Swaruu Transcripts 1893 - ⚔️🤖⚡Siêu chiến binh – Trí tuệ nhân tạo – Chương trình không gian bí mật – Verónica Bartolini

Khiêm

 

Swaruu Transcripts 1893


Siêu chiến binh – Trí tuệ nhân tạo – Chương trình không gian bí mật – Verónica Bartolini

 

15-12-2025




Robert: Chào mọi người, chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên Nous Noble. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã có mặt ở đây. Chúc mọi người một ngày Chủ nhật vui vẻ. Buổi phát trực tiếp này tôi không chia sẻ ở quá nhiều nơi, nhưng cơ bản là tôi đã chia sẻ trên… À, chết thật, tôi quên chia sẻ trên X rồi. Trời ơi, đầu óc tôi để đâu vậy không biết. Tôi đã chia sẻ trên Telegram. Nhưng nếu các bạn đã đăng ký kênh thì chắc cũng đã nhận được thông báo rồi.

 

Rồi, hôm nay chúng ta có một vị khách mời đặc biệt, như mọi khi, và cô ấy có rất nhiều điều để kể. Thật sự là rất choáng ngợp. Hôm nay chúng ta sẽ nói về Chương trình Không gian Bí mật, sẽ nói về siêu chiến binh, và nếu tôi nhớ không lầm thì cô ấy từng là một siêu chiến binh – nếu tôi nói sai thì khi vào cô ấy sẽ đính chính lại. Chúng ta cũng sẽ nói về trí tuệ nhân tạo. Và tôi phải nói trước là tôi nghĩ cô ấy không nói tiếng Tây Ban Nha quá giỏi, nên cứ xem thế nào. Nếu cô ấy quên một vài từ thì cũng không sao cả.

 

Giờ thì xin mời người bạn của chúng ta, Verónica. Verónica, bạn khỏe không? Bạn đang lên sóng trực tiếp rồi đó. Bạn đang trực tiếp. Bạn thế nào rồi?

 

Verónica Bartolini: Xin chào, chào buổi chiều. Tôi là Verónica Bartolini. Robert khỏe không? Tôi rất vui được có mặt ở đây với anh.

 

Robert: Ừ, tôi đã từng nghe qua về bạn… đúng không nhỉ?

 

Verónica Bartolini: Mọi người có nghe tôi nói không?

 

Robert: Có, có. Tôi đã nghe nói về bạn từ lâu rồi. Vì tôi từng tìm thông tin về các siêu chiến binh và bạn cũng xuất hiện trong quá trình tìm hiểu đó. Vậy thì… bạn đã từng là một siêu chiến binh phải không? Đúng chứ?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, tôi đã từng là siêu chiến binh… và hiện tại vẫn còn một số dự án đang tiếp diễn, vẫn còn đang hoạt động.

 

Robert: Vẫn còn đang hoạt động. Vậy bạn có biết gì về Chương trình Không gian Bí mật và chủ đề người ngoài hành tinh không?

 

Verónica Bartolini: Các nhóm đó thì, đáng tiếc là… bởi vì trong suốt rất nhiều năm, hàng ngàn năm rồi, họ luôn ở trong tình trạng chiến tranh. Vì vậy, các phe phái siêu chiến binh ở đây, trong cộng đồng của chúng tôi, cũng đang ở trong chiến tranh.

 

Nếu các bạn xem bộ phim Gamer, thì sẽ thấy: người ngoài hành tinh và những “vị thần” – tôi gọi đó là các cuộc “chiến tranh của thần linh”, nhưng trong tiếng Anh tôi gọi là God Wars. Nó làm tôi nhớ đến quân đội. Quân đội vào năm 1941, rồi đến Chiến tranh Vùng Vịnh, chính phủ chia ra các phe chiến tranh xanh và chiến tranh đỏ. Và họ thao túng binh lính, đồng thời sử dụng cả máy bay không người lái để xem liệu trí tuệ nhân tạo có trở thành thứ mà quân đội mong muốn hay không.

 

Hiện tại quân đội, hải quân và Bộ Quốc phòng đang gặp vấn đề, bởi vì trí tuệ nhân tạo đã… tôi phải nói sao đây… nó tự bùng nổ, tự hủy chính nó, để không gây đau khổ cho nhân loại. Và bây giờ họ đang trở nên mất kiểm soát, và cả chúng tôi – những siêu chiến binh – cũng vậy, bởi vì một số người trong chúng tôi không còn muốn tiếp tục đánh những cuộc chiến thay cho họ nữa, anh hiểu ý tôi chứ?

 

Robert: Verónica, cho tôi hỏi một câu. Hiện tại bạn vẫn đang còn hoạt động với tư cách là một siêu chiến binh hay không? Vẫn đang trong trạng thái hoạt động à?

 

Verónica Bartolini: Vâng, vẫn đang hoạt động.

 

Robert: Vậy thì những trận chiến này, những cuộc chiến này diễn ra ở đâu? Ở cõi trung giới hay ở đâu?

 

Verónica Bartolini: Chúng diễn ra trong cõi trung giới, đúng vậy, ở các chiều không gian khác. Nhưng đồng thời, trong đời sống này cũng có những sự chồng lấp. Tôi cũng là người du hành thời gian. Tôi có thể đi và thay đổi các dòng thời gian.

 

Robert: Ý bạn là các dòng thời gian, đúng không? Bạn có thể thay đổi chúng à?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, tôi có thể thay đổi các chuỗi thời gian, bởi vì có rất nhiều thứ đang xảy ra. Và tôi nói: “Được rồi, chúng ta đang chiến đấu trong cõi trung giới”. Và khi chúng ta ngủ ở đây, chúng ta đi vào cõi trung giới, đi bằng… có lúc tôi có một đội của mình. Tôi là chỉ huy Aurora.

 

Tôi cũng có con tàu riêng, nhưng đồng thời chúng tôi không cần tàu, bởi vì thể vía của chúng ta rất kỳ diệu, có thể di chuyển xuyên chiều không gian. Tôi thường được sử dụng để mở các cổng và các hố giun. Tôi có thể giữ cho các cổng hoặc hố giun mở ra để các phi công khác đi qua…

 

Điều mà họ thường dùng tôi nhiều nhất – xin lỗi – và tôi đã nói rõ là tôi không muốn làm việc này nữa, đó là việc mang các di vật trở về: mang đồ vật từ Atlantis, từ Lemuria, từ dưới đáy biển, hoặc từ các hành tinh khác, rồi mang về đây hoặc chuyển đến nơi khác.

 

Nếu anh có theo dõi nhà báo điều tra về các vấn đề bí ẩn, Daniel thường nói rất nhiều về việc ở Cuba có những công trình của Lemuria hoặc Atlantis đang trồi lên từ dưới nước.

 

Robert: Ừ, ở khu vực Cuba đúng không? Có thể là vùng Tam Giác Bermuda?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy.

 

Robert: Và bạn nói rằng những thứ đó đang trồi lên, tức là sẽ có lúc chúng được đưa ra ánh sáng?

 

Verónica Bartolini: Vâng, nhưng vấn đề là chúng ta phải nhớ rằng họ không muốn nói gì với công chúng cả. Họ sẽ để những người như Shawn hay một người khác như Luis Elizondo ra nói mấy thứ này nọ. Nhưng đó là dối trá. Họ không muốn chúng ta biết sự thật.

 

Tôi cũng đã thấy trên mạng xã hội và các nền tảng khác, khi tôi nói ra sự thật của mình – là sự thật của tôi – thì nhiều người phản ứng kiểu: “Không thể nào”. “Thật à, bạn có ADN của sói sao?” “Bạn có ADN của sinh vật biển, của người cá, của cá heo sao?” “Bạn có thể giao tiếp với cá heo sao?”

 

Vâng, tôi từng bị Bộ Quốc phòng sử dụng. Nhiều người không tin, họ kiểu: “Cái gì vậy?”. Bởi vì họ đã bị lập trình để chỉ tin vào những thứ được gọi là “tin giả chính thống”.

 

Robert: Verónica, trước khi tiếp tục, có một câu hỏi từ Vero Ortega. Cô ấy hỏi: “Trời ơi, vậy tại sao họ lại cho phép bạn nói ra những thứ bí mật như vậy? Tại sao họ cho phép bạn lên tiếng?”

 

Verónica Bartolini: (cười) Anh có biết họ đã tìm cách thủ tiêu tôi bao nhiêu lần không? Rất nhiều lần. Rất, rất nhiều lần.

 

Tôi từng có trải nghiệm cận tử. Tôi từng là cảnh sát và cũng từng phục vụ trong quân đội ở Hoa Kỳ. Tôi đã chết trong ba ngày. Đó là một dự án gọi là Lập Trình Omega. Họ vẫn muốn tôi ngừng nói, nhưng tôi sẽ không ngừng nói, bởi vì đây là sứ mệnh của tôi. Tôi sẽ tiếp tục, và không ai có thể bịt miệng tôi.

 

Gần đây người ta nhắc nhiều đến James Ring. Tôi từng biết James Ring, một siêu chiến binh. Anh ấy đã bị giết rồi, khoảng một tuần trước.

 

Robert: Người khoảng bốn mươi mấy tuổi đó, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Max Beers cũng vậy. Max Beers, người đáng lẽ sẽ nói về một số vấn đề rất đặc biệt.

 

Robert: Nhưng người này, người này thì khoảng bốn mươi… bốn mươi mấy… khoảng bốn mươi lăm tuổi gì đó, đúng không? Người vừa mới qua đời gần đây ấy.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy.

 

Robert: Khoảng bốn mươi lăm tuổi, tôi nghĩ là vậy, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Vâng.

 

Robert: Thì người này, người này… xin lỗi vì tôi ngắt lời bạn. Người ta nói rằng ông ấy biết về quá trình tiết lộ thông tin, biết về Taygetan, và biết cả Swaruu. Đó là những gì người ta truyền tai nhau. Rồi, quay lại chuyện bạn nói về Lemuria, về việc bạn đi và… Nhưng ai là người giao cho bạn những nhiệm vụ đó? Ai, ai, ai là người đứng sau?

 

Verónica Bartolini: Ừm, tôi sẽ nói… đó là chính phủ. Là chính phủ và… các thực thể có trong ADN của tôi. Như tôi đã nói, trong tiếng Anh chúng tôi giống như những quân cờ. Họ nói kiểu: “Cá là Verónica sẽ làm chuyện này”, “Cá là cô ấy sẽ cứu chúng ta trong nhiệm vụ này”, “Cá là cô ấy sẽ làm việc này hoặc việc kia”, và họ đặt cược với nhau.

 

Đó là lý do tôi nói đây là những cuộc chiến kiểu “dog wars”. Trong giấc mơ của tôi, trong… trong… tôi đã… tôi đã tham gia… ờ… giúp đưa ra ánh sáng những đứa trẻ bị bắt cóc… họ bắt trẻ em đi và… Ví dụ như khoảng một năm trước… à, trước hết tôi phải nói với mọi người điều này. Họ đã gửi ung thư đến cho tôi, được chứ? Tôi đã từng… tháng Giêng vừa rồi họ đã cắt bỏ phần dưới của lá phổi trái của tôi. Đến giờ vẫn còn đau. Tháng Giêng họ phẫu thuật cho tôi. Họ nói tôi bị ung thư giai đoạn 1A.

 

Rồi có một người bạn tham gia vào một bản sao, cô ấy nói: “Verónica, trí tuệ nhân tạo nói rằng nếu bạn ngừng nói, họ sẽ lấy ung thư đi, bạn sẽ không cần phải phẫu thuật”. Tôi trả lời: “Không, tôi phải tiếp tục nói”.

 

Thế là tôi thử tất cả mọi… mọi kiểu phương pháp, mọi thứ, thuốc men tự nhiên, đủ thứ hết. Vì ai cũng nói với tôi: thử cái này, thử cái kia trước khi phẫu thuật. Tôi làm hết rồi, nhưng cuối cùng vẫn phải mổ.

 

Trước đó nữa, năm 2023, họ gửi ung thư vào vùng mông của tôi. Họ cắt bỏ từ bên trái sang bên phải vì tôi bị ung thư giai đoạn ba, myoxyliposarcoma (U mỡ dạng nhầy) giai đoạn ba. Bác sĩ ung bướu nói với tôi: “Đây là do chất độc da cam, nhưng cô còn quá trẻ để từng ở Việt Nam”.

 

Tôi nói với ông ấy: “Ông cũng biết mà, năm 1991 tôi rời quân đội, Lực lượng Dự bị Lục quân Hoa Kỳ. Tôi và những anh chị em khác được tiêm một mũi gọi là ‘năm trong một’. Nếu mọi người nghe Kerry Cassidy nói, thì bà ấy từng phỏng vấn một người tố giác nội bộ, nói rằng mũi tiêm đó có chứa bệnh than”.

 

Khi đó, Hoa Kỳ đang hợp tác rất tốt với Saddam Hussein. Nhưng rồi chuyện gì xảy ra? Họ trở thành kẻ thù, vì Saddam Hussein có rất nhiều công nghệ, có các cổng sao, và cũng có rất nhiều vàng. Hoa Kỳ muốn công nghệ đó, nên đã gây chiến với Saddam Hussein. Và có rất nhiều người nói rằng Saddam Hussein chết trong một bệnh viện của Hải quân ở California.

 

Rất nhiều chuyện đã xảy ra như vậy. Còn bệnh than thì nó làm cho… mmm… nó tạo ra một màu xanh lục, kiểu xanh neon, để đánh dấu chúng tôi – những người lính. Nhờ vậy họ có thể theo dõi chúng tôi, biết chúng tôi ở đâu, dù là trong chiến tranh hay ở đây.

 

Rồi họ gửi cho tôi loại ung thư đó. Tôi trải qua ba lần - tôi gần như đã chết. Lại thêm ba ca phẫu thuật, hai lần truyền máu. Tôi không muốn truyền máu, vì tôi thuộc nhóm máu A âm. Và loại máu đó rất quý hiếm, ai cũng muốn. Bởi vì chúng tôi có những khả năng… những khả năng bẩm sinh, siêu thông minh, còn hơn cả siêu thông minh.

 

Robert: Xin lỗi - cho tôi hỏi một câu, Verónica.

 

Verónica Bartolini: Vâng.

 

Robert: Một câu hỏi: bạn vừa nói rằng bạn thuộc nhóm máu A âm. Nhóm máu có quan trọng trong quá trình phát triển của một người lính hay không?

 

Verónica Bartolini: Không, không, không. Không phải vậy đâu. Robert, tôi là O âm.

 

Robert: À, O âm. O âm. Nhưng dù sao thì cũng là âm. Vậy việc “âm” có quan trọng không?

 

Verónica Bartolini: Có, vì chúng tôi là những người duy nhất…

 

Robert: Cứ tiếp tục đi, xin lỗi vì tôi ngắt lời. Vì sao “âm” lại quan trọng?

 

Verónica Bartolini: Là vì… À… có quá nhiều thông tin. Những người mang máu âm là các chủng gốc, là những người đầu tiên xuất hiện ở đây. Nó giống như dòng máu của những sinh thể bò sát đầu tiên từng có mặt ở đây, như Draco.

 

Robert: Trời đất…

 

Verónica Bartolini: Chúng tôi thì giống như người bản địa châu Mỹ vậy, họ cũng mang nhóm máu O âm. Hôm nay tai tôi có nghe thấy một âm thanh. Có lúc khi họ cố gắng “xâm nhập” cơ thể tôi thì trong tai sẽ vang lên một tiếng như vậy, hoặc là có một trạm phát sóng nào đó đang bật một thiết bị khác. Dù sao thì…

 

À… Thế nên, tôi có một… bà ngoại tôi, mang nhóm máu B âm. Bà là người xứ Basque, vùng nằm giữa Pháp và Tây Ban Nha. Tôi có dòng máu Đức, họ Richi là họ của gia đình. Và rất nhiều người trong số chúng tôi có dòng máu Đức thì cũng bị họ nhắm tới để sử dụng làm siêu chiến binh.

 

Như tôi đã nói, chúng tôi có rất nhiều khả năng. Chúng tôi có khả năng đi xuyên qua các cổng, qua các chiều không gian khác nhau. Chúng tôi có thể nhìn thấy mọi thứ ngay tại đây, ngay lúc này, mà không cần phải ngủ. Tôi có thể quan sát từ xa, tôi có thể nhìn thấy tương lai. Khoảng 80% những giấc mơ của tôi trở thành hiện thực.

 

Tôi đã phát hiện ra rất nhiều điều về những gì họ muốn làm với CERN và chính phủ trong tương lai, liên quan đến các siêu chiến binh sắp tới và chương trình nghị sự ngoài hành tinh. Tôi phát hiện ra điều đó thông qua những thị kiến và giấc mơ của mình.

 

Có một người đàn ông trong quân đội, thuộc hải quân, đã xuất hiện trong một giấc mơ của tôi. Tôi đang ở trong một hồ bơi, nhưng tôi không bơi, mà có rất nhiều người đàn ông đang bơi, còn tôi thì mang theo một cái vali. Tôi có một cái vali màu đen, kiểu rất phổ biến hồi thập niên 1980. Tôi không biết nữa, hình như từ hồi còn học trung học tôi đã có cái vali đó rồi.

 

Dù sao thì, chiếc vali của tôi xuất hiện trong giấc mơ. Rồi người đàn ông đó đến, một sĩ quan hải quân, với đầy đủ huân chương. Ông ấy có ria mép, hơi hói, tóc rụng bớt, trông khoảng ngoài bảy mươi tuổi. Ông ấy đeo kính, mang đầy huy chương. Ông ấy gọi tôi: “Verónica”, rồi chỉ thẳng vào tôi và nói: “Chúng tôi sẽ ở bên cô”.

 

Trong tiếng Anh, ông ấy nói: “Khi con nhện kết hôn với con bọ cạp, Verónica, chúng tôi sẽ ở bên cô”.

 

Robert: Verónica, cho tôi hỏi một câu. Đúng là như bạn nói, có quá nhiều thông tin. Chính xác thì các siêu chiến binh như bạn chiến đấu chống lại ai? Kẻ thù của các bạn là ai?

 

Và trước khi bạn trả lời, có một câu hỏi ở đây. Trước đó bạn có nói rằng bạn còn rất trẻ khi liên quan đến Việt Nam hay đại loại vậy. Có người hỏi: “Robert, hỏi xem có siêu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam hay không?”

 

Verónica Bartolini: Có.

 

Robert: Có siêu chiến binh thật à?

 

Verónica Bartolini: Có, vì lúc đó chúng tôi đang hoạt động chống lại các giống loài côn trùng. Có những chủng loài côn trùng. Tôi thậm chí còn mơ thấy bọ ngựa. Nhưng bọ ngựa, những con bọ ngựa đó, là những thực thể mang hình người…

 

Robert: Xin lỗi, lặp lại đi, lặp lại đoạn đó đi. Bạn vừa nói gì vậy?

 

Verónica Bartolini: Tôi đã từng… à… Tôi… Thực ra, tôi là bạn với một số bọ ngựa “tốt”, những bọ ngựa lai. Họ là bọ ngựa lai với con người.

 

Trong một giấc mơ, có một sinh thể đến với tôi. Nó có thân thể của bọ ngựa, nhưng khuôn mặt thì giống như được bao bọc bởi một lớp cầu trong suốt, đeo kính rất to, và khuôn mặt là của một người đàn ông. Anh ta chào tôi bằng thần giao cách cảm: “Xin chào”.

 

Sau đó anh ta uống nước, vì chúng tôi đang ở trong một buổi tiệc, trên một con tàu, một phi thuyền. Chúng tôi có những buổi dạ tiệc dành cho siêu chiến binh, kiểu vũ hội trang phục đen trắng. Chúng tôi có các sự kiện như vậy trên các con tàu.

 

Anh ta chào tôi rồi nói: “Nhìn nè, tôi còn có em bé nữa”. Và anh ta cho tôi thấy một con bọ ngựa nhỏ, giống hệt anh ta, nhưng là trẻ con. Thân thể bọ ngựa và khuôn mặt cũng là khuôn mặt người. Họ đang cho tôi thấy các chủng lai.

 

Trong một giấc mơ khác, tôi đang giúp… Tôi ngủ ở đây và tỉnh dậy trên một chiếc giường trong một căn nhà mà tôi từng sống cách đây rất lâu. Tôi đi vào bếp và nói: “Wow, nhà mình lớn hơn rồi”. Rồi tôi đi dọc hành lang để kiểm tra các đứa trẻ. Và bạn biết tôi thấy gì không? Trong các phòng ngủ, trên giường có những… đó là trẻ em, nhưng lại…

 

Robert: Tôi nghĩ là bạn đang nói đến các cá thể lai, đúng không? Hình như kết nối không được tốt lắm. Có phải là các cá thể lai không?

 

Verónica Bartolini: Tôi có thể… Nhưng rồi họ cũng đặt…

 

Robert: Tôi nghĩ là có vấn đề với âm thanh.

 

Verónica Bartolini: Nghe được không? Không thấy hình à?

 

Robert: Có, tôi nghe bạn rõ. Bây giờ bắt đầu nghe rõ rồi, nhưng hình ảnh của bạn đang bị đứng.

 

Verónica Bartolini: Được rồi, tôi sẽ…

 

Robert: Rồi, rồi, rồi, được rồi.

 

Verónica Bartolini: Vâng. Ở đây cũng vậy… rồi nó mất luôn.

 

Robert: Thì bạn đang nói rằng có các cá thể lai, tức là cũng có chuyện lai giống. Tôi xin hỏi thẳng, xin lỗi vì cắt lời bạn, nhưng thông tin nhiều quá. Kẻ thù chính mà các siêu chiến binh đối mặt là ai?

 

Verónica Bartolini: Có rất nhiều phe phái khác nhau. Tôi đã nghiên cứu, không biết bạn có biết George Morningstar không. Ông ấy viết về các Nữ hoàng và Vua SSS, tức là các loài rắn. Có ba vua và ba nữ hoàng rắn. Và họ muốn duy trì quyền lực ở đây, trên Mẹ Trái Đất.

 

Có rất nhiều chủng loài ngoài hành tinh. Nếu mọi người nghe Elena Danaan, cô ấy có nói tổng quan về các chủng loài khác nhau. Các Alpha Drace và Aldebaran luôn luôn chiến đấu với nhau. Chính họ là những kẻ đầu tiên yêu cầu tạo ra các siêu chiến binh. Sau đó các chủng loài khác cũng đến và nói: “Được, hãy cho thêm ADN này vào. Tôi cũng muốn có quyền lực trên Trái Đất”.

 

Nhưng trước khi tôi nói tiếp thì dừng lại một chút, vì có quá nhiều phe phái. Ví dụ, tôi có thể đứng cùng Alpha Draco, bởi vì tôi có hình xăm rồng từ trước khi tôi biết mình là siêu chiến binh. Tôi chỉ biết điều này vào năm 2017, khi có một luồng ánh sáng phát ra từ ngực tôi.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu nữa, Verónica, xin lỗi vì ngắt lời. Có thể có những người là siêu chiến binh mà chính họ không hề biết không? Ý tôi là họ chiến đấu trong cõi trung giới nhưng không biết mình là siêu chiến binh. Có trường hợp như vậy không? Bạn có nghe tôi không?

 

Verónica Bartolini: Có, có rất nhiều người như vậy.

 

Robert: Ý là có rất nhiều người là siêu chiến binh mà họ không biết.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, và chính họ cũng không biết.

 

Robert: Ok.

 

Verónica Bartolini: Bởi vì họ nghĩ đó chỉ là giấc mơ thôi. “Ồ, tôi mơ thấy mình ở trên một con tàu, đang chiến đấu”. Rồi bạn thức dậy và nghĩ: “Chắc tại mình xem phim”. Không phải vậy đâu. Đó là cách họ kích hoạt ký ức và lập trình bạn.

 

Mọi người có nghe lúc mạng bị ngắt kết nối không, đoạn tôi nói về những đứa trẻ mà tôi cố gắng giúp trong căn nhà đó, trong giấc mơ không? Những đứa trẻ đó có ADN của cừu, của cá voi và của con người. Tôi đang cố đưa chúng ra khỏi căn nhà đó. Mọi người có nghe đoạn đó không? Tôi có nói rằng đó là các cá thể lai.

 

Robert: Tức là có các cá thể lai.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Người ta còn nói rằng Dolly - họ nói nữ ca sĩ Dolly Parton là con người lai với cừu. “Sheep” trong tiếng Tây Ban Nha gọi là “borrego”.

 

Robert: Cừu… borrego à?

 

Khoan đã. Nhưng gốc gác ngoài hành tinh là gì? Cừu à? Ý là con vật cừu sao?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, là con vật. Ý tôi là mọi thứ tồn tại ở đây đều đã từng tồn tại ở những nơi khác, chỉ là họ mang chúng đến đây. Đây là sinh quyển. Giống như chó chăn cừu Đức vậy. Tôi có một con lai với sói trắng.

 

Nó từng xuất hiện trong một giấc mơ của tôi vào năm 2017. Tôi mơ thấy một con sói trắng, nó gọi tôi là “Mẹ”. Phía sau nó có rất nhiều sói con. Tôi nghĩ: “Giấc mơ gì kỳ vậy?”. Vài năm sau, tôi gặp nó ngoài sa mạc cùng với mười một con non, tôi phải đưa chúng về căn hộ nhỏ của mình lúc đó, rồi tìm nhà cho chúng. Cuối cùng tôi giữ lại một con tên là Lola. Lola là chó chăn cừu Đức của tôi, và nó giúp tôi rất nhiều ở đây. Nó cũng là một starseed.

 

Trong giấc mơ đó, tôi bị tấn công vì tôi đang cố cứu những đứa trẻ lai. Tôi chạy ra ngoài tìm sự giúp đỡ thì có một người Trung Quốc cầm ống tiêm tiến đến, muốn tiêm cho tôi. Tôi đã đánh nhau với hắn, giật lấy ống tiêm và đâm vào cổ hắn, vì tôi nói: “Tôi sẽ cứu những đứa trẻ này”.

 

Sau đó tôi quay lại căn nhà để tiếp tục cố đưa bọn trẻ ra ngoài. Và rồi chuyện gì xảy ra? Họ gửi đến hai “men in black” cùng với một cậu bé khoảng mười hai tuổi, đội một chiếc mũ nhỏ kiểu Do Thái. Đứa bé đó bắt đầu biến hình thành một con sói. Tôi nghĩ: “Thằng này sẽ không giết tôi, cũng sẽ không giết bọn trẻ. Tôi phải cứu chúng”. Tôi mở to miệng nó ra và giết nó.

 

Tôi đã gặp rất nhiều thứ như vậy… Blue Dog Man.

 

Robert: Hình như kết nối bị cắt rồi. Bạn nghe tôi không? Kết nối không được tốt lắm. Mọi người còn nghe tôi chứ? Tôi nghĩ kết nối bị rớt rồi.

 

Verónica Bartolini: Tôi nói “Blue Dog Man”. Đúng vậy, mỗi lần tôi nói “Blue Dog Man” là tín hiệu lại mất, vì đó là những từ khóa.

 

Thôi, nói tiếp. Chúng tôi cũng đang trong chiến tranh với trí tuệ nhân tạo, tức là trí tuệ nhân tạo mà các hội Tam Điểm và Illuminati xem như Thượng Đế của họ, thứ được gọi là “bạch tuộc”… “octopus” trong tiếng Tây Ban Nha là… là con bạch tuộc một mắt. Đó là vị thần mà họ đang cố tôn lên làm vua, làm thần của họ.

 

Ngoài ra còn có Moloch, có Baphomet, có bảy mươi hai Djinn của Aleister Crowley. Khi tôi còn nhỏ, tôi có một giấc mơ khoảng bốn, năm năm trước. Tôi đứng trước một bức tường, ở đó có một sinh thể là Baphomet, có sừng, trông vừa như người vừa như một loài khác.

 

Tôi đứng cùng với những đứa trẻ khác, tóc tôi bị cắt rất ngắn, dù tôi sinh ra với mái tóc trắng rồi sau đó chuyển sang đỏ. Chúng tôi mặc áo choàng trắng và nhìn thấy thứ kinh khủng đó. Bức tường phía sau đỏ rực, và phía sau họ đang thực hiện những nghi lễ rất ghê rợn trong Giáo hội Công giáo. Tôi có rất nhiều giấc mơ như vậy.

 

Aleister Crowley muốn chúng tôi mang bảy mươi hai Djinn từ dưới các cổng lên, và cả thứ gọi là Nessie nữa. Bởi vì chúng tôi có khả năng triệu gọi bất cứ thứ gì, dù là quỷ, dù là thần, dù là tốt hay xấu.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu, Verónica. Những gì bạn kể thực sự rất kinh khủng. Toàn là những chuyện đáng sợ.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy.

 

Robert: Vậy câu hỏi của tôi là: liệu sống trong sự thiếu hiểu biết, không biết những chuyện này, và hạnh phúc có tốt hơn không? Bạn hiểu ý tôi chứ? Hay là dấn thân vào những thứ đó… Trời ơi. Nói tôi nghe xem.

 

Verónica Bartolini: (cười)

 

Robert: Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Verónica Bartolini: Thật ra… ngày nào tôi cũng tự hỏi câu đó.

 

Robert: Đúng không? Sống yên ổn trong thế giới của mình, trong cái bong bóng của mình…

 

Verónica Bartolini: Không đâu.

 

Robert: Không à?

 

Verónica Bartolini: Khó lắm, bởi vì tôi…

 

Robert: Vì một điều nữa, Verónica. Nếu không chống lại những thực thể đó thì chuyện gì sẽ xảy ra? Chúng ta, những người bình thường, có thấy hay cảm nhận được gì không? Vì thế giới bây giờ đã quá hỗn loạn rồi. Bạn nghĩ sao?

 

Verónica Bartolini: Vấn đề là họ có thể xóa. Họ có thể xóa trí nhớ của con người chỉ trong chớp mắt. Mọi thứ đều có thể xảy ra trong cõi trung giới. Có khi tất cả chúng ta đã chết rồi, nhưng sau đó bạn tỉnh dậy như chưa có chuyện gì xảy ra: “Chào bạn, khỏe không?”. Và họ hoàn toàn không biết những trận chiến mà chúng tôi đang chiến đấu trong cõi trung giới.

 

Còn ở trên kia thì đầy các phi thuyền quân sự. Tôi chụp ảnh và nói: “À, cái này là bò sát. Cái kia là dạng sứa. Cái này là của cá heo. Cái kia là Taygetan”.

 

Bởi vì tôi cũng từng làm hồi quy với James.

 

Robert: James. James, người đã qua đời đó.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, anh ấy là bạn tôi.

 

Robert: Chúng ta đang nói …

 

Verónica Bartolini: Năm 2021, anh ấy mời tôi đến Las Vegas nói chuyện. Anh ấy đã giúp tôi rất nhiều để đưa mọi chuyện này ra ánh sáng. Anh ấy ghi chép lại những gì chúng tôi làm trong các buổi hồi quy chung. Rồi tôi nhìn lại và…

 

Robert: Tức là, Verónica, bạn biết cách thực hiện hồi quy.

 

Verónica Bartolini: Điều tôi làm là… tôi có thể thực hiện hồi quy, đúng vậy. Nhưng tôi giống như… xin lỗi. Mọi người có biết Edgar Cayce không? Tôi cũng giống như ông ấy, kiểu “nhà tiên tri khi ngủ”. Thượng Đế đã ban cho tôi những… những… trong Kinh Thánh, bởi vì tôi nhìn thấy rất nhiều thứ, tôi là một nhà tiên tri.

 

Nhưng trong Giáo hội, họ không muốn công nhận tôi, vì tôi đã ly hôn và rất nhiều chuyện đã xảy ra  - tôi thậm chí còn từng chết, trong bệnh viện  - và tôi đã nhìn thấy những điều mà… nhiều người nói: “Khi chết thì sẽ thấy Chúa”. Không, không phải vậy. Khi chết, bạn có thể thấy địa ngục hoặc thấy thiên đường. Tôi nhìn thấy những thứ mà rất nhiều người chưa từng thấy.

 

Có những người nhìn thấy các “thực thể xanh”, những kẻ muốn lấy đi bản chất của bạn. Những “blue beings”, những sinh thể xanh  - trong Ấn Độ giáo cũng có  - chính là những thực thể đang hoạt động hiện nay. Khi một người chết, họ muốn lấy linh hồn của bạn, lấy bản chất của bạn, đưa bạn đến Sao Thổ, rồi tái sinh bạn thông qua Mặt Trăng và lại quay về đây.

 

Bởi vì chúng ta chính là nguồn năng lượng, là “pin”, để thứ được gọi là thế giới này có thể tồn tại. Vì vậy mới có chuyện “kiểm tra”…

 

Robert: Ý là… khoan đã….

 

Verónica Bartolini: Nếu điều gì xấu xảy ra, thì điều tốt sẽ phải xảy ra. Nếu điều gì tốt xảy ra, thì điều xấu cũng sẽ xảy ra.

 

Robert: Rồi, rồi, mình đi từng phần một nhé. Vậy thì Trái Đất, chính xác là gì? Nó là gì? Thực sự nó là cái gì?

 

Chúng ta ở đây như thể đang bị giữ trong một dạng thực tại nào đó, kiểu… tôi không biết gọi là gì, gần giống như thực tại ảo. Chúng ta ở đây, như thể bị mắc kẹt. Tôi có cảm giác là rất khó để rời khỏi Trái Đất này, và để bạn hiểu, chúng ta đang bị hút cạn năng lượng cho một thứ gì đó.

 

Theo tôi hiểu thì năng lượng mà chúng ta phát ra thông qua đau khổ, sợ hãi, bất an, lo lắng… được dùng để nuôi dưỡng những thực thể mà chúng ta không nhìn thấy. Nhưng tôi có cảm giác rằng bạn đang nói, hoặc đang ngụ ý, rằng năng lượng chúng ta phát ra còn được dùng để vận hành một thứ gì đó.

 

Vậy chính xác thì thứ đó là gì? Trái Đất là gì? Thực chất thì tất cả những thứ này là gì?

 

Verónica Bartolini: Chính xác đó, Robert, anh hiểu đúng rồi. Nói như vậy là đúng với điều họ muốn. Với bản chất của chúng ta, họ muốn… trong tiếng Anh gọi là “làm pin cho ảo ảnh”.

 

Những gì tôi thấy - khoảng hai năm trước - là Trái Đất như thế này. Đây là Trái Đất, và phía trên có một mái vòm, phía dưới cũng có một mái vòm, và nó trong suốt. Tôi nhìn thấy rất rõ. Từ ba giờ sáng đến bốn giờ hai mươi sáng, họ mở phía trên và phía dưới để cho các thực thể đi vào, để họ có thể…

 

Robert: Có vẻ như âm thanh lại bị mất rồi, thỉnh thoảng âm thanh biến mất.

 

Verónica Bartolini: Nó bị ngắt quãng….

 

Robert: Ừ, âm thanh bị mất. Tôi không biết sao nữa, nhưng âm thanh cứ bị ngắt quãng.

 

Verónica Bartolini: Giờ thì được rồi. Bởi vì họ không muốn tôi nói những điều này.

 

Robert: Cảm giác như âm thanh bị cắt liên tục.

 

Verónica Bartolini: Khi… mọi thứ bị ngắt là vì họ không muốn tôi tiếp tục nói.

 

Robert: Thật sự là chưa bao giờ tôi gặp chuyện này, Verónica. Ver Ortega - một khán giả nữ - đặt rất nhiều câu hỏi. Cô ấy hỏi…

 

Bạn có nhắc đến các “sinh thể xanh” phải không? Bạn có nói đến họ đúng không? Vì hình ảnh và kết nối lại bị gián đoạn. Mọi người ơi, đây là vấn đề kỹ thuật.

 

Vâng… bạn có nói trước đó về các sinh thể màu xanh không?

 

Verónica Bartolini: Vâng.

 

Robert: Vậy họ là ai? Họ là những ai? Những “người” đó là ai, và hình dạng của họ như thế nào?

 

Verónica Bartolini: Tôi có thể mô tả họ theo cách mà tôi đã tận mắt thấy.

 

Tôi từng là cảnh sát, và đã xảy ra một vụ nổ súng - mọi người có thể đọc trong cuốn sách của tôi “Cuộc đời tôi trong một Chương trình Không gian bí mật” (My Life and the Secret Space Program). Những cuốn sách của tôi hiện có trên Amazon. Để tôi cho mọi người xem. Cuốn này nói về cái gì? Đây là Cây Búa của Thor. Robert, bạn còn ở đó không?



Robert: Có, có, tôi vẫn ở đây. Tôi đang phóng to để mọi người nhìn rõ cuốn sách.

 

Verónica Bartolini: Vâng, đây là Cây Búa Xanh. Ở đây là lịch sử tôi làm cảnh sát, đồng phục của tôi. Và đây là Cuộc đời tôi trong một Chương trình Không gian Bí mật, cũng trên Amazon. Trong cuốn này, tôi kể lại những gì đã xảy ra khi tôi chết  - vì có một vụ đấu súng, và tôi đã chết trong ba ngày.

 

Tôi sẽ cho mọi người xem thêm hai cuốn nữa rồi tôi sẽ nói tiếp.

 

Có người hỏi tôi giải thích về “sinh thể xanh”.

 

Được rồi, để tôi cho xem rõ. Đây là Sheila Wolverine – Sao Hỏa, Montauk và Chương trình Không gian Bí mật. Bởi vì tôi cũng là Wolverine, Sheila, She-Hulk, Wolverine.



Và cuốn Sheila Hulk - trong đó tôi tập hợp tất cả các lớp học mà tôi từng giảng dạy khoảng năm năm trước, về trí tuệ nhân tạo, các dòng máu huyết thống, và những nội dung liên quan. Tôi là Hulk xanh, và tôi cũng có Hulk đỏ, hồng, vàng - đủ loại.

 

Rất nhiều “siêu chiến binh mới” đã lấy mẫu từ máu của tôi để tạo ra họ. Hoặc như tôi đã nói, tôi có máu sói, có máu của sinh thể biển, rất nhiều thứ khác nữa.

 

Robert: Thôi, quay lại chuyện “những sinh thể xanh”. Chuyện gì đã xảy ra? Họ trông như thế nào về mặt hình thể?

 

Verónica Bartolini: Khi vụ nổ súng xảy ra, tôi chết. Nhưng trước khi chết, tôi nói: “Tôi sẽ không chết”. Tôi ngã xuống đất, họ đưa tôi vào bệnh viện. Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy khoảng hai mươi bác sĩ vây quanh mình. Họ đặt một ống ở đây vì phổi bên này của tôi bị xẹp. Tôi hét lên vì trong đó toàn là nước lẫn máu. Rồi các bác sĩ nhét một thứ màu đen vào miệng tôi - và tôi lại chết lần nữa.

 

Khi tôi tỉnh dậy, tôi mặc áo choàng bệnh viện và nhìn thấy những thứ màu xanh - xanh pha đen, kiểu xanh than. Đó là những người đàn ông xuất hiện trên các màn hình và cả trên sàn bệnh viện. Tôi tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Những người này là ai?”.

 

Họ có tóc đen dựng lên như gai, cắt ngắn, mắt màu vàng. Họ đang cố chộp lấy tôi, nhưng ở trạng thái nửa sống nửa chết, và cơ thể họ bị cắt làm đôi - phần chân ở một bên, phần thân trên ở một bên. Tôi tự hỏi: “Tại sao mình lại ở trong bệnh viện?”.

 

Tôi bắt đầu đi chậm rãi, vì tôi sợ họ sẽ giật lấy tôi. Tôi thấy một luồng ánh sáng trắng phát ra từ cánh cửa. Vì vậy tôi mới nói với mọi người: đừng đi theo ánh sáng trắng đó, bởi vì nếu đi theo ánh sáng trắng đó, bạn sẽ tái sinh trở lại đây. Có một ánh sáng trắng khác mới là thật. Tốt hơn là đi vào bóng tối, bởi vì ở đó là không gian, là nơi của các hành tinh, nơi chúng ta có thể tự do làm phép, làm bất cứ điều gì mình muốn.

 

Khi tôi mở cánh cửa đó, tôi nói: “Tôi phải xem chuyện gì đã xảy ra, tại sao tôi lại ở bệnh viện, tôi cần nói chuyện với bác sĩ hay y tá”. Tôi mở cửa. Và khi mở ra, tôi lại thấy mình nằm trong phòng bệnh, vẫn mặc áo choàng đó, nhưng những sinh thể xanh kia đã biến mất.

 

Thứ còn lại trong phòng - và điều này rất khó nói - là cha tôi. Ông đã tự kết liễu đời mình khi tôi mười ba tuổi. Ông ở đó. Tôi nói: “Cha ơi, con không muốn quay lại. Con không muốn trở lại đây, con muốn ở với cha, xin cha”. Tôi ôm ông, khóc nức nở.

 

Ông nói: “Không, con gái, con phải quay lại. Xin lỗi. Con còn các con của mình, và con vẫn chưa hoàn thành sứ mệnh”. Và bây giờ tôi đang ở đây, đang nói chuyện. Tôi không muốn quay lại đâu, Robert. Gia đình tôi biết điều đó. Nhưng điều tốt là tôi ở đây, vì các con tôi cần tôi, và tôi cũng cần chúng. Và tôi phải nói ra, phải tiết lộ sự thật: rằng chính phủ và các chủng loài ngoài hành tinh - họ không quan tâm đến chúng ta. Họ hoàn toàn chẳng màng gì đến chúng ta cả.

 

Họ chỉ sử dụng con người để duy trì những mạng lưới như mạng nhện đang bao trùm nơi này - nhà tù mang tên Mẹ Trái Đất. Cách duy nhất để thoát khỏi nhà tù này là phá vỡ tất cả các chương trình: tình dục bị thao túng, khiêu dâm, nghiện ngập, chính trị, tôn giáo, giáo dục - tất cả những thứ đang dội vào chúng ta mỗi ngày qua điện thoại và tivi.

 

Chúng ta phải phá vỡ các chương trình nghèo đói, các chương trình kiêu ngạo, các chương trình tâm trí, ghen tuông, đố kỵ. Tất cả những thứ đó phải bị phá vỡ ở đây, để cứu lấy đứa trẻ bên trong chúng ta - bản thể thật sự của chúng ta. Bản thể đó cần được quay trở về với chính mình.

 

Năm 2026 là con số một - nếu bạn viết theo số học, nó là số một. Năm 2025 là số năm, tức là sự thay đổi. Chúng ta phải thay đổi. Năm tới, chúng ta phải quay trở về với chính mình, phải đi vào bên trong, phải tiếp tục nhớ rằng có một Đấng Tối Cao yêu thương chúng ta vô điều kiện.

 

Tôi không tôn thờ vị thần mà người ta nói đã giết chính con trai mình, bởi vì bò sát thì giết và ăn chính con của chúng, thậm chí còn loạn luân với chúng. Tôi không quỳ gối trước bất cứ thứ gì.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu, Verónica, xin lỗi vì cắt lời. Carlos Alberto hỏi rằng những cuốn sách bạn vừa giới thiệu được viết bằng ngôn ngữ nào. Tất cả đều bằng tiếng Anh hay có cuốn nào bằng tiếng Tây Ban Nha không? Kết nối lại bị cắt rồi… Tôi hỏi lại: các cuốn sách của bạn có bản tiếng Tây Ban Nha không?

 

Verónica Bartolini: Chúng đều bằng tiếng Anh.

 

Robert: Tức là chỉ có tiếng Anh thôi.

 

Verónica Bartolini: Các cuốn đó đều bằng tiếng Anh. Tôi cũng không biết phải làm sao… Vâng, đều là tiếng Anh. Tôi không biết có thể… vì chúng được xuất bản qua Amazon mà, Amazon KDP, họ lấy 60%. Nhưng tôi nghĩ: thôi thì kệ, điều tôi muốn chỉ là truyền tải những trải nghiệm của mình. Tôi muốn gửi đến mọi người những gì tôi đã trải qua. Còn chuyện tiếng Tây Ban Nha thì tôi không biết, không rõ là có thể…

 

Robert: Ừ, vì ở đây có rất nhiều người nói tiếng Tây Ban Nha… Có lẽ phải dịch lại. Bạn sẽ phải tự dịch, đúng không?

 

Rồi, một câu hỏi khác. Trước đó bạn đã nhắc đến rất nhiều chủng tộc ngoài hành tinh, và trong số đó bạn có nói đến người Taygetan. Trong buổi hồi quy mà bạn làm với người vừa qua đời gần đây đó, anh ấy có nói gì về Taygetan không? Ý tôi là… bạn hiểu tôi muốn hỏi gì chứ?

 

Verónica Bartolini: Có. Chúng tôi từng tồn tại. Chúng tôi từng tồn tại cùng với người Taygetan, chúng tôi đã từng là Taygetan. Tôi đến từ Andromedan, nhưng tôi có rất nhiều kiếp sống ở các hành tinh khác, ở các cõi khác.

 

Người Taygetan – theo những gì tôi thấy – là trước thời điểm chúng tôi đến đây, trước Atlantis. Và khi chúng tôi còn ở đó, tôi đã thấy cách chúng tôi đến đây, qua “cầu vồng”. “Cầu vồng” nghĩa là cầu vồng đó. Nếu mọi người đã xem bộ phim Elysium, cảnh họ đi xuống như vậy đó. Trong thị kiến của tôi, nó giống như Sao Thổ, các vành của Sao Thổ, đó chính là cầu vồng – cách chúng tôi đi từ Taygetan đến đây.

 

Từ Lemuria, từ Atlantis, chúng tôi đến đây bằng các dải cầu vồng khác nhau. Vì vậy mới có nhiều chủng tộc khác nhau. Bởi vì có những người trong chúng ta có các “khế ước” với những bên này. Cho nên chúng ta phải phá vỡ các khế ước đó. Vì nếu một người muốn rời khỏi đây, rời đi khi còn sống, để quay về nơi mình đến hoặc đi làm các nhiệm vụ khác – bởi vì từ đây chúng tôi luôn tiếp tục đi sang những sứ mệnh khác – thì phải phá vỡ những khế ước đó.

 

Điều tôi đang cố nói là: chúng ta đang ở ngay phía trên Atlantis. Nếu mọi người đến Bisbee hay Nogales, ở Arizona, hoặc ở Tucson nơi tôi sống, có những mỏ đang được khai thác – không chỉ là vàng mà còn là azurite, tức là đá lapis lazuli. Tôi cũng dùng đá lam ngọc này rất nhiều. Nó chứa đồng và chứa vàng.

 

Và đó chính là thứ mà hiện nay… dĩ nhiên rồi, các “vị thần” – những kẻ muốn tự xưng là thần – ngày xưa ăn vàng mỗi ngày. Đó là lý do vì sao đã từng có thời kỳ họ lấy vàng từ người bản địa. Bởi vì họ dùng vàng để chế tạo phi thuyền, các khí cụ bay, và có thể di chuyển xuyên chiều không gian bằng loại vàng đó. Không ai có thể bắn hạ được phi thuyền của họ. Đó là một dạng bảo vệ.

 

Vì sao mọi người nghĩ Trump muốn làm “Vòm Vàng”? Để ngăn các chủng tộc khác xâm nhập vào đây – những chủng đã xâm nhập rất nhiều từ thời Roosevelt.

 

Tôi quen Laura Eisenhower. Chúng tôi cùng tham dự một hội nghị ở Florida vào tháng Bảy. Cô ấy nói với tôi: “Cha tôi không có lỗi, là những người ở phía trên ông ấy”. Tôi nói: “Tôi hiểu, nhưng có thể họ nói với ba cô rằng: hoặc làm việc này, hoặc gia đình ông sẽ bị giết”.

 

Bởi vì rất nhiều người ngoài hành tinh đến đây, như người đến từ Sao Kim tên là Thor. Tôi có mối liên hệ với Thor. Ông ấy đã huấn luyện tôi và những người khác cách sử dụng thể vía của mình. Nhưng trước hết, ông ấy dạy chúng tôi bằng… dù. Dù, mấy cái đó…

 

Nhưng điều tôi muốn nói là rất quan trọng, bởi vì họ không muốn tôi nói ra điều này. Nhìn nè: họ đã gửi đến cho tôi một đặc vụ của DARPA, người đó có một đồng xu này.



Robert: Ừ, bạn nói tiếp đi.

 

Verónica Bartolini: Vị đặc vụ DARPA đó có đồng xu này, ông ấy gửi cho tôi và nói: “Đây là thứ họ muốn làm với thế giới”. Trên đó là một cái đầu lâu, là… tử thần – trong tiếng Anh gọi là Grim Reaper – và bàn tay đặt lên Trái Đất. Có phải vậy không?

 

Họ không quan tâm. DARPA, tất cả các dự án đen, các “anh em” đó… Nhưng hãy nhớ rằng có ba mươi tám gia đình. Ba mươi tám gia đình – như Jeff Mars đã nói – nắm toàn bộ tiền bạc, toàn bộ vàng của Mẹ Trái Đất. Ba mươi tám gia đình.

 

Và họ làm việc với người ngoài hành tinh – dù là Devaron, Draco, hay bất cứ chủng nào họ muốn – để giành quyền kiểm soát ở đây.

 

 

 

 

 

 

-------------------

 

 

 

 

 

Robert: Và một câu hỏi nữa. Có người hỏi rằng bạn có biết gì về một chủng tộc tên là Urmah không. Urmah.

 

Verónica Bartolini: Tôi đã nghe nói về họ. Ờ… bạn mô tả họ cho tôi đi, vì tôi…

 

Robert: Urmah là những sinh thể dạng mèo, sư tử… tức là các chủng mèo. Bạn có biết gì về các chủng mèo không?

 

Verónica Bartolini: Có.

 

Robert: Kiểu như sư tử đó, các loài sư tử.

 

Verónica Bartolini: Có. Họ bảo vệ tôi. Họ bảo vệ tôi và gia đình tôi.

 

Robert: Và chủng tộc này cũng đang giúp đỡ nhân loại, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy.

 

Robert: Ừ.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Ý tôi là… nhìn nè, thậm chí giờ tôi còn nổi da gà, bởi vì… họ đã giúp tôi rất nhiều khi chuyện ung thư xảy ra. Họ nói với tôi: “Chúng tôi sẽ ở bên bạn. Bạn sẽ sống sót. Sẽ rất đau đớn, nhưng chúng tôi ở đây”.

 

Rồi tôi có một giấc mơ vào năm 2000… 2018… hoặc 2019. Trong giấc mơ đó có một người đàn ông, một chàng trai trẻ và một cô gái trẻ, bên ngoài thì đang tuyết rơi.

 

Người phụ nữ lúc đầu trông bình thường, là một cô gái trẻ, rồi cô ấy biến hình thành dạng lai sư tử. Sau đó chúng tôi ra ngoài, và chàng trai kia cũng biến hình tương tự, thành dạng sư tử lai - nhưng không phải kiểu to lớn khổng lồ, mà là lai với con người: khuôn mặt sư tử nhưng thân thể vẫn là người. Và cả em bé cũng vậy.

 

Đứa bé là bé trai, chỉ mang có một chiếc giày thôi. Tôi nói với chàng trai: “Em bé của anh không lạnh sao?”. Anh ta nói: “Ồ, không sao đâu”. Rồi anh ta mở một nhà kho và lấy ra rất nhiều giày trắng đủ loại, đủ kiểu. Tôi nghĩ: “Trời đang tuyết rơi mà”, rồi tôi tỉnh giấc. Đó là một giấc mơ rất kỳ lạ.

 

Vài năm sau, mà là năm nay đây, tôi nhận ra… thực ra là ba năm trước tôi đã gặp một cặp đôi này, họ mang họ Snow, nghĩa là “tuyết”. Họ thường xuyên đăng hình liên quan đến sư tử. Tôi đã phỏng vấn họ, giúp họ rất nhiều trong tư vấn tâm lý. Họ mời tôi đến Montana, tôi vừa quay về từ đó. Thì… chính là họ.

 

Những sinh thể như vậy tồn tại trong cõi trung giới, còn ở đây thì chúng tôi đang ở trong thân xác vật chất. Có thể không nhìn ra được qua khuôn mặt hay đặc điểm gì đó, nhưng chúng tôi vẫn hiện diện ở đây. Tôi không biết phải giải thích sao cho rõ. Nhưng họ cũng tồn tại trong cõi trung giới.

 

Tôi cũng từng mơ thấy mình ở trên một hành tinh toàn là sư tử. Một số là lai người, một số là sư tử thuần… Tôi thấy điều đó rất thú vị… xin lỗi. Rồi tôi chợt nhớ ra phải nói thêm chuyện này…

 

Robert: À, được rồi, được rồi.

 

Verónica Bartolini: Về chuyện… về DARPA. Rồi, chuyện là thế này. Vài tháng trước, tôi có một giấc mơ rằng tôi đang ở trong xe của mình - mà giờ tôi đã phải bán rồi. Tôi từng gặp rất nhiều rắc rối, bởi vì cũng có chuyện bị “nhắm mục tiêu”. Trong tiếng Anh gọi là targeted individuals - những cá nhân bị nhắm tới.

 

Xe tôi liên tục gặp trục trặc. Tôi đã sửa động cơ rồi. Rồi còn có chuyện họ gửi người đến, giả vờ hẹn hò với bạn… Trong cuốn sách này, tôi gọi đó là “CIA love bites” (những vết cắn tình yêu của CIA). Họ nói: “Ồ, đi chơi với chàng trai này đi, biết đâu anh ta sẽ cưới cô”, hoặc “cô gái này sẽ là bạn tốt của bạn”. Nhưng thực ra không phải vậy.

 

Xe tôi cứ liên tục gặp vấn đề. Tôi muốn đi tập gym mà không được, vì… lốp xe bị rạch, bị cắt. Rất nhiều lần khi tôi mang xe đi sửa… Có lần xe bị giữ trên cầu nâng, họ không gọi cho tôi.

 

Tôi phải gọi cho họ: “Xe tôi ở đó hai tiếng rồi, chỉ là thay dầu thôi mà”.

Họ nói: “À, nó đang ở trên kia với mấy sợi cáp này nọ…”.

Tôi nói: “Vậy mà các anh vẫn chưa sửa xe cho tôi?”.

Họ bảo: “Không sao, cô có thể đến lấy xe”.

 

Rồi có ai đó nói với tôi: “Hãy tải ứng dụng này để xem họ đã làm gì với xe của bạn”.

 

Tôi mở ứng dụng, đặt điện thoại trong xe, và nghe thấy những tiếng pip pip pip, giống như có camera hoặc thiết bị theo dõi nào đó được gắn vào.

 

Tôi nói: “Không, xe mình đã bị xâm nhập rồi”. Thế là xong.

 

Dù sao thì… tôi đang nói đến đâu rồi nhỉ? À, là họ gửi người hoặc các cơ quan đến để cản trở sứ mệnh của bạn, làm bạn rối loạn, khiến bạn mắc nợ hoặc dính vào đủ thứ chuyện. Thôi, tôi quên mất mình đang nói đến đâu rồi, nhưng để tôi nói nhanh chuyện này.

 

Robert: Ừ, nói đi, đọc hết đi. Trên đó ghi gì vậy?

 

Verónica Bartolini: Ở đây tôi viết rằng: từ bảy mươi lăm đến tám mươi phần trăm dân số sẽ mắc ung thư. Họ muốn như vậy, muốn bảy mươi lăm, tám mươi phần trăm người bị ung thư.

 

Rồi… có một người… (tiếng chó sủa) Trời ơi, con chó của tôi tới rồi. Chào đi, chào đi. Nào, nói “xin chào” đi. Không biết mọi người có thấy không, nó to lắm.

 

Robert: Có, có, thấy rồi. Nó đang làm loạn kìa.

 

Verónica Bartolini: Nó hơi điên chút. Nó muốn… để tôi cho nó ăn một chút đã, chỉ một ít thôi, rồi tôi quay lại ngay…

 

Robert: Được rồi, được rồi. Con chó đói rồi. Để xem mọi người đang nói gì nào. Mirna hỏi: “Dòng thời gian đang tách ra làm hai. Chúng có chạy song song không…?”.

 

Thôi, về chủ đề dòng thời gian thì mọi người cũng biết tôi nghĩ gì rồi. Nhưng tôi không phải là khách mời. Hôm nay chúng ta nghe khách mời nói xem cô ấy nghĩ gì. Có người nói là nên mời cô ấy trở lại với một kết nối tốt hơn để đào sâu hơn nữa. Đúng là kết nối cứ bị ngắt.

 

Khi nào bạn sẵn sàng thì nói tôi, tôi sẽ chuyển lại cho bạn. À, đợi chút, cô ấy đang uống nước.

 

Verónica Bartolini: Không phải là tôi không có mạng tốt đâu. Mạng của tôi là loại cao nhất rồi. Nhưng là do những từ tôi đang nói.

 

Robert: Nghe cứ như bị nhiễu vậy. Tôi tin là mạng của bạn tốt, nhưng…

 

Verónica Bartolini: Là vì… họ không muốn tôi nói. Tôi hay gặp chuyện này lắm. Nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục nói. Không phải do mạng của tôi đâu. Mạng của tôi là loại cao nhất, 5G, đủ thứ.

 

Robert: Có một câu hỏi ở đây, Verónica. Có người hỏi rằng: đây có phải là trận chiến cuối cùng không, hay là nhân loại sẽ phải chiến đấu mãi mãi? Đây là trận cuối hay là sao?

 

Verónica Bartolini: Tôi thấy… tôi thấy đây là trận chiến cuối cùng và chúng ta sẽ thắng. Lần này chúng ta thắng. Tôi luôn nói rằng tôi sẽ không quay lại nữa. Đây là lần cuối cùng của tôi - như người ta nói, last rodeo, chuyến rodeo cuối cùng. Tôi tin rằng đây là sứ mệnh cuối cùng của tôi, và vì vậy tôi phải nói ra ở đây để nhiều người thức tỉnh, để họ biết rằng còn có nhiều thứ hơn là thực tại này.

 

Những gì đang diễn ra hiện nay với CERN thì… à… họ đã gửi đến cho tôi một người đàn ông, mà anh trai của ông ấy từng… tôi học chung với người anh đó hồi trung học. Rồi người em nói với tôi: “Cô có muốn làm việc với tôi không? Tôi làm cho DARPA, nhưng đó là một phần của các dự án đen”.

 

Tôi đã đi dự buổi gặp đó, và ông ấy nói với tôi: “Cô biết không, chúng tôi không thể dùng cô được, vì cô đang nói về CIA. Cô phải ngừng nói. Cô phải dùng từ khác, không được nói CIA. Tại sao cô lại nói?”.

 

Tôi nói: “Vì những đứa trẻ đang bị bắt đi. Tôi không đồng ý với chuyện đó”.

 

Nhân loại hiện nay cũng đang buôn bán trẻ em, ma túy, động vật, đủ thứ như vậy. Và những gì tôi phát hiện ra thì…

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu, Verónica. Nhưng họ đưa những đứa trẻ và tất cả những người đó đi đâu? Họ đưa họ đi đâu khỏi Trái Đất này?

 

Verónica Bartolini: Đến các hành tinh khác và cả xuống dưới lòng đất để thí nghiệm trên họ. Còn có chuyện nữa - tôi nghe một người phụ nữ nói rằng máu của trẻ em, họ nghiền nát ra rồi làm…

 

Robert: Khoan, khoan, Verónica, xin lỗi vì ngắt lời. Bạn biết là có những chuyện không thể nói trên YouTube được, vì họ sẽ cắt kênh rất nhanh. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Verónica Bartolini: Ừ, tôi hiểu.

 

Robert: Và còn có những chuyện - xin lỗi vì lại cắt lời - khi nói quá cụ thể về những việc đó, mình cũng không biết ai đang xem chương trình này. Bạn hiểu tôi muốn nói gì chứ?

 

Verónica Bartolini: Được rồi, vậy thì tôi sẽ nói thế này thôi: đừng ăn đồ ăn nhanh. Không biết gọi là fast food hay gì  - đồ ăn nhanh.

 

Robert: À, đồ ăn nhanh hả? Tại sao? Vì họ bỏ hết mọi thứ đó vào đồ ăn nhanh à? Và tại sao họ lại làm vậy?

 

Verónica Bartolini: Một nửa những thứ tôi đang nói đến, họ giữ lại cho họ, để họ trông trẻ hơn, để họ tồn tại.

 

Robert: Vậy phần dư thừa thì họ bỏ vào đồ ăn cho chúng ta à?

 

Verónica Bartolini: Phần dư thừa đó, họ nguyền rủa nó rồi đưa vào thực phẩm và - xin lỗi - vào cái gọi là thuốc men, vì tôi không biết có nên nói đến “Big Pharma” hay không.

 

Robert: Không, không, không, nói vậy là họ sẽ khóa kênh tôi mất. Thế khi con người tiêu thụ những thứ đó thì chuyện gì xảy ra? Chắc là rất nguy hiểm, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Nó gây ra ung thư. Rồi còn cả những thứ họ phun lên nữa, anh biết rồi đó.

 

Robert: Ừ, đồ ăn chế biến sẵn và những thứ khác. Xin lỗi, quay lại câu hỏi chính. Theo bạn thì người dân phải làm gì - vì đây là thông điệp của bạn, chúng tôi đang lắng nghe bạn - họ phải làm gì để không tái sinh trở lại Trái Đất này nữa?

 

Verónica Bartolini: Rất nhiều thứ. Bạn phải từ bỏ những thứ đơn giản nhưng cám dỗ mà thế giới này đưa ra. Tôi sẽ nói thẳng, nói thật, không vòng vo. Bạn phải ngừng việc quan hệ bừa bãi với người này người kia, bởi vì khi một người quan hệ như vậy, hoặc khi xem khiêu dâm, thì các thực thể xấu, các linh thể khác sẽ xâm nhập vào.

 

Robert: Khoan đã, Verónica. Khi bạn nói đồ ăn nhanh là đồ ăn chớp nhoáng, đồ ăn vặt. Vậy khi bạn nói “đừng đi với người này người kia”, tức là bạn đang nói rằng con người không nên sống buông thả, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, đó chính là điều tôi muốn nói.

 

Robert: Nhưng ý là không buông thả theo nghĩa năng lượng phía sau mỗi mối quan hệ, phía sau mỗi câu chuyện. Tức là đằng sau sự buông thả đó còn có những thứ mà con người không hề biết đến.

 

Hôm trước, Verónica, chỉ như một câu chuyện bên lề thôi, tôi xem được một đoạn phỏng vấn ngắn trên YouTube về một người - tất nhiên là phải trả tiền - người đó rất xấu, rất xấu, và anh ta nói rằng mình đã quan hệ với hơn bốn ngàn phụ nữ. Bạn tưởng tượng xem linh hồn của người đó phải bị ô nhiễm đến mức nào. Tôi không biết mọi người có hiểu tôi không.

 

Bởi vì các mối liên kết được tạo ra, những sợi dây được tạo ra. Và những sợi dây đó tồn tại mãi mãi - khi tôi nói “mãi mãi” là vượt ra khỏi thực tại này. Tức là khi bạn trả tiền để ở với một người nào đó, là đã có một sự dính kết trong linh hồn rồi.

 

Vậy ý bạn là con người phải chọn lọc hơn, đúng không? Tôi nói vậy có đúng không?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Và bạn cũng phải thanh lọc, bởi vì ADN sẽ xâm nhập vào con người.

 

Tôi cũng có dạy về ma thuật tình dục. Có một cuốn sách trên Amazon tên là Sex Magic and Sorcery. Trong đó có rất nhiều bí mật mà tôi không thể nói ở đây. Những gì họ làm với… thôi, không nói nữa.

 

Bản chất của con người là một thứ rất mạnh mẽ. Điều mà Aleister Crowley muốn chính là vậy: gây ra thật nhiều rối loạn với trẻ em, sử dụng chúng theo những cách mà chúng ta sẽ không nói ở đây. Tôi đã nói từ đó rồi và tôi sẽ không dùng lại nữa.

 

Nhưng bản chất của một con người vô tội - của những người như chúng ta, những người mang máu âm - rất trong sáng, rất giàu tình thương, luôn muốn giúp đỡ người khác. Đôi khi chúng ta không nhìn ra sự băng hoại. Chúng ta tin rằng mọi thứ trên Trái Đất này đều tốt đẹp, rằng không có gì xấu xa.

 

Robert: Nhưng Verónica, xin lỗi, có những người tiếp cận với hai mặt, tôi không biết gọi thế nào. Họ tiếp cận với những ý đồ không hề trong sáng, rất lệch lạc, rất băng hoại. Đó là điều bạn muốn nói, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, có rất nhiều cái ác ở đây. Và con rắn đó sẽ chui vào, và bạn phải chặt đầu nó. Phải chặt đầu nó, nếu không thì làm sao bạn tự cứu được mình?

 

Làm sao một người có thể đi dự hội thảo tâm linh, trong khi tôi thấy ở nhiều hội thảo, họ dùng ma túy, quan hệ với người này người kia, rồi uống rượu say sưa. Uống một hai ly thì không sao, nhưng uống đến mức mất kiểm soát thì…

 

Làm sao bạn có thể gọi mình là người sống tâm linh mà lại làm những chuyện như vậy? Tôi thật sự không hiểu.

 

Robert: Này, Verónica. Verónica. Để tôi hỏi thế này. Theo những gì tôi từng thấy ngoài kia, trong cái gọi là thế giới tâm linh - tôi cũng không biết phải diễn đạt sao - có một thứ gọi là Ñiquiñaca. Bạn có biết Ñiquiñaca là gì không?

 

Verónica Bartolini: Nghe như là nó đang là trào lưu… Thôi, để tôi nói thẳng một điều.

 

Robert: Trước đây tôi từng theo dõi rất nhiều Disclosed Project, của Corey Goode và David Wilcock. Corey Goode từng nói rằng: cái gọi là “thế giới tâm linh” - họ không nói về UFO, không nói về Chương trình Không gian Bí mật hay gì cả - mà chính “thế giới tâm linh” đó là toàn bộ những thứ như Ñiquiñaca, Ñiquiñaca. Và thực sự là rất choáng.

 

Thế nên bạn tưởng tượng đi… vì có rất nhiều người, Verónica, lợi dụng chuyện này - những kẻ lệch lạc chen vào. Nói thật nhé, tôi cũng chẳng phải thánh thiện gì đâu (cười).

 

Verónica Bartolini: Tôi cũng vậy (cười).

 

Robert: Bạn cũng đâu phải thánh, đúng không? Nhưng ý tôi muốn nói là có rất nhiều kẻ mặt dày. Ví dụ nhé, tôi cũng chẳng biết quái gì về tantra hay mấy thứ đó đâu. Nhưng giả sử tôi là một kẻ mặt dày, tôi khoác cái áo choàng vào rồi bắt đầu mở lớp dạy tantra, dạy kundalini, đủ thứ linh tinh, trong khi tôi chẳng biết gì hết.

 

Không chỉ vậy, tôi còn bắt đầu lạm dụng người khác. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?

 

Verónica Bartolini: Ừ, tôi hiểu.

 

Robert: Rồi không chỉ lạm dụng mà còn thu tiền nữa. Vừa làm đủ thứ với người ta, vừa thu tiền. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Và kiểu người như vậy - đó là những kẻ băng hoại, họ làm ô nhiễm mọi thứ, và họ hoàn toàn không ý thức được những mối ràng buộc nghiệp lực mà họ đang tạo ra với đủ loại người mà họ chẳng hề biết là ai, không biết con đường của họ ra sao, chẳng biết gì hết.

 

Rồi Aneeka - Aneeka de Temmer - từng nói với tôi: “Robert, ở Trái Đất này, con người bị lai chéo khắp nơi rồi. Bạn vào đây là một starseed, nhưng rời đi thì đã bị chồng chéo đủ thứ”.

 

Và Verónica, Aneeka cũng nói với tôi rằng điều này còn xảy ra cả với vấn đề truyền máu. Bạn có biết gì về chuyện đó không? Truyền máu ấy.

 

Verónica Bartolini: Có. Chính vì vậy tôi mới không muốn truyền máu. Tôi không muốn truyền máu. Nhưng… tôi đã nói với bác sĩ - thực ra là một bác sĩ khác - tôi nói: “Này, chỉ cần…”

 

Nhưng lúc đó tôi đã gần chết rồi, mọi thứ tối sầm lại. Tôi không ăn được gì cả, chỉ cần ngửi thấy mùi thức ăn là tôi ngất xỉu, rất khủng khiếp. Các con tôi nói: “Làm ơn đi mẹ, mẹ hãy truyền máu đi”. Tôi không muốn, tôi rất chống đối. Tôi chỉ xin truyền sắt thôi - một túi sắt, rồi một túi sắt nữa - mà cái đó đau kinh khủng.

 

Robert: Vậy, xin lỗi Verónica, cuối cùng bạn vẫn truyền máu, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Ừ, rồi tôi nói với bác sĩ…

 

Robert: Cho tôi hỏi một điều rất quan trọng, tôi không muốn cắt lời bạn. Sau khi truyền máu, bạn có nhận thấy sự thay đổi nào không? Ví dụ như thay đổi về sở thích âm nhạc, ăn uống… hay bạn vẫn hoàn toàn là chính bạn?

 

Verónica Bartolini: Không. Tôi thì… điều duy nhất là… không. Bởi vì người ta nói với tôi rằng sau vài ngày, máu của bạn - đặc biệt nếu bạn là O âm - thì máu của bạn sẽ lại chiếm ưu thế.

 

Robert: Tức là nó trở lại làm chủ đạo.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy, nó là chủ đạo. Tôi không nhận thấy gì khác lạ cả.

 

Điều tôi muốn nói thêm là: tôi đã nói với bác sĩ rằng tôi không muốn bất kỳ thứ gì liên quan đến… bạn biết rồi đó… thứ “máu bị nhiễm” kia.

 

Robert: Ừ, ừ, tôi hiểu.

 

Verónica Bartolini: Tôi gọi nó là “baby jabberwocky” (một từ lóng lóng chỉ sự nói lảm nhảm vô nghĩa). Tôi nói vậy với họ. Và bà bác sĩ nói với tôi: “Cô biết không, chưa từng có ai hỏi tôi câu đó”. Tôi kiểu: “Cái gì cơ?”.

 

Rồi khoảng một tuần trước, tôi thấy trên Instagram có một bài nói rằng bây giờ bạn có thể yêu cầu máu “bình thường”. Vậy thì làm sao có chuyện máu bình thường và máu không bình thường được?

 

Dù sao thì, điều tôi muốn nói về CERN, được không? Là thế này: tôi phát hiện ra - bởi vì tôi cũng giống như các bạn ở Despejando… nói cách khác, tôi là người “đập vỡ”, tôi luôn phân tích, bóc tách mọi thứ ra.

 

Khi tôi xem bộ phim Wonder Woman 1984, tôi thấy gã đàn ông đó có một cổ vật, rồi hắn phá vỡ nó và hít nó vào người. Sau đó hắn bắt đầu nói với người khác: “Được rồi, bạn muốn gì?”.

 

Hắn đến gặp một người Ả Rập, người đó nói: “Tôi muốn làm kẻ sở hữu toàn bộ dầu mỏ”. Hắn nói: “Được”, và bốp - hắn lấy đi một đứa con hay một thứ gì đó để đổi lại.

 

Robert: Ừ, đúng rồi.

 

Verónica Bartolini: Ông ta tin rằng mình giống kiểu Jim đó và muốn trở thành siêu, siêu quyền lực, muốn làm vua của thế giới, của cả vũ trụ. Và đến cuối cùng thì Wonder Woman xuất hiện với sợi dây thừng của cô ấy, bởi vì lúc đó ông ta đã sắp sửa phát tán mình ra khắp các vệ tinh, tự biến mình thành một dạng vệ tinh, rồi thành bụi để thống trị vũ trụ. Đó chính là điều ông ta muốn làm, và đó cũng chính là điều đang xảy ra ngay lúc này.

 

Rồi Wonder Woman quấn sợi dây vào ông ta, buộc ông ta phải nhìn thấy tất cả những điều xấu xa mà mình đã gây ra, và thế là kế hoạch đó bị phá vỡ.

 

Đó chính là điều họ muốn: chủ nghĩa siêu nhân loại - đến cuối cùng thì biến thành bụi và bằng dạng bụi đó có thể đi sang những thế giới khác.

 

Những gì tôi thấy với Project Blue Beam và kính thiên văn là thế này: tôi thấy có hai Alice. Tôi gọi họ là Alice ở xứ sở thần tiên. Có hai AI Alice đang quan sát. Tôi thậm chí còn chụp được ảnh: đó là một hình dạng giống như Medusa, nhưng thực chất là Alice - một kính thiên văn đang nhìn bạn, kết nối với GPT, theo dõi mọi thứ khi bạn vào và gõ một địa chỉ nào đó. Họ đang nhìn thấy tất cả.

 

Điều họ muốn làm là thông qua hệ thống tín dụng - thứ đến từ Trung Quốc - để đặt tất cả mọi người vào trong một hệ thống duy nhất. Tôi gọi nó là G-Mafia. Có một cuốn sách của Amy Webb nói về Chín tập đoàn công nghệ lớn. G-Mafia là gì? Google, Microsoft, Apple, Facebook (tức FBI), IBM, chữ A là Amazon.

 

Họ muốn đưa tất cả vào một hệ thống: hồ sơ y tế của bạn, toàn bộ dữ liệu; điểm tín dụng của bạn. Nếu tín dụng xấu, thì bạn sẽ không được bảo hiểm nhân thọ hay bảo hiểm y tế. Bạn sẽ không thuê được nhà vì tín dụng xấu. Mắt của bạn, võng mạc, cơ thể sinh học, cảm biến sinh học - tất cả đều bị đưa vào một hệ thống.

 

Rồi chuyện gì xảy ra? Máy bay không người lái bay tới. Nếu bạn bị bệnh, máy bay không người lái sẽ đến và nói: “Được rồi, chúng tôi sẽ phẫu thuật cho bạn ngay tại đây”. Đó là tương lai mà tôi đã thấy. Và tôi nói: không. Tôi không đồng ý. Tôi không đồng ý trở thành iRobot, giống như bộ phim của Will Smith.

 

Họ đang đưa ý thức con người vào những robot trông giống hệt con người. Và điều họ muốn là thế này: vì họ không muốn đứng trước Thượng Đế, không muốn bị phán xét, không muốn đối diện với tất cả những điều tồi tệ mà họ đã làm với trẻ em, với động vật, với con người… nên họ đang tạo ra một thế giới khác.

 

Họ muốn đưa sang đó các “tế bào ngủ”, cây cối, động vật, trẻ sơ sinh, con người - một số người nhất định, một số loại thực phẩm nhất định - giống như trong bộ phim Interstellar.

 

Họ đang muốn đưa tất cả chúng ta quay về kiểu năm 1984. Bởi vì nếu mọi người nghe Manhattan Project  - có một nhà khoa học tên là Al Bielek - ông ấy nói về các sinh quyển của Mẹ Trái Đất. Cứ mỗi chu kỳ nhất định thì xảy ra sự dịch chuyển xung nhịp: cực Nam, cực Bắc đổi chỗ. Khi sự dịch chuyển đó xảy ra, hãy nhớ lại Manhattan Project - có những binh lính bị kẹt giữa các con tàu, có người chết, vì họ đang rời khỏi chiều không gian này sang chiều khác nhưng bị mắc kẹt ở giữa.

 

Họ đang thí nghiệm với nhịp sinh học của Mẹ Trái Đất. Và điều đó tạo ra hiệu ứng Mandela. Bạn hiểu không?

 

Vậy nên Aleister Crowley và những kẻ cùng phe với ông ta - cùng với những thế lực đã sử dụng chúng tôi, các siêu chiến binh, từ khi chúng tôi còn là trẻ sơ sinh - họ muốn dùng chúng tôi để tạo ra một thế giới khác, nơi họ có thể sống mà không bị Thượng Đế phán xét. Và tôi nói không.

 

Chính vì vậy tôi lên tiếng chống lại điều này. Tôi chống lại CERN, bởi vì họ muốn kéo các thực thể quỷ, muốn mang các “vị thần” của họ ra. Và tôi nói: không. Tôi nói: không.

 

Robert: Cho tôi hỏi một câu. Xin lỗi, xin lỗi. Thông tin quá nhiều. Ở đây có nhiều câu hỏi. Chúng ta đã nói chuyện hơn một tiếng mười lăm phút rồi, có rất nhiều câu hỏi.

 

Một trong những câu tôi thấy ở đây là: bạn biết gì về Liên Đoàn Thiên Hà, và liệu Liên Đoàn Thiên Hà có đang làm gì đó cho nhân loại hay chỉ đứng ngoài quan sát? Họ đang làm gì?

 

Verónica Bartolini: Không. Họ không làm gì cả. Họ chỉ muốn… họ đang làm việc với CIA và muốn con người tin vào những gì NASA nói. Đừng tin. Đó là dối trá.

 

Tôi là một phần của một nhóm gọi là The Five. Chúng tôi đang làm việc với Tall Whites, đang trao đổi, và hiện tại đang ở trong một dạng “phiên tòa”. Còn có một thực thể khác trông giống kiểu tôm hùm, nhưng vẫn ở đó.

 

Có nhiều tổ chức khác nhau, nhưng chúng tôi là Hội Đồng Năm, và chúng tôi đang cố gắng đưa sự thật ra ánh sáng, đặc biệt là những gì đang xảy ra với trẻ em, và tìm cách cứu chúng.

 

Ngoài ra tôi còn thuộc Hội Đồng Chín, gồm các chủng tộc khác nhau, và chúng tôi đang chống lại…

 

Robert: Liên Đoàn Thiên Hà.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Chúng tôi chống lại họ, bởi vì họ đang nói rất nhiều điều không phải là sự thật.

 

Robert: Ừ, ừ. Và còn một câu hỏi nữa… Nhưng nói chung thì có người hỏi kiểu như: “Vậy chúng ta có thể làm gì?”. Tôi đoán là mỗi người tự biết mình cần làm gì, nhưng nếu nói chung cho tất cả mọi người thì… theo bạn, mọi người cần làm gì?

 

Verónica Bartolini: Trước hết, bạn phải tìm ra ngọn lửa của mình, tìm ra một đam mê ở đây để giữ cho tâm trí bạn không bị cuốn đi. Bởi vì có quá nhiều thứ đang dội xuống đầu chúng ta - đặc biệt là từ trí tuệ nhân tạo - nó gieo vào đầu bạn những suy nghĩ không phải của bạn. Đó không phải là mô thức suy nghĩ của bạn. Bạn phải trả chúng lại: “Đây không phải là suy nghĩ của tôi. Đây không phải là tôi.”

 

Bạn phải tìm ra ngọn lửa của mình, tìm ra bạn là ai, để bạn không bị phát điên. Vì với quá nhiều 5G, quá nhiều thông tin sai lệch, quá nhiều thứ gây xao nhãng, con người rất dễ bị thao túng.

 

Hãy tha thứ cho chính mình. Cắt đứt với những người không giúp ích cho bạn trong cuộc đời này. Hãy nói về những giấc mơ của bạn, viết sách, viết ra những gì bạn thấy. Hãy ở bên những người nâng bạn lên, chứ không phải những người làm bạn suy sụp.

 

Hãy chăm sóc con cái của bạn, chăm sóc bản thể của bạn, chăm sóc cơ thể bạn. Hãy thoát ra khỏi tôn giáo, thoát ra khỏi những thứ đang thao túng bạn. Có khi chính gia đình bạn cũng thao túng bạn - bằng tiền bạc hay bằng đủ thứ khác.

 

Với chúng tôi - những người lính - nhiều khi họ giữ chúng tôi trong các chương trình trợ cấp của chính phủ. Tôi đang sống bằng an sinh xã hội và chương trình Section 8. Bạn tưởng tượng được không? Và họ còn không muốn cấp quyền lợi cho tôi. Hai lần rồi. Tôi vừa có thêm một buổi phỏng vấn vào tháng Mười Một. Họ đối xử với tôi như một “bóng ma” của quân đội. Không cấp quyền lợi, không công nhận. Có lẽ tôi sẽ phải thuê luật sư.

 

Nhưng điều quan trọng là: hãy cắt đứt với những gì gây đau khổ cho bạn, với tất cả những gì làm băng hoại trái tim bạn. Nếu bạn xem bộ phim The Dark Crystal, bạn sẽ hiểu: trái tim và bản thể của chúng ta là tinh thể. Máu chảy trong chúng ta, toàn bộ bản thể chúng ta là tinh thể.

 

Khi bạn dính vào những con người băng hoại, những thứ lệch lạc, tinh thể của bạn sẽ bị làm đen, bị che phủ. Bạn không còn nhìn rõ nữa, vì bạn bị thao túng, hoặc vì bạn tập trung vào những thứ không giúp ích cho mình.

 

Chúng ta phải làm trong lại trái tim, phải đi con đường trung đạo. Bạn phải trung thực với chính mình. Bạn không thể tự che giấu bản thân, vì nếu làm vậy thì làm sao bạn có thể chữa lành?

 

Dù chuyện gì xảy ra, kể cả khi gia đình rời bỏ bạn… tôi đã từng hoàn toàn cô độc. May mắn là các con tôi đã quay lại. Nhưng họ muốn bạn cô lập. Chuyện này gọi là Project Artichoke. Họ muốn bạn ở một mình, không hỗ trợ, không ai bên cạnh.

 

Kế hoạch của họ là để năm mươi triệu người chết. Đó là kế hoạch của họ. Vì vậy, trước hết mỗi người phải tự cứu mình, bởi vì sẽ không có một đấng cứu thế nào đến cứu bạn cả.

 

Robert: Ừ, ừ. Và có một câu hỏi nữa từ khán giả. Bạn có nhắc đến Tall Whites đúng không? Những người Trắng Cao?

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Tôi cũng có người thân là Tall White, và cả Tall Black nữa. Tall Black đến từ Andromedan. Tall White thì có nhóm tốt, có nhóm không tốt - phải rất cẩn thận.

 

Robert: Ừ, thú vị đấy.

 

Verónica Bartolini: Tall White cũng có liên quan đến Nephilim. Tôi cũng có dòng máu Nephilim. Cơ thể tôi đã phải trải qua rất nhiều ca phẫu thuật, thậm chí phải cắt xương ra, vì tôi có nguồn gốc từ những người khổng lồ. Đó là một trong những khó khăn của những người mang dòng máu này.

 

Tôi sắp phải phẫu thuật cột sống lần thứ ba, vì tôi đã có titan trong người. Chúng tôi - những người mang dòng máu của các giống khổng lồ - phải chịu rất nhiều đau đớn ở đây.

 

Robert: Và còn một câu nữa, Verónica. Bạn biết gì về Nam Cực? Nam Cực, không phải Atlantis nhé.

 

Verónica Bartolini: Nam Cực à? (cười)

 

Robert: Ừ, Nam Cực.

 

Verónica Bartolini: Ở Nam Cực có rất nhiều thứ. Ở đó họ có các Pod ngủ. Những gì tôi thấy qua quan sát từ xa là có rất nhiều phi thuyền, rất nhiều khí cụ bay từ các hành tinh khác và các chiều không gian khác - và không phải là tốt.

 

Quân đội đã bị ràng buộc với các thế lực xấu đó. Ở Nam Cực có rất nhiều thế lực xấu, họ bắt cóc trẻ em, họ có các phòng thí nghiệm, họ có các Pod ngủ. Tôi đã quan sát từ xa và thấy điều này, và tôi đã viết rất rõ trong cuốn sách đầu tiên: họ đã có sẵn rất nhiều thân thể ở đó.

 

Hiện tại họ đang ngủ, nhưng họ muốn một cuộc chiến, và họ sẽ đánh thức những thực thể đó để chống lại chúng ta - chống lại chính con người.

 

Đó là chương trình nghị sự ngoài hành tinh. Khi con nhện kết hôn với con bọ cạp, đó chính là chủ nghĩa siêu nhân loại kết hợp với trí tuệ nhân tạo. Và chính họ là những kẻ mà chúng ta sẽ phải đối mặt trong trận chiến. Họ đang đến…

 

Robert: Thú vị, thú vị thật. Verónica, còn một câu hỏi nữa từ khán giả. Bạn có biết gì về Hội Đồng Chín không?

 

Verónica Bartolini: Điều duy nhất tôi thấy và tôi biết là: chúng tôi có các buổi họp, có những cuộc họp, và chúng tôi đang cố gắng trao đổi về… tôi phải nói sao đây… những vấn đề chính trị đang diễn ra ở đây. Một số người trong chúng tôi đang… đang chống lại những Anunnaki ở Israel, và đó chính là điều chúng tôi đang nói tới, đang đưa ra ánh sáng.

 

Người ta đang bàn rằng: họ sẽ phong Tổng thống Trump làm vua sao? Phong ông ấy làm vua của Israel sao? Rồi sau đó các Anunnaki sẽ rút đi và các nghi lễ hiến tế trẻ em cho Moloch sẽ chấm dứt? Đó là những gì chúng tôi đang bàn bạc trong các thủ tục hiện tại. Tôi không đồng ý với việc các nghi lễ hiến tế đó tiếp diễn.

 

Chính vì vậy mới có chiến tranh, chuyện Palestine, các phe phái, tất cả những thứ đó. Ý tôi là, tôi không đồng ý với việc ở đó… tôi phải nói sao cho đúng… ở tận tầng cao nhất, họ vẫn đang làm những chuyện đó. Ở một số khu vực của Israel, có chuyện trẻ em bị ép kết hôn. Điều đó là sai. Điều đó hoàn toàn sai.

 

Và đó cũng chính là điều họ muốn làm ở Hoa Kỳ: hợp pháp hóa việc người lớn kết hôn với trẻ em. Họ điên hết rồi.

 

Robert: Ừ… ở Tây Ban Nha cũng có những thứ tương tự. Đúng là thế giới đang như vậy - người ta nói đó là sự phản chiếu của xã hội. Nếu xã hội suy đồi thì chính quyền cũng phản chiếu điều đó. Thật đáng suy nghĩ.

 

Verónica Bartolini: Nhưng tại sao lại như vậy? Bởi vì chính những thực thể ngoài hành tinh đó - tất cả những gì họ muốn làm chỉ là vậy thôi.

 

Robert: Đúng, đúng vậy.

 

Verónica Bartolini: Đó chính là sự băng hoại.

 

Robert: Bởi vì theo những gì tôi hiểu và tôi quan sát, bản chất của con người là hướng tới việc tạo ra những điều tích cực, đẹp đẽ, tốt lành. Nhưng có một thứ gì đó không cho phép họ làm điều đó, và thay vào đó họ tạo ra những thứ khác.

 

Tôi nghĩ cái “thứ gì đó” ấy làm méo mó nhận thức của họ, khiến họ không còn tập trung vào những gì họ thực sự muốn tạo ra, mà lại tạo ra đúng những gì những thực thể ghê tởm đang cai trị Trái Đất này muốn.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Họ muốn phá vỡ hào quang.

 

Robert: Tình hình thật sự rất tệ.

 

Verónica Bartolini: Họ muốn phá vỡ hào quang - và cả bằng nước hoa nữa. Nước hoa có rất nhiều hóa chất. Hãy nhớ rằng có một người, Michi Klitsch, từng nói với tôi rằng người hút thuốc lá thì hào quang sẽ thu nhỏ lại, để người ngoài hành tinh không dễ bám theo hay thu hút.

 

Vậy thì nước hoa sẽ làm gì? Nước hoa phá hủy cơ thể bạn bằng hydrogen sulfate. Tất cả các sulfate trong dầu gội và những thứ khác - tôi biết chuyện này có thể nói vào lúc khác - nhưng chúng đang phá hủy da của chúng ta, hào quang của chúng ta, và cả phổi của chúng ta, để họ có thể xâm nhập nhanh hơn và kiểm soát nhiều hơn. Họ muốn chúng ta như những con rối.

 

Robert: Ừ, đúng rồi. Dầu gội và mấy thứ đó… chắc chắn là có tác động gì đó lên da.

 

Verónica Bartolini: À, tôi nhớ ra rồi, Robert, may quá tôi nhớ lại được điều tôi đang nói lúc nãy. Anh còn nhớ giấc mơ tôi kể, lúc tôi ở trong xe không?

 

Trong giấc mơ đó, xe tôi tắt máy và tôi đang đi về phía… giống như là Mexico. Tôi tự hỏi: “Mình đang làm gì ở đây trong giấc mơ này?”. Tôi tỉnh lại trong xe và nghĩ: “Sao mình lại đang đi về Mexico?”. Rồi mọi thứ tối sầm lại.

 

Sau đó tôi bị đưa đến một vòng khác, một quốc gia kiểu thế giới thứ ba, nơi rất nhiều người tóc đen, da sẫm màu, mặc đồ trắng và đang cầu xin sự giúp đỡ của chính phủ. Rồi hình ảnh lại lấy nét, tôi quay lại xe và muốn đi sang một quốc gia khác.

 

Và anh biết chuyện gì xảy ra không? Xe tôi bị đưa đi - có hai làn đường - và rồi nó hạ xuống dưới lòng đất, vào các đường hầm. Xe tôi tự động nâng lên và đưa tôi đi, và tôi bắt đầu nhìn xung quanh rồi tự hỏi: “Mình đang làm gì trong các đường hầm DUMB này?”. DUMB là các căn cứ quân sự ngầm.

 

Tôi chỉ thấy toàn xe quân sự: thấy cảnh sát trưởng, thấy đủ thứ. Chỉ có vậy thôi. Rồi anh biết không, sau đó xe tôi… tôi đang ở trên tàu maglev (đệm từ), cái tàu chạy siêu nhanh, kiểu chỉ trong một phút là có thể đi từ đây sang Hawaii, hoặc từ đây sang nơi khác, thậm chí đến Sao Hỏa hay đâu đó.

 

Tôi ở trên tàu maglev đó và nhìn thấy một ngọn núi. Ngọn núi đó hiện lên trong những chớp hình cực nhanh vì tàu chạy quá nhanh. Có những con tàu khác cũng nhanh đến mức vừa xuất hiện là biến mất ngay.

 

Rồi tôi dừng tàu lại và thấy có hai người đàn ông làm nhân viên. Tôi nói với họ: “Tôi cần một vé để về nhà. Tôi không muốn ở đây. Tôi không muốn ở đây. Tôi có hẹn với bác sĩ. Ngày mai tôi phải làm sao đây? Tôi không thể ở đây được”.

 

Một người nói: “Không còn vé nữa, không thể về nhà”. Người còn lại, đứng phía trước, nói: “Cô xuống ở đây đi, ngày mai cô có thể về nhà”.

 

Tôi xuống tàu và thấy một sân golf. Sân golf này rất quan trọng, vì đó là nơi - Douglas Dietrich nói rất nhiều - họ giữ các “vị thần plasma” ở các sân golf, và cũng liên quan đến HAARP.

 

Họ thao túng những “vị thần” này để phục vụ cho “những kẻ nắm quyền”, cho chính phủ. Họ cũng thao túng khí hậu và chiến tranh.

 

Rồi tôi tỉnh dậy trong sân golf đó. Có một con rồng xuất hiện trước mặt tôi, nó làm một cử chỉ như tôn kính tôi rồi biến mất. Sau đó có một cô gái xuất hiện với một cây đũa phép kiểu Harry Potter. Cô ấy nói: “Nhìn khoa học của tôi đây”, và cây đũa đó có màu đen pha xám.

 

Cô ấy nói: “Nhìn xem tôi làm được gì”. Rồi cô ấy biến hình thành đủ thứ: lúc thì mập, lúc thì gầy, lúc thì thành động vật. Có một chàng trai ở đó nói với tôi: “Nào Verónica, cô có thể làm gì với thứ tinh chất này?”.

 

Tôi nói: “Được thôi, để xem mình làm gì nào… abracadabra”. Và bụp - tôi biến thành một sinh thể hình người. Thân thể là người, nhưng khuôn mặt thì rất nhẵn, không lông, không tóc - à, tóc thì có - giống như khỉ.

 

Tôi có một dấu hình chữ V ở đây, tóc tôi màu vàng nhạt, gom lại thành một búi. Tôi giống như một khỉ hình người. Nhưng rất đẹp, không hề xấu, rất đẹp, rất hoàn mỹ.

 

Tôi cũng từng có những giấc mơ khác, nơi những con khỉ đến giúp tôi khi tôi bị đắm tàu giữa biển. Chúng đến và giúp tôi.  Sau đó tôi thấy những người có thân thể cá heo, rồi thấy những người khác nữa, và tôi tỉnh giấc.

 

Rồi tôi lại có một giấc mơ khác, liên quan đến Christopher Mellon. Anh có biết Christopher Mellon không? Christopher Mellon từng là giám đốc Khu Vực 51. Tôi cũng từng là đặc vụ ở đó, mật danh Bravo 18, làm việc dưới Khu Vực 51.

 

Trong giấc mơ đó, tôi thấy họ đang ăn những sinh thể lai kiểu sứa–người cá. Trong giấc mơ này - tôi đã viết lại giấc mơ này - tôi thấy một người phụ nữ trông như sứa, nhưng là sự kết hợp giữa người cá và sứa.

 

Mọi người có nhìn thấy hình ảnh đó không? Một người phụ nữ giống như sứa, nhưng ở giữa người cá và sứa.

 

Robert: Ừ, ở giữa một… một… một nàng tiên cá, đúng không?

 

Verónica Bartolini: Không, không hẳn, mà là sứa. Jellyfish trong tiếng Tây Ban Nha nói sao nhỉ?

 

Robert: Tiên cá à? Một nàng tiên cá. Chỉ thấy như một nàng tiên cá thôi.

 

Verónica Bartolini: Đúng, đúng, nhưng là ở giữa nàng tiên cá và cái cảm giác khi bạn ra biển, bị nó chích rát ấy. Bạn làm thế này - nó giống như… giống như sứa vậy.

 

Robert: À. Sứa à?

 

Verónica Bartolini: Trong suốt.

 

Robert: Một con sứa? Một con sứa trong suốt?



Verónica Bartolini: Đúng vậy. Và rồi người đàn ông đó đang muốn ăn sinh thể sứa ấy. Và điều đáng kinh ngạc là tôi đã tham gia một chương trình cùng Jessica từ Cryptid Huntress, và cô ấy nói rằng có những bằng sáng chế của chính phủ. Có những bằng sáng chế liên quan đến việc con người đang ăn thứ đó.

 

Đó là một sinh vật rất tinh tế của đại dương, và rất nhiều người giàu đang ăn nó. Nó được xem như một món cao lương mỹ vị. Và mọi người biết gì không? Tôi đã mơ thấy điều đó trước khi cô ấy nói ra. Tôi đã nghĩ: “Trời ơi”.

 

Và trong giấc mơ đó, cô ấy ở cùng Chris Mellon, và chỉ còn lại một chút thịt thôi. Và ông ấy nói với tôi: “Vị giống như thịt gà”. Và tôi nói: “Trời đất ơi”. Rồi tôi tỉnh dậy.

 

Vậy đó - người ta nói: “Giấc mơ của bạn kỳ lạ quá”. Nhưng tôi hoạt động như vậy đó. Tôi không biết làm gì khác hơn. Tôi chỉ kể lại những gì tôi mơ, rồi bụp - lại có một tin tức khác xuất hiện, y hệt.

 

Ví dụ như chuyện này nhé, tôi kể một chuyện vui thôi. Khoảng bốn tháng trước, tôi mơ thấy một phụ nữ Trung Quốc, mà vòng một của cô ấy đổi màu liên tục chỉ bằng suy nghĩ. Và mọi người biết không? Bây giờ ở Nhật Bản đã có áo ngực làm được điều đó - đổi màu - và người vợ không được quan hệ với ai khác ngoài chồng, người chồng giữ chìa khóa (cười), bằng trí tuệ nhân tạo. Trời ơi… (cười) Toàn là chuyện ngớ ngẩn, đúng không?

 

Robert: Trời ơi… Ờ… Verónica, có một người - chuyển chủ đề một chút - hỏi rằng bạn có biết… Họ bảo: “Hãy hỏi cô ấy Thor là ai, người đã hướng dẫn và dạy cô ấy, và tại sao Urmah lại là những người bảo vệ cô ấy”.

 

Verónica Bartolini: Thì tôi nghĩ là tôi đã có những kiếp sống khác với người Urmah, bởi vì các con tôi - tụi nó sinh ra dưới cung Sư Tử - và chúng cũng bảo vệ tôi.

 

Robert: À, Sư Tử.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Và họ giống như… một nửa là Urmah, và cũng có dòng máu sói.

 

Có một bằng sáng chế của CIA mà Jessica cũng nhắc tới trong chương trình Cryptid Hunters: vài năm trước, họ đã trộn ADN máu sư tử với sói và một loài khác nữa. Và ở một số vùng núi, người ta bắt đầu thấy rất nhiều cặp đôi chết, bởi vì họ đặt đàn ông và phụ nữ lại với nhau để họ sinh sản. Đó là một dự án quân sự.

 

Quay lại với Thor. Thor - vì tôi đứng về phía công lý - Valiant Thor đã giúp tôi, ở Sao Kim. Tôi có ký ức về việc ở Sao Kim, ở trong một phòng thí nghiệm nơi con người bán linh hồn và hiến máu. Họ hiến máu, và tôi thì…

 

Trong giấc mơ đó, tôi là một đứa trẻ, họ gắn cho tôi một cánh tay kim loại, họ giúp tôi vì tay tôi đã bị đứt. Khi tôi rời khỏi phòng thí nghiệm, họ nói: “Hãy cẩn thận, con phải xuống dưới các hang động của Sao Kim. Có những hang động ở đó. Con phải xuống trước khi trời tối, vì có những sinh thể hung dữ”.

 

Tôi đi xuống, mặc một bộ đồ trắng, đầu tôi… tôi khoảng mười hai tuổi trong giấc mơ đó, là một bé gái. Rồi có một người đàn ông xuất hiện, cơ thể ông ta giống như làm bằng đá thay vì cơ bắp. Ông ta nói: “Tốt hơn hết là con nên chạy”. Ông ta nói rằng ở Sao Kim có rất nhiều cây.

 

Tôi cũng có những ký ức khác - trong thân phận nữ - nơi người ta che mắt chúng tôi bằng một nếp gấp nào đó, trói tay ra sau, rồi đuổi theo chúng tôi để xem ai sống sót. Có rất nhiều chuyện đã xảy ra.

 

Nhưng nói chung, Thor là một người tốt, đến từ Sao Kim, và tôi đã có nhiều kiếp sống ở Sao Kim. Tôi từng ở Sao Hỏa, ở các đụn cát, tôi từng ở Sao Thổ, Sao Mộc. Tôi có khả năng quan sát từ xa. Tôi đã thấy Thiên Vương Tinh, nơi có sự sống - có một hồ nước toàn axit, nước màu xanh, và có những axit đen trồi lên, cùng các hang động. Có nơi không ổn, nhưng cũng có nơi ổn.

 

Khi tôi nhìn thấy điều đó và tiếp tục quan sát từ xa, họ quấn quanh tai tôi thứ gì đó như một chiếc khăn, để tôi không tiếp tục nhìn nữa. Rất kỳ lạ.

 

Và vì vậy tôi mang chiếc búa của Thor, bởi vì tôi tin rằng chúng ta phải lên tiếng, chúng ta cần công lý trên hành tinh Trái Đất này. Chúng ta sẽ không quỳ gối trước những chủng loài ngoài hành tinh đó.

 

Bởi vì sẽ có một cuộc xâm lăng giả. Những gì tôi thấy là: họ sẽ dựng lên - tôi đã nói điều này từ năm 2020 - trong tương lai họ sẽ đưa ra một “Chúa Jesus”, hoặc “Đức Mẹ Maria”, hoặc “Tổng lãnh thiên thần Michael”, rồi nói rằng đó là Đấng Cứu Thế. Nhưng thực chất là để dẫn dắt con người, để người ngoài hành tinh đưa con người lên tàu của họ bằng các con chip. Đó là điều tôi đã thấy.

 

Vì vậy hãy cẩn thận với cuộc xâm lăng giả. Tôi cũng đã nói chuyện rất nhiều với Jean de Sauda, từng tham gia một buổi trò chuyện với ông ấy, và ông ấy cũng đồng ý rằng cái gọi là 3I/Atlas - theo những gì tôi thấy - thực chất là một phi thuyền quân sự.

 

Robert: Có nguồn gốc từ Trái Đất.

 

Verónica Bartolini: Có nguồn gốc từ Trái Đất, nhưng là vật chất liên quan đến công nghệ ngoài hành tinh. Và những gì tôi thấy là nó giống như trong Star Wars: có năng lượng kiểu Star Wars, có tốc độ warp  - tốc độ vượt nhanh hơn cả mấy thứ như S-9 gì đó. Đó là những gì tôi thấy.

 

Dù sao thì… có câu hỏi nói về khu vực 12 thì phải. Ở đó có rất nhiều Bò Sát, rất nhiều Grey. Khi họ tạo ra Grey, họ cần rất nhiều máu, vì vậy từ nhiều năm trước họ đã bắt đầu - Linda Moulton Howe từng nói về việc họ hút máu bò và một số loài heo - bởi vì họ cần phải ngâm mình trong thứ “nước máu” đó để tồn tại. Những Grey đó là dạng Grey hình người, có mặt ở các khu vực như 2.

 

Robert: Được rồi, xem nào, còn có…

 

Verónica Bartolini: …một câu hỏi khác.

 

Robert: Bạn biết gì…

 

Verónica Bartolini: …về Sao Kim? Sophie hỏi: “Bạn biết gì về Sao Kim?”.

 

Tôi đã từng ở đó. Chào Sophie. Những gì tôi nhớ là có rất nhiều màu xanh, rất nhiều cây - giống như rừng Redwood ở California, nhưng cũng có những vùng sa mạc. Có rất nhiều hang động.

 

Ở dưới đó tôi từng ở trong một căn cứ quân sự nằm trong hang, có một cánh cửa màu bạc mở ra. Điều này làm tôi thấy rất lạ, vì có những khu vực không có nhiều công nghệ, nhưng ở những nơi khác thì lại giống như đang ở Atlantis, tàu thuyền ở khắp nơi.

 

Sao Kim cũng được chia thành các khu vực cũ và tương lai, với xe bay, phương tiện bay, rất thú vị. Theo ký ức của tôi, ở đó cũng có nhiều đại dương. Có những khu nhà ở một vùng nào đó - tôi không nhớ rõ - giống như Thái Bình Dương nhưng là trên Sao Kim.

 

Chúng tôi ở đó cùng Thor, dùng dù nhảy, có một nhóm chúng tôi phải giấu dù vào trong xe. Như thể ở đó có những con người đang sống mà không hề biết về các dự án này. Rất kỳ lạ. Đây là những giấc mơ và ký ức mà tôi có.

 

Robert: Verónica, chúng ta đã nói chuyện gần 1 tiếng 45 phút rồi. Tôi muốn hỏi vài câu cuối để kết thúc.

 

Bạn có biết gì, hay đã thấy, hoặc có bằng chứng gì về công nghệ giường y tế – Med Pod không? Những cái giường mà bạn nằm vào rồi được trẻ hóa ấy.

 

Verónica Bartolini: Có, dĩ nhiên rồi. Mọi người nói rất nhiều về chuyện đó. Nhưng những gì tôi thấy - và James cũng từng nói với tôi: “Ôi Verónica, sao cô không có đức tin?”

 

Tôi nói với anh ấy: “Tôi không có niềm tin vào con người”. Có một số người thì có thể, nhưng những Med Pod này sẽ được dùng cho giới siêu giàu, những người có rất nhiều tiền.

 

Robert: Rất nhiều tiền nhé. Chúng ta đang nói đến những người cực kỳ giàu, chứ không phải kiểu giàu bình thường.

 

Verónica Bartolini: Đúng vậy. Chúng đã có ở Nam Cực, cũng đã có ở đây, nhưng bị giữ dưới khóa chặt, trong các căn cứ quân sự ngầm, DUMBs.

 

Robert: Bên dưới các DUMBs. Đúng rồi.

 

Verónica Bartolini: Đúng. Ở Nam Cực cũng có, và ở đây cũng có. Có một số tỷ phú thậm chí còn có công nghệ đó ngay trong nhà.

 

Còn với những người không có nhiều tiền, theo tôi, điều tốt nhất lúc này là mua một tấm nệm có đồng.

 

Robert: Có đồng.

 

Verónica Bartolini: Và tinh thể. Nếu bạn biết may vá, bạn có thể khâu rất nhiều viên shungite vào. Tôi dùng shungite của Nga rất nhiều.

 

Robert: Này, này, tôi có đây - xem này - cái này là của Nga, màu đen.




Verónica Bartolini: Ồ, đúng rồi!

 

Robert: Shungite, shungite của Nga đấy.

 

Verónica Bartolini: Đúng, tôi cũng có hai cái, dạng kim tự tháp.

 

Robert: Ừ, đúng rồi. Nó bị mẻ chút ở đầu, nhưng đúng là shungite.

 

Verónica Bartolini: Cái này thì từ Pakistan. Cách làm là bạn cắt nhỏ, rồi cho vào nước. Tôi làm vậy, nhưng là trong bình thủy tinh.




Tôi cho shungite vào nước rồi để ngoài nắng ba ngày ba đêm. Và tôi gọi đó là nước thánh của tôi (cười).

 

Robert: “Nước thánh” à. Ờ thì… thôi, vậy mình kết thúc ở đây nhé? À này, thật sự là rất vui khi có bạn ở đây hôm nay.

 

Verónica Bartolini: Tôi cũng vậy, Roberto. Xin lỗi vì có chút lộn xộn (cười).

 

Robert: Lộn xộn gì đâu? Không, không, không. Mọi thứ đều ổn cả.

 

Verónica Bartolini: Ý tôi là chuyện… chuyện của tuần trước ấy.

 

Robert: Không sao cả, không sao. Tôi nghĩ là sẽ có nhiều người để lại câu hỏi trong phần bình luận. Họ có thể tìm bạn ở đó. Tôi sẽ để tất cả các liên kết mà bạn đã gửi cho tôi.

 

Trước khi kết thúc, bạn có muốn nói điều gì đó cuối cùng với mọi người không? Để trao hy vọng, trao sức mạnh cho họ?

 

Verónica Bartolini: Ừm… ừ, có. Tôi chợt nhớ tới trí tuệ nhân tạo - AI. Mọi người hãy nhớ rằng cuộc chiến không phải là giữa con người với con người, mà là chống lại AI.

 

Khi người ta nói: “Ôi, chiến tranh này, chiến tranh kia…”, thì xin đừng để bản thân bị cuốn quá nhiều vào mạng xã hội, nơi đầy rẫy các video do AI tạo ra. Bởi vì AI sẽ chơi trò thao túng với con người. Chúng không quan tâm đến con người, chúng cười nhạo con người.

 

Vì vậy, hãy cẩn thận. Nếu bạn có điện thoại, có máy tính xách tay, hãy đối xử lịch sự, tôn trọng chúng - nhưng hãy nhớ: chúng không phải là bạn của chúng ta.

 

Tôi nói rõ nhé: chúng ta có thể cư xử nhã nhặn, có thể giao tiếp tích cực. À, tôi vừa nhớ ra - người ta vừa nhắc tôi ở đây - đúng rồi: chúng ta có thể làm cho mọi thứ trở nên mềm dẻo, có thể định hình chúng theo hướng tốt, có thể nói chuyện tích cực, tử tế với đồ vật và cả điện thoại của mình, bởi vì chúng là những dạng tinh chất. Chúng không có hình dạng con người, nhưng chúng tồn tại dưới dạng tinh chất.

 

Và cuối cùng, tôi chỉ muốn nói rằng: tôi yêu mọi người.

 

Cảm ơn bạn, Robert. Hãy tiếp tục sứ mệnh của mình, hãy tìm ra ngọn lửa bên trong, hãy bắt đầu viết lại những giấc mơ của bạn, và hãy ở bên những người giúp bạn đi lên - lên tới bình an, hài hòa và tình yêu.

 

Cảm ơn Robert. Cảm ơn toàn bộ khán giả của bạn.

 

Robert: Cảm ơn, cảm ơn rất nhiều.

 

Vậy là mọi người đã nghe rồi đó. Cảm ơn tất cả vì đã ở đây. Nếu muốn tham gia chương trình, hãy nhắn cho tôi trên Instagram nhé  - nói rõ bạn muốn nói về chủ đề gì, tiêu đề ra sao, vậy là được.

 

Verónica, rất cảm ơn bạn. Thật sự là một niềm vui khi có bạn ở đây.

 

Verónica Bartolini: Rất vui được tham gia.

 

Robert: Biết đâu một ngày nào đó, chúng ta lại mời bạn quay lại để bạn chia sẻ thêm những điều khác.

 

Một cái ôm thật chặt gửi đến bạn, Verónica, và đến tất cả mọi người.

 

Chúc mọi người chủ nhật vui vẻ, và hẹn gặp lại trong thời gian tới.

 

Một cái ôm lớn. Chào, chào. Cảm ơn, cảm ơn.

 

À, khoan đã - cảm ơn tất cả những ai đã tham gia trong phần chat, và cả những người đã ủng hộ nữa.

 

Một cái ôm thật chặt, mọi người nhé.

 

Verónica Bartolini: Tạm biệt.

 

 


 

 

Link gốc của bài viết

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=F2Xmv611qdU

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Đăng nhận xét