 Tóm
tắt nội dung: Bài viết phân tích một nghiên cứu mới (2026) xác nhận công trình của nhà
vật lý thiên văn Beatriz Villarroel về hàng ngàn “vật thể chuyển tiếp” tồn tại
quanh Trái Đất ở quỹ đạo địa tĩnh. Nghiên cứu cho thấy các vật thể này có thể
liên quan đến từ trường Trái Đất, hoạt động của Mặt Trời và đặc biệt là các vụ
nổ hạt nhân, khi chúng làm tăng khả năng quan sát nhờ hiện tượng ion hóa.
Nội dung cũng
đưa ra nhiều giả thuyết: đây có thể là hiện tượng vật lý chưa được hiểu rõ, các
dạng sống plasmoid, công nghệ cổ đại, tàu ngoài hành tinh, hoặc thậm chí là biểu
hiện của một “thực tại khác” tồn tại song song mà con người chỉ nhìn thấy khi
có điều kiện năng lượng phù hợp. Một góc nhìn đáng chú ý là con người hiện chỉ
thấy được “một phần thực tại” do giới hạn giác quan và công nghệ.
Bài viết kết
luận rằng những vật thể này chắc chắn tồn tại, nhưng bản chất của chúng vẫn
chưa được xác định rõ, mở ra nhiều hướng nghiên cứu khoa học, công nghệ và cả
những giả thuyết mang tính triết học về nhận thức và bản chất thực tại.
---------
Nacho:
Chào mọi người, tôi vừa làm một video, nói về một nghiên cứu mới xác nhận công
trình của Beatriz Villarroel, một nhà vật lý thiên văn, người đã phát hiện vào
năm 2025, thông qua các hình ảnh POS-1 và POS-2, hàng ngàn vật thể phía trên
chúng ta - những “vật thể thoáng qua” nổi tiếng. Có một nghiên cứu mới, vừa được
công bố trong tháng này, tháng 3 năm 2026, xác nhận công trình của cô ấy và tiết
lộ cho chúng ta rất nhiều thông tin.
Robert, chuyện về
các vật thể thoáng qua này thật không thể tin nổi. Anh và tôi đã có rất nhiều
câu hỏi, và hôm nay chúng ta sẽ có khá nhiều câu trả lời. Tôi muốn làm chương
trình này cùng anh.
Robert: Được,
thôi bắt đầu đi. Tôi phải nói là tôi đã xem video bạn đăng rồi nhé. Là video bạn
đăng gần đây đúng không? Hôm qua hay gì đó.
Nacho: Hôm
qua. Tôi là người nhanh nhất.
Robert: Tôi
rất thích, rất thích video đó.
Nacho: Rồi
nó sẽ xuất hiện khắp Internet, anh biết mà đúng không?
Robert: Ừ,
tất nhiên rồi. [cười] Nhưng tôi thích lắm, vì điều bạn nói là… nó không hề vô
lý. Mối liên hệ giữa các thử nghiệm hạt nhân, nguyên tử với những lần nhìn thấy
này. Thật thú vị.
Nacho: Chúng
ta đã có một lịch sử nghiên cứu khá tốt rồi. Chúng ta có Beatriz Villarroel,
đúng không? Một nghiên cứu đã được công bố và phản biện khoa học, nơi họ thực sự
phát hiện ra những vật thể thoáng qua này. Hiện tại, có hàng ngàn vật thể đang
bay quanh chúng ta. Từ thập niên 60, 50, cụ thể là từ năm 1949 đến 1957. Tại
sao? Bởi vì từ năm 1957 trở đi, Liên Xô bắt đầu phóng các vệ tinh Sputnik và
chúng ta bắt đầu làm “ô nhiễm” không gian. Được rồi, Villarroel, một điểm cho anh.
Gần đây chúng ta cũng làm một podcast, Robert, nói về một nhà khoa học đã nghỉ
hưu, anh nhớ không?
Robert: Có,
có, tôi nhớ rất rõ.
Nacho: Anh
nói đi, ông ấy đến từ đâu?
Robert: Để
tôi nhớ lại nhé. Người này, từ Đức, đã xác nhận - tôi nghĩ là bằng một loại tấm
ảnh khác - xác nhận chính xác những gì người phụ nữ đó, Beatriz Villarroel,
nói, nhưng từ một góc nhìn khác. Tức là, đúng vậy, chuyện này là thật. Tôi nhớ
tới đó thôi. Nhưng còn điều bạn nói nữa, đúng không? Rằng có nghiên cứu cho thấy
điều này xuất hiện khi các thử nghiệm hạt nhân đầu tiên được thực hiện.
Nacho: Chính
xác.
Robert: Và
như tôi đã nói với bạn trong các chương trình trước, những vụ nổ hạt nhân này
là dạng “vô hướng”. Vậy nên, theo những gì bạn nói trong video - mà tôi khuyên
mọi người nên xem để hiểu bối cảnh - bạn nói rằng những thứ này tương tác khi
có những vụ nổ như vậy. Từ video của bạn, tôi thấy rằng, vì chúng là dạng vô hướng,
nên những ánh sáng đó, hay nói đúng hơn là những vật thể đó - chúng ta không biết
chính xác là gì - xuất hiện. Tại sao chúng xuất hiện? Bởi vì bạn đã chạm vào tần
số của chúng theo một cách nào đó. Và vì thế, lý thuyết bây giờ là chúng ta
không nhìn thấy chúng. Nhưng không nhìn thấy không có nghĩa là chúng không tồn
tại. Tôi chỉ nói vậy thôi.
Nacho: Rất
chính xác. Để tôi giải thích rõ hơn một chút cho những ai chưa xem video trước
đó. Tôi đang nói về nền tảng của nghiên cứu mới này. Nói chính xác hơn là bài
báo. Villarroel ở Mỹ, dù cô ấy là người Thụy Điển. Chúng ta có một kỹ sư NASA
đã nghỉ hưu, người làm những nghiên cứu tương tự với các tấm ảnh ở Hamburg, tức
là Đức, và ông ấy phát hiện ra điều giống hệt. Và giờ đây xuất hiện một nhà
khoa học mới - có thể là nhà vật lý thiên văn, nhưng độc lập - người đã tự thực
hiện nghiên cứu của riêng mình. Người này tên là Kevin Cann. Kevin Cann không
chỉ xác nhận các lý thuyết và thực tế về các vật thể thoáng qua, mà còn nói về
cách các vụ phóng khối lượng vành nhật hoa từ Mặt Trời hướng về Trái Đất, tương
tác với trường điện từ của chúng ta, với các vật thể này, và cả các vụ nổ hạt
nhân cũng tương tác với chúng. Robert và tôi đã suy nghĩ rất nhiều để hiểu tại
sao trước đây thấy mà bây giờ không, tại sao trước đây nhìn thấy được mà bây giờ
thì không. Và nghiên cứu mới này - khi tôi nói là mới thì đúng là mới - tiết lộ
một lý do có thể giải thích điều đó.
Robert: Chính
xác.
Nacho: Tôi
đã nói trong chương trình của mình rằng nó có thể giống như một loại “còi siêu
âm” dành cho chó. Và điều này chúng ta đã nghe từ rất nhiều người tố giác.
Chúng ta phóng vũ khí hạt nhân để khiến chúng xuất hiện, rồi sau đó bắn hạ
chúng bằng xung điện từ mà vụ nổ hạt nhân tạo ra. Đó là điều mà các nguồn tin nội
bộ, người tố giác và cố vấn tổng thống luôn nói với chúng ta. Bạn có thể tìm thấy
tất cả các video đó trong lịch sử. Các cố vấn tổng thống của bốn đời tổng thống
Mỹ đã nói điều này. Và trong cuộc phỏng vấn cuối cùng - tôi nhớ rất rõ - của
Jesse Mitchell, ông ấy qua đời vài ngày sau khi nói điều đó, vì tuổi già, về mặt
kỹ thuật. Và họ gọi đó là cách khiến chúng xuất hiện và cách bắn hạ chúng. Tức
là, sự xuất hiện của những vật thể này là do một dạng “phụ phẩm” nào đó của vũ
khí hạt nhân. Điều này tôi nghĩ là thông tin có giá trị trong nghiên cứu UFO hiện
đại, dù thực ra nó đã được biết từ hàng thập kỷ trước. Vậy nên, Robert, nghiên
cứu này - nếu anh muốn thì chúng ta đọc, hoặc tôi nói theo trí nhớ, tùy anh.
Robert: Điều
này cho thấy một phần sự tàn nhẫn của một số người. Họ kích nổ để khiến chúng
xuất hiện, rồi khi chúng xuất hiện thì họ cố bắn hạ hoặc thực sự bắn hạ chúng.
Trời ơi… thật sự quá kinh khủng.
Nacho: Chúng
ta là một loài rất tò mò. Kiểu như khi còn nhỏ, bạn thấy lửa là bạn đưa tay vào
thử xem nó có nóng không. Lúc nào cũng vậy. Nên chúng ta là một loài thích tò
mò, thích thử nghiệm. Nếu chuyện đó mang tính kiểu Machiavelli, mang tính xấu
xa, thì rõ ràng… ừ, thôi tôi không nói nữa. Đại khái là không ổn, được không?
Vấn đề là những
vật thể này đang tồn tại, được không? Chúng đang ở đây. Và bây giờ chúng ta nói
về mặt kỹ thuật. Nếu anh muốn thì chúng ta đọc bài báo, nhưng cơ bản là
Villarroel đã nói rằng những vật thể này xuất hiện một cách bí ẩn trong các
hình ảnh. Chúng không chỉ xuất hiện trong một vài hình, nên mới gọi là “vật thể
thoáng qua” - chúng di chuyển, điều đó cho thấy có chuyển động, liên quan đến sự
phản xạ ánh sáng. Độ cao mà chúng tồn tại - theo bài báo mới này - là ở mức rất
lớn, kiểu quỹ đạo địa tĩnh. Bạn cứ tưởng tượng một vệ tinh ở độ cao đó, thì những
vật thể này cũng ở đó. Nghĩa là chúng có tính vật lý, phản xạ một dạng ánh sáng
nào đó - đó là điều Villarroel nói - và giờ có vẻ nó còn phức tạp hơn.
Vậy nên, đi thẳng
vào vấn đề. Rõ ràng là Villarroel nói rằng những vật thể này xuất hiện nhiều
hơn khi có các thử nghiệm hạt nhân, theo nghĩa là dễ thấy hơn, và đồng thời
cũng có nhiều người nhìn thấy hơn. Những lần nhìn thấy trong các thập kỷ, bao gồm
cả sự kiện năm 1952 trên Washington, mọi người đã thấy các vật thể. Và nếu bạn
ghép ba nguồn thông tin đó lại với nhau - bạn có các vật thể. Thông tin, dữ liệu,
v.v.
Vậy Kevin Cann
nói gì? Kevin Cann liên hệ rằng khi có cường độ cao của các vụ phóng khối lượng
vành nhật hoa từ Mặt Trời - tức là bão Mặt Trời hay bão địa từ - khi chúng ảnh
hưởng đến Trái Đất và tương tác với trường điện từ của chúng ta, thì những vật
thể này ít xuất hiện hơn. Ít thấy hơn. Một dấu hiệu rất rõ. Tôi đang nói theo
trí nhớ nhé. Khi ông ấy dùng các công cụ để lấy các hình ảnh của Villarroel và
áp dụng các mô thức, thì khi “cơn mưa” các hạt bị ion hóa hoặc các dòng vật chất
từ Mặt Trời đến Trái Đất, thì lại quan sát được các vật thể. Điều đó có nghĩa
là gì? Nghĩa là khi Mặt Trời không quá hoạt động, thì tự động các vật thể xuất
hiện nhiều hơn. Một điểm rất đáng chú ý. Tại sao thì tôi không biết.
Còn khi các quả
bom hạt nhân được kích nổ - hoặc đã từng được kích nổ trong khí quyển - thì
bùm, số lượng quan sát tăng lên, số lượng vật thể cũng tăng lên.
Giả thuyết mà
nhà khoa học này đưa ra không hề đơn giản, và vẫn còn rất mở cho nhiều cách
nhìn khác nhau. Không phải là khi bạn kích nổ một đầu đạn, bạn đang ion hóa các
hạt, cung cấp năng lượng cho các nguyên tử - chính xác hơn là electron - rồi
chúng va chạm trực tiếp vào “thân vỏ” của những vật thể này (dù là plasma, vật
thể vật lý hay bất cứ thứ gì), khiến chúng hiện ra. Không phải vậy. Mà là các vụ
nổ để lại trong khí quyển một trạng thái ion hóa - các hạt tích điện - và khi chúng
ta chụp ảnh bằng kính thiên văn, ánh sáng sẽ phản xạ lại từ những hạt đó và cho
phép chúng ta nhìn thấy các vật thể.
Nói đơn giản,
tôi từng đưa ra một ví dụ rất hay: giống như bạn đang ở trong một khu rừng tối.
Có một UFO đứng yên ở đó, nhưng bạn không thấy vì dải tần nhận thức của bạn
không bắt được nó. Và khi bạn bật đèn lên - bùm - bạn thấy nó. Điểm sâu ở đây
là không phải bạn chiếu đèn trực tiếp vào nó, mà là chỉ cần bật đèn lên là bạn
thấy.
Robert: Hiểu,
hiểu rồi.
Nacho: Chúng
ta chưa biết chính xác. Đây mới chỉ là những bước đầu, là các nghiên cứu ban đầu.
Nếu các hạt này thực sự va chạm vào các vật thể thì sao? Theo nghiên cứu thì có
vẻ không phải vậy. Mà là thông qua các hạt tồn tại trong không khí - trong bầu
khí quyển - các hình ảnh được chụp vào thời đó đã ghi lại được các vật thể. Và
khi các cơn gió Mặt Trời đến, tương tác với Trái Đất và trường từ của nó, thì
chúng đang “làm sạch” toàn bộ lớp ô nhiễm ion hóa do vũ khí hạt nhân tạo ra. Tức
là Mặt Trời giống như đang dọn dẹp. Tôi giải thích vậy có dễ hiểu không,
Robert?
Robert: Rồi,
rồi, rồi. Trong lúc bạn nói, tôi nghĩ thế này: công nghệ là sự phản chiếu của
con người. Với công nghệ hiện tại, chúng ta chỉ thấy được những gì phù hợp với
cách tư duy của chúng ta. Nếu bạn có công nghệ tiên tiến hơn một chút, thì tất
cả những thứ đó - chúng ở đó - bạn sẽ thấy được. Không cần phải kích nổ gì cả,
bạn vẫn có thể thấy. Chỉ là với công nghệ hiện tại, chúng ta không thấy được,
vì nó dựa trên năm hoặc sáu giác quan của chúng ta. Nếu chúng ta vượt ra khỏi
giới hạn đó, kết nối với những thực tại khác, chúng ta sẽ thấy được tất cả. Và
tôi nghĩ những gì chúng ta thấy không phải do thiết kế của những vật thể hay
con tàu đó, mà là hệ quả của một thứ gì đó thứ cấp.
Nacho: Đúng
rồi, đúng rồi. Chính xác. Tôi rất thích điều anh nói, và đó là lý do tôi thích
trao đổi với anh. Vấn đề ở đây là thế này: ngày xưa, khi các bác sĩ cần phẫu
thuật, thì tùy theo bệnh lý, dựa trên kinh nghiệm và nghiên cứu, họ biết phải
làm gì. Nhưng khi chúng ta có công nghệ tia X - dù bạn không nhìn thấy tia X,
nhưng nó xuyên qua vật chất và cho phép bạn quan sát - hoặc chụp cộng hưởng từ,
thì bạn có thể nói: “Tôi đang thấy lá lách, tôi đang thấy tim”.
Cuối cùng, thông
qua công nghệ và việc hiểu cách tần số tương tác với vật chất, chúng ta học hỏi
và nhìn thấy nhiều hơn. Nói cách khác, đó là những tiến bộ công nghệ mở rộng nhận
thức của chúng ta, đúng như Robert nói.
Robert: Chính
xác.
Nacho: Khả
năng hiểu biết của chúng ta về mọi thứ. Và đồng thời, đó cũng là những công cụ.
Và điểm này - dù cuối cùng bạn chỉ thấy bùm! một vụ nổ, rồi “ồ, nó phá hủy ghê
thật”, tất cả những điều tiêu cực mà một quả bom nguyên tử có thể gây ra, hay
toàn bộ năng lượng mà nó có thể tạo ra - thì thực ra nó có hai mặt, có những “sản
phẩm” hay những chuỗi phản ứng kéo theo. Robert, anh luôn nói về điều đó như một
dạng vũ khí vô hướng, tức là thứ chúng ta thấy không phải là toàn bộ thực tại.
Chúng ta biết nó nổ bùm, thấy đám mây hình nấm, đúng không? Nhưng còn rất nhiều
hệ quả khác. Cách năng lượng tương tác với vật chất - Robert, đó mới là bản chất
của vấn đề.
Robert: Đúng.
Vấn đề là khi có một vụ nổ hạt nhân, bạn chỉ nhìn thấy hình ảnh, nhưng bạn
không thấy những gì xảy ra phía sau, những gì nó thực sự tác động. Bạn chỉ thấy
hình ảnh vì cơ thể bạn đang lọc thực tại cho bạn. Nhưng sau đó nó tạo ra các hệ
quả, các phản ứng. Những phản ứng đó làm xuất hiện những thứ vốn đã ở trong thực
tại của chúng ta, nhưng chúng ta không thể thấy. Và chúng ta chỉ thấy được
chúng nhờ những tác động này - những thứ mang tính thứ cấp. Nhưng nhờ vậy,
chúng ta có thể nhìn thấy.
Nacho: Chính
xác 100%. Và tôi nghĩ mọi người nên thực sự tận hưởng thông tin này, vì đây mới
là điều cốt lõi. Khi chúng ta nhìn vào những hình ảnh từ các nhiệm vụ STS của
NASA, và bạn thấy vô số vật thể - mà NASA đã nhiều lần nói đó chỉ là các tinh
thể băng trôi nổi ngoài đó. Nhưng bạn hãy nhìn kỹ đi, đó là cùng một loại vật
thể. Và tin tôi đi, lớp bao quanh Trái Đất của chúng ta - lớp “vỏ năng lượng” -
đang bị “lấp đầy” bởi những thứ đó. Trong đó thậm chí còn bao gồm cả các vành
đai Van Allen, Robert - mà chúng ta sẽ còn đào sâu - và tất cả đều nằm ở đó.
Nhiều người muốn
gán nó là plasmoid, một dạng thực thể khác. Tôi không nói là không, tôi không
biết. Bởi vì trong vi sinh học, xét theo tỷ lệ, cái nhỏ nhất lại là cái lớn nhất,
và cái lớn nhất lại là cái nhỏ nhất - nó giống nhau. Có thể có những dạng sống
hoàn toàn khác, có thể là plasmoid, tồn tại phía trên chúng ta, ăn năng lượng từ
trường điện từ, từ năng lượng của chúng ta, bất cứ thứ gì bạn muốn gọi, nhưng
chúng có thể đang ở đó. Và thú vị là trong các bản ghi hình, những dị thường đó
xuất hiện.
Vậy nên, Robert,
chúng được nhìn thấy nhờ loại phổ được sử dụng trong các bản ghi - đó là tia cực
tím. Vì vậy, khi chương trình Artemis được triển khai và thực hiện các nhiệm vụ,
bạn không thấy gì bằng mắt thường, vì mắt thường không nhìn thấy. Nhưng khi có
sự ion hóa - các electron được đưa vào các hạt đó - thì chúng được “nạp năng lượng”
và trở nên nhìn thấy được.
Nghiên cứu này,
Robert, làm rõ rằng đây không phải là sai lệch, không phải lỗi, không phải vết
bẩn. Nó có thật. Dù nó là gì, thì nó vẫn ở đó. Và anh thấy đó, NASA luôn có lời
giải thích cho mọi thứ. Có những thứ mà chúng ta vẫn chưa khám phá ra, nhưng nó
luôn ở đó. Giống như… họ có một thuật ngữ kỹ thuật để gán cho những vật thể
chưa xác định, dị thường, rồi lại có những hiện tượng khí quyển mà họ vẫn chưa
biết rõ là gì.
Robert: Nhưng
hãy để ý, nhiều trong số những “ánh sáng” mà người ta thấy vào ban đêm - đúng
là chúng thường thấy rõ hơn vào ban đêm - chúng tương tác với con người. Tức là
khi bạn nhìn thấy chúng, dù bạn có dùng laser hay không, chúng vẫn phản hồi.
Khi bạn hướng sự chú ý vào chúng, chúng có thể phát ra một tia sáng mạnh. Tức
là ở đó có cái gì đó. Có một điều gì đó mà chúng ta chưa hiểu, tại sao chúng
tương tác với bạn, nhưng rõ ràng là chúng có tương tác.
Nacho: Đó
chính là vấn đề. Nhưng quay lại với logic và lý trí. Nhiều khi bạn thấy những
tia lóe trên bầu trời là do vệ tinh phản xạ ánh sáng vì chúng ở độ cao nhất định.
Ở đây là ban đêm, nhưng ở độ cao ba trăm, bốn trăm kilomet thì ánh sáng Mặt Trời
vẫn chiếu vào. Nếu có một ăng-ten và nó chuyển động, nó có thể tạo ra một tia
lóe. Còn nếu bạn nói “hãy cho tôi một tín hiệu” và nó đáp lại, thì đó lại là
chuyện khác - như Robert đang nói.
Vậy thì chúng ta
đang nói đến phương tiện không phải của con người, công nghệ tiên tiến - hoàn
toàn có thể. Hoặc cũng có thể là một dạng khác - tôi nhấn mạnh là “dạng” - một
thực thể mà mắt thường không thấy, nhưng có thể làm cho nó được nhìn thấy, và
chúng ta có thể phát hiện nhờ công nghệ. Và đây là giả thuyết, là cách nhìn, là
lý thuyết “điên rồ” của tôi. Robert, nếu tất cả những gì chúng ta quan sát xung
quanh Trái Đất - bao bọc Trái Đất với một kiểu “ám ảnh” tuyệt đối - chính là
“cõi giới” mà chúng ta đã nói trong các podcast trước, cái mà chúng ta gọi là
“cõi trời” thì sao? Người ta biết rõ rằng cả Salvador Freixedo và anh - anh đã
nói với tôi nhiều lần - đều cho rằng từ Trái Đất, không thể rời đi, dù là sống
hay chết, đúng không? Chúng ta đã nói về điều này trước đây.
Robert: Đúng,
đúng. Điều mà tôi được nói - nhưng tôi nói ngắn gọn thôi - là: từ Trái Đất bạn
không thể rời đi, dù sống hay chết, theo nghĩa thông thường. Nhưng vẫn có một
cách để rời đi. Đó là nâng tần số của bạn lên đến mức không còn tương thích với
thực tại này nữa.
Tức là nâng tần
số lên. Và đúng là có rất nhiều người vẫn ở đây, sống cùng chúng ta mà chúng ta
không nhìn thấy. Rất nhiều người trong số họ thậm chí không biết rằng họ đã rời
khỏi thân xác.
Nacho: Không,
ý tôi là - để mọi người không nghĩ rằng chúng ta đang nói sang chuyện khác.
Robert: Không,
không, chúng ta không hề lạc đề.
Nacho: Ý
tôi là, như anh nói, cuối cùng thì chúng ta đang luân hồi. Và đó không chỉ là một
góc nhìn - mà trong mọi nền văn hóa, ý tưởng đó đều tồn tại. Và cuối cùng, phần
thưởng là rời khỏi nơi này, đi đến cõi trời.
Robert: Phải
đi, chính xác.
Nacho: Sang
thế giới bên kia. Đúng vậy, tức là “phần thưởng” cuối cùng là sự bám chấp vào vật
chất - ở cấp độ triết học, suy nghĩ và cả thể chất - không còn tồn tại nữa. Tức
là vật chất biến mất. Nếu vật chất biến mất, thì việc gọi nơi này là một nhà
tù, một nhà tù giam giữ, sẽ không còn nhiều ý nghĩa. Vì nếu đi sâu vào các vấn
đề vật lý, tôi nghĩ sẽ rất tốt nếu có sự cộng tác với ai đó có chuyên môn để họ
đưa ra góc nhìn kỹ thuật hơn. Còn chúng ta đang nói theo trải nghiệm sống, theo
cách hiểu của tôi, không phải theo thuật ngữ chuyên môn.
Nếu có một dạng
thực tại - cái mà chúng ta gọi là các “chiều” - thực chất chỉ là những trạng
thái khác nhau của năng lượng hoặc vật chất, thì có thể hiểu rằng càng xa vật
chất, chúng ta càng ít khả năng quan sát nó. Nhưng thông qua năng lượng, các
dòng, tia, sự ion hóa, các điện cực… thì chúng ta có thể nhìn thấy sự biểu hiện,
hay “sản phẩm phụ” của thực tại đó.
Vậy nên, ý tưởng
“nhà tù” có thể đơn giản là việc chúng ta tái sinh với một mục đích nào đó, vì
chúng ta muốn vậy, chúng ta quay lại, quay lại, quay lại. Và dù có muốn ở đây
hay không, chúng ta vẫn luôn xoay quanh Trái Đất, trong một kiểu luân hồi -
Samsara - như vậy.
Robert: Tôi
hiểu, tôi hiểu. Đúng, đúng.
Nacho: Tùy
theo mức độ rời xa trạng thái vật chất, bạn trở nên tinh tế hơn, tinh tế hơn,
và dần dần rời đi. Nếu đi vào khía cạnh vật lý như vật chất và trọng lực, thì
có một điểm thú vị: nếu linh hồn có khối lượng - dù chỉ vài gram - thì có thể
điều đó đủ để khiến bạn không thể rời đi, và bạn sẽ ở lại trong những “tầng”
hay “quyển” tinh thần mà tôi nói.
Và nếu tất cả những
gì bao quanh chúng ta - thứ mà chúng ta thấy trong các nhiệm vụ STS - không phải
là tàu ngoài hành tinh, mà là sự biểu hiện của một “cõi trời” nào đó… Và tôi
không nói “cõi trời” theo kiểu tôn giáo, như Chúa, thiên thần hay mây.
Robert: Có
thể. Nếu bỏ đi mọi ý nghĩa tôn giáo, thì đúng là có thể tồn tại những thực thể ở
tần số cao hơn, và để tương tác với bạn, chúng có thể “hiện hình” theo cách nào
đó. Trong trường hợp này, chúng có thể hiện ra như ánh sáng, hay bất cứ hình dạng
nào. Chúng có thể biểu hiện theo cách mà bạn có thể nhận ra, hoặc đơn giản là
chúng ở đó mà không có hình dạng cụ thể. Tức là có một cái gì đó ở đó khiến bạn
suy nghĩ, khiến bạn có những cuộc trò chuyện như thế này.
Nacho: Trong
tâm linh học, người ta gọi đó là “periespíritu” - một trạng thái trung gian. Nếu
không có dạng trung gian này, thì nó giống như ma - bạn sẽ không bao giờ nhìn
thấy được. Trừ khi có một dạng vật chất nào đó. Và chính dạng vật chất này là thứ
mà chúng ta có thể phần nào cảm nhận bằng các giác quan. Nhưng vấn đề tôi muốn
nói ở đây là: nếu với công nghệ hiện tại - vốn vẫn còn rất thô sơ - chúng ta có
thể gửi một loại chùm năng lượng, tạo ra một “sản phẩm phụ” từ năng lượng đó,
và từ đó có thể nhìn thấy… tôi không biết, có thể là thực thể, có thể là “núi”
trong cõi tinh thần, các vương quốc, các “ngôi nhà”… và tất cả những thứ đó
đang ở xung quanh chúng ta, trong một trạng thái hoàn toàn khác.
Và thông qua sự
ion hóa - từ Mặt Trời, vốn cũng là năng lượng - hoặc từ những gì chúng ta tạo
ra như bom nguyên tử, những thứ đó được “biểu hiện” ra. Tôi không nói là nó hiện
ra và nói “Chào bạn nhé”, mà là bạn đang “chạm” vào thực tại đó, chạm vào bầu
trời. Bạn biết kiểu “cánh cửa thiên đường mở ra” mà chúng ta hay thấy trong
phim không? Khi bạn nhìn lên bầu trời - có phải nó thực sự đang mở ra? Bạn đang
thật sự thấy nó? Hay đó chỉ là hình ảnh trong tâm trí bạn? Hay là với những hiện
tượng này, chúng ta đang nhìn thấy một “cổng nhỏ”? Tôi nói vậy anh hiểu không?
Robert: Chính
xác. Giống như một cánh cổng - một loại portal - bạn có thể nhìn thấy phía bên
kia trong một khoảng thời gian, rồi dần dần nó lại biến mất. Như thể bạn vừa mở
ra một cánh cổng, một thứ rất lớn, và bạn nhìn thấy tất cả.
Nacho: Một
cánh cổng của những thứ tương tự như vậy.
Robert: Nhưng
nó vẫn ở đó, chỉ là bạn không còn thấy nữa. Kiểu như vậy.
Nacho: Thật
sự rất thú vị, tôi nói thật.
Robert: Và
tôi lấy ví dụ nhé. Hãy tưởng tượng đây là một con tàu vũ trụ. Và thứ chúng ta
thấy chỉ là ánh sáng phản chiếu của nó. Từ Trái Đất, bạn chỉ thấy ánh sáng đó,
chứ không thấy toàn bộ con tàu. Bạn hiểu không? Bạn thấy ánh sáng vì nó bị chiếu
sáng. Nếu không có ánh sáng, bạn sẽ không thấy gì. Nhưng con tàu vẫn ở đó. Điều
tương tự có thể xảy ra với những ánh sáng này. Chúng ở đó, chỉ là chúng ta chỉ
thấy một phần, không phải toàn bộ. Và nếu đó là một thực thể, thì nó có thể biểu
hiện với bạn theo bất kỳ hình dạng nào - hình người, hình cầu, hay bất cứ thứ
gì - miễn là bạn có thể nhận ra. Và đó là tùy vào ý muốn của thực thể đó.
Nacho: Đúng
rồi. Nhưng để đơn giản hóa: có thể đó là các vật thể vật chất từ những nền văn
minh cổ xưa, đang bay quanh Trái Đất như kiểu Starlink của Elon Musk nhưng từ
hàng ngàn năm trước. Nghe điên rồ, nhưng không phải không thể. Hoặc là các thực
thể sinh học tồn tại trong một trạng thái vật chất khác - nghe điên rồ, nhưng vẫn
có thể. Hoặc là tàu ngoài hành tinh từ các hành tinh khác - cũng có thể, nhưng
có quá nhiều khả năng. Tất cả đều nghe có vẻ “điên”, nhưng đều có thể xảy ra.
Hoặc là chúng ta đang chạm vào một thực tại khác - một thực tại mà chúng ta
chưa từng thấy bằng mắt thường.
Robert: Chính
xác.
Nacho: Nhưng
thông qua công nghệ này, hoặc những quá trình này, chúng ta đang “chạm” vào thực
tại đó. Điên rồ à? - Không. Mọi người à, các vật thể đó ở đó. Vấn đề chỉ là
chúng là gì.
Robert: Đúng,
và đó là một thực tại mà chúng ta không hiểu. Ví dụ, nếu chúng ta đang ở trong
không gian ba chiều, thì chúng ta chỉ có thể hiểu những gì thuộc hai chiều hoặc
một chiều. Nhưng nếu có một thực tại ở mật độ cao hơn, cao hơn chúng ta, và
chúng ta nhìn thấy nó, thì chúng ta vẫn không hiểu được. Ngay lập tức, chúng ta
sẽ cố gắng giải thích nó theo cách của con người và kéo nó xuống mức hiểu biết
của mình. Nhưng thực ra chúng ta không hiểu nó là gì. Trừ khi có ai đó từ phía
bên kia giải thích cho chúng ta.
Nacho: Ừ,
đó là chỗ của các nhà khoa học. Và một khả năng khác - cũng cần đặt lên bàn -
là cách NASA sẽ nói: đó là một dạng hiện tượng khí quyển mới. Bạn hiểu không?
Giống như yêu tinh, thực thể nguyên tố - những hiện tượng thỉnh thoảng được
quan sát nhưng vẫn chưa hiểu rõ. Và chúng ta thì cô đơn trong vũ trụ, và tất cả
chỉ là những hiện tượng tự nhiên mà chúng ta chưa khám phá hết. Thành thật mà
nói, điều đó cũng hợp lý - vẫn còn nhiều thứ chúng ta chưa biết. Có thể là những
trạng thái mới của vật chất, chẳng hạn.
Robert: Đúng,
đúng.
Nacho: Chúng
ta cũng nên để ngỏ khả năng đó, được không?
Robert: Đúng.
Nacho: Vậy
để kết lại, nghiên cứu này gợi ý rằng các vật thể thoáng qua này được “gắn” về
mặt vật lý với môi trường của các vành đai bức xạ của Trái Đất, ở độ cao quỹ đạo
địa tĩnh hoặc cao hơn. Kết luận là, vì chúng nhạy với hoạt động từ trường, nên
những vật thể này phải là các hạt hoặc hiện tượng vật lý trong không gian, phản
ứng với những thay đổi trong từ quyển của Trái Đất, và sự hiện diện của chúng
tăng lên đáng kể sau các vụ nổ hạt nhân thời đó, có thể là do sự “bơm” thêm
electron và các hạt mang điện vào tầng khí quyển cao.
Robert: Ừ,
có thể vậy. Nghiên cứu này làm rất tốt, vì nó giải thích những gì Beatriz
Villarroel và người kia - cựu kỹ sư NASA - đã thấy, nhưng bằng cách diễn đạt
khác. Nó không bác bỏ họ, mà nói rằng ở đó có thứ gì đó, nhưng chính xác là gì
thì theo tôi hiểu, họ cũng chưa biết rõ. Không biết đó là ánh sáng hay là vật
thể. Có thể là bất cứ thứ gì. Và tôi cũng nghiêng khá nhiều về giả thuyết của bạn:
chúng ta đã “chạm” vào một thứ gì đó phía trên và nó lộ ra, rồi sau đó lại trở
nên vô hình với chúng ta, nhưng nó vẫn ở đó. Đó là điều tôi nghĩ.
Nacho: Ừ…
nếu suy nghĩ logic, Robert, nếu đó là một dạng vật thể được chế tạo bởi một nền
văn minh trước đây - thì nó hoàn toàn có thể có hệ thống ngụy trang. Đó mới là
vấn đề, mọi thứ rất phức tạp.
Robert: Mà
cũng có thể. Tôi vừa đọc vài dòng trên mạng… để xem tôi tìm lại. Là từ một người
mà chúng ta từng nói tới - một quân nhân. Đợi chút… À, đây rồi, tôi gửi bạn
nhé. Nó ngắn thôi nhưng rất thú vị. Đây, là cái này. Tôi sẽ đọc cho bạn.
Nacho: Ừ.
Trong lúc Robert tìm, tôi cũng nói thêm một khả năng - chỉ là giả thuyết thôi -
rằng thông qua các vụ nổ hạt nhân, chúng ta có thể đang tạo ra những “khe nứt”,
những “cổng nhỏ” trong khí quyển, và qua những khe này, các thực thể có thể đã
đi vào. Đây cũng là một khả năng. Tức là chúng ta đang can thiệp vào những quy
luật tự nhiên. Giả sử rằng không thể rời khỏi Trái Đất - do luân hồi, do lực
hút, do sự gắn kết cảm xúc và tinh thần với vật chất - cho đến khi đạt được một
mức tiến hóa nào đó. Nhưng nếu với công nghệ nguyên tử, dạng vô hướng như
Robert nói, bạn đang phá vỡ “lớp vỏ” này - một dạng “quả trứng” bao quanh -
không phải kiểu vật lý như người tin Trái Đất phẳng nghĩ, mà là các lớp năng lượng
và tần số trong khí quyển. Từ đó có các vành đai Van Allen mà Robert nhắc, và cả
Joe Rogan cũng từng nói không thể thoát ra. Và nếu từ bên trong bạn phá vỡ cấu
trúc đó, thì các thực thể mới có thể đi vào. Bạn hiểu ý tôi không? Những thứ mà
trước đó không thể tiếp cận thực tại này. Nghe rất điên, rất kiểu Marvel, nhưng
chúng ta đang giả thuyết thôi.
Robert: Đúng.
Nacho: Chúng
ta chỉ đang đưa ra giả thuyết.
Robert: Đúng,
chính xác. Nhưng nói về các vành đai Van Allen, nhiều người nghĩ rằng chỉ cần
gia cố tàu bằng vật liệu như nhôm là có thể đi qua. Không phải vậy. Không phải
tăng cường gì cả. Vấn đề không phải là gia cố con tàu. Nó vẫn sẽ “nấu chín” bạn.
Mọi người nghĩ đó giống như lò vi sóng, nhưng không phải - năng lượng còn mạnh
hơn nhiều, dữ dội hơn nhiều. Không phải là đi nhanh hay chậm, mà là chỉ cần bước
vào là xong, bị hủy diệt ngay. Sau đó tất cả chỉ là những câu chuyện được thêu
dệt mà không có bằng chứng, rồi mọi người tin theo. Nhưng đó là chuyện khác.
Còn đây là đoạn
tôi nói. Nó viết như sau: “Tin nóng. Bằng chứng về UFO và NHI đang bị che giấu.
Công ty của Carl Nell - đại tá quân đội đã nghỉ hưu, người xác nhận lời khai
UFO của David Grusch - hiện là CEO của Stardust X Materials. Công ty này nhận
được khoản tài trợ 1,25 triệu đô la để nghiên cứu vật liệu có chiết suất âm -
công nghệ có thể khiến UFO trở nên vô hình. Carl Nell, đại tá quân đội, đang điều
hành một công ty được Không quân tài trợ để phát triển vật liệu UFO.”
Nghe lạ không?
Nó còn nói: “Tâm trí lượng tử của chúng ta có thể phát hiện các đầu dò robot cổ
đại.” Cái này rất thú vị. “Cổ đại” là sao? Ý là gì? Và nó nói: “Chính phủ giả vờ
không biết, nhưng thực ra họ biết. Hãy nghiên cứu công ty Stardust X.”
Tôi chia sẻ cái
này vì nó liên quan đến điều bạn nói về tính vô hình. Nghĩa là công nghệ này đã
tồn tại trên Trái Đất rồi, nhưng bị giấu đi. Và điều thú vị là “các đầu dò
robot cổ đại”. Bởi vì với nghiên cứu bạn vừa nói, cộng với những gì Villarroel
và người ở Hamburg phát hiện, ai dám nói đó không phải là các đầu dò cổ đại? Và
chính phủ biết điều đó. Nhưng thôi, chúng ta chỉ đang suy đoán thôi, vì chưa có
bằng chứng cụ thể. Nhưng đúng là rất đáng chú ý.
Nacho: Rất
đáng chú ý. Robert, quay lại điểm này vì nó quan trọng. Rõ ràng Carnell là người
đứng sau chiến lược truyền thông này - mọi người đã biết rồi, tôi không nhắc lại
nữa. Nhưng hãy nghe này: Daniel Sheehan từng nói rằng “Golden Dome” thực ra đã
được CIA phát triển từ những năm 60, và họ đã có khả năng quan sát các vật thể
phi nhân loại mà mắt thường không thấy. Không phải Carnell bỗng nhiên một ngày
thức dậy và nói: “Wow, có ngân sách 1,28 triệu đô” - mà là họ đã nghiên cứu từ
lâu rồi. Điều này có từ trước rất lâu.
Nên tôi vẫn nghĩ
rằng điều hợp lý nhất trong bức tranh này là có công nghệ cổ xưa đang bị che giấu,
và đồng thời vẫn đang được sử dụng. Công nghệ cổ xưa, nhưng tiên tiến hơn chúng
ta. Đó là thứ họ đã và đang dùng. Nói thật, chúng ta chưa bao giờ cô đơn. Không
phải là chúng chưa từng đến. Chắc chắn có thứ đến từ bên ngoài. Nhưng ngay trên
Trái Đất này cũng đã có sẵn những thứ đó. Và họ đã phát hiện ra. Có thể bằng cảm
biến, radar, hoặc thậm chí từ các khám phá khảo cổ. Họ đã tìm thấy công nghệ
“ngoại lai”.
Robert: Bonplazar.
Vụ UFO ở Bonplazar - Nacho, xin lỗi cắt lời.
Nacho: Ừ,
đúng vậy. Điều đó có lý, hoặc ít nhất là đó là câu chuyện mà họ đang dẫn dắt
chúng ta tin vào. Đó là hướng mà họ đang đưa chúng ta tới. Được rồi, Robert, thật
sự rất vui khi nói chuyện với anh. Hy vọng anh đã thích nghiên cứu này và góc
nhìn của Robert. Cảm ơn anh, Robert.
Robert: Cảm
ơn bạn, và hy vọng cộng đồng cũng thích.
Nacho: Tôi
nghĩ là có. Cảm ơn mọi người.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=XAkU4L_r4T0
https://swaruu.org/transcripts/
Nếu bạn muốn hiểu
sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc thêm các bài
sau:
- Bom hạt
nhân không hoạt động như chúng được nói
- Bom
"Hạt Nhân" - Bom Năng Lượng
- Sợ
hãi hạt nhân, đừng lo lắng
- Chương
trình không gian bí mật - vũ trụ học – vành đai Van Allen
- Chúng
ta chưa bao giờ lên Mặt trăng – vành đai Van Allen
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html