Swaruu Transcripts 1885 - 🛸🏗️🌍Các căn cứ ngầm bí mật: liệu chúng có thể giải thích về UFO?

 

Swaruu Transcripts 1885


Các căn cứ ngầm bí mật: liệu chúng có thể giải thích về UFO?

 

06-12-2025




Nacho: Chào mọi người và chào mừng các bạn quay trở lại kênh Verdad Oculta. Mọi người khỏe không? Hy vọng là ai cũng ổn. Điều quan trọng nhất hôm nay, vì là thứ Sáu, chúng ta sẽ nói về các nền văn minh ly khai, có Robert ở đây, và chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng ghép các mảnh của bức tranh lại với nhau. Nhưng để giữ trọn sự chú ý của các bạn và để hiểu cái “hang thỏ” này sâu tới mức nào, chúng ta phải quay về ngày 10 tháng 9 năm 2001. Một ngày trước sự kiện 11/9 nổi tiếng.

 

Vào ngày đó, trên truyền thông đã diễn ra một buổi họp báo cực kỳ đáng chú ý, nơi Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ tuyên bố rằng có một khoản ngân sách đã bị “mất dấu”. Không thể truy ra được tung tích của 2,3 nghìn tỷ đô la. Và một ngày sau đó… một chuyện xảy ra làm lu mờ toàn bộ truyền thông, tất cả các phương tiện truyền thông trên toàn thế giới. Tôi muốn các bạn quan sát hình ảnh này, nơi chúng ta đang thấy Bộ trưởng Rumsfeld.


 


Vị này đã nói trong một buổi họp báo, trước báo giới, trước tất cả micro của nước Mỹ, rằng họ đã mất dấu 2,3 nghìn tỷ đô la. Một con số khổng lồ. GDP của Hoa Kỳ năm 2001 vào khoảng 10,6 nghìn tỷ đô la.

 

Điều đó có nghĩa là một phần ngân sách rất lớn đã không được Bộ Quốc phòng theo dõi được. Chuyện này đã gây chấn động toàn thế giới đối với những ai đang theo dõi. Nhưng ngay ngày hôm sau thì xảy ra 11/9.

 

Tôi để đó thôi. Tôi để đó, thưa quý vị. Robert, tôi để ở đó nhé.

 

Điều gì đã xảy ra? Toàn bộ sự chú ý của thế giới đổ dồn vào sự kiện ngày hôm đó – ngày 11/9 mà chúng ta sẽ không bao giờ quên.

 

Nhưng rồi vẫn còn lại cái “gai” đó, đúng không? Bộ Quốc phòng, cụ thể là Bộ trưởng Quốc phòng, đã thừa nhận rằng có một vụ thất thoát 2,3 nghìn tỷ đô la. Vậy số tiền đó đã đi đâu?

 

Hôm nay là thứ Sáu. Này Robert, dạo này anh sao rồi?

 

Robert: Trước hết, tôi rất vui khi được ở đây cùng bạn và toàn bộ cộng đồng của bạn, cùng nhau trải qua một buổi chiều thứ Sáu thật dễ chịu với tất cả mọi người. Dĩ nhiên là tôi nhớ chuyện này. Người này từng liên quan đến cuộc chiến Iraq – và người ta nói rằng đằng sau sự kiện đó là các cổng không gian… Tôi không bịa đâu nhé. Rất nhiều nơi nói như vậy. Các cổng liên chiều tồn tại ở đó.

 

Thực tế, xin lỗi Nacho, người ta còn nói rằng đã có hành vi phá hoại – tức là người ta đã phá hoại toàn bộ các bảo tàng. Sự hủy diệt toàn bộ lịch sử của nhân loại. Mọi thứ bị phá hủy, bị đập phá. Và người ta nói rằng trên các con đường đầy những mảnh hiện vật mà binh lính nhặt lên, rồi những thứ họ không muốn thì vứt đi.

 

Nacho: Đúng vậy, Robert. Chính ở đây chúng ta bắt đầu bước vào những lời đồn lan truyền trên Internet, hoặc đã lan truyền từ rất nhiều năm trước, liên quan đến việc mất mát tri thức của nền văn minh Sumer cổ đại. Những khối lượng vàng thỏi khổng lồ. Tức là đó là một âm mưu rất đen tối. Sau đó, tờ Daily Star – một tờ báo của Anh – đã sử dụng tất cả những điều này để cố gắng giải thích hoặc lái sự chú ý khỏi việc vì sao chuyện đó xảy ra… khỏi điều mà tôi không muốn nhắc lại nữa.

 

Ở đó có cái gì đó rất đen tối. Có một thứ gì đó rất đen tối, nhưng chúng ta sẽ để nó ở đó thôi, được chứ? Mục đích là để mọi người hiểu rằng chính vào ngày người ta công khai xác nhận rằng có sự thất lạc trong việc theo dõi 2,3 nghìn tỷ đô la thuộc nhánh quốc phòng.

 

Vậy nên, Robert, rõ ràng là chúng ta đang nói về năm 2001. Chúng ta đang ở trong cái “vùng lưng chừng” giữa Bush và Clinton. Chúng ta nói về những vị tổng thống mà hầu hết chúng ta đều biết, vì chúng ta cũng không còn quá trẻ nữa, và chúng ta hiểu rằng ở đó có điều gì đó không ổn. Năm 2001. Rõ ràng là có một khoản ngân sách mà ai đó đã giữ lại, hoặc đã làm gì đó với số tiền đó.

 

Và đừng quên, vào thời điểm đó, năm 2001, không giống như năm 2025. Dù bây giờ nó vẫn là rất nhiều tiền, nhưng tôi nghĩ rằng chỉ mới cách đây không lâu, người tỷ phú đầu tiên xuất hiện là Elon Musk, nếu tôi nhớ không lầm.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Vậy nên, chúng ta đang nói tới một núi tiền. Đó là một khoản ngân sách. Có thể chính ngày hôm đó người ta mới phát hiện ra, đúng không? Người ta kiểm kê lại và nói: “Này, thiếu rất nhiều tiền”. Bao nhiêu năm sau nữa chuyện này vẫn tiếp diễn? Có các cuộc kiểm toán, người ta biết chứ. Nhưng rồi mọi thứ bị xếp vào dạng tối mật và im lặng.

 

Điều rõ ràng là tiền đã biến mất, Robert. Tiền đã đi đâu đó. Và ngày nay, chúng ta đang chứng kiến sự tồn tại của một công nghệ rất tiên tiến. Nhiều người gọi nó là người ngoài hành tinh, người khác gọi là UFO, người khác nữa gọi là máy bay không người lái. Nhưng điều chắc chắn là có một tổ hợp quân sự bí mật đang phát triển một công nghệ mà hiếm khi chúng ta thấy được sử dụng trong các cuộc xung đột vũ trang hiện nay.

 

Vậy nên, tôi nghĩ rằng tất cả những điều này chính là chuỗi sự kiện cần thiết để tạo nên một chương trình rất hấp dẫn. Vì sao? Vì đây là chủ đề mà ở Verdad Oculta chúng tôi luôn đề cập. Và đây cũng là thứ mà anh, Robert, đã nghiên cứu và làm việc rất sâu. Xin lỗi vì cách nói, nhưng anh là một “lão làng” trong lĩnh vực truyền thông, trong giới vạch trần sự thật, các dự án đen.

 

Tôi không nghĩ có nhiều người được chuẩn bị kỹ như anh khi nói tới tất cả những thứ này – cái mà chúng ta có thể gọi là SSP, hay chương trình không gian bí mật, hay nền văn minh ly khai. Có đúng vậy không, Robert?

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Và như điều cuối cùng thôi, tôi không muốn chiếm sóng máy quay thêm nữa. Các bạn đã viết cho tôi rất nhiều sau video gần đây nhất, video mà tôi làm xoay quanh chủ đề các nền văn minh ly khai. Các bạn nói với tôi rằng đó là video hay nhất mà tôi từng làm – tức là các bạn rất thích, rất ấn tượng. Kiểu như: “Nacho, đây chính là thứ chúng tôi cần.” Vâng, tôi đã đọc hết rồi. Các bạn nói đúng, và tôi cũng rất thích điều đó.

 

Nhưng YouTube thì… lại không muốn nội dung như vậy. Video không được chia sẻ, tôi mất người theo dõi, dù các bình luận thì cực kỳ hay, rất tích cực, nhưng nền tảng này không thích kiểu nội dung đó. Đây là một dấu hiệu rất rõ ràng cho thấy chúng ta đang đi đúng hướng, đúng không?

 

Robert… anh biết là anh vừa được yêu mến rất nhiều, mà cũng bị ghét rất nhiều, đúng không?

 

Robert: Ừ, tôi biết, tôi biết, tôi biết. Tôi biết.

 

Nacho: Vậy anh cảm thấy thế nào? Ít nhất hãy nói cho tôi biết anh cảm thấy gì.

 

Robert: Tôi cảm thấy gì à? Này… tôi cảm thấy mình đang sống. Bởi vì rõ ràng, bạn không thể yêu hay ghét một người không tồn tại, không sống động. Vậy nên tôi cảm thấy mình đang sống, cảm thấy hạnh phúc và tràn đầy năng lượng.

 

Và tôi muốn nói một điều về video của bạn. Nó khá thú vị, bởi vì Gary McKinnon dường như đã lấy được… Tôi tin những gì Gary McKinnon nói, thật sự tôi tin. Anh ta nói rằng đã có được những danh sách tên người và rằng họ không phải là người Trái Đất. Có rất nhiều cái tên – ít nhất là những cái tên được biết đến, à, giờ tôi không nhớ hết – thậm chí còn có cả tên các con tàu…

 

Và nhiều cái tên của những con tàu đó, tôi không biết là bạn có nhắc tới trong chương trình của mình không, giờ tôi không nhớ rõ, nhưng chúng đang lan truyền ngoài kia, và một số tên là của các chính trị gia Mỹ. Nhưng sau đó còn có rất nhiều cái tên của những thực thể không phải người Trái Đất. Và dĩ nhiên, tôi đã nói chuyện này rất nhiều lần rồi, không biết là trong cộng đồng của bạn hay chưa, nhưng tôi nghĩ là tôi đã từng nói ở cộng đồng của bạn rồi: có một hành tinh tên là Alpha Centauri, và trên hành tinh đó, Alpha Centauri, người ta đã đưa rất nhiều người từ Trái Đất tới đó – rất rất nhiều, từ khắp nơi trên thế giới.

 

Những người đó bị đưa đi theo cách không hề tử tế, nói vậy cho nhẹ để khỏi đi vào chi tiết – họ bị đưa đi một cách cưỡng ép. Nhưng rồi họ vẫn giữ tên của mình, ngôn ngữ của mình… Thậm chí, họ còn tạo ra một ngôn ngữ chung ở đó, nhưng về bản chất thì họ vẫn là con người. Và những người không sinh ra trên Trái Đất đó vẫn mang những cái tên như, ví dụ, Nacho, Robert… bất kỳ cái tên nào của Trái Đất, đều có ở đó.

 

Vậy nên, họ không lừa bạn đâu. Nghe có thể kỳ lạ, nhưng mà… những người đó bây giờ đã là những con người liên sao rồi. Chỉ là một chi tiết thú vị thôi, nhé.

 

Nacho: Tôi thật sự rất mong tới buổi thứ Sáu này để được nói chuyện cùng anh, Robert, bởi vì gần đây xuất hiện một người công bố thông tin mới thông qua các diễn đàn. Và điều quan trọng của những tiết lộ này – phải nói là cực kỳ đáng kinh ngạc – là tôi đã làm hẳn một chương trình về chuyện đó, các bạn có thể xem, tôi đăng cách đây hai ngày. Sau đó, một tờ báo lớn của Anh cũng đã đẩy mạnh thông tin này, và đó là một tờ báo có trọng lượng.

 

Điều đó có nghĩa là họ đã quyết định cho tiếng nói này một không gian. Nếu không, họ đã có thể bỏ mặc ông ta như một kẻ điên nói nhảm rồi. Nhưng không, rất nhiều người thích nội dung này, các báo chí lớn đang đưa tin rầm rộ, và điều đó khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều.

 

Vì sao ư? Người đàn ông này tự gọi mình là Reah. Cũng giống như tôi có thể tự gọi mình là Pepito gì đó. Nhưng vấn đề là, trong thông tin mà ông ta đưa ra, ông ta nói rằng quả thật, cách đây rất nhiều năm – khoảng… tôi không nhớ chính xác, có thể là mười ngàn năm hay đại loại vậy, tôi đang nói theo trí nhớ thôi – đã có những sinh vật ngoài hành tinh thuộc một liên minh cấp cao đưa con người đi.

 

Họ đưa con người đi, Robert. Đưa tới một ngôi sao. Dĩ nhiên, ông ta không nói là Alpha Centauri, mà nói cụ thể hơn là… khoan, để tôi xác nhận lại.

 

Xin lỗi nhé, Robert. 82 Eridani. Tôi đang nói về cùng một câu chuyện. Khoảng sáu mươi lăm nghìn con người đã được đưa khỏi Trái Đất và tái định cư vào một nơi mà về cơ bản là một khu bảo tồn trên một hành tinh quay quanh ngôi sao được gọi là 82 Eridani. Nội bộ thì người ta gọi những người đó là Eriz. Ngôi sao đó có trong các danh mục thiên văn của chúng ta, nếu anh muốn tra cứu.

 

Và đây mới là vấn đề, Robert. Điều rõ ràng là anh đã có thông tin này từ trước. Giờ đây lại xuất hiện một người cực kỳ ngẫu nhiên trên Internet, kể một câu chuyện nghe như phim khoa học viễn tưởng nguyên thủy, mà anh thì đã nói với chúng tôi từ rất lâu rồi rằng đó là điều họ (Taygetan) đã nói với anh.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Eriz, Alpha Centauri, với tôi thì không quan trọng. Điều quan trọng là phải hiểu được bức tranh tổng thể. Điều tôi không hiểu, Robert – và tôi nghĩ là đến giờ mọi người cũng nên bắt đầu hiểu được tình hình rồi – đó là: tất cả những gì anh đã nói từ trước tới nay không phải là đang “được chú ý” nữa, mà dường như là mọi thứ đang dần chỉ về cùng một hướng, đúng không?

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Mọi người hẳn phải đang thấy điều đó. Người cung cấp thông tin cho một tờ báo lớn của Anh đang nói đúng những gì Robert đã nói với chúng ta cách đây vài ngày. Và trong chính thông tin này – thông tin rất thú vị của chương trình đó – họ còn nói tới… anh biết họ đang nói về điều gì không?

 

Robert: Không.

 

Nacho: Để tôi đọc cho anh một đoạn nhé:

 

“Vào một thời điểm nào đó trước khi điều này xảy ra, ít nhất một chính phủ lớn – có thể là nhiều hơn – sẽ lộ diện, theo một cách được kiểm soát. Dự đoán của tôi là Trung Quốc hoặc Hoa Kỳ, nhưng cũng có thể là một trong những quốc gia khác nằm trong danh sách các cường quốc sở hữu vũ khí vô hướng.”

 

Robert: À, vũ khí vô hướng (cười). Đúng rồi, đúng rồi, chúng tôi gọi như vậy đó. Chính là những loại vũ khí này, đúng, đúng, đúng… những thứ đang ảnh hưởng tới mọi thứ.

 

Nacho: Ok. Nghĩa là… nghe điên rồ thật sự, với tôi thì đúng là quá điên rồ.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ, đúng vậy.

 

Nacho: Thôi, giờ mình bắt đầu vào thẳng chương trình luôn đi, Robert.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Chúng ta đều rõ là có một vụ thất thoát ngân sách, một khoản tiền của Hoa Kỳ – của Bộ Quốc phòng. Không phải nhánh nào khác đâu nhé – là Bộ Quốc phòng. Những khoản ngân sách khổng lồ rơi vào các “hố đen”. Chúng ta hiểu rằng đó là công nghệ tiên tiến, hệ thống phòng thủ và đủ thứ liên quan – chuyện đó thì không thể chối cãi.

 

Robert: Đúng.

 

Nacho: Hiện tại chúng ta còn có các hiện tượng quan sát được, rất nhiều nhà công bố thông tin và người tố giác nói rằng họ thực sự nhìn thấy những khối lập phương khổng lồ.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: To bằng cả sân bóng đá tiến lại gần các căn cứ quân sự của Không quân hoặc của lực lượng thuộc nhánh không gian. Và người ta kiểu: “Wow!”, đúng không? Và những vật thể này thì… chúng đáp xuống một cách siêu phi lý trong khoảng mười lăm giây. Không phát ra tiếng động, rồi biến mất hoặc phóng đi với tốc độ không tưởng. Nói thật, còn phi lý hơn nữa thì không thể có được. Nhiều đến mức kể không hết đâu, Robert, nói mãi cũng mệt, anh hiểu ý tôi chứ?

 

Robert: Này, điều thú vị là người ta sẽ nói: “Ủa, một con tàu hình khối lập phương à?” Tôi nhớ hồi tôi còn tham gia Disclosure Project… có một người tên là William Tompkins. Ông ấy là nhà thiết kế tàu của Hạm đội Sao, có thể chính là Solar Warden. Ông ấy thiết kế tàu. Người này giờ đã qua đời rồi.

 

Khi ông ấy bắt đầu làm việc ở đó, họ chọn ông vì ông rất giỏi làm mô hình, mô phỏng, rồi ông bắt đầu thiết kế. Ban đầu ông thiết kế tàu rất khí động học. Nhưng có một người đến gần và nói với ông: “Không cần phải khí động học đâu, vì với loại năng lượng mà chúng ta có, con tàu có thể mang hình dạng lập phương hay bất kỳ hình dạng nào, bởi vì… không khí hay những thứ đó không ảnh hưởng gì cả. Khí quyển không ảnh hưởng tới chúng đâu, anh hiểu chứ? Vì chúng dùng một loại công nghệ khác, nên mấy yếu tố đó không tác động. Nếu anh muốn thiết kế cho đẹp mắt thì cũng được, không vấn đề gì, nhưng hình dạng không quan trọng, vì với kiểu động cơ mà chúng tôi dùng, điều đó chẳng ảnh hưởng gì.”

 

Chính vì vậy mà chúng ta thấy tàu có hình khối lập phương, hoặc bất kỳ hình dạng kỳ quặc, vô lý nào – vì những yếu tố đó không ảnh hưởng tới chúng.

 

Nacho: Ừ, nguyên lý hoạt động chính là vậy: tạo ra một “vỏ bọc”, gọi như vậy, tức là một bong bóng kỳ dị hấp dẫn. Nói cách khác, nó làm cho vật thể bay, đi đâu tùy ý, vậy thôi.

 

Robert: Chính xác.

 

Nacho: Và với tốc độ thì… những gì họ làm trong con tàu… Ví dụ nhé – tôi có ở đây một kim tự tháp, một kim tự tháp đen, cái này chống bức xạ, nên tôi để nó ở đây. Và hãy tưởng tượng đây là một con tàu.

 

Điều họ làm là tạo ra một hình xuyến năng lượng, một bong bóng, đúng vậy. Và thông qua bong bóng năng lượng đó, họ đi tới bất cứ đâu họ muốn, họ cân bằng tần số và đi tới nơi cần đến. Và dưới nước cũng y hệt như vậy. Dưới nước, họ vẫn lao đi với tốc độ kinh khủng. Hoàn toàn giống nhau.

 

Vậy nên, giờ chúng ta thậm chí còn có cả những nhà công bố thông tin như… Thomas… không thể tin nổi. Cái ông cụ rất già đó, nằm trên giường trước khi chết, nói ra đủ thứ bí mật quý giá, đúng không?

 

Robert: Tất cả, tất cả, tất cả.

 

Nacho: Không thể tin được. Rồi, vậy thì…

 

Robert: Xin lỗi Nacho, cho tôi cắt ngang một chút. William Tompkins đã viết một cuốn sách – giờ tôi không nhớ tên – ông ấy viết một cuốn kiểu tự truyện, kể về cuộc đời mình và những gì ông làm. Và ông nói, để ý kỹ nhé, rằng trong nơi làm việc của ông có những phụ nữ rất xinh đẹp, rất trẻ, và họ nói rằng họ không phải người Trái Đất.

 

Và cách ông mô tả họ thì… chính xác y hệt như người Swaruu và Taygetan – ông mô tả giống hệt như vậy. Và ông nói rằng họ làm việc cùng họ trong căn cứ quân sự, với những người đó.

 

Sau này, tôi còn nói chuyện với Paula Harris, cùng với Gosia, khi chúng tôi dịch một cuốn sách của Philip Corso sang tiếng Tây Ban Nha – cuốn đó là do Gosia dịch. Và tôi hỏi Paula Harris rằng bà nghĩ gì về William Tompkins. Paula Harris nói với tôi rằng cuốn sách đó chỉ là mấy câu chuyện của một ông già dê, nói cho dễ hiểu, và là những ảo tưởng kiểu như vậy.

 

Nhưng tôi nói: “Này, nhưng mấy người phụ nữ đó thực sự trông như vậy mà.”

Và Paula Harris nói với tôi: “Ừ, mấy người phụ nữ trong câu chuyện của ông ấy thì rất cực đoan, họ thế này, thế này, thế kia.” Chỉ là một chi tiết thú vị thôi nhé.

 

Nacho: Tôi cho anh thêm một chi tiết thú vị nữa. Tôi biết Paula Harris. Tôi từng ở Mexico. Bà ấy vẫn đang làm việc, tôi nghĩ là đang làm vài chương trình khá hay ở đó. Rất thành công. Và bà ấy là một người phụ nữ rất, rất, rất xinh đẹp. Bà ấy nói được một chút tiếng Tây Ban Nha. Tôi nghĩ bà ấy có gốc Ý, nếu tôi nhớ không lầm.

 

Và tôi nhớ có lần bà ấy mang được qua sân bay… vài mẩu xương mà bà ấy nói là xương của người khổng lồ. Trời ơi, tôi không biết bà ấy làm sao mà làm được, nhưng bà ấy làm thật – là một bà lớn tuổi rồi mà bỏ mấy mẩu xương vào một cái hộp nhỏ và mang qua được. Thú vị thật sự. Một chi tiết thú vị.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Vậy thì, để làm rõ lại, chúng ta đã thống nhất phần ngân sách rồi, tôi nhắc lại. Chúng ta đã rõ về công nghệ tiên tiến, và bây giờ chúng ta sẽ nói tới Solar Warden và những gì mà nền văn minh ly khai này đại diện. Nhưng trước khi đi sâu vào cốt lõi của việc nó đại diện cho điều gì và họ đang ở trong tình trạng ra sao, thì chúng ta cũng cần phải nhìn nhận một cách nghiêm túc những gì đang xảy ra với Villarroel.

 

Hiện tại, Villarroel đang rất vui vì bài báo khoa học của bà ấy đang đạt tới mức độ lan tỏa cực kỳ lớn, thật sự là khủng khiếp. Và điều bà ấy đang yêu cầu, nói cho đúng và nói cho hay, là: “Thưa quý vị chúng ở đó, đã được phản biện khoa học, chúng tôi đã phát hiện ra những thứ không thể tin nổi, và chúng tôi cần cộng đồng thiên văn học phải bắt tay vào làm việc nghiêm túc với chuyện này”.

 

Vấn đề là gì? Chúng ta đang nói tới các năm 1957, 1952, khi người ta khẳng định một cách dứt khoát rằng có hơn… thôi thì không cần chính xác số, hơn bảy mươi nghìn vật thể thoáng qua ở trên đầu chúng ta. Không phải ở cách xa hàng năm ánh sáng, không phải ở các thiên hà khác hay các hành tinh khác, mà là ngay trên đầu chúng ta. Trong bối cảnh lúc đó hoàn toàn chưa thể có công nghệ vệ tinh – đó là thời kỳ tiền Sputnik.

 

Những vật thể đó tồn tại. Và câu hỏi của tôi là: Robert, nghe này… được rồi, giả sử chúng ta chấp nhận giả thuyết rằng sau Thế chiến thứ Hai, có thể đã có các công trình boong-ke, các mái vòm, các nền văn minh ly khai, công nghệ tiên tiến. Nhưng từ những năm 40 cho tới 1952, mà đã có bảy mươi nghìn vật thể trên quỹ đạo – chúng ta biết là chúng có ở đó – NASA không nói gì, ESA không nói gì, không cơ quan không gian nào nói gì, Elon Musk cũng không nói gì, ngoài Villarroel là người đã làm so sánh và xác nhận rằng chúng ở đó.

 

Vậy tôi tự hỏi: “Chúng là của ai? Của chúng ta hay của người ngoài hành tinh?” Nhưng rõ ràng là chúng ở đó. Có vẻ hơi sớm để nói rằng đó là của chúng ta, đúng không, Robert? Anh nghĩ sao?

 

Robert: Thì bạn thử tưởng tượng đi, vào thời điểm đó, những năm 40, đang giữa chiến tranh, các ngành công nghiệp đều tập trung vào vũ khí thông thường của thời kỳ đó. Vậy bạn thử nghĩ xem, vào khoảng những năm 1930, làm sao mà bạn có thể đưa bảy mươi nghìn vệ tinh lên không gian được? Chỉ để ví dụ thôi nhé, bảy mươi nghìn vệ tinh.

 

Và đúng như bạn nói: “Tại sao không ai nói gì?” Khi nói không ai nói gì, tức là NASA, Elon Musk, các phi hành gia, v.v. Tôi thì, từ góc nhìn của tôi, như tôi đã nói với bạn trước khi bắt đầu buổi phát trực tiếp, là Trái Đất đã từng có nhiều nền nhân loại khác nhau, và rất nhiều trong số đó là các nền nhân loại liên sao. “Liên sao” nghĩa là họ có khả năng bay, tạm gọi là công nghệ warp, tức là khả năng cân bằng tần số. Họ có công nghệ đó.

 

Tôi đã đưa cho bạn ví dụ về hiện tại, Elon Musk. Elon Musk đã phóng lên quanh Trái Đất một loạt “vệ tinh”, cho vào ngoặc kép nhé, để phục vụ Starlink và toàn bộ ý tưởng tạo ra một mạng Internet trong không gian. Nhưng bây giờ anh thử tưởng tượng, vì một lý do nào đó, Trái Đất gặp thảm họa và toàn bộ nhân loại quay trở lại thời kỳ đồ đá. Tất cả chúng ta đều ở thời đồ đá, nhưng những vệ tinh đó vẫn còn ở trên kia. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Vậy thì ai dám chắc rằng các nền văn minh cổ đại trước chúng ta không từng làm điều tương tự? Nghĩa là không gian quanh Trái Đất đầy rẫy các “vệ tinh” của những nền văn minh nhân loại khác, chưa kể là cũng có cả các nền văn minh ngoài Trái Đất. Ai dám nói rằng điều đó không thể xảy ra?

 

Và những người hiện nay trên Trái Đất, mỗi khi cần công nghệ, thì đơn giản là “lên trên đó”, lấy một trong những vệ tinh đó xuống, rồi làm kỹ thuật đảo ngược. Bạn hiểu tôi đang nói gì chứ? Rồi sau đó họ bảo với bạn – tôi đang suy đoán thôi nhé – rằng tất cả những thứ này đều đến từ các con tàu không thuộc Trái Đất bị bắn rơi.

 

Dĩ nhiên, họ sẽ không nói cho bạn biết rằng trước đây đã từng có những nền văn minh khác. Mục đích ở đây là khiến bạn tin rằng nhân loại có nguồn gốc từ Trái Đất, trong khi thực tế không phải vậy. Và chuyện này chúng ta cũng đã nói rồi: trọng lực của Trái Đất không thật sự phù hợp với chúng ta – nào là vấn đề về xương, vấn đề này vấn đề kia. Nói chung là con người có vẻ như có nguồn gốc từ một hành tinh có trọng lực thấp hơn Trái Đất hiện tại. Bạn hiểu ý tôi chứ? Nói ra thì nghe điên rồ thật. Xin lỗi nhé.

 

Nacho: Không, không, không. Đó là góc nhìn của anh, tôi tôn trọng, tôn trọng một trăm phần trăm.

 

Robert: Cảm ơn bạn.

 

Nacho: Bằng tất cả sự trân trọng. Cá nhân tôi thì thấy giả thuyết con người từng ở những nơi khác, hoặc từng bị đưa đi, nghe rất hợp lý. Hơi kiểu Stargate một chút, nếu mọi người muốn gọi như vậy. Tôi thì không dám khẳng định, xét theo góc độ nhân học, rằng chúng ta có hoàn toàn là bản địa của Trái Đất hay không.

 

Nhưng có một điều mà ai cũng biết, và đó là lẽ thường tình, là trong mười ngàn, mười lăm ngàn năm trở lại đây cho tới hiện tại, chúng ta đã trải qua sự thay đổi và thích nghi với môi trường. Điều đó là bình thường. Nghĩa là có sự thích nghi với môi trường sống. Với tôi, thuyết Darwin có giá trị. Còn chuyện can thiệp hay thuyết sáng tạo là vấn đề khác.

 

Nhưng nếu nhìn về quá khứ, nhìn hiện tại, thì rõ ràng là chúng ta phải mặc quần áo. Chúng ta phải mặc đồ vì trời lạnh. Trong khi động vật có lông dày để tự bảo vệ khỏi cái lạnh. Chúng ta là loài duy nhất tiến hóa “tốt” đến mức mà những thiếu hụt của mình lại phải được bù đắp bằng công cụ bên ngoài. Vậy thì đó là kiểu tiến hóa gì? Ai cũng sẽ nói: “Ừ, nghe cũng hơi lạ đó”.

 

Chúng ta càng ngày càng ít lông hơn, trong khi trời thì lạnh, và chúng ta phải che chắn lại. Thật là kỳ lạ. Trong khi xưa nay động vật nào sống ngoài trời cũng có lông dày. Chúng ta sẽ còn nói về chuyện này – về sự thích nghi với môi trường và cái sự kỳ lạ của tất cả những điều đó. Tôi tin là ai cũng sẽ phải gật gù: “Ừ, Nacho nói đúng, sự thích nghi của con người đúng là rất lạ”.

 

Robert, điều tôi muốn nói thêm, và điều này hoàn toàn hợp lý, là Elon Musk, công khai, trong vài năm gần đây, đã đưa lên quỹ đạo hơn mười nghìn vệ tinh. Hơn mười nghìn vệ tinh chỉ trong một thời gian rất ngắn. Mười nghìn vật thể trên đầu chúng ta. Nếu bây giờ làm phép so sánh, mà lại có hơn bảy mươi nghìn vật thể thoáng qua trên đầu chúng ta – những “xác Sputnik” – thì việc những gì chúng ta đang làm hiện nay đã từng được làm trước đây là điều rất hợp lý, đúng không? Nếu không, thì không thể giải thích được chuyện đó.

 

Robert: Đúng vậy.

 

 

 

 

 

 

 

------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nacho: Cũng không hợp lý nếu nói rằng có vô số UFO có người lái, với đủ chủng tộc bay lượn trên đầu chúng ta – nghe thì tuyệt vời thật. Nhưng việc tồn tại cả một “nhóm” các vật thể, tức là công nghệ tiên tiến, ở ngay trên đầu chúng ta thì lại rất hợp lý, nếu đó là dấu vết của một nền văn minh đã từng tồn tại. Điều này có nghĩa là gì? Rằng nếu nền văn minh đó không còn tồn tại – ít nhất là không còn sống trên bề mặt vỏ Trái Đất như chúng ta – thì họ đang ở đâu? Họ biến mất à? Hay họ đã rời đi?

 

Thế giới, Trái Đất, trải qua các biến đổi địa chất, có những chu kỳ hành tinh, có những chu kỳ Mặt Trời. Chúng ta biết một số, nhưng không biết hết. Tôi tin chắc rằng Mặt Trời không chỉ đảo cực từ mỗi 11 năm, mà còn có những chu kỳ nghiêm trọng hơn, có thể là 500 năm, 700 năm, hay 1.000 năm gì đó. Nhưng chúng ta không có dữ liệu lịch sử dài như vậy, vì nền văn minh của chúng ta còn quá trẻ.

 

Vậy thì, nếu – và tôi nhấn mạnh là nếu – có một nền văn minh hiểu rõ và ý thức được các chu kỳ xảy ra theo từng khoảng thời gian nhất định, thì họ sẽ làm gì? Rất hợp lý nếu họ đi xuống lòng đất, vì đó là cách bảo vệ tự nhiên nhất. Khi người ta công khai nói: “Chúng ta sẽ lên Sao Hỏa, chúng ta sẽ lên Mặt Trăng”, thì họ sẽ làm gì ở đó? Họ đâu có dựng một cái mái vòm bằng kính để rồi bị một vi thiên thạch đâm trúng. Họ sẽ xây dựng bên dưới, trong các hang hốc hay những khu vực được bảo vệ. Đó là lẽ thường, đúng không?

 

Và từ đây, chúng ta bước vào chủ đề các mái vòm, các căn cứ bí mật, các tổ hợp quân sự. Có một số lượng khổng lồ các nhà thầu phụ đang phát triển công nghệ tiên tiến – những thứ mà chúng ta thường liên tưởng tới Star Trek, Stargate, nói chung là khoa học viễn tưởng. Nhưng họ đã làm việc với công nghệ này từ rất nhiều năm nay. Dù là công nghệ được cho mượn, thu thập được, được trao tặng, hay là một “món quà” để giúp một xã hội thực hiện cú nhảy tiến hóa khi đối mặt với một thảm họa – là cái gì đi nữa thì với chúng ta cũng không quan trọng.

 

Điều rõ ràng là họ đang làm việc rất mạnh tay, với những khoản ngân sách hàng nghìn tỷ, trong các dự án đen. Vậy công nghệ đó đang ở đâu? Vì chúng ta không thấy nó được triển khai ở mức độ đáng lẽ ra công chúng phải thấy. Chúng ta không thấy. Người ta nói về những cái giường có thể chữa lành mọi thứ, chữa bệnh tật… vậy chúng ở đâu trong tất cả chuyện này? Bạn và tôi thì vẫn đang ngồi đây, chờ đợi. Nhưng rõ ràng là nó đang được phát triển. Tiền đang được sử dụng.

 

Và chính lúc này, chúng ta bắt đầu hiểu rằng có một sự đứt gãy – một sự đứt gãy của nền văn minh ly khai này. Khi chúng ta mạo hiểm nói về điều đó, Robert, thì chúng ta đang nói tới hàng triệu, hàng triệu con người đang sống… Dĩ nhiên, nghe rất giống phim khoa học viễn tưởng. Tôi không biết con số chính xác là bao nhiêu, nhưng nếu cố gắng đơn giản hóa để dễ hình dung hơn, thì hãy coi đó như một nhánh mới được hình thành trong lĩnh vực quân sự.

 

Và nhánh đó được gọi là Lực lượng Không gian. Nó được tách riêng trong ngân sách, trong Quốc hội, tách rời khỏi việc phải giải thích cho bất kỳ ai. Và họ cứ thế rút tiền, rút tiền, rút tiền. Và đó chính là điều chúng ta đang thấy hiện nay với Marco Rubio.

 

Robert, Marco Rubio đang nói gì?

 

Robert: Được rồi, Marco Rubio thì đang nói rằng ông ta có thông tin về các nhà thầu đang nhận được vật liệu thu hồi từ các sự cố UFO. Tức là họ đang làm kỹ thuật đảo ngược. Và chính Marco Rubio đang nói điều này. Ông ta nói rằng tất cả những điều đó phải được công bố cho công chúng. Và, nói chung là vậy: họ đang làm việc với vật liệu không phải của con người, không phải được chế tạo trên Trái Đất.

 

Này, nhìn mấy dòng tweet này đi. Có nhiều cái lắm. Rubio nói: “Các phi công Hải quân, các đô đốc, các tướng lĩnh và những người có quyền tiếp cận cấp cao sẽ đứng ra và nói rằng có những chương trình trong chính phủ Hoa Kỳ mà ngay cả các tổng thống cũng không hề biết đến.” Đây là một tweet, và nó được nói ra bởi Ngoại trưởng Marco Rubio.

 

Một cái khác, của Michael Shellenberger: “Tổng thống Trump cần phải trực tiếp nói chuyện với người dân Mỹ về UFO. Tôi nghĩ ông ấy sẽ bị hỏi về chuyện này trong những ngày và tuần tới.” Tức là sắp tới họ sẽ hỏi. Shellenberger nói rằng những tuyên bố của Ngoại trưởng Marco Rubio về việc thu hồi từ các vụ tai nạn UFO trong bối cảnh ‘tiết lộ’ là chưa từng có tiền lệ. Liệu chúng ta có nên quan tâm tới những gì Ngoại trưởng nói không? Chuyện này đang được bàn tán rất nhiều.

 

Này, xem tiếp cái này nữa. Marco Rubio – tức là cả mạng xã hội đang tràn ngập loại thông tin này. Marco Rubio là Ngoại trưởng quyền lực nhất kể từ thời Kissinger. Vì vậy, việc ông ta tin rằng Hoa Kỳ đã thu hồi được công nghệ ngoài hành tinh và chuyển giao nó cho các nhà thầu quân sự tư nhân là điều rất đáng chú ý. Một cố vấn cấp cao của Rubio còn nói: “Chúng ta đang tiến tới một cuộc tiết lộ quy mô lớn.”

 

Nghĩa là họ đang nói thẳng với bạn: quân đội, các nhà thầu tư nhân, họ có trong tay đủ loại công nghệ không phải của con người. Họ có hết. Và bây giờ là câu hỏi triệu đô, Nacho: tại sao lại có công nghệ đó? Bởi vì, tôi hiểu là nhiều người đang tập trung nó vào lĩnh vực quân sự, nhưng rõ ràng còn có những loại công nghệ khác có thể làm thay đổi hoàn toàn nền văn minh nhân loại. Vậy tại sao họ không chia sẻ? Hay là nhân loại… không còn cần thiết nữa? Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra ở đây?

 

Nacho: Đó chính là vấn đề, Robert. Và câu hỏi còn lại là: từ khi nào? Từ khi nào?

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi. Từ khi nào? Từ khi nào?

 

Nacho: Từ khi nào? Bởi vì khi chúng ta bước vào các chương trình legacy – hay còn gọi là các chương trình di sản – thì tất cả những chuyện này, ít nhất là để xác định mốc thời gian, phải bắt nguồn tối thiểu từ những năm bốn mươi, bốn mươi mấy. Nó xuất phát từ đó.

 

Thưa quý vị, tôi nhắc lại: hiện giờ là năm 2025, chuẩn bị bước sang 2026. Trong ngần ấy năm trời, rốt cuộc chuyện gì đã diễn ra? Điều rõ ràng là họ không hề chia sẻ thông tin, không chia sẻ vật liệu, không chia sẻ công nghệ, cũng không chia sẻ các bước tiến. Dù chỉ một chút.

 

Tôi muốn đọc lại đoạn này cho mọi người nghe. Ngoại trưởng Marco Rubio nói về UFO. Phi công Hải quân, các đô đốc, các tướng lĩnh, những người có cấp độ tiếp cận rất cao, đã đứng ra và nói rằng có những chương trình trong chính phủ Hoa Kỳ mà ngay cả các tổng thống cũng không hề biết tới. Đúng như anh nói đó, Robert. Đây là Fox News.

 

Thưa quý vị, điều họ đang cố nói với chúng ta – trong một kịch bản được kiểm soát, có thể là sự thật, hoặc một phần của sự thật – đó là: các tầng lớp quyền lực cao, các tổ chức, hay các nhà thầu phụ… bởi vì cuối cùng thì họ luôn chỉ tay sang người khác, chứ không bao giờ nói “tôi, tôi, tôi” – họ đã ăn trọn cái bánh này suốt hàng chục năm qua. Đó chính là điều họ đang nói với chúng ta.

 

Và nếu ta quay lại năm 2001, khi số tiền 2,3 nghìn tỷ đô la đó đã bị “đốt sạch”, thì mọi người hãy tưởng tượng quy mô của vấn đề này lớn tới mức nào. Quy mô của nó là: có ai đó đang nắm trong tay toàn bộ công nghệ khoa học viễn tưởng, và họ giấu nó đi.

 

Giấu ở đâu? Ở đâu? Trong các nhà chứa máy bay à? Hay trong vệ tinh? À xin lỗi… (cười) Trong mấy cái nhà chứa ở Florida à? Mọi người tưởng tượng mấy cái chòi lá mà cất công nghệ tối tân trong đó sao? Không, không, không. Chuyện này đi xa hơn rất nhiều. Nó liên quan tới những phòng thí nghiệm khổng lồ, hạ tầng cực lớn, các tổ hợp công nghiệp quy mô mà chúng ta hoàn toàn không thấy được.

 

Và chúng nằm ở đâu? Dưới lòng đất. Chính ở đây mới xuất hiện khái niệm Dumbs, các căn cứ ngầm. Ý tưởng nền tảng của các máy bay không người lái này cực kỳ hợp lý, Robert. Dù nhiều người cứ tưởng tượng nó giống phim ảnh, kiểu Umbrella Corp này nọ… nhưng nghe tôi nói nè: nó đơn giản hơn rất nhiều.

 

Thế chiến thứ Hai. Nỗi sợ hãi khổng lồ giữa khối Liên Xô và Hoa Kỳ. Người ta bắt đầu xây boong-ke hàng loạt, y như cách họ xây các bệ phóng, các silo (hầm chứa tên lửa hạt nhân). Và ở Ukraine, ở Nga, ở Hoa Kỳ, có vô số Dumbs được bắt đầu xây dựng chỉ vì một lý do rất đơn giản: thưa các bạn, nếu có chuyện gì xảy ra trên này, thì cách duy nhất để sống sót là ở dưới đó.

 

Robert: Đúng vậy, đúng vậy.

 

Nacho: Toàn bộ ngành công nghiệp đó được tái sử dụng, được cải tiến, được phát triển thành tất cả những gì chúng ta biết ngày nay. Và câu hỏi lớn là: hang thỏ này sâu tới đâu?

 

Mọi người thử tưởng tượng xem chuyện này phải khủng khiếp cỡ nào. Chắc chắn đã có một sự phân tách, một sự phân tách thật sự. Sự phân tách này, xét về mặt công nghệ, khi đã vượt qua một ngưỡng phát triển xã hội nhất định, thì mọi người nghĩ xem: họ có muốn chia sẻ nó với những con người phàm trần như anh và tôi không? Hay họ quyết định không làm vậy?

 

Nếu sự phân tách này đã đi quá xa, đến mức không còn khả năng hòa giải, thì điều gì sẽ xảy ra? Đó chính là mấu chốt.

 

Điều rõ ràng là nếu nhìn vào dòng thời gian và lịch sử: trong nhiệm kỳ đầu tiên, Donald Trump đã ký quyết định phát triển Lực lượng Không gian Hoa Kỳ.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ.

 

Nacho: Tây Ban Nha cũng làm điều tương tự vào năm 2023. Chúng ta đã có hai năm với Cơ quan Không gian thuộc Không quân, rồi tách nhánh thành lực lượng không gian. Cứ như thể những gì xảy ra “ở dưới đó” rồi sau này mới xảy ra “ở trên này”, nhưng với một độ trễ thời gian khoảng bốn mươi, năm mươi, sáu mươi năm.

 

Khi ta nói tới McKinnon – người đã hack vào máy chủ của NASA và quân đội – và anh ta có được danh sách đó, ta tự hỏi: “Để làm gì mà họ phải có một danh sách như vậy?” Nghe không hợp lý. Máy chủ mà chỉ để lưu danh sách thì vô nghĩa. Thứ anh ta truy cập được là một phần của một chương trình hay dự án mà họ đang triển khai, đang tham gia.

 

Chúng ta biết chắc một điều: NASA có liên quan, không thể khác được. Và điều thú vị nhất là cách họ đặt thuật ngữ, cách họ gọi các tàu hay công nghệ tiên tiến đó – hình trụ, hình ống, hay như Hopkins nói, hình khối vuông, hình gì cũng được, thiết kế kiểu gì cũng được.

 

Điều rõ ràng là họ gọi nó là U-S-S. Không phải USS của Hải quân, mà là của nhánh không gian. Từ đó mới có Solar Warden. Và từ đó mới dẫn tới thứ mà ngày nay chúng ta thấy: một nỗ lực không minh bạch của lực lượng không gian.

 

Họ làm gì? Mọi người có biết họ làm gì không? Tôi đã từng cho mọi người xem căn cứ Vandenberg, xin lỗi, ở bờ Tây.

 

Robert: À, đúng rồi.

 

Nacho: Chính ở đó, có một người tố giác mới nói rằng: “Này, khối lập phương đã xuất hiện ở đó.” Đó là của lực lượng không gian. Còn bờ Đông thì là tất cả những vụ việc liên quan tới USS Nimitz và các sự kiện khác.

 

Tức là toàn bộ khu vực nơi xảy ra các quan sát Tic Tac, Gimbal, Go Fast – chính là nơi lực lượng không gian hoạt động. Và cũng chính ở đó có cái dị thường ngoài khơi mà họ đã xóa đi. Cái tổ hợp ngầm đó từng rất rõ ràng, rất đẹp, và có thể khôi phục lại bằng dữ liệu đo đáy biển của NOAA. Nó vẫn còn đó. Họ chỉ xóa nó khỏi Google Earth mà thôi.

 

Vậy nên, “bữa tiệc” nằm ở đại dương. Ở đó. Ở Thái Bình Dương. Chính tại đó chúng ta biết chắc có chuyện gì đó đang diễn ra – đặc biệt là khu vực giữa Hoa Kỳ và Nga, Alaska và những vùng xung quanh.

 

Ít nhất cho tới lúc này, đó là khu vực mà chúng ta biết chắc có một điểm nóng. Công nghệ này đi lên từ đại dương – do chính các người cung cấp thông tin và các phi công nói ra. Chúng đi lên từ biển.

 

Vậy thì công nghệ đó là ngoài hành tinh, Robert? Hay là chúng ta đang nói tới những Dumbs này, những công trình dưới đại dương, dưới lòng đất – con người, con người sở hữu công nghệ cao, và khi họ muốn ra ngoài không gian theo cách “truyền thống”, thì họ đi ra qua nước, rồi từ đó di chuyển đi bất cứ đâu họ muốn?

 

Đó chính là vấn đề.

 

Robert: Ừm, tôi sẽ nói thế này, Nacho, có thể là như vậy, có thể là… nói chung là có thể là bất cứ thứ gì. Nhưng khả năng cao nhất, theo tôi, là nó có thể là của con người, của những nền văn minh đó. Có thể lắm. Ý tôi là… họ có tất cả, họ có mọi thứ, và đó là một loại công nghệ mà như tôi đã nói rất nhiều lần rồi, nó kỳ lạ đến mức khi một người bình thường nhìn thấy, họ sẽ nói ngay: “Cái này không phải của con người”, trong khi thực tế thì nó vẫn là của con người.

 

Và dĩ nhiên, toàn bộ số tiền mà chúng ta đã nói tới trước đó, số tiền bị “bốc hơi”, là đi vào tay các nhà thầu để họ phát triển đủ loại ngành công nghiệp như thế này. Này, đã từng có một người – tôi không nhớ tên – công việc của người đó là thế này: khi một con tàu bị bắn rơi, họ cố gắng tháo rời nó, và những mảnh mà họ tháo được thì mang tới các khu công nghiệp, rồi nói: “Này, chúng tôi phát hiện ra cái này từ người Nga, và chúng tôi muốn anh làm kỹ thuật đảo ngược”.

 

Tức là có rất nhiều công ty, rất nhiều nhà thầu đang làm việc với những thứ này mà họ không hề biết rằng thứ họ đang xử lý không được chế tạo trên Trái Đất. Bạn hiểu ý tôi chứ?

 

Nacho: Ừ, hoặc cũng có thể là được chế tạo trên Trái Đất, Robert, có thể lắm – nhưng không phải bằng công nghệ mà người Trái Đất chúng ta đang làm chủ. Và điều này rất hợp lý.

 

Nhìn này, nếu một nền văn minh ngoài hành tinh tiên tiến đến từ một hành tinh khác, với những vật liệu khác hoặc những thứ khác, và họ muốn thăm dò Trái Đất mà không muốn can thiệp, và họ hiểu rằng luôn tồn tại một xác suất nào đó – tai nạn, nổ tung, chuyện gì đó – rằng con tàu có thể rơi, thì họ sẽ chế tạo con tàu theo cách có thể được làm ra ngay tại Trái Đất, nếu họ không muốn trao cho chúng ta một lợi thế công nghệ khổng lồ.

 

Chứ không lẽ một nền văn minh lại quyết định: “Tôi tới đó, nếu nổ thì nổ, nếu họ tìm được một phương tiện, một công nghệ tiên tiến và họ phát triển được nó, rồi cuối cùng họ quay về nhà tôi phá tôi”? Anh hiểu tôi nói gì không? Nhất là khi họ biết rất rõ cách chúng ta vận hành.

 

Vậy nên, nếu anh để ý tất cả những mẫu siêu vật liệu hay vật liệu kỳ lạ từng được tìm thấy, thì chúng luôn là các hợp kim, ví dụ như 95% là bạc, chẳng hạn. Nhưng điều khác biệt nằm ở các đồng vị phóng xạ, ở cấu trúc hợp kim, hoặc ở độ tinh khiết của vật liệu – những thứ mà, thưa quý vị, chúng ta không làm được ở đây. Nhưng dù sao thì nó vẫn là bạc. Anh hiểu ý tôi chứ? Nói tiếp đi, Robert, xin lỗi đã cắt lời.

 

Robert: Nhưng này, điều thú vị là bây giờ những người trong cuộc này, những người đã phân tích các mảnh vỡ – à, những con tàu ngoài hành tinh đó – họ nói rằng khi đặt những vật liệu này dưới kính hiển vi, thì chỉ cần bị quan sát thôi là chúng đã tự phân rã. Tôi không biết anh có từng nghe chuyện này chưa.

 

Nacho: Có, có, hoàn toàn đúng, 100%.

 

Robert: Hoặc là chúng thay đổi hình thái, anh nhớ không? Như thể chúng có…

 

Nacho: …một dạng công nghệ nano, một công nghệ nano có thể tự biến đổi, tự kết hợp hoặc tự phân rã khi có ai đó cố thao tác hay can thiệp. Nói cách khác, nếu anh không muốn bị bắt giữ, thì đó là điều hoàn toàn hợp lý, một cơ chế tự hủy.

 

Giống như chuyện trước đây, người ta giấu viên xyanua trong răng để tự kết liễu trước khi bị bắt và khai ra mọi thứ. Ý tôi là, trước khi để lộ bí mật thì…

 

Robert: Hình như có Keanu Reeves đóng.

 

Nacho: Trời, Robert, tôi tưởng anh sắp nói tới bộ đầu tiên cơ. Bộ đầu tiên đó. Không, không, không… Tôi đang nói tới bộ khác, nơi có một người ngoài hành tinh hoàn toàn là công nghệ, như một gã khổng lồ – kiểu robot – rồi nó tan rã, anh nhớ không, nó tan thành bụi luôn ấy.

 

Thì tôi tưởng tượng rằng các con tàu ngoài hành tinh thật sự cũng như vậy. Ý tôi là… chúng hạ xuống, và nếu anh không muốn con tàu đó bị lấy – vì tôi nghĩ chắc cũng có vài trường hợp họ không quan tâm, kiểu như quà tặng cho nhân loại – nhưng sẽ có những trường hợp khác, nơi họ không muốn nhân loại sở hữu công nghệ đó. Và khi đó, con tàu sẽ phân rã, phân rã ở cấp độ phân tử, một hệ thống nào đó khiến nó tan rã. Anh hiểu tôi nói gì chứ?

 

Như vậy thì nó sẽ không thể thu hồi. Đây cũng có thể là một khả năng. Với chúng ta thì nghe như khoa học viễn tưởng, nhưng mà điện ảnh đã “bán” cho chúng ta ý tưởng này từ lâu rồi. Và những người trong cuộc này nói rằng họ lấy những kim loại đó, đặt dưới kính hiển vi hay phân tích, thì chỉ cần quan sát thôi là vật liệu đã tự tan rã. Thế là anh không thể biết nó được làm từ cái gì nữa. Chỉ là một chi tiết thú vị thôi.

 

Robert: Sẽ có những con tàu – quay lại chuyện tàu – được chế tạo theo cách mà người ta có thể xác định được nó được làm từ cái gì…

 

Nacho: Nhưng đó chính là điều chúng ta đang nói: nếu, ví dụ, bây giờ nền văn minh của chúng ta biến mất….Hãy giả sử rằng trong không gian, những vệ tinh đó có thể tồn tại được bao nhiêu năm còn tùy vào trình độ công nghệ của chúng ta và khả năng tự cung tự cấp của chúng, bởi vì thực tế thì chúng luôn ở trong trạng thái rơi liên tục, đúng không? Và giả sử ngày mai chúng ta biến mất, rồi thế giới được “thiết lập lại” lại – chuyện thiết lập lại này nếu muốn thì ta có thể nói sau, sẽ rất hay, liên quan tới các nguyên lý của Thuyết tha sinh* và những thứ tương tự, không phải là thuyết sáng tạo hay can thiệp, mà là cách Mẹ Thiên nhiên vận hành.

 

* Panspermia (Thuyết Tha sinh) là giả thuyết cho rằng sự sống không bắt nguồn từ Trái Đất mà được "gieo" đến đây từ vũ trụ thông qua các vật thể như sao chổi, thiên thạch, hay bụi vũ trụ, mang theo các vi sinh vật hoặc thành phần hóa học cơ bản cho sự sống. Thuyết này cho rằng các "hạt giống sự sống" có thể tồn tại và di chuyển giữa các hành tinh, phát triển mạnh mẽ khi đến một môi trường phù hợp, và có nhiều biến thể, bao gồm cả giả thuyết về việc các nền văn minh tiên tiến cố tình gieo mầm sống lên Trái Đất. (Ghi chú từ người dịch bài)

 

Vấn đề là cuối cùng, người ta sẽ nhìn lên và thấy: “Ủa, cái gì kia phát ra ánh sáng vậy?” – đó là một Starlink. Nhưng không phải Starlink của người ngoài hành tinh với hình ảnh mấy con người sao Hỏa xám xịt siêu cao cấp gì đó đâu, mà là nhân loại từng tồn tại trước đây, để lại một hệ thống Starlink với logo Starlink và cái mặt quen quen của Elon Musk. Việc tồn tại công nghệ tiên tiến ở đây và việc chúng ta thu hồi được nó không nhất thiết có nghĩa là nó đến từ Zeta Reticuli; nó có thể đến từ một nền văn minh trước chúng ta trên Trái Đất.

 

Thưa quý vị, Trái Đất đã trải qua các thay đổi và chu kỳ – điều đó là không thể phủ nhận. Nghĩ rằng lịch sử của chúng ta đã hoàn toàn khép kín là điều không đúng, và chúng ta biết rõ điều đó. Lại càng không đúng khi mà chính thức chúng ta còn chưa biết tới 75% những gì tồn tại trong đại dương. Nếu bạn còn chưa biết nổi 75% đại dương thì làm sao bạn dám nói là mình biết toàn bộ lịch sử nhân loại? Trước hết hãy nghiên cứu cho hết, rồi hãy đưa ra kết luận cuối cùng.

 

Về mặt kỹ thuật, hiện tại chúng ta cũng không thể đào sâu hơn 14 km, hoặc chính thức là khoảng 17 km, chứ không hơn. Vậy bên dưới nữa là gì? Chúng ta không biết.

 

Robert: Nacho, xin lỗi vì cắt lời bạn, nhưng chuyện này rất liên quan tới điều bạn đang nói – rằng chúng ta không biết bên dưới lòng đất có gì. Tôi muốn chia sẻ một tweet nói thế này: một gốc cây hóa thạch được tìm thấy trong một mỏ than ở độ sâu 150 mét dưới lòng đất. Rõ ràng đã có một sự kiện nghiêm trọng xảy ra, và chúng ta chỉ có thể suy đoán. Không có lời giải thích dứt khoát nào cho hiện tượng rất phổ biến này trong các mỏ than trên khắp thế giới. Và nó là thật. Không phải mọi thứ đều giống như những gì chúng ta được dạy. Có thể chúng ta không có câu trả lời, nhưng chúng ta biết rằng có điều gì đó rất sai trong nhiều câu chuyện chính thống được chấp nhận. Và họ đưa ra một bức ảnh chụp gốc cây với các thợ mỏ xung quanh, ở độ sâu 150 mét dưới lòng đất.

 

Nacho: Ừm… tôi thì không biết, tôi chưa xem thông tin đó, không rõ tính xác thực ra sao, có phải tin giả hay không, tôi không biết.

 

Robert: Có thể là vậy, có thể là vậy, nhưng…

 

Nacho: Tôi không muốn làm lệch chủ đề chúng ta đang nói chỉ vì một thứ mà tôi muốn tránh, nhưng đúng là có cái gọi là OOPARTS* – những “vật thể ngoài thời gian”. Chúng ta biết là có, thưa quý vị. Người ta đã tìm thấy những thứ rất kỳ lạ, rồi sau đó cố gắng giải thích chúng.

 

* OOPARTS (Out-of-place artifacts) là thuật ngữ chỉ những hiện vật khảo cổ, lịch sử hoặc cổ sinh vật học được tìm thấy trong bối cảnh bất thường, dường như thách thức niên đại và sự hiểu biết thông thường về lịch sử và công nghệ, gợi ý rằng chúng quá tiên tiến hoặc xuất hiện trước khi loài người được cho là tồn tại, dù nhiều vật thể có thể có lời giải thích khoa học hoặc bị hiểu sai. (Ghi chú từ người dịch bài)

 

Được rồi, vậy thì hãy thử xây lại một kim tự tháp y như Kim tự tháp Kheops xem. Làm ngay ngày mai, với ba cái siêu cần cẩu, xem họ làm được không, và mất bao lâu. Tôi nghĩ đây là một chủ đề rất thú vị, Robert.

 

Và để kết thúc podcast thứ Sáu này, Robert, gần đây lại xuất hiện một người tố giác mới nói về “cú va chạm lớn” năm 2027. Tôi muốn bàn chuyện này với anh, vì tôi cũng đã nói với Jordi, và Jordi bảo: “Nacho, lại thêm một ngày tận thế nữa à”. Nhưng chúng ta đang nói về một mốc thời gian rất nổi tiếng, một mốc đang được đồn đoán rất nhiều, lan truyền qua các “loa phát ngôn”, các nguồn rỉ tai. Kiểu như có gì đó đang bị treo lơ lửng, có gì đó đang được thì thầm. Và 2027 là một mốc then chốt. Then chốt.

 

Chúng ta là những người sống sót, được rồi, muốn nói gì thì nói, nhưng hãy xem anh nghĩ gì về lý thuyết này. Lý thuyết mà người này đưa ra là: vào năm 2027 sẽ xảy ra một tình huống, và đó rõ ràng sẽ là một nỗ lực xâm lược của người ngoài hành tinh. Sự xuất hiện lớn được chờ đợi: tàu vũ trụ, thù địch, mang hình thái côn trùng.

 

Điều tôi muốn nói thêm, ngoài “quả bom thông tin” này, là bối cảnh hiện tại. Bối cảnh hiện tại được mô tả là: tồn tại một liên minh ngoài hành tinh cấp cao, giống như những “người anh cả”, cực kỳ tiên tiến, bao gồm tất cả các chủng loài, với mọi khả năng liên chiều và vật lý, đang ở đó quan sát.

 

Họ đã quan sát Trái Đất từ hàng triệu năm trước, như một điểm có sự sống. Nghĩa là từ “nồi súp nguyên thủy” – hay nói đúng hơn là giai đoạn sơ khai – họ đã thấy hành tinh này có tiềm năng. Từ đó họ thăm dò, thăm dò, thăm dò… và chưa bao giờ ngừng quan sát chúng ta, nhưng họ không can thiệp. Không bao giờ can thiệp. Họ chỉ quan sát.

 

Và theo lời kể này, sau tình huống đó, khi thấy một kẻ thù đang đến gần, họ đã quyết định can thiệp. Cách họ can thiệp vào Trái Đất là rất tinh vi. Một trong những cách đó là đề nghị, hay đúng hơn là trao cho nhân loại – à không, là cho một bộ phận của nhân loại – công nghệ.

 

Công nghệ đó được trao như thế nào? Thông qua các vụ UFO xuất hiện, rồi “tình cờ” rơi xuống, hỏng hóc, gặp sự cố, hoặc đơn giản là hạ cánh rồi để lại. Kiểu như: “Đây, chúng tôi trao cho các bạn công nghệ để chính các bạn tự vũ trang, tự bảo vệ mình trước thứ có thể sẽ đến vào năm 2027”.

 

Thậm chí người này còn nói rằng họ cung cấp công nghệ bằng cách tạo ra và xây dựng các thực thể ngoài hành tinh, trong trường hợp này là người xám – nửa robot, nửa hữu cơ, nửa thực vật, nửa… nói chung là các thực thể được tạo ra ngay tại Trái Đất. Không phải là sinh vật bản địa từ một nơi nào đó, mà họ đặt chúng ở đây kèm theo những khái niệm, tầm nhìn, câu chuyện nhất định, rồi “bán” cho chúng ta hình ảnh về các thực thể đó.

 

Vấn đề bắt cóc, vấn đề cắt xén gia súc, tất cả những thứ đó, theo cách nhìn này, đều nhằm nghiên cứu chủng loài của chúng ta. Toàn bộ hiện tượng bắt cóc nằm trong khung phân tích và nghiên cứu. Họ quan sát và nghiên cứu, không can thiệp. Quan sát và nghiên cứu. Bắt cóc, v.v.

 

Nhưng trong trường hợp này, có thể nói là từ những năm 1940, họ đã trao cho chúng ta công nghệ, Robert, để chúng ta tự vũ trang. Và chúng ta có đang vũ trang không? Có chứ: hạm đội sao, các tàu lớn, công nghệ tiên tiến, phòng thủ, phòng thủ, phòng thủ.

 

Có thể nào, Robert, rằng người này nói đúng – rằng năm 2027 sẽ có thứ gì đó đến?

 

Robert: Ờ, để xem, để xem… về năm 2027 ấy mà, điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là cái thiên thạch đó – cái mà người ta nói là sẽ va vào Trái Đất, bạn nhớ không?

 

Nacho: Apophis. Apophis. Nhưng thực ra, người ta nói rằng quỹ đạo của Apophis cho tới năm 2032 thì không có nguy cơ va chạm nào cả. Nhưng đúng là lúc đầu, nếu tôi nhớ không nhầm, các tính toán ban đầu nhắc tới năm 2027.

 

Robert: Ừm… còn tôi thì, điều mà người ta nói với tôi là: Trái Đất, dù chúng ta nhìn thấy nó đang trong trạng thái hỗn loạn như hiện nay – mà đúng là hỗn loạn thật – nơi con người sống một cuộc đời ngắn ngủi, hỗn loạn và bị giới hạn, thì bằng cách nào đó, dù đang sống trong hỗn loạn, nó vẫn được bảo vệ. Được bảo vệ khỏi các lực bên ngoài, khỏi các tác động từ bên ngoài.

 

Nghĩa là… có người tin, có người không tin, nhưng tồn tại một thứ gọi là Liên đoàn. Và có một thứ gọi là Liên đoàn Thiên hà, có nhiệm vụ ngăn chặn sự can thiệp từ bên ngoài, ví dụ như các chủng loài khác muốn xâm chiếm Trái Đất. Đúng là có những chủng loài nhỏ lẻ thực hiện các vụ bắt cóc, làm mấy trò lén lút của họ – vì không thể kiểm soát hết mọi thứ được. Dù có cố thì cũng không thể.

 

Nhưng một cuộc xâm lược thì… không, tôi không thấy… tôi không thấy có lý do hay logic gì cho một cuộc xâm lược ngoài hành tinh cả. Dù vậy, Nacho, tôi sẽ nói với bạn một điều: chúng ta đang thấy cả thế giới bắt đầu nói về hiện tượng UFO từ cấp chính phủ. Ban đầu là từ phía khoa học, như Beatriz Villarroel, rồi bây giờ tới phía chính trị, như Marco Rubio. Và để ý kỹ nhé, ở cấp độ điện ảnh, họ cũng đang dần “nhồi” vào chúng ta một câu chuyện, thông qua Steven… Steven Spielberg chẳng hạn – họ đang dựng nên một câu chuyện.

 

Còn từ góc nhìn của tôi thì… không, không, không. Tôi nghĩ là… nói thế nào nhỉ… ở một mức độ nào đó, chúng ta đang được bảo vệ khá kỹ. Ít nhất là tôi hình dung như vậy. Thôi, Nacho, bạn nói tiếp đi, bạn đang nói tới đâu?

 

Nacho: Vâng, hoàn toàn đồng ý, tôi đồng ý với những gì anh nói.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Tôi cũng muốn tin vào việc chúng ta được bảo vệ và tất cả những điều đó. Nhưng mà, người cung cấp thông tin này – người cũng nói về các Eriz, nói về các căn cứ, về các vụ quan sát, về thông tin – rốt cuộc thì đang nói rằng chúng ta đang được “tặng” công nghệ.

 

Tôi muốn nói thêm điều này: trong những gì có thể gọi là các “luật vũ trụ”, chắc chắn cũng phải tồn tại những kẽ hở. Tức là… liệu có thể tồn tại những tình huống mang tính chính trị, thậm chí ở cấp độ liên hành tinh, giữa các chủng loài siêu tiên tiến hay không?

 

Robert: Có.

 

Nacho: Liệu đó có phải là những kẽ hở mà, dù muốn, họ cũng không thể can thiệp? Bởi vì theo người cung cấp thông tin này, công nghệ của liên minh đó vượt xa – xa khủng khiếp. So sánh thì giống như súng máy so với giáo mác vậy. Cách nhau cả trời một vực.

 

Nếu họ muốn chặn đứng cuộc tấn công đó, họ có thể làm ngay tức thì – phù – kiểu phép thuật. Công nghệ liên chiều, công nghệ siêu tiên tiến, các nền văn minh cực kỳ cổ xưa, đúng kiểu “cấp độ thần thánh” luôn.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Nacho: Nhưng trong khi đó, phe kia thì chỉ rất tiên tiến so với chúng ta.

 

Robert: Ừ.

 

Nacho: Họ không có công nghệ siêu cao cấp – tôi phải nói thêm điều này – nhưng các chuyến đi, các cú nhảy, những khoảng cách họ phải vượt qua thì mất rất nhiều thời gian. Và vì thế họ mới đang tới. Và mốc được nói tới cho sự xuất hiện đó là năm 2027.

 

Nó giống như những gì ta thấy trong một số bộ phim: có những chủng loài có thể di chuyển hay du hành với tốc độ của ý nghĩ; còn những chủng loài khác thì phải thực hiện các cú nhảy – vì giới hạn của động cơ, vì không thể hơn được nữa. Có thể họ làm được các cú nhảy liên sao trong một phạm vi nào đó, nhưng khoảng cách thì quá xa.

 

Chúng ta phải bắt đầu nghĩ tới độ rộng lớn của thiên hà và của vũ trụ. Mọi thứ đều khổng lồ. Tức là, chúng ta không nói tới một nền văn minh siêu siêu tiên tiến. Công nghệ tiên tiến mà chúng ta có được có thể sẽ ngang ngửa với họ.

 

Tôi không biết liệu có tồn tại một “kẽ hở pháp lý” nào đó – nói theo nghĩa bóng – cho phép can thiệp hay không can thiệp hay không. Tôi không biết. Có thể họ bảo vệ chúng ta khỏi thiên thạch, nhưng có lẽ không bảo vệ khỏi một cuộc xâm lược của một nền văn minh mà, rốt cuộc, từng là… hay… tôi không biết nữa. Bi kịch hay bộ phim của người La Mã thì sẽ là cái nào đây?

 

Robert: Vâng, tôi xin nhắc lại một lần nữa là trong trường hợp đó, chúng ta thậm chí còn không kịp nhận ra, bởi vì họ sẽ bị vô hiệu hóa ngay lập tức. Nghĩa là chúng ta sẽ không hề thấy họ tới.

 

Và vì sao tôi lại nói với sự chắc chắn như vậy rằng chúng ta sẽ không bị bất kỳ chủng loài ngoài hành tinh nào xâm lược, mà thứ xâm lược thật sự lại là các chương trình nghị sự của chính phủ, giả danh người ngoài hành tinh? Vì sao ư? Rất đơn giản.

 

Anh còn nhớ bộ phim 2001: A Space Odyssey chứ? Trong đó có một con tàu – tôi nghĩ là tàu của Trái Đất – tiến gần tới một vệ tinh của Sao Mộc tên là Europa. Khi con tàu tiến gần Europa, trí tuệ nhân tạo của tàu kích hoạt và xuất hiện một thông điệp, giống như thể có một chủng loài vũ trụ cấp cao hơn đang can thiệp vào hệ thống liên lạc của con tàu. Thông điệp đó nói rằng họ có thể đi bất cứ đâu, nhưng riêng nơi đó thì không, bởi vì sự sống đang được hình thành ở đó. Nghĩa là họ sẽ không chấp nhận bất kỳ sự can thiệp nào.

 

Thì ở đây cũng tương tự như vậy. Nếu có những con tàu tiến gần Trái Đất, chúng sẽ bị can thiệp về mặt công nghệ, được cảnh báo rằng không được tiếp cận. Và trong bộ phim 2001, nếu con tàu phớt lờ cảnh báo đó, thì cũng không kịp làm gì cả. Con tàu bị làm cho quay vòng, xoay tròn, rồi bị ép đổi hướng và đẩy đi nơi khác. Anh thử tưởng tượng xem công nghệ của họ ở mức nào. Họ sẽ không cho phép điều đó xảy ra.

 

Và tôi nhắc lại một lần nữa: điện ảnh thường giấu sự thật. Đúng là nó cũng trộn vào rất nhiều thứ vớ vẩn, hư cấu, nhưng họ sẽ không cho phép bất kỳ ai xâm nhập vào đây, bởi vì đây là – có thể nói – một “vùng lãnh thổ” mà Liên đoàn bảo vệ, phục vụ cho các thí nghiệm hay những câu chuyện kỳ lạ của họ. Đơn giản là như vậy. Từ góc nhìn của tôi, họ sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện đó.

 

Và điều thú vị là trong phim có giọng nói của hệ thống nói: “Đừng tiến lại gần”, rồi con tàu quay lại, xoay hướng. Cảnh đó có trong phim.

 

Nacho: Tôi rất thích những gì anh vừa nói. Điều tôi thích nhất chính là tinh thần tích cực. Tinh thần tích cực, thưa quý vị! Đó chính là thông điệp mà tôi thích nhất.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Nacho: Không phải là gieo rắc hoảng loạn. Tôi nghĩ đây là một điều rất đẹp, Robert. Buổi hôm nay thật sự rất tuyệt vời, và tôi hy vọng mọi người sẽ thích những buổi trò chuyện như thế này, podcast này, và đặc biệt là những thông tin “đen tối” – những thứ bị che giấu – liên quan tới công nghệ tiên tiến và những bí mật lớn của nhân loại.

 

Robert, cảm ơn anh rất nhiều vì thời gian của anh. Thật sự là một niềm vui lớn. Và anh có thể cho mọi người biết họ có thể tìm anh ở đâu không?

 

Robert: Mọi người có thể tìm tôi trên kênh Despejando Enigmas, trên kênh Revelación Cósmica Semillas Estelares. Có thể theo dõi tôi trên X với tên Taygeta Oficial. Và cũng có thể theo dõi người bạn của chúng tôi là Gosia trên kênh Agencia Cósmica và kênh Space Academy Sector Tierra.

 

Và… không có gì hơn nữa, Nacho. Cảm ơn rất nhiều. Cảm ơn tất cả mọi người.

 

Nacho: Các bạn thân mến, hy vọng các bạn đã thưởng thức buổi hôm nay. Hẹn gặp lại trong Thứ Sáu cùng Robert tiếp theo. Cảm ơn mọi người. Tạm biệt.

 

Robert: Tạm biệt.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

 

https://www.youtube.com/watch?v=JQM38YXD0Ko

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.