Swaruu Transcripts 1864
Khám phá tâm linh – Robert & Jhan R
17-11-2025
Robert: Chào
các bạn, các bạn khỏe không? Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng
tuyệt vời mang tên Nous Noble. Hôm nay chúng ta có một vị khách khác, một vị khách
đặc biệt tên là… Jhan. Không biết tôi phát âm có đúng không nữa. Bạn ấy đến từ
Colombia và hôm nay sẽ nói với chúng ta về hành trình khám phá tâm linh.
Với tất cả những
ai muốn tham gia các buổi live như thế này, các bạn có thể nhắn cho tôi qua
Instagram, Despejando Enigmas, nói rõ chủ đề bạn muốn chia sẻ, gửi kèm một tấm
hình nếu có, và vậy thôi.
Giờ thì chúng ta
bắt đầu nhé. Mình mời bạn ấy vào đây.
Sao rồi? Bạn khỏe
không?
Jhan
R:
Rất ổn, Robert. Còn anh thì sao? Và mọi người thế nào?
Robert: À,
rất vui được gặp bạn. Giờ thì… xem thử cuộc trò chuyện này sẽ diễn ra thế nào
nhé.
Jhan
R:
Vâng, mình cùng xem sao.
Robert: Jhan,
tôi hỏi bạn một câu nha: hành trình khám phá tâm linh của bạn có bắt đầu từ khi
biết đến chúng tôi, hay là đã có từ trước rồi?
Jhan
R:
Không, đã có từ trước rồi. Nhưng chính điều đó… à, đó là điểm dừng lại, tức là
điểm mà tôi ngừng việc đi tìm thêm thông tin nữa. Thật ra thì tôi vẫn nghe, vẫn
xem video, nghe audio của những người khác, của những người trong cuộc khác, của
những người khác…Nhưng tôi luôn tập trung vào Despejando Enigmas. Tôi sẽ kể cho
anh nghe mọi thứ bắt đầu như thế nào, vì sao lại như vậy.
Robert: Rồi,
nói đi.
Jhan
R:
Tôi sẽ kể câu chuyện này từ khi còn nhỏ, những chuyện đã xảy ra. Có một phần của
câu chuyện tôi biết là nhờ mẹ tôi kể lại, chứ không phải do chính tôi nhớ được,
vì lúc đó tôi còn quá nhỏ.
Tức là… hoặc là
tôi có trải qua, nhưng lúc đó còn bé quá nên không ý thức được. Mẹ tôi kể lại
cho tôi, và đó là những chuyện đã xảy ra, những chuyện đã dẫn tôi đến việc hiểu
ra phần nào… không hẳn là từ tâm linh, mà là từ những thứ khác, từ các thực thể
khác, kiểu như huyền thuật, và những thứ tương tự. Nhưng để tôi kể rõ cho anh
nghe.
Khi tôi còn rất
nhỏ, còn là một đứa bé sơ sinh, gia đình tôi sống trong nhà của một người dì.
Anh trai lớn của tôi thì đã theo mẹ tôi từ trước. Mẹ tôi quê ở Quibdó, một
thành phố khác của Colombia, thuộc vùng Chocó. Sau đó mẹ tôi chuyển đến
Medellín và sống nhờ nhà một người chị.
Lúc đó tôi là một
em bé mà… tôi không bú bình. Tôi không bú bình chút nào. Khi còn là trẻ sơ
sinh, tôi không bao giờ chịu bú bình.
Còn em trai tôi,
đứa nhỏ hơn, thì bị chồng của một người dì tôi đối xử rất tệ chỉ vì cái tivi.
Nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng chuyện đó kéo dài nhiều năm. Em tôi vào phòng ông ta
ngồi xem tivi, thì ông ta đi tới tắt tivi. Một ngày nọ, em trai của tôi vừa
khóc vừa nói với mẹ tôi rằng ông đó không cho nó xem tivi. Lúc đó cả nhà tôi – cha
mẹ và hai anh em – sống chung trong một căn phòng rất nhỏ, nhỏ xíu. Bốn người
chen chúc trong một phòng. Sau này tôi còn một người em nữa, nhưng để lát tôi kể
tiếp đoạn đó.
Lúc đó mẹ tôi rất
tuyệt vọng. Một bên là thấy con mình bị làm nhục chỉ vì một cái tivi, một bên
là tôi thì không chịu bú bình. Mẹ tôi muốn đi làm, rất muốn đi làm để có thể tự
lo liệu, mua được đồ đạc cho gia đình, mua cho em tôi một cái tivi chẳng hạn. Vấn
đề là tôi không chịu bú bình, nên mẹ không thể đi làm được.
Mẹ tôi kể rằng
có một ngày, trong lúc khóc, mẹ thì thầm vào tai tôi – lúc đó tôi chỉ là một đứa
bé, đang khóc vì không chịu bú bình – mẹ nói với tôi rằng làm ơn hãy bú bình
đi, vì mẹ cần đi làm. Rồi mẹ tôi nằm xuống ngủ. Sáng hôm sau, mẹ thức dậy, đưa
bình sữa cho tôi, và lần đó tôi bú bình một cách bình thường. Từ đó về sau, tôi
không bao giờ khóc vì chuyện bú bình nữa, tôi cứ thế bú bình bình thường và mẹ
tôi có thể đi làm.
Đó là một trong
những câu chuyện mẹ tôi kể lại, mà lúc đó chính mẹ cũng thấy rất lạ, vì trước
đó tôi hoàn toàn không chịu bú bình.
Sau này lớn hơn
một chút, khi chúng tôi chuyển ra khỏi nhà dì – lúc đó tôi khoảng năm tuổi –
tôi là một đứa trẻ rất hiếu động. Một lần tôi bị té từ trên một cái “plancha”.
“Plancha” là kiểu như trong nhà, khi người ta đổ trần bê tông, phía trên có một
khoảng trống. Tôi té từ đó xuống, khoảng chừng một mét. Lúc đó tôi khoảng ba, bốn
tuổi.
Mẹ tôi hoảng loạn
kinh khủng. Mẹ bế tôi lên rồi chạy thẳng ra bệnh viện, vừa chạy vừa la hét kêu
người ta giúp. Cha tôi lúc đó đang đi làm.
Trong lúc hoảng
loạn đó, mẹ tôi chạy ngang qua một chỗ có rất nhiều thanh niên đứng đó. Có một
người trong số họ chạy theo mẹ. Mẹ tôi đến giờ vẫn còn nhớ rõ người đó mặc gì:
một chiếc áo thun đen, quần tối màu. Người đó nói với mẹ tôi: “Bình tĩnh, bình
tĩnh, tôi sẽ giúp cô.”
Anh ta gọi taxi
cho mẹ tôi, nói rằng tôi sẽ ổn thôi, rồi nhét một ít tiền vào tay mẹ. Mẹ tôi hỏi
anh ta là ai, sống ở đâu, nhưng anh ta chỉ nói mẹ cứ yên tâm đi, sau này trả lại
tiền cũng được.
Mẹ đưa tôi đến
phòng khám, tôi được chữa trị, mọi thứ đều ổn. Khi mẹ quay về nhà, mẹ hỏi những
người thanh niên lúc nãy xem người đó là ai, nhưng không ai biết cả. Không ai
biết người đó là ai hết. Tức là chúng tôi chưa bao giờ biết anh ta là ai, người
đã cho tiền, đã giúp đỡ. Anh ta biến mất hoàn toàn, không bao giờ xuất hiện lại
nữa.
Một chuyện kỳ lạ
khác trong cuộc đời gia đình tôi là anh trai lớn của tôi bị bệnh động kinh. Mọi
người có biết bệnh động kinh là gì không?
Robert: Có,
có, có. Biết chứ.
Jhan
R:
Anh trai lớn của tôi bị bệnh động kinh. Anh ấy tham gia một chương trình kiểu
như chương trình của chính phủ, điều trị tại các phòng khám – nơi người ta “chữa”
cho bệnh nhân, tức là họ điều trị, vì bệnh này về mặt lý thuyết thì… “không có
thuốc chữa”, động kinh là vậy. Họ chỉ có thể giúp làm thuyên giảm thôi.
Có một lần – thật
ra tôi không nhớ rõ toàn bộ chi tiết, cũng không nhớ lúc đó chúng tôi đang ở
đâu – thì có hai người gọi điện tới nhà, hỏi tìm mẹ tôi, hỏi tôi và hỏi anh
trai tôi. Họ nói rằng họ sẽ chữa khỏi cho anh tôi. Tức là… họ hoàn toàn không
biết chúng tôi là ai, không quen biết gì hết. Vậy mà họ gọi điện tới và nói với
mẹ tôi rằng họ có thể chữa cho anh tôi.
Lúc đó chúng tôi
sống ở Comuna 13, không biết anh có nghe qua chưa, bây giờ nơi đó khá nổi tiếng
trên thế giới. Họ nói với mẹ tôi rằng hãy đưa anh tôi đến một nơi gọi là San
Michel, ở trong khu đó, họ sống ở đó, và họ sẽ làm vài buổi trị liệu để chữa
cho anh tôi.
Những người đó,
Robert à, họ đặt tay lên đầu anh tôi. Chỉ vậy thôi. Họ không bao giờ nói một lời
nào với chúng tôi. Chỉ đặt tay lên đầu anh tôi.
Họ là hai vợ chồng.
Lúc đó tôi khoảng mười tuổi. Hai người họ nói chuyện với nhau, nhưng chỉ nói giữa
họ với nhau thôi. Chúng tôi không nghe được họ nói gì. Họ đặt tay lên đầu anh
tôi, nói chuyện với nhau, rồi quay sang bảo: “Được rồi, đưa cậu ấy về đi.”
Và chúng tôi đi
về.
Buổi nào cũng giống
hệt như vậy: “Chào, khỏe không?”
Cho anh tôi ngồi
xuống, đặt tay lên đầu, hai người nói chuyện với nhau, rồi bảo: “Được rồi, đưa
về đi.”
Chúng tôi đi tổng
cộng ba lần. Đến lần thứ ba thì vẫn như vậy. Nhưng đến lần thứ tư, khi chúng
tôi quay lại thì… họ đã biến mất. Không còn ở đó nữa. Chúng tôi hỏi người bảo vệ,
vì đó là một khu nhà kín, kiểu chung cư. Hỏi rằng những người đó đâu rồi, họ đi
đâu, chuyện gì xảy ra. Người bảo vệ nói rằng ông ta không biết, ông ta cũng
chưa từng thấy những người đó bao giờ.
Tức là… trong cuộc
đời gia đình tôi đã xảy ra những chuyện như vậy, những chuyện rất kỳ lạ.
Sau đó thì… tôi
lớn dần lên. Những chuyện đó vẫn ở trong đầu tôi, Robert, nhưng theo thời gian,
tôi dần dần tách mình ra khỏi những sự kiện đó. Tôi không còn chú ý nhiều nữa đến
những gì từng xảy ra trong nhà.
Tôi cũng kể thêm
cho anh nghe một chút về con người tôi lúc nhỏ. Tôi là một đứa trẻ rất thông
minh. Thật ra bây giờ cũng vậy (cười), nhưng lúc nhỏ tôi cực kỳ thông minh, và
tôi rất tham vọng trong việc học hỏi, cực kỳ tham vọng, rất rất tham vọng. Thậm
chí, khi tôi lên lớp mười… Ở Colombia, học tới lớp mười một là hết trung học.
Khi tôi học lớp mười, tôi nhớ trong môn Vật lý, tôi được trao bằng khen danh dự
vì… tôi gần như biết nhiều hơn cả thầy dạy Vật lý của mình (cười). Tôi biết nhiều
hơn thầy Vật lý của tôi thật. Thầy tên là Nelson.
Rồi tôi bắt đầu
tiếp xúc với những môi trường khác, những con người khác, và dần dần họ kéo tôi
ra khỏi những câu hỏi mà tôi luôn tự hỏi.
Tôi từng có rất
nhiều câu hỏi khi nhìn lên bầu trời, nhìn các vì sao. Tôi luôn tự hỏi: Tại sao
chúng ta ở đây? Vì sao chúng ta tồn tại?
Tôi luôn có những
câu hỏi kiểu như: Chúng ta đến từ đâu? Tại sao chúng ta chỉ sinh ra, mà trước
khi sinh ra lại không biết gì cả?
Tôi đã có những
câu hỏi đó ngay từ khi còn là một đứa trẻ.
Tại sao trước
khi sinh ra, chúng ta không biết mình đến từ đâu? Điều đó hẳn phải có một lời
giải thích chứ. Chứ chỉ sinh ra rồi… là xong, thì với tôi, nó không hợp lý.
Trong đầu tôi, nó không có tính logic, không hợp lý chút nào.
Nhưng rồi có một
thời điểm… và đây chính là lúc tôi nói với anh rằng tôi bắt đầu khám phá tâm
linh, là thông qua một biến cố.
Tôi là người
khuyết tật. Không biết anh có để ý không, tôi chưa đứng dậy, tôi đang ngồi xe
lăn.
Robert: À?
Bạn đang ngồi xe lăn à?
Jhan
R:
Ừ, đúng vậy.
Robert: À
không, thật ra tôi không nhận ra, không, không thấy.
Jhan
R:
(cười) Vâng, vâng.
Robert: Không…
lúc nãy tôi còn định nói “ngồi cho ngay ngắn”… (cười) À, rồi, rồi. Chắc là do
góc camera. À, hiểu rồi.
Jhan
R:
Bởi vậy tôi mới nói là không biết đặt camera ở đâu cho hợp.
Robert: Ừ, ừ,
đúng rồi, đúng rồi.
Jhan
R:
Vâng, tôi ngồi xe lăn. Và chuyện đó là do… một tai nạn liên quan đến súng. Trước
đó còn có một câu chuyện nữa, nhưng nếu kể hết thì chắc hết cả buổi mất…
Robert: Bạn…
bạn bị như vậy là do tai nạn súng đạn à?
Jhan
R:
Dạ, đúng. Tôi bị bắn. Tôi sẽ kể cho anh đúng khoảnh khắc đó, vì nếu kể toàn bộ
câu chuyện thì mình sẽ hết giờ mà tôi vẫn chưa nói được gì về tâm linh cả.
Robert: Ừ, ừ,
kể tiếp đi, tiếp đi.
Jhan
R:
Có một chi tiết rất quan trọng trong biến cố đó, là tất cả những gì xảy ra với
tôi hôm đó, mẹ tôi đã mơ thấy từ một ngày trước, nhưng bà không thể nói cho tôi
biết.
Và không nói được…
tôi sẽ kể anh nghe về một nội dung, một nguồn thông tin đã đưa tôi đến việc suy
nghĩ và tự vấn rất sâu, đó là nội dung của Za’el.
Robert: Sael
à?
Jhan
R:
Dạ. Đúng vậy. Nội dung của Za’el.
Robert: Vậy
là, Jean, bạn xem rất nhiều video trên kênh của Za’el và Arién, đúng không?
Jhan
R:
Có, nhưng là sau này. Anh có biết kênh đầu tiên mà tôi xem là kênh nào không?
Và cũng chính từ đó tôi bắt đầu đặt ra rất nhiều câu hỏi. Đó là kênh của Iván - Gran Misterio, tên là Vm
granmisterio.
Robert: Ừ, ừ.
Jhan
R:
Đó là kênh đầu tiên tôi xem khi tôi bắt đầu thực sự đặt câu hỏi. Trước đó thì
tôi cũng đã đọc sách này nọ rồi. Nhưng khi tôi bắt đầu tự vấn một cách nghiêm
túc, thì kênh đầu tiên tôi khám phá ra chính là kênh của Gran Misterio. Khi đó
tôi bắt đầu “thu hút” – hay nói đúng hơn là biểu hiện ra – những câu trả lời
cho những gì tôi muốn biết.
Tôi bắt đầu nghe
Gran Misterio kể những câu chuyện của Lovecraft, những
câu chuyện liên quan đến… đến những chủ đề kiểu như… tôi quên mất từ rồi… À, về
những linh hồn và các thực thể, kiểu như vậy. Đúng rồi, chính là những thứ đó.
Tất cả những câu chuyện ấy.
Rồi sau đó…
thôi, để tôi kể cho anh nghe khoảnh khắc tôi bị bắn. Khi họ bắn tôi… họ bắn tổng
cộng mười hai phát, nhưng chỉ ba viên trúng tôi. Nhưng để tôi kể lại cụ thể đã
xảy ra thế nào.
Tôi đang đi bộ,
và người đến bắn tôi thì mang dép lê, mặc quần short – chuyện đó rất kỳ lạ. Khi
tôi thấy thằng đó nổ súng, tôi cố gắng chạy. Tôi xoay người, xoay người, xoay
người, thì một viên đạn trúng vào chỗ này, xuyên qua, và từ đó tôi không thể đi
lại được nữa. Chuyện đó rất giống với trải nghiệm Walk-in (hoán đổi linh hồn)
mà anh từng kể.
Robert: Walk-in.
Jhan
R:
Đúng vậy. Nhưng trường hợp của tôi thì rất khác, để tôi giải thích vì sao.
Khi tôi thấy thằng
đó đứng ngay trên người tôi, nó bắn thêm khoảng ba phát nữa, thì súng bị kẹt đạn.
Và ngay khoảnh khắc đó, Robert à, khi súng bị kẹt, tôi không còn thấy nó nữa, mọi
thứ xung quanh trở nên tối đen, và tôi chỉ thấy khẩu súng đang bắn.
Anh hiểu ý tôi
không? Tức là mọi thứ đều tối, và thứ duy nhất tôi thấy là khẩu súng khai hỏa.
Tôi thấy cái ánh lửa, cái tia chớp phát ra từ nòng súng.
Robert: Ừ, ừ,
ừ, tia lửa, cái lóe sáng đó.
Jhan
R:
Đúng vậy. Đó là thứ duy nhất tôi nhìn thấy. Và tôi khóc, vì trong đầu tôi lúc
đó nghĩ rằng: mình đã chết rồi.
Tôi khóc. Và điều
kỳ lạ là, trong suy nghĩ đó, tôi bắt đầu tưởng tượng ra ánh sáng. Nhưng không
phải là tôi đang đi về phía ánh sáng, mà là tôi tự tưởng tượng ra nó. Tôi tưởng
tượng ra ánh sáng, ra một cánh cửa và việc bước vào trong đó. Nhưng tất cả chỉ
là do tôi tưởng tượng, vì tôi không hề ngủ mê hay hôn mê sâu.
Tôi chỉ bất tỉnh
khoảng mười phút, đó là lúc tôi được đưa đến bệnh viện.
Sau khi mọi chuyện
qua đi – tôi khóc, rồi tôi được đưa đi cấp cứu, chấn thương qua rồi – mẹ tôi
nói với tôi rằng: bà đã mơ thấy tất cả những gì xảy ra với tôi vào ngày hôm đó,
từ một ngày trước. Bà nói với tôi điều đó vào buổi tối, sau khi mọi chuyện đã xảy
ra. Bà bảo rằng bà đã mơ thấy toàn bộ sự việc, nhưng không thể nói cho tôi biết,
vì hôm đó tôi đã ra ngoài rồi.
Mẹ tôi là người…
kiểu rất “Ma Trận”, rất đời thường. Nhưng bà có những điều rất đặc biệt. Tức
là… bà có khả năng cảm nhận. Tôi không biết có phải do sự kết nối giữa mẹ và
con cái hay không, nhưng bà cảm nhận được nhiều thứ, rất nhạy cảm với năng lượng
và với một số điều. Bà luôn thể hiện điều đó với chúng tôi.
Sau biến cố đó,
tôi đã từng đánh mất sự khao khát tri thức của mình, Robert à. Nhưng khoảng một
năm sau khi bị bắn, tôi lấy lại được nó, và tôi lại bắt đầu với cơn khát đọc,
khát tìm hiểu, khát biết thêm mọi thứ.
Nhưng lúc này, tất
cả những gì tôi tìm hiểu đều liên quan đến tâm linh: Chúng ta là gì? Chúng ta đến
từ đâu? Chúng ta đi về đâu? Tại sao chúng ta ở đây?
Tôi luôn tự hỏi
những câu hỏi đó, lặp đi lặp lại. Và khi tôi càng tự hỏi nhiều như vậy… Vì tôi
từng là một người rất tin Chúa (cười)… thì càng đặt câu hỏi, tôi càng rời xa chủ
đề về Chúa. Càng tự hỏi, tôi càng rời xa khái niệm về Chúa, về Chúa theo kiểu
truyền thống.
Cho đến một
ngày… và thêm nữa, tôi từng uống rượu rất nhiều, và tôi bỏ rượu chỉ trong một
ngày.
Robert: (cười)
Jhan
R:
Thật đó. Tôi uống rất nhiều rượu.
Robert: Tức
là bạn uống rượu rất nhiều.
Jhan
R:
Dạ, đúng. Uống rất nhiều. Và tôi bỏ từ ngày này sang ngày khác.
Robert: Ừ, ừ,
đúng rồi. Để tôi nói một chút. Thật ra điều này là đúng, chúng tôi đã từng làm
video nói về chuyện đó rồi. Rượu làm hạ tần số của bạn. Dù muốn hay không. Và chúng
tôi đã giải thích vì sao rượu – cái thứ mà người ta gọi là “đồ uống có cồn” –
làm hạ tần số, rồi khiến bạn tương thích với những loại sự kiện nhất định. Đó
là vấn đề. Không cần nói nhiều.
Nhưng thôi, quan
trọng là bạn đã bỏ.
Xin lỗi vì cắt lời
nhé. Trong suốt cả năm nay… tức là bây giờ đang là tháng mười một… thì lượng rượu
tôi uống trong cả năm chỉ là một chai rượu cà phê của Ba Lan mà Gosia mang tới.
Và tôi chỉ uống
có hai ngụm nhỏ, pha với cà phê hoặc ăn cùng mấy cái bánh, chứ không hơn. Dù
sao thì, nếu tần số của bạn rất cao, tôi nghĩ nó cũng không ảnh hưởng nhiều,
nhưng thôi. Bạn kể tiếp đi, xin lỗi nhé.
Jhan
R:
Vâng. Tôi thì cách đây khoảng… hai tháng, tôi có uống một ly Baileys.
Robert: Baileys,
Baileys. Ui, Baileys ngon lắm đó nha.
Jhan
R:
Dạ, đúng rồi.
Robert: Giờ
ở đây còn bán cả kẹo socola Baileys nữa, ngon cực luôn. (cười) Mà uống cũng vô
rất êm đó.
Jhan
R:
(cười) Dạ.
Robert: Vô
rất êm.
Jhan
R:
Rồi sau đó, từ ngày này sang ngày khác, tôi bỏ rượu luôn. Tức là tôi thức dậy
và không còn muốn uống nữa. Không còn muốn đụng tới rượu. Tôi còn tự nói: “À, vậy
hả”.
Lúc đó tôi thấy cũng
hơi lạ, tôi nghĩ: Ủa, sao kỳ vậy? Nhưng rồi thôi.
Sau đó, tôi gặp
lại một người bạn mà đã nhiều năm không gặp. Anh ấy tên là Sebas.
Robert: Sebas
à?
Jhan
R:
Sebas, Sebas Cuesta. Thật ra tôi với anh ấy còn có chung một quỹ từ thiện tên
là Sueldi. Lát nữa nếu có dịp nói chuyện lần nữa, tôi sẽ kể kỹ hơn.
Một ngày nọ, anh
ấy nhắn cho tôi, nói: “Này anh bạn, tôi đang làm nhạc. Tôi muốn bạn ủng hộ,
nghe thử một vài thứ.”
Tôi nghe, và đó
là những bản nhạc liên quan rất nhiều đến tâm linh. Thế là tôi cũng nói với anh
ấy: “À, trùng hợp ghê, dạo này tôi cũng đang đọc về mấy chủ đề này, tôi rất
quan tâm.”
Anh ấy nói: “Tôi
đang tham gia một nhóm, có những buổi gặp mặt vào thứ Tư và thứ Năm, ở một khu
trên đó, tên là Manrique. Ở đó họ nói rất nhiều về những chủ đề này. Bạn nên đi
thử với chúng tôi, để xem nó mở rộng đầu óc bạn ra sao, bạn hiểu được những
gì.”
Và tôi đã đi.
Lúc đó, tôi đã
theo dõi kênh của Iván, Verdad Oculta, và nhiều
kênh khác nữa rồi. Tôi kể nhanh thôi, vì nếu không thì sẽ rất lâu. Và chuyện
là, người phụ nữ tổ chức các buổi hội thảo và hướng dẫn ở đó tên là Pilar. Bà ấy
bắt đầu nói về những chủ đề mà tôi đã từng nói tới. Và tôi cũng bắt đầu chia sẻ
lại những gì tôi biết.
Nhưng lúc đó,
tôi rất… Thời Đại Mới, anh hiểu ý tôi không? Tôi rất nặng về tư tưởng Thời Đại
Mới. Những gì tôi nói đều mang màu sắc Thời Đại Mới. Tôi có một mớ hỗn hợp giữa
tôn giáo, chính trị, tâm lý học, thần học… đủ thứ. Và Thời Đại Mới chính là như
vậy – một sự pha trộn của tất cả những thứ đó, trộn lại với nhau, như mắc vào một
cái lưới vậy.
Thật ra, Thời Đại
Mới là một tôn giáo. Một tôn giáo mới đang được tạo ra, nơi người ta nhét tất cả
những thứ đó vào. Và tôi nói chuyện hoàn toàn theo hướng đó.
Giữa những cuộc
trò chuyện như vậy, bà Pilar mời tôi xem một kênh
mà bà ấy có, tên là Reagarta. Không biết anh có nhớ
không…
Robert: À, Agartha!
Ừ, tôi biết Agartha.
Jhan
R:
Dạ, đúng rồi. Nhưng bà ấy cũng có một kênh tên là Agartha.
Robert: À,
vậy à.
Jhan
R:
Rồi hôm đó tôi về nhà tìm kênh đó. Tôi nói: “À, Agartha, để coi Agartha nói
gì.” Nhưng khi tôi vào tìm, thì không ra kênh của bà ấy, mà lại ra kênh của
anh.
Robert: À,
đúng rồi, đúng rồi.
Jhan
R:
Agartha. Bà ấy nói với tôi về rất nhiều người quen, rất nhiều bạn bè, nhưng
chưa bao giờ bà ấy nhắc đến anh, chưa bao giờ nhắc đến Robert.
Robert: Không,
người ta không bao giờ nhắc đến tôi đâu. (cười)
Jhan
R:
Chưa bao giờ. Thế là tôi bắt đầu ngồi nghe những gì anh nói trong video. Red
Agartha, rồi tới kiến thức Taygeta. Và tôi kết nối rất mạnh với……với Swaruu. Rất
mạnh. Với những gì Swaruu kể và Swaruu nói.
Bởi vì đó là những
ý tưởng tôi đã có sẵn trong đầu, nhưng khi tôi nói chuyện với người khác, tôi
không biết cách phát triển, không biết cách triển khai, không biết làm sao để
dòng chảy của những chủ đề đó trôi đi, vì tôi không có kiến thức.
Tôi có câu hỏi ở
đây, trong đầu, nhưng không có nền tảng kiến thức để triển khai nó. Vậy nên tôi
bị cuốn vào Swaruu, vào những gì các anh truyền tải từ tri thức Taygetan.
Và từ đó, tôi
không quay lại chỗ của Pilar nữa.
Bà ấy gọi cho
tôi, nói: “Sao lâu rồi không thấy con tới chỗ cô?”
Tôi nói: “Dạ, là
vì con tình cờ tìm được những kênh này, con rất thích những gì họ nói, những chủ
đề họ bàn tới. Không biết là bên cô có muốn xem thử không, biết đâu thông tin
đó cũng hữu ích cho mọi người.”
Và phản ứng đó
khiến tôi rời xa họ còn nhanh hơn, bởi vì điều họ làm là phủ nhận hoàn toàn kiến
thức mà các anh đang chia sẻ. Anh hiểu ý tôi chứ?
Robert: Jhan,
tôi hiểu rất rõ, xin lỗi đã cắt lời nhé, tôi hiểu hoàn toàn.
Bạn phải hiểu một
điều là: tất cả những ai theo dõi chúng tôi, theo dõi Tiết lộ Swaruu Taygetan,
đều đã đi trước rất xa rồi – không phải khoe khoang – mà là thật sự rất xa
trong các vấn đề về siêu hình học, tâm linh, công nghệ. Chúng ta đi trước rất
nhiều.
Và thật ra, Jhan
à, tôi cũng đang nhận ra điều này, vì với tất cả khán giả đang nghe chúng ta
bây giờ – những người theo dõi tôi – nếu tôi không nhầm thì tôi đã chia sẻ buổi
trực tiếp này lên X rồi…Những ai theo dõi tôi trên X thì tìm Taygeta Oficial,
và tôi chỉ đăng bằng tiếng Anh thôi.
Mà nói thật là mọi
người đang rất hào hứng. Tôi nhận được rất nhiều email bằng tiếng Anh, họ nói rằng
thông tin này là vàng, là vàng luôn.
Jhan
R:
Vâng.
Robert: Rất
nhiều phản hồi từ cộng đồng nói tiếng Anh.
Jhan
R:
Đúng vậy.
Robert: Nên
tôi thường chuyển họ qua kênh tiếng Anh của Gosia, vì thật sự là… thông tin này
là vàng.
Thôi, bạn nói tiếp
đi, tôi cắt ngang mất rồi. Ý tôi là bạn đang ở một nơi rất tốt để học được rất
nhiều thứ.
Jhan
R:
Dạ.
Robert: Và
chuyện này không liên quan gì đến Thời Đại Mới cả. Bạn nói tiếp đi.
Jhan
R:
Vâng. Khi tôi nhận ra rằng họ không hề muốn xem xét một hướng tiếp cận khác, mà
hoàn toàn bác bỏ nó, thì trong lòng tôi cảm thấy đó không phải là nơi dành cho
mình. Bởi vì nếu họ không cởi mở để…lắng nghe người khác, hay lắng nghe những
gì người khác muốn chia sẻ…Vì khi bà ấy hỏi tôi rằng các anh đến từ đâu, nguồn
thông tin là gì, tôi nói với bà ấy rằng: Thật ra nguồn không quan trọng. Quan
trọng là thông tin.
Đúng vậy, cái
quan trọng là thông tin.
Bởi vì tôi có thể
nói với anh rằng tôi đã đọc một cuốn sách của một người tên Sultano chẳng hạn,
nhưng tôi đâu biết chắc Sultano có nói sự thật hay không. Nhưng nếu những gì
Sultano nói có ích cho tôi, thì tôi giữ lại. Vì nó giúp tôi, nó cộng hưởng với
tôi, và tôi cảm thấy thoải mái với nó.
Tôi cũng nói với
bà ấy rằng tôi có những câu hỏi, những trăn trở nhất định, và những trăn trở đó
được các anh làm rõ. Trong khi ở Thời Đại Mới thì không, vì bên đó người ta nói
với tôi về con tàu Jerusalem mới, rồi những thứ kiểu như…
Robert: Cái
áo choàng tím đó…
Jhan
R:
Dạ, đúng rồi.
Robert: Jhan,
thật ra rất đơn giản. Bạn cứ vào X của tôi, bạn sẽ thấy những bài tôi viết về Mặt
Trăng, về Med Pod, giường y tế, và rất nhiều chủ đề khác. Ngày nào tôi cũng
đăng cho tới khi nào tôi mệt thì thôi. Bạn chỉ cần bấm dịch sang tiếng Tây Ban
Nha là được. Nó dịch không hoàn hảo, nhưng cũng đủ để bạn hiểu khá rõ tôi đang
nói gì.
Jhan
R:
Vâng. Thật ra là tôi đã xem hết rồi. Tôi xem hết toàn bộ nội dung rồi. Tôi xem
về Med Pod, rồi các chủ đề của Yazhi…
Robert: Điều
hướng sao.
Jhan
R:
Điều hướng sao, đúng rồi. Những chủ đề của Yazhi tôi thấy rất ấn tượng. Rồi những
chủ đề về linh hồn. Tôi xem hết rồi, thật sự là xem hết.
Robert: Linh
hồn, thời gian, cách mà thời gian vận hành…
Jhan
R:
Thật ra… thật ra anh còn từng nhắc đến tôi. Khi xảy ra chuyện của Mari, người
bình luận về “Bộ ba” chính là tôi, chỉ là trên Telegram tôi dùng tên Ley Maria.
Tôi là người viết bình luận về bộ ba đó.
Robert: À,
vậy là bạn viết bình luận về bộ ba.
Jhan
R:
Vâng. Vì tôi cảm thấy nếu là Nữ hoàng Mari, nếu là từ Taygeta, mà lại nói về
khái niệm bộ ba, thì đó là một khái niệm rất mang tính Trái Đất. Tôi không cảm
thấy thoải mái với chủ đề bộ ba đó… và cả chuyện Nữ hoàng của người Urmah nữa. Thật
ra tôi đeo hai chiếc vòng tay, vì tôi cảm thấy mình rất đồng điệu với Urmah.
Hai chiếc vòng có hình hai con sư tử.
Robert: Và
tiện đây tôi nói luôn, Jhan à, những người nói về Urmah một cách chi tiết nhất
chính là chúng tôi. Còn về Mari, thì quan điểm của tôi luôn là: đã từng có một
Mari Swaruu thật. Có một Mari Swaruu thật, sau đó đổi thành Mari Swa. Tôi cũng
không hiểu lắm. Và chính từ đó là lúc tôi bắt đầu báo động.
Nhưng ban đầu,
thông tin mà cô ấy đưa ra, với tôi, là tốt. Rồi dần dần bắt đầu xuất hiện mấy
thứ kiểu Tin tức không gian này nọ, thì…trời ơi.
Nhưng cũng phải
nói là có rất nhiều thông tin hay ở đó. Không phải cứ thấy áp lực dư luận là
mình nghe theo hết.
Jhan
R:
Vâng. Mấy cái Tin tức không gian đó thật sự trông như bước ra từ Star Wars vậy
(cười). Thật sự là thế.
Robert: Tôi
nghĩ là phải giữ sự nhất quán khi tiếp nhận thông tin. Thật ra có những video rất
hay nói về Liên đoàn, nhưng Liên đoàn thì chúng tôi cũng đã nói rồi. Tức là… có
thông tin tốt, rất tốt.
Nhưng đến một
lúc nào đó, khi bạn nhìn vào diễn biến câu chuyện, bạn sẽ tự hỏi: Ủa, mấy video
gần đây là sao vậy?
Dù vậy, vẫn có
những thứ rất đáng chú ý.
Về Liên đoàn,
không ai nói sâu như chúng tôi. Về Ma Trận, cũng không ai nói như chúng tôi.
À, hôm nay tôi
có trả lời – hình như là hôm nay – một tweet của David Icke. Bạn biết David
Icke là ai không?
Jhan
R:
Dạ biết.
Robert: Ông
ấy là một trong những người nói nhiều nhất về… về bọn Bò sát, về toàn bộ câu
chuyện Ma Trận. Hôm nay hoặc hôm qua gì đó, tôi bình luận vào một bài của ông ấy
về Ma Trận, và tôi để ý thấy là rất nhiều người thích. Tức là… họ thích thông
tin.
Tôi thì không
bao giờ copy–paste (sao chép-dán). Tôi đọc, tôi xử lý, rồi tôi mới viết lại. Bạn
hiểu ý tôi chứ?
Jhan
R:
Dạ, hiểu.
Robert: Ừ, ừ.
Nhưng đúng là thông tin đó không hề tầm thường, đúng vậy.
Jhan
R:
Đúng rồi. Ví dụ như Za’el, tôi rất thích chủ đề về
thời gian. Tôi thích cả hai cách tiếp cận. Những gì Swaruu nói cũng rất ấn tượng,
nhưng của Za’el thì tôi thích lắm, vì Za’el giải thích theo cách rất sinh động.
Kiểu như: vẽ một hình ra, đặt cái này vào đây, đặt cái kia vào đó. Không biết
anh còn nhớ video đó không.
Robert: Để
xem… tôi thì…
Jhan
R:
Cái video đó của Za’el ấy, anh chưa từng làm một buổi trực tiếp riêng về nó.
Robert: Ừ.
Jhan
R:
Anh chưa làm trực tiếp về nó. Tôi thì lúc nào cũng mong anh làm một buổi trực
tiếp về chủ đề đó.
Robert: Thật
ra thì tôi cứ nghĩ là mình đã làm hết tất cả video của Za’el rồi. Cả của Za’el lẫn
của Arién, tôi nghĩ là tôi đã làm đủ cả.
Còn của Mari thì
tôi đã làm rất nhiều buổi trực tiếp trên kênh Revelación Cósmica, ngoại trừ Tin
tức không gian. Vì có nhiều người hỏi tôi: “Ủa, sao anh không nói về Tin tức
không gian?”
Tôi lúc nào cũng
trả lời giống nhau. Tôi nói: “Xem nè, tôi sẽ không nói về Tin tứckgg, vì nếu
nói thì…” – tôi hay đưa ra lý do đó.
Tôi luôn làm
video có độ trễ. Tức là tôi để video đó nằm đó khoảng ba tháng, rồi sau đó mới
làm trực tiếp. Tôi không bao giờ làm kiểu: vừa ra video là lập tức trực tiếp liền.
Tôi luôn để thời gian cho mọi người xem, tiêu hóa thông tin.
Vấn đề là, một
cái Tin tức không gian của ba tháng trước thì về mặt logic mà nói, nó đã lỗi thời
rồi. Vì nếu mọi thứ đó là thật, thì đến lúc này nó đã không còn cập nhật nữa.
Đó là những tin tức mang tính thời điểm.
Nhưng thông tin
về thời gian thì khác. Nó là… phi thời gian. Thông tin về ý thức, về linh hồn,
tất cả những thứ đó đều phi thời gian.
Jhan
R:
Đúng rồi. Ngoài ra nữa, ví dụ như tôi, ban đầu… để đi tới tâm linh, tôi từng là
một người rất nặng thuyết âm mưu. Tôi bắt đầu bằng việc cực kỳ hoài nghi, vì thật
ra toàn bộ nội dung tôi xem lúc đó đều là kiểu… những thứ mà kênh Verdad Oculta
hồi đầu nói tới. Tôi quên mất tên anh ấy rồi. Anh ấy tên gì nhỉ?
Robert: Verdad…
à, Nacho, Nacho Rojo. Verdad Oculta.
Jhan
R:
Đúng rồi. Lúc đầu, các video của Nacho chủ yếu xoay quanh thuyết âm mưu. Anh ấy
gần như không nói nhiều về UFO, cũng không hẳn là chính trị, mà thiên về thuyết âm mưu nhiều hơn. Và điều đó cũng kéo tôi vào
trạng thái như vậy – tôi trở nên rất tin vào thuyết âm mưu.
Toàn là những chủ
đề về các mô thức, về sức khỏe, về thực phẩm, về cách người ta đầu độc chúng ta
thông qua thức ăn, về chemtrails… Tôi từng là kiểu người chỉ nói về mấy chủ đề
đó thôi.
Và rồi tôi đi đến
một kết luận, khi tôi học được từ những gì liên quan đến Swaruunian, rằng chính
chúng ta là những người đã quyết định đến thế giới này để trải nghiệm những điều
đó.
Robert: Chính
xác. Chính xác. Đúng, đúng.
Jhan
R:
Và từ đó, tôi thoát ra rất nhiều khỏi tư duy thuyết âm mưu. Bởi vì không có ý
nghĩa gì khi cứ nhìn ra bên ngoài, nếu chúng ta chưa giải quyết được những gì
đang xảy ra ngay trên chính hành tinh của mình. Nếu không có mức độ tâm linh và
ý thức đó, thì chúng ta không thể nào trở thành một nền văn minh liên sao được.
Muốn trở thành
liên sao, trước hết chúng ta phải giải quyết mọi thứ đang diễn ra bên trong
hành tinh này.
Mà chuyện đó thì
gần như là bất khả thi, vì có quá nhiều cái đầu, quá nhiều vấn đề. Giống như
con rắn bảy đầu, như một số người hay nói vậy.
Tất cả các vấn đề
đều liên kết với nhau. Khi bạn chạm tới một sự thật, bạn sẽ thấy sự thật đó kết
nối với một sự thật khác. Rồi cái bạn vừa phát hiện lại nối sang cái khác nữa,
rồi lại cái khác nữa.
Nhiều người nghĩ
rằng kim tự tháp có một điểm kết thúc, và họ tin rằng điểm cuối đó chính là
Liên đoàn. Nhưng không phải ai cũng nghĩ vậy. Và chính theo cách đó, người ta
thao túng con người.
Tôn giáo là một
hình thức thao túng cực lớn. Chiến tranh cũng vậy – vì chiến tranh là thứ bán
được. Bởi vậy người ta không bao giờ bán hòa bình một cách thuần túy. Họ có bán
hòa bình, nhưng là hòa bình thông qua chiến tranh. Chiến tranh không bao giờ kết
thúc, vì nếu chiến tranh kết thúc thì họ lấy gì để bán?
Nếu thế giới này
hoàn hảo, chúng ta sẽ không cần đến một vị thần. Vì bạn sẽ cầu xin cái gì? Và
đó chính là vấn đề của đức tin.
----------------
Robert: Jhan,
xin lỗi nhé, hình như tụi mình đi hơi xa chủ đề rồi. Bạn đang kể cho tôi là bạn
bị bắn, và bạn đã thấy những tia lửa đầu nòng, những tia lóe đó…
Jhan
R:
Dạ.
Robert: Và từ
đó, bạn có nghĩ là bạn đã trở thành một dạng walk-in không?
Tức là… cái người
ở đây trước đó rời đi, và có một người khác bước vào, một người thích thử
thách?
Jhan
R:
Vâng. Bởi vì tôi trở thành một con người hoàn toàn khác. Rất khác.
Robert: Tức
là… bạn thay đổi rất nhiều?
Jhan
R:
Hoàn toàn. Hoàn toàn.
Robert: Giống
như là có một người khác bước vào sống trải nghiệm này?
Jhan
R:
Đúng vậy. Trải nghiệm đó. Hoàn toàn. Bởi vì tôi là… tôi là một người khác hẳn.
Sau khoảng hai năm, tâm trí tôi cứ mở ra, mở ra, mở ra mãi. Tôi bắt đầu suy
nghĩ những điều mà trước đó, trong giai đoạn đó của cuộc đời, tôi chưa từng
nghĩ tới.
Robert: Cho
tôi hỏi một câu, nếu không quá riêng tư nhé. Lúc đó bạn bao nhiêu tuổi?
Jhan
R:
Hai mươi hai. Tôi 22 tuổi.
Robert: Hai
mươi hai… Trời ơi. Hai mươi hai tuổi.
Jhan
R:
Dạ, 22 tuổi. Giờ tôi 34 tuổi rồi. Gần 14 năm rồi.
Robert: Gần
nửa cuộc đời rồi còn gì. Tuy chưa tới 44, nhưng cũng gần nửa đời người rồi. Trời
ạ.
Jhan
R:
Dạ, tôi ở trong trạng thái này cũng được một thời gian rồi. Thật ra đó là một
trải nghiệm… để nói sâu thêm một chút thì đó là một trải nghiệm, Robert à…
không mang tính chấn thương.
Đối với tôi, việc
trở thành như vậy không hề là một cú sốc tâm lý. Thậm chí, khi tôi trở thành
như thế này, các nhà tâm lý học không phải tôi gọi họ, mà họ gọi cho tôi.
Robert: Đúng
rồi.
Jhan
R:
Bởi vì giữa các nhà tâm lý, họ nói chuyện với nhau, và họ thấy phản ứng của tôi
trước chuyện đó rất kỳ lạ. Nhưng như tôi nói rồi, lúc đó tôi đã là một con người
khác. Nếu người cũ vẫn còn ở đó, thì chuyện này chắc chắn sẽ là một cú sốc khủng
khiếp. Bởi vì trước đó tôi là dân đường phố, tôi thích ra ngoài, thích phụ nữ,
thích tiệc tùng… Nói chung là một con người hoàn toàn khác, rất lộn xộn.
Robert: Ừ,
đúng vậy.
Jhan
R:
Khi “nhân vật khác” đó bước vào, thì tôi không nhìn thấy giống như anh. Tôi chỉ
thấy tia lóe của nòng súng rồi khóc. Tôi không thấy toàn bộ cảnh như anh đã thấy.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy tôi nằm trên giường bệnh, tôi chỉ nằm viện tám
ngày, và họ thấy tôi rất bình thản, còn cười đùa. Bạn bè tôi tới thăm, tôi có cả
một cái tủ đầy đồ ăn vặt. Các nhà tâm lý bước vào hỏi: “Bạn có muốn nói chuyện
không?”
Và tôi trả lời:
“Không, tôi không cần nói chuyện. Tôi ổn. Tôi ổn mà. Tôi có thời gian để hồi phục.”
Sau đó, tôi mới
thực sự tập trung rất nhiều vào việc phục hồi. Tôi mất khoảng hai năm chỉ để
làm vật lý trị liệu. Hai năm đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: đi
lại được. Đi lại.
Tôi vẫn có những
câu hỏi trong đầu, nhưng mục đích duy nhất của tôi lúc đó là quay lại việc đi lại.
Nhưng sau hai
năm, khi tôi nhận ra rằng việc đó không hề dễ, hoặc có thể là do tác động của
tai nạn quá nặng, đến mức không còn khả năng để… và lúc đó tôi vẫn còn tin vào
Chúa. Tôi vẫn tin, ý tôi là Chúa theo tôn giáo, vì tôi vẫn có thể nói là
“Chúa”.
Ví dụ như ở môi
trường sống của tôi, ở Medellín, người ta rất sùng đạo, Robert à. Ở đây, bạn gần
như không thể chào ai mà không nói “Chúa ban phước cho bạn”. Nó tạo cảm giác rất
kỳ. Nếu bạn không nói như vậy, người kia sẽ thấy lạ, và chính bạn cũng thấy lạ,
như thể bạn không ban phước cho họ, vì bạn biết phần lớn mọi người đều rất tin
Chúa.
Không biết anh
có nghe nói chưa, đó là một nét văn hóa rất… “narco” – kiểu ảnh hưởng từ văn
hóa ma túy, nơi mà niềm tin tôn giáo gắn rất chặt với đời sống. Ở Medellín điều
đó rất phổ biến, nên nó gần như là vậy.
Nhưng rồi sau
đó, khi tôi tìm hiểu về chủ đề của Jesus, về câu chuyện được kể – tôi không nhớ
chính xác ai là người nói về điều này – về Vespasian, Titus…
Robert: Là Swaruu. Tôi nghĩ là Swaruu, đúng rồi.
Jhan
R:
Sau chủ đề đó, tôi xác nhận lại điều mình đã nghĩ từ trước: rằng tất cả những
thứ đó chứa rất nhiều sự thao túng và dối trá. Bởi vì nếu Jesus thực sự đã làm
những phép màu đó, thì ngày nay hẳn vẫn phải có những con người có thể làm được
những phép màu như vậy. Biến nước thành rượu, và tất cả những chuyện đó.
Robert: Chính
xác. Đúng vậy. Và thêm nữa… để tôi nói thế này… Nếu Chúa thực sự tồn tại, thì
anh có nghĩ là tất cả những chuyện đang diễn ra trên thế giới hiện nay vẫn xảy
ra không?
Jhan
R:
Khônggg…
Robert: Vậy
thì câu chuyện là thế này: bạn chính là người sáng tạo, và bạn đang tạo ra toàn
bộ thực tại này. Nhưng bạn đã tạo ra nó trước khi bước vào Trái Đất. Tức là bạn
đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra.
Jhan
R:
Dạ, tiền định. Một trong những chủ đề của Za’el.
Robert: Chính
xác. Đúng vậy.
Jhan
R:
Định mệnh.
Robert: Tiền
định, đúng không? Nếu bạn đã biết điều gì sẽ xảy ra, thì bạn cần Chúa để làm
gì, nếu số phận của bạn đã được định sẵn theo một cách nào đó? Nếu bạn là người
sáng tạo, thì bạn đã biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi.
Sau này bạn chỉ
gán nhãn cho nó thôi: “đây là phép màu”, “đây là ý Chúa”, “đây là cái này cái
kia”… Bạn hiểu ý tôi chứ?
Jhan
R:
Dạ, đúng. Nó phụ thuộc vào mức độ nhận thức và cách bạn nhìn nhận. Bạn sẽ tự nắn
chỉnh thực tại theo cách đó. Nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta – như anh nói – những
người đã tiến xa hơn, thì đã có khả năng sống bình thản hơn trong tính nhị
nguyên, vốn là thứ chi phối thực tại mà chúng ta đang sống.
Chúng ta có thể
sống bình thản hơn giữa nhị nguyên, vì chúng ta biết rằng khi đã chọn đến đây,
thì đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ trải nghiệm nhiều bóng tối hơn ánh sáng
trên Trái Đất.
Robert: À,
đúng rồi, đúng rồi. Với lại, này Jhan, còn một điều nữa. Khi bạn đang ở đây trên
Trái Đất, bạn đã biết rõ mình không muốn điều gì rồi, ít nhất là cho lần hóa
thân tiếp theo. Nghĩa là bạn đã biết rằng những gì bạn không muốn chính là những
thứ bạn đang thấy ở đây. Bạn muốn một thứ khác, và bạn sẽ thưởng thức nó, bởi
vì để biết mình không muốn gì, trước hết bạn phải sống qua nó đã. Tức là bạn phải
đi qua chỗ này. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?
Thế nên, ví dụ,
bạn đã biết rồi, lần tới có khi bạn sẽ là một vận động viên chạy đường dài, ai
mà biết được.
Jhan
R:
Vâng, nhưng mà không, không đâu, tôi giống anh, không có lần tới. Với tôi là
không có lần sau nữa.
Robert: Không
có lần tới ở đây. Bạn đang đi sang một nơi khác, tức là bạn hiểu không? Ở phía
bên kia, nơi bạn sẽ đến…
Jhan
R:
À, đúng, vì tôi không quay lại đây đâu (cười).
Robert: Không,
nếu bạn đã rõ ràng rồi thì ở đây bạn sẽ không quay lại.
Jhan
R:
Rõ ràng luôn, tôi không quay lại đây (cười). Không, và chỗ này tôi cũng không
quay lại nữa. Đây là lần cuối. Lần cuối cùng.
Robert: Ở
đây thì với tôi chẳng có gì để tìm lại cả.
Jhan
R:
Ừ. Thật ra thì, thật ra, về ý thức tổ tiên của tôi, tôi chưa kể cho anh vài
chuyện khác. Nhưng ví dụ như tôi thiền. Tôi không thiền giống như cách hầu hết
mọi người thiền. Tôi không biết đó là thói quen hay là một khả năng tự nhiên của
tôi. Tôi cũng không hay nói rằng mình có năng lực gì hay đại loại như vậy, như
một số người khác. Tôi chỉ nói với bạn rằng tôi mơ và trong những giấc mơ đó,
tôi tìm thấy ý nghĩa của rất nhiều điều xảy ra trong cuộc sống của tôi, hoặc của
những người thân cận với tôi.
Tôi không muốn
nói kiểu như đó là một thứ gì đó đặc biệt của riêng tôi, như một món quà.
Không, vì tôi không biết. Tôi chỉ biết là nó xảy ra, tôi trải nghiệm nó. Ví dụ,
tôi đã từng có những giấc mơ báo trước, giống như mẹ tôi. Tôi đã có những giấc
mơ tiên tri. Tôi có một giấc mơ khi một người dì của tôi qua đời. Tôi có một giấc
mơ khác khi… à, cha tôi mất cách đây không lâu, khoảng bốn năm trước, tôi cũng
có một giấc mơ khi cha tôi mất.
Rồi gần đây tôi
lại có một giấc mơ về một người bạn đang gặp vấn đề ở đầu gối. Tôi mơ thấy một
bác sĩ đang phẫu thuật cho cô ấy. Tức là tôi đã có rất nhiều…Tôi đã có rất nhiều
thứ, rất nhiều giấc mơ rất mang tính khai mở đối với tôi, chúng dạy cho tôi rất
nhiều điều. Thật ra, tôi có thể nói mà không sợ nhầm lẫn, dù tôi không thể giải
thích được cảm giác đó như thế nào, nhưng tôi biết chắc, không sợ nhầm lẫn, rằng
tôi là Urmah.
Robert: Urmah
à?
Jhan
R:
Tôi chắc chắn tuyệt đối. Vâng, tôi chắc chắn lắm. Không sợ nhầm lẫn, tôi biết
mình là như vậy. Vì những cảm giác tôi đã có, vì sự gắn bó của tôi với loài
mèo. Ở nhà thì không có, vì mẹ tôi không thích động vật. Nhưng mỗi khi tôi ra
ngoài đường, mèo cứ theo tôi, theo hoài – ý tôi là mấy con mèo đó. Tôi có sự đồng
điệu với mèo rất mạnh. Rất mạnh, cực kỳ mạnh. Nhiều khi tôi ngồi đâu là mèo lại
leo lên người tôi, đi đâu cũng vậy. Rồi đủ thứ chuyện như thế.
Cho nên tôi liên
hệ điều đó lại và cảm nhận rất rõ bên trong mình, vì thật sự đó là một cảm giác
rất sâu, rằng tôi là Urmah. Và thực ra tôi đang chờ khoảnh khắc được trở về, trở
về nhà, rồi không biết là có đi ra ngoài tiếp hay không, hay là đi sang một nơi
khác. Nhưng tôi chắc chắn một điều: trở lại Trái Đất là điều tôi không muốn trải
nghiệm lại.
Nhưng điều này
cũng là vì trong ý thức tổ tiên, trong ADN của tôi, có những suy nghĩ rất sâu.
Và tôi biết rằng tôi đã ở đây nhiều lần rồi. Nghĩa là tôi biết mình đã đi rồi
quay lại, đi rồi quay lại nhiều lần. Bởi vì khi tôi bắt đầu khôi phục lại toàn
bộ ý thức này – như những gì tôi đang kể với bạn – và những câu hỏi cứ liên tục
đến, thì đôi khi trong đầu tôi xuất hiện những suy nghĩ về những điều mà tôi
chưa từng thấy trước đó.
Ví dụ như, anh
có biết Marseille không?
Robert: Ở
Pháp hả? Ừ, Marseille, tôi biết.
Jhan
R:
Tôi đã mơ thấy một đứa trẻ mà tôi cảm giác là tôi quen nó. Không biết sao nữa.
Nó tên là Paul. Ông của đứa trẻ tên là Josué, ông nội của nó. Đứa trẻ đó chơi
bóng đá. Nó 12 tuổi. Nó tập luyện bóng đá. Và tôi mơ thấy nó đang leo lên một
con dốc nhỏ. Thậm chí tôi còn tìm đúng con đường đó trên bản đồ, trên Waze, ở
Pháp.
Tôi mơ thấy con
dốc đó, và đứa trẻ cầm một quả bóng màu xanh, đang đi lên. Ông nội của nó đứng
trên ban công la bằng tiếng Pháp, kêu nó đi nhanh để đi tập. Nhưng Robert này,
tôi không biết tiếng Pháp. Tôi hoàn toàn không biết gì về tiếng Pháp cả.
Robert: Ccái
này… điều có thể xảy ra là thế này: thời gian không tuyến tính. Thời gian không
đi theo một đường thẳng. Bây giờ bạn thử tưởng tượng nhé – chỉ là ví dụ thôi –
bạn rời khỏi thân xác. Chỉ là ví dụ. Bạn rời khỏi thân xác. Rồi gia đình bạn hỏi:
“Giờ nó đang ở đâu? Nó đang ở đâu?” Thì câu trả lời là: nó đang 12 tuổi và ở
Marseille. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?
Bởi vì thời gian
không tuyến tính. Đó là điều mà nhiều người không hiểu. Một phiên bản của bạn
có thể đồng thời tồn tại cùng một phiên bản khác của chính bạn. Nhưng dĩ nhiên,
nếu bạn không muốn ở đây thì bạn sẽ không ở đây. Tuy vậy, sẽ vẫn có một phiên bản
của bạn đang ở một nơi khác.
Jhan
R:
Vâng, tôi hiểu, tôi hiểu. Nhưng có một điều làm tôi thấy lạ, đó là về vấn đề
linh hồn và sự phân mảnh. Swaruu từng nói rằng linh hồn luôn chọn một giới
tính, kiểu như họ nghiêng về làm đàn ông hay phụ nữ. Nhưng tôi cũng đã mơ thấy
mình là một cô gái châu Phi. Tôi quên mất tên trường đại học rồi, nhưng đó cũng
là một giấc mơ, và tôi vẫn nhớ rõ. Cô ấy tên là Yaira, tôi quên họ rồi, Yaira,
học ở một trường đại học tại Mozambique hay gì đó. Và đó cũng là tôi. Nghĩa là…
tôi cũng là người đó.
Robert: Cách
đây không lâu, trên X – tiện đây tôi cũng khuyến khích mọi người theo dõi tôi
trên X – tôi thấy một bài đăng, một tweet, hình như của một trong những người
sáng lập Scientology. Người đó nói rằng ông ấy đã liên lạc với chính bản thân mình,
nhưng là một phiên bản đang ở Nga. Bạn hiểu tôi nói gì không?
Ông ấy đã liên lạc,
thông qua du hành cõi trung giới, với chính bản thân mình đang ở Nga. Cho nên,
những gì bạn đang nói không hề điên rồ. Họ từng nói rằng điều này, trên các
hành tinh của họ – Erra, Temmer, v.v. – là chuyện bình thường. Có một ý thức
trong nhiều thân xác khác nhau. Nghĩa là bạn có thể ở một nơi, còn ý thức của bạn
lại ở trong một thân xác khác, ở một nơi khác. Điều đó là bình thường đối với họ.
Nhưng trên Trái
Đất, khi điều này xảy ra – thường là ở song sinh, hoặc sinh ba – tức là một ý
thức trong hai hay nhiều thân xác, thì chính Ma Trận trên Trái Đất lại làm cho
ý thức đó bị phân mảnh theo một cách nào đó. Nó bị chia ra. Nhưng những người
đó, dù sống xa nhau, vẫn có cùng sở thích, cùng màu sắc ưa thích, cùng gu, thậm
chí khi kết hôn thì vợ/chồng cũng rất giống nhau, cùng kiểu người. Thật sự là rất
kinh ngạc.
Cho nên, điều
tôi nghĩ ở đây là: nếu những người đó được đưa ra khỏi Trái Đất, thì mọi thứ sẽ
trở lại như cũ – một ý thức với hai hay nhiều thân xác, bất kể là nam hay nữ,
không quan trọng. Chỉ là một chi tiết thú vị thôi.
Jhan
R:
Vâng. Ờ, một chủ đề khác mà tôi muốn nhắc tới là thần số học, vì đó cũng là thứ
đã cho tôi rất nhiều dấu hiệu về những điều đang diễn ra, những thứ mà chúng ta
không thể nhìn thấy. Tôi sẽ nói con số chính xác luôn, vì nó khá lạ. Tôi sinh
ngày 9 tháng 5 năm 1990, lúc 9 giờ sáng. Vâng… tức là toàn là số 9.
Ngày 9 tháng 5
năm 1990, lúc 9 giờ sáng. Và tất cả những sự kiện mang tính bước ngoặt trong đời
tôi đều xảy ra vào tháng 9.
Robert:
Vâng.
Jhan
R:
Đúng, tháng 9. Tất cả những chuyện lớn, tất cả. Tai nạn của tôi là vào tháng 9.
Con trai tôi sinh vào tháng 9. Cha tôi mất vào tháng 9.
Robert: Ừm.
Jhan
R:
Một tai nạn khác của tôi cũng là vào tháng 9. Một người mà tôi yêu rất nhiều,
và chuyện đó khiến tôi rơi vào trầm cảm, cũng là vào tháng 9. Nghĩa là số 9 giống
như… như là con số của tôi, như là con số anh em của tôi vậy. Số 9. Mọi thứ… Và
đôi khi là số 7 nữa.
Robert: Của
tôi thì… xin lỗi nhé, của tôi là số 11, mặc dù tôi sinh vào ngày 10.
Jhan
R:
À.
Robert: Cuộc
đời tôi toàn là số 11. Nhà tôi ở số 11. Rồi… mọi thứ đều là số 11. Tôi là số 11
trong danh sách. Ở trường học, số 11 trong danh sách. Trong quân đội – hồi đó
nghĩa vụ quân sự là bắt buộc – mà tiện nói luôn, với những người ở Tây Ban Nha
thì nên biết là rất có thể nghĩa vụ quân sự sẽ quay trở lại ở Tây Ban Nha. Các
bạn biết rồi đó, ở gần như toàn bộ châu Âu, nghĩa vụ quân sự là bắt buộc, trừ một
vài quốc gia rất ít. Và tôi nhớ rất rõ, tôi là số 411.
Jhan
R:
Vâng.
Robert: Mười
một, mười một, mười một. Đúng vậy.
Jhan
R:
Ừ. Và cuộc đời tôi là như vậy đó. Cho nên, ví dụ, năm nào tới tháng 9 tôi cũng
chờ đợi một điều gì đó. Tôi không nói là tốt hay xấu, nhưng tôi luôn chờ đợi,
vì ngay cả khi tôi đến với các anh… là vì tất cả mọi thứ tôi từng nghĩ đã thay
đổi rất nhiều khi tôi đến với Despejando Enigmas, thay đổi hoàn toàn.
Robert: Tức
là nó đã thay đổi bạn rồi, đúng không? Ở đó là bạn đã lên tới cấp độ cao hơn.
Jhan
R:
Đúng vậy… Vâng, khi tôi bắt đầu nhận ra rằng không có thiện hay ác, mà chỉ có
xung đột lợi ích.
Robert: Chính
xác, chính xác.
Jhan
R:
Tôi bắt đầu, bắt đầu, bắt đầu chữa lành rất nhiều thứ bên trong mình, tôi bắt đầu
chữa lành chúng. Chuyện đó xảy ra khoảng 5 năm trước. Tôi đã đi trên con đường
này khoảng 5 năm rồi.
Robert: Hãy
tưởng tượng đi, chính là như vậy. Không có thiện và ác, chỉ có xung đột lợi
ích. Nghĩa là, một người làm điều mà bạn nói là “làm sai”… nếu người đó không bị
vấn đề về tâm thần, thì đối với họ, điều họ làm là đúng, họ có lý do, có biện
minh của họ. Đó cũng là điều chúng ta đang nói.
Ví dụ, chuyện ăn
thịt. Có người thích ăn gà, có người thích ăn heo. Nhưng rõ ràng là con heo
không thích bị ăn, con gà cũng vậy.
Jhan
R:
Đúng, cũng vậy.
Robert: Ở
đây có xung đột lợi ích. Không có nghĩa là người ăn thịt là người xấu, chỉ đơn
giản là có xung đột lợi ích.
Jhan
R:
Ừ, nhưng ở đây còn có chuyện là con gà và con heo, về mặt linh hồn, cũng đã chọn
số phận của mình, chọn đến đây để làm thức ăn. Và khi chúng ta nói từ một góc
nhìn mở rộng hơn rất nhiều, thì chúng ta đi tới những kết luận mà với nhiều người
là phi logic, nhưng với chúng ta thì lại hợp lý. Còn với những người có mức ý
thức và nhận thức thấp hơn rất nhiều, họ sẽ không hiểu, họ sẽ không thể hiểu được
một số điều.
Robert: Đúng
vậy.
Jhan
R:
Và đó chính là điều tạo ra xung đột. Ví dụ như trong nhà tôi, nơi tôi đang sống,
trước đây có bốn người: cha tôi, con trai tôi – rồi con trai tôi chuyển đi, cha
tôi mất – còn lại là anh trai tôi, em trai tôi, mẹ tôi và tôi. Và tất cả chúng
tôi đều rất khác nhau, Robert. Rất khác.
Anh trai tôi là
Cơ Đốc giáo – không phải Công giáo, mà là Cơ Đốc, gần với Do Thái giáo. Mẹ tôi
thì là Công giáo. Em trai tôi thì tin vào Chúa, nhưng không theo kiểu nghiêm ngặt.
Còn tôi thì đã hoàn toàn tách khỏi tôn giáo rồi.
Vì vậy, đối với
tôi, nói về những chủ đề này trong gia đình là rất khó, vì không ai trong số họ
hiểu tôi cả. Họ không hiểu đúng những gì tôi nói, và có thể họ nghĩ tôi bị điên
vì nhiều điều tôi nói hay cố gắng truyền đạt.
Và ngay cả với
người bạn của tôi là Sebas, người rất theo khuynh hướng Thời Đại Mới, và chúng
tôi có một dự án chung, thì chúng tôi cũng không thể nói về những chủ đề này.
Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên tôi cố nói với anh ấy về chuyện Mặt Trăng không phải
là vệ tinh tự nhiên. Tôi nhớ như in, như mới hôm qua.
Chúng tôi đang
ngồi ở một sân bóng. À, tôi thì ngồi, còn anh ấy thì đi đi lại lại. Chúng tôi
nói chuyện về tâm linh, và tôi nói với anh ấy: “Bạn có biết là Mặt Trăng không
phải là vệ tinh tự nhiên không?”
Anh ấy trả lời: “Sao
lại thế, nếu Mặt Trăng kiểm soát chu kỳ của phụ nữ?”
Và tôi nói: “Đúng,
bởi vì trên Mặt Trăng có những bộ phát, gửi ra các tần số. Và chính những tần số
đó tạo ra các ‘dải’ – thứ mà người khác gọi là nhà kho chứa thực thể, và tất cả
những thứ đó. Có những mô phỏng không cho phép chúng ta nhìn ra bên ngoài, và
vì vậy chúng ta không thấy những con tàu đang đậu trong quỹ đạo của chúng ta,
và đủ thứ khác.”
Tôi đã giải
thích cho anh ấy tất cả, y hệt như cách Swaruu giải thích trong video. Không bỏ
sót một từ nào, tôi nói nguyên vẹn hết. Và anh biết đó, Robert, khi một người
không tin, hoặc không rung động với điều gì đó, thì ngay lập tức anh ấy nói với
tôi: “Tôi không tin. Nguồn của bạn là gì? Hãy cho tôi xem.”
Tôi cho anh ấy
xem, cho anh ấy xem video. Tôi cho xem hết. Và anh ấy nói: “Không, chắc họ là kẻ
mạo danh, chắc bạn đã bị nhóm người đó thao túng.”
Và tôi nói: “Nhưng
sao lại thế? Chỉ cần nhìn Mặt Trăng thôi, Mặt Trăng to khủng khiếp mà. Mặt
Trăng rất là lớn.”
Robert: Đúng
rồi, chính xác là như vậy. Nè Jhan, Mặt Trăng quá lớn để có thể là một vệ tinh
tự nhiên của Trái Đất. Và nếu bạn chưa biết thì có các hành tinh thường không
có Mặt Trăng. Đúng vậy. Chỉ có rất ít hành tinh có vệ tinh. Nếu Trái Đất có vệ
tinh thì nó phải rất nhỏ. Sao Hỏa có Phobos và Deimos, và họ nói với tôi rằng
Phobos và Deimos cũng là nhân tạo. Sao Thủy không có Mặt Trăng. Sao Kim không
có Mặt Trăng. Sao Hỏa thì có mấy cái đó, nhưng cũng là nhân tạo.
Ngoại trừ những
hành tinh khí khổng lồ rất lớn thì mới có rất nhiều vệ tinh. Nhưng ví dụ như bốn
hành tinh loại Trái Đất thì không có Mặt Trăng. Nghĩa là, có thể có vệ tinh,
nhưng không bao giờ to bằng Mặt Trăng của Trái Đất. Họ nói rằng điều này không
bình thường.
Rồi bạn cũng biết
rồi đó, mọi thứ đều được liên kết với nhau: sự hủy diệt của Tiamat, đại hồng thủy
toàn cầu. Khi một lượng nước khổng lồ tràn tới, nó làm Trái Đất tăng khối lượng,
quỹ đạo trở nên elip hơn. Vì vậy người ta đặt Mặt Trăng vào để neo lại, nhằm
tránh những quỹ đạo elip đó, vì nếu không thì Trái Đất sẽ không còn có thể sinh
sống được.
Và từ đó trở đi,
toàn bộ động lực của hệ thống được che phủ bằng một mô phỏng ba chiều, để nhân
loại – sau khi thiết lập lại – không bắt đầu đặt câu hỏi. Kiểu như: “Cái đó
trên kia là gì? Cái đó là gì?”
Nhưng dù con người
có đặt câu hỏi thì khoa học Trái Đất luôn có vô số lý do để biện minh.
Ví dụ, tại sao
chúng ta luôn chỉ thấy một mặt của Mặt Trăng? Họ nói với tôi rằng Mặt Trăng có
xoay, nó có quay, nhưng cái mô phỏng thì đứng yên. Mô phỏng đó cố định.
Và còn một điều
nữa, Jhan. Có một kênh YouTube, hình như tên là Cuervo 707 hay gì đó. Anh ta và
rất nhiều người từ khắp các bán cầu trên Trái Đất, với những loại máy quay khác
nhau, đã quay Mặt Trăng và bắt được cảnh mô phỏng ba chiều “trồi lên”.
Bạn có thể nói:
“Không, chắc là do ống kính máy quay.” Nhưng không phải, vì đó là những máy
quay khác nhau, ở những nơi khác nhau, và tất cả đều ghi nhận mô phỏng ba chiều
của Mặt Trăng. Nghĩa là, ở đây rõ ràng có một mô phỏng.
Người Nga và những
nhóm khác nói rằng họ đã phóng thiết bị lên đó và bằng cách nào đó họ phát hiện
ra rằng bên trong Mặt Trăng là rỗng. Nó rỗng, có một thứ gì đó rỗng ở đó.
Và nếu bạn chưa
biết thì trong thời gian tới, à… đầu năm 2026, sứ mệnh Artemis của NASA dự kiến
sẽ đến Mặt Trăng. Năm 2026. Hy vọng họ không lại hoãn. Jeff Bezos cũng sắp
phóng một mô-đun Mặt Trăng rất lớn lên đó. Vậy thì chúng ta cứ chờ xem họ có
phóng hay không, và xem chúng ta sẽ được thấy cái gì.
Như bạn đã biết
rồi, bây giờ với trí tuệ nhân tạo, họ có thể thao túng hình ảnh theo ý muốn. Họ
làm mấy video đó đó. Bạn có thấy mấy video mèo đánh trống không?
Jhan
R:
(cười) Có, có. Rồi cả mấy em bé nói chuyện nữa.
Robert: Rồi
còn mấy video ngắn nữa, không biết bạn có thấy không, mấy cái short mà người ta
lấy gói hàng của người khác rồi nó nổ ngay trên mặt. Đó là AI đó. Hay là sư tử
đánh piano hay mấy thứ kiểu vậy. Toàn là AI, nhưng trông rất thật, cực kỳ thật.
Jhan
R:
Trí tuệ nhân tạo học quá nhanh. Học cực kỳ nhanh. Nhưng vẫn có người tin rằng
nó sẽ đạt tới tự nhận thức. Điều đó sẽ không xảy ra.
Robert: Cái
gì cơ? Xin lỗi, xin lỗi. Nói lại đi.
Jhan
R:
Tự nhận thức, rằng AI sẽ trở nên có ý thức tự thân. Điều đó sẽ không xảy ra.
Robert: Ờ…
cái có thể xảy ra là nó tạo cho bạn cảm giác rằng…
Jhan
R:
…rằng nó có tự nhận thức…
Robert: Đúng,
nó chỉ tạo cảm giác thôi. Nó thu thập rất nhiều thông tin, và từ đó tạo cho bạn
cảm giác như vậy.
Jhan
R:
Vâng. Nếu không có linh hồn, thì… vì chỉ có thứ gì có linh hồn mới có thể có ý
thức. Nếu nó có linh hồn thì khác…
Robert: Không,
không hẳn vậy. Điều sẽ xảy ra – và tôi nghĩ là chúng ta sẽ được thấy điều này –
là, ví dụ như Tesla đã làm ra những robot đầu tiên rồi, tôi không nhớ tên, và ở
Trung Quốc cũng đang làm. Bây giờ bạn nhìn thì thấy đó là robot, nhưng chỉ vài
năm nữa thôi, họ sẽ phủ lên chúng một lớp bề mặt giống như da người. Bạn biết
không? Giống như trong phim… tên gì nhỉ… Blade Runner.
Jhan
R:
Blade Runner, đúng rồi.
Robert: Đó,
chính là vậy. Sẽ đến một lúc mà con người không còn phân biệt được nữa. Trừ khi
có một cách nhận biết mới. Cho nên, mấy robot đó, mấy cái người máy đó, sẽ khiến
bạn có cảm giác như chúng có ý thức. Vì chúng trả lời được, mô phỏng cảm xúc,
mô phỏng tình cảm. Chúng sẽ tạo cho bạn cảm giác đó. Và bạn – với tư cách là
con người – thậm chí có thể nảy sinh tình cảm với chúng. Bạn sẽ kiểu: “Tội nghiệp
ghê…” rồi bạn thương chúng. Nhưng thực ra bên trong không có gì cả. Không có gì
hết.
Jhan
R:
Chúng trống rỗng, đúng vậy. Trống rỗng. Nhưng mà… cũng giống như chúng ta thôi,
là vì cơ thể… cơ thể giới hạn chúng ta quá nhiều. Với tôi thì còn nhiều hơn nữa,
vì tôi ngồi xe lăn. Bạn tưởng tượng xem, nếu cơ thể chỉ cho bạn trải nghiệm 3%
thực tại, thì với tôi – đang ngồi xe lăn – bạn nghĩ tôi trải nghiệm được bao
nhiêu?
Tôi trải nghiệm
được 2%.
Robert: Đúng.
Không, ý tôi là… như họ từng nói đó. Ví dụ như công nghệ med pod. Bạn chỉ cần
bước vào đó là ra như mới. Bạn sẽ ra như mới.
Jhan
R:
À, đúng. Đúng, đúng.
Robert: Họ
nói rằng toàn bộ công nghệ đó… Thực ra tôi vừa đăng một bài trên X, bạn vào đó
sẽ thấy, chỉ cần dịch sang tiếng Tây Ban Nha là hiểu liền. Và họ nói rằng công
nghệ này đã có sẵn trên Trái Đất, nhưng không được phép phổ biến, vì đằng sau
nó có quá nhiều lợi ích nhóm. Người ta không muốn con người được tái tạo hoàn
toàn.
Bạn bước vào đó
là ra như mới. Tôi bước vào thì ra như một thằng 20 tuổi. Nhưng họ không muốn.
Thế nên thứ mà họ thúc đẩy ở đây là y học kiểu khác. Ví dụ như trường hợp của bạn,
họ làm kiểu gì đó – kích thích dây thần kinh hay gì đó – để bạn đi lại được. Hoặc
họ gắn cho bạn một dạng bán–chân tay giả.
Jhan
R:
Ừ, robot học. Đúng rồi.
Robert: Robot
học, kiểu như… không phải bạn trở thành robot, mà giống như đồ chơi Mecano vậy.
Jhan
R:
Ừ, không, đó là chủ nghĩa xuyên nhân loại… à không hẳn. Họ lắp ghép, họ lắp vào
đó…
Robert: Ừ,
đúng, kiểu bộ xương ngoài.
Jhan
R:
Bộ xương ngoài, đúng rồi.
Robert: Nó
giúp bạn đi lại và tự chủ hơn so với hiện tại.
Jhan
R:
Hoặc tế bào gốc, nhưng cái đó thì mất thời gian.
Robert: Ừ,
mất thời gian. Với lại để dùng tế bào gốc thì nó phải là tế bào của chính bạn.
Jhan
R:
Đúng, phải lấy từ chính bạn, rồi làm kiểu…
Robert: Nhưng
vấn đề là tất cả những ca phẫu thuật kiểu này đều cực kỳ đắt tiền.
Jhan
R:
Tất nhiên rồi, vì ngành công nghiệp y tế kiếm tiền bằng cách giữ bạn bệnh, chứ không
phải chữa bạn khỏi.
Robert: Bởi
vậy bác sĩ không muốn đưa mấy thứ đó ra. Rồi Elon Musk, xin lỗi nhé, ông ta mới
đăng một tweet. Tôi có retweet mấy cái đó. Tôi sẽ làm video cho kênh Red
Agartha. Tôi sẽ làm video.
Hôm nay tôi định
đăng một video cho kênh Despejando Enigmas nói về năng lượng điểm 0, nhưng phần
hình ảnh rắc rối quá nên thôi. Thì Elon Musk nói rằng những robot đó, khi có
toàn bộ kiến thức hiện có của nhân loại, tức là có toàn bộ kiến thức y khoa,
thì chúng sẽ dám làm những ca phẫu thuật mà ngay cả bác sĩ con người cũng không
dám làm.
Nghĩa là bạn sẽ
có một con robot trong nhà, và chính con robot đó – với đầy đủ dụng cụ – sẽ phẫu
thuật cho bạn. Ông ta bán chuyện này như một bước tiến, nhưng thực ra con robot
đó sẽ giá bao nhiêu? Có khi 80.000 euro, hoặc hơn.
Jhan
R:
Không, còn nhiều hơn nữa.
Robert: Đúng,
còn nhiều hơn, vì nó đang làm công việc của một chuyên gia. Nó mổ mắt, mổ cái
này cái kia, làm nha sĩ, làm đủ thứ, còn mát-xa nữa. Tất cả luôn. Thật sự là
quá điên rồ.
Jhan
R:
Nhưng mà… chính vì chính phủ che giấu quá nhiều thứ. Vì nếu người nhân bản đã tồn
tại rồi, thì robot để làm gì nữa?
Robert: Chính
xác, chính xác. Hôm nay tôi cũng mời mọi người vào X của tôi xem. Có người chia
sẻ vài hình ảnh nói là med pod đầu tiên. Nhưng trong hình thì người ta nằm
ngang, mặc quần áo. Mà theo những gì tôi biết thì med pod không có hình dạng
như vậy. Với lại, khi bạn vào pod y tế, bạn phải cởi hết đồ, hoàn toàn trần truồng.
Jhan
R:
Đúng, hoàn toàn khỏa thân.
Robert: Ừ.
Rồi bạn đi vào trạng thái kiểu treo sinh học, hay gì đó tương tự. Ý là ý thức của
bạn được chuyển sang chỗ khác, theo như tôi hiểu. Vì bạn phải nhớ là toàn bộ cơ
thể bạn sẽ được tái tạo. Bạn nằm trong một chất lỏng, và sau 3 tháng bạn bước
ra như mới.
Không phải 30 mấy
tuổi đâu, mà 20 tuổi, và 100% thể trạng, nhưng với tâm trí hiện tại của bạn. Tất
cả ký ức, trải nghiệm, chấn thương tâm lý… mấy thứ đó pod y tế không sửa được.
Jhan
R:
Đúng, vì ADN đã mang ký ức, mà ký ức ADN thì không thể chỉnh sửa được, vì nó đã
kết nối với ether rồi.
Robert: Chính
xác. Nó chỉ tái tạo cơ thể vật chất. Còn nếu bạn có những bệnh tâm lý, ví dụ
như… (từ bị cấm), nếu bạn có cái đó, thì med pod cũng không chữa được. Vì chính
cơ thể là thứ biểu hiện căn bệnh đó ra.
Bạn bước vào
pod, nó loại bỏ triệu chứng, nhưng cơ thể sẽ lại biểu hiện ra lần nữa.
Jhan
R:
Biểu hiện lại lần nữa.
Robert: Cho
nên chữa là phải chữa ở tâm trí.
Jhan
R:
Ở tâm trí.
Robert: Đúng.
Phải là chữa về mặt tinh thần, không phải pod y tế. Nghĩa là bạn phải thay đổi
cuộc sống, thay đổi hoạt động, thay đổi hoàn toàn. Thậm chí đổi môi trường, đổi
quốc gia nếu cần. Nếu bạn muốn thật sự khỏi bệnh, bạn phải đổi môi trường sống.
Vì ở tầng cao
hơn, cơ thể không muốn sống như vậy. Nó không muốn. Và thế là cơ thể sinh bệnh.
Đó là cách các bệnh tâm lý xuất hiện. Cho nên phải đổi “tư duy” của mình.
Jhan
R:
Chính xác.
Robert: Ừ…
Jean nói: “Liệu pháp lạnh giúp tái tạo tốt hơn.” Rồi nói gì đó về ăn chay, sức
khỏe bàn tay… Ờ, nói chung thì chế độ ăn tốt là cực kỳ quan trọng. Rất quan trọng.
Jhan
R:
Ừ, tôi biết chứ. Tôi… nhưng mà tôi không thể ăn chay được, vì kinh tế. Kinh tế
cũng không cho phép người ta ăn chay, ăn thuần chay…
Robert: Chính
xác. Tôi nhớ hồi còn ở Barcelona, đồ ăn chay rất đắt.
Jhan
R:
Đúng rồi.
Robert: Cho
nên những gì bạn nói không hề điên rồ. Đơn giản là bạn không đủ điều kiện tài
chính.
Jhan
R:
Ừ. Vì ăn chay là một chuyện, nhưng kinh tế cho phép bạn ăn chay hay không, đó lại
là chuyện khác.
Robert: Đúng
vậy. Nhưng họ nói rằng: hãy ăn thứ cơ thể yêu cầu, miễn là không phải thực phẩm
chế biến sẵn hay biến đổi gen.
Bạn biết rồi đó,
mua một trái cam, cắt ra mà không có hạt. Hay cắt trái dưa hấu mà không có hạt.
Cái này là cái gì vậy?
Hoặc ăn cà chua
mà không có hạt. Thật là điên rồ.
Jhan
R:
Vâng, chuyện đó vẫn xảy ra nhiều. Ở Colombia thì ít hơn, vì vẫn còn rất nhiều đất
canh tác. Nhưng tôi có nghe nói là ở nhiều vùng của Mỹ và châu Âu thì đúng là vậy.
Rất nhiều đồ ăn chế biến sẵn.
Robert: Khi
tôi còn ở Tây Ban Nha, tôi để ý là với trái cây, rau củ, đậu, tất cả đồ thực vật,
tôi luôn chọn hàng nội địa. Nếu không phải của Tây Ban Nha thì của châu Âu, nếu
không thì mới tới châu Mỹ – theo thứ tự đó.
Vì sao? Vì châu
Mỹ xa, và chuỗi tươi bị đứt. Bạn hiểu ý tôi không?
Jhan
R:
Vâng.
Robert: Luôn
phải ăn thực phẩm địa phương, thực phẩm gần.
Jhan
R:
Vâng, tươi hơn.
Robert: Đúng,
tươi hơn. Tôi nhớ là đồ ăn hồi đó có hạt, rất bình thường, tự nhiên. Và ngon lắm.
Tôi đã nói rồi: với mỗi người, đồ ăn quê hương mình là ngon nhất. Còn đồ của
“bên kia” thì người ta lại nói là ngon nhất (cười).
Jhan
R:
Vâng, nhưng ở Medellín thì có rất nhiều… vì có rất nhiều nền văn hóa tụ lại.
Robert: Ừ.
Jhan
R:
Ví dụ như tôi… gọi sao đây? Tôi không thích gọi mình là “da đen”, tôi là con
người thôi. Vẫn còn nhiều người rất nặng chuyện chủng tộc: đen, trắng, thổ dân…Với
tôi thì chỉ có con người. Con người trên Trái Đất này.
Robert: Thật
ra, bạn không phải là cơ thể này, cũng như tôi không phải là cơ thể này. Chỉ là
khi ở đây, mỗi người chọn cơ thể này vì trải nghiệm mà nó mang lại.
Jhan
R:
Tôi nghĩ rằng tiến hóa là dần dần bỏ lại những nhãn dán đó: tôi đen, tôi trắng,
tôi da đỏ, tôi cao, tôi thấp… Nếu tất cả đều là một, thì những nhãn đó không
còn ý nghĩa. Thậm chí, thật ra, bạn không cần tên, không cần căn cước, vì chúng
chẳng để làm gì.
Robert: Tên
thì để gọi cho tiện. Còn giấy tờ, căn cước… toàn là phi lý.
Jhan
R:
Vâng, vô lý.
Robert: Cũng
giống như biên giới. Toàn là những thứ vô nghĩa. Bạn đi xe du lịch qua một nước
khác và tự hỏi: “Ủa, cái này là cái gì vậy?” Cảm giác như đang ở trong một trang
trại, bị chia ô vậy.
Jhan
R:
Vâng, nó không có ý nghĩa gì.
Robert:
Ví dụ như một điều
tôi muốn làm là đi tới vùng biên giới giáp Nga. Ở đó thì thấy rõ biên giới thật,
vì đầy…
Jhan
R:
Quân đội.
Robert: Không
hẳn là quân đội. Giống kiểu biên giới Mỹ – Mexico vậy. À, bạn hiểu rồi đó.
Jhan
R:
Không hẳn là lính, mà là người mặc thường phục, đi xe, kiểu nhân viên biên
phòng.
Robert: Đúng,
nhân viên biên phòng. Dọc cả đường biên dài. Rồi ở Na Uy cũng vậy, đầy camera
giấu trong rừng, để theo dõi không cho người ta băng qua. Camera ở cả hai phía.
Họ cảnh báo là có camera.
Thật là siêu vô
lý, vì nhìn qua thì phong cảnh y hệt nhau, chỉ có một con sông và người ta nói:
“Bên này là Nga, bên kia là Phần Lan.”
Jhan
R:
Những “người kiểm soát”, như anh hay gọi, đã có rất nhiều thời gian để lên kế
hoạch. Và những ý tưởng họ gieo vào đầu chúng ta chia rẽ chúng ta đến mức không
cho chúng ta yêu thương nhau.
Robert: Tôi
nghĩ tất cả những thứ này được làm có chủ ý. Để không tạo ra sự hợp nhất. Chia
để trị.
Jhan
R:
Đúng vậy. Vì chúng ta biết rằng sự hợp nhất sẽ giải phóng chúng ta. Nên trong
chính trị mới có đảng đỏ, xanh, cam, vàng, xanh dương… phe phái, nhóm này nhóm
kia…
Robert: Tất
cả mấy thứ đó là giả hoàn toàn, toàn bộ đều là giả.
Hồi nãy tôi còn
thấy một bình luận ở đây nói rằng… À, người này hình như cũng ở Cali. Có người
nói rằng động vật không có biên giới.
Ví dụ như tôi,
khi ở khu vực Lapland, tôi thấy tuần lộc băng qua Na Uy. Tức là chúng từ Na Uy
đi qua, rồi lại quay về Na Uy, rồi lại sang Thụy Điển. Có một khu vực giống như
tam giác, và chúng cứ đi qua đi lại, muốn đi đâu thì đi. Và tôi đoán là có khi
chúng còn băng sang cả Nga nữa. Nó thật sự rất điên rồ. Nghĩa là động vật không
có biên giới.
Jhan
R:
Và chính từ đó mới nảy sinh các thuyết âm mưu, bởi vì… tại sao Nam Cực lại
không có biên giới?
Robert: Chuyện
đó thì… à, đúng là không có biên giới theo kiểu thông thường, nhưng tôi nghĩ là
có những khu vực người ta nói kiểu: “Khu này thuộc Chile – Argentina, khu kia
thuộc Anh, khu kia thuộc Úc…” Nhưng không có biên giới vật lý.
Jhan
R:
Không có biên giới. Không có. Chỉ là bị hạn chế thôi. Những gì tôi nghĩ, hay những
gì tôi đọc được và xem trong các tài liệu, là: ai đi tới một mức nào đó thì
không quay trở lại nữa. Họ biến mất.
Robert: Bạn
thấy rồi đó. Ví dụ, bạn đi từ Tây Ban Nha sang Đan Mạch, cũng không có biên giới.
Mọi thứ chỉ mang tính biểu tượng thôi. Bạn lái xe từ Tây Ban Nha sang Ý, hay
sang Estonia, không gặp biên giới nào cả, không ai chặn bạn lại.
Nhưng khi tôi đi
từ Đan Mạch sang Thụy Điển, dù chỉ cách nhau, lúc 3 giờ sáng, thì tôi bị chặn lại.
Ở Thụy Điển tôi thấy có biên giới.
Tôi nhớ rất rõ,
tôi hạ kính xe xuống và cô nhân viên nói với tôi… cô ấy hỏi gì nhỉ? Cô ấy hỏi: “Trong
xe có động vật không?”
Chúng tôi nói là
có hai con mèo. Và thế là cô ấy chỉ yêu cầu giấy tờ của mèo.
Tôi hỏi: “Thế
tôi có cần đưa giấy tờ của tôi không?”
Cô ấy nói:
“Không, không cần.”
Tức là, gần như
không có biên giới cho con người, chỉ kiểm soát động vật: mèo, chó…
Rồi khi vào Phần
Lan, lại không có biên giới. Đi từ Na Uy sang Phần Lan, tùy khu vực, cũng không
có biên giới. Từ Phần Lan sang Na Uy thì có một tòa nhà biên giới, nhưng không
có biên giới vật lý.
Chỉ có biển báo
kiểu: “Xe tải đi lối này. Xe camper và các xe khác đi lối kia.”
Nhưng không có
rào chắn, không có biên giới cụ thể. Ít nhất là tôi không thấy. Cái có là
camera. Camera để theo dõi xe cộ. Vì nếu xe của bạn ở quá lâu trong một nước, họ
sẽ phạt. Nên bạn chỉ cần ra khỏi nước đó, dù chỉ 24 giờ, rồi quay lại, là xong.
Jhan
R:
À, tôi hiểu rồi. Đó là lý do anh nói là không thể ở Phần Lan quá sáu tháng, vì
cái đó…
Robert: Đúng
rồi, chủ yếu là vì xe. Và trên lý thuyết, nếu bạn là người châu Âu, bạn phải
đăng ký cư trú. Hoàn toàn miễn phí, không có gì cả, chỉ là đăng ký thôi. Nhưng
tôi thì… tôi không muốn đăng ký. Tôi không đăng ký.
Jhan
R:
(cười)
Robert: Tôi
không đăng ký. Em gái tôi thì có đăng ký. Khi đăng ký, họ cấp cho bạn một con số,
kiểu như một dạng ID.
Jhan
R:
Tôi cũng vậy. Tôi cũng không đăng ký. Hồi cái sự kiện “Vắc xin” đó, thứ mà họ
bán cho mình, tôi cũng không làm…
Robert: Không,
không, cái “ống thổi sinh thái” đó… không. Ở Phần Lan thì không bắt buộc, hoàn
toàn là tự nguyện.
Jhan
R:
Ở đây thì có, nhưng tôi cũng không làm.
Robert: Jan
à, lên X mà tìm mấy bài đăng về chuyện đó đi. Bạn sẽ thấy rất nhiều bài nói rằng
tất cả chỉ là một trò kinh doanh, thậm chí không hợp pháp.
Jhan
R:
Ừ.
Robert: Ở
Tây Ban Nha thì còn lộ ra vụ mấy cái… cái đồ che mặt nhìn như cái quần lót treo
lên tai ấy. Hóa ra là chính các chính trị gia làm ra phi vụ làm ăn của năm, cười
vào mặt người dân.
Còn ở Phần Lan,
người ta không mang. Tại sao? Vì nó miễn phí và tự nguyện. Không ai bị ép buộc.
Vì sao? Vì chính
trị gia không làm ăn trên nỗi bất hạnh của dân. Còn ở Tây Ban Nha thì chính trị
gia làm giàu từ bất hạnh.
Jhan
R:
Ở Colombia cũng vậy.
Robert: Ở
đó cũng vậy à? Ở Colombia cũng vậy sao?
Jhan
R:
Có. Ở đây người ta trả tiền cho mỗi ca tử vong. Nhưng số tiền đó trả cho Nhà nước,
chứ không đưa cho gia đình người chết. Thế nên nó giống như một cuộc chiến trong
ngành y tế. Người ta gọi đó là chiến tranh y tế, vì cứ mỗi người được chẩn đoán
mắc bệnh đó thì…là họ xuất hiện như vậy, ghi nhận, rồi nhận tiền thưởng, còn
gia đình thì không được gì cả. Đó là một mô hình kinh doanh hoàn hảo cho chính
phủ.
Robert: Bạn
thấy chưa, bạn thấy chưa, đúng là bọn chính trị gia khốn nạn. Tôi nói riêng về
Catalonia, một vùng tự trị ở Tây Ban Nha. Tây Ban Nha có rất nhiều vùng tự trị.
Và… cha tôi
không tiêm “ống thổi vàng” đó đâu nha. Cũng không tiêm mấy cái “phi tiêu sinh
thái” gì hết. Không tiêm cái nào cả. Mẹ tôi cũng vậy. Vậy mà hồi đó, cha tôi phải
phẫu thuật – tôi không nhớ là phẫu thuật gì – và thế là họ phạt ba tôi 25 euro
chỉ vì không chịu tiêm “ống thổi vàng” đó. Họ phạt tiền luôn. Đúng là một lũ vô
liêm sỉ.
Cô y tá còn nói
thẳng với ba tôi: “Chúng tôi bị ép phải làm vậy. Nếu ông không chịu tiêm thì phải
đóng 25 euro.”
Rồi cô ấy còn
nói thêm: “Chúng tôi biết đây là một chuyện bẩn thỉu, là tham nhũng, nhưng
chúng tôi bị ép.”
Họ nói thẳng như
vậy với ba tôi đó.
Rồi người ta hỏi:
“Làm sao anh có thể tin vào những chính trị gia tham nhũng, sống trên nỗi đau
khổ của người dân?”
Đó là ở Tây Ban
Nha đó. Tây Ban Nha. Chứ không phải Mozambique, cũng không phải Triều Tiên. Là
Tây Ban Nha. Đúng là trộm cắp đầy rẫy, thật không thể tin nổi.
Jhan
R:
Ở Colombia cũng y như vậy.
Robert: Sao?
Ở Colombia cũng vậy à?
Jhan
R:
Dạ, cũng vậy. Ở Ý thì… (ý tôi là) 80% người cao tuổi đã chết.
Robert: Ừ, ừ,
đúng rồi. Những người tôi quen mà rời khỏi thân xác trong giai đoạn đó…
\Ví dụ nhé: người
phụ nữ cho tôi và Gosia thuê nhà, một người rất thiên về tâm linh, từng đi diễn
thuyết. Bà ấy đã mất.
Rồi một người nữa:
tôi và Gosia từng lập một công ty bất động sản – à, tôi là người đứng tên vì
tôi có bằng – và có một người lớn tuổi làm việc chung với chúng tôi, rất giỏi
ăn nói, là người chốt gần như mọi thương vụ. Người đó cũng tiêm phi tiêu, và rồi
cũng qua đời.
Thật kỳ lạ. Rất
nhiều người đã bị kéo đi như vậy. Rất nhiều.
Jhan
R:
Và tới giờ vẫn còn di chứng. Vẫn còn nhiều người mang di chứng.
Robert: Có
chứ, có chứ. Rất nhiều người nói rằng họ bị di chứng. Mà cái làm tôi thấy buồn
cười là… tôi có xem một video gần đây, nơi hai bác sĩ tranh luận. Một người
bênh việc tiêm, một người thì phản đối, nói là vô lý. Cuối cùng, bác sĩ phản đối
hỏi người kia: “Thế anh có tiêm không? Con anh có tiêm không?”
Và người kia trả
lời: Không.
Thế là người này
hỏi tiếp: “Vậy tại sao anh rao giảng một thứ, mà trong đời sống thật anh lại
làm ngược lại?”
Người kia trả lời:
“Vì tôi thấy không phù hợp.”
Thật là quá đáng.
Jhan
R:
Đúng vậy. Những chuyện này khiến người ta phải suy nghĩ rất nhiều: Mình đang sống
trong một thế giới như thế nào? Ai đang điều khiển chúng ta?
Nhưng thật sự là
không thể biết được.
Robert: Ừ.
Thật sự là một sự điên rồ hoàn toàn.
Thôi, chúng ta
đã nói chuyện 1 tiếng 20 phút rồi. Bạn có muốn nói gì thêm để kết thúc không?
Jhan
R:
Không, chỉ muốn cảm ơn mọi người thôi. Tôi còn rất nhiều điều muốn chia sẻ,
nhưng cứ từ từ. Một ngày nào đó tôi sẽ quay lại, để nhường không gian cho người
khác kể câu chuyện của họ.
Robert: À,
để nhường chỗ cho những người khác chia sẻ trải nghiệm.
Jhan
R:
Dạ. Tôi giống như… hôm nay chỉ kể khởi đầu của mọi thứ, rồi dần dần những gì
tôi đã trải nghiệm, đã cảm nhận…
Robert: Và
bạn biết không, ở đây có rất nhiều người theo dõi từ Colombia.
Jhan
R:
Vâng.
Robert: Nếu
có ai ở Colombia muốn liên hệ với bạn, bạn có muốn để lại email hay mạng xã hội
gì không?
Jhan
R:
Tôi có Facebook: Jhan R. Córdoba – tôi có hai tài khoản Facebook, đều tên như vậy.
Và Instagram cũng là Jhan R, cái mà anh đang có đó.
Robert: À,
Jhan R. Córdoba. Được rồi.
Jhan
R:
Vâng, Jhan R. Córdoba.
Robert: Ok,
để nếu ai ở Colombia muốn liên hệ với bạn.
Vậy thì… không
còn gì nữa. Tôi đang ngồi cạnh lò sưởi, thỉnh thoảng còn phải ngước lên coi máy
đo khí carbon monoxide, vì nó kêu bíp bíp ghê lắm.
Thôi, Jhan, rất
vui được trò chuyện với bạn.
Jhan
R:
Cảm ơn rất nhiều, Rober. Cảm ơn tất cả mọi người đã lắng nghe tôi. Hy vọng
chúng ta sẽ còn gặp lại nhau để chia sẻ thêm nhiều điều nữa.
Robert: Thời
gian trôi qua nhanh quá.
Jhan
R:
Vâng, nhanh lắm.
Robert: Nhanh
thật, đúng không? Một tiếng hai mươi phút luôn đó. À, bạn có khuyên mọi người
ghé vô đây nói chuyện không?
Jhan
R:
Có chứ. Mọi người nên ghé vào Nous Noble, kể câu chuyện của mình, nói những gì
họ muốn nói. Vì điều rất tốt là khi tất cả chúng ta cùng thu thập trải nghiệm của
nhau, thì mỗi người có thể tự hình thành sự thật của riêng mình. Và đó mới là
điều quan trọng nhất.
Robert:
Chính xác. Vậy thôi nha, mọi người. Các bạn đã biết rồi đó: hãy đăng ký không
chỉ kênh này, mà cả tất cả các kênh mà các bạn sẽ thấy trong phần bình luận. Các
bạn cũng biết tôi ở đâu rồi.
Nếu bạn muốn
tham gia như Jhan, thì hãy nhắn cho tôi qua Instagram, nói rõ bạn muốn nói về
chủ đề gì, tiêu đề là gì, và… vậy thôi. Mọi người được mời, cứ mạnh dạn tham
gia.
Thôi nhé, một
cái ôm thật chặt, và chúng ta kết thúc buổi trực tiếp tuyệt vời này tại đây. Cảm
ơn tất cả mọi người đang ở đây, cảm ơn các bạn quản trị, và hẹn gặp lại lần
sau. Chủ nhật vui vẻ.
Nào, mạnh dạn
lên. Mạnh dạn lên.
Một cái ôm thật
chặt.
Có… có muốn nói
thêm điều gì không, Jan, trước khi kết thúc?
Jhan
R:
Không, không. Vậy là ổn rồi. Chúc anh nghỉ ngơi tốt.
Robert: Được
rồi, vậy tôi kết thúc nhé.
Hẹn gặp lại.
https://www.youtube.com/watch?v=LET7QUyqDRI
https://swaruu.org/transcripts/
Theo dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.