Jaume Su Transcripts 023
KIỂM
SOÁT ĐÁM ĐÔNG - Robert & Jaume Su
28-07-2026
👉 Tóm
tắt nội dung: Trong
cuộc trò chuyện giữa Robert và Jaume Su, bộ phim Rollerball (1975) được phân
tích như một phép ẩn dụ về xã hội do các tập đoàn kiểm soát, sự thao túng nhận
thức thông qua điện ảnh và truyền thông, trí tuệ nhân tạo, cùng những dự đoán về
tương lai của nhân loại. Hai người cũng bàn về Blade Runner, Ma Trận, Brave New
World, Jupiter Ascending, vai trò của sách, nghệ thuật, biểu tượng, và khái niệm
"vụ thu hoạch linh hồn" dưới góc nhìn triết học – tâm linh.
-------------
Robert: Chào
các bạn. Chào mừng mọi người một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời mang tên
Nous Noble. Hôm nay chúng tôi có một vị khách đặc biệt. Anh ấy giờ gần như đã
là người trong nhà rồi, vì dạo gần đây chỉ toàn thấy anh ấy xuất hiện thôi. Các
bạn cũng biết rồi, nếu muốn tham gia thì hãy nhắn tin cho tôi trên Instagram - Despejando
Enigmas.
Bây giờ chúng ta
hãy chào đón người bạn Jaume Su, từ kênh El Mundo del Ojo. Hy vọng tôi đã đọc
đúng tên kênh. Chủ đề của buổi phát trực tiếp hôm nay là Kiểm soát đám đông.
Jaume, anh thế
nào? Dạo này khỏe chứ?
Jaume
Su:
Xin chào tất cả mọi người. Tôi nói “chào buổi tối” vì chỗ tôi bây giờ đang là
ban đêm. Như các bạn thấy đấy, phía sau tôi là vầng trăng tròn tuyệt đẹp này. Hoặc
gần như tròn.
Và cảm ơn anh đã
mời tôi quay lại. Xin gửi lời chào đến anh và toàn thể mọi người đang theo dõi.
Robert: Cảm
ơn anh rất nhiều.
Jaume
Su:
Mà này, mọi người cứ để tôi xuất hiện một mình mãi thế. Hy vọng sẽ có thêm
khách mời đến để chia sẻ nhiều điều thú vị.
Robert: Cũng
có vài người đã viết cho tôi. Chỉ là có quá nhiều email, mà tôi lại đi vắng mấy
ngày nên phải xem lại thật kỹ và đọc lại tất cả. Nhưng càng có nhiều người viết
cho tôi thì càng tốt.
Jaume
Su:
Nhân tiện, tôi cũng xin gửi lời chào đến các quản trị viên.
Robert: Đúng
vậy. Họ lúc nào cũng ở đây cả. Những người này gần như trực suốt ngày. Hiện giờ
chúng ta đang có hai mươi ba người theo dõi trực tiếp.
Được rồi, Jaume,
khi nào anh sẵn sàng thì bắt đầu nhé. Hoặc trước khi vào chủ đề chính, anh có
muốn nói điều gì không?
Jaume Su: Có.
Trước khi bắt đầu, tôi muốn cho mọi người xem một thứ.
Robert, anh còn
nhớ là tôi đã cộng tác với anh khoảng hai năm rồi đúng không?
Cũng khá lâu trước
đây, tôi từng làm một video nói về việc tồn tại một Tập đoàn 101, với những biểu
tượng của nó xuất hiện lặp đi lặp lại ở khắp nơi: trong kiến trúc, trong phim ảnh,
trong một số thư mục bộ nhớ của máy ảnh kỹ thuật số của chúng ta, v.v... Dĩ
nhiên đó không phải là thư mục chứa toàn bộ dữ liệu.
Con số 101 thực
chất tượng trưng cho một hình vuông chứa một hình tròn bên trong, đại diện cho
linh hồn bị mắc kẹt trong vật chất.
Được rồi, trong
bức tranh Khu vườn lạc thú có một thủ pháp hội họa ẩn chứa con số đó mà tôi đã
từng chỉ ra. Nếu được thì chúng ta chuyển sang trang trình chiếu đầu tiên nhé.
Robert: Được,
bắt đầu thôi.
Jaume
Su:
Tôi đã chỉ ra con số 101, và tôi gọi đó là Tập đoàn 101, tượng trưng cho linh hồn
bị mắc kẹt trong hệ thống này.
Nhưng hôm trước
tôi xem David Icke, người hiện đã quay trở lại YouTube. Nếu chuyển sang trang
trình chiếu tiếp theo...
Nhưng hãy nhìn
xem: Conspiracy 101 (Âm mưu 101).
Hoặc là ông ấy tự
mình nhận ra điều này, mà tôi nghĩ có lẽ đúng như vậy, hoặc là... ông ấy đang
theo dõi tôi.
Robert: Jaume
này, anh không bao giờ biết được ai đang theo dõi mình đâu. Dù trên lý thuyết
anh nghĩ chỉ có ít người xem mình, nhưng biết đâu trong số đó lại có những người
như thế này.
Jaume
Su:
Có lẽ đúng vậy. Dù sao thì đây cũng là một biểu tượng rất rõ ràng. David Icke
hiểu rất sâu về biểu tượng học. Nếu không thì ông ấy đã không thể đi xa đến mức
khám phá được tất cả những điều mình đã khám phá và công bố. Vì thế, tôi thấy
khá thú vị khi ông ấy sử dụng nó.
Hơn nữa, trong
video này, ông ấy hoàn toàn không nhắc gì đến 101, nó chỉ đơn giản xuất hiện
trên tiêu đề.
Điều đó khiến
tôi thấy rất buồn cười, vì nghĩ rằng: “Đấy, ngày càng có nhiều người nhận ra điều
này.” Dù ông ấy có theo dõi tôi hay không thì tôi cũng nghi ngờ là không, và chắc
ông ấy cũng chẳng biết đến sự tồn tại của tôi.
Nhưng ngày càng
có nhiều điều được xác nhận, những điều mà trước đây người ta đã từng nói đến. Và
lần đầu tiên điều này được trình bày, chẳng hạn, chính là ở kênh của anh.
Được rồi, giờ
anh có thể tắt trang trình chiếu đi, vì tôi sẽ bắt đầu giới thiệu chủ đề hôm
nay.
Robert: Chúng
ta quay về màn hình này sao?
Jaume
Su:
Không, không. Chuyển lại hình tôi trên camera đi, vì tôi sẽ giới thiệu chủ đề.
Robert: Được,
tôi chuyển lại camera cho anh.
Jaume
Su:
Cảm ơn anh rất nhiều.
Được rồi, hôm
nay chúng ta sẽ nói về một bộ phim khá cũ, vào khoảng những năm 60 hoặc 70. Tôi
chưa kiểm tra lại nên cũng không nhớ chính xác năm sản xuất, mà giờ không đeo
kính thì tôi cũng không nhìn rõ.
Đó là Rollerball.
Đây là một bộ
phim khoa học viễn tưởng khá lâu đời, nhưng thuộc dòng khoa học viễn tưởng khá
u tối. Đó là kiểu phim vẽ nên một thế giới đen tối. Cũng giống như bộ phim
Soylent Green (Khi định mệnh gọi tên chúng ta), với diễn viên chính là Charlton
Heston. Bộ phim nói về một tương lai xám xịt, một thế giới quá đông dân. Bộ
phim này còn được biết đến với cái tên gốc là Soylent Green.
Trong bộ phim
đó, nhân loại không còn đủ lương thực, vì thế người chết được tái chế thành thực
phẩm để nuôi người sống. Đây cũng là điều được nhắc đến trong bộ phim Ma Trận,
khi họ nói rằng người chết bị hóa lỏng để trở thành thức ăn cho người sống. Sau
đó họ cho chúng ta thấy hình ảnh một con búp bê cao su tượng trưng cho một em
bé được nối với đủ loại ống dẫn. Đó chính là kiểu phim khoa học viễn tưởng mà
hôm nay chúng ta sẽ phân tích.
Tôi cũng muốn
nói thêm về các trang trình chiếu mà chúng ta sắp xem. Mỗi khi tôi làm một buổi
phát trực tiếp có kèm PowerPoint với hình ảnh trích từ phim để các bạn dễ quan
sát, tôi đều phải chỉnh lại độ tương phản của toàn bộ hình ảnh.
Lý do là vì
trong thế giới điện ảnh, vốn đầy sự thao túng, điện ảnh chính là chất độc. Tôi
đã nói điều này nhiều lần rồi và đây là quan điểm cá nhân của tôi.
Điện ảnh là chất
độc. Nó là một công cụ thao túng nhận thức.
Các bộ phim thường
được làm tối đi nhằm tạo ra sự u ám trong linh hồn, tạo cảm giác tối tăm và qua
đó tác động đến trạng thái tinh thần của người xem. Sự thao túng nhận thức cũng
nằm ở chính điểm này.
Tôi sẽ lấy một
ví dụ để các bạn hiểu rất nhanh. Hãy nhìn các bộ phim về Batman. Bất kỳ bộ phim
Batman nào cũng có tông màu rất tối.
Tại sao?
Bởi vì Batman là
một người báo thù. Anh ta đại diện cho mặt tối, phần đen tối của linh hồn.
Trong khi đó,
Superman lại tượng trưng cho linh hồn, cho bản thể và những năng lực vốn có của
bản thể. Các bộ phim Superman do Richard Donner đạo diễn đều rất sáng, các bạn
có thể tự kiểm chứng điều đó.
Chỉ cần quan sát
mức độ tối của hình ảnh trong một bộ phim, các bạn sẽ biết họ muốn tác động đến
tâm trạng người xem theo hướng nào.
Ma Trận thì được
phủ một lớp màu xanh lục.
Ví dụ như hôm
trước khi chúng ta nói về bộ phim Thời Khắc Công Bố tôi đã phải tăng độ sáng của
hình ảnh lên rất nhiều để các bạn có thể nhìn rõ, bởi vì nó cũng bị làm tối giống
như hầu hết các bộ phim khác nhằm tạo nên cảm giác u ám.
Đó là điều quan
trọng tôi muốn nói trước khi đi vào chủ đề chính. Mặc dù chủ đề hôm nay thoạt
nhìn có vẻ sẽ nói về bóng đá hay thể thao, nhưng thực ra chúng ta sẽ nói về người
anh hùng, hành trình của người anh hùng và số phận của người anh hùng. Đó là điều
rất quan trọng.
Tôi sẽ cố gắng
trình bày ngắn gọn nhất có thể. Trong phần trình chiếu, tôi cần giới thiệu sơ
lược nội dung bộ phim. Tôi sẽ lướt qua phần đó thật nhanh. Sau đó, ở mỗi trang
trình chiếu mà tôi đã chọn, tôi sẽ phân tích từng chủ đề quan trọng để chúng ta
hiểu bộ phim này thực sự muốn nói về điều gì.
Rollerball là một
bộ phim khoa học viễn tưởng rất ít người biết đến. Nó không phải là một bộ phim
thành công về mặt thương mại.
Lần đầu xem, nó
tạo cảm giác rất u tối và có vẻ chẳng mấy quan trọng. Nhưng sau khi xem đi xem
lại rất nhiều lần, tôi mới nhận ra bộ phim này xuất sắc đến mức nào và thông điệp
đen tối mà nó ẩn chứa, chính là điều hôm nay tôi sẽ tiết lộ với các bạn.
Đồng thời, tôi
cũng sẽ nói về cách đảo ngược thông điệp đó, nếu điều đó thực sự có thể làm được.
Và theo tôi, hoàn toàn có thể.
Nếu vậy thì chúng
ta chuyển sang trang trình chiếu đầu tiên.
Bộ phim
Rollerball mô tả một tương lai xám xịt, nơi các tập đoàn kiểm soát nhân loại
thông qua thể thao.
Trong thế giới
tương lai của bộ phim, chúng ta hầu như không nhìn thấy xã hội, con người hay phong
cảnh. Thứ duy nhất xuất hiện là thế giới thể thao và thế giới của các tập đoàn.
Chúng ta hoàn toàn không biết xã hội bên ngoài vận hành ra sao.
Lần duy nhất bộ
phim cho chúng ta thấy xã hội là phía sau những hàng rào bao quanh sân thi đấu.
Ở đó hiện lên một đám đông bị cuốn vào chủ nghĩa cuồng tín.
Đó cũng là lần
duy nhất chúng ta nhìn thấy nhân loại: một nhân loại bị kiểm soát thông qua sự
cuồng tín, nơi người này phải đấu với người kia.
Nhưng tất cả những
điều này còn có một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn rất nhiều.
Bây giờ tôi sẽ
mô tả trò chơi Rollerball. Nó diễn ra trên một sân đấu hình tròn. Các vận động
viên vừa đi giày trượt vừa sử dụng mô tô. Đây là sự kết hợp giữa đua mô tô địa
hình, khúc côn cầu, bóng bầu dục, thậm chí có cả karate và quyền Anh.
Các vận động
viên luôn di chuyển theo chiều ngược kim đồng hồ. Điều này hoàn toàn giống như
lá bài Bánh xe Vận mệnh trong Tarot. Đó không phải là sự trùng hợp.
Tôi muốn đề nghị
các bạn thử một thí nghiệm ở nhà. Nếu có nhiều người thì càng tốt. Hãy đứng
thành một vòng tròn và cùng xoay theo chiều ngược kim đồng hồ. Các bạn sẽ thấy
xoay theo hướng đó dễ hơn rất nhiều so với xoay theo chiều kim đồng hồ.
Các bạn cũng có
thể tự mình thử xoay quanh trục cơ thể theo chiều ngược kim đồng hồ, rồi thử
xoay theo chiều kim đồng hồ. Các bạn sẽ nhận ra rằng xoay ngược chiều kim đồng
hồ dễ hơn. Điều đó phần nào cho chúng ta cảm nhận một cách trực giác về hướng vận
hành của dòng năng lượng trong thế giới mà chúng ta đang sống.
Đó là trò chơi
Rollerball mà chúng ta sẽ nói đến.
Đây là một trò
chơi hư cấu, ít nhất là cho đến thời điểm hiện nay. Nó cực kỳ bạo lực. Và bây
giờ chúng ta sẽ xem cách nó diễn ra.
Đây là phần mở đầu
của trận đấu. Chúng ta sẽ xem một số hình ảnh để hiểu luật chơi.
Chúng ta chuyển
sang trang tiếp theo.
Ban đầu, bộ phim
giới thiệu nó như một môn thể thao bình thường. Ở đây họ đã sắp xếp ba nhân vật
tạo thành biểu tượng hoa bách hợp (Fleur-de-lis), tức biểu tượng của những kẻ
kiểm soát.
Đây là hai đội
thi đấu, giống như các trận bóng đá hay những môn thể thao khác, nơi quốc ca của
mỗi đội được cử lên, tạo nên tinh thần tập thể và bản sắc của từng tập đoàn.
Ở cảnh này, phần
âm nhạc thực sự rất tệ. Trong suốt bộ phim, âm nhạc cũng như vậy. Khi nhận ra
nó tệ đến mức nào, tôi muốn biết ai là người sáng tác.
Tôi xem phần
danh đề và rất ngạc nhiên khi biết đó lại là một nhà soạn nhạc lớn: André
Previn, một người Pháp, đồng thời là chồng cũ của Mia Farrow.
Ông ấy là người
rất am hiểu âm nhạc. Chẳng hạn ông từng sáng tác Concerto cho đàn sitar và Dàn
nhạc Giao hưởng London, với nghệ sĩ Ravi Shankar. Thế nhưng phần nhạc trong bộ
phim này thì thật sự rất tệ. Bởi vì mục đích của nó là tác động đến tâm trạng
người xem và truyền tải bầu không khí u ám bao trùm toàn bộ trò chơi cũng như tập
đoàn điều khiển trò chơi.
Ở đây họ chọn
màu cam vì đó là màu của phe thống trị. Trong cầu vồng, màu cam nằm giữa màu
vàng và màu đỏ. Màu vàng tượng trưng cho tri thức. Màu đỏ tượng trưng cho việc
du hành xuyên chiều không gian và những nghi lễ máu được cho là giúp đạt được
điều đó. Màu cam nằm giữa hai màu ấy. Ai nắm giữ tri thức thì sẽ kiểm soát tất
cả những điều đó.
Vì thế đội mà
chúng ta sẽ thấy chiến thắng và cũng là đội được xây dựng để người xem yêu
thích chính là đội màu cam. Tôi nghĩ đó là đội Boston.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Ở đây bộ phim
cho thấy có những người điều khiển trò chơi. Có ai đó kiểm soát quả bóng. Qua
đó họ cho chúng ta thấy toàn bộ cơ chế vận hành.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Có một khẩu pháo
bắn ra quả bóng. Quả bóng chạy theo một đường ray phía trên, sau đó rơi xuống
sân để các vận động viên giành lấy. Việc bắt quả bóng ở thời điểm đó cực kỳ
nguy hiểm vì nó được bắn ra với tốc độ rất lớn, đủ để làm đứt cánh tay bạn. Đó
là một quả bóng bằng kim loại.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Quả bóng luôn phải
nằm trong tầm nhìn của các vận động viên để đội đối phương biết nó đang ở đâu. Các
bạn hãy chú ý đôi găng tay họ sử dụng. Đây là một môn thể thao cực kỳ bạo lực. Các
vận động viên được phép gây thương tích cho đối phương và rất nhiều người chết
ngay trong lúc thi đấu.
Điều này rất
quan trọng. Bộ phim muốn nhấn mạnh rằng đây là một trò chơi vô cùng bạo lực, bởi
vì cuối cùng thông điệp của nó là: bạo lực chính là công cụ dùng để kiểm soát
công chúng, kiểm soát xã hội và kiểm soát thế giới.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo để hình dung rõ hơn về trò chơi.
Các mô tô chạy
song song với những người đi giày trượt. Mọi người phải truy đuổi người đang giữ
bóng. Người giữ bóng phải đưa quả bóng sắt đó vào một chiếc rổ hoặc một cái hố.
Vì trò chơi kết hợp giữa khúc côn cầu trên giày trượt, bóng bầu dục, đua mô tô
địa hình, karate cùng nhiều yếu tố khác nên nó cực kỳ bạo lực. Người chơi liên
tục ngã xuống, bị thương. Thậm chí cái chết của một vận động viên cũng chỉ được
xem là một phần bình thường của trò chơi. Nó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo để xem bảng điểm.
Ở đây chúng ta lại
thấy biểu tượng 101. Có hai thanh dọc và ở giữa là chấm đỏ tượng trưng cho số
0. Ở hai bên là danh sách số áo của các vận động viên. Những chấm đỏ mà các bạn
nhìn thấy biểu thị những người đã bị hạ gục, không còn khả năng thi đấu hoặc đã
chết trong trận đấu. Trò chơi bạo lực đến mức đó. Trên mỗi thanh đều có màu đại
diện cho từng đội.
Và chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Ở đây, vận động
viên Jonathan cùng đội Boston đã giành chiến thắng.
Tên của nhân vật
chính, và điều này cũng xảy ra trong rất nhiều bộ phim, không hề được chọn một
cách ngẫu nhiên. Họ đặt tên anh ấy là Jonathan E.
Jonathan là một
trong những cái tên phổ biến nhất trong thế giới nói tiếng Anh. Nó giống như ở
Catalonia, cái tên Jordi là một cái tên rất thông dụng. Hoặc nếu nói về họ thì
giống như họ Pérez ở đây vậy.
Còn trong thế giới
nói tiếng Anh, họ phổ biến nhất là Smith.
Ở đây, họ đặt
tên người anh hùng là Jonathan, như muốn nói rằng anh ta chỉ là một con người
bình thường. Còn chữ E là một biểu tượng cổ xưa, đã được người Hy Lạp sử dụng từ
lâu.
Chữ E, tức là
hình dạng như thế này, cũng là biểu tượng của cây đinh ba, tượng trưng cho những
người mang dòng máu đặc biệt, dòng máu huyết thống, nhưng đang tồn tại trong thế
giới vật chất. Đó là ý nghĩa của nó ở một tầng mã biểu tượng nhất định trong thế
giới cổ đại.
Đó là lý do họ
chọn cái tên Jonathan E.
Jonathan E cùng
đội của mình đã giành chiến thắng trong trận đấu. Sau đó, người đứng đầu tập
đoàn, ông trùm của tập đoàn, đã đến chúc mừng anh và muốn gặp riêng anh. Ông ta
yêu cầu Jonathan, sau mười năm thi đấu và trở thành nhà vô địch, phải rời khỏi
cuộc chơi.
Điều này hoàn
toàn không thể hiểu nổi. Người anh hùng, nhân vật chính, không hiểu tại sao
mình là cầu thủ xuất sắc nhất, là nhà vô địch, đã chiến thắng suốt mười năm, vậy
mà bây giờ tập đoàn lại yêu cầu anh phải giải nghệ. Không có bất kỳ lời giải
thích nào. Họ chỉ nói rằng đó là quyết định của tập đoàn.
Trong thế giới
này, xã hội được chia thành những khu vực hay những lĩnh vực khác nhau, mỗi
lĩnh vực do một tập đoàn phụ trách nhằm đáp ứng nhu cầu của dân chúng. Trong
trường hợp này là Tập đoàn Năng lượng.
Có tập đoàn phụ
trách lương thực. Có tập đoàn phụ trách giao thông. Có tập đoàn phụ trách truyền
thông. Các quốc gia đã không còn tồn tại nữa.
Bộ phim nói rằng
trong quá khứ từng xảy ra chiến tranh giữa các quốc gia, nhưng rồi các quốc gia
đều biến mất. Sau đó, chúng được thay thế bằng những tập đoàn khổng lồ. Nhưng
các tập đoàn này cũng tiếp tục cạnh tranh với nhau. Cuối cùng, ngay cả chúng
cũng không còn tồn tại như những thực thể riêng biệt nữa.
Giờ đây chỉ còn
một chính quyền duy nhất, được chia thành các lĩnh vực quản lý khác nhau như
năng lượng, truyền thông, giao thông, lương thực và những lĩnh vực tương tự. Đó
là tất cả những gì còn lại. Không còn quốc tịch, không còn dân tộc.
Đây là một yếu tố
rất quan trọng để chúng ta hiểu thế giới trong bộ phim vận hành như thế nào,
cũng như công chúng trong thế giới đó sống ra sao. Không còn bản sắc dân tộc. Muốn
kiểm soát họ thì phải thống nhất họ bằng một thứ gì đó.
Và vì thế người
ta đã tạo ra Rollerball, trò chơi hư cấu mà bộ phim nói đến.
Được rồi, chúng
ta quay lại các trang trình chiếu.
Người đứng đầu Tập
đoàn Năng lượng đã triệu tập nhà vô địch sau chiến thắng vang dội của anh ấy,
người ghi nhiều điểm nhất, rồi nói rằng anh phải rời khỏi cuộc chơi.
Jonathan muốn biết
tại sao.
Nhưng ông ta chỉ
trả lời: “Không, không, không. Anh không cần phải biết lý do.”
Ở đây còn có một
chủ đề khác mà lát nữa tôi sẽ phân tích kỹ hơn. Chúng ta chuyển sang trang
trình chiếu tiếp theo.
Người anh hùng,
Jonathan E, từng có một người bạn gái. Giống như trong bộ phim Soylent Green,
trong thế giới tương lai này, phụ nữ hoàn toàn không có giá trị. Trong Soylent
Green, phụ nữ được xem như một phần đi kèm của căn hộ. Bạn thuê một căn hộ, thì
căn hộ đó sẽ đi kèm luôn một người phụ nữ, giống như một món đồ nội thất.
Điều mà người phụ
nữ mong muốn là người đàn ông sẽ giữ lại cô ấy, giữ lại “món đồ nội thất” đó. Bởi
nếu không, cô ấy sẽ mất luôn chỗ ở. Phụ nữ hoàn toàn không có giá trị.
Trong bộ phim
này cũng y hệt như vậy. Phụ nữ là thứ mà tập đoàn cấp phát cho các nhà vô địch.
Và vì họ không muốn con người phát triển tình cảm, không muốn họ có những mối gắn
kết cảm xúc, nên họ liên tục thay đổi phụ nữ bên cạnh họ.
Điều xảy ra là
Jonathan E đã thật sự yêu một trong những người phụ nữ từng được giao cho anh. Anh
dành cho cô ấy một tình cảm rất sâu đậm. Nhưng sau đó, một trong những lãnh đạo
của tập đoàn quyết định rằng ông ta muốn người phụ nữ ấy cho riêng mình.
Trong xã hội đó,
bạn không có quyền phản đối. Họ lấy người phụ nữ của bạn đi, thay bằng một người
khác.
Và Jonathan chưa
bao giờ quên được người phụ nữ ấy.
Khi trở về nhà
sau trận đấu, anh nói với người phụ nữ hiện đang sống cùng mình: “Đây là món
quà mà công ty dành cho anh.”
“Họ bảo anh phải
rời đi.”
Các bạn hãy để ý
lá thư cũng có màu cam, màu của những kẻ cầm quyền, của những người nắm giữ tri
thức.
Người phụ nữ phản
đối.
Còn Jonathan chỉ
nói: “Anh chẳng thể làm gì được.”
Vì anh không còn
tình cảm với người phụ nữ hiện tại, đối với anh cô ấy chỉ là một người phụ nữ
khác mà thôi, nên anh cũng không phản đối.
Anh chỉ nói: “Rồi
họ sẽ phân cho anh một người khác, thế thôi.”
Và câu chuyện kết
thúc ở đó.
Được rồi, chúng
ta chuyển sang hình tiếp theo.
Ở đó chúng ta sẽ
thấy căn nhà của Jonathan chất đầy tivi. Anh ấy lưu giữ những đoạn ghi hình về
người phụ nữ mà mình từng hết lòng yêu thương, người đã từng là bạn đời của anh
trong một khoảng thời gian. Anh cứ xem đi xem lại những đoạn ghi hình đó, luôn
mơ ước được gặp lại một người phụ nữ như cô ấy, hoặc hy vọng chính cô ấy sẽ
quay trở về bên mình.
Nhưng rồi một
lãnh đạo của tập đoàn đã nói: “Tôi muốn cô ấy cho riêng mình.”
Và họ đã lấy cô ấy
khỏi anh.
Đó là một trong
những động lực khiến người anh hùng tiếp tục sống, với hy vọng một ngày nào đó
có thể giành lại người phụ nữ ấy.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Sau đó, họ cấp
cho anh một người phụ nữ mới. Nhưng mục đích của người phụ nữ này là giám sát
và kiểm soát anh.
Điều này được nhắc
đến trong cuốn Nghị định thư của các Trưởng lão Zion, trong đó nói rằng những
người lãnh đạo phải được kiểm soát thông qua phụ nữ.
Nếu họ không
hoàn toàn tuân theo những gì được yêu cầu, họ sẽ được bố trí những người phụ nữ
vừa đóng vai trò giám sát vừa làm gián điệp.
Trong cảnh này,
Jonathan phải ghi hình một đoạn video tuyên bố giải nghệ theo yêu cầu của tập
đoàn. Nhưng anh không muốn giải nghệ. Người phụ nữ ở đó để lừa anh và gây áp lực
buộc anh phải làm theo. Tuy nhiên, Jonathan không nói những gì họ muốn trong đoạn
video và từ chối hợp tác.
Chúng ta chuyển
sang cảnh tiếp theo.
Đến ngày công bố
đoạn video. Bộ phim cho thấy khung cảnh trong một dinh thự của giới siêu giàu. Bầu
không khí ở đó vô cùng suy đồi. Mọi người đều theo dõi lẫn nhau. Phụ nữ chỉ như
đồ nội thất. Đàn ông mới là những người có giá trị. Đó là một môi trường cực kỳ
mục ruỗng.
Các đoạn đối thoại
và lời thuyết minh ngoài hình ở đây rất đáng chú ý. Thông qua chúng, bộ phim mô
tả thế giới vận hành như thế nào và con người trong đó suy nghĩ ra sao. Những
thông điệp tiêu cực thường được cài cắm vào các chi tiết nền hoặc các lời thoại
ngoài hình.
Trong cảnh này,
người đứng đầu Tập đoàn Năng lượng rất tức giận với Jonathan E vì anh không chịu
giải nghệ. Ông ta tiếp tục yêu cầu anh từ bỏ cuộc chơi. Jonathan từ chối. Anh
còn yêu cầu được gặp lại người phụ nữ cũ mà mình vẫn luôn ám ảnh.
Jonathan mang số
6. Anh có một người bạn, đồng đội trong trò chơi Rollerball, mang số 9. Số 6 và
số 9 thực chất là cùng một con số, chỉ khác nhau ở việc lật ngược hay để đúng
chiều. Hai con số này đối lập với nhau. Đó là người bạn trung thành, luôn sát
cánh và hỗ trợ Jonathan trong suốt các trận đấu.
Trong cảnh tiếp
theo, những người giàu có này, bởi vì mọi chuyện đều diễn ra trong tầng lớp cao
nhất của giới tinh hoa, trong khi Jonathan đang nói chuyện với người đứng đầu Tập
đoàn Năng lượng thì các vị khách bước ra ngoài.
Điều đó được thể
hiện ở trang trình chiếu tiếp theo.
Họ ra ngoài để...
vui chơi bằng cách phá hủy những cái cây. Việc này diễn ra ngay trong lúc cuộc
trò chuyện vẫn đang tiếp tục. Họ phá hủy sáu cái cây. Đó là sự hủy diệt con số
6. Đó là một nghi lễ. Đó là sự hủy diệt người anh hùng. Cách quay cảnh này cũng
cho thấy rất rõ rằng những người giàu có, những kẻ sở hữu mọi thứ, hoàn toàn
khinh thường thế giới tự nhiên.
Mà trở thành một
người anh hùng - mỗi con người đều có thể là một người anh hùng - cũng là một
phần trong sự hủy diệt ấy. Họ muốn biến con người thành những thực thể phẳng
lì, không còn chiều sâu. Phải xem bộ phim nhiều lần mới có thể nhận ra điều
này. Bản thân bộ phim không hề nói rõ.
Nó là kiểu phim
rất dễ khiến khán giả thất vọng, bởi không có nhiều yếu tố khoa học viễn tưởng,
cũng chẳng có nhiều hành động hay những tình tiết hấp dẫn. Đây là bộ phim để
suy ngẫm và phân tích.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Có một vài cảnh
xuất hiện nước màu đen. Theo cách tôi hiểu, hình ảnh nước đen này được dùng để
gợi ý về một thực thể liên chiều không gian tồn tại vượt ra ngoài thế giới này.
Trong một đoạn hội thoại, bộ phim nói rằng con người có thể đạt được mọi thứ
mình mong muốn.
Nhưng khi nói đến
“con người”, họ đang ám chỉ những người thực hành tôn giáo của cặp sừng. Chỉ họ
mới được xem là “con người”. Những người còn lại chỉ là đám đông bình dân, hoàn
toàn không đáng kể.
Ở một cảnh khác,
người ta nói rằng một nhân vật nào đó đã bị loại bỏ và bị cá sấu ăn mất. Nhưng
trong suốt bộ phim không hề xuất hiện con cá sấu nào. Điều đó có nghĩa là hình
tượng sinh vật rắn đã được cài cắm rất kín đáo vào cốt truyện. Tôi đã nói rồi,
bộ phim này đúng là một thứ chất độc.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Ở đây người ta
nói với Jonathan rằng anh sẽ không được phép thi đấu. Nhưng anh muốn ra sân. Anh
nói mình là một phần của đội bóng. Các đồng đội cần anh. Đội của anh cần anh. Họ
không thể loại bỏ anh dễ dàng như vậy.
Jonathan bắt đầu
lo sợ mình sẽ bị thủ tiêu, chẳng hạn gặp một “tai nạn” với chiếc trực thăng đưa
anh tới Tokyo.
Anh suy nghĩ rất
kỹ. Cuối cùng anh quyết định đi bằng một con đường khác.
Anh nói với phi
công trực thăng: “Anh cứ chở đội bóng và hành lý của tôi đi trước. Tôi sẽ đến bằng
cách khác.”
Nhờ vậy, anh đến
Tokyo an toàn. Lúc này Jonathan đã bắt đầu nghi ngờ toàn bộ sự việc.
Trong trận đấu tại
Tokyo, mọi chuyện diễn ra rất tệ. Người bạn mang số 9 của Jonathan bị thương nặng
và rơi vào trạng thái sống thực vật. Người ta yêu cầu Jonathan ký giấy cho phép
rút máy duy trì sự sống.
Jonathan do dự.
Anh nói: “Nhưng anh ấy vẫn còn sống mà.”
Họ trả lời: “Não
của anh ấy không còn bất kỳ tín hiệu nào. Anh ấy chỉ như một cái cây.”
Jonathan vẫn tiếp
tục suy nghĩ.
Anh đáp: “Nhưng
cây cối vẫn hướng về phía Mặt Trời. Chúng vẫn tìm kiếm ánh sáng của mình.”
Cuối cùng anh từ
chối ký vào giấy tờ.
Người kia nói: “Nhưng
đó là quy định.”
Vị bác sĩ đáp: “Không
hề tồn tại cái gọi là quy định. Quy định chỉ là những luật lệ do người ta áp đặt
để giới hạn tự do của chúng ta.”
Đó là một trong
những thông điệp cốt lõi của bộ phim.
Nếu anh chuyển lại
camera cho tôi, tôi muốn phân tích thêm một điểm nữa.
Trong diễn biến
của bộ phim, Jonathan muốn biết điều gì đã thực sự xảy ra trong cuộc chiến giữa
các tập đoàn. Anh đến thư viện. Nhưng sách đã không còn tồn tại. Toàn bộ sách đều
đã được số hóa và tóm tắt. Bạn không thể đọc bản gốc. Chỉ ở những trung tâm lưu
trữ lớn hơn mới còn khả năng đó.
Một người bạn
nói với Jonathan: “Tại sao anh không hỏi một giáo sư của tập đoàn? Ông ấy sẽ giải
thích cho anh về các cuộc chiến giữa các tập đoàn.”
Jonathan trả lời:
“Không. Tôi muốn tự mình tìm hiểu.”
Anh đến Geneva,
nơi có trung tâm lưu trữ tri thức. Tại đó, họ nói cho anh biết sự thật. Sách
không còn tồn tại nữa. Mọi thứ đều nằm trong một máy tính mang tên Zero.
Không còn gì cả.
Jonathan không thể trực tiếp đọc bất kỳ cuốn sách nào để biết sự thật về quá khứ.
Điều này giống hệt khi chúng ta nhấp vào một liên kết Internet đã lưu từ nhiều
năm trước, rồi chỉ nhận được thông báo Lỗi 404, vì có ai đó đang dần xóa bỏ
Internet.
Điều này đã được
nói đến trong bộ phim rất cũ này. Đó là một cú sốc đối với người anh hùng. Tuy
nhiên, Jonathan vẫn tiếp tục đến Geneva để truy cập vào máy tính trung tâm.
Trước đó, chúng
ta xem cảnh tiếp theo.
Người đứng đầu Tập
đoàn Năng lượng phải họp với những người đứng đầu các lĩnh vực khác đang kiểm
soát thế giới.
Ông ta nói: “Tôi
không thể buộc cầu thủ đó giải nghệ. Chúng ta không muốn có chuyện bất thường xảy
ra với anh ta.”
Bởi nếu điều đó
xảy ra, Jonathan sẽ trở thành một vị tử đạo. Anh sẽ trở thành một người anh
hùng. Đó chính là điều họ muốn tránh. Vì vậy họ đi đến một thỏa thuận. Nếu
không thể loại bỏ Jonathan, thì phải khiến anh thất bại. Phải làm mất uy tín của
anh. Do đó, trong trận đấu tiếp theo, họ sẽ thay đổi luật chơi để chắc chắn anh
sẽ thua.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Jonathan đến
Geneva và truy cập máy tính. Đây chính là trí tuệ nhân tạo. Nó được thể hiện dưới
dạng tinh thể lỏng. Ở đây bộ phim cung cấp rất nhiều thông tin thông qua các lời
thoại ngoài hình.
Nhà khoa học đi
cùng Jonathan nói: “Ngay hôm nay, máy tính đã xóa sạch toàn bộ thế kỷ XIII.
Chúng ta không còn biết gì về thế kỷ XIII nữa.”
Ngay cả nhà khoa
học đó cũng không biết thế kỷ XIII đã diễn ra như thế nào.
Tại sao bộ phim
lại xóa thế kỷ XIII?
Bởi vì đó là thời
kỳ xuất hiện Tarot, sự phổ biến của Kabbalah, sự ra đời của các nhà thờ lớn và
các hội tri thức.
Theo bộ phim, thế
kỷ đó là điều tiêu cực. Con người không được phép sở hữu tri thức. Và để bảo đảm
không ai có được tri thức, kể cả những người điều khiển máy tính, chính máy
tính đã xóa toàn bộ dữ liệu về thế kỷ XIII. Đó là thời đại của người Cathar, Hiệp
sĩ Dòng Đền cùng nhiều sự kiện khác. Đó là một thế kỷ rất đặc biệt.
Máy tính khiến
Jonathan hiểu rằng các tập đoàn kiểm soát tuyệt đối mọi thứ. Tri thức phải bị hủy
diệt. Con người không được phép sở hữu tri thức. Đó chính là điều mà các tập
đoàn mong muốn.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Để buộc Jonathan
giải nghệ, họ đưa người phụ nữ mà anh yêu đến gặp anh. Cô từng là bạn đời của
anh. Hiện nay cô đã kết hôn với một cựu giám đốc điều hành.
Cô có hai con
mèo, một cuộc hôn nhân mà cả hai đều có nhân tình, một chiếc trực thăng và một
biệt thự ở Ý. Cô nói rằng mình đang hạnh phúc.
Cô bảo Jonathan:
“Em không thể ở lại đây với anh. Nhưng họ có thể cho phép điều đó ở một mức độ
nào đó nếu anh chịu rời khỏi cuộc chơi.”
Tại sao cảnh này
lại được quay trong một khu rừng đầy cây cối?
Bởi vì đó là nơi
tượng trưng cho những người anh hùng, được biểu hiện qua hình ảnh những cái
cây. Đó là thế giới tự nhiên.
Jonathan nhận ra
rằng người phụ nữ ấy chính là phần thưởng mà họ dùng để mua chuộc anh nếu anh
chịu từ bỏ. Vì thế, anh từ chối cô. Anh xóa toàn bộ những đoạn ghi hình mà suốt
nhiều năm qua mình vẫn xem. Và anh quyết định bước vào trận đấu cuối cùng, nơi
luật chơi một lần nữa đã bị thay đổi.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Trong trận đấu
cuối cùng, sẽ không có cầu thủ dự bị. Ai ngã xuống thì ngã xuống. Không ai được
thay thế. Đồng thời cũng không có giới hạn thời gian. Mục tiêu là tiêu diệt người
anh hùng. Cuối cùng, phía đối phương chỉ còn lại một tay lái mô tô và một người
trượt patin. Bên Jonathan chỉ còn chính anh. Tất cả những người khác hoặc đã chết,
hoặc không còn muốn quay lại sân đấu.
Trong một cuộc đối
thoại giữa vị huấn luyện viên hiện tại và một huấn luyện viên kỳ cựu, người cũ
nói: “Ông phải dừng trận đấu lại.”
Huấn luyện viên
hiện tại đáp: “Đây không phải là một trò chơi. Nó chưa bao giờ là một trò chơi.”
Ngay từ đầu, không ai có ý định biến nó thành một trò chơi.”
Điều đó ngụ ý rất
rõ rằng đây chỉ là một hệ thống kiểm soát tâm trí con người. Bộ phim nói điều
đó rất trực tiếp.
Lúc này,
Jonathan phải đối đầu với hai đối thủ cuối cùng. Anh hạ gục tay lái mô tô. Chỉ
còn lại một người trượt patin đối đầu với anh. Nhờ kinh nghiệm vượt trội,
Jonathan đánh ngã đối thủ.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Đây chính là cảnh
mà tôi đã chọn làm ảnh thu nhỏ. Jonathan cầm quả bóng kim loại, đe dọa sẽ tháo
mũ bảo hiểm của đối phương và đập nát đầu anh ta.
Anh nói: “Hoặc
tôi thắng trận này, hoặc anh sẽ chết. Giờ chỉ còn hai chúng ta.” Hoặc anh để
tôi ghi điểm, hoặc tôi giết anh. Dù thế nào thì tôi cũng sẽ ghi bàn.”
Đối thủ hoảng sợ
nằm im trên mặt đất. Jonathan bỏ đi. Đối phương chỉ còn biết lê người đi.
Chúng ta chuyển
sang hình tiếp theo.
Jonathan ghi điểm
cuối cùng của trận đấu. Như vậy trên sân chỉ còn hai người. Chúng ta còn thấy số
11 và bàn thắng cuối cùng mà anh ghi được. Các bạn hãy để ý biểu tượng hình
vuông với hình tròn ở giữa, tức Tập đoàn 101.
Màu sắc là đỏ và
xanh lam. Mọi thứ đều được lựa chọn rất có chủ ý. Và trận đấu kết thúc tại đó.
Điều Jonathan sẽ
làm tiếp theo... Khoan đã, chúng ta xem hình cuối cùng, rồi sẽ kết thúc phần
trình chiếu.
Robert: Là
hình cuối này phải không...?
Jaume
Su:
Đúng rồi, đúng rồi. Hình cuối, chính là hình khu rừng mà chúng ta đã xem trước
đó. Ở đây chúng ta có biểu tượng 101, đúng như điều chúng ta vừa phân tích. Đây
chính là chiếc rổ ghi điểm của trò chơi.
Được rồi, giờ có
thể tắt phần trình chiếu đi, và tôi sẽ kể nốt phần kết của bộ phim.
Sau khi Jonathan
ghi được điểm cuối cùng, anh không hề ăn mừng. Anh chỉ bắt đầu chậm rãi đi
quanh sân đấu. Cả sân vận động chìm vào im lặng. Đây là một giải vô địch được
phát sóng trên toàn thế giới. Có thể hình dung nó giống như Super Bowl, nhưng ở
quy mô toàn cầu.
Jonathan cứ tiếp
tục đi vòng quanh sân. Một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm. Rồi đám đông dần dần
trở nên phấn khích, bởi vì Jonathan đã trở thành một người anh hùng.
Trong các cuộc
trò chuyện giữa những người điều hành tập đoàn, họ nói rằng: Trò chơi này được
tạo ra để dạy cho con người rằng một cá nhân, tự bản thân mình, không có giá trị
gì cả. Nỗ lực của cá nhân cũng không có ý nghĩa. Chỉ có nỗ lực tập thể của tập
đoàn mới đáng giá.
Đó chính là mục
đích mà trò chơi được tạo ra. Vì vậy, người anh hùng phải bị loại bỏ. Bởi nếu
người anh hùng chiến thắng, thì toàn bộ mục đích tồn tại của trò chơi sẽ bị phá
vỡ.
Và bộ phim
Rollerball kết thúc như vậy.
Robert: Jaume,
tôi phải nói thật là hồi nhỏ tôi đã từng xem bộ phim này rồi. Chỉ là giờ tôi
không còn nhớ nhiều nữa. Nó quá cũ rồi.
Lúc đó tôi còn ở
nhà cha mẹ. Xem được một lúc thì lại chạy ra vườn, rồi lại vào nhà, chẳng chú ý
lắm. Đó là một thời khác. Nhưng giờ tôi lại rất muốn xem lại. Có vẻ bộ phim rất
đáng xem.
Jaume
Su:
Tôi xin lỗi vì vừa tiết lộ gần như toàn bộ nội dung nhưng khi xem, các bạn vẫn
sẽ còn thấy rất nhiều điều khác và sẽ hiểu bộ phim rõ hơn. Rất nhiều chi tiết
trong đó rất dễ bị bỏ qua vì chúng được cài cắm cực kỳ kín đáo. Cách kể chuyện
rất hay, đặc biệt là các đoạn lời thoại ngoài hình.
Robert: Jaume,
xin lỗi, nhưng tôi nhớ ra rồi. Điều tôi nhớ rõ nhất là bộ phim rất bạo lực. Họ
lao đi như những quả cầu lửa. Nó cực kỳ dữ dội. Tôi chỉ nhớ mỗi điều đó.
Jaume
Su:
Đúng vậy. Các cảnh trong phim rất bạo lực. Mọi chuyện xảy ra đều rất khủng khiếp.
Nhưng đó chính là điều họ muốn. Thực chất, điều duy nhất có ý nghĩa đối với hệ
thống là tập đoàn, còn con người thì phải bị loại bỏ.
Hồi còn nhỏ, tôi
có những người hùng của riêng mình. Ví dụ như những người phát minh ra các ý tưởng
mới. Chẳng hạn George Lucas là một trong những người hùng của tôi. Ông sáng tạo
ra Chiến tranh giữa các vì sao, xây dựng nên cả một thế giới vô cùng phong phú
và mở ra một cách làm điện ảnh hoàn toàn mới.
Nhưng bây giờ chúng
ta biết được bao nhiêu nhà phát minh? Ai là người phát minh ra điện thoại di động?
Ai là người phát minh ra màn hình plasma?
Tôi không biết họ
là ai. Đáng lẽ họ có thể trở thành những người hùng. Nhưng họ làm việc cho các
tập đoàn.
Điều bộ phim muốn
nói là: Người anh hùng không còn được coi trọng nữa. Nhà phát minh, người sáng
tạo phải trở thành một con người hoàn toàn vô danh. Điều duy nhất được ghi nhận
là tập đoàn.
Tôi không cần phải
nêu tên. Ai cũng biết tôi đang nói đến điều gì. Có một số bộ phim kể về chính
điều này. Hãy lấy ví dụ bộ phim V for Vendetta. Bộ
phim nói về hình mẫu người anh hùng cổ điển. Thực chất đó chính là hình tượng
Bá tước Monte Cristo. Bộ phim này bị cấm tại Đại học Oxford. Cả cuốn truyện
tranh cũng vậy.
Tôi có mang theo
đây. Đây là truyện tranh V for Vendetta. Nó dày cộp. Nếu làm rơi vào chân thì
chắc gãy chân luôn.
Tại sao họ lại cấm
nó?
Lý do mà những
người quản lý Đại học Oxford đưa ra là: Nó có thể khiến sinh viên có cái nhìn
sai lệch về cách xã hội vận hành.
Nhưng thực chất,
tác phẩm này nói về một người anh hùng vô danh. Nó giải thích hệ thống hoạt động
như thế nào và làm sao để chống lại nó.
Chúng ta còn có
những người hùng khác.
Tôi muốn lấy
thêm một ví dụ. Đó là cuốn sách Sức khỏe bị cấm, của Andreas
Kalcker.
Cuốn sách này
nói về nước màu vàng. Tác giả phải tự xuất bản sách của mình để giúp đỡ mọi người.
Ông có một phòng thí nghiệm dược phẩm, nơi sản xuất những sản phẩm này và nhiều
sản phẩm khác. Ông đã viết nên cả một cuốn cẩm nang dày như thế này để giúp con
người chữa bệnh.
Theo tôi, đó là
một hành động anh hùng. Và hệ thống muốn ngăn cản những điều như vậy.
Cách đây vài
năm, khi có một kế hoạch và một đại dịch xảy ra sau đó, tôi đang làm nhân viên y
tế. Tôi từ chối tham gia vào cuộc chơi đó. Và tôi nghỉ việc.
Nhưng trước khi
nghỉ, trong thời gian phong tỏa, tôi luôn để trong ngăn đựng đồ của xe một tờ
giấy do cơ quan cấp. Vì là nhân viên y tế nên tôi được phép đi lại.
Nếu cảnh sát chặn
xe, tôi chỉ cần đưa giấy ra và nói: “Tôi
đang đi làm. Tôi là nhân viên y tế. Đến tám giờ tối mọi người còn vỗ tay cổ vũ
chúng tôi nữa.”
Lúc đó tôi nhận
ra hệ thống vận hành như thế nào. Trong hai tuần đầu, người ta đứng chặn ở tất
cả các vòng xuyến để kiểm tra. Nhưng họ không có đủ nhân lực để kiểm soát mọi
vòng xuyến và toàn bộ dân số. Cho nên sau khi đã khiến người dân chấp nhận và
tuân phục, thì hệ thống coi như đã chiến thắng. Mọi người tự nguyện nghe theo. Nếu
tất cả cùng không tuân lệnh, họ sẽ không có đủ nhân lực hay đủ cảnh sát để kiểm
soát chúng ta.
Tôi muốn giới
thiệu thêm một người anh hùng nữa.
Tôi cũng rất
khuyến khích mọi người đọc cuốn sách này, cùng với nhiều cuốn khác của tác giả.
Người này đã dạy chúng ta rất nhiều điều. David Icke.
Một trong những
ý tưởng trong sách là: Họ không thể kiểm soát mọi thứ.
Một người chăn cừu
có chó chăn cừu, tượng trưng cho lực lượng cảnh sát. Nhưng nếu đàn cừu tản ra
khắp nơi, thì lũ chó chỉ có thể kiểm soát được một số ít. Toàn bộ đàn cừu sẽ
không thể bị kiểm soát. Vì vậy, mỗi người đều phải trở thành người anh hùng của
chính mình.
Tiếp theo là
Hieronymus Bosch.
Với kiệt tác Khu
vườn lạc thú, cùng hơn một trăm bảy mươi thủ pháp hội họa được cài cắm bên
trong, ông đã đặt vào đó một quả bom. mVà tôi là người đã phát hiện ra điều đó
trong thế kỷ này.
Tôi công bố những
phát hiện ấy. Đó là một trong những việc mà tôi cho là hành động anh hùng của
mình.
Nhưng điều anh
hùng hơn chính là Bosch đã tạo ra một tác phẩm vĩ đại mà bản thân ông cũng
không biết liệu trong tương lai có ai khám phá ra hay không. Sự anh hùng của
ông nằm ở việc tạo nên một tác phẩm vô danh, giấu kín mọi thông điệp trong bức
tranh. Và dĩ nhiên, các nhà chức trách sẽ không bao giờ tiết lộ điều đó.
Trong thời gian
diễn ra kế hoạch và đại dịch ấy, sau khi nghỉ việc, lúc mọi người đang bị phong
tỏa, tôi từ Girona đến Barcelona. Ở đó, tôi đã làm một loạt áp phích.
Tôi sẽ cho các bạn
xem. Tôi phải che một từ đi vì lý do mà chắc mọi người đều hiểu. Tôi đã in khoảng
1.500 tờ áp phích đen trắng như thế này.
Trên đó ghi: “Được
thông báo trên truyền hình. Đại lễ hiến tế đã đến. Ngày V đã tới.”
Phía dưới, dĩ
nhiên tôi còn ghi thêm nội dung liên quan đến chương trình nghị sự, điều mà bây
giờ ai cũng đang nhắc đến.
Và dòng cuối
cùng ghi: “Chúng tôi rất cuồng nhiệt muốn gặp bạn... và chỉ chúng tôi mới biết
lý do tại sao.”
Bởi vì muốn tiếp
cận công chúng thì phải dùng sự hài hước.
Thế là tôi đạp
xe khắp nơi trong thời gian giới nghiêm, mang theo 1.500 tờ áp phích do chính
tôi tự bỏ tiền in. Tất cả đều là bản in đen trắng, còn chữ V thì tôi tự tô màu
đỏ. Cả sàn nhà tôi lúc đó phủ kín những tờ áp phích để chờ khô. Sau đó tôi mang
chúng đến Barcelona và dán lên các thùng rác công cộng.
Robert: Trời...
Jaume
Su:
Đó là một hành động anh hùng. Và chuyện gì đã xảy ra?
Có người đứng
trên ban công hét xuống: “Đồ sát nhân! Anh sẽ giết hết tất cả chúng tôi!”
Đủ mọi lời như
thế.
Tôi còn nhớ, khi
chưa đến giờ giới nghiêm, tôi đang dán một tờ lên thùng rác thì có một phụ nữ
tiến đến chất vấn. Bà ấy có người thân đang nằm viện vì các vấn đề hô hấp.
Bà ấy hỏi tôi: “Ai
trả tiền cho anh?”
Rồi bắt đầu quát
tháo, xô đẩy tôi. “Ai trả tiền cho anh? Anh làm việc cho ai?”
Mọi người khi ấy
đều làm rất nhiều điều cực đoan.
Điều tôi muốn
nói, và xin lỗi vì nói dài, là: Mỗi người đều phải đánh thức người anh hùng bên
trong mình.
Không nên ngồi
chờ ai đó đến cứu. Đó cũng chính là thông điệp của trò chơi này.
Lát nữa tôi sẽ
nói thêm.
Robert: Điều
anh đã làm thực sự là một hành động anh hùng. Bởi vì lúc đó anh chỉ là một người
giữa hàng nghìn người khác. Điều đó thực sự đáng được hoan
nghênh.
Tôi cũng muốn
nói rằng... Tôi không còn giữ những tờ giấy đó nữa...nhưng Gosia cũng từng làm
một việc tương tự ở Phần Lan. Ban đêm tôi thường đi cùng cô ấy.
Có xe hơi, xe đạp...
Chúng tôi phát khắp nơi. Đến mức sau đó còn có những người khác bắt chước đúng
mẫu áp phích đó. Nó được phát tán khắp Helsinki.
Sau đó, một bác
sĩ phụ trách ở Phần Lan lên tiếng rằng: “Cần phải tôn trọng mọi quan điểm.”
Tôi còn nhớ rất
rõ. Tôi đi cùng Gosia vào lúc nửa đêm. Khoảng ba giờ sáng chúng tôi mới ra
ngoài. Vì khắp nơi đều có camera nên cô ấy cố tình đi khập khiễng để người ta
không nhận ra. Còn tôi thì cũng cố làm ra vẻ khác thường. Trông hai đứa giống
như xác sống vậy.
Nhưng tôi giữ những
kỷ niệm rất đẹp về thời gian đó. Không ai làm những việc như thế. Không ai cả. Tôi
còn nhớ rất rõ là áp phích của chúng tôi được in màu. Chúng tôi mang đến một tiệm
in. Điều khiến chúng tôi lo nhất là chủ tiệm sẽ tố cáo. Nhưng chẳng ai tố cáo cả.
Cảm giác giống
như trong những bộ phim về Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Thật sự là như vậy. Nhưng
dù sao, đó vẫn là những ký ức đẹp. Chúng tôi chưa bao giờ gặp chuyện gì.
Jaume
Su:
Còn tôi thì với tấm áp phích vừa cho các bạn xem, tôi còn làm thêm một việc nữa.
Những tờ tôi dán ngoài đường đều là bản đen trắng, vì tôi không đủ tiền in màu.
Tôi cố gắng đi đến càng nhiều khu phố ở Barcelona càng tốt. Barcelona rất rộng.
Tôi dùng 1.500 tờ
áp phích nhỏ với hy vọng mọi người sẽ thức tỉnh. Đó là nỗ lực của tôi để giúp họ
nhận thức rõ hơn điều gì thực sự đang diễn ra và đừng để bị lừa dối. Nhưng ở cửa
nhà tôi, tôi treo một tấm áp phích lớn hơn rất nhiều.
Tôi sẽ cho các bạn
xem. Nó đã cũ nát rồi vì bị treo suốt nhiều tháng. Tấm này rất lớn. Đây cỡ khoảng
khổ..., đây là khổ A2. Nó được ghép từ bốn tờ A3 in màu.
Robert: Trời,
to thật đấy.
Jaume Su: Tôi
treo nó ngay trước cửa nhà. Và có một chuyện rất thú vị xảy ra. Có người trong
làng đến tận nhà để gặp tôi. Họ muốn biết người nào lại dám treo một thứ như thế.
Tôi hoàn toàn không biết mọi người sẽ phản ứng ra sao.
Có một phụ nữ
nói với tôi: “Tôi muốn gặp anh. Tôi muốn biết ai là người đủ can đảm để đứng
lên và nói những điều này với cả thị trấn.”
Tôi còn nhớ có một
phụ nữ khác đến và nói: “Cảm ơn anh vì đã treo tấm áp phích này. Ở trường học
tôi rất khó giải thích cho bọn trẻ rằng chúng ta đang bị lừa dối.”
Chỉ cần bạn treo
một tấm áp phích như vậy, nó đã trở thành một tiếng nói khác biệt. Một tiếng
nói không hòa vào số đông. Nó chứng minh rằng vẫn còn một quan điểm khác, chứ
không chỉ tồn tại một tiếng nói duy nhất. Tôi làm điều đó hoàn toàn vì những
người hàng xóm của mình. Không ai yêu cầu tôi làm. Tôi không thuộc tổ chức nào.
Không tham gia bất kỳ hội nhóm nào.
Robert: Rất
hay. Một mình chống lại cả hệ thống. Bởi vì lúc đó đúng là cả hệ thống đều như
vậy.
Jaume
Su:
Chính xác. Đó chính là người anh hùng. Mỗi người đều là người anh hùng của
chính mình.
Tôi cũng muốn
nói thêm một chút về các biểu tượng. Hệ thống mà chúng ta đang sống là một hệ
thống do con người tạo ra. Nó giống như một khu vườn. Mà khu vườn là một nơi có
trật tự.
Trong Tarot, lá
bài số 8 là Công lý. Nó tượng trưng cho thước đo của một hệ thống.
Đó là con số 8. Nó
đối lập với một lá bài khác là số 18. Tức là ở một cấp độ cao hơn: 8 và 18.
Lá bài đó thể hiện
điều hoàn toàn ngược lại. Ở đó không còn con người nữa.
Nó tượng trưng
cho thế giới tự nhiên. Khi bạn rời bỏ khu vườn của mình, khu vườn sẽ mất kiểm
soát và trở về trạng thái tự nhiên vốn có. Đó là lý do trong bộ phim người ta
dùng cây cối để biểu tượng cho điều đó.
Tôi cũng muốn
nói một chút về thần số học. Hôm nay trên truyền hình, và tôi sắp kết thúc rồi,
họ đưa tin về các vụ cháy rừng đang xảy ra ở Tây Ban Nha. Họ nói ở Valencia đã
cháy 7.000 hecta. Sau đó họ nói ở Castilla y León và Cộng đồng Madrid đã cháy
50.000 hecta và 25.000 hecta.
Nhưng con số hiện
trên màn hình lại là 77.
Tôi nhận ra có
ba số 7. 77 và thêm một số 7 nữa.
77 = 7 × 11,
đúng không?
Rồi 77 cộng thêm
7 bằng 84, mà khi quy về tổng chữ số thì 8 + 4 = 12; tuy nhiên điều tôi muốn
nói ở đây là họ đang liên hệ đến 21 theo cách diễn giải thần số học của mình.
Trong thần số học,
và các bạn cũng sẽ thấy điều này trong điện ảnh khi đến phút thứ 21 của phần “định
hướng tiêu cực”, người ta nhắc đến 21 lá bài Tarot được đánh số.
Con số 21 tượng
trưng cho bàn cờ của trò chơi. Nó cũng tượng trưng cho ba chu kỳ, đồng thời là
ba giai đoạn của quá trình giả kim thuật.
Sau đó còn có
người anh hùng. Đó là lá bài không mang số. Người anh hùng vô danh. Người anh
hùng không thuộc về bàn cờ. Anh ta là nhân vật di chuyển trên bàn cờ.
Đó là lý do họ sử
dụng kiểu thần số học này trên truyền hình.
Theo cách đó,
chúng ta có thể hiểu rằng những gì đang diễn ra, theo quan điểm của tôi, là có
chủ đích. Và tại những nơi xảy ra các sự kiện này, rồi sẽ xuất hiện hàng loạt
trang trại điện mặt trời.
Thực tế, nếu bạn
hỏi trí tuệ nhân tạo xem đã có những dự án nào được lên kế hoạch cho những khu
đất nơi xảy ra các vụ cháy rừng, thì chính trí tuệ nhân tạo sẽ trả lời rằng các
tấm pin năng lượng mặt trời sẽ được lắp đặt ở đó. Nói cách khác, theo quan điểm
của tôi, việc đó đã được sắp xếp từ trước.
Robert: Thật
đáng kinh ngạc.
Jaume
Su:
Vậy là tôi đã trình bày xong những điều mình muốn nói. Cảm ơn mọi người đã lắng
nghe. Cảm ơn Robert đã mời tôi thêm một lần nữa.
Robert: Không,
phải cảm ơn anh mới đúng. Theo tôi thì chủ đề hôm nay thực sự rất thú vị. Đặc
biệt là nó khiến người ta rất muốn xem lại bộ phim này. Dù anh đã tiết lộ gần hết
nội dung, nhưng người ta vẫn muốn tận mắt nghe những đoạn đối thoại đó, những
câu như “anh ta bị cá sấu ăn mất”, trong khi cả bộ phim lại chẳng hề có con cá
sấu nào.
Jaume
Su:
Chính xác. Chi tiết đó hoàn toàn không ăn nhập với nội dung. Trừ khi họ đang ám
chỉ một điều mà khán giả không hề biết. Đó cũng là lý do tôi nói điện ảnh là chất
độc.
Bởi nếu một người
không có nền tảng kiến thức đủ rộng, không hiểu các biểu tượng và những tầng ý
nghĩa của chúng, thì tâm trí của họ sẽ liên tục bị đầu độc thông qua thể thao,
phim truyền hình, truyền hình, điện ảnh, truyện tranh...
Bất cứ nơi nào bạn
nhìn vào cũng đều có thể trở thành chất độc. Đây cũng là một điều được nói đến
trong cuốn Nghị định thư của các Trưởng lão Zion.
Theo đó, bất cứ
thứ gì chúng ta tiếp xúc đều phải mang tính đầu độc. Bởi vì, theo góc nhìn của
họ, chúng ta chỉ là thức ăn cho các vì sao. Những vì sao nơi họ tin rằng mình sẽ
đạt được sự bất tử.
Robert: Nhưng
Jaume này, có một điều rất kỳ lạ. Dường như những người đang nắm quyền kiểm
soát luôn có nhu cầu nói cho mọi người biết tất cả. Trong khi phần lớn mọi người
lại đang sống trong một thực tại hoàn toàn khác. Họ nói thẳng vào mặt bạn,
nhưng bạn vẫn sống trong một thực tại khác.
Tại sao lại như
vậy?
Khi tôi xem bộ
phim này...Hình như bộ phim được làm vào đầu những năm 80 thì phải?
Jaume
Su:
Để tôi xem lại. Khoan nhé, tôi lấy kính lúp và hộp đĩa phim rồi xem luôn.
Robert: Khoảng
năm 1985 hoặc 1984.
Jaume
Su:
Ý anh là Rollerball phải không?
Robert: Đúng.
Jaume
Su:
Không, không. Bộ phim này còn cũ hơn nhiều. Để tôi xem.
Robert: Có
thể phim cũ hơn, nhưng chắc nó được chiếu trên truyền hình vào khoảng năm 1981
hay 1982 gì đó.
Jaume
Su:
Không. Đây là phim từ những năm 70. Tôi không nhìn rõ vì thiếu ánh sáng. Dù
đang dùng kính lúp nhưng vẫn không đọc được. Để người khác xem giúp tôi.
Robert: Điều
tôi muốn nói là... Lúc xem bộ phim này, tôi còn là một đứa trẻ. Tôi cứ chạy ra
chạy vào, chẳng chú ý lắm. Nhưng tôi tin chắc cha mẹ tôi khi đó hoàn toàn không
nhận ra những điều mà anh vừa phân tích. Họ chỉ xem bộ phim như một hình thức
giải trí. Một bộ phim có hình ảnh bắt mắt. Thế thôi. Và bây giờ mọi thứ vẫn như
vậy.
Jaume
Su:
Chính xác. Nhưng chúng ta đang dần thức tỉnh.
Vậy thì cần phải
làm gì?
Phải loại bỏ những
người anh hùng.
Nhưng thật ra...
Người anh hùng theo nghĩa nổi tiếng chỉ là một hình mẫu dành cho đám đông. Trên
thực tế, mỗi người phải trở thành người anh hùng của chính mình. Mỗi người phải
làm điều mà bản thân tin là đúng.
Ví dụ như trong
thời kỳ đại dịch tôi đã đưa ra những quyết định của riêng mình. Tôi đã làm những
việc mà tôi cho là cần thiết. Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi người phải
làm giống tôi. Họ có thể chọn những cách khác.
Robert:
Nhưng Jaume... Có một điều tôi muốn hỏi. Điều gì đã thôi thúc anh làm như vậy? Đó
là điều vốn xuất phát từ bên trong anh? Hay anh chịu ảnh hưởng từ điều gì khác?
Bởi vì hồi đó
đâu phải ai cũng suy nghĩ như vậy.
Điều gì đã dẫn
anh đến quyết định đó?
Jaume
Su:
Để tôi nói. Tôi từng sống ở châu Phi. Tôi ở đó một năm rưỡi.
Khi bạn sống ở
châu Phi, một nơi - hoặc ít nhất lúc đó là như vậy - ít bị ô nhiễm hơn, thì con
người ở đó cũng ít bị ảnh hưởng hơn.
Khoan một chút.
Tôi đang tìm cái gì đó. Để xem có cây viết chì nào không.
Không có.
Có khán giả nói,
phim sản xuất năm 1975. Cảm ơn nhé.
Robert: 1975.
Thật thú vị. Ngay từ năm 1975 mà họ đã nói đến một siêu máy tính.
Jaume
Su:
Đúng vậy. Một trí tuệ nhân tạo sở hữu toàn bộ tri thức. Rồi sau đó nó đánh mất
tất cả.
Nó đánh mất vì
nó sợ con người có thể ngắt kết nối nó. Cho nên nó tước bỏ tri thức của con người.
Không chỉ tước bỏ tri thức của những người bình thường như chúng ta. Nó còn tước
bỏ cả tri thức của chính những người đã tạo ra nó. Tức là những người kiểm
soát. Đến đây thì chúng ta có thể liên hệ sang bộ phim Terminator.
Còn điều đã thôi
thúc tôi, đúng như anh vừa hỏi là vì tôi đã sống ở châu Phi, nơi con người sống
tự do hơn. Khi tôi quay trở lại Barcelona sau một năm rưỡi ở đó, tôi không thể
thích nghi lại được nữa. Bởi vì tôi nhận ra xã hội thực chất là gì. Tôi nhận ra
cái nhà tù mà trước đây mình từng sống trong. Rồi đột nhiên bạn lại quay trở về
chính nhà tù ấy.
Nhưng lúc này bạn
không còn tin vào nó nữa. Đó là thời điểm bạn bắt đầu suy nghĩ bằng chính đầu
óc của mình. Bởi vì khi chưa từng rời khỏi ngôi nhà của mình, bạn sẽ luôn nghĩ
rằng mẹ mình là đầu bếp giỏi nhất thế giới. Bạn không có một góc nhìn nào khác.
Nhưng khi bạn có
thêm một góc nhìn khác, bạn mới bắt đầu có thể so sánh. Và chỉ khi có khả năng
so sánh, bạn mới thật sự bắt đầu suy nghĩ. Lúc đó bạn mới trở nên tự do.
Chính khi ấy, bạn
có thể quyết định trở thành người anh hùng mà mình mong muốn, hoặc tiếp tục sống
vô danh và phủi tay trước mọi việc.
Robert: Điều
anh vừa nói làm tôi nghĩ ngay đến một chuyện. Ở châu Âu, đặc biệt là Tây Ban
Nha, hiện có rất nhiều người nhập cư từ châu Phi.
Tôi muốn hỏi anh
điều này, Jaume. Không biết có liên quan hay không. Những người đến từ vùng
trung tâm châu Phi, nơi trước đây anh từng sống... Khi họ đến đây thì điều gì xảy
ra?
Bởi vì họ sẽ nhận
ra rằng người dân ở đây đang sống trong một Ma Trận bị kiểm soát hoàn toàn.
Jaume
Su:
Đúng. Họ là những người rất tự trọng. Khi chúng ta đến chỗ họ, họ nhìn chúng ta
như những kẻ ngốc. Mà theo quan điểm của tôi, thì đúng là chúng ta gần như như
vậy.
Robert: Đúng.
Jaume
Su:
Nhưng họ vẫn tin rằng khi sang đây, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Rồi đến nơi, họ mới
nhận ra rằng đây cũng chỉ là một nhà tù. Và họ hiểu tại sao chúng ta lại trở
nên ngốc nghếch như vậy.
Nếu bạn hỏi trí
tuệ nhân tạo xem có những dự án nào đã được lập cho các khu đất nơi xảy ra cháy
rừng, thì chính trí tuệ nhân tạo sẽ cho bạn biết rằng các tấm pin năng lượng mặt
trời sẽ được lắp đặt ở đó. Nói cách khác, theo quan điểm của tôi, việc đó đã được
sắp đặt từ trước.
Đó là lý do họ
không bao giờ từ bỏ phong tục tập quán của mình. Họ vẫn giữ lối sống của mình,
cố gắng kiếm một ít tiền rồi quay trở về quê hương, bởi vì họ biết nơi này là một
nhà tù.
Họ hiểu vì sao
chúng ta lại trở nên ngốc nghếch. Và chúng ta ngốc nghếch chính vì hệ thống này
được thiết kế như vậy. Chỉ khi họ đến đây và tận mắt chứng kiến mọi thứ, họ mới
hiểu tại sao chúng ta lại như thế, đồng thời nhìn thấy tương lai đang chờ đợi
chính họ nếu họ để mình bị hệ thống này chi phối.
Người Trung Quốc
đang làm gì?
Họ đang dần kiểm
soát châu Phi.
Robert: Và
cả châu Mỹ nữa.
Jaume
Su:
Đúng vậy. Đối với họ, châu Phi cũng như bất kỳ quốc gia hay vùng lãnh thổ nào
khác, chỉ đơn thuần là một bàn cờ. Bạn có thể lấy các quân cờ ra khỏi bàn cờ đó
rồi thay bằng những quân cờ phù hợp với mục đích của mình.
Điều này đưa
chúng ta quay trở lại ý tưởng trong bộ phim. Ở đó, các tập đoàn kiểm soát mọi
thứ. Không còn dân tộc, cũng không còn quốc gia. Chỉ còn những người quản lý
các lĩnh vực dịch vụ như năng lượng, truyền thông, lương thực...
Robert: Jaume,
tôi có một câu hỏi. Không biết lúc nãy anh đã nói chưa. Trong bộ phim đó có nói
trận đấu diễn ra vào thời điểm nào không? Hay chỉ nói là ở tương lai?
Jaume
Su:
Không. Bộ phim cũng không cho chúng ta thấy xã hội bên ngoài vận hành ra sao. Những
người dân bình thường chỉ xuất hiện phía sau sân đấu, đứng sau hàng rào, cầm cờ,
cãi vã, đánh nhau và sống cuộc sống của họ. Đó là tất cả những gì chúng ta thấy.
Chúng ta cũng không được thấy môi trường sống của họ. Ta biết họ nghèo.
Nhưng toàn bộ bộ
phim lại diễn ra trong thế giới của những triệu phú. Bộ phim không cho biết đây
là thời đại nào. Không nói chúng ta đang ở năm nào. Nó chỉ kể rằng trước đây từng
có các quốc gia. Sau đó, các tập đoàn nuốt chửng tất cả. Rồi chính các tập đoàn
lại chiến đấu với nhau. Cuối cùng chỉ còn một chính quyền duy nhất, được chia
thành nhiều lĩnh vực quản lý.
Nhưng đó không
phải là phân chia lãnh thổ. Mỗi đơn vị chỉ quản lý một loại dịch vụ. Vì vậy,
trong thế giới đó không còn nghèo đói. Ai cũng có việc làm. Ai cũng có đầy đủ mọi
thứ. Thế nhưng con người đã hoàn toàn mất đi tính nhân văn. Bởi vì bạo lực,
cũng như việc học bạo lực thông qua học tập bằng quan sát và bắt chước, là một
hình thức kiểm soát khác.
Người ta luôn dẫn
dắt chúng ta đến kết luận rằng bạo lực là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Trong
khi thực tế không phải vậy. Chỉ cần chúng ta còn chia rẽ, còn đánh nhau vì anh
thuộc nhóm này, tôi thuộc nhóm kia, anh da trắng, tôi da đen, người đỏ, người
vàng hay bất kỳ lý do nào khác thì bản thân điều đó đã là một hình thức kiểm
soát.
Robert:
Chính xác. Rất thú vị. Theo tôi thì ngày nay...Nếu tôi sai thì anh cứ sửa nhé,
Jaume. Tôi nghĩ bộ phim này sẽ không thể được làm lại. Ý tôi là nếu làm lại vào
năm 2026 thì sẽ không thể.
Jaume
Su:
Vẫn có thể làm được.
Robert: Thật
sao?
Jaume
Su:
Có thể. Nhưng có lẽ khán giả sẽ không đi xem. Vì về mặt hình ảnh, nó không đủ hấp
dẫn. Đó cũng là một trong những điểm khiến bộ phim này gây thất vọng.
Thực ra, cốt
truyện chính không nằm ở những gì diễn ra trên sân đấu. Điều quan trọng là những
gì xảy ra trong tầng lớp tinh hoa và mục đích thật sự của trò chơi. Chứ không
phải bản thân trò chơi. Vì vậy đây là một bộ phim không dễ hấp dẫn công chúng.
Nó giống như THX
1138 của George Lucas. Sau này người ta có làm lại phiên bản hiện đại. Nhưng nó
vẫn không hấp dẫn hơn bản gốc.
Tại sao?
Vì không có nhiều
hành động. Thực chất bộ phim chỉ đang mô tả một thế giới và cách thế giới đó được
hình thành. Đó là kiểu phim thiên về tư duy. Trong khi phần lớn khán giả chỉ muốn
xem hành động. Họ không muốn chơi kiểu bi-a Tây Ban Nha chỉ với ba quả bóng,
nơi phải tính toán các cú carom. Họ thích kiểu bi-a Mỹ, với rất nhiều quả bóng
màu sắc chạy khắp nơi. Họ muốn được giải trí thật nhiều.
Robert: Đúng
vậy. Thực ra tôi hỏi như vậy chủ yếu vì cách bộ phim đối xử với phụ nữ. Trong
xã hội hiện nay, bất cứ điều gì bị xem là mang tính trọng nam khinh nữ thì hầu
như đều không được chấp nhận nữa.
Jaume
Su:
Nhưng anh vẫn có thể đặt nó trong bối cảnh khoa học viễn tưởng.
Chỉ cần nói: “Trong
tương lai, xã hội đã trở thành như vậy.” Thế là được.
Robert:
Đúng. Rất thú vị.
Jaume
Su:
Trong bộ phim Ma Trận, chúng ta cũng đâu biết phụ nữ trong xã hội đó sống như
thế nào. Cũng chẳng biết đàn ông bình thường ra sao. Hầu như chúng ta không
nhìn thấy người dân. Những người bình thường gần như không có vai trò gì. Chỉ
có các người anh hùng và cuộc chiến của họ với những thế lực ở tầng cao hơn.
Robert:
À... Có một người trong phần bình luận hỏi: “Tên bộ phim là gì?”
Anh đã nói rồi
đúng không?
Jaume
Su:
Rollerball. Để tôi giơ lên cho mọi người xem.
Robert: Chắc
trên YouTube cũng có rồi.
Jaume
Su:
Rollerball. Do chữ trên bìa hơi khó nhìn. Nhưng đúng là Rollerball.
Robert:
Đúng. Chữ R nhìn giống chữ B. Rollerball. Còn đạo diễn là James... James gì nhỉ?
Jaume
Su:
Không. Đó là tên diễn viên chính. James Caan. Mọi người chắc biết ông ấy vì từng
đóng trong phim Bố già.
Robert: Đúng
rồi. Có người vừa nhắc trong phần bình luận. Họ nói diễn viên chính từng đóng Bố
già.
Jaume
Su:
Mà nhân tiện... Hôm nay lúc đầu buổi phát sóng, mọi người tranh luận khá sôi nổi
đấy.
Robert: Có
người viết: “Tôi ghét những bộ phim cắt cảnh liên tục. Tôi thích bộ ba phim Bố
già hơn.”
Jaume
Su:
Để tôi nói về điều này. Ngày xưa phim điện ảnh có nhịp độ chậm hơn. Thời phim
câm, vì diễn viên không thể nói nên họ phải diễn xuất bằng nét mặt và cử chỉ. Bối
cảnh cũng rất quan trọng. Mọi thứ giống như một vở kịch sân khấu. Máy quay gần
như đứng yên.
Sau khi phim có
tiếng ra đời, kỹ thuật dựng phim bắt đầu phát triển. Một trong những cột mốc là
Aliens (Alien 2). Đó là một bộ phim có nhịp dựng rất nhanh. James Cameron sử dụng
rất nhiều cú cắt cảnh liên tục. Ông không muốn cho khán giả nhìn thấy quái vật
quá nhiều. Thay vào đó, ông tạo cảm giác căng thẳng bằng cách liên tục thay đổi
góc quay.
Nhưng trước cả
thời điểm đó, Disney, chẳng hạn với bộ phim DuckTales, cũng đã sử dụng kiểu dựng
phim rất nhanh. Vì đó là phim dành cho trẻ em. Tôi từng là họa sĩ của Disney. Khi
đã trưởng thành, tôi vẫn đi xem những bộ phim đó ngoài rạp. Có rất nhiều cú
chuyển cảnh liên tục vì cách đó giúp giữ sự chú ý của khán giả.
Nếu bây giờ bạn
cho một người hiện đại xem một bộ phim cũ, họ sẽ không xem nổi. Tại sao?
Vì nhịp phim quá
chậm. Họ không còn đủ khả năng duy trì sự tập trung. Họ đã quen với tốc độ dựng
phim ngày nay. Trong khi điều thực sự quan trọng phải là câu chuyện, cách kể
chuyện và diễn xuất của các nhân vật. Thế nhưng diễn viên ngày nay gần như
không còn cơ hội diễn. Họ chỉ nói một câu.
Rồi: “Cắt!”
Đó là cách phim
hiện đại được quay.
Ngày trước thì
khác. Diễn viên phải thuộc cả một cảnh dài. Họ diễn liền mạch toàn bộ đoạn hội
thoại và cảm xúc. Đó là lý do những bộ phim có nhịp độ vừa phải, chẳng hạn Star
Wars: Episode IV, hay nói chung các bộ phim Chiến tranh giữa các vì sao do
George Lucas sản xuất, hoặc Chúa tể những chiếc nhẫn, vẫn phù hợp với hầu hết
khán giả.
Nhưng nếu chuyển
sang Người Hobbit, nơi có rất nhiều cảnh hành động, thì mỗi lần đến cảnh chiến
đấu, bạn có cảm giác như đang xem một trò chơi điện tử. Nhịp dựng nhanh hơn rất
nhiều.
Những người như
tôi, quan tâm đến câu chuyện, lại cảm thấy nhàm chán. Trong khi khán giả hiện đại,
vốn đã quen với nhịp phim rất nhanh, gần như chỉ xem được kiểu phim đó. Nếu máy
quay không liên tục đổi góc thì họ sẽ thấy chán ngay.
Các bạn để ý nhiều
YouTuber cũng làm như vậy. Khi nói chuyện, họ dùng nhiều máy quay. Hoặc trong
khâu dựng, họ liên tục đổi góc hình. Bằng cách đó họ giữ được sự chú ý của người
xem. Nhưng vấn đề nằm ở chính khán giả. Họ không nhận ra rằng mọi hình thức điện
ảnh đều là một dạng thao túng nhận thức, theo cách này hay cách khác.
Robert: Thật
thú vị. Tôi nhớ là anh từng học về điện ảnh đúng không, Jaume?
Jaume
Su:
Không hẳn. Tôi tự học điện ảnh. Tôi học bằng cách xem phim và xem các phim tài
liệu về quá trình làm phim. Tôi chưa từng học ở trường điện ảnh. Và tôi cũng
chưa bao giờ muốn làm một bộ phim. Điều tôi muốn biết là phép màu ẩn sau nghệ
thuật điện ảnh vận hành như thế nào.
Robert: Rất
thú vị. Không biết anh có muốn trả lời một vài câu hỏi của khán giả không,
Jaume?
Jaume
Su:
Được thôi.
Robert: Để
xem... Có một câu hỏi ở đây.
Họ hỏi: “Những
người mắc bệnh động kinh hoặc không chịu được quá nhiều hình ảnh nhấp nháy thì
sao?”
Jaume
Su:
Đúng vậy. Điều đó có thể gây ra những phản ứng như vậy. Nhưng quan trọng hơn,
nó tạo ra sự suy giảm khả năng tập trung và là một phần của quá trình thao túng
nhận thức. Bạn đang nhìn một hình ảnh. Nó chỉ xuất hiện trong chốc lát. Hình ảnh
đó được ghi lại trong tiềm thức của bạn. Ngay lập tức bộ phim chuyển sang hình ảnh
tiếp theo. Như vậy, người ta đã cài vào bạn một mồi nhử tiêu cực (negative priming) mà bạn thậm chí còn không nhận ra.
Còn có một kỹ
thuật khác. Để tôi minh họa cách người ta thao túng trí nhớ của khán giả. Ví dụ
trong một cảnh quay, người ta cho bạn nhìn thấy một vật ở đây. Sau đó máy quay
dịch chuyển sang chỗ khác. Bây giờ tôi giữ nguyên khung hình ở đây. Lúc này bạn
sẽ không còn nhớ rõ ban đầu ở vị trí kia có gì nữa. Đó chính là một hình thức
thao túng trí nhớ. Đơn giản như vậy.
Tôi có một vài
video nói về mồi nhử tiêu cực và mồi nhử tích cực. Tôi khuyên mọi người nên
xem. Có tổng cộng bốn video. Đó là hai buổi phát sóng trực tiếp cùng Luis Palacios của La Caja de Pandora. Trong đó tôi
phân tích hơn 25 kỹ thuật thao túng nhận thức trong điện ảnh.
Xin lỗi, thực ra
còn nhiều hơn thế, hơn gấp đôi số đó. Nhưng trong các buổi phát sóng ấy tôi chỉ
trình bày khoảng hơn hai mươi lăm kỹ thuật. Mồi nhử tiêu cực chỉ là một trong số
đó.
Các bạn có thể
xem bốn video về mồi nhử tiêu cực và mồi nhử tích cực. Khi xem, các bạn sẽ thấy
tôi nói rất nhanh. Nhiều người sau khi xem còn hỏi tôi liệu có chuẩn bị sẵn kịch
bản hay không.
Không. Tôi không
có bất kỳ kịch bản nào. Tôi hiểu về điện ảnh. Tôi chỉ cần các trang trình chiếu.
Nhìn vào từng trang rồi phân tích liên tục tất cả những gì mình biết.
Robert: Thú
vị thật.
Có người bình luận:
“Bộ phim Death Race có cốt truyện tương tự.”
Anh có biết bộ
phim đó không?
Jaume
Su:
Có. Tôi biết. Theo tôi, bộ phim đó khá buồn chán. Nó rất giống bộ phim này. Nhưng
còn nhạt nhẽo hơn và ít nội dung hơn. Tôi không có nó trong bộ sưu tập của
mình. Nhưng tôi đã xem rồi.
Robert: À, ở
đây có một nữ diễn viên.
Jaume
Su:
Tuyệt vời.
Robert: Cô ấy
viết: “Tôi là diễn viên và cũng là giáo viên dạy kịch. Biết đâu chúng ta có thể
cùng dựng một vở kịch. Anh phụ trách nhạc nhé.”
Jaume
Su:
Xin gửi lời chào đến bạn. Tôi không có gì phản đối các diễn viên. Điều tôi phản
đối là cách nghệ thuật bị sử dụng. Điện ảnh vốn là nghệ thuật. Nhưng ngày nay
nó chủ yếu được dùng như một công cụ thao túng nhận thức. Trong khi đáng lẽ điện
ảnh trước hết phải là nghệ thuật.
Robert: Theo
tôi, vấn đề không nằm ở các nghệ sĩ. Mà nằm ở các đạo diễn. Anh nghĩ sao?
Jaume
Su:
Là các nhà sản xuất. Là cả ngành công nghiệp. Các đạo diễn biết rất rõ điều đó.
Bởi vì chính họ phải đưa tất cả những nội dung ấy vào tiềm thức của khán giả. Đổi
lại, họ được sống một cuộc sống khác với phần còn lại. Nếu bạn hợp tác với hệ
thống đang giam cầm tất cả mọi người, thì bạn sẽ có một cuộc sống tốt hơn. Còn
nếu không, bạn sẽ phải làm công việc khác. Sáng bảy giờ dậy đi làm trong nhà
máy.
Đó là lý do các
đạo diễn chấp nhận. Nhưng thực chất điện ảnh vẫn là nghệ thuật. Đó là nghệ thuật
kể chuyện.
Như câu nói
trong bộ phim Supersonic Man: “Mọi thứ được tạo ra bởi con người và dành cho
con người cuối cùng đều bị sử dụng để chống lại chính con người.”
Robert:
Chính xác. Tôi cũng từng học điện ảnh. Và đúng như Jaume nói, có rất nhiều sự
thao túng.
Ở đây còn có một
người, hình như là người Pháp. Anh ấy cũng là diễn viên.
Anh nói tiếp đi.
Jaume
Su:
Nhưng không chỉ điện ảnh. Âm nhạc cũng vậy. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ làm một
buổi phát sóng để giải thích cách chính tôi cũng sử dụng âm nhạc để tác động đến
khán giả trong các video của mình. Có một cách để tác động đến cảm xúc người
xem. Nếu tôi không làm vậy thì mọi người sẽ không thích video của tôi.
Robert: Thật
vậy sao?
Jaume
Su:
Đúng. Nhưng tôi gọi đó là sự tác động tích cực. Ý tôi là thế này.
George Lucas từng
giải thích rất hay rằng Chiến tranh giữa các vì sao phải là một bộ phim mà người
xem có thể hiểu được chỉ bằng hình ảnh và âm nhạc, ngay cả khi bỏ toàn bộ lời
thoại và hiệu ứng âm thanh. Âm nhạc có nhiệm vụ đồng hành cùng cảm xúc. Đó là
chức năng của nó.
Nếu bạn không
dùng âm nhạc để dẫn dắt cảm xúc thì khán giả sẽ không chấp nhận tác phẩm của bạn.
Họ sẽ bỏ qua nó. Cho nên, ở một mức độ nào đó, mọi hình thức nghệ thuật đều có
tính tác động đến nhận thức. Âm nhạc cũng vậy. Nó có thể được sử dụng với mục
đích tốt hoặc mục đích xấu. Trong trường hợp của tôi, tôi dùng nó với mục đích
tốt.
Robert: Thú
vị. Ở đây có người nhắc đến David Icke. Nói đến David Icke thì điều anh vừa nói
về...
Jaume
Su:
Là 101.
Robert: Đúng
rồi. 101.
Tôi sẽ tìm lại. Anh
xem trên YouTube đúng không?
Jaume
Su:
Đúng. Trên YouTube. Kênh của ông ấy từng bị đóng. Ông ấy bị cấm khỏi tất cả các
mạng xã hội. Sau đó ông thắng kiện YouTube. Vì vậy họ buộc phải cho ông hoạt động
trở lại.
Nhân tiện... Tôi
muốn cho các bạn xem thêm một thứ. May quá. Tôi có mang cuốn sách ở đây. Chữ M
và chữ V là hai chữ cái mà các bạn sẽ thấy xuất hiện rất nhiều. Chúng cũng có mặt
trong bức tranh Khu vườn lạc thú.
Nhiều năm trước
tôi đã phát hiện ra điều này. Nhưng nó vẫn chưa xuất hiện trong loạt video của
tôi về việc giải mã bức tranh. Nó thuộc về một tập mà tôi vẫn chưa thực hiện. Hai
chữ M và V có một ý nghĩa liên quan đến biểu tượng 101.
Đây. Các bạn
nhìn nhé. Đây là chữ M.
Thấy không?
Robert: Có.
Chữ M.
Jaume
Su:
Còn đây là chữ V.
Robert: Đúng
là chữ V. Nhưng thật ra... Nếu anh không giải thích thì chẳng ai nghĩ ra.
Jaume
Su:
Đối với những hội nhóm mà tên bắt đầu bằng chữ M thì chữ M tượng trưng cho người
làm trung gian triệu gọi quỷ dữ. Còn chữ V tượng trưng cho quỷ dữ khi đã được
triệu xuống.
Các bạn sẽ thấy điều này trong Ai Cập cổ đại. Khi vị Pharaoh đứng như thế này...
Đó là biểu tượng
X, lại là một ý nghĩa khác. Nhưng khi ông đang thực hiện nghi lễ cai trị, ông
mang biểu tượng M, vì ông là người làm trung gian trong các nghi lễ.
Các bạn sẽ thấy
điều này trong Ai Cập cổ đại. Ông cầm roi và cây đập lúa.
Thôi... Tôi sẽ
không nói sâu hơn ở đây. Nhưng từ bây giờ, khi nhìn thấy chữ M, các bạn sẽ hiểu
tại sao họ lại sử dụng chính chữ cái đó.
Robert: Thật
thú vị.
Có người bình luận:
“Chúng ta đang đứng trước những bộ phim tài liệu, trong đó ngành công nghiệp sử
dụng những cảm xúc phù hợp với nhóm người mà họ hướng đến. Có đúng như vậy
không?”
Jaume
Su:
Theo tôi thì... Trước hết chúng ta cần hiểu rằng cảm xúc là một sức mạnh mà
chính chúng ta sở hữu. Cái gọi là bí mật, hay luật hấp dẫn, lấy cảm xúc làm động
lực. Khi chúng ta bị mắc kẹt trong thế giới vật chất này... Bởi vì chúng ta
không phải là thân xác vật chất. Chúng ta là những linh hồn đang trải nghiệm cuộc
sống trong thế giới vật chất. Chúng ta vốn có năng lực sáng tạo. Đặc biệt là
trước khi bước vào thế giới vật chất.
Những thực thể
đang giam giữ và nuôi sống bản thân bằng chúng ta đã tạo ra một thế giới để
thông qua cảm xúc của chính chúng ta, chúng ta tự kiến tạo nên thế giới mà họ
mong muốn. Toàn bộ những gì bạn nhìn thấy trên màn ảnh đều là thế giới mà họ đã
thiết kế cho chúng ta. Và chính chúng ta biến nó thành hiện thực khi tiêu thụ sản
phẩm của họ. Trong khi bản thân chúng ta cũng là một phần của sản phẩm ấy.
Điều này giống
như trong võ thuật. Bạn dùng chính sức mạnh của đối thủ để chống lại đối thủ.
Và điều đó lại
đưa chúng ta trở về câu nói lúc nãy: “Mọi thứ được tạo ra bởi con người và dành
cho con người cuối cùng đều đã hoặc sẽ bị sử dụng để chống lại chính con người.”
Robert: Rất thú vị. Ở đây mọi người đang trao đổi với
nhau.
Có người bình luận:
“Trong các nhà thờ lớn có rất nhiều biểu tượng rất đen tối. Điều đó làm tôi nhớ
đến những gì Jaume vừa nói.”
Jaume
Su:
Đúng vậy. Trong các nhà thờ lớn đúng là có rất nhiều biểu tượng rất đen tối. Tôi
đồng ý. Nhưng cũng có rất nhiều tri thức ở đó.
Khi tôi tìm thấy
trong bức tranh Khu vườn lạc thú, trong các bức tranh khác hoặc trong Tarot
Marseille, tất cả những biểu tượng đen tối ấy, tôi luôn tự hỏi: Tại sao họ lại
giấu tất cả những điều đó để rồi sau này tôi tìm thấy?
Theo tôi, đó là
vì hiểu được mặt tối cũng là một phần của thực tại mà chúng ta cần biết, để từ
đó hiểu rõ hơn mặt tích cực vốn đã quen thuộc với mình. Chúng ta phải hiểu cả
hai mặt. Nếu chỉ biết một phía thì bạn không thể so sánh. Mà không thể so sánh
thì cũng không thể hiểu được bản chất thật sự của thực tại.
Vì vậy, ở một
góc độ nào đó, các nhà thờ lớn có thể được xem như một bài học đồ sộ. Chúng giống
như cả một cuốn sách. Thực ra, chúng chính là những cuốn sách chứa đựng tri thức.
Nhưng bạn phải đào sâu vào đó. Bạn phải thực sự nghiên cứu.
Thế nhưng rất
nhiều người lại nói: “Tôi không muốn tìm
hiểu những thứ đó vì nó làm giảm rung động của tôi.”
Theo tôi, điều
thực sự làm giảm rung động của bạn chính là sự thiếu hiểu biết. Nếu bạn không
muốn học về những điều tiêu cực ấy, thì bạn chỉ giữ lại một nửa bức tranh. Và
như vậy, bạn sẽ không thể chống lại hay tránh được chúng. Bởi vì bạn chỉ biết
phần mà mình muốn chấp nhận.
Robert: Đúng
vậy.
Jaume
Su:
Đó là vì bạn còn yếu. Bạn chưa dám chấp nhận sự thật đúng như bản chất của nó,
dù nó khó chịu đến đâu.
Robert: Đúng
vậy. Nghe anh nói tôi lại nghĩ đến tương lai. Đến những điều sắp xảy ra. Dĩ
nhiên điều đó còn tùy vào cách mỗi người nhìn nhận.
Nhưng với tốc độ
phát triển của công nghệ hiện nay... Có vẻ như sẽ có quá nhiều thứ mới xuất hiện.
Đến mức chúng ta khó lòng tiếp thu hết. Tôi nghĩ điều đó sẽ làm thay đổi hoàn
toàn cách con người sinh sống. Có lẽ không phải thế hệ chúng ta. Mà là những đứa
trẻ đang lớn lên bây giờ. Thậm chí tôi còn nghĩ người ta sẽ phải cấy vào đầu
chúng một kiểu ký ức nào đó để chúng có thể thích nghi với cuộc sống sắp tới.
À... Có một bình
luận. Tôi không muốn đi quá xa chủ đề.
Họ hỏi: “Mọi người
đã xem bộ phim “Idiocracy” (Chủ nghĩa ngu xi) chưa?”
Anh biết bộ phim
này không?
Jaume
Su:
Có. Tôi biết. Nhưng tôi chưa xem. Gần đây tôi lại đang nhắc đến bộ phim đó khá
nhiều. Tôi cũng đang tìm thêm thông tin về nó. Tôi sẽ xem nó trong thời gian tới.
Robert:
Idiocracy à?
Jaume
Su:
Đó là bộ phim kể về một thí nghiệm. Người ta đông lạnh hai người. Hai người này
vốn bị xem là rất ngốc. Sau đó họ tỉnh dậy trong tương lai. Nhưng đến lúc ấy
thì cả xã hội đã trở nên ngu ngốc đến mức hai người đó lại trở thành những người
thông minh nhất. Đương nhiên họ trở thành những người đứng đầu.
Đúng như câu: “Trong xứ sở của người mù, kẻ chột làm vua.”
Bộ phim mô tả thế
giới gần giống như hiện nay.
Ví dụ, điều khiến
tôi rất buồn là bây giờ tôi hầu như không còn thấy ai đọc sách nữa. Và cách người
ta khiến chúng ta từ bỏ sách rất đơn giản. Họ chỉ cần đưa cho chúng ta điện thoại
thông minh. Không cần phải đốt sách. Không cần tổ chức những cuộc thiêu hủy
sách. Chỉ cần thay cuốn sách bằng một chiếc điện thoại.
Vì con người
luôn chọn điều dễ dàng hơn, nên họ quên luôn sách. Nhiều người nói rằng họ
thích nghe tôi nói và cho rằng tôi có nhiều kiến thức. Xin cảm ơn.
Nhưng lý do rất
đơn giản. Tôi đọc sách. Và sách bây giờ còn rất rẻ.
Tại sao?
Bởi vì mọi người
đều bán hoặc bỏ chúng đi. Đây chính là thời điểm tốt nhất để mua những cuốn
sách mà tôi đã muốn đọc từ rất nhiều năm trước. Đó cũng là điều tôi làm trong
thời kỳ đại dịch. Tôi dành thời gian mua rất nhiều sách cũ. Những cuốn sách đó
đã nuôi dưỡng kiến thức của tôi suốt nhiều năm qua. Nhờ đó tôi biết được những
điều mình biết hôm nay và có thể đi xa hơn.
Điện thoại sẽ
không mang lại điều đó cho các bạn.
Robert: Đúng
vậy.
Jaume
Su:
Nhưng thử nghĩ xem. Làm sao bạn giải thích điều đó cho một người lớn lên cùng
điện thoại và máy tính? Làm sao khiến họ đọc một cuốn sách? Làm sao khiến họ
xem một bộ phim có nhịp độ chậm hơn các bộ phim hiện đại? Liệu điều này còn có
thể đảo ngược được không?
Robert: Điều
đó, Jaume à, phụ thuộc vào người anh hùng bên trong mỗi người. Ai thật sự muốn
thoát khỏi cái “trang trại” này thì sẽ tìm cách.
Jaume
Su:
Chính xác.
Robert: Có người nhắc đến bộ phim Jupiter Ascending (Số
phận của Jupiter). Có lẽ đó cũng là một bộ phim chứa đầy những tầng ý nghĩa.
Jaume
Su:
Đó cũng là một bộ phim rất thú vị. Tôi từng phân tích nó trong loạt video mà
tôi vừa nhắc đến về mồi nhử tích cực và mồi nhử tiêu cực. Tôi sử dụng rất nhiều
đoạn hội thoại trong bộ phim ấy. Bởi chúng minh họa rất rõ cách mà vũ trụ của
chúng ta vận hành. Một thực tại vượt xa những gì chúng ta nghĩ về Trái Đất, nếu
như đây thật sự là một hành tinh.
Robert: Hay
đấy. Có người bình luận: “Sách kích thích trí tưởng tượng.”
Đúng.
Jaume
Su:
Chính xác.
Robert: Có
cảm giác như người ta muốn lấy đi trí tưởng tượng của con người.
Jaume
Su:
Đúng vậy. Họ cũng muốn làm điều đó. Ví dụ như các bộ phim của Peter Jackson. Cuốn
sách khó chuyển thể nhất trong lịch sử có lẽ là Chúa tể những chiếc nhẫn. Peter
Jackson đã tạo ra phiên bản điện ảnh của mình. Nhưng khi đọc nguyên tác, bạn sẽ
có một trải nghiệm sâu sắc hơn rất nhiều.
Dù các bộ phim
được thực hiện rất xuất sắc và rất đáng trân trọng, chúng sẽ không bao giờ vượt
qua hay thay thế được tác phẩm gốc. Đó là lý do Christopher Tolkien, người kế
thừa và quản lý di sản của cha mình, không đồng tình với các bộ phim của Peter
Jackson.
Ông cho rằng: “Chúng
làm giảm giá trị tác phẩm và biến nó thành một bộ phim giải trí dành cho thanh
thiếu niên.”
Theo tôi thì
Christopher Tolkien có phần hơi khắt khe. Những bộ phim đó rất hay. Đó là một
cách diễn giải khác về Tolkien. Và chúng cũng giúp ích rất nhiều. Thậm chí còn
sắp xếp mạch truyện rõ ràng hơn trong sách. Nhưng việc đọc nguyên tác vẫn là một
trải nghiệm độc nhất. Không thể đem so sánh với bộ phim.
Vì thế, bạn có
hai phiên bản của Chúa tể những chiếc nhẫn. Một là cuốn sách. Hai là bộ phim. Đó
chỉ là một ví dụ.
Robert: Thật
thú vị. Jaume này, chúng ta nói chuyện gần một tiếng rồi. À không... Một tiếng
hai mươi bốn phút rồi.
Anh muốn làm gì
tiếp?
Jaume
Su:
Theo tôi thì chúng ta dừng ở đây là được.
Robert: Đúng
vậy. Nếu không thì buổi nói chuyện sẽ còn kéo dài mãi. Ở đây cũng gần mười hai
giờ rưỡi đêm rồi. Chỉ còn khoảng năm phút nữa thôi. Theo tôi kết thúc ở đây là
hợp lý.
Jaume
Su:
Ok.
Robert: Mọi
người có thể tìm anh ở đâu?
Jaume
Su:
Các bạn có thể tìm tôi trên hai kênh YouTube. Nếu các bạn yêu thích Tarot, đặc
biệt là việc nghiên cứu các biểu tượng hơn là xem bói bằng bài Tarot, thì hãy
theo dõi kênh Tarot y Símbolos JaumeSu. Còn nếu các bạn quan tâm đến những chủ
đề như hôm nay, hãy theo dõi kênh El Mundo del Ojo.
Tôi cũng khuyến
khích các bạn xem các loạt video của tôi.
Loạt Megalitos,
nơi tôi nói về nguồn gốc của các vị thần, câu chuyện về Atlantis, cũng như nguồn
gốc của các công trình cự thạch và dolmen.
Loạt video về
Sirius, trong đó tôi trình bày các truyền thống cổ xưa cho rằng chúng ta đến từ
Sirius và rồi sẽ quay trở về đó.
Và đặc biệt là
loạt Giải mã Khu vườn lạc thú. Loạt này nói về sự sáng tạo thế giới, sự hình
thành nhân loại, quá trình phát triển của con người, các hệ thống tạo nên nhà
tù này và kết cục bi thảm đang chờ đợi nhân loại.
Tôi rất khuyến
khích các bạn xem những loạt video đó. Toàn bộ thông tin đều nằm ở đó.
Theo tôi,
Hieronymus Bosch hiểu rất rõ tất cả những điều này. Đó là một bức tranh cực kỳ
thú vị. Nó gợi ý rằng mỗi lần có một vụ thu hoạch, khi vụ thu hoạch kết thúc
thì bức tranh khép lại. Rồi nó lại mở ra. Mọi thứ lại bắt đầu một lần nữa. Nhân
loại có thể không hoàn toàn giống trước. Nhưng toàn bộ quá trình, toàn bộ hệ thống
vẫn lặp lại y hệt.
Theo quan điểm của
tôi, có những chủng tộc ngoài kia đã làm điều này suốt hàng triệu năm, coi nhân
loại như một đối tượng để “nuôi trồng”. Và Bosch đã biết điều đó từ thế kỷ XV. Ông
biết đến sự tồn tại của người Sirius. Ông thể hiện họ ngay trong bức tranh
thông qua các thủ pháp hội họa. Còn tôi là người giải thích và khám phá những
điều đó. Những người khác đã phát hiện trước tôi, nhưng họ sẽ không bao giờ nói
cho các bạn biết. Vì vậy, tôi khuyên các bạn hãy xem loạt Giải mã Khu vườn lạc
thú.
Và xin cảm ơn
anh đã mời tôi.
Robert: Rất
hân hạnh, Jaume. Trong lúc anh nói, tôi cứ hình dung mọi lời anh nói thành hình
ảnh trong đầu.
Anh nói rằng mỗi
khi đến một...hãy gọi là một vụ thu hoạch, như cách anh gọi... .thì cuốn sách sẽ
khép lại. Rồi sau đó nó lại mở ra.
Bây giờ hãy thử
tưởng tượng nhé, Jaume. Theo tôi thì hiện giờ chúng ta đang ở rất gần thời điểm
cuốn sách chuẩn bị khép lại.
Tôi sẽ nói vì
sao. Bởi vì ngày càng có nhiều người bắt đầu nhận ra bộ phim này thực sự đang
nói về điều gì. Họ bắt đầu nhận ra.
Jaume
Su:
Đúng vậy.
Robert: Đó
mới là vấn đề. Ngày càng nhiều người nhận ra. Và vì thế họ phải khép cuốn sách
lại. Bây giờ hãy tưởng tượng những người sẽ sinh ra sau này. Họ sẽ bước vào một
tương lai đã hoàn toàn bị robot hóa. Một xã hội đầy trí tuệ nhân tạo. Nơi họ sẽ
bị kiểm soát đến mức tối đa.
Sự giám sát sẽ
bao trùm khắp nơi. Những đứa trẻ sinh ra trong xã hội đó sẽ lớn lên sau khi
toàn bộ lịch sử đã bị xóa sạch. Mọi cuốn sách đều biến mất. Mọi thứ đều được số
hóa.
Jaume
Su:
Giống hệt như trong bộ phim.
Robert: Đúng
như trong bộ phim. Không chỉ xóa thế kỷ XIII nữa. Mà họ sẽ xóa sạch tất cả. Sẽ
có một ranh giới rõ ràng giữa trước và sau. Những người sinh ra sau đó sẽ sống
trong một xã hội bị kiểm soát hoàn toàn.
Vậy những người ấy
sẽ ra sao?
Họ sẽ nghĩ rằng
việc sống không có tự do, bị kiểm soát tuyệt đối, là điều hoàn toàn bình thường.
Họ sẽ lớn lên cùng những màn trình diễn có lẽ cũng sẽ đẫm máu như trong bộ phim.
Bởi vì mạng sống của một người máy sẽ còn được coi trọng hơn mạng sống của con
người. Thực ra ngay bây giờ chúng ta cũng đang thấy điều đó ở một mức độ khác. Người
ta coi trọng một chiếc điện thoại hơn cả sinh mạng của một con mèo.
Jaume
Su:
Theo tôi thì còn có thể đi xa hơn nữa.
Quay trở lại chủ
đề trước. Theo cách diễn giải của tôi, hiện nay chúng ta đang ở phần cuối của bức
tranh Khu vườn lạc thú. Thậm chí còn thấp hơn một chút nữa. Nói cách khác,
chúng ta đang ở cuối bức tranh.
Robert: Đúng
vậy. Ở cuối rồi.
Jaume
Su:
Rồi sau đó bức tranh sẽ khép lại. Tức là đến lúc thu hoạch. Vì vậy, tôi muốn hẹn
anh vào một dịp khác. Một buổi phát sóng tiếp theo.
Robert: Ok.
Jaume
Su:
Trong buổi phát sóng tiếp theo của chúng ta, Robert, tôi muốn nói về Thế giới mới
tươi đẹp (Brave New World). Cả cuốn tiểu thuyết lẫn loạt phim do BBC thực hiện
mà các bạn có thể xem trên YouTube. Loạt phim gồm hai tập, tổng cộng khoảng ba
giờ và có phụ đề tiếng Tây Ban Nha.
Rất đáng xem. Tôi
muốn cùng anh phân tích tác phẩm đó. Thế giới mới tươi đẹp được chuyển thể từ
cuốn tiểu thuyết xuất bản năm 1931. Một tác phẩm rất lâu đời.
Robert: Thật
đáng kinh ngạc.
Jaume
Su:
Tôi muốn cùng anh thực hiện một buổi phát sóng để xem những điều gì trong đó đã
trở thành hiện thực và chúng ta đang đi về đâu. Đồng thời bàn về cái gọi là kết
thúc của vụ thu hoạch.
Tôi muốn nói cho
mọi người biết, theo quan điểm của tôi, điều gì sẽ xảy ra với những linh hồn ấy
và với tương lai đó. Tôi nghĩ mọi người sẽ rất bất ngờ. Thực ra tôi đã định nói
với anh từ trước. Đến giờ mới nhớ ra.
Vậy buổi phát
sóng tiếp theo chúng ta sẽ nói về Thế giới mới tươi đẹp, Robert nhé.
Robert: Rất
thú vị.
Ở đây có một
bình luận viết: “Robert, anh là một nô lệ.”
Và câu hỏi trị
giá một triệu đô là: “Ai mà chẳng phải?”
Jaume
Su:
Chính xác.
Robert: Ở một
khía cạnh nào đó, tất cả chúng ta đều là nô lệ. Bạn muốn thoát khỏi hệ thống. Nhưng
rồi lại bị nó đè bẹp theo một cách khác. Trừ khi bạn sống trên một hòn đảo. Hoặc
sống hoàn toàn biệt lập và tự cung tự cấp.
Jaume
Su:
Trong bộ phim Blade Runner năm 1982, ở cuối phim, Roy Batty, người nhân bản cuối
cùng còn sống mà chúng ta thấy trong cảnh đó, đã nói với Harrison Ford, lúc ông
đang bám lơ lửng trên mép tòa nhà rằng: “Làm nô lệ nghĩa là sống trong sợ hãi.”
Robert: Đúng
rồi. Chính câu đó.
Jaume
Su:
Đó mới là nô lệ.
Robert: Chính
vì thế mà nhân vật ấy đã nổi loạn.
À mà nhân tiện kể
một chuyện vui. Ông hàng xóm của tôi giống hệt diễn viên đóng vai đó. Giống y
như đúc.
Jaume
Su:
[cười]
Robert: Thật
đấy. Giống hệt.
Jaume
Su:
Hay thật.
Robert: Điều
thú vị là cuối cùng, đúng như tôi vừa nói, đối với những kẻ cầm quyền thì người
nhân bản còn có giá trị hơn con người. Nhưng rồi chính người nhân bản lại nhận
ra rằng con người đang bị nô dịch. Đến một lúc nào đó, bản thân anh ta cũng có
thể thoát khỏi thân phận nô lệ. Đó là lý do họ truy đuổi anh ta. Bởi điều cuối
cùng họ muốn là chính những người nhân bản cũng nổi dậy.
Chủ đề Thế giới
mới tươi đẹp mà anh vừa nhắc đến cũng rất đáng để bàn.
Jaume
Su:
Tôi còn muốn đi xa hơn nữa. Tôi muốn nói về dự án EctoLife, nơi trẻ em được
nuôi dưỡng bằng phương pháp nhân tạo.
Và chúng ta hãy
nhớ rằng, theo những người tự nhận là đến từ hành tinh Ummo, đối với những ai
quan tâm đến chủ đề người ngoài Trái Đất, thì việc tạo ra con người trong các
khoang ấp nhân tạo là điều không bao giờ nên làm.
Theo họ, những
con người được tạo ra theo cách đó không phát triển được cảm xúc. Nhưng, theo
quan điểm của tôi, đó lại chính là một phần của kế hoạch. Đó là lý do tôi muốn
phát triển chủ đề này trong buổi phát sóng tiếp theo.
Robert: Thú
vị đấy, Jaume. Lúc nãy số người xem trực tiếp của chúng ta đúng bằng 101 người.
Tôi sẽ gửi ảnh chụp màn hình cho anh.
Jaume
Su:
[cười]
Robert: Tôi
sẽ gửi qua Telegram. Đúng 101 người.
Jaume
Su:
Cảm ơn.
Robert: Anh
chỉ cần cắt ảnh lại một chút vì trên màn hình của tôi có nhiều cửa sổ. Thật thú
vị. Và có một điều khá trùng hợp với điều anh vừa nói.
Ngày càng có ít
trẻ em được sinh ra. Còn những người trẻ... Như Robert Kennedy Jr., người hiện
làm việc cùng Donald Trump, từng nói rằng mức testosterone của thanh niên ngày
nay còn thấp hơn cả những người năm mươi tuổi. Nói cách khác, dường như...
Jaume
Su:
Tôi biết. Tôi biết điều đó.
Robert: Dường
như mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn.
Khi tỷ lệ sinh
tiếp tục giảm, rồi chính phủ sẽ nói: “Được rồi, từ bây giờ trẻ em sẽ được sinh
ra dưới sự quản lý của chúng tôi.”
Vì không còn đủ
người sinh con nữa. Chúng tôi sẽ là người ấp và nuôi những đứa trẻ. Những người
còn lại sẽ không còn là cha mẹ nữa. Họ sẽ sống trong một thế giới giống như
Narnia...
Jaume
Su:
Nhưng tôi còn muốn đưa chủ đề này đi xa hơn nữa.
Robert: Xa
hơn nữa sao?
Jaume
Su:
Tôi muốn đi xa hơn thế. Tôi muốn nói về những linh hồn nào sẽ đầu thai vào những
cơ thể đó và tương lai của chính những linh hồn ấy. Đó mới là điểm cốt lõi.
Bởi vì tất cả những
điều khác chỉ là câu chuyện về cơ thể vật lý và về xã hội. Điều quan trọng ở
đây là linh hồn. Và điều đó liên quan trực tiếp đến vụ thu hoạch các linh hồn.
Robert: Nhưng
cũng thật đáng suy nghĩ đấy, Jaume. Những linh hồn sẽ bước vào những cơ thể
đó... Theo tôi, chúng sẽ không biết cha mẹ là ai. Không biết cha. Không biết mẹ.
Không có anh chị em. Đó sẽ là một điều hoàn toàn mới đang đến.
Jaume
Su:
Chúng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để thoát ra.
Robert: Đến
mức đó thì đúng là khó thật. Khó hơn rất nhiều.
Jaume
Su:
Không có bất kỳ cơ hội nào. Và đó chính là một phần của chủ đề vụ thu hoạch. Đó
là lý do tôi muốn nói về vấn đề này.
Robert: Đúng
vậy.
Jaume
Su:
Điểm mấu chốt nằm ở đây. Những linh hồn, do sự thiếu hiểu biết và bị điều kiện
hóa, sẽ bị “nuôi trồng” mà không có bất kỳ cơ hội nào để thoát khỏi điều đó.
Robert: Đó
chính là điều sắp xảy ra.
Jaume
Su:
Theo cách diễn giải của tôi, tất cả điều đó đều đã được thể hiện trong bức
tranh Khu vườn lạc thú. Tôi biết điều này từ chính bức tranh ấy. Các bạn hãy
xem loạt Giải mã Khu vườn lạc thú của tôi. Trong đó tôi có giải thích. Mặc dù
loạt video vẫn chưa hoàn thành. Tôi vẫn chưa phân tích đến phần đó của bức
tranh.
Robert: Ở đây Vero Ortega vừa bình luận: “Thật đáng sợ.”
Jaume
Su:
Đúng vậy. Rất đáng sợ. Đúng là như vậy. [cười]
Robert: Hy
vọng thực tế sẽ không bi quan đến thế. Theo tôi thì có lẽ chúng ta sẽ không chứng
kiến điều đó. Có lẽ những người sẽ chứng kiến là con cháu của những đứa trẻ
đang được sinh ra hôm nay.
Jaume
Su:
Chúng ta sẽ không chứng kiến....vì chúng ta thoát được.
Robert: Nếu
chúng ta thoát được. [cười]
Jaume
Su:
Thoát được trong kiếp sống này. Đó là lý do phải thức tỉnh. Đó cũng là lý do
tôi làm việc rất nghiêm túc và nghiên cứu nhiều như vậy. Tôi dành cả cuộc đời để
quan sát chiếc lồng mà mình đang sống trong, nhằm tìm cách thoát ra khỏi nó.
Bởi vì tôi đã biết
điều gì đang chờ phía sau. Khi bạn hiểu toàn bộ cơ chế vận hành của mọi thứ,
thì thật ra cũng không quá khó để đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Robert: Jaume,
và đó cũng là lúc người anh hùng bên trong mỗi người xuất hiện, giúp người khác
tìm đường thoát khỏi Ma Trận theo cách riêng của mình.
Giống như tôi. Tôi
cũng làm công việc của mình theo cách đó. Và còn rất nhiều người khác cũng đang
làm những điều tương tự, để mọi người không trở nên ngu muội trước những gì
đang diễn ra. Để họ không bị tê liệt về mặt tinh thần. Nếu không thì sẽ chẳng
ai thoát ra được.
Và ở điểm này
tôi đồng ý với anh. Đúng là còn nhiều khía cạnh khác nữa. Nhưng tôi đồng ý rằng
nếu con người được sinh ra trong các buồng ấp nhân tạo giống như trong bộ phim
đó thì gần như sẽ không còn đường thoát.
Jaume
Su:
Đúng vậy.
Robert: Bởi
vì cơ thể giống như một ăng-ten vô tuyến. Linh hồn được “điều chỉnh” vào cơ thể
ấy. Và những đứa trẻ đó sẽ bị cố định trong những cơ thể đó. Trong chính thực tại
đó. Thế là hết. Nó giống như một chương trình đã được lập trình sẵn.
Jaume
Su:
Chính xác.
Và những linh hồn
đó hiện giờ đang ở đâu?
Theo cách tôi gọi,
chúng đang ở trong “cái bao”. Tức là những linh hồn ấy đang bị giữ lại, chờ đến
thời điểm thích hợp trong thế giới vật chất để được đưa vào các cơ thể. Đó sẽ
là một chủ đề rất đáng kinh ngạc.
Robert: Vậy
thì các bạn đã biết rồi nhé. Hãy đăng ký kênh. Hãy chia sẻ. Không chỉ kênh của
tôi mà cả kênh của Jaume nữa. Các bạn sẽ thấy đường dẫn trong phần bình luận. Tôi
thật sự rất thích buổi nói chuyện hôm nay. Mặc dù chúng ta đã định kết thúc từ
mười phút trước. Bây giờ thì đúng là phải kết thúc thật. [cười]
Không biết mọi
người có xem đến đoạn này không. Hy vọng là có. Tôi cũng mong mọi người hãy để
lại bình luận, không chỉ trong phần trò chuyện trực tiếp mà cả dưới video.
Ví dụ như: “Jaume,
cảm ơn anh, buổi nói chuyện rất hay.”
Hay: “Robert, tôi thích thư viện phía sau anh.”
Hãy bình luận. Nhờ
vậy thuật toán sẽ giúp nhiều người khác nhìn thấy những video này hơn. Và việc
đăng ký kênh của Jaume hay kênh của tôi cũng hoàn toàn miễn phí.
Nhân tiện,
Jaume...Mỗi khi tôi xem một video mà thấy thích, dù sau này có thể tôi không xem
thêm video nào của kênh đó nữa, tôi vẫn đăng ký. Bởi vì tôi biết hành động nhỏ
đó cũng là một cách giúp đỡ người sáng tạo nội dung.
Jaume
Su:
Chính xác.
Robert: Việc
đó chẳng mất gì cả. Và khi anh thấy ngày càng có nhiều người theo dõi mình... Anh
sẽ có thêm động lực để làm nhiều video hơn, nhiều buổi phát sóng hơn và tạo ra
nhiều nội dung hơn.
Jaume
Su:
Hơn nữa, tôi đều đọc cả phần trò chuyện trực tiếp lẫn phần bình luận dưới
video. Ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt, tôi thường bấm “thích” hoặc trả lời
bình luận của các bạn. Bởi vì tôi rất quan tâm đến ý kiến của khán giả. Tôi muốn
biết mọi người phản ứng thế nào trước những điều tôi nói, dù đúng hay sai. Tôi
thích được biết phản ứng của các bạn. Tôi muốn biết những buổi phát sóng này
mang lại điều gì. Tôi muốn kết nối với các bạn.
Robert: Theo
tôi thì những buổi phát sóng này rất có ích. Chúng ta nên xem nhiều nguồn, lắng
nghe nhiều góc nhìn. Nhưng cũng cần nhớ rằng cuộc đời ngắn ngủi, hỗn loạn và vô
hạn. Nếu không thì rất khó để thoát ra. Tôi cũng muốn nói rõ một điều.
Để tránh mọi người
hiểu lầm rằng: “Nếu không xem kênh của các anh thì sẽ không thoát được.”
Không. Tôi hoàn
toàn không có ý đó.
Điều tôi muốn
nói là: Hãy tìm hiểu nhiều nguồn khác nhau, nhưng hãy có trách nhiệm với những
gì bạn lựa chọn tiếp nhận.
À, trước khi kết
thúc có một câu hỏi. Không biết Jaume có biết câu trả lời không.
Terra Projects: “Vậy
có phải tập đoàn lớn đang thúc đẩy những điều mà Chỉ thị Chính lại không cho
phép hay không?”
Jaume
Su:
Tôi cần biết họ đang nói đến “Chỉ thị Chính” nào thì mới có thể trả lời được.
Robert, anh nghĩ
“Chỉ thị Chính” ở đây là gì?
Robert: Theo
tôi, có lẽ họ đang nói đến Chỉ thị Chính về việc tiếp xúc với người ngoài Trái
Đất, như trong loạt phim Star Trek, và cũng giống điều mà các người Taygetan từng
nói, rằng họ không được phép tiếp xúc trực tiếp với nhân loại.
Nhưng...Theo tôi
thì... Nếu cái gọi là Liên Đoàn thật sự tồn tại, liệu họ có cho phép những điều
như...ví dụ con người cuối cùng phải sinh sản hoàn toàn bằng phương pháp nhân tạo...
Jaume, theo anh,
liệu sẽ có ai ngăn chặn điều đó không?
Jaume
Su:
Theo quan điểm của tôi, các bạn cũng biết rồi, chúng ta đang sống trong một
trang trại. Vì vậy, nếu có ai đó can thiệp thì cũng giống như việc bạn đi vào một
trang trại để thả hết đàn gà.
Chủ trang trại sẽ
không cho phép bạn làm như vậy. Bởi vì đó là hành vi xâm nhập trái phép. Đại
khái là như thế.
Robert: Chính
xác.
Jaume
Su:
Tôi nhìn vấn đề theo cách đó.
Robert: Đúng
vậy. Nhưng điều tôi muốn nói là thế này. Theo những gì tôi nhớ, các người
Taygetan chưa bao giờ nói rằng họ sẽ ngăn chặn bất kỳ vụ thu hoạch nào. Điều họ
nói là những vụ thu hoạch như vậy vẫn luôn tồn tại. Có những lần tái thiết lập
lại.
Và theo những gì
tôi nhớ, trước thời kỳ mà chúng ta đang sống hiện nay, họ từng nói đã có khoảng
bảy lần. Nói cách khác, trước chúng ta đã có sáu hoặc bảy vụ thu hoạch rồi. Vì
thế, theo quan điểm của tôi, sẽ không có ai ngăn cản điều đó.
Tất nhiên...Theo
lời họ, bạn vẫn là Đấng Sáng Tạo. Đó cũng chính là lý do họ lợi dụng bạn. Bởi
vì bạn là người sáng tạo thực tại.
Còn theo quan điểm
của tôi, tồn tại rất nhiều dòng thời gian. Những dòng thời gian ấy dao động
theo mức độ ý thức và sự tập trung của bạn. Điều đó có nghĩa là, nếu tất cả
chúng ta đang ở đây, trong thực tại này, thì đó là vì chúng ta đang cộng hưởng
với tần số của thực tại ấy. Và đó cũng là điều chúng ta sẽ trải nghiệm.
Nếu thật sự bạn
không muốn sống trong thực tại này hãy tập trung hoàn toàn vào thực tại mà bạn
muốn trải nghiệm. Chúng ta đang ở đây vì chúng ta đang rung động ở mức phù hợp
với thực tại này. Nếu bạn không thích nó, thì hãy thật sự tập trung vào điều mà
bạn muốn sống.
Nói cách khác, bạn
sẽ không sống trong điều mình không muốn, nếu bạn thực sự không lựa chọn nó.
Theo anh thì sao,
Jaume?
Jaume
Su:
Để tôi nói thế này.
Robert: Theo
tôi, chúng ta ở đây vì chúng ta đang rung động cùng với những gì đang diễn ra. Nếu
không thích, hãy chuyển sự tập trung sang điều khác.
Jaume
Su:
Câu hỏi tại sao chúng ta lại ở đây là một chủ đề rất phức tạp. Tôi sẽ không triển
khai ở đây. Bởi nếu muốn giải thích đầy đủ thì tôi còn cần thêm khoảng hai tiếng
nữa.
Robert: Đúng
vậy. Mà cũng muộn rồi.
Jaume
Su:
Nhưng chẳng hạn với Terra Projects, tôi muốn mời bạn
ấy xem thật kỹ và lắng nghe cẩn thận các đoạn hội thoại trong bộ phim Số phận của
Jupiter (Jupiter Ascending). Bộ phim do chị em Wachowski đạo diễn. Theo quan điểm
của tôi, họ là những người biết rất nhiều điều.
Robert: Tôi
nghĩ chính Terra Projects là người vừa nhắc đến bộ phim Số phận của Jupiter. Chính
bạn ấy là người nêu tên bộ phim.
Vậy thì... Chúng
ta dừng ở đây thôi, Jaume. Nếu không thì sẽ chẳng bao giờ kết thúc được.
Robert: Được
rồi, các bạn.
Xin gửi tới tất
cả mọi người một cái ôm thật lớn. Hẹn gặp lại trong chương trình tiếp theo.
Jaume, anh còn
muốn nói gì trước khi kết thúc không?
Jaume
Su:
Không. Thế là đủ rồi. Cảm ơn anh đã mời tôi. Xin gửi lời chào đến tất cả mọi
người.
Robert: Xin
chào và hẹn gặp lại.
Cảm ơn anh,
Jaume, vì đã nhận lời tham gia.
Chúng ta kết
thúc buổi trò chuyện tại đây nhé. Chào mọi người.
Link
gốc của bài viết
https://www.youtube.com/watch?v=2NJxiKKfVy0
https://swaruu.org/transcripts/
Nếu
bạn muốn hiểu sâu hơn về các khái niệm trong cuộc trò chuyện này, bạn có thể đọc
thêm các bài sau:
-
Kỹ Thuật Thao Túng Xã Hội: Các Cuộc Biểu
Tình Ở Nam Mỹ
-
Thao túng nhận thức của con người
-
PHÁ HỦY MA TRẬN - THAO TÚNG LỊCH SỬ
-
UFO và Kiểm duyệt - Thao túng nhận thức
thông qua các phương tiện truyền thông
-
Thiết lập lại hành tinh, Ma trận 3D -
Liên Đoàn - Nền văn minh loài người
-
Ma trận mới - Thiết lập lại ma trận trên
toàn thế giới - Sự kết thúc của ma trận
-
Cấu trúc quyền lực trên Trái đất và thiết
lập lại xã hội
-
Chúng ta đang sống trong Ma trận 3D
Theo dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
Xem toàn bộ thư viện bài viết
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html