Swaruu Transcripts 1948
Starseeds và sự thức tỉnh – Sai lầm phổ
biến khi đón nhận thực tại người ngoài hành tinh
29-01-2026
Chào các bạn. Vài ngày trước, tôi có chia sẻ một tấm hình kèm theo một câu trích dẫn của Dhor Káal’el mà tôi tình cờ thấy khi đang chỉnh sửa lại các bản phiên âm trên trang web.
Khi được hỏi về
công việc của mình liên quan đến hành tinh chúng ta, Dhor Káal’el trả lời:
“Công việc của tôi cũng giống như của Swaruu.
Chuẩn bị cho dân chúng về sự rút lui hoàn toàn của ma trận. Tôi cũng muốn giống
như Swaruu: chuẩn bị cho bạn để bạn không còn phụ thuộc vào những người dẫn dắt
bên ngoài, chuẩn bị cho bạn hiểu rằng chính bạn mới là người mà bạn khao khát
tìm thấy về mặt tâm linh.”
Câu nói đó khiến
tôi suy nghĩ, hay đúng hơn là cảm nhận được một điều gì đó mà hôm nay tôi muốn
chia sẻ với các bạn. Và dù những điều tôi sắp nói không phải là mới, nhưng cách
những lời của Dhor vang vọng khi đặt cạnh nhau, chính những câu cụ thể đó, đã
đánh động trong tôi một sự khai mở rất sâu.
Sự rõ ràng về những
gì anh ấy nói đến với tôi từ một góc nhìn khác. Sự rút lui của ma trận, việc
không còn phụ thuộc vào những người dẫn dắt bên ngoài, và việc chính chúng ta
là những người mà ta khao khát gặp gỡ về mặt tâm linh.
Chúng kết nối với
nhau như thế nào?
Hãy ở lại tới cuối,
khi tôi để cho dòng suy nghĩ của mình tự nhiên triển khai ngay trong lúc viết
những dòng này.
Thông thường, bạn
sẽ cảm thấy thế nào khi nghe ai đó nói rằng họ đang làm việc để giải phóng Ma
Trận? Bạn hình dung điều đó là gì?
Tôi không biết với
tất cả các bạn ra sao, nhưng tôi tin rằng sẽ có nhiều người hiểu điều đó theo
nghĩa là: họ đang làm một điều gì đó để loại bỏ cabal và mọi sự tha hóa khỏi
Trái Đất, theo một cách vĩ đại nào đó mà chỉ các ET mới làm được, và chúng ta
thì chỉ có thể biết ơn trong lúc chờ đợi được đưa tới “vùng đất hứa” khi ma trận
cuối cùng cũng bị tháo gỡ.
Tuy nhiên, không
hề phủ nhận hay làm giảm giá trị của bất kỳ hành động cụ thể nào mà các chủng
loài ET tích cực chắc chắn đang thực hiện từ phía họ, nhưng nếu bạn chú ý kỹ
hơn vào những gì đang được nói ở đây, thì trọng tâm nằm ở việc chuẩn bị cho dân
chúng về sự rút lui của ma trận, và việc không phụ thuộc vào sự dẫn dắt bên
ngoài, cùng với việc chính chúng ta là những người mà ta đã chờ đợi.
Liệu đó có phải
là chìa khóa?
Hãy đi cùng tôi
trong lúc tôi suy ngẫm điều này.
Sự rút lui của
ma trận có thể mang nhiều ý nghĩa khác nhau. Nhưng trong bối cảnh này, với tôi,
điều đó rõ ràng có nghĩa là vươn lên vị thế tự chủ, tự đứng vững trên đôi chân
của mình, dựa vào chính mình chứ không phải bất kỳ ai khác cho sự dẫn dắt và thẩm
quyền tối thượng.
Điều đặc trưng của
ma trận không chỉ là vô số những ý niệm sai lệch, những giới hạn tinh thần, sự
thao túng của cabal và những ý đồ xấu xa, mà còn là sự phụ thuộc liên tục vào
các thẩm quyền bên ngoài để được dẫn dắt, để có kiến thức và để được công nhận.
Và với tôi, cũng rất rõ ràng rằng chừng nào chúng ta còn bám chặt vào tâm thế
đó, thì ma trận không thể nào rút lui hoàn toàn, bởi điều làm cho ma trận trở
thành ma trận chính là việc nhìn ra bên ngoài, xem người khác là bề trên của
mình.
Và điều đó, các
bạn của tôi, cũng áp dụng – và trong trường hợp này là đặc biệt áp dụng – cho
những con người ngoài Trái Đất, và cách chúng ta nhìn nhận họ như những bậc
trên mình, dù là về trí tuệ, tinh thần, công nghệ hay thậm chí là tâm linh. Chừng
nào chúng ta còn tiếp tục nhìn nhận bản thân là thấp hơn chứ không phải là
ngang hàng, chừng nào chúng ta còn tiếp tục nhìn mọi thứ theo kiểu “chúng ta đối
lập với họ”, thì ma trận như chúng ta biết sẽ không thể thực sự rút lui. Có
chăng chỉ là từng phần. Bởi vì sự rút lui của ma trận, theo cách tôi nhìn nhận,
sẽ là một kiểu xã hội nơi chúng ta có thể hòa quyện thế giới của mình với thế
giới của họ, cùng nhau, mà không bao giờ phải ngước nhìn lên.
Điều định hình
ma trận Trái Đất của chúng ta chính là nhị nguyên: chúng ta – những con người
nghèo nàn, thiếu hiểu biết, thấp kém – đối lập với “họ”, những thực thể chắc chắn
là vượt trội, phát triển cao trong mọi mặt của cuộc sống.
Đó không phải là
tâm thế mà chúng ta nên nuôi dưỡng nếu ma trận thật sự muốn rút lui. Và có thể
chúng ta, với tư cách là một xã hội, vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng cho điều đó,
khi một mức độ dẫn dắt nào đó vẫn còn cần thiết. Nhưng đây chắc chắn là điều mà
chúng ta nên hướng tới, và những con người thức tỉnh hơn, những starseed, lại
càng cần như vậy.
Và không, có thể
chúng ta chưa có đầy đủ hiểu biết công nghệ về cách các phi thuyền vận hành. Việc
học lại những điều đó sẽ rất tuyệt. Nhưng về mặt tâm linh, tất cả chúng ta đều
đã có sẵn điều đó ở bên trong. Chúng ta chính là nó. Chúng ta không thiếu thứ
gì cả. Và tất cả chúng ta đều có những gì mà các ET tích cực sở hữu – thậm chí
một số người trong chúng ta còn có nhiều hơn – đó là sự kết nối với Nguồn, với
sự thấu hiểu, với những nhận thức lượng tử, với đạo đức cao hơn và sự tôn trọng
đối với sự sống.
Và chúng ta phải
đứng vững trong cốt lõi của mình, thừa nhận điều đó, sở hữu điều đó, để thật sự
hiểu rằng chúng ta chính là những gì chúng ta cần. Bởi chính chúng ta – những
con người Trái Đất mang bản chất từ các vì sao – mới là những người đại diện
cho điều mà chúng ta đã được định hình để chờ đợi từ lâu.
Trong suốt lịch
sử, chúng ta đã nhiều lần bị mắc kẹt trong tâm trí, luôn được dạy phải chờ đợi
ai đó khác đến giúp đỡ vượt qua hoàn cảnh của mình. Sự tách rời giữa cái tôi cá
nhân và “con mắt vũ trụ” lớn hơn – bản thể sao, cội rễ vũ trụ của chúng ta – đã
đặt chúng ta vào một vị thế tưởng chừng là thấp kém nhưng thực chất chỉ là hư ảo,
luôn ở thế đối lập với một ai đó khác: một thẩm quyền, một nhân vật tôn giáo, một
kẻ “ở trên” luôn có vẻ như biết nhiều hơn chúng ta. Sự tách biệt này đã được
gieo mầm trên Trái Đất từ hàng thiên niên kỷ trước và có liên quan trực tiếp đến
những khởi nguồn ban đầu của ma trận trên hành tinh này.
Các công nghệ mặt
trăng che phủ thực tại của chúng ta. Những thao túng liên tục, mang tính di
truyền nhưng chủ yếu là tinh thần, nhằm giữ chúng ta bị cô lập và cảm thấy mình
thấp kém. Bạn phải hiểu rằng sự tách biệt đó là nhân tạo, là giả tạo, không hề
dựa trên bản chất thật sự của con người chúng ta là ai. Tất cả đều là những lời
dối trá được áp đặt.
Chính sự tách biệt
khỏi cội rễ vũ trụ đó, theo tôi, đã kéo dài và nuôi dưỡng tâm thế “chúng ta đối
lập với họ”, và một lần nữa tạo ra cái nhìn méo mó về việc các ET thực sự là
ai. Sự thật là: họ đơn giản chỉ là chúng ta. Chúng ta đã quên mất. Linh hồn
chúng ta đã khao khát, điều đó là đúng. Nhưng trong nỗi khao khát kết nối với bản
chất sao, khao khát những “gia đình sao” như chúng ta vẫn gọi, thì thực chất
chính là chúng ta đang khao khát tìm lại chính mình, để thức tỉnh và tái kết nối.
Chúng ta khao khát được nhớ lại bản thể ET của chính mình. Chúng ta có xu hướng
lý tưởng hóa các ET không phải vì họ là ai trong chính họ, mà vì họ gợi nhớ cho
chúng ta về điều gì – và điều đó chính là bản thân chúng ta.
Và chính tại
đây, vai trò của tất cả chúng ta – những starseed – trong tiến trình đang diễn
ra này của sự thức tỉnh hành tinh hướng về những dòng thời gian tốt đẹp hơn, trở
nên vô cùng quan trọng. Không còn việc ngước nhìn các ET như những sinh thể vượt
trội nữa. Không còn việc tự hạ thấp những cảm nhận và sự thấu hiểu nội tại của
chính mình. Không còn “chúng ta đối lập với họ”. Không còn mê mẩn, tôn sùng bất
kỳ ai từ bên ngoài Trái Đất. Tin tôi đi, và đừng cảm thấy bị xúc phạm, mông của
họ cũng… bốc mùi y như của chúng ta thôi. Họ cũng ngoáy mũi, cãi nhau, và dính
vào đủ thứ rắc rối. Họ đơn giản chỉ ở đây để nhắc nhở chúng ta, khẽ đẩy chúng
ta nhớ ra rằng còn có nhiều hơn thế, và rằng bạn còn nhiều hơn thế - chứ không
phải để chúng ta lại một lần nữa quỳ gối sụp lạy. Điều đó hẳn là mệt mỏi và khó
chịu biết bao từ góc nhìn của họ. Và ở đây tôi đang nói đến những ET tích cực.
Sự hiện diện và thông tin của họ là để giúp chúng ta nhớ lại, để chúng ta hồi
tưởng. Dù ban đầu có thể chỉ là nhớ ra rằng: chính chúng ta là những gì chúng
ta đã quên mất.
Đây là điều tôi
cảm nhận đang diễn ra. Tất cả chúng ta đã lần lượt đầu thai vào hành tinh này với
tư cách là những linh hồn vũ trụ, chính là những con người ET. Nhưng trong quá
trình đó, chúng ta đã “tải xuống”, có thể nói như vậy, những thái độ sâu xa của
vô thức tập thể đã được thiết kế nhân tạo và được củng cố qua hàng thiên niên kỷ.
Và đó chính là sự tách biệt, sự phân ly, sự cắt đứt khỏi phần bản chất sao vượt
lên trên cả cái gọi là vũ trụ, rồi giao phó tất cả điều đó cho những sinh thể
bên ngoài - mang màu sắc huyền thoại, ether, vượt trội, không thể chạm tới.
Chúng ta đã rơi vào cái bẫy của sự tách rời ảo tưởng, chủ yếu là về mặt tinh thần
và bị áp đặt.
Sự thật là - và
như câu nói vẫn được truyền miệng - chúng ta chính là những người mà chúng ta
đã chờ đợi. Chúng ta là những người đã tìm được đường để đầu thai vào hành tinh
này, để trở thành cầu nối cho sự thật được hé lộ, bằng cách trước hết thừa nhận
bản thân mình là ai. Chính chúng ta là những người đã mở đường. Và khi chúng ta
làm điều đó, chúng ta dần bình thường hóa chủ đề này, không còn từ thái độ ngưỡng
mộ thái quá vẫn còn phổ biến. Bởi vì theo cách đó, chúng ta chỉ đang rơi lại
vào những mô thức điều kiện hóa cũ kỹ, làm tổn hại chính vấn đề, thay vì trở
thành điều mà chúng ta khao khát được tái kết nối.
Nếu chúng ta vẫn
tiếp tục nhìn mọi thứ theo kiểu “chúng ta đối lập với họ”, thì chúng ta sẽ
không thể hoàn thành một trong những vai trò mà mình đã đến đây để đảm nhận.
Vai trò đứng lên như làn sóng công bố cho một thế giới đang chuyển mình, và như
lực cân bằng đối trọng với những “thông tin giả tạo” mà các chính phủ và những
thế lực vận hành thông qua họ muốn dàn dựng. Chúng ta là lực san bằng, là “những
người từ trên cao” mà chúng ta tìm kiếm để lắng nghe, và chúng ta phải trở
thành những hạt giống của các xã hội toàn diện cho sự chuyển hóa của hành tinh.
Công việc của
chúng ta không phải là kéo dài những mô thức tách rời cổ xưa, mà là thắp sáng hành
tinh này, san phẳng mặt bằng, phá vỡ những gì đã bị áp đặt, chuẩn bị cho dân
chúng - như Dhor Káal’el đã nói - cho sự rút lui của ma trận và bức màn mà họ
đã sống dưới đó. Theo tôi, làn sóng starseed đầu thai ồ ạt trên Trái Đất sẽ thất
bại trong sứ mệnh tổng thể nếu chúng ta để bản thân bị dẫn dắt bởi các chiến
thuật Thời Đại Mới và CIA, nhằm dụ chúng ta quay lại những chiến lược cũ mèm:
“hãy tôn thờ ai đó”.
Phải nói là rất
tinh vi. Hãy lợi dụng điều này: đừng để họ nhớ lại một cách vô thức, và rồi lại
bị kéo vào những cơ chế kiểm soát “chúng ta đối lập với quyền lực cao hơn và những
sinh thể cao hơn” đã được dàn dựng suốt hàng thiên niên kỷ. Một cách hoàn hảo để
bẫy các starseed và làm chệch hướng vai trò của họ. Rốt cuộc thì chúng ta đã đầu
thai làm con người, và tiếp nhận rất nhiều cách vận hành có ý thức lẫn vô thức
của con người. Chúng ta đã biết trước những rủi ro này.
Nhưng điều tôi
muốn nói bây giờ là: nhanh lên nào các bạn. Không còn ngủ nữa. Trò “đóng vai
con người” đã kết thúc rồi. Bạn không nghĩ vậy sao? Bạn đã biết mình là nhiều
hơn thế mà.
Nếu chúng ta
không sở hữu con người thật của mình, con người thật thật sự của mình, thì dù
ma trận có rút lui như một kiểu “dọn dẹp bên ngoài” đi nữa, điều đó cũng chẳng
có ý nghĩa gì mấy. Ngay cả khi có một sự dọn dẹp như vậy, chúng ta rồi cũng sẽ
lại trở thành kẻ phục tùng, kẻ thờ phụng những ai đã làm công việc đó. Và tệ
hơn nữa, chúng ta có thể lại bị thao túng nếu ý định đằng sau nhóm đó không thuần
khiết. Quay trở lại Ma Trận, và chúng ta sẽ để chủng loài này sụp đổ.
Cuộc chiến giành
lấy con người và tâm trí con người vẫn đang tiếp diễn, như nó vẫn luôn như vậy.
Hãy thức tỉnh đi, những linh hồn ET. Hãy sở hữu con người thật của bạn và đứng
vững trong cốt lõi vũ trụ của mình. Điều bạn nhận ra và thừa nhận bên trong
chính mình là điều bạn cho phép được biểu hiện ra bên ngoài. Đó là chìa khóa.
Và khi điều đó xảy ra, bạn sẽ bắt đầu nhớ lại nhiều hơn, thức tỉnh nhiều hơn,
mang ngày càng nhiều “bạn từ vì sao” vào hành tinh này - và cả những nơi khác nữa.
Bởi vì những gì chúng ta làm ở đây cũng ảnh hưởng đến ở đó.
Bạn càng ý thức
rõ mình là ai, thì bạn sẽ biểu hiện ra càng nhiều chính con người đó. Và khi sự
nhận biết về bản thân tăng lên, thì sự biểu đạt của bản thể đó cũng tăng theo.
Đừng chỉ chờ đợi
các ET xuất hiện trong vinh quang của họ, như thể mọi thứ đều phụ thuộc vào họ.
Thực ra thì cũng đúng phần nào - và nó bắt đầu từ ET bên trong bạn. Vậy nên hôm
nay, nếu bạn chưa làm điều đó, hãy tự chào chính mình với hành tinh này và nói:
chào mừng Monica, chào mừng Pablo. Chào mừng đến Trái Đất. Và cảm ơn vì đã chọn
ở đây vào thời điểm này.
Những gì bạn đến
đây để làm thật sự rất tuyệt vời. Trái Đất
vinh dự khi có bạn.
Và rồi hãy nói
thêm một câu: Tôi đã đến rồi.
--------------------
Buổi trực tiếp Mùa Đông cùng Gosia – Hãy
Nói Về Video Gần Nhất Dành Cho Starseeds
01-02-2026
Tôi sẽ không lấy
nhiều thời gian của mọi người đâu. Tôi không biết pin này trụ được bao lâu. Ở
đây đang là âm mười lăm độ. Đây là một buổi trực tiếp hoàn toàn ngẫu hứng,
nhưng tôi muốn nhắc lại một vài điểm quan trọng từ video gần nhất mà tôi đã
làm, một thông điệp gửi đến các starseed.
Rồi, mình bắt đầu
nhé.
Đầu tiên… cũng xin lỗi là tôi không có cái giá đỡ điện thoại như thường lệ, cái giúp hình ảnh ổn định hơn. Nó giống như một cái gậy. Tôi chưa sạc điện thoại, nên giờ tôi phải cầm điện thoại trên tay. Cái mọi người thấy phía trước tôi đây thực ra là nước. Là biển đó, nhưng đã đóng băng, và mọi người đang đi bộ trên đó, như mọi người có thể thấy.
Tôi không chắc
là mọi người có nhìn rõ không. Mọi người đang đi bộ. Để tôi xoay máy cho mọi
người xem. Mọi người đang đi trên mặt biển cùng với chó của họ, thậm chí còn đạp
xe nữa. Tất cả đều bị đóng băng. Ngoài ra còn có người trượt tuyết nữa, như mọi
người thấy đó. Nhưng tôi thì không làm vậy đâu, bởi vì như một số bạn có thể biết,
lần đầu tiên khi tôi tới Phần Lan, băng đã bị vỡ. Ừm… cái… băng vỡ và tôi bị
rơi xuống. Tôi ở rất gần bờ nên không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng tôi rơi
xuống tận ngang eo và phải tìm cách leo lên. Nhưng thôi, chắc là do lỗi của
tôi. Tôi đi vào khu vực mà có thể băng mỏng hơn. Tôi không biết nữa, nhưng lúc
đó cũng có chó và người xung quanh, nên tôi sẽ không làm vậy đâu. Đặc biệt là
tôi sẽ không làm vậy khi đi cùng chó của mình. Tại sao phải mạo hiểm? Nhưng như
mọi người thấy thì có vẻ cũng không quá nguy hiểm. Người ở khắp nơi. Anh này
đang trượt tuyết kìa.
Thôi, giờ tôi sẽ
đi lên, và tôi chỉ muốn nhắc lại vài điểm. Trước hết, cảm ơn mọi người rất nhiều
vì đã xem, đã xem các video, đã xem video gần nhất. Ồ đúng rồi, tôi đang đứng
trên mặt nước đây.
Giờ, như mọi người
có thể nhớ, mình nói một chút về starseed và nhân loại, nhân loại hệ Mặt Trời,
và sự tách biệt, và cách chúng ta đang nhìn chính mình như là tách rời khỏi cái
mang tính vũ trụ, mang tính tinh tú, và vì thế chúng ta rơi vào những khuynh hướng
lý tưởng hóa quá mức các chủng tộc ngoài Trái Đất, và tại sao tôi tin rằng đó
là một sai lầm rất lớn. Và dĩ nhiên, mọi người cũng đã biết điều này rồi nhưng
nó vừa khiến tôi nhận ra rất rõ ràng.
Nếu mọi người nhớ
video đó, đó là một cuộc trò chuyện với Yazhi. Tôi đã chia sẻ nó vài năm trước,
và giờ tôi sẽ đi chậm lại vì đang lên dốc và tôi sắp hụt hơi rồi. Thể lực tôi
không tốt lắm. Vậy nên nếu mọi người nhớ, trong một trong những video đó - giờ
tôi không nhớ tên – Yazhi đã nói về việc khi cuộc chiến Tiamat xảy ra, rồi lũ lụt,
đá bay khắp bầu trời, trục Trái Đất thay đổi, sự xoay chuyển, tất cả những điều
đó… thì điều này rất chấn thương, và rất chấn thương đối với những người sống
sót. Tôi sẽ không nhắc lại toàn bộ nội dung video đó ở đây, nhưng Yazhi về cơ bản
đã nói rằng một trong những cách mà Liên đoàn áp dụng để chữa lành chấn thương
cho phần dân số còn lại là… áp đặt những thực tại nhất định, những niềm tin nhất
định, những ý tưởng nhất định để họ quên đi. Làm cho họ quên, để theo cách đó họ
có thể chữa lành khỏi chấn thương đó. Việc áp đặt ma trận 3D và tất cả những thứ
đó, mà vào thời điểm ấy, nó không được thiết kế như một hệ thống kiểm soát, mà
chỉ đơn giản là một cách để khiến con người quên đi.
Vì vậy, một
trong những lý do mà các “bức màn” được cài đặt cũng là… không chỉ có một lý
do, mà là nhiều lý do. Nó cũng để con người có thể tiếp tục sống trong môi trường
đó mà không nhớ quá nhiều. Đó là cách của Liên đoàn - và tất cả những ai ở
trong Liên đoàn, Arcturian, Sirian, Pleiadian - tất cả đều tham gia. Và Yazhi
đã giải thích điều đó trong video. Cô ấy thừa nhận rằng họ đã góp phần vào việc
đó, vào việc tách biệt tất cả những con người còn lại, để có thể có sự chữa
lành đó, để họ có thể quên đi, để họ có thể xử lý theo một cách nào đó.
Và ý tưởng ban đầu
là Liên đoàn sẽ quay trở lại, và tri thức sao cùng bản sắc tinh tú sẽ được trả
lại cho con người, thực ra là thông qua các Druids. Druids là những người gìn
giữ tri thức đó, thông tin tinh tú đó, bản sắc tinh tú đó, tri thức vũ trụ đó,
và họ được cho là sẽ trả lại nó cho con người một khi chấn thương đó đã được chữa
lành, một khi con người đã hồi phục. Và dĩ nhiên, kế hoạch đó đã không thành
công.
Kế hoạch đã
không thành công. Cabal đã nắm quyền, La Mã đã nắm quyền, thông tin Druid và
thông tin của các Bard đã bị phá hủy, và tình trạng con người quên đi nguồn gốc
vũ trụ của mình đã bị Cabal và Bò sát lợi dụng, những kẻ bắt đầu sử dụng dân số
đó cho mục đích riêng của họ. Dĩ nhiên, câu chuyện còn nhiều điều hơn thế.
Nhưng ít nhất thì Yazhi đã thừa nhận. Tôi tự hỏi không biết còn những chủng tộc
ngoài Trái Đất nào khác đang thừa nhận những sai lầm của họ không? Bởi vì theo
một cách nào đó, đó cũng là một sai lầm, như Yazhi đã giải thích.
Và sự tách biệt
đó đã được cài sâu vào chúng ta từ thời điểm ấy, sự tách biệt khỏi bản sắc vũ
trụ của chính mình, và đó là lý do tại sao chúng ta rơi vào kiểu “chúng ta và họ”.
Cabal và những kẻ kiểm soát đã lợi dụng điều đó, và họ dẫn dắt ký ức vô thức vẫn
còn tồn tại - bởi vì chúng ta vẫn có ký ức từ vô thức rằng còn có điều gì đó
khác, còn có điều gì đó nhiều hơn. Nhưng họ đã dẫn dắt cảm giác đó, cảm giác trực
giác, bản năng đó, hướng về tôn giáo, hướng về các hình tượng quyền lực khác,
luôn luôn là thứ gì đó ở bên ngoài, không phải chúng ta, không phải chính chúng
ta.
Như tôi đã giải
thích trong video, khi chúng ta đầu thai làm con người, chúng ta đang tải xuống
sự chia rẽ cổ xưa đó từ tiềm thức tập thể của nhân loại vào chính mình, và thay
vì hoàn toàn thực hiện vai trò của mình - là nâng cấp tập thể nhân loại trở lại
trạng thái tinh tú - thì nhiều người trong chúng ta vẫn đang tiếp tục duy trì sự
tách biệt đó.
Tại sao tôi nói
vậy? Bởi vì tôi thấy mức độ lý tưởng hóa các chủng tộc ngoài Trái Đất quá cao
trong rất nhiều nhóm. Khi tôi xem những nhóm Facebook đó, ví dụ như Liên đoàn
Thiên hà Ánh sáng hay các Bộ chỉ huy, Chiến binh Ashtar… Trời ơi, nó làm tôi tức
điên lên - má tôi đỏ hết cả rồi - cách mà họ đặt quá nhiều sự tôn thờ lên những
“nhân vật” đó. Và sự thật là, như tôi đã nói trong video, điều đó rất quan trọng.
Việc đó đang duy
trì lại những mô thức cũ của sự chia rẽ đó, và đó chính là điều đang bị Cabal
và CIA lợi dụng, những kẻ vận hành thông qua các phong trào Thời Đại Mới, nuôi
dưỡng và tiếp thêm lửa cho sự tách biệt đó, bằng cách tạo ra những hình tượng “thật
ấn tượng” từ bên ngoài mà đôi khi chúng ta gần như tôn thờ trong cộng đồng Thời
Đại Mới. Và khi làm vậy, chúng ta đang thất bại trong sứ mệnh của mình, bởi vì
sứ mệnh của chúng ta - tôi tin là một trong số đó, dĩ nhiên mỗi người cũng sẽ
có sứ mệnh cá nhân riêng - là tái lập trình tập thể nhân loại, thậm chí là tái
cấu trúc lại về mặt di truyền, để đưa chúng ta trở về trạng thái ban đầu, như
trước đây chúng ta vốn có, như con người thật của chúng ta.
Đây là một dạng
kỹ thuật di truyền. Tại sao? Bởi vì… nó được thực hiện thông qua việc tái lập
trình tâm trí, và bất cứ thứ gì chúng ta đưa vào tâm trí mình đều tái lập trình
lại di truyền của chúng ta. Đó là lý do tại sao những gì chúng ta nuôi dưỡng bản
thân bằng - và những suy nghĩ, niềm tin mà chúng ta nuôi dưỡng - trong trường hợp
này, như: “Tôi là một thực thể tinh tú, tôi đã đến đây” - điều đó thực sự chạm
tới di truyền của chúng ta. Điều đó kích hoạt lại di truyền của chúng ta, và
đưa chúng ta trở về trạng thái của mình.
Và đó là lý do tại
sao điều quan trọng là không nhìn nó theo kiểu: “Wow! Cảm ơn Ashtar. Trời ơi,
tôi ngưỡng mộ bạn quá.” Không. Trước hết, hãy cảm ơn chính bạn, hãy tự hào về bản
thân mình, và thừa nhận bạn là ai. Bởi vì khi bạn thừa nhận và cho phép bản
thân thừa nhận con người thật của mình, thì đó là điều sẽ trồi lên. Đó là điều
bạn cho phép bộc lộ từ chính mình.
Và tôi biết có
thể với bạn thì những gì tôi nói nghe rất hiển nhiên, nhưng điều tôi muốn nói
là: việc chúng ta hoàn toàn thừa nhận mình là ai có thể được thực hiện chỉ
trong nội tâm, chỉ với chính bạn thôi. Tôi không có ý là phải đi ra ngoài và
nói kiểu: “Wow, tôi đã tới đây rồi. Tôi là người ngoài Trái Đất đến từ… ”. Một
số người có làm vậy, như Dale Harder chẳng hạn, và nhiều người khác cũng công
khai nói điều đó, và như vậy cũng không sao cả. Nhưng không nhất thiết phải
theo cách đó. Điều tôi đang nói tới chủ yếu là làm điều đó với chính mình, thừa
nhận điều đó một cách trọn vẹn trong nội tâm, ôm trọn điều đó bên trong bạn, và
đồng thời tích hợp luôn cả bản chất nhân loại của mình nữa, bởi vì đây là một
điểm rất quan trọng.
Tôi không hề nói
rằng bây giờ chúng ta tách mình ra khỏi loài người, kiểu như chúng ta “cao hơn”
họ. Không, không, không. Con người chính là chúng ta, chúng ta – những thực thể
ngoài Trái Đất. Tất cả đều kết nối với nhau. Chúng ta là một. Chúng ta đều là
những con người mang bản chất tinh tú. Chúng ta chỉ đang quay trở lại trạng
thái gốc, trạng thái mặc định ban đầu của bản thể mình, thứ đã bị lãng quên mà
thôi. Đó chính là điều này: ôm lấy, đón nhận cái mã cổ xưa đó bên trong chúng
ta, và từ đó nó tự bộc lộ ra.
Bạn thậm chí
không cần phải nhớ chi tiết, giống như tôi cũng không nhớ. Nhưng điều tôi muốn
nói là: chỉ cần cho phép sự chấp nhận đó diễn ra bên trong bạn, thì lúc đó bạn
cho phép nhiều phần hơn của chính bạn trồi lên. Nhiều khía cạnh hơn của bạn sẽ
tự nhiên xuất hiện. Bạn sẽ bắt đầu nhớ lại nhiều hơn. Có thể bạn sẽ có những
tia lóe ký ức, những hiểu biết sâu sắc, bởi vì ở cấp độ lượng tử, bạn đang nói
với chính mình: “Tôi đã tới đây rồi. Tôi là một thực thể tinh tú.” Không có sự
tách biệt. Không có kiểu “chúng ta và họ”.
Điều này cực kỳ
quan trọng, bởi vì chính theo cách đó, chúng ta đang tái kết nối và nâng cấp
nhân loại trở lại trạng thái ban đầu của nó. Và điều này cũng tái lập trình
nhân loại ở cấp độ di truyền, như tôi đã nói, bởi vì có một “cuộc chiến” xoay
quanh việc: nhân loại mới này sẽ thuộc về ai. “Mới” ở đây ý tôi là quay ngược
trở lại tận quá khứ, khi ma trận bắt đầu hình thành và tất cả những điều đó. Vì
vậy, tất cả các chủng tộc tiêu cực, bò sát và những kẻ kiểm soát, đã bắt đầu muốn
tuyên bố chủng loài mới đang hình thành đó là của họ. Họ đã thử đủ kiểu thao
túng di truyền, thao túng tâm trí. Và giờ đây, chúng ta đang nói: “Không. Chúng
ta đang tự tái lập trình di truyền của chính mình bằng cách đưa bản thân chúng
ta, ‘nguồn gốc’ của chúng ta, nền tảng tinh thần của chúng ta, vào chu trình
nhân loại, thông qua việc chúng ta đầu thai làm starseed.” Và như tôi đang nói,
điều đó đưa mọi thứ trở lại trạng thái gốc ban đầu.
Nhưng để làm được
điều đó, trước hết chúng ta phải thừa nhận mình là ai. Bởi vì nếu chúng ta lại
rơi vào sự tách biệt đó một lần nữa, thì nó sẽ không hiệu quả. Khi đó, chúng ta
chỉ nhận được vài gợi ý mơ hồ kiểu như: “Ồ, tôi biết là tôi đến từ đâu đó”,
nhưng vẫn còn kẹt trong trạng thái tôn thờ. Và trạng thái tôn thờ đó, đáng tiếc
thay, cũng đã từng được duy trì bởi nhiều chủng tộc ngoài Trái Đất trong quá khứ.
Bởi vì, như chúng ta đã được kể, nhiều chủng tộc trong quá khứ, ví dụ như thời
Ai Cập, họ đã phần nào tận hưởng vị thế đó: “Wow, chúng ta mang công nghệ tới,
và họ đối xử với chúng ta như những bậc cao hơn.” Và bạn biết đó, họ cũng có bản
ngã, họ cũng có những cuộc tranh giành quyền lực, nhiều thực thể ngoài Trái Đất
cũng vậy. Vì thế, đáng tiếc là một phần của sự tách biệt đó cũng đã được duy
trì bởi chính một số chủng tộc ET. Nhưng thôi, đó là chuyện của quá khứ.
Vậy thì, điều rất
quan trọng, như tôi đã nói, là đây không phải là sự tách rời khỏi phía con người,
khỏi nhân loại. Tôi hoàn toàn không cảm thấy mình vượt trội hơn con người theo
bất kỳ cách nào. Đó không phải là vấn đề. Tôi cảm thấy mình được tích hợp trọn
vẹn bên trong chính mình, và tôi là cả hai… đây chính là nhân loại - tinh tú mà
chúng ta đang đại diện. Vì vậy, đây không phải là việc tách bạn ra khỏi môi trường
xung quanh hay nhìn bản thân như một kẻ cao hơn.
Được rồi, điểm
tiếp theo tôi muốn nhắc tới. Vâng, vài ngày trước - thực ra là vài tuần trước -
tôi đã có một trải nghiệm khá thú vị.
Charlie: “Bạn đang ở Bắc Cực hả?”
Gần như vậy đó.
Đây là biển bị đóng băng, hay ít nhất là một phần của biển, và mọi người đang
đi bộ ở đó, thậm chí còn đạp xe. Vài tuần trước, tôi có một trải nghiệm rất thú
vị trong lúc thiền, và điều này cũng liên quan trực tiếp tới chủ đề mà tôi đang
nói.
Tôi đột nhiên thấy
chính mình, hay đúng hơn là cảm nhận chính mình trong một kịch bản “một phiên bản
khác của tôi”. Trong thị kiến đó, tôi đang thiền trên đỉnh một ngọn đồi xanh
tươi, rất đẹp, có cây cối xung quanh. Đó là mùa hè, và tôi mặc một chiếc váy
màu xanh lá. Nếu bạn vào Facebook của tôi, thực ra tôi có để cảnh đó làm ảnh
bìa. Tôi đã tạo hình ảnh đó bởi vì đó chính là những gì tôi đã thấy về bản thân
mình… Tôi thấy mình như vậy trong lúc thiền, mặc chiếc váy xanh đó, thậm chí
còn thấy cả chiếc vòng cổ tôi đang đeo, và tôi hoàn toàn cảm nhận rằng đó chính
là tôi. Nó thật đến mức không thể tin được.
Nhưng tại sao
tôi lại nói điều này? Chúng ta ai cũng có những trải nghiệm khi thiền, nên tôi
không muốn làm bạn chán. Điều tôi muốn nói là thế này: nếu bạn quan tâm tới việc
thu nhận những trực nhận mang tính lượng tử từ chính mình, từ phần cao hơn của
bạn, từ ký ức, từ việc kích hoạt ký ức và những hiểu biết sâu sắc, thì một
trong những bài tập bạn có thể làm là thử hình dung chính mình. Hãy tưởng tượng
- bởi vì trí tưởng tượng không chỉ đơn thuần là tưởng tượng, mà là việc bắt bắt
những hiểu biết sâu sắc từ những phiên bản khác của bạn, ở một nơi nào đó khác
- giống như tôi trên ngọn đồi đó, mặc một bộ đồ khác - và hãy thử cảm nhận xem
bạn đang cảm thấy gì trong khoảnh khắc đó.
Bởi vì trong khoảnh
khắc đó, điều bạn đang làm thực chất là chuyển điểm chú tâm của mình sang một
phiên bản khác của chính bạn. Phiên bản đó có thể là bạn trong quá khứ, một
phiên bản song song, một bản thể ở một kiếp sống khác, hay một bản thể ở một
chiều không gian khác. Và bạn hãy thử cảm nhận và suy nghĩ: trong khoảnh khắc
đó, bạn đang cảm thấy điều gì? Bạn thực sự đang chuyển – như tôi nói – bắt lấy
điểm chú tâm của mình sang bản thể kia.
Bởi vì linh hồn
của bạn không hề bị giới hạn trong chỉ một “hóa thân” này. Linh hồn của bạn, ý
thức của bạn, là đa chiều, đa tầng, và nó tồn tại trong trường năng lượng,
trong cõi ether. Vì vậy, nếu bạn muốn thu nhận những suy nghĩ, ý tưởng mang
tính lượng tử – ether – từ những bản thể khác của mình, thì hãy hình dung chính
bạn. Hãy thử bắt lấy hình ảnh mà bạn thấy về bản thân mình: có thể tôi đang ở
trên núi, có thể tôi đang ở sa mạc, có thể tôi đang ngồi dưới một gốc cây.
Sẽ luôn có lý do
vì sao cảnh đó được “trao” cho bạn. Và khi đó, bạn thực sự đang chuyển mình một
cách lượng tử sang bản thể đó, và thu nhận những hiểu
biết sâu sắc, ký ức, suy nghĩ, những sự hé lộ từ khoảnh khắc đó. Hãy ghi lại,
hoặc tự thu âm lại, hoặc cố gắng ghi nhớ. Đây có thể là một cách để kéo lên và
kích hoạt ký ức cũng như hiểu biết sâu sắc từ những bản thể tinh tú khác hoặc từ
những kiếp sống khác của bạn. Nếu bạn muốn thực hành điều này.
Giờ, để kết lại
thật nhanh, tôi muốn nhìn vào phần chat của mọi người… [cười]
“Chúc mừng tháng Hai. Cảm ơn vì công việc và
đam mê của bạn.”
Vâng, cảm ơn bạn
rất nhiều.
Quay lại chủ đề
vì sao việc thừa nhận mình là ai lại quan trọng đến vậy – như tôi nói – mà
không phủ nhận trải nghiệm hiện tại của mình: đó là sự tích hợp. Sự tích hợp, bởi
vì tất cả chúng ta đều… Thực ra, bạn biết không, đôi khi tôi hay trích dẫn câu
nói. Ví dụ lần trước tôi trích một câu của Dhor Káal’el và đăng lên. Nhưng giờ
tôi không còn chỉ đăng trích dẫn của họ nữa. Tôi nghĩ rằng đôi khi, thậm chí
còn quan trọng hơn, là thừa nhận trí tuệ, tri thức và trực nhận đến từ chính
chúng ta, và cũng đóng khung chúng như một câu trích dẫn.
Vậy nên tôi sẽ
không chỉ trích dẫn những gì họ nói nữa – dĩ nhiên tôi vẫn sẽ làm điều đó nếu
tôi thấy một câu trích dẫn hay – nhưng nếu tôi thấy bất kỳ điều gì khôn ngoan,
truyền cảm hứng, quan trọng, sâu sắc từ chính các bạn, thì coi chừng nhé, bởi
vì tôi đang quan sát đó, và đôi khi tôi sẽ chia sẻ những điều đó nữa.
@Priya.3.3: “Đúng vậy! Tôi làm điều này rất thường xuyên.
Kết nối với những phiên bản khác của chính tôi. Bước vào đôi giày của họ và trở
thành họ. Ý thức thật sự rất linh hoạt.”
Ví dụ, giờ tôi
thấy Priya trên màn hình, tôi sẽ đóng khung câu nói của cô ấy, chia sẻ lên mạng
xã hội, và ghi rõ “Priya”, bởi vì chúng ta quan trọng ngang nhau, nếu không muốn
nói là còn hơn. Việc đưa chính chúng ta vào trong điều này là cực kỳ quan trọng.
Bạn nghĩ sao về ý tưởng này?
Nên như tôi đang
nói… hãy cẩn thận với những gì bạn nói trên đó nhé, bởi vì tôi sẽ ghi lại những
suy nghĩ và câu nói của bạn và chia sẻ lên mạng xã hội đấy, được chứ?
Tôi nghĩ là tôi
không còn nhiều điều để nói nữa. Tôi chỉ muốn nhắc tới vài điểm này và gửi lời
chào từ vùng đất mùa đông này. Để tôi cho mọi người xem xung quanh thêm một
chút. Có lẽ mình sẽ đi bộ thêm một đoạn.
Thật ra, điều mọi
người đang thấy là khá hiếm đó – tôi đang nói tới mặt trời. Trời ơi, tôi không
thấy mặt trời suốt một tháng nay rồi, và tôi không hề phóng đại đâu. Một tháng
liền không thấy mặt trời. Lúc nào cũng xám xịt và nhiều mây. Nên đây là lần đầu
tiên. Hôm nay lại là Chủ nhật nữa, nên mọi người thấy đông người hơn; bình thường
thì ít hơn nhiều.
Mùa đông năm
nay, phải nói là khá đẹp, bởi vì năm ngoái thì rất xám xịt, băng giá, dơ bẩn và
ảm đạm. Còn năm nay thì mọi thứ rất trắng. Như mọi người thấy, tuyết sạch, trắng
tinh. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với năm ngoái. Ngày giờ cũng dài ra rồi.
Trời tối khoảng bốn rưỡi, chứ không phải ba giờ hay hai rưỡi như trước. Mọi người
đang tận hưởng việc đi dạo.
Thôi, nói chung
là vậy. Đây cơ bản là những gì tôi muốn chia sẻ, muốn nói.
@3urwaDawwa: “Bạn có thể làm một video để giải thích chính
xác toán học cơ số 12 và mối liên hệ của nó với việc lên dây (chỉnh âm) của đàn
piano Taygetan không?”
Tôi không biết
gì về toán học cơ số mười hai đâu, xin lỗi nhé. Chúng tôi đã chia sẻ tất cả những
gì mình có về chủ đề đó rồi. Tôi không nghĩ là mình còn gì thêm nữa.
Mặc đủ đồ ấm thì
đi dạo buổi chiều rất tuyệt. Thật ra tôi không sợ lạnh chút nào. Chỉ cần mặc đồ
ấm, áo khoác, đủ loại khăn quàng, găng tay ấm là ổn. Hiện tại là âm mười lăm độ,
thậm chí có thể là âm mười tám. Vấn đề là con chó của tôi, Bongo, vì nó bắt đầu
nhấc chân lên và không đi được lâu.
Chỗ này cách nhà
tôi khoảng mười phút thôi. Trong môi trường như thế này thì mặt bạn đỏ lên rất
nhanh.
Tôi cũng yêu sa
mạc.
Thật ra, trên
kênh riêng của tôi – tôi cũng có một kênh riêng – tên là My Odyssey, nơi tôi
đăng những video cá nhân, thì những video tiếp theo sẽ là từ sa mạc ở quần đảo
Canary, nơi tôi đã tới năm ngoái và ở trong một cái lều. Kiểu lều Airbnb đó. Không
phải lều của tôi đâu, nên sẽ là một loạt video khá thú vị.
Ok, vậy là tôi
đã nói hết những gì cần nói rồi.
Ok mọi người, vậy
là tôi đã tới đây rồi. Còn bạn thì sao? Bạn đã tới chưa? Và hãy nhớ nhé, giờ
tôi sẽ chia sẻ những câu nói của các bạn, bởi vì các bạn rất quan trọng, những
người bạn tinh tú của tôi. Các bạn là anh chị em tinh tú của tôi. Các bạn và
tôi cũng vậy với chính mình. Tôi tự hào về bản thân tôi. Tôi tự hào về các bạn.
Chúng ta nên tự hào về nhau.
Cảm ơn mọi người.
Tôi sẽ kết thúc ở đây. Ngày mai tôi sẽ làm buổi này bằng tiếng Tây Ban Nha, nếu
bạn nói tiếng Tây Ban Nha.
Cảm ơn. Tạm biệt
mọi người.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=8FD838M6Lk4
https://www.youtube.com/watch?v=8zh8BlXbC0s
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html