Swaruu Transcripts 1962 - 🛸🛡️🔥✈️NHỮNG TRẬN CHIẾN THỰC SỰ CHỐNG LẠI UFO – Nacho & Robert

 

Swaruu Transcripts 1962


NHỮNG TRẬN CHIẾN THỰC SỰ CHỐNG LẠI UFO – Nacho & Robert

 

14-02-2026




Nacho: Các bạn thân mến, hôm nay là thứ Sáu và hôm nay chúng ta có Robert, và đây là podcast Nacho và Robert. Robert, anh khỏe không?

 

Robert: Thật sự rất vui khi được ở đây với bạn và với toàn bộ cộng đồng của bạn, và hôm nay chúng ta sẽ nói về… một chủ đề rất thú vị, đúng không?

 

Nacho: Robert, tôi khá là háo hức. Tôi thích điều đó, vì mọi người nói với tôi: “Cuối cùng thì thứ Sáu cũng tới!”. Nghĩa là mọi người rất thích, và đúng thật, hôm nay tôi đang nghe radio họ cũng nói: “Hôm nay là thứ Sáu này nọ”. Tôi nói: “Ừ đúng rồi, thứ Sáu của Robert, và chúng ta sẽ tận hưởng nó”.

 

Nhìn nè Robert, trong các trường hợp liên quan đến UFO …chúng ta đang quan sát một bức tranh cứ như mọi thứ đều kiểu như phim Bambi vậy đó, như thể chẳng bao giờ có chuyện gì xảy ra. Không có gì xảy ra hết, chỉ thấy các vật thể thôi. Quân đội của chúng ta thì cứ liên tục phát triển thêm công nghệ, thêm công nghệ, thêm công nghệ… nhưng chẳng bao giờ dùng; mà khi dùng thì lại dùng đồ cũ, không bao giờ dùng cái mới. Rồi cứ thêm công nghệ nữa.

 

Người ta hỏi: để làm gì? Họ đang vũ trang để làm gì?

 

Robert, gần đây, George Knapp - một nhà báo rất nổi tiếng - hiện đang làm việc trong một dự án với Jeremy Corbell, một nhà làm phim, và họ đang thực hiện một tiết lộ thông tin. Ông ấy đã công bố một số tài liệu… mà về cơ bản là các cuộc điều tra của Liên Xô cũ, tức KGB và nước Nga hiện nay, về hiện tượng UFO. Tôi đã xem qua, mọi người đang đọc từng trang tài liệu. Một công trình rất đồ sộ. Chúng ta sẽ tập trung vào trang sáu mươi sáu, sáu mươi bảy, sáu mươi tám, gần cuối.

 

Suốt thời gian qua tôi cứ bị ám ảnh với… Mặt Trăng, các vị trí đặt căn cứ, các dị thường. Rồi bạn lên Google hay AI thì cuối cùng họ nói: “Không, mấy nhà thiên văn thế kỷ mười chín đó từng thấy cầu hay gì đó, tất cả đều giải thích được”. Kiểu vậy đó. Nhưng tôi lại đi vào phần các vụ việc. Tôi nghĩ mọi người nên biết rằng không phải mọi thứ đều đẹp đẽ như người ta vẽ ra, đúng không? Và câu hỏi tôi muốn hỏi anh là: anh có nghĩ rằng chúng ta đang vũ trang vì không phải mọi thứ đến Trái Đất hay đã ở đây đều tích cực không?

 

Robert: Ừm… để xem… câu hỏi này… để tôi nghĩ cách nói cho khán giả dễ hiểu. Trước hết, nếu thật sự người ngoài hành tinh đến xâm lược Trái Đất, điều tôi sẽ nói - nhớ là chỉ là câu nói thôi, không phải tôi sẽ làm vậy đâu - nhưng tôi sẽ nói với nhân loại rằng: hãy cầu nguyện bằng bất cứ cách nào bạn biết, vì họ chẳng có cơ hội nào đâu, hoàn toàn không có cơ hội.

 

Vậy nên chuyện tái vũ trang… theo những gì tôi đọc từ tài liệu bạn gửi, đúng là đã có những cuộc chạm trán và rõ ràng là đã có phản ứng. Tôi nhớ Aneeka từng nói với tôi - Aneeka, một người Taygetan - cô ấy nói: “Robert, con người nên được đối xử theo cách họ đối xử với bạn”. Bạn hiểu ý tôi không? Nếu bạn đối xử với những kẻ đến đây bằng đạn dược, rất có thể họ sẽ đáp trả y như vậy, vì nó là thế. Tôi nghĩ có một số nhóm người chưa thật sự hiểu cách mọi thứ vận hành. Không phải lúc nào cũng là hòa bình và tình yêu đâu, như người ta vẫn kể. “Người ngoài hành tinh là anh em lớn của chúng ta” – nhưng không phải vậy, có đủ loại. Và trong cái “đủ loại” đó, chúng ta sẽ thấy vài trường hợp mà mọi chuyện đã không diễn ra như họ mong muốn.

 

Nacho: Mọi chuyện bắt đầu không tốt.

 

Robert: Tôi nói bạn nghe này, Nacho. Tôi là người đầu tiên luôn đó. Nếu tôi thấy một UFO - tôi nói thật - chắc chắn tôi sẽ muốn chạm vào nó… nhìn nó thật gần. Vậy nên tôi hiểu, rằng nếu bạn không bắn hạ nó thì bạn sẽ không làm được điều đó. Tôi biết nghe rất cực đoan, nhưng… nó là bản năng, kiểu như: đây là cơ hội! Và nếu bạn xin phép nổ súng, người ở trung tâm chỉ huy có thể sẽ nói cứ bắn đi, vì chúng ta muốn biết đó là gì. Muốn biết bên trong có gì, và đó là cách duy nhất để họ hạ xuống. Tôi biết nghe rất nguyên thủy…

 

Nacho: Không đâu, đó là con người, rất con người. Phần lớn chúng ta là vậy.

 

Robert: Đúng.

 

Nacho: Nhiều người sẽ hoảng loạn, người khác thì chiến đấu, người khác lại muốn ôm họ, và chúng ta không bao giờ biết mình đang dính vào cái gì, hay họ thực sự là gì.

 

Vậy nên thận trọng là tốt nhất. Nếu anh thấy ổn, anh hãy bắt đầu… kể lại các trang tài liệu đó, rồi chúng ta cùng xen vào, vì nó rất thú vị.



Robert: Được, để xem… Tôi đọc thấy đoạn này: “Nhóm nhà nghiên cứu UFO từ Obninsk đã đến Kerzhach để làm rõ những bí ẩn… để điều tra các hoàn cảnh bí ẩn liên quan đến cái chết của Gagarin và Seregin…trên chiếc UTI MiG-15 của họ. Có một số nhân chứng độc lập của thảm họa này. Tất cả họ đều nói rằng máy bay đã theo đuổi một vật thể phát sáng khổng lồ, và chính nó đã gây ra tai nạn. Các tài liệu điều tra vẫn được giữ bí mật.” Đây có thể xem là vụ đầu tiên.

 

Nacho: Đúng vậy. Chúng ta đang nói về thập niên tám mươi… năm 1979. Và chúng ta sẽ nói về Liên Xô cũ, tức Nga thời đó, và cả Mỹ, Úc, những sự cố đã xảy ra. Tôi biết vài vụ, ví dụ ở Iran - những đoạn ghi hình mà Jeremy Corbell hay chiếu - tất cả đều được rò rỉ từ tờ báo mang tên Constelación: Iran, Afghanistan, Thổ Nhĩ Kỳ… khu vực đó có rất nhiều lần nhìn thấy và là các vụ việc thực sự. Chúng ta cố ghi hình họ, họ cũng ghi hình lại chúng ta. Hiện tại chúng ta đang tập trung vào các trường hợp ở Liên Xô cũ. Anh tiếp tục đi, Robert.

 

Robert: Được, tôi đọc tiếp: “Vào mùa hè năm 1961, một vật thể hình xì gà khổng lồ dài tám trăm mét xuất hiện trên bầu trời Voronezh ở độ cao hai nghìn mét và đứng yên. Sự việc xảy ra ban ngày và hàng nghìn người đã nhìn thấy. Đột nhiên vật thể trở nên trong suốt rồi biến mất. Ngay sau đó, các chiến đấu cơ đến và bay vòng quanh khu vực tìm kiếm vật thể. Điều này được trích từ cuốn sách của A. Scheider, ‘Những vị khách từ vũ trụ’ (Visitors from the Universe). Dữ liệu về sự xâm nhập của UFO ở phần châu Á của Liên Xô được đăng trong bài viết của Dick Lester trên tạp chí Saga của Mỹ. Trong đó, một người đam mê radio Nhật Bản tên Kean Ku dường như đã nghe được cuộc trò chuyện sau từ một phi công MiG…”

 

Phi công nói: “Bên dưới có một đĩa bay”, giọng thấp. “Đó là một vật thể tròn lớn, với các cửa sập hình bầu dục phát sáng.” Khi UFO tiến gần máy bay, phi công theo lệnh đã bắn loạt tên lửa và báo cáo. Sau đó anh ta nói thêm: “Không có gì xảy ra.” Tên lửa phát nổ cách vật thể sáu trăm mét. Rồi nghe một tiếng nổ lớn và giọng hoảng loạn của phi công: “Nó rẽ phải, sắp va chạm. Tôi không kịp…” Đó là những lời cuối cùng mà Kean Ku nghe được. Vụ tai nạn này xảy ra phía bắc Vladivostok, trên dãy núi Sikhote-Alin. Dick Lester cho rằng có xác nhận rằng các hành động của UFO đã khiến hơn mười lăm phi công Không quân và Hải quân Mỹ trở thành nạn nhân.” - Có vẻ ở đây có rất nhiều nạn nhân…  

 

Nacho: Điều quan trọng nhất là thông tin rất nhiều và phải bóc tách từng chút. Năm 1961, thời Chiến tranh Lạnh, người ta nhìn thấy một “xì gà” dài tám trăm mét. Với tôi, ít nhất cũng rất đáng chú ý.

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Các vật thể UFO dài hoặc hình trụ thường được giải thích là khinh khí cầu hay gì đó tương tự. Nhưng tám trăm mét, thưa mọi người - gần một cây số đó.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Và điều thú vị nhất là nó biến mất bằng cách ngụy trang vào khung cảnh xung quanh, đúng không? Hòa lẫn với… với bầu trời.

 

Robert: Thú vị, rất thú vị. Nhìn nè Nacho, khi tôi ở Na Uy với Gosia, lâu rồi tụi tôi đi cắm trại ở một vùng hoang vu, trước một vịnh hẹp. Tôi nhớ rất rõ là có xuất hiện… một vật thể kiểu “xì gà” màu bạc. Tôi nói với Gosia: “Này, cái đó là gì, máy bay à?”. Tôi nhớ là tụi tôi nhìn mãi - nó không có cánh, chỉ là một hình trụ thôi, và nó bay không nhanh lắm, nhìn rõ ràng là một hình trụ. Tức là… một hình trụ, không có dáng khí động học như máy bay. Chỉ là một ống trụ… đang bay. Một chi tiết thú vị vậy thôi.

 

Nacho: Còn gì nữa? À, rồi khi họ cố bắn nó bằng các chiến đấu cơ của thời đó, thì họ phóng tên lửa… và chúng nổ cách vật thể sáu trăm mét.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Nacho: Hãy tưởng tượng hệ thống vô hiệu hóa hay trường năng lượng hay thứ gì đó mà những vật thể này có.

 

Robert: Lá chắn năng lượng. Càng bắn thì lá chắn càng mạnh. Và điều đáng nói là vật thể tiến thẳng về phía họ. Nó lao tới… và từ đó trở đi không còn nghe thêm gì về vụ việc nữa.



Nacho: Để tôi đọc tiếp vụ tiếp theo. Ngày 27 tháng 4 năm 1970, một máy bay ném bom siêu thanh đang bay từ Moscow đến Vladivostok đã biến mất không dấu vết trên bầu trời Siberia. Phi công vẫn đang liên lạc radio với trạm mặt đất thì đột nhiên tín hiệu bị cắt. Trong cuộc tìm kiếm quy mô lớn, hơn hai trăm máy bay đã rà soát khu vực nơi chiếc máy bay ném bom được cho là đã ở trước khi mất liên lạc. “Chúng ta không đơn độc ở đây. Có ít nhất hai mươi lăm phi thuyền ở phía trên chúng ta”, các phi công tham gia tìm kiếm báo cáo, “nhưng chúng ở rất cao và chúng ta không thể tiếp cận”. Hãy tưởng tượng xem - cả phi đội với hai trăm máy bay đang tìm kiếm phương tiện mất tích và lại nhìn thấy hai mươi lăm phi thuyền ở phía trên.

 

Robert: Đúng, đúng.

 

Nacho: Chúng ở rất cao, nghĩa là ở độ cao mà máy bay thời đó không thể đạt tới.

 

Robert: Tức là… bạn không thể làm gì họ được, hoàn toàn không thể. Và còn biết bao công nghệ mà chúng ta chưa hiểu, chỉ cần phát ra tần số là họ có thể đưa toàn bộ nhân loại ra khỏi Trái Đất và để lại những sinh thể khác. Thực tại còn vượt xa trí tưởng tượng. Vì vậy tôi mới nói - và không chỉ mình tôi, nhiều nhà nghiên cứu UFO cũng nói vậy - rằng nếu một ngày nào đó chuyện đó xảy ra thì hãy cầu nguyện với những cách mà bạn biết, vì… ngoài ra… mọi thứ sẽ diễn ra rất nhanh, không giống trong phim. Nếu họ đến, sẽ không phải kiểu tàu bay kéo đến chậm rãi đâu - không, sẽ rất nhanh, bạn còn chẳng thấy gì, chỉ tích tắc là xong, thế là hết.

 

Nacho: Anh đọc tiếp đi?

 

Robert: Ngày 1 tháng 7 năm 1954, trên màn hình radar của căn cứ không quân Griffit, New York, xuất hiện một vật thể lạ và một chiến đấu cơ Statfire F-94 cất cánh để đánh chặn. Hai phút sau, phi công báo rằng anh ta thấy một vật thể phát sáng hình đĩa lơ lửng bất động và bay về phía nó. Đột nhiên động cơ chiến đấu cơ bị hỏng. Phi công thấy các thiết bị ngừng hoạt động và cảm nhận luồng khí nóng trên mặt. Anh ta ra lệnh cho nhân viên vô tuyến nhảy dù trước rồi làm theo. Khi rời khỏi máy bay, phi công nhìn thấy UFO thêm lần nữa. Cả hai hạ cánh an toàn nhưng máy bay bị hư hại và một số người trở thành nạn nhân của thảm họa này. Điều này rất thú vị, vì anh ta nói đã cảm thấy nhiệt trên cơ thể. Tức là bằng cách nào đó… những kẻ trong UFO… đã bắn anh ta bằng sóng tần số vô tuyến. Và lúc đó anh ta cảm thấy nóng rồi yêu cầu rời khỏi máy bay. Tiếp theo: “Đại úy Jin de Beisak là phi công trưởng của một máy bay vận tải…” Đây là một vụ khác.

 

Nacho: Ừ, anh cứ đọc tiếp.

 

Robert: “Ông là phi công trưởng của chiếc C-46 cất cánh từ Porto Alegre, São Paulo. Đêm ngày 3 tháng 11 năm 1957 - ngày có số lượng quan sát UFO nhiều nhất tại Hoa Kỳ - máy bay bay ở độ cao bảy nghìn sáu trăm feet…”

 

 “…khoảng một giờ rưỡi sáng ngày 4 tháng 11. Phi công thấy một ánh sáng đỏ lạ, hơi thấp và lệch trái so với máy bay. Ông bảo phi công khác cúi xuống nhìn một ‘đĩa bay thật sự’.” Tức là một người bảo người kia nhìn qua cửa sổ vì có UFO thật. Người kia nhìn rồi cười tưởng đùa, nhưng chẳng bao lâu họ ngừng cười. Vài phút sau, khi Beisak nhìn xuống bên trái, ông thấy cùng vật thể đỏ đó đang tiến nhanh về phía họ. Phi công cố chuyển hướng nhưng tốc độ vật thể nhanh hơn và nó lao lên cao trước khi Beisak … Ở đây bản ghi bị cắt mất.

 

Nacho: Để tôi đọc tiếp. Trước khi Beisak kịp hoàn thành thao tác, UFO đã bay sát tàu. Các phi công cảm thấy như có thứ gì đó đang cháy gần đó nhưng các đồng hồ không ghi nhận. Kiểm tra sau đó cho thấy một bộ phát radio và máy phát điện đã bị cháy. Đại úy Beisak quay đầu máy bay và hạ cánh tại Porto Alegre trong tình trạng rất khó khăn. Và họ nói: “Nhờ các cuộc điều tra đầy đủ của Tổ chức Nghiên cứu Hiện tượng Trên Không APRO, đăng trên bản tin tháng 5 năm 1959, các chi tiết của vụ tai nạn liên quan đến một máy bay quân sự đã được công bố”. Vậy đó Robert, anh nghe rõ không?

 

Robert: Ừ, nghe rõ.

 

Nacho: Rõ ràng… rõ ràng chúng ta đang đối diện với một công nghệ mà khi đến gần, nó làm nhiễu công nghệ của chúng ta. Và đó là điều tôi luôn nghe trong các trường hợp UFO.

 

Robert: Đúng, nhưng Nacho à, chúng ta lại quay về câu hỏi cũ: đó là người ngoài hành tinh hay là thứ gì đó từ chính Trái Đất?

 

Nacho: Tôi thì còn nghi ngờ, nhất là trong thập niên sáu mươi… liệu con người đã có công nghệ kiểu một hình trụ dài tám trăm mét chưa? Tôi thấy quá lớn đối với thời đó. Anh nghĩ sao?

 

Robert: Thì… lịch sử rất phức tạp, Nacho. Đã có quá nhiều nền văn minh và các “vương triều hành tinh”. Chúng ta thậm chí có thể liên hệ tới Tartaria - người ta nói nền văn minh đó cực kỳ tiên tiến. Nhưng chúng ta chẳng biết gì vì họ đã xóa sổ cả một nền văn minh vào khoảng thế kỷ mười tám. Vậy nên không ai biết họ đã tiến bộ đến mức nào. Bạn nói vụ đó năm bao nhiêu?

 

Nacho: Ý anh là vụ vật thể dài à?

 

Robert: Ừ, vụ vừa rồi.

 

Nacho: À, vụ đó… năm 1957.

 

Robert: Cũng không quá xa xưa đâu, vì hãy nhìn Nikola Tesla - gần như cùng thời kỳ - ông ấy đã biết rất nhiều công nghệ. Rồi còn công nghệ Đức thời Thế chiến thứ hai… Tức là nếu họ có thể đóng tàu sân bay, thì chỉ cần nâng nó lên thôi… nếu có công nghệ thì nó sẽ bay được.

 

Nacho: Ừ thì… chỉ còn thiếu phần tàng hình nữa thôi. Có thể lắm, nhưng mình tiếp tục đi.

 

Robert: Được… tiếp theo là lời kể của Marvin Stenvers: “Các nhà báo đã chụp ảnh chiếc máy bay bị hư hại. Phía bên phải…”

 

Nacho: Không sao, để tôi đọc vụ này rồi anh đọc tiếp cái sau nhé.

 

Robert: Được.

 

Nacho: “Ngày 1 tháng 4 năm 1959, lúc 7 giờ 44 sáng. Đây là khởi điểm của bi kịch: một cuộc gọi radio khẩn cấp từ chiếc C-118 với bốn thành viên phi hành đoàn, cất cánh từ căn cứ ADF Mak-Chord Field… Takoma, Washington: ‘Chúng tôi đã va phải thứ gì đó hoặc thứ gì đó đã va vào chúng tôi’. Sau vài giây im lặng, phi công hét lên: ‘Cứu với, cứu với!’ rồi ‘Nó ở đây, nó ở đây!’ Chiếc máy bay lớn vỡ tan giữa Samper và Orting. Không ai sống sót. Quân đội nhanh chóng phong tỏa khu vực để ngăn dân thường và báo chí tiếp cận. Nhân chứng nói rằng họ thấy hai vật thể màu cam bay sát theo chiếc C-118. Thiếu tá ADF Marvin Stenvers bay vào đêm 22 tháng 6 năm 1956 trên chiếc Konver C-131D. Máy bay ở độ cao khoảng mười sáu nghìn feet, gần Pixley, California. Phi công nói rằng đột nhiên máy bay rung mạnh và va vào thứ gì đó bên phải trước khi ông kịp phản ứng. Chiếc Convair lao xuống tới độ cao chín nghìn feet. Phi công ổn định lại máy bay và báo qua radio rằng máy bay bị một đĩa bay tấn công, rồi xin phép hạ cánh khẩn cấp tại sân bay Bakersfield. Các nhà báo đã chụp ảnh…” - giờ đến lượt anh.

 

Robert: Được rồi, tiếp theo… “phần tiếp theo lời kể của Marvin Stenvers”. Các nhà báo đã chụp ảnh chiếc máy bay bị hư hại. Phần bên phải buồng lái bị lõm sâu, như thể đã bị một vật thể tròn khổng lồ đâm vào. Thật khó tin. Các vụ việc… Ừm, chắc đoạn này kết thúc ở đây, đúng không?

 

Nacho: Ừm.

 

Robert: Tức là… vật thể đó đã va vào máy bay. Nhưng Nacho này, có bao nhiêu máy bay… bao nhiêu chiếc đã bị móp méo như vậy? Bạn có thấy những bức ảnh đó chưa?

 

Nacho: Chưa, nhưng đó mới là vấn đề. Đây là chủ đề rất nhạy cảm và phải hết sức thận trọng khi nói đến, nhưng… nếu đã va chạm kiểu này thì đừng nói đến thân máy bay hay vật liệu nữa - mà hãy nghĩ xem vật thể kia phải cứng đến mức nào mới có thể xé máy bay của chúng ta như cắt bơ vậy. Và chuyện này xảy ra nhiều hơn những gì họ nói với chúng ta.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Được rồi, mình cứ để đó thôi. Chúng ta chỉ đang đọc lại các trường hợp.

 

Robert: Ừ. Tiếp tục nhé. Các vụ việc tại Mỹ và Úc, ngày 18 tháng 4 năm 1962. Một vật thể đỏ rực bay ngang qua nước Mỹ, từ New York đến Utah. Nó hạ xuống gần một nhà máy điện, khiến nhà máy ngừng hoạt động, rồi phát nổ trên không bốn mươi tám phút sau đó, trong lúc bị các chiến đấu cơ đánh chặn truy đuổi.

 

Nacho: Cái này tôi thấy quá dữ luôn. Anh nghĩ sao?

 

Robert: Ở đây họ nói là nó đã tự tan rã… tức là…

 

Nacho: Phát nổ.

 

Robert: Quá kinh khủng, thật sự.

 

Nacho: Nhưng bạn để ý đi, vì họ nhắc đến nhà máy điện - đúng ngay một trường hợp mà tôi với anh mới nói gần đây.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Có vẻ như những vật thể này… và tại sao lại không chứ? Trong trường hợp các quả cầu ở Buga hay Jumbo hay Indianapolis… dường như chúng có một kiểu “ám ảnh kỳ lạ” với các đường dây điện cao thế, anh hiểu ý tôi không? Vậy đó. Một trường hợp năm 1962: vật thể đỏ rực bay ngang nước Mỹ từ New York đến Utah, hạ xuống gần một nhà máy điện, làm nó tê liệt rồi phát nổ trên không sau bốn mươi tám phút khi bị chiến đấu cơ truy đuổi. Anh nghĩ sao?

 

Robert: Nhưng Nacho, điểm đáng chú ý là nó làm nhà máy ngừng hoạt động. Tôi… những gì tôi từng được nói về các máy bay không người lái hình cầu - các máy bay không người lái không phải từ Trái Đất - là rất khó phá hủy chúng vì chúng cũng có lá chắn năng lượng. Liệu đây có phải một dạng công nghệ khác từ thời đó không? Năm 1962.

 

Nacho: Năm 1962. Ừ, chúng ta cũng không biết đó có phải hình cầu không, không biết nó có hút hết năng lượng của nhà máy hay không, cũng không biết nó phát nổ do tự hủy hay bị bắn hạ. Chúng ta không biết. Điều rõ ràng là có chiến đấu cơ đánh chặn. Vì vậy tôi mới nói rằng có lẽ tồn tại các phi đội - tức là không quân hay lực lượng không gian - ở nhiều quốc gia đang xử lý những tình huống như vậy. Chúng ta không biết công nghệ đó đến từ đâu, nhưng họ vẫn phải đối mặt và làm việc với nó, và đó có thể là lý do cho các khoản ngân sách quốc phòng và cả ngành công nghiệp phòng thủ. Có thể họ đang phát triển các phương án cho những tình huống kiểu này. Cuối cùng thì… họ có thể nghĩ rằng: đây là không phận của chúng ta, và chúng ta sẽ đánh chặn bất kể đó là gì.

 

Robert: Nhưng bạn để ý đi Nacho, hầu hết các vụ đều cùng thời kỳ. Tháng 8 năm 1965: hàng nghìn người đã thấy các chiến đấu cơ đánh chặn truy đuổi bảy UFO ở Duluth, Minnesota. Có nhân chứng, hàng nghìn người nhìn thấy. Một trạm radar cũng ghi nhận cả máy bay lẫn UFO. Tháng 1 năm 1965, xảy ra làn sóng UFO quy mô lớn thứ ba bay qua Washington. Ngày 20 tháng 1, một nhóm nhân viên tín hiệu quân sự trên phố 19 nhìn thấy mười lăm vật thể màu trắng, hình quả trứng, bay ở độ cao khoảng mười hai nghìn đến mười lăm nghìn feet. Rất nhiều người đã nhìn thấy những thứ này. Nhưng rốt cuộc đó là gì? Không ai đưa ra lời giải thích. Và lời giải thích họ sẽ đưa ra thì… Tôi nhớ có lần…

 

Nacho: Tôi biết bạn sắp nói gì rồi, mấy cái “khinh khí cầu”.

 

Robert: Ở quảng trường Letamendi, tôi từng thấy… hàng nghìn, hàng nghìn… thứ mà ở Mexico người ta hay thấy.

 

Nacho: Ừ, mấy quả cầu trắng.

 

Robert: Nhưng là hàng nghìn cái! Tôi đứng đó nhìn trời, kiểu mặt ngơ ra luôn. Tôi tự hỏi: “Có phải chỉ mình tôi thấy không?” Nếu chỉ mình tôi thấy thì người khác sẽ nghĩ tôi bị khùng mất. Thế là tôi bắt đầu chặn người đi đường lại hỏi. Và Nacho, rất thú vị: nhiều người chẳng buồn dừng lại, họ cứ đi, chẳng quan tâm gì cả. Lúc đó tôi tự nghĩ chắc họ giống “nhân vật nền”, kiểu người Ma Trận. Có đủ loại người.

 

Tôi dừng một phụ nữ lại và nói: “Xin lỗi, tôi không biết mình có đang phát điên không… trên kia là cái gì vậy?”.

Tôi nói: “Tôi thấy… những thứ lạ”.

Bà ấy trả lời: “Tôi thường phải đeo kính, mà giờ không đeo vẫn nhìn thấy”.

 

Tôi tiếp tục hỏi thêm người khác. Có một gia đình người nước ngoài đi ngang qua, tôi hỏi: “Tôi có đang bị điên không? Cái đó là gì? Không phải bóng bay, không phải hải âu, không phải bồ câu. Vậy là gì?”.

Họ nhìn rồi nói: “Chúng tôi cũng không biết, bạn nói đi”.

Tôi bảo: “Không, mọi người thấy gì?”.

 

Đó là những quả cầu trắng bạc… có cái trông trong suốt. Hàng nghìn cái, chúng tôi đứng nhìn, nhưng rất nhiều người khác thì chẳng quan tâm. Tối hôm đó lên tin tức họ nói là lễ hội của một trường học thả bóng bay, và chiếu cảnh bóng bay bình thường bay dọc Rambla Catalunya. Tôi tự hỏi: “Chẳng lẽ người ta lại thả hàng nghìn quả bóng bay có thể chui vào động cơ máy bay đang hạ cánh ở sân bay El Prat sao? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”. Bạn hiểu ý tôi không? Hiện tượng này là thật, Nacho à. Thật sự đáng kinh ngạc. Rồi, tiếp tục nhé.

 

Nacho: Khoan, để tôi nói chút đã, vì tôi biết anh ngoài đời - anh đúng kiểu người rất tự nhiên, rất bộc phát.

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Bạn nói chuyện rất lớn tiếng đó, Robert.

 

Robert: Nacho, tôi không ngại dừng người khác lại đâu. Tôi kiểu: “Này! Tôi có bị điên không vậy?”. Và người ta nhìn lên trời. Bà phụ nữ kia nói câu làm tôi bật cười: “Tôi thường đeo kính mà giờ không đeo vẫn thấy”. Bà ấy đẩy xe đi chợ, mọi người xung quanh đều nhìn.

 

Nacho: Được rồi, anh đọc tiếp đi. Nhưng tóm lại, họ đã quan sát thấy mười lăm vật thể màu trắng hình quả trứng ở độ cao mười hai nghìn đến mười lăm nghìn feet. Chi tiết này rất thú vị, vì khái niệm “UFO hình trứng” cũng là thứ chúng ta thấy trong trường hợp Jake Barber - nhớ không? Người có năng lực psionic mà Ross Coulthart từng nhắc đến. Không phải hình cầu, mà là hình trứng đúng nghĩa. Tôi đã làm vài chương trình trên Verdad Oculta về những tài liệu được giải mật qua các diễn đàn. Chúng ta có trường hợp Jake Barber và một vụ khác ở Nam Cực. Đây là kiểu phương tiện của một chủng tộc cụ thể - dạng hình trứng. Rồi, tiếp tục đi Robert.

 

Robert: Thú vị đó, đúng không? Hình dạng quả trứng. Rất thú vị. Được rồi, dù bị hai chiến đấu cơ truy đuổi, các UFO vẫn dễ dàng bỏ xa họ. Ngày 22 tháng 10 năm 1978, phi công người Úc Frederick Valentich - rất đáng chú ý - đã biến mất không dấu vết cùng chiếc máy bay của mình trên eo biển Bass. Trước khi mất liên lạc, anh ta báo qua radio rằng có một UFO đang bám theo và hỏi xem trong khu vực có máy bay nào khác không. Ở đây ghi: “Anh ta báo rằng có một UFO bám theo và hỏi liệu có máy bay nào khác trong khu vực không. Trạm kiểm soát trả lời rằng radar không ghi nhận bất kỳ vật thể nào khác”.

 

Tiếp theo là vụ nghe lén điện thoại. Cũng rất thú vị. Năm 1972. Theo cuốn sách Những vị khách từ vũ trụ của A. Schneider (1976), ngày 12 tháng 1 năm 1972, một phụ nữ tên là… ờ… hình như đoạn này bị cắt… bà… bà gì đó?

 

Nacho: Parker, ở Oklahoma.




Robert: À đúng rồi, Parker ở Oklahoma đang nói chuyện điện thoại với con gái thì đường dây bị chen ngang bởi một giọng nói… nghe như từ trung tâm NORAD, tức bộ chỉ huy trung tâm NORAD. “Đây là trung tâm NORAD, Bộ chỉ huy ADF Hoa Kỳ. Đây là báo động chiến đấu đỏ. Moscow đã được thông báo. Chúng ta có vấn đề.” Thú vị thật, đúng không? Bạn đang nói chuyện điện thoại mà lại nghe được cuộc gọi chính thức… từ một trung tâm quân sự. Và họ nói tiếp: “Chấp nhận, chấp nhận Tinker”, tên một căn cứ không quân. “Chúng tôi đang cố liên lạc với Tinker qua kênh thứ hai”. Con gái bà Parker nghe thấy họ đã điều chiến đấu cơ đi đánh chặn UFO đang bay về phía Houston.

 

Nacho: Alamogordo?

 

Robert: Alamogordo. Đoạn này chắc hết rồi.

 

Nacho: Để tôi gửi phần còn lại cho bạn đọc tiếp, bạn đang làm rất tốt, không muốn làm mất mạch đâu.

 

Robert: Để xem… chữ nhỏ quá nhưng được. “Alamogordo và Los Angeles. Cuộc hội thoại bị nghe lén nói rằng các vật thể xuất hiện từ Thái Bình Dương và vịnh Mexico, và khẳng định: ‘Đây không phải diễn tập, đây là báo động chiến đấu’. Sau đó, chồng của con gái bà Sherry nghe rằng hai chiến đấu cơ F-104 đã bị vô hiệu hóa trên sa mạc Alamogordo khi hai UFO hạ xuống. Cuối cuộc liên lạc, một giọng nói yêu cầu mời tổng thống lên máy…”  “…tiếp theo là một giọng rất giống Tổng thống Nixon nói: ‘Tổng thống đang nghe’.” Trời ơi… giọng rất giống luôn. À… vậy là đang nói về năm…?

 

Nacho: Bảy mươi… Bảy mươi hai. 1972.

 

Robert: Ừ, năm 1972. Theo như tôi biết thì thời đó chưa có công nghệ giả giọng công khai. Vậy mà ở đây nói họ nghe được giọng - hoặc rất giống giọng của Tổng thống Nixon.

 

Nacho: Không, lúc đó Nixon thật sự đang tại nhiệm, Richard Nixon. Ừm… Tôi nghĩ cái này đáng để xem xét kỹ. Kết luận của các nhà nghiên cứu Mỹ là: thứ nhất, ngày đó đã có báo động chiến đấu thật sự. Thứ hai, UFO được quan sát trên Thái Bình Dương - giống vụ Tic Tac và USS Nimitz - và cả vịnh Mexico. Thứ ba, các chiến đấu cơ được điều đi, hai chiếc bị vô hiệu hóa và hai UFO rơi xuống đại dương.

 

Robert: À, vậy là… họ đã bắn hạ được UFO.

 

Nacho: Đó mới là vấn đề. Tôi nghĩ đoạn này cần đọc lại vì quá thú vị. Trước hết, chúng ta đang nói về năm 72. Có thể hệ thống liên lạc thời đó… không rõ nữa. Điều chắc chắn là qua cuộc gọi này, bà ấy nghe lén được các cuộc trao đổi nội bộ của NORAD. Làm sao điều đó xảy ra? Chúng ta nên tìm hiểu thiết bị và mạng điện thoại thời đó vận hành ra sao.

 

Robert: Ừm.

 

Nacho: Nhưng rõ ràng dường như có một sự phối hợp nào đó giữa Nga và Mỹ… ít nhất là đã từng tồn tại… liên quan đến những vật thể này. Và tôi nhắc lại: Thái Bình Dương và vịnh Mexico - nơi có nhiều hiện tượng dị thường. Nếu năm 72 đã có “trận chiến”, thì hiện nay chúng ta đã hòa bình chưa, hay vẫn tiếp tục bắn hạ? Có phải xung đột vẫn còn? Vì vậy tôi thấy chuyện này rất đáng chú ý.

 

Robert: Ừ, chuyện nhiễu sóng này tôi không thấy lạ đâu. Tôi nhớ hồi đó… chắc còn chưa có Internet. Mọi người dùng bộ đàm, rồi điện thoại di động bắt đầu xuất hiện. Tôi từng sống trong giai đoạn cuối thập niên 80 đó. Với bộ đàm, bạn có thể nghe lén các cuộc gọi điện thoại. Tôi nhớ rõ lắm, người ta bảo: “Chỉnh tần số này đi, bạn sẽ nghe được cuộc trò chuyện của người dùng điện thoại di động”. Thật sự điên rồ. Nên chuyện bị chen ngang tín hiệu thì tôi không ngạc nhiên. Nhưng cũng phải cẩn thận, vì có rất nhiều người thích đùa. Hồi đó… cái này thật ra bị cấm nha… tôi từng có một cái bộ đàm khá mạnh, nghe được đủ thứ, thậm chí còn giả làm người khác… [cười] thôi, không kể chi tiết đâu.

 

Nacho: Đừng kể, đừng kể.

 

Robert: Chắc giờ cũng hết thời rồi. [cười]

 

Nacho: Như mọi khi, sau những thông tin kiểu này - các tài liệu được giải mật, rời khỏi Nga, sang Mỹ, rồi được nhà báo công bố - chúng ta luôn có câu hỏi: đây là thông tin thật hay là thông tin đánh lạc hướng? Chúng ta không phải người phán xét. Anh nghĩ sao, Robert? Ý kiến cá nhân thôi.

 

Robert: Cá nhân tôi nghĩ hoàn toàn có thể là thật. Người phụ nữ này đang nói chuyện với con gái, rồi đột nhiên nghe được cuộc gọi, và những người trong đó tự xưng bằng mã hiệu. Họ nói về một cuộc tấn công. Điều khiến tôi thắc mắc là họ bảo tổng thống lên máy. Tôi nghĩ… không biết đúng không… nhưng trước khi báo cho tổng thống, quân đội chắc phải tự xử lý trước chứ? Vì tổng thống có chức năng riêng, nhưng phía trên tổng thống còn có những người đưa ra các quyết định thật sự.

 

Nacho: Ừ…

 

Robert: Kiểu như tổng thống chỉ là gương mặt đại diện trước công chúng thôi.

 

Nacho: Tôi hiểu ý anh. Nhưng theo tôi, nếu có chiến đấu hay xung đột thật sự, thì tổng thống ít nhất phải được thông báo. Có thể còn những tổ chức quyền lực hơn, điều đó hoàn toàn có thể, nhưng một tổng thống hay một vị vua cũng có vai trò riêng - ít nhất phải biết chuyện gì đang xảy ra, dù có phải là người ra quyết định hay không.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Đó là quan điểm của tôi.

 

Robert: Nhìn theo góc đó thì đúng. Nhưng tôi đang nghĩ… nếu hai con tàu kia thật sự bị bắn hạ bằng vũ khí thông thường, thì có lẽ đó là các phương tiện thuộc những dự án bí mật nào đó.

 

Nacho: Không biết được. Có thể là chương trình không gian bí mật của Đức thời chiến, có thể là nền văn minh sống dưới lòng đất, cũng có thể là công nghệ đã bay quanh Trái Đất hàng nghìn năm rồi. Chỉ là suy đoán thôi, vì tài liệu không nói rõ. Điều khiến tôi thấy khó tin là nếu vào thập niên 60, 70 hay 80 mà chúng ta đã có thể bắn hạ những con tàu đến từ thiên hà khác… thì nghe hơi giống khoa học viễn tưởng.

 

Robert: Nacho, xin lỗi, nhưng ở đây phải nhắc tới Roswell. Nhớ không? Ở Roswell họ đã bắn rơi một con tàu, thậm chí là hai. Nhưng đó có thể là một hiện tượng hoàn toàn khác với những gì chúng ta đang nói… vì vụ Roswell…Theo những gì tôi hiểu về Roswell thì… theo những gì tôi biết, ở khu vực nơi con tàu không phải của Trái Đất bị bắn hạ - mà không chỉ một chiếc, ít nhất là hai chiếc - thì họ đã chờ sẵn rồi.

 

Bạn hiểu ý tôi không? Xin lỗi nhé. Họ chờ sẵn để khi chúng bay qua thì bắn hạ. Còn trường hợp mà chúng ta đang nói đến ở đây thì lại là chuyện tình cờ, thứ gì đó xuất hiện bất ngờ, họ chạm trán rồi mới cố bắn hạ. Vậy nên tôi muốn nói rằng lúc đó họ không có công nghệ triệt tiêu tần số. Bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ?

 

Nacho: Đúng luôn. Ừ, cứ để đó thôi, vẫn là câu hỏi mở.

 

Robert: Ừ, cứ để vậy. Nhưng như bạn nói, tổng thống chắc chắn phải được thông báo.

 

Nacho: Đúng, và có thể thông tin đó lại không được chuyển sang đời tổng thống sau, rồi cứ thế… và từ đó mới sinh ra các dự án bí mật.

 

Robert: Ừ, bạn nói đúng. Tổng thống phải biết, vì đây là chuyện rất nghiêm trọng, ai mà biết đó là cái gì.

 

Nacho: Nhất là khi có vịnh Mexico liên quan, gần Thái Bình Dương, nhiều căn cứ quân sự và cả khu dân cư. Rõ ràng họ sẽ che giấu hết, nhưng chúng ta vừa đọc một trường hợp có đến hàng nghìn nhân chứng tận mắt, đúng không?

 

Robert: Ừm.

 

Nacho: Những người đó đâu rồi?

 

Robert: Đúng, họ đâu rồi?

 

Ý tôi là có nhiều người thật sự không quan tâm mấy chuyện này. Tôi đã nói rồi, khi tôi đứng ở quảng trường Letamendi chỉ lên trời và chặn người qua đường, có rất nhiều người chẳng thèm để ý. Kiểu: “Tôi cứ sống cuộc đời mình, người ngoài hành tinh thì kệ”. Bạn hiểu chứ?

 

Nacho: Nhưng tôi nghĩ nhiều người đã thấy những thứ lạ rồi và họ coi đó là bình thường, hoặc chấp nhận nó như vậy thôi. Có thể họ thấy ấn tượng, nhưng rồi lại nói: “Thôi kệ”. Có lẽ chúng ta nên bình thường hóa chuyện này, vì tôi tin rằng hầu như ai cũng từng trải qua điều gì đó kỳ lạ trong đời.

 

Robert: Ừm.

 

Nacho: Nên cũng không phải là tận thế hay gì. Chỉ cần nói sự thật cho chúng ta biết chuyện gì đang xảy ra là được. Rất nhiều người đã thấy các phi thuyền hình tam giác.

 

Robert: Tôi muốn nhắc một chuyện: Steven Spielberg đã có những phát biểu đầu tiên trước khi bộ phim mới của ông ra mắt. Ông không nói nhiều, nhưng điều gây bất ngờ là câu cuối cùng: “Tại sao họ không nói cho chúng ta biết? Hãy tiết lộ toàn bộ cho cả thế giới ngay lập tức”. Tức là ông ấy cũng muốn biết sự thật, và có vẻ như ông ấy muốn cho thấy rằng bản thân cũng không biết gì. Nói chung, tôi nhắc vậy để thấy rằng ai cũng muốn biết sự thật. Nếu họ đang ở đây, tại sao không nói ra?

 

Nacho: Ý bạn là họ… hay là các chính phủ?

 

Robert: Các chính phủ. Nếu họ biết có những thứ đó, tại sao lại không nói?

 

Nacho: Thành thật mà nói, tôi nghĩ chỉ có hai khả năng: một là chính phủ chống lại nhân loại - điều mà nhiều người tin; hoặc là… nếu xét theo hướng khác, thì trong chính phủ và quân đội vẫn có người tốt, có những người đang chiến đấu vì mục đích chính đáng, và hiện tượng này có thể phức tạp đến mức không phải toàn màu hồng. Có thể thật sự đang xảy ra những điều đen tối.

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Người ta hay nói về các hiệp ước kiểu Eisenhower này nọ… nhưng cuối cùng thì mỗi thế hệ đều phải đối mặt với hậu quả của những gì đã xảy ra trước đó. Có thể những xung đột này tồn tại, và họ đang bảo vệ chúng ta theo cách mà họ cho là hợp pháp. Chúng ta không thể gom tất cả hiện tượng lại thành một khối duy nhất. Và đôi khi thật khó chấp nhận rằng họ không giải thích gì cả - nhưng có lẽ là vậy. Mỗi người tự đánh giá thôi. Rõ ràng là nhiều người từng trải qua việc bị bắt cóc thì họ không hề thấy dễ chịu. Và nếu chuyện đó xảy ra nhiều hơn ta nghĩ, thì có lẽ chúng ta thật sự có vấn đề.

 

Robert: Ừ, đúng. Những gì tôi từng nghe là hầu như ai cũng từng bị bắt cóc ít nhất một lần. Và trường hợp mà chúng ta nói trong video trước đó… người đầu tiên được bảo rằng họ sẽ bị bắt cóc ít nhất hai lần.

 

Nacho: Hiện tượng này quá rộng lớn, Robert. Có thể một phần của nó nằm ngoài không-thời gian và ngoài cả sự hiểu biết của chúng ta. Một phần khác có thể liên quan đến các nền văn minh đã đến Trái Đất. Một phần khác nữa có thể là các căn cứ dưới lòng đất của những nền văn minh đã hết thời kỳ của họ nhưng vẫn hoạt động ở các cấp độ khác, như liên chiều không gian, hoặc thậm chí là các nhóm quyền lực trong chính phủ hay quân đội hoạt động ngoài pháp luật. Vì vậy chúng ta không thể gom tất cả vào cùng một nhóm. Tôi không nghĩ vậy. Nó phức tạp hơn nhiều, chắc chắn.

 

Robert: Ừ, tôi nghĩ có nhiều nhóm đang quan sát xem nhân loại sẽ đi về đâu, vì chúng ta sắp bước vào những năm thay đổi lớn… đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, thứ sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Tôi không muốn đổi chủ đề, nhưng tôi đã thấy các video robot dọn dẹp nhà vệ sinh - những việc mà con người không muốn làm thì robot làm rất dễ dàng.

 

Nacho: Robert, đến năm 2027 người ta sẽ có robot trong nhà làm việc dọn dẹp.

 

Robert: Tôi thì còn nghi ngờ lắm.

 

Nacho: Ừ, chuyện này giờ đã là hiện tại rồi. Thế giới thay đổi, chúng ta cũng thay đổi theo, đôi khi rất khó khăn nhưng không thể tránh khỏi, đúng không? Không thể tránh khỏi. Robert, cảm ơn anh rất nhiều vì buổi trò chuyện tuyệt vời của ngày thứ Sáu hôm nay.

 

Robert: Cảm ơn bạn.

 

Nacho: Anh có thể nói cho mọi người biết họ có thể tìm anh ở đâu không, nhất là những ai chưa biết anh?

 

Robert: Được chứ. Những ai chưa biết tôi có thể theo dõi tôi trên kênh Despejando Enigmas, hoặc kênh Revelación Cósmica Semillas Estelares, nơi tôi thường livestream. Trên X thì có thể tìm Taygeta Oficial viết với hai chữ “f”, ở đó tôi chia sẻ rất nhiều thông tin mà tôi nói cùng Nacho ở đây. Ngoài ra còn có kênh của bạn Gosia là Agencia Cósmica và Space Academy Sector Tierra. Rất vui khi được ở đây với mọi người, và nếu ai có câu hỏi thì cứ để lại trong phần bình luận.

 

Nacho: Đúng rồi đó. Các bạn, cảm ơn mọi người đã ở đây thêm một ngày nữa, hẹn gặp lại ở video tiếp theo. Cảm ơn Robert.

 

Robert: Cảm ơn, cảm ơn tất cả mọi người.

 

Nacho: Gửi đến anh cái ôm.

 

Robert: Tạm biệt.

 

 


 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=BJed9aGAVlY

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 


 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.