Swaruu Transcripts 1870 - 🔥🕯️🌟Ranh giới của sự phi lý – Trò chuyện cùng Rafa, Robert và Jaume Su 📌

 

Swaruu Transcripts 1870


Ranh giới của sự phi lý – Trò chuyện cùng Rafa, Robert và Jaume Su 📌

 

24-11-2025




Robert: Chào mọi người, các bạn khỏe không? Chào mừng mọi người một lần nữa đến với kênh tuyệt vời này. Cảm ơn mọi người đã có mặt, cảm ơn tất cả các bạn quản trị kênh, cảm ơn mọi người đang tham gia trò chuyện trong chat. Và hôm nay chúng tôi có hai người, và trong hai người đó thì có một vị khách, một vị khách đặc biệt, sẽ do Jaume Su giới thiệu.

 

Vậy chúng ta bắt đầu nhé. Để xem nào… Chào mọi người, mọi người sao rồi?

 

Jaume Su: Chào buổi tối, bạn khỏe không?

 

Robert: Nghe có rõ không? Để xem khán giả… khán giả… Tôi nghĩ là được rồi, chắc là đang trực tiếp đó.

 

Jaume Su: Ừ, ừ, hy vọng là vậy. Rồi, trước hết thì xin gửi lời chào đến cộng đồng xinh đẹp này, như bạn hay nói đó. Cảm ơn Robert đã mời tôi quay lại. Và hôm nay tôi sẽ giới thiệu với mọi người một người, là một người bạn của tôi. Một người mà tôi quen đã hơn hai mươi năm rồi. Anh ấy biết con đường của tôi, và tôi cũng biết con đường của anh ấy. Anh ấy từng làm việc với ma thuật, từng làm việc với shaman giáo. Anh ấy cũng là người có kiến thức về thôi miên hồi quy và tất cả những lĩnh vực đó. Anh ấy có học hành, có được đào tạo bài bản về những thứ này. Hôm nay anh ấy sẽ nói về những điều đó.

 

Và có một lần, cách đây khoảng mười hay mười hai năm gì đó, anh ấy kể cho tôi nghe một câu chuyện rất khó tin, nhưng thực sự tôi tin anh ấy. Một cuộc…có thể nói là một cuộc gặp gỡ đặc biệt, hoàn toàn phi thường. Thật sự rất khó để tìm được những lời chứng kiểu trực tiếp, tận tay như vậy. Nhiều khi mình chỉ nghe gián tiếp, chứ không phải từ người trong cuộc. Và hôm nay tôi muốn nhờ anh ấy bắt đầu từ câu chuyện đó, coi như mở đầu, rồi sau đó nói về công việc của anh ấy.

 

Và vì anh ấy có những “chìa khóa” để mở cánh cửa vô thức của con người, mở những cánh cửa bị chặn quyền truy cập, những thứ có thể phục vụ cho rất nhiều mục đích, nên tôi cũng muốn anh ấy nói về công việc đó. Nhưng tôi nghĩ nên bắt đầu chính xác từ cuộc gặp gỡ ấy. Vậy nên, Rafa, cho phép tôi gọi bạn là Rafa nhé, tôi lúc nào cũng gọi bạn là Rafa, như bạn gọi tôi là Jaume vậy, hai mươi năm quen nhau rồi. Buổi trực tiếp này là của bạn. Tôi sẽ can thiệp rất ít thôi, tôi chỉ ở đây để đồng hành, và… tôi nhường lời lại cho Robert để anh ấy “điều khiển tiền bạc”… à không, buổi trực tiếp này (cười).

 

Robert: (cười) Cảm ơn Jaume.

 

Jaume Su: Buổi trực tiếp, để anh ấy lái con thuyền đi đâu thì đi. Nào, mời bạn.

 

Robert: Rồi, vậy… để bắt đầu, hay là Rafa, bạn muốn bắt đầu từ đâu? Từ trải nghiệm của bạn?

 

Rafael: Ừ, tôi có thể nói về trải nghiệm đó, được chứ.

 

Robert: Vậy thì bắt đầu nào.

 

Rafael: Trước hết, xin chào buổi tối tất cả mọi người đang xem chương trình. Và cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã nghĩ đến tôi, để hôm nay tôi có thể kể lại những câu chuyện của mình, những điều đã xảy ra với tôi. Mọi người hãy hiểu rằng tất cả những gì tôi nói ra, thông thường đều xuất phát từ trải nghiệm cá nhân của chính tôi, từ thực tại riêng của tôi. Không có gì là chân lý tuyệt đối cả, nhưng tôi vận hành từ sự thật của tôi, là sự thật của riêng tôi.

 

Trải nghiệm mà Jaume nhắc tới là một trải nghiệm đã xảy ra với tôi từ rất lâu rồi. Tôi không nhớ chính xác là năm nào. Điều tôi nhớ rõ là lúc đó tôi đang ở vùng Alpujarra, Granada. Với những ai sống ở miền Nam và biết đến Alpujarra thì sẽ biết đó là một khu vực… có năng lượng rất mạnh, rất mạnh về mặt năng lượng. Tôi đang đi nghỉ, ở nhà của một người bạn. Và… lúc đó là ban đêm, một đêm đầy sao. Trời ơi, nghe giống như truyện cổ tích vậy đó.

 

Là một đêm đầy sao, và lúc đó trong nhà đang chiếu một bộ phim. Tôi nhớ bộ phim đó là “Lucía y el sexo”. Tôi đã xem bộ phim này rồi, nên vì là mùa hè, tôi muốn ra ngoài, lên sân thượng và ngắm các vì sao. Alpujarra là vùng núi, nên bầu trời ban đêm ở đó thật sự rất đẹp.

 

Vấn đề là thế này: tôi ra ngoài, bắt đầu ngắm sao, và bất ngờ, làm tôi cực kỳ ngạc nhiên, mẹ tôi xuất hiện. Mẹ tôi lúc đó đã… có lẽ khoảng tám năm kể từ khi bà rời khỏi thân xác. Và trải nghiệm là như vậy: tôi ở đó, nhìn thấy và nói chuyện với mẹ tôi. Với tôi, cuộc trò chuyện đó kéo dài chừng nửa tiếng, gần như trọn thời gian còn lại của bộ phim. Vì tôi không phải đi ra ngay từ đầu phim, mà là đi ra giữa chừng. Tôi nói: “Ừ, mình xem rồi, thôi lên trên”.

 

Và tôi nhìn thấy bà, thật sự, giống như tôi đang nói chuyện với mọi người bây giờ vậy. Tôi nói chuyện với bà, với ý thức rất rõ ràng rằng bà đã rời khỏi thân xác.

 

Tôi nói với bà: “Không, nhưng mẹ đã chết rồi mà”.

Bà nói: “Ừ, mẹ đã chết rồi, và mẹ đến để gặp con”.

 

Và chúng tôi có một cuộc trò chuyện rất dễ chịu, rất ấm áp. Điều đó mang lại cho tôi một sự nhẹ nhõm rất lớn. Sự nhẹ nhõm rằng khi chúng ta rời khỏi thân xác này, thì… câu chuyện vẫn tiếp tục. Nó không kết thúc ở cái mà chúng ta gọi là cuộc sống trong hình hài này.

 

Sau này tôi còn gặp những người khác, những người cũng từng có trải nghiệm cận tử, và họ cũng đã trải qua những điều tương tự. Và như chúng tôi đã nói ngoài máy quay, thì do công việc của tôi, rất nhiều lần tôi làm việc với quá trình chữa lành nỗi đau mất mát. Và trong những trường hợp đó, chúng tôi kết nối với những thực thể này. Không phải bằng cách giao tiếp với linh hồn, mà thông qua một trạng thái ý thức biến đổi, một trạng thái thôi miên, cứ tạm gọi như vậy cho dễ hiểu.

 

Khi đó, con người có thể kết nối với họ, nói chuyện với họ, và làm dịu lại tâm hồn của chính mình. Vì công việc của tôi là làm việc với tâm trí và linh hồn. Và có những lúc xảy ra những chuyện như là còn nhiều điều dang dở, nhiều điều chưa kịp nói ra. Và khi một người rời khỏi thân xác… và xin lỗi vì tôi dùng từ “rời khỏi thân xác” chứ không nói là “chết”, vì tôi nghĩ rằng chúng ta không chết. Linh hồn không chết, ý thức của chúng ta không chết. Chúng ta chỉ rời khỏi cái hóa thân này, cái “bộ đồ” này, rồi khoác lên một “bộ đồ” khác, ở một cõi khác.

 

Và ở không gian đó, cũng có rất nhiều chuyện xảy ra, mà trong công việc của mình, tôi đã chứng kiến rất nhiều câu chuyện khác nhau, đúng vậy.

 

Robert: Rafa, cho tôi hỏi một câu nhé. Nếu bạn có thể trả lời. Khi bạn… khi bạn nói chuyện với mẹ mình…

 

Rafael: Ừ, tôi nói chuyện với mẹ tôi như đang nói chuyện bây giờ, như tôi đang nói chuyện với bạn lúc này vậy.

 

Robert: Và… bà có nói bà đang ở đâu không? Có nói điều gì không? Rằng bà ổn hay không… bà có nói mấy chuyện như vậy không? Hay đó là chuyện rất riêng tư?

 

Rafael: Không, không, không. Tụi tôi nói chuyện với nhau như thể… như thể tôi vừa mới gặp bà cách đó nửa tiếng vậy. Tức là… bạn biết không, một trong những điều làm tôi chú ý nhất là tôi thậm chí còn không… không hề… nói sao ta… tôi xem chuyện đó như một điều hoàn toàn bình thường. Tôi không hề bị kích động, không sợ hãi, không có gì hết.

 

Mà phải nói thêm thế này: ngày mẹ tôi mất, tôi đang ở nhà sau khi vừa từ nhà tang lễ về, lúc đó tôi đang đọc sách thì bỗng nhiên dàn máy nghe nhạc tự dưng bật lên. Tôi đâu có mở nó đâu, vậy mà nó tự chạy rồi tự tăng âm lượng. Và ngay lúc đó, tôi cũng không hề hoảng loạn hay nghĩ kiểu: “Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy?”, mà tôi chỉ nghĩ đơn giản: “À, là mẹ mình. Mẹ đang ở đây và đang… đang… làm sao nói cho đúng ta? Ừm, mẹ đang biểu lộ sự hiện diện của mình”.

 

Rồi có một thời điểm thế này… xin lỗi cho tôi nói nhiều về mẹ tôi. Mẹ tôi từng bị đột quỵ. Một cơn đột quỵ và bà nằm hôn mê hơn hai mươi ngày. Trong thời gian nằm ở ICU (Khoa Hồi sức tích cực), trong trạng thái hôn mê, bà còn gặp thêm vấn đề là cái ống dẫn lưu mà bác sĩ đặt để… để dẫn máu… à, nói chung là để máu không dồn lên não, nó cũng gặp trục trặc. Nói chung là rất nhiều biến chứng.

 

Nhưng trong khoảng thời gian đó, tôi đã giao tiếp với bà ở mức độ… thần giao cách cảm, tức là không phải bằng lời nói, vì dĩ nhiên bà đang hôn mê.

 

Tôi nói với bà: “Mẹ ơi, nếu mẹ nghe con, hãy cho con biết bằng cách bóp tay con”.

 

Và mỗi lần tôi nói với bà như vậy, bà đều bóp tay tôi.

 

Tôi có kể chuyện này với bác sĩ thì họ nói: “Không đâu, đó chỉ là phản xạ thôi, bà ấy không thể nghe hay hiểu anh nói gì đâu…”. Nhưng thật ra tôi thậm chí không cần nói thành lời, tôi đang nói chuyện với bà bằng ý nghĩ.

 

Rồi các bác sĩ nói với tôi: “Nếu bà ấy có tỉnh lại khỏi cơn hôn mê này thì cũng sẽ rất nặng, có thể sẽ thành người sống thực vật”.

 

Nhưng tôi thì hoàn toàn chắc chắn rằng điều đó sẽ không xảy ra. Thậm chí tôi còn hơi giận gia đình mình, vì mọi người lúc đó gần như đã xem bà như… đã mất rồi.

 

Nhưng mẹ tôi tỉnh lại khỏi hôn mê, xuất viện, tự mình bước ra khỏi bệnh viện. Có điều, bà đã thay đổi, thay đổi thật sự. Vì trong thời gian hôn mê đó, tôi không biết bà đã ở đâu, nhưng toàn bộ… tính cách của bà đã thay đổi.

 

Robert: À, thú vị đó, thú vị… xin lỗi vì cắt lời bạn nha, Rafa.

 

Rafael: Ừ, không sao.

 

Robert: Vì có thể… có thể chuyện xảy ra lúc đó là thế này. Nhiều người theo dõi kênh này chắc cũng biết rồi. Có khả năng là… thực sự thì… để tôi nói thế này cho rõ… cái người mà là mẹ của bạn, thật sự đã “ra đi”, và một người khác “đi vào” chỉ để sống thêm một khoảng thời gian ngắn như một trải nghiệm. Và họ vào đây vì có cùng tần số, nhận dạng với người đã rời đi, cho nên bạn mới thấy những thay đổi nhỏ. Nhưng người đang ở trong thân xác đó, nếu mẹ bạn tên là María chẳng hạn (tôi không biết), thì bà vẫn nghĩ mình là María, vẫn nghĩ bạn là con trai mình, để có thể tiếp tục trải nghiệm cuộc sống. Chỉ là… ở trạng thái mở rộng hơn, hiểu biết hơn. Không biết tôi nói vậy có hợp lý không.

 

Rafael: Ừ, ừ, cái lý thuyết này tôi cũng biết, và tôi cũng không phủ nhận. Vì thật ra… điều duy nhất tôi biết là… tôi có cảm giác rằng bà đã nhìn thấy một… một sự thật tuyệt đối hơn.

 

Robert: À, được rồi, được rồi. Tôi hiểu ý bạn rồi.

 

Rafael: Rằng tất cả những giới hạn… tất cả những… bạn biết không, mẹ tôi trước đây là kiểu người lo lắng cho mọi thứ. Bà lo cho tất cả mọi người. Nhưng sau trải nghiệm đó, thì mọi thứ đều ổn. “Ừ, con trai à, mẹ không thể… nếu con hạnh phúc thì mẹ cũng ổn”.

 

Lúc đó tôi vừa mới ly thân, và tôi đang… tôi vừa quen người vợ hiện tại của tôi, người mà tôi sống chung tới nay gần ba mươi năm rồi. Tôi nói với mẹ: “Con quen một cô bạn rồi”. Bà chưa từng gặp cô ấy vì bà mất trước đó. Nếu là trước kia, chắc bà sẽ nói: “Cẩn thận nha, cẩn thận đó, con thấy rồi đó, mười lăm năm với vợ con rồi còn gì…”. Nhưng không. Mọi thứ đều rất… rất nhẹ nhàng.

 

Rồi còn có một chuyện rất kỳ lạ nữa. Cha tôi gọi cho tôi và nói: “Con à…”. Lúc đó ba mẹ tôi ở Barcelona, còn tôi ở Girona, cũng có khoảng cách. Tôi còn phải lo công việc của mình nữa.

 

Cha tôi nói: “Con về thăm mẹ đi, vì có lẽ mẹ sắp mất rồi”.

Tôi hỏi tại sao, thì cha nói: “Vì mẹ con đang thấy bà ngoại ở trong nhà”.

 

Khi tôi đến nói chuyện với mẹ, trong cuộc trò chuyện cuối cùng, tôi hỏi bà: “Ba nói là mẹ đang thấy bà ngoại hả?”.

Bà nói: “Ừ, bà ở đây. Nhưng mẹ không hiểu sao bà không giúp dì con làm việc nhà”.

Tôi nói: “Nhưng mẹ biết là bà ngoại đã mất rồi mà, đúng không?”.

Bà nói: “Ừ, mất bốn mươi năm rồi, nhưng mẹ vẫn thấy bà ở đây”.

 

Hôm đó, may mắn là có tôi, có chị tôi, có các cháu tôi… tức là những người thân nhất đều đến thăm bà. Không phải cùng một lúc, nhưng cùng trong một ngày. Và… đến tối, khi tôi vừa về tới làng tôi ở Torroella, Girona, thì họ báo cho tôi biết mẹ tôi bị thêm một cơn đột quỵ nữa.

 

Lúc đó, tôi đã xin bà… xin bà hãy đi, tức là đừng cố bám lại đây nữa. Tôi lúc đó có một sự nhận thức rất rõ ràng, vì thời gian đó tôi cũng đang làm việc với… năng lượng vũ trụ các kiểu, nên tôi đã chuẩn bị phần nào cho những quá trình này. Tôi không trải qua chuyện đó như một sự mất mát hay bi kịch.

 

Dĩ nhiên, có nỗi buồn vì mất mẹ, ai mà chẳng vậy. Nhưng không phải kiểu “tội nghiệp quá”, không phải như thế. Tôi biết bà đã đi rồi. Thậm chí tôi còn động viên bà, nói: “Mẹ à, đừng cố nữa, hãy đi đi. Tụi con đã lớn rồi, không cần mẹ phải ở lại nữa đâu”.

 

Và thật sự là tôi sống với chuyện đó khá ổn. Sau một thời gian tôi còn nghĩ: “Ủa, sao mình không có cái cảm giác mất mát, đau khổ như người ta?”.

 

Và thật ra, với bất kỳ người thân nào tôi mất, tôi cũng không có cảm giác kiểu “trời ơi, tiếc quá, họ chết rồi”. Tôi đã mất cả cha lẫn mẹ, tất cả bậc sinh thành của mình, mà chưa bao giờ có cảm giác đó. Có lẽ đó cũng là cách tôi nhìn cuộc sống và cái chết - vì cái chết cũng là một phần của sự sống.

 

Robert: Ừ, đúng vậy.

 

Rafael: Rồi sau đó, khoảng chừng bảy hay tám năm sau, chuyện gì xảy ra với tôi? Chính là chuyện tôi kể với mọi người về vùng Alpujarra đó. Giống như là bà đến thăm tôi vậy. Vì… vì họ có đến. Tôi đã có nhiều lần gặp họ ở đây. Chỉ là chúng ta…thường tưởng tượng, rồi không coi trọng nó.

 

Jaume Su: Cho tôi hỏi một câu, Rafa. Vậy… bà ấy có hiện diện ở dạng vật lý không? Bà ấy vào không gian này như thế nào và rời đi ra sao?

 

Rafael: Ờ, bạn biết không… là kiểu như một hình ảnh ba chiều vậy, bạn hiểu ý tôi không? Giống như một hình ảnh ab chiều. Tôi không chạm vào bà, bạn hiểu không?

 

Jaume Su: À.

 

Rafael: Tức là… không, không, không, tụi tôi không chạm vào nhau. Nói thật là không ôm ấp gì hết. Nhưng nó giống như một mô phỏng vậy. Mà nếu bạn để ý thì… thật ra chúng ta đang sống trong một… một mô phỏng mà.

 

Robert: Ừ, ừ, ừ.

 

Rafael: Đó là một mức độ nhận thức, cho nên…

 

Robert: Chính xác đó. Đó là điều mà họ nói với tôi: không có thế giới vật chất, mà tất cả đều là cõi trung giới. Bạn hiểu ý tôi muốn nói không? Và… ví dụ, điều tôi nghĩ là bạn có khả năng đó, và tôi tin Jaume cũng có một chút khả năng đó, đúng không? Bạn nhìn thấy được những thứ như vậy, đúng không, Jaume? Nhưng tôi nghĩ là-

 

Rafael: Ừ.

 

Robert: -là vì… tôi nghĩ là vì… không biết gọi sao cho đúng bây giờ. Ý thức của bạn tăng lên, rung động của bạn tăng lên, và nó trở nên đồng bộ với rung động của những thực thể ở cõi trung giới, bạn hiểu tôi nói gì không?

 

Rafael: Ừ.

 

Robert: Và vì vậy bạn mới thấy được họ, thậm chí nói chuyện được với họ. Và… và bạn còn có thể nghe được giọng nói của họ nữa. Tôi nghĩ là bạn cũng nghe được giọng họ, đúng không?

 

Rafael: Không, à… riêng ngày hôm đó với mẹ tôi thì có. Đó là một cuộc trò chuyện, một cuộc trò chuyện hoàn toàn bình thường. Tức là như… như… Nhưng tôi không thấy bà như lúc bà qua đời. Vì bạn phải nhớ là mẹ tôi đã nằm ICU, đặt ống thở suốt hai mươi ngày. Tức là… khi mẹ tôi trở lại thì giống như bà già đi hai mươi năm chỉ trong một lúc vậy, bạn hiểu không? Trong hai mươi ngày đó bà trông rất già-rất… Vì khi bạn bị đặt ống, những cái máy móc đó làm cơ thể bạn bị phù lên.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng rồi.

 

Rafael: Cho nên khi họ tháo các thiết bị ra, mà trong thời gian mẹ tôi nằm viện - lúc bà được chuyển lên phòng thường - tôi không đi thăm được. Tôi chỉ gặp bà khi bà đã về nhà. Và lúc đó, đúng là bà trông như già thêm hai mươi tuổi. Trong khi mẹ tôi không lớn tuổi lắm, lúc đó bà khoảng sáu mươi tám tuổi thôi. Nhưng khi tôi thấy bà ở Alpujarra, tôi không thấy bà già như vậy. Tôi thấy bà như lúc bà còn bình thường.

 

Robert: Tôi gọi cái đó là… giống như trong phim Ma Trận, khi Morpheus lần đầu đưa Neo vào chương trình của Người Kiến Tạo.

 

Jaume Su: Và ông ấy nói: “Cậu thấy không, tóc cậu mọc lại rồi. Những ổ cắm trên cơ thể cậu đã biến mất”. Đó là một hình ảnh sót lại, tôi nghĩ đó là một cách định nghĩa. Là một dạng hóa thân hoàn hảo. Một hóa thân, có thể nói là, nơi con người thấy mình trong một cơ thể mà họ cảm thấy thoải mái.

 

Rafael: Đúng rồi. Nhưng mà cũng có thể là như vậy, tức là… có thể thực tại đó do chính não bộ tôi tạo ra, bạn hiểu không? Và tôi chỉ cảm nhận được rung động đó.

 

Jaume Su: Ừ, ừ.

 

Rafael: Nhưng như tôi nói đó, thực tại mà chúng ta đang sống chính là vậy. Tôi nói với tất cả mọi người luôn: tất cả những thứ này đều là một mô phỏng.

 

Robert: Rafa, có thể là… bạn thử tưởng tượng thế này… Và điều này không có nghĩa là bạn bị điên đâu nhé. Có thể là… bạn thử tưởng tượng là bạn đang ở cùng một người khác, nhưng chỉ có bạn là thấy mẹ mình thôi. Bạn hiểu ý tôi không? Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Và chỉ có bạn thấy bà vì trạng thái rung động của bạn lúc đó trùng khớp với rung động của mẹ bạn, còn người kia thì không trùng, nên họ không thấy.

 

Thì người kia sẽ nói: “Ủa, đâu có ai ở đó đâu”.

Nhưng bạn thì: “Không, bà ấy đang đứng ngay đó mà”.

 

Bạn hiểu tôi nói gì không? Tôi từng thấy - ví dụ như - camera an ninh trong bệnh viện, lúc ba giờ sáng, có nhân viên vệ sinh, và bạn thấy họ bắt đầu nói chuyện một mình, như thể đang nói chuyện với ai đó. Sau đó người ta phát hiện ra là… không có ai ở đó cả.

 

Và người đó nói: “Không, tôi đang nói chuyện với một người mà”.

Và họ nói: “Người đó đã rời khỏi thân xác mấy ngày trước rồi”.

Tôi nói: “Trời ơi”.

 

Tức là bạn có thể thấy họ vì lúc đó bạn đang ở trong trạng thái rung động của họ. Và rồi - điều này cũng thú vị lắm - bây giờ bạn thử tưởng tượng nhé, đây là điều tôi suy luận ra thôi - giả sử là bạn và một người bạn của mẹ bạn cùng ở đó. Tôi không nói suy đoán đâu nha, tôi lấy mẹ bạn làm ví dụ thôi.

 

Rafael: Ừ, ừ, ừ.

 

Robert: Mẹ bạn. Bạn có thể thấy mẹ bạn ở thời điểm đó… trẻ hơn, trẻ hơn nữa. Bạn hiểu tôi nói gì không? Còn người bạn của mẹ bạn, người có cùng độ tuổi, thì có thể lại thấy bà ở trạng thái thể chất tốt nhất của bà, vì có khi họ quen nhau từ lúc mười tám hay hai mươi tuổi. Bạn hiểu ý tôi không? Tức là không phải ai cũng thấy y hệt như nhau, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không tồn tại hay không có ở đó. Bạn hiểu tôi chứ? Chuyện này thú vị lắm.

 

Jaume Su: Ừ, ừ, ừ.

 

Rafael: Nhưng mà đó chính là… đó là quá trình mà chúng ta trải qua khi còn sống. Bạn biết không, những người đến tư vấn với tôi, tôi luôn nói với họ về… về mô phỏng. Tôi nói: “Mọi thứ chúng ta đang nhận thức, thật ra không tồn tại”. Khoa học đang chứng minh điều đó. Đây không phải là giả khoa học. Đây là điều mà các nhà vật lý nói.

 

Jaume Su: Không, không, không. Không phải giả khoa học. Tất nhiên.

 

Rafael: Họ nói rằng 99,999% những gì chúng ta đang nhận thức là hư không. Chúng ta đang nhận thức các photon. Tức là mọi thứ đều được não bộ tạo ra. Chúng ta nhận photon, rồi thấy hình ảnh và nghĩ rằng hình ảnh đó có hình dạng như vậy. Khi chạm vào một thứ gì đó, chúng ta đang cảm nhận các trường năng lượng. Mọi thứ là hư không nhiều hơn là vật chất. Không gian năng lượng nhiều hơn vật chất rất nhiều. Vật chất là rất ít nếu so với những gì chúng ta đang nhận thức. Cho nên… chúng ta đang làm gì? Chúng ta đang tạo ra thực tại mà chúng ta đang thấy.

 

Robert: Chính xác (cười). Chính xác luôn. Và bạn diễn giải năng lượng theo mức độ ý thức của bạn. Vì vậy bạn mới thấy được những thứ này. Và… ờ… tôi quên mất mình định nói gì rồi. Quên rồi, quên rồi. Nhưng mà thú vị thật.

 

Rafael: Tôi cho mọi người một ví dụ nhé. Không biết là mình đã nói ở đây chưa hay là nói ở ngoài rồi. Như tôi đã nói, tôi được khai tâm trong văn hóa Quero, như một dạng tư tế - linh mục - của nền văn hóa đó. Và từ đó tôi làm công việc của mình.

 

Một trong những việc tôi làm là… giải tán mây. Tôi chọn một đám mây, tôi kết nối với đám mây đó, tôi trở thành đám mây và đám mây trở thành tôi. Và từ đó tôi yêu cầu nó tan ra, phân tán, biến mất. Và chỉ trong một, hai, ba phút, đám mây đó tan hoàn toàn.

 

Thật ra tôi còn đưa cả nhân chứng đi cùng, vì lúc đầu - do tôi làm việc với tâm trí - tôi biết con người có thể tự mê hoặc mình và nói: “Mình đang ảo giác”. Tức là đám mây vẫn ở đó, chỉ là tôi không thấy. Nhưng không, tôi đã dẫn người khác theo, và nói: “Bạn thấy đám mây đó không? Tôi sẽ làm nó tan”. Và họ nói: “Trời ơi, đúng là bạn làm nó tan thật”.

 

Jaume Su: Nhưng Rafa, Rafa, tôi đã tận mắt chứng kiến chuyện này. Bạn còn nhớ không, có một hôm chúng ta đi đánh trống cùng mấy người bạn, muốn ngắm mặt trăng, nhưng cứ bị mây che hoài. Và bạn đã làm cái nghi thức cổ xưa đó - ở đây người ta gọi là nuberos, nhưng giờ gần như không còn ai làm nữa. Và bạn đã làm điều đó ngay trước mắt tôi, trước mắt tất cả mọi người có mặt hôm đó. Tôi nhớ rất rõ.

 

Rafael: Ừ, có người thấy, có người không thấy. Có người thấy, có người thậm chí còn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

 

Jaume Su: Vì họ đang bận rộn với thế giới của họ.

 

Rafael: Nhưng mà… không chỉ có vậy đâu. Không chỉ vậy. Tôi còn từng kiểm soát cả… mưa nữa. Ví dụ như có lần tôi tổ chức một buổi hội thảo ngoài trời, giữa đồng ruộng. Vì tôi cũng thích làm hội thảo, nên hôm đó tôi làm một buổi ở ngoài thiên nhiên. Và ngày hôm đó thì trời sắp mưa, mà lại có người từ rất xa tới, có người phải đi hơn 150 km để tham gia hội thảo.

 

Trước đó, tôi đã kết nối với mây, với mưa, với khu vực đó rồi, và tôi đã xin phép. Và tôi được cho phép. Tôi biết là mưa sẽ không làm gián đoạn buổi hội thảo. Tôi không xin cho trời đừng mưa, tôi chỉ xin là mưa đừng can thiệp. Và chuyện xảy ra là mưa rơi xung quanh tụi tôi, nhưng chỗ tụi tôi đứng thì không hề bị ướt. Tụi tôi có một “bức màn nước” bao quanh mình, hiểu không?

 

Những người tham gia buổi hội thảo đó thì… họ không nhớ gì về nội dung của buổi hội thảo cả. Nhưng họ nhớ rất rõ chuyện mưa, vì nó quá ấn tượng. Khi buổi hội thảo kết thúc, mọi người lên xe hết rồi, tôi là người cuối cùng vì tôi là chủ nhà. Và đúng vào khoảnh khắc tôi đóng cửa xe lại, thì mưa trút xuống như thác, mưa xối xả luôn. Chúng tôi thấy những bức màn nước đổ xuống xung quanh mình. Lúc đó, tôi biết rất rõ là chính tôi đang tạo ra chuyện đó.

 

Nhưng bạn biết không, có một điều thú vị thế này. Khi tôi được khai tâm, thì chuyện tôi được khai tâm trong văn hóa Q'ero thật ra là… tình cờ thôi. Tôi không hề chủ động đi tìm. Không phải là tôi… nói sao ta… ban đầu tôi chỉ tò mò muốn tìm hiểu thế giới quan của người Andes, vì tôi nghe nói rằng họ có khả năng tạo ra thực tại của riêng mình. Có một vị rinpoche –một đại tu sĩ của Phật giáo - từng nói rằng: “Những gì chúng tôi phải mất mười năm để đạt được, thì người Q'ero chỉ cần mười phút.” - Trong việc tạo ra thực tại.

 

Điều đó làm tôi rất tò mò, nên tôi quyết định đi tham gia một kỳ tu tập với họ để tìm hiểu. Và điều bất ngờ là trong tu tập đó, họ nói với tụi tôi: “Nếu các bạn vượt qua một số thử thách, chúng tôi sẽ khai tâm cho các bạn.”

 

Một sự khai tâm ở cấp độ nguyên tử, bạn hiểu không? Một kiểu khai tâm mà họ thực hiện thông qua đỉnh đầu, truyền vào tụi tôi một loại thông tin nào đó.

 

Trước lúc khai tâm, tụi tôi đã làm một nghi thức mà trong văn hóa Q'ero gọi là despacho. Ở vùng Peru đó, despacho là một kiểu tạo dựng cấu trúc siêu hình bằng hoa, cây cỏ, các vật phẩm… để tạo ra một thực tại, để thu hút một thực tại nào đó. Khi despacho hoàn thành, bạn có hai lựa chọn: chôn nó xuống đất hoặc đốt nó đi.

 

Tụi tôi muốn đốt, vì họ nói rằng như vậy thì sự biểu hiện sẽ xảy ra nhanh hơn. Nếu chôn thì lực mạnh hơn, nhưng đốt thì biểu hiện nhanh hơn. Tôi nói “tụi tôi” là vì cả nhóm tham gia tu tập đều làm việc đó cùng nhau.

 

Vấn đề là khi tụi tôi nhóm lửa để đốt despacho thì… trời bắt đầu mưa. Tôi liền tới gặp vị thầy, tên là Nicolás, hỏi ông ấy - trong tâm thế là người đang dẫn dắt tụi tôi - rằng: “Anh Nicolás, tụi tôi muốn đốt, nhưng trời đang mưa, giờ làm sao?”

 

Tôi nghĩ có thể ông ấy sẽ nói kiểu: “Vậy thì chôn đi”, hay đại loại vậy.

 

Nhưng Nicolás nhìn tôi và nói: “Bây giờ anh là một tư tế rồi. Hãy dừng cơn mưa lại.”

 

Tôi kiểu: “À… ờ ha…” (cười). Vì trước đó họ đã nói với tụi tôi là tụi tôi có thể làm được chuyện đó.

 

Vậy là tôi cùng với hai người khác đi ra, nói với họ: “Ê, thầy nói tụi mình dừng mưa đó.”

 

Và tụi tôi bắt đầu nói chuyện với mây, với mưa. Riêng tôi thì làm việc đó hoàn toàn từ trái tim. Với tôi lúc đó, không hề có nghi ngờ gì là chuyện đó không thể xảy ra. Nhưng tôi vẫn rất ngạc nhiên, vì tôi chưa từng làm chuyện này bao giờ.

 

Và chỉ sau khoảng ba phút… mưa dừng lại. Tụi tôi đốt được despacho.

 

Lần đầu gặp chuyện như vậy, bạn sẽ nghĩ: “Ờ… chắc là trùng hợp thôi”. Kiểu: “Trời ơi, trùng hợp ghê, nói chuyện với mây xong thì mưa ngừng.”

 

Bạn biết không, phải nhiều năm sau tôi mới nhớ lại chuyện này. Lúc đó tôi đã quên hẳn trải nghiệm đó. Nhưng nhiều năm sau, tôi chợt nhớ ra và nói: “Ủa, trong khóa tu tập hồi đó mình đã từng trải qua chuyện này rồi mà.”

 

Và khi tôi kể lại chuyện này - chuyện xảy ra ở làng của tôi - lúc đó tôi hoàn toàn có ý thức rằng chính tôi đang tạo ra hiện tượng đó. Tôi chắc chắn rằng nó sẽ xảy ra, vì tôi đã xin phép và đã được cho phép.

 

Cho nên… chúng ta có thể làm được rất nhiều thứ. Và bạn để ý sẽ thấy: nhiều khi mình làm một chuyện gì đó, rồi sau đó mới ý thức được là mình đã làm gì.

 

Khi tôi làm việc với mây - xin lỗi vì tôi lại quay về chuyện mây - thì có những nhân chứng. Tôi đưa cả con gái tôi và con rể tôi đi cùng. Con rể tôi làm nông nghiệp bền vững, nên nó rất quan tâm tới mưa. Và khi nó thấy tôi làm tan mây, nó hỏi tôi: “Vậy cha có thể làm cho mưa rơi không?”

 

Tôi nói: “Ủa, nếu cha làm tan được mây, sao lại không thể làm cho mưa rơi?”

 

Chỉ có điều là quá trình làm mưa thì lâu hơn nhiều, không nhanh như làm tan mây. Nhưng câu hỏi đó làm tôi bắt đầu suy nghĩ: tại sao tôi cứ tập trung vào việc tháo gỡ, giải tán, mà không phải là tạo ra? Trong khi việc dễ nhất là tạo ra cái gì đó mới.

 

Và rất nhanh, một câu trả lời xuất hiện. Câu trả lời đó khá thú vị: tôi xem chúng ta là một sinh thể thiêng liêng, và đã là sinh thể thiêng liêng thì chúng ta vốn trọn vẹn. Chỉ có điều sau đó, chúng ta bị lập trình để… không còn tin vào điều đó nữa. Không chỉ là lập trình tinh thần, mà còn là lập trình năng lượng - sự ký sinh năng lượng đang tồn tại, đúng không?

 

Vì vậy tôi hiểu rằng: thật ra chúng ta không thiếu gì cả. Có những lúc, thứ chúng ta cần là bớt đi, chứ không phải thêm vào. Và vì thế tôi mới tập trung vào việc tháo gỡ.

 

Nhưng rồi tôi còn đi xa hơn một bước. Tôi nghĩ: nếu tôi có thể làm tan một đám mây…thì tôi cũng có thể làm tan một khối u. Vì khác nhau ở chỗ nào giữa một đám mây và một khối u? Khối u hay bệnh tật hay bất cứ thứ gì tương tự cũng vậy thôi.

 

Vấn đề là: hiện tại tôi chưa nhìn thấy được khối u. Không có nghĩa là sau này tôi sẽ không thấy - chắc chắn là tôi sẽ thấy. Có cái gọi là thị giác ngoài mắt (visión extraocular), chắc mọi người cũng từng nghe rồi. Nhưng mây thì tôi thấy được.

 

Vậy nên tôi gán cho đám mây một chức năng. Tại một thời điểm nào đó, khi tôi kết nối với đám mây, tôi nói: “Từ giờ trở đi, mày không còn là mây nữa. Mày là bệnh của anh A, chị B.” Và khi tôi làm tan đám mây đó, thì tôi đang làm tan vấn đề của người đó.

 

Ở đây, tôi thấy được kết quả. Và tôi đã áp dụng điều này trong thực tế, và tôi thấy có những người được chữa lành khỏi những thứ tưởng chừng như không thể chữa được… miễn là người đó cho phép tôi làm. Tôi không chữa lành cho ai nếu không có sự cho phép, không có sự đồng thuận từ họ.

 

Và trên hết, tôi luôn cố gắng để người đó ý thức được họ đang làm gì, vì bất kỳ bệnh tật nào cũng là một người thầy. Nếu mình loại bỏ người thầy đó mà không nhận ra bài học của người thầy, thì thật ra mình không giúp họ nhiều, dù có thể là mình đang giúp họ thoát khỏi một vấn đề rất lớn. Vì rồi sẽ có một “người thầy” khác xuất hiện để họ tiếp tục học bài học đó.

 

Nhưng khi một người đã bước vào tiến trình ý thức - hay tiến trình trị liệu, gọi vậy cũng được - vì với tôi, trị liệu chính là ý thức… thì nhiều khi không cần phải có triệu chứng nữa. Và nếu tôi có thể giúp họ, với sự cho phép của họ, thì tôi làm điều đó để giảm bớt gánh nặng cho họ.

 

Và tôi có thể nói với bạn rằng… đã có những “phép màu” rất thú vị xảy ra.

 

Robert: Thú vị thật. Vậy thì… coi như đây mới chỉ là phần mở đầu thôi nhỉ?

 

Jaume Su: Ừ, đúng rồi, đây mới chỉ là món khai vị thôi, mới là món khai vị.

 

Robert: Và, Rafa, tôi đoán là mọi người cũng rất tò mò muốn biết: những người nào thường đến gặp bạn để tư vấn, và họ thường hỏi bạn những chuyện gì, nếu có thể chia sẻ được.

 

Rafael: Ừ, được chứ, được chứ. Tức là… chúng ta có thể nói về “vấn đề”, chứ không nói về “con người”. Nói về vấn đề thì được, vì như vậy cũng hay, sẽ có những người tự nhận ra mình trong đó và thấy rằng những thứ họ tưởng là không có lối ra, thật ra vẫn có giải pháp.

 

Nói chung là có… nhiều kiểu người khác nhau. Thật ra, gần như mọi thứ đều có thể được giải quyết. Bởi vì cái mà đang cản trở chúng ta - dù là vấn đề sức khỏe, vấn đề tài chính, vấn đề các mối quan hệ, hay vấn đề về giá trị bản thân, cảm giác mình không xứng đáng - thì nó luôn chỉ là một yếu tố kích hoạt. Thường thì nó không phải là nguyên nhân gốc rễ.

 

Ví dụ, tôi từng làm việc - như tôi đã kể trước đó - với những phụ nữ không thể mang thai. Họ cố gắng rất nhiều mà vẫn không có thai. Thậm chí có người đã làm… ờm… cái gọi là… trong ống nghiệm đó?

 

Jaume Su: Thụ tinh trong ống nghiệm.

 

Rafael: Ừ.

 

Robert: Ý bạn là thụ tinh nhân tạo?

 

Rafael: Đúng rồi, thụ tinh nhân tạo, mà vẫn không mang thai. Rồi có những người khác thì bị… ờm… polyp hay mấy vấn đề tương tự, có thai được nhưng lại bị sảy.

 

Với những trường hợp đó, điều chúng tôi làm là đi vào cấp độ cảm xúc, tìm ra nguyên nhân thật sự của vấn đề. Và đến bây giờ, ngay tại làng tôi, có hai đứa trẻ đã được sinh ra nhờ những liệu trình đó. Mẹ của tụi nhỏ còn đến gặp tôi và nói: “Em dẫn bé A, bé B tới cho anh gặp, để anh thấy kết quả của những gì mình đã làm với nhau ở đây”.

 

Cũng có những người khác mang thai được nhưng không quay lại giới thiệu con - chuyện đó cũng bình thường. Nhưng ngoài chuyện sinh nở ra, còn có rất nhiều vấn đề khác: không giao tiếp được với người khác, nhút nhát, thiếu tự tin… Những vấn đề cảm xúc, vì cảm xúc của chúng ta định hình cả cuộc đời mình.

 

Như Jaume đã nói lúc nãy đó: để hình thành một niềm tin, thường thì trước hết sẽ có cảm xúc, rồi cảm giác, rồi suy nghĩ, rồi các thói quen lặp đi lặp lại. Khi mình làm việc được ở những tầng đó, khi mình tháo gỡ được niềm tin cũ, thì mình có thể đặt vào đó những niềm tin mới.

 

Chúng ta sống trong trạng thái thôi miên liên tục. Tất cả mọi người đều vậy. Vì đó là điều tự nhiên của con người. Và khi một người đến gặp tôi để làm việc với những điều này, họ biết rõ là họ đang đến làm gì. Cho nên tôi không thể làm… những thứ đi ngược lại đạo đức hay giá trị của họ. Bạn hiểu ý tôi không?

 

Bởi vậy tôi mới nói lúc nãy: từ “thôi miên” là một từ bị hiểu sai rất nhiều. Mọi người nghĩ đến thôi miên là nghĩ đến mấy màn biểu diễn, phim ảnh, nơi người ta mất kiểm soát và có ai đó điều khiển tâm trí họ. Không phải vậy. Xin lỗi nha. Người duy nhất điều khiển tâm trí bạn chính là trí tưởng tượng của bạn.

 

Bạn đã tưởng tượng ra một vấn đề, và khi làm việc với tôi, thì mình cùng nhau tưởng tượng ra một giải pháp. Vì con người bị mắc kẹt trong vấn đề của chính họ. Còn điều tôi làm là đi ngược lại, tìm xem vấn đề đó xuất hiện từ đâu - mà thường thì nó luôn nằm trong quá khứ, trong tuổi thơ, trong giai đoạn hình thành nhân cách, từ lúc còn trong bụng mẹ cho tới khoảng mười tuổi.

 

Trong khoảng thời gian đó, con người tạo nên một nhân cách. Và sau đó thì… có cả một đời để cố gắng thay đổi nó, vì nhiều khi chính nhân cách đó làm cuộc sống trở nên rất phức tạp.

 

Cho nên, như tôi nói đó: từ vấn đề sức khỏe, vấn đề cảm xúc, vấn đề mối quan hệ… trời ơi, cái gì cũng có thể giải quyết được, vì tất cả đều bắt nguồn từ đây.

 

Robert: Đúng, đúng, đúng.

 

Jaume Su: Nếu cho phép tôi chen vào một chút về mặt biểu tượng học, tôi sẽ nói rất ngắn thôi. Cột sống con người có ba mươi ba đốt sống. Từ đó mà có thiết kế - có thể gọi là - của các “vị thần” áp đặt lên cơ thể con người, tượng trưng cho ba mươi ba cấp độ.

 

Nhưng khi bắt đầu bước vào việc biến đổi thực tại - tức là các nghi lễ mạnh mẽ và những thứ tương tự - thì ta đi vào bí ẩn của phần trên đốt sống thứ ba mươi ba, đó chính là bí ẩn của hộp sọ.

 

Chúng ta có ví dụ như Maria Magdalena. Hay bất kỳ ai làm việc trong các truyền thống “tôn giáo của sừng”, khi họ bắt đầu dẫn kênh các thực thể này, thì họ đang làm việc trong bí ẩn của hộp sọ.

 

Điều này được thể hiện rất rõ trong tarot hoặc trong các bức tranh của Bosch. Trong tranh của Bosch, khi bạn thấy một cái sọ nằm cạnh một người nào đó, thì người đó đang dính dáng tới những thực thể kia. Đó là bí ẩn của thực tại, vì trong hộp sọ là nơi thực tại được tạo ra.

 

Và nếu nói xa hơn nữa, thì cặp sừng tượng trưng cho việc vượt ra khỏi thực tại đó. Và từ đây mới sinh ra toàn bộ câu chuyện về sự bất tử mà họ cố gắng đạt được. Tôi chỉ muốn nói ngắn gọn vậy thôi.

 

Rafael: Nhưng chúng ta có quyền năng để thay đổi tất cả những điều này, vì những thứ đó chỉ có thể tác động đến chúng ta khi chúng ta cho phép.

 

Jaume Su: Chính xác.

 

Rafael: Chúng ta đã cho phép - có thể là có ý thức hoặc vô thức - nhưng chúng ta đã cho họ quyền được hành động.

 

Robert: Đúng vậy. Người ta đã cho phép. Và tôi hỏi một câu nha, Rafa: con người cho phép những thực thể đó bằng cách nào? Vô thức, có ý thức, chơi cầu cơ, hay là sao?

 

Rafael: Không, chơi cầu cơ hả? Không đâu - cầu nguyện đó, trời ơi, cầu nguyện Đức Mẹ Pilar đó (cười). Ví dụ vậy. Bạn vào nhà thờ thì bạn thấy gì ở đó? Tôi lấy ví dụ này thôi, còn nhiều cái khác nữa.

 

Mọi người nghĩ rằng chỉ có cầu cơ mới là nguy hiểm. Nhưng bạn để ý mấy biểu tượng đi. Trong văn hóa Quero, tụi tôi nói về ba thế giới. Và để tạo ra hay tác động đến thế giới đậm đặc nhất - tức là thế giới này - thì bạn phải tác động từ những thế giới khác. Có thế giới biểu tượng và thế giới ý niệm.

 

Họ gọi là Uju Pacha, Hana Pacha, Kay Pacha. Một ý tưởng xuất hiện trước, đó là Uju Pacha. Và để đưa nó xuống, bạn phải đưa nó xuống thông qua một biểu tượng, như Jaume đã nói rất đúng.

 

Một biểu tượng có thể là Đức Mẹ Pilar. Và xin lỗi trước nha, tôi không có ý xúc phạm ai. Tôi biết Đức Mẹ Pilar là một biểu tượng rất linh thiêng với nhiều người. Nhưng Đức Mẹ Pilar che cái gì? Tại sao lại gọi là “Pilar” - cái cột? Vì dưới áo choàng của bà là một cái cột (cười). Và đã là cột thì đó là cột hiến tế, chấm hết.

 

Con người cầu xin Đức Mẹ mà không biết đằng sau hình ảnh đó là gì. Nhưng rất nhiều năng lượng đã được đổ vào đó. Cũng giống như với Chúa Jesus. Tại sao lúc nào người ta cũng biểu tượng hóa Chúa bị treo trên thập giá? Cá nhân tôi thì - như Serrat từng nói, mượn lời của Antonio Machado - tôi muốn biết người đã bước đi trên mặt biển, chứ không phải người bị đóng đinh trên thập giá.

 

Nhưng trời ơi, năm nào người ta cũng… đóng đinh Ngài lại một lần nữa.

 

Jaume Su: Chính xác. Đó là… một sự phóng chiếu năng lượng.

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Jaume Su: Chính vì vậy mà các phương tiện nghe nhìn lại nguy hiểm đến thế. Và cá nhân tôi nghĩ rằng điện ảnh là… là một thứ độc hại, và tôi đã phân tích nó rất rất nhiều. Vì điện ảnh làm một việc: nó đưa vào chúng ta một thông điệp để chúng ta tạo ra thực tại mà họ muốn. Nhưng vì chúng ta là số đông, nên cuối cùng thực tại đó sẽ được biểu hiện ra.

 

Hơn nữa, điện ảnh được cấu trúc theo nhiều tầng lớp. Những gì nằm ở tầng vô thức - thứ mà bạn không “đọc” được vì bạn không hiểu ngôn ngữ biểu tượng và vì nhiều lý do khác - thì chính ở tầng vô thức đó lại là nơi có sức mạnh lớn nhất.

 

Robert: Đúng, đúng rồi.

 

Rafael: Chính vì vậy tôi làm việc trực tiếp với vô thức.

 

Jaume Su: Chính xác.

 

Rafael: Đúng vậy. Vì bạn thấy đó, điều Jaume đang nói… ta quay về với vật lý, với khoa học nhé. Trong não chúng ta có một thứ gọi là hệ thống lưới. Hệ thống này có nhiệm vụ gì? Là định tiêu điểm. Nó quyết định chúng ta tập trung vào đâu.

 

Và đó là lý do tại sao việc thay đổi lại khó đến vậy, vì chúng ta quen tập trung vào nguy hiểm, chứ không phải giải pháp. Tức là chúng ta quen tập trung vào vấn đề. Và mỗi lần tôi tập trung vào vấn đề - như các nhà khoa học nói - nơi nào tôi đặt sự chú ý, tôi đặt năng lượng ở đó. Mà nơi nào tôi đặt năng lượng, thì tôi làm cho câu chuyện đó phình to ra. Vậy là vấn đề của tôi ngày càng lớn hơn.

 

Từ đó, hạch hạnh nhân (amygdala) bắt đầu hoạt động. Và amygdala chịu trách nhiệm tạo ra một cảm xúc rất mạnh: nỗi sợ. Mà nỗi sợ thì cực kỳ dễ bị thao túng. Nhiều người thậm chí còn không biết sợ là gì, cho tới khi người ta dạy họ thế nào là sợ.

 

Và từ lúc đó trở đi, họ lúc nào cũng sống trong sợ hãi… Tôi cho bạn một ví dụ. Khi tôi muốn giải quyết một vấn đề, tôi phải quay lại lần đầu tiên mà trạng thái cảm xúc đó xuất hiện. Vì với tôi, cảm xúc là… nói sao ta… tâm trí thì hay nói dối. Ngay trong tiếng Tây Ban Nha đã có câu chơi chữ rồi: la mente miente - tâm trí thì nói dối (cười). Và tâm trí rất dễ bị thao túng.

 

Chính vì vậy mà tất cả những năng lượng này thao túng tầng tâm trí, và những thứ gọi là hội kín hay gì đó cũng thao túng tầng tâm trí rất mạnh. Từ đó mới có truyền hình, báo chí, tất cả mọi thứ đó. Bạn để ý xem họ đặt tiêu điểm ở đâu.

 

Ví dụ, bạn mở bản tin - giả sử là tối Chủ nhật - thì họ sẽ nói: “Cuối tuần này có 57 người chết vì tai nạn giao thông.”

 

Jaume Su: Ừ. Ừ, đúng rồi.

 

Rafael: Nhưng họ cũng có thể nói: “Cuối tuần này có 3 triệu 700 ngàn người đi lại, trở về nhà an toàn, không hề hấn gì.”

 

Nhưng tiêu điểm họ đặt ở đâu? Ở tai nạn, ở cái chết, ở bi kịch. Và thế là chúng ta làm cho “bộ phim” đó ngày càng lớn lên.

 

Vì chúng ta là những sinh thể thần kinh–ngôn ngữ, nên ngôn từ ảnh hưởng trực tiếp tới chúng ta. Phần vô thức của chúng ta không phân biệt được thật hay giả, nó coi mọi thứ là thật. Vì vậy lời nói có sức sáng tạo, vì nó tạo ra hình ảnh trong não tôi, và những hình ảnh đó khiến tôi tin vào chúng.

 

Tôi hay đưa ra một ví dụ rất đơn giản: hãy tưởng tượng bạn đang cầm một trái chanh. Tưởng tượng thật rõ. Và bây giờ, tưởng tượng bạn cắn một miếng chanh. Chuyện gì xảy ra? Miệng bạn đầy nước bọt ngay lập tức. Một phản ứng sinh học xuất hiện liền.

 

Tại sao lại như vậy? Vì chanh là axit, và nước bọt trung hòa độ axit đó, làm kiềm hóa - đó cũng chính là tác dụng của chanh trong cơ thể. Nhưng chỉ cần bạn tưởng tượng là mình cắn chanh thôi.

 

Tôi hay nói với khách hàng: “Không, cắn đi”. Vì tưởng tượng sơ sơ thì khác, còn tưởng tượng thật sự cắn thì khác. Và ngay lập tức miệng đầy nước bọt. Vì vô thức của bạn không biết là có chanh hay không. Bạn biết là không có chanh, bạn đang tưởng tượng thôi, nhưng vô thức thì không biết điều đó.

 

Và đó chính là cách người ta thao túng và điều khiển chúng ta. Cho nên như tôi nói, trí tưởng tượng của bạn đã tạo ra một kết quả, thì nó cũng có thể tạo ra bất kỳ kết quả nào khác.

 

Jaume Su: Chính xác.

 

Rafael: Rồi từ đó xuất hiện cái gọi là tế bào thần kinh phản chiếu - rồi đủ thứ chuyện khác nữa. Và rồi… khi bạn hiểu được điều đó, bạn giải quyết được rất nhiều vấn đề.

 

Jaume Su: Nó làm tôi nhớ tới một câu nói của Qui-Gon với Anakin trong tập 1 của Star Wars: “Hãy nhớ điều này, Anakin - sự tập trung của con sẽ quyết định thực tại của con.”

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Jaume Su: Rồi liên quan tới ví dụ trái chanh, tôi nhớ ở Menorca, mấy đứa trẻ khi có ban nhạc thị trấn chơi trong lễ hội, tụi nó hay chọc phá các nhạc công bằng cách cầm một trái chanh đưa lên miệng. Thế là miệng đầy nước bọt, mà mấy nhạc cụ hơi như trumpet, tuba, trombone… thì không thổi được, bị lạc tông luôn (cười).

 

Rafael: Đúng rồi, tụi nó làm vậy để chọc ghẹo nhạc công. Đúng, đúng.

 

Jaume Su: (cười)

 

Rafael: Bởi vì khi người nhạc công thấy trái chanh, não họ nghĩ rằng chính họ đang cắn trái chanh đó (cười).

 

Jaume Su: Chính xác. Đúng vậy. Đúng là như vậy.

 

Rafael: Cho nên, như tôi đã nói, để giải quyết bất kỳ vấn đề nào, mình phải quay lại lần đầu tiên mà trạng thái cảm xúc đó xuất hiện. Bởi vì đã từng có một thời điểm trong đời bạn mà bạn chưa biết sợ là gì. Đã từng có một lúc bạn chưa biết giận là gì. Đã từng có một lúc bạn chưa biết buồn là gì.

 

Vậy thì, nếu mình đang nói về một vấn đề thuộc kiểu đó, điều mình làm là quay về khoảnh khắc đó, rồi đi trước khoảnh khắc đó nữa - nơi bạn đang bình yên, chưa bị xáo trộn về mặt cảm xúc - và mình “chuẩn bị” cho nhân vật lúc đó. Nhân vật đó có thể là một đứa trẻ năm tuổi, ba tuổi, hai tuổi, bao nhiêu tuổi cũng được, để đối diện với sự kiện sắp xảy ra.

 

Rồi sau đó, mình cho nó đi qua sự kiện đó, nhưng từ một vị trí khác. Và ở đó, phép màu xuất hiện. Tự nhiên, một chấn thương tâm lý… biến mất. Một chấn thương mà bạn đã mang theo suốt cả đời, và nó cứ làm cuộc sống của bạn ngày càng rối hơn, phức tạp hơn.

 

Dĩ nhiên, nó không phải là chuyện xảy ra cái rụp liền, vì đó là cả một quá trình, phải làm việc với nhiều thứ. Nhưng đó là một cách để giải quyết. Và rồi, cái nang trước đây cứ hình thành trong buồng trứng, thì giờ không còn nữa. Trước đây bạn không thể mang thai, thì giờ bạn có thể mang thai được.

 

Và họ cũng chẳng biết rõ là tại sao, hay bằng cách nào. Nhưng thôi, mấy cái “làm sao” đó… Tôi hay nói với họ, đó là câu hỏi của… người ngây thơ: “Vậy làm sao để làm được?” - Thôi, để vũ trụ lo đi, bạn ơi (cười lớn). Vũ trụ biết rõ hơn bạn cách làm mọi thứ.

 

Vì trong chúng ta có một trí thông minh sống động. Bạn hiểu không? Bạn thử tưởng tượng đi: từ một tế bào duy nhất… khi ba mẹ bạn thụ thai, chỉ có một tế bào, gọi là hợp tử. Từ một hợp tử mà ra được bạn, thì rõ ràng có một trí thông minh biết cách làm mọi thứ tốt hơn bạn rất nhiều, biết cách giải quyết vấn đề.

 

Vậy thì hãy để trí thông minh đó - thứ đang sống sẵn trong chúng ta - làm việc. Tôi rất thích cho mọi người làm những bài tập để họ nhận ra rằng trí thông minh đó tồn tại, và để họ cảm nhận được rằng họ không hề đơn độc, rằng trí thông minh đó luôn ở bên họ. Điều này rất, rất mạnh đối với con người (cười).

 

À, xin lỗi, lúc nãy bạn hỏi tôi về chuyện kết nối với người đã rời khỏi thân xác. Thật ra, không phải là bạn “thấy” ai đó, mà là bạn đang thấy người thân của mình. Nhưng không chỉ có vậy. Tôi còn làm một việc gọi là đổi vai khi đang làm việc trị liệu.

 

Tức là bây giờ, bạn trở thành người cha đã rời khỏi thân xác của bạn, và bạn nói chuyện thông qua vai đó. Bạn hiểu không?

 

Robert: Không biết cái này có liên quan tới mấy thứ như… chòm sao gia đình không? Ý tôi là kiểu đó đó, bạn hiểu ý tôi không?

 

Rafael: Có chứ, liên quan rất nhiều. Thật ra, cái quá trình mà chúng ta gọi là thôi miên còn cổ xưa hơn cả loài người. Ngay từ Hy Lạp cổ đại, Ai Cập cổ đại, người ta đã dùng rồi.

 

Sau này người ta mới “phát minh” ra các phương pháp khác. Với chòm sao gia đình, khi bạn kết nối về mặt cảm xúc với một cảm xúc nào đó, là bạn đã bước vào trạng thái thôi miên rồi. Không cần phải nhắm mắt. Chúng ta luôn kết nối như vậy.

 

Cho nên bạn đang xem một bộ phim, tự nhiên thấy buồn, thấy vui, thấy khóc… là vì bạn đã kết nối cảm xúc với một phần của bộ phim, hay của cuốn sách. Riêng với chòm sao gia đình, có một điều tôi không thích, đó là khi làm theo nhóm.

 

Robert: Đúng.

 

Rafael: Vì khi đó tất cả mọi người đều vào trạng thái thôi miên, và đôi khi mình… mang luôn câu chuyện của người khác về nhà.

 

Robert: À, đúng, đúng, đúng. Vì chúng ta là những sinh thể có khả năng thần giao cách cảm. Ở mức vô thức, bạn mang nó về nhà.

 

Rafael: Đúng vậy. Trong khi bạn chưa thật sự sống trọn trải nghiệm đó - cảm giác của người cha là gì, cảm giác của người kia ra sao… Tôi thì… cuối cùng tôi bỏ phương pháp đó luôn, bạn hiểu không?

 

Vì bạn có thể đóng vai người cha, và khi bạn đóng vai người cha, bạn đang kết nối với năng lượng của người đang làm chòm sao. Giống như tôi nói lúc nãy về đám mây đó. Khi tôi đóng vai người cha, tôi kết nối với năng lượng của người kia. Nhưng vì tôi bước vào một trạng thái cảm xúc rất mạnh, mà những câu chuyện của con người thì thường rất giống nhau - vì rốt cuộc ai cũng sinh ra từ cùng một “mô thức” - nên tôi dễ đồng cảm quá mức.

 

Và rồi khi tôi rời đi, vô thức của tôi nghĩ rằng… tôi mang theo luôn câu chuyện đó.

 

Robert: Đúng, đúng.

 

Rafael: Và thế là bây giờ tôi có thêm một vấn đề mới: vấn đề của tôi cộng thêm vấn đề của người khác.

 

Robert: Chính xác. Làm việc với những dạng năng lượng này rất tinh tế, rất nhạy cảm, đúng không? Vì bạn đang làm việc với năng lượng mà.

 

 

 

 

 

 

----------------

 

 

 

 

 

 

Rafael: Đúng rồi. Bạn thử nghĩ thế này: có ba khái niệm, đúng không? Cơ thể… Hôm bữa tôi nghe Corrado Malanga nói về chuyện này: cơ thể, tinh thần và… Ông ấy nói linh hồn được tập trung vào cơ thể - cái thân xác, soma - giống như cái mà ông ấy gọi là anima vậy.

 

Robert: Ừm.

 

Rafael: Còn tinh thần (spirit), thì đó là thứ không chết. Vì linh hồn là vĩnh cửu, nhưng nó giống như những “quả cầu năng lượng” mà bạn dùng để cho cái hóa thân này hoạt động.

 

Robert: Vậy thì cũng giống như… ngoài thân xác vật lý, bạn còn có thể vía - cái mà bạn dùng khi mơ hay khi ra khỏi thân thể, kiểu vậy, đúng không?

 

Rafael: Cái đó thì liên quan nhiều hơn tới linh hồn.

 

Robert: Ừ, đúng. Rồi còn tinh thần, tức là ý thức, là cái toàn thể, là cái “tất cả”, đúng không?

 

Rafael: Ừ, với tôi thì nó kết nối nhiều hơn với Nguồn. Tôi nói…

 

Robert: Với Nguồn, chính xác. Một mảnh của Nguồn.

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Jaume Su: Ừ, tôi muốn nói thêm là Corrado Malanga phân biệt rất rõ: thân thể, tâm trí, rồi linh hồn và tinh thần là những thứ khác nhau. Trong đó, thứ vĩnh cửu là linh hồn, vì nó không có khái niệm thời gian, cho nên là vĩnh hằng.

 

Còn tinh thần thì vẫn có khái niệm thời gian, cho nên nó có một chu kỳ tồn tại - rất dài - nhưng cuối cùng vẫn phải quay về Nguồn, để tái nhập, nơi mà cá tính của nó sẽ tan biến.

 

Rafael: Tôi diễn đạt theo cách khác thôi, nhưng bản chất thì cũng như vậy.

 

Jaume Su: Đúng vậy, là một thôi, là một thôi. Tôi chỉ muốn làm rõ thêm chút đó. Và rồi, dĩ nhiên, câu hỏi là: người ngoài Trái Đất muốn gì, theo Corrado Malanga - và tôi hoàn toàn đồng ý với ông ấy. Họ muốn chính hạt đó, họ muốn gắn nó vào bản thân mình, thu giữ nó, bởi vì họ không có thời gian. Và bằng cách đó, họ đạt được sự bất tử theo một cách khác.

 

Và vì vậy, một phần của việc “nuôi trồng con người” chính là để làm chuyện đó. Ví dụ như… có một tổ chức bí mật, là tổ chức điều hành Tây Ban Nha, bạn thấy nó ngay trên quốc huy Tây Ban Nha. Nó bắt đầu bằng chữ T và kết thúc bằng chữ “on” bằng vàng đó. Và biểu tượng của họ là bộ lông cừu vàng.

 

Nhưng chuyện này bắt nguồn từ một huyền thoại cổ xưa hơn nhiều. Điều họ làm là lấy da cừu, đem ngâm xuống sông, xuống các mạch nước. Sau đó họ vớt tấm da đó lên, phơi khô, rồi dùng một cái lược rất mịn để chải. Và bằng cách đó, họ thu được vàng.

 

Thì đó chính là điều họ làm với chúng ta. Và hội kín mà tôi vừa nhắc tới - cái hội mà tôi đã nói trước đó - thực chất là đang tiếp nối huyền thoại Bộ lông cừu vàng của Jason và các Argonaut. Nhưng mục đích thật sự là thu được tấm da giữ lại vàng đó, để họ giữ cho riêng mình. Vì vàng là thứ không thể bị hủy hoại, nó tượng trưng cho cái vĩnh cửu của bản thân. Tôi chỉ muốn bổ sung điểm này ở góc độ biểu tượng.

 

Rafael: Đúng vậy. Với tôi thì điều quan trọng nhất là trao quyền. Tôi lúc nào cũng tập trung vào việc trao quyền cho con người và cách để họ được giải phóng. Nghĩa là, tôi không chữa bệnh, không tẩy uế, không nạp năng lượng, không làm gì hết. Mọi thứ đều do chính người đó làm. Tôi chỉ đồng hành, nhưng là đồng hành từ sự trao quyền. Và điều mà họ luôn cố gắng làm với chúng ta, đó là triệt tiêu hoàn toàn sức mạnh đó.

 

Jaume Su: Hoặc là định hướng sự chú ý của chúng ta. Vì chúng ta là những người sáng tạo: họ hướng bạn đi theo hướng này, nhưng bạn không biết.

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Jaume Su: Và thế là chúng ta tạo ra thực tại mà họ muốn. Họ làm điều đó trực tiếp thông qua việc thao túng vô thức của chúng ta. Và vì chúng ta đông, nên… thế là xong. Thực tại đó biểu hiện rất nhanh, và xã hội mới thành ra như bây giờ.

 

Rafael: Chính xác. Và chúng ta phải rón rén mà sống, để không bị chém, không bị cuốn đi, không bị tước mất thứ gì… Thậm chí còn không thể nói ra sự thật như nó vốn vậy (cười). Hay ít nhất là như bạn nghĩ nó như vậy. Không… đó là góc nhìn của bạn thôi, không ai bắt buộc phải chấp nhận, nhưng bạn thậm chí còn không được phép nói ra. Vì nếu nói, người ta sẽ la ó, tấn công bạn, hay làm đủ thứ.

 

Robert: Đúng vậy. Tức là bạn không thể tự do bày tỏ.

 

Rafael: Bạn biết vì sao chuyện đó xảy ra không? Vì họ rất sợ chúng ta.

 

Robert: Đúng vậy.

 

Rafael: Nếu họ không sợ, thì chúng ta đã có thể tự do thể hiện bản thân rồi. Nhưng họ rất sợ. Điều đó có nghĩa là chúng ta có sức mạnh, rất nhiều sức mạnh. Và đó là điều mà phần lớn mọi người không hiểu.

 

Robert: Tôi nghĩ những người đang xem kênh này thì hiểu điều đó. Phần lớn đều hiểu rằng sức mạnh và quyền năng nằm ở chính chúng ta.

 

Rafael: Ừ, những người trong kênh thì hiểu, nhưng tôi đang nói tới đám đông.

 

Robert: Đám đông thì không hiểu. Vì nếu đám đông hiểu, thì chúng ta đã sống trong một thực tại khác rồi.

 

Rafael: Đúng vậy. Nhưng tôi nói cho bạn nghe điều này: đó là vấn đề mức độ ý thức. Sự thay đổi sẽ không xảy ra chỉ vì bước vào Kỷ nguyên Bảo Bình hay kỷ nguyên gì đó. Sự thay đổi sẽ đến từ những tầng ý thức mà chúng ta tự đạt được.

 

Vì vậy tôi mới nói: điều tôi luôn cố gắng làm là làm rỗng, làm rỗng, làm rỗng… để bản thể lộ ra. Nhưng không phải là Rafael - Rafael chỉ là cái… Để tôi nói thế này. Người Q'ero rất giỏi chuyện này.

 

Người Q'ero có những mã - họ gọi là mã, chứ không phải luật. Vì luật thì bất biến, còn mã thì có thể thay đổi. Nghĩa là nếu nó hữu ích cho bạn, bạn dùng; nếu không hữu ích, bạn bỏ và dùng mã khác. Và nếu không có mã nào giúp bạn tạo ra thực tại mà bạn muốn, thì bạn tự tạo ra một mã. Không sao cả, bạn có thể tự tạo.

 

Mã đầu tiên được gọi là Causay*. Mã này nói về sự tồn tại. Nó nói rằng bạn chưa tồn tại cho tới khi bạn chọn tồn tại. Và tất cả những gì có trong bạn đều đã được người khác đặt vào bạn. Vì vậy, bạn không có sự tồn tại riêng, bạn giống như một con robot sinh học, di chuyển, hành động mà không biết vì sao, không biết để làm gì - đặc biệt là để làm gì. Vì “tại sao” cũng giống như câu hỏi “làm sao” thôi.

 

* Năng lượng sống được gọi là “chi” (khí) trong một số truyền thống, được sử dụng trong các bài tập như khí công chẳng hạn. Đối với người Q'ero, nó được gọi là “causay”. (Ghi chú từ người dịch bài)

 

Nhưng “để làm gì” thì bạn phải đặt ra. Tôi làm điều này để làm gì? Nếu bạn không đặt ra, thì người khác sẽ đặt ra thay bạn. Ý định là thứ cốt lõi.

 

Ờ… tôi quên mất từ mình định nói rồi. Thôi để tôi lấy ví dụ. Tôi tên là Rafael vì cha tôi đặt tên cho tôi  là Rafael. Không ai hỏi tôi có muốn tên là Rafael hay không. Vậy là tôi tự đồng nhất mình với cái tên Rafael. Khi người ta gọi “Rafa” hay “Rafael”, tôi quay lại vì tôi nghĩ: “Họ đang gọi mình”. Nếu họ gọi “Jaume” thì tôi không quay, vì tôi biết tôi không phải Jaume.

 

Khi bạn thực hiện một sự khai tâm như vậy, một trong những điều bạn có thể làm - giống như các giáo hoàng - là đổi tên. Các giáo hoàng làm gì? Khi trở thành giáo hoàng, ở cấp độ đó, tất cả đều đổi tên.

 

Robert: Chính xác. Đúng rồi.

 

Rafael: Không có ai giữ tên cũ cả. Vì cái tên mang theo năng lượng của quá khứ bạn. Và ở đây cũng vậy. Khi tôi đối diện với việc đổi tên, tôi nhìn vào ý nghĩa tiếng Do Thái. Rafael có hai nghĩa: “người mang lại sự chữa lành” và “Thiên Chúa đã chữa lành”. Và vì tôi làm công việc chữa lành, tôi nói: “Được rồi, từ thời điểm này trở đi, tôi sẽ gọi mình là Rafael”. Trước kia người ta gọi tôi là Rafael và tôi trả lời, còn bây giờ là tôi tự gọi mình là Rafael và tôi tôn vinh ý nghĩa của cái tên đó. Vì vậy ở đây ghi là Rafael, chứ không phải Rafa.

 

Robert: À, hiểu rồi, hiểu rồi.

 

Rafael: Nhưng cũng không quan trọng đâu. Bạn gọi tôi Rafa cũng được, gọi sao cũng được. Điều quan trọng là tôi gọi mình là gì, vì cái quan trọng đối với tôi là điều tôi làm với chính mình. Tôi đã nói rồi, bạn bè tôi vẫn gọi tôi là Rafa.

 

Robert: Vâng.

 

Rafael: Có người còn gọi tôi là Rafita nữa kìa. “Ê, Rafita!” (cười lớn). Có mấy người rất quái, họ gọi vậy đó.

 

Jaume Su: Nhưng tôi chưa bao giờ gọi anh là Rafita.

 

Rafael: Không sao, không sao, vì có ngày…

 

Jaume Su: Vì sao tôi không gọi như vậy? Vì tôi luôn gọi anh là Rafa và biết bạn như vậy. Với lại Rafita là dạng tên gọi thân mật (dùng gọi khi còn bé).

 

Rafael: Đúng rồi, đó là tên gọi thân mật.

 

Jaume Su: Và tôi không muốn làm giảm sức mạnh của anh. Với tôi, bạn là một người rất lớn, một người rất vĩ đại.

 

Rafael: Ừ, thì tôi là một người “to” đó chứ, dù nhìn thì nhỏ con thôi (cười). Nhưng ý tôi muốn nói là: không quan trọng bạn gọi tôi bằng cái tên gì, điều quan trọng là tôi gọi chính mình là gì. Bạn hiểu không? Vì tôi tồn tại từ Rafael. Trước khi tôi làm điều đó, tôi chưa tồn tại với tư cách là Rafael.

 

Và từ lúc đó trở đi, tôi bắt đầu tự đặt mọi thứ cho mình. Bởi vì nếu tôi không đặt, thì sẽ có người khác đặt thay tôi.

 

Ví dụ nhé, tôi có một cửa hàng bán khoáng vật. Người ta tới hỏi tôi: “Ơ, cái viên đá này dùng để làm gì?”

 

Thì tôi nói: “Đây không phải là đá, đây là khoáng vật.” Hoặc trong một số trường hợp, là tinh thể. Vì nó không giống nhau. Đá thì nằm đầy ngoài ruộng ngoài đồng.

 

Robert: Ừ, không giống nhau thật.

 

Rafael: Không giống nhau. Nhưng thôi, cũng được, ai cũng hay gọi tên mọi thứ theo kiểu của mình. Nhưng vấn đề là: mọi thứ có tên của nó vì có lý do. Bạn hiểu không?

 

Tức là, nếu bạn muốn một cục đá, thì bạn mang một cục đá. Nhưng nếu bạn mang một khoáng vật, thì nó đã khác rồi. Nếu bạn mang một tinh thể, thì lại khác nữa. Và nếu từ đó bạn làm thành một bùa hộ mệnh, thì lại là chuyện khác nữa.

 

Dù bản chất vật chất có thể giống nhau, nhưng nó không tác động lên trường năng lượng của bạn theo cùng một cách.

 

Thế là họ hỏi: “Vậy nó dùng để làm gì?”

 

Và tôi hỏi ngược lại: “Vậy bạn muốn nó dùng để làm gì?”

 

Vì thật ra tôi không quá quan tâm đến mấy cuốn sách nói khoáng vật này dùng để làm gì. Tôi thích làm một việc khác hơn. Tôi luôn làm một bài kiểm tra bằng kinesiology (vận động học) - tức là trí thông minh của cơ thể. Mọi người có biết kinesiology hoạt động như thế nào không?

 

Robert: Không.

 

Jaume Su: Tôi cũng không.

 

Rafael: Rất đơn giản. Đó là một bài kiểm tra cơ bắp. Khi bạn đang cân bằng, thì cơ bắp của bạn… Nè, bạn chụm hai ngón tay lại như vầy, thấy không? Để đều nhau. Rồi bây giờ đặt câu hỏi. Nói: “Tôi tên là Robert.”

 


Robert: Tôi tên là Robert.

 

Rafael: Rồi bây giờ bạn hơi kéo nhẹ các ngón tay ra và bạn sẽ thấy một ngón dài hơn ngón kia.



Robert: Trời, đúng thật.

 

Jaume Su: Thiệt hả? (cười)

 

Rafael: Rồi, câu hỏi khác. “Tôi tên là Rafael phải không?”

 

Robert: Ý là… tôi nói hả?

 

Rafael: Ừ, hỏi đi.

 

Robert: “Tôi tên là Rafael phải không?”

 

Jaume Su: Giơ tay lên cho camera thấy đi Robert.

 

Robert: Bây giờ thì như là nó bằng nhau… À, đúng rồi, đúng rồi.

 

Rafael: Nó đã thay đổi. Bạn thấy không?

 

Ý tôi là: đây gọi là kinesiology. Một cơ sẽ giãn ra hoặc co lại một chút.

 

Robert: Ừ.

 

Rafael: Vậy là bạn đã có một có và một không.

 

Giờ bạn ngồi ghế, bạn nói: “Tôi đang ngồi”, rồi lại làm bài kiểm tra. Rồi bạn hỏi: “Tôi đang ngồi phải không?”. Và bạn sẽ thấy nó lại giãn ra giống như lúc hỏi tên Robert.

 

Robert: “Tôi đang ngồi”, rồi kéo ngón tay hả?

 

Jaume Su: Giơ tay lên cho camera thấy đi.

 

Robert: Đây nè, dài ra rồi, thấy không? (cười)

 

Rafael: Đó. Giờ để tay vậy và hỏi: “Tôi đang đứng phải không?”

 

Robert: Để coi… “Tôi đang đứng phải không?” Rồi kéo ra hả?

 

Rafael: Ừ. Và bạn sẽ thấy…

 

Robert: Nè nè nè.

 

Rafael: Bên kia dài hơn, thấy không?

 

Robert: Ừ, nó tụt xuống rồi. Đúng, đúng.

 

Rafael: Vậy là bạn đã có câu trả lời rồi. Và chuyện này có thể làm với cánh tay, có thể làm như con lắc, có rất nhiều cách.

 

Robert: Nhưng mà Rafa, có điều lạ lắm. Khi bạn nói câu hỏi “Tôi tên là Robert”, tôi… tôi bị khựng lại. Tôi không biết phải làm sao. Nói thật luôn. Tôi không nhận diện mình với cái tên đó. Bạn hiểu tôi nói gì không? Tôi đứng hình luôn, phải mất một lúc mới làm được.

 

Rafael: Ừ, thì để bạn thấy đó. Hôm trước tôi cũng gặp chuyện tương tự với một khách hàng tên là Helen. Tôi hỏi cô ấy có tên là Helen không, thì cơ thể cô ấy trả lời là không.

 

Robert: Chính xác.

 

Rafael: Rồi tôi hỏi: “Vậy bạn tên là Helena phải không?” - thì lúc đó mới trả lời có.

 

Robert: Ừ, thú vị thật. Nhưng mà lúc nãy tôi đúng là đứng hình luôn (cười). Tôi nghĩ: “Ủa, không lẽ…” Rồi tôi làm đại, thì nó ra có.

 

Rafael: Ừ, ý tôi là: đây là một bài kiểm tra mà bạn có thể hỏi rất nhiều câu. Dần dần bạn sẽ phân biệt được đâu là có đâu là không. Và từ đó, bạn có thể hỏi đủ thứ.

 

Cách tôi làm là dùng một trạng thái trung tính. Tôi duỗi tay ra và làm bài kiểm tra. Rồi tôi hỏi: khoáng vật nào là thứ mà người đó cần nhất trong thời điểm đó.

 

Tôi làm việc này đã chín năm rồi, chưa bao giờ sai. Thậm chí có người nói: “Không phải cho tôi đâu, cho em họ tôi.”

 

Ok, không sao. Tôi đưa họ về trạng thái trung tính, rồi nói: “Bây giờ nghĩ về em họ bạn.”

 

Ngay khoảnh khắc họ nghĩ về người đó, tôi đang đo người kia thông qua cơ thể của người trước mặt.

 

Robert: Thú vị thật.

 

Rafael: Và lúc nào cũng ra đúng thứ họ cần.

 

Rồi họ nói: “Để xem Google nói gì về khoáng vật này.”

Và sau đó họ nói: “Trời ơi, giống như anh đang đọc cuốn sách đời tôi vậy.” (cười)

 

Thế nên tôi làm việc với cái này cho rất nhiều thứ. Để không đưa cái tôi của mình vào, vì cái tôi có thể làm nhiễu. Còn cái này thì giống như một sự thật tuyệt đối.

 

Cho nên tôi quay lại điều tôi nói lúc đầu: nếu bạn không tồn tại, bạn không thể tạo ra thực tại. Và khi đó, bạn đang tạo ra thực tại của người khác. Người khác có thể là chính trị, tôn giáo, khoa học, kinh tế… Vậy nên điều đầu tiên bạn phải làm là tồn tại.

 

Và mã thứ hai được gọi là Anya. Anya nói về chân lý. Và chân lý là: mọi chân lý đều là chân lý.

 

Jaume Su: Ừ.

 

Rafael: Nhưng chân lý của bạn mới là thứ định hình thực tại của bạn.

 

Jaume Su: Ừ.

 

Rafael: Cho nên tôi mới nói: nếu có mã nào không hoạt động với tôi, tôi bỏ nó và tôi tạo ra một mã khác, vì đó là chân lý của tôi. Thông thường, chúng ta hay nói về “chân lý chung”, chân lý tập thể.

 

Jaume Su: Bạn tải xuống nó hay là tự tạo ra nó?

 

Rafael: Nếu nó không hoạt động, thì bạn cứ bỏ qua câu chuyện đó đi.

 

Jaume Su: Nhưng ý tôi là: bạn tải xuống hay bạn tự tạo ra?

 

Rafael: Cũng vậy thôi, gọi sao cũng được, bản chất là một.

 

Jaume Su: Ừm… cũng có khác đó.

 

Rafael: Không, không, không, không phải là “tải xuống” theo kiểu đó. Bạn có thể gọi là tải xuống cũng được, nhưng thực ra cũng vậy thôi.

 

Ý tôi là thế này: nhiều khi có người đến làm việc với tôi, họ nói: “Tôi không thấy gì hết.”

Tôi mới nói: “Dĩ nhiên là không thấy rồi, vì bạn đang nhắm mắt mà?” (cười) Tôi nhắm mắt thì tôi cũng đâu có thấy gì, nhưng tôi có thể tưởng tượng.

 

Thì họ nói: “Ừ, nhưng nếu là tưởng tượng thì…”

Đúng, nhưng câu hỏi là: tại sao bạn lại tưởng tượng ra cái này mà không phải là cái khác?

 

Jaume Su: Đúng rồi.

 

Rafael: Bạn hiểu ý tôi không? Tức là trí tưởng tượng rất… rất… chính vì vậy tôi mới nói là bạn tự tạo ra. Bạn tạo ra đó, nhưng vì sao bạn lại tạo ra đúng cái đó? Nếu cái đó giúp bạn đạt được kết quả, thì khi bạn “tạo ra” nó…

 

Nè, Jacobo Grinberg từng nói về lattice (mạng lưới) - ông ấy nói rằng mọi khả năng đều đã tồn tại sẵn trong một trường nào đó… cứ gọi là trường lượng tử đi. Cho nên, khi bạn nghĩ rằng bạn đang “bịa ra” một thứ gì đó, thật ra là nó đã có sẵn ở đó rồi.

 

Jaume Su: Chính xác, nó đã có sẵn trong Nguồn. Bạn tương thích với nó thì bạn kéo nó về.

 

Rafael: Và não bạn đã phản hồi đúng với tần số đó. Có thể bạn nghĩ là mình đang tưởng tượng ra, nhưng điều thú vị là: tại sao bạn lại tưởng tượng ra cái này mà không phải một câu chuyện khác? Vì nếu đã tưởng tượng, thì bạn có thể tưởng tượng bất cứ thứ gì.

 

Jaume Su: Vâng, tưởng tượng là bạn đang tạo ra, đang biểu hiện nó đó chứ…

 

Rafael: Đúng vậy.

 

Jaume Su: Cái gì không tồn tại đối với bạn, thì bạn sẽ không bao giờ tìm thấy nó. Tức là bằng cách nào đó, bạn biết là có cái gì đó ở đó, nếu không thì bạn đã không…

 

Điều này làm tôi nhớ tới Wallace D. Wattles trong cuốn Khoa học làm giàu. Thật ra, cả cuốn sách đó có thể tóm gọn chưa tới một trang. Điều ông ấy nói là: có một loại vật chất mà từ đó mọi thứ đều được tạo ra. Nó hoàn toàn trung tính, nguyên sơ. Và điều bạn làm là định hình nó bằng suy nghĩ, rồi chờ nó biểu hiện.

 

Tất cả các cuốn sách của ông ấy - Khoa học làm giàu, Khoa học khỏe mạnh, Khoa học sống tuyệt vời, Một Chúa Kitô mới… - đều nói cùng một điều, chỉ là diễn đạt khác nhau. Bạn lấy cái vật chất nền tảng đó, cho nó hình dạng, và rồi nó biểu hiện.

 

Và đúng như họ nói: đó là năng lượng ở trạng thái tiềm năng. Khi bạn đặt tiêu điểm vào, nó trở thành năng lượng sáng tạo và được mang vào thực tại. Nói đúng hơn là: nó biểu hiện.

 

Chuyện này giống như lúc đầu chúng ta nói về mẹ của bạn đó, Rafa. Bạn nhìn thấy năng lượng và bạn diễn giải nó, vì bạn nhận ra nó và diễn giải nó. Nhưng một người khác đứng cạnh bạn thì không nhận ra năng lượng đó, nên họ không thể diễn giải được.

 

Rafael: Đúng, đúng. Bạn đang đi đúng hướng đó. Tôi đồng ý.

 

Jaume Su: Ừ.

 

Rafael: Chỉ có điều là… tất cả những chuyện về biểu hiện này, nó phải được chống đỡ bằng cảm xúc, phải được chống đỡ bằng niềm tin.

 

Jaume Su: Đó là nhiên liệu.

 

Rafael: Đúng vậy. Vì những gì chúng ta đang làm… Nè, trong các buổi thôi miên hồi quy của tôi - mình thậm chí còn có thể hồi quy về tương lai nữa đó. Nghe lạ không? Hồi quy về tương lai (cười).

 

Vì người ta cứ nghĩ hồi quy là quay về quá khứ, nhưng tại sao không quay về tương lai? Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là ngay bây giờ tôi đã có thể tạo ra tương lai rồi.

 

Chuyện này tôi cũng học từ người bản địa. Họ nói với tôi: “Con người nhìn thời gian theo kiểu tuyến tính: quá khứ, hiện tại, tương lai.” Và để ý mà xem, chúng ta còn nhìn nó theo một cách rất cụ thể: từ trái sang phải - quá khứ, hiện tại, tương lai.

 

Rồi người ta hỏi tôi: “Tại sao lại nhìn như vậy?”

Thì đơn giản thôi: vì chúng ta được dạy viết như vậy. Não bộ thường nhìn khác: quá khứ ở bên phải, còn hiện tại và tương lai ở bên trái. Nhưng dù sao thì đó vẫn là một cách nhìn tuyến tính - não bộ cứ chạy qua chạy lại giữa quá khứ và tương lai.

 

Còn hiện tại thì rất hiếm khi ta thật sự ở trong đó. Muốn ở được trong hiện tại, phải tập rất nhiều: cân bằng nội tại, thiền định, đủ thứ.

 

Nhưng chúng ta cũng có thể nhìn thời gian theo dạng vòng tròn. Và khi nhìn theo dạng vòng tròn, cả “bộ phim” sẽ thay đổi. Khi đó, để thay đổi quá khứ, tôi sẽ làm điều đó từ tương lai. Và khi tôi thay đổi quá khứ, tôi sẽ thay đổi hiện tại - mà hiện tại là thứ duy nhất tôi thật sự đang trải nghiệm.

 

Tại sao lại từ tương lai? Vì tương lai thuộc về thế giới của ý tưởng. Và ngay khoảnh khắc tôi ở trong ý tưởng, tôi đã ở trong tương lai rồi. Từ đó, tôi có thể điều chỉnh mọi thứ.

 

Cho nên, làm thôi miên hồi quy về tương lai rất thú vị, vì tôi có thể thấy những chuyện sẽ ảnh hưởng tới tôi như thế nào, và tôi muốn chúng ảnh hưởng tới tôi ra sao. Và ngay lúc đó, tôi đã đưa thông tin vào ma trận, vào trường lượng tử, vào cái lattice (mạng lưới) đó rồi.

 

Nhưng chúng ta hiếm khi để ý tới điều này, vì ta nghĩ tương lai là thứ “chưa biết”. Nhưng vấn đề không phải là chuyện gì sẽ xảy ra, mà là bạn cho rằng điều gì cần phải xảy ra.

 

Và khi bạn hành động từ cái tôi, từ cái nhân dạng nhỏ bé mà chúng ta dùng để xoay xở trong đời sống này, thì thường cái tôi đó không giúp bạn tạo ra thực tại tốt nhất. Khi bạn vận hành từ tinh thần, mọi thứ dễ hơn rất nhiều.

 

Bởi vậy, đôi khi phải quay về giải quyết quá khứ, tháo gỡ những thứ còn mắc kẹt ở đó, vì chính chúng làm ta rung động ở một tần số nhất định. Mà cảm xúc chính là vậy: năng lượng đang chuyển động, tức là rung động.

 

Nhiều khi chính rung động đó ngăn cản chúng ta đi vượt ra khỏi chính mình. Vì từ “tôi”, nhiều lúc tôi không làm được. Tôi phải đi ra ngoài cái tôi thì thực tại mà tôi muốn mới có thể biểu hiện. Vì khi ở trong cái tôi, tôi bị kẹt bởi chính niềm tin của mình.

 

Nếu một ngày nào đó có người nói với tôi: “Mày không làm được đâu”, thì tôi tin là mình không làm được. Và cuối cùng, tôi tự nói với chính mình: “Ừ, tôi không làm được.” Nhưng thực ra, cái “không làm được” đó đã được lập trình vào tôi từ trước.

 

Robert: Đúng. Có ai đó đã đặt nó vào bạn. Tức là họ vô thức nói cho bạn biết: cái gì bạn có thể làm, cái gì không thể làm, cái gì là có thể, cái gì là không thể. Và thế là bạn bị giới hạn. Họ đã “nặn” bạn thành một con rối rồi. Và từ đó, họ muốn làm gì với bạn cũng được - cho tới khi chính bạn phản ứng lại với thực tại.

 

Rafael: Đúng vậy. Có một mô hình gọi là bản đồ của Peirce - do một nhà logic học xây dựng, nhưng thật ra nó rất cổ xưa - nói về cái có thể, cái không thể, cái cần thiết và cái ngẫu nhiên.

 

Và chúng ta luôn sống trong một thực tại mà người khác nói cho ta biết cái gì là có thể, cái gì là không thể. Ví dụ: “Nếu khoa học chưa chứng minh thì điều đó là không thể.”

 

Robert: Đúng vậy.

 

Rafael: Đó là một cái “không thể” mà khoa học đặt lên bạn. Nhưng bạn có thể nói: “Thôi kệ. Tôi sẽ vận hành từ một nơi khác. Tôi sẽ vận hành từ ma thuật.”

 

Với ma thuật, bạn không thể gắn cái nhãn “không thể” đó lên. Trong ma thuật, mọi thứ đều có thể.

 

Ví dụ: “Có thể là với khủng hoảng, thất nghiệp sẽ tăng, người ta sẽ mất việc…”

 

Robert: Nhưng để ý nha: họ nói là có thể. Và ngay khi họ nói “có thể”, bạn bắt đầu nghĩ tới nó, và bạn bắt đầu tạo ra nó.

 

Rafael: Đúng vậy. Bạn đã đưa nó vào bản đồ của mình rồi.

 

Robert: Rõ ràng là vậy.

 

Rafael: Bây giờ, tại sao bạn không tự hỏi chính mình? Và nói rằng: “Được rồi, bây giờ tôi sẽ là người tự đặt ra cái gì là không thể và cái gì là có thể trong đời tôi.” Nhưng là tôi đặt ra, chứ không phải người khác đặt cho tôi.

 

Và rồi là cái cần thiết. Bạn để ý đi, con người làm rất nhiều thứ vì cái gọi là “cần thiết”. Đột nhiên, họ có thể làm tê liệt cả một thành phố. “Không, chúng tôi đang biểu hiện điều này vì cần thiết phải tăng lương, tăng vị trí, tăng cái này cái kia…” Và một công ty, chỉ vì cái “cần thiết” của họ, có thể khiến cả đám đông bị đứng lại.

 

Nhưng đó là nhu cầu của họ. Còn tôi thì có thể tự đặt ra cái gì là cần thiết cho tôi. Ví dụ: để chuyện này xảy ra, thì cần phải có chuyện kia xảy ra trước. Khi đó, tôi là người đang đặt mọi thứ vào vị trí của nó.

 

Nhưng thông thường thì sao? Thông thường, chúng ta không bao giờ tự đặt ra điều gì cả, mà luôn chờ người khác đặt thay.

 

Jaume Su: Tôi muốn góp một ý, à thực ra là hai ý. Về chuyện quá khứ – hiện tại – tương lai mà bạn vừa nói. Như bạn biết, tôi làm việc với tarot, và các buổi xem của tôi thật ra tôi cố tình làm cho đơn giản nhất có thể.

 

Chúng ta có khái niệm: quá khứ, hiện tại và tương lai. Trong phương pháp tôi dùng, điều này là cần thiết, và nó rất hiệu quả. Tại sao? Vì hiện tại - xin lỗi nói hơi thô chút, xin lỗi - hiện tại bắt buộc phải đến từ một quá khứ, và vì vậy nó tất yếu dẫn tới một tương lai.

 

Cho nên, cả ba diễn ra đồng thời, đúng như điều mà giáo sư Corrado Malanga đã nói. Và nếu bạn biến nó thành một vòng tròn, như anh nói, thì bạn sẽ hiểu và nắm được thực tại.

 

Khi tôi trải bài tarot cho một người, ví dụ người đó có vấn đề với quá khứ gì đó, thì phần bên trái của trải bài - tượng trưng cho quá khứ - thường đầy kín lá bài. Tôi không chọn số lượng bài, chúng xuất hiện theo các quy tắc nhất định.

 

Còn khi có người đến và muốn biết tương lai sẽ ra sao nếu họ đưa ra những quyết định nhất định, thì thường phần tương lai lại hiện lên rất rõ, như thể tarot muốn cho họ thấy tương lai. Và tôi nói với họ: “Tarot muốn cho bạn thấy quá khứ” hoặc “Tarot muốn cho bạn thấy tương lai”.

 

Tất cả diễn ra ngay trên bàn. Bài đều úp xuống, tôi không biết lá nào sẽ ra, tôi chỉ làm theo phương pháp. Và theo một cách nào đó, điều này chứng minh - gần như là khoa học - rằng điều đó tồn tại, rằng nó là thật.

 

Đó là ý thứ nhất tôi muốn nói. Còn ý thứ hai thì liên quan đến điều bạn vừa nói lúc nãy, nhưng giờ tôi… quên mất rồi.

 

Rafael: Về cái cần thiết, cái có thể và không thể.

 

Jaume Su: Đúng rồi. Tôi sẽ thú nhận với mọi người một bí mật. Mỗi lần các bạn thấy tôi, tôi luôn uống bằng ly thủy tinh. Tại sao? Từ rất nhiều năm nay tôi luôn uống bằng ly. Vì sao?

 

Vì tôi giàu. Và vì tôi giàu, vì tôi là một quý tộc, nên tôi uống bằng ly. Cho nên dù tôi không có nhiều tiền, tôi cũng chưa bao giờ thiếu thốn. Và khi cái ly vỡ, tôi lấy cái khác.

 

Vì vậy các bạn sẽ không bao giờ thấy tôi dùng mãi một cái ly. Các bạn sẽ thấy nó một thời gian, rồi lại thấy cái khác, vì nó vỡ rồi. Giờ thì có ly mới. Tại sao? Vì tôi giàu.

 

Rafael: Nhưng để ý nè, không chỉ là giàu đâu, mà là chủ quyền - đó là một chuyện khác.

 

Vì khi một người là chủ thể tối cao, là người nắm quyền lực tối cao, thì người đó làm gì? Ra lệnh, và mệnh lệnh của họ là luật.

 

Và khi tôi nói “ra lệnh”, tôi không chỉ nói kiểu: “Làm cái này đi!”, mà là tôi đang đặt lại trật tự trong vũ trụ của chính tôi.

 

Và điều đó thể hiện ở chỗ ai là người dùng ly? - Vua. Một người nắm quyền lực tối cao.

 

Jaume Su: Đúng rồi, tôi định nói câu đó, nhưng bạn nói trước rồi. Đó chính là điều tôi nghĩ. Tôi là vua, tôi là chủ quyền.

 

Rafael: Đúng vậy, chủ quyền.

 

Jaume Su: Người nắm quyền lực tối cao.

 

Rafael: Ừ. Đó là sự thật. Bạn là quốc vương của vũ trụ cá nhân của bạn.

 

Tôi hiểu rằng mỗi chúng ta là thần trong vũ trụ cá nhân của mình, và trong vũ trụ của người khác, thì bạn là vị thần đó.

 

Nè, khi tôi làm các ca “thanh tẩy”, có người đến với tôi mang theo đủ thứ chuyện: bị ký sinh năng lượng, v.v… Tôi cũng từng làm việc với các trường hợp liên quan tới linh thể, tới linh hồn.

 

Jaume Su: Xin lỗi cắt ngang chút, Rafa. Tức là bạn làm thanh tẩy năng lượng cho người và cả nhà cửa luôn hả? Hay chỉ cho người thôi?

 

Rafael: Không, cho cả người và nhà cửa.

 

Jaume Su: Cả nhà nữa. Ok, bạn nói tiếp đi.

 

Rafael: Nhà ở và cả mặt bằng kinh doanh. Có người thuê tôi đến làm sạch một cửa hàng làm ăn không lên, và sau khi tôi làm xong, mọi thứ thay đổi.

 

Jaume Su: Và xin lỗi cắt ngang lần nữa. Ví dụ bạn bước vào một căn nhà mà những người ở đó liên tục gặp xui xẻo. Bạn có cảm nhận được là có thực thể nào đó gây ra sự xui xẻo đó không? Kiểu như: “Trời ơi, sao có thể như vậy?” Bạn thấy được, cảm được không?

 

Rafael: Thật ra là tôi hỏi. Tôi làm thế này: chúng ta là một cái radar, hiểu không? Bộ não của chúng ta là một cái radar.

 

Tôi cầm con lắc và hỏi: “Ở không gian này có thực thể nào không?”

Nếu trả lời là “Có” - ok, tôi biết là có.

Nếu là “Không” - thì ở đây không có gì.

 

“Có cổng đa chiều không?”

“Nếu có, nó ở đây hay ở kia?”

 

Tôi cứ hỏi từng câu như vậy. Khi nó trả lời có, thì là có; khi nó trả lời không, thì là không. Con lắc chỉ là công cụ để nhận câu trả lời.

 

Nhưng tôi mới là cái radar. Vì có thể tôi không trực tiếp cảm nhận được câu chuyện đó. Nhiều người hỏi tôi: “Con lắc hoạt động thế nào?” - Không, không. Con lắc chỉ là công cụ. Đừng trao quyền cho con lắc. Quyền lực nằm ở bạn.

 

Tôi có một quy trình câu hỏi riêng. Và sau đó, điều duy nhất tôi làm là thay đổi năng lượng.

 

Ví dụ, có những căn nhà khiến người ở bị bệnh - người ta gọi đó là nhà gây bệnh. Tôi từng làm khảo sát địa sinh học: đường Hartmann*, đường Curry**, nước ngầm, ống khói địa từ… Tất cả những thứ đó đều ổn, nhưng rồi bạn hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”

 

* Trái Đất giống như được bao phủ bởi một mạng lưới năng lượng vô hình, giống ô bàn cờ.

Các đường Hartmann chính là những “đường năng lượng” chạy dọc và ngang khắp bề mặt Trái Đất. (Ghi chú từ người dịch bài)

 

** Nếu đường Hartmann giống như ô bàn cờ vuông vức, thì đường Curry giống như một mạng chéo nghiêng 45°, cắt ngang Trái Đất. (Ghi chú từ người dịch bài)

 

Nhiều nhà địa sinh học chỉ nói: “Đổi vị trí giường đi”, đổi chỗ đồ đạc, v.v. Nhưng từ sau lần khai tâm đó, tôi nhận ra rằng mọi thứ đều là năng lượng, mọi thứ đều là thông tin.

 

Và nếu là thông tin, thì tôi có thể thay đổi thông tin.

 

Có những chuyện rất thú vị. Trong một buổi hội thảo, nơi chúng tôi làm việc với nước - kết nối với nước - tôi đã chỉ cho mọi người rằng có thể thay đổi nước. Tôi đổi thông tin của nước. Kết quả là… cái giếng gần đó bị cạn.

 

Một người bạn gọi tôi hoảng hốt: “Ê, giếng khô rồi, qua đây coi!” - vì chúng tôi đã đổi dòng chảy năng lượng mà tôi quên không đặt lại kênh nước.

 

Sau đó tôi mới nhận ra: “à, không chỉ là chuyện năng lượng đâu”. Tôi đến một căn nhà, chủ nhà nói: “Anh có biết là vết ẩm trên tường biến mất rồi không?” - vì trước đó ở đó có mạch nước ngầm.

 

Lúc đó tôi mới hiểu: “à, không chỉ thay đổi năng lượng… mà còn thay đổi cái gì đó nữa.”

 

Cho nên tôi đến một căn nhà, tôi đo đạc và tôi điều chỉnh nó sao cho hài hòa. Nếu không thì đo để biết có vấn đề làm gì, biết rồi để đó cũng vô nghĩa.

 

Với con người thì cũng y chang như vậy.

 

Và đây là lý do tôi kể hết chuyện này. Khi một người đến nhờ tôi làm sạch năng lượng, tôi mở một không gian quyền lực, tôi mở vũ trụ cá nhân của tôi. Vì trong vũ trụ của tôi, tôi là Thượng Đế, và với tư cách Thượng Đế, tôi đặt trật tự và ra lệnh.

 

Nếu tôi bước vào vũ trụ cá nhân của người khác, thì họ là Thượng Đế. Và khi đó, điều tôi đang làm là đi vào vấn đề của họ - và thậm chí có thể mang theo luôn rắc rối của họ.

 

Robert: Đúng, đúng y như bạn vừa nói.

 

Rafael: Nhưng khi họ bước vào vũ trụ cá nhân của tôi, thì tôi nắm lấy thực thể đó và nói: Ra ngoài. Và nó ra ngoài. Nó không có lựa chọn nào khác, bởi vì nó đã bước vào vũ trụ của tôi, và ở đó tôi là Thượng Đế. Và tôi làm đúng điều mà một Thượng Đế làm: tạo ra thực tại bằng cách lập lại trật tự và ra lệnh.

 

Vì vậy tôi không làm việc với mấy thứ như bảo vệ hay nghi thức vòng vo gì hết. Tôi làm thẳng luôn. Tôi bắt nó như vầy, chụp một cái, lôi ra, đưa vào lửa - về với ánh sáng. Tôi gửi nó về ánh sáng, vì bản thân chúng cũng là một phần của ánh sáng. Và lúc đó, ánh sáng được tượng trưng bằng lửa.

 

Có người hỏi tôi: “Anh không sợ nó làm gì anh sao?”

Không. Vì tôi là Thượng Đế (cười). Và không ai có thể làm phiền Thượng Đế được hết. Đây là vũ trụ của tôi.

 

Còn nếu tôi bước vào vũ trụ của bạn, thì lúc đó tôi chẳng là ai cả, vì bạn mới là Thượng Đế ở đó. Cho nên tôi làm thế này: người đó bước vào vũ trụ của tôi.

 

Khi tôi đi đến một căn nhà, tôi cũng làm y như vậy: tôi mở một không gian quyền lực, mở vũ trụ cá nhân của tôi, rồi từ vũ trụ đó tôi bước vào căn nhà. Và ở đó tôi thực hiện tất cả những điều chỉnh cần thiết.

 

Vậy thì chuyện gì xảy ra? Ví dụ nhé: tôi có một khách hàng đã mở ba nhà hàng. Không, xin lỗi - bốn nhà hàng. Bốn nhà hàng trước đó đều không hoạt động được. Và trước mỗi lần mở, anh ta đều gọi tôi: “Rafa, qua đây đi, phải chuẩn bị mọi thứ trước khi khai trương.”

 

Tôi tới, làm sạch, hài hòa. Và trong khoảng thời gian bốn nhà hàng đó hoạt động, đã có cả đại dịch, đã có đủ thứ thảm họa mấy năm gần đây, đúng không? Trong khi người khác đóng cửa, thì anh ta lại mở tiếp.

 

Tôi không nói là chỉ nhờ tôi mà được như vậy, vì dĩ nhiên còn có yếu tố chuyên môn của họ nữa, bạn hiểu không? Nhưng họ hiểu rằng: nếu tôi tới và làm việc đó, thì nó sẽ vận hành. Cho nên họ gọi tôi trước khi bắt đầu.

 

Tôi cũng đã tới những doanh nghiệp đang rất tệ, bầu không khí nặng nề, năng lượng xấu. Và đột nhiên… mọi thứ thay đổi.

 

Với nhà ở thì y chang như vậy. Trước khi dọn vào nhà, trước khi mua nhà, cũng có người gọi tôi tới làm việc này. Nhưng nhìn chung, tôi làm làm sạch năng lượng cho con người là nhiều hơn.

 

 

 

 

------------

 

 

 

Robert: Cho con người. Rafa, ở đây có một câu hỏi: “Làm sạch năng lượng được thực hiện như thế nào?” Tôi đoán là họ đang hỏi về làm cho con người.

 

Rafael: Nếu họ muốn trải nghiệm, thì cứ tới gặp tôi. Tôi sẽ giải thích trực tiếp. Chứ bây giờ tôi đâu thể mở cả một khóa học về cách làm sạch năng lượng ở đây được.

 

Robert: Rafa, cho tôi hỏi một câu. Người đến làm sạch năng lượng thường nói gì với bạn? Họ nói là họ cảm thấy bị ký sinh năng lượng sao? Hay là gì? Tức là… họ nói gì? Họ nói họ xui xẻo hay sao? Họ có ý thức rằng có điều gì đó đang xảy ra với họ không? Hay họ biết bằng cách nào là mình đang bị ký sinh?

 

Rafael: Không…

 

Robert: Tức là họ chỉ nói là họ có vấn đề thôi?

 

Rafael: Đúng vậy. Họ đến vì họ có một vấn đề.

 

Robert: À, hiểu rồi. Có thể là rượu chè, hút thuốc, ví dụ vậy?

 

Rafael: Những cái đó thì thường là cảm xúc nhiều hơn là năng lượng.

 

Robert: À, ok, ok. Vậy đó là vấn đề cảm xúc.

 

Rafael: Ừ. Những cơn nghiện thường là cảm xúc chưa được xử lý tốt. Chúng làm mình khó chịu, và nghiện trở thành cách đánh lạc hướng cảm xúc.

 

Khi tôi hút thuốc, tôi không còn cảm nữa, vì tôi đang bận hút thuốc. Khi tôi uống rượu, ăn, quan hệ tình dục, chơi game hay làm gì đó… tôi tự đánh lạc hướng mình…

 

Robert: Bạn nói tiếp kiểu này là bị “sập kênh” đó. Không, ý tôi là… Nếu một người thấy rất mệt mỏi, không muốn làm gì cả, thì có thể là họ đang…

 

Rafael: Đúng. Đó là một dấu hiệu. Khi người đó tới, điều đầu tiên tôi làm - như tôi đã nói - là đo. Tôi không bao giờ quyết định gì mà không đo năng lượng của người đó. Việc đầu tiên là tôi đo năng lượng.

 

Robert: À à, hiểu rồi.

 

Rafael: Năng lượng được đo bằng đơn vị bovis. Khi mức năng lượng rất thấp, thì bắt đầu nghi ngờ rằng có thể có ký sinh - một hoặc nhiều.

 

Robert: À, đúng rồi.

 

Rafael: Khi tôi thấy chỉ số bovis thấp, tôi bắt đầu đo sâu hơn. Tôi xem xét nhiều thứ. Thật ra có rất nhiều cách. Người hỏi “làm thế nào” thì phải hiểu là có nhiều phương pháp khác nhau. Và mỗi người có tay nghề riêng của mình.

 

Robert: Mỗi thầy một cách, đúng rồi.

 

Rafael: Đúng. Còn tùy họ đến từ đâu, làm việc theo hệ nào. Tôi chỉ biết kết quả của cách của tôi, vì nó được “mở” cho tôi từng chút một. Đó là cả một quá trình được dẫn dắt, bạn hiểu không?

 

Tôi đo xem có linh thể hay không. Nói “linh thể” thì… tôi thích gọi là linh hồn hơn, nhưng để theo cách nói của Corrado Malanga thì cứ gọi là linh thể.

 

Có rất nhiều người rời khỏi thân xác mà không biết là mình đã rời. Do tai nạn, hoặc… bây giờ có rất nhiều người chết trong các khu chăm sóc giảm nhẹ, bị dùng thuốc rất mạnh, hoặc bị gây hôn mê và không tỉnh lại.

 

Những người đó thì sao? Họ không còn thân xác, nhưng vẫn có ý thức rằng mình có thân xác, và vẫn tiếp tục di chuyển trong cõi này. Không có thân xác thì không có pin. Vậy họ làm gì? Họ bám vào chúng ta, hút năng lượng của chúng ta.

 

Một dạng khác là các thực thể, các thực thể archon. Những thực thể này tôi đo qua các luân xa. Khi chúng bám vào luân xa nào, tôi biết người đó đang gặp vấn đề gì, vì mỗi luân xa khi bị ảnh hưởng sẽ biểu hiện theo một cách nhất định.

 

Thực thể muốn gì?

Năng lượng.

 

Và chúng tạo năng lượng bằng cách nào?

Qua cảm xúc.

 

Vì cảm xúc là năng lượng. Cho nên chúng tạo ra trong ta các trạng thái cảm xúc. Dĩ nhiên không phải là cảm xúc hân hoan, yêu thương, mà là sợ hãi, lo âu, giận dữ…

 

Tôi giải thích từng chuyện như vậy cho người đó, và họ nhận ra. Ngoài ra còn có một dạng năng lượng khác: egregor* - ví dụ như góc nhìn độc ác, đố kỵ… Những thứ đó tạo thành một trường egregor cũng ảnh hưởng tới con người.

 

* Egregore là một khái niệm huyền bí đại diện cho một thực thể phi vật chất phát sinh từ suy nghĩ tập thể của một nhóm người riêng biệt. Một Egregor giống như một thực thể.

 

Nếu có ai đó làm “phép” gì đó, tôi cũng đo được. Nếu có địa sinh học xấu – geopathy** - ảnh hưởng tới họ, tôi cũng đo.

 

** Geopathy (địa bệnh học / geopathy) là một khái niệm trong địa sinh học (geobiology), dùng để chỉ những ảnh hưởng tiêu cực lên cơ thể sinh học và ý thức con người do các bất thường năng lượng từ Trái Đất tại một vị trí cụ thể.

 

Sau khi đánh giá tất cả, tôi nói với họ: “Đây là những gì chúng ta có thể làm. Trường hợp này cần làm sạch.”

 

Khi tôi làm sạch, một trong những việc tôi làm là kết nối họ với trí thông minh đã ban cho họ sự sống. Và từ đó, chúng tôi thực hiện toàn bộ quá trình.

 

Trả lời cho câu hỏi “làm sạch như thế nào”: tôi dùng rung động, nhạc cụ. Tôi dùng trống shaman, chuông, chuông xoay Tây Tạng, và nhiều công cụ khác. Rồi tôi dùng năng lượng của tôi.

 

Sau khi hoàn tất, tôi làm sạch xong thì còn một bước nữa: cân bằng các trường năng lượng - ba thể mà chúng ta dùng để hoạt động trong cõi này - rồi tôi làm cái gọi là ban phước cho các luân xa.

 

Thường thì người ta đến với chỉ số khoảng 2.000–3.000 bovis. Khi xong việc, họ lên 40.000–45.000 bovis. Tức là năng lượng tăng vọt một cách điên rồ.

 

Robert: Nhưng Rafa, có một câu hỏi ở đây: Bạn đo cái đó bằng cách nào? Năng lượng của một người – bạn đo như thế nào?

 

Rafael: Ờ, ở đây có người hỏi… hình như là…

 

Robert: Ừ, đây là một câu hỏi khác. Họ hỏi…

 

Rafael: Về tâm thần học.

 

Robert: Tôi nghĩ là họ hỏi bạn, là bạn có làm việc với những người đã được chẩn đoán tâm thần hay không. Ý là: Rafa, bạn có làm việc với những người có chẩn đoán tâm thần không?

 

Rafael: Không, không, không. Tôi không thích. Không. Thật ra là… tôi cũng không hỏi họ có bị kiểu hoang tưởng này kia hay không. Nói chung tôi không thích làm việc với những người có vấn đề như vậy. Trước hết là vì đa số họ dùng rất nhiều thuốc.

 

Robert: Ừm… đúng rồi.

 

Rafael: Mà khi đã dùng nhiều thuốc thì họ không thể có nhận thức. Thêm nữa là tôi không muốn làm họ bùng phát cơn loạn thần. Nếu một người đang có cơn loạn thần mà tôi lại ngồi nói với họ về thực thể, về đủ thứ chuyện…

 

Robert: Trời ơi. Ừ, ừ, đúng rồi.

 

Rafael: Cái tôi thường làm làm, nhiều khi, là giúp họ dịu lại.

 

Có lần có người đến nói với tôi: “Tôi được chẩn đoán là có những cơn loạn thần.”

Và tôi nói với họ: “Ở những nền văn hóa khác, anh đã là guru rồi”.

 

Nghĩa là, ở một số nền văn hóa thì đó là vấn đề, nhưng ở những nền văn hóa khác thì đó lại là một vị thầy. Bởi vì họ đang sống trong một thực tại mà người khác không cảm nhận được. Nhưng ở đây thì người ta cứ muốn thực tại phải giống nhau cho tất cả mọi người.

 

Robert: Chính xác. Chính xác. Anh ấy sống trong “thế giới của kẻ điên” (cười).

 

Rafael: Ừ. Anh ta có… có những khả năng mà nếu biết cách làm việc với chúng thì có thể tận dụng được. Điều đó là thật. Trong các nền văn hóa mang tính khai tâm, những người có những cơn loạn thần kiểu này từng là những tư tế được người ta tìm đến xin lời khuyên. Vì họ nghe thấy, nhìn thấy những thứ khác. Nhưng dĩ nhiên phải cẩn thận, vì trong xã hội này thì…người ta có thể gây rắc rối cho bạn.

 

Robert: Chính xác. Và Rafa, cho tôi hỏi thêm một chuyện. Có người nào đến với bạn trong tình trạng… kiểu như các linh mục nói đó… bị nhập không? Bạn có từng gặp bệnh nhân bị “nhập” không?

 

Rafael: Có, tôi từng gặp vài trường hợp bị nhập rồi.

 

Robert: Có à?

 

Rafael: Có. Và tôi xử lý mấy trường hợp đó bằng thôi miên. Bởi vậy tôi mới nói với bạn là… Thật ra thì tôi đã gặp đủ thứ rồi: người ngoài Trái Đất, mấy chủng xám, đủ loại chuyện, và cả người bị nhập. Mà cái vụ bị nhập này nó rất mệt, vì nhiều khi mấy thực thể đó rất láu cá, giả dạng thành những thứ mà chúng không phải.

 

Tôi từng có một trường hợp hồn ma quấy phá ngay trong phòng tư vấn của mình. Anh có xem phim The Exorcist (Trừ tà) chưa?

 

Robert: Rồi.

 

Rafael: Rất giống The Exorcist. Người đó co giật dữ dội, trời ơi…

 

Robert: Rồi đổi giọng nữa đúng không? Giọng khác hẳn?

 

Rafael: Ừ, ừ, đúng rồi. Mọi thứ đều thay đổi: giọng, khuôn mặt, tất cả. Nhưng lúc đó, tôi nói như tôi đã nói với bạn: tôi là Thượng Đế. Trước Thượng Đế thì… thôi rồi, không có con quỷ nào làm gì được.

 

Robert: (cười)

 

Rafael: Thật đó. Tôi vẫn cố thương lượng, cố nói chuyện. Nhưng nếu chúng bắt đầu giễu cợt, ngu ngốc quá, thì tôi tiễn thẳng. Tôi từng gặp một thực thể nói với tôi nó là Satan. Tôi nói: “Thôi đi ông ơi, ông chỉ là thằng sai vặt thôi, làm sao mà là Satan được.”

 

Jaume Su: Rafa, Rafa… làm ơn kể cho tụi tôi nghe một vài chuyện trong số đó đi. Tôi biết vài chuyện rồi, nhưng bạn chọn một chuyện nào đó kể cho mọi người nghe đi.

 

Rafael: Ờ, một buổi tư vấn…

 

Jaume Su: Làm tụi tôi bất ngờ đi, bất ngờ đi.

 

Rafael: Có một chuyện… chuyện này Jaume đã được xem, vì nó được ghi âm lại. Bạn còn nhớ cái trường hợp nói bằng một thứ ngôn ngữ rất lạ không? Lâu lắm rồi đó.

 

Jaume Su: Nhớ chứ, nhớ cái bản ghi đó.

 

Rafael: Ừ. Người đó… rất thú vị. Tôi đang làm một ca thôi miên hồi quy thì… Chuyện này xảy ra khi tôi đang đi học một khóa đào tạo. Lúc đó tôi đã làm thôi miên rồi, nhưng vẫn đang học thêm.

 

Đột nhiên người phụ nữ đó bắt đầu nói một thứ ngôn ngữ cực kỳ kỳ lạ. Nghe như… chúng tôi hiểu rằng nó giống kiểu ngoài hành tinh vậy. Tôi thì bực một cái là hôm đó tôi phải xin máy ghi âm, nên mới ghi lại được. Tôi nói: “Trời ơi, mang máy ghi âm lại đây cho tôi.” Cuối cùng người ta dùng điện thoại quay lại được.

 

Chúng tôi đang làm hồi quy về tiền kiếp thì người phụ nữ nói: “Rafa, tôi đang ở trong một cái hố.” Giống như bị hút vào một cái hố sâu, kiểu lỗ sâu không gian vậy.

Cô ấy nói: “Tôi đi rất nhanh, rất nhanh, tôi hoảng quá.”

Rồi cô ấy nói: “Dừng lại, dừng lại, dừng lại.”

 

Anh lưu ý nha: người phụ nữ đó là bác sĩ. Trong khóa học đó, ba người đại diện cho “khoa học cứng”: tôi làm người dẫn, cô ấy là người trải nghiệm, và còn một người quan sát là y tá. Những người khác thì là tâm lý học, v.v.

 

Cô ấy cứ nói: “Dừng lại, dừng lại.”

Tôi nói: “Được, đếm tới ba thì bạn sẽ dừng lại ở một nơi.”

Và ngay khi tôi nói “ba”, cô ấy bắt đầu nói bằng một thứ ngôn ngữ hoàn toàn lạ.

 

Tôi hỏi tên thì cô ấy nói tên là Ka. Lúc đó tôi chưa biết Ka là gì. Sau này tôi mới biết trong Ai Cập cổ, Ka là một dạng linh hồn. Nhưng cái cách phát âm từ cổ họng, rất khó. Tôi phải hỏi đi hỏi lại mấy lần.

 

Chuyện đó được ghi lại, Jaume đã xem, rất nhiều người tới xem. Nhưng lúc đó tôi bị “khựng” luôn, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì thêm. Sau này tôi mới nghĩ: lẽ ra tôi nên nói: “Ka, tôi không hiểu anh nói gì. Nhưng tôi hiểu Carmen. Vậy anh truyền thông tin bằng thần giao cách cảm cho Carmen, để cô ấy nói lại cho chúng tôi, vì anh không nói tiếng Tây Ban Nha.”

 

Nói chung đó là một trải nghiệm cực kỳ…

 

Jaume Su: Rất kỳ dị, ngoạn mục.

 

Rafael: Đúng, rất kỳ dị. Nhưng bất ngờ lớn nhất là chuyện xảy ra ngày hôm sau. Người phụ nữ đó chặn tôi lại và nói: “Rafa, để tôi kể anh nghe một chuyện.”

 

Cô ấy nói: “Tôi là người Almería, lớn lên ở Cabo de Gata, mà ở đó thì có rất nhiều vụ nhìn thấy UFO.” Và cô ấy kể rằng mình từng bị tiếp xúc trong những lần nhìn thấy đó, tới mức… họ không để cô ấy yên. Rồi tới một lúc cô ấy cắt đứt hoàn toàn với họ. Không để ý nữa, và họ cũng ngừng liên lạc.

 

Cô ấy lớn lên, đi học đại học, học Y ở Granada. Một ngày nọ, có một chàng trai từ Amsterdam, hoàn toàn xa lạ, tới tìm cô ấy ở trường. Người ta bảo anh ta tới đó tìm cô. Anh ta nói rằng anh ta đã thấy UFO, và họ bảo anh ta phải tìm cô, rồi cùng nhau lên một ngọn núi.

 

Cô ấy nói: “Tôi mặc kệ. Tôi không muốn dính dáng gì tới UFO nữa, tôi mệt mỏi với người ngoài Trái Đất rồi.”

 

Khoảng một tháng rưỡi sau, gia đình chàng trai đó tới hỏi tung tích anh ta, vì anh ta biến mất. Không ai biết anh ta ở đâu.

 

Cô ấy tiếp tục: “Sau này tôi trở thành bác sĩ, lập gia đình, có một đứa con.” Và đứa con đó, khi mới ba tuổi, nói với cô ấy: “Mẹ biết không, con không phải đến từ hành tinh này đâu.” Rồi nó vẽ vũ trụ, các thiên hà, và chỉ ra nơi nó đến.

 

Cô ấy nói: “Điều đó làm tôi rất sợ, vì tôi không muốn con tôi bị thao túng.”

 

Jaume Su: Tất nhiên rồi.

 

Rafael: Nhưng bạn để ý xem mọi thứ diễn ra theo hướng nào. Từ đó trở đi thì không có chuyện gì xảy ra cho tới cái ngày mà chuyện đó lại xuất hiện… Điều là, khi kết thúc buổi làm việc hôm đó, tôi nói với thực thể đó là hãy truyền toàn bộ thông tin bằng thần giao cách cảm cho người phụ nữ này. Và trong những ngày sau đó – khoảng một tuần – cô ấy dần dần tái khám phá lại cách giao tiếp đó.

 

Vì tôi không thể nói chuyện trực tiếp được, nên tụi tôi cho cô ấy làm viết tự động. Và cô ấy vẽ ra không gian, vẽ ra đủ thứ. Cái này Jaume cũng đã thấy rồi. Cô ấy vẽ với mắt nhắm lại, nha. Đó là một trải nghiệm rất… rất đặc biệt. Mà tôi thì lại gặp mấy chuyện này ngay từ lúc mới bắt đầu sự nghiệp. Nên khi bước ra ngoài, tôi kiểu như tự gắn huy chương cho mình vậy: “À, chuyện này là thật.” Vì tôi đã tận mắt thấy rồi. Trước đó tôi có thấy vài chuyện, nhưng tôi không nghĩ là…

 

Rồi sau này, mấy chuyện liên quan tới thực thể thì cũng có. Chỉ có một lần tôi hơi sợ một chút thôi. Vì thật ra là… mà bạn để ý nè, cái đó lại xảy ra online. Tôi gặp một nhân vật khá là ác, thiệt. Với cái này thì không thể nói chuyện được. Nhưng cũng giống vậy thôi, để vượt qua được nhân vật đó, tôi nói với người kia: bạn mới là người có quyền lực. Vì quyền lực đó ai cũng có.

 

Đó là một anh chàng người Argentina, mà lại còn là cảnh sát nữa chứ. Anh ta bị một thực thể chiếm giữ, và tình hình khá nguy hiểm, vì anh ta dính tới rượu, ma túy, đủ thứ. Nhưng quan trọng nhất là anh ta có súng. Và còn có một đứa con nhỏ nữa. Chính người mẹ là người liên hệ với tôi. Lần đầu tôi làm việc với anh ta là hai buổi online. Buổi đầu thì bị cắt kết nối, vì làm qua mạng. Nhưng anh ta đã vào trạng thái xuất thần, và cảm thấy dễ chịu đến mức anh ta nói với tôi: “Không, không, tôi muốn tiếp tục làm việc với anh.”

 

Tới buổi thứ hai thì… tôi phải nói thật là nhân vật đó làm tôi hơi ấn tượng mạnh. Vì anh ta biến đổi thành một thứ khác. Trời ơi, gương mặt của anh ta… hoàn toàn khác luôn. Nhưng điều thú vị là lúc đó người mẹ bước vào phòng vì nghe thấy tiếng động. Và chính tình yêu dành cho mẹ đã giúp anh ta khống chế được thực thể đang chiếm giữ anh ta một nửa. Và chính từ đó tụi tôi tìm ra được hướng giải quyết cho vấn đề đó.

 

Điều lạ là, mỗi khi tôi bước vào mấy câu chuyện kiểu này, tôi giống như bước vào một vai diễn vậy. Những thứ mà ở ngoài đời có thể làm tôi sợ, thì khi ở trong đó, tôi không biết vì sao… Rafael xuất hiện. Và lúc đó tôi làm những chuyện mà bình thường chắc tôi… xỉu tại chỗ luôn (cười). Nói thẳng ra là vậy.

 

Nói chung là, tôi đã gặp đủ thứ. Công việc của tôi rất… rất hay, vì nó giống như đi coi phim vậy đó. Mỗi ngày bạn không biết hôm nay sẽ gặp “bộ phim” gì, và… rất thú vị (cười).

 

Robert: Thú vị thật, thú vị. Vậy là… nói chung là… người ta tới chỗ bạn đủ mọi loại người luôn, đúng không?

 

Rafael: Ừ. Mà đó là còn chưa quảng bá gì hết nha. Tôi chưa có trạng web, chưa quảng cáo, chưa làm gì hết.

 

Robert: Toàn là truyền miệng, người này nói người kia?

 

Rafael: Mọi người đến nhờ truyền miệng, nhờ cửa hàng, nhưng tôi muốn làm điều đó. Tôi muốn làm điều đó, tôi muốn làm điều đó.

 

Robert: Tiệm của bạn cũng đặc biệt mà, với khoáng chất và năng lượng.

 

Rafael: Ừ. Tụi tôi thích làm việc theo hướng tâm – thân – hồn. Ba phần đó.

 

Jaume Su: Bạn làm cũng nhiều năm rồi mà. Tôi lúc nào cũng nói bạn nên quảng bá thêm chút.

 

Rafael: Ừ.

 

Jaume Su: Vì bạn làm rất tốt, mà bạn cũng được đào tạo rất bài bản.

 

Rafael: Ừ, ừ.

 

Jaume Su: Còn thiếu mỗi phần đó là tiếp thị, truyền thông, để người ta biết tới. Còn lại thì… tùy bạn, hay tùy “Thượng Đế” (cười).

 

Rafael: Ừ, cái đó là phần tôi cần phải tự trao quyền cho mình, nhất là với mạng xã hội. Vì bạn để ý đi, tôi nói chuyện ở đây thì không sao, vì mình đang đối thoại. Nhưng nếu chỉ nói một mình trước máy quay, không có tương tác, thì tôi thấy… khó hơn.

 

Jaume Su: Tôi cũng y chang vậy. Khi tôi làm mấy video về Bosch chẳng hạn, cái đoạn một phút – một phút rưỡi đứng trước camera là phần khó nhất. Vì tôi ở một mình, trước một cái máy lạnh tanh, không có cảm xúc, không có kết nối. Tôi không tin chính mình luôn. Thành ra không nói được gì.

 

Còn nói chuyện trực tiếp thì dễ lắm. Dù có màn hình, dây cáp, sóng điện… thì cuối cùng vẫn là một người với một người. Nhưng nói với cái camera thì với tôi nó vô nghĩa kinh khủng. Tôi phải quay đi quay lại mấy lần chỉ để nói: “Chào mừng tới thế giới của con mắt…” thôi mà mệt muốn chết (cười). Nên tôi hiểu bạn.

 

Rafael: Tôi thì nói trực tiếp ổn lắm. Tôi từng có mấy buổi nói chuyện trực tiếp… Nhớ có lần gần đây nhất là trong một lễ hội kiểu huyền học. Lúc tôi bắt đầu nói, trong cái lều đó chỉ có hai người. Khi tôi kết thúc thì có một trăm năm mươi người đứng nghe (cười).

 

Vì khi có người hỏi, có nghi vấn, thì mình dễ nói hơn. Người ta cho mình “móc câu” để mình nói. Còn hôm nay thì… tôi tự nói nguyên một tràng dài, vì mấy bạn hỏi tôi rồi tôi nói luôn một lèo (cười).

 

Robert: Không, không phải “lảm nhảm” đâu. Lúc nào cũng học được điều gì đó.

 

Rafael: Ừ, ý tôi là nói nhiều thôi. Nhưng cốt lõi là… kết nối. Kết nối với năng lượng của mình. Gọi là “bản ngã cao hơn” cũng được, nhưng thực ra chỉ là năng lượng của mình thôi, rồi để nó chảy.

 

Mỗi khi tôi làm gì, tôi đều cố kết nối với năng lượng của mình và với năng lượng của người mà tôi sắp làm việc, trước khi bắt đầu. Trong trị liệu, có khi tôi đã kết nối với người đó cả một hai tiếng rồi, dù chưa gặp họ bao giờ. Tôi luôn đặt ý định rằng: từ lời nói của tôi sẽ đi ra đúng những gì người đó cần nghe.

 

Thành ra tôi giống như một kênh dẫn, để kích hoạt thứ mà người kia cần. Đó là sự kết nối.

 

Robert: Có một câu hỏi ở đây: “Rafael, anh có nghĩ rằng trong những ca chữa lành đó có những ‘người không thật’ không? Liệu điều đó có nguy hiểm cho anh không?”

 

Ý là… những người chỉ là sự phóng chiếu của vô thức, kiểu nhân vật nền. Có người nói rằng trong thực tại này, cứ tám người thì chỉ có hai người là “thật”, còn lại là nhân vật nền. Cá nhân tôi thì nghĩ là nhân vật nền thì không bị ký sinh hay gì cả, vì họ chỉ ở đó để mình phản ứng.

 

Theo tôi – quan điểm cá nhân thôi – những người tới gặp bạn đều là người có ý thức thật, vì công việc của bạn liên quan tới thế giới tâm linh. Nếu là “nhân vật của Ma Trận” thì họ đã nói: “Kệ đi, gõ chuông cho xong” rồi (cười).

 

Rafael: Tôi nghĩ ý câu hỏi là: họ có linh hồn hay không. Và không, tôi không nghĩ là ai cũng có linh hồn.

 

Robert: Đúng rồi, đúng rồi.

 

Rafael: Tôi gọi những trường hợp đó là cổng hữu cơ. Cổng hữu cơ rất nhiều, nhiều hơn những người nhập thể.

 

Jaume Su: Cái này Corrado Malanga cũng nói. Có người có thân xác, có tâm trí, nhưng không có linh hồn và cũng không có tinh thần.

 

Rafael: Đúng. Nhưng bạn biết không… ngay cả những người có linh hồn… chúng ta đều đã bị lập trình lệch lạc quá nhiều rồi.

 

Robert: Chính xác. Ừ, ừ.

 

Rafael: Ma Trận làm rất tốt việc đó. Hệ thống này được dựng lên cực kỳ bài bản.

 

Robert: Ừ.

 

Rafael: Mọi thứ được thiết kế rất kỹ. Ở đó có cả một thứ công nghệ, một trí tuệ… mà nói thật là… trí tuệ nhân tạo ấy… biết đâu chừng Yahweh lại chính là một dạng trí tuệ nhân tạo đã thao túng chúng ta từ trước tới giờ thì sao (cười).

 

Jaume Su: Khả năng đó rất cao. Nghĩ mà xem, nếu bạn tạo ra một cỗ máy, rồi cỗ máy đó vượt qua luôn người tạo ra nó, thì cuối cùng nó cũng sẽ tìm kiếm đúng cái mà tất cả chúng ta đều tìm: sự tồn tại. Và thế là nó bắt đầu “ăn” mọi thứ, vì nó thông minh hơn, cho tới khi nắm luôn cả bàn cờ. Và có vẻ như đó chính xác là điều đang xảy ra.

 

Robert: Tôi cũng nghĩ vậy. Theo một cách nào đó, trí tuệ nhân tạo đã là chủ của bàn cờ rồi. Ý kiến cá nhân thôi nha.

 

Rafael: Còn chuyện người nhân bản, tôi nhìn qua nhân khẩu học là thấy liền. Các nghiên cứu nói rằng đầu thế kỷ 20, Trái Đất chỉ có khoảng 1 tỷ người, mà chỉ trong vòng một thế kỷ đã tăng lên gấp bảy lần.

 

Robert: Nghe ghê không?

 

Rafael: Nghĩa là… làm gì mà sinh đẻ dữ vậy được, trời. Chưa kể trong khoảng thời gian đó còn có hai cuộc Thế chiến, rồi đủ thứ thảm họa khiến rất nhiều người chết, tức là rời khỏi thân xác.

 

Robert: Tôi nói vui chút nha. Hồi nhỏ tôi đọc một tạp chí khá “mặn”, tạp chí Interview đó, ai ở Tây Ban Nha tầm tuổi tôi chắc biết. Trong đó có một câu đại loại là: “Ở Tây Ban Nha người ta… làm chuyện đó nhiều lắm.” Rồi in đậm thêm: “Nhưng lúc nào cũng chỉ có mấy người đó thôi.” (cười)

 

Rafael: Ừ, đúng rồi.

 

Robert: Lúc nào cũng mấy người đó (cười).

 

Rafael: Nhưng bạn để ý nè, châu Âu lại là nơi tỷ lệ sinh giảm. Người ta nói là có khủng hoảng sinh đẻ.

Mà nhìn con số đi: 8 tỷ người trên hành tinh.

 

Robert: Nhưng Rafa, tôi nghĩ chuyện giảm sinh ở châu Âu là có chủ đích. Để làm thay thế dân số. Qua thực phẩm, môi trường, đủ thứ, người ta làm cho cả nam lẫn nữ bị vô sinh.

 

Rafael: Ừ, đúng, đúng.

 

Robert: Không sinh con được, bạn hiểu không?

 

Rafael: Chính xác. Họ tạo ra trạng thái cảm xúc, tạo ra tắc nghẽn, rồi thêm đồ biến đổi gen, thêm đủ thứ về ăn uống như bạn nói đó. Nhưng dù vậy, vẫn là 8 tỷ người. Một con số khủng khiếp.

 

Vậy thì những người đó từ đâu ra?

Chẳng lẽ tất cả đều là người da đen, châu Phi, hay Ả Rập? Tôi không biết.

 

Robert: Không, không. Cái họ (Taygetan) nói với tôi là: trong 8 người thì chỉ có 2 người là thật.

 

Rafael: Ừ.

 

Robert: Rồi cabal thổi phồng số liệu, nói nào là quá tải dân số, thiếu tài nguyên… để dẫn dắt dân chúng.

 

Rafael: Đúng.

 

Robert: Cho bạn hình dung nha: Ở Phần Lan, dân số ít đến mức… Hãy tưởng tượng Tây Ban Nha chỉ có 9 triệu dân, trong đó 6 triệu dồn hết ở Andalusia và Murcia, số còn lại rải rác khắp bán đảo. Đó chính là Phần Lan. Chỉ 9 triệu dân trên một lãnh thổ như vậy. Vậy nên đừng có nói với tôi chuyện “quá tải dân số” ở đây.

 

Jaume Su: Tôi muốn cho mọi người xem một thứ, liên quan tới biểu tượng học. Các bạn thấy cái này không?

 



Robert: Phóng to lên coi nào…

 

Rafael: Trông giống… một nhánh cây?

 

Robert: Hay là cỏ bị cắt?

 

Jaume Su: Nhưng các bạn đang thấy cái gì?

 

Robert: Cỏ dại.

 

Jaume Su: Và nó tượng trưng cho cái gì?

 

Rafael: Chắc bạn nói cho tụi tôi nghe, bạn là dân biểu tượng mà.

 

Jaume Su: Cỏ trong biểu tượng học tượng trưng cho con người, cho quần chúng.

Vậy ai là người cắt cỏ?

Lá bài Arcana không tên – Thần Chết, Kẻ Gặt.

 

Robert: Kẻ gặt.

 

Jaume Su: Đúng. Cỏ là con người. Một số lá bài thì cắt cỏ. Vì đây là Khu vườn lạc thú.

 

Rafael: Tên nghe hay đó – Vườn của lạc thú (cười).

Với một số người thôi, còn với đa số thì…

 

Robert: Với mấy egregore, mấy thực thể ký sinh đó, thì đúng là một bữa tiệc thịnh soạn. Tụi mình là món khoái khẩu của họ.

 

Rafael: Tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Hôm đó có một cô gái từ Madrid tới gặp tôi. Tôi làm một buổi trị liệu và… một Grey xuất hiện. Cô ấy bị cấy implant năng lượng.

 

Tôi nói: “Đếm tới ba, bây giờ bạn là Grey. Bạn nói, cảm, nghĩ như Grey.”

Tôi đếm: “Ba.”

“Chào.”

Và nó bắt đầu cười.

 

Tôi hỏi: “Này, bạn ở với người phụ nữ này bao lâu rồi?”

Nó trả lời: “Từ trước tới giờ.”

Nghĩa là không chỉ kiếp này, mà từ kiếp trước nữa.

 

Rồi tôi hỏi tiếp: “Tại sao bạn lại đặt implant vào người phụ nữ này?”

Nó trả lời: “Vì tôi được lệnh.”

Tôi hỏi: “Ai bảo bạn làm như vậy?”

Nó nói: “Tôi không biết. Tôi chỉ nhận lệnh… nhận chỉ thị…”

 

Tôi hỏi tiếp: “Vậy nếu bạn không thể thi hành lệnh thì sao?”

Nó nói: “Tôi sẽ bị làm cho biến mất.”

 

Trong lúc nói, nó cứ cười khúc khích. Thực ra là cô gái đang cười.

Tôi hỏi: “Tại sao chuyện này lại làm bạn thấy buồn cười như vậy?”

Nó nói: “Vì tôi chưa từng nói chuyện với ai cả. Đây là lần đầu.”

 

Nó chưa từng giao tiếp.

 

Rồi đến một lúc, tôi nói với nó: “Được rồi, mình làm thế này nhé.”

 

Tôi đặt tay lên ngực cô gái - à không, không phải ngực, mà là vùng tim - và tôi nói: “Tôi sẽ truyền cho bạn thứ mà tôi gọi là tình yêu.”

 

Lưu ý là lúc đó tôi đang nói chuyện với con Grey, chứ không phải với cô gái.

 

Tôi kết nối với một cảm xúc, gọi là tình yêu, đại khái vậy. Trời ơi, cái chủ đề “tình yêu” này làm nó chú ý liền.

 

Nó nói: “À! Ồ! Vậy cái này tôi cũng có thể cảm nhận được hả?”

Tôi nói: “Tất nhiên là bạn có thể cảm nhận được.”

Nó hỏi: “Vậy tôi cảm nhận bằng cách nào?”

 

Tôi nói: “Được thôi, mình phải làm một thỏa thuận. Để cảm nhận được điều đó, trước tiên bạn phải gỡ bỏ tất cả các implant khỏi cô gái này - nhưng không chỉ cô ấy, mà cả gia đình cô ấy nữa, vì bạn nói với tôi là bạn cũng đã cấy implant năng lượng vào gia đình cô ấy rồi.”

 

Nó thích cái cảm giác được “cảm nhận tình yêu” đến mức nó đồng ý tháo bỏ toàn bộ implant. Thế là nó bắt đầu làm gì đó… im lặng một chút… rồi đến một lúc thì xong.

 

Tôi hỏi: “Xong hết chưa? Gỡ hết rồi chứ?”

Nó nói: “Rồi, rồi, tôi gỡ hết rồi. Của cô ấy và của gia đình. Tất cả rồi.”

Tôi nói: “Đừng có nói dối tôi.”

Nó hỏi lại: “Nói dối là gì?”

 

À, đúng rồi, vì nó chưa từng nói chuyện với ai, nên nó cũng không có khái niệm về nói dối. Nó thậm chí không biết nói dối là gì.

 

Rồi chúng tôi làm thêm một việc nữa. Tôi nói với cô gái: “Bây giờ tôi muốn bạn mở ra một đường hầm ánh sáng, kết nối với tình yêu, và cho phép con Grey đó đi qua đường hầm ánh sáng ấy, hướng về tình yêu.”

 

Điều thú vị là khi nó rời đi, cô gái vẫy tay chào tạm biệt con Grey. Và khi tôi đưa cô ấy ra khỏi trạng thái thôi miên, cô ấy nói với tôi: “Anh biết em cảm thấy sao không? Vì nó luôn ở bên em từ trước tới giờ, nên bây giờ em cảm thấy như là… như thể mình bị thiếu mất cái gì đó.”

 

Để bạn thấy được là mấy chuyện implant, mấy thứ này có thể vận hành sâu tới mức nào. Tôi thấy buồn cười ghê, cái cảnh cô ấy chia tay với kẻ đã cấy implant cho mình, giống như là đang chia tay… đứa con của mình vậy, bạn hiểu không?

 

Năm sau tôi có dịp gặp lại cô ấy, vì tôi sống ở Girona còn cô ấy ở Madrid. Cô ấy nói với tôi: “Trời ơi, cuộc đời em thay đổi hoàn toàn.”

Cô ấy là một nhà tâm lý học, công việc làm ăn tiến triển rất tốt, và câu nào cũng là: “Cuộc đời em thay đổi rồi.”

 

Cho nên rốt cuộc, chúng ta là những người tạo ra sự thay đổi. Tụi tôi giúp người ta cải thiện cuộc sống của họ. Tôi gọi mình là người quản lý sự thay đổi, để khỏi phải gán cho mình mấy cái danh xưng nghề nghiệp cho oai.

 

Nhưng bạn thấy đó, chính nỗi sợ bị hủy diệt đã khiến nó làm những điều đó. Và khi nó kết nối được với tình yêu, thì nó nhận ra rằng không ai có thể hủy diệt nó, và chúng tôi đã khiến nó tự tay tháo bỏ toàn bộ implant.

 

Bạn muốn một trải nghiệm à? Đây, thêm một trải nghiệm nữa đó. Mấy chuyện này cứ tự nhiên hiện ra trong đầu tôi, vì tôi làm chuyện này đã nhiều năm rồi… Và có những trường hợp mà tôi tự nhủ: “Trời, mấy cái này đúng là… hay thiệt.”

 

Robert: Rất tốt, Rafa. Vậyyy… giờ tụi mình làm sao đây? Tụi mình nói chuyện cũng hơn hai tiếng rồi…

 

Jaume Su: Theo tôi thì nên dừng ở đây thôi, Robert. Nhưng mà, thật ra tôi hỏi bạn nè: có đáng để mời Rafa tới đây không?

 

Robert: Trời, tất nhiên là đáng rồi, đáng chứ, đáng quá chừng luôn. Thật sự là hai tiếng trôi qua cái vèo, mà Rafa đã chia sẻ rất nhiều trải nghiệm cực kỳ thú vị.

 

Rafael: Tôi nói ngay từ đầu rồi mà, tất cả những gì tôi kể đều là những gì tôi đã trực tiếp trải qua.

 

Robert: Ừ, ừ, đúng rồi, đúng rồi.

 

Rafael: (cười)

 

Robert: Không, tôi không hề nghi ngờ đâu nha. Không nghi ngờ chuyện về mẹ bạn, cũng không nghi ngờ gì hết. Vì mấy chuyện này nó vận hành theo kiểu đó mà - mọi thứ đều thông qua cách diễn giải và trạng thái rung động của bạn. Rất hay, rất hay.

 

Rafael: Vậy thì… tùy mọi người thôi. Nếu muốn, hôm khác mình lại nói thêm về các liệu pháp, hay bất cứ chủ đề nào khác.

 

Robert: Rafa này, nói với khán giả đi - nếu ai muốn liên hệ với bạn thì phải làm sao?

 

Rafael: Hiện tại thì cách tốt nhất là liên hệ với tôi qua WhatsApp. Nhưng mà… không biết bên này mình làm sao nhỉ? Có để số điện thoại được không hay…?

 

Robert: Ờ… tôi thì không bao giờ đưa số điện thoại của mình ra đâu, nhưng mà… (cười)

 

Rafael: Ừ, thì… cũng được mà.

 

Robert: Thường thì tốt nhất là email. Bạn có email không?

 

Rafael: À có, có email. Email của tôi là-

 

Robert: Khoan, khoan. Ở đây trong phần chat mình có thể nói chuyện riêng với nhau. Bạn thấy không? Tôi gõ “Hola” nè, bạn gõ email vào đó, tôi copy rồi dán ra cho mọi người xem.

 

Rafael: Ừ, được, được. Nếu ai cần… để tôi gửi ở đây.

 

(Rafael nhập email vào khung chat riêng)

 

Robert: Rồi, tôi copy được rồi. Giờ tôi sẽ dán vào chat công khai nha. Tôi sẽ đăng với tên Revelación Cósmica Semillas Estelares, kèm theo bốn trái tim cho dễ thấy. Mọi người thấy chưa? Tôi ghim lại luôn cho tiện.

 

Email của Rafael: rafaelroj@yahoo.es

 

Jaume Su: Rafa, hình như bạn đang che micro bằng tay hay sao đó?

 

Rafael: Tôi hả?

 

Jaume Su: À không, xin lỗi, Robert, là Robert.

 

Robert: Không, không, không có đâu.

 

Jaume Su: Giờ thì nghe rõ rồi. Ok.

 

Robert: Rồi, đã ghim xong. Nếu ai muốn liên hệ với Rafa thì dùng email đó nha.

Jaume, Rafa, trước khi kết thúc có muốn nói gì thêm không?

 

Rafael: Không, tôi chỉ muốn nói là tôi rất vui được ở đây với mọi người. Rất vui khi được tham gia buổi nói chuyện này. Khi nào muốn thì mình lại hẹn nhau nói tiếp. Tôi đã có một buổi trò chuyện rất dễ chịu (cười).

 

Robert: Vui ha? Thời gian trôi nhanh ghê đúng không?

 

Rafael: Nhanh kinh khủng luôn, mới đó mà xong rồi.

 

Robert: Rồi, còn ai muốn nói gì nữa không?

 

Rafael: Chỉ là nếu ai cần dịch vụ của tôi thì cứ liên hệ qua email này. Tôi làm cả trực tiếp lẫn online, nên ở đâu cũng không thành vấn đề. Và… tụi tôi ở đây để giúp những ai cần được giúp (cười).

 

Robert: Ok.

 

Robert: Còn Jaume, bạn có muốn nói gì không?

 

Jaume Su: Có chứ. Rafa, trước hết là cảm ơn bạn rất nhiều vì đã nhận lời tới đây. Tôi nghĩ có những người như bạn - có nhiều điều để chia sẻ - mà thật sự rất khó tìm được những người nói về các chủ đề này một cách nghiêm túc và có nền tảng vững vàng như bạn.

 

Với tôi thì bạn là một sự bảo chứng, vì tôi quen bạn đã 20 năm rồi, bạn cũng quen tôi từng đó thời gian. Nên tôi thật sự rất trân trọng việc bạn đến chia sẻ với cộng đồng. Tôi rất thích được nghe lại câu chuyện về mẹ bạn.

 

Và cuối cùng, cảm ơn Robert đã mời tôi lần nữa, cảm ơn cộng đồng tuyệt vời này. Tôi cũng mời mọi người ghé kênh “El mundo del ojo” và xem loạt video “Khu vườn lạc thú”, rất đáng xem. Cảm ơn mọi người.

 

Robert: Jaume, tôi đã để liên kết kênh “El mundo del ojo” của bạn ở phần mô tả rồi, là liên kết đầu tiên đó.

 

Vậy thôi nha mọi người, cảm ơn đã xem tới đây. Có lúc lên tới hơn 200 người xem cùng lúc. Rất vui được chia sẻ buổi trực tiếp này với mọi người.

 

Nếu ai muốn tham gia chương trình thì nhắn tôi qua Instagram: Despejando Enigmas.

 

Xin gửi một cái ôm thật chặt tới tất cả. Hẹn gặp lại trong chương trình tiếp theo.

 

 

 

 

Link gốc của bài viết

 

https://www.youtube.com/watch?v=sj9htPiwrBU

 

https://swaruu.org/transcripts/

 

 

 

 

 

 

Theo dõi trên Facebook

 

https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/

 

DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG

 

https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.