Swaruu Transcripts 1907 - 🌌✨🧬♾️Thăng thiên là gì và bao gồm những gì – Phần 3

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1907


Thăng thiên là gì và bao gồm những gì – Phần 3

 

23-12-2025




Chào mọi người. Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng xinh đẹp này mang tên Revelación Cósmica Semillas Estelares.

 

Sao rồi, mọi người khỏe không? Chúc tất cả một khởi đầu tuần mới vui vẻ. Vậy là chúng ta cũng sắp kết thúc tháng này rồi.

 

Chúc một tháng Mười Hai thật vui vẻ, mà nói thiệt là cũng sắp hết rồi. Mà nói tới đây thì, thiệt ra tôi cũng không biết có dự đoán gì, không biết người ta đang mong đợi điều gì cho tháng tới. À mà không, là cho năm tới, năm 2026.

 

Mọi người dạo này sao rồi? Mấy ngày nay không thấy nhiều người quen xuất hiện. Chúng ta tiếp tục nha. Đây sẽ là phần cuối cùng về chủ đề thăng thiên.

 

 “Đừng để ngọn lửa tắt.”

 

Nói là mọi người yêu thương tôi. Thì mọi người cũng biết rồi đó, điều quan trọng là tạo ra phản ứng. Nhưng mà đúng là mấy nhân vật phía sau cũng được tạo ra để gây phản ứng mà.

 

Giờ mình bắt đầu nha. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc trò chuyện, lần này là giữa Swaruu và Gosia.

 

Gosia nói: “Điều gì sẽ xảy ra với khoa học trong quá trình thăng thiên? Khoa học rồi sẽ ra sao?”

 

Swaruu trả lời: “Họ sẽ phải chấp nhận rằng mô hình hiện tại không còn hữu dụng nữa và cần phải áp dụng một mô hình khoa học mới.”

 

Một mô hình mới mà tôi không biết phải gọi là gì. Tôi chỉ biết là chuyện này đã kéo dài 8 năm rồi.

 

Để tôi nói rõ chỗ này. Ngày 11 tháng 12 năm 2017, lần đầu tiên tôi nói chuyện với Swaruu de Erra. Tính đến giờ đã tròn 8 năm và vài ngày. Thời đó, sự tiếp xúc còn rất trong sạch, thuần khiết, không có sự can thiệp, không có thực thể gì chen vào, không có linh hồn bò sát, không có những thực thể bò sát nhập vào con người rồi phá nát mọi thứ. Mà đúng là đã phá nát hết rồi, phá tan hoang. Tôi cũng bị ảnh hưởng nặng luôn.

 

Và những gì còn phía trước thì… thôi, cứ chờ xem. Chờ xem còn lại được gì.

 

Gosia nói tiếp: “Tôi hiểu. Tôi có câu hỏi này. Vì thăng thiên là một quá trình mang tính cá nhân, như mọi người đều biết. Tôi muốn biết điều gì sẽ xảy ra với các quốc gia Hồi giáo, châu Phi, v.v… Những người không nâng được tần số và tâm trí của họ đủ cao thì sao? Họ sẽ ở lại trong dòng thời gian riêng của họ à? Chúng ta sẽ tách khỏi họ sao?”

 

Trước khi trả lời câu này, tôi muốn nói một chút. Tôi có xem một video của ai đó nói rằng chúng ta đã đổi sang dòng thời gian khác. Nhưng nhìn quanh thì tôi thấy mọi thứ vẫn y như cũ, giống hệt như trước giờ. Nếu nhân loại thật sự đã thăng thiên rồi, thì chúng ta đã nhìn thế giới theo cách khác rồi. Nhiều hạnh phúc hơn. Đúng là tôi không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra trên thế giới, tôi không biết gì hết trơn. Tôi chỉ biết những gì diễn ra thông qua YouTube, vì tôi không đọc báo, không xem tin tức gì cả.

 

À, còn mạng xã hội X nữa. Mà nói tới đây mới nhớ là tôi quên giới thiệu. Mọi người có thể theo dõi tôi trên X với tên Taygeta Oficial, các kênh khác thì mọi người sẽ thấy trong phần mô tả. Trên Instagram là Despejando Enigmas, Telegram cũng là Despejando Enigmas. Tôi có tạo một nhóm Telegram tên là Despejando Enigmas Semillas Estelares. Mọi người có thể theo dõi tôi trên tất cả các mạng xã hội.

 

Tôi nói vậy là vì thế này: nếu thật sự chúng ta đã thăng thiên hoặc chuyển sang một dòng thời gian tích cực hơn, thì điều đó đã phải phản ánh rõ ràng trong tin tức rồi. Ngay từ đầu, tôi không nghĩ là sẽ có ai nói thẳng “chúng ta đã đổi dòng thời gian”. Vì nếu đang ở trong một dòng thời gian tích cực, thì điều đó hiển nhiên rồi, đâu cần phải nói ra nữa. Khi mọi thứ đang tốt, thì chẳng ai cần phải nhắc.

 

Cho nên, khi có ai đó cứ nhắc đi nhắc lại rằng “chúng ta đã đổi dòng thời gian”, mà nhìn lại thấy mọi thứ vẫn y nguyên hoặc còn tệ hơn, thì thôi, tắt máy đi cho rồi. Mọi người hiểu ý tôi không?

 

Thật ra rất đơn giản. Hiện tại tôi không thấy những công nghệ hậu y học. Tôi thấy trường hợp của Nuno Loureiro hay gì đó, ông kỹ sư, giáo sư người Bồ Đào Nha, người sắp sửa mang đến cho nhân loại nhiều công nghệ mới, trong đó gần như là năng lượng tự do, sạch. Nếu thật sự chúng ta đã chuyển sang dòng thời gian tích cực, thì mấy người như vậy đâu có bị bịt miệng.

 

Thiệt sự là tôi phát điên với những người cứ nói rằng chúng ta đã đổi sang dòng thời gian tích cực, trong khi tin tức thì như vậy đó. Họ đúng là những kẻ tung tin sai lệch ở cấp độ cao nhất. Không đáng để nghe, vì họ làm tụt tần số của bạn. Chính xác là họ ở đó để kéo tần số của bạn xuống. Nhưng con người thì cứ nuốt, nuốt và nuốt.

 

Tôi nhắc lại lần cuối rồi quay lại chủ đề chính. Nếu thật sự chúng ta đã chuyển sang một dòng thời gian với năng lượng tự do, thì người ta đã không bịt miệng những giáo sư muốn thay đổi nền văn minh Trái Đất theo hướng tốt hơn. Chúng ta đã có công nghệ hậu y học giúp đảo ngược lão hóa, vì lão hóa là một dạng bệnh. Năng lượng tự do, hậu y học, một nền khoa học khác, một thực tại hoàn toàn khác, không còn tiền bạc. Một xã hội toàn diện, mang tính tổng thể, sẽ mọc lên như nấm sau mưa.

 

Mà tôi thì không thấy cái nào hết. Vậy mà làm sao người ta dám nói rằng chúng ta đã đổi dòng thời gian?

 

À, đúng rồi, thiếu một chi tiết. Chúng ta đã đổi sang một dòng thời gian tệ hơn lúc trước. Vậy thì tôi mới nói: “À, vậy thì có khi đúng, có khi đúng đó.”

 

Rồi, giờ thì quay lại chủ đề. Những ai xem mấy loại nội dung nhất định trên mạng xã hội thì chắc biết tôi đang nói tới kênh nào. Thật sự là khó tin luôn.

 

Swaruu nói: “Một lần nữa, điều này vẫn sẽ phụ thuộc vào từng cá nhân. Thăng thiên là quá trình của mỗi người, nhưng với tư cách là một tập thể, thì họ sẽ ở lại trong một dòng thời gian thấp hơn, với tần số thấp hơn.”

 

Gosia nói: “Ok. Một câu hỏi có vẻ hơi ngây ngô: Vậy chúng tôi có thể đến thăm các hành tinh của các bạn không? Có bắt đầu những chuyến du hành liên thiên hà không?”

 

Nghe cũng thích ghê, tôi cũng mong lắm.

 

Swaruu trả lời: “Vâng, sẽ không có lý do gì mà điều đó không xảy ra, nhưng mọi thứ sẽ tuân theo các giao thức của từng nơi.”

 

Gosia nói: “Tuyệt vời. Có phải trong thăng thiên 5D thì tình yêu sẽ chiếm ưu thế không? Lòng trắc ẩn, hòa bình và trí tuệ tâm linh?”

 

Swaruu trả lời: “Nó sẽ tiến gần hơn tới điều đó.”

 

Ngay từ đầu, cô ấy không nói là ‘chiếm ưu thế’, mà chỉ nói là ‘tiến gần hơn’.

 

Tình yêu không là gì khác ngoài việc xem một ai đó hay một điều gì đó là một phần của chính mình. Là hiểu rằng tất cả chúng ta là một, là bao gồm họ vào trong mình. Trí tuệ tâm linh đi kèm theo, nhưng 5D không phải là một nơi hoàn hảo.”

 

Mọi người để ý kỹ nha. 5D không phải là nơi toàn những bậc thầy thăng thiên ngồi trên mây, như cách người ta hay vẽ ra. Thậm chí có người còn nói rằng chúng ta đang ở 4D rồi. Nhưng trào lưu Thời Đại Mới đã gieo vào đầu mọi người rằng ai cũng là bậc thầy, nào là hòa bình, tình yêu, vinh quang. Còn ở đây, cô ấy nói rõ rằng 5D không phải như vậy.

 

Và chính vì nói như vậy, trào lưu Thời Đại Mới tự hạ mình xuống một trạng thái tần số tương đương với 4D. Đó chỉ là thêm một bước nữa trên con đường hướng tới sự hội nhập toàn diện.

 

Và ở đây Gosia nói: “Cảm ơn.”

 

Rồi Gosia hỏi tiếp: “Và điều gì sẽ xảy ra với những linh hồn bị giam trong các thùng chứa, trong các căn cứ ngầm? Họ sẽ được giải phóng chứ?”

 

Tôi không hiểu. Thật sự là tôi không hiểu câu hỏi này. Làm sao có thể nhốt một linh hồn trong một cái thùng được?

 

Và ở đây Swaruu nói: “Họ sẽ phải được giải phóng, hay họ sẽ ở lại đó giống như trường hợp của người Hồi giáo (nói theo kiểu khái quát)”

 

Khi các thế lực tiêu cực mất quyền kiểm soát hành tinh. Ừ, thì đúng là vậy, nhưng mà thật ra chúng ta lại đang quay về cùng một câu chuyện cũ. “Thế lực tiêu cực” là gì? Mọi người hiểu ý tôi không? Đối với những kẻ đang nắm quyền, thì những gì họ làm không phải là điều xấu. Trong mắt họ, họ làm vậy là vì lợi ích của chính họ.

 

Annelie:“5D chỉ là cao hơn hai bậc thôi, nhưng cái thang không kết thúc ở đó!”

 

Đúng rồi, mấy con số đó chỉ là các trạng thái tần số. 5D không phải là một nơi chốn, mà là một trạng thái tần số.

 

Và rồi cô ấy sẽ giải thích vì sao họ, nói theo cách dễ hiểu, biết rằng họ đang ở trong một trạng thái tần số cao hơn chúng ta rất nhiều. Lát nữa cô ấy sẽ nói tới.

 

Fernandocaballerojimenez: “Ngồi trên mây gảy đàn hạc.”

 

Chính xác đó, Fernando. Từ từ mới tới 5D. Đó là một trạng thái tần số. Và quan trọng là: không ai “đi lên” theo nhóm hết. Không phải đi theo tập thể như Thời Đại Mới hay nói. Không, không, không. Đây là một con đường cá nhân.

 

Có những người đã đạt tới trạng thái đó rồi, đúng. Nhưng tôi nghĩ nhiều khi chính họ cũng không ý thức được là mình đã tới đó. Có rất nhiều người sống trong sự sung túc và hạnh phúc. Nói gọn lại thì đó chính là 5D: sống trong sung túc và hạnh phúc. Tôi định nghĩa nó như vậy. Sung túc và hạnh phúc. Không cần phải ngồi thiền suốt ngày. Không cần phải làm gì ghê gớm cả. Bạn hạnh phúc và bạn có đủ đầy mọi thứ, vậy là bạn đang ở một trạng thái tần số rất cao rồi. Bạn hạnh phúc mà không có gì hết, thì cũng vẫn là một trạng thái tần số cao, bởi vì có thể là bạn không có gì vì bạn chẳng cần gì cả.

 

alejandroromero: “Tôi cũng đồng ý như bạn nói, Robert. Với tư cách là một quá trình cá nhân hóa, cần nhìn sự vượt thoát ở cấp độ cá nhân thông qua các nguyên mẫu (thông điệp), chứ không phải qua biểu tượng; đồng thời cần tách mình ra khỏi tôn giáo và khoa học mang tính giáo điều.”

 

Đó là chuyện cá nhân. Tôi không thể lên đây rồi nói “chúng ta đã thăng thiên rồi”. Không. Vì nó không vận hành như vậy. Nó là cá nhân. Cá nhân.

 

Rồi, mình tiếp tục nha.

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy còn loài bò sát thì sẽ đi đâu? Họ sẽ trở về nguồn gốc Alpha Draconian của họ và sang các dòng thời gian khác, đúng không?”

 

Và câu trả lời là: “Một số sẽ đi về các dòng khác.”

 

Ở đây có nói thêm: “Các Alpha Draconian là tích cực, ít nhất là phần lớn. Còn những kẻ đang ở đây…”

 

À, để tôi nói lại cho rõ, vì tôi đang nghe tiếng ồn nên hơi mất tập trung. Các Alpha Draconian là tích cực, ít nhất là đa số.

 

Còn những kẻ đang ở đây, cụ thể là nhóm Kingu, thì họ sẽ phải áp dụng một mô hình chính trị và chế độ ăn uống phù hợp hơn. Một chế độ ăn uống phù hợp hơn.”

 

Gosia hỏi: “Chúng ta có thể nhìn thấy Kingu không? Họ có thăng thiên cùng chúng ta không?”

 

Swaruu trả lời: “Nhiều người trong số họ sẽ làm vậy.”

 

Và đây là điểm rất thú vị. Cô ấy nói: “Kingu đang ở 3D cùng với các bạn, chỉ là họ đang ẩn mình thôi.” Nghĩa là họ đang ở quanh đây, chỉ là họ trốn đi.

 

Gosia hỏi tiếp: “Chúng ta có thể làm bạn với họ không, hay chúng ta phải sợ họ?”

 

Swaruu trả lời: “Về mặt lý thuyết thì có thể làm bạn. Cũng giống như có người nuôi heo làm thú cưng vậy, nhưng để tin tưởng thì không hề dễ. Họ sẽ phải chứng minh trong một thời gian rất dài, giống như các Alpha Draco.”

 

Gosia hỏi: “Vậy còn các cặp song sinh và người nhân bản (clone) thì sao?”

 

Swaruu: “Các cặp song sinh sẽ có sự kết nối còn mạnh hơn nữa, nhưng nếu họ đã xa nhau rất lâu, sống những cuộc đời riêng biệt, thì họ vẫn sẽ tiếp tục là những cá thể độc lập. Còn người nhân bản thì phức tạp hơn, vì nó phụ thuộc vào từng cá thể và đặc điểm của họ. Nói chung, các clone vẫn tiếp tục tồn tại.”

 

Ở đây cũng có, bên kia cũng có. Chỗ này thì tôi không hiểu lắm. Cô ấy nói: “Ở đây cũng có giống như ở đó”, nhưng tôi không rõ là đang nói về người nhân bản hay song sinh.

 

Gosia hỏi: “Loài bò sát tự gọi mình là gì?”

 

Câu trả lời là: “Kingu hoặc các chủng tộc Sauroid. Tên đó là do họ tự gọi.”

 

Tới đây thì tôi thấy hơi nặng nề rồi đó. Hay là mọi người cũng thấy vậy?

 

evacarolinavargas: “Cuối cùng thì chúng ta không bao giờ thật sự ‘thăng’ xong cả; chúng ta luôn luôn đang trải nghiệm, học hỏi, tiếp nhận thêm dữ liệu, mở rộng ý thức… cho đến khi hoàn toàn hòa tan trở lại với ether mà vốn dĩ chính là bản thể của chúng ta.”

 

Đúng vậy, đúng vậy, Eva. Thăng thiên cũng giống như giác ngộ. Không có ai gọi là “đã giác ngộ” cả. Trừ khi bạn đội một bóng đèn trên đầu thì mới gọi là sáng, chứ không có ai giác ngộ hoàn toàn đâu. Nó là một quá trình. Cũng giống như thăng thiên, không có ai “đã thăng thiên xong”. Đó là một quá trình. Trừ khi bạn đã rời khỏi thân xác và ở trong Nguồn, và đã tích hợp toàn bộ mọi thứ. Vì Nguồn là toàn thể.

 

Gosia hỏi: “Naga là ai?”

 

Swaruu trả lời: “Họ cũng chỉ là một chủng loài bò sát khác.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy sự khác biệt giữa Bò sát và một Sauroid là gì?”

 

Câu trả lời này rất thú vị. Không biết mọi người có biết không.

 

Swaruu: “Bò sát, nói chung, thường được gắn với khái niệm máu lạnh. Còn Sauroid thì được hiểu là có máu nóng. Cả hai đều tồn tại trong những chủng loài biệt lập khác nhau.”

 

Boutiqueveggie: “Không có ai ở trong Nirvana (cõi Niết Bàn) cả.”

 

Ít nhất là theo hiểu biết của tôi, đúng không? Tức là… trong Nirvana thì có ai đâu? Nirvana là một nơi à? Để xem, tôi thử hỏi coi Nirvana là một nơi chốn hay là một trạng thái.

 

Rõ ràng là khác nhau, đúng không? Nó không phải là một nơi, mà là một trạng thái. Là một trạng thái tinh thần và tâm linh. Đúng vậy, nó là một trạng thái. Nhưng vấn đề là: ai là người quyết định rằng bạn đã đạt tới trạng thái đó rồi? Bạn hiểu ý tôi không? Cái này rất tương đối. Mọi thứ đều rất tương đối.

 

Gosia hỏi thêm một câu nữa: “Tôi có một câu hỏi được để lại trong phần bình luận. Khái niệm về các nàng thơ (muses) là gì?” Cũng là một câu hỏi không dễ trả lời. Cô ấy hỏi tiếp: “Khái niệm về các nàng thơ, thiên thần, nàng tiên và các thực thể đa chiều khác – những thực thể truyền đạt trí tuệ – sẽ ảnh hưởng thế nào đến quá trình thăng thiên?

 

Swaruu trả lời: “Họ sẽ phải đồng hóa và hiểu được ý nghĩa thật sự của từng thứ, từng biểu hiện hay từng khái niệm đó. Ở đây chúng ta đi vào lãnh vực của các thực thể nói chung. Chúng là các thực thể. Mọi thứ sẽ phụ thuộc vào mức độ ảnh hưởng của từng thực thể và tần số riêng của họ. Và cũng phụ thuộc vào mong muốn thăng thiên hay mong muốn tránh né thăng thiên của họ, giống như thuốc trừ sâu vậy.”

 

Mọi người để ý kỹ chỗ này nha: “giống như thuốc trừ sâu”. Ở đây đang nói tới côn trùng đó. Thuốc trừ sâu dùng để chống lại chúng – và trong trường hợp này, chính con người sẽ trở thành “thuốc trừ sâu” đối với các thực thể đó. Nói cách khác, điều này phụ thuộc vào cả thực thể lẫn con người. Không thể nào khái quát chung được.

 

Gosia hỏi lại vì chưa hiểu: “Swaruu, xin lỗi, tôi không hiểu câu này. ‘Tránh né thăng thiên, giống như thuốc trừ sâu mà con người có thể trở thành để chống lại họ’ là sao?”

 

Swaruu giải thích: “Ý tôi là có những thực thể không muốn nhân loại thăng thiên. Tôi đã nói điều này trong buổi phát trực tiếp trước rồi. Họ không muốn, vì khi nhân loại thăng thiên, con người sẽ nhận ra sự hiện diện của họ. Khi đó, con người sẽ thấy rằng những thực thể này là một vấn đề, vì họ đang hút cạn năng lượng của con người. Vì vậy, con người sẽ tạo ra các hệ thống xua đuổi, giống như thuốc trừ sâu, để loại bỏ những thực thể đó. Họ đã ở đó sẵn rồi, chỉ là con người không nhìn thấy họ vì không có khả năng thấy.” - Điều này rất quan trọng.

 

Chính vì vậy mà họ biết rằng họ đang ở trong 5D. Bởi vì ở đó không tồn tại những thực thể như vậy. Nhưng họ vẫn có thể hiểu và nhìn thấy những thực thể đang ở mật độ thứ tư.”

 

Do đó, họ đang ở cao hơn họ, trong nhiều khía cạnh khác nhau. Nói cách khác, họ nhìn thấy những thực thể đang hút năng lượng của chúng ta. Và những thực thể này thuộc đủ loại “động vật”. Động vật của tầng trung giới thấp – nói cho chính xác là động vật của cõi trung giới thấp. Chúng là những dạng sống mang tính bản năng.

 

Boutique: “Nhưng chúng ta sẽ không xin phép họ. Họ đã bắt đầu phản kháng rồi vì trò chơi của họ không còn vận hành được nữa. Tần số của Gaia đã thay đổi.”

 

Thì đúng là như vậy, ngày càng có nhiều người, nói theo cách gọi phổ biến là “thức tỉnh”, bắt đầu nhận ra thực tại mà họ đang sống – một thực tại mà bạn bị lừa gạt từ mọi phía, bị thao túng nhận thức, đặc biệt là thông qua các phương tiện truyền thông đại chúng. Mọi người đều biết điều đó rồi.

 

Giờ đây, nhiều người không còn xem tivi nữa. Đó là một dấu hiệu cho thấy họ đã thức tỉnh ở một mức độ nào đó, vì họ nhận ra rằng truyền hình chỉ tồn tại để dẫn dắt và thao túng nhận thức. Tương tự với nhiều đài phát thanh. Và thế là người ta không xem nữa. Nhưng rồi họ lại chuyển sang YouTube, mà đôi khi còn tệ hơn.

 

Thôi thì mình nói là “ít tệ hơn” vậy. Vì tivi thì chỉ có chừng đó kênh, radio thì chỉ có chừng đó đài. Còn trên YouTube thì mỗi ngày lại mọc lên như nấm sau mưa vô số kênh mới, cũng nhằm dẫn dắt nhận thức. Dĩ nhiên, trong biển thông tin đó cũng sẽ có vài kênh mang lại thông tin đúng đắn, tôi nghĩ vậy.

 

Dù sao thì ngày càng có nhiều người nhận ra rằng họ không cần phải xem tivi nữa, và mấy kênh đó giờ gần như bị bỏ rơi. Ngày nay, một YouTuber bất kỳ cũng có thể có lượng khán giả còn nhiều hơn cả một số chương trình truyền hình hay phim điện ảnh. Thật sự là quá đáng kinh ngạc. Mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

 

Và đợi thêm đi, chuyện này còn tiến nhanh kinh khủng nữa. Chỉ trong vòng hai năm tới thôi, với làn sóng trí tuệ nhân tạo này, chúng ta sẽ xem mọi thứ đi tới đâu, sẽ được quản lý ra sao. Sẽ có một thời điểm mà con người không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Họ sẽ không biết. Thật sự là không biết.

 

Dù đã có bộ lọc, đã có nhãn cảnh báo đủ thứ, nhưng rồi vẫn sẽ không biết được tin nào là thật, tin nào là giả. Và tôi không chỉ nói về YouTube đâu, mà còn nói về mấy phương tiện truyền thông rác rưởi kia. Chỉ cần một ngày nào đó, vì muốn nói “tôi là người đưa tin đầu tiên”, họ tung ra một tin giả, thì mọi thứ sẽ rối tung lên liền.

 

Điều đáng nói là trách nhiệm chính không nằm ở những người lặp lại tin giả, mà là ở kẻ tung tin giả đầu tiên, biết rõ đó là tin giả mà vẫn tung ra. Người đó đáng lẽ phải bị phạt hay chịu chế tài gì đó. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Ví dụ, tự dưng bịa ra một tin kiểu như: “Ngày 23, NASA phóng sứ mệnh Artemis lên Mặt Trăng”, trình bày rất bài bản, rất thuyết phục, chỉ để làm trò đùa. Nhưng hậu quả là rất nhiều người sẽ tin đó là thật. Những chuyện như vậy là cực kỳ nguy hiểm.

 

Thăng thiên, hay nói đúng hơn, là tỉnh thức khỏi những cái bẫy của 3D. Đó là nhận ra thực tại mà bạn đang sống và tự mình biểu hiện thực tại của chính mình. Bạn là người kiến tạo nên thực tại của bạn.

 

Giờ thì nói tới trí tuệ nhân tạo. Tôi không cười, vì trong các video của tôi, tôi cũng dùng trí tuệ nhân tạo để tạo hình ảnh. Nhưng có những chủ đề thì bị kiểm duyệt hình ảnh rất gắt. Tôi có tạo một hình minh họa cho một bài đăng, dạng như một tweet mà tôi hay làm video theo. Nội dung nói về việc người ta đã thu hồi được nhiều tàu bị rơi, những tàu bị bắn hạ, và trong một số trường hợp còn thu hồi được cả các phi hành đoàn.

 

Tôi đã làm xong một video rồi, nhưng tôi sẽ không chia sẻ. Và tôi nghĩ bụng: “Thử xem phản ứng của mọi người thế nào.” Tôi tạo ra một cảnh giả định của năm 2026, với lực lượng hải quân và Delta Force thu hồi một con tàu bị rơi. Phải nói là hình ảnh được làm rất đẹp, rất thuyết phục.

 

Và bên trong con tàu thì các phi hành đoàn là… là gì nhỉ? À, là hai người phụ nữ, trông giống như kiểu Bắc Âu, mặc những bộ đồ liền thân bó sát, màu xanh da trời nhạt. Trí tuệ nhân tạo đã vẽ ra hình ảnh đó cho tôi. Phải nói là kinh khủng luôn. Không phải chỉ vẽ một hình đâu, mà vẽ ra rất nhiều hình.

 

Từ trong đống đó, tôi chọn một cái rồi nói: “Làm cho hình này chuyển động đi, bạn có thể thêm một đoạn văn bản để tạo hoạt cảnh cho hình ảnh này.” Nhưng mà khi bạn thêm văn bản, thì nó sẽ làm đúng theo cái bạn mô tả. Vậy nên tôi thử không cho văn bản gì hết, chỉ nói: “Hãy làm cho hình ảnh này chuyển động.” Và trời ơi, cái kết quả ra thì… không biết nói sao luôn. Tôi kiểu: “Trời đất ơi, cái này thì không thể chia sẻ được rồi.”

 

Nó hơi… hơi quá đà, nói thẳng là hơi “nhạy cảm” một chút. Không phải là lộ liễu cái gì ghê gớm, nhưng mà có một cảnh rất kỳ lạ: một người lính đang làm gì đó với một trong những người phụ nữ kia. Tôi kiểu: “Cái gì vậy trời? Cái này là cái gì vậy? Đây là kiểu lập trình gì vậy?” Tôi đứng hình luôn. Tôi có tải về và giữ lại phòng trường hợp cần, nhưng mà thật sự là quá sốc. Quá sốc, mọi người ạ.

 

Trong khi đó, có những thứ bạn muốn làm thì nó lại nói là không được, vì chính sách, vì kiểm duyệt. Rồi sau đó bạn mới dần dần nhận ra tất cả những chương trình nghị sự ẩn phía sau trí tuệ nhân tạo. Thật sự là khó tin nổi.

 

Ví dụ thế này. Giờ quay lại chủ đề chính. Tôi muốn mô tả một phi hành đoàn người Taygetan. Mọi người để ý nha, phi hành đoàn đó phải như thế nào? Thì dĩ nhiên là họ đều là người da trắng, vì họ là người Taygetan. Toàn bộ là người da trắng. Tôi còn nói rõ: “Cho họ tóc vàng hết nha.” Vì 98% là tóc vàng, mắt xanh, nên tôi nói: “Cho họ da trắng hết.”

 

Rồi tôi mô tả đàn ông như thế nào, phụ nữ như thế nào. Rất rõ ràng. Vậy mà có những hệ trí tuệ nhân tạo không cho bạn làm điều đó. Không cho. Vì nó nói là “đi ngược lại đa dạng” hay gì đó.

 

Nó bảo: “Không, phải có sự đa dạng.”

Tôi mới nói: “Đa dạng cái gì?”

Nó bảo phải thêm người từ các nền văn hóa khác, các chủng tộc khác.

Tôi nói: “Khoan đã, tôi đang nói về người Taygetan mà?”

Nhưng không, vẫn phải nhét thêm người từ nơi khác vô. Và hễ bạn nói tới người ngoài hành tinh là nó lại vẽ họ thành kiểu… người sao Hỏa.

 

Chương trình nghị sự gắn trong trí tuệ nhân tạo rất nặng. Rất nặng. Mọi người không thể tưởng tượng nổi đâu. Thật sự là không thể tưởng tượng nổi. Rồi chưa hết, còn có chuyện đàn ông thì trông như phụ nữ, phụ nữ thì trông như đàn ông. Tôi đã thử rất nhiều lần. Tôi kiểu: “Ủa, cái này là sao vậy?”

 

Rồi tôi phải ghi rất rõ: đàn ông phải nam tính, rất đàn ông; phụ nữ phải rất nữ tính. Vì nếu không nói rõ như vậy, thì nó tạo ra toàn những thứ lai tạp. Mọi người biết rồi đó. Những chương trình nghị sự đó cũng đã được nhúng thẳng vào trí tuệ nhân tạo. Thật sự là không thể tin nổi. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được mọi thứ đã đi xa tới mức đó. Vậy mà vẫn có người tới nói với tôi là “chúng ta đã đổi dòng thời gian”.

 

Có người nói: “Đăng lên đi cho vui.”

 

Không, không, không được đâu. Tôi không thể đăng. Nó hơi nặng đô. Tôi cũng kiểu: “Ủa, cái này là cái gì vậy? Tôi không hiểu nổi.”

 

Có khi chỉ đăng hình tĩnh thôi, vì thật ra hình tĩnh thì rất đẹp. Để tôi coi hình đó ở đâu… Phải nói là hình ảnh được làm rất tốt, rất chỉn chu.

 

Eva: “Vậy là họ còn mặc đồ siêu bó nữa hả?”

 

Thì nói thiệt nha, nếu nói cho đúng thì mấy bộ đồ đó bó sát thiệt, giống như làn da thứ hai vậy. Y chang da thứ hai luôn. Không biết nó dày hay mỏng cỡ nào, nhưng đúng là như da thứ hai. Cho nên muốn mặc được bộ đồ đó thì cơ thể phải trong tình trạng rất tốt. Chứ bụng bia mà mặc vô thì… thôi khỏi nói. Muốn mặc mấy bộ đó thì thân thể phải ổn áp, rõ ràng là vậy.

 

Mà cũng phải nhớ là những người đó không phải 40 hay 50 tuổi. Về mặt thể chất, họ giống như ở độ tuổi từ 18 đến 25, ở trạng thái sung mãn nhất. Về tinh thần thì còn hơn thế nữa. Hiểu ý tôi không? Đây không phải là những người kiểu… thôi, mọi người hiểu rồi đó. Họ có thân thể khỏe mạnh, ăn uống lành mạnh, tập luyện đều đặn. Và tôi nhấn mạnh lại là ăn uống lành mạnh. Không phải kiểu ăn uống làm bạn mất trí nhớ, phá nát con người bạn.

 

Con người bị tấn công từ mọi phía như vậy, rồi lại có người tới nói: “Không, chúng ta đã đổi dòng thời gian rồi.” Ừ, nhưng chắc là đổi sang dòng thời gian tệ hơn thì có. Mà tôi thì không tin. Nhưng đúng là có nhiều người tin thật. Có nhiều người tin lắm.

 

Gosia nói tiếp: “Nhưng quay lại chuyện các thực thể tích cực. Bạn nói rằng cần phải đồng hóa ý nghĩa thật sự của từng thứ đó. Bạn có thể giải thích rõ hơn không?”

 

Swaruu trả lời: “Các sinh vật đa chiều mà bạn nhắc tới, như các thiên thần, thực chất là một phần của những nhóm khác. Đó chính là chúng tôi, cùng với những chủng tộc khác như Engan, Solatian, Andromedan, Dieslientíplex, và rất nhiều chủng loài khác nữa.”

 

Nhưng thuật ngữ “thiên thần”, trong trường hợp này chỉ dùng để chỉ Taygetan. Trước tiên phải định nghĩa từng nhóm một. “Thiên thần” thì dễ, đó là một cấp bậc quân sự của Taygeta, cho nên “thiên thần” chính là chúng tôi.”

 

Còn “tiên”, ví dụ vậy, thì chính xác là gì? Có hàng trăm loài khác nhau rơi vào nhóm này. Và chúng tồn tại thật. Có cả tích cực lẫn tiêu cực. Nếu là tiêu cực thì có thể gọi là yêu tinh hay gremlins.”

 

Nghe mà nổi da gà luôn.

 

quenoseapaguelallama: “Gọi là mang theo ba lô trên bụng.”

 

Muốn mặc đồ đó thì phải có thân hình chuẩn, và thêm một cái “hậu y học” xịn nữa. Đúng rồi, vô hậu y học xong là ra mặc đồ đó vui liền. Còn không thì chắc phải mặc thêm áo giáp cho đỡ lộ.

 

Gosia nói tiếp: “Tôi nghĩ câu hỏi là liệu mô thức tương tác chung với các thực thể này có thay đổi không. Mối quan hệ với những sinh thể tiến hóa cao hơn sẽ như thế nào? Nó sẽ diễn ra nhanh hơn không? Sẽ mang tính vật chất hơn hay mang tính cõi trung giới?”

 

Swaruu trả lời: “Điều này cũng giống như mối quan hệ mới với các chủng tộc được gọi là người ngoài hành tinh. Đó là rất nhiều thứ để nhân loại phải xử lý và học cách liên hệ với họ như thế nào.”

 

Cô ấy nói lại rất rõ: “Cũng giống như mối quan hệ mới với các chủng tộc được gọi là người ngoài hành tinh. Có quá nhiều thứ để nhân loại phải tiếp nhận và học cách tương tác với họ. Một số thì rất thông minh, một số còn có cả văn hóa và nền văn minh. Nhưng nhiều thực thể ở mật độ thứ tư thì lại rơi vào dạng côn trùng, “bọ”, hay “ký sinh”.”

 

Phần lớn các sinh thể ở mật độ thứ tư chỉ đơn thuần là động vật.” - Mọi người nghe kỹ nha: phần lớn các sinh thể ở mật độ thứ tư chỉ là động vật. – “Một số giống như đỉa năng lượng trong cõi trung giới. Nói chung, đa số chỉ là động vật.”

 

Nghe thì lạ, đúng không? Những “động vật” mà chúng ta không nhìn thấy. Nhưng nếu xuất phát từ tiền đề rằng không có thế giới vật chất thật sự, mà mọi thứ đều là cõi trung giới, thì điều này không hề vô lý. Chúng ta chỉ có trải nghiệm này vì ý thức của chúng ta đang bị tập trung trong những “vật chứa” giới hạn nhận thức của chúng ta lại còn khoảng năm hay sáu giác quan. Bất cứ thứ gì vượt ra ngoài năm hay sáu giác quan đó, chúng ta đều không thấy được.

 

Và tất cả những gì nằm trong năm hay sáu giác quan đó chính là những gì chúng ta thấy – tức là cái “thực tại” mà chúng ta đang cảm nhận. Nhưng nếu bạn dừng lại mà suy nghĩ kỹ thì sẽ thấy: đó là một thực tại cực kỳ hạn chế. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy những gì mắt ta thấy trong một dải tần ánh sáng nhất định, chỉ nghe được những âm thanh trong một dải tần nhất định, ngửi, chạm… Nhưng thực tại thì rộng lớn hơn thế rất nhiều.

 

Và cô ấy đang nói rằng có một quá trình chuyển tiếp, và ở giữa quá trình chuyển tiếp đó, tất cả những gì tồn tại ở đó chủ yếu là “động vật”. Và cũng giống như ở đây chúng ta có muỗi hút máu, đỉa hút máu, thì ở những tần số khác cũng có những “sinh vật” hút năng lượng mà chúng ta không nhìn thấy. Giống như hào quang vậy – chúng ta không thấy. À, cũng có người thấy được hào quang, nhưng nói chung là chúng bám sát quanh chúng ta, bám rất gần.

 

Và rồi con người thức dậy thấy mệt mỏi mà không hiểu vì sao, tần số thấp mà không hiểu lý do. Rồi có khi họ có một thói quen xấu nào đó, hay một sự lệ thuộc nào đó, và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có thể là họ đang bị một thực thể nào đó hút năng lượng, hay không biết thứ gì đang tác động lên họ. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Những gì chúng ta nhìn thấy là ảo ảnh. Dù cho nó có vẻ rất thật. Đúng vậy, rất thật, nhưng vẫn là ảo ảnh. Vậy điều đó có nghĩa là gì? Rằng chúng ta là những ý thức vô hạn. Không phải “cái gì đó” là ý thức vô hạn, mà là tất cả chúng ta đều là vĩnh cửu. Mọi sinh thể đều vậy.

 

Một con ruồi cũng là vĩnh cửu. Ừ, bạn vừa đập chết nó đó, nhưng điểm chú ý – ý thức từng ở trong “con ruồi” đó – sẽ chuyển sang nơi khác. Có thể là sang một con nhện, hay một con chuồn chuồn, hay một sinh thể lớn hơn nào đó, để có được một trải nghiệm sống dễ chịu hơn. Đó là một quá trình.

 

Ví dụ, theo cách họ giải thích: một con vật sẽ không tái sinh thành một con người mà ước mơ lớn nhất là vào đại học này nọ. Vì với một con chó chẳng hạn, nó sẽ muốn một loại trải nghiệm khác. Bạn hiểu ý tôi không? Mọi thứ đều khác nhau. Khác hoàn toàn.

 

Để tôi cho mọi người xem một đoạn hoạt họa như vậy, nhưng tôi không thể nói là làm bằng chương trình gì. Không thể nói được. Nhưng nói thật là nó làm rất tệ. Rất tệ. Mọi người nhìn là biết ngay đây là trí tuệ nhân tạo. Để xem tôi có tải lên được không… À không, không tải được. Không được. Thôi bỏ đi.

 

Vì tôi làm quá nhiều thứ giống nhau rồi, lỡ mà hiện ra cái tôi không muốn cho mọi người thấy thì chết. Nên thôi.

 

Xem khán giả nói gì nè.

 

francescxaviermunoziaviles: “Có một nguồn thông tin nói về việc các thực thể cõi trung giới, vốn là năng lượng, đã đến Trái Đất và dần dần chuyển hóa thành những thân thể vật chất đặc.”

 

Ừ, tôi cũng từng thấy điều đó trong một bộ phim, kiểu như nói về nguồn gốc của nhân loại vậy. Những kẻ đầu tiên đến Trái Đất.

 

Còn theo quan điểm của tôi, thì con người – cũng như bất kỳ sinh thể nào khác – không phải là sản phẩm của thuyết Darwin. Không phải. Và tôi nói thẳng luôn là tôi đã từng nói điều này với họ rồi. Bởi vì, nói thật nha, chỉ bằng tâm trí của bạn thôi, bạn hoàn toàn có thể tạo ra một sinh thể, một sinh thể hình người. Tạo ra từ hư không. Bạn “phù” một cái là có.

 

Bạn có thể tạo ra một sinh thể nam, rồi tạo ra một sinh thể nữ cho nó. Tôi làm được điều đó trong tâm trí của mình. Tôi có thể. Và vấn đề ở đây không chỉ là tạo ra, mà còn là duy trì nó bằng tâm trí, giữ cho nó tồn tại, tập trung vào nó, duy trì nó. Hiểu ý tôi không? Với thời gian, với năng lực cao hơn ở một tầng mức cao hơn, thì việc tạo ra từ hư không là hoàn toàn có thể. Và duy trì nó cũng vậy.

 

Nhưng trên Trái Đất này, điều người ta làm là biến con người thành nạn nhân, làm cho con người cảm thấy mình nhỏ bé nhất có thể, để họ không đặt câu hỏi gì hết. Mọi người hiểu ý tôi chứ?

 

Gosia nói tiếp: “Ý tôi là những sinh thể vượt trên 5D.”

 

Swaruu trả lời: “Đó là một kiểu động lực khác nữa.”

 

Gosia hỏi: “Vậy mối quan hệ của chúng ta với những thực thể cao hơn đó sẽ thay đổi như thế nào?”

 

Swaruu trả lời: “Ở đó còn ít xung đột hơn cả 5D. Họ có thể tiến gần hơn tới những thực thể đó, và lúc đó sự giao tiếp với các bản ngã cao hơn của chính họ sẽ trở nên rõ ràng hơn. Vì vậy, quá trình thăng thiên của tất cả mọi người sẽ được tăng tốc.”

 

Và đây là một đoạn rất đáng chú ý. Cô ấy nói: “Một phần, đây chính là lý do vì sao Taygeta đang dần suy giảm dân số.”

 

Tức là số người chết nhiều hơn số người sinh ra. Cô ấy nói thẳng như vậy. Và điều này cũng giống như những gì đang xảy ra ở Tây Ban Nha – tôi nói về Tây Ban Nha vì đó là đất nước tôi biết rõ – nơi mà số ca tử vong nhiều hơn số ca sinh.

 

Nhưng theo cách họ lý giải, điều đó có nghĩa là con người đang thăng thiên. Nói cách khác, người ta đã thăng thiên rồi. Họ đang thăng thiên. Và vì vậy có nhiều người chết hơn là được sinh ra, bởi vì họ đã thăng thiên.

 

Cô ấy nói rõ: “Một phần, đây là lý do vì sao Taygeta đang dần ‘tuyệt chủng’: vì số người được sinh ra ít hơn số người chết. Đơn giản là vì họ đã vượt qua mật độ thứ năm và không còn tái sinh ở đó nữa.”

 

Bản thân tôi không xem đây là điều xấu hay là một sai lầm của Taygeta. Ngược lại, điều đó cho thấy ở đó có quá nhiều sự bình an, đến mức họ có thể làm việc về mặt tâm linh một cách hiệu quả đến nỗi vượt qua luôn cả nhu cầu phải gắn bó với thế giới vật chất. Taygeta có rất nhiều sinh thể tiến hóa cao đến mức họ không còn tái sinh nữa, vì họ đã học xong tất cả những gì mà việc có một thân xác vật chất có thể mang lại. Vì vậy, Taygeta là một 5D rất cao.”

 

Điều này thì chúng ta đã nói từ lâu rồi: 5D rất cao, gần như là 6D vậy. Rất cao.

 

Và quay lại chuyện tôi nói về Tây Ban Nha. Thật ra, ở Tây Ban Nha không phải là người dân đang thăng thiên gì cả, mà điều đang diễn ra là kỹ thuật xã hội – một cách rất tinh vi để chấm dứt dân số người Tây Ban Nha. Nói thẳng ra thì rất đơn giản. Người ta tăng giá nhà ở, giảm lương, làm cho dân chúng ngày càng nghèo hơn.

 

Mà khi người ta càng ngày càng nghèo, thì với một chút lý trí thôi, họ sẽ không sinh con. Không giống như ở một số quốc gia rất nghèo khác, nơi người ta vẫn sinh bảy, tám đứa con. Ở Tây Ban Nha, mức độ nhận thức cao hơn một chút, nên người ta nghĩ: “Trời ơi, mình nuôi nổi một đứa còn không xong, thì sinh nó ra để làm gì?”

 

Hôm trước tôi còn nghe nói rằng ở Tây Ban Nha, người trẻ ngày càng ra ở riêng muộn hơn, và ngày càng có ít cặp đôi hơn, đơn giản vì họ không có chỗ nào để dọn ra sống. Thế là phải ở lại nhà với ba mẹ. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Ở Phần Lan thì hoàn toàn ngược lại, nhưng ở Tây Ban Nha thì mọi thứ đang được làm ra chính xác để kết thúc dân số người Tây Ban Nha. Người ta không nhìn ra điều đó.

 

Ở Tây Ban Nha, điều đang xảy ra là người ta không sinh nhiều con nữa. Và lúc đó bạn có thể nghĩ ngây thơ: “À, vậy thì tốt thôi, dân ít đi thì nhà cửa sẽ rẻ hơn, việc làm sẽ nhiều hơn, giao thông công cộng không còn quá tải, y tế không bị quá tải, mọi thứ sẽ tốt hơn vì chúng ta ít người và sống thoải mái hơn.”

 

Tôi cũng từng nghĩ ngây thơ như vậy. Tôi từng nghĩ: “Dân ít đi thì sống sẽ sướng hơn, không có gì bị quá tải, y tế ổn, mọi thứ đều hoàn hảo.” Nhưng không. Thực tế không phải vậy.

 

Điều xảy ra là quá trình này còn bị tăng tốc hơn nữa. Mỗi năm sinh ít người hơn, và mỗi năm – chuyện này ai cũng có thể kiểm chứng, tôi không bịa – mỗi năm có khoảng nửa triệu người Tây Ban Nha rời khỏi đất nước. Mọi độ tuổi, và rất nhiều người có trình độ.

 

Và đồng thời, mỗi năm lại có khoảng nửa triệu người từ bên ngoài Tây Ban Nha đi vào. Vậy thì rõ ràng, không cần phải thông minh hay giỏi toán lắm cũng thấy được là dân số Tây Ban Nha đang bị thay thế. Nó là như vậy. Rất rõ ràng.

 

Hai mươi năm nữa thì sao? Thì tôi vẫn ở Phần Lan thôi. Tôi sẽ tiếp tục ở Phần Lan. Nhưng tôi nói điều này để mọi người hiểu vì sao ở Phần Lan, người trẻ vẫn còn có thể mua được nhà, còn ở Tây Ban Nha thì không.

 

Lấy ví dụ cụ thể nhé. Tôi nói về Tây Ban Nha vì đó là quốc gia tôi biết rõ. Tây Ban Nha có khoảng 50 triệu dân. Còn Phần Lan, tôi nghĩ chỉ khoảng 7 triệu. Để có mật độ dân số như Phần Lan, thì Tây Ban Nha chỉ nên có khoảng 10 triệu dân thôi.

 

Tưởng tượng xem: Tây Ban Nha chỉ có 10 triệu dân, mà hơn 50% – tức là khoảng 7 triệu – tập trung ở miền Nam như Andalusia, Murcia, và chỉ còn 3 triệu người rải rác từ nửa bán đảo trở lên phía Bắc. Thì rõ ràng, mọi thứ sẽ rẻ hơn rất nhiều. Không còn cách nào khác, vì… không có ai cả. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Xem mọi người nói gì nha.

 

Boutiqueveggie: “Robert, anh có giấy căn cước (DNI) không?”

 

Có chứ, tôi có DNI, có hộ chiếu. Dĩ nhiên là phải có. Mấy cái chuyện “luật tự nhiên”, “không cần giấy tờ” này nọ… thôi đi. Bạn cần DNI và hộ chiếu. Vì sao? Rất đơn giản.

 

Bạn thử làm bất cứ thủ tục nào trong hệ thống Ma Trận xem, họ đều đòi giấy tờ xác minh danh tính. Ngân hàng, bảo hiểm y tế, bất cứ thứ gì cũng vậy. Bạn không thể nói: “Tôi tên Ricardo, tin tôi đi.” Người ta sẽ hỏi: “Làm sao tôi biết anh là Ricardo?” Họ sẽ đòi giấy tờ ở khắp nơi.

 

Ở đây thì họ không quá gắt, nhưng cũng có. Ví dụ thế này. Hồi tôi học tiếng Phần Lan, tôi quen một cô gái người Thổ Nhĩ Kỳ. Thổ Nhĩ Kỳ, theo tôi biết, không thuộc châu Âu, không thuộc Cộng đồng Kinh tế châu Âu. Vậy thì làm sao cô ấy tới được Phần Lan?

 

Bạn biết không, là vì cô ấy được cấp giấy tờ ở Tây Ban Nha. Nghĩa là rất nhiều dòng người nhập cư đi vào châu Âu qua Tây Ban Nha, vì ở đó người ta cấp giấy tờ rất dễ, rồi từ đó họ phân tán khắp châu Âu.

 

Nhưng vấn đề là: cô ấy có giấy tờ của Tây Ban Nha, trong khi lại sống cách Tây Ban Nha hơn 4.000 km. Cô ấy nói với tôi rằng ở Phần Lan, cô ấy gặp rất nhiều khó khăn khi làm thủ tục, vì là người Hồi giáo. Đó là lời cô ấy nói với tôi. Thật hay không thì tôi không biết, tôi chỉ kể lại.

 

Thổ Nhĩ Kỳ mà là châu Âu á? Trong mơ thôi. Vậy đó, cô ấy dùng giấy tờ Tây Ban Nha để vào Phần Lan. Ở Tây Ban Nha thì dễ có quốc tịch. Còn ở Na Uy hay Phần Lan thì tôi nghĩ là không dễ như vậy đâu. Trừ khi bạn có tiền. Có tiền thì dễ. Không có tiền thì… còn tùy, có nhiều tầng nấc khác nhau.

 

Nếu bạn là người châu Âu thì dễ hơn. Còn nếu không phải châu Âu thì thôi, khó lắm.

 

À, nói tới đây mới nhớ. Donald Trump đang có ý định lấy Greenland. Mọi người biết chưa? Họ đã gửi một nhà ngoại giao tới Greenland. Nhưng Greenland là của Đan Mạch. Nó là châu Âu. Vậy mà Trump muốn Greenland. Có cái gì ở Greenland mà chúng ta không biết không? Khoáng sản? Kim cương? Gì đó?

 

Đan Mạch đang lo lắng. Nhưng người Đan Mạch không giống người Nga, kiểu bán đất này nọ. Thôi, không đi lạc đề nữa.

 

 

 

---------------

 

 

 

 

Mình tiếp tục nha. Còn chút nữa là hết chủ đề thăng thiên rồi. Đây là một chủ đề rất hay.

 

Và nói cho công bằng, đúng là có những người đang sống ở mật độ cao. Có chứ. Chỉ là như tôi nói nhiều lần rồi: họ không có tham chiếu để biết rằng mình đang ở đó. Nhưng đúng là có rất nhiều người đang sống trong mật độ thứ năm.

 

Điều này rất thú vị. Mọi người biết rồi đó, trong lúc bạn tìm kiếm, bạn đang tạo ra. Tìm, tạo, tìm, tạo. Vì bạn chính là người tạo ra thực tại của mình. Tôi thì mỗi ngày đều tập trung vào một số thứ nhất định, rồi tôi tìm và tôi thấy. Tôi làm vậy như một bài tập rèn luyện. Và kết quả thì thật sự là đáng kinh ngạc.

 

Nhân tiện, tôi khuyến khích mọi người xem video mới nhất trên kênh Nous Noble, nói về các năng lượng vi tế. Rất hay. Và hôm nay còn có một người từng tham gia kênh Noble gọi cho tôi, hiện đang ở Peru, và kể cho tôi nghe một câu chuyện rất thú vị ở đó. Nhưng tôi chưa muốn nói trước gì cả, vì tôi đã bảo là khi nào họ muốn thì có thể quay lại chương trình.

 

Rồi, mình tiếp tục.

 

Gosia nói: “Bạn vừa nói một điều rất thú vị. Rằng sự giao tiếp với các bản ngã cao hơn của chúng ta sẽ trở nên rõ ràng hơn. Nghĩa là khi chúng ta tăng tần số, thì việc giao tiếp với bản ngã cao hơn sẽ dễ dàng và rõ ràng hơn.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Có phải họ cần chúng ta cho quá trình thăng thiên của chính họ không?”

 

Swaruu trả lời: “Không và có. Họ không cần bạn phải hợp nhất với họ, vì bạn vốn đã là một phần của họ rồi. Chính bạn, từ tầng thấp hơn, là người muốn hợp nhất với bản ngã cao hơn của mình, chứ không phải ngược lại. Họ tách biệt, nhưng đồng thời cũng là một.”

 

Gosia nói: “Tuy nhiên, việc hợp nhất với họ sẽ tăng tốc quá trình thăng thiên của họ, và đó là điều họ muốn, vì mọi thứ luôn hướng tới sự mở rộng.”

 

Được rồi. Và ở đây Swaruu nói: “Tôi sẽ không nói như vậy. Họ không cần chúng ta cho sự thăng thiên của họ, vì chúng ta vốn đã là một phần không thể tách rời của họ rồi. Điều này giống như khái niệm thiên thần hộ mệnh. Tại sao một thiên thần hộ mệnh lại quan tâm đến việc bảo vệ bạn? Bởi vì bạn chính là họ, là chính bạn ở một bình diện khác. Vì vậy, bạn cũng chính là người bảo hộ của mình.”

 

Để xem mọi người nói gì nha. Tôi đang đọc bình luận.

 

Betotigrethor: “Erik Red của Đan Mạch – vị chiến binh Viking đã chinh phục Greenland

 

Đúng rồi, đúng rồi.

 

Tôi cũng đang nghĩ thế này: với những ai thích có quốc tịch Mỹ – khi tôi nói Mỹ là nói tới quốc gia nằm giữa Mexico và Canada đó – thì cũng dễ thôi. Cứ sang Greenland, xin quốc tịch Đan Mạch, tôi nghĩ là dễ hơn, ít nhất là với người châu Âu, rồi chờ Mỹ… thế là một công đôi việc. Đùa thôi, đùa thôi. Tôi không biết Greenland thực sự như thế nào đâu.

 

Để xem khán giả nói gì tiếp.

 

Francesc: “Nếu vợ hoặc chồng bạn là người Tây Ban Nha thì quốc tịch được cấp rất nhanh.”

 

Ừ, đúng vậy.

Betotigrethor: “Thổ Nhĩ Kỳ trong thể thao thì có liên kết với châu Âu.”

 

Ừ, nhưng không giống nhau. Phải là châu Âu theo đúng nghĩa.

 

Thật ra chuyện biên giới cũng tùy. Tôi không chắc lắm là nó vận hành thế nào. Tôi đi bằng xe hơi nên không thấy biên giới, nhưng tôi nghĩ ở sân bay thì sẽ giống nhau: người châu Âu đi một bên, người ngoài Cộng đồng Kinh tế châu Âu đi một bên khác. Người châu Âu thì qua nhanh, không cần trình giấy tờ nhiều, còn người không phải châu Âu thì phải trình giấy tờ để vào Phần Lan. Tôi đoán vậy thôi, tôi không chắc. Nhưng cô ấy nói là cô ấy có giấy tờ. Có giấy tờ.

 

quenoseapaguelallama94: “CÓ KIM LOẠI DÙNG CHO PIN XE ĐIỆN Ở GREENLAND

 

Tưởng tượng đi, nếu họ không bịt miệng Nuno Loureiro, thì ngành năng lượng đã thay đổi hoàn toàn rồi. Và điều thú vị là, như Nacho nói, ngày hôm sau Donald Trump hình như mua cổ phiếu của một công ty nào đó liên quan tới lĩnh vực này, và giá cổ phiếu tăng vọt.

 

Tức là người ta loại bỏ những người khác đi, vì hoặc là họ có kiến thức rằng con người là bất tử, rằng thực tại này… không biết nữa… họ nhìn cuộc sống theo một cách hoàn toàn khác với cách chúng ta nhìn. Nhưng rõ ràng Greenland là một vùng rất xa về phía bắc. Gần như toàn đá, đất đai không tốt cho canh tác, dân thì rất ít. Nhưng lại có kim cương, có dầu mỏ… hay gì đó nữa.

 

Người ta sẽ tới đó và phá nát hết. Ngoài ra, còn có thông tin về một căn cứ được vệ tinh phát hiện, mà họ nói đó là căn cứ quân sự Mỹ từ Thế chiến II. Nhưng đó là điều họ nói. Còn nếu đó không phải là căn cứ Thế chiến II, cũng không phải của Mỹ thì sao? Bạn hiểu ý tôi không?

 

Nghe nói căn cứ đó nằm dưới một sông băng, hoặc dưới nhiều lớp băng. Tôi nghĩ là dưới một sông băng, và sông băng đó đang tan. Thời gian đang chống lại họ. Nếu không nhanh, căn cứ đó sẽ lộ ra ánh sáng.

 

Rồi, quay lại chủ đề thăng thiên.

 

Gosia nói: “Được rồi, tôi hiểu, cảm ơn.”

Và hỏi tiếp: “Vậy anh chị em 5D của chúng tôi sẽ đón nhận chúng tôi như thế nào?”

 

Swaruu trả lời – đoạn này rất hay: “Những người nhập thể trên Trái Đất được nhìn nhận như những anh hùng. Anh hùng thật sự. Chỉ cần tưởng tượng cách họ chào đón thôi. Tôi không thể mô tả tốt hơn được.”

 

Gosia nói: “Wow, cảm ơn Swaruu. Thật sự cảm giác như đây là màn chơi cấp độ cao trong một trò chơi điện tử.”

 

Swaruu trả lời: “Đúng vậy, chính xác là như vậy.”

 

Họ từng nói rằng Trái Đất này… à không, hành tinh này… là hành tinh khó nhập thể nhất. Khó nhất trong tất cả. Mọi người có biết có bao nhiêu hành tinh không? Thì đây là cái khó nhất trong số đó.

 

Vậy nên hãy tưởng tượng: khi bạn rời khỏi Trái Đất và đi tới nơi phù hợp với tần số của bạn, thì bất cứ nơi nào bạn đến cũng sẽ nhẹ nhàng hơn, ít đau thương hơn, ít chấn động hơn so với Trái Đất. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Và đúng như chúng ta đã nói, có những người muốn sống trong một thế giới hỗn loạn, đổ nát. Hôm nay, khi tôi đang chỉnh sửa một video, tôi nghe một video khác – một cựu lính đánh thuê người Tây Ban Nha đã sang chiến tranh ở Ukraine. Một chàng trai trẻ. Anh ta nói rằng anh ta chẳng có gì trong tay, cuộc sống lúc đó cực kỳ tồi tệ. Anh ta nói với ba mẹ là mình sang Mexico, nhưng thật ra là sang Ukraine chiến đấu.

 

Người này kể rằng cuối cùng anh ta lại cảm thấy rất “hợp” với môi trường đó. Đúng là anh ta đã trải qua những thứ rất kinh khủng, suýt chết, nhưng khi người phỏng vấn nói: “Trong lúc anh ở chiến hào, không có gì ăn, thì tôi đang ở bãi biển làm video,” thì người phỏng vấn nói rằng điều đó làm anh ta cảm thấy rất tệ.

 

Nhưng người lính kia trả lời: “Không, tôi ở đó là do tôi chọn. Tôi chọn ở đó, giữa chiến tranh, máy bay không người lái bay trên đầu, thấy người khác bị chặt ngón tay.” Anh ta chọn trải nghiệm đó.

 

Và đó chính là điều chúng tôi từng nói trong buổi trò chuyện với Gosia: có những người muốn sống trong một thế giới đổ nát, chiến tranh, nghèo đói. Có những người muốn trải nghiệm điều đó. Vậy thì chúng ta là ai mà đi ngăn cản họ?

 

Vấn đề là: trải nghiệm đó có thể ảnh hưởng, có thể văng sang người khác. Đó mới là vấn đề. Vậy thì chúng ta làm gì đây?

 

Chàng trai đó nói là anh ta ổn với tất cả những điều đó, và giờ đã trở về, hình như lên tới cấp trung sĩ hay gì đó. Tôi chỉ có thể nói là anh ta rất may mắn khi còn sống, vì phần lớn là không sống sót. Anh ta nói: “Tôi mất cảm giác ở mấy ngón tay này.” Ừ, vậy đó.

 

Gosia hỏi tiếp: “Vậy chúng ta có lấy lại được ký ức về các kiếp sống trước không?”

 

Swaruu trả lời: “Có chứ, sẽ lấy lại, nhưng là từ phía bên kia của cõi trung giới. Ở chỗ chúng tôi cũng có một màn che lãng quên, nhưng không mạnh như trên Trái Đất. Thường thì chúng tôi nhớ được khoảng ba kiếp sống trước, chứ không phải là không nhớ gì như trên Trái Đất.”

 

Nghĩa là vẫn có quên, để có thể tận hưởng trải nghiệm. Màn che lãng quên tồn tại để cho trải nghiệm hiện tại trở nên mãnh liệt và có ý nghĩa hơn. Mục đích của nó là như vậy.

 

Nhưng đồng thời, màn che lãng quên cũng làm bạn hạ tần số. Bạn không nhớ giấc mơ, không nhớ mình ăn gì hai ngày trước. Đó là tần số mà chúng ta đang bị đặt vào. Và họ lợi dụng điều đó, vì một người không biết mình là ai thì cực kỳ dễ bị thao túng.

 

Thật vậy. Bạn nói với một con người rằng họ tiến hóa từ con tinh tinh, họ sẽ tin. Vì sao? Vì họ có màn che lãng quên. Họ không biết gì cả. Bạn nói gì họ cũng tin. Đặc biệt là nếu điều đó được nói ra bởi một người có danh tiếng – một nhà khoa học, một giáo sư – thì họ lại càng tin.

 

Thậm chí, nếu mai mốt có người nói: “Không, không phải từ khỉ đâu. Phát hiện mới cho thấy ADN của con heo Pakistan giống hệt ADN của toàn bộ loài người, nên con người là hậu duệ của heo Pakistan,” thì cũng sẽ có người tin. Chỉ cần có video, có chương trình, trình bày cho “hấp dẫn” là họ tin. Và thế là chúng ta đang ở trong tình trạng như bây giờ.

 

Thật sự là điên rồ thật sự, mọi người ạ. Đúng là điên rồ luôn.

 

Để xem khán giả nói gì nha.

 

Boutiqueveggie: “Những người khoái chí trước nỗi đau khổ của người khác có thể là bot của hệ thống… nghe rất hợp lý. đúng, đúng, đúng.”

 

Anh chàng đó thì tôi cũng không rõ, chắc là đã trải qua một giai đoạn rất tệ. Anh ta không nói rõ là tệ cỡ nào. Anh ta chỉ nói: “Tôi xuất thân từ ngành xây dựng, tôi không phải lính tráng gì hết.” Rồi anh ta kể là gặp một nhóm người Colombia cũng sang đó chiến đấu. Anh ta nói mấy người Colombia đó… nói thẳng ra là hơi điên, đầu óc không bình thường lắm, nhưng lại là người rất tốt. Nói chung là… không biết nói sao. Một sự điên rồ thực sự.

 

Và câu hỏi đặt ra là: tại sao lại có những con người nhớ được?

Thì tôi không biết. Nhưng đúng là có. Có người nhớ được thật. Điều đó có nghĩa là màn che lãng quên đã bị lỗi. Nó không hoạt động hoàn toàn. Đúng vậy. Có những người nhớ được tiền kiếp, không chỉ một mà có khi hai, thậm chí nhiều hơn. Họ nhớ rất rõ.

 

Tôi không biết họ làm cách nào, nhưng họ nhớ. Chúng tôi từng phỏng vấn một người trên kênh Nous Noble, người đó nhớ mình từng là… gì ta? Hình như là một ngư dân ở Đài Loan hay đâu đó.

 

Gosia hỏi: “Xã hội toàn diện sẽ được áp dụng ngay lập tức hay từ từ?”

 

Swaruu trả lời: “Từ từ. Không thể áp đặt ngay được. Chính con người phải tự thấy điều gì phù hợp với họ hơn. Đó là việc của họ, không phải của chúng tôi.”

 

Gosia hỏi tiếp: “Các bạn sẽ xuống đây bằng con đường ngoại giao liên thiên hà, cử đại diện, v.v. phải không?”

 

Swaruu trả lời: “Có, sẽ có các đại diện.”

 

Gosia: “Và cần có ngoại giao liên chủng loài.”

 

Swaruu nói: “Đúng.”

 

Gosia hỏi: “Cái tôi sẽ ra sao? Nó sẽ được vượt qua hay vẫn còn cần thiết?”

 

Swaruu trả lời: “Cái tôi là sự đồng nhất cá nhân, là ý niệm về bản thân. Ở tầng năm vẫn còn cái tôi, nhưng từ ‘Cái tôi’ lúc đó đã mang nghĩa tiêu cực. Cái tôi với nghĩa tiêu cực sẽ hòa nhập vào ‘bản ngã’. Ở tầng năm cao thì nó không còn tồn tại nữa. Thực ra, từ tầng 3D cao đã bắt đầu mờ dần, nhường chỗ cho sự hội nhập và sự nhận ra rằng tất cả mọi người và mọi thứ đều là một phần của chính bạn.”

 

Và để kết thúc, trước khi chuyển sang nói chuyện tự do, Gosia hỏi nhanh một câu cuối: “Sau khi thăng thiên, các bạn có dự án cá nhân nào muốn thực hiện không?”

 

Swaruu trả lời: “Trở về và xây dựng lại ngôi nhà của tôi trong sự bình an.”

 

Tức là nhiệm vụ của họ là chứng kiến sự thăng thiên của Trái Đất rồi rời đi. Đó chính là sứ mệnh.

 

Để xem khán giả nói gì.

 

Yama: “Hoặc có lẽ họ chỉ đã hủy bỏ thỏa thuận đó từ trước khi sinh ra, dù vậy tôi vẫn tin rằng có thể thực hành những bài tập để nhớ lại các kiếp sống.”

 

Đúng vậy. Thông qua thôi miên hồi quy, có những người làm chuyên nghiệp việc này. Éloïse Al’Cyona từng nói với tôi là có rất nhiều người liên hệ để làm hồi quy tiền kiếp.

 

JMV: ‘Một trong những lý do để nhớ lại các kiếp sống trước là sự thức tỉnh ý thức, nhờ đó bạn có thể phá vỡ những thỏa thuận của trải nghiệm đời sống…”

 

Cũng đúng.

 

Boutiqueveggie: “Thật tuyệt khi không còn bản ngã trong chiều không gian 5d, quá tuyệt… không còn dục vọng… tận hưởng những gì không thuộc về riêng ai.”

 

francesc: “Có những chủng loài chuyên làm ngoại giao.”

 

Đúng, người Andromeda cũng vậy.

 

francesc: “Tôi nhớ được những mảnh ký ức của ít nhất ba kiếp ngoài Trái Đất và ba kiếp trên Trái Đất.”

 

Rayo Azul: “Đúng vậy, màn che không phải lúc nào cũng hoạt động.”

 

Tôi đã nói rồi: nếu một người nhớ được tiền kiếp, thì nghĩa là màn che lãng quên đã không hoạt động hoàn toàn. Nhưng trải nghiệm sống vẫn diễn ra. Với trải nghiệm cá nhân của tôi – khi tôi từng nghĩ mình đã chết – thì mọi thứ thay đổi khá nhiều. Khi bạn biết mình là vĩnh cửu, bạn nhìn cuộc đời này theo một cách hoàn toàn khác.

 

Yama: “Cảm giác khi bản ngã được hòa tan là như thế nào? Bạn vẫn ý thức rằng mình là chính mình, nhưng đồng thời nhận ra rằng mình cũng là một phần của tất cả những gì khác

 

Đó là khi bạn vẫn biết mình là mình, nhưng đồng thời nhận ra rằng mình là một phần của toàn thể. Bạn hiểu rằng tất cả người khác chính là bạn, nên bạn đối xử với họ như đối xử với chính mình.

 

Tôi nghĩ trên Trái Đất cũng có những người như vậy – cái tôi đã phai mờ. Tôi không biết cá nhân ai, nhưng tôi tin là có. Vấn đề là những người như vậy rất dễ bị người khác lợi dụng, bị xem là ngây thơ hay bị lợi dụng với ác ý.

 

Boutiqueveggie: “Chủ đề thăng thiên lẽ ra đã kết thúc rồi, Gaia đã lên 9D.”

 

Nghe thì đẹp đó.

 

Ở 5D vẫn còn một chút màn che lãng quên, đúng vậy.

 

Chúng ta nói chuyện bao lâu rồi? Một tiếng rưỡi.

 

Vậy thì nói rằng “chúng ta đã thăng thiên” nghĩa là sao?

 

Tôi nói lại: thăng thiên là chuyện cá nhân. Tôi thì vẫn như vậy, không hơn, không kém. Tôi không thể nói là “chúng ta đã thăng thiên”, vì thế giới mà tôi thấy là qua màn hình. Còn thực tại mà tôi trực tiếp trải nghiệm thì hoàn toàn khác.

 

Ví dụ, tôi bước ra vườn – tôi thấy tuyết. Tôi thấy cực quang Bắc Cực. Có khi tôi là người duy nhất trong số những người đang chat ở đây có thể bước ra và nhìn thấy cực quang. Hôm qua, khi tôi nằm trên giường, vì phòng tôi có cửa sổ rất lớn, không có rèm che kín, chỉ có những thanh lá xoay được, tôi nhìn lên bầu trời và thấy cực quang ngay từ trên giường.

 

Đó là thực tại của tôi. Không phải tốt hơn hay xấu hơn, mà là khác. Nó không phải là thực tại tôi nhìn thấy qua màn hình. Ở đây không phải 30 độ nóng bức, mà là tuyết trắng. Một thực tại hoàn toàn khác.

 

Vậy nên tôi không thể nói ai đã thăng thiên hay chưa. Tôi thì vẫn như vậy. Không thăng cũng không giáng. Tôi vẫn vậy, vẫn hạnh phúc, vẫn làm việc của mình.

 

Tôi sống ở một nơi tôi cảm thấy dễ chịu. Chỉ đơn giản vậy thôi. Một nơi có thiên nhiên, yên ổn, dễ chịu. Hiểu ý tôi không? Dễ chịu.

 

Nói thẳng là không có chính trị gia. Với tôi, chính trị gia với mấy thứ đó… thôi, bỏ đi. Vùng Bắc Cực rất đẹp, rất đẹp. Tôi thích vùng Lapland ở phía bắc Phần Lan. Ở đó người ta còn kể về Yeti – có hẳn truyền thuyết về một sinh vật to lớn, lông lá đi lang thang trong rừng. Tôi thì không biết có thật không. Nhưng gấu thì có thật. Chỉ có điều người ta nói: “Xác suất trúng xổ số còn cao hơn là nhìn thấy gấu.”

 

Tôi thích Lapland. Mọi thứ xanh mướt, không có núi cao, có đủ thứ, và đặc biệt là rất nhiều hồ. Rất đẹp. Nhiều hồ lắm.

 

fernandocaballerojimenez: “Thăng thiên trên con tàu Jerusalem mới.”

 

Không biết nữa. Người ta vẫn còn nói chuyện đã thăng thiên hay chưa. Tôi thì không rõ.

 

Theo tôi, nếu bạn là một người hạnh phúc, sống trong niềm vui và sự đủ đầy, tức là bạn thật sự có những gì bạn muốn, thì tôi nghĩ bạn là người đã “thăng” rồi. Ít nhất là theo cách tôi hiểu. Chỉ có điều là có thể bạn không ý thức được rằng mình đang sống trong sự đủ đầy và hạnh phúc. Và điều quan trọng là giữ được trạng thái đó.

 

Nhưng tôi nhắc lại: bạn cũng có thể không có gì mà vẫn hạnh phúc. Như vậy cũng là thăng rồi. Bạn hạnh phúc vì bạn thích sống với những gì mình có. Bạn không muốn thêm gì nữa.

 

Mà mọi người thấy năm 2026 sẽ ra sao? Sẽ có chuyện gì xảy ra?

 

Có người nói: “Tôi thích cách bạn tận hưởng thực tại của mình.”

 

Ừ, tôi không thể than phiền được. Thật sự là không thể than phiền.

 

Có người nói: “Đã có một cú nhảy lượng tử.”

 

Ờ… tôi thì xuất thân từ một thành phố rất đẹp – Barcelona. Thành phố thì đẹp. Không biết bây giờ ra sao. Nhưng tôi dị ứng với chính trị gia. Dị ứng nặng luôn. Dị ứng tới mức tôi nói: “Không bao giờ quay lại.” Quá nhiều “chorizo” (tham nhũng). Tôi nghĩ tính theo mét vuông thì đó là nơi có nhiều chính trị gia tham nhũng nhất.

 

Có người nói: “Ý thức là phần cốt lõi của thăng thiên.”

 

Ừ, đúng rồi.

 

Cái vụ này chỉ xảy ra ở Tây Ban Nha thôi. Cái trò đèn cảnh báo gắn trên nóc xe mà họ muốn bắt buộc thay cho tam giác phản quang. Mọi người không nhận ra đó là một trò lừa. Nghĩ thử coi: xe nào cũng có nút bật đèn khẩn cấp – bốn đèn chớp cùng lúc. Vậy cần thêm cái đèn đó làm gì?

 

Họ nói là để gửi vị trí GPS. Nhưng điện thoại cũng gửi được GPS mà? Vậy cái đèn đó để làm gì? Rõ ràng là có ai đó đang hút tiền. Và người dân thì… thôi.

 

Tôi có một cái, nhưng không phải loại bắt buộc. Và tôi nói thẳng: tôi sẽ không mua cái mới. Rõ ràng luôn. Không mua.

 

Chưa kể còn phải đi ITV – một trò lừa khác nữa – kiểm định xe. Tôi sẽ kiểm định ở Phần Lan, không phải ở Tây Ban Nha. Vì ở Tây Ban Nha thì… thôi, toàn “chorizo”.

 

Có người nói: “Tai nạn xe bị lật.”

 

Ừ, đúng. Nhưng vấn đề là: cái đèn đó đặt ở đâu? Xe cắm trại của tôi có nóc gù. Muốn đặt lên chỗ cao nhất thì phải có thang. Tôi không có thang. Mà kể cả đặt lên cao nhất thì từ dưới nhìn lên cũng không thấy gì. Dán thì không dán được, vì xe cắm trại không phải kim loại – là sợi thủy tinh, gỗ, đủ thứ. Không hút nam châm được.

 

Vậy cái đèn đó để làm gì? Không dùng được. Ở Phần Lan thì lại càng không, vì -20°C thì pin đó trụ được bao lâu? Chuyện đùa thôi, nhưng là sự thật.

 

Chưa hết. Có vùng ở Tây Ban Nha không có sóng điện thoại. Tai nạn xảy ra, bật đèn lên cũng chẳng gửi được tín hiệu. Vậy mà còn bắt 12 năm hợp đồng với công ty viễn thông. Thôi, không lừa được tôi đâu. Đó là lý do tôi rời Tây Ban Nha.

 

Xe cắm trại bằng sợi thủy tinh. Không gắn được.

 

Ở Phần Lan cũng có mấy trò vớ vẩn, nhưng không đến mức đó. Ví dụ thế này: hôm trước tôi suýt thấy tai nạn. Và đáng lẽ livestream đã kết thúc ở đây rồi, nhưng nghe này.

 

Vạch kẻ đường ở Phần Lan là màu trắng. Ở Na Uy là màu vàng. Trước đây ở Tây Ban Nha, vạch đường và vạch qua đường cũng là màu vàng. Nhưng giờ ở Phần Lan là trắng – giống Tây Ban Nha.

 

Mùa đông, mọi thứ đều trắng: tuyết trắng, đường trắng, vạch trắng. Không thấy lối sang đường. Xe chạy tạo ra các vệt đen trên mặt đường – hai vệt mỗi chiều. Khi nhìn xa xa, vạch trắng–đen–trắng–đen hòa lẫn hoàn toàn với tuyết và vạch đường. Không phân biệt được.

 

Thế là chuyện nguy hiểm xảy ra. Và đây là cách tôi đi ngoài đường ở Phần Lan…

 

Ở Phần Lan hiện tại, tôi có ghi chú ở đây nè: 2 giờ chiều đã là ban đêm, và ngày bắt đầu lúc 10 giờ sáng. Nghĩa là chúng tôi chỉ có 4 tiếng ban ngày. À mà thật ra cũng không hẳn là có nắng, chỉ là 4 tiếng có ánh sáng thôi. Chỉ có 4 tiếng “ngày”, vậy đó.

 

Cho nên khi ra ngoài, bắt buộc phải mang đèn. Tôi mang mấy cái này đây. Phải mang đèn, và thường gắn nó ở vai. Bạn hiểu ý tôi không? Nếu không là bị xe tông liền. Bị tông là chắc luôn.

 

Ở khu vực tôi sống, đã có vài vụ tai nạn: xe đạp tông người đi bộ. Mà lỗi không chỉ ở người đi bộ đâu, họ cũng có lỗi vì không mang đèn. Ở đây, nếu không mang đèn thì người ta mang dây đeo phản quang. Giờ họ bắt đầu phạt tất cả xe đạp không có đèn. Phạt hết.

 

Nên tôi luôn để sẵn đèn ở đây. Mọi người thấy không? Mấy cái đèn này là tôi mua từ Tây Ban Nha, cũ rồi đó. Còn cái này là mua ở Phần Lan. Hồi trước tôi hay chạy bộ ban đêm thì mang mấy cái đèn này. Phải có đèn. Không có đèn là nguy hiểm lắm. Phải có ánh sáng.

 

Còn chó thì… khoảng 90% chó đều đeo vòng cổ có đèn, nhiều đèn luôn. Rồi còn một điều nữa: đa số nhà đều treo đèn dây. Rất đẹp. Bạn đi ngoài đường lúc 8–9 giờ sáng, mà vẫn là ban đêm, ánh sáng xanh xanh của “giờ xanh”, rồi thấy tất cả các ngôi nhà treo đèn dây, treo sao màu vàng. Rất đẹp.

 

Tôi nói tôi đang sống trong một thực tại khác là vậy đó. Rất đẹp. Rồi cây cối cũng được quấn đèn dây, nhìn đúng là một phép màu. Khi có tuyết nữa thì thôi rồi. Giờ thì tuyết tan bớt rồi, nhưng lúc có tuyết thì cây trắng xóa, cảnh rất đặc biệt.

 

Có một hiện tượng rất thú vị nữa. Khi lạnh cộng với ẩm, thì nhìn tất cả đều trắng lấp lánh. Rất kỳ lạ. Vì hơi ẩm trong không khí, khi gặp lạnh, nó kết tinh thành kiểu như kim tuyến. Đúng nghĩa là kim tuyến luôn. Trong không khí có kim tuyến. Tôi chưa từng thấy ở đâu khác, chỉ thấy ở Phần Lan. Nhìn như những tia lấp lánh li ti, như những vi tinh thể phản chiếu ánh sáng. Mọi thứ đều trắng, lấp lánh. Rất đẹp.

 

Đó là một thực tại khác. Hoàn toàn khác.

 

Và một điều nữa: không có tiếng còi xe. Không có. Không tiếng la hét ngoài đường. Không tiếng ồn. Không có gì hết. Yên tĩnh tuyệt đối. Không một tiếng động.

 

À, nếu mà đèn được phát miễn phí thì lại là chuyện khác. Nếu cho miễn phí thì không vấn đề gì.

 

Cái hiện tượng này không phải là sương mù đâu, mà là độ ẩm ở nhiệt độ thấp. Rất lạ. Không phải lúc nào cũng có, nhưng khi có thì nó đứng yên trong không khí như bị đông lại. Cảm giác rất kỳ lạ.

 

Còn mấy cái đèn đó, nhiều người nói là “đèn Giáng Sinh”. Không phải. Không phải đèn Giáng Sinh, mà là đèn. Treo quanh năm. Đèn dây dài 800 LED, 400 LED, treo khắp nơi. Rất đẹp.

 

Ở chỗ tôi ở cũng không nghe tiếng ồn gì. Mọi thứ rất yên bình.

 

Có người hỏi: “Khớp xương có đau không khi lạnh ẩm như vậy?”

 

Không đâu. Ở đây có sauna (phòng xông hơi). Nhà nào cũng có sauna. Bạn vô sauna là ra như mới. Ra là khỏe re.

 

Sauna Phần Lan nha, không phải sauna kiểu Tây Ban Nha. Khác hoàn toàn. Sauna Phần Lan là một khái niệm khác hẳn. Bạn vào sauna, dùng mấy nhánh cây – bạch đàn hay gì đó – quất nhẹ lên người, rồi bước ra là như được tái sinh. Như mới tinh luôn.

 

Nói thêm một điều thú vị: ở đây hầu như không có cảm cúm. Không có. Không cúm, không mấy bệnh vặt đó. Ở -20 độ thì vi khuẩn nào sống nổi? Không có. Không có mấy thứ đó.

 

Ngược lại, khi tôi về Barcelona thì tôi lại hay bị bệnh, chắc vì hệ miễn dịch của tôi quen môi trường sạch lạnh rồi. Khi về nơi ấm hơn, vi khuẩn nhiều hơn, thì dễ dính bệnh hơn.

 

Còn mấy cái sauna kiểu của ông thông gia ông thủ tướng gì đó… không, không giống. Ở đây không có kiểu đó. Khái niệm sauna ở đây hoàn toàn khác. Không có mấy chuyện linh tinh.

 

Ở đây cũng có cáo, và cáo to lắm, đuôi trắng. Nhưng vi khuẩn thì gần như không có. Với cái lạnh này thì mấy thứ đó chết hết.

 

Tôi không thể kêu mọi người dọn qua đây được, vì có người không chịu nổi lạnh. Mỗi người một kiểu.

 

Có người nói: “Không có virus, chỉ có exosome.”

 

Thì ở đây đúng là không có mấy thứ đó.

 

Người ta hay uống vitamin D, nhưng tôi lâu rồi không uống vitamin gì hết. Không uống gì cả.

 

Sáng mai tôi đi tập luyện. Chạy bộ ở đây rất đẹp, nếu bạn ngủ đủ. Chạy 14–15 km dọc bờ biển, nhìn cảnh xung quanh, rất đẹp. Nhưng mà chạy khi không ngủ đủ thì… thôi, chịu không nổi.

 

Ở đây cũng dễ làm quen lắm. Đi ra ngoài một mình, có khi quen ai đó rồi được mời về nhà sauna liền. Chuyện bình thường.

 

Tôi cũng cần cắt tóc rồi. Có lẽ tuần tới sẽ đi cắt tóc.

 

Tuần này ở đây là sương ẩm và lạnh.

 

Có người nói: “GPS để kiểm soát.”

 

Đúng rồi, chính xác là vậy.

 

Ừ, tôi sẽ cắt tóc. Phải cắt thôi. Gosia còn nói: “Trời, tóc nhìn ghê quá.” Ừ, phải cắt.

 

Tôi còn nhớ một lần – Gosia làm chứng luôn – có một người phụ nữ lại gần bắt chuyện với tôi. Bà ấy nói: “Hồi trẻ tôi đẹp lắm.” Không phải bà già, cũng không phải trẻ con, là một người phụ nữ trưởng thành, nhìn là biết từng rất đẹp. Mà người ta nói rồi đó: ai từng đẹp thì vẫn còn khí chất.

 

Bà ấy nói làm đầu bếp cho một nhà hàng món Phần Lan, rồi mời tôi về nhà xông sauna, còn nói: “Mời cả hai người luôn.”

 

Thay đổi phong cách. Ừ, tôi sẽ để tóc dài, nhưng không quá dài. Giống kiểu trong video gần nhất của tôi.

 

Thật ra giờ tôi cũng không nhớ là video nào nữa, vì tôi làm quá nhiều video rồi, đăng quá nhiều video rồi. Tôi cũng không nhớ là trên kênh nào. Không biết nữa, thật sự là không biết.

 

Ở đây phụ nữ rất thẳng thắng, không vòng vo. Không giống ở Tây Ban Nha, nói vòng nói vo tới mức cuối cùng chẳng đi tới đâu hết. Vòng vòng hồi rồi… thôi, ai về nhà nấy.

 

Còn ở đây thì không. Người ta tới thẳng luôn: “Này, mắt anh đẹp ghê.” Vậy đó. Thẳng băng. Gosia có mặt lúc đó mà, làm chứng luôn. Ừ, ừ, đúng vậy. Thật sự là như vậy.

 

Ở Đan Mạch cũng vậy. Ở Đan Mạch tôi cũng rất “được lòng” phụ nữ. Lạ lắm. Đúng là không ai là nhà tiên tri trên chính quê hương mình. Câu đó đúng thiệt. Ở Phần Lan, phụ nữ rất thẳng thắng. Không có lằng nhằng, không có ngại ngùng.

 

Có người hỏi: “Sao anh vẫn độc thân?”

 

Đơn giản thôi. Tôi độc thân vì nếu tôi đang quen ai đó thì tôi không thể làm những gì tôi đang làm bây giờ. Khi bạn ở trong một mối quan hệ, bạn phải dành thời gian cho người đó. Mà mấy buổi trực tiếp này, dù nhìn vậy chứ tôi có chuẩn bị đàng hoàng, chuẩn bị nội dung, suy nghĩ trước. Nó tốn thời gian lắm.

 

Nếu bây giờ tôi có bạn gái, bạn nghĩ tôi có ngồi tới 2 giờ sáng làm trực tiếp không? Không đâu. Lúc đó chắc tôi đang… ở trong sauna rồi. Cho nên thôi, hiện tại là toàn tâm toàn ý cho việc này.

 

Không ai ép tôi hết nha. Tôi làm vì tôi muốn. Nếu không thì giờ này tôi đang cho con bú, hay ở nhà với gia đình rồi. Nhưng không, không phải.

 

Và cho rõ nè: người ta mời về nhà họ, không phải về nhà tôi. Về nhà của họ, vào sauna của họ. Không phải nhà tôi. Nhà họ.

 

Một phụ nữ Phần Lan có theo dõi mấy nội dung tôi chia sẻ, tôi biết một người. Đẹp lắm đó. Đẹp thiệt.

 

Thôi nha mọi người. Giờ là 12 giờ đêm bên này. Tôi còn một video làm dở dang. Ban đầu định đăng trên kênh Revelación Cósmica. Là một video về những phát biểu của Bill Clinton, hình như lúc ông còn là tổng thống, nói ở Hồng Kông. Những gì ông nói hồi đó, tới giờ vẫn còn đúng, nhất là về giới trẻ.

 

Giờ thì tôi bắt đầu đói rồi. Thôi, dừng ở đây nha.

 

Cảm ơn tất cả mọi người đã ở lại tới cuối. Một cái ôm thật chặt. Ngày mai là thứ Ba với tôi rồi, còn mọi người thì vẫn là thứ Hai. Thấy chưa, chúng ta đang sống những thực tại hoàn toàn khác nhau.

 

Ngày mai tôi sẽ đăng video, chưa biết đăng ở đâu. Video khoảng 8 phút, mở đầu kiểu: “Chào mừng đến với kênh Revelación Cósmica.” Hay là để dành, tôi cũng chưa biết nữa.

 

Thôi, vậy nha. Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia, đã ủng hộ. Và tôi nhắc lại: sauna Phần Lan rất đáng thử, thật sự rất tốt.

 

Một lần nữa: thăng thiên là một con đường cá nhân.

 

Chúc mọi người ngủ ngon hoặc chào buổi sáng, tùy nơi bạn đang ở.

 

Chào nha. Cảm ơn mọi người.

 

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=dkCmdhz-0i4

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét