Swaruu Transcripts 1877
Cuốn sách gần đây nhất của Kissinger đã
dự đoán điều này về trí tuệ nhân tạo và DNA… liệu ông ấy có đúng không?
02-12-2025
Chào mọi người!
Chào mừng mọi
người quay trở lại với cộng đồng xinh đẹp mang tên Red Agartha.
Sao rồi? Mọi người
khỏe không?
Hôm nay tôi muốn
chia sẻ với các bạn một loạt nội dung trên X. Vì vậy, tôi gợi ý mọi người theo
dõi tôi trên mạng xã hội X, các bạn có thể tìm tôi với tên Taygeta Oficial (hai
chữ F). Trước đây kênh có tên là Despejando Enigmas, còn bây giờ đã đổi thành Taygeta
Oficial với hai chữ F.
Phần lớn các
tweet của tôi là bằng tiếng Anh, nhưng các bạn chỉ cần bấm dịch là nó dịch gần
như hoàn hảo.
Vậy nên, hôm nay
tôi sẽ chia sẻ những gì tôi đã thấy trên mạng và những phản hồi mà tôi đã đưa
ra, dựa trên thông tin Swaruu–Taygetan, theo cách diễn giải cá nhân của tôi –
và tôi tin rằng cách hiểu này là đúng.
Tweet đầu tiên
viết như sau: Cuốn sách cuối cùng của Henry Kissinger, xuất bản ngay trước khi
ông qua đời, có tên rất “đúng lúc” là Genesis (Sáng
Thế Ký), khẳng định rằng sự hội tụ giữa trí tuệ nhân tạo và công nghệ sinh học
đang mở ra cánh cửa cho việc can thiệp trực tiếp vào ADN và kỹ thuật sinh học đối
với toàn nhân loại.
Rồi người ta nói
thêm rằng: “Chúng ta đang quay trở lại Genesis. Chúng ta đang quay lại thời của
Nô-ê và Satan sắp tạo ra phiên bản nhân loại của riêng hắn. Và ai nhận dấu ấn của
hắn thì thực chất sẽ phải sống vĩnh viễn cùng hắn.”
Và tôi đã trả lời
như sau.
Tôi hiểu vì sao
những kiểu tường thuật như thế này lại tạo ra sự hoang mang lớn, đặc biệt khi
người ta trộn lẫn công nghệ, sinh học và các biểu tượng tâm linh. Nhưng nếu
nhìn từ một góc nhìn rộng hơn – một góc nhìn bao gồm ý thức, linh hồn và bản chất
phi tuyến tính của sự tồn tại – thì mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
Vấn đề không nằm
ở một “Genesis nhân tạo” hay ở một thực thể bóng tối nào đó đang thiết kế ra những
loài người mới. Vấn đề nằm ở cách con người diễn giải mọi thứ dựa trên nỗi sợ,
nhị nguyên và một khuôn khổ tôn giáo vốn luôn chiếu rọi các thế lực bên ngoài
như thể chúng có quyền lực lên ý thức.
Công nghệ – dù
là trí tuệ nhân tạo hay công nghệ sinh học – không có khả năng thay đổi bản chất
của một linh hồn. Nó có thể tác động lên cơ thể, có thể thao túng nhận thức,
đúng vậy, nhưng nó không thể chiếm đoạt ý thức, cũng không thể “đòi quyền” đối
với sự vĩnh hằng. Điều đó đơn giản là không vận hành theo cách đó.
Thứ mà nó có thể
làm được là tạo ra các câu chuyện, các tường thuật nhằm giữ con người trong trạng
thái sợ hãi.
Và nỗi sợ – nỗi
sợ sâu sắc – mới chính là cơ chế kiểm soát thực sự. Đó mới là nơi mà “chương
trình nghị sự” đang được triển khai.
Chúng ta không
quay trở lại Genesis. Chúng ta đang bước vào một giai đoạn mà nhân loại cần phải
phân định rõ ràng giữa cái trông có vẻ là tâm linh và cái thực sự là tâm linh;
giữa cái có vẻ và cái thật sự đang tồn tại.
“Dấu ấn” không
phải là con chip, không phải là gen, cũng không phải là mã số. “Dấu ấn”, xét
trên phương diện ý thức, chính là sự bám chấp tâm lý vào các câu chuyện dựa
trên nỗi sợ: sự lệ thuộc, sự vâng phục, cảm giác tội lỗi và sự chia tách. Đó là
những thứ duy nhất có thể làm con người bị ngắt kết nối khỏi chủ quyền tâm linh
của chính mình.
Trí tuệ nhân tạo
không tạo ra linh hồn. Công nghệ sinh học không định đoạt số phận. Và không có
bất kỳ thực thể nào – dù là con người hay không phải con người – có thể hủy bỏ
hay bắt cóc mục đích của một ý thức đang nhập thể.
Điều thực sự tồn
tại là nỗ lực tái thiết kế nhận thức tập thể, để con người tin rằng mình mong
manh hơn rất nhiều so với thực tế.
Nhưng khi bạn
nhìn từ bên ngoài “câu chuyện của ma trận” đó và hiểu được cấu trúc của ý thức,
thì mối đe dọa sẽ đổi hình dạng. Nó không phải là một phản Chúa mang tính công
nghệ, mà là sự mất kết nối với chính bản thân mình. Và đó mới là chìa khóa.
Đây không phải
là ngày tận thế trong Kinh Thánh. Đây là một bài kiểm tra về khả năng phân định.
Và bài kiểm tra đó, như mọi khi, chỉ có thể vượt qua từ bên trong – chứ không
phải từ nỗi sợ.
Mọi người thấy
sao? Có thích không? Nếu có thì để lại bình luận cho tôi nhé.
Rồi, giờ ta sang
bài đăng tiếp theo.
Bài tiếp theo viết
thế này: Tin nóng: Elon Musk nói rằng có xác suất rất cao là chúng ta đang sống
trong một mô phỏng. Bạn nghĩ sao?
Bài đăng tiếp tục:
Có một khả năng nhất định là chúng ta đang ở trong một mô phỏng – có lẽ là một
khả năng khá cao.
Cách để nhìn nhận
điều này là thế này: nếu ta quan sát sự phát triển của trò chơi điện tử trong
suốt cuộc đời mình, chúng ta đã đi từ những trò cực kỳ đơn giản như Pong – nơi
chỉ có hai hình chữ nhật trong một khung vuông đánh qua đánh lại – các bạn còn
nhớ chứ? – cho đến những trò chơi có đồ họa siêu thực theo thời gian thực, với
hàng triệu nhân vật cùng tham gia đồng thời. Tất cả điều đó chỉ diễn ra trong
khoảng 50 năm.
Vậy nếu xu hướng
này tiếp tục, thì trò chơi điện tử sẽ trở nên không thể phân biệt được với thực
tại, và chúng ta cũng sẽ có những nhân vật cực kỳ thông minh trong vai trò NPC.
Như các bạn đã biết, từ lâu chúng ta vẫn luôn nói rằng có những “nhân vật nền”
trong thực tại này.
Và đây là cách
tôi phản hồi.
Điều thú vị
trong phát biểu của Musk không nằm ở chính ý tưởng “mô phỏng”, mà nằm ở cách
chúng ta diễn giải nó. Nếu bạn nhìn từ góc độ ý thức – chứ không phải từ khoa học
nhân loại bị giới hạn, hay từ câu chuyện công nghệ – thì khái niệm mô phỏng rất
giống với những gì mà nhiều truyền thống, những người tiếp xúc và các trải nghiệm
phi nhân loại đã mô tả: một thực tại được phóng chiếu, được định hình bởi nhận
thức và được duy trì thông qua các thỏa thuận tập thể.
Không phải chúng
ta là nhân vật trong một trò chơi điện tử, mà là ý thức đang trải nghiệm các
bình diện với những mức độ mật độ khác nhau, giống như một người chơi bước vào
những thế giới khác nhau. “Ma trận” không phải là một chương trình bên ngoài,
mà là kết quả của cách tâm trí diễn giải thông tin từ trường tổng thể.
Và đây, các bạn,
mới là điểm mấu chốt trong lời của Musk – điểm mà ông ấy không nhắc tới.
Mô phỏng không
phải là một sự lừa dối bị áp đặt, mà là một môi trường nơi ý thức quan sát
chính nó thông qua các giới hạn, các nhị nguyên và các câu chuyện thời gian – từ
những bối cảnh mà chúng ta đã nhiều lần chia sẻ: chủng tộc nhân loại, mục đích
linh hồn, trí tuệ nhân tạo như sự phản chiếu của tâm trí con người, và nhận thức
vượt ngoài năm giác quan.
Câu hỏi không phải
là: chúng ta có đang sống trong một mô phỏng hay không?
Mà là: ai đang
mô phỏng, và với mục đích gì? Đó mới là câu hỏi.
Các nền văn minh
tiên tiến nói về những thực tại được tạo ra bằng sự cộng hưởng, chứ không phải
bằng tính toán. Thứ mà chúng ta gọi là “mô phỏng”, họ nhìn nhận như những khung
trải nghiệm – những lớp mà trong đó ý thức đồng bộ với nhau để học hỏi, để nhớ
lại và để vượt thoát.
Vậy nên, có thể
đúng là có xác suất cao rằng chúng ta đang ở trong một mô phỏng – nhưng không
phải là một mô phỏng nhân tạo, mà là một mô phỏng có ý thức. Và khi hiểu như vậy,
mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
Mọi người thấy
sao?
Giờ ta chuyển
sang một tweet khác mà tôi thấy, nó viết thế này: “Nếu thời gian là một ảo ảnh,
thì có phải mọi thứ đã xảy ra rồi không?”
Và câu trả lời của
tôi là thế này.
Không hẳn. Việc
nói rằng thời gian là ảo ảnh không có nghĩa là mọi thứ đã xảy ra sẵn rồi, như một
bộ phim cố định. Cách chúng ta cảm nhận tuyến tính về quá khứ, hiện tại và
tương lai chỉ là một cách trải nghiệm ý thức mang tính giới hạn – đúng vậy, là
giới hạn.
Từ các bối cảnh
như thuyết nhân quả ngược và du hành thời gian, thời gian giống một trường khả
năng linh hoạt hơn, nơi quá khứ và tương lai ảnh hưởng lẫn nhau. Thực tại không
bị định sẵn theo một cách cứng nhắc. Thứ mà chúng ta trải nghiệm như “bây giờ”
là một nút giao của các quyết định và nhận thức, tương tác với những nút khác
trong quá khứ và tương lai.
Nói cách khác,
thời gian là một công cụ của ý thức, chứ không phải một sân khấu cố định. Việc
“đã xảy ra rồi” hay chưa còn phụ thuộc vào hệ quy chiếu của người đang nhận thức
nó.
Chính vì vậy,
ngay cả trong một vũ trụ nơi thời gian mang tính ảo ảnh, vẫn luôn có không gian
cho sự lựa chọn, cho sáng tạo và cho tiến hóa. Khái niệm “mọi thứ đã xảy ra rồi”
có thể hữu ích như một phép ẩn dụ, nhưng sự hiểu biết thực sự chỉ đến khi ta nhận
ra rằng ý thức không bị giới hạn bởi dòng chảy tuyến tính của thời gian, và có
thể tương tác với nhiều khoảnh khắc cùng lúc – tùy vào nơi bạn đặt sự chú ý của
mình.
Và bây giờ tôi
chia sẻ thêm một tweet nữa, nội dung đại khái là: Một nghiên cứu lượng tử mới
tiết lộ rằng thời gian không tiến về phía trước, mà tự gập lại chính nó – điều
này có nghĩa là hành động hiện tại của bạn có thể đang tái định hình quá khứ của
bạn.
Và phản hồi của
tôi là: điều đó… khá là đúng.
Những gì tweet
đó nói là đúng, và nó phản ánh điều mà nhiều truyền thống và các nghiên cứu về
ý thức đã chỉ ra từ lâu. Thời gian không phải là một đường thẳng cứng nhắc, mà
là một trường tương tác có thể uốn nắn. Ý tưởng rằng hành động hiện tại có thể ảnh
hưởng đến quá khứ không phải là khoa học viễn tưởng, mà là khái niệm nghịch
nhân quả.
Thực tại được
xây dựng từ một mạng lưới các khoảnh khắc liên kết với nhau, nơi quá khứ, hiện
tại và tương lai ảnh hưởng lẫn nhau. Những gì ta cảm nhận là “quá khứ” có thể
được điều chỉnh tùy theo cách ta tương tác với hiện tại, bởi vì ý thức không bị
giới hạn trong một dòng thời gian tuyến tính.
Mỗi quyết định,
mỗi ý định đều tạo ra những làn sóng ảnh hưởng đồng thời đến nhiều nút thời
gian khác nhau. Nói cách khác, thời gian là một công cụ của ý thức, chứ không
phải một sân khấu cố định.
Hiểu được điều
này giúp ta thấy rằng lựa chọn hiện tại của mình không chỉ tạo ra tương lai, mà
còn vang vọng ngược về phía sau, đồng thời viết lại câu chuyện của chính lịch sử
cá nhân mình.
Mọi người thấy
sao?
Hôm nay mình dừng
ở đây nhé. Nếu thích thì nhớ theo dõi tôi trên X – Taygeta Oficial với hai chữ
F. Gửi mọi người một cái ôm thật chặt.
Câu hỏi thì để lại
trong phần bình luận, tôi sẽ đọc. Hẹn gặp lại mọi người trong chương trình tiếp
theo.
Tạm biệt!
https://www.youtube.com/watch?v=RDZTboiCed0
https://swaruu.org/transcripts/
Theo
dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH
SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.