Swaruu Transcripts 1957
Trở thành một chủng tộc liên sao mới –
Swaruu de Erra
10-02-2026
Chào mọi người,
chào mừng các bạn một lần nữa đến với cộng đồng tuyệt vời này mang tên Revelación
Cósmica Semillas Estelares.
Mọi người khỏe
không?
Chúng ta sẽ tiếp
tục với phần cuối của buổi phát trực tiếp mang tựa đề, tôi đặt tên là “Lớn lên
như một chủng tộc liên sao mới”. Thông tin từ Swaruu de Erra.
Giờ thì bắt đầu
phần giới thiệu. Buổi phát trực tiếp này tôi không chia sẻ ở nhiều nơi, chỉ
đăng trên Telegram với tên Despejando enigmas - mọi người có thể theo dõi tôi ở
đó. Tôi cũng chia sẻ trên Instagram với tên Despejando Enigmas, trên X với tên Taygeta
Oficial, và không đăng ở nơi nào khác nữa. Không ở đâu khác.
Ngoài ra cũng
xin nhắc lại là tôi có tạo một nhóm tên Despejando Enigmas Semillas Estelares.
Rồi, nói vậy
thôi, giờ mình tiếp tục với phần cuối của video trước, buổi phát trực tiếp gần
nhất tôi làm ở đây.
Tôi sẽ đọc lại một
chút nội dung của buổi trực tiếp trước để nối mạch với phần này. Ở đó tôi có đặt
câu hỏi: “Tại sao lại chọn một chủng tộc
Lyrian? Tại sao chúng ta là Lyrian mà không phải một chủng tộc khác, ví dụ như
côn trùng, để ở đây trên Trái Đất, trong “trường học” này?”
Và ở đây tôi có
dùng từ “thí nghiệm”.
“Chúng ta có gì mà những chủng tộc khác không
có?”
Và Swaruu trả lời
như sau: “Không có sự lựa chọn. Mọi thứ
đơn giản là diễn ra như vậy. Các chủng tộc côn trùng cũng có sự tiến hóa hay tiến
trình phát triển của họ. Đây không phải là một thí nghiệm theo nghĩa đó. Từ
‘thí nghiệm’ mang nhiều hàm ý không phù hợp trong bối cảnh này. Đây là việc
giám sát sự phát triển của một loài mới. Tôi cũng không thích từ ‘tiến hóa’, vì
nó gợi ý sai rằng đi từ cái thấp lên cái cao. Không phải vậy.”
“Đó là việc hình thành một cái mới từ một cái
đã có trước đó, không có cái nào cao hơn hay thấp hơn cái nào. Ngoài ra còn có
yếu tố thời gian phi tuyến. Chúng tôi dùng những từ này vì không có từ nào tốt
hơn trong ngôn ngữ tuyến tính của loài người mà tôi đang dùng hôm nay để viết,
cố gắng tận dụng tối đa khả năng truyền đạt của ngôn ngữ con người.”
Khá thú vị, đúng
không?
Giờ thì một chủ
đề đang được nói rất nhiều là Mặt Trăng. Như các bạn biết, sứ mệnh Artemis lẽ
ra phải lên Mặt Trăng nhưng rõ ràng là không có chuyện đó xảy ra. Điều đó quá
rõ rồi. Vậy mà vẫn còn những người ngây thơ tin rằng chúng ta đã lên Mặt Trăng
với các sứ mệnh Apollo.
Nếu các bạn vào
trang X của tôi, các bạn sẽ thấy một video. Có ai đó đã làm một video, nhưng thật
ra tôi đã thấy những hình ảnh này từ lâu rồi - hình ảnh của ba phi hành gia, ba
thành viên của một sứ mệnh Apollo nào đó. Hình ảnh trước khi bay và sau khi
bay.
Gương mặt của họ
nói lên tất cả. Các bạn có tin là nếu đã lên Mặt Trăng rồi, quay về lại mang
gương mặt u ám, nặng nề như vậy không? Trong khi lẽ ra, khi rời khỏi Trái Đất,
rời khỏi cái “ma trận” này, bạn phải có sự mở rộng ý thức. Không phải là u uất,
mà là mở rộng ý thức.
Rồi, giờ mình
vào phần cuối cùng, phần này ngắn thôi.
Ở đây Gosia nói:
“Thành thật mà nói, tôi cảm thấy rất bực
khi nghe tất cả những điều này mà không có ký ức. Tôi ước gì được tự mình nhìn
thấy, bằng chính đôi mắt mình, mọi thứ đang xảy ra ở đó.”
Và Swaruu trả lời
là: “Bạn đã làm rồi, và bạn sẽ còn làm lại
nữa. Điều này rất quan trọng. Nhưng đồng thời, chỉ riêng việc sống ở đó thôi, bạn
cũng đang có một sự mở rộng ý thức rất lớn. Chỉ cần sống ở đây, chúng ta đã có
sự mở rộng ý thức mạnh mẽ, nhờ vào kích thích tăng trưởng đến từ việc đối mặt với
tất cả những khó khăn của con người.”
Đó chính là sự
trưởng thành mà chúng ta có.
Hiện tại đang
tranh luận rất nhiều về việc con người có thực sự lên Mặt Trăng hay không, vì
như các bạn biết, Elon Musk đang dự tính là vào năm 2027 sẽ cho hạ cánh xuống Mặt
Trăng không người lái, rồi sau đó xây dựng căn cứ này nọ, đủ thứ chuyện vẽ vời.
Và ở đây, Gosia
đặt một câu hỏi rất quan trọng: “Bạn có
nói rằng chính họ là những người đặt ra các thử thách cho loài người, đúng
không? Ở điểm này, việc làm rõ về Chỉ thị Chính và luật không can thiệp là cực
kỳ cấp bách. Vậy điều đó ở đâu rồi? Đặt ra thử thách chẳng phải là can thiệp
sao?”
Đúng không? Tức
là đặt ra thử thách cho nhân loại thì không phải là can thiệp à? Tôi thì nghĩ
là có.” Thật sự những gì đang diễn ra rất khó tin.
Và Swaruu trả lời
như sau: “Không, trong trường hợp này thì
không, bởi vì những gì được đặt ra đều là do con người tạo ra, chỉ là hệ quả từ
chính hành động của họ.”
Và tôi bình luận
tiếp: “Chính con người là những người tự
đặt mức độ khó cho mình. Liên đoàn chỉ can thiệp để ngăn chặn sự tự hủy diệt, nếu
tôi hiểu đúng.”
Tức là chính là
chúng ta. Nhưng rồi, quay đi quay lại thì vẫn là chuyện cũ. Trên Trái Đất này
có rất nhiều người, và mỗi người sống trong một thực tại hoàn toàn khác nhau. Điều
tôi thấy ở đây là - hãy nhớ kỹ điều này - những gì bạn phóng chiếu ra bên ngoài
chính là nội tâm của bạn. Nội tâm bạn phản chiếu ra thế giới bên ngoài. Nếu bên
trong bạn là bạo lực, bạn sẽ thấy bạo lực phản chiếu ra ngoài. Nếu bên trong bạn
không có bạo lực, bạn sẽ không thấy bạo lực. Đơn giản là vậy.
Và nhiều khi tôi
nói ở đây về những thứ mà thật sự tôi không trải nghiệm. Ví dụ như nhiều vấn đề
chính trị ở Tây Ban Nha - tôi không trải nghiệm, vì tôi đang sống ở một quốc
gia khác, và những chính sách đó không tồn tại ở đây. Nhưng đúng là những chính
sách được đưa ra ở châu Âu, ảnh hưởng đến Tây Ban Nha, thì cũng ảnh hưởng đến
nơi tôi sống. Điều đó là thật.
Tùy chuyện thì rất
giống nhau, vì từ châu Âu có một chính quyền mang tính toàn cầu hóa áp dụng cho
cả lục địa. Ý tôi là vậy đó. Nó giống nhau, y hệt nhau, chỉ khác ở chi tiết nhỏ.
Ví dụ như chuyện
đèn cảnh báo đặt trên nóc xe. Ở đây mà ai đề xuất vậy thì người ta sẽ hỏi là có
ổn thần kinh không. Bạn có nghĩ là ở nhiệt độ âm 30 độ mà bạn còn thò tay ra
ngoài không? Đúng là bạn có thể xuống xe đặt tam giác cảnh báo, nhưng cái ý tưởng
của đèn đó là chỉ thò tay ra để không phải ra khỏi xe. Nó hoàn toàn vô lý. Vô
lý 100%.
Không phải ai
cũng trải nghiệm giống nhau, dù là may mắn hay không may mắn. Và rồi, như chúng
ta vẫn hay nói, cuối cùng thì tất cả mọi người đều sẽ trải nghiệm những điều giống
nhau, chỉ khác nhau ở mức độ và thời điểm. Thời gian và mức độ đó phụ thuộc vào
mức độ ý thức. Chính xác là vậy.
Và Swaruu kết luận:
“Đúng vậy, Robert. Họ không gây ra vấn đề,
mà họ sử dụng chính những vấn đề do con người tạo ra. Không phải là gây ra đau
khổ để trưởng thành, mà điều quan trọng là con người phải chịu trách nhiệm cho
hành động của chính mình. Và chính họ sẽ tìm ra giải pháp cho các vấn đề đó.
Đau khổ là do chính tay con người tạo ra. Điều đó tôn trọng quyền tự do ý chí.”
“Họ
chỉ đang trao lại trách nhiệm cho con người, để con người tự đối diện với chính
những gì mình đã tạo ra và tự giải quyết bằng năng lực của mình. Đó là những vấn
đề mà chính con người đã tạo ra cho bản thân, rồi sau đó họ chỉ hướng dẫn từ
phía trên.”
“Các bạn có biết Liên đoàn hướng dẫn bằng
cách nào không? Thông qua những con người như chính các bạn đang ở đây - các bạn
chính là những người dẫn đường. Ai có nhiều tiền hơn, ai có quyền lực chính trị
lớn hơn.”
Đúng vậy. Chính
xác.
Bởi vì còn có một
thang đo khác. Ở đây trên Trái Đất, người ta thường nói một câu quen thuộc: bạn
có bao nhiêu thì bạn có giá trị bấy nhiêu. Đúng là như vậy, có bao nhiêu thì
đáng giá bấy nhiêu.
Ví dụ, bây giờ
chủ đề người nước ngoài ở Tây Ban Nha đang rất “nóng”. Nếu bạn đến bằng thuyền
nhỏ vượt biên và bạn đến từ Cameroon, thì bạn chẳng có giá trị gì cả. Nhưng nếu
thay vì đến bằng thuyền, bạn được Câu lạc bộ Bóng đá Barcelona hoặc Real Madrid
ký hợp đồng, thì lập tức người ta cúi đầu chào, tung hô bạn đủ kiểu. Bạn hiểu ý
tôi không?
Tức là, tiền bạc
ở Trái Đất thì quan trọng, nhưng ở bên ngoài thì không. Bởi vì bên ngoài trước
hết là không vận hành bằng tiền. Không có tiền. Ở đó, tôi đoán là họ coi trọng
mức độ ý thức của bạn hơn. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?
Thế giới bị đảo
ngược hoàn toàn. Trên Trái Đất, mọi thứ đều ngược lại. Nếu bạn muốn biết sự thật
về những gì đang diễn ra, chỉ cần lật ngược lại mọi thứ, bạn sẽ đúng 100%.
Khán giả bên này
đang nói gì nào?
gabubegueri3751: “ROBERT…!!! Đã tới sinh nhật bạn rồi!!! 🎂🎉 Chúc mừng nhé…!!! Tôi là người đầu tiên
chúc mừng bạn đó..!”
Tôi không biết,
tôi không biết có phải sinh nhật tôi hay không. Bởi vì, này, một chuyện là cơ
thể sinh học, còn một chuyện khác là tuổi mà bạn có từ khi đến Trái Đất này.
Để tôi nói rõ điều
này. Cơ thể sinh học của tôi, dĩ nhiên, là có số tuổi. Nhưng tôi cho rằng điều
tôi đang kể ở đây là thời điểm tôi nhập vào Trái Đất, vào năm 2008. Tôi biết có
người không hiểu điều này, nhưng thôi. Nếu người ta không hiểu, thì cũng dễ hiểu
thôi, bởi vì nếu họ không biết walk-in là gì, thì dĩ nhiên là không hiểu.
Bằng chứng à?
Không có bằng chứng nào cả. Không chỉ tôi, mà không ai có cả. Bởi vì tất cả những
ai từng có trải nghiệm sau khi rời khỏi thể xác, những trải nghiệm cận tử đó,
thì họ có bằng chứng gì?
Bằng chứng duy
nhất của họ cũng giống như tôi: lời kể và lời chứng cá nhân. Không có gì hơn thế.
Và việc tin hay không là tùy mỗi người.
Các bạn hiểu chứ?
Tôi không có bằng chứng. Không có, hoàn toàn không có. Và chính họ cũng nói với
tôi điều đó.
Họ nói: “Robert, chúng tôi có thể đưa cho bạn bằng chứng
gì được, nếu bất kỳ thứ gì bước vào ma trận 3D này thì lập tức cũng phải có một
lời giải thích hợp lý để tồn tại ở đây?”
Ví dụ nhé, giả sử
tôi có một công cụ ở đây - giả sử đó là một công cụ từ tàu của họ và họ để quên
lại.
Rồi tôi nói:
“Không, hôm trước người Taygetan ở đây và họ để lại cái công cụ này. Nó trông y
hệt một công cụ của Trái Đất.”
Đúng là nó trông
y như vậy. Chỉ có điều là… các bạn không thể thấy được sự khác biệt. Tôi đang
nói đùa thôi nha. Nhưng vật liệu thì hoàn toàn khác. Thật ra nó không có trọng
lượng gì cả, siêu nhẹ. Tôi ném qua bên kia cũng chẳng nặng chút nào.
Liệu có ai tin
không? - Không đâu.
Bởi vì ngay lập
tức người ta sẽ nhìn vào và nói: “À, cái này được sản xuất ở đâu đó,” rồi thấy
chữ viết bằng ngôn ngữ Trái Đất. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không?
Luôn luôn sẽ có
một lời giải thích hợp lý.
Và cũng giống
như vậy, một step down (người ngoài hành tinh bước xuống trực tiếp) khi đến
Trái Đất thì có đầy đủ giấy tờ Trái Đất, có cả một lịch sử hoàn chỉnh về các sự
kiện, hoàn cảnh, mọi thứ. Nó có tất cả. Không ai xuất hiện mà không có hồ sơ cả.
Giờ tiếp tục
nhé.
Swaruu tiếp tục
nói: “Từ góc nhìn của họ, và đồng thời
cũng hiểu mọi góc nhìn - từ góc nhìn con người, từ nỗi khổ vì không đủ tiền trả
tiền thuê nhà - bạn phải hiểu lập trường của Hội đồng Cấp cao. Tôi hiểu họ, và
tôi nhìn mọi thứ từ góc độ vũ trụ như một hệ thống rất đẹp.”
“Liên đoàn quan sát và theo dõi, nhưng họ có
những giới hạn rõ ràng. Ví dụ, họ sẽ không bao giờ cho phép một cuộc chiến
tranh hạt nhân, hoặc đại dịch gây ra hàng triệu người rời khỏi thể xác, hay
hàng ngàn trẻ em trong Dumb bị lạm dụng. Điều đó họ sẽ không cho phép.”
Và cô ấy nói tiếp:
“Chính ở những điểm đó họ chủ động can
thiệp, nhưng không để bị nhìn nhận là nguyên nhân gây ra những gì xảy ra.”
“Ví dụ, họ sẽ không bao giờ nói rằng Liên
đoàn đã giải cứu trẻ em khỏi Dumb. Người ta sẽ nói rằng đó là lực lượng Navy
SEALs của Mỹ. Luôn luôn trao công lao cho con người. Đó là lý do vì sao người ngoài
hành tinh không xuất hiện công khai, kể cả chúng tôi. Và đó cũng là lý do vì
sao chúng tôi không thể đưa ra bằng chứng, như nhiều người đòi hỏi.” - Không
thể. Không thể có bằng chứng.
Bạn hiểu không?
Mọi công lao cho những gì xảy ra trên Trái Đất đều thuộc về loài người, thuộc về
nhân loại. Không phải là “ai đó từ bên ngoài đến cứu”. Không. Không vận hành
theo cách đó.
Swaruu nói điều
này, nhưng không chỉ riêng Swaruu. Aneeka đã nói, Yazhi đã nói, Athena đã nói, Dhor
Káal’el cũng đã nói. Tất cả đều nói như vậy.
Và ở đây Gosia có
câu hỏi: “Tôi hiểu rồi. Nhưng tại sao những
thực thể ở các tầng cao hơn lại nghĩ rằng chủng loài mới trên Trái Đất phải
phát triển thông qua xung đột? Ý tưởng đó đến từ đâu? Đó là nhị nguyên, là giới
hạn.”
Và Swaruu trả lời:
“Không cần thiết phải tự tạo ra những vấn
đề đó. Trưởng thành thông qua đau khổ là một lựa chọn, là hệ quả của hành động
và mong muốn của từng linh hồn, và đó là sự giới hạn. Nhưng chừng nào bạn chưa
là chính Nguồn, thì vẫn sẽ có nhị nguyên. Chừng nào còn tồn tại khái niệm ‘tôi’
và ‘cái không phải tôi’, thì vẫn sẽ có nhị nguyên.”
Đúng. Chính xác.
Tôi nghĩ rằng
ngay cả khi không còn thân xác, vẫn có nhị nguyên. Ngay cả khi ở trong một trạng
thái ít đậm đặc hơn hiện tại, vẫn có nhị nguyên - cái này và cái kia. Chỉ là
khi bạn bắt đầu hiểu ra mọi thứ, bạn biết rằng tất cả là một. Nhưng để đi đến
đó thì cần có quá trình hiểu.
Và quá trình đó -
dù nghe có vẻ rất đơn giản khi nói rằng “tất cả là một” - nhưng thật ra rất
khó. Bởi vì khi bạn nhìn một người khác, bạn không tự động đồng nhất mình với
người đó. Bạn thấy họ là “người khác”.
Ví dụ như người Taygetan.
Họ vẫn phân biệt rõ: người này là Nai’shara, người kia là Aneeka, người này nữa
là Swaruu. Tức là vẫn có tên gọi riêng, và đó vẫn là một trạng thái tần số cao.
Khán giả đang
nói gì nào?
Betotigrethor: “Chỉ ở trong Nguồn thì mới không có nhị
nguyên.”
Đúng vậy. Chỉ
khi ở trong Nguồn, thì không còn nhị nguyên, bởi vì bạn là tất cả. Tức là khi bạn
ở trong Nguồn, bạn ở trong toàn thể. Bạn chính là toàn thể. Bạn là toàn thể cho
đến khi bạn muốn tự phân mảnh để trải nghiệm một điều gì đó - một điều gì đó cụ
thể - nhưng dù vậy, bạn vẫn luôn là toàn thể.
Rồi khi đã là
toàn thể như vậy, bạn bước vào một cơ thể con người - trong trường hợp của Trái
Đất - và còn thêm tấm màn quên lãng nữa. Thế là bạn bắt đầu tạo ra một bản sắc,
một cái “tôi”, một cái ngã. Rõ ràng, “cơ thể này là cơ thể của tôi, còn kia là
cơ thể của người khác, đây là tôi”. Và đó là lý do vì sao nhiều người không hiểu
được điều này. Rất nhiều người có cực kỳ nhiều tiền chỉ nghĩ đến việc kéo dài sự
tồn tại của mình, trở nên bất tử với chính cơ thể này.
Tức là họ muốn
giữ thân thể này, muốn níu lấy thân thể này. Trừ khi có ai đó nói: “Được rồi,
tôi muốn chỉnh sửa cơ thể, chỉnh sửa toàn bộ cơ thể.” Nhưng rốt cuộc thì cơ thể
chỉ là sự phản chiếu của ý thức. Nó giống như một tấm gương phản chiếu vậy. Nếu
bạn có một cơ thể hoàn toàn khác, thì nó sẽ mang lại cho bạn một trải nghiệm
hoàn toàn khác so với điều bạn mong muốn ban đầu.
Boutiqueveggie: “Chúng ta là Nguồn.”
Đúng vậy.
Rồi, mình tiếp tục
nhé.
Và lúc này Gosia
nói: “Nhưng nếu không cần trưởng thành
thông qua đau khổ, vậy thì tại sao lại đặt ra thử thách cho các chủng tộc mới?”
Swaruu trả lời: “Các thử thách là do chính các chủng tộc đang
tiến hóa tự đặt ra cho bản thân mình. Và việc một điều gì đó có phải là đau khổ
hay không cũng là tương đối. Ví dụ như chuyện một người có thích ăn ớt hay
không. Có người thì khổ sở vì cay, người khác lại thích cay và còn cảm thấy thiếu
thốn nếu món ăn không có vị cay.”
Đúng vậy.
Và tôi hỏi tiếp:
“Vậy tại sao phải tạo ra một chủng tộc mới?
Những chủng tộc đang có chẳng phải đã đủ rồi sao?”
Swaruu trả lời:
“Tạo ra một chủng tộc mới là để trải nghiệm
thêm nhiều biến thể khác nhau của cùng một điều, để tìm kiếm sự mở rộng lớn hơn
trong hiểu biết.”
Được rồi. Được rồi.
Và ở đây Gosia sắp
đưa ra một bình luận rất dài.
Nhân tiện nói
luôn, vài ngày trước - một hoặc hai ngày gì đó - tôi có gặp một người Tây Ban
Nha ở đây. Không biết tôi đã kể chưa. Anh ta đến từ Barcelona và đang đi sang
Na Uy.
Tức là có những
người sống rất ổn đó. Thật sự có những người sống rất ổn. Bởi vì giữa tháng
Hai, một người thì làm gì? Thì làm bất cứ điều gì mình muốn, đúng không?
Anh ta đi bằng một
chiếc xe camper - không phải motorhome lớn, mà là dạng xe van camper - mà mấy
chiếc đó còn đắt hơn cả nhà. Đắt hơn mấy căn nhà nhỏ mà bạn có thể mua được ở
đây. Tôi nghĩ chiếc đó giá khoảng 180.000 euro.
Anh ta làm gì ở
đây? Sống cuộc đời của mình. Tận hưởng cuộc sống.
Thay vì bị nhốt
trong một căn hộ, anh ta mua một chiếc camper và tận hưởng cuộc sống. Anh ta
nói: “Giờ tôi đang đi về phía… Bodø hay gì đó” - một thị trấn ở Na Uy, phía
đông, rất xa về phía bắc, gần sát biên giới Nga.
Tôi đã từng đến
đó rồi, rất đẹp, nhưng giờ thì tuyết phủ trắng xóa. Vậy mà anh ta vẫn đi tới
đó. Thật sự đáng kinh ngạc, đúng không?
Tôi kể chuyện
này vì có những người biết cách tận hưởng cuộc sống. Anh ta không già, mà cũng
không còn trẻ. Nhưng có những người biết sống. Và chính những khoảnh khắc đó - những
trải nghiệm, những kỷ niệm đẹp - mới là thứ mang lại ý nghĩa. Bởi vì có những
người khác thì suốt ngày chỉ ở trong nhà, thời gian cứ trôi qua. Thời gian cứ
trôi qua và họ chỉ lặp lại cùng một trải nghiệm.
Dĩ nhiên, để sống
như vậy thì bạn cần có tiền. Phải có tiền. Nhưng rốt cuộc, vấn đề không hẳn là
có tiền hay không, mà là cách bạn tạo dựng cuộc sống của mình.
Từ bên ngoài, bạn
thiết kế cuộc đời bạn. Và nếu bạn thích đi đây đi đó, thì cuộc sống sẽ tự lo liệu
cho bạn - sẽ cung cấp cho bạn những gì bạn thực sự cần.
Bạn cần một chiếc
xe, cuộc sống sẽ đặt nó vào tay bạn. Thật sự đáng kinh ngạc.
Nhưng giờ quay lại
chủ đề chính. Có một lỗi mà tất cả những người Tây Ban Nha tôi gặp ở đây đều mắc
phải. Đây đã là chiếc camper thứ ba với cùng một vấn đề: họ dùng vỏ xe “mùa
đông bốn mùa”.
Anh ta nói với
tôi là vỏ xe bốn mùa, vỏ xe mùa đông, là tốt nhất. Không, không phải ở đây. Ở
Phần Lan thì không. Ở Đức thì có thể, nhưng ở Phần Lan thì không. Ở đây phải
dùng vỏ xe có đinh.
Giờ tưởng tượng
mà xem, với vỏ xe không đinh, xe camper trượt ngang, văng đuôi, đi chéo, đi
chéo như vậy. Nhưng không chỉ camper đâu, nhiều xe cũng vậy. Nó giống y như
trong mấy bộ phim cảnh sát cũ, xe cứ trượt ngang trên đường. Y chang.
Và tôi tin chắc
là điều sẽ xảy ra là người này sẽ phải dừng lại. Và hai người tôi thấy năm
ngoái cũng vậy, chắc chắn họ đã phải dừng xe, gắn xích, và có thể còn bị buộc
phải thay vỏ xe. Tôi tin chắc luôn.
Nếu không thì
cũng sẽ bị phạt thôi, phạt xong là bắt buộc phải thay vỏ xe, chắc chắn luôn.
Nhưng mà tôi không nói với anh ta, vì cũng đâu thể làm người ta mất vui trong kỳ
nghỉ, đúng không?
Khán giả nói gì
nào?
Jraurummicans: “Họ làm nghề gì vậy?” - Tôi không biết,
thật sự không biết. Nhưng mà… thôi, các bạn cũng hiểu mà. Tôi không biết ở
Mexico, Chile hay Argentina có giống vậy không, nhưng thường thì chỉ cần nghe
cách một người nói chuyện, cách họ diễn đạt và họ nói về điều gì, là bạn đại
khái đoán được người đó có tiền hay không.
Người này, qua
cách nói chuyện, cho thấy là xuất thân từ một gia đình hoặc một môi trường có
điều kiện. Thấy rõ lắm. Thể hiện ra từ giọng nói, từ cách dùng từ. Và anh ta mặc
đồ rất tốt, đồ xịn. Bởi vì khi ở Phần Lan, bạn phải mặc đồ phù hợp, nhưng điều
thú vị là ở đây đồ tốt lại rẻ. Rẻ hơn nhiều so với cùng loại quần áo bán ở Tây
Ban Nha, bởi vì ở đây quần áo là nhu cầu thiết yếu. Ở Tây Ban Nha thì đó là sự
xa xỉ.
Một bộ đồ chất
lượng để sống ở Phần Lan một thời gian thì ở Tây Ban Nha bị xem là xa xỉ, còn ở
đây thì không. Ở đây, rất nhiều quần áo đến từ các chuỗi của Na Uy, Thụy Điển và
Phần Lan, nên rẻ hơn. Rẻ hơn thật.
Nhưng tôi không
biết anh ta làm nghề gì, tôi không hỏi. Tôi chỉ biết là anh ta đã có gia đình,
nhưng vợ anh ta thì không thích mùa đông - cái này thì anh ta nói với tôi khá
nhiều.
Nhưng đúng là có
những người sống rất tốt, họ biết cách sắp xếp cuộc đời mình.
Hernández: “Vỏ xe bốn mùa (đa năng).”
Không, những loại
vỏ xe đó không dùng được ở đây, không hoạt động. Đừng có đến đây với mấy loại vỏ
xe có gai kiểu đó, tôi nói thật là không dùng được. Không có ai dùng cả. Ngay cả
xe tải cũng không dùng loại đó. Xe tải thì có bánh lớn, nhưng có gắn đinh. Có
đinh hết. Tất cả đều là vỏ xe có đinh.
Và tôi kể câu
chuyện này vì có những người chọn trải nghiệm đau khổ, còn có những người thì
không, hoặc ít nhất là không với mức độ khắc nghiệt như vậy. Hãy tưởng tượng những
người bị nhốt ở đâu đó, nhiều năm trời, chịu đựng đau khổ và tra tấn. Đó không
phải là sự trưởng thành.
Cá nhân tôi thì
thích đi đây đi đó hơn. Ví dụ, gặp một sự cố trên đường - một sự cố mà bạn biết
là có thể giải quyết được, và chỉ trong thời gian ngắn. Mức độ đau khổ rất thấp.
Đó chỉ là một sự cố. Với tôi, đó không phải là vấn đề. Vấn đề thật sự là khi mất
đi một người thân yêu. Đó mới là vấn đề.
Còn những chuyện
kinh tế thì… đúng là có vấn đề kinh tế thật. Có rất nhiều người rời khỏi thể
xác chỉ vì vấn đề tiền bạc. Nhưng rồi lại quay về câu hỏi: bạn đã tự đặt mình
vào hoàn cảnh nào?
Ví dụ, hôm trước
trên X - các bạn biết là tại Diễn đàn Kinh tế Davos có một phụ nữ phát biểu rằng
nước sẽ trở thành thứ xa xỉ, rằng người ta muốn bạn phải trả tiền cho mọi thứ,
kể cả những thứ trước đây bạn chưa phải trả.
Để tôi nói cho
rõ. Nước thì bạn đã trả tiền rồi. Ở Barcelona, khi tôi còn ở đó, nước máy không
uống được, nên bắt buộc phải mua nước trong siêu thị. Nhưng ngoài ra, khi tắm rửa,
sinh hoạt, bạn vẫn trả tiền nước và tiền dịch vụ.
Giờ thì họ muốn
tăng giá nước, vì nói rằng nước là xa xỉ và con người không được “lãng phí” nước.
Và mọi thứ bắt đầu từ nước… rồi sẽ kết thúc bằng không khí bạn hít thở.
Họ sẽ áp đủ loại
phí, đủ thứ thuế, dưới danh nghĩa các chương trình biến đổi khí hậu, nóng lên
toàn cầu - tất cả những thứ đó đều là giả tạo. Là giả hết.
Mục đích của những
khoản phí đó là để rút cạn bạn, để bạn không bao giờ đủ tiền đến cuối tháng, và
từ đó tạo ra năng lượng bất an, lo lắng.
Thật ra có một nữ
kinh tế gia - tôi không nhớ tên, để xem có tìm ra không - rất nổi tiếng. Hình
như tên là Catherine. Bà ấy nói rằng mỗi 80 đến 120 năm sẽ có một lần tái cấu
trúc kinh tế do hệ thống ngân hàng tạo ra, và những lần thiết
lập lại đó thường rất đau đớn.
Bà ấy nói rằng
hiện tại chúng ta đang ở trong một lần thiết lập lại như vậy, và rằng vai trò của
Donald Trump là làm cho lần thiết lập lại này ít đau đớn nhất có thể. Ít đau nhất
có thể. Đó là điều bà ấy nói.
Ví dụ như trường
hợp Venezuela. Nếu mọi thứ dần được giải quyết, thì một đất nước từng đi xuống
rất sâu như vậy, về lý thuyết, giờ phải đi lên. Ở mức kinh tế, ở mức độ dồi
dào. Nó phải đi lên. Giờ thì phải xem họ sẽ ban hành những luật lệ gì cho quá
trình đó.
Người ta cũng
đang nói rằng quốc gia tiếp theo sẽ là Cuba. Đang bàn tới Cuba. Rằng họ cũng sẽ
làm “điều gì đó”. Làm gì thì tôi không biết, nhưng họ sẽ làm. Và như vậy, những
nơi đó sẽ bắt đầu có sự dồi dào.
Khán giả bên này
nói gì nữa?
JMV: “Chúc mừng sinh nhật.”
Cảm ơn rất nhiều.
imeldahernandez: “Sự tái thiết lập kinh tế của đế chế Tây Ban
Nha, dựa trên sự giàu có.”
Thật ra ở Tây
Ban Nha, điều tôi thấy - mà tôi nói thật, tôi không rành chính trị - nhưng cái
tôi nhìn thấy rõ ràng là các chính trị gia đang phá nát đất nước. Phá thật sự.
Tôi nhớ, vì tôi
có tuổi rồi. Những bạn trẻ 20 tuổi bây giờ không hề biết Tây Ban Nha ngày xưa
như thế nào. Những người 30 tuổi thì có lẽ cũng chỉ hình dung mơ hồ. Nhưng những
người từ 40 tuổi trở lên thì biết rất rõ. Tôi nhớ Tây Ban Nha từng có những mỏ
than khổng lồ. Có các xưởng đóng tàu ở miền Bắc, cực kỳ hùng mạnh. Rồi ngành
đánh bắt cá thì khỏi nói, cực kỳ phát triển.
Rượu vang, sữa,
phô mai - tất cả đều bị xóa sổ. Và gần đây nhất là cây ô-liu ở Andalusia, cả một
ngành dầu ô-liu bị phá.
Tôi nhớ rõ, vì
tôi là người vùng Catalonia. Ở đó, thứ mà ít ai còn nhớ tới là ngành dệt may.
Catalonia từng đầy rẫy các nhà máy dệt, sản xuất vải vóc và quần áo chất lượng
hàng đầu. Những nhà máy có lịch sử hàng chục, hàng trăm năm… tất cả đều bị quét
sạch. Quét sạch hết.
Nông nghiệp,
chăn nuôi ở Tây Ban Nha đã bị quét sạch hết. Tất cả đều bị phá nát, bị đánh sập
hoàn toàn. Và không chỉ có vậy. Chúng ta còn đang thấy - nhìn cho kỹ nha - điều
này được gọi là kỹ thuật xã hội. Mỗi năm, tôi không bịa đâu, thật sự không bịa.
Mỗi năm có nửa triệu người Tây Ban Nha, ở mọi độ tuổi, rời khỏi đất nước. Họ
đi, đi, đi, đi mãi. Và đồng thời 800.000 người từ ngoài Tây Ban Nha đổ vào. Đây
là toán học thuần túy. Tôi không phải là người quá thông minh gì đâu, thật đó,
nhưng chỉ là vấn đề thời gian thôi, và mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn.
Và hãy nhớ một
điều rất quan trọng: những người không có gốc rễ, không có sự gắn bó sâu sắc,
thì không thể yêu hay bảo vệ một đất nước, vì họ không cảm thấy mình là người bản
địa của nơi đó. Họ sẽ không bảo vệ nó. Và một cộng đồng không có khả năng tự bảo
vệ thì cực kỳ dễ bị thao túng, cực kỳ dễ luôn.
Và chưa hết, nếu
đến mức bạn còn không biết mình là đàn ông, cái dép, cái tua-vít hay cái kính
lúp, thì bạn cũng chẳng biết mình là cái gì nữa.
“Tôi là phi nhị
nguyên phản giới tính.” Trời ơi. Trời ơi. Một mớ bòng bong. Thật sự là một mớ hỗn
độn.
Cho nên, đúng là
chúng ta đang thấy những chuyện… tôi không biết phải gọi là gì nữa… đang xảy ra
ở Tây Ban Nha.
Mà này, nếu bạn
chưa biết thì tôi nói cho nghe: bạn có biết người ta gọi tổng thống Tây Ban Nha
là gì không? Biết chưa? Người ta gọi là Pedro bẩn thỉu. Biệt danh của ông ta là
“Pedro el sucio”.
Tại sao lại gọi
như vậy? Người ta nói là có chuyện gì đó với việc vẽ ria mép bằng ngón tay hay
bằng thứ gì đó lên mặt ông ta. Tôi không rõ lắm. Nhưng người ta gọi ông ta là
Pedro bẩn thỉu. Tôi không bịa đâu. Cứ tìm trên mạng “Pedro el sucio” là sẽ thấy.
Guerrahd: “Terrassa.”
Đúng rồi, ở
Terrassa, toàn bộ ngành dệt may của Catalonia đã bị phá sạch. Toàn bộ. Hồi đó họ
sản xuất vải chất lượng cực kỳ cao. Có những loại vải rất nổi tiếng, hình như gọi
là rayon hay gì đó, vải hạng nhất. Còn bây giờ, bạn mua quần áo, mua cái quần
thôi là mặc một thời gian đã thủng lỗ. Chỉ nhìn là biết chất lượng, đường may,
tất cả đều kém. Họ đã quét sạch hết tất cả. Vứt hết đi.
Và khi bạn kể điều
này cho người khác, nhiều người không tin nổi. Nhưng khi bạn tự mình nhìn thấy
thì bạn mới hiểu.
Tôi đã đi rất
nhiều nơi - nghe cho kỹ nha - tôi đã đi nhiều vùng ở Phần Lan, Thụy Điển, Na
Uy. Và tôi có thể nói với các bạn thế này: Khi bạn đi vào các khu phố cổ của những
nơi đó, bạn cảm nhận được một sự hùng vĩ, một tầm vóc. Bạn nhìn các công trình
xây dựng và cảm thấy rằng: ở đây đã từng có một cái gì đó rất lớn.
Ở Phần Lan, Na
Uy, Thụy Điển, nhà cửa chủ yếu làm bằng gỗ. Nhưng cái cảm giác về nền tảng, về
giá trị thì vẫn còn đó. Còn ở Tây Ban Nha, mức sống hiện tại chạm đáy, gần như
bằng… móng tay của con kiến. Trong khi ở các nước Bắc Âu thì cao hơn một chút.
Lidatriana: “Made in China”, “Made in India”.
Ừ, đúng, đúng,
đúng. Chất lượng giảm thê thảm. Không còn liên quan gì tới những gì đã từng có
trước đây. Họ phá hết rồi. Vứt sạch.
“Các
starseed đều nhớ quê.”
Đúng vậy. Rất nhớ.
Quá nhiều thứ luôn.
Ở Phần Lan, nếu
không ra ngoài thì chỉ có ở nhà học. Nhưng tôi nghĩ cái chuyện lạnh là phải trốn
trong nhà học hành đó cũng chỉ là định kiến thôi. Không hẳn vậy đâu.
Rồi, mình tiếp tục
nhé.
Và ở đây Gosia
nói: “Đúng, nhưng trong bất kỳ thực tại
nào thì luật chơi là do chính chúng ta đặt ra, và luật của tôi là: không trưởng
thành qua đau khổ, mà qua niềm vui, tiếng cười và chạy nhảy trong rừng.”
Rồi Gosia hỏi tiếp:
“Ai là người cười nhiều nhất? Người đó sẽ
là liên sao.”
Và cô ấy hỏi
thêm: “Tại sao lại là đau khổ chứ không
phải niềm vui? Nghĩ rằng phải chịu khổ mới trưởng thành là vô lý. Nó giống như
tiền trong trò chơi Tỷ phú gắn với nghiệp-tiền giả. Linh hồn vốn đã trọn vẹn rồi.
Không cần phải chịu đau khổ hay trả nghiệp gì cả. Đúng không?”
Và Swaruu: “Đó chính là điều mà họ cần học: không có
nghiệp nào ngoài nghiệp mà chính mình tự đặt ra. Học rằng không cần quá nhiều
ma sát, quá nhiều đau khổ.”
“Khi con người hiểu được điều đó, thì với tư
cách là một chủng loài, họ mới có thể rời khỏi Trái Đất. Đó là mục đích của việc
học hỏi, và của việc có những người hướng dẫn, để giúp họ vượt qua giai đoạn đó.”
“Như bạn nói, ở Taygetan chẳng hạn, không có
chiến tranh. Ở đó họ trải nghiệm những thứ khác, vì họ đã học cách đặt sự chú ý
vào những điều đẹp đẽ.”
Đúng, đúng,
đúng.
Tôi nhớ là năm
ngoái, khi tôi ở một khu nghỉ dừng chân cực kỳ hẻo lánh, tôi gặp hai chiếc xe
camper từ Tây Ban Nha. Họ đến từ Cartagena, hai cặp đôi, mỗi cặp một xe.
Tôi hỏi họ: “Còn
chính trị thì sao?” - Họ như sống trong một thế giới khác hoàn toàn. Hoàn toàn
luôn.
“Chúng tôi là
dân du hành, chính trị không liên quan.” Và người tôi gặp vài ngày trước ở đây
cũng y như vậy. Chính xác luôn.
Cùng một khu vực
đó. Mà gặp được người Tây Ban Nha ở chỗ đó là chuyện gần như không tưởng.
Tôi còn nói với
anh ta: “Có những khu gần thành phố hơn, đậu xe hoàn toàn miễn phí. Nếu anh muốn
đi mua đồ ăn hay tham quan thành phố thì tiện hơn.” - Tôi nói vậy là để giúp
thôi.
Nhưng anh ta trả
lời: “Không, tôi không muốn thành phố.”
Tôi nói: “Trời,
vậy là quá tốt rồi.” Không muốn thành phố, không muốn thành phố.
Rồi tôi nói tiếp:
“Nếu anh đi về hướng đó thì rừng đẹp lắm. Cây cối phủ kín, có những lối mòn như
những cây cầu vậy.”
Anh ta nói: “Ừ,
tôi đi hôm qua rồi. Đẹp lắm.”
Tức là có những
người không muốn biết gì về bất cứ chuyện gì. Họ sống cuộc đời của họ. Sống cuộc
đời của họ và không muốn quan tâm tới bất cứ thứ gì. Bởi vì những gì xảy ra
không ảnh hưởng gì đến họ cả.
Đó kiểu như: tại
sao phải để ý tới một số tin tức nào đó nếu chúng không ảnh hưởng gì tới mình?
Vậy thì để làm
gì phải lo lắng, lo lắng về những chuyện đang xảy ra ở đâu đó, nếu như nó không
hề tác động tới cuộc sống của bạn. Nó không ảnh hưởng.
Thế nên tôi
nghĩ, ừm… không phải là ích kỷ hay gì đâu, nhưng tại sao tôi phải lo cho những
quốc gia khác, nếu tôi đang sống trong một thực tại hoàn toàn khác?
Dĩ nhiên, tùy
cách nhìn thì điều đó có thể bị đánh giá thế này thế kia, nhưng sự thật là tôi
cũng không thể làm gì được. Tôi không thể làm gì được.
yaraflores: “Dạo này tôi không còn nổi giận nữa.”
Ừ, đúng rồi,
không cần giận làm gì.
Yaraflores: “Ở Mỹ nhà gỗ có thể bay mất.”
Ừ, nhưng nhà gỗ
rất đẹp. Rất đẹp. Thật sự rất đẹp.
Ngôi nhà này đây
là nhà gỗ đó. Thật ra nhìn không giống nhà gỗ chút nào. Không hề. Ngoài ra còn
cách nhiệt cực kỳ tốt.
Tôi mặc áo này
vì bên ngoài hơi lạnh. Ngoài trời bây giờ là bao nhiêu độ nhỉ?
Ngoài trời đang
-12°C.
Nhưng nhà gỗ thì
rất đẹp. Có một khái niệm khác ở đây. Tôi rất thích nhà gỗ.
Hôm nay chúng
tôi đi qua một khu vực mà hôm trước tôi thấy rất nhiều xe tải kéo rơ-moóc chở gỗ
đi ra. Là loại xe tải dài, có hai rơ-moóc, thậm chí tôi còn thấy có xe ba
rơ-moóc, chở những thân gỗ dài khủng khiếp. Điều đó là vì họ đã đốn hạ không biết
bao nhiêu khu rừng và đang xây nhà gỗ hai tầng, nhà gỗ khắp nơi. Rất nhiều nhà
gỗ đang được xây ở đây.
Vấn đề là: người
đâu ra nhiều như vậy?
Ở khu tôi sống
thì chẳng có ai cả. Vậy người từ đâu ra? Tôi thật sự không hiểu.
Bạn chạy trên những
con đường nhựa mới toanh. Những con đường đó không có trên Google Maps, không
có trên GPS. Không hề xuất hiện. Vì chúng quá mới.
Thật sự là mọi
thứ đang phát triển cực kỳ nhanh. Nhưng tại sao? Trong khi chẳng có ai. Tôi
không hiểu nổi. Trong khi người ta còn nói là ngành xây dựng đang suy giảm. Tôi
chẳng hiểu gì cả.
Giờ mình tiếp tục
nhé. Còn chút nữa là xong.
Nhớ tập thể dục
nha mọi người. Tập thể dục để giữ trẻ. Luôn luôn vận động thì mới giữ được sự
trẻ trung.
Và ở đây Gosia
nói: “Rất khó để làm người hướng dẫn khi
biết rằng ma sát là không cần thiết, mà lại không hiểu vì sao nó vẫn được tạo
ra. Và lại còn phải nghe rằng con người cần phải trải qua những ma sát đó để ‘tốt
nghiệp’. Với tôi, nhu cầu đó không tồn tại.”
“Thật buồn khi hiểu được một tầng nhận thức
khác, và thấy rằng tất cả những điều đó là không cần thiết, thấy được tính ảo
tưởng của nó; cảm thấy tự do, rồi lại phải ở đây trong 3D thuần vật chất - một
vùng đất của nhị nguyên - nơi khái niệm này vẫn tồn tại và là nền tảng của rất
nhiều đau khổ, của cái gọi là ‘cái ác’.”
Và lúc này Swaruu
trả lời như sau - một câu trả lời khá dài:
“Vậy thì Gosia, hãy đi và nói với họ điều đó
đi: rằng không cần phải chịu khổ. Họ phải học cách không cần đến ác mộng để trưởng
thành. Bản thân đau khổ là không cần thiết, nhưng người ta vẫn tôn trọng việc một
chủng tộc đang hình thành tự tạo ra những điều của riêng mình.”
“Điều quan trọng nhất ở đây là: con người phải
chịu trách nhiệm cho những gì mình tạo ra.”
Tức là, điều cốt
lõi là mỗi người phải chịu trách nhiệm cho những gì mình nghĩ và mình làm. Bạn
phải chịu trách nhiệm. Nếu không, thì vấn đề nằm ở chỗ là… tôi đoán rằng con
người không thực sự tin rằng họ là người tạo ra thực tại của chính mình. Tôi
nghĩ là họ không tin điều đó.
Điều thú vị là:
rồi sẽ có một người khác đến, nói y hệt những gì tôi đang nói, và người đó sẽ
có nửa triệu lượt xem, và khi đó người ta lại tin người đó. Khá là kỳ lạ, đúng
không?
Swaruu nói tiếp:
“Việc đó là ác mộng hay là điều đẹp đẽ
thì tùy góc nhìn. Cái gì là ác mộng hay không là tương đối, giống như vị cay
trong nước sốt vậy. Đó là lý do vì sao phải tôn trọng tự do ý chí.”
“Ví dụ mà tôi đã dùng trước đó: “Tại sao cá lại
lên bờ và trở thành lưỡng cư?”
Bởi
vì ở vùng nước sâu, chúng bị cá lớn săn mồi. Thế nên đối với chúng, ở vùng nước
rất nông lại an toàn hơn, đến mức nước nông tới nỗi chúng gần như không thể bơi
được. Chúng phải chống mình bằng vây, dần dần làm vây khỏe lên. Rồi mang phát
triển khả năng trao đổi oxy mà không cần nước làm môi trường trung gian. Và từ
đó một loài mới ra đời, từ va chạm và từ nhu cầu vượt qua vấn đề.”
“Nếu bạn luôn sống trong một thế giới màu hồng,
không va chạm, không thử thách, thì bạn không phát triển. Bạn sẽ đứng yên ở đó.”
Đúng. Rõ ràng.
Điều này rất, rất
thú vị: không có vấn đề, không có va chạm thì không có tiến bộ. Và đó cũng
chính là điều có thể xảy ra với những quy định mới, luật lệ mới sắp được ban
hành. Bởi vì tôi thấy là chúng sẽ đến - rất hợp logic.
Với sự xuất hiện
của robot hình người. Tôi biết có người nghĩ đây là khoa học viễn tưởng, nhưng
không phải. Chúng đã đến rồi. Hàng ngàn, hàng chục ngàn, thậm chí hàng triệu
robot sẽ được sản xuất. Các nhà máy robot sẽ không dừng lại. Người ta đổ sắt,
nhôm vào, và nhà máy tự động tạo ra robot 24 giờ mỗi ngày, không ngừng nghỉ.
Từng đợt robot nối
tiếp nhau, tất cả đều được tự động hóa bằng trí tuệ nhân tạo và chính robot,
không cần bất kỳ con người nào tham gia.
Vậy cuối cùng
thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Mục đích của
nhân loại sẽ là gì, khi bạn có mọi thứ?
Tôi đoán là việc
học hỏi lúc đó sẽ khác đi.
Bởi vì lúc này
tôi lại đang nghĩ tới người có chiếc xe camper đó… Về lý thuyết thì có vẻ như
anh ta có tất cả mọi thứ, nhưng tôi nghĩ rằng chuyến đi đó sẽ mang lại cho anh
ta một quá trình học hỏi, những bài học mà tôi tin chắc là - đúng vậy - mang
tính tâm linh. Đó là một chuyến đi mà bạn đi một mình, rất đẹp, hoàn toàn là
thiên nhiên. Và điều đó, về bản chất, giống như đi Camino de Santiago vậy.
Bạn đi Camino de
Santiago thì bạn sẽ có một trải nghiệm tâm linh. Tôi đã đi Camino de Santiago
hai lần rồi, và cả hai lần, những gì bạn nhận được đều là những trải nghiệm tâm
linh: gặp gỡ con người, trải nghiệm cuộc sống - và lưu ý là đừng nhầm lẫn tâm
linh với tôn giáo. Đó là một hành trình mà bạn cảm thấy nó thay đổi bạn từ bên
trong.
Rồi sẽ có những
người khác cần những kiểu trải nghiệm khác, những loại trải nghiệm nào thì tôi
không biết.
Nhưng rõ ràng
là: có quá nhiều thứ cuối cùng lại biến bạn thành nô lệ của chính những thứ đó.
Vậy nên, khi người
ta nói - hãy chú ý kỹ - rằng robot sẽ thay thế loài người, tức là sẽ thay thế
toàn bộ những con người đang làm việc tay chân, và trí tuệ nhân tạo sẽ thay thế
toàn bộ những con người đang làm việc trí óc, thì câu hỏi đặt ra là: nhân loại sẽ
còn lại gì? Nhân loại sẽ có kiểu trải nghiệm gì?
Nhưng hãy nhớ một
điều: để trí tuệ nhân tạo tồn tại, con người vẫn là điều cần thiết. Bởi vì trí
tuệ nhân tạo không sáng tạo ra bất cứ thứ gì. Người ta nhầm to rồi nếu nghĩ rằng
nó “phát minh”. Nó không phát minh, nó chỉ sao chép hành vi của con người.
Và vì mỗi con
người đều khác nhau, nhân loại luôn có điều gì đó để đóng góp ở cấp độ ý thức,
luôn luôn có điều để đóng góp. Nói cách khác, trí tuệ nhân tạo sẽ cần con người,
giống như cách các tulpa* hay egregore** cần năng lượng của con người.
*
Tulpa là một khái niệm trong Thông thiên học, thần bí học và huyền bí, về một vật
thể hoặc bản thể được tạo ra thông qua sức mạnh tâm linh hoặc tinh thần. Một
Tulpa giống như một tập thể.
**
Egregore là một khái niệm huyền bí đại diện cho một thực thể phi vật chất phát
sinh từ suy nghĩ tập thể của một nhóm người riêng biệt. Một Egregor giống như một
thực thể.
Trong trường hợp
này, theo cách tôi nhìn nhận, thứ mà trí tuệ nhân tạo cần từ nhân loại là thế
này: con người có kết nối với Nguồn, có quyền truy cập vào toàn bộ tri thức,
tùy theo mức độ ý thức của họ. Còn trí tuệ nhân tạo thì chỉ truy cập được vào
“đám mây”, mà đám mây đó chỉ là bản sao, bản phản chiếu của nhân loại.
Nhưng con người
thì có quyền truy cập vào toàn thể. Trí
tuệ nhân tạo chỉ truy cập được vào “đám mây của Trái Đất”, đại khái là vậy.
Vậy nên, thứ
đang đến là một nhân loại mà - như Swaruu đã nói - sẽ không còn va chạm, vì sẽ
có tất cả. Không còn thử thách, vì có mọi thứ mà không cần phải làm gì. Và như vậy thì không phát triển. Bạn sẽ đứng
yên ở đó. Nhân loại sẽ đứng yên ở đó.
Rồi người ta
liên hệ điều này với bộ phim Ma Trận, nơi chúng ta thấy rằng cuối cùng những
con người ở trong đó thì… tôi không biết nữa. Nhưng tôi tin rằng sẽ có đủ mọi
kiểu. Sẽ có tất cả. Vậy nên cũng không cần phải nhìn mọi thứ quá đen tối. Sẽ có
đủ kiểu, bởi vì mỗi người là khác nhau và mỗi người tận hưởng cuộc sống theo
cách riêng của mình.
Tôi tin chắc điều
đó. Tin chắc luôn. Tức là tôi không tin rằng ai cũng sẽ an phận dừng lại. Tôi
tin là tất cả đều sẽ trưởng thành. Tất cả. Tôi nghĩ vậy.
Rồi ở đây Swaruu
nói tiếp: “Bạn sẽ không có được cảm giác
thỏa mãn to lớn khi vượt qua thử thách, khi leo được lên cây, khi trèo lên tảng
đá lớn trên bãi biển.”
Gosia: “Không đến mức như trên Trái Đất. Một chút ‘gồ
ghề’ thì tốt, giống như khi tôi đi trên núi vào buổi sáng, gió tạt vào mặt.
Nhưng có những điều kinh khủng xảy ra ở đây. Tốt hơn là đừng bao giờ quay lại.”
Tức là Gosia rất
rõ ràng: cô ấy không muốn quay lại Trái Đất nữa.
Swaruu trả lời: “Tôi hiểu điều bạn nói. Tuy nhiên, chính điều
đó lại thúc đẩy sự trưởng thành, đến mức bạn, Gosia, nói rằng bạn không bao giờ
muốn quay lại Trái Đất. Vậy thì bạn đã không còn cần kích thích đó nữa. Bạn đã
nói ‘không’ và bạn không muốn nó nữa. Nhưng chính vì những gì bạn đã trải qua,
bạn mới biết rằng mình không muốn thêm điều đó nữa.”
“Tức là bạn phải sống qua nó thì mới biết là
mình không muốn nó, như một kết quả của việc va chạm, của việc đã trải nghiệm
điều đó trên Trái Đất.”
“Và vì trên Trái Đất có vô số ‘thế giới’ để
trải nghiệm những điều mới, những cách nhìn khác nhau để đạt được cùng một mục
tiêu, đó là điều mà con người phải học để vượt qua giai đoạn này và trưởng
thành như một chủng tộc liên sao mới.”
Và buổi trực tiếp
kết thúc ở đây.
Rõ ràng là: những
trải nghiệm đó cho bạn biết điều gì là thứ bạn không muốn.
Gosia cũng nói rằng
cô ấy cũng sẽ không quay lại Trái Đất. Không. Không, không. Tôi cũng vậy. Tôi
cũng không. Thực tại của tôi không giống như những gì người ta mô tả nữa.
Không, không.
Ví dụ bây giờ,
trên X đang có tin gì? Có nhiều lắm.
Bốn tiếng trước,
Elon Musk nói thế này - nghe cho kỹ nha: “Cuộc sống không thể chỉ là hết chuyện
buồn này đến chuyện buồn khác. Cũng phải có những điều khiến chúng ta phấn
khích và truyền cảm hứng mạnh mẽ cho tương lai. Và đây là một trong số đó.”
Ông ta nói về
SpaceX, về việc quay lại Mặt Trăng.
Một người giàu
nhất thế giới, chúng ta đã nói rồi. Tôi nghĩ ông ta kiếm 87–97 triệu đô mỗi giờ.
Làm sao mà ông
ta buồn được? Làm sao mà buồn? Bất cứ thứ gì ông ta muốn, về lý thuyết, ông ta
đều có thể làm được.
Giờ trong đầu
ông ta nảy ra ý tưởng đi lên Mặt Trăng. Ông ta có tiền, có công nghệ, có mọi thứ.
Và thậm chí còn nói đùa là đã từng chơi golf trên Mặt Trăng.
Thôi, vậy thôi
nha mọi người. Giờ là 3:10 sáng ở chỗ tôi.
Người Mỹ Latinh,
đặc biệt là, đã chịu khổ rất nhiều. Tôi nghĩ là do vấn đề chính phủ. Có những
chính quyền chỉ mong điều xấu cho người dân của họ, thay vì phục vụ người dân.
Mọi người vẫn
chưa nhìn ra điều này: người cầm quyền phải cai trị vì lợi ích của công dân, phải
mang lại điều tốt nhất cho công dân. Không phải làm ngược lại.
Khi một chính trị
gia chỉ đang đưa đất nước tới chỗ suy sụp, thì phải chặn lại ngay lập tức. Chặn
đứng. Trả lại toàn bộ tiền đã tham nhũng, rồi đi chỗ khác. Phải có luật pháp.
Phải có án phạt. Bởi vì họ đang đùa giỡn với cuộc sống của rất nhiều người. Cần
phải có tính răn đe, làm gương. Phải như vậy.
Cảm ơn mọi người
đã ở đây, nha. Trời ơi, tôi không thấy nhắc tới người châu Phi, trong khi họ là
những người chịu khổ nhiều nhất.
Rõ ràng là vậy.
Bởi vì, thử nghĩ mà xem, một người kiếm 97 triệu euro mỗi giờ - không phải mỗi
năm đâu, mà là mỗi giờ - với số tiền đó, bạn hoàn toàn có thể trích ra một phần
để làm công tác xã hội thật sự. Không phải kiểu “công tác xã hội” như mấy quỹ của
ngân hàng nọ ở Tây Ban Nha, mấy cái đó chẳng giải quyết được gì cả. Không,
không, không.
Công tác xã hội
đúng nghĩa, thật sự giúp được người khác.
Với số tiền đó,
bạn có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề nghèo đói. Nhưng không, người ta cứ
tích lũy, tích lũy, tích lũy tiền bạc. Tôi không biết nữa, thật sự không biết.
Nhưng thôi, mỗi người có trải nghiệm của riêng mình, ai biết được.
Rồi, vậy thôi
nha mọi người.
Hãy đăng ký
kênh, chia sẻ, bình luận. Cảm ơn rất nhiều vì đã ở đây.
Một cái ôm thật
chặt gửi đến tất cả. Cảm ơn rất nhiều và hẹn gặp lại ngày mai.
Và đúng vậy,
ngày 10 là sinh nhật của tôi. Một cái ôm lớn, và hẹn gặp lại mọi người trong buổi
trực tiếp tối nay. Giờ với tôi là rạng sáng.
Tạm biệt nhé. Cảm
ơn tất cả những ai đã tham gia, đã hỗ trợ, các bạn điều phối viên nữa.
Ngày mai sẽ trả
lời thêm câu hỏi trong phần bình luận. À, nhớ là mọi người có thể theo dõi tôi
trên X / Twitter. Twitter thì bằng tiếng Anh, nhưng nội dung rất hay.
Tôi sẽ làm video
từ những bài Twitter đó, dù ngắn thôi, vì chúng rất thú vị.
Một cái ôm thật
chặt, và hẹn gặp lại ngày mai.
Link
gốc của bài viết
https://www.youtube.com/watch?v=_lbu0DXA-Bw
https://swaruu.org/transcripts/
Theo dõi trên Facebook
https://www.facebook.com/Go-With-The-Earth-110516891516479/
DANH SÁCH TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT CỦA TRANG
https://gowiththeearth.blogspot.com/2021/10/tat-ca-sach-co-tai-blogs.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.