Swaruu Transcripts 1932
Bạn thực sự đi đâu sau khi chết?
15-01-2026
Chào mọi người, các
bạn khỏe không? Chào mừng các bạn quay trở lại với cộng đồng xinh đẹp mang tên
Revelación Cósmica Semillas Estelares.
Hôm nay mọi người
thế nào? Hôm nay tôi đang thử một tính năng mới của YouTube, đó là phát trực tiếp
cùng lúc ở định dạng máy tính và định dạng di động. Để coi xem nó hiển thị ra
sao nha. Không biết vậy thì sẽ đông người hơn hay ít hơn, tôi cũng chưa rõ.
Hôm nay chúng ta
sẽ chạm tới một chủ đề rất thú vị, bảo đảm các bạn sẽ thích. Chúng ta đi đâu
sau khi chết? Hôm nay, chúng ta sẽ cùng bàn về chuyện đó. Buổi trực tiếp này
tôi chia làm hai phần, và trong cuộc trò chuyện này có Swaruu de Erra, Gosia và tôi.
Các bạn sẽ thích
lắm đó, không có chỗ nào là dở hết. Nói thiệt, không có câu nào của Swaruu là
dư thừa cả. Không có.
Mà nói mới nhớ,
hôm nay ban đêm, trong phòng tôi, lúc đó là 4:44 sáng, tôi nghe một âm thanh rất
lạ, giống như tiếng chuông, rất kỳ. Một âm thanh mà thật sự tôi chưa từng nghe ở
bất kỳ nơi nào khác trên Trái Đất này, trên Mẹ Trái Đất này tôi chưa từng nghe.
Nó giống như một cái báo động, nhưng chỉ kêu đúng một lần, âm kim loại, giống
chuông nhưng cứng, một âm thanh rất lạ mà tôi chưa bao giờ nghe qua.
Dĩ nhiên là tôi
tỉnh giấc liền, tôi tự hỏi: “Cái gì vậy?” Nhìn đồng hồ thì đúng 4:44 sáng. Một
sự trùng hợp khá thú vị.
Thôi, giờ mình bắt
đầu luôn, không vòng vo nữa.
Trước hết là phần
giới thiệu. Tôi đã chia sẻ liên kết buổi trực tiếp này trên Instagram với tên
Despejando Enigmas. Tôi cũng chia sẻ trên Facebook với cùng tên Despejando
Enigmas. Tôi biết cũng có một số bạn đã chia sẻ lại trên mạng xã hội, cảm ơn mọi
người rất nhiều. Tôi cũng đã đăng trên Telegram - nhớ nha, trên Telegram tôi có
hai nhóm: một nhóm tên Despejando Enigmas và một nhóm tên Despejando Enigmas
Semillas Estelares. Các bạn có thể tham gia cả hai, hoàn toàn miễn phí.
Sau đó tôi cũng
đã chia sẻ trong tất cả các cộng đồng YouTube của mình, và còn đăng lên X nữa,
với tên Taygetan Oficial, có hai chữ F. Nhớ nha.
Elon Musk đã nói
rồi, các bạn có thể tự tìm mà xem, tôi không có bịa đâu, rằng ông ấy muốn X trở
thành đối thủ cạnh tranh trực tiếp với YouTube. Y như vậy đó. Và với YouTube
thì mọi người theo dõi tôi đều thấy rồi, video của tôi cố lắm cũng chỉ lên được
khoảng 2.000 lượt xem. Giờ coi thử thuật toán của X có khác không.
Mọi người thấy
sao? Nói thiệt, các bạn nên theo dõi tôi trên X đi, vì khi mạng xã hội đó bắt đầu
chuyển động mạnh như YouTube, tôi đảm bảo với các bạn là YouTube sẽ “toang” rất
nhanh. Rất nhanh luôn.
Rồi, nói tới đó
thôi. Cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây, cảm ơn các bạn quản trị kênh, và
giờ mình bắt đầu luôn.
Tiêu đề gốc là:
“Chúng ta đi đâu sau khi chết?” – Thông điệp từ Swaruu de Erra, tiếp xúc ngoài
Trái Đất, Taygetan, Pleiades.
Swaruu
bắt
đầu như sau. Những ai theo dõi tụi tôi từ nhiều năm nay chắc sẽ nói: “Ủa, nhưng
mà…” Nhưng phải hiểu một điều là, khi tụi tôi bắt đầu chia sẻ tất cả những
thông tin này, lúc đó không có ai khác nói những điều này cả. Không ai nói hết.
Và rồi các bạn sẽ thấy, mọi thứ rất logic, rất hợp lý. Nhưng mà con người nói
chung thì lại không vận hành bằng logic.
“Nền tảng của tất cả chính là luật gương soi
hay luật hấp dẫn. Bạn hiện hữu và bạn thấy đúng theo tần số của bạn, và bạn
chính là tần số đó. Bạn không “có” một tần số - bạn chính là nó. Không phải bạn
sở hữu tần số, mà bạn chính là tần số đó.”
“Khi bạn chết, thứ duy nhất còn lại là tần số
của bạn. Lúc đó không còn phần biểu hiện vật chất rắn chắc mà chúng ta gọi là
cơ thể nữa. Vậy nên, khi bạn chết, bạn
sẽ thấy điều mà bạn mong muốn được thấy.”
Chính vì vậy mà
việc bạn chịu trách nhiệm cho những gì bạn tiếp nhận, những gì bạn làm, và những
người bạn ở gần là vô cùng quan trọng. Bởi vì nếu bạn không chịu trách nhiệm
cho bất cứ điều gì, bạn sẽ quay lại Trái Đất lần nữa, và lúc đó họ sẽ nhồi vào
bạn đủ thứ - trừ nỗi sợ thì không thiếu đâu.
Rồi, mình nói tiếp.
Nhắc lại lần nữa, điều này cực kỳ quan trọng, và không ai nói cho bạn biết cả.
Buổi video, buổi trực tiếp này lẽ ra phải nói ra những điều mà không ai kể cho
bạn về cái chết.
Khi bạn chết -
và tôi nói thẳng là “chết”, không còn nói “rời khỏi thân xác” nữa. Tại sao? Vì
video này sẽ được những ai cần xem thì xem thôi. YouTube chắc chắn sẽ kiểm duyệt,
nên thôi, tôi không quan tâm nữa.
Nhắc lại: “Khi bạn chết, bạn sẽ thấy điều bạn muốn thấy,
bởi vì ở những cõi cao hơn, mọi thứ được biểu hiện ra nhanh hơn, và ngày càng
nhanh hơn. Mọi thứ biểu hiện gần như tức thì.”
Nếu người ta đã
nhét vào đầu bạn đủ thứ câu chuyện, đủ thứ niềm tin rằng sẽ có ai đó tới đón bạn,
thì đó chính là thứ bạn sẽ biểu hiện ra, và còn mạnh hơn nữa. Tất cả nỗi sợ mà
họ đã gieo vào bạn ở đây, trên Trái Đất này - từ những kẻ cầm quyền, từ truyền
thông chính thống và các cơ quan chính phủ - tất cả nỗi sợ đó, khi bạn rời khỏi
thân xác mà không chịu trách nhiệm cho bản thân, bạn sẽ tự biểu hiện nó ra.
“Tôi tin là có địa
ngục.” Vậy thì đây, địa ngục của bạn đây, anh bạn.
“Tôi chỉ tin vào
thiên thần.” Vậy thì đây, thiên thần đây.
“Tôi sống tệ lắm,
tôi có nghiệp phải trả.” Ừ, vậy thì đây, nghiệp của bạn đây. Bạn sẽ quay lại
Trái Đất này, nhưng với một mức độ tàn khốc hơn một chút.
Nó là như vậy
đó. Bạn là tần số.
“Và trong trạng thái giữa các kiếp sống, hay
trong cõi trung giới cao - nơi người ta nói rằng các linh hồn đi về để nghỉ
ngơi - thì mọi thứ đều biểu hiện ngay lập tức. Bởi vì đó là Nguồn. Bạn là một với
Nguồn. Bạn chính là Nguồn. Bạn đang ở trong Nguồn.”
Mọi thứ là tức
thì. Nghĩ tới cái gì - là có cái đó ngay.
Tôi nghĩ tới cái
khác, là có liền. Tôi nghĩ tới cái khác nữa, là có liền. Tôi chỉ nghĩ toàn những
điều khốn khổ vì tôi đang khốn khổ, đang lạc lối. Thì đây, có liền, có liền, có
liền. Chính vì vậy mới cần phải rung động ở tần số cao.
Nhưng còn cái
khái niệm “đi về Nguồn” thì sao? Vì có rất nhiều người trong các bạn từng nghe
đâu đó, kiểu như: “Tôi đến từ Nguồn”, “Tôi sẽ quay về Nguồn”. Không, nói vậy là
sai. Không phải theo cái cách mà người ta vẫn hay nói. Không phải là “tôi đến từ
Nguồn”. Không, không, không, không phải vậy. Không phải như vậy đâu. Mọi người
nhìn kỹ lại đi.
“Cái khái niệm “đi về Nguồn” nghe giống như
là có sự di chuyển vậy đó.”
Tức là họ làm
cho bạn hiểu rằng có sự đi từ chỗ này sang chỗ khác. “Tôi đi về Nguồn, còn bạn
thì không.” “Tôi kết nối với Nguồn, còn bạn thì không kết nối.” “Nguồn nói với
tôi, nhưng không nói với bạn.” Nghe như thể có sự dịch chuyển, như thể bạn đi từ
một nơi này sang một nơi khác.
“Nhưng sự thật là Nguồn ở khắp mọi nơi. Mọi
thứ đều là Nguồn. Và như đã nói trước đó, mỗi người, mỗi ý thức hay mỗi linh hồn
chỉ thấy những gì mình có thể nhận thức.”
Điều này cực kỳ
quan trọng: “Bạn chỉ thấy những gì bạn nhận
thức được. Điều quan trọng nằm ở những gì có trong ý thức của bạn. Sự nhận thức đó được quyết định bởi tần số độc nhất của bạn,
mà tần số đó lại là kết quả của những gì bạn đã thấy, nơi bạn đã đặt sự chú ý của
mình, những trải nghiệm của bạn và những tương tác của bạn với những người khác
- mà rốt cuộc cũng chỉ là những tấm gương phản chiếu chính bạn mà thôi.”
Nói cách khác, bạn
chỉ thấy được những gì bạn nhận thức, những gì đang có trong ý thức của bạn. Chính
vì vậy bạn phải thật sự để ý tới những gì bạn tiếp nhận. Ở đây, dĩ nhiên bạn có
thể xem mọi thứ, tiêu thụ mọi thứ, nhưng tôi nhận ra một điều là: những video
thành công nhất thường là những video nói về nỗi đau khổ của con người.
Ví dụ như: “Tôi
bị lừa mất chiếc xe cắm trại”, “Đêm lạnh nhất”, kèm theo hình ảnh cúi đầu suy
tư, chiếc xe cắm trại bị lật… Đó là thứ mà đám đông muốn xem. Thật sự là choáng
luôn. Quá choáng. Và rồi họ sẽ nhận được đúng thứ đó. Muốn thảm họa à? Muốn tai
ương à? Cứ yên tâm đi, bạn sẽ có nó.
“Bạn xin thì cuộc
đời sẽ đáp lại”, hay câu đó nói sao nhỉ? Đại khái là vậy. Nghĩa là bạn sẽ có
thôi, đừng lo. Bạn sẽ tự mình trải nghiệm nó, bằng xương bằng thịt. Tôi thấy rất
nhiều video ngoài kia nói rằng châu Âu sắp sụp đổ, Tây Ban Nha thế này thế nọ…
Thì rồi bạn sẽ có thôi. Tôi không nói là bạn sẽ không có. Hãy nhớ rằng mỗi người
sẽ sống trong thực tại của riêng mình.
Ngay tại khoảnh
khắc hiện tại này, tất cả chúng ta đang sống - tùy bạn đang ở đâu - thì có thể
là khá thoải mái, khá ổn. Nhưng đã có những người đang biểu hiện ra chiến tranh
và thảm họa rồi. Những người đó sẽ tự rẽ sang dòng thời gian của họ, sang thực
tại của họ, một thực tại mang tính hủy diệt. Nhưng chuyện đó không liên quan gì
tới bạn cả. Đừng lo. Đó là vấn đề của họ.
Họ muốn trải
nghiệm nỗi sợ, sự bất an, thảm họa, thì cứ để họ trải nghiệm.
Mọi người đang
nói gì ở đây?
lauragabrielaalvarez: “Xin thì sẽ được cho.”
Chính xác, chính
xác, chính xác.
Rồi, mình tiếp tục.
Chủ đề này thật sự rất hay, tôi rất thích.
Nhắc lại lần nữa:
“Mỗi ý thức, mỗi linh hồn chỉ thấy những
gì nó nhận thức, những gì có trong ý thức của nó. Sự nhận thức đó được quyết định
bởi tần số độc nhất của nó, mà tần số đó lại là kết quả của những gì nó đã thấy,
nơi nó đã đặt sự chú ý, những trải nghiệm và những ý định của nó trong các mối
tương tác với người khác - mà rốt cuộc cũng chỉ là những phản chiếu của chính
nó mà thôi.”
Và thêm một điều
cực kỳ quan trọng nữa: mỗi linh hồn chính là Nguồn, và điều đó là quyền đương
nhiên. Mỗi linh hồn, mỗi người, tất cả chúng ta đều là Nguồn, theo đúng quyền tự
nhiên của mình. Không ai có quyền nói với bạn rằng: “Bạn không phải”, hay “Bạn
không có linh hồn”. Không ai có quyền nói điều đó với bạn hết.
Giống như có những
quốc gia nói: “Tôi sẽ tước quốc tịch của anh.” Nhưng bạn biết rồi đó, ở Tây Ban
Nha chẳng hạn, họ không thể tước quốc tịch của bạn được. Theo Hiến pháp, bạn
luôn luôn là người Tây Ban Nha, dù bạn có muốn hay không. Đó là luật. Họ không
thể lấy quốc tịch của những người sinh ra là người Tây Ban Nha. Tôi đoán là ở
Mexico chắc cũng tương tự.
Nói cách khác,
trên giấy tờ thì bạn là người Tây Ban Nha và bạn sẽ chết là người Tây Ban Nha.
Nhưng còn chúng ta - những người đang ngồi đây quan sát - thì chúng ta là công
dân vũ trụ. Việc bạn đến từ Afghanistan, từ Tây Ban Nha hay từ miền bắc
Tanzania với tôi không có ý nghĩa gì hết. Tôi không quan tâm. Bạn hiểu ý tôi
không?
Rồi, quay lại chủ
đề. Điều quan trọng là: “Mỗi linh hồn là
Nguồn theo quyền tự nhiên của mình.” - Cực kỳ quan trọng.
“Vì vậy, khi một người chết, họ sẽ thấy và trải
nghiệm chính xác những gì họ mong đợi sẽ thấy. Đó là điều họ sẽ gặp, như đã được
nói và đã được biết ở nhiều nơi khác.” - Điều này cực kỳ quan trọng, dù nó rất đơn giản.
“Nếu ai đó tin vào Chúa Jesus, thì họ sẽ gặp Chúa Jesus. Nếu họ tin vào Allah,
họ sẽ gặp Allah. Nếu họ tin vào Vishnu, họ sẽ gặp Vishnu. Nếu họ tin vào con
mèo vũ trụ, thì họ sẽ gặp con mèo đó.”
Khi tất cả chúng
ta rời khỏi thân xác - và tôi nói là rời khỏi thân xác thật sự, chứ không phải
mấy trải nghiệm kiểu cận tử, mấy trải nghiệm đó - vì rốt cuộc, tất cả những ai
có trải nghiệm kiểu đó đều quay lại. Có người thấy một sợi dây bạc, có người
không thấy gì. Tôi thì không thấy sợi dây nào hết, không thấy gì cả.
Mỗi người sẽ thấy
những gì họ muốn thấy. Và dĩ nhiên, tất cả những người đã đi và không quay lại -
tức là không phải trải nghiệm cận tử - thì mỗi người trong số họ đều đã có một
trải nghiệm hoàn toàn khác nhau. Không ai có trải nghiệm giống ai cả, bởi vì mỗi
người tin và sống theo cách riêng của mình, ngay cả khi họ sống chung trong
cùng một căn nhà.
Tất cả sẽ có trải
nghiệm khác nhau, trừ khi có những thỏa thuận về nhận thức. Nhưng như chúng ta
đã nói, trên Trái Đất này, trong những thân xác này có đủ mọi giống loài: trong
người này có thể là Urmah, trong người kia là Engan, trong người khác là
Taygetan, Antarian, có người là bò sát, có người là Mantis. Và hiển nhiên, mỗi
sinh thể đó khi rời khỏi thân xác sẽ có một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt,
hoàn toàn khác.
Rồi, tiếp tục. Một
điều cực kỳ quan trọng nữa: “Trước hết, mỗi
người cần phải tin vào điều mà bản thân họ cảm thấy cộng hưởng, điều mà họ cảm
thấy là đúng. Và với lượng thông tin mà họ đang tiếp nhận, họ phải chịu trách
nhiệm cho niềm tin đó.”
Không phải là
tin hay không tin, mà là điều gì cộng hưởng với bạn, điều gì khiến bạn cảm thấy:
“Trời, tôi thấy cái này đúng nè.” Trong trường hợp của tôi, tôi nói rõ luôn:
đây là thông tin cộng hưởng với tôi. Những gì họ - các Taygetan - nói với tôi.
Khi có điều gì đó không còn cộng hưởng nữa, hoặc khi tôi nhận ra rằng đó không
còn là họ nữa, thì như các bạn đã biết, tôi là người đầu tiên đứng ra nói thẳng
điều đó.
Mấy chuyện này
là chuyện nghiêm túc.
Và bây giờ, chú
ý kỹ điều này: “Không thể có những cái bẫy
của archon chờ sẵn để ép linh hồn tái sinh. Thứ duy nhất bạn gặp được là thứ mà
bạn mong đợi sẽ gặp. Nếu bạn mong đợi thấy điều đó, thì bạn sẽ gặp điều đó.”
“Vì vậy, thiên đường hay địa ngục chính là kết
quả của cảm giác tội lỗi, hoặc của niềm tin sâu sắc rằng mình xứng đáng bị như
vậy.” - Hoàn toàn chính xác. Là bạn
tin rằng mình xứng đáng.
Tôi nhớ khi tôi
có trải nghiệm đó, khi tôi gặp sinh thể kia, với cái biểu tượng giống như bộ
trưởng chiến tranh của Mỹ hay dùng, lúc đó là trước khi có tiếp xúc Taygetan.
Sau này Gosia đã phỏng vấn tôi và tôi đã kể lại hết. Và điều tôi nói với Gosia
là: ở bên đó không có ai phán xét bạn cả. Không ai phán xét bạn. Người phán xét
duy nhất chính là bạn.
Và bạn là người
quyết định: bạn tiếp tục đi tiếp, hay bạn quay trở lại đây một lần nữa. Bạn quyết
định. Tôi đã quyết định đi tiếp, tiến về phía trước. Tiến về phía trước.
Người ở đây trước
đó đã đi tiếp về phía trước, nhưng rồi có một người khác đến và chính là người
đang ở đây bây giờ. Rồi lại có thêm một người khác nữa đến. Thôi, tôi sẽ không
kể lại toàn bộ câu chuyện đó nữa đâu. Ý là có một người khác đến thay thế.
Điều quan trọng ở
đây là: một người tin chắc rằng mình xứng đáng với điều gì, thì người đó sẽ nhận
được đúng điều đó. Nếu bạn tin rằng mình xứng đáng được đi tiếp - tức là đi tới
một hành tinh khác, đi tới một nơi khác, tốt hơn - thì bạn tự quyết định điều
đó. Tôi tưởng tượng rằng nơi đó lúc nào cũng sẽ tốt hơn, đúng không?
Vì cảm giác mà
tôi có lúc đó là như chính tôi đang tự hỏi mình: “Bạn có thật sự tin rằng bạn
có thể đi tiếp không? Có thể rời đi và tiếp tục tiến lên không?” Và tôi trả lời
chính mình: “Có.” Vì đó là câu hỏi tôi tự hỏi và tự trả lời. “Bạn có thể đi tiếp
không?” - “Có, có.” Và thế là người đó đi tiếp, còn ở đây thì có một người khác
bước vào. Bạn hiểu ý tôi chứ?
Cho nên, bạn là
người phán xét duy nhất. Là người phán xét duy nhất. Nếu bây giờ bạn tin vào Archon
và toàn bộ câu chuyện đó - điều đó là quyền của bạn, tôi tôn trọng. Tôi không hề
có ý công kích hay phán xét ai tin vào cái gì. Tôi tôn trọng tất cả.
Nhưng mọi người
cần biết rằng: tất cả những câu chuyện đó được dựng lên để khi bạn rời khỏi
thân xác, bạn tự nói với chính mình: “Trời ơi, mình sống tệ quá. Mình sống tệ
quá. Mình đã ăn cắp tiền của cả một quốc gia nơi người dân đang sống trong
nghèo khổ. Rồi mình còn ăn cắp của người dân Tây Ban Nha, vơ vét đủ thứ bằng mọi
giá.”
Rồi khi ở bên
kia, bạn tự nói: “Trời ơi, mình đúng là một thằng khốn. Mình là một kẻ trộm.
Mình không nghĩ là mình có thể đi tiếp được.” Không phải là bạn “không tin” là
mình có thể đi tiếp - mà là bạn tự quyết định không đi tiếp. Và thế là bạn quay
trở lại Trái Đất để… ừ thì, để cư xử cho đàng hoàng hơn.
Trong trường hợp
đó, có thể bạn sẽ “trả” một chút nghiệp - tôi nói vậy thôi, tôi cũng không biết
- bởi vì nếu bạn tin vào những thứ đó thì bạn sẽ trả nghiệp. Bạn sẽ rơi vào một
trong những gia đình đã chịu quá nhiều đau khổ, bạn sẽ trải nghiệm điều tồi tệ
nhất của điều tồi tệ nhất. Bạn sẽ trải qua tất cả bằng chính da thịt của mình,
để trong lần tái sinh tiếp theo, bạn thật sự biết rõ bạn muốn điều gì và không
muốn điều gì.
Nhớ nha: hãy
đăng ký kênh, chia sẻ và bình luận. Điều này rất quan trọng. Trong phần mô tả
video sẽ có đầy đủ các kênh để bạn đăng ký, vì bạn đang giúp tôi và Gosia tiếp
tục dự án này. Nó tạo động lực lắm. Càng nhiều người thì càng có động lực.
Quay lại vấn đề
chính: một người tin chắc mình xứng đáng với điều gì thì sẽ nhận được đúng điều
đó. Và chính người đó là người tạo ra điều đó. Chính bạn là người tạo ra nó.
Vậy nên, tất cả
đều xuất phát từ mức độ kiểm soát tâm trí và kiểm soát nhận thức mà mỗi linh hồn
có. Những gì người ta đã nhét vào đầu bạn - nhớ lại buổi trực tiếp trước, chúng
ta đã nói về kiểm soát tâm trí và kiểm soát nhận thức - tức là bạn đã chấp nhận
để người ta kiểm soát bạn.
“Không, tôi đâu
có chấp nhận.”
Có đó. Bạn đã chấp
nhận, vì bạn tin tất cả những gì đến từ truyền thông chính thống và chính phủ.
Tất cả.
Ngay hôm nay
thôi, các bạn có thể vào X của tôi - Taygetan Oficial - nhớ đăng ký nha. Tương
lai bây giờ đang nằm ở đó. Có một nhà báo tên là Turk
Turkelson gì đó, ông ta đang nói y hệt những gì chúng tôi nói: “Tôi không
tin bất cứ thứ gì.” Lúc đó ông ta đang nói về FBI, rằng ông ta không tin những
gì FBI nói.
Nhưng mà phải hiểu
cho rõ: FBI vẫn là một cơ quan chính thống và chính phủ. Bạn không nên tin FBI hay
bất kỳ ai. Đó đều là truyền thông chính thống và chính phủ. Đừng tin gì hết.
Tôi cũng đang đọc
những gì David Icke viết. Nhớ nha, tôi theo dõi David Icke từ rất nhiều năm rồi.
Tôi có sách được ông ấy ký tên, có chụp hình chung với ông ấy, và tôi theo sát
hành trình của ông ấy. Ông ấy đang nói rất nhiều điều mà chúng tôi cũng đang
nói: rằng Trái Đất bị các sinh thể ngoài Trái Đất kiểm soát, và rất, rất nhiều
thứ khác nữa.
Swaruu nói tiếp
rằng: “Tất cả những điều này dễ dàng vượt
qua khi bạn hiểu rằng bạn sẽ đi đến nơi mà bạn có quyền được đi. Đó là quyền tự
nhiên của bạn. Bạn sẽ đi tới nơi mà bạn muốn đi.”
Nếu bạn tự nhét
vào đầu mình những câu chuyện bịa đặt, thì bạn sẽ biểu hiện chúng ra và tự tạo
nên thực tại đó.
“Đây chính là ý niệm về tội lỗi và nghiệp.”
Cái gọi là nghiệp
đó chính là câu chuyện bịa đặt lớn nhất trong tất cả những câu chuyện bịa đặt.
Người ta nói:
“Nghiệp là luật nhân quả, làm gì thì nhận đó.” Ừ, ở một mức độ nào đó thì đúng.
Nhưng rồi họ biến nó thành tôn giáo. Kiểu như: “Nếu mày sống tệ thì mày sẽ bị đẩy
vô đây.” Không, không phải vậy.
Ví dụ đơn giản
nè: nếu tôi cầm cái này và ném vô kính, thì tôi làm bể kính, và tôi sẽ phải trả
tiền cái kính đó. Nhưng điều đó không có nghĩa là vì làm bể một tấm kính mà tôi
phải tái sinh làm cóc hay làm ếch 30 lần trên Trái Đất. Đó là những câu chuyện
nhảm nhí mà người ta nhồi vào đầu bạn.
Bạn trả cái nghiệp
mà bạn muốn trả. Hiểu không? Nói cho rõ luôn một lần: nếu bạn là người tạo ra
thực tại của mình - tức là bạn vừa là đạo diễn, vừa là nhà sản xuất, vừa là người
thiết kế, vừa lo trang phục, vừa viết kịch bản - thì tất cả là bạn.
Vậy thì nếu bạn
làm bể thứ gì đó, bạn có trả hay không là do bạn quyết định. Đó là sáng tạo của
bạn. Sáng tạo của bạn có nguồn lực vô hạn, miễn là bạn biết dùng đầu óc một
chút. Dĩ nhiên là bạn sẽ không làm hại người khác, không làm hại sinh thể khác -
cái đó là điều hiển nhiên, là logic cơ bản.
Ví dụ, bạn đi
ngoài đường đập gương chiếu hậu xe người ta. Người đó ngày mai cần đi làm, bạn
làm bể gương, rồi người ta gặp tai nạn vì bạn thì sao? Có hiểu không? Đó là
logic đơn giản. Rất logic. Chúng ta đang nói tới những chuyện khác, chứ không
phải cổ vũ làm hại người khác. Điều đó là hiển nhiên.
Vậy nên, hãy
nhìn cho rõ bản chất của “nghiệp”: “Đó là
ý niệm về tội lỗi, về nghiệp - mà thực chất chỉ là một niềm tin tôn giáo - thứ
buộc các linh hồn phải quay trở lại để trải nghiệm đúng những điều mà họ không
hề muốn trải nghiệm.”
Bởi vì về lý
thuyết, người ta nói rằng: “Cuộc đời này giống như một khóa học.” Dù bạn làm
gì, thì khóa học đó cũng đã được “thiết kế sẵn” rồi.
Dù bạn làm gì đi
nữa, bởi vì đó là trải nghiệm của bạn, bất kể trải nghiệm đó là gì. Ở đây không
có linh hồn nào bị lạc, cũng không có trải nghiệm nào là vô nghĩa. Tất cả đều
có giá trị, tất cả đều làm phong phú thêm nhận thức.
Vậy nên, từ đây
mà nói tiếp: khi bạn rời đi, nếu trong đầu bạn đã bị nhét những ý niệm kiểu như
nghiệp quả, thì bạn sẽ quay lại đây, trong khi thực ra bạn đã phải rời sang nơi
khác rồi. Thế là bạn quay lại, và rồi người ta sẽ nhồi cho bạn đủ thứ. Bạn quay
lại chỉ đơn giản vì bạn đã tin vào một thứ gì đó, một câu chuyện bịa đặt, vậy
thôi.
Điều quan trọng
là: “Bạn không thể nào bị tách rời khỏi
Nguồn, bởi vì bản thân mỗi người chính là Nguồn, và Nguồn thì ở khắp mọi nơi.”
“Thật ra, tất cả mọi thứ bên ngoài con người
đều là ảo ảnh. Mọi thứ đều nằm bên trong con người. Tất cả những gì bạn mong muốn
thấy, mong muốn trải nghiệm - thực tại của bạn, các định luật vũ trụ, các định
luật khoa học - tất cả, tất cả đều là một ảo ảnh khổng lồ. Điều cực kỳ quan trọng
là: ai tìm cái gì thì sẽ thấy cái đó.”
Chính vì vậy,
hãy cẩn thận với những gì bạn đang xem. Dĩ nhiên, bạn có thể xem hết mọi thứ.
Xem tất cả cũng được. Tôi đã nói rồi: cứ xem đi, không ai cấm bạn xem gì cả.
Nhưng bạn phải chịu trách nhiệm, bởi vì ở tầng vô thức, tâm trí của bạn đang
làm việc, đang xử lý tất cả những thứ đó.
“Vì vậy, việc tranh cãi xem vị thần nào là thật,
tranh cãi xem có Thượng Đế hay không, Thượng Đế là như thế nào, hay hạt cơ bản
nhất của vũ trụ là gì - tất cả những chuyện đó đều vô nghĩa.”
“Không, tôi là
cánh tả.”
“Không, tôi là
cánh hữu.”
Tôi nhắc lại: tất
cả đều vô nghĩa. Chúng chỉ tồn tại để tạo ra chia rẽ, để nhân loại không thể hợp
nhất. Đó chỉ là thêm một loạt truyện bịa nữa mà thôi - giống như những câu chuyện
mà người ta kể cho bạn nghe hồi nhỏ trước khi đi ngủ.
Bây giờ không biết
cha mẹ còn làm vậy với con cái không, đọc truyện hay bịa mấy câu chuyện để con
nít ngủ ngon. Nhưng bản chất vẫn là vậy.
Điều quan trọng
là: “Mọi thứ đều là nhận thức. Vì vậy, mọi
thứ đều có thể là thật hoặc đều có thể là giả, ngoại trừ một điều duy nhất: Người
đang quan sát - chính bạn, linh hồn của bạn. Đó là thứ duy nhất không thể chối
cãi là có thật.”
“Hãy
giải phóng tâm trí của bạn, và bạn sẽ giải phóng chính mình khỏi toàn bộ Ma Trận.”
Đây là câu nói của
ngày hôm nay đó. Giải phóng tâm trí, bạn sẽ thoát khỏi toàn bộ Ma Trận. Chính
xác. Chúng tôi đã nói điều này rất nhiều lần rồi.
Ví dụ nè, với một
người Pháp đang ở đây: đối với người Pháp đó, thứ duy nhất là thật chính là anh
ta. Mọi thứ còn lại đều là ảo ảnh.
Với Luis cũng vậy.
Với Luis, thứ duy nhất là thật chính là anh ấy. Tất cả những thứ khác đều là ảo
ảnh của chính anh ấy, là sự phóng chiếu do anh ấy tạo ra.
Và với tất cả mọi
người cũng vậy - với Gabogeri, với María, với bất kỳ ai - thứ duy nhất là thật
chính là bạn. Mọi thứ khác đều là sự phóng chiếu.
Dù nó có vẻ rất
thật đi nữa, thì nó vẫn là vậy. Mỗi người sẽ hiểu theo mức độ của mình.
Rồi, tiếp tục.
Tôi nhắc lại lần nữa: Hãy giải phóng tâm trí, và bạn sẽ giải phóng mình khỏi
toàn bộ Ma Trận.
Ở đây, Gosia hỏi:
“Wow, ấn tượng quá, Swaruu, tôi hiểu rồi.
Nhưng tôi có một câu hỏi. Bạn nói rằng chúng ta đi về Nguồn, nhưng bạn cũng nói
đó là cõi trung giới cao. Vậy khi chết, rốt cuộc là cái nào? Hay là một? Vì cõi
trung giới cao nghe giống như một tầng tần số cao, còn Nguồn thì vượt lên trên
tất cả, đúng không?”
Và câu trả lời
là: “Tôi chỉ đang dùng những từ quen thuộc,
nhưng có một điều cần làm rõ. Nơi đó không phải là một tần số cụ thể. Nó là tất
cả. Nó là tập hợp của mọi tần số. Là sự thăng lên thành toàn thể, trở thành
toàn thể, là toàn bộ, là nhận biết và ý thức được tất cả những gì tồn tại và đã
từng tồn tại.”
“Mọi thứ đều dễ tiếp cận như nhau. Quá khứ,
hiện tại và tương lai hòa vào nhau, hội tụ thành một. Đó chính là Nguồn nguyên
thủy. Và bạn là ở đó, và bạn trở về đó khi chết.”
“Khác với những người khác, tôi có toàn bộ ký
ức về nơi đó. Bạn là tất cả những gì bạn muốn trở thành. Bất cứ điều gì bạn
nghĩ tới đều biểu hiện ngay lập tức. Bạn là tất cả. Mọi thứ đều nằm trong tầm
tay bạn. Bạn thực sự là một sinh thể toàn năng - nghĩa là bạn là tất cả.”
“Ở đó, bạn hiểu rằng chính bạn, và chỉ có bạn,
là người đã tạo ra mọi thứ. Và tôi đang nói đến khía cạnh vô hạn trong sáng tạo,
vô hạn trong không gian và vô hạn trong thời gian.”
“Bạn là Đấng Sáng Tạo. Và mặc dù bạn không
bao giờ mong muốn rời khỏi nơi đó, thì điều đó cũng được thực hiện - bởi vì thực
ra bạn chưa bao giờ rời khỏi đó cả. Bạn chỉ đơn giản là chọn trải nghiệm một phần
rất nhỏ tại một thời điểm.”
“Một cuộc đời. Một lần nhập thể. Với một chuỗi
sự kiện có vẻ tuyến tính, diễn ra theo dòng thời gian. Nhưng từ Nguồn thì mọi
thứ xảy ra đồng thời, không có thời gian, không có phân chia. Tuyến tính cũng
chỉ là một phần nằm trong toàn thể đó.”
Rồi ở đây có một
điều mà rất nhiều người từng có trải nghiệm cận tử hay hậu tử đã nói. Và đúng
là tôi cũng thấy rất nhiều người mô tả đó là một cảm giác yêu thương và hòa nhập
vô hạn, trọn vẹn.
Với trải nghiệm
của tôi thì đúng là có một cảm giác, nhưng… tôi không biết diễn tả sao. Nó giống
như được về nhà. Một cảm giác rất rõ ràng là “mình đang ở nhà”. Mọi thứ đều hòa
nhập với nhau. Và từ “yêu thương” thật ra còn chưa đủ để diễn tả. Tôi nghĩ phải
có một từ khác, nhưng không tồn tại từ nào như vậy.
Tôi hiểu vì sao
cô ấy dùng chữ “yêu thương”, nhưng nó còn hơn thế nữa, sâu hơn thế nữa. Và điều
đặc biệt là: bạn không hề nghĩ đến những điều tiêu cực. Khi tôi có trải nghiệm
đó, tôi không hề nghĩ: “Mình đang ở đâu?” Không có chút sợ hãi nào. Không có.
Hoàn toàn không.
Và cảm giác đó
cũng không phải là cảm giác cô đơn. Rất khó diễn tả. Bạn là bạn. Bạn là chính bạn.
Nhưng đồng thời bạn cũng ở trong toàn thể. Bạn không phải là một chương trình
máy tính. Không, không, hoàn toàn không.
“Đó là một cảm giác yêu thương và hòa nhập vô
hạn, bao bọc bạn như một chiếc chăn ấm vào mùa đông. Một sự nhận biết trọn vẹn
rằng bạn chính là bạn.”
Điều này là
đúng. Tôi nhớ rất rõ cảm giác đó. Điều tôi trải nghiệm là: tôi không có thân thể,
nhưng tôi vẫn là tôi. Không có thân xác, nhưng tôi vẫn có một bản chất. Tôi vẫn
là tôi. Tôi nhận ra chính mình là mình, dù không còn thân xác. Như thể thân xác
đó chưa bao giờ là tôi cả - tôi vẫn là tôi.
Một cảm giác cực
kỳ kỳ lạ, rất lạ luôn. Nghĩa là… đó vẫn là tôi. Nếu ai đó nói với tôi: “Ê,
nhưng mà bạn đâu có thân xác.” Thì đúng, tôi không có thân xác, nhưng tôi vẫn
là tôi. Tôi vẫn là tôi. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Nó không phải là kiểu
nhị nguyên - không phải là “tôi là cái này, còn bạn là cái kia”. Không. Tôi là
tôi. Một cảm giác rất, rất lạ.
Đúng là khi sinh
thể đó xuất hiện, tôi biết rõ là tôi là tôi, còn sinh thể đó là một cái gì đó
khác. Nhưng trước khi nó xuất hiện, thì chỉ có tôi thôi. Chỉ có tôi. Rồi khi nó
xuất hiện, tôi mới nghĩ: “Ủa, cái này là ai vậy? Ai vậy?” Có lẽ lúc đó tôi vẫn
còn vương lại chút gì đó của Trái Đất. Kiểu như: “Ủa, cái này là ai?” Một cảm
giác rất kỳ lạ, rất rất lạ.
Rồi tiếp theo: “Đó là một sự nhận thức trọn vẹn rằng chính bạn
là người đã làm được tất cả, rằng bạn là sự hòa nhập và là yêu thương. Không có
thiện, không có ác, tất cả đều là bạn. Mọi thứ đều là bạn. Chỉ có những sự đối
lập không quan trọng, chỉ có giá trị khi nhìn từ những góc nhìn bị giới hạn của
một số trải nghiệm nhất định - và từ đó bạn hiểu, bạn vượt qua, bạn vượt lên
trên, bạn luôn tìm kiếm nhiều hơn nữa.”
“Ở khoảnh khắc đó, bạn hiểu rằng bạn là tất cả,
và rằng không có chuyện gì xấu xảy ra cả. Rằng theo định nghĩa, bạn chính là
Nguồn sáng tạo, vì vậy bạn là bất hoại, không thể bị hủy diệt.”
Dĩ nhiên rồi. Nếu
bạn là Nguồn, thì bạn là bất diệt. Và điều này rất quan trọng: “Chính vì vậy mà bạn dám nhập thể trở lại.”
Chính vì vậy mà có rất nhiều người, khi biết mình là bất hoại, lại muốn quay trở
lại Trái Đất - hoặc tới một nơi khác. Bạn dám nhập thể ở một nơi khác.
Rồi nó nói tiếp:
“Bạn dám nhập thể trở lại bởi vì bạn biết
rằng bạn không thể thua, không thể mất mát gì cả. Đó chỉ là trò chơi của chính
bạn, dù bạn đi tới đâu thì đó cũng vẫn là trò chơi của bạn. Và những điều mà những
“người khác” trải nghiệm - khái niệm về những “người khác” - như những cuộc đời
đầy giông bão, hành quyết, đau khổ, tra tấn… là điều quan trọng cần hiểu: bạn
không hề trải nghiệm những điều đó.”
“Vì vậy, về bản chất, tất cả chỉ là một khái
niệm. Bạn không trải nghiệm chúng. Những cuộc đời đó không phải là trải nghiệm
của bạn. Và dù điều này có thể nghe như thể bạn đang phớt lờ nỗi đau của người
khác, thì cách nhìn đó chỉ hợp lý từ góc nhìn bị giới hạn của 3D, hoặc phần nào
là 5D.”
“Tôi nhắc lại: việc quan tâm tới ý niệm về
người khác, muốn tránh cho họ đau khổ, tránh cho họ đau đón - điều đó hoàn toàn
hợp lý. Nhưng ở đây tôi đang nói từ góc nhìn mở rộng nhất có thể.”
Tôi sẽ đọc tiếp,
vì nếu không thì buổi trực tiếp này sẽ không bao giờ kết thúc.
Swaruu nói tiếp:
“Không biểu hiện những điều đó - đừng biểu
hiện chúng. Nhưng để biết cái gì không nên biểu hiện, thì bạn phải biết cái gì
nên biểu hiện, và ngược lại. Chính vì vậy mà tồn tại khái niệm đau đớn, khổ
đau. Nhưng từ góc nhìn cao hơn, chúng không còn cần thiết nữa, bởi vì ở đó mọi
thứ đều được bao hàm.”
Rồi để coi mọi
người đang nói gì. Ở đây, ở đây… Chúng ta đã nói được 40 phút rồi. Có lẽ thêm
khoảng 20 phút nữa là xong.
susana: “Tôi thấy mình như một quả cầu ánh sáng màu
vàng, trong suốt, và một sự hợp nhất cùng yêu thương vượt xa mọi thứ cao cả.”
Boutique: “Cảm giác là một niềm hạnh phúc lớn và rất nhẹ
nhàng.”
quenoseapaguelallama: “Dòng suối mát trong, hiền hòa, nơi bạn hòa
tan vào đó - Nguồn nguyên thủy, dù tôi không biết vì sao bạn còn gọi tên nó.”
mauriciocampos: “Đó là một khía cạnh của bạn, bởi vì nếu bạn
tạo ra tất cả, thì sinh thể đó cũng là một phần của bạn.”
Đúng rồi, đúng rồi.
Bạn là Đấng Sáng Tạo mà.
Nhưng mọi người
để ý kỹ nha: khi tôi có trải nghiệm đó, không có bất kỳ con người bình thường
nào xuất hiện trước mặt tôi cả. Hoàn toàn không. Không phải Chúa Jesus, không
phải thiên thần có cánh, không có gì như vậy hết.
Thứ xuất hiện
trước tiên là bầu trời. Một bầu trời đúng nghĩa: trời xanh, có mây. Và dĩ
nhiên, tất cả những thứ đó là sự sáng tạo của tôi. Những đám mây đó dần dần tạo
thành một sinh thể, tức là một sinh thể được “vật chất hóa” từ mây.
Tôi đứng đó, rất
chú ý, rất tập trung, quan sát quá trình sinh thể đó được tạo ra. Tôi nhớ rất
rõ. Sinh thể đó được hình thành hoàn chỉnh, đứng đó một lúc. Và tôi nghĩ: “Ủa,
đây là người ngoài hành tinh à?” Vì da của nó màu xanh - là một hình dạng giống
con người, nhưng da màu xanh, thứ mà không hề có trên Trái Đất. Nó mặc một thứ
giống như áo choàng, có cổ tròn như vầy.
Câu hỏi duy nhất
tôi hỏi là: “Tôi chết rồi sao?”
Nó không trả lời.
Rồi nó từ từ giơ
tay lên… rất chậm… và làm một cử chỉ chào, tôi không nhớ rõ là như thế này hay
thế nào, hình như các ngón tay tách ra. Nó chào tôi như vậy.
Rồi nó hơi xoay
người một chút, đứng đối diện tôi. Sau đó hạ tay xuống, và bắt đầu biến đổi từ
dưới lên trên thành… giống như một bông atiso. Không phải hoa sen, mà là atiso.
Khi nó biến thành một bông atiso lớn, bông đó bắt đầu mở ra, mở ra, mở ra… từng
lớp cánh rơi xuống, cho tới khi không còn gì nữa - và đúng lúc đó, tôi quay trở
lại phòng của mình.
Và tôi nhớ rất
rõ về thời gian. Tôi đeo kính áp tròng, mà tôi chưa bao giờ ngủ khi đeo kính áp
tròng. Lúc đó tôi duỗi người ra, nhắm mắt lại - nên tôi biết chắc là tôi không
hề ngủ. Khi tất cả chuyện đó kết thúc, tôi mở mắt ra, mắt không hề bị khô.
Nghĩa là theo thời gian Trái Đất, nó diễn ra rất rất nhanh.
Nhưng ở “bên
ngoài”, cảm nhận của tôi là thời gian trôi chậm hơn, rất chậm. Trong khi trên
Trái Đất thì như thể thời gian trôi nhanh hơn - đúng như những gì họ từng nói.
Ví dụ, một ngày ở bên ngoài có thể tương đương với vài ngày ở Trái Đất.
Ở đây thì mọi thứ
diễn ra rất nhanh. Mắt tôi không khô, không có gì cả. Có thể chỉ là một giây,
hoặc gì đó như vậy. Nhưng cảm nhận của tôi là rất lâu. Sau đó tôi còn viết hẳn
một cuốn sách về trải nghiệm đó - một cuốn sách chưa bao giờ được xuất bản, dĩ
nhiên rồi. Nhưng thật sự là… quá choáng ngợp.
Một cảm giác
viên mãn nội tâm.
Swaruu nói tiếp:
“Theo nghĩa đen, tất cả chúng ta đều là
Nguồn. Tất cả chúng ta đều là cùng một con người, đang trải nghiệm nhiều lần nhập
thể đồng thời, ở bên ngoài thời gian. Thời gian chỉ có vẻ tuyến tính khi được
nhìn từ bên trong một lần nhập thể mà thôi.”
“Điều quan trọng là: không có quá khứ, không
có tương lai. Tất cả đều là ý niệm của bạn. Bạn đã từng nhập thể làm khủng
long, làm một sinh thể xám trong tương lai - bạn đã làm điều đó, bạn là điều
đó, và bạn đang nhập thể như vậy, và còn vô hạn hơn nữa, đồng thời. Tất cả là một
đại dương ý thức, và đại dương đó chính là bạn.”
Rồi Swaruu nói: “Từ góc nhìn đó, và để minh họa mọi thứ với một
chút giới hạn có chủ ý cho dễ hiểu, thì bạn muốn có thử thách, nên bạn mới nhập
thể. Việc là và ở trong Nguồn nguyên thủy là đỉnh cao nhất - theo nghĩa đen là
vô hạn, là tối thượng. Đó chính là khái niệm của Thượng Đế.”
“Nhưng rồi bạn muốn một thử thách, nên bạn
quay trở lại nơi bạn muốn. Bạn lập kế hoạch của mình, bắt đầu nghĩ xem trải
nghiệm gì thì hay, giống như lập trình một trò chơi điện tử. Bạn tạo ra bản đồ
cuộc đời, các nhân vật, những gì sẽ xảy ra, cái kết - tất cả. Và từ đó, bạn quyết
định rằng vì tần số, bạn sẽ quên đi tất cả.”
“Vậy thì quên hết toàn bộ, hay chỉ quên một
phần thôi, giống như các Taygetan - họ nhớ rất nhiều nhưng cũng vẫn quên một phần.
Rồi bạn bước vào trò chơi của chính mình, bước vào lần nhập thể của mình, và sống
đúng những gì bạn đã tự thiết kế.”
Vậy thì, nếu bạn
đang sống đúng thứ bạn đã tự thiết kế, bạn còn phải trả nghiệp cho ai nữa?
Bạn sẽ trả nghiệp
cho ai? Cho chính bạn à? Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Bạn trả nghiệp cho ai?
“Không, nghiệp
là phải trả ở đây, ở kia, với mấy chú giúp lễ đứng cạnh phòng thánh…” - Thôi
đi, làm ơn.
Bạn là Đấng Sáng
Tạo. Vậy thì bạn còn trả nghiệp gì nữa?
Bạn tự tạo ra thực
tại của mình.
Nhưng cũng đừng
có ai lấy cớ đó mà đi làm bậy, kiểu như: “Không sao hết, mọi thứ đều là ảo ảnh.”
Không phải vậy đâu. Bởi vì Ma Trận sẽ túm bạn lại và quăng bạn đi đâu đó ngay.
Vì toàn bộ câu chuyện, toàn bộ thực tại, chính bạn là người tạo ra. Và rồi bạn
sẽ phải “ngồi tù” vài ngày - như người Argentina hay
nói là ở Caña. Nhưng nhớ cho kỹ: chỉ có bạn tự làm điều đó với chính mình thôi.
“Từ góc nhìn này, thậm chí còn không có sự kiểm
soát tâm trí nào từ archon, bò sát hay sên không gian cả. Bởi vì chính bạn là
người đã biểu hiện ra chúng, và bạn cũng chính là chúng. Vậy nên, khi bước vào
trò chơi, mỗi linh hồn đều biết rõ mình đang làm gì, bởi vì nó xuất phát từ Nguồn
nguyên thủy, mà nó chính là Nguồn nguyên thủy. Vì thế, đây là một phần của trò
chơi. Điều này rất quan trọng.”
“Thực tế là: con người đang biểu hiện ra archon,
bò sát, Pleiadian, ác quỷ, tiên nữ, cabal, Rothschild, Rockefeller, nữ hoàng, kẻ
ăn thịt trẻ em, kem sô-cô-la…Tất cả những thứ đó là những gì chúng ta đang biểu
hiện ra. Chính vì vậy, từ góc nhìn ở trên cao thì không có nạn nhân, nhưng từ
góc nhìn ở bên dưới thì có.”
“Mọi thứ đều được bao hàm. Mọi thứ vừa là thật,
vừa không là thật - chỉ có bạn là thật.”
“Khi chết - điều này rất quan trọng - bạn sẽ
thấy đúng những gì bạn muốn thấy. Chính vì vậy mới có ma, có các linh hồn chưa
rời đi, có các thực thể dạng hút năng lượng bám vào trường hào quang. Tất cả đều
là vậy.”
Hãy chú ý kỹ điều
này: “Khi một người chết với sự bám chấp
rất lớn vào thân xác - và có rất nhiều người như vậy - thì chuyện đó xảy ra.
Người ta bám chấp vào thân xác vì họ đã thành công, bởi vì với họ, thành công
là có tiền bạc, quyền lực, đủ thứ.”
Bạn trở thành chủ
nhân thế giới. Bạn là Elon Musk, là Bezos, là ai đó.
Rồi bạn nghĩ:
“Trời ơi, không biết kiếp sau mình có còn là nhân vật này không. Bây giờ mình
có tất cả. Mình có thể - giả sử thôi - dùng công nghệ bí mật để kéo dài tuổi thọ,
không phải 100 năm mà là 1.000 năm, sống trong giàu có.”
Vì sao? Vì sợ.
Bởi vì họ nghĩ:
“1.000 năm đó tương đương với 12 lần nhập thể. Biết đâu mình phải sinh ra 12 kiếp
ở Ấn Độ, hay đâu đó ở Campuchia, hay miền bắc Zimbabwe…”
Hiểu ý không?
Thế là họ chọn:
“Thôi, tôi thà sống tiếp trong nhân vật này, trong sự sung túc này.”
Họ không muốn mất.
Họ bám chấp. Rất bám chấp.
Và điều được nói
là: “Khi một người chết với sự bám chấp
quá lớn vào thân xác - hoặc trong một cái chết bạo lực - họ không biết rằng
mình đã chết. Và vì từ Nguồn mọi thứ đều được biểu hiện, nên do họ tin rằng
mình chưa chết, họ sẽ biểu hiện ra một thân thể giống như lúc còn sống, gọi là
thể vía.”
“Rồi họ đi lang thang trên những con phố nơi
họ từng sống, chẳng hạn, mà không nhận ra rằng mình đã chết. Họ tự cảm nhận
mình có quần áo, có giày dép, có hình hài. Và vì họ có những ám ảnh, nên rất
nhiều lần họ lặp đi lặp lại cùng một tình huống, hết lần này tới lần khác.”
Hãy để ý kỹ: những
người bị ám ảnh đó tự cảm nhận mình có giày dép, có thân thể, có mọi thứ.
Còn tôi thì tôi
đã nói rồi: tôi cảm nhận mình không có thân xác. Vì tôi không cần thân xác.
Không cần.
Tôi không hề
nghĩ: “Ủa, thân xác của tôi đâu rồi?” - Không có.
Bạn là bạn. Bạn
là tất cả. Bạn không phải là một điểm, bạn là toàn thể.
Bạn là tất cả,
là tất cả, là tất cả.
Bạn không cần một
thân xác cho trải nghiệm mà bạn đang có.
Dĩ nhiên, nếu bạn
quay trở lại Trái Đất thì bạn cần một thân xác. Nhưng không phải lúc đó.
Thực tế, sinh thể
xuất hiện trước mặt tôi đã biến thân thể của nó thành một bông atiso, rồi bông
atiso đó biến mất. Nó cũng không còn thân thể nữa. Bạn hiểu ý tôi không? Tôi
đoán là vì sao nó không còn thân thể - bởi vì nó đi vào thân thể này.
Rồi, để kết
thúc, Swaruu nói tiếp: “Chính vì vậy mà
những thực thể đó bắt đầu tạo ra liên minh, tạo ra cả một thế giới phụ trong
cõi trung giới khi họ nhận ra rằng mình đã chết. Họ sống đi sống lại cùng một
tình huống chấn thương, bởi vì ở cõi đó, mọi thứ đều được biểu hiện.”
“Kết quả là hình thành nên một cõi trung giới
thấp, nơi thế giới vật lý được sao chép gần như hoàn hảo, nhưng có những thay đổi
kỳ quái hoặc biến dạng, do ký ức của người đã chết đang biểu hiện ra - ví dụ
như cửa phòng tắm quá nhỏ không thể đi qua khi họ cần vào. Và họ cứ lặp lại những
điều đó hết lần này tới lần khác. Đó là một thế giới - tôi nhắc lại - một phiên
bản biếm họa của thế giới vật lý 3D.”
“Ở đây đang nói về 4D, nhưng thực ra không hề
có các tầng mật độ như người ta vẫn nói. Tất cả đều là một. Chỉ khác nhau ở nhận
thức của từng mảnh của Nguồn, tức là từng linh hồn.”
“Vì vậy, việc nói 3D, 4D, 5D, 6D là không khớp.
Không có tầng bậc. Tất cả là một toàn thể. Tất cả là Nguồn. Chỉ có những điểm nhận
thức khác nhau của từng linh hồn–ý thức.”
“Vậy làm sao hình thành các cõi trung giới thấp
với ma lang thang ở nghĩa địa hay nhà bị ám?
Tùy
thuộc vào từng linh hồn.
Và
cũng xin nhấn mạnh: cũng có những thế giới hạnh phúc, những thiên đường, Valhal'a,
Voltavor - gọi tên gì cũng được. Nếu bạn có thể nghĩ ra, thì nó sẽ được tạo ra.”
Kết thúc phần một.
Hy vọng mọi người
thích. Chúng ta đã trực tiếp được 56 phút. Giờ ở lại thêm khoảng 4 phút để xem
mọi người nói gì, rồi mình kết thúc buổi trực tiếp đẹp đẽ này - phần một mà tôi
muốn chia sẻ với tất cả các bạn.
Cảm ơn những
trái tim, cảm ơn các lượt thích, cảm ơn những người đã đăng ký kênh và chia sẻ.
Để xem mọi người
nói gì nha.
Boutique: “Bên ngoài thì không có thân xác, nên không
còn đau đớn.”
Ừ, đúng vậy.
Tôi không có
thân xác. Không có thân xác thì lấy đâu ra đau đớn? Nhưng bạn vẫn là bạn, bạn
là một ý thức.
Và tôi nghĩ là
đúng như cô ấy nói: bên trong bạn thế nào thì bạn phản chiếu ra bên ngoài như vậy.
Nếu bạn là một người rất tiêu cực, thì dù không có thân xác, bạn vẫn có thể biểu
hiện ra thứ gì đó gây đau đớn, hoảng sợ - và bạn sẽ cảm nhận được nó.
Nhưng trong trải
nghiệm của tôi, tôi không nghĩ tới mấy thứ đó. Tôi chỉ quan sát, không sợ hãi
gì cả. Vì không có sợ hãi hay ý niệm tiêu cực, nên tôi không biểu hiện ra
chúng.
Vậy nên phải cẩn
thận. Nếu bạn bắt đầu nghĩ tới sợ hãi - “tụi nó sẽ tới, tụi nó sẽ tới” - thì bạn
sẽ tự biểu hiện ra điều đó.
Có thể sẽ có người
như vậy. Nhưng khi bạn rời khỏi thân xác, ý thức của bạn được mở rộng rất nhiều,
vì bạn không còn bị giới hạn bởi thân thể này nữa. Khi đó, mỗi người sẽ suy
nghĩ ra sao thì tôi không biết. Nó giống như một cú nhảy vọt - để bạn dễ hình
dung - giống như sự khác biệt giữa một đứa trẻ 5 tuổi và một người 90 tuổi. Hai
cách nhận thức đó hoàn toàn không giống nhau.
Vậy nên, khi bạn
rời khỏi thân xác, cách suy nghĩ của bạn lúc đó sẽ giống như một người đã sống
1.000 năm, chứ không còn giống với con người vừa mới qua đời nữa. Tức là tâm
trí đã khác rồi. Bạn sẽ không còn suy nghĩ theo kiểu tiêu cực. Ít nhất là tôi
muốn nghĩ như vậy. Tôi muốn tin là vậy. Nhưng tôi nhắc lại, mỗi người là một cá
thể khác nhau, mỗi người một kiểu.
Boutique: “Vậy còn những con vật chết một cách bạo lực
thì sao? Chúng có bị kẹt lại không?”
Boutique, thật
ra tôi không biết. Tôi đoán là sẽ có đủ mọi trường hợp. Nhưng như chúng ta đã
nói rồi, động vật nhìn cái chết theo một cách hoàn toàn khác con người. Cái chết
của chúng là một dạng khác hẳn. Chúng không mang những ý niệm mà người ta đã
nhét vào đầu chúng ta.
Động vật nhìn thế
giới theo một cách hoàn toàn khác. Vì vậy, không thể nhân cách hóa mèo. Mèo là loài
mèo, chúng sẽ hành xử và nhận thức như một loài mèo. Việc tôi nói là không thể
nhân cách hóa không có nghĩa là chúng không có cảm xúc - không phải vậy. Nhưng
chúng là mèo. Cũng giống như mèo sẽ không “mèo hóa” con người vậy.
Bạn hiểu ý tôi
không? Mèo sẽ suy nghĩ theo một cách hoàn toàn khác. Tôi chỉ nói một điều thôi:
chúng vẫn cảm nhận được đau đớn. Nhưng nếu cái chết xảy ra tức thì, thì con mèo
đó đã rời đi rồi, đã nhập thể ở đâu đó - có thể là ở một hành tinh nào đó. Bạn
hiểu ý tôi không?
Tecamus: “Mình nhớ một giấc mơ, trong đó người ta nói
với mình rằng nếu mình muốn đi thì mình có thể đi. Mình không quen những người
đó, nhưng họ rất thân thiện. Giờ mình nghĩ là khi rời khỏi thân xác cũng giống
như vậy.”
Đúng rồi, chính
xác. Có người rời khỏi thân xác trong lúc ngủ. Có những người đi ngủ rồi hôm
sau không còn nữa. Đó có lẽ là cách ra đi nhẹ nhàng nhất.
Tôi có một người
bạn, cha của anh ấy mất theo cách đó. Đi ngủ, và hôm sau… đã ở đâu đó rồi. Tôi
nghĩ đó là cách ra đi tốt nhất. Nhưng dĩ nhiên, mỗi người đều tự thiết kế cách
rời khỏi thế giới này, tùy theo bản chất và con đường của họ.
Thôi, vậy là được
rồi mọi người. Nếu còn câu hỏi, cứ để lại trong phần bình luận. Một buổi trực
tiếp khoảng một tiếng là ổn rồi, không cần kéo dài quá. Như vậy video sẽ đẹp, dễ
chia sẻ, và nhiều người có thể xem được những buổi nói chuyện này.
Nhân tiện, tôi
đã ghi hình lại hết rồi để làm video. Tức là nếu sau này tôi đăng thêm nội dung
lên kênh Despejando Enigmas, thì không phải là tôi chưa làm xong đâu - tôi đã
quay hết rồi, chỉ cần ghép hình ảnh vào là xong.
Vậy thôi nha mọi
người. Gửi tới tất cả một cái ôm thật chặt. Ngày mai mình gặp lại.
Cảm ơn những ai
đã đăng ký kênh, cảm ơn những người mới, và cảm ơn tất cả những ai đang theo
dõi từ nhiều nơi, vì hôm nay tôi phát trực tiếp cùng lúc ở hai định dạng: điện
thoại và máy tính.
Một cái ôm thật
chặt nha.
Đăng ký, chia sẻ
và bình luận nếu bạn muốn ủng hộ.
Thôi, chào mọi
người. Hẹn gặp lại ngày mai.
Cảm ơn nhiều lắm.
Câu hỏi thì để lại
trong phần bình luận nha.
Chúc ngủ ngon.
Link gốc của bài
viết
https://www.youtube.com/watch?v=DdQHrkhQByc
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html